MỐI TÌNH ĐẦU LÀ VIÊN KẸO VỊ BƠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mối tình đầu là viên kẹo vị bơ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Viên kẹo bơ thứ 11

Chuyện xảy ra trong phòng bi da hôm đó tựa hồ đã tạo một bóng ma trong lòng của Điền Hạ, sau khi về nhà trong lòng cô luôn ẩn ẩn một cảm giác bất an, nhưng lại không thể lý giải được bất an đó đến từ đâu.

Thứ hai lúc đi học, Hứa Thiên Kỳ phá lệ đến so với Điền Hạ còn sớm hơn, vừa thấy liền nhảy nhót đến chỗ ngồi của cô, cười hì hì: "Tiểu Hạ, cuối tuần qua có vui không?"

Điền Hạ không thể hiểu mới sáng sớm mà cậu hưng phấn gì chứ, gật đầu: "Vui, cậu sao vậy."

Hứa Thiên Kỳ đối với câu trả lời của cô hình như không hài lòng: "Gì vậy, cậu cùng Diệp Dương Hi không xảy ra chuyện gì sao? Tớ nghe nói hắn dẫn cậu tới phòng bi da a."

Điền Hạ trong lòng căng thẳng, "Cậu, làm sao cậu biết?"

Hứa Thiên Kỳ vén vén tóc, vênh váo nói: "Toàn bộ tứ trung, không có chuyện gì tôi không biết, hơn nữa còn là chuyện lớn như vậy, liên quan tới Diệp Dương Hi tất nhiên phải quan tâm hàng đầu rồi."

Mắt cô mở to, có chút nghi ngờ nhìn cậu.

Nụ cười trên mặt Hứa Thiên Kỳ nhanh chóng thu lại, ánh mắt nhìn cô dần dần trở nên nghiêm túc, "Tứ trung sắp đổi người rồi, chuyện này tất cả mọi người đều biết, ngoài ra chuyện này phỏng chừng rất nhanh cũng sẽ tới tai những người đó."

Điền Hạ cũng vì sự nghiêm túc của cậu không nhịn được có chút lo lắng, "Người đó? Vậy nếu bọn họ biết thì sẽ thế nào?"

"A...Tiểu Hạ, cậu lo lắng cho Dương Hi sao, chúng ta mới là bạn học thôi, sao lại quan tâm tới chuyện của cậu ta vậy?" Hứa Thiên Kỳ người này nói chuyện nghiêm túc mới được hai câu liền bắt đầu không nhịn được đùa giỡn, chọc cô cả mặt đỏ bừng.

"Tớ, tớ, không phải..." Mặt cô giống như phát sốt, cúi đầu ấp úng nói không ra lời, chợt nghe anh ta "Ai nha" một tiếng, vị trí bên cạnh nhanh chóng có người ngồi xuống.

Diệp Dương Hi đem túi sách từ trên đầu Hứa Thiên Kỳ lấy xuống, giọng nói tràn ngập uy hiếp: "Cậu nói cái gì, cậu muốn cô ấy quan tâm ai?"

"Quan tâm cậu, quan tâm cậu không được sao!" Hứa Thiên Kỳ che gáy, giống như thập phần ủy khuất, "Vừa sáng sớm liền bị nhồi cả đống thức ăn chó, tôi trêu ghẹo ai chứ! Hừ!"

Hứa Thiên Kỳ tức giận trở về chỗ ngồi, miệng lải nhải nhắc "Vô nhân tính, trọng sắc khinh bạn", ánh mắt nhìn Diệp Dương Hi u oán giống nữ nhân bị thất sủng.

Cô đối với Hứa Thiên Kỳ có chút bận tâm, nhỏ giọng hỏi: "Hắn không có việc gì đi?"

Anh đem túi sách sau vung lên, "Không có việc gì, có chuyện cũng xứng đáng." Ai bảo miệng hắn không chừng mực, ăn nói lung tung.

Cô nguyên bản còn có chút không tin, bất quá sau khi kết thúc tiết học, Hứa Thiên Kỳ thật sự khôi phục bộ dạng cợt nhả kêu Diệp Dương Hi, Diệp Dương Hi cho cô một ánh mắt "Cậu xem đi", tùy ý bị Hứa Thiên Kỳ ôm lấy bờ vai, hai người giống như anh em ruột cùng nhau đi ra khỏi phòng học.

Diệp Dương Hi đi mất, Nhâm Thuần liền tìm Điền Hạ nói chuyện phiếm, không biết vì cái gì kể từ khi biết Diệp Dương Hi sắp trở thành người kế nhiệm, Nhâm Thuần liền đối Diệp Dương Hi có chút sợ hãi. Cô nàng ngồi ở bàn trên Điền Hạ, vẻ mặt thần bí: "Điền Hạ, nhà Diệp Dương Hi gia cảnh hình như có chút quyền thế đúng không? "

Đối với câu hỏi của Nhâm Thuần Điền Hạ có chút sửng sốt? Cô nhớ hai vợ chồng Diệp gia đều là nhân viên công vụ, đối với mọi người xung quanh có thể nói là khá tốt, gia cảnh không tính là giàu có.

"Nhưng tại sao nói như vậy?"

Nhâm Thuần hưng phấn: "Ngày đó tại cậu về sớm nên không biết, lúc đầu tớ suy nghĩ tìm KTV thích hợp một chút, không nghĩ tới Hứa Thiên Kỳ lại mang chúng tớ tới quán LE. LE quán là nơi nào cậu biết không, ở nơi đó phòng bao một cái đều bảy tám trăm, hơn nữa tớ nhìn trong menu rượu, phía trên một cái mâm đựng trái cây giá cả đều dọa chết người, Hứa Thiên Kỳ còn gọi hai bình rượu tây, gọi đều không nhìn qua giá, nhưng tớ trong lòng đều thầm tính, trong một đêm kia ít nhất dùng một hai vạn. Cậu nói xem người thường mời bạn học sinh nhật, đều có thể ra tay hào phóng như vậy sao?"

Người có thể đến tứ trung học, gia đình hoàn cảnh chắc chắn đều không thể kém, Hứa Thiên Kỳ thì không cần phải nói, chân chính gia đình có chút tiếng tăm.

Đối với Điền Hạ không nói khoa trương, nhưng là không kém. Điền Nhất Bân không đến 40 cũng đã là chủ nhiệm khoa của trung tâm bệnh viện xương, Phương Nhược Mai là lại ICU* y tá trưởng, hai người năm thu nhập cộng lại cũng trăm 80 vạn.

(*ICU: là từ viết tắt Tiếng Anh của Intensive Care Unit tạm dịch là các đơn vị hồi sức cấp cứu, chăm sóc đặc biệt hoặc điều trị tích cực. Trọng tâm chính của ICU là cung cấp chăm sóc liên tục cho những bệnh nhân nặng đang trong tình trạng bị đe dọa tính mạng)

Nghe Nhâm Thuần nói như vậy, Điền Hạ trong lòng tính toán một chút âm thầm nhớ lại tiền tiêu vặt cùng số tiền tích lũy của mình, cười tủm tỉm nói: "Tớ cũng có thể."

Nhâm Thuần có chút dở khóc dở cười, " Tớ biết cậu có tiền, nhưng mỗi ngày cậu có thể tiêu 2 vạn được sao?"

Cô liền có chút mơ màng, "Mỗi ngày sao?" "Với lại nhìn thao tác thành thục như vậy, khẳng định không phải lần đầu tiên, chắc chắn trước kia hắn cùng Diệp Dương Hi đều đi cùng nhau, kia Diệp Dương Hi khẳng định cũng đi không ít. Hơn nữa đi KTV không thể nào chỉ đi hai người, người nhiều, tiêu sài khẳng định không ít, hơn nữa một lần hai vạn, năm lần không phải là..." Nhâm Thuần một bên suy luận một bên tính, tính đến đem mình giật nảy, "Ông trời ơi! Hắn nhất định là vung tiền như nước, tiếng tăm lừng lẫy "

Điền Hạ nhìn cô nàng dùng lực mở mười ngón tay run rẩy ra, liền cảm thấy có chút khoa trương, "Tớ thấy cậu suy nghĩ quá nhiều rồi."

Đúng lúc chuông vào lớp vang lên, Nhâm Thuần không thể không trở về trên chỗ ngồi.

Hứa Thiên Kỳ cùng Diệp Dương Hi theo sau chủ nhiệm lớp vào phòng học, ngay cả báo cáo cũng không lên tiếng, Điền Hạ nhìn sắc mặt chủ nhiệm còn tưởng rằng bọn họ sẽ bị phạt đứng, không nghĩ đến chủ nhiệm lớp thế nhưng cái gì cũng chưa nói.

Học lên đến giữa tiết Diệp Dương Hi liền quay ra ngủ, có lẽ những gì Nhâm Thuần nói đều đúng, hắn chính là mỗi ngày đều ra ngoài chơi, cho nên ban ngày mới buồn ngủ như vậy.

Cô lắc đầu muốn chuyên tâm lắng nghe thầy giảng, dư quang bỗng nhiên liếc phía đối diện, liền thấy Nhâm Thuần trong tay nắm chặt một nắm giấy nhỏ, mắt chóp chóp ra dấu cho cô.

Điền Hạ vừa thấy, lập tức khoát tay, đây chính là chủ nhiệm, nếu như bị bắt được họ lên lớp truyền giấy, nghĩ tới đó liền không dám tưởng tượng nữa.

Ước chừng vừa rồi trong giờ học nói còn chưa nói đủ, Nhâm Thuần trong lòng nghẹn đến mức hoảng, cô cảm thấy cô nên cùng Điền Hạ hảo hảo thảo luận một chút vấn đề này.

Vừa lúc chủ nhiệm lớp lúc này đang viết bảng, Nhâm Thuần cũng mặc kệ Điền Hạ có đồng ý hay không, nâng tay ném, cục giấy nhỏ cứ thế mà đập trúng Diệp Dương Hi.

Cục giấy trúng đầu Diệp Dương Hi, rơi xuống khuỷu tay của anh.

Nhâm Thuần thấy thế hít một hơi khí lạnh, thừa dịp Diệp Dương Hi còn chưa tỉnh lại vội vàng quay đầu, sợ bị anh phát hiện.

Điền Hạ trong lòng cũng đập bịch bịch, gặp Diệp Dương Hi nửa ngày không có động tĩnh, cô nhẹ nhàng vòng tay qua đỉnh đầu của anh, nghĩ lặng lẽ đem tờ giấy cầm về.

Nhưng khi bàn tay vừa mới đến bên tai Diệp Dương Hi, đột nhiên lại bị người khác bắt được.

Điền Hạ bị dọa đến co rụt lại.

Diệp Dương Hi một tay nắm lấy tay cô, một tay niết tờ giấy nhỏ, trong ánh mắt tràn đầy ý cười giảo hoạt, "Đây là của cậu? Không thể tưởng được học sinh ngoan, cũng có lúc sẽ lên lớp truyền giấy?"

(Mọi người đọc truyện vui vẻ nhé, hẹn gặp lại tuần sau)🥰🥰🥰

Chương 12: Viên kẹo bơ thứ 12

Nghe thấy giọng nói trêu chọc của anh, cô mới biết kỳ thật anh sớm đã thức dậy từ sớm.

"Trả lại cho tôi." Điền Hạ cắn môi dưới, tay phải bị anh niết chặt, nếu chủ nhiệm lớp xoay người lại, nhìn thấy bọn họ như vậy khẳng định sẽ hiểu lầm.

Diệp Dương Hi nhìn thấy cô khẩn trương lo lắng, nụ cười trên khóe miệng càng thêm sâu, "Như thế nào, bên trong này chẳng lẽ viết tên của tôi à?"

Cô thật sự không biết Nhâm Thuần viết cái gì trong tờ giấy kia, nhưng đại khái chắc chắn có liên quan đến chuyện vừa mới nói kia, bất quá mặc kệ tờ giấy bên trong viết cái gì, đều là quyền riêng tư của cô, anh nhất định không thể xem, "Tôi không biết, trả lại cho tôi."

"Không biết sao? Vậy tôi giúp cậu xem bên trong viết gì." Diệp Dương Hi làm bộ muốn mở viên giấy trong tay ra.

Trên bục đột nhiên truyền đến một tiếng quát lớn: "Diệp Dương Hi!"

Chủ nhiệm vừa viết bảng xong, quay đầu liền nhìn thấy Diệp Dương Hi cùng Điền Hạ kéo kéo, tuy rằng nhìn thấy Điền Hạ xông tới trước, nhưng chủ nhiệm chính là nhắm mắt bỏ qua, chính là tin tưởng Điền Hạ vô điều kiện, vì thế không chút nghĩ ngợi, chỉ tay ra ngoài: "Đi ra ngoài cho tôi!"

Anh một câu cũng không nói nhún nhún vai, đứng dậy từ cửa sau ra khỏi phòng học.

Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn anh cầm lấy viên giấy thản nhiên bước ra ngoài.

Khi Diệp Dương Hi vừa rời khỏi lớp học liền trở nên ồn ào.

Chủ nhiệm vỗ vỗ bục giảng, nghiêm nghị nói: "Tất cả im lặng! Ai không muốn học liền theo cậu ta ra ngoài."

Lời nói vừa dứt, Hứa Thiên Kỳ từ trong góc lớp cười hì hì đứng lên: "Thầy Cao, em đi vệ sinh."

Dứt lời cũng mặc kệ thầy giáo có đáp ứng hay không, đút tay vào túi quần liền ra khỏi lớp.

"Hứa Thiên Kỳ!"

Nhờ hai người này một tiết văn đều học dưới bầu không khí áp lực căng thẳng.

Hết giờ học Nhâm Thuần lập tức chạy đến bên Điền Hạ, "Điền Hạ, tớ không phải cố ý! Diệp Dương Hi có biết tớ là người ném giấy không vậy, hắn sẽ không tìm tớ chứ?"

Điền Hạ lắc đầu, "Chắc là không đâu."

"Điền Hạ, nếu hắn thật muốn tìm tớ, cậu nhất định phải giúp tớ cản hắn a!"

Cô không cho rằng Diệp Dương Hi sẽ keo kiệt đến vì một cái tờ giấy mà gây sự với Nhâm Thuần, nhưng nhìn thấy Nhâm Thuần lo lắng, cô vẫn gật đầu nói: "Được, được rồi."

Trong suốt tiết học tiếp theo Nhâm Thuần luôn trong trạng thái lo lắng, nhưng Diệp Dương Hi ngược lại vẫn không có xuất hiện, ngay cả giữa trưa tan học anh cùng Hứa Thiên Kỳ đều không trở về phòng học, thẳng đến buổi chiều Diệp Dương Hi mới thong thả quay trở về lấy túi sách, cũng thuận tiện đem viên giấy buổi sáng trả cho cô.

Nhìn thấy viên giấy nhăn nheo trong lòng bàn tay cô mới nhớ lại chuyện lúc sáng, viên giấy vẫn như cũ giống như không bị người khác mở ra, cô cái gì cũng không nói, đem viên giấy kẹp vào trong sách toán.

Diệp Dương Hi lúc này đột nhiên hỏi: "Đúng rồi, nhà cũ của cậu lúc bị quy hoạch dời đi được bồi thường bao nhiêu?"

Điền Hạ sửng sốt, nhà cũ của cô sao? Anh thật sự hỏi cô chuyện này, "Tôi, tôi cũng không rõ lắm."

Diệp Dương Hi lại hỏi: "Vậy cậu biết nhà của tôi lúc phá bỏ và dời đi bao nhiêu không?"

Điền Hạ càng bối rối, "Không, không biết."

Vào thời điểm lúc đó, ngôi nhà của hai người sống lúc trước hiện tại là trung tâm thành phố. Giá bồi thường cho việc phá hủy ở một vị trí tốt như vậy cư nhiên không phải thấp. Ngoài ra, mặc dù ngôi nhà đó kích thước cũng không quá lớn, chỉ vỏn vẹn ba tầng. Nhưng nếu hai căn nhà bị phá dỡ, chúng vẫn sẽ được bồi thường theo đúng giá. Căn biệt thự mà Điền Hạ đang sống chính là dựa vào một phần bồi thường của căn biệt thự trước đó.

Nhà của Diệp Dương Hi lúc đó nằm đối diện với nhà của cô, bởi vì ngôi nhà cũ của Diệp lão gia nằm ngay bên cạnh, Điền Hạ mơ hồ nhớ lại Diệp thúc thúc năm đó đã phải phí một phần tiền rất lớn mới có thể đem hai căn nhà xây nên, sau đó lại phải xây thêm mấy tầng lầu, cụ thể số tầng Điền Hạ cũng không nhớ rõ, nhưng khẳng định so nhà cô chắc chắn là lớn hơi rất nhiều, kia phá bỏ và dời đi chi phí khẳng định cũng nhiều hơn một chút đi.

Cô không biết Diệp Dương Hi vì cái gì lại đột nhiên nói đến chuyện này, còn không đợi cô nói một câu, anh liền đem túi sách ném trên vai: "Mặc kệ có giàu hay không, nuôi mười người như cậu cũng không thành vấn đề."

Cô mê mang nhìn anh một lúc lâu, còn chưa kịp phản ứng đã thấy anh cứ như vậy mà ra khỏi phòng học. Ít lâu sau cô mới biết anh nhất định đã nhìn thấy nội dung trong tờ giấy kia rồi.

Chính xác là trong tờ giấy kia Nhâm Thuần đã ghi những gì?

Cô vội vội vàng vàng đem viên giấy từ trong sách toán lấy ra, cẩn thận đem nó vuốt thẳng lại, hình dạng mặt chữ cơ bản đã bị vò nát khó mà có thể nhận ra được.

"Tớ chắc chắn Diệp Dương Hi nhất định chính là phú nhị đại trong truyền thuyết! Đúng hay không đúng hay không!"

Nhưng một hàng chữ này lại bị anh dùng bút đỏ khoanh tròn "Phú", sau đó lại đang phía dưới lại viết thêm một "Phá", "Phú nhị đại" phút chốc liền biến thành "Phá nhị đại"*.

(*Phú nhị đại: thế hệ siêu giàu thứ hai

*Phá nhị đại: ý là phá gia chi tử, phá của) Điền Hạ mím môi đem tờ giấy lần nữa vò nhăn. Trong lòng âm thầm mắng

Đảo mắt đã gần một tháng kể từ khi bắt đầu vào học, trường học quyết định cuối tháng sẽ tổ chức một kỳ thi hàng tháng trước khi nghĩ Trung thu cho học sinh làm bài kiểm tra.

Thành tích học tập của Điền Hạ rất tốt, phòng thi của cô nằm ở lớp đầu bảng, mà phòng thi của Diệp Dương Hi là nằm ở cuối bảng cách phòng thi Điền Hạ một dãy phòng học.

Đường đến phòng thi của Diệp Dương Hi đều phải đi ngang qua tất cả các phòng học của dãy, thời điểm Diệp Dương Hi cùng Hứa Thiên Kỳ đi ngang qua dãy phòng, Điền Hạ đều có thể nghe rõ các nữ sinh trong phòng thi hưng phấn mà thảo luận với nhau.

"Diệp Dương Hi thật sự rất đẹp trai a!"

"Đúng vậy a! Vì muốn nhìn hắn một cái, tớ mỗi lần đi WC đều phải đi một vòng đấy! Nhưng hình như rất hiếm khi thấy cậu ấy trong lớp."

"Lần trước tớ ở trên sân thể dục nhìn thấy cậu ấy chơi bóng rổ, xem thiếu chút tớ không thể nghe thấy chuông vào học!"

"Ha ha ha, đồ ngốc! Không biết cậu ấy có bạn gái chưa a?"

"Không biết, nhưng hình như có rất nhiều nữ sinh gửi cho cậu ấy thư tình, nghe nói cậu ấy đều không có nhận. Bất quá gần nhất tớ thấy Nghiêm Vũ Phỉ cùng cậu ấy hai người đều cùng nhau rời khỏi trường."

"Cậu nói là hoa khôi của trường Nghiêm Vũ Phỉ sao, hình như lần trước tớ cũng nhìn thấy bọn họ đi cùng nhau. Cậu nghĩ xem hai người này lớn lên đều dễ nhìn như vậy, cũng không cho chúng ta cùng những người khác lưu lại đường sống."

"Ha ha ha, đừng nói nữa đừng nói nữa, giáo viên đến rồi."

Bài kiểm tra đầu tiên là môn văn, giám thị là giáo viên tiếng anh, cô ấy ôm bài thi đứng lên bục giảng, đơn giản nói mấy giờ chú ý sau liền bắt đầu phát bài thi.

Điền Hạ ngồi ở hàng đầu tiên, cô giáo thấy cô nhìn chằm chằm bài thi sững sờ, không khỏi ân cần hỏi: "Điền Hạ, Điền Hạ, có phải tối qua ngủ không ngon không? Đã bắt đầu giờ thi rồi, nhanh tỉnh táo lại a."

Điền Hạ mặt đỏ lên, rũ mắt xuống nhẹ giọng đáp ứng: "Ân, em biết rồi."

Chờ giáo sư Anh rời khỏi vị trí của cô, Điền Hạ ngay bài thi viết xuống tên của bản thân cùng số bài thi, ngòi bút chưa viết được bao lâu lại dừng tại bài thi thứ nhất thật lâu sau đó cũng không có viết thêm gì nữa.

Cô thật sự rất muốn tập trung tinh thần để làm bài thi, nhưng trong đầu đều hình ảnh Diệp Dương Hi cùng một nữ sinh tóc dài đi cùng một chỗ.

Hóa ra hôm đó cô ở cửa trường học nhìn thấy bóng dáng tựa vào khuỷu tay Diệp Dương Hi là nữ sinh gọi Nghiêm Vũ Phỉ sao, nhưng cái tên này vì sao cô lại thấy có chút quen quen như vậy?

Ngày thứ hai sau khi thi xong toàn bộ các học sinh cần trở lại phòng học để họp với chủ nhiệm, Điền Hạ tiến vào phòng học liền bị Nhâm Thuần lôi kéo khóc lóc kể: "Điền Hạ, lần này toán học cùng vật lý khó quá a! Tớ cảm thấy lần này xong rồi!"

Điền Hạ an ủi: "Đúng là đề thi có chút khó, bất quá tớ cảm thấy mấy ngày vừa rồi cậu cố gắng như vậy chắc kết quả không xấu lắm đâu, yên tâm đi."

Hai người đứng nói chuyện một hồi các bạn học đều lục đục trở về phòng học. Điền Hạ đang chuẩn bị về chỗ ngồi, bỗng nhiên ở ngoài cửa phòng học có người kêu tên của cô.

Không phải xa lạ, nhưng trong khoảng thời gian ngắn Điền Hạ cũng không thể nào nhớ nổi tên, cũng không thể nhớ nổi đến cùng đã gặp nhau ở nơi nào.

Nhâm Thuần ngược lại là một chút liền nhận ra hắn, "Là người học lớp nhất Minh Hạo, mỗi lần dự thi cậu cùng hắn ngồi cùng với nhau."

Điền Hạ rốt cuộc nhớ lại, vừa rồi người ngồi ở đằng sau cô chính là hắn.

Minh Hạo lại gọi cô: "Điền Hạ, Điền Hạ phiền cậu có thể đi ra một chút không?"

Trên hành lang không có người nào, các học sinh không sai biệt lắm cũng đã về tới phòng học của mình.

Minh Hạo tay cầm một bản nháp tràn ngập quá trình tính toán, vẻ mặt khó hiểu, "Vừa rồi nộp bài thi tớ thấy bài cuối cùng cậu làm giống như rất đơn giản, nhưng tớ lại tính tới một trang giấy, tớ nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết là chỗ nào có vấn đề, có thể nhờ cậu giúp tớ xem một chút được không?"

Điền Hạ lắp bắp gật đầu, ánh mắt nhanh chóng di chuyển bản nháp trên giấy, theo sau vươn ra ngón trỏ nhẹ nhàng gật một cái trang giấy, "Tớ tính đến nơi đây liền dừng lại, trên đề hỏi là tình huống giống nhau trong khi 2 cái này lại là cái lực lớn nhỏ không tương đối, cậu là đem tình huống trị số đều tính ra."

Minh Hạo hồi tưởng một chút, ngượng ngùng gãi gãi gáy, "Hình như thật sự là như vậy. Ngượng ngùng, là tớ không có nghiêm túc khi đọc đề."

Điền Hạ lắc đầu nói: "Không không, là tớ rảnh rỗi thôi, cậu làm như vậy nhất định là không sai."

Minh Hạo mím môi cười: "Cậu khiêm tốn quá rồi."

Không biết nói thêm gì nữa, cô khẽ vuốt cằm liền chuẩn bị về lớp học, "Không còn gì nữa tớ đi vào trước đây."

"Chờ một chút."

Điền Hạ nghi hoặc quay đầu: "Làm sao vậy?"

Khuôn mặt Minh Hạo vốn trắng nõn nhưng bây giờ có hơi có chút phiếm hồng, hắn cúi đầu đẩy đẩy gọng kính trên mũi, đem bản nháp giấy cùng một bút đưa tới trước mặt cô: "Cái kia, cậu có thể cho tớ số di động hoặc WeChat của cậu được không? Nga, cậu không nên hiểu lầm, tớ chỉ là muốn về sau có vấn đề về học tập, chúng ta có thể kịp thời trao đổi."

"Nga, được chứ." Cô không có nghĩ nhiều, rất nhanh viết xuống một chuỗi dãy số, "Số di động của tớ chính là WeChat."

Minh Hạo lòng tràn đầy vui vẻ nhìn một hàng số xinh đẹp, còn chưa kịp cao hứng, bên người bỗng nhiên xuất hiện một cái bàn tay, bản nháp giấy cùng bút nháy mắt đều bị lấy mất.

Cô nhìn người bên cạnh, có chút sững sốt: "Diệp Dương Hi?"

Minh Hạo cau mày có chút khó chịu: "Bạn học, cậu đang làm gì?"

Trên mặt Diệp Dương Hi mang nụ cười cười xấu xa, không nói lời gì liền dùng bút đem chữ viết Điền Hạ xóa sạch sẽ, sau đó lại lần nữa viết ra một hàng con số, "WeChat của Điền Hạ đêm qua bị trộm, đây là WeChat mới, cậu thêm cái này đi."

Minh Hạo tiếp nhận bản giấy nháp, nhìn số điện thoại Diệp Dương Hi mới viết, có chút hoài nghi hỏi: "Làm sao cậu biết WeChat Điền Hạ bị trộm số?"

Diệp Dương Hi khẽ cười một tiếng, ôm đầu vai gầy yếu của cô, có cảm giác dường như đem cô ôm vào trong ngực, "Bởi vì chúng tớ đêm qua ở cùng một chỗ nha."

"???"

"???"

Điền Hạ cùng Minh Hạo nháy mắt đều lộ ra gương mặt khiếp sợ.

Điền Hạ xấu hổ muốn đem Diệp Dương Hi đẩy ra, "Chúng ta đêm qua lúc nào ở cùng một chỗ? Cậu mau thả tôi ra, đừng đứng gần như vậy."

"Không ầm ĩ, cậu muốn thầy Cao trong văn phòng nghe thấy sao, liền ngoan một chút." Diệp Dương Hi lạnh giọng bên tai cô nói một câu như vậy, nhìn phía Minh Hạo vẫn là vẻ mặt lưu manh cười, "Vị bạn học này, mau về lớp, chúng tớ về trước."

Có lẽ biết cô da mặt mỏng, anh không có đi cửa chính, ngược lại đẩy cô đi vào cửa sau.

Hai người trở lại chỗ ngồi, anh liền lạnh như băng: "Đừng nói chuyện, không thì tôi hiện tại liền ra ngoài bóp chết con gà bốn mắt kia."

(LIN: lịch ra chap là tối T7 hằng tuần nha

Cảm ơn các cậu đã ủng hộ mình, nếu có gì thiếu sót mong các bạn bỏ qua hay bình luận mình sẽ lưu ý nhé)

Chương 13: Viên kẹo bơ thứ 13

Cô nhất thời bị giọng nói lạnh như băng của anh dọa cho bối rối, mắt đỏ ửng cảm giác ủy khuất giống như trận hồng thủy mất khống chế không thể nào kiểm soát được.

Sau khi tất cả các học sinh đều ổn định xong chỗ ngồi chủ nhiệm lớp mới thong dong về lớp. Trên bục giảng thầy Cao chậm rãi dặn dò một chút về ngày nghĩ Tết trung thu sắp tới còn có phải chú ý việc học, rất nhanh liền tuyên bố tan học.

Sau khi vừa dứt lời trong phòng học một chút liền náo nhiệt lên, tiếng hoan hô, bàn ghế tiếng va chạm xen lẫn cùng một chỗ, che đi tiếng khóc nức nở của Điền Hạ.

Cô không biết mình đang ủy khuất cái gì, có thể là bởi vì thái độ của anh, bởi vì anh nói hưu nói vượn, cũng bởi vì hai ngày nay trong lúc thi cô luôn phân tâm mà nguyên nhân chính là trong mộng cô thấy anh đem kẹo bạch thỏ cho Nghiêm Vũ Phỉ.

Không biết vì cái gì, những lời nói của những nữ sinh kia luôn luôn hiện lên trong đầu cô.

Ngày thứ ba hôm đó, lúc cô đang vùi đầu viết đề, Diệp Dương Hi ở một bên đùa nghịch điện thoại để chụp ảnh, phía cửa sau đột nhiên xuất hiện một bóng dáng cao gầy yểu điệu đi đến.

"Diệp Dương Hi."

Chính là Nghiêm Vũ Phỉ hoa khôi mà cô đã nghe thấy trong lời nói của những nữ sinh kia, đồng phục học sinh cùng áo khoác được cô ta kéo đến bả vai, chiếc áo T-shirt lộ vai trần màu đen bó sát người đem dáng người cô ta phác thảo cực kỳ hấp dẫn, trời hôm nay đã trở thu nên mang thêm phần lành lạnh mát mẻ, cô ta chỉ mặc một cái quần ngắn đến đùi, tất chân màu đen làm hai chân cô ta trở nên tinh tế thon dài.

Không giống những nữ sinh hay ngượng ngùng đến đưa thư tình kia, Nghiêm Vũ Phỉ ngay cả thư tình thậm chí đều không có chuẩn bị.

Cô ta đứng bên cạnh Diệp Dương Hi, trên người tản ra hơi thở thành thục trưởng thành, cánh môi màu đỏ san hô càng tăng thêm làn da trắng nõn mềm mại, đôi môi mở ra khép lại lớn mật trực tiếp thổ lộ, "Tớ nghe nói cậu còn chưa có bạn gái, vừa lúc tớ cũng không có bạn trai, hai ta như vậy thành một đôi đi."

Mà Diệp Dương Hi không cự tuyệt giống với những nữ sinh khác đối với Nghiêm Vũ Phỉ, chỉ nhướng mi cười nhẹ, "Tôi suy nghĩ một chút."

Khi đó cô còn chưa thấy gì khác biệt, chỉ là vài ngày liên tiếp cô có thể ở tiệm trà sữa nhìn thấy Diệp Dương Hi cùng Nghiêm Vũ Phỉ đứng chung với nhau, hai người bọn họ trên khóe miệng đều mang theo ý cười nhàn nhạt, khi đó Điền Hạ nhìn thấy đều cảm thấy lòng ngực có chút khó chịu.

Cô cũng không biết tại sao mình lại như vậy, nhưng vô luận như thế nào, Diệp Dương Hi cũng không thể như vậy đối với cô tức giận.

Diệp Dương Hi im lặng khuôn mặt có chút âm trầm, trong phòng học lại ầm ĩ, càng làm cho tâm trạng anh càng thêm bực tức.

Vừa rồi nhìn thấy tên bốn mắt kia liền biết hắn ta không có ý tốt lành gì, còn muốn xin số điện thoại để trao đổi thảo luận việc học, thảo luận cái rắm! Nghĩ đến hai người trong điện thoại trò chuyện với nhau, như vậy khi nãy anh liền có thể trực tiếp đánh hắn một trận, cũng đỡ hiện tại phải khó chịu.

Chọc ghẹo ai, lại dám chọc ghẹo cô nàng ngốc này, thật sự là ngẫm lại liền sinh khí tức giận!

Diệp Dương Hi nhấc túi sách lên muốn đứng dậy, trong mắt lại nhìn thấy thân hình nho nhỏ bên cạnh co rúm người lại, bả vai gầy yếu được bọc trong lớp ào đồng phục run lên, giống như đang khóc.

Trong phút chốc tim như bị thắt chặt, anh lại phải ngồi xuống.

Điền Hạ hít hít chiếc mũi thanh tú, nước mắt từng chút từng chút làm ướt cả một trang sách phía dưới, đột nhiên có người vén tóc nâng một bên má của cô, đầu ngón tay mang theo ấm áp ôn nhu, chạm đến làn da trên mặt, lưu lại cảm giác mềm mại xúc cảm.

"Tức giận sao?" Giọng nói Diệp Dương Hi mềm mại đến nỗi chính bản thân cũng không phát hiện ra, vén sợi tóc của cô, nhìn thấy hốc mắt cô đỏ bừng, anh nhất thời liền quên chính mình còn đang tức giận, hạ giọng, "Tôi sai rồi, tôi không nên lớn tiếng đối với cậu, đừng khóc."

Giọng nói anh ôn nhu càng làm cho nước mắt cô ngược lại không dứt, Điền Hạ cắn môi dưới, nước mắt rơi càng nhiều hơn, làm Diệp Dương Hi khó chịu.

Anh vốn đang muốn dỗ cô, nhưng Hứa Thiên Kỳ cũng vội vàng sốt ruột khó chịu nén gọi anh: "Dương Hi, nhanh lên đi!"

Diệp Dương Hi dừng một giây, không để ý Điền Hạ còn đang nức nở, không nói lời nào liền kéo cổ tay cô, "Đi theo tôi!"

Điền Hạ ngấn lệ: "A... Diệp Dương Hi!"

Tứ trung có thể nói là trường trọng điểm của khu vực, cùng trường thất trung cách xa hai con đường có thể xưng là trường học nhất nhì về trình độ học tập lẫn nghịch ngợm. Nhưng một số học sinh trong trường thất trung kia có thể nói là quái đản, họ sẽ thường xuyên tụ tập trong một khu vực gần trường học, yêu sớm trốn học là bình thường, sở trường hút thuốc uống rượu là nhất, đánh nhau ẩu đả càng lợi hại hơn, dù sao trừ học tập, bọn họ cái gì cũng dám làm, cái gì cũng đều biết làm, bất quá trong trường hành động hành vi cũng không có gì khác biệt.

Bởi vậy đối với Điền Hạ những học sinh này không khác gì lưu manh đều là nhân vật có tiếng tăm, vì thế rất ít người trong khu vực này không dám cùng đám người đó đối nghịch.

Trước đây Chương Ngư cùng một số học sinh bên thất trung này đã xảy ra mâu thuẫn trong lúc chơi game, bởi vì Chương Ngư bên này người nhiều hơn, thất trung đành phải chịu thiệt, hôm nay chính là tìm đến để giải quyết.

Đối với tiếng tăm của thất trung này có lẽ ai cũng biết đến, vừa biết thất trung muốn tới trường học, Hứa Thiên Kỳ còn chửi ầm lên: "Cái tên Chương Ngư chết tiệt kia! Nhường cái gì chó má, căn bản là muốn cậu giúp hắn chùi đít!"

Diệp Dương Hi lúc ấy cái gì cũng không nói, chỉ hỏi một câu: "Bên thất trung kia hôm nay ai đến?"

Hứa Thiên Kỳ sắc mặt có chút trầm trọng, sờ cằm nghĩ nghĩ, "Không phải Nguyên Khang chính là Hạ Ký Thanh."

Nhưng điều tất cả mọi người không nghĩ đến, hai lão đại của thất trung kia thế nhưng đều đến. Vẫn là bãi đất trong hẻm nhỏ kia, người của hai bên trường học cơ hồ muốn đem khoảng đất nho nhỏ này chiếm hết.

Điền Hạ ở phía sau Diệp Dương Hi, nhìn những người lần lượt tiến vào trong hẻm nhỏ lòng ngực của cô đã bang bang muốn nhảy, lòng bàn tay khẩn trương đến nỗi đổ đầy mồ hôi.

Hứa Thiên Kỳ đứng bên phải của Diệp Dương Hi, hôm nay người đứng bên này đều là người của tứ trung, toàn bộ đều do chính tay hắn gọi đến.

Tuy rằng Diệp Dương Hi nói không cần thiết, nhưng Hứa Thiên Kỳ cũng không dám chậm trễ, dù biết Diệp Dương Hi đánh nhau lợi hại, nhưng bên thất trung những người đó cũng không phải yếu, vạn nhất Diệp Dương Hi bởi vì lơ là mà nguy hiểm làm sao được.

Hắn không biết hôm nay thất trung sẽ đem theo bao nhiêu người nhưng Chương Ngư bên này chỉ dẫn theo hai ba người, rồi mặt lạnh đứng ở một bên.

Mà vị trí bên tay trái còn lại của Diệp Dương Hi lại là Nghiêm Vũ Phỉ.

Nguyên Khang cùng Hạ Ký Thanh mang theo khoảng mười người từ ngoài ngõ hẻm từ từ tiến vào, Hứa Thiên Kỳ nhìn thoáng qua số lượng đối phương, thoáng an tâm, ít nhất người bên tứ trung bọn họ vẫn là nhiều hơn.

Chương Ngư trước kia chính cùng Nguyên Khang qua lại, tuy là Chương Ngư trước kia cũng không tính hiền lành, nhưng cũng không phải không thừa nhận so với Nguyên Khang, hắn ta chính là hơi kém một chút. Về phần Hạ Ký Thanh so với Nguyên Khang có thể nói là hiền lành, nhưng tục ngữ câu "mặt người dạ thú*" chính là để hình dung hắn là thỏa đáng nhất.

(*Mặt người dạ thú: ý người có vẻ bề ngoài trông thì tử tế nhưng trong lòng dạ lại độc ác, thâm hiểm chẳng khác gì thú dữ

Nguồn:tratu.soha.vn)

Dương Kiệt tiến lên bên tai Chương Ngư thì thầm: "Hai người bọn họ đều đến, lần này tên Diệp Dương Hi chết chắc rồi."

Chương Ngư cười lạnh một tiếng, "Chờ xem đi."

Nguyên Khang mặc một chiếc áo màu đen ba lỗ, bên tay trái để lộ hình xăm một cái đầu lâu đáng sợ, khiến người khác phải chú ý chắc phải nói đến cái đầu trọc của anh ta, mà bên người hắn Hạ Ký Thanh lại ăn mặc quy củ, khuôn mặt tuấn tú còn mang theo ý cười, cả chiều cao cùng ngoại hình đều không thua gì Diệp Dương Hi.

Khi nhìn thấy Diệp Dương Hi, Nguyên Khang cùng Hạ Ký Thanh trên mặt đều ngẩn ra, ngay sau đó hai người bọn họ liếc nhau, cùng nhau đẩy nhanh bước chân nháy mắt đều đã đến ngay bên cạnh Diệp Dương Hi.

Hứa Thiên Kỳ thấy thế còn tưởng rằng bọn họ muốn trực tiếp đánh nhau, xiết chặt nắm tay liền chuẩn bị tiến lên, Diệp Dương Hi lại bước lên một bước ngăn cản hắn.

Mặt anh âm trầm, khóe miệng bên phải hơi nhếch lên, trong mắt tà khí dưới ánh đèn lờ mờ trong hẻm nhỏ có chút quỷ dị.

"Đầu trọc, A Ký, đã lâu không gặp."

Nguyên Khang cùng Hạ Ký Thanh chống lại ánh mắt của Diệp Dương Hi trong nháy mắt đó ngay cả Điền Hạ đều cảm thấy khẩn trương cùng lo lắng, nhưng ai cũng không nghĩ đến, động tác kế tiếp của ba vị lão đại, thế nhưng liền... Liền ôm lên?! Nguyên Khang dùng sức vuốt phía sau lưng Diệp Dương Hi, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp hẻm nhỏ, "Ha ha ha, Dương Hi thằng nhóc thối! Lão tử còn tưởng rằng cậu đã sớm đem lão tử quên mất!"

Giọng nói Hạ Ký Thanh ngược lại ôn hòa không ít, "Dương Hi, đã lâu không gặp."

Một màn này khiến tất cả mọi người ngạc nhiên.

Dương Kiệt trợn mắt há hốc mồm nhìn ba người bọn họ, "Này, đây là có chuyện gì? Bọn họ sớm đã quen biết sao?"

Chương Ngư sắc mặt càng thêm khó coi, "Lão tử làm sao biết được!"

Diệp Dương Hi cùng hai người chào hỏi xong, đột nhiên đem Điền Hạ bên cạnh ôm lên phía trước, "Gọi anh."

Điền Hạ ngây ngốc không biết làm sao, gọi, gọi cái gì. Tên bọn họ cô đều không biết gọi cái gì.

"Đây là?" Nguyên Khang nhìn chằm chằm nữ sinh được Diệp Dương Hi ôm trước mặt gầy teo nho nhỏ, ánh mắt ướt át vô tội giống động vật nhỏ, hắn tò mò đánh giá, không để ý chút nào khiến mặt Điền Hạ càng ngày càng hồng, "Chẳng lẽ là tiểu bạch thỏ kia sao?"

So với Nguyên Khang, Hạ Ký Thanh ngược lại ôn hòa lễ độ hơn, hắn vươn tay đối Điền Hạ nói: "Xin chào, tôi là Hạ Ký Thanh."

"Ahh, xin chào, tôi..." Điền Hạ nhút nhát đang muốn nâng tay cùng hắn nắm, Diệp Dương Hi phía sau lại đem tay cô bắt ngược trở về, lại đem cô đẩy về phía sau, "Được rồi."

Hạ Ký Thanh vươn tay biến thành nắm đấm, nện một quyền trên vai Diệp Dương Hi, "Khốn kiếp, tính keo kiệt đến bây giờ đều không thay đổi."

Diệp Dương Hi như kẻ trộm cười, "Đúng là không thay đổi, ha ha ha!"

Vẻ mặt Hứa Thiên Kỳ khiếp sợ lúc này mới nói tới hỏi: "Dương Hi, các cậu quen nhau sao?"

Diệp Dương Hi ôm đầu vai hắn, giới thiệu: "Hứa Thiên Kỳ, đây Nguyên Khang, Hạ Ký Thanh, đều là bạn học trung cấp với tôi, anh em tốt."

Đối Hứa Thiên Kỳ, Nguyên Khang cùng Hạ Ký Thanh không thân thiện giống như đối với Diệp Dương Hi, thản nhiên gật đầu xem như chào hỏi.

"Dương Hi, đi thôi, ba năm không gặp, thế nào cũng phải bồi chúng tôi uống hai ly đi."

"Chờ chờ." Diệp Dương Hi ngăn cản xoay người cản Nguyên Khang, chỉ vào Chương Ngư nói: "Trước đem chuyện này giải quyết."

Hạ Ký Thanh mở miệng trước, "Xem như nể mặt cậu, chuyện này cứ như vậy kết thúc."

Nguyên Khang cũng gật đầu, "Được rồi, cái kia xem như xong rồi, xong còn gì nữa, mang tiểu bạch thỏ cùng đi đi. Đừng nói nhảm, đi uống rượu."

Nhất thời sắc mặt Chương Ngư trở nên tái nhợt.

Hắn chính là muốn thông qua chuyện này để Diệp Dương Hi mất mặt, nhưng ba người này chỉ vài lời nói đơn giản liền kết thúc.

"Đi theo tôi." Diệp Dương Hi kéo Điền Hạ ra khỏi con hẻm.

Nghiêm Vũ Phỉ lại lúc này lại kéo tay hắn, "Tớ cùng cậu đi nhé."

Dừng lại một hồi, Diệp Dương Hi quả thật buông tay Điền Hạ ra, ngả ngớn nâng cằm Nghiêm Vũ Phỉ lên, "Đi."

Điền Hạ có thể thề với trời, cô thật sự không muốn đi cùng Diệp Dương Hi, nhưng nháy mắt khi anh buông tay cô ra, cô đột nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Chương Ngư ở trong góc nhìn Nghiêm Vũ Phỉ cùng Diệp Dương Hi đứng chung một chỗ, ánh mắt dần dần trở nên âm độc.

(LIN: Thật sự là đây là cái tết dài nhất mà mình trải qua luôn ớ, ở nhà mốc meo rảnh rỗi không có chuyện gì làm ngứa tay edit cho các cậu luôn, nếu như trong tuần này đạt 10K view mình sẽ tặng thêm chap cho các cậu nhấm nháp cho qua cái tết dài nhất nhé

Cảm ơn những bình luận góp ý của mọi người, mình sẽ cố gắng hoàn thành truyện sớm nhất))))

Chương 14: Viên kẹo bơ thứ 14

Trung thu năm nay rơi vào đúng ba ngày liên tiếp, may mắn trường học không cho học sinh học bù. Điền Hạ liền tranh thủ ở trong phòng vùi đầu làm bài tập, di động bên tay đột nhiên rung lên.

"Thật đáng sợ! [ hình ảnh ] "

Là Nhâm Thuần gửi tới.

Điền Hạ không cần nhìn cũng chắc chắn nhất định là Diệp Dương Hi cùng Nghiêm Vũ Phỉ.

Hôm đó sau khi thi xong cái tên Diệp Dương Hi bất ngờ thành danh.

Chỉ trong một buổi tối cơ hồ toàn bộ tứ trung đều biết Diệp Dương Hi cùng hai đại ca bên thất trung là anh em, chuyện này bọn họ đều không thể ngờ tới.

Ngày đó sau khi kết thúc anh mang Nghiêm Vũ Phỉ cùng hai người kia đi uống rượu, tất cả mọi người đều truyền nhau nói cả buổi tối hôm đó hai người bọn họ đều ở cùng một chỗ thậm chí còn có những tin đồn nói bọn họ giống như tình nhân hành động đều rất thân mật.

Giao diện của điện thoại chỉ vừa tối một chút, lại một lần sáng lên nhắc nhở có cuộc gọi tới bằng video.

Điền Hạ có chút miễn cưỡng đặt bút xuống, cầm điện thoại lên.

"Nhâm Thuần, cậu gọi tớ có chuyện gì vậy?"

"Điền Hạ Điền Hạ, tin nhắn tớ vừa gửi cậu xem chưa? Nghiêm Vũ Phỉ cùng Diệp Dương Hi, nhìn hai người bọn họ như vậy, xem ra lần này tin đồn là sự thật."

Điền Hạ mặt không thay đổi " Ừ" một tiếng nhỏ giọng, "Còn có chuyện gì sao, nếu không có việc gì tớ cúp máy trước, còn rất nhiều tài liệu tớ còn chưa làm xong"

Nhâm Thuần thở dài, nhíu mày bộ dạng có chút tiếc nuối, "Tớ vốn đang cho rằng người Diệp Dương Hi thích là..."

Nói đến đây, khuôn mặt của Điền Hạ trên màn hình điện thoại có chút khựng lại, Nhâm Thuần ở bên kia màn hình cũng biến mất nửa giây, máy ảnh của hai người bỗng nhiên tối đen, có thông báo điện thoại sắp hết pin.

Điền Hạ cũng không có tiếp lời, nhìn điện thoại một lúc lâu mới nhận ra bên Nhâm Thuần đã sớm không còn phát.

Cô cũng không gọi lại, chỉ đơn giản phát tin nhắn: "Điện thoại của tớ hình như hết pin, khi nào làm xong đề chúng ta lại nói chuyện."

Bên Nhâm Thuần gửi tới biểu tượng bĩu môi. Điền Hạ sau đó cũng không nhắn tiếp, muốn tập trung tiếp tục hoàn thành đề thi.

Thời điểm chuẩn bị thoát ra khỏi giao diện trò chuyện, ánh mắt lại bất giác không tự chủ nhìn về phía hình ảnh Nhâm Thuần vừa gửi tới.

Bức ảnh giống như được bí mật chụp lén, trong bức ảnh là ánh đèn mờ, mơ hồ có thể nhìn thấy nam sinh đang tựa lưng vào tường, còn nữ sinh kia lại dính sát bên người anh, cánh tay thon dài khéo léo quấn quanh cổ nam sinh. Tuy không thể nhìn rõ nhưng có thể cảm nhận được xung quanh hai người bọn họ ngập tràn không khí mờ ám.

Ngón tay không khống chế không ngừng phóng đại làm cho bức ảnh càng ngày càng không rõ nét, nhưng Điền Hạ lại có thể nhìn thấy trên đầu lông mày bên trái của nam sinh có một vết sẹo nhỏ.

Đó là do khi bé Diệp Dương Hi cùng với những cậu bé kia đánh nhau không may bị một trong những bé trai đó lấy đá ném trúng.

Mặc dù vết sẹo chỉ nhỏ bằng đuôi kim châm, nhưng cô chính là vẫn luôn nhìn thấy nó.

Kỳ thật khi cô vừa nhìn liền biết hai người trong ảnh kia là ai, nhưng đến khi tự mình xác nhận qua, Điền Hạ mới cảm giác được trong lòng như cơn thủy triều lúc lên lúc xuống khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Do hôm nay là Tết nguyên tiêu, nên Điền Nhất Bân mặc dù rất bận rộn với công việc, không thường xuyên ở nhà, nếu có cũng về rất trễ, nhưng hôm nay lại cố tình xin nghĩ phép, Phương Nhược Mai cũng cố ý đổi ca để sớm trở về tự mình làm một bàn thức ăn.

Sau khi tự mình hoàn thành tất cả các bài tập, Điền Hạ từng bước xuống nhà, nhìn thấy mẹ bận rộn trong bếp, bàn ăn sắp xếp hoành tráng, cô có chút bất ngờ không khỏi hỏi: "Ba ba, hôm nay có khách tới sao?"

"Đúng vậy, là bạn cũ của cha, con cũng biết." Điền Nhất Bân đang trong thư phòng tìm rượu mà ông trân quý nhiều năm, "Rất nhiều năm không gặp, hôm nay nhất định phải cùng hắn hảo hảo uống. Bà xã, bà xã! Lúc chuyển nhà, anh Diệp có đưa tôi bình rượu, bà có thấy ở đâu không?"

Người mà cô cũng biết sao, sẽ là ai chứ?

"Ở chỗ này, đây." Phương Nhược Mai lấy tạp dề xuống từ trong phòng bếp cầm ra một bình rượu đem ra ngoài, còn kêu Điền Nhất Bân đi lấy thêm lấy cái ly, "Em lấy ra rồi, anh đi phòng bếp lấy giúp em mấy cái ly thủy tinh ra, bọn họ phỏng chừng sắp đến rồi."
"Được!"

Điền Nhất Bân chân trước vào phòng bếp, sau lưng chuông cửa liền vang lên.

Phương Nhược Mai đang khui rượu, liền chỉ huy Điền Hạ đi mở cửa, "Tiểu Hạ, nhanh đi mở cửa."

"Dạ." Điền Hạ trên chân còn mang dép lê hình tiểu thỏ, "Đát đát đát" chạy tới mở cửa, cửa vừa mở ra cô liền ngây ngẩn cả người, "... Diệp Dương Hi, cậu, Diệp, chú Diệp...?"

Diệp Dương Hi khóe miệng ngấn cười, ngưỡng cằm cùng cô chào hỏi: "Chào, Tiểu Hạ!"

Diệp Minh nhìn dáng vẻ của cô, cười, đuôi mắt đều là dịu dàng, "Tiểu Điền Hạ lớn như vậy a! Còn nhớ chú Diệp sao?"

Nhìn hai người đứng ngoài cửa, Điền Hạ kinh ngạc đến ánh mắt đều trợn tròn.

Đợi hai người vào cửa ngồi xuống, Điền Hạ mới biết được, thì ra gia đình ngày đó chuyển đến đối diện biệt thự của cô thế lại là Diệp gia.

Kể từ sau khi ngôi nha cũ bị phá bỏ dời đi, Diệp Minh liền từ chức công việc trước kia để tự mình kinh doanh. Nhờ vào số tiền được đền bù của ngôi biệt thự, Diệp Minh tự mình thành lập công ty hiện tại chắc cũng trở thành phú ông bạc tỷ.

Trên bàn ăn hình chữ nhật, Điền Nhất Bân ngồi ở ghế chủ vị, bên tay phải là Diệp Minh, bên tay trái theo thứ tự Phương Nhược Mai, Điền Hạ, Diệp Dương Hi.

Khi Điền Nhất Bân thấy bằng hữu của mình cao hứng thiếu chút nữa nhảy cẫng lên, một bên khoác vai Diệp Minh, "Anh Diệp, anh xem hai gia đình chúng ta thật có duyên! Xem, mười năm trước hai nhà chúng ta ở đối diện nhau, không nghĩ đến mười năm sau vẫn ở đối diện! Đến đến đến, chúng ta tất yếu phải cạn một ly!"

Diệp Minh bưng chén rượu lên: "Đúng đúng đúng!"

Điền Hạ không nghĩ đến hai người đàn ông trung niên dính rượu, liền bắt đầu trở nên trẻ con, nói liên miên cằn nhằn nói không ngừng, Phương Nhược Mai ngược lại theo thói quen.

Lấy cho Diệp Dương Hi một ly nước trái cây, lại gắp cho hắn một con cua, Phương Nhược Mai nhịn không được cảm thán: "Dương Hi, dì Phương nhớ không lầm, lúc chuyển nhà con chỉ cao tới lưng của dì, không nghĩ đến nháy mắt con so với anh Diệp đều cao hơn. Nhìn con cùng Tiểu Hạ dì mới cảm nhận rõ ràng được thời gian thật sự trôi quá nhanh, hai người các con đều đã lớn như vậy."

Diệp Dương Hi trước mặt Phương Nhược Mai đều là dáng vẻ chững chạc, ngay cả dáng ngồi đều trở nên nghiêm túc, "Thời gian trôi thật mau. Bất quá con thấy dì Phương so với lúc trẻ đều xinh đẹp hơn, một chút cũng không già. Con nhớ khi đó dì có một cái váy trắng, mỗi khi dì mặc váy con đều cảm thấy giống như nhìn thấy tiên nữ, trở về la hét muốn cha nhanh chóng đổi mẹ, đợi đến khi mẹ lấy chổi đánh con đều trốn qua nhà dì."

Diệp Dương Hi nói hai ba câu đem Phương Nhược Mai chọc cho vui vẻ, trên mặt đều cười tươi, "Đứa nhỏ này miệng thật ngọt, bất quá lúc đó dì nhớ con từng nói muốn cùng Tiểu Hạ đổi mẹ nha. Tiểu Hạ Tử, Dương Hi, các con đều học Tứ trung, ở trường chắc hẳn đã gặp qua nhau rồi đúng không?"
Điền Hạ vốn đang vùi đầu dùng bữa, đột nhiên bị điểm danh cô có chút không phản ứng kịp, thời điểm ngẩng đầu nước rau đều dính ở trên cằm.

"A?"

"A cái gì, mẹ hỏi con có phải trong trường đã gặp Dương Hi có phải hay không?" Phương Nhược Mai cảm thấy Điền Hạ hôm nay là lạ, so với ngày thường hình như có điểm ngây ngốc.

"Sao, hai tụi con..." Điền Hạ đang muốn nói chuyện, Diệp Dương Hi lại giành trước một bước.

"Đã gặp. Điền Hạ thành tích rất tốt, trên bảng tin trường đều nhìn thấy điểm của Tiểu Hạ." Diệp Dương Hi trong mắt lộ ra ý cười, rút một tấm khăn giấy đưa cho cô, sau đó chỉ một cái trên cằm, "Điền Hạ vẫn giống như khi còn nhỏ, vẫn là một đứa trẻ."

Cô không biết tại sao anh lại nói như vậy, nhưng thấy hành động của anh, mặt từng chút nóng lên lấy giấy qua loa lau miệng.

Diệp Dương Hi thấy mặt cô đỏ bừng cúi đầu, ý cười trong mắt càng nồng đậm.

Sau khi uống rượu, hai người đàn ông nói chuyện phiếm không khỏi chuyển đề tài đến con của mình.

Diệp Minh uống đến ngay cả ánh mắt đều đỏ rực, hắn nhìn Diệp Dương Hi lắc đầu thở dài, "Đứa con trai này, rõ ràng rất thông minh, nhưng lại cố tình không dùng trong việc học. Mỗi lần nhìn bảng điểm thành tích của hắn, anh liền đau đầu, mỗi lần họp đều bị giáo viên lưu lại một mình, mất mặt thật sự là mất mặt, toàn bộ mặt mũi đều bị vứt!"

Phương Nhược Mai thấy Diệp Minh bắt đầu không chừng mực, lắc đầu, "Anh Diệp, anh sao có thể trước mặt Tiểu Hi nói lời này. Em thấy Dương Hi tốt vô cùng, con mất dạy, là tại cha, nhất định do anh không chỉ bảo thằng bé, rõ ràng lỗi của anh sao có thể trách đứa trẻ chứ"

Diệp Minh lắc đầu thở dài, "Em dâu, em không biết! Anh ngược lại quản nó rất chặt đó chứ! Nhưng tiểu tử này từ lúc lên sơ trung, cùng với đám người ngoài cửa từ từ trưởng thành, lúc đó anh cũng đã đánh không lại nó. Đánh cũng không lại nó, anh còn quản như thế nào?"

Điền Nhất Bân cười ha ha, "Lão Diệp, không được! anh xem con gái của em, thật ngoan, hoàn toàn không cần em bận tâm. Em thích nhất đi theo con bé họp phụ huynh,đều được nở mày nở mặt!"

Giọng nói Diệp Minh khàn khàn lộ chút uất ức: "Đây chính là đứa con gái anh muốn, hay đem con gái em cho nhượng cho ông anh này đi được không, ông đây muốn nghe giáo viên khen ngợi một chút, nhường con trai của ông cho em!"

Hai người giống như đứa trẻ tranh giành nhau đồ chơi.

Điền Hạ nghe Diệp Minh nói có chút vui vẻ, mím môi cũng không dám cười ra tiếng, cúi đầu, bả vai nhẹ nhàng mà lên xuống phập phồng, chỉ có Diệp Dương Hi im lặng, quyết định không muốn cùng Diệp Minh so đo.

Phương Nhược Mai thấy hai người đàn ông trước mắt có nguy cơ đem hình tượng người cha trong mấy năm nháy mắt phá hủy, liền nhắc Điền Hạ mang Diệp Dương Hi đi thư phòng chơi máy tính.

"Tiểu Hạ, con mang Dương Hi đi lên lầu chơi một hồi đi, đợi lát nữa mẹ đem theo trái cây lên sau."

"Dạ." Điền Hạ ngoan ngoãn đáp ứng.

Diệp Dương Hi cùng ở sau lưng cô đứng dậy, "Cám ơn dì Phương."

Trên cầu thang, Điền Hạ vẫn có thể nghe tiếng Diệp Minh nhỏ giọng oán trách Dương Hi giống như một đứa trẻ, cô nhịn không được cười: "Trước kia cũng không phát hiện được chú Diệp cũng rất dễ thương."

Diệp Dương Hi hừ lạnh một tiếng, đẩy nhanh bước chân, vượt qua Điền Hạ, thổi một hơi bên tai cô nhẹ giọng nói: "Nơi nào có cậu, nơi ấy mới đáng yêu."

Bất ngờ cảm giác tê tê dại dại từ vành tai làn da truyền đến trái tim cô, Điền Hạ không tự chủ nắm chặc tay vịn.

Bước được mấy bậc thang Diệp Dương Hi bất quá liền quay đầu, nhìn thấy cô ngốc nào đó không nhúc nhích, anh cười: "Ngẩn người cái gì, mau lên đây."

Điền Hạ lúc này mới lấy lại tinh thần, "Được, tới ngay."

(LIN: trong tuần này mình sẽ đăng bù truyện của hai tuần trước nha

À cũng phải cảm ơn bạn @lxlxsso vì đã tặng mình một tấm bìa truyện cực kỳ xinh xẻo, cảm ơn bạn nhiều nhé. Thank you

Chương 15: Viên kẹo bơ 15

Nhà của Điền Hạ được thiết kế theo kiến trúc phương Tây, gồm có ba tầng và tầng ba là nơi lưu trữ những vật dụng không cần thiết của gia đình.

Điền Hạ vốn muốn dẫn Diệp Dương Hi đi thư phòng, nhưng Diệp Dương Hi nhất quyết muốn hướng tới phòng ngủ của cô, bất quá phòng ngủ của nữ sinh cũng không dễ dàng muốn cho ai vô thì vô được.

Từ khi còn nhỏ anh đã luôn như vậy, những chuyện cô không muốn làm anh lại nhất quyết muốn hoàn thành cho bằng được.

Sau đó cô liền dẫn đầu bước lên lầu ba.

Ngay khi cánh cửa của gác mái được mở, bụi bặm bị tích tụ trong thời gian dài liền theo khe cửa đi ra.

"Hắt xì." Điền Hạ đứng ở phía sau cánh cửa xoa xoa mũi, cúi đầu nói, "Cậu không phải muốn xem phòng tớ sao, đi đi."

Diệp Dương Hi thấy trên mặt cô có tật giật mình, cũng không nói ra, khóe môi nhất thời liền bắt đầu đánh chủ ý xấu xa, "Tôi không muốn đi một mình hay cậu đi theo giúp tôi đi."

"Tớ không... A!"

Điền Hạ còn chưa nói xong, chỉ thấy cổ tay bị người này giữ chặt, trước mắt bỗng tối đen, cánh cửa của gác mái ở phía sau cô nhanh chóng đóng lại, ngăn lại ánh sáng trên hành lang.

Phía sau lưng nặng nề bị đập trên ván cửa, đau đến cô không nhịn được hít vào một hơi lạnh, chính là lúc này, trong phòng không khí ngột ngạt cộng thêm mùi ẩm mốc bụi bặm truyền thẳng vào bên trong phổi của cô, nhắm mắt muốn hắt xì một cái nhưng nửa ngày đều không ra được, nhịn đến hốc mắt đều đỏ.

Diệp Dương Hi chống lên ván cửa, đem Điền Hạ vây ở giữa hai tay, cơ thể nhỏ nhắn trước mặt cậu mang theo mùi hương ngọt ngào nhè nhẹ, cậu nhịn không được cúi đầu muốn cùng cô kéo gần khoảng cách hơn, nhìn thấy cô nhíu mũi muốn hắt xì nhưng lại không được, trong mắt ý cười càng thêm tà tứ, "Cô gái nhỏ, khó chịu sao?"

Điền Hạ bị giữ trước ngực, tất cả ánh sáng bên ngoài đều bị chặn lại không có một tia sáng nào có thể len vào được, khoảng cách giữa hai người bọn họ thật sự rất gần, gần đến nỗi cô có thể cảm nhận được nhiệt độ trên cơ thể của anh, khuôn mặt của cô nháy mắt đỏ ửng, bước chân có chút lảo đảo.

Cô rũ mắt không dám nhìn, che miệng mũi nói: "Tớ, chúng ta mau đi ra đi."

"Ra ngoài làm cái gì, đây không phải là phòng của cậu sao?" Diệp Dương Hi trêu đùa, dời cánh tay chuẩn xác ôm lấy vòng eo mềm mại mảnh khảnh của cô ôm ở trong tay.

"Cậu, cậu làm cái gì, mau thả tớ ra!" Điền Hạ được anh đột nhiên ôm lấy, vừa kinh vừa sợ, nắm tay mềm mại nện ở trên người anh nhưng một chút phản ứng cũng không có.

"Không thì sao." Cánh tay Diệp Dương Hi bất quá siết chặt thêm một ít, cơ thể thiếu nữ mềm mại dính sát trên người anh.

Cô thật sự quá gầy, vòng eo mềm mại tinh tế đến nỗi cánh tay trái của anh cơ hồ bọc lại toàn bộ eo nhỏ.

"Tớ không nghĩ rằng, con thỏ trắng mềm mại như cậu, cũng học được cách làm chuyện xấu."

Anh lại cúi đầu đem khoảng cách của hai người kéo gần hơn, lúc nói chuyện, cánh môi không biết vô tình hay cố ý thổi qua vành tai của cô, cảm nhận được người trong ngực truyền đến một trận run rẩy, anh liền sung sướng hận không thể ở trong này liền đem con thỏ nhỏ này ăn luôn.

Điền Hạ vừa thẹn vừa giận, cảm giác khác thường càng làm cho cô sợ hãi, ủy khuất mở miệng lại phát ra thanh âm mềm mại, "Cậu thả ra, Diệp Dương Hi cậu thả tớ ra, Dương Hi."

Dương Hi.

Anh ngẩn ra, lực đạo trên cánh tay có chút mất khống chế, "Cậu vừa kêu tớ cái gì? Gọi lại một lần nữa."

Eo của cô bị anh siết đến đau, nước mắt chồng chất thành một viên thủy tinh trong suốt, treo ở mi mắt, "Diệp Dương Hi..."

"Không phải cái này."

"Dương, Dương Hi..."

Trong trí nhớ Diệp Dương Hi luôn trân quý những kia năm, là ngày hè hoàng hôn sắc điệu, là sau khi tan học về nhà trên bàn cơm nóng, là Tiểu Điền Hạ bên người mềm mềm mại mại từng tiếng gọi "Dương Hi, Dương Hi".

"Dương Hi, kẹo này ăn ngon không?"

"Dương Hi, cậu tại sao lại bị mắng?"

"Dương Hi, cậu sẽ đem cửa sổ nhà tớ đập hư."

"Dương Hi, tớ muốn về nhà."

...

Sau một lúc lâu Diệp Dương Hi cũng không lên tiếng, Điền Hạ cực kỳ khó chịu, trong mũi truyền đến trận ngứa, giống như lại muốn hắt hơi.

Cô vừa mới nâng tay che mặt, trên mu bàn tay bỗng nhiên có gì đó mềm mềm dính vào.

Là dịu dàng cực nóng bỏng ôn nhu.

Điền Hạ bối rối.

Cô mở to hai mắt muốn nhìn thấy biểu cảm của Diệp Dương Hi, nhưng anh lại nhẹ nhàng mà buông cô ra.

Bàn tay to khô ráo nắm lấy tay cô, phía sau cửa phòng bị mở ra, ánh sáng ngoài cửa tiến vào.

Điền Hạ ngẩng đầu nhìn gò má Diệp Dương Hi, nước trên khóe mắt còn chưa khô hẳn. Ánh đèn vàng ấm áp phác họa trên gương mặt anh vạch ra những màu kim sắc rực rỡ, anh quay đầu khẽ nhẹ cười, "Chúng ta đi thôi."

Trong chớp nhoáng này, Điền Hạ cảm giác trong lòng tựa hồ có cái gì đó phát nổ mà thoát ra.

Điền Nhất Bân cùng Diệp Minh uống say đến cả người đều nằm sấp trên bàn, Phương Nhược Mai vốn muốn hai cha con Diệp Minh cùng Diệp Dương Hi ở lại đêm, nhưng Diệp Dương Hi lại nhắc nhở bà, hiện tại bọn họ ở nhà đối diện, chỉ cần hai ba bước liền tới, ngủ lại liền quá khoa trương.

Phương Nhược Mai giật mình, vỗ ót: "Con không nói dì cũng quên bén, kia Tiểu Hạ con giúp Dương Hi đem chú Diệp đưa trở về đi, mẹ đi xem cha con."

"Dạ."

Nhưng Điền Hạ cũng gầy teo nho nhỏ cũng không thể giúp được gì, Diệp Dương Hi nhiều nhất cũng chỉ huy cô đi mở cửa mà thôi.

Diệp Dương Hi đem Diệp Minh đưa đến phòng, Điền Hạ vốn định đặt chìa khóa xuống liền đi, trong lúc vô tình lại nhìn thấy trong phòng khách có một cây đàn dương cầm sáng loáng.

Điền Hạ nhớ tới mẹ Diệp Dương Hi trước kia từng là một giáo viên dạy đàn dương cầm, mỗi ngày sau khi tan học, mẹ Dương Hi đều dành hai giờ để dạy bọn họ.

Tiểu Điền Hạ lúc đó cũng chỉ được chỉ qua những mức căn bản vẫn chưa rành gì nhiều.

Cô không tự chủ được đi qua sờ sờ đàn dương cầm, mặt trên ngay cả một chút bụi đều không có, chứng tỏ có người thường xuyên quét dọn. Cô chợt nhớ tới, từ nãy tới giờ cũng không thấy dì Diệp đâu?

"Còn nhớ rõ khuôn nhạc như thế nào sao?"

Điền Hạ nghĩ có chút thất thần, thình lình âm thanh của Diệp Dương Hi từ phía sau cô truyền đến, cô hoảng sợ, tay nhỏ co rụt lại lui về sau nửa bước, "Thực xin lỗi, tớ không phải cố ý."

"Đứa ngốc." Diệp Dương Hi đã thay quần áo ở nhà, chiếc áo len trắng rộng rãi, thời điểm đi ngang qua Điền Hạ, cô có thể ngửi được mùi bạc hà mát lạnh thổi đến.

Anh dừng lại trước dương cầm ngồi xuống, nhẹ nhàng nâng chăn đắp cho đàn dương cầm lên, ngón tay thon dài trắng nõn sạch sẽ, tùy ý khoát lên hai phím đàn hắc bạch giao nhau thập phần đẹp mắt, "Muốn nghe bài nào?"

"Tớ... Tớ không biết." Điền Hạ cắn môi, cô không hiểu rõ đàn dương cầm lắm, lại càng không hiểu âm nhạc, anh hỏi cô muốn nghe cái gì, cô cái gì cũng không trả lời được.

"Tiểu ngu ngốc." Diệp Dương Hi cười khẽ, mười ngón tay nháy mắt hạ xuống, tiếng đàn giống như ánh trăng sáng ôn nhu từ đầu ngón tay anh mà chảy xuôi ra.

Bài hát Barcarolle của Tchaikovsky, là hồ nước lung linh trong vắt dưới ánh trăng phiếm ra ba quang hồ nước, là thuyền nhỏ phiêu diêu chao đảo tắm trong ánh trăng mềm mại dịu nhẹ nhấp nhô đến khoảng không.

Cô có thể nhớ được đây là ca khúc mà mẹ của Diệp Dương Hi thích nhất.

Anh nhẹ nhắm mắt, vẻ mặt chuyên chú, gò má ôn nhu dịu dàng.

Điền Hạ có hơi ngây người, cô làm sao có thể quên rằng từ nhỏ Diệp Dương Hi đã tiếp xúc với đàn, không những anh biết chơi mà anh còn giành được giải thưởng lớn,rất lợi hại.

Sau khi kết thúc, ôn nhu dường như trong nháy mắt liền tan đi.

Diệp Dương Hi đóng dương cầm khép lại, giương mắt cười bĩ, "Cậu thích vậy sao? Hay là đêm nay đừng về." Tuy biết anh đùa giỡn, nhưng mặt Điền Hạ đỏ lên tựa hồ đối với Diệp Dương Hi đã là phản xạ có điều kiện.

Cô lẳng lặng nhìn anh, nhẹ giọng mở miệng: "Diệp Dương Hi, cậu về sau đừng đánh nhau nữa."

Ý cười trên Diệp Dương Hi hơi trầm xuống, "Tại sao?"

Điền Hạ cắn cắn môi, "Bởi vì tay cậu, là tay sinh ra để chơi đàn dương cầm, không phải để đánh nhau."

Diệp Dương Hi ngẩn ra, chậm rãi đứng dậy, "Phải không?"

Điền Hạ phục hồi tinh thần, theo bản năng cảm thấy nguy hiểm, cô lui về phía sau hai bước, xoay người liền chạy, "Cái kia, tớ đi về trước. Chìa khóa tớ đặt ở trên bàn, cậu nhớ lấy."

Che ngực đập bịch bịch, Điền Hạ một đường chạy chậm về nhà, Phương Nhược Mai đang thu dọn đống bừa bộn trên bàn cơm.

Sau khi bình tĩnh, Điền Hạ hướng Phương Nhược Mai đi tới, "Mẹ, con giúp mẹ."

"Chú Diệp của con không sao chứ?" Phương Nhược Mai cầm lấy những chén bát còn sạch đưa cho Điền Hạ cầm, "Cũng không còn sớm, con giúp mẹ đem tới bồn rửa liền đi lên ngủ đi, cha con say liền ngủ rồi."

"Con biết rồi." Điền Hạ cẩn thận từng li từng tí bưng bát, dừng một hồi hỏi, "Mẹ, tại sao dì Diệp không tới nhà mình?"

"Lạch cạch" —— chiếc đũa trên tay Phương Nhược Mai rơi một cái, bà nhặt lên thở một hơi dài, chậm rãi nói: "Dì Diệp của con ba năm trước sớm đã mất."

Đầu quả tim của Điền Hạ co rụt lại.

"Thật ra, dì Diệp được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư vú khi chúng ta còn sống ở ngôi nhà cũ, lúc đầu, tại bệnh viện của mẹ làm phẫu thuật sau cho rằng không còn gì đáng ngại, kết quả ba năm trước lại tái phát, thời điểm đi bệnh viện ung thư đã lan khắp cơ thể. Mẹ và cha con cũng là tết năm nay mới biết được chuyện này, nghe Diệp Minh nói, vì chuyện này, tinh thần Dương Hi sa sút chán nản một thời gian, vì vấn đề này chú Diệp tìm không ít quan hệ mới đem Tiểu Hi lần nữa đưa về trường học, không thì Dương Hi hẳn là phải cao hơn một cấp so con, cũng lớn hơn con một tuổi."

Hóa ra là dì Diệp sớm đã...

Điền Hạ bỗng nhiên nghĩ đến vừa rồi Diệp Dương Hi đánh đàn ôn nhu như vậy, chắc hẳn là đang nhớ lại mẹ của mình.

Trở lại phòng, ánh trăng tròn treo ở ngoài cửa sổ.

Điền Hạ nhìn trăng một hồi, liền đóng cửa sổ lại cửa sổ kéo màn sa xuống, cầm lấy di động, do dự thật lâu sau, cuối cùng mở ra avatar của người kia.

"Vừa rồi quên nói, Trung thu vui vẻ. Diệp Dương Hi, về sau chúng ta cùng nhau chăm chỉ học tập đi."

Điền Hạ không nhìn thấy, giây tiếp theo sau khi tin nhắn gửi đi, căn phòng đối diện biệt thự của Điền Hạ liền sáng đèn.

Tin nhắn của Diệp Dương Hi rất nhanh liền trả lời lại.

"Cùng nhau học, có thể cùng nhau yêu đương không."

Điền Hạ chỉ nhìn một cái, trên mặt lập tức đỏ bừng, nhanh chóng thoát khỏi giao diện trò chuyện, khóa điện thoại di động ném tới trên giường.

Một lát sau, di động lại sáng, cô nhịn không được cầm lấy xem.

"Không đồng ý tôi liền tức giận, tôi tức giận liền sẽ đi đánh nhau, vạn nhất đánh nhau không cẩn thận đánh gãy tay, về sau không thể đánh đàn nửa."

Quá đáng, anh thật sự quá đáng ghét.

Điền Hạ đối với di động giận đến nghiến răng, nhưng cô sẽ không mắng chửi người, đỏ mặt nín nửa ngày cũng chỉ là cắn răng: "Xấu xa, đáng ghét."

Diệp Dương Hi chống tay trên lan can, nhìn căn phòng biệt thự đối diện tắt đèn, một lát sau lại sáng lên, ánh đèn màu vàng xuyên thấu qua cửa sổ màu trắng lụa mỏng đi ra, mềm mại như cô gái nhỏ.

Khóe môi không khỏi gợi lên, di động ở trong túi rung lên, cô gái nhỏ của anh gửi đến, "Diệp Dương Hi, không được nói đùa như thế."

Tiểu ngu ngốc.

Ánh huỳnh quang trên di động tối xuống.

Anh ngẩng đầu nhìn ánh trăng, dịu dàng nói một tiếng, Trung thu vui vẻ.

Mẹ.

(LIN: mình thấy trong bản cv có những xưng hô rất dễ thương nên mình sẽ để lại.

Cảm ơn các cậu đã góp ý, những chỗ còn thiếu sót mình sẽ nhanh chóng sửa lại, cảm ơn các cậu nhé)))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau