MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Em Khiến ta lo lắng

- o-

Mai Lang Vương đi xuống thị trấn như những gì vị tiểu tiên kia chỉ dẫn. Trên đường đi, chàng chạm phải ánh mắt kinh ngạc của những cư dân sống trên núi. Họ ngạc nhiên vì bộ trang phục trên người chàng, cũng giống như những vị tiểu tiên kia, họ không biết chàng là đại thần từ phương nào vừa hạ cố đến núi Sam.

Mai Lang Vương không quan tâm đến điều đó, chàng vẫn tiếp tục tiến vào con đường lớn giăng đầy đèn lồng.

Phố phường nhộn nhịp không phân biệt ngày đêm, vào thời điểm nào, thị trấn này cũng đông vui như trẩy hội.

Khi tiến vào thị trấn, sự chú ý của mọi người dành cho chàng dần biến mất. Đơn giản vì trên đường lúc này có rất nhiều thần linh, họ có nhiều phẩm cấp khác nhau và trang phục của chàng không còn đặc biệt so với đám đông nữa.

Mai Lang Vương đi qua những con đường lớn để cảm nhận.

Theo suy nghĩ của chàng, Sao vẫn chưa rời khỏi nơi này được bao xa. Nếu muốn ra khỏi đây, cô bé cần có vé thông hành. Một tiểu đồng không có người bảo hộ sẽ không đủ tư cách được cấp vé thông hành.

Vì vậy, chàng đoán cô bé chỉ đang quanh quẩn đâu đây mà thôi.

Khi chàng đi đến trung tâm thị trấn, những dấu vết mà Sao để lại trở nên rõ ràng hơn. Mai Lang Vương rốt cuộc có thể lần tìm theo dấu vết đó để đi đến chỗ cô bé.

- Ngõ nhỏ? - Chàng cau mày, tiến vào một con hẻm.

Dấu vết của Sao để lại cứ đưa chàng đi vòng vèo, càng đi, càng vào sâu, càng tăm tối. Tựa như vừa rơi vào mê cung vậy.

Đến lúc này, Mai Lang Vương bắt đầu cảm thấy bất an.

Một cô bé vừa mới đến thần giới như Sao làm gì có thể tìm ra con đường quanh co, rối rắm như thế này?

Chàng chợt nhớ đến vụ mất tích tiên đồng hàng loạt đang xảy ra.

Sao… Mặc dù là người phàm nhưng trên thân lại mang tiên khí của "Vì sao lõi".

Mai Thần siết chặt tay, chàng không còn bình tĩnh để cất từng bước mà lần theo dấu vết cô bé nữa. Bóng dáng thanh nhã ẩn vào không trung.

Chàng phải nhanh chóng tìm được Sao, trước khi chuyện chẳng lành xảy đến.

- o-

Khí lực sót lại trong không khí của Sao đưa chàng đến một ngôi nhà tương đối lớn. Mai Lang Vương đứng trên mái nhà nhìn xuống, gian nhà nhỏ bên phải tỏa ra dấu vết của Sao.

Chàng nhảy xuống, quan sát.
Trong khu vực này hiện tại không có ai.

Mai Lang Vương đi đến trước gian nhà gỗ đó, phát hiện cửa đã bị khóa trái. Chàng mở then cửa, xông vào, liền thấy trong căn phòng tối tăm, rất nhiều tiểu đồng đang tựa vào nhau, run rẩy.

- Đây là… - Chàng sửng sốt.

- Ưm ưm ưm… - Những tiểu đồng giật mình khi thấy chàng. Thoạt đầu chúng không biết chàng là ai, sợ rằng chàng cũng là đồng bọn của kẻ đã bắt chúng. Nhưng trang phục của chàng đã nhanh chóng khiến chúng bừng tỉnh, chúng mừng rỡ cố gắng lê về phía chàng.

- Ai đã nhốt các em ở đây? - Chàng vội vàng đi đến, cởi trói và rút giẻ lau trên miệng những tiểu đồng ra.

Các tiểu đồng được chàng giải thoát nhanh chóng giúp đỡ những người bạn đang bị trói khác. Chẳng mấy chốc mà toàn bộ tiểu đồng đã được giải cứu hết. Bọn chúng mừng rỡ ôm lấy chàng, nức nở

- Vương! Vương là người giám sát của vùng Tây Nam ư? Chúng em bị một tên lạ mặt bắt đến đây. Hắn nhân lúc chúng em bị lạc khỏi tiên chủ rồi tóm lấy chúng em và mang đi. Chúng em sợ lắm! Chúng em muốn gặp tiên chủ!

- Được rồi, được rồi. - Mai Lang Vương trấn an chúng - Ta sẽ đưa các em đến trạm hỗ trợ để tiên chủ của các em đến nhận. Đừng lo nữa.

- Vâng, đa tạ Vương! - Bọn chúng xếp hàng cúi đầu, rất nghiêm trang và đồng bộ.

- … - Mai Lang Vương nhíu mày. Số tiên đồng này… Đều là những nạn nhân bị mất tích mà chàng đọc trong báo cáo. Chẳng biết kẻ đứng sau mọi chuyện là ai và mục đích thật sự của hắn là gì.

Đôi mắt nâu lướt qua đám tiểu đồng, tìm kiếm một bóng hình màu đỏ.

Không khó khăn để chàng tìm thấy Sao, bởi trong khi những tiểu đồng kia cúi người thì cô bé lại đứng nghệt mặt ra mà nhìn chàng.- Sao. - Mai Lang Vương đi đến.

- … - Sao run run lùi lại. Nếu như trong tình cảnh này mà cô bé ở nhà và người đứng trước mặt cô bé là bà nội, thì một trận đòn là điều sẽ xảy đến.

Theo thói quen, Sao co người lại, vừa sợ hãi, vừa đón đợi.

Chắc chắn, chàng ta sẽ đánh cô bé nhừ tử.

- Em làm ta lo lắm. - Mai Lang Vương kéo cô bé đến gần.

Sao chớp chớp mắt, ngạc nhiên.

Mai Thần ngồi xuống, cẩn thận quan sát khắp người Sao. Bộ áo dài rách tả tơi và đầu tóc rối bù giúp chàng nắm được những gian truân mà cô bé phải trải qua. Đôi mày kiếm thanh tú nhíu lại thật chặt, chàng lau vết bẩn bám trên khuôn mặt gầy gò, nghiêm giọng giáo huấn - Từ nay không được tự ý bỏ đi nữa!

- … - Sao vẫn còn sốc.

Cô bé không hiểu tại sao chàng không ra tay…

Trong lúc Sao sốc cực độ, Mai Lang Vương nhanh chóng tiến đến chỗ tiểu đồng lớn tuổi nhất, điều tra thêm thông tin.

- Em nhớ mặt kẻ đã bắt mình chứ?

- Vâng ạ, nhưng em sợ sẽ không dễ gì tìm được hắn.

- Tại sao em lại nghĩ vậy?

- Bởi vì… - Tiểu đồng kia hoài nghi - Em nhận thấy tiên khí trên người hắn rất lạ.

Mai Lang Vương ngẫm nghĩ, lời nói của tiểu đồng cho chàng một vài thông tin quý giá.

- Được rồi, các em chịu khó ở lại đây chút nhé.

- Sao ạ? - Những tiểu đồng ngạc nhiên.

Mai Lang Vương nhìn ra cửa, nhếch cười - Ta muốn điều tra một chút. Lần này phiền các em vậy.

Chương 27: Kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng

- o-

Mai Lang Vương trả lại hiện trạng cũ cho căn nhà, các tiểu đồng và Sao cùng phối hợp với chàng, ở yên trong phòng chứa.

Mai Thần phục trên mái ngói, đợi chờ cá cắn câu.

Đợi được khoảng một khắc thì một bóng hình xanh thẫm đột ngột đáp xuống bên cạnh chàng. Đôi mắt một mí lóe sáng, người mới đến kinh ngạc tột độ.

- Ối trời! - Lãm thất kinh kêu lên.

Mai Lang Vương bịt miệng chàng ta nhanh như điện giật. Chàng chỉ sợ cái mồm của Lãm sẽ bứt dây động rừng.

Đợi cho Lãm bình tĩnh, Mai Thần mới buông tay ra. Chàng trai mặc áo dài xanh, chít khăn đóng chữ nhân nhìn chàng bằng ánh mắt nể sợ, khe khẽ nói - Nhanh thật! Người ta mới điều tra ra cái chỗ này, chưa kịp thăm dò gì mà ngài đã phục sẵn rồi! Thế này chắc tôi từ chức cho xong! Ngài tự mà làm việc, không khéo còn năng suất hơn cả tôi đấy!

- Vớ vẩn. - Mai Lang Vương ngắt lời chàng ta - Vì có chút chuyện riêng nên vô tình tìm ra thôi.

- Chuyện riêng ư? - Lãm sờ cằm - Nói mới nhớ, ngài lại xuống núi? Còn vào cả thị trấn nữa? Ô hô! Đúng là chuyện lạ kì!

- Ngươi nói nhiều quá đấy.

- Xì.

Hai người đối đáp qua lại một chút thì bên ngoài có tiếng động. Mai Lang Vương và Lãm cùng im bặt. Cánh cổng vang lên vài tiếng lịch kịch rồi mở ra, bước vào nhà chính là gã đã ra tay bắt cóc Sao cùng một người đàn ông trung niên mặc áo giao lĩnh màu tía, đầu đội mũ đinh tự.

Người khoác áo giao lĩnh kia là người mà cả Mai Lang Vương và Lãm đều quen.

Ông ta chính là quan cai quản cổng thông hành.

- Ôi, thật kịch tính. - Lãm bình luận, hệt như một vị khán giả đang xem phim hành động đến đoạn cao trào.

Mai Lang Vương liếc chàng ta, ánh mắt sắc lạnh. Lãm liền đưa tay lên, bóp chặt hai cánh môi mình lại, ý bảo rằng, biết rồi, sẽ không nói nhảm nữa.

Trấn áp được Lãm, Mai Lang Vương tiếp tục chú tâm vào diễn biến bên dưới. Mà, giờ cũng chẳng cần theo dõi nữa làm gì. Chàng đã nắm được bố cục của bức tranh rồi.

Gã bắt cóc mời người đàn ông ngồi xuống giường tre ngoài sân, bản thân hắn lại háo hức đi vào nhà, lấy rượu thịt bày lên giường.

- Ngon! - Lãm nhìn tiệc rượu đã sẵn sàng, chép miệng.

Mai Lang Vương cau mày, bên dưới, cuộc rượu nhanh chóng bắt đầu.

- Đại nhân đa tạ ngài chiếu cố! Nếu không có ngài tôi sẽ không thể bội thu như vậy!

- Hừ, nói làm gì. - Người đàn ông đội nón đinh tự xua tay - Ngươi làm mọi chuyện kín kẽ đấy chứ.- Ôi giời, khỏi lo! - Tên bắt cóc rót rượu vào chén cho lão quan trông coi cổng thông hành, vỗ ngực tự đắc - Tôi đã ra tay thì chỉ có êm đẹp thôi!

- Ừ, liệu mà cẩn thận! Tên Mai Lang Vương kia săm soi kinh lắm đấy!

- Mai Lang Vương? Là tên thần lãnh trách nhiệm giám sát các ngài đấy à?

- Đúng vậy, hừ, thằng ranh con.

- Hắn bao nhiêu tuổi rồi?

- Bốn trăm, một thằng nhóc miệng còn hôi sữa. Ta chẳng hiểu vì sao Hùng Vương lại trọng dụng hắn. Thật là nhảm nhí.

- Đúng vậy, đúng vậy! - Tên bắt cóc niềm nở rót rượu, gắp thịt cho lão quan trông coi cổng thông hành, bốn tấc lưỡi múa may điêu luyện - Thằng trẻ ấy sao so được với ngài? Một người tài năng tót vời như ngài đây đáng lẽ phải được nắm nhiệm vụ giám sát! Tên Mai Lang Vương đó xem ra chẳng có tài cán gì chỉ được cái thế lực rồi! Những kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng như hắn sao có thể hiểu được nỗi khổ của những người phải chật vật leo từng bước như chúng ta?

- Phải đấy! Ta nghe nói hắn là hoa tiên. Bọn hoa tiên đó do có quan hệ với nữ thần Ban Cơ nên được Hùng Vương thương yêu, chăm chút. Bọn chúng chẳng có năng lực gì nhưng đều được giao cho trách nhiệm quan trọng! Ta không phục! - Lão quan vừa tu rượu vừa nói. Rượu vào lời ra, càng nói, lão càng không kiểm soát được mình.

Lãm nghe cuộc trò chuyện bên dưới mà cứ không ngừng đưa mắt liếc nhìn Mai Lang Vương. Nụ cười trên môi chàng ta luôn thường trực, có chút vui thích, có chút đùa bỡn.

Riêng Mai Lang Vương, chàng không thể hiện thái độ gì cả.

Những lời này… Đã nghe quen rồi.

- Lãm, ngươi nhìn ra chân tướng của tên áo xanh kia chứ?
- Hừ, một con quỷ.

- Bọn chúng thông đồng với nhau để bắt các tiểu tiên đồng, xem ra muốn đưa các tiên đồng xuống địa ngục.

- Lần này tên quan kia chết chắc rồi. Không những hắn chết mà cấp trên cấp dưới của hắn cũng xong luôn. - Lãm than thở.

Mai Lang Vương đứng dậy, lạnh nhạt buông lời - Giải quyết vấn đề thì phải giải quyết từ gốc rễ, không những vậy, còn phải giải quyết triệt để, dứt khoát. Dù chỉ để lại một cái mầm, cỏ dại sẽ tiếp tục mọc lên, mãi mãi không thể dọn dẹp sạch sẽ.

Lãm bó tay sau đầu, máy móc gật gù - Rồi rồi, hiểu mà, hiểu mà.

Những lời này của Mai Thần, chàng đã học thuộc lòng rồi.

- o-

Khi tên bắt cóc và lão quan trông coi cổng thông hành đang chén tạc chén thù thì Mai Lang Vương đột ngột xuất hiện. Tên bắt cóc đương nhiên không biết chàng là ai, hắn chỉ hơi sốc vì chẳng biết chàng từ đâu rơi xuống, chỉ có lão quan là giật nảy người mà thôi.

Để chúng không có cơ trói tội, Lãm liền tiến tới, mở rộng cửa của gian nhà nhỏ đối diện, Sao và nhóm tiên đồng bị bắt lộ diện rành rành.

Quân lính nhanh chóng được triệu tập, bao quanh căn nhà.

Những vị thần cấp trên của tên quan trông coi cổng thông hành ba chân bốn cẳng chạy đến.

Các tiên đồng được giải cứu và đưa về trạm hỗ trợ. Riêng Sao, cô bé được Lãm giữ lại, hai người đứng một bên nhìn Mai Lang Vương làm việc.

Lãm chuẩn bị một chiếc ghế lót điệm cho Sao. Khi nghe Mai Lang Vương nói cô bé là tiểu đồng của chàng, Lãm lập tức đối xử với Sao rất ân cần.

Tên bắt cóc quỳ dưới đất, run lẩy bẩy.

Tên quan trông coi cổng thông hành cũng quỳ một bên, im lìm.

Mai Lang Vương ngồi trên ghế thái sư, nghiêm nghị nhìn chúng. Cấp trên của chúng - Vị thần cai quản thị trấn đứng bên cạnh chàng, vừa khúm núm vừa không ngừng lặp đi lặp lại - Tôi không biết gì cả! Tôi không biết tại sao hắn lại làm vậy! Chuyện này tôi chẳng nghe ai báo cáo hết! Nếu nghe người báo cáo thì tôi đã xử lí rồi!

Sao quan sát Mai Lang Vương.

Khi người đàn ông kia nói những lời đó, cô bé thấy chàng tỏ ra rất buồn chán.

Những gì mà Mai Lang Vương làm trước đó đã khiến Sao ngỡ ngàng. Cô bé nhận ra chàng không phải như cô bé nghĩ.

Chàng đã giải cứu những tiểu đồng kia và cô bé. Quan trọng hơn, Sao nhớ rõ, tiểu đồng đó gọi chàng là "Vương".

Chương 28: Người mà em có thể dựa dẫm trông chờ

- o-

- Hắn là cấp dưới của ngươi. Nếu ngươi nói không biết thì cũng không thể tránh tội được đâu. - Mai Thần lạnh nhạt.

- Nhưng… Chuyện này đâu phải do tôi làm! - Vị thần kia phân trần.

- Nhiệm vụ của ngươi không phải là quản lí cấp dưới ư? Là một người quản lí nhưng việc tày đình thế này ngươi vẫn không hay không biết? Rốt cuộc ngươi đã làm gì mỗi ngày vậy?

- … - Vị thần kia im bặt.

- Còn cả cấp dưới của hắn nữa. - Mai Lang Vương tiếp tục chất vấn - Bọn chúng không thể nào không biết những gì mà hắn đã làm. Biết mà không báo cáo, vậy chính là bao che. Bọn chúng cũng sẽ bị luận tội.

- Vương! - Vị thần kia quỳ xuống, van vỉ.

- Yên tâm, các ngươi chỉ mang tội tất trách thôi, sẽ không bị tống giam đâu, cùng lắm lui về vui thú điền viên vậy.

- Hức. - Ông ta bật khóc.

- Loại người ưa an nhàn như ngươi không phải là người có thể gánh vác trách nhiệm. Đừng tự làm khó mình. Về nhà cày ruộng, đơn giản biết bao? Ngươi có thể an nhàn sống hết cả cuộc đời. - Chàng nói.

- Hazz… Biết ngay mà. - Lãm bình phẩm.

Sao nhìn chàng ta, khó hiểu - Là sao ạ?

Lãm nhìn Sao, khẽ xoa lên mái đầu bé nhỏ - Vương của em khó tính như vậy đấy! Ngài ấy nghiêm khắc thế, chỉ sợ nước quá trong, không có cá!

- … - Sao quay lại, theo dõi cuộc xét xử. Cô bé chẳng hiểu những lời mà Lãm nói. Nhưng, có vẻ như chàng trai ấy là người rất có quyền lực. Sao dõi mắt về phía Mai Lang Vương, chàng ấy dường như là một người tốt.

Giải quyết xong với những người không trực tiếp liên quan, Mai Thần bắt đầu chuyển sang xử tội những kẻ cầm đầu. Tên bắt cóc quỳ trên đất bị chàng dùng thần lực điểm vào trán. Lập tức bộ áo xanh trên người hắn rách tả tơi, bộ dạng thanh tú nho nhã biến đổi, trở thành một con quỷ lông lá ghê tởm.

- Á! - Sao vùi mặt vào tay, không dám nhìn.

- Gì vậy? Là tiểu tiên đồng mà thấy quỷ lại sợ thế ư? - Lãm nhăn mày, chàng không biết Sao là con người nên trong lời nói có ẩn ý trêu chọc.

- Quỷ! - Vị thần cấp trên của lão quan trông coi cổng thông hành kinh ngạc.

- Tại sao quỷ lại ở đây?! - Những người có mặt tại đó cũng xôn xao.Mai Lang Vương mỉm cười - Theo luật, quỷ ở địa ngục không thể tiến vào thần giới. Nhưng con quỷ này có thể vào đây, còn giả dạng thần linh để bắt tiểu tiên đồng. Các ngươi nói xem, ai đã tiếp tay cho nó?

- Khốn khiếp! - Vị quan cấp trên kia trừng mắt nhìn lão quan trông coi cổng thông hành, nghiến răng ken két.

- Con quỷ kia, tại sao ngươi lại bắt những tiểu tiên đồng? - Chàng hỏi.

Con quỷ run run dập đầu, không dám giấu giếm điều gì - Thưa Vương, là do chúng tôi muốn tu luyện ạ…

- Tu luyện?

- Vâng. Quỷ chúng tôi vốn có thể tu luyện để đạt được những vị trí nhất định trong địa ngục. Tuy nhiên quá trình đó hơi lâu. Để rút ngắn giai đoạn, chúng tôi nghĩ ra cách bắt các tiểu tiên đồng và ăn thịt. Chỉ cần ăn mười tiểu tiên đồng, chúng tôi sẽ được thăng một cấp, không cần phải sợ những kẻ hơn cấp nữa, thậm chí có thể hiển hiện ở thế giới của con người để kí kết giao ước với chúng và kiếm lợi.

- Ngươi cho tên quan này lợi lộc gì?

- Chúng tôi chia sẻ những gì mà tôi lấy được từ con người với nhau. - Con quỷ khai báo - Như ngài biết, địa vị và sức mạnh của thần linh phụ thuộc phần lớn vào sự thờ cúng của con người. Khi tôi ăn thịt tiểu đồng và có sức mạnh để thực hiện những ham muốn của con người, tôi sẽ bắt chúng thờ cúng ông ấy. Chúng càng thờ cúng thì ông ấy càng có nhiều sức mạnh và cống phẩm. Vì vậy ông ấy mới mắt nhắm mắt mở cho chúng tôi lẻn vào đây.

- Ngu ngốc. - Mai Lang Vương nghiêm nghị - Làm sao có thể trở nên mạnh hơn bởi sự thờ cúng không tự nguyện đó?

Chàng nhìn gã quan trông coi cổng thông hành, lắc đầu - Thần linh chỉ trở nên mạnh hơn khi được dân chúng tưởng nhớ trong tâm. Và điều đó thì tùy thuộc vào công đức của vị thần ấy lúc sinh thời.
Một kẻ không có công đức gì, bằng cách thông đồng với ma quỷ mà chiếm lợi từ con người, ép con người thờ cúng mình. Hắn nghĩ rằng làm vậy là tốt, là sẽ nhanh chóng được tăng cấp, nhưng không, điều đó chỉ khiến hắn càng lúc càng sa ngã mà thôi.

Thần linh được hóa sinh về thần giới đều là những người đạt được định huệ. Nếu lòng tham vẫn còn, vẫn bị tam độc quấy nhiễu thì định huệ sẽ mất. Dù ở cõi thần nhưng chẳng khác nào bọn ma quỷ dưới âm ty.

- Đủ rồi, ta sẽ giam ngươi vào ngục. - Mai Lang Vương nhìn tên quan phạm tội, phán. Chàng lại đưa mắt sang con quỷ, giọng sắc lạnh - Riêng các ngươi, các ngươi đã vi phạm nghiêm trọng quy tắc của địa ngục. Tu bằng con đường chân chính để đạt thành quả lại không làm, các ngươi đốt cháy giai đoạn bằng cách hấp thụ những tiểu đồng theo hầu thần linh. Chuyện này ta sẽ bàn giao về cho địa phủ, một cuộc điều tra sẽ được mở ra, tất cả những con quỷ tu luyện bằng đường tắt đều sẽ bị đánh tan hồn phách.

- Hic! Đây là lần đầu tôi làm việc này! - Con quỷ mếu máo.

Mai Lang Vương không buồn nhìn nó nữa, chàng đưa tay ra hiệu, lập tức quân lính hai bên ập đến, áp giải nó và tên quan kia vào nhà giam.

Mọi chuyện giải quyết xong, Mai Lang Vương tiến về phía Lãm, dặn dò - Ngươi đi đi, từ nay trông coi cẩn thận đấy.

- Biết rồi. Ngài sẽ báo cáo lên Hùng Vương hết à?

- Ừ. Ta cần quyết định bổ nhiệm từ ngài.

- Xem ra Hùng Vương sẽ sốc một trận đây. - Lãm cười lớn rồi lướt qua người chàng, rời đi.

Lãm đi rồi, còn lại ở đó chỉ có mỗi Mai Lang Vương và Sao. Cô bé ngước mắt nhìn chàng, đây là lần thứ hai họ đối diện. Nếu nói quen thì không hẳn, nhưng xa lạ thì cũng không phải. Sao chỉ còn một lựa chọn là tin tưởng vào chàng thôi.

- Sao. - Mai Lang Vương ngồi xuống, mỉm cười - Ta phải giải quyết chút chuyện nữa, có lẽ một canh giờ sau sẽ xong, em đợi nhé?

Sao ngắm đôi mắt nâu của chàng, vẫn như ấn tượng ban đầu, nó thật đẹp.

- Dạ. - Cô bé rụt rè gật đầu.

Mai Lang Vương thấy cô bé đã đỡ xa cách hơn khi tiếp xúc với mình, lòng chàng chợt trở nên vui vui. Chàng xoa đầu Sao, cười mỉm. Nụ cười đó rất gần gũi, Sao cảm giác rằng, Mai Lang Vương như người thân của mình vậy.

Một người mà cô bé có thể dựa dẫm, trông chờ.

- Đi thôi, ta đưa em đến trụ sở quản lí của thị trấn. - Mai Lang Vương nắm tay Sao.

Cô bé rời khỏi ghế, đi theo chàng. Bóng dáng một cao, một nhỏ khuất dần sau cánh cổng cổ kính.

Chương 29: Cuối cùng ta cũng hình dung ra đoạn đường phía trước...

- o-

Theo ước tính của Mai Lang Vương, chàng sẽ mất khoảng một canh giờ để giải quyết những việc còn lại, thế nhưng, những vị tiên chủ của các tiểu đồng mất tích vì muốn cảm ơn chàng nên đã đến trụ sở quản lí. Mai Lang Vương phải dành thời gian tiếp chuyện cùng họ, thế là, đến tờ mờ sáng chàng mới xử lí xong mọi việc.

Sao ngồi trên tràng kỷ trong phòng nghỉ riêng của các quan, đung đưa chân. Những tiểu đồng phục vụ trong trụ sở quản lí chuẩn bị trà và đồ ngọt cho cô bé ăn lót dạ.

- Mai Lang Vương, đa tạ ngài, nếu không có ngài ta chẳng biết làm sao nữa…

- Mai Lang Vương, ngài ngụ trên núi Sam ư? Liệu hôm nào… Ta có thể đến chỗ ngài được không?

Bên kia, vọng qua giọng nói dịu êm của các vị nữ thần. Sao biết, rất nhiều nữ thần đang vây quanh Mai Lang Vương bên ấy, bọn họ đã nói chuyện rất lâu rồi.

Những người đó nói rất nhiều lời với chàng nhưng Sao chỉ nghe được vài tiếng đáp ngắn gọn từ Mai Lang Vương. Cô bé nghĩ, chàng là người kiệm lời.

Mắt đột nhiên cay cay, Sao dụi mắt. Hôm nay cô bé không được ngủ. Mà, Sao cũng chẳng muốn ngủ. Cô bé phải tỉnh táo, phải đợi chàng trai ấy trở về…

Trong lúc Sao cố ăn hết một chiếc bánh phục linh thì phía sau phát ra tiếng lộp cộp. Sao quay lại, một ít vụn bánh vương trên môi.

- Sao. - Mai Lang Vương ngạc nhiên nhìn cô bé.

Sự xuất hiện của chàng khiến động tác nhai bánh của cô bé dần chậm lại.

Mai Lang Vương tiến đến bên tràng kỷ, trên bàn bánh trái ngổn ngang. Một chén trà uống dở đã nguội nằm im lìm, Sao dường như không thích trà, có lẽ vì nó quá đắng.

Chàng lau vụn bánh trên mặt cô bé đi.

Sao thoáng rụt lại khi tay chàng đến gần, nhưng sau cùng, lại chấp nhận…

Mai Lang Vương phì cười.

Mặc dù ban đầu chàng thấy thật khó khăn, nhưng giờ… Có lẽ cũng dần hình dung được con đường phía trước của mình rồi.

Từ nay về sau, chàng sẽ chăm sóc cho Sao.

- Về thôi. - Chàng nói.

- Dạ. - Sao đứng dậy, phủi hết vụn bánh rơi trên áo rồi bước đi.Mai Lang Vương chú ý bộ dạng của Sao, áo dài của cô bé đã bị rách khá nhiều và chân thì trầy xước. Lúc chạy xuống núi, Sao không mang guốc, thế nên chân cô bé đã bị mặt đất và cỏ cây làm bị thương.

- Người đâu. - Chàng hướng vào bên trong, gọi.

- Vâng. - Một tiểu đồng cung kính bước ra, cúi người.

- Em chuẩn bị cho ta một tấm khăn lớn và một đôi guốc mộc nhé. - Chàng vừa nói vừa nhìn Sao - Cỡ cô bé này ấy.

- Vâng. - Tiểu đồng kia đáp rồi lui đi, thoáng sau đã trở lại cùng với những gì chàng yêu cầu.

Mai Lang Vương choàng khăn qua người Sao rồi đặt đôi guốc mộc nhỏ xinh xuống đất, ân cần nói - Mang vào đi.

Sao ngập ngừng, cô bé nhìn đôi guốc, cảm thấy nó xa lạ quá. Ở thôn quê, cô bé đã quen đi dép cao su hoặc đi chân đất. Sao chưa bao giờ tưởng tượng rằng mình sẽ phải mang những mảnh gỗ kì dị này. Đó cũng là lí do khiến lúc chạy xuống núi, cô bé không thèm mang đôi guốc mà Ưu Liên để sẵn dưới giường. Cô bé vẫn quen đi chân đất hơn.

- Sao vậy? - Thấy Sao do dự, chàng liền hỏi.

- … Dạ - Sao không biết nói thế nào, chỉ đành xỏ guốc theo ý chàng.

Mai Lang Vương nắm tay Sao, cô bé đi bên cạnh chàng mà vẻ mặt cứ tỏ ra không thoải mái. Thần Mai ngạc nhiên, quan sát Sao nhiều hơn, chàng thấy rằng, Sao như đang có thành kiến với đôi guốc dưới chân vậy.

- Ra là không quen mang guốc - Chàng vỡ lẽ - Nhưng rồi cô bé sẽ phải tập quen thôi. - Suy nghĩ đó nảy lên, khiến chàng quyết định im lặng và đợi chờ Sao thích nghi.Hai người đi ra thị trấn, nơi này vẫn tấp nập như vậy. Hai bên đường hàng quán la liệt, nào là đồ ăn, đồ chơi, rồi đến cả những trò vui.

Sao không quan tâm đến âm nhạc hay trò xiếc. Cô bé lại đặc biệt chú ý đến những hàng bán đồ ngọt và đồ chơi. Đôi mắt to tròn háo hức dõi theo chúng.

Mai Lang Vương có cảm giác rất lạ.

Đây là lần đầu tiên chàng cùng ai đó thăm thú phố phường.

Tuổi thơ của chàng là những tháng ngày học tập miệt mài, đến khi trưởng thành, chàng chỉ biết làm việc, chưa bao giờ cùng ai đó tận hưởng cảm giác thư giãn này.

Với chàng, điều đó cũng không phải bất hạnh. Chàng thích cuộc sống của mình, môi trường của mình. Sự xuất hiện của Sao chẳng qua như một luồng gió mới thổi vào cuộc sống thanh tĩnh đó, khiến nơi vốn dĩ luôn yên bình ấy trở nên lộng gió hơn.

Mai Lang Vương dừng lại bên một sạp bánh nướng. Cô chủ nhìn chàng và Sao, niềm nở - Quý khách mua gì đây?

Chàng quay sang Sao, nhẹ nhàng nói - Em muốn ăn gì?

Sao quan sát vỉ nướng lớn đặt trên lò than, trên đó có bánh khoai mì nướng, chuối nếp nướng và cả chuối nướng, khoai lang nướng nữa. Đôi mắt to tròn sáng lóe, Sao hớn hở đáp - Muốn ăn hết ạ!

- Có ăn nổi không? - Mai Lang Vương bật cười.

- Có! Bụng em rất to! Có thể ăn hết luôn! - Sao vỗ bụng như để chứng minh cho chàng thấy sức ăn phi thường của mình.

- Được, vậy bán cho ta mỗi thứ một ít. - Chàng nhìn cô chủ.

Cô chủ sạp hàng dường như thú vị với cuộc đối đáp giữa hai người. Cô ấy vừa chuẩn bị món ăn vừa cười cười, sau cùng còn tặng thêm cho Sao một miếng khoai nướng.

Đoạn đường đến Mai Viện vẫn còn tương đối xa. Mai Lang Vương dắt tay Sao đi, chỉ cần cô bé tỏ vẻ thích thú món gì, chàng liền dừng lại mua món đó. Cho đến khi họ tới chân núi, trên tay Sao đã ôm lỉnh kỉnh đồ, nào là tò he, nào là chong chóng, các loại bánh ngọt.

- Giờ thì về thôi. - Mai Lang Vương bế Sao lên, nhảy thoăn thoắt qua những triền đá mà lên núi.

Cô bé hơi bất ngờ, vội vàng ôm những món đồ mình yêu thích thật chặt. Mai Lang Vương buồn cười về điều này. Sao… Đúng là một đứa trẻ.

Em ấy vẫn còn rất nhỏ bé…

Chương 30: Hòa nhập với thế giới mới

- o-

Khi Mai Lang Vương đưa Sao lên đến Mai Viện thì cũng là lúc mặt trời nhô cao. Ánh sáng từ hướng đông chiếu rọi các tầng mây, rải những đụn mây vàng lên nền trời trong veo.

Bây giờ Sao mới có dịp quan sát kĩ cái nơi mà mình đã chạy khỏi này.

Những đóa mai bên vườn rơi xuống khẽ khàng, Sao chỉ cảm thấy hương mai thánh khiết. Không gian êm đềm, thanh tao. Sao nhận ra, nơi ở của Mai Lang Vương là một chốn yên tĩnh, thanh bình.

- Vương! - Tiểu đồng chạy ra mở cửa.

Mai Lang Vương bế Sao bước vào, vừa vào đến sân, hai người đã thấy tam vị Hoa Tiên sốt sắng đứng đợi.

- Mai Lang! - Ưu Liên lao đến, đôi mắt đẹp vẫn chưa vơi lo âu.

- Con bé này! - Riêng Xích Phượng thì gầm lên, trừng mắt nhìn Sao, nàng không thể nuốt trôi được sự rắc rối mà cô bé gây ra cho Mai Lang của nàng.

- Chị! - Bạch Sứ cực lực ôm lấy hông của Xích Phượng, kéo ghì lại.

- Em buông chị ra! - Gân trán Xích Phượng giật mạnh, nàng quay sang Bạch Sứ, hét lớn.

Tình cảnh đó khiến Sao rất sợ hãi, cô bé nép vào lòng Mai Lang Vương, tay siết lấy ngực áo chàng, run rẩy.

Mai Lang Vương biết, Sao đang nhớ về những trận đòn roi mà mình từng phải gánh chịu.

Một cô bé bị ám ảnh tâm lí như Sao có lẽ khó mà làm quen lại với cuộc sống. Dù bề ngoài trông có vẻ bình thường, nhưng bên trong, Sao luôn có tâm trạng hoảng loạn.

- Đừng sợ, họ không làm gì em đâu. - Mai Lang Vương khuyên nhủ.

Sao ngẩng nhìn chàng, đôi mắt to tròn ân ẩn nước, trông cô bé tội nghiệp như một chú mèo hoang vừa được cứu giúp.

Bộ dạng đó khiến Mai Lang Vương mềm lòng, chàng đặt Sao xuống, xoa lên đầu cô bé một cách âu yếm. Sao nép vào sau vạt áo chàng, cảm thấy an toàn tuyệt đối khi có chàng ở bên.

- … - Ưu Liên hóa đá.

- … - Cả Xích Phượng và Bạch Sứ cũng hóa đá.

- Sao. - Mai Lang Vương ngồi xuống bên cạnh Sao, từ tốn giải thích - Ta có chút việc bận, không thể trông chừng em được. Ưu Liên, Xích Phượng và Bạch Sứ đều là trưởng bối của ta, họ sẽ chăm sóc cho em. Em tạm thời đi theo họ, đợi khi nào ta làm việc xong sẽ đến đón em được không?

Sao nhìn chàng chăm chăm.

Vẻ mặt của cô bé buồn bã như thể cô bé không muốn tiếp xúc với ai khác ngoài chàng vậy. Nhưng rồi, Sao nhớ đến những gì đã xảy ra. Cô bé biết Mai Lang Vương phải làm việc. Chàng là một người bận rộn.

Làm sao cô bé có thể làm phiền chàng được?

Nghĩ vậy, Sao đành rụt rè nhìn sang tam vị Hoa Tiên rồi gật gật đầu - Dạ, em biết rồi.

- Ngoan lắm. - Mai Lang Vương đặt tay lên mái tóc mềm mại của Sao.

Trấn an Sao xong, chàng lại hướng về phía Ưu Liên, Mai Lang Vương giao cô bé cho nàng. Ưu Liên hiểu ý, đón lấy Sao. Nàng giữ cô bé trong tay, Sao không còn kháng cự các nàng nữa.
- Ta đi đây. - Mai Lang Vương nói với Sao lời cuối.

- Dạ. - Sao phụng phịu má, dù rõ ràng không muốn rời xa nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp.

Mai Lang Vương nhìn Sao một lúc rồi quay lưng rời đi. Hôm nay chàng không thể xếp công việc lại nữa. Vì việc xảy ra ở thị trấn mà chàng phải ngay lập tức viết báo cáo gửi đến Cổ Loa.



- Ôi chao… Đó có phải là Mai Lang Vương của chúng ta không? - Xích Phượng mơ hồ hỏi, mặt nàng nghệt ra như kiểu vừa tỉnh dậy từ giấc mộng hoang đường.

- Không. Em nghĩ đó là Lãm giả dạng thành Mai Lang. - Bạch Sứ chắc nịch đáp.

- … - Ưu Liên lắng nghe mấy lời của hai em, nàng cũng không thể phản bác. Thật lòng chính nàng cũng sửng sốt vì thái độ của Mai Lang Vương đối với Sao.

Thủ lĩnh Hoa Tiên nhìn xuống cô bé.

Sao… Dường như rất đặc biệt đối với Mai Lang.

- Được rồi, ta đưa em đi thay áo. - Ưu Liên nói.

- Dạ. - Sao vâng lời, cất bước theo sau nàng.

Sự ngoan ngoãn của Sao khiến Xích Phượng phần nào nguôi giận. Bạch Sứ thì vui vẻ hẳn lên, nàng chạy theo Sao và Ưu Liên, háo hức ngắm nhìn cô bé thật lâu.

- Cô bé này, em bao nhiêu tuổi? - Nàng hỏi.

- Mười ba ạ!

- Em tên gì? À… Ý chị là họ tên đầy đủ ấy.- Em… Không có họ ạ. Bà nội bảo rằng mẹ em gọi em là Sao. Bà nội và dì ba cũng chỉ gọi em là Sao. - Sao thật thà đáp.

- Gì chứ? Tại sao lại không có họ? - Bạch Sứ dẩu môi - Chẳng phải người phàm thì đều luôn có họ và chữ lót sao? Như tên Lãm đó, hắn cũng từ người phàm mà tu lên thành tiên, tên đầy đủ của hắn là Nguyễn Văn Lãm đấy!

- Thế ạ? - Sao nhớ đến đôi mắt một mí và nụ cười bỡn cợt, chớp mắt.

Mới trò chuyện được vài câu, khu nhà của Hoa Tiên đã hiện lên trước mắt. Ưu Liên đưa Sao vào trong, tắm rửa sạch sẽ, băng bó vết thương rồi tìm một bộ áo dài màu hồng thay cho cô bé.

Áo dài của Sao cũng thêu rất nhiều hoa văn cầu kì, cúc áo được làm bằng vàng. Ưu Liên còn chuẩn bị một đôi guốc sơn tinh xảo cho cô bé nữa.

Nàng chải tóc cho cô bé rồi đội lên đó một chiếc mấn xinh xẻo. Mấn màu hồng, cùng màu trang phục, quanh thân quấn một dải lụa nhạt màu, trông rất đáng yêu.

- A… - Sao ngắm mình trong gương.

Cô bé như trở thành người khác vậy. Sao cử động tay, chân, cảm thấy bộ trang phục bó sát này thật bất tiện. Cô bé vẫn thích ăn mặc như trước hơn, ăn mặc thế này… Không quen.

- Hãy tập làm quen đi. - Ưu Liên như đoán được suy nghĩ của cô bé, nghiêm nghị nói.

Sao im bặt, sợ sệt nhìn nàng, không dám ho he gì nữa.

Để Sao hiểu rõ lí do vì sao mình phải ăn mặc như vậy và để cô bé không còn thắc mắc, Ưu Liên giải thích luôn - Mai Lang là một vị thần có địa vị. Nơi này thường xuyên có các "Thánh" và Thần gốc ghé thăm. Để thể hiện sự tôn trọng với họ, chúng ta phải ăn mặc thật trang trọng. Chúng ta chính là "bộ mặt" của Mai Lang.

- …

Mặc dù Sao không hiểu hết những gì Ưu Liên nói, nhưng cô bé có thể nắm được đại ý rằng, nếu ăn mặc như thế này thì sẽ tốt cho Mai Lang Vương. Sao đương nhiên luôn muốn làm điều có ích cho chàng. Vì vậy cô bé không còn phản ứng với bộ áo dài, với cái mấn lạ lẫm và đôi guốc kì dị nữa.

Cô bé bắt đầu thích nghi với chúng, bắt đầu hòa nhập với thế giới mới.

Xích Phượng và Bạch Sứ chuẩn bị bữa sáng cho cô bé. Sao ngồi xuống bàn ăn, trên bàn có rất nhiều món, đẹp đẽ lạ mắt. Sao chưa từng thấy những món ấy bao giờ.

- Đây là thức ăn chay. - Ưu Liên ngồi xuống bàn, thở dài nói - Xin lỗi em, chúng ta chỉ ăn chay thôi.

- Không sao ạ! - Sao vừa háo hức ăn vừa đáp. Cô bé không biết "thức ăn chay" có nghĩa là gì, chỉ biết rằng thức ăn ngon là được.

Xích Phượng chóng cằm - Với một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, việc phải ăn thức ăn chay thật sự gây hại cho quá trình phát triển. Nhưng đành thôi, chúng ta không thể sát sinh được. Bất sát là một trong ngũ giới.

- Phải. Nhưng cung cấp dinh dưỡng bằng rau củ và đạm thực vật cũng không sao mà. - Bạch Sứ tươi cười - Chỉ cần ăn uống lành mạnh là tốt rồi, ăn thịt chưa hẳn đã mang lại sự phát triển hoàn hảo.

- Đúng vậy. - Ưu Liên tán đồng.

Sao không chú ý đến cuộc bàn luận của các nàng, cô bé ngoan ngoãn dùng bữa. Sau khi dùng bữa xong, cô bé cũng rất ngoan ngoãn dọn dẹp và rửa bát. Khi thấy Sao chuẩn bị đem chén bát đi dọn, Bạch Sứ đã định ngăn lại. Nhưng Ưu Liên đồng ý với hành động của Sao. Nàng cho rằng, lao động chính là cách tốt nhất để Sao hòa nhập với thế giới mới.

Thế là, Bạch Sứ phấn khởi giúp Sao rửa bát. Hai người đứng trong bếp, rôm rả trò chuyện cùng nhau. Sao rất vui vẻ và dần cởi mở hơn. Thái độ của cô bé hoàn toàn biến đối, không còn như hôm qua nữa.

Điều đó khiến Ưu Liên và Xích Phượng yên lòng. Hai nàng ngồi ở bàn ăn, quan sát Sao và Bạch Sứ một chốc rồi cũng rời đi, ai làm việc nấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau