MẸ KẾ KHÔNG DỄ LÀM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Mẹ kế không dễ làm - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

“Phu nhân, không xong rồi! Hầu gia muốn đánh đòn đại cô nương!” Một ma ma bên ngoài xông vào, phù một tiếng quỳ gối trước ghế nằm, vẻ mặt kinh hoảng, không ngừng dập đầu: “Xin phu nhân mau đi cứu đại cô nương, đại cô nương một bé gái…”

Người trên ghế nằm mí mắt run run, lúc này mới mở mắt ra. Nàng cũng không nhìn người quỳ gối trước mặt, mà là vẻ mặt mờ mịt nhìn chằm chằm vào hư không, trong tiếng kêu ầm ĩ của ma ma, một lúc lâu mới đưa bàn tay che ở trước mắt. Lòng bàn tay nhẵn nhụi mềm mại, có thể thấy chỉ tay rõ ràng, xuyên qua bàn tay có thể thấy rõ ánh mặt trời giữa mùa hạ, hình như cũng trở nên ngày càng mãnh liệt.

Nàng đây là đã trở về?

“Ngươi từ từ nói, đại cô nương làm sao vậy?” Kiều Nhu thả tay xuống, hơi ngồi dậy, nhìn ma ma trước mặt. Thì ra nàng quay về đến lúc này sao? Cả đời này của nàng, bi kịch bắt đầu bằng một khắc này?

Ma ma kia há mồm lập lại một lần. Kiều Nhu thong thả đứng dậy, đưa tay cho nha hoàn ở một bên: “Mau dìu ta tới xem…”

Lời còn chưa dứt, người đã mềm nhũn trượt xuống. Đại nha hoàn là một người trung tâm, vội gọi người: “Mau, đại phu nhân bị ngất đi! Mau mời đại phu!”

Có ma ma, nha hoàn xông lại, ba chân bốn cẳng đỡ Kiều Nhu vào nhà. Trong viện này của nàng, bảy phần đều là người trung thành, cho nên cũng không sợ ai lỏng tay làm nàng té xuống đất. Chỉ cần mời đại phu đến, cửa ải này coi như nàng vượt qua.

Chuyện của đại cô nương không tiện dính vào. Ai không may dính vào, nhất là nàng một kế mẫu, làm được thì tốt, làm không xong liền bầm thây vạn đoạn.

Lúc ấy nàng rất ngu, đại cô nương một bé gái mà bị đánh đòn thì không tốt, nàng liền vội đi ngăn. Bên kia loạn thành một đám, người của đại cô nương tới tới lui lui cầu xin, người của hầu gia tới tới lui lui bắt người. Người chạy tới tới lui lui bên cạnh đại thiếu gia và lão phu nhân, không biết ai đụng phải nàng một cái, đụng xảy thai hai tháng của nàng.

Trước kia nàng cho rằng bản thân mình xui xẻo, không có duyên với đứa bé ấy. Dù sao ai cũng không nghĩ tới, một tiểu cô nương sáu bảy tuổi, một đứa bé nhỏ như vậy thế nhưng trời sinh có tâm tư, rất sợ nàng sinh con sẽ đoạt đồ của đệ đệ ruột của mình.

Đụng xảy thì tốt rồi, xong hết mọi chuyện.

Cảm giác đã được đỡ đến trên giường, Kiều Nhu mới thở dài một hơi. Một bên nghe động tĩnh bên ngoài, một bên ở trong lòng tính toán con đường ngày sau. Nói thật ra, nàng không mấy muốn lưu lại trong phủ này.

Thế nhân đều nói có kế mẫu thì có cha dượng, nhưng thật sự không phải tất cả kế mẫu đều ác độc. Ít ra Kiều Nhu nàng không phải vậy. Nàng có thể nói nàng làm đúng với lương tâm của mình, cho dù ai tới hỏi, nàng đều không thẹn với lương tâm. Trên thì hiếu kính với mẫu thân của hầu gia, giữa đối xử tử tế với thị thiếp của hầu gia, dưới thì hết lòng nuôi dạy con trai con gái vợ cả của hầu gia.

Nhưng cuối cùng nàng rơi vào một kết quả gì?

Cũng không phải Kiều Nhu oán trời trách đất, nghĩ tới chuyện kiếp trước thì lòng than thở một phen, chỉ thề sẽ không giẫm lên vết xe đổ, liền không tiếp tục hồi tưởng nữa. Dù sao cũng đều đã xảy ra, nghĩ thêm nữa thì có ích lợi gì? Còn không bằng nhìn về phía trước, làm tốt cho cuộc sống tương lai.

“Hầu gia tới.” Tiểu nha hoàn canh giữ ở bên cạnh nhẹ giọng nói, Kiều Nhu hơi nhíu mày, từ từ mở mắt. Mặc dù nàng và hầu gia là phu thê nhưng tình cảm này cũng bình thường. Một người là tuổi còn trẻ đã chết nguyên phối (vợ đầu), cần một kế thất (vợ kế); một người là giữ đạo hiếu mà trễ nãi mùa hoa nên phải hạ thấp tiêu chuẩn. Hai bên điều kiện khớp nhau, hôn sự này liền thành trời đất tạo nên.

Bước chân trầm ổn từ bên ngoài tiến đến bên giường, nam nhân tuổi gần ba mươi nhíu mày cúi đầu nhìn nàng: “Thân thể khó chịu à? Thế có mời đại phu chưa?”

Kiều Nhu còn chưa kịp đáp lời, nha hoàn bên người đã nhanh mồm nhanh miệng nói rằng: “Hoa ma ma vội vàng xông tới, liều mạng dập đầu cầu xin phu nhân chúng ta đi cứu mạng. Phu nhân hơi bị giật mình, vừa sốt ruột vừa lo lắng, hơn nữa trước đó mấy ngày có chút lạnh khó chịu, lúc này mới té xỉu, đang mời đại phu, phỏng chừng tới liền lập tức.”

Không phải phu nhân chúng ta không quan tâm đại cô nương nhà ngươi, là thân thể không khoẻ té xỉu, không cách nào đi qua. Còn có Hoa ma ma, thật sự là không quy củ, ngay cả viện của phu nhân mà cũng có thể xông vào, cái gan này là ai cho?Hoa ma ma kia đã chạy trốn, phu nhân té xỉu cứu không được đại cô nương nhà bà ta, dù sao bà ta cũng phải tìm cứu tinh khác.

Sở hầu gia không nói gì. Thường ngày nha hoàn bên người Kiều Nhu đều rất quy củ, lần này có lẽ là bị Kiều Nhu té xỉu doạ cho, lúc này mới có chút không giữ mồm giữ miệng, là ra mặt cho chủ tử, cũng không phải sai lầm gì lớn. Với lại, người của Kiều Nhu thì chính nàng dạy dỗ mới đúng, người khác mở miệng khó tránh khỏi hạ thể diện của Kiều Nhu.

Kiều Nhu cũng không lên tiếng. Nếu nói đại cô nương là một con sói nanh dài thì Hoa ma ma kia chính là kẻ theo phía sau khuyến khích, cũng không phải thứ tốt gì. Nếu không có ai chỉ chiêu, đại cô nương chỉ sáu bảy tuổi sao lại biết chuyện phụ nữ mang thai? Ngay cả bản thân Kiều Nhu cũng chưa phát hiện, đại cô nương kia một đứa con nít cái gì cũng không hiểu, sao lại biết làm thế nào để một người phụ nữ sanh non đây?

Trong phòng lặng yên chốc lát, Sở hầu gia ít lời, không biết là không muốn nói hay là không biết nói gì, chỉ ngồi chờ ở cạnh giường. Kiều Nhu cũng không có tâm tình gì nói đến việc nhà, chỉ nhắm hai mắt lại.

Lúc đại phu tới, ngay cả nha hoàn trong phòng cũng thở dài một hơi.

“Chúc mừng hầu gia, chúc mừng phu nhân, là hỉ mạch.” Tô đại phu là hầu phủ thường dùng, lời nói trước nay đều ngắn gọn thẳng thắn, ngón tay đặt trên cổ tay Kiều Nhu chỉ chốc lát liền ôm quyền nói với Sở hầu gia ở cạnh giường cùng Kiều Nhu ở trên giường.

Kiều Nhu đã sớm có suy đoán, nhưng đến lúc thật sự nghe được tin xác định thì trong lòng vẫn không kềm chế được, toát ra vẻ vui mừng. Là con gái đã gả đi, về nhà mẹ đẻ là trở thành khách nhân. Sở gia này từ trước đến nay cũng không phải là nhà của nàng, nàng luôn cảm thấy mình cô độc không nơi nương tựa, nhưng đứa bé này là cùng huyết mạch với nàng.

Ngày sau, nàng sẽ không còn là cái người cô đơn kia nữa.

Gương mặt Sở hầu gia ngày thường đều giống như một khúc gỗ điêu khắc, nhưng bây giờ cũng hơi lộ ra chút ý cười, tuy nhiên chỉ trong chốc lát ý cười liền ẩn đi, mí mắt rủ xuống, che đi thần sắc ở trong mắt.

Kiều Nhu đoán, có lẽ là hắn lo lắng cho con trai trưởng của hắn. Cho dù nàng là kế thất, đứa bé trong bụng này cũng là con của chính thê.
Tuy nhiên, con trai của chính thê mà, có càng nhiều càng tốt, Sở hầu gia rất nhanh lại lộ ra nét mừng, một bên phân phó người đi báo hỉ cho lão thái thái, một bên truy hỏi đại phu mới vừa té xỉu có nặng lắm không, có cần cho một phương thuốc gì gì đó không.

Thân thể Kiều Nhu tốt, đại phu cũng không nhiều chuyện, chỉ nói tĩnh dưỡng là được, sau đó liền theo nha hoàn đi lĩnh thưởng.

Sở hầu gia như một cọc gỗ đứng ở bên giường, Kiều Nhu dù muốn nhắm mắt cũng cảm thấy hơi có chút áp lực, không thể làm gì khác hơn là tìm chút chuyện để nói: “Vừa rồi Hoa ma ma tới nói, hầu gia muốn đánh đòn đại cô nương à?”

Sở hầu gia nhíu mày, thuận thế ngồi xuống bên giường: “Thấy sắp trở thành cô gái lớn rồi, lại càng không hiểu chuyện…” Dừng một chút, rốt cuộc cũng không nói tại sao muốn đánh, chỉ kéo kéo chăn cho Kiều Nhu. Giữa mùa hè có chút nóng, Kiều Nhu muốn xốc lên nhưng hơi ngượng ngùng, chỉ đành nhịn: “Rốt cuộc là cô gái rồi, đánh bằng roi nhục nhã, đại cô nương cũng chỉ sáu bảy tuổi, còn nhỏ không hiểu chuyện, có làm sai thì hầu gia kiên nhẫn chút, khuyên nhủ thêm, đại cô nương thông minh, tất nhiên sẽ hiểu rõ.”

“Nàng yên tâm nghỉ ngơi đi.” Sở hầu gia dừng nói trong chốc lát, Kiều Nhu gật đầu. Phu thê chí thân chí sơ, Sở hầu gia là một đầu gỗ, Kiều Nhu cũng không phải là người chủ động, phu thê hai năm cũng không có lời tri kỷ gì có thể nói, trước đây Kiều Nhu còn muốn làm người săn sóc, bây giờ cũng không nguyện lãng phí tâm ý của mình, đang tính nhắm mắt lại chợt nghe ngoài phòng khách có tiếng ồn ào.

Sở hầu gia nhíu mày, đang muốn hỏi gì thì ở ngưỡng cửa một bóng người nhào tới như gió, thẳng đến Kiều Nhu ở trên giường.

Kiều Nhu quyết định thật nhanh, ngồi bật dậy, núp ở sau lưng Sở hầu gia. Bóng người kia nhào tới trên giường mất thế suýt chút nữa va vào mép giường, bị Sở hầu gia đưa tay giữ lại, không đợi bóng người lên tiếng, Sở hầu gia trách mắng trước: “Ma ma dạy con lễ nghi như vậy sao! Hấp ta hấp tấp giống cái dạng gì! Đứng đàng hoàng cho ta!”

Bóng người nho nhỏ màu đỏ dừng ngay lại, oa một tiếng há mồm khóc to: “Cha hung dữ cái gì! Mới rồi còn muốn đánh đòn con! Còn không cho con tìm nương uỷ khuất một chút? Nương, nương mau nhìn cha kìa, lại đi ăn hiếp phụ nữ!”

Vừa nói vừa đưa tay đi kéo Kiều Nhu, Kiều Nhu cố nén ghê tởm không né tránh, cười khuyên: “Mau nín khóc, một tiểu tiên nữ mà khóc thành cái bọc bẩn như thế này, nương đã nói cha con rồi, cha con cũng đã đồng ý sau ngày sẽ không đánh đòn con nữa, không tin thì con hỏi ông ấy đi.”

Thật ra, nàng ghét nhưng đồng thời cũng thương hại đứa bé này. Tuổi còn nhỏ mà đã bị nuôi dạy không đàng hoàng, tương lai còn không biết sẽ gây tội gì đây. Nhưng đứa bé này không tin nàng, dù nàng muốn dạy dỗ cũng không thể nào nhúng tay.

Cùng lắm, nàng sẽ không đem thù hận đời trước đến đời này, còn lại thì đã không thể làm gì hơn.

Đại cô nương quay đầu nhìn Sở hầu gia, Sở hầu gia do dự một chút mới gật đầu: “Sau này không đánh đòn con nữa, nhưng con phải nghe lời, để ta biết được con còn làm những hành vi tiểu nhân gì nữa thì sẽ không giống như lần này có nương con xin giúp, ta sẽ nương tay bỏ qua. Nếu có lần sau, sẽ tính gộp lần này luôn, hiểu chưa?”

Đại cô nương vội gật đầu, vẻ mặt ngoan ngoãn, lại nhìn lén Kiều Nhu. Rốt cuộc tuổi còn nhỏ, vẻ mặt kia không giống như là cảm kích Kiều Nhu, ngược lại còn hơi mang vài phần chán ghét cùng thù hận. Tiếc là Sở hầu gia đang cúi đầu, bỏ lỡ cơ hội nhìn thấy.

Lão thái thái đã có cháu đích tôn, cho nên cũng không để vào mắt cái bụng chưa sinh này của Kiều Nhu, là nam hay nữ còn chưa xác định, thậm chí còn chưa bảo đảm có thể sống được hay không, so với cháu đích tôn đã đứng vững đương nhiên sẽ không có giá trị lớn gì.

Tuy nhiên để đẹp mặt, rốt cuộc kêu người đưa tới chút ban thưởng.

Đại nha hoàn cầm khay tới hỏi, Kiều Nhu chạm một chút dược liệu tốt ở bên trên: “Từ sáng mai thì nấu thang thuốc làm dược thiện đi, để lâu sẽ mất đi hiệu quả của thuốc, không có lợi.” Hoa ma ma tay có dài cũng không với tới trong viện của lão thái thái, cho nên mấy thứ này ngược lại có thể yên tâm dùng.

Cho dù không chờ mong, nhưng lão thái thái cũng không đến mức độ hại cháu của bà ta.

Chương 2

Buổi chiều, Sở hầu gia bận công chuyện, chỉ ăn trưa cùng Kiều Nhu rồi

rời đi. Đại cô nương Sở Dao cùng đại thiếu gia Sở Dương từ trước đến nay

không phải dùng bữa ở bên chỗ Kiều Nhu, cho nên buổi chiều giờ này Kiều Nhu

có thể yên tâm nghĩ đến chuyện của mình.

Nếu không mang thai, nàng mặc kệ làm thế nào, thậm chí đóng cửa viện

không gặp người, đều không sao. Nhưng có con, nàng phải nghĩ nhiều hơn.

Nhưng bây giờ chuyện quan trọng nhất với nàng là trước tiên cần phải bình an

sinh ra bé con.

Không chỉ muốn bé con thật tốt, bản thân nàng cũng phải thật tốt. Bằng

không gia đình như vậy, một ngày không có nàng mẹ ruột này che chở, dù cho

bé con có bình an sinh ra cũng không nhất định có thể bình an sống sót.

Nàng không mơ ước gì của Sở gia, nhưng từ giờ trở đi Sở gia cũng đừng

nghĩ chiếm được hời gì của nàng. Nghĩ đến đây, Kiều Nhu liền không nhịn

được phì cười một tiếng. Sở gia là một thế gia như vậy, vừa không thiếu nhất

là tiền tài, lại coi trọng mặt mũi nhất, làm sao sẽ chiếm hời gì của nàng chứ?

Suy nghĩ nhiều rồi.

“Phu nhân thật cao hứng đây.” Hỉ Xuân bưng một dĩa trái cây tới, cười

khanh khách lấy que tăm ghim một miếng trái cây đưa lên cho nàng: “Tin này

thật tốt, có cần phải đi Kiều gia bên kia nói một tiếng?”

Nụ cười trên mặt Kiều Nhu hơi thu lại, bàn tay khẽ đặt trên bụng, một lúc

lâu sau mới lắc đầu: “Tạm thời không cần phải nói, chưa tới ba tháng đừng

quấy rầy bé con.” Không có mẹ ruột, nàng đi nói tin tức tốt này với ai ở Kiều

gia đây?

Chẳng lẽ cha ruột còn có thể cẩn thận tỉ mỉ chuẩn bị một phần quà tặng hay

sao? Còn không phải bảo kế mẫu tới ư? Đồ kế mẫu đưa tới nàng cảm thấy yên

tâm ăn sao? Cho nên, hay là chờ sau ba tháng, thai này vững vàng rồi lại nói.

“Ngươi cũng đừng bận lo những chuyện nhỏ nhặt này, hôm nay còn có một

đại sự cần ngươi đi làm.” Kiều Nhu cười híp mắt ghim một trái nho bỏ vào

miệng, chua chua ngọt ngọt, ăn rất ngon. Nàng ăn xong rồi mới tiếp tục nói:

“Hoa ma ma hôm nay làm như vậy có chút lạ, bà ta từ trước tới nay che chở đại

cô nương nhất. Nếu hầu gia thật sự muốn đánh đòn đại cô nương, vậy Hoa ma

ma nhất định sẽ đi tìm lão thái thái trước, sao bà ta lại nghĩ tới tìm ta trước

đây?”

Hỉ Xuân cũng gật đầu: “Đúng là kỳ lạ, với lại Hoa ma ma thường ngày thích

nhất là quy củ, hôm nay xảy ra như vậy ngược lại không quy củ chút nào.”

Không đợi thông báo trước liền xông vào, lại bức thiết muốn mang phu nhân

đi tiền viện, không nói thì không nghĩ tới, vừa nói liền khiến người ta cảm thấy

rất không bình thường.

“Ngươi tra một chút tên nha hoàn bà tử trong viện chúng ta tới lui vô cùng

thân thiết với Hoa ma ma, thân thể này của ta tự ta còn chưa phát giác có cái gì

không đúng, thế nhưng Hoa ma ma lại biết.” Kiều Nhu nói ra, Hỉ Xuân sửng sốt

một chút, sắc mặt liền đổi: “Phu nhân nói là…”

“Chuyện này kỳ lạ, dù sao cũng phải có cái lý do mới được, trong viện chúng

ta hiện nay rủi ro lớn nhất là cái gì?” Không phải là cái bụng của Kiều Nhu sao?

Hỉ Xuân mím môi, rất trịnh trọng gật đầu: “Phu nhân yên tâm, nô tỳ sẽ đi

thăm dò, thường ngày phu nhân thật sự là khoan dung quá mức, trái lại khiến

người trong viện này từ trên xuống dưới đều thành thói quen không biết chủ

tử của mình là ai, lát nữa nô tỳ mời Cố ma ma trở lại trấn giữ. Đại phu nói phu

nhân bây giờ không thể lo nghĩ nhiều.”

Cố ma ma là nhũ mẫu của Kiều Nhu, cũng là người hồi đó mẹ ruột Kiều Nhu

lưu lại, nói đến trung thành không có ai hơn được Cố ma ma.

Chẳng qua là khoảng thời gian trước con gái út của Cố ma ma sinh con, bên

kia cũng không có công công bà bà, gia đình lại không nỡ mời người chăm sóc,

Kiều Nhu liền thả cho Cố ma ma một tháng, để bà ấy chuyên tâm đi chăm sóc

con gái cùng cháu ngoại của mình.

“Đi đi, viện này của chúng ta về sau nên bảo vệ cửa ngõ tốt mới được,

chuyện này ta cũng không yên lòng người khác, chỉ giao cho ngươi.” Kiều Nhu

cười gật đầu, dừng một chút lại nói: “Ta nhớ là Hỉ Hạ có tay nghề nấu nướng

phải không?”

Hỉ Xuân gật đầu: “Nương của Hỉ Hạ ban đầu đúng là ở nhà bếp.” Vì tay nghề

nấu bếp không tệ, rất được mặt mũi ở trước mặt nương của Kiều Nhu, vì vậy

Hỉ Hạ cùng Kiều Nhu có tình cảm lớn lên cùng nhau. Nương của Hỉ Hạ qua đời

sớm, nàng ta tốt hơn Kiều Nhu một chút chính là cha nàng ta không cưới kế
mẫu.

Trong lòng Kiều Nhu tính toán đặt cái nhà bếp nhỏ trong viện này, nhưng

chuyện này trước tiên phải nói cùng lão thái thái mới được.

Không có Hỉ Xuân ở bên cạnh líu ríu, Kiều Nhu nghĩ tới nỗi băn khoăn của

mình, nghĩ tới nghĩ lui liền ngủ mất. Lúc chưa biết mình có thai, Kiều Nhu vẫn

không cảm thấy cơ thể mình có cái gì không đúng, nhưng khi biết rồi thì bỗng

nhiên yếu ớt hẳn đi, cứ như vậy không lâu sau cơn buồn ngủ dâng lên, cảm

thấy không chịu nổi liền hai mắt nhắm lại, nằm ở trên ghế dựa ngủ thiếp đi.

Hỉ Xuân rón rén đắp thêm cho nàng một tấm thảm, những người còn lại

cũng không dám thở mạnh, rất sợ quấy rầy nàng nghỉ ngơi.

Ngủ một giấc dài này nhưng cũng có chút không yên ổn. Chuyện buổi sáng

chưa kịp nghĩ, lúc này liên tiếp vọt vào trong đầu nàng, đời trước, đời này, lúc

còn sống, sau khi chết, từng màn từng màn giống như vở kịch.

Nàng thân là khán giả, xem một màn thán một màn, có vui có hận có ghét,

đến cuối cùng vở kịch kết thúc cũng chỉ được lòng tràn đầy mệt mỏi.

“Phu nhân?” Không biết ai ở bên ngoài hô một tiếng, vì vậy sân khấu cùng

người ca diễn bỗng nhiên như một bức tranh bị đốt thành tro, từng mảnh từng

mảnh bay dập dờn, đẩy nàng ra khỏi khán đài của vở kịch này.

Kiều Nhu mở mắt, chỉ thấy Sở hầu gia đứng ở bên cạnh ghế dựa của nàng,

thân hình cao lớn rất có cảm giác áp bức. Kiều Nhu hơi khó chịu chút, chống

tay ngồi dậy: “Hầu gia về rồi ư? Giờ là lúc nào rồi?”

“Sắp giờ Dậu.” Sở hầu gia đưa tay, Kiều Nhu sửng sốt một chút mới phản

ứng lại, vội vàng đưa tay vịn vào lòng bàn tay Sở hầu gia, mượn lực đứng lên.

Hỉ Xuân vội đến đưa trà, lúc này sắc trời còn sớm, Sở hầu gia liền tạm thời

ngồi ở trong sân hóng mát. Kiều Nhu thì vào nhà rửa mặt, nhân tiện phân phó

người chuẩn bị bữa tối. Nếu là ngày thường, nàng há miệng là có thể báo ra tên

món ăn.

Nhưng hôm nay, vừa lau mặt vừa chần chờ, suy nghĩ hơn nửa ngày, đúng là

món nào cũng không muốn ăn. Ngay cả những món thích hàng ngày hôm nay

nhớ tới cũng đột nhiên cảm thấy không quá muốn ăn.

“Ngươi hỏi hầu gia một chút, xem hầu gia muốn ăn cái gì, ta thì dùng chút

cháo trắng là được rồi.” Kiều Nhu bỏ khăn xuống, phân phó Hỉ Hạ, Hỉ Hạ cười

nói: “Chỉ cháo trắng ư? Sợ là ăn không đủ no, phu nhân không muốn chút gì

khác?”

“Không cần, không có khẩu vị.” Kiều Nhu lắc đầu. Có lẽ Sở hầu gia chê trong

sân có muỗi, đúng lúc vào cửa, lại hỏi: “Không thấy ngon miệng? Vậy thân thể

có khó chịu không? Có muốn kêu đại phu đến xem không?”
Kiều Nhu hơi ngạc nhiên, đây có lẽ là lần đầu tiên Sở hầu gia mở miệng quan

tâm nàng đi? À, không đúng, cũng không thể nói trước đây không từng quan

tâm, tuy nhiên đây là lần đầu chủ động mở miệng mời đại phu. Xem ra cái bụng

này của nữ nhân thật đúng là… quý báu vô cùng.

“Không cần đâu, có lẽ là lúc trước ăn trái cây hơi nhiều, cũng không đói, hầu

gia đừng lo.” Kiều Nhu cười lắc đầu, dừng một chút, chủ động mở miệng hỏi:

“Hầu gia buổi tối muốn dùng chút gì không?”

Sở hầu gia không kén ăn, có cơm nước là có thể sống.

Nhưng cơm nước bưng lên, đủ loại mùi vị xông vào mũi, Kiều Nhu bỗng

nhiên mắc ói, nàng cố nén một hồi, cuối cùng không nhịn được, thậm chí cũng

không kịp đứng dậy đi tịnh phòng, vừa quay đầu, há miệng, bụng co rút một

trận đau đớn, những thứ trong dạ dày đều trào lên, ói ra hết trên đất.

Nàng vốn mắc ói, thấy những thứ ói ra càng không cầm được mắc ói, đầu

cũng không ngẩng lên được, ói mãi đến trong dạ dày không còn gì cả liền bắt

đầu ói ra nước chua.

Trong phòng, bọn nha hoàn ban đầu còn có chút hoảng, nhưng Hỉ Xuân

thông minh, vừa chỉ huy người bưng nước vừa chỉ huy người quét dọn, còn

nhân tiện cung kính mời Sở hầu gia chuyển sang nơi khác ăn, rồi lại vuốt ngực

cho Kiều Nhu, bận rộn suốt, đến khi Kiều Nhu ngừng nôn mửa cũng đã là sau

một nén nhang.

Nàng vốn tưởng rằng Sở hầu gia nhất định là nhịn không được mùi hôi thối

này, không ngờ vừa quay đầu, Sở hầu gia vẫn còn đang ngồi bên bàn cơm.

Kiều Nhu không màng đến nghi hoặc, chỉ xua tay: “Bưng xuống đi, mùi này

thật sự là khó ngửi.”

Hỉ Xuân do dự nhìn Sở hầu gia, Sở hầu gia gật đầu theo: “Bưng xuống đi, mời

đại phu tới xem một chút.”

Kiều Nhu cũng không có kinh nghiệm mang thai nên không ngăn cản bà tử

đi mời đại phu. Chỉ hơi mệt mỏi ngồi ở chỗ cũ, vừa mới ói quá mất sức, nước

mắt nước mũi đều chảy ra, nàng cần phải thu dọn một phen mới được.

“Hay là đợi lát nữa hầu gia đi nơi khác dùng bữa đi.” Chờ thu dọn thoả đáng,

Kiều Nhu mới quay đầu nhìn Sở hầu gia ở một bên: “Ta đây sợ là không cách

nào để hầu gia an tâm dùng bữa.”

“Không sao, ta chờ một chút trước.” Sở hầu gia cũng không thèm để ý, nhìn

nha hoàn đi lấy nước thơm phun, đúng là hết sức tỉ mỉ hỏi: “Mùi này còn có thể

ngửi quen không? Nếu không ổn thì kêu người ta thay cái khác.”

Kiều Nhu khoát khoát tay, ra hiệu nha hoàn kia trước đừng vẩy, nàng bây

giờ mùi gì cũng không muốn ngửi thấy.

Đại phu tới rất nhanh, tuy nhiên cũng không có biện pháp nào khác, chuyện

nôn nghén như thế này là bình thường, nếu không có ói đến không chịu nổi thì

tốt nhất đừng uống thuốc. Thân thể Kiều Nhu từ trước tới nay khoẻ mạnh, suy

nghĩ một hồi cũng không kêu đại phu cho phương thuốc.

Nhưng Từ đại phu cũng để lại chút mẹo nhỏ dừng nôn mửa, dầu gì cũng coi

là không đi một chuyến uổng công.

Kiều Nhu vốn tưởng rằng Từ đại phu đi, Sở hầu gia cũng sẽ theo đó chuyển

sang nơi khác dùng bữa tối, vì vậy đối với chuyện Sở hầu gia ra cửa cũng

không để ở trong lòng. Trong phủ này, ngoại trừ kế thất là nàng, còn có hai

người thiếp thất, với lại còn có lão thái thái bên kia, thật sự không được thì

còn có thư phòng của Sở hầu gia, dù sao cũng sẽ không phải không có chỗ để

Sở hầu ăn.

Bản thân nàng thật sự không thấy ngon miệng, dứt khoát rửa mặt thật sớm

chuẩn bị đi ngủ. Nhưng không ngờ mới vừa định thay quần áo thì thấy Sở hầu

gia từ ngoài cửa đi vào, Kiều Nhu hơi giật mình: “Buổi tối hầu gia là muốn ở lại

đây sao ạ?”

Sở hầu gia gật đầu: “Thân thể nàng không khoẻ, ta ở lại cũng chăm sóc nàng

thêm một chút.”

Đây thật là mặt trời mọc hướng tây, đối với sự quan tâm săn sóc như thế

này của Sở hầu gia Kiều Nhu không cảm thấy hưởng thụ một chút nào, chỉ cảm

thấy trời rất nóng, nàng thế nhưng lại nổi da gà.

Chương 3

Tuy rằng nàng không quá hoan nghênh Sở hầu gia, nhưng nói đúng ra hầu phủ này vẫn là của Sở hầu gia, nàng chỉ có thể coi là dây leo dựa vào Sở hầu gia, đối với quyết định của Sở hầu gia nàng không có bất kỳ lý do gì phản bác. Cho nên, mặc dù không vui nhưng nàng vẫn phải cố nén nằm ở bên cạnh Sở hầu gia.

Cũng may bây giờ nàng đang mang thai, buồn ngủ tới rất nhanh, cho dù là đã ngủ trưa hơn nửa ngày, lúc này nhắm mắt lại thì gần như lập tức ngủ ngay.

Nhưng từ sáng sớm hôm sau thức dậy, Kiều Nhu liền phát hiện thế giới của mình xảy ra biến hoá lớn. Nôn nghén tối hôm qua giống như là đang chào hỏi nàng, nhắc nhở thế giới mới đã tới. Thức dậy sau khi ngủ cả đêm, nàng liền tiến vào cảnh giới mới, ngửi thấy gì cũng đều muốn ói.

Vừa mở mắt thấy Sở hầu gia, đột nhiên cảm thấy hơi mắc ói. Ngửi thấy mùi trên người Sở hầu gia, muốn ói dữ dội. Vốn tưởng là nàng theo bản năng không thích Sở hầu gia nên mới có phản ứng này, nhưng đến khi nha hoàn bưng nước trà xanh súc miệng tới, nàng hớp một ngụm, thậm chí ngay cả bụng cũng co rút đau, há mồm bắt đầu nôn khan.

Ăn điểm tâm muốn ói, uống nước muốn ói, cộng với một lần lúc đi thỉnh an lão thái thái thì đã ói ra ba lần. Lão thái thái dù sao cũng đã có tuổi, người có tuổi trên thân đều mang một vẻ cổ hủ, trong phòng lão thái thái lại thích xông hương, mùi dùng hơi nặng, Kiều Nhu càng không ngửi được.

Ngay cả lão thái thái cũng hơi bị doạ, vội vàng mời đại phu đến xem, đại phu cũng không có cách gì, nôn nghén mà, có tình huống nghiêm trọng có tình huống lại không, vượt qua là được, thật sự không cần thiết uống thuốc. Cũng không phải là ói đến mức đứng không nổi, ói xong thì không sao nữa, giải thích rằng thân thể không bị bệnh, không bị bệnh thì dĩ nhiên là ít uống thuốc đi.

“Chẳng phải trong viện của con có nhà bếp nhỏ sao? Sau này con nhóm lửa ngay trong bếp nhỏ đi, muốn ăn cái gì thì bảo nhà bếp nhỏ làm.” Lão thái thái xị mặt nói: “Cũng đừng bạc đãi cháu của ta, con mang thai là chuyện tốt, nể tình đây là thai đầu của con, không có kinh nghiệm, sáng sớm hôm nay ta đã phái người đi Kiều gia rồi.”

Nụ cười trên mặt Kiều Nhu hơi miễn cưỡng, nhưng rốt cuộc vẫn nói cảm ơn.

Thấy ngực lại nôn nao muốn ói, cũng không mạnh mẽ chịu đựng, nhanh chóng đứng dậy cáo từ. Lão thái thái cũng không giữ lại, khoát khoát tay, còn kêu người đi lấy dược liệu bổ thân cho nàng.

Người của Kiều gia đến rất nhanh, gần như là bên này Kiều Nhu vừa phân phó xong chuyện nhà bếp nhỏ thì phu nhân Kiều gia bên kia liền theo nha hoàn vào cửa.

Kiều phu nhân cũng là kế thất, tuy nhiên không mấy thân cận với Kiều Nhu, nhưng có lẽ ngại cho mặt mũi của Kiều lão gia, sau khi ngồi xuống vẫn dặn dò vài lời chuyện chú ý khi mang thai: “Ăn ít đồ lạnh, miễn cho dạ dày khó chịu, đến lúc đó ói càng kịch liệt hơn. Đừng ăn thịt thỏ và thịt lừa, đừng ăn những gì hoạt huyết…”

“Nếu là có thai độc thì nên dùng chút thức ăn rau cải thanh đạm. Ói kịch liệt cũng không sao, nhịn một chút liền qua khỏi, phụ nữ mang thai mười tháng đa số là như vậy. Nhịn đến ba, bốn tháng thì khẩu vị sẽ trở lại, đến lúc đó có thể tuỳ ý ăn. Nhưng qua bốn, năm tháng có thể sẽ có chứng phù, nếu có thì cũng không có cách nào, chịu đựng là được.”

Nói sao cũng là nhịn nhịn nhịn, nhịn được thì dưa chín cuống rụng, nhịn không được thì không ai biết sẽ xảy ra vấn đề gì.

Kiều phu nhân hờ hững nói đều đều, Kiều Nhu nghe kinh hồn bạt vía, cảm thấy mang thai giống như là bị một trận dày vò lớn.

Sau một lát, Kiều phu nhân dừng lại, nhìn chằm chằm Kiều Nhu một hồi, lộ ra mặt tươi cười: “Ta biết ngươi không thích ta, ta thật ra cũng không thể nào thích ngươi. Hai người chúng ta coi như may mắn chỉ ở chung một hai năm, cũng không cần chịu đựng đối phương nữa.”

“Nhưng bây giờ ngươi phải ở chung với con của người trước để lại, ở chung mười năm nữa chỉ mong ngươi có thể nhịn được.” Kiều phu nhân đưa tay búng trên váy của mình một chút, hơi có vẻ vui sướng cười nói: “Lời này, từ lúc người vào cửa Sở gia ta đã muốn nói. Ngươi khinh thường ta, nhưng ngươi dựa vào cái gì mà khinh thường ta đây? Chẳng phải ngươi cũng làm kế mẫu giống như ta ư?”

“Kế mẫu trong thiên hạ này thế nhưng cũng chia làm ba loại, một loại là không hợp tính, thù hằn lẫn nhau. Một loại là lãnh đạm, không xa không gần. Một loại là móc tim móc phổi, tình nguyện uỷ khuất cốt nhục của mình.”“Ta chẳng qua chỉ là một người thường, cho nên không muốn đối đãi với ngươi tốt hơn con cái của ta. Nhưng ngươi có cha ngươi che chở, chúng ta tốt nhất vẫn là không xa không gần.” Sắc mặt Kiều phu nhân thay đổi trong nháy mắt, tươi cười ban đầu biến thành tức giận: “Ngươi không muốn thấy ta, ta liền cách ngươi thật xa, như vậy còn chưa đủ sao? Ngươi dựa vào cái gì mà muốn cho ta không sinh con!”

“Cái gì?” Kiều Nhu có chút mơ hồ, hoàn toàn không kịp phản ứng lại. Lúc trước nàng vẫn hơi nghi hoặc sao Kiều phu nhân không hề sinh sản nhưng đối với chuyện sinh con lại biết rõ ràng như vậy, sau nghĩ lại có lẽ là được nương dạy, nên liền không để ý. Nhưng không ngờ, chỉ chớp mắt còn có một cái lộn ngược lớn như vầy.

“Ngươi còn muốn giả câm vờ điếc?” Kiều phu nhân cười lạnh nói: “Chẳng phải ngươi vì mình và đệ đệ của mình sao? Thế nào, sợ ta sinh con sẽ đoạt gia sản của Kiều gia ngươi? Vậy đứa bé này trong bụng ngươi tương lai có phải cũng sẽ giành giật tài sản của người khác? Sợ ta sinh con ngược đãi đệ đệ ngươi? Vậy ngươi sinh con, có phải cũng sẽ coi con của người trước lưu lại là cái đinh trong mắt?”

“Phu nhân, khoan đã…” Sắc mặt Kiều Nhu trắng bệch, nàng cũng không dám tiến đến cạnh Kiều phu nhân. Trạng thái bây giờ của Kiều phu nhân vừa nhìn cũng biết là phẫn nộ đến tận cùng, nếu là muốn tìm một người để hả giận, nàng tiến tới chẳng phải vừa vặn bị đụng ư?

“Ta không hiểu, ngươi nói ta không cho ngươi sinh con, là chuyện gì xảy ra?” Thừa dịp Kiều phu nhân không mở miệng, Kiều Nhu lập tức tung ra nghi vấn của mình: “Như ngươi nói, trên đời này kế mẫu cũng có mấy loại. Ta ngay từ đầu cũng không phải là không muốn cùng ngươi chung đụng tốt, dù sao ta một đứa con gái phải xuất giá không cần thiết cùng ngươi gây quá khó coi, nhưng về sau ngươi đối với ta lạnh nhạt, lại có vài phần thù địch, nên ta mới…”

“Nhưng loại chuyện như không cho ngươi sinh con này, cho tới bây giờ ta chưa hề làm. Ta Kiều Nhu, đối với chuyện mình đã làm sẽ không bao giờ không thừa nhận. Nhưng chuyện ta không hề làm thì ai cũng không thể đổ lên trên đầu ta.” Kiều Nhu nhìn chằm chằm Kiều phu nhân, nói từng chữ một: “Kiều gia ta nhân mạch ít ỏi, ta từng nói với cha ta, nếu ngươi sinh ra con nối dòng thì sẽ đối xử như đệ đệ ta, tương lai huynh đệ hoà thuận giúp đỡ lẫn nhau. Nếu là con gái, ngươi tự có thời gian cầu đệ đệ ta, ta cũng không cần lo lắng ngươi sẽ đối với đệ đệ ta không tốt.”

Kiều phu nhân không tin, cười lạnh một tiếng: “Ta chỉ xem người sau này đối với hai đứa con của Sở hầu gia ra sao, quay đầu lại ta sẽ đối với đệ đệ ngươi như thế, ngươi làm được, ta cũng làm được. Tương lai chúng ta chờ xem đi.”

“Phu nhân!” Kiều Nhu sốt ruột, nàng tính bỏ mặc không quan tâm đối với Sở Dao và Sở Dương. Dẫu sao đời trước nàng đã bỏ ra tâm huyết, muốn dạy dỗ hai đứa bé nên người, nhưng cuối cùng nàng được cái gì? Đã từng đi lầm đường, nàng hà cớ lại đi một lần nữa?

Nhưng nếu Kiều phu nhân thật muốn đối phó với đệ đệ nàng, bản thân nàng lại không thể thời thời khắc khắc canh chừng, nói cho cùng… nàng không dám đánh cuộc với thủ đoạn của Kiều phu nhân.

Đời trước, nàng móc tim móc phổi đối với hai tỷ đệ Sở Dao, có lẽ là Kiều phu nhân không thấy được sơ hở gì nên mới không ra tay với đệ đệ nàng.“Ta nói rồi, ta thật sự không hề làm chuyện như vậy, ta không biết là ai khiến ngươi hiểu lầm, nhưng ta có thể đối chất với người đó.” Kiều Nhu chờ không kịp nói, nàng không dám ngăn cản, chỉ có thể vội vã đi theo bên cạnh Kiều phu nhân: “Thật sự không được, ngươi nói chuyện này cho cha ta biết…”

Nàng còn chưa dứt câu, Kiều phu nhân quay đầu cười nhạt: “Nói cho cha ngươi biết? Chẳng phải là cha ngươi kêu nấu thuốc tránh thai sao? Nói cho hắn biết để nấu thêm hai chén nữa?”

Kiều Nhu kinh sợ đến mức nói không nên lời, Kiều phu nhân cũng không kiên nhẫn nói thêm với nàng, xoay người rời đi.

“Phu nhân.” Hỉ Xuân thấy Kiều Nhu ngơ ngác đứng tại chỗ thì hơi có chút lo lắng đến đỡ cánh tay nàng: “Kiều phu nhân nói…”

“Ta trở về hỏi một chút.” Kiều Nhu khoát khoát tay, xoay người quay lại phòng. Chuyện này liên luỵ đến cha nàng, cũng có chút khó mà nói. Cha nàng thương yêu nàng và đệ đệ, điều này không bao giờ giả, nàng lo lắng chính là chuyện này thực sự do cha nàng quyết định ra.

Về phần tại sao Kiều phu nhân cho là nàng, có lẽ bên trong có hiểu lầm gì đó.

“Phu nhân, đại cô nương tới.” Bên này Kiều Nhu còn chưa có rõ chuyện của Kiều gia, bên kia Hỉ Hạ đã vén rèm lên nói. Kiều Nhu do dự một chút, gật đầu ý bảo cho đi vào.

Sở Dao năm nay bảy tuổi, là thời gian lớn lên đẹp nhất của trẻ con, ngọc tuyết đáng yêu. Đời trước Kiều Nhu chậm chạp không có thai, một mảnh tình thương của mẹ không chỗ để trao, đối với hai tỷ đệ Sở Dao như là ruột thịt.

Nhưng về sau biết được thủ đoạn độc ác của Sở Dao, Sở Dương thì lại luôn đứng về phía Sở Dao, nên mới có oán ghét đối với hai tỷ đệ.

Lúc mới vừa sống lại nàng cũng không nghĩ tới đem thù hận đời trước đến đời này, tuy nhiên rốt cuộc có khúc mắc nên chỉ muốn cách xa hai tỷ đệ này. Nhưng mấy câu nói vừa rồi của Kiều phu nhân, Kiều Nhu càng nghĩ nhiều thêm.

Nàng làm như thế nào, đối đãi ra sao với người khác, không riêng gì Kiều phu nhân sẽ ở một bên nhìn, đứa bé trong bụng nàng tương lai cũng sẽ nhìn ở trong mắt, thậm chí sẽ học theo. Không xa không gần đương nhiên làm được, nhưng xa lánh người thân, lạnh nhạt huynh muội, ngày sau có thể lớn lên thành một tiểu nhân ích kỷ chỉ biết nghĩ cho mình hay không?

Nếu là con gái, học những bí ẩn của hậu trạch, biết những thủ đoạn nội đấu, cả đời nó sẽ sống đáng thương ra sao.

Nếu là con trai, tầm mắt hạn hẹp, không bạn bè không người thân, cả đời nó sao có thể đi xa, bay cao?

Khi nàng còn chưa có làm nương, nàng chỉ cần nghĩ cho bản thân vui vẻ là được, nhưng bây giờ nàng đã làm nương, trong bụng có cốt nhục của mình, điều nàng phải nghĩ, phải cố kỵ sẽ nhiều hơn. Đối đãi với tỷ đệ Sở Dao như thế nào cũng đã trở thành một vấn đề khó khăn không nhỏ.

“Thỉnh an phu nhân, sáng sớm hôm nay ở chỗ tổ mẫu thấy phu nhân có chút khó chịu, con liền cố ý tìm chút đồ ăn ngon đưa tới cho phu nhân.” Kiều Nhu đang nghĩ ngợi, chợt nghe thấy tiếng cười hì hì của Sở Dao ở bên ngoài, giọng trẻ con của con bé khiến Kiều Nhu không nhịn được cũng mềm lòng theo một chút.

Chương 4

Sở Dao mang tới đều là một ít điểm tâm, có lẽ là những đồ ngọt thường ngày nó thích ăn. Mùi vị ngửi… vẫn muốn ói. Kiều Nhu không khống chế được, ói ra ngay ở trước mặt Sở Dao. Nôn nghén này thật sự nàng không thể khống chế, ngực chợt mắc ói là hoàn toàn không kịp đứng dậy, nhất định phải lập tức há mồm mới được.

Sắc mặt Sở Dao dĩ nhiên là không thể nào dễ coi, con bé cảm thấy một tấm lòng tốt của mình lại gặp phải phản ứng như thế này của Kiều Nhu thật sự là quá khó chịu. Lúc này khuôn mặt nhỏ đỏ lên, đây là tức giận, trong nháy mắt liền như muốn khóc: “Phu nhân như vầy là sao? Nếu không thích thì kêu bưng xuống không được sao?”

“Không phải là không thích, tâm ý này của con ta còn mừng không kịp đây.” Kiều Nhu khoát khoát tay, hơi uể oải, nàng khó ở trước khi ói, khó ở sau khi ói, ói xong cũng không thấy thoải mái.

“Là thân thể ta không khoẻ.” Kiều Nhu khoát khoát tay, nàng lái chủ đề câu chuyện: “Lão thái thái nói với con chuyện mời tiên sinh chưa?”

Sở Dao dừng một chút mới trả lời: “Nói rồi, tổ mẫu nói là muốn mời Lưu Đại gia.”

Lưu Đại gia là cô nương của Lưu gia, hai mươi năm trước từng kết hôn, nhưng kết hôn không tới một năm thì tướng công mất, nhà chồng ngấp nghé đồ cưới của nàng nên muốn đem cháu trai trưởng thành đã cưới vợ làm con thừa tự cho nàng. Dĩ nhiên là Lưu cô nương không muốn, liền đưa tin cho nhà mẹ đẻ, dưới sự trợ giúp của nhà mẹ đẻ đã mang theo đồ cưới ra ngoài lập nữ hộ* khác.

*nữ hộ: được hiểu như nhà có chủ hộ là phụ nữ độc lập, không có nam chủ nhân

Kết hôn là tuỳ phụ mẫu, tái hôn là tuỳ mình, từ đó về sau nàng không muốn lập gia đình, nhà mẹ đẻ ép buộc không được, rồi không đành lòng ép buộc nữa, vì thế tiếp tục mấy năm qua Lưu Đại gia vẫn độc thân.

Nhưng nàng lại không muốn mặc cho nhà mẹ đẻ nuôi, nên ngày thường đi làm một nữ tiên sinh, dạy dỗ mấy tiểu cô nương nhà giàu sang. Hai mươi năm qua danh tiếng cũng có, tiền tài cũng có, che chở cũng có, cuộc sống được coi như là hài lòng.

Lúc trước khi Kiều Nhu suy nghĩ lối ra cho mình cũng đã cân nhắc đến con đường Lưu Đại gia này.

Nhưng sau lại cảm thấy có lẽ nàng không đi được con đường này. Lưu Đại gia sở dĩ có thể được gọi là Đại gia vì bản thân có chỗ xuất chúng, tính tình cứng cỏi, tính cách công bằng chính trực, đây đều là thứ yếu, không hiếm thấy trong nhân phẩm của nữ quyến tốt. Nhưng mấu chốt là tài trí bén nhạy, học vấn xuất chúng, kiến thức rộng khắp, đây là nữ nhân tầm thường không bì được.

Kiều Nhu cũng có thể làm hai câu thơ, viết được hai chữ, tuy nhiên chỉ có thể coi như là trung quy trung củ, không có chỗ xuất sắc.

Không có tài học tốt, không có sở trường đặc biệt, tiên sinh này không có ưu thế nào.

“Lưu Đại gia đúng là tiên sinh tốt, tuy nhiên từ trước đến nay khó mời.” Kiều Nhu nói, tiên sinh cho bé trai thì dễ mời, dù sao trên đời này không ít nam nhân có tài học tốt, nhưng tiên sinh cho bé gái từ trước đến nay là ngàn vàng khó cầu.

Đương nhiên, không phải là mọi gia đình đều bằng lòng mời tiên sinh cho bé gái. Nhưng lão thái thái Hầu phủ không phải là người kiến thức nông cạn như vậy, nếu bé gái được bồi dưỡng tốt, tương lai chưa chắc không phải là trợ lực cho Hầu phủ.

Tuy nói là hơi có phần hiệu quả và lợi ích, nhưng học giỏi thì bản lĩnh thật sự đều chứa ở trong lòng mình, coi như là hai bên đều lợi.

“Trong khoảng thời gian này con phải xem bài tập nhiều hơn, miễn cho đến lúc đó Lưu đại gia kiểm tra, nếu con trả lời không được sẽ phụ một mảnh tâm ý của tổ mẫu con.” Kiều Nhu nói, cũng không thân mật với Sở Dao nhiều, đưa tay xoa xoa trán rồi bưng chung trà: “Ta đây thân thể không thoải mái, không giữ con lại nữa, con trở về đọc chút sách đi.”

Sở Dao đứng dậy, hành lễ, không nói một lời cáo từ.

Kiều Nhu thở dài, vừa rồi nàng thiếu chút nữa đã bị Kiều phu nhân nói cho đi vào ngõ cụt. Coi như là Kiều phu nhân muốn học theo nàng mọi thứ, nhưng sao Kiều phu nhân khẳng định là nàng sẽ giống như Sở Dao chứ?

Kế mẫu trên đời này như thế nào đi nữa cũng được phân mấy loại, có người đối nhân xử thế theo nguyên tắc, có người vượt ranh giới và nguyên tắc.

Nàng chỉ cần không thẹn với lương tâm, tương lai con của nàng cũng nhất định sẽ lớn lên thành một chính nhân quân tử. Còn nữa, nếu hai tỷ đệ Sở Dao vẫn vô ơn bạc nghĩa như vậy, con của nàng có huynh tỷ như thế mới là đáng sợ.
Trên đời này, người tốt không thể chỉ là một quân tử.

Nàng ngoắc Hỉ Xuân: “Lúc trước bảo ngươi đi điều tra chuyện, ngươi đã điều tra xong chưa?”

“Dạ, trong viện chúng ta có Trần bà tử, là người phụ trách giặt quần áo.” Nói là phụ trách giặt quần áo nhưng trên thực thế cũng chỉ là thu gom quần áo, mỗi ngày đúng theo giờ đưa đến phòng giặt quần áo. Trần bà tử này chủ yếu phụ trách quần áo và đồ dùng hàng ngày của bốn đại nha hoàn, quần áo của Kiều Nhu và Sở hầu gia là đích thân Hỉ Thu phụ trách.

Trần bà tử tới lui qua lại bên cạnh bốn đại nha hoàn nên thỉnh thoảng nghe được vài câu. Quần áo lót và đồ dùng mỗi tháng của Kiều Nhu đều do đích thân Hỉ Thu giặt, khi nào dùng bao nhiêu nước chỉ cần để ý một chút là có thể quan sát ra.

Vì vậy, sau khi đoán ra, Trần bà tử đi lấy lòng bên Hoa ma ma. Tất nhiên bà ta không biết Hoa ma ma có tâm tư gì, nhưng Kiều Nhu mang thai nhất định có ảnh hưởng đối với Sở Dao cùng Sở Dương.

Hoa ma ma bên này dứt khoát đã làm thì làm cho tới, xúi giục Sở Dao đi nháo, chọc giận Sở hầu gia, sau đó bà ta đích thân đến tìm Kiều Nhu đi cứu viện.

Hỉ Thu làm việc không cẩn thận, Kiều Nhu chỉ khấu trừ hai tháng tiền tiêu vặt của nàng ta.

Về phần tiếp xúc giữa Trần bà tử và Hoa ma ma, nàng trực tiếp bày ở trước mặt Sở hầu gia: “Cũng không phải là trong lòng ta còn nghi ngờ đại cô nương, chuyện hôm đó thật sự là quá đúng dịp, Hoa ma ma có phần gấp gáp quá đáng.”

Nàng giương mắt nhìn Sở hầu gia: “Nếu chuyện này thật xảy ra sẽ có ảnh hưởng đối với danh tiếng của đại cô nương. Nhưng nếu không xử trí, về sau ta sẽ lo lắng đại cô nương đến bên cạnh ta, ta có thể xem đại cô nương như mình sinh ra, nhưng sẽ không để con mình gặp phải nguy hiểm, đây là bản năng làm cha mẹ.”

Sở hầu gia buông mắt nhìn tờ giấy trên bàn, là cung khai in dấu tay của Trần bà tử, còn có vật chứng… thỏi bạc Hoa ma ma cho.

Bên Hoa ma ma, cố kỵ mặt mũi của Sở Dao, Kiều Nhu cũng không có kêu đi thẩm vấn. Nhưng cũng hỏi ra được từ nha hoàn bên cạnh bà ta, Hoa ma ma có nhiều hành vi theo dõi viện của Kiều Nhu.

Nhũ mẫu bên cạnh một cô nương đi theo dõi một kế thất phu nhân, thấy thế nào cũng không giống như là vô tâm.

“Nàng muốn xử trí như thế nào?” Sở hầu gia đưa tay cầm lên trang lời chứng kia, Kiều Nhu nhíu mày: “Chuyện này phải xem hầu gia, không phải ta nói xử như thế nào thì xử thế đó. Thứ nhất, nếu Hoa ma ma không cam lòng, ở trước mặt đại cô nương lại gây xích mích ly gián, vậy ngày sau ta và Sở Dao e là không thể ở chung hoà thuận được nữa. Thứ hai, dù sao Hoa ma ma cũng đi ra từ Trần gia, bên phía lão thái thái chắc là vẫn không bỏ được.”Nhà mẹ đẻ của lão thái thái là Trần gia, thêm nữa, Sở hầu gia và nguyên phối cũng là biểu huynh muội thanh mai trúc mã.

“Ta sẽ cho người đưa Hoa ma ma đến Trần gia.” Trầm ngâm một chút, Sở hầu gia nói: “Không phải là không muốn cho nàng trút giận, nhưng…” Hắn hơi nhíu mày: “Hoa ma ma đối với A Dao từ trước đến nay rất để bụng. Lập tức xử trí, trong lòng A Dao khó tránh khỏi nghi ngờ, cho nên đợi sau này A Dao hiểu rõ đúng sai thì ta nhất định sẽ cho nàng một câu trả lời.”

Kiều Nhu cười nhạt ở trong lòng, đưa về Trần gia rồi sau này còn có thể ăn nói như thế nào? Rồi lại tìm người về từ Trần gia để bán hay sao?

Tuy nhiên trên mặt nàng vẫn dịu dàng gật đầu: “Ta nghe theo hầu gia, vậy chuyện này hầu gia đứng ra giải thích với đại cô nương?”

“Ừm, lát nữa ta sẽ tìm nó nói một chút.” Sở hầu gia gật đầu, cất đi tờ giấy, thỏi bạc thì lưu lại, Kiều Nhu ra hiệu Hỉ Xuân cất đi. Sự việc được làm rất nhanh chóng tốt đẹp, Hỉ Xuân là một người có công lớn, nên thưởng vẫn phải thưởng.

Hành động của Sở hầu gia tương đối nhanh, bên này nói muốn đưa Hoa ma ma đi, sáng sớm hôm sau lúc Sở Dao đến thỉnh an trên mặt vẫn mang một chút bất an, Kiều Nhu vốn tưởng rằng con bé sẽ tìm nàng cầu xin, nhưng không ngờ mãi đến bên chỗ lão thái thái Sở Dao cũng không hề nói cái gì.

Vừa lúc Kiều Nhu cũng không muốn nhúng tay vào, chỉ coi như không biết.

“Hoa ma ma đã bị đưa đi, sáng sớm hôm nay hầu gia đi bên chỗ lão thái thái trước, sau đó liền mang người đi chỗ đại cô nương.” Sau đó Hoa ma ma đã bị mang đi.

“Lão thái thái không nói gì?” Kiều Nhu hơi tò mò hỏi, Hỉ Xuân lắc đầu: “Nô tỳ không nghe thấy…”

Kiều Nhu mới quản qua hơn nửa năm, hầu phủ này lão thái thái vẫn là người nắm quyền lớn nhất.

“Đại cô nương cũng không ầm ĩ?” Kiều Nhu lại hỏi, Hỉ Xuân cười híp mắt: “Lúc này còn đang ở trong viện của lão thái thái ạ, có lẽ là muốn ầm ĩ một trận, nhưng mà lão thái thái đã bị hầu gia thuyết phục, đại cô nương ầm ĩ cũng không được.”

Lúc Kiều Nhu đi thỉnh an lão thái thái, biểu hiện của lão thái thái rất bình thường, trước sau như một, không nhiệt tình, cũng không tính là đặc biệt lạnh nhạt.

Nhưng qua hai ba ngày, lão thái thái cũng cho người đi hỏi thăm ma ma giáo dưỡng có tiếng tăm tốt.

Chuyện này không quan hệ lắm với Kiều Nhu, nàng dứt khoát bỏ tay. Hiện nay chính là thời gian khổ sở của nàng, thân thể không khoẻ khiến nàng ước gì có thể cả ngày đều nằm ở trên giường không động đậy, ngay cả chuyện quản gia nàng cũng muốn đẩy ra, chuyện của Sở Dao nàng càng không muốn đụng vào.

Tuy nhiên lúc này còn có một việc nàng vẫn muốn biết rõ ràng sớm một chút, đó là chuyện Kiều phu nhân nói nàng ta không được mang thai. Chuyện này rốt cuộc là bí ẩn gì, nàng bây giờ rất hiếu kỳ, quan trọng nhất là nàng không muốn vô duyên vô cớ trên lưng mang một oan uổng, trong oan uổng này còn chôn một quả pháo không xác định sẽ nổ lúc nào.

Nếu hồi đó nàng đã không ngăn cản cha tái giá, kế thất vào cửa thế nào cũng nên có tư cách sinh con dưỡng cái. Bằng không, Kiều gia nàng sẽ mang tiếng lừa hôn. Truyền đi, thanh danh này sẽ không dễ nghe.

Đệ đệ nàng đến bây giờ còn chưa có cưới vợ đấy.

Kiều Nhu biết lúc này ra ngoài không tiện, trước hết phái Hỉ Đông đi Kiều gia một chuyến. Tính tình Hỉ Đông không thông minh như Hỉ Xuân, nhưng nàng ta thành thật nghe lời, thường ngày luôn giúp Kiều Nhu quản đồ đạc trong phòng. Lần này để nàng ta đi Kiều gia cũng không phải bảo nàng ta nghĩ cách hỏi thăm chuyện, Kiều Nhu xuất giá đã hai năm, Kiều gia từ trên xuống dưới sợ đã là nhân thủ của Kiều phu nhân từ lâu, cho dù Hỉ Đông muốn nghe ngóng e là cũng không nghe được gì.

Hỉ Đông đi chuyến này chủ yếu là gặp cha Kiều Nhu, nam chủ tử của Kiều phủ.

Chương 5

Kiều lão gia cầm lấy phong thư trong tay Hỉ Đông nhưng không có mở ra xem mà là hỏi một chút tình trạng cơ thể của Kiều Nhu trước, biết được nàng ói dữ dội thì nói: “Có lẽ là cơm nước của hầu phủ không hợp khẩu vị, lúc trở về ngươi đem theo một đầu bếp nữ trong phủ đi, làm thêm cho nàng chút đồ ăn ngày thường nàng thích, ít nhiều cũng ăn được chút gì.”

Hỉ Đông cười nói: “Trước khi tới phu nhân cũng nói, bảo lão gia đừng lo lắng, bên cạnh nàng có Hỉ Hạ ạ, Hỉ Hạ là được nương nàng ta chân truyền chín phần, thức ăn nấu ra rất ngon miệng, lão thái thái hầu phủ cũng cho phép phu nhân mở phòng bếp nhỏ.”

Nếu mở phòng bếp nhỏ, lại có Hỉ Hạ ở bên kia làm chủ, Kiều gia sẽ không tiện đưa đầu bếp nữ qua, miễn cho khiến hiểu lầm là Kiều gia không yên lòng hầu phủ.

“Vậy là tốt rồi.” Kiều lão gia gật đầu đồng ý, khoát khoát tay: “Ngươi đi thăm đại thiếu gia đi, hắn thật là nhớ thương trưởng tỷ rất lâu rồi.”

Hỉ Đông vội vàng đáp dạ, hành lễ xin cáo lui, sau đó đi đến viện của đại thiếu gia Kiều gia. Hai tỷ đệ Kiều gia tình cảm sâu đậm, những nha hoàn trong viện cũng đều quen biết nhau, bên này Hỉ Đông mới vừa vào viện, bên kia đại nha hoàn Bình An của Kiều đại thiếu gia đã ra đón: “Sao Hỉ Đông tỷ tỷ đến vào lúc này? Thiếu gia đang học ở thư viện ạ. Có phải cô nương có cái gì muốn dặn dò ạ?”

“Không thể gọi cô nương nữa.” Hỉ Đông vừa cười vừa nói, Bình An cười hì hì: “Đúng ạ, nên gọi là cô nãi nãi, Hỉ Đông tỷ tỷ mau vào ngồi.”

“Phu nhân chúng ta nhớ đại thiếu gia, cho nên bảo ta trở về thăm một chút. Trong khoảng thời gian này đại thiếu gia mập hay ốm, đi học thế nào, có được lão gia khen không? Cùng các bạn học trong học viện giao hảo thế nào?” Hỉ Đông theo vào cửa, cười hì hì truy hỏi không ngừng.

Bình An vừa rót trà vừa trả lời, sau khi xong những câu hỏi bình thường này, Hỉ Đông mới thấp giọng: “Kiều phu nhân bên kia như thế nào? Trong người vẫn không có động tĩnh sao? Cũng đã vào cửa ba bốn năm rồi, có phải trong người nàng ta có bệnh gì không tiện nói ra không?”

“Không nghe nói có động tĩnh, lần trước người của hầu phủ tới nói trên người cô nãi nãi có tin vui, ban đêm bên kia liền vỡ một bộ trà cụ, ngày hôm sau khố phòng đưa bổ sung.” Cha của Bình An là người quản khố phòng.

Hỉ Đông hơi nhướn mày: “Đi gặp phu nhân chúng ta cũng không có sắc mặt tốt, vậy có mời đại phu không hả?”

“Sao lại không mời, sáng sớm liền mời đại phu đến xem, trong khoảng thời gian này trong viện kia đều là mùi thuốc đông y.” Bình An nói: “Thiếu gia ngược lại không lo lắng, ta chỉ sợ nếu bên phía phu nhân có tin vui…”

“Thiếu gia lớn rồi, bên kia có hay không đối với thiếu gia mà nói đều không phải là chuyện xấu.” Hỉ Đông nhìn Bình An, nói: “Ý của phu nhân chúng ta cũng là vậy, phu nhân bên kia rốt cuộc đã đến tuổi rồi, nếu một đứa con cũng chẳng có mới không phải là chuyện tốt.”

Một cô nương tốt đẹp gả đến, nếu nói hai năm trước không mang thai, đó còn có thể nói là trước hết chăm sóc hai đứa bé, nhưng nếu tám mười năm vẫn không sinh, vậy sẽ khiến cho người ta nghi ngờ.

Đến lúc đó chọc giận Kiều phu nhân, bên ngoài tuỳ tuỳ tiện tiện nói hai câu, danh tiếng Kiều gia sẽ xấu đi.

Trước không nói đến chuyện lừa hôn, chỉ nói Kiều gia ngươi vậy mà có thể làm chuyện không để cho chính thê mang thai, ai dám gả con gái mình tới Kiều gia nữa?

Hỉ Đông dựa theo phân phó của Kiều Nhu, hơi chỉ điểm Bình An một chút. Kiều Nhu không để ý tới đệ đệ nhà mình còn chưa thành thân mà nghe được việc riêng tư không êm tai của hậu viện, càng là nam nhân thì càng phải biết chuyện của hậu viện.

Tề gia trị quốc bình thiên hạ, ngay cả gia cũng không tề được, sau này làm sao có thể trị quốc bình thiên hạ?

Nếu mẹ ruột Kiều Nhu còn sống, tất nhiên Kiều Nhu không cần quan tâm cái này. Đệ đệ trước khi chưa kết hôn có mẹ ruột chăm sóc, sau khi kết hôn có vợ ràng buộc, nhưng bây giờ kế thất Kiều phu nhân sẽ cho đệ đệ cơ hội tề gia này sao?

Nếu Bình An có thể truyền lời, đó là tốt nhất, nếu là có tư tâm, không truyền lời lại, Kiều Nhu cũng không tính để Hỉ Đông đi một chuyến vô ích. À, chuẩn xác mà nói cũng không phải kêu Bình An nhắn lời, một tiểu cô nương chưa xuất giá không tiện nói chuyện sinh con, nương của Bình Anh là nhũ mẫu của Kiều đại thiếu gia.

“Ý cô nãi nãi là để Kiều gia đứng ra mời một thánh thủ phụ khoa?” Bình An thông minh, lập tức hiểu được, có chút chần chờ hỏi: “Nhưng mà, hầu phủ đứng ra sẽ dễ dàng hơn chứ?”
Địa vị của Kiều gia có vẻ không tiện mời thái y bằng Sở gia.

“Ngươi nói chuyện này với nương ngươi trước.” Hỉ Đông cũng không rõ lắm, chỉ hàm hồ đáp một tiếng, đợi khoảng hơn một canh giờ mới nhìn thấy Kiều thiếu gia tan học trở về, đưa lên bút mực Kiều Nhu đã chuẩn bị cho, truyền đạt vài câu quan tâm, rồi mới đứng dậy cáo từ.

Kiều lão gia cũng không vội vã hồi âm cho Kiều Nhu, mãi đợi Kiều Nhu mang thai hết tháng thứ ba, bấy giờ mới đích thân tới cửa.

Vốn dựa theo lời đại phu giải thích, mang thai sau ba tháng các loại tình huống nôn nghén sẽ giảm bớt, thậm chí sẽ biến mất. Nhưng đến trên người Kiều Nhu lời này không có tác dụng, nàng vẫn ói như thường, vả lại còn dữ dội hơn trước.

Khẩu vị càng nhỏ, ói càng ngay cả mật cũng không tha. Ngắn ngủi hơn một tháng, mặt nàng đã nhỏ đi một vòng, nhìn còn hữu dụng hơn ăn kiêng giảm béo nhiều.

Kiều lão gia nhìn thấy con gái, vốn vẻ mặt thong dong bình tĩnh cũng có chút không kềm được: “Sở gia không cho con cơm ăn?”

Kiều Nhu hữu khí vô lực xua tay: “Không phải vậy, trong khoảng thời gian này lão thái thái cùng hầu gia đều nghĩ hết biện pháp để nhà bếp làm đồ ăn, nhưng con lại ăn không vô.” Trong dạ dày như bị chặn lại, cảm giác ăn một miếng đều muốn ói ra. Hơn nữa thân thể nhớ cảm giác nôn mửa, đừng nói là ăn, liếc mắt nhìn cũng muốn buồn nôn.

“Không ăn cơm không được.” Kiều lão gia nhíu mày, dừng chốc lát lại nói: “Bằng không, con đổi chỗ ở khoáng đãng chút, trong lòng thư thả nói không chừng sẽ có chút khẩu vị. Nương con hồi đó lúc mang thai con cũng ói từ lúc bắt đầu cho đến sinh ra con, liền đến thôn trang ở một khoảng thời gian mới khá một chút.”

Đề nghị này tốt, Kiều Nhu chỉ suy nghĩ một chút đã hơi động tâm. Thật sự bây giờ nàng nhìn ai của hầu phủ cũng khiến cho nàng mắc ói. Không nói đến nước chán ghét không chịu nổi là Kiều Nhu đã cảm thấy tính tình mình còn rất khoan dung lương thiện.

Đời trước trôi qua không hề tốt đẹp gì, đời này sống lại cũng không có ý định chủ động ra tay đối phó với người khác đúng không?

Nàng chỉ cảm thấy thân thể mình khó chịu, yếu ớt hơn trước kia nhiều. Trên người Sở hầu gia có mùi mồ hôi, trên người lão thái thái xông mùi hương nặng, ngửi không thể nào thoải mái. Ngược lại, Sở Dao thần thanh khí sảng, nhưng tiếc là vừa nghĩ tới chuyện nàng ta đã làm kiếp trước Kiều Nhu lại không muốn tiếp cận nàng ta. Còn Sở Dương, người mang mùi sữa cũng rất không dễ ngửi.

Ừm, đúng là chuyện mùi vị, không quan hệ với người.Nhưng nàng không thể nói thẳng, kêu Sở hầu gia một ngày tắm bảy tám lần, kêu lão thái thái đừng xông mùi hương quá nặng. Cho nên chỉ có thể tự mình chịu đựng, chịu đựng chịu đựng liền càng mắc ói hơn.

Cho nên có thể đến thôn trang ở, mình làm chủ, vậy thì tốt vô cùng.

“Lát nữa con thương lượng với Hầu gia một chút.” Kiều Nhu cười híp mắt nói, khoát khoát tay, ý bảo mấy người Hỉ Xuân lui về sau một chút, lúc này mới thấp giọng hỏi: “Phu nhân bên kia…”

Rốt cuộc là chuyện của trưởng bối, Kiều Nhu có chút xấu hổ. Kiều lão gia ho nhẹ một tiếng, cũng hơi không được tự nhiên: “Ban đầu đúng là chủ ý của ta, tỷ đệ các con tuổi còn quá nhỏ, ta sợ nàng ấy nổi lên tâm tư khác, vốn muốn chờ con xuất giá, cuộc sống dễ chịu, sẽ để cho nàng ấy… Khụ, nhưng mà không ngờ nàng ấy cảnh giác, ngay từ đầu đã phát hiện, dù thuốc tránh thai đã được nguỵ trang nhưng muốn phân biệt vẫn có thể phân biệt ra được.”

“Đưa thuốc vốn là Trình ma ma, cho nên nàng ấy hiểu lầm.” Trình ma ma là quản sự ma ma đắc dụng bên người mẹ ruột của Kiều Nhu, sau đó đã từng dạy Kiều Nhu về việc quản gia một khoảng thời gian, cho nên mới bị Kiều phu nhân cho là chủ ý của Kiều Nhu.

Chuyện này có chút nói không rõ được, chủ ý là cha ruột ra, làm việc chính là tâm phúc của mẹ ruột, hèn chi Kiều Nhu giải thích như thế nào Kiều phu nhân đều coi là cãi chày cãi cối.

“Vậy sau này?” Kiều Nhu hàm hồ hỏi, Kiều lão gia thở dài: “Ta cũng đã số tuổi này, thấy sắp làm ngoại tổ phụ rồi, nếu lại… Truyền đi thật sự là chuyện cười.”

Già mà không kính gì gì đó.

“Trên đời này không phải là không có cháu ngoại mười tám, cậu ba tuổi.” Kiều Nhu lầm bầm một câu, thở dài: “Phu nhân rốt cuộc là vô tội, nói tới chuyện này đúng là nhà chúng ta không chân chính, nếu thật bị nhà mẹ đẻ Kiều phu nhân cáo lên nha môn tội lừa hôn, chúng ta sợ là không tẩy trắng được.”

Kiều lão gia cũng biết điều này, thở dài: “Quên đi, con đừng quan tâm, ta sẽ xử lý.”

Bất luận là nhắm cho Kiều đại thiếu gia một thê tử phía nhà kế mẫu hay để kế mẫu sinh con, đây đều không phải chuyện Kiều Nhu nên nhọc lòng.

Kiều Nhu gật đầu đồng ý, lại đúng lúc gặp người phía trước đến nói Hầu gia đã trở về, liền quẳng đi chuyện của Kiều gia, cùng Kiều lão gia nói cái khác.

Cha vợ chàng rể gặp mặt đương nhiên là phải uống hai chung. Kiều lão gia còn muốn nhân tiện chỉ bảo Sở hầu gia một phen, đại loại là vào lúc này không thể khiến Kiều Nhu thương tâm khổ sở. Đều là gia tộc lớn, thích thể diện, nên tôn trọng vợ cả thì phải tôn trọng.

Ngụ ý là nếu ngươi ngại vợ cả lúc này không cách nào hầu hạ, muốn tìm nữ nhân thì có thể tìm, nhưng phải lén tìm, hoặc tìm di nương thị thiếp ban đầu. Thông cảm tâm tình của vợ cả một chút, đừng gây chuyện lớn, đừng lấy người mới, đừng cất nhắc những nữ nhân khác, mặt mũi mọi người đều vui vẻ mới tốt.

Rốt cuộc, không ai sinh ra từ tảng đá cả, phía sau vợ cả nào mà không có nhà mẹ đẻ chống đỡ? Vỡ lở ra ai cũng rất khó coi.

Hơn nữa, đứa bé trong bụng vợ cả có thể giống như trong bụng người khác sao? Thế nào cũng phải trước tiên thông cảm vợ cả, chăm sóc con trai con gái vợ cả mới đúng. Gia tộc càng muốn thể diện lúc này càng không để vợ cả đang mang thai bị ngột ngạt.

Sở hầu gia ở ngay trước mặt nhạc phụ dĩ nhiên là liên tục gật đầu lên tiếng cam đoan. Hậu viện của hắn vốn không có nhiều người, lão thái thái đã có cháu trai cháu gái đích tôn nên không rất quan tâm con thứ, sở dĩ ngay từ đầu cũng không hề đề cập đến chuyện này thật ra là để Kiều Nhu yên tâm vượt qua ba tháng đầu.

Có lẽ đã lâu không uống rượu, Kiều Nhu không ngửi được mùi rượu, nên Sở hầu gia rất kiềm chế. Lần này có nhạc phụ ở đây, hai người liền uống thả giàn, đến khi sắc trời muộn một chút, Sở hầu gia hơi chếch choáng, còn Kiều lão gia thì đã say quắc cần câu. Kiều Nhu hết cách, không thể làm gì khác hơn là cho hai người hầu hạ bọn họ rửa mặt chải đầu, đem một người ném ở thư phòng, một người ném ở khách viện phía trước

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau