MỐI TÌNH ĐẦU LÀ VIÊN KẸO VỊ BƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mối tình đầu là viên kẹo vị bơ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Viên kẹo bơ 16

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thời gian nghỉ lễ luôn trôi qua đặc biệt nhanh. Vào ngày đầu tiên quay lại trường học sau ba ngày nghỉ lễ dài, Điền Hạ sớm rời giường ngồi trong phòng ăn điểm tâm, Phương Nhược Mai từ ngoài cửa mang theo bữa sáng đi tới, phía sau bà còn có Diệp Dương Hi.

"Tiểu Hạ, lúc ra cửa tình cờ gặp Dương Hi, vừa đúng lúc hai người các con cùng ăn xong bữa sáng liền đi đến trường đi."

Sáng sớm Điền Hạ nhìn Diệp Dương Hi, có chút hơi sững sờ.

Thừa dịp Phương Nhược Mai đi vào bếp chuẩn bị sữa, Diệp Dương Hi bên người cô ngồi xuống, kéo kéo tóc của cô nói: "Thật ngốc."

Điền Hạ không kịp phản ứng, "Cậu..." Mới sáng sớm nhìn thấy anh, cô có chút không thích ứng.

Diệp Dương Hi từ trên bàn cầm lấy bánh mì dính mứt quả, nói đùa: "Hay về sau chúng ta đến trường cùng nhau, bất quá cậu đến kêu tôi."

"Gọi cậu sao?" Điền Hạ nhìn khóe miệng Diệp Dương Hi dính màu đỏ sậm của mứt quả ngẩn người.

"Đúng vậy." Diệp Dương Hi liếm liếm môi, trong mắt ý cười ngày càng đậm, "Không phải cậu đồng ý nói chuyện yêu đương với tôi sao."

Điền Hạ đột nhiên bừng tỉnh, trên mặt trướng hồng: "Tớ không có, tớ lúc nào..." Đồng ý với cậu.

"Sữa đến rồi đây." Phương Nhược Mai bưng sữa nóng đặt trên bàn, cảm thấy không khí giống như có điểm quái dị, hỏi Điền Hạ, "Tiểu Hạ, mặt con tại sao đỏ vậy? Có phải khó chịu ở đâu không?"

Điền Hạ lắc đầu, rũ mắt không dám ngẩng đầu, "Không, không."

Diệp Dương Hi uống một ngụm sữa, lại ăn hai bánh bao, tinh thần sảng khoái tuyệt đối không giống những người ngủ trễ dậy sớm, "Dì Phương, con ăn xong rồi. Điền Hạ, cậu ăn xong chưa, ăn xong chúng ta liền đi."

Cùng Diệp Dương Hi từ trong nhà đi ra, Điền Hạ hốt hoảng nghĩ tới khi còn nhỏ.

Khi đó bọn họ cũng như vậy cùng đến trường, tay trong tay, cậu một viên kẹo, tớ một viên, cùng nhau đi qua khỏi hẻm nhỏ, cùng nhau đi qua ngã tư đường, đến cửa trường học náo nhiệt, Diệp Dương Hi sẽ buông tay ra trước, cười nói với cô: "Hôm nay tớ ở lại học nhạc với mẹ, cậu về nhà phải cẩn thận."

Tươi cười ôn nhu.

Chỉ là hiện tại.

Điền Hạ cảm thấy cùng Diệp Dương Hi đi cùng một chỗ thật sự áp lực, anh luôn luôn dùng một loại, ừm, khó diễn tả, bằng lời ánh mắt nhìn cô, giống như, giống như thể tùy thời sẽ bắt nạt cô bất cứ lúc nào. Cô bất đắc dĩ đi bên cạnh, chỉ hy vọng cách anh xa một chút, lại xa một chút.

"Cậu cách tôi xa như vậy làm gì, tôi cũng sẽ không ăn cậu." Tay Diệp Dương Hi duỗi ra, xách quai cặp Điền Hạ liền đem cô xách đến bên người, "Nhìn đường một chút."

Bên cạnh là khu vực xanh, trồng một loạt cây thấp, tiểu ngu ngốc này lại đi vào trong, không đụng vào mới là lạ.

Điền Hạ cúi đầu trầm mặc không nói.

Đến nhà ga, Điền Hạ đứng ở đầu trạm, Diệp Dương Hi tại đứng cuối, giữa hai người vừa vặn là đầu xe cùng đuôi xe buýt.

Diệp Dương Hi có chút điểm khó chịu, vật nhỏ này không biết lại đang khó chịu cái gì, thời điểm lên xe lại cố ý không muốn đứng cùng anh.

Hôm nay là ngày đầu tiên đến trường sau kỳ nghỉ dài hạn, bình thường khi xe đến chốt còn có chỗ ngồi nhưng hôm nay thoáng chút đã đứng đầy người.

Điền Hạ dựa vào dáng người nhỏ nhắn của mình, một đường nhảy đến đuôi xe, mà Diệp Dương Hi lại bị chặn ở đầu xe.

Anh cao lớn, một chút liền nhìn thấy bên cạnh cửa hậu tiểu cô nương kia đang cúi đầu giả vờ làm đà điểu, thật sự vừa tức giận vừa buồn cười, tên ngốc này, chờ đến trường học, xem cô còn hướng nào trốn.

Thời điểm xuống xe, Điền Hạ liền đứng bên cửa, cửa xe vừa mở cô liền nhảy xuống xe, chạy còn nhanh hơn thỏ, đáng thương cho Diệp Dương Hi thân hình cao lớn, trên xe còn đầy người, vẫn phải cố sức chen đến cửa hậu. Chờ anh chen xuống xe, Điền Hạ đã sớm chạy mất không thấy người.

Những chuyện xảy ra trong con hẻm ngày hôm đó, trong trường học sáng sớm khắp nơi đều là tên Diệp Dương Hi, từ năm nhất đến năm ba, cơ hồ không ai đều không biết chuyện đó.

Nhâm Thuần tới sớm, thấy Điền Hạ mặt đỏ bừng vào phòng học, lập tức nhào lên ôm lấy cô: "Điền Hạ! Cậu cũng không trả lời lại tin nhắn, tớ thật đau lòng."
Điền Hạ lúc này mới nhớ tới, ngày đó nói làm xong đề liền gọi cho Nhâm Thuần, kết quả cô quên mất, "Thực xin lỗi Nhâm Thuần, tớ không phải cố ý quên."

"Được rồi được rồi!" Nhâm Thuần cũng không để ý, hưng phấn mà lặng lẽ chỉ chỉ vị trí phía sau phòng học, cô nàng hưng phấn khởi, hạ giọng bên tai Điền Hạ, "Cậu xem, bạn gái Diệp Dương Hi đến."

Bạn gái, là cô gái tên Nghiêm Vũ Phỉ sao.

Cuối tháng chín sáng sớm dường như có thể cảm nhận được cái lạnh của mùa đông sắp tới, Điền Hạ mặc áo bó cùng áo lông, ngay cả Nhâm Thuần cũng mặc áo len tương đối dày, nhưng ngồi ở vị trí Diệp Dương Hi, Nghiêm Vũ Phỉ lại chỉ mặc một chiếc áo somi ngắn tay lệch vai, phía dưới một chiếc váy màu vàng nhạt bó sát người, làn váy độ cao chỉ đến đùi ngắn không đến mười cm, tất chân màu đen phối hợp phong cách Punk* bốt ngắn, áo đồng phục học sinh được cô ta thắt tùy ý ở bên hông.

(*Punk bốt ngắn:



Nghiêm Vũ Phỉ rất xinh đẹp, dáng người cũng rất tốt, xương quai xanh đặc biệt quyến rũ, đây cũng là lý do cô ta luôn mặc quần áo hở vai, cô ta rất biết cách tận dụng những điểm mạnh của mình, mặc dù là như vậy rất khác biệt, thậm chí phối hợp chẳng ra cái gì cả, nhưng khi mặc trên người đều tỏ ra một vẻ đẹp trẻ trung.

Vẻ đẹp tùy ý mĩ lệ giống hệt Diệp Dương Hi không có sai biệt.

Lớp học bất luận nam nữ đều ở đây xem cô ta.

Nhâm Thuần nói từ sáng sớm Nghiêm Vũ Phỉ đã đến, nhìn bộ dáng chắc chắn đang đợi Diệp Dương Hi.

Khi cô nghe Nhâm Thuần nói chuyện, Điền Hạ có thể nhìn thấy con ngươi xinh đẹp Nghiêm Vũ Phỉ nhanh chóng phấn khởi thay đổi chuyển hướng về phía cô, trong mắt lộ vẻ ngọt ngào đến không thể tan biến.

Diệp Dương Hi từ phía sau lưng che ánh mắt Điền Hạ lại, giống như ác bá hù dọa: "Nói, tôi là ai. Không nói liền đem chuyện vừa rồi tính liền một thể, lần sau lại chạy nữa tôi liền đem chân của cậu đánh gãy, xem lần sau cậu còn chạy nữa không."

Thật lâu sau anh cũng không nghe được thanh âm nào phát ra.

Diệp Dương Hi mẫn cảm nhận được trong lòng bàn tay nhanh chóng tràn ra một trận ẩm ướt có chút ấm áp, anh có chút điểm bối rối, lấy tay ra đem Điền Hạ ngồi ngay ngắn, quả nhiên nhìn thấy nước mắt trên mặt cô, "Cậu tại sao khóc?"

Điền Hạ bụm mặt, không nói một lời chạy ra phòng học.

Nhâm Thuần ở bên cạnh giận mà không dám nói gì lầm bầm một câu, "Cậu dọa cô ấy làm chi." Cũng đuổi theo.

Diệp Dương Hi vốn cũng phải đuổi, Nghiêm Vũ Phỉ lại ở sau đem người hắn giữ chặt, "Dương Hi, tôi có chuyện muốn nói với cậu."Chuông vào học sớm đã đánh qua, trong khu rừng nhỏ bên cạnh sân thể dục, sắc mặt Diệp Dương Hi thoạt nhìn không tốt, "Có chuyện gì nói mau."

Nghiêm Vũ Phỉ lấy điện thoại di động ra cho hắn, hỏi: "Tôi đã gửi tin nhắn cho Hạ Ký Thanh ba ngày rồi, hắn một cái đều không trả lời lại, cái gì đây chứ?"

Diệp Dương Hi không kiên nhẫn khịt mũi một tiếng, "Không biết, đi đi."

Từ ngày cùng Diệp Dương Hi ra ngoài uống rượu, trái tim Nghiêm Vũ Phỉ có thể xem như dính lên trên người Hạ Ký Thanh, nhã nhặn bại hoại,mặt người dạ thú, Hạ Ký Thanh so Diệp Dương Hi càng phù hợp với điều kiện nam thần hoàn hảo trong tâm trí của Nghiêm Vũ Phỉ.

Ngày đó nhân cơ hội Diệp Dương Hi uống say, cô ta lấy cớ đưa anh về nhà, trên đường thừa dịp đem điện thoại di động của Hạ Ký Thanh, WeChat, QQ, weibo, cơ hồ tất cả tài khoản mạng xã hội đều xin tới.

Diệp Dương Hi cũng không cản cô ta, chỉ say khướt: "Đừng lãng phí thời gian, A Ký chính là loại đàn ông"thủ thân như ngọc".

Lúc ấy Nghiêm Vũ Phỉ nghe cũng không hiểu ý tứ của Diệp Dương Hi, đầu năm nay còn có đàn ông thủ thân như ngọc sao? Thôi bỏ đi.

Trong ba ngày nghỉ lễ, Nghiêm Vũ Phỉ chuyện gì cũng không làm, một ngày hận không thể gửi hàng trăm tin nhắn cho Hạ Ký Thanh, kết quả một tin nhắn cũng không trả lời, điện thoại gọi qua, còn chưa vang một tiếng liền cúp máy.

Nghiêm Vũ Phỉ khó chịu, chưa có ai cự tuyệt cô như vậy, người này thật sự chính là không biết điều.

Nhưng chính vì cái người không biết điều đã khiến cô không thể ngủ ngon trong vài ngày.

Trong khu rừng nhỏ gió nhẹ ào ào, giọng Nghiêm Vũ Phỉ mềm mại, ngón trỏ nhẹ nhàng gảy một cái vào ngực Diệp Dương Hi, gọi một tiếng Dương Hi thủ thỉ kiều mị, "Dương Hi, hôm nay cậu hẹn Hạ Ký Thanh ra đây đi, được không?."

Diệp Dương Hi không nặng không nhẹ vung tay, "Tôi dựa vào cái gì giúp cô."

Nghiêm Vũ Phỉ nghịch ngợm chớp mắt, "Bởi vì cậu thích tớ, không phải sao."

Nghe vậy, Diệp Dương Hi biểu tình cứng đờ, khẽ nhíu chân mày, che miệng cười ra tiếng, "Ha ha ha ha ha, mẹ nó cô cũng quá ảo tưởng vào bản thân mình rồi! Ha ha ha ha ha!"

Anh giờ phút này thế nhưng lại có suy nghĩ, nếu là Điền Hạ có một nửa của Nghiêm Vũ Phỉ cậu hiện tại phỏng chừng đã sớm đem người bắt tới tay.

Nghiêm Vũ Phỉ vẻ mặt mất hứng, "Cậu cười cái gì? Diệp Dương Hi, đừng có quá đáng."

Diệp Dương Hi cười cong lưng, ôm bụng nói: "Tôi sao? Ha ha ha, cô thấy tôi quá đáng sao, tôi đem cô mang theo chơi? Tôi còn tưởng rằng cô tốt số, không nghĩ đến, ha ha ha ha ha!"

Nghiêm Vũ Phỉ lạnh mặt hỏi: "Cậu có ý gì?"

"Khụ khụ khụ." Diệp Dương Hi thu liễm tiếng cười, đứng thẳng, tay anh đút túi quần, vân đạm phong khinh* nói: "Trước đó mang cô ra ngoài là vì Hứa Thiên Kỳ nói vận bài cô tốt cho nên mới kéo cô theo đỡ lưng cho cậu ta, nhưng cậu ta không ngờ ngoài trừ thua tiền chính là thua tiền."

*Vân đạm phong khinh: ung dung, điềm tĩnh

"Tôi vốn cảm thấy cô so với những cô gái khác thông minh hơn, kết quả không nghĩ đến cô quá ngu ngốc. Chỉ vừa đem cô theo chơi vài vòng, cô liền cho rằng tôi thích cô sao.Từ lúc đầu ở quán trà thì cô nên tự hiểu rằng sẽ không có người đàn ông nào phải khiến người phụ nữ của mình phải tự chi trả tất cả chi phí. Ấu trĩ."

"Tôi nghĩ cô nên xem lại chính bản thân mình đi". Dứt lời, Diệp Dương Hi lại cười to hai tiếng, vỗ vỗ lá trên đầu vai tiêu sái xoay người rời đi.

"Diệp Dương Hi, cậu khốn kiếp!" mặt Nghiêm Vũ Phỉ xanh mét, nhìn bóng dáng Diệp Dương Hi tức giận dậm chân.

Cô ta luôn luôn kiêu ngạo, cảm giác mình coi trọng ai, là may mắn cho người đó, không nghĩ tới Diệp Dương Hi chẳng những không cảm kích, lại nhục nhã cô ta, vừa nghĩ đến cho rằng Diệp Dương Hi thích mình, lại giống như con ngốc cùng bọn hắn đánh bài, chẳng hề để ý thua tiền bản thân, lại nghĩ tới hôm đó Hứa Thiên Kỳ luôn cười trộm, hiện tại cô ta rốt cuộc hiểu rõ!

Bọn họ là đang cười cô ta ngu ngốc!

Hứa Thiên Kỳ, Diệp Dương Hi!

Chương 17: Viên kẹo bơ 17

Tiết tự học buổi sáng trôi qua một nửa, Diệp Dương Hi cuối cùng cũng quay lại.

Tiết đầu tiên là tiết Anh, lúc giáo viên đang viết báo cáo, nhìn thấy Diệp Dương Hi từ cửa hậu đi vào cái gì cũng không nói, nhíu nhíu mày cũng không phát tiết.

Bỏ qua nháy mắt của Hứa Thiên Kỳ, Diệp Dương Hi trở lại chỗ ngồi liền chống cằm không nhúc nhích nhìn chằm chằm Điền Hạ.

Edit by LIN

Ánh mắt không tự chủ nhìn về phía sườn mặt của cô gái, khuôn mặt của cô gái như được tắm trong ánh mặt trời ấm áp, mềm mềm mại mại, làn da trắng nõn gần như trong suốt, hai má mềm mại chọc Diệp Dương Hi rất muốn véo.

"Sợ đến vậy sao?" ánh mắt của Điền Hạ vẫn là hồng hồng, Diệp Dương Hi có chút áy náy, đổi tư thế ghé vào tay Điền Hạ, cách đồng phục học sinh, trên người cô loáng thoáng truyền đến hương hoa ngọt ngào, nhìn thẳng đến khi trái tim nhẹ nhàng trở thành vũng nước, âm thanh dịu dàng,"Tôi bất quá là dọa cậu thôi, tôi sao có thể đem chân cậu đánh gãy chứ. Đừng giận có được hay không?"

Điền Hạ hạ ngòi bút "jealousy*" viết một nửa, nghĩ đến Nhâm Thuần vừa rồi nói với cô những lời này, hiện tại có chút bối rối.

(*ghen)

Đem cuốn sách chuyển vào trong vách tường, Điền Hạ xoay người, quay lưng lại Diệp Dương Hi.

Diệp Dương Hi thấy cô tựa hồ thật sự tức giận, anh không thể không ra đòn sát thủ.

"Này. Chỉ một viên thôi, buổi sáng dì Phương nói răng nanh của cậu không tốt, đều là do tôi khi còn nhỏ vụng trộm cho cậu kẹo." Diệp Dương Hi tự tay lột giấy gói kẹo, kẹo bơ cứng thơm ngọt loáng thoáng lẻn đến chóp mũi Điền Hạ, buồn cười nhìn thấy biểu cảm thay đổi trên mặt cô biến hóa, cố ý che mắt nói, "Ồ, có ai muốn ăn kẹo thỏ trắng ngọt ngào này không? Tôi bây giờ không nhìn thấy, không biết có ai muốn lấy không."

Giống như dỗ đứa trẻ, trong lòng Điền Hạ khẳng định đã sớm dịu lại, chỉ là hiện tại không phải một viên kẹo liền có thể giải quyết vấn đề.

Kẹo sữa trắng nằm trong lòng bàn tay Diệp Dương Hi một lúc lâu sau cũng không ai tới lấy, thời gian trôi qua, lớp đường trong suốt bên ngoài dường như có chút thay đổi.

"Điền Hạ, cậu đừng bướng bĩnh." Diệp Dương Hi khó chịu, giọng điệu cũng không còn ôn nhu như lúc trước, "Tôi đã xin lỗi, cậu còn muốn thế nào?"

Gò má Điền Hạ lộ ra chút quật cường, cắn chặc môi dưới vẫn không nói lời nào.

Chuông tan học sớm vang lên.

"Cậu không muốn ăn, vậy về sau vĩnh viễn cũng đừng nghĩ tới." Diệp Dương Hi cũng không để ý giáo viên còn trên bục giảng, đứng dậy đem kẹo bơ trong tay ném vào thùng rác, bỏ đi ra ngoài, trong lòng bàn tay mơ hồ cảm nhận được nhớp nháp của lớp đường bị tan ra làm thế nào cũng không thoát được.

"Diệp Dương Hi!" Giáo viên Anh vốn nghĩ tan học muốn tìm anh nói chuyện, đã không tôn trọng giáo viên, lại đến muộn, bây giờ còn dám trước mặt bà ngông cuồng ngang ngược về sớm, dù là giáo viên Anh tính tình tốt cũng bị tức đỏ mặt.

Hứa Thiên Kỳ vui vẻ vui vẻ đuổi theo sau lưng Diệp Dương Hi, "Dương Hi, Dương Hi, chờ tôi!"

"Loạn rồi, học sinh này thật sự điên rồi! Tôi thế nào cũng phải nói chuyện lại với giáo viên chủ nhiệm các em!"Giáo viên Anh ngay cả giảng bài đều quên, đi thẳng đến văn phòng chủ nhiệm lớp cáo trạng.

Sau khi tan học Nhâm Thuần chạy tới bên người Điền Hạ, thấy hốc mắt cô hồng hồng, đoán được vừa rồi cô cùng Diệp Dương Hi cãi nhau, đau lòng ôm chặt đầu vai cô, khuyên giải an ủi: "Điền Hạ, đừng buồn. Diệp Dương Hi tuy đẹp, nhưng lại không ngăn được cặn bã của mình, chúng ta về sau một lòng một dạ học, không cần thích hắn."

Điền Hạ khịt khịt mũi muốn đem nước mắt nhịn xuống, lại nhìn thấy giấy gói kẹo còn nằm trên bàn học, giấy gói kẹo xanh trắng xen kẽ tựa hồ còn giữ lại nhiệt độ cơ thể của anh, nước mắt cô cuối cùng nhịn không được bắt đầu rơi xuống.

Vừa rồi trong phòng lấy nước, Nhâm Thuần hỏi cô: "Điền Hạ, cậu thích Diệp Dương Hi có phải không?"

"Tớ không có."

"Vậy tại sao bây giờ cậu lại khóc? Nhất định là nhìn thấy Nghiêm Vũ Phỉ tìm đến hắn, cậu cảm thấy không thoải mái, cho nên mới sẽ phản ứng lớn như vậy có phải không?"

Điền Hạ cũng không biết tại sao mình khóc, chỉ nhìn thấy Nghiêm Vũ Phỉ ngồi ở chỗ kia cười, Diệp Dương Hi còn hù dọa uy hiếp cô, trong lòng liền cảm thấy có chút ấm ức.

"Nếu cậu không thích cậu ta, vì sao lại thấy khó chịu?"

Đúng vậy, vì sao cô khó chịu chứ.Loại cảm giác này đối với Điền Hạ mà nói thật sự quá xa lạ, nó mang theo chút chua xót, mang theo chút mất mác, có thời điểm nói không rõ có chút đau đớn.

Cô sợ, sợ những cảm giác này. Edit by LIN

Nếu trong lòng cô hiện tại chua xót ủy khuất này gọi là thích, thì cô không muốn.

Từ nhỏ đến lớn, mọi thứ Diệp Dương Hi mang cho cô hết thảy đều là mới mẻ, thú vị, xa lạ, cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, cô bắt đầu sợ, sợ hãi hết thảy những gì cô không biết, không rõ ràng, không hiểu chuyện.

Cuộc sống của cô vốn êm đềm bình dị như mặt nước, bình tĩnh, không khúc quanh, trong veo thấy đáy. Nhưng từ khi Diệp Dương Hi xuất hiện lại làm cho hồ nước an tĩnh phải gợn sóng, bọt nước cuồn cuộn, trở nên đục ngầu.

Từ khi còn nhỏ anh luôn khiến cô sợ hãi, lo lắng, cảm thấy khẩn trương. Đến bây giờ cũng không kết thúc.

Cô không muốn thích anh, bởi vì một khi đã đồng ý cô sợ anh sẽ phá vỡ cuộc sống, phá vỡ những thói quen sinh hoạt, mà chính cô lại không muốn điều đó.

Chủ nhiệm lớp nhận được kiến nghị của giáo viên Anh vốn là hùng hổ muốn tới dạy dỗ Diệp Dương Hi, nhưng cả một ngày anh cũng không trở lại.

Điền Hạ nghe chủ nhiệm lớp ở trong phòng làm việc thở dài, "Lớp tôi một Hứa Thiên Kỳ liền đủ làm tôi đau đầu, hiệu trưởng lại cố tình nhét thêm vào Diệp Dương Hi, cả ngày không phải ngủ chính là trốn học, chỗ nào giống học sinh. Thầy xem kỳ thi lần này, điểm trung bình của lớp tôi đều bị cậu ta kéo xuống."

Giáo viên Toán: "Quên đi. Lại nói, không phải lớp cô còn có Điền Hạ sao, đứa bé thực ngoan, lần này lại đứng nhất."

Chủ nhiệm lớp còn nói: "Đúng rồi, thật may Điền Hạ không bị Diệp Dương Hi làm ảnh hưởng, không thì tôi cũng không dám cho bọn họ ngồi cùng bàn."

"Có mất mới có được, có được tất có mất." nghĩ thoáng chút đi, cha mẹ bọn họ còn không quan tâm con của mình cái dạng gì, chúng ta làm giáo viên làm sao có năng lực đó."

Lời của giáo viên Toán, Điền Hạ cảm thấy có chút chói tai.

Phương Nhược Mai từng nói, Diệp Dương Hi có thể vào học tứ trung, cũng do chú Diệp phải tìm không ít quan hệ.

Chờ bên trong an tĩnh lại, Điền Hạ mới ôm sách bài tập gõ đi vào. Thấy cô, các giáo viên trong văn phòng đều mỉm cười, giáo viên Toán còn nói đùa muốn đề nghị hiệu trưởng, đem Điền Hạ chuyển tới lớp học của chính mình.

Chủ nhiệm lớp nghe vậy lập tức khẩn trương lôi kéo tay Điền Hạ, đắc ý nói: "Khó mà làm được, Điền Hạ chính là học sinh ngoan của tôi, tôi coi em ấy như con gái, thầy muốn đem con gái của tôi cướp đi, đều không có cửa!"

Giáo viên Toán nói đùa: "Điền Hạ, em xem cô Cao đối với em thật tốt; đem em làm con gái luôn rồi. Dứt khoát, em liền nhận cô Cao làm mẹ nuôi luôn đi!"
Trong văn phòng nhất thời vang lên một mảnh nói cười, lần đầu tiên Điền Hạ nhìn các thầy cô đùa giỡn cảm thấy có chút không quen.

Về đến nhà đã muốn tám giờ, nhìn tòa nhà đối diện tối như mực, Điền Hạ nhịn không được nghĩ, Diệp Dương Hi còn chưa về nhà, anh sẽ đi đâu? Cô hôm nay không để ý tới anh, có phải cô quá đáng rồi hay không?

Ngày thứ hai Diệp Dương Hi cùng Hứa Thiên Kỳ như trước cũng không tới trường.

Ngày thứ ba cũng vậy.

Ngày thứ tư Hứa Thiên Kỳ đến, nhưng Diệp Dương Hi như cũ vẫn không xuất hiện.

Ngày thứ năm sau khi tan học, tất cả học sinh đều đã tan học, trực nhật phải đi đổ rác, trong phòng cũng chỉ còn Điền Hạ cùng Nhâm Thuần vẫn phải thảo luận về chủ đề tiếp theo của kỳ báo, đột nhiên một chiếc cặp bị người khác ném tới trên bàn học của cô.

Điền Hạ kinh ngạc ngẩng đầu, chiếc áo khoác màu đen cùng với nón che khuất nửa khuôn mặt Diệp Dương Hi, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Điền Hạ, sau lưng anh Hứa Thiên Kỳ cùng Bối Lôi cười trộm nói: "Khốc, đã buổi chiều còn mang mũ."

"Diệp Dương Hi... Đây là?" Nhâm Thuần tự giác nhường vị trí, Điền Hạ trơ mắt nhìn Diệp Dương Hi hướng mình đi đến, một tay kéo khóa túi sách, vị ngọt của kẹo bơ cứng nhàn nhạt nhẹ nhàng đi ra.

"Còn giận sao?"

Điền Hạ ngây ngốc nhìn kẹo bơ xếp thành đống trong cặp sách, hốc mắt nóng nóng nói không ra lời.

"Những thứ này đều cho cậu, nhưng dì Phương có nói răng nanh của cậu không tốt, cho nên về sau một ngày chỉ có thể ăn một viên." Diệp Dương Hi từ trong túi tiền lấy ra một viên, từ trong giấy gói kẹo bóc đưa cho cô, "Ăn rồi chúng ta liền huề."

Điền Hạ nghẹn ngào gian nan mở miệng, "Nhưng cậu nói, về sau đều không có kẹo sao."

"Ai bảo cậu giận tôi." Diệp Dương Hi bấm một cái trên khuôn mặt Điền Hạ, thấy nước mắt cô lưng tròng, luyến tiếc nhẹ tay, nhéo nhéo, "Mở miệng, a, không ăn liền thay đổi."

Kẹo bơ cứng thơm ngọt trong miệng tiêu tan, ngọt ngào tràn ngập toàn bộ khoang miệng.

Điền Hạ mím môi, dùng mu bàn tay che khuất ánh mắt, sợ anh nhìn thấy cô khóc.

"Tiểu ngu ngốc."

Nhâm Thuần ở một bên nhìn Diệp Dương Hi lộ ra ôn nhu tràn ngập sủng nịch mỉm cười, trái tim đập loạn muốn lao ra lồng ngực, cô muốn thu hồi trước câu nói kia, đẹp trai như vậy, sao có thể cặn bã chứ!

Edit by LIN

Ở cửa phòng học Bối Lôi cũng bị vẻ mặt dịu dàng của Diệp Dương Hi là hoảng sợ, siết chặt cổ Hứa Thiên Kỳ hưng phấn nói: " Nguyên lai Dương Hi thích Điền Hạ?! Mẹ nó!"

Hứa Thiên Kỳ thiếu chút nữa không thở được, "Buông tay, ken két ken két, buông tay! Khụ khụ khụ! Cậu điên sao, thiếu chút nữa đem lão tử siết chết!"

Hai người bọn họ đùa giỡn nhắc nhở Diệp Dương Hi, anh đứng dậy khom lưng xoa xoa tóc Điền Hạ, "Tớ theo bọn họ chơi bóng, cậu về trước. Trên đường cẩn thận."

Lúc trực nhật trở lại, Điền Hạ cùng Nhâm Thuần đều ngồi ở trên vị trí ngẩn người, "Các cậu sao còn chưa đi? Đây không phải là túi sách của Diệp Dương Hi sao, cậu ấy đến từ khi nào vậy, còn có trở về không lấy, tớ chắc sẽ không cần chờ cậu ấy trở về để khóa cửa chứ?"

Nhâm Thuần nói nhỏ: "Cảm giác của tớ không sai, cảm giác của tớ quả nhiên không sai, cậu ấy thích Điền Hạ, cậu ấy vẫn luôn thích Điền Hạ, tớ thật sự là..."

Học sinh trực nhật: "??? Cậu đang nói gì?"

Điền Hạ ngẩng mặt, hai bên khóe môi có độ cong nhàn nhạt: "Cậu cứ trực tiếp khóa cửa, túi sách tớ giúp cậu ấy cầm."

(Lin: Đăng bù chap của tuần trước nhé. Cảm ơn các cậu ủng hộ mình.)

Chương 18: Viên kẹo bơ 18

Vào giữa tháng mười, trường học theo thường lệ tổ chức đại hội thể dục thể thao mùa thu.

Lớp một của khối mười một có thể nói là lớp trọng điểm, hầu hết các học sinh trong lớp đều có thành tích học tập tốt, nhưng đối với phương diện thể dục lại không giỏi. Ngoại trừ những nam sinh thỉnh thoảng chơi bóng rỗ, những học sinh khác ngay cả giờ thể dục phải hoạt động nóng người cũng lười tham gia. Mọi người đối với đại hội thể dục thể thao có thể xem vui vẻ, nhưng đối với tham gia thi đấu liền thiếu thiếu. Chung quy thi chạy bộ đều quá mệt, bình thường lên lớp mệt tâm trí, đại hội thể dục thể thao lại mệt cơ thể, bọn họ tốt nhất vẫn thích xem náo nhiệt hơn.

Phương án như vậy trực tiếp đưa đến cho ủy viên thể dục Bối Lôi có chút khó xử, đứng trên bục giảng Bối Lôi cầm phiếu báo danh tham gia thi đấu đại hội thể dục vò đầu bứt tai, "Im lặng một chút, hạng mục lớp chúng ta trước mắt còn thiếu rất nhiều người, đợi cô Cao đến tớ liền hỏi thử xem!"

Lớp học đối với thể dục ngoài Bối Lôi, cũng chỉ có Diệp Dương Hi cùng Hứa Thiên Kỳ tự thân vận động mà ra, ba người bọn họ cơ hồ đem hạng mục trên phiếu báo danh đều đăng ký một lần, nhưng hạng mục ở chỗ hắn còn rất nhiều chỗ trống, nhất là những hạng mục của các nữ sinh.

"Đám nữ sinh này cũng thực lười!" Bối Lôi nhìn phiếu báo trên tay nhiều chỗ trống, bực tức, "Các nữ sinh này như thế nào lại lười như vậy, đại hội thể thao chỉ dựa vào ba người chúng ta thi đấu sao được, đến thời điểm lớp chúng ta thi đấu một nữ sinh cũng không có, nghĩ tới thật đáng sợ! Lê Nhã, cậu! Cậu làm gì cũng phải đăng ký một hạng mục chứ!"

"Dựa vào cái gì!" Lê Nhã không chút để ý xoa móng tay, "Nữ sinh chúng tôi cũng không nhàn rỗi, đội cổ động viên còn đang chờ. Lại nói, bên ngoài gió với cát lớn như vậy, cứ chạy bộ như vậy, sẽ làm da tớ xấu mất, không đi."

Bối Lôi dùng tờ báo danh che mặt, "Da của cậu bình thường cũng không đẹp, thêm gió với cát cũng không gây ảnh hưởng."

"Cậu thì biết cái gì! " Lê Nhã ném quyển sách.

Hứa Thiên Kỳ nhìn cũng không chịu nổi, nhảy lên bục giảng, "Đừng ồn, thắng thua đều liên quan đến danh dự của lớp chúng ta, tất cả đều phải tham gia, lão tử không muốn lớp hai cách vách chê cười. Từng hạng mục này, dù sao cũng phải có người tham gia. Không phải chỉ có riêng nữ sinh, nam sinh đều phải tham gia. Lý Phái, tôi nhớ không phải cậu từng tham gia thi ném cầu sao, vậy liền đăng ký ném cầu đi."

Lý Phái gục xuống bàn vẽ vòng vòng, không kiên nhẫn nói: "Được được được, tôi chỉ tham gia một hạng mục này thôi."

"Tốt tốt, vậy còn ai có sở trường nào nữa không? Nhanh tới đăng ký, đừng để tôi chỉ định, ầm ĩ khó chịu."

Có người bắt đầu, lúc sau liền tương đối thuận lợi.

"Tớ tham gia chạy nhanh đi..."

"Tôi nhảy xa."

"100 mét."

...

Tiết sinh hoạt trôi qua một nửa, những hạng mục thi đấu của đại hội thể dục thể thao cuối cùng cũng hoàn thành bảy tám phần, đội cổ động viên do Lê Nhã tổ chức lựa chọn cũng dần dần thành hình.

Bối Lôi hưng phấn cùng Hứa Thiên Kỳ trên bục giảng thương lượng có nên đặt logo độc đáo cho mỗi người hay không, khiến cho mọi người vừa thấy liền biết là học sinh của lớp một thi đấu. Nhưng Hứa Thiên Kỳ lại đang suy nghĩ đồng phục của đội cổ vũ vẫn nên là chiếc váy ngắn hay không.

Lớp học phút chốc trở nên náo nhiệt.

Điền Hạ ở chỗ ngồi vùi đầu hoàn thành bài tập tiếng Anh, Diệp Dương Hi đâm chọc khuỷu tay của cô hỏi: "Với tốc độ ngày hôm qua, tớ nghĩ cậu có thể đăng ký hạng mục chạy nhanh 60m hoặc 100m, nữ sinh như cậu chạy nhanh như vậy đúng là có chút khó tin."

Nói đến ngày hôm qua, Điền Hạ nhịn không được đỏ mặt.

Ngày hôm qua thời điểm tan học cô vốn muốn về nhà, nhưng Diệp Dương Hi lại cố tình kéo cô nói muốn mang cô ra ngoài chơi, cô cho rằng anh nói đi chơi là đi phòng bi da, cũng không nghĩ anh thế nhưng kéo cô bar.

Lúc đó không đến tám giờ, đối với dạ trường quán Bar mà nói còn quá sớm, tuy rằng không có người nào, nhưng âm nhạc điếc tai nhức óc cùng ngọn đèn chói mắt cũng làm cho lần đầu tiên đi dạ trường của Điền Hạ cả người cũng không được tự nhiên, nhất là những âm thanh lớn như tiếng nổ của đạn làm lục phủ ngũ tạng của cô đều lắc lư khó chịu.

Cô thật sự không thể ở lại dù chỉ một giây, nắm chặt túi sách xoay người liền chạy.

Diệp Dương Hi đang gọi điện cho Hạ Ký Thanh, chậm một bước, chờ anh đuổi theo ra ngoài, cũng không còn thấy bóng dáng Điền Hạ.

Bây giờ suy nghĩ một chút, cô thật sự cảm thấy bên trong quán rượu thế nhưng có thể cảm nhận được cảm giác say xe, thật không thể nào tin được.

Điền Hạ vốn đang ngồi bỗng nhiên nằm xuống bàn, mặt cô núp ở bả vai, lên tiếng nói: "Nhâm Thuần nhường tớ tham gia đội cổ động viên."

Bởi vì nếu tham gia đội cổ động viên liền có thể không cần thi đấu hạng mục, cho nên rất nhiều nữ sinh đều báo danh đội cổ động, vốn dáng người của Điền Hạ không đủ tư cách tham gia, nhưng Nhâm Thuần giúp cô đi cửa sau, đúng lúc đội hình phía sau của Lê Nhã cũng thiếu người.

Điền Hạ từ nhỏ đến lớn đều không thể tham gia những hạng mục của đại hội thể thao, cơ thể cô yếu, dễ phát bệnh, vận động ra mồ hôi lại trúng gió, liền mạo cảm, cho nên bình thường cô chỉ có thể ở trong lớp làm việc vặt, dọn dẹp thu dọn, hoặc phát radio cho trường.

Lần này Nhâm Thuần tranh thủ đăng ký cho cô đến đội cổ động giúp đỡ, cô cũng thực quý trọng.

"Đội cổ động viên?" Diệp Dương Hi nghĩ đến vừa rồi Hứa Thiên Kỳ có nói đồng phục của đội cổ động là váy ngắn, xoa xoa tóc Điền Hạ, đứng dậy hướng bục giảng đi tới.

Điền Hạ không biết anh muốn làm cái gì, chung quy đội cổ động viên ván đã đóng thuyền muốn thay đổi cũng không được.

Kẹo bơ cứng được cô cho vào trong túi không thể làm giảm lo lắng của cô, mỗi lần đối mặt với Diệp Dương Hi, tim cô vẫn không tự chủ bắt đầu khẩn trương đập.

May mà Diệp Dương Hi gần đây cũng không có nói với cô những lời kỳ quái, sẽ khiến cảm xúc của cô mất khống chế.

Vì để giảm bớt gánh nặng tâm lý nên học tập đã trở thành phương tiện giảm căng thẳng duy nhất của cô.

Gần đây Diệp Dương Hi rất thích đem cô ra ngoài chơi nhưng đều bị cô cự tuyệt, anh nói cô học như vậy sẽ rất dễ trở thành mọt sách, một tuần sau đó liên tiếp anh luôn đến nhà cô ăn cơm, rồi hướng Phương Nhược Mai tiến hành phương thức tẩy não. Nói cô học nhiều quá sẽ khiến thể mệt mỏi, căng thẳng, mẹ Phương nghe vậy thế nhưng lại đồng ý, lại hứa với anh về sau một tuần sẽ có một ngày cho anh mang cô ra ngoài hóng gió một chút.

Edit by LINĐảo mắt đại hội thể thao chính thức bắt đầu.

Váy ngắn trong kế hoạch của Hứa Thiên Kỳ thoát chút tiêu tan, bởi vì chủ nhiệm lớp ngày hôm qua trực tiếp tuyên bố sơmi trắng quần bò chính là đồng phục của đội cổ động, những chiếc váy ngắn mà Hứa Thiên Kỳ đặt ở trên mạng chỉ có thể trả về.

Bối Lôi cũng đã tưởng tượng những logo đặc biệt cho lớp kết quả trường học lại thống nhất đại hội thể thao tất cả học học đều phải mặc đồng phục, hắn đành phải đến quầy hàng mua hai con dấu hoa hồng màu đỏ, trên tay vận động viên đóng một cái.

Nữ sinh đối với con dấu hoa hồng không có dị nghị gì, bất quá trong lớp học có mấy nam sinh tự xưng là nam tử hán khí thế kiêu ngạo ngược lại phàn nàn oán than dậy đất.

Vào sân sau, Điền Hạ vốn muốn theo Lê Nhã về lớp học thay quần áo, Bối Lôi lại cầm phiếu báo danh ngăn cản cô.

"Điền Hạ, cậu đi đâu, hạng mục của cậu sắp thi đấu rồi, nhanh lên theo tớ qua đó."

Điền Hạ bối rối: " Hạng mục của tớ sao?"

"Đúng vậy, Diệp Dương Hi đã đăng ký cho cậu. Đi nhanh một chút, mau cùng tớ qua đó, bắt đầu thi rồi." Bối Lôi sợ cô bỏ chạy, lôi tay cô không chịu buông.

Điền Hạ lúc này mới nhớ tới ngày đó Diệp Dương Hi nói cô nên tham gia chạy nhanh, không nghĩ đến anh thế nhưng thật sự đăng ký giúp cô.

Cô vốn cho rằng gia nhập đội cổ động viên liền vô sự, đúng rồi, còn đội cổ động đâu.

Điền Hạ giãy giụa nói: "Nhưng tớ, tớ còn phải tham gia đội cổ động."

Lê Nhã lúc này nói: "Xin lỗi Điền Hạ, tớ quên không chuẩn bị đồng phục cho cậu rồi."

Ngày đó Diệp Dương Hi nói với cô ta, vóc người Điền Hạ thấp, người lại cứng đơ, đứng ở đội cổ động viên trong khẳng định làm xấu đội hình, hơn nữa cô cũng sẽ không nhảy theo đội, nhiều nhất cũng chính là chạy theo làm đông đội hình, còn không bằng giúp cô đi tham gia chạy bộ.

Lê Nhã nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn đem tên Điền Hạ trong đội cổ động trong xóa đi.

Bối Lôi thấy thế, hưng phấn nói: "Điền Hạ, đây là hạng mục đầu tiên của lớp chúng ta, cậu nhất định không được bỏ cuộc!"

Điền Hạ muốn khóc, nếu biết Diệp Dương Hi từ lâu có ý định đăng ký cô đi chạy bộ, thì sao có thể cho cô toàn tâm gia nhập đội cổ động chứ.

Càng nghĩ, Điền Hạ siết chặt nắm tay, cắn răng đáp ứng: "Được rồi, tớ đi cùng cậu."

Những nữ sinh tham gia chạy 60m đợt một vừa kết thúc, Điền Hạ cùng nữ sinh trước đó thay thế, Hứa Thiên Kỳ vừa trông thấy Điền Hạ lập tức nhảy đến bên người cô, nào bóp vai nào đấm lưng, "Tới lớp chúng ta rồi, Tiểu Hạ Hạ cố lên cố lên!"

Diệp Dương Hi thấy cô khẩn trương sắc mặt tái nhợt, đoán được nhất định ở phía sau nắm chặt nắm tay, tiến lên cười xoa xoa gáy của cô: "Không sợ, chạy xong cho cậu ăn kẹo."

Điền Hạ hít sâu một hơi, "Được."

Hứa với anh là một chuyện, chân chính đứng lên đường băng lại là một chuyện khác.Đều nói lâm trận mới mài gươm. Điền Hạ rõ ràng ngay cả súng đều không chuẩn bị liền bị đẩy ra chiến trường, cuộc chiến này sao có thể đánh thắng đây?

Vì lần đại hội thể thao lần này, các học sinh đều chuyên tâm nghiêm túc chuẩn bị. Mỗi ngày sau khi tan học Điền Hạ cơ hồ đều có thể nhìn thấy học sinh ở trên sân thể dục luyện tập chạy bộ, luyện nhảy xa.

Cô tay không mà đến, sao có thể cùng người khác thi đấu?

Đường băng được phân chia thành sáu làn, Điền Hạ đứng ở làn thứ nhất, bên cạnh bạn học nữ đều đang vận sức chờ vận động, chỉ có cô sợ hãi nhìn thầy thể dục cầm súng lệnh ngẩn người.

Bối Lôi đứng bên cạnh đường đua nhìn Điền Hạ, lòng bàn tay gấp gáp, đứng lải nhải, "Cậu nói xem cậu ấy vừa bắt đầu liền té đi?"

Hứa Thiên Kỳ đánh hắn một cái, bĩu môi, "Xui xẻo! Có đại ca ở đây, người ngã cũng không phải Tiểu Điền Hạ."

"Dương Hi, cậu nói xem?" Bối Lôi nửa tin nửa ngờ nhìn về phía Diệp Dương Hi, phát hiện không có ai, " Dương Hi đâu?"

Diệp Dương Hi ngồi xổm bên người Điền Hạ, dùng âm thanh chỉ có hai người bọn họ nghe, nói: "Chốc lát đừng nghe súng lệnh, nghe theo tớ."

Điền Hạ liều mạng muốn cho chính mình tập trung lực chú ý, lúc này thậm chí không dám phân tâm ngẩng đầu lên nhìn anh, "Nhưng tớ không nghe làm sao chạy được?"

Diệp Dương Hi cười: "Đứa ngốc, nghe tôi nói."

Tiếng trọng tài vang lên: "Các tuyển thủ tập trung!"

Điền Hạ càng khẩn trương hơn, hai tay chống bên cạnh đều phát run.

Diệp Dương Hi lại đột nhiên nói: "Cậu có biết tôi thích cậu hay không?"

Cô không hiểu anh đang nói cái gì, vẻ mặt muốn khóc, hốc mắt hồng hồng, ngay cả nói chuyện cũng run cầm cập, "Cái gì, cái gì?"

"Tôi vẫn luôn muốn hôn cậu, cậu thích ăn kẹo như vậy, không biết miệng của cậu có phải cũng ngọt như đường hay không."

Điền Hạ mặt trướng hồng: "Cậu, cậu đang nói cái gì?"

"Như vậy đi, nếu tôi bắt được cậu, cậu liền cho tôi hôn một chút có được hay không?"

"Diệp, Diệp Dương Hi..."

Diệp Dương Hi nhìn thấy trọng tài giơ súng lệnh lên, "Chuẩn bị!" Mặt Điền Hạ đỏ lan rộng đến cổ.

Anh cong môi cười: "Chuẩn bị, tôi tới đây."

"Đừng, cậu đừng..."

"Chạy!"

Đại não của Điền Hạ còn chưa kịp thích nghi, cơ thể đã nhanh chóng phản ứng.

Bên tai truyền đến những tiếng ong ong, mặt Điền Hạ bị gió thổi có chút thay đổi, giọng nói Diệp Dương Hi lại vang đến bên tai cô, " Tôi đến đây."

Không thể, không thể.

Điền Hạ vùi đầu, một đường liều mạng chạy, tóc bị gió thổi rối loạn cô cũng mặc kệ, cát thổi vào mắt cô cũng mặc kệ, tất cả những gì cô biết bây giờ chỉ có thể tăng tốc lại tăng tốc.

Mỗi lần bị anh trêu cô theo thường lệ chỉ nghĩ đến chạy, hiện tại trong đầu chỉ nghĩ đến muốn thoát khỏi anh.

Rất nhanh, cô bỗng nhiên nghe bên người vang lên to lớn tiếng hoan hô, "Cố lên, cố lên, Điền Hạ cố lên! A a a a, Điền Hạ số một, Điền Hạ là nhất! Điền Hạ số một!!"

Thi đấu, đây chính là thi đấu, cô hiện tại thi đấu!

Trong nháy mắt, cô không còn nghe thấy một giọt âm thanh nào nữa. Một trận gió tựa hồ quét qua mặt cô, Điền Hạ như ở trong mộng bừng tỉnh muốn phanh lại, nhưng không còn kịp rồi —— cô đâm vào vòng tay mang theo mùi thơm bạc hà ấm áp.

Hai mắt cô tối sầm, cả người chúi xuống đường băng, cô chỉ ý thức được chính mình đã đụng phải người khác, thời điểm sắp ngã sấp xuống, một đôi tay ôn nhu ôm chặt cô.

Giọng nói khẽ mỉm cười của Diệp Dương Hi vang trên đỉnh đầu.

"Bắt được rồi."

Chương 19: Viên kẹo bơ 19

Đợi đến khi Điền Hạ tỉnh lại đã trong phòng y tế.

Nhâm Thuần ngồi bên cạnh giường, thấy cô mở mắt, lập tức nhào lên ôm cô, " Điền Hạ, cậu rốt cuộc cũng tỉnh rồi!"

"Nhâm Thuần?" Điền Hạ ngồi dậy mới cảm thấy choáng váng hoa mắt, cô hỏi: "Sao tớ lại ở đây?"

"Cậu té xỉu! Giáo viên nói cậu ít tập luyện, nên thiếu máu, cho nên chạy bộ xong liền té xỉu. "Nhâm Thuần níu chặt vạt áo của chính mình, sơmi trắng nhăn thành một cục, lúc nói chuyện ánh mắt hâm mộ nhìn Điền Hạ, "Bất quá may mắn Diệp Dương Hi đỡ được cậu, sau đó cậu ấy một đường đem cậu ôm công chúa đưa đến phòng y tế. Oa, những nữ sinh trên sân thể dục đều hâm mộ!"

Là anh đưa cô đến sao.

Mặt Điền Hạ ửng đỏ, hình ảnh Nhâm Thuần nói cô cũng không dám tưởng tượng, "Vậy, vậy cậu ấy đâu rồi?"

"Cậu ấy đi thi rồi!" Nhâm Thuần vẻ mặt hưng phấn, "Cậu khá hơn chút nào chưa? Chúng ta ra ngoài xem bọn hắn thi đấu đi!"

Điền Hạ có chút thiếu máu, nhưng té xỉu chính vì cô do lo lắng khẩn trương, hiện tại đã bình tĩnh, lại uống nước đường, cơ thể rất nhanh liền khỏe lại.

Cùng Nhâm Thuần trở lại sân thể dục, chủ nhiệm lớp đang mang theo đội cổ động đến cổ vũ cho mọi người, thấy Điền Hạ đến, hỏi thăm hai câu liền nhường chỗ cho cô ngồi đợi, dưỡng túc tinh thần, buổi chiều còn có trận chung kết 60m chờ cô.

Diệp Dương Hi lúc này đang tham gia hạng mục 100m thi đấu dành cho nam, Điền Hạ vốn muốn cùng Nhâm Thuần đi cổ vũ cho anh, chuyện vừa rồi cô còn chưa kịp cám ơn anh, nhưng chủ nhiệm lớp cũng đã nói vậy, cô cũng không thể làm trái, vì thế liền trở lại lớp, giúp ủy viên học tập hoàn thành bản thảo.

Ủy viên học tập gọi Phương Phương, là một nữ sinh vô tư tính tình thẳng thắng, cô ấy đem Điền Hạ bên người ngồi xuống, làm động tác hoan hô, "Điền Hạ, cậu không hổ là Điền Hạ! Bình thường nhìn thấy cậu im lặng, dịu dàng thanh tú, không nghĩ đến cậu lại chạy nhanh như vậy! Hạng nhất nha!"

Điền Hạ mặt đỏ, rũ mắt xuống, lông mi dài run lên, "Tớ, cám ơn, kỳ thật tớ cũng không vận động nhiều, vừa rồi chỉ là may mắn. Hơn nữa, hơn nữa tớ lo lắng cho thi đấu chiều nay."

Phương Phương cảm thấy bộ dạng xấu hổ này của Điền Hạ thực sự rất đáng yêu, ôm lấy cô, "Điền Hạ cậu đáng yêu quá! Không sao, tất cả mọi người đều nhìn thấy nỗ lực của cậu, cậu khỏe là tốt, không cần quá lo lắng!"

Người bên cạnh thấy thế nhắc nhở Phương Phương, "Phương Phương, hạng mục của cậu sắp bắt đầu rồi... Điền Hạ vừa té xỉu, cậu đừng đem cậu ấy lắc nữa."

"Đúng đúng đúng, tớ quên mất!" Phương Phương ngượng ngùng cười cười, đưa cho Điền Hạ một cây viết, "Điền Hạ, đợi tí nữa tớ cũng phải thi đấu, bất quá hơi lâu một chút, bản thảo liền nhờ cậu!"

Điền Hạ tiếp nhận bút, mắt cong cong, cười ngọt, "Được, vậy cậu cố gắng lên!"

"Trận đấu vòng loại 100m của nam sinh, tổ thứ nhất: Trần Mộc, Phùng Gia Hân, Trương Sơn, Trương Hâm, Phương Bác, Hứa Thiên Kỳ, mau đến đường băng chuẩn bị, tổ thứ hai đợi tại chỗ."

Chuẩn bị hoàn tất, Hứa Thiên Kỳ nhíu mày hỏi Diệp Dương Hi: "Này, nếu tớ cũng té xỉu, cậu có qua đỡ tớ không?"

Bối Lôi: "Cậu cũng không phải Điền Hạ! Ngu ngốc!"

Diệp Dương Hi nham hiểm: " Nếu cậu xỉu, tôi ngay tại chỗ đào hầm đem cậu chôn."

"Thao! Các cậu, không có lương tâm!" Hứa Thiên Kỳ hít sâu một hơi, bắt đầu hoạt động gân cốt, "Hừ, lão tử không lấy được giải nhất liền không phải họ Hứa!"

Lời nói hùng hồn lại nhận được những cái nhìn khinh bỉ của các vận động viên khác, mà Hứa Thiên Kỳ toàn bộ làm như không thấy.

Nhìn thấy những nữ sinh đội cổ động lớp ba từ phía trên khán đài lên đường băng, cuối cùng còn không quên uốn éo cái mông quay đầu ném hôn gió, "Love you guys!"

Giọng nói cùng động tác làm đội cổ động viên đều muốn nôn ra, Diệp Dương Hi nện trên lưng hắn, mắng: "Nghiêm chỉnh, ghê tởm!"

Giáo viên Anh cùng chủ nhiệm lớp đứng ở một bên, trong tay cầm đồng phục áo khoác của học sinh, trên mặt chủ nhiệm lớp khó có được ý cười, "Hứa Thiên Kỳ, nếu học tiếng anh tốt như vậy, giáo viên Đỗ cũng có thể trẻ vài tuổi!"

Hứa Thiên Kỳ nghe tiếng lại hướng bọn họ hôn gió, "Miss Du, em lấy cho cô giải nhất, cô bù lại điểm tiếng Anh của em được không!"

Giáo viên Anh vừa tức giận vừa buồn cười, "Này tiểu tử! Tốt nhất em thi cho tốt đi!"

Diệp Dương Hi lúc này đi đến bên cạnh Nhâm Thuần, hạ giọng hỏi: "Cậu ấy khỏe rồi chứ?"

Nhâm Thuần một giây trước còn vì Hứa Thiên Kỳ hoan hô cố gắng khàn cả giọng, một giây sau liền biến nhẹ nhàng, "Khỏe, hoàn hảo, cô Cao kêu cậu ấy ở lớp học viết bản thảo."

Diệp Dương Hi ừ một tiếng, nhắc nhở cô xem thi đấu: "Bắt đầu rồi."

Trọng tài giơ súng lệnh: "Các tuyển thủ, chuẩn bị!""Oành!" —— theo súng lệnh vang, trên đường chạy sáu thiếu niên như mũi tên rời cung liền xông ra ngoài.

Thanh xuân của bọn họ, thi đấu thể thao đối thời kỳ trưởng thành của nam sinh mà nói chính là phương thức thiêu đốt nhiệt huyết trong cơ thể tốt nhất, tốc độ chạy càng nhanh, bên tai tiếng gió càng lớn, bọn họ càng hưng phấn.

Nhâm Thuần rất nhanh cùng đội cổ động viên hoan hô: "Cố lên, cố lên! Hứa Thiên Kỳ cố lên!"

"Cố ——lên ——!!!!" Bối Lôi cũng không cam lòng yếu thế, một mình giọng hắn gần như lấn át cả một đội cổ động viên.

Diệp Dương Hi vốn cũng muốn kêu, chỉ là bỗng nhiên cảm giác phía sau hông bị người khác đâm chọc, giọng nam xa lạ ở sau người nói: "Chương Ngư ở khu rừng phía sau trường học chờ cậu."

Theo thường lệ, trường học không cho phép học sinh năm ba tham gia đại hội thể dục thể thao, năm ba ở trên lầu nghe thấy cũng không tập trung học tập, cuối cùng đem bọn họ nhốt trong phòng học, không bằng cho bọn họ thừa dịp đại hội thể thao cuối cùng này buông lỏng một chút.

Vì thế đại hội thể dục thể thao diễn ra hai ngày rưỡi, trường ngoại lệ cho bọn họ tham gia hoạt động hai buổi chiều.

Bây giờ còn là buổi sáng, hiển nhiên không phải thời gian hoạt động của năm ba, nhưng là đối với bọn Chương Ngư mà nói, hoạt động đều do bọn họ định đoạt.

Diệp Dương Hi nhíu nhíu mày, Chương Ngư, rất lâu cậu đã không nhìn thấy hắn, hắn lại muốn làm gì.

Trong khu rừng nhỏ, một góc sương khói ở trong gió lung lay thoáng động, còn chưa lên tới giữa không trung liền bị thổi tan.

Một đám người đang nơi này líu ríu, nữ có nam có, đều là năm ba.

Chương Ngư đem thuốc ném xuống đất đập, không kiên nhẫn hỏi: "Con mẹ nó như thế nào còn chưa tới?"

Đối diện hắn đối diện là một nam sinh thấp bé, run cầm cập: "Tôi nói với hắn, tôi thật sự nói với hắn. Có thể đang tham gia thi đấu, cho nên mới không đến đây..."

"Tham gia thi đấu? Thao!" Chương Ngư đạp một cước lên cạnh bàn, trái bóng rơi xuống, đám người dồn dập tránh đi.

Hắn đang khó chịu, tất cả mọi người im bặt.

"Chương Ngư! Anh muốn chết sao!" Nghiêm Vũ Phỉ lúc này khẽ kêu một tiếng, mọi người ở chỗ này đều bị hoảng sợ.

Vừa rồi cô ta đang tựa vào cạnh bàn bôi son, Chương Ngư đạp phát, thiếu chút nữa hại cô ta ngã sấp xuống, son đều bị lệch. Càng nghĩ càng giận, Nghiêm Vũ Phỉ đem cái gương nhỏ trong tay vứt xuống đất, không để ý trên mặt gương vỡ như mạng nhện, nổi giận đùng đùng với Chương Ngư: "Anh có bệnh đúng không! Tránh ra tránh ra!"

Nghiêm Vũ Phỉ cùng với những nữ sinh khác, không để ý sắc mặt đen như đáy nồi của Chương Ngư, phất phất tóc rời đi.Sắc mặt Chương Ngư âm trầm nhìn bóng dáng Nghiêm Vũ Phỉ, Hầu Tử ghé vào lỗ tai hắn nhẹ giọng nói: "Chương Ngư ca, bớt giận, chị Phỉ cũng bị tiểu tử Diệp Dương Hi kia chọc tức."

Nghe tên Diệp Dương Hi, Chương Ngư một chút cũng không thoải mái, chợt quát một tiếng: "Lăn!"

Điền Hạ cùng Phương Phương vừa mới thi đấu trở về đi WC, lúc đi ngang qua khu rừng nhỏ, hai người bị giọng nói của Chương Ngư làm hoảng sợ.

Trùng hợp lúc này Nghiêm Vũ Phỉ trong rừng đi ra, nhìn thấy Điền Hạ, cô ta hừ lạnh một tiếng, thời điểm hai người đi ngang qua nhau, cô ta nặng nề mà đụng phải Điền Hạ.

Nghiêm Vũ Phỉ dùng khá nhiều lực đẩy cô, Điền Hạ bất ngờ không kịp phòng, may mắn có Phương Phương ở bên cạnh, nhanh tay lẹ mắt đỡ mới không khiến cô ngã sấp xuống.

Phương Phương tính tình thẳng thắng, mở miệng: "Cô đi kiểu gì vậy? Mắt để trên đỉnh đầu đúng không!"

Nghiêm Vũ Phỉ mắt điếc tai ngơ, một chút cũng không ngừng lại, cũng không quay đầu lại đi về phía trước.

"Hừ, cái người này!" Phương Phương còn muốn đuổi theo để hỏi rõ, Điền Hạ may mắn giữ cô lại kịp, "Phương phương, tớ không sao."

"Học sinh năm ba sao lại khó ưa như vậy!" Phương Phương thân thiết nhìn Điền Hạ, vừa rồi va chạm mạnh như vậy, cô sợ Điền Hạ bị đụng đến "hỏng" mất, "Cậu không sao chứ? Có cần phải đi phòng y tế không?"

Điền Hạ mím môi lắc lắc đầu, phía sau lưng âm thầm chảy ra một tầng mồ hôi lạnh, bả vai đau nhức, nhưng vẫn có thể chịu được, "Không sao, chúng ta mau đi WC rồi trở lại lớp học đi."

Phương Phương thấy thế đỡ cô nói: "Vậy cậu dựa vào tớ, không thoải mái lập tức liền theo tớ đến phòng y tế."

"Được, cám ơn Phương Phương."

Trong khu rừng nhỏ.

Chương Ngư nhìn bóng dáng của Điền Hạ đến xuất thần, nhất thời không thể nhớ đã gặp cô ở chỗ nào.

Hầu Tử cũng nhìn thấy cô, bộ dạng ngoan ngoãn... Bỗng nhiên, hắn vỗ ót nói: "Đây không phải là cô gái lần trước ở cùng Diệp Dương Hi trong phòng bi da sao?"

"Diệp Dương Hi cùng nhau?" Chương Ngư rốt cuộc nhớ tới, ngày đó trốn ở phía sau Diệp Dương Hi, run rẩy như con thỏ nhỏ, nguyên lai là cô.

Hắn nhất thời sinh kế, vẫy vẫy tay với nam sinh vừa chuyển lời tới Diệp Dương Hi, "Cậu, lại đây."

Thời gian thi đấu buổi sáng rất nhanh liền qua đi, chấm dứt so tài vận động viên dồn dập trở lại lớp học.

Diệp Dương Hi cùng Hứa Thiên Kỳ hai người đăng ký hạng mục không khác biệt lắm đều tập trung cùng nhau, Bối Lôi thi vào buổi chiều. Nên buổi sáng rảnh rỗi hắn chính làm "chân chó" quạt cho hai vị vận động, đội cổ động nữ xếp hàng phân phát nước cho lớp bọn họ.

Hứa Thiên Kỳ chạy xong 100m ngay sau đó lại chạy 800, sau đó còn có nhảy xa cùng nhảy cao, một buổi sáng chạy tới chạy lui, làm hắn mệt đến ngồi phịch ở trên ghế thở, "A, mệt chết lão tử!" May mắn những hạng mục hắn đăng ký cũng không thi trận chung kết vào buổi chiều.

Diệp Dương Hi cùng hắn thi đấu những hạng mục cũng không khác biệt gì mấy, có khi còn nhiều hơn một hạng mục.

Trong trường học chỉ có năm nhất cùng năm hai tham gia, nên báo danh cũng không nhiều, buổi sáng đấu vòng loại xong liền tới trận chung kết, không ngoài dự đoán Diệp Dương Hi chính giành giải nhất. Kết quả này không chỉ làm lớp Diệp Dương Hi náo động, ngay cả chủ nhiệm lớp đều cười như hoa.

Lúc sau giáo viên Thể Chất còn đến tìm anh, nói anh có tiềm năng, hỏi anh có muốn trên phương diện này huấn luyện, nhưng Diệp Dương Hi uyển chuyển cự tuyệt.

Chung quanh nữ sinh nhìn thấy Diệp Dương Hi trong sân đi ra, có bao nhiêu hưng phấn, tiếng thét chói tai ngày cao hơn, so với đội cổ động cũng không thua kém gì.

Anh lúc này tuy rằng cũng rất mệt, nhưng so với Hứa Thiên Kỳ thì thoải mái hơn rất nhiều.

Lê Nhã đỏ mặt tiến lên đưa nước cho Diệp Dương Hi, "Cho cậu. Hôm nay cậu chơi thật sự rất tốt!"

Diệp Dương Hi cũng không nhận, ánh mắt tại lớp học đảo một vòng, nhíu mày hỏi: "Điền Hạ đâu?"

(Lin: các bạn đọc truyện vui vẻ nhé)

Chương 20: Viên kẹo bơ 20

Tiệm trà sữa Đô đô là nhà do người dân cải tạo, mặt tiền của cửa hàng sát nơi mặt đường, phía sau còn một phòng nhỏ, bên cạnh nhà vệ sinh. Ông chủ bình thường không sống ở nơi này, phòng nhỏ hiển nhiên trở thành nơi học sinh như Chương Ngư thường xuyên lui tới giải trí, bên trong có hai cái máy tính, một bàn gỗ cùng một số ghế dài.

Chương Ngư cùng Hầu Tử hiện tại đang bên trong chơi game, những người khác ở bên cạnh vây xem bọn họ chơi, kích động kêu đánh kêu giết âm thanh đặc biệt lớn, hận không thể cả tòa nhà đều có thể nghe.

Điền Hạ ngồi ở bàn gỗ bên cạnh trên băng ghế nhỏ, bên chân một ly trà sữa, bởi vì sợ, cô vùi đầu ôm đầu gối đem chính mình co lại thành một đoàn.

Chơi đến màn hình máy tính biến thành màu xám, Chương Ngư đem con chuột ném đi,"Chết tiệt!"

Hầu tử nịnh nọt nói: "Đừng tức giận, hay chúng ta lại chơi thêm một bàn?"

"Còn muốn chơi, cút!" Chương Ngư tức giận, một cước đạp Hầu Tử ngã xuống băng ghế, hắn ta bị ném xuống đất "hừ" một tiếng cũng không dám.

Dư quang nhìn thấy Điền Hạ ngồi sát tường, Chương Ngư càng tức giận, "Tên ngốc kia thế nào còn chưa tới?"

Hầu Tử hiểu ý hắn nói "ngốc" là chỉ Diệp Dương Hi, lập tức đứng lên gọi điện thoại cho Dương Kiệt, " Dương Kiệt, không phải mày quan sát Diệp Dương Hi sao... Lập tức đến? Được được, biết rồi."

"Đến sao?" Chương Ngư hừ lạnh một tiếng, móc thuốc lá ra, Hầu Tử lập tức tiến lên châm cho hắn, "Đang đến đang đến."

Điền Hạ nghe bọn họ nói chuyện, đem mặt chôn trong khuỷu tay, xuyên thấu qua khe hở cánh tay, cô có thể nhìn thấy cửa phòng khép hờ.

Diệp Dương Hi.

Vừa rồi cùng Phương Phương từ phòng vệ sinh đi ra, mặt Phương Phương đột nhiên vặn vẹo nói với cô: "Bụng tớ có cảm giác không tốt, cậu ở đây đợi tớ một chút!"

Điền Hạ ước chừng là kỳ kinh nguyệt của Phương Phương đến.

Nhu thuận ngồi ở ngoài ghế đá, đang muốn cúi đầu xoa xoa bả vai, ánh sáng trước mắt bỗng nhiên biến mất.

Chương Ngư mặt không thay đổi nhìn cô, lạnh lùng nói: "Đàn em, giúp một tay."

Nguyên lai bọn họ mang cô tới nơi này, là vì Diệp Dương Hi.

Cậu ngàn vạn đừng tới.

"Chuông chuông chuông ——" đột nhiên, ngoài phòng truyền đến tiếng chuông gió.

Mấy ngày này Điền Hạ mới phát hiện tiệm trà sữa treo một chuỗi chuông gió, thời điểm đóng mở cửa, chuông gió sẽ tùy ý đong đưa, phát ra âm thanh dễ nghe, rất êm tai.

Nhưng hiện tại cô không muốn nghe nhất chính là tiếng chuông gió.

Mặt Diệp Dương Hi âm trầm đi tới, phía sau lưng là Hứa Thiên Kỳ cùng Bối Lôi.

Vào phòng nhỏ, anh ngay cả Chương Ngư một chút đều không nhìn qua, trực tiếp đi đến trước mặt Điền Hạ, ngồi xổm xuống hỏi cô: "Cậu có sao không?"

Nghe giọng nói anh ôn nhu, Điền Hạ cố nén nước mắt hồi lâu rốt cuộc không nhịn được, cô cắn môi dưới, ngẩng đầu nhìn anh.

Tuy rằng cô cái gì cũng chưa nói, nhưng nhìn bộ dạng ủy khuất rơi lệ trong lòng Diệp Dương Hi cũng có câu trả lời.

Anh chộp lấy cốc trà sữa bên chân Điền Hạ, xoay người chuẩn xác ném trên mặt Chương Ngư, động tác cực nhanh, tất cả mọi người không thấy rõ anh lúc nào xuất thủ, "Ai cho mày động vào cô ấy, mẹ nó muốn chết."

Không gian thu hẹp, không khí liền bắt đầu khẩn trương.

Chương Ngư bị đập sửng sốt, cốc trà sữa trên đầu hắn bể ra, chất lỏng nâu trên mặt hắn chảy xuôi, lau một cái, nháy mắt nổ tung: " **** mẹ **!"

"Diệp Dương Hi mày tìm chết!" Hầu Tử quát một tiếng lớn, những người trong phòng lập tức tiến lên.

"*** **, muốn đánh liền đánh!" Hứa Thiên Kỳ cùng Bối Lôi tuy rằng chỉ có hai người, lại cũng không cam lòng yếu thế, xiết chặt nắm tay chuẩn bị đánh nhau.

Diệp Dương Hi lại ngăn cản bọn họ, anh khinh thường quét một vòng bên người Chương Ngư, cười lạnh nói: "Chỉ có mấy người lại muốn cùng tôi đánh nhau? Dương Kiệt không nói cho các người biết tôi đem răng hắn phá đi như thế nào sao?"

Sắc mặt Chương Ngư xanh mét, chính bởi vì Dương Kiệt nói Diệp Dương Hi đánh nhau lợi hại, nên hắn mới đi tìm những người giỏi hơn, lần này cũng không ngoại lệ.

Hắn giơ tay lên cười, "Hừ, Diệp Dương Hi chính cậu bức tôi. Hôm nay tìm đến, chính muốn cùng cậu nói chuyện."

Diệp Dương Hi phun, anh đem Điền Hạ từ trên băng ghế nâng dậy, cảm giác bả vai của cô run lên, ý cười trên mặt cứng đờ, cắn răng phun ra vài chữ: "Về mà nói chuyện với mẹ ***."
Hầu Tử rống to: "Diệp Dương Hi cậu đừng có lên mặt!"

Diệp Dương Hi cố kỵ Điền Hạ, cũng không muốn ở trong này động thủ, anh lạnh lùng xoay người, âm thanh so với sắc mặt còn lạnh hơn, "Buổi chiều bờ sông, đem những người mà tụi bây có thể kêu đến."

"Mẹ nó mày còn..." Hầu Tử vốn định tiến lên ngăn cản không để anh đi, nhưng Chương Ngư lại xách cổ hắn kéo lại.

Diệp Dương Hi ôm Điền Hạ dẫn đầu rời đi, Hứa Thiên Kỳ cùng Bối Lôi đi theo phía sau.

Đợi bọn hắn rời đi, Hầu Tử không hiểu hỏi: "Ca, anh sao có thể thả bọn họ đi? Vạn nhất hắn trở về đem hai người bên thất trung kia tới, chúng ta làm sao được?"

Chương Ngư trong mắt lóe ra ngoan độc, hắn hưng phấn mà xoa xoa tay, "Bọn họ không tới được."

Ra khỏi tiệm trà sữa, được ánh sáng chiếu lên người, lúc này Điền Hạ mới cảm giác mình được sống.

Nước từ khóe mắt không ngừng tràn ra, cô lau không sạch sẽ, Diệp Dương Hi đem cô nửa ôm bảo hộ vào trong ngực, không dám dùng lực, sợ làm đau cô.

Bốn người ở cửa sau của trường học tìm một nhà hàng nhỏ ngồi xuống.

Diệp Dương Hi ôm cô không có buông tay, đau lòng đem đầu của cô đặt trong ngực, "Ngốc, sao lại không gọi điện cho tôi? Đừng khóc, khóc sưng lên sao có thể về trường học."

Bối Lôi đổ một ly nước ấm, an ủi nói: "Điền Hạ, uống ngụm nước ấm trước đã."

Hứa Thiên Kỳ bên quầy gọi đồ ăn xong mới lại đây ngồi xuống, hắn hỏi: "Bọn họ có bắt nạt cậu không? Nếu có cứ nói, chúng tớ sẽ giúp cậu trả thù."

Thật ra Chương Ngư cũng không làm gì, bất quá xô xô đẩy đẩy đem cô mang ra khỏi trường học, liền ném cô ở góc hẻo lánh, Hầu Tử trả còn mang cho cô cốc trà.

Cô khóc, bởi vì sợ hãi, lần đầu tiên cô bị người khác bắt cóc.

Điền Hạ tựa vào ngực Diệp Dương Hi khịt khịt mũi, ngẩng đầu: "Tớ không sao."

Nói không sao, nhưng bộ dáng cô khóc mặt đỏ bừng thật sự không có chút thuyết phục nào.

Hứa Thiên Kỳ lập tức nổi giận, vỗ bàn hét lớn một tiếng, "Chương Ngư mẹ nó rác rưởi! Ngay cả nữ sinh yếu đuối, lại nhẫn tâm khi dễ! Không đem hắn đánh một trận tôi không thể nguôi giận được!"

Bối Lôi nhíu mày hỏi Diệp Dương Hi, "Cậu định như thế nào?"

Diệp Dương Hi vừa muốn nói chuyện, Điền Hạ lại bắt vạt áo của hắn nói: "Cậu không cần đi."

"Tại sao?" Diệp Dương Hi từ trong túi tiền lấy ra khăn giấy, rút ra một tờ cho cô lau lau nước mắt. Điền Hạ đem chuyện đánh học sinh vào viện của Chương Ngư từng cái một nói với Diệp Dương Hi, nói xong còn cường điệu: "Hứa Thiên Kỳ bọn họ đều biết, hắn thật sự rất nguy hiểm."

"Lại... A ngô ngô!" Hứa Thiên Kỳ vừa muốn mở miệng nói nguy hiểm Diệp Dương Hi cũng không sợ, kết quả lại bị người kia trực tiếp nâng tay đem bao khăn giấy nhét vào trong miệng hắn.

Khóe miệng Diệp Dương Hi nhẹ nhàng vểnh lên, bình tĩnh nhìn Điền Hạ: "Lo lắng? Nói cậu làm bạn gái của tôi, cậu cũng không đồng ý."

Điền Hạ sửng sốt, hít hít mũi lại muốn khóc, "Cậu sao lại như vậy..." Rõ ràng đang nói chính sự.

Diệp Dương Hi ngả người về phía sau, cho Điền Hạ có thể nhìn thẳng mình, cực kỳ nghiêm cẩn nói: "Làm bạn gái của tôi, cậu liền có thể lo lắng. Không thì, vì cái gì lại muốn tôi muốn nghe lời cậu chứ?"

"Cậu, cậu..."

"Bối Lôi, Chương Ngư thật sự rất mạnh sao?" Diệp Dương Hi thấy Điền Hạ do dự, cũng không bắt cô gấp rút trả lời, ngược lại hỏi Bối Lôi, "Hắn lợi hại như vậy, sao có thể sợ tôi chứ?"

Bối Lôi không rõ ràng cho lắm, thành thật trả lời: "Dù sao cậu không có việc đừng đến trước mặt hắn là được."

Hứa Thiên Kỳ không cam lòng yếu thế gia nhập đáp: "Tớ đã nói với cậu, hắn chủ yếu là chơi dao."

Diệp Dương Hi ồ một tiếng, âm cuối bị kéo dài, "Nói cách khác, chiều hôm nay, 60% tôi sẽ bị thương. Điền Hạ, cậu có sợ không?"

Điền Hạ liều mạng gật đầu, cô đương nhiên sợ, cho nên cô hi vọng Diệp Dương Hi có thể nhận thức được đây không phải chuyện đùa.

Khuỷu tay Diệp Dương Hi đặt trên bàn bên cạnh, chống đầu cực kỳ lạnh nhạt nói: "Vậy làm sao bây giờ, cậu cũng không phải bạn gái của tôi. Lời cậu nói, sao tôi phải nghe chứ."

"Diệp Dương Hi, cậu, cậu..." Điền Hạ lắp bắp nửa ngày, ngay cả khóc đều quên, cắn môi dưới, tâm lý kịch liệt đấu tranh.

Cô không đồng ý với yêu cầu của Diệp Dương Hi, nhưng cô thật sự lo lắng Diệp Dương Hi không đánh lại Chương Ngư sẽ bị thương, nghe nói khi học sinh kia được đưa vào viện toàn thân đều là máu.

Vạn nhất, Diệp Dương Hi cũng...

Diệp Dương Hi thấy mặt cô buông lỏng, lại hù dọa một lần nữa, giơ hai tay thở dài, "Haizz, hai tay này về sau không thể đánh đàn, không biết liệu mẹ có trách tôi không nữa."

Điền Hạ nghe vậy gấp không chịu được, nín nửa ngày, cúi đầu, mắt vừa nhắm cắn răng: "Tớ đồng ý với cậu!"

Khóe miệng Diệp Dương Hi không tự chủ vểnh lên, tiến thêm một bước dụ dỗ: "Đồng ý cái gì chứ?"

"Đồng ý... Đáp ứng, làm bạn gá...." ba chữ này, Điền Hạ thế nào cũng không thể nói ra.

"Đồng ý rồi không thể thay đổi." Diệp Dương Hi một tay kéo lấy Điền Hạ vào trong ngực, lừa bịp, anh cuối cùng cũng đem tiểu bạch thỏ dụ đến tay.

"Cậu thả ra tớ." Điền Hạ thẹn thùng đấu tranh hai lần, ngẩng đầu nhìn anh, "Vậy cậu cũng phải đáp ứng, buổi chiều không được đi."

Diệp Dương Hi hừ cười một tiếng, "A, tôi càng muốn đi."

"Tại sao? Cậu không giữ... Ngô."

Môi Điền Hạ mềm mại, lúc này mang theo nước mắt chua xót, hương vị ngọt ngào của cô so với mỹ vị còn ngon hơn, Diệp Dương Hi luyến tiếc buông ra.

Hứa Thiên Kỳ cùng Bối Lôi bị bắt nhìn một màn ngọt ngào này, cùng quay đầu đi chỗ khác, chịu không nổi vẫy tay: "Ai nha hai người thật là! Chúng tôi còn ở đây!"

Diệp Dương Hi buông Điền Hạ ra, dán lên trán của cô nhẹ giọng nói: "Tôi đã nói, nếu bắt được cậu liền để tôi hôn, không phải sao?"

Tim Điền Hạ đập muốn đem lồng ngực cô nổ tung, mất đi năng lực suy nghĩ, cảm giác mê muội rất nhanh đem cô bao vây, mềm nhũn tựa vào khuỷu tay Diệp Dương Hi, ngay cả một câu đầy đủ cũng không thể nói.

Cô không thể tin được, cô cứ như vậy mà bị anh cướp đi nụ hôn đầu tiên.

(Lin: sau 20 chap các cô thấy tui edit truyện có được không? Có tui chút ý kiến đi?

Để về sau tui cố gắng khắc phục nhé. Cảm ơn các cô đã luôn theo dõi và ủng hộ truyện. Thank you)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau