MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Đi cùng ta

- o-

- Dám cắn tao à?! - Gã đàn em buông cây sắt, thở hổn hển, chậm rãi mở vết thương trên chân ra xem xét.

Gã khác thì đi đến nắm lấy đỉnh đầu Sao, dúi vào cột.

Sao bị đập, đầu quay vòng vòng.

Gã đó lại cúi xuống, nắm lấy cổ Mực giơ lên, cười đắc ý - Đem về cũng được một bữa nhậu đấy!

- Này! - Bà Ác với cô Ngang thấy thế, vội vàng phản đối.

Bà Ác đi vào nhà lấy ra một cái bao còn cô Ngang thì giật lại xác Mực từ tay gã đàn em, cong cớn - Chó nhà tao mà! Ai cho tụi bây hưởng hả?!

Gã đàn em nghiến răng, suýt nữa thì cho cô Ngang ăn tát.

Ông Năm đứng ngoài thấy thế, đằng hắng một tiếng để ngăn cơn giận của hắn, uể oải nói - Thôi, có con chó mà cũng tranh à? Lo bắt con bé đi!

Gã đàn em nghe ông ta dặn, liền nén giận nắm lấy cổ áo Sao kéo giật lên. Cô Ngang thấy không ai tranh chó của mình nữa, hớn hở bỏ xác Mực vào bao.

- Cái này đem ra bán rẻ cho quán cầy tơ cũng được chút đỉnh đấy! - Cô vui vẻ.

Sao nghe cô Ngang nói mà lòng như lộn ngược lại, một cơn phẫn nộ bùng cháy.

Cô bé nhìn tất cả những người ở đó, ánh mắt dữ dội.

Mới mười ba tuổi, Sao đã biết thế nào là căm thù, giận dữ.

Trong tâm trí cô bé kể từ giây phút ấy, lòng người là cái gì đó rất xa xôi.

Lòng người… Ghê sợ!

Khi gã đàn em túm Sao ra ngoài, cô bé đã giẫm lên cây kẹp kia. Mới sáng nay còn giữ gìn nó thật cẩn thận vậy mà giờ có thể giẫm qua nó, nghiến lên nó, bỏ đi, không hề luyến tiếc.

Lúc bị tống lên xe rồi, Sao vẫn chăm chăm nhìn cái bao bị cô Ngang buộc lại rồi để tựa vào hàng rào.

Xe càng ngày càng rời xa vùng quê nghèo, Sao vẫn cố ngoái lại, nhìn cái bao đến ngây dại.

- o-

Chiếc xe chật hẹp và nóng nực đưa Sao đi đến thị trấn. Trong xe không hề có điều hòa, đây là một chiếc xe cũ tồi tàn được ông Năm dùng để chuyên chở "hàng". Đối với bọn "hàng" này, rước chúng bằng phương tiện gì cũng không quan trọng. Chủ yếu khiến chúng không thể bỏ trốn hoặc kêu la, làm an ninh chú ý là được.

Chẳng biết bản thân sẽ bị đưa đến đâu, Sao chỉ thất thần nhìn ra cửa sổ. Trong tâm trí cứ hiện lên hình ảnh của Mực rồi cái bao tải tựa bên hàng rào, lòng nóng bừng bừng.

- Mực! - Sao gào khóc trong lòng.

Dù lòng đau điên dại, nhưng ngoài mặt lại không hề bộc lộ cảm xúc. Tim cô bé đã chết rồi.

Những căn nhà ngoài ô cửa cứ lướt đi.

- Nhỏ này xấu vậy, đem bán vào "động" hay giao cho "trại" đây anh?

Tiếng bàn bạc của những kẻ ấy đập vào màng nhĩ.

- Gì chứ? Nó mà được chăm chút thì cũng ổn lắm đấy!

Bọn họ nói gì Sao không hiểu.

- Anh quan sát nó rồi, thằng Đen chê con nhỏ xấu chứ nó mà được chăm bẵm thì không tệ đâu.

Mặc kệ vậy, không quan tâm nữa.

- Qua "trại" nó mổ lấy hết nội tạng rồi vứt à anh?

Cái gì?- Ừ.

Sao rùng mình.

- Bên "trại" trả nhiều hơn, nhưng làm với bên đó nguy hiểm lắm. - Một tên đàn em nói.

- Tụi nó có súng, nó mà nghi ai, nó bắn chết. - Ông Năm nheo mắt.

Sao bám tay vào cửa kính.

Bọn này… Định đem cô bé đi đâu?

Tim cô bé giật mạnh, người toát mồ hôi. Chẳng lẽ… Cô bé sắp bị đem đi mổ sống ư?

Trong lúc đang hoảng loạn, ngoài cửa kính, một cây phượng vừa lướt qua đáy mắt Sao. Dưới tán phượng, Sao nhìn thấy rõ, một chàng trai ăn mặc kì dị đang nhìn cô bé chằm chằm.

Sao rướn người, cố ngoái lại.

Quả thật, người đó đang đứng dưới tán phượng, không phải cô bé bị hoa mắt. Anh ta còn mỉm cười với cô bé nữa.

Sao siết chặt hai tay vào nhau, trống ngực đánh dồn dập. Xe lại lướt qua một ngôi nhà lớn và Sao lại tiếp tục nhìn thấy chàng trai đó đứng dưới hiên nhà. Lần lượt từng dãy nhà lướt qua, lướt qua. Bóng dáng của chàng trai đó cứ hiện lên, đập vào mắt Sao một cách ma quái.

Sao rút hai chân lên ghế, run lẩy bẩy. Cô bé nhắm tịt mắt, niệm Phật liên hồi.

- Ôi là ma ư? Là ma ư? Sao có thể đi nhanh như vậy?

- Chắc chắn là ma rồi! Ma nhát mình! Thật quái gở!

- Ma gì chứ.

Bất thần, một giọng nói trầm ấm vang lên trong đầu Sao. Cô bé nghiến răng, mắt trợn ngược, tay run lập cập.

Người đó dường như u sầu trước sự sợ hãi của cô bé. Mãi một lúc thật lâu, chàng mới cất lời, trong lời nói ẩn chứa lo ngại - Em đi theo ta không?

- Gì cơ? - Sao bịt tai lại, ngờ vực trong tâm thức.

- Đi theo ta, ta sẽ bảo vệ em. Hoặc là đi theo chúng. - Chàng hỏi một lần nữa, rõ ràng hơn.
Tim đập cuồng loạn, tâm trí rối bời. Sao chẳng biết mình đang rơi vào hoàn cảnh gì, chỉ biết, dù trả lời thế nào thì cũng đều đi vào vực thẳm.

Những kẻ độc ác lạ mặt này sẽ đưa cô bé đi đâu?

Chàng trai đó, không, con ma đó muốn gì ở cô bé?

Sao chẳng biết gì cả, hình ảnh be bét máu của Mực lại hiện về, ám ảnh.

Sao cắn răng, nhắm chặt hai mắt, trong lúc hoảng loạn nhất, cô bé chỉ biết hét lên - Xin hãy cứu tôi!

"Ầm!"

Ngay khoảnh khắc đó, chiếc xe mà ông Năm đang lái đột nhiên cán qua một vật lớn. Xe nghiêng lệch, khiến bọn đàn em và Sao chao đảo.

- Chết tiệt! Tay lái bị gì thế này?! - Tiếp đó là tiếng ông Năm chửi rủa.

Một tên đàn em cố nhổm dậy, mày nhíu chặt vào nhau - Đâu? có cần em giúp không?!

- Mẹ nó! Nó bị gì thế này! - Giọng ông Năm tru tréo.

- Ối! - Tên đàn em hét.

Trước cửa kính của xe, một chiếc xe tải chạy ngược chiều đang lao đến băng băng.

Tên đàn em ngồi bên cạnh Sao mở lớn mắt kinh hãi trong khi cô bé chỉ biết vùi mặt vào tay, hoảng sợ hét toáng.



Một vụ tai nạn bùng nổ.

Xe của ông Năm đột nhiên lạc tay lái, lao ra phần đường bên kia và va chạm với chiếc xe tải đang đi tới.

Hai chiếc xe va vào nhau, tạo nên tiếng động kinh hoàng. Kì lạ là, chỉ có ông Năm và hai tên đàn em chết tươi còn tài xế của chiếc xe tải lại vô sự. Thời điểm đó, trên đường không có phương tiện nào khác. Cuộc va chạm này là cuộc va chạm riêng giữa hai xe.

Người dân quanh đó lũ lượt kéo đến, vây kín hiện trường.

Sao sợ hãi mở những ngón tay đang bịt kín mắt ra, quan sát.

Gió vi vu bên tai, cơ thể được bao bọc bởi một thứ rất ấm.

Sao ngạc nhiên ngẩng nhìn, hiện lên trước mắt cô bé chính là khuôn mặt của chàng trai kì lạ hôm trước.

Mai Lang Vương mỉm cười nhìn Sao.

Chàng đang bế cô bé trên tay, hai người lơ lửng trên không trung, bên dưới là hiện trường vụ tai nạn.

- Đó là! - Sao thốt.

- Phải, ta đã đem em đi trước khi tai nạn đến. - Chàng nói.

Cảnh sát đang kéo thi thể của ông Năm ra, ông ta chết thảm thương như Mực vậy. Sao run lẩy bẩy cắn ngón tay, yếu ớt hỏi - Có phải ngài khiến họ trở nên như thế không?

Mai Lang Vương hướng mắt về phía Sao, cô bé sợ sệt nhìn chàng.

Thần Mai lạnh lùng - Chỉ có bọn ác quỷ mới kiếm tiền trên thân xác đồng loại. Ta trả chúng về nơi chúng thuộc về, có gì sai ư?

- … - Sao không nói gì nữa, cô bé co ro trong vòng tay chàng.

Vẻ mặt trắng bệch của Sao cho chàng biết rằng cô bé đang rất hoảng loạn, có lẽ Sao sẽ gặp một vài vấn đề tâm lí. Mai Lang Vương cũng không nán lại hồng trần lâu nữa, chàng nhanh chóng mang Sao về Mai Viện.

Chương 22: Vừa về đến nhà đã gặp rắc rối

- o-

Mai Lang Vương đáp xuống sân trước của Mai Viện, hàng loạt tiểu đồng vui mừng chạy ra, đón chào chàng.

- Vương!

- Vương về rồi!

- Mai Lang. - Ưu Liên, Xích Phượng và Bạch Sứ cũng đã đứng đợi ở đó sẵn, khi thấy Mai Thần uy nghi hạ xuống từ trên không, Ưu Liên mỉm cười, từ tốn tiến đến gần chàng.

Mai Lang Vương khẽ nhìn Sao.

Cô bé đã ngủ say trong vòng tay chàng từ lâu. Ngay sau khi rời khỏi hồng trần vài giây, Sao bỗng gục vào lòng chàng, ngủ thiêm thiếp.

Có lẽ cô bé mệt quá. Cả ngày hôm nay, Sao đã phải đối mặt với vô vàn chuyện khủng khiếp.

- Đây là "Vì sao lõi" ư? - Ưu Liên bỡ ngỡ.

- Ừm. - Mai Lang Vương trao lại Sao cho nàng, Ưu Liên đón cô bé vào lòng một cách cẩn trọng. Sau khi trao lại Sao và không khiến cô bé thức giấc, Mai Lang Vương mới chậm rãi nói - Nhờ ngài chăm sóc cô bé.

- Ta hiểu rồi. - Ưu Liên gật đầu, nàng trở gót quay vào trong. Mai Lang Vương cũng đi theo nàng. Bạch Sứ và Xích Phượng nhìn nhau, hai nàng dời gót theo sau Ưu Liên.

- Mai Lang của chúng ta không biết chăm sóc con gái. - Xích Phượng trêu ghẹo.

- Phải, Mai Lang còn chẳng biết chăm sóc mình. - Bạch Sứ khúc khích phụ họa.

- … - Mai Lang Vương nghe hai nàng trêu chọc, đồng tử màu nâu thoáng run lên, bối rối.

Đúng là… Nhiệm vụ này đã làm khó chàng. Tự dưng trao cho chàng một cô bé mười ba tuổi, bảo chàng cảm động… Thật lòng chàng cũng chẳng biết làm sao.

Thấy Mai Lang Vương lo lắng không yên, Ưu Liên nhẹ nhàng khuyên nhủ - Đừng lo gì cả.

Nàng dịu dàng nhìn chàng, hiền từ như một người mẹ - Chúng ta sẽ giúp đỡ Mai Lang, Mai Lang đừng lo lắng gì cả, càng lo chỉ càng rối trí mà thôi, cứ để mọi chuyện trôi tự nhiên, thuyền đến đầu cầu, ắt sẽ thẳng.

- Ưu Liên. - Mai Lang Vương khẽ thốt.

Xích Phượng và Bạch Sứ cũng đang cổ vũ chàng bằng ánh mắt đầy niềm tin. Đột nhiên Mai Lang Vương nhớ đến hoàn cảnh của Sao và lời nói bâng quơ khi ấy của Thần Tình. Thật ra chàng tốt số hơn Sao rất nhiều, dù không biết cha mẹ của mình là ai, nhưng chàng có những người yêu thương bên cạnh.

Mai Lang Vương nhìn Sao… Cô bé non nớt này lại hoàn toàn bị cô lập.

Trong những năm tháng đơn độc đó, bằng cách nào cô bé có thể lớn lên?

Mai Lang Vương thật sự khâm phục.

Mọi người tạm đưa Sao về khu nhà của tam vị Hoa Tiên, Ưu Liên đặt cô bé lên giường của mình, cẩn thận lau sạch người cho cô bé trong khi Mai Lang Vương uống trà bên ngoài.

Chàng quan sát bầu trời, giờ này ở thần giới mặt trời chỉ vừa mới lên không lâu. Vào giờ này, nếu là ngày bình thường thì chàng sẽ làm việc. Tuy nhiên, hôm nay chàng sẽ phá lệ một lần. Chàng muốn đợi Sao tỉnh dậy để giải thích rõ ràng mọi chuyện với cô bé.

Mai Lang Vương nhớ rõ vẻ mặt của Sao lúc tai nạn vừa xảy ra, cô bé dường như rất sợ hãi chàng. Trước đó Sao còn nghĩ chàng là ma nữa. Điều này quả thật đã khiến chàng bị đả kích. Chàng không ngờ Sao lại nghĩ chàng là loại hiện diện đó…
Chàng nghĩ, bản thân nên có một lời giải thích rõ ràng với Sao. Dù gì từ bây giờ cô bé cũng phải sống ở đây, Sao cần có tâm thế sẵn sàng để đối diện với những chuyện huyền ảo xảy ra trong thần giới.

- Vương! - Tiểu đồng đột nhiên xuất hiện ở bậc cửa.

- Gì vậy? - Mai Lang Vương đặt chén trà xuống, ngạc nhiên.

Tiểu đồng mặt tối sầm, nó chậm rãi tiến lại, thì thầm điều gì đó vào tai chàng. Mai Lang Vương cau mày, vầng trán phủ âm u. Xích Phượng và Bạch Sứ đứng gần đó cũng nghi hoặc.

- Ta hiểu rồi. - Mai Lang Vương nặng nề đứng lên.

- Có chuyện à? - Ưu Liên quay lại hỏi.

- Phải. - Mai Lang Vương gật đầu.

- Được rồi, cứ đi giải quyết đi. - Ưu Liên vừa nói vừa cài nốt những cúc áo còn lại cho Sao. Nàng vừa thay cho cô bé một bộ trang phục mới - Cô bé này cứ để chúng ta chăm sóc, Mai Lang đi làm việc của mình đi.

- … - Mai Lang Vương đắn đo một chút nhưng sau cùng, vẫn phải đồng ý - Vậy làm phiền các ngài.

Nói rồi, chàng liền gấp rút rời đi, bước chân của Mai Thần tương đối vội vàng. Ưu Liên và Xích Phượng chưa bao giờ thấy Mai Thần sốt ruột như vậy.

- Xem ra lại có chuyện lớn rồi. - Ưu Liên thở dài.

- o-

Mai Lang Vương trở về khu nhà làm việc, vừa vào đến gian giữa, chàng đã nhìn thấy người thanh niên mặc áo dài gấm xanh, đầu chít khăn đóng chữ "nhân" ngồi đợi sẵn. Khi người này xuất hiện, Mai Lang Vương biết ngay là có chuyện quan trọng xảy ra rồi, vì vậy, chàng lập tức ngồi xuống bàn, chăm chú nghe người đó báo cáo.

- Mai Thần. - Người đó cười, đôi mắt một mí cong như vầng trăng khuyết - Lại có chuyện cho ngài giải quyết đây.

- Nói ngay đi. - Mai Lang Vương giục.Người thanh niên ấy liền cau mày, vẻ mặt biến đổi nhanh chóng, trở nên tối tăm - Dạo gần đây, rất nhiều vụ mất tích tiên đồng xảy ra.

- Mất tích tiên đồng?

- Phải.

Người thanh niên mặc áo xanh rót trà cho chàng, Mai Lang Vương không buồn nhìn chén trà đó. Chàng ta bất lực nói tiếp - Những tiên đồng theo phục vụ các vị thần bị mất tích một cách bí ẩn. Kể cả tiên đồng của những vị thần đến từ vùng đất tâm linh khác cũng vậy. Theo báo cáo, có lẽ đã hơn năm mươi tiểu đồng bị mất tích. Bọn cai quản bên dưới ém nhẹm, cho dù những vị thần lo lắng đến trạm hỗ trợ thông báo nhưng chúng chỉ nói vài lời trấn an rồi vùi chuyện vào quá khứ ngay.

- Ngươi chắc chứ? - Mai Thần nghiêm giọng hỏi lại.

- Hỏi như vậy là ý gì? - Người thanh niên đó ỉu xìu, nội tâm bị đả kích trầm trọng - Ngài giao cho người ta nhiệm vụ giám sát đám đó, sau cùng lại hỏi người ta như vậy, nếu không tin tưởng sao còn để người ta làm cái việc này? Mệt muốn chết à!

- … - Mai Lang Vương im bặt.

Chàng tựa vào ghế, suy tư.

Chàng thanh niên mặc áo xanh này là một trong các thuộc hạ của chàng, tên là Lãm. Thần giới vốn là một không gian vô cùng vô tận, với nền văn hóa đa thời gian. Tất cả những vị thần ở đây đều đến từ nhiều không gian thời gian khác nhau, một nhóm thần có nhiệm vụ quản lí và một nhóm còn lại thì ngao du và sản xuất.

Mai Lang Vương thuộc nhóm thần quản lí, nhưng công việc của chàng nghiêng về giám sát hơn. Chàng không quản lí những hoạt động diễn ra ở vùng đất này, thay vào đó, chàng có nhiệm vụ giám sát những người quản lí. Khi họ bắt đầu có những hành động đáng ngờ, chàng phải lập tức vào cuộc điều tra và trừng trị thích đáng.

Kể từ khi chàng chuyển đến vùng Tây Nam, Hùng Vương giao cho chàng giám sát những vị thần cai quản tại vùng đất này. Tất nhiên bọn họ biết rõ chàng khó tính thế nào, vì vậy ở trước mặt chàng họ luôn diễn rất tròn vai, không dễ gì để tìm ra vấn đề nếu chỉ giám sát trực diện.

Chính vì lí do đó, Mai Lang Vương phái thuộc hạ của mình là Lãm xuống núi, lặng lẽ theo dõi hoạt động những vị thần cai quản. Suốt thời gian qua, mọi chuyện diễn ra rất êm đềm và hầu như Lãm chẳng báo cáo với chàng bất cứ điều gì đáng ngờ. Ấy vậy mà hôm nay, ngay khi chàng vừa từ hồng trần trở về thì lại có chuyện.

Bên dưới chân núi Sam là một đô thị tấp nấp. Ở đây có một cánh cổng đặc biệt, cho phép những vị thần từ vùng đất tâm linh khác tiến vào thần giới Việt Nam để du ngoạn. Những vị thần luôn mang theo từ hai đến hàng chục tiên đồng. Các tiểu tiên đồng đi theo các vị thần, vừa phục vụ họ, vừa nhận sự dạy dỗ của họ để tu hành.

Theo lí mà nói, tiên đồng của các vị thần cũng có địa vị nhất định và không ai được phép chạm vào chúng. Nhưng, chúng lại mất tích. Đã vậy, ngay cả tiên đồng của những vị thần đến từ nơi khác cũng không ngoại lệ.

Đây đúng là chuyện kì lạ.

Tại sao đối tượng lại là tiểu tiên đồng?

- Ngươi nói, bọn quản lí bên dưới cũng im lìm à? - Mai Lang Vương ngẩng lên.

- Ừ. - Lãm nhún vai, uống một hớp trà.

- Có điều tra được dấu hiệu phạm tội của chúng không?

- Không, chưa nắm được. - Lãm đan hai tay vào nhau - Tôi nghĩ chúng chỉ là sợ ngài thôi. Có lẽ chúng sợ chuyện đến tai ngài thì chúng sẽ bị cắt chức hết. Dù sao ngài cũng nổi tiếng là người nghiêm khắc.

- Hừ. - Mai Lang Vương lạnh nhạt - Vậy nên ta mới để ngươi theo dõi chúng.

Lãm cười cười, vừa đứng dậy chuẩn bị rời đi vừa nói - Báo cáo mang hết vào thư phòng cho ngài rồi, bao gồm cả danh sách nạn nhân. Tôi xuống núi đây, nếu phát hiện ra chuyện gì thú vị sẽ báo với ngài.

- Ừm. - Mai Lang Vương đồng ý rồi trở vào thư phòng.

Chương 23: Trốn chạy

- o-

Mai Lang Vương lao vào công việc ở thư phòng, chàng không những phải xem qua báo cáo và danh sách các nạn nhân mà còn phải tra cứu thông tin của họ từ sổ sách quản lí chính. Một khi chàng đã bắt tay vào làm việc thì sẽ hoàn toàn không có thời gian nghỉ ngơi hay chú ý đến bất cứ thứ gì. Công việc như một cơn thác lũ, cứ ào ạt ào ạt đổ tới, nhấn chìm lấy chàng.

Thời gian cứ thế trôi qua, mặt trời dần chìm xuống, phủ một tấm màn tím sẫm lên không gian. Tại khu nhà dành cho các vị Hoa tiên, Sao sau một giấc ngủ dài cũng hồi tỉnh.

Cô bé mơ hồ nhìn trần nhà.

Kiến trúc cổ kính, xa lạ và thập phần uy nghi lập tức khiến cô bé giật mình, bật dậy.

Ưu Liên đang ngồi thêu gần đó nghe tiếng động liền quay lại.

Sao rúc vào giường, trân trân nhìn Ưu Liên. Nàng ta mặc áo tứ thân màu hồng cánh sen, trên đầu đội mấn tinh xảo. Dung nhan mỹ lệ dịu dàng, lần đầu tiên Sao nhìn thấy một cô gái đẹp như vậy.

- Tỉnh rồi à? - Ưu Liên gác khung thêu sang bên, đứng dậy, đi đến gần giường.

- Đừng! Đừng lại gần! - Sao càng trốn sâu vào trong hơn, lưng cô bé tựa vào đầu giường. Khung màn diễm lệ buông lơi, ngoài cửa sổ gió thổi nhẹ nhàng, bầu trời đã nhuốm chiều, Sao biết rằng, cô bé đã bị đưa đến một nơi xa xôi.

Ưu Liên quan sát vẻ mặt hoảng sợ của Sao, lòng suy tư hồi lâu.

Mai Lang… Chẳng biết đã làm cách nào để đưa cô bé về đây…

Mặc dù nàng không biết rõ sự tình nhưng sự sợ hãi của Sao cũng giúp nàng phần nào đoán được câu chuyện. Ưu Liên thở dài, nhẹ nhàng nói - Được rồi, nếu em không muốn thì ta sẽ không đến gần. Em vẫn còn hoảng loạn lắm, cứ nghỉ ngơi đi. Ta sẽ nấu ít cháo cho em.

- … - Sao mím môi, nhìn chăm chăm vào tấm chăn hoa.

Ưu Liên quan sát cô bé, lắc đầu và rời đi.

Khi Ưu Liên ra đến cửa, nàng phát hiện Bạch Sứ và Xích Phượng đang đợi ngoài đấy. Xích Phượng giữ Ưu Liên lại, mặt khó đăm đăm - Tại sao chị không giải thích thẳng với đứa trẻ đó?

Ưu Liên day trán.

Xích Phượng là một người vô cùng nóng tính. Em ấy không hiểu được rằng đối với những chuyện liên quan đến cảm xúc thì cần phải có thời gian.

- Không sao đâu, cứ để cô bé nghỉ ngơi, rồi Mai Lang sẽ nói rõ với cô bé thôi. - Ưu Liên từ tốn nói - Ta tin rằng, chỉ có Mai Lang mới có thể giải thích rõ ràng với cô bé.

- Gì chứ?! - Xích Phượng bực mình.

Bạch Sứ đứng bên cạnh lo lắng nhìn Sao bên trong rồi lại nhìn sang Ưu Liên.Thiếu nữ khoác áo tứ thân màu nguyệt bạch tựa vào cửa sổ ngắm Sao hồi lâu. Bên trong, nàng thấy Sao đang gục đầu trên gối, bộ dạng tuyệt vọng.

- o-

Tam vị Hoa tiên lần lượt rời đi, dành lại cho Sao một không gian yên tĩnh. Cô bé cứ vùi mặt vào gối, hai tay ôm lấy chân, co ro, run rẩy.

Làm sao có thể không hoảng loạn được khi mà bản thân cô bé cũng chẳng biết là mình đã bị đưa đến đâu?

Tim đập như trống, tâm trí rối bời đến nỗi chẳng nghĩ được gì. Sao một mực trốn vào bóng tối, cô bé cầu mong bóng tối có thể giúp mình ổn hơn, nhưng càng trốn vào bóng tối, cô bé chỉ càng thêm sợ hãi mà thôi.

Cuối cùng, Sao lấy hết dũng cảm, đứng dậy.

Cô bé rời khỏi giường, lẻn ra cửa ngoài. Vừa bước ra ngoài, tràn vào mắt cô bé là cả một không gian rộng lớn, lớp lớp mái ngói cổ kính cong vút, những khoảnh sân lát gạch đỏ trồng đầy mai.

Sao ngỡ ngàng bước ra. Phía sau cô bé là một căn nhà ba gian truyền thống. Hai bên còn có thêm hai căn nhà khác, ba ngôi nhà hợp lại với nhau tạo thành một hình chữ "u" hài hòa.

Trên đỉnh của mái nhà, Sao nhìn thấy những bức tượng hình mặt trời, mây và rồng. Trời chiều phủ lên những bức tượng ấy một màu tím biếc. Sao dáo dát nhìn quanh, dù nơi này rộng lớn như vậy nhưng ngoài cô bé ra chẳng có một ai.

Đối diện với gian nhà trung tâm có một cánh cửa tròn. Sao nghĩ, nếu cô bé đi ra đó thì sẽ có thể bước ra không gian to lớn hơn. Sao thập thò bám vào cửa tròn đó, nhìn ra. Bên ngoài, trên con đường lớn lát đá trắng, hàng hàng, nhóm nhóm trẻ con nghiêm trang qua lại.

Những đứa trẻ đó ăn mặc rất lạ. Chúng mặc áo dài, đầu đội khăn đóng, chân mang guốc mộc. Trang phục của chúng giống hệt nhau, đều là áo dài màu cam, quần trắng và khăn đóng cùng màu với áo dài. Dù chúng trông nhỏ tuổi nhưng dáng đi, dáng đứng đều lễ nghi, chuẩn mực, hoàn toàn khác biệt với những đứa trẻ mà Sao vẫn thấy.
Có hai tiểu đồng đang đi tới.

Sao vội vàng trốn vào trong.

Những tiểu đồng đi qua đi lại trước cánh cửa tròn như thoi, thế nhưng, chẳng có đứa nào bước vào. Sao hoang mang nhìn sang bờ tường, nhận ra tường ở đây không cao lắm, cô bé liền chạy đến, định trèo tường để thoát ra.

Tường cao hơn hai mét, với tài leo trèo của một cô bé sống ở thôn quê, Sao dễ dàng trốn ra ngoài. Khi trèo qua tường, dõi mắt quan sát không gian, Sao mới biết là mình đang ở trên núi. Từ sườn núi nhìn xuống có thể thấy đồng ruộng nằm im lìm trong áng chiều tà và những mái nhà ngói cũ kĩ.

Phố phường đã lên đèn. Sao đứng trên sườn núi, run run nhìn ánh đèn lồng đo đỏ được người ta thắp lên muôn nơi. Bên dưới là một thị trấn cổ xưa người qua kẻ lại tấp nập. Sao khuỵu xuống đất, cả người run bần bật. Trời ơi! Cô bé đã bị đưa đến đâu thế này?!

Quá sợ hãi hoảng loạn, Sao nhắm mắt nhắm mũi lao xuống núi.

Cô bé chẳng biết mình sẽ đi đâu, chẳng biết làm cách nào để trở về và cũng chẳng biết có nên quay về hay không, cô bé chỉ biết cắm đầu chạy, cứ thấy bậc thang là lao xuống điên dại.

Sao trượt chân, té ngã.

Cô bé suýt nữa thì đập đầu vào tảng đá nằm trên đường.

- Ây da! Đi đâu vội vàng thế này! - Có người đỡ lấy cô bé.

Sao đau đớn rên rỉ, tay và chân đều bị xây xát.

- Cô bé là ai? - Người đó đỡ Sao dậy, nhìn cô bé chăm chăm.

Sao nhận ra đó là một người đàn ông. Ông ta mặc áo dài the, chân mang guốc mộc, đầu đội khăn đóng màu đen.

Bộ trang phục mà ông ta đang khoác khiến Sao giật nảy. Cô bé đẩy người đàn ông đó ra rồi lao vùn vụt xuống núi.

Trên đường xuống, Sao gặp rất nhiều người, có người trẻ, có người già, có cả trẻ con, họ đều mặc áo dài, đội khăn đóng, đôi khi còn bắt gặp những người phụ nữ mặc áo tứ thân nữa.

- Chuyện quái quỷ gì thế này?! - Sao hét lên - Những người ở đây tại sao lại ăn mặc kì dị thế?!

Cô bé nhớ đến chàng trai mà mình đã tiếp xúc trước đó, tâm trạng trở nên kinh hãi tột cùng.

Chẳng lẽ bọn họ đều là ma?! Chẳng lẽ cô bé đã bị đưa đến cõi âm rồi sao?!

Chương 24: Thế giới của quỷ dữ

- o-

Vấp ngã năm bảy bận, cả người te tua tơi tả, Sao mới xuống được chân núi. Mái tóc ngắn ngang vai rối bời, bộ áo dài màu đỏ với cúc áo bằng ngọc mà Ưu Liên thay cho cô bé đã trở nên thảm hại đến mức không còn nhận ra.

Sao lê bước về phía phố phường tấp nấp. Người người qua lại đông như trẩy hội, ai cũng ăn mặc kì dị, nhưng Sao chẳng còn hơi sức để chạy nữa, cô bé chỉ biết ngơ ngẩn bước đi.

Sao đi vào nơi sáng đèn nhất. Đó là một con đường rất lớn. Hai bên đường, những ngôi nhà cổ kính xếp cạnh nhau san sát. Cửa nhà luôn mở rộng, bên trong bán đầy những món hàng tinh xảo. Ánh đèn lồng giăng mắc khắp các nẻo đường, khung cảnh huyền ảo như cổ tích vậy.

Những người qua lại trên đường đủ mọi thành phần. Họ đều là thần linh. Vùng Tây Nam là nơi những vì thần từ các thần giới khác thông hành đến thần giới Việt Nam, vì vậy không chỉ có thần linh người Việt mà kể cả thần linh đến từ Nhật, Hàn hay những nước Đông Nam Á như Thái Lan, Campuchia cũng qua lại thăm thú trên đường.

Theo sau những vị thần luôn có một vài tiểu đồng. Ban nãy Sao còn va phải tiểu đồng của vị thần đến từ Thái Lan. Đó là một vị thần nữ, nàng ấy ăn mặc vô cùng lộng lẫy, cổ đeo vòng hoa, đôi tay xinh đẹp khi đưa lên, lúc lại cong xuống, tạo dáng như đang nhảy múa.

Bên một hàng trang sức, Sao thấy có hai vị nữ thần mặc kimono đang đứng trò chuyện. Theo sau hai nàng là mười tiểu đồng cũng mặc trang phục Nhật cổ xưa.

Rải rác khắp nơi, Sao nhìn thấy những vị thần đến từ những vùng đất xa lạ. Họ hòa trộn với những người mặc áo dài, đội khăn đóng, tạo thành một bể lạ lùng.

Sao choáng váng, tựa người vào bờ tường trong một con ngõ nhỏ.

Cô bé từ từ gục xuống, tuyệt vọng hoàn toàn.

Đây là đâu?

Sao cứ hỏi đi hỏi lại ba từ ấy.

Chẳng có ai trả lời, không có ai có thể cho cô bé một lời giải thích rõ ràng, hợp lí.



- Ố là la. - Đột nhiên có giọng nói vang lên trên đỉnh đầu.

Sao run run hướng mắt lên, trước mắt cô bé là một chàng trai thanh tú. Cũng như những người đã gặp ban nãy, chàng ta khoác áo dài màu xanh hồ thủy và đội khăn đóng màu đen. Trông dáng vẻ nhã nhặn, đường hoàng, dường như không phải người xấu.

- Tiểu đồng nhà ai ngồi khóc ở đây? - Chàng ta nói.

- … - Sao run sợ nép vào tường, không dám trả lời.

Chàng ta nhìn bộ trang phục trên người cô bé chăm chăm - Chất vải tốt đấy, là dệt bằng tơ tiên thượng hạng ư? Còn cả cúc áo đó, nếu là tiên đồng của nhà bình thường thì sẽ không được mặc áo dài có đính cúc ngọc đâu.Chàng ta túm lấy cô bé, nhấc lên.

Sao hoảng sợ, định hét nhưng đã bị chàng ta bịt mồm.

- Hừm… - Chàng ta kề mặt vào sát cô bé, tập trung cảm nhận.

Đôi môi mỏng nhoẻn ra, chàng ta cười man dại - Tiên khí không tệ, chắc chắn là tiên đồng của thần cấp cao rồi! Hay lắm! Tự dưng nhặt được món hàng quý thế này! Hôm nay đúng là may mắn!

- Ả a! (Thả ra) - Sao cố gắng hét.

Nhưng gã đó không quan tâm, hắn rút trong tay áo ra một miếng giẻ rồi nhét vào mồm Sao.

Sao không thể la hét được, tay chân cũng bị hắn tóm gọn mà không thể vùng vẫy. Mặc dù bề ngoài hắn trông nho nhã, thư sinh như vậy nhưng sức mạnh còn ghê gớm hơn cả tên đàn em của gã buôn người mà Sao từng chống trả lúc trước.

- Ưm ưm ưm! - Sao đạp chân loạn xạ.

Gã đó vẫn hoan hỉ cười, hắn cắp Sao bằng một tay rồi lẻn vào bóng tối của những con hẻm mà đi.

Nằm trong tay hắn, người Sao bị lộn ngược khiến đầu đau inh ỏi. Cô bé chẳng biết bản thân sẽ bị đưa đến đâu. Sau khi trải qua quá nhiều chuyện như vậy, Sao nhận ra sức chịu đựng của bản thân trở nên thật bền bỉ.
Giờ đây cô bé không còn hoảng sợ nữa. Đột nhiên đầu óc trở nên thật sáng suốt. Cô bé rốt cuộc có thể bình tĩnh lại rồi.

- o-

Gã đó đưa Sao đến một căn nhà nằm trong hẻm sâu tăm tối. Sao cố rướn người lên nhìn, nhận ra đó là một ngôi nhà lớn có tường bao quanh. Gã đẩy cửa gỗ, tiến vào. Bên trong là căn nhà ba gian với khu vườn trồng đầy cây cảnh.

Gã mang Sao đến gian nhà nhỏ xây bên cạnh ngôi nhà chính. Khi cánh cửa gỗ đơn điệu, kín bưng bưng được đẩy ra, Sao mới thấy bên trong có đến mấy chục đứa trẻ cũng bị trói nghiến, bịt miệng, ngồi im thin thít trong bóng tối.

Sao bị quẳng xuống sàn, người đập vào sàn đất đau điếng. Cô bé cố gắng ngồi dậy, lùi về sau. Gã đàn ông đó đắc ý quan sát cô bé và những đứa trẻ khác, tay chống lên hông, vẻ mặt rất thỏa mãn.

Đây là thành quả của những ngày lao động miệt mài, gã phải chăm chỉ cần cù lắm, phải vất vả trốn tránh lắm mới bắt được từng ấy tiên đồng. Lũ tiên đồng này đều là hàng cực phẩm, linh hồn của chúng chắc chắn rất thuần khiết, chúng sẽ giúp ích rất nhiều cho bọn gã.

Cảm thán ít lâu, gã đàn ông kia lại bỏ đi, đóng chặt cửa.

Sao chẳng biết gã đi đâu, cô bé nhìn những đứa trẻ đồng cảnh ngộ, nhận ra chúng ăn mặc giống với những đứa trẻ mà cô bé thấy trên phố.

Các tiên đồng đều bị bịt miệng nên không thể trao đổi với cô bé điều gì. Bọn chúng đa phần sợ hãi, một ít khá bình tĩnh còn phần khác thì mệt rã rời nên đã ngủ thiếp đi. Sao lùi lại, tựa vào một nhóm tiên đồng trong góc tối. Những đứa tiên đồng dường như cũng đồng cảm với Sao, chúng rúc vào người cô bé, cả nhóm che chở nhau cùng vượt qua nỗi sợ.

Căn phòng tăm tối và nóng nực, Sao nhắm mắt, lòng cô bé lúc này trở nên trống rỗng.

Bộ dạng đạo mạo của gã bắt cóc hiện về, Sao cau mày, ai mà nghĩ, một người ăn mặc đẹp đẽ như vậy, dáng vẻ thanh tú như vậy lại có thể là một tên cầm thú?

Bất giác, Sao lại nghĩ về Mai Lang Vương.

Chàng trai đó cũng ăn mặc đẹp đẽ và đạo mạo.

Cô bé nhắm chặt mắt, người run lên.

Chắc chắn chàng ta cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Chàng ta có lẽ cũng là một con quỷ kinh khủng! Thật may vì đã trốn thoát khỏi chỗ của chàng ta!

Niềm tin của Sao đã bị ăn mòn.

Cô bé ngã đầu vào vai một tiểu tiên đồng, gay gắt nghĩ - Chắc chắn đây là thế giới của quỷ dữ! Những kẻ ở đây đều là ác quỷ!

Chương 25: Đi tìm

- o-

Tại Mai Viện, Ưu Liên vừa nấu xong cháo, đang chuẩn bị mang đến cho Sao. Vì muốn dành không gian yên tĩnh cho cô bé nên nàng đã đặc biệt không cho phép ai ra vào nơi này. Đợi thêm một canh giờ, nàng nghĩ thầm có lẽ cô bé cũng đã bình tĩnh tương đối rồi vì vậy bèn mạo muội quay lại.

- Cô bé. - Ưu Liên bước qua bậc cửa, mỉm cười.

Nàng cố gắng cười thật dịu dàng, phải khiến cho cô bé có cảm giác an toàn mới được.

Thế nhưng, nụ cười của Ưu Liên nhanh chóng đông cứng lại bởi vì trên chiếc giường thất bảo lớn, chăn gối ngổn ngang mà Sao thì đã biến mất.

Ưu Liên giật mình, vội vàng gọi người đến để phát động tìm kiếm.

- Con bé này! - Xích Phượng điên tiết gầm lên.

- Chị… - Bạch Sứ đặt tay lên vai nàng, lay lay, cầu mong Xích Phượng hạ hỏa.

- Thật chẳng có chút phép tắc! - Xích Phượng lại quát.

- Chậc. - Ưu Liên ngồi trên ghế, day day thái dương. Sự mất tích của Sao đã đủ làm nàng đau đầu rồi, giờ lại thêm Xích Phượng.

- Em đi tìm nó! Em mà bắt được thì biết tay! - Xích Phượng nghiến răng chực lao ra ngoài.

- Chị! - Bạch Sứ hốt hoảng giữ nàng lại nhưng Xích Phượng đã nhanh chân hơn. Tà áo đỏ rực lướt qua tay Bạch Sứ, lao ra bậc cửa. Ưu Liên liếc nhìn, giọng trầm xuống, uy nghiêm

- Xích Phượng!

Bị Ưu Liên ngăn lại, Xích Phượng cảm thấy đầu nóng bừng bừng. Nàng giậm chân tức tối, hét lên - Chị!

Ưu Liên bước ra, thở dài nhìn nàng. Ngoài sân lúc này, rất nhiều tiên đồng đang chạy đôn chạy đáo.

- Chị Ưu Liên, không thấy ạ. - Một nhóm tiên đồng đến báo.

- Bên này cũng không! - Một nhóm khác tiếp tục.

- Khu phía trên cũng không có! - Những tin báo gây thất vọng cứ lần lượt trả về.

Ưu Liên cau mày, đôi mắt đẹp phủ sương mờ. Nàng nghĩ có lẽ bản thân phải đích thân ra khỏi Mai Viện tìm thôi.

- Sao mất tích à? - Đột nhiên có tiếng nói cất lên.

Ưu Liên, Bạch Sứ và Xích Phượng đều cùng hướng về phía đó.

Ngoài khung cửa tròn, Mai Lang Vương và những tiểu tiên đồng theo hầu chàng đã đến tự lúc nào. Mai Thần nhìn ba nàng chăm chăm, dù gương mặt chàng ẩn hiện nét mệt mỏi nhưng đáy mắt nâu không ngừng dao động.

- Mai Lang! - Xích Phượng thốt.

- Chuyện này cứ giao cho chúng ta, Mai Lang nghỉ ngơi đi. - Ưu Liên bình tĩnh đáp.
- … - Mai Lang Vương không nói gì, chỉ quay lưng.

Khi bóng dáng chàng biến mất khỏi khung cửa tròn, giọng nói trầm thấp mới vẳng vào tai các nàng.

- Không ai được rời khỏi Mai Viện, ta sẽ tự đi tìm Sao.

- Mai Lang… - Bạch Sứ nhìn sang Ưu Liên, nàng ta lúc này cũng đang sững sờ.

Lần đầu tiên, các nàng thấy Mai Lang Vương trở nên như vậy.

- o-

Mai Lang Vương ra khỏi Mai Viện, đứng trên triền núi nhìn xuống, bên dưới là khung cảnh tấp nập lấp lánh ánh đèn. Đôi mắt nâu lướt nhìn những mái nhà ngói cổ, Sao đã đi quá lâu rồi, chàng không còn bắt được dấu vết của cô bé nữa.

Mai Lang Vương tiếp tục đi xuống núi. Đang đi nửa đường thì chàng bắt gặp một nhóm tiểu tiên đang ngồi uống rượu. Họ trải chiếu hoa trên đất, bên cạnh đặt một cây đèn dầu thật lớn, ánh đèn khi mờ khi tỏ chiếu lên thức ăn và chén rượu thơm lừng, tiếng cười nói rôm rả vang xa.

Chàng đi đến chỗ họ.

Khi tà áo dài thêu hoa cầu kì hiện lên trong tầm mắt của một vị tiểu tiên, vị đó đã vô cùng sửng sốt.

- Này! - Hắn huých vào vai tên bên cạnh.

- Chuyện gì?! - Tên đó quay lại.

- Ai… Ai đang đi về hướng chúng ta kìa! - Hắn nói.

Cả nhóm tiểu tiên liền hướng về phía chàng.
Mai Lang Vương lúc này đã xuất hiện trước mắt họ. Khuôn mặt anh tuấn nghiêm nghị và bộ trang phục cầu kì nhanh chóng khiến họ choáng ngợp. Qua cách ăn mặc, phẩm cấp của hai bên đã thể hiện rõ, nhóm tiểu tiên kia dù không biết chàng là đại thần phương nào nhưng lập tức cúi mặt, không dám nhìn thẳng vào chàng.

Mai Lang Vương lịch sự chấp tay, từ tốn cất lời - Xin cho hỏi, các vị có thấy cô bé nào đi ngang qua đây không?

- Cô bé ư? - Một vị tiểu tiên nghe chàng hỏi vậy, lại thấy thái độ của chàng hòa nhã, lịch thiệp, hắn liền có thiện cảm, sự xa cách nhanh chóng tan biến - Cô bé đó… Ngài có thể nói rõ hơn được không? - Hắn lập tức giúp đỡ.

Mai Lang Vương ngẫm nghĩ - Đó là một cô bé tầm mười ba, mặc áo dài màu đỏ.

- A! - Đến lúc này tên tiểu tiên đó mới sực nhớ ra một chuyện. Lúc hắn lên núi có va phải một đứa bé. Đứa bé đó sau cùng còn đẩy hắn ngã, suýt nữa đập đầu vào tảng đá phía sau.

- Ầy, có đó, tôi có gặp một đứa nhỏ như vậy. - Mặt hắn sầm xuống - Đúng là vô phép vô tắc! Người ta đỡ cho khỏi ngã, đã không cảm ơn còn đẩy người ta nữa chứ!

- … - Mai Lang Vương chăm chú lắng nghe.

Lòng chàng trĩu nặng.

Xem ra… Sao rời khỏi chỗ chàng với tâm trạng rất hoảng loạn.

- Đó là người của ta, thật xin lỗi. - Mai Lang Vương nói.

- Không sao. - Vị tiểu tiên kia xua tay - Ngài đang đi tìm cô bé đó ư?

- Phải.

Hắn liền chỉ tay xuống chân núi - Tôi thấy cô bé đi xuống đó, có lẽ là chạy vào thị trấn rồi.

- Đa tạ. - Mai Lang Vương cúi chào một lần nữa rồi rời đi.

Khi bóng chàng khuất xa, nhóm tiểu tiên kia vẫn còn nhìn theo chàng hồi lâu. Họ rất tò mò về thân phận của chàng, chẳng biết là thần thánh phương nào lại từ trên đỉnh Sam bước xuống.

Nhưng rồi, nhớ lại trang phục của chàng, họ nhận ra loại vải mà chàng mặc là loại lụa tiên thượng hạng. Ngay cả những trang sức trên người cũng là vật quý giá vô lường.

Trên núi Sam này, ngoài Đức Bà Chúa Xứ đủ tư cách mang những vật giá trị như thế ra thì chỉ còn vị thần mai vốn là thuộc hạ cấp cao dưới trướng Hùng Vương mà thôi.

Giờ nhớ lại dung mạo chàng, đúng là hệt như những gì đồn thổi, một người vừa lịch thiệp tuấn tú lại uy nghiêm chính trực.

- Này, đó là Mai Lang Vương ư? - Tên tiểu tiên vừa nói chuyện với chàng run lập cập.

- Đúng rồi, chỉ có "Vương" mới có thể ăn mặc như vậy! - Tên khác khẳng định.

- Ôi trời! Hôm nay chúng ta được gặp Vương ư?! - Bọn họ cùng ngỡ ngàng.

- Không ngờ… Vương lại là người như thế…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau