MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Mãi mãi dõi theo

Từ lúc Mai Lang Vương đến tìm Sao rồi nói rõ quyết định của mình với cô bé, Sao cũng không còn tránh mặt chàng nữa. Em quay về lịch sinh hoạt cũ, mỗi ngày đều thay các chị đem bữa sáng đến cho chàng. Ưu Liên vì vậy cũng cảm thấy thoái mái hơn. Nàng có thể tự do sai bảo Sao, không cần phải chú ý như trước.

Duy chỉ có việc học hành là không còn được ai nhắc đến nữa. Kể cả Lãm - Người lắm mồm nhất Mai Viện cũng im thin thít.

- Mai Lang, đây là cháo trắng. - Sao đặt khay gỗ xuống, bên trên có bát cháo nóng hổi và dưa muối. Mai Lang Vương gật đầu nhận lấy bữa sáng từ em, chàng tập trung dùng bữa, không nói gì thêm.

- Anh Lãm. - Sao trao cho Lãm bữa ăn tương tự.

- Cảm ơn em. - Lãm mỉm cười, khuôn mặt bừng sáng sắc xuân. Dạo này tinh thần chàng ta rất phấn chấn bởi đang đạt được nhiều tâm đắc trong công việc.

- Em xin lui ạ. - Sao khẽ nói với Mai Lang Vương.

- Đi đi. - Mai Thần đáp.

Có được sự cho phép của chàng, Sao liền lập tức rời đi. Kể từ lúc kết thúc chuyện học hành, Sao đâm ra không còn muốn nán lại khu vực của Mai Thần lâu nữa. Cô bé sợ rằng bản thân sẽ yếu lòng, mỗi khi nhìn vào khoảng không trống trải bên cạnh giường tre, nơi mà lúc trước đặt bàn học của em, Sao lại thấy lòng rối bời…

Em thật sự cũng chẳng hiểu nỗi bản thân nữa. Người không muốn học là em, người không có khả năng học tiếp cũng là em. Mai Lang thành toàn cho tâm nguyện của em rồi, bản thân em lại cảm thấy không vui.

Thì ra… Em vẫn luyến tiếc chuyện học đến vậy…

Sao tựa vào bờ tường, mắt dõi nhìn trời mây trên cao. Những con chữ rung rinh trên áng mây bồng bềnh… Những con chữ mơ mộng.

Biết làm sao đây? Cho dù có luyến tiếc thì cũng đã rồi…

Em đã nói thẳng thừng như vậy, đã kiên quyết như vậy, Mai Lang có lẽ rất thất vọng, sẽ không tiếp tục dạy bảo em nữa đâu.

Sao mặc định trong lòng.

- Này, ngài định để vậy luôn à?

Phía sau bờ tường vang lên tiếng Lãm. Sao chớp mắt, định thần lắng nghe. Em lúc này đang đứng ngoài bờ tường của khu Mai Thần, vẫn chưa trở về khu nhà sau.

Mai Lang Vương hờ hững đặt bát cháo đã hết sang khay gỗ, nhẹ nhàng lau tay, ừ hử - Ừm.

- Tại sao chứ? Hai âm "tr" và "ch" đó vốn đâu quan trọng gì. Sao sinh ra ở miền Tây, việc cô bé gặp rắc rối với hai âm ấy cũng dễ hiểu thôi. - Lãm cuống quýt.

- Ta biết. - Mai Lang Vương mở sách.

- Đã biết sao còn nghiêm khắc như vậy? Lúc nào ngài cũng khó khăn như thế cả! Sao còn nhỏ, chuyện gì du di được thì du di cho em ấy đi. Em ấy cũng đâu phải tiểu đồng của ngài? Sao ngài có thể yêu cầu quá nhiều ở em ấy được?

- Ta không hề yêu cầu nhiều. - Mai Lang Vương nói - Vì em ấy là trẻ con nên ta mới nghiêm khắc như vậy. Khi em còn non nớt không chịu uốn nắn thì đợi em lớn lên sao có thể uốn nắn được nữa? Tính cẩn thận, kiên trì, siêng năng, bền bỉ là những đức tính quan trọng, để nuôi dưỡng và rèn luyện chúng thì phải có thời gian. Ta khó khăn với Sao cũng chỉ vì muốn em học được những đức tính ấy. Nếu chuyện gì cũng du di, dễ dãi thì sau cùng, Sao sẽ không thể trưởng thành được.

- Ngài nói vậy nhưng rốt cuộc ngài lại là người chấm dứt việc học của Sao. - Lãm đanh mặt lại.

- Bởi vì Sao muốn như vậy. - Mai Thần đáp.

- Cô bé muốn thì ngài đồng ý ư? Thế những lời mà ngài vừa nói, những lời rao giảng về đức tính cẩn thận, kiên trì, siêng năng, bền bỉ là gì? Thật nực cười. - Lãm không chấp nhận nổi, liên tục công kích - Sao đã chạm tay được vào ngôn ngữ, cô bé chỉ gặp chút vấn đề với hai âm nhỏ thôi. Vấn đề đó có thể điều chỉnh được khi em trưởng thành. Nếu Sao học tiếp, em sẽ nắm được hoàn toàn cách đọc, cách viết. Sao từ đó có thể tiếp cận với tri thức rộng lớn trong sách, có thể kết nối với bạn bè qua thư, có thể nghiên cứu, học tập, tìm tòi và tạo ra thư tịch. Ngài đã bắt cầu cho cô bé như thế, chỉ còn vài nhịp cầu nữa là đến nơi rồi, tại sao ngài lại phá bỏ cây cầu đó? Ngay cả ngài cũng cảm thấy việc làm ấy thật vô lý cơ mà?!

Mai Lang Vương im lặng.

Lãm nói một hồi dài như vậy, khí nóng dồn nén ở ngực, khiến chàng ta phải thở mạnh liên tục.

Mai Lang Vương đợi chàng ta bình tĩnh trở lại.

Lãm lúc này cũng nhận ra mình vừa kích động thái quá, vì vậy dần kìm chế bản thân, rót một chén trà, dùng hương trà để tịnh tâm.

- Ngươi nói đúng. - Mai Lang Vương u sầu thừa nhận - Mong ước lớn nhất của ta khi dạy cho Sao học chính là muốn cô bé tiếp cận được với tri thức.

- …

Mai Lang Vương nhìn quyển sách trên tay đến mất hồn, tiếp tục nói với giọng buồn rầu - Sao chưa từng được đi học. Em ấy bị gia đình bắt ở nhà, bòn rút sức lao động. Họ thà để em ấy dốt nát chứ không chịu cho Sao đến trường. Sao vì vậy luôn bị bủa vây trong bóng tối. Bên ngoài là bóng tối của sự nghèo đói, bạo hành. Bên trong là bóng tối của vô minh, ngu dốt.
Chàng đặt quyển sách xuống một cách cẩn trọng - Ta muốn mang đến ánh sáng cho Sao. Dù là ánh sáng của sự che chở hay ánh sáng của tri thức, ta đều muốn mang đến cho em.

- Vương… - Lãm ngập ngừng.

- Ta muốn Sao học tiếp lắm chứ, bởi còn nhiều thứ mà em ấy cần phải biết. Về sự rộng lớn của thế giới, về vẻ đẹp của thơ ca, nghệ thuật. Về đạo đức, về lịch sử, về những giai thoại xưa cũ. Khi em ấy biết chữ, tự em ấy sẽ khai phá thế giới rộng lớn ấy một mình. Ta luôn mong chờ ở em ấy rất nhiều, một khi em ấy tiếp cận được với tri thức, em ấy chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn hiện tại.

- Có kiến thức thì sẽ hiểu được bản thân mình hơn. - Lãm chậm rãi nói - Có hiểu biết thì sẽ không bị người khác ức hiếp, bắt nạt.

- Phải. - Mai Lang Vương cười mỉm - Ngươi hiểu rõ về điều đó nhất, đúng không?

Lãm nhăn mày, nhìn chàng chằm chằm. Mai Lang Vương như thể đang cố tính đá xéo qua chàng ta vậy.

- Vậy thì tại sao ngài lại dừng chuyện học của cô bé? - Cuối cùng Lãm vẫn không thể hiểu được.

- Bởi vì ta thuận theo ý Sao. - Mai Lang Vương bất lực nói.

- Sao không muốn học nữa ư?

- Ừ.

- Cô bé từ bỏ?

- Ừm.

- Thật là… Tại sao em ấy lại ngốc nghếch như vậy chứ!

- Ta nghĩ mình đủ hiểu Sao, nếu em ấy muốn sống hồn nhiên ngây thơ như trước đây thì ta cũng không gò ép Sao nữa. Kì vọng của ta chưa hẳn đã phù hợp với em. Ở vị trí của ta, ta cảm thấy học thật tốt nhưng biết đâu ở vị trí của Sao, việc học lại không tốt thì sao?

- Ngài nói giỡn đấy à? - Lãm sầm mặt xuống, không thể tin được là mình vừa nghe Mai Lang Vương nói ra những lời đó.

Mai Thần không nói gì nữa, chàng cười trừ, từ tốn uống trà.

- o-

Sau một ngày làm việc mệt mỏi, Mai Lang Vương trở về khu của mình. Mấy hôm nay công việc ít một chút nên chàng có thể quay về vào buổi trưa. Mai Thần vừa bước vào cửa tròn vừa xoa xoa vai. Sổ sách mà Lãm mang đến hơi nhiều, chàng ngồi xem đến đau cả lưng, có lẽ đến tối lại phải xem tiếp.

Nắng trưa bao phủ khắp sân nhà, hoa mai nở bất chấp sắc trời, vàng lóa dưới nắng. Giường tre nằm dưới mái hiên nhà bên, đối diện nó là khung cửa sổ tròn hình chữ thọ, gió lùa vào mát rượi.Mai Lang Vương theo thói quen bước về phía đó. Chàng đang mệt mỏi, hoàn toàn không chú ý đến xung quanh, ngay cả chân cũng bước đi vô thức, mọi hành động đều chỉ dựa vào kí ức của cơ thể.

- Mai Lang. - Tiếng Sao cất lên, khiến chàng sực tỉnh.

Mai Lang Vương sững người, mở choàng mắt ra, nhìn về hướng phát ra tiếng nói.

Sao đang đứng bên hiên nhà, chỗ gần giường tre nhất. Em rụt rè nhìn chàng, dường như đã đợi sẵn ở đó từ lâu.

- Em vẫn còn ở đây ư? - Chàng ngạc nhiên.

Sao ngại ngùng cúi đầu xuống.

Không gian lặng lại một khoảng, Mai Thần và Sao đều không lên tiếng. Chàng ngồi vào giường tre, gác tay lên gối xếp năm lá và hướng về phía em, đôi mắt nâu đầy chờ đợi.

Sao hít thật sâu lấy can đảm. Đôi má hồng đỏ ửng. Trông em thật căng thẳng.

Mai Lang Vương thấy thế, thật sự rất muốn phì cười. Nhưng Sao có vẻ nghiêm túc vậy, khiến chàng phải kìm nén.

Sao nắm chặt hai tay, hùng dũng bước đến chỗ chàng. Mai Lang Vương không rời mắt khỏi em, chàng muốn xem xem, Sao định làm gì.

Sao nắm lấy một góc vạt áo chàng, chân thành ngẩng lên, lấy tất cả dũng khí mà nói - Xin hãy tiếp tục dạy em học!

Khung cảnh ấy thật kì lạ. Mai Thần ngồi trên giường tre, tay gác lên gối xếp năm lá, chiếu ánh mắt xuống Sao. Cô bé thì đứng trước mặt chàng, tay cầm lấy một góc vạt áo thêu hoa cầu kì của Mai Thần, đôi mắt to tròn sáng bừng, cầu khẩn.

Gió lay nhành mai rung rung. Nắng trưa vừa nhạt màu một chút. Lớp gạch Bát Tràng đỏ cam đang chói lóa thoắt dịu lại. Tất cả là vì một áng mây lớn vừa vắt qua mặt trời.

Mai Lang Vương ngẩn ra hồi lâu.

Chàng không nghĩ, Sao lại đề nghị điều ấy.

- Mai Lang! - Sao vẫn tiếp tục nắm vạt áo chàng, giọng bất ngờ ngân vang, tràn đầy nhiệt thành - Em biết mình rất ngu ngốc, em không làm việc gì nên hồn cả. Em cũng không có sự tinh tế hay kiên nhẫn, em chỉ làm phiền ngài là giỏi thôi. Nhưng em vẫn muốn học. Em muốn học lắm! Dù em dở tệ nhưng em vẫn muốn được tiếp tục nhận sự dạy dỗ của ngài! Xin ngài hãy dạy cho em!

- … - Mai Lang Vương vẫn còn sững sờ.

- Em đã tập phát âm "tr" suốt thời gian qua. Giờ em không còn phạm sai lầm nữa! Em đã tập uốn lưỡi và cảm thấy âm "tr" quả thật khác biệt rất nhiều so với âm "ch". Em cũng đã cố gắng rèn viết, em sẽ viết đẹp hơn trong tương lai… Vì vậy… - Cô bé nhìn chàng, ứa nước mắt, dẫu vậy, giọng vẫn rất chân thành, không hề run rẩy hay yếu ớt - Xin ngài hãy tiếp tục dạy dỗ em!

Mai Lang Vương mỉm cười.

Chàng không nói gì cả, chỉ có nụ cười vừa bừng nở trên môi.

Mai Thần tách vạt áo của mình ra khỏi tay Sao và kéo em đến gần một chút. Chàng ôm chầm lấy em.

- Ừm. - Mai Thần gật đầu.

Sao nghe tiếng đáp của chàng mà lòng vui đến vỡ òa.

- Mai Lang… - Sao choàng tay lên cổ chàng, nức nở.

- Ngày mai hãy đến sớm, lần này không được từ bỏ nữa đấy. - Chàng dịu dàng nói.

- Vâng ạ! - Sao hứa.

- Ta rất vui. - Mai Lang Vương thì thầm. Bao nhiêu mệt mỏi của chàng đều tiêu tan cả.

Từ nay chàng sẽ dạy dỗ cho Sao, chắc chắn sẽ có ngày cô bé chạm vào được thế giới rộng lớn ấy, thế giới của tri thức. Chàng sẽ dõi theo em từng ngày từng ngày, dõi theo em cho đến khi em trưởng thành

Chương 67: Những quyển sách

- o-

Những tháng ngày tiếp theo, Sao tiếp tục học cùng Mai Thần. Khi Lãm đến Mai Viện và nhìn thấy bàn học của em được đặt ở chỗ cũ, chàng ta liền nhẹ nhõm cười.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, suy nghĩ của Sao về việc học tập đã trở nên nghiêm túc hơn. Em không còn dễ dàng chịu thua trước những kiến thức khó nữa. Thay vào đó, luôn nỗ lực hai trăm phần trăm để tiếp thu chúng thật tốt.

Thời gian không ngừng trôi qua và Sao cuối cùng cũng làm chủ được ngôn ngữ. Mai Lang Vương không còn dạy cho em nữa, chàng đưa cho Sao quyển từ điển và dặn dò - Từ nay em phải tự học rồi.

- Tự học ạ? - Sao ngơ ngẩn.

- Ừm, tự học. - Mai Lang Vương xoa đầu em, đôi mắt nâu dịu êm - Ta sẽ không dạy em nữa, mọi kiến thức giờ đây đều sẽ do em tự mình khai phá. Tự học là cách tốt nhất để tiếp thu kiến thức, tốt hơn cả việc tiếp nhận kiến thức từ người khác. Dù ban đầu, tự học có thể sẽ khó khăn hơn học dưới sự hướng dẫn, nhưng lâu dài khi em đã quen, em sẽ thấy tự học mang đến rất nhiều lợi ích.

- Em hiểu rồi ạ. - Sao vui vẻ đáp.

- Từ điển này sẽ lí giải cho em nghĩa của những từ mới và cách sử dụng chúng. - Mai Thần mở từ điển ra, hướng dẫn em cách tra từ. Dù sao em cũng chỉ mới biết chữ, có nhiều từ Sao chưa hiểu rõ ý nghĩa, thế nên em cần từ điển làm kim chỉ nam. - Trong thư phòng của ta có rất nhiều sách, em cứ từ từ đọc hết chúng. Đừng gò ép bản thân quá, ban đầu cứ làm quen với những quyển sách có nội dung đơn giản trước. Khi đọc sách em cũng đừng cố ghi nhớ kiến thức hay bắt mình phải đạt được sự hiểu biết nào đó. Hãy cứ tự do thả hồn theo quyển sách, tưởng tượng những gì được nói đến trong trang giấy và thấu hiểu. Dần dà em sẽ tìm thấy hướng đi thôi.

- Vâng. - Sao ôm quyển từ điển vào lòng, hạnh phúc gật đầu.

Mai Lang Vương cho phép em được tự do ra vào khu của chàng, bao gồm thư phòng và cả phòng riêng. Mai Thần có một thư phòng lớn chứa rất nhiều sách. Các loại sách mà chàng có chia thành hai nhóm chính là sách chữ Hán, chữ Nôm và sách viết bằng chữ quốc ngữ.

Trong phòng riêng của chàng cũng có kệ sách. Sách trong phòng đặc biệt hơn sách ở thư phòng vì đó đều là những quyển sách mà Mai Thần thích nhất. Vì thích nên chàng để chúng trong phòng của mình để tiện đọc. Sao biết thế, cho nên em bắt đầu đọc những quyển sách lấy từ phòng chàng.

Thế nhưng, khó khăn đã đến với Sao.

Những quyển sách mà Mai Thần thích thường có kiến thức và cách diễn giải khá cao siêu, Sao thì không đủ hiểu biết để đọc chúng, có khi em mở một trang sách ra rồi phải ngồi tra từ điển cả ngày mà vẫn chẳng hiểu trang sách ấy đang nói gì.

Dù thế, Sao rất kiên trì.

Em mất đến gần một tháng để đọc hết quyển sách, nhưng vẫn không bỏ cuộc.



Dạo gần đây công việc ở Cổ Loa đổ xuống hơi dồn dập, Mai Lang Vương thường ở lại khu làm việc đến chiều muộn. Lại thêm kể từ lúc cho phép Sao tự do ra vào thư phòng và phòng riêng của mình để học tập, Mai Thần không còn giữ lịch sinh hoạt cũ nữa. Chàng muốn tạo không gian riêng cho Sao, không muốn quấy rầy sự tự học của em nên dứt khoát ở lại khu làm việc vào buổi trưa.

Hôm ấy, cũng tối mịt rồi, Mai Lang Vương mới trở về.

Ban sáng Lãm mang đến một chồng báo cáo cho chàng, Mai Lang Vương phải xem gấp nên chẳng còn cách nào khác ngoài ngồi lì trên bàn làm việc đến muộn.

Khi chàng trở về, thật bất ngờ, chàng thấy Sao đang ngủ gục trên giường tre. Bên cạnh em là quyển từ điển mở toang, dưới quyển từ điển chính là cuốn sách lấy từ phòng chàng mà Sao  phải đọc suốt mấy tuần qua.

- Ngủ rồi à? - Mai Thần tiến đến, nhìn Sao chăm chú.

- Chị ấy không biết ngài về muộn thế này. Thường chị luôn đợi ngài trở về rồi tự quay về khu của mình. - Tiểu đồng đứng bên cạnh khẽ nói.

- Phải, vì hôm nay ta về muộn nên Sao ngủ quên nhỉ? - Mai Thần cúi xuống, nhặt quyển từ điển lên, lướt đọc.

Bên trong, những từ khó hiểu đều được Sao gạch chân làm dấu, đôi khi còn vẽ cả thỏ bên cạnh nữa.

- Phì. - Mai Lang Vương cười mỉm.

Cô bé dùng thỏ để làm dấu những từ mà mình khó hiểu nhất. Xem ra Sao đã cố gắng rất nhiều, em ấy thật sự ngoan ngoãn, chăm chỉ.

Mai Lang Vương lại nhìn sang quyển sách mà Sao đang đọc. Đó là sách nói về sự thay đổi hành chính của Việt Nam qua các triều đại. Đây là quyển sách khá khó đọc, bởi nó chủ yếu liệt kê các quận, huyện, châu đã từng được quy định trong lịch sử mà thôi.

Mai Thần suy tư…

Đúng là sách của chàng không phù hợp với độ tuổi của Sao lắm. Nghĩ lại thì… Kể cả những quyển sách trong thư phòng cũng không thích hợp với hiểu biết của em. Gu đọc sách của chàng trưởng thành và hàn lâm, trong khi Sao thì chỉ là cô bé non nớt, mới chập chững bước chân vào thế giới tri thức.

Xem ra… Chàng phải làm gì đó…

Mai Lang Vương nhẹ nhàng gấp những quyển sách lại rồi bế Sao lên.

Cô bé ngủ ngoan trong lòng chàng, dù được chàng bế bổng vẫn không tỉnh giấc. Mai Lang Vương ngắm Sao dịu dàng. Em ấy hẳn rất mệt, phải căng não đọc quyển sách khó nuốt ấy chắc hẳn đầu óc hoa cả rồi.

- Ngốc quá. - Chàng cười trêu.

Mai Thần bế Sao trở về khu của em.

Khi đi qua cửa tròn nối giữa hai khu, hàng mai trồng hai bên cổng không ngừng đổ hoa. Những cánh hoa vàng ươm phủ lên người cả hai, hương thơm thanh khiết lan tỏa.

Mai Lang Vương lấy những cánh hoa bám trên tóc Sao xuống. Khuôn mặt bụ bẫm vô tư say ngủ trong vòng tay chàng, khiến chàng không thể rời mắt.

- Ưm… - Khi đi gần đến cửa nhà, Sao bỗng cựa mình, lẩm bẩm - Nam đạo, Bắc đạo, Đông đạo, Tây đạo… Còn… Cả… Hải Tây đạo…

Mai Lang Vương ngạc nhiên. Những gì mà em vừa đọc chẳng phải là các khu vực hành chính của Việt Nam dưới thời Lê Lợi hay sao?

Chàng ôm Sao chặt hơn.

- Nhớ được từng này là giỏi rồi… Cô bé ngốc ạ.

- o-

Một tuần sau Thần Tình ghé thăm Mai Viện, nàng vừa kết thúc đợt tĩnh tu cách đây mấy ngày thì bỗng nhận được thư của Mai Thần cho nên lập tức đến. Chuyện Mai Thần bình định Kon Chư Răng cũng đã đến tai nàng. Chiến công của chàng lúc nào cũng được bàn luận rôm rả ở Ba Vì.

Thần Tình mang theo một tay nải lớn, hăm hở đi vào khu của Mai Thần. Bấy giờ bình minh vừa lên chưa lâu, trên giường tre trước hiên nhà, Mai Thần và Lãm đang dùng bữa sáng còn Sao thì cặm cụi đọc sách bên bàn học.

Thần Tình phẩy quạt thật mạnh, gây sự chú ý.

Lãm đưa mắt sang nàng, tiên khí chờn vờn quanh người Thần Tình khiến chàng ta hiểu ý, vội vàng đứng dậy hành lễ.

Mai Lang Vương gật đầu chào nàng. Thần Tình trông vẻ mặt lạnh nhạt của Mai Thần, đôi mắt to tròn cụt hứng thấy rõ.

Tiểu đồng chuẩn bị ghế cho Lãm, còn vị trí trên giường tre thì nhường cho nàng. Sao thấy nàng, đôi má phúng phính đượm hồng, cô bé reo lên - Lâu rồi em mới gặp chị!- Ôi bé con đáng yêu chưa kìa. - Thần Tình mãn nguyện xoa đầu Sao. Tiếng chị ngân lên từ đôi môi nhỏ bé ấy mới thật là dễ thương. Nàng có cảm giác bản thân trẻ lại hơn nghìn tuổi, tâm trạng lập tức khởi sắc.

- Cho em nè. - Thần Tình lấy từ tay nải ra một hộp gỗ.

Sao đón lấy chiếc hộp, tò mò mở ra, bên trong là những chiếc bánh pía nhân đậu xanh, nhân khoai môn, nhân sầu riêng thơm lừng.

- Oa… - Sao hạnh phúc reo cười.

Thần Tình thấy em thích thú như vậy, lòng nở hoa xuân, nàng không kìm được, đưa tay véo véo đôi má mũm mĩm.



Sao mang hộp bánh đi ra nhà sau, vừa bày chúng ra đĩa vừa chuẩn bị bữa sáng cho Thần Tình. Ưu Liên, Bạch Sứ và Xích Phượng biết nàng đến, ba người cũng không lấy làm ngạc nhiên. Thần Tình qua lại Mai Viện nhiều lần như vậy, mọi người đều đã quen với sự hiện diện của nàng.

Một vài tiểu đồng cùng Sao mang điểm tâm và thức ăn lên.

Trong lúc đó, Mai Lang Vương, Lãm cùng Thần Tình đã có một cuộc trò chuyện thú vị.

- Ngài chính là Thần Tình của Tản Viên Sơn ư? - Lãm lịch thiệp chào hỏi.

- Ừm. - Thần Tình xòe quạt, mỉm cười nhu hòa. Bộ dạng trông rất ra dáng Thần gốc, không giống cái vẻ dở dở ương ương mà nàng thể hiện trước mặt Mai Lang Vương.

- Ngài đúng là một trang tuyệt sắc giai nhân. Những lời đồn đại về ngài có vẻ chỉ là thêu dệt. - Lãm xiêu lòng.

- Hazzz… Ta có làm gì đâu… - Thần Tình u hoài nói, đôi mắt thu ba buồn miên man - Miệng đời thật ác độc, ta đã làm gì như họ nói. Một nữ nhân liễu yếu đào tơ như ta đây một thân một mình ngao du thần giới, làm sao đủ khả năng để trêu chọc các vị Thần lớn? Ta không hiểu tại sao họ có thể tung tin đồn ác ý như vậy.

- Thật tội nghiệp. - Lãm xót xa gõ gõ quạt, chàng ta hoàn toàn bị vẻ cừu non của Thần Tình phỉnh phờ.

Mai Lang Vương xem hết toàn bộ vở kịch đó, khuôn mặt nghiêm nghị không bộc lộ cảm xúc gì.

- Chị, chị đói rồi chứ? - Sao chen ngang cuộc trò chuyện, trao bữa sáng cho Thần Tình.

- Ừm, chị đói lắm, lúc đi chưa kịp ăn gì cả. - Thần Tình không hề khách khí, nhận lấy khay gỗ.

Sao lại đặt những đĩa bánh được bài trí đẹp đẽ xuống cho Lãm và Mai Thần, còn bản thân thì ôm một đĩa bánh khác, ngồi xuống bàn học tiếp tục đọc sách.

- Ôi chà, chăm chỉ thật đấy. - Thần Tình kinh ngạc nhìn Sao.

Sao ngại ngùng, dùng sách che ngang mặt, ấp úng - Dạ không có đâu…

- Gì chứ? Còn nhỏ mà chịu khó đọc sách vậy là tốt lắm đấy.

- Mai Lang nói rằng em phải tự học. - Sao đáp lời - Em không biết bắt đầu từ đâu cả, chỉ biết cố gắng đọc được chút nào hay chút đó.

- Này. - Thần Tình quay ngắt sang Mai Thần - Ngươi để cô bé tự học như vậy hả?

Mai Lang Vương đang uống trà, nghe nàng hỏi thì chỉ dịu dàng cười, nhìn Sao chăm chú.

Thần Tình sầm mặt trước thái độ của chàng…

Hê, tên Mai Thần này… Cách mà hắn nhìn cô bé dường như đã thay đổi…

- Thật là, ta nghĩ mình đã nắm được tình hình qua thư. - Thần Tình lầm bầm nói - Cho đến khi ta tới đây, ta mới thấy tình hình còn phức tạp hơn ta nghĩ.
Lời nói của nàng khiến những người xung quanh khó hiểu. Ngày cả Lãm và Mai Thần cũng chẳng biết nàng đang nói đến vấn đề gì.

Thần Tình mở tay nải của mình ra cho họ xem. Bên trong là rất nhiều sách.

- Đây, ta mang đến cho em thứ này.

- Dạ? - Sao không thể tin được.

Thần Tình nâng một quyển sách lên, đó là loại sách viết về thiên nhiên, con người với lượng chữ ít kèm theo tranh ảnh minh họa, mỉm cười - Thứ này chắc chắn sẽ khiến em thích.

Sao đón lấy quyển sách từ tay nàng. Cô bé lật giở vài trang, những hình ảnh sống động, đẹp đẽ bên trong ngay lập tức thu hút em. Sao chăm chú đọc quyển sách đó, quên cả không gian, thời gian. Đôi mắt thơ ngây tràn ngập háo hức.

Mai Lang Vương chú ý đến trang sách mà Sao đang đọc. Đó là trang có hình hai chú thỏ xám đáng yêu đang tựa vào nhau, đôi mắt nâu mở to, hai cái tai lớn cụp xuống, bộ lông xù mềm mại hệt như cục bông, đã vậy chúng còn béo tròn nữa.

Sao như bị thôi miên vào bức tranh ấy. Cho đến khi em đọc những chú thích bên cạnh bức tranh và biết loài vật ấy là thỏ, em càng chăm chú hơn.

Mai Thần âm thầm mỉm cười.

Chàng muốn ngắm Sao như vậy, mãi mãi.

- Còn đây là văn học thiếu nhi. - Thần Tình lần lượt giơ những quyển sách lên, giới thiệu - Có truyện cổ tích, truyện phiêu lưu trinh thám, thơ, cả sách tranh được tạo tác kì công cũng có. - Nàng giở một quyển sách ra, hình ảnh một ngôi nhà lớn liền xuất hiện. Người ta tạo và xếp trang sách sao cho giống hình ảnh một ngôi nhà, đó là loại sách mà cư dân hiện đại dưới trần thường gọi là "Sách 3D".

- Đẹp quá! - Sao bị thu hút triệt để.

Cô bé chạm tay vào ngôi nhà hiện hữu trên trang sách, ngơ ngẩn hồi lâu. Đẹp quá, em chưa từng thấy thứ gì kì diệu như vậy.

- Còn nữa, đây là truyện tranh. Ta nghe một số tiên nữ nói rằng thứ này thịnh hành dưới trần lắm. Ngay cả bọn họ cũng thỉnh thoảng xuống dưới ấy tìm đọc. Nghe đâu khởi nguồn của nó là từ những vị thần của Phù Tang. Chà, nghệ thuật của họ đúng là kì lạ nhỉ?

- Vẽ từng trang như vậy mất thời gian thật đấy. - Lãm giở một quyển truyện lên, lướt đọc.

- Ừ, họ đúng là kiên trì và tỉ mỉ. - Thần Tình nhận xét.

- Còn đây là gì? - Lãm chỉ vào quyển sách cuối cùng nằm dưới đáy của tay nải.

- À. - Thần Tình cười bí hiểm, nâng nó lên, hào hứng giới thiệu với Sao - Đây là cổ tích công chúa.

- Cổ tích công chúa? - Lãm và Sao cùng lặp lại.

- Phải phải. - Thần Tình hào hứng, đây đúng là nghề nghiệp của nàng - Những câu chuyện trong đây đều là những chuyện tình tuyệt đẹp. Về nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn, về nàng công chúa tóc mây xinh đẹp bị nhốt trên tháp canh. Về nàng công chúa say ngủ trong rừng sâu… A, còn gì nữa nhỉ? Đúng rồi, nàng tiên cá - Công chúa thủy tề xinh đẹp vướng phải mối tình đau khổ với hoàng tử loài người.

- … - Chân mày Lãm giật giật.

Sao cũng ngớ ra.

Mai Lang Vương đỡ trán.

Chỉ có Thần Tình là thích thú đến phát điên với quyển truyện trên tay.

- Tôi đã từng nghe nói đến những câu chuyện này. - Lãm chóng cằm - Nó là thứ đến từ bên ngoài đúng không?

- Đúng vậy, những vị thần đến từ phương Tây đã tặng quyển sách cho ta. - Thần Tình phe phẩy quạt, tít mắt đáp.

- Ngài quen biết cả họ? - Lãm giật mình.

- Phải đó, "English" của ta tốt lắm, thời đại nào rồi? Ở đâu cũng có sự giao lưu hội nhập vậy thôi. - Thần Tình tự hào.

- Tại sao ngài không mang đến cho Sao những quyển sách đượm hồn dân tộc chứ? - Lãm cau mày - Ví dụ như Truyện Kiều hay Lục Vân Tiên chẳng hạn. Chí ít thì cũng phải có tuyển tập ca dao tục ngữ… Mấy quyển truyện đến từ bên ngoài ấy có thích hợp với cô bé hay không?

- Thích hợp chứ. Ta lại thấy Truyện Kiều hay mấy cái điển tích điển cố mới không thích hợp đó. - Thần Tình cong môi phản bác.

- Sao còn nhỏ như vậy, em ấy hiểu gì về tình yêu chứ?

- Còn Truyện Kiều? Đó sau cùng cũng là tình yêu mà thôi!

Lãm với Thần Tình từ đó đã xảy ra một cuộc tranh luận. Thần Tình là người không dễ dàng chịu thua còn Lãm thì là nhà nho khá bảo thủ. Vở kịch yếu mềm trước đó Thần Tình diễn cuối cùng sụp đổ. Lãm cũng chẳng còn giữ thái độ nho nhã nữa, hai người biết tổng nhau.

Mai Lang Vương day trán khó chịu. Bình thường chàng chịu đựng một tên Lãm lắm lời đã đủ rồi, nay còn gặp thêm một Thần Tình. Hai người này hợp lại với nhau liền trở thành cái chợ. Ồn ào khiến chàng đinh tai nhức óc.

Chàng lại đưa mắt nhìn Sao. Cô bé lúc này đang chăm chú xem qua số sách mà Thần Tình mang đến. Sau khi nghiêm túc đọc hết một lượt, Sao chỉ ôm lấy những quyển sách tranh, những quyển truyện phiêu lưu trinh thám và thơ mà không đả động gì đến quyển cổ tích công chúa. Điều này khiến chàng rất ngạc nhiên.

- Em không thích à? - Mai Thần đặt tay lên quyển cổ tích, từ tốn hỏi.

Câu hỏi của chàng khiến Lãm và Thần Tình đang cãi vã lập tức im lặng, quay sang nghe ngóng.

- Vâng. - Sao cười ngây thơ, ôm lấy quyển sách tranh có hình thỏ - Em không thích công chúa đâu.

Mai Thần sững người, cô bé lại tiếp tục nói - Em thích những chuyến phiêu lưu hơn, giống như những gì em và ngài đã trải qua ở Kon Chư Răng vậy. Ước gì sắp tới chúng ta sẽ được tham gia một chuyến hành trình giống như vậy nữa.

- Oh… - Lãm thích thú cười.

- Kon Chư Răng? - Thần Tình không tin nổi - Ngươi mang cô bé đến Kon Chư Răng ư?

Mai Lang Vương không trả lời nàng, đôi mắt nâu chỉ hiện lên khuôn mặt đáng yêu của Sao.

Cô bé này thật kì lạ…

Chương 68: Yết kiến

Thần Tình lưu trú lại Mai Viện một thời gian. Căn phòng mà nàng sử dụng lúc trước vẫn được giữ nguyên hiện trạng. Ưu Liên đoán rằng nàng có lẽ sẽ còn tới lui Mai Viện nhiều, vì vậy trong thâm tâm đã mặc định sẽ dành căn phòng đó cho riêng nàng.

Từ lúc Thần Tình đem sách mới đến, Sao dành hết thời gian để đọc sách của nàng. Những quyển sách đó có nội dung đơn giản, nhiều ảnh minh họa nên phù hợp với Sao hơn, em đọc chúng rất dễ dàng, không gặp khó khăn nhiều như khi đọc sách của Mai Lang Vương.

Thời gian thấm thoát trôi qua, tuần mới lại đến. Đầu tuần, tiểu đồng đưa thư gửi một phong bì đến cho Sao. Em rưng rưng nhận lấy nó, trên bìa thư đề người gửi là Yang.

- Anh Yang! - Sao mừng rỡ.

Em ôm lá thư, tung tăng chạy vào sân nhà, ngồi trên bộ bàn ghế bằng đá dưới mái hiên, đung đưa chân.

Sao mở vội lá thư ra xem, miệng ngâm nga hát.

Vừa nhìn thấy những con chữ bên trong, em không nhịn được, bật cười.

- He he, anh Yang viết chữ xấu hơn mình! - Sao vui vẻ. Sau này khi gặp lại anh, mình sẽ nói cho anh nghe bí quyết để viết chữ đẹp hơn.



- Vương, Kon Chư Răng gửi khá nhiều quà đến. - Thuộc hạ của chàng bẩm báo.

Mai Lang Vương đang đứng tưới mai bên vườn, nghe vậy, khá bất ngờ.

- Họ gửi gì thế? - Chàng hỏi.

- Nữ thần gửi cho ngài một lá thư còn kèm theo những sản vật của Kon Chư Răng. Quà đã được đưa vào nhà sau rồi ạ, còn thư, xin Vương xem qua.

Mai Lang Vương nhìn lá thư trên tay người hầu cận. Chàng im lặng một chốc rồi phẩy tay hạ lệnh - Mang vào thư phòng đi.

- Vâng.

Người hầu cận đi được vài bước, chợt nhớ ra điều gì - A, Sao cũng nhận được thư đấy ạ!

- Sao? Là ai gửi cho em ấy vậy? - Mai Lang Vương đang tưới cây liền dừng lại, thả gáo nước xuống vại.

- Bìa thư đề là Yang. - Người hầu cận nói - Thuộc hạ chuyển đến cho em ấy rồi ạ.

- Yang à? - Mai Lang Vương gật đầu. Không hiểu sao chàng lại thấy nhẹ lòng. Nếu là Bukjai gửi thì có lẽ đã khác.

- Sao đang ở đâu vậy? - Chàng chỉnh lại tay áo.

- Ở khu của em ấy ạ. - Thuộc hạ đáp.

- Ừm. Ta hiểu rồi, ngươi lui đi.

- Vâng.

Mai Lang Vương đi qua cửa tròn, vừa rời khỏi bậc cửa, chàng đã nhìn thấy Sao đang ngồi dưới mái hiên, chăm chú đọc thư.

Mai Thần đi đến, ngồi xuống bàn.

Sao thấy chàng, liền tươi cười khoe bức thư trên tay - Anh Yang gửi cho em đấy ạ!

- Ừm. - Mai Thần cười mỉm, khẽ hỏi - Em ấy viết gì thế?

Sao hít sâu, lấy hơi, bắt đầu đọc cho chàng:

"Chào Sao, hẳn em bất ngờ lắm khi nhận được thư của anh. Trước khi Vương rời đi, anh đã hỏi qua ngài Lãm về cách để gửi thư đến Mai Viện và nhận được sự hướng dẫn kĩ lưỡng. Anh đã định viết thư cho em sớm hơn nhưng Kon Chư Răng dạo này nhiều việc quá. Mọi người đang kiến thiết lại khu rừng, anh cũng vậy, bọn anh sẽ xây dựng Kon Chư Răng trở thành một nơi xinh đẹp còn hơn cả trước kia.

Mà nè, biết gì không? Đàn gia súc nhà anh lại đẻ lứa mới rồi. Anh định sẽ gây dựng chúng thành một đàn gia súc thật lớn, khi nào em đến anh sẽ đãi em ăn, à quên… Em chỉ ăn rau củ thôi nhỉ? Chán thật…

Nhắc đến rau củ, vườn rau anh trồng thu hoạch được rồi. Cái vườn mà anh cho em xem ấy. Anh sẽ xuống giống rau mới, lại tiếp tục trồng. Em thích ăn rau gì nhỉ? Nói đi, anh sẽ trồng cho em ăn.

Dạo này Bukjai lạ lắm. Từ khi gặp em ngài ấy đã thay đổi hoàn toàn. Trước đây ngài ấy có thói quen trốn biệt dưới đáy suối, sống một mình một kiểu, còn bây giờ thì ngài ấy trở nên hòa nhập hơn, không còn quanh quẩn bên suối nữa mà đã chịu về làng cùng nữ thần gánh vác Kon Chư Răng.

Bukjai nói rằng ngài ấy phải lao động thật chăm chỉ. Ngài ấy muốn xây một ngôi nhà thật đẹp, làm những vật dụng sẵn để sau này em và ngài sống bên nhau thật đủ đầy. Ngài ấy cũng định nuôi gia súc và làm rẫy, xem chừng nếu em mà nói cho anh biết em thích ăn loại rau nào chắc ngài cũng sẽ trồng theo anh quá!Khi biết anh viết thư cho em, Bukjai rất bối rối. Ngài ấy cũng muốn viết cho em một lá thư nhưng ngồi mãi mà chẳng biết viết gì. Bukjai đúng là yếu đuối mà, ngài ấy luôn dễ xấu hổ như vậy, vì thế anh đã chuyển thay lời của ngài đến em. Sao, Bukjai nói rằng ngài mong em giữ gìn sức khỏe thật tốt, hãy luôn vui cười, ngài nhớ em rất nhiều.

Giá mà bảy năm sau em và Bukjai về chung một nhà thì hay quá, khi em đến Kon Chư Răng làm dâu anh nhất định sẽ đưa em đi chơi, có nhiều chỗ hay ho mà anh muốn đưa em đi lắm.

Sớm gửi hồi âm cho anh nhé, vườn rẫy không đợi được lâu, anh phải gieo hạt, nhớ đấy!"

- Hết rồi ạ. - Sao nói.

- Ừm. - Mai Lang Vương chóng cằm ngồi nghe, đáy mắt khi tĩnh lặng lúc lại dập dờn.

Chẳng biết chàng đang nghĩ gì.

Những lời mà Bukjai gửi đến Sao… Nghe thật quyến luyến.

- Em sẽ viết hồi âm chứ? - Chàng hỏi.

- Vâng ạ! Em viết ngay bây giờ đây! - Sao ôm lấy lá thư, nhớ đến mấy dòng cuối của Yang, lòng liền không chần chừ nữa.

- Ừ, khi viết xong thì mang đến chỗ ta, ta cũng có vài thứ muốn gửi đến Kon Chư Răng. - Mai Lang Vương nói.

- Vâng ạ! - Sao reo lên, em nhảy chân sáo vào nhà, háo hức chuẩn bị giấy viết.



Sao viết lá thư của mình rất cẩn thận. Thoạt tiên em viết trên giấy nháp rồi sau đó mới viết lại trên giấy hoa ướp hương. Khi viết trên giấy nháp thì em kiểm tra chính tả đến năm bảy bận, sau khi thấy không còn vấn đề gì nữa mới cố gắng gò chữ thật đẹp, viết lại trên giấy mới.

Sao bỏ lá thư vào bì, đề tên Yang bên ngoài rồi gấp bì thư lại thật tỉ mỉ. Em chưa vội phong kín thư, Sao mang thành quả của mình đến chỗ Mai Lang Vương nhờ chàng xem qua thêm lần cuối.

Mai Lang Vương đang làm việc trong thư phòng, Sao không hề có sự e dè nào, tự nhiên bước chân vào không gian làm việc của chàng.

- Mai Lang. - Sao đi đến bên bàn làm việc.

- Đến rồi à? - Mai Lang Vương đang xem báo cáo, nghe tiếng gọi, hơi đưa mắt sang.

- Đây ạ. - Sao chìa lá thư ra, đỏ mặt - Nhờ ngài xem qua hộ em.

- Em không tự tin về cách hành văn của mình ư? - Mai Lang Vương buồn cười quan sát bộ dạng xấu hổ của Sao, chỉ liếc mắt qua một cái, chàng đã đoán được hết mọi tâm tư của em.
Sao kéo ghế nhỏ đến, ngồi xuống bên cạnh chàng, gật gật đầu.

Mai Lang Vương chỉ chờ có thế, mở lá thư ra, lướt đọc.

Chữ của Sao giờ đã tiến bộ nhiều, nhìn vào, có lẽ chẳng ai nghĩ đó là nét chữ của một cô nhóc. Sao cũng kiểm tra chính tả kĩ lưỡng, về hình thức thì không có gì để bàn, riêng về cách hành văn, văn phong của em vẫn còn trẻ con lắm. Mà cũng phải thôi, Sao còn nhỏ, vì vậy em chỉ biết viết ra những gì hiện hữu trong lòng mình. Từng câu từng từ đều ngây thơ trong sáng, chàng cũng không muốn làm mất đi sự ngây thơ trong sáng này bằng việc chỉnh sửa câu cú cho chuẩn mực lại.

- Được rồi, không sao đâu. - Mai Lang Vương đáp.

- Thật ạ?! - Sao thốt lên, vui mừng.

- Em không viết nhiều lời cho Bukjai nhỉ? - Chàng suy ngẫm. Trong thư, Sao chủ yếu trò chuyện với Yang. Cô bé chỉ nhắc đến Bukjai một lần duy nhất, đó là câu hỏi thăm sức khỏe dành cho chàng ta và cả nữ thần.

- Vâng… Em cũng không biết viết gì cho ngài ấy nữa. - Sao hồn nhiên nói - Vì ngài ấy bảo em phải giữ gìn sức khỏe và rất nhớ em nên em cũng viết những lời tương tự. Mà nghĩ lại, nếu em chỉ nói riêng với Bukjai về vụ sức khỏe thì không đúng lắm, nên nói với cả nữ thần nữa, đúng không ạ?

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu.

Xem ra sau khi nhận được lá thư này Bukjai sẽ thất vọng lắm đây. Ý tứ trong lời của ngài ấy Sao không thể hiểu. Thậm chí cô bé còn chẳng biết gì về việc đính ước hay tình yêu.

Sao vẫn còn rất nhỏ.

Mai Thần xoa tóc Sao.

Em ấy ngây thơ và non nớt.

- Được rồi, ta sẽ gửi lá thư này cho em. - Mai Thần nhận lấy thư, đặt nó sang xấp giấy tờ bên cạnh.

- Em cảm ơn ạ. - Sao mỉm cười, cúi chào chàng rồi lui đi.

Mai Lang Vương gửi thư hồi âm của Sao đến Kon Chư Răng cùng một vài món quà từ Mai Viện. Chàng dành tặng riêng cho nữ thần một chậu mai, đó là cây mai do chàng tự tay uốn nắn, tạo dáng thanh tao.

Riêng thư của nữ thần, chàng không hồi âm…

Mai Lang Vương rất ít khi trao đổi thư với người khác, đặc biệt là phái nữ.



Tháng giêng trôi qua thật nhanh, thời gian dừng lại ở giữa tháng hai - Vào lúc tiết trời tràn ngập những cơn gió xuân ríu rít.

Chớp mắt, Sao đã đến Thần giới hơn một năm. Cô bé giờ đây đã tròn mười lăm rồi.

Sự trưởng thành khiến Sao trở nên nền nã hơn. Em không còn lăng xăng vui cười như hồi mới đến Mai Viện nữa. Sao trở nên dịu dàng và nhu mì, giống như một thiếu nữ đoan trang sinh trưởng trong gia đình quý tộc xưa, vì được rèn dũa dưới sự nghiêm khắc của tam vị hoa tiên và Mai Thần nên Sao càng lúc càng toát lên cốt cách cao quý, lễ nghĩa.

Giờ thì em không còn phụ thuộc vào những quyển sách có tranh minh họa của Thần Tình nữa, Sao có thể tiếp cận được sách của Mai Lang Vương trong thư phòng. Kiến thức của em càng lúc càng uyên bác, ngay cả Lãm, đôi khi cũng thích bàn luận cùng Sao. Chàng ta rất ngạc nhiên vì sự tiến bộ thần tốc của em, Lãm thường nói với Mai Thần rằng, cứ đà này, không chừng Sao còn có thể thay thế vị trí của chàng ta trong tương lai.

Mai Lang Vương thì vẫn thế, luôn lao vào công việc. Kể từ sau vụ Kon Chư Răng chàng không có dịp nào đi xa nữa, mọi sinh hoạt trở về với lẽ bình thường.

Mai Lang Vương giữ lịch sinh hoạt cũ, sáng ở khu làm việc, trưa ở khu của chàng. Sao từ khi hiểu biết hơn một chút thì cũng không đến làm phiền chàng, em thường đem sách mượn ở chỗ chàng về phòng riêng đọc.

Một nửa việc quản lí Mai Viện bây giờ Ưu Liên đều trông cậy vào Sao. Nàng cho rằng sau này em sẽ gánh vác tốt việc coi sóc Mai Viện thay nàng. Ưu Liên rất hài lòng với Sao, cả Xích Phượng và Bạch Sứ cũng thế. Các nàng thật sự mong rằng Sao có thể thay thế mình chăm sóc Mai Viện, phò trợ cho Mai Lang Vương.

Vì sự kì vọng của các chị, Sao cũng bắt đầu tập tành quản lí những chuyện nhỏ. Ưu Liên giao quyền giám sát những tiểu đồng cho Sao, khiến em trở thành người chịu trách nhiệm về các tiểu đồng.

Ngoài thời gian tự học, Sao phải làm quen với việc giám sát và đốc thúc mọi việc trong Mai Viện. Đặc biệt là khu của Mai Lang Vương, Sao chú trọng đến nơi đó rất nhiều, như trang phục, trà bánh, việc vệ sinh lau dọn, em đều chú ý kĩ lưỡng.

Qua tháng ba, Hùng Vương truyền một sắc lệnh xuống. Ngài nói rằng muốn gặp Sao. Ngài muốn xem xem Mai Lang Vương đã cảm động "Vì sao lõi" đến đâu rồi.

Mai Lang Vương không thể khước từ mệnh lệnh của vua, vì vậy chàng ra lệnh cho mọi người chuẩn bị thuyền.

Lần này chàng và Sao sẽ đến Cổ Loa, yết kiến vua Hùng.

Chương 69: Lễ phục

 o-

- Chuẩn bị đủ hết rồi chứ? - Sao mở sổ ghi chép ra, lướt đọc những dòng ghi chú trên đó, nghiêm mặt hỏi.

- Vâng ạ, phía em đã xong rồi. - Tiểu đồng tên Linh báo cáo.

- Phía em cũng vậy. - Tiểu đồng tên Vân vỗ hai tay vào nhau, vui vẻ đáp.

- Xong rồi ạ. - Tiểu đồng tên Hỷ xoa xoa vai, uể oải rên rỉ. Công việc của cậu ta là vất vả nhất vì phải chuẩn bị những vật dụng bằng gỗ và các vật nặng khác.

- Ừm, được rồi. - Sao đánh dấu vào những dòng ghi chú, gật đầu - Các em lui đi.

- Vâng ạ! - Ba tiểu đồng cúi chào Sao rồi rời dần đi.

Sao đóng quyển sổ lại, thở phào ngẩng nhìn Lâu thuyền lộng lẫy trên cao. Chiếc thuyền đang neo đậu phía trên Mai Viện, che kín một góc trời, hoành tráng và lấp lánh cờ lộng.

Những gì cần thiết nhất cho chuyến đi đều được chuẩn bị kĩ lưỡng. Sao bồi hồi nhớ lại chuyến đi đầu tiên… Lúc ấy em chỉ là một con nhóc không hiểu chuyện, chẳng biết làm gì, được Mai Lang bế lên thuyền.

Thời gian đúng là kì diệu…

Nó có thể thay đổi mọi thứ, nhất là tính cách và suy nghĩ của con người.

- Xong hết rồi à? - Ưu Liên xuất hiện ngay bên cạnh Sao.

Em quay sang nhìn nàng, tay nâng quyển sổ lên, nghiêm trang nói - Vâng, mời chị xem qua ạ.

Ưu Liên nhận lấy quyển sổ, mở ra xem xét. Hồi lâu sau, nàng trả lại quyển sổ cho em, cười hài lòng - Em làm tốt lắm, không có gì phải phàn nàn cả.

Sao nhắm tịt mắt, vui sướng.

Ưu Liên trông bộ dạng đó, che miệng khúc khích. Sao đã thay đổi, dần trở nên hiểu chuyện hơn nhưng đâu đó sự trẻ con vẫn còn. Em ấy vẫn chỉ là một cô bé mà thôi.

- Được rồi, em đến trình báo với Mai Lang hộ chị nhé. - Ưu Liên quay lưng rời đi, dặn dò - Chị phải chuẩn bị phục trang.

- Dạ. - Sao tuân lệnh.

- o-

Khi Sao đến tìm chàng, Mai Thần đang bận thay áo. Chàng vừa mới tắm xong, mái tóc đen dài sũng nước rũ xuống vai.

Mai Lang Vương dùng khăn chậm rãi lau lên tóc. Sao thập thò đứng ngoài cửa phòng nhìn vào, thấy bóng dáng thanh nhã đang đứng bên cửa sổ.

Trời chiều phủ lớp hoàng hôn vàng nhạt vào song cửa, hắt lên khuôn mặt anh tuấn, trông thật đẹp đẽ. Sao đứng đó ngẩn ngơ. Mai Lang Vương đang lau tóc, khẽ nhìn sang, khi thấy em đứng bên ngoài, chàng thoáng ngạc nhiên.

- Có chuyện gì ư?

- Dạ, là chuyện lâu thuyền. - Sao bước vào.

- Chuẩn bị xong hết rồi à? - Mai Lang Vương mỉm cười, ngồi xuống tràng kỷ bên cạnh cửa sổ.

- Vâng. - Sao tủm tỉm tiến đến, níu lấy chiếc khăn trên tay chàng, Mai Lang Vương không biết Sao định làm gì nhưng vẫn thả khăn ra, em liền dùng chiếc khăn đó cẩn thận lau tóc thay chàng.

- Sao… - Mai Lang Vương bối rối.

- Để em giúp ngài. - Sao háo hức.

Mai Lang Vương không thể khước từ được nên chỉ đành ngồi yên. Sao lau tóc cho chàng rất cẩn thận, đôi tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng dùng khăn xoa lên tóc. Tóc của chàng đen mượt và dài, từng sợi từng sợi khỏe khoắn mạnh mẽ.

- Tóc ngài thật đẹp. - Sao ngợi khen.

- … - Mai Lang Vương tựa cằm lên tay, không biết đáp thế nào. Chàng chưa từng nghe thấy lời khen nào như thế.

- Dường như ngài không chăm sóc chúng thì phải? Trông chúng không được cắt tỉa gọn gàng. - Sao nhận ra tóc của chàng dù đẹp nhưng không được chăm chút lắm, trông như là chàng để chúng phát triển tự nhiên.

- Ừm, ta không có thời gian quan tâm đến chúng. - Mai Lang Vương thờ ơ - Dù sao cũng chỉ búi lên, không thì cũng dùng khăn quấn lại. Ngoại trừ lúc tắm gội ra thì không hề đụng đến chúng, cho nên không cần thiết chăm sóc.

- Ngưỡng mộ thật đấy. - Sao nghe vậy, càng xuýt xoa hơn. Mái tóc không được chăm bẵm mà đẹp thế này thật hiếm có.

Khi lau tóc cho chàng xong, Sao lại choàng tay ôm lấy cổ chàng.

Mai Lang Vương giật mình, khẽ quay đầu lại, liền chạm phải đôi má phúng phính.

- Sao…

- Ngài mới tắm xong nên mát thật đấy. - Em hồn nhiên nói.

- Vậy à…

- Vâng, mát thật, ngồi bên cửa sổ cũng có gió lùa vào nên càng mát hơn.

- Ừ nhỉ. - Mai Thần xoa lên tóc Sao, để yên một chút.

Dù đã lớn thêm vài tuổi nhưng Sao vẫn trẻ con như vậy, vẫn thỉnh thoảng sà vào lòng chàng, như chú chim non mới nở luôn cần chim mẹ chở che.

Khi ở trước mắt các vị Hoa Tiên, Sao không dám bộc lộ sự yếu đuối này, chỉ khi ở riêng cùng chàng, em mới trở lại là Sao non nớt.Có lẽ giống như những gì em nói lúc mới đến đây, ở Mai Viện này chàng quan tâm em nhất. Chính vì vậy Sao đã mặc định rằng chàng là người mà em phụ thuộc, là người mà em trông chờ.

- Em dọn bữa tối cho ngài nhé. - Mãi một lúc sau, Sao mới khẽ nói.

- Ừm. - Mai Lang Vương dịu giọng đáp, đôi mắt nâu tràn ngập bình yên.

Sao rời tay khỏi người chàng, tung tăng nhảy chân sáo ra ngoài.

Mai Lang Vương nhìn theo bóng em, từ từ đỡ trán, trầm tư.

- o-

Hôm sau, Ưu Liên đến tìm Sao lúc tờ mờ sương. Em đang nằm cuộn chăn trong phòng, vì đêm qua đọc sách đến khuya nên Sao không tài nào dậy sớm được.

- Dậy đi, nhóc. - Xích Phượng khoanh tay đứng bên giường, cằn nhằn.

- Từ từ đã nào, Sao có vẻ rất mệt. - Ưu Liên can ngăn, nàng quan sát thấy quyển sách đọc dở đặt bên gối, biết ngay nguyên nhân vì sao cô bé dậy muộn.

- Các chị? - Sao mở chăn ra, dụi dụi mắt.

- Dậy đi, có thứ này ta muốn em ướm thử. - Ưu Liên ngồi xuống giường, kéo chăn ra, tỉ mỉ gấp gọn.

- Hửm? - Sao ngạc nhiên, không biết đầu cua tai nheo gì.

Cô bé sau đó đã phải vội vàng thức dậy, thay áo rồi đi cùng các nàng.

Khi đi ngang qua cánh cửa tròn nối liền khu của em và khu của Mai Thần, Sao nhìn thấy bên chỗ của chàng rất xôn xao. Em đặc biệt chú ý đến các tiểu đồng mà mình quản lí, chúng đang tất bật đi đi lại lại trên khu của Mai Thần, thế nên, theo thói quen, Sao định qua đó xem thử.

- Này. - Ưu Liên giữ em lại.

- Chị, Mai Lang có việc gì cần sai bảo ư? - Sao hướng tay ra khu của chàng, lo ngại.

- Không có gì đâu, chút em sẽ biết thôi. - Ưu Liên bí hiểm nói.

- Phải đấy! Đi nhanh lên, còn nhiều việc cần làm lắm. - Xích Phượng thúc giục.

Vì Ưu Liên và Xích Phượng đều ngăn cản nên Sao chỉ đành đi theo hai nàng. Họ trở về khu của Hoa Tiên. Vừa bước vào cổng, Sao đã thấy Bạch Sứ ngồi trên sập gỗ đợi sẵn, bên cạnh nàng là những chiếc hộp gỗ trang trí tinh tế với những kích thước khác nhau, vừa nhìn đã biết bên trong hẳn chứa những món đồ quý giá.

- Sao, đến đây. - Bạch Sứ vẫy tay.

Sao ngơ ngác bước đến, Bạch Sứ mở một chiếc hộp gỗ ra, bên trong là chiếc mũ được tết bằng lông chim, trông rất lộng lẫy.

- Xem nào… - Bạch Sứ đội nó lên cho Sao.

Ưu Liên và Xích Phương cũng lấy những món trong các hộp gỗ khác ướm lên người em. Đó lần lượt là trang sức và quần áo.

- Còn phải vẽ tô tem lên người nữa. - Xích Phượng bất chợt nói.

- Ừm, đó là công đoạt mất thời gian nhất.- Các chị…

Sao nghe ba nàng nói mà đầu quay vòng vòng. Em chẳng hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Tam vị Hoa Tiên cũng không giải thích, họ cứ thế thỏa sức trang trí lên người Sao vô vàn những hình tô tem bằng thứ mực đặc biệt, mặc lên người em bộ trang phục kì dị với các chi tiết được làm từ lông chim. Khoảng hơn một canh giờ sau, mọi chuyện đâu vào đó, Sao lúc này mới có thể nhìn bộ dạng của mình qua gương.

Trông em lúc này thật lộng lẫy quý phái… Nhưng lộng lẫy quý phái theo một cách hoang dã, cổ xưa… Nhất là những hình tô tem chằng chịt khắp cơ thể, em có cảm giác bản thân như trở thành nàng công chúa của một bộ lạc sống trong rừng sâu nào đó. Nàng công chúa của rừng ngàn.

- Kiểu ăn mặc này… Là gì vậy ạ? - Sao nâng những sợi dây chuyền bằng vàng, bằng đồng được chế tác tinh tế đang choàng qua cổ mình lên, nghi hoặc hỏi các nàng.

Bấy giờ, Ưu Liên mới chịu trả lời - Đây là trang phục diện kiến Hùng Vương.

- A! - Sao vỡ lẽ.

Lúc này em mới nhớ ra, đã từ rất lâu rồi em có đọc một quyển sách. Trong đó có nói đến nghi thức diện kiến vua Hùng. Một trong những điều cơ bản nhất của buổi diện kiến là lễ phục. Lễ phục để diện kiến vua chính là lễ phục được chế tác từ lông chim.

- Ra là vậy. - Sao cười ngây ngô.

- Các chị đã cố chuẩn bị nó cho em. Chúng ta không có sẵn lễ phục cho một cô bé. - Ưu Liên hiền dịu nói.

- Các chị may ạ? - Sao không tin nổi.

Xích Phượng nghe vậy, xua tay - Làm gì có, sao có thể may nhanh như vậy chứ? Là các chị nhờ Diễm Hồng chuyển từ Khau Pạ về đấy.

- May quá. - Sao nhẹ lòng, gật đầu - Nếu các chị phải vất vả vì em thì em xót lắm.

- Con bé này. - Xích Phượng cúi xuống, véo véo má Sao - Miệng dẻo thật!

Ưu Liên và Bạch Sứ nghe vậy, nhìn nhau khúc khích.

- o-

Sao giữ nguyên bộ dạng xinh đẹp ấy cùng với tam vị Hoa Tiên đi đến chỗ Mai Thần. Tại khu của chàng, các tiểu đồng đang tất bật đi qua đi lại, một số thì giúp chàng thay y phục, một số khác chuyển vật dụng cần thiết của chàng lên thuyền.

Sao và tam vị Hoa Tiên đi vào phòng chàng, Mai Lang Vương đang đứng trước gương, chỉnh lại số trang sức đeo trên người. Sao ngỡ ngàng ngắm chàng một lượt, Mai Lang Vương đang mặc trang phục chế tác từ lông chim giống như em. Trông chàng thật phong độ, tuấn tú.

Cơ thể rắn chắc của chàng lúc này được tô điểm bằng những hình tô tem. Chúng bao phủ khắp các thớ cơ, chạy dọc theo những ngón tay thon dài thanh nhã. Kết hợp với sự tinh xảo hoang dại của chúng là những sợi trang sức bằng vàng, bằng đồng thau, đá quý choàng trên cổ, rũ xuống ngực. Cổ tay cổ chân chàng đeo những chiếc vòng bản lớn, có đính những mảnh kim loại hình thang bé bằng đầu ngón tay.

Cũng giống như em, Mai Lang Vương đội mũ lông chim. Mái tóc đen dài buông xõa tự nhiên trên vai và lưng. Trên mũ của chàng đính nhiều đá quý và có những sợi tua rua gắn kết lông tơ bảy sắc. Số tua rua đó khi ẩn vào trong tóc, khi thì rơi lên vai, chuyển động đong đưa của chúng càng tôn lên vẻ tuấn lãng của gương mặt góc cạnh đẹp như tạc, khiến người ta nín thở, ngẩn ngơ.

Ưu Liên dùng những mảnh giáp đồng trên khay đeo lên người chàng. Mai Lang Vương đứng thẳng lại, phối hợp để nàng giúp chàng mặc chúng.

Khi bộ giáp đồng được khoác hoàn thiện lên người chàng, Mai Lang Vương mới gọi thanh kiếm đồng mà chàng luôn giấu trong thần thức ra. Chàng treo kiếm đồng lên hông, tay đặt lên chuôi kiếm. Trông chàng giống như một võ tướng uy dũng, không còn cái vẻ thư sinh nho nhã thường trực nữa.

- Rất hoàn hảo. - Ưu Liên đứng bên cạnh, mỉm cười ngợi khen.

Mai Lang Vương không đáp, chỉ thờ ơ chỉnh lại đôi vòng đồng đeo trên cổ tay. Thứ này vừa dày vừa chặt, chúng cứ bám riết lấy da tay chàng, khiến chàng hơi khó chịu.

- Lâu rồi chúng ta mới thấy Mai Lang vận lại trang phục này. - Xích Phượng nói.

- Cũng hơn ba trăm năm rồi… Từ ngày diện kiến Hùng Vương lần đầu tiên để nhận nhiệm vụ Mai Lang chưa quay lại Cổ Loa thêm lần nào. - Bạch Sứ hoài niệm.

- Mai Lang thật đẹp trai! - Sao nắm chặt hai tay, phấn khởi thốt lên.

Sự chú ý của Mai Lang Vương lúc này mới được kéo về, chàng ngạc nhiên nhìn sang, từ nãy đến giờ bận bịu quá nên chàng không biết Sao cũng đến.

Mai Thần kinh ngạc ngắm Sao.

Cô bé… Thật đẹp…

- Những chiếc vòng này có thể kêu leng keng đúng không? - Sao hồ hởi đi đến gần chàng, nắm lấy cổ tay chàng run run, những mảnh kim loại đính trên vòng đồng liền va đập vào nhau.

- Thật lộng lẫy đó. - Sao thích thú.

- Người lộng lẫy là em. - Mai Thần cười mỉm, nhìn vào gương.

Trên tấm gương trong trẻo như nước, hình bóng hai người đứng bên cạnh nhau hiện rõ mồn một.

- Em… Không có đâu… - Sao đỏ bừng, xấu hổ. Cô bé chưa từng được ai khen. Lời vừa rồi của Mai Lang liệu có thể xem là một lời khen không?

- Những món trang sức này rất hợp với em. - Mai Lang Vương chỉnh lại sợi dây chuyền khảm ngọc hơi lệch đi trên cổ Sao, đôi mắt nâu ánh lên tia sáng êm dịu.

- Là ta nhờ Diễm Hồng mang từ Khau Pạ đến đó! - Xích Phượng cười lớn.

- Sau lần diện kiến này có lẽ chúng ta sẽ chuẩn bị một bộ trang phục riêng cho Sao. Dù gì em ấy sẽ còn gặp bệ hạ thêm nhiều lần nữa. - Ưu Liên tựa người vào gối xếp năm lá trên sập, nói thêm.

- … - Mai Lang Vương nghe đến đây, ánh mắt đang dịu dàng bỗng dưng chùng xuống.

Phải, cô bé là "Vì sao lõi", là thánh vật của cõi thần, rồi em sẽ phải quay về Phan Xi Păng thôi.

Chương 70: Đi đến Cổ Loa

- o-

Mai Lang Vương và Sao khởi hành ngay sau đó, lần này Lãm không đi cùng họ, chàng ta được Mai Thần giao cho nhiệm vụ trông coi công việc dưới thị trấn, vì vậy phải ở lại Mai Viện. Riêng Thần Tình, nàng vừa rời khỏi Mai Viện cách đây một tuần. Kể từ sau khi biết Hùng Vương ra lệnh cho Sao đến gặp ngài ở Cổ Loa thì Thần Tình đã ngay lập tức chạy về Tản Viên Sơn.

Trước đó vài hôm, Sao nghe Ưu Liên và nàng ta chuyện phiếm với nhau thế này:

- Thần Tình, ngài là thuộc hạ của Lạc Long Quân, tại sao không đến nương nhờ Cổ Loa mà lại nương nhờ Tản Viên của Sơn Thánh?

- Hừm… - Thần Tình ôm chén trà, quay sang hướng khác, chẳng muốn trả lời.

Ưu Liên thấy nàng lảng tránh, càng thích thú hơn, trêu chọc - Hay là lần này ngài cũng cùng Sao và Mai Lang trở về Cổ Loa một chuyến?

Thần Tình đổ mồ hôi trán ròng ròng, Ưu Liên khúc khích bồi thêm - Chẳng phải ngài thích chọc phá Mai Lang lắm sao? Giờ có dịp hay rồi, cùng về Cổ Loa với Mai Lang, chắc chắn sẽ có rất nhiều thời cơ thích hợp để ngài ra tay. Nếu ngài ngại ta có thể nói với Mai Lang một tiếng thay ngài, Mai Lang mang ơn ngài nhiều lần vì những món đồ nhờ mua cho Sao, thằng bé sẽ rất vui nếu có thể đưa ngài đến Cổ Loa du ngoạn.

- Ưu Liên, ngươi giỏi lắm. - Thần Tình quay sang nhìn nàng, khuôn mặt vừa tức vừa sợ, nửa tím nửa đỏ.

- Ha ha. - Ưu Liên vỗ tay vào nhau, cười hiền lành.

Ngay trong đêm đó chẳng biết Thần Tình suy nghĩ gì mà dứt khoát trở về Tản Viên Sơn luôn,  có lẽ Ưu Liên cũng không ngờ rằng, chỉ vài câu bông đùa của nàng lại có thể khiến cái người bạo ngược không nói lí lẽ đó sợ đến tháo chạy.

Sao chứng kiến hết mọi chuyện, lòng cũng tò mò lắm.

Chẳng biết Thần Tình và Cổ Loa đã xảy ra duyên cớ gì, để giờ đây chỉ cần nhắc đến ba chữ "về Cổ Loa" là nàng ta lại run lập cập.



Chuyến hành trình đến Cổ Loa không khác mấy so với cuộc chu du đến Kon Chư Răng trước đó. Nếu có thì chắc là quãng đường xa hơn, đi qua nhiều phong cảnh hơn. Sao đứng trên mạn thuyền, nhìn xuống thần giới phù hoa rực rỡ. Cô bé lần lượt dõi mắt qua những danh lam thắng cảnh, nhớ về những gì mình đã đọc trong sách, từng sự tích, từng bài thơ, từng thăng trầm của lịch sử… Tất cả lướt qua tâm trí Sao, khiến cho lòng bâng khuâng.

- Sao. - Mai Lang Vương ngồi trên lầu cao nhìn xuống, cất tiếng gọi.

- Dạ? - Em mơ hồ đáp.

- Lên đây đi, ở đó nắng lắm.

- … - Sao suy nghĩ một chốc, chú ý đến vị trí của lầu cao, nhận ra nếu lên đó ngồi thì vừa có thể hóng gió mát vừa có thể ngắm phong cảnh nên lập tức nhanh chân chạy lên cầu thang.

Lâu thuyền của Mai Thần có hai tầng, tầng dưới là nơi nghỉ ngơi và làm việc còn tầng trên chủ yếu dùng để hóng mát ngắm cảnh. Lúc này Mai Thần đang ngồi bên lan can lầu hai, trên chiếc sập lớn bằng gỗ sưa, chàng tựa tay lên gối xếp năm lá, vừa thong thả uống trà vừa quan sát mây mù.

Quanh nóc lầu treo những tấm mành gỗ được trang trí bởi những bức tranh phong cảnh làng quê. Dù gió có thổi mạnh mành gỗ cũng không va đập lung tung, có thể che nắng rất tốt.

Chỗ Mai Lang Vương ngồi mành gỗ được buộc lên cao. Nắng chiếu lên sàn thuyền, hắt lên những họa tiết khảm trai trên vách thuyền, khiến sắc cầu vồng lấp lóa luân chuyển trên bức mành, tuyệt đẹp.

Sao ngồi xuống sập, một tiểu đồng mang gối xếp năm lá đến đặt bên cạnh em. Sao tựa vào gối, nhìn Mai Thần chăm chú. Đôi mắt nâu thật thảnh thơi, dường như chàng đang thư giãn, tâm hồn thả theo những áng mây mơ màng.

Sao lấy đĩa thạch trên khay trà ôm vào lòng. Em ngoan ngoãn ngồi ăn, Mai Lang Vương thấy thế, chỉ biết buồn cười.

Sao vẫn là người chiếm hết những đĩa đồ ngọt, đối với phái nữ, có vẻ đồ ngọt là thứ rất đặc biệt…

- Lần này không thấy ngài làm việc? - Sao thắc mắc.

- Ừm, ta đã cố gắng làm hết những công việc cần thiết của một tháng.

- Chúng ta sẽ ở lại Cổ Loa bao lâu?

- Có lẽ là ba ngày, dù sao chúng ta cũng không nên ở đó làm phiền bệ hạ.

Nghe đến đây, Sao liền khó hiểu - Chỉ ở vài ngày, sao ngài lại làm hết công việc của một tháng?

Mai Lang Vương nâng chén trà, nhìn Sao hồi lâu… Chàng vẫn nhớ Sao từng nói rằng ước gì sẽ được tham gia một chuyến hành trình khác…

Chẳng biết nữa… Tại sao câu nói đó lại cứ vẳng đi vẳng lại trong đầu chàng? Kết quả là khiến chàng phải quyết định lịch trình này, sau khi từ Cổ Loa trở về, chàng sẽ đưa Sao đi thăm thú vài nơi.

Tất nhiên chàng sẽ không nói cho em biết.

Mai Lang Vương không có thói quen thông báo những điều này… Nhất là những chuyện đặc biệt chàng làm vì người khác…

Sao chờ câu trả lời từ chàng một lúc lâu, thấy chàng mãi chẳng lên tiếng, em liền nhìn sang chàng thúc giục.Mai Lang Vương chìa chén trà trên tay ra, chuyển chủ đề - Rót cho ta chén khác nào.

Sao lập cập bỏ đĩa thạch sang bên, nâng bình trà lên rót cho chàng, đến khi đặt bình trà xuống rồi, em vẫn thắc mắc chuyện đó, định hỏi cho rõ thì đã thấy Mai Thần tiếp tục lặng ngắm mây trôi.

- Cũng lâu rồi chưa thấy ngài ấy thoải mái như vậy… - Sao nghĩ thầm - Có lẽ Mai Lang chỉ muốn được nghỉ ngơi, vì vậy ngài ấy mới cố gắng hoàn tất công việc…

Em không nghĩ ngợi gì nữa, tựa vào lan can thuyền tiếp tục nhìn phong cảnh bên dưới.

Tầng lầu lồng lộng gió, mây mù đôi khi lướt qua, va vào vách thuyền như khói sương.

- o-

Đi khoảng bốn ngày, lâu thuyền của Mai Lang Vương mới đến được Cổ Loa Thành. Nhìn từ trên cao, tòa thành kì vĩ với ba lớp tường thành trông như một hình xoáy ốc, kết hợp với hệ thống hào nước chạy dọc theo chân thành và mạng lưới thủy lợi chằng chịt, thật là một bức tranh hùng vĩ.

Loa Thành được An Dương Vương xây dựng sau khi chiến thắng được Hùng Vương và hợp nhất hai bộ lạc Lạc Việt, Âu Việt. An Dương Vương xây dựng Loa Thành trên vùng đất Phong Sơn, Phong Khê - Một vị trí màu mỡ, đắc địa, phía Tây Nam có thể kiểm soát được nhóm Lạc Việt do Hùng Vương thống lĩnh, phía Đông Bắc có thể quản lí được lực lượng Âu Việt do An Dương Vương là tù trưởng, lại có hệ thống sông thuận lợi, phù hợp với việc điều động chiến thuyền, thông thương… Loa Thành quả là chốn kinh đô lí tưởng.

Về sau, Triệu Đà thôn tính được nước Âu Lạc và Loa Thành bị chiếm cứ. Mãi đến sau năm 938, Ngô Quyền giành lại độc lập dân tộc thì Loa Thành mới được chiếm về. Ngô Quyền trùng tu lại Loa Thành, tiếp tục sử dụng tòa thành này làm kinh đô. Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, Loa Thành được nhiều người đời sau bảo vệ, trùng tu, cho đến bây giờ dáng dấp đã khác xưa rất nhiều, di chỉ Loa Thành còn hiển hiện ở trần giới tại vùng Đông Anh thuộc Hà Nội đã ít nhiều đổi khác so với hình dáng vốn có.

Duy ở thần giới, Loa Thành vẫn là Loa Thành rực rỡ vàng son mang trọn hình hài ban sơ nhất. Sau khi Hùng Vương và An Dương Vương cùng trở về đây, dưới sự hòa giải của Lạc Long Quân, Loa Thành hiện tại do Hùng Vương cai quản.

- Lớn quá! - Sao đứng trên mạn thuyền, nhìn xuống khu kinh đô rực rỡ hoa lệ, reo lên.

Mai Lang Vương đứng bên cạnh Sao, cười nhẹ. Chàng trỏ tay xuống hệ thống sông bao bọc quanh thành, cười nói - Nếu có thời gian ta sẽ đưa em đi du ngoạn trên dòng sông ấy.

- Thật ạ?! - Sao phấn khởi.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu - Nhưng phải chờ xem đã, nếu không có nhiều việc thì ta sẽ đưa em đi.

- Vâng! - Sao ôm lấy chàng, vui mừng phấn chấn.

Mai Lang Vương thoáng khựng lại trước cái ôm của Sao. Cô bé này đã mười lăm rồi vẫn chưa hiểu chuyện gì cả…

Chàng trầm tư…

Em cứ vô tư lao vào lòng chàng như thế thật khiến chàng khó xử. Lúc trước Sao còn nhỏ, hành động này của em sẽ không quá gây chú ý nhưng giờ Sao đã lớn, khi em mười lăm, em trở thành thiếu nữ rồi. Nếu chàng vẫn không giữ khoảng cách với em thì sẽ không hay mất.

Chính điều này khiến cho Mai Lang Vương luôn phiền muộn… Tuy vậy, chàng lại không thể giải thích với Sao, có lẽ chàng chỉ trông chờ vào Ưu Liên, Xích Phượng và Bạch Sứ mà thôi.
- Sao. - Mai Lang Vương ý tứ đỡ Sao ra.

- Vâng ạ? - Sao ngẩng nhìn chàng, vẻ mặt hoàn toàn trong sáng.

Mai Lang Vương không nói gì đến chuyện đó nữa, chàng chuyển chủ đề - Cũng sắp đến rồi, chúng ta chuẩn bị tiến vào thành thôi.

- Yeah! - Sao nghe vậy, lập tức vui vẻ đi vào khoang thuyền, chuẩn bị những thứ cần thiết.



Thuyền của Mai Thần neo đậu trên khu vực riêng dành cho những vị thần đặc biệt. Tại đây còn có rất nhiều lâu thuyền khác, tất cả chúng đều lộng lẫy, hào nhoáng. Loa Thành là kinh đô của Hùng Vương, đương nhiên có nhiều thần thánh lui tới. Khu vực neo đậu thuyền phải chia thành ba vùng khác nhau, nơi dành cho thuyền của Thần gốc, nơi dành cho thuyền của những vị ái thần và nơi khác dành cho thuyền của những vị thần có địa vị trung bình.

Bên dưới khu neo thuyền trên không còn một khu bến bãi khác dành cho loại thuyền bình thường. Trên dòng sông uốn quanh thành cũng có hàng trăm chiếc thuyền lớn nhỏ neo đậu tấp nập.

Mai Lang Vương dắt tay Sao đưa xuống thuyền. Các vị thần quản lí khu cung điện lập tức bước đến chào đón chàng. Họ dùng thuyền đưa Mai Thần và Sao đi sâu vào thành. Đến cửa phía nam bên cạnh giếng Ngọc, thuyền dừng lại và đoàn người đi bộ để tiến vào trong.

Vị quan quản lí xếp đặt chỗ nghỉ ngơi cho Mai Thần, vì lúc chàng đến được đây trời cũng ngả hoàng hôn rồi, hơn nữa Hùng Vương cũng chưa có lệnh triệu kiến chàng.

Nơi mà Mai Thần được xếp cho nằm trong khu lưu nghỉ của khách. Đó là một khu tương đối lớn với một khoảng sân rộng được bao bọc bởi các ngôi nhà năm gian. Trong sân trồng nhiều cây cảnh, những cây đại thụ rũ bóng mát rượi, che rợp mái nhà.

Mai Lang Vương được dành riêng cho một căn nhà. Phòng của chàng và Sao tương đối gần nhau, nói cho cụ thể thì hai căn phòng gần như đối diện.

Trước khi trở về báo cáo với vua Hùng, vị quan quản lí có dặn dò thêm. Ngài ấy lưu ý với Mai Lang Vương rằng có lẽ ngày mai bệ hạ sẽ triệu chàng vào điện.

Mai Lang Vương tiễn đưa vị quan quản lí. Chàng luôn giữ mối quan hệ hòa nhã với những vị thần khác. Sao không có việc gì làm khi chàng đi, vì vậy em chỉ biết nằm dài trong phòng đọc sách.

Đợi cho đến tối hẳn, Mai Lang Vương mới quay về. Trông chàng khá mệt mỏi bởi cả ngày phải khoác bộ trang phục rườm rà.

- Sao. - Mai Lang Vương đứng trước cửa phòng nhìn vào.

- Dạ? - Sao quay ngoắt lại, em đang nằm trên giường, chân đung đưa.

- Chuẩn bị ăn tối đấy. - Chàng nhắc nhở.

Sao nghe vậy, hốt hoảng, em vội vàng bật dậy lao đi tắm rửa.

Trong lúc Sao quay cuồng với việc chuẩn bị cá nhân thì Mai Thần cũng đi tắm. Chàng cuối cùng cũng có thể cởi bỏ bộ trang phục kia ra, khoác lại lên người tà áo dài thanh thoát.

Khi Sao trở lại gian ngoài một lần nữa, Mai Lang Vương đã ngồi sẵn trên bàn ăn đợi rồi. Em lập cập bước đến, kéo ghế ngồi xuống, Mai Thần không nói gì thêm, chỉ im lặng dùng bữa.

Đến tối, ai về phòng nấy. Sao nằm trên chiếc giường xa lạ mà không tài nào ngủ được. Em trở mình nhiều lần, cuối cùng bèn ngồi dậy. Sao mò ra gian ngoài, đi ra hiên nhà. Trước sân có trồng một cây xoan lớn. Hoa trắng li ti rơi đầy trên nền sân đỏ cam, đẹp thi vị.

Đột nhiên Sao nảy ra một ý, em nhờ người hầu trong viện mang một tấm chiếu hoa trải dưới bóng xoan và chuẩn bị thêm vài món đồ ngọt cùng một cây đèn dầu rồi mang quyển sách đọc dở ra, ngồi trên chiếu mà hóng gió.

- Nơi này cũng dễ chịu thật đấy. - Sao thích thú tựa người vào gối xếp năm lá, vừa lật giở vài trang sách vừa nhặt hoa xoan rơi rụng lên, ngắm nghía.

- Biết hưởng thụ đấy nhỉ? - Tiếng Mai Thần cất lên.

Sao đưa mắt nhìn, liền thấy chàng đang tựa vào cửa nhìn ra, trên tay còn cầm theo chén trà.

- Mai Lang!

- Ta cũng không ngủ được. - Chàng giải thích.

- À… - Sao hiểu chuyện, cũng không hỏi gì nữa. Em êm đềm ngả người lên gối, miệng ngâm nga một giai điệu quen thuộc.

Gió khẽ lay nhành xoan, khiến hoa trắng rơi rụng nhiều hơn. Sao ngồi dưới bóng cây, bất chợt phải đón nhận một cơn mưa hoa lất phất. Khung cảnh ấy thật sự đẹp đến mê hoặc.

Mai Lang Vương lặng lẽ thưởng trà, đưa mắt nhìn Sao. Chàng vẫn đứng bên cửa, không đến gần em nữa. Từ nay chàng phải chú ý giữ khoảng cách với Sao rồi.

Thời gian sẽ trôi qua rất nhanh thôi, ngày Sao trưởng thành rồi sẽ tới… Đến lúc đó em sẽ trở thành "Vì sao lõi" như thế nào? Chàng cũng chẳng biết bản thân đang mong chờ hay nuối tiếc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau