MỘT THỜI THƯƠNG NHỚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Một thời thương nhớ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Cuối cùng thì cuộc họp về những chiến lược cải cách lịch trình các tour du lịch nội địa và nước ngoài cũng kết thúc với sự hứng khởi của tất cả nhân viên các phòng ban, vì Giám đốc kinh doanh kiêm quản lý kế hoạch rất hài lòng với các ý tưởng của mọi người. Đôi khi áp lực khiến người ta trở nên sáng tạo hơn thì phải, giống như Hải Đăng phòng kế hoạch, bình thường thì lê la buôn dưa là vậy, nhưng khi đưa ra kế hoạch và ý tưởng thì ai cũng không khỏi bất ngờ và thán phục, hơn nữa trong bản kế hoạch của An Nhiên ít nhiều cũng nhờ sự hướng dẫn của Hải Đăng, nên cô cảm ơn lắm lắm "bà chị buôn dưa" này. Hôm nay khi nghe xong trình bày của cô, nụ cười hài lòng nở trên môi Gia Hào khiến cô thấy thật nhẹ nhõm, đã lâu lắm rồi mới thấy lại nụ cười đó, nụ cười khiến người đối diện thấy thật ấm áp..

- Nhiên nè, tối nay Nhiên có thời gian không?

Đang mải mê với những suy nghĩ lan man trong đầu, giọng nói của Tuấn Dương từ phía sau làm An Nhiên khẽ giật mình, cô quay người lại:

- Tối nay hả? Có việc gì không Dương?

- À, cũng không có gì, định rủ Nhiên đi ăn tối đó mà.

Tuấn Dương cười cười với thái độ ngượng ngùng, sau bao năm "rèn luyện", thì sự tiến bộ rõ rệt nhất của An Nhiên đó là đã biết "đề phòng" hơn với những lời rào trước đón sau của người khác phái, nên cô luôn không quên hỏi ngược lại với những câu hỏi như vừa rồi. Cô cười tự nhiên:

- Tối nay Nhiên có hẹn với nhỏ bạn thân đi chọn áo cưới rồi.

"Xin lỗi bà Hà Minh, chưa biết khi nào bà cưới nhưng cho tui mượn bà làm bia lần thứ n này nha" An Nhiên khẽ nói thầm trong bụng.

- Vậy hả, tiếc quá.

- Ừa, hẹn bữa khác nha.

Nói xong, An Nhiên vờ như không để ý đến ánh mắt thất vọng của Tuấn Dương, cô quay lên mắt lại chăm chú vào màn hình vi tính.Tuy cô có hơi chậm tiêu với mấy chuyện tình cảm thật, nhưng có ngốc mấy thì cũng nhận ra Tuấn Dương đối với cô không đơn giản chỉ là đồng nghiệp, bạn bè.Chỉ là cô không muốn Tuấn Dương ngộ nhận nếu cô cứ tiếp tục xem như không có chuyện gì, tính cách của cô là khi không thích thì sẽ không để đối phương hy vọng.

- Anh Dương,tối nay em rảnh nè, để em đi ăn với anh nha.

Giọng của Huệ Như nhừa nhựa vang lên pha chút châm chọc, một tràng cười vang lên phá tan bầu không khí nghiêm túc trong văn phòng làm việc. Tuấn Dương bình thường là người hoạt ngôn, nhưng đột nhiên bị cả phòng hùa lại chọc quê cũng khựng mất vài giây để chữa ngượng:

- Em hả? Tiếc quá, em không nằm trong một trong ba yếu tố cần thiết khi dùng bữa của anh.

Huệ Như phồng mang trợn mắt:

- Nè, ý anh là gì hả?

Tuấn Dương nheo mắt:

- Đi hỏi bác google ba yếu tố của một bữa ăn ngon là gì đi cưng.

Nói xong anh làm vẻ tỉnh rụi bỏ mặt tràng cười phía sau quay về nơi bàn làm việc của mình. An Nhiên cũng thấy phục khả năng xoay chuyển tình huống của Tuấn Dương, nhìn gương mặt phụng phịu của Hà Như cô không nén được bật cười.

- Chị Nhiên ơi!

Tiếng gọi của Thu Vân từ ngoài cửa vọng vào, An Nhiên xoay người lại nhướng mắt chờ đợi.

- Chuyện gì vậy em?

- Chị có quà nè.

Vừa nói Thu Vân vừa đặt một chiếc hộp hình vuông màu hồng, bên ngoài có thắt chiếc nơ ruy băng màu xanh xinh xắn. An Nhiên nhíu mày nhìn chiếc hộp không khỏi tò mò bên trong là gì. Thu Vân nheo mắt cười đầy ẩn ý:

- Không ghi tên người gửi nè, đừng nói là người tình bí mật của chị nha.

An Nhiên phì cười:

- Bớt tào lao đi cô.

Cô nhẹ nhàng mở gói quà ra, bên trong là một tấm hình được đóng trong chiếc khung gỗ được thiết kế rất tinh tế, kèm theo đó là một tấm thiệp:

"Đã định xoá tấm hình này đi, nhưng vì đáng yêu quá nên không nỡ. Mong rằng sẽ được gặp em một lần nữa"

Vẫn không có chữ ký hay một cái tên nào trên tấm thiệp, An Nhiên lấy tấm hình từ trong chiếc hộp ra, là hỉnh của cô khi đi dẫn tour ở Đà Lạt tháng trước, cô trong bức ảnh một tay cầm chiếc điện thoại, một tay vén mái tóc đen dài để không bị thổi tung vì cơn gió, đôi môi hồng khẽ mỉm cười, ánh mắt đen láy nheo nheo nhìn về cánh đồng hoa thuỷ vu trước mắt. Phải công nhận người chụp thật có tâm, đến cả cô cũng không nhận ra bản thân mình là cô gái trong bức ảnh.- Woa, đẹp quá đi mất.

Thu Vân cũng không kìm được chậc lưỡi xuýt xoa:

- Chị nhờ người ta chụp hả? Không khác gì thợ chụp chuyên nghiệp.

- Chị.. có nhờ đâu.

- Hả? Vậy là ông này chụp lén chị đó hả?

- Chị cũng không biết sao họ lại chụp được, chắc vô tình chị lọt vào ống kính của họ cũng nên.

Đột nhiên Thu Vân vỗ tay cái đét:

- Bảo đảm ông này khoái chị rồi, thấy chưa, em nói quả cầu tình yêu của em hiệu nghiệm thiệt mà.

An Nhiên bật cười khúc khích:

- Đủ rồi đó cô nương, bộ hôm nay rảnh lắm sao mà lên đây vậy?

- Chị là chúa giỏi đánh trống lảng nha, thì em đem quà lên cho chị mà.

Thu Vân vẫn không chịu thua, An Nhiên định mở miệng giải thích thì bóng dáng của Gia Hào ngang qua bàn làm việc của cô làm cô giật mình, đi bên cạnh anh là cô gái xinh đẹp không hề xa lạ, hai người tiến thẳng vào phòng tiếp khách của giám đốc kinh doanh.

Thu Vân khều nhẹ An Nhiên giọng trầm trồ:

- Bạn gái của sếp đẹp quá chị héng.

Cô mỉm cười nhìn Thu Vân gật gật đầu đồng tình, vì trong lòng cô chưa bao giờ phủ nhận hai người đó thật xứng đôi. Cô ngồi xuống, sắp xếp lại bàn làm việc, đặt tấm hình lên bàn, đầu óc cô bắt đầu trống rỗng. Thu Vân cũng không nói gì thêm ra hiệu "bye bye" với cô rồi cũng rời đi.

Tiếng điện thoại bàn vang lên khiến An Nhiên giật mình, cô nhanh tay nhấc máy:

- Alo, An Nhiên phòng kinh doanh nghe ạ.- Nhiên ơi, chị Đăng nè, lúc nãy chị đi ra ngoài mà quên đem bản kế hoạch vào để phòng của Sếp rồi. Bên phòng chị gọi không ai nghe máy, em qua bên phòng chị lấy rồi đem để lên bàn sếp giùm chị với nha.

- Dạ, chắc phòng kế hoạch đang họp nhóm

- Ừ, cảm ơn em nha.

An Nhiên tay ôm tập tài liệu nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào phòng của giám đốc kinh doanh. Đây là lần đầu tiên cô bước chân vào phòng làm việc của Gia Hào, mọi thứ bày biện đơn giản, bàn làm việc gọn gàng, đặc biệt là có một giá sách, đã lâu vậy rồi, Gia Hào vẫn có thói quen đọc sách như vậy.

"Sao Nhiên lười đọc sách quá vậy"

"Vì đọc sách sẽ khiến tui lười hơn"

"Cái lý do gì mà tào lao quá vậy hả?"

"Vì đọc được mấy trang là tui ngủ mất tiêu, đó không phải là lười hơn là gì"

"Ngang như cua"

Kèm theo câu đó là cái cốc nhẹ lên đầu của cô, An Nhiên khẽ bật cười vì sự đối lập của cô và anh, một người lúc nào cũng nghiêm túc như anh mà lúc nào cũng chịu thua mấy cái lý sự cùn của cô.

- Có chuyện tìm tôi sao?

Không biết từ bao giờ Gia Hào đã đứng sau lưng cô, giật mình quay đầu lại:

- À, phòng kế hoạch nhờ tôi đem tài liệu cho giám đốc.

Nói xong, lúc này cô mới phát hiện cô gái xinh đẹp đang đứng sau lưng Gia Hào.

- Em nhắn với mọi người chuẩn bị tan ca đi, cả phòng sẽ đi ăn tối.

Chưa kịp để cô hết ngạc nhiên thì Gia Hào đã tiếp:

- Bạn tôi sẽ đi cùng mọi người.

Thì ra muốn giới thiệu bạn gái cho mọi người biết sao? An Nhiên thầm nghĩ, cô ngập ngừng:

- Giám đốc, tối nay tôi có việc bận nên chắc không đi được. Vậy.. chúc mọi người ăn tối ngon miệng nha.

An Nhiên định quay lưng "chuồn" đi thì giọng Gia Hào lại vang lên:

- Hà Minh đang ở Thái Lan, nên em không cần đi cùng cô ấy để thử áo cưới đâu.

Ánh mắt dò xét của anh nhìn chăm chăm vào cô khiến cô sượng đỏ mặt, "nghe lén người khác nói chuyện sao>_<!!"cô nghiến răng lầm bầm trong miệng.

- Hẹn mọi người 5:30 tập trung, tôi sẽ gửi địa chỉ vào trong group chat.

An Nhiên không nói được lời nào, cô gật nhẹ đầu xin lui ra, nhưng vẫn không bỏ lỡ câu nói của cô gái kia:

- Chuyện riêng của nhân viên trong công ty này anh đều biết rõ hết sao?

- Nếu quan tâm thì em sẽ biết thôi.

Giọng của Gia Hào lãnh đạm trả lời.

Chương 12

Trong căn phòng của nhà hàng sang trọng đã được bao trọn gian, đúng như tính cách của sếp mới, thích yên tĩnh và tách biệt. Huệ Như ngồi bên cạnh nói khẽ vào tai của An Nhiên:

- Sếp ra mắt người yêu có khác chị ha, lần đầu tiên em tới nhà hàng này đó.

- Ừm.- An Nhiên gật nhẹ đầu.

Đầu bàn bên kia Gia Hào ngồi im lặng bên cạnh cô gái xinh đẹp, không khí trong phòng có chút ngại ngùng vì sự trầm mặc của sếp. Khi các món ăn được từ từ bày lên trên bàn, Gia Hào nhẹ nhàng lên tiếng phá tan bầu không khí yên lặng:

- Hôm nay cũng không có lý do gì đặc biệt, chỉ là tôi muốn cảm ơn mọi người vì trong thời gian qua đã rất vất vả vì kế hoạch đổi mới của bộ phận mình. Nên mọi người cứ tự nhiên, không cần phải e dè tôi như vậy đâu.

Cũng biết mọi người e dè mình sao? Mời nhân viên dùng bữa mà mặt như vậy ai mà không è dè chứ? =.=" An Nhiên thầm nghĩ.

- Sếp ơi, em có câu hỏi.

Huệ Như nghe xong câu nói của sếp thì đã bắt đầu "chủ động" lên tiếng, Gia Hào quay sang nhìn cô bé, Huệ Như cười cười tiếp:

- Tụi em rất tò mò chị xinh đẹp này tên gì vậy sếp?

Câu hỏi của Huệ Như được sự đồng tình của tất cả mọi người xung quanh:

- Đúng rồi đó sếp, dù sao cũng phải làm xong thủ tục giới thiệu chứ ạ.

Cô gái ngồi bên cạnh nhìn Gia Hào trìu mến rồi không đợi Gia Hào lên tiếng, cô quay sang mọi người mỉm cười chủ động đứng lên tự giới thiệu:

- Tôi tên Thục Quyên, rất vui được quen biết mọi người.

- Để chúc mừng ngày "trọng đại" hôm nay, chúng ta nâng ly chúc mừng nha.

Giọng của Hải Đăng vang lên được mọi người hưởng ứng nhiệt liệt, Huệ Như huếch tay An Nhiên:

- Chị, nâng ly kìa.

- Chị không uống được đâu- An Nhiên nhăn mặt lắc đầu

- Nhiên không uống được đâu, ly của Nhiên để anh uống.

Tuấn Dương lên tiếng ngăn Huệ Như lại.

- Chà chà, vậy thì phải đầy ly mới được nha.- Huệ Như cười châm chọc.

- Không thành vấn đề.

Tuấn Dương cũng không chịu thua.

- Ai uống được thì uống, không uống được thì không cần miễn cưỡng, cũng không cần người khác uống giúp đâu.

Từ phía bàn bên kia, giọng của Gia Hào lạnh lùng vang lên, An Nhiên bất giác ngước lên chạm phải ánh mắt "lãnh khốc" đang "chiếu" về phía mình, cái thái độ gì vậy chứ? Cô có phải là tội đồ đâu mà nhìn cô với ánh mắt đó. Cô nhẹ nhàng giữ lại ly bia của mình khi Tuấn Dương đang định cầm lên:

- Không sao đâu, Nhiên uống một chút cũng được.

Cô hưởng ứng với mọi người cầm ly lên và một hơi uống cạn ly bia của mình. Bữa tiệc bắt đầu rộn ràng với tiếng cười nói của mọi người, không khí dè dặt ban đầu thay bằng sự thân mật đúng nghĩa, hơn nữa được sự "trợ giúp" của chất cồn, ai cũng quên đi cái khoảng cách cấp trên cấp dưới, giọng của Minh Vũ bên phòng kế hoạch nhừa nhựa:

- Sếp, em kính sếp một ly nha, em rất ngưỡng mộ sếp, sếp và bạn gái xứng đôi lắm ạ.

- Xin lỗi, lát nữa tôi phải lái xe, không uống được. Tôi lấy nước thay bia vậy.

Gia Hào từ chối nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, anh nâng ly nước khoáng của mình lên cụng ly với Minh Vũ. Thục Quyên ngồi bên cạnh nhìn anh mỉm cười e thẹn.

- Sao được chứ!

An Nhiên nãy giờ ngồi im lặng, đột nhiên hai tay cô đập lên bàn cùng với câu nói lớn khiến mọi người không khỏi giật mình quay sang nhìn cô, giọng cô bắt đầu có mùi men:

- Giám đốc, sao anh lại không uống chứ?

Cô đứng dậy, loạng choạng cầm ly bia của mình lên bước về phía Gia Hào:- Hôm nay chẳng phải giám đốc muốn chia sẻ niềm vui với mọi người sao? Tôi cũng muốn chúc mừng giám đốc nữa.

Ánh mắt cô đối diện với người trước mặt, nâng chiếc ly trong tay chờ đợi.

- Vậy.. em muốn chúc tôi điều gì?

Đôi mắt sâu thẳm của Gia Hào nhìn thẳng vào An Nhiên, gì chứ? Đây là đang hỏi cô sao?

- Tất nhiên là... chúc anh sự nghiệp thành công, gia đình hạnh phúc, hì hì

An Nhiên ngây ngô nhìn anh cười, không cần đợi anh nâng ly, cô một hơi uống cạn ly bia trên tay mình.

- Anh, hình như cổ say rồi đó.

Thục Quyên ngồi bên cạnh cũng đứng dậy, ánh mắt ái ngại khẽ giật nhẹ tay áo của Gia Hào. Nhìn thấy hành động của hai người, An Nhiên khẽ cười nhẹ, cô quay lưng cố gắng giữ cơ thể thật thăng bằng đi về phía chỗ ngồi của mình, nhưng "đoạn đường"quay lại chỗ ngồi thật "chông chênh", khi cả người cô suýt va vào chiếc ghế bên cạnh thì cánh tay của Tuấn Dương đã kịp thời đưa ra đỡ lấy cơ thể cô, dìu cô an toàn ngồi lên ghế.

- Nhiên ổn không vậy?

Ngước mắt nheo nheo nhìn Tuấn Dương, An Nhiên phì cười xua tay:

- Không sao, đừng lo, Nhiên không sao, cảm ơn Dương nha.

Sau đó là một khoảng mơ hồ với An Nhiên, cho đến khi bữa tiệc kết thúc. Mọi người lần lượt dìu nhau ra bên ngoài bắt taxi và nói lời tạm biệt. Tuấn Dương đến bên cạnh An Nhiên dịu dàng:

- Để Dương đưa Nhiên về nha.

- Anh cứ về trước đi, An Nhiên để tôi đưa về.

Tuấn Dương ngước lên nhìn Gia Hào nhíu mày, không đợi anh lên tiếng Gia Hào đã tiếp:

- Chúng tôi thuận đường.

- Còn bạn gái của anh..? Tuấn Dương khó hiểu.

- Chuyện đó tôi nghĩ không cần anh lo đâu.

Nói xong, Gia Hào bước đến bên cạnh An Nhiên nãy giờ đứng ngây ngốc vẻ mặt dường như nghe nhưng không hiểu cuộc đối thoại của hai người đàn ông này. Hai má cô đỏ ửng nóng ran vì chất cồn đang chảy trong người. Đầu óc mông lung nhìn người đàn ông bên cạnh đang choàng tay qua vai cô nhẹ nhàng dìu cô đến bên chiếc xe hơi màu đen đậu gần đó. Khi đã ngồi yên vị trong xe, cô mới ý thức được cảm giác này thật quen thuộc, giống như xem lại một thước phim cũ vậy. Quay sang nhìn người đàn ông đang chăm chú lái xe, cô bất giác lầm bầm:
- Thật đáng ghét.

- Em đang nói gì vậy?

Gia Hào nhíu mày liếc mắt nhìn cô. Cô lặp lại nói to hơn:

- Tôi nói anh thật đáng ghét. Tại sao lúc nào cũng xuất hiện trong giấc mơ của tôi chứ?

Xe đột nhiên thắng gấp lại, An Nhiên chúi người về phía trước, nhưng nhờ dây an toàn đã được cài cho cô nên cả cơ thể theo quán tính lại bật về sau, đầu cô va vào lưng ghế ê buốt.

- Ui da- Cô kêu lên.

Chiếc xe từ từ tấp vào bên lề đường, người đàn ông bên cạnh xoay người qua nhìn cô:

- Lần sau không biết uống thì đừng cố mà uống như vậy.

Tay cô xoa xoa vào chỗ đau, giọng cô ấm ức:

- Không liên quan đến anh.

- Vậy chắc liên quan tới cậu Tuấn Dương đó đúng không?

Cô quay sang nhìn anh khó hiểu, Gia Hào tiếp:

- Giận tôi vì không để cậu ta đưa em về sao?

Không phát hiện ra ý mỉa mai trong câu nói của Gia Hào, An Nhiên thật thà:

- Giận gì chứ, tôi cũng đâu có ý định về chung với Tuấn Dương.

Không để ý đến nụ cười hài lòng thoáng hiện lên đôi môi kiêu ngạo của Gia Hào, An Nhiên dựa lưng vào ghế, cô thấy đầu mình thật nặng nề, ánh mắt mơ màng nhìn Gia Hào:

- Cảm ơn vì anh đã quay về.

Bầu không khí yên lặng bao trùm sau câu nói của cô, cô tiếp tục nói như cho bản thân mình nghe:

- Em đã từng nghĩ cả cuộc đời này sẽ không còn gặp anh nữa. Nhưng bây giờ anh lại xuất hiện trước mặt em như vậy, thật may mắn.

Bất giác, cô xoay người đưa tay lên từ từ chạm vào khuôn mặt của người đàn ông bên cạnh, cô ve vuốt hàng chân mày đen cương nghị, rồi đến sóng mũi cao, rồi đến đôi môi đầy nam tính quyến rũ, ngón tay cô xoa nhẹ vào giữa hai hàng chân mày của anh, cười ngây ngốc:

- Anh đừng có lúc nào cũng nhíu mày như vậy, không đẹp trai chút nào hết, sẽ có nếp nhăn, sẽ mau già lắm đó, biết không?

Gia Hào đưa tay lên nắm gọn lấy bàn tay nhỏ bé của An Nhiên đang "tuỳ tiện thăm dò" khuôn mặt của anh:

- Em say rồi đó, tôi đưa em về nghỉ ngơi.

An Nhiên bướng bỉnh níu lấy tay áo của anh:

- Gia Hào..- Lần đầu tiên cô gọi tên anh như vậy-- Em phát hiện ra anh có thêm một thói quen xấu nha. Anh phải sửa đi mới được.

Dừng một lúc để "nấc cục", cô tiếp:

- Đừng có đối xử quá tốt với người con gái khác ngoại trừ người anh yêu, anh như vậy... sẽ khiến người ta ngộ nhận đó, anh biết không hả?

- Ai ngộ nhận?- Giọng Gia Hào thăm dò

- Em, là em đó- An Nhiên đưa tay chỉ vào mình- Em buồn cười lắm đúng không? Sự thật là em đã rất hạnh phúc khi thấy anh lo lắng cho em, mặc dù em biết rất rõ đó chỉ là sự quan tâm giữa con người với con người, à không, là giữa đồng nghiệp với nhau thì đúng hơn, nhưng trái tim của em đã đập rất nhanh mỗi lần nhìn thấy anh, mỗi lần ở bên cạnh anh... Vậy nên... anh có thể nào giúp em đừng nhớ đến anh nữa, giúp em quên anh đi.. được không? Nếu cứ tiếp tục như vậy, em mệt mỏi lắm, thật sự.... em rất mệt mỏi..

Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má đỏ ửng của An Nhiên, trong vô thức cô cảm giác có đôi bàn tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt mình, đôi môi của cô bao phủ một cảm giác ấm nóng lạ lẫm nhưng thật dễ chịu, sau đó cô từ từ thiếp đi...

Chương 13

An Nhiên trở mình tỉnh dậy, đầu cô nặng như có tảng đá đè lên, nhăn mặt đưa tay xoa xoa hai thái dương, cảm giác khô cháy cổ khiến cô cảm thấy thật khó chịu. Cố lấy hết sức bước xuống giường, cô uể oải bước đến bên chiếc tủ lạnh tìm nước uống.

- Dậy rồi sao?

- Ừm.

Tay đang cầm chai nước dốc vào miệng, An Nhiên gật đầu trả lời theo quán tính, phải mất ba giây cô khựng lại, quay ngoắt đầu về phía sau, ngụm nước trong miệng chưa kịp nuốt xuống thì nghẹn lại ngay giữa cổ họng suýt trào lên mũi khiến cô ho sặc sụa. Một cánh tay vỗ nhẹ vào lưng cô, một tay rút vội mấy tờ khăn giấy từ hộp khăn giấy trên đầu tủ lạnh đưa cho cô. An Nhiên đón lấy khăn giấy lau nhanh nước mắt nước mũi- hậu quả của trận ho vừa rồi. Người đang thản nhiên đứng trước mặt cô lúc này không ai khác chính là Gia Hào, đầu óc cô bấn loạn với những câu hỏi chưa có lời giải đáp, hai mắt cô trợn tròn nhìn trân trân vào người đối diện, miệng lắp bắp:

- Giám...giám đốc, sao.. sao lại ở đây?

“Lẽ nào cô chưa tỉnh rượu sao, nếu là mơ thì đáng ra đoạn này phải giật mình tỉnh dậy mới đúng chứ?!?” An Nhiên ngây ngốc véo vào má mình, sau đó cô buột miệng xuýt xoa vì cái cảm giác đau điếng nhói lên từ da mặt.

- Vì đêm qua có người không cho tôi về.

Khoé miệng Gia Hào nhếch lên như cười mà cũng như không cười sau câu nói đó, ánh mắt nheo nheo nhìn An Nhiên đầy ẩn ý.

- Hả?!?

An Nhiên như muốn khuỵu xuống, cái đầu đang trống rỗng của cô đang vận động hết công suất để cố nhớ những gì đã xảy ra đêm hôm qua, nhưng vô ích, vì cô chẳng nghĩ ra được gì vào lúc này.

- Đứng đó làm gì, đi rửa mặt rồi ra ăn sáng.

Như một cái máy, An Nhiên đi vào nhà tắm, trong lúc rửa mặt để cho đầu óc tỉnh táo, đứng trước gương, cô hốt hoảng nhìn bộ quần áo trên người mình lúc này: “Cái gì đây? Hôm qua mình tự thay quần áo sao? Sao mình không nhớ được gì hết vậy chứ?” Cô thật muốn tát vào mặt mình một cái, nước mắt cô như muốn trào ra vì tự trách bản thân mình, thật mất mặt quá đi mà.

Khi yên vị tại bàn ăn, cô ngồi đối diện lấm lét nhìn Gia Hào,-vẻ mặt “không cảm xúc” đang “xử lý” bữa sáng của mình. Không biết từ bao giờ, anh đã mua về hai phần ăn sáng, nhìn là biết mua ở quán bún bò gần nhà cô, vì cô là khách cực kỳ quen mặt của quán đó. Nhưng trùng hợp là tô bún của cô không có rau thơm, không có hành tây, giống như bình thường cô đi ăn và dặn cô chủ đừng cho những loại rau đó vào.

- Em định nhìn cho no thôi hả?

Giọng nói của Gia Hào cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, cô nuốt nước miếng ngập ngừng:

- Giám đốc, đêm qua... tôi.. có làm gì... mạo phạm anh không?

Nhìn cũng biết Gia Hào đột nhiên cố nuốt vội những sợi bún vừa đưa vào miệng, cố nén ho, anh ngước lên nhìn cô lấy giọng bình thản:

- Em thật sự không nhớ gì sao?

“Làm ơn đi, nếu nhớ thì mình đã không cảm thấy mất mặt một cách mơ hồ như bây giờ”, mặt cô tối sầm lại nghĩ thầm, cô mím nhẹ môi, chớp nhẹ hàng mi đen cong:

- Tôi.. chưa kịp nhớ ra là hôm qua mình đã làm gì anh...

- Không sao, cứ từ từ nhớ lại cũng được, còn nhiều thời gian mà. Giờ thì ăn sáng đi.Lặng lẽ làm theo lời nói của Gia Hào, bụng cô lúc này cũng đói cồn cào, “thôi kệ, ăn xong rồi mới có sức suy nghĩ”. Vừa ăn An Nhiên thỉnh thoảng ngước lên nhìn người đối diện, không biết là do cô tưởng tượng hay vì tác dụng của chất cồn trong người vẫn chưa tan hết, mà cô lại thấy ánh mắt Gia Hào trong những lần “thỉnh thoảng” đó nhìn cô thật dịu dàng cùng với nụ cười ấm áp đến lạ. Khi hai người vừa kết thúc bữa sáng thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, An Nhiên đứng dậy bước ra mở cửa thì đụng phải vẻ mặt tươi cười hớn hở của Gia Ân, cô bé hàng xóm:

- Chị Nhiên, mẹ em có nấu chè đậu đen nên nói em đem qua cho chị nè.

Không đợi An Nhiên phản ứng, Gia Ân ôm chiếc camen đựng chè bước vào bên trong, dường như cô bé không hề ngạc nhiên khi thấy Gia Hào ngồi đó:

- Chào buổi sáng anh.

- Ừm, chào em

Thấy thái độ thản nhiên đáp lại của Gia Hào, An Nhiên ngơ ngẩn nhìn hai người, họ quen nhau từ bao giờ vậy chứ?

- Hai người quen nhau sao?

- Sao lại không, đêm qua anh Hào nhờ em thay đồ cho chị mà.

“Sặc, nhờ người thay đồ cho mình sao? Ôi cảm ơn trời phật” An Nhiên thở phào một hơi, ít nhất là trong lúc say mình đã không làm điều kỳ quặc trước mặt “ai kia”.

- Vậy... sao? Cảm ơn em nha- An Nhiên ngại ngùng cười nhìn Gia Ân

- Cũng trễ rồi, anh cũng phải về đây, em ở lại chơi với chị An Nhiên nha.

Gia Hào chậm rãi đứng dậy nói lời chào, bước đến gần cô, anh dừng lại nói khẽ:- Trong tủ lạnh có nước ép trái cây, nhớ uống nhiều nước.

An Nhiên ngoan ngoãn gật nhẹ đầu, vì thật ra ngoài gật đầu cô chẳng biết nói gì hơn, tim cô lúc này đang tăng tốc đập loạn xạ, cô sợ lên tiếng thì anh sẽ phát hiện ra cô đang căng thẳng khi đứng gần anh. Cho đến khi tiếng xe của Gia Hào nhỏ dần ngoài con hẻm nhỏ, Gia Ân lém lỉnh huých tay của An Nhiên:

- Chị nha, giấu kỹ dễ sợ luôn.

- Con bé này, giấu cái gì chứ?

- Thì bạn trai chị đó, soái ca đó nha

Bật cười với câu nói của Gia Ân, An Nhiên khõ nhẹ vào đầu cô bé:

- Em xem phim thần tượng nhiều quá rồi đó nha.

Nhăn mặt xoa xoa đầu, Gia Ân hếch mặt:

- Thiệt mà, em thấy ảnh đúng là giống soái ca thật đó. Hôm qua em thức khuya ôn bài, em thấy ảnh bế chị từ ngoài xe vào trong này, rồi dịu dàng lau mặt cho chị, rồi chạy ra nhờ em lau mình, thay đồ cho chị. Ảnh còn nói: chị có thói quen nếu không tắm rửa thay đồ sạch sẽ thì sẽ ngủ không ngon. Còn nữa..

An Nhiên đang chăm chú vào câu chuyện của Gia Ân, đột nhiên cô bé dừng lại cười bí hiểm nhìn An Nhiên khiến cô chột dạ:

- Còn..cái gì?

- Đang lúc em định đi về thì...

- Thì sao chứ?- An Nhiên sốt ruột

- Thấy chị ôm tay ảnh nói: Anh đừng đi nữa, được không?

Hai mắt An Nhiên mở lớn nhìn Gia Ân lúc này đôi mắt đang mơ màng đưa hồn vào “lời thoại”,có cái gì nghẹn ngay giữa cổ của An Nhiên khiến cô không thốt lên được lời nào, mãi một lúc sau mới ấp úng phản bác:

- Em.. đừng có mà nói bậy nha, tào lao vừa thôi.

Gia Ân dậm chân:

- Em mà nói xạo là em thi rớt trong kỳ thi này đó. Rõ ràng chị nói vậy mờ. Cái tật của chị mỗi lần say là không nhớ gì hết á, haizz..

Mặt An Nhiên nóng lên, hai chân bủn rủn, mắt hoa đi, đầu óc lùng bùng, nếu như lời nói của Gia Ân là “khoa trương” thì cô bé đã không dám “thề độc” như vậy. Nhớ lại câu nói lúc sáng của Gia Hào, An Nhiên lạnh toát sống lưng “Vì đêm qua có người không cho tôi về”, lẽ nào... Ôi, cô còn mặt mũi nào mà đối điện với Gia Hào nữa chứ. Ý nghĩ chạy trốn một lần nữa lại loé lên trong đầu cô..

Chương 14

- Quà của bà nè.

Hà Minh hớn hở lôi những túi to túi nhỏ bên trong đủ các loại bánh kẹo- mà Hà Minh nói là đặc sản của Thái Lan bày lên trên bàn

- Mua gì mà nhiều quá vậy, tui ăn có hết đâu- An Nhiên nhăn mặt nhìn đống bánh kẹo trên bàn

- Ai nói tui mua cho bà không. Bà đem cái này lên công ty đưa cho Gia Hào giùm tui.

Nghe Hà Minh nhắc tới hai chữ “Gia Hào” làm An Nhiên giật thót tim, tình hình là mấy hôm nay từ cái ngày “mất mặt” thứ n trong đời cô thì Gia Hào cũng biến mất tăm. Vốn dĩ lên công ty cô đã dự định sẽ cố gắng tránh mặt Gia Hào, căn bản là vì cảm giác xấu hổ vẫn chưa “tan biến” hết, nhưng khi nghe các bạn đồng nghiệp nói lại là có việc đột xuất gì đó phải đi gấp sang Hà Lan, trong lòng An Nhiên cũng không khỏi tò mò và có chút lo lắng,Hà Lan thì có liên quan gì tới công việc đâu, công ty cô từ trước đến giờ chưa bao giờ mở rộng thị trường qua tới đó kia mà.

- Ê, làm gì mà thần người ra vậy?- Hà Minh hất nhẹ tay An Nhiên.

- À, không có gì. Mà... dạo này tui cũng không có gặp mặt Gia Hào nên bà tự đưa đi.

- Hả?- Hà Minh tròn mắt ngạc nhiên: Hai người làm cũng công ty mà không gặp nhau á?

- Thì.. người ta làm sếp, bận lắm chứ bộ, đi công tác rồi thì phải.

- Vậy sao?- Hà Minh gật gù-Vậy bà cứ giữ ở đây khi nào ổng về thì đem đi cho ổng.

An Nhiên nhìn Hà Minh nửa muốn kể cho cô bạn nghe “nỗi khổ” không muốn chạm mặt với Gia Hào lúc này của cô, nửa lại không muốn Hà Minh mới đi du lịch về lại vì chuyện của cô mà phiền lòng. Hít nhẹ một hơi sâu, cô trả lời nhẹ tênh.

- Ừ, cứ để đây đi.

Sau khi bày biện xong đống quà cho nhỏ bạn thân, Hà Minh loay hoay sắp xếp gọn gàng những túi to túi nhỏ bỏ vào trong giỏ xách, thở phào đến bên ngồi cạnh An Nhiên:

- Nhiên nè, tui với Hải Phong quyết định đầu năm sau cưới rồi.

- Vậy sao? Mắt An Nhiên sáng lấp lánh- Cuối cùng cũng chịu dừng bước giang hồ rồi héng? Chúc mừng nha.

Câu nói của An Nhiên khiến cả hai bật cười khúc khích, bỗng Hà Minh trầm giọng:

- Cưới xong rồi, chắc sẽ có nhiều thay đổi lắm, nhưng mà... tụi mình nhất định vẫn sẽ giống như trước đây nha.

- Tất nhiên rồi, cái này mà còn phải nói sao?

An Nhiên mìm cười nheo mắt nhìn Hà Minh khẳng định, thì ra cảm giác khi biết nhỏ bạn thân sắp yên bề gia thất lại hạnh phúc như vậy.

- Bà với Gia Hào sao rồi?

Hà Minh đột nhiên đổi giọng nghiêm túc khiến An Nhiên có chút chột dạ, sao lại lôi chuyện đó ra lúc này chứ.

- Sao là sao? Bình thường mà.

Cố giữ thái tự nhiên trả lời câu hỏi của Hà Minh, An Nhiên định đứng dậy giả vờ đi lấy nước uống để tránh vấn đề “nhạy cảm” muôn thuở này, nhưng bị cánh tay của Hà Minh kéo lại.

- Lại muốn chạy trốn nữa hả?

Thở dài nhìn ánh mắt như tránh né của An Nhiên, Hà Minh tiếp:

- Tui thấy bà nên thẳng thắn một lần với tình cảm của mình đi, cứ như vậy hoài không mệt mỏi lắm sao?

- Vậy bà muốn tui phải thẳng thắn thế nào? Người ta đã có vợ sắp cưới rồi, tui không muốn trở thành người thứ ba phá hoại đâu.

- Cái gì mà người thứ ba, bà là người đến trước mà.

- Nhưng bà quên tui là người từ bỏ trước sao?

Bầu không khí trở nên im lặng sau câu nói của An Nhiên, sự thật là như vậy mà. Cô là người từ bỏ trước, là người bỏ rơi tình cảm của Gia Hào trước, và thật nực cười nếu như bây giờ cô lại mặt dày đi cầu xin tình yêu của người đó. Trong mấy phim tình cảm, những người con gái như vậy thật đáng khinh bỉ, bản thân mình đã không biết trân trọng đến khi mất đi rồi lại muốn giành giật với người khác, có chết cô cũng không muốn vì tình yêu mà đánh mất lòng tự trọng như vậy.

- Bà có lý do mà. Hà Minh vẫn không muốn ngừng câu chuyện.

- Dù cho là lý do gì đi nữa, tình cảm một khi đã mất đi rồi thì không thể nào tìm lại được nữa, nếu tui là Gia Hào tui cũng sẽ không tha thứ cho người đã từng đem tình cảm của mình ra làm trò cười đâu, bà hiểu tính Gia Hào hơn tui mà, không phải sao? Bây giờ có thể dùng quan hệ đồng nghiệp để thỉnh thoảng nói với nhau vài câu, là tui cảm thấy mình may mắn lắm rồi, tui không muốn mọi chuyện phức tạp hơn nữa đâu Hà Minh.

- Nhiên à, nhưng...

- Hà Minh, mình dừng chuyện này ở đây đi, đó đã thành quá khứ rồi, để cho nó qua đi.

Hà Minh bất lực nhìn thái độ dứt khoát của An Nhiên, cô dường như không biết phải dùng lời nào để giúp An Nhiên thoát khỏi sự day dứt bao lâu nay. Chuyện quá khứ, Hà Minh không quan tâm Gia Hào có tâm trạng như thế nào, nhưng cô là người chứng kiến bạn của mình đã phải đau đớn như thế nào để vượt qua nỗi đau chia tay với mối tình đầu ấy. Bề ngoài An Nhiên lúc nào cũng hay cười và vô tâm với mọi chuyện, nhưng sự lạnh lẽo trong trái tim của cô Hà Minh là người thấy rõ nhất. Trong chuyện tình cảm, Hà Minh tự cho mình là người có kinh nghiệm, cô từng nghĩ mối tình đầu là mối tình thoáng qua, chia tay một thời gian rồi ai cũng sẽ quên đi, nhưng An Nhiên như là sự ngoại lệ trong “một mớ kinh nghiệm” của cô. Cô chưa từng thấy ai ôm cảm xúc của mối tình đầu đến những mười năm dài đằng đẵng như An Nhiên, cánh cửa trái tim của An Nhiên như bị bùa chú, như có một bức tường vô hình bất khả xâm phạm, chẳng ai có thể đập vỡ để bước vào trong đó. Nhìn An Nhiên, Hà Minh khẽ thở dài.

- Hôm nay.. dừng ở đây vậy.

An Nhiên bất giác gật gật đầu, cô sơ ý không chú tâm tới sau câu nói của Hà Minh, “hôm nay” thôi, chứ sau này sẽ còn nhắc đến =.=”

****

An Nhiên nhẹ nhàng đặt hộp bánh kẹo- quà của Hà Minh lên bàn làm việc của Gia Hào, trên hộp không quên để lại một tờ giấy note ngắn gọn: “Hà Minh gửi”.

Tính đến hôm nay thì Gia Hào đã đi công tác hơn một tuần, An Nhiên không nhận được bất cứ thông tin nào về anh từ đồng nghiệp, kể cả “chị Tám” Hải Đăng. Nhiều lần muốn nhắn tin qua Line hỏi thăm nhưng An Nhiên đã dằn lòng lại để không làm cái việc ngu ngốc ấy. Lẽ ra cô đã quen với việc không nhìn thấy Gia Hào trong mười năm qua, nhưng anh lại xuất hiện, lại hiện hữu trong cuộc sống hàng ngày của cô, rồi cho cô thói quen mỗi ngày được nhìn thấy anh và rồi lại đột nhiên biến mất khiến cô hụt hẫng như một đứa trẻ lạc mất người thân. Đã bao nhiêu lần An Nhiên muốn chấm dứt những cảm xúc vô hình từng ngày từng ngày một dày vò trái tim cô, muốn từ bỏ để đi một nơi khác, nhưng lại sợ hãi khi phải đối diện với việc mãi mãi không được nhìn thấy khuôn mặt thân quen đó nữa. Cô tự an ủi mình, đợi đến khi anh thật sự thuộc về người khác, lúc đó cô sẽ từ bỏ, nhất định là như thế.
- An Nhiên, chưa về nữa sao?

Đang thẫn thờ với những suy nghĩ mông lung, tiếng nói của Tuấn Dương khiến An Nhiên giật mình ngước lên, cô ấp úng:

- À.. Nhiên cũng chuẩn bị về rồi. Sao Dương còn ở đây?

- Gặp khách hàng xong Dương định về luôn nhưng sực nhớ quên chút đồ nên quay lại lấy.

- Vậy hả.

An Nhiên nói qua loa, cô cũng quay đầu lấy túi xách, bỏ mấy đồ dùng cá nhân vào chuẩn bị tan ca.

- Nếu Nhiên không bận, đi ăn tối với Dương nha.

Lời đề nghị của Tuấn Dương khiến cô thật sự bối rối, cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý để từ chối thì Tuấn Dương đã tiếp:

- Làm đồng nghiệp bao lâu mà mời Nhiên đi ăn một bữa cũng khó ghê.

Câu nói như trách móc như năn nỉ của anh làm cho lời từ chối chưa kịp thốt ra từ miệng cô đã bị nuốt cái “ực” xuống bụng. Cô cười giả lả:

- Sao nói quá vậy, tại toàn mấy lần không đúng lúc thôi mà.

- Vậy lần này thì sao?- Tuấn Dương nhìn An Nhiên dò xét.

An Nhiên biết không thể từ chối được nên gật nhẹ đầu:

- Thì đi ăn chung đi.

Chàng trai trước mặt không nén được sự vui mừng trước cái gật đầu của An Nhiên, nở nụ cười thật tươi để lộ chiếc răng khểnh rất duyên:

- Vậy đi nhanh lên, Dương đói bụng lắm rồi nè.

Cả hai nhanh chóng tắt điện, rời khỏi văn phòng và sánh bước đến bãi đỗ xe.

- Nhiên cứ để xe ở lại đây đi, Dương chở Nhiên được rồi.

- Không cần đâu, Nhiên tự chạy xe, ngày mai còn đi làm nữa.- An Nhiên khéo léo từ chối

- Ngày mai Dương tới đón Nhiên đi cũng được mà.- Tuấn Dương dứt khoát thuyết phục

- Nhưng... phiền...

An Nhiên chưa nói dứt câu thì bị Tuấn Dương chặn lại:

- Không phiền gì đâu, thỉnh thoảng có một lần mà, sao Nhiên hay khách sáo với Dương quá vậy.

Vì ngại phải cứ đôi co qua lại mất thời gian, An Nhiên gật nhẹ đầu và lên lên phía sau xe của Tuấn Dương.Bữa tối cũng nhanh chóng qua đi, Tuấn Dương nổi tiếng là người hoạt ngôn, trong bữa ăn anh kể rất nhiều chuyện thú vị và chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm bổ ích cho An Nhiên. An Nhiên không khỏi suy nghĩ, nếu như là những cô gái khác chắc sẽ không qua được ải của anh chàng này đâu, chỉ tiếc là... Cô lắc nhẹ đầu vì những ý nghĩ vớ vẩn lại sắp xuất hiện trong đầu.

- Nhiên sao vậy? Không khoẻ hả?

Hành động nhỏ xíu đó của cô cũng không thoát khỏi ánh mắt của Tuấn Dương, cô vội cười khoả lấp:

- Không, chỉ là hơi... mỏi cổ, ha ha.

- Mỏi cổ? Có cần Dương maxa cho một chút không?-

Giọng nói và ánh mắt lo lắng của anh không có gì là đang nói giỡn, và hơn nữa là anh đang đứng dậy định bước qua phía cô ngồi, điều đó khiến An Nhiên càng lúng túng, cô vội vàng từ chối:

- Hả? Không, không cần, giờ.. hết mỏi rồi, hết mỏi rồi.

Ôi mẹ ơi, cô muốn về nhà, thêm một chút nữa chắc cô phải chạy trốn vì sự lo lắng thái quá của anh chàng đối diện này mất.

*****

An Nhiên bước xuống xe, tháo chiếc nón bảo hiểm giao cho Tuấn Dương:

- Cảm ơn Dương về bữa tối nha, còn đưa Nhiên về nữa. Hôm sau Nhiên sẽ mới lại nha.

- Nhiên có thể nào bớt khách sáo với Dương được không?

Tuấn Dương nhìn An Nhiên với ánh mắt buồn bã.

- À, khách sáo gì đâu, chuyện nên làm mà- An Nhiên thật sự thấy bối rối khi bị nhìn với ánh mắt như vậy

- Thôi, Nhiên vào nghỉ sớm đi.

- Ừm, Dương về cẩn thận nha, bye.

Dứt lời, An Nhiên vội vàng quay đi để tránh phải đối diện với chàng trai trước mặt. Thật sự là cô không giỏi xử lý mấy tình huống như vậy, trước đây nếu cô cố ý giữ khoảng cách thì đối phương sẽ tự động rút lui, nhưng với Tuấn Dương thì khác, anh dường như cố tình không nhận ra “tâm ý” của An Nhiên, cô càng tránh thì anh càng tiến đến gần cho bằng được, điều đó làm cô lo sợ, cô sợ mình sẽ làm tổn thương đến người đồng nghiệp thân thiết này.

Khi An Nhiên khoá cổng xong cũng là lúc tiếng xe của Tuấn Dương xa dần ở cuối con hẻm nhỏ. Cô thở phào lòng thầm nghĩ ”lần sau cố gắng đừng ở một mình với anh ta”.

- Hôm nay nhiều việc lắm sao?

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau khiến An Nhiên giật thót người quay ngoắt đầu lại. Cô tròn xoe mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng cao lớn của người đàn ông trước mặt đang khoanh tay đứng trước mặt cô, ánh đèn chiếu thẳng vào mặt anh và cô không khó khăn nhận ra ánh mắt đang nhíu mày nhìn cô đầy dò xét.

- Giám...Giám đốc, sao anh.. lại ở đây?

Không hiểu vì bất ngờ, vui mừng hay sợ hãi mà giọng nói của cô trở nên lắp bắp không thành câu như vậy.

- Em không có câu nào khác để nói khi thấy tôi xuất hiện ở đây sao?

Vừa tiến đến gần cô, Gia Hào vừa dùng giọng nói thật lãnh đạm trả lời, thoáng chốc khoảng cách của hai người đã gần đến nỗi An Nhiên có thể nghe được hơi thở của anh phả nhẹ lên đầu cô.

- Em không thích gặp tôi đến vậy sao?

- Không phải, ý tôi không phải vậy.- An Nhiên vội vàng lắc đầu, cô ngước lên nhìn Gia Hào như muốn phân bua.

Khoé miệng Gia Hào khẽ nhếch lên nhưng không lộ ra cho cô thấy anh đang cười.

- Sao bây giờ em mới về?- Anh đổi giọng như tra hỏi.

- À, vì Tuấn Dương rủ đi ăn tối.- An Nhiên thật thà

- Chỉ hai người sao?- Gia Hào nhíu mày.

- Ừm.- An Nhiên khẽ gật đầu

- Hẹn hò sao?

Kèm theo câu hỏi đó, đột nhiên An Nhiên cảm giác có luồng khí lạnh xẹt qua đỉnh đầu cô, cô vội ngước lên lắc đầu lia lịa:

- Không, hẹn hò gì chứ? Vì vừa lúc cùng tan ca, lại đúng bữa tối nên mới đi ăn chung thôi mà. Còn chuyện Tuấn Dương đưa về là vì đi hai xe cũng bất tiện nên..

An Nhiên chưa kịp nói hết câu, thì cả người cô đã bị một bàn tay kéo mạnh về phía trước ngã gọn vào lòng người đối diện.

- Em về nhà an toàn là được rồi.... Anh đến vì... nhớ em.

Chương 15

An Nhiên đứng bất động trong vòng tay đang siết nhẹ của Gia Hào, chuyện gì đang xảy ra vậy? Đầu óc An Nhiên bỗng dưng trống rỗng, có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Cô khẽ khịt mũi có tìm mùi bia rượu trên người của Gia Hào. Không có mùi lạ?! Sao lại hành động kỳ lạ như vậy chứ?

- Anh đói bụng.

- Hả?!?

Gia Hào nới lỏng vòng tay, một tay vẫn choàng qua vai An Nhiên, xoay người cô hướng về phía cánh cửa nhà cô, cô nghiêng đầu quay sang nhìn anh:

- Anh.. vẫn chưa ăn tối sao?

- Ừm.

****

An Nhiên đặt tô mì vừa mới pha lên bàn, ánh mắt e ngại nhìn anh:

- Anh ăn đỡ nha, vì tôi ít khi nấu ăn nên chỉ có mì tôm thôi.

Gia Hào nheo nheo mắt nhìn cô:

- Vì không biết nấu ăn chứ?

- Anh không ăn thì thôi.

Mặt thoáng đỏ vì câu nói “thẳng thắn” của Gia Hào, An Nhiên toan muốn lôi tô mỳ về nhưng bị anh chận lại, thao tác thật tự nhiên cầm đũa và bắt đầu xử lý tô mỳ đang bốc khói trước mặt. An Nhiên chống cằm nhìn Gia Hào, mới có hơn một tuần không gặp, nhưng trông anh có vẻ ốm đi, râu cũng chưa được cạo, ánh mắt có vẻ mệt mỏi như không được ngủ đủ giấc. An Nhiên thật sự muốn biết mấy ngày nay anh đã đi đâu và làm gì, nhưng lại không thể mở miệng hỏi.

- Thích nhìn anh như vậy sao?

Giọng nói châm chọc của Gia Hào cất lên làm An Nhiên giật mình quay lại hiện tại, thoáng chốc anh đã xử lý xong “bữa tối” cô nấu. An Nhiên chớp nhanh đôi mi đen cong, bối rối không dám nhìn thẳng vào ánh mắt đang nhìn cô như dò xét, cô vội vàng đứng dậy thu dọn và bước nhanh đến bồn rửa chén. Tay vừa chà chiếc tô trên tay, An Nhiên vừa hạ quyết tâm một lát nữa cô sẽ nói chuyện rõ ràng với Gia Hào, không thể cứ tiếp tục tình trạng này nữa, nếu cứ như vậy cô sợ mình sẽ lún sâu hơn trong mối quan hệ không rõ ràng này..

Lau khô tay An Nhiên đi thẳng lên phòng khách, cô bước đến bên cạnh chiếc ghế sofa- nơi mà Gia Hào đang nằm thẳng người, tay gác lên trán, An Nhiên khẽ gọi:- Giám đốc!..

Không có tiếng trả lời, An Nhiên nói nhỏ trong miệng “không lẽ ngủ nhanh vậy sao?!”, Gia Hào khẽ trở mình, khiến cô giật thót người lui lại một bước, hơi thở anh vẫn đều đều dường như đang chìm trong giấc ngủ sâu.

Nhẹ nhàng phủ chiếc chăn mỏng lên người Gia Hào, An Nhiên bất giác ngồi xuống, ánh mắt vô thức ngắm nhìn gương mặt anh tuấn của Gia Hào, vầng trán cao, đôi chân mày rậm cương nghị, vẫn hàng mi đen và dài, trước đây cô thường chọc anh nếu là con gái thì anh sẽ là hoa khôi trong trường. An Nhiên khẽ mỉm cười với những hồi ức cũ, đã rất lâu rồi cô không được ngắm nhìn gương mặt của anh gần như vậy, sau một thời gian dài xa cách rồi gặp lại, tất cả chỉ còn là sự ngượng ngùng và ánh mắt bối rối né tránh mỗi lần chạm mặt anh.

- Rốt cuộc thì bây giờ... mình là gì của nhau...

An Nhiên khẽ thở dài với câu hỏi như tự nói với mình, cô đứng dậy, dợm bước định quay đi:

- Đối với em, anh bây giờ là gì?

Giọng nói không lớn, nhưng đủ để An Nhiên nghe rõ từng từ một, cô cúi ánh mắt nhìn xuống người đàn ông vẫn đang nằm trên ghế, đôi mắt từ từ mở ra nhìn cô không chớp. Vốn dĩ cô là người chủ động hỏi câu ấy nhưng bây giờ cô lại trở thành kẻ bị động trước anh. Gia Hào ngồi dậy, từ từ đứng thẳng người đối diện với cô:

- Những câu hỏi về quá khứ, anh không cần biết nữa, anh chỉ muốn biết, bây giờ anh là gì đối với em?

- Chuyện đó... chẳng phải đã không còn quan trọng nữa sao?Giọng An Nhiên bỗng nhiên trở nên khô khốc, cổ họng cô như có vật gì chận ngang, cố gắng lắm mới nói tròn câu.

- Vậy sao? Thì ra đối với em, anh bây giờ không còn quan trọng nữa?

An Nhiên cảm nhận được sự chát đắng trong câu nói của Gia Hào, lẽ nào cô lại làm anh tổn thương nữa sao? Cho đến khi Gia Hào cúi xuống với tay lấy chiếc áo khoác trên ghế định quay lưng đi thì An Nhiên mới sực tỉnh, cô vội vàng níu lấy tay áo anh:

- Anh biết rõ ý em không phải là như vậy mà.

Gia Hào dừng lại, quay sang nhíu mày nhìn cô:

- Rõ ràng người có vợ sắp cưới là anh, người sắp kết hôn là anh, nhưng tại sao lại cứ cố ý đến gần em? Tại sao lại tỏ ra quan tâm em? Mục đích của anh là gì chứ?

Mắt An Nhiên bắt đầu ướt, sóng mũi bắt đầu cay cay, cô không biết cái thứ cảm xúc hỗn độn trong lòng cô bây giờ là gì, nhưng cô biết rõ một điều hôm nay nhất định cô phải đối diện với nó. Nếu như thật sự mục đích của Gia Hào là muốn cô rung động, muốn cô một lần nữa yêu anh, rồi sau đó sẽ bỏ rơi cô như cô đã từng, thì anh đã thành công rồi, à không, cho dù anh không cần làm những điều đó thì cô cũng đã rất đau lòng khi nhìn thấy anh khoác tay đi bên cạnh người con gái khác, vì vốn dĩ chưa một phút giây nào cô ngừng yêu anh. Cô muốn nói cho anh biết điều đó, để chấm dứt sự dày vò của anh đối với cô và để kết thúc tình cảm của cô đối với anh.

- Em mệt mỏi lắm rồi, em biết anh cũng rất ghét khi nhìn thấy em. Đã rất nhiều lần em muốn từ bỏ mọi thứ, nhưng em lại sợ..., em sợ sẽ không còn cơ hội để được gặp anh lần nữa. Em biết làm như vậy là ích kỷ, là không có tự trọng, nhưng em phải làm sao đây? Trái tim em... tại sao cứ phải đập mạnh khi nhìn thấy anh, khi ở bên cạnh anh, khi được anh quan tâm...

An Nhiên chưa nói dứt câu, thì miệng cô đã bị chặn lại bởi đôi môi ấm nóng của Gia Hào, cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc như đã từng xảy ra trước đây, đầu óc An Nhiên đột nhiên trống rỗng, người cô cứng đơ, đôi mắt vô thức nhắm lại thụ động đón nhận nụ hôn đầu tiên trong đời. Thời gian như ngừng lại cho đến lúc Gia Hào rời môi cô, cô vẫn ngây ngốc đứng như bức tượng, đôi mắt to đen vẫn còn đọng giọt nước trong veo trân trân nhìn Gia Hào. Hai tay Gia Hào áp lên gương mặt bầu bĩnh của cô, nhẹ nhàng lau hai hàng nước mắt còn đọng lại trên má, cúi xuống kề sát mặt mình đối diện với cô, giọng dịu dàng mang chút châm chọc:

- Anh chỉ hỏi một câu, mà em trả lời dài dòng thật.

Ngừng một lúc, anh tiếp:

- Em hỏi anh rất nhiều câu hỏi, nhưng anh chỉ muốn trả lời một câu thôi: mục đích của anh là muốn em yêu anh giống như anh đã và đang yêu em vậy. Nhưng em ngốc quá, làm gì cũng không hiểu, phải nói ra mới biết.

Mắt An Nhiên lại bắt đầu đỏ hoe, hai giọt nước mắt lại lăn dài trên má, nếu đây là một giấc mơ thì cô thật sự không muốn tỉnh dậy. Cô đã nghĩ chỉ có mình cô giữ trái tim âm ỉ nuôi dưỡng tình yêu của cô đối với anh, cô đã nghĩ thời gian qua đi mọi thứ đều sẽ thay đổi và anh sẽ thật sự quên đi những hồi ức về côi. Vậy mà ngay lúc này, anh đang ở trước mặt cô và nói rằng anh chưa bao giờ quên tình yêu ấy, lần đầu tiên An Nhiên chủ động vòng tay ôm lấy Gia Hào siết chặt, vùi gương mặt đầy nước mắt vào ngực anh nấc nghẹn:

- Em đã rất nhớ anh, rất nhớ..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau