MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Thiên la địa võng

Xung quanh miếu Nổi Phù Châu, trong bán kính mười dặm là khu vực sinh sống của những tiểu tiên thuộc sông Vàm Thuật. Cuộc sống ở nơi này không có gì khác lạ so với nơi khác ngoài trừ một quy định đặc biệt là: Lưỡi câu không tồn tại.

Vì quy định này, các tiểu tiên thuộc sông Vàm Thuật rất ít khi giao lưu với bên ngoài. Lưỡi câu là thứ cực độc đối với họ, vì vậy họ chỉ sống quây quần với những người cùng khu.

Tất nhiên, cũng có đôi lúc họ phải trao đổi với bên ngoài để thông thương, hợp tác hoặc tiếp nhận thông tin. Tuy nhiên những việc đó đều do cấp quản lí thay mặt cư dân thực hiện, những gì được chuyển đến khu vực cũng được kiểm tra kĩ lưỡng, dân thường nếu muốn trao đổi với bên ngoài thì phải xin thủ tục hẳn hoi.

Ngăn cách giữa vùng bên ngoài và vùng bên trong sông Vàm Thuật là một tường thành mỏng. Tường thành này có ý nghĩa như một vách ngăn, chia tách địa bàn sinh sống của những tiểu tiên thuộc sông Vàm Thuật và thế giới bên ngoài. Tuy vậy, nó không được xây dựng kiên cố, trên bề mặt lại còn trang trí lộng lẫy. Dưới ánh hoàng hôn, những họa tiết hoa lá được đắp nổi và cẩn sứ nở rộ trên bức tường trở nên lung linh bóng loáng.

Quanh tường thành đó có rất nhiều hàng quán sang trọng la liệt mọc lên. Từ rất lâu rồi, bức tường này đã trở thành danh thắng của Thần giới. Các vị thần khi đến Sài Thành du ngoạn đều rất thích nghỉ ngơi ở gần đây. Vào buổi bình minh, ngồi trên cửa sổ của một quán trọ nào đó và vừa thưởng trà vừa ngắm nhìn vẻ đẹp của bức tường lộng lẫy kia chính là một thú vui tao nhã.

Tại một quán trọ đẹp đẽ cách tường thành nổi tiếng ấy không xa, trong căn phòng trên tầng lầu với cửa sổ có tầm nhìn hướng thẳng ra bức tường, có một bóng đen đang ung dung ngồi trên sập. Bóng lưng nhỏ thó che lấp một phần ánh sáng của ô cửa, khiến gian phòng trở nên tối tăm.

Sau lưng hắn đặt một bức bình phong lớn bằng gỗ. Sau bức bình phong đó lại có một bức màn. Sau bức màn là một người đàn bà ăn mặc bình dân đang quỳ nghiêm cẩn.

- Đại nhân, người gọi tôi đến đây là có chuyện gì sai bảo ạ? - Người quỳ ngoài bức màn cất tiếng.

- Hắn đến rồi, hãy bắt đầu đi. - Giọng nói lạnh lẽo vang lên từ sau tấm bình phong, vọng khắp gian phòng rộng lớn yên tĩnh.

Người quỳ ngoài bức màn lại cúi đầu thấp hơn một chút, mũi cơ hồ sắp chạm vào sàn nhà, thốt lên - Vâng.

Kẻ ngồi trên sập kia không nói gì thêm, gió chiều cuốn tấm áo choàng quấn quanh người hắn lay động nhẹ nhàng. Thoáng sau, hắn hơi đưa tay giữ lấy tấm áo choàng, những ngón tay mềm mại thon thả.

Kẻ quỳ bên ngoài thấy hắn không nói thêm gì nữa liền hành lễ rồi lui đi. Khi ra đến bên ngoài, bà ta cẩn trọng đóng kín cửa lại. Cửa vừa đóng thì tấm màn sau bức bình phong đột nhiên bay phất lên, những thớ vải mềm mại đập lồng lộng vào không trung, tựa như vừa bị một cơn cuồng phong lay chuyển.

Đến khi tấm màn không còn bị cuốn nữa, rơi xuống tĩnh lặng thì ngoài cửa sổ, bóng đen kia cũng biến mất rồi.

Gian nhà rộng lớn trở nên yên lặng đến đáng sợ, ánh hoàng hôn hắt vào cánh cửa sổ lớn, soi chiếu một góc phòng u tối, càng khiến khung cảnh trở nên ma quái hơn.

- o-

Khi trời sụp tối, thị trấn xinh xắn của những tiểu tiên vùng sông Vàm Thuật trở nên lộng lẫy dưới ánh đèn lồng. Cũng như bao vùng đất khác của Thần Giới, nơi này dù trong thời gian nào cũng đều tấp nập người qua kẻ lại. Mặc dù những cư dân quanh đây có cuộc sống bị ngăn cách với bên ngoài nhưng sự sôi động của họ cũng chẳng kém cạnh mặt bằng chung là bao. Trên phố lúc nào cũng lao xao hàng quán, người qua đường, xe ngựa, thuyền buồm lũ lượt tới lui không biết mệt mỏi.

Bên cạnh con đường chính tấp nập người qua kẻ lại là các ngõ nhỏ chằng chịt kết nối với nhau như một mê cung phức tạp. Khác với những con ngõ ở thị trấn dưới chân núi Sam luôn tối và ít ánh đèn hơn đường chính, những con ngõ tại thị trấn thuộc Vàm Thuật này có độ chiếu sáng không thua kém gì con đường lớn rực rỡ bên ngoài. Kể cả trong ngõ hẹp, những hàng quán lộng lẫy vẫn mọc lên, đôi khi người ta tập trung trong những con hẻm còn đông hơn cả bên ngoài.

- Đại nhân ra lệnh rồi, mau thực hiện kế hoạch đi. - Tại một góc khuất u tối cạnh bên nhà hàng lớn, hai bóng đen đang thì thầm trò chuyện.

Quan khách ra vào từ nhà hàng đông đúc, ồn ào. Góc khuất mà họ đứng cũng nằm cạnh bãi đỗ xe ngựa và thuyền buồm nên chẳng ai chú ý.

- Ta hiểu rồi.

- Nhớ làm cho kín đấy, sau khi thực hiện xong thì nên rời đi, cũng đừng liên lạc trực tiếp với ai cả.

- Đã rõ.

- Vậy ta đi đây.

- Ừ.

Hai bóng đen gật đầu nhìn nhau. Một kẻ lấy trong tay áo ra túi lụa và đặt vào tay kẻ còn lại. Kẻ kia tung tung túi lụa, dáng điệu rất thư thái, xong việc, bọn chúng lại tản ra, cả hai đều lẩn khuất dưới những mái nhà thiếu ánh sáng mà đi, rốt cuộc chẳng ai nhìn rõ được dung mạo chúng.

- o-

Cuộc liên lạc của những kẻ bí ẩn đó cứ không ngừng nối dài. Từ những cuộc gặp mặt trực tiếp, sau nhiều lần truyền tin, cuối cùng bọn chúng chỉ móc nối với nhau qua thư từ. Mỗi lần gặp mặt hay truyền tin đều thông qua một đối tượng mới, tính đến nay cũng hơn mười đối tượng rồi, vẫn chưa tìm thấy kẻ đầu nguồn.

Cho đến trưa hôm sau, lá thư giấu trong tay áo của một thiếu nữ bất ngờ rớt vào ngực áo đương mở rộng của một gã nông phu. Khi hai người họ va chạm nhau trên phố, lá thư đã được chuyển đi một cách khéo léo.

Gã nông phu nhận lấy lá thứ, trốn vào một góc và mở ra xem. Hồi lâu sau, hắn lại lén lút đi đến một gian nhà tương đối lớn nằm trong con ngõ cách đó nửa dặm, đẩy cửa bước vào.

Ngôi nhà này tuy kiến trúc không mấy nổi bật nhưng có vẻ là nhà của một tiêu tiên trung lưu. Trong nhà có một khu vườn nhỏ, chính diện là ngôi năm gian cỡ vừa, ngoài ra không có thêm gì.

Tên nông phu thản nhiên bước vào nhà. Trong nhà lúc này, tại gian thứ hai, trên chiếc giường tre tạo dáng tinh tế có một thiếu nữ đang ngồi may áo. Ánh nắng buổi trưa chiếu vào song cửa gỗ được trang trí bởi những hình khối uốn lượn, phủ lên đôi vai nghiêng nghiêng của nàng, trông thật nhàn hạ.

- Này. - Tên nông phu ngồi xuống tràng kỷ ở gian chính, rót ra chén trà và tu ừng ực.

Thiếu nữ kia thấy hắn xông vào bất ngờ cũng không lấy làm lạ, khuôn mặt thanh tú hơi ngẩng lên, tràn đầy thắc mắc.Tên nông phu kẹp mảnh thư vào đầu ngón tay, vẫy vẫy một cách bông đùa. Thiếu nữ ngồi trên giường tre chú ý đến lá thư, hắn liền đặt lá thư xuống bàn, dùng chén trà đã uống cạn dằn lên nó rồi đứng dậy bỏ đi.

Thiếu nữ buông tấm áo may dở ra, tiến đến tràng kỷ.

Nàng không cần cầm lá thư lên, đôi mắt sắc lạnh rơi lên dòng chữ gãy gọn trên lá thư một khắc.

- Đến lúc rồi. - Nàng nhìn ra sân nhà bé nhỏ với mấy chậu kiểng tầm thường, vui mừng nói.

Nàng đã đợi thời cơ này quá lâu.

- o-

Gia đình Thủy Cơ từ lâu đã dọn đến khu vực Vàm Thuật sinh sống. Phủ đệ của gia đình nàng cách phủ thần sông không xa, chỉ mất chừng mười phút đi bộ.

Mỗi ngày Thủy Cơ đều dành thời gian để đến phủ Thần sông giúp việc, đó là mệnh lệnh từ cha mẹ nàng, từ khi chị gái nàng là phu nhân thần sông còn sống nàng đã luôn thực hiện điều đó.

Sau khi chị nàng mất, công việc mà nàng phải đảm đương ở phủ thần sông nhiều hơn. Thủy Cơ cũng không thấy ngại vì việc này. Sâu thẳm trong lòng nàng thật ra rất muốn nán lại phủ lâu hơn… Dẫu vậy, bên nhà cũng có những chuyện cần nàng quản lí, vì vậy nàng lại phải về.

Thủy Cơ bước xuống võng, nhanh chân vào nhà và xử lí công việc. Đến khi hoàn thành xong mọi thứ, trời cũng đã tối hẳn, nàng đi tắm rồi ngồi vào bàn trang điểm chải tóc.

Ánh đèn dầu mờ tỏ phủ lên dung nhan diễm lệ khuynh thành, Thủy Cơ ngắm mình trong gương, đôi mắt đẹp chợt u hoài…

Hôm nay nàng đã có cơ hội được gặp người ấy.

Kể từ lúc người ấy quay về đến giờ nàng chỉ mới được gặp người có duy nhất một lần.

Ba trăm năm trước, hai người chia tay nhau ở trước cổng phủ thần sông. Nàng nhớ rõ khi ấy chàng vẫn còn rất trẻ, dáng vẻ thiếu niên cao gầy. Ánh mắt chàng thật sáng trong và thẳng thắn, tựa như có thể soi chiếu vào lòng nàng vậy.

Khi ấy, nàng cũng chỉ là một thiếu nữ non nớt. Lúc mọi người tiễn đưa chàng, nàng chỉ biết trốn trong góc khuất, nhìn chàng mà âm thầm lau lệ.

Nàng vẫn luôn thầm thương trộm nhớ chàng… Ngay từ thuở hai người còn bé, nàng đã luôn để ý chàng.

Thủy Cơ chóng tay lên cằm, sầu não.

Lòng nàng luôn có chàng, chẳng biết lòng chàng có nàng hay không? Khi gặp lại, nàng nhận ra chàng đã thay đổi rất nhiều. Chàng cao hơn, chững chạc hơn, dường như những năm tháng xa nhà đã khiến chàng trưởng thành…

Duy chỉ có ánh mắt chàng là vẫn như vậy…
Ánh mắt vô tư trong sáng, tuyệt nhiên không hướng về nàng.

- Tiểu thư!

- Chuyện gì? - Thủy Cơ đóng hộp trâm cài lại, hướng mắt ra ngoài.

- Thị Hoa xin gặp ạ. - Nô tì bẩm báo.

- Thị Hoa ư? - Thủy Cơ khó hiểu, Thị Hoa là nô tì của chị nàng. Từ lúc chị qua đời đến nay đã hơn một tuần, nàng ấy cũng được an bài phù hợp rồi. Nàng nghe nói anh rể không giữ nàng ta lại phủ mà cho nàng ta lui về nghỉ ngơi. Anh ban cho nàng một căn nhà và thưởng hậu hĩnh như trả công cho những năm tháng nàng phục vụ chị tận tụy. Nàng ấy nhận những gì anh ban, sớm đã an cư rồi, tại sao bây giờ còn đến tìm nàng?

- Cho vào. - Cho dù thế nào, nàng vẫn nên gặp nàng ta đã. Trước tiên cứ nghe nàng ta trình bày xem sao.



Thị Hoa tiến vào phòng, thủ phục quỳ xuống dưới chân Thủy Cơ. Nàng bấy giờ vẫn ngồi trên bàn trang điểm, hai tay an tịnh xếp lên nhau, nghiêm trang quan sát nàng ta.

Thị Hoa đã khác xưa rất nhiều, trước đây khi còn là nữ hầu, nàng ta lúc nào cũng khúm núm và có phần thô kệch, sau khi được lui về nghỉ ngơi và ban thưởng tương xứng, nàng ta đã trở nên hồng hào hơn, không còn mang dáng vẻ của nữ hầu nữa thay vào đó là sự sang trọng, đoan nhã của một nữ tử trung lưu.

Trông nàng ta thế này… Thật thanh tú. Lúc trước Thủy Cơ chưa từng chú ý quá nhiều đến nàng ta, nàng không nghĩ khi sửa soạn một chút nàng ta lại xinh đẹp như vậy, đây có được xem là người đẹp vì lụa hay không?

- Ngươi đến tìm ta giữa đêm khuya thế này là vì chuyện gì?

- Thưa tiểu thư… Thấy người vẫn bình an và kiều diễm, nô tì rất vui mừng. - Thị Hoa chưa dám mở lời ngay mà thoạt tiên cúi đầu, nói mấy lời ca tụng.

Thủy Cơ ra hiệu cho nàng ta dừng lại - Đi vào vấn đề chính đi.

- … - Thị Hoa im lặng, thoáng sau, nàng mới run run thốt - Nô tì… Muốn cảnh báo với tiểu thư một chuyện.

- Cảnh báo ư? - Thủy Cơ lấy lược chải tóc, vẻ mặt vẫn thản nhiên, xem chừng nàng chưa thực sự bị nàng ta thu hút.

Thị Hoa thấy thế, tay hơi siết lại, giọng trở nên run rẩy - Thưa tiểu thư, cái chết của phu nhân hoàn toàn không phải là tai nạn. Chính thần sông đã ra tay ám hại phu nhân. Ngài ấy đã chán ghét phu nhân vì nhan sắc người phai tàn và không còn hấp dẫn nữa, ngược lại, tiểu thư ngày càng trưởng thành và đẹp động lòng người. Thần sông muốn cưới tiểu thư về phủ nhưng vì phu nhân còn đó, ngài ta chưa thể làm gì được cho nên mới ra tay giết hại phu nhân.

- Điêu ngoa!! - Thủy Cơ trừng mắt, đập tay lên bàn - Dám thêu dệt để chia rẽ gia can ta ư!

- Nô tì không dám! - Thấy Thủy Cơ nổi giận, Thị Hoa rối rít dập đầu. Nàng bật khóc nức nở, nước mắt lã chã rơi - Tiểu thư không tin nô tì thì nô tì cũng đành chịu. Nô tì cũng không trông mong gì vì giờ chuyện cũng đã rồi. Nhưng tiểu thư có nhận ra ánh mắt của thần sông mỗi khi nhìn người hay không? Rồi cả những lời mà ngài ấy nói với người… Trước đây khi phu nhân còn sống người đã bị thần sông lạnh nhạt đến thế nào nô tì là người hiểu rõ nhất. Nô tì vì thương tiểu thư nên đến báo chuyện này… Nếu tiểu thư không tin thì… Nô tì xin lui ạ.

- … - Thủy Cơ lặng đi, tâm trí hoảng loạn.

Đúng là… Ánh mắt của anh rể và những lời anh ấy nói khiến nàng lưu tâm rất nhiều…

Kể ra thì… Chị qua đời vì nuốt phải lưỡi câu. Số lượng lưỡi câu mà chị ấy nuốt phải rất lớn, chị là người cẩn trọng, cho dù có khinh suất thì cũng không thể nuốt hàng loạt lưỡi câu như vậy.

Ngay từ khi biết được việc chị ấy nuốt phải lưỡi câu, nàng đã nghi ngờ rằng chị bị người khác hại…

Tuy nhiên ở vùng Vàm Thuật này không ai chạm vào được lưỡi câu. Nếu muốn hại chị thì phải cài người bên ngoài vào, chỉ có vậy, mới tiếp cận được với thức ăn của chị dùng mỗi ngày mà thả lưỡi câu vào thức ăn. Anh rể thì lại không cho phép người ngoài vào phủ, cho nên giả thuyết ấy bị loại trừ.

Anh rể là thần sông Vàm Thuật, khả năng đối kháng với lưỡi câu của anh ấy cao hơn những cư dân khác.

Nếu anh ấy cố tình dùng lưỡi câu để giết chết chị thì không khó…

- Ngươi căn cứ vào đâu mà nói ra những lời này? - Thủy Cơ nghiêm sắc mặt, dù lòng hoang mang nhưng vẫn cứng rắn tra hỏi Thị Hoa.

Thị Hoa biết chắc Thủy Cơ sẽ hỏi vậy, thế nên nàng ta liền lấy mảnh lụa trong tay áo ra đưa cho nàng.

- Đây là những lời cuối của phu nhân.

Thủy Cơ nhận lấy mảnh lụa.

Trên đó là một dòng chữ được viết bằng máu.

Chương 77: Tiếp cận

Khi bình mình vừa lên, bên cửa sổ thư phòng, Mai Lang Vương cũng vừa vặn đặt quyển sổ sách trên tay xuống. Chàng nhìn sang thư án, Vĩnh Nghiêm sớm đã ngủ say sưa từ cuối canh năm rồi. Mai Thần thở dài, lắc đầu cười, tên Vĩnh Nghiêm này bắt chàng sang đây làm việc cùng rồi rốt cuộc lại gục trước cả chàng, báo hại bao nhiêu sổ sách chàng đều phải xem hộ hắn, nếu hôm nay hắn lại đến tìm chàng để nhờ vả, chàng chắc chắn sẽ từ chối thẳng thừng.

Mai Lang Vương khoanh tay nhìn ra cửa sổ, ngoài sân nắng sớm đã phủ kín mái nhà, những vạt nắng tươi mới nhảy nhót, soi chiếu tán hoa giấy nở rộ bên vườn.

Đôi mắt nâu dần lắng lại.

Xem ra, chàng nên trở về nghỉ ngơi một chút.

Mai Lang Vương đi qua thư án, dùng sổ sách ban nãy mình xem vỗ lên vai Vĩnh Nghiêm. Vĩnh Nghiêm bị đánh thức, lơ mơ ngẩng dậy, Mai Thần liền đẩy quyển sổ về phía chàng, nghiêm nghị - Xong rồi đây, chỉ lần này thôi nhé, những kĩ năng cần thiết ta đều chỉ dẫn cả rồi, từ nay tự mà làm việc.

Cơn mơ ngủ của Vĩnh Nghiêm vẫn chưa tan hẳn, hóa thành một quả bong bóng bé nhỏ bay lơ lửng lên không trung.

Mai Lang Vương phẩy tay, đập tan quả bóng đó.

- Hức! - Vĩnh Nghiêm sực tỉnh, choáng váng.

Mai Thần không buồn quan tâm đến chàng ta, chàng quay lưng trở về chốn của mình.

Mai Lang Vương không vội đi nhanh, chàng rất thong thả dạo quanh các kiến trúc của phủ thần sông. Mai Thần vừa đi vừa thanh nhã lay quạt, tia nắng rơi lên vạt áo thêu hoa của chàng, lung linh rung động trên đôi vai, tạo thành một bức tranh hoàn mĩ.

Thoáng sau, chàng đến được cửa tròn dẫn vào khu lưu trú. Mai Lang Vương gấp quạt lại, gõ quạt lên tay, ưu nhã tiến vào.

Tiếng guốc ung dung và nhã nhặn vang lên trên nền gạch đỏ cam, Mai Thần không chú ý đến xung quanh, chàng chỉ đang nhìn mấy chậu kiểng.

Đột nhiên, bên tai chàng vang lên hàng loạt tiếng ồn, Mai Lang Vương giật mình, cảm giác quen thuộc tràn về, chàng vô thức đưa mắt về phía đó.

Từ trong gian chính, Sao đang chạy òa về phía chàng.

Khuôn mặt em tràn ngập lo lắng, đôi mắt to tròn mở lớn, hốt hoảng chạy đến bên chàng.

- Mai Lang!

- Sao? - Mai Lang Vương đứng yên tại đó, nhìn em đến sững sờ.

- Ngài đi đâu vậy?! - Sao ôm lấy tay chàng, hốt hoảng hỏi.

Trông em giống như vừa ngủ dậy… Mai Lang Vương mỉm cười, lòng trở nên êm dịu…

Có lẽ em lo vì không thấy ta trong phòng…

- Ta đến giúp Vĩnh Nghiêm làm việc. - Mai Lang Vương xoa tóc Sao, từ tốn giải thích - Công việc của hắn rất nhiều, ta phải giúp hắn suốt đêm, đến giờ mới được về.

- Ra vậy… - Sao thở phào, ôm lấy chàng - Ngài làm em lo quá.

- Đừng lo. - Mai Lang Vương vỗ về lưng em, dịu giọng.

- Mà… Ngài đã uống trà sớm chưa? - Sao ngước mắt lên, nhìn chàng chăm chú, khẽ hỏi.

Mai Lang Vương lắc đầu cười khổ - Chưa.

- Vậy ngài đợi em một chút, em sẽ mang trà ra ngay! - Em nghe chàng nói thế với vẻ mặt mệt mỏi, lòng cảm thấy thương chàng vô hạn. Sao quay lưng chạy biến vào trong, chẳng chờ chàng đáp lời.

Mai Lang Vương định can ngăn Sao vì chàng muốn đi nghỉ nhưng lại không giữ em kịp, chàng chỉ đành cười nhẹ, đứng ngoài vườn đợi.

Đợi được một chốc, ngoài cửa tròn chợt có bóng người lướt qua, Mai Lang Vương hơi hé mắt nhìn, nhận ra đó là đoàn người của Thủy Cơ.

Em dâu thần sông thấy chàng đưa mắt về phía này, nàng lập tức đứng lại, cúi người chào chàng.

Mai Lang Vương gật đầu lịch thiệp.

Thủy Cơ chậm rãi rời đi.

Khi đi qua khu lưu trú của Mai Thần vài bước chân, nàng bỗng dưng khẽ dừng, quay đầu, nhìn thị nữ theo sau.

Thị Hoa tối qua diện kiến bây giờ đã đi theo nàng, nàng ta từ nay sẽ trở thành thị nữ của nàng.Thủy Cơ trao cho Thị Hoa một ánh nhìn thâm ý. Thị Hoa đón ánh nhìn đó, đầu hơi cúi xuống, khóe môi anh đào nhếch cao.

- o-

Khi Sao quay lại vườn trước một lần nữa, Mai Lang Vương đã không còn đứng ở chỗ cũ. Em lại thêm một phen rối bời, Sao bê khay trà chạy đến chỗ tiểu đồng đang quét sân, rốt rít hỏi - Vương đâu rồi? Em có thấy Vương không?

Tiểu đồng ôm chổi hướng về gian nhà bên phải, đáp - Em thấy Vương đi vào đó ạ.

Nhận được sự chỉ dẫn của tiểu đồng, Sao lập tức chạy vào ngôi nhà kia. Vừa vào trong, tại gian thứ ba, Sao đã thấy một góc áo dài thêu hoa quen thuộc nhẹ nhàng lay động. Em chậm rãi đến gần, đôi mắt đen non nớt thoáng ngạc nhiên, đến khi tầm mắt không còn bị mấy cây cột và nội thất trong nhà cản trở nữa, Sao mới nhìn rõ chàng.

Mai Lang Vương đang nằm trên võng ngủ say.

Tại gian nhà này, giữa hai cây cột lớn có một chiếc võng được mắc sẵn, Mai Lang Vương đang nằm trên đó, hai tay đặt nghiêm trang trên người. Võng của chàng đứng im không hề đung đưa, chỉ có một góc áo dài rũ lên thành võng đôi khi bị gió trời thổi qua, vờn bay nhè nhẹ.

Sao khuỵu xuống bên cạnh chàng.

Khay trà được em đặt sang một bên.

Sao cố gắng khẽ khàng nhích tới, nhìn thật kĩ khuôn mặt anh tuấn đang chìm vào giấc ngủ ấy.

Khi ngủ, trông chàng thật an tịnh và tuấn lãng. Đôi mày kiếm không còn sắc bén nhướn cao nữa, thay vào đó chúng nằm yên trên mi mắt, tựa như một nét bút thanh tân. Đôi mắt nâu tuyệt đẹp khép lại, lộ ra hàng mi rậm cong cong tinh tế, hơi thở thoát ra khỏi ngực đều đặn, nhẹ nhàng, bao nhiêu sự nghiêm nghị và lạnh nhạt mà chàng cố bao phủ quanh người đều thu liễm hết, chỉ có vẻ tuấn tú thanh dật đơn thuần còn lại.

Sao chống tay lên sàn, vừa nhìn chàng ngủ vừa đỏ mặt đến run run…

- Mai Lang… - Em không kìm được, thốt lên trong lòng - Dễ thương quá!!!

Dáng điệu khi ngủ của chàng rất nghiêm trang. Dù là làm gì chàng cũng đều nghiêm trang như vậy. Không giống như Sao lúc nào cũng cuộn tròn trong chăn, Mai Lang Vương ngủ một cách thư thả và yên bình với tư thế thẳng toàn thân và tay xếp trên bụng. Dẫu vậy… Vì chàng đang nằm trên võng nên dáng người sẽ trở nên hơi cong, đôi chân ngay ngắn đặt trên đầu võng, tà áo dài dù đã được điều chỉnh cẩn thận trước người nhưng một góc áo vì quá rộng mà đã rũ ra khỏi thành võng.

Đó là lí do em nhìn thấy tà áo của chàng bay bay ở khoảng cách nửa mét so với mặt đất ban nãy…

- Có lẽ ngài ấy rất mệt… - Đến đây thì Sao đã trở nên yên tâm hơn, em không còn lo lắng sốt ruột cho chàng như ban đầu nữa mà cuối cùng có thể nhẹ nhõm cười.

Ban sáng khi không thấy chàng ở trong phòng, em đã lo lắng đến nỗi chạy đôn chạy đáo tìm kiếm khắp nơi. Em hốt hoảng đến mức quên cả việc hỏi tiểu đồng, cho đến khi gặp được chàng, biết được chàng đêm qua phải làm việc và thậm chí còn chưa được thưởng trà sớm, Sao đã xót xa biết bao.

Mai Lang của em… Mai Lang của em đang mệt mỏi…

Sao điên cuồng chuẩn bị trà, lòng chỉ một mực nghĩ rằng em muốn Mai Lang được thư giãn. Nào ngờ trà vừa pha xong, Mai Lang lại chìm vào giấc ngủ thế này… Xem ra chúng không cần nữa rồi.
Sao đẩy khay trà ra xa, đặt nó ở một nơi phù hợp để khi chàng thức giấc không phải đụng trúng nó rồi khẽ cười…

Khi nào ngài ấy dậy mình sẽ pha khay trà khác…



Biết được Mai Lang Vương thư thái nghỉ ngơi, Sao cũng không còn bận lòng gì nữa, em thoạt tiên rời đi để giải quyết một số việc thuộc về chức trách quản lí của mình rồi lại trở về bên cạnh chàng. Sao mang sách, trải chiếu hoa bên cạnh võng của chàng rồi vừa đọc vừa trông chừng giấc ngủ cho chàng. Em định bụng sẽ chờ chàng dậy và chăm sóc chàng chu đáo.

Nào ngờ, chỉ vài khắc sau, Sao đã nhận được dấu hiệu của một tiểu đồng. Em ấy đứng bên chậu kiểng cách chỗ Mai Thần ngủ chừng mười lăm bước chân mà vẫy tay ra hiệu với Sao, sở dĩ tiểu đồng không dám đến gần là vì ban nãy Sao đã dặn dò chúng không được làm ồn.

Sao khó hiểu, hơi cau mày.

Em đưa mắt sang chàng, Mai Thần vẫn đang an tĩnh ngủ.

Sao che miệng khúc khích, nhẹ nhàng rời đi.

Xem ra ngài ấy thực sự rất mệt, em chưa bao giờ thấy Mai Lang ngủ lâu như vậy…



- Chuyện gì vậy? - Sao hỏi tiểu đồng.

- Dạ có tiểu thư Thủy Cơ xin gặp chị ạ.

- Tiểu thư Thủy Cơ? - Sao ngơ ngác lặp lại, chẳng hiểu sao em dâu Thần sông lại đến tìm mình.

- Nàng đang đợi chị ở gian giữa của nhà chính đấy ạ. - Tiểu đồng thông báo.

- Ừm chị biết rồi.

Chẳng còn cách nào khác Sao đành đến gặp nàng. Em vòng qua sân, tiến vào nhà chính. Quả nhiên trên bộ tràng kỷ bằng gỗ trắc đen ở gian giữa, Thủy Cơ đang tao nhã thưởng trà.

- Chị Thủy Cơ. - Sao tiến đến, ngồi xuống đối diện nàng, hai chữ ngạc nhiên to đùng vẫn còn hiện rõ mồn một trên mặt.

Thủy Cơ đột nhiên che miệng phì cười, Sao khó hiểu nhăn mày, nàng ta lại càng tỏ ra thích thú hơn.

- Em đúng là thơ ngây đấy. - Hồi lâu sau nàng mới ngẩng lên, đôi mắt thu ba an tĩnh rơi lên bộ mặt ngơ ngẩn của Sao, nụ cười trêu đùa nở trên môi.

- S… Sao ạ?! - Em lúng túng.

- Tất cả những suy nghĩ của em đều biểu lộ trên mặt. - Thủy Cơ ủ ấp chén trà trong đôi bàn tay ngà ngọc, điềm nhiên nói - Điều đó chứng tỏ rằng tâm tính em rất đơn giản. Thật sự chị rất thắc mắc tại sao Mai Thần lại thu nhận em làm tiểu đồng đấy. Ngài ấy vốn nghiêm khắc và khó khăn, không phải tiên đồng nào cũng có thể theo hầu ngài ấy đâu.

- Thế ạ? - Sao cười xòa.

Đúng là vậy thật, nếu em không phải là "Vì sao lõi", e rằng em đã bị Mai Lang sa thải hàng trăm lần bởi cái tính cẩu thả và ồn ào.

- Mà chị đến tìm em có việc gì thế ạ? - Sao nói lên thắc mắc ngay từ đầu của mình.

Thủy Cơ mỉm miệng nhẹ nhàng, tạo thành một nụ cười đoan trang nhã nhặn. Những sợi tóc rũ xuống vai nàng bị gió lay lay, trông thật hiền dịu - Chị muốn cùng em nấu một vài món ăn. Nghe nói em cũng có hứng thú với việc bếp núc. Chị cũng yêu thích công việc ấy lắm, vừa hay hôm nay có một vài món mới muốn thử nghiệm, nếu em không chê… Có thể đến nhà bếp tham gia cùng chị.

- Thật ạ?! - Sao nghe đến đây, lập tức hào hứng.

Thủy Cơ thấy em trở nên vui vẻ bất ngờ, nàng lập tức cười hiền, gật đầu.

- Vậy chúng ta đi ngay bây giờ thôi chị! - Sao hăng hái bật dậy, hai tay nắm chặt, bừng bừng nhiệt huyết.

- Ừm.

Thủy Cơ tán đồng, sau đó nàng và Sao cùng di chuyển đến khu bếp.

Chương 78: Ngài ngoan thật đấy!

Nhà bếp ở phủ thần sông là một khu riêng biệt, tách hẳn với các khu khác và có diện tích khiêm tốn hơn so với các khu còn lại. Về điểm này, phủ thần sông khác hoàn toàn so với Mai Viện. Ở Mai Viện mỗi khu đều có nhà bếp riêng, tuy nhiên, các bữa ăn thường được chuẩn bị ở nhà bếp tại khu của Sao rồi mang đến các khu khác cho mọi người.

Trong nhà bếp của phủ thần sông bấy giờ những nguyên liệu cần thiết để chuẩn bị các món mà Thủy Cơ nói đã có sẵn. Sao lướt qua một vòng, nhận ra trên bàn chỉ toàn rau củ quả và thịt.

- Thịt heo, thịt gà, thịt vịt, thịt bò, thịt dê, thịt trâu… - Sao lần lượt lướt qua các đĩa thịt được đặt ngay ngắn, lẩm bẩm - Thịt dê và thịt trâu không phổ biến cho lắm. Tại sao không dùng thịt cá để thay thế nhỉ? Hay là có sự kiện trọng đại nào đang diễn ra?

- Ồ, ra là em chưa biết. - Thủy Cơ đang thái mỏng số thịt bò để làm món xào, nghe thấy em nói thế, nàng liền giảng giải - Những cư dân hóa thân từ thủy tộc bọn ta không ăn thủy hải sản. Đó là quy tắc mà chúng ta phải tuân thủ. Cũng giống như Hoa tiên không được ăn thịt uống rượu vậy, những cư dân ở vùng đất khác nhau sẽ có tục lệ và quy tắc khác nhau.

- Ra là vậy. - Sao chăm chú lắng nghe, gật gù. Em sẽ viết điều này vào nhật kí.

Sao đang viết nhật kí hằng ngày. Tất cả những việc thú vị mà em nghe được từ mọi người đều sẽ được ghi chép lại trong quyển nhật kí ấy, có đôi khi em còn vẽ cả tranh minh họa cho những dòng ghi chú của mình nữa. Dù hiện tại nét vẽ không đẹp và những gì em nguệch ngoạc ra trong trang nhật kí khó có thể gọi là tranh, tuy nhiên, em sẽ cố gắng rèn luyện kĩ năng vẽ trong tương lai.

- Giờ chúng ta bắt đầu thôi! - Thủy Cơ vui vẻ nói, tay kéo rổ rau đến gần.

- Đợi đã chị Thủy Cơ… - Sao thấy nàng định thái rau củ, em ngay lập tức giành lấy rổ rau về phía mình, ngại ngùng nói - Hãy để em làm những công đoạn này… Em không thể cắt thái thịt được… Chị biết đấy… Bọn em không những phải ăn chay mà ngay cả việc cắt thái thịt cá cũng là cấm kỵ… Vì vậy em chỉ có thể giúp chị xử lí rau củ quả thôi.

- Chị hiểu rồi. - Thủy Cơ thoáng ngạc nhiên và rồi gật đầu, nàng buông rổ rau ra, hướng đến mấy đĩa thịt, chuẩn bị sơ chế chúng.

Sao ngoan ngoãn giúp nàng chuẩn bị rau củ. Thủy Cơ hôm nay nấu rất nhiều món ăn, đáng tiếc chúng đều là đồ mặn nên Sao không thể học hỏi để nấu lại cho Mai Lang dùng. Tuy nhiên em vẫn rất hào hứng với các công thức mà Thủy Cơ sử dụng, em chăm chú quan sát và ghi chép.

Nấu nướng tất bật cho đến gần trưa, cuối cùng bàn ăn thịnh soạn mà Thủy Cơ kì công chuẩn bị cũng hoàn thành. Sao và nàng vô cùng vui sướng, hai người đứng bên bàn ăn nghi ngút khói, khẽ lau mồ hôi, gương mặt rạng rỡ.

- Dâng lên cho anh rể đi. - Thủy Cơ ra lệnh cho thị nữ.

Các thị nữ nhanh nhẹn làm việc, những món mà Thủy Cơ chuẩn bị được chia thành hai phần, một phần mang đến cho thần sông, một phần mang đến cho Vĩnh Nghiêm.

- Thật tiếc vì Mai Thần không thể dùng chúng. - Thủy Cơ thất vọng nói.

- Vâng nhưng chị đừng lo, bữa trưa của Mai Lang em sẽ chuẩn bị sau ạ. - Sao tươi cười.

- Được không? Chị và em cùng chuẩn bị ngay bây giờ nhé? - Thủy Cơ lo lắng.

- Không sao ạ. - Sao rối rít xua tay - Mọi chuyện cứ giao cho em, với lại…

Sao cúi xuống, khe khẽ mỉm môi - Em muốn tự tay chuẩn bị bữa trưa cho Mai Lang.

- … - Thủy Cơ nghe vậy, khựng lại vài giây.

Hồi lâu sau, hai má nàng ửng hồng, đáy mắt thu ba bối rối xao động.

- Ra vậy… Ta hiểu rồi… - Nàng lúng túng.

Sao ngẩng lên nhìn nàng, thấy nàng trở nên luống cuống, em phì cười.

- Vậy ta đến chỗ anh rể để hầu anh dùng bữa. - Thái độ của Thủy Cơ đối với Sao đã trở nên dịu dàng hơn ban đầu rất nhiều. Nàng nhẹ nhàng nói với em rồi luyến tiếc rời đi.

- Vâng, tạm biệt chị. - Sao cúi người chào nàng.

- Ngày mai lại cùng nhau chuẩn bị bữa trưa nhé. - Nàng nhắn nhủ.

- Vâng ạ! - Sao háo hức đáp. Em không ngờ mối quan hệ với Thủy Cơ lại phát triển nhanh chóng đến vậy.

- o-

Thủy Cơ rời đi một chốc, tiểu đồng của phủ thần sông bỗng dưng mang một bao lớn toàn ngô là ngô vào nhà bếp, nghe nói là ngô tươi vừa mua từ chợ về. Sao chuẩn bị rời nhà bếp trở về khu lưu trú, vừa ra cửa đã chạm trúng tiểu đồng ấy. Em đứng lại chăm chú nhìn số ngô mà nhóm tiểu đồng xếp ra bàn gỗ, trông thật tươi ngon, em chợt nhớ ra từ lúc sáng đến giờ Mai Lang vẫn chưa ăn gì cả.

Sao quyết định luộc ít ngô cho chàng. Em chọn những bắp ngô ngon nhất. May mắn là số ngô này vốn được chọn lựa kĩ lưỡng ngay từ lúc còn ở chợ, vì vậy, Sao không mất nhiều thời gian.
Luộc được một đĩa ngô lớn, Sao liền hăng hái trở về khu lưu trú. Khi em bê đĩa ngô đến chỗ chàng, Mai Lang Vương vẫn còn ngủ. Sao không thể tin được là chàng ngủ lâu và say sưa như vậy, không hiểu rốt cuộc số công việc mà Vĩnh Nghiêm bắt chàng làm hộ nhiều đến thế nào.

Không còn cách nào khác, Sao đành xếp đĩa ngô sang bên và tiếp tục trông chừng chàng. Đợi cho đến khi em đọc được mười trang sách, Mai Thần cuối cùng cũng nhíu mày, tỉnh giấc.

- Mai Lang! - Sao mừng rỡ reo lên.

- … - Mai Lang Vương đỡ trán, chậm rãi ngồi dậy, vì ngủ trái giờ nên chàng cảm thấy có chút khó chịu.

- Ngài mệt lắm ư? - Sao nhích đến, nắm lấy thành võng, nhìn chàng chăm chú.

Mai Lang Vương đỡ trán hồi lâu, sau khi thần trí dần trở nên tỉnh táo, chàng khẽ đưa mắt nhìn, liền thấy em ngồi ngay bên cạnh, đôi mắt to tròn phản chiếu khuôn mặt vẫn còn mụ mị của chàng.

- Sao… - Mai Thần mơ màng gọi.

- Vâng, em đây ạ! - Sao lập tức đáp.

Lời đáp dõng dạc ấy khiến tâm trí vẫn còn mơ hồ trở nên rõ ràng, bừng tỉnh, Mai Lang Vương cuối cùng cũng nhận thức được mọi chuyện xung quanh. Chàng đặt hai chân xuống võng, khuôn mặt lấy lại vẻ nghiêm nghị tuấn lãng, nhẹ nhàng hỏi - Ta ngủ bao lâu rồi?

- Hai canh giờ ạ. - Sao đáp.

- Hai… Canh? - Mai Lang Vương không thể tin được. Chàng chưa từng ngủ nhiều như vậy vào buổi sáng.

Ban đầu chàng vốn không có ý định ngủ. Chàng chỉ định ngã người lên võng nghỉ ngơi một chút thôi… Ấy vậy mà bản thân lại chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay…

- Đúng là ngài ngủ hơi nhiều. - Sao vui vẻ cười - Nhưng không sao, ngài đã làm việc vất vả đêm qua mà! Giờ thì ngài mau đi rửa mặt đi, em đã chuẩn bị ngô cho ngài đây! Hãy ăn chút ngô lót dạ và đợi em chuẩn bị bữa trưa.

- Ừm. - Mai Lang Vương không có chút phản đối nào, lập tức rời khỏi võng tiến ra đám vại nước.

Sao nhìn theo dáng vẻ nghiêm túc của chàng, đột nhiên không nhịn được, cười khẽ.

Đến khi Mai Thần quay lại, Sao cũng đã chuẩn bị xong khay trà khác. Em đợi chàng an vị trên võng rồi thận trọng rót trà ra chén cho chàng. Sao vốn định nâng trà lên và trao tận tay cho chàng tuy nhiên Mai Lang Vương đã tự lấy trà của mình, chàng lo Sao bị bỏng.

- Thật thanh tĩnh. - Mai Lang Vương thư thái nói.
Hương trà thật dễ chịu, nó khiến chàng tỉnh táo hoàn toàn, tinh thần trở nên sảng khoái.

Đợi chàng dùng hết chén trà, Sao mới nâng đĩa ngô lên. Mai Lang Vương nhìn đĩa ngô mà Sao đưa, im lặng hồi lâu mới lấy một bắp. Chàng chú tâm thưởng thức bắp ngô đó, không nói thêm gì.

Sao ngắm nhìn chàng, lòng dập dờn dập dờn như những con sóng biển.

- Em… Sao cứ nhìn ta mãi vậy? - Mai Lang Vương bối rối nhìn sang, chàng vẫn chưa ăn hết bắp ngô, nửa khuôn mặt bị bắp ngô lớn che ngang, khiến đôi mắt nâu rối bời càng hiện rõ mồn một.

Sao ôm bụng cười ngất.

Mai Lang Vương chịu đựng trận cười của em, mặt thoáng trở nên xấu hổ. Chàng tự vấn bản thân hàng trăm lần, rõ ràng không có làm gì hổ thẹn để em trêu chọc cả.

- Ngài ngoan thật đấy! - Sao cố gắng nén cười, thốt lên.

- … - Mai Lang Vương im bặt.

- Em đưa gì ngài cũng ăn, bảo gì ngài cũng làm. Ngài thật là ngoan ngoãn đáng yêu! - Sao nhìn chàng chăm chăm, đôi mắt đen to tròn lay động. Ánh mắt em dạt dào yêu thương, chúng ấm áp và ngọt ngào, khiến lòng chàng bình lặng.

- Bởi vì… - Mai Lang Vương lúc này đã lấy lại bình tĩnh, không nhìn em nữa mà chỉ lẳng lặng đáp - Em bảo sẽ chăm sóc ta.

Vì em bảo thế… Nên ta đương nhiên sẽ nghe theo em.

- Đúng vậy. - Sao nhích tới, tựa đầu lên thành võng của chàng.

Không gian trở nên thật yên ả, nắng trưa hắt vào gian nhà, tạo nên những vệt vàng ươm. Gió trời cuốn những cành hoa giấy đung đưa, rải cánh hoa hồng thắm khắp sân vườn.

Mai Lang Vương nhìn Sao tựa đầu bên võng, nhắm mắt hồn nhiên.

Vị bắp mà chàng đang thưởng thức trở nên thanh ngọt đến lạ.

Giờ nghĩ lại, chẳng biết tự bao giờ chàng đã vô thức chấp nhận tất cả những lời nói của Sao, chỉ cần Sao nói, dù là gì, chàng đều lưu giữ và đáp ứng.

Sao đã trở thành người có ảnh hưởng đến chàng nhiều như vậy…

- Mai Lang, để thưởng cho ngài em sẽ chuẩn bị món mà ngài thích. Nói cho em nghe ngài thích ăn gì nào? - Sao vẫn không ngồi thẳng dậy, em giữ nguyên tư thế tựa đầu lên thành võng của chàng mà hỏi, đôi mắt to tròn mở to, nhìn vào mắt chàng, ánh mắt thẳng thắn và ngây thơ, tựa như có thể soi chiếu toàn bộ trái tim chàng.

- Canh nấm đậu hủ. - Mai Lang Vương đáp.

- Còn gì nữa? - Sao khúc khích, nụ cười rực rỡ như những cánh hoa giấy dưới nắng sớm.

Mai Lang Vương cảm thấy lòng rối bời bời, chàng lại không dám nhìn vào đôi mắt ấy.

Mai Thần quay đi, vừa cố ăn hết bắp ngô trên tay vừa nói - Canh khoai mỡ.

- Ơ? Cả hai đều là canh? - Sao nghe thế, lập tức bật dậy, lập kế hoạch - Nếu vậy hôm nay em sẽ nấu canh nấm đậu hủ còn ngày mai sẽ là canh khoai mỡ.

Nghĩ gì đó, em lại tiến đến gần chàng hơn, háo hức hỏi thêm - Còn gì nữa không ạ?

Mai Lang Vương thật sự rất muốn nhích võng ra xa một chút, tiếc là võng mắc cố định vào cột nhà nên không thể di chuyển, bất lực, chàng đành phải nói - Canh chua đậu hủ…

- Lại là canh à?! - Sao không thể hiểu được.

- … - Nhưng Mai Thần chẳng giải thích thêm gì nữa. Chàng xem bắp ngô trên tay là cứu cánh, cố gắng thưởng thức chậm rãi để không bị Sao hỏi cung thêm.

Chương 79: Cô vợ bé đáng sợ

Kết quả là ngày hôm đó, Mai Lang Vương được Sao nấu cho canh nấm đậu hủ. Trong bữa ăn, em nhiệt tình gắp thật nhiều nấm và đậu hủ cho chàng, Mai Lang Vương không thể từ chối, chàng chỉ biết im lặng ăn hết những gì em gắp cho.

Sau cùng, chàng hầu như đã ăn hết cả bát canh lớn trên bàn, Sao chỉ ăn mỗi hai mui canh nhỏ mà thôi.

Mai Lang Vương thật sự khóc cười không xong vì chuyện này.

Chàng đoán… Xem chừng ngày mai hoặc ngày kia chàng sẽ lại bị ép ăn canh tiếp. Tất cả chỉ vì sai lầm ngớ ngẩn ban nãy...

Khi trời dần sụp tối, Vĩnh Nghiêm lại đến tìm, Mai Lang Vương biết chàng ta thể nào cũng sẽ quay lại vì vậy đã sẵn sàng tư thế từ chối. Thoạt tiên, chàng bắt Sao quay về phòng trước, sau đó bản thân cũng trở vào phòng riêng mà đọc sách. Vĩnh Nghiêm đến nơi của chàng, thấy cửa đóng then cài và đèn thì đã tắt, chàng ta có chút ngần ngại nhưng vẫn không từ bỏ ý định, quyết tâm gõ cửa một phen.

Tiểu đồng mở cửa cho Vĩnh Nghiêm vào, Sao mắt nhắm mắt mở rời khỏi phòng với bộ áo ngủ, dụi dụi mắt tựa vào cửa buồng nối liền khu trong và khu ngoài nhìn Vĩnh Nghiêm.

- Anh Vĩnh Nghiêm? - Sao che miệng ngáp một cái, tâm trí vẫn còn mộng mị. Em vốn đã say giấc từ lâu, chỉ vì nghe thấy tiếng đập cửa ồn ào nên mới ra xem thử.

- Mai Thần đâu rồi nhóc? - Vĩnh Nghiêm tươi cười hỏi.

- … - Sao nghe chàng nói thế, kí ức ban sáng lại đổ ùa về. Em lập tức mở choàng mắt, chạy vụt đến trước cửa phòng Mai Lang Vương rồi dang hai tay che chắn.

- ? - Vĩnh Nghiêm khó hiểu.

- Anh… - Sao nhìn Vĩnh Nghiêm bằng ánh mắt khó đăm đăm, khước từ mạnh mẽ - Anh đừng hòng rủ rê Mai Lang làm việc nữa! Ngài ấy hôm nay đã bị anh hành đến nỗi mệt lử cả người rồi! Mai Lang trước đó đã phải làm việc liên tục nhiều ngày, khi trở về Mai Viện ngài ấy sẽ lại phải làm việc bận rộn tiếp, chỉ trong những ngày ở đây ngài ấy mới có thể thoải mái nghỉ ngơi, vì vậy anh đừng hòng… - Sao cúi xuống, nhìn mũi chân, vai run lên - Anh đừng hòng làm phiền thời gian nghỉ ngơi của Mai Lang!

Vẻ mặt Vĩnh Nghiêm khi nghe những lời của Sao rất bình tĩnh. Chàng ta chỉ ngớ người ra một chút rồi lại trở về vẻ bình thường. Vĩnh Nghiêm thậm chí còn buồn cười, Sao có thể nhận thấy đôi vai to lớn của chàng ta thỉnh thoảng run run như đang nén nhịn. Sau cùng, khi Sao kết thúc lời từ chối, Vĩnh Nghiêm đã không chịu được nữa mà ôm bụng cười phá lên.

- Ha ha ha ha ha!

Sao đỏ bừng mặt vì tràng cười của chàng ta.

- Ra vậy, ta hiểu rồi! - Vĩnh Nghiêm vẫn còn cười nắc nẻ, chàng ta tựa vào cột nhà mà cười, đôi mắt tinh anh trở nên thư thái. Trông chàng ta lúc đó thật chân thành gần gũi, không có vẻ uy nghiêm xa cách của một vị thiếu chủ phủ thần sông.

- Vợ nhỏ bảo vệ chồng à? Thú vị thật đấy. - Vĩnh Nghiêm khoanh tay tựa vào cột nhà, nói vọng vào phòng chàng - Mai Thần! ngươi tuyển được cô vợ tốt đấy, chưa gì đã quản lí việc đi đêm của ngươi rồi. Sau này em ấy lớn hơn nữa thì xác định là khỏi ra ngoài chè chén nhé. Với tính cách này chắc hẳn tài sản trong nhà cũng sẽ được quản lí chặt chẽ, đừng hòng nghĩ đến việc tạo quỹ đen.

Sao há hốc mồm đứng đó, nghe thấy những lời của Vĩnh Nghiêm giáng xuống đầu tựa như sét đánh ngang tai.

Trong lúc em sốc đến sững sờ thì Mai Lang Vương đã xuất hiện ở cửa. Chàng một tay nâng sách, một tay tựa vào cửa phòng, đôi mắt nâu tĩnh lặng lướt qua Sao và Vĩnh Nghiêm, khi ánh mắt chàng chạm phải bộ mặt tràn đầy tiếu ý của Vĩnh Nghiêm, Mai Lang Vương lập tức cau mày, bực dọc - Đừng nói linh tinh nữa.

- Linh tinh gì chứ. - Vĩnh Nghiêm nhún nhún vai, cười trêu chọc - Nói đúng quá còn gì. - Chàng lại hướng về phía Mai Thần, hỏi thêm một lần nữa - Giờ có đến giúp ta không hay nghe lời cô vợ bé mà ở nhà?

- Ngươi quá lười biếng, toàn ỷ vào ta. - Mai Lang Vương hừ mũi - Ta không giúp ngươi nữa, tự mình giải quyết công việc đi nếu ngươi muốn trưởng thành.

- Rồi rồi. - Vĩnh Nghiêm chán ngán quay lưng, dù bóng dáng đã ra đến tận cổng nhưng lời càm ràm vẫn vọng vào tai hai người - Cho dù có lấy cớ gì thì ta cũng biết chắc là do ngươi sợ cô vợ bé của mình thôi!

Hai chân Sao run lập cập.

Mai Lang Vương thì siết chặt lấy gáy sách.

Vĩnh Nghiêm vẫn không hề ý tứ, còn nói thêm - Nam tử hán đại trượng phu lại đi đội vợ lên đầu, thật là mất mặt. Bằng hữu nhờ vả cũng không thèm giúp, đúng là kẻ sợ vợ nhu nhược ích kỷ.

Ngay lúc đó, Sao chợt nghe thấy bên tai mình vang lên tiếng vút thật sắc. Em hơi sững người, quay lại nhìn chàng, liền bắt gặp ngay vẻ mặt tối sầm của Mai Lang Vương.

Ngoài sân tức khắc vang lên tiếng ré đau đớn của Vĩnh Nghiêm, tiếp sau đó là tiếng cằn nhằn, tiếng bước chân tức tối của chàng ta.

Mai Lang Vương không buồn quan tâm, chàng ra hiệu cho tiểu đồng đóng cửa.

Hôm đó, dường như Vĩnh Nghiêm đã la hét bên ngoài rất lâu.

- Được rồi, em quay về ngủ đi. - Mai Lang Vương đưa Sao về phòng, ôn tồn nói.

- Vâng ạ. - Sao mỉm cười gật đầu, hồn nhiên đi vào trong, khuôn mặt đã trở nên bình thản, có vẻ những lời mà Vĩnh Nghiêm nói không khiến em suy nghĩ.

Mai Lang Vương thở phào, quay trở lại phòng đọc sách.Ngày mai chàng sẽ đến nói chuyện thẳng thắn với tên Vĩnh Nghiêm đó, nhất định cấm tuyệt hắn thốt ra những lời tương tự khi nói về Sao và chàng.



Hôm sau, Mai Lang Vương vừa mới bước ra gian trước thì đã thấy Sao cùng năm sáu tiểu đồng tụm đầu vào nhau ngồi dưới mái hiên, đó là hiên nhà của căn bên phải, gần đấy đặt mấy chậu mai chiếu thủy. Những đóa mai chiếu thủy bé xíu nõn nà rơi đầy trên thềm nhà, hương thơm nồng nàn lướt qua đầu mũi, đọng lại trong lòng.

Chàng hơi ngạc nhiên, đứng ngoài gian giữa của nhà chính mà nhìn bọn họ hồi lâu.

Sao có vẻ đang bàn chuyện gì đó rất bí mật với lũ nhóc kia, đôi má em thỉnh thoảng lại ửng hồng, hiềm nỗi các tiểu đồng của chàng vốn cũng không va chạm với cuộc sống nhiều, nếu hỏi chúng về các loại tiên thuật hoặc binh pháp thì may ra chúng sẽ biết, mà Sao, chàng e rằng em cũng sẽ không bao giờ thắc mắc về những chuyện như vậy.

Mai Lang Vương quyết định đến đó tìm hiểu xem sao. Khi đến gần chàng có thể nghe rất rõ cuộc hội thoại của bọn nhóc, cả Sao và các tiểu tiên đồng đều không nhận ra chàng đang đứng cạnh đó.

- Cái đó… Em thật sự cũng không hiểu lắm. - Một tiểu đồng rụt rè nói.

- Nghe có vẻ bí ẩn? Phải chăng đó là một loại thần chú?

- Không, chị chắc đó không phải là thần chú. - Sao chắc nịch phản bác - Nghe nói nó khiến Mai Lang sợ, chị đoán… Đó là một loại quái vật.

Các tiểu đồng vừa nghe đến việc "thứ đó" có thể khiến Vương của bọn chúng sợ, mặt chúng liền lập tức tái xanh, bốn mắt nhìn nhau run lập cập.

Mai Lang Vương khó hiểu vô cùng.

- Ngài Vĩnh Nghiêm đã nói thế ạ? - Một tiểu đồng khác nghiêm túc xác nhận.

- Phải. - Sao nghiêm trọng gật đầu, đáy mắt đầy bất an - Khi anh Vĩnh Nghiêm nhắc đến nó, Mai Lang còn lo sợ đến nỗi không tự chủ được mà ra tay với anh ấy.

- Vương ra tay với ngài Vĩnh Nghiêm?! - Các tiểu đồng ôm má, ré lên.

Sao và những tiểu đồng chứng kiến sự việc đêm qua cùng ái ngại gật đầu.

- Ôi gì thế này? Hay là chị gửi thư hỏi chị Ưu Liên thử đi ạ! - Các tiểu đồng cùng lay vai Sao, van nài - Chị Ưu Liên chắc chắn sẽ có cách giải quyết, chúng ta không thể để bất cứ điều gì gây ảnh hưởng đến Vương của chúng ta được. A, còn cả Thần Tình nữa! Ngài ấy rất quan tâm chị, chị cũng hãy hỏi ngài ấy đi ạ!

Sao suy nghĩ một lúc, cảm thấy đôi vai mình giờ đây gánh đầy trách nhiệm.

Em gật đầu kiên định, đáp một cách nghiêm túc với các tiểu đồng, ánh mắt ánh lên ngọn lửa quyết liệt, tựa như bầy tôi trung thành đang quyết tâm liều thân trong lửa để cứu chúa - Chị hiểu rồi! Chị sẽ trình bày chuyện này với chị Ưu Liên và chị Thần Tình để có cách giải quyết sớm nhất!Các tiểu đồng lập tức mừng rỡ ôm lấy Sao. Nước mắt của chúng lấp lánh rơi rơi, Sao thấy chúng xúc động như vậy, em cũng không kìm được, bật khóc.

- … - Mai Lang Vương mù mờ nghe cả câu chuyện đó, chàng không hiểu Sao và các tiểu đồng kia đang bàn về chuyện gì. Tuy nhiên, khi hai cái tên Ưu Liên và Thần Tình rơi vào tai chàng, Mai Thần lập tức mở lớn mắt, cảnh giác nhíu mày.

Chàng khẽ hắng giọng.

Bọn nhóc lúc này mới điếng người nhận ra chàng đã đứng phía sau tự lúc nào.

- Vương! - Các tiểu đồng thốt lên, chúng vừa sợ vừa lo, khóc nức nở.

- Mai Lang… - Sao thì khác với chúng, em bình tĩnh hơn, tuy nhiên, sự xúc động vẫn còn hiện rõ trên nét mặt.

Mai Lang Vương nhìn Sao hồi lâu rồi ra hiệu cho các tiểu đồng lui đi, khi bọn chúng rời đi hết, chàng mới chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Sao. Tà áo dài thêu hoa cẩn thận phủ lên thềm nhà, so với những đóa mai chiếu thủy ưu mỹ bên cạnh còn rực rỡ hơn vạn phần.

- Mai Lang. - Sao ngạc nhiên.

Mai Lang Vương nhìn Sao chằm chằm, ánh mắt có chút bất lực. Cô bé này… Đôi khi khiến chàng cảm thấy thật khó trông nom.

- Ban nãy em nói chuyện gì với các tiểu đồng vậy? - Mai Lang Vương không có thói quen đi vòng vo, chàng trực tiếp hỏi rõ.

- Em… - Sao rụt rè, em vén tóc ra sau vành tai, khiến đôi má hây hây lộ ra, mỹ lệ như cánh anh đào.

Ánh mắt Mai Thần chợt lặng lại.

Đột nhiên mọi thứ trở nên thật thư thả yên bình…

- Tối qua anh Vĩnh Nghiêm có nói là ngài sợ "cô vợ bé". - Sao hồn nhiên kể hết - Em không hiểu "cô vợ bé" mà anh Vĩnh Nghiêm nói đến là gì, đó là phải là một loại quái vật không ạ? Các tiểu đồng bảo với em rằng đó có thể là một loại thần chú, dù em không am hiểu tiên thuật lắm nhưng… Em nghĩ "cô vợ bé" không phải là thần chú vì nghe quá đơn giản.

- Ra là chuyện này… - Mai Lang Vương cảm thấy mừng vì mình đã tìm hiểu rõ mọi chuyện và chặn đứng rắc rối trước khi Sao kịp đem nó truyền đến tai Ưu Liên và Thần Tình.

- Mai Lang, nếu ngài sợ "cô vợ bé" đó đến vậy thì hãy nói cho em nghe nó là gì, em sẽ tìm cách giúp ngài. Cho dù sức em không đủ thì em và mọi người sẽ cùng nhau giúp ngài! Xin ngài đừng chịu đựng một mình. - Sao thành khẩn nói.

- … - Mai Lang Vương thật sự hối hận vì đêm qua chàng chỉ tạo ra trên người tên Vĩnh Nghiêm kia một vết cắt.

- Sao, những lời nhảm nhí của tên Vĩnh Nghiêm đó em hãy quên đi. - Mai Lang Vương day trán, nghiêm giọng.

- Làm sao có thể chứ? - Sao bất an nói - Em rất lo cho ngài, em không thể xem thường những gì mà anh Vĩnh Nghiêm nói được. Dù sao ngài nên cho em biết "cô vợ bé" mà anh Vĩnh Nghiêm ám chỉ là gì. Nếu thứ đó khiến cho ngài lo sợ thì em và mọi người sẽ tìm cách ngăn chặn nó, tuyệt đối không để nó gây hại cho ngài.

Mai Lang Vương vẫn bình tĩnh nói, ngữ điệu không nhanh không chậm, từ tốn ôn hòa như cách nói chuyện vốn có của chàng - Em còn nhỏ lắm, chưa cần hiểu về việc phiền phức ấy đâu.

- Phiền phức ạ?

- Ừ, những gì tên Vĩnh Nghiêm kia nói rất phiền phức, chỉ là mấy lời nhảm nhí thôi, em đừng đặt trong lòng. - Mai Thần xoa đầu Sao, ánh mắt dần trở nên dịu dàng.

- Em… Hiểu rồi ạ... - Sao cúi đầu, nhỏ giọng đáp. Mặc dù Mai Lang nói thế nhưng… Tại sao nó lại là chuyện phiền phức chứ? Em vẫn không thể hiểu.

- Điều mà chúng ta nên làm chỉ là hướng đến phía trước. - Mai Thần cười mỉm, lướt mắt qua những bức tượng rồng đắp trên mái nhà, đáy mắt sáng bừng - Cuộc sống này còn nhiều điều thú vị để khám phá, đừng để bản thân bị trói buộc vào những thứ phức tạp kia quá sớm.

- Dạ…

Vẻ mặt của Mai Lang khi nói đến điều đó rất kiên định. Ánh mắt chàng tràn đầy lí tưởng. Dù Sao không hiểu lí do gì việc liên quan đến "cô vợ bé" có thể khiến Mai Lang sợ hãi kia lại phiền phức đến thế nhưng em cũng nghĩ như chàng, so với việc cố tìm hiểu những điều rắc rối, em muốn tiếp tục chạy về ánh mặt trời và khám phá những điều lí thú của cuộc sống hơn.

Mai Lang luôn cố gắng hết sức để bảo vệ lí tưởng của bản thân, chàng là người mà em ngưỡng mộ nhất.

Một ngày nào đó, em cũng sẽ tìm thấy lí tưởng của mình và cố hết sức bảo vệ nó giống như chàng vậy.

Chương 80: Thông điệp

Mai Lang Vương ngồi đó cùng Sao một lúc, ngoài cổng lại có tiểu đồng của Vĩnh Nghiêm xin gặp, nó bẩm với Mai Thần rằng thiếu chủ muốn mời chàng sang uống trà.

Mai Lang Vương vốn cũng có chuyện cần trao đổi riêng với Vĩnh Nghiêm, thế nên chàng quay sang Sao, nhẹ nhàng nói - Ta chỉ sang đó uống trà với hắn, sẽ không làm việc đâu, vì vậy cũng nhanh trở về, em đừng lo.

- Dạ. - Sao hài lòng gật gật đầu.

Mai Lang Vương nhẹ nhõm hẳn đi, nói thêm - Có lẽ đến giờ cơm chiều ta sẽ về, nếu em chuẩn bị cơm sớm cũng không sao.

- Em biết rồi. - Sao vui vẻ vỗ hai tay vào nhau, xem chừng rất vui thích vì chàng quay về đúng giờ ăn.

- … - Mai Lang Vương ái ngại.

Giờ chàng mới nhận ra là mình vừa ngoan ngoãn thông báo lịch trình cho em trong vô thức…

Tại sao chàng lại làm chuyện này chứ? Đã vậy còn không thể cưỡng lại…

- Tạm biệt ngài. - Trong lúc chàng đang phiền muộn suy nghĩ thì Sao đã đứng ngoài hiên nhà vẫy vẫy tay.

Mai Lang Vương nhìn em hồi lâu, gương mặt tươi cười đó khiến chàng hơi chùn bước, bao nhiêu băn khoăn vừa lướt qua tâm trí thoáng chốc bốc hơi hết. Chẳng phải chàng làm vậy vì không muốn Sao lo lắng ư?

Phải… Chàng không muốn em ấy lo hay buồn rầu…

Mai Thần tao nhã cười, cảm thấy những suy nghĩ rối rắm trong lòng đột nhiên được cởi bỏ, tâm trí trở nên thông suốt.

Chàng chẳng cần coi trọng những suy nghĩ nhỏ nhặt ấy, cho dù có tìm hiểu rốt ráo nguyên nhân cũng đâu có nghĩa lý gì? Tựu chung lại cũng chỉ là chàng không muốn Sao buồn bã mà thôi.

Chỉ cần Sao luôn vui vẻ thì thế nào cũng được.



Chàng vừa vào đến khu của Vĩnh Nghiêm, mắt đã nhìn thấy chàng ta ngồi trên bàn gỗ trắc trước sân. Vị trí mà chàng ta chọn để đặt bộ bàn uống trà rất tao nhã, nó nằm dưới mái hiên, cạnh bên còn đặt mấy chậu sứ Thái hồng thắm, màu hồng của hoa sứ tô điểm thêm cho màu cam đỏ bóng loáng của bộ bàn gỗ trắc, trông thật xa hoa vương giả.

- Mai Thần… - Vĩnh Nghiêm trừng mắt nhìn chàng, Mai Lang Vương phì cười khi trông thấy bộ dạng của chàng ta. Em trai thần sông lúc này đang hầm hầm gõ ngón tay lên bàn, tạo nên những nhịp điệu điên tiết. Bắp tay trái của chàng ta bị quấn băng, qua lớp băng vải trắng đục có thể thấy rõ máu vẫn chưa ngừng chảy.

Mai Lang Vương xòe quạt, che lấy nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt tràn đầy trêu chọc.

Vĩnh Nghiêm thấy chàng làm dáng vẻ đó, tâm trí càng trở nên điên cuồng hơn, chàng ta gầm lớn, chực xông vào chàng.

Vết thương trên tay chàng ta lại tóe máu.

- Chết tiệt! - Vĩnh Nghiêm ngồi phịch xuống ghế, ôm lấy bắp tay, tức giận liếc Mai Thần.

Mai Lang Vương thôi không khiêu khích nữa, chàng tiến lại, nhìn cành mai cắm trên bắp tay Vĩnh Nghiêm hồi lâu.

Đó là một nhánh mai nhỏ, nó chỉ dài bằng gang tay, dáng vẻ thon dài mảnh khảnh, trên thân đính ít lá non và một đóa mai vàng ươm.

Dù đã trải qua một đêm nhưng đóa hoa vẫn rất rực rỡ.

Mai Lang Vương nắm lấy nhánh mai nhỏ bé ấy, nhẹ nhàng rút ra. Vĩnh Nghiêm lập tức nhăn mày, mồ hôi vã khắp trán, vết thương trên bắp tay lại đổ máu ào ạt.

- Thật hiểm độc. - Vĩnh Nghiêm mắng.

Mai Lang Vương cười cười, nhìn phần thân bị vấy máu của nhánh mai, dù trông nó nhỏ bé nhưng gốc thân lại rất sắc bén. Nó được ngưng tụ sức mạnh của chàng, khi đã thoát khỏi tay chàng, nhánh mai này sẽ ngay lập tức ghim chặt vào cơ thể kẻ địch. Bất kể hắn có dùng cách gì thì cũng sẽ không thể rút nó ra.

Mai Lang Vương đã luyện ra thứ ám khí này để đối phó với kẻ thù. Khi đã trúng phải nó thì hắn chỉ còn cách tự chặt đi phần cơ thể của mình mà thôi.

- Ngươi may vì ta đã nương tay đấy. - Mai Lang Vương vừa nói vừa ngồi xuống bàn, nhánh mai bé nhỏ kia sớm đã hóa thành những hạt bụi lấp lánh mà tan vào không trung.

- Nương tay? Ngươi lại nhẫn tâm dùng thứ ám khí hiểm độc như vậy với bằng hữu! - Vĩnh Nghiêm gằn giọng, tiểu đồng của chàng đang tất bật băng bó lại vết thương trên bắp tay, kể từ giờ vết thương này đã có thể cầm máu.

- Chỉ là vết đâm nhỏ thôi mà? - Mai Lang Vương nâng trà lên, cười tao nhã - Vì là ngươi nên ta chỉ sử dụng loại thường đó mà không phải loại tẩm độc.

- Ngươi thật đáng sợ! Đó lại là chiêu thức mới? Xem ra ba trăm năm qua ngươi chưa từng lơ là khổ luyện ngày nào!

Ánh mắt Mai Thần sáng lên, chiếu thẳng về phía Vĩnh Nghiêm.

Em trai thần sông lập tức mím môi, không cam tâm trợn mắt.

- Phải. - Mai Lang Vương cười mỉm.

Nụ cười chứa đầy sát lực ấy của Mai Thần khiến Vĩnh Nghiêm chợt nhớ về trận chiến ba trăm năm trước. Những lời đanh thép ngày ấy của chàng, chàng ta vĩnh viễn không bao giờ quên.



- Ngươi là ai? Ta là em trai thần sông Vàm Thuật! Ta là người có quyền hành ở đây! Ta thích làm gì thì làm! Ngươi lấy tư cách gì để ngăn cản ta? - Thiếu niên khoác áo dài xẻ tà hiên ngang nói.

- Em trai thần sông? - Đối diện chàng, vị thiếu niên khoác áo dài lụa màu vàng kia chỉ hơi nhíu mày, giọng lạnh lẽo như gió bấc.

Lần đầu tiên chàng gặp hắn, hắn vẫn chưa có được địa vị như bây giờ. Hắn khi ấy vẫn còn là một chân phụ việc cho Phù Đổng Thiên Vương, chỉ là tên thuộc hạ nhỏ bé, chuyên làm những việc vặt vãnh.

Hắn khi ấy một thân áo dài lụa màu vàng, đầu đội khăn đóng xếp năm lớp, chân mang guốc mộc thô.
Thế nhưng, ánh mắt và thần thái đó vẫn chẳng có gì khác biệt, một đôi mắt nâu sắc bén và lạnh nhạt, bao quanh hắn luôn là bầu không khí nghiêm nghị, uy hiếp đến nghẹt thở.

Vĩnh Nghiêm nhớ rõ, khi ấy hắn đã chĩa kiếm về phía chàng và nói rành mạch từng lời từng lời.

Những lời ấy như nhát búa, bổ phát nào đều trúng vào tâm can chàng phát đó, khiến chàng đả kích cực độ.

- Em trai thần sông? Ngay cả tên họ cũng chẳng dám xưng, sống kiếp tầm gửi như vậy ngươi không thấy xấu hổ ư, lại còn đem khoe khoang.

Hắn nhìn thanh kiếm của mình, đó chỉ là thanh kiếm hạng thường, so với bảo kiếm của chàng quả thật không thể bì kịp, nhưng ánh mắt hắn lại ánh lên niềm tự hào.

- Ta là Mai Lang của Khau Pạ, ta luôn kiêu hãnh vì tên tuổi của mình, ta không dựa vào ai cả, tự đạt được những gì ta có bằng chính cái tên này, chính đôi tay này. Vì vậy, đừng đem bốn chữ "em trai thần sông" ra dọa ta, chẳng có tác dụng gì đâu. Nếu ngươi có bản lĩnh thì hãy dùng năng lực của mình mà khiến ta tâm phục.

Đó là lần đầu trong đời Vĩnh Nghiêm bị xem thường đến thế, hắn không để chàng vào mắt, cho dù chàng có là em trai thần sông đi nữa…

Chính cuộc gặp gỡ đó đã thay đổi tâm trí Vĩnh Nghiêm.

Đó cũng là lần đầu tiên chàng nhận ra, chàng chẳng có gì cả ngoài danh tiếng của anh trai…



- Mong rằng một dịp nào đó sẽ được tái đấu với ngươi! - Vĩnh Nghiêm ngạo nghễ thốt.

Mai Lang Vương quan sát nụ cười tự tin của chàng ta, đôi mắt nâu dịu lại, chàng đoán tên Vĩnh Nghiêm ấy cũng đã khổ luyện không ngừng. Hắn ta sau cùng cũng đã nhận ra vị trí của mình, cố gắng hết sức thay đổi, tự tay nắm bắt vận mệnh của bản thân…

Mai Thần cười nhẹ.

Đúng là… Chàng cũng rất mong được đấu một trận với hắn.

- Quan trọng hơn, ta có chuyện muốn cảnh cáo ngươi. - Mai Lang Vương đột nhiên sắc giọng, lạnh lẽo liếc Vĩnh Nghiêm.

- Chuyện gì? - Vĩnh Nghiêm hơi khựng lại, tuy nhiên, nhanh chóng trở nên bình tĩnh.

- Chuyện "cô vợ bé" ấy. - Mai Thần nhấp một ngụm trà, giọng trầm xuống - Đừng bao giờ lải nhải nữa, nhất là khi có mặt Sao.

- G… Gì chứ? - Vĩnh Nghiêm ôm lấy vai, tự dưng không khí trở nên thật lạnh. Chàng ta suy nghĩ kĩ những lời mình đã nói, đúng là… Chàng có trêu chọc tên Mai Thần đó một chút…

- Làm gì căng vậy? Chỉ đùa thôi mà? - Em trai thần sông tỏ vẻ khó chịu.

- Ta biết, nhưng Sao còn nhỏ, ngươi đừng nói linh tinh trước mặt em ấy. - Mai Lang Vương nhấn mạnh.

- Hời… Được rồi, ta sẽ lưu ý, tuy nhiên… - Vĩnh Nghiêm cười khì khì, nhích gương mặt khả ố đến gần chàng, đùa bỡn - Ngươi làm gì quan tâm nhóc đó thế? Chỉ là tiểu đồng thôi mà? Giờ ta mới để ý, nhóc đó trông giống như chủ nhân của ngươi hơn là tiểu đồng đó. Ngươi chăm em ấy như bảo mẫu vậy, ta không tin được luôn. Nói rõ đi, thân phận của em ấy là gì?

- Cơ mật. - Mai Lang Vương vẫn điềm nhiên thưởng trà, lạnh lùng cất lên hai chữ.

- … - Vĩnh Nghiêm im bặt, dù mặt tỏ vẻ khó chịu nhưng cố nhiên không hỏi tiếp.

Hai người họ sau đó lại nói về các loại vũ khí và binh pháp, vì đã nói chuyện thẳng thắn với Vĩnh Nghiêm nên Mai Lang Vương cảm thấy lòng nhẹ nhõm rất nhiều, chàng tự nhiên cũng thư thả hơn, quyết định tiếp chuyện Vĩnh Nghiêm thêm một lúc.
- o-

Trong lúc Mai Lang Vương và Vĩnh Nghiêm đàm đạo thì phía khu lưu trú, Thủy Cơ đã đến tìm Sao. Nàng vẫn nhớ lời hẹn hôm trước giữa hai người, Sao cũng chẳng bỡ ngỡ khi gặp nàng nữa, em nhanh chóng theo nàng đến nhà bếp.

- Hôm nay không thấy Mai Thần, ngài ấy cũng không đến chỗ anh rể thưởng trà, chẳng lẽ chuyến hành trình đã khiến ngài ấy mệt mỏi ư? - Thủy Cơ lo lắng hỏi.

- Không ạ. - Sao cười đáp - Vì anh Vĩnh Nghiêm gọi Mai Lang sang chỗ anh ấy uống trà rồi ạ.

- Vĩnh Nghiêm ư? - Thủy Cơ vừa nghe đến tên chàng ta, tim lập tức nảy lên, ánh mắt nàng lay động.

Sao khẽ mỉm miệng, chị Thủy Cơ cũng thật là… Chị ấy cũng đâu che giấu được cảm xúc chứ…

Em vẫn nhớ lời nhận xét hôm qua mà em dâu thần sông dành cho mình.



Hôm nay Thủy Cơ muốn làm món hoành thánh, mọi công đoạn nàng đều tự tay làm, Sao được giao cho việc khác, đó là tỉa những đóa hoa củ cải đỏ để trang trí.

Công việc này quả thực đã làm khó Sao. Em vốn không khéo tay cho lắm.

Phải làm hỏng đến hơn năm củ cải đỏ thì Sao mới tỉa được một ít hoa ra trò. Em thở phào, mừng rơi nước mắt, vì phải làm việc này mà em không thể quan sát và ghi chép những công đoạn làm hoành thánh của Thủy Cơ.

Khi Sao sắp hoàn thành nhiệm vụ của mình thì đột nhiên Thủy Cơ kêu lên, em lập tức chạy đến xem nàng, bàn tay nõn nà của em dâu thần sông lúc này đã đỏ tấy, phần thịt trong chỗ da bị bỏng loét sâu.

- Bỏng mất rồi. - Thủy Cơ che lấy bàn tay bị bỏng, giấu nó vào tay áo, đáy mắt loang loáng ánh nước.

- Thật nặng nề, chắc chị đau lắm. - Sao xót xa, em muốn xem vết thương cho Thủy Cơ nhưng nàng đã nhẹ nhàng từ khước.

- Sao, chị cần đến chỗ thầy lang một chút, em giúp chị hoàn thành những công đoạn cuối cùng rồi mang lên cho anh rể nhé. - Nàng chân thành nhờ vả.

- Vâng. - Sao hiển nhiên không thể từ chối được, em cảm thấy thương nàng nhiều hơn - Chị cứ để em lo, khi nào về hãy báo với em một tiếng để em sang thăm chị nhé!

- Cảm ơn em… - Thủy Cơ ngập ngừng nói.

- Đi đi chị. - Sao không để nàng chần chừ nữa, em đưa nàng ra ngoài, Thủy Cơ nhanh chóng dời bước, khi nàng sắp ra khỏi cổng nhà bếp, Sao vẫn còn lo lắng nhìn theo.

Thủy Cơ hơi dừng bước chân.

Tuy vậy, sau cùng nàng vẫn dứt khoát bước tiếp.



Thủy Cơ đi rồi thì các tì nữ phục vụ trong bếp cũng rời khỏi theo, Sao không biết họ đi đâu nhưng em có thể hiểu tâm trạng của họ, dù sao tiểu thư của họ cũng bị bỏng, vết bỏng đó lại rất nặng nề, có lẽ họ lo cho nàng lắm.

Việc còn lại cũng không còn nhiều, Sao chỉ việc vớt hoành thánh ra cho vào bát rồi trang trí và mang lên thôi.

Lúc Sao gần hoàn thành xong bát hoành thánh thì ngoài cửa lại có một thị nữ tiến vào, Sao biết người này, đó là thị nữ thân cận của Thủy Cơ, tên là Thị Hoa.

- Chào tiểu thư. - Thị Hoa cúi đầu lễ phép.

- Vâng. - Sao mỉm cười đoan trang.

Thị Hoa lướt qua Sao, đi đến bếp lửa, cạnh bếp củi có một đôi găng tay, nếu Sao nhớ không nhầm thì đó là đôi găng tay mà Thủy Cơ đeo ban nãy.

Thị Hoa đặt đôi găng tay vào khay gỗ, nàng ta liếc mắt nhìn Sao, em tò mò nhìn đôi găng tay trên khay thật kĩ, bất chợt nhận ra nó đã bị thủng một lỗ lớn, trông như vết cháy, bên trong còn lộ ra một lớp găng tay khác.

Lớp găng tay đó có màu sắc và chất liệu rất lạ… Nó giống như là… Màu da của anh Vĩnh Nghiêm lúc còn là cá lóc vậy.

Lớp găng tay ẩn đó cũng bị thủng. Tuy nhiên, có lẽ nó nằm bên trong nên chịu tác động cũng ít hơn, lỗ thủng của nó không lớn như chiếc găng tay bên ngoài.

Thị Hoa đằng hắng.

Sao lập tức giật thót.

Nàng ta trừng trừng nhìn Sao, mặt như đang hăm dọa. Sao sợ hãi, em vô thức lùi lại, chăm chăm nhìn Thị Hoa.

- Tiểu Thư. - Thị Hoa cười mỉa, giọng chua ngoa khác hẳn sự cung kính ban đầu - Hãy quản đôi mắt của mình cho tốt, đừng để nó rơi bậy rơi bạ lên đồ vật của người khác như thế.

Sao nuốt nước bọt, im lặng.

Thị Hoa thấy em rụt hẳn đi tám phần, nàng ta càng đắc ý hơn, ngang nhiên bước thẳng ra cửa và thậm chí còn cố tình va vào vai Sao một cách thô bạo.

- Thứ này sẽ được thả vào hầm rùa tại miếu Nổi. - Thì Hoa hơi dừng ở cửa, nhếch môi.

Sao đưa mắt nhìn nàng, Thị Hoa không nói gì thêm nữa, nàng ta rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau