MỊ QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Mị quân - Chương 26 - Chương 29

Chương 19: Thân thế ( tiếp )

[i]* Bắt đầu từ chương này mình muốn đổi xưng hô của Thẩm Chiêu với Sắt Sắt sang ta – nàng, dù sao tình cảm của Thẩm Chiêu cũng rất rõ ràng rồi, cứ đẻ ta – ngươi mãi cảm thấy có chút xa cách a…[/i]

Trong không gian u tối vắng vẻ, ánh sáng nhu hòa ôn nhuận của dạ minh châu kia thế nhưng có vẻ có chút chói mắt.

Lông mi Sắt Sắt run rẩy, giống như con nai bị dọa cho kinh hãi, hai tròng mắt trừng to, nhìn Thẩm Chiêu, nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần: “A Chiêu, ngươi…… Ngươi vừa rồi nói cái gì?”

Thẩm Chiêu rũ mắt nhìn nàng, trên mặt phủ đầy vẻ thê lương lẫn một tia hỗn loạn yếu ớt. Hắn nhanh chóng đem ánh mắt dời đi, thanh âm nhẹ như gió thoảng : “Sắt Sắt, nàng như vậy là không được, nàng không thể bất động thanh sắc liền muốn đem ta vứt bỏ. Nếu sau này gặp phải cửa ải khó khăn, chúng ta có thể cùng nhau vượt qua. Ta yêu nàng như vậy, yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời này, chẳng lẽ ở trong lòng nàng, ta không có một chút giá trị nào sao?”

Sắt Sắt ngửa đầu ngơ ngẩn nhìn hắn.

Thẩm Chiêu khóe môi hơi nhếch lên, treo trên mặt ý cười nhẹ như mây khói, nói: “Không phải nàng đã sớm biết, Cao Sĩ Kiệt cùng Từ Trường Lâm đều là vì Tống cô nương mà đến, vậy nàng đoán xem, Tống cô nương là ai?”

Sắt Sắt không chớp mắt nhìn hắn, hỏi: “Là ai?”

Thẩm Chiêu vươn tay nhẹ xoa cằm nàng, lòng bàn tay sau nhiều năm cầm kiếm luyện võ lưu lại vết chai mỏng, nhẹ nhàng vuốt ve da thịt cô nương gia non mềm tinh tế, chậm rãi nói: “Sắt Sắt, nàng đến hiện tại vẫn không đoán ra sao? Trên đời này trừ bỏ nàng, còn có người thứ hai đáng giá để ta trù tính như thế, phí nhiều tâm tư như vậy sao?”

Sắt Sắt cảm thấy giống như có một khối đá ầm ầm rơi ở trước mặt, hai tai ù ù, đầu óc rối loạn, không thể tin nổi mà lảo đảo lui về phía sau.

Tô Hợp cũng choáng váng, ngơ ngác nhìn Sắt Sắt, miệng há ra, hồi lâu cũng không khép lại.

Gương mặt Thẩm Chiêu như cũ không có biểu tình mà đi đến trước mặt Sắt Sắt, nói: “Nếu người Cao Sĩ Kiệt cùng Từ Trường Lâm muốn không phải nàng, ta sẽ không quản những việc này. Trên đời này, người có thể làm ta sầu, làm ta sợ, làm ta yêu, làm ta hận chỉ có nàng. Ôn Sắt Sắt, nàng không phải muốn biết ta đến tột cùng giấu diếm nàng cái gì sao? Hiện tại ta nói cho nàng, nàng nghe hiểu chưa? Nàng căn bản không phải họ Ôn, nàng họ Tống, là nữ nhi của thần uy tướng quân Tống Ngọc.”

Sắt Sắt liên tiếp lui mấy bước, đụng phải vách tường thô ráp, lắc đầu: “Không, ta không tin……” Nàng giống người như chết đuối vớ được cọc, run run lặp lại: “Ta tuyệt không tin , chuyện này không có khả năng!”

Thẩm Chiêu cúi đầu nhìn nàng, gằn từng chữ nói: “Năm đó chiến sự binh bại, nàng cho rằng Lê gia sau khi khiến cho Tống gia nhận tội sau có thể cam tâm tình nguyện về hưu sao? Bọn họ trong lòng rất rõ ràng, việc này có chủ mưu khác, đao thương chĩa thẳng về phía Lan Lăng trưởng công chúa.”

“Tuy rằng Lê Uyên chết trận, nhưng uy danh của Lê gia có thừa, mà Lan Lăng công chúa sau khi cùng Lai Dương hầu thành thân liền cùng Bùi Nguyên Hạo tạo nên khoảng cách, tuy rằng không có hoàn toàn cắt đứt quan hệ, nhưng cũng đã sớm không còn là cùng vinh nhục cùng hưởng sống chết cùng nhau. Phụ hoàng đã sớm kiêng kị công chúa nhiếp chính, muốn mượn việc này chèn ép cô cô. Lúc ấy Lan Lăng công chúa có thể nói là địch ở tứ phương, nhưng đó xảy ra một chuyện thay đổi thiên cơ.”

Trong mật thất im ắng, tiếng thở dốc càng ngày càng nhanh hơn.

“Lan Lăng công chúa sau khi cùng Lai Dương hầu thành thân liền có thai nhưng bất hạnh sinh non. Cô cô phong tỏa tin tức với bên ngoài, cũng hướng phụ hoàng đưa ra yêu cầu muốn thu dưỡng hài tử của Tống phu nhân. Không chỉ thu dưỡng, còn phải cho nàng một danh phận. Phụ hoàng đối với Tống gia hổ thẹn, đối với mẫu thân ta yêu thương, cho nên sau khi trên triều xử án Tống gia một lần tru di diệt tộc, hắn cùng Lan Lăng công chúa thực hiện giao dịch.”

Thẩm Chiêu bỗng nhiên dừng lại, giơ tay lau nước mắt rớt bên má Sắt Sắt, chung quy vẫn là không đành lòng, hắn nhẹ giọng hỏi: “Còn muốn ta tiếp tục kể không?”

Thân thể Sắt Sắt hơi run rẩy, nàng hết sức đè ép chính mình, nhưng lời nói ra nói vẫn mang theo chua xót nghẹn ngào: “Nói đi.”

“Lan Lăng công chúa đem nữ nhi của Tống gia nữ đặt ở dưới gối nuôi dưỡng dưới danh nghĩa con gái của mình. Phụ hoàng tắc ra tay bảo hộ cô cô, thay nàng chặn công kích hãm hại của Lê gia. Lúc ấy mẫu thân ta chưa lâm bồn, nhưng hai người họ đã định sẵn, nếu mẫu thân sinh ra nam hài sẽ phải cưới Tống cô nương làm vợ.”

“Chuyện này chỉ sợ kể cả Lai Dương hầu cũng không biết. Bởi vì trong lúc khủng hoảng biến động năm đó, Lan Lăng công chúa căn thời điểm theo kế hoạch, thỉnh cầu phụ hoàng điều Lai Dương hầu đi Vân Châu cứu tế, mãi cho đến khi Lan Lăng công chúa ôm hài tử từ Li Sơn hành cung trở về, phụ hoàng mới hạ chỉ triệu Lai Dương hầu trở về.”
“Sắt Sắt, ta mỗi câu mỗi chữ đều là thật sự, nếu nàng không tin có thể đi kiểm chứng.
Hoàng gia từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều có ký lục lưu trữ, mặc dù năm đó phụ hoàng đã cố ý hủy diệt dấu vết, nhưng nàng nếu muốn điều tra manh mối, theo ta mà nói thì vẫn có thể tìm lại được chút dấu vết còn lại.”

**

Lăn lộn lâu như vậy rất nhanh đã đến chiều muộn, hoàng hôn treo ở trên đầu cành liễu sao, ánh nắng chiều sặc sỡ, ráng đỏ dừng ở trên phố cổ, bao phủ một đường thê lương.

Trên đường hồi công chúa phủ, Sắt Sắt đều là trầm mặc.

Thẩm Chiêu dựa trên vách tường xe ngựa, nhìn nàng đem thân mình co thành một khối, trán để ở trên đầu gối, không hề nhúc nhích.

Hắn vươn tay muốn xoa đầu nàng, nhưng lòng bàn tay vừa chạm đến sợi tóc mềm mượt lại do dự, ở giữa không trung ngừng một lát, lại đem tay thu trở về.

“Ta biết, sau khi nói cho nàng nghe hết tất cả mọi chuyện, nàng sẽ phản ứng như thế này mà.”

Sắt Sắt không tiếp lời.

Thẩm Chiêu lại nói: “Ta cũng không muốn sớm như vậy đã nói cho nàng, nghĩ ít nhất chờ nàng có chuẩn bị rồi mới nói. Nhưng nàng thật sự quá vô tâm vô phế, đối với ta cũng quá nhẫn tâm, trong tình thế cấp bách ta nhất thời liền…… nói ra.”

Sắt Sắt như cũ không đáp lời.

Thẩm Chiêu có chút luống cuống: “Không bằng nàng cứ khóc đi? Ta biết việc này nàng rất khó tiếp thu, nhưng nàng còn có ta…… Ta bảo đảm, cả đời ta vĩnh viễn yêu nàng, chỉ yêu một mình nàng, nàng trả lời ta một chút thôi, được không?”

Sắt Sắt ngẩng đầu, đôi mắt hồng hồng nhìn hắn.Nhìn đến tận lúc đem Thẩm Chiêu trong lòng khẩn trương, nàng mới nức nở nói: “Mẫu thân cùng phụ thân đều đối với ta rất hảo, Huyền Ninh đối với ta cũng đặc biệt tốt, chúng ta không thể nào không phải người một nhà a!”

Thẩm Chiêu vội vàng lấy khăn tay một bên lau nước mắt cho Sắt Sắt, một bên nói: “Theo ta quan sát, cha nàng khả năng căn bản không biết nàng không phải nữ nhi của ông, tiểu tử ngốc Huyền Ninh kia lại càng không thể biết được. Đến nỗi mẫu thân nàng…… Ta nghĩ, cô cô đã nuôi dưỡng nàng mười mấy năm, đối với nàng hẳn là có cảm tình……”

“Aii, nàng nước mắt như thế nào không thể ngừng lại vậy. Đừng khóc, ta sai rồi còn không được sao? Nàng cứ coi như ta cái gì cũng chưa nói, mọi việc vẫn giống như trước đây, được chưa?”

Thẩm Chiêu nhìn Sắt Sắt khóc như hoa lê đẫm mưa, đau lòng không thôi, một đường này hết lời dỗ dành nàng, dần dần cũng dỗ được nàng ngưng khóc. Xe ngựa trên đường tiến vào Sùng nhân phường, Sắt Sắt hướng ra ngoài chỉ chỉ, khàn khàn giọng nói: “Ta muốn ăn bánh hạt dẻ rồi vào trong thuyết thư quán kia nghe kể chuyện.”

Thẩm Chiêu nhíu mày nhìn sắc trời đang tối dần, hơi do dự, thấy thân thể gầy yếu của Sắt Sắt hơi run run, hình như là lại muốn khóc, vội nói: “Ăn! Nghe! Đều nghe ngươi!”

Hai người xuống xe ngựa, tỳ nữ cùng Phó Tư Kỳ theo sát ngay sau đó bị Thẩm Chiêu vẫy vẫy tay, hai người liền đứng ở chỗ cũ, không hề đi theo.

Thẩm Chiêu từ trong tay áo lấy ra bạc vụn, mua cho Sắt Sắt một cân bánh hạt dẻ, lại đưa Sắt Sắt chui vào thuyết thư quán ngồi xuống trước một đám người thưa thớt.

Cũng không biết vì sao, Sắt Sắt nhìn Thẩm Chiêu vì chính mình bận rộn như vậy, đột nhiên cảm thấy tâm trạng mơ hồ dần dần bình lặng xuống dưới, giống như không hề có sự khó chịu như vừa rồi.

Thuyết thư tiên sinh kể về một câu chuyện xưa của một đôi tài tử giai nhân, trong đó xen kẽ một truyền thuyết.

“Nghe đồn ở ngoài tứ hải có một ngọn tiên sơn, trên núi tiên nhân ở sẽ bố huyền cơ trận. Năm xưa có một người phàm nhân ở xa xôi vạn dặm đến để học nghệ, học được trận pháp này. Hơn trăm năm trước, ở Nhai Châu có một phú hộ, phu thê vốn rất ân ái, sau bị tiểu nhân châm ngòi hiểu lầm lẫn nhau, cho đến cuối cùng phản bội nhau, đồng quy vu tận. Có một đạo sĩ đi ngang qua nơi đó thấy bi kịch này của nhân gian liền không khỏi thổn thức, sinh ra trắc ẩn bèn lấy sở học suốt đời để bày huyền cơ trận, cho thời gian đảo ngược lại, cho phu thê hai người trùng sinh.”

Có người bên dưới có ngắt lời nói: “Trùng sinh có ích lợi gì? Đời trước đã có thể phản bội nhau, đời này là có thể sống tốt bên nhau được sao?”

Thuyết thư tiên sinh vướt vuốt chòm râu tuyết trắng, nói: “Ngươi có điều không biết, phàm là người trùng sinh, hoặc nhiều hoặc ít sẽ có ký ức kiếp trước, có thể mơ thấy quãng dời trước đây của chính mình, có lẽ là có thể biết bản thân mình sai ở đâu để kịp thời bình định, tránh đi bi kịch.”

Sắt Sắt vốn định tùy ý tìm một trò tiêu khiển để phân tán một chút tinh lực, giúp cho bản thân không cần suy nghĩ đến những chuyện thương tâm. Nhưng thuyết thư này càng nghe càng huyền ảo, nàng không nhịn được bèn kéo kéo ống tay áo Thẩm Chiêu, nói nhỏ: “Ngươi có thấy hay không…… Cổ quái?”

Thẩm Chiêu mày kiếm thâm trầm, im lặng một lát rồi mới quay đầu, nhỏ giọng hỏi: “Giống chúng ta?”

Hai người cúi đầu thì thầm bàn chuyện, thuyết thư tiên sinh lại thở dài: “Nhưng việc này rốt cuộc là nghịch thiên cải mệnh, dù sao cũng phải trả giá. Cần có một người tình nguyện chấp nhận lấy thân mình ra làm vật hiến tế cho huyền cơ trận, cái chết chờ ở phía trước sẽ cực kỳ thống khổ, còn phải có ý chí kiên định, dù phải trải qua thống khổ đến mức nào cũng không thể có chút dao động……”

Thuyết thư tiên sinh nói một hồi chuyện huyền ảo ngược lại thật sự dọa Sắt Sắt đến ngơ ngơ ngẩn ngẩn, cũng không hối tiếc thân thế nữa, cũng không khóc lóc hề hề nữa, dọc theo đường đi nàng cứ lầm bầm lầu bầu. Tới khi xe ngựa ngừng ở trước cửa phủ công chúa, nàng rốt cuộc nhịn không được, bắt lấy cánh tay Thẩm Chiêu, nói: “Ngươi nói xem…… Ta trong mộng cảnh có phải chính là kiếp trước của chúng ta không? Hai chúng ta có phải là phá trận trùng sinh không? Vậy ngươi nói, hai ta ai là người có chấp niệm sâu như vậy, có thể hiến tế thân xác để lập nên huyền cơ trận, đổi lại một cơ hội trùng sinh a?”

Thẩm Chiêu lúc nãy khi nghe về truyền thuyết cũng hơi có chút nghi ngờ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại liền phát giác sơ hở chồng chất, hắn từ trước đến nay đối với mấy chuyện bát quái loạn thần đó đều khịt mũi coi thường, nghe Sắt Sắt hỏi như vậy, cười nhạo nói: “Tất nhiên là ngươi, cũng chỉ có ngươi sẽ tin chuyện truyền thuyết nhảm nhí đó thôi.”

Người dịch: Huyền Trang


Chương 20: Linh Nhi

Khi bọn họ hồi phủ công chúa sắc trời đã sẩm tối, Phúc bá chào đón nói: “Công chúa cùng Trường Lâm quân ở sảnh ngoài nói chuyện, điện hạ cùng quý nữ thong thả nghỉ ngơi trước đã, lát nữa sẽ bày cơm tối.”

Thẩm Chiêu nắm tay Sắt Sắt, thật cẩn thận đỡ nàng xuống xe ngựa, ánh mắt sâu thẳm mà nhìn lướt qua hai con sư tử trắng trước cửa phủ công chúa, nói: “Nếu cô cô đang bận, bổn cung cũng không làm phiền nữa, Đông Cung còn có chính vụ cần xử lý.”

Dứt lời, hắn biểu tình mềm mại mà nhìn về phía Sắt Sắt.

Nàng trong tay còn cầm túi giấy dầu, bên trong là bánh hạt dẻ ăn thừa, sớm đã lạnh ngắt, sự náo nhiệt của câu chuyện thuyết thư xưa đã hạ màn, A Chiêu cũng muốn rời nàng đi, xung quanh chợt trở nên im ắng, trái tim mới thoáng an bình giờ phút này lại thấp thỏm lên.

Cửa phủ to lớn, thềm đá rêu phong.

Từ nhỏ đến lớn nàng ra ra vào cánh cửa này không biết bao nhiêu lần, giờ phút này nhìn lại thế nhưng lại cảm thấy khiếp đảm, con đường phía trước trở nên mênh mang, nàng nên đối mặt như thế nào?

Đúng lúc này, Thẩm Chiêu nhẹ nhàng nàng cầm tay, mỉm cười nói: “Sắt Sắt, ta đi rồi, nàng cứ từ từ ngẫm lại lời nói của ta, nhưng không cần suy nghĩ quá nhiều.”

Hắn cùng Phó Tư Kỳ cưỡi ngựa rời đi, Sắt Sắt đứng ở trước cửa nhìn theo đến khi bọn họ đi xa.

Vất vả một ngày, Sắt Sắt đã cảm giác mệt mỏi sâu sắc, đang muốn về phòng nhanh chóng ngủ một giấc. Bỗng nhiên nàng dừng bước chân lại, nhìn xa xa ra sảnh ngoài cách màn tơ liễu bay tán loạn, , lôi kéo tỳ nữ bước nhanh trở về khuê phòng.

Đổi xong nữ trang, không chần chờ thêm phút nào, nàng ngay lập tức đi đến sảnh ngoài.
Lan Lăng công chúa đang ở đó nói chuyện: “Vì sự cố của Trường Lâm quân mà bên ngoài đang rất lộn xộn. Nghe nói Kỳ Vương lấy việc không trông coi được biệt quán để chỉ trích Ninh Vương và Càn vương, Thái Tử vì để bình ổn lời đồn đãại, cũng vì thể hiện bản thân công minh nên đã lệnh cho hai vị vương gia đóng cửa ăn năn. Hiện giờ Kiến Chương doanh đang lục soát khắp thành lùng bắt Trường Lâm quân.”

Từ Trường Lâm nhấp một ngụm trà, không chút hoang mang mà đứng dậy, hướng Lan Lăng công chúa gập tay áo làm lễ, nói: “Ơn cứu giúp của công chúa, tại hạ khắc sâu trong lòng, sau này tất sẽ báo đáp.”

Lan Lăng cười cười: “Cũng không cần như thế. Chỉ là cái chết của Cao đại nhân không minh bạch, còn không biết khi nào mới có thể tra rõ sự tình, bổn cung dù cho có tâm, nhưng đối với vụ án này biết rất ít, cũng không thuộc quản lý của ta. Nghe nói Trường Lâm quân cùng Cao đại nhân quan hệ rất thân mật, không biết Cao đại nhân lúc sinh thời có từng nói cho ngươi chuyện gì quan trọng hoặc là giao cho ngươi đồ vật quan trọng nào không?”

Sắt Sắt ở ngoài cửa nghe, bỗng nhiên nhớ tới lời Thẩm Chiêu ở quán trà đã từng nói với nàng.

—— Trong tay Cao Sĩ Kiệt có lẽ sẽ có chứng cứ có thể chứng minh Tống gia trong sạch.
Mẫu thân cũng biết điều này cho nên nàng mới lưu lại Từ Trường Lâm, cứ không nhanh không chậm từ từ điều tra hắn, là muốn buộc hắn đem chứng cứ lấy ra.

Sắt Sắt rũ mắt nhìn mặt đất, đáy lòng xẹt qua một mảnh ám ảnh.

Chẳng lẽ mẫu thân thật sự cùng bản án cũ Tống gia có quan hệ?

Trong phòng yên tĩnh một lát, ngay sau đó truyền ra tiếng nói của Từ Trường Lâm lơ đãng du dương: “Đồ vật tất nhiên là có, nhưng trong cục diện hiện giờ, còn có trước mắt Trường Lâm muốn tìm được người mình muốn tìm đã, tất nhiên là sẽ không dễ dàng lấy ra. Lời này nói đi cũng phải nói lại, ai biết được Cao đại nhân có phải hay không là bởi vật này mà chết? Vết xe đổ này, tại hạ không thể không vạn phần cẩn thận.”

Lan Lăng thu lại ý cười, nói: “Ý của Trường Lâm quân chính là không tin tưởng bổn cung?”
Từ Trường Lâm lắc đầu, tăng thêm vài phần buồn bã: “Tại hạ không muốn hoài nghi bất kỳ người nào nào. Nhưng Cao đại nhân sinh thời cũng là người cực kỳ nhạy bén cẩn thận, cuối cùng cũng tránh được vận rủi. Đang ở dị quốc, địch trong tối ta ngoài sáng, tại hạ không thể không cẩn thận, mong rằng Trưởng công chúa thứ tội.”

Sắt Sắt nghe xong này một cuộc đối thoại mặt ngoài thật sự bình tĩnh bên trong ẩn ý sâu xa, cảm thấy Từ Trường Lâm trước mắt khôn khéo cẩn thận này so với thiếu niên bạch y đánh đàn tiêu sái cùng nàng ở biệt viện trước đây quả thực giống như hai người khác nhau.…… Sắt Sắt cảm thấy có chút kỳ quái, Thẩm Chiêu nói đó là chứng cứ có thể chứng minh Tống gia trong sạch, nhưng theo như hiểu biết của Sắt Sắt đối với mẫu thân, kể cả chứng cứ này có lẽ là cùng mẫu thân có quan hệ, nhưng với tính tình quả quyết sắc bén của nàng, nếu như không chiếm được tất phải huỷ hoại, chắc chắn sẽ không giống hiện giờ phải ở đây cùng Từ Trường Lâm nhiều mồm mép như vậy.

Trừ phi, sự tình không hề đơn giản mà vượt xa tưởng tượng bọn họ.

Sắt Sắt đứng ở ngoài cửa trầm tư một lát, xoay người rời đi.

Trở lại khuê phòng, nàng ngồi ở trên giường ngốc nghếch mất một lúc, tận đến khi tỳ nữ bưng canh cho nàng tiến vào, nàng mới phát giác đêm đã khuya, ngọn nến đã cháy đến gần sát đáy, tim nến nổ vang lên những âm thanh “ tách, tách”, sắp cháy hết.

Nàng dùng nước lạnh rửa mặt, nằm ở trên giường, nhắm mắt ép chính mình đi vào giấc ngủ.

Một đêm không mộng mị.

Sáng sớm ngày thứ hai, ánh nắng vẫn còn mờ nhạt đã nghe thấy một trận ầm ĩ ở bên ngoài. Sắt Sắt đứng dậy đi đến trước cửa sổ, thấy Ôn Huyền Ninh đeo cung cùng túi mũi tên đang muốn đi ra ngoài.

Hắn mặt mày hớn hở nói: “Hôm nay nhóm hoàng thân quý tộc ở Tây Uyển tỷ thí cưỡi ngựa bắn cung võ nghệ, Thái Tử điện hạ nói Đại Tần chúng ta chính là giành được thiên hạ, hướng toàn bộ quan sĩ tử nói không thể trọng văn khinh võ, quên đi nguồn gốc tổ tông. Đặc biệt hạ lệnh, cho giám sinh của Quốc Tử Giám cũng được tham gia. Tỷ, hôm nay đệ đi nhất định sẽ giành được phần thưởng.”

Sắt Sắt dặn dò: “Thắng thua không quan trọng, nhưng đệ phải cẩn thận, đao kiếm không có mắt, đừng để bị thương.”

Ôn Huyền Ninh đồng ý, ưỡn thẳng ngực, mãn nguyện mà rời đi.

Tiễn Huyền Ninh đi, Sắt Sắt trở về rửa mặt chải đầu trang điểm xong liền muốn đến chỗ mẫu thân thỉnh an, nửa đường gặp Phúc bá nói rằng công chúa sáng sớm đã đi Hình Bộ, mặt mày giống như có liên quan đến vụ án.

Sắt Sắt nhớ tới lời Thẩm Chiêu hôm qua đã nói với nàng ở trong Yến lâu, hắn đã tìm ra được chân tướng của mọi chuyện là như thế nào.Nếu án này đã được phá , Từ Trường Lâm cũng nên quay về Nam Sở thôi.

Nàng nghĩ như vậy, cảm thấy trong lòng quyện quyện, tinh thần không thể xốc lên nổi, bước chậm xuyên qua hành lang, tới bên hồ hoa sen, rồi lại tới trước một cây hoa anh đào, thấy Từ Trường Lâm đang ở trên cây, duỗi tay bẻ cành hoa anh đào.

Sắt Sắt cảm thấy hắn mặc bạch y thật là linh hoạt, ở trên cây nhảy tới nhảy lui giống như con khi. Nàng chửi thầm xong đang muốn xoay người rời đi thì chợt có một cơn gió nổi lên đem một mảnh giấy hoa trên bàn đá thổi tới trước mặt nàng.

Nàng cúi đầu nhặt lên, đang muốn trả lại chỗ cũ thì lại thấy trên mặt giấy đề lên mấy chữ nhỏ, nét chữ khí khái đoan chính.

Viết:  Tống Linh Nhi sinh nhật mười sáu tuổi.

Nàng hơi trố mắt, Từ Trường Lâm đã nhảy xuống khỏi cây, trong tay cầm theo cành hoa anh đào.

Hắn một thân bạch y phấp phới ngọc thụ lâm phong, đem mảnh giấy hoa lấy lại, nói: “Dựa theo tin tức Tống gia lúc ấy truyền qua Nam Sở, bà mụ năm ấy mùng bảy tháng giêng xuống núi, Tống cô nương hẳn là cũng vào ngày ấy mà được sinh ra. Ta liền đem ngày đó đặt làm sinh nhật nàng, mỗi năm vì nàng ăn mừng, nghĩ có lẽ tương lai có một ngày có thể cùng nàng ăn mừng sinh nhật.”

Sắt Sắt sửng sốt một lát, trong cổ họng có chút chua xót trào lên, bị nàng cường hãn ép xuống, nàng mỉm cười nói: “Mùng bảy tháng giêng…… đó là ngày lành a, truyền thuyết Nữ Oa sáng thế, đúng là vào mùng 7 tháng giêng sáng tạo ra nhân loại, bởi vậy đời đời sinh sản, sinh sôi không thôi. Trong quá trình nàng lớn lên nhất định có không ít người nói với nàng là ngày tốt giáng sinh, nhất định một đời tôn vinh phú quý, không chừng còn có thể là mẫu nghi thiên hạ.”

Từ Trường Lâm cười lắc đầu: “Ta không nghĩ tới những điều đó, ta chỉ ngóng trông có thể mau chóng tìm được Tống cô nương, đưa nàng về Nam Sở, hảo hảo chăm sóc, bảo hộ nàng một đời an ổn.”

Sắt Sắt quay đầu nhìn về phía phương xa, thạch đá giả sơn, hồ nước long lanh, khói sóng mênh mông, tựa như một bức tranh yên lặng sâu thẳm.

Nàng thấp giọng nỉ non: “Nếu nàng không thể đi theo ngươi thì sao……”

Từ Trường Lâm đem giấy hoa tỉ mỉ đặt vào rong hộp lụa xanh, ngẩng đầu hỏi: “Ôn cô nương nói cái gì?”

Sắt Sắt nhẹ giật mình, cứng ngắc chuyển đề tài, nói: “Ta vừa rồi hình như thấy trên giấy hoa viết ‘ Tống Linh Nhi ’?”

Từ Trường Lâm hơi hơi mỉm cười, hàm chứa vài phần ngọt ngào, nói: “Đây là ta…… Cùng Tống Lan đặt tên cho Tống cô nương. Phụ hầu còn cười chúng ta, rõ ràng đọc đủ thứ thi thư nhưng đến lúc cần đặt tên cho một cô nương lại cố tình đặt một cái tên đơn giản đạm bạc như vậy. Kỳ thật nha, một cô nương gia, chính là nên đơn giản vui sướng, có thể vô ưu vô lo mà sống cả đời này, cái này là quan trọng nhất.”

Nụ cười của hắn quá mức vui vẻ sáng ngời, trong lời nói lộ ra khát khao nồng đậm với tương lai khiến cho Sắt Sắt nhìn đến chua xót. Nàng im lặng rồi lại nhịn không được, nói: “Nếu…… Ta là nói nếu, ngươi có lẽ…… có khả năng không thể mang Tống cô nương đi, vậy ngươi làm sao bây giờ?”

Từ Trường Lâm biểu tình cứng lại, ‘ cạch’ một tiếng đem nhành hoa anh đào bẻ gãy, trong đôi mắt ôn tú xẹt qua tia nghiêm nghị hàn ý, nhưng rất nhanh bị che giấu đi. Hắn nhẹ nhàng cười, ở trong chứa chấp niệm: “Ta xa xôi vạn dặm mà đến, đó là vì Tống cô nương, nhất định ta phải đem nàng đi. Người đều nói Trưởng công chúa cùng Thái Tử điện hạ là người tâm cơ thâm trầm, giàu mưu tính, nhưng nếu bọn họ thật muốn che giấu ở trước mặt ta, ta ngược lại cũng không sợ cùng bọn họ đấu một trận.”

Vừa dứt lời, còn chưa chờ Sắt Sắt có phản ứng gì, Phúc bá hoang mang rối loạn vội vội tiến vào, nói: “Quý nữ, bên ngoài đã xảy ra chuyện, công chúa không ở trong phủ, ngài mau đi ra nhìn xem đi.”

Người dịch: Huyền Trang

Chương 21: Sắc sảo

Thủ vệ Tây Uyển đem Ôn Huyền Ninh nâng trở về, Huyền Ninh nằm ở trên cáng vừa thấy Sắt Sắt chạy ra liền nhanh chóng che vết thương ở chân lại, hô to “Tỷ”. Hành động đột ngột tác động lên miệng vết thương khiến hắn lập tức đau đến nước mắt lưng tròng.

Sắt Sắt vội tiến đến xem hắn, thấy trên cẳng chân bang một băng vải thật dày, quần xanh lụa sẫm dính một chút máu, vội vàng chuyện gì đã xảy ra.

Huyền Ninh vô cùng đau đớn, ấp úng không nói rõ ràng, nhưng thủ vệ lanh lợi đưa hắn trở về đã nhanh miệng đáp: “Ngựa của Ôn công tử bị kinh động nên hất công tử từ trên ngựa xuống đất. Thái Tử điện hạ đã phái thái y xem qua, cũng đã băng bó tốt rồi, lát nữa thái y sẽ đem thuốc thang đưa đến phủ.”

Huyền Ninh ở trong lòng ngực Sắt Sắt giãy giụa một chút như là có chuyện muốn nói, nhưng nhìn ái ngại thủ vệ vẫn còn ở đây nên yên lặng đem lời muốn nói nuốt xuống.

Sắt Sắt thu hết toàn bộ sự việc vào trong mắt, cầm tay Huyền Ninh, sai Phúc bá thưởng cho thủ vệ, mời vào trong phủ uống trà, lại chỉ huy mấy nô bộc trong phủ tới khiêng Huyền Ninh đi vào.

Từ trong sương phòng Ôn Hiền nghe được động tĩnh liền chạy ra, thấy Huyền Ninh bị thương, vội đi theo hắn vào trong phòng ngủ.

Sắt Sắt sai tỳ nữ đi lấy ly nước ấm lại đây, Huyền Ninh cúi đầu nhấp một ngụm nước từ tay Sắt Sắt, sau dó do dự một chút, tầm mắt băn khoăn nhìn đi nhìn lại tỷ tỷ cùng phụ thân, cuối cùng hắn nắm chặt nắm tay, hạ quyết tâm nói: “Đệ cảm thấy…… Ngụa của đệ không phải vô duyên vô cớ bị kinh động, con bạch long bạc câu của đệ dịu dàng ngoan ngoãn nhất, chưa từng hất đệ xuống đất bao giờ……”

Hắn một bên nói, một bên băn khoăn nặng nề nhìn về phía Sắt Sắt.

Sắt Sắt ngồi ở bên cạnh hắn, xoa xoa lưng hắn, nhẹ giọng an ủi, hòa nhã nói: “Cứ nói đi.”

Huyền Ninh nói: “ Lúc đệ sắp sửa lên ngựa, Thái Tử điện hạ có tới xem qua, còn vỗ vỗ vào lưng ngựa của đệ. Đệ lúc ấy đã cảm thấy ở trong tay Thái Tử giống như hiện lên một đạo ngân quang đánh về phía lưng ngựa, nhưng lúc ấy nắng gắt gao đến nỗi mọi người đều cảm thấy ong đầu nên đệ nghĩ mình nhìn lầm rồi, cũng không để tâm lắm. Sau đó đệ té ngựa, thủ vệ Tây Uyển nâng đệ đi trị liệu, đệ thấy Phó Tư Kỳ đem con bạch long bạc câu của đệ dắt đi một lát sau mới quay trở về……”

Sắt Sắt trầm mặc một lát, chấn chỉnh suy nghĩ, hỏi: “Đệ hoài nghi A Chiêu động tay động chân vào ngựa của đệ? Nhưng mà…… Vì cái gì?”

Ôn Hiền ở một bên nghe xong giống như lọt vào trong sương mù: “Đúng vậy, chúng ta hai nhà đều sắp kết thân, hắn làm như vậy là vì cái gì?”Huyền Ninh nói: “Hai người có điều không biết, lần này Tây Uyển tỷ thí cưỡi ngựa bắn cung có sửa đổi quy tắc, là do Thái Tử điện hạ tự mình sửa: một tiểu đội ba người, trong đội nếu có một người bị tụt lại phía sau như vậy cả đội sẽ bị xử thua. Con cùng hộ quân đô úy Thẩm Sĩ Kiến của Kiến Chương doanh bị phân vào cùng một đội, người này là tân tú trong quân, gần đây được Kỳ Vương sủng tín, nhưng con hoài nghi hắn là do mẫu thân xếp vào trong Kiến Chương doanh.”

“Lúc cưỡi ngựa bắn cung trên đường Thẩm Sĩ Kiến âm thầm chiếu cố con rất nhiều, con muốn hướng hắn nói lời cảm tạ, nhưng hắn lại làm như không để ý tới con, hình như sợ người khác phát hiện ra hắn đang chiếu cố ta.”

“Sau khi ngựa của con chấn kinh, gây ra động tĩnh rất lớn, người của Kỳ Vương bên kia cũng tới xem. Con thấy Thẩm Sĩ Kiến hình như là muốn đến cứu con nhưng hắn vừa thấy nhiều người xem như vây, lại do dự. Chính là trong lúc do dự này nên con mới từ trên ngựa ngã xuống dưới. Nhưng lúc vó ngựa dơ lên cao chuẩn bị dẫm lên trên người con, Thẩm Sĩ Kiến vẫn ra tay đem con từ dưới móng ngựa cứu lên.”

“Chuyện này đều bị người của Kỳ Vương nhìn thấy. Tỷ tỷ, ngươi nói Thái Tử điện hạ có phải hay không cố ý? Hắn cố ý muốn cho Kỳ Vương biết người trong Kiến Chương doanh đã bị mẫu thân xếp vào, cho nên mới lợi dụng đệ……”

Trong phòng một trận lặng im, Ôn Hiền thấy nữ nhi cúi đầu trầm tư, thật lâu không nói, sốt ruột không chịu nổi, nói: “Sắt Sắt, chuyện nượng con cùng Thái Tử là như thế nào? Mấy năm nay ta ở lai Dương Sở nghe được đều là Lan Lăng công chúa nào là tận hết sức lực giúp đỡ Thái Tử đăng vị, mà Thái Tử cũng rất có qua có lại, hai người hòa thuận như mẫu tử, chẳng lẽ là bằng mặt không bằng lòng sao?”

Sắt Sắt nghe phụ thân dò hỏi, trong lòng lại suy nghĩ: Kiến Chương doanh này phụ trách phòng vệ kinh đô và vùng lân cận, cũng chỉ có hơn tam vạn người, bình thường mẫu thân sẽ không để ở trong mắt, hiện giờ vì sao phải cố ý nhúng chàm? Chẳng lẽ, thân thể của Hoàng đế bệ hạ thật sự chịu đựng không nổi nữa, Trường An, thậm chí khắp cả Đại Tần đã đến đêm trước bão táp rồi sao?
Nàng nhíu chặt hàng long mày đẹp, ưu sầu nan giải, Ôn Hiền nắm lấy Sắt Sắt tay, nói: “Nếu thật sự như thế, vậy con không thể gả cho Thái Tử.”

Sắt Sắt đột nhiên từ trong suy nghĩ phiền muộn tỉnh ra, ngẩng đầu nhìn về phía phụ thân.

Ôn Hiền trên mặt quá chua xót, giống như đang hồi tưởng lại một phen chuyện cũ, lo lắng không yên nói: “Phụ thân tuy rằng hiểu biết đối với Thái Tử rất ít, nhưng nghe qua lời kể của Huyền Ninh như vậy cũng biết hắn là môt người có lòng dạ thâm sâu, có thủ đoạn, hơn nữa xử sự…… cũng quá độc ác. Mà nương của con…… Ta không cần nói các con cũng biết. Hai người này đều là cường thế, hiện tại chung một con thuyền. Nếu tương lai phản bội nhau, con kẹp ở giữa hai người bọn họ thì phải làm sao đây?”

“Sắt Sắt, con là một cô nương, nơi gả đến lại là hoàng gia, không thể giống như cha, còn có thể hòa li, còn có thể đi luôn. Nếu tương lai bọn họ nháo lên, con chính là tiến thoái lưỡng nan a.”

Sắt Sắt nhìn phụ thân hồi lâu, vì sự quan tâm nhớ mong của ông đối với chính mình mà ấm áp, rồi lại có vài phần bất đắc dĩ: “Nhưng hôn sự này không phải nói hủy liền có thể hủy.”

Ôn Hiền trầm ngâm một lát, đập tay xuống giường, nói: “Ta đi cầu kiến Hoàng đế bệ hạ, cho dù ta cùng với công chúa hòa li nhiều năm nhưng con vẫn là con gái ta. Sự tình quan hệ tới chung thân đại sự của con, ta là phụ thân vẫn có thể ra mặt nói được.”

Lai Dương hầu Ôn Hiền vốn chính là người đơn giản, mấy năm nay rời xa Trường An càng không hề quan tâm đến chính sự, so với môi trường trung tâm quyền lực suốt ngày chém giết người, ý tưởng không khỏi thiên chân một chút, đơn giản một chút.

Đến Huyền Ninh cũng còn biết sự tình không hề dễ dàng như vậy nên hắn chưa từng nói chen vào, chỉ ngoan ngoãn nhìn tỷ tỷ của hắn, chờ Sắt Sắt quyết định.

Sắt Sắt nhất thời không biết nên hướng phụ thân giải thích như thế nào, lặng im một lát, Phúc bá ở sau bình phong nói: “Hầu gia, quý nữ, Thái Tử điện hạ tới nói là muốn thăm công tử.”

Vừa nghe Thẩm Chiêu đã tìm tới cửa, Sắt Sắt nhìn lại vết thương trên chân Huyền Ninh kia, cảm thấy trong khoảnh khắc có cổ khí nảy lên. Nàng lập tức  đứng dậy, dặn dò phụ thân chăm sóc Huyền Ninh. Nàng cắn chặt răng, nổi giận đùng đùng theo Phúc bá đi ra ngoài.

Người dịch: Huyền Trang

Chương 22: Chân tướng

Ánh nắng chói chang chiếu qua màn trúc ở ngoài phòng khách, đem ánh sáng chói mắt trở nên nhu hòa rất nhiều. Từng giọt nắng như sương mù buông xuống rơi trên người Thẩm Chiêu.

Hắn đứng ở trước màn, gió thổi nhẹ nhàng lay động vạt áo, đem một thân trường bào lục cẩm y càng trở nên tuấn mỹ linh động, hoa văn bạch hạc thêu trên y phục càng thêm phiêu dật thoát tục.

Hắn cứ đứng yên lặng như thế, nhìn qua thật đúng là một bức tranh thiếu niên tuấn mỹ vô song.

Sắt Sắt trong lòng vẫn còn bực tức, cố ý rảo nhanh bước chân, Thẩm Chiêu nghe được tiếng động, quay đầu hỏi: “Huyền Ninh đã ổn chưa?”

Sắt Sắt lạnh nhạt nhìn hắn một cái, liếc mắt ra hiệu cho tỳ nữ. Tỳ nữ hiểu ý, đem hạ nhân của phòng khách đều đuổi đi ra ngoài, đóng cửa lại còn bản thân canh giữ ở ngoài cửa.

Đợi bốn phía không còn ai nữa, Sắt Sắt không đáp, hỏi lại: “A Chiêu, ta hỏi ngươi, chuyện Huyền Ninh té ngựa cùng ngươi có quan hệ?”

Thẩm Chiêu ngập ngừng một lát, nhẹ nhàng gật gật đầu.

“Kiến Chương doanh liên quan đến thủ vệ kinh đô và vùng lân cận, ta không thể để nó rơi vào tay cô cô.” Hắn kéo Sắt Sắt đến gần, hạ giọng nói: “Ở trong tay đại ca, tương lai ta có thể đem nó thu vào dưới trướng, nhưng nếu rơi vào trong tay cô cô thì sẽ không dễ dàng như vậy. Sắt Sắt, ta là trữ quân, ta có khó xử, đây là chuyện bất đắc dĩ.”

Hắn nói như vậy, Sắt Sắt lại có chút hoảng hốt, tình cảnh này phảng phất cùng với một vài hình ảnh không rõ ràng nào đó trong mộng của nàng trùng hợp thật giống nhau.

“Sắt Sắt, ta là hoàng đế, ta có khó xử, đây là chuyện bất đắc dĩ……”

Nàng bỗng nhiên cảm thấy trong lòng rất nặng nề,  nàng ra sức lắc đầu, muốn đem toàn bộ cảm giác không thoải mái này đẩy ra ngoài. Nàng chấn định tâm thần, bình tĩnh nói: “Việc tranh đấu quyền lực, trước nay ngươi cùng mẫu thân đều không cho ta nhúng tay vào, ta cũng không tiện nhiều lời. Chỉ là lần này, Huyền Ninh chưa từng tham dự vào việc đó, nó năm nay chỉ có mười bốn tuổi, nó là vô tội. Nếu hôm nay con ngựa dẫm phải nó tàn nhẫn một chút, chân của nó chắc chắn sẽ bị tàn phế. A Chiêu, nó tốt xấu gì cũng gọi ngươi một tiếng biểu ca a.”

Thẩm Chiêu chắc chắn nói: “Ta sẽ không để Huyền Ninh xảy ra việc gì. Lúc ấy người của ta đều ở đó, nếu như Thẩm Sĩ Kiến không ra tay cứu giúp, người của ta cũng sẽ ra tay.”

Hắn thấy mặt Sắt Sắt như cũ lạnh lùng căng chặt, hắn vươn tay thử động vào ống tay áo của nàng, thấy nàng không hề đẩy tay mình ra, hắn mới thuận thế chậm rãi nắm lấy tay nàng, âm thanh mềm ấm nói: “Vốn dĩ ta có thể để sự tình làm được chu toàn hơn, nhưng mà thời gian không đủ. Tên quan viên chạy trốn của phủ Hộ Bộ thuế quan công chúa đã tìm được rồi, cô cô nghe tin liền đi Hình Bộ, Chuyện ở Tây Uyển tạm thời truyền không đến tai cô cô, đại ca mới có thể có đủ thời gian để đi tẩy sạch mật thám. Đây là thời cơ tốt, ta không thể bỏ qua.”

Sắt Sắt nói: “Nhưng nương ta sớm hay muộn cũng sẽ biết.”

Thẩm Chiêu thản nhiên cười: “Biết thì cứ biết đi, ta đã muốn giải quyết thì đã  suy tính tốt hậu quả, nàng không cần lo lắng vì ta.”

Sắt Sắt rũ mắt trầm mặc một lát, nói: “Đó là mẫu thân của ta, mặc kệ có hay không có chung huyết thống, nhưng người đã nuôi dưỡng ta mười sáu năm, tỉ mỉ che chở, chưa bao giờ để ta phải chịu ủy khuất suót mười sáu năm. Ta không muốn các ngươi trở thành địch, ta nhìn ngươi tính kế mẫu thân, ta cũng sẽ không cảm thấy vui vẻ……”

“Là cô cô tính kế ta trước.” Thẩm Chiêu lời nói chuẩn xác: “Kiến Chương doanh đảm nhiệm tây kinh, chỉ qua trọng sau cấm quân, hộ vệ an nguy của thiên tử. Mấu chốt là cô cô muốn Kiến Chương doanh làm cái gì? Cô cô muốn biền ta thành một con rối, điều khiển thiên tử sai khiến chư hầu sao? Đều đã làm được tới bước này, ta còn không thể phản kích sao?”

Đây tựa hồ là vấn đề bế tắc, khó có thể hóa giải.Sắt Sắt quyết tâm trước mắt bỏ qua chuyện này đã, sửa sang lại tâm tình, hỏi: “Vậy ngươi hôm nay tới là vì chuyện gì? Sẽ không chỉ là vì thăm Huyền Ninh đi?”

Thẩm Chiêu nói: “Ta đã hiểu rõ án mạng của Cao Sĩ Kiệt, hung thủ là ai ta cũng xác định rồi. Hôm nay đến muốn gọi Từ Trường Lâm ra, ta mang nàng cùng hắn đến một chỗ, đem việc này hoàn toàn chấm dứt, để hắn nhanh chóng rời khỏi nơi này.”

Ba người đi ra ngoài, Sắt Sắt tất nhiên là muốn ngồi xe ngựa, mà Từ Trường Lâm hiện giờ không thể quang minh chính đại gặp người, tự nhiên cũng không thể xuất đầu lộ diện mà cưỡi ngựa, cứ như vậy cũng chỉ có thể ngồi xe ngựa. Thẩm Chiêu sau khi ý thức được điểm này, thập phần quyết đoán mà vứt bỏ con ngựa yêu thích của hắn, phong tư dứt khoát chui vào trong xe ngựa, ngồi ở giữa Sắt Sắt cùng Từ Trường Lâm.

Sắt Sắt trước khi đi dặn dò Huyền Ninh, nếu như mẫu thân trở về, phụ thân có khả năng sẽ bởi vì hôn sự của nàng cùng mẫu thân tranh luận, đến lúc đó hắn nhất định phải cản lại, không thể để cho hai người ầm ĩ lên.

Huyền Ninh kéo một cái chân bị thương, hàm hồ đồng ý.

Cho nên Sắt Sắt một đường đều là lo lắng sốt ruột, trầm mặc không nói, Thẩm Chiêu vốn cũng là ít lời người, chỉ có Từ Trường Lâm là một bộ dáng vô tâm vô sự nhàn nhã, trên đường vài lần có ý đồ khơi mào đề tài, bị Thẩm Chiêu ghét bỏ trừng mắt nhìn vài lần, cũng thành thành thật thật một mình rúc ở trong góc không nói chuyện nữa.

Một đường an tĩnh, chớp mắt một cái đã đến nơi.

Trước mắt hiện ra mái cong sơn son, cửa phủ khắc hoa, đúng là nơi mới gần đây bị hạ lệnh cấm túc -  Ninh Vương phủ.

Sắt Sắt đứng ở trước cửa phủ, vẻ mặt khó hiểu: “Bát cữu cữu……”

Thẩm Chiêu trong mắt xẹt qua một tia hắc ám, hướng nàng nhẹ gật đầu xác nhận, sau đó lại nhìn về phía xe ngựa, nói: “Trường Lâm quân, ngươi là đại cô nương sao? Còn phải trang điểm chải chuốt một phen mới có thể bước ra gặp người, có cần bổn cung đi đỡ ngươi xuống không?”màn Xe bị xốc lên lộ ra gương mặt thanh nhã ôn tú của Từ Trường Lâm, hắn không khỏi khiếp sợ mà nhìn thoáng qua tấm biển trên cửa Ninh Vương phủ, trố mắt nói: “Điện hạ thứ tội, ta chỉ là không nghĩ tới……”

Hắn nhảy xuống xe ngựa, Thẩm Chiêu liếc mắt nhìn hắn, Thái Tử điện hạ ung dung tự phụ hơi cong cong khóe môi, lộ ra ý cười chứa vài phần ý vị thâm sâu cùng mỉa mai.

Ba người nhập phủ, Ninh Vương đang uống rượu hơi say, mượn rượu múa bút vẽ tranh. Ba người chấp tay hành lễ, Ninh Vương đĩnh đạc lôi kéo Thẩm Chiêu, muốn hắn đánh giá tác phẩm mới của mình.

Thẩm Chiêu rất nể tình mà nhìn vài lần, nghiêm trang nói: “Không tồi, chỉ là so với bản lĩnh cẩn thận kín đáo giết người kia của bát thúc mà nói, thực sự kém rất nhiều.”

Tiếng nói vừa dứt, thư phòng lập tức im lặng dị thường.

Ninh Vương trong tay còn cầm bút, ta hơi run run, vẻ mặt vẫn giữ nguyên ý cười nhìn về phía Thẩm Chiêu: “Thái Tử đây là có ý gì? Ta như thế nào có chút nghe không hiểu.”

Thẩm Chiêu hơi hơi mỉm cười: “Ta mới đầu thật đúng là đã oan uổng cô cô, cái chết Cao Sĩ Kiệt nguyên bản không hề có quan hệ với cô cô, bởi vì bằng năng lực của cô cô căn bản không thể sai khiến bát thúc đi làm chuyện như vậy. Mà chiếu khắp toàn bộ thiên hạ này, người có năng lực có thể khiến sự tình đến nông nỗi thế chỉ có một người……”

Ninh Vương thu lại ý cười, đem bút để lên trên nghiên mực, rút lại vẻ mặt cà lơ cà phất, nghiêm túc nói: “Được rồi, không cần nói nữa.”

Thẩm Chiêu ý cười chưa hết, giống như đã sớm dự đoán được hắn sẽ có phản ứng như vậy, không chút hoang mang nói: “Cao Sĩ Kiệt là bởi vì chứng cứ trong tay mình mà chết, bổn cung đoán…… Trường Lâm quân ra vẻ bí hiểm, kỳ thật, ngươi cũng chưa từng nhìn thấy chứng cứ này bao giờ đi? Từ trước tới nay, ngươi đều là mang chúng ta đem ra đùa giỡn.”

Bất thình lình bị điểm danh, Từ Trường Lâm ngẩn người, tròng mắt quay tròn lộ ra chút giảo hoạt, đang muốn giảo biện lại nhưng lại thấy Thẩm Chiêu gắt gao nhìn chằm chằm hắn, trong ánh tràn đầy vẻ tự tin chắc chắn. Nếu như hắn khăng khăng chối cãi sợ là Thái tử sẽ hỏi hắn chứng cứ này là gì—— bản thân hắn nào có biết đâu?

Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng hắn chỉ còn cách cười khổ hướng Thẩm Chiêu thi lễ, vui lòng phục tùng: “Điện hạ trí lực thông tuệ, tại hạ bội phục.”

Ninh Vương không nghe nổi nữa, khinh thường liếc mắt nhìn Thẩm Chiêu: “Hắn chưa từng thấy, còn ngươi từng thấy rồi chăcs? Ngươi đừng hòng lừa gạt Bát thúc của ngươi, ngươi không có khả năng từng nhìn thấy!”

Thẩm Chiêu thu liễm ý cười, trên khuôn mặt phủ thêm một tầng lạnh, nói: “Bổn cung chưa từng thấy, nhưng bổn cung có thể đoán ra đó là cái gì.”

“Mà cái này khắp thiên hạ người có thể sử dụng nó cũng chỉ có Bát thúc ngươi.”

“Chứng cứ kia cũng là về bản án cũ Tống gia, nó có thể chứng minh Tống Ngọc là bị oan uổng, nhưng người nó chỉ hướng không phải cô cô, mà là…… Phụ hoàng.”

Người dịch: Huyền Trang

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước