MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 136 - Chương 138

Chương 136: Suy tính sâu xa

Trở về Mai Viện nghĩa là chàng và em phải quay lại lịch sinh hoạt cũ, Sao vì vậy cũng không thể kề cận bên chàng sớm tối như lúc ở phủ thần sông.

Khi về Mai Viện, em sẽ quay về khu của em, không còn cùng chàng ở chung một nhà như trước. Nhiệm vụ của em là quản lí các tiểu đồng ở Mai Viện và chịu trách nhiệm trước các vị Hoa Tiên, nói cách khác em giống như thuộc cấp của các nàng vậy. Đôi khi em sẽ quản lí công việc của các tiểu đồng, đôi khi em phải tự tay làm những công việc riêng biệt, đôi khi em phải giúp đỡ các chị làm một số việc khác, công việc của em vô cùng bận rộn.

Vì sự bận rộn đó, em không tới lui khu của chàng quá nhiều, khi ở Mai Viện, Sao chỉ mang bữa sáng đến cho chàng như thường lệ rồi kiểm tra mọi việc trong khu của chàng qua một lần, dặn dò các tiểu đồng những lưu ý cần thiết rồi sau đó em sẽ quay về các khu sau và hoạt động chính ở đấy, không trở lên trên nữa, trừ khi chàng sai bảo.

Chính vì vậy mà thời gian chàng được gặp em trở nên vô cùng ít ỏi.

Sau thời gian ở phủ thần sông, Mai Lang Vương đã quen với việc được em chăm bẵm rồi. Chàng quen với việc có em hầu cơm, hầu trà, hầu trong lúc làm việc. Quen luôn cả việc có em chuẩn bị phục trang cho mỗi sáng, rồi cả việc được em chào lúc đi làm, đón lúc tan ca, cả tiếng guốc của em nữa, nếu không nghe thấy nó thì chàng cảm thấy cả người buồn bực và bứt rứt vô cùng.

Mai Lang Vương vì thế trở nên rất phiền muộn, suốt một tuần liền, chàng ăn không ngon, ngủ không yên.

Cuối cùng, chàng không chịu được nữa, quyết định đến gặp Ưu Liên và thẳng thắn nói với nàng rằng muốn Sao hoàn toàn trở thành tiểu đồng của chàng, em chỉ cần hầu hạ mình chàng mà thôi.

Ưu Liên rất kinh ngạc về yêu cầu này.

- Chuyện này…- Ưu Liên đắn đo hồi lâu, thật sự không biết nên quyết thế nào.

- Khu của ta cũng có rất nhiều việc, hãy để Sao đến đó phục vụ. - Mai Lang Vương dứt khoát nói.

- Nhưng chẳng phải khu của ngài đã có các tiểu đồng chăm chút ư? Đó đều là những tiều đồng thân cận, chúng đã phục vụ ngài nhiều năm liền. - Ưu Liên bàn bạc rõ ràng.

- Đúng vậy, nhưng ta muốn Sao phục vụ cho ta. - Mai Lang Vương dùng quạt che ngang mặt, chậm rãi nói.

Ưu Liên thở dài, nàng làm sao không hiểu được tâm tư của Mai Lang chứ? Kể từ lúc thấy chàng dõi theo cô bé không rời là nàng đã hiểu được lòng chàng. Ưu Liên tiến đến giường tre và ngồi xuống suy ngẫm, trong khi Mai Lang Vương thì đứng cách nàng hai bước chân, cánh quạt màu liễu che ngang khuôn mặt tuấn mĩ.

Nàng biết Mai Lang yêu Sao, tình cảm mà chàng dành cho cô bé đã không thể giấu kín được nữa.

Tuy nhiên, Mai Lang đã có hôn ước với Đào Hoa Cơ, hôn ước đó được định ra từ lâu, là một hôn ước bền chặt. Mai Lang không thể hủy bỏ hôn ước đó, chàng sẽ phải cưới Đào Hoa Cơ vào một ngày không xa, vì vậy Sao chỉ có thể trở thành thiếp của chàng mà thôi.

Nếu Mai Lang yêu Sao, các nàng cũng không cảm thấy có vấn đề gì, cũng không ngăn cản tình cảm đó. Thậm chí nếu chàng muốn, các nàng hoàn toàn có thể để Sao trở thành thiếp của chàng, ngay khi cô bé đủ tuổi.

Dù sao thì chuyện thành gia lập thất của Mai Lang cũng đã khiến các nàng đau đầu suốt mấy trăm năm qua. Mặc dù các nàng đã dạm ngõ Đào Hoa Cơ cho Mai Lang nhưng chàng cứ nhất quyết không chịu cử hành lễ cưới, các nàng biết lòng chàng nguội lạnh vì vậy cũng không thúc ép. Giờ thì hay rồi, Mai Lang cuối cùng cũng chịu rung động, tuổi tác của chàng và Sao tuy có chút cách biệt nhưng rồi sẽ ổn thôi, em sẽ lớn rất nhanh và khi em trưởng thành thì các nàng có thể tổ chức một buổi tiệc nhỏ và rước em về ngõ sau cho chàng.

Nếu Sao trở thành người nâng khăn sửa túi cho Mai Lang tạm thời thì cũng không sao cả, lấy thiếp trước rồi sau đó lấy vợ, cũng không sao.

Ưu Liên suy nghĩ, cảm thấy mọi chuyện an bài như vậy cũng rất hài hòa.

- Được thôi, ta đồng ý. - Ưu Liên mỉm cười gật đầu.

Mai Lang Vương gấp quạt lại, vui mừng ra mặt.
- Tuy nhiên, Sao vẫn sẽ ở khu của em ấy, không chuyển đến ở cùng ngài đâu. - Nàng nghiêm giọng.

Mai Lang Vương trầm lặng nghe nàng nói tiếp, ngữ điệu của Ưu Liên dần trở nên nghiêm khắc - Trai đơn gái chiếc làm sao có thể ở chung một nhà được? Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ gì? Sao sẽ phục vụ ngài cả ngày, duy đến cuối giờ tuất thì phải quay về khu của mình. Ngài cũng không được níu kéo em ấy, mỗi ngày ta sẽ đến kiểm tra, nếu quá giờ quy định mà Sao vẫn ở khu của ngài thì ta sẽ phạt ngài quỳ.

Mai Lang Vương chỉ cần có thế, chàng lập tức ưng thuận an bài của Ưu Liên. Duy chỉ có suy nghĩ của nàng là chàng không tìm hiểu rõ. Mai Lang Vương không biết Ưu Liên đã tính đến chuyện để Sao trở thành thiếp của chàng. Thật ra chàng muốn em đến phục vụ mình chỉ vì quá nhớ em và khao khát muốn gặp em, chàng cũng chẳng suy nghĩ sâu xa gì cả.

Thế nên chàng không bàn thêm gì với Ưu Liên nữa mà trở về khu của mình, xao xuyến chờ đợi. Ưu Liên sau đó cũng đến gặp Sao và nói rõ với em mọi việc. Công việc của Sao cũng được trao lại cho Bạch Sứ, em từ đó không phải lo toan gì nữa, chỉ việc hầu hạ chàng.

Chiều hôm đó, Mai Lang Vương ngồi sẵn ở giường tre, mong chờ liếc nhìn cửa tròn mãi, chỉ ngóng đợi tiếng guốc quen thuộc và dáng hình mà chàng đã nhớ nhung suốt bao đêm. Quả nhiên, đợi tầm một khắc, em liền xuất hiện, vẫn như thường lệ tươi cười rạng rỡ khi thấy chàng.

- Mai Lang! - Em tiến lại, ân cần hỏi - Ngài muốn dùng bữa chưa?

Mai Lang Vương một tay nâng sách, một tay gác lên gối trái dựa, ngẩn ngơ ngắm em, vì nỗi nhớ trong lòng thoắt chốc được lấp đầy nên chàng chẳng kịp nghe em nói gì cả, trong đầu chỉ có hình bóng em mà thôi.

- Mai Lang! - Sao phải gọi lại một lần nữa thì chàng mới sực tỉnh.

- Ừm. - Chàng cười êm đềm, vỗ tay lên giường tre, nhẹ nói - Ngồi xuống đây.

Sao không hiểu gì cả, dẫu vậy em vẫn ngồi xuống bên cạnh chàng, Mai Lang Vương lấy chiếc mứt rau câu mà chàng đã giữ lại trên đĩa bánh ban sáng đưa cho em. Sao nhìn thấy món yêu thích, hai mắt sáng rỡ, tíu tít cảm ơn chàng rồi hạnh phúc thưởng thức. Mai Lang Vương nhích lại gần em một chút, chờ đợi em tựa vào người chàng, lồng ngực đập rộn rã.

Cuối cùng, em không khiến chàng thất vọng, thật sự đã tựa vào chàng và ngon lành ăn bánh. Mai Lang Vương cảm thấy vườn mai nhà mình hôm nay đẹp một cách kì lạ, chàng cũng không quan tâm đến việc chiều đang buông xuống nữa, chàng muốn ở đây cùng em đến tối.

Từ nay em sẽ ở bên cạnh chàng và phục vụ chàng mãi mãi. Mai Lang Vương mãn nguyện cười thầm. Vậy là chàng không còn phải trằn trọc đêm thâu nữa rồi.

Kể từ đó, Sao được chàng giữ lại nhà và chỉ việc chăm chút cho riêng mình chàng. Buổi sáng thay vì thức sớm và chuẩn bị thức ăn cùng các chị thì em sẽ lên đường đến khu của chàng và hầu chuyện phục trang trà nước cho chàng. Khi chàng đi làm, em cũng không cần trở về khu nhà sau để làm việc nữa mà chỉ cần ngoan ngoãn ở yên trong nhà đợi chàng trở về mà thôi. Những việc mà em cần quản lí cũng chỉ quanh quẩn trong khu nhà chàng. Lúc chàng trở về, họ lại chào đón nhau như khi ở phủ thần sông. Bữa trưa và chiều của chàng cũng do em chuẩn bị và em lại hầu cơm chàng như trước. Mai Lang Vương vì thế có thể ăn nhiều hơn hẳn. Các vị Hoa Tiên thấy tinh thần chàng phấn chấn như vậy cũng rất nhẹ lòng, các nàng giờ chỉ chờ Sao đủ tuổi và chờ chàng gật đầu nữa thôi là sẽ hoàn toàn để em trở thành người hầu hạ cho chàng.Buổi tối, khi làm việc, Mai Lang Vương thường gọi Sao vào phòng và bắt em ngồi ở sập đối diện bàn làm việc đọc sách. Mai Lang Vương trước đây có thói quen làm việc trong phòng riêng, từ khi em đến phục vụ, chàng liền dứt khoát làm việc ở thư phòng, công việc cũng được chàng xử lí dứt điểm hơn trước, cứ sau giờ tuất thì y như rằng mọi việc đều được giải quyết xong.

Ưu Liên giữ lời nói của mình, đầu giờ hợi nàng sẽ đích thân đến khu của chàng để kiểm tra, Mai Lang Vương luôn tuân thủ yêu cầu của nàng, chàng lúc nào cũng đưa Sao về khu của em vào cuối giờ tuất cả.

Chuỗi sinh hoạt mới ấy dần đi vào quỹ đạo và mọi người quen hẳn với nó. Mai Viện lại chìm vào thanh tao yên bình, những biến động bên ngoài không thể ảnh hưởng đến chốn thế ngoại bồng lai ấy.

Vào một buổi sớm, sau khi tiễn Mai Lang Vương đi làm xong, Sao liền trải chiếu hoa ở sân sau, nơi có cây mai khổng lồ mà ngồi đó may áo. Em đang tập tành may vá, thứ mà em may chỉ là những bộ trang phục dành cho gấu bông thôi. Ưu Liên bảo rằng em cứ may những thứ nho nhỏ đó trước rồi khi nào thuần phục thì hãy tập may những thứ khác, đến khi nào em có thể tự tay may cho Mai Lang một bộ trang phục thì xem như đạt yêu cầu.

Ưu Liên nói rằng, nàng sẽ dạy em nhiều thứ hơn nữa. Lúc trước nàng không định dạy em quá nhiều về nữ công giá chánh, bởi nghĩ có lẽ em nên hiểu về văn thư hơn. Thế nhưng kể từ lúc quyết định rằng em sẽ theo Mai Lang thì các nàng liền ra sức dạy em hiểu rõ về công dung ngôn hạnh, sau này em sẽ cùng Mai Lang sống chung một nhà, trở thành người hầu hạ bên gối cho chàng, vì vậy các nàng không thể để em cứ vô tư vụng về như thế mãi.

Sao không biết mục đích ngầm của các chị, em cũng chẳng quan tâm gì, các chị bảo sao thì em nghe vậy, hơn nữa, em cũng có nhu cầu may áo cho gấu bông nên liền chăm chỉ học thêu thùa may vá. Ưu Liên đưa cho em chút vải vụn mà nàng may áo còn sót để em luyện tập, từ khi chuyển đến khu của chàng, em có nhiều thời gian rỗi hơn, vì vậy khả năng may vá tiến bộ nhanh chóng.

Sao đang đơm một chiếc cúc đồng lên áo của gấu bông thì nghe thấy tiếng bước chân vang lên phía sau. Đó không phải là tiếng guốc mà là tiếng hài, Sao không hề tỏ ra ngạc nhiên, em chỉ cười gọi - Chị!

Thần Tình hớn hở phẩy quạt, ngồi xuống chiếu hoa. Hai người ngồi tựa lưng vào nhau, bóng của cây mai trên cao che rợp khoảnh sân, hoa mai thỉnh thoảng lại rụng xuống, cánh mai tĩnh lặng chao liệng trong không trung.

- Lâu rồi em mới thấy chị á. - Sao mặc áo vào cho gấu bông, ngắm qua ngắm lại chú gấu dễ thương đó, vô tư nói.

- Ờ… - Thần Tình dài giọng rên rỉ - Tên đó không cho ta xuất hiện trước mặt hắn mờ…

- Chuyện gì vậy ạ? - Sao khó hiểu.

- Tên Mai Lang Vương đó giận dai thật đấy, còn phủ cả kết giới lên khu của hắn nữa, có lẽ là không muốn ta ló mặt vào đây mà!

Kể từ sau lần nàng chọc giận chàng, Mai Lang Vương liền dứt khoát phủ kết giới lên khu của chàng luôn, cốt là để nàng không thể đến gây phiền cho chàng nữa. Kết giới của chàng khá mạnh, Thần Tình mất nhiều thời gian mới đục được một lỗ nhỏ mà chui vào, đó là lí do mà nàng có mặt ở đây.

Trước đó, khi nàng đón đường chàng ở khu làm việc hay trên lối đi chính, chàng cũng chẳng buồn liếc nhìn nàng. Trước đây nàng quấy chàng, Mai Lang Vương có chú ý đến nàng nên nàng mới có thể bắt chuyện với chàng nhiều như vậy. Giờ đây khi chàng thật sự lạnh nhạt với nàng, nàng mới hiểu thế nào là "phớt lờ". Mặc kệ nàng có làm gì, Mai Lang Vương đều xem nàng như không khí, tựa như rằng nàng không hề tồn tại vậy.

Thần Tình gây chú ý với chàng mãi không được, chỉ đành tiu nghỉu đi phá kết giới của chàng mà thôi.

- Sao này, em đi năn nỉ tên đó một tiếng hộ ta được không? - Thần Tình chân thành nhờ vả.

- Mai Lang ạ? Chị lại khiến ngài ấy giận ạ? - Em hỏi lại.

- Ờ, lỡ phát biểu ngu nên bị hắn giận rồi. - Thần Tình buồn buồn bộc bạch - Hắn không thèm để ý đến ta nữa, khiến cho Ưu Liên kia thích chí lắm. Nàng ta cứ đòi ta tiền trọ suốt. Ưu Liên đe dọa rằng nếu ta không khiến Mai Lang Vương hết giận thì nàng ta sẽ tăng tiền trọ lên mười viên ngọc trai. Ta nghèo như thế này, em xem? Tiền đâu mà trả cho nàng ta mười viên ngọc trai? Chắc ta chỉ còn nước dọn ra ngọn dừa ngoài Mai Viện ngủ thôi, chịu mưa chịu nắng, chịu muỗi mà qua ngày.

Sao nghe nàng nói vậy, mủi lòng than - Tội chị quá. - Nhưng rồi em lại nhớ đến câu hỏi của Ưu Liên khi xưa, rằng tại sao nàng lại không tá túc ở Cổ Loa mà lại tá túc ở Tản Viên Sơn, lòng hiếu kì trỗi dậy, em liền hỏi lại nàng.

Chương 137: Bi kịch của đời nàng

Thần Tình nghe em hỏi, nàng không trốn tránh như khi bị Ưu Liên hỏi, ngược lại đáy mắt nàng còn anh ánh niềm vui, tựa như đang tâm sự với một người bạn xưa cũ. Nàng bi ai kể - Năm đó, sau khi Lạc Long Quân say ngủ, chúng ta đã chia nhau coi sóc Thần Giới thay ngài. Nàng ta chọn ở lại nơi đó dõi theo các biến động của cõi thần, còn ta thì chọn ngao du khắp nơi, trực tiếp quan sát và thưởng phạt những vị thần trong cõi. Thời gian đầu, Hùng Vương gọi ta đến Cổ Loa và hi vọng ta dừng chân ở đó lâu dài. Ta vui lắm, vì ta nghèo nên nghĩ ở lại đó ăn chực ăn ké một thời gian, đợi tích cóp đủ tiền cho chuyến ngao du mới rồi thì rời đi cũng không sao. Thế nhưng bi kịch cuộc đời ta đã diễn ra ở đấy, Hùng Vương đã gây ra cho ta một nỗi đau ngàn thu, ta sẽ không bao giờ quên những gì mà ông ta đã làm với ta.

Giọng Thần Tình càng lúc càng ai oán, khiến Sao vô cùng tò mò, em cũng không quan tâm đến nhân vật "nàng ấy" mà nàng kể ban đầu là ai, toàn bộ tâm trí đều hướng vào bi kịch mà Hùng Vương đã gây ra cho nàng.

- Rốt cuộc thì bệ hạ đã làm gì với chị ạ? - Em nhớ đến khuôn mặt hiền từ như bụt của Vua Hùng, e ngại dò hỏi.

Thần Tình gác tay lên chân và tựa vào người em hẳn, Sao dù phải chịu sức nặng của nàng nhưng vẫn không để ý lắm, tai em dỏng lên hết cỡ và nghe nàng kể - Vua Hùng thứ mười tám lúc sinh thời chỉ có một người con trai nhưng người đó lại chẳng may mất sớm. Đến khi hiển hiện ở Thần Giới, được xưng tôn là vua của cõi thần, Vua Hùng mới có thêm vài người con trai nữa. Hùng Duệ Vương vì vậy vui mừng lắm, ông ấy cứ đem những đứa trẻ ấy đến chỗ ta, bảo ta chăm bẵm chúng.

- Ơ? - Sao ngớ ra.

Thần Tình lau nước mắt, giọng càng lúc càng bi ai và thảm sầu - Em nhìn ta nè, cái thân của ta ta còn lo chưa xong nữa mà ông ấy bắt ta phải chăm trẻ. Trời ơi ta làm sao có thể chăm trẻ chứ? Bọn nhóc ấy cứ khóc lóc hết đòi ăn đến đùn bậy, ta chăm sóc chúng vất vả ngày đêm, người vật vờ như xác vô hồn. Chỉ trong vòng ba tháng ở lại Loa Thành mà ta chỉ còn da bọc xương, quá sợ hãi, ta phải trốn! Ta nghĩ vậy và lập tức trèo qua bao nhiêu thành lũy, bơi qua bao nhiêu hào sâu, vác chân lên cổ mà chạy thoát khỏi đó. Ta khổ quá mà!

- Oh… Ra đó là bi kịch đời chị… - Sao cười gượng, ôm chú thỏ bông vào lòng - Đó là lí do chị đến Tản Viên Sơn ạ?

- Ờ. - Thần Tình cúi đầu, vẽ vu vơ lên chiếu bằng ngón tay - Ta sợ quá, chạy khỏi Cổ Loa trong ngày nhưng ta nghèo kiết xác, không có một xu dính túi nữa, vì vậy chỉ có thể ngủ bờ ngủ bụi ngoài đường mà thôi. May thay, ta đến được Tản Viên Sơn vào ngày thứ hai, vì ta là thuộc hạ của Long Quân nên có thể diện kiến Sơn Thánh, ta quỳ lạy trước điện của ngài ấy, khóc lóc thảm thiết xin ngài cho ta trú thân. Sơn Thánh không ý kiến gì, ta liền đào một cái hang ở giữa núi, quyết định sinh sống lâu dài ở đó.

Giọng nàng lại trở nên tủi thân và nghẹn ngào - Nhưng Sơn Thánh thất thường lắm, đôi khi ngài ấy và công chúa Mỵ Nương cơm không lành canh không ngọt thì lại trút giận lên ta. Nhiều lúc ta thấy tủi cho thân mình, ta có làm gì đâu mà họ đối xử với ta như vậy? Ta chỉ ngao du chỗ này chỗ kia đôi chút rồi lại trở về hang nhỏ của mình mà tĩnh tu. Bên ngoài đồn đãi tin gì ngài ấy cũng khoác lên vai ta hết, đôi ba ngày lại gọi ta đến mà quát mắng. Ta buồn quá, ta cảm thấy phận mình thật bèo bọt… Ôi cái thân bảy nổi ba chìm… Thật là bi đát…

- Chị đáng thương quá… - Sao xót xa trong lòng.

Thần Tình lấy nước bọt chấm lên mắt rồi lại giả đò lau đi "những giọt lệ" ấy, vừa mừng vừa tủi kể tiếp - May sao, ta đến được Mai Viện này. Tên Mai Lang Vương đó thấy vậy mà tốt tính, hắn cho ta ở đây tá túc tự do mà không nói một tiếng nào. Ở đây giường ấm niệm êm, thức ăn tuyệt đỉnh lại có người hầu hạ chu đáo, còn nơi nào tốt hơn thế nữa? Ta chẳng thèm quay về Tản Viên Sơn nữa, quyết tâm ở lại đây cả đời thôi. Ta đã xem nơi này là bến đỗ yên bình của cuộc đời rồi. Thế mà… Hắn lại giận ta. Ưu Liên kia chỉ chực chờ có vậy, lập tức đòi ta tiền trọ. Hức, ta nghèo thế này, biết làm sao mà trả tiền trọ cho nàng ta chứ? Chẳng lẽ ta phải rời xa bến đỗ yên bình này ư? Sao, xin em đó, xin hãy thương xót cho phận đời trôi lạc của ta mà giúp ta năn nỉ hắn một tiếng.Sao nghe nàng nói, lòng thương nàng vô cùng, thế nhưng em lại không có tự tin vào bản thân mình, em ái ngại nói với nàng - Em biết chị rất khổ, em cũng muốn giúp chị lắm. Cơ mà chị đừng đặt niềm tin nơi em nhiều quá, em không chắc là Mai Lang sẽ nghe lời năn nỉ của em đâu.

- Hắn sẽ nghe mà. - Thần Tình cười tươi như hoa, khẳng định - Hắn chắc chắn sẽ nghe! Bây giờ em bảo hắn chết hắn cũng chẳng ngại, huống hồ gì là bảo hắn đừng giận ta.

Sao nhăn nhó ngập ngừng - Chị đề cao em quá rồi. Mai Lang chỉ đồng ý mấy yêu cầu nũng nịu quà bánh lặt vặt của em thôi, ngài ấy không bị em ảnh hưởng đến thế đâu.

- Em đúng là không biết gì cả. - Thần Tình cười xoa đầu em - Em ngốc nghếch thật đấy!

Sao nghe nàng nói vậy, em không quan tâm nữa mà tiếp tục cắt cắt may may. Thần Tình sau khi nhờ vả được em, lòng nàng nhẹ lắm, nàng cảm thấy lưỡi kiếm đang hăm he trên đầu đã hạ xuống rồi.

- Lâu rồi mới được tựa lưng với em thế này. - Nàng thư thái nói.
Sao ngẫm nghĩ lời nàng, em lại cẩn thận cắt vải, nghi hoặc đối đáp - Em và chị có bao giờ ngồi tựa lưng vào nhau đâu?

- Ờ, đúng là vậy ha ha… - Thần Tình nhắm mắt, tay phe phẩy quạt, nàng bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, vì vậy giọng cũng trở nên mơ màng - Với em thì chưa nhưng với nàng ấy thì có.

Sao nhắm tịt mắt, chẳng hiểu gì sất, em đoán là nàng lại nói mơ.

- Chị này, "Vì sao lõi" là gì thế ạ? - Em tìm chuyện để nói cho đỡ buồn chán.

- "Vì sao lõi" hử? Bọn họ đồn đó là thứ có thể trấn giữ sự thuần khiết của thần giới ấy mà. - Thần Tình gấp quạt lại, gác nó lên vai, hơi thở chậm dần đi.

- Sự thuần khiết? - Sao lặp lại và rồi nghĩ đến mình, em bỗng buồn cười - Chẳng có căn cứ gì cả!

- Ờ, nhảm thật. - Thần Tình cười khôi hài - Sự thuần khiết của cả một thế giới sao có thể trông chờ vào một người nhỉ?

Nàng lại gõ quạt lên vai bộp bộp, lắc đầu ngao ngán - Long Quân suốt ngày chỉ biết trêu đùa con cháu thôi, ngài ấy chẳng thay đổi gì cả.

Thế rồi nàng chậm rãi đứng lên, phủi phủi vai áo, hoa mai nãy giờ cứ rụng đầy người nàng, khiến cho đầu tóc quần áo đều vương đầy những cánh hoa vàng rực. Thần Tình vỗ vai Sao, nhắc lại vụ nhờ vả ban nãy, em đắn đo gật đầu với nàng, hứa rằng sẽ nói giúp nhưng bảo nàng đừng trông chờ ở em nhiều quá.

Thần Tình nghe em nói vậy, chắc mẩm là mình giải quyết xong việc với Ưu Liên rồi, nàng liền thư thả mà trở về khu lưu trú ngủ một giấc.

Chương 138: Chỉ đổ gục bên em

Đầu giờ trưa, như thường lệ Mai Lang Vương từ khu làm việc trở về. Chàng đi rất chậm, vừa đi vừa nắm chặt quạt, môi mỉm cười mong ngóng. Khi chân bước đến cổng tròn, chàng chưa vội đi qua đó ngay, Mai Lang Vương bồi hồi tựa tay lên khung cửa, chậm rãi thở ra một hơi cho bớt căng thẳng rồi mới đi vào.

- Mai Lang! - Sao lập tức lộ diện.

Đôi mắt nâu lấp lánh tia sáng, Mai Lang Vương cười gọi em - Sao.

- Ngài về rồi! - Em đi đến ôm lấy tay chàng. Sao đã đợi chàng ở sập bên nhà phải gần cổng tròn từ lâu, thế nhưng dù đã nghe thấy tiếng guốc, em vẫn chưa thấy chàng xuất hiện, vì vậy em phải đi ra tận cửa để đón chàng.

Mai Lang Vương cười mỉm không nói, lòng chàng đang bừng nở hoa xuân. Thật ra chàng biết em đang đợi ở bên trong, thế nên mới cố tình dừng lại một chút.

- Hôm nay công việc thế nào ạ? - Em quan tâm hỏi.

- Hơi nhiều, nhưng cũng xong cả rồi. - Chàng đáp, vẻ mặt vương chút mệt mỏi, hôm nay có công văn khẩn cấp từ Cổ Loa đưa xuống nên chàng phải tất bật xử lí chúng.

- Em thương ngài quá. - Sao đứng bên cạnh nâng trang phục cho chàng, Mai Lang Vương thì đứng trước gương trong phòng cởi áo ngoài.

Sự quan tâm yêu thương đầy ngọt ngào đó phủ kín lòng chàng, khiến cho bao nhiêu vất vả đều bị phủi đi hết. Mai Lang Vương dịu êm cười, chàng đưa áo ngoài vừa cởi cho em và đón lấy áo mới mà em đang nâng, đáy mắt nâu tràn ngập dịu dàng.

Trong lúc chàng thay đổi trang phục ấy, Sao đã mang áo chàng vừa thay đi ra nhà sau rồi. Khi em trở ra, chàng đã ngồi ngoài tràng kỷ đợi sẵn, Sao chuẩn bị cơm nước cho chàng, hầu hạ chàng vô cùng tỉ mỉ.

Sau khi chàng dùng cơm xong, em lại mang lên một ấm sứ men xanh. Mùi hương tỏa ra từ ấm nước ấy vô cùng quen thuộc, Mai Lang Vương biết nó, đó chính là loại nước thanh nhiệt mà Thị Hoa từng chuẩn bị cho em khi ở phủ thần sông.

- Trời nóng nên em chuẩn bị cho ngài này. - Sao rót ra một chén nước và trao cho chàng - Em không nấu nhiều đường đâu, vừa đủ ngọt thanh thôi. Ngài không thích vị quá ngọt đúng không? Nấu thế này, mùi rong biển và quả la hán trở nên nồng đượm, rất thơm đấy ạ.

Mai Lang Vương nhận lấy chén nước em đưa, chậm rãi thưởng thức. Đúng là hương vị rất thanh mát, không quá gắt, khiến chàng rất hài lòng - Ai chuẩn bị nguyên liệu giúp em thế?

Loại nước thanh nhiệt này bao gồm rong biển và một số vị thuốc, Sao hẳn là không am hiểu về chúng, vì thế, chàng rất thắc mắc không biết ai đã giúp em cân đo đong đếm các loại nguyên liệu.

- Là các chị ạ. - Sao vui vẻ nói - Khi biết em muốn chuẩn bị nước thanh nhiệt cho Mai Lang, các chị liền rất tận tình hướng dẫn em. - Sao nghĩ nghĩ một chốc rồi lại nói tiếp - Chị Ưu Liên trông rất hài lòng, chị ấy còn bảo em là "rất tốt, biết nghĩ cho Mai Lang như vậy thì rất tốt, chị sẽ dạy em nhiều hơn, sau này Mai Lang đều trông chờ vào em".

- Ưu Liên đã nói với em vậy à? - Mai Lang Vương nhướn mày, xem chừng chàng cũng không hiểu mục đích ngầm của Ưu Liên.

- Vâng ạ. - Sao gật đầu.

Hai người trầm ngâm nghĩ ngợi, rốt cuộc cũng chẳng đoán được vì sao Ưu Liên lại nói thế. Cuối cùng, chàng và em chỉ đành gác chuyện đó qua một bên, lặng lẽ tựa vào nhau và tận hưởng buổi trưa yên ả, Sao ngả đầu lên tay chàng trong khi Mai Lang Vương chú tâm thưởng thức chén nước mát mà em cố công chuẩn bị cho.

Tầm một khắc trôi qua và Mai Lang Vương đặt chén nước đã cạn xuống bàn. Sao thấy chàng uống hết, lật đật ngồi dậy định rót cho chàng chén khác. Mai Lang Vương thấy em ân cần chu đáo vậy, chàng cũng không ngăn cản, thư thái nhìn em làm việc.

- Ngài đang giận chị Thần Tình đúng không ạ? - Em trao chén nước mới cho chàng và nói, đôi mắt to tròn hướng về phía chàng, trông em hơi căng thẳng.

Mai Lang Vương nhận lấy chén nước, khựng lại hồi lâu, sau cùng, chàng chỉ nhẹ hỏi - Nàng ấy đến tìm em à?

- Vâng. - Sao gật đầu, em lại tựa vào người chàng, chầm chậm ôm lấy cánh tay chàng, thủ sẵn thế năn nỉ.

Mai Lang Vương buồn cười, chàng biết em chuẩn bị làm gì, vì vậy không lên tiếng nữa, chờ đợi em nũng nịu.

- Mai Lang, chị ấy khổ lắm, ngài đừng giận chị ấy nữa nhé? - Em giở giọng thỏ con ngọt như mật ra mà van vỉ chàng, đó là vũ khí bí mật của em, mỗi khi em dùng đến nó thì chàng sẽ bị hạ gục ngay.

Mai Lang Vương lim dim mắt, dù lòng đã nhũng ra rồi, vẫn cố tỏ vẻ cứng rắn.- Mai Lang, chị Ưu Liên đang đòi tiền trọ chị ấy, chị ấy không có tiền, chị bảo chị rất nghèo, còn bảo sẽ dọn ra ngọn dừa ngoài kia mà chịu mưa chịu nắng qua ngày nữa… Chị ấy tội lắm, ngài tha cho chị ấy nhé?

Mai Lang Vương nghe đến đây, chỉ biết thở dài ngán ngẩm.

Thần Tình đó suốt ngày lừa phỉnh Sao của chàng. Nàng ta mà nghèo ư? Mỗi món hàng nàng ta mua về rồi bán ra đều thu lời cắt cổ. Giá cả tăng thêm mà nàng ta định cho món hàng thường cao hơn giá gốc hai đến ba lần, lại thêm cả phí vận chuyển nữa, nàng ta thu được lợi không nhỏ sau mỗi lần giao dịch đấy chứ?

Hơn nữa nàng ta còn là thuộc hạ của Lạc Long Quân, trong quá khứ có công trạng to lớn, dù giờ không còn làm việc nữa nhưng luôn được Cổ Loa trả lương hưu đều đặn, lương hưu của nàng ta cũng bằng một phần tư bổng lộc của chàng, nàng ta lại chuyên ăn nhờ ở đậu hết nơi này đến nơi khác, căn bản không cần dùng đến tiền, vì vậy, tài sản mà nàng ta tích cóp được quyết không hề ít, không chừng nàng ta còn giàu hơn chàng nữa.

Thế mà nàng ta lại nói với Sao rằng bản thân rất nghèo? Còn bắt em đi năn nỉ chàng cho nàng ta ư? Mai Lang Vương càng nghĩ càng mỏi mệt.

Dẫu biết rõ chân tướng là thế nhưng chàng lại không thể nói với Sao, chàng không muốn em mất niềm tin vào cuộc sống.

Sao thấy chàng mãi không nói gì, em sốt ruột lắm, thầm nghĩ không chừng phen này mình không giúp gì được cho Thần Tình rồi. Sao lại dụi đầu vào cánh tay chàng, cố gắng cú chót, hi vọng chàng sẽ mủi lòng em và không giận nàng ta nữa.

- Mai Lang nguôi giận nhé? Em sẽ nấu canh khoai mỡ để xoa dịu ngài nha?

Đến lúc này thì Mai Lang Vương xuôi tay chịu trói rồi, chàng không thể trụ vững được nữa. Chàng bối rối dời mắt xuống em, Sao đang ôm lấy tay chàng và còn dụi đầu vào đó, trông em đáng yêu quá, chàng không thể bình tĩnh.

- Ừm. - Chàng không cần biết em xin gì, lập tức gật đầu một cách vô thức.

- Hay quá! - Sao mừng rỡ, ngẩng mặt lên, hai mắt em lấp lánh nắng mai.

Mai Lang Vương ngây ra. Cố gắng mãi chàng mới có thể dịch mắt sang hướng khác một cách ngượng ngùng, ngoan ngoãn ngồi yên bên em.

Sao sau khi năn nỉ chàng thành công, em rất vui vẻ mừng rỡ, em cứ tựa vào người chàng, miệng ngâm nga giai điệu vui tươi, dường như không còn chú ý đến điều gì nữa.

- Chị Thần Tình bảo rằng em có thể năn nỉ ngài tha cho chị ấy, chị còn nói giờ em bảo ngài làm gì ngài cũng nghe hết. - Sao nhắc lại lời nàng.- Thế à? - Mai Lang Vương không thể phản bác được điều gì, thừa nhận và bất lực.

- Vâng. - Sao thoáng suy tư - Nhưng em không nghĩ thế đâu, em làm sao có thể ảnh hưởng đến ngài nhiều như vậy chứ? Ngài chỉ đồng ý mấy chuyện lặt vặt với em thôi. - Em khẳng định chắc chắn.

Chàng hướng sang em, đôi mắt nâu hơi run lên - Tại sao em lại nghĩ vậy?

- Bởi vì Mai Lang thương em, thế nên ngài sẽ luôn làm điều tốt nhất cho em. Những gì mà em đòi ngài, nếu không gây hại cho em thì ngài sẽ đồng ý, còn nếu nó gây hại cho em hoặc gây hại cho người khác và gián tiếp gây hại cho em thì ngài chắc chắn sẽ phản đối ngay, ngài luôn bảo vệ em an toàn.

- Sao. - Chàng bất ngờ tựa lên vai em, ôm em từ phía sau, than vãn - Em thật biết cách thu phục nhân tâm.

- Dạ? - Em hơi khó hiểu, chẳng biết tại sao chàng lại nói vậy, chỉ là hơi thở quen thuộc đang lướt qua tai ấy khiến em hơi choáng, chiếc mũi cao thẳng tắp kia đang kề sát vào má em.

Mai Lang Vương thừa nhận - Phải, nếu em đòi ta những chuyện không đúng, ta sẽ không đồng ý đâu. Nhưng ta biết em sẽ không bao giờ đòi hỏi những chuyện như vậy, em sẽ không bao giờ khiến ta rơi vào khó xử.

- Vâng. - Sao cười, ngả hẳn vào lòng chàng.

Mai Lang Vương êm đềm ôm lấy em, hai người cùng dõi nhìn ra hiên nhà, ngoài hiên hoa mai đang rụng rơi, những cánh mai bị gió cuốn bay lất phất vào trong nhà, rũ trước bậc cửa.

- Mà… Ngài thật sự giận Thần Tình đấy ạ? - Sao hỏi lại chàng dù em không nghĩ rằng chàng giận nàng thật. Em hiểu rõ chàng, nếu Mai Lang thật sự tức giận ai đó, chàng nhất định sẽ không để người ấy xuất hiện ở Mai Viện. Đằng này chàng chỉ phủ kết giới lên khu của mình, điều đó có nghĩa là chàng chỉ muốn được yên tĩnh thôi.

- Ta không giận, nàng ấy nói năng có bao giờ suy nghĩ? Nếu giận nàng ấy vì mấy lời ngớ ngẩn đó thì chẳng biết phải giận bao nhiêu mới đủ. - Chàng cười nhẹ, trầm ngâm nói.

- Ngài hiểu chị lắm, đúng không?

- Ừm, ta hiểu mọi người, chỉ là không nói ra mà thôi. - Chàng mơ màng trả lời, mùi hương của Sao khiến chàng say và cảm thấy rất dễ chịu, tinh thần trở nên thư giãn vô cùng, những suy nghĩ luôn cất giấu trong lòng vì thế cũng dễ dàng tuông ra - Ưu Liên rất nghiêm khắc nhưng luôn nghĩ suy thấu đáo và an bài mọi chuyện một cách chu toàn. Bạch Sứ hiền lành và dịu dàng, lúc nào cũng nhẹ nhàng tỉ mỉ. Xích Phượng dù hơi nóng tính, nhưng làm việc rất cẩn trọng, không bao giờ bộp chộp. Ba vị ấy luôn làm mọi thứ cho ta, luôn nghĩ về ta, họ yêu thương và quan tâm ta rất nhiều.

- Mai Lang. - Sao nắm lấy tay chàng, chàng đang ôm lấy vai em và ghì em vào lòng, khuôn mặt tuấn tú tựa lên phần vai còn lại của em, trông chàng lúc đó thật đáng yêu, hệt như một đứa trẻ vậy.

- Lãm tuy lắm lời và thích gây chuyện với ta thật nhưng hắn luôn nghĩ và lo cho ta. Nếu không có sự trợ giúp của hắn, ta cũng không thể tự mình làm mọi việc được. Lãm đã từng trải qua rất nhiều nỗi đau, hắn cô đơn và đáng thương, khi ở đây hắn mới được thư thái vui vẻ, ta mong hắn sẽ dần quên được nỗi đau trong quá khứ.

Chàng lại cười mơ hồ, nói đến Thần Tình - Ngài ấy lém lỉnh lắm, chuyên gây chuyện. Nhưng một người như ngài ấy không ngẫu nhiên mà để mắt đến chúng ta đâu, ngài ấy có con mắt nhìn đời, nhìn người rất sõi, dù ngài ấy luôn tỏ ra ngớ ngẩn nhưng mà trong lòng ngài ấy phân biệt trắng đen phải trái rất rõ ràng. Ngài ấy yêu quý chúng ta nên mới ở bên cạnh chúng ta mà quấy phá. Sự quấy phá ấy cũng chỉ là cách thể hiện tình cảm đặc biệt của ngài ấy mà thôi.

- Mai Lang hiểu rõ mọi người thật đấy, hẳn là ngài vẫn luôn quan tâm đến họ và quý mến họ. - Sao cười tươi rạng rỡ, em thấy rất vui vì Mai Lang hiểu rõ được tấm lòng mà mọi người dành cho chàng - Em thì không hiểu rõ mọi người được như ngài, em chẳng biết gì cả, ngây ngây ngốc ngốc. Nhưng em nghĩ chuyện đó cũng không quan trọng, em chỉ cần hiểu rõ Mai Lang là được rồi!

- Ừm. - Chàng đáp, vòng tay đang ôm em càng trở nên chặt hơn, ấm hơn.

Sao bị chàng giữ trong lòng, mái tóc đen mềm mại rũ lên tay áo chàng. Mai Lang Vương đón lấy một lọn tóc của em theo thói quen và say sưa hôn lên đó. Sao đỏ mặt dõi theo hành động của chàng, em nghe lồng ngực mình đập thình thịch như trống.

Ngoài trời một phong ba lại lướt qua, kéo theo mây đen đến và mưa bắt đầu rơi. Mai Lang Vương mặc kệ thời gian, mặc kệ thời tiết, chàng ôm em ngồi ở tràng kỷ mà ngắm mưa, cõi lòng chỉ chứa đầy hình bóng em.

Mặc dù chàng không biết khi thời gian qua đi và em trưởng thành thì chàng sẽ làm gì với em, chàng cũng không nghĩ sâu xa gì đến chuyện cưới em làm thiếp hay cưới em làm thê. Tuy nhiên, chàng chắc rằng chàng sẽ giữ em bên cạnh mãi mãi. Chàng chỉ đổ gục bên em mà thôi.

Cả đời này, chàng chỉ có em mà thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước