MỐI TÌNH ĐẦU LÀ VIÊN KẸO VỊ BƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mối tình đầu là viên kẹo vị bơ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Viên kẹo bơ thứ 6

Điền Hạ không thể nhớ được cô khi nào từ hẻm nhỏ đi ra, cô cũng không biết mình đã khóc bao lâu. Cô thậm chí không biết cô khóc từ khi nào.

Cô chỉ biết là Diệp Dương Hi giống như phát điên, Hứa Thiên Kỳ đứng yên một chút cũng không nhúc nhích, một mình anh đánh bại tất cả những nam sinh trong hẻm đánh bọn họ tất cả đều nằm sấp dưới đất.

Dương Kiệt bị anh lôi đầu quỳ trước mặt cô "Tôi xin lỗi, thực xin lỗi" nói, môi khép mở, Điền Hạ có thể nhìn thấy trong miệng hắn còn những chiếc răng trắng bị gãy.

Nghê Phỉ mặc dù không có bị đánh, nhưng cô ta khóc lem hết lớp trang điểm so Dương Kiệt cũng không khá hơn là mấy, cô ta quỳ bên cạnh Điền Hạ khóc: "Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi không nên bắt nạn chị, thực xin lỗi!"

Điền Hạ lần đầu tiên nhìn thấy những cảnh như vậy, ngoại trừ lúc bé chứng kiến Diệp Dương Hi đánh nhau cùng những đứa nhóc, liền hoảng sợ khóc theo Nghê Phỉ, bả vai nhỏ gầy thoáng chút lại run lên, khóc đến mức tâm can của Diệp Dương Hi đều run rẩy.

Anh đem túi sách ném cho Hứa Thiên Kỳ, phủi phủi tay dính đầy bụi bẩn lên quần áo, nâng mặt Điền Hạ lên lau nước mắt cho cô, nhưng mắt cô giống như mang cả hồ nước, lau thế nào cũng không hết được, từng giọt nước cứ thế rơi xuống như muốn nhấn chìm Diệp Dương Hi.

"Điền Hạ, Điền Hạ đừng khóc nữa được không, tớ đưa cậu về nhà, cậu đừng khóc nữa." Diệp Dương Hi có chút bực mình, dứt khoát che khuất mắt cô, đem cô ôm vào ngực, cứ thế ôm cô về.

Điền Hạ vẫn khóc.

Bởi vì vận động nên trên người Diệp Dương Hi rất nóng, Điền Hạ hoảng hốt cho rằng sau lưng mình dựa vào là một khối sắt, ngay cả bàn tay trước mắt cũng mang theo nhiệt độ ấm áp. Đầu ngón tay của anh mang theo mùi thuốc lá phảng phất, không giống như mùi thuốc lá kinh tởm của Dương Kiệt.

Không biết đi bao lâu, Điền Hạ nghe được bên tai âm thanh của xe ô tô, cô đột nhiên nhấc chân đạp mạnh vào chân của Diệp Dương Hi.

"Này! Điền Hạ!" Diệp Dương Hi ăn đau liền buông tay ra, Điền Hạ nhìn thấy ánh sáng lần nữa, cũng không quay đầu lại liền hướng cầu vượt chạy, một chút cũng không để ý ở sau có người kêu tên của cô.

Về đến nhà, Điền Hạ khóa lại cửa, nhào lên trên giường khóc.

Cô chưa từng xem qua cảnh tượng nào đáng sợ như vậy, những người đó nằm trên mặt đất, anh trai của Nghê Phỉ ngay cả răng nanh đều bị đánh rớt, chảy máu khuôn mặt thống khổ vặn vẹo thật sự đáng sợ.

Diệp Dương Hi, Diệp Dương Hi...

Nếu cô không đi giúp anh, nếu cô không có đi vào hẻm nhỏ, có phải... Ít nhất cô sẽ không nhìn thấy cảnh tượng đó.

Ngày hôm sau ở trường học, Nhâm Thuần nhìn thấy bộ dạng tiều tụy của Điền Hạ nhịn không được kinh ngạc hỏi: "Điền Hạ, cậu làm sao vậy?"

"Mình không sao." Điền Hạ lắc đầu, nhưng đôi mắt đỏ bừng cùng sắc mặt tái nhợt đã bán đứng cô.

Đêm qua, cô cơ hồ cả đêm không ngủ, vừa nhắm mắt lại, hình ảnh miệng phun máu tươi của Dương Kiệt đầy răng lại xuất hiện trước mắt.

Liếc mắt về chỗ ngồi phía sau lớp học, Hứa Thiên Kỳ cùng Diệp Dương Hi vẫn chưa đến lớp.

Vừa ngồi xuống, Nhâm Thuần lại bắt đầu kể cho cô nghe về những tin đồn: "Tớ nghe nói ngày hôm qua có nam sinh lớp chúng ta nhìn thấy Diệp Dương Hi bị anh trai của Nghê Phỉ ngăn ở cửa sau trường học."

Tim Điền Hạ nhất thời nhảy lên, tay niết sách giáo khoa bên cạnh, đầu ngón tay trắng nhợt, "Sau đó thì sao?"

"Sau đó cậu ta liền bỏ chạy." Nhâm Thuần bất mãn đập bàn, "Thật nhát gan, nhìn thấy đối phương đều là đàn anh, người lại nhiều, ngay cả náo nhiệt cũng không dám nhìn liền bỏ chạy."

Điền Hạ nhẹ nhàng thở ra, "Nga."

Nhâm Thuần chống cằm lo lắng nhìn phía sau, "Thật lo lắng nga, cậu nói xem Diệp Dương Hi xảy ra chuyện gì không? Không được, mặt cậu ấy đẹp như vậy, bị gì thì tiếc lắm a."

Điền Hạ nghe thấy cũng không nói lời nào.

Sau khi kết thúc tiết học, Diệp Dương Hi cũng không đến.

Điền Hạ đang dọn dẹp sách giáo khoa cùng vở nháp, chủ nhiệm lớp đột nhiên gọi cô một tiếng: "Điền Hạ, đến phòng làm việc của thầy một chút."

Tục ngữ có câu: "Không làm việc trái lương tâm thì nửa đêm không sợ Quỷ gõ cửa", ngày thường bất kể là tốt hay xấu, mặc kệ khi nào giáo viên gọi, cô luôn luôn bình tĩnh, nhưng sau khi gặp phải sự cố như ngày hôm qua, giọng nói của chủ nhiệm giống như biến thành một nhát búa đấm mạnh vào ngực cô, làm cho tim đập thình thịch.

Lỡ như thầy hỏi cô về chuyện tối qua thì làm sao đây? Nói thật sao? Trường học có phải sẽ đuổi học Diệp Dương Hi?

Điền Hạ lo lắng, đứng trước cửa phòng giáo viên chậm chạp không dám vào.

Mãi cho đến khi giáo viên Tiếng Anh từ lớp khác nhìn thấy cô, mới đưa cô vào.

Khi nhìn thấy chủ nhiệm lớp đưa cô bảng thành tích, tảng đá lớn trong lòng rốt cuộc được buông xuống.

Chủ nhiệm lớp nói: "Điền Hạ, đây là phiếu điểm thi cuối kỳ của lớp chúng ta. Thầy nói, các em cũng đã học sinh mười một rồi sang năm phải đối mặt với cuộc thi quan trọng nhất, hãy cố gắng duy trì điểm số như thế này càng cao càng tốt. Em đem phiếu điểm mang về xem đi, sau đó dựa vào số điểm sắp xếp lại chỗ ngồi một chút. Cố gắng giữa trưa tan học đem sơ đồ chỗ ngồi giao lại cho thầy."

"Em biết rồi." Điền Hạ tiếp nhận phiếu điểm, có chút đăm chiêu.

Chủ nhiệm lớp thấy cô có đăm chiêu còn tưởng rằng là do học tập áp lực quá nặng dẫn đến, nhẹ giọng khuyên giải an ủi: "Điền Hạ, thành tích chắc chắn rất quan trọng, nhưng nghĩ ngơi cũng không thể thiếu, thầy biết thành tích của em trước giờ đều rất tốt, bất quá vẫn là muốn cho chính mình nghỉ ngơi buông lỏng một chút, biết không?"

Điền Hạ nhu thuận gật đầu: "Em biết rồi, cảm ơn thầy."

Trở lại lớp học, Nhâm Thuần nghe nói muốn đổi chỗ ngồi, sống chết ôm cánh tay Điền Hạ không buông: "Điền Hạ, tớ không muốn đổi chỗ đâu!"

Điền Hạ vốn cũng không muốn đổi, bất quá đây là ý của chủ nhiệm không thể làm trái ý nha.
Kỳ thật chuyện đổi chỗ ngồi chuyện này cũng không khó, ý của chủ nhiệm muốn cho người có thành tích tốt giúp đỡ người kém hơn.

Nhìn thoáng qua phiếu điểm, đối với các bạn học trong lớp Điền Hạ liền hiểu rõ, sơ đồ chỗ ngồi rất nhanh dưới ngòi bút của cô cũng dần dần hoàn thành.

Bất quá thời điểm viết đến hàng cuối cùng trong lớp, cô có chút chần chừ, Hứa Thiên Kỳ cùng Diệp Dương Hi hai cái tên này phải xếp làm sao đây, ai dám ngồi cùng hai người bọn họ??

Thật đau đầu.

Vừa rồi lúc cô từ văn phòng trở về, thì bọn họ đã tới, lúc này hai người đang nằm trên bàn ngủ bù.

Nhâm Thuần nhìn Diệp Dương Hi không có chuyện gì, tựa hồ không thể tin được anh hôm nay thế nhưng có thể không bị thương chút nào đến lớp.

Bất tri bất giác, cô liền xếp tên Diệp Dương Hi chung với Bối Lôi.

Điền Hạ điều chỉnh lại tinh thần, cuối cùng cũng hoàn thành xong.

Ai bảo anh đáng sợ như vậy.

Sau khi tiết học thứ hai kết thúc, Điền Hạ liền đem sơ đồ chỗ ngồi đưa đến văn phòng.

Ánh mắt chủ nhiệm lớp dừng lại tại chỗ ngồi cuối cùng trong sơ đồ, vẽ một hình tròn màu đỏ ngay bên cạnh tên Diệp Dương Hi, nói: "Bối Lôi không thể ngồi này, em ấy không thể tập trung, ngồi chỗ này sẽ bị ảnh hưởng mất. Như vậy đi, em về lớp trước, để thầy suy nghĩ một chút, sau khi kết thúc buổi học, lớp chúng ta ở lại thảo luận một chút."

Nghe thấy giọng nói của thầy, Điền Hạ biết mình không đoán sai, thành tích của Diệp Dương Hi quả nhiên so Hứa Thiên Kỳ còn kém hơn, không biết người nào xui xẻo muốn cùng cậu ngồi chung một chỗ.

Lúc ấy Điền Hạ không bao giờ nghĩ rằng, cái người xui xẻo sẽ chính là cô.

Buổi họp lớp tạm thời được chuyển đến tiết cuối cùng của ngày thứ ba, giáo viên toán và chủ nhiệm lớp thay đổi tiết học với nhau, vì thế buổi họp lớp vào chiều thứ sáu sẽ được thay bằng tiết toán.

Chủ nhiệm lớp dùng nửa tiết học nói về những hoạt động, nhắc nhở về chuyện học, còn dư lại hai mươi phút mới bắt đầu nói về việc thay đổi chỗ ngồi.

"Trước tiên cứ để sách vở tại chỗ đi. Bắt đầu từ tổ một, làm theo sơ đồ ghi trên bảng. Di chuyển nhỏ tiếng một chút, đừng làm ồn đến lớp khác đang học."

Điền Hạ nhìn thoáng qua sơ đồ, đại khái đều dựa theo bản mẫu cô nộp lên, chỉ là tại sao cô không thấy được tên của bản thân a.

Nhâm Thuần được đổi đến tổ ba hàng thứ năm, bạn cùng bàn của cô nàng tên Bành Dương Dương là một nam sinh đeo kính rất dày.

Bành Dương Dương học lý rất tốt, còn văn học thì kém, Nhâm Thuần vừa lúc trái ngược, đúng là bù đắp bổ sung giúp đỡ bạn bè.

Mặc dù chuyện ngồi chung bắt buộc, Nhâm Thuần cũng không tránh khỏi cảm thấy buồn phiền.

Điền Hạ ở trên bảng đen tìm tên của bản thân, góc bên trái phía dưới được cô xem nhẹ, không có gì bất ngờ xảy ra đó là vị trí của Diệp Dương Hi, cô khẳng định không có khả năng vị trí cô ngồi sẽ ở chỗ kia.

Bối Lôi bị phân đến ngồi cùng bàn với Lê Nhã.
Lê Nhã diện mạo thanh tú, không tính là quá cao, thành tích tuy rằng bình thường, bất quá gia cảnh của cô ta rất tốt. Nghe nói sau khi tốt nghiệp trung học cô ấy sẽ được gia đình cho đi du học, cho nên thành tích của cô ta bây giờ cũng không có vấn đề gì.

Điền Hạ đoán ý của chủ nhiệm lớp hẳn là mặc dù thành tích của Bối Lôi không tốt hơn Lê Nhã bao nhiêu, nhưng ít ra Lê Nhã sẽ không vì đó mà bị ảnh hưởng.

Cô vốn đem Lê Nhã cùng Nhâm Thuần xếp ngồi cùng nhau, thế nhưng bây giờ Bối Lôi thế Nhâm Thuần ngồi với Lê Nhã, Nhâm Thuần lại ngồi cùng Bành Dương Dương, vậy rốt cuộc ai là người ngồi cạnh Diệp Dương Hi??

Diệp Dương Hi lười biếng đứng dậy, nhìn vào hai cái tên được đặt cùng nhau trên bảng đen, gương mặt nhất thời trở nên u ám cùng không chắc chắn.

Hứa Thiên Kỳ trước khi đổi chỗ có chút sung sướng khi người gặp họa, "Cái gì gọi là duyên phận! Đây chính là duyên phận nga!"

Ngày hôm qua thấy được thân thủ của Diệp Dương Hi, lại bị cậu vô tình vứt bỏ phía sau, Hứa Thiên Kỳ vốn muốn đi quán net trút giận, kết quả không nghĩ đến đi đến nửa đường đụng phải Diệp Dương Hi, vẻ mặt của cậu có thể nói cực kỳ khó coi, còn nhìn thấy cùng Điền Hạ cãi nhau.

Hắn liền không thể hiểu rõ, vẻ ngoài nhỏ bé của Điền Hạ, rốt cuộc nơi nào có ma lực có thể đem người mới vừa rồi còn uy phong kiêu ngạo như sư tử, trong nháy mắt liền biến thành một con cún.

Mục đích đi quán net nháy mắt biến thành quán Bar, Hứa Thiên Kỳ ôm nghi vấn này cùng Diệp Dương Hi chơi đến rạng sáng bốn giờ mới về nhà.

Hôm nay nhìn đến cái sơ đồ chỗ ngồi, hắn bỗng nhiên hiểu ra, có lẽ đây chính là định mệnh đi.

Diệp Dương Hi ghé vào trên bàn học, cái gáy đối với cô.

Điền Hạ cẩn thận từng li từng tí đem chính mình ngồi sát tường, tận lực kéo dài khoảng cách của cô cùng Diệp Dương Hi, ủy khuất đến sắp khóc lên.

Vừa rồi cô tìm hoài không thấy chỗ ngồi của mình, đứng thẫn thờ đằng sau phòng học, cho đến khi chủ nhiệm lớp từ bục giảng tự mình đi xuống nói với cô: "Điền Hạ, nghĩ tới nghĩ lui, thầy chỉ yên tâm đem em ngồi ở đây, đành phải để em ủy khuất một chút."

Điền Hạ chưa bao giờ từ chối bất cứ ai, cho dù trong lòng có ủy khuất, cô cũng không lấy một lời than phiền vẫn miễn cưỡng không đem hai chữ "Không cần" này nói ra. Rơi vào đường cùng cô đành phải nhắm chặt mắt, cắn môi ngồi xuống.

Nhưng thời điểm cô thật sự ngồi bên cạch Diệp Dương Hi, đột nhiên liền cảm thấy hối hận.

Cắn môi dưới, những giọt nước mắt cứ thế trào ra khiến cô không thể cản lại được, làm cho đôi mắt to đen láy đầy nước, bộ dạng có chút đáng thương.

Khi Diệp Dương Hi quay đầu lại đã nhìn thấy hình dạng này của cô giống bị ai bắt nạt, trong lòng thầm mắng một tiếng, khịt khịt mũi âm thanh có chút mềm mại: "Cậu không muốn ngồi ở đây liền đổi đi."

Điền Hạ chính là vẫn cảm thấy ủy khuất không nói chuyện, giọng nói của anh thành công khiến cô hoảng sợ nhảy dựng, nước mắt cuối cùng thành viên lớn, lạch cạch một chút rơi vào trên mặt bàn, ánh mắt vô tội cực kỳ giống lên án.

Diệp Dương Hi nghĩ đến bộ dạng ngày hôm qua khóc đến khàn giọng của cô, liền cảm thấy đầu quả tim như bị siết chặt, loáng thoáng còn mang theo chút đau.

Nhớ lại gương mặt toàn nước mắt trong lòng thầm hứa từ hôm nay, không, từ nay về sau đều sẽ không để cô rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.

Khớp xương tinh tế lướt qua bàn học, dừng lại trước mặt cô để lại viên kẹo bơ cứng thỏ trắng, yên lặng nằm đó nơi nước mắt cô rơi xuống ướt đẫm.

Điền Hạ nhìn thấy sững sờ, ánh mắt dừng lại tại con thỏ được vẽ trên giấy gói kẹo, cứ như vậy liền quên là mình đang khóc.

"Khóc, tật xấu này của cậu từ nhỏ tới lớn cũng chưa thay đổi?" Diệp Dương Hi không biết từ đâu lại lấy ra một viên, hai viên kẹo bơ cứng được đặt cạnh nhau ngay trước mắt Điền Hạ, thậm chí giọng nói của cậu tựa hồ cũng trở nên dịu dàng hơn, "Ăn kẹo liền không khóc nữa, được chứ."

Điền Hạ giật mình nhớ đến khoảng thời gian lúc cô còn nhỏ.

Năm cô sáu tuổi.

Diệp Dương Hi đứng ở đầu ngõ xa xa ngoắc ngoắc cô, "Tiểu Hạ mau tới đây a! Hôm nay lại có kẹo thỏ trắng nữa này!"

Điền Hạ vui vẻ hướng cậu chạy tới, cô biết trong túi cậu chắc chắn nhất định đều là kẹo bơ cứng mà cô thích.

Từ hẻm nhỏ đến nhà Điền Hạ, dọc theo đường đi nhiều nhất chỉ có thể ăn hai viên.

Trước khi cô vào cửa, Diệp Dương Hi sẽ đem những viên kẹo nhét vào hết vào trong cặp của cô, sau đó nghiêm mặt hù dọa: "Giấu kỹ a, lại bị mẹ cậu phát hiện thật sự sẽ không được ăn nữa đâu đấy!"

"Ân, tớ nhớ rồi!"

Tuy là nói như vậy, nhưng Điền Hạ biết rằng ngay cả khi cô thực sự bị mẹ phát hiện, cô có thể ăn kẹo vì Diệp Dương Hi luôn ở đó.

Lúc đó, nụ cười trên gương mặt cậu thật dịu dàng, dưới ánh mặt trời đôi mắt cậu như tỏa ra ánh sáng.

Nhưng hiện tại...

(Lin: sorry mọi người, mấy hôm nay bệnh liên miên không thể edit cho mọi người được, nay đỡ đỡ mới có thời gian edit cho mọi người được, mình rất thích đọc bình luận của các bạn nha

Cảm ơn mọi người luôn ủng hộ mình, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ)

24/11/2019 GOO HARA My angel, good night, I LOVE YOU

Chương 7: Viên kẹo bơ thứ 7

Ngày hôm qua sau khi nhận được kẹo thỏ trắng từ tay Dương Hi, gánh nặng trong lòng Điền Hạ cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.

Cô nghĩ chỉ cần anh trước mặt cô không cần làm quá lên, thì cô có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua những chuyện anh từng làm, hai người cứ vậy yên ổn không cần xen vào chuyện của nhau là được.

Hôm nay ngày đầu tiên Diệp Dương Hi không đến trễ buổi học, bất quá buổi tối cậu giống như ngủ không ngon, vừa ngồi xuống liền bắt đầu im dim ngủ.

Sau khi kết thúc tiết tự học vào buổi sáng, Điền Hạ chậm rãi thu lại bài tập về nhà, cuối cùng phát hiện thiếu đi một quyển, ngay cả Hứa Thiên Kỳ đều nộp, Diệp Dương Hi vậy mà lại không giao.

Điền Hạ ôm xấp sách bài tập, đang do dự có nên đánh thức Diệp Dương Hi hay không.

Cô đứng ở giữa lối đi, một vài nam sinh ầm ĩ từ phía sau cô chạy đến, không cẩn thận va phải, trong tay Điền Hạ ôm chồng bài tập nặng nề đứng không vững bài tập cứ thế ào ào rớt trên đầu Diệp Dương Hi.

Diệp Dương Hi thành công "được" chồng bài tập đánh thức.

"Xin lỗi, tớ không phải cố ý, cậu..." Điền Hạ vội vội vàng vàng muốn đem bài tập từ trên người anh nhặt lên, lại bất ngờ không kịp đề phòng bị người khác bắt lấy cổ tay.

Trên cổ áo của cô một bàn tay với những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, các đầu ngón tay sạch sẽ.

Điền Hạ theo bản năng nhìn vào đôi mắt của Diệp Dương Hi thẳng đến khi nhìn thấy bóng của cô, ánh mắt sắc bén nhanh chóng quét về phía phía sau, nơi có mấy cái nam sinh, "Ai đụng?"

Bành Dương Dương giơ tay lên, cặp kính trên sống mũi lệch đến bên tai, híp mắt: "Xin lỗi, tớ vừa rồi không cẩn thận."

Khuôn mặt Diệp Dương Hi từ từ dịu lại, không đợi ý cười lộ ra, người bên cạnh Bành Dương Dương đột nhiên nhỏ giọng nói một câu: "Hung dữ gì chứ, đụng một cái thôi mà lại không mất một miếng thịt nào."

Điền Hạ mắt thấy sắc mặt Diệp Dương Hi lại trầm xuống, cũng không biết chính mình nghĩ như thế nào một phen nắm chặt tay anh: "Diệp Dương Hi, nên nộp bài tập, cậu trước tiên đem bài tập giao cho tớ đi."

Lòng bàn tay mềm mại mang theo độ ấm nhàn nhạt, ánh mắt Điền Hạ mở to nhìn cậu như đang cầu xin, chống lại với ánh mắt như thế, Diệp Dương Hi nhất thời không thể tức giận liền đứng dậy bước ra khỏi lớp.

Bành Dương Dương đem kính mắt chỉnh lại, ngượng ngùng nói tiếng xin lỗi, rồi cùng bạn xô xô đẩy đẩy trở về chỗ ngồi.

Điền Hạ nhẹ nhàng thở ra, thu xong bài tập vội vàng ra phòng học.

Sự cố nho nhỏ trong phòng học rất nhanh liền bị mọi người quên đi.

Tiết thứ nhất là toán học, vừa mới bắt đầu lên lớp mười phút, Điền Hạ liền hối hận.

Vị trí ở hàng cuối cùng này là Điền Hạ tự mình xếp cho Diệp Dương Hi, lúc ấy cô không nghĩ đến chính mình sẽ ngồi vào nơi này, càng không có nghĩ tới vị trí này tầm nhìn cực kém, những nam sinh cao to ở hàng ghế phía trước chỉ cần ngồi thẳng lên, Điền Hạ liền hoàn toàn không có cơ hội nhìn thấy bảng.

Trên bảng chi chít những công thức toán, mặc dù cô đã học qua trong kỳ nghỉ ngoại khóa, nhưng cô muốn củng cố thêm một chút. Tuy nhiên phải làm sao khi những nam sinh phía trước đều cao như vậy, eo lưng thẳng tắp, mười phút trôi qua, những công thức trên bảng Điền Hạ một cái cũng không nhìn thấy được.

Cẩn thận từng li từng tí dùng bóp viết đẩy đẩy lưng nam sinh phía trước. Nam sinh quay đầu, "Sao vậy?"

Bỗng nhiên cùng người khác mặt đối mặt, Điền Hạ có chút ngượng ngùng, sợ hãi nhỏ giọng nói: "Cậu có thể hạ thấp người xuống được không? Tớ nhìn không thấy bảng."

Nam sinh sau khi nghe xong liền gật gật đầu, cơ thể cứ thế hướng trên tường dán dán, Điền Hạ cuối cùng cũng nhìn thấy bảng đen.

Điền Hạ chép chép động tác rất nhanh. Chỉ là thời điểm khi cô viết đến hàng cuối cùng, nam sinh phía trước bất tri bất giác lại ngồi ngay ngắn, tầm nhìn lại một lần nữa bị cản.

Ngượng ngùng lại cùng người phía trước nói lần thứ hai, Điền Hạ thở dài, thôi, vẫn là đợi tan học mượn Nhâm Thuần viết đi.

Sau một tiết học nữa kết thúc, Diệp Dương Hi còn chưa tỉnh ngủ.

Điền Hạ rời chỗ ngồi đi đến bên Nhâm Thuần, vừa đến cạnh bên người Nhâm Thuần, đột nhiên nghe ở cửa phòng học có người hét: "Kêu Diệp Dương Hi ra đây."

Giọng nói của người kia cũng không lớn lắm, chỉ vừa vặn có mấy bạn học ngồi phía trước nghe thấy.

"Diệp Dương Hi, Diệp Dương Hi, có người tìm cậu."

Nhâm Thuần liếc mắt nhìn ra cửa nơi hai nam sinh đang đứng, thấp giọng nói với Điền Hạ: "Lại là đàn anh nha."

Diệp Dương Hi bị bạn học xung quanh đánh thức, ngáp một cái liền đứng dậy đi ra cửa, Điền Hạ nhìn chằm chằm bóng lưng anh khẽ cau mày.
Nhâm Thuần quay đầu ghé sát bên tai cô nói: " Nhóm người lần trước Nghê Phỉ tìm đến hình như bị Dương Hi đánh đến liệt, tớ không nghĩ đến cậu ấy lợi hại như vậy, hại tớ còn lo lắng một hồi."

Điền Hạ cái gì cũng không nói, cúi đầu chép chép bài.

Sau khi Diệp Dương Hi bị hai nam sinh kia kêu đi, mãi cho đến tiết học cuối cùng cũng không trở về.

Khi ra ngoài tập thể dục buổi sáng, Điền Hạ lơ đãng đụng Hứa Thiên Kỳ đang ngồi bàn bên cạnh.

Hứa Thiên Kỳ đang ngủ bất ngờ bị đánh thức, xoa ánh mắt bất mãn ồn ào: "Ai a? Đi đường không có mắt sao."

Điền Hạ nhỏ giọng nói: " Xin lỗi, là tớ không chú ý."

Hứa Thiên Kỳ vừa thấy người gây chuyện là Điền Hạ, cái gì cũng không nói, quay đầu vừa nhìn, "Ơ, Diệp Dương Hi đâu?"

Tim Điền Hạ căng thẳng, cố gắng giữ bình tĩnh: "Vừa nãy cậu ấy bị người khác gọi ra ngoài, đến bây giờ còn chưa trở lại."

Trên mặt Hứa Thiên Kỳ nhất thời hơi nặng nề, "Vậy sao. Cậu có thể giúp tôi xin phép thầy được không, nói tôi bị đau bụng."

Điền Hạ có chút khẩn trương, gật gật đầu: "Được."

Bất quá nhìn thấy lớp học thiếu người, chủ nhiệm lớp không vui lắm, cũng không hỏi cái gì nhiều, dù sao Hứa Thiên Kỳ cũng không phải lần đầu tiên trốn đi, về phần Diệp Dương Hi dường như giáo viên chủ nhiệm đã bỏ cuộc.

Thời điểm tiết học thứ ba bắt đầu, không chỉ Diệp Dương Hi không đến, ngay cả Hứa Thiên Kỳ cũng biến mất.

Mãi cho đến giữa trưa tan học, hai người này cũng không có xuất hiện.

Điền Hạ vốn không muốn ra bên ngoài ăn cơm, nhưng không biết tại sao, Nhâm Thuần vừa hỏi tới, cô liền gật đầu đáp ứng.

Bất quá thời điểm tan học, bên ngoài cổng trường mấy cửa hàng cùng quầy đều đầy ấp người, náo nhiệt như ở chợ.

Hôm nay người nhà Nhâm Thuần đưa cơm đến, Nhâm Thuần lại không nghĩ Điền Hạ sẽ cùng mình đi ra ngoài, vốn nghĩ ở bên ngoài ăn xong rồi đem gì đó về cho Điền Hạ, vì thế Điền Hạ chỉ có thể tự mình mua đồ ăn trưa.

Không có Nhâm Thuần, Điền Hạ liền đi mua cốc trà sữa, rồi quay lại phòng học trước, nhìn trong tiệm chật cứng người Điền Hạ nhịn không được nghĩ nên thôi cứ vậy mà về lớp học.

Mấy ngày nay nhiệt độ không khí đặc biệt thấp, có rất nhiều học sinh sau khi ăn trưa đều đến quán để tránh gió, thuận tiện ăn một chút gì đó, không có ghế dựa liền trực tiếp đứng tại quầy, nhóm ba bốn người trò chuyện rất vui vẻ.

Điền Hạ do dự nhiều lần, nghĩ rằng, vẫn nên trở về lớp thôi. Ai ngờ khi cô vừa xoay người liền đụng phải Hứa Thiên Kỳ đang cầm một cốc trà sữa chuẩn bị mang đi.

Thấy Điền Hạ, Hứa Thiên Kỳ hét ra một tiếng: "Ai u! Tiểu Hạ, cậu đi ra ăn cơm sao? Đến đến đến, lại đây ngồi cùng với chúng tớ đi!"

(Lin: "Tiểu Hạ" muốn chết -_-)

Điền Hạ lắc lắc đầu, chưa kịp nghĩ về ý nghĩa của "chúng tớ", theo bản năng liền từ chối: "Không cần không cần, tớ muốn về lớp."

Hứa Thiên Kỳ vội vàng mở ra hai tay ngăn cản cô, nhưng hai tay hắn bây giờ đều cầm đồ ăn, vừa định cầm tay cô kéo vào, đột nhiên lại nghĩ đến điều gì đó, chớp chớp mắt nói: "Cậu đợi đã a!"

Hắn nói cô chờ, Điền Hạ liền ngây ngốc đứng đó chờ hắn.

Sau một lúc, cánh cửa phía sau được đẩy ra, một bóng dáng cao to nhanh chóng che khuất đỉnh đầu Điền Hạ.

Diệp Dương Hi đứng trên bậc thang, bên môi ý cười rõ rệt: "Điền Hạ, cậu tìm tớ?"

Cũng không biết vì cái gì, từ lúc cậu bị đàn anh gọi đi Điền Hạ trong lòng liền cảm thấy bất an, trong lòng như bị sợi bông cuốn lấy, siết ngực cô chặt cứng, đến hô hấp cũng không thoải mái.

Bây giờ nhìn thấy anh hoàn hảo đứng ở trước mặt, sợi bông trong ngực tựa như được rút đi, Điền Hạ cuối cùng cũng có thể yên tâm hơn một chút.

Diệp Dương Hi từ trên bậc thang bước xuống, đưa tay kéo cô: "Thất thần cái gì, đi, đi vào ăn cơm."

Trên người anh mang theo hương trà sữa cùng với mùi thuốc lá nhàn nhạt, Điền Hạ bất ngờ thanh tỉnh, lui về phía sau một bước tránh đi.

Nụ cười trên mặt Diệp Dương Hi thoáng chút cứng lại.

Điền Hạ cái gì cũng không nói, liền quay đầu chạy về phía trường học.

Sau khi kết thúc giờ nghỉ trưa, Diệp Dương Hi cùng Hứa Thiên Kỳ theo tiếng chuông vào phòng học.

Vừa ngồi xuống, Diệp Dương Hi liền nhìn thấy Điền Hạ có điểm không thích hợp.

Kỳ thật, ngay từ đầu anh đã nhìn thấy cô từ lúc bên ngoài quán trà sữa.

Khi Hứa Thiên Kỳ tìm đến, là lúc anh đang ngồi tại tiệm net, nghe hắn nói Điền Hạ đang tìm cậu, Diệp Dương Hi còn vui vẻ, tiểu ngu ngốc còn chịu lo lắng cho anh.

Giữa trưa tại cửa tiệm trà sữa, anh còn nghĩ cô có phải cố ý đi tìm anh không, ai ngờ vừa mới gặp cô tránh anh như bệnh dịch.

Diệp Dương Hi nghĩ nghĩ liền cảm thấy trong lòng trầm xuống, bất quá anh đều không nổi giận, cô bây giờ còn tìm anh chắc chắnlà còn quan tâm anh, vậy vì cớ gì anh lại ầm ỉ với cô làm gì.

Lúc Điền Hạ đang thu dọn lại sách, cánh tay đột nhiên bị người khác giữ lại, không khỏi bất ngờ sách giáo khoa cứ thế rơi xuống đất.

Cô vội vàng muốn xoay người nhặt, nhanh như chóp đã có cái bàn tay khác giúp cô đem sách vở nhặt lên, chỉ là bàn tay nắm tay cô lại không có buông ra.

Điền Hạ cúi đầu đôi mắt đỏ bừng, hít sâu nói lại lần nữa, "Cậu làm cái gì, buông ra!"

Cảm giác mềm mại của bàn tay truyền đến vô cùng tốt, Diệp Dương Hi tự nhiên sẽ không buông tha cảm giác này, "Buổi trưa tại sao lại chạy?"

Cảm giác ngứa ngứa từ ngón tay truyền đến, Điền Hạ vừa thẹn vừa giận, gấp đến nước mắt muốn rơi xuống, "Cậu trước tiên buông tay ra!"

Diệp Dương Hi thấy hốc mắt cô hồng hồng, mũi nhíu nhíu như muốn khóc, tức giận thoáng chốc biến thành bất đắc dĩ, "Lại khóc?"

Cậu cố ý đè thấp thanh âm mang theo chút ôn nhu, Điền Hạ khịt khịt mũi, nói: "Cậu buông ra trước đã."

Diệp Dương Hi vừa buông tay, tức giận một lần nữa lại bùng lên: "Gấp cái gì, không phải chỉ nắm một cái thôi sao, tại sao lại khóc."

Chương 8: Viên kẹo bơ thứ 8

Nói thật, nếu như người trước mặt bây giờ không phải Điền Hạ, thì đừng nói đến dù có đẹp cỡ nào chắc chắn ngay cả một giọt nước mắt Diệp Dương Hi cũng sẽ không để ý, nhưng đây cố tình là Điền Hạ, đôi mắt trong veo của cô phảng phất như một hồ nước trong suốt, chỉ cần một giọt nhẹ cũng đủ để khiến cậu chết chìm.

Điền Hạ hít hơi sâu cố gắng để nước mắt không rơi xuống, cũng không ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Có cảm giác hình như người này đang tức giận.

Điền Hạ, người này giống như một chú thỏ trắng, những người xung quanh bình thường rất khó chọc cô tức giận, nếu có nhiều nhất cũng chỉ là mắt hồng phiếm lệ, chưa bao giờ giận chó đánh mèo hoặc là oán trách ai, nhưng hôm nay không giống.

Giữa trưa vì lo lắng cậu xảy ra chuyện nên mới muốn ra ngoài nhìn cậu một chút, nhưng khi nhìn thấy cậu không có việc gì an ổn đứng trước mặt, cô lại có chút mất hứng.

(Lin: chỗ này không phải edit SAI đâu)

Ân, anh chính là thật không có việc gì.

Điền Hạ cũng không biết nói như thế nào những cảm xúc kỳ lạ như tấm lưới bắt lấy tâm trí, bắt lấy trái tim cô buộc phải hành động theo nó, không có thời gian suy nghĩ cứ thế biến cô trở thành tên ngốc đứng trước mặt anh.

Đến ngay cả cô cũng không thể giải thích được những chuyện này.

Ngay lúc cô đang thất thần bên người bỗng vang lên âm thanh sột soạt, giống như có người đang tìm kiếm cái gì đó.

Không lâu sau, Diệp Dương Hi đột nhiên đưa tay ra trước đặt ở trước mắt cô, bên trong lòng bàn tay to xuất hiện một viên kẹo thỏ, "Này, ăn đi, liền hết giận được chứ."

Bàn tay ấy cứ để trước mặt cô nữa ngày, Điền Hạ chậm chạp cũng không đón lấy.

Diệp Dương Hi cũng không kiên nhẫn dùng đầu gối va va vào chân bàn, "Ăn hay không, muốn tôi đút sao."

Trên bục giảng lúc này, chủ nhiệm lớp đang đọc bài cả lớp im lặng chăm chú lắng nghe. Không gian yên tĩnh, giọng nói Diệp Dương Hi đột nhiên vang lên thành công thu hút chú ý của cả lớp bao gồm thầy giáo.

Chủ nhiệm lớp cực kỳ bất mãn hét lớn một tiếng: "Diệp Dương Hi đứng lên cho tôi!"

Điền Hạ giật mình, Diệp Dương Hi bĩu môi, chẳng hề để ý đứng lên.

Chủ nhiệm lớp rống: "Học thực không tốt, cậu đi học để nói chuyện sao? Nãy giờ tôi đọc tới đâu rồi?"

Diệp Dương Hi nghe cũng không nói, sách vở còn chưa lấy ra, cậu làm sao biết được nãy giờ thầy nói tới đâu, "Em..."

Cậu vừa mới mở miệng, trên bàn học bỗng nhiên xuất hiện một tờ giấy, bàn tay nhỏ bé của Điền Hạ đặt ở mặt trên, nhẹ nhàng chỉ vào giấy gật một cái.

Diệp Dương Hi rũ mắt, khóe miệng không tự chủ nhếch lên, "Thầy đang nói đến: "Từ mục về đề, tuân mỹ mà tất nhiên".(*)

(*)"Từ đất trở về, đẹp đẽ và khác biệt"

Chủ nhiệm lớp sắc mặt thoáng cứng đờ, lại hỏi: "Tiếp theo là câu gì?"

Bản giấy nháp dời đi, rất nhanh liền dời trở lại.

Lần này ngay cả khóe mắt đuôi lông mày đều nhiễm lên ý cười: Tiếp theo câu là: "Phỉ nữ chi vì mỹ, mỹ nhân chi di".(*)

(*)"Kẻ cướp là sắc đẹp và sắc đẹp là tang tóc"

"Lưng liền hảo hảo lưng, cười hì hì giống bộ dáng gì(*)." Chủ nhiệm lớp rốt cuộc bỏ qua, "Ngồi xuống, chú ý đừng làm ồn nữa."

(*)Mình không hiểu lắm bỏ qua nha

Điền Hạ thở ra một hơi, bản nháp sau đó bị cô vò thành một cục, hướng thùng rác đi tới đột nhiên bị người khác chặn lại.

Diệp Dương Hi cẩn thận đem trang giấy kia mở ra, nhìn hai hàng chữ xinh đẹp trên tờ giấy, ý cười một lần nữa nhanh chóng lan rộng: "Mỹ nhân chi di, vạn không thể vứt bỏ."(*)

(*)"Chi di" mình cũng không hiểu, nhưng ý của câu này dịch tạm là " Người đẹp, không thể từ bỏ"

Gương mặt Điền Hạ nhanh chóng ửng đỏ, xiết chặt kẹo bơ trong tay, cúi đầu cũng không để ý đến cậu.

Một tuần rất nhanh liền kết thúc, tiếng chuông kết thúc tiết cuối cùng của thứ sáu nhanh chóng reo lên.

Hôm nay là tới phiên Điền Hạ trực nhật, sau khi tan học sẽ ở lại phòng học quét dọn vệ sinh.

Diệp Dương Hi nhàm chán chống cằm: "Làm xong tôi về với cậu?"

Điền Hạ lắc đầu không nói gì, cúi đầu ôm túi xách bước chân đi nhanh hơn.
Nhìn hai bên tai tiểu cô nương trước mắt chậm rãi đỏ ửng, tâm tình Diệp Dương Hi thoáng chút vui vẻ. Cậu đứng dậy cầm lấy cánh tay cô ngăn cản Điền Hạ đang trực nhật, đối mặt với cô chóp chóp mắt, "Tôi đi chơi bóng, khi nào trực xong chờ tôi?"

"Không muốn không muốn." Điền Hạ sửng sốt một phen, thoát khỏi cánh tay cậu nhanh chóng chạy đi, thoáng chốc mất tăm khỏi lớp học, tốc độ có thể nói còn nhanh hơn thỏ.

Sau khi chạy khỏi phạm vi của Diệp Dương Hi, đứng ổn định lại hơi thở trên hành lang Điền Hạ bỗng nhiên nghĩ đến, nhà bọn họ không cùng hướng, chờ chờ để làm cái gì?

Chết tiệt, cậu lại trêu cô.

Hai ngày nay, Diệp Dương Hi giống như biến thành người khác, mỗi ngày đều đến trường đúng giờ, học xong rồi tan học, cũng không trốn học đi chơi, là trên lớp không biết có những lúc vô tình hay cố ý còn xoa xoa bóp bóp tay cô một chút, hoặc là nói với cô những lời vô cùng kỳ lạ, tựa như vừa rồi vậy.

Mỗi lần đều chọc cho cô khóc, rồi lại lấy ra một viên kẹo đến dỗ, cho dù cô không khóc những lúc rãnh rỗi đều đưa cô kẹo.

Thật không biết cậu đến cùng đang nghĩ cái gì.

Lúc Hứa Thiên Kỳ gặp Diệp Dương Hi chống đầu nhìn cửa cười ngây ngô, không nhịn đi qua trêu chọc: "Nhìn này nhìn này hòn vọng phu sao, này thì tình trân tình quý, trời nhìn xuống mà coi a!"

Diệp Dương Hi ánh mắt tà mị nhếch lên: "Lăn."

Bối Lôi cười to: "Hứa Thiên Kỳ, cậu biết nói chuyện như vậy, sao ngữ văn lại kém đến vậy a?"

Hứa Thiên Kỳ trừng mắt, làm bộ muốn đem bóng rổ trong tay đi đập hắn: "Cậu biết cái gì, thi cử là chuyện hên xui, không nói nữa! Đi một chút, đi, chơi bóng đi!"

Ba người nói chuyện ồn ào cãi nhau rời phòng học.

Những học sinh trường cấp hai xung quanh đa số đều tan học trở về hết, duy nhất chỉ có học sinh cấp ba bắt buộc tự học buổi tối, trong trường học không có một bóng người, duy chỉ có sân bóng rổ này phi thường náo nhiệt.

Các thiếu niên ở trên sân bóng chạy, nhảy, tùy ý huy sái thanh xuân, các nữ sinh bên ngoài hưng phấn hoan hô vây quanh thành một đoàn, cho dù sắc trời gần tối, bọn họ cũng không hề giảm nhiệt hưng phấn cứ thế mà cổ vũ gào thét.

Một trái bóng ba điểm lại ghi bàn, Diệp Dương Hi liếc nhìn về phía phòng học đã muốn tắt đèn, nhanh chóng kết thúc rồi thoát khỏi vòng vây của nữ sinh, tiến về phía phòng học.

Điền Hạ là người cuối cùng rời khỏi lớp, cô tỉ mỉ đóng kỹ các cửa, kiểm tra cẩn thận lại hết thảy đều đã làm xong mới quay đầu xuống lầu.

Vừa xuống đến lầu một, Điền Hạ bỗng nhiên dừng bước.

Diệp Dương Hi đang tựa vào cầu thang, ngửa đầu uống nước động tác kia giống hệt như những nam ngôi sao quảng cáo đồ uống giống nhau như đúc.

Mắt nhìn thấy bóng dáng Điền Hạ trên cầu thang, Diệp Dương Hi nuốt xuống một ngụm nước đá lớn, hơi lạnh kích thích đến mày đều cau lại, "Đi thôi, tôi đưa cậu về."

Điền Hạ không biết tại sao mình lại phải đáp ứng cậu, dù sao cũng không chờ cô đến cự tuyệt, Diệp Dương Hi đã mua hai cây kem trở lại.

Một cây màu trắng một hồng nhạt. Đem cây hồng nhạt kia đưa cho cô trước, Diệp Dương Hi chính mình ăn một miếng màu trắng trước, "Cậu chỉ có thể ăn một nửa."

Điền Hạ suy nghĩ im lặng không nói, ăn một nửa, kia còn dư lại một nửa làm sao được?

Không đợi cô đem vấn đề mở miệng hỏi, Diệp Dương Hi đã trực tiếp đem kem nhét vào trong tay cô.

Hồng nhạt là vị dâu tây, hương dâu tây ngọt ngào lắp đầy trong miệng thêm cái lành lạnh, khiến người khác không thể dừng lại. Điền Hạ không dám ăn ngụm lớn, chỉ dám từng ngụm từng ngụm nhỏ nếm thử, hơn nữa mỗi một ngụm đều phải ngậm trong miệng tan ra một lúc lâu mới dám nuốt xuống.

Khi Diệp Dương Hi ăn xong, cô mới chỉ ăn hết một chút ít.

"Thực chậm, để tôi giúp cậu." Diệp Dương Hi không nói gì thêm liền đem kem dâu trong tay cô cứ thế cướp đi, giống như cậu vừa rồi đem kem đưa cho cô bá đạo như vậy.

Hai tai Điền Hạ nhanh chóng nóng lên, cây kem kia cô đã ăn qua rồi nha, cậu chẳng lẽ muốn ăn kem cô vừa nếm qua sao, như vậy cũng quá thân mật đi.

Diệp Dương Hi nhìn thấy nhanh chóng hiểu ý nói: "Con gái không thể ăn nhiều đồ lạnh, bất quá còn dư nhiều như vậy, chúng ta không thể lãng phí lương thực, biết chưa."

Điền Hạ nhỏ giọng nói lầm bầm: "Vậy sao cậu còn mua."

Giọng nói của cô tuy rất nhỏ, nhưng Diệp Dương Hi vẫn là nghe thấy.

Ý cười tại khóe môi chồng chất.

Cậu cắn một cái, ân, vị dâu tây, thật ngọt a.

Hai người đi tản bộ dưới ánh đèn neon tỏa ánh sáng vàng ấm áp, trên đường người đi đường đông đúc đủ các loại màu sắc, duy chỉ có bọn họ còn mặc đồng phục học sinh.

Điền Hạ đồng phục học sinh quy củ, Diệp Dương Hi lại rộng rãi thoải mái, áo khoác được cậu khoát lên trên vai tiêu tiêu sái sái.

Vừa rồi Diệp Dương Hi nói muốn mua kem, bọn họ liền đi qua nhà ga, hiện tại mua xong liền không có mục tiêu đi về phía trước, cũng không biết muốn đi nơi nào.

Vẫn là Điền Hạ không chịu đựng được mở miệng hỏi: "Chúng ta đã đi qua nhà ga rồi."

Diệp Dương Hi không chút để ý, "Ồ, phải không? Kia lại đi đi."

Điền Hạ: "..."

Đi thì đi a, cảnh vật hai bên đường càng ngày càng xa lạ, đi đến hai chân Điền Hạ đều đau rồi.

"Diệp..."

"Điền Hạ."

Điền Hạ vừa muốn mở miệng gọi anh dừng lại, anh lại mở miệng gọi tên của cô trước.

Dừng bước lại, Điền Hạ nhìn vào bóng lưng của Diệp Dương Hi cảm thấy có chút khó hiểu, "Có chuyện gì vậy?"

Diệp Dương Hi bỗng nhiên xoay người, đôi đồng tử đen dưới ánh đèn đường có chút mị hoặc nhìn thẳng vào mắt cô, môi mỏng cười nhếch lên một chút, giọng nói trầm trầm hòa vào không gian tĩnh mịch cũng không tính là quá nghiêm túc, "Muốn làm bạn gái của tôi không?"

Bang Bang_____

Một tiếng sấm nổ trong đầu Điền Hạ, ánh mắt không tự chủ trừng lớn, "Cái gì, cái gì"

(Lin: Heyda! dạo gần đây công việc của mình bận quá đi mất, truyện được 1K lượt xem mình cũng không biết, bỏ lỡ rồi

Một phần đều là nhờ vào các bạn ủng hộ mình nha một phần đều nhờ vào tỷ @selenaDO95 đã giới thiệu mình đến với các bạn

THANK YOUR SO MUCH

Thật lòng cảm ơn mọi người cùng chị rất nhiều, tuy rằng còn nhiều thiếu sót nhưng mọi người ủng hộ như vậy mình rất vui a " Chắc không ngủ được mất(^_^)

Để cảm ơn mọi người, trong tuần này mình sẽ ra thêm một chương mới "không biết là ngày nào thôi"

Cuối cùng cảm ơn mọi người LOVE ALL, ngủ ngon nhá) BYE BYE.

Chương 9: Viên kẹo bơ thứ 9

Thứ bảy này trùng hợp sinh nhật của Nhâm Thuần, vừa vặn công việc của Điền Nhất Bân cùng Phương Nhược Mai cũng không còn bận rộn như trước, Điền Hạ vốn muốn cùng ba mẹ tận hưởng một ngày nghỉ trọn vẹn, nhưng Nhâm Thuần lại không như vậy, cô nàng liên tục gọi điện tới, thậm chí đều gọi tới số máy trong gia đình.

Mãi cho đến khi mẹ Điền Hạ khuyên nhủ, cô đành phải nghe lời thay quần áo ra ngoài.

Điền Hạ hôm nay mặc một chiếc váy màu trắng, khoát thêm một chiếc áo khoác denim ngắn, một đôi tất cộng với một đôi giày vải trắng, trên tay mang theo một chiếc túi nhỏ, lúc ra đến cửa cô còn hỏi mẹ có cần đem theo thêm áo khoác hay không.

Làm cho mẹ Phương dở khóc dở cười: "Đứa ngốc, hôm nay không lạnh, mặc nhiều thế đủ rồi."

Điền Hạ lúc này mới an tâm ra cửa.

Điền Hạ vốn hơi ốm lại nhỏ con, cũng không tính là cao, hôm nay mặc như thế này rõ ràng giống như học sinh tiểu học lén ra ngoài đi chơi.

Đương nhiên, nhìn từ phía trước lại càng giống.

Mái tóc mềm mại bị gió thổi nằm ngoan ngoãn trên vai cô, làn da trắng nõn, gương mặt mềm mại khiến cho người khác không nhịn được muốn xoa xoa.

Đúng vậy, có người thật sự làm như vậy.

Nếu biết Diệp Dương Hi cũng tới tham gia tiệc sinh nhật, có bị Nhâm Thuần đánh chết Điền Hạ nhất định cũng không đến, nhớ đến câu nói ngày hôm qua của anh, bây giờ nó vẫn còn vang vọng trong tai cô, không khỏi cảm thấy có chút xấu hổ.

Từ đằng xa khi cô vừa nhìn thấy anh tim không nhịn được cứ đập rộn lên, mặt đỏ tai hồng, huống chi anh bây giờ còn đang trước mặt mọi người niết mặt cô.

Diệp Dương Hi vừa thấy được Điền Hạ, tâm tình nháy mắt liền thay đổi, không nhịn được liền đưa tay hướng lên trên mặt cô, "Điền Hạ, cậu như thế nào còn ăn mặt trẻ con vậy, thật giống với lúc nhỏ a"

"Ngô ngô, buông ra." Mặt của Điền Hạ bị anh niết đến đau mà ánh mắt của mọi người càng như dao sắc bén, cô chính là thật xấu hổ, vậy mà anh còn cố tình không chịu buông tay, xấu hổ cộng với bực mình hốc mắt của cô lại nhanh chóng đỏ lên.

Nhâm Thuần thấy thế vội vàng nháy mắt với Hứa Thiên Kỳ ra dấu, Hứa Thiên Kỳ chuẩn xác nhận được tín hiệu cầu cứu, cười ha hả kéo tay Diệp Dương Hi ra, "Dương Hi cậu xem cậu, đừng chọc Tiểu Hạ nữa, không thì học bá của chúng ta lại khóc mất. Chọc giận người ta rồi cậu lại đem tôi đi uống rượu nữa thì chết."

Câu nói cuối cùng, Hứa Thiên Kỳ chính là dán sát vào lỗ tai Diệp Dương Hi nói.

Diệp Dương Hi nghe xong rốt cuộc cũng buông tay, dùng sức nhéo đùi Hứa Thiên Kỳ, quay đầu một câu: "Mẹ nó, thật đáng yêu!"

Hứa Thiên Kỳ đau nhe răng trợn mắt, giả vờ phụ họa: "Đúng vậy, đáng yêu! Lão phật gia, buông tay, đây là thịt, là thịt, không phải sắt."

Hắn chính là không thể hiểu nỗi Diệp Dương Hi, đáng yêu sao?Điền Hạ khả ái thì khả ái, nhưng lại quá mức non nớt, giống như bộ dáng của trẻ con chưa phát triển, sao có thể so được với những cô em trong quán bar, ngực to eo nhỏ chân lại dài a.

Loại dễ thương như thế này chắc chỉ có Diệp Dương Hi thích thôi.

Nhìn gương mặt trắng nõn nay đỏ ửng một mảng lớn của Điền Hạ Nhâm Thuần đau lòng chết, cô nàng một bên xoa cho cô bạn của mình một bên nhẹ giọng giải thích: "Xin lỗi a, tớ chỉ là nhắn tin hỏi thử cho cậu ấy, không biết cậu ấy thật sự sẽ đến, cũng không biết cậu ấy sẽ làm như vậy đối với cậu."

Đêm qua sau khi xác định số mời khách, nhìn thấy tên Diệp Dương Hi, Nhâm Thuần cũng không biết tại sao ma xui quỷ khiến lại đi mời anh.

"Diệp Dương Hi, tớ là Nhâm Thuần. Ngày mai sinh nhật của tớ, cùng đi ăn một bữa cơm đi."

Cô lúc ấy vốn không ôm hy vọng, kết quả Diệp Dương Hi nửa đêm nhắn lại "Có ai đi", ba chữ này ngay cả dấu chấm câu đều không có.

Buổi sáng khi rời giường nhìn thấy tin nhắn cô còn có chút thụ sủng nhược kinh*, nhanh chóng soạn tin rồi gửi qua, Điền Hạ là hai chữ đầu tiên trong tin nhắn.

(*):Được yêu mà sợ

Chuyện sau đó là, Diệp Dương Hi an vị ở chỗ này.

Điền Hạ khịt khịt mũi, vừa cố gắng đem nước mắt trở về, ngồi ở đối diện cô, Lê Nhã đột nhiên hỏi: "Điền Hạ, cậu cùng Diệp Dương Hi trước kia biết nhau sao?"Có lẽ sợ hai người xấu hổ, mà câu trả lời là Hứa Thiên Kỳ nói: "Hai người bọn họ biết nhau sớm hơn chúng ta một chút, bất quá chúng ta so với bọn họ cũng không kém nha."

Hắn vừa mở miệng chính là trêu đùa, cuối cùng còn cùng Lê Nhã liếc mắt đưa tình.

Lê Nhã buồn nôn, "Cút đi."

May mắn hôm nay Nhâm Thuần cũng không mời nhiều người, trong ghế lô chỉ có mười mấy người, đề tài được Hứa Thiên Kỳ chuyển hướng, cũng không ai tiếp tục truy vấn, đùa vui cười cười liền bắt đầu ăn cơm.

Ngồi ở bên cạnh Diệp Dương Hi, Điền Hạ làm thế nào cũng không đói bụng, cô lại ở dưới bàn lặng lẽ kéo váy của Nhân Thuần, lấy ra trong túi xách một cái hộp nhỏ bọc giấy gói màu tím nhạt, nhỏ giọng nói với cô bạn: "Nhâm Thuần, chúc cậu sinh nhật vui vẻ. Tớ có chút không thoải mái, các cậu từ từ ăn, tớ về trước."

Nhâm Thuần khó khăn lắm mới mời được Điền Hạ ra ngoài, không chịu nói, "Đừng a, ở lại đi. Chúng tớ còn muốn đi hát nữa, nếu muốn về cậu tốt xấu cũng đem đồ ăn, ăn hết đi."

Lời cự tuyệt thoáng chốc liền không thể thoát ra khỏi miệng, Điền Hạ lại không chịu nổi được năn nỉ của Nhâm Thuần, chỉ có thể gật đầu đồng ý: "Vậy được rồi, ăn xong cơm tớ nhất định phải về, nhất định."

Sau khi thuyết phục được cô bạn ở lại Nhâm Thuần liền vui vẻ: "Hảo hảo hảo, ăn trước, ăn trước."

Sau khi kết thúc bữa ăn, mặc kệ Diệp Dương Hi có bắt chuyện như thế nào Điền Hạ đều không mở miệng, chỉ lặng lẽ cúi đầu ăn đồ ăn trước mặt mình, thức ăn anh gắp cho cô chất đống trong đĩa, một chút cũng chưa động.

Diệp Dương Hi cũng không tức giận, vẫn trò chuyện vui vẻ với mọi người.

Thật vất vả ăn cơm xong, ở cửa khách sạn, Điền Hạ khó xử không biết phải mở miệng xin rời đi trước như thế nào, cô không muốn phá hỏng không khí vui vẻ của mọi người, bên cạnh Diệp Dương Hi đột nhiên nói: "Tôi buổi tối còn có chuyện, đi trước. Tiền các cậu đi ca 2 tôi trả, tôi chuyển cho Hứa Thiên Kỳ kia, sinh nhật vui vẻ."

Điền Hạ cũng nói theo: "Tớ cũng phải về, các cậu đi nhé, Nhâm Thuần chúc cậu sinh nhật vui vẻ."

Hứa Thiên Kỳ lúc này đứng dậy nói: "Vậy được rồi. Dương Hi, chúng tớ giao Tiểu Hạ cho cậu, cậu phụ trách đem cô ấy cho hộ tống về đến nhà, thiếu một sợi tóc nào, cậu liền chết."

"Không không không, không cần..." Điền Hạ toàn thân đều viết cự tuyệt, nhưng cô vẫn là chậm một bước.

"Đi." Diệp Dương Hi không nói lời gì lôi cổ tay cô, cũng không quay đầu lại.

(LIN: hehe chương tiếp ngày mai trả cho các nàng nhé. Sorry mình mới học về, ngày mai tiếp tục cho các nàng)

Chương 10: Viên kẹo bơ thứ 10

Từ sinh nhật của Nhâm Thuần đi ra, Điền Hạ chỉ muốn về nhà, nhưng Diệp Dương Hi cố tình không cho cô thực hiện ý định đó, mỗi lần cô chuẩn bị đón được xe lại bị anh liền xách trở lại, nói là muốn mang cô đi chơi.

Nhưng bây giờ trời đã tối, có thể đi chơi ở đâu được chứ?

Nhà hàng mà Nhâm Thuần lựa chọn tổ chức sinh nhật nằm ở gần trường, Điền Hạ rất nhanh phát hiện Diệp Dương Hi đem cô hướng trường học đi tới.

"Diệp Dương Hi, Diệp Dương Hi, cậu muốn dẫn tôi đi đâu?" Bàn tay nắm cổ tay cô giống như được đúc bằng thiết, bất luận Điền Hạ có dùng bao nhiêu sức cũng không thể đẩy nó ra được.

Nghe thấy câu hỏi của cô Diệp Dương Hi cũng không quay đầu lại, dưới ánh đèn đường nụ cười của anh như phát ra ánh sáng rực rỡ, "Đi theo tôi là được."

Điền Hạ khịt mũi một chút liền im bặt.

Nơi mà anh dẫn cô tới là một câu lạc bộ bi-da nằm ở con đường ngay phía sau trường cấp hai của cô. Lối dẫn vào lập lòe ánh màu của bảng hiệu, ánh sáng lờ mờ phát ra cùng với hành lang nhỏ hẹp, không gian yên tĩnh càng khiến cho Điền Hạ ngày càng khẩn trương.

Cảm giác được ngón tay út ngày càng được nắm chặt, khóe đuôi mắt Diệp Dương Hi đều là ý cười mềm mại, giọng nói anh trầm trong bóng tối không nhịn được lộ ra chút ôn nhu cùng dịu dàng, "Sợ sao, vậy ngàn vạn lần đừng buông tay."

Xoay mình đi lên trên hành lang đến lầu ba, Diệp Dương Hi vươn tay vén tấm màn plastic trước mặt ra, không khí nóng bức xen lẫn với mùi thuốc lá dày đặt nháy mắt vọt ra ngoài.

Bình thường sau khi học xong hầu hết mọi thời gian Điền Hạ luôn luôn trong Điền trạch rất ít khi ra ngoài, ngay cả hôm nay sinh nhật Nhâm Thuần cũng là lần đầu tiên cô nhận lời mời ra ngoài cùng bạn học, cũng là lần đầu tiên ra ngoài chơi vào buổi tối.

Vừa rồi chỉ là ăn cơm đã làm cho cô đứng ngồi không yên, không biết làm sao, lúc này đứng ở nơi sương khói lượn lờ giống như tiên cảnh trong một quán bi da, cô chỉ cảm thấy ngay cả hô hấp đều trở nên khó khăn.

Phòng bi da không tính lớn, nhìn thoáng qua một chút có thể trông thấy cả căn phòng chỉ vỏn vẹn có ba chiếc bàn bi da. Ngoài ra còn có hai căn phòng riêng.

Hầu hết những người chơi ở đây đều là học sinh cấp ba và những thanh niên lêu lổng bên ngoài. Sau khi cởi bỏ đồng phục trường học họ liền biến thành những thanh niên không khác người trưởng thành là mấy có thể tự do phun khói thuốc dày đặc.

Điền Hạ nhìn thấy có hai nữ sinh có chút nhìn quen mắt, ước chừng đều là học sinh ở trong trường học, đều đã gặp qua, chỉ là bây giờ hai người bọn họ trên tay đều là một điếu thuốc đang nghi ngút khói, trò chuyện vui vẻ tùy ý bên cạnh những thanh niên, hai cơ thể gần sát như dính chặt lấy nhau, tay của những thanh niên đặt ở trước ngực của hai cô gái còn chưa phát dục.

Theo tầm mắt không nhịn được có chút hoảng sợ, khuôn mặt thoáng chút đỏ bừng, hạ tầm mắt cố gắng lờ đi những động tác mờ ám trong câu lạc bộ.

Diệp Dương Hi giống như thường xuyên đến nơi này, nhân viên quầy bar vừa nhìn thấy anh liền nở nụ cười, "Dương Hi, vị trí cũ?"

"Ừ." Diệp Dương Hi nâng tay ném cho hắn một điếu thuốc, sau đó liền lôi kéo Điền Hạ đẩy cửa vào căn phòng cách quầy bar gần nhất.

Bên trong căn phòng không khí so bên ngoài càng khó chịu, nhưng ít ra không có nặng mùi thuốc lá, ngoại trừ bàn bi da còn có hai cái ghế sa lông, ghế cao nhỏ ngang với độ cao của chiếc bàn tròn nhỏ.

Điền Hạ vóc dáng nhỏ bé không thể ngồi ghế cao được liền từ bỏ, cô cũng không muốn ngồi trên sô pha, nghĩ tới những cảnh tượng vừa rồi liền thấy cả người không thoải mái, "Diệp Dương Hi, chúng ta vẫn là nên về nhà đi."

Diệp Dương Hi vào cửa việc đầu tiên là mở quạt hút gió, tiếp thuận nhặt gậy trong tay, hai bước đi đến trước bàn, cúi người, ngắm chuẩn, "Ba" một tiếng, đủ mọi màu sắc bi da trên mặt bàn chung quanh tản ra, màu đỏ cùng xanh lá chạy vào hai bên lỗ bên hông.

Nghiêng người đối Điền Hạ vẫy vẫy tay, giống như kêu thú cưng, "Điền Hạ, lại đây, tôi dạy cho cậu chơi bóng."

"Tớ? Tớ không cần." Điền Hạ liên tục vẫy tay, chậm chạp không chịu tiến lên, "Tớ không muốn học. Diệp Dương Hi, chúng ta trở về đi có được hay không?"

Diệp Dương Hi đối với lời nói của cô mắt điếc tai ngơ, chân dài một bước liền đến trước mặt cô, nghiêm mặt dọa nói: "Không nghe lời, cậu muốn tôi tức giận sao?"

"Tớ, tớ..." Điền Hạ ủy khuất vô cùng, cô muốn về nhà, anh lại không để cô đi, hiện tại cô không muốn học bi da, anh thế nhưng lại tức giận với cô?

"Khóc cũng không có ích."

Ngay cả khóc cũng không được sao? Cô vốn nghĩ không khóc, nhưng hiện tại hình như lại muốn khóc rồi.

Hốc mắt đỏ bừng, ủy khuất khiến nước ở trong hốc mắt xoay quay, bộ dáng nước mắt ủy khuất trực tiếp đánh vào tim Diệp Dương Hi.

Duỗi đôi tay dài ra, cơ thể mềm mềm, nho nhỏ của Điền Hạ, cảm giác quen thuộc mang theo hương vị ngọt ngào rất nhanh liền nằm yên trong ngực anh.

Diệp Dương Hi ác ý cúi đầu bên tai cô uy hiếp nói: "Muốn về nhà sớm sao, liền ngoan ngoãn nghe lời một chút?"

Hành động của anh thành công hù dọa được Điền Hạ, sợ tới mức nhịn không được nữa rơi lệ, "Oa" một tiếng ở trong lòng anh khóc ra, "Ô ô ô, Diệp Dương Hi cậu vì sao đối với tớ như vậy? Cậu thả tớ về nhà được hay không, tớ sợ rồi!"

Cố ý dọa, là vì trừng phạt cô.

Ngày hôm qua, sau khi anh nói câu kia, không cho anh câu trả lời, Điền Hạ thế nhưng cũng không quay đầu lại liền bỏ chạy, tốc độ kia quả thật so với thỏ chạy không khác gì mấy có khi còn nhanh hơn, thân hình gầy nho nhỏ nhảy nhót vài cái liền biến mất, anh chưa kịp phản ứng lại liền đem bỏ lại một mình anh đứng tại chỗ, thật sự là vừa tức giận vừa buồn cười.

Cái tên tiểu ngu ngốc bình thường thoạt nhìn im lặng, nên không thể nhìn ra được cô còn có tiềm năng như vậy.

Nhưng bây giờ dọa cô đến khóc liền cảm giác tim đều muốn tan ra, tiếng kêu sợ hãi kia càng làm cho cậu rốt cuộc không có biện pháp đối với cô, cảm giác đau lòng cũng không biết là trừng phạt cô hay là đang trừng phạt chính mình.

Đem giữ chặt người trong lòng khóc đến kinh thiên động địa, giọng nói ôn nhu có thể nhỏ ra nước, "Được, được, không khóc, là tôi không tốt, tôi không nên dọa cậu, không khóc nữa có được hay không? Tôi đưa cậu về nhà, đưa cậu về nhà được chưa, đừng khóc."

Điền Hạ nhất thời không thể theo kịp, trong lòng anh ngẩng đầu lên, nước mắt đầy mặt, bộ dáng chọc Diệp Dương Hi trong lòng đau ngứa khó chịu, "Thật sao? Thật, thật sự đưa tớ về nhà sao?"

"Tớ lúc nào lừa cậu? Không phải lúc nhỏ cậu muốn ăn kẹo liền đem kẹo cậu ăn sao." Diệp Dương Hi dùng tay áo xoa xoa nước mắt trên mặt cô, giọng nói bất lực sủng nịch tràn ngập bất đắc dĩ. "Vậy trước tiên cậu buông tớ ra đã." Bị ôm như vậy, Điền Hạ vừa thẹn lại sợ, trước kia cô chưa bao giờ cùng ai thân mật tới như vậy.

Từ trong vòng tay của anh tránh đi, Điền Hạ xoay lưng lau nước mắt, phía sau lại đột nhiên đưa qua một viên kẹo bạch thỏ, âm thanh của Diệp Dương Hi từ phía sau truyền đến, "Muốn ăn không?"

Bất luận như thế nào, mỗi lần nhìn đến viên kẹo bạch thỏ, Điền Hạ có tức giận như thế nào cũng sẽ nở nụ cười.

Điền Hạ thỉnh thoảng sẽ nghĩ, nếu cô không thích ăn kẹo bạch thỏ, cô thích là khác... Nhưng ý nghĩ như vậy chỉ là nháy mắt, bởi vì cô biết, mặc kệ cô thích là cái gì anh cuối cùng cũng có thể biết được.

Bởi vì cậu là Diệp Dương Hi, khi còn nhỏ cậu là người hiểu cô nhất.

Viên kẹo được anh cầm đưa ở trước mắt, Điền Hạ nâng tay lên vừa muốn cầm lấy.

"Oành!"

Đúng lúc cánh cửa phòng ở phía sau bị người khác dùng lực mạnh đẩy ra.

Điền Hạ sợ tới mức co rụt người lại, hoảng sợ nhìn những người đứng trước cánh cửa phòng bao.

Diệp Dương Hi xoay người đem Điền Hạ ngăn ở phía sau, nhìn những người đó bằng ánh mắt nguy hiểm nheo lại.

Người cầm đầu mặc một thân áo sơ mi màu đen in hoa, tay áo dài bó sát người, trên cổ mang theo một chiếc vòng Quan Âm, cà lơ phất phơ ngậm điếu thuốc, khuôn mặt giấu ở sau lớp khói.

"Cậu chính là Diệp Dương Hi?" Người nọ hít một hơi sâu, liền đem điếu thuốc ném xuống đất, dẫm tiến lên vỗ vai Diệp Dương Hi, nghiêng đầu nhìn anh,"Biết tôi chứ?"

Đối với người vừa đến gần, Điền Hạ lúc này mới thấy rõ mặt hắn, trên cổ hắn còn có tượng Quan Âm, cô nháy mắt nhận ra, người này chính là vị học trưởng cấp ba đem người đánh đến vào bệnh viện, Chương Dư Khánh, tất cả mọi người gọi hắn Chương Ngư.

Chương Ngư vào phòng, người phía sau hắn cũng đều theo vào, hơn mười người chen lấn trong căn phòng bao nhỏ bé, không khí nháy mắt trở nên có chút khẩn trương.

"Chương Ngư." Khóe miệng bên phải của Diệp Dương Hi hơi nhếch lên, bộ dáng làm cho anh thoạt nhìn cùng bọn Chương Dư Khánh không giống nhau.

Anh so với bọn họ lớn lên đẹp hơn nhiều.

Chương Ngư gật gật đầu, tay duỗi ra, người phía sau liền đưa cho hắn một cây gậy đánh bóng, "Đánh hai bàn?"

Diệp Dương Hi không nhúc nhích, "Lần sau đi, hôm nay quá muộn."

Một người nam sinh có dáng dấp xấu xí nhảy ra nói: "Mẹ nó mày còn sợ muộn? Sợ muộn đừng ra ngoài chơi! Xem bộ dạng của mày liền giống tiểu bạch kiểm a?"

Ánh mắt Điền Hạ chuyển qua, lại gặp người nam sinh kia đứng kế bên nam sinh vừa mới nói thế nhưng là Dương Kiệt.

Hắn đứng ở trong góc nhỏ, trên mặt là vết máu ứ đọng chưa hoàn toàn biến mất, vẻ mặt âm u. Cô nhất thời hiểu rõ, tối hôm nay bọn họ đến là để báo thù cho Dương Kiệt.

Diệp Dương Hi cũng nhìn thấy, nhìn Dương Kiệt, anh cười nhẹ, như là đang giễu cợt.

Chương Ngư đi vòng đến bàn bi da nhìn thấy Điền Hạ đằng sau lưng Dương Hi, cùng hắn chống lại ánh mắt, Điền Hạ lo lắng cùng Diệp Dương Hi dán gần hơn.

Chương Ngư nói: "Tới đây tán gái sao, ánh mắt cậu cũng thật bình thường a."

Diệp Dương Hi lui ra phía sau một bước đem Điền Hạ chắn càng thêm kín, độ ấm trong mắt anh bắt đầu hạ nhiệt, "Có chuyện gì, liền nói."

"Không đánh sao?" Chương Ngư nghe vậy, cố ý đem trái bóng đánh vào trong lỗ, chống cây xiêu xiêu vẹo vẹo đứng thẳng người, "Đi, nói thẳng. Có phải có một nữ sinh tên là Nghiêm Vũ Phỉ đưa cậu thư tình hay không, lấy ra cho tôi."

Nghiêm Vũ Phỉ là ai, Điền Hạ không biết, nhưng Diệp Dương Hi lại khác sau khi nghe tên này, anh chợt nở nụ cười.

"Sao, nữ thần của mày?" Diệp Dương Hi đối với chuyện này vô cùng sáng tỏ liền chớp chớp mắt, "Yên tâm, nếu cô ta tới đưa cho thư tình, tôi khẳng định không nhận, nói cho cô ta biết ta chỉ là một lòng hướng thiện, mong cô ta nên chết tâm."

Chương Ngư cười, bộ đáng giống như thập phần hào phóng, "Đi, chuyện này kết thúc. Còn có một chuyện khác."

Chương Ngư đem cây đánh bóng ném đi, vẫy vẫy tay, Dương Kiệt liền tự động đi lên phía trước.

Ngày đó trong hẻm nhỏ phát sinh sự cố Điền Hạ vẫn luôn canh cánh lo lắng trong lòng, bên trường học vẫn chưa có động tĩnh, cô liền cho rằng chuyện này cứ như vậy mà kết thúc, cũng không nghĩ đến Dương Kiệt lại tìm Chương Ngư.

Lại muốn đánh nhau sao? Nhưng bọn họ nhiều người như vậy, Diệp Dương Hi sẽ không có chuyện gì chứ?

Lúc Điền Hạ không nghĩ đến, Dương Kiệt thế nhưng bùm một cái lại quỳ xuống trước mặt Diệp Dương Hi.

Diệp Dương Hi chợt nhíu mày, "Ơ, làm cái gì vậy? Còn chưa ăn tết đâu, tôi cũng không hồng bao* cho a."

(*):Bao lì xì

Chương Ngư ngồi ở trên bàn, ánh đèn vàng rọi xuống đỉnh đầu của hắn, "Tôi sắp tới tốt nghiệp. Tứ trung nơi này tôi không thích, nhưng lại không thể nhìn nổi người khác đạp lên. Chờ tôi rời đi nơi này, phải có người khác tiếp vị trí của tôi. Dương Kiệt đem chuyện của các cậu nói với tôi, tôi cảm thấy cậu rất thích hợp tiếp quản chuyện này. Mấy lần trước mời, cậu đều không đến, nghĩ đến chuyện cậu còn nhớ đến Dương Kiệt, tôi liền đem hắn đến đây."

"Ô, nguyên lai là có chuyện như vậy" Diệp Dương Hi cố ý kéo dài âm điệu có chút ăn đòn, anh ghé mắt nhìn, "Kia vừa rồi, hắn là có ý gì?"

Mục đích chuyến đi này của Chương Ngư giống như chỉ có một mình Dương Kiệt hiểu rõ, bởi vì những nam sinh xung quanh sau khi nhìn thấy hành động của Dương Kiệt liền không nhịn đều có chút sửng sốt, nhất là nam sinh xấu xí kia.

"Hầu tử." Lời nói này của Chương Ngư giống như uy hiếp, hắn vừa gọi, nam sinh tên Hầu tử kia liền bất đắc dĩ tiến lên quỳ bên cạnh Dương Kiệt.

Chương Ngư còn nói: "Hai người bọn bây, đến, xin lỗi Diệp ca đi."

"Thực xin lỗi."

Điền Hạ không rõ, chỉ là xin lỗi thôi có cần phải quỳ đến vậy không? Giống như đem tôn nghiêm của bản thân ra cho người khác chà đạp dưới chân, làm như vậy được sao, lần trước cô không có nhìn thấy rõ biểu tình của Dương Kiệt như thế nào, nhưng hiện tại cô có thể thấy được trên mặt Dương Kiệt rõ ràng tràn ngập khuất nhục.

Khóe miệng cô giật giật có điều muốn nói, nhưng Diệp Dương Hi lại nói trước cô một bước.

Anh cà lơ phất phơ cười: "Đến Chương Ngư đều đã lên tiếng, tôi đây khẳng định không thể cự tuyệt a, chuyện này cứ như vậy liền kết thúc đi. Đừng đập đầu, tôi thật sự không có chuẩn bị hồng bao."

Chương Ngư cũng cười, "Sớm biết rằng cậu dễ nói chuyện như vậy, tôi cũng không uổng công đến đây. Đi, cũng không còn chuyện gì nữa, các cậu không phải mới vừa nói muốn đi chơi sao, đi thôi, mấy người chúng ta ở lại đây chơi."

Bàn tay sau lưng Diệp Dương Hi kéo tay Điền Hạ, một bàn tay khác vỗ vỗ sau lưng cô,"Vậy được rồi, chúng tôi về trước. Các cậu từ từ chơi."

"Được."

Hai người sau khi ra khỏi cửa, Chương Ngư bên trong đã bắt đầu đánh bóng.

Một khắc kia khi cửa phòng bao vừa khép lại, nam sinh tên Hầu tử lập tức nhảy dựng lên hỏi: "Chương Ngư ca, anh thật sự muốn nhượng lại vị trí này cho hắn ta sao? Dựa vào cái gì a!"

Chương Ngư một chữ cũng không nói, đứng lên rút một điếu thuốc, từ từ nói: "Gấp cái gì, nếu muốn tiếp nhận vị trí này cũng phải coi hắn có bao nhiêu bản lãnh. Tuần sau không phải có người của bên trường thất trung qua tới sao, cho hắn đi nói chuyện với bọn họ đi."

"Thất trung?" Hầu tử sửng sốt, nhưng nhanh chóng thay bằng vẻ mặt đắc ý, "Thất trung sao, ngay cả anh đều không có phần thắng, cái tiểu bạch kiểm kia chắc chắn là không có đường sống. Ca, chiêu mượn đao giết người này của anh cũng thật là lợi hại!"

Mắt của Chương Ngư cũng không nhấc lên, ngậm điếu thuốc lần nữa tập trung tiếp tục chơi bóng.

Dương Kiệt lúc này mới chậm rãi đứng dậy, biểu tình âm trầm cực kỳ đáng sợ, Diệp Dương Hi, mày chờ chết đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau