MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Kỳ ngộ

- o-

Vào mùa mưa, ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, đồng ruộng ngập trắng. Nước dâng cao đến nỗi người dân có thể di chuyển bằng xuồng. Vào mùa này, người ta thường khai thác những sản vật từ thiên nhiên. Ở miền Tây, sản vật thiên nhiên luôn trù phú và bất tận.

- Sao, đi hái nấm rơm à? - Vợ chồng bác bảy bơi xuồng qua, thấy Sao đang lội bì bõm dưới ruộng thì quan tâm hỏi.

- Vâng ạ! - Sao quay lại, khi bắt gặp khuôn mặt phúc hậu của bác bảy gái, cô bé liền cười rạng rỡ.

- Hái được nhiều không? - Bác bảy trai đẩy xuồng đến gần.

- Dạ, cũng được chút ít rồi. - Sao chìa rổ tre ra cho hai người xem, bên trong toàn là nấm rơm. Thấy vậy, bác bảy gái tấm tắc

- Con bé này giỏi! Mới thấy nó lượn qua một vòng mà đã hái được đến chừng này. Được rồi, bác mua cho, để lại cho bác nhé.

Sao mừng rỡ - Thật ạ?

- Ừ. - Bác bảy gái cười.

Nói rồi bác bảy gái lấy đám lá chuối vừa tiện tay hái được đằng kia trải lên xuồng. Sao đổ hết nấm vào lá chuối. Tổng hết số này, bác bảy gái trả cho bé ba mươi ngàn. Sao cầm lấy tiền mà mừng lắm. Vậy là khỏi phải mang ra chợ.

- Được rồi, cầm tiền và về đi, đừng đi hái nữa con, trời nắng rồi. - Bác bảy trai đứng trên đuôi xuồng khuyên.

Sao cảm kích nhìn vợ chồng bác bảy. Đột nhiên lòng run lên. Cô bé gật đầu rối rít - Dạ… Con biết rồi…

- Ừ, hai bác đi đây. - Bác bảy gái hài lòng.

Chiếc xuồng của vợ chồng bác lại chậm rãi lướt đi trên ruộng nước bao la.

Kiếm được tiền, Sao tung tăng trở về nhà. Trên đường về, cô bé ghé qua chỗ sáng nay mình đặt lợp, may mắn thay, trong lợp dính được một ít cá. (*lợp: Tiếng miền Tây, một loại bẫy cá làm bằng tre)

- Hay quá! - Sao thốt.

Vậy là hôm nay có đồ ăn rồi. - Cô bé nghĩ thầm.

Sao nhảy chân sáo về nhà. Đôi chân nhỏ bé lon ton đáp lên đường ruộng. Cỏ dại mọc um tùm hai bên đường. Mặt nước phản chiều trời mây biếc xanh. Sao ngâm nga một khúc hát. Đó là bài nhạc đang thịnh hành mà hôm nào đi ngang qua chợ cô bé cũng nghe nhà kia mở sớm.

Đang vui vẻ như vậy thì đột nhiên Sao đứng sững lại.

Khuôn mặt tươi vui vụt tắt. Đáy mắt long lanh chùng xuống, hoảng loạn.

Đằng xa, có một gã đàn ông tóc tai rối bời đang đi đến. Ông ta đi rất nhanh, vừa đi vừa gãi đầu, mặt đỏ ké như say.

- Sao! - Ông ta dữ tợn quát.

- D… Dạ… - Sao lùi lại, người run lẩy bẩy.

- Đưa tiền đây! - Ông ta tiến tới, túm lấy tóc cô bé.

- Á! Cha! Đừng đánh con! - Sao khóc.

- Tao không đánh mày, mày đưa tiền đây. - Ông Đen nói, tay dùng lực thêm một chút, Sao liền thấy da đầu đau rát.

Cô bé run run thò tay vào túi áo bà ba, moi ra một cuộn tiền. Ông Đen vừa nhìn thấy tiền, hai mắt bừng sáng. Ông tóm lấy cuộn tiền từ tay Sao, xô cô bé ngã ra đất.

- Há há! Ba mươi ngàn! - Ông ta bật cười.

Sao cúi đầu không dám nhìn ông, tay khẽ khàng đẩy rổ cá ra phía sau, giấu giếm.

- Còn nữa à? - Ông Đen trừng mắt.

Ông xông tới, giật lấy rổ cá sau lưng Sao, gật đầu hài lòng - Ái chà! Mồi nhậu! Hay lắm, bữa nay tao có mồi nhậu bén rồi!
- Cha! - Sao lập tức đứng dậy, nắm lấy chân ông, van xin - Đó là bữa ăn của cả nhà mình đó!

- Hừ. - Ông Đen đạp Sao ra, khiến cô bé ngã xuống ruộng, không thèm quan tâm đến cô bé nữa mà nghênh ngang bỏ đi.

Sao nằm im dưới bờ ruộng, nhìn theo bóng cha khuất dần mà nước mắt chảy xuống.

Người đàn ông đó… Chưa bao giờ cô bé xem là cha.

- o-

Bất đắc dĩ, Sao phải trở về ruộng để hái thêm nấm. Cô bé cũng gắng đi xa hơn một chút, những mong bắt được ít cá khác.

Đến giữa trưa, mồ hôi chảy hầm hập và Sao thấy người choáng váng. May là, cô bé cuối cùng cũng kiếm đủ thức ăn.

Sao cố gắng trở về nhà, nhóm bếp, nấu cơm.

Trong lúc cô bé chuẩn bị thức ăn, dì Ngang luôn đứng bên cạnh mắng nhiếc.

- Sao hôm nay mày về trễ vậy hả? Có biết tao đói lắm không?

Cô Ngang vừa nói vừa vỗ mạnh vào đầu Sao, bực dọc - Mày mà còn về muộn nữa thì chết với tao nha con quỷ nhỏ!

Sao mím môi nấu ăn, không dám nói gì.

Nỗi đau trong lòng dâng lên, dâng lên rồi ứ lại.

Những lời mắng nhiếc này cô bé đã nghe quen rồi. Dù vẫn cảm thấy đau lòng, nhưng ít ra cũng có thể từ từ xem nhẹ.

Nấu cơm xong, Sao lại khệ nệ bưng thức ăn lên nhà.

Cô Ngang xới cơm vào bát và lấy hầu như một nửa thức ăn. Bà Ác vừa đi nhiều chuyện ở làng trên về thấy có cơm cũng vội vàng vào tranh nửa còn lại. Thứ còn lại cho Sao chỉ là ít cơm cháy mà thôi.

- Còn ít nước cá kho đó Sao. - Bà Ác từ bi nói.

- Vâng ạ. - Sao lí nhí.

Bà Ác nhìn cô bé một chút, Sao đang đứng khúm núm dưới nhà. Giờ cô bé đã mười ba nhưng nhỏ con, còi cọc quá. Mặt mày đen đúa xấu xí, tóc tai rối bù. Đúng là cái giống nhà con Dịu đó thì chẳng đẹp nổi mà.Bà Ác thở dài rồi lại rời nhà, đi lên làng trên.

Đợi hai người kia ăn xong, dưới sàn lại có một đống chén bát. Sao ăn vội ít cơm cháy với nước cá kho rồi phải dọn dẹp nhà. Lúc đang lau dọn, cô bé thấy đầu xây xẩm. Sao cố gắng làm mọi việc thật nhanh rồi cùng Mực mang theo võng đi ra khu đất phía sau.

Sao mắc võng vào hai cây dừa liền kề rồi nằm đung đưa. Cạnh bên có bóng mát của một cây me tây lớn nên không lo nắng. Bắt võng ở nơi này có thể tranh thủ được một giấc ngủ trưa. Ở đây gió hiu hiu thổi, dõi mắt ra thì có thể nhìn thấy trời mây, cũng yên bình lắm.

Sao nằm ỉm im trên võng.

Nhớ lại những lời mắng nhiếc ban nãy, cô bé lại lau nước mắt.

Mực nằm bên cạnh ngẩng đầu nhìn như thể quan tâm. Sao mỉm cười, đưa tay vuốt ve nó. Bộ lông đen tuyền của nó bây giờ đã lấm tấm bạc.

Sao không biết Mực có mặt trong nhà từ lúc nào. Chỉ biết là từ khi cô bé có nhận thức, Mực đã ở bên cạnh cô bé rồi. Mặc dù trong nhà không ai đối xử tốt với Sao hết nhưng Mực thì khác.

Không ngờ, người luôn quan tâm cô bé lại là người bạn bốn chân này mà không phải những người thân ruột thịt kia.

Sao nhắm mắt, thiu thiu.

Khóc khiến mắt cô bé cay xè, nặng trĩu.

- Gru…

Đột nhiên Mực kêu lên.

Sao giật mình, quan sát Mực.

Mực đang nhìn về phía sau cô bé - Chỗ cây me tây. Trông Mực rất căng thẳng, hàm răng nanh trắng hớn nhe ra.

Sao đưa mắt về phía đó. Bên tán me tây tối tăm, Sao nhìn thấy một bóng người.

Người đó rất cao, trên tay cầm một cái ô. Mặc dù chỉ là bóng đen nhưng dáng vẻ thanh nhã xuất trần. Hắn đứng đó, tĩnh lặng. Sao chưa từng thấy ai có phong thái như vậy.

Cuối cùng, người đó lặng lẽ bước ra.

- Gâu! Gâu! Gâu! - Mực thấy người đó chuyển động, nó không còn gầm gừ nữa mà sủa phá lên.

Khi người đó đến gần thêm vài bước, Mực đột nhiên hoảng sợ. Nó trốn ra sau Sao, cụp đuôi, ăng ẳng rên.

Sao kinh hãi.

Cô bé bật dậy, sẵn sàng tư thế bỏ chạy dù mắt vẫn dán vào người đó.

Bóng hình màu đen dần lộ diện dưới ánh nắng ban trưa.

Tà áo dài thêu hoa bắt mắt vờn bay trong gió.

Sao ngẩng đầu, nhìn kĩ người ấy.

Hóa ra đó là một chàng trai.

Chàng ta ăn mặc sặc sỡ như những diễn viên hát cải lương. Trên tay cầm một cái ô bằng gỗ. Khi chàng ta xuất hiện, bầu trời đột nhiên thơm lừng và rơi đầy những cánh hoa màu vàng. Sao đón lấy một cánh hoa, săm soi, ôi trời! Là hoa mai!

Hoa mai nở giữa tháng tám ư?

Sao có thể???

Chương 17: Chàng trai kì lạ

- o-

Mai Lang Vương tiến đến gần Sao. Chàng chỉ dừng lại khi cách cô bé hai bước chân. Khoảng cách giữa hai người rất gần, vì vậy chàng có thể nhìn thấy khóe mắt Sao đỏ hoe. Mai Lang Vương nhíu mày, những chuyện chàng thấy trong vại nước hôm qua đột ngột hiện về.

- Nhỏ bé, gầy yếu, khổ sở. - Mai Lang Vương chậm rãi nói - Là do sinh vào một gia đình tệ hại.

Chàng đưa tay, chạm vào đôi má gầy đen nhẻm, thở dài - Có lẽ ta phải nuôi dạy em một thời gian. Đừng lo, từ nay ta sẽ chăm sóc em.

Sao sững sờ nhìn chàng.

Cô bé nhận ra chàng có đôi mắt màu nâu rất đẹp.

Mặc dù ở Việt Nam này không hiếm người sở hữu đồng tử nâu.

Nhưng, cô bé chưa từng thấy ai có đôi mắt đẹp như chàng.

Chàng trai ăn mặc kì lạ này tự dưng xuất hiện trước mặt cô bé. Những gì chàng ta nói cũng kì lạ và cô bé chẳng thể hiểu. Dù gương mặt chàng ta sáng sủa và không có vẻ gì là người xấu. Nhưng mấy hôm trước, Sao có nghe bác bảy gái nói rằng, dạo gần đây, quanh vùng này, xuất hiện những kẻ lừa đảo chuyên bắt cóc trẻ con rồi mổ cướp nội tạng.

Sao rùng mình, mặt tái mét.

Cô bé vội vàng hất tay Mai Lang Vương ra, bỏ chạy thục mạng.

Mai Lang Vương chỉ biết sững người nhìn Sao càng lúc càng đi xa.

Tay chàng vẫn dừng ở vị trí cũ, chẳng thể rụt lại, chứng tỏ là chàng rất sốc.

- Hazzz… Thôi rồi. - Thần Tình ngồi trên tán me tây quan sát hết mọi chuyện, chán nản vỗ trán - Có gã trai nào vừa gặp con gái nhà người ta mà nói chuyện như ngươi không?

Nàng giơ ngón trỏ lên, đung đưa - Đúng là chẳng biết tâm lí con gái gì cả, thất bại rồi. Có cần ta dạy cho ngươi vài chiêu không hả?

- … - Mai Lang Vương đứng thẳng lại.

Chàng im lặng rất lâu.

Thần Tình vuốt ve mái tóc đen nhánh xõa dài đến gối. Hôm nay nàng mặc áo dài màu tím, trên tay còn đeo thêm nón bài thơ. Nàng ngồi trên tán me tây, đung đưa chân. Nàng có nên nói một vài câu tiếng Huế cho hợp cảnh không nhỉ?

Mai Lang Vương liếc nàng.

Chàng lạnh lùng - Đây là đồng bằng sông Cửu Long.

Thần Tình suýt nữa thì rơi thẳng xuống từ trên cây - Gì cơ?

Mai Lang Vương không thèm quan tâm đến nàng nữa, chàng ẩn vào thinh không, biến mất.

- Chết tiệt. - Thần Tình lẩm bẩm chửi, nàng lại phất tay, khoác lên người một bộ bà ba.

- o-Sao chạy thẳng về nhà. Từ chỗ cây me tây đó đến nhà cô bé ít nhất cũng phải băng qua hai thửa ruộng. Vừa về đến trước cửa, Sao liền chống tay lên gối, thở hổn hển. Mực dừng lại bên cạnh cô bé, trong đáy mắt nó, nỗi sợ vẫn còn hiện rõ.

- Anh ta là ai? - Sao ngồi xuống, vuốt ve trấn an Mực - Phải chăng là những kẻ bắt cóc trẻ em mà bác bảy gái vẫn kể?

- Ử… - Mực dụi đầu vào tay Sao, nó có vẻ rất hoảng loạn.

- Đừng lo. - Sao ôm Mực vào lòng.

Cô bé từ từ đứng dậy, hướng mắt về phía cây me tây, tay nắm lấy vạt áo bà ba, siết chặt.

Dù chỉ gặp thoáng qua như vậy, nhưng đôi mắt màu nâu tuyệt đẹp ấy lúc nào cũng lởn vởn trong tâm trí Sao.



Ngoài chợ làng có một quán cà phê nhỏ. Người ta vẫn quen gọi nó là "quán lá". Quán lá phục vụ những thức uống bình dân trong đời sống người Việt ở thôn quê, bao gồm cà phê, cà phê sữa và các loại nước ngọt.

Tất nhiên, giá cả ở đây rẻ hơn những quán sang trọng trên phố rất nhiều. Một ly cà phê chỉ ở đâu đó bảy, tám ngàn. Buổi chiều, mọi người đến đây nghe xổ số, đến tối, họ lại xem đá banh. Cha của Sao - Ông Đen là khách quen của quán này. Ông luôn có mặt ở đây lúc bốn giờ chiều, đợi nghe kết quả xổ số xong rồi ngồi la cà đến tối.

- 00 - Ông Đen ngồi bên cái radio của bà chủ quán, sốt sắng nhắc đi nhắc lại.

Những người ngồi quanh ông mặt mày căng thẳng. Có người dùng tay che ngang miệng, đáy mắt chứa đầy cảm xúc phức tạp.

- 00 - Ông Đen một lần nữa khấn niệm.

Giọng tuyên đọc của người dẫn chương trình xổ số điềm nhiên vang lên, từ tốn, từ tốn. Giọng đọc chậm rãi đó như kéo trái tim đang nhảy thon thót của những người quanh đấy dài ra.
- 98.

- Trời! - Ông Đen ôm đầu, lăn đùng ra sàn.

- Há há, 98, tao trúng! - Một người đàn ông trung niên bụng phệ, đầu hói, người chỉ mặc độc cái quần ngắn bật cười hồ hởi.

- Còn "lô" nữa mà, để xem… - Mọi người lại lắng tai nghe.

Chỉ có ông Đen là lủi thui đứng dậy, đi về.

Trên đường về, khi sắp đi ngang qua cây gáo lớn, ông chợt nhìn thấy một đám người.

Họ đứng dưới gốc gáo, là ba người đàn ông, độ tuổi tầm ba mươi, bốn mươi. Họ ăn mặc xuề xòa, mắt đảo liên hồi. Vừa nhìn đã biết người bất hảo.

Ông Đen dừng lại, chân bước lùi. Ông đánh mắt sang bên đường, thấy ở đó có một cây trứng cá, lòng thầm nghĩ sẽ trốn vào đó.

- Ối trời! Đen đấy ư? - Tiếc thay, một người đã tinh mắt nhận ra ông.

Ông Đen cười gượng, nép bên cây trứng cá, mặt cứng lại như một khối bê tông.

- Bẻ trứng cá về cho con gái ăn hả? - Người đàn ông cao gầy trong nhóm đi đến chỗ ông Đen, khi thấy ông đứng sau gốc cây, mắt ông ta nheo lại, hằn lên sự chế giễu.

- Ha ha, anh Năm. - Ông Đen bước ra, cười hiền hậu.

Ông Năm vỗ lưng ông Đen, giọng vẫn thân thiện nhưng đã trầm hơn ban nãy - Dạo này làm ăn sao rồi chú? Hôm trước chú mượn anh cây rưỡi, giờ chú trả được chưa?

- Em vã quá anh à… - Ông Đen lí nhí nói.

- Lại đây mấy đứa! - Ông Năm nghe vậy, vẫy tay về phía hai người kia. Hai người đàn ông ấy hùng hổ đi đến. Họ rất đô con, tay xăm chi chít rồng rắn.

- A… Anh Năm! - Ông Đen tái xanh mặt, lùi lại.

- Ầy. - Ông Năm nắm lấy cổ áo ông Đen, giữ chặt, mỉm cười - Gì vậy? Anh mời mày đi nhậu, rảnh không?

- Dạ thôi… Mấy nay em bệnh quá… - Ông Đen lau mồ hôi trán.

- Sao? - Ông Năm kề sát tai lại gần, hỏi lớn - Mày nói sao?!

Ông Đen không nói gì thêm bởi lúc này mắt ông đang hướng về phía hai gã xăm mình. Một gã thì khoanh tay nhìn ông chăm chăm trong khi gã còn lại rút dao nhỏ trong túi quần ra, dùng đầu nhọn của dao lấy đất bẩn trong móng tay.

Cảnh tượng đó khiến ông Đen không còn sức để nói gì nữa. Ông Năm cười khẩy, nắm cổ ông kéo đi.

Ba người họ tống ông Đen lên xe máy, rời đi nhanh chóng.

Chương 18: Yếu đuối

- o-

Ông Đen cứ nghĩ là họ đưa ông đến chỗ vắng vẻ để giết rồi phi tang xác cho hả giận chuyện quỵt nợ nhưng nào ngờ, họ đưa ông về nhà ông Năm.

Ông Năm này là chủ một tiệm cầm đồ trên thị trấn. Ông Đen ngày trước rất hay qua lại đây, lâu dần thành quen. Thỉnh thoảng có mồi ngon, ông Đen cũng đem lại nhà ông Năm lai rai chén tạc chén thù. Chủ yếu xây dựng mối quan hệ tốt để sau này dễ mang đồ đến cầm mà thôi.

Mặc dù bề ngoài, ông Năm làm cầm đồ, tuy nhiên ông Đen biết, nghề thật sự giúp ông Năm kiếm bộn tiền không phải nghề ấy.

Cách đây ba tháng, trong một lần thua đề lớn, ông Đen bị chủ nợ dí rất sát. Chẳng hiểu sao lúc đó ông Năm lại đứng ra chịu thay ông Đen số nợ này. Khi ấy ông Đen nợ ba mươi triệu, chính ông Năm đã dùng tiền của mình thanh toán cho ông Đen, đã vậy còn cho ông mượn thêm mười triệu nữa.

Cầm tiền ông Năm cho vay trong tay, ông Đen những tưởng mình đánh vài "lô" thì sẽ nhanh chóng lấy lại số tiền đã mất thôi. Tất nhiên, đó chỉ là giấc mơ, tiền đã mất không những không thể lấy lại mà còn mất nhiều hơn.

Sáng nay ông Đen vừa lấy được từ Sao ba mươi ngàn, cứ đập hết vào con 00, nào ngờ lại thua nốt.

Hai ngày trước ông Năm có nhờ người nhắc với ông về khoản tiền. Ông Đen giả đò không nghe, thế là ngay hôm sau, ông Năm kéo đến tận cửa.

Ông Đen biết, số mình đến đây là tận rồi.

Ẩn sau ông Năm là một thế giới ngầm tăm tối.

- Này, làm gì đó? Vào nhà đi. - Ông Năm thấy ông Đen cứ đứng co ro trước cửa nhà thì đẩy mạnh vào lưng ông một cái.

- D… Dạ! - Ông Đen bị đẩy, lao luôn lên bậc cửa, khúm núm gật đầu, bước lên nhà.

Ông Năm đưa mắt sang hai người phía sau, họ liền rời đi.

Vào nhà, ông Đen ngoan ngoãn ngồi một góc trên bộ ghế gỗ trước phòng khách. Ông Năm sau khi cởi áo ngoài ra cũng ngồi xuống đối diện ông, tay mở gói thuốc, rút ra một điếu.

Ông Năm châm thuốc, rít một hơi.

Ông Đen nhìn điếu thuốc trên môi ông Năm mà nuốt nước bọt.

- Hừ. - Đợi rít gần hết, ông Năm mới thả điếu thuốc xuống tàn gạt. Ông Đen lúc này vội vàng nhặt điếu thuốc chỉ còn một đốt tay lên, rít lấy rít để.

Tuy chẳng hút được bao nhiêu, nhưng mặt ông Đen thỏa mãn lắm.

Thuốc của ông Năm là thuốc xịn, người bình dân như ông không có cửa hưởng.

- Mày hồn nhiên nhỉ? - Ông Năm gác chân lên bàn, nhướn mày nói.

- Dạ? - Ông Đen nghe thế, động tác rít thuốc chậm lại.

- Mày cầm tiền của tao rồi lẩn như chuột thế à? Chí ít cũng phải lên gặp anh mày nói một câu tử tế chứ?

- Dạ… - Ông Đen bỏ điếu thuốc đã tàn vào gạt, gãi đầu ấp úng. Thật tình… Đã không có tiền trả, ai dám chường mặt ra cho ông túm cổ?

Ông Năm thấy ông Đen cứ ngắc ngứ, sợ sệt. Đôi mắt sâu xa se lại, cũng không nói nhiều nữa làm gì.

Hai người ngồi đợi ở phòng khách hơn ba mươi phút thì mấy gã kia quay lại. Ông Đen nhìn ra, quan sát họ thì thấy trên tay họ mang theo rượu và mồi.

Ông Đen ngớ ra, sững sờ.

Hai đứa tay chân của ông Năm bày mồi và rượu lên bàn, ông Năm rót cho ông một chén, cười nói - Uống đi.

Tuy ông Đen không hiểu nổi vì sao ông Năm lại mời rượu mình, nhưng có rượu lại có mồi, ngon như vậy, có kẻ điên mới không hưởng.

Ông Đen nhanh chóng quên hết những sợ hãi vừa hiện hữu trong lòng, háo hức lao vào cuộc nhậu.
Ông Năm và hai đứa tay chân nhìn ông Đen chăm chăm. Trong cuộc nhậu, họ rất ít nói chuyện, chỉ có ông Đen cao hứng kể hết chuyện nhảm nhí này đến chuyện nhảm nhí khác.

Cho đến khi rượu đã say ngà ngà, ông Năm mới đi vào chủ đề chính. Ông nhìn ông Đen đang gà gật, mặt đỏ au, mỉm cười thâm trầm - Tao nghe nói mày có đứa con gái hả?

- Ư… Ư… - Ông Đen nấc vài tiếng, xua tay - Ờ, nhưng nó không phải con em, con mẹ nó lấy thằng nào đẻ ra nó. Mẹ kiếp… Chưa thấy đứa con gái nào xấu xí như nó!

- Ha ha… - Ông Năm nhếch mép, châm thuốc - Thế mày không cần nó nữa, nhỉ?

- Ối giời con quỷ nhỏ! Em bán nó lúc nào cũng được!

- Hay lắm! - Ông Năm đặt bật lửa xuống bàn vang lên tiếng cạch chắc nịch, chỉ tay về phía ông Đen - Bán nó cho anh! Anh mua, anh trừ cho mày hết nợ.

- Dạ? - Ông Đen ngớ ra, đầu óc đang quay cuồng, ông chẳng biết mình vừa nghe thấy cái gì.

Ông Năm cười cười, lặp lại - Anh mua con mày. Coi như tiền mày nợ anh giải quyết xong, mày tính thế nào?

Ông Đen mơ hồ gật đầu, chỉ nghe cái gì trừ nợ, trừ nợ, miệng liền nhoẻn ra - Hay quá! Cứ vậy đi! Không thiếu nợ gì anh nữa!

Nói rồi, ông gục ra bàn, ngủ say bí tỉ.

- o-

Sớm hôm sau, ông Đen thức dậy, thấy mình đang nằm dưới sàn nhà ông Năm. Hai đứa tay chân của ông Năm đang tranh cái chăn với ông, chúng ngáy rầm rầm, vô cùng ồn ào.

Ông Đen ngồi dậy, tựa lưng vào ghế.

Đầu ông lúc này rất đau nhức, nhưng ông vẫn nhớ những gì diễn ra hôm qua.

Hình như… Ông Năm bảo muốn mua con Sao.

Trời… Ông Đen ôm đầu… Và ông đã nói gì?

Mặt ông tái mét đi, ông biết ông Năm không phải người đơn giản…
Chẳng biết ông ta mua con Sao để làm gì…

Càng nghĩ, ông Đen càng sợ, lập cập chạy vào nhà trong, đến trước cửa phòng ông Năm gõ vội.

Ông Năm mở cửa với bộ dạng ngái ngủ, khi nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt ông Đen, ông ngờ ngợ ra điều gì, nụ cười lạnh nhạt hiện trên môi.

- Chuyện gì? Mới sáng sớm cái thằng này… - Ông Năm vừa lẩm bẩm chửi vừa ngồi xuống ghế hút thuốc.

Khói thuốc quyện với không khí buổi sớm bồng bềnh, có chút gì mờ ảo, u tối.

- Anh Năm… - Ông Đen ngồi xuống, hai tay xoa lên gối, căng thẳng - Hôm qua… Anh đòi mua con Sao nhà em trừ nợ ạ…

- Ừ. - Ông Năm rít thuốc, đáp không cảm xúc.

- Anh mua con Sao nhà em làm gì? - Ông Đen nghiêm túc ngẩn lên.

- Hừ. - Ông Năm cười nửa miệng, nói một cách nửa thật nửa đùa - Thì còn làm gì? Cỡ như nó thì bán cho "động" nào đấy thôi.

- Gì cơ? Nó mới mười ba thôi! - Ông Đen tái mét mặt mũi.

- Thì sao? "Bên đó" người ta chuộng hàng này lắm. Giờ mấy ông lớn tuổi có sở thích khác rồi, gái trưởng thành không còn là thứ khiến họ kích thích nữa.

- Trời… Nhưng nó nhỏ như vậy, có gì hấp dẫn đâu… - Ông Đen bàng hoàng.

Ông Năm nhún nhún vai, hững hờ - Ai biết, người ta thích, có cầu thì có cung thôi. - Dừng một chút, ông nhìn sang ông Đen, mày nhướn cao - Rồi sao? Hay mày giữ con gái lại? Nếu không nỡ bán thì thôi tao không ép, cầm bốn mươi triệu trả cho tao, cộng thêm lãi là một trăm.

- A… Anh Năm… Lãi gì mà nhiều vậy… Sao… Sao em trả nổi? - Ông Đen van vỉ.

- Thế à? - Ông Năm dí thuốc vào gạt tàn, gật gù - Thế thì để cái mạng mày lại đây.

Lời nói của ông Năm khiến tim ông Đen nhảy thon thót. Nắng sớm chiếu qua cửa kính màu nâu tạo thành một thứ ánh sáng u ám. Chúng hắt lên khuôn mặt lạnh lẽo của ông Năm, khiến ông ta trở nên hung ác lạ thường. Tiếng ngáy của hai tên tay chân thì như một loại âm thanh kịch tính của phim hành động, càng khiến tâm trí ông Đen rối loạn. Ông vùi mặt vào lòng bàn tay, gãi đầu đến rối bời, chân run lẩy bẩy.

Ông Năm quan sát ông Đen hồi lâu. Đáy mắt ông dâng tràn khinh miệt nhưng miệng vẫn mỉm cười, chiêu dụ đầy cám dỗ.

- Mày lo xa quá, để nó lại với mày, mày cũng đâu nuôi nổi nó? Rồi mai này nó đi lấy chồng, mày mất trắng, uổng không? Chi bằng bán nó cho tao, tao trừ nợ còn cho mày thêm vài triệu. Nó qua bên đó, làm vài năm, may mắn lại vớ được ông đại gia giàu sụ, biết đầu chừng nó lại nhớ ơn mày.

- Th… Thật chứ? - Ông Đen ngẩng lên, run run hỏi lại.

- Thật. - Ông Năm cười, khẳng định. Ông biết, khi con mồi hỏi câu này là chúng đang đứng giữa bờ vực tội lỗi rồi.

Một kẻ không muốn bán con sẽ dứt khoát từ chối ngay. Còn những kẻ run rẩy chờ người ta thuyết phục rồi lại hỏi hai từ "thật không" một cách mong chờ day dứt này đều là những kẻ chuẩn bị mắc sai lầm, bọn chúng chỉ đang đợi ai đó cổ vũ cho hành động sai trái của chúng mà thôi.

Trong trường hợp đó, ông lúc nào cũng phải động viên chúng cố gắng đi tới.

Khi đó, chúng sẽ ngay lập tức cảm thấy có động lực và tự tin, chúng sẽ lao vào lửa như con thiêu thân.

Nhận được câu trả lời của ông Năm, ông Đen tiếp tục cúi xuống, mắt dao động.

Ông Năm cau mày, lạnh lùng liếc ông Đen một cái rồi nói thêm - Tao cho thêm mày mười triệu.

Đến lúc này, lí trí của ông Đen đã hoàn toàn bị đánh gục.

Ông ta thừ người, không còn suy nghĩ gì nữa, tâm trí trở nên trống rỗng sau lần hạ giá cuối cùng của ông Năm.

Chương 19: Những đứa trẻ đồng cảnh ngộ

- o-

Bàn xong mọi chuyện, ông Năm thả cho ông Đen trở về. Tất nhiên, trước khi ông Đen ra khỏi cửa, ông Năm và bọn đàn em không quên trấn áp tâm lí thêm một lần. Ông Năm vừa run run đùi, vừa nói với ông Đen - Mai tao qua bắt nó, mày liệu hồn giữ lời, không thì cái nhà mày nát bét với tao. - Ông ta liếc nhìn đứa đàn em, gã đó liền rút dao ra, kề vào cổ ông Đen, ông Đen run lẩy bẩy, ông Năm nói nốt câu cuối - Mày tưởng mày trốn là bọn này không tìm ra mày hử? Cứ thử đi.

Sự đe dọa của ông Năm làm ông Đen ra đến ngõ mà vẫn còn sợ hãi. Ông ta đương nhiên có ăn gan hùm cũng không dám nuốt lời.

Hôm đó, ông Đen tự cuốc bộ từ nhà ông Năm về nhà mình. Trên đường về, ông ta nhặt được một cái kẹp tóc.

Cái kẹp thảm thương rơi trên đất, ông ta vô tình giẫm lên. Vốn dĩ cũng chẳng muốn nhặt đâu, nhưng chợt nghĩ đến Sao… Ông lại bỏ cái kẹp vào túi.

Về đến nhà, vẫn như thường lệ, ông thấy Sao đang ngồi nấu cơm bên bếp còn mẹ và em của ông thì đứng bên cạnh mắng nhiếc. Vừa thấy mặt ông, cô Ngang liền kéo ông vào, kể biết bao nhiêu tội lỗi của Sao cho ông nghe để chờ ông phụ họa theo mình, đánh đập bé.

- Anh hai! Em nói cho anh nghe! Nó nha, hôm nay nó đem võng qua bên kia mắc, chẳng biết bị khùng bị điên gì mà quên luôn võng ở đó, người ta cuỗm mất cái võng rồi! Nhà còn có cái võng để ngủ trưa, anh xem! Nó đáng bị đánh không?!

Sao nghe dì Ngang chửi, tay quệt lên mắt.

Ông Đen thấy, trên cánh tay gầy yếu của cô bé chằng chịt vết bầm.

- Chắc bị con Ngang dần cho một trận rồi. - Ông nghĩ.

Thế rồi ông đi lướt qua cô Ngang, đi thẳng vào nhà mà không nói gì.

- Anh… Hai… - Cô Ngang sững người, bỡ ngỡ vì lần đầu tiên ông Đen không hưởng ứng cô.

Bà Ác cũng nhìn theo sau ông Đen với vẻ mặt nghi ngờ.

Riêng Sao, cô bé cảm thấy rất kinh ngạc.

Đôi mắt to tròn hướng xuống nồi cơm đang sôi sùng sục, tim đập thình thịch. Mặc dù Sao không hiểu vì cớ gì cha không nổi giận, nhưng lòng cũng nhẹ đi, cảm giác như vừa được miễn án tử vậy.



Đến tối, đợi cho bà Ác và cô Ngang ăn xong, bé Sao mới lặng lẽ ra sàn rửa bát. Cô bé vừa rửa mà bụng vừa kêu, hôm nay làm mất võng, bà nội và dì không cho ăn cơm.

Sao cắn răng, cố gắng chịu đựng.

Tay và chân vì đói cứ run lẩy bẩy liên hồi, khiến cô bé làm việc khó khăn lắm thay.

- Sao. - Đột nhiên có tiếng cha vang lên.

Sao quay lại, giật mình.

Ông Đen đang đứng phía sau cô bé, trên tay là bát cơm. Ông ngồi xuống, đẩy bát cơm về phía Sao, không nhìn cô bé mà ngập ngừng nói - Ăn đi.

Sao chớp mắt nhìn ông.

Cô bé không hiểu. Không hiểu tại sao cha lại đối xử tốt với mình như vậy.

Ông Đen không chú ý vẻ ngỡ ngàng của Sao, ông tiếp tục lấy cái kẹp trong túi ra đưa cho bé. Sao nhìn cái kẹp, sững sờ.

Đó là một cái kẹp bình thường, chẳng có hoa văn trang trí gì. Một cái kẹp đơn điệu màu nâu.

Tuy nhiên… Nó vẫn là một cái kẹp. Dù trên nền sơn nâu có in dấu vết của một cú giẫm, những đó vẫn là một cái kẹp.

Sao lặng đi, không tin nổi vào mắt mình.

Cha cô bé… Tại sao lại trở nên kì lạ như vậy?

- Hừ! - Thấy Sao nghệt mặt ra mà không nhận lấy kẹp, ông Đen liền ấn nó vào tay cô bé. Ông cũng đặt bát cơm vào lòng Sao, đứng dậy và nói thật nhanh - Con gái con đứa gì mười ba tuổi đầu không có một cái kẹp tóc!
Sao hóa đá.

Trong lúc cô bé hóa đá, ông Đen liền bỏ đi. Ông đi mất hút, không dám ở lại nhà nữa.

- Cha…

Sao mân mê chiếc kẹp, chậm rãi cài nó vào tóc. Tóc của Sao không dài, nó ngắn ngang vai. Chiếc kẹp này là dạng kẹp dùng để giữ tóc mái. Mặc dù Sao không để tóc mái, nhưng cô bé vẫn kẹp nó lên một bên tóc, việc này thật sự khiến Sao lạ lẫm.

Cô bé đứng dậy, tiến đến mảnh gương giắt bên vách. Chiếc kẹp kia là món phụ kiện duy nhất cô bé có trong đời.

Sao chạm vào chiếc kẹp, lòng run lên, khóe mắt cay xè.

Đó lại là món quà mà cha tặng…



Sau khi rửa bát xong, Sao ăn hết bát cơm mà ông Đen đưa rồi mới đi ngủ. Cuộn người trong chăn, cô bé không ngừng xoa lên chiếc kẹp trên tóc, dù đi ngủ nhưng cô bé không gỡ nó xuống.

Đôi mắt to tròn nhắm lại, lòng chợt bình yên.

Trong sự bình yên đó, mâu quang màu nâu tuyệt đẹp của chàng trai lạ mặt kia lại hiện diện.

Sao giật mình, choàng tỉnh.

Cô bé rúc sâu vào trong chăn, lòng bồi hồi nhớ lại cảnh tượng khi ấy, cả bầu trời rơi đầy cánh mai…

Giọng nói của người đó rất ấm.

Sao băn khoăn.

Nếu không phải bắt cóc, phải chăng anh ta là thần tiên?

- o-

- Sao! Mới ra hả? - Bác bảy gái chèo xuồng đi ngang qua Sao, hôm nay, bác bảy trai có việc bận nên không cùng đi hái điên điển với bác được. Chỉ có bác bảy gái đi một mình. Lúc vừa ra khỏi nhà chẳng bao lâu, bác thấy Sao đang lội dưới đồng đằng xa, thế nên mới chèo xuồng đến gần.- Dạ. - Sao mỉm cười tươi tắn, mái tóc được kẹp gọn gàng, không còn xõa lòa xòa che hết mắt như mọi khi.

- Ô, hôm nay trông lạ nha. - Bác bảy gái ngạc nhiên cười.

- Vâng… - Sao đứng lại, hơi cúi xuống, xấu hổ.

- Con hái được chút nấm nào chưa? - Bác chuyển chủ đề.

- Chưa ạ. - Sao dẩu môi, nhìn vào chiếc rổ tre trống không - Con chỉ vừa mới ra thôi.

- Hôm nay có vẻ con ra muộn. - Bác bảy gái chống xào xuống nước, chuẩn bị đẩy xuồng rời đi.

- Dạ… Tối qua con hơi khó ngủ. - Sao ngập ngừng nói.

- Ôi giời, trẻ con mà đã khó ngủ rồi ư? - Bác bảy gái bật cười, lắc đầu rồi chèo đi. Bác vốn định mua nấm giúp cho Sao nhưng cô bé chưa hái được gì cả. Vì vậy, bác đành tiếp tục công việc của mình thôi. Phải tranh thủ hái ít điên điển, chút còn giao cho bà Sáu bán bún cá trên chợ.

- Bác đi nhé! - Xuồng đã trôi được nửa mét, bác bảy gái quay lại nói với Sao.

- Vâng! - Sao vẫy tay, lòng thầm mong bác sẽ hái được thật nhiều điên điển.

Chia tay bác bảy gái xong, cô bé lại tiếp tục công việc của mình. Sao đi đến những đụn rơm mà người ta để lại sau vụ thu hoạch, giở từng lớp rơm lên.

Vào mùa thu hoạch, trước khi mùa nước về, người dân sẽ gặt lúa và để lại rơm trên cánh đồng. Đến khi mùa nước nổi đến, nước sẽ tràn vào đồng và làm ẩm rơm, khiến những lớp rơm ẩm sinh ra nấm.

Sao thu hoạch số nấm này để đem ra chợ bán và làm thức ăn cho gia đình.

Đôi khi, cô bé cũng đi hái điên điển như bác bảy gái, ở miền tây, cứ đến mùa nước nổi là lại có hàng loạt sản vật khác nhau để con người khai thác.

Đang đi thì Sao vướng phải bùn. Cô bé cố gắng nhấc chân lên, không ngờ lại chao đảo mà té xuống nước. Sao đứng dậy, chiếc kẹp trên tóc vô tình rơi ra. Sao sờ lên tóc, thấy kẹp đã mất, cô bé hốt hoảng thụp xuống nước, tìm kiếm.

Tìm mãi, tìm mãi, quậy cho chỗ nước nơi ấy đen đặc bùn, Sao mới tìm thấy kẹp. Cô bé rửa chiếc kép lấm bẩn một cách kĩ lưỡng rồi lại cài lên tóc.

Sao chẳng biết vì cớ gì mình lại quý chiếc kẹp này đến vậy. Chỉ là… Khi phát hiện ra nó bị mất, cô bé cảm thấy vô cùng tiếc nuối và buồn.

Chiếc kẹp này là thứ duy nhất cô bé nhận được từ cha. Trong suốt bao nhiêu năm qua, người đàn ông đó chưa bao giờ có một cử chỉ yêu thương với Sao. Cô bé từng nhiều lần nghe ông ta mắng chửi người mẹ đã qua đời của mình bằng những lời độc địa và khinh miệt nhất. Trong tâm tưởng của cô bé, ông Đen không phải là cha. Cô bé chưa từng hiểu thế nào là tình phụ tử cả.

Sao cứ ngỡ rằng, mối quan hệ giữa cô bé và ông Đen sẽ mãi mãi như vậy. Sao không còn mong chờ gì ở ông và ông cũng không xem cô bé là con cái.

Thế nhưng, khi được nhận chiếc kẹp này, Sao lại vui mừng và trân trọng nó đến vậy. Hóa ra, tận sâu trong lòng, Sao vẫn mong chờ tình thương từ người cha luôn xua đuổi mình đó.

Cài kẹp lên tóc thật chặt rồi, Sao lại tiếp tục hái nấm. Cô bé muốn hái thật nhiều để có thể kiếm thêm ít tiền.

Mai Lang Vương đứng trên ngọn tre gần đó quan sát Sao. Thần Tình ngồi bên cạnh chàng, cây tre mỏng manh nhường ấy lại có thể chịu đựng sức nặng của hai người họ mà không đổ xuống đất.

Những chiếc lá tre tươi xanh, thuôn dài vây lấy vạt áo thiêu hoa của Thần Mai. Thiếu nữ khoác áo bà bà bên cạnh ngậm lấy một chiếc lá tre non, thương xót phẩy quạt - Xem kìa, coi trọng cái kẹp đó đến vậy… Đúng là đứa trẻ đáng thương, chưa bao giờ biết thế nào là tình cảm gia đình mà…

- … - Mai Lang Vương không nói.

Thần Tình liếc mắt nhìn chàng, nàng thấy, vẻ mặt Mai Lang Vương vừa xa xăm, vừa mờ mịt.

Đứa trẻ không được hưởng tình thương gia đình.

Thần Tình lặng người, nàng một lần nữa lặp lại điều vừa nói trong tâm thức.

Chương 20: Thế giới... Rơi xuống

- o-

Hái được đầy một rổ nấm, Sao mới trở về. Trên đường về, cô bé có đi ngang qua nhà bà Tư. Thấy Sao đi ngang, bà Tư đang nghe cải lương trong nhà liền bước ra. Bà đứng ngoài cửa, nhìn cô bé, vẫy tay gọi - Sao, con đi hái nấm về hả?

- Dạ. - Sao khựng người, lùi lại.

- Lại đây, bà Tư mua cho.

- Nhưng… - Sao ôm rổ nấm, đứng lặng, chân trái cọ lên chân phải, rụt rè.

Bà Tư nhìn dáng vẻ sợ sệt đó, lòng "buồn thiu", bà biết, chính bà Ác đã khiến Sao không còn dám đến gần bà nữa.

Kể từ khi cướp được bé Sao từ tay bà, bà Ác đã luôn ngăn cấm bà đến gần Sao. Khi bé lớn lên, bà cũng nhiều lần gặp riêng bé để thương yêu, trò chuyện, nhưng bà Ác luôn canh chừng và mỗi lần thấy Sao nói chuyện với bà, bà Ác đều đánh bé rất dữ.

Sự việc đó lặp đi lặp lại, khiến cho Sao càng lớn càng sợ hãi bà.

Bé không biết gì về quá khứ, không ai dám kể vì sợ va phải mẹ con nhà bà Ác ghê gớm kia.

Bà Tư thở dài, bà bước ra sân, đứng ngoài hàng rào, nhìn Sao rất lâu.

- Bác Tư, thưa bác con về! - Sao ấp úng.

- Gì vậy? Bà muốn mua nấm của con. - Bà Tư thất vọng não nề.

- Dạ thôi ạ, bác bảy gái có dặn con để lại chỗ này cho bác ấy rồi.

- Chia cho bà chút thôi cũng được! - Bà Tư vẫn mềm mỏng nói.

Thấy bà muốn mua số nấm này quá, Sao lại cầm lòng không đậu. Cô bé khẽ nhìn bà, khuôn mặt bà Tư ẩn chứa nỗi buồn căm lặng. Mặc dù Sao không hiểu vì cớ gì bà Tư luôn dùng ánh mắt nuối tiếc ấy nhìn mình, nhưng cô bé nghĩ, có lẽ bà Tư rất muốn mua số nấm này.

Thế nên, Sao cắn răng bán cho bà một phần ba số nấm mình hái được dù biết rằng, việc này mà đến tai bà nội và dì Ngang thì cô bé sẽ no đòn.

- Bác lấy rổ ra đi ạ. - Sao nói.

- Ừ bà lấy liền! - Bà Tư mừng rỡ, vội chạy vào nhà lấy ra một cái rổ.

Bà mở cửa, đưa rổ cho Sao. Cô bé ngồi xuống, bốc từng nắm nấm chia qua cho bà, khuôn mặt bé nhỏ rất chăm chú. Bà Tư đứng một bên nhìn Sao, đôi mắt u buồn rơi lên cánh tay gầy gò, đen nhẻm. Tội nghiệp con bé, mụ Ác kia đối xử với nó thật tệ bạc. Tại sao mụ có thể làm vậy với giọt máu của con trai mình chứ?

- Đây ạ! - Sao nâng rổ nấm đưa cho bà Tư.

- Ừ. - Bà Tư cười, dúi vào tay cô bé năm mươi ngàn.

Sao giật mình, vội vàng trả lại cho bà, rối rít nói - Dạ không, chỗ đấy chỉ mười ngàn thôi ạ!

Bà Tư xua tay, hiền từ cười - Không sao, lấy đi con, bà cho đó.

- Sao được ạ! - Nhưng Sao nhất quyết không chịu.

Cô bé đưa lại tiền cho bà, ánh mắt rất dứt khoát.

Bà Tư nhìn Sao sững sờ, bà không nghĩ đứa bé mười ba tuổi lại có thể trở nên cứng rắn như vậy.

Hình ảnh của cô Dịu - Một người phụ nữ chất phác, chịu thương chịu khó, nghĩa tình lại hiện lên trong trí óc bà.

Cuối cùng, bà Tư nhận lại tiền của mình. Bà chỉ đưa Sao mười ngàn như cô bé muốn. Thật lạ là Sao lại vui, cô bé cảm ơn bà chân thành rồi rời đi.

Bà Tư đứng ở cửa nhìn theo Sao, khóe mắt bà mờ đi, bà đưa tay lau nước mắt.- o-

Sao vòng qua nhà bác bảy gái, giao số nấm còn lại cho bác rồi mới về nhà. Vừa mới đi đến cây ổi cách nhà tầm mười mét, cô bé đã thấy một chiếc xe lớn đỗ sẵn trên con đường đất trước cửa.

Sao dừng lại, ngạc nhiên.

Cô bé không biết xe của ai lại đỗ trước nhà mình.

Sao hồn nhiên đi vào nhà, mới đẩy cửa vào, cô bé đã thấy ba gã đàn ông ngồi trên sàn nhà đợi sẵn. Một người dáng cao gầy, khuôn mặt sâu xa. Ông ta ngồi hút thuốc, trầm lặng. Hai người đàn ông kia thì dáng cũng cao nhưng người nở nang cường tráng. Trên người xăm đầy những hình thù dữ tợn. Họ khoanh tay tựa vào cột tre chống nhà, vẻ mặt hầm hầm ẩn chứa sát lực.

Dì Ngang và bà nội đang khúm núm quỳ bên cạnh người đàn ông cao gầy. Vẻ mặt họ niềm nở, lấy lòng. Dường như đang cầu xin người đàn ông đó điều gì.

- A. - Thấy Sao trở về, ông Năm liền không chú ý đến mấy lời nỉ non của bà Ác nữa. Ông vứt điếu thuốc xuống đất, nhìn Sao, nụ cười lạnh lẽo lan tỏa trong mắt.

- ? - Sao dừng lại, chớp mắt, chẳng hiểu sao người đàn ông đó lại nhìn mình với vẻ mặt mong chờ.

- Nó về rồi. - Gã đàn em nói.

- Đi thôi! - Một gã khác nhanh chóng bước đến túm lấy cổ Sao, kéo giật về phía sau.

- Á! - Sao hốt hoảng.

Bà Ác thấy Sao sắp bị đem đi, bà càng rối rít xoa tay ông Năm, năn nỉ - Cậu Năm, nhà có đứa cháu để sai vặt, cậu đừng làm vậy chứ? Xin cậu tha cho nó, tiền từ từ trả sau được không?

- Hừ. - Ông Năm phun một bãi nước bọt lên sàn nhà, lạnh nhạt - Có kiếp sau nhà bà mới trả nổi!

Ông ta nhìn căn nhà tồi tàn, đôi chỗ còn dột nát, khinh khỉnh - Cái nhà này siết cũng chẳng được bao nhiêu.

Cô Ngang thấy ông nói thế, hai mắt đảo liên hồi. Cô nhẹ nhàng tựa vào vai ông, eo đẩy đưa - Anh Năm, thôi mà… Sao làm căng với nhà em thế…

Ông Năm đẩy cô Ngang ra thô bạo.
- Á! - Cô Ngang ngã xuống sàn, ông Năm lại phủi phủi vai áo, mắt lạnh lẽo - Thôi đi con điếm lẳng lơ, mày hết giá với ông rồi. Lần này anh mày thiếu nợ tao, nó cũng hứa bán con nó cho tao. Tụi bây không cản được đâu, khôn hồn thì xê qua một bên, không thì tao tẩn nhừ tử.

- … - Cô Ngang và bà Ác nghe vậy, sợ sệt rúc vào nhau.

Hai người không dám ho he gì nữa, chỉ thầm chửi mắng ông Đen trong lòng.

Thế rồi, cô Ngang nhìn Sao, hai mắt chợt sáng lên. Cô ta đi đến moi trong túi cô bé, lấy hết số tiền mà Sao bán nấm đi.

Bà Ác thấy cô nhanh trí như vậy, miệng nở nụ cười.

- Phải, phải, dù gì cũng mất đi con ở, may mà vẫn kịp nhớ lấy tiền.

Sao nhìn bà nội và dì vui mừng khi lấy được tiền rồi lại nhìn ông Năm và bọn đàn em của ông. Những gì mà họ nói cô bé đã nghe cả. Hóa ra, cha đã bán cô bé cho họ. Vì thiếu tiền nên ông ta bán cô bé cho họ.

Khuôn mặt non nớt thất thần. Nước mắt dâng lên rồi đổ xuống gò má xanh xao, gầy yếu.

Chiếc kẹp trên tóc đột nhiên rơi xuống đất.

Nước mắt của Sao rỏ lên chiếc kẹp, trượt xuống, thấm sâu vào lớp đất nâu…

- Đi! - Ông Năm ra lệnh rồi ra xe.

Bọn đàn em túm lấy Sao, đẩy ra ngoài. Sao lúc này mới hoàn hồn, cô bé vùng vẫy, phản kháng. Bọn đàn em của ông Năm thấy thế, một gã trừng mắt quay phắt lại, tát một cái trời giáng vào mặt Sao.

Vị tanh mặn tỏa ra trong khoang miệng. Đầu óc quay cuồng. Sao bụm lấy môi, máu đang rỉ xuống. Cái tát vừa rồi đã khiến miệng cô bé bị dập đến chảy máu.

- Ngoan cố à?! - Gã đó rít lên.

Hắn tiếp tục tóm lấy tóc Sao, kéo đi.

Dù bị tát đau đớn nhưng cô bé vẫn bám ngón chân vào đất, gã lại giật mạnh tóc cô bé, Sao càng kiên quyết trụ lại hơn.

- Gâu! Gâu! Gâu! - Đúng lúc này thì Mực xông tới, cắn vào chân gã.

Gã đàn em kêu lên, vết cắn khiến gã đau đớn đến nỗi phải buông tóc Sao ra. Mực vẫn cắn siết lấy chân gã. Một tên đàn em khác lặng lẽ cầm thanh sắt giắt bên hông, chận rãi tiếp cận rồi không thương tình đập vào đầu Mực.

- Mực! - Khoảnh khắc đó, Sao thấy trời đất quay vòng.

- Ẳng! - Đầu Mực tóe máu, nó lăn ra đất, trợn trắng mắt, thè lưỡi.

- Mẹ kiếp! - Gã bị Mực cắn liền giật lấy cây sắt, đập điên cuồng vào đầu Mực.

- Ẳng! Ẳng! Ẳng! - Con chó trung thành rên siết, máu cứ tóe ra, mỗi cái đập của tên ác nhân, con chó tội nghiệp lại giật mạnh.

Cuối cùng, bốn chân của Mực giật đạch đạch rồi nó tắt thở.

Mực ra đi, ra đi một cách đau đớn, người be bét máu.

Sao đứng đó nhìn Mực bị giết, đôi mắt to tròn trừng lớn.

Cả thế giới vừa rơi xuống. Bóng đen vừa rơi xuống. Không còn thứ gì tươi đẹp ở cái chốn địa ngục này nữa!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau