MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Một vị thần thanh tu

Lãm và Mai Lang Vương chia tay trước cổng Kon Chư Răng, như kế hoạch, Lãm mang theo Lâu thuyền tiếp tục tiến ra Bắc, Mai Thần thì chỉ giữ lại Sao và Yang, đơn độc xâm nhập pháo đài địch.

Mặc dù việc làm của chàng rất nguy hiểm nhưng Mai Lang Vương không hề bộc lộ chút ái ngại nào. Chàng vẫn luôn điềm tĩnh và uy nghiêm như vậy, khiến bọn phản loạn có muốn tìm ra sơ hở cũng không thể.

Riêng Sao, cô bé rất hồn nhiên, đơn giản vì có biết gì đâu mà không hồn nhiên cho được?

Sao vẫn nghĩ rằng cô bé đến đây là để đi du ngoạn cùng với Mai Lang. Cô bé không hề mảy may cảm nhận được chút nguy hiểm nào. Mai Lang Vương cũng không nói gì với Sao cả, chàng để cô bé vô tư líu lo. Bằng cách nào đó, sự hồn nhiên của Sao có thể xua tan được không khí căng thẳng của nơi này.

Ngược lại, Yang không thể bình tĩnh nổi.

Cậu luôn run sợ nép vào người Mai Lang Vương kể từ khi tiến vào Kon Chư Răng.

Tên thủ lĩnh và bọn thuộc hạ của hắn niềm nở đón chàng vào nhà Rong. Trên đường đi, tên thủ lĩnh mấy lần cố tình áp kiếm của hắn vào người Yang. Mỗi lần chạm phải thanh kim loại sắc lạnh đó, da thịt cậu lại giật mạnh, Yang càng cật lực nép vào người Mai Thần hơn.

- … - Mai Lang Vương đương nhiên hiểu được tình hình.

Chàng ý tứ đưa cậu bé sang chỗ Sao. Cô bé đang đi bên trái chàng và được chàng bảo vệ kín kẽ. Yang hiểu ý, lập tức nắm lấy tay Sao và nép vào người chàng. Sự bảo hộ này khiến tên thủ lĩnh không thể giở trò dọa nạt được nữa.

- Cậu bé này… Cậu ta cũng là người Bana ư? - Tên thủ lĩnh tức giận vì không thể làm gì Yang, hắn bắt đầu chuyển sang dò xét Mai Thần.

- Ừm. - Mai Lang Vương đáp.

- Ngài và cậu bé có quan hệ gì vậy? Thật là tò mò. - Tên thủ lĩnh xoa cằm.

- Cậu bé này là tiểu đồng của ta. Mấy hôm trước khi đang trên đường du ngoạn đến đây thì ta gặp được cậu ấy. Vì cậu ấy là người địa phương, biết rõ phong thổ nên ta thu nhận.

- À ra thế… Mà ngài đến đây chỉ mang theo hai tiểu đồng… Liệu có lo lắng gì không? - Tên thủ lĩnh cười âm hiểm.

- Lo lắng? - Mai Lang Vương vẫn bình thản - Ta chỉ ở đây hai ngày rồi rời đi. Vì vậy không cần mang nhiều tiểu đồng. Ta muốn nhanh chóng hoàn thành công việc để trở về. Còn rất nhiều việc khác đang đợi ta.

- Oh… Chỉ ở hai ngày thôi à… Thật đáng tiếc… - Tên thủ lĩnh thoáng suy nghĩ. Hắn tưởng Mai Thần sẽ ở đây một tuần. Nhưng rồi… Lời nói của người áo đen lại vọng lên, tên thủ lĩnh siết chặt tay… Hạ quyết tâm tột cùng.

- Chúng tôi muốn mời ngài tham gia tiệc chiêu đãi tối nay. - Hắn cười xán lạn, mời mộc.

Mai Lang Vương nhìn sang hắn, đôi mắt nâu ngưng đọng - Không, không cần làm phiền các ngươi đâu. Ta muốn được yên tĩnh.

- Ơ! - Tên thủ lĩnh giật nảy kêu lên - Sao có thể như thế được ạ? Đây là lần đầu tiên Vương đến Kon Chư Răng…

Nhưng Mai Thần đã ngăn hắn lại, chàng lãnh đạm - Rất xin lỗi nhưng ta thật sự muốn yên tĩnh. Đợi khi công việc ổn thỏa, ta sẽ chung vui cùng mọi người.

- Vâng… - Thái độ dứt khoát của Mai Thần khiến hắn ỉu xìu.

Vậy là hắn không thể lợi dụng đêm tiệc để ra tay rồi.…

Mai Thần và các tiểu đồng được đưa vào nhà Rong. Bên trong, rượu cần và thức ăn đã được chuẩn bị sẵn. Tên thủ lĩnh mời chàng ngồi xuống bên bếp lửa, Mai Lang Vương im lặng an tọa, Sao và Yang cũng ngồi xuống bên cạnh chàng.

- Đây, Vương, mời ngài thưởng thức rượu cần của chúng tôi. - Tên thủ lĩnh sau khi thực hiện hàng loạt nghi thức thì bắt đầu hướng cần tre về phía chàng.

- Xin lỗi, ta không uống rượu. - Mai Lang Vương từ chối.

- Ơ? Gì chứ? Ngài là một trang hảo hán mà lại không uống rượu ư?

Mai Lang Vương vẫn rất từ tốn, nhẹ nhàng gật đầu - Ừm. Ta không uống rượu, không ăn thịt. Xin lỗi vì sự bất tiện này.

- Ầy…

Tên thủ lĩnh ỉu xìu gục xuống. Thôi hỏng rồi, tên Mai Thần này như một kẻ thanh tu vậy! Hắn thế này… Làm sao có thể dùng rượu để mê hoặc chứ?

Tên thủ lĩnh lại hướng về những cô hầu xinh đẹp phía sau, đánh mắt ra hiệu. Bọn họ nhanh chóng lướt đến, ngồi xuống bên cạnh chàng, giọng nói thánh thót như chim sơn ca.

- Vương, người đi đường xa đến đây có mệt không? Hãy để chúng em xoa bóp cho người.

- Không cần đâu, cảm ơn các nàng. - Mai Lang Vương nói.

Các nàng hầu nhìn nhau rồi nhìn chàng. Mai Thần thật tuấn tú nhưng vẻ mặt lạnh như băng, thái độ đó… Rõ ràng là không muốn các nàng đến gần.
- Mai Lang có em chăm sóc rồi, các chị không phải lo đâu! - Sao háo hức đứng lên.

Các nàng hầu ngạc nhiên.

Cô bé chạy đến phía sau chàng, đôi tay nhỏ bé đấm đấm lên tấm lưng to lớn, mỉm cười khả ái - Em đấm lưng cho Mai Lang nhé!

- … - Mai Lang Vương đỡ trán, cười gượng.

Các nàng hầu bị Sao tranh mất chỗ, lại thấy thái độ hững hờ của chàng, họ e dè lùi về sau. Tên thủ lĩnh quan sát ba người một phen, hắn bắt đầu chú ý đến cô bé luôn đi theo Mai Thần. Cô bé này ăn mặc đặc biệt sang trọng, có vẻ không phải tiểu đồng. Mai Thần đối xử với mọi người lạnh nhạt nhưng lại chiều chuộng cô bé như vậy… Chẳng hiểu lai lịch của nó ra sao.

Mai Lang Vương đợi Sao tiêu khiển trên lưng mình chán rồi mới nói - Em đói chưa? Ngồi xuống ăn chút gì đi.

Sao nghe chàng nhắc nhở, đột nhiên bụng trở nên thật cồn cào, cô bé ngoan ngoãn ngồi xuống nhìn thức ăn được bày sẵn. Đó đều là các món ăn mặn với những nguyên liệu lấy từ núi rừng, tuy Sao cũng từng ăn mặn nhưng trong thời gian sống ở Mai Viện cô bé đã quen với chế độ ăn chay rồi.

Mai Lang Vương lấy một vài đĩa rau và ít cơm trắng cho Sao, mỉm cười. Cô bé hạnh phúc tiếp nhận sự quan tâm của chàng, nhanh chóng ăn hết những món mà chàng chọn.

- Em cũng ăn đi, đây đều là món ăn em thích mà, phải không? - Mai Lang Vương nhìn sang Yang.

Cậu bé run run nhìn chàng, đôi mắt to tròn rơi lên những món ăn quen thuộc, nước mắt ứa ra nhưng Yang cố không để chúng rơi xuống. Cậu chậm rãi nếm thử những món mà suốt mấy hôm xa nhà đã thương nhớ khôn nguôi.

Mai Lang Vương cũng dùng ít rau dớn luộc và cơm.

Ba người rất tự nhiên dùng bữa trước mặt tên thủ lĩnh.

- Ôi trời… Thật sự không ăn thịt luôn kìa… - Bọn thuộc hạ phía sau xầm xì.

Tên thủ lĩnh cau mày, lòng chấn động. Hắn bắt đầu cảm thấy Mai Thần khó xơi rồi đây.

- Sao vậy? Ngươi không dùng bữa ư? - Mai Lang Vương hướng mắt lên, tỏ vẻ ngạc nhiên.

- À… Cảm ơn ngài đã quan tâm, tôi hơi bỡ ngỡ chút thôi… - Tên thủ lĩnh sực tỉnh, rối rít nói.

Không khí của nhà Rong thoắt chốc trở nên thật tĩnh lặng. Sự xô bồ, hỗn loạn thường ngày của đám phản loạn bị triệt tiêu hoàn toàn. Bọn thuộc hạ và nữ hầu vốn luôn ồn ào bấy giờ im thin thít. Tất cả ánh mắt đều tập trung về phía Mai Thần, tập trung vào đĩa rau rừng luộc mà chàng đang ăn.

Mai Lang Vương ngẩng lên.

Bọn chúng vội vàng tránh ánh mắt chàng.

- … - Mai Thần không nói gì, lại tiếp tục dùng bữa.

Chương 47: Vị thần đáng sợ

Cố gắng tìm kiếm yếu điểm của Mai Thần mãi mà chẳng được, tên thủ lĩnh chỉ đành muối mặt rời đi, chừa lại không gian yên tĩnh cho chàng.

Nhà Rong trở nên yên lặng hẳn, chỉ còn lại Mai Lang Vương, Sao và Yang ở đó.

Bên ngoài, tên thủ lĩnh đặc biệt cử một toán lính gác canh chừng trong những lùm cây xung quanh. Bên trong, bếp lửa vẫn sáng, Mai Thần và hai đứa nhỏ tựa vào nhau, im lặng.

- Vương, ngài không sợ chúng bỏ độc vào thức ăn ư?

- Bọn chúng chưa vội thế đâu. - Mai Lang Vương điềm tĩnh nói. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt chàng, khiến đôi đồng tử màu nâu trở nên ấm áp lạ thường.

- Mai Lang, em muốn ngủ. - Sao rúc vào lòng chàng.

Mai Lang Vương mỉm cười ôm lấy Sao. Cô bé tựa vào người chàng, ngủ ngoan như mèo nhỏ. Yang nhìn Sao, hai má ửng hồng xấu hổ. Mai Lang Vương khó hiểu quan sát cậu, chàng vỗ tay lên phần chân trái khoanh tròn, gật đầu.

- Ưm…Ừm… Cảm tạ ngài… - Yang nằm xuống, gối đầu lên chân chàng.

Mai Lang Vương dịu êm nhắm mắt. Bọn trẻ này… Thật là…

Tối hôm đó, Mai Lang Vương không ngủ. Chàng chú tâm lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Cho đến khi trời sáng, mọi chuyện trôi qua rất êm đềm. Có lẽ dự đoán của chàng đã đúng, rằng bọn phản loạn chưa vội ra tay ngay.

Sớm hôm sau, tên thủ lĩnh đến đón chàng. Nghe nói là muốn đưa chàng đi tuần quanh khu vực Kon Chư Răng. Mai Lang Vương đồng ý đi cùng hắn, Sao và Yang bám theo chàng như hình với bóng.

Tên thủ lĩnh dùng thuyền độc mộc dạng nhỏ đưa chàng và hai đứa trẻ bay là là trên cánh rừng Kon Chư Răng. Độ cao của thuyền không quá lớn, có lẽ cao hơn ngọn cây năm mét. Việc làm này chủ yếu giúp chàng có thể quan sát độ che phủ của rừng một cách bao quát hơn. Mai Lang Vương dõi nhìn khu vực bên dưới, giữa những tán rừng dày, chàng thấp thoáng nhìn thấy những khu dân cư bị vây chặt trong rào chắn.

Mai Thần nhìn sang Yang…

… Khi đi qua những vùng đất đó, chàng thấy ánh mắt Yang bất chợt kích động.

- Vương, đó là rừng thượng nguồn, ngài có muốn xuống đó xem không? - Tên thủ lĩnh nói.

- Rừng thượng nguồn à? - Mai Lang Vương gõ nhẹ ngón tay lên cánh quạt đã xếp chặt, mỉm cười.

Không có sự phản đối của chàng, tên thủ lĩnh nhanh chóng cho thuyền hạ xuống. Vừa đến nơi, thứ mà họ nhìn thấy đầu tiên chính là một khu rừng trống trải.Rừng vẫn chưa bị tiêu diệt hết nhưng phần lớn đã biến mất. Ở giữa màu xanh bạt ngàn bỗng xuất hiện một khoảng đất trống, trông như vết hói nham nhở. Mai Lang Vương dạo bước trên cỏ, đi qua khoảng đất trống thảm hại, chàng nhìn vào những cánh rừng còn tồn tại phía xa, nơi đó, trên ngọn cây, lá đã ẩn hiện những vệt úa vàng.

- Bọn chúng sẽ sớm tiêu diệt cả khu rừng ở đó thôi. - Mai Lang Vương nghĩ. Nếu chàng đoán không nhầm, rừng thượng nguồn liên quan trực tiếp đến sức mạnh của nữ thần Kon Chư Răng. Bọn chúng để lại những cánh rừng phía dưới nhưng lại tiêu diệt khu vực này… Xem ra, bọn chúng đã tính toán rất kĩ lưỡng.

Đoàn người tiếp tục tiến sâu vào khu rừng. Khi sắp đi hết bãi đất trống, chuẩn bị đặt chân vào rừng xanh thì bên tai họ bỗng vang lên những tiếng vi vút.

Tên thủ lĩnh cười gằn, nhảy phóc về phía sau.

Mai Lang Vương bình thản đưa quạt lên môi, đôi mắt đẹp tĩnh lặng như nước, chỉ có Yang là sợ hãi, ôm chặt lấy Sao, nép vào người chàng.

Một loạt âm thanh kì quái vang lên. Nghe như thể tiếng của những cơn mưa kim loại rơi lên một tấm khiên sắt.

Âm thanh quét qua tai mọi người, rền rĩ. Sao hoảng sợ bịt tai lại, cô bé cảm thấy choáng váng vì tiếng động kia đến quá nhanh và ồn ã.

Có thứ gì đó đang lịch kịch rơi xuống. Chúng rơi càng lúc càng nhiều, hệt như thóc gạo, văng tứ tung.

Yang đưa mắt nhìn, đó là những mũi tên.

Rất nhiều mũi tên đang rơi xuống quanh chân cậu, chúng vây lấy ba người, tạo thành một vòng tròn rỗng tâm khổng lồ.- … - Tên thủ lĩnh đứng nghệt mặt ra nhìn.

Dưới cơn mưa tên, nhóm người Mai Lang Vương vẫn vô sự đứng đó. Xung quanh tên rơi ngổn ngang nhưng lại không có mũi nào chạm vào được trang phục của họ. Thậm chí, Mai Lang Vương còn chẳng tỏ ra kinh ngạc.

- Mọi người đang săn bắt thú rừng thì không may bị lệch tầm ngắm ư? - Mai Thần liếc nhìn quang cảnh trước mắt, cười ưu nhã.

- A… Đây… Đây là… - Tên thủ lĩnh không thốt nên lời.

- Thú vị thật. - Mai Lang Vương không chờ hắn nói hết, nhếch mép.

Ánh mắt của chàng hướng về tên thủ lĩnh, dù nét mặt vẫn bình tĩnh và anh tuấn nhưng lại ẩn chứa hàn khí chết chóc.

Cái nhìn đó khiến hai chân tên thủ lĩnh đông cứng.

- Vương… Xin… Xin hãy nghe tôi giải thích… - Hắn lắp bắp chạy lại.

Mai Lang Vương nắm tay Sao dắt sang khu vực khác, im lặng chờ đợi hắn bịa chuyện. Trong lúc Mai Thần đứng đó nghe tên thủ lĩnh thêu dệt hàng loạt lí do nực cười thì Yang đã lẳng lặng cúi xuống nhặt lấy một mũi tên.

Tiên khí ẩn trong mũi tên vẫn còn rất nồng, nó khiến tay cậu nóng bừng. Điều đó chứng tỏ rằng, những mũi tên này đều chứa đựng quyền năng, chúng sẽ tự động lao vào mục tiêu ngay sau khi rời khỏi dây cung.

Loại tên này không có cách cản trở. Nó là vũ khí mạnh nhất hiện tại ở Kon Chư Răng bởi vì để luyện nên một mũi tên như thế này phải cần rất nhiều sức mạnh.

Bất giác, Yang lại nhìn sang Mai Thần.

Ngài ấy… Một mình ngài ấy… Có thể chống đỡ cả một cơn mưa thần tên ư?

Tim cậu thoắt chốc run lên, Yang không khỏi khâm phục.

Mai Thần… Thật đáng sợ!

Chương 48: Bài học đầu tiên: Sinh tồn

- Vương, thật ra chuyện đó là do…

- Ừm, ta hiểu rồi.

- Ngài nghe tôi nói lại này, phải giải thích rõ cho ngài hiểu mới được!

- Không cần, ta hiểu rồi.

- Ngài nói vậy chính là chưa hiểu đó! Tôi không muốn mâu thuẫn xảy ra! Xin ngài hãy nghe tôi nói một lần nữa!

- Ừm, nói đi, sao cũng được.



Trên thuyền, tên thủ lĩnh cứ không ngừng nói đi nói lại cơ số lí do của vụ mưa tên, nói đến nỗi mắt hắn hoa cả lên nhưng miệng vẫn múa máy liên tục.

Sao non nớt nhìn Mai Lang, cô bé thấy chàng - Vẫn với bộ mặt buồn chán đó - Kiên nhẫn nghe hắn nói.

Hình ảnh này khiến cô bé nhớ đến lần gặp nhau đầu tiên, lúc Mai Lang phân xử bọn bắt cóc. Khi ấy, lão quan quản lí thị trấn cũng nói rất nhiều lời với chàng và chàng đã dùng gương mặt này để nghe lão nói.

Sao khúc khích cười.

Mai Lang thật dễ thương. Cô bé nhận ra chàng vô cùng kiên nhẫn. Đôi lúc chàng chẳng thích nghe người ta nói nhưng vì lịch sự hay công việc, chàng vẫn im lặng đợi người đó nói hết câu. Mặc dù vẻ mặt chàng không lấy gì làm vui thích nhưng lại toát lên sự nhẫn nại từ tốn.

Chàng lúc đó… Rất anh tuấn.

Không… Dù lúc nào chàng cũng rất anh tuấn, nhưng lúc đó… Đặc biệt anh tuấn hơn cả.

Cuối cùng cũng sắp về đến nhà Rong. Để kết thúc mấy lời vô nghĩa của tên thủ lĩnh, Mai Lang Vương đã yêu cầu hắn để chàng được tự do nghỉ ngơi. Tên thủ lĩnh vốn định nói thêm một chút, nhưng nhác thấy khuôn mặt lạnh nhạt của chàng, hắn bỗng bị lấn át mấy phần, nuốt nước bọt im thít.

Ngày hôm đó, Mai Thần và hai đứa trẻ sinh hoạt ở nhà Rong như bình thường. Buổi trưa và buổi chiều tên thủ lĩnh đều cử người mang thức ăn đến.

- Oa, ngon quá! - Yang lao đến bữa ăn, hôm nay bọn chúng chuẩn bị cho mọi người món cháo nấm mốc đặc sản.

Trước khi Yang bưng lấy vỏ bầu đựng cháo tu xì xụp, Mai Lang Vương đã vội ngăn lại. Chàng nắm lấy vai cậu, lắc đầu.

- Vương… - Yang sững sờ, chậm chạp đặt vỏ bầu đầy ắp cháo xuống.

Sao thấy vậy cũng ngay lập tức tránh xa số khoai béo ngậy.

Hai đứa trẻ nhanh chóng hiểu được hiệu lệnh của chàng dù chàng chẳng nói ra. Mai Lang Vương hài lòng, chàng ra hiệu cho Yang cẩn trọng đem số thức ăn đó đổ đi.

Đến tối, bầu trời huyền ảo đổ sụp xuống nhà Rong. Bên bếp lửa, Sao cựa quậy trong lòng chàng liên hồi, bụng cô bé đang réo.

Yang cũng không khá khẩm hơn, nhưng cậu cố nhịn. Mai Lang Vương nhắm mắt dưỡng thần. Chàng chẳng nói gì, cho đến khi trời khuya hẳn.

- Sao, Yang… - Chàng lay hai đứa nhóc dậy.

- Vương, chuyện gì vậy ạ? - Yang ngơ ngẩn hỏi.

- Đây. - Mai Lang Vương chìa tay ra, trên đó có hai chiếc bánh hình tam giác.

Sao mừng rỡ, cô bé đón lấy chiếc bánh trong tay chàng, sung sướng.
Là bánh ú. Bánh ú nhân đậu xanh.

- Ta mang theo nó khi còn ở trên thuyền. - Mai Lang Vương nói, tựa lưng vào vách nhà - Các em mau ăn đi, chút nữa sẽ phải hành động đấy.

- Vâng ạ. - Sao đáp.

Yang nhìn chiếc bánh ngộ nghĩnh, lần đầu cậu thấy thứ như thế này, nhưng chẳng còn gì để nghĩ nữa, cậu nhìn Sao, cố gắng bắt chước cô bé cách thưởng thức loại bánh lạ.

- Ngon quá… - Yang ngạc nhiên.

- Ừm, có nếp, đậu xanh và đậu đen. - Sao nói rõ hơn về nguyên liệu.

- Nếp? Dẻo thật. - Yang đã bị thứ bánh mới lạ chinh phục.

Hai đứa háo hức ăn bánh, chúng cũng đã đói lã rồi. Mai Lang Vương chóng cằm nhìn chúng, đáy mắt thoáng xót xa.

Chàng mường tượng lại địa lí của Kon Chư Răng. Nhà Rong nằm ở trung tâm khu vực, nơi gần với thác Bukjai. Rừng thượng nguồn nằm ở phía bắc, dưới rừng thượng nguồn một chút, là nơi những cư dân Kon Chư Răng bị vây hãm.

Bọn phản loạn kiểm soát các chốt canh quanh khu vực và vùng còn lại. Lực lượng của chúng không nhỏ. Nếu chàng ra tay lúc này, e rằng sẽ phải đơn độc chống chọi với một thế lực hùng mạnh.

Mai Lang Vương nhìn trần nhà…

Lãm… Có lẽ cần ba canh giờ nữa mới có thể đến đây.

Nếu khoảng hai canh tiếp theo chúng hành động, thì chàng phải kéo dài thời gian được ít nhất một canh. Một canh giờ chiến đấu liên tục… Chàng thì không hề gì, chỉ sợ hai đứa nhóc thôi.

Lại nói bọn phản loạn đó… Chúng làm sao có thể tạo ra số tên ấy trong thời gian ngắn? Với ý định của tên thủ lĩnh, hắn chắc chắn muốn trừ khử chàng bằng được. Đó là lí do hắn sử dụng loại tên chuyên dụng để tấn công thần linh, nhưng bọn tiểu tiên như bọn chúng… Thường không đủ sức mạnh để luyện ra những mũi tên như vậy.

Xem ra… Chuyện ở Kon Chư Răng không đơn giản như những gì chàng thấy…

Chắc chắn ẩn đằng sau nó còn có một âm mưu lớn hơn.


Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động đáng ngờ. Mai Lang Vương dịch chuyển mắt về phía cửa, chậm rãi ôm lấy Sao và Yang.

Ánh lửa chiếu lên người cả ba, trông nghiêng, hệt như một bức tượng đồng.

Sao và Yang chẳng hiểu gì, nhưng vẫn cứ ngoan ngoãn giữ im lặng, miệng khẽ khàng nhai bánh.

Mọi người giữ yên tư thế ấy suốt một khắc. Sau cùng, Sao và Yang vì đang buồn ngủ mà lại vừa được ăn no nên cứ thế, chìm vào giấc mộng luôn.

Đến khi tỉnh lại, thứ mà Sao cảm nhận được đầu tiên chính là những cơn gió. Cô bé dụi mắt, phát hiện ra cơ số bóng cây đang chao đảo.

Gió lướt qua tai, những hình bóng âm u của cây rừng chạy qua trước mắt nhanh như chớp. Sao nghi vấn, nhìn sang bên cạnh, liền thấy gương mặt Yang lộ ra, cũng ngỡ ngàng hệt như cô bé.

- Mai Lang! - Sao bật dậy.

Lúc này, cô bé và Yang đang được Mai Lang Vương đưa đi.

Sao được chàng đặt trên vai trái, Yang thì ở bên vai phải. Mai Thần đáp qua những cành cây to lớn phủ rêu, lao đi thoăn thoắt trong đêm đen tĩnh mịch.

- Vương! Chuyện gì vậy? - Yang kêu lên.

- Chúng ta sẽ đến đền thờ nữ thần. - Mai Lang Vương nói.

- Không, ý em là… Tại sao…

- Hai em ngủ quên mất, bọn chúng chuẩn bị tấn công chúng ta. Trước khi chúng hành động, ta đã hạ gục những tên lính canh và rời khỏi nhà Rong.

- Ôi… Vậy ban nãy ngài kéo các em xuống là vì chuyện này ư?

- Ừm. Bọn chúng theo dõi chúng ta từ bên ngoài, chủ yếu muốn xem chúng ta đã bị độc vật chết hay chưa. - Chàng lãnh đạm.

- Phù… - Yang thở phào trên vai chàng.

Mai Thần thật sắc sảo. Nhờ có ngài ấy mà cậu đã thoát chết mấy lần liên tiếp. May mà ngay từ đầu cậu đã gặp được ngài.

- Mai Lang… Ngài giỏi quá. - Sao ôm lấy cổ chàng, rụt rè nói.

Chàng tựa cằm lên tóc Sao, giảng dạy - Đã sống trong thế giới này thì phải luôn cảnh giác, phải luôn tỉnh táo phán đoán trước tình huống. Nguy hiểm luôn rình rập quanh ta, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ mất mạng như chơi.

- Em hiểu rồi. Em sẽ ghi nhớ.

- Ừm, tốt lắm. Ta chỉ cần em học được những điều này thôi. - Mai Lang Vương êm đềm cười. Mục đích của chàng khi dấn thân vào con đường nguy hiểm này cũng chỉ là để dạy cho Sao một bài học về sinh tồn.

Cô bé không thể cứ sống một cách vô âu vô lo ở Mai Viện được.

Dù muốn dù không, Sao vẫn phải trưởng thành, vẫn phải đối mặt với thử thách.

Tất nhiên, chàng sẽ luôn bảo vệ cô bé. Nhưng, bảo vệ không có nghĩa là biến cô bé thành một kẻ yếu đuối chỉ biết trông chờ vào người khác.

Chương 49: Sơn nữ tuyệt sắc

Đền thờ nữ thần nằm gần thác Bukjai, từ nhà Rong đến đó có lẽ chỉ mất khoảng vài phút di chuyển. Nhờ có sự chỉ dẫn của Yang mà Mai Lang Vương có thể tìm đến đó một cách chính xác. Ba người đi một chút, ngôi đền cũ kĩ đã hiện ra.

Đó là loại đền giống với đền truyền thống của người Kinh. Ngôi đền xây theo kiểu ba gian với mái ngói cong vút. Nghe nói đây là ngôi đền do Hùng Vương ban tặng cho nữ thần. Tuy vậy, vì không phải kiến trúc Bana nên nữ thần rất ít khi sống ở đây, nàng thường sinh hoạt ở nhà Rong.

Thời gian trước, do nữ thần cố thủ trong lộng thổ cẩm khiến bọn phản loạn không thể làm gì được nàng nên chúng đành chuyển nàng về đây. Chúng muốn bỏ mặc nàng, chỉ cần chúng tiêu diệt hoàn toàn khu rừng thì nàng cũng không thể sống nổi.

Từ đó đến nay cũng đã gần một tuần rồi… Yang không biết tình trạng của nữ thần như thế nào.

Mai Thần đáp xuống khoảnh sân đất trước đền. Bên trong, một nguồn năng lượng yếu ớt đang không ngừng toát ra. Chàng đỡ hai đứa trẻ xuống, cẩn trọng chạm vào nguồn sức mạnh đó. Dù nó khá mỏng manh, nhưng nếu không cẩn thận, nó có thể thiêu rụi cơ thể.

Ra đây chính là cách nữ thần tự bảo vệ mình.

Có lẽ nàng không muốn bị bọn phản loạn hạ nhục.

Mai Lang Vương phất tay, từ bốn hướng đông tây nam bắc của ngôi đền dần dần mọc lên những cụm mai vàng ươm. Mai hoa lớn nhanh như thổi, nở rực rỡ giữa màn đêm thăm thẳm của núi rừng, hương mai theo gió lan tỏa, thơm thanh thoát.

- Kết giới? - Yang nói.

- Ừm. - Mai Thần gật đầu.

Ba người tiến vào đền, sức mạnh tự vệ của nữ thần Kon Chư Răng Mai Lang Vương có thể hóa giải được.

Khi chàng bước vào, trong đền chẳng có gì, chỉ có một chiếc sập gỗ sưa lớn được khảm trai phủ đầy bụi. Lộng thổ cẩm của nữ thần đặt trên sập đó. Không gian xung quanh âm u, mạng nhện và tổ ong bám đầy các góc đền.

- Nơi này… Nữ thần rất ít khi sử dụng… - Yang xấu hổ nói.

Mai Lang Vương không câu nệ vẻ ngoài tàn tạ của ngôi đền, chàng trầm mặc đi đến lộng thổ cẩm, nhẹ nhàng vén lớp vải màu chàm được trang trí những hoa văn tinh xảo ra.

Nữ thần Kon Chư Răng đang nằm nghiêng bên trong, hơi thở yếu ớt.

Nàng rất đẹp, một sơn nữ tuyệt sắc, mái tóc đen nhánh xõa xuống vai, đôi mắt hạnh nhắm nghiền, làn môi hồng như cánh hoa đào, đôi mày xanh và mềm mại như một nét thủy mặc, tất cả nổi bật trên làn da trắng ngần và đôi má hây hây đỏ.

Dù nàng đang say ngủ, nhưng vẻ đẹp ấy vẫn đủ sức khiến bất kì gã đàn ông nào đảo điên.

Sao ngẩn ngơ, cô bé chưa từng thấy ai đẹp như vậy…

Mà không… Có lẽ so với các chị Hoa Tiên ở nhà thì cũng một chín một mười nhỉ?

- Nàng là sơn thần, có lẽ cùng một hệ mộc với ta. - Mai Lang Vương lặng lẽ nói.

- Vương, người có cứu được nữ thần không?! - Yang nôn nóng.

- Có, nhưng chỉ là biện pháp tạm thời. Sức mạnh của ta có thể giúp nàng duy trì sự sống một thời gian. Tuy nhiên, biện pháp tốt nhất để cứu nàng vẫn là trồng lại những cánh rừng đã chết.

- Vâng… Xin ngài cứu nữ thần… - Yang quỳ xuống, khóc nức nở.

- Ta đã đến tận đây, chẳng lẽ lại không cứu nàng sao? - Mai Thần buồn cười.

Chàng lần lượt lướt ngón tay qua những luân xa trên người nàng. Sức mạnh mộc hành ào ạt đổ vào cơ thể nữ thần thông qua những cánh cổng năng lượng. Chúng từng chút, từng chút, thúc đẩy năng lượng yếu ớt trong nàng.Hơi thở nữ thần dần điều hòa.

Mai Lang Vương đã dùng chính sức mạnh gốc của mình chia sớt cho nàng.

Đúng lúc này, tâm thức chàng bỗng dưng xuất hiện một cơn chấn động. Mai Lang Vương biết, bọn phản loạn đã đuổi đến nơi rồi. Chàng không còn cách nào khác, đành bế nữ thần lên. Nữ thần Kon Chư Răng nằm yên trong lòng chàng, đôi mắt đẹp vẫn chưa bừng mở.

- Yang, nhờ em bảo vệ Sao. - Chàng nghiêm nghị nói.

- Vâng! - Yang kiên định gật đầu, như một người lính thực thụ đang nhận lệnh từ chỉ huy.

- Sao, em chờ ta nhé. - Mai Lang Vương nhìn sang cô bé, dù chàng nói vậy, lời nói dứt khoát, nhưng đôi mắt nâu vẫn tràn ngập lo âu.

- Vâng ạ. - Sao mỉm cười.

Sự lo lắng của chàng khiến cô bé cảm thấy ngọt ngào.

Cô bé sẽ như những gì mình hứa, tập đối diện với nguy hiểm của thế giới này. Cô bé sẽ trở thành một người không làm vướng chân Mai Lang, ngược lại còn có thể mang lại sự giúp đỡ cho chàng khi cần.

- Em sẽ chiến đấu. - Cô bé nắm chặt hai tay, hăng hái bước về phía trước.

Trạng thái bừng bừng dũng khí của Sao khiến Mai Thần sững người.

Chàng không nghĩ cô bé có thể thích nghi nhanh đến vậy…

Đôi mắt nâu mông lung…

Sao luôn khiến chàng kinh ngạc.
- Được, vậy ta sẽ đánh lạc hướng bọn chúng, các em cứ việc chạy về hướng ngược lại, chạy càng xa càng tốt.

- Em hiểu rồi.

- Ta sẽ thu hút tất cả bọn phản loạn về phía mình. - Chàng dặn dò thêm - Các em tranh thủ lúc chúng không để ý, hãy bí mật trốn đi.

- Vâng!

- o-

Bọn phản loạn ập vào nhà Rong định đánh úp chàng. Tuy nhiên, Mai Lang Vương sớm tiên liệu được hành động của chúng nên chàng đã mang theo Yang và Sao rời đi. Tên thủ lĩnh cứ nghĩ chàng bị độc trong thức ăn làm cho khổ sở rồi, nào ngờ khi đến nhà Rong hắn chỉ thấy thuộc hạ của mình bất tỉnh nằm đó, máu nóng lập tức bốc lên đầu, hắn điên tiết đuổi theo chàng.

Hắn biết, ý định của chàng chỉ có một.

Nếu chàng đã tránh được hết các âm mưu của hắn, vậy thì mục đích khiến chàng chịu dẫn xác vào đây chỉ có một mà thôi.

Chàng chẳng liên quan gì đến nhiệm vụ của vua Hùng cả.

Chắc chắn chàng đã nghe thấy mọi chuyện từ Yang, chàng đến đây là để cứu nữ thần Kon Chư Răng theo khẩn cầu của nó.

Bọn phản loạn kéo đến đền nữ thần, muốn bắt sống bốn người. Dẫu vậy, một lần nữa, chúng lại đón nhận thất bại.

Kết giới bao quanh ngôi đền do Mai Thần đặt ra quả là cửa ải khó khăn đối với bọn tiểu tiên như chúng. Dù nổi dậy và chiếm đoạt quyền cai trị ở Kon Chư Răng thành công nhưng thực tế, chúng vẫn chỉ là bọn tiểu thần có sức mạnh không mấy nổi trội mà thôi.

- Khốn… - Tên thủ lĩnh chửi đổng.

Hắn tức điên lên được! Kể từ khi tên Mai Thần đó đến đây hắn đã bị chàng xoay như chong chóng!

Hắn nhất định sẽ tự tay xuyên từng nhát kiếm qua người chàng!

Chắc chắn hắn sẽ trả mối hận này.

- Gọi đại nhân đến đây. - Tên thủ lĩnh quay sang một đứa thuộc hạ, nói nhỏ.

Kẻ đó lập cập chạy đi, nhưng chưa đi được bao xa thì từ trong góc tối của khu rừng, bốn mũi tên đồng đã phi vun vút tới, lần lượt ghim chặt vào bốn gốc mai trấn thủ trước đền.

Những cây mai vàng ươm dần tan thành tro bụi.

Lớp kết giới mà Mai Thần đặt ra cũng vì vậy, biến mất.

- Đại nhân! - Tên thủ lĩnh thầm kinh ngạc trong lòng.

Mũi tên đồng là của đại nhân….

Hóa ra ngài ấy luôn quan sát và trợ giúp cho hắn! Tên thủ lĩnh cười nham hiểm, hắn phẩy tay, ra hiệu cho binh lính tràn vào đền.

Chương 50: Chinh phục một đóa hoa rừng

… - Diễn biến bên ngoài truyền về cho Mai Lang Vương thông qua sự va chạm của các nguồn năng lượng. Ban nãy, một sức mạnh cực lớn, cực thuần khiết vừa phá vỡ kết giới của chàng.

Mai Thần trầm tư suy nghĩ…

Vậy ra… Đó là kẻ đứng sau bọn chúng.

Mai Lang Vương chưa vội rời đi, chàng đợi bọn lính ập vào hoàn toàn rồi mới hành động. Ngay khi tên thủ lĩnh lao vào cửa đền và nhìn thấy chàng, Mai Lang Vương liền mỉm cười châm chọc, bế nữ thần phi vút lên cao.

Bọn phản loạn gần như nổi điên với sự trêu ngươi đó, chúng ào ạt đuổi theo chàng như một đàn ong vỡ tổ hung hãn.

Mai Lang Vương chưa vội ra tay với chúng, chàng dẫn dắt chúng sang nơi khác trước đã.

Đợi Mai Thần và bọn phản loạn rời đi, Yang mới cõng Sao lên, chạy về hướng ngược lại. Hai đứa cố gắng thoát thân, chạy sâu vào rừng. Mai Lang Vương đã tạo cho chúng con đường này, chúng nhất định phải phối hợp ăn ý với chàng, tuyệt đối không trở thành vật cản khiến chàng khó xử thêm.

Thế nhưng, một vài tên lính yếu ớt của đám phản loạn đã nhìn thấy chúng. Bọn này vì thể lực không tốt, không thể đuổi kịp đồng đội nên mới bị bỏ lại đền. Và, khi chúng nhìn thấy con mồi yếu thế hơn, chúng lập tức trở nên khát máu. Bọn lính đó liếm mép, ánh mắt man dại, ráo riết đuổi theo hai đứa trẻ.

- o-

- Đứng lại! - Tên thủ lĩnh đuổi theo sau chàng, gào thét. Thần lực của hắn quá yếu ớt, hắn không thể địch lại tốc độ của chàng nên càng tức giận hơn.

- Hừm. - Mai Lang Vương phì cười.

Ban đầu chàng hơi lo ngại về lực lượng của chúng, tuy nhiên, cho đến thời điểm hiện tại, chàng cảm thấy việc kéo dài thời gian cũng không quá khó khăn.

Thiếu nữ trong vòng tay chàng chợt cử động.

Mai Lang Vương đưa mắt nhìn nàng, ân cần hỏi - Nàng ổn chứ?

Nữ thần Kon Chư Răng hé mắt nhìn quanh, không gian đang chao đảo vì hai người di chuyển với tốc độ lớn. Đầu nàng thoáng đau nhức, nàng cố gắng định hình lại, đến khi nhận thức rõ ràng mọi thứ, nàng mới nhận ra mình đang nằm trong vòng tay của một người.

Đó là một chàng trai. Chàng ta mặc áo dài của người Kinh, ngực áo thêu đầy những hoa văn tinh xảo. Trên cổ chàng còn đeo một sợi dây chuyền vàng khảm ngọc… Đó là loại trang sức mà những tên tiểu tiên bình thường không thể sở hữu.

Bên tai nàng vừa vang lên giọng nói trầm ấm của chàng, thật vững chãi. Giọng nói đó là thứ khiến nữ thần Kon Chư Răng tò mò, nàng từ từ ngẩng lên, nhìn kĩ khuôn mặt chàng.

Dưới tia sáng trăng len lỏi qua tán rừng dày, ánh mắt hai người chạm vào nhau.

Đôi mắt của chàng màu nâu - Một màu nâu mê hoặc. Nữ thần như bị cuốn vào đôi mắt đó, hơi thở của nàng chững lại một giây.

- Chàng là ai? - Nữ thần Kon Chư Răng bối rối thốt lên - Tại sao ta lại ở cùng chàng?
Mai Lang Vương lịch thiệp đáp - Ta là Mai Lang Vương của Khau Pạ, vì một số chuyện nên đến đây. Ta nghe nói nàng bị bọn phản loạn hãm hại. Bọn chúng tàn phá rất nhiều cánh rừng ở thượng nguồn Kon Chư Răng khiến cho sức mạnh của nàng suy yếu.

- Mai Lang Vương của Khau Pạ? - Nữ thần Kon Chư Răng mơ hồ lặp lại và rồi nàng sửng sốt - Vương! Ngài là Mai Lang Vương?!

- Phải. Không cần ngạc nhiên thế đâu. - Mai Thần nhẹ nhàng nói.

- Ôi Vương… Ta không ngờ ngài lại đến đây… - Nữ thần Kon Chư Răng vẫn còn bồi hồi.

Nàng không nghĩ lần này bản thân lại có may mắn được hạnh ngộ cùng chàng.

- Tên khốn! Ngươi đứng lại cho ta! - Tiếng tên thủ lĩnh vẳng đến.

- Ha ha. - Mai Lang Vương liếc nhìn hắn, lắc đầu cười. Chàng cảm thấy hắn rất thú vị.

- Vương, chúng ta đang trốn chạy ư? - Nữ thần Kon Chư Răng đỏ mặt trước sự vui thích của chàng. Nàng khẽ hỏi, không biết hoàn cảnh hiện tại của bản thân như thế nào.

- Ừm. - Mai Lang Vương thư thái giải thích - Bọn phản loạn đang đuổi theo ta. Thật là, ta nghĩ chúng cũng có chút khả năng, nào ngờ lại tệ hại thế này.

Nữ thần e thẹn chạm tay lên môi, đôi mắt hạnh đào diễm lệ lay động - Vậy giờ… Chúng ta sẽ đi đâu?

- Hừm… Đi đâu nhỉ? Không thể cứ chạy mãi thế này. Ta sẽ nhử chúng ra nơi có địa hình thuận lợi hơn rồi xử lí chúng tại chỗ.

- … - Nữ thần Kon Chư Răng lặng im. Nàng ngả đầu vào lòng chàng, ôm chặt lấy cổ chàng.Nàng hiện tại chỉ trông chờ vào chàng thôi.

Không hiểu sao, nàng cảm thấy rất an tâm khi đi cùng chàng.

- o-

Vút

Một mũi tên đồng xé gió lao đến, sượt qua vai áo Mai Thần.

- … - Mai Lang Vương sững lại, chàng không di chuyển nữa, đôi mắt nâu nhìn sâu vào con đường u tối bóng cây trước mặt.

- Vương. - Nữ thần Kon Chư Răng không hiểu chuyện gì đang diễn ra và vì sao Vương lại dừng.

Ngay lúc đó, thêm hàng loạt tiếng vút vang lên, Mai Lang Vương thoăn thoắt bế nàng chuyền qua cành cây này đến cành cây khác, sau mỗi bước chân của chàng đều có một mũi tên đồng lộ diện. Chúng cắm vào vị trí mà chàng đã từng đáp xuống một cách chuẩn xác và uy hiếp.

- Có mai phục! - Đôi mắt đẹp của nữ thần sáng lóe.

Mai Lang Vương bình tĩnh đánh mắt về phía sau, tiếng bước chân đang vang lên càng lúc càng gần, bọn phản loạn sắp kéo đến rồi.

Chàng lại nhìn về phía trước, ở đó cũng có địch đang chực chờ chàng lao đến để tấn công… Mai Lang Vương quyết đoán quay đầu, chàng không tiến lên nữa mà di chuyển về phía bên phải.

Mai Lang Vương vừa thoát đi thì tên thủ lĩnh đến. Hắn đã mất dấu chàng nhưng những mũi tên đồng để lại trên đường cho hắn biết chàng sẽ không đi về phía trước nữa.

- Đại nhân… - Tên thủ lĩnh cúi xuống, nhìn mũi tên đồng đang cắm trên cành cây.

Xem ra… Đại nhân đã bức tên Mai Thần kia chuyển hướng.

Hắn nhìn sang trái và phải, tên đó chỉ có thể đi về hai hướng này mà thôi. Tên thủ lĩnh suy tư, hắn đột nhiên nhận ra, nếu chỉ đuổi theo sau Mai Thần như thế này thì thật vô nghĩa.

- Thủ lĩnh! - Đúng lúc này thì một tên thuộc hạ dưới quyền hắn bỗng dưng xuất hiện. Kẻ ấy thì thầm vào tai hắn điều gì, khuôn mặt tên thủ lĩnh bỗng chốc sáng lên.

- Ha ha ha ha ha, ra vậy, đại nhân đã bố trí sẵn rồi sao?

Tên thủ lĩnh cười phá, thích thú và cuồng loạn, hắn đứng dậy, ra hiệu cho thuộc hạ lần lượt tản đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau