MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Còn rất nhiều điều thú vị chờ đợi

- o-

Tên đầy tớ chạy đi tầm vài phút đã quay trở lại, theo sau hắn là hơn năm tên đầy tớ khác. Sao chú ý đến nhóm đầy tớ, phát hiện trên tay họ mang theo chiếu hoa, gối trái dựa và một số vật dụng.

Em lại lén quan sát chàng, Mai Lang Vương vẫn tựa người đứng đó và mắt thì nhắm lại, thanh tĩnh chờ đợi.

Nhóm đầy tớ tỉ mẩn trải chiếu lên sàn ngay bên cạnh võng, chúng lần lượt bố trí gối trái dựa, khay trà, bánh trái, tráp trầu lên chiếu. Khi làm xong mọi chuyện, chúng vẫn chưa rời đi vội, cả nhóm đứng nép một bên chờ lệnh từ chàng. Sao thấy mọi thứ đã sẵn sàng, em cũng không ngồi trên võng nữa mà tự giác dời xuống chiếu, Mai Lang Vương thấy em lật đật nhổm lên, chàng liền đưa tay ngăn em.

- Mai Lang? - Sao ngơ ngác.

Mai Lang Vương cười dịu dàng, chàng từ tốn ngồi xuống chiếu hoa, tà áo dài thanh thoát như mây trời được cẩn thận điều chỉnh, phủ lên người chàng một cách thật trang nhã. Sau đó chàng lại tựa tay vào gối và bình thản rót trà, mắt đánh về phía nhóm đầy tớ kia, ngầm bảo rằng họ có thể lui.

Nhóm đầy tớ há hốc mồm nhìn cảnh tượng đang diễn ra, chúng trợn mắt nhìn Sao, liền nhận ra em cũng đang đơ như phỗng.

Mai Thần nhìn đám đầy tớ một lần nữa như không hài lòng với sự chùng chình của chúng, những tên đầy tớ gãi đầu nhìn nhau, sau cùng cúi chào chàng rồi rời đi.

- Mai Lang, tại sao? - Em ái ngại hỏi.

- Cứ ngồi yên đó đi. - Chàng thản nhiên trả lời.

- Người ta sẽ cười chê ngài đấy! Thế này thì còn gì uy nghiêm của "Vương" nữa?

Sao hơi cúi mặt xuống, thẹn thùng xấu hổ. Vương lại đi ngồi dưới sàn còn tiểu đồng thì ngồi trên võng… Đúng là chẳng có tôn ti trật tự gì. Mai Lang là một vị thần có địa vị, chàng phải luôn giữ gìn hình ảnh nghiêm trang của mình, việc làm hôm nay có khác nào đã hạ bệ uy nghiêm của chàng đâu? Đã vậy còn để cho hạ nhân của phủ thần sông nhìn thấy, họ sẽ đi đồn đãi khắp nơi rằng Mai Lang Vương của Khau Pạ uy nghiêm không bằng một tiểu đồng mất.

Mai Lang Vương nghe em nói vậy, chàng hơi dừng chén trà lại, buồn cười ha ha lên vài tiếng. Sao nghe tiếng cười thư thái gõ vào không trung, lòng em lại chộn rộn, cắn môi dằng dỗi nhìn chàng.

- Uy nghiêm không thể hiện ở vị trí ngồi đâu. - Mai Lang Vương cười nói.

- Gì chứ ạ? - Sao không đồng ý với chàng, em nghĩ rằng chàng nói vậy chỉ để chống chế thôi.

Mai Lang Vương tĩnh tại thưởng trà, giọng trầm ấm vẳng vào tai em - Uy nghiêm thể hiện ở sức nặng của lời nói, điều đó phụ thuộc vào uy tín, tài năng và đức độ. Ngồi ở đâu thì có gì quan trọng chứ? Cho dù có ngồi trên trời đi nữa nhưng chẳng nể phục được ai thì có nghĩa lý gì?

- Nhưng mà người đời mấy ai nghĩ thế? Họ chỉ nhìn thấy bề ngoài thôi. - Sao khuyên nhủ chàng.

- Ừm, cho nên cuộc sống của họ mới bị trói buộc như vậy. - Mai Lang Vương êm đềm cười - Ta thì khác, ta không muốn bị trói buộc vào những lí lẽ không đúng đắn đấy của họ. Dù gì ta cũng có cuộc sống của ta, chỉ cần ta thấy thoải mái là được. Lời của họ không thể ảnh hưởng đến niềm vui của ta.

Sao bỏ cuộc với sự kiên quyết của chàng, em thậm chí còn cảm thấy bản thân bị chàng thuyết phục ngược. Ừ nhỉ, mà nghĩ lại, họ nói gì thì có gì quan trọng chứ?

Đúng là chẳng có gì quan trọng. Cuộc sống vẫn diễn ra và mây trời vẫn trôi.

Mai Lang Vương đẩy tráp trầu qua một bên, chàng không bao giờ cần dùng đến nó. Tay chàng tìm đến đĩa bánh trái, bên trên có mứt thạch rau câu năm màu và rất nhiều dâu tây. Chàng đưa đĩa bánh đó cho Sao, em thoáng vui mừng khi thấy những thanh mứt rau câu đủ màu sắc, tuy vậy, đáy mắt em lập tức trở nên e ngại khi phát hiện mấy quả dâu kia cũng nằm bên cạnh, Sao đẩy đĩa bánh về phía chàng, rên rỉ nói - Em không ăn đâu.

- Ăn đi, ta cố tình dặn họ đem đến đó. - Mai Lang Vương nghiêm giọng nói.

- Không, chua lắm. - Sao phản đối, lắc đầu nguầy nguậy.

- Ăn thì vết thương mới mau lành, dâu tây sẽ khiến da tái tạo nhanh hơn. - Dừng một chút, chàng nhẹ giọng nói thêm - Ta có dặn họ chuẩn bị thêm mứt rau câu mà em thích đấy thôi? Ăn kèm với dâu thì sẽ giảm đi độ chua, ngoan vâng lời đi.

- … Dạ. - Sao không còn cách nào khác, đón lấy đĩa bánh từ tay chàng. Em hớn hở mở một chiếc mứt ra ăn trước, lòng thầm kinh ngạc, chẳng biết từ lúc nào chàng lại nắm được sở thích của em.
Ngoài trừ bánh khoai mì nướng ra, em chưa từng tiết lộ thêm món yêu thích nào cho chàng  nữa.

- Bởi vì mỗi lần em ngồi cạnh ta, ta thấy em ăn những món đó với vẻ mặt rất hạnh phúc. - Mai Thần như đoán được suy nghĩ của em, chàng nhẹ nhàng giải thích, không hề có chút giấu giếm - Em sẽ ăn rất nhiều mứt rau câu, bánh phục linh, bánh đậu xanh, kẹo đậu phộng nếu chúng xuất hiện trên đĩa. Ngược lại em hầu như không đụng vào hoặc ăn rất ít mứt dừa, mứt tắc, mứt me và mứt hạt sen cho dù ta có đưa cả đĩa bánh cho em. Có vẻ em rất ít khi ăn mứt nhỉ?

- Vâng, vì em lười đi rửa tay lắm ạ. - Sao hồn nhiên trả lời, vì ăn những loại mứt đó thì tay sẽ bị bẩn, nhất là mứt me và mứt tắc. Nhưng rồi sau khi em đáp lại chàng như vậy, em mới ngớ ra, sững người. Ôi trời, Mai Lang đã để ý đến mình nhiều như vậy ư?

Sao ngượng nghịu ôm đĩa bánh chứa đầy dâu vào lòng.

Mai Lang thì ra luôn quan tâm em nhiều như thế.

- Suy nghĩ của em rất hợp ý ta.

Mai Lang Vương lúc này đã uống cạn chén trà trên tay, chàng thư thả rót cho mình một chén trà khác, vừa thưởng trà vừa trầm ngâm trò chuyện cùng Sao. Khi em nói cho chàng nghe những gì mà em đang nghĩ, chàng đã biết rằng hai người sẽ có cùng nhau một cuộc trò chuyện dài, vì vậy, chàng mới sai người hầu chuẩn bị chiếu hoa và trà.

- Em còn nhớ những gì mà ta nói với em khi chúng ta gặp nhau ở khu biệt giam không?

- Nhớ ạ. - Sao cắn một quả dâu tây, nhíu mày vì chua, rùng mình đáp.

- Khi đó, ta nói là ta có hai nghi vấn lớn. - Mai Lang Vương cười trầm ngâm.

- Một là tại sao chị Thủy Cơ lại ra tay với thần sông, hai là chị làm cách nào để bỏ được lưỡi câu vào hoành thánh? - Sao lặp lại - Em nhớ rất rõ mà.

- Ừ, chiếc găng tay đã làm rõ được nghi vấn số hai rồi. - Mai Lang Vương đánh mắt về phía em, ánh mắt ngời sáng như khen ngợi vì em đã nhớ rõ những gì chàng nói - Chiếc găng tay đó được luyện từ da của cư dân sông Vàm Thuật, nó cho phép người sử dụng có thể chạm vào lưỡi câu trong một khoảng thời gian nhất định.

- Eo… - Sao kinh hoàng, không thể tin được trên đời lại có thứ dụng cụ ghê sợ như vậy, mặt vô thức nhăn lại - Thật kinh dị, chị Thủy Cơ đã làm ra nó ạ?

- Chuyện này… - Mai Lang Vương nhìn chén trà, nước trà dập dờn phản chiếu ánh đèn dầu trên cao trong thật lóng lánh, chàng trả lời một cách bí hiểm - Ta đang điều tra.

Sao ngẩn ra một chút, đôi mắt to tròn dần chùn lại, sâu thẳm. Khi hai người nói đến đây thì em đã dần nhận ra ẩn ý của Mai Lang. Ngài ấy cũng giống như em, không tin rằng Thủy Cơ là chủ mưu của tất cả mọi chuyện.Nếu ngài ấy nghĩ chị Thủy Cơ làm việc đó thì ngài đã không cần điều tra thêm nữa, ngài sẽ kết thúc vụ án ngay từ khi buộc tội được chị ấy. Nhưng ngài vẫn tiếp tục điều tra, đã vậy, nghi án đầu tiên mà ngài thắc mắc vẫn chưa được làm rõ.

- Khi Thị Hoa đến tìm ta và giải trình mọi chuyện, ta đã rất thất vọng. Ta đã mong rằng mình sẽ được nghe nguyên nhân khiến Thủy Cơ bắt đầu kế hoạch. Tuy vậy, Thị Hoa chỉ nói với chúng ta rằng nàng ấy không muốn thông đồng cùng Thủy Cơ ra tay ám hại thần sông, nàng ấy cũng chỉ kể về quá trình Thủy Cơ gây án chứ không hề nói gì đến nguyên nhân.

Ánh mắt chàng sắc lên, ngữ điệu trầm lặng - Khi Thị Hoa kể về tội ác của Thủy Cơ, dù giọng nàng ấy nghe có vẻ rất run sợ nhưng cơ thể thì không hề phản ứng, ngay cả ánh mắt cũng chẳng ánh lên bất kì tia cảm xúc nào. Nàng ấy giống như đã thuộc lòng lời khai đó rồi đọc nó lại một cách diễn cảm, đầy run rẩy cho ta nghe vậy. Điều đó khiến ta rất mất hứng.

- Ngài đang nghi ngờ chị Thị Hoa ư?

- Nàng ta luôn nằm trong vòng tình nghi của ta. - Mai Lang Vương tựa đầu vào lòng bàn tay, ngữ điệu thong thả bình thản - Ngay từ khi nàng ta nói với em về thông tin của chiếc găng tay, ta đã đặt nghi vấn ở chỗ nàng ta rồi.

Khi đó, Thị Hoa đã cùng Thủy Cơ ám hại thần sông và đổ tội cho Sao trót lọt. Nếu nàng ta không tiết lộ gì về chiếc găng tay đó thì mọi chuyện đã trôi qua êm đẹp rồi? Có lẽ chàng sẽ mất rất nhiều thời gian để moi ra được vị trí chính xác của tang vật từ việc điều tra hành tung của Thủy Cơ nhưng Thị Hoa đã tiết lộ điều ấy cho Sao và cũng có nghĩa là tiết lộ cho chàng, giúp chàng có thể giảm bớt một bước điều tra. Hành động này khiến chàng vô cùng thắc mắc, động cơ của Thị Hoa là gì? Tại sao nàng ta lại bán đứng Thủy Cơ và truyền tin cho chàng?

Lúc chàng đem chiếc hủ sành đó lên, bao quanh nó là muôn trùng ấn chú. Nếu Thị Hoa đã tiết lộ thông tin cho chàng thì sao phải bảo mật chiếc hủ đó một cách thận trọng như vậy? Điều này khiến chàng nghĩ đến Thủy Cơ, có lẽ Thị Hoa muốn qua mặt Thủy Cơ chăng? Nàng ta một mặt thì bảo mật chiếc hủ sành một cách kín đáo còn một mặt thì báo tin cho chàng nơi chiếc hủ được cất giấu. Đã vậy, dù bảo mật nhiều lớp đến thế nhưng lớp nào cũng chỉ ở mức sơ cấp và dễ dàng bị phá bỏ, đây giống như là… Bảo mật cho có vậy.

Đợi chàng đem chiếc hủ đó đi khám nghiệm và có đủ bằng chứng buộc tội Thủy Cơ rồi, nàng ta liền lập tức xuất hiện và tố giác Thủy Cơ. Tại sao nàng ấy không làm mọi chuyện ngay từ đầu trước khi Thủy Cơ ra tay giết thần sông? Tại sao nàng ta phải chờ đợi đến khi chuyện đã rồi thì mới đến bẩm báo, đã vậy còn phỉnh phờ Thủy Cơ mà truyền tin cho chàng và thực hiện những bước bảo mật rất sơ sài trên chiếc hủ sành?

Rõ ràng với sự thông minh của nàng ta, nàng ta hoàn toàn có thể báo tin cho chàng và Vĩnh Nghiêm sớm hơn để hai người ngăn chặn kế hoạch của Thủy Cơ.

Nàng ta như cố tình nhắm mắt đưa chân cho mọi chuyện trót lọt rồi nhân cơ hội tạo cho mình một đường thoát vậy.

Chẳng biết cuối cùng mục đích của nàng ta là gì.

- Ngoài ra, trong chuyện này còn có một điểm đáng lưu ý nữa. - Mai Lang Vương hạ thấp âm lượng, khiến lời nói vẳng vào gió đêm nghe thật lạnh lẽo.

- Là gì thế ạ? - Sao ôm lấy hai vai vì lạnh, đĩa dâu chỉ còn vài quả lăn lóc.

Mai Lang Vương rót một chén trà để em ủ ấp bàn tay cho đỡ lạnh, chậm rãi đáp - Chẳng biết Thủy Cơ từ đâu lại có được số lưỡi câu đó.

Sao ôm lấy chén trà mà chàng đưa, mặt thoáng tái xanh, em dường như cảm thấy chuyện ở phủ thần sông này càng lúc càng nhiều uẩn khúc.

- Vàm Thuật kiểm soát lưỡi câu rất chặt, họ có dụng cụ để phát hiện ra nó cho dù nó có ẩn trong những vật liệu đặc biệt đi nữa. Lưỡi câu lại là cực độc đối với người vùng Vàm Thuật, cho dù họ đựng nó trong một chiếc hủ bằng đá rồi mang đi hay gắp nó lên bằng đũa gỗ, thì nguyền chú trong lưỡi câu vẫn sẽ cảm ứng với máu thịt của cư dân vùng Vàm Thuật mà ăn mòn thân xác họ. Như vậy, việc vận chuyển nó từ nơi này sang nơi khác là bất khả thi, Thủy Cơ làm cách nào để đưa nó vào được phủ thần sông mà vẫn toàn vẹn tính mạng?

- Thật phức tạp! - Sao kêu lên.

Mai Lang Vương an tĩnh hớp một ngụm trà, đôi mắt nâu lộ ra sau vành chén rộng, ánh nhìn sắc lạnh - Chắc hẳn phía trước còn có những điều vô cùng thú vị đợi ta lật tẩy. Ta đã phái người đi điều tra rồi, sẽ mau chóng có kết quả thôi.

Chàng vẫy tay Sao, em ngoan ngoãn nhích đến gần chàng, Mai Lang Vương vuốt ve tóc em với vẻ mặt vô cùng thư thái an nhàn, cười khẽ - Khi nào làm sáng tỏ được mọi chuyện, ta sẽ kể cho em nghe.

- Mai Lang. - Sao nằm im trên võng, nhìn lọt tóc của mình được chàng nâng niu, mặt thoáng đỏ lên.

Mai Lang Vương không nói gì nữa, chàng tựa vào gối, tay vân vê lọn tóc mềm mại thơm lừng hương bồ kết của Sao và hướng mắt ra sân vườn.

Trời đang dần khuya hơn, bên ngoài cổng tròn, âm thanh lao xao do những người họ hàng của Vĩnh Nghiêm gây ra vẫn còn náo động. Ban nãy chàng đã hỏi qua nhóm người hầu, chúng nói rằng Vĩnh Nghiêm đang thúc giục người trong gia tộc rời đi.

Quả đúng như chàng nghĩ, Vĩnh Nghiêm đã hành động.

Chương 97: Lộ diện

Những người họ hàng khi lên xe ngựa rời khỏi phủ vẫn không quên hờn dỗi liếc nhìn chàng, Vĩnh Nghiêm đứng ở cổng nghiêm trang cúi chào họ, trên đầu văng vẳng lời trách móc của người lớn tuổi trong gia tộc. Chàng đương nhiên hiểu được cảm xúc của họ chứ, đương nhiên cũng biết hành động này của mình là vô lễ và thiếu lịch thiệp, nhưng chàng còn biết làm gì nữa đây? Thà khiến họ giận chàng mà rời đi còn hơn để họ phải hứng chịu sự bẽ bàng và nhục nhã khi biết rõ mọi chuyện.

Những ngày qua những người họ hàng của chàng đã làm gì với Mai Thần và các tiểu đồng của hắn? Họ đã trút hết bao uẩn ức trong lòng lên người Mai Thần. Tất nhiên khi ấy họ có cái cớ để làm vậy, đó là vì nỗi hận, nỗi đau mất người thân, nhưng giờ mọi chuyện lại đảo ngược, người gây ra bao tội lỗi không phải Mai Thần và tiểu đồng của hắn mà chính là Thủy Cơ - Người được cả gia tộc tin cậy. Điều này có phải là một cái tát trời giáng vào mặt mọi người hay không? Vĩnh Nghiêm thật sự không muốn họ phải đối mặt với tình huống khó xử này.

Đợi mọi chuyện giải quyết êm xuôi rồi chàng sẽ viết thư xin lỗi và thông cáo với họ. Phía Mai Thần chàng cũng sẽ ra lệnh cho họ gửi thư xin lỗi hắn. Những chuyện mà họ đã làm với hắn trong mấy ngày vừa qua thật sự quá thất lễ, quá thô lỗ, ngay cả chàng còn muốn đào lỗ mà chui xuống mỗi khi đối diện với Mai Thần huống hồ gì là những người họ hàng.

Tiễn chân các vị họ hàng đâu vào đó rồi Vĩnh Nghiêm lại trở về khu nhà riêng mà uống rượu. Chàng bày rượu ngoài hoa đình, tự rót tự uống. Trong lòng có quá nhiều nỗi buồn và nỗi đau, nếu không mượn rượu giải sầu, chàng sợ rằng mình sẽ bùng nổ mất. Đáng lý trong hoàn cảnh này bên cạnh chàng phải có một người bằng hữu tin cậy để có thể san sẻ, thế nhưng Vĩnh Nghiêm vốn không có nhiều bạn, tên bằng hữu duy nhất mà chàng hiện tại có thể trông mong lại là kẻ chẳng bao giờ uống rượu, nếu chàng gọi hắn đến chắc chắn hắn sẽ ngồi giáo lý cho chàng một trận, vì vậy, Vĩnh Nghiêm chỉ biết uống một mình.

Uống được hai ấm rượu, Vĩnh Nghiêm đã ngà ngà say, chàng xoay xoay chén rượu sóng sánh, tựa tay lên má, mơ màng nhìn những chiếc lá dâm bụt xanh sẫm thỉnh thoảng lại ve vẩy trong gió, ánh mắt bi sầu.

Người ta nói rằng, khi sầu uống rượu một mình thì chỉ càng sầu thêm mà thôi.

- Cậu Vĩnh Nghiêm.

Ai đó cất gọi tên chàng, Vĩnh Nghiêm chậm chạp di chuyển đồng tử, ngưng tụ ánh nhìn vào kẻ mới đến ấy. Kẻ đó đứng ngay bên cạnh chàng vậy mà chàng không hề nhận ra, Vĩnh Nghiêm lắc mạnh đầu, xem ra chàng đã uống quá nhiều rồi.

- Cậu Vĩnh Nghiêm. - Thị Hoa lo lắng ngồi xuống, tay chạm lên má chàng. Ánh mắt nàng lúng liếng và lắng lo, nàng vội vàng lấy bát sứ gắp thêm thức ăn vào, dịu giọng khuyên can - Cậu đừng chỉ uống mỗi rượu, hãy ăn thêm chút gì đó. Cồn sẽ khiến cơ thể bị tổn thương nếu cậu hấp thụ nó trong khi bụng trống rỗng đấy.

Vĩnh Nghiêm không nói gì, chàng mơ mơ màng màng cầm lấy đũa và gắp thứ trong bát lên ăn. Khi vị của món đó tan ra trong miệng, chàng mới biết đó là trứng và rau sống, Vĩnh Nghiêm hướng về người bên cạnh một lần nữa, ánh mắt đầy hoài nghi.

- Chất béo giúp cơ thể hạn chế hấp thụ cồn hơn, rau xanh cũng vậy. Trứng có một lượng chất béo kha khá nên sẽ bảo vệ được dạ dày của cậu, cậu cũng nên uống thêm nước để nồng độ cồn trong máu loãng đi.

- Thị… Hoa… - Vĩnh Nghiêm đặt đũa lên bát, day day thái dương, đến lúc này chàng mới nhận ra người đó là nàng.

Thị Hoa mỉm cười dịu dàng, ngồi xuống bên cạnh Vĩnh Nghiêm, ân cần gắp thêm thức ăn vào bát cho chàng. Vĩnh Nghiêm không nói không rằng, im lặng ăn những gì nàng gắp cho, nhờ có sự xuất hiện của nàng mà chàng lại có thể tiếp tục uống thêm mấy bát rượu nữa, Thị Hoa rất kính cẩn hầu rượu chàng.

Hai người cứ thế im lặng ngồi ở hoa đình, Vĩnh Nghiêm chỉ biết ăn và uống rượu còn Thị Hoa thì ở bên cạnh khi gắp thức ăn khi thì rót rượu, không gian chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và tiếng lá cây bị gió khua.

Thị Hoa không hỏi Vĩnh Nghiêm vì sao chàng lại chuốc rượu mình đến say mèm, càng không khuyên chàng nên dừng chén rượu lại và nghỉ ngơi.

Vĩnh Nghiêm cũng không hỏi Thị Hoa lí do tại sao nàng có thể bước chân vào đây, nơi này là khu riêng của chàng, ngoài những người mà chàng tin cậy ra thì không ai được vào.

Bởi lẽ cả hai đều thấu tỏ, Thị Hoa biết rõ Vĩnh Nghiêm vì ai mà đau khổ mượn rượu giải sầu còn Vĩnh Nghiêm cũng nắm trong tay thân phận của Thị Hoa, nàng vốn là thị nữ thân cận của chị dâu, vì thế dù không còn làm việc trong phủ nữa nhưng uy thế đối với những kẻ hầu người hạ vẫn còn, chúng có lẽ cũng nể mặt nàng vài phần nên mới để nàng vào.

Đối với Vĩnh Nghiêm, Thị Hoa cũng không phải người xa lạ. Khi chàng còn nhỏ, chàng và nàng cũng có nhiều kỉ niệm.

- Cậu, cũng đã khuya rồi cậu hãy nghỉ ngơi đi. - Khi Vĩnh Nghiêm uống hết ấm rượu thứ ba, Thị Hoa mới nhẹ nhàng nói.

Vĩnh Nghiêm uống cạn bát rượu cuối cùng rồi dằn mạnh cái bát xuống bàn, lòng tràn đầy thống khổ.

Thị Hoa khẽ khàng níu lấy bát rượu kia và đẩy nó ra xa tay Vĩnh Nghiêm, dùng chất giọng mềm mại nhu mì nhất để nói - Xin cậu nghĩ cho sức khỏe của mình, ngày mai cậu còn phải làm việc nữa, đâu thể cứ giao cho Mai Thần mãi…

Vĩnh Nghiêm nghe đến đây thì bừng tỉnh, chàng vỗ trán, chợt nhớ ra công việc trong phủ giờ hơn một nửa là để tên Mai Thần kia gánh thay… Chàng không ngồi ở hoa đình nữa, xiêu vẹo trở về phòng. Thị Hoa cho người đến đỡ chàng đi còn bản thân thì ở lại đốc thúc người hầu dọn dẹp hoa đình cẩn thận.

Vào đến nhà chính, Vĩnh Nghiêm không thể trụ nỗi nữa, rốt cuộc ngã phịch ra sập ở gian ngoài mà ngủ khướt khượt, kẻ hầu người hạ trong phủ cũng không dám lay chàng, họ chỉ biết đứng bên hầu chàng ngủ. Thị Hoa giải quyết xong việc ở hoa đình cũng tiến vào, thấy Vĩnh Nghiêm đã ngủ mê man rồi, nàng bèn cho người hầu đóng cửa lại, bản thân thì chuẩn bị chăn gối tử tế và đỡ chàng nằm lại cẩn thận.

Đêm đó Thị Hoa ở lại khu của Vĩnh Nghiêm và chăm sóc chàng suốt, mãi đến khi trời hửng sáng nàng mới rời đi.

Vĩnh Nghiêm ngủ một mạch từ cuối giờ tuất đến cuối giờ mão mới tỉnh dậy, đầu óc chàng nhảy tưng tưng như dây đàn vì tối qua uống đến tận ba ấm rượu. Vĩnh Nghiêm đỡ trán, uể oải ngồi trên sập một lúc lâu, quanh sập bấy giờ có đến bốn người đầy tớ hầu quạt. Nắng linh lung chiếu qua cửa sổ hắt vào các gian nhà đang mở rộng, nắng ươm vàng sân.

Vĩnh Nghiêm đưa mắt nhìn quanh, chàng đang nằm ở nhà trước, vậy là tối qua chàng say đến nỗi không bước được vào phòng. Chàng ra hiệu cho người hầu lui, còn bản thân thì tiến đến mép sập, lặng nhìn cây kiểng trong vườn. Lũ bướm vàng bé xíu đang đập cánh vung vẩy trên những đóa mai chiếu thủy thanh khiết, khung cảnh thật là trong trẻo.

- Cậu dậy rồi ạ? - Tiếng Thị Hoa cất lên từ gian thứ năm.

Vĩnh Nghiêm đưa mắt về phía đó, liền thấy nàng ta yểu điệu đi đến, trên tay còn mang theo một khay gỗ. Theo sau nàng có thêm mười người hầu, bọn họ cung kính bước đến hầu chàng súc miệng rửa mặt và dọn dẹp chăn gối.

- Em nấu cháo loãng cho cậu đây ạ, cháo loãng sẽ giúp cậu đỡ mệt hơn, em cũng chuẩn bị trà Atiso, nó cũng có công dụng giảm bớt tác động của cồn lên cơ thể, cậu hãy dùng chúng nhé. - Thị Hoa bước đến bên chàng, dịu dàng dùng khăn lau mặt cho chàng. Khăn của nàng có mùi thơm rất thanh ngọt, lướt qua mũi khiến lòng trở nên thư thái an nhiên. Ngay cả cách nàng chạm chiếc khăn lên người chàng cũng êm dịu nữa, lớp lụa mềm và mát rượi tiếp xúc với da tạo cảm giác thật thoải mái, dễ chịu.

Vĩnh Nghiêm hiển nhiên không thể từ chối sự chăm sóc chu đáo ấy, ánh mắt chàng toát lên vẻ hài lòng hiếm có, chàng ngồi xuống bàn, im lặng thưởng thức hết bát cháo và cả chén trà atiso có mùi thơm thoang thoảng ngọt ngào.

- Em còn chuẩn bị thêm món này cho cậu, em biết cậu sẽ luyện võ nên là…

Thị Hoa vừa nói vừa đặt một chiếc hộp tròn bằng pháp lam Huế lên bàn. Vĩnh Nghiêm tò mò hé mắt nhìn. Nàng mở nắp hộp tinh xảo ra, bên trong là một loài mứt kì lạ có màu thẫm bắt mắt như thanh long đỏ.

- Đây là gì? - Vĩnh Nghiêm thắc mắc.

- Là mứt xương rồng lê gai đấy ạ. - Thị Hoa khúc khích cười.

- Xương rồng lê gai?

- Vâng, đây là quả của cây xương rồng, có công dụng tiêu viêm rất tốt. Quả này được nhập từ Ấn Độ, em phải thông qua nhiều mối hàng mới mua được đấy ạ. Với lượng dinh dưỡng tuyệt vời của nó, nó là loại trái cây vô cùng cần thiết đối với người luyện võ như cậu. Em sẽ thường xuyên chuẩn bị món này, cậu ăn nó và uống cùng với nước dừa sẽ càng tốt hơn.

Vĩnh Nghiêm nhón lấy một ít mứt và thưởng thức, vị chua nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi. Quả xương rồng ư? Đúng là lần đầu tiên chàng nghe qua, không ngờ Thị Hoa lại hiểu biết nhiều đến vậy.

Ánh mắt chàng lại hướng về phía nàng, Thị Hoa đang đứng cạnh bên, dung nhan thanh tú trong trẻo. Trước đây chàng không mấy để ý đến nàng, trong đầu chỉ ghi nhớ một điều cơ bản rằng nàng là tì nữ của chị dâu. Vĩnh Nghiêm chưa từng suy nghĩ quá nhiều về nàng cũng chưa từng ngắm nàng lâu đến vậy, bây giờ để ý, mới thấy nàng thật vừa mắt.- Ngồi xuống đi. - Chàng cho phép nàng an tọa bên cạnh mình.

Thị Hoa thoáng ngại ngùng nhưng rồi lập tức ngồi xuống ngay, Vĩnh Nghiêm đẩy hộp mứt về phía nàng, giọng trầm ấm - Nàng cũng dùng đi.

- Cậu…

- Nếu nàng thích thứ gì thì cứ dùng thứ đó. - Chàng thản giọng nói thêm.

Thị Hoa rối rít cúi đầu xuống, tay bối rối đặt lên nhau. Nàng không dám dùng mứt của cậu, chỉ dám ngồi đó thẹn thùng.

Một khoảng lặng kéo dài. Và rồi, Thị Hoa chậm rãi nói

- Cậu có còn nhớ kỉ niệm giữa chúng ta không ạ?

- Hửm? - Vĩnh Nghiêm không nhìn nàng, chỉ tỏ vẻ thắc mắc.

Thị Hoa cười êm đềm, khe khẽ kể - Hồi cậu còn nhỏ cậu lúc nào cũng phá phách. Cậu cứ thích làm những chuyện nghịch ngợm, cuối cùng khiến cơ thể bị thương. Những lúc đó em luôn xuất hiện và chăm sóc cậu, cậu cứ như chú khỉ nhỏ vậy.

- Thị Hoa…

- Khi cậu trưởng thành, dù đã bớt nghịch hơn hồi nhỏ nhưng vẫn hiếu thắng lắm, cậu thường khiến ông giận rồi bị ông quở trách. Những lúc đó cậu thường uất ức ngồi một mình ngoài hoa đình, mỗi lần trông thấy cậu như vậy em lại xót xa.

Vĩnh Nghiêm ngẩn ra… Giờ thì chàng đã nhớ trong kí ức tuổi thơ xa thẳm, có một cô bé luôn xuất hiện kịp lúc mỗi khi chàng cần. Khi chàng bị thương, khi chàng đói bụng, khi chàng hờn dỗi, có một cô bé luôn ở bên cạnh và xoa dịu chàng.

Vĩnh Nghiêm chưa từng nhớ rõ cô bé ấy, với chàng thì người hầu nào cũng như người hầu nào thôi. Chàng chưa từng để ý đến kẻ hầu người hạ trong nhà bởi vì chàng luôn nghĩ việc họ chăm sóc mình là điều hiển nhiên. Thì ra… Người đó là Thị Hoa à? Vĩnh Nghiêm rơi mắt lên bát cháo và hộp mứt, lòng chợt run lên.

Thì ra nàng vẫn luôn âm thầm lặng lẽ quan tâm chăm sóc chàng.

- Thị Hoa, ta nghe nói anh đã cho nàng nghỉ việc? - Chàng quay sang nàng, ngữ điệu tràn ngập chân tình.

- Vâng ạ… Tuy nhiên do chuyện của tiểu thư nên Vương cho phép em ở lại đây. - Thị Hoa đỏ mặt, vội vàng trình báo.

- Ta hiểu rồi, từ nay nàng cứ ở lại phủ đi. - Vĩnh Nghiêm cười mỉm, nghĩ gì chàng lại bổ sung - Không phải ở lại phủ mà là ở lại khu của ta.

- Sao ạ? - Thị Hoa kinh ngạc ngẩng lên.

Vĩnh Nghiêm đặt tay lên vai nàng, đáp một cách chắc chắn và dịu dàng - Từ nay hãy ở đây chăm sóc cho ta.

- Cậu… - Thị Hoa nghe thấy tim mình vỡ òa.

Vĩnh Nghiêm gật đầu cười với nàng, lòng chàng bừng sáng tia nắng. Thị Hoa đối với chàng có cảm tình sâu nặng như vậy chàng thật sự cảm động. Nàng ấy dù là người hầu nhưng chăm sóc chàng chu đáo như một người chị, từ trước đến nay, ngoại trừ mẹ và chị dâu ra chưa có ai chăm sóc chàng ân cần như thế. Những gì mà nàng ấy chuẩn bị cũng rất hợp ý chàng, nàng ấy sẽ là người hầu cận tốt mà chàng có thể tin tưởng.

Tạm thời chàng sẽ giao việc ở đây cho nàng, sau này Thủy Cơ vắng mặt, để nàng coi sóc mọi thứ chàng cũng yên tâm.Vĩnh Nghiêm rót chén trà, nhìn ra hàng điệp phía xa.

Chàng… Không biết nên xử Thủy Cơ thế nào đây…

Lúc chàng đang khổ sở ra quyết định thì có tên đầy tớ chạy vào, hắn quỳ xuống trước thềm nhà, kính cẩn tâu - Thưa cậu, Vương đang đến ạ.

- Mai Lang Vương à? - Vĩnh Nghiêm hơi nhíu mày, gật đầu cho tên đầy tớ lui.

Thị Hoa nghe nói Vương sắp đến, nàng cũng chẳng dám ngồi đó nữa. Nàng vội vàng lùi lại phía sau Vĩnh Nghiêm, nghiêm cẩn đứng hầu. Tên đầy tớ lui được mười phút thì Mai Lang Vương tiến vào, chàng vẫn một thân áo dài lụa vàng thanh nhã, tay đong đưa cánh quạt Chàng Sơn màu liễu, dung mạo tuấn tú thanh dật, mỉm cười thư thái, tiếng guốc gõ trên gạch trầm bổng như một bản nhạc thanh tao.

Thị Hoa lén đưa mắt ngắm chàng, thoáng ngỡ ngàng một phen.

Sự hiện diện ấy tựa như một trận mai hoa rực rỡ vừa đổ ập vào nhà, mang theo mùi hương thánh khiết.

- Đến sớm vậy? - Vĩnh Nghiêm làm mặt lạnh hỏi chàng với giọng điệu cố tỏ ra cau có.

- Sớm ư? - Mai Lang Vương nghe chàng ta hỏi vậy, hơi hoài nghi. Chàng dừng lại dưới hiên, đưa mắt nhìn mây trời, khó hiểu nói - Ta nhớ không nhầm giờ đã là cuối giờ thìn, lúc đi Sao còn dặn ta rằng phải về nhanh để dùng cơm trưa, giờ thìn thì còn sớm gì nữa? Vào giờ này ta đã bắt đầu công việc từ lâu rồi.

Vĩnh Nghiêm á khẩu, ngượng ngập im bặt. Ừ nhỉ… Hôm nay chàng dậy muộn bởi vì tối qua uống quá chén.

Mai Lang Vương biết là mình đã trêu được Vĩnh Nghiêm, chàng dùng quạt che ngang mặt, phì cười.

- Tên chết tiệt! - Vĩnh Nghiêm giờ mới nhận ra mình vừa bị Mai Thần chơi một vố, mũi muốn xì khói, bao nhiêu uy nghiêm của thiếu chủ đều quẳng đi hết, chàng tức giận gầm lên.

Lúc đó, chàng lại trở về là Vĩnh Nghiêm vô tư lự ngày xưa.

- Thôi nào. - Mai Lang Vương trầm lặng nhìn chàng ta hồi lâu, chàng quyết định không trêu Vĩnh Nghiêm nữa. Mai Thần ngồi xuống tràng kỷ, vừa lay quạt vừa cười - Ta nghe nói đêm qua ngươi uống rượu say mèm nên cố tình đến muộn để ngươi được nghỉ ngơi. Thế nào rồi? Ổn hơn chưa? Nếu còn mệt thì hôm nay cứ nghỉ, ta giải quyết mọi chuyện một mình cũng được.

Vĩnh Nghiêm nghe đến đây, bộ dạng tức giận mà chàng cố khoác lên người thoắt chốc xì hơi, héo rũ. Chàng ngồi xuống, thừ người nhìn chén trà, trông chàng vẫn còn thất thần, chưa hoàn toàn bình lặng.

Mai Lang Vương ái ngại dừng quạt.

Trong lúc chàng và Vĩnh Nghiêm im lặng thì Thị Hoa nhẹ nhàng tiến đến tràng kỷ, nàng khẽ cúi người, duyên dáng rót trà và nâng tận tay cho Mai Thần, môi cong lên đầy dịu ngọt - Vương, mời người dùng trà.

Mai Lang Vương đón lấy chén trà từ tay nàng, ánh mắt chợt lặng đi. Chàng lại đưa mắt sang Vĩnh Nghiêm, thái độ của Vĩnh Nghiêm rất bình thản trước sự có mặt của Thị Hoa. Mai Thần đưa chén trà lên môi, chậm chạp hớp một ngụm, hương trà vấn vít đầu mũi lẫn theo chút hương hoa thơm ngát, chàng đoán đó là mùi hương trên người nàng.

Thị Hoa thấy chàng thưởng trà do mình rót, ánh mắt nàng ánh lên niềm vui khôn xiết, nàng khẽ vén tóc mai lên, hương thơm nồng nàn ấy lại theo gió lan tỏa, quấn quýt lấy người chàng.

Mai Lang Vương thoáng nhíu mày. Vĩnh Nghiêm bên cạnh mặt hơi dãn ra, có lẽ chàng ta cũng ngửi thấy mùi hương ấy.

Vĩnh Nghiêm và Mai Thần cùng đàm luận một số chuyện. Đó là những chuyện liên quan đến sự vụ trong phủ. Thời gian này Mai Lang Vương được Vĩnh Nghiêm phó thác quản lí một số công việc, vì vậy chàng phải thường xuyên gặp mặt chàng ta bàn bạc.

Mai Lang Vương không cảm thấy khó khăn khi xử lí những việc ở đây, với chàng nó cũng chẳng khác biệt gì lắm so với công việc ở Mai Viện hay Khau Pạ. Chàng chỉ cảm thấy khó khăn khi phải truyền đạt nó đến Vĩnh Nghiêm, dù sao chàng cũng muốn chàng ta có thể nắm được những việc đó để sau này biết mà tự giải quyết. Đáng tiếc, Vĩnh Nghiêm không phải là người nhanh nhạy và kiên nhẫn, có đôi việc chàng phải giải thích đi giải thích lại nhiều lần thì chàng ta mới hiểu được, vì vậy chàng vô cùng ngán ngẩm.

Hai người nói chuyện một chốc thì đã đến đầu giờ ngọ, Mai Lang Vương đang định trở về thì Thị Hoa và đoàn thị hầu của phủ đã trở vào mang theo cơm nước. Bọn họ dọn cơm lên bàn cho Vĩnh Nghiêm, chàng ta dường như cũng đói bụng nên hài lòng lắm. Mai Lang Vương không định ở lại dùng cơm, chàng đang chuẩn bị đứng lên thì Thị Hoa đã bước đến và dọn một mâm cơm khác xuống trước mặt chàng.

Mai Lang Vương rơi mắt lên những món ăn đó, tất cả đều là đồ chay. Những miếng đậu phụ được chiên vàng rộp trông thật bắt mắt, lại thêm rau luộc xanh mướt và bát canh thơm lừng khiến chàng không thể rời đi được mà phải bình tĩnh ngồi lại ghế.

- Vương, đây là đậu phụ của làng Kẻ Mơ. - Thị Hoa cười duyên nhìn chàng, dung sắc như một đóa hoa nhài thanh thoát - Em biết Vương không dùng thức ăn mặn nên cố tình chuẩn bị cho Vương. Đậu phụ Kẻ Mơ nức tiếng gần xa, Vương cũng từ phía Bắc đến, có lẽ người thương nhớ món này lắm chăng? Ở miền Tây Nam xa xôi hẳn là không có.

- Đậu phụ Kẻ Mơ à? - Mai Lang Vương ngạc nhiên, chàng nâng quạt lên, cánh quạt chạm vào bạc môi tuấn mĩ, mỉm cười - Thật là hương vị khó quên, đúng vậy, đã lâu rồi ta không được thưởng thức mùi vị ấy.

- Hay quá! - Thị Hoa cả mừng, ân cần gắp đậu phụ vào bát của chàng, giọng ngân lên dịu dàng - Vậy ngài hãy ăn nhiều một chút. Đậu phụ Kẻ Mơ không khó làm lắm, nếu ngài thích em sẽ học cách làm và chuẩn bị hằng ngày cho ngài.

Mai Lang Vương cười thanh tao, gõ quạt lên tay, trầm ấm nói - Nàng thật chu đáo dịu dàng.

Thị Hoa e thẹn cười, nàng dường như bối rối khi nhận được lời khen từ chàng, đôi tay ngọc ngà ẩn vào tay áo mềm mại, vóc dáng yểu điệu khẽ nép về sau, thật là nhu mì đoan trang.

Vĩnh Nghiêm vừa ý với cách hành xử của nàng, chàng hướng sang Mai Thần, cười bảo - Nếu vậy thì dùng bữa ở đây luôn đi, giờ cũng muộn rồi, dùng bữa xong hãy về.

Mai Lang Vương hết cách, chàng đành phải ngồi lại cùng Vĩnh Nghiêm thêm một chốc. Thị Hoa sau đó cũng đứng qua một bên chăm chú nhìn hai chàng.

Cho đến cuối bữa ăn, Mai Thần vẫn ngồi yên ở đó, thỉnh thoảng lại uống trà.

Thị Hoa ngây dại quan sát chàng, đáy mắt chộn rộn bức bối, dù rõ ràng trông chàng rất thích món đậu phụ đó nhưng Mai Lang Vương không hề động đũa dùng bất cứ thứ gì.

Chàng ngồi đó, tao nhã trò chuyện cũng Vĩnh Nghiêm nhưng tuyệt nhiên không hề chạm vào thức ăn.

Chương 98: Mê hoặc

Đến cuối giờ ngọ Mai Lang Vương mới rời khỏi chỗ của Vĩnh Nghiêm mà quay về khu lưu trú. Chàng ở khu lưu trú thêm nửa canh giờ, sau đó lại lên đường đến trụ sở quan lí. Vĩnh Nghiêm không phải vất vả tới lui như chàng, hôm nay chàng ta được nghỉ, cứ thế ở yên trong khu của mình, thong dong ngắm hoa luyện kiếm, đã vậy còn có một bóng hồng kề cận chăm sóc, vô cùng an nhàn thư thả.

Khi trời trở chiều cũng là lúc Mai Lang Vương sắp về, Sao ngồi đợi chàng ở tràng kỷ ngoài nhà chính, em vừa ôm sách vừa đung đưa chân mà dõi mắt ra cổng tròn. Mỗi lần chàng trở về em đều chạy ùa ra đó đón chàng, Mai Lang rất vui khi nhìn thấy em, chàng thường dừng bước, chờ em chạy đến rồi nắm tay em dắt vào nhà.

Sao háo hức lật lật trang sách, hôm nay em và chàng cũng sẽ chào đón nhau như vậy.

Ngoài cổng vang lên tiếng lao xao, Sao ngẩng phắt đầu, hướng về phía đó. Em không tỏ vẻ mừng rỡ bởi vì thông qua tiếng bước chân, em có thể biết là Mai Lang vẫn chưa về. Chủ nhân của tiếng động ngoài cổng là người khác.

Một góc áo hồng rực lộ ra sau khung cửa, Sao chớp mắt, ngạc nhiên, mắt em khẽ dời lên, Thị Hoa liền xuất hiện.

Nàng ta cùng hai người hầu khác đang tiến vào khu lưu trú.

- Tiểu thư. - Thị Hoa nhanh chóng nhận ra em đang nhìn nàng, vì vậy nàng không dám dấn bước tới nữa, cung kính đứng ngoài cổng cúi chào em. Ngăn trở em và nàng lúc này là một khoảng sân rộng tầm mười mét.

- Chị Thị Hoa? - Sao vẫn ngồi trên ghế, khẽ đặt quyển sách lên bàn. Em rất ngạc nhiên, Sao không hiểu vì cớ gì Thị Hoa lại đến đây.

Thị Hoa đoán được suy nghĩ của em bằng cách nhìn biểu cảm trên khuôn mặt. Sao đúng là giống như Thủy Cơ nhận xét, buồn vui đều thể hiện rõ ràng. Nàng cười mỉm, hiền dịu giải thích - Em có chuẩn bị ít mứt, biết cô Sao thích ăn nên em bèn mang đến cho cô.

- Oa, mứt ạ? - Sao nghe đến đây, lòng lập tức reo lên hân hoan. Em vẫy tay, vui vẻ gọi nàng - Chị đừng cúi chào em như vậy, vào đây đi ạ!

Thị Hoa cười nhạt âm trầm, vậy là nàng đã thâu tóm được con bé ngốc nghếch, thật dễ dàng làm sao. Nàng bước vào gian chính, ngồi xuống tràng kỷ đối diện em, hai thị nữ đi theo nàng mang một tráp sứ đựng đầy mứt đặt lên bàn cùng với một ấm nước sâm. Tráp mứt mà nàng chuẩn bị gồm rất nhiều loại mứt khác nhau, trông màu sắc và nguyên liệu rất đẹp đẽ lạ mắt, Sao chưa từng thấy những loại mứt ấy bao giờ.

- Đây là mứt hoa bụp giấm, mứt sung, mứt khoai môn, mứt bí đao và mứt đu đủ.

Thị Hoa lần lượt lướt tay qua từng loại mứt một, giới thiệu với em. Sao bỡ ngỡ nhìn theo tay nàng, mứt bụp giấm màu đỏ rực, trông nó giống như là hoa của một loại cây nào đó. Còn sung, khoai môn, bí đao, đu đủ thì em đã biết, tuy nhiên chưa từng ăn mứt được chế biến từ những loại này. Hơn nữa… Sao cau mày, những loại mứt này chưa biết ngon dở thế nào nhưng đã khiến em chùn bước, em rất lười đi rửa tay, trong khi chúng thì lại là loại mứt ngào đường nhễ nhại.

- Trông lạ quá ạ. - Sao cười nói, dù em nghĩ rằng mình sẽ không ăn chúng vì ngại bẩn nhưng em thật sự cảm kích tấm lòng của Thị Hoa, em lễ phép cúi người nói với nàng - Cảm ơn chị đã mang đến cho em!

- Ôi, cô đừng nói thế mà. - Thị Hoa đón nhận cái cúi đầu của em như một lẽ đương nhiên, dẫu vậy lời nói của nàng lại rất kính cẩn. Nàng lấy chén trà, nâng ấm sâm bằng sứ mà mình mang đến lên rồi rót cho em một chén, giọng vẫn ngọt lịm như vậy, ân cần - Em còn chuẩn bị món này, là sâm rong biển nấu cùng với đường phèn đấy ạ, trời nóng dùng thứ này giải nhiệt rất tốt, nếu cô thích thì mỗi ngày em sẽ nấu và đem đến cho cô.

- Sâm rong biển với đường phèn ư? - Mắt Sao sáng lên, em đón lấy chén và chăm chú thưởng thức.

Sao đang có kế hoạch trong đầu, em đang định tìm hiểu công thức của món này để nấu cho Mai Lang.

Hai người đang nói chuyện đến đây thì Mai Lang Vương trở về, vừa nghe thấy tiếng guốc quen thuộc ấy, Sao đã đặt cạch chén sâm xuống bàn, nhanh như một cơn gió lướt ra cổng. Thị Hoa bất ngờ với tốc độ của em, nàng thậm chí chưa nhận thức được chuyện gì, chỉ nghe một tràng guốc vọng vang, bóng hình nhỏ bé ấy đã lượn đi mất rồi.

Thị Hoa đưa mắt ra cổng, thấy Sao đang lao vào lòng một người. Người đó dừng lại đón lấy em, nụ cười ấm áp hiếm thấy nở rộ trên khuôn mặt tuấn tú.

Thị Hoa sầm mặt, lặng người hồi lâu.

Thì ra Vương đã trở về và con bé đó còn nhanh chân hơn cả nàng, chạy ra đón ngài trước.

- Mai Lang! - Sao mừng rỡ ôm lấy chàng, cười tươi như hoa nở - Ngài về rồi!

- Ừm, hôm nay ở nhà có ngoan không? Không lén đưa dâu cho các tiểu đồng ăn hết đấy chứ? - Mai Lang Vương cúi xuống nhìn em, buồn cười hỏi.

Sao dẩu môi, lắc đầu nguầy nguậy nói - Không… Dù rất chua nhưng em đã cố gắng ăn hết khẩu phần mà ngài dặn…

- Ngoan lắm. - Mai Lang Vương hài lòng cười, chàng nắm tay em đưa vào trong, Sao vô tư đi bên cạnh chàng.

Thị Hoa thấy hai người đang tiến vào, nàng lập tức khoác bộ dạng khúm núm lên người mà ngập ngừng lùi về sau. Mai Lang Vương hơi khựng bước chân khi nhận ra sự hiện diện của nàng, chàng ý tứ đánh mắt về phía Sao, thấy em vẫn hồn nhiên vô tư, lòng nhanh chóng dãn ra, chàng mỉm cười thư thả.

Mai Lang Vương chú ý đến tráp mứt đầy màu sắc trên bàn, cùng với chiếc ấm sứ tinh xảo và chén nước có màu đen đang uống dở. Mùi hương của rong biển cộng với quả la hán thoang thoảng trong không gian, Mai Lang Vương có thể biết được đầy đủ thành phần của chén nước kia chỉ dựa vào mùi.

Nói chung nó không có gì nguy hiểm cả, chỉ là một loại nước thanh nhiệt bình thường. Chàng không lưu tâm đến nó nữa, ánh nhìn đối với Thị Hoa cũng bớt đi mấy phần hàn khí. Mai Thần nắm tay Sao cùng ngồi xuống tràng kỷ.

- Kính mừng Vương trở về. - Thị Hoa và các thị nữ khác nghiêm cẩn chào chàng.

Mai Lang Vương gật đầu, không nói gì thêm, Thị Hoa vì vậy cũng không thể ngồi xuống cùng trò chuyện với hai người mà chỉ có thể đứng hầu một bên. Nàng dù ngoài mặt tỏ ra bình thản và cung kính nhưng trong lòng rất sốt ruột. Nàng đến đây không phải để đứng bên lề như thế này. May mà Sao không phụ lòng nàng, em quay sang Mai Lang Vương kể rõ mọi chuyện cho chàng nghe, vẻ mặt của em khi kể về nàng rất thích thú, quý mến, hai mắt em tít lại, thật ra em đã bị chinh phục bởi chén nước sâm thơm nồng của nàng.

Mai Lang Vương êm đềm nghe Sao nói, ánh mắt chàng ấm áp và dễ chịu, dường như với chàng, Sao là một điệu nhạc rất dịu êm, chỉ cần được ở cạnh em là chàng đã cảm thấy thoải mái thư giãn rồi. Sau khi được Sao kể rõ đầu đuôi cho nghe, Mai Lang Vương liền hướng về phía Thị Hoa, mỉm môi cười nói - Nàng thật ân cần chu đáo.

Thị Hoa nhận lấy lời khen từ chàng, lồng ngực nàng nở ra, cuối cùng nàng cũng đạt được mục đích, quả nhiên tấn công từ chỗ con bé đó là một nước cờ đúng đắn.

Tuy vậy, Mai Lang Vương vẫn không cho nàng ngồi. Chàng dù khen ngợi nàng nhưng tuyệt nhiên không nói thêm điều gì liên quan đến nàng nữa, Thị Hoa vì vậy chỉ có thể đứng đó - Phía sau tràng kỷ - Nơi cách chàng và Sao đến năm bước chân.

- Chị hãy ngồi xuống đi! - Vẫn là Sao cứu giúp nàng.

Thị Hoa gượng gạo cười, e ngại hướng mắt về phía chàng, Mai Lang Vương không lên tiếng phản đối cũng chẳng gật đầu cho phép, khiến nàng phải đứng đó lưỡng lự một lúc lâu. Sao thấy nàng mãi không chịu ngồi, em biết là nàng ngại, vì vậy em liền tươi rói nhoẻn môi, trấn an - Chị cứ ngồi đi ạ!Mai Lang Vương rót một chén trà, thong dong tựa vào ghế thưởng trà mà không bày tỏ thái độ gì. Thị Hoa ấp úng ngồi xuống, đánh mắt về phía chàng, vẫn thấy chàng đang dõi ra sân ngắm cây kiểng. Nàng cười xòa cùng Sao, nhờ có em mà nàng đã đạt được ý nguyện, Sao không hiểu hết ý nghĩa trong nụ cười của nàng, chỉ cảm thấy nàng thật thục nữ, thật lễ nghĩa, em càng quý nàng hơn.

- Mai Lang muốn dùng bữa chưa? - Sao tựa vào cánh tay chàng, cười hỏi.

Mai Lang Vương nhìn sang em, ánh mắt lay động, khẽ gật đầu - Em cứ dọn cơm đi.

- Vậy ngài đợi em nhé! - Sao hăng hái đứng lên.

Mai Lang Vương dõi theo em mãi, chàng không trả lời, chỉ có khóe môi cong lên hình thành một nụ cười trìu mến.

Thị Hoa chú ý tất cả những hành động của chàng, nàng thầm lưu giữ trong lòng. Nàng sẽ ghi nhớ thật kĩ những sở thích của Vương, chắc chắn nàng sẽ đi được vào lòng ngài thôi.

Sao tất bật đi chuẩn bị cơm, Thị Hoa định đi cùng em nhưng Sao đã bảo rằng nàng không cần bận tâm đến chuyện này. Các tiểu đồng của Mai Viện dường như cũng không thích người khác chạm vào thức ăn dâng cho Vương, vì thế Thị Hoa cũng không nhúng tay vào nữa, nàng im lặng ngồi lại.

Sao đi rồi thì ở tràng kỷ chỉ còn lại Mai Lang Vương và nàng, Thị Hoa nghe lòng bồi hồi, vẫn như lần đầu đối mặt, khí thế của Vương thật sự rất lấn át, khiến nàng không thể ngồi yên.

Nàng một lần nữa lén nhìn Vương, không có Sao, chàng lại tiếp tục hướng mắt ra sân và nhìn mấy chậu kiểng. Mai Lang Vương giống như một người vô cảm với thế giới, chàng lúc nào cũng chìm vào khoảng tư lự riêng của mình, chỉ khi nào cô bé kia cất tiếng gọi thì chàng mới rời khỏi khoảng không ấy mà bước ra thế giới bên ngoài. Chàng như vậy… Quả đúng như người khác nhận xét, thật là một người khó gần, khó nắm bắt.

Thị Hoa đột nhiên cảm thấy con đường phía trước đầy chông gai.

Lần này Sao không dọn cơm ở tràng kỷ mà dọn ở sập, Mai Lang Vương cũng không ý kiến gì, em dọn ở đâu thì chàng ngoan ngoãn ngồi ăn ở đó. Thị Hoa thấy chàng di chuyển thì cũng di chuyển theo chàng, Mai Lang Vương ngồi xuống sập, Sao liền đưa bát cơm đầy ắp đến, chàng yên lặng đón lấy và từ tốn ăn.

Tất cả các người hầu quanh đó đều quỳ dưới sập, những tiểu đồng và đầy tớ khác thì đứng hầu một bên, ngay cả Thị Hoa cũng không ngoại lệ, nàng nửa ngồi nửa quỳ sát bên sập mà quan sát Mai Thần, chỉ có Sao mới được ngồi trên sập cùng chàng mà thôi. Thị Hoa rơi mắt lên mấy món đã được dọn ra cẩn thận, tất cả chỉ là những món dân dã đơn giản, ngoại trừ nguyên liệu hoàn toàn từ rau củ và đậu hủ ra thì không có gì đặc biệt. Điều đó khiến nàng cảm thấy khó chịu, so với bữa cơm mà nàng chuẩn bị với món đậu phụ Kẻ Mơ nức tiếng thật sự kém xa, ấy vậy mà Vương lại ăn rất ngon lành, chàng thậm chí đã ăn gần hết bát cơm đầy vung ấy.

Thị Hoa cúi đầu suy nghĩ, phải chăng là do kĩ thuật nấu?

- Mai Lang, ăn bát nữa nhé! - Sao đợi chàng ăn hết bát cơm, nhanh nhảu nói.

Mai Lang Vương cười gượng, chìa bát ra cho em, Sao liền đơm một bát đầy khác. Thị Hoa cau mày, nhìn chàng một cách khó hiểu, Vương lại tiếp tục ăn hết bát cơm đó, mặc dù trông ngài khổ sở như bị ép cung vậy.

- Ăn canh nhiều một chút! - Sao trút hết rau và canh trong bát lớn vào bát của chàng.

- … - Mai Lang Vương nghiêm chỉnh ăn hết, không dám có một lời phản đối nào.

Sao thấy chàng ngoan ngoãn vâng lời như thường lệ thì vui lắm, em vì vậy cảm thấy rất ngon miệng, Sao có thể ăn thêm ít cơm nữa. Mai Lang Vương trông vẻ mặt tươi vui của em, ánh mắt chàng dịu lại, chàng dừng đũa, hạ bát cơm xuống vài giây, ngắm em.

Thị Hoa bắt đầu cảm thấy kế hoạch của nàng có gì đó không ổn. Nàng cúi mặt xuống, tựa cằm lên những ngón tay, nghi hoặc.

Chẳng hiểu sao nàng cảm thấy kế hoạch của nàng có chút sai sai, dù vậy nàng lại không biết nó sai ở điểm nào.
Hơn hai khắc trôi qua và Mai Thần cũng dùng bữa xong, Sao cùng các tiểu đồng lật đật dọn dẹp, Thị Hoa thấy thế cũng tham gia. Lần này các tiểu đồng không ngăn nàng nữa, riêng Sao thì vẫn như cũ bảo nàng cứ ngồi yên không cần bận tâm, tuy vậy Thị Hoa lại có mục đích khác cho nên kiên quyết dọn dẹp giúp em. Sao thấy nàng kiên quyết như vậy, hết cách, em đành phải chiều lòng.

Thị Hoa mang thức ăn thừa vào bếp, tranh thủ lúc Sao và các tiểu đồng không để ý, nàng đã lén nếm thử thức ăn. Hương vị của món ăn lan tỏa nơi vị giác khiến nàng sững sờ. Khả năng nấu nướng này tuy cũng tạm ổn nhưng so với nàng thì hãy còn kém xa. Nàng chẳng hiểu tại sao một người như Vương lại có thể dùng thức ăn này, với địa vị và phẩm giá của ngài ấy thì trù nghệ này thật sự quá tầm thường. Đây giống như thức ăn do một bà nội trợ bình dân nấu ra, không phải do một đầu bếp có thâm niên kinh nghiệm chuẩn bị, vì vậy hương vị thật là thấp kém.

Chẳng ngờ khẩu vị của Vương lại ở ngưỡng này… Thị Hoa cảm thấy thật thất vọng.

Nắm được khẩu vị của Vương rồi Thị Hoa lại thất thiểu trở về khu lưu trú, bấy giờ Mai Lang Vương đã tắm rửa xong, chàng thay áo ngủ và ngồi trên sập uống trà, vì có sự hiện diện của Thị Hoa nên chàng không gỡ tóc xuống, trên đầu vẫn đội khăn đóng, tuy nhiên khăn đội đầu không còn là loại khăn tinh xảo như trước nữa mà là một dải khăn mềm màu trắng điệp màu với áo ngủ, số vòng quấn cũng ít hơn, chỉ có năm lớp.

Sao đang ngồi bên cạnh chàng, tay em cầm một quả dâu tây, vừa thấy Thị Hoa tiến vào em đã ngay lập tức gọi nàng đến, Thị Hoa nhân cơ hội đó liền quỳ bên cạnh sập, nơi chỉ cách Mai Thần hai tấc, nàng gần như đã ngồi ngay bên dưới chàng.

- Chị ăn đi ạ! - Sao đẩy đĩa dâu về phía nàng.

- Cảm ơn em. - Thị Hoa nhón lấy một quả dâu, e ngại hồi lâu mới nếm thử, vị chua ngay lập tức khiến nàng cau mày.

- Mai Lang chuẩn bị cho em đó! - Sao vui vẻ nói.

- Thế à? Thật là loại dâu ngon ngọt. - Thị Hoa nhoẻn miệng khen.

Mai Lang Vương thanh tĩnh thưởng trà nghe nàng nói vậy, chàng đột nhiên quay sang bên, bật cười.

Thị Hoa ngẩn ra trước thái độ của chàng, chỉ nghe tiếng cười trầm thấp vẳng vào tai.

- Mai Lang cười gì thế? - Sao lập tức hỏi.

Mai Lang Vương không đáp, nụ cười vẫn còn vấn vương trên khuôn mặt chàng. Sao thấy chàng không chịu trả lời mình, em lập tức nhích đến gần và phồng đôi má gây áp lực, Mai Lang Vương dừng mắt trên người em hồi lâu, bộ dạng của Sao khiến chàng không giữ nổi vẻ nghiêm nghị thường trực nữa.

- Trời sắp sụp tối rồi. - Bất đắc dĩ chàng đành phải gõ trán em một cái, đánh trống lảng sang chuyện khác.

- A… - Sao lúc này mới sực nhớ ra bản thân chưa đi tắm nữa, nếu tắm muộn thì sẽ bị cảm lạnh, vì vậy em liền bật dậy, chạy ùa ra sau nhà.

Tiếng guốc của Sao như một điệu cồng chiêng hỗn loạn khua vang khắp các ngõ ngách. Mai Lang Vương lại chẳng hề tỏ ra khó chịu vì sự ồn ào, chàng thậm chí còn như say mê tiếng guốc ấy. Chàng hơi tựa vào gối trái dựa, mắt rũ xuống trầm ngâm, lắng tai nghe từng nhịp từng nhịp guốc reo.

Khoảnh khắc ấy, Thị Hoa có cảm giác rằng nàng và tất cả những người có mặt xung quanh đều bị lu mờ hết, trong thế giới của Vương chỉ còn lại tiếng guốc kia mà thôi. Cảm giác đó khiến nàng bức bối, nhất thời Thị Hoa không kiểm soát được tâm trạng, nàng đã buột miệng cười chê - Ôi, một tiểu thư đài cát lại đi đứng thiếu đoan trang như vậy thật chẳng ra làm sao. - Tay nàng che lên miệng, cười gượng lắc đầu - Vương có thấy như vậy không? Tiểu thư thì phải nhã nhặn nhu mì, đi khẽ cười duyên, cô Sao xem ra phải học lại lễ tiết rồi.

- Ừm. - Mai Lang Vương nâng chén trà lên, mờ màng thưởng thức, trông chàng rất đăm chiêu, dường như đang suy nghĩ lời nàng.

Thị Hoa thấy chàng đã uống cạn chén trà, nàng biết cơ hội của mình đã đến vì vậy liền cẩn thận nâng ấm trà lên, nhìn chàng mong chờ. Mai Lang Vương cũng không để nàng đợi, chàng lịch thiệp chìa chén ra, Thị Hoa cười duyên e thẹn, yểu điệu hầu trà chàng. Khi Mai Lang Vương nâng chén trà vừa được nàng rót cho lên môi, mùi hương ban sáng mà chàng vô tình ngửi thấy lại nồng nàn bám lấy đầu mũi, chàng thoáng sững người, chậm rãi thưởng thức chén trà trên tay, đồng tử nâu sẫm nhè nhẹ dãn ra, trông chàng phút chốc trở nên thật thư thái.

Thị Hoa cười yêu kiều.

- Mùi hương của nàng rất dễ chịu. - Hồi lâu sau, Mai Lang Vương chợt hướng mắt về phía nàng, buông giọng nhận xét.

- Ôi… Thế ạ? - Thị Hoa lập tức bối rối xấu hổ, khẽ vén tóc ra sau vành tai, cúi mặt ấp úng.

Mai Lang Vương vân vê chiếc chén Bát Tràng tinh tế, bề mặt trơn láng và mát lạnh của nó khiến thần trí chàng trở nên tỉnh táo, tiếp tục nói thêm - Ta ngửi thấy mùi của hoa cam, chút mùi nồng của hoa hồng, mùi đậm của hoa nhài, một ít mùi của đinh hương và cuối cùng là mùi trầm thoang thoảng. - Chàng chiếu ánh nhìn bình lặng về phía nàng, cười nhẹ - Đó đều là những mùi hương thư giãn, khiến cho tinh thần trở nên sảng khoái mà đàn ông chúng ta rất lưu luyến.

- Vương… - Thị Hoa sửng sốt, nàng im bặt hồi lâu, lòng trở nên hỗn loạn. Loại nước hoa mà nàng đang dùng là một loại hương đặc biệt có thể quyến rũ phái mạnh. Nàng đã cố tình mua nó từ các thương đoàn bên ngoài, muốn dùng nó để tăng thêm sự thành công cho kế hoạch. Nàng vốn không nghĩ nó có nhiều thành phần như vậy, không ngờ Vương lại có thể chỉ rõ ra từng hương liệu một, đã vậy còn vô tình hữu ý nói ra công dụng.

Thị Hoa cảnh giác hướng mắt lên, phải chăng ngài đã đoán được mục đích của nàng? Thế nhưng, khi nàng chiếu ánh nhìn vào chàng, Mai Lang Vương lại tỏ ra rất hòa nhã an nhiên, trông chàng không có vẻ gì là nguy hiểm cả, điều ấy làm Thị Hoa ngớ người một lúc.

Hoặc là ngài ấy chỉ thính mũi thôi. Thị Hoa cười nghĩ.

Đúng vậy, ngài ấy thật sự có chiếc mũi rất nhạy, vì vậy ngài ấy sẽ chịu ảnh hưởng từ loại nước hoa này mạnh mẽ hơn ai hết. Thị Hoa cười thật mê hoặc, thẹn thùng bò lên sập của chàng. Mai Lang Vương không phản đối gì cả, Thị Hoa càng được thể lấn tới, giờ nàng mới nhận ra Vương là người đàn ông dễ tính đến vậy!

Đàn ông càng dễ dãi thì sẽ càng dễ bị trũng sâu vào nhu hương của đàn bà.

Nàng cố tình nhích đến thật gần chàng, ân cần rót trà cho Vương mỗi khi chàng hạ chén xuống. Cuối cùng kế hoạch của nàng cũng thành công, Thị Hoa đắc ý trong lòng, dù cả ngày hôm nay nàng thật vất vả nhưng rốt cuộc nàng cũng leo lên sập của Mai Lang Vương một cách mỹ mãn.

Thị Hoa cố tình chạm cánh tay mềm mại lên người chàng, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt kiều mị nhìn sang, nàng giống như cánh bướm đêm quyến rũ, cứ từng chút từng chút thâu tóm sự chú ý của chàng.

Mai Lang Vương không nói gì khi nàng đến gần, cũng không nói gì khi nàng chạm vào người, thậm chí nàng có kéo tay chàng và ôm lấy đi nữa thì chàng cũng chẳng bận tâm. Mai Thần vẫn theo đuổi tiếng guốc ở nhà sau. Trong tâm chàng luôn phẳng lặng, nếu có chăng bị xao động, thì chính là do tiếng guốc kia thôi.

Tiếng guốc ấy như những vòng tròn nước cứ không ngừng dao động trên mặt hồ sâu thẳm.

Chương 99: Căm giận

- Mai Lang, em tắm xong rồi nè.

Sao từ nhà sau đột ngột bước ra, trên người khoác bộ bà ba màu hồng nhạt may bằng lụa mát lạnh. Mái tóc đen mượt mà lúc này được em tết lại và để rũ xuống bên vai. Trông em thật dịu dàng đoan nhã.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu, uống nốt chén trà rồi đứng dậy rời khỏi sập.

Thị Hoa ngớ ra khi thấy chàng rời đi, hai người đang ngồi cạnh nhau, vì có chàng nên nàng mới dám tọa ở sập. Thế rồi bỗng dưng chàng lại đứng lên, chẳng dừng lại bên nàng thêm chút nào, khiến nàng trở nên thật trơ trội, lóng ngóng.

Những tiểu đồng hầu hạ Mai Lang Vương đang chiếu ánh nhìn thiếu thiện cảm về phía nàng. Thị Hoa tái mặt, nàng luống cuống tay chân, dù vậy bấy giờ nàng ngồi lại thì không được mà rời đi thì cũng dở.

- Ta về phòng đây. - Mai Lang Vương dặn với Sao rồi đi vào trong.

Sao không lấy làm lạ gì với việc này, em song song đi bên cạnh chàng, nhanh nhảu hỏi - Ngài có cần em đấm lưng cho không?

Mai Lang Vương cười gượng, ái ngại nhìn em - Em lại muốn trêu ta đúng không?

Sao ôm bụng phì cười, tiếng cười đinh đang gõ vào không trung, thật là trong trẻo. Sao đi theo Mai Lang Vương vào tận trong phòng, chàng ngồi vào bàn làm việc đặt gần cửa, tay lật giở công văn. Sao lượn lờ trong phòng chàng hồi lâu, chủ yếu kiểm tra dầu trong đèn đã hết chưa và sắp xếp lại những vận dụng khác nếu chúng rời khỏi vị trí vốn có. Sau cùng, khi đã hoàn thành hết mọi việc thì em lại mở tủ gỗ đặt đối diện giường ngủ và lấy ra một tấm áo mỏng, Sao đi đến khoác áo lên vai chàng, dịu giọng nói - Không được để bị cảm lạnh.

- Ừm. - Mai Lang Vương êm đềm gật đầu.

Sao rất vui vẻ sắp xếp lại số công văn mà chàng để sang bên. Mai Lang Vương luôn đặt để mọi thứ rất tỉ mỉ cẩn trọng, dù vậy đôi khi chàng vội quá, vô tình khiến một hai cuộn công văn bị lệch, kết quả là khiến cả chồng công văn trở nên không được ngay hàng thẳng lối. Sao đã sắp xếp lại vị trí của những cuộn công văn bị lệch ấy, khiến những chồng công văn trên bàn trở nên đều tăm tắp.

- Ngài có muốn uống trà không? - Xong việc em lại hỏi.

- Nếu em thích thì cứ mang vào. - Mai Lang Vương tập trung vào giấy tờ, đáp một cách dịu dàng.

- Ngài muốn uống thì cứ nói, còn bảo thế, em không thèm chuẩn bị trà cho ngài. - Sao khúc khích cười trêu.

Mai Lang Vương dừng bút một chút, cười khổ nhìn em, ánh mắt dập dờn - Ta xin lỗi, lần sau sẽ không nói thế nữa, em hãy chuẩn bị trà cho ta đi.

- Ngoan lắm! - Sao ôm lấy vai chàng, reo cười hí hửng.

Mai Lang Vương lắc đầu cười khẽ, chàng tiếp tục lật giở công văn, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trang. Sao thấy chàng đã nghiêm chỉnh làm việc thì em không quấy rầy nữa, em đi chuẩn bị trà cho chàng, khi mang khay trà vào phòng, em đặt chúng một cách khẽ khàng để không gây ra tiếng động, kẻo lại làm phiền chàng.

Chăm sóc chàng đâu vào đó hẳn hoi, Sao mới trở ra ngoài, em còn nhớ là Thị Hoa vẫn ở nhà chính, em phải ra tiếp chuyện nàng. Khi Sao sắp bước chân qua bậc cửa phòng chàng, Mai Lang Vương thoáng ngẩng lên, trầm giọng nói với em - Cũng khuya rồi, em đừng dây dưa nhiều.

Sao hơi dừng lại ở cửa, quay đầu quan sát sắc mặt chàng. Mai Lang Vương vẫn bình thản tập trung vào công việc, ánh đèn dầu mờ tỏ hắt lên khuôn mặt tuấn mĩ, khiến đôi mắt nâu sáng ấm áp, lay động.

Mặc dù Mai Lang không nói nhiều với em nhưng Sao hiểu rõ ý chàng. Mai Lang không muốn em tiếp xúc nhiều với Thị Hoa. Sao mỉm cười, bước chân qua bậc cửa, tiếng đáp ngoan ngoãn đáng yêu vẳng vào tai chàng - Em biết rồi.

Mai Lang Vương hài lòng, yên tâm làm việc.

Sao trở ra gian ngoài, vừa rời khỏi cửa buồng trong, em đã thấy Thị Hoa vẫn còn tần ngần ngồi trên sập. Sao tiến đến dọn dẹp những vật dụng mà Mai Lang Vương sử dụng ban nãy rồi mỉm cười khả ái với Thị Hoa. Nụ cười của em khiến ánh nhìn của các tiểu đồng xung quanh chiếu lên người nàng trở nên hạ nhiệt chút chút.

- Chị có muốn chơi cờ cá ngựa cùng bọn em không? - Sao vui vẻ hỏi.

- Cờ cá ngựa ư?

Thị Hoa lặp lại một cách ngờ vực, nàng chưa từng nghe thấy tên loại cờ ấy bao giờ, phải chăng đó là món đồ từ hồng trần xa xôi mà những tì nữ như các nàng không có cơ hội được tiếp xúc? Sự tò mò bỗng chốc trỗi dậy, Thị Hoa đồng ý tham gia, dù sao nàng cũng cần một cái cớ trơn tru để có thể rời khỏi cái sập oan nghiệt này.

Sao nhận được sự đồng thuận của nàng, em hướng về hai tiểu đồng đang đứng hầu gần đó gật đầu, bọn chúng háo hức đi lấy bàn cờ ra, em lại nhìn sang các tiểu đồng khác, bọn chúng hiểu ý đi chuẩn bị đồ ngọt.

Thị Hoa bấy giờ không khỏi sững sờ nhìn Sao, dù trông em có vẻ ngốc nghếch nhưng thật ra em có thể sai khiến các tiểu đồng ở Mai Viện một cách dễ dàng chỉ bằng ánh mắt.

- Mình đi thôi chị. - An bài mọi thứ cẩn thận rồi Sao lại hướng sang nàng, cười tươi tắn.

Thị Hoa bỗng cảm thấy bị lấn át mấy phần, tâm nàng chợt hỗn loạn, hệt như cái lúc ở khu của thần sông, Sao hỏi nàng và Thủy Cơ về việc nàng có quay lại bếp hay không rồi buông hai chữ "Hiểu rồi" đầy thâm ý.

Đôi tay ẩn trong tay áo dài mềm mại cảnh giác siết lại.

Cô bé này… Không đơn giản như bề ngoài đâu!

Sao đưa Thị Hoa sang căn nhà bên trái, ở đó tại gian thứ nhất cũng có một chiếc sập lớn bằng gỗ mun, khi Sao đưa nàng sang đó, các tiểu đồng đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng rồi.

- Chúng ta chơi ở đây để không gây ảnh hưởng cho Mai Lang. - Sao nghiêm giọng nói - Trời cũng đã khuya, Mai Lang đang làm việc, không ai được phép phát ra tiếng ồn đâu đấy.

Các tiểu đồng răm rắp nghe theo lệnh em. Thị Hoa đứng một bên trông cảnh tượng đó, nàng càng cảm thấy lo ngại về Sao nhiều hơn. Sau khi dặn dò kĩ càng rồi, Sao cùng các tiểu đồng liền trở lại dáng vẻ phớn phở như ban đầu. Lúc này trông cả bọn giống như lũ trẻ bình thường, chẳng có chút tiên khí nào, hoàn toàn ngây thơ hồn nhiên.

Thị Hoa bị kéo vào cuộc đua ngựa của chúng, nàng thoạt tiên rất bỡ ngỡ với loại cờ kì lạ này. Tuy vậy, qua vài vòng chơi, nàng dần bị thu hút vào nó, chẳng mấy mà chốc nàng cùng các tiểu đồng và Sao đã lại quên hết mọi suy nghĩ mà nhập cuộc hăng say.
Sao thật sự không có năng khiếu chơi trò này, hoặc có lẽ là do em quá thiếu may mắn. Những lần gieo xúc xắc của em đều không mang lại bước đi như mong muốn, kết quả là em cứ mấp mé về bét thôi. May thay, hôm nay em không phải là người xui xẻo nhất, Thị Hoa đã chiếm ngôi đó của em, trở thành người về chót đầu bảng. Sau bốn trận liên tiếp bị quỳ, nàng đã không còn chút cảm tình nào với trò chơi này nữa, đợi có người quỳ thay, nàng liền lập tức xin rút mà quay về khu của Vĩnh Nghiêm.

Sao thấy nàng xin về, em cũng không có ý định giữ, lời dặn trước đó của Mai Lang em đã ghi nhớ rõ rồi, Sao vui vẻ tiễn nàng ra cổng.

Trên đường trở về khu Vĩnh Nghiêm, tâm trí Thị Hoa không ngừng bị bủa vây bởi những suy nghĩ rối rắm. Nàng lưu tâm đến rất nhiều điều, đầu tiên là thái độ nửa xa nửa gần của Vương đối với nàng, kế tiếp là sự quan tâm trìu mến mà Vương dành cho Sao, cuối cùng là thân phận và uy nghiêm đáng gờm của Sao ở Mai Viện. Trước đây, khi Mai Lang Vương lần đầu đến Vàm Thuật, nàng không hề chú ý quá nhiều đến chàng. Ba trăm năm sau, chàng một lần nữa đến Vàm Thuật và mang theo Sao, ở những bước đầu của kế hoạch, nàng cũng chưa thực sự xem trọng chàng.

Với nàng, Mai Lang Vương chỉ là Mai Lang Vương, chàng chẳng có liên quan gì đến Vàm Thuật cả, chức vị của chàng nằm ở khu vực khác, quyền lực cũng giới hạn trong khu vực đó, chàng không liên quan đến con đường tiến thân của nàng. Mãi đến khi cậu Vĩnh Nghiêm giao việc trong phủ cho chàng, Thị Hoa mới sững sờ phát giác ra địa vị ngầm của Mai Thần. Mai Lang Vương dù không liên quan gì đến quyền lực ở Vàm Thuật nhưng lại là người có tác động rất lớn đối với quyết định của cậu Vĩnh Nghiêm, cả cậu và Thần sông đều rất xem trọng sự hiện diện của chàng.

Tĩnh tâm tìm hiểu kĩ một chút thì Thị Hoa càng sững sờ hơn khi biết thật ra Mai Lang Vương còn là người có tác động rất lớn đối với những quyết định được đưa ra ở Cổ Loa. Mặc dù chàng ẩn cư Tây Nam, sống một cuộc sống không đua tranh với đời, thế nhưng địa vị của chàng trong lòng vua và các vị thần lớn thật sự rất đặc biệt. Thậm chí chàng còn có thể tác động đến tồn vong của Thần giới.

Thị Hoa không ngờ, một người có tầm ảnh hưởng lớn như vậy lại có dáng vẻ đó, lại chấp nhận sống cuộc sống thanh tĩnh đó… Chàng đúng là một người hiếm thấy. Nếu nàng có thể quyến rũ chàng, được chàng ban cho một danh phận thì dù chỉ là phận làm lẽ thôi cuộc đời nàng cũng sẽ ngay lập tức được cất lên mây.

Thị Hoa ban đầu vốn nhắm vào Vĩnh Nghiêm, thế nhưng Mai Lang Vương - Người có điều kiện còn tốt hơn Vĩnh Nghiêm trăm lần bỗng xuất hiện và nàng thì lại có cơ hội để tiếp cận chàng… Thị Hoa đương nhiên không bỏ qua dịp may này. Nàng sẽ tìm cách cuốn hút chàng một phen.

Nàng cất công chuẩn bị nhiều thứ như vậy, sau cùng cũng chỉ vì muốn được chàng chú ý, thậm chí còn cố tình tiến vào khu lưu trú tiếp cận Sao. Con bé tiểu đồng ấy trong ấn tượng của nàng chẳng có gì đặc biệt, nàng chỉ xem Sao như một đứa trẻ nhõng nhẽo luôn bám theo Vương.

Tuy nhiên, càng tiếp cận Sao và tiếp cận Vương, nàng càng cảm thấy ớn lạnh. Mai Viện dường như không đơn giản như nàng nghĩ. Những tiểu đồng ở đó dù trông đáng yêu đơn thuần là thế, vậy mà mọi cung cách hành xử đều tinh tế tỉ mỉ, thông minh vô cùng. Thông qua việc chơi cờ cá ngựa ban nãy nàng cũng đã chứng kiến được ít nhiều sự sắc sảo của chúng. Bọn tiểu đồng ấy không thể xem thường được đâu.

Khi chúng cất vẻ mặt ngây thơ ham vui kia đi và để lộ gương mặt nghiêm nghị sắc bén ra, chúng sẽ trở nên nguy hiểm hơn bất kì thứ gì. Thị Hoa vẫn nhớ thái độ của chúng khi nàng bày tỏ ý định muốn cùng dọn bữa cho Mai Lang Vương, rồi cả thái độ của chúng khi nàng đến gần chàng. Bọn tiểu đồng đó dù ngoài mặt tỏ vẻ hồn nhiên nhưng từng cử chỉ của nàng đều được chúng lưu giữ trong mắt, chỉ cần nàng có hành động nào không đúng mực, chúng sẽ ngay lập tức cho nàng nếm mùi trừng phạt ngay.

Đáng sợ hơn, con bé nhõng nhẽo mà nàng luôn nhận định ấy dường như lại chính là quản lí cấp cao của chúng. Thị Hoa rùng mình, Sao, bé con ngốc nghếch luôn cười hớn hở mỗi khi thấy đồ ngọt chính là người đứng đầu của nhóm tiểu đồng tinh anh ấy. Bọn tiểu đồng dù ngoài mặt không tỏ ra quá cung kính với con bé nhưng một cái liếc mắt của nó cũng đã đủ khiến chúng im bặt và khúm núm đứng lặng. Những lời con bé nói ra đều là mệnh lệnh duy nhất, bọn chúng chỉ biết răm rắp tuân theo.

Địa vị của Sao ở Mai Viện vô cùng lớn.

Ngay cả Vương… Thị Hoa cắn tay, kinh sợ… Ngay cả Vương cũng phải nể trọng con bé đến tám phần.

Một người có quyền lực như Vương tại sao phải nể trọng con bé đó đến thế? Phải chăng địa vị thật sự của Sao còn khủng khiếp hơn nhiều?

Nàng không biết, nàng chỉ biết rằng, bước chân vào Mai Viện như bước chân vào một thế giới ngầm phức tạp. Mỗi người hiện diện ở đó đều mang theo một điều bí ẩn, khiến nàng lạnh sống lưng.

Dù vậy, Thị Hoa vẫn sẽ không rút lại kế hoạch này. Vương tuy hơi lạnh nhạt với nàng nhưng ít ra nàng đã nắm được tính cách ngài đôi chút. Cho dù có nói gì thì ngài cũng là đàn ông, đã là đàn ông thì nàng sẽ có cách chinh phục thôi.

Chỉ cần nàng nắm được yếu điểm của ngài thì nàng sẽ có thể quyến rũ ngài thôi.

Mãi mê tính toán kế hoạch trong đầu, chẳng mấy chốc Thị Hoa đã về đến cổng tròn dẫn vào khu Vĩnh Nghiêm. Bấy giờ đã là đầu giờ tuất, Vĩnh Nghiêm đang tựa người đung đưa trên chiếc võng mắc ở gian đầu của nhà phải, tay trái gối đầu, tay phải nâng chén rượu. Dưới sàn nhà cạnh bên võng của chàng còn đặt một ấm rượu sứ trắng to bằng lòng bàn tay kèm theo mấy món nhắm đơn giản.

Trông Vĩnh Nghiêm không có vẻ gì là đã say, ánh mắt chàng ngời sáng, chứng tỏ thần trí rất minh mẫn, chàng có lẽ chỉ nhấm nháp tí rượu cho dễ ngủ thôi. Vĩnh Nghiêm nằm đó và hướng mắt nhìn sang nhà trái, nhà phải mà chàng đang nằm cách nhà trái hơn hai mươi mét, hai căn bị ngăn trở bởi ngôi nhà chính đồ sộ năm gian nằm giữa.

Không giống như Mai Lang Vương, Vĩnh Nghiêm không có hứng thú với cây cảnh. Mai Lang Vương có thói quen ngồi ở tràng kỷ, ở sập hay ở sân vườn, mục quang của chàng luôn luôn hướng đến những mảng xanh có nhiều cây cối. Vĩnh Nghiêm không giống vậy, chàng không thích cây, năm khi mười họa chàng mới ngắm chúng một lần, cũng chẳng lưu tâm đến chúng nhiều.

Vĩnh Nghiêm ngược lại thích ngắm kiến trúc, thứ mà chàng thích nhìn nhất chính là những dãy tường thành bệ vệ hùng tráng xa xôi. Đáng tiếc ở Vàm Thuật trù phú tốt tươi này chẳng có khung cảnh nào oai vệ như vậy, tòa thành bao quanh vùng thì lại nghiêng về sự mỹ miều tinh xảo hơn.- Cậu. - Thị Hoa vừa thấy chàng thì ngay lập tức sà tới.

- Về rồi à? - Vĩnh Nghiêm hướng sang nàng, nhấp chút rượu, cười gật đầu.

Chàng không ngạc nhiên về sự vắng mặt của nàng. Ban chiều Vĩnh Nghiêm đã hỏi người hầu và được báo rằng Thị Hoa chuẩn bị rất nhiều đồ ngọt mang đến cho Sao. Vĩnh Nghiêm vốn còn áy náy với Sao về việc hiểu lầm kia, thế nên chàng rất hài lòng khi Thị Hoa làm vậy. Lúc trời vừa sụp tối, chàng cũng có sai một tên hầu sang khu lưu trú xem xét tình hình, hắn báo cáo với chàng rằng Sao rất vui vẻ và đã giữ Thị Hoa lại.

Thái độ mà Sao dành cho Thị Hoa khiến chàng cảm thấy nhẹ lòng. Chàng hi vọng rằng Thị Hoa thông minh nhanh nhẹn sẽ khiến Sao yêu thích, từ đó giúp chàng phần nào chuộc lỗi với em.

- Cậu đừng uống rượu nhiều quá ạ. - Thị Hoa giữ lấy chén rượu trong tay chàng, khe khẽ ôm bàn tay rắn rỏi vào lòng, dịu êm khuyên nhủ.

Vĩnh Nghiêm rơi mắt lên người nàng hồi lâu, mùi hương của nàng khiến tâm trạng chàng trở nên thư thái. Mùi hương đó kết hợp với men rượu làm cho thần trí phiêu bồng. Vĩnh Nghiêm gác tay lên trán, nhắm mắt lại, chậm rãi thở ra.

- Sao có yêu thích nàng không? - Đến khi tâm trạng trở nên tỉnh táo hẳn lại, chàng mới cất giọng hỏi.

Thị Hoa thoáng lặng người một chút, niềm bất an khi ở khu lưu trú lại trỗi dậy trong lòng. Nàng đặt tay chàng xuống, khẽ nắm lấy những đầu ngón tay thon dài, cười hiền dịu đáp - Vâng, cô Sao rất vui, người lưu luyến mãi khi em về, trông người như muốn giữ em lại khu lưu trú luôn vậy! Tiếc là em lại đang phục vụ cho cậu nên cô đành để em đi. Cô nói rằng khi nào em rỗi cứ sang gặp cô, cô thích chơi cờ cá ngựa cùng em lắm!

- Thế à? - Vĩnh Nghiêm thở phào, ý tứ rút tay mình lại. Chàng tựa đầu lên tay, cười hài lòng - Nếu Sao yêu thích nàng thì nàng cứ sang đó mà chơi cùng em ấy, ta rất yên tâm về nàng, nàng sang đó hầu hạ Sao một thời gian đi.

- Nhưng mà… - Thị Hoa không nghĩ Vĩnh Nghiêm lại dứt khoát đẩy nàng sang đó như vậy, vốn dĩ nàng chỉ định bịa chuyện để Vĩnh Nghiêm thêm yêu quý mình thôi. Nàng dù muốn quyến rũ Mai Lang Vương nhưng lại rất kinh sợ đám tiểu đồng của Mai Viện, bảo nàng sang đó ở với chúng… Nàng vạn lần không dám.

Đợi khi nào nàng được Vương yêu thương, đến lúc đó nàng mới có thể ngạo nghễ mà chung nhà với chúng được.

Nghĩ vậy nên nàng lại nhích đến một chút và bám vào thành võng của chàng, nỉ non thốt lên - Em không nỡ xa cậu đâu! Cậu hiện tại rất cần một người ở bên chăm sóc, em không yên tâm giao việc chăm sóc cậu cho người khác!

- Ta rất cảm kích tấm lòng của nàng. - Vĩnh Nghiêm cười cười, dõi mắt ra sân - Dù vậy nếu Sao yêu thích nàng thì nàng nên đến đó hầu hạ em ấy. Ta có là gì chứ? Ta vẫn vậy thôi. Chỉ cần Sao muốn gì thì ta cũng đều sẽ chu cấp cho em, giờ em lại thích người hầu của ta, chẳng lẽ ta lại keo kiệt không dâng?

- Cậu… - Thị Hoa cúi mặt xuống, bực bội. Nàng chẳng biết tại sao cậu Vĩnh Nghiêm lại kiêng nể con bé đó đến vậy! Giờ thì hỏng rồi, cậu đã ra quyết định. Nàng phải làm sao để lay chuyển cậu đây?

Trong lúc nàng đang suy nghĩ đối sách thì Vĩnh Nghiêm đã ra hiệu cho những nữ hầu đứng gần đó, họ cung kính cúi đầu khi nhận được lệnh của chàng và nhẹ nhàng lui ra. Thoáng sau họ trở lại cùng với hai khay gỗ, một khay đựng đầy lụa là và một khay đựng một bộ trang sức bằng ngọc nạm vàng.

Những tì nữ mang hai khay gỗ ấy đặt xuống trước mặt Thị Hoa, nàng kinh ngạc ngẩn ra, không hiểu tại sao Vĩnh Nghiêm lại mang đến những thứ này. Khay lụa là kia thì không nói, đó là loại lụa thường được sử dụng trong phủ, chỉ có bộ trang sức trên khay còn lại là đáng lưu tâm. Đó là loại trang sức được chế tác tương đối tinh xảo thường được các tiểu thư trung lưu sử dụng.

- Nàng hãy giữ lấy chúng đi. - Vĩnh Nghiêm nhẹ giọng nói.

Sáng nay sau khi nghe nàng kể về chuyện xưa cũ, chàng chợt động lòng, Vĩnh Nghiêm nhớ lại tuổi thơ, bao nhiêu buồn vui lướt qua tâm trí. Thuở ấy bên cạnh chàng có biết bao người thân yêu, giờ nhìn lại chẳng còn ai cả, cõi lòng chàng thật trống rỗng, lạnh lẽo.

Chàng lại nghĩ về tên Mai Thần kia, hắn thật là mạnh mẽ quá. Chàng nghe nói hắn lớn lên mà không có người thân, được nuôi dưỡng trong vòng tay của những trưởng bối trong tộc. Với sự lẻ loi đó, có bao giờ hắn chạnh lòng như thế này không? Có bao giờ hắn nghĩ đến cha, mẹ, anh em mà mình chưa từng thấy mặt rồi đau buồn không?

Sau rốt, hắn đã vượt qua nỗi cô đơn trống trải ấy mà hiên ngang sống trên đời, làm việc chuyên cần, cống hiến…

Chàng không thể thua hắn được, chàng cũng sẽ trở nên mạnh mẽ.

Chàng sẽ bắt đầu trở nên mạnh mẽ bằng cách tập thấu hiểu mọi người hơn. Chàng nhớ đến những người mà mình từng tiếp xúc, quyết định sẽ mở lòng ra với họ. Chàng sẽ trở thành một vị thần sông hiền hòa đức độ hơn cả anh, chàng sẽ chứng minh cho anh thấy chàng xứng đáng là em trai của anh, khiến anh tự hào.

Vì vậy, Vĩnh Nghiêm đã sai người chuẩn bị một ít quà để cảm tạ Thị Hoa, cảm ơn nàng trong suốt những năm qua đã luôn nghĩ đến chàng.

Thị Hoa không hiểu tâm ý đó của Vĩnh Nghiêm, nàng chỉ cảm thấy hạnh phúc với lụa là gấm vóc. Nàng ôm những món đồ ấy vào lòng, hân hoan mừng rỡ, rốt rít đa tạ chàng. Vĩnh Nghiêm thấy nàng vui, lòng chàng cũng rất nhẹ nhõm, chàng có cảm giác như mình đã trưởng thành thêm một chút.

Chàng khẽ cười, nâng chén rượu lên nhấp một ngụm, ồn tồn nói với Thị Hoa - Ngày mai nàng sang khu lưu trú chăm sóc Sao đi, chuyện ở đây không cần bận tâm đâu. Tên Mai Lang Vương đó dù hơi nghiêm nghị chút nhưng ta nghĩ nàng sẽ khiến hắn hài lòng thôi, hắn trông vậy chứ tốt tính lắm, đối với người hầu kẻ hạ rất dễ dãi, hiền hòa, nàng đừng lo.

- Cậu… - Thị Hoa cắn môi khó xử, dù nàng mừng vì được ban cho lụa là gấm vóc nhưng vẫn không khỏi lo sợ khi nghĩ đến việc mình sẽ phải ở cùng với bọn tiểu đồng Mai Viện. Niềm vui trong mắt nàng tắt đi một nửa, bao nhiêu phương cách lấp lóe trong đầu, nàng phải ngăn chuyện đó lại bằng mọi giá.

Đúng lúc này thì có một tên lính chạy đến bẩm báo điều gì với Vĩnh Nghiêm, vẻ mặt đang thư thái của chàng liền lập tức sầm xuống. Vĩnh Nghiêm đánh mắt về phía nàng rồi đứng dậy rời đi, Thị Hoa thấy chàng và tên lính đó đi đến gian giữa của nhà chính tiếp tục nói chuyện.

Tên lính bẩm báo cặn kẽ điều gì với chàng, Vĩnh Nghiêm lập tức trở nên do dự, đau khổ mà quay mặt đi. Sau đó chàng không nghe hắn nói nữa, Vĩnh Nghiêm sải bước đi vào nhà sau khiến tên lính chỉ biết tần ngần khó xử nhìn theo chàng.

Thị Hoa vẫn ngồi ở nhà phải quan sát mọi hành động của họ, tấm lụa ôm trong lòng bị nàng siết đến nhăn nhúm.

Ban nãy dù chỉ thoáng qua thôi nhưng nàng đã nghe thấy hai tiếng Thủy Cơ bật ra từ miệng tên lính.

Thị Hoa trừng mắt giận dữ, tay run run vò nát mấy thớ lụa, răng nghiến mạnh vào nhau khiến cơ mặt chuyển động.

Vĩnh Nghiêm vẫn chưa thể xuống tay với con ả đó ư?

Chương 100: Ám sát

Cuối giờ tuất, Thị Hoa tìm cớ ra khỏi phủ thần sông. Đáng lẽ người hầu trong phủ đặc biệt là những hầu nữ thì sẽ không được ra ngoài sau giờ dậu, tuy nhiên vì Thị Hoa hiện là người hầu được cậu Vĩnh Nghiêm tin dùng, lại còn là tì nữ thân cận của phu nhân quá cố, thế nên nàng bằng các mối quan hệ của mình đã lẻn được ra ngoài.

Thị Hoa đi đến một hàng bánh bao chiên trên phố. Con phố này cũng như bao con phố khác, người qua kẻ lại nườm nượp, ồn ã. Thị Hoa đứng nép bên hàng bánh, nhìn mấy chiếc bánh bao vàng rộp thơm ngon chất đầy trước quầy. Chảo dầu nóng hổi chẳng khi nào ngơi nghỉ, ông chủ quán cứ làm xong một mẻ lại đổ ào bánh bao vào chiên, những chiếc bánh tắm trong dầu sôi ùng ục trông thật thích mắt.

Nàng đứng đó tầm một khắc.

Một toán khách lại rôm rả đi đến, ghé vào hàng bánh bao mà tranh nhau mua. Thị Hoa giũ tay áo mềm mại thướt tha, dường như nàng sợ dầu từ cái chảo đen ngòm tung tóe kia sẽ vấy hết lên người.

Có vị khách mua bánh bao đánh rơi tiền. Thị Hoa không bận tâm đến kẻ đó, nàng phủi phủi y phục một lần nữa rồi mới rời đi.

Trên đường về Thị Hoa còn tấp vào cơ số hàng quán khác, nàng đang nghĩ xem sẽ chuẩn bị thứ gì để lấy lòng Vương và con bé Sao.

Hình ảnh của Thị Hoa dần dần khuất sau dòng người đông đúc, tiếng bước chân của nàng mất hẳn bên tai Sử Quân. Chàng khoanh tay, tựa vào bờ tường trong ngõ khuất - Nơi mà Thị Hoa vừa đi qua, sắc sảo chú ý đến nhất cử nhất động của nàng.

Ngay từ lúc nàng rời khỏi phủ thần sông cho đến lúc nàng rời khỏi hàng bánh bao kia, chàng đã quan sát nàng rồi, mọi hành tung của nàng đều nằm gọn trong lòng bàn tay chàng cả, Sử Quân khoan khoái cười.

Một vài bóng đen âm thầm đáp xuống bên cạnh chàng, bóng của những tòa nhà phủ lên người khiến họ hoàn toàn chìm lỉm vào tăm tối, nếu không phải có thị lực thật tốt e rằng không thể nhận ra sự hiện diện ấy.

- Thế nào? - Sử Quân liếc mắt về hàng bánh bao, buông giọng hờ hững.

- Đã nắm được chỗ trú của hắn rồi ạ. - Những người kia đáp.

- Tốt lắm. - Sử Quân cười mỉm.

Tì nữ kia, cô ta vừa mới đứng ở hàng bánh bao để đợi đồng phạm. Khi hắn đến, hắn lẫn vào trong đám khách mua bánh và giả vờ đánh rơi tiền. Cô ta trong lúc đó cũng truyền lá thư giấu sẵn trong tay áo cho hắn bằng cách cố tình giũ áo cho lá thư rơi xuống đất. Bọn chúng đã trao đổi với nhau một cách rất khôn khéo và chuyên nghiệp.

Cô gái ấy đúng là không hề tầm thường, ngay cả cách truyền tin cũng kín kẽ như vậy, xem ra đứng sau cô ta là một thế lực nguy hiểm. Sử Quân nhíu mày, quả nhiên kẻ mà Vương nói đến có liên quan đến cô ta.

Nhờ có sự liên lạc này mà chàng đã tóm được kẻ đồng phạm kia, chắc chắn nếu tiếp tục theo dõi hắn thì sẽ còn tìm ra nhiều chân tướng thú vị khác nữa. Sử Quân đưa tay lên, dùng ám hiệu đặc biệt được quy định trong quân doanh Khau Pạ, cho phép nhóm thuộc hạ phía sau tản đi.

Chàng chậm rãi rời khỏi ngõ hẹp, tà áo dài với góc áo thêu một đóa Sử Quân Tử khẽ bay trong gió đêm.



Trời càng lúc càng vào khuya hơn, ở khu lưu trú, mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ say nồng. Những cánh cửa ở các gian nhà đều được đóng kín, ánh đèn tắt lịm, khoảnh sân lát gạch Bát Tràng rộng lớn chỉ còn được chiếu sáng bởi ánh trăng yếu ớt.

Gió đêm cuốn tán cây xào xạc kêu vang, những chiếc lá khô khốc bị gió thổi va đập vào những viên gạch nung tạo nên tiếng rít mỏng nhẹ. Một ít bụi cát bị gió cuốn vờn qua mặt gạch và nằm im trong góc sân. Gió tắt, mai chiếu thủy lại ưu nhã rụng, mùi hương ngọt ngào dần dần lấn át gió mà ướp đượm không trung.

Mai Lang Vương đặt xấp công văn cuối cùng xuống bàn, đóng nắp bút lại, nghiêm chỉnh cất nó vào hộp rồi an bài hộp bút một cách ngăn nắp tỉ mỉ trên đầu bàn. Chàng đưa tay rót một chén trà, đêm đã khuya nên trà cũng nguội, Mai Lang Vương im lặng uống cạn chén trà lạnh ấy.

Ánh lửa được bao bọc trong thông phong lấp lóa ngời sáng, Mai Lang Vương vặn nhỏ đèn lại một chút, ánh sáng hơi chói mắt, chàng đã nhìn nó khá lâu rồi, cảm thấy mắt hơi mỏi.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng gõ, đó là tiếng động rất khẽ, đều đặn năm lần liên tục, mỗi lần cách nhau một nhịp thở. Mai Lang Vương rũ mắt mỉm cười, chàng cầm lấy chén trà, khoanh tay từ tốn tiến đến bên cửa sổ được trang trí bởi những song sắt có hình bảo châu, khuôn mặt tuấn tú trầm lặng.

- Vương!
Sử Quân quỳ xuống thực hiện nghi thức bái lạy vô cùng trang trọng, rạp người dưới sân nhà. Mặc dù chàng và Mai Lang Vương hiện tại không thể nhìn thấy được nhau bởi Vương đang đứng bên cửa sổ và chàng thì không dám nhổm dậy đối diện với ngài, tuy nhiên chàng vẫn cung kính thực hiện nghi thức ấy.

- Ừm. - Mai Lang Vương ừ hử, chậm rãi hớp một ngụm trà.

Sử Quân hiểu ý, lập tức đem hết những gì chàng điều tra được trình báo, Mai Lang Vương im lặng nghe chàng nói, những tia sáng trong đôi mắt nâu dập dìu luân chuyển.

- Được rồi, lui đi. - Cuối cùng, Mai Lang Vương gật đầu hạ lệnh.

- Vâng, Vương an giấc ạ. - Sử Quân cung kính đáp, ngữ điệu chân thành.

Mai Lang Vương không nói gì thêm, chàng nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại. Bên ngoài, thân ảnh của Sử Quân cũng biến mất, chẳng biết chàng ta đã ẩn vào nơi nào.

Hôm sau, mới sáng tinh mơ Sao đã xuất hiện ngay trước phòng chàng, Mai Lang Vương đang ngồi bên giường, chăn gối đã được chàng xếp đặt cẩn thận. Sao đi vào phòng, mở cửa sổ ra, Mai Lang Vương thì ngồi đó chỉnh lại mái tóc, dáng vẻ của chàng khi vừa ngủ dậy mang một vẻ đẹp riêng, rất thanh thoát.

Sao vừa điều chỉnh những cánh cửa ngay ngắn vừa lén đưa mắt nhìn chàng, Mai Lang vừa ngủ dậy, em thấy chàng trông rất đáng yêu.

- Mai Lang, em chuẩn bị trang phục cho ngài đây, ngài mau đi rửa mặt đi. - Sao vui vẻ nói.

- Ừm. - Mai Lang Vương cười gật đầu, rời khỏi giường, chậm rãi tiến ra nhà sau.

Trong lúc chàng rời đi, Sao mở chiếc tủ gỗ cạnh giường tối qua và lấy ra một bộ trang phục quen thuộc. Áo dài của chàng luôn được giặt cẩn thận, là với bàn là than một cách tỉ mỉ rồi mắc vào những chiếc móc kim loại và treo ngay ngắn trong tủ. Trang phục của chàng luôn phải được giữ phẳng và thơm hương hoa, Sao đã được Ưu Liên căn dặn rất kĩ về chuyện này, Ưu Liên cực kì ghét việc áo của Mai Lang bị nhăn hay bẩn.

Áo dài của Mai Lang có nhiều loại khác nhau, thông thường, khi đi làm việc thì chàng sẽ mặc áo dài lụa vàng thêu hoa ở ngực áo và tà áo. Trang phục thêu hoa vốn là lễ phục của Hoa Thần. Cách đây hơn một trăm năm Mai Lang Vương đã tiếp quản công việc của Hoa Thần, vì vậy trên áo dài của chàng được đặt cách thêu những hoa văn rất cầu kì.

Tất nhiên không phải lúc nào Mai Lang cũng mặc loại áo dài đó, thỉnh thoảng chàng cũng mặc áo dài the hoặc áo dài lụa bình thường. Màu vải mà chàng thích và hay dùng nhất vẫn là màu vàng. Bên cạnh đó, chàng cũng có những bộ áo màu trắng ngà, màu tía hoặc màu thiên thanh. Tuy vậy, xác suất mà chàng mặc chúng rất thấp, có lẽ năm khi mười họa chàng mới chạm vào những màu lạ đó một lần.

Ngoài trừ những bộ áo dài được thêu hoa văn kì công do Hoa giới quy định riêng cho Hoa Thần ra, Mai Lang Vương còn có những bộ áo dài thêu những mẫu hoa văn khác. Những hoa văn đó đơn giản hơn hoa văn do Hoa giới quy định, được bố trí trên áo theo nhiều cách khác nhau, khi thì phủ trên toàn bộ áo khi chỉ điểm xuyết ở những vị trí "đắc địa", Sao nghe nói rằng, những bộ áo dài có hoa văn như thế đều do người khác tặng chàng.Không chỉ có màu áo và hoa văn đa dạng, áo dài của Mai Lang Vương cũng có nhiều kiểu dáng đa dạng khác nhau. Áo dài của chàng có loại tay chẽn, có loại tay thụng, độ dài của tà áo cũng thay đổi khi thì rộng và ngắn đến gối khi lại hẹp và dài quá gối một chút, chỉ có quần là luôn được may bằng vải màu trắng ánh kim với độ dài vừa phải.

Trước khi khoác áo dài bên ngoài, Mai Lang Vương còn mặc thêm một lớp áo dài khác bên trong, lớp áo này giống như một lớp áo lót, được làm bằng chất liệu nhẹ, mát có màu trắng ngà, tuy nhiên không rộng như trang phục ngủ của chàng.

Khi Mai Lang Vương trở lại thì Sao đã chuẩn bị trang phục sẵn sàng, em không nán lại phòng chàng nữa, việc hầu chàng thay áo là của các tiểu đồng. Sao tiến ra nhà trước, bày trà lên bàn rồi ngồi ở đó đợi chàng ra, khoảng hai khắc sau Mai Lang Vương cũng xuất hiện, chàng đã ăn mặc chỉnh chu như mọi ngày.

Mai Lang Vương nhấc ấm rót một chén trà, Sao mang bữa sáng đến cho chàng, yên bình chóng cằm ngắm chàng hồi lâu.

Dáng vẻ của Mai Lang khi rót trà trông rất đẹp, lưng thẳng tắp và bờ vai rộng khiến chàng trở nên tao nhã và lịch lãm vô cùng. Những ngón tay thon dài vòng quanh quai ấm khẽ nghiêng, nước trà sóng sánh rơi xuống đáy chén tĩnh tại. Đôi mắt nâu bị ánh sáng phản chiếu từ làn nước vàng sẫm ấy hắt vào, mĩ lệ như mặt hồ trong vắt chứa đầy những viên đá nâu trầm lặng.

Sao thích ngắm chàng như thế này, bất kì góc độ nào của chàng cũng đều khiến em yêu thích.

- Gì vậy? - Mai Lang Vương thấy em mãi nhìn mình, chàng thoáng ngạc nhiên.

- Không có gì ạ, chỉ là Mai Lang đẹp trai quá thôi! - Sao vô tư cười.

Động tác rót trà của chàng khựng lại vài giây sau đó mới khó khăn tiếp tục. Mai Lang Vương không nói gì nữa, chỉ có lồng ngực bối rối đập mạnh.

Sao thật là… Con gái ai lại đi khen nam nhân một cách công khai thẳng thắn như thế? Mai Lang Vương trăn trở nghĩ. Tuy vậy, nếu em khen chàng thì không sao, em có thể khen chàng thế nào cũng được.

Nhưng… Chàng sẽ làm gì nếu em cũng khen Vĩnh Nghiêm, Lãm, Bukjai hay bất kì gã đàn ông nào như thế? Bọn họ không hiểu em, họ không biết là em vô tư hồn nhiên như thế nào, họ sẽ hiểu lầm mất.

Chàng không muốn họ hiểu lầm tình cảm của em như vậy. Nói cho rõ ràng thì… Chàng không muốn họ nghĩ rằng em có cảm tình với họ chỉ vì một lời khen bâng quơ.

Mai Lang Vương hắng giọng, ngay lập tức căn dặn em - Từ nay ngoài ta ra, em không được khen nam nhân nào như vậy nữa.

- Sao ạ? - Em khó hiểu gãi má.

Mai Lang Vương nghiêm trang nhấn mạnh - Từ nay, ngoài ta ra, em không được khen gã trai nào nữa.

- Vâng… - Sao ngập ngừng vâng lời.

Chàng thấy em có vẻ vẫn chưa thấu triệt được điều mình nói thì lòng trở nên rất xao động. Mai Lang Vương chưa từng lưu tâm đến điều gì như vậy. Chàng đang định giảng giải để em hiểu rõ và ngoan ngoãn chấp nhận lời dặn của chàng thì bên ngoài cổng tròn chợt có một tên đầy tớ chạy ùa vào và quỳ xuống. Sự xuất hiện của kẻ đó khiến Sao ngạc nhiên, mọi sự chú ý của em đều hướng về hắn.

Mai Lang Vương im lặng, chàng nén lòng xuống, thầm nghĩ rằng đợi đến tối chàng sẽ bắt em phải hứa sau.

- Vương! - Tên đầy tớ vừa nhìn thấy chàng đã thốt lên khẩn thiết.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu cho phép hắn nói.

Tên đầy tớ cố điều chỉnh hơi thở đang phả ra một cách dồn dập, rạp người bên thềm nhà, chậm rãi tâu - Cậu Vĩnh Nghiêm bảo sang thông báo với Vương rằng Thị Hoa vừa bị ám sát ạ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau