MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Gã trai kì lạ bị anh đánh mắng

Hôm sau, Mai Thần đưa Sao lên điện diện kiến vua Hùng. Hai người phải đi thêm một đoạn đường khá dài và hoa lệ nữa thì mới đến được cung vua. Nơi gặp mặt là đại điện lớn trang nghiêm cổ kính. Từ ngoài vào trong đều có quân lính canh gác, vẻ mặt ai cũng nghiêm lãnh.

Mai Lang Vương vẫn như cũ, phong thái điềm tĩnh đĩnh đạc. Sao đi theo chàng, dù đầu cúi thấp nhưng đôi mắt to tròn cứ không ngừng dáo dát xung quanh. Em thật sự cảm thấy rất sợ hãi và áp lực. Sao chưa từng phải đối diện với tình huống nghẹt thở như thế này.

Khi vào trong điện, Sao lại phải hứng chịu ánh mắt của các vị thần.

Trong điện bấy giờ hội tụ đủ mặt các vị thần lớn. Tứ bất tử cũng đã đến. Tản Viên Sơn Thánh và Thánh Gióng ngồi ở hàng ghế đầu tiên cùng chiếu ánh nhìn nghiêm nghị về phía Sao.

Dưới Tứ bất tử là những vị thần gốc. Họ trầm ngâm, nặng nề soi xét hai người, đặc biệt là Mai Lang Vương. Dù chàng không rõ về nguồn gốc của mình nhưng các vị thần khác thì rất rõ.

Mai Lang Vương luôn không biết rằng, chàng lúc nào cũng bị họ đề phòng. Với một nửa dòng máu của Phong Thần cuồng loạn trong người, chàng luôn là cái gai trong mắt những vị thần bảo thủ.

- Mai Lang, đứa trẻ này đã lớn thế rồi ư? - Hùng Vương ngồi trên bảo tọa, khoan thai mỉm cười. Gương mặt của Mai Lang Vương sớm đã phai nhòa trong tâm trí ngài. Kể từ khi ngài cho diện kiến đứa trẻ của Ban Cơ và trực tiếp giao nhiệm vụ cho nó đến nay cũng đã ba trăm năm rồi. Đứa trẻ ấy thay ngài bình định khắp nơi, gánh thay ngài bao nhiêu phiền não, ấy vậy mà ngài lại chẳng thể gặp nó thường xuyên.

- Bệ hạ. - Mai Lang Vương hành đại lễ, quỳ xuống.

Sao cũng hành lễ theo chàng. Trước đó em đã được các chị dạy cho nghi thức.

- Cô bé ấy là "Vì sao lõi" ư? - Hùng Vương quan sát Sao.

- Vâng. - Mai Lang Vương cung kính tâu.

- Ngẩng lên cho ta xem. - Hùng Vương ra lệnh.

Sao nuốt nước bọt, tay run lập cập, sau khi trấn tĩnh hồi lâu mới dám làm theo lời ngài.

- Thật đáng yêu. - Hùng Vương cao hứng ngợi khen.

Đó là lần đầu tiên Sao nhìn thấy vua Hùng. Ngài ấy vừa oai nghiêm vừa hiền từ. Khuôn mặt hồng hào và tràn đầy phúc hậu khiến em liên tưởng đến những ông bụt trong truyện cổ tích.

- Mai Lang, làm tốt lắm. - Ngài nói.

- Mai Lang vẫn còn nhiều thiếu sót thưa bệ hạ. - Chàng cúi rạp người, e ngại.

- Thiếu sót ư? Thiếu sót ở đâu nào? - Vua Hùng bật cười - Thật là đứa trẻ ngốc nghếch, được rồi, lui về đi. Bắt đầu từ ngày mai hãy lên chầu.

- Tuân lệnh.



Buổi yết kiến diễn ra như vậy, trong bầu không khí nghiêm cẩn đến nỗi Sao không dám thở mạnh. Cho đến khi trở về phòng, em vẫn chưa thôi sợ sệt, Sao trốn trong chăn, nằm im lìm suy nghĩ. Em thật sự chẳng muốn quay lại đại điện thêm lần nào.

Mai Lang Vương dường như cũng hiểu được cảm giác của Sao, chàng thỉnh thoảng lại lướt qua phòng em, nhìn vào trong.

Khi thấy Sao nằm im trong chăn mãi chẳng chịu ra ngoài, chàng không khỏi thở dài, phiền muộn.

Rất may cho Sao là những ngày sau đó em không cần phải đi cùng Mai Lang Vương lên triều nữa. Bệ hạ dường như đã cảm thấy rất yên lòng khi Sao khỏe mạnh bình an. Hơn nữa, em hiện tại lại được bảo vệ trong vòng tay của Mai Lang Vương - Thanh bảo kiếm mà ngài tin cậy nhất, ngài đương nhiên rất an tâm, chính vì vậy, không gọi Sao đến gặp thêm lần nào.

Duy có Mai Lang Vương thì phải bận bịu làm việc. Từ trước đến nay chàng rất ít khi đến Loa Thành, những sự vụ cần bàn bạc Hùng Vương chỉ có thể gửi đến chàng thông qua sắc lệnh, tấu sớ. Ngài vẫn luôn mong có thể nghe ý kiến của chàng trên triều, cùng chàng bàn bạc kĩ hơn về những chuyện trọng đại, vì thế Hùng Vương lệnh cho Mai Thần lên chầu trong suốt những ngày chàng lưu lại đây.

Trước đó, Mai Lang Vương cũng bày tỏ với vua về việc chàng sẽ quay về Tây Nam sớm. Vua Hùng muốn giữ chàng lại nhưng thiết nghĩ, vùng Tây Nam là nơi trọng yếu, có chàng ở đó trông coi vẫn tốt hơn. Ngài đồng ý với chàng, chỉ giữ hai người lại ba ngày. Dù vậy trong ba ngày đó, Mai Lang Vương phải cùng các thần làm việc, bận đến nỗi chẳng có thời gian đưa Sao đi đâu.

Mai Lang Vương lúc nào cũng đi từ lúc trời còn tờ mờ sáng cho đến khi chiều muộn mới trở về. Khi về, chàng cũng chẳng có thì giờ dành cho Sao mà lại phải lao vào thư phòng làm việc. Thậm chí có khi ngay cả bữa tối chàng cũng bỏ. Sao mấy lần muốn khuyên can chàng hoặc giả giúp đỡ để chàng bớt mệt hơn nhưng nhác thấy khuôn mặt nghiêm nghị tập trung vào đống giấy tờ trên bàn kia, em lại chẳng dám mở lời.
Tất cả những lí do đó khiến Sao bị bỏ lại trong khu nhà khách một mình. Em dù rất buồn nhưng có thể hiểu được gánh nặng của chàng, vì vậy Sao rất ngoan ngoãn, luôn chăm sóc bản thân thật tốt. Em còn hỏi vị quan quản lí của khu lưu trú, nhờ ông ta mang đến cho mình những quyển sách mới. Vị quan ấy đối xử với Sao rất ân cần. Ông ấy không những mang sách mà còn mang thêm một số món đồ chơi thú vị để em giải trí.

- o-

Buổi trưa, như thường lệ, sau khi dùng bữa xong thì Sao sẽ mang sách ra sân vườn ngồi đọc. Hôm nay em không ngồi dưới tán xoan gần khu nhà của mình nữa, Sao mang sách đến khu nhà phía trên, nơi cách chỗ em ba căn nhà liên tiếp.

Nơi này so với chỗ mà Sao ở hiện tại rộng hơn. Chủ yếu do sân của nó có hình chữ nhật còn sân trong nơi Sao lưu trú lại là hình vuông.

Ở gốc sân có một cây sưa lớn, quanh gốc cây có xây bục bằng gạch nung để ngồi hóng mát. Sao đi đến đó, ngồi xuống, em định sẽ ở đây cho đến giờ cơm chiều mới về.

Những cánh hoa sưa bé tẹo lả tả rơi. Một nhúm hoa đáp lên trang sách của Sao, em liền thích thú nghiêng quyển sách qua một bên khiến đám hoa bé tí ti lăn lăn trượt xuống đất, cứ có hoa rơi vào sách là Sao lại làm vậy, làm được hai ba lượt, tâm trạng trở nên vui vẻ trông thấy, Sao mỉm miệng cười.

Đang tiêu khiển một mình thì từ gian nhà phía sau bỗng dưng vang lên tiếng bước chân thình thịch. Sao quay lại, tò mò dõi nhìn. Dưới hiên nhà, một chàng trai cao to khoác trang phục bằng lông chim đang xăm xăm đi đến.

Sao phủi sạch hoa trên trang giấy, nép mặt vào sau sách.

Chàng trai kia không chú ý đến sự hiện diện của em. Chàng ta chẳng chú ý đến ai cả, chỉ một mực đi về phía trước, vẻ mặt hầm hầm tức giận.

Sao lẳng lặng đánh giá trang phục của chàng. Nếu nói cho công bằng, cách ăn mặc của chàng trai này thậm chí còn lộng lẫy hơn của Mai Lang Vương. Trang phục của chàng ta rất đặc biệt, hoa văn và màu sắc quý phái, dường như chàng ấy có xuất thân không tầm thường. Trang sức trên người chàng ta rất nhiều, những chiếc vòng đeo ở cổ tay cổ chân cũng được chế tác xảo diệu. Mũ lông chim của chàng ta lớn và có đính lông của những loài chim quý. Quanh mũ gắn kết nhiều đá quý, so với mũ ngắn của Mai Lang Vương thật sự cao quý hơn vài phần.

Đặc biệt nhất là những hình tô tem trên người chàng ta. Đó là những hình tô tem lạ lẫm. Sao nhìn lại tô tem trên cánh tay mình, nó không giống với cái của chàng ấy. Tô tem của em và của Mai Thần không được tinh xảo như thế.

Sao dời mắt xuống một chút…

Trên tay chàng ta đang cầm một cây rìu. Đó là loại rìu kì lạ, bề mặt to, dày và sáng lóe, bên trên khắc đầy các họa tiết kỷ hà. Thân rìu cũng được chế tác kì công, từ trước đến nay, ngoại trừ thanh kiếm đồng của Mai Lang Vương ra, Sao chưa từng thấy loại vũ khí nào được chế tác đẹp đẽ nhường ấy…

Lưỡi rìu này… Chắc hẳn không phải dùng đến đốn cây hay chặt củi rồi…

Chẳng lẽ đó là rìu chiến mà em vẫn đọc được trong sách đấy ư?

Vừa nghĩ đến hai chữ "rìu chiến", tâm trí Sao liền trở nên hoang mang. Em không dám nhìn chàng trai đó nữa bởi vì bất chợt nhận ra, cả khuôn mặt tức giận của chàng ta và lưỡi rìu mà chàng cầm trên tay đều đang toát lên sát khí chết chóc.
Sao ôm sách vào lòng, quay phắt đi, vai run lập cập. Dù mắt không nhìn nhưng đôi tai vẫn cố dỏng lên, nghe xem chuyện gì đang xảy ra.

- Nùng Tậu! - Có tiếng người khác vang lên.

Tiếp sau đó, một tràng âm thanh "thịch thịch" vang động, dường như có một toán người mới xuất hiện.

- Anh! - Một giọng nói ngông nghênh mạnh mẽ đập vào tai Sao. Chất giọng thật rắn rỏi, kiên định. Có lẽ đây là giọng của chàng trai ấy. Nó bướng bỉnh hệt như vẻ mặt của chàng ta vậy.

- Nùng Tậu, quay về đi. - Người mới đến nói.

- Không! Lần này em sẽ cho hắn một trận!

- Thôi đi, lần trước bị cha mắng chưa đủ sao?! - Người mới đến nghiêm nghị.

- Mặc kệ! Hắn thật đáng ghét! Dám xiên xỏ em! Lần này em sẽ cho hắn biết tay! - Chàng trai đó vung rìu lên, lưỡi rìu sáng lóe xoay một vòng điêu luyện trên không trung. Đến khi chiếc rìu rơi xuống, chàng chuẩn xác chụp lấy cán rìu, giữ chặt nó trong tay, khí thế bừng bừng.

Trông dáng vẻ ấy thật khó mà lay chuyển.

Sao lén đưa mắt nhìn… Thật đáng sợ, có thể thực hiện động tác nguy hiểm như thế với lưỡi rìu sắc lẹm ấy ư?

- Này thì lì lợm! - Ngay lúc đó, một cú đấm trời giáng bất ngờ rơi xuống đầu chàng ta.

- Éc! - Chàng trai đang hào hùng uy dũng, bị ăn phải cú bất ngờ như vậy, nước mắt tóe ra.

- Anh! - Chàng ta khuỵu xuống, ôm đầu run rẩy.

- Này thì cho một trận! - Người từ nãy đến giờ luôn khuyên can chàng ta sau khi khuyên nhủ bất thành, nhất thời tức giận liền giáng thêm vào mông chàng ta vài cú sút, khiến chàng ta đỡ không kịp, ăn đòn túi bụi.

Sao trợn tròn mắt, sững sờ…

Sau cùng, chàng trai ngang ngược hùng dũng đó đã bị anh trai đánh một trận ra trò ngay trước mắt em.

- Quan Lang! Quan Lang! Người đừng đánh Quan Lang Nùng Tậu nữa! - Những người hầu phía sau vội vàng can ngăn.

- Đánh cho nó tỉnh! Chỉ vì vài câu bâng quơ của người ta mà nổi điên đi gây chuyện như vậy thật không ra thể thống!

- Anh trai! - Chàng ta tiu nghỉu gầm lên, vừa ấm ức vừa sợ sệt.

Sao thấy bộ dạng đó, bỗng dưng buồn cười, em liền "ha ha" lên vài tiếng.

- Ôi… - Những người trong hiên nhà lập tức chú ý đến Sao.

Người anh trai đang đánh mắng em thấy vậy, khuôn mặt nghiêm nghị lập tức se lại. Chàng ta hắng giọng vài tiếng rồi túm lấy áo em trai mình kéo đi.

Nùng Tậu bị anh kéo, không thể phản kháng được nhưng mắt vẫn dán chặt về phía Sao. Cô bé thì chăm chăm nhìn chàng, Nùng Tậu giận dữ đưa tay lên phủi phủi một cách khinh mạn, ý bảo rằng: "quay đi ngay cho ta".

Sao giấu mặt vào sách, quay một trăm tám mươi độ sang hướng khác.

Sau lưng em, đoàn người kia đang dần dần rời đi. Âm thanh càng lúc càng thưa thớt.

Chương 72: Gặp một con cá lóc bông khổng lồ

Sau cuộc chạm trán với toán người kì lạ đó, Sao cũng không ngồi ở chỗ cũ đọc sách nữa, em quyết định trở về phòng.

Gian nhà nơi em lưu nghỉ vẫn trống trải như vậy, không có Mai Lang Vương, chỉ mình Sao cô đơn.

Sao buồn lòng, ngả lên giường, nằm ỉm im.

Trong lúc nằm im đó, gió hây hây thổi qua cửa sổ quá mát, em liền ngủ luôn.

Cho đến khi tỉnh dậy, trời cũng tối muộn rồi, Sao hoa mắt chóng mặt chạy đi tắm rửa rồi lao ra gian ngoài. Khi đi qua phòng của Mai Lang, em thấy chàng vừa đóng sổ sách lại, ngồi thở phào bên bàn làm việc.

Mai Lang Vương đặt tay lên quyển sổ, hơi thở của chàng nhẹ nhàng dâng lên ngực rồi thoát ra. Gương mặt vừa mệt mỏi vừa nhẹ nhõm, tựa như mới được giải thoát…

- Mai Lang… - Sao không kìm được, kêu lên.

Mai Lang Vương nhìn sang, Sao đang nép ngoài cửa. Trông em thật rụt rè, có vẻ bộ dạng căng thẳng của chàng đã khiến em sợ.

- Em ăn tối chưa? - Chàng cười nhẹ, khẽ hỏi.

Sao ấp úng, chậm chạp đáp - Chưa ạ…

- Giờ này cũng muộn rồi mà? - Mai Lang Vương nhìn ra cửa sổ.

- Vâng… - Sao chấp hai tay lại, đặt trước mũi, giấu mặt vào chúng như hối lỗi rồi nói - Em ngủ quên mất ạ…

- Phì. - Mai Lang Vương buồn cười.

Chàng đứng dậy, đi đến chỗ Sao. Mai Thần tựa tay vào cửa, nhìn em thật lâu. Sao ngước mắt lên, bóng của chàng thật to lớn, chiếc bóng vững chãi ấy ập lên người em khiến em có cảm giác như được che chở vậy.

Sao lại nhớ đến chàng trai ban sáng mà mình gặp. Mặc dù trang phục của chàng ta có vẻ cao quý thật đấy, nhưng so với sự khôi ngô thanh nhã của Mai Lang thì còn kém rất xa. Đáy mắt Sao long lanh… Mai Lang như trăng thanh soi dưới suối, dịu dàng và tuấn lãng. Chàng trai kia thì tựa như cây thông mọc trên vách đá, dù hiên ngang nhưng lại quá ngông cuồng.

Tim Sao bỗng đánh thình thịch.

Mai Lang cái gì cũng nhất…

- Thời gian qua em buồn lắm đúng không? - Mai Thần bất chợt nói.

Sao đỏ bừng mặt, hơi né tránh ánh mắt chàng - Không có, em tự chơi đùa một mình được mà.

- Xin lỗi em, ta bận quá. - Mai Lang Vương vuốt ve tóc Sao.

- … - Nhìn lọn tóc bé xíu của mình nằm trong tay chàng khiến Sao không kìm được, thoáng run rẩy. Mai Lang Vương có thói quen vuốt ve tóc của em. Lúc nào cũng vậy, chàng dường như rất thích chạm vào mái tóc đen óng tuyệt đẹp này.

Lúc trước Sao cảm thấy rất tự nhiên khi chàng chạm vào tóc mình. Duy có gần đây, càng lúc em càng trở nên ngượng ngùng và xấu hổ khi ở gần chàng.

Sao không hiểu vì cớ gì mình lại vậy nữa.

Mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười của Mai Lang đều khiến ngực em đánh trống.

- Khi trở về ta sẽ bù đắp cho em. - Mai Lang Vương cười mỉm.

- Dạ? - Sao khó hiểu, chớp mắt, không nghe rõ những gì chàng nói.

- Khi về ta sẽ đưa em đi một vài nơi. - Mai Lang Vương dịu êm đáp.

Lúc này Sao mới nhớ ra những chuyện cũ. Mới vỡ lẽ tại sao chàng phải làm hết công việc của một tháng.

- Mai Lang… - Sao xúc động đến rưng rưng.

Mai Lang Vương không biết làm gì trong tình cảnh này. Chàng không hiểu tại sao em lại suýt khóc.

- Cảm ơn ngài! - Sao ôm lấy chàng.

- Sao…

Em ôm chàng chặt hơn, đầu tựa vào người chàng, hạnh phúc - Em thương Mai Lang nhất.

- …

- Mặc dù ngài bận rộn như vậy nhưng vẫn luôn nghĩ đến em… Bao nhiêu công việc như vậy… Ngay cả bản thân mình ngài còn không có thời gian chăm sóc… Tại sao ngài nghĩ cho em nhiều như thế? Em chỉ cần ngài luôn khỏe mạnh và vui vẻ thôi.

- Chẳng phải em nói em muốn tham gia chuyến hành trình khác ư? - Mai Lang Vương nghe đến đây, lòng đột nhiên êm đềm đến lạ. Chàng choàng tay qua lưng Sao, nhẹ nhàng ôm lấy em.

- Chỉ vì em nói như vậy mà ngài sẵn sàng chịu khổ ư? Ngài thật ngốc nghếch.

- Mấy ngày qua em cũng vì ta mà phải cô đơn một mình, xem như ta bù đắp cho em vậy.

- Ngài bận làm việc mà, em không thể đòi hỏi ở ngài được. Công việc của ngài quan trọng hơn chứ.

- Ừm. - Mai Lang Vương cuối cùng chịu thua, không nói nữa.

Nhưng chàng thầm nghĩ trong lòng, nếu phải làm việc quá sức một chút mà có thể khiến em vui thì chàng sẵn sàng.

- Hôm nay ngài ăn tối cùng em nhé? - Sao níu tay chàng, hỏi nhỏ.

- Ừm. - Mai Lang Vương cười khẽ, gật đầu. Dù sao công việc cũng kết thúc rồi, ngày mai chàng sẽ rời khỏi đây, đêm nay cuối cùng cũng có thể thư giãn.

- o-

Mai Thần và Sao lên thuyền quay về vào sáng sớm ngày hôm sau. Khi chàng đi, vị cận thần của Hùng Vương đích thân tiễn đưa chàng. Ngài ấy còn mang theo rất nhiều công văn mà bệ hạ gửi đến, nói rằng vua muốn chàng nhanh chóng xử lí chúng.

Mai Lang Vương đón khay công văn phủ nhiễu đỏ từ ngài bằng hai tay, cung kính bái lạy. Vị cận thần mỉm miệng hài lòng.

Vòng vo nghi thức mất khoảng một canh giờ, cuối cùng Sao và Mai Thần cũng có thể rời khỏi Loa Thành. Lâu Thuyền của họ băng băng lướt trên mây, tiến về Tây Nam mù sương.

Trên đường trở về, họ đi qua biết bao thắng cảnh đẹp. Khi đi đến nơi nào êm ả, ít người lai vãng một chút thì Mai Lang Vương mới cho thuyền hạ xuống. Chàng đưa Sao đi thăm thú xung quanh, đôi khi họ còn nghỉ qua đêm trong rừng hay bên bờ suối. Cả hai đã trải nghiệm một cuộc du ngoạn thiên nhiên đầy lí thú.

La cà rong chơi như vậy cho đến khi về đến Sài Thành. Mai Lang Vương ngồi trên sập ở tầng lầu, nhìn xuống sông Vàm Thuật xanh mênh mông, đáy mắt chìm trong suy niệm.

- Sao. - Chàng gọi.

- Dạ? - Sao đang nằm đọc sách bên cạnh, nghe tiếng chàng liền quay sang.

- Lại đây. - Chàng vẫy tay.

Sao khó hiểu tiến đến chỗ chàng, Mai Lang Vương nhìn xuống dưới, Sao cũng nhìn theo. Trên dòng sông êm đềm, một tòa phủ đệ lộng lẫy bất ngờ mọc lên. Cả tòa nhà sừng sững tọa lạc giữa mặt nước mênh mông, thật là kì diệu.- Đó là miếu Nổi Phù Châu. - Mai Lang Vương nói.

- Miếu "nổi" ạ? - Sao phần nào hiểu được cái tên này, đúng là vậy thật.

- Nó được xây dựng trên một cồn đất nằm giữa sông Vàm Thuật, kiến trúc rất độc đáo. Em có muốn đến đó không? - Chàng cười nhẹ, hỏi ý cô bé.

- Đương nhiên là muốn ạ! - Sao đáp không cần suy nghĩ.

Mai Lang Vương cũng không nói gì thêm, chàng ra hiệu cho tiểu đồng bên dưới điều khiển đám cò đậu trên trụ đầu thuyền. Những tiểu đồng nhận lệnh của chàng nhanh chóng làm việc, thuyền bắt đầu hạ xuống dần.

- Đi thôi. - Mai Lang Vương rời khỏi sập, nói với Sao.

- Vâng. - Em bỏ sách sang bên, háo hức chạy theo chàng.



Miếu nổi Phù Châu là một tòa miếu lộng lẫy, với kiến trúc được xây dựng theo kiểu Hoa - Việt hài hòa. Những chi tiết kiến trúc trong miếu đều được cẩn sứ, đắp nổi vô cùng kì công và sáng tạo. Nhất là những bức tượng rồng trước cổng và trong các gian thờ, thật sự là một tuyệt tác của sự sắp xếp và phối màu.

Mai Lang Vương và Sao đi thăm thú quanh miếu một vòng, họ cùng thắp hương cho các vị thần được thờ tự trong miếu.

- Mai Lang, đây là thần giới, những vị thần đang ngồi trên kia cũng hiện diện ở đây đúng không? - Sao nhìn vào bức tượng của tề thiên đại thánh và các vị bồ tát, cất tiếng hỏi.

Mai Lang Vương đang tập trung bái lạy nên chưa tiện trả lời. Sau khi cắm hương vào bát một cách trang nghiêm xong, chàng mới đưa cô bé ra ngoài, vừa đi vừa giải thích - Không, dù đây là thần giới nhưng các vị ấy không ở đây đâu.

- Tại sao?

- Họ không cùng không gian với chúng ta.

- Hóa ra là thế. Vậy nơi này hiện tại được ai trông coi ạ?

Mai Lang Vương nhìn ra sông Vàm Thuật, mặt nước đục ngầu và luôn dập dờn sóng. Quanh sông cây cối um tùm, nắng nhuộm vàng rợp, trông thật yên ả.

- Nơi này do hai vị thần sông trông coi… - Chàng đáp, giọng thật xa xăm.

- Hửm? - Sao không hiểu tại sao chàng lại mơ màng hoài niệm như vậy. Kể từ lúc ở trên thuyền em đã thấy lạ rồi. Mai Lang như đang chìm đắm trong kí ức xa vời nào đó.

Bất chợt, có âm thanh huyền diệu vang vào tai Sao. Em ngạc nhiên, dáo dát tìm kiếm. Trước ngôi đền nằm ở phía bên trái của tòa chính điện có một bụi trúc quan âm. Cạnh bụi trúc có một cây cổ thụ. Trên cành cây đang sà xuống trước đền, người ta treo một chiếc chuông gió. Mỗi khi gió lay nhành cây xao động, chiếc chuông kia lại phát ra tiếng tinh tang, nghe thật an tịnh.

Sao lập tức chạy về phía đó.

Dưới gốc trúc có đặt sẵn một chiếc ghế đá. Sao ngồi lên ghế đá, tựa má vào khuỷu tay, thư thái lắng nghe tiếng chuông ngân.

Mai Lang Vương thấy Sao đột nhiên rời đi, chàng đưa mắt nhìn. Khi chàng thấy em ngồi xuống ghế đá đằng xa, vẻ mặt thoải mái, Mai Thần liền chậm rãi đi đến.

Chàng ngồi xuống bên cạnh Sao, tiếng chuông kia cũng mê hoặc chàng.

Mai Thần nhìn lên tán cây, những chiếc lá đang xếp chồng lên nhau. Tia nắng chiếu xuống chúng khiến gân lá nổi rõ lên dưới nền xanh mơ màng, thật là tươi mát.

Khoảnh khắc ấy, chàng cảm thấy bao nhiêu mệt mỏi của mấy ngày làm việc đều bay sạch.

Tiếng chuông, bầu không thanh tĩnh và bóng cây mát rượi chiếm cứ tâm hồn chàng.

Sao đưa mắt nhìn khuôn mặt dễ chịu của Mai Thần, tủm tỉm cười.

Tiếng chuông kia như vang vào lòng em vậy.

Vào lúc này, Mai Lang đang cùng em lắng nghe chung một âm thanh… Điều đó khiến Sao có cảm giác như tâm hồn hai người được kết nối với nhau, không có khoảng cách.

- Ước gì có thể bên cạnh ngài ấy thế này, vĩnh viễn. - Sao nghĩ thầm.
Suy nghĩ đó tự nhiên cất lên trong lòng, Sao không hề mảy may chú ý đến nó…

Em chỉ biết rằng em muốn ở bên cạnh Mai Lang. Muốn được mãi mãi ở bên cạnh Mai Lang.

- o-

Mai Thần và Sao ở lại miếu nổi Phù Châu một canh giờ, sau đó quyết định trở về. Từ đây về đến Tây Nam hai người sẽ không dừng chân thêm bất kì nơi nào nữa. Sao không thấy nuối tiếc gì cả bởi thời gian qua em đã rất vui vẻ rồi. Hơn nữa Sao cũng hiểu được gánh nặng của Mai Lang Vương, em biết, dù lòng thư giãn cùng em nhưng tâm trí chàng thỉnh thoảng vẫn đặt vào công việc. Trước khi rời khỏi Cổ Loa Hùng Vương đã giao một chồng công văn cho chàng. Mai Lang Vương luôn đợi Sao ngủ rồi một mình thức thâu đêm để xử lí chúng.

Hai người đi ra cổng miếu. Cánh cổng lộng lẫy với bốn cặp rồng khảm sứ uy nghi uốn lượn khiến Sao lưu luyến, em dừng chân, chạm tay vào thân của con rồng lớn phục trước cổng, thầm nghĩ một lúc nào đó sẽ cùng Mai Lang quay lại.

Mai Lang Vương biết Sao chưa nỡ rời đi. Chàng tựa người vào lan can bao quanh miếu, im lặng đợi.

Sóng vỗ vào thân miếu dập dờn. Lá cờ ngũ sắc của làng nọ tung bay phía xa. Mai Lang Vương nhìn lá cờ đó, tâm hồn trôi theo con sóng. Sau chuyến du ngoạn này chàng sẽ phải tiếp tục lao vào công việc như cũ. Chẳng biết Lãm có quán xuyến hết việc ở Mai Viện hay không.

Đang yên đang lành thì gió từ phía đông bỗng dưng nổi lên.

Mai Lang Vương mở choàng mắt, vẻ mặt thư thái ngay lập tức biến đổi, trở nên cảnh giác. Chàng đi đến chỗ Sao, em e ngại nép vào lòng chàng. Gió cuốn lọn tóc của Sao bay lả lướt, em cố níu tóc lại, nhưng gió thật sự rất lớn.

- Ngọn gió không bình thường. - Mai Lang Vương liếc mắt quan sát, bầu trời đang dần biến đổi.

Một đám mây màu tía khổng lồ chẳng biết từ đâu ập xuống, bao phủ toàn bộ miếu nổi Phù Châu.

Khi đám mây ấy xuất hiện, từ dưới lòng sông một vòng xoáy khổng lồ bắt chợt hình thành. Lốc xoáy cuốn nước sông màu mạ nhàn nhạt va đập, tạo thành bọt trắng tung tóe. Đáy xoáy sâu hoắm, hung hãn, thật là đáng sợ.

Nước sông va đập vào chân miếu dữ dội hơn.

Mai Lang Vương ôm lấy Sao, nhìn chằm chằm vào con xoáy. Sao trốn trong lòng chàng, tim đập thình thịch, chẳng biết tai họa nào lại sắp giáng xuống đầu cả hai.

- Đó có phải là Mai Thần hay không? - Từ dưới dòng xoáy, một giọng nói hào sảng cất lên, âm vang trong không trung, tựa hồ có thể khiến cả dòng Vàm Thuật rung chuyển.

Mai Lang Vương suy nghĩ vài giây, xem ra hiện tượng này là sự hiển linh của một vị thần. Chàng không nhận ra giọng nói của người vừa hỏi, tuy nhiên cũng lờ mờ đoán được hắn là ai.

Dù sao, ở nơi này, cũng chỉ có hắn là người quen cũ của chàng.

Từ dưới dòng xoáy, một con cá lóc khổng lồ bất thần bay vút lên cao. Nó dài tầm hai mét, to lớn hùng vĩ, trên thân nổi lên những hoa văn như da báo.

Dưới bầu trời u ám, đầy giông gió, con cá kì dị xuất hiện, càng khiến không gian trở nên ghê rợn hơn.

Sao tái xanh mặt trốn vào người Mai Lang Vương, là cư dân của miền Tây sông nước, Sao đương nhiên biết con cá vừa tung lên cao kia chính là cá lóc bông. Thế nhưng nó lớn quá, làm Sao sợ hãi. Em chưa từng thấy con cá bông nào khủng khiếp như thế. Liệu nó có ăn thịt người hay không?

- Ha ha ha ha ha - Con cá cất tiếng cười như sấm.

Mai Lang Vương ôm chặt Sao trong lòng như một lời trấn an, nhìn nó chăm chăm, nghiêm nghị nói - Dừng đi, ở đây có trẻ con, sẽ khiến em ấy sợ đấy.

- Gì cơ? - Con cá lao xuống mặt nước rồi lại tung lên cao, uốn lượn vài lần trên không trung - Ngươi có con rồi à? Nhanh thế?! Cũng phải thôi đã ba trăm năm rồi, chắc hẳn ngươi đã cưới cô gái ấy. Thật là, năm xưa còn nói với ta sẽ không bao giờ chấp nhận sự sắp đặt đó, thế mà giờ đây ngươi đã có con? Điều đó càng chứng tỏ rằng chúng ta không thể chống lại sự sắp đặt của bề trên, tuy nhiên ta vẫn còn trụ lại được vài năm, xem như ta thắng ngươi.

- Ngươi đang mơ ư? - Mai Lang Vương lãnh đạm.

- Gì chứ? - Con cá nhảy lên nhảy xuống liên hồi để đối đáp với chàng.

- Ta chưa kết hôn.

- Thế trẻ con mà ngươi nói là gì đấy?

- Em ấy là tiểu đồng của ta.

- Oh… Ra vậy…

Đến lúc này, Sao đã không còn sợ hãi gì với con cá lóc bông ấy nữa. Em cảm thấy hành động nhảy lên nhảy xuống liên hồi của nó để tám chuyện với Mai Lang thực sự rất buồn cười. Tự dưng Sao lại muốn đem nó về nấu canh chua ghê gớm. Em cố kìm chế, siết chặt lấy ngực áo Mai Lang Vương, ánh mắt nhìn nó trở nên ham muốn.

- Được rồi, mau trở về dạng người đi. - Mai Lang Vương nói.

- Ờ… Nhảy từ nãy đến giờ cũng mệt thật. - Con cá hiểu ra vấn đề.

- … - Mai Lang Vương im bặt.

Sao dụi đầu vào lòng chàng, em phải kìm chế, kìm chế, kìm chế.

Theo lời Mai Thần, con cá kia uốn lượn ba vòng giữa không trung rồi hóa thân, trở lại dạng người. Hào quang tỏa quanh lớp vảy lóng lánh, thân hình độ sộ thu nhỏ lại, một bóng hình nam nhân dần lộ diện, áo dài vờn bay. Sao ngỡ ngàng nhìn chàng ta, con cá đó không ngờ đã biến thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú.

- Đã lâu không gặp, Vĩnh Nghiêm. - Mai Lang Vương mỉm cười lịch sự.

- Hừm. - Chàng trai kia không đáp lại chàng với một lời chào mà chỉ cười nhếch mép. Khuôn mặt dù anh tuấn nhưng nét ngông nghênh vẫn còn. Bộ áo dài mà chàng ta mặc cũng không văn nhã như những người Sao từng thấy. Áo dài của chàng ta có vạt khá ngắn, vạt sau và vạt trước đều xẻ đôi. Hông áo bị quấn chặt bởi một chiếc đai ngọc. Quần cũng không là lượt mà bị túm lại rồi bọc bên ngoài bởi đôi hia tinh xảo. Trên vai chàng ta còn khoác thêm áo choàng, tà áo lật phật bay trong gió.

Bộ dạng đó mang đến cảm giác khỏe khoắn nhanh nhẹn… Dường như chàng ta là người rất giỏi võ nghệ.

- Ta vừa được về nhà hôm qua. - Chàng trai kia đáp xuống sân miếu, khoanh tay đủng đỉnh tiến đến gần Mai Thần - Hôm nay đi dạo trên sông một chút, bỗng dưng thấy Lâu thuyền của ai neo đậu trên miếu nên đến xem thử, chẳng ngờ lại là ngươi.

- Ta vừa từ Cổ Loa về. - Mai Lang Vương đứng lên, nắm tay Sao, từ tốn đáp - Trở về nhà được rồi thì lo mà hiếu kính với anh trai đi.

Vĩnh Nghiêm nghe đến đây, mặt thoáng buồn, vẻ ngông nghênh mất đi một nửa - Ừm, anh trai ta dạo này sức khỏe không được tốt.

- Chuyện gì vậy? - Mai Lang Vương quan tâm hỏi.

- Chị dâu ta vừa qua đời, hai người luôn rất yêu thương nhau. Anh trai ta vì thế lòng sầu não u uất… Ta chỉ mới về hôm qua thôi, vừa thấy anh ta cứ ngỡ đó là người khác… Anh gầy quá…

Mai Lang Vương lặng nhìn những con sóng xô đập phía xa.

Chàng vẫn nhớ nụ cười hiền dịu của người phụ nữ ấy - Phu nhân thần sông. Đó là một mệnh phụ nhất mực đoan trang nhã nhặn.

- Dù sao cũng tương ngộ, xin cho phép ta ghé qua phủ để thăm hỏi thần sông. - Chàng chân tình nói.

Vĩnh Nghiêm nhìn chàng, ánh mắt chàng ta vừa cuộn lên, tràn đầy cảm kích.

- Ừm.

Chương 73: Cố nhân

- o-

Tuy là thần cai quản sông Vàm Thuật, phủ đệ của hai anh em thần sông lại nằm trên mặt đất. Phủ đệ của họ nằm cạnh bên bờ sông, diện tích đồ sộ. Sao áng chừng, diện tích nơi này còn rộng lớn hơn cả Mai Viện của Mai Thần.

- Thần sông từng là một vị quan có chức tước. - Mai Lang Vương cung cấp thêm chút thông tin để Sao hiểu rõ hơn về người mà mình sắp gặp mặt - Ngài ấy là vị quan hầu cận được bệ hạ yêu quý. Khi đã luống tuổi, ngài ấy xin lui về nghỉ ngơi, bệ hạ bèn cho ngài cai quản sông Vàm Thuật, dù là chức quan nhỏ nhưng địa vị của ngài không hề nhỏ.

Sao hiểu ra vấn đề. Thảo nào phủ đệ của ngài lại rộng lớn như vậy.

Tòa phủ đệ được xây theo kiến trúc cổ truyền quen thuộc, bên trong cũng chia thành từng khu riêng biệt như Mai Viện, có điều diện tích các khu lớn hơn. Ở Mai Viện, một khu nhà thường gồm ba ngôi ba gian hợp lại với nhau, ở đây, một khu nhà bao gồm một ngôi năm gian nằm ở chính diện và hai bên là hai ngôi ba gian khác. Phía sau tòa năm gian còn kèm thêm một ngôi ba gian nhỏ. Nối liền các khu là con đường lát đá trắng rộng năm mét.

Vĩnh Nghiêm trước tiên cho người neo lâu thuyền của Mai Thần trong bãi đậu riêng của phủ. Sau đó, ba người tiến vào cổng. Cổng phủ bệ vệ vạn phần với một cửa chính và hai cửa nhỏ. Trên bờ nóc của cửa chính đắp tượng rồng chầu mặt trời rất tinh xảo. Trên tàu đao của cả ba cánh cửa cũng trang trí rồng.

- Giờ này chắc anh ta đang ở khu riêng. - Vĩnh Nghiêm nói rồi bước vào trong. Mai Lang Vương và Sao im lặng đi theo chàng ta. Đoàn thị hầu của phủ nhanh chân tháp tùng theo ba người.

Sau khi đi qua cổng, cảnh tượng mà Sao nhìn thấy đầu tiên chính là một khu vườn cây cảnh thanh tao. Ở đây cũng giống như Mai Viện, sau cổng luôn là vườn. Tuy nhiên khu vườn này rộng hơn, nhiều tiểu cảnh sơn thủy hơn, với lại trong vườn trồng cây cảnh chứ không trồng độc mỗi mai như chỗ Mai Thần.

Đi mất một lúc, Vĩnh Nghiêm mới đưa hai người đến một khu nhà lớn. Đó là khu nhà có diện tích rộng nhất phủ, là nơi mà thần sông sinh hoạt.

- Anh trai. - Vĩnh Nghiêm chưa bước chân qua bậc cửa đã cất tiếng gọi.

Trên khoảnh sân lát gạch Bát Tràng lớn của khu nhà, bên mé vườn trước sân, một người mặc áo dài tía đang khoanh tay đứng lặng, chỗ mà người đó đứng không có cây cảnh, trông không giống như người đó đang chăm cây.

- Về rồi à? - Người đó nghe tiếng gọi, khẽ quay lại.

Khi thấy theo sau Vĩnh Nghiêm còn có thêm Mai Thần và Sao, vẻ mặt người đó hơi khựng lại một chút.

- Đã lâu không gặp, đại nhân. - Mai Lang Vương chấp tay, lịch thiệp mỉm cười.

- Ôi… - Thần sông Vàm Thuật kinh ngạc, chiếc quạt đang xòe rộng từ từ gấp lại, giọng ngài xúc động - Mai Thần, ngài đến thăm ta đấy ư?

- Vâng, chuyện của phu nhân đến giờ tiểu bối mới hay biết, thật tội lỗi quá… - Mai Lang Vương buồn bã nói.

- Sao lại nói vậy chứ? Ngài bận bịu nhiều việc mà… Để gánh thay ưu sầu cho bệ hạ ngài đã luôn vất vả. - Thần sông đặt tay lên vai chàng, nhẹ nhàng nói. Khi nhắc đến người vợ quá cố, đáy mắt ngài không kìm được lại dâng lên nỗi đau. Tuy nhiên sự đau đớn ấy chỉ thoáng qua một chốc rồi lại chìm đi câm lặng, ngài lại trở về là thần sông ôn hòa.

Sao quan sát ngài, đột nhiên cũng thấy lòng buồn miên man…

Mất đi người mình yêu quý là một nỗi đau không thể diễn tả thành lời.

- o-

Khác với người em trai trẻ trung và hiếu thắng, thần sông hiện diện với dáng vẻ của một người đàn ông trung niên cao gầy. Đáy mắt ngài luôn thường trực nụ cười ôn hòa. Những lời mà ngài nói ra cũng rất hiền từ khiêm tốn.

Mai Lang Vương và Sao được ngài tiếp chuyện trong gian nhà thứ hai bên phải. Trên hai chiếc sập lớn đặt giữa gian nhà, Thần sông và Mai Lang Vương từ tốn trò chuyện.

- Vĩnh Nghiêm vừa về hôm qua, ta vui lắm, thằng bé về khiến nơi nay bớt lạnh lẽo hơn. - Thần sông nâng chén trà lên, thanh tĩnh thưởng thức.

- Sáng nay tiểu bối ghé qua Phù Châu Miếu, trong lòng cũng gợn lên vài dự cảm. Theo tính toán trước đó thì thời gian này đúng là thời gian hắn trở về. Quả nhiên đã gặp được hắn. - Mai Lang Vương cười đáp.

Sao ngớ ra, giờ em mới hiểu tại sao chàng luôn có vẻ mặt suy tư hoài niệm…

Hóa ra lòng chàng cũng có chút dự đoán… Có lẽ chàng cũng lờ mờ đoán rằng, nếu đến Phù Châu, biết đâu lại có dịp gặp cố nhân.

- Thằng bé ngốc nghếch này… Ta hi vọng nó không xốc nổi như năm ấy. - Thần sông lắc lắc đầu, nửa đùa nửa thật kể - Cha mẹ khi sinh nó ra cố tình đặt tên nó là Vĩnh Nghiêm để mong nó có tư chất nghiêm trang cao khiết, trở thành rường cột nước nhà. Nào ngờ lớn lên nó lại trở thành con khỉ, chỉ biết phá phách khắp nơi, sau cùng còn gây ra chuyện kinh thiên động địa.

Mai Lang Vương phì cười.

Vĩnh Nghiêm đang ngồi bên cạnh thần sông, thấy chàng cười như vậy, biết ngay chàng đang trêu chọc mình, chàng ta lập tức giãy nảy.

- Anh trai! Sao anh lại nói em như thế chứ! - Vĩnh Nghiêm thẹn đỏ cả mặt, gầm lên.

- Ha ha không đúng ư? - Thần sông bật cười.

- Người ta đang nghiêm trang lại rồi! Người ta chuẩn bị gánh vác trọng trách đây! Anh đừng có gặp ai cũng chê người ta như vậy!

- Ừm, biết rồi. - Thần sông đáp xuôi để dừng cái sự giãy nảy ca thán của chàng ta lại.

Để chuyển chủ đề, thần sông dời mắt sang Sao. Thật ra ngài đã để ý cô bé từ khi mọi người mới bước vào, tuy nhiên, phải đợi đến lúc này mới có dịp hỏi rõ.

- Cô bé này… Là tiểu nữ của Mai Thần ư? - Thần sông hiền dịu cất tiếng.

Sao đưa mắt sang trái rồi lại đưa mắt sang phải, mặt đỏ ửng lên. Em không biết nên buồn hay vui, hầu hết mọi người khi nhìn thấy em đi bên cạnh Mai Thần đều nghĩ rằng em là con của chàng.

- Không ạ, đây là tiểu đồng của tiểu bối. - Mai Lang Vương xoa đầu Sao, êm đềm đáp.

- Thế à? Ánh mắt ngài đã trở nên dịu dàng hơn xưa, có vẻ cô bé đã thay đổi ngài rất nhiều. - Thần sông không biết suy nghĩ gì mà lại nói ra câu ấy, khiến cho Mai Thần và Sao đều cùng ngẩn người.

- Vậy… ạ? - Mai Lang Vương bối rối uống một ngụm trà, muốn dùng hành động ấy để che đậy sự thiếu tự nhiên của mình.Sao thì không biết làm sao, em hơi quay mặt đi, tim lại đánh trống thình thịch.

Thần sông quan sát hai người một chút, ánh mắt dần trở nên hoài niệm. Dạo gần đây, ngài rất hay hoài niệm.

- Cô bé này rất giống đứa con gái đã đi lấy chồng xa của ta. - Ngài đột nhiên nói.

Mai Lang Vương nhìn sang Sao, chàng như đang suy nghĩ lời của ngài.

- Cô bé, đến đây nào. - Thần sông vẫy tay gọi Sao.

Em rụt rè rời khỏi Mai Thần, ngồi xuống sập của ngài, thần sông đặt lên tay Sao một đĩa bánh và bắt đầu trò chuyện nhiều hơn.

- Con bao nhiêu tuổi rồi?

- Mười lăm ạ.

- Tên con là gì?

- Dạ con tên Sao.

- Đáng yêu lắm. - Ngài xoa đầu em, hơi ấm từ tay ngài khiến Sao thoáng mông lung.

Cái xoa đầu của thần sông và cái xoa đầu của Mai Lang… Cảm giác rất khác biệt.

- o-

- Mà thôi, em đi chuẩn bị chỗ nghỉ cho Mai Thần đây. - Vĩnh Nghiêm rời khỏi sập, nghiêm trang chỉnh lại vạt áo.

Thần sông nhìn chàng ta, ánh mắt hài lòng - Ừm, đi đi.

- Tiểu bối cũng giúp một tay. - Mai Lang Vương đặt chén trà xuống, chàng sẽ sắp xếp vật dụng trên lâu thuyền của mình và phối hợp với em trai thần sông chuyển chúng vào nơi lưu trú.

- Mai Lang! - Sao nghe chàng nói vậy, lại thấy chàng chuẩn bị rời đi, em cuống quýt chạy đến níu lấy tay áo chàng, lắc lắc đầu - Đó là công việc của em! Để em làm cho! Ngài ở đây trò chuyện với thần sông đi ạ!

Mai Lang Vương cười mỉm - Không cần đâu, em cứ ở đây cùng ngài đi.

- Sao ạ? - Em không hiểu.

Mai Lang Vương đưa mắt sang thần sông, ngài đang cười hiền từ - Thần sông rất thích em, em ở đây hầu hạ ngài một chút.

- Dạ?

- Hãy khiến thần sông vui và đừng làm phiền lòng ngài. - Chàng cúi xuống, xoa đầu em dặn dò.Đến lúc này thì Sao đương nhiên không thể nói gì được nữa. Em gật gật đầu, buông cánh tay chàng ra. Mai Lang Vương hài lòng, trước khi rời đi chàng khẽ cúi đầu chào thần sông. Thần sông cảm kích với sự quan tâm của chàng, đúng như chàng nói, ngài thích trò chuyện cùng Sao, đối với những người cao tuổi như ngài, việc có đứa trẻ ở trong nhà líu lo cũng là một loại niềm vui.

Thần sông cảm tạ gật đầu đáp lại Mai Thần. Vĩnh Nghiêm lúc này cũng đã tiến đến cửa, đang đợi chàng, Mai Lang Vương thấy thế, chàng chạm nhẹ tay lên vai Sao như cổ vũ rồi theo Vĩnh Nghiêm rời đi.

- Có Mai Thần ở bên cạnh Vĩnh Nghiêm ta cũng yên tâm. - Khi họ đi xa rồi, thần sông mới chậm rãi nói - Thằng nhóc còn phải học hỏi rất nhiều ở ngài ấy.

Sao nghe ngài nói, em ngẫm nghĩ rồi chạy đến bên cạnh ngài, đôi tay nhỏ đấm đấm lên lưng ngài - Để Sao đấm lưng cho thần sông.

- Ừm… Đúng là đứa trẻ ngoan ngoãn. - Thần sông cười nói.

- Sao cũng rất hay đấm lưng cho Mai Lang. - Em tít mắt đáp.

- Ngài ấy cũng cần người đấm lưng cho ư? - Thần sông buồn cười - Đôi tay bé nhỏ này có thể đấm lên tấm lưng rắn như thép của ngài ấy à?

Sao nhăn mày, ủ ê than - Không ạ, đấm đau cả tay.

Đúng là em có hay đấm lưng cho Mai Lang Vương thật nhưng hầu như chỉ đấm được đâu đó chừng mười cái. Lưng chàng quả thật rắn như thép, em càng dùng lực thì chỉ càng đau tay thôi. Mai Lang Vương dường như cũng không thích thú gì. Mỗi khi em chạm vào lưng chàng, vẻ mặt Mai Lang Vương liền tỏ ra ái ngại, y như rằng chàng nghĩ em lại xem chàng là vật tiêu khiển.

Mà đúng là thế thật… Sao đúng là vì đùa nghịch nên mới đấm lưng cho chàng.

- Mai Thần là một đứa trẻ tài năng. - Thần sông chóng cằm, tựa tay vào gối xếp năm lá mơ màng, Sao đấm lưng cho ngài rất dễ chịu, khiến ngài thư thái hẳn ra. - Kể từ khi ngài ấy được bệ hạ giao cho nhiệm vụ đầu tiên đến nay cũng đã hơn ba trăm năm, ngài ấy chưa từng khiến thần giới thất vọng. Ngay cả những kẻ bên lãnh địa của An Dương Vương cũng dè chừng Mai Thần. Xung quanh ngài ấy người yêu kẻ ghét đều nhiều như nhau, Mai Thần vì vậy luôn phải cẩn trọng từng đường đi nước bước, cố gắng trở nên mạnh mẽ để bảo vệ bản thân và những gì ngài ấy trân trọng.

Sao lặng lẽ lắng nghe. Đây là lần đầu tiên em được nghe về hoàn cảnh của Mai Lang.

Trước đây, em chỉ đơn thuần nghĩ chàng là người có địa vị ở thần giới. Hai người trải qua rất nhiều chuyện, Sao cũng chỉ nghĩ đó là tai họa không mong muốn mà thôi. Mai Lang bao bọc em trong Mai Viện, những người mà em tiếp xúc đều vui vẻ và thân thiện, Sao chưa từng biết, thế giới mà Mai Lang phải đối diện mỗi ngày lại đen tối như vậy.

Phải chăng vì điều đó mà chàng luôn rất bình tĩnh đĩnh đạc? Phải chăng vì điều đó mà chàng trở nên kiên nhẫn và nghiêm nghị? Phải chăng vì những điều đó mà chàng phải luôn giữ cho mình một thái độ hòa nhã lịch thiệp, đối đãi với người trên kẻ dưới đều cẩn trọng?

Đột nhiên, Sao hiểu thêm một chút về con người chàng, khi hiểu về chàng như vậy rồi nghĩ đến những gì chàng làm cho mình, em lại thấy khóe mắt cay xè.

Mai Lang luôn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho em. Chàng chống đỡ cả thế giới u ám kia và chỉ để cho em nhìn thấy mỗi bầu trời bàng bạc ánh sao.

- Ta không nghĩ ngài ấy lại thu nhận tiểu đồng nữ đấy. - Thần sông nhả bã trầu vào một lọ sứ tinh xảo, với tay rót một chén trà để uống cho tan vị trầu đi - Hai người gặp nhau thế nào?

- Dạ… - Sao run run kể - Con sinh ra trong gia đình nghèo khổ, vì thiếu tiền, cha bán con cho bọn xấu buôn người. Mai Lang đã ra tay cứu con, con theo ngài ấy như vậy. Mai Lang chăm sóc con rất tốt, các chị Hoa Tiên cũng dành những gì tốt nhất cho con, Mai Lang còn dạy con học nữa. Nếu không có ngài con sẽ chẳng là con của hiện tại. Ngài ấy là người đã mang đến ánh sáng cho cuộc đời con.

- Hừm… - Thần sông trầm ngâm - Ra là thế…

Trong ấn tượng của ngài, Mai Thần vốn không phải là người rảnh rỗi để ra tay giúp đỡ một đứa trẻ khốn khổ. Ngài ấy luôn bận rộn với công việc, chẳng có mấy dịp rời khỏi Mai Viện kia, thế thì lí do khiến ngài ấy có một cuộc gặp gỡ kì diệu đối với cô bé cũng đáng suy nghĩ đấy chứ? Hoặc là ngài ấy gặp cô bé trên đường làm nhiệm vụ? Mai Thần có lẽ sẽ ra tay cứu người nếu những chuyện thương thiên hại lí xảy ra trước mắt ngài.

Thế nhưng… Dù là vậy, việc Mai Thần để cô bé ở bên cạnh và chăm sóc cho cô bé ân cần chu đáo như vậy cũng rất kì lạ. Ngài ấy có thể cứu giúp Sao, tuy nhiên, với tính cách lãnh đạm khó gần của ngài, việc để một cô bé con bám riết và quấy nhiễu thật sự khó hiểu. Thần sông nghĩ rằng… Mai Thần không đơn thuần xem Sao như một người mà mình cứu giúp. Chắc hẳn sâu thẳm trong lòng ngài tồn tại một thứ cảm xúc nào đó rất đặc biệt dành cho cô bé.

- Câu chuyện của con và cậu Mai Thần khiến ta nhớ về cuộc tình của mình. - Thần sông đỡ tay Sao, ý bảo em ngồi lên sập và không cần đấm lưng cho ngài nữa.

Sao hiểu ý, ngồi xuống, thần sông rót một chén trà đặt xuống chỗ em.

Sao nâng chén trà lên, nhăn mặt nhấp một ngụm xiu xíu. Đắng, vẫn như ấn tượng ban đầu của em về thứ trà Thái Nguyên này - Đắng chát đến nỗi chẳng dám uống ngụm thứ hai.

- Ta và phu nhân cũng gặp nhau trong một cuộc cứu giúp. - Thần sông phe phẩy chiếc quạt lá đề, thong thả kể. Ngài lại bắt đầu hoài niệm về chuyện quá khứ - Việc mà bất kì người cao tuổi nào cũng làm - Năm ấy ta vừa tròn hai trăm tuổi, cha mẹ muốn ta kết hôn với con gái của thần lúa. Ta vâng lời cha mẹ, chuẩn bị sính lễ cùng họ đến nhà thần lúa dạm ngõ. Nào ngờ trên đường lại gặp gia đình nhà rắn đang tị nạn. Bọn họ nói với chúng ta rằng thuộc hạ của Năm Chèo ngủ yên trong khúc sông gần đó bỗng dưng tỉnh dậy gây náo loạn.

Phu nhân của ngài là con gái lớn của gia đình đó. Nàng là một thiếu nữ xinh đẹp dịu dàng. Thần sông thương nhớ nàng ngay từ ánh nhìn đầu tiên, chính vì vậy ngài đã xin cha mẹ cho mình được đến khúc sông kia thuần phục thuộc hạ của Năm Chèo.

Năm Chèo là cá sấu năm chân ẩn mình dưới sông Vàm Nao. Nó là một con quái thú rất hay phá phách, cứ dăm ba năm, Năm Chèo lại tỉnh dậy một lần và cựa mình gây ra biết bao tai họa. Thuộc hạ của nó là những con cá sấu khác cũng chia ra khắp các con sông lớn mà rình mò gây hại cho cư dân thần giới xung quanh.

Thần sông đến khu vực xuất hiện thuộc hạ của Năm Chèo, với kiếm thuật siêu đẳng, ngài chế phục được nó. Con vật bị ngài giam giữ dưới đáy sông, mãi mãi không thể ngoi lên mặt nước gây hại được nữa, cuộc sống của những cư dân quanh khúc sông kia vì vậy mà trở nên yên bình.

Vì ra tay cứu giúp mọi người, ngài trễ mất giờ đi hỏi cưới, thần sông cũng chẳng màng nữa, ngài nói với cha mẹ rằng mình thích cô con gái lớn của gia đình chạy nạn kia. Cha mẹ ngài vốn muốn ngài yên bề gia thất với chỗ môn đăng hộ đối nhưng lại không thể cản được tình yêu của ngài. Sau nhiều lần thuyết phục, họ xuôi theo ngài, thần sông lân la thăm hỏi biết cô gái chưa có chỗ nào đặt sính lễ liền hối thúc cha mẹ đến dạm ngõ, thế là hai người nên duyên.

- Woa… Thật là một câu chuyện đẹp. - Sao siết chặt hai tay, ngưỡng mộ thốt lên.

- Ta và phu nhân đã yêu thương nhau trọn đời. - Thần sông cười mỉm.

- Trông ngài rất hạnh phúc. - Sao khẽ nói.

Thần sông thoáng ngẩn ra, ánh mắt ngài lay động một chút. Chốc sau, sự lay động đó dần dần lặng xuống, ngài tuy có chút buồn nhưng cũng rất mãn nguyện, gật đầu - Phải, dù phu nhân đã ra đi nhưng câu chuyện quá khứ đó mãi sống trong lòng ta. Vào thời điểm ấy, chúng ta đã gặp nhau, suốt những năm qua, chúng ta đã luôn ở bên cạnh nhau, ta cảm thấy đời mình không còn gì hối tiếc nữa…

- Vâng… - Sao nhỏ giọng thầm thì.

Thần sông không nói gì thêm, mắt ngài vừa nhòe đi…

Chương 74: Ánh mắt si tình

Mai Lang Vương và Vĩnh Nghiêm tiến ra bãi đậu của Lâu thuyền, Vĩnh Nghiêm thoạt tiên sai người sửa sang lại khu nhà phía tây, ý định sẽ để Mai Thần nghỉ ngơi ở đó.

Mai Lang Vương dặn nhỏ với hầu cận những thứ cần mang xuống khu lưu trú mới mà Vĩnh Nghiêm xếp đặt, người hầu cận chăm chú lắng nghe chàng một chốc, Mai Lang Vương dặn dò xong, gật đầu nói với hắn - Đi đi.

- Vâng! - Người hầu cận nhanh chân đi làm việc.

Trong lúc đó, Vĩnh Nghiêm khoanh tay tựa vào gốc đa trong sân, lim dim đợi Mai Thần. Mai Lang Vương xử lí xong công việc, khẽ đưa mắt sang Vĩnh Nghiêm, đã thấy chàng gà gật dưới bóng cây rồi.

- Lười nhác. - Mai Thần gõ vào trán Vĩnh Nghiêm đánh cốc.

- Oái! - Bị chàng gõ mạnh như vậy, Vĩnh Nghiêm tỉnh cả ngủ, tâm trí hoảng loạn còn da trán thì đau ê ẩm.

- Chết tiệt! - Vĩnh Nghiêm gầm lên, định lao vào Mai Lang Vương vật lộn một trận. Thế nhưng chẳng biết chàng nghĩ gì, khí thế lập tức xìu xuống, chàng xoa trán chửi rủa. - Thấy người ta ngủ quên thì gọi dậy đàng hoàng đi! Đúng là cái thứ khó ưa! Còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với người ta nữa!

Mai Lang Vương cười nhẹ, chàng dường như thích thú với thái độ kì quái của Vĩnh Nghiêm. Mai Thần lấy chiếc quạt giấy cất trong tay áo ra, chậm rãi mở rộng nan quạt xanh màu liễu, vừa lay quạt tao nhã vừa thong thả nói - Đêm qua làm việc cực nhọc lắm à? Chẳng lẽ là vì chuyện thế tập chức vị ư?

- Ừm. - Vĩnh Nghiêm ngồi xổm xuống, khuôn mặt anh tuấn tả tơi mệt mỏi - Là vậy đó, bắt đầu từ hôm qua trở đi, đêm nào ta cũng sẽ phải xem một đống sổ sách.

Mai Lang Vương thỏa mãn cười - Giờ biết nỗi khổ chưa?

- Ừ, mệt chết đi được, ngươi đúng là giỏi thật đó.

Vì sức khỏe của thần sông không tốt, ngài lại chẳng có con trai, vì vậy từ nay Vĩnh Nghiêm sẽ thế tập chức thần sông của ngài. Kể từ đêm qua, thần sông đã bắt Vĩnh Nghiêm phải làm quen với việc quản lí, kết quả là chàng không được ngủ cả đêm, phải căng mắt đọc một đống sổ sách.

Vĩnh Nghiêm vốn là người ưa vận động hơn ngồi lì một chỗ. Chàng cũng yêu thích võ nghệ hơn là văn thư. Vĩnh Nghiêm từ bé đến lớn đều rong chơi la cà, chưa từng phải làm việc gì, nay gặp phải cớ sự này, chàng tự dưng bị ấn vào bàn làm việc, Vĩnh Nghiêm vì vậy cảm thấy cuộc sống trở nên rất khổ sở.

Còn nhớ trước đây, chàng thường trêu chọc Mai Lang Vương. Vĩnh Nghiêm luôn cho rằng cuộc sống bận bịu của Mai Thần là một cuộc sống vô vị, không có tự do.

- Thần sông ưu tư nhiều quá. - Mai Lang Vương u buồn nói - Ngài ấy có lẽ rất đau đớn, chuyện truyền lại chức vị là điều không thể tránh khỏi.

- Ừ. - Vĩnh Nghiêm chóng cằm, dù vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt rất dứt khoát - Ta cũng không muốn trở thành gánh nặng của anh nữa. Bây giờ tuy ta bắt đầu mọi chuyện một cách chật vật khó khăn nhưng sẽ mau chóng thôi, ta sẽ quen với trách nhiệm mới. Ta sẽ trở thành người bảo vệ cho anh. Anh đã vất vả nhiều rồi, ta không muốn anh phiền muộn về mình thêm nữa.

- Hừm. - Mai Lang Vương không nói gì nữa.

Cuộc hội ngộ với tên Vĩnh Nghiêm này sau ba trăm năm dài đăng đẵng rốt cuộc cũng mang đến cho chàng nhiều điều suy niệm. Ai rồi cũng sẽ trưởng thành đúng không? Kể cả cái tên bướng bỉnh đầu đất này.

- Nhưng mà… - Đôi mắt nâu đột nhiên mở ra, đáy mắt lóe qua một tia lạnh lẽo - Phu nhân vì chuyện gì mà qua đời vậy?

Vĩnh Nghiêm hơi quay lại nhìn chàng. Ánh mắt hai người chạm vào nhau, hai ánh nhìn sâu xa, dè dặt.

Sau cùng, Vĩnh Nghiêm thở hắt ra một hơi.

- Chị dâu nuốt phải lưỡi câu nên qua đời. - Chàng nói.

- Lưỡi câu?

Mai Lang Vương nâng quạt trầm tư. Đối với những thần linh hóa thân từ thủy tộc như họ, lưỡi câu chính là khắc tinh chí mạng. Ngay từ lúc hay tin phu nhân qua đời, chàng đã biết ngay cái chết của bà không phải là điều tự nhiên. Bà và thần sông vốn có tuổi thọ vĩnh cửu, nếu không phải do gặp tai nạn chí tử hoặc bị kẻ khác ám hại thì không thể qua đời được.

Quả nhiên bà ấy đã gặp nạn. Nuốt phải lưỡi câu đối với bà ấy chẳng khác nào nuốt phải độc dược chết người cả.

- Tại sao chứ? Chẳng phải lưỡi câu không được tồn tại ở khu vực này sao?

- Chị dâu có xuống trần du ngoạn, sau đó thì nuốt phải lưỡi câu của nhân giới. - Vĩnh Nghiêm kể - Ta cũng chỉ nghe kẻ khác nói lại thôi. Thật lòng ta cũng khó hiểu lắm, chị dâu vốn là người cẩn trọng, làm sao có thể nuốt phải lưỡi câu cơ chứ?

- … Thần sông đã cố cứu bà ư? - Mai Lang Vương nhớ ra sắc mặt u ám như mắc bệnh lâu năm của thần sông, xót xa hỏi.

- Ừm. - Vĩnh Nghiêm gật đầu - Anh gần như đã dùng toàn bộ sức mạnh để cứu chị nhưng vô vọng. Chị dâu nuốt rất nhiều lưỡi câu, sức anh không thể vãn hồi được. - Vĩnh Nghiêm nói đến đây, ánh mắt trở nên đau đớn, chàng ta im bặt đi.

Mai Lang Vương tựa người vào thân đa, đôi mắt nâu nhắm chặt. Chàng siết lấy quạt, nét mặt cũng tràn đầy đau xót.

Trải qua từng ấy chuyện, thần sông vẫn cố vui vẻ ôn hòa trước mặt chàng, ngài ấy… Thật là…

- o-

Khi chiều tà bắt đầu buông xuống, thần sông đưa Sao trở về khu phía tây. Trước đó em đã nghe ngài kể rất nhiều chuyện, đều là những chuyện phiêu lưu của ngài khi còn trẻ. Sao thích những chuyến phiêu lưu, vì vậy em nghe ngài mê mãi, cho đến lúc hai người sực tỉnh thì thời gian đã trôi qua khá lâu, thần sông lo rằng Sao sẽ không biết đường đến chỗ lưu trú nên đích thân đưa em về.

- Thiếu chủ sắp xếp cho Mai Thần ở đâu vậy? - Thần sông gọi một tên hầu đến để hỏi chuyện khi hai người vừa ra đến con đường chính lát đá trắng.- Dạ thưa, là khu phía tây ạ. - Tên hầu cúi người nghiêm cẩn bẩm báo.

- Ừ, đi đi. - Thần sông gật đầu, nhận được thông tin rồi ngài liền cho người hầu lui đi.

- Khu phía tây. - Sao háo hức trong lòng.

Thần sông dường như nhận ra được sự háo hức đó, ngài nắm tay Sao, cười nói - Khu đó yên tĩnh, cũng khá rộng lớn, bên trong bài trí tao nhã, rất thích hợp với Mai Thần đấy. - Ngài lại tấm tắc khen - Vĩnh Nghiêm sắp đặt thật hợp ý ta. Thằng bé ngày càng trưởng thành rồi, ta không cần lo lắng quá nhiều nữa.

- Anh Vĩnh Nghiêm có vẻ hiểu rõ Mai Lang lắm ạ. - Sao nhận xét.

- Hẳn rồi, Mai Thần cũng hiểu thằng nhóc hơn bất cứ ai. - Thần sông vuốt râu, bật cười.

Trên đường đi, hai người có qua một khu nhà khác. Từ cổng vào của khu nhà vừa hay lúc ấy cũng có một đoàn người bất chợt đi ra. Khi thấy thần sông, người đi đầu của đoàn người kia lập tức lùi lại hành lễ. Sao ngạc nhiên mở lớn mắt nhìn, đó là một thiếu nữ.

Thiếu nữ ấy khoác áo giao lĩnh màu xanh, bên trong mặc yếm còn phía dưới thì mặc thường tía và váy đỏ. Trang phục của nàng dệt bằng lụa, hẳn không phải người có xuất thân tầm thường. Tóc nàng búi qua một bên và cài lại bằng trâm ngọc, đuôi tóc xõa dài rũ xuống vai, mềm mại mảnh dẻ, nhẹ bay trong gió chiều.

Nàng quỳ xuống, cúi đầu trước thần sông một cách cung kính. Đoàn người đi theo nàng cũng rạp người phía sau.

- Thủy Cơ, xong việc rồi à? - Thần sông thân mật hỏi.

- Vâng ạ. - Thiếu nữ tên Thủy Cơ dịu dàng đáp, giọng nói mềm mại trong veo.

Dáng vẻ đó khiến thần sông thoáng lặng đi. Sao quan sát ngài, em chỉ thấy ánh mắt ngài chất chứa nhu hòa.

- Thật giống nàng như đúc. - Hồi lâu sau, ngài cất tiếng, chiếc quạt lụa xanh sẫm mở lớn, che ngang khuôn mặt hòa nhã, chỉ chừa lại đôi mắt hiền từ.

- Anh rể lại nói thế rồi… - Thủy Cơ thoáng đỏ mặt, cười duyên đáp. Nàng là em gái của phu nhân thần sông, thường tới lui phủ để làm việc lặt vặt. Kể từ khi nàng đến tuổi cập kê, mỗi khi nhìn nàng thần sông lại thốt lên câu ấy, khiến nàng rất ngại.

- Ha ha… - Thần sông cười trầm ngâm - Em có thấy Vĩnh Nghiêm không?

Tay áo của Thủy Cơ hơi run lên, nàng thấp giọng trả lời - Hình như anh Vĩnh Nghiêm vừa trở về khu tây, đi bên cạnh còn có Mai Thần nữa ạ. Họ vừa về đó vài khắc trước thôi, có lẽ việc sắp xếp vẫn chưa hoàn tất.

- Thế à? Nếu em không gấp thì qua đó giúp Vĩnh Nghiêm một tay nhé. - Thần sông nói rồi dắt tay Sao lướt đi.

- Vâng ạ! - Thủy Cơ nghe vậy, đôi mắt thu ba lập tức bừng sáng. Nàng đứng lên, cùng thần sông và Sao đến khu tây.

- o-
Lúc mọi người đến nơi, Mai Lang Vương và Vĩnh Nghiêm quả thật vẫn còn bận sắp xếp. Vật dụng của Mai Thần và Sao vốn không nhiều lắm nhưng do phải chuyển chúng từ lâu thuyền nơi bãi đậu đến khu nhà ở tận phía Tây này nên hơi mất thời gian.

Thần sông đi đến chỗ hai chàng, hỏi han xem có cần ngài giúp thêm gì không, ba người trò chuyện với nhau dưới mái hiên còn Sao và Thủy Cơ thì đứng dưới tán Muồng Hoàng Yến chờ lệnh. Những chùm hoa vàng ươm, trĩu nặng rũ xuống, mơ màng say ngủ bên hai đôi má ươm hồng.

- Em là tiểu đồng của Mai Thần ư? - Thủy Cơ bất chợt hỏi.

- Vâng ạ. - Sao mỉm cười đáp.

- Mai Thần cũng thu nhận tiểu đồng nữ à? - Nàng ngạc nhiên, nhìn về phía Mai Lang Vương. Kể từ lần đầu gặp chàng cách đây ba trăm năm trước, bộ dạng nghiêm nghị khó gần đó vẫn chẳng hề thay đổi. Thủy Cơ không sao tưởng tượng được rằng chàng lại để một cô bé bên cạnh mình, hơn nữa còn là một đứa trẻ nhỏ tuổi ngây thơ.

- Chị có vẻ hiểu về Mai Lang. - Sao tò mò hỏi.

Thủy Cơ không trả lời ngay, ánh mắt nhìn Mai Thần có chút gì u ám. Nàng hơi vén tay áo lên, chỉnh lại đôi vòng huyết cẩm thạch đeo bên tay phải, chất ngọc va vào nhau tạo nên âm thanh trong vắt - Chúng ta cùng tuổi. - Nàng đáp gãy gọn.

- Ra vậy… Chị có hay nói chuyện với Mai Lang không? - Sao vẫn tiếp tục tìm hiểu.

Thủy Cơ nghe vậy, cười cười lắc đầu, giọng bình thản - Ngài ấy như vậy thì ai dám đến gần chứ? Một người vô vị khó chịu.

Sao nuốt nước bọt, đến đây thì ngậm miệng.

Dường như… Chị Thủy Cơ không có thiện cảm với Mai Lang…

Ngay lúc ấy, một tiểu đồng từ ngoài cổng chạy vào bẩm báo điều gì đó với Vĩnh Nghiêm. Đôi mày lưỡi mác nhíu lại, dường như đó là một chuyện hệ trọng.

Vĩnh Nghiêm nói gì đó với Mai Lang rồi vội vã rời đi.

Thủy Cơ nhìn theo bóng chàng cho đến khi chàng khuất hẳn sau cửa tròn, Sao ngước nhìn, em thấy ánh mắt nàng lay động long lanh, giống như Vĩnh Nghiêm kia chính là tia sáng trong mắt nàng. Chàng đi đến đâu, ánh mắt nàng lại sáng bừng dõi theo đến đấy.

- Chị ấy không thích Mai Lang nhưng có vẻ rất thích anh Vĩnh Nghiêm… - Sao bối rối nghĩ.

- Ánh mắt mà chị ấy dành cho anh Vĩnh Nghiêm… - Sao ưu tư - Khiến mình nhớ mãi…



Hai người đứng đợi thêm một lúc vẫn không có công việc gì được giao. Vĩnh Nghiêm đi mãi chẳng thấy quay lại, không biết chàng đã ra khỏi phủ hay chưa.

Thủy Cơ nhìn sắc trời, đáy mắt nôn nóng. Nàng vốn định đến đây để giúp đỡ Vĩnh Nghiêm nhưng rốt cuộc chỉ có thể đứng đợi vô vọng thế này, thời gian nàng phải quay về cũng sắp đến rồi, nếu không có việc gì, nàng định đến xin thần sông cho về.

Khi Thủy Cơ đã hết kiên nhẫn thì thần sông trở lại. Ngài khoát tay cho Thủy Cơ quay về, nàng ta nhận lệnh của ngài, cúi thấp người chào thần sông và Mai Thần phía xa rồi gấp gáp lui đi.

Sao nghiêng đầu nhìn Mai Lang Vương. Chàng vẫn đứng dưới hiên nhà kia, mỉm cười tao nhã dõi theo em. Sao vén một chùm muồng Hoàng Yến ra để nhìn rõ chàng, Mai Lang Vương thấy thế, chàng hơi quay đi, tay đưa lên miệng giống như đang nén cười.

Sao không hiểu vì điều gì chàng lại cười. Em chỉ bị mấy chùm muồng Hoàng Yến che mắt thôi mà.

- Sao, giờ con nhớ đường về khu tây chưa? - Thần sông hỏi.

- Dạ rồi ạ. - Sao không chú ý đến Mai Thần nữa, ngoan ngoãn đáp lời thần sông. Em cũng nhận ra công việc sắp xếp của chàng vẫn chưa xong và chàng đang tập trung vào đó.

- Ừm, ta vừa hỏi qua Mai Thần rồi, chiều nay con ở lại dùng bữa cùng ta nhé. - Thần sông hiền hòa nói.

- A… - Sao nhớ đến cuộc phiêu lưu đến nước Chân Lạp mà ngài kể dang dở trước đó, háo hức vỗ tay, gật đầu - Vâng ạ!

Thần sông vui vẻ nắm tay Sao dắt đi. Sự có mặt của em khiến lòng ngài nguôi ngoai một chút… Ít ra, ngài sẽ tạm thời không nhớ về nỗi đau nữa.

Khi ra đến cổng, Sao có ngoái lại nhìn Mai Lang Vương. Chàng vừa vặn thay cũng đang hướng về phía em, chiếc quạt màu liễu mở rộng trước ngực, tà áo dài thanh thoát nhẹ bay.

Mai Thần mỉm môi cười nhẹ nhàng. Đôi mắt nâu trong veo hơi sẫm lại, tựa như một lời thì thầm vô thanh.

Sao bắt lấy lời thì thầm ấy.

Cũng chẳng có từ ngữ nào, chỉ có ánh mắt và cảm xúc mà thôi.

Chương 75: Nuôi vợ từ thuở bé

Khi Sao và thần sông về đến khu của ngài thì cũng là lúc Thủy Cơ rời khỏi phủ. Sao nhìn theo bóng áo giao lĩnh lướt thướt trước gió chiều, ánh mắt si tình lúc nãy lại hiện về, em thoáng ngây ra, Sao dường như đã cảm nhận được một điều gì đó từ ánh mắt ấy của Thủy Cơ.

Đó là một điều rất mới mẻ. Điều mà em chưa từng được biết…

- Ban nãy Thủy Cơ đã nhìn Vĩnh Nghiêm rất lạ đúng không? - Thần sông cất tiếng.

Sao quay phắt sang ngài, mặt hiện lên chữ không ngờ to tướng. Thần sông nheo mắt cười, mở quạt ra đung đưa - Ta cũng đã nhìn thấy ánh mắt của em ấy.

- Thì ra là thế… - Sao hiểu chuyện, cúi xuống nhìn lớp gạch Bát Tràng cam đỏ dưới sân - Ánh mắt ấy… Biểu hiện cho điều gì vậy ạ? - Sao đắn đo hỏi.

Thần sông xếp quạt, đáp nhẹ nhàng - Tình yêu.

- Tình yêu ư? - Sao mơ hồ lặp lại, ánh mắt ấy biểu hiện cho tình yêu?

Tình yêu là gì? Có giống với cảm xúc mà em dành cho mọi người không? Sao đưa tay lên, khẽ che đi mi mắt trái. Không… Em yêu quý mọi người rất nhiều nhưng chưa từng nhìn ai với ánh mắt như vậy.

Thế thì… Tình yêu mà chị Thủy Cơ dành cho anh Vĩnh Nghiêm là gì???

Sao cảm thấy đó là một vấn đề rắc rối, vì vậy em quyết định xếp lại, không tìm hiểu nữa.

Khi vào nhà, thần sông để Sao được tham quan tự do còn bản thân thì đi đến bên vườn tưới cây. Sao cũng không biết đi đâu, em không có thói quen đi quanh quẩn trong nhà người khác.

Sao chạy đến chỗ thần sông, ngài thong thả rưới nước từ gáo lên những cây cảnh trong vườn, khi ngài làm việc này, đôi mày u ám mới hiếm hoi dãn ra, trông ngài bớt ưu tư đi một chút.

Tưới xong mấy cây kiểng thì ngài đột nhiên mang gáo nước đến góc nhỏ trong vườn. Sao đi theo ngài, em chợt nhận ra, đó là chỗ mà ban sáng em thấy ngài đứng.

Lúc đó ngài đã đứng ở vị trí này rất lâu.

Khi hai người đến gần, Sao mới thấy được bụi hoa mười giờ đang khép nụ say ngủ dưới góc vườn ấy. Nó nằm im lìm, chỉm lỉm trong góc khuất của khu vườn hoa lệ, so với những cây kiểng đẹp đẽ, quý giá được trồng trong chậu, đặt trên bệ kia thì thật như trời và vực.

Tuy vậy, thần sông có vẻ rất nâng niu chúng. Ngài ngồi xuống, cẩn thận dùng tay vẩy nước lên đám lá xanh rì và những bông hoa đang mơ màng, tựa như rằng ngài sợ chúng sẽ vỡ.

Sao thừ người nhìn ngài chăm chăm.

Đám hoa mười giờ này dường như có một ý nghĩa nào đó rất đặc biệt với ngài.

- Là do phu nhân của ta trồng đấy. - Thần sông đột nhiên nói.

Sao nghe đến đây, tự dưng chẳng muốn nói điều gì nữa, em im lặng nghe ngài tâm tình.

- Khi nàng còn sống, ta chưa từng thích đám mười giờ này của nàng. Ta yêu quý cây kiểng của mình, vì thế luôn dành thời gian cho chúng. Phu nhân thấy ta yêu thích việc chăm bẵm cây cảnh như vậy, nàng cũng muốn trồng thứ gì đó để khiến ta vui. Thế nhưng ta chưa từng khen đám hoa mười giờ này của nàng. Đôi lúc ta còn chê chúng tầm thường nữa.

Thần sông chạm tay vào một đóa hoa đã khép, giọng xúc động đau đớn - Giờ thì ta có muốn nói gì với nàng cũng không được nữa. Khi nàng không còn ở bên ta, đám hoa mười giờ này bỗng trở nên thật rực rỡ, thật quý báu. Giờ ta mới nhận ra vẻ đẹp của chúng nhưng chẳng thể khen cho nàng nghe nữa rồi, chỉ có thể nâng cánh hoa lên mà nuối tiếc.

- Đó là lí do ngài đứng ở đây đến chiều muộn ư? - Sao cụp mắt lại, hoa mười giờ chỉ nở vào lúc sáng mà thôi. Em nhớ rõ thời gian mà mình đến đây, lúc đó trời đã quá trưa, thần sông đội nắng đứng bên góc vườn nhìn đám mười giờ đã khép…

- … - Thần sông không đáp.

Dù ngài không thừa nhận nhưng Sao đã có câu trả lời.

Em quay đi, hướng về phía tàu đao cong cong, trên bầu trời cao rộng lúc này chiều tà đã nhuộm tím. Em đã từng trải qua cảm giác mất đi người mình yêu quý nhất, chỉ một lần thôi, cho đến mãi mãi về sau, cũng không thể quên lãng.

Khi đêm buông xuống, những kỉ niệm đẹp đẽ lại hiện diện, có những kỉ niệm tươi mới đến nỗi cứ ngỡ chỉ vừa diễn ra hôm qua. Sao mơ màng chạy theo hồi ức, chạy theo bóng dáng thân thương của Mực. Hai đứa rong ruổi trên đồng ruộng bao la, đôi mắt háo hức của chú chó nhỏ phản chiếu khuôn mặt vui cười của em.

Thế rồi, giật mình tỉnh dậy, Mực đã không còn nữa…

Ngày hôm qua cũng chẳng còn, chẳng còn gì hết, em cũng chẳng còn là Sao của ngày hôm qua.

Rồi thì… Dù muốn hay không, em cũng đã đi trên con đường khác. Mực và quá khứ dù day dứt dù yêu quý đến mấy, cũng chỉ đành xếp lại ngăn tủ mà thôi.

Em đã trải qua nỗi đau và tìm thấy ánh sáng hi vọng…

Sao nhìn sang thần sông, tay siết lại, nguyện cầu. Em ước mong ngài cũng sẽ thoát khỏi hố sâu kí ức.

- Con làm gì vậy? - Thần sông ngạc nhiên khi thấy hành động kì lạ của Sao.

- Dạ?! - Em đỏ mặt, xấu hổ lắp bắp - Không có gì đâu ạ…

Thần sông sững người suy nghĩ…

Chẳng biết ngài đã nghĩ gì mà đôi mắt buồn thương lặng lẽ nhắm lại, thay vào đó, nụ cười hiền hòa nở trên môi.

- Vào trong thôi, ta gọi người dọn bữa tối.

- Vâng! - Sao háo hức đáp, em sẽ ở lại cùng ngài đến khi bữa tối kết thúc.



Trong bữa ăn, thần sông và Sao còn nói thêm rất nhiều chuyện, cho đến khi dùng bữa xong, hai người vẫn rất hăng say. Sao nán lại nghe ngài kể thêm mấy cuộc phiêu lưu nữa, đến khi trời tối hẳn em mới nghĩ đến chuyện quay về.

Thần sông tiễn em ra đến cổng, hai người thong thả dạo bước giữa vườn cây.

- Thần sông, con có điều này rất tò mò.

- Chuyện gì?Sao nhìn mặt trăng treo trên cao, nghĩ ngợi một chốc rồi mới mạnh dạn hỏi - Anh Vĩnh Nghiêm và Mai Lang là bạn thân ạ?

Sao đã luôn thắc mắc chuyện này, kì thực, cuộc gặp gỡ giữa em, Mai Lang và Vĩnh Nghiêm diễn ra quá chóng vánh. Em chỉ biết Vĩnh Nghiêm là em trai của thần sông còn mối quan hệ giữa chàng và Mai Lang thì không. Trông cách nói chuyện của họ rất thân thiết, kể cả những lời mà chị Thủy Cơ nói về Mai Lang cũng vậy, có vẻ như là… Mọi người biết nhau từ lâu lắm rồi.

- Con nghĩ như vậy à? - Thần sông gấp quạt lại, đặt hờ nan quạt đã khép lên môi, âm trầm hỏi.

- Vâng ạ. - Sao đáp không suy nghĩ - Trông cách họ nói chuyện với nhau, con chỉ có thể nghĩ đến mối quan hệ ấy.

- Ha ha. - Thần sông dừng bước, lúc bấy giờ hai người đã ra đến cổng rồi.

Sao thấy vậy, em cúi đầu cung kính chào ngài rồi lẳng lặng rời đi.

Khi Sao cất được vài bước chân, sau lưng em chợt vang lên giọng nói của thần sông. Lời nói của ngài âm vang trong không trung, nhuộm vào lòng Sao một mảng u tối.

Thần sông nói, với chất giọng rất trầm:

- Mai Thần là người đã cướp đi ba trăm năm thanh xuân của Vĩnh Nghiêm. Ngài ấy và nó từng là kẻ thù.

- o-

Trở về khu tây rồi, lời nói của thần sông vẫn còn vọng vang trong tâm trí Sao. Em khựng lại trước cửa tròn, nhìn vào khu nhà to lớn trước mắt. Ánh đèn dầu cam nhạt đang tỏa từ trong những gian nhà rường cổ kính. Ánh đèn sáng bừng, ấm áp, mời gọi bước chân lạc lõng lạnh lẽo của em.

Mai Lang và anh Vĩnh Nghiêm từng là kẻ thù.

Mai Lang cướp đi ba trăm năm tuổi xuân của anh Vĩnh Nghiêm.

Hình ảnh Vĩnh Nghiêm hiện về trong đầu Sao - Chàng thanh niên tuấn tú với nụ cười hào sảng phóng khoáng. Cuộc đối thoại giữa chàng ta và Mai Lang ở miếu nổi Phù Châu em vẫn còn nhớ rất rõ. Mai Lang rất quý anh Vĩnh Nghiêm, ánh mắt của ngài ấy, nụ cười của ngài ấy, sự quan tâm của ngài ấy… Tất cả đều là chân thật.

Thế thì… Làm sao họ có thể là kẻ thù được chứ?

Làm sao Mai Lang lại nỡ ra tay với anh Vĩnh Nghiêm?

Sao nặng nề buông tiếng thở.

Chẳng lẽ trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì đó ư?

Nghĩ đến đây, lòng em bỗng nhiên trở nên trĩu nặng. Sao nhắm tịt mắt, lắc mạnh đầu, em sẽ chờ thời cơ thích hợp để hỏi Mai Lang.

Đúng vậy, Sao hạ quyết tâm. Em sẽ nghe chính Mai Lang kể rõ, chỉ Mai Lang chứ không phải ai khác.

Nghĩ thế, Sao không còn do dự nữa mà tiến thẳng vào nhà. Bấy giờ, trên sập gỗ bên gian thứ hai của nhà chính, Mai Thần đang nằm nghiêng thư giãn. Chàng đã thay áo ngủ, trước mặt là chén trà nghi ngút khói, chàng chỉ vừa mới rót nó ra đây thôi.

- Mai Lang! - Sao chạy đến chỗ chàng.

- Về rồi à? - Mai Thần đưa mắt sang Sao, môi ẩn hiện ý cười. Trông chàng thật thư thái nhàn hạ, đôi mắt nâu không còn mệt mỏi áp lực như khi ở Mai Viện nữa, ngược lại chúng hơi mờ sương.

- Ngài ăn gì chưa? - Sao rối rít hỏi.

- Rồi. - Mai Lang Vương hớp một ngụm trà.- Ngài đang đợi em ạ? - Em hỏi khi thấy chàng đang mặc áo ngủ, thông thường khi đã thay áo thì chàng sẽ không ra ngoài nữa.

- Ta cũng chưa muốn ngủ. - Chàng đáp, dù không trực tiếp trả lời vào câu hỏi của Sao nhưng ẩn ý cũng đã thể hiện rõ ràng. Sao thấy lòng mềm nhũn, em nhoẻn cười hạnh phúc với chàng. Mai Lang Vương trông nụ cười đó, đáy mắt rối bời.

- Em đi tắm đây! - Sao rời đi, tung tăng gõ guốc khắp nhà.

Mai Lang Vương ngồi thẳng dậy, tựa vào gối trái dựa để uống trà dễ hơn, tiếng guốc của Sao chàng đã nghe quen tai rồi.

Vì đã nghe quen như vậy nên khi không nghe thấy sẽ cảm thấy rất trống vắng.

Mai Lang Vương hướng mắt ra vườn, ánh trăng đang chiếu lên những chậu kiểng tao nhã ngoài kia. Khung cảnh xa lạ quá, chàng chợt nhớ vườn mai nhà mình da diết.



Tắm xong, Sao bắt đầu ôm gối tiến đến sập của chàng, nằm xuống. Mai Lang Vương thấy thế, chàng vội vàng can ngăn - Muốn ngủ thì vào phòng mà ngủ.

Sao vẫn đặt gối xuống và nằm im bên cạnh chàng, lưng em chạm vào người chàng. Sao nhắm mắt mơ màng, đáp lại một cách nũng nịu - Em ngủ chút thôi, dù gì ngài cũng còn ngồi đây uống trà đến khuya mà? Khi nào ngài muốn ngủ thì gọi em dậy.

Mai Lang Vương bất lực để yên.

Vì hiện tại hai người đang ở chỗ lạ nên chàng mới dễ tính với Sao thế này, nếu là ở Mai Viện thì chàng sẽ bắt em trở về phòng cho bằng được.

Mai Thần ra lệnh cho tiểu đồng đóng bớt mấy cánh cửa.

Sao luôn ngủ rất nhanh, hôm nay em cũng trải qua nhiều chuyện thế nên càng dễ ngủ hơn. Mai Lang Vương im lặng ngồi bên cạnh, dù cửa đã đóng kín cả và chàng chẳng còn có thể hóng gió hay thưởng cảnh nữa nhưng Mai Thần vẫn ngồi yên trên sập.

Chàng vừa thưởng trà vừa suy tư.

Chẳng biết nên ở lại đây bao lâu… Không hiểu sao, linh cảm bất an luôn đeo bám chàng.

Trong lúc Mai Thần chìm vào tư lự thì ngoài sân lại vang lên tiếng bước chân. Mai Lang Vương sực tỉnh, biết chắc người đến là ai nên chàng ngay lập tức cho tiểu đồng mở cửa. Vĩnh Nghiêm tiến vào sân nhà, khi thấy cửa nhà chính đã đóng mà ánh đèn vẫn còn sáng bừng, chàng ta liền gấp gáp tiến tới, định bụng sẽ đập cửa thật mạnh.

Nấm đấm của Vĩnh Nghiêm rơi vào không trung.

Ngay khi chàng ta gõ tay xuống, cánh cửa đã bật ra, thế là chẳng có tiếng động nào được tạo.

Vĩnh Nghiêm hơi sững người nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Đối diện với chàng lúc này là một tiểu tiên đồng, khuôn mặt bụ bẫm tối sẫm vì đứng ngược sáng, chỉ có đôi mắt to tròn là hơi lóe lên.

Vĩnh Nghiêm lướt qua tiểu đồng nhìn vào trong, trên sập ở gian thứ hai, chàng thấy Mai Thần đang thong dong uống trà, đầu không thèm ngẩng lên, giống như không chú ý vậy.

- Mai… - Vĩnh Nghiêm định hét

Mai Lang Vương lập tức đưa tay lên môi, làm động tác "suỵt" với vẻ mặt nghiêm nghị.

Tiểu đồng nép qua một bên để Vĩnh Nghiêm bước vào trong nhà. Khi đi đến sập gỗ, chàng mới nhận ra Sao đang say ngủ bên cạnh Mai Thần. Bấy giờ Vĩnh Nghiêm mới hiểu ý, cũng không lớn tiếng nữa, âm lượng giảm xuống mức trung bình - Ta đang xem mấy sổ sách này, chúng khó quá, ngươi giúp ta tí đi.

Mai Lang Vương cau mày hướng mắt lên, đôi mắt nâu phản chiếu khuôn mặt thản nhiên của Vĩnh Nghiêm. Vẻ mặt đó như đang thể hiện rằng, việc chàng phải giúp chàng ta hoàn thành công việc chính là một lẽ hiển nhiên vậy.

Mai Lang Vương rót chén trà khác, không quan tâm đến Vĩnh Nghiêm. Chàng ta thấy thế, ngồi phịch xuống sập, khiến Mai Lang Vương phải vội vàng đưa tay ra hiệu cho chàng ta nhẹ nhàng lại.

- Ngươi giúp ta. - Vĩnh Nghiêm hạ giọng.

- Giờ này khuya rồi. - Mai Lang Vương từ chối.

- Ngươi giúp ta. - Vĩnh Nghiêm tiếp tục nói.

Mai Lang Vương dừng lại, chén trà chạm vào môi mà nước trà không sao tràn vào miệng được. Chàng sau cùng chỉ đành nặng nề đặt chén trà xuống, bắn ánh mắt khó chịu về phía Vĩnh Nghiêm.

Khi thấy chàng trưng ra biểu cảm đó, Vĩnh Nghiêm biết là đề nghị của mình đã được xem xét. Chàng ta nhe răng cười, mày mắt tươi roi rói.

- Đợi ta thay áo. - Mai Lang Vương nói, chàng cẩn thận bước xuống sập, bế Sao lên. Em say ngủ hồn nhiên, hoàn toàn không chút cựa quậy trong vòng tay chàng. Mai Thần bế Sao vào phòng, đặt em lên giường và đắp chăn cẩn thận.

- Gì vậy? Có cần chăm chút thế không? Nuôi vợ từ thuở bé à? - Vĩnh Nghiêm thấy Mai Lang Vương chu đáo tỉ mỉ như thế, lòng đột nhiên buồn cười, chàng bỉu môi trêu ghẹo.

Mai Lang Vương trở về phòng riêng thay áo, khi ra khỏi phòng của Sao chàng mới khẽ cất tiếng, nhắc nhở - Không biết gì thì đừng nói linh tinh.

Vĩnh Nghiêm cũng không đối đáp lại chàng, chàng ta đã đạt được mục đích nên rất vui vẻ tựa vào vách phòng đợi chờ. Mai Thần thay áo xong, bước ra, Vĩnh Nghiêm liền thân thiết khoác vai chàng.

- Đi thôi đi thôi! Đêm nay có người làm việc cùng rồi.

Mai Lang Vương đẩy tay Vĩnh Nghiêm ra khỏi vai một cách lạnh nhạt, buồn bực - Ta chỉ hướng dẫn thôi, công việc của ngươi thì ngươi tự làm.

- Ầy… Đừng khó khăn như vậy mà… - Vĩnh Nghiêm vẫn cười xán lạn, vỗ lên vai chàng - Giúp đỡ ta chút đi chứ.

Mai Lang Vương không nói gì thêm nữa, nhắm mắt hừ mũi.

Vĩnh Nghiêm đưa chàng về khu của mình, hai người nhanh chóng rời đi, tranh thủ lúc trời vẫn còn chưa khuya hẳn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau