MỘT THỜI THƯƠNG NHỚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Một thời thương nhớ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Vừa xuống sân bay Tân Sơn Nhất, An Nhiên vội vàng mở điện thoại để liên lạc với Đình Tuấn:

- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...

Lòng cô như có lửa đốt, đưa tay ngoắt chiếc taxi vừa trả khách xuống sân bay, An Nhiên nhanh chóng bước lên xe nói vội với tài xế:

- Đến bệnh viện X.

Trên xe cô liên tục nhấn số máy của Đình Tuấn, nhưng thật vô vọng, đáp lại cô chỉ là thông báo vô hồn của tổng đài. An Nhiên đã đặt chuyến bay sớm nhất để xuống đây, nhưng vé sớm nhất cũng phải đợi hơn sáu tiếng đồng hồ. Tiếng chuông điện thoại vang lên, An Nhiên mừng rỡ nhìn vào màn hình, nhưng là Hà Minh gọi đến:

- Nhiên tới chưa?

- Mình đang trên đường tới bệnh viện, nhưng.. không liên lạc được với Đình Tuấn.

Dường như nghe được sự hoang mang lo lắng trong giọng nói của An Nhiên, Hà Mình an ủi:

- Chắc điện thoại hết pin, đừng lo lắng quá, tới bệnh viện rồi sẽ ổn.

An Nhiên khẽ ừ nhẹ, rồi như sực nhớ ra cô nói nhanh với Hà Minh:

- Còn mẹ với chị Hai, nhờ Minh nhắn giùm là đừng lo cho Nhiên, khi nào về Nhiên sẽ giải thích sau nha. Vì vội quá nên chưa nói chuyện được...

- Biết rồi, yên tâm đi, chuyện ở nhà để tui lo cho.

- Ừm, cảm ơn nha.

Vừa cúp điện thoại thì cổng bệnh viện đã hiện ra trước mắt An Nhiên, tim cô lúc này càng đập nhanh hơn, cô rút nhanh tiền đưa cho bác tài xế, cô xuống xe bước vội về phía khu vực cấp cứu dành cho người nước ngoài, cô cũng không hiểu tại sao nhưng đây là nơi mà Đình Tuấn thông báo cho cô trước đó. Một lần nữa nhấn số của Đình Tuấn, vẫn là thông báo thuê bao đang khoá máy, An Nhiên quyết định bước đến quầy lễ tân:

- Cô ơi, nhờ cô kiểm tra giùm, bệnh nhân Trương Gia Hào hôm qua được đưa vào đây cấp cứu, hiện đang ở phòng nào?

Cô y tá trẻ tuổi ngước nhìn An Nhiên nhẹ giọng:

- Cho hỏi chị có quan hệ gì với bệnh nhân?

- Tôi.. là bạn gái.

Sau khi kiểm tra một lượt danh sách của ngày hôm qua, cô ý tá trẻ ngước lên nhìn An Nhiên lắc đầu:

- Hôm qua không có bệnh nhân nào tên như chị đã nói, chị có chắc là đưa vào khu này không?

- Đúng là khu này mà, nhờ cô kiểm tra lại một lần nữa..- An Nhiên bắt đầu run giọng ánh mắt khẩn thiết nhìn cô gái đối diện như van nài.

Cô y tá lại một lần nữa kiểm tra trên máy tính, cô nhíu mày:

- Thật sự là không có tên như chị đã nói, nhưng... có một người là Silas Trương, bị tai nạn giao thông, chiều hôm qua được đưa vào đây.

“Silas Trương? Tên tiếng Anh của Gia Hào là Silas..” sau một giây thần người, An Nhiên gật đầu lia lịa đáp nhanh:

- Đúng rồi, đúng là tên đó, tên tiếng Anh của người đó là Silas.

- Nhưng người này...- Giọng cô y tá ngập ngừng- Khuya hôm qua đã làm thủ tục để chuyên cơ chuyển qua Úc điều trị rồi.

Dường như không nghe rõ câu nói của cô y tá, An Nhiên mấp máy đôi môi hỏi lại:- Sao? Qua Úc điều trị sao?

- Đúng vậy, ông ấy mang quốc tịch Australia, tình hình quá nghiêm trọng nên gia đình đã yêu cầu chuyển qua bên đó tiếp tục điều trị.

Giọng cô y tá rõ ràng từng chữ một, An Nhiên nghe hiểu hết, nhưng cô chỉ lặp lại được một câu:

- Nghiêm trọng là sao?

- Chuyện này.. tôi không rõ lắm, có lẽ chị nên liên lạc với bác sĩ điều trị trực tiếp của ông ấy. Nhưng bác sĩ đó hôm nay đã hết ca trực rồi.- Cô y tá nhiệt tình giải thích.

Lẽ nào đây là lý do ĐìnhTuấn không nghe điện thoại của cô sao? Người duy nhất có thể cho cô biết tình trạng của Gia Hào là anh ta, tại sao lại không nói cho cô biết dù chỉ là một tin nhắn chứ? Tại sao đột nhiên mọi chuyện lại trở nên mơ hồ như vậy? Suốt đêm qua cô dường như không hề chợp mắt, sự lo lắng cùng nỗi sợ hãi bao trùm tâm trí cô. Nghĩ đến Gia Hào khiến trái tim An Nhiên quặn thắt, đau đớn đến nghẹt thở, hai mắt cô nhoè đi, chân cô không còn đủ sức lực để đứng vững, khi An Nhiên sắp khuỵu xuống thì bỗng có cánh tay của ai đó đưa ra đỡ lấy cơ thể bé nhỏ của cô. Hoàn hồn lại, ngước lên nhìn người bên cạnh, khuôn mặt anh tuấn vừa lạ vừa quen đang nhìn cô với ánh mắt e ngại:

- Nhiên không sao chứ?

An Nhiên lắc đầu đáp nhẹ:

- Cảm ơn anh, tôi.. không sao- Rồi như chợt nhận ra điều gì cô nhíu mày: Anh quen tôi sao?

Người đàn ông bên cạnh khẽ bật cười nhìn cô lắc đầu:

- Gia Hào nói đúng thật, Nhiên đúng là không thể nhớ được ai nếu chỉ gặp qua một lần.

Thoáng bối rối sau câu nói của người đàn ông “lạ” này, nhưng điều khiến cô quan tâm hơn là anh ta vừa nhắc đến hai chữ “Gia Hào”, hơn nữa giờ để ý mới thâý trên người anh ta đáng khoác chiếc áo Blouse trắng phía trước ngực có gắn bảng tên: BS. Hà Khôi Nguyên, An Nhiên bất giác nhớ ra, cô vô thức chụp lấy cánh tay của Khôi Nguyên, giọng cô vui mừng như người chết đuối tìm được phao cứu sinh, giọng cô run rẩy:

- Khôi Nguyên.. là anh. Chuyện của Gia Hào anh biết đúng không?

Sau mấy giây nhìn An Nhiên, Khôi Nguyên từ tốn:

- Mình tìm chỗ nào cho Nhiên ngồi nghỉ ngơi rồi nói chuyện nha.Vội vàng làm theo lời của Khôi Nguyên, An Nhiên nối bước anh đến căn tin của bệnh viện. Căn tin khá vắng vẻ, có lẽ hôm nay là ngày 30 tết chăng? Khôi Nguyên tìm một chiếc bàn khuất bên trong, anh kéo ghế cho An Nhiên ngồi xuống.

- Nhiên ăn sáng chưa?

- Em không đói, cảm ơn.

- Vậy uống chút gì nha.

- Không sao, em không khát. Anh cứ gọi cho anh được rồi.

Lúc này An Nhiên chỉ muốn nhanh chóng biết được tin tức về Gia Hào, cô không có tâm trạng gì với đồ ăn và thức uống nữa. Mặc dù An Nhiên nói không cần, nhưng Khôi Nguyên vẫn gọi cho cô một phần bún bò Huế và môt ly nước cam.

- Bún bò ở đây chắc là không ngon bằng bên ngoài, nhưng Nhiên cũng phải ăn chút gì đi, nhìn Nhiên tiều tuỵ lắm.

Nhìn tô bún trước mặt, nước mắt An Nhiên chẳng hiểu sao tự dưng lại ứa ra lăn dài trên má:

- Anh có thể cho em biết Gia Hào giờ thế nào rồi không? Cô y tá nói là quá nghiêm trọng là sao chứ? Tại sao phải đi Úc để điều trị? Anh ấy tại sao..

Chưa kịp nói tròn câu thì cổ cô đã nghẹn lại, An Nhiên cắn môi để cố ngăn không cho cảm xúc hiện tại bùng phát ra ngoài, đôi mắt ướt nhoè của cô nhìn Khôi Nguyên chờ đợi:

- Gia Hào.. có thể sẽ không tỉnh lại được nữa...

Không đợi cho An Nhiên kịp phản ứng sau câu nói đó, Khôi Nguyên tiếp:

- Cậu ấy bị tai nạn xe, vì va chạm quá mạnh ở phần đầu, nên khi đưa vào đây thì đã mất hoàn toàn ý thức. Sau khi xem các kết quả xét nghiệm, các bác sĩ ở đây đã chuẩn đoán dấu hiệu của sự sống là rất thấp, cho dù có qua khỏi thì cậu ấy có thể sẽ không tỉnh lại được nữa..

- Anh đang nói.. không tỉnh lại nữa là sao chứ? Em.. không hiểu.- Giọng An Nhiên lạnh ngắt cắt ngang câu nói của Khôi Nguyên.

- Nghĩa là.. cậu ấy sẽ trở thành người thực vật mãi mãi.- Khôi Nguyên có nén thở chùn giọng.

- Không.. thể nào, không thể nào đâu, chắc chắn có gì đó nhầm lẫn rồi. Nếu đã như vậy thì còn đưa anh ấy đi Úc làm gì chứ? Chẳng phải còn hy vọng mới đưa anh ấy sang đó sao? Em còn chưa được nhìn thấy mặt anh ấy nữa...

An Nhiên lắc đầu nghẹn ngào, ánh mắt ướt đẫm đau đớn nhìn thẳng vào Khôi Nguyên như chờ đợi sự đồng tình của anh:

- Đúng vậy, mẹ của Gia Hào không chấp nhận điều đó và quyết định đưa cậu ấy về bên đó để tiếp tục điều trị. Anh cũng đang đợi tin từ bên đó, nếu có gì anh sẽ nói với Nhiên.

Có lẽ Khôi Nguyên không biết được câu nói đó của anh có ý nghĩa như thế nào đối với An Nhiên đâu. Đến thời điểm hiện tại, cô vẫn chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra, tất cả giống như một cơn ác mộng, cơn ác mộng mà cô nhiều lần tự đánh vào mặt mình để tỉnh dậy thoát ra nhưng hoàn toàn vô ích. Và giờ đây cô phải quyết định đối diện với nó, cô mím môi hít một hơi thật sâu, đưa tay quệt những giọt nước mắt trên má, cố lấy giọng bình tĩnh:

- Anh có cách nào liên lạc với Đình Tuấn không?

- Bình thường thì anh chỉ liên lạc qua mạng xã hội thôi. Còn số điện thoại bên Úc của cậu ấy thì anh không biết. Nhưng anh có thể hỏi giúp em.

- Cảm ơn anh.

An Nhiên thật lòng muốn nói nhiều hơn lời cảm ơn ấy, cô thật sự cảm kích sự xuất hiện của Khôi Nguyên lúc này, nếu như không có anh thì không biết cô sẽ tuyệt vọng như thế nào trong hoàn cảnh này. Nhưng cô chỉ nói ngắn gọn như vậy, vì trong đầu cô còn có một ý định khác. Cô không muốn thụ động ngồi một chỗ chờ đợi tin tức của Gia Hào nữa, cô muốn nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt chứ không phải qua những dòng tin nhắn hay sự truyền miệng của người khác, nhưng muốn tìm được anh thì phải liên lạc được với Đình Tuấn vì cô hoàn toàn không có sự kết nối nào với gia đình của Gia Hào và cô rất cần sự giúp đỡ của Khôi Nguyên.

“Gia Hào, lần này anh nhất định phải đợi em, em sẽ không buông tay anh thêm một lần nào nữa”...

Chương 22

An Nhiên chậm rãi gấp mấy bộ quần áo cho vào chiếc vali nhỏ của mình. Theo thói quen, đi đâu cô cũng chỉ chọn những đồ dùng thật sự cần thiết, quần áo cô cũng chọn vài bộ phù hợp với thời tiết nơi mà cô sắp đến. Đêm hôm qua khi người bạn cùng ngành với cô thông báo đã giúp cô hoàn tất thủ tục xin visa, cô đã muốn lập tức bay xuống Sài Gòn nhưng vì chuyến bay sớm nhất đi Sydney cũng phải đợi đến tối hôm sau nên cô biết có sốt ruột cũng không giải quyết được chuyện gì.

- Con thật sự muốn qua đó tìm cậu ấy sao?

Ánh mắt của mẹ nhìn An Nhiên lo ngại, An Nhiên hiểu được sự lo lắng trong ánh mắt của mẹ, từ trước đến giờ mặc dù là hướng dẫn viên du lịch thường xuyên xa nhà, nhưng cô chỉ dẫn những tour nội địa, chưa bao giờ cô đi xa như vậy. An Nhiên ngừng tay đứng dậy, bước đến ngồi bên cạnh mẹ, cô cầm bàn tay gầy guộc của mẹ vuốt nhẹ:

- Mẹ đừng lo cho con, chỉ cần tận mắt nhìn thấy Gia Hào khoẻ mạnh xong là con về liền.

Mẹ cô khẽ thở dài, giọng trầm buồn:

- Mẹ đã không nghĩ rằng nhiều năm như vậy mà con vẫn chưa quên, chắc là.. con đã buồn rất nhiều...

- Mẹ, con thật sự không sao- An Nhiên vội ngắt lời mẹ mỉm cười nhẹ.

Khẽ siết nhẹ bàn tay của An Nhiên, mẹ cô cố giấu sự xúc động:

- Thôi, con xếp đồ đi, mẹ xuống bếp nấu chút gì cho con ăn rồi đi.

Nhìn bóng lưng mẹ từ từ khuất sau tấm rèm cửa, An Nhiên cố nén thở nhẹ: “Con xin lỗi, con lại khiến mẹ lo lắng nữa rồi.”

Đang loay hoay kéo chiếc va li ra ngoài phòng khách, thì thằng cháu bảo bối chạy vào suýt đâm sầm vào An Nhiên, thằng nhỏ “thắng” lại theo phản xạ:

- Úi da.

- Bảo, cẩn thận chứ.- An Nhiên đưa tay đỡ lấy thằng bé gắt nhẹ.

- Út.. Út có.. khách kìa.- Thằng nhỏ vừa thở hổn hển vừa nói.

An Nhiên khẽ nhíu mày nhìn bộ dạng của nhóc cháu trước mặt:

- Chỉ là khách đến thôi mà chạy như ma đuổi vậy hả.

Đoạn cô ngước lên hướng ánh nhìn về phía ngoài cửa lớn, bóng dáng cao cao khá quen thuộc của người đàn ông đang đứng trong sân nhà cô khiến cô bước nhanh ra ngoài theo cảm giác, vừa đúng lúc người đàn ông quay lưng lại:

- Khôi Nguyên!- Giọng cô đầy vẻ ngạc nhiên nhìn trân trân người đàn ông trước mặt.

Khôi Nguyên nhìn An Nhiên cười nhẹ gật đầu chào, nụ cười của anh mang chút gượng gạo.

- Sao.. anh lại đến đây?- Dù biết là hơi vô duyên, nhưng An Nhiên không thể không buột miệng hỏi.

- À, anh..

Trong lúc Khôi Nguyên chưa kịp trả lời câu hỏi của An Nhiên thì phía sau anh, lại xuất hiện thêm người đàn ông thứ hai bước ra từ chiếc xe hơi màu trắng đang đỗ trước cổng nhà cô, người đó không ai khác chính là Đình Tuấn.

An Nhiên nhẹ nhàng đặt tách trà trước mặt hai người đàn ông đối diện. Cô đã cố nén sự thắc mắc trong lòng từ lúc Đình Tuấn và Khôi Nguyên đột nhiên xuất hiện ở nhà cô lúc này, nhưng đến lúc này thì cô không cầm lòng được khi thấy thái độ khác lạ của hai người:

- Không phải Tuấn đang ở bên Úc sao? Nhiên cũng đã định liên lạc một lần nữa trước khi bay qua đó.

Khôi Nguyên lúc này khẽ đưa ánh mắt sang Đình Tuấn rồi lại cuối mặt đưa tay cầm tách trà lên nhấp một ngụm. Đình Tuấn nhìn thẳng vào ánh mắt thăm dò đang chờ đợi của An Nhiên:

- Nhiên... không cần bay qua đó nữa đâu.

Ánh mắt An Nhiên chuyển từ nghi hoặc sang vui mừng:

- Gia Hào về rồi sao? Bây giờ Gia Hào đang ở đâu?

Đáp lại cô là sự im lặng gượng gạo của Đình Tuấn, cô nhíu mày nhìn anh:- Có chuyện gì vậy? Không phải Tuấn đến để đưa Nhiên đi gặp Gia Hào sao?

- Nhiên à, Gia Hào...

Sự ngập ngừng của Đình Tuấn khiến An Nhiên thật sự mất kiên nhẫn:

- Chỉ cần nói cho Nhiên biết Gia Hào đang ở đâu thôi, Nhiên tự đi cũng được.

- Gia Hào đi rồi.- Giọng nói nhẹ tênh của Khôi Nguyên vang lên bên cạnh.

An Nhiên xoay ánh mắt về phía Khôi Nguyên, giọng cô bắt đầu không nhẫn nại:

- Anh nói rõ hơn được không vậy? Gia Hào đi đâu mới được chứ.

- Ba ngày trước, gia đình đã hoả táng cho cậu ấy rồi.

Sau câu nói đó, Đình Tuấn như nín thở chờ đợi phản ứng của An Nhiên.

- Hoả...táng?- Giọng An Nhiên run run, ánh mắt sửng sờ mở to trân trân nhìn Đình Tuấn.

- Xin lỗi, đáng ra Tuấn đã nói sớm hơn, nhưng vì..

- Đừng gạt Nhiên- An Nhiên nói như hét- Lần này tôi sẽ không tin bất cứ lời nói nào của Tuấn đâu. Từ đầu đến cuối, chẳng phải Tuấn đã sắp đặt mọi chuyện sao? Đáng ra Gia Hào đã về cùng với tôi nhưng ai đã đến nhờ tôi khuyên anh ấy ở lại vì cô em gái đáng thương của họ chứ? Khi anh ấy xảy ra chuyện, thì ai đã cố tình đưa anh ấy đi mà không nói với tôi dù chỉ là một tin nhắn? Tôi.. thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy anh ấy... thì làm sao có thể...

Giọng An Nhiên lạc đi, cảm thấy cổ mình đắng ngắt, ánh mắt cay xè, lồng ngực như có một bàn tay vô hình bóp chặt quặn thắt khiến cô không thể thở nổi, mọi thứ như quay cuồng trước mặt cô, điều cuối cùng cô cảm nhận được là một màn tối phủ xuống xung quanh, chỉ nghe được tiếng gọi thất thanh của mẹ và chị gái An Hy vang lên bên tai “An Nhiên!”

*******

Hà Minh đặt tô cháo đang còn nóng lên bàn, cô đưa ánh mắt xót xa nhìn An Nhiên đang ngồi trên chiếc ghế tựa, hai tay cô ôm đầu gối bất động, ánh mắt đen vô hồn nhìn xa xăm ra ngoài khu vườn hoa lay ơn phía trước. Thoáng chốc đã qua mùa hoa tết, mẹ cô và chị gái An Hy lại lo dọn vườn để bắt đầu cho một mùa vụ mới.

- Nhiên, ăn chút cháo đi.

Hà Minh phá tan bầu không khí yên lặng, nhưng An Nhiên dường như không có chút phản ứng với sự hiện diện của cô, Hà Minh tiếp:- Bác gái nói mấy bữa rồi bà không ăn gì hết.

- Tui có ăn mà, chỉ là ăn xong lại nôn ra hết thôi.- An Nhiên nhẹ nhàng quay sang nhìn Hà Minh đính chính.

- Nếu vậy, tui đưa bà đi khám bác sĩ nha.-Giọng Hà Minh lo lắng

- Không cần đâu.- An Nhiên nói nhẹ tênh

- Nhiên, bà như vậy mọi người lo lắng lắm đó.

Hà Minh nhìn nhỏ bạn thân mà tim đau nhói. Đây là lần đầu tiên cô thấy An Nhiên như vậy. Ngày xưa khi chia tay với Gia Hào, ngoại trừ cô,An Nhiên không bao giờ bộc lộ cho người khác thấy tâm tư của mình, vì sợ mẹ và chị gái phiền lòng. Nhưng An Nhiên trước mắt cô giờ đây nhìn thôi cũng khiến người khác đau lòng. Có lẽ câu nói của Hà Minh đã tác động được An Nhiên, cô quay sang cầm chiếc muỗng múc từng muỗng cháo đưa vào miệng nuốt một cách khó khăn. Mắt An Nhiên lại bắt đầu cay xè, những giọt nước mắt không kiểm soát lăn dài trên má thấm lên đôi môi cô mặn đắng, cảm giác buồn nôn lại xộc đến, cô vội vàng bỏ muỗng xuống chạy nhanh vào nhà vệ sinh. Hà Minh hốt hoảng chạy theo cô.

****

Tại bệnh viện...

Vị bác sĩ trung niên tay cầm kết quả chụp phim nội soi bao tử của An Nhiên nhíu mày:

- Sao để nặng như vậy mới đi khám?

Ánh mắt vị bác sĩ như thăm dò nhìn An Nhiên rồi ngước nhìn Hà Minh:

- Bị viêm loét dạ dày cấp tính, phải cố gắng uống thuốc liên tục ba tháng. Phải ăn uống đúng giờ, đừng để căng thẳng hay áp lực quá, phải giữ tinh thần thoải mái. Sức khoẻ là quan trọng, đừng có chủ quan.

- Dạ, cảm ơn bác sĩ.

Hà Minh nhẹ giọng lịch sự cảm ơn vị bác sĩ trước mặt, vì từ đầu đến giờ An Nhiên như chẳng quan tâm đến những lời dặn dò này. Sau khi lãnh thuốc, Hà Minh dìu An Nhiên ra nhà xe bệnh viện, cô quay sang nói với An Nhiên:

- Đợi tui xíu nha, tui vào lấy xe.

Ngồi sau lưng Hà Minh, An Nhiên khẽ giọng:

- Mình ghé trường chút được không Minh?...

Chẳng mấy chốc, ngôi trường cấp ba đã hiện ra trước mắt. Cách đây không lâu An Nhiên còn đến đây tham dự lễ kỷ niệm thành lập trường, lúc đó Gia Hào của cô cũng đã trở lại, nhưng cô lại như một con ngốc chạy trốn khỏi anh.

Thay vì đi sâu vào trong ngôi trường, An Nhiên lại đứng trước cánh cổng có giàn hoa giấy đỏ bên cạnh cổng trường, bao nhiêu năm rồi đây vẫn là khu nhà trọ nơi đón chào những cô cậu học trò cấp ba lần đầu tiên xa nhà trải nghiệm cuộc sống tự lập. An Nhiên chầm chậm bước đến chiếc ghế đá được kê dưới gốc cây bàng lớn, tất cả ký ức của cô và Gia Hào dường như chỉ vừa xảy ra ngày hôm qua..

“Lớp 12 rồi mà sao chữ viết như học sinh cấp 1 vậy?”

“Vậy có đoán ra người mình thích là ai không”

“Về nhà soi gương đi, rồi sẽ đoán ra”

- Nhiên à, hình như trời sắp mưa rồi..- Hà Minh từ đầu đến giờ chỉ im lặng đi phía sau An Nhiên, cô cất giọng ngập ngừng.

An Nhiên quay lại với thực tại, ngước đôi mắt đỏ hoe lên trời, những đám mấy đen đang ùn ùn kéo đến, gió cũng thổi mạnh hơn, rồi cô quay sang Hà Minh để mặc cho hai giọt nước mắt chảy dài trên đôi má xanh xao, giọng nghẹn ngào:

- Làm sao bây giờ, mình nhớ anh ấy... nhớ đến.. không thở nổi...

An Nhiên bật khóc nức nở, cô khuỵu xuống đưa tay lên ngực như muốn chặn lại cảm giác đau đớn đang dằn xé trong trái tim cô. Những hạt mưa bắt đầu thi nhau rơi xuống, thấm vào người cô lạnh thấu tâm can. An Nhiên để mặt nước mắt của mình tan vào cơn mưa bất chợt không dự báo trước, tiếng gió cũng bắt đầu gào rít như cũng muốn hoà mình vào tiếng khóc bi thương kia...

Chương 23

“Em từng nói, thời gian còn rất nhiều, em có thể đợi được anh. Trước đây em đã không biết rằng có ngày mai chưa chắc là sẽ có về sau.

Nhớ nhung là nỗi đau biết thở, nó tồn tại ở mọi ngóc ngách trong cơ thể em. Ngâm nga bài hát anh thích sẽ thấy đau, đọc lại những lá thư của anh viết sẽ đau, ngay cả khi im lặng cũng thấy đau.

Sự nuối tiếc là nỗi đau biết thở, nó di chuyển trong tất cả các mạch máu của em, hối hận vì đã không quan tâm anh nhiều hơn cũng đau, giận bản thân không hiểu anh cũng đau, muốn gặp anh nhưng không thể gặp được là đau đớn nhất...”

An Nhiên ngồi ngả lưng ra phía sau, mắt cô khẽ nhắm lại, tai đeo headphone thả mình trong giai điệu da diết của bài hát. Trước đây, cô ít khi nghe những bài hát mang âm điệu bi thương như vậy, nhưng ba tháng nay, ngày nào cô cũng nghe đi nghe lại bài hát này và vô hình trung nó trở thành thói quen mỗi khi có thời gian thư giản cô lại bật lên nghe.

Hôm nay là ngày cuối cùng An Nhiên làm việc ở công ty du lịch này, sau nhiều năm gắn bó, cuối cùng cô cũng quyết định rời bỏ. Những đồng nghiệp trong công ty không hiểu vì sao cô lại quyết định đột ngột như vậy, nhưng có lẽ đối với họ là đột ngột, còn đối với cô là cả một quá trình dài, rất dài...

- Chị Nhiên!

Một cái vỗ nhẹ lên vai khiến An Nhiên khẽ giật mình choàng tỉnh.

- Chị đang ngủ sao?- Thu Vân cười hì hì nhìn An Nhiên ngại ngùng.

- À không, chị chỉ đang nghe nhạc thôi.

- Chị dọn đồ xong chưa, em định lên phụ chị nè.

Thu Vân vừa hỏi và đưa mắt nhìn xung quanh bàn làm việc của An Nhiên.

- Cảm ơn em, chị sắp xếp xong hết rồi vì chị cũng không có nhiều đồ lắm.

An Nhiên mỉm cười nhìn cô bé đồng nghiệp tỏ vẻ biết ơn. Thu Vân dừng ánh mắt lại ở quả cầu thuỷ tinh, món quà cô tặng An Nhiên nhân dịp dẫn tour đi Hàn Quốc, cô nâng quả cầu lên mím môi tiếc nuối:

- Quả cầu tình yêu của em còn chưa linh nghiệm nữa mà phải chia tay chị rồi.

An Nhiên bất giác thần người nhìn quả cầu trên tay của Thu Vân “Nó thật sự đã linh nghiệm rồi, chẳng phải em đã lại gặp được anh đó sao..”

- Chị, đang nghĩ gì vậy?- Thu Vân huơ huơ tay trước mắt An Nhiên

- À, không, vậy...chị sẽ đem theo nó để tới khi nào kỳ tích xảy ra chị sẽ nhắn em nha.

An Nhiên cười khoả lấp lãng tránh ánh mắt của Thu Vân.

- Mà em nghe nói chị sẽ mở Homestay trên Đà Lạt đúng không? Nếu có cơ hội em sẽ lên thăm chị.

- Tụi em cũng sẽ lên đó ủng hộ chị.

Lúc này thì tiếng ồn ào từ ngoài cửa bắt đầu rộn lên, những đồng nghiệp khác đã trở lại sau giờ nghỉ trưa, giọng nói vừa rồi là của Huệ Như, cô bé “oan gia” với Tuấn Dương.

- Ừm, mọi người nếu có thời gian thì lên đi, chị sẽ đón tiếp nồng hậu.

- Vậy lúc đó em nhớ dành cho Huệ Như với Tuấn Dương một phòng, để hai đứa có không gian khẩu chiến.

Sau câu nói của Hải Đăng là một tràng cười giòn giã trêu chọc “cặp đôi oan gia” của công ty.

- Cảm ơn mọi người trong thời gian qua đã giúp đỡ em rất nhiều.- An Nhiên bịn rịn nhìn tất cả những người đồng nghiệp thân quen, có lẽ sau này sẽ ít có thời gian gặp lại, và sẽ không còn được tận hưởng cái cảm giác ấm cúng như gia đình này nữa.

- Em không thích cảm giác chia tay này chút nào.- Thu Vân vòng tay ôm lấy cổ An Nhiên, bắt đầu thút thít.

- Cái con bé này, đang yên đang lành định làm mọi người khóc theo đó hả?Giọng Hải Đăng cũng bắt đầu nghẹn ngào. An Nhiên cố gắng ngăn sự xúc động vỗ nhẹ lưng Thu Vân, cô nhìn Hải Đăng mỉm cười nhẹ nói như an ủi:

- Mọi người đừng vậy mà, em đâu có đi xa lắm đâu. Sau này ai dẫn tour lên Đà Lạt có thể ghé thăm em. Nếu có thời gian em cũng sẽ quay lại thăm mọi người.

- Đúng rồi, mình còn nhiều cơ hội gặp nhau mà.

Minh Vũ đứng gần đó cũng lên tiếng trấn an mọi người, sau câu nói của anh thì không khí cả phòng bắt đầu sôi nổi lên về dự định tổ chức cho cả phòng lên Đà Lạt, lúc này An Nhiên mới chợt phát hiện ra từ đằng xa, ánh mắt Tuấn Dương nhìn cô không giấu được sự buồn bã.

- ----

Trên sân thượng, Tuấn Dương đứng quay mặt hướng về những toà cao ốc của thành phố, ánh mắt đăm chiêu nhìn xa xăm vô định. An Nhiên khẽ bước đến bên cạnh anh:

- Dương có chuyện gì muốn nói với Nhiên sao?

Quay mặt lại đối diện với ánh mắt đang chờ đợi của An Nhiên, Tuấn Dương im lặng nhìn cô thật lâu, rồi anh lại khẽ quay mặt sang hướng khác:

- Nhiên ổn không?

Khẽ nhíu mày vì câu hỏi của Tuấn Dương, An Nhiên cảm thấy khó hiểu về câu hỏi của anh, nhưng khi cô chưa kịp lên tiếng thì Tuấn Dương đã tiếp:

- Nếu Dương là người ấy, Dương chỉ muốn người mình yêu tiếp tục sống thật khoẻ mạnh và hạnh phúc.

- Dương...biết sao?- An Nhiên khẽ run giọng.

- Chuyện của hai người...Dương đã nhận ra từ cái đêm Giám đốc đón taxi cho cô gái ấy và đưa Nhiên về..., chuyện của Giám Đốc.... mọi người đã rất lo cho Nhiên..

- Thì ra mọi người đều biết sao.

An Nhiên như đang nói với chính mình, nghĩ lại cô mới phát hiện khi cô trở lại làm việc, đã không ai nhắc đến Gia Hào, thì ra là sợ cô đau lòng. An Nhiên khẽ cuối đầu đưa ánh mắt nhìn xuống đường phố, thành phố đã bắt đầu lên đèn, dòng người vội vã bon chen trong giờ tan tầm. Khung cảnh thật quen thuộc, cũng sân thượng này, cũng là An Nhiên đứng nơi đây, nhưng người bên cạnh cô hiện tại, mãi mãi không thể là người đó nữa rồi. Đôi khi cô tự giận bản thân tại sao không nhận ra sớm hơn sự trở lại của Gia Hào là vì cô, cô đã lãng phí quá nhiều thời gian để được ở bên cạnh anh, được yêu thương anh nhiều hơn. Sự hối tiếc đó khiến cô không dám đối diện với hiện tại, cô thật sự không đủ dũng khí khi nghĩ đến chuyện đứng trước di ảnh của Gia Hào và cô lại chỉ biết cách trốn chạy...

- Thôi cũng trễ rồi, để Dương đưa Nhiên vềTuấn Dương lên tiếng xoá tan sự tĩnh lặng, An Nhiên ngước đôi mắt hoe đỏ nhìn Tuấn Dương nhẹ nhàng:

- À, không cần đâu, Nhiên tự về được rồi, cảm ơn Dương.

Ngừng một lúc cô tiếp:

- Nhờ Dương chuyển lời cảm ơn của Nhiên đến mọi người, cảm ơn nhiều lắm vì đã lo lắng cho Nhiên.

Khẽ cuối nhẹ đầu chào Tuấn Dương, An Nhiên quay đầu sải bước về phía cầu thang, để lại ánh mắt lưu luyến đượm buồn của Tuấn Dương phía sau lưng.

- -------

- Anh nghe nói Nhiên đã thôi việc rồi.

Khôi Nguyên tay cầm chiếc muỗng nhỏ khuấy đều ly cà phê đá trên bàn, giọng đều đều hướng về An Nhiên ngồi phía đối diện.

- Dạ, em muốn về quê một thời gian.- An Nhiên nhẹ nhàng trả lời câu hỏi của Khôi Nguyên

- Vậy khi nào em về.

- Em đặt chuyến xe ngày mai rồi.

Khôi Nguyên gật gù, rồi anh với chiếc túi xách lôi ra một chiếc hộp hình chữ nhật đặt lên bàn.

- Cái này... anh nghĩ là nên đưa nó cho em.

An Nhiên tròn mắt nhìn Khôi Nguyên rồi nhìn chiếc hộp trên bàn:

- Đây là...

- Nhật ký của Gia Hào.

An Nhiên nhìn đăm đăm vào chiếc hộp, cô chưa khỏi ngạc nhiên thì Khôi Nguyên đã tiếp:

- Gần đây anh mới nhận được từ người bạn ở Hà Lan của Gia Hào gửi về. Cậu ấy nói là Gia Hào bỏ quên nó trong một lần qua bên đó và nhờ cậu ấy gửi lại, có lẽ bận rộn quá nên giờ cậu ấy mới nhớ ra.

“Gia Hào viết nhật ký sao?” An Nhiên chưa từng nghĩ với tính cách của anh mà cũng có thói quen viết nhật ký.

- Em.. có thể nhận nó sao?-An Nhiên nhìn Khôi Nguyên hoài nghi.

- Anh nghĩ là nó thuộc về em. – Khôi Nguyên kiên định.

Tay run run đón chiếc hộp từ Khôi Nguyên, tim cô đập mạnh, đây là kỷ vật duy nhất của Gia Hào mà cô có được, tất cả những điều mà cô có về anh đều chỉ là hồi ức, chưa bao giờ là thứ có thể chạm vào được.

Chia tay Khôi Nguyên, An Nhiên lững thững ôm chiếc hộp vào lòng đi hướng về phía con hẻm nhỏ. Đứng trước cánh cổng lớn được phủ rợp giàn hoa giấy đỏ rực, An Nhiên hoài niệm lại lần đầu cô đến thuê căn nhà ở đây, bà chủ nhà lúc ấy cứ nhìn cô như người ngoài hành tinh, vì cô chưa vào trong xem nhà đã đồng ý thuê ngay sau khi ngắm nhìn cánh cổng. Đằng sau cánh cổng này, cũng từng có sự hiện diện của Gia Hào đứng đó đợi cô. Thật mỉa mai, cô và anh đã chờ đợi mười năm dài đằng đẵng chỉ là để đổi lại khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi ấy. Đôi khi An Nhiên tự hỏi nếu như anh không quay về tìm cô thì liệu rằng có sự chia ly mãi mãi này không?

Đưa tay lật trang nhật ký đầu tiên của Gia Hào, trước mắt An Nhiên thấy không phải là những dòng chữ quen thuộc của anh mà là bức ảnh vẽ tay một cô gái mặc áo dài trắng, tóc cột bổng đứng trước lớp học, tay ôm cặp sách, đôi mắt to đen nhìn ngơ ngác như đang tìm kiếm. Tay run run, An Nhiên lật tiếp trang thứ hai, cũng là cô gái ấy nhưng đứng góc nghiêng, ánh mắt nheo nheo mơ màng nhìn ra cây phượng dưới sân trường, đôi môi khẽ mỉm cười. An Nhiên khẽ bật cười khi nhìn thấy hình ảnh cô gái hốt hoảng bỏ chạy khi bị một chú chó nhỏ đuổi theo phía sau.Cô lầm bầm:"Mặt em khi ấy làm gì khó coi như vậy chứ?" Đôi tay không dừng lại, An Nhiên cứ thế lật hết trang này đến trang khác, mỗi một trang nhật ký của Gia Hào như dựng lại từng giọt ký ức giữa cô và anh. Ánh mắt An Nhiên nhoè đi khi lật đến bức vẽ bóng lưng cô gái đi như chạy ra cổng trường, cảm giác đau đớn lại nhói lên trong lồng ngực, cô mấp máy đôi môi:”Anh đã thấy em sao?”. Siết chặt quyển sổ vào lòng, An Nhiên bật khóc nức nở:” Tại sao lúc nào cũng chỉ có mình anh là nhìn thấy em. Em còn chưa kịp nói cho anh biết, em yêu anh nhiều như thế nào kia mà.”Giữa căn phòng vắng lặng, chỉ có cô nghe thấy tiếng trái tim mình đang gào thét tên Gia Hào trong vô vọng.

Chương 24

Ba năm sau..

An Nhiên nheo mắt cười đưa tay nựng yêu khuôn mặt bầu bĩnh của đứa bé trong tay:

- Tuệ Chi có nhớ mẹ An An không hả? Mới mấy tháng không gặp mà đã khác như vậy rồi kìa.

Con bé cười khúc khích chụp ngón tay An Nhiên đưa lên miệng ngậm ngậm ra vẻ thích thú lắm. Cô bé mới bập bẹ tập nói, chẳng bao giờ gọi được tên cô nên cứ gọi “An An” không thôi.

- Thỉnh thoảng tui không biết mẹ nó là tui hay là bà luôn đó, gặp bà là nó lơ tui luôn.

Giọng Hà Minh phụng phịu vờ trách, An Nhiên quay sang nhìn Hà Minh:

- Bà phải thấy mừng chứ, nhờ tui mà bà được rảnh tay còn gì.

- Vậy tui để con bé lại cho bà nuôi luôn đó.

- Thiệt hông? Nói được làm được nha.- An Nhiên cố tình đùa dai

Hà Minh trừng mắt lườm cô một cái sắc lẹm rồi cả hai bật cười giòn giã. Từ khi kết hôn, Hà Minh cùng chồng đều dọn xuống Sài Gòn sinh sống, nhưng cô cũng thường xuyên sắp xếp thời gian để về quê thăm An Nhiên. Ngày cô sinh Tuệ Chi, thay vì về nhà mẹ nghỉ dưỡng, cô lại quyết định đến Homestay của An Nhiên “nằm ổ” với lý do là cho An Nhiên đỡ buồn. Và rồi cái tên “Tuệ Chi” của con gái Hà Minh cũng do An Nhiên đặt.

- À, lần này tui về chơi được có ba ngày hà, vì còn phải xuống dưới đó chuẩn bị cho lớp hè nữa. Trung tâm ngoại ngữ của tui mới mở nên cũng chưa ổn định lắm.

- Ừm, lần trước nghe bà nói thiếu giáo viên hả? Có cần tui giới thiệu cho không?

- Vậy thì còn gì bằng, tui đang đau đầu vì vụ tuyển giáo viên đây.- Hà Minh không giấu được sự vui mừng.

An Nhiên cười hiền lành nhìn Hà Minh:

- Để tui liên lạc rồi nói họ gửi CV cho bà nha.

- Ok!

Kể ra cũng thật kỳ lạ, An Nhiên và Hà Minh khi còn đi học những môn liên quan đến khoa học tự nhiên là cực hình đối với hai cô, vậy mà nói về mảng ngoại ngữ thì hai cô có sự hứng thù lạ lùng. Chẳng vậy mà Hà Minh thi vào sư phạm Anh, còn An Nhiên lại vào khoa du lịch và theo đuổi ngôn ngữ tiếng Trung mình yêu thích, tình bạn của hai cô nhờ vậy mà ngày càng gắn bó hơn bất kể bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Đối với An Nhiên, Hà Minh đã không chỉ đơn thuần là bạn thân mà chính là người thân, là người chị em thân thiết như ruột thịt.

- Minh nè, dạo này bà còn liên lạc với Đình Tuấn không?

Giọng An Nhiên nhẹ tênh, Hà Minh dừng tay đang múc muỗng bột đổ vào chén, ngước lên nhìn An Nhiên:

- Không, lâu lắm rồi không liên lạc nữa- Rồi không đợi An Nhiên nói tiếp, Hà Minh đổi giọng gắt nhẹ- Với lại, tui không thích liên quan gì tới tên đó nữa.

- Chuyện qua lâu rồi mà, dù sao cũng không phải lỗi của Tuấn.

An Nhiên vuốt nhẹ mái tóc xoăn đen nhánh của Tuệ Chi, cười buồn nhìn Hà Minh.

- Không phải là lỗi của Tuấn sao? Tui không thể nào thuyết phục bản thân mình tin chuyện đó không phải là lỗi của ổng đó. Chuyện lúc học cấp 3 hắn đi kể chuyện của bà với Gia Hào cho mẹ Gia Hào biết thì tui có thể nghĩ rằng là chuyện con nít, chưa suy nghĩ thấu đáo. Nhưng mười năm sau, lại tự mình tạo dựng chuyện Gia Hào sắp kết hôn cố tình không cho bà với Gia Hào quay lại với nhau, nếu như không phải Gia Hào là người quyết đoán thì...

Hà Minh đột nhiên im bặt khi phát hiện đôi mắt của An Nhiên bắt đầu đỏ lên ngân ngấn nước, cô ngập ngừng:

- Xin lỗi, tui lại nói nhiều nữa rồi.

Lắc đầu thật mạnh, An Nhiên vội đưa tay quệt nhanh hai giọt nước mắt chực trào ra khoé mắt:

- Không sao. Thật ra thì Đình Tuấn cũng chỉ muốn giúp Thục Quyên thôi.

Hà Minh nhìn An Nhiên cố nén tiếng thở dài, cũng lâu lắm rồi không nhắc đến chuyện cũ, nhưng không hiểu sao tự dưng An Nhiên lại hỏi đến, khiến những ấm ức trong lòng cô bùng lên và nói không ngớt, thiệt tình cô muốn đánh vào miệng mình kinh khủng.

- Nhưng mà... sao đột nhiên lại nhắc đến Đình Tuấn vậy Nhiên?

An Nhiên im lặng thật lâu, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ:

- Vì.. mình muốn qua thăm mộ của Gia Hào một lần.

Hà Minh tròn xoe mắt nhìn An Nhiên kinh ngạc, An Nhiên bật cười nhẹ trấn an nhỏ bạn:

- Làm gì vậy? Lạ lắm sao.
- Lạ chứ sao không, đột ngột quá mà.

- Ừm, chuyện cũng lâu rồi, lần này tui nghĩ là mình... có thể làm được. Dù sao thì...cũng muốn...chính thức tạm biệt anh ấy.

Chẳng hiểu sao, nói xong những lời như vậy cũng khiến trái tim An Nhiên quặn thắt, đã ba năm rồi mà khi nhắc đến Gia Hào, cảm giác đau nhói ở lồng ngực vẫn cứ không thể biến mất...

Hà Minh chỉ biết nhìn An Nhiên bất lực, vì cô đã quá quen và quá hiểu tính cách của An Nhiên rồi.

- Vậy nếu không liên lạc được với Đình Tuấn thì bà cũng đâu có qua đó được đúng không?

- Ừm, vì gia đình Gia Hào đã di dân lâu lắm rồi, tui cũng không hỏi thăm được.

- Vậy còn Khôi Nguyên,người đó cũng là bạn thân của Gia Hào mà.

- Khôi Nguyên... tui không muốn làm phiền tới anh ấy.

Hà Minh nhìn An Nhiên hoài nghi:

- Bà từ chối tình cảm của Khôi Nguyên rồi đúng không?

Nhìn bộ dạng gật nhẹ đầu của An Nhiên, Hà Mình lộ rõ vẻ bất lực:

- Rốt cuộc là bao lâu bà mới quên được đây Nhiên. Chẳng phải bà vừa nói muốn chính thức tạm biệt Gia Hào sao? Vậy tại sao lại không thể cho Khôi Nguyên một cơ hội?

- Hai chuyện đó không giống nhau mà.- An Nhiên nhăn mặt nhìn Hà Minh

- Không giống chỗ nào, tui thấy đều có liên quan đến nhau hết.

An Nhiên bật cười với lý luận của Hà Minh, cô lắc đầu cười rồi cố tình lảng đi chủ đề này:

- Bột xong chưa, công chúa nhỏ đói rồi nè.

Hà Minh lườm nhẹ, tay cầm chén bột đưa về phía An Nhiên, giọng hậm hực:

- Xong rồi, nhưng chuyện của bà chưa xong đâu.

An Nhiên đón lấy chén bột từ tay Hà Minh, cầm chiếc muỗng khuấy nhẹ, múc một lượng nhỏ đút cho cô bé Tuệ Chi đang háo hức há miệng chờ đợi. Con bé nãy giờ chẳng hiểu hai bà mẹ nói chuyện gì, có lẽ điều nó quan tâm chỉ là được ăn no mà thôi =.=”

***********- Út ơi, có điện thoại.

Tiếng của thằng cháu bảo bối từ trong nhà vọng ra, An Nhiên tắt vội công tắc vòi nước, cô lau sơ tay chạy nhanh vào trong, đón chiếc điện thoại từ tay của nhóc Bảo:

- A lô!

- Tui nè- Giọng Hà Minh đầu dây bên kia vang lên hí hửng.

- Biết là bà rồi, có chuyện gì mà gọi giờ này vậy?

- He he, gọi để cảm ơn bà về vụ giáo viên ngoại ngữ, tui duyệt được 2 người rồi- Kèm theo câu nói là tiếng thở phào của Hà Minh.

- Ừa, vậy là được rồi, ơn nghĩa gì, gửi đồ ngon lên đây đi, đừng có mà cảm ơn suông.- An Nhiên khịt mũi nửa thật nửa đùa.

- Chuyện nhỏ, không thành vấn đề- Hà Minh sảng khoái đáp.

Cả hai cười khúc khích trong điện thoại,rồi chợt Hà Minh đổi giọng nghiêm túc:

- À, chuyện của Đình Tuấn, tui có hỏi giùm bà rồi, chắc không lâu nữa sẽ có tin tức. Tới đó tui cho bà địa chỉ nha.

Tay nhẹ siết chặt chiếc điện thoại trên tay, An Nhiên cố nén xúc động:

- Vậy hả? Cảm ơn bà nha.

Kết thúc câu chuyện với Hà Minh, An Nhiên thẫn thờ ngồi lặng yên nhìn ra chiếc cổng được bao phủ bởi giàn hoa giấy đỏ rực. Chẳng hiểu sao, An Nhiên lại có cảm tình với hoa giấy nhiều đến vậy, bất cứ cô đi đâu, ở đâu chỉ cần nhìn thấy hoa giấy là lại cảm thấy nơi ấy thật bình yên. Cách bài trí của Homestay này đều do một tay An Nhiên thiết kế. Cả Homestay không tính căn phòng của An Nhiên, thì chỉ có 6 căn phòng, mỗi căn phòng đều được thiết kế theo một phong cách riêng để du khách có thể lựa chọn, nhưng có một điểm chung là, ai cũng ấn tượng với cách đồ hoạ trên tường của từng căn phòng có điều họ không thể biết được những hình ảnh ấy là ký ức của cô và Gia Hào. Thỉnh thoảng rảnh rỗi, An Nhiên lại nghĩ: “Nếu Gia Hào mà nhìn thấy những hình ảnh này, chắc anh sẽ tự mãn lắm, vì anh trong ký ức của cô hoàn hảo như vậy kia mà.”rồi tự cười nói một mình “Anh thấy em có hào phóng không? Đem khoe anh với cả thế giới, còn anh thì nhét em vào cuốn sổ nhỏ xíu như vậy thôi, ích kỷ quá mà”.

- Dì Út ơi, có khách đến nè.

Giọng nói oang oang của thằng cháu bảo bối lại vang lên cắt đứt sự trầm tư của An Nhiên, cô khoan thai bước ra trước cửa, miệng cằn nhằn đưa tay dứ dứ hăm doạ ký đầu thằng cháu:

- Dì có bị nặng tai đâu mà hét to dữ vậy hử?

Thằng nhóc cười hề hề:

- Thì con sợ dì đang tám điện thoại hông nghe thấy mờ.

- Lý sự nữa hả?- An Nhiên bặm môi trợn mắt vờ doạ.

- Dì đừng hung dữ nữa, khách sợ chạy mất bây giờ nè.

Nói xong câu đó, thằng nhóc lách người chạy vội đi né bàn tay đang đưa lên định cốc đầu nó của An Nhiên, còn cô thì chỉ biết tròn mắt nhìn theo cái bóng cao lêu nghêu của nó khuất sau giàn hoa giấy.

Lúc bấy giờ, An Nhiên quay sang nhìn người thanh niên trước mặt với balo đeo một bên vai cùng với chiếc vali bên cạnh, cô ngượng ngùng đổi giọng nhẹ nhàng:

- Xin lỗi.. anh có đặt phòng trước chưa ạ?

- À, tôi có đặt rồi- Đoạn, anh ta đưa chiếc điện thoại trên tay ra với mã đặt phòng trên mạng- Nhờ cô kiểm tra giùm.

An Nhiên ghé mắt nhìn, cô mỉm cười gật đầu:

- À,phòng số 6, nhưng...

An Nhiên ngước mắt hoài nghi, vì khi xác nhận đặt phòng, nếu cô nhớ không nhầm người thuê là người khiếm thị, nên có những yêu cầu đặc biệt kia mà. Như đọc được suy nghĩ trong ánh mắt cô, người thanh niên trước mặt vội giải thích:

- À, không phải tôi, phiền cô đợi một lát nha.

An Nhiên nhìn theo bóng chàng trai quay lưng đi về phía chiếc xe hơi màu trắng đậu bên dưới cổng của Homestay, anh ta mở cửa đưa tay dìu một người đàn ông bước xuống. Người đàn ông đeo kiếng đen, tay cầm chiếc gậy dò đường, dáng người cao lớn từ từ từng bước hướng đến An Nhiên theo sự chỉ dẫn của chàng thanh niên bên cạnh. An Nhiên đứng bất động sững sờ nhìn vào người đàn ông trước mặt, ngoại trừ cặp kính đen che đi đôi mắt, chiếc mũi ấy, khuôn miệng ấy,đôi môi ấy đang mỉm cười gật đầu ra vẻ biết ơn người bên cạnh, tất cả hình ảnh quen thuộc này như là ảo giác đang nhảy múa trước mắt cô. Khi tim cô đang không ngừng đập mạnh, ánh mắt nhoè đi nhìn trân trối người đối diện, thì giọng nói quen thuộc ấy đã vang lên:

- Chào cô, trong một tháng này phải làm phiền cô rồi.

Chương 25

- Xin lỗi,... cô có thể cho chúng tôi biết căn phòng đó ở hướng nào không?

Dường như không nhận ra sự khác lạ trong thái độ của An Nhiên, chàng thanh niên bên cạnh cất tiếng phá tan bầu không khí yên lặng, An Nhiên vội vàng quay mặt lau nhanh hai giọt nước mắt đang vô thức lăn dài trên đôi má, cô cố gắng lấy giọng bình tĩnh:

- À, hướng này, mời hai anh đi theo tôi.

Nói đoạn, cô nhanh chân đi trước dẫn đường. Căn phòng số 6 nằm trong gian nhà thứ hai trong khu homestay Silas - cái tên cô đặt cho Homestay của mình, đứng trên ban công bên cửa sổ, buổi sáng có thể ngắm nhìn mặt trời mọc lên từ những đồi cây, buổi tối có thể thưởng thức vẻ đẹp huyền ảo của cảnh đêm nơi này. Những vật dụng trong căn phòng được bài trí gọn gàng và đơn giản. Vì khi đặt phòng trên mạng có yêu cầu nên An Nhiên cũng đã có chút điều chỉnh đặc biệt lại những vật dụng trong phòng để người ở cảm thấy tiện nghi hơn.

- Sếp tôi sẽ ở đây trong một tháng, nên có vấn đề gì nhờ cô hướng dẫn giùm.

An Nhiên ngập ngừng mang chút e ngại và lo lắng:

- Anh không ở lại với anh ấy sao? Lỡ đâu anh ấy cần sự giúp đỡ...

- Không cần đâu.

Sau câu nói chào hỏi xã giao ban đầu, Gia Hào dường như không lên tiếng chỉ trầm mặc đứng bên cạnh hai người giờ lại cất giọng dứt khoát:

- Cậu ấy còn việc phải làm, cô chỉ cần cho tôi biết cách bài trí các vật dụng trong phòng là được rồi, tôi có thể tự lo được.

Chàng thanh niên quay sang nhìn An Nhiên mỉm cười gật đầu đồng tình:

- Tôi cũng sẽ đến thường xuyên, khi tôi không có ở đây thì nhờ cô vậy.

- Không có việc gì cần thiết thì cũng đừng thường xuyên đến làm gì.

Giọng Gia Hào lãnh đạm, trái với sự lãnh đạm của anh thì chàng thanh niên lúc nào cũng cười tươi như không nghe thấy những lời Gia Hào nói. Cậu ta vội vàng đem balo và túi xách của Gia Hào đặt bên cạnh chiếc tủ quần áo, rồi quay sang nói với An Nhiên:

- Vậy tôi xin phép đi trước nha.

An Nhiên khẽ gật đầu đưa cậu ta ra tới cửa,trước khi rời khỏi cậu ta còn ghé tai cô:

- Sếp tôi hơi khó tính, nhưng dù sao thì cô cũng đừng để bụng nha.

An Nhiên mỉm cười nhìn cậu thanh niên trẻ cùng chiếc xe hơi màu trắng khuất sau cánh cổng dần hướng ra đường lộ lớn thì cô mới quay vào.

Đứng trước cửa phòng nhìn vào, hình bóng cao lớn quen thuộc của Gia Hào đứng trên ban công, hướng ra phía đồi cây phía trước, đôi môi khẽ nhếch lên tựa như đang cười, như đang cảm nhận sự trong lành của không khí nơi đây. An Nhiên ngỡ như mọi chuyện đang xảy ra là một giấc mơ, đã vô số lần cô mơ như vậy, mơ thấy anh trở về khoẻ mạnh, mỉm cười đứng trước mặt cô, mỗi lần tỉnh dậy là một lần cô khóc trong tuyệt vọng. Nhưng không, đây không phải là mơ, Gia Hào đang đứng trước cô là thật, anh đứng đó bằng xương bằng thịt không phải là ảo ảnh, chỉ là... tại sao anh vẫn còn sống? Tại sao dường như anh không hề nhận ra cô, đôi mắt của anh, cho dù không nhìn thấy nhưng lẽ nào anh không nhận ra giọng nói của cô sao? Lẽ nào, giọng nói của cô đã thay đổi theo thời gian sao? Hàng trăm hàng ngàn câu hỏi cứ văng vẳng chạy trong tâm trí An Nhiên khiến cô cảm thấy mọi thứ thật mơ hồ, đến khi cô bừng tỉnh thì mới phát hiện ra mình đang đứng ở khoảng cách rất gần Gia Hào, anh nghiêng nghiêng đầu như lắng nghe quay sang:

- Cô chủ sao?

An Nhiên vội vàng lùi lại một bước:

- À, xin.. xin lỗi, tôi định hỏi anh có cần giúp đỡ gì không?

Gia Hào xoay người hướng thẳng vào nơi An Nhiên đang đứng:

- Giống như lúc nãy tôi nói, nhờ cô chỉ cho tôi cách bài trí vật dụng trong căn phòng này, tôi muốn làm quen với nó.

Trái tim An Nhiên như có vật nhọn vô tinh đâm vào, cô nhìn Gia Hào có giấu nỗi xót xa trong lòng:

- À, dễ lắm, anh đi theo tôi nha.- Đoạn cô ngập ngừng- Để tôi giúp anh.

An Nhiên nhẹ nhàng nắm vạt tay áo sơ mi của Gia Hào, ra hiệu muốn giúp đỡ, giây phút đó cô cảm giác như Gia Hào khựng lại, không khó nhận ra đôi mày của anh đang nhíu lại sau cặp kính đen.

- Có... chuyện gì sao?- An Nhiên hơi bối rối.

- À, không.. không có gì.An Nhiên đưa Gia Hào ra đến khoảng sân của gian nhà, cô nhẹ nhàng hướng dẫn:

- Đây là khu sân vườn, nếu men theo lối những viên gạch này là anh sẽ đi qua gian nhà số một, cổng chính cũng ở phía bên đó. Bên này có một chiếc bàn và ghế đá, ban ngày có thể ngồi đây phơi nắng, buổi tối có thể hóng gió, nhưng không nên ngồi lâu, vì chỗ này buổi tối hay có muỗi lắm.

Rồi cô đưa anh bước đến trước cửa căn phòng:

- Đây là cửa phòng, bên phải kê giường và tủ quần áo, bên trái là bàn và ghế nhỏ, ở đây.. cạnh bên có một chiếc tủ lạnh nhỏ bên này, bên trong có nước suối, nước ngọt, sữa, trái cây. Nếu anh cần gì thêm cứ nói với tôi. Từ chiếc giường đi thẳng vào trong sẽ là phòng tắm. Cửa sổ và ban công thì lúc nãy anh đã biết rồi. Anh vào đây tôi chỉ anh van nước nóng lạnh.

An Nhiên vô tư cầm lấy cánh tay của Gia Hào chầm chậm đưa anh vào bên trong, cô tỉ mỉ chỉ cho anh từng chi tiết trong căn phòng.

Khi anh và cô đứng giữa căn phòng, đột nhiên anh lên tiếng:

- Trước đây, đã từng có người khiếm thính ở đây sao?

An Nhiên tròn mắt nhìn anh:

- Không, sao.. anh lại hỏi vậy?

- À, vì tôi thấy cô hướng dẫn rất chuyên nghiệp.- Gia Hào nở nụ cười hiếm hoi từ đầu buổi đến giờ.

An Nhiên ngơ ngẩn như nói với bản thân:

- Chuyện nhỏ như vậy mà em còn không làm được cho anh thì chẳng phải tệ lắm sao.

- Sao chứ? Cô nói gì?- Gia Hào dường như không nghe rõ nên hỏi lại.

An Nhiên vội vàng cười khoả lấp:

- Không, không có gì đâu. Nếu anh có cần gì thêm thì gọi tôi, bên đầu giường có một nút đỏ, nếu anh ấn vào thì tôi có thể nghe thấy tiếng chuông.

- Ừm, cảm ơn cô.

- Vậy... anh nghỉ ngơi đi nha.Khi An Nhiên định quay lưng đi thì Gia Hào gọi lại:

- Xin lỗi, tên của cô là..?

Cô chầm chậm quay lại nhìn anh, nếu như biết tên em rồi, thì anh sẽ nhận ra em chứ?

- An Nhiên, tôi tên An Nhiên.

- An Nhiên? Tên cô... đẹp thật.- Gia Hào khẽ mỉm cười thì thầm trong miệng.

Tia hy vọng trong mắt An Nhiên vội vàng vụt tắt, anh thật sự không nhận ra cô rồi sao?

- Mọi người hay gọi tên tiếng Anh của tôi nhưng tôi vẫn thích có ai đó gọi tên tiếng Việt, nên cô cứ gọi tôi là Gia Hào.

- Gia Hào.

Giọng An Nhiên như gọi trong vô thức, rồi nhận ra Gia Hào nhướng đôi mày đen như chờ đợi, cô khẽ giọng:

- Tên của anh.. tôi biết rồi. Vậy anh nghỉ ngơi đi.

- Ừm, cảm ơn cô.

*****

- Bà có tỉnh táo không đó Nhiên? Gia Hào làm sao lại xuất hiện ở đó được?

Giọng Hà Minh bên đầu dây bên kia bán tín bán nghi, cô dường như đang lo sợ cô bạn của mình bị ảo giác. Nhưng đáp lại Hà Minh, giọng An Nhiên quả quyết:

- Người đó thật sự là Gia Hào.

- Làm sao có thể được chứ?

- Đúng, tui cũng đang rất muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Và chỉ có ĐìnhTuấn mới biết được sự thật mà thôi.

- Vậy bà có thể đi hỏi Gia Hào mà.

An Nhiên im lặng một lúc mới lên tiếng:

- Anh ấy không nhận ra tui là ai. Mắt anh ấy cũng...- An Nhiên nghẹn giọng.

Hà Minh như nhận ra được điều bất thường trong giọng nói của cô bạn thân, cô trấn an:

- Nhiên nè, điều quan trọng bây giờ là phải bình tĩnh, mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó, mình nhất định sẽ tìm ra sự thật thôi.

- Ừm.- An Nhiên đồng tình.

- Không biết bất cứ vì lý do gì, nhưng chuyện Gia Hào còn sống là chuyện đáng mừng mà đúng không? Tui sẽ cố gắng tìm hiểu thông tin của Đình Tuấn.

Hà Minh nói đúng, dù Gia Hào không nhận ra cô, không thể nhìn thấy cô thì có sao đâu chứ, chuyện anh ấy còn sống là điều quan trọng nhất đối với cô bây giờ, nghĩ vậy An Nhiên khẽ gật đầu:

- Ừm, cảm ơn bà.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau