MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Số phận buộc chặt

- o-

Ăn uống no nê, Sao hiển nhiên sẽ cảm thấy buồn ngủ vì tối qua không được chợp mắt tí nào. Bạch Sứ nhường cho Sao phòng riêng của nàng, Sao trèo lên giường Bạch Sứ, ngủ một giấc đến chiều.

Ngủ dậy, cô bé lại lơ mơ đi ra cửa.

Lúc này, hoàng hôn đã phủ lên khoảnh sân lát gạch Bát Tràng một màu cam chói lóa. Bầu trời bừng cháy hết mức trong những khoảnh khắc cuối cùng của ngày, trước khi chiều tà ùa đến.

Bên hiên nhà vang lên tiếng dệt lụa.

Ngoài sân, Bạch Sứ ngồi trên chiếu bổ cau têm trầu, những miếng trầu têm cánh phượng từ tay nàng hiện ra, đẹp rực rỡ, tựa như có thể bay lên không trung ngay vậy.

Sao đến gần Bạch Sứ.

- Dậy rồi à? - Ưu Liên thêu hoa trên giường tre cạnh bên cất tiếng hỏi.

- Dạ. - Sao gật đầu, chăm chú quan sát những đường cắt tỉ mỉ của Bạch Sứ. Nàng nâng lá trầu trên tay, chiếc kéo điêu luyện di chuyển, thoắt chốc, một chiếc đuôi phượng tinh xảo hiện ra.

- Đẹp quá! - Sao thốt.

- Em có muốn thử không? - Bạch Sứ đẩy một cây kéo khác về phía Sao, mỉm cười.

Sao đắn đo một chút, cô bé không nghĩ mình có thể cắt lá trầu một cách tuyệt vời như Bạch Sứ. Nhưng bản tính trẻ con lại nổi lên, cô bé cũng muốn nghịch một chút. Sao cầm kéo và một lá trầu, chú tâm nghe Bạch Sứ chỉ dẫn rồi làm theo. Một lá trầu hỏng, hai lá trầu hỏng, đến chiếc lá thứ năm thì cô bé mới têm được một miếng trầu hoàn chỉnh.

- Đẹp không ạ? - Sao giơ miếng trầu lên, háo hức hỏi Bạch Sứ.

Một chiếc cánh phượng vì cắt quá tay mà lả tả rụng xuống.

- … - Mặt Sao ỉu xìu.

Bạch Sứ thấy vậy, phì cười - Đẹp lắm. Vừa tập làm mà đã têm được như thế, xem ra tư chất cũng không tệ.

- Thật ạ?! - Sao mừng rỡ, cô bé nâng miếng trầu lên, yêu thương ấp ủ.

- Đang tập têm trầu à? - Giọng nói của Mai Lang Vương bất ngờ vang lên.

- Á! - Cô bé giật mình, ngẩng nhìn, liền thấy chàng và những tiểu tiên đồng theo hầu đã đứng bên cạnh tự lúc nào.

Đôi mắt nâu điềm tĩnh nhìn cô bé chăm chú. Ưu Liên, Xích Phượng chú ý quan sát hai người. Riêng Bạch Sứ thì chỉ lắc đầu cười cười. Nàng đã thấy Mai Lang Vương đến từ ban nãy.

Sao bối rối giấu miếng trầu ra sau.

Mai Lang Vương ngạc nhiên, chàng không hiểu vì cớ gì Sao lại làm vậy.

- Gì thế?
- Xấu lắm ạ. - Sao chán nản.

- Đưa ta xem nào? - Chàng cổ vũ.

Sao ngập ngừng ngập ngừng chìa miếng trầu cánh phượng bị rớt mất một bên cánh ra cho chàng xem, mặt thẹn bừng bừng.

Cô bé thật sự không thích Mai Lang Vương nhìn thấy sản phẩm thất bại này.

- Không tệ. - Mai Lang Vương khúc khích - Đôi tay nhỏ bé đó có thể điều khiển kéo đến mức này là tốt rồi.

- … - Sao vẫn cảm thấy thứ mà mình làm ra rất xấu.

Mai Lang Vương xoa đầu Sao, từ tốn nói - Rồi em sẽ làm ra những miếng trầu đẹp đẽ thôi. Em có nhiều thời gian để luyện tập mà.

- Dạ… - Cô bé long lanh nhìn chàng, lời nói của chàng luôn tiếp theo cho Sao rất nhiều sức mạnh.

Mai Lang Vương quay lưng, tiến đến cửa tròn, khi sắp ra đến bậc cửa, chàng dừng lại, nhìn Sao - Đến đây, ta đưa em tham quan Mai Viện.

- Dạ! - Sao vui vẻ thốt lên, theo thói quen, cô bé định nhảy chân sáo về phía chàng.

Ngay lập tức, đôi guốc dưới chân Sao gõ những tiếng chát chúa lên gạch. Ưu Liên cau mày, nhắc nhở - Đi khẽ cười duyên!

Sao giật thót, dạ lên một tiếng rồi dừng hẳn lại, bước từng bước thật chậm, thật khẽ, thật cẩn thận về phía chàng.

Mai Lang Vương ngắm Sao, những hành động của cô bé như tia nắng phủ lên cánh mai ngày xuân. Sao cứ từng bước từng bước như vậy, tiến đến bên chàng, đôi tay nhỏ bé nắm lấy tay chàng.

Lúc đó, Mai Lang Vương cảm thấy thật bỡ ngỡ.Chẳng biết số phận thế nào, lại buộc chặt hai người với nhau.

- o-

Mai Lang Vương đưa Sao đi hết một vòng Mai Viện, vừa đi, vừa giới thiệu từng khu.

- Nơi mà em ở ban sáng là khu dành riêng cho ba vị Hoa Tiên, họ là trưởng bối của ta, để thể hiện sự tôn trọng, ta sẽ không để em ở cùng họ.

- Dạ. - Sao gật đầu.

Chàng dừng lại trước một cánh cửa tròn, Sao nhìn vào bên trong, thấy một khu nhà lớn khác.

- Đây là khu dành cho khách. - Mai Lang Vương lại nhìn sang hướng đối diện, ở đó cũng có một khu nhà tương tự - Đây cũng vậy. Tuy nhiên, bên tay phải là nhà dành cho các vị Thánh, còn bên tay trái là nhà dành cho các vị thần.

- Vâng.

- Ở chỗ của ta, các vị Thánh không thường xuyên nghỉ lại, họ thường đến rồi đi ngay nên chỉ có các vị thần lưu trú mà thôi. - Chàng đưa Sao đến khu nhà dành cho thần, tiếp tục nói - Vì vậy, ta sẽ để dành khu này cho em.

- Sao ạ? - Sao kinh ngạc.

Lúc bấy giờ, hai người đã bước vào khu nhà dành riêng cho thần mà chàng nói. Sao đưa mắt nhìn quanh, đó là một khu nhà lớn. Diện tích của nó so với diện tích của các khu nhà còn lại tương đương. Nếu cô bé sống ở đây cùng với các vị Hoa Tiên thì không sao, nhưng sống một mình thì… Vừa phí phạm, vừa cô đơn.

Mai Lang Vương không ngạc nhiên với thái độ của Sao, chàng cũng không giải thích gì. Thần Mai chỉ hướng tay về mảng tường đối diện, ở đó, Sao thấy một phần mái ngói của khu nhà khác hiện lên.

- Đó là khu của ta.

- A! - Sao kêu lên.

Mai Lang Vương mỉm cười, nhìn cô bé dịu dàng - Nếu em chuyển đến đây, ta sẽ mở một lối thông giữa hai khu. Từ đó, em có thể đến gặp ta bất cứ lúc nào.

Đến lúc này, Sao không còn phản đối gì nữa, cô bé đương nhiên muốn ở cùng chàng. Khi biết mình sẽ được gặp chàng thường xuyên, Sao nghĩ, dù có ở trong một khu nhà lớn đơn độc, cô bé cũng sẽ không sao.

- Được rồi, tối ta sẽ sai người sắp xếp chỗ cho em. - Mai Lang Vương nắm tay Sao bước ra ngoài. Họ đi đến hai khu nhà trên cùng - Đó là khu nhà của chàng và khu làm việc.

- Nơi này - Mai Lang Vương hướng sang khu làm việc, dặn dò - Em không được tùy tiện đến. Đây là nơi làm việc của ta, sự yên tĩnh rất cần thiết. Trừ khi có chuyện quan trọng cần bẩm báo thì em mới được phép bước chân vào, biết không?

- Dạ. - Sao ngoan ngoãn đáp.

- Được rồi, giờ thì… - Mai Lang Vương đưa Sao vào khu vực của chàng.

Từ trước đến nay, ngoài các thuộc hạ riêng của chàng, ba vị Hoa Tiên và Thần Tình do tự ý lẻn vào ra, không ai được phép vào đây.

Chương 32: Một đoạn duyên ngắn

- o-

- Wow! - Sao xuýt xoa.

Khu vực của Mai Lang Vương đặc biệt trồng nhiều mai hơn những nơi khác. Hoa Mai lớp lớp, tầng tầng nở vàng rực rỡ, trông thật lộng lẫy.

Mai Lang Vương dắt tay Sao đến dưới một tán mai lớn. Bóng mai che khuất một góc trời. Hoa Mai vàng ươm rụng rơi, thơm lừng, thanh khiết. Sao khẽ ngửi, hương thơm tràn sâu vào lòng.

Bất giác, cô bé lại nhớ đến lần đầu tiên hai người gặp nhau.

Khi ấy, bầu trời tràn ngập cánh mai rơi.

- Ngài… Ngài có thể cho em biết tên được không? - Cô bé ấp úng hỏi.

Chàng đưa mắt quan sát Sao, cô bé đang cúi mặt thẹn thùng. Mai Lang Vương nghĩ Sao vẫn chưa hoàn toàn hòa nhập với thế giới mới. Cô bé vẫn còn rụt rè quá.

- Ta tên là Mai Lang.

- Nhưng… - Sao ngẩng lên - Em nghe họ gọi ngài là "Vương"…

Chàng mỉm cười - Phải. Mai Lang Vương là tôn hiệu của ta, trong đó "Vương" là thần chức mà vua Hùng ban cho. Tên thật của ta chỉ có hai chữ. "Mai" nghĩa là Mai hoa. Còn "Lang" là từ ghép vào để chỉ nam nhân thôi.

- Ể? - Sao ngẩn ngơ.

Mai Lang Vương buồn cười - Tên ta rất đơn giản.

- A… - Sao nhìn xuống chân, đắn đo hồi lâu mới dám hỏi - Lần đầu em gặp ngài, tại sao lại có hoa mai ạ? Lúc đó là tháng tám… Ngài làm cách nào để hoa mai nở vào tháng tám?

- Ra là em thắc mắc chuyện này. - Mai Lang Vương vòng tay qua tóc của cô bé, nhẹ nhàng. Lúc ấy, Sao đột nhiên ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng. Cô bé liếc nhìn, liền thấy trên tay của Mai Lang bừng nở một đóa mai trăm cánh vàng ươm.

- Ta muốn hoa mai nở vào mùa nào mà chẳng được? - Chàng vừa nói vừa cài đóa hoa ấy lên tóc Sao - Hoa mai trong trời đất đều nghe lệnh ta, ta là thần cai quản hoa mai cơ mà?

Sao lùi lại.

Đóa hoa mà chàng vừa cài lên tóc cô bé tỏa sắc chói ngời.

Mai Lang Vương im lặng ngắm Sao. Chàng cảm thấy mái tóc mềm mại đen huyền của cô bé rất hợp với hoa mai.

Chàng chưa từng thấy ai cài hoa mai trên tóc mà đẹp như vậy.

- Ngài… Ngài là thần ư?! - Ngược lại, Sao chẳng quan tâm đến những gì chàng đang nghĩ, cô bé gần như hét lên, không thể tin nổi - Ngài là thần?!

Mai Lang Vương có chút thất vọng. Chàng nghĩ rằng cô bé đã biết rồi…

- Phải. - Mai Lang Vương đưa Sao đến bên giường tre trước sân, đợi cô bé ngồi xuống để bình tĩnh hơn. - Ta là thần, tam vị Hoa tiên kia đều là thần, những người mà em tiếp xúc đều là thần. - Chàng trực diện nhìn vào mắt Sao, khẳng định mạnh mẽ - Em đang hiện diện ở thần giới.

- … - Những lời mà chàng nói khiến Sao bối rối. Cô bé xâu chuỗi lại những chuyện mà mình đã trải qua, cảm thấy hợp lí lạ lùng.

Mai Lang là thần… Những người cô bé tiếp xúc đều là thần… Mai Lang xử lí con quỷ đó… Những đứa trẻ ăn mặc kì lạ đi lại trên phố nghiêm trang…

Trước mắt Sao, một thế giới huyền ảo diệu kì bừng mở.

Cô bé… Một con người… Có thể lạc chân đến thần giới ư?Thế rồi, Sao lại nhớ đến Mực.

Tại sao chỉ có cô bé là được yên ổn?

Sao quay phắt sang chàng, nước mắt lấp đầy khóe mi. Mai Lang Vương dường như hiểu cô bé định nói gì, chàng đặt tay lên vai Sao, lắc đầu e ngại - Không thể nữa.

- Sao ạ? - Sao sững sờ.

Mai Lang Vương lắc đầu - Những thứ đã mất đi thì sẽ không thể lấy lại.

- … - Nước mắt rơi xuống, rỏ lên hoa văn tinh xảo của tà áo dài màu hồng. Sao bưng mặt, nhớ đến Mực, lòng đau như cắt.

Mai Lang Vương không biết nói gì hơn với nỗi đau của Sao. Nhưng chàng không thể can thiệp vào quy luật của tạo hóa. Sao ngay từ đầu không phải là linh hồn thuộc về thế giới con người vì vậy chàng có thể tự do đem cô bé đi. Còn Mực, chú chó nhỏ đó… Số đã tận rồi.

Ngay cả những kẻ bắt cóc cô bé cũng đã tận số thì chàng mới ra tay với chúng được.

Vạn vật này đều có quy luật, thần linh như chàng đều phải tuân theo quy luật.

- Sao, ta biết em rất đau khổ nhưng em phải cố gắng đứng lên thôi. Những chuyện đã xảy ra ở hồng trần hãy xem như một giấc mơ. Đó là việc duy nhất em có thể làm để tìm kiếm sự bình yên cho mình.

- … - Sao vẫn nức nở khóc.

Cô bé biết những gì chàng nói đều đúng, nhưng cô bé không thể quên được Mực…



Đợi Sao khóc xong, trời cũng đã tối hẳn. Trong suốt thời gian đó, Mai Lang Vương chỉ biết ngồi bên cạnh, khó xử nhìn Sao.

Chàng thật sự rất dở những việc này.Mai Lang Vương không nghĩ mình là người có khả năng dỗ dành con gái.

- Hức… - Khóc đến mi mắt sưng mọng, Sao mới ngẩng lên.

Mai Lang Vương đẩy đĩa bánh mà tiên đồng vừa mang đến tới gần cô bé, hi vọng nó sẽ khiến Sao nguôi ngoai.

- … - Sao trông hành động của chàng, cảm thấy lòng nhẹ đi.

Cô bé biết, Mai Lang luôn lo lắng cho cô bé. Ngay từ đầu, chàng đã luôn âm thầm bảo vệ cô bé.

Sao lấy một chiếc bánh, cặm cụi ăn.

Mai Lang Vương thấy vậy, lòng thoải mái hơn rất nhiều.

Đợi cô bé ăn xong, chàng ân cần đưa trà tới. Sao không chịu uống trà, Mai Lang Vương sai tiểu đồng mang nước trắng ra, Sao mới chịu uống.

- Mai Lang… - Khi tinh thần đã đỡ hơn, cô bé lại bất ngờ nắm lấy vạt áo chàng.

- Ừ. - Mai Lang Vương đáp lời, sẵn sàng lắng nghe.

- Khi em ở đó, chỉ có Mực là quan tâm em thôi. - Cô bé nhỏ giọng nói.

- Ta hiểu.

- Khi em ở đây, cũng chỉ có Mai Lang là quan tâm em nhất. - Sao tiếp tục nói thêm.

- … - Mai Lang Vương im lặng.

Sao lại nắm chặt vạt áo chàng hơn, đôi mắt to tròn nhìn chàng chăm chú, đầy niềm tin và dựa dẫm - Giờ em chỉ trông chờ vào ngài. Xin ngài đừng rời bỏ em. Xin ngài đừng như Mực…

- Ngốc. - Chàng xoa đầu cô bé - Tại sao ta lại rời bỏ em chứ.

Mai Lang Vương mỉm cười, hứa với Sao - Ta sẽ bảo vệ em. Từ nay về sau, ta sẽ mãi mãi bảo vệ em.

Sao nghe chàng nói, lòng bình yên vô cùng.

Cô bé cảm thấy, cho dù phía trước có khó khăn thế nào cũng có thể vượt qua được.

Nhưng, Sao không biết, chính bản thân Mai Lang Vương lại đắn đo.

Những gì mà chàng nói với cô bé, ngay cả chàng cũng biết là không thể thực hiện.

Một ngày nào đó, Sao sẽ trở lại là "Vì sao lõi". Cô bé sẽ không còn nhớ rằng, ở Mai Viện này, có một vị thần Mai đã từng hứa sẽ bảo vệ cô bé suốt đời. Cô bé cũng không còn kí ức về những chuyện đã xảy ra. Và, đến ngày đó, cả chàng cũng phải chọn cách quên lãng.

Mai Lang Vương âm thầm nhắm mắt.

Cuộc hội ngộ này chỉ là một đoạn duyên ngắn. Rốt cuộc đây chỉ là nhiệm vụ của chàng.

Chương 33: Lời đổ lỗi của nỗi cô đơn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



- o-

Tối đó, Mai Lang Vương sai người dọn dẹp khu nhà khách dành cho thần rồi đưa Sao về đấy. Khi bước chân vào căn nhà rộng lớn uy nghi, sắc mặt Sao vẫn chẳng thể tốt hơn. Cô bé chưa hoàn toàn ổn định tâm trạng, Mai Lang Vương hiểu.

- Được rồi, ta về đây. - Mai Lang Vương nói.

- A! - Sao đột ngột quay lại, nắm lấy vạt áo chàng khiến Mai Lang Vương không thể di chuyển.

- Gì vậy? - Mai Lang Vương đứng lại, nhíu mày.

- Em… - Sao ngập ngừng… - Em sợ ma lắm!

Gân trán Mai Thần giật mạnh. Chàng không thể hiểu nổi tại sao cô bé lại sợ ma khi đang hiện diện ở Thần giới? Thần giới là nơi ma và quỷ không thể tồn tại, từ sự việc xảy ra ở thị trấn cũng đã quá rõ rồi, những hiện diện đó không được phép bước chân vào đây.

- Làm gì có ma ở nơi này? - Mai Lang Vương đỡ trán.

- Nhưng em sợ! - Mặc kệ, Sao vẫn nói.

Thật ra cô bé không sợ ma, cô bé chỉ sợ nỗi cô đơn. Đôi khi vì quá cô đơn, con người đổ cho mình sợ cái này, sợ cái khác, sau cùng cũng chỉ muốn có người ở bên cạnh mà thôi.

- … - Mai Lang Vương thở dài.

Chàng nén lòng, đành ở lại bên cạnh cô bé thêm một chút. Mai Thần ngồi xuống tràng kỷ, tự rót trà rồi phẩy tay - Em đi thay áo đi.

Uống một ngụm trà xong, chàng tiếp tục - Thay áo xong thì vào phòng ngủ, ta sẽ canh chừng.

- Dạ! - Sao vui mừng, chạy biến vào trong, tiếng guốc vang vọng từ nhà sau ra đến tận cổng.

Mai Lang Vương lắc đầu, an tĩnh thưởng trà.

Xem ra… Ngày mai chàng phải nhờ Bạch Sứ chuyển đến đây để sống cùng Sao một thời gian.

Trong khu nhà mới này Mai Lang Vương cắt cử một vài tiên đồng theo phục vụ Sao, khi thấy cô bé đi vào, hai tiểu tiên đồng đã đợi sẵn để giúp cô bé thay áo. Sao thay một bộ bà ba nhẹ nhàng để ngủ. Khi cô bé bước ra, Mai Lang Vương liền đặt chén trà vào khay, đứng dậy.

Sao chạy vào phòng, cô bé leo lên giường, háo hức nhắm mắt.

Mai Lang Vương ngồi xuống bên giường, im lặng. Sao quay sang, ôm lấy tay chàng, giấc ngủ kéo đến bình yên.

- … - Mai Lang Vương vuốt ve tóc Sao.

Cô bé này thật hồn nhiên, ban nãy vừa khóc lóc một trận vậy mà giờ có thể chìm vào giấc ngủ rồi. Có lẽ trẻ con đều như thế. Trẻ con sẽ chẳng nhớ điều gì quá lâu cả, mọi thứ đều sẽ trôi qua nhanh chóng trong trí óc đơn thuần ấy.

Khi nhịp thở của cô bé dần trở nên đều đặn an nhiên, chàng lặng lẽ rời giường. Mai Thần dùng chăn choàng qua người Sao, cẩn thận rút cánh tay bị cô bé ôm lấy ra rồi rời đi.Ngoài trời, tiếng côn trùng rả rích vang lên.

Mặt trăng chiếu rọi ngọn cỏ, lẩn sau mây mù. Sau khi sáng bừng đến giây phút cuối cùng, ánh sáng của ánh trăng cũng dần mờ nhạt.

- o-

Tiếng chim ríu rít bên cửa sổ gọi Sao tỉnh dậy, cô bé mở mắt, bên ô cửa sổ nắng sớm đang chiếu vào, linh lung.

Sao ngồi dậy nhìn quanh, thấy chăn ngổn ngang trên người, cô bé ngáp một cái rồi nửa tỉnh nửa mơ gấp chăn lại, đặt cẩn thận lên gối.

- Dậy rồi à? - Bạch Sứ đi ngang phòng, thấy cô bé đã tỉnh liền dừng lại, mỉm cười.

- Chị! - Sao ngạc nhiên, cô bé không nghĩ Bạch Sứ lại đến đây sớm như vậy.

- Mai Lang nhờ ta qua đây chăm sóc em. - Nàng tiến vào phòng, ngồi xuống giường. - Mai Lang nói em chưa quen ở đây một mình nên nhờ ta sang ở cùng em một thời gian, sao rồi? Ngủ ngon chứ?

- Dạ… - Sao cúi đầu.

Thì ra… Mai Lang đã nhờ Bạch Sứ đến…

Cô bé lại ngẩng lên, quan sát thiếu nữ khoác áo tứ thân màu trắng. Khuôn mặt thanh tú mỉm cười, khác với vẻ sắc sảo nóng nảy của Xích Phượng hay dung mạo tú lệ nghiêm trang của Ưu Liên, Bạch Sứ rất hiền lành và trong sáng, quanh người nàng lúc nào cũng dập dìu một làn gió mát êm dịu.

Nếu ở cùng Bạch Sứ, Sao cảm thấy rất hài lòng. Cô bé thích ở với Bạch Sứ hơn là hai vị Hoa Tiên kia.

- Nào, chúng ta chuẩn bị bữa sáng thôi. - Bạch Sứ nói.

- Dạ! - Sao bước khỏi giường, hưng phấn hẳn lên.Bạch Sứ đưa Sao vào bếp, chỉ dẫn Sao nấu ăn. May mà khi còn ở nhà Sao cũng quen làm những việc này, vì vậy Bạch Sứ rất hài lòng, thức ăn mà Sao nấu cũng rất vừa miệng.

- Tiểu đồng, mang qua đó cho Vương đi. - Bạch Sứ đặt một phần ăn vào khay rồi ra lệnh cho tiểu đồng bên cạnh.

- Vâng. - Tiểu đồng đó cúi đầu, bê khay trên tay và lui đi.

- Chúng ta dọn thức ăn ra bàn nào, có lẽ chị Ưu Liên và chị Xích Phượng sẽ đến ngay thôi.

- Dạ! - Sao gật đầu, hai người lại bắt tay vào công việc.

Khi bàn ăn đã sẵn sàng, đúng như những gì Bạch Sứ nói, Ưu Liên và Xích Phượng xuất hiện. Bốn người cùng dùng bữa, Xích Phượng sau khi biết thức ăn trên bàn có một nửa là do Sao chuẩn bị, nàng không khỏi ngạc nhiên.

- Ái chà, cũng không tệ. - Xích Phượng hài lòng.

Ưu Liên tuy không nói gì nhưng đáy mắt ẩn hiện ý cười, xem chừng cũng rất thích Sao.

Dùng bữa sáng xong, các vị Hoa Tiên như thường lệ trở về công việc của mình, riêng Sao, cô bé chẳng biết làm gì, ở Thần giới này không có đồng ruộng để cô bé làm việc. Bất chợt, Sao nhớ đến những lời hôm qua của Mai Thần, rằng cô bé sẽ têm được những miếng trầu đẹp nếu chịu luyện tập. Lời nói đó thôi thúc Sao, cô bé liền hăng hái đi đến chỗ Bạch Sứ, luyện tập têm trầu cánh phượng một cách nghiêm túc.

- Chị Bạch Sứ ơi! - Có tiếng tiểu đồng gọi.

- Ừ? - Bạch Sứ ngẩng đầu, thắc mắc.

- Diễm Hồng đến giao kén tằm đấy ạ.

- Oh… Đến rồi à? Ta hiểu rồi.

Bạch Sứ bỏ miếng trầu têm dở xuống và rời đi. Sao không biết nàng đi làm việc gì nhưng có thể đại ý hiểu rằng có người đến tìm gặp. Cô bé lại tiếp tục chú tâm vào lá trầu trên tay, miệng ngâm nga hát, đang sắp hoàn thành giai đoạn cuối cùng thì ngoài cửa tròn vang lên tiếng bước chân vội vã, khiến Sao phải dừng tay lại, nhìn lên.

- Các chị! - Một tiểu đồng khác xuất hiện.

- Gì vậy? - Ưu Liên dời mắt khỏi khung thêu, cau mày.

- Phù Đổng Thiên Vương tới! - Tiểu đồng thông báo.

- Ôi trời! - Ưu Liên nhìn sang tráp pháp lam đặt trên chiếu hoa bên cạnh Sao, nói với tiểu đồng - Đến đó lấy trầu đi.

Tiểu đồng vâng dạ và tiến đến chỗ Sao, khi chạm tay vào tráp trầu, nó mới nhận ra vẫn còn thiếu một miếng trầu nữa. Tiểu đồng nhìn Sao, cô bé lại nhìn miếng trầu trên tay. Trầu của Bạch Sứ thì têm chưa hoàn chỉnh còn trầu của cô bé dù đã têm xong nhưng cắt hơi vụng, một góc đuôi phụng bé như hạt gạo đã bị lưỡi kéo xén đi.

- Đặt vào đây. - Tiểu đồng nói.

- … - Sao ngần ngại, nhưng rồi cũng đành làm theo.

Xong việc, tiểu đồng mang tráp trầu rời đi, lúc bấy giờ Bạch Sứ mới trở về, trên tay mang theo một chiếc hộp gỗ. Ưu Liên và Xích Phượng bận trao đổi với nàng ấy, Sao cũng không tiện nghe ngóng hay xen vào.

Chương 34: Khờ dại...

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



- o-

- Quyết định bổ nhiệm dù rất quan trọng nhưng lại phiền Thiên Vương đích thân mang đến thế này… Mai Lang cảm thấy rất áy náy.

Trong gian giữa của khu làm việc, Mai Lang Vương và Thánh Gióng đang ngồi đối diện nhau trên tràng kỷ. Hôm nay Phù Đổng Thiên Vương hạ cố đến Mai Viện là để giao cho Mai Thần quyết định bổ nhiệm của Hùng Vương.

- Ầy, đừng nói vậy. - Thánh Gióng xua tay cười - Thật ra ta cố tình đến thăm ngươi. - Dừng một chút, ngài liền hỏi - Nghe nói ngươi tìm được "Vì sao lõi" rồi, thế nào? Mọi chuyện suôn sẻ chứ?

Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt Mai Lang Vương lập tức trở nên e ngại. Chàng nâng chén trà lên, nhìn làn khói chùng chình trong không trung đến mơ màng, lắc đầu đáp - Thật lòng tiểu bối cũng chẳng biết làm sao.

- Gì vậy? - Phù Đổng Thiên Vương hỏi lại với thái độ kinh ngạc, đây là lần đầu tiên ngài thấy chàng thể hiện vẻ mặt tiến thoái lưỡng nan như vậy. Mai Lang Vương trước giờ đối mặt với việc khó khăn nào cũng đều luôn rất bình tĩnh và tự tin, hầu như chẳng có việc gì làm khó được chàng.

- Cô bé đó… "Vì sao lõi"… Hiện tại chỉ mới mười ba thôi. - Mai Thần gõ quạt, bất lực thốt.

- Ồ! - Chỉ một câu nói của chàng đã khiến Phù Đổng Thiên Vương thấu tỏ vấn đề.

- Nếu vậy thì khó đấy… Một đứa trẻ mười ba à? Cảm động thế nào đây?

- Tiểu bối thậm chí còn chẳng hiểu ý nghĩa thật sự của hai từ "cảm động" đó.

- Đúng là khó khăn, vậy giờ ngươi tính thế nào?

Mai Lang Vương thở dài, khẽ đáp - Trước mắt tiểu bối sẽ nuôi dạy cô bé thật tốt, hi vọng rằng trong quá trình trưởng thành cô bé sẽ học được nhiều điều ý nghĩa. Những điều đó biết đâu chừng lại giúp cô bé nhận ra mình là ai, rồi sẽ có lúc cô bé trở thành "Vì sao lõi" thật sự.

- Ừ, dù gì thời hạn cũng còn dài, đến một trăm năm cơ mà? - Phù Đổng Thiên Vương gật đầu - Ta sẽ báo với Hùng Vương. Ngươi cứ yên tâm nuôi dạy cô bé, ta tin rằng khi tiếp xúc với một người như ngươi cô bé đó sẽ học được nhiều điều quý giá thôi.

- Đa tạ ngài. - Mai Lang Vương mỉm cười.

Cuộc trò chuyện diễn ra đến đây thì tiểu đồng mang tráp trầu đến. Cậu nhanh nhẹn bày lên bàn. Phù Đổng Thiên Vương vì bận uống trà nên chưa kịp lấy trầu, trong lúc đó, khi tiểu đồng vừa mở tráp trầu ra, Mai Lang Vương đã vô tình nhìn thấy miếng trầu vụng về mà Sao têm.

Đôi mắt nâu lóe sáng.

Miếng trầu này dù đã tiến bộ hơn những miếng trầu trước nhưng so với trầu do Bạch Sứ têm thì vẫn còn vụng về lắm thay, khi nó được đặt trong tráp trầu, nó lập tức làm mất đi vẻ hài hòa, vừa nhìn vào đã thấy lỗi đội hình.

Mai Lang Vương lại chuyển mắt sang Thánh Gióng.

Ngài ấy là người cực kì thích trầu, không những thích trầu mà ngài còn đặc biệt xét nét về khoản têm trầu, nếu để ngài ấy nhìn thấy miếng trầu này, e rằng sẽ không hay.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc đó, Mai Lang Vương chẳng còn cách nào khác.

Chàng từ tốn nhón lấy miếng trầu mà Sao têm, tỉ mỉ giấu nó sau bàn tay khiến Thánh Gióng không kịp nhìn thấy hình dáng vụng về của nó.

- Oh?! - Thánh Gióng vừa bỏ chén trà xuống thì liền thấy Mai Lang Vương lấy trầu. Ngài đương nhiên không có thời gian chú ý đến miếng trầu trong tay chàng bởi tất cả sự chú ý của ngài giờ đây chỉ đặt vào hành động kì lạ của Mai Lang Vương.Trước sự ngạc nhiên của Thánh Gióng, Mai Lang Vương từ tốn tách cau và trầu ra rồi cho vào miệng.

Chàng điềm nhiên thưởng thức miếng trầu, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc gì, thanh nhã và tự nhiên.

Phù Đổng Thiên Vương suýt nữa thì rớt hàm xuống đất.

- Ôi trời! Tập ăn từ lúc nào thế?! - Ngài thốt.

Mai Lang Vương cười gượng, cố gắng đáp - Không ạ, bỗng dưng muốn ăn thử.

- Này… Ổn chứ? Chẳng phải ngươi ghét… - Phù Đổng Thiên Vương toát mồ hôi, lo ngại nhìn chàng. Ngài thấy sắc mặt chàng đang dần trở nên xanh xao.

- Xin lỗi ngài. - Mai Lang Vương đứng bật dậy, vẫn cố gắng cười nhưng giọng đã trở nên khó chịu hẳn đi - Tiểu bối sẽ trở lại ngay.

- o-

- Khụ! - Bên đám vại nước phía sau khu làm việc, Mai Lang Vương gục xuống, nôn thốc nôn tháo.

- Vương! Vương không sao chứ?! - Tiểu đồng đứng bên cạnh lo lắng kêu lên.

- Không sao… - Mai Lang Vương trấn an nó.

Dưới nền gạch đỏ cam, nước trầu màu đỏ lan dài, vằn vện, thoạt nhìn cứ ngỡ là máu.

- Chúng ta trở về thôi. - Sau khi dọn dẹp xong hiện trường, Mai Lang Vương nói.

- Vâng! - Tiểu đồng cúi người, cung kính theo chàng quay về gian giữa.Phù Đổng Thiên Vương đang ngồi đợi Mai Thần, vừa thấy chàng vào, ngài lập tức cười to. Mai Lang Vương ngồi xuống, cười gượng lắc đầu, chàng biết Thiên Vương đang trêu chọc chàng.



Trong khi Mai Lang Vương đàm luận với Phù Đổng Thiên Vương, bên ngoài, Mai Viện lại có một vị khách khác ghé thăm.

Thần Tình đủng đỉnh tiến vào sân Viện, khi đi ngang qua khu làm việc, thấy tiên khí mạnh mẽ chờn vờn trên mái nhà, biết ngay là một trong Tứ Bất Tử lại đến rồi, vì vậy nàng bèn tiến thẳng ra những khu nhà phía sau.

- Ôi, chán chết được. - Thần Tình vừa đi vừa than vãn - Tại sao Sơn Thánh lại khó khăn như vậy chứ?

Mấy hôm trước, trong lúc đang ngao du hồng trần với Mai Thần thì nàng đột nhiên bị Sơn Thánh triệu về, thế là mất toi cơ hội xem tuồng hay.

Thần Tình cuống quýt trở về Ba Vì, tưởng Sơn Thánh có nhiệm vụ quan trọng cần nàng làm gấp. Nào ngờ vừa đến đền Tản Viên đã thấy tên Cuội uất ức khóc lóc, hóa ra hắn đã từ trên cung trăng xuống tận Ba Vì đề đòi công đạo cho cây Đa của mình.

Nàng sau đó bị Tản Viên Sơn Thánh mắng te tát một trận, mắng nhiều đến nỗi nàng vuốt mặt không kịp. Thần Tình nghe nói tối qua Sơn Thánh bị công chúa Mỵ nương cho ngủ ở ngoài, xem ra do nàng hẩm hiu, tự nhiên biến thành "tấm thớt" cho người ta "chém".

Mắng chán mắng chê, Sơn Thánh cuối cùng cũng tha cho nàng về. Thần Tình bực mình, không muốn ở lại Ba Vì nữa mà dứt khoát đi đến Tây Nam. Tạm thời nàng sẽ gác Sơn Thánh qua một bên, nàng vẫn háo hức muốn xem thành quả của Mai Lang Vương nhất!

Quả nhiên, vừa tiến vào khu vực của Tam vị Hoa Tiên, Thần Tình đã nhìn thấy một cô bé xinh xẻo ngồi trên chiếu bổ cau. Trong sân lúc này ngoài cô bé và những tiểu đồng phụ việc ra thì không có ai cả,  Tam vị Hoa Tiên đều bận xử lí đám kén tơ vừa được gửi đến từ Khau Pạ cả rồi.

Thần Tình xòe quạt, đứng ngoài cửa tròn ngắm cô bé.

Sao đang tỉ mỉ cắt lá trầu, miệng ngâm nga hát, Thần Tình lắng tai nghe, nghe thấy cái gì mà: "… Chàng khờ thủy chung…"

- Kẻ khờ mà cũng biết thủy chung ư? - Nàng bước tới, mỉm cười.

Sao đưa mắt nhìn nàng. Bộ nhật bình trên người Thần Tình lộng lẫy với những hoa văn thêu tay tinh xảo. Cô bé tròn mắt, xuýt xoa, ngay cả mấn đội đầu và chiếc quạt gỗ thơm trên tay nàng cũng vô cùng đẹp đẽ!

- Oa… - Cô bé thốt lên, nhưng rồi nhận ra, Thần Tình là người lạ.

Cô bé chăm chăm nhìn nàng, nhận thấy khuôn mặt xinh đẹp tinh nghịch này… Chưa từng hiện diện ở Mai Viện lần nào.

Sao hốt hoảng, từ từ lùi lại.

Cô bé nhìn quanh, cả Bạch Sứ, Ưu Liên, Xích Phượng đều không có ở đây.

- Như một chú chim non đáng yêu sợ nắng, sợ gió, e ngại với thế giới bên ngoài vậy. - Thần Tình gấp quạt, đến gần, đôi mắt đen quan sát Sao đầy thích thú - Một cô bé tay lấm chân bùn, chịu bao nhiêu đau đớn và bẽ bàng, làm cách nào để đến được vòng tay của Mai Thần? Làm cách nào để đi theo hắn không đắn đo?

Nàng vòng qua chiếu hoa, uyển chuyển buông lời - Đi theo hắn, được chăm bẵm, dáng vẻ đã trở nên có thần hơn rồi. Thế này mới giống "Vì sao lõi" chứ? Áo dài và guốc mộc vẫn hợp với cô bé hơn là bộ bà ba nâu sần và chiếc rổ tre rách nát kia đấy.

- Ngài… Ngài là ai! - Sao run rẩy kêu lên.

- Ta à? - Thần Tình dừng lại, dùng quạt che ngang mặt - Ta là ai à? Dù có là ai thì ta cũng biết rõ về cô bé hơn cô bé nghĩ đấy!

Chương 35: Tình cha con, anh em, chú cháu...

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- o-



- Này, đừng trêu chọc Sao nữa. - Mai Lang Vương can thiệp.

Thần Tình và Sao cùng ngẩng lên, phát hiện chàng đã đến tự lúc nào, đang đứng ngoài cửa tròn nhìn hai người.

- Mai Lang! - Sao òa tới, nép sau vạt áo chàng.

- Ối chao! - Thần Tình chớp mắt, nan quạt rơi xuống, đánh xoạch trên tay.

Mai Lang Vương dắt tay cô bé đi đến sập gỗ, Thần Tình đi theo hai người, tiểu đồng của chàng nhanh nhẹn chuẩn bị trà bánh.

- Thiên Vương về rồi à? - Thần Tình cười hỏi.

- Ừm.

- Đến đây vì chuyện gì vậy?

- Chút chuyện vặt thôi.

Sự có mặt của Mai Lang Vương khiến Sao cảm thấy yên tâm hẳn đi, sự sợ sệt đối với Thần Tình cũng tiêu biến, vẻ hồn nhiên lại trở về. Cô bé nhoài qua người chàng, cố lấy một chiếc bánh phục linh, nụ cười lan tỏa trong đôi mắt nâu, chàng liền đưa cả đĩa bánh cho cô bé.

- Này, ta cũng muốn ăn. - Thần Tình phản ứng.

- Vào lấy thêm đĩa bánh đi. - Mai Thần ra lệnh cho tiểu đồng.

- Ta muốn ăn đĩa bánh trên tay Sao. - Thần Tình tiếp tục công kích.

- Vậy… Không cần đi lấy nữa. - Mai Thần gọi tiểu đồng lại, tiểu đồng chưa kịp rời đi, thế là không cần động chân.

Tiểu đồng không đi lấy bánh, Mai Thần cũng chẳng lấy bánh của Sao cho Thần Tình. Nàng hớn hở ngồi đợi trò vui một chốc, thấy không có động tĩnh gì, liền biết ngay mình vừa bị chơi một vố.

- Mai Lang Vương! - Nàng gầm lên.

- Lớn rồi còn tranh ăn với trẻ con ư? - Chàng lạnh lùng.

Sao cặm cụi nhai bánh nghe thế, ngẩng lên nhìn nàng, ánh mắt thơ ngây của cô bé càng khiến lời nói của Mai Thần đâm sâu vào người nàng hơn.

- Hứ! - Thần Tình ngồi xuống, phụng phịu.

Mấy hôm nay đúng là xui xẻo, đi đâu cũng gặp xui xẻo!

- Mai Lang. - Ăn bánh xong, Sao lại cất giọng hỏi - Ngài ấy là ai vậy?

Mai Lang Vương từ tốn trả lời, tuy nhiên, chưa kịp nói gì thì đã bị Thần Tình tranh trước

- Ta ư? Ta là Thần cai quản tình duyên. - Thần Tình đứng lên, bước ra giữa, quạt gỗ trong tay xòe rộng, tà nhật bình uyển chuyển lay lay. Nàng đưa tay áo lên, hoa văn tinh xảo chao liệng, quạt gỗ nở rộ bên dung nhan kiều diễm, thật động lòng người. - Tình yêu, tình thân, tình bằng hữu, tất cả tình cảm của vạn vật đều chịu sự chi phối của ta. Ta dùng những sợi tơ tình đó đan thành một tấm lụa, trải qua năm tháng tấm lụa ấy vẫn không hề bạc màu, là một tấm lụa nhân duyên tuyệt đẹp, ẩn trong sắc trời ca hát cùng bốn mùa.

- Hể? - Sao reo lên, cô bé không hiểu gì sất nhưng đoán rằng Thần Tình là một người rất vĩ đại.

Mai Lang Vương phì cười.

Thần Tình thấy chàng cười như vậy, biết ngay là mình lại bị trêu chọc, lập tức bao nhiêu vui thích đều tắt ngấm.
- Sao, nàng ấy là Thần Tình. - Chàng xoa đầu Sao, giải thích thêm - Trong dân gian, người ta còn gọi nàng với cái danh "Người trồng trầu chăm cau".

- Người trồng trầu… Chăm cau ư? - Cô bé lặp lại.

- Phải, khi con trai và con gái lấy nhau, phải có trầu cau làm sính lễ. Khi hai người bằng hữu hội họp, phải có trầu cau làm thức khơi chuyện. Về cơ bản, trầu và cau đóng vai trò quan trọng trong văn hóa giao tế và hôn lễ của người Việt. Vì thế Thần Tình - Người cai quản các loại tình cảm - Cũng đồng thời là người chăm sóc trầu cau.

Hai bàn tay nhỏ bé nắm lại thật chặt, Sao nhớ đến miếng trầu mà ban sáng mình têm. Trầu cau… Trầu cau… Trầu cau là vạch xuất phát của các loại nhân duyên…

- Em vẫn không thể hiểu tại sao con trai con gái lấy nhau lại cần trầu cau. - Hồi lâu sau, Sao lắc đầu - Mai Lang, "lấy nhau" là gì?

- Ha ha, đó là nhiệm vụ chính của ta đấy! - Thần Tình cười lớn, bí hiểm nói.

- Em không hiểu. - Sao hướng về phía nàng, mong chờ lời giải thích.

Thế nhưng Mai Lang Vương đã ngăn lại - Em không cần hiểu việc đó. Em còn quá nhỏ để tìm hiểu nó. Cũng như Thần Tình, em không cần phải cố hiểu nàng ta là ai, làm gì. Em chỉ cần biết nàng ta là Thần Tình mà thôi.

- Dạ! - Sao ngoan ngoãn gật đầu.

- Và… - Dừng một chút, chàng cười gượng nói thêm - Em chỉ cần cố gắng têm trầu thật tốt là được.

- Dạ! - Sao tiếp thu nhanh chóng.

- Hừ, trông ngươi kìa, có thể trở nên dịu dàng với trẻ con như vậy ư? - Thần Tình nhẹ nhàng nói.

Nàng lại nhớ đến tuổi thơ của Sao và Mai Lang Vương, cảm thấy họ có thể đồng cảm và che chở nhau như vậy, âu cũng có căn nguyên.

Nàng ngồi xuống, lấy trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ và hai cái lá dừa, Mai Lang Vương nhìn thấy chúng, đón lấy và cảm kích nói với nàng - Đa tạ ngài, Thần Tình.

- Mệt muốn chết! Dù bị Sơn Thánh mắng te tua nhưng ta vẫn cố gắng ghé qua Thạch Xá mua nó đấy. Tự nhiên lại gửi thư, khiến ta nhận thư xong mà vẫn còn giật mình!

- Vì không biết liên lạc với ngài thế nào. - Mai Lang Vương đáp.

- Lần sau cứ dùng thần lực mà truyền tin.
- Nếu vậy phải kết nối tâm thức với ngài, ta không thích. - Chàng thẳng thừng nói.

- Tên tiểu bối đáng ghét! - Thần Tình mắng.

Mai Lang Vương đưa chiếc hộp cho Sao, cô bé tò mò mở ra. Bên trong là hai chú chuồn chuồn tre được Thần Tình đích thân đến Thạch Xá mua về.

Cô bé nâng chuồn chuồn tre lên, đôi mắt to tròn sáng rỡ.

Lần đầu tiên cô bé nhìn thấy món đồ chơi vừa xinh đẹp, vừa tinh xảo lại đáng yêu quá mức thế này!

Thần Tình mỉm cười nhìn Sao, nàng cũng rất vui vì cô bé thích chúng. Mai Lang Vương dùng lá dừa mà nàng đem về, làm thêm hai chú châu chấu.

Chàng đưa châu chấu cho Sao, cô bé hạnh phúc ôm lấy chúng. Sao mang theo chuồn chuồn và châu chấu vừa đùa nghịch vừa nhảy chân sáo trước mắt hai người. Tiếng guốc gõ trên gạch liên hồi, dù rất ồn ã, nhưng Thần Tình và Mai Lang Vương không hề thấy phiền.

- Gửi thư chỉ để nhờ ta đem những thứ đó về… Ngươi đúng là chiều chuộng cô bé thật.

- Lúc mới mang Sao về đây, cô bé rất khó dỗ. Sau này ta phát hiện chỉ cần có đồ chơi và bánh ngọt thì sẽ khiến Sao yêu thích mình.

- Ngươi nghĩ như vậy sao? - Thần Tình liếc chàng, môi nhếch lên.

- ? - Mai Lang Vương nhướn mày. Chàng không hiểu ý của nàng.

Thần Tình cười sâu kín, gõ nhẹ lên nan quạt. Tên Mai Thần này đúng là ngốc nghếch.

- Mà này, ta có thể gọi ngươi là Mai Lang chứ? - Nàng vỗ quạt vào vai chàng.

Mai Lang Vương nhíu mày, lạnh nhạt - Ngài vẫn nên gọi tôn hiệu của ta thì hơn.

- Nhưng Sao được phép gọi thẳng tên ngươi đấy thôi! - Thần Tình càu nhàu.

- Sao là người của ta, cô bé có thể gọi như vậy.

- Thế còn Phù Đổng Thiên Vương?! - Thần Tình tiếp tục cau có.



- Mai Lang! Em cảm ơn! - Đùa vui mệt rồi, Sao lại lao đến ôm lấy cánh tay chàng, reo cười.

Mai Thần không nói, chỉ có ánh mắt là trở nên dịu dàng đến vô cùng.

Thần Tình nhìn hai người họ, nàng đưa quạt lên môi, đắn đo - Trông hai ngươi… Sao giống như cha và con gái thế?

- Cha và con gái? - Sao chớp mắt và rồi cô bé càng ôm chặt cánh tay chàng hơn, khúc khích đáp - Vâng! Với Sao, Mai Lang như cha, như chú, như anh vậy!

- … - Mai Lang Vương vẫn chẳng nói gì nhưng trông vẻ mặt chàng rất êm đềm. Xem chừng với chàng, Sao cũng như vậy, là một cô em gái, hoặc cháu gái, hoặc có thể như Thần Tình nhận xét, là một cô con gái bé bỏng.

Thần Tình nhìn vẻ mặt rạng rỡ của hai người đó mà lòng rét căm căm.

Thôi nát rồi, thế quái nào nàng "định tình duyên" cho họ mà cuối cùng lại hóa ra tình cha con, tình anh em, tình chú cháu thế này?!

Bất giác nàng lại nhớ đến lời mắng của Sơn Thánh, có phải đúng như ngài ấy nói, nàng đã rong chơi quá lâu nên thần lực suy yếu không?

Càng nghĩ, Thần Tình càng quan ngại về pháp lực của mình. Nàng chẳng dám nán lại Mai Viện chọc phá nữa, ngay hôm đó nàng trở về Tản Viên Sơn đóng cửa tu luyện một thời gian.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau