MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Bắt tay hòa bình...

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- o-



- Tâu bệ hạ, thần đã trở về rồi ạ. - Trước sân chầu ở thành Cổ Loa, Phù Đổng Thiên Vương quỳ xuống, cung kính bái lạy vua Hùng.

- Báo cáo đi, Gióng.

- Vâng. - Phù Đổng Thiên Vương tuân lệnh, chậm rãi chuyển sớ tấu của Mai Lang Vương cho hầu cận. Hầu cận mang sớ tấu dâng lên cho vua Hùng xem, bên dưới, Phù Đổng Thiên Vương giải thích thêm - "Vì sao lõi" hiện tại chỉ mới tròn mười ba, thật sự rất khó khăn cho Mai Thần. Hắn đề xuất thế này, bệ hạ thấy sao ạ?

Hùng Vương lướt đọc sớ tấu, đôi mắt hiền từ chùn xuống, ngài thở dài - Đành thôi, dù gì cũng còn đến một trăm năm.

- Vâng. Thần cũng đồng tình với quyết định của Mai Thần.

Hùng Vương đứng dậy, bước ra ngoài. Thánh Gióng phủ phục theo sau, các lạc hầu lạc tướng cũng cúi đầu, nối gót.

- Sức mạnh của tiên tổ tạm thời chóng đỡ Thần giới, mọi chuyện đi đến nước này cũng một phần do ta. Các khanh, có phải thời gian qua ta lầm lỡ quá nhiều không?

- Bệ hạ…

- Ta đã sai quá nhiều. Khi ta còn sống, nếu ta không chủ quan thì nước Văn Lang đâu mất? Giờ ở Thần Giới này ta cũng không thể sửa được tính chủ quan biếng lười của mình. Kết quả là khiến cho mọi chuyện trở nên thật tệ hại.

- Bệ hạ - Thánh Gióng kiên quyết nói - Không ai không mắc sai lầm. Quan trọng là thái độ khi đối diện với sai lầm đó. Phải dứt khoát sửa chữa lỗi lầm đến cùng. Chỉ cần ngài kiên quyết thay đổi thì ngài sẽ làm được thôi! Chúng thần mãi theo ngài!

- Gióng… - Vua Hùng quay sang, giọng nghẹn lại.

- Được rồi, các khanh lui đi.

- Vâng.



Buổi yết kiến kết thúc, Hùng Vương trở về phòng làm việc, viết một lá thư gửi cho An Dương Vương.

Thời gian qua ngài suy nghĩ rất nhiều. Cuộc đối đầu giữa ngài và An Dương Vương kéo dài như vậy… Thật sự là một điều không hay.

Tại sao cứ phải níu giữ những mối hận đó?
Tại sao cứ sống mãi trong quá khứ?

Mục đích quan trọng nhất của việc tồn tại không phải là đấu đá mà là trở nên tốt hơn ngày hôm qua. Ngài không muốn phí thời gian, sức lực vào những chuyện vô bổ nữa. Từ bây giờ ngài muốn cùng An Dương Vương bắt tay hòa bình. Hai người sẽ cùng cai trị Thần giới trong ấm no, thịnh vượng.

Hùng Vương tin rằng, chỉ cần ngài có thiện chí thì An Dương Vương cũng sẽ thấu hiểu thôi. Trước mắt ngài sẽ nói rõ với An Dương Vương về tình hình của "Vì sao lõi", hi vọng là ngài ấy sẽ cùng ngài sửa chữa sai lầm này.



Bên ao sen của Bản Thủ Thành, An Dương Vương ngồi trên bảo tọa, im lặng đọc thư của Hùng Vương. Trong thư là những lời rất chân tình. Hùng Vương bảo rằng ân oán bao nhiêu năm giữa hai bên kết thúc được rồi.

An Dương Vương nhìn hoa sen rực rỡ phía xa…

Ngài nào nghĩ Vua Hùng cũng có ngày đề nghị điều này…

Nỗi áy náy lại dâng tràn, mỗi lần nhớ đến chuyện của "Vì sao lõi" là ngài lại cảm thấy bản thân lầm lỗi và nóng vội.

Đáng lý ra ngài không nên làm vậy. Không nên vì chút mâu thuẫn xưa cũ mà gây ra nguy hiểm cho Thần giới. Chuyện đến nước này hoàn toàn là do ngài. Hùng Vương đâu hề có lỗi gì? Chỉ tại ngài mà thôi!

An Dương Vương tựa vào ghế dựa, nhắm mắt lại.

Ngài phải giải quyết chuyện này.

- Phong Xuân.
- Vâng. - Phong Xuân khúm núm quỳ xuống.

- "Vì sao lõi" đã được Mai Lang Vương đưa về Thần giới, hiện tại nàng chỉ là một cô bé mười ba. Chuyện chúng ta gây ra chúng ta không thể lảng tránh được. Ta ra lệnh cho các ngươi cùng Mai Lang Vương bảo vệ nàng, tuyệt đối giúp đỡ Mai Thần hết sức để mang nàng trở về bầu trời Phan Xi Păng.

- Tuân lệnh! - Phong Xuân ân hận thốt. Phong Đông, Phong Hạ, Phong Thu cũng quỳ xuống, khấu đầu.

An Dương Vương âu sầu thở ra, đứng dậy, bỏ vào trong điện.

Phong Thu ngẩng đầu nhìn bóng lưng uy vũ của ngài, đôi mắt bồ câu sầm xuống, u ám.

- o-

Phía nam dãy Trường Sơn có một khu rừng nguyên sinh thuộc địa phận của bốn tỉnh Gia Lai, Quảng Ngãi, KonTum, Bình Định. Đó là một khu rừng lớn, với độ che phủ cao nhất nước. Tại vùng điệm của khu rừng ở huyện K"Bang tỉnh Gia Lai, có một thác nước tên là Tơkơi Bukjai. Đây là thác nước hùng vĩ nhất của núi rừng Việt Nam.

Người cai quản khu rừng đó là một vị nữ thần, nàng tên là Kon Chư Răng. Trong quá khứ nàng đã từng có nhiều tên khác, nhưng do sự mặc định của dân chúng dưới trần hiện đại, tên của nàng được xác định là Kon Chư Răng. Thần cai quản thác Tơkơi Bukjai là em trai của nàng. Tên của ngài là tên của dòng thác "Bukjai". Hai chị em cai quản vùng đất này từ xưa đến nay, các tiểu thần, lão thần nhờ sự cai trị hiền hòa đó mà có cuộc sống rất yên bình.

Cạnh thác Bukjai có một ngôi đền, nữ thần Kon Chư Răng sống ở đấy, quanh nơi nữ thần cư ngụ, an ninh được thắt chặt và tiên khí dồi dào.

Tại một khu dân cư ven rừng.

- Gì cơ? Tiêu diệt khu rừng? - Một tên tiểu tiên nhếch cười, hắn tựa lưng vào tán đại thụ phía sau một cách ngạo mạng. Ánh nắng xuyên qua tán rừng rậm rạp, le lói chiếu xuống nền đất phủ lá dày, càng khiến cảnh vật trở nên âm u hơn.

- Phải. - Đối diện hắn, một người trốn trong áo choàng dài thụng cười đáp.

- Bao nhiêu? - Tên tiểu tiên dò xét người đó từ trên xuống dưới, ánh mắt hắn đảo liên hồi, hiểm độc như rắn rết.

Người mặc áo choàng không nói gì, chỉ giơ ra một túi tiền to bằng lòng bàn tay.

Tên tiểu tiên đón lấy, hắn sửng sốt vì độ nặng của thứ bên trong. Ánh mắt khinh khi lập tức biến đổi, trở nên thân thiết và ngoan ngoãn.

- Ối chà, thế nào? Ngài muốn khu vực nào? - Hắn chu đáo hỏi.

- Cả khu rừng. - Người đó cười mỉa - Đây là phần cho khu vực nhỏ ở phía bắc, hủy hoại càng nhiều thì sẽ nhận được càng nhiều. Trong vòng một tuần, hãy làm cho một nửa nơi này trở thành đất trống.

- Ha ha. - Tên tiểu tiên tung tung túi tiền trên tay. Hắn ra hiệu cho bọn đàn em phía sau, bọn chúng hiểu ý tiến tới, cả một nhóm tiểu tiên gồm mười tên lộ diện bên cạnh hắn. Tên thủ lĩnh khoanh tay, ngạo nghễ - Được. Một tuần sau hãy đem đủ số tiền đã cam kết đến.

- Ừm. - Người áo đen nhoẻn miệng, hắn kéo áo choàng xuống sâu hơn như để che kín bản thân thật kĩ dù ngay từ đầu đã chẳng ai nhìn thấy bất kì góc nhỏ nào trên người hắn.

Chương 37: Phản quân gây loạn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- o-



Trong ngôi nhà Rong lớn của các cư dân Kon Chư Răng, một hội đồng bao gồm các vị già làng đang quây quần bên bếp than hồng, vẻ mặt ai cũng sầu não, u uất, dưới chiếc lộng phủ thổ cẩm trang trọng gần đó, tiếng ho của một thiếu nữ cứ không ngừng phát ra.

- Nữ thần… - Một vị già làng đau xót thốt.

- Ta… Khụ! Ta… Không sao… - Nữ thần cố gắng trấn an, mặc dù sau lời trấn an đó là một tràng ho không dứt.

- Khu vực phía bắc Kon Chư Răng đang chết dần chết mòn, ai đó đã giết chết khu rừng! Sức mạnh của nữ thần vì điều đó mà trở nên suy yếu, nếu chúng ta không làm gì thì nàng sẽ nguy mất!

- Dường như kẻ thủ ác đã dùng độc dược để giết chết cây rừng, chúng ta đã đến khu vực đó điều tra. Sau khi cây chết, bọn tiểu tiên cư ngụ quanh đó cũng chặt cây bỏ đi, chúng ta không thể ngăn chúng lại, chúng làm việc đó quá nhanh.

- Việc hiện tại mà chúng ta nên làm chính là gửi thư cầu cứu đến Hùng Vương.

- Phải, chỉ có Hùng Vương mới có thể cứu rỗi nữ thần.

- Được! - Già làng được trọng vọng nhất đứng lên - Ta sẽ đến Thác Bukjai để gọi ngài Bukjai trở về!

Những già làng khác tán đồng, họ chia ra hai nhóm, một nhóm ở lại chăm sóc cho nữ thần Kon Chư Răng còn một nhóm khác thì đến thác Tơkơi Bukjai để gọi em trai nàng.



Thác Bukjai nằm trong huyện K"Bang, là một thác nước hùng vĩ với chiều rộng hơn một trăm mét và chiều cao đến hơn năm mươi mét. Tơkơi Bukjai là tên gọi mà người Bana đặt cho thác, nếu dịch ra tiếng Kinh thì có nghĩa là "Thần chim Én".

Quanh thác, cây xanh bao phủ tốt tươi, một vẻ đẹp hoang sơ, choáng ngợp và thiêng liêng.

Già làng đứng trên những khối đá lớn dưới lòng thác, khắc khoải gọi - Hỡi Bukjai! Xin ngài trở về! Chị của ngài Nữ Thần Kon Chư Răng sắp nguy kịch rồi!

- Gì cơ? - Từ dưới lòng thác sâu, một giọng nam trầm ấm cất lên. Nước đổ xuống thác trắng xóa, tung lên lớp bụi mờ. Già làng nheo mắt nhìn, từ trung tâm ngọn thác, một người con trai mặc trang phục Bana chậm rãi bước ra.

Nước đổ lên người chàng, gió ở trung tâm ngọn thác rất mạnh. Thế nhưng, không có giọt nước nào làm ướt được trang phục của chàng. Dải băng đeo quanh đầu tinh xảo tung bay giữa cơn bão bọt nước.

- Bukjai! - Già làng quỳ xuống - Nữ thần Kon Chư Răng sắp lâm nguy!

- Chị của ta? Chị của ta làm sao cơ?! - Chàng nóng nảy hỏi lại.

- Khu rừng phía bắc bỗng dưng héo rũ rồi chết dần chết mòn, điều đó gây nguy hiểm cho nữ thần. Bukjai, chỉ có ngài mới có thể đại diện Kon Chư Răng gửi thư cầu cứu đến Hùng Vương!

- Ta biết rồi! - Thần Bukjai nghe vậy, đôi chân trần rắn rỏi lập tức nhích động. Chàng đáp xuống tảng đá mà già làng đang quỳ rồi di chuyển thoăn thoắt qua những tảng đá khác, tiến về phía nhà Rong.

Đôi mày dày rậm nhíu vào nhau, ánh mắt chàng tràn ngập lo lắng.

- Chị! - Chàng thầm cầu nguyện - Chị hãy cố gắng chờ em!

Trong lúc chàng nóng lòng muốn trở về nhà Rong thì phía sau chợt vang lên tiếng động lạ. Bukjai giật mình, quay lại, phía sau chàng, già làng cứ ngỡ đang đuổi theo sau lại bỗng dưng gục xuống.

- Già làng! - Bukjai thét lên.

Trước mắt chàng, đoàn người bao gồm những già làng được trọng vọng nhất cứ lần lượt, lần lượt ngã xuống.

- Chuyện gì thế này?! - Chàng cố gắng trở lại đó.Bên tai bất chợt sượt qua một âm thanh sắc lẹm.

Bukjai nhìn theo hướng âm thanh phát ra. Ngay lúc ấy, một mũi tên đồng vừa vặn lao tới, xuyên qua ngực chàng.

- ! - Bukjai ngỡ ngàng.

Chàng cố gắng chống lại mũi tên ấy nhưng sức mạnh toát ra từ mũi tên như một cơn cuồng phong mãnh liệt, nó cứ kéo tuột lấy linh hồn chàng, cuối cùng ghim chặt sức mạnh của chàng dưới lòng thác Bukjai.



Nhóm tiến đến thác bị phục kích, nhóm còn lại ở nhà Rong cũng rơi vào tình trạng hiểm nghèo. Ngay khi nhóm già làng kia vừa rời đi, một đội quân phản loạn từ phía bìa rừng đã ập đến bao vây nhà Rong. Những già làng bảo vệ cho nữ thần bị chúng giết chết hết, chỉ còn hai thị nữ theo hầu nữ thần là đang run sợ chắn trước lộng thổ cẩm.

- Ha ha nữ thần Kon Chư Răng. - Tên cầm đầu của lũ quân phản loạn bước lên, cười thích thú. Hắn chính là tên tiểu tiên cách đây một tuần đã nhận tiền của người áo đen để giết chết cây rừng phía bắc Kon Chư Răng.

- Ngươi! - Các thị nữ trừng mắt, bọn họ rút đoản đao ra, kiên quyết bảo vệ nữ thần.

- Chỉ cần giam giữ nữ thần lại thì chúng ta sẽ chiếm được quyền cai trị nơi này. Người đó sẽ cung cấp cho chúng ta vàng bạc và châu báu để duy trì lực lượng. Nữ thần Kon Chư Răng, nàng ngự trên đền thiêng quá lâu rồi. Đã đến lúc nàng giao quyền cai trị lại cho những tiểu thần sống ở bìa rừng chúng ta.

- Hỗn láo! - Một thị nữ lao đến vung đoản đao về phía hắn nhưng chưa kịp làm gì, bụng nàng đã bị kiếm của hắn xuyên qua.

Thị nữ kia ngã xuống sàn.

Thị nữ còn lại cũng nhanh chóng bị thuộc hạ của hắn khống chế.

- Ha ha! - Tên thủ lĩnh bước đến lộng thổ cẩm. Hắn được biết nữ thần Kon Chư Răng rất xinh đẹp. Một trong các Quan Lang của Hùng Vương đã từng say mê sắc đẹp của nàng mà đến tận Kon Chư Răng để cầu hôn, tuy nhiên không thể chinh phục trái tim nàng.

Lần này, nhờ giết chết khu rừng khiến thần lực của nàng suy yếu mà hắn có thể đánh vào đây, hắn cũng sẽ nhờ vào việc đó mà chiếm đoạt nàng.

Tên thủ lĩnh mở bức màn ra.

Ngay lập tức ánh sáng chói gắt từ trong màn bùng nổ, thiêu rụi hắn thành tro bụi.
- Ối! - Những tên phó tướng theo sau hắn thất kinh.

Quanh lộng của nữ thần, một lớp kết giới mạnh mẽ bao phủ.

- Kon Chư Răng! - Tên phó tướng thân cận nhất bước lên, nghiến răng ken két. Hắn giẫm lên đám tro tàn của gã thủ lĩnh, quát lớn. - Người đâu! Mau vây kín nơi này. Ả tuy không còn khả năng làm gì nữa nhưng vẫn rất ngoan cố!

- Vâng! - Phản quân bên ngoài ầm ầm hô vang.

- Chúng ta sẽ thiêu rụi khu rừng! Để xem ả còn có thể tồn tại đến bao giờ! - Tên phó tướng phẫn nộ hạ lệnh.

Những tiểu tiên sống trong sự bảo hộ của nữ thần quanh đền thờ bị bọn phản loạn bắt giữ. Bọn chúng cướp hết tài sản của họ, buộc họ phải lao động và phục vụ bọn chúng. Ai không nghe lời thì sẽ bị xử tử hoặc đánh đập rất dã man. Bọn chúng tạo một bức tường quanh Kon Chư Răng, hình thành một khu vực bất khả xâm phạm.

Những vị tiểu thần bị nhốt không thể liên lạc với bên ngoài. Những vị thần ở vùng khác lai vãng đến cũng bị chúng đánh lừa hoặc xử lí. Kon Chư Răng bị biến thành lãnh địa của bọn phản loạn một cách bí mật. Không một ai có thể kết nối với cư dân bên trong để nắm được tình hình.

- Nữ thần! - Yang run run lau nước mắt, cậu cố gắng chạy sâu vào rừng - Ngay sau khi nhìn thấy cảnh bọn phản loạn giết hại dã man các già làng.

Sau lưng cậu, tiếng tên, tiếng giáo đang thay phiên đuổi theo.

- Bắt lấy nó! - Bọn phản loạn hét lên - Nó định bỏ trốn!

Yang nghiến răng, dừng lại, cậu rút ống xì đồng đeo bên hông thổi ba bốn mũi kim nhọn về phía chúng.

Dăm ba tên phản loạn đổ xuống. Một toán khác lại tràn lên. Yang cố gắng băng qua đám cỏ cây rậm rạp của khu rừng, lũ vắt bám đầy lên vai lên cổ, Yang không bận tâm, cậu tiếp tục lao đi quả cảm.

- Chết đi! - Một mũi lao mang theo tiếng rít của tên phản loạn xuyên qua cánh tay cậu.

Yang giật nảy người, ngã khuỵu xuống rồi lại cố gắng xiêu vẹo đứng lên.

- Dai như đĩa! - Bọn chúng vây lấy cậu.

Yang nhắm mắt, mồ hôi chảy xuống sóng mũi, rơi lên cỏ cây.

Phập phập phập!

Tiếng tên ghim vào cơ thể ngọt lịm vang lên. Yang dừng lại, vừa thở hổn hển vừa mơ màng nhìn. Khu rừng u tối phía sau chao đảo, xác của bọn phản loạn nằm ngổn ngang, vắt qua đám rễ cây khổng lồ xù xì.

- Bọn chúng… Tại sao? - Yang gục xuống, ôm lấy cánh tay đang chảy máu, mũi lao vẫn còn nằm yên trên bắp tay.

Bên góc tối cách Yang vài bước chân, một người khoác áo choàng bí ẩn bước ra, tay hắn cầm một chiếc nỏ.

- Ngươi! - Yang trừng mắt, cảnh giác lùi lại.

- Đừng sợ. - Người đó cười, bước hẳn ra, Yang nhìn thấy trên vai hắn có một con cò trắng.

Cò trắng ngẩng đầu trông về phía xa, bộ lông tinh khôi tỏa sáng, cao ngạo.

Người đó quỳ xuống bên cạnh Yang, đặt cò trắng lên vai cậu, lập tức người Yang trở nên lơ lửng, cậu có thể bay lên không trung.

- Đi về hướng Tây Nam. - Người đó nhếch mép.

Yang chẳng hiểu gì cả, máu đang chảy xối xả xuống đất. Trong cơn choáng váng vì bị mất máu, thần trí cậu yếu ớt dần đi. Yang phó mặc số phận mình cho chú cò trắng trên vai.

Chương 38: Cậu bé Bana gặp nạn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- o-



Trên bầu trời trăng sáng huyền ảo, một chiếc thuyền độc mộc chậm rãi lướt đi. Trên mũi thuyền được tạo hình kì vĩ, một chú cò trắng tinh khôi đang đậu, đôi cánh trắng sải rộng.

Thuyền trôi dập dờn giữa mây mù và ánh trăng, chậm rãi trôi từ Tây Nam về Tây Bắc.

- Diễm Hồng, chị xem phong cảnh bên dưới đẹp chưa kìa! - Vũ Lan háo hức nói. Đây là lần đầu tiên nàng rời khỏi Khau Pạ. Vũ Lan là một trong các hoa tiên trẻ tuổi nhất của Hoa giới, sau bao năm học việc miệt mài nàng mới được Diễm Hồng đưa đến Mai Viện một lần.

- Oh, đó là Kon Chư Răng. - Diễm Hồng cười nói, tà áo tứ thân màu đỏ được trang trí bởi những dải lụa xanh lả lướt trong gió.

- Đó là gì vậy ạ? - Vũ Lan hướng tay về phía một vùng đá lớn hùng vĩ được bao bọc bởi cây rừng, ngạc nhiên.

- Đó là thác "Thần chim Én" - Diễm Hồng đáp.

- Chị biết nhiều thật đấy! - Vũ Lan ngưỡng mộ suýt xoa.

- Ai da… - Diễm Hồng cười gượng, gãi gãi má - Cái này… Do đi qua đây nhiều lần nên biết thôi.

Cuộc trò chuyện của hai nàng kết thúc trong nụ cười êm đềm. Vũ Lan tiếp tục theo đuổi phong cảnh mê hoặc bên dưới mạn thuyền.

- Crottttt

Đột nhiên, chú cò trắng đậu trên mũi thuyền cất tiếng kêu vang.

- Crotttttt

Đâu đó từ trong những áng mây mù cũng vang lên tiếng đáp trả tương tự.

Diễm Hồng và Vũ Lan bước đến, quan sát. Từ trong áng mây lớn, một chú cò trắng cắp theo một cậu bé bất ngờ bay tới.

- Ối! - Vũ Lan hét lên.

Diễm Hồng bình tĩnh hơn Vũ Lan, nàng nhanh chóng dùng tay ra ám hiệu điều khiển cò thần. Cò thần trao đổi với con cò lạ kia, nó liền mang cậu bé thả lên thuyền. Khi thân hình nhỏ bé với cánh tay ướt đẫm máu của cậu rơi xuống, con cò lạ cũng đập cánh, bay về bầu trời xa xôi.

- Bị thương rồi. - Diễm Hồng ngồi xuống bên cạnh cậu, nàng thoạt tiên kiểm tra vết thương.

- Chúng ta không có dụng cụ để sơ cứu. - Vũ Lan run rẩy đứng một bên nói.

- Quay về Mai Viện thôi. - Diễm Hồng quả quyết.

Cò thần đậu trên mũi thuyền từ tốn vỗ cánh, chiếc thuyền to lớn cũng theo sự chuyển động của đôi cánh đó mà từ từ quay đầu, hướng thẳng về núi Sam.

- o-

- Thật là! Tại sao chỉ có mình tôi là phải ở lại đây phụ việc cho ngài nhỉ? Ngài khó tính chết đi được! Tại sao tên Nhuận kia lại được ở Khau Pạ an nhàn chứ? Hắn đáng lẽ cũng phải đối diện với cái bản mặt khó chịu của ngài ngày ngày như tôi thì mới công bằng!

Trong khu của Mai Lang Vương, trên giường tre, Lãm cằn nhằn cử nhử. Vì phải phụ việc cho Mai Thần nên chàng ta lúc nào cũng phải qua lại từ thị trấn đến Mai Viện. Mấy hôm trước do chàng ta chậm trễ báo cáo một việc quan trọng, khiến cho Mai Thần nổi giận. Mai Lang Vương mắng chàng ta một trận, thế là Lãm liền ca thán suốt từ hôm đó đến tận mấy ngày sau.

- Ngươi biết luyện binh chứ? - Mai Lang Vương lật sang trang sách khác, buông một câu nhẹ nhàng - Nếu ngươi có thể luyện binh đánh trận thì ta lập tức chuyển ngươi về Khau Pạ và điều Nhuận về đây.
- Hứ. - Lãm cứng miệng.

Chàng ta là quan văn, quan văn thì luyện binh thế quái nào được?

Khác với Nhuận - Thuộc hạ còn lại của Mai Thần - Một người giỏi võ nghệ và ít nói. Lãm là một quan văn lúc nào cũng liếng thoắng mồm mép. Mai Lang Vương thì là một chủ tử cương trực, khi thuộc hạ làm sai, chàng sẽ trách mắng nghiêm khắc, nhưng sau đó lại quên ngay. Đó là lí do mà Lãm có ca thán đến thế nào thì chàng cũng chỉ nói vài câu lạnh nhạt.

- Lúc nào gặp ngươi cũng thấy mồm ngươi múa máy. - Bạch Sứ tiến vào, cất tiếng giễu cợt.

- Bạch Sứ tiên nữ. - Lãm u ám nhìn sang nàng - Bình thường nàng là một tiên nữ hiền dịu và ôn hòa. Nàng đối xử với ai cũng hòa nhã cả nhưng sao chỉ riêng ta, nàng lại dành những lời đắng chát thế hả?

- Vì ngươi nói nhiều. - Bạch Sứ đặt bữa sáng xuống trước mặt Mai Lang Vương, đối đáp - Ta ghét con trai nói nhiều.

- Con trai nói nhiều cũng có lợi ích đấy nhé! - Lãm nói.

- Lợi ích gì?

- Ví dụ như khi nhà có kẻ ngang ngược đến chửi mắng, ta có thể đứng ra bảo vệ gia đình của mình bằng võ mồm. - Lãm đắc ý.

- Xì, võ mồm thì có gì hay? Đàn ông con trai nên điềm đạm, lịch thiệp. Còn ngươi… - Nàng trừng mắt - Vô duyên chết đi được!

- Nàng! - Lãm tức đến suýt ngất.

- Anh Lãm! - Sao bê một khay thức ăn khác vui vẻ tiến lại - Chào anh! Hôm nay anh đến sớm quá!

- A Sao! - Lãm mỉm cười, tạm thời không để ý đến Bạch Sứ nữa.

- Của anh đây ạ! - Sao đặt buổi sáng của Lãm lên giường.

Bữa sáng hôm nay là xôi và khoai mì hấp.

- Khoai mì này… Thật dẻo! - Lãm ăn thử một miếng, vị khoai vừa ngọt, vừa bùi lại dẻo thơm. Chàng rất hài lòng, nhanh chóng ăn hết đĩa.Mai Lang Vương không nói gì, chỉ từ tốn dùng ít xôi và khoai.

- Đây là khoai do những tiểu tiên dưới thị trấn tặng. - Bạch Sứ giải thích - Chúng ta cũng biếu họ ít vải lụa. Nếu Mai Lang thích, chúng ta sẽ trao đổi cùng họ lâu dài.

- Ừm. Cứ làm vậy đi. - Mai Lang Vương gật đầu.

Bạch Sứ mỉm cười nhìn Sao. Cô bé cũng phấn khởi cười rạng rỡ.

Đợi Bạch Sứ và Sao rời đi, Lãm mới khẽ hỏi Mai Thần - Này, đây là do Sao chuẩn bị à?

- Có lẽ. - Mai Lang Vương đáp ngắn gọn. Chàng đã dùng bữa xong, đang uống trà.

- Hazzz cô bé thật khéo léo, sau này sẽ là người vợ đảm đang đấy. - Lãm lẩm bẩm, thế rồi bỗng dưng chàng lại nghĩ ra điều gì, ánh mắt trở nên lo ngại - Nhưng mà… Ngài định để Sao cứ vậy à?

- Thế nào? - Mai Lang Vương không hiểu.

- Thì… Cứ để cô bé không học hành gì như vậy ư? Ta nghe nói phàm nhân dưới trần giờ đã rất khác rồi. Họ được học tập trong một nền giáo dục ưu việt, kết hợp giữa đông và tây. Sao đáng lẽ cũng sẽ được tiếp xúc với nền giáo dục ấy nhưng lại chẳng thể. Giờ cô bé lại bị đưa đến nơi này… Không phải ngài định để Sao như những phụ nữ phong kiến khác, mãi mãi không được tiếp xúc với giáo dục ư?

Mai Lang Vương trầm tư.

- Giáo dục hiện đại dưới trần đòi hỏi rất nhiều kĩ năng.

- Hừm… Bọn họ phủ định sạch giáo lý của thánh hiền rồi ca ngợi thành tựu khoa học phương tây, cuối cùng lại chẳng có kết quả gì tốt đẹp. Đạo đức vẫn suy đồi đấy thôi. - Lãm hằn học.

- Ta không nghĩ vậy. - Mai Lang Vương nói - Ta nghĩ rằng dù là nền giáo dục nào, chỉ cần con người chịu tiếp thu kiến thức và vận dụng kiến thức đó một cách đúng đắn, sáng tạo thì đều sẽ mang lại kết quả tốt.

- … Ngài nói đúng. - Lãm bật cười. - Đáng tiếc, đa phần họ không quan tâm đến việc vận dụng kiến thức sáng tạo, họ chỉ nghĩ học càng nhiều kiến thức càng tốt mà thôi. Giống như một cái kho hay một thư viện cũ kĩ vậy. Con người lại không phải là thư viện, cuối cùng những kiến thức nạp vào mà không được vận dụng hay thử nghiệm sẽ dần biến mất, quên lãng.

- Vì thế ta quyết định rồi. - Mai Lang Vương đặt chén trà xuống khay gỗ, rót ra một chén khác.

- Quyết định gì? - Lãm tò mò.

- Ta sẽ dạy cho Sao hiểu về thế giới này một cách sống động nhất.

- Chà, nghe có vẻ thú vị đấy.

Mai Lang Vương buồn cười - Ta sẽ mang cô bé theo trong mỗi nhiệm vụ để Sao có thể hiểu được nhân tình thế thái từ những người thật, việc thật đó.

- Ờ, nhưng sẽ vô nghĩa nếu cô bé không biết chữ. - Lãm sờ cằm, nói móc.

- Đồ ngốc, đương nhiên ta sẽ dạy chữ cho Sao. - Mai Lang Vương cau mày, đáp trả.

Trong lúc hai người đang bàn luận như vậy thì ngoài cửa tròn chợt vang lên âm thanh hỗn loạn, cả Mai Lang Vương và Lãm đều ngạc nhiên, Mai Lang Vương đứng dậy, đi ra ngoài.

Khi ra đến đường chính, ngoài khu vườn lớn, họ thấy thuyền của Diễm Hồng đang từ từ hạ xuống.

- Vương! - Diễm Hồng vừa thấy Mai Thần thì lập tức kêu lên.

Mai Lang Vương quan sát nàng ta, khi chiếc thuyền hạ xuống dần, chàng nhận ra trên thuyền ngoài hai hoa tiên dưới trướng của mình còn có một cậu bé mặc trang phục Bana, cánh tay đẫm máu.

Chương 39: Hãy luôn sẵn sàng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- o-



Các tiểu đồng mang thuyền neo đậu nơi khác, Diễm Hồng và Vũ Lan nép sang một bên, nhường chỗ cho Mai Lang Vương bế cậu bé kia vào phòng.

Máu chảy ra từ vết thương của cậu thấm ướt một phần vạt áo chàng. Ưu Liên, Bạch Sứ, Xích Phượng và Sao nghe có biến, cũng vội vàng chạy đến.

Sao đứng phía sau mọi người, ngẩn ngơ nhìn cậu bé trên tay Mai Lang Vương.

Đó là cậu bé ăn mặc kì lạ, trang phục của cậu ta được trang trí bởi những họa tiết dân tộc tinh xảo. Mặt cậu ấy xanh tái, đầu ngả vào lòng Mai Lang, hàng mi rậm nhắm chặt.

Đến khi cánh tay đầy máu của cậu đập vào mắt Sao, cô bé lập tức lạnh toát người, lùi lại.

- Ôi… Máu… - Sao run rẩy.

Cô bé chưa từng thấy ai bị thương nặng nề như thế…

Mai Lang Vương đặt cậu lên giường, những tiểu đồng khác nhanh chóng chuẩn bị dụng cụ sơ cứu. Mai Thần kiểm tra vết thương trên tay cậu, trông như bị lao xuyên qua. Khi cư dân của thần giới bị những thứ vũ khí thuộc về thần giới tấn công, vết thương sẽ không thể dùng pháp lực để chữa lành.

Mai Thần cẩn thận cứu trị và băng bó vết thương cho cậu bé. Với vết thương này… E rằng ít nhất ba ngày sau cậu ta mới có thể hồi tỉnh.



- Được rồi, chuyện còn lại cứ để ta lo. - Ưu Liên khuyên nhủ - Mai Lang đi thay áo đi. Áo dính máu cả rồi.

- À… - Mai Lang Vương nhìn xuống vạt áo, gật đầu rời đi.

Khi ra đến cửa, chàng nhìn thấy Sao đang đứng lấp ló. Mai Lang Vương ngạc nhiên, chàng vẫy tay, Sao liền chạy lại.

- Sao lại đứng đó? - Chàng hỏi.

- Mai Lang… Máu… - Sao run run trỏ vào phòng. Cô bé không dám vào trong vì sợ máu. Khi nhìn thấy vết thương của cậu bé đó, tâm trí cô bé bỗng trở nên rối bời, choáng váng. Sao là một con người, cô bé không quen với cảnh máu me như vậy.

Mai Lang Vương thở dài.

Chàng không biết phải giải thích làm sao với cô bé nữa.

Một khi Sao sống ở đây, cô bé sẽ phải tập quen với cảnh này. Nơi này - Một thế giới huyền ảo hỗn loạn, chuyện bị thương, thậm chí là mất mạng diễn ra như cơm bữa. Nếu Sao không thích nghi, cô bé sẽ dễ trở nên điên loạn.

- Đến đây, ta nói này. - Chàng kéo Sao đến gần, ôn tồn - Em nhớ những gì xảy ra ở thị trấn cách đây hơn một tuần chứ?

- Vâng ạ. - Sao gật đầu.

- Em có sợ không?

- Đương nhiên là sợ ạ!

- Chuyện đó sẽ còn diễn ra nữa, thậm chí là diễn ra thường xuyên. Hôm nay em ở đây, được an toàn nhưng ngày mai em có thể sẽ bị ai đó tấn công, bị thương và mất mạng, chỉ cần lơ là em sẽ gặp nguy hiểm, em hiểu không?

- Em… Sợ… - Sao rúc vào lòng chàng.
- Yên tâm, ta sẽ bảo vệ em. - Mai Lang Vương vỗ về - Tuy nhiên ta muốn em lúc nào cũng trong trạng thái sẵn sàng. Em phải tập làm quen với thế giới này, nhìn thấu mặt xấu lẫn mặt tốt của nó. Đó là cách giúp em có thể tồn tại ở đây và ngày càng trở nên trưởng thành.

Sao gật đầu trong lòng chàng. Cô bé nghĩ rằng, cô bé sẽ cố gắng để hòa nhập vào thế giới này hơn nữa.

- Được rồi. - Mai Lang Vương mỉm cười, chàng đẩy Sao vào trong - Vào đó đi, hãy can đảm nhìn vào thực tế. Ưu Liên có lẽ sẽ cần sự giúp đỡ của em đó. Khi cậu bé ấy tỉnh dậy hãy bắt chuyện với cậu ấy nhé.

- Vâng ạ! - Sao reo lên.

Mai Lang Vương hài lòng, chàng đợi Sao vào trong rồi chậm rãi rời đi.

- o-

Chuyện của cậu bé người Bana ấy chưa thể gây chú ý cho Mai Thần bởi vì Diễm Hồng và Vũ Lan chỉ nói rằng họ cứu được cậu bé khi đi qua Kon Chư Răng. Mai Lang Vương không quá bận tâm đến cậu, chàng chỉ xem cậu như một người bị thương cần giúp đỡ và tiếp tục lao vào công việc của mình.

Dạo gần đây, công việc từ Cổ Loa đổ xuống hơi nhiều, những vị quan vừa nhận chức dưới thị trấn vẫn còn bỡ ngỡ nên chàng rất bận. Mai Thần vì tập trung vào công việc mà nhanh chóng quên mất cậu bé. Chàng cũng chẳng có thời gian đến thăm cậu thêm lần nào.

Yang bất tỉnh tại Mai Viện tầm bốn ngày. Đến chiều tối ngày thứ tư thì hồi tỉnh.

- Đây là… - Yang nhìn trần giường Thất Bảo sang trọng, sững sờ. Kiến trúc của nơi này không giống kiến trúc của người Bana hay bất kì dân tộc Tây Nguyên nào. Đây giống như là… Kiến trúc của người Kinh vậy.

- Tỉnh rồi hả? - Sao ngồi bên cạnh cậu, hai tay chóng cằm, chân đung đưa.

- ??? - Yang kinh ngạc.

Trước mắt cậu là một cô bé mặc áo dài thiêu hoa quý phái, đầu đội mấn cách điệu, khuôn mặt trong sáng đáng yêu.

Từ cách ăn mặc của cô bé ấy… Có thể đoán được thân phận không tầm thường.

- Bạn tên gì? - Sao vui vẻ hỏi.

- … - Yang không đáp lời, cậu không thích nói chuyện với người lạ. Thân hình nhỏ bé lùi về sau, cảnh giác.Sao chớp mắt, cô bé đột nhiên nhìn thấy hình bóng của mình khi mới đến đây. Lúc đó cũng như vậy… Cô bé rất sợ hãi.

Sao đột nhiên có thể hiểu được Yang. Đôi mắt to tròn cụp xuống, Sao buồn buồn cất lời - Đừng sợ nữa, ở đây rất an toàn.

Lời nói của Sao như một giọt nước trong vắt rỏ vào lòng Yang. Qua ngữ điệu của cô bé, Yang cảm nhận được một sự đồng cảm sâu sắc.

- Đây là đâu? - Cuối cùng, cậu có thể mở lòng.

- Đây là Mai Viện. Người cai quản nơi này là Mai Lang. - Sao vui vẻ đáp.

- Mai Viện? Mai Lang? - Yang nghi ngại, cậu chưa từng nghe qua hai danh xưng này.

- Là Mai Lang Vương. - Tiếng Ưu Liên vang lên, cắt ngang cuộc đối thoại.

- ! - Yang quay lại nhìn, ngoài cửa, Tam vị Hoa Tiên đang tiến vào.

- Chị Ưu Liên! Chị Xích Phượng! Chị Bạch Sứ! - Sao lần lượt kêu lên - Cậu ấy tỉnh rồi! - Cô bé trỏ tay về phía Yang, vui cười.

- Ừm, chị thấy rồi. - Ưu Liên tiến đến, xoa đầu Sao.

Lúc này, Yang cũng đã nhìn rõ dung mạo của ba người mới đến. Thần lực mạnh mẽ toát ra từ người họ cho cậu biết rằng họ đều là những vị thần có địa vị.

Yang nhớ lại lời nói ban nãy của Ưu Liên, nàng ấy vừa thốt lên ba chữ "Mai Lang Vương". Nếu không nhầm thì đó chính là vị thần cai quản hoa Mai rất nổi tiếng trong lãnh địa của vua Hùng.

- Đây là chỗ của Mai Thần ư? - Yang run run nói.

- Phải. - Ưu Liên gật đầu, ngồi xuống ghế, từ tốn trò chuyện với cậu.

- Tại sao em lại ở đây? - Yang bối rối.

- Hoa tiên của ta trong lúc đi ngang qua Kon Chư Răng đã cứu được em.

Đến lúc này, mọi chuyện mới được sắp xếp hoàn chỉnh trong đầu Yang. Kí ức đen tối của đêm đó đổ ùa về, cậu nhìn xuống cánh tay, vết thương đau đớn kia đã được băng bó cẩn thận.

Yang vùi đầu vào gối, cố gắng trấn an bản thân. Tốt rồi, tốt rồi, giờ cậu đã thoát được! Cậu đã thoát ra khỏi chốn địa ngục đó! Đã có thể liên lạc với bên ngoài.

- Nữ thần! Xin ngài cứu lấy Kon Chư Răng! - Yang quay sang Ưu Liên, kích động nắm lấy tay áo nàng.

- Gì chứ?! - Ưu Liên thoáng bất ngờ, nàng vẫn chưa thích ứng kịp với sự thay đổi chóng mặt của cậu.

Yang lao đến, nắm lấy vai nàng, nước mắt trào ra - Bọn cầm thú đã bao vây nhà Rong, giết chết các già làng và hãm hại nữ thần. Xin ngài hãy cứu lấy Kon Chư Răng, cứu lấy nữ thần của chúng em! Bọn độc ác đã ra tay đàn áp dã man mọi người! Không một ai có thể chạy thoát khỏi đó để kêu cứu với bên ngoài! Em - Cậu nghiến răng, nhắm chặt mắt - Em đã phải liều mạng để chạy khỏi đó! Em hận chúng! Em cần sự giúp đỡ của mọi người! Nếu còn chậm trễ nữa thì nữ thần Kon Chư Răng sẽ gặp nguy hiểm mất!

- Từ từ đã nào… - Ưu Liên sốc với cách cung cấp thông tin dồn dập của cậu. Nàng quay sang Xích Phượng, nghiêm nghị - Gọi Mai Lang đến đây.

- Vâng! - Xích Phượng thận trọng rời đi.

Ưu Liên lại trấn an cậu bé - Tạm thời em cứ bình tĩnh, Vương sẽ đến ngay thôi, có chuyện gì cứ bẩm báo với Vương, Vương sẽ giải quyết giúp em.

Yang lắng nghe nàng, cảm thấy cõi lòng nóng như lửa đốt đang dần bình lặng lại. Cậu gật đầu, ánh mắt dữ dội kiên quyết. Lần này cậu nhất định sẽ trừng trị lũ phản loạn ác độc đó!

Chương 40: Khẩn cầu được đáp ứng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



- Vấn đề ở Tây Bắc xử lí xong rồi, ngươi chuyển chúng cho Nhuận đi. - Mai Lang Vương đẩy số công văn vừa duyệt xong sang Lãm.

- À. - Chàng ta quay lại, gật gù. Trên tay Lãm cũng bê rất nhiều công văn, đó đều là công văn từ trên vừa đưa xuống.

- Dạo này… Phía Cổ Loa đang lo ngại một chuyện…

- Gì? - Mai Lang Vương thanh thoát múa bút, cau mày nghi vấn.

- Nghe nói… Vùng Kon Chư Răng gần đây có biểu hiện rất lạ. - Lãm suy tư xoa cằm - Một số vị thần khi đi ngang qua đó nói rằng, khu rừng bao bọc Kon Chư Răng có dấu hiệu úa tàn. Cư dân sống ở đó cũng chặt rừng đi. Đa số những vùng rừng mà họ chặt đều là rừng thượng nguồn, theo quan niệm của người Bana, rừng thượng nguồn là khu vực thuộc về thần Rừng, họ sẽ không bao giờ khai thác nó đâu.

- Đúng vậy, lạ thật, người Bana rất tôn kính thần rừng.

- Đấy, vì vậy những vị thần đã báo cáo về Hùng Vương và ngài rất nghi ngại vấn đề này.

- Ngài ấy có gửi công văn gì về vấn đề đó không? - Mai Lang Vương nghiêm nghị hỏi.

- Có đây. - Lãm đặt công văn mình đang đọc dở xuống bàn. Mai Lang Vương chăm chú nhìn vào đó. Lãm vừa lướt tay qua những dòng chữ ngay ngắn rắn rỏi vừa nói - Hùng Vương muốn ngài đến đó xem xét.

- Được rồi. Ta sẽ sắp xếp công việc.

- Mai Lang. - Xích Phượng xuất hiện ở cửa.

- Xích Phượng? Chuyện gì vậy? - Mai Lang Vương ngạc nhiên, đứng lên.

- Cậu bé Bana kia tỉnh rồi. - Nàng nói.

- Hửm? - Mai Lang Vương sững người. Chàng biết, chắc chắn có chuyện hệ trọng nên Xích Phượng mới đến đây tìm chàng. Cả Tam vị Hoa Tiên đều biết Mai Lang Vương dạo gần đây rất bận rộn, họ sẽ không vì sự tỉnh dậy của một cậu bé mà làm phiền chàng.

- Lãm, ngươi sắp xếp mọi việc đi. - Chàng ra lệnh.

- Biết rồi. - Lãm cúi người đáp.

…                                                                               

Mai Lang Vương theo Xích Phượng trở về khu nhà khách. Trong căn phòng chuẩn bị riêng cho cậu bé Bana lúc này, Ưu Liên, Bạch Sứ và Sao đang đợi sẵn. Khi chàng bước vào, ánh mắt của họ đều đồng loạt hướng về phía chàng. Đặc biệt là cậu bé kia, hai mắt cậu sáng lóe, chiếu thẳng vào chàng.

Mai Lang Vương hơi khựng lại khi nhìn thấy vẻ mặt hỗn loạn cảm xúc của cậu ta.

Trước đây cậu ta hôn mê nên chàng không thể đánh giá tâm trạng của cậu ta được, còn hiện tại, chàng có thể nhìn thấy rất rõ sự hoảng sợ, căm hận, lo lắng và một chút vui mừng đang cháy rực trong đôi mắt nâu to tròn đó.

Một người chỉ đơn thuần bị thương trong cuộc loạn lạc sẽ không mang vẻ mặt ấy. Dù chưa trao đổi điều gì với cậu ta nhưng chàng đã có thể lờ mờ đoán được vấn đề.

- Vương! - Yang bước xuống giường, định lao về phía chàng nhưng vấp ngã.

- Cẩn thận! - Sao gấp gáp đỡ lấy cậu.

- Bình tĩnh. - Mai Lang Vương bước đến, đỡ cậu lại giường.

Yang nắm lấy tay cánh tay chàng, hai mắt hừng hực như lửa, quyết liệt nói - Xin Vương hãy cứu Kon Chư Răng!

- Kon Chư Răng? - Một tia sáng vừa chiếu qua tâm trí Mai Lang Vương. Chàng quan sát cậu bé một lần nữa, bộ trang phục Bana trên người cậu ta giờ đây trở nên thật hợp lí và xác thực. - Em đến từ Kon Chư Răng ư?

- Vâng! - Yang gật đầu, môi mím chặt vào nhau.
- Kon Chư Răng đã xảy ra chuyện gì? - Mai Thần ngồi xuống, khuôn mặt lấy lại vẻ bình tĩnh.

- Một nhóm tiểu tiên sống ở bìa rừng đã nổi dậy. - Yang cố gắng kể lại mọi chuyện một cách chậm rãi và chi tiết - Bọn chúng thoạt tiên giết chết khu rừng phía bắc, khiến thần lực của nữ thần Kon Chư Răng suy yếu. Sau đó bọn chúng bao vây nhà Rong và giết các già làng. Giờ đây bọn chúng đã hoàn toàn kiểm soát Kon Chư Răng. Bọn chúng định biến nơi đó thành một vùng bất khả xâm phạm. Bên trong, bọn chúng hành hạ những cư dân của khu rừng và cố tình chặt phá nhiều cây xanh hơn để giết chết nữ thần hoàn toàn.

Đôi mắt nâu tuyệt đẹp tĩnh lặng, Mai Lang Vương xem như đã hiểu được nội tình.

Đó là lí do khu rừng thượng nguồn trở nên úa tàn? Ra là không phải cư dân Kon Chư Răng chặt rừng mà do bọn phản loạn cố tình muốn giết chết vị nữ thần bảo vệ Kon Chư Răng để giành quyền kiểm soát khu vực tuyệt đối.

- Em là thuộc hạ của nữ thần? - Chàng quay sang Yang, hỏi.

- Vâng ạ. Em đang đi lấy nước thì… Khi trở về, em thấy chúng giết chết mọi người và đàn áp dân làng… Em cố gắng chạy… - Yang nhìn vết thương trên tay, im bặt.

- … - Mai Lang Vương chăm chú quan sát sắc mặt cậu. Chàng gật đầu - Ta hiểu rồi.

- Mai Lang, giờ ngài định làm gì? - Ưu Liên lo lắng.

- Chuẩn bị thuyền. - Mai Lang Vương nặng nề đứng lên, tiến ra cửa. Chàng tựa người vào cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, dõi nhìn sắc trời Tây Nam, hạ giọng - Chúng ta sẽ đến Kon Chư Răng một chuyến.

Yang mừng rỡ, vội vàng khấu đầu - Đa tạ ngài! Vương!

- o-

Lệnh của Mai Thần vừa đưa ra, trên dưới Mai Viện lập tức trở nên bận rộn xôn xao. Ưu Liên và hai vị Hoa Tiên còn lại đốc thúc mọi người làm việc. Lần này Vương sẽ đi xa, thế nên thuyền lớn và những vật dụng khác cần được chuẩn bị chu đáo.

Sao không có việc gì để làm, chẳng ai dám giao việc cho cô bé cả.

Yang thì vừa mới ngủ xong, cậu cũng chẳng trò chuyện gì với cô bé.

Sao buồn buồn quanh quẩn trong khu nhà của mình. Nơi này giờ đây trở nên thật yên tĩnh. Mọi người đều đã chuẩn bị cho chuyến xuất hành cả rồi. Chẳng có ai rảnh rỗi quan tâm đến cô bé.

Sao cầm con châu chấu mà Mai Lang Vương làm tặng mấy hôm trước lên. Mỗi lần cô bé run tay là chú ta lại nhảy loạn xạ. Sao tiêu khiển một chút, vẫn chẳng khiến nỗi buồn trong lòng vơi đi.

Sao tựa người lên bàn.

Chẳng biết Mai Lang định đi đâu… Trong biểu hiện của các chị lớn, có vẻ như chuyến đi này rất hệ trọng. Chẳng biết cô bé có được đưa đi theo không…Thật ra Sao không nhất thiết muốn đi theo chàng.

Cô bé biết công việc của Mai Lang rất bận rộn và hệ trọng, cô bé không thể giúp gì hay xen vào. Vì vậy, ngay từ đầu Ưu Liên đã nhắc nhở cô bé rằng không nên làm phiền Mai Lang. Kể cả chàng cũng từng nói rằng, cô bé không thể tùy tiện tiến vào khu làm việc và phá rối sự yên tĩnh của chàng đấy thôi…

Vì vậy, Sao cho rằng khả năng cô bé phải ở lại đây chờ chàng trở về là rất cao. Cô bé cũng không phản đối… Chỉ là… Buồn thì buồn thôi.

Chỉ cần nghĩ đến việc không thể gặp được Mai Lang một thời gian là cô bé đã cảm thấy buồn rồi.

Càng nghĩ, Sao càng ủ dột hơn.

Cô bé nhắm mắt lại, chán nản vùi đầu vào đôi tay khoanh tròn.

- Sao. - Đang buồn bã như vậy thì nghe thấy tiếng chàng. Sao ngẩng lên, từ khung cửa tròn nối liền giữa hai khu, Sao thấy chàng đang đứng đó, khuôn mặt tuấn tú ngạc nhiên.

- Gì vậy? Em chưa chuẩn bị gì cả ư? - Chàng bước đến gần, khi thấy Sao vẫn bình thản ngồi yên trên bàn, chàng có chút khó hiểu.

- Chuẩn bị gì ạ?

- Chuẩn bị hành lí. Mau lên, ta sẽ khởi hành ngay đấy. - Mai Lang Vương nói.

- Hành… Lí ư? - Sao mở lớn mắt, rời rạc lặp lại. Cô bé như thể vừa nghe thấy tiếng chàng từ trong cơn mơ.

- Ngài nói em chuẩn bị hành lí?! - Sao bất ngờ bật dậy, thốt lên.

Hành động của cô bé khiến cho chàng giật mình. Mai Lang Vương vừa nhắc nhở vừa xoa xoa tai - Ừ… Em đừng đột ngột hét lên như vậy chứ?

- A… - Sao đỏ mặt, hạ âm lượng xuống một chút - Ý ngài là… Em được đi theo?

Đến lúc này thì chàng đã hiểu những hành động của Sao, ra là cô bé nghĩ mình sẽ bị bỏ lại. Mai Lang Vương mỉm cười, vuốt ve mái tóc đen óng ả, giọng chàng dịu êm - Đừng lo, sau này bất kể là đi đâu, ta đều sẽ đưa em theo.

- Mai Lang… - Sao rưng rưng.

- Gì thế? Chẳng lẽ em muốn ở nhà ư? - Chàng có chút ngần ngại.

- Không phải! - Sao lắc đầu rối rít, cô bé chạy đến ôm lấy chàng - Em muốn đi cùng ngài.

Sao lau nước mắt, nỗi buồn đã biến mất hoàn toàn, cô bé lại có thể hạnh phúc mỉm cười - Em rất vui vì được đi cùng ngài.

- … - Mai Lang Vương im lặng hồi lâu.

- Được rồi. - Chàng bất ngờ bế Sao lên.

- Á! - Cô bé hơi kinh ngạc.

Mai Lang Vương đưa Sao đi ra ngoài, giọng chàng có chút mệt mỏi - Ta không có thời gian để đợi em chuẩn bị nữa. Ta sẽ nhờ Bạch Sứ chuẩn bị cho em. Chúng ta lên thuyền thôi, chậm trễ đủ rồi. Thật lòng ta chẳng yên tâm để em ở lại chút nào.

- Mai Lang. - Sao ôm lấy cổ chàng.

- Để em ở bên cạnh ta, ta có thể trông chừng em tốt hơn. - Mai Lang Vương nói thêm.

Sao bật cười.

Cô bé biết là Mai Lang luôn quan tâm và bảo vệ cô bé mà…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau