MỘT THỜI THƯƠNG NHỚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Một thời thương nhớ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Reng…Reng…Reng..

Với tay tắt chiếc đồng hồ báo thức, An Nhiên lười biếng lăn một vòng trên giường, định ngủ tiếp thì tiếng chuông điện thoại reo lên, miễn cưỡng nhấn phím nhận cuộc gọi, giọng cô uể oải:

- A lô!..

- Cô nương, chưa ngủ dậy nữa hả?- Giọng nhỏ Minh bên kia sang sảng khiến An Nhiên muốn tỉnh ngủ

- Đang định ngủ tiếp thì bị ai kia phá đám nè, có chuyện gì mà gọi sớm zậy bà.

- Dậy đi cà phê zới tui nè, tiện thể có chuyện muốn nói với bà đó. Nhanh lên, nửa tiếng nữa tui qua chỗ bà đó nha.

- Nửa tiếng, sao mà kịp.. nè…

Chưa nói xong thì đầu dây bên kia đã tắt máy, “trời ơi, điên quá đi, chủ nhật của mình” miệng vừa lầm bầm An Nhiên vừa đẩy chiếc chăn ra khỏi người ngồi dậy

Hà Minh đúng là con nhỏ đúng giờ, 30 phút sau đã nghe tiếng xe của nhỏ ở ngoài cổng, An Nhiên cũng đã chuẩn bị xong, cô mặc chiếc quần cộc với áo thun, chân mang đôi giày lười đã “có tuổi”, cô nhẹ nhàng ngồi sau xe của Hà Minh:

- Có chuyện gì mà hôm nay gọi tui sớm vậy hả? Có biết hôm qua tui ngủ trễ lắm hông?

Nghe cái giọng phụng phịu pha chút giận dỗi của An Nhiên, Hà Minh bật cười:

- Trời ơi, bà giống bà cô già lắm rồi đó, chủ nhật tuần nào cũng ngủ nguyên ngày hông chán sao? Hôm nay tui nhất định phải lôi bà ra ngoài đó, chứ hông để bà chết già ở nhà tui thấy cắn rứt lắm

- Tào lao quá nha- An Nhiên véo nhẹ vào hông Hà Minh khiến cô nàng kêu oai oái

- Thôi thôi, đau, tai nạn bây giờ.

- Đừng có xạo, nhéo vậy là còn nhẹ đó, diễn sâu quá đi.

Sau câu nó đó cả hai cùng bật cười giòn giã. Hà Minh dừng xe ở quán café quen thuộc của hai người, như thường lệ An Nhiên gọi một ly cà phê sữa đá cũng không quên gọi cho Hà Minh một ly sinh tố xoài, đồ uống khoái khẩu của Hà Minh.

An Nhiên và Hà Minh là đôi bạn thân từ hồi học cấp ba, cả hai bắt đầu quen biết nhau từ lớp 12. Hai đứa nhà cũng không gần nhau, một đứa nhà ở trong xã, một đứa nhà ở ngoài huyện, vậy mà từ lớp 12 cho đến vào đại học rồi ra trường đi làm cứ như hình với bóng. Tính tình Hà Minh thì sôi nổi, thích náo nhiệt còn An Nhiên thì trầm tính và thích yên tĩnh, không hiểu sao mà lại có thể thân nhau đến vậy, theo người ta nói có lẽ đó là quy luật bù trừ.

- Bộ hôm nay không đi hẹn hò với anh yêu hả, sao gọi tui sớm vậy?

- Hôm nay cho anh yêu nghỉ phép, chuyện của bà quan trọng hơn.

- Chuyện của tui?- An Nhiên tròn mắt nhìn Hà Minh khó hiểu- Tui thì có chuyện gì chứ?

- Bộ bà không biết gì thiệt hả?- Giọng Hà Minh như dò xét.

- Chuyện gì là chuyện gì?

Hà Minh hút một ngụm sinh tố, nghiêng nghiêng nhìn An Nhiên, giọng chậm rãi:

- Bà chưa biết chuyện... Gia Hào sắp cưới hả?

Chiếc muỗng đang khuấy ly cà phê trên tay An Nhiên khẽ khựng lại, rồi lại chuyển động, cố lấy giọng bình tĩnh nhất để trả lời Hà Minh:

- Vậy hả? Mà.. cũng tới lúc nên lập gia đình rồi..

- Nhiên nè, bà... thật sự không sao chứ?- Hà Minh ngập ngừng khẽ giọng

- Sao là sao? Thì đó là chuyện đương nhiên, sớm muộn gì cũng phải như vậy mà.

- Cái gì mà sớm muộn, chẳng phải bà vẫn...chưa quên được sao?

Chiếc muỗng bị bỏ lơi ra khỏi tay của An Nhiên, những ký ức ngày xưa tưởng chừng đã ngủ yên trong sâu thẳm lòng cô bỗng ùa về không thể kiểm soát.

**************

Tiếng chuông vào lớp vang lên, đám học sinh như đàn cá phản xạ có điều kiện nhanh chóng chạy về lớp mình để bắt đầu điểm danh cho tiết học đầu tiên.

An Nhiên tay ôm cặp sách bước vào lớp, mắt đảo một vòng hy vọng tìm được đứa bạn quen được phân vào lớp mới này, mắt cô sáng lên vì thấy Nhã Vy- cô bạn học cùng hai năm lớp 10 và 11, chân vừa nhấc lên định bước về phía Nhã Vy thì cô phát hiện Nhã Vy đang trò chuyện với bạn khác, và trên chiếc bàn đó dường như đã đủ người. Đang lóng ngóng chẳng biết thế nào thì bộng một bàn tay vỗ nhẹ lên vai của An Nhiên:

- Bạn mới hả, tui tên Hà Minh, có muốn ngồi cùng bàn với tui hông?

Nụ cười tỏa nắng của cô bạn mới khiến người đối diện khó mà từ chối lời mời của nhỏ, An Nhiên khẽ cười:

- Ờ, cảm ơn nha, tui tên An Nhiên.

- Trời ơi, khách sáo dữ, có gì mà cảm ơn-

Vừa nói, Hà Mình vừa kéo tay An Nhiên đi theo mình. Ổn định chỗ ngồi chưa được vài phút thì cô chủ nhiệm bước vào, ánh mắt cô trìu mến nhìn hết một lượt đám học sinh mà mình đã chủ nhiệm suốt 2 năm:

- Vậy là cô trò mình lại gặp nhau, cô không biết các em thấy vui hay là thất vọng, nhưng có thất vọng thì cũng chịu nha, vì cô sẽ chủ nhiệm các em năm cuối cấp này- Dừng lại một lúc và nở nụ cười nhẹ, cô tiếp tục:

- Năm nay vui là những gương mặt cũ của lớp mình không thiếu ai hết, và vui hơn là lớp ta đón thêm hai bạn mới là Nhã Vy và An Nhiên từ lớp khác chuyển qua, cô hy vọng cả lớp sẽ đoàn kết và giúp đỡ hai bạn mới hòa nhập với lớp mình sớm nhất.

- Tất nhiên rồi cô ơi, cái này thì cô yên tâm-Cuối lớp, giọng của một tên con trai cất lên oang oang, kèm theo đó rộ lên tiếng cười châm chọc của mấy tên cùng bàn:

- Hai bạn mới cẩn thận tên Lâm Le này nha, nó là chúa mê gái đó, nữ của lớp này đã tiêm vắc xin rồi, mình đề nghị hai bạn mới cũng nên đi tiêm đi.

Sau câu nói đó là một tràng cười phá tan cái bầu không khí nghiêm túc khi cô chủ nhiệm bước vào. Cô chủ nhiệm cũng không nén được sự tếu táo của đám học trò, đợi tiếng cười từ dưới bục giảng ngưng lại, cô nghiêm giọng:

- Năm nay cuối cấp rồi, chơi ra chơi, học ra học nghe chưa. Cô tạm thời giữ nguyên chỗ ngồi cũ, Gia Hào, em lên đây giới thiệu ban cán sự lớp cho hai bạn mới làm quen, nếu hai bạn có gì không rõ thì hướng dẫn hai bạn thêm nha.

- Dạ.-Tiếng nói ấy vang lên từ cuối lớp, kèm theo đó là cái dáng dong dỏng cao sải những bước chân dài tiến lên trên bục giảng.

Thật ra thì An Nhiên không quan tâm lắm về ban cán sự gì đó của lớp, vì trước giờ cô có việc gì cần nhờ đến cán sự lớp đâu. Bên tai cô, nhỏ bạn mới Hà Minh luyên thuyên:

- Ông già khó tính lên rồi đó. Lớp mình được cái có “ông già khó tính” và “bà già khó khăn” nên cô chủ nhiệm đỡ rầu, vì hai ông bà đó chiếm hết cái khó của cô chủ nhiệm rồi.

Nghe cái giọng của Hà Minh làm cho An Nhiên không nhịn được cười:

- Bà đang nói tới ai vậy?

- Còn ai nữa, lớp trưởng với lớp phó đó, hai người đó đúng là một “perfect couple” đó, hợp ý nhau lắm.

- Ồ, vậy hả.

- Chứ sao nữa. – Rồi bỗng nhớ ra điều gì, Hà Minh quay qua hỏi An Nhiên:

- Ủa mà bà với nhỏ bên kia hông quen nhau hả? Tui tưởng hai người từ một lớp tách ra chứ?

- Ừa, thì một lớp mà.- An Nhiên đáp

- Trời, một lớp sao không ngồi cùng nhau?

- Ờ thì.. Nhã Vy có bạn bên đó rồi, với lại ngồi đâu mà chẳng vậy

- Ừa, mà bà ngồi với tui là được rồi. Tui học dốt lắm có gì bà chỉ bài tui.

An Nhiên nheo mắt:

- Bộ.. bà tưởng tui ít dốt hơn bà hả?

Hà Minh bật cười khanh khách:

- Ha ha ha, vậy thì hai đứa mình dốt+dốt= khôn

An Nhiên không nhịn được cách nói chuyện tếu lâm của Hà Minh, cô bật cười khúc khích. Nhưng cô có ngờ đâu, tiếng cười đó cất lên thật không đúng lúc, vì cả lớp đang....vô cùng yên lặng.

- Bạn An Nhiên!
Giọng nói đó phát ra từ trên bục giảng, nghe đến tên mình, An Nhiên giật mình quay đầu lên, đôi mắt to đen của cô nhướng lên chờ đợi.

- Nãy giờ mình có nói gì buồn cười lắm hả?

Giọng “ông già khó tính” nghe có vẻ không hài lòng, An Nhiên vô tư đáp:

- Ơ, không, sao bạn lại hỏi mình vậy?- Căn bản là cô có nghe hắn nói cái gì đâu chứ =.=”

- Vì mình đang thay mặt cô giới thiệu cho bạn và Nhã Vy biết ban cán sự lớp và cách hoạt động học nhóm của lớp mình, mà dường như bạn không có hứng thú lắm thì phải.

Trời ạ, cái thái độ gì đây? Chẳng qua mình chỉ “tám” một vài chuyện ngoài lề chút mà làm gì thấy dễ sợ vậy? Bản tính bướng bỉnh trong cô trỗi dậy:

- Ơ, bạn không biết người ta cũng có thể cười khi nghe điều mình cảm thấy hứng thú sao?

Xong câu đó, tự dưng An Nhiên thấy phục mình kinh khủng, cái đầu rùa của cô sao đột nhiên có thể nghĩ ra câu đối đáp hay thế kia chứ. Trên bục giảng, có đôi mắt đang nhìn cô với hàng chân mày khẽ cau lại, sau vài giây, dường như không muốn đôi co với cô nữa, hắn bắt đầu chuyển chủ đề:

- Nhã Vy, bạn có gì không hiểu thì có thể hỏi mình hoặc các bạn khác. Mình nghe nói bạn cũng là cây giỏi toán của lớp cũ, nên mình hy vọng bạn có thể tham gia vào ban cán sự lớp để giúp các bạn khác về môn Toán.

Phía bên dãy bàn bên kia, Nhã Vy nhẹ nhàng đứng dậy, khẽ nở nụ cười thật hiền:

- Thật ra mình cũng không giỏi lắm đâu, nhưng nếu có thể góp một phần nhỏ của mình để giúp đỡ mọi người thì mình rất vui, mong mọi người giúp đỡ.

Một tràng pháo tay ủng hộ vang lên, ai cũng dễ dàng nhận ra rằng, Nhã Vy là cô gái hiền lành, dễ thương lại còn học giỏi, nhìn thôi cũng đã có cảm tình rồi, con gái như An Nhiên còn thích nói chi đến tụi con trai, có điều mặc dù học cùng hai năm cấp 3 nhưng cô và Nhã Vy rất ít nói chuyện với nhau. “Ông già khó tính” không nói gì thêm, bước xuống bục giảng và quay về chỗ ngồi của mình. Nhỏ Hà Minh đột nhiên giật giật tà áo dài của An Nhiên:

- Nè, tui thấy Sếp Khó có vẻ “ghim” bà rùi đó nha.

- Gì chứ? Ghim tui? Tại sao?

- Thì hồi nãy bà cố tình chọc quê ổng đó.

- Trời, hông lẽ con trai mà nhỏ mọn vậy hả?

- Ai mà biết, lúc ổng đi ngang qua đây, tui thấy ổng nhìn bà với ánh mắt “dị thường” lắm

Cái giọng của Hà Minh ra vẻ nghiêm trọng như thám tử một lần nữa làm An Nhiên bật cười:

- Thôi đi, đừng có mà tào lao nữa, lo mà đọc sách đi kìa.

Buổi học đầu tiên trôi qua nhanh chóng, tiếng chuông tan học vang lên, Hà Minh kéo tay cô bước ra khỏi lớp:

- Bà thuê phòng trọ ở gần đây hả Nhiên?

- Ừa, vì nhà tui xa quá mà, với lại năm cuối cấp phải đi học thêm nhiều, nên mẹ tui nói ở trọ cho tiện.

- Đúng rồi, nhà tui cũng ở gần đây, thỉnh thoảng tui xuống kiếm bà chơi, khà khà.

- Tui tưởng bà kiếm tui để học bài chung chứ?- An Nhiên nheo mắt

- Ờ thì một công đôi chuyện đó mà, ha ha

Không hiểu sao, chỉ gặp lần đầu mà cả hai đã thân thiết như quen từ lâu lắm rồi, hai đứa nói hết chuyện này đến chuyện khác, câu chuyện kết thúc khi Hà Minh rẽ vào nhà xe:

- Tui đi lấy xe đây, mai gặp lại nha

- Ừa, bye!

Giơ tay vẫy vẫy chào tạm biệt Hà Minh, An Nhiên cũng chậm rãi hướng về phía khu nhà trọ ở ngay trước cổng trường.

- Nhiên ơi!

Đằng sau lưng bỗng có tiếng gọi, An Nhiên quay đầu lại, tên con trai với khuôn mặt vừa lạ vừa quen đang mỉm cười bước nhanh về phía cô:

- Đi chung nha

- Hả..., ờ, mà bạn quen tui hở?

- Trời!- Hắn kêu lên thảng thốt: Học cùng lớp mà hỏi một câu nghe phũ phàng quá vậy!

Nở một nụ cười khỏa lấp, An Nhiên chữa “ngại”:

- À, tại tui mới vào lớp mới mà, nên chưa biết hết tất cả mọi người

Hắn cười hề hề:
- Không sao, mình tên Tuấn, ngồi cùng bàn với Gia Hào đó.

“À ra vậy, hèn chi mình không biết là đúng rồi, vì suốt buổi học mình có bao giờ dòm xuống cái chỗ đó đâu”, An Nhiên nói thầm trong bụng.

- Vậy hả, ủa mà Tuấn cũng thuê phòng trọ ở gần trường sao?

- Đâu có, mình gửi xe chỗ bà chủ nhà trọ thôi, vì gửi xe trong trường đông quá, tốn thời gian lấy xe lắm

- Mình thấy cũng có gì khác đâu, Tuấn cũng tốn thời gian đi bộ ra chỗ trọ lấy xe đó thôi.

- Nhưng nhờ gửi xe ở chỗ đó mới được đi về cùng Nhiên chứ

An Nhiên tròn mắt nhìn tên con trai cùng lớp mới quen, thầm nhủ “tên này đúng là mồm mép, dễ sợ thặc”. Cô chỉ mỉm cười không nói gì, cố gắng đi thật nhanh để khỏi phải nghe hắn “khua môi múa mép”.

Cuối cùng cũng đến phòng trọ, cô quay qua nói lời tạm biệt:

- Nhiên về đây, bye nha

- Mà Nhiên ở phòng nào vậy?

- Phòng đầu tiên này nè.

Tay chỉ về hướng căn phòng trọ của dãy đầu tiên, An Nhiên thật thà đáp, muốn chấm dứt câu chuyện thật nhanh, cô nói lại lời chào tạm biệt với Tuấn và quay lưng đi, cô không để ý đến vẻ mặt ngẩn tò te của tên con trai nào đó.

Thứ hai đầu tuần, An Nhiên chuẩn bị cặp sách, kiểm tra lại chiếc túi đựng bình bông và khăn trải bàn của lớp, tuần này tổ cô trực nhật. Vì trọ gần trường, nên cô được phân công bảo quản những “tài sản quan trọng” này, đồng nghĩa với việc cô phải đi sớm hơn các thành viên khác.

Bước chân vào cổng trường, thời điểm này chưa có một bóng người ngoài bác bảo vệ. Trong hơn hai năm học tại ngôi trường này, đây là lần đầu tiên An Nhiên đến trường sớm như vậy. Hít sâu một hơi bầu không khí trong lành, cô bước nhanh tiến vào trong lớp học.

Mới 6h30, vẫn chưa có ai đến, cô nhanh chóng trải khăn bàn, lau bảng, giặt khăn lau và bắt đầu quét dọn. Không mất nhiều thời gian, khi cô hoàn thành công tác trực nhật nhìn đồng hồ trên tay vẫn còn rất sớm. Cô khoan khoái bước ra ban công, từ trên tầng hai nhìn xuống sân trường, phía nhà xe đã bắt đầu xuất hiện bóng dáng của các cô cậu học sinh khóa dưới. An Nhiên đưa mắt ngắmnhìn những bông hoa phượng nở muộn đỏ tươi trên nền lá xanh mướt, đối với cô hoa phượng không chỉ là biểu tượng của mùa hè, của thời học sinh mà hoa phượng gắn liền với những ký ức về những đứa bạn thời thơ ấu của cô, ngày đó cô và tụi nó thường hái hoa phượng ép bướm,rồi hái trái phượng...ăn, nhớ lại mà thấy thật buồn cười.

- Dưới đó có gì khiến Nhiên hứng thú sao?

Giọng nói quen thuộc vang lên từ sau lưng cắt đứt sợi suy nghĩ của An Nhiên, cô giật mình quay lại. Kề sát mặt cô là khuôn mặt của tên “Sếp Khó” trong truyền thuyết, mặt đối mặt nhưng ánh mắt của hắn lại hướng về nơi mà cô vừa bỏ quên dòng suy nghĩ. Lần đầu tiên An Nhiên tiếp xúc với khuôn mặt của hắn với cự ly gần như vậy, làn da mịn màng, đôi mắt to đen với hàng mi dài cong vút, chiếc mũi đẹp lạ lùng với sóng mũi nhỏ và cao, nhìn vô cùng hài hòa. Ôi mẹ ơi, đáng ra mấy thứ này phải nằm trên khuôn mặt của một đứa con gái mới đúng.

- Đang ngắm hoa phượng hả?

Hắn vờ như không nhận ra khoảng cách hiện tại của hai người, đôi mắt hắn chuyển sang nhìn thẳng vào mắt của An Nhiên chờ đợi câu trả lời. Sau một phút cứng đơ ngắm nhìn hắn như pho tượng, An Nhiên cố gắng lấy lại trạng thái bình thường, cô nghênh mặt:

- Ừm, bộ có luật cấm không được ngắm hoa phượng sao?

Hắn đừng thẳng người, khẽ nở nụ cười khoe hàm răng trắng đều tăm tắp:

- Không, vì thấy có người ngắm hoa phượng cười không kiểm soát nên tò mò muốn biết hoa phượng đang nói gì mà người đó cảm thấy hứng thú đến vậy thôi.

“Ý gì chứ? Hắn cố ý châm chọc mình đây mà, tên lưu manh thù dai”, An Nhiên gầm gừ trong bụng, uổng phí lúc nãy cô suýt nữa “động lòng” trước “nhan sắc” của hắn, người ta nói “xương rồng có gai” quả không sai mà. Đang lúc chỉ biết trừng mắt nhìn hắn mà không biết phải trả đũa hắn thế nào, thì giọng nói dịu dàng trong trẻo của ai đó vang lên như vị cứu tinh:

- Gia Hào!

Tên “Sếp Khó” quay lưng lại:

- Ủa, Nhã Vy, có chuyện tìm mình sao?

- Ừa, có một bài vật lý Vy không hiểu lắm, mà lát nữa kiểm tra rồi, Hào chỉ cho Vy được không?

- À, được chứ.

Nhân lúc hai con người đó “trao đổi bài vở” với nhau, An Nhiên lẳng lặng chuồn vào trong lớp. Vừa ngồi xuống thì nhỏ Hà Minh đã xuất hiện:

- Học sinh gương mẫu, iu bà quá cơ, cảm ơn trực nhật luôn phần của tui nha.

- Có gì đâu, chuyện nhỏ, một chầu chè là được rồi

An Nhiên nheo mắt cười tinh nghịch:

- Không thành vấn đề. Ủa mà sao mặt bà đỏ vậy, mới sáng sớm mà?

Câu nói của Hà Minh khiến An Nhiên giật mình, kể từ lúc gặp tên “Sếp Khó” ngoài hành lang, chẳng hiểu sao mặt cô cứ nóng ran khi nghĩ tới chuyện lúc nãy. Nhưng không thể để nhỏ Minh bà tám này biết được, nếu không câu chuyện sẽ biến tướng kinh khủng lắm, nghĩ vậy, cô khoát tay cười khỏa lấp:

- Mặt tui lúc nào mà chẳng vậy, chắc trời nóng quá nên vậy đó.

- Thiệt hông đó, hôm nay trời mát mà, có nóng gì đâu?

- Thì.. tui mới quét dọn xong, nên thấy nóng, bà còn nói nữa, thử một mình làm hết đi xem có còn thấy mát hông.

- Ờ hơ, biết rồi, hehe, xíu nữa ra chơi mua nước tăng lực bồi dưỡng cho bà nha

An Nhiên thầm thán phục cái đầu lâu lâu phản ứng nhanh "đột biến" của mình, cuối cùng cũng thoát khỏi màn chất vấn của bà tám Minh, cô khẽ cười gật đầu., vừa đúng tiếng chuông reo lên, bắt đầu cho một buổi học mới.

Như thường lệ, 15 phút đầu giờ là ban cán sự lớp lên giải đáp những thắc mắc về bài tập về nhà, nhưng hôm nay đứng trên bục giảng là lớp phó văn nghệ Đình Tuấn.

- Hôm nay cho Tuấn xin ít phút đề thông báo với lớp về hoạt động văn nghệ chào mừng 20/11 sắp tới. Bên đoàn trường thông báo là mỗi lớp sẽ tham gia một tiết mục văn nghệ, kết hợp với tiết mục văn nghệ lần này là lớp chọn ra một cặp nam sinh nữ sinh tham gia biểu diễn thời trang sân trường. Sau buổi biểu diễn sẽ bầu chọn ra tiết mục nào và cặp đôi nào được yêu thích nhất, và tất nhiên là sẽ có thưởng, nhưng nội dung giải thưởng là một bí mật

Tuần vừa dứt câu, thì cả lớp bắt đầu rộn lên những lời thảo luận râm ran:

- Văn nghệ thì khỏi lo, để ông Tuấn lo hết đi, vấn đề là chọn ai đi biểu diễn thời trang kia

- Nam thì tui bỏ phiếu cho Gia Hào, mấy bà chọn nữ đi.

- Tui thấy Nhã Vy thích hợp đó

An Nhiên đang cắm cúi xem lại bài của môn Vật Lý, Hà Minh vỗ vai làm cô giật mình:

- Bà chọn ai?

- Hả? Chọn ai?

- Trời, tui hỏi bà đó, vụ biểu diễn thời trang bà sẽ bầu cho ai?

- À, ai cũng được mà, lớp mình tui thấy ai cũng xinh.

- Vậy còn nam, bà chọn ai? Ê, đừng nói với tui là bà thấy ai cũng đẹp trai nha

Hà Minh nhìn An Nhiên nghi ngờ:

- Ha ha, bà nói đúng rồi đó.

Lúc nào An Nhiên cũng thích làm cho Hà Minh cụt hứng, cái mặt ỉu xìu của Hà Minh càng làm cô thêm thích thú cười khúc khích.

- Mình không tham gia đâu, mọi người chọn bạn khác đi.

Giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát phát ra từ cuối lớp, cả An Nhiên và Hà Minh cùng quay đầu hướng ánh mắt xuống dưới dãy bàn cuối. Một bầu không khí im lặng bao trùm cả lớp, một phút trôi qua, Tuấn lên tiếng:

- Hiện tại thống nhất là chọn Nhã Vy cho bên nữ, còn nam thì Gia Hào không thể tham gia, mọi người có ý kiến khác thì nêu ra nha, mình phải lập danh sách giao cho bên thầy Tổng phụ trách.

Tiếng bàn luận lại xôn xao thêm một lần nữa, An Nhiên không quan tâm lắm về mấy phong trào văn nghệ văn gừng này, nên cô ít khi tham gia bình luận, chỉ là.. cô có chút thắc mắc, Nhã Vy tham gia sao hắn lại từ chối, chẳng phải hắn với Nhã Vy “thân” lắm sao. Mãi suy nghĩ, cô quên ánh mắt của mình đang đăm đăm nhìn hắn, đột nhiên hắn ngước lên và bắt gặp ánh mắt của cô, An Nhiên giật mình bối rối quay đầu lên, cô đỏ mặt tự gõ vào đầu mình “mình có ăn cắp gì đâu mà giật mình chứ”.

Chương 2

- Tin này tui chỉ nghe ông Tuấn nói thôi, nghe nói vợ sắp cưới của Gia Hào là được người quen giới thiệu.

Giọng nói của Hà Minh kéo An Nhiên quay về với hiện tại, An Nhiên gật gù:

- Ờ, chắc là người tốt rồi.

Nhìn thái độ của An Nhiên, Hà Minh cũng không thể đoán được là bạn mình đang buồn hay đang vui nữa.Mặc dù vậy, cô cũng không muốn tiếp tục chủ đề này, biết đâu lại vô tình khiến bạn mình buồn thêm.

- Thôi, mà kệ đi, tốt hay không cũng là duyên số. Chắc bà với ông Hào không có nợ với nhau nên vậy đó. Nói chuyện khác đi, bà có nhớ thầy Hòa ngày xưa dạy thể dục của lớp mình không?

- Nhớ chứ sao không, mà sao?

- Thầy nói năm nay kỷ niệm 10 năm thành lập trường, tụi mình là khóa đầu tiên, thầy mong tụi mình sẽ về tham gia, lễ kỷ niệm đúng ngày Nhà giáo luôn, 20/11 đó.

Câu nói của Hà Minh đột nhiên nhắc cho An Nhiên thoáng giật mình, 10 năm rồi sao? Đã bao lâu rồi cô không còn khái niệm về thời gian nữa, có lẽ cuộc sống, công việc cứ cuốn cô đi khiến cô không còn giây phút nào dừng lại để ngoái nhìn những gì đã trôi qua trong khoảng thời gian 10 năm này.

- Đang nghĩ gì đó, sao im re vậy? Bà có định về không?

- À, cũng chưa biết được, nếu sắp xếp được công việc cũng muốn về lắm.

- Tui định về đó, tiện thể dẫn chàng của tui về nhà ra mắt gia đình tui luôn, ba mẹ tui đang hối tui lắm rồi, ha ha.

An Nhiên phì cười:

- Cuối cùng cũng chịu chọn bến đỗ rồi heng.

- Ừa, thì cũng đến lúc rồi mà.- Giọng Hà Minh chùn xuống:

- Nhiên nè, bà cũng mở lòng đi, người đó cũng tìm được hạnh phúc rồi, đừng canh cánh lời hứa ngốc nghếch ngày xưa của bà nữa.

An Nhiên ngước nhìn Hà Minh, cô bạn không chỉ đơn thuần là thân mà còn như tri kỷ, mỉm cười khỏa lấp:

- Ừm, tui biết rồi, đừng có lo cho tui. Hay là.. đợt này tui về chung với bà nha, cũng lâu rồi muốn về thăm trường luôn.

Hà Minh cười vui mừng:

- Ok luôn, nói là giữ lời đó nha.

"Ừm, phải về chứ, cũng đã đến lúc đối diện với cái thứ cảm xúc cứ âm ỉ suốt gần mười năm qua, về để còn đặt dấu chấm hết cho nó." Thì ra cảm giác từ bỏ chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến tim người ta như bị ai đó bóp nghẹt..

******

Sáng thứ bảy, An Nhiên tự cho phép mình đến trường trễ hơn mọi ngày, hơn nữa hôm nay tổ cô phân công cho Tiến Cận trực nhật nên cô chỉ cần đem bình hoa và khăn trải bàn lên trải là được. Đang chân sáo bước lên bậc cầu thang tầng 2, thì một giọng nói con gái quen thuộc đập vào tai cô:

- Có phải vì mình nên Hào không tham gia đúng không?

- Sao Vy lại nghĩ như vậy

Không hiểu sao khi nghe cái giọng nam đó nói xong, bước chân của An Nhiên khựng lại, cô thụt lùi nép vào một bên tường cạnh cầu thang ngay ngã rẽ vào lớp, nửa muốn bước ra đi thẳng như không có chuyện gì nhưng nửa lại do cái bản tính... hiếu kỳ "nhiều chuyện" (có lẽ bị Hà Minh lây cho=.="):

- Nếu như...

Giọng nữ ngập ngừng:

- Nếu như.. trước đó, Hào không vô tình thấy lá thư của Vy, Hào sẽ tham gia đúng không?

- Vy suy nghĩ nhiều quá rồi, chỉ là mình không muốn tham gia thôi, với lại mình không thích hợp đi trên sân khấu đâu.

Ngưng một lúc, giọng nam lại cất lên:

- Thôi mình vào lớp đi, sắp bắt đầu tiết học rồi.

Dứt lời, có tiếng bước chân quay đi, giọng nữ nói với theo:

- Vy mong là Hào sẽ không vì chuyện Vy thích Hào mà cố tình tránh mặt Vy.

Bầu không khí im lặng một vài giây trôi qua, An Nhiên cũng không dám thở mạnh, cô hối hận rồi, biết sớm vậy cô đã giả vờ tản lờ đi vào lớp cho xong, tình hình bây giờ thật là "tiến thoái lưỡng nan" mà. Vừa đúng lúc đó tiếng chuông vào học vang lên, An Nhiên lấp ló cái đầu ra dò xét xem hai người đó đã đi vào trong chưa, cô thở phào nhẹ nhõm đồng thời nhanh chân chạy vào lớp. Vừa yên vị thì đã bị Hà Minh vỗ một cái mạnh vào vai:

- Làm gì đi trễ vậy? Ngủ quên hả?

- À, ờ, ngủ quên, hì hì.

Vừa ấp úng, vừa cười giả lả trả lời câu hỏi của Hà Minh, cô cũng không tiện kể cho nhỏ bạn thân chuyện vừa xảy ra lúc nãy, và cô nhất định là sẽ không kể vì có vẻ như nó cũng không hay cho lắm, ít nhất là đối với ai đó.

Một tuần sau...

- Bà Nhiên, chiều nay tui không đi học thêm nha, nhà tui có việc, có gì bà chép bài rồi hướng dẫn lại cho tui nhen.

An Nhiên tròn mắt nhìn nhỏ bạn:

- Lại nghỉ nữa, bà nghĩ hai tuần rồi đó nha, môn Vật lý tui đã dốt rồi sao mà hướng dẫn cho bà được.

- Thôi mà, làm ơn đi mà, bà cố gắng vận hết "nội công IQ" của bà lên "lé vồ" cao nhất mà nghe thầy giảng rồi chỉ lại tui nha. You can do it! Cố lên!

Không chịu nổi cái bản mặt hiện tại của Hà Minh, nó thừa biết là đối với môn Lý thì IQ của cô là số âm mà còn cà khịa, cô hứ một cái rồi quay mặt đi ra vẻ như không muốn nhìn thêm cái bản mặt đó một giây nào nữa.

Buổi chiều, sau hơn hai tiếng "tra tấn" của môn Vật Lý, tiếng chuông tan học như vị cứu tinh vang lên khiến cả lớp ai nấy cũng mừng rỡ lật đật xếp tập sách lại chuẩn bị ra về, cơ mà hình như không phải cả lớp, mà ít nhất là với An Nhiên. Không hiểu sao cô ghét môn Vật Lý kinh khủng, mà thường cái gì mình ghét thì có nghĩa là cái đó mình dở =.=". Bài tập hôm nay khó như vậy, chẳng biết cô phải " ăn nói" sao với nhỏ Hà Minh đây. Cô thẫn thờ đeo ba lô đứng dậy rời khỏi bàn bước ra cửa lớp, lúc này cô mới phát hiện trời đang chuyển mưa. Từ tầng hai nhìn xuống, những hạt mưa lần lượt từ bé đến lớn thay nhau rơi xuống sân trường, những đứa bạn nhanh chân hơn cô đang chạy nháo nhào dưới sân trường tìm chỗ trú. Nhìn cảnh tượng đó cô khẽ cười tự nhủ"nhiều khi chậm chạp một chút cũng có cái hay", thôi thì cứ đứng trên này đợi mưa tạnh rồi về, dù sao phòng trọ của cô cũng ngay cổng trường đi về cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian.

- Nếu chưa về thì vào trong lớp ngồi đi, đứng ngoài đó gió mạnh mưa tạt vào ướt hết bây giờ.

An Nhiên giật mình quay ngoắt đầu lại, giọng nói ấy phát ra từ cái dáng người cao cao đứng dựa vào cửa lớp, vai đeo chéo cặp tay khoanh lại đang nheo mắt nhìn cô.

Từ sau cái lần " vô tình nghe lén" chuyện của người khác, An Nhiên cũng hạn chế chạm mặt hai nhân vật chính đó, cô cũng chẳng hiểu vì sao bản thân mình lại làm vậy, có lẽ vì sợ lại bị nghe mấy chuyện không nên nghe. Tự dưng hôm nay trời xui đất khiến sao lại đụng độ hắn trong tình trạng " đơn thân độc mã" này chứ. Mặc dù hắn không biết là cô đã nghe lén câu chuyện của hắn và Nhã Vy, nhưng vì cô có tật nên cô giật mình mà =.=", cái đầu đang suy nghĩ mông lung chưa biết phải xử lý thế nào thì ngoài trời bỗng nhiên chuyển gió kèm theo tiếng sấm chớp, một cánh tay chụp vội tay của An Nhiên kéo cô vào bên trong lớp. Hoàn hồn lại thì thấy mình đang trong tình trạng mặt đối mặt với với hắn, ánh mắt đen sâu thẳm với đôi chân mày nhíu lại nhìn cô:

- Sao Nhiên lúc nào cũng tỏ ra không hiểu tiếng người vậy hả?

Ách, cái gì chứ? Hắn nói câu đó là ý gì, tiếng người cô không hiểu thì hắn đang nghĩ cô là giống loài gì? Quắt mắt nhìn hắn, giật tay ra khỏi tay hắn, cô bắt đầu "xù lông" lên:

- Ê, ý gì đây? Ông đang nói kháy tui đó hả? Bộ tui có gây thù gì với ông sao?

Khóe môi của hắn khẽ nhếch lên nụ cười thật đáng ghét:

- Bộ Nhiên không biết đâu phải có thù thì người ta mới thích nói kháy nhau sao?
Xong, "cú pháp" câu nói này nghe rất là quen đây mà, nhưng ý gì đây, đầu óc cô mụ mẫm mất rồi, chỉ biết giương mắt nhìn hắn chờ xem hắn lại muốn nói câu gì tiếp theo. Nhưng mãi một lúc chẳng thấy hắn có phản ứng gì khác, hắn quay lưng bước tới dãy bàn đầu của lớp học chậm rãi ngồi xuống. Giọng hắn đổi "tông" nhẹ nhàng:

- Tới đây ngồi đi, trời chắc còn mưa lâu lắm đó.

Chẳng hiểu sao An Nhiên lại ngoan ngoãn làm theo lời hắn, cô bước đến đầu bàn bên kia đặt ba lô lên bàn ngồi xuống với bộ dạng thiểu não. Bầu không khí im lặng bao trùm lên cả hai, An Nhiên mong sao mưa mau tạnh để chấm dứt cái tình cảnh ngượng ngùng này. Nhưng.. sao lại ngượng ngùng chứ? Đó cũng là chuyện bình thường thôi mà, hai đứa dù sao cũng là bạn cùng lớp, cùng nhau trú mưa thì có gì phải ngại. Cô quay sang nhìn hắn, ánh mắt hắn đang nhìn xa xăm ngoài cửa, hàng chân mày đen cương nghị lâu lâu nhíu lại như đang suy nghĩ điều gì. Sóng mũi cao và thẳng rất nam tính. Hèn gì, người đẹp Nhã Vy xiêu lòng là phải, nhưng sao hắn lại từ chối chứ? Nhã Vy mà còn bị từ chối, nếu là mình chắc....? Nghĩ đến đó, An Nhiên chợt rùng mình, lắc đầu vì cái suy nghĩ vớ vẩn của mình. Hành động đó dường như không qua nổi mắt của tên con trai đối diện:

- Đang chống lại ý định đen tối với tui hay sao mà lắc đầu?

- Ông bị khùng hả?

Phản xạ tự nhiên của cô khi xấu hổ là câu nói cửa miệng quen thuộc ".....bị khùng hả?". Tình hình là nãy giờ cô đã chống cằm và "mê mẩn" ngắm nhìn "dung nhan" của hắn và bị hắn phát hiện. Ngượng chín người, cô lấy ba lô khoác lên vai, quyết tâm dầm mưa đi về. Cô đi thật nhanh như chạy trốn cái cảm xúc mới chớm lên trong lòng cô. Chạy xuống bậc cầu thang, đứng trên hành lang tầng trệt nhìn những hạt mưa bắt đầu nhỏ dần, cô mừng thầm chân định bước xuống sân trường, bỗng một chiếc áo khoác từ "trên trời" hay đâu đó khoác lên đầu cô:

- Đừng nghĩ ngày mai chủ nhật là có quyền bị bệnh nha. Khoác lên đi cho đỡ ướt.

An Nhiên không biết tim mình đập mạnh vì mùi hương thoang thoảng từ chiếc áo khoác hay là vì giọng nói ấm áp đang bao phủ trên đỉnh đầu cô. Cô ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt hắn nhìn cô dịu dàng như nhìn một...con thú cưng.

Sở dĩ An Nhiên cảm thấy ánh mắt của hắn giống nhìn "thú cưng" là bởi vì cô bỗng nhiên phát hiện một sự thật "phũ phàng" về sự chênh lệch chiều cao giữa cô và hắn. Chưa bao giờ cô nghĩ đứng gần hắn mình lại nhỏ bé đến vậy, và có một cảm giác rất khác..

Cả hai chầm chậm sánh bước hướng ra phía cổng trường, mưa bây giờ chỉ vương lại những hạt lất phất, An Nhiên vẫn choàng trên người chiếc áo khoác của Sếp Khó. Cô cảm thấy mình thật dễ bị mua chuộc, vì "mượn" có cái áo thôi mà đùng một cái không muốn gọi tên này bằng hắn nữa, mặc dù trước giờ cô chỉ nói thầm trong lòng =.=". Sếp Khó vẫn cứ im lặng đi bên cạnh cô, cô muốn mở miệng nói một câu gì đó để phá vỡ cái bầu không khí "kỳ cục" này, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Cho đến khi cả hai đi tới nhà xe, cô buột miệng:

- Tới rồi kìa.

Gia Hào dừng bước chân lại nhíu mày:

- Tới đâu?

- Ơ.. thì nhà xe đó, bộ hông định lấy xe về hở?

- Mình đâu có gửi xe ở đây đâu.

Đôi mắt cô tròn xoe nhìn cậu khó hiểu:

- À, mình gửi xe trong khu nhà trọ mà.

An Nhiên nói nhỏ trong miệng " Gửi xe trong đó, sao mình không biết vậy ta?"

- Chuyện đó ai cũng biết, chỉ có mình Nhiên không biết thôi.

Khẽ liếc nhẹ An Nhiên một cái, Gia Hào tiếp tục bước đi về phía trước. An Nhiên cũng bước nhanh để bắt kịp tốc độ của cậu. Khi cả hai bước vào khu nhà trọ, An Nhiên mới biết là xe máy của Gia Hào dựng dưới gốc cây trứng cá phía trước phòng trọ của cô. Đây chẳng phải cái xe mà ngày nào cô cũng dùng làm chỗ đệm để trèo lên cây hái trứng cá sao? Thì ra là xe của Sếp Khó, chưa kịp hết ngạc nhiên thì Gia Hào đã lên tiếng:

- Nhìn quen đúng không?

- Hả? Quen.. gì chứ?- Cô vờ ngây ngô.

- Lần sau có leo làm ơn thả dép ra nha, cứ phải bắt người ta đi mượn khăn lau yên xe hoài.

- Nè, chỉ có một lần tui bị con Đen nó rượt nên mới quên thả dép ra thôi nha, đừng có xạo...

Ách, trời ơi, cái miệng hại cái thân mà.., không muốn đứng đây thêm một giây nào nữa, ngượng quá, xấu hổ quá đi mất, đã vậy tên đó còn đang nhìn cô nheo mắt cười đầy ẩn ý, cô cởi vội chiếc áo khoác trên người, chìa ra trước mặt Gia Hào:

- Trả ông nè, cảm ơn.

Thay vì đón lấy chiếc áo khoác từ trên tay cô, Gia Hào thong thả đẩy xe ra, ngồi lên trên nổ máy:

- Sử dụng xong rồi mà định trả lại như vậy thôi đó hả? Đem về giặt rồi hôm sau trả cho mình.

An Nhiên ngẩn người, hắn đang xỉa xói gì mình vậy? Còn ra lệnh cho mình phải giặt áo cho hắn chứ? Mình... chỉ mới khoác có một xíu xìu xiu, chẳng lẽ lại để mùi trên áo hắn sao?(bất giác cách "xưng hô trong lòng" của cô đã thay đổi cái rụp), cô vô thức đưa chiếc áo lên mũi hít hít, tự nhủ " vẫn còn thơm lắm mà". Cô nào có hay cái hành động đó của cô từ nãy đến giờ đã bị Gia Hào nhìn không bỏ sót một chi tiết nào, khi giây phút ngớ ngẩn đó của cô qua đi, ngước lên thì mới thấy Gia Hào đang nhìn cô với ánh mắt thích thú, trên môi nở nụ cười tỏa nắng khiến người đối diện không thể không "động lòng":

- Dễ thương ghê.

An Nhiên một lần nữa ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng của tên con trai chạy xe đi để lại những câu nói khó hiểu cứ lảng vãng trong đầu của cô.

Chương 3

An Nhiên cầm chiếc túi bên trong là chiếc áo khoác của Sếp Khó chân bước vào lớp, ánh mắt hướng về dãy bàn cuối lớp tìm kiếm, nhưng "thân chủ" của chiếc áo hình như vẫn chưa đến nên cô đành phải đem chiếc túi đến chỗ ngồi của mình nhét vào bên trong hộc bàn. Vừa lúc Hà Minh cũng đến, miệng cười tíu tít:

- Tềnh iu ơi, có đem vở học thêm Lý cho tui hông?

Khẽ lườm nhỏ bạn "cà chớn" một cái, An Nhiên đặt quyển vở Lý lên bàn:

- Nè, chép bài trước đi, có chỗ nào hông hiểu thì hỏi tui nha. Mà có mấy chỗ khó quá, thầy giảng xong tui về xem đi xem lại cũng hơi lơ mơ, cái đó bà đi hỏi cán sự Lý nha, hề hề.

- Ô kê, chuyện nhỏ.

Hà Minh cười "dễ dãi", mà cũng phải, nhỏ phải "biết thân biết phận" chứ, An Nhiên tủm tỉm cười. Bỗng nhiên An Nhiên chú ý phong bì thư Hà Minh rút từ trong cặp sách ra đặt lên bàn, bên ngoài có ghi dòng chữ: "Đơn xin phép- Trương Gia Hào", không giấu tò mò, cô buột miệng:

- Cái gì đây?

- À, Sếp Khó hôm nay bệnh nên nhờ tui đưa đơn xin nghỉ phép cho cô chủ nhiệm?

An Nhiên không khỏi ngạc nhiên:

- Sao lại là bà đưa?

- Ủa, tui chưa nói với bà là nhà tui với Sếp Khó gần nhau hả?

- Ừa.- Làm bạn với Hà Minh cũng gần ba tháng, mà có thấy nhỏ nói gì về chuyện hai người là hàng xóm gì đâu.

- Vậy là tui quên rồi, hehe. Nhà tui với Sếp Khó cách nhau khoảng mấy căn à, học chung từ cấp 1 rồi, nhưng tính ổng "khó" quá, nên hai đứa ít nói chuyện. Sáng nay đùng cái bà Nội ổng đem cái này qua nói là nhờ tui đem lên trường, nghe nói ổng bị cảm sốt gì đó.

Nghe Hà Minh nói một lèo, nhưng An Nhiên chỉ nghe được câu hắn bị cảm sốt, lẽ nào vì cho cô mượn áo rồi đi mưa về nên bệnh rồi? Vì lúc hắn chạy xe đi không lâu trời lại chuyển mưa, tự dưng trong lòng cô thấy áy náy kinh khủng. Cô quay sang Hà Minh:

- Vậy... còn vở bài học của ổng đâu? Đưa đây tui chép phụ bà.

Hà Mình tròn mắt:

- Đâu có vở gì đâu. À, chắc bà chưa biết, ổng chưa bao giờ nhờ vả người ta chép bài giùm hết trơn á.

Vậy là hy vọng có cơ hội để "bù đắp" của An Nhiên cũng bị dập tắt, càng nghĩ sao mà thấy cái con người đó kỳ cục dã man, hông lẽ nhờ người ta chép bài giùm sợ người khác làm bẩn tập của mình sao? Đúng là ông già khó tính >_<".

- Ủa Nhiên, hộc bàn bà có cái bịch gì vậy? Trái cây hả?

Vừa hỏi, Hà Minh vừa lôi chiếc túi từ trong hộc bàn của An Nhiên ra làm cô không kịp phản ứng.

- Áo của Sếp Khó?!?!

Cô đưa tay bịt miệng của Hà Minh lại:

- Bà làm gì mà la to quá vậy?

Hà Minh nhìn An Nhiên nhìn An Nhiên như nhìn "tội phạm":

- A ha ha, khai mau, tại sao áo của Sếp Khó lại "nằm trong tay" bà?

Với cái tình hình này thì không thể nói xạo Hà Minh được, An Nhiên thật thà kể sơ lược nguyên nhân dẫn đến chiếc áo "nằm trong tay" cô. Nghe xong, Hà Minh nhíu mày:

- Bà kể là sự thật? Sếp Khó "tự nguyện hiến dâng" chiếc áo của ổng cho bà hả?

An Nhiên nhăn mặt:

- Ê, có cần phải nghiêm trọng vậy hông? Chuyện bình thường thôi mà, bạn cùng lớp cho mượn áo là có vấn đề sao?

- Với ai thì không có vấn đề, nhưng với Sếp Khó thì đó là một vấn đề vô cùng to bự đó nha.

Giọng An Nhiên đầy khó hiểu:- Tại sao chứ?

- Bà chưa biết chuyện này hả?

Ngừng một lúc, Hà Minh ra vẻ "bí mật":

- Tui biết ổng lâu rồi, cũng nhiều lần tui chứng kiến ổng từ chối cho mấy bạn nữ mượn áo khoác, mặc dù mấy bạn đó chủ động mở miệng, nhưng bà biết câu trả lời của ổng là gì hông?

- Là gì?-An Nhiên tò mò:

- "Nếu mưa không về được thì đợi tạnh mưa rồi về, bạn muốn dầm mưa về thì còn mượn áo khoác làm gì?"- Câu nói mang đầy khẩu khí của Sếp Khó được Hà Minh tường thuật lại theo đúng giọng đúng tông khiến An Nhiên không nhịn được bật cười. Cô chưa kịp cười xong thì Hà Minh đã tiếp:

- Nên chuyện bà nói ổng cho bà mượn áo là tui không thể tin nổi luôn đó. Cái biệt danh "Sếp Khó" không phải là "hư danh" đâu nha.

- Chẳng lẽ bà nghĩ tui nói xạo hả?

Giọng An Nhiên pha chút giận dỗi, Hà Minh vội vàng giả lả:

- Không không, làm gì có, tui chỉ thấy lạ thôi chứ bộ.

- Vậy để chuộc lỗi, tui nhờ bà đem cái áo này về trả cho ổng giùm tui nha, he he

Được cơ hội, An Nhiên dúi luôn cái túi vào tay Hà Minh.

- Tiện thể nói cảm ơn ổng giùm tui luôn nha.- Nheo mắt với Hà Minh, An Nhiên mỉm cười thở phào nhẹ nhõm. Nhưng trong lòng, lại có một cảm giác lo lắng cho cái người đang bị cảm kia, không biết hắn có cảm nặng lắm không?

Ngày hôm sau..

Sau khi chào tạm biệt với Hà Minh, An Nhiên theo thường lệ chậm rãi bước hướng về khu nhà trọ:

- Nhiên ơi!

Tiếng gọi của lớp phó văn nghệ Đình Tuấn khiến cô quay đầu lại. Cô đáp lại bằng nụ cười nhẹ:

- Có chuyện gì hả Tuấn?- À, cũng không có gì, chỉ là muốn đi chung với Nhiên thôi.

- Thì đường là của chung mà, có phải của mình Nhiên đâu.

Đinh Tuấn cười tươi roi rói chạy đến đi bên cạnh cô. Mặc dù vào lớp mới đã được gần ba tháng, nhưng cô cũng ít nói chuyện với Tuấn, với lại cũng chẳng có chuyện gì để mà nói.

- Giờ Nhiên về là tự nấu ăn hay ăn ngoài?

- Mình ăn ngoài, vì chiều nay còn đi học thêm môn toán, nên nấu ăn không kịp.

- Trùng hợp quá, Tuấn cũng không về nhà, định đi ăn rồi lát nữa vào học luôn. Tuấn có thể mời Nhiên ăn trưa không?

Thật lòng thì cô hơi "dị ứng" với tên con trai này, vì cái cách nói chuyện "cải lương" và hơi "màu mè" của hắn, nhưng từ chối thì không hay vì hắn đã "chặn đầu" cô trước mất rồi, đang lúng túng chưa biết xử lý thế nào thì giọng nói của ai đó vang lên từ phía cây trứng cá trước phòng cô khiến cô ngẩng đầu lên:

- An Nhiên!

Chẳng biết từ lúc nào, dưới gốc cây trứng cá, cái dáng người cao cao vai đeo cặp chéo, tay đang vẫy vẫy hướng về phía cô, khi cô hết sững sốt thì Sếp Khó đã đứng "sừng sững" trước mặt cô và Đình Tuấn:

- Đã hẹn là đi ăn trưa chép bài giùm mình mà sao đi chậm quá vậy?

Giọng nói vừa ôn nhu vừa như trách móc, An Nhiên tròn xoe đôi mắt đen nhánh của mình, chớp nhanh hai hàng mi một cách khó hiểu "Cái gì mà hẹn ăn trưa? Cái gì mà chép bài ở đây? Cô hẹn hồi nào??"

- Ủa, Nhiên có hẹn với Gia Hào rồi hả?

Đình Tuấn quay sang nhìn cô, cô trả lời trong vô thức:

- Hả,à, ờ...

- Vậy.. để dịp khác mình mời Nhiên ăn kem nha.

Không đợi câu trả lời của An Nhiên, Đình Tuấn đã quay đi đến chỗ dựng chiếc xe máy của mình, dắt xe ra và rồ ga chạy đi.

- Nếu thích ăn kem thay cơm thì để mình gọi Tuấn lại cho. Không cần phải nhìn theo với ánh mắt nuối tiếc vậy đâu.

Giọng nói của Gia Hào vang lên bên tai làm cô quay đầu lại:

- Bộ ông bị gì hả? Ăn kem làm sao mà no được.

Trên môi Gia Hào khẽ nở nụ cười hài lòng:

- Tính ra cũng thông mình lắm chứ bộ.

Cô khẽ liếc hắn một cái, rồi như sực nhớ điều gì cô quay qua hỏi:

- Mà..tui có hẹn ăn cơm với ông hả? Rồi còn chuyện chép bài nữa? Tui hứa hồi nào vậy?

Hắn nhìn cô trả lời tỉnh rụi:

- Thì mới nãy đó.

- Nãy nào?

- Thì lúc Tuấn hỏi đó, chẳng phải có người "ừ" rồi đó sao.

An Nhiên ngước nhìn tên con trai trước mặt, đây là "Sếp Khó" ít nói trong truyền thuyết đây sao? Người không bao giờ nhờ ai chép bài giùm đây sao? Cô bắt đầu hoài nghi cái "thông tin mật" từ bà tám Hà Minh, điển hình là cái vụ cho mượn áo.. À à, cô hiểu rồi, không cho mượn có nghĩa là chỉ "ép" người khác mượn, không nhờ chép bài có nghĩa là "bắt" người khác chép bài cho mình. Mãi vừa đi vừa "gầm gừ" suy nghĩ, mặt cô bỗng đâm sầm vào cái bóng cao lớn đang đi đột nhiên quay đầu dừng lại, khi cả người cô đang sắp ngả về phía sau, một cánh tay rắn rỏi đưa ra làm điểm tựa cho lưng của cô, một lần nữa cả cơ thể nhỏ bé của cô ngả chúi vào ngực hắn.

Chương 4

Dưới tán cây bàng lớn trong khuôn viên khu nhà trọ, một nam sinh ngồi trên chiếc ghế dựa cao, chân bắt chéo, mắt chăm chú vào quyển sách trên tay, cách chiếc bàn đá đối diện là cô nữ sinh ngồi trên chiếc ghế đá, một tay chống cằm, tay cầm bút thì dừng lại thật lâu trên trang giấy của cuốn vở bài học:

- Tại sao lại nhờ người khác trả áo cho mình?

Đầu óc vẫn còn miên man ngẩn ngơ "hồi tưởng" lại "khoảnh khắc lãng mạn" vừa rồi, câu nói của Gia Hào kéo An Nhiên quay về với hiện thực "phũ phàng", trước mắt cô là một xấp tập bài học của.........Sếp Khó, và người đang cắm cuối chép bài giùm đó là cô. Hắn hỏi cô mà không buồn ngước lên, mắt vẫn nhìn chăm chú vào quyển sách dày cộm đang cầm trên tay, đọc sơ tựa đề thì hình như nói về sinh vật học. Sắc mặt của hắn đâu có gì là người mới bệnh dậy đâu chứ. Sáng nay, hắn cũng không đến lớp, tưởng là vẫn chưa khỏe nên xin nghỉ thêm, vậy mà chiều nay đã xuất hiện trước cửa phòng cô và bắt cô "đền tội" vì làm hắn đổ bệnh. Hắn ngồi bắt chéo chân đọc sách, còn cô thì cắm đầu chép bù bài vở cho hắn. Tự dưng lúc này cô cảm giác mình sao lại giống "nô tì" của hắn vậy chứ >_<". Qua một lúc, không thấy cô trả lời, hắn dừng lại, ngước lên nhìn cô, vừa chạm phải ánh mắt của hắn cô bỗng nhiên lúng túng:

- À, thì... dù sao nhà của Hà Minh cũng gần đó mà, tiện thể thì nhờ trả giùm luôn thôi.

Hắn không nói gì thêm, ánh mặt lại chăm chú vào cuốn sách trên tay. An Nhiên ngập ngừng:

- Mà.. hông phải ông chưa hết bệnh sao? Sao tự dưng lại tới đây?

- Vì nghỉ nhiều quá chép bài không kịp.

Hắn trả lời mà không thèm ngẩng đầu nhìn cô, liếc hắn một cái, cô cúi xuống vừa chép bài vừa lầm bầm:

- Xí, ai biểu sỉ diện làm chi, bệnh thì gửi vở cho lớp chép phụ cho, giờ dồn một đống, bắt một mình tui chép, đúng là...hứ.

Mặc dù không cam tâm, nhưng cuối cùng cô cũng hoàn thành "sự nghiệp báo ơn" của mình. Cô thở hắt ra một hơi dài, "ngoan ngoãn" sắp xếp lại chồng vở của Sếp Khó thật gọn gàng và đẩy về trước mặt hắn:

- Xong rồi nè.

Hắn đặt quyển sách lên bàn, lấy một quyển vở bài học lật lật, nhìn cô nhíu mày:

- Lớp 12 rồi mà sao chữ như học sinh cấp 1 vậy?

Ặc, máu nóng từ từ chuyển lên mặt, lên tai rồi lên tới đầu cô, cô uất nghẹn nhìn hắn:

- Nè, ý gì hả?

Mắt cô đỏ lên và bắt đầu ươn ướt, hắn dường như không lường trước được là cô sẽ phản ứng như vậy, bối rối bỏ quyển vở xuống bước đến ngồi bên cạnh cô.

- Mình chỉ là... nói giỡn thôi mà.

Không kìm được ấm ức, An Nhiên bật khóc nấc lên thành tiếng:

- Giỡn gì chứ? Rõ ràng ông cố tình vậy mà, ông vốn dĩ ghét tui nên mới vậy. Bỏ công sức ra chép bài giùm mà còn nói cái giọng đó hả? Sao hông đi tìm ai chữ đẹp chép giùm cho, mắc mớ gì bắt tui chép rồi chê này chê nọ, bộ xỉ vả tui là thú vui của ông hả?

Tiếng khóc của cô khiến cho Sếp Khó càng lúng túng hơn, vội vàng lôi trong ba lô gói khăn giấy, một tay lau nước mắt cho cô, một tay vuốt vuốt mái tóc cô, miệng phân bua:

- Mình xin lỗi, xin lỗi mà, đừng khóc nữa. Mình thật sự không có ý châm chọc Nhiên, vì mỗi lần Nhiên giận, nhìn rất đáng yêu nên mình mới cố tình như vậy thôi, lần sau mình sẽ không như vậy nữa, nín đi.

Lời nói và cử chỉ vỗ về của hắn, khiến An Nhiên nguôi nguôi đi phần nào ấm ức, cô sụt sịt:

- Đừng mơ có lần sau, lần sau có nhờ tui cũng không thèm chép bài giùm ông đâu.Nhìn vẻ mặt giận dỗi như trẻ con của cô, Gia Hào khẽ bật cười:

- Ừ, không có lần sau nữa, được chưa.

Cô gật gật đầu, đón lấy miếng khăn giấy trên tay Gia Hào, lau sạch những giọt nước mắt còn vương trên mắt và má. Sau khi lấy lại bình tĩnh, An Nhiên mới cảm thấy lúc nãy mình "hơi quá", sao tự nhiên vì câu nói ấy mà cảm thấy ấm ức? Cô cũng chẳng thể nào lý giải vì sao, chỉ là cô phát hiện ra mỗi một câu nói của hắn đối với cô đều khiến cô phải suy nghĩ rất nhiều. Một cảm giác sợ hãi le lói trong lòng cô, lẽ nào, cô thật sự thích hắn rồi sao?

- Không ngờ nhìn vậy mà cũng mít ướt quá nha.

Giọng nói của hắn pha chút dịu dàng pha chút châm chọc, cô ngước ánh mắt còn đỏ hoe của mình lên:

- Bộ tưởng ai cũng máu lạnh giống ông hả?

- Ai nói mình máu lạnh?

- Khỏi cần ai nói nhìn là biết. Ông có bao giờ quan tâm tới cảm giác của người khác đâu.

Khẽ khựng lại trước lời nói của An Nhiên, Gia Hào nhìn cô khó hiểu:

- Mình không quan tâm tới cảm giác của người khác hồi nào?

- Thì còn hồi nào nữa, lúc...

An Nhiên đột nhiên im bặt, suýt chút nữa là cô buột miệng nhắc lại lúc hắn bỏ mặc Nhã Vy đứng ngoài hành lang rồi lạnh lùng quay mặt đi, và cô "vô tình" đã chứng kiến.

- Lúc nào?- Gia Hào vẫn không ngừng truy vấnCô tỉnh rụi:

- Lúc nãy đó, lúc nãy chẳng phải nói mà không quan tâm đến cảm giác của tui đó sao.

- Sao biết mình không quan tâm đến cảm giác của Nhiên?

Ánh mắt to đen của cô nhìn hắn, lại một câu nói khó hiểu gì nữa đây? Có phải ý hắn là hắn quan tâm đến suy nghĩ của cô sao?

- Thôi, Nhiên mệt rồi, về phòng nghỉ ngơi đi.

Hắn lúc nào cũng bất ngờ kết thúc câu chuyện mà không có câu trả lời rõ ràng. Lúc nào cũng để lại trong đầu cô một mớ bòng bong suy nghĩ vẩn vơ về những câu nói của hắn. Lần đầu tiên trong đời, An Nhiên gặp một người khó hiểu như hắn, mang tiếng là bạn học cùng lớp, nhưng cô luôn có một cảm giác hắn "già dặn" hơn hẳn những đứa con trai cùng lứa. Trong lớp, hắn lúc nào cũng trầm tính, chỉ nói khi cần nói, ôn hòa với tất cả mọi người, ngoại trừ cô.Mỗi lần cô chạm mặt hắn, thì hắn như thành một người khác, nói toàn những câu khiêu khích khiến cô muốn "lộn ruột", làm như cô gây thù gì với hắn vậy. Nhưng những gì hắn nói vừa rồi là gì chứ?

Gia Hào đứng dậy định dợm bước đi thì một cánh tay níu lấy cánh tay áo của cậu:

- Sao lại từ chối Nhã Vy?

Câu hỏi của An Nhiên khiến Gia Hào khựng lại, ánh mắt đen sâu thẳm cuối xuống nhìn cô:

- Sao Nhiên biết chuyện đó?

- Tui.... vô tình nghe thấy..

Giọng An Nhiên chùng xuống, từ trước đến giờ cô không thích bản thân mình dây vào những chuyện tình cảm học trò rắc rối, nhưng cảm xúc này là gì, vừa khiến cô khó chịu vừa khiến cô cảm thấy hạnh phúc. Khó chịu khi không được nhìn thấy mặt hắn, hạnh phúc khi hắn đến nói chuyện và cười với cô. Rõ ràng biết chuyện hắn thích cô là không thể nào, nhưng chẳng hiểu sao vẫn cứ muốn nói ra một lần cho nhẹ lòng, rồi sẽ chấm dứt cái cảm xúc ngớ ngẩn này.

- Vì mình có người khác cần phải quan tâm.

Khi cô chưa kịp mở miệng thì Gia Hào đã lên tiếng, bàn tay đang nắm lấy cánh tay áo của hắn nhẹ nhàng thả lỏng. À, thì ra là đã có người hắn thích rồi, cô khẽ gượng cười:

- Ừm, tui cũng đoán là vậy.

- Vậy có đoán ra người đó là ai không?

- Ông có bị gì hông? Làm sao tui đoán được.

Hắn bật cười ngồi xuống bên cạnh cô, ra vẻ bí mật kề miệng gần tai cô nói khẽ:

- Về nhà soi gương đi, rồi sẽ đoán ra.

Sau câu nói hắn nheo mắt nhìn cô mỉm cười, rồi đứng dậy bỏ những cuốn tập vào balo khoác lên vai, đi thẳng về hướng chiếc xe máy quen thuộc. An Nhiên ngẩn ngơ nhìn theo bóng hắn khuất sau giàn hoa giấy đầu ngõ khu nhà trọ. Lẽ nào đây là cách hắn.... tỏ tình với cô sao?!?

Chương 5

Mắt đang dán vào màn hình vi tính, hai tay lướt nhanh trên bàn phím chăm chú gõ báo cáo của đợt dẫn tour Đà Nẵng vừa rồi, một cái vỗ vai khiến An Nhiên giật mình quay đầu lại:

- Vân, con bé này làm chị hết hồn.

Thu Vân, cô bé đồng nghiệp nhìn An Nhiên cười tít mắt:

- Bộ chị đang làm chuyện ác hay sao mà giật mình?

Dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, An Nhiên xoay qua nheo mắt khẽ lườm Thu Vân một cái, không trả lời câu hỏi của cô bé, giọng An Nhiên đầy nghi hoặc:

- Cái điệu cười này của em chị nghi lắm nha, đừng nói là có chuyện muốn nhờ chị đó.

- Ôi, đúng là không có gì có thể qua mắt được chị.

Thu Vân kêu lên đầy "ngưỡng mộ", chưa kịp để cô bé mở lời tiếp, An Nhiên làm mặt nghiêm:

- Chị từ chối!

- Kìa chị, em chưa nói là sẽ nhờ chị việc gì mà.

- Việc gì thì chị cũng không nhận, vì chị không muốn thêm một lần "trầy da tróc vảy" nữa đâu.

Mặt Thu Vân xìu xuống, hàng mi dài cụp xuống chớp chớp ra vẻ "sầu não", vì An Nhiên nói là sự thật. Chẳng là, cách đây không lâu Thu Vân nhờ An Nhiên dẫn đoàn giúp vì trong tour đó có một anh chàng si mê Thu Vân. Sau khi biết hướng dẫn viên không phải là Thu Vân, chàng ta đã vô cùng "ác cảm" với cô và trong suốt lịch trình của tour ấy cô đã "lãnh đủ" tất cả các loại "hành" mà anh chàng kia cố tình tung ra. Mặc dù trong lòng ủng hộ vì Thu Vân không ưa gì tên đó, nhưng đáng ra cô bé phải nói trước cho cô biết, đằng này lại im re để cô "thân tàn ma dại" trở về thì mới thú tội >_<||.

Giọng Thu Vân chuyển sang năn nỉ:

- Lần này thì không khó thiệt mà chị, chuyện này nằm trong khả năng của chị 100% luôn, chị giúp em lần này đi mà, một lần này nữa thôi.

Thấy thái độ dửng dưng của An Nhiên, Thu Vân vẫn không bỏ cuộc:

- Tour lần này đi Đà Lạt, về quê của chị luôn, mà quê chị thì chị quá rành rồi còn gì nữa. Chị giúp em đi, đợt này em muốn dẫn tour đi Hàn Quốc, em chưa được đi Hàn bao giờ, đây là cơ hội để em được có được trải nghiệm mới, em mà bỏ qua cơ hội này là ân hận cả đời mất.

Thu Vân nói một lèo, không kịp thở cũng không cho An Nhiên cơ hội từ chối, vì cô biết An Nhiên là người dễ bị thuyết phục nếu như đối phương có lý do "chính đáng", và cô đã thành công:

- Gửi cho chị lịch trình tour của em đi. Nhưng nói trước đây là lần cuối nha, vì thời gian tới chị sẽ không tham gia dẫn tour nữa, chị sắp chuyển lên bộ phận kinh doanh rồi.

Thu Vân mừng rơn ôm chầm lấy An Nhiên:

- Cảm ơn chị, thiên thần của em.

- Bớt nịnh đi, không có tác dụng gì với chị đâu cưng.

An Nhiên mỉm cười đẩy nhẹ cô nhóc đồng nghiệp ra:

- Đi Hàn về có quà cho chị là được rồi.

- Yes, Madam.

Nhìn dáng vẻ hớn hở của Thu Vân khiến An Nhiên bật cười, nhờ trong văn phòng có những cô bé năng động đáng yêu như vậy nên công việc cũng đỡ phần nào áp lực và căng thẳng.

An Nhiên đọc sơ lịch trình tour Đà Lạt trên tay, ngày khởi hành 19/11. Cô khẽ nhíu mày, chẳng phải là trùng với lịch mình về tham dự ngày thành lập trường sao. Đang băn khoăn với những suy nghĩ mông lung, tiếng chuông điện thoại reo lên bài hát quen thuộc, An Nhiên với tay nhấn nút nhận cuộc gọi:

- Nghe nè bà.

Đầu bên kia là giọng của Hà Minh:

- Tui gọi để nhắc bà tuần sau là về cùng tui đó nha, cái tật bà hay quên lắm, tới đó để tui đặt vé luôn cho.

- Không cần đâu, khỏi cần đặt vé cho tui.

Giọng Hà Minh ngạc nhiên:

- Cái gì? Định hủy kèo nữa hả?
An Nhiên phì cười:

- Làm gì có, vì hôm đó đúng lúc phải dẫn tour lên Đà Lạt, nên tui tính là tiện thể ghé qua trường luôn.

- Trời, bà dẫn tour thì làm sao có thời gian qua trường được? - Hà Minh thắc mắc:

An Nhiên ra vẻ bí hiểm:

- Tui tự khác có cách.

****

Lần này, lịch trình tour đi Đà Lạt không giống với những lần trước, có một địa điểm mà An Nhiên chưa đặt chân đến bao giờ: Cánh đồng hoa Thủy Vu. Cũng may Thu Vân đã đặc biệt list ra những đặc điểm quan trọng cần chú ý cho cô, nên cô cũng không bỡ ngỡ lắm trong vấn đề giới thiệu về điểm tham quan mới lạ này. Anh tài xế nói nhỏ với cô:

- Em tới đây lần nào chưa Nhiên?

- Đây là lần đầu tiên đó anh.- An Nhiên khẽ trả lời.

Anh tài xế nhìn cô cười ghẹo:

- Vậy mà nói như thật vậy đó.

Sau câu nói đó hai anh em nhìn nhau cười khúc khích. Chiếc xe dừng lại trên một bãi đất trống, nhìn sơ cũng biết đây không phải là nơi thường xuyên có khách du lịch tới. An Nhiên bước xuống xe, cô không giấu được cảm xúc hân hoan khi nhìn cảnh vật trước mắt:

- Đẹp quá! Cô bất giác thốt lên.

Cánh đồng hoa Thủy Vu dịu dàng hiện ra với đủ màu sắc nổi bật trên nền xanh của những chiếc lá to bản. Có một bộ phận đã được dùng lưới bao phủ xung quanh, trong bảng list của Thu Vân có nhắc đến đó là khu vực cấm không được đi vào, như sực nhớ ra điều gì, An Nhiên quay sang nói với đoàn du lịch:

- Mọi người sẽ có 30 phút để tham quan và chụp ảnh lưu niệm, đúng 30 phút sau hẹn gặp mọi người ở đây. Có một điều cần lưu ý là chúng ta sẽ không được đi vào khu vực cấm bên kia đâu ạ. Vì công ty du lịch của mình đã thỏa thuận với chủ nhân ở đây, nếu vi phạm sẽ không có cơ hội được ngắm nhìn cảnh đẹp này nữa đâu nha.

Giọng nói của An Nhiên vừa dí dỏm vừa khéo léo nhắc nhở mọi người phối hợp tuân thủ quy tắc, cả đoàn đồng thanh gật đầu và tản ra.

An Nhiên cũng không bỏ lỡ cơ hội tiến đến gần những bông hoa Thủy Vu đang khoe sắc trước mắt. An Nhiên là người thích ngắm hoa, nhưng cô chưa bao giờ trồng được một loài hoa nào, vì có lẽ cô không "mát tay" đối với sự sống của cây cỏ cho lắm =.=". Và cô ngắm chỉ là ngắm thôi, chứ nói về ý nghĩa của các loài hoa thì cô như mù tịt, có biết đi chăng nữa cũng chỉ là học thuộc lòng vì đôi khi công việc dẫn đoàn yêu cầu, còn sau đó cô sẽ quên sạch.

Tay cầm chiếc điện thoại chụp lại vẻ đẹp thanh thoát từng màu sắc của hoa, bất giác cô tự hỏi nhỏ:

- Sao không thấy màu trắng nhỉ?Đứng thẳng người, cô nhìn xung quanh, giờ mới phát hiện mình đã đi quá sâu vào cánh đồng. Cách vài bước là "Khu vực cấm" được ngăn ra bởi hàng rào lưới đen bao phủ xung quanh. An Nhiên định quay lưng đi thì phát hiện có một lối vào đã được mở sẵn, cô tò mò tiến thêm vài bước. Bên trong, thế giới của hoa Thủy Vu trắng hiện lên trước mắt cô, những bông hoa trắng tinh đang còn e ấp nấp mình trong bản lá lớn chưa chịu nở. Giữa vườn hoa là lối đi nhỏ dẫn đến chiếc bàn làm việc được kê ngay ngắn trước hành lang của một căn phòng làm việc nhỏ, những vật dụng trong phòng được sắp xếp rất gọn gàng. Điểm đáng lưu ý nhất là giá sách với đủ loại sách tựa đề tiếng Anh, tiếng Việt, nhìn sơ qua đều liên quan đến sinh vật học và các loài hoa. Ánh mắt của An Nhiên ngây ngốc dừng lại trên một cuốn sách sinh vật học, cảm giác quen thuộc đến nỗi khiến mắt cô nhòa đi, sống mũi bỗng nhiên cay cay, cô vô thức đưa tay muốn chạm vào.. bỗng tiếng nói của người đàn ông sau lưng khiến cô giật mình:

- Nè cô, cô là ai? Sao lại vào đây?

Tay lau vội những giọt nước mắt chực trào trên khóe mắt, An Nhiên lúng túng quay đầu lại, một người đàn ông trung niên tầm 50 tuổi đang nhìn cô lo lắng:

- Cô không biết nơi này là khu vực cấm sao? Cậu chủ mà thấy người lạ vào đây là rắc rối to.

- Cháu... xin lỗi, vì cháu thấy có lối vào nên...

- Cô ra ngoài nhanh lên đi, giờ này cậu chủ sắp tới rồi đó.

- Dạ, xin lỗi chú.

Miệng vừa xin lỗi rối rít, An Nhiên vừa vội vàng chạy ra khỏi khu vườn. Qua lời nói và thái độ căng thẳng của người đàn ông vừa rồi, cô chắc chắn rằng nếu bị người chủ nhân phát hiện cô vi phạm quy tắc thì không chỉ cô mà cả công ty cô cũng gặp rắc rối.

Đang bước vội ra khu vực tập trung của đoàn, An Nhiên vô tình va phải một cô gái:

- Á.

Cả người cô gái trẻ ngã nhoài xuống đám hoa bên cạnh lối đi, An Nhiên hoảng hốt:

- Xin lỗi chị, chị có sao không?

Cô vội cuối xuống đưa tay đỡ cô gái đứng dậy:

- Chị đi đứng kỳ cục vậy? Quần áo của tôi bị chị làm dơ hết rồi nè.

Giọng nói gay gắt với ánh mắt đầy giận dữ nhìn An Nhiên:

- Xin lỗi chị, vì tôi có việc vội quá nên...

Đang chưa biết phải xử lý tình huống thế nào thì giọng nói của người đàn ông trung niên vang lên:

- Thục Quyên.

- Chú Sáu, sao mới sáng lại có người lạ tới đây rồi vậy chú?

Giọng cô gái phụng phịu có vẻ không hài lòng, người đàn ông mỉm cười hiền lành:

- À, có đoàn du lịch tới tham quan một lát rồi đi liền đó mà. Mà sao hôm nay cháu tới sớm vậy?

- Cháu tới định đi ăn sáng với anh Sil, mà giờ quần áo như vậy đúng là mất hứng quá đi.

Ánh mắt của Thục Quyên không quên quay qua nhìn An Nhiên đầy trách móc. An Nhiên chỉ biết "ngậm ngùi" im lặng, vì lỗi là do cô mà, một lúc sau cô ngập ngừng:

- Nếu chị không phiền thì trên xe tôi có quần áo, để tôi lấy xuống cho chị thay tạm nha.

- Thôi, không cần đâu. Coi như hôm nay tôi xui xẻo vậy.

Quay qua người đàn ông trung niên, Thục Quyên nũng nịu:

- Chú Sáu nói anh Sil cho con mượn đồ của ảnh mặc nha.

Rồi kéo tay người đàn ông quay đi hướng về phía "khu vực cấm"

An Nhiên khẽ thở ra, lòng không khỏi tự trách, hôm nay không biết là ngày gì mà mới sáng sớm đã gây rắc rối rồi. Cô lững thững hướng về phía chiếc xe đang đậu trên bãi đất trống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau