MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Gặp gỡ

- o-

Nghe ngóng xong tin tức dưới chân núi, Thần Tình quyết định trực tiếp đột nhập vào Mai Viện của Mai Lang Vương.

Tất nhiên, nàng sẽ không đột nhập với hình dạng hiện tại của mình.

Nàng sẽ vào đó với hình dạng của một tiên nữ. Lần này, nàng sẽ đóng giả thành một nữ tiên tìm đến Mai Lang Vương nói chuyện đẩy đưa, để thử lòng chàng xem sao.

Với thần lực của nàng, bọn tiểu tiên dưới chân núi kia căn bản không thể phát hiện ra. Một ít vị lão thần ở khu vực cao hơn vẫn bị nàng qua mặt. Cho đến khi nàng vào được bên trong Mai Viện, vẫn không một ai phát giác ra hành tung của nàng.

Thần Tình nhảy vào sân trong của Mai Viện, dành ra một phút để đánh giá quang cảnh.

Mai Viện của Mai Lang Vương nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nằm vừa vặn xinh xẻo trên mảnh đất đắc địa, phía trước hướng ra cánh đồng bao la, phía sau tựa vào núi đá, xung quanh mai hoa bao phủ, vàng ươm choáng ngợp. Cả tòa biệt viện chìm trong hương mai thanh tao, tươi mát.

Những cánh mai ưu nhã rơi rụng xuống nền sân lát gạch Bát Tràng, cả khoảnh sân lớn phủ ngập cánh mai.

Cảnh quang thi vị như một bài thơ cổ.

Thần Tình thong thả đi dạo thêm một chút.

Nàng muốn dành ít thời gian thư giãn, trước khi bắt tay vào việc chính.

Nào ngờ, chẳng thả lỏng được bao lâu, bên tai nàng đã truyền đến tiếng guốc gõ trên gạch nung. Thần Tình cảnh giác đưa quạt lên, vừa nép vào sau quạt tỏ ra dáng vẻ e thẹn yêu kiều, vừa đảo mắt quan sát.

Từ sau hành lang quanh co bằng gỗ, có một người đang đi đến.

Người đó khoác áo dài tay chẽn màu vàng. Trên ngực áo và dưới vạt áo đều thêu những họa tiết cầu kì bắt mắt. Đầu đội khăn đóng xếp bảy lớp theo dạng chữ nhất bằng loại lụa vàng điệp màu với trang phục. Chân mang guốc sơn chạm trổ tinh xảo.

Dung mạo chàng anh tuấn nghiêm trang, với đôi mày kiếm và mâu quang màu nâu mê hoặc.

Chàng bước từng bước rất thanh tao, tay phải nâng sách, tay trái chấp sau lưng. Trên bàn tay cầm sách có đeo một chiếc nhẫn ngọc. Ngay cả cúc áo cũng được làm bằng ngọc và trên cổ thì đeo một sợi dây vàng nạm ngọc sang trọng.

Thần Tình cười gian sau chiếc quạt lụa thêu hoa.

Nàng nghĩ… Người đang đến kia đích thị là Mai Lang Vương rồi.

Mai Thần vòng qua hành lang, tiến ra khoảnh sân trước viện. Đôi mắt nâu tĩnh lặng đặt lên nhành mai. Một đóa hoa vàng rơi vào trang sách, Mai Thần nhặt lấy đóa hoa, khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy câu hồn đoạt phách.

- Ôi, là Mai Thần đấy ư? - Thần Tình cười lớn trong lòng, vẫy quạt một cách yểu điệu, bước lên sân khấu.

Mai Lang Vương nghe thấy có tiếng người, đuôi mày kiếm thoáng nhướn lên, chàng quay về phía nàng, khi đôi mắt nâu điềm tĩnh đó trực diện chiếu thẳng vào nàng, Thần Tình bỗng có chút e ngại.

Mai Lang Vương chưa hề cất tiếng nhưng khí thế của nàng đã rụt lại ba phần.

Thần Tình cau mày, chấn chỉnh tinh thần một chút rồi vừa vuốt ve vành khung của quạt lụa, vừa duyên dáng tiến đến gần chàng.

- Nàng là? - Mai Lang Vương lịch sự cất tiếng trước.

Thần Tình dùng quạt che ngang mặt, đôi mắt đen huyền lập tức trở nên mềm yếu. Nàng giả cách cười lúng liếng của những thiếu nữ si tình, e thẹn đáp - Em là tiên nữ ở nơi kinh kì, vốn theo hầu Thánh Mẫu. Gần đây nghe nói Mai Thần dung mạo phi phàm, tài cao tám đấu, em bèn mạo muội đến gặp. Những mong cùng chàng kết thành một mối lương duyên…

Mai Lang Vương im lặng.

Thấy Thần Mai chẳng nói gì nữa, Thần Tình cảm thấy chột dạ vô cùng. Nàng bèn bạo gan hơn, tiến đến gần chàng, lả lơi vòng quanh chàng mà tỉ tê - Mai Thần đang giữ ngũ giới, phải chăng là để đạt được định huệ? Đạt được định huệ có gì hay? Mà chàng đành lòng để hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình?

Mai Lang Vương đột nhiên nhếch cười.

Đáy mắt nâu vốn lặng như hồ thu, lúc này chợt dâng lên hàn quang.

Chút thay đổi đó khiến Thần Tình cảm thấy cả người buốt giá. Thần Mai lại chẳng cho nàng chuẩn bị, chàng đưa tay lên, khẽ lướt qua mái tóc nàng.

Một đóa hoa mai hiện hữu giữa bàn tay to lớn thon dài.

Thần Tình lập tức lùi lại, ngực nhộn nhạo.

Những đóa hoa máu bé xíu nở rộ trên nền gạch cam đỏ.

Thần Tình đưa tay ôm lấy ngực, kinh ngạc trừng mắt.

- Từ lúc nào? - Nàng hỏi.

- Từ đầu. - Mai Lang Vương điềm tĩnh đáp.

- Trên đời này không có mấy ai nhận ra được thần lực của ta. - Nàng dù chấn động trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn cố nở nụ cười. Dù vậy, nụ cười đó thật không tự nhiên, khóe môi củ ấu đang giật giật liên hồi.

- Thần Tình - Mai Thần chấp tay về phía nàng, lịch thiệp chào - Nghe danh đã lâu, hôm nay mới được diện kiến.

- Hừ. - Nàng lại chẳng vui vẻ gì với lời chào đó, bao nhiêu hứng thú đều mất sạch.

Hôm nay nàng vốn định tìm đến Mai Viện để chọc phá tên tiểu bối này, ai ngờ chưa làm được gì đã bị hắn nhận ra mọi chân tướng. Thần Tình đương nhiên cảm thấy bị đả kích và tổn thương. Sự tự tin của nàng, niềm kiêu hãnh của nàng đã bị giáng một đòn đau đớn.

- Được, dù sao ngươi cũng phát hiện ra ta, vậy thì ta không cần phải diễn kịch nữa. - Thần Tình phất tay, bộ nhật bình quen thuộc lập tức khoác lên vai. Trên tay nàng hiện ra một quả cau bằng vàng, Thần Tình vừa tung hứng nó, vừa ngạo nghễ thách thức Mai Lang Vương.

Mai Lang Vương ngược lại không hề hứng thú.

Chàng lấy làm khó chịu vì bị quấy nhiễu.

- o-

Thần lực tỏa ra từ người thiếu nữ khoác nhật bình nhanh chóng khiến trời đất biến sắc. Bầu không thanh tĩnh của Mai Viện và cả núi Sam đang dần bị lấn át. Mai Lang Vương cau mày lại, mặt khó đăm đăm. Chàng từ từ gấp quyển sách đang đọc dở, muôn ngàn đóa mai xung quanh bắt đầu rơi rụng lả tả vì tâm trạng của chàng.

- Mai Lang Vương! - Tiếng Ưu Liên vang lên.

Nàng ta và Bạch Sứ, Xích Phượng cũng kịp thời có mặt. Ba người họ đột ngột xuất hiện, chắn trước chàng. Khi nhận ra người đột nhập Mai Viện là ai, ba nàng đều sững sờ, kinh ngạc.- Thần Tình! - Ưu Liên thốt.

- Thần… Tình ư? - Bạch Sứ hốt hoảng, Xích Phượng thì trợn mắt, cả hai nàng đều quay phắt về phía thiếu nữ khoác áo nhật bình, quan sát kĩ thêm một phen. Họ không ngờ, thiếu nữ đang hiện diện trước mắt họ chính là vị Thần gốc có thân phận đặc biệt nhất thần giới.

- Hừm, Ưu Liên, lâu rồi không gặp. - Thần Tình mỉm cười.

- Thần Tình, ngài đến đây vì cớ gì? - Ưu Liên vừa kính, vừa sợ, vừa hoài nghi hỏi.

- Ái chà. - Thần Tình tung tung quả cau vàng trên tay, liếc mắt sang Mai Lang Vương - Rảnh rỗi quá nên đến kiếm chuyện thôi.

Ưu Liên nghe vậy, run run xoa trán - Thần Tình ngài vẫn như xưa, tính tình thật quái đảng. Dù vậy ngài đừng làm thế với Mai Viện chứ? Nơi này và cả Mai Lang Vương không phải đối tượng để ngài đùa giỡn đâu.

- Xì. - Thần Tình phụng phịu má.

Không cần Ưu Liên nói, nàng đã nhận ra rồi.

Ngay từ lúc bị Mai Lang Vương lật tẩy, nàng đã biết mình va phải đá. Tuy nhiên, phóng lao thì phải theo lao, lần này nàng chỉ có thể quậy một trận tưng bừng thôi.

Thần Tình tươi cười, cảm thấy buồn bực giảm đi đôi chút.

Phải, nếu không thể phá phách một cách giấu mặt, thì nàng sẽ phá phách công khai.

- Nói nhiều quá, nhức đầu. - Thần Tình ca thán rồi tung chiêu về phía Mai Lang Vương.

Thần Mai chẳng nói chẳng rằng, chân cũng không nhích động.

Tam vị Hoa Tiên kia thì không bình tĩnh được như chàng, họ vội vàng ra tay bảo vệ Mai Lang Vương. Trên bầu trời Tây Nam trong trẻo tươi xanh, Thần Tình và Tam vị Hoa Tiên kịch chiến.

Khả năng của Ưu Liên tuy cao cường hơn Phong Xuân của Tứ Phong, nhưng so với Thần Tình thì hãy còn kém xa, dù gì nàng ta cũng là một vị Thần gốc, chỉ qua năm, sáu chiêu, Tam Hoa đã bị Thần Tình đánh bại. Ba nàng cùng rơi xuống Mai Viện, cơ thể đập mạnh vào nền sân lát gạch Bát Tràng.

Mai Lang Vương lần lượt lướt mắt qua người Ưu Liên, Xích Phượng và Bạch Sứ.

Nỗi đau hằn trong mắt họ khiến hoa mai xung quanh đồng loạt rơi xuống.

- Mai Lang Vương… - Ưu Liên trông thấy hoa rơi một cách dữ dội, môi nàng tái mét đi.

Nàng cố nhìn về phía Mai Lang Vương, như thể muốn ngăn chàng.

Thế nhưng, quyển sách mà Mai Lang Vương đang cầm trên tay đã được đặt xuống bậc thang gần đó.

Mai Thần tiến lên vai bước, ngẩng đầu nhìn Thần Tình lơ lửng trên không, tà áo vụt bay.

- Sao? Muốn đánh nhau à? - Thần Tình xoa xoa quả cau vàng to bằng bàn tay, khích bác.

Mai Lang Vương vẫn chẳng nói lời nào, chỉ có đôi mày kiếm nhíu vào nhau.

Bóng đêm phủ lên vầng trán cao thanh tuấn, mâu quang màu nâu âm u.

Thần lực của Thần Tình đang dần bị hương mai bao trùm.

Chẳng cần đánh đấm gì, chỉ bằng thần lực mà Mai Lang Vương đã túm chặt được Thần Tình. Khi nhìn vào mắt chàng, nàng đột nhiên cảm thấy cơ thể mình như bị muôn ngàn sợi dây leo hung hãn trói chặt.

Linh hồn nàng lạc lối giữa một rừng mai.Hoa Mai vàng ươm, vàng ươm, vàng đến mù trời, lấp mắt.

- Chết… Chết tiệt… - Thần Tình chửi rủa, vai run lên từng chập.

Mai Lang Vương mỉm cười, nụ cười có chút lạnh lẽo, tà ác.

Thần Tình nghe tim đánh một tiếng thịch thật lớn.

Gương mặt đó, biểu cảm đó… Nàng như thể nhìn thấy gã Phong Thần băng lãnh của miền thượng lưu sông Cầu trước kia.



Kí ức đột nhiên đổ về như một dòng sông.

Thần Tình nhìn thấy, Hoa Thần và Phong Thần đứng phía sau Mai Lang Vương, cười trêu nàng.

Bóng nhật bình run bắn, lùi lại.

Mai Lang Vương lập tức đưa một đóa mai lên, hướng về phía nàng, chuẩn bị ra đòn.

- A! - Dù rất bướng bỉnh và thích phá phách, Thần Tình vẫn là một người thức thời. Đối diện với Mai Thần có thần lực sâu rộng như vậy, nàng hiểu rằng mình không thể đối phó. Thần Tình gấp rút rời đi, không dám ở lại Sam dù chỉ một giây.

Mai Lang Vương thấy nàng bỏ chạy, cũng không cố truy đuổi. Đôi mày kiếm dãn ra, hoa mai trong Mai Viện lại đâm chồi nảy lộc, nở rực rỡ như cũ.

- o-

Vài ngày sau, chuyện Thần Tình tìm đến gây hấn dần lắng xuống, Mai Viện trở về vẻ yên tĩnh.

Một buổi sáng đẹp trời, Ưu Liên đang pha trà trong gian giữa của khu nhà chính thì chợt có tiểu đồng vào bẩm báo.

- Chị Ưu Liên, bên ngoài có người cần gặp ạ.

- Người cần gặp? - Ưu Liên nghi hoặc gác việc pha trà sang một bên để ra ngoài xem thử.

Vì người mới đến khá lạ mặt nên tiểu đồng không để y bước chân vào khuôn viên của viện. Ưu Liên muốn ra gặp y thì phải đi đến tận cổng, băng qua khu vườn chính.

Sau tán mai vàng ươm, Ưu Liên nhìn thấy có một người đứng ngoài cổng. Người đó khoác áo nhật bình, đầu đội mấn cầu kì, quý phái.

Bước chân của nàng dần dần chậm lại, bóng lưng của người đó… Thật là quen thuộc làm sao.

- Thần Tình. - Ưu Liên ngán ngẩm thốt - Tại sao ngài còn quay lại đây?

Thiếu nữ khoác nhật bình nghe nàng gọi thẳng đích danh, liền không ngần ngại nữa mà quay lại, cười xán lạn.

Nụ cười của nàng ta khiến Ưu Liên cảm thấy vừa mệt mỏi, vừa u sầu.

Nàng biết, Thần Tình lại nghĩ ra trò nghịch mới đây.

- Ta vừa pha xong trà, là Thiên cổ đệ nhất trà đấy. Mời ngài vào thưởng qua một chén, chúng ta sẽ tâm tình nhiều hơn. - Ưu Liên dứt khoát nói.

- Ồ, là trà đấy à? Lâu rồi chưa thưởng thức lại. - Thần Tình mỉm cười, vui vẻ tiến vào trong.

Ưu Liên đưa Thần Tình đến gian nhà ở khu Tây Bắc dành riêng cho Hoa Tiên các nàng, lại sai tiểu đồng mang trà qua gian giữa bên ấy. Trên đường đi, nàng cố tình đưa Thần Tình đi qua con đường hẹp phía sau, cốt để Mai Lang Vương không phát hiện nàng ta.

Ưu Liên sợ rằng, nếu Mai Lang Vương nhìn thấy Thần Tình thì một cuộc xung đột mới sẽ diễn ra.

- Thiên cổ đệ nhất trà… Thứ trà hảo hạng, mỗi một cân trà lại mất một ngàn đóa sen để ướp. Hương thơm thanh tao tự nhiên, quý giá vô vàn. Hoa Tiên các người ở nơi hẻo lánh thế này mà vẫn giữ cái thói hưởng thụ vương giả ấy sao? - Thần Tình ngồi xuống tràng kỉ, Ưu Liên tỉ mỉ chuẩn bị trà cho nàng.

Chén trà bằng gốm tử sa lấp lánh nước trà vàng nhạt, hương sen vấn vít nơi đầu mũi, thấm sâu vào lòng. Thần Tình nâng chén trà lên, từ tốn thưởng thức. Suốt hai mươi năm qua nàng bôn ba khắp nơi, chưa có dịp trở về Thăng Long để thưởng lại món trà cầu kì này, lòng đột nhiên hoài niệm biết bao.

- Ôi thế nào là vương giả? Thế nào không? Mỗi loại trà đều có sự quyến rũ riêng, Hoa Tiên chúng tôi vốn yêu trà, người yêu trà thưởng thức trà quý, có gì là sai? - Ưu Liên đáp lại.

- Nói cũng phải. - Thần Tình ngắm nghía chén trà, trầm ngâm - Dù sao tên Mai Lang Vương đó luôn luôn làm việc rất chăm chỉ, hắn xứng đáng hưởng cuộc sống thế này.

- Thần Tình. - Lúc bấy giờ, Ưu Liên cũng đã chuẩn bị xong mọi thứ, nàng có thể ngồi xuống thư giãn được rồi. Thủ lĩnh Hoa Tiên nâng trà lên, ủ chén trà trong lòng bàn tay, đôi mắt hạnh đào nghiêm túc hẳn - Tại sao ngài lại chú ý đến Mai Lang Vương?

- … - Thần Tình chóng cằm, môi dẩu lên.

Ôi, giờ hỏi cung đến rồi.

Thật lòng, Thần Tình chẳng muốn nói với Ưu Liên về những suy nghĩ của nàng chút nào. Thế nhưng, vì nể mặt Ưu Liên nên nàng sẽ tiết lộ cho nàng ta biết một chút.

- Ta chỉ muốn quan sát hắn thôi. - Thần Tình đáp.

- Quan sát? - Ưu Liên lặp lại, thái độ của nàng ta như thể đang hoài nghi lời nàng.

Thần Tình cau mày, đặt chén trà xuống bàn - Phải.

Dừng một chút, nàng nhấn mạnh thêm - Ta sẽ không gây rắc rối đâu, yên tâm.

Có lời nói đó của Thần Tình, Ưu Liên thấy tâm trạng nhẹ đi phần nào. Hương trà tràn vào ngực cũng vì vậy mà thanh thoát và thơm lừng hơn. Ưu Liên không hỏi thêm nữa, xem như đã chấp thuận với Thần Tình.

Nàng biết, Thần Tình muốn tá túc lại Mai Viện một thời gian.

Chương 7: Bằng hữu

- o-

Nhờ vào sự châm chước của Ưu Liên mà Thần Tình có được một gian phòng ở khu nhà dành riêng cho khách. Khu nhà đó nằm ở phía bên phải của Mai Viện, cạnh bên khu nhà của Tam vị Hoa tiên.

Từ khu nhà dành cho khách, để đến được khu nhà riêng của Mai Lang Vương thì phải băng qua hai vườn cây và một con đường lớn. Chính vì vậy, dù đã ở lại đây hơn mười ngày, nhưng Thần Tình không hề giáp mặt Mai Lang Vương lần nào.

Điều đó khiến nàng cảm thấy rất mất hứng.

Như những gì mà nàng nói với Ưu Liên ngay từ đầu, nàng đến đây là để "quan sát" Mai Thần. Nếu không gặp được Mai Thần, thì ý định "quan sát" của nàng sẽ không đạt được.

Vì vậy, Thần Tình đã lẻn vào khu nhà của Mai Thần vào ngày thứ mười một.

Nàng phục trên mái ngói của khu nhà, mỗi ngày đều dành một nửa thời gian để quan sát Mai Thần. Đều đặn hai tháng trời, cuối cùng Thần Tình cũng có thể tương đối nắm được sinh hoạt của Mai Lang Vương.

Mai Lang Vương sinh hoạt chính trong hai khu, một là khu nhà của chàng, hai là khu nhà dành riêng cho công việc.

Cả hai khu nhà này đối diện với nhau, cách nhau hai khu vườn và một con đường lớn. Chúng nằm sau hoa viên chính của Viện, là nơi mà người ta sẽ đi qua đầu tiên nếu tiến vào từ cổng bằng đường lớn.

Đúng như những gì tên tiểu tiên kia nói, Mai Lang Vương là một người khó gần. Chàng hầu như chỉ sinh hoạt trong hai khu vực đầu tiên kia, rất ít khi xuất hiện ở những khu khác.

Thậm chí chàng cũng rất ít ra ngoài, trừ khi có việc quan trọng ví dụ như nhiệm vụ hoặc lễ tiết không thể từ chối, còn không, chàng sẽ không bao giờ rời khỏi khu vực của mình.

Một ngày của Mai Lang Vương có thể chia thành hai giai đoạn riêng biệt. Giai đoạn làm việc và giai đoạn nghỉ ngơi. Vào đầu ngày, Mai Lang Vương sẽ đến khu vực làm việc đối diện, ở đó đến trưa. Lúc đấy, những vị thần tiên từ khắp nơi sẽ đến và bàn việc với chàng, những sổ sách liên quan đến Hoa giới và công việc khác cũng được chàng giải quyết ở đó.

Sau giờ làm việc, Mai Lang Vương sẽ trở về khu nhà của mình. Chàng sẽ dành nửa ngày còn lại để tĩnh tu.

Mặc dù thời gian sau được xem là thời gian mà chàng nghỉ ngơi, nhưng theo Thần Tình đánh giá, chàng chẳng nghỉ ngơi gì cả.

Trong khu nhà của mình, Mai Lang Vương thường đọc sách, thường chăm Mai, thường luyện kiếm. Đôi khi chàng cầm một quyển sách, ngồi trên giường tre nhìn ra không gian bao la ngoài kia, suy tư mất hết mấy canh giờ.

Thần Tình nghĩ rằng Mai Lang Vương không đọc sách.

Chàng đang "ngẫm" sách.



Địa vị của Mai Lang Vương trong mắt Hùng Vương và các vị Thần gốc quả thật rất đặc biệt. Ở lại đây quan sát hơn hai tháng, Thần Tình đã gặp qua biết bao vị thần mà nàng ngỡ là phải đến tận Thăng Long mới được diện kiến.

Những vị thần đó đa phần đều nắm quyền lực lớn ở Cổ Loa, được Hùng Vương sai đến giao việc cho Mai Lang Vương, Mai Thần và họ có mối quan hệ rất tốt.

Mai Lang Vương tuy là người không mấy khi giao thiệp, nhưng sự lễ giáo của chàng đã chinh phục những vị thần lớn.

Cho dù chàng không hay nói cười, nhưng sự tận tâm trong công việc và tài hoa ngút trời của chàng đã đủ khiến họ yêu quý.

Thần Tình ngả người lên tàu đao cong vút của mái nhà, hai tay ôm lấy quả cau vàng, đôi mắt phản chiếu trời mây nhàn rỗi của miền Tây Nam.

Mai Lang Vương kia… Quả thật đúng như lời đồn, là một vị thần trẻ tài đức vẹn toàn.

- o-

Hôm đó cũng như bao hôm khác, Thần Tình trốn trên mái nhà quan sát Mai Lang Vương. Sau khi chàng trở về từ khu làm việc khoảng một canh giờ, bên dưới khu nhà của chàng chợt vang lên tiếng nhị cầm.

Thần Tình ngẩn người, tiếng đàn da diết cứ không ngừng réo rắt bên tai.

Theo như hiểu biết của nàng, trong khu nhà của Mai Thần vào giờ này thì chỉ có mình chàng cùng một vài tiểu tiên đồng. Vậy nên tiếng đàn đó chắc chắn là của Mai Lang Vương.

Quả cau vàng trên tay nàng suýt chút nữa thì rơi xuống mái nhà.

Nàng không nghĩ, Mai Lang Vương lại biết chơi nhạc cụ, hơn nữa lại còn là nhị cầm.

Vì sự tò mò, bất đắc dĩ Thần Tình phải lộ diện để tận mắt nhìn xem, ai là người đang kéo đàn bên dưới.

Sự bạo gan này của nàng cũng xuất phát từ suy nghĩ chắc mẩm rằng, Mai Thần sẽ chẳng ra tay với nàng đâu.Trong lần chạm trán trước kia, dù nàng chưa từng xưng danh xưng tánh nhưng Mai Lang Vương đã có thể nhận ra thân phận của nàng bằng thần lực. Chàng cũng phát hiện nàng một cách vô cùng dễ dàng - Việc mà ngay cả những vị Thần gốc cùng phẩm cấp với nàng cũng chưa hẳn làm được. Vì vậy, nàng không nghĩ là mấy ngày vừa qua mình có thể qua mặt được Mai Lang Vương. Nhất là khi, nàng ở gần với chàng như thế.

Chắc chắn Mai Lang Vương đã biết sự có mặt của nàng. Chàng ta chỉ là không để ý đến nàng mà thôi.

Thần Tình đáp xuống khoảnh sân trồng đầy mai bên dưới, tại bờ tường ở phía bên trái của khu nhà, Mai Lang Vương đang ngồi trên giường tre, lặng lẽ kéo đàn.

Mai hoa rơi rụng đầy trên tà áo của chàng.

Hôm nay chàng lại khoác áo dài the.

- Ái chà, kéo đàn với vẻ mặt lạnh nhạt như vậy, cũng có thể tạo ra âm điệu du dương thế ư? - Thần Tình xòe quạt, đủng đỉnh đến gần. Âm nhạc dìu dặt bên tai, bồi hồi, lưu luyến. Bản nhạc mà Mai Lang Vương đang kéo dường như không phải là cổ nhạc, có vẻ đó là sáng tác của một nhạc sĩ nổi tiếng dưới cõi trần vào thế kỉ hai mươi.

Thần Tình nhớ mình đã từng nghe qua bản nhạc này.

Đó dường như là bản "Cát bụi".

Người sáng tác nên những ca khúc bác học và đầy triết lí như thế tên là Trịnh Công Sơn, âm nhạc của người đó, cho dù là Thần Tiên cũng yêu thích.

Mai Lang Vương đưa mắt nhìn nàng, đôi đồng tử màu nâu chỉ dừng lại trên người nàng vài giây rồi lại lướt đi. Chàng vẫn điềm tĩnh kéo đàn, gió lay cánh Mai Ngự, cuốn hương thơm phủ lấp khoảnh sân. Không gian thật thi vị và huyền ảo.

Thần Tình ngồi xuống giường tre, yên tĩnh nghe đàn.

Đợi những nốt cuối cùng vang lên rồi chìm vào thinh không, Mai Thần mới gác nhị cầm sang một bên, nhếch mép nói - Vẫn còn ăn nhờ ở đậu chỗ ta à?

- Cái gì?! - Thần Tình sốc nặng.

Nàng không ngờ câu nói thất thố như vậy có thể thốt ra từ miệng của Mai Lang Vương.

Đôi mắt đen dán vào chàng, chỉ thấy Mai Thần đang cười nhẹ. Nụ cười của chàng không hề mang chút khinh miệt, nụ cười đó có chút thân thiết, có chút giễu cợt, như những người bạn lâu năm trêu nhau.

Đột nhiên, Thần Tình cảm thấy những nhận định mà nàng đánh giá về chàng đều sai hết.

Mai Lang Vương… Nghiêm túc mà lại không cứng nhắc. Chàng cũng là một người biết bông đùa.

- Ha ha… - Thần Tình gấp quạt đánh xoạch một tiếng, bật cười.
Ôi, Mai Thần! Thật thú vị, thú vị.

- Ngươi biết ta ở đây ngay từ đầu, đúng không? - Thần Tình cao hứng nói.

- Ừm. - Mai Lang Vương ậm ừ, tay tìm đến quyển sách, mở ra.

- Tại sao ngươi không nói gì cả? - Nàng tò mò.

Mai Lang Vương nhăn mày, chàng rất lười trả lời mấy vấn đề như thế này. Đây cũng là một trong những lí do khiến chàng không thích đến gần con gái, bởi họ luôn có quá nhiều thắc mắc, quá nhiều nghi vấn và chàng rất lười giải đáp chúng.

- Vì ta thấy không cần thiết. - Chàng đáp một cách ngắn gọn.

- Hừ. - Thần Tịnh thấy chàng không hưởng ứng gì câu hỏi của mình, lòng biết rõ là chàng lại xem nàng như một kẻ quấy rối, thế nên chẳng buồn hỏi gì nữa.

Hai người họ ngồi bên nhau một lúc lâu. Một kẻ đọc sách, một kẻ vừa đung đưa quạt vừa ngắm cảnh. Không gian yên tĩnh hẳn đi.

- Có phải ngài cũng nhìn thấy lỗ hổng của nơi này không? - Đột nhiên, Mai Lang Vương lên tiếng.

- Lỗ hổng? - Thần Tình mỉm cười - Ngươi nói gì ta chẳng hiểu.

Mai Thần lật sang một trang sách mới, đánh mắt về phía nàng rồi lại lướt đi, bạc môi ẩn hiện ý cười - Còn giả đò, ngài đến đây tìm ta chẳng phải là để thắp cho mình một tia hi vọng hay sao?

- … - Thần Tình xếp quạt, hai tay đặt nghiêm trang trên đùi, tà nhật bình thiêu hoa tinh xảo bay bay.

Lời của Mai Thần, vô tình hữu ý xuyên trúng tim nàng.

Thời gian qua, Thần Tình luôn đi khắp nơi để quậy phá. Ai nhìn vào cũng chỉ nghĩ nàng là một kẻ nghịch ngợm, thích quấy rối.

Thế nhưng, sâu thẳm trong nàng là một tấm lòng day dứt không yên.

Nàng quá chán nản với Thần giới này, kể từ khi những vị Thần lớn lùi dần về sau thì những kẻ tại vị không còn chăm lo cho đời sống của dân chúng dưới trần nữa. Bọn thần mới được phong chức lại quá đỗi ngu ngốc, ngây thơ. Chúng chỉ biết hưởng thụ mà không quan tâm gì đến trách nhiệm của mình.

Thần giới này tuy huyền ảo, nhưng giờ lại chỉ giống như quả bóng bay. To bên ngoài, rỗng bên trong, dùng một mũi kim nhỏ chích vào, thì liền xì hơi bay tứ tung, teo héo!

Với địa vị của mình, Thần Tình đương nhiên căm ghét sự biến chất đó.

Vì vậy, nàng mới tìm đến khắp ngõ ngách trên thần giới, dưới nhân gian, định bụng sẽ vừa quan sát, vừa thưởng cho kẻ làm việc tốt, vừa phạt những kẻ làm việc xấu.

Tuy nhiên, thưởng chẳng có mấy dịp mà phạt thì nhiều. Thành ra, người ta mới nhận định nàng là một vị thần thích phá phách.

Đêm ở rừng mai trên Yên Tử, vô tình được biết đến Mai Lang Vương. Thần Tình ban đầu không tin chàng là một người tài đức vẹn toàn như vậy.

Trong tâm tưởng nàng lúc đó, bọn thần trẻ như chàng chỉ có diễn kịch là giỏi thôi. Nàng đã gặp hàng trăm tên, bọn chúng nói mồm thì rất tuyệt, nhưng đưa việc vào là gãy ngay.

Nàng cho rằng Mai Lang Vương cũng là một kẻ như vậy. Nào ngờ có mắt mà không thấy thái sơn, Mai Thần lại là kì tài trong cõi thần, khiến nàng thất bại ê chề.

Dù vậy, nàng cũng đã tìm thấy một tia hi vọng.

Hóa ra không phải gã thần trẻ nào cũng như nàng nghĩ, có những người thật sự tuổi trẻ tài cao. Những người có thể gánh trên vai sự tồn vong của cả Thần giới.

- Mai Thần, ta muốn trở thành bằng hữu của ngươi. - Thần Tình phấn khởi nói.

Mai Lang Vương cau mày, mặt trở nên khó coi hẳn đi, trực tiếp phớt lờ lời nói của nàng.

Nhưng, Thần Tình không hề nản lòng, vẫn chèo kéo cuồng nhiệt.

Mai Thần sau đó đã rời khỏi sân nhà, trở vào buồng trong, không thèm quan tâm đến nàng nữa.

Chương 8: Bàn tính

- o-

Miền thượng lưu sông Tả Giang phía Nam Trung Hoa và một phần Đông Bắc Việt Nam từ Cao Bằng đổ lại được xem là lãnh địa của An Dương Vương Thục Phán.

Vốn dĩ từ khi ngài hợp nhất hai bộ lạc Lạc Việt và Âu Việt làm một để hình thành nên nước Âu Lạc, ngài đã đóng đô ở Phong Châu, tuy nhiên, khi ngài và Hùng Vương cùng quy tụ về Thần giới và hiển hiện ở đây, thì ngài không thể ngự trị ở chỗ cũ được nữa.

Dưới sự ra mặt hòa giải của Lạc Long Quân, An Dương Vương đồng ý trở về thành Bản Thủ, cùng Hùng Vương cát cứ hai phương trời.

Họ đều được người Việt suy tôn, đều được xem là tổ tiên đã lập nên nước Việt, vì vậy, An Dương Vương và Hùng Vương đã bỏ hết những hiềm khích cũ, cùng cai quản Thần giới thanh bình.

Thế nhưng, đó là phần bề nổi.

Còn phần chìm… Lại là một câu chuyện tối tăm.

Thực chất, An Dương Vương và Hùng Vương không hề hài lòng về nhau. An Dương Vương khinh ghét Hùng Vương vì bản tính sa đọa, chỉ biết chìm đắm trong tửu sắc mà không biết lo cho dân chúng, không biết đề phòng giặc ngoại xâm. Ngài lại hận nước Văn Lang năm xưa không chịu gả cho nàng Mỵ Nương, trong quá khứ cũng nhiều lần uy hiếp Âu Việt. Ngược lại, Hùng Vương cũng có mối hận cướp nước với An Dương Vương, cho dù được Lạc Long Quân hòa giải thì mối hiềm khích đó cũng không thể tiêu trừ.

Thế là, cả hai luôn âm thầm đấu đá, khiến cho Thần giới bị chia đôi.

Các vị Thần gốc và cả những vị thần trẻ vừa hóa sinh đều phải lựa chọn hoặc là theo phe Hùng Vương hoặc là theo phe An Dương Vương.

Tất nhiên, sự đấu đá đó là sự đấu đá ngầm. Cho dù họ đối đầu nhau, nhưng trong thâm tâm của hai vị tổ tiên vẫn nghĩ cho thần giới và dân chúng nơi cõi trần. Vì vậy, thỉnh thoảng người của Hùng Vương và người của An Dương Vương cũng hợp tác trong một số nhiệm vụ. Họ cũng không công khai xung đột và cho dù có xung đột xảy ra, Hùng Vương và An Dương Vương đều sẽ đích thân đứng ra hòa giải.

Cuộc xung đột lớn nhất của hai thế lực đó trong một nghìn năm trở lại đây chính là cuộc tử chiến giữa Hoa Thần và Phong Thần. Cả hai người họ đều là thuộc hạ mạnh nhất dưới trướng hai vua. Khi họ đánh nhau đến lưỡng bại câu thương, cả hai vị vua đều đau đớn trong lòng, đến nỗi, chẳng buồn giương cung, múa kiếm gì nữa.

Sau cuộc đại xung đột đó, cả thế lực của Hùng Vương lẫn thế lực của An Dương Vương đều tổn hao nguyên khí trầm trọng, vậy nên trong một khoảng thời gian dài, Thần giới trở nên rất yên bình.

Sự yên bình kéo dài lâu thì mầm mống trụy lạc lại sinh sôi.

Gần đây, lực lượng của Hùng Vương đột nhiên có nhiều thay đổi, một vị thần trẻ có tên là Mai Lang Vương với tài năng ngút trời đã đề ra nhiều cải cách và phát triển, xua đi sự trụy lạc. Bên phía An Dương Vương lại không có người tài như vậy, thế nên, Bản Thủ thành luôn ở trong trạng thái "đứng đống lửa, ngồi đống than".

Họ e rằng thế lực của Hùng Vương sẽ lấn át họ trong tương lai gần, sự cân bằng hiện tại sẽ bị nghiêng lệch.



Trước Bản Thủ thành có một hồ sen rộng đến bảy mẫu. Trong hồ, sen nở hồng nhuận, đẹp động lòng người.

- Vương! - Phong Xuân quỳ phục xuống, cung kính cúi đầu trước một người đàn ông khoác áo chàm.- Chuyện đó đã điều tra đến đâu rồi? - Người kia không chú ý đến hắn, ngài chỉ lướt mắt ngắm nhìn ao sen bát ngát phía xa, hàng mi rậm nheo lại.

- Thần đã nắm được nơi mà ả phong ấn chủ nhân rồi ạ. - Phong Xuân đặt tay lên ngực, đáp.

- Đó là?

- "Vì sao lõi".

Câu trả lời thoát ra khỏi miệng Phong Xuân ngay lập tức khiến người đàn ông mặc áo chàm sững sờ. Ngài mở lớn mắt, đáy mắt bao trùm âm u.

Ban Cơ… Ngươi quả thật biết cách làm việc, còn phong ấn Phong Luân của chúng ta vào "Vì sao lõi"!

Đuôi mắt ngài dần dần nheo lại, thâm sâu.

Ai chẳng biết "Vì sao lõi" đóng một vai trò vô cùng quan trọng đối với thần giới Việt Nam? Đó là tâm của Thần giới, là pháp bảo trấn giữ sự thuần khiết của thần giới Việt. Nếu không có "Vì sao lõi", Thần giới Việt sẽ trở nên yếu ớt và nhanh chóng bị các Thần giới ở phương khác đồng hóa. Ban Cơ phong ấn Phong Luân vào "Vì sao lõi", chứng tỏ rằng ả không muốn đứa trẻ đó được phép quay về nữa.

Cho dù ả không giết Phong Luân nhưng làm vậy thì cũng chẳng khác nào giết.

Thằng bé giờ đây đã bị kẹt lại trên "Vì sao lõi", kể cả ngài - An Dương Vương - Cũng không thể tùy tiện giải cứu nó.
- Vương, xin ngài cứu chủ nhân. - Phong Xuân van vỉ.

An Dương Vương vuốt râu, giọng lạnh nhạt - Cứu thế nào? Nếu gỡ "Vì sao lõi" xuống thì chúng ta cũng sẽ bị liên lụy.

- Nhưng nếu cứ thế này mãi thì cũng chẳng đi đến đâu! - Phong Xuân cúi gằm mặt, khẩn thiết - Phía Hùng Vương hiện tại đã trở nên mạnh hơn, Mai Lang Vương và những vị thần tuổi trẻ tài cao như hắn đang quy tụ lại, mở ra một tương lai tươi sáng cho lãnh địa của Hùng Vương.

- Chuyện đó cũng là do các ngươi. Các ngươi cũng giữ một đứa trẻ, nhưng nó trong tay các ngươi lại bị dạy đến hư hỏng! Ngươi còn dám nhắc đến chuyện này ư? - An Dương Vương tức giận mắng.

- Chúng thần biết tội! - Phong Xuân cúi thấp đầu. Hắn biết, để tình hình phát triển đến mức này cũng là do hắn mà ra.

Năm xưa, khi giật lại được một tiểu chủ tử trong tay Tam Hoa, hắn và các Phong còn lại đều nghĩ đây là giọt máu duy nhất của chủ nhân nên hết lòng nuông chiều. Vì vậy, tiểu chủ tử lớn lên không chịu học hành lại cũng chẳng chịu làm việc, dù tư chất tốt nhưng quá đỗi biếng lười, thành ra không giúp gì được cho Vương.

Nhóm Tam Hoa kia thì không như thế, bọn họ nuôi dạy đứa trẻ còn lại một cách nghiêm khắc và lễ giáo, vì thế nó đã trưởng thành hoàn hảo và trở thành một nhân tài kiệt xuất.

Cho đến khi nó giúp Hùng Vương bình định hết vùng đất này đến vùng đất khác, bọn họ mới nhận ra sai lầm của mình. Và giờ, đứa trẻ đó lại còn uy hiếp cả địa vị của Vương ở chốn Thần giới này.

Bọn họ… Đành phải tìm mọi cách mang Phong Thần trở về thôi. Nếu Phong Thần trở về, bọn họ sẽ không sợ Hùng Vương và Mai Lang Vương nữa, không chừng nhờ có Phong Thần mà bọn họ còn chiêu dụ được Mai Lang Vương.

Đó là lí do vì sao, An Dương Vương cho phép Tứ Phong điều tra về nơi mà Phong Thần bị phong ấn.

Trớ trêu thay, Ban Cơ dường như đoán trước được việc làm của họ nên đã phong ấn Phong Thần ở một nơi mà họ không thể với tới.

- Hừm…. - Sau hồi lâu trầm tư, An Dương Vương chậm rãi nói - Nếu "Vì sao lõi" rơi thì Thần giới vẫn chưa sụp đổ ngay được đâu.

Ngài ngồi xuống bảo tọa hướng ra hồ sen, mắt lim dim - Ai đó sẽ ra tay cứu vãn tình thế, có thể là Lạc Long Quân hoặc Âu Cơ.

- Vương! - Phong Xuân nghe đến đây, lòng mừng rỡ. Hắn ngẩng đầu nhìn ngài, nụ cười bừng sáng.

An Dương Vương quan sát hắn. Cuối cùng, ngài xua tay - Được rồi.

Ngài lấy ra từ trong tay áo một viên đá cuội, dặn dò - Dùng thứ này áp chế, chắc chắn "Vì sao lõi" sẽ rơi. Trong lúc nó rơi, nhanh chóng giải cứu Phong Luân. Làm mọi chuyện kín đáo thôi, đừng để ai biết Âu Việt chúng ta đứng phía sau.

- Tuân lệnh!

Chương 9: Bài học

- o-

Phong Xuân cùng Phong Thu lén lút thâm nhập vào Khau Pạ. "Vì sao lõi" được treo trên bầu trời nơi này - Ngay tại đỉnh Phan Xi păng.

Mây lành như tấm lụa uốn lượn qua đỉnh núi xanh ngời. Ánh nắng xuyên qua tấm màn mây, phủ những chùm sáng lấp lánh xuống Hoàng Liên Sơn.

Vạn dặm Khau Pạ chìm trong sắc Đỗ Quyên.

Nơi này… Nơi khơi nguồn của Thần giới, thiêng liêng, tôn quý.

- Phong Xuân, mau ra tay đi. - Phong Thu lạnh lùng giục.

Kể từ lần đến Khau Pạ hơn bốn trăm năm về trước, dáng vẻ của nàng đã thay đổi ít nhiều. Phong Thu không còn là thiếu nữ trẻ trung năm nào nữa. Nàng giờ đây đã trở nên chững chạc hơn, đôi mắt bồ câu mất đi vẻ hiếu thắng mà tràn ngập thâm trầm.

Dẫu vậy, tính cánh của nàng vẫn cố chấp như thế.

Dù thời gian có trôi qua như thế nào, nàng vẫn căm ghét Hoa giới và Hoa Thần, cho đến khi nàng chết đi, nỗi căm ghét đó cũng sẽ không bao giờ biến mất.

- Này, đừng lạnh nhạt vậy chứ. - Phong Xuân kêu lên.

Hắn ngước nhìn bầu trời mù mây của miền Tây Bắc, lòng chợt ngân lên một giai điệu thành kính. Mặc dù hắn là người đề xuất với Vương việc gỡ "Vì sao lõi", nhưng tận sâu trong lòng, hắn vẫn biết mình đã làm một điều không đúng và cảm thấy tội lỗi lắm thay.

Hắn không giống Phong Thu, nàng ta không hề có chút cảm xúc gì khi phải làm những việc xấu này. Bởi vì nàng ta không có trái tim yêu nước, đối với nàng ta, chỉ có Phong Thần là điều tối quan trọng mà thôi.

Đôi mắt Phong Xuân trở nên âm u.

Phong Thu yêu Phong Thần và cả đời nàng ta chỉ chìm đắm trong thứ tình yêu cố chấp đó.

Nàng ta không đặt Thần giới trong tim, càng không đặt Âu Việt trong tim.

- Ta xin lỗi. - Phong Xuân nói, hắn tung viên đá mà An Dương Vương đưa cho lên mây.

Ngay lập tức, bầu trời Tây Bắc bùng nổ.

Tựa như mặt trời vừa rơi xuống Khau Pạ, một vùng sáng chói chang và nóng rực bùng nổ trên không trung.

Ánh sáng đó ban đầu chỉ xuất hiện ở Tây Bắc, rồi dần lan xa lan xa, kéo theo những đám mây đen vằn vện.

Sắc trời biến đổi thật yêu dị, đỏ đỏ, đen đen, tím tím và tăm tối.

Lần đầu tiên, tại Thần giới, một thiên tượng bất thường như vậy diễn ra.



Tại Mai Viện, Mai Lang Vương đang đọc sách trong phòng thì bỗng dưng giật mình. Chàng ngẩng phắt đầu lên, quan sát qua cửa sổ. Sau khi nhìn thấy thiên tượng quái gở, chàng ngay lập tức lao ra ngoài.

Mai hoa vàng ươm nở rộ giữa một trời tăm tối, trông thật yêu dị.

Mai Lang Vương sững sờ, đôi mắt nâu dán lên bầu trời, lòng tràn ngập bất an.

- Chuyện gì vậy? - Thần Tình đáp xuống từ mái nhà, tà nhật bình bị gió cuốn lật phật.

- Kì lạ. - Mai Lang Vương lắc đầu, chàng cũng chẳng hiểu điều gì đang diễn ra.- Lần đầu tiên ta thấy nó đó. - Thần Tình khoanh tay lại, cau mày suy ngẫm - Thứ duy nhất có thể khiến cho thiên tượng của Thần giới biến đổi chỉ có thể là "Vì sao lõi" mà thôi.

- … - Mai Lang Vương lắng nghe phân tích của nàng, chân mày chùn lại.

Chàng một lần nữa hướng lên bầu trời, đáy mắt lo âu.

Không chỉ có Mai Lang Vương và Thần Tình cảm thấy lo lắng và nghi ngờ về thiên tượng, ở Tản Viên Sơn, Sơn Thánh và Mỵ Nương cũng đang rơi vào tâm trạng tương tự. Những vị thánh khác trong Tứ bất tử cũng nhíu mày hoài nghi. Ngay cả những vị Thần gốc vốn chìm sâu vào giấc ngủ cũng bất chợt bừng tỉnh.

Tất cả Thần linh đều quay đầu, hướng về Phan Xi Păng.

Họ dường như đã đoán được điều gì đó, mọi chuyện chắc chắn xuất phát từ "Vì sao lõi" - Thánh vật của cõi thần.



- Các ngươi! - Giữa bầu trời u ám ghê rợn, thiếu nữ mặc trang phục Mường một lần nữa hiện diện.

Mái tóc đen dài đan xen vào nhau, tung bay giữa cơn gió thét gào.

Bộ xà tích bằng bạc va đập, giận dữ.

Khuôn mặt khuynh thành vốn luôn điềm tĩnh và dịu êm, nay lại trở nên phẫn nộ ngút ngàn.

- Lũ ngu ngốc! Bọn ngươi lại dám làm ra chuyện này?! - Nàng thốt.

- Xin "Vì sao lõi" thứ tội. - Phong Xuân quỳ xuống, cung kính khấu đầu - Chúng ta chỉ muốn cứu Phong Thần.

- Gã đàn ông bội bạc và thiển cận đó xứng đáng được cứu ư? - "Vì sao lõi" gần như điên tiết - Các ngươi sẵn sàng hi sinh sự an nguy của Thần giới chỉ để cứu kẻ không có lương tâm đó?!

Những lời mà "Vì sao lõi" nói ra khiến Phong Thu cảm thấy chói tai. Khác với Phong Xuân - Người luôn tỏ ra thành kính, Phong Thu không hề quỳ, cũng chẳng có chút tôn kính nào khi nhìn thấy "Vì sao lõi". Nàng hỗn xược tiến lên, chỉ tay vào "Vì sao lõi", nghiến răng - Ngươi còn xúc phạm chủ nhân thêm một câu nào nữa, ta sẽ cắt phăng cái mồm của ngươi!- Phong Thu! - Phong Xuân hốt hoảng kéo nàng quỳ xuống.

Phong Thu hất tay hắn ra, trừng trừng nhìn "Vì sao lõi", đe dọa và thách thức.

- Hừm… - "Vì sao lõi" mỉm cười.

Nàng hướng tay về phía Phong Thu, lập tức một nguồn sức mạnh cực lớn, vô hình vô ảnh va vào ngực nàng ta, đẩy nàng ta ra phía sau, đập mạnh liên tiếp vào ba bốn tảng đá lớn.

- Ực! - Phong Thu hộc máu.

Nàng ta nhanh chóng bất tỉnh, không thể cầm cự nổi dù chỉ một giây.

- Phong Thu! - Phong Xuân hoảng sợ.

- Hỗn láo. - "Vì sao lõi" cuốn lấy một lọn tóc vân vê, bộ dáng thướt tha, yểu điệu.

Phong Xuân biết, cả hắn và Phong Thu đều không phải đối thủ của "Vì sao lõi".

Nàng là người mà ngay cả những vị Thần gốc cũng phải kính nể.

Phong Xuân khúm núm dập đầu, van vỉ cầu xin - "Vì sao lõi", chúng ta biết tội của mình, cũng biết việc mình làm không đúng. Nhưng thân là thuộc hạ chúng ta không thể bỏ mặc chủ nhân. Vì vậy xin người hãy khai ân, xin người hãy trả chủ nhân về cho ta.

Đôi mắt đẹp lim dim, "Vì sao lõi" đã nhìn thấu mọi tâm tư của các thần. Nàng lạnh nhạt đáp - Các ngươi chỉ ngụy biện thôi. Nếu các ngươi nghĩ đến trung thành, các ngươi đã làm điều khác. Sâu thẳm trong lòng các ngươi cũng chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân. Cả Âu Việt và Lạc Việt các ngươi, đều chỉ nghĩ đến mình.

Nàng ngẩng nhìn bầu trời đầy sắc yêu dị, cười giễu cợt - Đối với các ngươi, tình yêu và điều tốt có lẽ là thứ xa xỉ. Các ngươi thà phá hoại mọi thứ để bảo vệ quyền lợi của mình cũng chẳng bao giờ nghĩ đến việc đóng góp cho lợi ích chung.

- Nếu cứ suy nghĩ như vậy thì Thần giới này chẳng tồn tại được lâu đâu. Tất cả sẽ tan biến như bong bóng vì chỉ có bề mặt mà chẳng có chiều sâu. - Nàng lẩm bẩm. - Các ngươi nghĩ đến đây là hết rồi ư? Cuộc đời này là một kiếp tu dài, không có thứ gì là vĩnh viễn cả.

Hai tay "Vì sao lõi" xếp lại trước ngực.

Viên đá cuội mà An Dương Vương đưa cho Phong Xuân đang lơ lửng trước mắt nàng.

"Vì sao lõi" hé mắt nhìn nó.

Nàng nói thêm một lời cuối với Phong Xuân - Ta sẽ dạy cho các ngươi một bài học.

- Vì sao lõi! - Phong Xuân dập đầu cầu xin.

Nhưng "Vì sao lõi" đã không còn nghe hắn nói. Nàng chìm vào trong một vùng sáng, biến mất. Thiên tượng cũng không thể rút lại, bầu trời Thần giới cứ thể chìm trong bóng đêm.

Phong Xuân thừ người quỳ trên đất.

Hắn cảm thấy bản thân như vừa bị chơi một vố vậy.

Đôi mắt hắn hoang mang lướt qua Hoàng Liên Sơn heo hút gió.

Phong Thần không trở về… Còn "Vì sao lõi" cũng chẳng hiện hữu trên đỉnh Phan Xi Păng nữa!

Chương 10: Chống đỡ

- o-

Chuyện xảy ra ở Phan Xi Păng khiến Thần giới chao đảo, Hùng Vương vốn đang chìm đắm trong tửu sắc ở thành Cổ Loa cũng phải lập tức giật mình, choàng tỉnh.

Cơn say của ngài tan đi quá nửa, những mỹ nhân xung quanh nhanh chóng tản ra, Hùng Vương đứng từ trong điện, nhìn ra bầu trời Thần giới hãi hùng mây đen, hai mắt sáng lóe.

Ngài cấp bách sai Trưng Vương đến Khau Pạ điều tra tình hình. Trưng Vương cưỡi voi, mang theo ngàn binh dừng lại trên bầu trời Tây Bắc. Trưng Vương lại ra lệnh cho Thánh Chân Công Chúa hạ xuống Phan Xi Păng xem xét kĩ một phen.

Đến khi Thánh Chân Công Chúa trở về, khuôn mặt xinh đẹp rất u ám, nàng bẩm báo với Trưng Vương rằng: - "Vì sao lõi" đã bị ai đó đánh rơi.

Đây quả là một chuyện kinh thiên động địa!

Tại sao "Vì sao lõi" lại bị đánh rơi?!

Ngài đã ở đó, bảo vệ Thần giới từ khi nó được tạo ra cho đến thời điểm này đã hơn bốn ngàn năm. Ngài vẫn luôn trông coi Thần giới, là điểm tựa của những vị thần. Ấy thế mà giờ đây, ngài lại bị đánh rơi?!

Trưng Vương không sao chấp nhận được kết quả này, ngài truyền tin về báo cho Hùng Vương. Đức Quân chủ của người Lạc Việt cũng nhanh chóng rơi vào trạng thái sửng sốt. Cả Thần giới Việt kinh hoảng, ngờ vực như thể vừa bị một bàn tay khổng lồ vồ trúng, không chỉ những người cai trị mà hầu như tất cả các vị Thần đều không thể tin.

Nhưng rồi, dù không tin, dù không thể chấp nhận thì sự thật vẫn là sự thật. "Vì sao lõi" thật sự đã không còn tồn tại trên bầu trời Tây Bắc nữa.

Hùng Vương đỡ lấy trán, ngồi suy tư trên bảo tọa rất lâu.

Chuyện cần thiết bây giờ… Chính là tìm cách giải quyết vấn đề.

Trước tiên, Hùng Vương gửi một công văn khẩn đến An Dương Vương để nói rõ sự tình. Quân chủ của người Âu Việt nhận được thư của ngài, mày mắt sầm xuống rất khó coi.

Sau khi cứu Phong Thần không thành và khiến "Vì sao lõi" biến mất, Phong Xuân đã bế theo Phong Thu người đầy thương tích trở về tạ tội trước ngài. An Dương Vương thật sự rất tức giận, giận đến nỗi muốn tung cước sút văng tên Phong Xuân làm việc chẳng đâu vào đâu kia đi. Nhưng, nhác thấy vẻ mặt hoảng loạn của hắn, ngài cũng chỉ đành nén giận, bình tĩnh nghĩ cách đối phó tình hình.

Trong công văn khẩn, Hùng Vương hỏi ngài rằng có nắm được thông tin gì về việc "Vì sao lõi" bị rơi hay không. Xem thái độ của Hùng Vương, có lẽ vẫn chưa đưa ngài vào diện tình nghi. Mặc dù thuộc hạ dưới trướng Hùng Vương có tài thao lược, nhưng ngài ta thì rất ngây thơ, suốt ngày chỉ biết đắm chìm trong men say. Vậy nên An Dương Vương đoán rằng Hùng Vương vẫn chưa ý thức được hành động của ngài.

Thế là An Dương Vương cũng giả đò không biết. Ngài hồi đáp thư của Hùng Vương với thái độ hòa nhã và kinh ngạc. Thậm chí ngài còn bày tỏ ý định cùng Hùng Vương hợp tác để điều tra ra kẻ đứng đằng sau.

Bức thư hồi đáp của An Dương Vương đã khiến cho Hùng Vương rất hài lòng. Hùng Vương chưa từng nghi ngờ An Dương Vương nhưng bức thư này càng khiến ngài không có cơ sở để nghi ngờ An Dương Vương nữa. Việc làm của An Dương Vương và Phong Xuân cũng vì thế, được che giấu thành công.

Sau khi thông báo cho An Dương Vương và nhận được thư hồi đáp, Hùng Vương nhanh chóng triệu tập các vị Thần gốc trở về Cổ Loa. Mọi người đã họp bàn ở đó rất lâu, kéo dài hơn chục ngày, mục đích là để tìm ra cách chống đỡ Thần giới khi "Vì sao lõi" không còn.

- o-Phía Đông của Thần giới là một vùng biển rộng lớn. Trên vùng biển đó, có hai quần đảo trù phú tốt tươi tên là Hoàng Sa và Trường Sa. Mấy ngày gần đây, những cơn sóng đập vào bờ của các vùng đảo nhỏ trở nên rất mạnh mẽ. Gió biển rú gào, các loài thủy sản cũng trở nên hỗn loạn.

Nếu quan sát từ trên không, có thể thấy quanh Hoàng Sa và Trường Sa bỗng dưng xuất hiện một vòng tròn. Nó chính là nguyên nhân khiến nhiều thiên tượng kì lạ liên tục bùng nổ.

Kể từ lúc "Vì sao lõi" biến mất, vòng tròn đó đột nhiên xuất hiện và có dấu hiệu di chuyển, cho đến mười ngày sau, sự chuyển động của nó càng lúc càng trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn.

Ngày thứ mười một, vòng tròn đột nhiên xoay vòng, đảo quanh Hoàng Sa và Trường Sa, di chuyển mượt mà như một con rắn khổng lồ.

Sau khi uốn lượn tám vòng, cuối cùng nó cũng nhô lên khỏi mặt nước. Vòng tròn cựa mình, bay vút lên trời.

Những chiếc vảy vàng lấp lánh tỏa sáng.

Hóa ra, đó là một con thần long.



Thần long uy vũ bay về phía Bắc. Ngài bay về vùng Phú Thọ non xanh nước biếc - Nơi mà người Lạc Việt đã sinh sống và chiến đấu bảo vệ độc lập từ những buổi đầu sơ khai.

Thần Long bay đến vùng Hạ Hòa, hạ xuống trước một ngôi đền cổ kính. Dù bầu trời tối đen như mực nhưng từ trên cao, Thần Long vẫn có thể nhìn thấy trước đền, một người con gái đẹp tuyệt trần đang đứng đợi sẵn.

- Sùng Lãm. - Thiếu nữ nhòa lệ thốt lên, nàng chạm tay lên môi, cố gắng ngăn những tiếng nấc.- Âu Cơ. - Thần Long nhẹ nhàng cười, ngài cuộn mình, hóa thành một trang nam tử tuấn tú.

Cả Âu Cơ và Thần Long đều khoác trang phục làm từ lông chim. Trên người cả hai xăm chi chít những hình tô tem cổ xưa, đầu đội mũ bằng lông vũ và đá quý. Riêng Lạc Long Quân thì mặc thêm khôi giáp bằng đồng bên ngoài, đeo kiếm đồng rất dày và nặng.

- Sùng Lãm! - Âu Cơ lao vội vào lòng ngài, bật khóc.

- Ta về với nàng rồi đây. - Lạc Long Quân ôm lấy Âu Cơ, dịu dàng vỗ về.

Phu thê ngài tuy yêu thương nhau vô vàn nhưng lại không thể sống gần nhau. Một người bảo vệ biển xanh, một người chăm lo núi thắm, năm khi mười họa mới được tương ngộ. Nỗi nhung nhớ đằng đẵng suốt trăm năm ngàn năm này… Biết làm sao vơi?

- Thiếp và các con sống rất tốt. - Âu Cơ ngả vào lòng ngài, vừa lau lệ vừa nói.

- Ừ, dù không sống gần nàng và các con nhưng ta vẫn luôn dõi theo mọi người, bảo vệ gia đình của ta. - Lạc Long Quân hôn lên tóc nàng, thì thầm.

- Sùng Lãm. - Lời nói của ngài như một điệu nhạc dịu êm, vỗ về tâm hồn đơn độc, lạnh giá.

Âu Cơ nằm yên trong lòng ngài, an hòa tận hưởng hơi ấm và vòng tay yêu thương.



- Lần này chàng trở về có phải là vì sự việc xảy ra ở Phan Xi Păng? - Sau khi nỗi nhung nhớ vơi đi đôi chút, Âu Cơ chậm rãi hỏi.

- Âu Cơ, chúng ta phải chống đỡ thần giới. - Lạc Long Quân nắm lấy vai nàng, nghiêm túc giục.

- Vâng. - Âu Cơ gật đầu - Thiếp đã sẵn sàng từ lâu rồi.

Nàng nắm lấy tay ngài, mỉm cười - Thiếp chỉ đợi chàng mà thôi.

Lạc Long Quân đưa tay vuốt ve đôi má nhỏ nhắn của Âu Cơ. Ngài yêu thương nàng biết bao? Cho dù không được gặp nàng, ngài vẫn không ngừng nhung nhớ nàng. Cho dù Tiên Tộc và Thủy Tộc không cùng một giống, nhưng tình yêu mà ngài dành cho nàng to lớn hơn cả biển xanh.

Lạc Long Quân và Âu Cơ cùng bay vút lên trời cao. Từ Phú Thọ, họ có thể nhìn thấy đỉnh Phan Xi Păng chìm trong mây mù u tối. Cả hai vị tiên tổ của người Lạc Việt cùng dùng sức mạnh điểm lên bầu trời Hoàng Liên Sơn, nơi đó tức thì sáng lên, bao nhiêu tăm tối đều bị cuốn vào ánh sáng.

Bầu trời Thần giới lại trở về với vẻ quang đãng. Các lộ thần thánh đều hoan hỉ, yên vui. Tại thành Cổ Loa, Hùng Vương đã nhìn thấy bóng dáng thân quen của cha mẹ trên bầu trời. Ngài quỳ xuống, khấu đầu, thành kính tạ ơn sự che chở của cha mẹ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau