MỐI TÌNH ĐẦU LÀ VIÊN KẸO VỊ BƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mối tình đầu là viên kẹo vị bơ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Viên đường

Sắc mặt Diệp Dương Hi âm trầm đứng ở bên bờ, nhìn chiếc thuyền thiên nga kia chậm rãi từ phía sau hòn núi giả từ từ xa tiến tới bên bờ.

Hồ nước yên tĩnh, ánh sáng không đủ để nhìn rõ tình huống, nhưng anh rõ ràng nhìn thấy nước mắt của Điền Hạ.

Nắm tay thật chặt, anh trước đem Điền Hạ từ trong thuyền ôm ra, lo lắng, "Không sao chứ?"

"Ừ." Điền Hạ khịt khịt mũi, quay đầu nhìn lại Chu Giai Lệ, thấy cô ta đang muốn lên bờ, nhưng thân thuyền lay động, không ai giúp, nhìn cô ta có chút chật vật.

Diệp Dương Hi không rảnh quản Chu Giai Lệ, hai tay Điền Hạ lạnh như khối sắt, đang không ngừng phát run, đau lòng đem cô kéo vào trong ngực, muốn cho cô ấm áp, nhưng khi tay chạm vào gáy của cô thế nhưng một mảnh lạnh lẽo truyền đến.

Lửa giận nháy mắt bị đốt lên.

"Chu Giai Lệ, mẹ nó cô có phải bị bệnh hay không?"

Anh một tiếng gầm lên giận dữ, đem hai nữ sinh giật nảy mình.

Chu Giai Lệ vừa mới đứng vững bên bờ, chợt nghe Diệp Dương Hi gọi tên cô ta, nghiêng đầu giương mắt nhìn, lại nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng, nộ khí giống như ngọn lửa lam sắc trong mắt anh bùng lên, cô ta lắp bắp hỏi: "Tớ làm sao?"

Điền Hạ cũng bị dọa, cô chưa từng nghe thấy giọng Diệp Dương Hi như vậy, hung dữ, cùng dáng vẻ bình thường hoàn toàn khác nhau, "Diệp Dương Hi, cậu đừng như vậy."

Âm thanh của cô mềm mại cũng không thể làm giảm lửa giận của Diệp Dương Hi, ngược lại trong lòng càng thêm tức giận, "Cậu im lặng cho tớ!"

Chu Giai Lệ nổi giận, giày cao gót đạp trên mặt đất phát ra âm thanh "Tháp, tháp", cô ta trực tiếp đi đến trước mặt bọn họ, một tay kéo lấy quần áo Điền Hạ, muốn đem cô từ trong ngực Diệp Dương Hi kéo ra, "Diệp Dương Hi, cậu dùng ánh mắt như thế nhìn tớ sao? Chỉ vừa đưa cô ta đi chơi, còn chưa làm cô ta bị thương, cậu chẳng lẽ muốn giết tớ sao?"

"Buông tay." Diệp Dương Hi không lưu tình chút nào nâng tay đem Chu Giai Lệ đẩy ra, lực mạnh làm Chu Giai Lệ lảo đảo hai bước cầm đỡ vòng bảo hộ mới có thể đứng vững.

"Cậu vậy mà động thủ với tớ?" Âm thanh Chu Giai Lệ tựa hồ đang khóc, thời điểm cô ta ngẩng đầu, cặp mắt phượng kia xinh đẹp đã tràn ngập oán giận, "Diệp Dương Hi, cậu thế nhưng động thủ với tớ?"

Điền Hạ thấy bộ dáng cô ta tựa hồ đã có chút mất đi lý trí, lặng lẽ giật giật tay áo Diệp Dương Hi, ý bảo anh không cần nói lời quá đáng, nhưng Diệp Dương Hi lại ngoảnh mặt làm ngơ.

"Không cần hoài nghi." Anh lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Giai Lệ, "Nếu hôm nay cô thật sự động vào cậu ấy, tôi chắc chắn sẽ giết cô."

Điền Hạ không biết, trung tâm vườn hoa cách tứ trung tuy xa, nhưng cách trường sơ trung trước kia của Diệp Dương Hi rất gần.

(*Sơ trung: cấp 2 Việt Nam)

Bốn người bọn họ thường xuyên trốn học đến công viên hút thuốc đánh bài, nếu buổi chiều thời tiết đẹp, lại không có người nào, Chu Giai Lệ sẽ lôi kéo bọn họ len lén chèo thuyền, có khi bốn người ngồi một chiếc thuyền, có khi chỉ có cô ta cùng Diệp Dương Hi.

Nhớ lần đầu tiên cô ta thổ lộ với Diệp Dương Hi, là ở nơi này.

Ngày đó thời tiết không tính quá tốt, trời âm u, tựa hồ muốn đổ mưa.

Từ trường học trèo tường đi ra, Chu Giai Lệ cảm thấy khó chịu đến phát hoảng, sống chết nhất định lôi kéo bọn họ đến chèo thuyền.

Vừa lúc bên bờ có hai chiếc thiên nga, bốn người phân thành hai thuyền, Nguyên Khang cùng Hạ Ký Thanh đạp một lát liền dừng lại, đi vòng qua phía sau núi giả không ai, hai người hình chữ X cứ thế nằm trên thuyền ngủ.

Trên một chiếc thuyền khác, Chu Giai Lệ nghiêng người nhìn Diệp Dương Hi khép mắt nghỉ ngơi, tâm động, bỗng nhiên nói: "Cậu biết trong trường đang truyền tớ là bạn gái của cậu hay không?"

Diệp Dương Hi đang muốn ngủ, nghe vậy mí mắt cũng không nhúc nhích, hừ một tiếng nói: "Ha ha, còn có người nói cô cùng A Ký, đầu trọc là tình tay ba đó? Yên tâm, những lời kia sẽ không ai tin, không chậm trễ cô tìm bạn trai."

"Phải không?"

Chu Giai Lệ cười khẽ, đứng dậy vượt qua vết ngăn của hai người, không chút nào ngượng ngùng sải bước ngồi trên đùi Diệp Dương Hi.

Đầu hè trời nóng nực, tất cả mọi người đều mặc rất ít, Chu Giai Lệ cũng chỉ mặc một váy ngắn đến không thể nào ngắn hơn, váy theo động tác của cô ta, cảnh xuân cứ thế lộ ra.

Một loạt động tác này, Diệp Dương Hi cuối cùng mở mắt, thẳng tắp nhìn Chu Giai Lệ, "Cô làm gì vậy?"

Chu Giai Lệ biểu tình vô cùng dụ hoặc, vươn lưỡi liếm liếm cánh môi khô khốc, hai tay ôm chặt cổ Diệp Dương Hi, mắt phượng câu người, "Tớ muốn cậu làm bạn trai, cậu muốn hay không?"

Diệp Dương Hi rõ ràng ngẩn ra, cảm nhận eo cô ta nhẹ nhàng dựa vào hắn càng ngày càng gần, da thịt thiếu nữ mềm mại nhẵn nhụi trên đùi hắn nhẹ nhàng ma sát.

Thấy yết hầu của Diệp Dương Hi thoáng run Chu Giai Lệ trong lòng mừng thầm, quả nhiên đàn ông đều ham mê sắc đẹp, Diệp Dương Hi cũng không ngoại lệ.

Cô ta đang muốn nói tiếp, Diệp Dương Hi chợt hỏi: "Chu Giai Lệ, cô nóng sao?"

Nóng, tại sao lại hỏi như vậy.
Cũng không chờ cô ta trả lời, thân thuyền bỗng nhiên lay động, Chu Giai Lệ thấy hoa mắt, hơi lạnh của hồ nước nhanh chóng bốn phương tám hướng đem cô ta vây lại, cô ta uống hai ngụm nước mới bắt lấy thuyền nổi lên.

"Diệp Dương Hi!"

Diệp Dương Hi khom người đứng ở khoang thuyền, khóe môi bên phải hơi gợi lên, trong ánh mắt đùa cợt của thiếu niên, trên cao nhìn xuống nhìn cô ta cười, "Mát không? Đầu não thanh tỉnh chưa, hay lại ngâm một chút đi?"

"Cậu!"

Âm thanh của Nguyên Khang không xa truyền đến: "Dương Hi, chuyện gì vậy? Tớ hình như nghe thấy có người nhảy hồ?"

Diệp Dương Hi quay lưng lại bọn họ phất phất tay, "Không có việc gì, Chu Giai Lệ nóng, muốn bơi."

Thời điểm đem cô ta kéo lên, Diệp Dương Hi nói: "Chu Giai Lệ, tôi mặc kệ cô vừa rồi có phải nói đùa hay không, dù sao tôi sẽ không thích của cô, đừng tốn công với tôi, cũng đừng hành động giống vừa rồi. Là nữ sinh, hẳn là thận trọng, ý tứ một chút."

Chu Giai Lệ không phục cũng không cam lòng, bọn họ đều còn trẻ, đường về sau đường còn dài như vậy, dựa vào cái gì hiện tại liền từ chối, hơn nữa thận trọng, ý tứ là cái gì, cô ta trước giờ chưa bao giờ biết.

Một ngày nào đó, Diệp Dương Hi sẽ yêu cô ta.

Cô ta vẫn luôn tin tưởng như vậy.

Mặc dù không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra sau này, song điều này cũng không thể lay chuyển quyết tâm của cô ta, mặc dù mất liên lạc với Diệp Dương Hi trong hai năm, cô ta cũng chưa từng sợ hãi, cho đến bây giờ.

Diệp Dương Hi quyết tuyệt nói với cô ta, nếu cô ta động vào người trong lòng của cậu, cậu sẽ giết cô ta.

"Cậu chẳng lẽ, ngay cả một chút tình cảm với tôi cũng không có sao?"

"Chưa từng có."

Dù cho đã sớm biết được câu trả lời, nhưng chính miệng cậu nói ra, tàn nhẫn làm lòng cô ta đau như cắt.

Diệp Dương Hi đem áo khoác của mình cởi ra bọc trên người Điền Hạ, "Chúng ta đi thôi."

Giọng nói ôn nhu che chở, là thứ mà Chu Giai Lệ vẫn luôn khát vọng có được, chỉ tiếc, cô ta chưa từng với tới.

Quay đầu nhìn ánh sáng trong mắt Chu Giai Lệ giống như ngọn nến bị gió thổi đi, biến mất, Điền Hạ trong lòng ẩn ẩn cảm thấy không đành lòng, nhưng muốn cô ta cắt đứt ảo tưởng, dù sao cũng dễ chịu hơn để cô ta tiếp tục ôm ảo tưởng lừa gạt bản thân.

Hi vọng cô ta có thể hiểu được tâm ý của Diệp Dương Hi.

Sau buổi tối hôm đó, Chu Giai Lệ quả nhiên không còn xuất hiện. Ngược lại Hạ Ký Thanh cùng Nguyên Khang đến.

Ba người đi đến nhà hàng của dì Nguyên Khang ăn cơm, thời điểm Nguyên Khang nói muốn uống rượu, Diệp Dương Hi khoát tay, "Không uống, tôi đang cai."

Nguyên Khang đau khổ ôm mặt, "Cậu làm sao, còn chưa kết hôn cậu đã ngoan như vậy, kết hôn xong chẳng lẽ ngay cả cơm đều không thể đi ra ngoài ăn?"

Diệp Dương Hi không chút do dự đáp: "Vô nghĩa, tại sao tôi phải đi ăn với hai con chó độc thân trong khi tôi có vợ chứ?"

Nguyên Khang bất mãn vỗ bàn: "Tôi khinh! Cậu thật không có nhân tính, vợ quan trọng hay anh em quan trọng?"

"Đương nhiên là vợ."

"..." Anh nói như vậy đương nhiên hợp tình hợp lý, nhưng Nguyên Khang giống ăn phải ruồi, bị chặn một câu đều nói không nên lời, nín nửa ngày mới giơ ngón tay cái lên nói ba chữ, "Cậu, tốt, thật tốt!"

Hạ Ký Thanh nghẹn cười, vỗ bả vai Nguyên Khang nói: "Đầu trọc, hiện tại cậu ta đang yêu cuồng nhiệt, tùy thích một câu liền cho chúng ta ăn cơm chó, nói thắng hay không chúng ta đều mệt."

Diệp Dương Hi vênh váo run chân, "A Ký, coi như cậu thức thời."

Bà chủ mang thức ăn lên, gặp hôm nay chỉ có ba người, hỏi Diệp Dương Hi: "Tiểu cô nương kia đâu? Không theo các cậu sao?"

"Không phải, cô ấy..."

"Không theo các cậu cũng tốt, đỡ phải bị các người dạy hư." Bà chủ cướp lời nói đầu, một mặt nói như vậy một mặt lại lộ ra biểu tình tiếc nuối, "A, phỏng chừng về sau cũng sẽ không thấy tiểu cô nương ngoan như vậy."

Thấy bà chủ lắc đầu thở dài trở lại bếp, Diệp Dương Hi đắc ý quả thực cái đuôi đều vểnh lên trời, "Xem xem xem xem, các cậu nghe chưa, Điền Hạ nhà tôi chính là như vậy, người gặp người thích!"

Nguyên Khang mặt đen: "A Ký, cậu mau ngăn cản tôi, lão tử đối với bát cẩu lương này hết chịu đựng được rồi!"

Vui đùa xong, Hạ Ký Thanh bỗng nhiên bưng đồ uống trước mặt lên, nói: "Dương Hi, giúp tôi nói với Điền Hạ một tiếng, xin lỗi."

Ý của Hạ Ký Thanh, trong lòng Diệp Dương Hi đều hiểu rõ, còn tức giận, cho nên anh cũng không nâng ly, chỉ tránh mắt đi nơi khác thản nhiên nói: "A Ký, cậu từ trước đến giờ đều là người đáng tin cậy nhất trong chúng ta, tại sao làm chuyện như vậy?"

Hạ Ký Thanh không nói chuyện, Nguyên Khang cướp giải thích: "Chuyện này thật sự không thể đổ lỗi cho A Ký, Chu Giai Lệ là người thế nào các cậu cũng biết. A Ký không nói, cô ta cũng đoán được."

Ngày đó tại bờ sông, Hạ Ký Thanh nói trong chốc lát sẽ có người tới xử lý Nghiêm Vũ Phỉ, người đó chính là Chu Giai Lệ.

Hạ Ký Thanh cùng Nguyên Khang 2 cẩu độc thân này chưa bao giờ muốn liên quan đến chuyện nữ sinh, cũng chưa bao giờ thay nữ sinh ra mặt, nếu như trường học có chuyện, cũng không đến chuyện bọn họ quản.

Có thể làm cho bọn họ ra mặt, Chu Giai Lệ không cần nghĩ cũng biết là ai.

Vì thế cô ta thậm chí không hỏi qua bọn Hạ Ký Thanh, trực tiếp tự mình tìm đến tứ trung.

Vốn nếu cô ta không làm chuyện gì, bạn bè đoàn tụ là một chuyện tốt, Diệp Dương Hi cũng không so đo rốt cuộc là ai tung tin tức của anh, nhưng anh chưa từng nghĩ tính tình Chu Giai Lệ hai năm qua một chút cũng không sửa, còn nghiêm trọng thêm đem chủ ý đánh trên người Điền Hạ.

Ngày đó bọn Hạ Ký Thanh vừa nghe Chu Giai Lệ nói chuyện Điền Hạ, đều bị dọa ra một thân mồ hôi, lấy tính tình Diệp Dương Hi, nếu cô ta thật sự làm gì, chuyện này khả năng thật sự sẽ phát sinh đến mức nào, thật sự bọn họ không muốn nghĩ tới.

Giọng Điệu Hạ Ký Thanh nghe vào tai có chút trầm trọng: "Việc này là tớ không nghĩ chu đáo, nếu Điền Hạ thực sự có chuyện gì, tớ cũng sẽ hối hận."

Nguyên Khang nói theo: "Tớ cũng là, ai! Đừng nói cậu, nếu dì tôi biết chuyện này, phỏng chừng có thể đem tớ bổ ra."

Diệp Dương Hi nhìn hai người bọn họ một chút nói: "Được rồi được rồi, các cậu bày vẻ mặt này, tôi sẽ nghĩ các cậu đang có mưu đồ gây rối, các cậu cũng biết, Điền Hạ nhà tôi, người gặp người thích."

Hạ Ký Thanh: "..."

"Ý gì?" Nguyên Khang phản ứng kịp, trên mặt ngũ quan đều nhăn lại, "Ai nha tôi khinh! Diệp Dương Hi, cậu khoe khoang đúng không!"

Lời này vừa nói ra, ba người đều nở nụ cười.

Bên trong bếp, bà chủ nghe bọn họ nói chuyện, lắc đầu cười.

Tuổi trẻ thật tốt.

Chương 27: Viên đường

Gần cuối học kỳ, các kì thi lớn nhỏ tất cả đều chất chồng lên nhau kéo tới.

Diệp Dương Hi đối với chuyện này ngược lại không quan trọng, cùng bọn Hứa Thiên Kỳ như cũ đi đánh cầu chơi bóng, lên mạng, thường xuyên đùa giỡn Điền Hạ, cuối tuần cùng bọn Hạ Ký Thanh ra ngoài hóng gió một chút, ngày qua ngày thư thái trôi qua.

Điền Hạ mắt thấy thời điểm anh cùng Hứa Thiên Kỳ nhận phiếu điểm đều nằm ở vị trí cuối cùng, cảm thấy đã đến lúc thực hiện lời hứa.

Sau khi tan học, Điền Hạ chủ động nói: "Chúng ta ra ngoài ngồi một lát đi."

Diệp Dương Hi vốn đang mừng thầm, cô nhóc này rốt cuộc cũng hiểu chuyện, biết chủ động đưa ra ước hẹn, đến khi anh ngẩng đầu nhìn thấy bảng hiệu "Nhà sách XX " nháy mắt đen mặt.

"Dương Hi." Điền Hạ giữ chặt tay anh, chớp mắt nói, "Bên ngoài lạnh lắm, chúng ta đi vào ngồi một chút có được hay không?"

Vừa rồi cô nói ở bên ngoài ngồi một lát, anh còn tưởng rằng sẽ đến tiệm cà phê hoặc trà sữa, hoàn toàn không nghĩ đến cô sẽ mang anh đến hiệu sách. Dọc theo con đường gió bắc gào thét, thổi trên mặt đau buốt, mũi Điền Hạ đều bị lạnh đỏ lên.

Ánh mắt ướt sũng của cô tràn đầy chờ đợi nhìn anh, thoạt nhìn đáng thương lại đáng yêu, anh làm sao có thể từ chối?

Bên trong tiệm sách mở máy sưởi, bởi vì đúng lúc giờ cơm, ghế sô pha trước quầy gần như không có người.

"Cậu đi trước gọi đồ ăn đi, tớ qua bên kia xem một chút."

Sắp xếp nhiệm vụ cho Diệp Dương Hi xong, Điền Hạ một mình chạy đến giá sách, nhìn bóng dáng cô vui vẻ, Diệp Dương Hi thực hối hận tại sao lại đồng ý cùng cô đến hiệu sách, nếu lạnh thì trực tiếp về nhà không phải xong sao!

Nhưng hối hận thì đã muộn.

Điền Hạ người này, bên ngoài thoạt nhìn ôn ôn nhu nhu rất dễ nói chuyện, nhưng thật ra rất cố chấp bướng bỉnh, chỉ cần quyết định chuyện gì, thì chín trâu hai hổ cũng không kéo trở lại được, một mình Diệp Dương Hi khẳng định cũng không thể bằng chín trâu hai hổ, cho nên mặc dù anh đã đem tất cả chiêu thức trên người, cũng chỉ có thể trì hoãn thời gian Điền lão sư bắt đầu bài giảng cho đến khi ăn xong.

Trên bàn trà nhỏ, khi đồ ăn được đem đi, hai cuốn "Ngũ tam" liền xuất hiện ở trên mặt bàn.

Điền Hạ nghiêng đầu nhìn Diệp Dương Hi, chớp chớp mắt hỏi: "Hôm sinh nhật cậu đã đồng ý tớ chuyện gì, cậu hẳn còn nhớ rõ đúng chứ?"

Diệp Dương Hi hắc hắc cười, "Sinh nhật tớ là cuối năm, lúc này mới đầu năm, vẫn còn sớm."

"... Ý tớ là nửa tháng trước, sinh nhật năm ngoái của cậu."

Diệp Dương Hi chống cằm nhìn trời giả vờ mất trí, "Tớ có nói cái gì sao? Tớ không nhớ rõ, tớ chỉ nhớ rõ có người hôn tớ thôi, người đó là ai vậy?"

Điền Hạ mặt đỏ đánh gãy lời anh, "Cậu rõ ràng đồng ý với tớ sẽ chăm chỉ học tập!"

"Phải không?" Diệp Dương Hi gãi gãi đầu, "Tớ không nhớ rõ."

"... Cậu muốn thất hứa sao?"

Âm thanh Điền Hạ mềm mại mang theo chút ủy khuất, người vừa nghe liền mềm lòng, Diệp Dương Hi càng không phải nói ngay cả tâm đều thay đổi.

"Không thất hứa?" Anh nghiêng người ôm chặt eo Điền Hạ, gò má dán trên tóc cô mềm mềm lành lạnh cọ, "Cục cưng ngoan của tớ, cậu cẩn thận nghĩ lại xem, tớ thật sự có nói qua hai chữ "Đồng ý" sao?"

Điền Hạ ngẩn ra.

"Cậu đã nói như vậy, tớ sao có thể từ chối."

Những lời này vừa nghe giống như đồng ý, nhưng anh quả thật không ở trước mặt cô nói ra hai chữ "Đồng ý".

Diệp Dương Hi còn nhẹ giọng dụ dỗ, "Cậu xem, tớ cũng chưa nói đồng ý, vậy bây giờ làm sao có thể nói là thất hứa được, đúng không?"

Điền Hạ rốt cuộc hiểu được, cô bị lừa.

Người trong ngực nửa ngày không có động tĩnh, Diệp Dương Hi cho rằng cô bị anh thuyết phục, đang đắc ý tính toán mang cô về nhà, lại nghe thấy âm thanh thì thào của cô.

"Cậu gạt tớ..."

"Cái gì?" Diệp Dương Hi không có nghe rõ, chờ anh nghe rõ ba chữ này, cả người liền cảm thấy hoảng sợ.

Vành mắt Điền Hạ đỏ bừng ngẩng đầu, mũi chua xót cực kỳ khó chịu, "Cậu lừa tớ sao?"
Diệp Dương Hi nhìn thấy mắt cô ngấn lệ, đau lòng không chịu được, "Tớ không có, tớ thật sự không có. Điền Hạ ngoan, Điền Hạ không khóc, tớ sai tớ sai, tớ học tớ học. Cậu muốn tớ học cái gì, cậu giảng, tớ học."

Điền Hạ tránh mắt đi nơi khác thấp giọng nói: "Cậu không cần miễn cưỡng, chúng ta về nhà đi."

"Không về!" Tay Diệp Dương Hi duỗi ra, đem "Ngũ tam" lấy đến trước mặt Điền Hạ, "Hôm nay không làm xong cuốn này, tớ sẽ không về!"

"Cuốn này trong hôm nay không thể làm xong được." Điền Hạ hít hít mũi tay tranh thủ lật vài tờ, "Hôm nay làm tới đây được rồi."

"Được, cậu nói làm tới đâu liền làm đến đó!" Diệp Dương Hi không chút do dự đáp ứng.

Điền Hạ nhìn bộ dáng của anh làm cho tức cười, mắt cong cong, mang theo tâm hồn thiếu nữ hồn nhiên yêu đương ngọt ngào.

Nhưng mà một giờ sau --

Diệp Dương Hi như trút được gánh nặng nằm ngửa trên sô pha, lắc lắc tay nói: "Đã lâu không viết nhiều chữ như vậy, mệt chết tớ."

Điền Hạ nhìn chồng đề sai trong tay, mày nhíu chặt, vô tình nói: "Viết lại một lần nữa."

Diệp Dương Hi trừng mắt: "Tại sao?!"

Điền Hạ: "Bởi vì cậu một đề cũng không làm đúng."

Diệp Dương Hi tức giận: "Tớ có thể đem đề làm đã rất tốt rồi, còn quản nó đúng sai làm gì chứ?!"

Điền Hạ dịu giọng mềm nhũn: "Dương Hi, làm lại một lần nữa."

"..."

Điền Hạ mềm mại như vậy, giọng nói khẩn cầu nói chuyện với hắn, đừng nói là làm đề, muốn mạng hắn cũng cho, huống chi, ánh mắt cô ướt sũng chỉ có một mình hắn phản chiếu.

Nghĩ rất muốn hôn cô ấy.

Vì thế --

"Này đề một công thức là như vậy, cậu xem..."

"Cho tớ hôn một chút có được không?" "... Xem cái công thức này, chỉ cần đem trị số mang vào..."

"Tối nay tớ đến nhà cậu có được không? Nhà cậu không có người, tớ có thể bảo vệ cậu, coi như thù lao, cậu cho tớ hôn một chút có được không?"

"... Diệp Dương Hi, tớ đang tức giận."

"Khụ khụ, cậu vừa rồi nói tới đâu, cái công thức này đúng không?"

"... Đây là câu tiếng Anh."

Trải qua cả đêm tàn phá, ngày thứ hai lúc đi học, bộ dạng Diệp Dương Hi ngay cả Hứa Thiên Kỳ thấy đều sợ hãi.

"Sớm...! Đêm qua cậu đi trộm sao? Quầng mắt thâm đen, cậu bị người khác đánh sao?"

Diệp Dương Hi gục xuống bàn, đầu cũng không muốn nâng, "Đúng, bị người đánh, đánh cả đêm."

Hứa Thiên Kỳ coi như thật, một chút liền lên tinh thần, "Ai ai ai, nói mau là ai?! Tớ giúp cậu dạy dỗ lại hắn!"

Trong khoảng thời gian này thiên hạ thái bình, Diệp Dương Hi cũng không đi quán Bar, anh thật sự rất nhàn nhã, cũng không phải người sợ chết.

Diệp Dương Hi vô lực phun ra hai chữ, "Điền Hạ."

"Điền, Điền Hạ?" Hứa Thiên Kỳ ngạc nhiên, nghi ngờ hai người có phải đang rãi thức ăn chó không?

"Cậu đùa à, nhìn Điền Hạ như vậy, cô ấy có thể đánh thắng được cậu sao? Cũng không phải..Các cậu không phải "đánh nhau" trên giường chứ?!"

Âm thanh Hứa Thiên Kỳ rất lớn, cả lớp đều nghe thấy được.

"Lăn, cậu ồn ào cái gì?" Diệp Dương Hi lườm hắn một cái, ánh mắt trong phòng học đảo qua, những ánh mắt xem náo nhiệt nhất thời đều biến mất.

Hứa Thiên Kỳ không chống cự được tâm tình kích động, dùng sức lay lắc lư bàn anh, "Có phải hay không, có phải hay không?!"

Diệp Dương Hi không kiên nhẫn nhíu mày, "Là cái gì, thu lại những suy nghĩ bẩn thỉu kia đi. Lại nói, nếu là thật, tôi sao có thể thành ra như vầy phải không?"

"Vậy cũng đúng." Hứa Thiên Kỳ bĩu bĩu môi, ánh mắt quái dị đánh giá anh từ trên xuống dưới, "Cậu cũng biết, có người, miệng cọp gan thỏ* mà."

(* Miệng cọp gan thỏ: Miệng nói thì hùng hổ, bạo dạn nhưng thực chất thì sợ sệt, nhút nhát.)

(LIN: mình không rõ ý của Hứa Thiên Kỳ, nhưng trong trường hợp này mình nghĩ đang nói Diệp Dương Hi yếu...)

"Lăn!" Diệp Dương Hi nhất thời nổ tung, cách bàn đạp hắn một cước, thiếu chút nữa đem hắn gạt ngã, "Cậu mới yếu, lão tử ngoài mạnh trong cũng mạnh được không!"

"Xem xem, thẹn quá giận phải không!" Hứa Thiên Kỳ cười, "Vậy cậu nói xem, đến cùng là chuyện gì đem tra tấn cậu thành như vậy? Trước kia cậu cả đêm không ngủ cũng không thành như vầy."

Nói đến đây, Diệp Dương Hi lại uể oải, ghé vào bàn phất phất tay, "Muốn làm gì thì làm đi, tôi muốn ngủ."

Hứa Thiên Kỳ gọi nhưng anh nhắm mắt bộ dáng hoàn toàn không nguyện ý mở miệng, lắc đầu trở về chỗ ngồi, con người khi yêu thật sự rất kỳ lạ.

Cảm giác được Hứa Thiên Kỳ rời đi, Diệp Dương Hi mở mắt ra.

Sao anh có thể nói với cậu ta cả đêm qua Điền Hạ ở trong mơ hành hạ anh chứ.

Điền Hạ một thân mang đồ công sở, trước sau tuy không lồi không lõm, nhưng đáng chết rất hấp dẫn. Muốn ôm cô, cô lại dùng thước dạy đâm vào lồng ngực của anh nói, "Trước tiên làm bài."

Thật chết người.

(LIN: tối nay đăng chương tiếp theo nhé)

Chương 28: Viên đường

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tiết 2, Nhâm Thuần chạy đến lớp tìm Điền Hạ, "Điền Hạ Điền Hạ, mau ra đây, tớ có chuyện muốn nói!"

Trên hành lang gió thật to, thời tiết âm u, tựa hồ như sắp có tuyết rơi.

Từ phòng học ấm áp đi ra, Điền Hạ có chút rùng mình, "Sao vậy, có chuyện gì vậy?"

Nhâm Thuần khẩn trương hạ giọng hỏi: "Cậu biết không, Diệp Dương Hi cùng Bạch Yên "lên giường"!"

Điền Hạ sửng sốt, theo bản năng hỏi lại: "Lúc nào?"

Nhâm Thuần, "Đoán chừng là đêm qua. Bởi vì buổi sáng tớ nghe bọn họ nói, Diệp Dương Hi cùng Hứa Thiên Kỳ sáng sớm liền thảo luận chuyện này."

Điền Hạ lắc đầu bật cười, "Chắc cậu nghe nhầm rồi, không phải đâu."

Nhâm Thuần không phục, "Làm sao cậu biết không phải?"

"Tớ..." Điền Hạ nghĩ nghĩ nói, "Bởi vì ngày hôm qua tớ với Diệp Dương Hi về nhà cùng nhau."

Tuy rằng đã đồng ý chuyện yêu đương, nhưng ở trường học hai người trước sau giữ thái độ không can thiệp vào chuyện của nhau, chủ yếu bởi vì Điền Hạ không thích mọi người bàn tán về chuyện của cô. Tính đến nay cũng đã gần ba tháng, trừ hai người Hứa Thiên Kỳ cùng Bối Lôi, ngay cả Nhâm Thuần cũng không biết quan hệ của bọn họ.

Trong mắt của các bạn học Điền Hạ luôn là học sinh ngoan ngoãn, hơn nữa trong ngày chuyển trường, mọi người tận mắt chứng kiến Diệp Dương Hi làm Điền Hạ hoảng sợ khóc chạy đi. Cho nên khi tan trường, mọi người nhìn thấy hai người bọn họ tan học cùng nhau, cũng chỉ hâm mộ nhà Điền Hạ tại sao lại gần với nhà Diệp Dương Hi, cũng chưa bao giờ có suy nghĩ lệch lạc khác.

Nhưng Nhâm Thuần không giống, trong lòng Nhâm Thuần từ trước đã cảm nhận được, Điền Hạ thích Diệp Dương Hi, cô nàng là người đầu tiên phát hiện, cho nên chỉ cần một tin tức liên quan tới Diệp Dương Hi, Nhâm Thuần đều sẽ nói cho Điền Hạ trước tiên, đôi khi sẽ khuyên nhủ, nên ra tay liền ra tay, nếu đợi hắn có bạn gái rồi, vậy thì sẽ không tiện ra tay.

Tựa như hiện tại.

"Vậy nếu nửa đêm cậu ta ra ngoài, cậu sao nhìn thấy được, có thể buổi tối Bạch Yên đến nhà cậu ta thì sao." Nhâm Thuần cảm thấy Điền Hạ thật sự quá ngây thơ rồi, trong tiểu thuyết, TV đều nói, đàn ông nếu muốn đi hái hoa bắt bướm thì không có cách nào ngăn cản được, "Cậu xem, tớ kêu cậu đi tỏ tình thì cậu thẹn thùng không muốn đi, nhưng tiểu học muội thì không như vậy đâu."

Cảm thấy cô nàng có chút thái quá, Điền Hạ có chút không chống đỡ được, ước chừng bởi vì gió lạnh làm đầu óc cứng nhắc, cô cũng không muốn giải thích quan hệ giữa cô và Diệp Dương Hi, mà chỉ nói: "Nhâm Thuần, về sau những tin liên quan tới cậu ấy, cậu không cần nói cho tớ biết đâu."

Dù sao chuyện nên biết cô cũng đã biết.

"Tại sao?" Nhâm Thuần có chút ngoài ý muốn.

"Điền Hạ, cậu nên mặc áo khoác vào đi?"

Đang nói, cửa phía sau lưng Điền Hạ đột nhiên bị mở ra, là Minh Hạo cầm áo khoác lông của cô đi ra, "Hôm nay nhiệt độ xuống thấp, so với phòng học với bên ngoài vẫn khá lạnh, cậu nên đem áo khoác mặc vào đi."

Minh Hạo tuy có chút thích Điền Hạ, nhưng khoảng thời gian ngồi cùng bàn này hắn cũng không dám làm chuyện gì quá trắng trợn không kiêng nể, nhiều nhất chỉ lấy gíup cô nước ấm, nhưng hành động hôm nay vượt qua mức bình thường vẫn là lần đầu, thời điểm nói chuyện mặt hắn có chút nóng.

Điền Hạ cũng hiểu được ngượng ngùng, vội vàng tiếp nhận áo khoác trong tay hắn, nói cảm ơn: "Tớ lập tức đi vào, cảm ơn cậu."

"Không cần khách sáo, tớ đi vào trước, cậu cũng nhanh vào đi, tiết học sắp bắt đầu rồi."

"Được, tớ biết rồi."

Ôm áo lông, Điền Hạ quay đầu nhìn Nhâm Thuần đang nhìn mình ngẩn người, vươn năm ngón tay trước mắt cô nàng lung lay, "Nhâm Thuần?"

"A?" Nhâm Thuần giật mình.

Điền Hạ nói: "Tiết học sắp bắt đầu rồi, tớ đi vào trước, cậu cũng mau trở lại phòng học đi."

Nhâm Thuần vẫn ngốc: "Được, được. Cậu đi vào trước đi."

"Được rồi, tớ vào đây." Điền Hạ cảm thấy cô nàng là lạ, nhưng chuông vào lớp đã vang lên, cô cũng không suy nghĩ nhiều, xoay người vào phòng học.

Cửa sổ hành lang phủ đầy sương mù, Nhâm Thuần nhìn thấy Điền Hạ cùng Minh Hạo nói chuyện, đột nhiên cảm giác chính mình giống như phát hiện chuyện gì ghê gớm.

Chẳng lẽ, lâu ngày sinh tình, Điền Hạ thay lòng?

Tiết học thứ tư vừa mới bắt đầu, hoa tuyết liền lượn lờ tung bay rơi xuống.

Giáo viên Anh trên bục dặn dò về tuần thi, Minh Hạo cùng Điền Hạ  trao đổi đề, điện thoại Điền Hạ bỗng nhiên vang lên.

Bởi vì mặc quần áo dày, Điền Hạ không cảm giác được, vẫn do Minh Hạo nghe thấy động tĩnh trước.

Lấy ra nhìn tên hiển thị, là Diệp Dương Hi gửi tới.

"Tuyết rơi. Mau ra đây xem!"

Phía dưới còn có một tấm ảnh, được chụp từ trong phòng học.

Ban chín của lớp mười một nằm cạnh phòng họp của giáo viên, bên cạnh là khu rừng nhỏ và nhà vệ sinh.

Trong tấm hình mà Diệp Dương Hi gửi, có thể rõ ràng nhìn thấy trong khu rừng nhỏ, trên ngọn tùng tháp* xanh có lấm tấm nhiều điểm màu trắng của băng tinh, xanh biếc cùng trắng tinh, hai màu sắc tương phản tạo nên khung cảnh rất đẹp.

(Cây tùng tháp*:



Điền Hạ cầm lấy khăn tay xoa xoa cửa sổ bị sương mù làm mờ bên cạnh, ngoài cửa sổ sắc trời nặng nề, hoa tuyết bay múa đầy trời trông rất đẹp mắt.

"Tuyết rơi rồi." Minh Hạo nhìn thấy tuyết, tựa hồ cũng vui vẻ.

Điền Hạ thu hồi ánh mắt, nụ cười thản nhiên hiện ra trên mặt, "Chúng ta nhanh đối đề đi."

Điền Hạ rất trắng, hôm nay lại mặc áo cổ cao lông màu vàng tơ, càng làm màu da trắng mềm mại phát sáng, Dương Chi Bạch Ngọc* trên khuôn mặt mang theo ý cười nhàn nhạt, ai nhìn đều cảm thấy rung động, Minh Hạo cũng không ngoại lệ.
(*Bạch ngọc hay Dương Chi ngọc, là thượng phẩm trong các loại nhuyễn ngọc, cực kỳ trân quý. Dương Chi bạch ngọc đúng như cái tên, nổi tiếng với màu trắng, cùng sự tinh khiết, nếu có lẫn màu khác sẽ không được coi là Dương Chi bạch ngọc nữa.)

Hắn đẩy đẩy gọng kính trên mũi, gương mặt trắng nõn có chút phiếm hồng, "Điền Hạ, cái kia, cậu có..."

Nói được một nửa, giáo viên Anh ngữ bỗng nhiên trên bục giảng gọi tên của hắn, "Minh Hạo, em đọc cho tôi đoạn văn này."

Minh Hạo đối với phát âm tiếng Anh rất chuẩn, không ngoại lệ điểm Anh luôn dẫn đầu, cho nên giáo viên Anh ngữ vẫn luôn thích hắn.

Hắn đứng lên đem một đoạn văn đọc hết, Anh ngữ lão sư hài lòng gật gật đầu, "Very good! Minh Hạo, sau khi tan học đến phòng làm việc của tôi một chút."

Mặc dù giáo viên không nói gì, nhưng lúc này Minh Hạo lại có chút chột dạ, vừa rồi bà ta rõ ràng nhìn thấy hắn cùng Điền Hạ nói chuyện mới kêu hắn đọc bài, có phải đợi hắn đến văn phòng để nói chuyện này?

Nhận thấy được Minh Hạo khẩn trương, Điền Hạ cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ nhỏ giọng an ủi hắn: "Vừa rồi cậu đọc rất hay."

Minh Hạo cười khổ: "Cám ơn."

Một tiết rất nhanh liền trôi qua, phía ngoài tuyết càng rơi càng lớn, vừa mới bắt đầu chỉ là những hoa tuyết nhỏ lúc này đã biến thành những viên tuyết to hơn, nhiệt độ bên ngoài càng ngày càng giảm đi.

Từ trong phòng học đi ra, rất nhiều bạn học đều bị gió lạnh thổi giật mình, liền quần tam tụ ngũ* đi ăn cơm.

(*Quần tam tụ ngũ: tụm năm tụm ba)

Điền Hạ ở trong phòng học, chờ Diệp Dương Hi gửi tin nhắn cho cô.

Bởi vì sợ cô ra ngoài bị cảm lạnh, từ lúc bắt đầu mùa đông tới nay, cơm trưa đều do Diệp Dương Hi mua cho cô, sau đó thừa dịp trong phòng học không có ai, anh sẽ đem cơm trưa vào cho cô rồi lại đi.

Cơm trưa mỗi ngày luôn luôn thay đổi, cơ hồ không có ngày nào bị trùng, Điền Hạ cảm thấy, cửa trường học một phố hàng ăn, còn mặt sau con phố kia, đều bị Diệp Dương Hi mua một lượt, không bỏ sót quán ăn nào.

Cô một bên làm bài tập, vừa muốn đợi anh cùng nhau trong phòng học ăn trưa, hôm nay bên ngoài tuyết lớn như vậy, nhất định sẽ rất lạnh.

Nhưng chờ đợi, 45 phút rất nhanh trôi qua, đã có rất nhiều bạn học cơm nước xong quay trở lại.

Điền Hạ có chút sốt ruột, một bên sợ bị những người khác nhìn thấy Diệp Dương Hi đến đưa cơm cho cô, một bên lại lo lắng không biết đã xảy ra chuyện gì, đến bây giờ ngay cả một tin nhắn anh cũng không gửi tới.

Càng nghĩ, cô quyết định ra ngoài gọi điện thoại.

Lúc này trong nhà vệ sinh không có người nào, trống không, có thể nghe tiếng bước chân của mọi người đạp trên trên nền gạch.

Điền Hạ sợ lạnh, cho dù mặc áo lông cũng không khống chế có chút run run, "Diệp Dương Hi, cậu đang ở đâu?"

Đầu điện thoại bên kia truyền đến âm thanh ồn ào dội thẳng vào tai cô, tiếng bàn phím "Ba ba ba" nghe vào tai đặc biệt vang dội, thỉnh thoảng còn có thể nghe Hứa Thiên Kỳ la to, "Tớ ở quán net."

Điền Hạ thở dài trong lòng cũng nhẹ nhõm, không xảy ra chuyện gì thì tốt.

Cô cũng không có hỏi vì sao hôm nay lại không tới đưa cơm, chỉ nói: "Giờ nghỉ trưa sắp hết rồi, cậu không trở lại sao?"

"Không về, phòng học lạnh, quán net ấm."

"Được rồi." Chẳng biết tại sao, Điền Hạ cảm thấy giọng nói của Diệp Dương Hi nghe vào tai dường như có chút kỳ quái, muốn khuyên anh trở lại há miệng thở dốc lại không thể nói ra.

Tiếp đó hai người rất ăn ý đều trầm mặc.

Trước kia khi hai người gọi điện thoại, đều do Diệp Dương Hi phụ trách tìm đề tài, không giống như hôm nay tẻ ngắt, vẫn là lần đầu tiên xuất hiện.Xuyên qua cửa sổ, Điền Hạ nhìn thấy phía ngoài tuyết càng lúc càng nhiều, một số chỗ đã có tầng tuyết trắng mỏng manh, cô muốn nói thời tiết như vậy, hôm nay sẽ không đến hiệu sách.

Có vẻ Diệp Dương Hi hiểu được tâm tư của cô, không đợi cô mở miệng, anh liền nói: "Hôm nay cậu về nhà trước, không cần chờ tớ."

Lúc này truyền tới một giọng nữ, tựa hồ rất gần vị trí của anh, "Hi ca, cái này khó quá, anh mau tới giúp."

Điền Hạ ngẩn ra, "Diệp Dương Hi..."

"Trước như vậy, không nói nữa." Diệp Dương Hi vội vàng cúp điện thoại.

Điền Hạ thất thần nhìn điện thoại, tựa hồ không tin cứ như vậy mà tắt máy.

Cô bỗng nhiên nghĩ, giọng nói của nữ sinh, có phải chính là Bạch Yên kia?

Cả một buổi chiều, tâm tình Điền Hạ có chút không yên, thế cho nên khi trở lại tiết học, Minh Hạo nhìn cô ngẩn người, cô đều không có phát hiện.

Giữa trưa sau khi tan học, Giáo viên gọi hắn vào trong văn phòng, đầu tiên khích lệ hắn một trận, tiếp lấy ra phiếu báo danh tổ chức hùng biện tiếng Anh được tổ chức trong thành phố kêu anh ta điền vào, lại nói với hắn cuộc thi lần này tiền thưởng rất cao, trường học đưa ra 2 hạn ngạch, một danh ngạch trong nội bộ giáo viên đã đề cử Điền Hạ, một danh ngạch khác trường học nhường bà ta tuyển chọn, từ lớp mười đến năm ba( lớp 12), bà ta liền chọn trúng Minh Hạo.

Nghe đến đó, Minh Hạo thở dài nhẹ nhõm, cất phiếu báo danh nói cảm ơn liền chuẩn bị đi, không nghĩ tới giáo viên lại gọi hắn.

"Minh Hạo, em cảm thấy Điền Hạ cô bé này thế nào?"

Trong lòng Minh Hạo căng thẳng, cũng không biết câu hỏi này sẽ dẫn đến loạt chuyện gì, nhưng hắn đại khái có thể đoán được, "Tốt, rất tốt."

Giáo viên Anh cười, quả nhiên nói tiếp: "Tôi cũng biết, Điền Hạ cô bé đó rất tốt. Một cô gái tốt như vậy, cần được chăm sóc yêu thương, em hiểu ý tôi chứ? Chính là, em bây giờ phải học tập thật giỏi, tìm một trường đại học thật tốt, tương lai lại tìm một công việc có thu nhập hậu hĩnh, chung quy em phải có đầy đủ năng lực tài năng mới chăm sóc em ấy, vì em ấy che gió che mưa, đúng không?"

Minh Hạo nghe được sửng sốt, chỉ biết ngơ ngác gật đầu.

Anh ngữ lão sư thấy thế, ôn nhu vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười nói: "Không cần lo lắng, tôi cũng từng trong cái tuổi của các em. Tôi chỉ muốn nhắc nhở em, đang ở giai đoạn quan trọng, các em có thể yêu đương nhưng tốt nhất không nên làm ảnh hưởng đến việc học, không thì các em rất có khả năng sẽ không có tương lai. Tôi tin tưởng em có thể xử lý tốt, đúng không?"

Cái gì giúp đỡ nhau, cái gì yêu đương, nói nhiều như vậy, từ đầu đến cuối cũng chỉ muốn cảnh cáo Minh Hạo"Không được ảnh hưởng học tập".

Việc khác hắn không dám nói, nhưng về điểm này hắn hẳn có thể bảo đảm.

Vì thế hắn không chút nghĩ ngợi gật đầu: "Được, em biết, cảm ơn cô."

"Được, em đi ăn cơm đi..."

"Này, Diệp Dương Hi cậu đợi tớ!"

Bà ta đang muốn thả người, ngoài văn phòng đột nhiên truyền đến một tiếng kêu.

"Lại là Hứa Thiên Kỳ." Vừa nghe âm thanh này giáo viên Anh liền nhíu mày, "Văn phòng ngay bên cạnh lớp bọn họ, mỗi ngày đều phải nghe bọn họ ầm ĩ."

Minh Hạo cười ngượng ngùng: "Em đi ra ngoài trước."

"Tốt; nhanh đi ăn cơm đi."

Bởi vì lúc ấy hắn quá khẩn trương, cũng không có nghĩ nhiều đến ý tứ của câu nói, nhưng bây giờ tỉnh táo lại, Minh Hạo dần dần có chút hiểu rõ.

Hắn nhìn gò má Điền Hạ, âm thầm quyết định, cô ấy mềm mềm mại mại như đóa hoa, nhất định phải chờ hắn ta có đầy đủ năng lực tài năng đem hái xuống, nhưng trước đó, phải tích lũy đủ năng lực trước.

Vì thế cả buổi chiều còn lại, hắn đều ở lại lớp học, cố gắng.

Đến khi tan học, tuyết vẫn rơi, chẳng qua đã ít hơn ban đầu, trên mặt đất đã có lớp tuyết thật dày đọng lại.

Tuyết rơi, nhiệt độ ngoài trời xuống thấp, trên cơ bản không người nào nguyện ý ở lại bên ngoài, tan học, tất cả mọi người cúi đầu, bước chân vội vàng lại cẩn thận hướng ga tàu đi tới.

Điền Hạ không nghĩ tới hôm nay có tuyết rơi, cho nên không mang theo boot chống trơn, chỉ có thể đeo cặp sách đi chậm chậm ở lối đi bộ, trên đỉnh đầu hoa tuyết rào rào rơi xuống, cô không có thời giờ để thưởng thức, chỉ chuyên chú đường đi, rất sợ không cẩn thận liền ngã sẩy chân.

Thời điểm đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, cửa tự động mở ra, từ bên trong mùi lẩu Oden  bay ra, làm cho bụng Điền Hạ rột rột kêu lên.

Cô có chút đói bụng.

Do dự một hồi, cô vẫn nhấc chân đi vào.

Bên trong cửa hàng tiện lợi, Diệp Dương Hi đang ngồi ở bên cửa sổ gọi điện cho Hạ Ký Thanh nói về hoạt động tối nay của bọn họ, "Muốn uống, không được sao."

Hạ Ký Thanh nghe vậy cười: "Hôm nay sao phá giới nữa rồi, lại cãi nhau sao?"

Diệp Dương Hi âm trầm, dừng một lát mới nói: "Ầm ĩ, hôm nay trời lạnh, uống chút rượu ấm người?"

"Được được được, cậu nói thế nào cũng được." Nghe được tâm tình của anh không tốt, Hạ Ký Thanh cũng không nhiều nói, bất quá trước khi tắt điện thoại, hắn lại bổ sung một câu, "Tôi đã nói với cậu, tôi sẽ sắp xếp cho cậu đi, nhưng khi kết thúc ngàn lần đừng tới tìm tôi gây rối."

Diệp Dương Hi nhíu mày, "Biết biết, dông dài!"

Không kiên nhẫn ném điện thoại lên bàn, anh vừa định móc túi hút điếu thuốc, bỗng nhiên liền nghe thấy phía sau truyền đến âm thanh của Điền Hạ, "Diệp Dương Hi."

Anh bỗng dừng lại động tác, nhanh chóng đứng dậy, quay đầu.

Điền Hạ đứng cách anh hai bước, trong tay nâng chén lẩu Oden, ngây ngốc nhìn anh chằm chằm.

Chương 29: Viên đường

Trên đường về nhà, không khí giữa hai người an tĩnh có chút quỷ dị.

Trong lòng Diệp Dương Hi vốn đang nghẹn một bụng, nhưng cô gái nhỏ bên cạnh thật sự quá đáng yêu, tầm mắt của anh luôn nhịn không được hướng trên người cô.

Để chống lại cái lạnh của mùa đông, Điền Hạ bọc khăn quàng cổ khẩu trang, trên đầu còn mang mũ, tuyết rơi đường trơn, đi đường sợ sẩy chân, cho nên phá lệ cẩn thận, hai tay có hơi mở ra để giữ cân bằng, áo lông nặng nề trên người hoàn toàn che dấu đường cong của cô, giống đi chim cánh cụt nhỏ.

Điền Hạ một chút cũng không phát hiện bên trên đỉnh đầu có ánh mắt theo dõi mình, chỉ chuyên chú đường đi dưới chân, từng bước một, đi rất chậm.

Chờ đến khi cô giương mắt nhìn, cổng lớn của tiểu khu đã ở ngay trước mắt.

Vừa rồi trong cửa hàng tiện lợi, anh nói buổi tối còn có chuyện phải làm, đưa cô đến cửa tiểu khu liền sẽ đi.

Vốn cô muốn nói không cần, nhưng thấy gương mặt anh tối tăm, giống như tâm tình không tốt lắm, cô liền đem cự tuyệt nuốt ngược trở vào.

Lúc này mắt thấy đã tới cửa khu, cô liền dừng bước, đem khẩu trang lấy xuống từng chút một nói: "Tớ có thể tự đi về, không phải cậu còn có việc phải làm sao."

Trên đoạn đường này, lửa giận của Diệp Dương Hi vốn chỉ còn một ngọn lửa nhỏ, nhưng hiện tại chỉ vì cô nói câu này, ngọn lửa nhỏ nhất thời bùng lên, "Gấp như vậy muốn đuổi tớ đi?"

Điền Hạ có chút áp lực, cô sao dám đuổi anh đi chứ, rõ ràng chính anh nói có chuyện phải làm, "Nhưng không phải cậu..."

"Ít nói nhảm." Diệp Dương Hi không nói lời gì ôm đầu vai của cô, đem cả người của cô kẹp bên cạnh chính mình.

Trên đường anh vẫn muốn làm như vậy, cả một ngày không ôm cô, hơi thở mềm mại của cô mang theo mùi thơm ngọt ngào, lúc này mới phát hiện mình có bao nhiêu nhớ nhung, "Đi thôi."

Trong nhà Điền Hạ không ai, Điền Nhất Bân đi công tác, Phương Nhược Mai phỏng chừng đến nửa đêm mới có thể trở về, cho nên phòng khách ở trước mắt cô tối đen, Diệp Dương Hi gạt ra cô vào cửa, "Nhà cậu không có ai, tớ vào ngồi một chút."

"Này..." Điền Hạ trương mở miệng muốn nói cái gì, nhưng ngẫm lại, vẫn lắc đầu đi theo anh.

Trong phòng ấm áp, Điền Hạ lên lầu đổi một bộ quần áo, thời điểm đi xuống Diệp Dương Hi chỉ còn mặc chiếc áo thun ngắn tay.

Anh đứng ở trong phòng ăn, đèn xanh của tủ lạnh âm u chiếu vào trên người anh, có vẻ có chút quái dị, "Tớ đói bụng rồi, muốn ăn mì không?"

Đến bây giờ Điền Hạ cũng chưa nhìn thấy Diệp Dương Hi làm cơm bao giờ, khi nhìn đến hai chén mì thơm ngào ngạt trước mặt kia kinh ngạc không khép nổi miệng.

Diệp Dương Hi lấy một chai nước lạnh, ừng ực ừng ực uống hai cái, thấy cô đang ngẩn người, gõ cái trán của cô, "Thất thần cái gì, mau ăn."

"Được được." Điền Hạ che trán cầm lấy chiếc đũa, dưới ánh nhìn soi mói của anh gắp lên một sợi mì đưa vào miệng.

"Ăn ngon không?"

"Được, ngon."

"Hừ, tiểu lừa đảo." Diệp Dương Hi gõ trán của cô, lực lần này dùng có chút mạnh, mắt thấy làn da trắng của cô lưu lại một dấu hồng, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn, "Mới ăn một sợi mì liền nói ngon, có quỷ tin, không muốn ăn liền nhả ra, đừng miễn cưỡng."

Điền Hạ vội vàng lắc đầu, "Không phải, tớ muốn ăn, tớ rất đói, thật."

Chung quy, từ giữa trưa bắt đầu liền không có ăn cơm xong, vừa rồi lẩu Oden, cô cũng chỉ ăn một miếng.

Nghe cô nói đói, Diệp Dương Hi rũ mắt xuống, cầm lấy đôi đũa hồng hộc ăn mì, "Đói thì mau ăn."

Hai người ngồi đối diện nhau, lò sưởi trong biệt thự khiến cho người phảng phất đặt mình trong mùa hạ, hoa tuyết ngoài phòng bay lả tả cùng hai người bọn họ giống như 2 thế giới khác nhau, không gian ấm cùng đồ ăn nóng thẳng đến dạ dày, ấm áp rất thoải mái.

Diệp Dương Hi ăn rất nhanh, một chén mì sợi bất quá hai ba đũa liền thấy đáy, giải quyết xong bát mì của chính mình, anh liền chống đầu nhìn Điền Hạ ăn.

Thời điểm cô ăn giống như có thói quen, đồ ăn đưa vào miệng, môi gắt gao mím lại, quai hàm có hơi phồng lên, nuốt đồ ăn hoàn toàn không phát ra âm thanh, cái miệng nhỏ đô đô, đặc biệt đáng yêu.

Nghĩ rất muốn hôn một cái.

Nhưng mà hiện tại Điền Hạ đang đắm chìm trong trù nghệ của Diệp Dương Hi một chút không có phát hiện người đối diện như hổ rình mồi đang nhìn cô, có lẽ bởi vì quá đói, cô cảm thấy tô mì trước mặt đặc biệt ngon, thật sự rất khó tưởng tượng mì ngon như vậy lại được làm từ tay Diệp Dương Hi.

Bất tri bất giác, một chén mì sợi đã ăn một nửa.

Điền Hạ buông đũa, thỏa mãn nheo lại mắt cười, "Ăn thật ngon, ăn no rồi."

"Ăn xong rồi sao?" Diệp Dương Hi nhìn trong bát cô còn mì dư lại, nhịn không được nhíu mày, "Cậu quá lãng phí lương thực."

Điền Hạ ngượng ngùng nhìn anh, "Nhưng tớ ăn không nổi nữa."

Sức ăn trước giờ của cô rất nhỏ, một chén mì này cô có thể ăn một phần ba đã rất tốt rồi, hôm nay đã xem như vượt xa ngày thường phát huy.

Biểu tình Diệp Dương Hi thoạt nhìn có chút không vui, cô sợ anh hiểu lầm ý của mình, lại tiếp tục cầm lấy đôi đũa, "Cậu không nên hiểu lầm, cậu nấu mì rất ngon, tớ, vậy tớ ăn tiếp?"

Cân nặng trước giờ của cô thế nào Diệp Dương Hi trước giờ rõ ràng nhất, thấy cô cẩn thật cẩn thận lấy lòng của mình, ngọn lửa nhỏ trong lòng anh hoàn toàn bị tưới tắt."Được rồi." Anh thò tay đem bát mì trước mặt cô lấy đến trước mặt mình, liếc mắt nhìn cô nói, "Đừng ăn nữa, ăn nhiều cậu đau bụng rồi người đau lòng không phải tôi sao, tớ giúp cậu ăn."

Điền Hạ ngẩn ra, không kịp lên tiếng ngăn cản, anh đã bắt đầu ăn.

Trong nháy mắt, mặt cô chuyển hồng thành trứng tôm.

Đó là thức ăn do cô để thừa lại, anh không thấy bẩn sao, hơn nữa không khí quá mức thân mật mập mờ...

Thời điểm cô xấu hổ suy nghĩ miên man, Diệp Dương Hi đã thuần thục giải quyết số mì còn dư lại.

"Cậu rửa bát."

"A? Được." Điền Hạ phục hồi tinh thần, không dám nhìn thẳng ánh mắt anh, dẹp bát đũa liền đi vào bếp.

Diệp Dương Hi nhìn bóng lưng cô, khóe miệng bên phải hơi nhếch lên, uống một ngụm nước lạnh, anh chậm rãi đứng dậy.

Sau bữa cơm tất nhiên phải vận động một chút.

Điền Hạ đứng ở bên cạnh bồn rửa bát, bởi vì không tập trung, cho nên không cẩn thận lấy xà phòng nhiều hơn, hơi dùng lực chà xát bọt biển vung lên, dính lên mặt của cô, hơi ngứa có chút không thoải mái.

Cô nghiêng đầu muốn đem mặt cọ trên quần áo, nhưng lại xuất hiện bàn tay đem mặt cô nâng lên.

Điền Hạ kinh ngạc muốn xoay người, bên hông lại có lực, đem cô kéo vào một cái ôm ấm áp.

Thịch, thịch ——

Cô tựa hồ có thể nghe được tiếng tim đập của người phía sau.

"Diệp Dương Hi..."

"Tớ giúp cậu."

Diệp Dương Hi dán bên tai của cô, lúc nói chuyện hơi thở thổi qua vành tai của cô, cảm giác tê dại làm cô không nhịn được run rẩy. Ngón tay anh bên má cô nhẹ nhàng vuốt ve, từ bên tai đến khóe môi, mỗi một tấc trên làn da anh đều không để sót.

"Lau sạch rồi sao?"

Điền Hạ bị hành động mập mờ hung tới đầu óc mơ hồ, muốn né ra, lại không biết nên đi trốn chỗ nào, giương mắt là gương mặt hoàn mỹ của anh.

"Cậu đừng như vậy..."

"Sao nào?" Tay Diệp Dương Hi rất lớn, anh đỡ gương mặt cô, mang cô chuyển hướng tới gần mình, bởi vì mới uống đồ ngọt, nên vị ngọt còn lưu trong miệng của anh, cúi đầu môi anh lành lạnh lại mềm mại, quấn chặt lấy cánh môi cô chà sát trong nháy mắt đã đoạt lấy toàn bộ hô hấp nơi cô, bá đạo lại cường thế, anh thì thào nói: "Muốn hôn."
"Không...."

Âm thanh của Điền Hạ còn chưa nói hết, liền bị Diệp Dương Hi ngăn nơi cổ họng.

Khẽ cắn chậm mút, vị ngọt, anh càng hôn càng muốn nhiều hơn.

Điền Hạ lắc lắc cổ, vòng eo mảnh khảnh mềm mại như vậy, cả người cô mềm nhũn tựa vào trong lòng anh, sức nặng của cơ thể đều đặt trên cánh tay kia, nếu không phải có anh nâng, chỉ sợ cô đã sớm ngồi bệt xuống đất.

Thật lâu sau, anh mới bằng lòng buông cô ra.

Không khí dũng mãnh tràn vào bên trong phổi, Điền Hạ liền bắt đầu thở dốc.

Diệp Dương Hi cắn vành tai cô, âm thanh trầm thấp đặc biệt mang theo từ tính, làm màng tai chấn động, tê tê, "Đây là trừng phạt."

Trừng phạt?

"Cái gì..."

Điền Hạ vừa lên tiếng, liền bị âm thanh mềm mại ngọt ngào của chính mình dọa đến, đây là âm thanh do cô phát ra sao?

"Bởi vì cậu làm tớ ghen."

"Ghen?"

Không cho cô hỏi nhiều, Diệp Dương Hi đem cô ôm ngang lên, cúi đầu cọ cọ mũi, "Cậu đi tắm trước, nơi này để tớ làm."

Điền Hạ thẹn thùng đầu đều chôn đến trước ngực anh, "Tớ, tớ có thể tự làm."

Diệp Dương Hi ở trên mặt cô cắn một cái: "Tớ muốn ôm."

Mặt Điền Hạ đỏ có thể nhỏ ra máu, anh luôn nói những lời khiến cô không thể trả lời, thật muốn tìm cái gì đó đem miệng của anh chặn lại.

Đem cô đưa về phòng, Diệp Dương Hi thật nhanh xoay người đi xuống lầu. Trong lòng thầm chửi rủa, nếu ở trong phòng cô chờ lâu thêm một giây anh chỉ sợ một chút nhịn không được, liền đem cô té nhào trên giường nhỏ kia ăn hết.

Điền Hạ tắm rửa xong đã 40 phút sau, Diệp Dương Hi ngồi trên sô pha xem TV, trong phòng bếp sạch sẽ, cũng đã thu dọn xong.

Điền Hạ ở trên sô pha nhỏ bên cạnh ngồi xuống, nhìn nhìn thời gian, cô hỏi: "Cậu không phải có việc sao, để bọn họ chờ, không sao chứ?"

Diệp Dương Hi vỗ vỗ vị trí bên người, "Lại đây ngồi."

Điền Hạ do dự một chút, thấy vẻ mặt anh không cho cự tuyệt, vẫn chậm rì dời qua, vừa ngồi xuống, liền bị ôm lấy.

Bởi vì vừa mới tắm xong nên trên người Điền Hạ mang theo mùi thơm ngọt ngọt, Diệp Dương Hi dán trên hõm vai của cô, một bên cọ vừa nói: "Thơm quá."

Nếu như nói vừa rồi ở trong phòng bếp Điền Hạ có chút không tỉnh táo, vậy bây giờ tắm rửa xong cô cuối cùng cũng đã thanh tỉnh.

Hành động thân mật như vậy làm cả người cô muốn chống cự, cô muốn xê dịch sang bên cạnh, nhưng Diệp Dương Hi ôm cô không cho lộn xộn.

"Đừng nhúc nhích."

"Vậy, vậy cậu buông tớ ra trước?"

Diệp Dương Hi đem ôm cô càng chặt, "Không buông."

Toàn thân Điền Hạ không được tự nhiên, đang muốn giãy giụa để thoát ra, lại nghe thấy người bên cạnh buồn buồn nói: "Tớ khó chịu quá."

"Làm sao?" Điền Hạ cho rằng anh ngã bệnh, vội vàng đưa tay lên trán anh, "Có phải sốt rồi không? Trong nhà tớ có thuốc, tớ đi lấy cho cậu."

"Đừng nhúc nhích. Cho tớ ôm một chút."

Điền Hạ cảm thấy kỳ quái, nghe giọng nói của anh tựa hồ có gì đó không đúng, nhưng rõ ràng vừa rồi không phải anh vẫn bình thường sao, đột nhiên liền biến thành như vầy?

"Điền Hạ, tớ từng muốn trong loa phát thanh của trường nói cậu là bạn gái của tớ."

Điền Hạ ngẩn ra.

"Tớ phải làm sao cậu mới có thể đáp ứng công khai quan hệ của chúng ta?"

Chương 30: Viên đường

Buổi tối, Điền Hạ nằm trong ổ chăn mềm mại, lăn qua lộn lại, trong đầu đều là âm thanh của Diệp Dương Hi.

"Điền Hạ, tớ từng muốn trong loa phát thanh của trường nói cậu là bạn gái của tớ."

"Tớ phải làm sao cậu mới có thể đáp ứng công khai quan hệ của chúng ta?"

Anh dán trong hõm vai của cô làm nũng, ủy khuất giống như đứa trẻ không ăn được kẹo.

Điền Hạ tung chăn lật người, nhịn không được nghĩ, nói cho mọi người biết quan hệ của bọn họ, anh đối với chuyện này thật sự quan trọng vậy sao? Mà nếu mọi người đều biết, không biết chuyện này còn rắc rối đến đâu?

Diệp Dương Hi từ trong nhà Điền Hạ đi ra đã mười giờ, bọn Hạ Ký Thanh gọi tới liên tục sắp làm điện thoại anh nổ tung, nhưng anh nhất quyết vẫn không đi qua.

Một cú điện thoại cuối cùng bị người trên đường chặt đứt, tiếng chuông đột ngột chấm dứt, theo chút âm thanh cuối cùng biến mất tựa hồ có thể cảm giác được lửa giận của Hạ Ký Thanh bùng nổ.

Nghĩ đến ngày mai bọn Hạ Ký Thanh khả năng sẽ trực tiếp đến trường học phong sát, anh vẫn gọi cho Hứa Thiên Kỳ một cuộc, " "Mint" chỗ có cái bục, cậu tới đi? Bọn A Ký đều ở đấy."

Hứa Thiên Kỳ vừa nghe liền hiểu được đi chơi, cũng mặc kệ bên ngoài khắp nơi là băng tuyết hay núi đao biển lửa, thay quần áo liền xông ra.

Diệp Dương Hi tắm rửa xong nằm trên giường, hơi ấm của Điền Hạ phảng phất còn bên tay, anh nghiêng người đem chăn vo thành một cục ôm vào trong ngực, tưởng tượng chính mình ôm lấy Điền Hạ.

Nghĩ đến giữa trưa ở bên ngoài nghe được những lời này, anh lúc ấy hận không thể vọt vào đem bốn mắt kia đánh một trận, cũng không biết hắn đến cùng đối Điền Hạ có ý gì, thậm chí ngay cả giáo viên đều có thể nhìn ra tâm tư của hắn, quả thực không biết xấu hổ.

Càng nghĩ càng giận, anh lật người, đem gối đầu bên cạnh hung hăng đập một quyền.

Anh tức giận như vậy, kỳ thật còn có nguyên nhân khác.

Buổi sáng thời điểm tan học trong nhà vệ sinh, anh nghe có người nói tên Điền Hạ.

Nghiêng tai nghe, hình như là bạn học của lớp Điền Hạ.

Bạn học A vẻ mặt bát quái: "Này, cậu không cảm thấy Minh Hạo cùng Điền Hạ hai người bọn họ có cái gì sao? Tớ thấy hai người bọn họ trong lớp không nói chuyện với ai, ngày nào cũng thì thầm to nhỏ, không biết đang làm đề hay nói chuyện yêu đương nữa?"

Bạn học B khinh thường trợn trắng mắt: "Cậu không biết sao, hai người bọn họ sớm đã ở cùng một chỗ, ngay cả giáo viên đều nhắm mắt cho qua."

Bạn học C cả kinh nói: "A? Khi nào vậy?"

Bạn học B chậc lưỡi: "Hình như mới đây thôi, cậu không phát hiện sao, vừa rồi Điền Hạ đứng ở cửa lớp nói chuyện cùng bạn học, Minh Hạo vui vẻ cầm áo khoác ra cho cô ấy, giống như đôi phu thê ân cần chăm sóc!"

Bạn học A trợn to mắt: "Hừ! Minh Hạo sao có thể, tớ cảm thấy Điền Hạ rất đáng yêu, thế nhưng liền bị hắn chộp tới tay?"

Bạn học A gật đầu: "Đúng vậy, hai bọn họ đều là học bá*, bình thường không đứng thứ hai cũng đứng thứ nhất, không có cảm tình dần dần cũng có thôi!"

(Học bá*: những người học giỏi, hay đứng nhất)

Bạn học C tiếc hận lắc đầu: "Được rồi, thật đáng tiếc, tớ còn muốn thử theo đuổi Điền Hạ, cô ấy đúng kiểu tớ thích, đáng tiếc muộn rồi."

"Oành —— "

Bởi vì ba người bọn họ nói chuyện phiếm quá nhập tâm cho nên khi Diệp Dương Hi đột nhiên xuất hiện làm bọn họ hoảng sợ, cánh cửa nhà vệ sinh phía sau anh lung lay giống như sắp đổ tới nơi, xem ra anh vừa mới đạp cửa bước vào.

Gương mặt anh âm trầm đi đến trước mặt ba người, lạnh lùng nói: "Nhà vệ sinh nữ cách vách, ba người ba hoa như vậy, hay đi qua bên kia trò chuyện với bọn họ đi?"
Trên người anh sát khí quá nặng, ba người đáng thương bị dọa đến lạnh run, đối mặt với lửa giận của Diệp Dương Hi, bọn họ hoàn toàn không biết mình rốt cuộc đắc tội này với vị đại phật gia này lúc nào.

Diệp Dương Hi mặt không thay đổi đi đến bồn rửa tay bên cạnh, vòi nước đóng băng giống như yết hầu bị người nào đó nắm chặt, lạnh lẽo thấu xương.

Qua tấm gương, anh nhìn chằm chằm bạn học C nói: "Hai người bọn họ không ở cùng nhau, cậu cũng không có cơ hội."

C đồng học mở to hai mắt, ngốc ngốc hỏi: "Vì, vì sao?"

Bởi vì Điền Hạ sớm đã là của tôi.

"Nhiều chuyện như vậy, quay người." Anh rống một cái, A, B, C ba người thống nhất quay đầu vào tường.

Diệp Dương Hi hừ lạnh một tiếng, vẫy vẫy tay, quay người rời đi mang theo nhàn nhạt khinh thường cùng trào phúng.

Rõ ràng Điền Hạ là của anh, bây giờ bị mọi người nói cô là bạn gái của người khác, lửa giận này anh sao có thể nuốt trôi.

Tuy rằng nghẹn một bụng, nhưng nhìn thấy ngoài cửa sổ hoa tuyết lượn lờ tung bay, anh vẫn nhịn không được lấy di động ra chụp cảnh tuyết này gửi cho cô, anh muốn nghe thanh âm của cô, muốn nhìn thấy cô tươi cười, muốn cô lôi kéo tay anh, ngọt ngào gọi "Dương Hi".

Anh muốn cho toàn thế giới đều biết, Điền Hạ là người của anh.

Diệp Dương Hi lần đầu tiên cảm thấy, nguyên lai cảm giác sắp mất đi một người chính là như vậy.

"Người ta đều là học bá, bình thường không phải đứng nhất cũng đứng thứ hai, không cảm tình dần dần cũng có tình cảm thôi!"

Thật là như vậy phải không?

Tứ trung là ngôi trường trọng điểm, rất nhiều học sinh cùng phụ huynh đều muốn con mình đi vào, một kỳ tuyển chọn có đến bảy tám trăm học sinh, mỗi lần kỳ thi hằng tháng có kết quả, một bảng thông báo hơn 2m cũng không đủ dán phiếu điểm lên.

Ngẫm lại mỗi lần dự thi, Điền Hạ đều đứng đầu ở bảng thông báo kia, còn cái tên đáng chết Minh Hạo ở bên cạnh cô, mà anh ở đâu, ở mặt sau cùng của bảng thông báo.
Khoảng cách này đại khái thật xa đi, tận 2m, sao anh có thể vượt qua?

Nếu tên của anh cũng xuất hiện chung quanh Điền Hạ, có phải mọi người cũng sẽ coi anh là bạn trai của Điền Hạ?

"A! Phiền chết người!" Diệp Dương Hi nghĩ tới nghĩ lui, càng nghĩ càng giận, ngồi dậy, dùng sức vò đầu.

Thật sự muốn chăm chỉ học tập sao?

Mẹ, chăm chỉ học tập bốn chữ này nghĩ như thế nào cũng không thể cùng anh dính líu được!

Nhưng là ——

Chỉ cần Điền Hạ, anh liền cố gắng một lần thử xem sao.

Cuối kỳ thi thử nháy mắt liền tới.

Trong phòng thi, Diệp Dương Hi nhìn bài thi trước mắt, nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng.

Vạn vạn lần không nghĩ đến, bình thường đánh nhau ngay cả mày đều không nhăn một chút, hôm nay thế nhưng khẩn trương.

Vì muốn ở bảng thông báo gần tên Điền Hạ một chút, gần một chút, anh chủ động yêu cầu Điền Hạ dạy anh học bù. Nửa tháng trước khi thi, cơ hồ mỗi ngày Điền Hạ mỗi ngày đều dạy bù cho anh, hôm nay chính là ngày thu thành quả.

Cố gắng!!!

"Bắt đầu tính thời gian, các thí sinh có thể bắt đầu làm bài."

Giám thị một tuyên bố bắt đầu, nháy mắt Diệp Dương Hi bắt đầu múa bút thành văn, Hứa Thiên Kỳ ngồi bên cạnh khiếp sợ nhìn anh, tròng mắt trợn muốn rớt xuống.

Cậu ta nhịn không được nghĩ, người này hôm nay sao lại cố gắng vậy, bình thường không phải ngay cả học đều không nghe sao, chẳng lẽ được Điền Hạ trên thân?

Bên phòng thi khác.

Điền Hạ cầm bài thi, nhanh chóng xem tất cả các câu hỏi một lượt, cảm thấy yên tâm.

Trước kia nghe Diệp Dương Hi chủ động nói muốn cô giúp anh học bù, cô vẫn không thể nào tin nổi, chỉ ngẫu nhiên nghe anh oán giận bảng thông báo kia: "Vị trí đầu tiên tớ không thể chiếm được, nhưng tớ sẽ hết sức dù khoảng cách tên của hai chúng ta dài như Diêu Minh*, có bao nhiêu tên cũng phải cố gắng để bắt kịp."

(*Diêu Minh: (tiếng Hoa: 姚明; hay Yao Ming; sinh ngày 12 tháng 9 năm 1980) là một cầu thủ bóng rổ chuyên nghiệp đã giải nghệ từng chơi cho đội tuyển Houston Rockets của (NBA). Anh là một trong những cầu thủ có cao nhất chơi cho NBA, với 2.29 m)

Một khắc kia, Điền Hạ cảm giác tâm của mình bị người hung hăng xoa bóp một cái.

Có chút lo lắng, có chút ngứa, nhưng ngọt lại nhiều hơn.

Cho nên nửa tháng nay, không chỉ Diệp Dương Hi đặc biệt cố gắng, ngay cả cô cũng hết sức nghiêm túc. May mắn bài thi lần này không khó, đều là đề mà cô cùng với Diệp Dương Hi đã làm qua nhiều lần, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đến khi phiếu điểm phát ra, mong sao khoảng cách giữa bọn họ có thể rút ngắn lại.

Cô cầm lấy bút viết tên của mình xuống bài thi, trong lòng thầm nhủ: "Dương Hi, cậu cố gắng lên."

(Xin chào các cậu, tháng này deadline dí nhiều nên "có thể" mình sẽ hạn chế update, sẽ cố gắng một tuần/1 chương nhé. Cảm ơn các bạn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau