MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Hoa Thần - Phong Thần tử chiến

Bên sườn núi Lô Soây Tông, một cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra.

Trên nền đất lạnh lẽo, thiếu nữ kiều diễm với bộ tứ thân lộng lẫy đang ôm lấy ngực, thở gấp từng hồi.

Những dải lụa hồng quấn quanh đôi tay nuột nà rũ rượi trên đất, vướng mắc trên những cành cây xơ xác.

Khóe môi đỏ hồng rỉ máu.

- Ban cơ, nàng là vợ ta, nàng phải cùng ta nhìn về một hướng. - Giọng của gã đàn ông ấy cất lên, thật lạnh lùng, thật nghiêm nghị. Trong giọng nói của hắn không hề vương chút xót thương nào. Dù rằng nàng vừa mới hạ sinh cho hắn hai đứa trẻ, vẫn chưa được nghỉ ngơi, dù rằng chính hắn đã đánh nàng trọng thương như thế này.

- Phong quân, ta là vợ chàng, nhưng ta cũng là thuộc hạ của Hùng Vương.

- Đừng ngu muội nữa, nếu nàng không cùng ta trung thành với An Dương Vương, ta sẽ bắt đi hai con.

Ban Cơ lau máu trên môi, đôi mắt tuyệt đẹp cong cong, tựa như vầng trăng khuyết. Nụ cười của nàng vẫn mê người như vậy, dù phu quân của nàng đã nhẫn tâm ra tay với nàng, nhưng ánh mắt nàng không hề chất chứa thù hận.

- Phong quân, Ban Cơ sống là thuộc hạ của Hùng Vương, chết vẫn sẽ tôn thờ Hùng Vương.

- Khốn khiếp!

Phong Thần rít giọng. Bộ trang phục Tày đơn sắc của ngài dường như trở nên tối tăm hơn. Mái tóc đen dài vờn bay trong gió, gió, phải rồi, gió đang mạnh dần lên.

Gió rít gào theo trái tim ngài!

- Ban Cơ, nàng đừng trách ta. - Ngài trừng mắt, giọng trở nên khàn đi.

- Ban Cơ không trách. - Thiếu nữ xinh đẹp ngẩn đầu, đôi mắt tràn ngập dịu êm. Nàng chậm rãi đứng dậy, tà áo tứ thân bay múa giữa trời lộng gió.

- Phong quân, chỉ là, chàng có thể bắt đi hai con hay không còn là chuyện khác. - Nàng nhẹ nhàng nói, đôi tay trắng ngần nắm lấy một dải lụa hồng, đưa lên cao. Phong thái tuy mềm mại duyên dáng, nhưng thần lực tỏa ra từ người nàng đã lấn át những cơn gió đang quần vũ trên bầu trời.

- Ban Cơ! - Phong Thần thét gọi, bóng hình uy vũ lao về phía nàng.

Thiếu nữ nhíu mày, đôi tay đẹp tung lên không trung. Dải lụa bay múa, cả bầu trời tràn ngập cánh hoa rơi.

...

- Ban Cơ... Nàng... - Phong Thần gục xuống, thổ huyết.

Khuôn mặt tuấn tú chằng chịt máu, đôi mắt đen băng lãnh cũng trở nên mờ đục.

Ngài vừa trúng phải một kích của Ban Cơ, một kích chí tử.

Ngực của ngài hiện tại... Rất nóng.- Phong quân, chàng đừng quên ta là ai. - Ban Cơ mỉm cười, bàn tay ngà ngọc vén lấy tóc mai. Tóc của nàng mềm mại và uốn lượn, chúng buông rũ từ trên mấn đỏ, thả dài xuống vai, lửng lơ trước ngực và buông lơi đến tận gối.

Vạt áo thêu hoa cầu kì nhè nhẹ lay động, những dải lụa quấn quanh cánh tay rũ trên đất, dìu dặt, lộng lẫy.

Ban Cơ đứng đó, dịu dàng nhìn ngài.

Nàng vẫn xinh đẹp như vậy, tựa như lúc hai người gặp nhau lần đầu tiên trên núi Tản Viên - Lần mà nàng đã cướp mất trái tim ngài.

- Ban Cơ, nàng là Hoa Thần, là một trong những vị thần mạnh nhất dưới trướng Hùng Vương. - Phong Thần chậm rãi nói, đôi môi nhếch lên - Trên thế gian này, chỉ có nàng mới hạ được ta.

- Đúng. - Ban Cơ đáp - Ta sẽ không để chàng bắt đi hai con đâu.

- Nàng không ngăn được ta. - Phong Thần mặc kệ câu nói của nàng, ngài chỉ chầm chậm nhắm mắt - Mãi mãi nàng sẽ không ngăn được ta.

- ... - Ban Cơ run rẩy lùi về sau, từ trên khóe môi tuyệt sắc, một vệt máu rơi xuống.

Máu của nàng bị gió cuốn đi.

Máu của nàng điểm xuyết trên đất.

Đôi mắt đẹp tràn ngập lo ngại. Nàng chỉ biết cắn răng rút từ ngực áo ra một chiếc tù và nhỏ. Ban Cơ đưa tù và lên miệng, thổi một hơi dài.

Âm thanh đứt đoạn, đứt đoạn.
Nàng cũng đến tận cùng của sự chịu đựng rồi.

Khi tiếng tù và ngân vang, trên nền trời đột nhiên xuất hiện biến động.

Một vầng hào quang hiện ra, chiếu rạng đỉnh Phan Xi Păng.

Từ trong vầng hào quang đó, một thiếu nữ mặc trang phục Mường xuất hiện. Mái tóc đen dài lả lướt bay bay, bộ xà tích thắt bên eo đang va vào nhau, tạo thành những tiếng tinh tang trong trẻo.

- Tạ ơn ngài đã đến vì ta. - Ban Cơ quỳ xuống, khấu đầu trước thiếu nữ vừa xuất hiện.

Thiếu nữ ấy chậm rãi mở mắt, khuôn mặt nàng ta mị hoặc và thần bí. Tuy nhiên, đáy mắt nàng mơ hồ như sương khói, tựa như rằng, đã từ rất lâu, rất lâu, nàng chưa hề bừng tỉnh.

- Ban Cơ. - Thiếu nữ cất tiếng.

- Vâng.

- Ngươi gọi ta vì điều gì?

Ban Cơ đưa mắt nhìn Phong Thần đang ngất xỉu cạnh bên. Sau khi nói những lời cuối cùng đó thì ngài ta cũng rơi vào cơn hôn mê - Xin ngài giữ giúp ta linh hồn chàng.

- Hừ. - Đáy mắt của thiếu nữ kia đanh lại, giọng nàng trở nên lạnh lẽo - Kẻ này... Tại sao ngươi không giết?

- Ta... - Ban Cơ dở khóc dở cười, bàn tay đặt trên đất run rẩy siết lại - Không thể...

Thiếu nữ mặc trang phục Mường nghe vậy, khẽ khàng thở dài. Tiếng thở của nàng mang theo một áng mây u buồn, phủ lên bầu trời Tây Bắc hoang vu.

- Được rồi, ta giữ hắn giúp ngươi. - Cuối cùng, nàng chỉ đành đồng ý.

- Đa tạ ngài, "vì sao lõi". - Ban Cơ mừng rỡ thốt lên.

"Vì sao lõi" nhìn nàng, đáy mắt dâng tràn xót xa. Nàng ta đưa tay, thu lấy cơ thể bất động của Phong Thần, giọng buồn tênh - Ngươi đi được rồi.

- ... - Ban Cơ lặng người.

Một lúc lâu sau, nàng chậm rãi cúi xuống, thực hiện nghi lễ tạ ơn với "vì sao lõi" lần cuối. Một cơn gió lướt qua, cơ thể của Ban Cơ bắt đầu tan vào không trung.

"Vì sao lõi" ngẩng đầu nhìn trời.

Vậy là... Lại thêm một vị thần tốt nữa ra đi vĩnh viễn.

Chương 62: Bài học thứ hai: Chữ viết

Hôm sau, sáng sớm Sao đã phải dậy, chuẩn bị bữa sáng cùng các chị rồi mang theo phần ăn của mình, của Mai Thần và của Lãm, đi đến khu của chàng.

Không khí buổi sớm tươi mát và thanh lạnh, sương vẫn còn đọng trên những lá mai xanh sẫm. Trên giường tre, Mai Lang Vương và Lãm đã ngồi đợi sẵn. Lãm uống trà, trong khi Mai Thần vẫn như thường lệ đọc sách.

- Sao đến rồi! - Lãm cười, chào mừng khi thấy cô bé xuất hiện.

Sao cười đáp lại, đặt bữa sáng xuống cho hai người rồi nhìn sang chiếc bàn được chuẩn bị bên cạnh.

Đó là loại bàn nhỏ dành cho một người được làm bằng tre. Ghế cũng là ghế tre. Trên bàn bày sẵn một quyển tập, một lọ mực và một cây bút kì lạ. Sao chớp chớp mắt, đứng tần ngần nhìn chiếc bàn và những gì được bày trên ấy.

- Ngồi xuống đi, đó là bàn học của em. - Mai Lang Vương lên tiếng.

- A… - Sao kinh ngạc, đỏ mặt ngồi xuống.

- Hôm qua Mai Thần đóng cho em đấy. - Lãm vừa rót trà vừa nháy mắt nói.

- Dạ? - Sao không hiểu ý của chàng lắm.

Lãm hướng mắt về chiếc bàn, nói rõ hơn - Hôm qua, sau khi em về, Vương đã đi tìm ít tre và đóng bộ bàn ghế này cho em. Ngài ấy nói rằng muốn tự tay đóng một bộ bàn phù hợp với chiều cao của em để em có thể ngồi học một cách thoải mái. Ái chà… Nói sao nhỉ? Nhờ ơn em mà hôm qua ta được tận mắt thấy Vương cầm búa đấy.

- Mai Lang… - Sao xúc động, nhìn chàng chăm chăm.

- … - Mai Lang Vương nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống Lãm rồi điềm nhiên lật sang trang sách khác, nói với Sao - Cậu ta nói nhảm đấy, đừng bận tâm.

- Ầy, ngại gì chứ? Mình đóng thứ cứ nói mình đóng! - Lãm huých vào vai chàng.

- Ta định cho ngươi nghỉ ngơi nốt hôm nay, nhưng có vẻ ngươi còn rất sung sức? Có thể làm việc ngay rồi nhỉ?

- Éc… Không, đâu có… - Lãm nghe vậy, vẻ mặt trêu chọc khả ố lập tức biến chuyển, trở nên bệnh tật xanh xao - Khụ khụ - Chàng ta ho vài tiếng phụ họa, yếu ớt như người sắp chết đến nơi, nói - Vẫn còn mệt lắm… Mệt lắm…

Mai Lang Vương phớt lờ chàng ta, tiếp tục đọc sách.

Sao ngồi đó, không nhịn được, phì cười. Mai Lang và anh Lãm lúc nào cũng vậy, cứ như nước với lửa.

Cô bé lại không khỏi rung động khi chạm tay lên chiếc bàn… Sao nhắm mắt, lòng hạnh phúc vô tận. Ghế êm quá, rất vừa vặn, chiều cao của bàn cũng vừa phải nữa… Cô bé tựa tay lên rất thoải mái…

Sao nhìn khay thức ăn trên bàn, hai tay nắm chặt lại.

Được rồi! Mình sẽ thật cố gắng! Sẽ không phụ lòng Mai Lang!

Sao chăm chỉ ăn hết bữa sáng, lòng thầm nghĩ phải nạp năng lượng thật tốt và học thật ngoan ngoãn!

Dùng bữa xong, Mai Thần cho tiểu đồng dọn dẹp mọi thứ rồi bắt tay vào dạy Sao học. Lãm thích chí lắm, cho nên bám mông lại giường tre, giả sử mà Mai Thần có đuổi thì chàng ta cũng không đi.

Mai Lang Vương chẳng chấp nhặt Lãm, dù sao, chàng cũng muốn Lãm ở đây. Chàng ta cũng là một người có học thức uyên bác, chàng hi vọng rằng Lãm có thể cùng với mình giảng dạy cho Sao những điều hay ý đẹp.

Mai Lang Vương cầm lấy cây bút trên bàn, giới thiệu với Sao - Đây là bút lá tre.

- Bút lá tre ạ? - Sao chăm chú nhìn nó, đó là một cây bút rất lạ với hai bộ phận chính là quản bút và ngòi bút. Quản bút làm bằng gỗ, tạo tác tinh xảo. Ngòi bút bằng kim loại, hình dáng thuôn dài, nhọn ở đầu, đúng là trông rất giống lá tre.

- Khi viết, em chấm mực thế này. - Mai Lang Vương mở lọ mực ra, nhúng nhẹ đầu bút vào lọ mực và thanh thoát thảo một vài chữ làm mẫu.

Chữ của chàng vừa rắn rỏi vừa tao nhã. Từng nét từng nét đẹp đẽ như in. Ngay cả Lãm - Người hay xét nét chữ viết nhất cũng không bắt bẻ được câu nào. Chàng ta không ngừng mỉm cười, xem chừng rất thích chữ viết của Mai Thần.- Sau khi dùng xong, em nên dùng khăn lau sạch ngòi bút. - Mai Lang Vương vừa nói vừa lau nhẹ ngòi bút với khăn tay - Ngòi bút cấu tạo đặc biệt nên rất dễ hỏng, em phải giữ gìn bút cẩn thận không để nó bị rơi hoặc va chạm, nếu không sẽ phải thay ngòi khác. Ở đây ta có ngòi dự trữ nhưng ta muốn em rèn luyện tính cẩn thận, được chứ?

- Vâng ạ. - Sao gật gật đầu.

Mai Lang Vương giao lại bút cho Sao, cô bé đón lấy nó bằng hai tay. Sao học theo Mai Thần, cũng chấm mực rồi viết lên giấy, thế nhưng cô bé không cẩn thận, đã khiến mực dây ra bàn.

- Với loại bút này em phải hết sức tỉ mỉ. - Mai Lang Vương lau đi những vết mực mà Sao làm dây ra, nói thêm - Chỉ cần không cẩn thận thì tập sách, thậm chí quần áo đều sẽ lấm lem mực ngay. Ưu Liên rất khó tính trong việc này, ngài ấy không thích quần áo bị dính bẩn. Em chú ý đấy.

- Em biết rồi ạ. - Sao ngán ngẩm đáp… Hây… Mai Lang có vẻ rất hiểu chị Ưu Liên…

Cô bé lại quan sát chàng hồi lâu…

Mai Thần đang lau sạch bàn cho em, khuôn mặt tuấn tú nghiêm nghị…

Hôm qua, anh Lãm có nói rằng Mai Lang lớn lên trong vòng tay của ba chị… Giờ nhìn lại em mới nhận ra tất cả sự tỉ mỉ, cẩn thận cùng dáng vẻ nghiêm trang của Mai Lang đều do các chị rèn dạy mà ra.

Có lẽ Mai Lang cũng từng như em…

Có lẽ cũng từng là một cậu nhóc lon ton chạy khắp nơi, quần áo lấm lem đất bẩn rồi bị chị Ưu Liên mắng cho một trận.

Nghĩ đến đó… Sao lại không kìm được, khúc khích cười.

Mai Lang Vương đang dọn dẹp hậu quả, nhìn sang thấy Sao cười như vậy, chàng chỉ biết khó hiểu cau mày.

Thứ chữ mà Mai Lang Vương dạy cho Sao chính là chữ Quốc Ngữ. Đó là loại chữ được tạo nên bởi các kí tự Latin, không phải chữ Hán hay chữ Nôm mà các triều đại phong kiến sử dụng.

Khi nhìn thấy bảng chữ cái mà Mai Thần viết ra, Sao đã rất đỗi ngạc nhiên. Em cứ nghĩ mình phải học thứ chữ phức tạp nhiều nét mà bản thân vẫn thường thấy trong phim cổ trang chứ? Nào ngờ Mai Lang lại dạy cho em loại chữ hiện đại đơn giản này.

- Thời thế đã đổi thay. - Mai Lang Vương dường như cũng nhìn thấu suy nghĩ của em, vì vậy điềm đạm giải thích - Chữ Hán và chữ Nôm không còn được sử dụng phổ biến ở Việt Nam nữa, đó là bởi vì chúng ta đã trở thành một dân tộc độc lập, không còn bị ảnh hưởng hay phụ thuộc vào nên văn minh Trung Hoa.Sao im lặng lắng nghe, lúc bấy giờ, Lãm cũng chen vào

- Các vị thần bây giờ cũng phải học thêm kí tự Latin. Mặc dù không thể phủ nhận rằng nó đơn giản và dễ hiểu hơn Hán tự, tuy nhiên… Tôi vẫn thích chữ Hán và chữ Nôm hơn, bởi vì chúng lắng đọng nhiều điều.

- Ta thì thấy ngược lại đấy. - Mai Lang Vương gấp sách lại, từ tốn - Ta không quan trọng chữ Hán hay kí tự Latin. Thứ ta quan tâm là khả năng truyền tải ngôn ngữ Việt của loại chữ đó. Chữ Hán đúng là rất đẹp, với những kí tự tinh tế, nhưng nó không đủ sức thể hiện ngôn ngữ của người Việt bởi ngay từ đầu nó đã là kí tự ngoại lai. Chữ Nôm là bước cải tiến, giúp Hán tự có thể truyền tải ngôn ngữ Việt đúng thần hơn, nhưng lại quá rối rắm, khiến cho người đọc gặp nhiều khó khăn. Kí tự Latin dù cũng là những kí tự đến từ bên ngoài, nhưng nó hợp với ngôn ngữ Việt một cách kì diệu. Nói cách khác, chúng ta đã hấp thụ những kí tự phương Tây ấy rồi đồng hóa nó vào linh hồn của chúng ta. Từ khi nó được các nhà truyền giáo sử dụng như công cụ để ghi lại ngôn ngữ của người Việt cho đến khi nó được thừa nhận là chữ quốc ngữ rồi cải tiến, làm giàu xuyên suốt nhiều năm, cho đến nay, nó đã trở nên hoàn thiện. Chỉ có nó mới diễn tả được tiếng Việt một cách chân thật nhất, thuận tiện nhất, đi sâu vào đời sống lao động và đời sống tinh thần của nhân dân. Ta nghĩ, đó mới là điều quan trọng.

- Đúng là người Hán thì có phần hoa mĩ và phóng đại… Thế nên chữ viết của họ và cách sử dụng từ ngữ cũng rực rỡ mỹ lệ. Tiếng Việt thì đơn sơ hơn, bởi chúng ta có đời sống bình dị và chân chất… - Lãm thở dài - Ngài nói đúng, tiếng Việt vẫn là tiếng Việt, dù nó không hoa mĩ như Hán ngữ nhưng nó đẹp theo cách riêng của nó.

- Ừm. - Mai Lang Vương cười cười - Chữ viết suy cho cùng cũng chỉ là công cụ truyền tải ngôn ngữ. Kí tự Latin làm điều đó tốt hơn Hán tự nhiều, nó hợp với ngôn ngữ người Việt chúng ta. Hơn nữa nó cũng phù hợp với tính giản dị của người Việt. Việc học tập và tiếp thu cũng dễ hơn Hán tự.

- Đúng thế. - Lãm tán đồng.

- Trong tương lai, khi chúng ta muốn bước ra biển rộng, kí tự Latin mà chúng ta làm quen từ thuở nhỏ cũng sẽ giúp chúng ta nhiều hơn là Hán tự. Người Việt vốn cởi mở, chúng ta không tự cao tự đại và xem mình là trung tâm như người Hán. Chúa Nguyễn đã đóng những con thuyền lớn dựa vào sự giúp đỡ của những thương nhân Bồ Đào Nha và học hỏi những thành tựu khoa học từ họ. Việt Nam trong quá khứ cũng có các bến cảng lớn thông thương mua bán tấp nập với thương nhân phương Tây cùng người Nhật và người Hoa. Sự cởi mở và hòa đồng đó của người Việt giúp chúng ta có nhiều bạn hơn là kẻ thù, càng ngày thế giới sẽ càng thay đổi, chúng ta phải cởi bỏ đi những lớp vỏ cũ kĩ cồng kềnh thì mới có thể hòa nhập và phát triển được.

- Thế nhưng… Không phải ai cũng có suy nghĩ lạc quan được như ngài đâu, Mai Thần của tôi ạ. - Lãm gượng nói - Như tôi chẳng hạn, đối với một nhà nho như tôi đây… Thành kiến đối với kí tự Latin không phải ngày một ngày hai mà bỏ được.

- Vốn dĩ là vậy. - Mai Lang Vương rất bình thản - Chúng ta vốn có nhiều thành kiến. Đôi khi thành kiến đó xuất phát từ những điều tiêu cực không có thật, nhưng nó lại rất to lớn, đủ sức che mờ cả lí trí. Ta thật sự không hiểu tại sao mọi người lại để thành kiến điều khiển mình? Nếu cái chúng ta nhìn thấy phía trước chỉ là thành kiến của chính chúng ta thì làm sao chúng ta có thể đi xa hơn nữa?

- … Hầy… Ý ngài nói thành kiến của tôi là bức tường đang cản trở tư duy của tôi ư? - Lãm nhăn nhó.

- Chẳng phải như vậy sao? - Mai Thần suy tư.

- Được rồi, tôi thừa nhận. - Lãm thõng hai vai xuống, xua xua tay - Đúng là tôi đã để thành kiến trói buộc mình. Nhưng mà, đó cũng là một điều thú vị đấy chứ?

- Có gì thú vị chứ?

- Đó chẳng phải là cuộc tranh đấu của cái mới và cái cũ hay sao? - Lãm nâng chén trà lên, uống một hớp cho thư thái rồi khẽ mỉm cười - Thời đại luôn đổi mới, chúng ta chỉ là những kẻ chạy theo sau. Vì vậy, thật khó cho chúng ta khi phải phân biệt giữa cái mới, cái cũ, cái tốt, cái xấu mỗi ngày - Trong cuộc thay đổi không ngừng ấy. Có khi cái cũ tốt hơn cái mới, có khi cái mới tốt hơn cái cũ. Có khi cái cũ xấu hơn cái mới, có khi cái mới xấu hơn cái cũ. Chúng ta luôn bị đặt trong những sự lựa chọn, cuối cùng, chỉ có thể dựa vào ý kiến chủ quan của chúng ta để bước đi thôi. Dù đúng hay sai thì đó cũng là cuộc sống của chúng ta. Chẳng phải đó cũng là lí do mà chúng ta có lịch sử, có kinh nghiệm, có những quyển sách ư?

- Ừm. - Mai Lang Vương mỉm cười.

Cuộc trò chuyện của hai người đó còn kéo dài lâu hơn, chủ yếu vẫn xoay quanh vấn đề chữ Hán, chữ Nôm và chữ Quốc Ngữ. Sao chóng cằm nghe họ bàn luận đến mê mẩn. Những câu chuyện mà họ nói rất mới mẻ, cả những ý kiến mà họ khơi ra cũng lạ lẫm nữa. Dù cô bé chưa hẳn đã hiểu hết những gì họ nói, nhưng những lời đó đã mở ra một thế giới khác trong tâm trí Sao. Một thế giới rộng lớn kì diệu của tri thức mà em chưa từng được bước vào trước đây…

Đàm luận hồi lâu, Mai Lang Vương và Lãm mới nhớ ra Sao đang học chữ. Hai chàng nhìn sang cô bé, thấy Sao đang mê mãi lắng nghe cuộc trò chuyện của mình thì không khỏi buồn cười.

- Ta sẽ dạy em đọc… - Mai Lang Vương chỉ tay vào bảng chữ cái, chậm rãi đọc từng chữ cho em.

Sao đọc theo chàng, vừa đọc vừa cố gắng ghi nhớ.

Ngày đầu tiên, chàng cho Sao làm quen với ba chữ A, Ă, Â, trước. Những ngày sau sẽ học sang các chữ khác.

Sau khi tập đọc, Sao phải tập viết các chữ đó. Mai Lang Vương viết mẫu vào tập rồi cho cô bé viết theo. Chàng nói rằng mỗi ngày em đều phải đem quyển vở đến cho chàng chấm điểm.

Mai Lang Vương vừa dạy cách đọc cách viết vừa rèn chữ cho Sao. Về khoảng này, chàng đặc biệt nghiêm khắc. Mai Thần bắt Sao viết đi viết lại chữ A đến mấy chục lần chỉ vì em viết nét không được nghiêm chỉnh.

Buổi học đó là một buổi học đầy mệt nhoài.

Sao chưa từng nghĩ rằng, học lại vất vả như thế.

Chương 63: Những con chữ nguệch ngoạc

Suốt một tháng, ngày nào Sao cũng phải thức sớm rồi sang chỗ Mai Thần để học. Mai Lang Vương không có thời gian rỗi, vì vậy chàng chỉ có thể tranh thủ giờ ăn sáng để dạy cho em. Mà thật ra, chàng cũng chẳng dạy gì nhiều, chủ yếu dạy Sao cách phát âm rồi viết chữ làm mẫu để Sao rèn viết mà thôi.

Mai Thần bắt Sao viết rất nhiều. Đôi khi một chữ mà chàng bắt em viết đi viết lại suốt mấy ngày liên tiếp. Vở của Sao vì vậy luôn được thay mới thường xuyên. Mai Lang Vương thường viết mẫu một chữ rồi bắt Sao viết theo chữ mẫu ấy, viết cho đến khi nào chàng hài lòng mới thôi.

Tính Sao vốn cẩu thả, tính của Mai Thần thì nghiêm nghị, cầu toàn, chính vì vậy Sao chẳng bao giờ viết chữ hài lòng Mai Thần. Cô bé luôn kết thúc các nét một cách nóng vội, cũn cỡn, vì thế, luôn bị Mai Lang Vương chỉnh đốn.

- Lại nữa… Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Nét lên phải viết nhẹ tay, nét xuống thì mới dùng lực mạnh một chút, đó là quy tắc để tạo nên những chữ thanh đậm tao nhã. Em xem? Lần nào em cũng dùng lực quá mạnh bất kể nét lên nét xuống đến nỗi làm rách cả giấy. Luyện chữ thế này thì làm sao có thể tiến bộ chứ? Còn nữa, tại sao lại có những nét ngắn ngủn như bị xén vội thế này? Còn có những nét ngoằn ngoèo như giun nữa… Thật là gà bới mà… Không được, luyện lại cho ta.

Mai Lang Vương lướt mắt qua quyển tập, hôm nay Sao đang luyện chữ "T". Chữ "T" hoa vốn có nét uốn lượn rất tinh tế, qua tay em lại bị biến thành một đống bùi nhùi… Mặc dù chàng đã bắt em viết đi viết lại chữ này gần trăm lần rồi, Sao vẫn chẳng có tiến bộ gì, các chữ trước cũng vậy, chẳng lẽ đối với em, việc viết chữ ngay ngắn đường hoàng lại khó khăn đến thế ư?

- Vâng… - Sao ỉu xìu đáp.

Cô bé ủ dột nhận lại vở từ tay chàng, cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm xuống đất.

- Sao vậy? - Mai Lang Vương cau mày.

- Không có gì ạ. - Sao phụng phịu má, lắc đầu.

- Ừm. Đến tối ta sẽ kiểm tra, em nên chăm chỉ hơn đi. - Mai Thần không chú ý đến em nữa, chàng lên đường đến khu làm việc. Khi chàng đi hẳn rồi, Sao mới đưa mắt nhìn theo bóng chàng. Em ngồi xuống bàn học, chóng cằm, chán ngán.

Em ghét việc rèn chữ.

Sao đưa hai bàn tay lên, ở ngón tay giữa của bàn tay phải, một vết chai to đùng đã mọc lên tự bao giờ. Đây là hậu quả của việc rèn chữ miệt mài. Lúc nào cũng vậy, khi em cầm đến bút là chỗ này lại ê ẩm đau. Sao vì vậy không thể điều khiển bút theo ý muốn.

Thêm nữa…

Sao nhìn như thiêu đốt vào cây bút lá tre và lọ mực trên bàn…

Hai thứ phiền phức này luôn phá bỉnh em, bút thì ngọn hoắc, chỉ mới dùng lực một chút nó đã chảy hết mực ra, tèm lèm hết giấy, khi hết mực thì nó lại làm cho giấy bị rách, uổng biết bao công sức. Lọ mực thì lúc quái nào cũng có thể đổ được, chỉ mới quay qua quay lại một chút đã đụng trúng ngay nó rồi, mỗi lần nó đổ ra bàn thì ướt hết mọi thứ, có khi còn bẩn cả áo. Thật là bực mình.

Sao lại nhìn những chữ mà mình viết trong vở rồi hình dung khuôn mặt khó đăm đăm của Mai Lang Vương…

Mai Lang thì khó tính… Hứ, em thấy chữ mình viết cũng đâu đến nỗi tệ lắm? Đó đều là công sức của em đấy chứ? Thế nhưng dù có cố gắng như thế nào, ngày hôm sau mang vở đến đều sẽ bị chàng chê thậm tệ, còn bị bắt viết lại… Em không biết bản thân phải làm gì để chàng vừa lòng nữa.

Bực bội và chán nản, Sao xé một trang vở ra rồi ngồi vẽ nguệch ngoạc.

Em lại vẽ thỏ, những chú thỏ nhún nhảy bằng hai chân, vừa vẽ vừa mỉm cười rất thích thú.

- Ôi chà, Mai Lang mà thấy thì em sẽ bị mắng nữa cho xem. - Tiếng Bạch Sứ vang lên trên đỉnh đầu.

- Oái! - Sao giật mình, ngẩng phắt lên.

- Chị Bạch Sứ!

- Ừm. - Bạch Sứ cười hiền dịu, đặt đĩa bánh da lợn xuống bàn, đây là bánh ngọt mà nàng cố tình chuẩn bị cho em.

- Bị mắng nữa à? - Bạch Sứ quan tâm hỏi.

- Vâng ạ… - Sao dài giọng.

- Tối qua em đã thức khuya để rèn chữ, cho chị xem nào.

- Vâng… - Sao mở vở ra, cho Bạch Sứ xem những chữ "T" hoa mà mình viết. Bạch Sứ xem hết quyển tập, xem cả những chữ trước đó, càng xem, càng cười khúc khích.

Sao đỏ mặt bừng bừng.

Chẳng lẽ chữ của em xấu lắm ư?
- Đến chiều Mai Lang mới quay lại, hôm nay ngài ấy sẽ không quay về buổi trưa. - Bạch Sứ đóng tập lại, suy nghĩ và nói - Em đi cùng chị một chút, chị có vài thứ muốn cho em xem.

- Dạ? - Sao ngạc nhiên.

Bạch Sứ không nói thêm gì nữa, nhẹ nhàng rời đi. Sao thấy vậy cũng lập cập theo sau nàng.

- o-

Bạch Sứ đưa Sao về phòng của nàng ở khu Hoa Tiên. Hiện tại nàng đang ở cùng Sao ở khu của em, tuy nhiên đồ đạc cá nhân của nàng thì vẫn để ở chỗ cũ, nàng chỉ mang những vật dụng cần thiết nhất sang nơi ở hiện tại mà thôi.

Phòng của Bạch Sứ rất ngăn nắp, bên trong có giường, có tủ quần áo bằng gỗ, một kệ sách và một chiếc bàn tre.

Nội thất ở Mai Viện vốn đơn sơ giản dị như vậy. Dù Tam vị Hoa Tiên và cả Mai Thần đều là những vị thần có địa vị nhưng cuộc sống thì rất thanh đạm, bình dị, không lấp lóa rực rỡ như người ngoài vẫn nghĩ.

Bạch Sứ kéo ghế tre ra cho Sao ngồi đợi, bản thân nàng thì đi đến tủ gỗ, mở ngăn kéo nhỏ bên dưới ra, tìm kiếm thứ gì đó.

Sao chớp mắt nhìn Bạch Sứ, em thấy trong ngăn tủ nhỏ đó, nàng lấy ra rất nhiều hộp gỗ. Những chiếc hộp gỗ có màu sắc, hoa văn, kích thước khác nhau, có lẽ chúng cũng chứa đựng những kỉ vật khác nhau.

- Đây rồi. - Bạch Sứ đột nhiên reo lên, trên tay nâng một hộp gỗ to bằng hai bàn tay.

Sao tò mò nhìn nó không chớp mắt. Bạch Sứ đặt nó sang một bên, sau khi dọn dẹp những chiếc hộp khác cẩn thận thì mới đem nó đến chỗ Sao.

- Có thứ này thú vị lắm. - Bạch Sứ thì thầm rồi mở hộp ra.

Sao nhìn vào bên trong, trong đó là những mảnh giấy được xếp cẩn thận, bề mặt giấy đã ố vàng, dường như xưa cũ lắm rồi.

- Nhìn nè. - Bạch Sứ mở một mảnh giấy ra rồi đưa cho Sao.

- Ơ? - Cô bé ngạc nhiên, bên trong là mẫu chữ và những con chữ liên tiếp. Đây là một bài luyện chữ.

Nét chữ trên giấy rất quen thuộc… Dù thần thái có hơi non nớt chút nhưng Sao có thể nhận ra nó hao hao giống chữ của Mai Lang.

- Đúng vậy đó. - Bạch Sứ cười hì hì, nhìn mảnh giấy một cách trìu mến - Đây là những tờ giấy trích từ vở luyện chữ của Mai Lang.
- Oa… - Sao lần lượt mở những mảnh giấy khác ra, phát hiện chữ trong đó càng lúc càng xấu đi. Đến những mảnh giấy cuối cùng, chữ thật sự vô cùng xấu. So với chữ của em hiện tại còn xấu hơn vài phần. Điều đó khiến em hoài nghi, không sao liên kết được những chữ xấu xí này với những chữ như hoa như lụa mà Mai Lang Vương viết.

- Em thấy không, Mai Lang ban đầu cũng viết chữ xấu như em thôi. - Bạch Sứ cười dịu dàng - Chữ viết của ngài ấy hiện tại là cả một quá trình rèn luyện gian khổ đấy. Không ai có thể làm mọi thứ hoàn hảo ngay từ đầu, tất cả đều phải trải qua quá trình, đừng vội chán nản sớm vậy, nếu không em sẽ không tìm thấy quả ngọt đâu.

- Chị Bạch Sứ… - Sao miết chặt lấy mảnh giấy trên tay, ngập ngừng hồi lâu…

Thì ra Mai Lang đã từng trải qua những chuyện này…

Ban sáng khi chàng chê trách chữ của em, Sao thật sự rất khó chịu. Em nghĩ rằng chàng chẳng hiểu gì mình cả bởi chàng có phải thức đến khuya để rèn chữ đâu? Bởi chàng có phải đối mặt với cái tay mỏi nhừ và cây bút lì lợm đâu…

Nhưng em đã sai…

Hóa ra Mai Lang cũng từng phải vất vả như thế và chàng vất vả rất nhiều thì mới có được nét chữ đẹp đẽ như hiện tại…

Em… Thật sự quá ấu trĩ…

- Nè, đừng buồn như vậy, chị cho em xem những thứ này không phải để em tự trách mình rồi buồn bã đâu. - Bạch Sứ xoa lên vai Sao, chậm rãi nói - Ban nãy chị thấy em vẽ lên giấy, em rất thích vẽ nhỉ?

- Vâng ạ… - Sao nén buồn, khẽ đáp.

- Em vẽ gì thế? - Cũng như Mai Thần, nàng thật sự chẳng hiểu được nghệ thuật của thế kỉ hai mươi mốt.

- Thỏ ạ.

- Ô… Là thỏ hả… - Bạch Sứ cười gượng, nàng cố chấp nhận hình ảnh đó là thỏ rồi mới nói - Khi em vẽ những chú thỏ đó, nét bút của em rất vững vàng.

- … - Sao ngạc nhiên.

Bạch Sứ suy tư - Khác với những nét yếu ớt nguệch ngoạc khi em viết chữ, nét vẽ của em rất đường hoàng phóng khoáng. Tại sao lại có sự khác biệt đó nhỉ?

- Em không biết ạ… - Sao cúi đầu, lặng lẽ nói - Khi vẽ em cảm thấy tự do lắm, không có áp lực.

- Còn khi viết?

- Vì Mai Lang luôn nói rằng em viết xấu và cẩu thả nên em luôn cố gắng viết thật nghiêm chỉnh. Dẫu vậy, chẳng hiểu sao càng cố gắng viết nghiêm chỉnh em lại càng viết nguệch ngoạc đi, kết quả là… - Giọng cô bé buồn thiu - Em áp lực nhiều lắm ạ…

- Đúng đó, vấn đề chính là ở chỗ đó.

- Sao ạ?

- Viết chính là luyện tâm, tâm phải thoái mái tự do thì chữ viết ra mới đẹp được. Nếu mang tâm trạng đầy áp lực, đầy bức bối để viết thì chữ sẽ không thể đẹp được đâu…

Sao nghe đến đây, tâm trí vỡ òa.

Viết chữ là để luyện tâm ư?

Bạch Sứ thấy Sao làm vẻ mặt ngạc nhiên đó, đoán chừng cô bé đã lần tìm ra được ý nghĩa mới mẻ gì, vì vậy nàng càng nói rõ hơn, từ tốn dịu dàng - Em hãy nhìn những chữ mà Mai Lang viết, ban đầu nó rất xấu nhưng càng lúc càng trở nên ngay ngắn đẹp đẽ. Đó là vì ngài ấy không để những suy nghĩ tiêu cực trói buộc tâm trí mình mà chỉ thả hồn theo con chữ thôi. Khi viết, em hãy mang tâm trạng tươi tắn vui vẻ như khi em vẽ vậy, mỗi nét chữ đều là tâm hồn em, reo vui tươi mới, càng viết càng bình tâm lại.

- Càng viết càng bình tâm lại… - Sao nắm chặt tay, suy nghĩ.

- Được rồi. Giờ thì chúng ta trở về khu của Mai Lang nào, chị sẽ canh chừng em cho. Em mau luyện hết số chữ mà Mai Lang yêu cầu đi, nếu không sẽ bị mắng đấy. - Bạch Sứ cười nói.

- Vâng ạ… - Sao gật đầu. Chẳng hiểu sao em chợt nghĩ rằng… Nếu viết nữa, em sẽ viết theo cách khác…

Chương 64: Âm "tr" khó chịu

Khi viết những chữ "T", trong đầu Sao bỗng hiện lên hình ảnh giàn mồng tơi xanh mướt, leo kín hàng rào gỗ, những quả mồng tơi tim tím, thẹn thùng trốn trong đám là xanh, hát thì thầm. Khi viết đến chữ "A", hình ảnh của ngọn núi Sam hùng vĩ ẩn trong mây mù lại hiện lên. Ngọn núi đẹp quá, sừng sững, thanh thoát, khiến lòng người an tịnh. Chữ "N" thì như dòng sông, khi lên khi xuống uốn lượn quanh co. Mỗi chữ đều có linh hồn, đều là bức tranh sống động. Khi viết và nghĩ như vậy, Sao cảm thấy nét chữ của mình rất tự do, lòng không còn bị gò bó nữa, trở nên thư thái, yên bình.

Nhờ có những gợi ý của Bạch Sứ mà Sao đã dần hiểu ra ý nghĩa của việc rèn chữ. Rèn chữ, chẳng qua là để kết nối thế giới nội tâm với những kí tự mà thôi. Cốt yếu không phải vì đạt được chữ đẹp hay được khen mà cốt yếu chính là nuôi dưỡng tâm hồn.

Khi em hiểu được như vậy, em cũng trở nên nhẫn nại hơn. Sao không còn ghét bỏ cây bút lá tre phiền phức hay lọ mực lắm chuyện nữa, cũng không còn thành kiến với vết chai trên tay.

Em nhún bút thanh thoát hơn, biết tỉ mỉ xếp đặt vị trí của lọ mực để bản thân không vướng víu khi viết…

Mỗi khi vết chai trên tay đau vì viết quá nhiều, Sao lại chỉ cười xòa. Đây chính là kết quả của việc miệt mài rèn luyện. Tay càng đau, chứng tỏ là em càng chăm chỉ. Vì vậy, Sao rất tự hào.

Chữ của Sao càng lúc càng trở nên đẹp hơn, tuy không phải đẹp đến mức long lanh lóng lánh vì dù sao em cũng chỉ mới rèn luyện trong thời gian ngắn nhưng chí ít nét chữ đã trở nên có thần hẳn, chúng không còn ngắn ngủn hay ngoằn ngoèo như giun nữa mà bước đầu đã trở nên ngay hàng thẳng lối, chuẩn mực hơn trước.

Mai Lang Vương vô cùng bất ngờ với sự tiến bộ thần kì này. Chàng vốn nghĩ em sẽ mất ít nhất một năm để rèn chữ thành công nhưng không ngờ Sao lại hiểu vấn đề nhanh đến vậy.

- Em tiến bộ nhanh lắm. - Chàng gấp quyển vở lại, nhìn Sao dịu êm, đáy mắt ẩn hiện ý cười.

- Dạ… - Sao không dám nhìn chàng dù em đang xúc động đến run lên. Sao sợ mình sẽ ngượng chín mặt mất. Được chàng khen khiến em xấu hổ.

- Đến đây. - Mai Lang Vương đặt quyển vở lên bàn rồi vẫy gọi Sao.

Em vẫn im lặng, e thẹn bước đến, Mai Lang Vương kéo Sao đến gần hơn, em ngại ngùng ngồi xuống giường tre ngay bên cạnh chàng.

- Có đau không? - Mai Lang Vương nắm lấy tay Sao, xoa lên vết chai trên ngón tay.

- Không ạ. - Sao lắc lắc đầu.

- Ngốc nghếch. - Chàng cau mày, thở dài - Đau lắm đấy, đừng tưởng ta không biết.

Sao nghe vậy, những nét chữ trên mấy mảnh giấy của Bạch Sứ lại hiện về, em không nhịn được, phì cười.

Đúng ha… Mai Lang cũng phải luyện chữ…

Cô bé nắm tay chàng, giở ngón giữa của bàn tay phải lên, đúng là ở đó cũng có một vết chai.

- Em thấy chữ của ngài luyện lúc nhỏ rồi. - Sao nói.

- Gì chứ? - Mai Lang Vương cau mày lại.

Sao vẫn cười dịu dàng, giọng nhỏ nhẹ như đang thì thầm - Chị Bạch Sứ cất lại rất nhiều trang luyện chữ của ngài. Hơn một tuần trước, chị lấy cho em xem. Chữ của ngài ban đầu xấu thật đấy, còn xấu hơn cả chữ của em nữa. Ngài có lẽ phải cố gắng rất nhiều… Để có được nét chữ như ngày hôm nay, ngài cũng phải thức đến khuya để rèn luyện đúng không?

Mai Lang Vương day trán.

Tất cả những gì Sao nói chàng chú ý nhất là câu "Bạch Sứ cất lại rất nhiều trang luyện chữ của ngài. Hơn một tuần trước, chị lấy cho em xem."

Thảo nào lúc đó chàng kiểm tra lại mấy quyển vở luyện chữ trước khi đem cất thì phát hiện có một vài trang đã bị ai đó xé đi cẩn thận… Việc này khiến chàng suy nghĩ trong một thời gian dài, tuy nhiên, vì là chuyện nhỏ nhặt nên cũng không thể hỏi mọi người được rồi cuối cùng chìm vào quên lãng luôn…

Hóa ra là Bạch Sứ…

- Mai Lang, khi ngài luyện chữ, ngài nghĩ gì vậy? - Cô bé bất chợt ngẩng lên, hỏi.

- Nghĩ gì à… - Mai Lang Vương trầm tư - Lúc đó ta vừa tròn ba trăm hai mươi tuổi. Tự dưng thần giới ra quy định bắt các vị thần phải làm quen với chữ quốc ngữ mới. Ta khi ấy cũng giống như Lãm, đã quen với Hán tự rồi, bỗng dưng bị bắt phải chuyển qua loại kí tự lạ lẫm như vậy… Ban đầu cảm thấy rất bức bối.

- Ra vậy… - Sao nhớ lại những nét chữ xấu xí rồi so sánh với tâm trạng của mình. Đúng là mang tâm trạng khó chịu thì không thể viết chữ đẹp được.

- Rồi sau đó? Điều gì đã khiến ngài có được những nét đẹp đẽ nhường ấy?

Mai Lang Vương nhìn Sao, tay khẽ vuốt ve một lọn tóc đen mềm mại. Tóc của Sao nay đã dài hơn, có thể thắt bím được rồi.

- Khi đó, có người bạn đã gửi cho ta một tập thơ, đó là thơ của những thi sĩ phàm trần sống vào thế kỉ hai mươi. Thứ thơ mà họ viết khác với những bài thơ mà ta từng đọc, tình cảm, ngôn ngữ, cách gieo vần và cả thế giới nội tâm đều khác biệt. Lúc đó ta nhận ra chữ quốc ngữ không phải như ta vẫn nghĩ, nó là một hệ thống chữ tinh tế, tươi mới, nó đi vào thơ ca và tạo nên ánh sáng rực rỡ. Ta vừa luyện chữ vừa thầm ngâm những âm thơ ấy trong lòng, non xanh nước biếc quê hương rỡ ràng hiện ra trong tâm trí, ta đã có được những nét chữ đẹp từ lúc nào không hay.
- Em hiểu rồi. - Sao cười.

- Có lẽ em cũng như vậy nhỉ? - Mai Lang Vương chóng cằm.

- Vâng.

- Em nghĩ gì khi viết?

- Những bức tranh ạ.

- À… Nói đến tranh… - Mai Lang Vương chợt nhớ ra điều gì đó.

- Sao ạ?

- Không có gì đâu. - Nhưng chàng đã lảng tránh đi, không nói nữa. Sao sau đó cũng không nghe chàng nhắc gì đến vấn đề dang dở ấy nữa.

- o-

Thêm một tháng nữa trôi qua và Sao tiếp tục được học về cách ghép âm. Kể từ sau việc rèn chữ, Sao chú tâm vào việc học hơn, vì vậy em tiến bộ nhanh hẳn, hầu hết các âm và vần đều có thể ghép được, đọc được.

Duy chỉ có một âm duy nhất mà Sao không thể đọc đúng. Đó cũng là âm đã tạo nên nỗi ám ảnh cho em, khiến em bị Mai Lang Vương chỉnh đi chỉnh lại…

Âm "tr"…

- Đọc lại cho ta nghe nào. - Mai Lang Vương ngồi trên giường tre, khoanh tay nghiêm nghị, giọng cũng rất nặng nề.

- "Chờ"! - Sao hét lên.

- Không phải, phải uốn lưỡi lên, là "Trờ".

Sao nhắm tịt mắt, siết chặt tay, cố gắng chạm đầu lưỡi lên vòm họng trên rồi uốn lưỡi ra thật mạnh - "TRỜ"!

- Đúng vậy. - Mai Lang Vương nheo mắt, mày nhíu vào nhau - Đọc cho ta từ này: Trò chơi.

- Chò chơi! - Sao lặp lại ngay tắp lự.- … - Mai Lang Vương bất lực im bặt.

Sao thấy chàng im như vậy, suy nghĩ hồi lâu rồi rụt rè thốt - Chò Trơi ạ!

Mai Lang Vương đỡ trán.

Sao không bao giờ phát âm đúng "tr"

- Ta đã rèn cho em cách phát âm "tr" suốt ba ngày rồi, em không có chút tiến bộ nào cả. Em đã tiếp thu mọi thứ rất tốt cho đến thời điểm này, vậy tại sao với âm ấy em lại cứ mắc sai lầm thế hả? - Mai Lang Vương thất vọng nói.

- Em… - Sao cảm thấy người mình như muốn tan ra trước vẻ mặt thất vọng của chàng, cô bé cúi gằm mặt xuống, nhìn như đóng đinh vào hai chân.

Những ngón chân bé nhỏ ngọ nguậy…

Sao thật sự muốn tìm cái lỗ chui xuống.

- Nói đi, tại sao em cứ phát âm "tr" là "ch" vậy? - Mai Thần truy vấn. Chàng nghĩ rằng chắc chắn phải có vấn đề nào đó, bởi Sao vốn là cô bé thông minh. Hai âm đó cũng đâu khó phân biệt hay phát âm? Vì thế chàng cho rằng Sao có lí do riêng để không đọc đúng chúng.

Lí do đó có lẽ đã trở thành một loại thành kiến, khiến em không thể tiếp cận với cách đọc đúng.

Sao suy nghĩ hồi lâu, đắn đo mãi, cuối cùng cũng mạnh dạn đáp - Là vì em thấy chúng không có sự khác biệt ạ…

- Gì cơ? - Mai Lang Vương nhìn em trừng trừng.

Sao kiên định gật đầu với chàng, đáp chắc chắn - Thật sự em cảm thấy hai âm đó không có gì khác biệt. Tại sao lại phân ra "tr" và "ch" chứ? Em thấy điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Đọc âm "tr" thật khó khăn, cứ phải uốn lưỡi rườm rà. Âm "ch" đơn giản biết bao, tại sao không loại bỏ âm "tr" đi và để âm "ch" thay thế hết những từ bắt đầu từ "tr"? Như vậy thuận tiện rất nhiều đấy ạ!

- … - Mai Lang Vương không biết nói gì hơn với suy nghĩ của Sao.

Chàng bắt đầu cảm thấy không hài lòng với em. Bắt đầu cảm thấy Sao là đứa trẻ khó dạy bảo.

- Thật không còn gì để nói. - Mai Thần bực dọc đứng lên.

Sao sợ sệt nhìn chàng, em không biết mình đã nói gì khiến chàng trở nên tức giận như vậy.

- Hôm nay em phải đọc đi đọc lại âm "tr" cả buổi trưa. Ta sẽ nhờ Bạch Sứ đến giám sát, hãy đọc cho đến khi nào em quen với việc uốn lưỡi.

Sao phụng phịu má.

- Đừng làm vẻ mặt đó với ta, em bướng bỉnh lắm. Ta không thích những đứa trẻ bướng bỉnh chút nào. - Mai Lang Vương lạnh nhạt nói.

Sao nghe những lời của chàng mà sóng lưng lạnh toát.

Đầu em quay vòng vòng, cảm giác choáng váng, bàng hoàng.

Em đứng trơ ra nhìn chàng hồi lâu, không thể lắp bắp được lời nào cả. Tại sao khi Mai Lang nhìn em bằng ánh mắt lạnh lẽo đó, em lại thấy sợ hãi như vậy?

Giống như… Vừa đánh mất điều gì rất rất quý giá.

Sau khi khiến Sao rơi vào trạng thái hoang mang tột độ, Mai Lang Vương liền quay đi. Chàng đi một cách dứt khoát như vậy một phần là vì giờ làm việc của chàng đã đến và chàng không thể nán lại bên em được nữa, phần khác là vì chàng vẫn còn khó chịu với thái độ học tập không cầu tiến của Sao.

Mai Thần lướt qua người Sao, rời đi mà không nói thêm bất kì điều gì.

Lần đầu tiên, Sao bị chàng đối xử lạnh lùng như vậy.

Chương 65: Từ bỏ

Đúng như những gì Mai Thần nói, chàng đi chẳng bao lâu thì Bạch Sứ xuất hiện thay chàng giám sát việc phát âm của Sao. Hôm đó cô bé rất cố gắng, đọc đi đọc lại âm "tr" cho đến lúc miệng mỏi nhừ. Dẫu vậy, khi Bạch Sứ dùng phép thử để kiểm tra thì Sao vẫn mắc phải sai lầm cũ. Điều này khiến nàng rất bối rối.

Tối hôm đó, Bạch Sứ đến tìm Mai Lang Vương và kể lại mọi chuyện cho chàng nghe. Mai Lang Vương nghe xong, đáy mắt đượm buồn.

Hôm sau, Sao không đến học.

Cô bé nằm lì trên giường, cũng không thức dậy giúp các chị chuẩn bị bữa sáng.

Khi Mai Thần hỏi đến, Bạch Sứ cười gượng nói với chàng rằng Sao bị ốm.

Tại khu của Sao…

- Hic, mỏi miệng quá… Miệng mình đau ê ẩm. - Sao trốn trong chăn, cuộn người lại, vừa xoa lên má vừa thút thít.

Khóe mắt cô bé đỏ hoe, đêm qua Sao đã khóc, em khóc không phải vì bị phạt phát âm "tr" liên tục, em khóc bởi vì… Mỗi lần nhớ đến vẻ mặt lạnh nhạt của Mai Lang là nước mắt lại không kìm được, ứa ra.

Sao ôm gối thẫn thờ.

Phải chăng Mai Lang đã ghét em? Bởi vì em quá ngu ngốc cho nên chàng không muốn ở cạnh em nữa?

Sao vùi mặt vào gối, bật khóc.

Vậy thì… Em không còn mặt mũi nào để đến học cùng chàng nữa…

Trong lúc em khóc nức nở một mình thì Mai Thần đến. Sáng nay, khi nghe Bạch Sứ bảo em bị ốm, chàng đã cố gắng sắp xếp công việc để đến xem sao. Bạch Sứ thấy chàng đến, cũng không tiện quấy rầy, nàng quay về khu của Hoa Tiên và nhắn với chàng rằng hãy chăm sóc Sao hộ nàng.

Mai Lang Vương khoanh tay, tựa vào cửa phòng nhìn em thật lâu.

Sao đang trốn trong chăn, vì vậy chàng không thể nhìn thấy em mà chỉ có thể thấy một gói chăn to tròn nằm chiễm chệ trên giường.

Mai Lang Vương nhìn ra cửa sổ. Giờ này đã quá trưa rồi, có vẻ em nằm nướng từ sáng đến giờ, hẳn là chưa ăn gì cả.

Chàng đi đến giường, ngồi xuống.

Vì niệm lót dưới giường không dày, cho nên dù chàng có ngồi ngay bên cạnh, Sao cũng không biết là chàng đã đến.

- Mai Lang ngốc nghếch! - Sao mắng, ôm gối quay người qua bên phải.

Khi em làm vậy, chân của em sẽ va phải người chàng. Mai Lang Vương bị chạm trúng vào cánh tay, dẫu vậy, chàng không hề lên tiếng.

- ? - Cuộc va chạm khiến Sao ngớ ra.

Cô bé mở chăn, tròn mắt nhìn ra ngoài. Khuôn mặt nghiêm nghị của Mai Thần đập vào mắt, khiến Sao chết đứng.

- Mai Lang! - Sao ré lên.

- Em vừa bảo ta ngốc nghếch? - Mai Lang Vương nghiêm sắc mặt.

- Em… - Sao nuốt nước bọt, nhưng rồi lại nhớ ra những chuyện không vui, em chẳng dám đối diện với chàng nữa. Sao trùm chăn kín mít, ôm gối trốn đi.

Mai Lang Vương bất ngờ với hành động của em. Chàng đặt tay lên vai Sao, giọng vẫn nghiêm nghị nhưng đã trở nên dịu dàng hơn - Ta nghe nói em bị ốm?

- Em không có ốm. - Sao lau nước mắt, nói.

- Vậy tại sao không đến học?

- Em không học nữa.

- Vì điều gì chứ?

- Em ngu ngốc lắm, em không học được đâu! Ngài cứ để em dốt đi, em cũng không bận tâm nữa!

- Chỉ vì không thể phát âm "tr" mà em quyết định trở thành kẻ dốt nát? - Mai Lang Vương lạnh giọng.

Hàn khí trong lời nói của chàng càng khiến lòng em đóng băng. Nội tâm Sao càng trở nên yếu ớt. Em không chịu được thêm sự lạnh nhạt nào từ chàng nữa…

Có lẽ chàng ghét em thật rồi. Một người hoàn mĩ như chàng sao có thể yêu thích một đứa nhóc vừa ngu ngốc vừa vô dụng chứ?

Sao co người lại, héo rũ.

Thế rồi Sao không chịu nói gì với chàng nữa, em cứ trốn trong chăn như vậy, mặc cho chàng có ngồi bên cạnh. Mai Lang Vương ở bên em thêm một lúc, bầu không im lặng vẫn cứ thế bao trùm, chàng không còn cách nào khác ngoài đành rời đi.

Dáng vẻ của Mai Thần lúc đó trông rất sầu não.

Những cây mai trong viện vì tâm trạng của chàng mà cũng trở nên kém sắc, nhợt nhạt.

- o-

Cả ngày hôm đó Sao không rời khỏi giường. Nhiều ngày sau nữa, em cũng không đến học. Mai Lang Vương cũng không nhắc nhỏm gì đến em. Chàng vẫn như cũ lao vào công việc của mình. Khi Lãm và những vị Hoa Tiên hỏi đến, chàng chỉ bình thản trả lời - Cứ để em ấy tự do đi.

Đúng vậy, cứ để Sao tự do…

Mai Lang Vương cố gắng chấp nhận.

Chàng ngồi trên bàn làm việc trong phòng, nhìn chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trên bàn đến thẫn thờ, lòng không ngừng lặp đi lặp lại: "Để cô bé được tự do".

Mai Lang Vương kéo chiếc hộp đến gần. Đây là một chiếc hộp bình thường, chàng lấy nó từ chỗ của Ưu Liên. Chàng vốn không có thói quen sử dụng những chiếc hộp như thế này, tuy nhiên, do mấy hôm trước vô tình có được một vật quý nên chàng đã đi tìm thứ gì để bảo quản nó và Ưu Liên đã mang đến cho chàng chiếc hộp này.

Mai Lang Vương mở hộp ra.

Bên trong là một mảnh giấy còn mới.

Chàng mở mảnh giấy ấy, vừa nhìn thấy hình ảnh bên trong lòng liền trở nên thư thái. Đây là bức tranh vẽ thỏ của Sao. Chàng đã từng thấy em vẽ thỏ trên đất trong đêm lễ hội ở Kon Chư Răng, lúc đó quả thật rất tò mò. Thế rồi mấy hôm trước, chàng vô tình nhặt được bức vẽ này, nó rơi ra từ vở tập viết của Sao và chàng đã âm thầm giữ lại.

Những chú thỏ trên trang giấy rất lạ lẫm.Mặc dù không giống thỏ trong hình dung của chàng nhưng nhìn dáng điệu, chàng có thể cảm nhận được sự tươi vui.

Có lẽ trong tâm trí của Sao, thiên nhiên luôn vui vẻ như vậy.

Cô bé có lẽ muốn sống một cuộc sống tự do, không gò không ép, ngây thơ hồ hởi hệt như những chú thỏ này chăng?

Mai Lang Vương nhìn như mất hồn vào trang giấy.

Tại sao chàng lại lưu giữ bức tranh này?



Trong phòng, Sao đang ngồi trên bàn học, chậm rãi viết chữ.

Nét chữ của em cho đến lúc này đã trở nên mềm mại hơn, trong sáng, tinh tươm.

Mặc dù nói với Mai Thần rằng bản thân sẽ không đi học nữa nhưng Sao vẫn luyện chữ mỗi ngày. Em cũng luyện cả việc phát âm "tr", "ch", luyện một cách bí mật mà không để ai biết.

Kể từ khi Sao không đến chỗ Mai Thần học, em cũng từ chối luôn việc đến khu của chàng. Sao vẫn phụ giúp các chị làm việc nhà như cũ, tuy nhiên hễ các chị nhờ em đi đến khu của Mai Thần làm gì là Sao lại từ chối ngay.

Dần dà, Ưu Liên cũng không để Sao phải va chạm với Mai Lang Vương nữa.

Em vì vậy không còn phải giáp mặt với chàng.

Mai Lang Vương dường như cũng không muốn gặp Sao. Nhẩm tính thì cũng hơn năm ngày rồi em không gặp chàng, chàng cũng chẳng hỏi han gì, có lẽ đã chán ghét em đến cực điểm rồi.

Sao thoáng khựng lại.

Một giọt nước mắt rỏ xuống trang giấy, khiến mực loang ra.

Mai Lang… Không còn cần em nữa…

Sao bưng mặt, òa khóc.

Tính cách của Sao rất kì lạ. Rõ ràng không muốn bị Mai Thần ghét bỏ nhưng lại chẳng dám đối mặt với chàng. Rõ ràng khi gặp chàng, chỉ cần thành tâm nói một câu "Em biết sai rồi, em sẽ cố gắng phát âm thật tốt, xin ngài đừng ghét bỏ em" thì chàng sẽ nguôi giận, nhưng lại chẳng nói.

Những lời yếu đuối đó thật khó bộc bạch…

Cuối cùng nó cứ đọng lại trong lòng, cùng với lỗi lầm, khiến chuyện càng lúc càng trở nên tệ hại.

Sao nằm dài ra bàn, vẽ trong vô thức…

Lần này em không vẽ thỏ nữa, Sao vẽ một đóa hoa mai.

- Chị Sao! - Tiểu đồng bất ngờ chạy vào gọi.

- Chị đây? - Sao ngẩng lên, ngạc nhiên. Lần đầu tiên em thấy tiểu đồng gọi mình vào lúc muộn thế này.

- Vương đang đợi chị ở gian ngoài. - Tiểu đồng nói.

- Gì… Chứ? - Sao kinh ngạc. Mai Lang đích thân đến đây ư? Vào lúc tối muộn thế này???



Sao lau nước mắt, chỉnh trang lại quần áo đầu tóc rồi rụt rè ra gặp chàng. Từ trong cửa buồng lén đưa mắt nhìn, Sao có thể thấy rõ, Mai Thần đang ngồi ngoài tràng kỷ, chờ đợi.Vì giờ này cũng khuya rồi nên Mai Lang Vương không ăn mặc chỉnh chu như ban ngày. Chàng mặc một bộ áo dài màu trắng với chất vải trơn, nhẹ và rộng hơn bình thường. Đầu cũng không đội khăn. Mái tóc đen dài tuyệt đẹp vì vậy thoải mái buông lơi. Trông chàng tuấn tú đến mị hoặc.

Sao nghe tim mình đánh thình thịch.

Em trốn vào cửa buồng, nắm lấy một dải màn bằng sợi gỗ, bồi hồi.

Đây là lần đầu em thấy Mai Lang Vương ăn mặc như vậy. Sao vốn quen với hình ảnh chỉnh chu của chàng khi đội khăn đóng, mặc áo dài cầu kì. Em chưa từng thấy chàng xõa tóc, cũng không nghĩ tóc của chàng lại dài và đẹp như thế.

Mái tóc đen huyền đổ xuống vai, khiến đôi mắt nâu và chiếc mũi cao càng trở nên nổi bật. Bình thường trông chàng nghiêm trang là thế, ai mà nghĩ, khi xõa tóc chàng lại trở nên phong trần, tuấn lãng nhường này.

Những sợi gỗ bị Sao kéo khẽ đung đưa. Chúng tạo nên âm thanh khe khẽ. Mai Lang Vương nghe động, đôi mắt nâu chậm rãi liếc nhìn. Sao trốn sau cửa buồng, biết chàng đang nhìn về phía mình, tim càng đập như trống.

- Sao. - Chàng lên tiếng.

- … - Em không bước ra, tay chỉ buông dải màn gỗ xuống, khiến chúng va đập làm vang lên tiếng tinh tang.

- Ta muốn gặp em. - Chàng tiếp tục nói.

Đến lúc này thì Sao có muốn trốn cũng không được nữa. Lời nói của chàng đã vỗ về tâm hồn em.

Sao bước ra, đứng nép một bên, không nhìn chàng.

Mai Lang Vương tựa vào ghế, nhìn em chăm chú, đáy mắt dập dờn như sóng.

Cuối cùng cũng gặp được em…

Lòng chàng nhẹ hẳn đi.

Năm ngày qua, chàng chỉ biết nhìn bức tranh với những chú thỏ đơn điệu ấy, càng nhìn chàng càng thấy lòng trống trải, hệt như lúc ở Kon Chư Răng, khi em đi cùng Bukjai…

Thế rồi, chàng nhận ra, chàng muốn gặp Sao.

Chàng muốn nhìn thấy Sao, không phải bức tranh này.

- Đến đây. - Mai Lang Vương theo thói quen, vẫy tay gọi.

Sao tiến lại, cũng theo thói quen, ngồi xuống bên cạnh chàng.

Mọi hành động của cả hai đều quen thuộc.

Họ đã luôn gần nhau đến thế, đã luôn hiểu nhau đến thế…

- Em có vẻ gầy đi. - Mai Thần quan sát Sao hồi lâu, đột nhiên nói.

- Không có, em vẫn vậy thôi. - Sao lắc đầu.

- Em vừa khóc? - Chàng nâng mặt cô bé lên, truy hỏi.

Sao tránh ánh mắt chàng, nhìn sang bên trái, mặt đỏ lựng - Do em buồn ngủ nên mắt đỏ đấy.

Mai Lang Vương im lặng không nói gì thêm. Chàng vốn hiểu rõ Sao, cô bé lúc nào cũng không nói thật lòng mình. Có lẽ Sao quen với việc chịu đựng một mình… Đôi mắt nâu sầm xuống… Cũng giống như chàng vậy… Vì chỉ có thể chịu đựng một mình mà thôi…

Đối với những người có nỗi tổn thương sâu sắc trong lòng thì việc cởi mở với người khác cũng là cực hình.

- Ta hiểu rồi. - Chàng ôm lấy em từ phía sau.

Mái tóc của chàng rũ lên vai Sao, lay động nhè nhẹ.

Sao không hiểu ý của chàng. Đợi một chút, Mai Thần tiếp tục nói thêm - Ta sẽ không bắt em học nữa, nếu em không thích thì thôi.

- Ngài không bắt em học?

- Phải.

- Không bắt em rèn chữ?

- Phải.

- Ngài đến đây để nói với em điều đó thôi ư?

- Đúng vậy.

Tâm tư của Sao vỡ vụn… Thì ra Mai Lang thật sự không muốn gò ép em. Sao nhìn xuống vai, nhẹ nhàng chạm vào một lọn tóc của chàng.

Ngài ấy đã đi đến tận đây vào lúc tối mịt chỉ để nói rằng sẽ không bắt mình học nữa… Có lẽ với ngài ấy mình thật sự hết thuốc chữa… Có lẽ ngài ấy không còn hi vọng gì ở mình. Cảm thấy rằng dù mình học hay không cũng không quan trọng.

- Được rồi, ta chỉ muốn nói điều này thôi. - Một chốc sau, Mai Thần rời em ra, nhẹ nhõm nói.

Lòng chàng hiện tại rất êm đềm, khi được nhìn thấy Sao, chàng cảm thấy tâm trạng trở nên thư thái hẳn, đêm nay chắc chắn chàng sẽ ngủ rất an giấc.

Mai Lang Vương chúc Sao ngủ ngon và trở về khu của mình. Sao đứng ngoài cửa tiễn chàng, chỉ thấy bóng dáng cao lớn thanh nhã và mái tóc dài vờn bay cứ thế dần xa nơi hiên nhà bàng bạc ánh trăng.

Chàng đi như vậy, không biết đã để lại phía sau một nỗi lưu luyến.

Sao mang theo hình bóng chàng chìm vào cơn mơ, giọng nói và dáng vẻ anh tuấn ấy cứ lặp đi lặp lại trong giấc mộng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau