MÊ HOẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mê hoặc - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Thời gian đếm ngược

Đêm nay, Hàn Diệp lại bị hành hạ một chập trước khi đi ngủ, tiểu huyệt vẫn bị cưỡng ép đưa vào một cái dương v*t giả với kích thước còn to hơn cái kia. Nhớ lúc nãy Rid hỏi cậu giấu vật kia ở đâu, cậu cố đánh trống lãng vẫn bị hắn tìm được. Sau đó là quá trình vừa sung sướng vừa đau khổ diễn ra: cậu bị hắn mạnh mẽ tha lên giường, cậu uốn éo chống cự lại bị hắn phát vào mông khiến cậu xấu hổ muốn chết. Sau khi bị hắn thoa lên cái thứ gì vừa lạnh vừa trơn, cậu mới thấy đầy đủ bộ dụng cụ mở rộng mà hắn chuẩn bị cho cậu, thì ra cái hôm qua là cái nhỏ nhất trong số đấy, nhìn cái to nhất cậu khóc không ra nước mắt.

Hàn Diệp có cảm giác hôm nay hắn càng gấp rút mở rộng nơi đó của cậu hơn. Rid trừu sáp cái dương v*t giả to hơn cái hôm qua một chút giữa hai cánh mông cậu, sự mềm dẻo từ silicon mang lại khiến cậu vô thức co thắt bụng dưới, nghĩ đến cái đó cắm vào, cậu lại thấy người nóng lên.

-Ân...

Rid nhìn nếp uốn ngoài tiểu huyệt, đôi mắt lại càng trầm xuống. Cậu càng lúc càng tỏa ra hương thơm mê người khiến nỗ lực khắc chế của hắn ngày càng nhỏ bé. Hít sâu một hơi lấy lại trấn định, hắt đặt đầu vật kia ngay cửa huyệt, đâm mạnh vào.

-A...nhẹ chút...đau... ân... - cậu run rẩy đổ ập xuống giường, hít thở sâu. dương v*t giả to lớn như kéo phẳng nếp uốn tiểu huyệt khiến cậu đau đớn, vách thịt bên trong vì sự chen lấn mà co bóp dữ dội làm toàn thân cậu như nhũn ra.

-Em ổn không? — hắn giấu lo lắng vào đáy mắt, hắn không muốn mềm lòng tha cho cậu bởi nếu không có sự thích ứng này, ngày trăng tròn  sắp tới đối với cậu chẳng khác nào địa ngục cả, mà hắn không muốn buông tha cho cậu đơn giản như vậy.

-Anh thử cắm vào thì biết! — cậu hít thở sâu cố gắng thả lỏng.

Hắn nhè nhẹ xoa lưng cậu, biết cậu chỉ đang oán giận nên không trách.

-Em là người đầu tiên tôi chọn mà đủ kiên nhẫn làm việc này, em nên cảm thấy mình đặc biệt mới phải...

Hàn Diệp đỏ mặt giấu đầu vào gối, nghe hắn nói cứ như cậu làm nũng vậy. Thấy cậu trốn mất, hắn khẽ nhếch môi nắm dương v*t giả còn lộ ra bên ngoài đưa đẩy ra vào từ từ tạo cảm giác cho cậu.

-Ân...đừng...hảo kỳ quái... - cậu nhỏ giọng lầm bầm, hơi thở càng lúc càng loạn.

-Khó chịu? — hắn rút hết ra ngoài rồi bất chợt đâm mạnh vào, vách thịt bên trong mạnh mẽ hút lấy.

-A...đừng...đừng đâm như thế...ân... - Hàn Diệp không biết mình cũng có thể phát ra những âm thanh khiến người ta đỏ mặt, cậu bật khóc vì khoái cảm tra tấn mình.

Rid dừng tay, thấy tiểu huyệt cậu có thể dễ dàng nuốt vào cái này thì mạnh rút ra, khiến cậu hô lên, dương v*t cậu đã đứng thẳng không ngừng cọ sát vào ga giường khiến nó rỉ nước, vô cùng hăng hái. Hắn lật cậu lên, đặt cậu nằm nghiêng, lộ ra gương mặt vì khoái cảm mà bật khóc làm hắn đau lòng.

Rid hôn lên môi cậu, dịu dàng hôn như trấn an...

-Em cứ thả lỏng mình...đó chỉ là những cảm xúc bình thường khi người ta lâm vào tình dục, không cần kiếm nén mình, hiểu không?

-Ân...-  cậu hít hít mũi.

Hắn cười, cho cậu nụ cười hiếm gặp, rực rỡ đến nỗi cậu thấy mình như bị mê hoặc.

-Tiếp tục nhé? — hắn thì thầm, nâng chân cậu lên chen vào giữa. Lấy một cái có kích cỡ lớn hơn, bôi ít cao lại đâm vào. Hắn cảm giác được vật gắng gượng của cậu vì sự xâm nhập mà yếu xìu đi, hắn bất giác đưa tay nắm lấy, vuốt ve lên xuống.dương v*t cậu được bàn tay hắn bao lấy nên chẳng mấy chốc lại có cảm giác đứng lên, phía sau vì kích thước quá to mà ẩn đau lúc này lại vì sự ma sát ngày càng nhanh giữa dương v*t giả và vách thịt mà đem đến từng trận sảng khoái, cậu bất giác rên rỉ ra tiếng, hạ thân cũng nương theo động tác phía sau mà tìm được khoái cảm.

-Ân...a...

Hắn vừa lòng vì sự phối hợp của cậu, bàn tay cầm vật kia đâm mạnh về phía trước chạm trúng chỗ nào đó mà cậu hoảng sợ hét lên, cả thân thể bó chặt, vách thịt ngậm chặt vật kia, dương v*t cứ thế bắn ra trên tay hắn.

-Chỗ này! — hắn nhếch môi đâm vào đó vài cái, thân thể vừa phát tiết của cậu không chịu nổi khoái cảm nhiều như vậy, ngất đi.

Rid rút vật kia ra ngoài, thay một cái khác rồi để yên cho cậu nghỉ ngơi. Đôi mắt xanh nhìn ra cửa sổ, trăng đã lên hơn nửa, chẳng mấy chốc lại đến ngày ấy...

-Hy vọng em không để tôi thất vọng, Hàn Diệp...

Lúc này tại một nơi khác, Ary đang vô cùng hưởng thụ khoan miệng ấm áp của Mary, đang tích cực phun ra nuốt vào giữa hai chân hắn.

-A...ha..ha...đúng vậy...hút mạnh một chút...

-Ân...- Mary như bị nghiện phủ phục dưới chân vị chúa tể trong lòng cô. Ary vừa hưởng thụ vừa đưa mắt nhìn thủ hạ vừa tiến vào:

-Có chuyện gì? — hắn hỏi.
-Thưa cậu chủ, tôi đã điều tra được bạn tình của Rid Lawson là ai.

-Ồ, thú vị thật! Cô nàng nào xấu số rơi vào tay tên đó vậy? Ân...

Tên thủ hạ có vẻ do dự nhưng vẫn thành thật nói:

-Là... là một tên đàn ông!

-Hửm? Ha ha ha... Rid vĩ đại mà lại tìm một tên đồng tính làm bạn tình, thật là một vụ bê bối lớn, nói không chừng chúng ta chẳng cần làm gì đã đem hắn xuống...ha ha ha...

Mary nãy giờ vẫn quỳ bên dưới, lúc này đã bò lên ngồi trên đùi hắn, nâng eo khẽ cọ vật to lớn nào đó, muốn nó đi vào...

-Hừ, em đã chờ không được sao? — hắn ngắc nhẹ mông ả, không báo trước thúc lên, đem dương v*t vùi sâu vào huyệt động ướt át.

-A...chậm thôi...ân... thật tuyệt...a...a...

-Đúng là một ả dâm đãng...ha...ân...đâm chết em...

Đúng là chuyện Rid chọn một người đàn ông làm bạn tình đã gây tai tiếng lớn trong gia tộc. Từ trước đến nay chưa có người nào cả gan công khai điều đó. Andy vô cùng tức giận nhìn đứa con trai mà ông cho là hoàn hảo đang đứng trước mặt mình, Rid vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh từ lúc bước vào phòng cho tới giờ, dường như sự xáo trộn này chẳng liên quan gì tới hắn.

-Rid, con có gì giải thích?

-Không có gì để nói!

-Con...mau chóng tìm một cô gái trong gia tộc Midovan cho ta.

-Con tự có chủ kiến, không bận người quan tâm. Đừng quên là ai đã khiến mẹ con chết!

-Con... đừng tưởng mình có huyết mạch tốt nhất mà có thể muốn làm gì thì làm. Ta cho con lên được thì cũng cho con xuống được....

-Ngài cứ việc làm điều đó nếu muốn, nhưng ngài đừng quên nếu con không còn ở vị trí đó, thế giới ngầm và nhà Midovan sẽ có bộ dáng gì? Chào ngài!

Andy tức giận nhìn cánh cửa đóng lại mà không nói được gì. Ông đã quên từ khi mẹ của Rid mất, nó không còn nhìn ông bằng ánh mắt thân tình mà ngày càng rét lạnh. Ông thở dài đầy phiền muộn, nếu ngày đó ông đến sớm một chút, phải chẳng không có hoàn cảnh như bây giờ?

Chương 7: Giao thân

Mấy ngày đã trôi qua, cuộc sống của Hàn Diệp vô cùng thư thái trừ bỏ mỗi đêm cậu bị Rid hành xác nhét dương v*t giả vào người. Cho đến nay, không nghi ngờ gì đã gần với kích thước lớn nhất, mà cậu cũng không ngờ cơ thể mình có thể thích ứng với điều đó.

Hôm trước cậu được Rid cho phép ra ngoài đi dạo, cậu chụp được rất nhiều điều thú vị khiến hôm nay cậu vui cả ngày. Rid bước vào nhà đã được nghe Ros báo cáo hành tung của cậu, hắn thừa biết là cậu lại chung vô cái phòng tối tăm kia hì hục rửa ảnh...

-Bên Ary thế nào, dạo này trông nó yên phận nhỉ? — hắn lạnh nhạt hỏi.

-Cũng sắp đến trăng non, có vẻ hắn ta cũng đang chuẩn bị tinh thần đối phó, dù sao hắn ta cũng chỉ là bán thú nhân nên cũng không quá khó khăn hơn so với ngài.

-Hừ! Nó thì cả đời cũng chẳng được gì, mãi mãi vẫn chỉ là bán thú.

Ros do dự muốn nói gì đó mà không biết làm sao mở lời.

-Ros, ông theo ta từ khi còn bé, nếu không có ông cũng không có ta của ngày hôm nay, có việc gì ông cứ nói.

-Chủ nhân, tôi chỉ lo lắng cho kỳ động dục của ngài. Dù sao Hàn Diệp cũng chỉ là một nhân loại nhỏ bé, cậu ấy sẽ vượt qua nổi sự khủng khiếp của quá trình đó sao? Cậu ấy có thể sẽ chết mất mà ngài thì...

Ros không dám nói tiếp, ông không dám tưởng tượng nếu Hàn Diệp chết thì Rid sẽ trở thành bộ dáng gì.

Rid trầm mặc nghe ông nói, hơn ai hết hắn phải lo lắng cho cậu nhất, nhưng ngoài cậu ra, hắn chẳng muốn ai ở bên cạnh mình, đến hôm nay hắn đã không còn đường lui nữa.

-Simson đã đưa thuốc đến chưa?

-Đã đưa đến hôm qua, đủ dùng trong vài lần tới.

-Ông bảo ông ấy chuẩn bị thêm một số thuốc gây tê liệt loại mạnh nhất, nếu Hàn Diệp thật sự không được thì cứ bắn thuốc vào ta...

Ros sửng sốt, thì ra hắn đã nghĩ đến kết quả này, thà làm tổn thương bản thân cũng muốn bảo toàn mạng sống cho Hàn Diệp.

-Chủ nhân, như vậy thân thể ngài...

-Không sao, giữ mạng cậu ấy quan trọng hơn, ta không muốn một lần nữa đánh mất điều quý giá nhất với mình... Tối nay ta muốn cậu ấy, ông chuẩn bị giúp ta một bữa tối thật lãng mạn nhé...

-Vâng, tôi sẽ đi chuẩn bị ngay!

Ros giấu lo lắng vào lòng đi ra ngoài chuẩn bị, liệu Hàn Diệp có chấp nhận được con người thật sự của chủ nhân mà ở lại cho đến kì động dục không? Ông bắt gặp Hàn Diệp đang đi về phía này:

-Chào ông, Ros!

-Chào cậu, chủ nhân đang ở bên trong, cậu tìm ngài ấy à?

-Ừ...thì... - cậu mắc cỡ gật đầu. 

Ros mở cửa cho cậu vào rồi lui xuống.

Rid đang ngồi trên ghế xoay, quay lưng về phía cửa vào. Hàn Diệp nhìn lưng ghế đến thất thần, không hiểu sao cậu lại muốn gặp hắn. Cậu có ngờ đầu mình lại dễ dàng ở lại bên cạnh hắn, mỗi ngày cảm nhận được sự quan tâm được che dấu dưới vẻ ngoài lạnh lùng của hắn, cậu càng thêm luyến tiếc một ngày nào đó phải rời khỏi đây. Từ lúc sinh mệnh cậu chảy trong cuộc sống của hắn, có rất nhiều thứ cậu không hiểu nổi, cũng không dám tìm hiểu, vì cậu sợ một khi biết được, cậu không có can đảm tiếp tục ở lại bên cạnh hắn. Đúng, cậu trầm luân trong sự dịu dàng của hắn cũng sợ hãi phải đối mặt với sự thật này...

Thấy người tới vẫn đứng tại cửa không nhúc nhích, hắn khó chịu lên tiếng:

-Lại đây!

Hàn Diệp giật mình đi đến trước mặt hắn rồi bất ngờ bị kéo lại, đặt trên đùi hắn. Ánh mắt xanh sâu thẳm nhìn cậu chăm chú:

-Tại sao lại ngây ngốc ở cửa lâu vậy?

-Ha... bận suy nghĩ vài chuyện. Hôm nay anh về sớm vậy?

-Em không muốn tôi về sớm à? — hắn vuốt ve lưng cậu, lười nhác hỏi.

-Không... không phải!

-Hôm nay là một ngày đặc biệt, tôi muốn ở cạnh em nhiều hơn.

-Ân...ngày đặc biệt gì? — cậu tựa vào ngực hắn hỏi.

-Tối sẽ biết, bây giờ đi tắm cùng tôi nào.
-Á... - cậu kinh hô ôm chặt cổ hắn khi hắn đột nhiên đứng dậy, ôm cậu đi về phòng, Hàn Diệp đỏ mặt giấu vào ngực hắn.

Rid rất nhanh thoát ra quần áo của hai người, mỗi ngày đều làm việc này nên hắn rất thành thạo. Hắn cũng biết cơ thể Hàn Diệp đã được hắn dạy dỗ rất tốt, chỉ cần vài ba cái đụng chạm cũng có thể gợi lên phản ứng của cậu. Loài sói có độc chiếm dục rất mạnh, nên từ lần đầu tiên gặp cậu, hắn đã nung nấu ý định này, khiến cậu vì hắn mà thay đổi, vì hắn mà cơ thể lộ ra mị hoặc của bản thân. Nhìn nhân nhi đang xấu hổ trong ngực mình, tình dục hắn không báo trước cứ thế dâng lên. Rid nheo đôi mắt đã xanh thẩm hơn lại, kéo cậu đặt lên đùi mình. Hắn đã không còn đủ nhẫn nại để chờ tới trăng tròn, huống chi cho cậu nếm mùi tình dục là điều cần thiết.

Bàn tay với từng khớp xương rõ ràng xinh đẹp của Rid nhanh chóng tìm đến vật nhỏ giữa hai chân cậu, nó đã gắng gượng ngẩn đầu vì những đụng chạm ban nãy.

-Ân... Rid.. — cậu run rẩy muốn khép chân lại nhưng không thể.

-Xem ra đêm nay em cũng không quá vất vả.. — hắn cắn lên vành tai nhạy cảm của cậu, khe khẽ nói. Bàn tay vẫn liên tục đốt lửa, ngón trỏ đảo qua lổ nhỏ trên đầu dương v*t cậu khiến cậu thở dốc rên lên.

-Ân...a... đừng đụng...mà...

-Nó đâu có nói vậy nhỉ? — hắn tăng tốc độ chà sát, Hàn Diệp không chịu nổi khoái cảm dằn vặt, run rẩy bắn ra trên tay hắn.

-A...

Nhìn dịch trắng trong tay, đôi mắt hắn càng thêm âm trầm. Vật to lớn trước giờ vẫn ngủ say đã thức tỉnh, cọ vào mông Hàn Diệp khiến cậu sợ hãi co người lại, đôi chân vòng qua người hắn càng ép chặt, cậu vừa lo vừa sợ nhìn hắn. Nó không phải to bình thường đâu a, cậu không dám nghĩ đến nếu hắn cứ thế đi vào nơi đó của cậu, cậu sẽ có cảm giác gì...

-Cầm nó! — hắn khàn khàn kéo tay cậu xuống, đặt lên vật nóng muốn phỏng tay của mình.

Hàn Diệp nuốt nước bọt, bàn tay run rẩy chạm vào thứ to lớn đã đứng thẳng kia. Sự rung động từ bàn tay cậu truyền tới khiến hắn không kiềm chế được, dương v*t như lớn thêm một vòng. Hàn Diệp có thể cảm giác được từng mạch máu đang rung động bên trong nó. Hàn Diệp bắt chước động tác của Rid đưa đẩy hai bàn tay lên xuống, cảm nhận được hơi thở của Rid ngày một trầm trọng, cậu cũng cảm thấy cơ thể mình xôn xao trở lại.

-Ân... nhanh nữa lên... - hắn khàn khàn ra lệnh.

Hàn Diệp muốn khóc, bàn tay cậu thật mỏi mà vật trong tay vẫn chưa có dấu hiệu phun trào, chỉ càng lúc càng to hơn. Cậu chợt nghĩ, trước kia không biết Rid giải quyết dục vọng của hắn bằng cách nào, nghĩ đến bên ngoài hắn nuôi rất nhiều tình nhân giống cậu, cậu cảm thấy mất hết tinh thần... bàn tay cũng tự động mất tập trung.

-Em không tập trung! — hơi thở nóng bỏng phả vào tai cậu làm cậu giật mình, bàn tay bất chợt siết chặt khiến hắn rên lên, cậu hoảng hốt bỏ ra.

-A...xin... xin lỗi, em không cố ý...

Rid bất đắc dĩ nhìn cậu đang quýnh quáng cả lên, dục vọng gần tới đỉnh liền bị cậu một phát bóp chết, thật khiến hắn có xúc động một phát cắn chết cậu.

-Lạnh rồi, chúng ta ra ngoài! — hắn hậm hực đứng dậy đi ra, bỏ lại cậu vẫn đang luống cuống vì mắc lỗi.

-Rid... - cậu gọi theo, hoảng hốt đứng lên đi theo hắn. Hắn đang giận cậu sao?

Bên ngoài đã được Ros chuẩn bị một bàn đồ ăn thịnh soạn cùng nến lung linh, thêm một chai rượu vang lâu năm thượng hạng. Hàn Diệp ngẩn ngơ đứng tại chỗ, nhìn người đàn ông anh tuấn đã yên vị sẵn nơi đó chờ cậu, cậu cảm động muốn khóc.

-Này là...-Một buổi tối lãng mạn dưới ánh nến, em thích không?

-Th...thích! — cậu đỏ mặt hôn lên má hắn một cái rồi xấu hổ đến chỗ ngồi của mình.

Rid vô cùng bất ngờ bởi hành động của cậu nhưng cảm thấy vô cùng cao hứng, hắn không kiềm được khóe miệng bật cười càng khiến cậu mặt đỏ tai hồng.

-Nâng ly nào! — hắn nâng ly hướng cậu.

Hương rượu vang ngọt ngào khiến cậu chếch choáng, nếu không phải là mộng thì đây là bữa ăn hạnh phúc nhất từ khi cậu ra đời đến nay. Hai người có một bữa tối thật ngon, cậu uống cũng thật nhiều.

Cậu dùng đôi mắt mông lung vì say nhìn Rid:

-Cảm ơn anh...hôm nay thật vui...

-Em thích là được!

Cậu không nhận ra giọng nói của hắn đã nhuốm màu dục vọng. Hàn Diệp không biết bộ dáng cậu lúc này có bao nhiêu mê người: làn da trắng nõn đã phơn phớt hồng, áo choàng tắm trễ xuống lộ ra xương quai xanh và bờ vai gầy khiến cậu thêm mị hoặc. Rid cảm thấy dục vọng của hắn giây lát nữa sẽ đốt cháy tất cả nếu hắn không nhanh chóng chuẩn bị cho cậu.

Rid ôm cậu về giường, nhanh chóng thoát quần áo cậu, lộ ra thân hình thon dài khỏe mạnh vì rượu mà càng thêm thơm ngát. Hắn mở tủ đầu giường lấy ra một hộp nhỏ cùng một ống tiêm, đây là thuốc Simson đặc chế dành riêng cho cậu dùng trước khi cùng hắn quan hệ. Nó giúp cải thiện cơ thể cậu cũng như hỗ trợ giảm đau khi cậu tiếp nhận hắn. Rid nhanh chóng tiêm thuốc cho cậu, tuy Hàn Diệp say nhưng vẫn nhận biết được mọi thứ:

-Anh...đang làm thì vậy?

-Một thứ giúp ích cho em.

-Ân...nóng quá đi...

-Một lát sẽ hết... ngoan! — hắn dịu dàng trấn an cậu rồi thoát ly quần áo chính mình. Cậu mở to mắt say mê nhìn hắn, cậu muốn sờ lên cơ thể ấy.

Hàn Diệp không chống cự lại được sức quyến rũ của thân thể trước mắt, bàn tay tội ác của cậu cứ thế không cố kỵ sợ tới sờ lui trên cơ ngực hắn, thổn thức:

-Thật đẹp a... ( *^* sắp chết đến nơi còn mê trai!)

Rid mỉm cười hôn lên gương mặt cậu, mỗi một tất da thịt đều không bỏ qua, khi đầu lưỡi hắn hôn lên đóa thù du trước ngực cậu, Hàn Diệp nức nở vặn vẹo thân mình.

-Ân... đừng mút...hảo kỳ quái...a...

Cậu chống cự không được khoái cảm kỳ lạ cứ bủa vây lấy mình, như có như không ưỡn thân lên phối hợp với hắn, muốn được nhiều hơn nữa. Rid cũng không vắng vẻ cậu, toàn thân cao thấp đều liếm qua. Trong phòng vang lên tiếng thở dốc và rên rỉ vỡ vụn.

Sau khi đã thỏa mãn, Rid ngồi dậy chen vào giữa hai chân cậu, mạnh mẽ tách hai chân cậu ra, lộ ra tiểu huyệt phấn hồng đang không ngừng khép mở như mời mọc. Qua một thời gian được hắn chăm sóc mở rộng, cộng thêm tác dụng của thuốc, tiểu huyệt phấn nộn càng mê người chờ được khám phá...

Hắn lấy ít cao trên đầu ngón tay, khẽ xoa bên ngoài cửa vào, rồi mạnh lẽ nhấn vào. Hắn không cần quá cẩn trọng vì nơi đó của cậu đã quen thuộc với kích thước to lớn.

-Ân...đừng quấy...

-Cái miệng nhỏ của em lại nghĩ khác, hút thật chặt a...

Một lần đã có thể đi vào ba ngón tay, cậu cũng không có vẻ đau đớn nên hắn cũng an tâm đưa đẩy, trừu sáp vào bên trong cậu, tìm kiếm điểm mẫn cảm đem lại khoái cảm cho cậu.

-Ân...đừng...a..ha...

Nhìn dương v*t giữa hai chân cậu đã ngẩng đầu đứng thẳng, trên đỉnh còn chảy ra dịch trong suốt, tiểu huyệt lại càng mẩn cảm co rút mút chặt mấy ngón tay hắn, Rid thở phào rút tay ra, đem cậu lật úp lại.

-Rid... - cậu lẩm bẩm, thân thể dâng lên từng cơn nóng khiến cậu khó chịu, vô thức gọi tên người mà cậu tin nhất...

-Tôi đây...

Thấy cậu đã chuẩn bị tốt, hắn nâng dương v*t đã sắp nổ tung của mình lên, chạm vào cửa huyệt. Đỉnh đầu lo lớn đỏ sậm đã tiết không ít dịch giúp bôi trơn và gây tê. Hắn hít một hơi thật sâu, chậm rãi đẩy vào...

(H H ahhhhhhhhh...* quắn quéo*)

Chương 8: Cuồng hoan

Hàn Diệp bị đau đớn từ bên dưới làm tỉnh táo, cậu hít thở dồn dập quay đầu lại, thấy Rid đang đem quy đầu đỏ sậm cố đâm vào trong cậu khiến cậu hoảng sợ.

-Rid... đừng mà...em...em không được đâu... - cậu nức nở van xin.

-Em làm được, hít thở sâu và thả lỏng...

Rid cũng bị ép đến phát đau nhưng đã đi vào được một phần ba, hắn không còn đường lui lại. Người sói có một đặc điểm, một khi dương v*t đã tìm được nơi vào, dù ở dạng người hay dạng thú đều không thể tách ra được, cho đến khi dương v*t đã hoàn nhiệm vụ để lại t*ng trùng mới có thể tách ra. Nếu cường thế tách ra, người sói sẽ bạo thể mà chết còn người nhận cũng bị thương nghiêm trọng. Quá trình bắn tinh thường kéo dài khoảng một giờ.

-Ha...ư... đau quá... hu hu... không được đâu... - Hàn Diệp bật khóc, phía sau như bị xé rách khiến cậu đau đớn đến co giật cả người, không nén được sợ hãi bật khóc nức nở. Cậu có thể cả giác được quy đầu to lớn kia đang cường thế kéo căng tiểu huyệt của mình đến cực hạn, còn vào nữa cậu sẽ chết mất.

Rid thật sự đau lòng, hắn biết trước sẽ như thế này nên đã chuẩn bị cho cậu từ sớm nhưng vẫn thật sự quá sức với cậu. Hắn cố đình chỉ động tác để quy đầu có thế tiết ra nhiều dịch gây tê hơn, bàn tay hắn thì cố gắng khơi gợi khoái cảm trên thân thể cậu...

-Ân...híc... - khoái cảm nhỏ bé dần được thấp lên, cảm giác tê dại khiến cậu không còn quá đau đớn.

-Em ổn không?

-Ân... - cậu tội nghiệp nhìn hắn.

-Ngoan, nhịn một chút!

Hắn cũng không chần chờ nữa, nâng mông cậu lên, cố định thật chặc đâm mạnh vào.

-A...- đau đớn bén nhọn làm Hàn Diệp hét lên một tiếng, ngất đi.

Rid thở phào một hơi lau mồ hôi đã ướt đẫm trên trán, cuối người kiểm tra tiểu huyệt của cậu — không chảy máu. Nhìn cậu bất tỉnh mà tâm hắn chỉ tràn ngập thương tiếc cùng yêu thương. Hắn hôn lên trán cậu, thân dưới bắt đầu chậm rãi đưa đẩy, đâm vào rút ra, chậm rãi cọ sát từng tất bên trong cậu. Giờ phút này đối với hắn thật quý giá, hắn đã muốn cùng cậu kết hợp như thế này lâu rồi, cậu là của hắn, chỉ thuộc về mỗi hắn...

Rid chỉ cảm thấy từng giác quan của hắn đều bị đánh thức, dương v*t to lớn bị vách thịt bên trong chặt chẽ bao lấy, ngập trong sự ấm áp ôm chặt của cậu, nhiệt độ nóng cháy như muốn hòa tan hắn khiến hắn không nhịn được tăng tốc độ đâm rút.

Hàn Diệp bị từng đợt tê dại nảy sinh mà tỉnh, cậu vô thức rên rỉ. Khoái cảm mỏng manh len lỏi khắp cơ thể cậu, từng cái đâm vào rút ra của Rid như bật mở dây thần kinh cảm giác bên trong khiến dương v*t cậu lúc nãy vì đau mà xụi lơ giờ phút này rất có tinh thần mà đứng lên, đỉnh đầu chảy ra thật nhiều dịch trong suốt.

-Em tỉnh? 

-Ân...anh...ư...sâu quá... - cậu thở dốc đứt quãng nói.

-Còn đau không? — hắn thả chậm lại tốc độ, từng cái từng cái đều chuẩn xác đi vào tận cùng đâm vào điểm mẩn cảm bên trong.

-Ân...một chút...ư...đừng... đâm chỗ đó... sẽ bắn mất... - cậu run rẩy rên lên, mặt đỏ bừng liếc hắn.

Rid hôn lên lưng cậu, hắn thích cậu hút chặt lấy hắn, lưu luyến không muốn hắn rời xa lại như chờ không nổi mà muốn hắn đi vào. Đỉnh dương v*t không kiên nể ma sát lên điểm mẫn cảm đó liên tục, khiến cậu chịu không nổi hét lên, vách thịt bất chợt co rút mãnh liệt kẹp chặt dương v*t hắn khiến hắn sảng khoái hừ một tiếng.

-A...a...đừng... chịu không nổi....

Theo từng cú đâm vào chí mạng đó, Hàn Diệp không còn đủ tỉnh táo để nhận biết, dương v*t cậu càng thêm đứng thẳng, đỉnh đầu không ngừng tiết ra dịch thuận theo đó rơi xuống đệm giường.

-Rid...ha...ha... chạm em...không được...
-Hừ...ân...

Hắn không ngừng ma sát bên trong, khoái cảm kích thích không ngừng khiến dương v*t hắn cũng to thêm một vòng, dán chặt với tiểu huyệt không ngừng co rút của cậu.

-Ân...ư... cho em bắn... a...ha...

Cậu run rẩy toàn thân, bàn tay không nhịn được túm lấy dương v*t mình chà sát, kết hợp với sự đưa đẩy liên tục của hắn khiến cậu không chống đỡ nổi, co chặt thân thể hét lên, bắn ra, phun đầy trên đệm giường.

Thấy cậu đã cao trào, hắn cũng tạm dừng không động. Hàn Diệp hô hấp dồn dập, cả người yếu ớt nằm xụi lơ trên giường.

-Ổn không?

-Híc...em không được...mệt quá... - cậu mếu máo, cậu đã không còn sức lực mà thứ kia của hắn vẫn cương cứng như sắt, không có dấu hiệu nào là sắp bắn cả.

Hắn cười nhẹ, hôn lên khóe môi cậu, yêu thương thì thầm:

-Thì cho em nghỉ một chút, cái miệng bên dưới vẫn cắn rất chặt a...

Cậu đỏ mặt đánh lên ngực hắn, thì ra chuyện này cũng mất sức như vậy a. Cậu xoay người lại đối diện hắn, thấy hắn nhẫn đến khó chịu, cậu chợt thấy thương, nhỏ giọng nói:

-Anh...anh động đi...- tư thế này cậu có thể hoàn toàn thấy cơ thể hoàn mỹ của hắn, mái tóc trắng vì mồ hôi mà ẩm ướt càng gợi lên vẻ đẹp huyền bí của Rid, đôi mắt xanh đượm dục vọng càng khiến cậu say mê, thấy hắn như vậy, cậu thấy có mệt mỏi hơn nữa cũng đáng giá.

Rid tiếp tục động tác, đưa đẩy dương v*t thô to ra vào, khi rút ra ngoài gần hết mới đâm thật mạnh vào, va chạm vào điểm yếu ớt mẩn cảm bên trong.

-A...thật trướng...hô...hô...

Hô hấp phát ra càng nặng nề, tiếng thở dốc kìm nén, Rid dần dần mất đi khống chế mặc cho bản năng hoang dã chế ngự, dương v*t cương cứng dao động ở một tốc độ không tưởng làm Hàn Diệp thét chói tai. Mỗi lần đều hung hăng đâm vào tận gốc mang đến khoái cảm cực hạn.-A...chậm một chút... Rid...ha...nhanh quá...sẽ chết mất...

Hàn Diệp vừa thở dốc vừa cầu xin nhưng Rid đã lâm vào dục vọng hoàn toàn không nghe thấy, hắn chỉ biết phải đi vào sâu hơn nữa, đi đến tận cùng, chiếm lấy hoàn toàn vật nhỏ này.

-Hừ...

Hàn Diệp hoảng sợ nhìn đôi mắt xanh đã dần biến hồng của Rid, giống như dã thú đã kích phát bản năng tàn sát, đè nén sợ hãi gọi:

-Rid...ân... anh... anh làm sao vậy? — cậu muốn thoát nhưng lại không chống lại được sức mạnh của hắn, chỉ có thể bị động thừa nhận sự đâm rút điên cuồng của hắn. — a...đừng...mà...

-Grừ.... 

Rid bỗng nhiên đâm vào thật sâu rồi bất động, Hàn Diệp run rẩy bắn ra. Khi cậu tưởng mọi thứ đã chấm dứt thì thứ vẫn chôn trong cơ thể cậu bỗng trướng to lên, chèn ép bên trong thật đau đớn.

-A...Rid...đau quá...thả em ra...

Đỉnh đầu dương v*t của Rid xuất hiện một cái xúc tua có móc câu, cắm chặt vào vách thịt bên trong tiểu huyệt Hàn Diệp, đau đớn cùng cực cùng sự sợ hãi khiến cậu khóc thét, van xin hắn:

-Rid... Rid... đừng mà... đau quá... lấy thứ đó ra...

Nghe tiếng khóc của cậu khiến hắn tỉnh táo lại, hắn đau lòng nâng cậu lên ôm vào ngực, nhẹ giọng an ủi.

-Hàn Diệp, đừng sợ! Nhịn một lát là xong rồi... ngoan...

Cậu nằm trong lòng ngực hắn nức nở, cảm giác được đầu thứ đó phình lên rồi bắn từng đợt nóng cháy vào bên trong cậu khiến cậu run rẩy nức nở lớn hơn. Rid bình ổn hô hấp của mình, vẫn vừa vuốt ve cậu chờ đợi quá trình bắn tinh kết thúc. Một lúc sau, móc câu tự động buông vách thịt ra, thu trở lại bên trong dương v*t hắn, dương v*t hắn cũng thu lại kích thước bình thường rồi trượt ra ngoài.

-Ngoan, đều xong rồi!

-Ân...đó... đó là cái gì? — cậu mắt đỏ hồng thúc thích nhìn hắn, mang theo cả sợ hãi lẫn nghi hoặc to lớn.

Hắn hôn lên trán cậu, im lặng một lúc lâu mới mở miệng nói:

-Cơ chế sinh dục giúp bọn anh có thể tuyệt đối lưu lại t*ng trùng vào cơ thể bạn tình, giúp cuộc làm tình không bị gián đoạn...

-Tại sao anh lại có...hức? — cậu như lọt vào sương mù, mờ mịt hỏi.

Rid nhìn vào mắt cậu thật sâu, che đi một chút lo lắng trong đáy mắt...

-Tôi không phải người giống bọn em...

Rid không nói gì thêm nữa mà ôm chặt cậu ngã xuống giường, nhắm mắt lại. Hàn Diệp vẫn bấn loạn mãi về câu nói của hắn nhưng vì quá mệt, một lúc sau cậu đã thiếp đi. Cậu không biết Rid mở mắt ra nhìn cậu ngủ cả đêm, đôi mắt hắn ẩn chứa yêu thương không hề che dấu. Định mệnh đã buột hắn vào cậu mất rồi... nếu thật sự cậu ra đi... có lẽ hắn sẽ như trước đến hết đời này...

Chương 9: Hé lộ bí mật — kỳ động dục 1

Ánh nắng le lói vào căn phòng vẫn còn thoang thoảng dấu vết tình dục, Hàn Diệp cựa mình thức giấc. Đập vào mắt cậu là bộ ngực màu đồng rộng lớn đang đều đều hô hấp. Nhớ đến sự kiện tối qua, nội tâm cậu đấu tranh mãnh liệt. Rid nói rằng hắn không phải người vậy hắn là ai? Những thứ mà cậu trải qua giống như một giấc mơ kinh dị với những điều không tưởng.

Hàn Diệp khẽ thở dài, cậu không muốn nghĩ nữa. Cậu động đậy thân mình muốn ngồi dậy nhưng thân thể kháng nghị bởi những cơn đau âm ỉ khiến cậu không nhịn được rên lên.

Rid giật mình tỉnh ngủ, nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Hàn Diệp đủ hiểu xảy ra chuyện gì.

-Chào buổi sáng! — hắn khàn khàn nói.

-Chào...anh! — cậu không dám nhúc nhích, miễn cưỡng đáp lại.

Đôi mắt Rid trở nên u ám, đáy máy lóe qua chút thất vọng mà hắn không biết.

-Em sợ tôi?

Hàn Diệp cứng người lại, im lặng suy nghĩ nên đáp lại như thế nào nhưng sự im lặng của cậu lại khiến Rid hiểu theo nghĩa khác: Cậu sợ hắn!.

Hắn điều chỉnh lại sự thất vọng đang lan tràn trong đáy lòng, lạnh nhạt nhìn cậu một cái rồi trở mình ngồi dậy.

-Em nghỉ ngơi thêm đi, một lát Ros sẽ vào xem em. Hôm nay em có thể đi đâu tùy thích.

-Rid... - cậu cảm thấy thật khó chịu.

Rid không đáp lại cậu mà khoát áo choàng lên, đi ra khỏi phòng. Hắn không muốn tiếp tục nhìn cậu để mà chuốt lấy buồn bực.

Hàn Diệp khổ sở muốn gọi lại nhưng cậu không lên tiếng được, có gì đó trong lòng cứ ngăn không cho cậu níu kéo. Cậu sợ Rid, sợ phải một lần nữa đối diện với con quái vật tối hôm qua, nhưng tại sao cậu lại cảm thấy khó chịu đến vậy! Dường như cái đau của thể xác không bằng sự lạnh lẽo xung quanh cậu lúc này.

Ros mở cửa tiến vào, thấy gương mặt u tối của chủ nhân sáng nay cùng sự ủ rủ của Hàn Diệp lúc này ông cũng đại khái nắm được tình hình. Ông rót cho cậu một tách trà rồi nói:

-Cậu vẫn ổn chứ?

-A...vâng! Rid... anh ấy...

Ros thở dài:

-Tối hôm qua chủ nhân và cậu đã xác lập quan hệ bạn tình chính thức?! Và hôm nay cậu đã tỏ ra sợ hãi với ngài ấy?

-Tôi...

-Hàn Diệp à, thứ lỗi cho lão già này nhiều chuyện, chứ việc chủ nhân quyết định chọn cậu làm bạn tình đã trái với quy định của gia tộc trước nay, tôi cũng không hiểu ở cậu có gì hấp dẫn ngài ấy, nhưng ngài ấy đã chọn cậu nên tôi tôn trọng điều đó. Nói về cậu, cậu là người đầu tiên chủ nhân cho ở trong lâu đài này từ khi mẹ ngài ấy mất, ngài ấy thậm chí đã nghĩ đến việc bảo vệ cậu an toàn kể cả làm hại bản thân mình. Cậu thấy chủ nhân đối với cậu như thế có đáng sợ hãi hay không? Cậu tự suy ngẫm lại đi! Tôi sẽ đem bữa trưa lên cho cậu.

-Anh ấy... đâu rồi?-Chủ nhân đã  ra ngoài, có lẽ hôm nay ngài ấy không có tâm trạng trở  về. Một lát tôi sẽ đem lên một số tài liệu có thể giải quyết thắc mắc của cậu.

Hàn Diệp rối bời tâm tư nhìn Ros ra ngoài, có thật sự là cậu đã nghĩ quá vấn đề hay không? Rid không đáng sợ như những gì cậu thấy? Thật ra hắn rất dịu dàng, chỉ là lúc này cậu chưa chấp nhận được sự thật mà thôi.

Rid ngồi tựa vào chiếc ghế xoay trong phòng làm việc, hắn vẫn ở trong lâu đài, chỉ là lúc này hắn không muốn gặp cậu. Phải chăng hắn đã sai khi ép cậu ở bên mình trong khi cậu không biết gì về hắn, gia tộc hắn? Hắn biết mình không nên trách cậu, cậu chỉ là một nhân loại nhỏ bé mỏng manh trước những người như hắn. Nhưng hắn muốn cậu, điều đó cứ ăn mòn tâm trí hắn kể từ khi trông thấy cậu. Hắn không thích cậu nhìn hắn đầy sợ hãi như vậy, né tránh tiếp xúc với hắn dù hắn chỉ muốn chạm vào cậu một chút. Hắn đã sai sao? Khi trái tim đã lỡ thích cậu mất rồi...

Nhớ đến sự kinh hoàng đêm qua của cậu, hắn chợt nhục chí, hoang mang... Chỉ mới là khởi đầu mà cậu đã như thế, nếu kỳ động dục đến, phải chăng cậu sẽ bỏ chạy hoặc tìm cách chết đi để né tránh hắn? Phải biết rằng kỳ động dục đến, hắn sẽ không còn là chính mình...

-Chủ nhân!

-Cậu ấy sao rồi?

-Đã ăn và ngủ tiếp! Ngài thực sự muốn tôi đưa những tài liệu này cho Hàn Diệp?

-Cậu ấy biết thì tốt hơn! Nếu cậu ấy...muốn rời khỏi đây, ông cứ an bày mọi thứ, nhất là sự an toàn của cậu ấy.

-Nhưng...kỳ động dục của ngài...

-Như những năm trước đi, không sao đâu...chịu đựng mãi cũng quen...

-Haiz...ngài đâu cần cố chấp như vậy, tôi có thể đến nhà Midovan hoặc tìm một ai đó khác cho ngài...
Rid trầm trầm nói:

-Ros, ông phải biết rằng dã tâm của gia tộc Midovan không còn nhỏ hẹp trong cái lồng của họ nữa, một lúc nào đó nó sẽ bùng nổ. Từ cái chết của mẹ ta, đủ biết họ sẽ không từ bỏ dã tâm đưa hậu duệ do gia tộc họ sinh lên cầm quyền. Ông nghĩ thế giới ngầm sẽ như thế nào nếu Ary lên ngôi? Ta sẽ không phạm sai lầm giống cha, sẽ không để một con dao hai lưỡi bên cạnh mình.

Ros thở dài, ông nào quên cái chết của phu nhân để lại trong lòng Rid một vực sâu tăm tối, nếu năm đó không phải ông liều mình báo tin, có lẽ Rid cũng không còn ngồi đây lúc này.

-Tôi biết rồi...

Khi Hàn Diệp tỉnh lại lần nữa đã là chập tối. Trong phòng đã được thấp lên những ngọn đèn ngủ mờ ảo. Cậu thở dài, cậu cảm thấy thời gian dường như thật dài khi không có Rid bên cạnh. Cậu với tay lên tủ đầu giường, muốn tìm chiếc đồng hồ nhỏ nhưng lại chạm vào một tập giấy, cậu nhíu mày cầm lên xem rồi chợt mở to mắt, bật dậy như lò xo.

-Đây...đây là...

Hình ảnh cậu nhìn thấy là một dáng người lông lá đầy mình, bốn chi đều có móng vuốt nhọn, cái mõm dài với răng nanh, trên đầu có hai cái tai nhọn, vừa giống chó lại vừa giống sói, thật khiến người ta khiếp sợ.

Bàn tay cậu run rẩy lật giở từng trang giấy, từng tờ từng tờ như càng xoáy sâu vào nỗi sợ hãi trong lòng cậu, những gì mà cậu được xem đã vượt qua những gì khoa học có thể chứng mình — người sói, một sinh vật mà cậu cứ tưởng chỉ được xem trên phim ảnh thì ra thực sự tồn tại. Bên trong này có đầy đủ hình ảnh minh họa, tập tính sống cũng như chu kì sinh sản của họ. Hàn Diệp khiếp sợ nhìn bức ảnh chụp cận cảnh bộ phận sinh dục của một người sói trưởng thành cùng giải thích bên dưới: (những gì bạn được đọc bên dưới chỉ là hư cấu).

-"Khi dương v*t đã đi vào cơ thể vật cái thì không thể tách ra, cho đến khi cơ chế sinh dục hình móc câu hoàn thành nhiệm vụ truyền tải tinh dịch của mình. Móc câu sẽ bám chặt vào thành trong của sinh vật cái sau đó phun tinh, quá trình này thường mất rất nhiều thời gian tùy thuộc vào sức mạnh của người sói trưởng trành...", trời ạ... Rid...Rid là người sói...

Cậu há hốc mồm không thốt nên lời, người đàn ông mỗi đêm vẫn nằm bên cạnh cậu lại là sinh vật hoang dã này. Cậu nén lại sợ hãi đọc tiếp, một dòng được tô đậm làm cậu chú ý.

-Kỳ động dục...- cậu nhớ mấy hôm trước Rid có đề cập đến khái niệm này, cậu nhớ không lầm thì ba ngày nữa sẽ đến trăng tròn cũng là lúc kỳ động dục bắt đầu. — "Trong kỳ động dục, người sói sẽ hóa thú: bán thú hoặc thú. Ở kỳ này, tính dục sẽ tăng cao theo thời gian, người sói sẽ tìm bạn tình cùng họ giao hợp trong suốt thời gian đó. Trong quá trình đó, bộ phận sinh dục sẽ không rời khỏi bạn tình của họ cho đến khi quá trình bắn tinh kết thúc. Dã tính của người sói cũng sẽ hoàn toàn bộc lộ nên sẽ rất tàn nhẫn, có thể gây hại đến bạn tình. Người sói nếu không có bạn tình để trải qua kỳ động dục, thời gian kéo dài sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng...".

Hàn Diệp giống như bị nhốt trong hầm băng, cái lạnh như bao trùm lấy cậu khiến cậu không thể nào nhúc nhích. Rid sẽ hóa thú và giao phối cùng cậu? Rid sẽ giết chết cậu? không được, cậu phải rời khỏi đây, cậu không muốn làm bạn tình của hắn, cậu không muốn dính vào việc phức tạp này...

Hàn Diệp tung chăn, mở tủ lấy quần áo. Chuyện này quá sức cậu có thể tiếp nhận, cậu chỉ muốn làm người bình thường thôi... Hàn Diệp rơi nước mắt...

Cửa phòng bật mở Rid cao lớn đứng nơi đó nhìn cậu loay hoay với quần áo, cảm xúc rét lạnh như bao trùm toàn thân hắn. Đôi mắt xanh xinh đẹp trở nên u tối được che dấu dưới mái tóc trắng. Hắn nghe mình hỏi, giọng thật xa xôi:

-Em muốn đi?

Hàn Diệp dừng động tác trong tay lại, không quay đầu nhìn hắn, do dự đáp: - Phải...

Rid xoay người ra cửa, bỏ lại một câu:

-Ros sẽ đưa em ra sân bay! — dừng lại một chút: - Hàn Diệp... tạm biệt!

Hàn Diệp ngẩng đầu nhìn bóng hắn khuất sau cánh cửa, tim chợt đau đến chết lặng. Bóng lưng ấy thật cô độc biết bao, cậu có ao ước được ôm chầm lấy nó xoa dịu đi sự cứng ngắt trên đôi vai kia...nhưng cậu sợ hãi. Cậu sợ mình sẽ không đi được nữa. Cuộc sống của Rid quá phức tạp mà cậu thì không muốn cuộc sống tự do của mình bị xáo trộn vì nó. Có lẽ cậu bị hắn hấp dẫn nhưng không đủ yêu để chấp nhận sự thật hắn không phải con người...rời đi có lẽ sẽ tốt hơn, cậu tự nhủ.

Chương 10: Quyết định — kỳ động dục 2

Hàn Diệp được Ros đưa ra sân bay, ông chẳng nói thêm gì ngoài câu: "Chúc cậu lên đường bình an!". Giờ phút này trong đầu cậu rối bời, Rid sẽ như thế nào? Cậu ra đi có ảnh hưởng gì đến kỳ động dục sắp tới không?

Hàn Diệp ngồi thẫn thờ ở sân bay, cậu suy nghĩ về cuộc sống đã trải qua với Rid, với những cảm xúc khoái hoạt mà dục vọng đem tới. Rid luôn cho cậu những gì tốt nhất, còn cậu thì sao? Cậu trốn chạy khỏi con người thật của mình, sự sợ hãi khiến cậu bất cần mà ra đi... Cậu biết Rid bị cậu tổn thương, bị sự né tránh của cậu làm đau đớn nhưng vẫn quyết định tôn trọng sự lựa chọn của cậu, để cậu ra đi...

Hàn Diệp thở dài, cậu không muốn đi nữa, dù sắp tới có đáng sợ như thế nào cậu cũng phải đối mặt. Lấy lại sự lạc quan của mình, cậu xách hành lí lên định quay trở lại thì trước mắt tối sầm, ngất đi...

Rid nhốt mình trong tầng hầm, đêm nay là ngày trăng tròn đầu tiên, dục vọng của hắn sẽ không quá mãnh liệt. Hắn không nhớ mình đã tiêu tốn bao nhiêu sức mạnh sinh mệnh để chống chọi dục vọng giống loài mà mỗi một kỳ trăng hắn phải trải qua... Đến khi gặp Hàn Diệp, hắn cứ nghĩ mình sẽ tìm được nơi ký thác sinh mệnh, trông chờ vào đêm trăng tròn đầu tiên để đối diện với dục vọng của mình, chiếm lấy cậu ấy, đem hậu duệ của mình ký thác lên thân thể cậu, giống như tình yêu của hắn, nhưng cậu vẫn đi và hắn muốn tôn trọng điều đó...

Tầng hầm này được xây vô cùng kiên cố để khi hắn hóa thú, mất đi nhân tính cũng sẽ không thoát được ra ngoài. Bên trong đặt một chiếc giường lớn, một hồ nước cùng thức ăn, hắn có thể duy trì sự sống trong một khoảng thời gian dài. Rid ngồi tựa vào vách tường, trong không gian yên tĩnh này, hắn có thể cảm nhận được sự lôi kéo của thiên nhiên. Bên ngoài trời đã dần tối, bóng trăng tròn vằn vặt lộ ra sau án mây...

Rid gầm gừ, cả thân hình to lớn run rẩy dữ dội, đôi mắt xanh bổng hóa đỏ. Cả cơ thể bắt đầu nhanh chóng chuyển đổi, móng vuốt, nanh, đuôi lông... Quần áo hắn rách toạc thành từng mảnh, hắn hét lên một tiếng vang dội khắp cả căn phòng, dục vọng gào thét, đau đớn quấn thân nhưng hắn không thể làm gì khác ngoài nhốt bản thân vô đây, chờ đợi sự dày vò...

Ros yên lặng đứng bên ngoài cửa, ông đã chứng kiến cảnh này không biết bao nhiêu lần, nhìn Rid như thế, ông cũng đau lòng khôn siết, nhưng liệu hắn có thể cầm cự điều này được bao lâu... Ros lặng lẽ  thở dài, ông cứ ngỡ Hàn Diệp có thể thay đổi được cục diện trước mắt, cuối cùng cậu vẫn lựa chọn ra đi...

Tầng hầm tối tăm cứ vang vọng mãi tiếng gào thét và gầm gừ của dã thú... vang mãi vang mãi trong đêm tĩnh lặng cô liêu.

Hàn Diệp bị cơn ác mộng đánh thức, tiếng gào thét đó như cứa vào tim cậu từng vết sâu rỉ máu, đó là giọng của Rid, hắn đang bị tra tấn bởi kì động dục sao?

-A, cậu đã tỉnh! Tôi đi gọi bác sĩ. — một cô y tá mừng rỡ nói.

-Tôi... - lúc này cậu mới phát hiện mình đang ở bệnh viện. Bác sĩ hiền hòa chẳng bao lâu đã xuất hiện, ông ta kiểm tra cơ thể cậu rồi nói.

-Mọi thứ đã ổn định, cậu có thể làm thủ tục xuất viện bất cứ lúc nào.

-Tôi bị làm sao thế?

-Cậu có tiêm vắc xin gì hay không? Cậu bị ngất do tác dụng của thuốc, sau khi truyền dịch đã trở lại bình thường.

Hàn Diệp nhớ đến đêm hôm đó Rid đã tiên vào cơ thể cậu một ống gì đó, nhưng vẫn giả bộ nói:

-Chắc là vắc xin ngừa viêm não!-Vậy thì không sao!...

Bác sĩ còn nói điều gì đó mà cậu hoàn toàn không nghe thấy. Nhìn ánh trăng tròn vành vạnh ngoài cửa sổ, lòng cậu nóng như lửa đốt. Chờ mọi người đi ra hết, cậu vội vã làm thủ tục xuất viện rồi một đường lên xe trở lại lâu đài. Rid... Rid của cậu đang gào thét...

Ros vô cùng giật mình khi thấy Hàn Diệp đứng ngay trước cổng, cậu có vẻ rất sốt ruột, thấy cổng mở ra là cắm đầu chạy vào. Ông mở cửa sẳn chờ cậu.

-Ros... Rid ở đâu? — cậu thở hổn hển hỏi ông.

-Chủ nhân... - ông thở dài.

-Anh ấy làm sao? — cậu lo lắng vội hỏi.

-Cậu đi theo tôi!

Ros dẫn đường Hàn Diệp vào sâu trong lâu đài, mở một cánh cửa dẫn xuống tầng hầm. Cậu nghe thấy tiếng gầm gừ trong đau đớn kìm nén phía bên kia cánh cửa, cậu run rẩy bước lại gần đưa mắt nhìn vào trong...

Một con sói to gần 2 mét đang lăn lộn giữa căn phòng rối loạn, bộ lông trắng muốt của nó đã lấm lem không ít vết máu, đôi mắt xanh quen thuộc mà cậu vẫn thấy lúc này đỏ oạch đầy tơ máu. Cậu nghe mình hỏi:-Bao lâu rồi?

-Đã ba ngày! — Ros trầm mặc đáp.

Ba ngày, thời gian dục vọng giày vò con người đó nhất, Rid làm sao có thể trải qua ngần ấy thời gian...

-Tại sao không giúp anh ấy? Tại sao không tìm bạn tình khác? — Cậu nói như hét lên, muốn áp chế sự sợ hãi và rối rắm trong lòng mình.

-Chủ nhân không muốn ai khác làm bạn tình ngoài cậu!

-Vậy anh ấy cứ mặc kệ như thế trải qua ngần ấy năm?

Ros trầm mặc thừa nhận. Hàn Diệp lau nước mắt trên mặt, hít sâu một hơi, quay người bước ra khỏi tầng hầm. Ros thấy cậu quay ra thì vô cùng thất vọng, dù vậy vẫn đi theo Hàn Diệp.

Ông thấy cậu đi như bay về phòng ngủ, mở toan tủ đầu giường lấy ra hộp cao cùng hơn chục ống tiêm trong đấy. Ông hoảng sợ ngăn cậu lại:

-Cậu muốn làm gì?

-Cứu anh ấy! — Hàn Diệp né ông, vội vã ghim từng ống thuốc vào cơ thể mình trước sự ngỡ ngàng của Ros, sau đó lại chạy như bay trở lại tầng hầm khóa trái cửa nhốt Ros bên ngoài.

-Hàn Diệp, mở cửa! Như vậy rất nguy hiểm, cậu sẽ chết đó, mở cửa ngay.

Hàn Diệp bỏ ngoài tai tất cả, dường như mọi sợ hãi đắn đo theo từng tiếng gầm gừ của Rid bay đi đâu mất, cậu chỉ có thôi thúc mau vào đó cứu lấy Rid, xoa dịu tình yêu của cậu...

Hàn Diệp nhanh chóng cởi quần áo, toàn thân trần trụi ngồi vào chiếcđều  ghế duy nhất trong phòng, lấy ra hộp cao mà Rid hay dùng cho cậu, tự mình mở rộng...

-Ân... - tiểu huyệt bé nhỏ dưới sự xâm nhập của cậu dần dần có phản ứng, tự động tiết ra dịch ruột, mềm mại co thắt. Khi đã có thể chứa được năm ngón tay, cậu rút tay ra, hít thật sâu mở cửa  bước vào...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau