MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Cuộc chiến của chúng ta

Mai Lang Vương bế nữ thần di chuyển về hướng đông Kon Chư Răng, tiếng bước chân của bọn phản loạn càng lúc càng thưa thớt dần, điều đó khiến chàng rất lo lắng.

- Sao… - Chàng thầm gọi tên cô bé trong lòng.

Bằng mọi giá chàng phải tiêu diệt hết đám phản loạn này, tuyệt đối không để chúng phát hiện ra cô bé đang lẩn trốn ở phía nam Kon Chư Răng.

Khi hai người di chuyển đến một khoảnh rừng rậm rạp gần phía đông, Mai Lang Vương đột ngột dừng lại.

Nữ thần Kon Chư Răng kinh ngạc, nàng nằm trong lòng chàng, đưa mắt nhìn ra, dưới tán rừng âm u, trên những cành cây xù xì, nàng nhìn thấy hàng trăm bóng đen ẩn hiện.

- Vương… - Nữ thần e ngại.

- Bọn chúng đã dàn sẵn trận rồi, đúng như ta nghĩ, bọn chúng đã có sự chuẩn bị từ khi chúng buộc ta chuyển hướng.

- Vương, ngài đối phó được chứ? - Nữ thần run rẩy hỏi.

Mai Lang Vương bình thản cười, chàng không trực tiếp trả lời nàng mà chỉ chậm rãi bế nàng bằng một tay, tay còn lại, khẽ đưa lên.

Ánh sáng chói lọi bừng nở.

Trên tay phải của chàng, tinh tú đang hội tụ.

Nữ thần Kon Chư Răng kinh ngạc nhìn chăm chăm vào ánh sáng đó. Trong ánh sáng rực rỡ, một thanh kiếm đồng dài hơn nửa mét tạo hình tinh xảo hiện ra.

Đó là loại kiếm đặc biệt được chế tác từ đồng thau. Chuôi kiếm trang trí hình dáng đầu thuyền và một chuỗi lục lạc. Trên thân kiếm chạm khắc họa tiết da cá sấu và họa tiết kỷ hà. Dưới ánh trăng yếu ớt, thanh kiếm toát ra hào quang hoàng kim nhàn nhạt.

Mai Lang Vương nắm lấy kiếm, nhẹ nhàng vung một cái.

Chuỗi lục lạc cấu tạo từ những mảnh đồng hình thang nhỏ bằng đầu ngón tay út lập tức va đập, tạo nên âm thanh tinh tang.

Đôi mắt nâu đặt lên lưỡi kiếm sáng lóe.

Hôm nay có dịp sử dụng ngươi rồi.

- Bảo kiếm bằng đồng! - Nữ thần Kon Chư Răng kinh sợ thốt lên.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu, vừa bế nàng phi lên những cành cây cao ngất vừa đáp - Đây là kiếm được vua ban tặng lúc trước.

- Hùng Vương chỉ ban tặng kiếm đồng cho những vị thần xuất sắc, lập được nhiều chiến công lớn. - Nữ thần đỏ mặt tựa vào chàng - Kiếm của vua Hùng ban tặng là thần khí chí tôn trong không gian thần giới.

- Cũng lâu rồi ta chưa dùng nó. - Mai Thần cười gượng.

Khi chàng di chuyển, chuỗi lục lạc kia lại tạo ra những âm thanh vui tai. Nữ thần Kon Chư Răng lắng nghe tiếng nhạc dịu êm ấy, đôi mắt nàng long lanh như mặt nước lúc bình minh. Kiếm của Mai Thần tinh tế và đẹp đẽ hệt như chàng vậy.

Cơ số bóng đen ẩn trên tàng cây tĩnh lặng cũng bắt đầu di chuyển. Cuộc chiến của chúng và Mai Thần nổ ra, vô thanh như đêm đen.

Nữ thần Kon Chư Răng thật sự chưa từng nhìn rõ được chiêu thức của Mai Thần hay bóng dáng của kẻ tấn công. Nàng chỉ nghe thấy tiếng gió, chúng vang lên bất chợt và hỗn loạn, rồi thì một hai cái xác đã rơi xuống đất, im lìm.

Mai Lang Vương vẫy kiếm. Máu thấm ướt trên bề mặt sáng ngời của kiếm đồng theo gió bay đi. Chàng vững vàng bế nữ thần Kon Chư Răng, nhanh như chớp giáp kiếm với lũ phản loạn, chỉ vài bước di chuyển của chàng, bọn chúng đã ngã đổ hết xuống đất.

Mai Thần đáp lên một chạc cây. Ánh trăng phủ bóng những tán lá lên người chàng. Tà áo dài vờn bay giữa gió rừng, thanh kiếm đồng và chuỗi lục lạc đính trên chuôi kiếm lấp lánh sáng. Nữ thần Kon Chư Răng tựa lên vai chàng nhìn về phía sau, dưới mặt đất phủ lớp lá dày của rừng già, xác của hơn năm mươi tên phản loạn nằm ngổn ngang.

- Nhanh quá! - Nữ thần không kìm được sự khâm phục đối với Mai Thần.

- Bọn này dường như nhanh nhẹn hơn bọn ban nãy. - Mai Lang Vương không chú ý lắm đến chuyện đó, chàng chỉ cảm thấy đáng ngờ với thực lực của những kẻ mà mình vừa xử lí.

So với tên thủ lĩnh và đám ô hợp mà hắn dẫn dắt, thực lực của bọn lính này cao hơn hẳn. Ít ra là chúng có thể đối kiếm với chàng, dù chẳng trụ được bao lâu.Mai Lang Vương đáp xuống, để nữ thần Kon Chư Răng qua một bên và khám xét một tên lính. Bọn này mặc trang phục Bana tuy nhiên lại dùng khăn chàm che kín mặt. Đôi mắt nâu nghi ngại, chàng đưa tay định kéo khăn bịt mặt của chúng xuống.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đó, cơ thể của toàn bộ đám phản loạn bất thần bốc cháy. Chúng tan vào không trung, hòa vào đất rừng, tựa như chưa từng tồn tại.

- Ối! - Nữ thần Kon Chư Răng hoảng sợ lùi lại.

Mai Lang Vương cau mày, chàng nhìn đám tro tàn đang dần biến mất, im lặng rất lâu.



Giữ rừng sâu heo hút, tiếng thở hổn hển đầy mệt nhoài của hai đứa trẻ dồn dập lan tỏa. Yang cõng Sao trên lưng, gắng sức phi qua những chạc cây to lớn. Đám dây leo giăng mắc chằng chịt lối đi, chẳng khác nào những sợi tơ nhện khổng lồ màu diệp lục, không ngừng níu giữ bước chân cậu.

- Ha ha! - Tiếng cười khoái trá của một tên phản loạn vang lên. Hắn chẳng biết từ đâu xuất hiện, đáp xuống trước mặt Yang.

- Hai con chuột nhắt! - Một đám khác cũng nhanh chóng đuổi kịp, chúng bao vây hai đứa trẻ, vẻ mặt tên nào cũng khả ố.

- Chết tiệt. - Yang chửi rủa.

- Anh Yang… - Sao sợ sệt nhìn quanh, cô bé không hiểu tại sao lại bị đuổi kịp. Đôi mắt to tròn rơi lên những bộ mặt man rợ. Giống quá! Bọn chúng giống hệt những kẻ xấu mà cô bé đã từng gặp lúc trước.

Sao run rẩy ôm lấy vai.

Bọn chúng giống tên buôn người, giống kẻ bắt cóc, giống bà nội và dì Ngang…

Ánh mắt của chúng lóe lên tia sáng sắc lạnh, ghê tởm, ác độc… Hóa ra người xấu đều có cùng một vẻ mặt như nhau.

- Sao, em yên tâm, ta đã hứa với Vương sẽ bảo vệ em. - Yang nhìn sang cô bé, trấn an - Vương đã cứu ta và cứu nữ thần, ta mang ơn ngài vô cùng. Cho dù hôm nay có bỏ mạng thì ta cũng sẽ bảo vệ em bằng được, đó là lời hứa danh dự giữa ta với Vương.

- Yang… - Sao gọi tên cậu, lòng run lên.

Lời nói của Yang như một ngọn lửa, thắp sáng tâm trí rối bời của cô bé.
Phải, lời hứa danh dự.

Không chỉ có Yang hứa với Mai Lang mà mình cũng hứa với ngài ấy nữa. Mình hứa rằng sẽ mạnh mẽ.

Sao mỉm cười.

Nếu mình vẫn sợ sệt như mình của trước đây thì thật tệ hại. Những gì mà mình đã nói chẳng lẽ đều là lời giả dối cả sao?

Cô bé ngẩng lên, nhìn đám phản loạn một lần nữa. Ánh mắt ấy không còn nỗi sợ, ánh mắt ấy kiên định lạ thường.

- Anh Yang, sẽ chẳng ai phải chết cả.

- Sao…

- Chúng ta, em và anh, sẽ chiến thắng chúng. - Cô bé quyết liệt.

- …

Yang lặng đi. Ha… Sao… Em thật là.

Em lại biến anh thành kẻ ngốc nữa rồi. Phải, em nói đúng. Cả anh và em đều sẽ sống sót và rời khỏi đây!

Yang rút ống xì đồng đeo bên hông ra, dặn dò Sao - Bám cho cẩn thận đấy!

Sao dạ lên một tiếng, ôm chặt lấy cổ cậu. Yang nhảy lên những tán cây, xoay ống xì đồng, điêu luyện thổi kim tiêu về phía chúng.

Bọn phản loạn thấy cậu hành động, chúng đương nhiên cũng không đứng yên. Hai bên giao tranh quyết liệt, một hai tên đã bị kim tẩm độc của Yang thổi trúng, ngã lăn ra đất.

- Chết đi! - Tên lính bổ rìu về phía hai đứa. Yang nhảy lên phía trước né tránh. Sao cởi chiếc guốc mộc đeo dưới chân lên, trong lúc Yang thuần phục di chuyển qua khe hở giữa đám lính, cô bé rất linh hoạt và mạnh mẽ tát guốc tre vào mặt chúng.

- Oách! - Vô số tên lính đau đớn ré lên.

Guốc mộc vốn dày, đặc nguyên khối, lại kết hợp với lực tay của Sao và lực di chuyển của Yang, tát thẳng vào phần cơ mềm hai bên má thì có thể khiến kẻ địch rớt răng như chơi.

- Hay lắm Sao! - Yang khen ngợi, cậu càng hào hứng hơn, phấn khởi lao về phía trước.

- Giống như đập chuột thôi mà! - Sao bật cười.

Bọn lính đuổi theo hai đứa đều là tàn quân bị bỏ lại, vì vậy cũng không nhiều lắm, có lẽ tầm hơn mười tên. Sau những lần thổi ống xì đồng của Yang và múa guốc của Sao, bọn chúng đều gục cả.

- Phù! - Yang thở phào, nhảy lên một cành cây và bỏ Sao xuống để nghỉ mệt một chút.

Sao quỳ xuống, nhìn những tên lính nằm bất động dưới kia rồi lại nhìn ống xì đồng trên tay Yang, ngạc nhiên - Đó là gì vậy ạ? Thật lợi hại.

- À… - Yang vừa lau mồ hôi vừa giải thích - Đây là vũ khí anh làm ra để săn bắn thú rừng. Những mũi kim kia được tẩm chất độc lấy từ nhựa cây Sui.

- Nhựa cây Sui?

- Ừ. Đáng lẽ chỉ dùng để săn thú nhưng bọn khốn này ác độc quá, anh phải trừng trị chúng thôi!

Nghỉ mệt một chốc, cậu lại cúi xuống, cõng Sao lên. Hai đứa trẻ tiếp tục phi về phía trước. Mặc dù chẳng biết sẽ đi đến bao giờ, tuy nhiên, chúng đã quyết định rằng bản thân phải đi càng xa càng tốt. Chỉ cần chúng có thể tự bảo vệ được tính mệnh của mình thì chúng sẽ bớt đi một phần gánh nặng cho Mai Lang Vương.

Chương 52: Đối tượng cần tiêu diệt

Sao, phía trước là thác Bukjai rồi!

- Thác Bukjai ạ?

- Ừ, tên đầy đủ của nó là Tơkơi Bukjai, dịch ra tiếng Kinh của em có nghĩa là "Thần chim Én", đó là nơi em trai của nữ thần Kon Chư Răng say ngủ.

- Em trai của nữ thần Kon Chư Răng? - Sao thoáng ngạc nhiên - Nữ thần có em trai ạ?

Yang nghe cô bé hỏi mà lòng không giấu được nỗi buồn. Kể từ khi nữ thần lâm nguy, các già làng đã bàn tính đến chuyện gọi ngài Bukjai trở về. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao mãi mà chẳng thấy động tĩnh gì của ngài. Chẳng biết bọn phản loạn có ra tay với ngài hay không.

Hôm xảy ra cớ sự, Yang đang ở giọt nước của làng, đến khi trở về, cậu đã thấy đám phản loạn giết chết mọi người và đàn áp nhân dân Kon Chư Răng rồi.

Bọn chúng nhốt mọi người vào những buôn làng có rào chắn vây quanh, buộc họ làm việc để phục vụ chúng…

Ngài Bukjai chắc chắn đã bị chúng làm gì đó. Nếu không ngài đã bảo vệ dân làng, làm sao có thể để bọn phản loạn tự tung tự tác cho được.

Sao thấy Yang càng lúc càng rầu rĩ, cô bé cũng không cố hỏi về chuyện đó nữa. Sao đưa mắt nhìn quanh, nơi này vẫn tối tăm như vậy, thỉnh thoảng lại có tiếng thú lạ rú lên, hoang dã và đáng sợ.

Thế rồi, trong bóng tối thâm u đó, đột nhiên Sao nhận ra có thứ gì đang di chuyển. Cô bé mở lớn mắt, lay vai Yang. Cậu bé liền dừng gấp lại.

- Chuyện gì vậy?

- Nhìn kìa! - Sao trỏ tay lên một tán cây.

Yang theo hướng đó nhìn lên, đến khi nhận ra thứ mà Sao nói đến, cậu lập tức đứng trơ ra.

Những bóng đen.

Trên tán cây u tối, rất nhiều bóng đen lặng lẽ hiện diện.

Yang siết chặt lấy Sao, cảnh giác lùi lại. Chân cậu va phải một cái rễ cây. Sao nhìn lên tán của cái cây đó, cô bé phát hiện những bóng đen kia cũng đứng đầy trên ấy.

Hai đứa đã bị bao vây hoàn toàn.

Chẳng biết chúng đi theo từ lúc nào, chỉ biết hai đứa giờ đã nằm gọn trong vòng vây của chúng.

- Phải cố thôi. - Yang rút ống xì đồng ra.

- … - Sao cắn răng, tháo guốc.

- Ha ha ha ha ha! - Đúng lúc này thì tiếng cười ngạo mạn của tên thủ lĩnh cất lên.

Sao và Yang ngoái nhìn, hắn đã kéo theo bọn thuộc hạ của mình xuất hiện từ phía sau.

- Đại nhân bảo với ta rằng phải "chăm sóc" cho con bé đi cùng Mai Lang Vương. - Tên thủ lĩnh cười gằn, tiến đến. Mắt hắt sáng quắc chiếu lên người Sao, ánh mắt thèm khát man rợ, hệt như nhìn một miếng mồi béo bở.- A… - Sao run rẩy nép vào lưng Yang.

- Đừng hòng chạm vào Sao! - Yang quát lên, giấu Sao về phía sau ngay lập tức.

- Thằng ranh! - Tên thủ lĩnh liếc cậu.

Yang nghiến răng, trừng trừng nhìn hắn. Ánh mắt non nớt đổ lửa. Cậu giờ đây đã chẳng còn sợ hãi hắn nữa rồi.

Sau khi làm nóng người với trận chiến ban nãy, Yang đã trở nên dũng cảm hơn. Cậu cảm thấy bản thân có thể lao vào tử chiến với tên khốn khiếp ấy bất cứ lúc nào. Nhất là khi hắn vừa buông lời hăm dọa Sao - Người mà cậu đã thề sẽ bảo vệ bằng mạng sống.

- Hừ. - Tên thủ lĩnh không nói nhiều nữa, mặt hắn đanh lại. Hắn đưa tay lên, làm hàng loạt động tác nhằm ra hiệu lệnh.

Tiếng bước chân của bọn thủ hạ đằng sau bắt đầu vang lên, rất đều đặn, có lẽ chúng sắp dàn trận.

Yang lướt mắt khắp bốn bên. Đâu đâu cũng là địch. Mặc dù cậu không sợ hãi nhưng cũng không thể không lo lắng. Mồ hôi đang toát ra ướt hết cả lưng.

- Tại sao đại nhân lại muốn ta xử lí con bé này nhỉ? - Tên thủ lĩnh nghi ngờ.

Hắn nhìn Sao một lượt, sự ngây thơ và sợ sệt của cô bé càng khiến hắn thêm nhàm chán. Một con tiểu đồng vô dụng thực sự. Trông nó chẳng có chút uy hiếp nào. Nhìn kìa, nó thậm chí còn chẳng được dạy về tiên thuật, phải chống trả chúng ta bằng chiếc guốc thảm hại đó…

- Ta vẫn nghĩ là nên tập trung đối phó tên Mai Lang Vương đó thì hơn. - Hắn bực dọc.

Nhưng rồi, mệnh lệnh là mệnh lệnh, hắn không thể cãi lại người áo đen. Vì vậy hắn chỉ đành lặng lẽ quay đi, hạ tay xuống, cho phép bọn thuộc hạ trên cao và xung quanh giương nỏ nhắm vào hai đứa trẻ.

- Chán chết. - Hắn đi ra một gốc cây, châm lửa hút thuốc.
Làn khói bồng bềnh từ miệng hắn phả lên cao, tên thủ lĩnh nhìn ánh trăng mờ ẩn sau tán rừng, lẩm bẩm

- Không giết thằng lớn lại đi giết hai đứa nhỏ! Thật khó hiểu hết sức!



- Anh Yang… - Sao nhìn những mũi tên đang hướng về phía mình, chân run lẩy bẩy.

- Sao… - Yang nắm lấy tay cô bé, nhắm mắt lại, hạ quyết tâm.

Ôi, Sao, em thật nhỏ bé để phải đối diện với những chuyện này…

Nguy hiểm này đáng lẽ chỉ có mình anh phải lãnh nhận, bởi vì đây là việc của Kon Chư Răng…

Cậu mở mắt ra, kiên định nhìn tên lính trước mặt. Hắn đang cúi người, chĩa nỏ về phía cậu. Mũi tên trên nỏ sáng rực dưới ánh trăng, nó ngắm thẳng vào giữa trán cậu.

Chỉ cần hắn bóp cò thì ngay lập tức cậu và Sao sẽ trở thành nhím ngay.

Vì vậy, Yang đã có suy tính…

… Nếu phải trở thành nhím, thì chỉ mình cậu mà thôi. Cậu sẽ dùng thân mình chắn tên cho Sao.

Cho dù có hi sinh mạng sống này, cậu cũng sẽ bảo vệ Sao an toàn.

Tay của bọn lính dần dần ấn lên chốt lẫy. Một, hai, ba, hơi thở của Yang và Sao đông cứng.

Cạch!

Tiếng lẫy nỏ bật lên.

Vút!

Hàng ngàn mũi tên từ vô số chiếc nỏ lao ra, đổ dồn về phía hai đứa.

- Sao! - Yang lập tức ấn cô bé xuống và che chắn người mình lên thân hình nhỏ bé của Sao.

- Anh Yang! - Sao chưa hiểu chuyện gì xảy ra, mọi chuyện đến qua nhanh và cô bé không có phản xạ nhanh nhạy như Yang để bắt kịp tình huống.

Âm thanh ồn ã của buổi tuần hành ban sáng lại xuất hiện.

Sao và Yang giật mình, ngẩng lên nhìn, liền thấy tà áo dài thêu hoa tuyệt mỹ vờn bay.

Chương 53: Rơi xuống

Mai Lang!

- Vương!

Cả hai đứa mừng rỡ thét gọi.

Mai Lang Vương quay lại nhìn Sao, cô bé đang nằm dưới người Yang, khuôn mặt lấm bẩn.

Đôi mắt nâu dâng tràn những cơn sóng…

Mai Thần tức giận liếc nhìn bọn lính xung quanh, ánh nhìn lạnh lẽo khiến chúng sững sờ, rợn gáy.

- Tên khốn khiếp! - Bấy giờ tên thủ lĩnh mới sực tỉnh, hắn chạy ra nhìn chàng, tẩu thuốc suýt chút rơi xuống đất.

Gì chứ, tên quái vật này… Đừng nói hắn đã xử lí xong bọn lính mà đại nhân bố trí ở phía Đông nhé…

Tên thủ lĩnh đảo mắt… Bọn lính đó đều là tinh binh dưới trướng đại nhân, ngay cả hắn cũng phải nể sợ.

Thế mà… Tên Mai Lang Vương quỷ quái này xử lí sạch rồi???

- Tại sao các ngươi lại nhắm vào Sao? - Mai Thần chĩa kiếm về phía hắn, hạ giọng.

- Ái chà… Chuyện này… - Tên thủ lĩnh cười cười, vô thức lùi lại vài bước, tên Mai Thần đó… Tự dưng lại trở nên uy hiếp vậy?

Dường như đối với hắn, đứa bé tên Sao kia rất quan trọng.

Rốt cuộc con bé đó là ai? Tại sao cả đại nhân và hắn đều coi trọng nó?

- Vương… - Nữ thần Kon Chư Răng quan sát chàng.

Nàng chẳng hiểu gì cả, duy chỉ có thái độ của chàng khiến nàng chú ý.

Từ đầu đến giờ Vương luôn rất bình tĩnh và tự tin. Thậm chí đối mặt với nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc, ngài cũng chẳng mảy may lo lắng…

Thế mà hiện giờ ngài lại đang bừng bừng giận dữ?

Điều gì khiến ngài trở nên mất bình tĩnh như vậy?

Trong lúc hai bên đang gườm nhau, thì từ góc khuất phía xa, ai đó đã lẳng lặng lắp tên vào nỏ. Mũi tên rời khỏi dây cung như gió, lao đến chỗ Yang và Sao, nhắm chính xác vào đầu cô bé.

Mai Lang Vương vung kiếm bạt gãy mũi tên.

Chuỗi lục lạc trên kiếm đồng ngân vang, âm thanh thật dữ dội, căm phẫn.

- Á! - Sao lấy tay che ngang mắt khi thấy tia lửa lóe lên từ nhát chém của Mai Thần.

- … - Mai Lang Vương nhìn sang Sao, lòng chàng chợt chùn lại.

Chàng cố gắng điều chỉnh tâm trạng, vững vàng chắn trước Sao. Đôi mắt nâu nhìn chằm chằm vào tên thủ lĩnh và bọn thủ hạ của hắn, tay phải siết chặt.
- Hừ. - Tên thủ lĩnh biết là không thể lảng tránh được nữa, hắn không chần chừ, ra lệnh cho bọn thủ hạ xông lên.

Mai Lang Vương quan sát địa thế xung quanh, nơi này rất khó để chiến đấu, hơn nữa chàng còn phải bảo vệ đến ba người.

Vì vậy, chàng đã kiên quyết tấn công bọn lính ở phía nam, Yang lúc này đã cõng Sao lên, nhờ có sự yểm trợ của chàng mà an toàn rời khỏi chốn hỗn loạn.

Mai Lang Vương yểm trợ Yang đưa Sao đến thác Bukjai, ở nơi đó, trên đỉnh thác, có một khu vực rộng lớn mà chàng có thể chiến đấu một cách thoải mái.

Bọn lính thấy Mai Thần và hai đứa nhóc bỏ chạy, chúng nghĩ là chàng sợ, liền điên cuồng đuổi theo. Tên thủ lĩnh dẫn theo đám thủ hạ cười khằng khặc mà dùng nỏ bắn tên gí sát chàng.

Đến khu vực thác, Mai Lang Vương tung một lớp kết giới bảo vệ Sao và Yang.

Hai đứa trẻ ngồi trên đỉnh thác Bukjai, nhìn chàng chiến đấu, kết giới của chàng khiến những tên lính không thể tấn công được chúng.

- o-

Thác Bukjai là một ngọn thác hùng vĩ với chiều rộng hơn một trăm mét. Thác có hai nhánh chính, một nhánh lớn, một nhánh nhỏ, cùng đổ xuống một hàm ếch có chiều cao hơn năm mươi mét.

Quanh thác cây cối mọc um tùm, khung cảnh hoang sơ, bát ngát.

Mai Lang Vương ấn định Yang và Sao ở trên khu vực gần nhánh thác lớn. Kết giới của chàng cho phép chúng có thể đứng trên mặt nước mà không bị cuốn đi.

Khi bọn phản loạn kéo đến, chúng cũng chỉ chú ý đến Mai Lang Vương. Tên thủ lĩnh muốn tiêu diệt chàng bằng được vì vậy đã dùng tất cả lực lượng mà hắn có cùng với lực lượng của tên áo đen cho mượn mà toàn sức tấn công chàng.

Hành động này rất hợp ý Mai Thần.

Chàng chính là muốn chúng nhắm vào chàng, bị hút vào chàng, đừng kẻ nào quan tâm đến hai đứa trẻ kia cả.

- Mai Lang… - Sao quan sát chàng chiến đấu mà lòng bồi hồi.Chàng một mình chống chọi với kẻ địch, bóng dáng uy vũ thoắt ẩn thoắt hiện. Dù cô bé rất ngưỡng mộ phong thái đó nhưng cũng không khỏi tự trách. Bởi vì cô bé quá yếu ớt nên mới không giúp gì được cho chàng.

Yang ngồi bên cạnh, biết rõ nỗi lòng Sao.

Cậu cũng cảm thấy mình thật vô dụng. Cuối cùng cậu cũng trở thành gánh nặng cho Vương.

Cơ mà… Vương thật đáng nể.

Ngài ấy vừa bế nữ thần vừa xuất thần nhập hóa múa kiếm. Chẳng nhìn rõ chiêu thức của ngài đâu, chỉ có âm thanh vang lên từ thanh kiếm đặc biệt không ngừng lan tỏa, cứ mỗi một tiếng lục lạc ngân thì một hai tên lính đổ xuống.

Ôi… Thế mà ban đầu cậu đã nghĩ ngài ấy là thư sinh cơ đấy!

Một vài mũi tên lạc va vào kết giới bao quanh hai đứa rồi bị đánh bật ra.

Yang chạm tay lên bề mặt trong suốt chắc chắn của kết giới, mím môi.

Ngay cả kết giới của ngài ấy cũng rất mạnh mẽ.

- Tên Mai Thần chết tiệt! - Tên thủ lĩnh vung kiếm chém chàng.

Mai Lang Vương né tránh, kiếm của chàng sượt qua cổ hắn một chút, liền khiến chuỗi ngọc đeo trên cổ hắn xổ tung.

- Hừ… - Tên thủ lĩnh run người, hàn khí từ nhát kiếm ấy vẫn còn lưu lại - Chết đi! - Hắn tung chiêu khác, dù sợ nhưng đã đi đến đường cùng rồi, hôm nay hoặc là chàng chết hoặc là hắn chết thôi.

- Giết! - Bốn bên phản loạn cùng đổ ập vào chàng.

Mai Lang Vương nheo mắt, siết chặt nữ thần Kon Chư Răng, xoay kiếm phá đảo vòng vây.

Trong lúc chàng bận chiến đấu với lũ phản loạn đông như kiến, tên áo đen đang ẩn nấp trên chạc cây gần đó lặng lẽ cười nham hiểm, chiếc nỏ trên tay đưa lên.

Trong tầm ngắm của hắn là hình ảnh cô bé mười ba tuổi đang được bao bọc trong kết giới của Mai Thần.

Mũi tên rời dây cung, lao đi vun vút, xuyên qua kết giới nhắm thẳng vào Sao.

- Coi chừng! - Yang kinh ngạc.

Cậu nhanh nhạy đẩy Sao ra để cô bé không trúng tên nhưng lại vô tình đẩy quá mạnh mà hai đứa lại ngồi gần miệng thác nên khiến Sao rơi thẳng xuống dưới.

- Anh… Yang… - Sao mở lớn mắt.

Cô bé chỉ có thể nhìn Yang trân trối, lắp bắp thốt lên được hai chữ.

- Sao! - Yang cố lao đến giữ lấy Sao nhưng không kịp.

- Saoooooo! - Bóng dáng nhỏ bé từ từ mất hút, Yang thét lên, từ bên dưới dòng thác Bukjai, một tiếng động lớn vang vọng.

Chương 54: Sao luôn nở rộ trên bầu trời Kon Chư Răng

Sao rơi thẳng xuống lòng thác. Một cột nước lớn tung lên cao. Với độ cao hơn năm mươi mét của con thác, cộng thêm độ sâu của lòng thác và địa hình gồ ghề đầy đá xung quanh, Sao hoàn toàn có thể bị va đập vào một tảng đá rồi mất mạng.

Nhưng không, đúng lúc cô bé rơi xuống, quanh người cô bé bỗng toát lên một vầng hào quang.

Chính vầng hào quang đó đã cứu sống Sao.

- Ục ục ục…. - Sao có thể cảm nhận được hơi thở của mình đang ào ạt thoát ra ngoài dưới dạng những bong bóng nước. Trong đêm tối mờ mịt, cô bé chẳng thể nhìn thấy gì, chỉ biết bản thân đã hoàn toàn bị nước bao quanh.

Sao bừng tỉnh, gắng sức cựa quậy.

Vốn là một người con của miền Tây, kĩ năng bơi lội của Sao không phải hạng xoàng, vì vậy miễn cưỡng cũng có thể tự cứu mình.

Sao xoay người, lấy lại thăng bằng và cố gắng quẫy chân để trồi lên.

Khi chuẩn bị thoát ra khỏi khối nước khổng lồ, đáy mắt cô bé chợt lướt qua một tia sáng. Sao hiếu kì, dừng lại nhìn, cô bé chẳng thấy được gì rõ ràng cả, chỉ biết trên một tảng đá chìm dưới lòng thác có một vật gì đang phát sáng mà thôi.

Sao cũng không quan tâm lắm, hơi thở đang cạn dần. Sao rối rít quạt tay, thoát lên mặt nước, hít một hơi thật sâu.

- A! - Không khí tràn vào phổi thật tươi mát và dễ chịu.

Ngực có chút nhói, có lẽ do nhịn thở quá lâu.

- Sao! - Tiếng Yang vang vọng từ trên cao, xuyên qua hàm hếch khổng lồ, truyền vào tai cô bé.

Sao ngước nhìn, Yang đang quỳ bên miệng thác mà nhìn xuống. Khi thấy cô bé an toàn, cậu mừng đến suýt khóc.

- Sao! - Mai Lang Vương điên cuồng tiêu diệt một đám phản loạn để lao đến bên thác. Thế nhưng chàng chỉ vừa xoay lưng, hàng loạt mũi tên đồng lại chẳng biết từ đâu phục kích đến, khiến chàng trở tay không kịp.



- … - Tiếng đao kiếm va chạm inh ỏi trên kia cho Sao biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Đôi mắt to tròn trở nên thật kiên định. Sao nghĩ rằng bản thân nên ở yên dưới này để không trở thành gánh nặng cho Mai Lang.

Ban nãy…

Đột nhiên Sao lại nhớ đến ánh sáng kia.

Sự tò mò trỗi dậy, cô bé không kìm được. Lồng ngực nhỏ bé căng phồng, Sao quyết định lặn xuống chỗ đấy xem xét.



Thứ ánh sáng mà Sao thấy không nằm sâu lắm. Nó nằm gần với bờ, ghim trên tảng đá dưới lòng thác ở độ sâu tầm hai đến ba mét.

Đến khi cô bé lặn xuống, cô bé vẫn thấy rất rõ ánh sáng đó.

Dưới không gian tối tăm của thủy giới, nó huyền ảo và chói lọi như pha lê, chỉ cần nhìn thấy nó một lần, sẽ chẳng ai không tò mò muốn đến gần nó.

Sao bơi đến chỗ ánh sáng. Khi đến gần, cô bé mới nhận ra, thứ đang phát sáng kia không phải pha lê mà là một mũi tên.

- ? - Sao cau mày chạm tay vào nó.

Một quả bom bọt nước liền bùng nổ. Từ mũi tên đó, rất nhiều bọt nước phun trào, áp lực của vụ nổ thậm chí còn đẩy Sao văng ra xa đến hai mét trong nước.

- Oách! - Sao nhắm mắt, dùng tay che chắn trước người.

Dường như mũi tên kia vừa phát nổ. Vụ nổ đó khiến bọt nước xuất hiện và tạo thành áp lực đẩy cô bé đi.Có ánh sáng phát ra từ chỗ bọt nước. Ánh sáng rất lớn, chói gắt. Sao không thể nhìn rõ được sự kiện đang diễn ra vì cô bé đã nhắm chặt mắt.

Cố gắng một chút, Sao từ từ mở mắt ra.

Trước mắt cô bé lúc này bỗng dưng xuất hiện một người. Người đó ban đầu mờ mờ như hư ảnh nhưng càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn. Sự xuất hiện của người đó khiến cô bé kinh ngạc đến nỗi quên mất cả giữ hơi thở.

Hào quang dần tan biến.

Bukjai hiện diện trước mặt Sao.

Bộ trang phục Bana tinh xảo lay động dưới dòng nước, dải băng đeo trán nhẹ nhàng uốn lượn. Mái tóc xoăn đen dài hòa lẫn vào những khối nước dập dờn, đôi mắt nâu sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô bé.

Bukjai hoàn toàn ngạc nhiên khi phát hiện ra người vừa giải cứu mình lại là một cô bé người Kinh lạ mặt.

- Ọc… - Sao đưa tay bịt miệng, hơi thở đang thoát đi với cấp số nhân.

Chân tay cô bé bủn rủn, vì quá sửng sốt mà Sao gần như đã phí phạm hết số hơi tích trữ.

- … - Bukjai chớp mắt.

Cô bé này là ai? Dường như em ấy đã cứu ta.

Một cô bé con… Người Kinh?

Chẳng hiểu thế nào, chàng lại cảm thấy Sao thật đáng yêu.

Lần đầu tiên hai người gặp nhau lại là trong tình huống như thế, dưới nước, cả hai đều ướt sũng.

Bukjai mỉm cười, ôm lấy Sao.

Hơi thở của cô bé đã cạn kiệt hoàn toàn, Sao chẳng còn khả năng phản ứng nữa, chỉ mặc cho Bukjai nắm lấy rồi bế bổng lên bờ.- o-

Bukjai bế Sao đáp lên một tảng đá trên mặt thác. Dù người cả hai ướt đẫm nhưng chỉ một cơn gió thoáng qua thôi, toàn bộ nước đều bị giũ sạch. Áo dài của Sao và khố của Bukjai lại có thể vờn bay nhẹ nhàng.

- Khục! - Sao bật ho.

Bukjai quan tâm nhìn Sao, khuôn mặt cô bé đang đỏ bừng, dường như vẫn còn khó chịu với vụ việc ban nãy.

- Sao! - Yang hét gọi.

Cậu vừa thấy Sao ngoi lên bờ, và rồi cô bé lại lặn xuống dưới, Yang lo lắng hốt hoảng, cứ nghĩ đã xảy ra chuyện gì, đang định xuống tìm thì thấy Sao xuất hiện.

Tiểu đồng của nữ thần Kon Chư Răng khựng lại khi nhìn rõ người đang bế Sao trên tay.

- Bukjai! - Cậu mừng rỡ kêu lên. Không thể tin được! Người thanh niên cao lớn đang đứng bên dưới đích thị là Bukjai rồi!

- Bu… Bu… Jai? - Sao lắp bắp lặp lại. Bên tai cô bé mơ hồ vang lên chất giọng của Yang, theo vô thức, Sao cố gắng lẩm bẩm.

Bukjai nhìn lên, khi nhận ra khuôn mặt quen thuộc của Yang, chàng đã mỉm cười.

- Là Bukjai. B - u - k - j - a - i. - Chàng cố gắng đánh vần để Sao có thể gọi chính xác tên mình.

- Bukjai. - Sao chăm chú nghe và lặp lại một lần nữa. Lần này cô bé đã làm đúng ý nguyện của chàng.

- Ta không muốn em gọi sai tên ta đâu. - Chàng cười mỉm.

Dưới ánh trăng, bên dòng thác lấp lóa, nụ cười của chàng đẹp như một giấc mơ.

Sao đã sững sờ vài giây khi bị nụ cười choáng ngợp đó "tấn công".

- Sao! - Bấy giờ, Mai Lang Vương cũng đã giải quyết xong một phần rắc rối, chàng nhanh chóng xuất hiện bên cạnh Yang, lo lắng nhìn xuống thác.

Trên tảng đá dưới thác, cả chàng và nữ thần Kon Chư Răng đều nhìn thấy Bukjai đang bế Sao trên tay.

- Bukjai… - Nữ thần Kon Chư Răng xúc động.

Mai Lang Vương không nói gì. Chàng biết Bukjai là em trai của nữ thần. Việc Sao được Bukjai bảo vệ cũng khiến sự lo lắng của chàng vơi đi.

Mai Lang Vương thở phào, quay đầu, tiếp tục chiến đấu với bọn phản loạn. Bukjai lúc này cũng đã nắm được tình hình phần nào dù còn khá mù mờ. Chàng đưa Sao trở lại đỉnh thác, giao cho Yang.

- Em tên là gì? - Trước khi rời đi để trợ chiến cho Mai Lang Vương, Bukjai rất dịu dàng hỏi Sao.

Cô bé chưa thể trả lời, Sao vẫn còn khá chấn động, vì vậy Yang đã trở lời thay.

- Em ấy tên Sao ạ.

- Sao à? - Đáy mắt Bukjai dập dờn gợn sóng. - Một cái tên đẹp.

Chàng đứng lên, vừa vươn tay về phía bọn phản loạn vừa vô tình hữu ý buông ra một câu - Sao luôn nở rộ trên bầu trời Kon Chư Răng

Chương 55: Trải nghiệm khó quên

Bukjai vừa đưa tay lên, từ phía hàm ếch khổng lồ lập tức xuất hiện hàng ngàn con dơi và chim én. Chúng ào ạt đổ lên từ dưới thác, kêu inh ỏi khắp trời rồi lũ lượt lao vào đám phản loạn.

Mai Lang Vương đang giáp kiếm với tên thủ lĩnh, nghe thấy âm thanh kì lạ cũng phải dừng tay.

Bọn phản loạn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, mới ngớ người một chút, đã bị bầy dơi và chim én lướt qua xơi tái.

- Ôi… - Sao run rẩy nhìn những bộ xương trắng đổ ập xuống đất sau khi bóng đen khổng lồ ồn ào đó rời đi. Cô bé sợ hãi nhìn Bukjai, chàng vẫn đứng chắn trước hai đứa, dáng vẻ hiên ngang vững vàng.

- Sao, Bukjai sẽ bảo vệ chúng ta! - Yang không để ý đến sự sợ hãi của Sao, cậu rất vui mừng vì cả Bukjai và nữ thần đều được giải cứu.

- … Vâng… - Sao tái xanh mặt, ngồi im như tượng. Cô bé vẫn hoang mang chẳng biết mình vừa va phải chuyện gì.

Người thanh niên đó xuất hiện sau khi cô bé chạm vào mũi tên kia… Anh ta và Yang dường như có quen biết. Mặc dù cô bé được anh ta cứu thoát khỏi dòng thác nhưng anh ta thật đáng sợ… Lũ chim chóc và dơi mà anh ta triệu hồi có thể xơi tái một người đến nỗi chẳng còn thịt da…

Bukjai chú ý đến sự xanh xao sợ hãi của Sao.

Chàng không nói gì, tuy nhiên lòng rất bận tâm.

- o-

Với sự trợ lực từ Bukjai, Mai Lang Vương xử lí đám phản loạn nhanh hơn. Hai người phối hợp với nhau rất chặt chẽ. Chẳng mấy chốc, hơn một nửa lực lượng của chúng đã bị tiêu diệt.

Tên thủ lĩnh hoảng sợ, hắn chùn bước, không biết có nên tiến lên nữa hay không. Trong thâm tâm hắn giờ đây chỉ gào thét hai từ "tháo chạy" mà thôi.

Trong lúc tên thủ lĩnh chần chừ không quyết thì từ trên bầu trời bỗng vang lên tiếng trống huy hoàng. Mai Lang Vương liếc nhìn, vẫy kiếm, thanh kiếm đồng thoắt chốc biến đi, tan vào nơi nào chẳng rõ.

- Chiến thuyền! - Bukjai ngạc nhiên.

Trên khung trời Kon Chư Răng bấy giờ, hơn mười chiến thuyền đang kéo đến, cờ lộng tung bay áp đảo.

- Đó là quân của ta. - Mai Thần giải thích.

- Vương! - Từ trên chiếc đại chiến thuyền nằm ngay trung tâm, Lãm thò đầu ra, vẫy tay cười.

Tên thủ lĩnh thấy quân tiếp viện của Mai Thần kéo đến, chân liền run lên, nhất thời không thể đứng vững, hắn ngã khuỵu xuống.

Bọn lính còn sống sót thấy vậy, vũ khí trên tay cũng vô thức buông lơi.

Thôi thế là hết rồi. Bọn chúng đã hoàn toàn thất bại.



Thuộc hạ của Mai Lang Vương xử lí nốt phần tàn dư. Mọi chuyện được giải quyết suôn sẻ, chàng cũng không còn gánh nặng nào nữa, thoải mái thả nữ thần Kon Chư Răng xuống. Lãm và một chàng trai khác tiến đến hội ngộ cùng chàng. Lãm vẫn như cũ, vừa nhìn thấy Mai Thần là mồm mép lại múa lia lịa.

- Ôi chà Vương của ta, xem ngài kia, mồ hôi đầy áo rồi? Có phải mệt lắm không?

Mai Lang Vương kì thị nhìn Lãm, chàng đang mệt mà còn bị tên chết tiệt đấy trêu chọc.

- Ha ha. - Lãm trông vẻ mặt khó coi của chàng, thích thú cười.

Mai Lang Vương trực tiếp phớt lờ chàng ta, đưa mắt sang người thanh niên bên cạnh, gật đầu.

Người đi cùng Lãm là thuộc hạ mà chàng cử lại để trông giữ Khau Pạ, tên là Lý Nhuận. Đó là một chàng trai cao lớn với khuôn mặt lạnh như tiền. Chàng ta đội nón sắt, khoác giáp sắt, trên tay mang theo một lưỡi câu liêm tinh xảo, dáng điệu nghiêm trang.

- Vẫn ổn chứ? - Mai Lang Vương hỏi.

- Vâng. - Nhuận cúi đầu.
- Ừm. Ta rất an tâm về ngươi. - Mai Thần đi qua người chàng, tiến đến chỗ tên thủ lĩnh. Nhuận cung kính nối gót theo sau, chỉ có Lãm là bỉu môi khó chịu.

- Hứ hứ, người ta vì ngài đi đến tận Khau Pạ, ngài lại chỉ nói là tin tưởng hắn, ghét ngài! - Lãm lầm bầm.



Tên thủ lĩnh đang bị bắt giữ, khuôn mặt ngông cuồng tiêu biến chỉ còn lại sự sợ hãi. Mai Lang Vương đi đến gần hắn định tra hỏi, Bukjai thấy thế cũng tham gia.

Tên thủ lĩnh sợ sệt liếc nhìn Mai Thần và Bukjai. Vẻ mặt hai người đều lạnh lẽo.

- Ta biết đứng sau ngươi còn có một kẻ chủ mưu. - Mai Lang Vương từ tốn nói - Khai đi.

Tên thủ lĩnh run bắn người.

Bukjai nhìn sang Mai Thần, chàng bỗng nhớ đến sự việc xảy ra ở thác nước vào tối hôm đó… Mũi tên đã phong ấn chàng…

Vậy là Mai Thần đã nhìn ra kẻ chủ mưu? Có lẽ ngài ấy đã bắt được manh mối nào đó, chàng sẽ chờ ngài ấy điều tra.

- Đ… Đại nhân… - Tên thủ lĩnh lắp bắp, dập đầu xuống đất - Nếu tôi nói rõ về đại nhân với ngài thì ngài sẽ tha cho tôi chứ?

- Tha ư? - Mai Lang Vương nhàm chán buông lời - Tội của ngươi không thể tha được, nếu ngươi khai báo thành thật, thay vì xử tử ta có thể xử giam.

- Ha ha ha… - Tên thủ lĩnh cười lớn thỏa mãn - Xử giam? Được rồi, tôi chỉ cần có thế!

Hắn cúi xuống, sắp xếp mọi chuyện và cẩn trọng kể lại cho Mai Thần.

Thế nhưng hắn chưa kịp nói được lời nào thì ngực bỗng dưng nhộn lên. Tên thủ lĩnh ôm lấy ngực, trợn trắng mắt.

Mai Lang Vương và Bukjai giật mình, hai chàng thậm chí còn chưa có sự chuẩn bị nào, tên thủ lĩnh đã chết tươi rồi.

- Là ngộ độc. - Nhuận quỳ xuống, dùng thần lực quét qua người hắn, bẩm báo.

- Giết người diệt khẩu. - Mai Lang Vương cau mày, đôi mắt nâu dao động. Sự việc diễn ra thật giống với đám lính mà chàng đã xử lí ở phía đông…
Xem ra có ai đó đã giật dây dàn xếp tất cả mọi chuyện.

Chỉ là… Không biết rốt cuộc mục đích của hắn là gì?

- o-

Tên thủ lĩnh chết đi đột ngột khiến cuộc điều tra rơi vào bế tắc, Mai Lang Vương cũng chẳng còn cách nào khác, chàng đành ra lệnh cho Nhuận dọn dẹp hiện trường.

Giải quyết xong mọi việc, chàng mới đi đến gặp Sao. Bấy giờ cô bé đã được Lãm đưa đến nơi an toàn hơn, đang đợi chàng cùng Yang.

- Sao. - Mai Lang Vương hướng mắt về phía cô bé. Sao đang ngồi ở bờ suối, trên người khoác tấm choàng dày, cạnh bên em là cây đèn dầu đang tỏa sáng ấm áp, Lãm và Yang thì đứng phía sau trông chừng.

- Mai Lang! - Sao ngước lên, khi nhìn thấy chàng, cô bé suýt òa khóc.

Mai Lang Vương tiến đến.

Sao nức nở chạy lại, ôm chầm lấy chàng. Mai Lang Vương ghì Sao vào người, may quá, cuối cùng cũng được nhìn thấy em rồi.

Chàng đã lo lắng biết bao khi phải để em một mình chạy trốn…

- Mai Lang… - Sao choàng tay qua cổ chàng, ôm chặt.

- Sợ không? - Mai Thần vuốt ve mái tóc đen nhánh, lấy đi những chiếc lá bám trên đó.

- Em không sợ nhưng em xin lỗi vì đã không giúp gì được cho ngài. - Sao rưng rưng nói.

- Em không cần phải làm gì cả. Em không đủ sức để tham gia vào việc đó đâu.

- Em muốn trở nên mạnh mẽ để chiến đấu cùng ngài!

Mai Lang Vương phì cười - Em còn nhỏ lắm, cho dù có lớn hơn nữa thì em cũng không thể chiến đấu.

- Mai Lang… Ngài không tin vào năng lực của em ư?

Mai Lang Vương thẳng thắn đáp - Không phải ta không tin, mà thực tế là vậy.

Sao phụng phịu má, nín cả khóc.

Mai Lang Vương trêu chọc cô bé xong, chàng cẩn thận thả em xuống, nắm chặt lấy tay em dắt đi. Sao vui vẻ nhảy chân sáo bên cạnh chàng. Nỗi sợ dường như đã biến mất hoàn toàn, cô bé lại trở về là một Sao hồn nhiên như lúc mới đến Kon Chư Răng.

- Chúng ta quay về nhà Rong thôi. - Nữ thần Kon Chư Răng tiến đến, lướt mắt qua người Sao và đôi tay đang nắm chặt của hai người, dịu giọng.

- Chúng ta sẽ ở đây một thời gian để giúp đỡ mọi người trồng lại rừng thượng nguồn. - Mai Lang Vương nói một cách đầy trách nhiệm.

- Ôi, thật cảm tạ. - Nữ thần Kon Chư Răng đỏ mặt - Được đón tiếp Vương là vinh hạnh của chúng ta.

- Ta và quân lính sẽ ở lại một tuần, nếu mọi người cần hỗ trợ gì thì cứ nói.

- Vâng.

Đoàn người cùng nhau quay trở lại nhà Rong, khu vực quanh thác Bukjai dần trở nên yên tĩnh. Mặt trời nhô ra khỏi áng mây, chiếu tia sáng bình minh xuống rừng ngàn. Sương bảng lảng, không khí tươi mát, tạo cảm giác như cả khu rừng vừa được gột rửa.

Sao vui vẻ nắm chặt tay Mai Thần, cuộc chiến vừa rồi đã giúp cô bé học được nhiều điều. Sao sẽ không bao giờ quên trải nghiệm này. Cho dù có đối mặt với nguy hiểm hơn nữa, cô bé nghĩ mình cũng sẽ vững vàng vượt qua được thôi

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau