MÊ HOẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Mê hoặc - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Chân ái — kỳ động dục 3

Rid mở đôi mắt đỏ bừng nhìn người vừa bước vào cửa, dục vọng trong cơ thể cứ điên cuồng tàn phá tâm trí hắn. Hàn Diệp toàn thân xích lõa đứng yên ngay cửa, cả  thân hình run rẩy không dừng được đủ biết cậu sợ hãi như thế nào.

-R...Rid...em... là Hàn Diệp đây...

-Grừ... grừ...

Hơi thở thơm ngát tỏa ra từ thân thể cậu khiến dương v*t to lớn dưới thân hắn càng thêm dữ tợn, đỉnh đầu đỏ sậm rỉ ra từng giọt chất nhầy sền sệch, rơi trên mặt đất, hơi thở hắn hồng hộc phả ra, toàn thân căng cứng như dây cung.

Hàn Diệp bước từng bước run rẩy về phía hắn, đứng trước mặt dã thú đã mất đi tính người, cậu chỉ biết làm theo bản năng muốn giúp đỡ người đàn ông cậu yêu. Cậu dang rộng đôi tay, nhắm mắt lại, miệng thì thào...

-Rid... đến đây đi...

Rid gầm lên một tiếng, đôi chân trước vồ lấy cậu đè trên mặt đất, tiếng gầm gừ phát ra liên hồi hòa cùng hơi thở nặng nhọc vì dục vọng của hắn khiến Hàn Diệp càng run lợi hại. Cậu cố gắng nâng thân thể vì sức mạnh của hắn mà trở nên đau đớn, bên dưới cố gắng cọ sát vào quy đầu còn to gấp mất lần lúc bình thường của Rid, hướng dẫn người tình to lớn của cậu có thể tìm đúng đường. dương v*t  bị bao phủ bởi lớp lông tơ mịn của Rid do không tìm được nơi phát tiết mà khiến hắn càng trở nên thô bạo, lung tung cọ sát đùi Hàn Diệp khiến làn da cậu như bị phỏng mà đỏ hết lên.

-Rid... bình tĩnh...Rid... - cậu run giọng trấn an hắn.

Dường như nghe được tiếng cậu, con sói to tạm dừng động tác, chầm chầm nhìn vào mắt cậu. Hàn Diệp với tay chạm vào dương v*t đã đau đớn cùng cực kia, đôi chân cậu mở rộng vòng qua thân hình to lớn của hắn, đem đỉnh đầu đỏ sẽ vẫn không ngừng rỉ dịch để ngay cửa tiểu huyệt, nhẹ nói:

-Rid... anh đến...

Con sói to gầm lên một tiếng, thân dưới mãnh liệt đẩy tới, đỉnh quy đầu xé rách miệng huyệt cường thế xông vào.

-Á...- Hàn Diệp hét lên một tiếng vô cùng thảm thiết, trước mắt cậu tối sầm. 

Cơn đau bén nhọn như nghiền nát tâm trí cậu khiến cậu mê mang. Rid như tìm được thiên đường của mình, thân dưới điên cuồng đâm vào, dương v*t to lớn mang theo máu tươi từng cái từng cái đâm vào rút ra tiểu huyệt đã không còn nhìn ra được hình dạng của người dưới thân.

-Grừ... ư...grừ...hộc... hộc...

Hàn Diệp bị đau đớn đánh tỉnh, thân thể cậu bây giờ chẳng khác gì một con búp bê mặc người chà đạp, trên thân thể từng vết thâm tím xanh đỏ rợn người hiện lên dày đặc, thân dưới đã không còn cảm giác. Dù đã mở rộng thật tốt nhưng cậu cũng không chịu nổi một cú đâm của Rid. Giờ phút này chỉ có ý thức còn chút tỉnh táo giúp cậu có sự sống. Cậu thì thào với tay chạm vào cái đầu to lớn của con vật phía trên mình.

-Rid... nghỉ một chút... được không...em...sắp không...được rồi...

Cái chạm nhẹ của cậu như phép màu kéo lại lí trí hắn, Rid đưa đôi mắt vẫn chưa giảm dục vọng nhìn cậu, thân dưới giảm từ từ động tác rồi dừng hẳn, dương v*t vẫn chôn sâu trong tiểu huyệt máu me đầm đìa.

Hàn Diệp mỉm cười yếu ớt:

-Em...nghỉ một chút nhé...

Cậu ngất, tâm trí Rid như bị cái gì đó đâm sâu vào, đau nhức kinh khủng. Hắn gầm lên một tiếng bén nhọn rồi hoàn toàn tỉnh táo. Mùi máu tươi gay mũi tràn ngập khắp phòng, nhìn người dưới thân đã bị hắn dày vò không ra hình dáng, hắn thấy trái tim mình như bị ai cắt xẻo, từ cổ họng hắn phát ra tiếng nói trầm trầm:

-Hàn...Diệp...

-Hàn Diệp...Hàn Diệp...

Hàn Diệp tỉnh dậy một lần nữa, sự mệt mỏi trong cơ thể đã thuyên giảm không ít. Cậu thấy mình đang nằm trên đệm giường mềm mại, thân dưới đang được Rid ân cần liếm láp, mang đến một sự tê dại rõ ràng.

-Rid...ân... nước...

-Hàn Diệp...

-Anh... nói được sao?

-Xin lỗi, khiến em ra nông nỗi này...

Cậu khẽ mỉm cười:

-Không sao...

-Em... tự uống nước được không? Anh không cầm được... - hắn rầu rỉ nói.

-À...nhưng em không di chuyển được...

-Ôm chặt anh...
Hàn Diệp ôm chặt thân hình đầy lông của Rid, hắn chậm rãi bước đến hồ nước bên kia, mỗi bước đi lại khiến dương v*t bên trong cậu cọ sát khiến cậu rên lên đau đớn. Tới bên hồ nước, Rid chậm rãi ngồi xuống. Một chút chuyển động lại khiến tình dục vừa bình ổn của hắn có xu hướng tăng trở lại...

-Grừ... - hắn nén tiếng gầm gừ.

-Xong rồi... anh cũng uống đi...

Hắn nghe lời cạu, muốn dùng nước làm dịu dục vọng vừa tỉnh lại. Hàn Diệp có thể cảm nhận được từng mạch máu đang rần rần chảy trên cái vật to lớn chôn trong cơ thể cậu, bên ngoài trời đã dần sáng, bầu trời ửng một màu hồng tuyệt đẹp...

-Trời sáng...

-Ừ, em có thế ngủ đến khi trăng lại lên...

-Ân...

Cậu lại túm chặt mớ lông xù xì trên người Rid, để hắn mang cậu trở về giường. Cậu nằm trong ngực hắn, dán sát cơ thể mình vào thân mình thon dài của Rid, trầm trầm tìm vào giấc ngủ, không biết rằng số thuốc cậu tiêm vào cơ thể đang phát huy tác dụng vô địch của nó — chữa trị các vết thương. Rid cũng mệt mỏi nhắm đôi mắt đỏ ngầu lại, nghỉ ngơi chờ trăng lên.

Hai ngày sau đó, mỗi đêm Hàn Diệp đều bị tra tấn bởi dục vọng to lớn của Rid, cậu cũng dần quen với những cơn đau chết lặng đó. Tối làm sáng ngủ, nhưng cơ thể cậu cũng không quá tàn tạ, bởi khi ngủ, tác dụng của thuốc sẽ phát huy, giảm bớt đau đớn và tổn thương.

Rid thở hắc ra, đêm nay là đêm thứ sáu hắn ở trong này, dục vọng không còn quá mãnh liệt. Cơ thể Hàn Diệp đã có thể tiếp nhận hắn mà không quá đau đớn. Đã ba ngày bốn đêm họ dính chặt lấy nhau, nhìn gương mặt tái nhợt và thân hình đã gầy không ít của cậu, hắn thấy tim mình càng đau hơn.

-Ân...Rid... - Hàn Diệp mở màng mở mắt.

-Anh đây...

-Bây giờ là lúc nào?

-Trăng sắp lên...có lẽ đêm nay sẽ kết thúc...

-Ân...

-Hàn Diệp...tại sao lại trở về?

Hàn Diệp im lặng một lúc lâu mới nói:

-Không nỡ...

-Rời xa anh?-Đúng vậy...em không muốn anh chết!

-Anh sẽ không chết!

-Lâu ngày sẽ chết!

-Em thật khờ...

Cậu ôm chặt lấy hắn:

-Rid...xin lỗi...

-Ngốc quá, em nào có lỗi...

-Em sẽ không rời xa anh nữa...

-ừ, tùy em! — hắn nhẹ giọng nói.

Cậu nhíu mày:

-Anh không tin em?

-Anh tin em... nhưng bên anh rất khổ sở, em đủ sức sao? Với lại, anh không muốn em hối hận...

-Đủ mà, em không hối hận đâu...

-Ừ...Hàn Diệp à...

-Vâng?

-Trăng lên rồi...

Cậu cảm thấy vật đang nằm bên trong mình trướng to lên gấp đôi, kéo căng vách thịt đã quá đổi mỏng manh của cậu.

-Ân...Rid...đau quá...

-Ráng...grừ...nhịn....

Rid thở dốc nặng nề, hắn chống bốn chân xuống đệm giường, nâng thân dưới dùng sức đâm mạnh vào tiểu huyệt cậu, động tác vô cùng thô bạo.

-A...Rid...em...ha...

Đôi mắt hắn đỏ bừng lên tia dục vọng cần được thỏa mãn, dương v*t cắm trong cơ thể cậu như tìm đường phát tiết mà xỏ xuyên kịch liệt, ma sát vách thịt bên trong rướm máu.

-A...a...Rid... - Hàn Diệp chỉ biết gọi tên hắn, dường như cái tên đó tiếp thêm cho cậu sức mạnh để chịu đựng sự thô bạo của Rid, ngất đi rồi tỉnh, tỉnh rồi ngất cho đến gần sáng, khi những vệt sáng ửng lên ngoài cửa sổ, Rid mới tăng tốc độ đâm rút bên trong, sau đó bất động. dương v*t to lớn thật sâu bên trong mở ra móc câu cắn chặt vào vách thịt, từng dòng tinh dịch tiếp đó phun ra liên tục, lấp đầy không gian chật hẹp bên trong.

-Ân...Rid...nhiều...nhiều quá... nóng nữa...

-Ân...sắp xong rồi... - hắn liếm đôi môi khô nứt nẻ của cậu, trấn an: - rồi sẽ có một sinh mệnh được sinh ra...

-Ân...em bé sao? — cậu mơ màng hỏi.

-Ừ, con của chúng ta...

-Em...sinh được à... - cậu thì thào rồi thiếp đi.

Khoảng nửa tiếng sau, Rid thu nhỏ lại thành hình người, dương v*t trượt ra khỏi tiểu huyệt đã không còn hình dáng kéo theo tia máu. Hắn thở dài, cúi đầu xuống, dùng chiếc lưỡi mềm mại liếm láp vết thương cho cậu, nước bọt hắn có tác dụng làm lành vết thương, Hàn Diệp ngủ say vì dễ chịu mà nức nở vài tiếng vô nghĩa...

Chương 12: Ngọt ngào

Hàn Diệp mở mắt ra, lúc này cậu đang nằm trên chiếc giường quen thuộc, sự nhẹ nhàng trong không khí khiến cậu vô cùng dễ chịu. Trên tay cậu đang gắn một ống tiêm, dòng nước mát lạnh từ túi dịch như chảy tràn khắp cơ thể. Cậu đang nằm trong phòng ngủ của Rid, quần áo đã được thay, thân thể mặc dù đau nhưng không còn quá nhiều. Cậu nghe loáng thoáng ngoài cửa có tiếng người đang trò chuyện...

-Tình trạng cậu ấy đã ổn định, nghỉ ngơi tẩm bổ là tốt lên thôi! Chỉ có cơ thể cháu, dù được Hàn Diệp bổ cứu nhưng vẫn tổn thương nghiêm trọng, thời gian này tới kì động dục tới đừng để bị thương, sẽ rất lâu hồi phục...

-Cậu ấy có...

-Hà hà, xem cháu kìa! Bây giờ vẫn chưa biết được. Hai tuần tới ta sẽ đến kiểm tra, cháu lo gì, cứ năng suất cày cấy sớm muộn gì cũng có.

-Cậu ấy vẫn chưa thích ứng được chuyện đó.

-Yên tâm, số thuốc Hàn Diệp tự tiêm vào đủ để biến cậu ta thành bán thú. Ta về trước đây, hai tuần tới ta sẽ ghé qua, chăm sóc cơ thể thật tốt nhé!

-Tôi bảo Ros tiễn ông!

-Được!

Rid mở cửa bước vào, thấy cậu đang chăm chú nhìn mình, hắn nở một nụ cười nhẹ nhõm:

-Em thấy sao rồi?

-Ổn ạ! Không quá đau như tưởng tượng.

-Ừ, vậy thì tốt rồi!

-Rid... anh nói... em sẽ có em bé... là thật à? — cậu lo lắng hỏi.

-Em không muốn sao? — hắn sững người, yếu ớt hỏi.

-Không phải... chỉ là... em là đàn ông đấy, mang thai không phải quá kinh dị sao...

-Vậy em thấy anh là quái vật, có kinh dị không? — hắn cười cười hỏi lại, leo lên nằm cạnh cậu.

-Anh đâu phải quái vật...

Hàn Diệp ôm Rid phản đối, hắn mỉm cười hôn lên tóc cậu. Phải chăng hắn có thể tiếp tục mong chờ một cuộc sống hạnh phúc với cậu, sinh những đứa con khỏe mạnh?

-Rid... em... em đói bụng! — cậu xấu hổ giấu cái bụng đang sôi ọt ọt của mình nhìn hắn.

-Hì... - hắn phì cười hướng ra cửa bảo Ros đem thức ăn lên.

Hàn Diệp nhớ tới cuộc trò chuyện ban nãy, lo lắng níu áo hắn:

-Anh... thân thể không sao chứ?

-Không vấn đề gì! Em đừng lo lắng.

-Nhưng mới nãy...

Rid thở dài:

-Tạm thời không có vấn đề gì, có điều cần một thời gian rất dài mới có thể hồi phục, quan trọng nhất quá trình hồi phục không thể thiếu em...

-Anh thật là... - cậu bậm môi trợn mắt với hắn nhưng cái tai đỏ bừng bán đứng nội tâm cậu.

-Em ăn xong thì nghỉ ngơi tiếp đi! Anh làm việc một chút lại bồi em ăn tối...

Hắn hôn lên môi cậu rồi đi ra ngoài, hắn cần kiểm tra Hell một chút trong khoảng thời gian hắn vắng mặt.

Hàn Diệp nhìn hắn đi khuất mới lấy tay xoa xoa bụng mình - ở đây sẽ có con của hắn sao? Một tiểu sói lông trắng mắt xanh xinh đẹp? không hiểu sao cậu lại mong chờ điều đó.

-Hàn Diệp, chủ nhân bảo tôi giám sát cậu ăn uống, đảm bảo cậu nghỉ ngơi để cậu hồi phục thật tốt! — Ros lên tiếng đánh gãy suy nghĩ lung tung của cậu.

-A... - cậu gật đầu cầm thìa lên ăn, mong chờ tối nay được gặp Rid.

Andy nhìn mật báo của thủ hạ, đôi mắt trầm tĩnh hiện lên tia sáng:

-Cậu ta không chết à? Hừ, coi bộ con người này cũng có chút bản lĩnh. Xem ra phải tìm cách gặp cậu ta một lần.

Bên kia, Ary cũng híp mắt nhìn bức ảnh:-Khá xinh nhỉ? Chẳng biết bên trong cậu ta sẽ có hương vị gì?

Rid lạnh lẽo nghe những gì mà thủ hạ báo cáo, cả cha hắn lẫn Ary đều biết đến sự tồn tại của Hàn Diệp, xem ra hắn cần phải mạnh tay trước khi họ rụt rịch chạm tay vào cậu.

-Hetz, thông báo cho các nguyên lão trong tộc, đã đến lúc thay người lãnh đạo rồi. Bảo Ora bên Ary, tìm cách để những cái đuôi hồ li của nó cùng nhà Midovan lộ ra, đã đến lúc dọn dẹp dã tâm của bọn chúng.

-Vâng!

-À, cử thêm người bảo vệ lâu đài và tai mắt ngầm bên cạnh Hàn Diệp, đảm bảo cậu ấy được an toàn.

Mấy ngày sau đó, Rid liên tục bận rộn với công việc, mỗi ngày đều dậy rất sớm, tối lại về rất muộn khiến Hàn Diệp không có cơ hội trò chuyện cùng hắn khiến cậu rầu rỉ vô cùng. Lúc này cậu đang ngồi trên xích đu trong vườn, thở dài sườn sượt làm Ros cũng sốt ruột theo.

-Hàn Diệp, cậu có muốn đến Hell một lát không?

-Được không? Tôi sợ làm phiền Rid, anh ấy sẽ không vui.

-Không sao đâu, mấy hôm nay chủ nhân đều bỏ bữa, cậu có thể viện cớ đến ăn trưa cùng ngài ấy, chắc ngài ấy sẽ rất vui.

-Thật không? Tôi muốn tự nấu thức ăn cho anh ấy.

-Được, tôi sẽ phụ cậu! — Ros vui vẻ đưa Hàn Diệp vào bếp chuẩn bị.

Bar Hell nằm cuối phố hoa sầm uất, nơi phức tạp với mọi tầng lớp xã hội. Khi Hàn Diệp đến được Hell đã là hai giờ sau đó, lúc này quán vẫn chưa đông lắm. Ros ở bên cạnh dẫn đường cho cậu, mọi người ở đây quen thuộc chào ông.

-Ông chủ đâu?

-Ông chủ đang ở phòng nghỉ!

Ros dẫn cậu một đường thuận lợi đến phòng nghỉ chuyên biệt của Rid, tế nhị mở cửa cho cậu vào rồi lui ra ngoài.

Bên trong phòng khá tối, tấm rèm cửa thật dày đã che hầu hết ánh sáng có thể chiếu vào. Hàn Diệp mò mẫn bước đi, bên trong phòng có rất ít vật dụng. Có một bộ sô pha và một chiếc giường đơn rộng rãi. Rid đang nằm trên đấy, có vẻ hắn rất mệt nên ngủ rất say. Cậu đặt hộp cơm lên bàn, nhẹ nhàng bước đến bên giường.

Ánh mắt dịu dàng chú mục lấy hắn, dạo này hắn gầy hơn trước, gương mặt tái nhợt hơn bình thường từ sau kỳ động dục. Dường như đã rất lâu rồi cậu mới trông thấy hắn, thì ra cậu nhớ hắn đến vậy, lúc này chỉ nhìn hắn thôi mà tim cậu đập rộn ràng. Cậu tuân theo bản năng, cúi đầu chạm vào môi hắn, chiếc lưỡi tinh nghịch liếm nhẹ đôi môi như muốn tiến vào.

Rid bất chợt túm chặt lấy cậu, đè xuống càng làm nụ hôn thêm sâu sắc. Chiếc lưỡi hắn đảo qua từng ngóc ngách trong miệng cậu, như say mê mút vào chiếc lưỡi ngọt liệm của cậu làm Hàn Diệp nức nở. Cho đến khi không khí dường như bị rút cạn, hắn mới buông tha môi cậu, vùi vào hõm cổ cậu khàn khàn nói:

-Hàn Diệp... em học xấu!

-Ân... anh giả bộ ngủ?-Sao em lại đến đây? Từ lúc em bước vào cửa thì anh đã tỉnh.

-Ân... em đem cơm đến cho anh, nghe Ros nói dạo này anh hay bỏ bữa. Nhìn xem, anh gầy hẳn đi!

Rid ý cười ngày càng đậm lắng nghe cậu luyên thuyên trách mốc, hắn cảm thấy mình thật hạnh phúc, yêu thương nhéo má cậu:

-Em thật giống cô vợ nhỏ!

-Hứ, anh mới là vợ nhỏ, cả nhà anh đều là vợ nhỏ!

-Á ha, hôm nay ăn gan hùm nhỉ? Dám trả treo lại anh... - hắn ngắt cái mông tròn đang nhô ra của cậu trách cứ.

-A...em... em... - cậu giật mình lắp bắp, trời ạ, không ngờ cậu lại lớn gan đến vậy.

-Ha ha ha... tạm tha cho em, một lát trừng phạt sau. Dậy nào, bồi anh ăn cơm, anh vẫn chưa có gì vào bụng.

Cậu gật đầu kéo hắn dậy, đem hộp cơn đủ chất dinh dưỡng bày ra bàn.

-Anh ăn đi, xem có vừa miệng không?

Hắn nhìn ba món ăn trên bàn, nghi hoặc nhìn cậu:

-Em làm à?

-Ân, thử xem có ngon không?

Hắn từ tốn ăn, mùi vị không tệ, tuy không bằng đẳng cấp nhà hàng nhưng lại rất hợp khẩu vị hắn. Hắn cho cậu một nụ cười hài lòng rồi khen:

-Ngon lắm, em cũng ăn thêm đi!

-Ân!

Chẳng mấy chốc mà hắn và cậu đã càng quét sạch sẽ các món ăn. Rid thỏa mãn ợ một cái khiến cậu cười khúc khích.

-Nghỉ một lát đã, anh no quá! — hắn ngã ra sô pha.

-Để em bóp vai cho anh! — cậu vui vẻ đề nghị, tự động đến phía sau hắn bắt đầu xoa bóp đôi vai rộng mà cậu thích nhất, nghe hắn thoải mái thở hắc ra, cậu càng thêm tích cực.

Chẳng mấy chốc mà trong phòng chỉ còn lại tiếng hô hấp của hai người, không khí trở nên thật vi diệu, nhuộm đầy ám muội. Hơi thở Rid mỗi lúc lại nặng hơn, vật giữa hai chân hắn thức tỉnh tự lúc nào, độn lên dưới lớp quần chật chội khiến hắn vô cùng bức bối.

-Hàn Diệp... được rồi... - hắn trầm giọng nói.

-Sao thế? Anh có thoải mái không?

-Ừ, em cũng qua đây ngồi đi... - hắn hít thở sâu muốn bình ổn lại lửa dục.

-Ừm...

Cậu buông tha vai hắn, đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống, thấy hắn có vẻ khó chịu nên lo lắng hỏi:

-Anh sao vậy? Sao đổ mồ hôi nhiều vậy?

-Không sao, một lúc sẽ hết...

-Thật không? Để em gọi Ros... - cậu định ra ngoài thì bị hắn kéo lại, cậu lọt thỏm vào ngực hắn, mông đè lên vật đang cương cứng bên dưới. Cậu đỏ mặt lắp bắp:

-Anh... sao lại...

-Không cần bác sĩ, em đốt lửa thì lấy thân ra dập đi...

Không cho cậu trả lời, hắn hướng môi cậu hôn xuống. Hàn Diệp sửng sốt giây lát rồi đáp lại, môi lưỡi quấn quít cùng hơi thở nặng nhọc quanh quẩn khắp căn phòng...

Chương 13: Dập lửa (h)

Hai người cấp tốc quấn lấy nhau, hơi thở Hàn Diệp bỗng chốc rối loạn bởi những nụ hôn rải rác ở những nơi mẩn cảm của cậu bởi Rid. Hắn xé toạc áo sơ mi trên người cậu, chiếc áo đắt tiền cứ thế thành vải vụn, hắn vội vàng kéo khóa quần cậu, lộ ra thân dưới vì tình dục mà gắng gượng đứng lên, nhô lên bên dưới chiếc quần lót trắng.

-Hàn Diệp, đứng lên... - hắn khàn giọng nói.

-Ân... - cậu bước xuống khỏi người hắn, chiếc quần dài theo động tác của cậu mà tuột xuống, thân hình trắng nõn xinh đẹp chỉ còn lại chiếc quần lót, sau đó nó cũng thành vải vụn trước sự tàn bạo của Rid.

Hắn hôn lên chiếc rốn xinh đẹp của cậu làm cậu run lên, hô hấp dồn dập. Hắn nắm lấy dương v*t cậu nhẹ nhàng xoa nắn, ra lệnh:

-Cởi quần áo cho anh!

Cả thân hình cậu như nhũn ra bởi bàn tay hắn, đôi chân run rẩy cố chống đỡ, bàn tay run run cởi quần áo hắn. Khi cả thân hình đồ sộ của hắn hiện ra trước mắt cậu, cậu cũng không chịu nổi dưới động tác vuốt ve của hắn mà bắn ra, ướt đẫm tay hắn.

Hắn kéo cậu lại hôn một cái rồi lật sấp cậu lại trên chiếc sô pha, bắt cậu quỳ gối chống tay xuống ghế, nâng lên cái mông vừa hồi phục hoàn toàn sau kỳ động dục. Hắn quỳ phía sau cậu, đôi mắt như sẫm lại vì những khát khao muốn chiếm lấy cậu. Hắn tách hai cánh mông cậu ra, xúc cảm mềm mại khiến hắn không muốn buông tay... Hàn Diệp thở dốc, cậu cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của hắn phả ra bên dưới mình khiến tiểu huyệt như xúc động mà phản ứng lại... Rồi cậu giật bắn cả người, Rid đang liếm lên nơi đó, xúc cảm mềm mại từ chiếc lưỡi đem lại khiến đầu óc cậu nổ tung.

-A...Rid...đừng liếm...ân... - cậu vùng vẫy muốn chạy trốn nhưng bị đôi tay như gọng sắt giữ lại.

-Yên nào... - hắn nói khẽ, chiếc lưỡi vuốt ve từng nếp uốn bên ngoài tiểu huyệt rồi mới đâm vào trong, bắt chước động tác bên dưới mà đâm chọt, vách thịt bởi khoái cảm mà co bóp liên tục, ép chặt đầu lưỡi bên trong khiến Hàn Diệp hét chói tai, bật khóc.

-A...ha... đừng mà... quá nhiều... ân... buông em ra...

Rid mặc kệ cậu, ngón tay nương theo sự mẩn cảm của cậu đi vào, dây dưa cọ sát với vách thịt đang cơ khát bên trong, tập trung mở rộng. dương v*t cậu đã đứng sững, cảm giác đè ép từ phía sau khiến đỉnh đầu rỉ ra thật nhiều nước, trướng càng lúc càng to, run rẩy muốn giải phóng.

-Đủ... đủ rồi...a...

-Chưa được! — hắn đâm vào ngón tay thứ tư, mạnh mẽ trừu sáp bên trong khiến vách thịt tiết ra càng nhiều dịch ái, càng thuận lợi ra vào. Bỗng hắn đâm vào điểm mẩn cảm của cậu, bụng dưới Hàn Diệp thắt chặt, dương v*t run rẩy bắn ra, cậu hét lên đạt cao trào trong cực khoái.

Rid rút ngón tay ra, ôm thân hình đã mềm nhũng như nước của cậu tiến về phía giường, đặt cậu nằm xuống. Hắn đem dương v*t đã sưng to nhức nhói của mình cọ sát vài cái vào cửa huyệt, nhờ dịch ruột tiết ra cùng chất dịch từ dương v*t hắn tiến hành bôi trơn.

-Ân... - Hàn Diệp gấp gáp thở, nhìn động tác của hắn, cậu cố hít thật sâu thả lỏng bản thân, trong lòng sợ hãi nhưng không tỏ vẻ gì...

-Anh muốn vào... - hắn nhìn cậu, quy đầu dỏ sậm đặt bên ngoài cửa huyệt, thông báo.

-Ân... anh vào... aaaa... ách... Rid... hô hô...

Hắn không báo trước đâm vào, tiểu huyệt bị căng đến cực hạn nhưng không bị thương. Huyết thanh trong thời gian qua đã làm tiểu huyệt cậu trở nên dẻo dai, dù có bị căng ra đến kích thước nào cũng không bị thương nhưng đau đớn là không tránh khỏi. Rid kiên định đẩy vào cho đến hết, gốc dương v*t hắn tiếp xúc thân mật với bên dưới cậu tạo nên niềm thỏa mãn vô tận trong lòng Rid.

-Ân... sâu quá... Rid... thật khó chịu...

-Em xem! Hôm nay em thật giói, nuốt hết cả...

-A... đừng... đừng nói... thật là xấu hổ...Hắn mỉm cười, cảm nhận cậu chặt chẽ vây lấy hắn làm hắn thoải mái đến từng lỗ chân lông. Sự căng trướng bên trong làm Hàn Diệp không thoải mái vặn vẹo, từng cơn ngứa kì dị truyền tới từ bên trong làm cậu không chịu nối muốn cọ sát.

-Rid... bên trong thật ngứa... ân... khó chịu quá...

-Ngứa sao? Anh phải làm thế nào đây? — hắn giả bộ hỏi, nhìn gương mặt hồng hồng của cậu hắn bổng muốn trêu đùa.

-Anh... động a... - cậu xấu hổ nói.

-Động như thế nào? Như thế này à? — hắn chậm chạp động động thân. Sự ma sát nhột nhạt càng khiến bên trong cậu như phát điên, cậu nâng hông hướng theo động tác của hắn, muốn hắn dùng vật thật lớn kia gãi ngứa dùm mình.

-Ân... không phải... nhanh lên...

-Như thế nào sao? — hắn túm chặt eo cậu, điên cuồng đâm vào rút ra khiến cậu rên rỉ, liên tục thở dốc.

-A... a... quá sâu... nhanh quá... đừng... ha... ha...

-Hừ, sao em khó hầu hạ vậy? Tự mình động a!

Hắn kéo cậu dậy đổi tư thế, cậu ngồi lên người hắn làm dương v*t đã vô cùng dài cắm vào càng sâu.

-Ách... sâu quá... ư...

Hắn hôn lên đóa thù du trước ngực cậu khiến cậu run lên, bên dưới càng cắn chặt lấy hắn. Rid thở nặng nhọc, không nhịn được một tay vịnh hông cậu, một tay xoa nắn hạt đậu nhỏ trước ngực cậu, bên dưới điên cuồng đâm rút, muốn đem dương v*t mình chôn thật sâu trong cơ thể cậu.Hàn Diệp lắc đầu nguầy nguậy, khoái cảm như từng cơn sóng thần đánh cậu choáng váng, chỉ biết thở gấp kêu tên hắn.

-Rid...a....ân... Rid...ha...

-Hừ...ân... - Rid cũng không nhìn được bật ra từng tràn rên rỉ kìm nén.

Tiếng da thịt ma sát vào nhau cùng tiếng nước ướt át khiến người ta mặt đỏ tim đập nhanh vang vọng khắp phòng. dương v*t Rid đâm vào rút ra không chút lưu tình, khi quy đầu ra gần hết bên ngoài lại hung hăng đâm vào nơi sâu nhất, vô luận là lực đạo hay tốc độ đều khiến Hàn Diệp không thở nổi, chỉ biết túm chặt hai tay hắn thở hổn hển. Rid thay đổi từng góc độ tìm kiếm thật sâu bên trong, mãnh liệt đâm vào một điểm làm cậu kêu ra tiếng, thân hình thắt chặt, tiểu huyệt co rút lại hút thật chặt hắn khiến hắn càng điên cuồng đâm vào, quy đầu ma sát thân mật với nơi đó làm Hàn Diệp thở không ra hơi chỉ há miệng lắc đầu.

-Ha... đừng Rid... không chịu nổi... tha em...a

Rid nhắm chặt mắt hưởng thụ sự ấm áp bên trong cậu, hắn tách hai cánh mông cậu ra, vừa nhào nặng vừa đỉnh vào tận gốc. Hàn Diệp thấy trước mắt mình đều biến thành màu đen, sau một cú đâm vào của Rid cứ thế cao trào, tinh dịch bắn đầy trên bụng hắn.

Bên trong cậu co thắt dữ dội, hắn dừng ngay động tác hưởng thụ khoái cảm do cậu cao trào mang lại, quy đầu được vách thịt cắn chặt đem lại sự thoải mái chưa từng có khiến hắn thở hắc ra.

-Ân... - Hàn Diệp xụi lơ đè lên mình hắn.

-Thoải mái không? — hắn vuốt ve lưng cậu, dịu dàng hỏi.

-Mệt...

-Từ từ sẽ quen... anh lại muốn động rồi...

Hắn lại đỉnh vào lần nữa trúng điểm nhạy cảm của cậu, dương v*t vừa bắn tinh ngay lập tức đứng lên thẳng tấp. Cậu bấu chặt lưng hắn, thở dồn dập...

-A... Rid... chậm một chút...

Hắn dùng miệng nuốt vào tiếng rên rỉ câu nhân của cậu, hạ thân kiên định trừu sáp thật nhanh, đem cậu đưa đến cực hạn khoái cảm một lần nữa cao trào, bắn ra tinh dịch đã loãng đi không ít, mới trong tiểu huyệt co rút liên tục của cậu tìm đến sự giải phóng cho chính mình.

Hàn Diệp rên lên, lần nào cậu cũng bị móc câu của hắn gây đau đớn. Cậu có thể cảm giác được dương v*t hắn từng cái từng cái co giật phóng ra tinh dịch đặc sệch lấp đầy bên trong cậu. Bụng dưới nóng lên như có lửa khiến cậu khó chịu càng bấu chặt lấy hắn.

-Ân... ư...

Hắn hôn tóc cậu, xoa xoa lưng cậu cùng chiếc bụng nhỏ chứa đầy mầm móng của hắn, đợi móc câu thu lại mới trượt ra ngoài. Tiểu huyệt cậu sẽ hấp thu hoàn toàn tinh dịch hắn, nếu cậu có thể mang thai, bào thai sẽ cần rất nhiều tinh dịch để phát triển, lúc đó nhu cầu tình dục của cậu sẽ ngày càng tăng.

-Ngủ một chút đi em...

Hắn nhẹ nhàng đặt cậu sang bên cạnh, kéo chăn đắp lại thật kín rồi mới nằm xuống ôm cậu vào lòng chợp mắt. Hàn Diệp vùi vào lòng ngực hắn ngủ thật yên bình không biết trong bụng mình đã hình thành một sinh mệnh mới...

Chương 14: Bắt cóc

Rid tức giận đập chiếc bàn gãy ra làm từng mảnh, đôi mắt không kìm nén được sự cuồng bạo cực độ như muốn xé tan mọi thứ trước mắt ra làm từng mảnh. Mới một giờ trước hắn còn ôm cậu trong ngực yêu thương mà lúc này đã được báo — chiếc xe chở cậu đã không còn tung tích. Bọn chúng dám coi thường lời cảnh cáo của hắn mà đụng đến cậu, bọn chúng nhất định phải trả giá.

-Tra ngay lập tức, nếu tra không ra thì tự sát hết đi hoặc đợi bị ta xé xác. Cút!!!!!!

Hắn hét lên với đám thủ hạ đang sợ hãi trước mặt. Bọn họ không dám chần chờ mà bắt đầu ngay vào việc tìm kiếm...

-Ary, chú mày chết chắc! — hắn âm trầm bước ra khỏi phòng, ra lệnh thuộc hạ phóng xe về nhà chính.

Lúc này Hàn Diệp do đau đầu mà tỉnh lại, cậu nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra, trong tâm vô cùng lo lắng. Cậu nhớ mình chào tạm biệt Rid rồi theo tài xế riêng cùng Ros về nhà, nhưng chạy chưa được một lúc thì xe chết máy nên họ phải dừng lại trên đường, Ros và tài xế cố tìm cách cứu vãn. Rồi bỗng một chiếc xe đỗ lại bên cạnh họ, một đám người mặc áo đen dùng súng bắn vào Ros và tài xế khi họ chưa kịp phản ứng rồi chụp thuốc mê cậu mang đi. Đó là những gì cậu còn nhớ được...

Nhìn nơi lạ lẫm này, cậu biết mình đang bị nhốt dưới tầng hầm, tay chân bị trói vào bốn góc giường không thể cựa quậy, trên người chỉ đắp một chiếc chăn mỏng che đi thân thể xích lỏa đầy hôn ngân. Lúc này chắc Rid đang nổi bão lớn, cậu hi vọng Rid sẽ sớm tìm được cậu, với cái tình trạng này không bị giết chắc chắn bị cưỡng gian.

Cửa kẽo kẹt bị đẩy ra, một người đàn ông cũng tuấn tú không kém Rid đi vào. Hắn ta có mái tóc màu xám tro cùng đôi mắt hổ phách, tuy nhiên đôi mắt ấy không lạnh lùng như của Rid mà ẩn chứa rất nhiều suy nghĩ làm người ta không đoán được. 

Ary lẳng lặng đánh giá người con trai khả ái trên giường, hắn tốn không ít thời gian mới có thể tóm cậu vào tay mà không để ông già phát hiện. Hắn có thể đoán được Rid sẽ nổi điên như thế nào nếu không tìm được cậu ta, nhưng hắn càng thích điều đó, hắn muốn Rid quỳ gối dưới chân mình, đem tất cả những gì mà hắn có tận tay dâng lên — bao gồm cả vật nhỏ này.

-Chậc, nhan sắc cũng không tệ, hèn chi Rid lại mê mẩn.

-Ngươi là ai?

-A, hắn ta không nói với cưng về gia đình mình sao? Ta là em trai khác mẹ với hắn.

-Hừ! — cậu khinh thường hừ một tiếng.

-Chà, cũng cứng cỏi nhỉ? Không sao, một lát em cũng phải cầu xin ta cho em giải thoát thôi. Ta muốn xem thử cái thân thể này một khi bị chà đạp thì hắn ta có còn muốn nữa không...

-Nằm mơ, đồ xấu xa!

-Cứ thoải mái đi cưng, ở đây dù em có hét khô cổ họng cũng chẳng ai đến cứu.

Hàn Diệp phẫn nộ nhìn hắn ta, giấu đi sợ hãi và lo lắng trong lòng cầu mong Rid sẽ mau chóng tìm tới cậu.

Ary nhếch miệng cười, hắn vỗ tay hai cái liền có một người tiến vào, đem theo một cái khay.

-Em thử tư vị bị tình dục tra tấn chỉ muốn chết chưa? Hôm nay tôi sẽ cho em nếm thử mùi vị đó cho đến khi em phải cầu xin tôi cho em sung sướng.

-Hừ! Đồ hèn hạ.

-Hắc, mắng tiếp đi! Một lát sau em chỉ biết rên rỉ thôi. Làm đi!

Tên thủ hạ tiêm thuốc vào tay cậu, sau đó lui ra ngoài. Thuốc tác dụng rất nhanh, cậu chỉ cảm thấy cả cơ thể mình nhanh chóng nóng lên, ngứa ngáy như có hàng trăm con kiến bò lung tung trong cơ thế...

Ary lật chăn cậu ra, phơi hoàn toàn thân thể bị trói chặt bên dưới cùng vật nhỏ vì tác dụng của thuốc mà ngẩng đầu, hiên ngang đứng thẳng.

-Mới đây mà đã có cảm giác rồi? Cảm thấy thế nào, có phải rất nóng, rất ngứa cần có thứ gì đó cắm vào bên dưới đúng không?

-Câm...miệng...ân... - cậu cắn chặt răng không để cho mình phát ra tiếng rên rỉ, lồng ngực kịch liệt hô hấp chứng tỏ cậu bị tra tấn như thế nào.

-Sao? Thật sự không cần tôi giúp?-Hừ... ân...Cút!!!!

Ary hiếp mắt lại nhìn cậu:

-Để xem em chịu đựng tới lúc nào!

Hắn quay đầu, đặt một cái ghế cuối giường, bản thân ngồi lên đó nhìn cậu bị dục vọng tra tấn. Căn phòng dần dần bị tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ vô tình bật ra từ cậu khiến thân thể Ary cũng nóng lên. Hắn thật không ngờ giọng cậu lại mê hồn như thế khiến hắn không kiềm chế được mà thân dưới dựng đứng lên.

-Em cũng thật có bản lĩnh, có thể khiến tôi mất khống chế như thế này!

Hắn cười giễu kéo khóa quần, giải phóng vật to lớn vô cùng có tinh thần bên dưới ra ngoài, đôi mắt hổ phách chăm chú nhìn phía hạ thân cậu, tưởng tượng tiểu huyệt mê hồn bên dưới nuốt dương v*t hắn vào thật sâu, bên trong ấm áp và chật khích... khiến hắn thở hồng hộc vừa chà xát dương v*t vừa ảo tưởng. Càng nghĩ dương v*t hắn càng trướng lớn đau đớn. Đôi mắt thú nhìn Hàn Diệp đã lâm vào trống rỗng bằng ánh mắt đầy dục vọng, hắn mặc kệ cậu có cầu hắn hay không, lúc này hắn muốn thưởng thức mật huyệt mê hồn kia.

Hắn nhào lên giường, tách hai chân đã co chặt của cậu rộng ra, tiểu huyệt bởi thuốc mà chảy ra thật nhiều ái dịch trong suốt, ướt cả một mảng đệm bên dưới. Sự đụng chạm của hắn khiến cậu thoải mái mà tự giác phát ra tiếng rên trầm thấp khiến hắn càng xúc động muốn đâm ngay vào bên trong.

-Xem ra em không thoát được rồi... tên Rid kia sẽ thua vào tay tôi... ha...

Hắn ấn 3 ngón tay vào tiểu huyệt, sự trơn trượt khiến hắn dễ dàng đi vào. Hàn Diệp mở mắt, cậu vặn vẹo chống đối nhưng thân thể lại không nghe theo ý nghĩ cậu mà tránh xa hắn, ngược lại càng hưởng ứng mà mút chặt lấy ngón tay hắn.

-Xem... đã cơ khát đến vậy rồi... tôi chờ không được...

-Không... đừng mà... ân... Rid, cứu em!!! — cậu bật khóc, thân thể bị trói chặt khiến cậu bất lực trước hành động của hắn.

-Hắn ta không đến đâu, ngoan ngoãn phục vụ tôi đi, tôi sẽ cho em sung sướng.

Hắn nâng dương v*t to lớn cọ sát vào cửa huyệt. Hàn Diệp tuyệt vọng nhắm mắt lại chờ sự xâm nhập của hắn, chiếc lưỡi đặt giữa hai hàm răng chuẩn bị tự sát...

Ngay lúc hắn lấy thế xông vào, cánh cửa phòng bị một lực mạnh bạo đánh vỡ tan tành, một con sói toàn thân lấm lem máu đang ngậm trong miệng một cánh tay người, đôi mắt đỏ sậm nhìn trừng trừng Ary làm hắn hoảng sợ không dám nhúc nhích, dục vọng cũng giảm đi gần hết. Ary biết Rid là sói thuần chủng nhưng chưa bao giờ thấy dạng thú của hắn, lúc này tim hắn chỉ biết đập thình thịch trong lòng ngực, hắn sợ hãi, hắn cứ nghĩ mình mạnh mẽ hơn Rid nhưng lúc này hắn biết mình thua...
Con sói to hai mét bước chầm chậm về phía hắn, trong miệng nó gầm gừ liên tục làm hắn phải lùi về sau...

-R... Rid chậm... chậm đã... em chưa làm gì cậu ấy... thật đấy!!!

-Tao đã cho mày rất nhiều cơ hội, lần này thì xong rồi!

-Khoan đã... em... em có thể giải thích... - Ary run rẩy biện giải.

-Không cần, tao không muốn nghe!

Rid nhảy chồm đè lên người Ary, vật hắn ra đất, hàm rằng nanh đầy máu phả vào mặt hắn ta khiến Ary hoảng sợ hét lên, vùng vẫy. Rid nhìn chầm chầm vào hạ thể lỏa lồ của hắn, một ý nghĩ ác độc lóe qua đôi mắt hắn.

-Tao sẽ không giết mày, có điều mày phải trả giá vì đã chạm vào người của tao.

Vuốt sói lo lớn quạt một cái thật mạnh qua hạ bộ Ary, trước khi hắn kịp phản ứng đã thành công cắt lìa dương v*t hắn ra khỏi cơ thể. Ary hét lên thảm thiết sau đó vì không chịu nổi đau đớn mà ngất đi.

Rid hừ lạnh, đáng đời! Hắn xoay người đi tới bên giường, Hàn Diệp đang co giật liên hồi vì dục vọng, miệng vẫn không thôi kêu tên hắn cùng rên rỉ đan xen. Hắn dùng vuốt cắt đứt dây xích trói cậu, vọng lại Hàn Diệp như tìm được sự giải thoát mà ôm chầm lấy thân sói to lớn của hắn, miệng van xin:

-Rid... cứu em... nóng quá... ân...

Rid nhìn dương v*t đã sưng to vô cùng không phát tiết được của cậu đầy lo lắng. Hắn rất muốn biến lại thành người để giúp cậu nhưng hắn đang rất yếu vì bị thương khi nãy.

-Ân... Rid... đau quá...

Rid cúi đầu, dùng lưỡi bao lấy dương v*t cậu, né tránh răng nanh mà từ tốn mút vào nhả ra, Hàn Diệp thoải mái run rẩy bắn vào miệng hắn. Nhưng dương v*t cậu rất nhanh lại đứng trở lại, cậu vặn vẹo muốn được nhiều hơn, bấy nhiu không đủ giải tỏa cơn nóng trong cơ thể.

-Rid... ân... ân... giúp em... phía sau... ngứa quá...a...

Hàn Diệp vô thức đâm ngón tay vào tiểu huyệt phía sau, nhằm giảm bớt khó chịu nhưng cơ thể lại càng muốn nhiều hơn. Rid đau lòng nhìn cậu đau đớn, hắn không biết cơ thể cậu lúc này có chịu nổi hắn trong dạng thú không...

-Hàn Diệp, nhìn anh...

Hàn Diệp mở mắt mờ sương nhìn con sói đang đau lòng nhìn mình, mỉm cười nói:

-Ân... Rid... đi vào... - cậu mở rộng hai chân, tách ra cánh công như mời mọc hắn.

Rid gầm lên một tiếng, quy đầu khủng bố từng khiến cậu chết đi sống lại phá cửa đi vào thật sâu. Đau đớn cùng khoái cảm chồng lên nhau khiến Hàn Diệp hét lên bắn ra.

-A...a... thật to... thật trướng.... — cậu chẳng biết mình đang nói gì.

-Grừ... - Rid như mất đi lí trí mà điên cuồng ma sát tiểu huyệt ướt đẫm của cậu, mỗi một cú đâm vào của hắn đều khiến cậu cao trào bắn ra cho đến khi chẳng bắn ra được gì nữa, cậu mềm nhũn đổ ra giường, thở thoi thóp từng ngụm.

Dược vật trong cơ thể cậu đã dần mất đi tác dụng. Cậu nhìn Rid vẫn đang luật động điên cuồng trong tiểu huyệt mình, yên tâm để bóng tối bao phủ...

Rid đưa đẩy kịch liệt thêm vài cái cũng bất động xuất tinh. Hắn đổ ập thân thể sang bên cạnh cậu, nghỉ ngơi dưỡng sức. Một lúc sau đó, hắn dùng chân trước quấn chặt cậu vào chiếc chăn, đặt lên lưng đi ra khỏi nơi này. Hắn cần một nơi an toàn để phục hồi sức mạnh...

Chương 15: Thú nhân

Sự tồn tại của người sói ở thế giới này vẫn còn là một điều bí mật nên Rid sẽ không dại gì mang hình dáng sói mang cậu trở về lâu đài. Tạm thời chỉ có thể ủy khuất cậu phải ở cùng hắn tại nơi hoang dã một thời gian, chờ hắn có thể biến lại thành người.

Rid cõng cậu trên lưng, trốn vào những nơi khuất ít người mà đi, hắn mang cậu vào rừng — nơi mà khi ở dạng thú hắn không phải lo lắng bị phát hiện. Rid tìm được một hang động khô ráo nằm sâu bên trong rừng, nơi này là nơi hắn phát hiện được khi hắn lẫn trốn cùng mẹ và Ros trước sự ám sát của mụ Lina Midovan — mẹ ruột của Ary. Ros sẽ tìm được hắn ở đây sau vài ngày tới.

Hắn nhẹ nhàng thả cậu vào đống rơm bên trong hang động. Nơi này khá gần nguồn nước nên cũng dễ dàng hơn trong việc tìm kiếm thức ăn và nước uống hay tắm rửa mỗi ngày.

Nhìn quầng mắt thâm đen của cậu, hắn thấy lòng nhói lên. Từ lúc ở bên cạnh hắn, cậu vẫn thường không được nghỉ ngơi trọn vẹn, thường cứ phải lao lực quá độ trước dục vọng to lớn của hắn mà ngất xỉu liên tục. Nhớ lại trước đến giờ, hắn chưa bồi cậu đi chơi lần nào, chỉ toàn phái thủ hạ đi cùng cậu. Hôm nào phải bồi cậu đi chơi một bữa mới được...

Rid nằm xuống cạnh cậu, sự ấm áp tỏa ra từ hắn khiến cậu vô thức rút vào, vùi đầu vào bộ lông lắm bẩn của hắn cứ thể mà ngủ. Rid cũng chẳng còn đủ sức để ý có bẩn hay không, vết thương do đạn bắn rút hết sức lực của hắn khiến hắn cũng lâm vào mê man...

Khi Rid tỉnh lại, Hàn Diệp đã không còn bên cạnh. Vết thương trên người hắn đã được cậu dùng chăn băng lại cẩn thận. Từng vết máu khô rợn người trên lông hắn cũng được tẩy sạch sẽ. Hắn nâng thân hình to lớn đi ra ngoài cửa động, mùi vị cậu vẫn còn thoảng trong không khí giúp hắn dễ dàng tìm thấy cậu. Rid lần theo hương cậu, tiến ra bờ sông. Hàn Diệp đang ngâm mình trong nước, thân thể trắng nõn lộ ra không sót chỗ nào khiến hắn muốn nuốt luôn cậu vào bụng. Hàn Diệp vẫn chuyên tâm tắm rửa, không biết mình đang bị đôi mắt sói kia thị gian. Rid yên tĩnh ngồi trên bờ đợi cậu, nhìn cậu như thế, thời gian ở đây cũng không tệ lắm.

Hàn Diệp tắm rửa xong, quay lại đi lên bờ thì thấy Rid đã ngồi đó từ lúc nào, đôi mắt xanh chăm chú nhìn hạ thân cậu. Hàn Diệp xấu hổ che đi hạ thân lỏa lồ, trừng mắt nhìn hắn hét lên:

-Anh... thật xấu!

Rid nheo mắt lại, miệng sói như nhếch lên thành một nụ cười:

-Ở đây cũng có thể coi phim hành động 18+ nhỉ? Như thế nào nhỉ, anh thật có xúc động muốn quay một bộ phim "nhân — thú" kích tình nơi hoang dã.

-Ách... đừng nói nữa mà... - cậu túm lấy bộ quần áo được làm tạm từ chiếc chăn duy nhất Rid mang theo, xấu hổ mặc vào rồi đi đến trước mặt hắn: - anh ổn chứ? Vẫn không thể biến thành người?

-Tạm thời chưa được! Chúng ta phải ở đây một thời gian nữa, xin lỗi em!

-Không sao mà, nơi này cũng rất tốt, không khí lại trong lành. Anh ráng dưỡng thương cho mau lành, em sẽ luôn ở bên anh!

-Cảm ơn em! — hắn cụng đầu sói lên trán cậu, triều mến cọ cọ.

Hàn Diệp cười, rủ hắn đi tìm thức ăn với cậu. Cậu bắt được vài con cá, muốn hắn dẫn cậu đi kiếm vài loại trái cây ăn được, để sẵn trong động từ từ ăn.

Ba ngày sau đó Ros tìm đến, mang theo một đống thức ăn và nhu hóa phẩm cần thiết, bổ sung kịp thời nguồn thức ăn đã chán ngắt mà cậu và Rid mỗi ngày đều ăn. Bác sĩ Simson cũng theo đến cùng, ông khám cho Rid xong thì nhíu chặt mày, nhìn hắn trách móc:

-Thật tệ! Cơ thể cháu bây giờ đang vô cùng xấu, nếu không có vắc xin đặc trị thì rất lâu mới biến trở lại được. Với lại trong cơ thể cháu tồn tại một tế bào độc hại đang ăn mòn dần sức đề kháng, ta phải trở về phòng thí nghiệm ngay lập tức, cháu tiêm cái này cầm cự, ba ngày sau ta sẽ trở lại...

-Nghiêm trọng vậy sao? — Hàn Diệp lo lắng nhìn hắn.

-Không sao đâu em!

-Chủ nhân, tôi muốn ở  lại đây chăm sóc ngài! — Ros lo lắng nói. Rid không cho ông ở lại.

-Ông phải trở về, bên trong gia tộc đang rất loạn, ta cần ông thay mặt ta giải quyết tình hình. Ta sẽ chỉ đạo bằng điện thoại, báo cáo lại mọi hành động của gia tộc và nhà Midovan cho ta mọi lúc, ta sẽ khiến bọn họ hối hận vì dám hãm hại mẹ ta cùng Hàn Diệp.

-Rid... - cậu vuốt ve lưng hắn an ủi.
-Vậy... chủ nhân giao lại cho cậu nhé, Hàn Diệp! Cần gì thì gọi cho tôi, tôi sẽ cho người mang đến!

-Tôi biết rồi, ông yên tâm!

Tiễn Ros và bác sĩ Simson ra về nhưng lòng cậu vẫn nặng nề bởi tình trạng của Rid. Hắn sẽ không sao chứ? Có nguy hiểm tính mạng hay không?

-Hàn Diệp, lại đây! — hắn gọi cậu, biết cậu lại suy nghĩ lung tung nên kéo cậu vào chuyện khác.

-A... em vào ngay.

Cậu trở vào trong động, thấy Rid đang dùng vuốt moi ra một hộp xúc xích vị bò mới được Ros đem đến cùng một ít rau củ quả để trên mặt đất.

-Anh muốn làm gì?

-Anh muốn ăn thức ăn em nấu, may mắn Ros có đem bếp ga cùng xoang chảo. Em nấu món gì đó cho anh ăn đi!

-Muốn ăn thật à? Đợi em một chút, em làm ngay đây!

Cậu vội vàng chuẩn bị nguyên liệu rồi nhanh chóng xào nấu, mùi thức ăn thơm phức bay khắp hang động khiến Rid thỏa mãn trong lòng — cậu mới chân chính là "nhà" của hắn, nơi hắn có thể dựa vào mỗi khi mệt mỏi, cô đơn.

-Xong đây! Ăn được rồi! — cậu mang ra một món xào, một món rán bày ra trước mặt hắn. Thấy hắn vẫn đực mặt ra bên cạnh cậu mới xấu hổ nhớ ra hắn không có tay: - Em xin lỗi... em giúp anh ăn...

Cậu nhanh chóng lấy một chiếc muỗng, xúc thức ăn lên rồi đưa đến bên miệng hắn, hắn híp mắt há miệng ra ăn, sung sướng hưởng thụ cảm giác được vợ chăm sóc. Hai người anh một muỗng, em một muỗng nhanh chóng xử lí hết thức ăn. Rid thỏa mãn hướng cậu liếm một cái rồi đi lên giường đệm mới được đem đến nằm xuống, chờ cậu tiến vào cùng nhau ngủ.

Sáng hôm sau, cảm giác buồn nôn kéo đến khiến Hàn Diệp thức dậy, cậu đổ ập bên giường nôn lấy nôn để mà không ra được gì, sự khó chịu khiến cả cơ thể cậu như mất đi khả năng tư duy, yếu ớt ngã lại trên giường. Rid nhìn cậu, thân hình to lớn run lên kích động:-Rid... anh làm sao vậy? — cậu khó hiểu hỏi hắn.

-Hàn Diệp... chúng ta có rồi! Chúng ta sắp làm bố mẹ rồi... - hắn cao hứng chống bốn chân đè cậu dưới thân, không kiềm chế được cảm xúc liếm mặt cậu.

-Có... có em bé? — cậu sửng sốt sờ bụng mình.

-Đúng vậy, em có vui không? Ha ha ha...

Đôi mắt cậu bỗng dịu dàng như nước nhìn hắn, sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra, cậu không còn khó khăn để tiếp nhận những chuyện siêu nhiên kì bí, nên chuyện mình có thể mang thai cậu cũng không quá sợ hãi, thậm chí còn vui mừng vì được mang thai con của hắn.

-Rid... em rất vui...

-Hàn Diệp... - hắn xúc động gọi tên cậu, nếu có thể hắn thật muốn hôn cậu thật sâu để chứng mình niềm vui trong lòng hắn, nhưng hắn chỉ có thể chờ đợi mình trở lại thành người để diễn tả niềm cao hứng đó với cậu.

-Rid... em yêu anh!

Hắn mở to mắt nhìn cậu, niềm vui khiến lòng ngực hắn như muốn vỡ tung. 

-Hàn Diệp...

Cậu mỉm cười ôm chầm lấy hắn. Có lẽ lúc đầu là cậu không còn lựa chọn khác mới ở lại bên cạnh hắn, nhưng rồi hắn tiết lộ bí mật của bản thân khiến cậu sợ hãi, nhưng cậu vẫn thật luyến tiếc — luyến tiếc sự dịu dàng hắn dành cho cậu. Cậu yêu người đàn ông này...

Chiều hôm đó, bác sĩ Simson trở lại sớm hơn dự định cùng liều vắc xin đặc trị. Hay tin cậu có thai, ông vô cùng vui mừng kiểm tra thân thể cậu và ha ha cười thật giòn: 

-Thật tốt quá! Thành công rồi!

Cậu khó hiểu nhìn Rid nhưng hắn chỉ ngồi đó cười ngu ( mất hình tượng quá anh ơi). Cậu đành thở dài bỏ qua...

Spoil:  hú hú

-Rid... sờ vú em... thật ngứa...

-Hôm nay em thật dâm đãng!

-Anh không thích?

-Thích!

Rid cúi đầu xuống, chiếc lưỡi mềm mại chạm lên đầu ngực cậu khiến cậu kinh hô ưỡn lên thân mình muốn hắn mút sâu hơn nữa...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước