MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Mối quan hệ này là gì?

Khi ra đến sân trước của Mai Viện, Sao lập tức vỡ òa trong sửng sốt.

Trước sân Mai Viện lúc này xuất hiện một con thuyền rất lớn. Đó là một chiếc thuyền khổng lồ, chiều rộng hơn mười mét, chiều dài hơn ba mươi mét. Thuyền rất cao, có đến hai tầng, toàn thân được làm bằng gỗ sơn son bóng loáng, có thể phản chiếu được cả cảnh vật xung quanh. Những chi tiết trên thuyền được chạm trổ tinh xảo, thậm chí là khảm trai. Trên thuyền cờ lộng bay phấp phới, vô cùng nguy ngoa tráng lệ.

- Lớn quá! - Sao thốt.

- Đây là lâu thuyền. - Mai Lang Vương nói - Chiếc thuyền này dù to lớn nhưng tốc độ không cao. Ta chỉ dùng nó để đi du ngoạn thôi.

- Lâu thuyền ư? - Sao vẫn còn lặp lại cái tên mà chàng vừa nói ra trong sự lạ lẫm.

- Mai Lang, ta chuyển hành lí của Sao lên thuyền rồi. - Ưu Liên tiến đến, nghiêm nghị dặn dò - Giữ gìn sức khỏe đấy, ăn uống phải điều độ, tối đến nhớ mặc thêm áo. - Nàng lại quay sang Sao nói thêm - Em chăm sóc Vương hộ chị nhé.

- Vâng ạ! - Sao đáp.

- Mà này, nãy giờ em đi đâu vậy? - Xích Phượng khó hiểu.

Sao đột nhiên đỏ mặt, cúi xuống, đôi mắt to tròn rơi lên mũi chân.

- Cô bé nghĩ là mình sẽ bị bỏ lại đấy mà. - Mai Lang Vương cười cười.

- Ôi trời. - Xích Phượng vỗ tay lên trán.

- Ha ha - Bạch Sứ khúc khích, Sao nghe tiếng cười của nàng, mặt càng đỏ hơn.

- Được rồi, chúng ta đi đây. - Mai Lang Vương không nán lại lâu nữa, chàng quay lưng bế Sao lên thuyền.

Nhóm Hoa Tiên đứng bên dưới, nhìn theo bóng họ hồi lâu.

Khi lên thuyền rồi, Sao mới được nhìn rõ mọi thứ hơn. Con thuyền thật hùng vĩ, mạn thuyền được bao bọc bởi lớp lan can gỗ chạm khắc tinh tế, cô bé đứng bên lan can nhìn xuống, vẫy tay với các chị.

- Ngoan ngoãn đấy! - Xích Phượng nhắc nhở.

- Vâng ạ! - Sao đáp lại, mỉm cười.

Trên mũi thuyền có một cây trụ lớn hình chữ thập, cũng như những chi tiết khác, nó được tạo nên một cách kì công và xinh đẹp. Trên trụ có bốn chú cò trắng. Để nâng thuyền lên, đôi cánh của những chú cò lần lượt sải rộng.

- A! - Sao kinh ngạc.

Thuyền đang từ từ bay lên. Mây, gió và mặt trời của vùng Tây Nam rực rỡ rạng chiếu trước mắt cô bé.

- Thuyền bay ư?! - Sao không thể tin nổi.

- Em sẽ còn ngạc nhiên về nhiều điều hơn đấy. - Mai Lang Vương đứng bên cạnh nhếch cười.

- Chúng ta sẽ mất hai ngày để đến được Kon Chư Răng. - Lúc này Lãm cũng từ trong khoang thuyền bước ra, chàng ta bế Yang đang say ngủ lên thuyền từ trước.

- Không còn cách nào khác. - Mai Lang Vương nói.

- Ngài không dùng thuyền mông đồng ư? Nếu dùng mông đồng thì có lẽ chỉ mất một ngày. - Lãm nhăn nhó.

- Hừm… - Mai Lang Vương choàng tay qua vai Sao, đưa cô bé rời đi. Chàng không đáp lời Lãm ngay, cả ba người đi vào trong thuyền, bên trong, cạnh cửa sổ, có một bộ tràng kỷ được bố trí để uống trà.

- Tình hình ở Kon Chư Răng không đơn giản như vậy đâu. - Mai Lang Vương ngồi xuống, lấy đĩa bánh đã được chuẩn bị sẵn đưa cho Sao. Kể từ khi cô bé đến Mai Viện, mỗi lần Sao ở gần chàng, Mai Lang Vương đã mặc định rằng những đĩa bánh đều sẽ thuộc về cô bé.

- Ngài lo rằng nếu đem chiến thuyền đến đó thì sẽ vấp phải sự kháng cự? - Lãm rót trà cho chàng trong khi Sao ngoan ngoãn tựa vào người Mai Thần mà ăn bánh.

- Phải. Ta muốn điều tra một chút.

- Hừ, ngài đúng là… Ngài lại định mạo hiểm như bao lần?

- Chúng ta thật sự có quá ít thông tin. Với lượng thông tin ít ỏi đó, chúng ta không thể cứ vồ vập lao vào Kon Chư Răng được. Trong trường hợp này, chúng ta phải kiểm tra xem những gì cậu bé kia nói có đúng hay không. Nếu đúng, chúng ta cũng không thể vội vàng trừng trị bọn phản loạn mà phải ẩn nhẫn, điều tra xem đứng sau chúng còn có kẻ nào nữa không đã.

- Ngài nói đúng… Nhưng bây giờ ngài mang Sao theo, lỡ gặp chuyện gì không hay thì sao?

- Em không sợ đâu. - Sao ngây thơ nói.

Mai Lang Vương nhìn cô bé, Sao đang ăn bánh rất vô tư. Cô bé có lẽ chưa hình dung được những gì mà mình sắp phải đối mặt…

- Ta biết - Chàng đáp - Nhưng ta muốn Sao hiểu rõ một số điều. - Giọng chàng dứt khoát.

- … - Lãm sầm mặt, cằn nhằn trong miệng.

Thật là… Ngài có chắc là một mình ngài sẽ bảo vệ được hai đứa nhóc không? Đã vậy còn có một đứa đang bị thương?- o-

Thời gian đầu ở trên thuyền bay Sao vô cùng háo hức. Cô bé háo hức đến nỗi quên mất Mai Lang Vương, một mình chạy ra mui thuyền, ngắm nhìn mây trời, phong cảnh và những cánh chim chao liệng.

Mai Thần ở trong thuyền làm việc cùng Lãm. Dù đi xa nhưng chàng không để công việc buông tha mình giây nào. Tuy vậy, vì có Sao nên chàng phải chọn chỗ làm việc thuận tiện hơn, chủ yếu giúp chàng có thể quan sát cô bé từ xa.

Yang vừa tỉnh dậy từ giấc ngủ dài, khi cậu thức giấc trời đã sụp tối rồi. Cậu lơ mơ rời khỏi khoang riêng của mình, đi ra ngoài, vừa ra đến khoang trung tâm, cậu đã thấy Mai Thần và Lãm ngồi đối diện nhau, làm việc chăm chú.

Những tiểu đồng theo hầu Mai Thần nghiêm trang đứng nép một bên. Không gian tĩnh lặng và nghiêm cẩn, chỉ có tiếng gió réo bên ngoài ô cửa sổ.

Yang nuốt nước bọt.

Hazz… Sự nghiêm túc của họ khiến cậu không dám thở mạnh.

Cậu bé người Bana cố kiễng chân bước đi thật khẽ, thật khẽ. Cậu sẽ không ở đây làm phiền nữa.

- Này. - Khi sắp ra khỏi khoang thuyền, cậu đột ngột bị gọi giật lại.

- Sao ạ? - Yang giật thót, quay đầu.

Mai Lang Vương xếp công văn để sang bên, hỏi cậu với vẻ mặt bình thản - Em đói chứ?

- Em không đói ạ. - Yang chun mũi, cười khì khì - Nhưng nếu có gì đó để ăn tiêu khiển thì em cũng không từ chối.

- Phì. - Mai Lang Vương buồn cười.

Lãm thì đang cố để tiếng cười không bật ra khỏi miệng.

- Người đâu, chuẩn bị buổi tối ngoài mui thuyền đi. - Mai Thần nói.

- Vâng.

- Gọi Sao đến dùng bữa nữa, em ấy chưa ăn gì từ nãy đến giờ rồi.

- Vâng ạ.



Nhóm tiểu đồng thoăn thoắt chuẩn bị, Yang đủng đỉnh đi ra mũi thuyền. Vừa ra ngoài, cậu đã thấy Sao đang đứng bên cạnh cây cột mà đám cò đậu. Tinh nghịch ngắm nhìn chúng.

- Này, đừng có mà quấy phá, nếu lũ cò không giữ được thăng bằng hay vô tình dịch chuyển cánh thì cả con thuyền sẽ chao đảo đấy. - Yang bước đến, nhắc nhở.
- A! - Sao quay lại - Bạn dậy rồi hả?

- Ừm. Vương bảo chúng ta cùng dùng bữa tối đó. - Yang đáp.

Bấy giờ, khi mọi chuyện đã trở nên ổn thỏa hơn, Yang mới có dịp nhìn kĩ Sao. Cậu thật sự rất tò mò về thân phận của cô bé này. Đôi mắt nâu hoang dã quan sát Sao từ đầu xuống chân, cô bé này không giống tiểu đồng, trang phục của cô ấy đặc biệt hơn, trông như thể là tiểu chủ nhân của Mai Viện vậy, lẽ nào cô ta là con gái của Vương?

Yang xoa cằm, đi quanh Sao một vòng.

Sao chớp chớp mắt, không hiểu cậu đang nghĩ gì.

- Càng nhìn càng thấy giống đấy. - Yang lẩm bẩm.

- Gì chứ? - Sao cau mày, bỏ qua Yang mà tiến đến bàn ăn vừa chuẩn bị xong.

Trên bàn vẫn như cũ, là những món chay đẹp mắt. Sao rất vui vẻ thưởng thức bữa tối. Cô bé đã quen với chế độ ăn này, chỉ có Yang là bỡ ngỡ thôi.

- Đây là gì? - Yang gắp một miếng củ sen, giơ lên, nhăn nhó.

- Sen đấy. - Sao đáp.

- Còn đây?

- Khoai môn.

- Ôi trời! Cả đống này toàn là rau củ?!

- Ừ, có gì không đúng ư?

- Hazzz… - Yang quay lưng về phía Sao, vò đầu bức tóc.

Cậu không quen với thức ăn ở đây. Tiểu tiên ở Kon Chư Răng các cậu đều ăn thức ăn lấy từ khu rừng. Chúng bao gồm thịt và mật ong, các loại hoa quả rừng… Nói cách khác, thực đơn của tiểu tiên vùng Kon Chư Răng luôn có thịt.

- Chúng ta chỉ ăn chay thôi. - Sao nói, cô bé nhớ đến lời của Ưu Liên mấy hôm trước, rằng Hoa Tiên chỉ ăn chay và đặc biệt thích ăn rau củ.

- Ta muốn ăn thịt mùi nấu cà đắng. - Yang khổ sở.

- Không có thịt đâu, chỉ có rau củ thôi, không ăn sẽ đói đấy.

- Hic… - Yang không nói gì, cậu chỉ đành quay lại, gắp lấy số rau trên bàn mà nhai một cách vô cảm.

- Mà này, nàng là tiểu nữ của Vương hả? - Cuối cùng, Yang không nhịn được, hỏi rõ.

Sao đã dùng bữa xong, đang ăn món tráng miệng, nghe vậy suýt nữa bị sặc. Cô bé ho khụ khụ, cố vỗ cho số chè vướng lại cổ họng trôi xuống.

- Ai… Ai nói với bạn mình là con của Mai Lang chứ! - Sao đặt bát chè lên bàn, mặt đỏ bừng.

- Không phải? - Yang kinh ngạc - Thế thì nàng là gì của Vương?

- Mình… - Sao định trả lời ngay nhưng rồi cô bé nhận ra, cô bé chẳng là gì của Mai Lang cả.

Sao đưa mắt nhìn vào khoang thuyền, bên trong, Mai Thần vẫn đang làm việc. Cô bé thậm chí còn chẳng thể đến gần. Giờ nghĩ lại… Cô bé với Mai Lang là gì chứ?

Trong lòng cô bé, Mai Lang như anh, như chú, như cha.

Nhưng thực tế, chàng chẳng phải người thân của cô bé.

Cô bé và chàng gặp nhau trong một dịp kì lạ. Chàng là ân nhân đã cứu cô bé thoát khỏi một vụ buôn người. Dù chính chàng đưa cô bé về nơi này nhưng Sao đã luôn dựa dẫm vào chàng. Nếu không có chàng, cô bé sẽ chẳng thể tồn tại đến ngày hôm nay.

Lần đầu tiên Sao nhìn thấu hoàn cảnh của mình.

Nếu một ngày nào đó Mai Lang không còn cần cô bé nữa… Thế thì Sao sẽ đi đâu?

Sao run run đẩy bát chè ăn dở ra xa, sợ hãi đứng dậy, chạy ra đuôi thuyền.

- Ơ? - Yang khó hiểu, nhưng cậu cũng chẳng bận tâm. Cậu lại chán nản nhìn bàn ăn toàn rau, cố ăn được chút gì hay chút đó.

Chương 42: Đồng hành mãi mãi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- o-



- Chỗ này, tôi có ý kiến… - Lãm xem xét lại số công văn mà Mai Thần vừa duyệt, đột nhiên nhận ra có một thiếu sót quan trọng. Chàng liền đặt nó xuống, bàn luận, Mai Lang Vương nghiêm túc lắng nghe.

- Ngài giải quyết thế này sẽ làm mất đi sự hài hòa giữa Khau Pạ và những vùng xung quanh đấy.

- Ta không nghĩ vậy đâu, nếu không giải quyết như thế, tình hình sẽ còn tái diễn.

- Mai Thần của tôi ơi! Thông thương không giống như xử lí tội phạm đâu! Trong thương nghiệp, sự hài hòa lùi tiến linh hoạt rất là quan trọng. Kinh tế luôn thay đổi, ngài không thể bắt nó chuyển hướng đột ngột theo chính sách của ngài được mà chỉ có thể thuận theo dòng chảy của nó rồi uốn nắn nó từ từ thôi.

- Hừm… Ngươi nói rõ xem nào. - Mai Lang Vương cau mày, chàng lập tức rửa tai nghe Lãm chỉ dạy.

Lãm mang ra một lô lốc sổ sách khác, giảng giải cho Mai Thần tỉ mỉ.

Buổi làm việc nào của họ cũng diễn ra như vậy, với những cuộc bàn luận liên miên bất tận. Mai Thần dù là chủ tử nhưng luôn tôn trọng và lắng nghe ý kiến của Lãm. Chàng biết rằng dù Lãm hay nói nhiều thật nhưng chàng ta là một người cực kì tài giỏi. Lãm luôn bù đắp những thiếu sót của chàng một cách ngoạn mục.

Với Lãm, chàng ta cũng thích làm việc với Mai Thần, bởi vì chàng ta nhận thấy ý kiến của mình được tôn trọng. Lãm đã từng tiếp xúc với nhiều vị thần lớn khác nhau nhưng chàng ta ưng nhất Mai Thần vì điều đó. Thế nên chàng ta mới nguyện đem thân tài hoa của mình mà phục vụ Mai Thần tận tụy.

- Hiểu rồi. Vậy ta giải quyết thế này nhé. - Mai Lang Vương viết ra một sắc lệnh mới.

- Ừm, đúng vậy, cứ thế này đi, rồi các tiểu thần của hai vùng sẽ tự uyển chuyển thay đổi thôi.

- Nếu vấn đề khác nảy sinh thì sao?

- Thì lại chỉnh. - Lãm buồn cười - Chẳng có việc gì hoàn hảo ngay từ đầu cả, mọi thứ đều thay đổi không ngừng, không có sắc lệnh nào có thể tồn tại mãi mà không phải thay đổi để thích ứng với thời cuộc.

Mai Lang Vương mỉm cười. Không nói gì thêm nữa.

Lãm quan sát vẻ mặt êm đềm của chàng, đôi mắt một mí ẩn hiện tia sáng.

Sau khi bàn xong chuyện quan trọng đó, Mai Lang Vương mới có thời gian uống chút trà. Chàng vừa rót trà ra chén vừa lướt mắt ra mui thuyền, chẳng biết Sao đã ăn xong bữa tối chưa?

- ! - Mai Lang Vương bật dậy.

- Gì vậy? - Lãm đưa mắt sang chàng, hỏi khẽ.

- Không có gì đâu, ngươi có thể giải lao một chút. - Mai Lang Vương đáp ngắn gọn rồi đi ra ngoài.

Lãm nhún vai, khó hiểu hoàn toàn. Chàng ta lại ngồi xuống bàn, tiếp tục vùi đầu vào đống sổ sách rối rắm.

...

- Yang, Sao đâu rồi? - Mai Lang Vương tiến ra mui thuyền, tại nơi bố trí bàn ăn, Yang đang nhăn nhó ăn hết một miếng khoai môn béo ngậy.

Gió cuốn những lá cờ tung bay, tạo ra âm thanh lật phật. Mây mù từ phía xa lại vừa ập vào mạn thuyền, bốc lên cao như khói.

Yang hướng lên, khi nhìn thấy chàng, cậu ta đáp - Em không biết, tự dưng nàng ấy chạy ra đằng kia rồi.

Mai Lang Vương nhìn theo hướng tay Yang, nhận ra "đằng kia" mà cậu ấy nói chính là đuôi thuyền. Mai Thần ra hiệu cho các tiểu đồng không được đi theo. Chàng tiến đến đuôi thuyền, bóng dáng cao lớn khuất sau lớp cột gỗ tinh xảo.

- Hừm… - Yang cắn đũa.

Thế lại bảo không phải cha con?



Mai Lang Vương chậm rãi bước đi, đuôi thuyền bấy giờ không có ai cả. Vì thuyền bay không cần người chèo nên cũng không có binh lính hộ vệ. Tất cả tiểu đồng đều tập trung trong khoang thuyền để phục vụ những việc lặt vặt cả rồi.

Ánh trăng vát một lớp vàng nhẹ dịu lên những tấm gỗ lát thuyền. Các họa tiết khảm trai sáng lóa trong đêm. Ở cuối đuôi thuyền, có một góc chìm trong tăm tối, đó là do bị tầng lầu trên cao che phủ.

Mai Lang Vương tiến đến chỗ ấy.

Bên vách thuyền, chàng thấy Sao đang ngồi co ro.

Mai Lang Vương lập tức ngồi xuống, lo lắng nâng mặt Sao lên.

Khi nhận ra người vừa đến là chàng, hai mắt cô bé mở to kinh ngạc.- Sao… - Mai Lang Vương giật mình khi thấy lệ đang chảy xuống từ đôi mắt đáng yêu của cô bé.

- Mai Lang… - Sao lùi lại, tránh sang chỗ khác. Cô bé giấu mặt vào góc khuất, không muốn chàng nhìn thấy bộ dạng buồn bã của mình.

- Sao vậy? - Mai Lang Vương không hài lòng, chàng không muốn Sao xa lánh mình như thế.

Thời gian qua được ở cùng Sao, được trở thành người yêu quý của cô bé khiến chàng rất yên lòng, giờ đây lại đột ngột bị cự tuyệt, chàng đương nhiên không vui.

- Em và Yang cãi nhau ư? Yang bắt nạt em? - Chàng kéo Sao lại gần, cố gắng khiến cô bé nhìn mình.

- Không phải. - Sao quay đi, giấu mặt vào đôi tay nhỏ bé.

- Vậy thì tại sao? Đã ăn tối chưa? Ngoài này gió lớn lắm. - Chàng tiếp tục truy cứu, bất ngờ lại nhận ra điều gì, chàng e ngại - Hay là do ta? Do ta mãi mê làm việc không ở bên em?

- Không phải đâu! - Sao lắc đầu kiên quyết.

Mai Lang Vương thở phào, chàng nhìn Sao chăm chú, hỏi rõ - Thế là vì điều gì?

Sao đột ngột lao vào lòng chàng. Mai Lang Vương thoáng khựng lại, một tia sáng bừng nở trong lòng, chàng mỉm cười ôm lấy Sao.

Cô bé vùi vào lòng chàng, khóc nức nở. Mai Lang Vương có thể cảm nhận được những giọt nước mắt của Sao.

Chàng không biết nói gì hơn ngoài chờ đợi.

Sao khóc một lúc rồi vừa mếu máo vừa ngẩng lên hỏi chàng - Mai Lang, em là gì của Mai Lang?

- Gì chứ?

- Ban nãy, Yang bảo rằng em là con gái của Mai Lang.

- … - Mai Lang Vương nhíu mày, đúng là dễ gây hiểu lầm, bởi vì Sao ở bên cạnh chàng và được đối xử đặc biệt. Thông thường, những tiểu đồng đi theo phục vụ các vị thần sẽ không được ưu ái như cô bé.

- Mai Lang. - Sao yếu ớt nói - Tại sao ngài lại cứu em? Vốn dĩ em và ngài chẳng liên quan gì, tại sao ngài lại giúp đỡ em, nuôi dưỡng em, cho em một nơi ăn chốn ở? Em là gì với ngài? Sau này ngài sẽ bỏ rơi em đúng không? Đến lúc đó… Em sẽ phải đi đâu?

- Nói gì ngốc nghếch vậy! - Mai Lang Vương nghiêm giọng.

Chàng nâng cằm Sao lên, khiến cô bé phải nhìn thẳng vào mình, khuôn mặt luôn dịu dàng giờ đây trở nên rất nghiêm nghị.

Sao không thể nói thêm lời nào nữa, cô bé nín cả khóc.

Lần đầu tiên cô bé thấy Mai Lang như vậy.- Ta sẽ không bao giờ bỏ rơi em, hãy ghi nhớ điều đó. - Thấy cô bé im bặt, giọng chàng dịu đi - Em đến thế giới này không phải là điều ngẫu nhiên, trách nhiệm của ta là bảo vệ em. Em là báu vật của chúng ta, cho dù có phải đổ máu, ta cũng sẽ bảo vệ em an toàn.

- Báu… Vật?

- Phải. - Mai Lang Vương gật đầu.

- Tại sao em lại là báu vật? - Sao sửng sốt.

- Em… - Mai Lang Vương thở dài, chàng đã định không nói chuyện này nhưng rồi vẫn phải nói.

Mai Thần tựa người vào vách thuyền bên cạnh Sao, chỉ tay lên bầu trời. Lúc này thuyền đang đi qua sông Đồng Nai, trên cao, ẩn trong mây mù bát ngát là một bầu trời sáng lấp lánh ngân hà.

- Em là "Vì sao lõi".

- "Vì sao lõi"? - Sao nắm chặt hai tay, đưa lên môi, vai run bần bật.

- Đúng vậy. "Vì sao lõi" là thánh vật của Thần giới. Đó là thứ đã bảo vệ yên bình và sự thuần khiết của nơi này xuyên suốt bốn nghìn năm. Vào một ngày xấu trời, "Vì sao lõi" đột nhiên rơi xuống trần. Nàng ấy không muốn trở về Thần giới nữa, nghe nói là vì nàng quá thất vọng với những điều đen tối đang diễn ra.

- Sau… Đó? - Sao rời rạc hỏi.

- Nàng đi qua luân hồi và trở thành em. - Mai Lang Vương chậm rãi đáp.

Sao giật bắn, cô bé cảm thấy toàn thân như có luồng điện vừa chạy ngang chạy dọc, đầu óc choáng váng.

Ôi trời, gì thế này? Cô bé đang nghe chuyện gì thế này?

Nghe như thể là cổ tích ấy!

Tuy vậy, người kể chuyện lại là Mai Lang Vương, cho dù Sao không muốn tin vì cảm thấy quá hoang đường nhưng vẫn phải tin.

- Thế thì… Ngài cứu em vì em là "Vì sao lõi"? - Sao nhìn xuống, hai tay nắm chặt vạt áo.

- Ừ, vì vậy em đừng lo, cho dù có chuyện gì xảy ra ta cũng sẽ không bỏ rơi em. Em là một người rất quan trọng với ta.

Lời khẳng định của chàng dù mang hơi hướm công việc nhưng lại khiến Sao yên lòng.

Cô bé chẳng biết "Vì sao lõi" là gì, cũng chẳng biết rồi bản thân sẽ trở thành báu vật của thần giới như thế nào, tạm thời cô bé chỉ cần biết giữa cô bé và Mai Lang có một mối ràng buộc mà thôi. Cô bé là người quan trọng mà chàng phải bảo vệ và chàng là người mà cô bé yêu quý nhất. Sự ràng buộc cho Sao một điểm tựa an toàn.

Cô bé không còn cảm thấy tương lai vô định nữa, không còn cảm thấy sợ hãi vì sẽ có ngày bị Mai Lang bỏ rơi nữa. Sự khẳng định của chàng cho cô bé biết rằng cô bé có thể tin tưởng vào cuộc sống hiện tại này.

Sao chỉ cần như thế thôi.

- Mai Lang. - Sao tươi tắn cười, ngả vào vai chàng.

Mai Lang Vương nhìn sang Sao, đợi cô bé nói tiếp.

Đôi mắt to tròn dõi nhìn bầu trời đầy tinh tú trên kia, mơ hồ hỏi - "Vì sao lõi" là người như thế nào?

Mai Lang Vương trầm ngâm - Ta cũng không biết. Chưa từng gặp mặt.

- Em sẽ trở thành người đó vào một ngày không xa ư?

- Có lẽ vậy. Chúng ta đều đang dõi theo em.

- Đến lúc đó… Sẽ tốt chứ?

Mai Lang Vương tựa đầu vào mái tóc đen óng thơm mùi bồ kết, đáp một cách trầm ấm - Hẳn rồi, chắc chắn sẽ tốt. Được trở về chính bản ngã của mình, chẳng lẽ em không muốn sao?

- Em có. - Sao nhắm mắt, an nhiên nói.

Dù rằng cô bé chẳng biết "bản ngã" ấy là gì…

Nhưng, cô bé có thể chắc chắn một điều rằng, từ đây cho đến lúc đó, cô bé có thể yên tâm ở bên Mai Lang.

Cô bé sẽ đồng hành cùng Mai Lang mãi mãi.

Chương 43: Người phải bảo vệ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- o-



- Mai Lang, em cũng có quyết định của mình đó. - Đột nhiên Sao nói.

- Quyết định? - Mai Lang Vương cảm thấy rất hứng thú, bèn hỏi rõ.

- Mai Lang sẽ bảo vệ em, vì vậy em sẽ chăm sóc cho ngài.

- Sao…

- Từ nay em sẽ chăm sóc cho Mai Lang. - Cô bé lặp lại, miệng cười tươi. Dường như Sao rất vui thích. Tựa như một nhà khoa học vừa tìm thấy chân lý vĩ đại nhất.

Sự hồn nhiên đó khiến Mai Lang Vương cảm thấy lòng rung động. Chàng cúi đầu, mỉm cười. Chàng chưa bao giờ thấy lòng mình bừng sáng như vậy.

Mai Thần ôm lấy Sao. Trong lòng chàng, Sao đang rất hạnh phúc.

- Hừm, em sẽ bắt đầu chăm sóc ngài ngay lúc này. - Sao cau mày, bắt chước giọng điệu của chàng, nghiêm nghị nói - Mai Lang đã ăn tối chưa?

Mai Lang Vương cố gắng nén cười, đáp - Chưa.

- Vậy thì ngài phải ăn tối ngay. Chị Ưu Liên bảo rằng ngài không được bỏ bữa, hơn nữa, trời cũng khuya rồi, ngài phải mặc thêm áo.

- Biết rồi. - Mai Thần xoa đầu Sao - Người phải mặc thêm áo là em đó.

- Em không sao, ngài mau vào trong dùng bữa đi! - Sao hăng hái đứng lên, đẩy lưng chàng.

- Ta còn chút việc, đợi xử lí xong thì sẽ dùng bữa cùng Lãm. - Mai Lang Vương nắm tay Sao, ngăn cô bé lại, dịu dàng đáp - Giờ ta sẽ đưa em về phòng, em ngủ trước đi, ta sẽ trông chừng.

Sao rụt tay lại, nuối tiếc nhìn bầu trời đầy tinh tú.

Cô bé chạy đến mạn thuyền, bám tay lên lan can, quay lại nhìn chàng xin xỏ - Em muốn ngắm cảnh thêm chút nữa.

Mai Lang Vương hết cách, chàng đành đi đến bên cô bé, choàng tay ôm lấy Sao. Chàng làm vậy là để chắn gió cho cô bé. Nếu Sao bị cảm lạnh thì sẽ không hay.

- Mai Lang, thuyền kìa! - Sao chỉ tay về phía xa, khắp bầu trời có đến hàng chục chiếc thuyền khác đang lướt đi. Chúng đa dạng về chủng loại và kích thước, có Đa Sách thuyền, ô thuyền và đỉnh, kể cả lâu thuyền như của Mai Thần cũng có.
- Tại sao mọi người ở đây lại di chuyển bằng thuyền? - Sao cuối cùng cũng có thể nêu lên thắc mắc mà mình đã giấu từ lâu.

- Việt Nam chúng ta vốn mạnh về thuyền mà. - Mai Lang Vương nói.

- Đúng là vậy… - Sao rụt rè - Nhưng em không nghĩ ở thần giới mọi người lại di chuyển bằng thuyền bay…

- Tổ tiên của chúng ta có tục lệ táng người chết trong một con thuyền. Với một dân tộc sống trên sông nước, lại có đường bờ biển dài và vị trí địa lí chẳng khác nào bến cảng của châu Á như Việt Nam, thuyền là một phương tiện di chuyển quan trọng mang tính chiến lược. Chúng ta phát triển thuyền từ khi còn là những cư dân mới đến vùng đất này cho đến khi nhà Nguyễn chấm dứt. Đó là lí do mà chúng ta ưa chuộng thứ phương tiện này.

- Thế còn những con cò kia? - Sao hướng về phía cây trụ chữ thập trên mui thuyền. Cô bé rất tò mò về sự hiện diện của lũ cò. Kể cả trên những chiếc thuyền khác, cô bé cũng thấy chúng.

- Đó là loài chim gần gũi nhất với người Việt từ xưa đến nay. - Mai Lang Vương thành kính nói - Điều đó khiến cho chúng trở nên có sức mạnh và quyền năng khi hiển hiện ở thần giới.

- Quyền năng ạ?

- Phải. Chúng ta sử dụng quyền năng của cò trong rất nhiều trường hợp, dùng để di chuyển hay nâng các phương tiện khác chỉ là một cách sử dụng thôi. - Mai Lang Vương cười đáp.

- Ra vậy… - Sao đột nhiên nảy ra một sáng kiến - Nếu em mang theo một chú cò thì em có thể bay lên không?

- Có thể chứ. Nhưng ta sẽ không cho em làm điều đó đâu.

- Tại sao?

- Bởi vì… - Mai Lang Vương cúi xuống, thầm thì - Em có thể nhờ ta đưa đi, chẳng phải an toàn hơn là bị cắp dưới chân của một con cò sao?
- A… - Sao kinh ngạc.

Cô bé tựa vào người chàng, mỉm cười - Vâng, đúng vậy, chỉ cần em muốn đi đâu Mai Lang đều sẽ đưa em đi mà!

- … - Mai Lang Vương hài lòng, im lặng.

Hai người đứng đó hóng gió đêm một chút. Mai Lang Vương đợi mãi, mới thấy Sao dụi dụi mắt buồn ngủ. Chàng nhanh chóng nắm lấy thời cơ, bế Sao lên. Sao buồn ngủ rã rời, vì vậy cũng không đòi hỏi gì nữa.

- Mai Lang. - Cô bé khẽ gọi.

- Chuyện gì. - Mai Lang Vương hỏi trong lúc bế Sao vào khoang thuyền.

- Ngài không cần trông chừng em đâu, em có thể tự ngủ được.

- Được không đấy? Ta nghĩ vẫn nên trông chừng em thì hơn.

- Ngài làm việc đi, còn dùng bữa nữa. - Sao vẫn chưa quên nhiệm vụ của mình, nhắc nhở chàng.

Mai Lang Vương nghe đến đây thì không còn gì để nói. Chàng chỉ biết ôm Sao chặt hơn. Cô bé này… Thật là đáng yêu.

Khi Mai Thần bế Sao vào trong, Yang và Lãm đang ngồi đợi ở tràng kỷ. Nét mặt êm đềm của Vương và hành động yêu thương mà chàng dành cho Sao khiến Yang càng lúc càng hoài nghi. Lãm ngẩng đầu khỏi công văn và nhìn hai người, vốn quen với cảnh này nên chàng ta cũng không nói gì, chỉ tự hiểu rồi lại cúi đầu làm việc.

Đợi Mai Thần khuất hẳn, Yang mới khe khẽ hỏi Lãm - Đại nhân, cho em hỏi một chuyện được không?

- Gì hả nhóc? - Lãm không dừng bút, cũng chẳng ngước nhìn, hài hước hỏi.

- Sao là con của Vương hả? Em hỏi mà nàng ấy không chịu thừa nhận.

- Con? - Lãm dừng lại một chút, bật cười - Ái chà, trông cũng giống đấy! Đáng tiếc Vương nhà ta chưa kết hôn.

- Gì cơ?! - Yang rớt quai hàm xuống đất.

Lãm nhúng bút vào nghiên mực, thản nhiên đáp - Thật mà, Vương có hôn thê nhưng chưa cử hành lễ cưới.

- Thế… Thế cô bé đó là ai?! - Yang lắp bắp. Dù cậu chưa có dịp gặp mặt Vương trước đây lần nào nhưng cũng nghe nhiều lời đồn thổi về ngài. Người ta nói ngài ấy là một người rất khó gần.

- Cô bé đó à… - Lãm suy tư, chàng ta lại tập trung vào đám sổ sách, úp mở buông giọng - Là người mà tất cả chúng ta đều phải bảo vệ.

Chương 44: Phỉnh phờ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- o-



Đúng như dự đoán của Lãm, chiều ngày hôm sau, thuyền của Mai Lang Vương đã đến được phía bắc Gia Lai.

Từ trên mạn thuyền họ có thể nhìn thấy một cánh rừng khổng lồ phủ kín mặt đất. Một màu xanh bát ngát, huy hoàng, bao gồm màu xanh sẫm của những cánh rừng gần đến màu xanh mờ sương của những dãy rừng xa xa.

- Đẹp quá! - Sao bỡ ngỡ vì cảnh đẹp trước mắt, mái tóc đen nhánh bị gió cuốn, khiến hương bồ kết lưu trên tóc lan tỏa.

- Đó chính là Kon Chư Răng. - Mai Lang Vương hướng tay về một góc Nam Trường Sơn, giải thích thêm.

- Chúng ta sẽ đến đó ạ? - Sao quay sang chàng, thơ ngây hỏi.

- Đúng vậy. - Mai Lang Vương xoa đầu Sao, mỉm cười xác nhận.

Những tiểu đồng điều khiển bốn con cò đậu trên trụ, giúp thuyền hạ xuống. Thuyền đạt độ cao tầm năm mét so với mặt đất, từ Kon Chư Răng lập tức có một tiểu tiên bước ra.

Người đó mặc trang phục Bana, đóng khố, cởi trần. Trên cổ và tay đeo nhiều vòng trang sức. Anh ta mang theo một cây giáo, hiên ngang chắn trước cổng vào, khuôn mặt không có thiện ý.

- Xuống đó nói rõ mục đích đi, Lãm. - Mai Lang Vương ra lệnh.

- Vâng. - Lãm cúi người, chàng ta nhảy khỏi thuyền từ trên cao mà không dùng thang, đáp thẳng xuống trước mặt tên lính.

Hai người đó trao đổi với nhau một chốc. Mai Lang Vương quan sát xung quanh. Kon Chư Răng bây giờ đã không còn hiền hòa như trước nữa rồi. Quanh khu rừng được bảo vệ bởi một lớp kết giới cực mạnh và rào chắn. Cứ cách một đoạn rào chắn tầm nửa dặm lại có một chốt canh. Ngay trước cổng ra vào cũng có rất nhiều binh lính được bố trí, bọn chúng đều đang nắm chặt lấy vũ khí mà nhìn chòng chọc vào thuyền của chàng.

Tình hình này… Mai Lang Vương e rằng những gì Yang nói đều chính xác.

Chàng đi vào khoang thuyền, thảo một lá thư.

- … - Yang đứng bên cạnh Sao, e dè nhìn theo bóng Mai Thần. Cậu lại nhìn xuống Kon Chư Răng bên dưới, hai tay siết chặt, run rẩy.

Kon Chư Răng! Kon Chư Răng của ta!

Cậu cứ lặp đi lặp lại ba chữ ấy trong đầu.

Ta phải làm gì để giải phóng Kon Chư Răng khỏi bọn phản loạn dã thú?

- Sắc mặt bạn rất tệ. - Sao lo lắng hỏi - Chuyện gì vậy?

- Đó là quê hương của ta. - Yang nói, đôi mắt đượm buồn.

- Mình biết, chẳng phải bây giờ Mai Lang đang đưa bạn về quê hương hay sao? - Cô bé mỉm cười hồn nhiên - Bạn phải vui chứ? Tại sao lại tỏ bộ mặt đó?
Yang cười nhạt, cậu biết cô bé này không hiểu gì cả. Những đau thương mà cậu và người dân Kon Chư Răng phải trải qua cô bé ấy không hề biết. Vì vậy cậu cũng không giải thích. Yang im lặng, không trao đổi gì với Sao nữa.

Mười lăm phút sau, Lãm quay lại. Đi theo chàng ta bấy giờ còn có một người khác. Người đó cũng mặc trang phục giống với những binh lính bên dưới, tuy nhiên, hoa văn trông cầu kì hơn. Trang sức cũng đặc biệt nhiều và quý phái.

Sao cau mày, lùi lại khi bắt gặp ánh mắt của hắn.

Đó là một người quyền uy nhưng bất hảo. Ánh mắt của hắn rắn rết hệt như ánh mắt của lão thủ lĩnh bọn buôn người mà cô bé từng đối diện. Một ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm, thể hiện rằng chủ nhân của nó sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt mục đích.

Tên thủ lĩnh nhìn chòng chọc vào Yang. Cậu run sợ lùi lại, không dám đứng gần. Vẻ mặt tên thủ lĩnh không mấy dễ chịu khi nhìn thấy cậu. Hắn lại nhìn khắp chiếc thuyền một lượt… Một tòa lâu thuyền lộng lẫy… Đúng là sự hưởng thụ bậc nhất của bọn Vương Thần.

- Đại nhân, Vương đến đây là vì lệnh của Hùng Vương à? - Tên thủ lĩnh hỏi Lãm.

- Vâng, Hùng Vương muốn thăm hỏi nữ thần Kon Chư Răng nên ra lệnh cho Vương đến. - Lãm cười đáp.

- Hùng Vương có vẻ vẫn quan tâm đến cô con dâu hụt này nhỉ? - Tên thủ lĩnh cười phá lên. Trong quá khứ, Quan Lang của vua Hùng từng bị nữ thần từ chối lời cầu hôn, từ bấy đến nay có vẻ Cổ Loa vẫn luôn quan tâm đến điều đó.

- Ôi trời, Hùng Vương nói vậy nhưng không phải vậy đâu. - Lãm xoa cằm, thở dài thườn thượt.

- Gì? Có việc gì ẩn giấu ư? - Tên thủ lĩnh ghé tai đến gần, tò mò.

Lãm nói nhỏ vài tai hắn - Thật ra Hùng Vương muốn chúng ta đến đây để kiểm soát lại số gỗ ở Kon Chư Răng đấy!

- Ôi trời! - Tên thủ lĩnh kinh ngạc.

Lãm xua tay, buồn rầu - Ngài ấy lại định xây công trình, phía Bắc gỗ đang cạn kiệt, nghe nói Kon Chư Răng có nhiều gỗ nên sai bọn ta đến đây xem xét thôi. Hazz, mệt chết đi được, Vương của ta không có thời gian mà vẫn phải đi đến tận đây đấy! Đúng là uể oải mà!

- Ra là vậy… - Tên thủ lĩnh cúi đầu, thì thầm. Hai mắt hắn đảo qua ván thuyền, cười mỉm.Hóa ra mục đích thực sự của vua Hùng là vậy!

- Ngươi là người cai quản hiện thời của Kon Chư Răng? - Lúc bấy giờ, Mai Thần đã làm xong việc trong khoang thuyền. Chàng từ tốn bước ra, gật đầu với tên thủ lĩnh.

- Ôi, thật vinh hạnh vì được diện kiến Vương. - Tên thủ lĩnh quỳ xuống, phong thái uy nghiêm của Mai Thần vẫn còn lấn át tâm trí hắn.

- Đừng nói vậy, ta đến đây vì công việc, mong Kon Chư Răng giúp đỡ.

- Hiển nhiên rồi ạ! Được Vương ghé thăm cư dân Kon Chư Răng chúng tôi vô cùng hoan hỉ.

Mai Thần nhìn sang Lãm, chàng ta âm thầm nhoẻn cười, đáy mắt sáng lên.



Tên thủ lĩnh có chút việc nên phải trở vào trong giải quyết. Mai Thần cũng chưa vội vào Kon Chư Răng ngay, chàng ở lại thuyền của mình, bàn bạc một vài điều với Lãm.

- Đây, mang đến Khau Pạ đi. - Mai Lang Vương đưa phong thư đã thảo trước đó cho Lãm, nhẹ nhàng nói.

- Ngài biết sợ rồi à? - Lãm bật cười.

- … - Mai Lang Vương không nói gì, chàng rót trà, đôi mắt nâu nhìn làn khói êm dịu kia, suy tư.

- Tên thủ lĩnh đó cũng ghê lắm đấy, hắn thăm dò tôi mấy lần liên tiếp. - Lãm cười gằn, cứ mỗi lần nhớ lại thái độ của tên thủ lĩnh là chàng ta lại cảm thấy hài hước vô biên.

- Và ngươi dắt hắn vào một mê cung với những lời bịa đặt? - Mai Lang Vương hừ mũi.

- Ối chà, ngài biết đấy, nếu muốn thăm dò thông tin thì không nên thăm dò từ Lãm này, tôi là chuyên gia đánh lạc hướng đấy mà.

- … - Mai Thần lắc đầu cười.

- Có lẽ sẽ mất ba ngày để đi Lâu thuyền từ đây đến Khau Pạ, nhưng sẽ chỉ mất một ngày để từ Khau Pạ đến đây bằng Đa Sách Thuyền. Khi đi xa khỏi Kon Chư Răng, tôi sẽ thay thuyền nhỏ để tối đa tốc độ, vậy có lẽ tầm hai ngày là có thể đem binh chi viện tới rồi.

- Được, ta sẽ cố cầm cự.

- Với những gì mà tôi cung cấp cho chúng, có lẽ chúng sẽ không vội ra tay với ngài đâu. Dù sao ngài cũng là Vương cơ mà.

- Ta không chắc. - Mai Thần lắc đầu - Bọn chúng đã dám xây dựng Kon Chư Răng thành một pháo đài riêng như vậy thì không có gì đảm bảo chúng sợ cái chức Vương của ta. Bọn chúng có lẽ chỉ chờ ta vào trong đó rồi xử kín.

- Giờ thì tôi càng lo cho Sao hơn đấy. Ban nãy tên thủ lĩnh nhìn Yang như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.

- Hết cách. - Mai Lang Vương đặt chén trà xuống, khoanh tay đứng lên. - Nếu chỉ hai ngày, ta nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Chương 45: Kế hoạch kiểm tra

Tên thủ lĩnh trở về bản doanh ở Kon Chư Răng, đó là ngôi nhà Rong lớn mới được dựng lên nằm gần bìa rừng. Ngôi nhà này tuy được xây dựng với kiến trúc giống với nhà Rong nhưng lại khá đơn sơ, nó không được trang trí tỉ mỉ như ngôi nhà Rong chính nằm gần đền nữ thần.

- Thủ lĩnh! - Vừa thấy hắn bước vào, những tên phó tướng ngồi bên bếp lửa lập tức đứng dậy.

- Tình hình sao rồi ạ? - Một tên nhanh chóng cất tiếng hỏi.

Tên thủ lĩnh thoạt tiên im lặng, vẻ mặt nặng nề. Hắn đi đến bếp lửa, ngồi xuống, những đứa hầu nhanh chóng mang rượu cần đặt bên cạnh hắn.

Tên thủ lĩnh hút một ngụm rượu cần, lấy tẩu thuốc ra, rít sâu. Khói thuốc bay lên, lãng đãng trên trần nhà âm u.

- Kẻ mới đến chính là tên Mai Lang Vương dưới trướng vua Hùng. - Hồi lâu sau, hắn nhả ra từng chữ.

- Mai Lang… Vương?! - Những tên phó tướng kinh ngạc. Theo hiểu biết của bọn chúng, Mai Lang Vương là vị Hoa Tiên duy nhất được vua Hùng ban cho chức Vương, là cánh tay đắc lực của ngài ấy. Sự hiện diện của Mai Lang Vương tượng trưng cho sự hiện diện của vua Hùng.

Nếu kẻ đó đến đây… Có lẽ nào… Hùng Vương đang để mắt đến Kon Chư Răng?

- Mục đích của hắn là gì? - Bọn chúng lập tức hỏi.

- Hừm… - Tên thủ lĩnh đỡ trán, tẩu thuốc đặt hờ trước miệng, khói đang bốc lên từ đó, phủ mờ mắt hắn. - Nghe nói là để kiểm soát số gỗ ở đây.

- Kiểm soát gỗ? - Bọn phó tướng ngớ ra - Gì chứ? Chỉ vậy thôi á?

- Phải. - Tên thủ lĩnh gật đầu, rít một hơi thuốc dài. Có lẽ ngay cả hắn cũng không tin được mục đích của Mai Thần đến Kon Chư Răng lại đơn giản như thế.

- Thằng Yang có đi theo hắn đấy. - Đôi mắt tên thủ lĩnh lóe sáng.

- Thằng bé thoát khỏi tay chúng ta đêm đó? - Bọn thuộc hạ nghiến răng.

- Hắn mang theo đứa bé đó… Chẳng biết bọn chúng gặp nhau như thế nào và hắn đã biết được những chuyện gì… Nhưng chúng ta không thể manh động vào lúc này được.

- Hay là… - Một tên hiến kế - Chúng ta cứ diễn kịch trước mặt hắn. Kiểm soát gỗ chỉ diễn ra hai đến ba ngày, cao lắm là một tuần. Chỉ cần chúng ta diễn tốt thì chuyện này sẽ được che đậy êm thấm.
- Ta cũng nghĩ vậy. - Tên thủ lĩnh tán đồng - Chỉ cần che mắt được tên Mai Thần đó, chúng ta cũng sẽ che mắt được Cổ Loa. Nếu để Cổ Loa biết được chúng ta tạo phản, họ sẽ ngay lập tức phái quân đội đến đàn áp và chúng ta không thể chống chọi lại. Chi bằng cứ yên yên ổn ổn chiếm lấy Kon Chư Răng bí mật như thế này, chúng ta không phải đổ máu chiến đấu mà lại có quyền lực cai trị cả một vùng núi rừng.

- Ha ha ha ha ha ha!

Đám phản loạn bàn đến đoạn này thì từ bên ngoài bỗng cất lên một tràng cười trêu chọc. Tên thủ lĩnh cau mày, nhìn ra, trước cửa nhà Rong có một bóng đen đang tựa người cười khanh khách.

- Đại nhân… - Tên thủ lĩnh thốt.

- Xin lỗi, thật bất lịch sự nhưng những lời bàn bạc của các ngươi khiến ta rất buồn cười.

- Đại nhân. - Tên thủ lĩnh hướng về phía người đó, thành tâm nói - Ngài có thể chỉ dẫn rõ hơn được không?

Người đó khẽ kéo áo choàng xuống thấp một chút, chỉ có khóe miệng duyên dáng lộ ra, nhoẻn cười kiều mị - Hùng Vương nếu cần gỗ, ông ta hoàn toàn có thể đến Tây Bắc khai thác. Ở phía Bắc có rất nhiều cánh rừng, có những cánh rừng nằm trong khu khai thác riêng của vua Hùng, chúng rất rộng lớn và được chăm sóc kĩ lưỡng, không có chuyện cạn kiệt đâu.

- Ôi! - Tên thủ lĩnh sửng sốt.

- Nếu thật sự muốn khai thác gỗ ở phía Nam, vua Hùng có thể đến vùng Quang Hoa và Tân Châu của Tây Ninh, nơi đó vốn được triều Nguyễn sử dụng như một khu khai thác chuyên dụng. Tại sao phải đến Kon Chư Răng để lấy gỗ về? Trong khi Kon Chư Răng là nơi có sinh thái đặc biệt mà Hùng Vương luôn muốn bảo vệ?
- Vậy là chúng tôi bị lừa?!

- Bị lừa đậm. - Người áo đen nhếch mép - Tên Mai Lang Vương kia sẽ không bao giờ bị Hùng Vương sai đi làm những chuyện nhảm nhí như thế. Hắn là một thanh bảo kiếm, Hùng Vương chỉ rút thanh bảo kiếm này ra trong những trường hợp đặc biệt mà thôi. Hơn nữa… Mai Lang Vương còn mang theo thằng nhóc vừa tẩu thoát từ đây… Ngươi nghĩ cái chức Vương của hắn là hư danh ư? Hắn là một người rất sắc bén.

- Chết tiệt… Bọn chúng dám phỉnh phờ chúng ta! - Tên thủ lĩnh đấm tay xuống sàn.

- Bọn chúng lợi dụng tâm thế của các ngươi - Những kẻ tự cô lập mình trong không gian nhỏ hẹp của Kon Chư Răng mà bịa đặt thông tin. Những gì chúng cung cấp thật lố bịch nhưng các ngươi vẫn bị lừa, chứng tỏ rằng các ngươi rất hoang mang. Tên Mai Thần đó đã thăm dò ngược các ngươi bằng hành động thú vị như vậy đấy… Các ngươi đã tự để lộ sơ hở cho hắn thấy rồi.

- Vậy giờ chúng tôi phải làm gì đây?

- Làm gì à? - Kẻ áo đen khoanh tay, yểu điệu nhếch môi - Làm gì thì tự các ngươi phải suy nghĩ rồi. Ta nói trước, tên Mai Thần đó là một mối hiểm họa. Chấm hết hắn hoặc bị hắn chấm hết, tùy các ngươi vậy.

- … - Tên thủ lĩnh sầm mặt, nín lặng.



Người áo đen nói xong mấy lời đó thì rời đi, trong nhà Rong chỉ còn lại tên thủ lĩnh và lũ phó tướng. Tên thủ lĩnh sau hồi lâu suy nghĩ, hắn cúi xuống, rít thuốc. Đến khi ngẩng lên, hai mắt hắn trở nên tỉnh táo lạ thường, sáng rực như mắt mèo.

- Chúng ta sẽ kiểm tra tên Mai Lang Vương đó một chút.

- Kiểm tra?! - Bọn thuộc hạ đồng thanh kêu lên.

- Phải. - Tên thủ lĩnh hút một ngụm rượu cần, mắt đảo ra ngoài, đầy suy tính - Chúng ta cần nắm được thực lực của hắn đã. Giết hắn thì chắc chắn phải giết, nhưng nghe nói hắn rất mạnh. Chúng ta cần thăm dò.

- Vâng…

- Trước tiên cứ mời hắn vào, diễn cho tròn vai. Đợi khi thăm dò xong thực lực của hắn rồi thì sẽ xem xét nên dùng cách nào để giết hắn. - Tên thủ lĩnh vừa nói vừa đưa tẩu thuốc lên miệng, lãnh đạm rít. Khói trắng bốc từ đầu tẩu lên cao, che mờ khuôn mặt nham hiểm.

Bọn thuộc hạ nhìn hắn rồi lại đưa mắt nhìn nhau. Lòng chúng tuy có chút hoang mang nhưng đã lỡ leo lên lưng cọp rồi, chỉ đành tiếp tục lao về phía trước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau