MẸ KẾ KHÔNG DỄ LÀM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mẹ kế không dễ làm - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Kiều Nhu đề ra đến thôn trang ở vài ngày, nhưng Sở hầu gia và lão thái thái không

mấy đồng ý. Thứ nhất là Kiều Nhu nôn nghén nghiêm trọng, ngay cả cơm ngon canh

ngọt của phòng bếp nhà mình làm đều ăn không vô, thức ăn thô sơ dân dã sợ là ăn

càng không trôi. Với lại khí hậu tháng sáu rất nóng, tốt xấu gì trong phủ còn có chút

bồn băng, tuy rằng không thể dùng nhiều nhưng còn đỡ hơn là không có, trên thôn

trang không có gì cả, nhiều lắm là có vài cây đại thụ.

Thêm nữa, khoảng cách giữa thôn trang và phủ đệ hơi xa, nếu lỡ có gì đại phu

không kịp tới, xảy ra chuyện gì ai có thể gánh nổi?

Nhưng thấy Kiều Nhu ăn uống ngày càng kém hơn, ngay cả đại phu trong phủ cũng

hơi lo lắng, Sở hầu gia không cần nghĩ tới tìm kiếm biện pháp khác, liền chọn cách

Kiều Nhu đề ra đến thôn trang ở vài ngày.

Đích thân hắn đưa người đến, sợ xe ngựa xóc nảy, cố ý tìm xa phu tốt nhất trong

phủ, ngày thường lộ trình hai ba canh giờ thật sự là đi từ sáng sớm tới gần tối. Kiều

Nhu ở trên xe ngựa ói đến rối tinh rối mù, ngày trước nàng rất thích ngồi xe ngựa, bây

giờ chỉ cảm thấy bên trong vừa ngộp vừa xóc nảy, hận không thể ói ra cả lục phủ ngũ

tạng.

Kiên trì tới được thôn trang, ngay cả cơm tối cũng không ăn, Kiều Nhu vội vàng rửa

mặt đi ngủ, thật sự là quá mệt mỏi, trước đây chưa từng mệt như vậy.

Sở hầu gia nhịn không được thở dài, kêu mấy người Hỉ Xuân tới dặn dò lần nữa:

“Trong phòng bếp thường xuyên dự trữ sẵn điểm tâm cùng cháo, món ngọt món mặn

đều dự trữ sẵn, đầu bếp nữ trong phủ cũng theo tới mấy người, các ngươi quyết định,

đừng để phòng bếp tắt lửa là được. Trời nóng nực, ngươi thay chủ tử mình khen

thưởng nhiều chút, bảo bọn họ tận tâm chút.”

Trời nóng bức coi chừng bếp lò rất không dễ chịu.

Hỉ Xuân vội vàng hành lễ đáp một tiếng, đưa Sở hầu gia ra cửa đi rửa mặt, lại

nhanh chóng rón rén trở lại hầu hạ Kiều Nhu. Sợ nàng buổi tối muốn ăn, bên ngoài

viện còn cố ý để một bếp lò nhỏ, hâm nóng một ít cháo trắng.

Nhưng kỳ lạ, sáng sớm hôm sau Kiều Nhu ngủ dậy bỗng nhiên có khẩu vị, muốn

một chén canh gà cho nhiều dấm, nàng một hơi ăn hết một chén, khẩu vị gần giống

như ngày thường.

Tuy rằng đến trưa lại ói ra, nhưng rốt cuộc cho mấy đầu bếp nữ một nhắc nhở, khi

nấu ăn cho thêm dấm, nấu thành vị chua ngọt là có thể khiến Kiều Nhu ăn nhiều một

chút.

Đối với lần này Sở hầu gia rất vui mừng, vừa xem Kiều Nhu ăn vừa nói: “Người ta

nói chua là con trai cay là con gái, cái thai này của nàng hết sức không yên tĩnh, xem ra

là một thằng nhóc.”

Kiều Nhu cười lắc đầu: “Vậy cũng không nhất định, không chừng bữa nào ta lại đổi

khẩu vị ấy chứ.”

Dừng một chút, Kiều Nhu mới hỏi: “Chàng hy vọng là con trai?”

“Con trai hay con gái đều được.” Sở hầu gia nói, gắp cho Kiều Nhu chút dưa leo

chua, là của đầu bếp nữ làm để gia đình nàng ta ăn sáng, nghe nói phu nhân ăn không

ngon miệng nên cố ý đưa tới, nếu ăn ngon không chừng có thể được ban thưởng.

Kiều Nhu đúng là ăn ngon lành. Sở hầu gia không thiếu con trai, tuy rằng chỉ một

con trai trưởng nhưng đã có nên không cần ngóng trông đứa thứ hai. Nếu có đứa thứ

hai dĩ nhiên cũng vui vẻ.

“Buổi chiều ta sẽ trở về, nếu nàng ở không thoải mái thì cho người về phủ nói một

tiếng, ta tới đón nàng.” Sở hầu gia không tiếp tục chủ đề kia, hai ba ngụm ăn xong

cơm, để chén đũa xuống: “Nếu ta rảnh cũng sẽ thường xuyên tới thăm nàng.”

Dừng một chút lại nói thêm: “Hôm qua Sở Dao nói cũng muốn đến thôn trang ở hai

ngày…”

Con bé bắt đầu theo Lưu Đại gia học, lại có ma ma giáo dưỡng coi chừng, một tháng

này trôi qua đúng là nước sôi lửa bỏng, thấy Kiều Nhu có thể ra ngoài liền hâm mộ

không thôi, nhưng không thèm đi xin Kiều Nhu mà đi xin lão thái thái.

Lão thái thái không hứa, là sợ trễ nãi Sở Dao học.

Ngược lại, Sở hầu gia muốn làm dịu quan hệ giữa Kiều Nhu và Sở Dao: “Chuyện Hoa

ma ma làm trước kia cũng không phải là A Dao phân phó… Nếu trong lòng nàng vẫn

không được tự nhiên, ta sẽ không đưa con bé tới.”

Trong lòng Kiều Nhu đương nhiên là không được tự nhiên, nhưng bị Sở hầu gia hỏi
thẳng trước mặt nên vẫn mím môi nở nụ cười: “Ta thì không có gì, nhưng mà chàng

nhất định muốn đưa con bé tới sao? Con nít ham chơi, trên thôn trang này cũng không

có bóng mát gì, e là qua một hai tháng con bé trở về đều bị nắng ăn đen, bài học cũng

phải bỏ qua, bên phía mẫu thân có thể đồng ý không?”

“Cũng không phải con bé ở lâu, bài học quan trọng hơn, nhiều lắm là năm ba ngày,

lúc ta tới thăm nàng sẽ mang con bé về.” Sở hầu gia nói, Kiều Nhu vẫn lắc đầu: “Ta vẫn

không đồng ý, con nít mà, đều không chịu nổi bị ràng buộc, chàng xem tình huống bây

giờ của ta có thể ràng buộc được con bé sao?”

Bản thân nàng còn không có tinh thần chăm sóc mình, nói chi là thêm một Sở Dao.

Sở hầu gia không ngốc, tất nhiên có thể nghe hiểu ý của Kiều Nhu, cũng có thể thấy

rõ thái độ của Kiều Nhu. Hắn thở dài nói: “Sở Dao rốt cuộc còn nhỏ, nàng phí tâm dạy

bảo nhiều hơn, sau này nó nhất định sẽ hiểu thảo với nàng.”

Bây giờ không thân cận, đến khi Kiều Nhu có con ruột thì e là càng không muốn

thân cận với tỷ đệ Sở Dao.

“Coi như là nể mặt ta được không?” Sở hầu gia khẽ hỏi, giọng vô cùng thân thiết lại

có vài phần chờ mong, đây thật vô cùng hiếm thấy, Kiều Nhu gần như chưa từng thấy

hắn tỏ ra yếu thế, ngoại trừ kiếp trước.

À, kiếp trước cũng là đến già mới tỏ ra yếu thế. Không giống bây giờ, dù lớn tuổi

vẫn coi như có vài phần anh tuấn. Người bộ dạng đẹp, bất kể nam nữ, nhất là ở trước

mặt người khác phái, luôn luôn có nhiều hơn mấy phần ưu đãi.

Nhưng ý chí Kiều Nhu sắc đá, quả quyết lắc đầu: “Chàng cũng đã nghe Từ đại phu

nói, ta bây giờ thật sự là ốc còn không mang nổi mình ốc, huống chi A Dao mới đổi ma

ma, sợ là lòng đang thấp thỏm, tính tình cũng bướng bỉnh, lời của ta con bé chắc chắn

sẽ không nghe.”

Sở hầu gia nhìn chằm chằm Kiều Nhu một hồi, Kiều Nhu không chột dạ một chút

nào. Dù sao bây giờ nàng đã có con, không sợ ngày sau bơ vơ không nơi nương tựa,

mặc kệ là con trai hay con gái, tóm lại là có nơi ký thác, có thứ thuộc về mình, cũng sẽ

không đặt nam nhân ở vị trí quan trọng.

“Ta còn cho là nàng không tức giận đấy.” Chỉ chốc lát, Sở hầu gia vừa cười vừa nói,

Kiều Nhu nhíu mày, không có tiếp lời. Nàng không phải là không tức giận, ngày xưa

nàng vừa không có lòng tin vừa bản thân nghĩ không ra, không dựa vào nhà mẹ đẻ, đó

là sai lầm.

Bây giờ cho dù nói hoà ly với Sở hầu gia, Kiều Nhu nàng cũng không sợ.

“Nàng đã không rảnh, vậy không cho con bé tới, vừa vặn theo Lưu Đại gia mài luyện
tính tình thêm.” Sở hầu gia vừa cười vừa nói, Kiều Nhu gật đầu: “Lưu Đại gia là người

quang minh lỗi lạc, tính tình thẳng thắn vô tư, để A Dao theo Lưu Đại gia đối với con

bé là rất tốt. Còn có A Dương, hầu gia nên cho A Dương vỡ lòng.”

Sở hầu gia gật đầu: “Chuyện này ta nhớ chứ, nàng có người có thể đề cử không?”

“Mấy năm nay ta cũng không lui tới với người ngoài, sao có thể đề cử người?” Kiều

Nhu cười lắc đầu, Sở hầu gia đưa ta sờ sờ cằm: “Kiều gia thi thư gia truyền, nói không

chừng bên nhạc phụ có nhân tuyển tốt để đề cử.”

“Vậy chàng trở về biết cho cha ta phong thư hỏi một chút.” Kiều lão gia không phải

là một người cổ hủ cố chấp, lúc cần thay đổi vẫn biết thay đổi.

Kiều Nhu dừng trong chốc lát, lại nói: “Vỡ lòng mà thôi, nếu hầu gia có thể đích

thân dạy có lẽ sẽ thoả đáng hơn, dù sao thằng bé còn nhỏ, hầu gia nên dùng nhiều tâm

tư chút.”

Nói xong lại muốn cho mình một cái tát, mình tốt bụng toàn thế giới! Người ta hoàn

toàn không cảm kích gì đâu?

“Ta muốn ra bên ngoài đi một chút, hầu gia muốn nghỉ ngơi không?” Kiều Nhu lập

tức hỏi, Sở hầu gia lắc đầu: “Ta theo nàng ra ngoài dạo một chút. Lúc này đang mát,

đến khi nóng lên sẽ không tốt để tuỳ ý đi lại.”

Thôn trang này được Kiều Nhu chọn lựa kỹ càng ra, Sở gia có không ít thôn trang,

bản thân Kiều Nhu cũng có hai thôn trang nhỏ của hồi môn. Nàng không phải là loại

người không thích người Sở gia thì không muốn dùng đồ của Sở gia. Bây giờ nàng vẫn

là Sở phu nhân, đồ của Sở gia nàng cũng có thể danh chánh ngôn thuận lấy dùng.

Cho nên thôn trang này cũng là của Sở gia, có lẽ mua để Sở hầu gia dùng giải sầu.

Lưng thôn trang dựa vào rừng núi, hai bên trái phải là trường luyện võ cùng trường

ngựa rất lớn, cách một con sông nhỏ mới là thôn xóm tá điền ở.

Rất thanh tịnh, cũng không có mùi vị hỗn tạp. Quan trọng nhất là, như Kiều lão gia

nói, nhìn cảnh vật chung quanh thoáng đãng rộng mở, Kiều Nhu cảm thấy dạ dày mình

vốn như mắc nghẹn bỗng nhiên biến mất không còn, tâm tình cũng sáng sủa rất nhiều,

nét mặt bất giác lộ ra vài phần vui vẻ.

Sở hầu gia ở một bên nhìn thấy, cũng không mở miệng nói chuyện, chỉ cảm thấy

chủ ý đến thôn trang ở vài ngày thật tốt vô cùng.

“Buổi trưa có cái gì muốn ăn không?” Hai người đi dọc theo con sông nhỏ một hồi,

Sở hầu gia mở miệng hỏi, Kiều Nhu lắc đầu: “Bây giờ còn chưa biết, đợt lát nữa rồi

nói, có điều thấy mấy con cá trong sông này thật rất hoạt bát.”

“Là các thôn dân nuôi sao?” Kiều Nhu lại hỏi, ma ma ở bên cạnh bước lên trước trả

lời: “Là hầu gia cho người ta mua cá con thả vào, thôn dân muốn ăn cũng có thể đến

câu, tới cuối năm nếu còn dư coi như là thưởng cuối năm.”

Người hầu có ánh mắt tiến lên, hạ xuống cái rổ vớt hai con, chuẩn bị buổi trưa

dùng.

“Hai bên này nên trồng hoa, bất kể loại gì, dễ sống là được, đến lúc hoa nở, trên

đường này sẽ nhìn đẹp.” Kiều Nhu vừa cười vừa nói, Sở hầu gia nghĩ một hồi lắc đầu:

“Có lẽ không tốt đâu, đến lúc đó mấy con muỗi, ong mật sẽ nhiều lên, cũng không an

toàn.”

“Bờ nước vốn nhiều muỗi, đến lúc đó lại nhiều hơn chút thôi, có thể đến chỗ kia

bao nhiêu chứ.” Kiều Nhu không thèm để ý, chẳng phải hôm qua nàng ngủ rất ngon

sao? Trong viện chăm sóc thoả đáng là được, ra bên ngoài thì quần áo bao phủ kín

chút, muỗi sẽ không chích được.

“Vậy được, chút nữa kêu người dời đến một ít.” Sở hầu gia không thể làm gì khác

hơn là gật đầu, hỏi theo ý nàng: “Còn có gì muốn sửa không?”

“Ở giữa trải đá.” Kiều Nhu tràn đầy phấn khởi: “Trường luyện võ bên kia, xung

quanh trồng cây ăn quả, ta nhìn thấy vẫn còn rất trống trải, cũng không cần chiếm chỗ

trường luyện võ của chàng, đất trống xung quanh là được.”

Sở hầu gia tiếp tục gật đầu: “Được, tất cả nghe theo nàng, sau này từ từ nghĩ, cũng

không cần nói hết trong một ngày hôm nay.”

Chương 7

Tuy chuyện Kiều Nhu muốn làm rất nhiều, nhưng rốt cuộc nàng cũng không kêu người làm bao nhiêu, dời trồng thực vật tốt nhất là vào hai mùa xuân thu, dời trồng cây cối tốt nhất là mùa đông, đương nhiên nếu có rất nhiều tiền thì cũng có thể không để ý đến mùa, nhưng Kiều Nhu tự cảm thấy mình không phải là kẻ có tiền, cho nên nhiều lắm là cho người lấy chút hoa cỏ trong phạm vi nhỏ.

Sở hầu gia ở thôn trang nửa ngày, buổi chiều cưỡi ngựa trở về. Kiều Nhu không có chút không muốn nào, ngược lại vô cùng vui sướng đưa người đi. Con người nếu nghĩ thông suốt rồi thì quả nhiên là trời trong mây rộng, vạn sự đều tốt.

Cố ma ma vào năm ngày sau mới đến thôn trang, tiện thể mang tới tin của Hoa ma ma. Vốn nghe nói Kiều Nhu có thai, bà liền chuẩn bị trở về từ sớm nhưng Kiều Nhu nhờ bà đi điều tra chuyện Hoa ma ma nên mới trễ mấy ngày.

Giờ đây thấy Kiều Nhu ở thôn trang, Cố ma ma còn hiểu lầm, vành mắt đo đỏ: “Có phải lão thái thái quý phủ lại chỉ lo che chở đại cô nương không? Cho nên ngay cả ngài đang mang thai cũng chẳng chờ, làm thế nào cũng phải đưa ngài đến thôn trang sao?”

Kiều Nhu dở khóc dở cười, vội dỗ dành: “Không phải là chủ ý của lão thái thái, không liên quan tới bà ấy, là tự ta muốn đến thôn trang, ta là thai đầu, mang thai rất cực khổ, ăn cái gì cũng đều ói, cha ta liền nghĩ cách, bảo ra ngoài giải sầu một chút, nên ta mới xin hầu gia.”

“Không phải là cô nương bị uất ức?” Cố ma ma hơi nghi ngờ hỏi, Kiều Nhu gật đầu: “Không có bị uất ức, chủ ý này của cha ta rất tốt, hôm nay ta còn ăn nhiều thêm nửa chén cơm đấy.”

Cố ma ma chớp chớp mắt, lập tức hỏi: “Bây giờ phu nhân thích khẩu vị gì? Chua hay cay?”

“Thích chua ngọt.” Kiều Nhu cười nói, ánh mắt Cố ma ma lập tức sáng lên: “Chua là trai, cay là gái, có thể thấy thai này của phu nhân nhất định là một tiểu thiếu gia rồi!”

Kiều Nhu khoát khoát tay: “Cái này cũng không nói chính xác được, trước tiên ma ma nói một chút về chuyện Hoa ma ma đi?”

Cố ma ma vội chuyển sang chính sự: “Mấy ngày trước chẳng phải hầu gia cho người đưa Hoa ma ma về Trần gia sao? Ta cũng cho người đi bên Trần gia nghe ngóng một hồi, Hoa ma ma trước đây là nha hoàn của hồi môn của tiên phu nhân (phu nhân đã mất), sau đó gả cho quản sự của cửa hàng, cũng là cửa hàng của hồi môn của tiên phu nhân.”

Ngụ ý quản sự này có lẽ cũng là người của Trần gia.

Con gái xuất giá, ngoại trừ đồ cưới, nếu trong nhà giàu có đa số sẽ cho người làm của hồi môn, để tránh cho đến nhà chồng không có người vừa ý để sai bảo, hoặc đến nhà chồng bị uất ức lại không có người trở về báo tin.

Nha hoàn tì nữ của hồi môn gì gì đó cũng là ý này. Có một số, ngoài khế bán thân của nha hoàn mình, ngay cả khế bán thân của người nhà bọn họ cũng được cho đi. Giống như Hỉ Hạ bên cạnh Kiều Nhu, khế bán thân của cha nương, huynh muội Hỉ Hạ đều ở trong tay Kiều Nhu.

Đây là vì phòng ngừa nha hoàn không trung thành, làm ra chuyện gì sau lưng chủ.

Cũng có một số chỉ cho khế bán thân của nhà hoàn, gia đình của nha hoàn vẫn còn ở lại nhà, trong tay của cha nương cô dâu. Cái này cũng đồng dạng là vì phòng ngừa nha hoàn sau lưng chủ, sợ cô nương nhà mình không đè ép được nha hoàn này, cho nên có ý nắm người nhà của nàng ta làm con tin.

Hai cách làm khác nhau nhưng ý nghĩa ngay từ đầu đều giống nhau.

Hoa ma ma là thuộc diện người nhà còn ở bên Trần gia, chỉ một mình bà ta ở lại bên cạnh đại cô nương Sở Dao ở Sở gia.

Nhưng vì lão thái thái cũng xuất thân từ Trần gia, cho nên không ai cảm thấy Hoa ma ma sẽ phản bội Sở Dao.

À, hành vi như vậy của Hoa ma ma có thể trong mắt của người Trần gia thật sự không phải là phản bội Sở Dao, có lẽ bọn họ còn nghĩ là giúp cho Sở Dao đấy chứ.

“Hoa ma ma có người tỷ tỷ ở Trần gia là nhũ mẫu cho tiểu thiếu gia Trần gia.” Cố ma ma tiếp tục thấp giọng nói: “Mấy ngày gần đây nghe nói đại lão gia Trần gia rất sủng ái một di nương, mẹ ruột của tiểu thiếu gia, Trần đại phu nhân rất là uất ức.”

Kiều Nhu có chút không hiểu, đại phu nhân Trần gia bị uất ức có liên quan gì với Hoa ma ma?“Trần gia hiện giờ không có một nam nhân có tiền đồ nào, nếu tiếp tục như vậy nữa, Trần gia nhất định sẽ sa sút.” Cố ma ma thở dài: “Lão nô đoán, e rằng trong lòng Trần đại phu nhân nghĩ chính là chuyện thông gia cùng Sở gia. Hoa ma ma này có lẽ là muốn mượn hơi đại cô nương.”

Xui Sở Dao gần gũi Trần gia, đối nghịch với kế mẫu, ầm ĩ đến cùng nhất định lòng Sở Dao hướng về Trần gia. Đến lúc đó dù cho Sở hầu gia không đồng ý, có lão thái thái ở đó, hơn nữa Sở Dao bằng lòng, cửa hôn sự này liền nắm chắc.

Kiều Nhu có chút dở khóc dở cười: “Chẳng lẽ đại phu nhân Trần gia còn nghĩ ta sẽ ngăn trở Sở Dao gả về Trần gia sao?” Sở Dao người ta có cha ruột, tổ mẫu ruột ở đó, nàng một người làm kế mẫu có chỗ nào để nói?

“Của hồi môn của tiên phu nhân, còn có của cải của hầu phủ.” Cố ma ma nói một câu không rõ ràng. Trần gia chẳng những không có thế lực, ngay cả tiền cũng sắp không có.

Kiều Nhu lắc đầu: “Suy nghĩ nhiều quá rồi, có lẽ đại phu nhân Trần gia sẽ không chơi chiêu bẩn như vậy đâu. Vậy sau khi về đó, Hoa ma ma có được giao nhiệm vụ gì không?”

“Nô tỳ muốn nói là bà ta được giao việc ở phòng bếp, việc ở phòng bếp chẳng phải là rất béo bở ư? Nếu không phải là tâm phúc thì có thể được việc này sao?” Cố ma ma vội nói. Đại phu nhân Trần gia quản lý việc nhà, sẽ không ngay cả một người cũng không chêm vào được. Cho nên bà mới suy đoán người giở trò sau lưng là Trần đại phu nhân.

Ngược lại, Kiều Nhu nghĩ bản thân Sở Dao e là cũng có ý đề phòng nàng, kế mẫu này. Đổ lên người Trần gia lại có chút không ý nghĩa. Oan có đầu nợ có chủ, nàng còn có thể giận chó đánh mèo lên người Trần gia hay sao?

“Con người Hoa ma ma này lòng dạ ác độc, không thể giữ lại.” Kiều Nhu nói: “Nhưng mà bây giờ chúng ta không quản được chuyện của Trần gia, chỉ mong Hoa ma ma có chút tiền đồ, sau này có thể ra chủ ý gì gì nữa cho đại cô nương, ta mới dễ tìm hầu gia làm chủ.”

Kiều Nhu đưa tay sờ sờ bụng: “Bây giờ, trước hết đừng lo, coi như là tích phúc cho bé con, cũng không thể để nó học những thủ đoạn ngầm này.”

Nếu là bé trai, nên đường đường chính chính, quân tử đứng đắn, cho dù dùng mưu kế cũng nên là dương mưu. Nếu là con gái, nên lòng dạ thoải mái vô tư, thông minh sáng sủa mới sống lâu được.

Cũng có người có thể hi ha hồ đồ sống hết đời, nhưng nàng không hy vọng con của mình là như vậy.

Cố ma ma đáp một tiếng, tạm thời quẳng những chuyện của Trần gia ra sau đầu.Có Cố ma ma chăm sóc, tâm tình của Kiều Nhu càng trở nên tốt. Chắc là có liên quan đến tâm tình, tâm tình tốt, ăn uống cũng chuyển biến tốt theo, chí ít nôn nghén cũng hơi dừng lại, tuy thỉnh thoảng vẫn ói một chút nhưng hai ba ngày mới có một lần.

Sau đó, khẩu vị của Kiều Nhu càng xảy ra biến hoá. Không có điềm báo trước gì, bỗng nhiên sáng sớm rời giường lại không muốn ăn vị chua ngọt nữa, muốn ăn chút vị cay. May là nhà bếp chuẩn bị chu đáo, ngay cả đồ ăn sáng vị cay cũng có, bằng không Kiều Nhu đã bị đói bụng.

“Tại sao lại thích ăn cay cơ chứ?” Cố ma ma nghĩ không ra, sắp bốn tháng rồi, bụng hơi lộ ra một chút nhưng vẫn không nhìn ra tròn hay nhọn. Cố ma ma có kinh nghiệm sinh con, nhưng bà không phải là bà mụ, cũng chưa từng gặp được bao nhiêu thai phụ.

Quan sát một hồi, đoán: “Có phải là có hai đứa, long phượng thai hay không?”

Kiều Nhu phì một tiếng bật cười: “Ngươi còn cho là huynh muội tụi nó đã thương lượng với nhau, hôm nay khẩu vị lớn, ngày mai khẩu vị nhỏ à? Với lại, nếu thật là song thai, cỡ bụng sẽ như vầy sao? Liếc một cái là có thể nhìn ra.”

Đừng nhìn tháng nhỏ, bốn tháng của song thai cùng bốn tháng của một thai khác nhau rất lớn. Còn nữa, đại phu cũng có thể bắt ra mạch đấy, Kiều Nhu mang thai lần đầu, nếu thật là song thai, Từ đại phu sẽ ngay cả một câu dặn dò cũng không có sao?

Trong bụng chỉ có một.

Còn là một đứa khẩu vị khá đặc biệt, hôm nay thích chua ngọt, ngày mai thích cay.

Nhưng Kiều Nhu không có lộc ăn, nàng không thể ăn cay, trên người vốn có dị ứng mang thai, ban đêm trên đùi trên lưng đều nổi mẩn gì đó khiến cả đêm không ngủ được. Ăn cay, dị ứng sẽ càng phát lợi hại hơn, ngay cả trên mặt cũng nổi mẩn. Từ đại phu chỉ có thể bảo nàng ăn chút gì nhẹ, ngay cả vị chua ngọt bây giờ cũng không được phép ăn.

Vì vậy, khẩu vị tốt được một tháng lại phải ăn kiêng, thành dạ dày chim nhỏ lần nữa.

May là thân thể nàng tốt, không phải là thật sự nhịn không được.

Đến tháng bảy, thời tiết mát xuống, Kiều Nhu có thể ăn nhiều hơn, trái cây rau cải trên thôn trang rất đầy đủ, tất cả đều tươi mới nhất. Nếu thôn trang không có thì thôn trang bên cạnh cũng có, quản sự còn có thể qua trao đổi chút, chắc chắn có thể mua về một ít.

Ngoài ra, trong rừng núi còn có các loại quả dại như đào dại, táo dại, quả hạnh dại. Một số ăn ngon, một số khó ăn, nhưng chỉ cần không có độc Kiều Nhu đều sẵn lòng nếm thử một chút, ăn ngon còn cho người đưa về hầu phủ cùng Kiều gia.

Lão thái thái hầu phủ vẻ mặt khó lường nhìn cái dĩa bọn nha hoàn bưng lên, do dự một lúc lâu, thở dài: “Các ngươi thử qua chưa? Lần này vị như thế nào?”

Đại nha hoàn nín cười: “Lần này ngược lại vị thơm ngọt.” Lần đầu tiên Kiều Nhu cho người đưa quả dại về, lão thái thái rất hăng hái, lập tức nếm một trái, nhưng tiếc là quả hạnh dại rất chua, nước miếng chảy ròng ròng, có thể coi là khiến lão thái thái nhớ đời.

“Bên đại cô nương cũng có?” Lão thái thái cầm một trái nếm thử, lần này vị rất ngon, bà nhịn không được vừa gật đầu vừa thuận miệng hỏi một câu. Đại nha hoàn cười gật đầu: “Đưa qua rồi ạ.”

Dừng trong chốc lát, mới nói tiếp: “Có điều đại cô nương như là không thích ăn, chia cho bọn nha hoàn rồi ạ.”

“Không thích thì thôi.” Lão thái thái im lặng một hồi, thả quả trong tay xuống, thở dài: “Có ta ở trong phủ này chung quy vẫn có một chỗ cho con bé. Đợi sau này xuất giá, con bé sẽ trưởng thành hiểu chuyện mà.”

Đến lúc đó sẽ chọn cho con bé một nhà chồng không khiến nó bị uất ức, coi như cả đời không hiểu chuyện cũng không sao. Có cha con bé ở đây, chắc chắn sẽ không nhìn con gái mình bị ăn hiếp chứ? Con gái mà, kiêu căng một chút cũng không sao. Ngược lại, hơi uất ức cho Kiều Nhu một chút, nhưng có lẽ Kiều Nhu cũng không thèm thân thiết nhiều với một kế nữ.

Chương 8

Kiều Nhu sống cuộc sống tiêu diêu tự tại ở thôn trang, bởi vì không cần gặp người

không thích khiến tâm tình trở nên không tốt do đó ảnh hưởng xấu với thân thể, cho

nên nàng dự định ở lại thôn trang đến hai ngày trước trung thu. Cuối thu thời tiết dễ

chịu, đồ ở thôn trang lại phong phú, sáng sớm mỗi ngày nàng thức dậy đều cười híp

mắt.

Nhưng không ngờ đến cuối tháng bảy, người bên hầu phủ đã tới.

“Đêm hôm qua đại cô nương không cẩn thận rơi xuống nước.” Tới là ma ma bên

người lão thái thái. Huynh đệ tỷ muội của Sở hầu gia tổng cộng bốn người, tỷ muội đã

xuất giá thì không thể nhúng tay vào chuyện nhà mẹ đẻ, hai huynh đệ còn lại, một

người là ruột một người là thứ, đều ra ngoài làm quan không có ở kinh thành. Cứ như

vậy, toàn bộ hầu phủ, nữ chủ có thể làm chủ quản gia một là lão thái thái, một là Kiều

Nhu.

Bởi vì Kiều Nhu mang thai nên chuyện quản gia đã giao cho lão thái thái. Nhưng

bây giờ Sở Dao rơi xuống nước, trong lòng lão thái thái rất coi trọng đứa cháu gái này,

dĩ nhiên là muốn tự mình chăm sóc một chút, cứ thế nên có chút lực bất tòng tâm, dù

sao cũng đã có tuổi rồi.

Vì vậy lúc này mới cho người tới gọi Kiều Nhu. Dù sao đã qua ba tháng, thai này của

Kiều Nhu coi như là đã vững.

“Có mời đại phu tới xem chưa?” Kiều Nhu khẽ nhíu mày, nét mặt mang theo chút lo

lắng quan tâm: “Thời tiết này lạnh, rơi xuống nước không phải là chuyện nhỏ, đại cô

nương lại là bé gái, lỡ như bị lạnh vậy sẽ chịu khổ rồi.”

“Đã mời Từ đại phu xem, bị cảm lạnh chút, vốn lão thái thái không muốn kinh động

phu nhân, nhưng nửa đêm hôm qua đại cô nương bắt đầu phát sốt, sáng sớm hôm nay

lúc nô tỳ ra cửa, đại cô nương vẫn nóng lợi hại, cả người hôn mê bất tỉnh, lão thái thái

thật sự rất lo lắng…”

Vẻ mặt ma ma đau khổ cầu xin Kiều Nhu: “Trong phủ ngay cả một người có thể làm

chủ quản gia đều không có, thật sự là… Xin phu nhân hãy thông cảm, có thể hồi phủ

sớm một chút.”

Kiều Nhu liền vội vàng đứng lên: “Vốn nên trở về sớm một chút, cho dù hôm nay

ma ma không đến thì trong hai ngày này ta cũng định trở về.” Dù sao cũng sắp trung

thu rồi, quà tặng tới lui trong ngày lễ, còn có chuyện trong phủ ăn tết nữa, đều phải an

bài. Tuy nàng không quản gia nhưng quà tặng lễ cho Kiều gia nàng vẫn muốn tự mình

xem qua mới được.

“Chuỵên đại cô nương rơi xuống nước…” Mời ma ma chờ ở bên ngoài, Kiều Nhu

mang Hỉ Xuân trở về thu dọn đồ đạc. Cố ma ma lại gần thảo luận với Kiều Nhu: “Ban

đêm rơi xuống nước, chuyện này ngược lại có chút không đúng lắm, trong phủ chúng

ta một cái hồ nhỏ như vậy ban đêm nhiều muỗi, đại cô nương qua bên đó làm cái gì?”

“Trần ma ma không nói, sợ là lão thái thái đã dặn không cho nói.” Kiều Nhu cũng

không quá quan tâm: “Truy hỏi cái này có ích lợi gì? Chẳng lẽ đại cô nương còn nhỏ

tuổi có thể làm ra chuyện gì không quy củ sao? Đoán chừng là như một đứa con nít,

không muốn làm bài tập mà muốn lén đi chơi, có lẽ mà câu cá bắt chuồn chuồn gì gì

đó, không phải chuyện lớn.”

Tuổi còn nhỏ, làm gì sai cũng đều có thể được tha thứ. Giống như kiếp trước.

Cố ma ma gật đầu: “Là lão nô nghĩ nhiều rồi. Nếu có lão thái thái chăm sóc, đại cô

nương sẽ sớm khoẻ lại.”

Gần giữa trưa mới lên đường, bởi vì lo lắng cho thân thể Kiều Nhu nên xe ngựa

cũng đi không nhanh. Trước khi lên đường Kiều Nhu không ăn cơm trưa, sợ xóc nảy

ói ra. Ngược lại, không phải là Trần ma ma không thông cảm, mà là bất kể xuất phát

vào lúc nào, luôn sẽ có sự trễ nải dọc đường, Kiều Nhu không muốn bởi vì một bữa

cơm mà khiến lão thái thái nghĩ nàng không để tâm đại cô nương.

Đương nhiên, không để tâm là thật, nhưng không thể khiến cho người ta nhìn ra.

Sắc trời chạng vạng, xe ngựa mới coi như là đến cửa hầu phủ. Thật đúng lúc Sở hầu

gia vừa hồi phủ, thấy xe ngựa còn hơi ngạc nhiên: “Phu nhân đã trở lại?”

Kiều Nhu không vội xuống xe ngựa, chỉ vén rèm xe lên: “Giờ mới về tới?”

“Ừm, nghị sự trễ chút. Sao nàng đã trở lại? Cho người về nói trước một tiếng, ta sẽ

tính toán thời gian đi đón nàng.” Sở hầu gia theo ở bên cạnh, chờ xe ngựa vào tới cổng

trong bấy giờ mới đưa tay tự mình đỡ Kiều Nhu xuống.

Vừa nhấc mắt lên đã nhìn thấy Trần ma ma theo ở đằng sau, lập tức hiểu rõ: “A Daocũng không đáng ngại, trưa hôm nay đã hạ sốt một chút, Từ đại phu nói quan sát hai

ngày nữa, nếu hoàn toàn hạ sốt thì không sao nữa.”

Trẻ con sáu bảy tuổi trên căn bản đã vững vàng. Với lại, đại phu không có nói

không thể chữa trị, trong mắt hầu gia là đã sắp khỏi rồi. Không phải là nói hắn không

quan tâm Sở Dao, nếu không quan tâm sao sẽ biết buổi trưa hạ sốt?

“Rốt cuộc tuổi còn nhỏ, mẫu thân lại đã có tuổi rồi, ta phải trở lại xem một chút.”

Kiều Nhu vừa cười vừa nói, vỗ vỗ mu bàn tay của Sở hầu gia: “Vừa vặn hầu gia cùng ta

đi thăm bây giờ đi? Thấy tận mắt cũng an tâm chút.”

Sở hầu gia gật đầu, đỡ Kiều Nhu đi đến viện của Sở Dao. Có lẽ là để tiện chăm sóc,

viện của Sở Dao và của lão thái thái vô cùng gần, phu thê bọn họ mới đến cửa viện

chợt nghe giọng nói nóng nảy của lão thái thái: “Đây là sao? Đang tốt sao lại nóng lên?”

Kiều Nhu hơi ngạc nhiên, mới vừa rồi chẳng phải nói đã hạ sốt rồi sao?

“Mời đại phu chưa?” Lão thái thái vội hỏi, có nha hoàn trả lời: “Đã mời rồi ạ, Từ đại

phu tới ngay lập tức.”

“Nương.” Sở hầu gia gọi một tiếng, lão thái thái quay đầu nhìn bọn họ, miễn cưỡng

nở nụ cười với Kiều Nhu: “Con có lòng, đi hơn nửa ngày đường vậy dùng bữa chưa?”

“Chưa ạ, xe ngựa xóc nảy, dạ dày con lại khó chịu nên không miễn cưỡng.” Kiều

Nhu cũng không khách sáo, tiến lên nhìn thoáng qua người ở trên giường. Có lẽ Sở

Dao nóng sốt dữ dội, môi đều bong da, chỉ có hai ngày mà sắc mặt vàng vọt, không có

chút mềm mại non nớt nào.

“Tại sao lại nóng lên?” Nàng hỏi một câu, lão thái thái thở dài: “Chỉ buổi chiều ta

không ở đây, mấy đứa nha hoàn này liền không để tâm hầu hạ, buổi chiều mở cửa sổ

ra khiến A Dao trúng gió lạnh. Ài, không có Hoa ma ma coi chừng, mấy tiểu nha đầu

không hiểu chuyện, rốt cuộc có vài phần không chu toàn.”

Mí mắt Kiều Nhu giật giật, quay đầu nhìn Sở hầu gia, Sở hầu gia nhíu mày: “Hoa ma

ma lòng dạ bất chính, để bà ta ở bên cạnh A Dao mới là hại A Dao. Nếu nha hoàn tuổi

còn nhỏ, chi bằng đưa tới một ma ma bên cạnh nương đi?”

Lão thái thái không lên tiếng, ngược lại hơi động tâm. Kiều Nhu nói xen vào:

“Không phải là mời ma ma giáo dưỡng sao? Sau này ma ma giáo dưỡng và A Dao cũng

phải cần ở chung nhiều năm, tạm thời đưa một người tới nữa, hai người lớn ngược

lại chẳng bằng trước tiên dùng ma ma giáo dưỡng đã.”

Đang nói, Kiều Nhu chợt nghe thấy Sở Dao ở trên giường nỉ non một tiếng, giọng

hơi mơ hồ, nàng không nghe rõ lắm. Vừa lúc Từ đại phu vào cửa, nàng liền lui về sau

một bước, nhường chỗ cho Từ đại phu.Đám người lão thái thái nhìn chằm chằm Từ đại phu bắt mạch cho Sở Dao, Kiều

Nhu không có chuyện gì có thể làm, ánh mắt lại rơi xuống trên người Sở Dao. Phân

biệt khẩu hình của Sở Dao cả nửa ngày, nàng nhịn không được hơi nhíu mày, Bảo

Thiện?

Trần Bảo Thiện? Đây chẳng phải là tên của con trai Sở Dao ở kiếp trước sao?”

Ngực Kiều Nhu hơi căng lên, nàng nghĩ là mình nhìn sai rồi. Nhưng nhìn lại một hồi

nàng cũng không có cách nào an ủi mình. Hai chữ trong miệng Sở Dao đúng là Bảo

Thiện. Chẳng lẽ Sở Dao cũng giống như nàng, được cơ duyên sống lại lần nữa?”

Loại cơ duyên này chẳng lẽ còn có thể xảy ra trên một đám người? Một người

không được, còn phải đưa một đám người cùng đến?

Vậy Sở hầu gia, lão thái thái, còn có Sở Dương thì sao? Cũng đều được kỳ duyên lớn

này sao?

Kiều Nhu cảm thấy cơ duyên này là một chuyện cười, nàng thà rằng mình không

được cơ duyên này, không sống lại kiếp này, cũng không muốn tiếp tục dây dưa với

Sở Dao. Nếu là lúc trước, Sở Dao không biết cái gì cả, nàng còn có thể an ủi mình,

khuyên mình buông bỏ thù hận.

Nhưng Sở Dao đã theo trở lại, căm thù oán hận vốn đã nén xuống trong lòng nàng

lại đột nhiên nén không được nữa.

Trong dạ dày một trận cuồn cuộn, Kiều Nhu không nhịn được quay đầu ói ra,

nhưng gần một ngày nàng không ăn gì cả, ngay từ đầu chỉ có thể nôn khan, cuối cùng

là ói ra đủ mật xanh mật vàng.

Trong miệng đắng, dạ dày xoắn lại, Kiều Nhu chỉ cảm thấy mình như bị nhét một

nắm hoàng liên, từ miệng đến bụng không chỗ nào không đắng.

Cố ma ma ở bên cạnh lập tức gấp lên: “Phu nhân làm sao vậy? Đang tốt… Trước đó

ở thôn trang chẳng phải còn khoẻ ư? Sao bỗng nhiên lại ói?”

Sở hầu gia đưa tay đỡ Kiều Nhu: “Khó chịu ở đâu?”

Kiều Nhu tránh tay hắn ra, hướng về Hỉ Xuân chỉ chỉ chung trà. Nước ấm súc miệng,

nhưng không rửa sạch được vị đắng này.

“Hầu gia thứ lỗi, lão thái thái thứ lỗi, ta thật sự là…” Nàng nửa dựa trên người Cố

ma ma, vành mắt đỏ bừng, sắc mặt khó coi, ngay cả nói chuyện cũng không có sức. Lão

thái thái tất nhiên là không vui ở trong lòng, nhưng không thể miễn cưỡng Kiều Nhu

một người đang mang thai ở chỗ này, vội xua tay: “Không sao, là ta sơ sót, đã quên

người con không khoẻ, không nên vội trở lại. Con đến gian ngoài chờ một chút, để Từ

đại phu bắt mạch cho con.”

Kiều Nhu không phản đối, lẳng lặng hành lễ rồi lui đến gian ngoài.

Sở Dao cũng trở lại theo, thù hận của nàng, oán giận của nàng có phải là có thể phát

tiết ra ngoài? Người này không thể là một đứa bé vô tri nữa, nàng không cần phải tiếp

tục ràng buộc lương tâm của mình? Có thù báo thù?

Thế nhưng, Kiều Nhu cúi đầu nhìn bụng của mình, độ cong rất rõ ràng, không biết

là bé trai hay bé gái. Nếu là con gái, mai sau nó có cảm thấy thủ đoạn của nàng độc ác

hay không?

Nhưng nếu vẫn buông tha thù hận giống như trước đây, nàng không làm được.

Nàng không phải là thánh nhân, dù là thánh nhân lấy ơn báo oán, vậy lấy gì trả ơn?

Lòng Kiều Nhu rất loạn, trước khi nàng nghĩ ra thì Từ đại phu đã từ phòng trong đi

ra. Sở hầu gia theo ở bên cạnh, cầm giúp cổ tay Kiều Nhu đặt lên bàn. Kiều Nhu hơi

cứng ngắc, nàng vốn không có việc gì lớn…

“Đi đường bôn ba, hơi bị động thai.” Nàng chưa kịp nghĩ ra một cái cớ, Từ đại phu

bên kia đã lên tiếng: “Bản thân hầu phu nhân nôn nghén dữ dội, nếu không sao thì tốt

nhất vẫn nên điều dưỡng, bằng không, ăn uống không thuận cũng không tốt đối với

thai nhi. Ta cho phương thuốc an thai, hầu phu nhân dùng hai ba ngày. Nếu không có

triệu chứng gì thì cũng không cần dùng nữa, nếu vẫn ói dữ dội thì đến lúc đó ta khám

lại.”

Chương 9

Từ đại phu đứng dậy cáo từ. Sở hầu gia sau khi đưa người đi rồi lại quay về, trên

mặt hơi có vẻ áy náy: “Đã mệt nhọc nàng bôn ba, thời gian cũng không còn sớm, nàng

có muốn ăn chút gì không?”

Kiều Nhu không có chút khẩu vị nào, hữu khí vô lực khoát khoát tay, Sở hầu gia

liền đứng dậy: “Vậy nàng về trước rửa mặt nghỉ ngơi đi, mệt mỏi cả ngày, có chuyện gì

ngày mai lại nói, A Dao ở đây nàng không cần phải lo lắng, có ta cùng mẫu thân canh

chừng, không có việc gì đâu.”

Kiều Nhu gật đầu, nàng cũng không có hỏi tới bệnh tình của Sở Dao, nàng không

muốn hỏi.

Nếu Sở Dao thật sự đã trở về, nàng ước gì cơn sốt lần này có thể mang người đi

luôn đi. Nếu Sở Dao không trở về… Lỗ tai nàng vẫn tốt, mắt cũng dùng được, chắc chắn

sẽ không nhận sai hai từ kia!

Được Cố ma ma dìu, Kiều Nhu ra khỏi viện của Sở Dao, trở về viện của mình.

Sở hầu gia đưa tới cửa thì quay người đi xem Sở Dao. Lão thái thái ngồi ở bên

giường, thấy bóng dáng hắn thì mặt không cảm xúc hỏi: “Đi rồi?”

“Dạ, Từ đại phu nói là động thai, hôm nay đi đường mệt nhọc.” Sở hầu gia nói, lão

thái thái nhíu mày: “Con đang chỉ trích ta không nên cho người đón Kiều Nhu về ư?”

“Nương, con không phải ý này. Kiều Nhu trở về cũng không dùng được nàng ấy,

nàng ấy có thể bệnh thay A Dao hay có thể làm cái gì?” Sở hầu gia nói, xoè tay ra: “Con

chỉ nghĩ trong nhà nhiều chuyện, cho dù không nghĩ cho nàng ấy thì cũng nên nghĩ cho

đứa bé trong bụng nàng.”

“Một đứa bé không biết có giữ được không…” Nói nửa chừng, lão thái thái cảm thấy

mình nói quá đáng nên dừng lại. Cho dù bây giờ khả năng giữ được em bé còn ít,

nhưng trước khi em bé sinh ra mà đã nói lời như vậy thì có vẻ như tự nguyền rủa,

không tốt lắm.

Sở hầu gia hơi có chút không hài lòng, nhưng rốt cuộc không nói thêm cái gì, chỉ

đứng dậy: “Con về trước, chỗ này của A Dao nương lưu lại vài người canh, bản thân

ngài cũng đã có tuổi, không thể thức đêm được, về nghỉ ngơi sớm đi, có chuyện gì thì

bất cứ lúc nào cũng có thể đi thư phòng bên kia gọi con là được.”

Suy cho cùng, Sở Dao đã sáu bảy tuổi, dĩ nhiên hầu gia không tiện ở lâu nơi này.

Lão thái thái lắc đầu: “Hôm nay ta sẽ lưu lại đây xem tình hình, con trở về đi, ngày

mai còn phải lâm triều đấy.”

Cả đêm Kiều Nhu ngủ không ngon, hôm sau trời chưa sáng hẳn đã mở mắt. Hỉ Xuân

bưng chậu nước đi vào, thấp giọng nói với nàng chuyện bên Sở Dao: “Sáng sớm nhiệt

độ hơi hạ xuống, lão thái thái theo bên cạnh cả đêm đấy. Đợi lát nữa chúng ta có nên

đi qua một chuyến không?”

Kiều Nhu không lên tiếng, bây giờ nàng không mấy muốn gặp Sở Dao. Nhưng nếu

thật sự không đi thì cũng không có lý do.

“Nấu thuốc dưỡng thai chưa?” Dừng một chốc, Kiều Nhu hỏi. Hỉ Xuân gật đầu, nghe

hiểu ý: “Đợi lát nữa nô tỳ cùng Cố ma ma đi một chuyến? Nói là dạ dày phu nhân khó

chịu, hôm nay sợ là không thể rời giường.”

“Không đến nỗi không dậy được.” Kiều Nhu lắc đầu, chút thời gian trước ói dữ dội

nhưng vẫn còn có thể theo lệ thường đi thỉnh an lão thái thái đấy, bây giờ không còn

ói mà trái lại không rời giường được, lão thái thái không nghi ngờ mới là lạ.

“Ta vẫn phải đích thân đi thăm một chút.” Cũng để xác định Sở Dao có phải thật sự

đã trở về hay không.

Hỉ Xuân thấy Kiều Nhu quyết định nên không dám khuyên nhiều, sau khi hầu hạ

rửa ráy sơ liền bưng cháo trắng đến. Nửa đêm Hỉ Hạ đã dậy nấu, lúc này cháo nấu

được đặc sệt nhìn vô cùng đậm đà.

Nàng nhấp một miếng, hơi thanh đạm nhưng ăn rất khá. Chỉ ăn một chén nhỏ thì đã

đến lúc thỉnh an thường ngày. Nàng thoáng sửa soạn một phen, bấy giờ mới dẫn

người đi đến chỗ Sở Dao.

Sở Dương cũng có mặt. Có lão thái thái ở đây, Sở Dương tới thỉnh an lão thái thái

trước, nhưng lờ đi chuyện thỉnh an Kiều Nhu.

Dĩ nhiên Kiều Nhu không quan tâm, nàng không thèm tranh cãi chút chuyện này.

Nhưng mà nàng nhìn thoáng qua nhũ mẫu bên người Sở Dương, cũng xuất thân từ

Trần gia, tuy nhiên Sở Dương đã ba tuổi, chờ vỡ lòng thì nhũ mẫu này phải lui về sau.

Sở Dương tuổi còn nhỏ, vốn không phân biệt được nương và kế mẫu, nhưng ngặtnỗi có một tỷ tỷ lo nghĩ và nhũ mẫu nhiều tâm tư, đối mặt với ánh mắt Kiều Nhu nó

vẫn hơi có chút khiếp đảm chùn chân, giống như là Kiều Nhu ức hiếp nó.

Kiều Nhu dứt khoát chẳng thèm khách sáo, chỉ cười thỉnh an lão thái thái: “Cũng là

thân thể con không hăng hái, bằng không sẽ không để mẫu thân lớn tuổi như vậy mà

còn phải nhọc lòng với tiểu bối. Lúc này mẫu thân cảm thấy thân thể còn được không?

Có muốn chút nữa bảo Từ đại phu xem?”

Lão thái thái rũ mắt, làm như không nhìn thấy mặt mày quan toà vừa rồi, chỉ khoát

khoát tay: “Không cần, chỉ mệt một chút, lát nữa nghỉ ngơi một hồi là được. Con cũng

ngồi đi, hôm nay cảm thấy thế nào?”

“Tạm được ạ, đại cô nương ra sao rồi?” Hai bên khách sáo với nhau, sau đó Kiều

Nhu biết được đại cô nương vừa mát xuống, có lẽ đã hạ sốt, chỉ chờ Từ đại phu tới

chẩn đoán chính xác.

Đang nói thì thấy tiểu nha hoàn hầu hạ bên trong vội vã đi ra: “Đại cô nương đã

tỉnh lại!”

Lão thái thái vội vàng đứng dậy: “Thật sự? A Di Đà Phật, đây thật là ông trời phù hộ,

Phật tổ phù hộ.” Vừa nói vừa vội vàng đi vào trong, Kiều Nhu lại không vội, cái bụng

của nàng quan trọng hơn cơ, mới không cần chen chúc cùng đống người.

Xuyên qua đám người nàng có thể nhìn thấy Sở Dao đang được đỡ dậy tựa vào gối

mềm, bị giày vò một trận, khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt, môi hơi trắng bệch khô khốc,

ánh mắt mang một chút hoảng hốt: “Ta làm sao vậy? Hoa ma ma…”

Ánh mắt đụng lão thái thái, nửa câu còn lại cũng không nói ra được, ngược lại giật

mình sửng sốt một chút, nước mắt lập tức lăn xuống: “Tổ mẫu?”

“Ài, tâm can của ta ơi.” Lão thái thái đáp lại một tiếng, đưa tay ôm Sở Dao vào lòng,

một tràng tiếng trấn an: “Đừng sợ đừng sợ, có tổ mẫu canh chừng cháu, cháu nhất

định sẽ thật khoẻ, đây không phải là đã hạ sốt rồi sao? Dưỡng thêm hai ngày nữa là có

thể rời giường, đến lúc đó cháu muốn chơi gì đều được, đừng khóc nha. Tâm can của

ta ơi, sao con làm tổ mẫu lo lắng vậy, đang tốt lành sao lại rơi xuống nước chứ?”

“Rơi xuống nước?” Sở Dao rù rì nói, Kiều Nhu rũ mắt xuống, được rồi, trước đó có

suy đoán tám phần, bây giờ đã chắc chắn.

Nàng không kiên nhẫn nghe hai người kia bà cháu tình thâm nên vòng qua bình

phong đi phân phó nha hoàn trong phòng này: “Đại cô nương vừa tỉnh lại, sợ là sẽ đói

bụng, đi phòng bếp bưng một ít cháo trắng gì gì đó, ngoài ra đến phòng kho chuẩn bị

chút dược liệu bổ mát, bé gái bị cảm lạnh lại chấn kinh phải bồi bổ tốt.”

Vốn còn muốn kêu người chuẩn bị nước nóng cho đại cô nương tắm, nhưng suynghĩ một chút, lời này vẫn không nói ra, lỡ như lão thái thái hiểu lầm nàng muốn cho

đại cô nương cảm lạnh nóng sốt lần nữa, vậy coi như khó nói cho rõ.

Chờ đến khi Từ đại phu tới bắt mạch xong cho Sở Dao, Kiều Nhu mới vào nội thất

lần nữa. Có nha hoàn đang bưng chén cháo trắng đút Sở Dao ăn. Có lẽ lão thái thái quá

mệt mỏi, với lại nghe Từ đại phu nói kế tiếp sẽ không sao nữa, liền không chịu nổi, lúc

này mới đứng dậy nói: “Nếu không có gì đáng ngại thì ta sẽ đi về trước.” Quay đầu

nhìn Kiều Nhu: “Chỗ này của A Dao con chăm sóc thêm nhiều chút.”

Kiều Nhu gật đầu nhưng không nói.

Chờ đến khi lão thái thái đi, ánh mắt Sở Dao lại rơi xuống trên bụng Kiều Nhu,

bụng nhô lên khá rõ ràng. Ánh mắt Sở Dao hơi có vẻ mê man cùng nghi hoặc, nét mặt

lại thiếu đi vẻ chán gét lộ ra ngoài khi nhìn thấy Kiều Nhu trước kia.

“Con vừa khỏi bệnh, đợi lát nữa uống thuốc rồi ngủ lại một lát.” Kiều Nhu cũng

không lời nào để nói, nhưng rốt cuộc vẫn không thể im lặng nên gợi chuyện, thuận thế

ngồi xuống vị trí cách xa đầu giường: “Hôm qua con phát sốt, còn nghe thấy con nói

mê, gọi Bảo Thiện gì đó.”

Nàng nhìn chằm chằm Sở Dao, quả nhiên thấy trên mặt Sở Dao cứng ngắc.

“Thật sao? Con nhớ không rõ.” Một lúc lâu Sở Dao mới thấp giọng nói. Kiều Nhu

cười nói: “Ta còn tưởng rằng con muốn một cây quạt đấy chứ, còn nghĩ mùa hè sắp

qua rồi, con muốn cây quạt làm cái gì. Hôm nay ta đã cố ý kêu người tìm cho con cây

quạt, con có muốn xem một chút không?”

Cây quạt thì không có, Kiều Nhu chỉ tuỳ tiện nói. Nhưng không ngờ Sở Dao thật sự

gật đầu: “Làm phiền mẫu thân phí tâm, có lẽ là lúc trước con rất muốn cây quạt nên

lúc này mới nằm mơ cũng nói mê, mẫu thân đã tìm cây quạt gì cho con vậy?”

“Quạt tròn, còn có quạt nan, mấy cái đó còn đang để ở thư phòng của phụ thân con,

trở về ta cho người đưa đến.” Kiều Nhu mặt không đổi sắc, tựa như mới vừa rồi nói

mang tới không phải là mình, nhưng có thể không phụ lòng giả dối của Sở Dao vậy

cũng không cố truy cứu chuyện này.

Có lẽ là hai người chán ghét nhau cho nên một chén cháo trắng thấy đáy, Sở Dao

liền lập tức ra vẻ mệt mỏi, Kiều Nhu cũng liền nhanh chóng đi.

Kiều Nhu muốn suy nghĩ thêm một chút nữa sau này nên có thái độ gì đối với Sở

Dao. Song, nàng cũng không có thời gian suy nghĩ vào lúc này, bởi vì người của Kiều

gia tới. Người tới là nhũ mẫu của đại thiếu gia Kiều gia, cũng là đệ đệ của Kiều Nhu.

Vẻ mặt của ma ma này không tốt lắm, Kiều Nhu mới nhìn thấy liền không nhịn

được nhíu mày, tim cũng nảy lên: “Đệ đệ đã xảy ra chuyện?”

“Cô nãi nãi đừng hoảng, không phải là đại thiếu gia xảy ra chuyện, lão gia cũng

khoẻ.” Ma ma vội vàng nói, dừng một chút, thở dài: “Là phu nhân bên kia, xảy ra một ít

chuyện.”

Kiều Nhu chớp mắt mấy cái: “Là ngã bệnh?”

“Cũng không phải.” Ma ma cười khổ một tiếng, không dám mập mờ, trực tiếp nói:

“Lúc trước cô nãi nãi cho Hỉ Đông trở về nói những lời đó với nô tỳ, nô tỳ nhớ ở trong

lòng, vốn định tìm thời gian khuyên lão gia một chút, nhưng không biết chuyện gì xảy

ra mà lão gia đích thân đi nói chuyện này với phu nhân, phu nhân lập tức nổi giận

lớn.”

Kiều Nhu gật đầu ở trong lòng, đổi lại trên người ai cũng phải nổi giận lớn. Tuổi

Kiều phu nhân không tính là lớn, làm kế thất vốn uất ức, thiếu nữ nhà ai không muốn

gả cho một tiểu lang quân? Vừa vào cửa đã phải làm nương, ai sẽ cam tâm tình

nguyện?

“Phu nhân nói muốn hoà ly.” Ma ma chật vật nói cho hết lời, Kiều Nhu không nhịn

được nghiêng đầu: “Cái gì? Vừa rồi ta nghe không rõ?”

“Phu nhân nói Kiều gia chúng ta đây là lừa hôn, cho dù bẩm báo quan phủ cũng là

Kiều gia đuối lý.” Ma ma cười khổ nói: “Nàng ta không muốn bồi thường cái gì, chỉ cần

hoà ly.”

Chương 10

Kiều lão gia đuối lý, bị Kiều phu nhân đuổi đi thư phòng, mấy ngày đã không gặp được mặt Kiều phu nhân. Kiều đại thiếu gia còn nhỏ tuổi, vừa là con trai vừa là người được lợi trong tình huống Kiều lão gia không hợp đạo lý này, nếu bản thân nó đi cầu xin thì Kiều phu nhân nhất định tức giận hơn.

Vì vậy đến cùng cũng chỉ có thể là Kiều Nhu ra mặt.

Chuyện này nói ra thật là vô cùng mất thể diện, càng bẽ mặt Kiều gia hơn. Trong chốc lát Kiều Nhu thật sự vừa tức vừa vội, dĩ nhiên không phải là tức Kiều phu nhân, nhưng nghĩ tới cha mình như thế cũng là một mảnh dụng tâm của cha hiền, nên cảm thấy cơn tức này không biết nên tính ở đâu.

Tính tới tính lui, tính lên trên đầu nàng, còn cả trên đầu đệ đệ nhà mình. Nếu không phải dính dáng đến hai tỷ đệ nàng…

Ma ma ở bên cạnh ấm ức cho lão gia nhà mình: “Lúc ấy phu nhân cửa nhỏ nhà nghèo, nếu phông phải vì chăm sóc cô nãi nãi cùng đại thiếu gia, lão gia việc gì uất ức bản thân mình mà đi cưới con gái của một tú tài nghèo túng?”

Kiều Nhu nhịn không được đỡ trán, thở dài: “Ngươi chờ trước đã, ta đi nói một tiếng với lão thái thái, không thể trễ nãi, hôm nay có thể quay về xem sao.”

Ma ma vội đáp một tiếng, Kiều Nhu đỡ bụng đi tìm lão thái thái. Đây là tai tiếng, đương nhiên Kiều Nhu sẽ không nói rõ ràng, chỉ nói Kiều phu nhân bên kia xảy ra ít chuyện, phụ thân của mình sức đầu mẻ trán, đúng lúc Sở Dao bên này thân thể vừa khoẻ lại, không cần lúc nào cũng phải chiếu cố, nàng tính về nhà mẹ đẻ xem một chút.

Lão thái thái còn thật quan tâm: “Kiều phu nhân ngã bệnh à? Từ đại phu y thuật rất tốt, bằng không để Từ đại phu đi theo xem?”

“Không cần ạ, có lẽ là phu nhân tích tụ trong lòng, trong nhà phụ thân và tiểu đệ đệ đều là nam nhân, không biết khuyên bảo…” Kiều Nhu vội từ chối, dừng một chút mới nói tiếp: “Nhưng mà mệt nhọc mẫu thân, việc bếp núc này xin mẫu thân hãy tiếp tục trông coi.”

Lão thái thái thở dài đồng ý, để ra vẻ khách sáo vẫn kêu phòng kho chuẩn bị chút quà biếu để Kiều Nhu mang về.

Vừa lúc với quà biếu trung thu, Kiều Nhu cũng không chối từ.

Kiều phu nhân vốn không mấy muốn gặp Kiều Nhu, nghe nói người trở về thì lấy cớ thân thể mình khó chịu, không có để Kiều Nhu vào cửa. Nhưng Kiều Nhu không nói gì, có lẽ là trọng sinh nên da mặt này đã mọc thêm một lớp, dầy hơn người bình thường.

Nàng không giận gì, chỉ đứng ở cửa thỉnh an Kiều phu nhân: “Vốn nên trở về từ sớm, nhưng vì thân thể đại cô nương Hầu phủ không khoẻ nên giờ mới trễ nãi, xin mẫu thân thứ lỗi. Lâu rồi không gặp, thật là nhớ trà xanh trong phòng mẫu thân, xin mẫu thân thương tình mà thưởng cho ta một ly trà uống.”

Kiều phu nhân mất kiên nhẫn, không thể làm gì khác hơn là mở cửa phòng. Thần sắc nàng ta quả thật không tốt lắm, rõ là trong lòng tích tụ, vừa giận vừa hận, cả người gầy đi trông thấy.

Kiều Nhu vốn chuẩn bị đủ loại lời khuyên nhưng khi nhìn thấy Kiều phu nhân thì có chút không mở miệng được, thật sự là chột dạ.

“Mẫu thân, ta biết chuyện này là người bị uất ức.” Ngồi xuống một chốc, cuối cùng Kiều Nhu tìm được chủ đề câu chuyện, nàng đưa tay kéo tay Kiều phu nhân, phủ lên bụng của mình: “Mẫu thân cảm nhận một chút, nữ tử mang thai chính là cảm giác như vầy.”

Đầu tiên là Kiều phu nhân sửng sốt một chút, lập tức hơi nổi giận: “Ngươi đây là ý gì? Châm chọc ta?”

“Ta chỉ muốn hỏi mẫu thân, ngài muốn hoà ly với phụ thân là vì cái gì? Là bởi vì bị lừa gạt nên phẫn hận không cam lòng, hay là muốn chọn phu quân khác, bắt đầu lại một đoạn hôn nhân mới?” Kiều Nhu ỷ vào mình là thai phụ sẽ không bị Kiều phu nhân đánh, hỏi thẳng ra: “Nếu là điều trước, vậy sau khi nổi giận xong thì sao? Nếu là điều sau, làm sao ngài biết được ngài sẽ gặp phải phu quân như thế nào?”“Ít ra cha ta bây giờ đã biết mình sai rồi, cũng bằng lòng sửa sai. Ta thề là ngoại trừ chuyện này, ông ấy sẽ không giấu diếm chuyện gì nữa. Với lại, mẫu thân thử nghĩ xem, ông ấy có được coi là người đáng giá không?”

“Người đã từng lừa dối, ai biết lần sau họ có thể lừa dối nữa hay không?” Kiều phu nhân cười khẩy, vô cùng khinh thường: “Ta thà rằng đời này không lập gia đình nữa, cũng không muốn sống với một kẻ lường gạt như phụ thân ngươi. Mỗi khi nhớ tới hắn lừa ta uống thuốc tránh thai như thế nào ta liền rét run trong lòng, ta sợ, ngươi hiểu ý ta không?”

Không đợi Kiều Nhu trả lời, Kiều phu nhân nói tiếp: “Ta sợ đến lúc nào đó hắn cảm thấy ta chướng ngại mà sẽ lừa ta uống thuốc đoạn trường!”

Trong phút chốc Kiều Nhu không nói gì, trên mặt cháy bỏng, chuyện này thật sự là… Nếu Kiều lão gia không phải là cha ruột của nàng, nàng thật không muốn đến chuyến này. Nhưng nghĩ tới đệ đệ nhà mình vẫn chưa kết hôn, nếu thật sự làm lớn chuyện này, hậu quả Kiều gia thật không gánh nổi, Kiều Nhu lại cảm thấy mình không đến là không được.

“Mẫu thân, tuy rằng mấy năm nay ngài và ta không thân cận, nhưng ngài nói, ta và đệ đệ từng có chuyện gì có lỗi với ngài không?” Không cách nào phân rõ phải trái, đạo lý đều ở phía Kiều phu nhân, Kiều Nhu chỉ có thể giả bộ đáng thương: “Nếu như hoà ly, ngài đi thẳng một mạch, không nói đến cha ta, từ trước đến nay ông ấy hễ có phần cơm là có thể sống, nhưng đối với ta và đệ đệ thì làm sao bây giờ? Chúng ta không thể rời được ngài ạ.”

Kiều phu nhân cười nhạt: “Nói cái gì không thể rời được. Không có ta chăm sóc, những năm qua các người, ngươi thì lập gia đình mang thai, đệ đệ ngươi cũng học hiểu chuyện mà. Hai người các ngươi có thể có ngày hôm nay toàn bộ dựa vào phụ thân các ngươi, không liên quan gì tới ta cả, ta không kể công.”

“Mẫu thân đừng nóng giận.” Kiều Nhu vội trấn an: “Nhưng có mẫu thân cùng không có mẫu thân là hai chuyện khác nhau mà. Mẫu thân thử nghĩ xem, nếu không có người, Hầu phủ có thể nhìn trúng ta sao? Trưởng nữ có tang mẫu, Hầu phủ không thể nào vừa ý người như vậy. Nếu không có mẫu thân, trong phủ này từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài làm sao sẽ thoả đáng đây? Ngày lễ ngày tết là ai giúp đỡ đáp lễ, khiến ta có thể diện ở Hầu phủ? Là ai chuẩn bị đồ mới để đệ đệ được thoải mái ở học viện? Quần áo mũ mão mỗi ngày vào triều của phụ thân là ai chuẩn bị vô cùng chu đáo? Xảy ra bất trắc, cả nhà già trẻ cũng đều phải mất mát.”

“Nếu nói Kiều gia bây giờ sống vô cùng tốt, vậy ít nhất có tám phần là do ngài mang tới.” Kiều Nhu gắng hết sức khen: “Tuy ta không thân cận với mẫu thân, nhưng cũng không thể nói là ta không thích mẫu thân, không biết sự vất vả cực nhọc bên trong của mẫu thân. Trời sinh tính ta như vậy, bình thường không liên hệ quá nhiều, cho dù là với phụ thân và đệ đệ.”

Vào thời gian này ở kiếp trước, nàng và Kiều phủ thật sự là không liên hệ nhiều. Không phải là không thân cận, mà bởi vì quá mức coi trọng tỷ đệ Sở Dao, sau đó hao tổn quá nhiều tâm tư ở bên kia mà thôi.

Con người đều như vậy, hễ gặp phải lựa chọn, đa số là sẽ uất ức người thân của mình.“Mẫu thân đại ân đại đức, ta cũng sẽ không sơ sót nữa.” Vừa nói Kiều Nhu vừa đứng dậy, đỡ bụng quỳ xuống với Kiều phu nhân. Dù sao thì Kiều phu nhân là bậc bề trên, nàng còn phải gọi một tiếng mẫu thân, dập đầu một cái không coi là thua thiệt.

Trái lại, Kiều phu nhân hơi bị doạ. Trong ấn tượng của nàng ta, Kiều Nhu luôn rất thanh cao, ngay cả Kiều lão gia cũng không được Kiều Nhu dập đầu mấy lần. À, ngoại trừ lễ tết.

Kiều phu nhân có phần ăn mềm không ăn cứng.

“Nếu mẫu thân rời đi, trước tiên không nói chi xa, chỉ nói gần, những ngày sắp tới ta sinh con, ở đâu ra người chăm sóc tín nhiệm? Nếu đến lúc đó khó sinh, Hầu phủ chỉ muốn nhỏ bỏ lớn thì làm sao bây giờ?” Kiều Nhu nhíu mày, gương mặt khổ sở: “Đến lúc tiệc tắm ba ngày và gì gì đó, mẫu thân nghĩ phụ thân và đệ đệ có thể đặt mua được quà tặng ra dạng gì?”

“Còn có đệ đệ, sang năm phải tham gia thi hương đấy, nếu không có mẫu thân chăm sóc, tới lúc đó nó chuẩn bị không thoả đáng, đến trường thi lại bị bệnh thì làm sao bây giờ? Ăn không ngon mặc không tốt.”

“Còn có phụ thân, à, đừng nói tới ông ấy, mẫu thân thật sự tức giận thì lạnh nhạt ông ấy năm ba năm. Để ông ấy ngày ngày lôi thôi ra cửa, không thể ăn cơm nóng mặc áo ấm, dạy dỗ ông ấy vài năm, ngài cũng có thể xả giận. Đến lúc đó ta và đệ đệ nhất định sẽ không nói giúp phụ thân nửa câu cầu xin nào.”

Đây là không thể nào, phải chuẩn bị len lén tiếp tế.

Bất kể nói thế nào, trước hết phải nói vòng qua chuyện hoà ly, giữ lại người cho được, bấy giờ mới lo chuyện phía sau. Bằng không, người đi mất thì Kiều gia liền đi tong, còn nói chuyện phía sau gì nữa.

“Chẳng phải mẫu thân lo lắng sau này lại bị lừa ư? Như vầy đi, ta đi tìm phụ thân, chúng ta thương lượng một hiệp nghị trước. Nếu tương lai mẫu thân sinh con gái, chúng ta cần phải chuẩn bị đồ cưới gì. Nếu mẫu thân sinh con trai, vậy trong phủ này phải ở riêng như thế nào. Mọi điều khoản viết rõ ràng, sau đó mẫu thân kêu nhà ngoại, bên ta sẽ cầu xin Hầu gia làm người trong cuộc, thực hành hiệp nghị này. Có phải ngài cảm thấy an tâm chút không?”

Kiều phu nhân hận nhất là người bên gối lừa dối, khủng hoảng lớn nhất là lòng không có cảm giác an toàn, chuyện sợ nhất là sau này bơ vơ không chỗ nương tựa. Kiều Nhu đem những điều này bổ sung từng cái một, nói thêm nhiều lời hay, bán thêm nhiều cảm thông, nhưng không có một hữu dụng thực tế nào.

Kiều Nhu không nói chỗ xấu của hoà ly, nhưng nhất định bản thân Kiều phu nhân có thể nghĩ tới, cho dù nàng ấy không nghĩ tới, người nhà mẹ đẻ nàng ấy cũng có thể nghĩ tới.

Tính tình Kiều phu nhân mạnh mẽ, bằng không cũng sẽ không vào lúc Kiều Nhu mang thai lại lập tức nói ra lời “để coi sau này”. Nhưng tính tình mạnh mẽ cũng là mềm lòng nhất, Kiều Nhu hai bút cùng vẽ.

Để thuyết phục Kiều phu nhân, nàng dứt khoát ở lại Kiều gia, mỗi ngày lôi kéo đệ đệ bán thê thảm. Bởi vì Kiều phu nhân hạ quyết tâm muốn hoà ly, chuyện trong phủ đã lâu không hề quản. Cho nên đổi mùa, quần áo cho mùa thu cũng chưa chuẩn bị, thân thể bị lạnh đông cứng. Rõ ràng phòng bếp làm đồ ăn cẩu thả không vừa miệng, ăn không trôi dạ dày xót đến muốn ói.

Lại lén dặn dò Kiều lão gia. Mấy ngày ngắn ngủi mà Kiều lão gia gầy hốc hác đi, râu ria xồm xoàm, quần áo tuỳ tiện, nhìn thật đúng là chật vật vô cùng. Nếu lúc trước là quan lão gia tuấn tú thong dong, bây giờ lại là kẻ lang thang cơm ăn không đủ no.

Biện pháp rất vô sỉ, mỗi khi Kiều Nhu gặp Kiều phu nhân thì cảm thấy chột dạ hổ thẹn. Vì làm cho mình tốt chút, nàng còn bảo Cố ma ma đi lấy kho riêng của nàng ở Hầu phủ, cho bạc thì quá thô bỉ, nàng liền tìm kiếm dược liệu vải vóc cùng đồ trang sức đưa hết cho Kiều phu nhân làm bồi thường.

Tuy nhiên, nàng quản gia ở Hầu phủ chỉ thời gian ngắn, nàng cũng không phải là kẻ tham tiền, chút đồ này không phải lão thái thái cho thì là Hầu gia cho, đưa cho Kiều phu nhân hai ba lần bản thân nàng cũng có chút giật gấu vá vai. Bộ dạng buồn rầu phát sầu nhìn ở trong mắt Kiều phu nhân đúng là có chút đáng thương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau