MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Lễ hội ở kon chư răng

Ngày đầu tiên ở Kon Chư Răng là một ngày đầy mệt nhoài, Mai Lang Vương phải cùng nữ thần giải cứu cư dân bị vây hãm, kiến thiết lại trật tự ở Kon Chư Răng và củng cố binh lực. Sao không có việc gì làm, cô bé được Yang trông nom, hai đứa tạm thời ở lại nhà Rông.

- Tối nay sẽ có lễ hội đó. - Yang vui vẻ nói.

Sao đang nằm ườn bên bếp lửa nghe vậy, mắt chớp chớp. Lễ hội? Cô bé thật sự muốn tham gia lễ hội ở đây.

Đôi mắt to tròn dõi ra sân.

Ngoài sân có một cây nêu rất lớn. Nó cao và được trang trí lộng lẫy. Sao nghe nói dựng nêu trước nhà Rông là phong tục cổ truyền của người Bana. Nêu có thể xua đuổi ma quỷ, bảo vệ buôn làng.

Sao tò mò đứng dậy, đi đến cây nêu rồi ngồi xuống.

Cô bé ngẩng nhìn cây cao ngất, bao phủ bên trên là nền trời trong xanh, nhìn đến nao lòng.

- Trời nắng đấy. - Đột nhiên có giọng nói vang lên phía sau.

Sao quay đầu, liền thấy Bukjai đang tựa người vào nhà Rông, nhìn cô bé mỉm cười.

Mái tóc đen xoăn nhẹ rũ xuống mắt, đôi mắt chàng sáng lạ thường. Ánh mắt ấy vừa dịu dàng vừa si mê. Chàng khoanh tay đứng đó, ngây ngốc nhìn em. Chàng đã quan sát Sao suốt ba canh giờ rồi.

- … - Sao mím môi, căng thẳng lùi lại.

Cô bé sợ chàng.

- Gì vậy? - Bukjai ngạc nhiên đi đến, muốn làm quen với Sao.

Nhưng em đã vội vàng đứng lên, ngay khi chàng chưa kịp đến gần thì em đã chạy vào nhà Rông rồi.

Yang đang làm việc gần đó nghe tiếng guốc gõ ầm ầm trên nhà thì biết là Sao lại chạy loạn, cậu khó hiểu nói với lên - Sao? Chuyện gì vậy?

Chẳng có tiếng ai đáp lời, Sao chạy vào nhà Rông, trốn sâu vào góc khuất, Bukjai đứng bên ngoài nhìn vào, đáy mắt đầy lo lắng.

Chàng biết Sao sợ hãi chàng…

- Ta phải làm gì để em hiểu được cảm xúc của mình đây? - Chàng tự hỏi.

- o-

Người thanh niên đó đã cứu mình. Anh ta xuất hiện dưới suối, ngay sau khi mình chạm vào mũi tên ấy… Thứ mà anh ta gọi ra có thể ăn thịt một người đến mức chỉ còn trơ ra xương! Anh ta khủng khiếp quá!

Sao vùi đầu vào gối, run lập cập khi nghĩ về Bukjai.

Với một người trần mắt thịt như em, việc chứng kiến cả đàn dơi xơi tái một người thực sự là đả kích tâm lí lớn. Sao đã từng run lẩy bẩy chỉ vì thấy vết thương đầy máu của Yang, mặc dù em đã cố thích nghi với thế giới này hơn, nhưng không phải chuyện gì cũng chấp nhận dễ dàng được, Sao cần thời gian để bình tĩnh.

Có tiếng bước chân vang lên bên ngoài, đó là tiếng động rất thanh nhã, từ tốn. Sao mừng rỡ, bám vào cửa nhà Rông nhìn ra, vừa vặn ngay lúc đó Mai Lang Vương cũng tiến vào, hai người chạm mặt nhau ngay cửa.

- Sao?! - Mai Lang Vương khá ngạc nhiên khi thấy cô bé đột ngột thò đầu ra như vậy.

- Mai Lang! - Sao vui mừng thốt lên.- Gì vậy? Sao lại ngồi đây? - Chàng cúi xuống, nhìn em đầy quan tâm.

- Dạ… Không… Không có gì… - Sao ngập ngừng, lắp bắp che giấu. Dù sao, em cũng không muốn những suy nghĩ của mình khiến chàng thêm bận lòng.

- Cô bé này là tiểu đồng của Vương ư? - Nữ thần Kon Chư Răng lên tiếng, lúc bấy giờ Sao mới nhận ra nàng đang đứng phía sau Mai Lang, nối gót theo họ còn có Lãm, Nhuận và rất nhiều người khác.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu, cẩn thận kéo Sao lên.

Chàng đưa Sao vào trong nhà, mọi người bắt đầu quay quần bên bếp lửa cùng nhau trò chuyện. Bukjai nhân cơ hội Mai Thần và chị trở về cũng không đứng bên ngoài nữa mà theo vào nhà Rông. Khi Bukjai tiến vào, Sao lại vô thức xích vào người Mai Thần, đôi vai nhỏ run lập cập.

- Tối nay chúng ta sẽ tổ chức tiệc để đón mừng Vương. - Nữ thần Kon Chư Răng nói.

- Tiệc ư? Không cần thiết đâu. - Mai Thần vẫn như cũ từ chối.

Nữ thần Kon Chư Răng nghe chàng nói vậy, hai tay đặt lên nhau siết nhẹ, khuôn mặt diễm lệ u buồn.

Lãm tinh ý thấy được biểu hiện đó của nàng, chàng ta huých vào vai Mai Thần, nói khẽ - Vương của tôi ơi, ngài khiếm nhã vừa thôi! Con gái người ta đã mở lời như vậy! Ngài đồng ý cho tôi nhờ!

- … - Mai Lang Vương do dự.

- Ngài không muốn ăn tiệc nhưng binh lính từ Khau Pạ đến đây cần nghỉ ngơi thư giãn, ngài hiểu chứ? - Lãm thuyết phục thêm.

Mai Lang Vương thở dài, chàng hướng sang nữ thần, bất đắc dĩ phải nói - Nếu không phiền… Chúng ta rất vui vì được mọi người chào đón…

Nữ thần Kon Chư Răng mừng rỡ nhìn chàng chăm chăm, đáy mắt ánh hiện tia sáng hạnh phúc.

Mai Lang Vương đón ánh mắt si tình của nàng với vẻ mặt bình thản.
Lãm gãi gãi trán, chàng ta hiểu quá rõ chuyện gì đang diễn ra. Thật là, Vương đi đâu cũng gây nợ đào hoa cả!

Trong khi Lãm khó xử như vậy thì Nhuận chỉ lặng lẽ uống trà. Chàng ta không có hứng thú với câu chuyện mà mọi người đang bàn, lúc nào cũng vậy, chàng ta thích chìm vào thế giới của mình hơn.

Bukjai ý tứ đánh mắt về phía Sao. Cô bé đang nép phía sau Mai Thần, thỉnh thoảng lại cảnh giác nhìn chàng.

Ý định của chị rất hay…

Chàng sẽ nhân buổi tiệc đêm nay để lấy lòng cô bé.

- o-

Khi màn đêm buông xuống, buổi tiệc chào mừng Mai Thần khai màn. Người dân Kon Chư Răng vui vẻ múa hát, rượu cần và những món ăn đặc sản được đem ra chất đầy nhà Rông. Bên ngoài họ đốt lửa trại rực rỡ, tiếng đàn T"rưng dìu dặt vang vọng khắp núi rừng.

Mai Lang Vương và nữ thần Kon Chư Răng ngồi trên nhà Rông thưởng thức tiếng đàn. Ngoài sân, những thiếu nữ Bana ăn mặc duyên dáng yểu điệu múa hát, ai ai cũng xinh đẹp tựa như những đóa hoa rừng quyến rũ, khiến binh lính Khau Pạ say sưa.

Lãm hào hứng uống một ít rượu cần, Nhuận cũng rất tò mò, chàng ta và Lãm thi nhau uống rượu.

- Vương, người không dùng rượu ư? - Nữ thần e thẹn hỏi.

Mai Lang Vương đưa mắt sang nàng rồi lại hướng về phía lửa trại, đáp - Ừm. Đó là quy định của Hoa giới.

- Thật là… Nếu biết sớm ta đã chuẩn bị những món phù hợp với ngài rồi, giờ thì ngay cả trà hay thức ăn chay cũng chẳng có, thật là tất trách.

- Không sao đâu. Ta không cần thiết những thứ đó. - Mai Lang Vương nhẹ nhàng nói - Mọi người cần một đêm vui chơi thư giãn, chỉ cần mọi người vui vẻ là được, không cần để ý đến ta đâu.

- Vương… - Nữ thần say sưa ngắm chàng, dù ở góc độ nào, Mai Thần cũng đều rất tuấn lãng.



Ở một góc khác, Yang đang cố thuyết phục Sao cùng ra nhảy múa, tuy nhiên đã bị cô bé từ chối thẳng thừng, Sao thích ngồi một chỗ xem mọi người vui chơi hơn.

- Này, em làm ta chán lắm đấy, ra nhảy cùng ta đi nào! - Yang nài nỉ.

- Thôi, em lười lắm, với lại em thích ngồi đây xem hơn.

- Hazz… - Chèo kéo mãi Sao không chịu nhúc nhích, Yang chỉ đành rời đi.

Sao tựa người vào gốc cây, êm đềm nghe nhạc. Tiếng đàn T"rưng trong trẻo quá, cứ như tiếng suối róc rách, khiến lòng người thư thái.

Mai Lang Vương từ trên nhà Rông nhìn xuống thấy Sao ngồi một mình, chàng liền đứng dậy, rời khỏi nữ thần Kon Chư Răng và tiến đến chỗ em.

- Vương… - Nữ thần Kon Chư Răng nhìn theo bóng chàng, lòng dằng dặc ưu sầu.

Chẳng biết cô bé đó là ai, có quan hệ gì với vương…

Chương 57: Còn điều gì hơn thế nữa?

- Em đã ăn gì chưa? - Mai Lang Vương gõ lên trán Sao.

- Oách! - Sao ôm trán, nhìn chàng - Em chưa ăn gì cả, ở đây chỉ có món mặn thôi.

Mai Lang Vương lướt mắt qua những món ăn được bày biện, đúng là vậy thật.

- Em có thể ăn chúng mà, dù sao em không nhất thiết phải ăn chay trường như ta. - Chàng nói.

- Nhưng em không muốn. - Sao cười một mình.

Mai Lang Vương quay lại quan sát Sao, cô bé đang tựa lên gối và chìm đắm trong tiếng đàn. Dù có thể ăn những món đó nhưng em đã chọn nhịn đói chỉ vì muốn giữ gìn quy tắc của Hoa Tiên… Chàng nhẹ nhõm cười… Cô bé này… Thật là…

Mai Lang Vương ngồi xuống bên cạnh Sao, chàng cũng muốn nghe tiếng đàn, ngồi ở nơi này có thể cảm nhận được không khí náo nhiệt của buổi tiệc hơn là ngồi ở nhà Rông.

- Chút nữa ta sẽ bảo Lãm tìm thứ gì đó cho em ăn.

- Còn ngài thì sao?

- Thần tiên chúng ta vốn không có cảm giác đói, ăn uống chẳng qua là để cảm nhận mỹ vị cuộc sống thôi.

Sao ngẩn người, phì cười, ra vậy, ra là Mai Lang chẳng bao giờ biết đói.

Vậy mà có đôi lúc cô bé cứ nghĩ chàng giống như một con người bình thường… Hóa ra không phải, chàng có nhiều khác biệt so với em.

- Nếu chút em luộc măng le cho ngài thì ngài sẽ ăn chứ? - Sao vừa nói vừa vẽ nguệch ngoạc lên đất.

- Măng le ư?

- Vâng, anh Yang vừa cho em một ít măng le, bảo là món ngon của rừng ngàn. Nó rất nhỏ, trông thanh mát. Em đang định luộc một ít cho ngài… Nhưng ngài không đói thì…

- Được, ta sẽ ăn. - Mai Lang Vương vỗ lên đầu cô bé.

Sao cau mày, quay sang chàng ý kiến - Em sẽ không cao được nếu ngài cứ làm vậy đấy!

- Ha ha. - Mai Lang Vương vừa cười vừa xoa đầu Sao. Chàng chú ý đến thứ cô bé vẽ, ngạc nhiên - Là… Con gà ư?

- Không, là thỏ đó. - Sao vui vẻ đáp.

- Thỏ? Tại sao lại có chân như gà vậy? - Mai Lang Vương vẫn không hiểu, trên đất là hình ảnh hai vòng tròn chồng lên nhau với hai cái que thò ra, nhìn sao cũng không giống thỏ.

- Đây là thỏ mà em thấy trên tivi, nó như thế này này, có thể đi bằng hai chân đó. - Sao vừa nói vừa vẽ nốt hai tam giác lên vòng tròn trên cùng.

- … - Mai Lang Vương ngờ vực.

Chàng vẫn không thể liên kết được thứ mà cô bé vẽ với thứ mà mình nghĩ trong đầu.

- Vương… - Bukjai từ gốc cổ thụ gần đó ngập ngừng hiện thân.

- Bukjai? - Mai Lang Vương hơi giật mình. Chàng không nghĩ em trai của nữ thần Kon Chư Răng lại bước ra từ chỗ ấy. Đó là cây cổ thụ ẩn trong góc khuất cách Sao tầm mười bước chân. Trông như thể chàng ta đang theo dõi cô bé vậy.

Bị Mai Thần nhìn chằm chằm, Bukjai thoáng xấu hổ.

Đúng là… Chàng đã theo dõi Sao.

- Vương, tôi có thể ngồi ở đây chứ? - Bukjai đỏ mặt trỏ vào khoảng trống bên cạnh Sao.Cô bé rùng mình, lập tức trốn sau lưng Mai Thần, giấu nửa khuôn mặt vào vai chàng sợ hãi.

- … - Bukjai sầu não.

- ? - Mai Lang Vương tràn ngập một bụng khó hiểu. Giờ chàng mới để ý, Sao lúc nào cũng trốn tránh Bukjai như vậy.

- Chuyện gì vậy? - Chàng nhẹ giọng hỏi.

Sao níu lấy vai áo chàng, đắn đo hồi lầu mới thì thầm - Em sợ anh ấy lắm!

- Tại sao? Bukjai là em trai của nữ thần Kon Chư Răng đấy. - Mai Lang Vương giải thích.

- Em không biết! Không biết anh ấy là ai hết! Đàn dơi của anh ấy có thể xơi sạch một người đến nỗi chỉ còn trơ ra xương! Thật là khủng khiếp! Anh ấy… Anh ấy là kẻ xấu! - Sao run sợ nhớ đến những con quái vật mà mình xem trên tivi. Những con quái vật luôn xuất hiện phá hoại thành phố của siêu nhân. Bọn chúng độc ác và luôn có sức mạnh hắc ám, chúng sẵn sàng gây hại cho con người bất kì lúc nào. Trong tâm tưởng của cô bé, Bukjai chẳng khác nào bọn quái vật đó.

- Ấy… - Bukjai khó xử vô cùng, muốn đến gần để giải thích nhưng lời không thể thoát ra. Chàng không muốn Sao ghét bỏ mình, không hề muốn. Tuy vậy, chàng không biết làm sao để cô bé hiểu được rằng chàng không giống như những gì em nghĩ.

Trong khi Bukjai luống cuống tận cùng thì Mai Lang Vương chỉ phì cười. Chàng nắm tay Sao, kéo đến trước mặt mình, bình thản hỏi - Em nghĩ Bukjai là người xấu vì đàn dơi của ngài ấy giết chết bọn phản loạn, đúng chứ?

- Vâng! - Sao nắm chặt tay, hùng hổ đáp.

- Thế… Bọn phản loạn kia là người tốt hay kẻ xấu?

- Ừm… Thì… Chúng xấu. - Sao rụt rè, nhớ lại cảnh bản thân và Yang bị bọn đó truy đuổi, nói.

- Ta đã nói với em rồi, thế giới này không phải là thế giới em từng sống. - Mai Lang Vương nhìn xa xăm - Thế giới này hỗn loạn và khắc nghiệt, sai lầm của em sẽ đánh đổi bằng mạng sống của em, chỉ cần em lơ là người khác sẽ diệt trừ em ngay, em còn nhớ không?

- Em nhớ ạ.

- Mỗi người ở trong thế giới này đều phải trang bị những kĩ năng riêng biệt để tồn tại, Bukjai và đàn dơi của ngài ấy là thế, cũng giống như ta có thanh kiếm, như Yang có ống xì đồng, như em có đôi guốc vậy.

- A… - Sao đỏ mặt bừng bừng.Híc! Anh Yang! Anh ấy đã kể cho Mai Lang nghe việc cô bé dùng guốc tấn công bọn xấu đó ư???

Mai Lang Vương mỉm cười khi thấy vẻ mặt xấu hổ của Sao. Chàng đẩy Sao về phía Bukjai, nghiêm nghị - Sau tất cả Bukjai đã bảo vệ an toàn cho em, chỉ vì đàn dơi mà em không cảm ơn ngài ấy một lời nào, còn nói những lời đó với ngài, em nghĩ mình đã đúng chưa?

- Chưa ạ… - Sao ngập ngừng đáp.

- Vậy thì? - Mai Lang Vương chờ đợi.

Sao cúi đầu, thành tâm nói với Bukjai - Em xin lỗi! Là do em suy nghĩ không đúng! Em cảm ơn ngài vì đã cứu em! Nếu không có ngài thì em đã chết đuối dưới suối rồi!

- S… Sao… - Bukjai đỏ mặt, lùi lại.

Tim chàng đang đập rất mạnh. Gì đây? Thật sự cô bé ấy đang nói chuyện với chàng sao?

Bukjai bối rối một lúc lâu. Chàng không nghĩ chuyện này có thể xảy ra.

Mai Lang Vương hài lòng gật đầu, chàng nghĩ mình cũng không nên ở đây làm phiền Sao và Bukjai nữa. Bukjai có vẻ rất mến Sao, chàng nên rời đi để ngài ấy thoải mái hơn.

Mai Lang Vương trở lại nhà Rông, Sao và Bukjai chăm chú nhìn theo, bóng áo dài thanh thoát cứ thế xa dần.



- Vương… - Nữ thần Kon Chư Răng vui mừng khi thấy chàng quay lại. Mai Lang Vương ngồi xuống bếp lửa, nơi đối diện với nàng, vẻ mặt lạnh nhạt.

- Ngài dường như rất quan tâm cô bé đó. - Nữ thần nói.

- Sao à? - Mai Lang Vương trầm ngâm - Ừm, em ấy rất quan trọng với ta.

- Tại sao ngài lại xem trọng cô bé như thế? - Nữ thần Kon Chư Răng nghe lòng run lên. Nàng đột nhiên cảm thấy sợ hãi.

Mai Lang Vương suy nghĩ. Tại sao cô bé ấy lại quan trọng nhỉ? Đương nhiên là vì thân phận của em rồi. Em chính là "Vì sao lõi", nhiệm vụ của chàng là bảo vệ em an toàn.

Còn điều gì hơn thế nữa? Mai Lang Vương không thể nghĩ ra. Chàng tựa vào vách nhà Rông, cười nhẹ, ánh lửa bập bùng bừng sáng trên vai áo chàng.

- Vương…

Dáng vẻ đó của chàng khiến lòng nàng rung động. Nữ thần Kon Chư Răng từ lâu đã nhận ra nàng yêu chàng mất rồi. Ánh mắt chàng, nụ cười của chàng, giọng nói êm dịu, tất cả đều mê hoặc nàng.

Động viên mình một lúc, nữ thần lấy hết can đảm ngồi xuống bên cạnh chàng. Mai Lang Vương liếc mắt nhìn sang, nữ thần tựa vào tay chàng, ôm lấy vai, thẹn thùng nói - Ta rất lạnh.

Mai Lang Vương dùng gậy sắt khơi lửa và khoác tay qua vai nàng.

- Thất lễ rồi, nhưng ngoài cách này ra, ta không biết làm sao để nàng ấm hơn.

- Không sao, đủ rồi ạ.

- Gì chứ?

Nữ thần hạnh phúc tựa vào chàng - Ta chỉ cần thế này thôi…

Chương 58: Phong tục đặc biệt dành cho người đặc biệt

Bên ngoài nhà Rông, vũ đạo và âm nhạc vẫn tiếp tục bung nở. Sao ngồi xuống, không còn cảnh giác với Bukjai nữa, cô bé lại chìm đắm trong lễ hội.

Bukjai ngắm nhìn Sao.

Cô bé này hồn nhiên thật, ban nãy còn sợ hãi xin lỗi rối rít, thế mà chớp mắt một cái đã lại bình thản như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra rồi.

- Em có muốn ăn gì không? - Chàng quan tâm hỏi.

- Không ạ.

- Vậy uống rượu thì sao?

- Chị Ưu Liên nói rằng trẻ con không được uống rượu.

- Trẻ con? Ha ha ha, ta xin lỗi, em bao nhiêu tuổi nhỉ?

- Mười ba ạ.

- M… Mười ba? Nhỏ thật… Còn đến bảy năm nữa em mới đủ tuổi kết hôn nhỉ?

- Kết hôn? - Sao tiếp tục vẽ thỏ lên đất, khó hiểu - Kết hôn là gì thế?

Bukjai ngẩn người, mặt đỏ lựng. Chàng nhất thời cũng không trả lời kịp…

Cô bé này như tờ giấy trắng vậy… Em ấy chẳng biết gì cả. Xem ra, Mai Thần đã nuôi dạy em một cách thuần khiết.

- Không có gì đâu, em không cần bận tâm. - Chàng cười dịu dàng.

- Mà ngài bao nhiêu tuổi nhỉ? - Sao quay sang, thắc mắc.

- Ta à? Không nhớ. - Bukjai bối rối - Có lẽ là… Nghìn rưỡi?

- Nghìn rưỡi? - Sao cau mày - Em đang hỏi tuổi của ngài, không phải hỏi tiền trong túi ngài. Ngài trả lời khó hiểu quá!

Bukjai cười gượng lặng im.

Cô bé này chỉ thấy qua đàn dơi của chàng mà đã sợ hãi nhường ấy, nếu chàng còn nói rõ tuổi của mình cho cô bé, có lẽ em ấy sẽ lại nghĩ chàng là quái vật.

Mặc dù quanh người cô bé toát ra thần lực… Nhưng lại hoàn toàn chẳng có chút kiến thức gì về thần giới. Cô bé có lẽ không phải là tiểu đồng của Mai Lang Vương. Một người như ngài ấy sẽ không đời nào thu nhận một tiểu đồng ngờ nghệch thế này.

Ngay từ ban đầu, chàng đã chú ý thái độ của Mai Thần đối với Sao. Mai Thần kia chăm bẵm em như báu vật vậy. Với tính cách của ngài ấy, chàng không thể ngờ là ngài lại dính vào một cô bé hồn nhiên.

Có lẽ, ẩn sau Sao là một câu chuyện huyền bí.

Lúc chàng bị phong ấn dưới suối Sao đã giải cứu cho chàng. Thứ phong ấn chàng là một mũi tên đồng ngưng tụ thần lực mạnh mẽ. Ngay cả chàng cũng không thể tự cứu lấy mình nhưng cô bé lại có thể.

Nếu vậy… Thần lực của Sao chắc chắn còn mạnh mẽ hơn cả chàng.

Chẳng biết thân phận thật sự của cô bé là gì…

- Nếu ngày mai ta đưa em đi chơi, em sẽ đi cùng ta chứ? - Bukjai nhìn đôi tay nhỏ bé đang di trên đất, đáy mắt tràn ngập nhu tình.

- Chúng ta sẽ đi đâu? - Sao hào hứng hẳn lên, cứ nói đến đi chơi thì em đương nhiên rất vui thích.

- Đi vào rừng, có một nơi rất đẹp ta muốn đưa em đến.

- Nếu Mai Lang đồng ý thì em sẽ đi. - Sao gật đầu, mắt sáng lấp lánh.

- Phía Mai Thần ta sẽ xin ngài ấy.

- Yeah! Vậy ngày mai chúng ta đi sớm nhé! - Sao bật dậy, chống hai tay lên hông, phấn khích.

Bukjai bật cười, bất ngờ nắm lấy tay Sao. Cô bé kinh ngạc, chưa nhận thức được chuyện gì thì đã bị chàng kéo ra lửa trại rồi.

Bukjai nâng tay Sao, hướng dẫn em nhảy múa. Sao e ngại, nhưng với sự tận tình khuyến khích của chàng, em cũng dần hòa nhịp.

Yang từ đằng xa vừa thực hiện những động tác nhảy múa vừa lả lướt tiến đến gần hai người, tủi thân nói - Nhảy cùng Bukjai cơ đấy!

- Là em bị ép! - Sao khó xử đáp, Bukjai nghe cô bé nói vậy với vẻ mặt ngượng ngập, chàng bỗng cười phá lên.

- o-

Buổi tiệc kéo dài thâu đêm, người dân Kon Chư Răng và binh lính Khau Pạ vui chơi không hề mệt mỏi.

Bên trong nhà Rông, cuộc vui của nữ thần và những thuộc hạ thân cận của Mai Lang Vương diễn ra rất náo nhiệt. Mọi người mời rượu nhau, cùng ăn uống, họ trò chuyện rôm rả, ai cũng khen ngợi vẻ đẹp của nữ thần.

Mai Lang Vương im lặng ngồi đó, gần như chịu trận.

Chàng tham gia buổi tiệc này là vì mọi người, thật ra trong thâm tâm, chàng chỉ muốn được yên tĩnh nghỉ ngơi.

- Vương… Trông ngài rất mệt mỏi.- Ừm. Ta vẫn chưa hoàn lại sức. - Mai Lang Vương đáp ngắn gọn.

Nữ thần Kon Chư Răng cắn môi, ngập ngừng một lúc, cuối cùng cũng quyết định choàng tay qua vai chàng.

Một cơn đau nhói buốt bất ngờ lan truyền từ cổ. Mai Lang Vương giật mình, tỉnh táo hẳn đi.

- Nàng… - Chàng chạm tay lên cổ, nơi đó vẫn còn rát, không hiểu tại sao nữ thần lại ra tay với mình.

- Xin lỗi! - Nữ thần cúi thấp đầu, lí nhí đáp - Chỉ là một vết cấu nhỏ… Ta thật sự không muốn làm vậy với ngài nhưng đây là tục lệ của Bana.

- Tục lệ của Bana?

- Vâng… - Nữ thần đỏ mặt, e ấp nhìn chàng, đôi mắt lúng liếng. Nàng lúc ấy, đẹp như một đóa hoa phủ sương - Đó là tục lệ đặc biệt… Dành cho người đặc biệt…

- … - Mai Lang Vương quan sát nàng, sau cùng chàng quay đi, nhẹ nhàng nói - Ta hiểu rồi. Cảm ơn nàng vì đã xem trọng ta.

Nữ thần ngẩng lên, ánh mắt có chút thất vọng. Nàng cố tìm kiếm cảm xúc xao động trên khuôn mặt Mai Thần nhưng hiện hữu ở đó chỉ có vẻ bình thản.

Có lẽ chàng chẳng hiểu gì cả, chàng là người Kinh, chàng không hiểu tục lệ này…

Nữ thần chìa tay ra trước mặt chàng, Mai Lang Vương thêm một phen ngạc nhiên, đôi mắt nâu hơi khựng lại khi rơi lên cổ tay trắng ngần như cánh hoa lan ấy.

- Xin ngài hãy ban tặng ta những vết đỏ. - Nữ thần nói.

- Vết đỏ? - Mai Lang Vương cau mày.

- Vâng, giống như ta đã làm với ngài, xin ngài hãy cho ta thứ đó.

Mai Lang Vương thật sự khó chịu với phong tục của người Bana. Chàng chẳng hiểu tại sao họ lại gây thương tổn cho nhau như vậy. Với nữ thần, nàng ấy làm điều đó cho chàng vì ý tốt, chàng có thể hiểu. Nhưng chàng thì không thể làm vậy với nàng được, một nam nhân như chàng không thể gây thương tổn cho phái yếu.

Vì vậy, Mai Lang Vương đã lịch thiệp khước từ - Nếu nàng muốn làm điều đó với ta theo phong tục thì không thành vấn đề đâu nữ thần, nhưng ta thì không thể làm vậy với nàng được. Người Kinh chúng ta không quen làm thế với phụ nữ. Ta cũng không cho phép mình gây ra thương tổn cho cánh tay đẹp đẽ ấy.

- Vương… - Nữ thần ngỡ ngàng.

Nàng đặt tay lên môi, ngón tay run rẩy. Tim nàng đang đập rất mạnh.



Kết quả là trong buổi tiệc đêm đó, Mai Lang Vương bị nữ thần ban cho rất nhiều vết cấu, ở cổ, ở cổ tay đều xuất hiện ba đến bốn vết. Khi họ trò chuyện cùng nhau, nữ thần đã làm thế với chàng, sau mỗi lần thực hiện nghi thức, nàng đều chân thành xin lỗi.

Mai Lang Vương không chấp nhặt việc này. Dù sao, cũng chỉ là vài vết cấu của nhi nữ.

Tiệc tan, chàng cuối cùng cũng có thể rời khỏi nhà Rông ồn ào mà tìm đến gốc cây yên tĩnh. Mai Thần ngồi bên gốc cây, mơ màng nhìn trời. Gió lay lắt cuốn những chiếc lá run rẩy, lửa trại vẫn còn bập bùng sáng, khiến cho trời sao kia trở nên lấp lánh hơn.

Mai Lang Vương nhắm mắt lại.
Chỉ còn vài ngày nữa là có thể quay về Mai Viện rồi.

- Mai Lang. - Đột nhiên vạt áo chàng bị kéo.

Mai Lang Vương mở mắt, liền thấy Sao đang bê một tàu lá chuối chứa đầy măng le nhìn chàng mỉm cười.

- Mai Lang đói chưa? - Cô bé vui vẻ hỏi và rồi nhớ ra điều gì, Sao lại che miệng - Em quên, ngài làm sao biết đói nhỉ?

Mai Lang Vương chăm chú nhìn Sao.

Dưới ánh lửa, đôi mắt to tròn đó hướng về phía chàng, khuôn mặt ngây thơ non nớt.

Cô bé khác với những người mà chàng đã gặp, khác với không khí ồn ào trong kia. Bao quanh em luôn là một bầu không yên bình, tĩnh tại. Chàng luôn cảm thấy tự do khi được ở cùng em.

- Đó là món măng mà em nói à? - Chàng nhìn vào chiếc lá trên tay Sao.

- Vâng. - Sao chìa ra cho chàng, bên trên đúng là có măng và cơm, vui vẻ - Em ăn rồi, vừa ăn xong, phần này của ngài đấy.

- Là do em nấu?

- Vâng, em hỏi Bukjai, ngài ấy nhóm cho em một bếp lửa và em đã nấu nó.

- Em không còn sợ Bukjai nữa nhỉ? - Mai Lang Vương đón lấy tàu lá trên tay Sao, thưởng thức.

Sao ngồi hẳn xuống đất, ngẩng đầu nhìn trời sao trên cao, cười mỉm - Không ạ, em nhận ra ngài ấy rất tốt.

- Em nấu ăn ngon lắm. - Mai Lang Vương khen ngợi, thứ măng mà cô bé nói đúng là rất nhỏ, nó chỉ dài hơn gang tay một chút nhưng rất thanh mát.

- Em đã luôn làm việc đó mà, ở nhà chẳng ai làm cả, bà nội và cô Ngang đều không nấu được.

- Em có hận những người đó không? Họ đã gây ra đau đớn cho em.

- Hận ư? - Sao chớp mắt - Nếu mãi nghĩ về họ rồi cảm thấy họ có lỗi thì em sẽ đau buồn đến chết mất.

- …

Sao ôm lấy gối, cười nhu hòa - Mỗi ngày nếu chỉ nhớ về những kỉ niệm buồn đau thì em sẽ đau khổ đến chết mất. Em không muốn vậy đâu, em chỉ muốn hướng về những điều tốt đẹp thôi. - Cô bé nhìn chàng, ngữ điệu mềm mại dịu dàng - Giống như ngài nói, em đã đến thế giới khác, mọi chuyện trong quá khứ em sẽ quên hết, quên đi những người đã từng gây thương tổn cho em.

- Em mạnh mẽ thật đấy. - Mai Thần nói.

- Dạ?

- Không có gì đâu. - Chàng vỗ lên đầu Sao, trầm giọng - Không quên chứ còn nhớ để làm gì.

- Ách! Em đã nói là ngài không được làm vậy mà! - Sao cằn nhằn.

- Ha ha ha - Mai Lang Vương buồn cười, bao nhiêu mệt mỏi dường như lùi xa đi.

Sao tiến đến gần chàng, hào hứng ngắm khuôn mặt bừng sáng. Trong lúc quan sát, cô bé bất ngờ nhận ra trên cổ chàng từ lúc nào đã xuất hiện những vết tím bầm chi chít.

- Ôi? Chuyện gì thế này? - Sao kêu lên.

Mai Lang Vương e ngại, chàng dùng tay che lên cổ, định nói là không có gì đâu.

Nhưng khi chàng làm vậy, tay áo của chàng lại vô tình trượt xuống và những dấu vết ở cổ tay tức thì hiện rõ mồn một. Bấy giờ Sao không còn bình tĩnh nữa, cô bé ré lên - Ở đây cũng có!

Sao nắm lấy tay chàng, xoa lên những vết tím bầm, khó hiểu - Ngài làm gì để bị thế này?!

- Do ta không cẩn thận bị côn trùng đốt thôi.

- Bọn côn trùng này thật quá quắt! - Sao xót xa nói.

Mai Lang Vương ngắm Sao dịu êm, chẳng hiểu vì điều gì chàng lại thích cái cách mà cô bé quan tâm mình như thế.

- Em lo à?

- Đương nhiên ạ! Em đã hứa là sẽ chăm sóc cho ngài mà.

- Đừng lo, mai sẽ khỏi thôi.

- Chị Ưu Liên mà biết thì sẽ mắng một trận đấy ạ!

- Ừm. - Mai Lang Vương cười cười, không nói gì thêm.

Chương 59: Tâm ý

Ngày hôm sau mọi người cùng bắt tay vào việc trồng lại rừng thượng nguồn. Mai Lang Vương điều binh lính đến giúp đỡ người dân. Mọi người phối hợp với nhau rất nhịp nhàng, dù tối qua vui chơi hết mình như vậy nhưng sáng đến ai ai cũng hăng hái làm việc, không khí lao động rộn rã.

Sao và Yang đứng phía sau đoàn người của Mai Thần và nữ thần Kon Chư Răng mười bước chân. Chủ yếu do hai đứa đùa nghịch và tám chuyện hăng say quá nên cố tình không đến gần mọi người.

- Anh Yang, ở nhà Rông có côn trùng nguy hiểm không ạ? - Sao nghiêm túc hỏi.

Yang giật mình với thái độ của Sao. Cậu chưa từng thấy cô bé làm bộ mặt ấy. Trông Sao y hệt một bà cụ non, khiến cậu buồn cười.

- Côn trùng? Làm gì có chứ? Chưa từng thấy luôn. - Yang xua tay.

- Mai Lang bị đốt rất nhiều đấy! - Sao nghiêm trọng nói.

- Gì cơ? Vương bị đốt ư? - Đến lúc này thì Yang không còn xem nhẹ điều cô bé nói nữa, cậu cũng ngay lập tức trở nên căng thẳng - Vết đốt thế nào?

- Nó là những vết tụ máu, giống như bị véo mạnh đấy ạ. Mặc dù Mai Lang nói là do côn trùng đốt nhưng em cũng chưa từng thấy vết đốt nào kì lạ như vậy. Nếu là muỗi hay ong thì nó sẽ sưng lên chứ?

- Vết tím bầm? - Yang xoa cằm.

Cậu chợt nhớ ra là đêm qua làng tổ chức lễ hội và nữ thần thì ngồi bên cạnh Vương.

- Có lẽ anh biết tại sao rồi. - Yang khúc khích.

- Tại sao?! - Sao nôn nóng kéo áo cậu, muốn hỏi cho ra lẽ.

- Đến đây. - Yang kéo Sao ra một góc khuất, hai đứa ngồi xổm xuống, trò chuyện khe khẽ - Tộc Bana bọn anh có một phong tục. Vào những ngày lễ lớn, làng sẽ tổ chức lễ hội, nam nữ đến tuổi kết hôn trong làng sẽ quây quần bên nhà Rông cùng uống rượu cần. Nếu đôi nào thương thầm nhau, họ sẽ để lại trên cổ tay và cổ của nhau những vết cấu. Vết cấu càng nhiều và đỏ rực thì chứng tỏ tình yêu càng nồng nàn, đôi nam nữ ấy càng ưng ý nhau, có thể tiến đến hôn nhân bất cứ lúc nào.

Sao nghe cậu nói mà đầu xoay vòng vòng.

Lại nữa, lại là hôn nhân, kết hôn, thương thầm… Em chẳng hiểu gì cả.

- Chậc. - Trông bộ dạng của Sao, Yang biết ngay là cô bé mù tịt rồi, vì vậy nói ngắn gọn hơn - Có lẽ người "đốt" Vương chính là nữ thần nhà ta đấy!

- Nữ thần á?

- Ừm. - Yang cười thầm thích thú - Ta biết ngay là nữ thần để ý Vương mà! Nhìn cái cách nàng say sưa dõi theo ngài ấy kìa! Nếu Vương chịu về Kon Chư Răng làm rể thì từ nay chúng ta không cần phải lo lắng nữa. Chúng ta có thể bình yên sống dưới sự bảo hộ của ngài.

- Mai Lang sẽ đến Kon Chư Răng ư? - Sao thẫn thờ.

Mai Lang sẽ đến Kon Chư Răng và ở cùng nữ thần?

Cô bé len lén quan sát Mai Thần đằng xa, nữ thần Kon Chư Răng lúc nào cũng đứng bên cạnh ngài, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, trông thật yêu kiều. Cả Mai Lang dường như cũng thích được ở bên nàng ấy…

Sao mỉm cười, đan hai tay vào nhau, đặt lên gối.

Mai Lang và nữ thần hả?

Cả hai đều là người mà em yêu quý.



- Ta cũng sẽ giúp một tay. - Mai Lang Vương vừa nói vừa cởi bớt trang sức trên người, Lãm lập tức đón lấy chúng.

- Ôi, làm sao có thể để ngài tham gia vào việc này? - Nữ thần Kon Chư Răng ngăn cản.

- Không sao đâu. - Mai Lang Vương lướt nhìn khu đất trống bao la, mọi người đang tụ tập ở đây để trồng lại những mảnh rừng đã chết, Bukjai cũng đang đào đất để trồng cây, chàng thật sự rất muốn giúp đỡ.

Mai Thần nhận lấy xẻng từ tay Nhuận rồi nghiêm nghị đào đất.

Nữ thần và Bukjai ngẩn ra nhìn chàng, thoáng chốc, chàng đã đào được ba bốn hố đất liên tiếp.

- Nhanh thật! - Bukjai ngưỡng mộ.

- Để tôi đặt cây non vào.

Nhuận đi đến, đặt những cây non vào hố đất mà Mai Thần vừa đào được. Mai Lang Vương phối hợp với chàng ta lấp đất lại. Hai người cùng làm, rất nhanh chóng, đã trồng được rất nhiều cây non.

- Oa. - Sao đang ngồi đằng xa thấy Mai Lang làm việc, cô bé lập tức chạy ùa đến, hăng hái phụ giúp chàng.

Sao đi rồi, Yang ngồi đó cũng không ổn, cậu cũng bắt tay làm việc luôn.

Nhuận giao việc đặt cây non vào hố đất vừa đào cho hai đứa trẻ còn bản thân thì tìm một cái xẻng khác và bắt tay đào hố, chỉ có Lãm đứng xem, cười nhu mì. Chàng ta tự nhủ trong lòng: "Ta là quan văn, là quan văn, là quan văn."

Mai Lang Vương đào xong một cái hố thì Sao lại đặt cây non vào đấy. Cây non xanh tươi run run những chiếc lá bé nhỏ, trông thật đáng yêu. Sao vuốt ve chiếc lá bé xíu, rạng rỡ dặn dò - Hãy lớn thật nhanh nhé!

Mai Lang Vương dừng xẻng vài giây, ngắm khuôn mặt tươi tắn của Sao. Em dường như bắt được ánh mắt chàng, cũng hướng mắt lên, hai người chạm mắt nhau và cùng mỉm cười.

- Để ta lấp đất lại nào. - Chàng xúc đất lên và nói.

- Vâng! - Sao hào hứng reo lên, sự có mặt của em khiến không khí như tràn ngập ánh nắng.

Bukjai tủm tỉm.

- Ta cũng cần cây non ở đây. - Chàng lên tiếng, nhìn vào chiếc hố mình vừa đào được, Sao nghe vậy liền chạy đến, đặt cây non vào hố của chàng.



Trong lúc mọi người làm việc thì nữ thần Kon Chư Răng và đoàn thị hầu im lặng đứng nhìn. Ánh mắt nàng vẫn như cũ chỉ dõi theo Mai Thần còn chàng thì lại chẳng mảy may chú ý.
- Vương thật giỏi, trung thực, khỏe mạnh lại thạo việc trồng trọt… Nếu lấy được ngài ấy thì xem như không cần phải lo nữa rồi, chẳng mấy chốc mà nhà sẽ có của ăn của để ngay thôi! - Tiếng những cô gái phía sau xầm xì.

- Tôi đã kiếm đủ củi hứa hôn, giờ chỉ còn chờ ngài gật đầu đồng ý. Nếu ngài chịu kết duyên với tôi thì tôi sẵn sàng chở củi đến tận Khau Pạ cho ngài! - Một cô khác tự hào.

- Nhưng Vương lạnh nhạt lắm, đêm qua tôi mời ngài ăn món bầu tôi tự tay trồng mà ngài lại từ chối.

- Làm sao để có được một tấm chồng như Vương nhỉ? Con trai trong làng bấy giờ ngoài Bukjai ra thì còn ai sánh được với Vương nữa?

Tiếng than vãn của họ vẳng vào tai nữ thần, khiến lòng nàng u hoài.

Mai Lang Vương từ lúc nào đã trở thành đối tượng kết duyên ưng ý của con gái vùng Kon Chư Răng. Thiếu nữ nào cũng muốn nên duyên với chàng, tiếc là chàng quá lạnh nhạt.

Nữ thần đương nhiên cũng muốn cùng chàng có một mối lương duyên…

Nếu có thể được sống cùng chàng, cho dù nàng có phải chuyển đến Khau Pạ hay Tây Nam thì nàng cũng nguyện lòng.

Nữ thần mang khăn đến cho Mai Thần, ân cần lau mồ hôi vương trên cổ. Mai Lang Vương cảm tạ gật đầu, dấu vết mà nàng để lại trên người chàng vẫn còn ở đó.

Giá mà chàng cũng trao tặng ta những vết hồng tình yêu ấy…

Nữ thần Kon Chư Răng sầu não. Chỉ vài ngày nữa thôi là chàng sẽ rời xa ta.

- o-

Đến khi trời trở chiều, công việc của mọi người cũng hoàn thành xong một nửa. Nữ thần mời Mai Lang Vương về nhà Rông nghỉ ngơi, Mai Lang Vương đồng ý, chàng hướng về phía Sao, chìa tay ra, vẫy gọi - Đi thôi.

- Vâng ạ! - Sao nhảy chân sáo đến, nắm tay chàng.

- Khoan đã. - Đúng lúc này thì Bukjai bất chợt nắm tay còn lại của Sao, thế là cô bé bị giữ lại ở giữa hai người Mai Thần và Bukjai.

- Bukjai? - Nữ thần Kon Chư Răng thắc mắc.

Ngay cả Mai Lang Vương cũng không kìm được ánh mắt hoài nghi.

- Vương, ta muốn đưa Sao đi dạo. - Bukjai chân thành xin phép, đôi mắt rắn rỏi lúc này dập dờn những tia xao động - Xin ngài cho phép ta được ở cùng cô bé.

- Bukjai! - Sao quay lại nhìn chàng, Bukjai gật đầu mỉm cười, ý bảo rằng chuyến dạo chơi mà chàng nói trước đó sắp bắt đầu rồi.

- Hay quá! - Sao vỗ hai tay vào nhau, reo mừng.

Mai Lang Vương trông thái độ hào hứng của em, chàng cười nhẹ, đồng ý với Bukjai - Được thôi, tiểu đồng nhà ta vô cùng nghịch ngợm, đã làm phiền Bukjai trông nom rồi. Nếu em ấy có làm gì thất lễ xin ngài lượng thứ bỏ qua cho.

- Không đâu, Sao rất ngoan ngoãn.

- Cảm tạ ngài đã yêu quý. - Mai Thần cười đáp, chàng lại quay sang Sao nghiêm giọng căn dặn - Em không được gây phiền cho Bukjai nhé.

- Dạ em biết rồi! - Sao ngoan ngoãn tuân lệnh.

Mai Lang Vương hài lòng, không nói gì nữa. Bukjai thấy vậy liền dắt tay Sao rời đi. Họ đi càng lúc càng xa, Mai Thần và nữ thần Kon Chư Răng vẫn đứng đó trông theo bóng họ.

- Ta chưa từng thấy Bukjai quý mến ai như vậy. - Nữ thần đặt ngón tay lên môi như hoài nghi, sau hồi lâu kinh ngạc mới ngập ngừng nói.- Thế à? - Mai Lang Vương nhướn mày.

Hai người cùng quay lưng, vừa trở về nhà Rông vừa trò chuyện, Nhuận, Lãm và những thị hầu khác cung kính nối gót theo sau.

- Vâng, Bukjai là đứa trẻ hướng nội, thằng bé rất dở giao tế. Nó thường quanh quẩn trong khu vực thác Bukjai của mình. Ngay cả chị gái như ta cũng rất ít khi được gặp nó.

- Ra vậy. - Mai Lang Vương cười mỉm - Ta thật sự vinh hạnh vì Bukjai yêu quý tiểu đồng của ta.

- Vương đừng nói thế. - Nữ thần lắc đầu, ngại ngùng - Nhờ có tiểu đồng của ngài mà Bukjai mới trở nên vui vẻ hoạt bát một chút, ta thật sự rất biết ơn.

Cuộc trò chuyện kéo dài đến đây thì nhà Rông đã hiện lên trước mắt. Nữ thần không nói gì thêm nữa, nàng duyên dáng mời Mai Thần vào nhà. Bên trong trà đã chuẩn bị sẵn, mọi người ngồi xuống đàm đạo cùng nhau. Những chuyện mà họ bàn lại xoay quanh việc kiến thiết Kon Chư Răng, dù sao đó vẫn là vấn đề cấp thiết.

- o-

Bukjai đưa Sao vào rừng, chàng bế em trên tay giống như lần đầu tiên họ gặp nhau, đưa em du ngoạn dưới tán rừng xanh thẳm.

Trên vai Bukjai đeo một vật lạ. Sao ban đầu rất thắc mắc về hình dáng cũng như tên gọi của nó, vì vậy đã hỏi chàng ngay lập tức.

- Đó là gì ạ? Một ống tre cắm chi chít những mảnh tre nhỏ, bên dưới còn gắn thêm một cái gáo dừa nữa, đó là vũ khí ư?

- Không, đây không phải là vũ khí, là nhạc cụ đấy.

- Nhạc cụ?

- Đây là đàn Ting Ning. - Bukjai giải thích - Nó được làm từ ống lồ ô. Những ống tre nhỏ cắm một cách đối xứng phía đầu đàn là trụ để lên dây đàn. Dây đàn được bắt qua những ống tre nhỏ này, quấn qua đuôi đàn ở phía dưới. Dây đàn được làm từ sợi tơ se sáp ong, còn gáo dừa mà em nói chính là vỏ bầu khô, nó là bộ phận khuếch đại âm của đàn.

- Oa, vỏ bầu khô ư? - Sao bỏ qua hết tất cả những giải thích của Bukjai và chỉ tập trung vào chi tiết "vỏ bầu khô". Cô bé nhoài người, chạm tay lên bề mặt trơn láng của nửa vỏ bầu mắc trên đàn, kinh ngạc. - Đúng là vỏ bầu, thoạt nhìn cứ nghĩ là gáo dừa cơ.

- Chỗ chúng ta gáo dừa không được sử dụng phổ biến như ở phía Nam và Bắc đâu - Bukjai buồn cười.

- Hóa ra là thế.

Bukjai đưa Sao lên một tán cây. Cái cây ấy rất cao lớn, đứng trên cành có thể nhìn thấy cả vùng Kon Chư Răng xanh thăm thẳm bạt ngàn.

Hoàng hôn đang rơi xuống phía Tây, chiếu rọi tia sáng màu hổ phách lên núi rừng. Sao ngơ ngẩn ngắm nhìn cảnh đẹp kì diệu đó đến mức quên cả thở. Bukjai đứng bên cạnh, chìm đắm vào đôi mắt trong veo của Sao. Cảnh đẹp rừng ngàn sẽ thiếu đi màu sắc nếu không có em.

- Đẹp chứ?

- Đẹp lắm ạ!

- Bên dưới còn có thứ đẹp hơn.

- Thật á?

Bukjai nắm tay Sao, dắt em đi xuống. Họ bước đi tự nhiên trên thân của cây cổ thụ. Sao mang guốc, điều đó khiến cô bé khó khăn trong việc giữ thăng bằng. Dù vậy, em không hề nghiêng ngã chút nào, bởi vì Bukjai đã giữ chặt lấy em rồi.

Nhờ có cái nắm tay của chàng mà em có thể tự do đi trên cành cây như đi trên mặt đất.

- Nhìn này. - Bukjai dừng lại, nép qua một bên để Sao nhìn rõ.

Cô bé lập tức mở to mắt ra, trên những cành cây xanh sẫm rêu phông, hàng chục đóa hoa kì lạ sinh sôi nảy nở.

Đó là lần đầu trong đời Sao thấy thứ hoa ấy. Thân của nó giống như phong lan nhưng hoa thì rất đặc biệt. Cánh hoa hình bầu dục, thuôn nhọn ở đầu. Hoa có màu cam nhạt với những đường gân dọc màu thẫm. Dù đang nở nhưng không bung mở kiêu hãnh như các loài khác mà cánh hoa lại hơi khum vào nhau, trông thanh tao thuần khiết.

- Lạ quá!

- Đây là lan Lọng Hiệp.

- Lan Lọng Hiệp?

- Ừm, một loài đặc hữu của Kon Chư Răng. - Bukjai mỉm cười.

Chàng đỡ Sao ngồi xuống bên đám hoa, bản thân cũng tựa vào gốc cây và lấy đàn Ting Ning trên vai xuống. Gió chiều lay động, những tia sáng yếu ớt cuối ngày cố gắng xuyên qua tán lá rũ lên vai chàng. Bukjai gảy vài nốt nhạc, một bản tình ca sơn dã ngân vang.

Sao chao đảo với tiếng đàn. Cô bé chạm tay lên cánh hoa, vừa nghịch vừa nghe chàng đàn.

Tiếng đàn của Bukjai như âm thanh dịu êm của núi rừng, khiến lòng em thư thái và bình yên, với Sao khi ấy, trên thế gian này có lẽ chẳng còn thanh âm nào kì diệu hơn thế nữa.

- Em thích chứ? - Bukjai do dự hỏi.

- Vâng, rất hay ạ. Em rất rất thích.

- Thế à… - Chàng thở phào, tim lại đập rộn rã hơn - Thế thì… Nếu ta muốn đàn cho em nghe cả đời liệu em có đồng ý không?

- Ha ha. - Sao chóng tay lên cằm, cười hồn nhiên - Được chứ, em thích nghe tiếng đàn của ngài lắm! Cho dù có nghe suốt đời em cũng không chán.

- Sao… - Bukjai hạnh phúc gọi thầm.

Cảm xúc của chàng lại ngân vang hơn, tất cả dồn vào dây đàn, những nốt nhạc thổn thức nhảy múa, xuyên qua cành cây, rơi lên thảm lá, khiêu vũ giữa trời chiều mộng mơ.

Chương 60: Đính ước

- o-

Sau khi đánh đàn cho Sao nghe, Bukjai lại đưa cô bé đến thác "Thần Chim Én". Họ vui đùa ở đó, nghịch nước và cùng nhau nấu ăn. Vì Sao không thể ăn mặn nên Bukjai đã vào rừng hái măng và tìm thêm ít gạo. Họ cùng nấu cơm lam, Bukjai đã hướng dẫn cho Sao cách nấu, em rất hào hứng vì học được món cơm mới.

Ăn no bụng, Sao lại nằm dài ra trên mõm đá, ngắm trời đêm.

Bukjai cũng nằm xuống bên cạnh Sao, tóc cả hai đan vào nhau.

Bầu trời Kon Chư Răng về đêm đẹp thơ mộng. Sao chìm lỉm giữa không gian mênh mông đó, cảm giác bản thân như một hạt bụi nhỏ bé, bao nhiêu lo lắng u sầu từng trải qua trước đây thoắt chốc đều tan biến sạch.

Vũ trụ thật vô thường… Con người… Bé mọn quá…

- Ta nghe nói rằng vài hôm nữa Vương sẽ rời đi. - Bukjai lặng lẽ lên tiếng.

- Vâng. Bọn em phải quay về, các chị đang chờ.

- Có lẽ sẽ rất rất lâu sau ta mới gặp lại em.

- He he, ngài còn hứa sẽ đàn cho em nghe cả đời mà. Em ghi nhớ lời hứa đó rồi nhé.

- Sao! - Bukjai nghe vậy, bất ngờ bật dậy, nhìn em chăm chăm - Em đồng ý sống ở đây với ta chứ?

Hành động bất ngờ của chàng khiến cô bé giật cả mình. Sao vỗ vỗ ngực, tâm trí vẫn còn đang nhún nhảy, lắp bắp đáp - Sống… Sống ở đây… Với ngài?

Bukjai điều chỉnh hơi thở, cố gắng nén những cơn sóng lòng xuống, nói nhẹ nhàng hơn - Ừm. Sống ở đây với ta.

Sao đan hai tay lại, gối lên đầu, nhìn trời sao vô tận, mơ màng - Cho dù thế nào thì… Em cũng phải đi theo Mai Lang.

- Mai Lang? Là Vương ư? - Lòng Bukjai chững lại.

- Vâng. - Sao quay sang hướng khác, nhìn mặt nước dập dờn trong vắt, khe khẽ nói - Mai Lang có ơn với em, không có ngài thì không có em của ngày hôm nay. Em đã hứa rằng sẽ đi theo hầu hạ chăm sóc ngài, cho đến khi Mai Lang không còn cần em nữa, em sẽ giữ lời hứa của mình.

- … - Bukjai chết lặng.

Hóa ra em được Mai Thần cứu giúp… Nếu vậy Sao hẳn rất hàm ơn Mai Thần. Chàng đúng là không thể vội vàng được. Đúng là vẫn phải đợi.

Hai người nói đến đó thì từ trên đỉnh thác bỗng vang lên tiếng động. Sao đưa mắt nhìn, liền thấy một bóng áo dài bất thần đáp xuống.

Sao ngồi dậy, nhìn trân trân.

Mai Lang Vương đứng lên, hướng mắt về phía Sao. Khi thấy em và Bukjai ở bên cạnh nhau, nét mặt an hòa, nỗi lo trong lòng chàng dần lắng lại.

- Mai Lang? - Sao khó hiểu, không biết tại sao chàng lại đến đây.

- Về thôi, tối rồi, em phải đi ngủ sớm. - Mai Lang Vương tiến lại, giọng thản nhiên. Chàng đã quen với việc phải giục em đi ngủ vào mỗi tối.

- A! - Sao lúc này mới nhớ ra, vội vàng đứng dậy, nhảy xuống những tảng đá. Mai Lang Vương nhanh chân hơn em, chàng đã kịp đến gần Sao, trước khi em nhón chân nhảy xuống, chàng đã nắm được tay em và đưa xuống một cách chậm rãi an toàn.

- Cẩn thận đấy, đừng có nhảy lung tung, lỡ trượt chân ngã thì sao? - Chàng nhắc nhở.

- Vâng ạ. - Sao cười xòa, nhăn mũi, đôi mắt to tròn híp lại như chuột con.

- Lạnh không? - Mai Lang Vương siết nhẹ tay Sao, cảm thấy ngón tay không lạnh lắm nhưng vẫn ân cần hỏi.

- Không ạ.

- Ừm. - Chàng bế Sao lên, cô bé ngoan ngoãn ôm lấy cổ chàng. Bujkai ngồi trên tảng đá chứng kiến hết tất cả những chuyện đó, người phút chốc đông cứng như băng.

- Ngài Bukjai, em về ngủ nhé! - Sao đưa tay lên, làm động tác "bye bye" với chàng.

Bukjai đương nhiên không thể làm gì khác ngoài cười gượng gật đầu dù đáy mắt chàng đang run lên từng đợt.

- Chúng ta đi đây. - Mai Thần thông báo với chàng một cách ngắn gọn rồi đưa Sao rời đi.

Bukjai nhìn theo bóng họ, lòng cồn cào ngờ vực.

Mối quan hệ của hai người đó đã vượt ra khỏi mức tiên chủ và tiểu đồng, thậm chí còn sâu nặng hơn tình thân. Sao nói rằng em hàm ơn Mai Thần… Vậy Mai Thần đối với Sao rốt cuộc là tình cảm gì? Bukjai bắt đầu cảm thấy lo lắng.

- o-

- Mai Lang, ngài đi tìm em à? - Trên đường trở về, Sao có hỏi.

Mai Lang Vương tựa cằm lên mái tóc mượt mà, không đáp lời. Tuy vậy, chàng thật sự đã rất lo lắng cho Sao.

Trước đây Sao luôn quấn quýt bên chàng, chỉ cần chàng liếc mắt là có thể nhìn thấy cô bé. Hôm nay em lại đi cùng Bukjai, Mai Thần bàn chuyện với nữ thần Kon Chư Răng xong, vẫn theo thói quen kiếm tìm em trong vô thức, khi nhìn ra sân nhà Rông trống trải, lòng chàng còn trống trải hơn cả sân nhà kia, chàng nhận ra, chàng phải đi tìm Sao về.

Dấu vết của Sao luôn hiện rõ trong thần thức chàng, chỉ cần chàng đi tìm, dù em có cách xa ngàn dặm thì chàng cũng sẽ luôn tìm thấy. Mai Lang Vương băng qua bao nhiêu cánh rừng để đi tìm em với tâm trí rối bời, cho đến khi nhìn thấy em dưới thác Bukjai, lòng chàng mới lặng lại một chút. Bao nhiêu giông bão đều tắt lịm.

- Em đã ăn gì chưa?

- Em ăn rồi ạ.

- Đi cùng Bukjai vui chứ? Hai người đã làm những gì?

- Bukjai đánh đàn cho em nghe, là đàn Ting Ning đấy ạ. Âm thanh của nó rất mê hoặc.

- Đàn Ting Ning à… - Mai Lang Vương sững người.

Nếu chàng không nhầm, Ting Ning là loại đàn truyền thống của các dân tộc Tây Nguyên. Khi người con trai đàn loại đàn này cho một người con gái, điều đó chứng tỏ rằng trái tim chàng ta thuộc về cô gái ấy. Tiếng đàn là một lời tỏ tình.

Thì ra… Bukjai cảm mến Sao…

- Ngài ấy còn nói gì với em nữa không? - Chàng vặn hỏi.

- Ngài ấy bảo rằng muốn đàn cho em nghe cả đời. - Sao ngây thơ nói.

- Và em nói gì?

Cô bé tựa đầu vào ngực chàng, mắt đã trở nên cay cay, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa nói - Tiếng đàn ấy hay mà, nghe cả đời cũng có sao đâu ạ? Nếu được nghe cả đời thì cũng thú vị lắm, cho nên em rất vui vẻ đồng ý.

Mai Lang Vương cau mày, không còn gì để nói.

Ngốc à, em vừa quyết định một chuyện trọng đại của cuộc đời mình đấy, biết không?

- Đàn Ting Ning có âm sắc rất đặc biệt, nhưng em đã nghe nhị cầm chưa? - Chàng bỗng dưng nói.

- Nhị cầm? - Sao nhắm mắt, nửa tỉnh nửa mơ nghi vấn - Nhị cầm là gì ạ?

- Khi nào có dịp ta sẽ đàn cho em nghe. - Chàng mỉm cười.

- Hay quá, vậy là em được Bukjai và Mai Lang đánh đàn cho nghe cả đời rồi… Em sẽ ghi nhớ lời hứa này đấy… - Nói rồi cô bé ngáp dài, yên bình ngủ trong lòng chàng luôn.

Mai Lang Vương cười cười, lắc đầu. Tại sao chàng lại nói với em ấy những lời này nhỉ? Sao thật sự chẳng biết gì.



Bên ngoài khu nhà của nữ thần, Yang đang gà gật ngủ. Đêm nay cậu phải canh gác nhưng vì tối qua vui chơi hăng quá mà sáng lại phải làm việc nhiều nên cậu mệt lã, chẳng canh gì nổi.

Đang ngủ say sưa thì bị ai đó vỗ một phát, Yang giật nảy, suýt nữa hét toáng, lập tức có một bàn tay đưa lên, bịt miệng cậu lại.

- Ưm ưm! - Yang vùng vẫy.- Ta đây mà. - Bukjai khó xử lên tiếng.

- B… Bukjai?! - Yang ré lên, âm lượng đã chú ý điều chỉnh một chút.

- Ừm. - Bukjai đưa tay lên miệng, làm động tác "suỵt" rồi kéo Yang đi.

Hai người tìm một góc thanh vắng và bắt đầu trò chuyện. Bukjai đưa tay chống hông, nhìn rừng sâu xa thẳm, bình tĩnh hỏi - Em đã đến chỗ của Vương rồi à?

Yang gãi trán, lòng trở nên hiếu kì, chẳng biết tại sao Bukjai lại thắc mắc chuyện này nhưng chỉ đành ngoan ngoãn khai báo - Vâng ạ.

- Vương và Sao có quan hệ gì, em biết không?

- Em chịu. - Yang nhún vai - Em chẳng biết gì sất.

Cậu chóng cằm, mệt mỏi càu nhàu - Ban đầu cứ tưởng họ là cha con vì Vương chăm Sao ghê lắm, nhưng hỏi ra thì Vương chưa lấy vợ, thế nên rốt cuộc chẳng biết Sao là ai.

- Vương chưa lấy vợ ư? - Bukjai giật mình. Tự dưng nghe xong điều đó lòng chàng lại nảy lên một cái, tâm trí hỗn loạn.

- Vâng, nhưng ngài Lãm bảo Vương có hôn thê rồi, cũng phải thôi, nghe nói người Kinh đính hôn từ rất sớm, thường thì họ không được tự do lựa chọn người hôn phối mà phải phụ thuộc vào quyết định của bề trên, dù là Vương đi nữa cũng không ngoại lệ.

- A… - Bukjai nghe đến đây, bao nhiêu tơ lòng đều được tháo gỡ.

Thì ra là vậy. Mai Lang Vương là người đã có hôn ước.

Bukjai bật cười.

Yang đang tám chuyện thì lại thấy chàng cười lên như vậy, tim cậu đánh loạn xạ.

- Bukjai… Tự dưng cười như sấm vậy? Có chuyện gì vui ư? - Yang lau mồ hôi.

- Ha ha ha! - Bukjai vẫn còn cười, khuôn mặt bừng sáng.

Ra vậy, Mai Lang Vương, ngài ấy có hôn thê rồi…

Nhưng để đề phòng… Chàng sẽ ra tay trước.

Bukjai đưa Yang về khu nhà dành cho nữ thần trong sự khó hiểu của cậu nhóc. Đến nơi, chàng cũng đi vào trong, điều này càng khiến Yang sốc hơn.

Bukjai đang đi vào nhà của nữ thần?

Ôi lần đầu cậu thấy ngài ấy đến tìm nữ thần vào lúc giữa đêm thế này…

Thâm tâm Yang thật sự rất muốn nghe thấy cuộc trò chuyện bên trong nhưng hoàn toàn bất lực. Cậu không thể vào được, hôm nay là ca trực của cậu.

Yang chán ngán khuỵu xuống, gục đầu bên lan can trước nhà, thất vọng não nề.

- o-

Đúng như những gì chàng đã nói trước đó, Mai Lang Vương và binh lính Khau Pạ ở lại Kon Chư Răng giúp đỡ mọi người đến hết một tuần. Vào sáng tinh mơ ngày thứ tám, chàng lập tức lên thuyền rời đi, không nán lại thêm khắc nào nữa.

Nữ thần Kon Chư Răng và Bukjai đứng ở cổng vào Kon Chư Răng tiễn đưa chàng. Ánh mắt nữ thần buồn rũ rượi, lòng nàng đang thắt lại, bởi người mà nàng yêu sắp rời xa.

Lãm và Nhuận lên thuyền trước. Số chiến thuyền mà họ đưa đến cộng với Lâu Thuyền của Mai Lang Vương là một lực lượng không hề nhỏ. Để tránh gây ra ùng tắc, họ buộc phải lên thuyền điều động binh lính và cho phép những chiếc thuyền lớn rời đi. Dưới cổng Kon Chư Răng lúc này chỉ có Mai Lang Vương và Sao cùng hai chị em nữ thần bịn rịn lưu luyến.

- Sao, anh sẽ viết thư cho em. - Yang sụt sùi.

- Vâng ạ, em sẽ học chữ. - Sao gật đầu, mặt buồn bã nhưng cố nhiên không khóc.

Bukjai nhìn Sao chăm chú, mâu quang màu nâu tinh anh chỉ hiện lên bóng hình em. Trong lòng có vô vàn điều muốn nói mà chàng lại chẳng thể nói được gì.

- Vương, tạm biệt. - Nữ thần Kon Chư Răng run run thốt lên.

Mai Thần gật đầu, mỉm cười tao nhã - Cảm ơn nàng thời gian qua đã chăm sóc cho ta.

- Ôi… - Nữ thần buồn buồn quệt tay lên mắt, gượng cười - Mong ngài không quên ta.

- Hẳn rồi. Nếu có duyên, chúng ta sẽ gặp lại.

Nữ thần Kon Chư Răng u uẩn. Vương vẫn như vậy, ngài thật lịch lãm. Thời gian qua sống bên cạnh ngài, dù chỉ ngắn ngủi thôi nhưng nàng cũng phần nào hiểu được tính cách ngài. Dù Vương lúc nào cũng nói năng lễ độ, dịu dàng nhưng thật ra ẩn bên trong những lời lịch thiệp ấy là một sự xa cách rạch ròi. Chàng trông chờ vào duyên, chứng tỏ rằng thâm tâm chàng không muốn trở lại đây thêm lần nào nữa.Nàng đã chiếm lĩnh trái tim của bao gã đàn ông trên đời, thế mà trái tim chàng - Thứ nàng muốn chiếm lĩnh nhất lại không thể có được. Người mà nàng yêu lại chẳng hề rung động vì nàng. Chàng lạnh nhạt quá, sự lạnh nhạt ẩn sau nụ cười lịch thiệp, khiến lòng nàng nát tan.

- Vương, vì chúng ta sắp không gặp nhau nữa nên ta có điều này muốn bàn bạc. - Nữ thần Kon Chư Răng kiên định nói.

- Bàn bạc? - Mai Thần ngạc nhiên - Chuyện gì? Vì sao lúc trước nàng không nói?

- Bởi vì ta rất e ngại.

- E ngại ư?

- Vâng, vì đây là chuyện riêng tư.

Mai Lang Vương không chất vấn gì thêm, chàng bình tĩnh đợi nữ thần nói. Nữ thần thấy chàng kiên nhẫn chờ đợi, nàng cũng không vòng vo nữa mà đi thẳng vào vấn đề.

Nữ thần nhìn sang Sao, cười nhẹ.

- ? - Cô bé chớp mắt, không hiểu mô tê gì, gãi gãi má.

- Ta muốn hỏi cô bé ấy cho Bukjai nhà ta. - Nữ thần đĩnh đạc cất lời - Cô bé là tiểu đồng của Vương vì vậy Vương có quyền quyết định hôn sự của cô bé. Ngài cũng thấy rồi đấy, Bukjai của ta rất mến em ấy, thằng bé đã nói rõ với ta là muốn cưới Sao làm vợ, ta chỉ có đứa em này, dù thật khó xử nhưng chỉ đành chiều theo nó.

Mai Lang Vương khựng lại vài giây, cuối cùng vỗ tay lên trán, thở ra một hơi nặng nề - Thì ra là thế…

Chàng đặt tay lên đầu Sao, em chỉ đứng đến hông chàng, bé tí tẹo.

- Em ấy chỉ mới mười ba thôi, chưa biết gì đâu.

- Vâng, chúng ta biết, vì vậy chúng ta sẽ chờ cô bé trưởng thành. - Nữ thần bình thản đáp - Khi Sao tròn hai mươi, Kon Chư Răng chúng ta xin được đem sính lễ đến, nếu ngài thuận lòng, hôn ước này xin được hình thành.

Mai Thần suy tư trả lời - Ta hiểu, tuy vậy, ta sẽ không quyết định cuộc đời Sao.

- Gì cơ? - Nữ thần kinh ngạc.

Mai Lang Vương cong môi lên, cười tao nhã, đáp lại một cách chắc chắn - Dù Sao hiện tại là tiểu đồng của ta nhưng ta không quyết định thay em ấy điều gì, đặc biệt là đối với hôn nhân - Việc trọng đại nhất của đời người.

- Vậy…

- Ta sẽ để Sao tự quyết định.

- Nhưng…

- Sao muốn lấy ai là quyền của em ấy. Nếu Sao yêu quý Bukjai, muốn cùng ngài ấy kết duyên, ta đương nhiên rất thuận lòng.

Hai chị em nữ thần nghe chàng nói thế, bao nhiêu suy nghĩ dâng tràn trong lòng thoắt chốc trôi đi. Họ cố tình nói ra điều này với chàng để xin chàng một đính ước, nhưng Mai Lang Vương lại nói rằng tùy thuộc vào quyết định của Sao.

Không còn cách nào khác, Bukjai đành ngồi xuống trước mặt Sao, đôi mắt nhu tình nhìn em chăm chú, giọng chàng đầy chờ mong - Sao, em có muốn đính ước với ta không?

- Đính ước? - Sao nắm tay Mai Lang, hỏi nhỏ - Đính ước là gì ạ?

- Đính ước nghĩa là định một lời hứa hôn nhân. Những người đã đính ước cùng nhau khi thời điểm thích hợp đến sẽ cùng cử hành hôn lễ. - Mai Lang Vương giải thích.

- Hôn lễ là gì?

- Là kết hôn.

- Kết hôn?

- Là lấy nhau đấy.

- Thế lấy nhau là gì?

Mai Lang Vương vẫn kiên nhẫn trả lời, riêng nữ thần Kon Chư Răng và Bukjai thì đã thấy cuộc trò chuyện này trở nên dây dưa quá rồi.

- Lấy nhau nghĩa là hai người có tình cảm cùng về sống chung một nhà.

- Có tình cảm? - Sao nghĩ một chốc rồi vẫy tay gọi chàng đến gần, Mai Lang Vương liền cúi xuống, cô bé nói nhỏ vào tai chàng thế này: Có phải giống như tình cảm giữa em và các chị không?

- Ừm, gần như vậy. - Mai Thần cười mỉm.

- Oa, vậy thì có khác gì em với chị Bạch Sứ bây giờ đâu? Ra là em đã kết hôn với chị Bạch Sứ rồi á? - Sao vẫn tiếp tục thì thầm với chàng, giọng tỏ ra ngạc nhiên.

Mai Lang Vương không kìm được, khúc khích.

Chàng đã nói ngay từ đầu mà, Sao chẳng biết gì cả.

- Vậy thì Sao, câu trả lời của em là gì? - Bukjai mong mỏi hỏi lại.

Sao cười tươi như hoa, gật gật đầu - Được ạ, khu của em ở Mai Viện vẫn còn chỗ trống cho Bukjai đó!

- Nói vậy là… - Bukjai đỏ bừng mặt.

- Được mà. - Sao chắc nịch đồng ý, còn vỗ tay lên vai chàng, rạng rỡ - Kết hôn với Bukjai không thành vấn đề đâu!

- Sao… - Bukjai hạnh phúc vỡ òa.

Nữ thần Kon Chư Răng đứng một bên nghe hết mọi chuyện, lòng cũng nhẹ đi trông thấy.

Nàng khẽ đưa mắt sang Mai Lang Vương… Nếu Sao đính ước với Bukjai thì nàng cũng không cần lo lắng nhiều nữa. Ngoài ra, có thể nhân mối thân tình giữa hai bên mà tới lui Mai Viện gặp chàng…

Nàng và chàng vẫn còn nhiều cơ hội gặp gỡ.

- Vương, như Sao nói, hôn ước này xem như được hình thành chứ? - Nữ thần khấp khởi mừng.

- Ừm. - Mai Thần đương nhiên không có gì phản đối, nói thêm - Nếu bảy năm sau Kon Chư Răng đem trầu cau đến và Sao vẫn giữ nguyên quyết định thì ta sẽ làm chủ cho hôn sự này.

- Vâng, cảm tạ ngài. - Bukjai đỏ mặt, vui mừng.

Mai Thần cười cười, giọng trầm đi - Vẫn còn bảy năm, Sao sẽ trưởng thành không ngừng, đến lúc đó ta hi vọng ngài sẽ hỏi ý em ấy một lần nữa trước khi đem lễ vật đến.

- Hẳn rồi ạ. Ta sẽ hỏi lại cô bé. - Bukjai vừa nói vừa nghe tim đập rộn rã, dù hứa với Mai Thần như vậy nhưng chàng chắc rằng ý định của Sao sẽ không thay đổi đâu.

Em đã nói là kết hôn cùng chàng thì không thành vấn đề cơ mà!

- Được rồi, vậy chúng ta xin từ biệt. - Mai Lang Vương không nấn ná thêm nữa, cất tiếng.

- Vâng, chào ngài. - Chị em nữ thần Kon Chư Răng cùng đồng thanh.

Mai Lang Vương bế Sao lên, nhún chân, nhảy thẳng lên Lâu Thuyền neo đậu trên cao.

Hình bóng hai người in lên bầu trời buổi sớm, trong khoảnh khắc đã tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp, hiện hữu vĩnh cửu trong lòng cư dân Kon Chư Răng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau