MÊ HOẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Mê hoặc - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Hiểu lầm 1

Trong quán bar phức tạp bởi mọi loại người đang diễn ra một màn đấu võ đài tự do đẫm máu. Tiếng hò hét điên cuồng xung quanh lồng sắt khiến người ta sôi sục, càng làm những mặt trái đen tối, dã man của họ hiện ra rõ nét...

Trên ban công tầng 1, một người đàn ông ngồi trong góc tối đưa đôi mắt lạnh nhìn mọi thứ, trên gương mặt chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Cái mùi khát máu hoang dã này đã quá quen thuộc với hắn, quen thuộc chảy tràn lan trong huyết mạch của hắn đến nỗi hắn chẳng mảy may cảm thấy gì khác biệt.

Tàn thuốc rơi xuống sàn đốt cháy tấm thảm lông khiến nó bốc lên một mùi khét lẹt, có tiếng bước chân đang đến gần, bản năng cho hắn phân biệt được mọi loại người, mọi âm thanh cũng như mùi vị...

-Chủ nhân, đã tóm được người! — người vừa đến lên tiếng.

Hắn không lên tiếng mà dùi điếu thuốc vào gạc tàn, từ tốn đứng lên, lạnh mắt nhìn sàn đấu một lần nữa:

-Góc tây bắc hướng 3 giờ, kêu người tóm tên đó, không cho hắn ta bước vào đây thêm lần nào nữa!

Người đàn ông vừa tới đưa mắt nhìn về hướng đó, gật đầu như đã biết. Người được gọi là chủ nhân lúc này mới dẫn theo thuộc hạ cất bước đi. Ánh đèn trần nhà nhợt nhạt chiếu qua gương mặt góc cạnh của người đó, một nét đẹp khiến người ta kinh diễm nhưng bao hàm sự tà ác: mái tóc màu bạch kim rủ xuống che đi một phần mắt, càng khiến đôi mắt màu lam thêm lạnh lẽo câu nhân, thân hình hoàn mỹ cân đối đến từng cm có lẽ đã khiến biết bao người ao ước với màu da lúa mạch khỏe khoắn. Nếu ai mà nhìn thấy có lẽ sẽ không ngăn nổi mình ngắm nhìn thêm chút nữa...

(*mắt long lanh* bạch mã hoàng tử trong lòng Hy!! Tóc trắng mắt xanh lại còn là thú nhân, hắc hắc... đố các bạn anh công là con gì? Ai đoán trúng có thưởng!!!*tung bông*)

Trong 1 tầng hầm đen tối như mực, Hàn Diệp mơ màng mở mắt, ở đây tối tới nỗi cậu không thấy được một ngón tay. Tay chân đều bị trói, miệng bị dán băng keo, cậu chẳng biết sao mình lại xui xẻo dính vào việc này. Cậu chỉ là một nhiếp ảnh gia nho nhỏ thích đi du lịch khắp nơi để chụp ảnh, chỉ cần sống tự do tự tại là được, thế mà lại xui xẻo thế này.

Kể ra hôm nay cậu chỉ đi dạo quanh Roma để vui chơi, lúc ngồi nghỉ mệt vô tình thấy một cái túi ai đó bỏ quên, vốn là có lòng tốt cầm đi tìm cảnh sát, ai ngờ vừa bước ra đường dài đã bị một chiếc xe chặn lại rồi chụp thuốc mê, tỉnh dậy đã ở đây — một nơi tối tăm đáng sợ.
Hàn Diệp cố nén sợ hãi, cậu nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần phía trên mình. Bước chân dừng lại cách chỗ cậu không xa, rồi một cánh cửa nhỏ được đẩy ra, chút ánh sáng le lói rọi vào khiến cậu nheo mắt. Cậu nghe bọn chúng dùng tiếng Ý nói với nhau, rồi có một tên đi xuống lôi cậu ra ngoài, cậu cũng nén sợ hãi đi theo bọn chúng, cùng lắm là chết mà cậu cảm thấy may mắn vì mình mồ côi từ nhỏ.

Bọn chúng đưa cậu tới một căn phòng sáng sủa hơn, nhưng khi nhìn vào mọi thứ bên trong, cậu chợt lạnh cả người. Bên trong giống như nơi tra tấn các phạm nhân mà cậu từng được xem trong các bức tranh với đầy đủ xích sắt, lò than, roi, bàn đinh,... còn lưu lại không ít vết máu khô. Cậu sợ hãi vùng vẫy muốn thoát ra khỏi chúng nhưng cuối cùng vẫn bị mạnh mẽ trói hai tay hai chân lên bốn sợi dây xích giữa phòng. Bọn chúng tháo băng bịt miệng cậu ra rồi đứng sang một bên. Thấy bọn chúng không làm gì mình, cậu cố bình tĩnh dùng tiếng Ý bập bẹ hỏi họ bắt cậu làm gì nhưng chẳng ai đáp lại, thấy vậy cậu cũng thôi.

Rid thong thả đi đến căn phòng cuối hành lang, lần này hành động của em trai hắn — Ary cũng quá lộ liễu đi, dám để một người ngoại quốc làm trung gian như thế, có lẽ nó cũng quá xem thường hắn rồi. Hắn vẫn đang chờ đợi một ngày nó không nhịn được lộ rõ bộ mặt thật để hắn có thể một lần trừ bỏ nó, chứ cái kiểu ném đá giấu tay thế này hắn nhìn nó chơi đến chán rồi.

-Lần này bọn họ giao dịch bao nhiêu? — hắn lạnh nhạt hỏi.

-Khoảng 10 ống huyết thanh, đều được giấu kỹ trong mấy chiếc đồng hồ cát nên không thể bị nghi ngờ. Nếu chúng ta không có tình báo, có lẽ đã bị qua mặt. — Ros nói.

-Hừ! Ta biết thừa nó sẽ giở trò mà, sao không đề phòng được. Người đã đưa tới rồi?-Bên trong, đang chờ tra hỏi!

Hắn cười nhạt mở cửa bước vào. Đập vào mắt là một đôi mắt tinh xảo đang nhìn hắn, chẳng hiểu sao hắn chợt sửng người, cứ thế nhìn thân ảnh mỏng manh kia đến thất thần.

-Chủ nhân?

-Hừm!! Bắt đầu đi. — hắn thu lại tầm mắt bước đến chiếc ghế đối diện ngồi xuống, trong lúc đó Hàn Diệp vẫn dõi mắt nhìn theo.

Lần đầu tiên trong đời cậu nhìn thấy một người đẹp đến thế, mái tóc trắng thật đặc biệt nổi bật với đôi mắt xanh. Đáng ra lúc này cậu phải sợ hãi nhưng cậu lại có xúc động muốn tìm máy ảnh chụp lại dáng hình kia. Người đó thật hoàn mỹ!

Rid thấy người kia vẫn chăm chú nhìn mình thì thật khó chịu, hắn nói khẽ với Ros rồi ngồi yên chờ đợi. Hàn Diệp hoàn hồn khi thấy mấy người kia đem vào một cái túi y hệt cái cậu thấy, bên trong là mấy chiếc đồng hồ cát tinh xảo với mấy ống nước bao quanh...

Ros cầm một cái đưa đến trước mặt cậu, dùng tiếng Ý hỏi điều gì đó mà cậu cố lắm cũng nghe ra được vài chữ. Cậu lắc đầu nói không hiểu...

Ros thấy cậu không trả lời đúng vấn đề cứ cho là cậu giấu giếm nên gật đầu với tên phía sau, cậu chưa kịp phản ứng thì trên lưng đã truyền tới cảm giác đau rát khiến cậu hét lên, giãy giụa làm mấy sợi dây xích loảng xoảng vang dội. Cậu thấy cơ thể mình đau run rẩy, đôi mắt mờ đi nhìn người đàn ông vẫn đang thao thao bất tuyệt mà chẳng hiểu gì, ngất đi...

Cuộc tra tấn vẫn tiếp tục, cậu đau đến bất tỉnh rồi lại vì đau mà tỉnh dậy, lưng cậu đã ướt đẫm máu vì bị roi cắt đứt. Khi cậu cứ nghĩ là mình chết chắc thì cửa phòng bật mở ra, một người đi vào thông báo lại gì đó mà trên mặt Ros lẫn người kia đều mang biểu tình không thể tin. Cậu nâng mắt nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế, hắn ta cũng đang nhíu mày nhìn cậu, chẳng hiểu sao trong tâm cậu thở phào rồi để mặc mình chìm vào bóng tối vô tận.

Chương 2: Hiểu lầm 2

Rid nhìn người đang mê man trên giường mà cảm xúc phức tạp vô cùng. Lần này do tình báo sai mà hắn bắt nhầm người. Đáng ra cậu sẽ chẳng việc gì nếu cậu không muốn làm người tốt. Lúc ấy nghe thuộc hạ báo cáo lại, không hiểu sao hắn thấy thật tốt, đó là suy nghĩ đầu tiên lướt qua đầu hắn trước khi hắn kịp hỏi "Tại sao?", có lẽ vì ánh mắt cậu nhìn hắn quá đỗi trong sáng, ánh mắt nhìn hắn như thấy báu vật khiến hắn cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

-Chủ nhân!

-Đã điều tra rồi?

-Đã, tất cả đều ở đây!

-Để đó đi! Nhắc nhở bọn họ hỏi ra người mua chúng.

-Đã biết! Chủ nhân, tiểu thư Mary nhắn ngài tối về nhà chính có việc.

-Tôi biết rồi, ông ra ngoài đi!

Rid xoa xoa trán, lại đưa mắt nhìn người trên giường lần nữa mới lật tài liệu ra xem...

Hàn Diệp ngủ vô cùng không yên ổn, cả cơ thể cậu như chìm trong biển lửa, vừa đau vừa nóng khiến cậu rên lên làm Rid chú ý. Đôi mắt lạnh lẽo của hắn lướt qua chút tình tự lo lắng mà bản thân hắn cũng không hay biết, hắn ngồi xuống cạnh cậu, bàn tay to lớn đặt lên trán cậu — thật nóng. Hắn hướng cửa phòng gọi:

-Ros!!!

-Chủ nhân cần gì?

-Gọi bác sĩ ngay lập tức!

-Vâng! — mặc dù không hiểu gì nhưng ông vẫn đi gọi.

Trong lúc lửa nóng đang thiêu đốt cậu, một thứ mát lạnh kề bên khiến Hàn Diệp thoải mái hừ ra tiếng, cậu cứ thế nhích lại gần, tứ chu quấn chặt lấy thứ đó không cho nó chạy mất. Rid nhíu mày nhìn tứ chi đang quấn chặt mình, khẽ nhúc nhích nhưng không thoát được đành nằm yên tiếp tục đọc tư liệu về cậu.

Cậu mồ côi từ nhỏ nhưng tính cách khá lạc quan, rất được mọi người yêu thích. Vì là nhiếp ảnh gia nên không có chỗ ở cố định, nay đây mai đó. Năm nay vừa tròn 22 tuổi. Nhìn tư liệu sạch trơn của cậu, hắn chẳng thấy tư vị gì.

Ros gõ cửa phòng, dắt theo một vị bác sĩ già.

-Chủ nhân, bác sĩ đã đến!

-Đã biết! Bác sĩ Simson, ngài có thể kiểm tra cậu ấy!-Rid, lâu rồi không gặp! — Vị bác sĩ hiền hòa cười đi đến bên giường, ông thấy một người vẫn đang quấn chặt lấy Rid thì vô cùng thú vị - khám trong tư thế này?

Rid giật giật khóe miệng dùng sức tách con bạch tuột đang dính mình ra khiến cậu bất mãn hừ hừ mấy tiếng.

-Cậu ta đang sốt! — hắn lạnh nhạt nói.

Simson cười xem xét vết thương trên người Hàn Diệp, truyền dịch cho cậu rồi thoải mái trò chuyện.

-Cậu ta chọc cháu à? Vết thương nặng đấy!

-Sẽ để lại sẹo? — hắn nhíu mày hỏi.

-Nếu có huyết thanh của cháu thì không!

Rid không nói gì, trầm mặc như đã hiểu.

-À, nói tới cháu, hình như cũng sắp đến "kỳ động dục" rồi phải không? Đã tìm được đối tượng chưa? Ta nghe nói nhà Midovan năm nay đề cử rất nhiều người ưu tú, Mary là nổi bật nhất. Ta phải nhắc nhở cháu lần nữa, nếu không tìm bạn tình, cơ thể cháu sẽ không chịu nổi đến kỳ động dục tiếp theo.

Rid nâng đôi mắt xanh nhìn người vì được truyền dịch mà thoái mái, không hiểu sao lại muốn cậu mở mắt nhìn mình. Simson nhìn theo mắt hắn, như nghĩ ra gì đó chợt nói:-Cậu ta cũng được đấy! 

-Có thể sao?

-Có lẽ mất chút công sức nhưng vẫn được!

-Cậu ta sẽ chịu nổi sao? Với cái thân thể tong teo thế kia! — Hắn nhíu mày.

-Bởi vậy ta mới nói phải tốn sức!

-Còn vấn đề sinh sản thì sao? — hắn lại hỏi.

-Cần làm một cuộc đại phẫu, nếu cháu muốn thì nhân lúc này cậu ta chưa biết gì, cứ gây mê rồi làm, sẵn tiện ta cũng có thể theo dõi quá trình phục hồi của cơ quan mới sau khi phẫu thuật.

Đôi mắt xanh như sâu hơn nhìn người kia chốc lát rồi gọi Ros vào:

-Đưa bác sĩ và cậu ấy xuống phòng bệnh dưới tầng hầm, cần gì cứ tìm cho ông ấy, chuyện này tuyệt đối giữ bí mật.

Ros gật đầu rời đi chuẩn bị mọi thứ.

-Ta cần chút huyết của cháu!

Rid xoăn tay áo lên lộ ra mạch máu, ông ghim một ống tiêm vào rút ra một lượng khá lớn máu rồi nói:

-Đây cũng là nghiên cứu của ta từ khi phục vụ cho gia tộc Lawson, có thành công sinh sản hay không ta vẫn chưa thực nghiệm được nên có thể cháu cần chuẩn bị phương án khác.

Rid gật đầu. Bác sĩ mỉm cười đi xuống tầng hầm chuẩn bị, còn Hàn Diệp một lát sẽ có người đưa xuống. Rid lẳng lặng ngồi bên giường nhìn cậu, hắn không biết quyết định hôm nay sẽ dẫn đến hậu quả như thế nào nhưng lúc này, hắn muốn làm điều đó, muốn cậu vĩnh viễn trở thành của hắn.

-Bé cưng, tôi chờ em tỉnh dậy...

Lúc này Hàn Diệp vẫn đang say ngủ, không hay biết chỉ vì một hiểu lầm mà cậu chân chính trở thành một nửa sinh mệnh của người kia, kéo cậu vào vô tận những bí mật và những điều không tưởng...

Chương 3: Thay đổi

Trong lâu đài to lớn của gia tộc Lawson, Rid đang lạnh mặt ngồi đối diện em trai cùng cha khác mẹ của hắn — Ary Lawson. Cậu ta đang dùng một ánh mắt khiêu khích nhìn sang đây. Bên cạnh hắn — Mary Midovan đang tao nhã cắt thức ăn, cái kiểu cách của cô ả khiến các cô gái khác nhìn bằng ánh mắt ghen tị.

Gia tộc Lawson, một gia tộc cổ xưa ở Ý còn mang trong mình dòng máu của sói hoang. Mỗi người trong gia tộc đều tự hào về sức mạnh mà dòng máu mang lại cũng coi việc truyền thừa huyết mạch là quan trọng nhất. Dòng máu càng thuần chủng thì địa vị càng cao.

Muốn biết người đó sinh ra có thuần chủng hay không là dựa vào màu lông màu mắt khi người thú lần đầu biến đổi: lông càng sáng, mắt càng xanh lam thì dòng máu càng thuần khiết. Mỗi một đời đều có thể thay đổi người kế thừa, người có máu thuần nhất sẽ có quyền lãnh đạo gia tộc, mà hiện nay, người đó không ai khác ngoài Rid.

Andy Lawson hài lòng nhìn con trai mình, cả ông cũng không ngờ mình lại may mắn có một đứa con hoàn hảo như thế. 

-Rid! Cũng sắp tới kỳ động dục của con rồi, gia tộc đã chọn Mary làm bạn tình của con vào kỳ này, con thấy sao?

Mary nghe thấy tên mình thì hồi hợp, cô vừa sợ vừa lo. Gia tộc Lawson có một nhược điểm, số lượng đời sau sinh ra nếu là giống cái đều chết non nên mỗi khi có một người sói trưởng thành đều tìm đối tượng từ gia tộc Midovan làm bạn tình, người mang trong mình một nửa huyết mạch của sói thảo nguyên, để giao phối. Nếu may mắn đứa con sinh ra là thuần chủng thì địa vị của cả cha lẫn mẹ đều trở nên rất cao trong hai gia tộc, mà khi làm bạn tình của người sói thuần chủng, tỷ lệ có con thuần chủng sẽ cao hơn rất nhiều so với người sói khác nhưng phải đối mặt với nguy cơ bị thảm sát trong lúc giao phối.

Mary cũng vậy, cô không muốn chết khi mình còn trẻ như vậy nhưng cô không có quyền lựa chọn, chỉ có thể chờ đợi một phép màu...

-Không cần! Con đã có bạn tình. — Rid lạnh nhạt nói.

-Sao? Là ai?

-Chỉ là một người bình thường.

Andy nhíu mày, chuyện này không phải chưa từng xảy ra nhưng tỷ lệ sinh con thuần chủng rất thấp, với lại con người vô cùng yếu ớt, không chịu nổi đến khi quá trình giao phối kết thúc nên chết rất nhiều, vì thế đa phần mọi người sẽ chọn cách dễ hơn — gia tộc Midovan để sinh sản hậu đại.

-Con chắc chứ!

-Chắc!

-Vậy... được rồi! Có rồi thì tốt, như mọi lần thì không hay...

Rid không nói gì nhìn Mary bên cạnh đang thở phào, đôi mắt hắn lóe qua một tia thị huyết. Cô ta chắc không biết được mối quan hệ của mình với Ary đã bị hắn biết nhất thanh nhị sở. Chắc lúc này ả đang mừng thầm vì có thể tiếp tục mối tình với Ary.

-Hôm nào đưa người về gặp ta! — Andy lên tiếng.

-Đến lúc con sẽ đem về, ngài không cần bận tâm.

-Con... haiz... còn Ary, con cũng chọn một người rồi giao số còn lại cho Natlin sắp xếp.

-Vâng thưa cha!

—————oOo—————Khi Rid về tới nhà đã là ngày hôm sau. Ros thông báo mọi chuyện vô cùng rõ ràng: Bác sĩ Simson vừa ra về, cuộc phẫu thuật vô cùng thành công, Hàn Diệp đang hồi phục rất tốt. Rid vừa lòng gật đầu, định về phòng thì bị Ros chặn lại:

-Chủ nhân! Bác sĩ trước khi về bảo tôi giao cho ngài cái này. Ông ấy bảo ngày mai cậu ấy sẽ hồi phục nhưng thời gian đến kỳ động dục của ngài không còn xa nên nói ngài phải dùng cái này cho cậu ấy. Vài hôm nữa ông ấy sẽ ghé qua cùng thuốc hỗ trợ cho kỳ động dục.

Ros đều đều nói, mặt không đỏ tim đập bình thường đưa một bộ "dương cụ giả" với rất nhiều kích thước thật to được làm từ silicon cho Rid. Hắn mặt đầy hắc tuyến nhìn ông rồi cầm lấy đi vào phòng, bỏ lại ông với một nụ cười đầy ý vị.

Hắn vào phòng, đặt chiếc hộp lên bàn, đưa mắt nhìn người kia vẫn ngủ thật yên tĩnh, lòng bỗng thấy ấm áp. Hắn thong thả thay một bộ đồ thoải mái rồi leo lên giường nằm cạnh cậu, đêm qua hắn ngủ không ngon giấc nên lúc này cần ngủ bù.

Sắc mặt Hàn Diệp đã đỡ nhợt nhạt hơn, các vết thương đã khép miệng rất nhanh, coi bộ huyết thanh của hắn có tác dụng rất tốt. Hàn Diệp theo bản năng tìm kiếm ấm áp cứ thế quấn chặt lấy hắn, hắn bất đắc dĩ cũng mặc kệ cậu ôm tìm vào giấc ngủ.

Hàn Diệp bị hơi nóng làm tỉnh giấc, cả người cậu ướt sủng mồ hôi thật khó chịu. Cậu vặn vẹo muốn tránh ra làm Rid thức giấc. Hắn mở mắt ra nhìn cậu, đôi mắt xanh trong bóng tối thật là đáng sợ khiến Hàn Diệp hét lên bật ngồi dậy.

Rid nhíu mày ngồi dậy bật đen, đôi mắt trầm tĩnh quay lại nhìn cậu. Hàn Diệp lắp bắp nhìn người đàn ông hoàn mỹ bên cạnh:

-Anh...anh là ai?

-Rid Lawson.

-Tôi đang ở đâu? Sao tôi lại ở đây?

-Nhà tôi, tôi bắt em tới!
-Tại sao?

-Nhầm!

Hàn Diệp bỗng cảm thấy bất lực trước đối thủ, anh ta kiệm lời đến đáng sợ. Cậu cố gắng hỏi thêm vài câu:

-Tại sao không thả tôi ra?

-Không muốn!

-Vậy tôi ở đây làm gì?

-Làm tình!

Hàn Diệp ngớ ngẩn, không hiểu sao cậu thấy xấu hổ bởi câu trả lời của hắn. Cậu cố không nghe thấy hỏi tiếp:

-Tôi... có thể trở về nhà không?

-Em không có nhà để về!

-Ờ thì... khách sạn, đồ tôi vẫn để ở đó!

-Ở kia! — Rid hướng mắt về góc phòng, hành lí cậu tất cả đều ở đó. Hàn Diệp cảm thấy nhân sinh thật vô vọng, lúc này bụng cậu lên tiếng kháng nghị.

-Em đói?

-Ân... - cậu xấu hổ cúi đầu, giật mình khi thấy mình xích lỏa, cậu túm chăn che cơ thể quấn đầy băng.

-Tôi đi gọi người chuẩn bị, em không được phép rời khỏi nơi này nếu không có sự cho phép của tôi! — hắn lạnh nhạt nói.

-Vì sao?

-Kỳ động dục sắp đến...

Cậu khó hiểu bởi câu trả lời của hắn, con người mà cũng có kỳ động dục sao? Chẳng phải hứng lúc nào là lăn giường lúc đó à? Đang muốn hỏi tiếp thì hắn đã ra khỏi phòng, cậu đành nén tò mò lại tìm quần áo mặc vào đi ra ngoài tìm hắn...

Chương 4: Này là làm sao?

Hàn Diệp khoát áo choàng bước ra khỏi phòng và cậu sửng sốt. Nếu những gì cậu thấy không phải giả thì cậu đang đứng trong một tòa lâu đài. Hành lang được xây theo phong các gothid với các bức điêu khắc vô cùng tinh xảo, càng làm tăng thêm phong vị cổ xưa cho lâu đài.

Ros đang đứng xa xa nhìn người ngoại quốc vẫn đứng nơi cửa, ông đánh giá cao về sự gan dạ của cậu khi không tỏ vẻ gì khi ở một nơi xa lạ thế này. Nghĩ tới chủ nhân vẻ mặt đầy vui vẻ kia, ông càng nhìn cậu thêm trìu mến, có lẽ phép màu sẽ xảy ra chăng?

Cảm giác có người theo dõi mình, Hàn Diệp tìm kiếm. Cậu trông thấy một người đàn ông tuổi trung niên đang từ góc khuất bước ra, nhìn rõ là ai tim cậu bỗng đập thình thịch vì sợ. Ros biết cậu e ngại ông nên giữ một khoảng cách:

-Chủ nhân mời ngài đến dùng bữa! Và tôi muốn gởi lời xin lỗi chân thành đến ngài vì sự nhầm lẫn hôm trước.

Hàn Diệp nghe thứ tiếng Anh quen thuộc thì thở phào. Cậu gật đầu đi theo ông. Họ đi qua vài cái hành lang xinh đẹp khác rồi mới dừng lại ở một căn phòng.

-Mời vào! Chủ nhân ở bên trong.

Hàn Diệp bước vào căn phòng ấy, bên trong sáng sủa hơn bởi những ngọn nến được thắp khắp nơi. Nơi này là phòng ăn, trên bàn đã được bày các món ăn thịnh soạn, mà người đàn ông xinh đẹp kia đang ngồi lẳng lặng nhìn cậu.

-Ngồi đi! — Rid lên tiếng.

Hàn Diệp đến bên cạnh hắn ngồi xuống, mùi thức ăn làm tuyến nước bọt của cậu hoạt động mạnh mẽ. Thấy hắn không nói gì, cậu cũng không khách khí nâng dao nĩa lên chén.

Rid ăn rất ít, thời gian còn lại hắn chỉ ngồi nhìn cậu ăn. Hàn Diệp có một gương mặt khả ái với cặp mắt nâu rất đẹp, làn da không vì đi nắng nhiều mà ngâm đen có một màu trắng hồng khỏe mạnh, thân hình cũng thuộc dạng trung bình nhưng cân đối...

Thấy cậu buông nĩa, hắn bất chợt hỏi:

-No rồi?

-Ưm... tôi có thể nói chuyện với anh không?

-Có thể!

-Chuyện làm tình mà anh nói là thật à?

-Đúng vậy, em sẽ trở thành bạn tình của tôi kể từ bây giờ.

-Nhưng... tôi là nam!

-Tôi thích là được!

Rid cũng chẳng giải thích lí do hắn muốn cậu đến vậy nên lựa chọn không nói. Hàn Diệp tái mặt, cậu không ngờ sẽ có một ngày bị nam nhân bắt làm tình nhân, mà nhìn thân hình cao lớn của hắn ta cũng biết người bị đè là cậu (=)))) em ấy tự hiểu lấy số phận). Lúc này cậu chỉ muốn thoát khỏi đây nhưng nhớ tới thế lực của hắn ta, cậu thấy tuyệt vọng quá... (Ngoan ngoãn chờ anh ý ăn đi cưng!!*__*).

-Tôi... tôi...anh không thể chọn một người nào khác à? — cậu cố thương lượng.-Có thể! Nhưng tôi muốn em. — Rid nhìn thẳng vào mắt cậu lên tiếng.

Cậu không hiểu sao mình lại không thấy sợ khi nghe hắn nói câu đó, tim cậu đập tăng tốc khiến cậu luống cuống tay chân. Hàn Diệp chưa yêu bao giờ bởi cậu cho rằng tình yêu sẽ trói buộc cậu, nhưng lúc này được một người vô cùng đẹp trai nói lời gần như tỏ tình như thế, cậu lại không chán ghét cảm giác đó, gần như chấp nhận số phần mình.

-Vậy... bao lâu?

-Ưm... - Rid nhíu mày suy nghĩ, muốn cậu làm bạn tình còn cần thời gian sao?

-Tôi muốn biết để chuẩn bị tâm lí — cậu không dám nói, nếu quá lâu có thể cậu sẽ dựa dẫm vào hắn mà không nở rời đi.

-Tạm thời hết tháng này đi, trong thời gian này tôi muốn em tuyệt đối nghe theo mọi lời tôi nói.

-Tôi...có được ra ngoài không?

-Với điều kiện có vệ sĩ đi theo!

-Được...được rồi! — cậu yểu xìu nói.

Rid bỗng dưng muốn rút lại lời nói ban nãy khi nhìn thấy biểu cảm này của cậu. Phải chăng cho cậu đi chơi thì lúc đó cậu sẽ cao hứng đem ánh mắt long lanh nhìn hắn?

-Em có gì thắc mắc nữa không?
-Không có... à, tôi muốn một phòng rửa ảnh.

-Tôi sẽ cho người chuẩn bị!

-Cám ơn!

Hắn gật đầu, kéo ghế đứng dậy bước về phòng, cậu cũng luống cuống đi theo, ngoài hắn ra cậu chẳng biết ai ở đây khiến cậu an tâm cả.

Hai người trở về phòng ngủ lúc nãy, lúc này cậu mới thấy căn phòng rộng biết bao. Bức tường được xây bằng đá có màu nâu sậm, trần phòng được treo một cái đèn chùm thật lớn, mọi thứ đều đầy đủ như tủ sách, tivi... có cả một bộ sô pha đắt tiền được đặt cạnh cửa sổ.

Rid ngồi lên giường, ngoắc tay kêu cậu lại gần. Trong đầu Hàn Diệp lúc này bấn loạn, không phải hắn ta "cầm thú" vậy chớ, cậu đang bị thương mà. Cậu gào thét trong lòng nhưng vẫn tiến lại. Rid mạnh tay cởi áo choàng cậu ra ném xuống sàn, lộ ra thân hình thon gầy vẫn quấn đầy băng trắng. Lúc này Hàn Diệp cúi đầu mới chú ý trên bụng dưới của cậu có thêm một vết cắt, được may lại vô cùng khéo léo. Cậu nhớ mình đâu có bị thương nơi đó, nhưng vết cắt đó đã lên da non khiến cậu chẳng hiểu vì sao.

Rid vẫn trầm mặc tháo băng vải quấn quanh người cậu, xúc cảm nhột nhạt từ sự cọ xát vô tình đó khiến tinh thần cậu rung lên.

-Quay lại!

Cậu nghe lời quay lại, cảm giác được ngón tay hắn đang di chuyển trên các vết thương, lạ là đã không còn đau nữa, cứ như mọi chuyện xảy ra hôm ấy chỉ là một giấc mơ, nếu không phải cậu lúc này đang ở đây...

-Hồi phục rất tốt! — Rid hài lòng lên tiếng, kéo cậu xoay người lại, biết cậu đang nghi hoặc, hắn tốt bụng nói — Huyết thanh của tôi có tác dụng làm lành vết thương.

-Tại sao?

-Từ từ em sẽ rõ! Bây giờ đi tắm nào, em cần nghỉ ngơi thêm một lúc.

Hắn cứ thế tuột phăng chiếc quần con duy nhất trên người cậu ra rồi bế cậu vào phòng tắm. Hàn Diệp đỏ mặt né tránh ánh mắt hắn, lần đầu tiên cậu lõa thể trước mặt người khác, mắc cỡ chết được.

Rid thả cậu vào bồn tắm đã được đổ đầy nước ấm. Cậu chỉ chừa mỗi cái đầu lên mặt nước, mặt vẫn còn ửng đỏ vì ngại ngùng. Rid vẫn dõi mắt nhìn cậu, đáy mắt lóe qua chút ý cười rực rỡ. Hắn từ tốn cởi quần áo, mỗi một món đồ rơi xuống là ánh mắt Hàn Diệp nhìn hắn càng thêm nóng cháy, hắn hiểu ánh mắt cậu chỉ đơn thuần là thưởng thức cái đẹp, cho đến khi thân thể hoàn mỹ của hắn hoàn toàn bại lộ trong không khí, Hàn Diệp như hít vào heroin mà hưng phấn vô cùng. 

Thân hình Rid đẹp đến từng centimet, rắn rỏi, săn chắc với từng khối cơ hoàn hảo. Cậu nhìn vào vật tượng trưng cho đàn ông ở giữa hai chân hắn, bỗng cảm thấy tủi thân cực kỳ, lúc này nó chỉ đang ngủ say mà đã lớn như thế, không biết lúc cương lên sẽ to thành cái dạng gì, nghĩ tới lúc thứ đó của hắn xuyên qua thân thể cậu, cậu bỗng thấy cúc hoa căng thẳng, cậu sẽ còn sống sao?

Dường như đọc được suy nghĩ của cậu, Rid nhàn nhạt nói:

-Tôi sẽ không làm gì em cho đến khi em được chuẩn bị tốt!

Cậu đỏ mặt cúi đầu, cậu có thể cho đây là một lời quan tâm không? Rid mặc kệ cậu nhìn ngắm cơ thể mình, bản thân tự tắm vòi sen sạch sẽ rồi mới bước vào bồn tắm cùng cậu, bắt đầu khám phá cơ thể cậu...

Chương 5: Thật là xấu hổ

Hàn Diệp cứng ngắt thân mình cảm nhận nhiệt độ nóng cháy phía sau lưng truyền tới. Rid kéo cậu ngồi tựa vào ngực mình, cả cơ thể tiếp xúc thân mật với làn da cậu, khiến hắn thấy thỏa mãn. Dùng một tốc độ vô cùng thong thả kỳ cọ tắm rửa cho cậu, hắn mới vừa lòng nhìn thân thể cậu ửng lên một màu hồng như tôm luộc, bắt đầu vào việc chính.

Rid xoay cậu lại đặt ngồi lên đùi mình, tách hai chân cậu ra cho cậu đối diện với mình. Cái tư thế này khiến bộ vị nào đấy của hai người cọ nhau, vô cùng ám muội.

-Anh...anh muốn làm gì? — cậu sợ hãi không dám nhúc nhích.

-Giúp em mở rộng!

Hắn vừa lên tiếng, cánh tay đã mạnh mẽ ủng cậu vào trong ngực, bàn tay bên dưới lần mò đến cánh mông cậu xoa bóp.

-Đừng... - cảm giác lạ lùng khiến cậu giật bắn.

-Yên nào! — Rid trầm mặc nhắc nhở, cố định không cho cậu vùng vẫy.

-Nhưng...khó chịu quá! — cậu run lên bấu chặt lấy lưng hắn.

Rid thở thật khẽ, vỗ lưng cậu trấn an:

-Ngoan, đừng sợ! Tôi chỉ muốn tốt cho em, một lát sẽ xong...

Hàn Diệp yên tĩnh lại nhưng vẫn bấu chặt lấy hắn, Rid lại bắt đầu lần nữa. Hắn không muốn kéo dài thời gian khiến cậu sợ hãi, cứ thế bàn tay tách mông cậu ra, tìm được khe hở thần bí chưa từng được khám phá. Hàn Diệp run lên bần bật nhưng vẫn không dám cử động thân mình, cậu biết sớm hay muộn gì cũng tới nên nhắm mắt chấp nhận, cố gắng thả lỏng bản thân để không phải chịu đau đớn. Ngón tay Rid nhờ nước cọ sát bên ngoài tiểu huyệt, cảm xúc lạ lẫm khiến cửa huyệt bất giác co thắt. Hắn từ tốn đâm một ngón tay vào, dị vật xâm nhập làm cậu khó chịu, chỉ muốn đem nó tống ra nhưng ngược lại càng khiến ngón tay hắn đi vào sâu hơn...

-Ân...

-Ngoan...thả lỏng! — Hắn dịu dàng trấn an cậu, thấy cậu khó chịu, đôi mắt ngập nước, hắn chợt đau lòng hôn lên đó, rồi thuận thế giam cầm đôi môi cậu vào miệng hắn. Ngón tay bên dưới tiếp tục động tác ra vào.

-A...đừng... - Hàn Diệp bỗng thấy đầu óc trống rỗng bởi nụ hôn của Rid. Môi lưỡi giao triền đôi khi phát ra tiếng nước và tiếng thở dốc, cảm giác dị vật xâm nhập không còn quá rõ ràng, tiểu huyệt cậu như chấp nhận vị khách lạ mà mở ra khép vào mang đến cho cậu từng cơn sảng khoái trước nay cậu chưa từng biết tới.

Rid thấy cậu đã thích ứng cũng không kiềm chế động tác nữa, thoải mái hành động đem từng ngón tay đi vào mở rộng nơi tiểu huyệt non mềm kia, khiến cậu phát ra từng trận thở dốc, vùi đầu vào ngực hắn. dương v*t cậu đã đứng lên từ lúc nào, cọ sát vào bụng hắn khiến đôi mắt Rid tối lại.

-Ân...đừng lộng...khó chịu quá...ân...

-Ngoan! — Hắn cho vào ngón tay thứ ba, thấy cậu nhíu mày, hắn nhẹ hỏi: - Đau à?

-Ân...thật trướng... - cảm giác phía dưới ẩn ẩn đau làm cậu xụi lơ trở lại.

Rid thở dài buông tha, Hàn Diệp thở ra nhẹ nhõm khi hắn rút tay ra ngoài, nghĩ tới vật hơi có dấu hiệu thức tỉnh giữa hai chân hắn, cậu chợt thấy phía sau càng đau hơn.

Rid ôm Hàn Diệp xụi lơ ra ngoài, lau khô mặc quần áo cho mình xong, hắn tiến tới chiếc bàn vẫn để một chiếc hộp thon dài ở đấy, mở ra. Đôi mắt xanh biếc liếc từng cái dương v*t giả trong hộp, chọn một cái có kích thước không quá lớn, lấy ra đi tới bên giường. Hàn Diệp vẫn toàn thân xích lỏa nằm trên đấy, thấy hắn đem vật gì tới thì run lên:
-Này...này là muốn làm gì?

-Đặt vào nơi đó của em! Rất chặt không tốt.

Hắn ngồi xuống cạnh cậu, mở tủ đầu giường lấy ra một hộp nhỏ, cao này được Simson chế riêng cho cậu, chứa thành phần huyết thanh của hắn giúp cải thiện thân thể cậu, khiến cậu tiếp nhận hắn dễ dàng hơn vào kỳ động dục. Vốn hắn định gần tới ngày đó mới sử dụng nhưng cơ thể cậu không cho phép...

-Phải...làm thật sao? — cậu nhăn nhó.

-Ừ, nằm sấp xuống! — hắn vỗ đầu cậu.

Hàn Diệp không tình nguyện lật người, không tình nguyện nâng cái mông nhỏ lên lộ ra tiểu huyệt hồng hồng, phải nén cảm giác khó chịu khi hắn bôi thứ gì đó lành lạnh lên nơi ấy rồi không báo trước đẩy cái dương v*t to đùng kia vào. Khi xong việc, cậu cảm thấy sức lực toàn thân như bị rút cạn, không kiềm chế được cảm giác buồn ngủ kéo đến, cứ thế lõa mông thiếp đi.

Rid nhìn cậu cứ thế mà ngủ không kiềm chế được khóe miệng nhếch lên, đôi mắt xanh thắm đượm dịu dàng mà chính hắn cũng không biết.

Khi Hàn Diệp tỉnh lại lần nữa là trưa ngày hôm sau, sự cồn cào từ cơn đói khiến cậu bừng tỉnh. Bên cạnh đã không còn ai, cảm giác khó chịu từ hạ thân truyền đến làm cậu nhíu mày, thân mình vẫn trần trụi như trước, tiểu huyệt vẫn bị dương v*t giả cắm vào, tuy không khó chịu lắm nhưng cậu không thích cảm giác này. Hàn Diệp mò xuống đầu móc bên ngoài, kéo mạnh ra làm cậu giật bắn. Cậu thở phào nhẹ nhõm, nhìn thứ ướt đẫm dịch ruột trong tay cậu xấu hổ ném phăng xuống gầm giường. Tiểu huyệt một đêm chứa vật to như thế giờ bị lấy ra trở nên trống rỗng, tích cực co bóp làm Hàn Diệp rên lên...

Lúc này có người gõ cửa, Ros lú đầu vào nhìn cậu. Thấy người trên giường đã tỉnh và đang ngồi ngốc ở đấy, ông cảm thấy thật đáng yêu.

-Ngài muốn dậy? Có cần tôi kêu người vào giúp ngài? — Ros hỏi.

-Không...không cần! — cậu đỏ mặt che chăn lại, ngập ngừng hỏi: - Rid... đâu rồi?

-Chủ nhân đã đến Hell, tối ngài ấy sẽ trở lại!-Hell? Quán bar sang trọng nhất thành phố?

-Đúng vậy! Đó là một phần tài sản chủ nhân được thừa kế từ gia tộc. Ngài muốn ăn trưa nhẹ với sandwich và café không?

-A...cám ơn, cho tôi một phần!

-Vâng! Hôm nay chủ nhân có căn dặn, đợi ngài ăn trưa xong phải đưa ngài đến phòng tập luyện thân thể kể từ bây giờ, mỗi ngày tập một giờ, ngài không phản đối chứ?

-A...không, cám ơn!

Ros hài lòng khép cửa lại, đi chuẩn bị thức ăn, bỏ lại cậu ngẩn ngơ bởi những suy nghĩ rối bời.

Lúc Rid trở về nhà liền trông thấy Hàn Diệp đang nằm thoải mái trên chiếc ghế bành cạnh cửa sổ nghịch đống ảnh cậu vừa chụp trong lâu đài hôm nay. Mái tóc cậu vẫn còn ấm ướt, thoang thoảng mùi sữa tắm dịu ngọt đối với hắn rất quen thuộc.

Tiếng bước chân làm cậu chú ý, thấy Rid đứng nơi đó lòng cậu như yên ổn trở lại.

-Chào anh! — cậu lười biếng như con mèo lười nâng mặt lên hướng hắn nở nụ cười.

-Hôm nay em thế nào? — hắn vừa cởi đồ vừa hỏi.

Lúc này Hàn Diệp mới để ý sau lưng Rid có một hình xăm thật lớn, con sói màu đen nổi bật trên làn da khỏe mạnh có một đôi mắt xanh giống Rid.

-Đẹp đấy!

-Em không sợ sao? — hắn tò mò hỏi, mọi suy nghĩ của cậu đều gợi lên hứng thú với hắn.

Hàn Diệp vùi mình vào ghế càng sâu, nghĩ nghĩ rồi trả lời:

-Đó chỉ là một hình xăm thôi mà, có gì đáng sợ. Nếu thật sự là sói thật thì sợ một chút...

-Nếu nó bỗng xuất hiện trước mặt em thì thế nào?

-Tất nhiên rồi! Nhưng nếu không cắn người thì không đáng sợ. — cậu cười cười nói.

-Sẽ không đâu... - Rid lẩm nhẩm rồi cứ thế lõa thể vào phòng tắm, làm Hàn Diệp chậc chậc hai tiếng nhìn theo — thật đẹp!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau