MẸ KẾ KHÔNG DỄ LÀM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Mẹ kế không dễ làm - Chương 11 - Chương 13

Chương 11

“Ta suy nghĩ nhiều ngày, vẫn quyết định hoà ly cùng phụ thân ngươi.” Vẻ mặt Kiều

phu nhân có phần tiều tuỵ nhưng ánh mắt rất kiên định, rất hiển nhiên là đã trải qua

suy nghĩ cặn kẽ: “Nhưng ta sẽ không nói nguyên nhân hoà ly với bên ngoài, coi như vì

mấy năm nay ngươi và đệ đệ ngươi đối với ta tôn kính cùng hiếu thuận.”

Nàng ta khoát khoát tay, cắt ngang lời Kiều Nhu muốn nói: “Lúc trước bất kể ngươi

nói đạo lý hay là giả bộ đáng thương, ta đều suy nghĩ cẩn thận, cũng thừa nhận ngươi

nói rất có lý. Nếu như hoà ly, ta không nhất định có thể sống tốt hơn hiện giờ, nói

không chừng tương lai sẽ gặp phải kẻ càng xấu hơn phụ thân ngươi, nhưng nếu

không hoà ly, cả đời này của ta cũng cứ như vầy, sống hết đời với một người lừa gạt

dấu giếm mình, nghĩ thế nào cũng đều cảm thấy có phần đáng thương.”

“Cho nên ta vẫn muốn hoà ly. Với tính tình này của ta, cả đời cũng sửa không xong.

Cho nên, xin lỗi, đã uổng phí tâm tư ngươi những ngày gần đây.” Kiều phu nhân nói

nàng ta thật sự đã cân nhắc qua những trường hợp mà Kiều Nhu nói lúc trước.

Cùng lắm thì cả đời sẽ không lập gia đình, nếu muốn con cái thì sẽ nhận con thừa tự

từ huynh đệ tỷ muội trong nhà, nếu không muốn con cái thì cả đời thong dong tự tại

thật tốt. Dù thế nào đi nữa, nàng liếc nhìn bụng của Kiều Nhu, trước đây dùng mọi

cách cũng không mang thai được, nàng đúng là hâm mộ Kiều Nhu, nhưng bây giờ

nàng lại cảm thấy không con cái còn có thể đỡ lo hơn cơ.

Gả lần đầu là do phụ mẫu, gả lần nữa là do mình. Sau khi hoà ly, nếu nàng có thể

gặp được người ngưỡng mộ trong lòng, vậy cho dù không thể sinh con nhưng chắc

chắn sống vui vẻ hơn so với cùng Kiều lão gia. Nếu không gặp được người ngưỡng mộ

trong lòng, cùng lắm thì nhận nuôi mấy đứa trẻ, hoặc nhận mấy đứa trẻ làm con thừa

tự.

Chẳng phải cuộc sống luôn luôn phải tiếp tục sao?

Tất cả lời nàng ta đều nói xong, Kiều Nhu há hốc mồm, không biết mình nên nói cái

gì. Nàng không thể ép uổng Kiều phu nhân theo ý của mình, nhưng cũng không thể nói

cha mình sai lầm. Do dự nửa ngày nàng mới thở dài: “Được, nếu ngài đã quyết định,

vậy ta nói một tiếng với phụ thân.”

Đi tới bước này cũng không cần suy nghĩ vãn hồi gì nữa rồi. Hiện giờ, quan trọng

nhất là giấu giếm nguyên nhân hoà ly thật sự, sau đó bồi thường cho Kiều phu nhân.

Nếu phụ thân mình biểu hiện tốt, không chừng tương lai còn có thể gương vỡ lại lành

chăng?

Kiều Nhu thở dài, đứng dậy hành lễ cáo lui.

Vì Kiều phu nhân một lòng muốn hoà ly, đồng thời kiên quyết không gặp Kiều lão

gia, cho nên phu thê hai người đã ở riêng từ lâu. Kiều lão gia một mình ở thư viện

phía trước. Lúc Kiều Nhu tới, Kiều lão gia đang vẽ tranh.

Kiều Nhu không quấy rầy, chỉ ngồi ở bên cạnh chờ. Đợi khoảng nửa canh giờ, Kiều

lão gia mới buông cọ xuống: “Phu nhân có quyết định rồi?”

“Dạ, mẫu thân vẫn muốn hoà ly.” Kiều Nhu gật đầu: “Ý của phụ thân thì sao?”

“Nếu như thế, vậy thì hoà ly đi.” Kiều lão gia thở dài: “Ngoại trừ của hồi môn của

nàng ấy, ta muốn cho nàng ấy thêm một ít đền bù. Mấy năm nay là ta sai lầm, làm trễ

nãi thời gian quý báu của nàng ấy, là Kiều gia chúng ta nợ nàng ấy.”

“Cha có thể nghĩ như vậy là con yên tâm. Trước kia con còn tưởng rằng cha do dự

đó chứ.” Kiều Nhu cười nói, Kiều lão gia lắc đầu: “Ngay từ đầu ta đã biết có lẽ con uổng

phí thời gian, con không hiểu phu nhân hơn ta. Tuy nàng ấy ăn mềm không ăn cứng,

nhưng cũng không phải cái gì mềm cũng đều ăn.”

“Phu nhân lương thiện, đồng ý không nói ra nguyên nhân hoà ly.” Kiều Nhu không

biết nói tiếp như thế nào, dừng lại chốc lát, dứt khoát nói cái khác: “Tuy nhiên sau này

hôn sự của đệ đệ e là phải gian nan một chút.”

“Có gì gian nan? Không phải còn có người đại tỷ là con sao?” Kiều lão gia ngược lại

không để ý, khoé miệng Kiều Nhu hơi cứng đờ. Nói thật, coi như là cha ruột, bây giờ

nàng đã hiểu được Kiều lão gia thật sự có phần quá mức lạnh lùng.

Một câu nói này của ông ngược lại khiến Kiều Nhu nghĩ, sở dĩ ông ấy có thể thoải

mái đồng ý chuyện hoà ly là bởi vì hôn sự của đệ đệ không có gì gây trở ngại, cho dù

giữ lại Kiều phu nhân cũng không có tác dụng gì lớn.

Kiều Nhu hơi tức giận: “Nói thì dễ, trong nhà không có một nữ chủ đàng hoàng, con

coi sau này bạn bè đồng liêu tới cửa thì ai đặt mua rượu và thức ăn cho các người.

Không ai quản lý nội trợ, con thấy bạc trong nhà này sớm muộn gì cũng bị người ta

dọn sạch sẽ. Còn có lúc đổi mùa không ai nhắc nhở, cha và đệ đệ chờ mặc quần áo cũ

đi.”Kiều lão gia nhịn không được cười: “Con cho là trong phủ này không có phu nhân

thì không được?”

Kiều Nhu tức giận: “Nếu không, tại sao nam nhân trên đời này đều phải cưới vợ

chứ?” Ngoại trừ sinh con, chẳng phải là xử lý cuộc sống sao? Đương nhiên, Kiều Nhu

biết như vậy sẽ khiến nữ nhân trở nên thật đáng thương. Nhưng chẳng phải nữ giới

nữ tắc đều dạy như thế này sao?

Nàng không phải muốn nghĩ bi quan, nhưng lối ra ở nơi nào?

“Muốn sống thoải mái cũng không phải không có biện pháp.” Kiều lão gia liếc nhìn

Kiều Nhu, thở dài: “Cũng do nương con dạy con hơi quá ngu. Nói thật, ta thà rằng con

học thêm chút chuyện từ phu nhân, tính tình nàng ấy tuy nhìn có vẻ vô cùng mạnh mẽ,

khác với những nữ tử tầm thường, nhưng vẫn có chỗ thích hợp. Ít ra sẽ không để cho

bản thân mình chịu uất ức. Không giống như con, cho dù bị thua thiệt cũng chỉ buồn

bực ở trong lòng.”

“Nam nhân trên đời này muốn sống tốt cũng không nhất định phải cưới vợ. Cùng

đạo lý, nữ tử trên đời này muốn sống tốt cũng không nhất định phải dựa vào nam

nhân.” Kiều lão gia nói tiếp: “Mỗi người sống, chuyện cần làm chỉ cần muốn hay không

làm, có thể hay không có thể làm, cùng với làm hay không làm. Con phân rõ ràng ba

loại này, cả đời này của con sẽ sống không quá uất ức.”

Lòng Kiều Nhu hơi mờ mịt, nếu như là phụ thân nói, vậy chẳng phải cuộc sống

giống như trò đùa? Nàng nghĩ đây là nguỵ biện, nhưng lại không biết chuyện gì xảy ra,

nguỵ biện này khiến cho nàng hơi có cảm giác không bỏ được.

Đời người rốt cuộc nên sống như thế nào đây?

Nói chung cảm thấy có chỗ là lạ, nhưng lại cảm thấy có chỗ rất thích hợp, trong lòng

nàng rất thoải mái. Kiều Nhu cau mày vắt óc suy nghĩ một lúc lâu, bởi vì thân thể eo

mỏi lưng đau nên phải cắt đứt suy ngẫm hiếm có đối với cuộc sống quá khứ.

Chuyện của nàng thật sự nhiều lắm, không có thời gian cho nàng suy nghĩ lung tung

chút nào. Đầu tiên là phải dựa theo ý của Kiều lão gia, kiểm kê tài sản Kiều gia sở hữu

một lần, sau đó thì sao, chia một phần ba cho Kiều phu nhân sắp không phải là Kiều

phu nhân.

Còn phải nghe Kiều phu nhân lôi kéo nàng thao thao bất tuyệt dặn dò chuyện bếp

núc trong phủ. Đầu Kiều Nhu váng lên, nàng cũng không có thời gian trở về quản lý

chuyện bếp núc Kiều phu á. Chưa từng nghe nói con gái đã xuất giá còn phải quản gia

cho nhà mẹ đẻ đấy.

Nhưng bên trên cha ruột không quản gia, bên dưới đệ đệ vẫn còn nhỏ, Kiều phu

nhân lại quyết tâm muốn hoà ly, Kiều Nhu thật bất đắc dĩ, đành phải tạm thời nghe.Qua hai ngày phải nhanh chóng nghĩ biện pháp khác mới được.

Sau đó là kiểm kê đồ cưới của Kiều phu nhân. Vốn nhà mẹ đẻ Kiều phu nhân rất

không có tiền, cha nàng ta là một tú tài nghèo, trong nhà lại có ba huynh đệ phải đi

học. Loại chuyện đi học này thật sự rất tốn tiền, gia đình bình thường đúng là không

cung cấp nổi.

Không nói là nghèo rớt mồng tơi, nhưng so với Kiều gia thì gần như là nhà bần

cùng. Vì vậy, lúc chia gia sản, Kiều Nhu cố ý cho Kiều phu nhân thêm hai thôn trang,

gần ngay Kiều gia, nếu tương lai Kiều phu nhân có chuyện gì, Kiều gia cũng có thể giúp

đỡ hai phần.

Nói cho cùng, loại chuyện lừa cưới này thật sự là rất thẹn, rất thiếu đạo đức, Kiều

gia đuối lý.

Chờ sau khi dọn hết đồ chia cho Kiều phu nhân từ Kiều gia đến thôn trang, Kiều lão

gia lại đứng ra mời Sở hầu gia, cha Kiều phu nhân cùng với trưởng bối Kiều gia, ba

bên gặp mặt, cùng ký thư làm chứng.

Thư hoà ly là đích thân Kiều phu nhân viết, nhà gái viết ra thì mặt mũi sẽ đẹp chút.

Tương lai thanh danh cũng dễ nghe chút. Nguyên nhân hoà ly cũng chỉ viết là tính tình

bất hoà, hai lòng không đồng, khó cùng một ý.

Kiều lão gia cùng Kiều phu nhân đều in dấu tay rồi đóng dấu tên. Sau đó đưa đến

nha môn, để nha môn đóng dấu, từ đó hôn sự coi như xong.

Có lẽ là Sở hầu gia tận mắt thấy nhạc phụ mình hôn nhân thất bại cho nên vẻ mặt

khá là một lời khó nói hết. Kiều Nhu đưa hắn ra cửa trước: “Phu nhân phải đi, trong

phủ khó tránh khỏi sẽ có vài người hoảng loạn, tạm thời ta sẽ ở lại đây mấy ngày, đợi

đưa phu nhân đi, định ra điều lệ quản gia rồi mới hồi phủ.”

Sở hầu gia gật đầu đồng ý: “Ta biết rồi, nhưng mà nàng cũng ít nhiều cố kỵ thân thể

mình một chút, rốt cuộc là đang mang thai, không thể quá vất vả.”

Kiều Nhu gật đầu đồng ý, quay lại cùng cha ruột đưa tiễn họ hàng Kiều gia, cuối

cùng là người nhà mẹ đẻ Kiều phu nhân. Kiều phu nhân đã không có lời nào muốn

nói, cả đường im lặng đi tới cửa mới lôi kéo Kiều Nhu nói: “Sau này ta không phải là

Kiều phu nhân nữa, ta họ Hà, khuê danh là Hà Uyển, nơi ta ở ngươi cũng biết, nếu

ngươi muốn đi tìm ta thì chỉ cần đi là được.”

Dừng một chút, nói thêm: “Mấy ngày nay ta cảm thấy, nếu trước đây chúng ta

không làm kế mẫu kế nữ, nghi ngờ này nọ vô căn cứ khó có thể ở chung, thật ra ngươi

và ta ngược lại có thể làm bạn tri kỷ.”

Kiều Nhu suýt nữa mắt đỏ lên, đang mẹ con thật tốt lại đổi thành bạn bè, nàng

không muốn phát triển đến như vầy có được không? Không có Kiều phu nhân, Kiều

phủ sau này còn không biết sẽ biến thành bộ dạng gì nữa đây.

Kiều phu nhân, không, Hà Uyển, nói xong thì cáo biệt, ngay cả liếc mắt nhìn Kiều

lão gia cũng không có, xoay người liền theo người nhà mình đi mất. Kiều Nhu hơi

thương hại liếc nhìn cha ruột, người đời quả nhiên làm bậy không thể sống được á.

Tuy nàng biết cha ruột làm bậy là vì nàng và đệ đệ, nhưng nói như thế nào đây, bây

giờ luôn có một loại cảm giác bị báo ứng.

“Chuyện quản gia phải nhanh chóng giải quyết. Đệ đệ đi học viện trước, sau này

nếu hưu mộc thì phải đi Hầu phủ tìm ta.” Kiều Nhu không muốn tốn nhiều tâm tư,

mấu chốt là nàng không tốn nổi tâm tư này, mỗi ngày ước gì có thể mười hai canh giờ

ngủ hết tám canh, rồi lại ăn uống giải sầu các loại, không rảnh đảm nhiệm cái khác.

“Về phần cha, lúc trước ngài nói ngài đã nghĩ tốt, luôn có biện pháp, vậy con đây

bất kể, tự ngài sống đi. Chuyện quản gia này trước hết con để cho Cố ma ma trở về, Cố

ma ma cùng Triệu ma ma, còn có Lưu ma ma…”

Một là người bên cạnh Kiều Nhu, một là nương Kiều Nhu để lại, một là nhũ mẫu của

Kiều đại thiếu gia, ba người là vững chắc nhất, Kiều Nhu trầm ngâm một chút lại thêm

một câu: “Cùng quản gia, ta sẽ phái người kiểm tra sổ sách mỗi tháng một lần. Chờ

qua thi Hương, chuyện quản gia này ta sẽ giao cho đại thiếu gia.”

Không thể bình một nhà thì dùng cái gì để bình thiên hạ, cũng không thể để đệ đệ

nhà mình làm con mọt sách.

Chương 12

Làm xong một đống chuyện của Kiều gia, Kiều Nhu mới trở lại Hầu phủ. Lão thái thái có phần không hài lòng lắm đối với chuyện này, bởi vì chuyện Kiều phu nhân muốn hoà ly dẫn đến chiều ngày trung thu Kiều Nhu mới vội vội vàng vàng trở về, ngày hôm sau vừa rạng sáng lại rời đi, hoàn toàn vắng ngắt không có ăn mừng gì.

Tính đến bây giờ coi như Kiều Nhu đã trễ nãi ở Kiều gia gần tròn một tháng, bên phía Hầu phủ nàng hầu như chưa từng hỏi đến. Nhất là việc bếp núc không người xử lý, lão thái thái đã sớm không muốn bận bịu chuyện này. Bà cụ có vốn riêng, lại thêm đồ cưới của mình, còn có con trai hiếu kính, thà rằng thoải mái hưởng thụ, cũng không muốn cực cực khổ khổ quản gia. Với lại, Kiều Nhu cũng không hề hỏi đến chuyện Sở Dao, lão thái thái đã cảm thấy Kiều Nhu có phần không để kế tử kế nữ ở trong lòng.

Cho nên chờ Kiều Nhu đến thỉnh an, lão thái thái liền có vẻ không muốn gặp mấy: “Bảo nàng ta trở về nghỉ ngơi đi, bận rộn nhiều ngày thế này cũng mệt muốn chết rồi, ta đây không cần nàng ta phải hầu hạ.”

Kiều Nhu không phải thật sự ngốc, nếu ngay cả hai câu này đều nghe không hiểu vậy thì nàng cũng sẽ chẳng vào cửa không bao lâu đã được quyền quản gia, lão thái thái cũng sẽ yên tâm, không phải nhìn thấy trong nhà bị người sơ sót.

“Xin ma ma nói với mẫu thân một tiếng, khoảng thời gian trước Kiều gia xảy ra ít chuyện ta cũng không thể làm gì hơn, cha ta vì cảm ơn lão thái thái rộng lượng, cố ý chuẩn bị quà cảm ơn đây.” Kiều Nhu vừa cười vừa nói, ma ma do dự một chút nhưng vẫn vào trong nói giúp Kiều Nhu một lần.

Lão thái thái thở dài: “Vậy để nàng ta vào đi.”

Kiều Nhu theo vào cửa, liền thấy lão thái thái dựa nghiêng ở trên nệm mềm, vẻ mặt không phải là rất vui vẻ. Kiều Nhu thoải mái hành lễ, dâng danh mục quà tặng: “Cha con cũng vì không có cách nào, trong phủ không có một người có thể quản gia, hai người đàn ông không làm được chuyện gì, bấy giờ mới xin con giúp một chút, xin mẫu thân thứ lỗi.”

Lão thái thái cũng không xem danh mục quà tặng, chỉ giao cho ma ma bên cạnh, trầm ngâm một chút mới hỏi: “Chuyện đã giải quyết rồi?”

“Dạ, Hà cô nương đã dọn đến thôn trang ở, hai ngày nữa con sẽ cho người đi hỏi một chút xem có cái gì sắp xếp không thoả đáng không.” Kiều Nhu vừa cười vừa nói, hai bên tới lui nhiều một chút cũng là vì giành mặt mũi cho hai nhà, để người ta biết cho dù hoà ly nhưng lỗi không ở hai bên, hai nhà bọn họ vẫn có thể lui tới như bạn bè cũ. Cho dù là tính tình bất hoà cũng không phải một bên nào làm ra chuyện gì không đúng.

Kiều lão gia ra mặt đương nhiên là không thích hợp, cho nên tốt nhất là vãn bối đứng ra. Kiều Nhu là tiện nhất.

Mặc dù lão thái thái hiếu kỳ nhưng cũng không tiện hỏi thăm trực tiếp, liền thở dài: “Phu thê thật tốt đi đến bước này cũng có chút đáng tiếc.”

“Cũng không phải là chuyện gì xấu, nếu hai bên tính tình bất hoà, sống chung hằng ngày nhất định là rất không nhịn được, thay vì sớm chiều trái ngược nhau, nhìn đối phương không vừa mắt, không bằng sớm buông tay, tìm kiếm giai ngẫu khác.” Trước kia Kiều Nhu không nhìn ra, nhưng bây giờ lại nhìn rất thoáng, có lẽ bởi vì dù sao cũng đã như vậy, có hư hỏng thì cũng chẳng hư hỏng tới đâu.

“Ngày thường vẫn chưa từng nghe nói bọn họ cãi nhau.” Lão thái thái nói, Kiều Nhu cười lắc đầu: “Cãi nhau dĩ nhiên là không thể nào, tính tình của cha con, nói dễ nghe đó là bình tĩnh xuất trần, nói khó nghe đó là chậm rì rì, ầm ĩ với ông ấy không nổi. Tuy tính tình Hà cô nương thẳng thắn nhưng cũng không phải là không nói lý, sẽ không làm ra hành vi người đàn bà chanh chua.”

“Ông thông gia có nói chuyện tái giá không?” Lão thái thái hỏi, Kiều Nhu lắc đầu lần nữa: “Ý của cha con là không cưới nữa.” Miễn cho sau này sống lại có tranh chấp gì. Cho dù sau này trong nhà có thể sẽ loạn một chút nhưng không phải là không vượt qua nổi.

Hơn nữa, chẳng phải người thừa kế Kiều gia sắp đến tuổi cưới vợ sao? Cớ gì phải tìm khổ não cho mình chứ? Bản thân mình thong thả thoải mái đọc sách uống rượu, cùng bạn bè đồng liêu leo núi, đây không phải rất tốt sao?

Lão thái thái ngược lại có chút tiếc hận: “Ông thông gia tướng mạo rất tốt, lại có tài hoa, kinh thành năm ấy có không ít tiểu nương tử hâm mộ ông thông gia đấy. Tuy rằng bây giờ đã có tuổi, nhưng phong độ này không giảm, nếu còn muốn thành thân cũng không phải là không có thích hợp…”

“Cha con niệm tình cũ.” Lo sợ lão thái thái nổi lên hứng thú làm mai cho cha của mình, Kiều Nhu vội mở miệng cười, lão thái thái suy ngẫm lời này, gật đầu: “Cũng đúng, con người cha con từ trước tới nay không để tình yêu nam nữ ở trong lòng.”Nói dễ nghe một chút, đó là thanh cao xuất trần, có phong cách Nguỵ Tấn*. Nói khó nghe một chút, đó là hơi lạnh lùng, lạnh tâm lạnh phổi.

*Phong cách Nguỵ Tấn: những thư sinh triều đại Nguỵ và Tấn thích cuộc sống uống rượu, đàm đạo, sông núi… nói chung là hình thành phong cách hưởng thụ

Kiều Nhu không tiện tiếp lời này, chỉ biết lúng túng cười một tiếng. Lão thái thái liếc nàng một cái, hỏi: “Con có đi thăm A Dao chưa?”

“Hôm qua hỏi nha hoàn, nghe nói hai ngày nay A Dao đang theo Lưu đại gia học làm thơ, vừa vặn đợi lát nữa trở về đi xem ạ.” Kiều Nhu không chút hoang mang, tuy nàng không ở Hầu phủ nhưng cũng biết nói Sở Dao mỗi ngày đều làm cái gì.

“Chẳng phải hai ngày trước A Dao còn làm thơ ca ngợi lão thái thái ư? Con dâu nghe thơ xong, với tuổi bây giờ của A Dao, rất hay đấy.” Kiều Nhu khen, cũng hơi nghi ngờ hành vi của Sở Dao. Thời gian ở kiếp trước chẳng thấy Sở Dao thích thơ từ các loại.

Có lẽ là được lão thái thái cưng chiều, có lẽ là bị Hoa ma ma gây chia rẽ, cũng có lẽ được Trần gia thổi phồng, nói chung, kiếp trước tính tình của Sở Dao hơi điêu ngoa, cảm thấy gia thế không tệ nên không thích học hành, chẳng những không học được nữ công, thơ từ, ngay cả viết chữ cũng không thể nào đẹp.

Có phần không học vấn không nghề nghiệp, nhưng lại có chút khôn vặt, suy nghĩ lệch lạc, lúc ngầm mưu tính người thì lại tính người nào chuẩn người đó.

Kiều Nhu hoài nghi đầu óc nàng ta phát triển lệch lạc, có chút thiên phú âm mưu quỷ kế. Không biết có phải như Sở hầu gia hay không, dù sao Sở hầu gia được phong Hầu gia cũng không phải là người tầm thường.

Nghe Kiều Nhu khen Sở Dao, lão thái liền không nhịn được cười rộ lên: “Con bé vừa mới học làm thơ, ngay cả gieo vần cũng mới vừa hiểu, nhưng mà Lưu đại gia lại khen con bé có thiên phú, chẳng mấy ngày nữa là sẽ biết làm thơ đấy, có thể thấy được là có thiên phú.”“Vậy phải bồi dưỡng tốt, Sở gia chúng ta á, xem ra cũng sẽ xuất ra một đại tài nữ.” Kiều Nhu cười khen, quay đầu phân phó Hỉ Xuân: “Ngươi ghi nhớ giúp, trở về lấy nghiên mực cha ta cho ta đưa qua cho đại cô nương.”

Kiều gia thi thư gia truyền, nghiên mực này dĩ nhiên không phải là đồ rẻ tiền. Lão thái thái liền cười hiền hoà hơn: “Con bé là tiểu cô nương, không cần phải đưa thứ tốt…”

“Đồ tốt là để lấy ra dùng, tuy A Dao còn nhỏ tuổi nhưng sau này luôn sẽ lớn lên.” Kiều Nhu vừa cười vừa nói, đang nói chuyện chợt nghe nha hoàn bên ngoài nói đại cô nương đến thỉnh an.

Nữ hài tử đi học không cần dậy quá sớm, cho nên lúc này Sở Dao mới tới thỉnh an.

Rèm cửa xốc lên, Sở Dao quần áo vàng tươi vào cửa. Kiều Nhu liền không nhịn được nhíu mày, nàng nhớ rõ trước đây Sở Dao thích nhất là mặc quần áo màu rực rỡ, loại đỏ chói, bây giờ lại đổi phong cách à.

“Thỉnh an tổ mẫu.” Quy quy củ củ hành lễ, Sở Dao xoay người nhìn Kiều Nhu: “Thỉnh an mẫu thân, sắc mặt mẫu thân nhìn hơi tiều tuỵ, mấy ngày nay không nghỉ ngơi tốt ư?”

Lời nói vô cùng lễ phép, lại mang theo vài phần quan tâm, Kiều Nhu hơi nổi da gà, vội cười nói: “Mấy ngày trước đó hơi bận rộn, con ngược lại nhìn hơi ốm, bệnh chưa khỏi hoàn toàn sao?”

“Cảm ơn mẫu thân quan tâm, đã khoẻ hẳn rồi ạ.” Sở Dao cười trả lời, ánh mắt dừng lại trên bụng Kiều Nhu chỉ chốc lát. Kiều Nhu lập tức cảm thấy cả người hơi lạnh, không kềm được đưa tay phủ lên trên bụng của mình. Sở Dao chớp mắt mấy cái rồi rũ mí mắt xuống che lại ánh mắt mình: “Mẫu thân vẫn nên chú ý thân thể nhiều hơn, sớm ngày hạ sinh đệ đệ trắng trẻo tròn trịa mới được, đến lúc đó con nhất định sẽ giúp chăm sóc đệ đệ.”

“Con có lòng này là tốt rồi, tuy nhiên học hành quan trọng, Sở gia chúng ta thật vất vả xuất ra một nữ nhân tài ba, cũng không thể làm trễ nãi.” Kiều Nhu vừa cười vừa nói, thả tay xuống, quay đầu nhìn lão thái thái: “Chuyện quản gia con muốn thương lượng cùng mẫu thân một chút. Thứ nhất, mẫu thân đúng là đã có tuổi, không thể vất vả, con cũng ngại luôn làm phiền mẫu thân.”

Kiều Nhu hơi xấu hổ cúi đầu xuống: “Thứ hai, cách lúc sinh vẫn còn mấy tháng, lại thêm ở cữ, ít nhất hơn nửa năm, con lại không thể quản gia, nhưng thời gian này lễ tết cũng nhiều, lập tức sẽ đến lễ trùng dương, rồi sau đó đến lễ mừng năm mới. A Dao cùng A Dương tuổi còn nhỏ, không giúp được gì, con đây không liên luỵ mẫu thân thì tốt, nếu như làm mẫu thân mệt mỏi e là Hầu gia sẽ trách con.”

Lão thái thái suy nghĩ một chút, cũng là đạo lý này, chớ xem thường một lễ mừng năm mới. Những hộ lớn từ trước đến nay là tháng mười đã bắt đầu chuẩn bị chuyện quà lễ mừng năm mới, giờ đã tháng chín, trong thời gian này còn có tiết hàn y, tiết hạ nguyên, tiết đông chí, rồi gặp phải nhà ai có chuyện vui cưới xin thì thật đúng là chủ mẫu càng phải bận rộn chân không chạm đất.

“Con có đề nghị gì hay?” Lão thái thái trầm ngâm một chút hỏi. Kiều Nhu vội nói ra tính toán của mình: “Tam đệ muội cách cũng không coi là xa, tính toán ngày, năm nay tam đệ phải vào kinh báo cáo công tác, không bằng nghĩ cách để cả nhà tam đệ ở lại kinh thành, hoặc là lưu lại tam đệ muội giúp đỡ một khoảng thời gian.”

Sắc mặt lão thái thái có phần khó coi, Sở gia có một gái ba trai, lão tam nhỏ nhất là con thứ.

Để một đứa vợ của con thứ đi quản gia, lão thái thái hơi có phần không vui: “Vợ lão tam phải quản gia nhà của nó, thật sự không được thì gọi nhị đệ muội con trở về. Với lại, ta cũng có khoảng thời gian không gặp cả nhà nhị đệ con.”

Kiều Nhu là có tính toán của mình, lão tam là con thứ, vợ lão tam có thể rõ ràng hơn thân cận cùng ai mới có lợi. Nhưng cả nhà lão nhị thì lại khác, trên bề mặt Hầu phủ thấy là ở riêng, lão nhị lão tam đều ra ngoài làm quan, nhưng trên thực tế cũng không có phân gia rõ ràng. Một Hầu phủ to như vậy, cả nhà lão nhị sẽ không nhớ thương chút nào sao? Đều cùng cha cùng mẹ, ngoại trừ thời gian sinh ra đời khác nhau, thì ai cao quý hơn ai chút nào sao?

Chương 13

Đương nhiên, Kiều Nhu lo lắng cũng không phải là chi thứ hai muốn tranh gia sản. Gia sản Hầu phủ là của Sở gia, không có quan hệ chút nào với Kiều Nhu nàng. Cho dù có quan hệ cùng đứa bé trong bụng nàng, nhưng Kiều Nhu tự tin tương lai có thể cho con của mình một phần gia sản khác, không cần phải nhớ thương phần gia sản này của Sở gia.

Nàng lo lắng chính là chi thứ hai không yên lòng đại phòng nàng, sau đó nghĩ cách kiếm chuyện. Hiện giờ Kiều Nhu muốn nhất là thuận thuận lợi lợi bình an sinh ra con của mình, nàng không muốn đang mang thai còn phải đi đề phòng Sở Dao cùng chi thứ hai.

Đương nhiên, chi thứ hai có thể cũng sẽ chọn lấy lòng Hầu phu nhân là nàng, nhưng bây giờ thái độ lão thái thái rõ ràng, cho thấy rất coi trọng Sở Dao cùng Sở Dương, lựa chọn của chi thứ hai không nhất định là gì.

Nghe xong lời lão thái thái, Kiều Nhu trầm ngâm một hồi mới lên tiếng: “Nếu nương muốn nhị đệ muội, bằng không viết một phong thư kêu nhị đệ muội nhanh chóng trở về. Nhưng mà nhị đệ muội cách khá xa, chỉ thư tín tới lui cũng gần nửa tháng. Hơn nữa, nhị đệ muội không cần phải dặn dò chút chuyện của nhà mình sao? Có thể lên kinh cũng phải đến tháng mười, sợ là có chút không kịp.”

Vẻ tươi cười của lão thái thái thoáng thu liễm chút: “Tam đệ muội con cách cũng khá xa, sợ cũng không kịp. Không phải là đợi đến tháng mười ư? Không sao, bà lão ta sẽ chống đỡ trước trong khoảng thời gian này, nhất định sẽ không để con mệt mỏi là được.”

“Lời này của mẫu thân, con thật xấu hổ, ở đâu làm con dâu ngại mệt mỏi mà giao chuyện cho mẹ chồng? Truyền đi, con dâu sẽ trở thành người bất hiếu.” Kiều Nhu vội cười nói, lại liếc nhìn Sở Dao rồi lên tiếng: “Nếu lòng mẫu thân đã quyết, vậy trở về sẽ mời nhị đệ muội tạm thời giúp đỡ. Tuy nhiên, chờ đến sang năm, chỉ một mình nhị đệ ở lại phủ Thông Châu, không người chăm sóc, đến lúc đó mẫu thân đừng đau lòng.”

Sau khi lão tam trở về báo cáo công tác thì sẽ đổi việc, đổi việc này cũng không phải nói có là có, nhất định là trước tiên phải lưu lại kinh thành một khoảng thời gian. Cho nên trước đó Kiều Nhu mới đề nghị để vợ lão tam quản gia. Lão nhị vẫn chưa tới thời gian báo cáo công tác, cuối năm cũng không được vào kinh, lúc này kêu vợ lão nhị trở về ngược lại là cứng rắn chia rẽ hai phu thê người ta.

Nhưng Kiều Nhu không thay đổi được quyết định của lão thái thái, không thể làm gì khác hơn là đồng ý.

Dù sao phương diện tiền bạc nàng không lo lắng. Nhiều lắm là lo lắng vợ lão nhị có thể cùng chiến tuyến với Sở Dao hay không, hoặc là vì lấy lòng lão thái thái mà làm ra chút chuyện gì đó. Nhưng chỉ cần nàng bảo vệ tốt bếp nhỏ của mình, trông coi tốt viện của mình, trên căn bản cũng sẽ không có chuyện lớn gì.

Từ trước đến nay nàng nghĩ rất thoáng, vì thế trong lòng tự khuyên mình, đối với chuyện kêu vợ lão nhị trở về cũng sẽ không mâu thuẫn như vậy. Ngồi một hồi nữa nàng liền đứng dậy cáo từ, Sở Dao cũng vừa đến lúc phải đi học, liền theo Kiều Nhu đi ra viện của lão thái thái.

Hỉ Xuân từng biết dự định của Hoa ma ma cho nên đối với Sở Dao cũng hơi có vài phần đề phòng, vừa ra khỏi cửa liền vội lên đỡ Kiều Nhu. Sở Dao theo ở bên cạnh, ánh mắt hơi có chút kỳ quái: “Mẫu thân nhìn có tinh thần hơn so với ngày thường.”

“Thật sao? Vậy mượn lời tốt lành của con, ta còn tưởng rằng bận rộn nhiều ngày vẻ mặt sẽ nhìn có chút không tốt chứ.” Kiều Nhu cười đáp, quay đầu nhìn Sở Dao: “Ngược lại, từ lúc con rơi xuống nước sinh bệnh, ta đích thân chăm sóc con rất ít, nói gì đi nữa ta cũng có chút áy náy, con không oán trách ta chứ?”

“Không có, con biết mẫu thân có chuyện phải bận rộn.” Sở Dao lắc đầu, dừng một chút mới hỏi: “Mẫu thân, con sẽ có đệ đệ hay là muội muội?”

“Cái này khó nói chắc được, Từ đại phu cũng không có nói.” Thật ra từ mạch tượng có thể ước đoán, nhưng loại chuyện này không phải có thể xác định mười phần, xác xuất sai lầm vẫn rất lớn. Mạch tượng vô cùng mạnh khoẻ cũng có thể là bé gái, mạch tượng yếu ớt cũng có thể là bé trai. Ngay cả hoàng gia cũng sẽ không kêu ngự y phán đoán cái này, đại phu của Hầu phủ dĩ nhiên cũng sẽ không dễ dàng nói trai hay gái.

Ánh mắt Sở Dao có chút kỳ quái: “Con mong là một đệ đệ, như vậy A Dương sau này sẽ không cô đơn.”

“Ta ngược lại muốn một bé gái.” Kiều Nhu vừa cười vừa nói, trầm ngâm một chút, đột nhiên hỏi: “Tuy rằng mấy ngày nay ta không đích thân chăm sóc con, nhưng dĩ vãng ta đối với con cũng hết sức yêu thương, hổm rày ta thấy tính tình của con hình như rất khác xưa, A Dao, con nói thật với ta, đã gặp phải chuyện gì?”

Không đợi Sở Dao nói, Kiều Nhu liền nói thêm: “Ngày thường tính tình của con vui tươi hoạt bát, ghét nhất là học hành, bây giờ lại yên lặng đằm thắm, ngay cả tiên sinh cũng khen con học giỏi. Không phải ta nói học giỏi là chuyện không tốt, chỉ sợ là trong lòng con có phiền muộn gì không muốn nói ra. Bé gái vui tươi hoạt bát rất khiến cho người ta thích, con đừng ép buộc mình biến thành một hình dạng khác.”

Lời Kiều Nhu mang theo vài phần thăm dò: “Hay là con nhớ Hoa ma ma cho nên tâm tình không tốt?”Dừng một chút lại nói thêm: “Lẽ ra, Hoa ma ma chăm sóc con lớn lên, trong lòng con nhớ tới bà ấy cũng là nên. Nhưng rốt cuộc Hoa ma ma đã làm sai chuyện, có một người tính tình tàn nhẫn ở bên cạnh con, ta và cha con đều không thật sự yên tâm, sợ ảnh hưởng con, làm hư tính tình con. Nhưng bà ta đối với con coi như là có khổ lao, nếu con thật sự nhớ bà ta, bằng không cho người đưa chút bạc qua?”

Sở Dao lắc đầu: “Không phải ạ, Hoa ma ma bên kia Trần gia nhất định sẽ chiếu cố bà ấy, con không lo lắng mấy. Chỉ là vì sau khi con sinh bệnh thì đột nhiên cảm thấy mình không nên giống như khi còn bé, nên đọc nhiều sách một chút, hiểu chút đạo lý, như vậy mới có thể càng được người ta yêu thích. Mẫu thân có con ruột của mình, sau này còn có thể đối tốt với con như trước đây không?”

Kiều Nhu lắc đầu ở trong lòng, mặc kệ có con ruột hay không, đời này nàng không định sẽ giống như trước đây, nhưng trên mặt nàng lại cười nói: “Ta mang thai cũng chỉ có mấy tháng, ngoại trừ lúc trước không ở trong phủ một khoảng thời gian, thời gian còn lại đối với con không tốt sao?”

Sở Dao bĩu môi không vui: “Thật lâu rồi mẫu thân không có kêu con đến ăn cơm.”

“Chẳng phải con bận học sao? Làm phụ mẫu, ai không mong đợi con cái mình học hành giỏi, trở nên nổi bật?” Lời Kiều Nhu rẽ sang quá khứ, “Đúng rồi, sao lúc đó con bỗng nhiên rơi xuống nước?”

Không mang theo người, buổi tối đi đến bên cạnh ao, thật không bình thường nhỉ. Bên phía lão thái thái tất nhiên đã hỏi, nhưng chắc chắn sẽ không nói cho Kiều Nhu biết, cho nên nàng chỉ có thể hỏi Sở Dao. Sở Dao cũng không nhất định sẽ nói, tuy nhiên không phải Kiều Nhu cần một câu trả lời.

“Là vì trời nóng nực, muốn đến bên cạnh ao hóng mát một chút.” Sở Dao chớp mắt mấy cái, cười nói: “Tổ mẫu đã giáo huấn con rồi, mẫu thân tuyệt đối không nên nói dông dài đó.”

“Được, không nói dông dài thì không nói dông dài, nhưng mà sau này con cần phải để ý chút, mặc kệ là đi đâu đều mang người theo. Được rồi, năm nay Trần gia có phái người đến đón con không?” Sở Dao mất mẹ, có lẽ là Trần gia sợ Sở gia nuôi không nổi Sở Dao nên thỉnh thoảng sẽ đón Sở Dao qua ở một khoảng thời gian ngắn, nhất là vào lúc này năm trước.

Năm trước khoảng tháng chín là người đến, năm nay cũng sắp rồi chứ?

Kiều Nhu nhìn chăm chú vẻ mặt của Sở Dao, chỉ thấy nó nghiến răng, sau đó mới cười nói: “Sau khi con sinh bệnh liền luôn cảm thấy thân thể không thoải mái lắm, năm nay không muốn qua ở, mẫu thân có thể nói với tổ mẫu một tiếng giúp con không?”“Tổ mẫu con rất tán thành con đi Trần gia, chuyện này mẫu thân không giúp được con chút nào.” Kiều Nhu nhướn mày khoát khoát tay: “Thời gian không còn sớm, Lưu đại gia luôn nghiêm khắc, con đừng chậm trễ, bằng không là phải bị phạt.”

Sở Dao vội gật đầu, vẻ mặt cũng mang theo vài phần sốt ruột, vội vội vàng vàng hành lễ, đi sát qua bên người Kiều Nhu. Hỉ Xuân bước lên phía trước một bước che chở Kiều Nhu: “Đại cô nương chậm một chút.”

Sở Dao nhìn chòng chọc nàng ta một cái, nhường ra bên cạnh một chút, rất cẩn thận đi qua bên người Kiều Nhu.

“Đại cô nương càng ngày càng hiểu chuyện nhỉ.” Có người trong viện của lão thái thái ra ra vào vào, Hỉ Xuân vội khen: “Ngày càng thân thiết với phu nhân đấy.”

“Thật lòng luôn có thể đổi lấy thật lòng.” Hỉ Hạ cười hì hì nói tiếp, Kiều Nhu không nói tiếng nào, chỉ mang theo nha hoàn đi về phía viện của mình.

Cố ma ma bị lưu lại Kiều gia, trong nhà này nàng liền thiếu một ma ma quản sự. Kiều Nhu gọi Hỉ Xuân qua: “Ngươi và Hỉ Thu tốn nhiều tâm tư chút, bảo vệ cửa nẻo viện chúng ta thật tốt. Còn Hỉ Hạ thì trông nom nhà bếp nhỏ cho tốt.”

Còn lại Hỉ Đông thì được phái đi ra ngoài tìm kiếm, sau này đứa bé trong bụng nàng sinh ra nhất định phải có người chăm sóc, sớm chọn được người dù sao cũng hơn đến lúc đó rối loạn lộn xộn.

Phía Sở gia có thể tìm người giúp đỡ xử lý việc bếp núc, phía Kiều gia bên kia, Kiều Nhu hơi phải nghĩ nhiều. Nhưng Kiều gia vốn neo người, còn lại hiện nay thì cũng không thân cận ruột thịt. Người này cũng hơi khó chọn đây.

Xa thì không thân thiết, ai lại đi nói cho người qua đường xa lạ biết nhà mình có bao nhiêu bạc? Vả lại, xử lý việc bếp núc không thể cứ nhìn sổ sách là xong việc, không phải là người mình tín nhiệm thì chuyện này không thể giao phó. Gần thì không có.

Tốt nhất vẫn là nhanh chóng tìm vợ cho đệ đệ. Nhưng chuyện này thật đúng là không thể gấp gáp.

Trong lòng Kiều Nhu nghĩ cái này rồi lại nghĩ cái kia, sau đó thở dài, đưa tay sờ bụng mình, mắc cái này bây giờ nàng thật đúng là không làm được gì cả. Chỉ mang thai mà thôi, sao cứ gian nan như vầy chứ? Nhìn những người phụ nữ khác mang thai, hình như cũng không khó chịu như nàng vậy?

Suy nghĩ một chút liền hơi buồn nôn, Kiều Nhu vội quay đầu nôn khan một hồi.

Hay là nàng còn rảnh rỗi quá? Trước đây, lúc đang bận bịu ở Kiều gia, hình như số lần ói giảm đi nhỉ.

Kiều Nhu vừa suy nghĩ có phải nên tìm cho mình ít chuyện làm, lại vừa cảm thấy có phải mình quên mất chuyện gì không, luôn cảm thấy bây giờ đầu óc hơi trống rỗng. Trống rỗng tới trình độ nào đây? Ừ, tối qua nàng ăn cơm chưa? Ăn cái gì?

Tình trạng hiện nay của nàng có thích hợp kiếm một phần gia sản cho đứa bé trong bụng này hay không đây?

“Phu nhân, Hầu gia đã trở về, còn dẫn theo đại thiếu gia đến.” Hỉ Xuân bỗng nhiên vào nói. Kiều Nhu chớp chớp mắt, vỗ đầu một cái, nói đã quên chuyện gì thì ra là Sở Dương. Hình như đã mấy tháng rồi nàng chưa gặp Sở Dương nhỉ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước