MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Viên đá duy nhất

Dùng tiệc xong, mọi người bắt đầu chuẩn bị đi xuống thị trấn dưới núi để vui chơi. Vì lần này là đi chơi thư giãn nên cả Mai Lang Vương và tam vị Hoa Tiên đều đổi sang thường phục. Mọi người vừa đi xuống núi vừa hòa nhã trò chuyện cùng nhau. Bởi lần này ai cũng mặc trang phục đơn giản nên không gây chú ý cho cư dân xung quanh nữa.

Xích Phượng và Thần Tình trong có vẻ rất hợp ý, hai nàng đi phía trước cùng bàn luận về những trò vui chơi sành điệu. Ưu Liên đi sau hai nàng, lắng tai nghe cuộc trò chuyện đó, thỉnh thoảng lại lên tiếng phản bác và ngăn cấm, dường như Xích Phượng và Thần Tình trong lúc cao hứng đã bày ra vô số trò nghịch ngợm khiến Ưu Liên không hài lòng.

Lãm và Bạch Sứ bằng cách nào đó có thể đi song song với nhau ở tuyến giữa. Cuộc trò chuyện giữa hai người thoang thoảng mùi súng đạn. Lãm cứ bắt chuyện với Bạch Sứ, còn nàng, cứ dăm ba câu trò chuyện lại chen vào một câu "ngươi thật lắm lời" khiến Lãm mấy lần tức trào máu. Dẫu vậy, dẫu là tức đến thế nhưng chàng ta vẫn một mực đi bên cạnh nàng và khơi chuyện. Rốt cuộc họ có thể đối đáp với nhau suốt một đoạn đường dài từ Mai Viện đến tận trung tâm thị trấn.

Mai Lang Vương và Sao êm đềm đi sau mọi người. Vẫn như lúc vui chơi ở Vàm Thuật, chàng đưa tay cho em và em thì ngoan ngoãn khoác tay chàng. Sao bây giờ đã cao hơn, em đã cao quá hông chàng rồi, hai người im lặng đi bên nhau và lắng nghe cuộc trò chuyện của những ngươi đi trước, đôi khi môi lại mỉm cười khe khẽ, chẳng biết cả hai đang cười vì điều gì.

Thị trấn dưới chân núi Sam vẫn vậy, đông đúc và rực rỡ ánh đèn. Họ đi vào con phố trung tâm, bao quanh họ là muôn trùng đèn lồng rực rỡ. Những sợi dây căng ngang căng dọc trên phố được trang trí đèn lồng và những lá cờ đủ màu hình tam giác. Mỗi khi gió lướt qua, số cờ bé xíu ấy lại vẫy vẫy, trông rất sinh động náo nhiệt.

- A, xem kìa! - Bạch Sứ chú ý đến cửa hàng mỹ phẩm đằng xa, nàng lập tức tiến đến chỗ Ưu Liên và hai người kia, phấn khởi rủ - Các chị đi xem mỹ phẩm không? Em muốn mua ít son và phấn nụ.

- Ừm, chị cũng muốn mua nước hoa mới. - Ưu Liên tán đồng, cười nói.

- Em không cần mua thêm nhưng đi theo xem cũng được, nếu có màu son hoặc phấn kẻ mày mới thì… - Xích Phượng gật đầu.

- Ầy, các người không biết gì cả! Phấn nhũ đang thịnh hành lắm đấy! Đó là trào lưu làm đẹp mới nổi lên ở Cổ Loa! Đi xem đi xem nào! Ta cũng muốn mua một lọ phấn nhũ! - Thần Tình lập tức xách tay Xích Phượng kéo vào cửa hàng ấy.

- Phấn nhũ ư? - Ưu Liên và Bạch Sứ nhìn nhau, cũng được đấy. Thần Tình đúng là am hiểu thời trang, các nàng cũng sẽ mua một lọ phấn nhũ về dùng thử xem sao.

Ưu Liên dời bước đi theo Thần Tình và Xích Phượng, Bạch Sứ thì chưa đi vội, nàng đến kéo tay Sao, cười bảo em - Sao, đi cùng các chị. Em cũng mười lăm rồi, đến lúc chăm sóc cho làn da của mình rồi đấy!

- Ể? - Sao trố mắt ra, nhăn nhó từ chối - Không đâu ạ! Em không thích mỹ phẩm đâu, em thích bánh ngọt cơ!

- Đi theo học hỏi nào! Sau này em sẽ trở thành một thiếu nữ tú lệ, em không thể mù tịt về mỹ phẩm được. Mau, đi theo chị! - Bạch Sứ gần như ra lệnh cho Sao.

Không còn cách nào khác, em đành buông tay Mai Lang Vương ra và đi cùng nàng. Chàng hơi luyến tiếc nhưng chẳng biết làm sao, chỉ có thể tần ngần trông theo bóng hai người dần khuất xa.

Lãm bước đến bên cạnh chàng và nhăn mày lẩm bẩm - Bọn họ đi làm việc của con gái rồi, bỏ mặc chúng ta vậy luôn.

Mai Lang Vương đỡ trán, thở dài - Chúng ta làm gì đây? Đứng đợi họ à?

- Đằng kia có hát xẩm kìa, ngài đi xem không? Bọn họ vào đó chắc có nửa ngày mới ra. - Lãm hướng quạt về sân khấu phía xa, nơi có một đám đông đang tụ tập nghe hát, bàn bạc cùng chàng.

- Ừm, được đấy. - Mai Lang Vương xòe quạt, cùng chàng ta đi đến đó - Nghe một hai câu rồi quay lại đây đón họ là vừa.

Mai Lang Vương và Lãm im lặng đứng nghe hát, thỉnh thoảng hai người lại nhịp tay lên quạt, xem chừng rất thích thú vời lời ca và âm nhạc được tạo nên từ đàn nhị, sênh tiền, phách và trống mảnh. Đang nghe giữa chừng thì Mai Lang Vương lại chợt chú ý đến một hàng trang sức. Chàng suy nghĩ hồi lâu, đôi mắt nâu dần bình lặng.

- Hay quá!

Lãm xòe quạt đánh phạch một tiếng, vô cùng thích thú. Chàng ta đã bị cuốn hút vào lời ca và âm nhạc ấy, đến khi sực tỉnh thì cũng là lúc người phục vụ của đoàn hát xẩm kia đến thu tiền rồi. Lãm lấy tiền ra, bỏ vào mâm đồng trên tay người phục vụ và nhìn sang Mai Lang Vương, định bụng sẽ nhắc chàng chi tiền.

Ai ngờ, vừa quay lại đã không thấy bóng dáng cao lớn đó nữa, Lãm hoài nghi, ông Mai Thần đó lẩn đâu rồi? Đừng nói nghe hát sướng tai rồi thì lẩn đi để mình chi tiền nhé?

Chàng ta rời khỏi chỗ nghe hát, bước ra ngoài một chút và dáo dát quan sát. Cuối cùng, chàng ta thấy bóng lưng quen thuộc đang đứng trước một quầy trang sức gần đó.

- Chàng trai, muốn mua gì đây? Định mua quà tặng tình nhân hửm? - Bà chủ cửa hiệu liếc nhìn chàng từ trên xuống dưới một lượt. Khi khuôn mặt bối rối đập vào mắt bà ta, bà ta liền cười mỉm, hiểu ý nói.

- Con gái thường thích loại trang sức nào? - Mai Lang Vương dùng quạt che ngang mặt, ngăn trở sự xấu hổ đang lan tràn từ khóe mắt đầu mày, nhỏ giọng hỏi.- Ái chà, khó nói lắm, con gái vốn có tình yêu đặc biệt đối với trang sức, chỉ cần đẹp là họ sẽ bị thu hút ngay, họ cũng chẳng quan tâm đó là loại trang sức nào đâu. - Bà chủ vừa nói vừa săm soi chiếc vòng cẩm thạch trên tay. Đó là chiếc vòng vô cùng đẹp đẽ lộng lẫy, trên thân chạm trổ cơ số họa tiết cầu kì.

- Vậy… Loại trang sức nào thu hút họ nhất? - Chàng tiếp tục hỏi.

- Đá quý. Khách hàng nữ của ta luôn rất chuộng đá quý. - Bà ta lần lượt bày ra trước mặt chàng hàng loạt hộp gỗ, bên trong là các loại trang sức khảm đá quý khác nhau, có những viên đá đơn sắc lóng lánh như kim cương, pha lê, có những viên đá nhiều màu như lục bảo, hồng ngọc, ngọc mắt mèo… Thậm chí cả hổ phách cũng có. Sau cùng, bà ta đặt một chiếc hộp chứa bộ trang sức ngọc trai lên quầy, nói thêm - Thứ này cũng được ưa chuộng. Ngọc trai hồng rất được yêu thích.

Mai Lang Vương lướt mắt qua số trang sức ấy, tất cả chúng đều đẹp và vừa mắt chàng, tuy nhiên, chàng dường như đã thấy Sao đeo chúng rồi. Trang sức của em dù được mua từ bổng lộc của chàng nhưng đều do các vị Hoa Tiên chọn lựa, họ vốn am hiểu những chuyện như thế này, vì vậy họ đều đã mua cho em các loại trang sức mà chàng đang thấy.

Chàng muốn tặng em một món trang sức đặc biệt. Chí ít thì… Không phải là những món này.

Mai Lang Vương trầm ngâm tư lự hồi lâu, bà chủ thấy chàng mãi suy tư thì hơi ngẫm nghĩ, bà ta lại đánh giá chàng một lượt, trông dáng vẻ tao nhã và dung mạo kiệt xuất này, bà đoán thân phận vị khách nam trước mặt hẳn không tầm thường.

Mặc dù chàng ta mặc thường phục nhưng cung cách sang trọng toát ra thật cuốn hút và lấn át. Chàng ta có lẽ là một người có địa vị.

Nghĩ vậy, bà lại chầm chậm đi đến chiếc tủ ở gian trong, cẩn thận mở khóa và lấy ra một chiếc hộp. Trông nó rất lạ, họa tiết trên chiếc hộp cầu kì và khác biệt hẳn so với những đồ gỗ trong nước, dường như nó đến từ vùng đất khác.

- Vật tầm thường không dễ lấy lòng thượng khách. - Bà chú đẩy hết những chiếc hộp khác về phía sau, trân trọng ấn chiếc hộp quý trong tay xuống quầy - Đây là bảo vật của tiệm ta, ta cũng chưa từng lấy cho khách nào xem bao giờ. Hồi trẻ ta có du ngoạn đến thần giới bên Ấn để nhập hàng, thông qua biết bao mối hàng mới mua được thứ này. Đây là tuyệt tác của tạo hóa, không dễ gì có viên thứ hai trên đời, giá thành chắc chắn không nhỏ, ngài có muốn xem không?

Mai Lang Vương cười mỉm thư thái - Giá cả không là vấn đề.

- Được. - Có câu nói của chàng, bà chủ không ngần ngại gì nữa, mở hộp ra cho chàng xem.

Bên trong là một chiếc vòng tay khảm ngọc. Vòng được làm từ chất liệu bạch kim, tạo dáng tuy không quá tinh xảo nhưng lại vô cùng sang trọng, trang nhã. Trên thân đính liên tiếp chín viên đá quý rực rỡ, trong đó có tám viên kim cương xanh và một viên đá trắng ở trung tâm. Viên đá trắng đó rất lớn, trong suốt và toàn bích. Mai Lang Vương chưa từng nhìn thấy loại đá nào như vậy.

- Đây là đá mặt trăng. - Bà chủ vừa nói vừa dùng ánh sáng ngưng tụ chiếu vào viên đá trắng lớn trên chiếc vòng. Viên đá trong suốt mơ màng đó lập tức toát lên hào quang êm dịu tựa như ánh trăng rằm vậy, đẹp đẽ và huyền hoặc. Bà ta lại tiếp tục nói với chàng - Đá mặt trăng vốn không trong suốt như thế này, đây là viên đá có một không hai, chất lượng thượng đỉnh. Ta phải thông qua biết bao mối hàng thì mới sở hữu được nó. Trên đời này dễ gì tìm được viên đá thứ hai?

Mai Lang Vương gõ quạt lên tay, mỉm môi vừa ý - Ừm.
Chàng rất thích màu sắc của viên đá. Nó trong sáng và dịu êm, tựa như tâm hồn của em vậy.

- Ta lấy nó. - Chàng không ngần ngại nói.

- Không rẻ đâu. - Bà chủ đáp lại chàng, mặc dù bà ta sắp bán được một món hàng đắt giá nhưng vẻ mặt lại không hề vui mừng. Bà ta lấy làm tiếc nuối lắm, dù sao viên đá này cũng đã được bà nâng niu ủ ấp gần cả trăm năm rồi. Bà không nỡ rời xa nó.

- Bao nhiêu? - Chàng vẫn không chùn bước.

- Hai mươi viên ngọc trai. - Bà hạ giá, nghĩ gì lại lắc đầu, dứt khoát nói - Không, ba mươi viên!

Thái độ của bà rõ ràng là không muốn bán món hàng này, cố tình làm khó chàng. Mười viên ngọc trai cũng đã là một khoản tiền lớn, hai mươi viên thì là một gia tài. Bà lại đòi chàng đến ba mươi viên. Một năm bổng lộc của quan quản lí thị trấn này cũng chỉ đến thế mà thôi.

- Được. - Thế nhưng Mai Lang Vương lại không hề biểu lộ chút do dự nào, lập tức hướng quạt về phía bà và đồng ý - Ba mươi viên, chốt vậy nhé, không được tăng giá nữa.

Bà chú á khẩu. Chàng lại lấy trong tay áo ra một chiếc túi gấm, nhẹ nhàng cất giọng - Hôm nay ta đi dạo phố, không nghĩ sẽ mua một món hàng đắt giá nên chẳng mang nhiều tiền mặt. Bà chịu khó đi một chuyến đến trai quán nhé.

Dứt lời, một tiếng "cạch" trong trẻo liền vang lên trên quầy hàng. Khi chàng bỏ tay ra, bà chủ đã nhìn thấy thứ tạo ra âm thanh đó. Đó là một chiếc thẻ đồng hình tròn, đường kính tầm hai lóng tay, bên trên khắc nổi con dấu của trai quán.

Mảnh thẻ đồng ấy chính là trai thẻ. Nó là vật giao dịch giữa trai quán và khách hàng. Trai quán là nơi mà người ta sẽ đem tiền hoặc tài sản gửi vào đó, nguyên lí hoạt động không khác gì ngân hàng ở hạ giới. Tiền gửi vào trai quán có thể trao đổi và mua bán ở khắp mọi nơi, kể cả các thần giới khác và thứ để bắt đầu cuộc giao dịch ấy chính là trai thẻ.

Người mua sẽ đưa trai thẻ của mình cho người bán, người bán lại đem trai thẻ đến trai quán và nhận tiền. Trai quán sau khi giao tiền cho người bán thì sẽ thu lại trai thẻ và gửi về cho người mua. Cuộc giao dịch của hai người sẽ được lưu trữ trên chiếc thẻ ngay sau khi thỏa thuận thành lập. Tất nhiên, nếu mua hàng bằng trai thẻ thì sẽ phải chịu một khoảng phí gọi là phí đi lại, bởi người bán sẽ mất công mang nó đến trai quán cơ mà.

Bà chủ sững sờ nhìn chàng, trông chiếc túi gấm trên tay chàng còn rất nặng, lại phát ra tiếng va chạm khe khẽ, xem chừng có rất nhiều trai thẻ bên trong.

Chàng trai này… Trông trẻ như thế mà đã sở hữu khối tài sản kếch xù vậy ư? Chàng ta là thiếu chủ của gia tộc nào thế? Bà vừa hoài nghi, vừa tò mò.

- Này, vào đây làm gì vậy? - Lãm xuất hiện và vỗ lên vai chàng.

Mai Lang Vương hé mắt nhìn chàng ta, tay âm thầm ra hiệu cho bà chủ gói món quà lại. Bà chủ hiểu ý chàng, nhanh nhẹn cho hộp gỗ vào nhiễu rồi bỏ vào bao giấy ướp hương. Khi bà ta trao món quà cho chàng, bà ta cũng cất trai thẻ đi.

Lãm nhìn trai thẻ đó, nhíu mày nói - Hàng mua bằng trai thẻ thì hẳn không phải là hàng thường.

Trai thẻ được dùng đối với những cuộc giao dịch vượt quá mười viên ngọc trai. Hiển nhiên thôi, nếu là cuộc giao dịch nhỏ thì người ta sẽ dùng tiền mặt để thanh toán chứ hơi đâu lại mất một khoảng phí đi lại cho trai thẻ?

Mai Lang Vương không giải thích gì, nhận lấy hàng rồi lướt ra ngoài - Đi thôi, có lẽ họ cũng xong rồi.

Lãm nhìn theo bóng chàng rồi lại nhìn bà chủ, bà ta cười niềm nở - Cậu có muốn mua hàng không? Nhiều trang sức lắm này, mua về cho tình nhân để lấy lòng nàng đi.

Lãm đắn đo chốc chốc, cuối cùng ghé lại gần bà chủ, thì thầm vào tai bà - Một thiếu nữ nhã nhặn, hiền dịu thì sẽ thích món trang sức nào nhỉ?

- Nàng ấy thích màu gì cậu có biết không? - Bà chủ lướt tay qua những hộp gỗ trong tủ kính, khẽ hỏi.

- Màu trắng. - Lãm ấp úng mãi mới trả lời - Nàng ta thường mặc màu trắng.

- Chà, để xem… Màu trắng thì phối với đá quý màu gì sẽ hợp nhỉ? - Bà chủ suy nghĩ.

Chương 132: Hoa vờn bướm, bướm vờn hoa

Mai Lang Vương mặc kệ Lãm và trở về con đường có cửa hàng mỹ phẩm ban nãy, lúc chàng đến nơi, mọi người vẫn chưa mua xong hàng. Chàng cũng không lấy làm phàn nàn gì, im lặng đứng đó đợi họ. Khi mùi hương của lớp giấy hoa bọc bên ngoài món quà thoảng đến mũi chàng, Mai Lang Vương lại thấy lòng bâng khuâng.

Ban nãy khi đứng ở chỗ nghe hát xẩm, chàng vô tình nhìn thấy cửa hiệu trang sức đó. Trong tâm trí chợt nhớ đến câu nói của Vĩnh Nghiêm, rằng nên tặng Sao thứ gì, là hoa hay là lụa là trang sức. Lúc nghe chàng ta nói câu đó, chàng thực sự không hài lòng. Chẳng hiểu sao khi nghĩ đến việc em sẽ khoác những thứ mà gã khác tặng lên người thì chàng lại thấy lồng ngực hầm hập hơi nóng.

Thế nhưng… Sẽ không vấn đề gì đâu nếu em khoác những món chàng tặng lên người. Mai Lang Vương dịu êm nghĩ, nếu em khoác những món mà chàng tặng lên người thì… Chỉ việc tưởng tượng ra hình ảnh ấy thôi chàng đã thấy vui mừng rồi.

Giờ nghĩ lại chàng mới thấy bản thân chẳng hiểu gì về phụ nữ cả. Họ sẽ thích gì, muốn gì, mong cầu điều gì? Chàng muốn học hỏi, muốn khiến em vui vẻ hài lòng. Vì vậy chàng quyết định chọn mua trang sức cho em. Từ nay chàng sẽ tặng cho em thật nhiều trang sức, nếu em thích, hoặc như tên Vĩnh Nghiêm kia nói, hoa và lụa là cũng được.

Chàng sẽ làm bất cứ điều gì để khiến em vui vẻ, khiến cho em luôn nghĩ về chàng.

Tuy nhiên…

Đôi mắt nâu thoáng bối rối.

Chàng biết làm gì với món quà này đây? Thật ngại quá. Chiếc hộp gỗ này quá lớn và gói giấy hoa mà chàng đang giữ trong tay cũng quá nổi bật. Chàng hơi xấu hổ khi công khai mang nó, nếu mọi người mà hỏi thì chàng sẽ không biết trả lời thế nào.

Suy tính hồi lâu, Mai Lang Vương quyết định vứt chiếc hộp và bao giấy hoa bên ngoài vào sọt rác mà chỉ giữ lại chiếc vòng. Chàng giấu chiếc vòng trong tay áo một cách cẩn thận, lòng cảm thấy thật nhẹ nhõm, chàng sẽ âm thầm tặng cho em.

Mai Lang Vương hít một hơi thật sâu, ngực chàng đang ngân vang hàng ngàn nhịp bối rối.

- Mai Lang? - Tiếng em chợt cất lên, rõ ràng như tiếng sáo trong đêm tĩnh mịch khiến chàng giật sững người.

Mai Lang Vương quay lại, Sao đang đứng một mình, có vẻ em đã trốn ra ngoài trong khi các chị lớn chọn hàng. Mai Lang Vương đi đến gần, nhìn gói giấy mà em đang ôm trong lòng. Gói giấy đó tỏa ra mùi hương của mỹ phẩm, một mùi nồng và thơm ngát, hoàn toàn khác biệt với mùi hương tự nhiên của em.

- Gì vậy? - Chàng đón lấy chúng theo thói quen.

- Các chị mua cho em đó. - Sao ngán ngẩm rũ người xuống, mệt nhọc than - Em không hiểu gì sất, mấy cái đó đâu ăn được đúng không ạ? Mùi hương cũng nồng nữa, em muốn ăn bánh cơ.

Mai Lang Vương phì cười, chàng lại lấy một lọ nước hoa bên trong ra xem, mùi hương nồng nhất đến từ đây, đó là chuỗi mùi kết hợp từ tinh dầu hoa cam, hoa nhài, hoa bưởi, trầm hương, đinh hương. Tất cả những mùi hương đó kết hợp với nhau, tạo thành một mùi nồng đượm, lướt qua đầu mũi và dừng lại từng chút, từng chút một như níu kéo.

Chàng không thích những loại mùi này, điển hình như lần Thị Hoa đến hầu chàng, mùi của nàng ta khiến chàng rất khó chịu. Nhưng mà… Nếu là Sao dùng thì…

Đôi mắt nâu rơi lên người em.

Nếu là Sao dùng thì có lẽ…

- Bánh khoai mì nướng! - Trong lúc chàng mãi suy nghĩ thì Sao đã phát hiện ra quầy bánh yêu thích, em lập tức chạy về phía đó.

Mai Lang Vương vội bước theo em, Sao cuối cùng cũng được toại nguyện vì đã cầm bánh trên tay. Em ăn bánh rất ngon lành, vẻ mặt hạnh phúc vui sướng. Chàng trông vẻ mặt đó, lòng chợt ấm hẳn lên. Ừm, Sao không thích hợp với những thứ này nhỉ? Em ấy vẫn hợp với bánh ngọt hơn.

Chàng cười nhẹ, đưa tay cho em khoác và lại dắt em dạo quanh các quầy đồ ngọt.

Sau cùng thì thứ khiến em yêu thích nhất chỉ là bánh ngọt thôi.

Hai người đi dạo một vòng rồi trở về cửa hiệu mỹ phẩm, bấy giờ tam vị Hoa Tiên, Thần Tình và Lãm cũng đã đứng đợi sẵn rồi. Khi thấy Mai Lang Vương và Sao trở về, trên tay chàng thì ôm lỉnh kỉnh đồ, cả nhóm đã sốc một trận.

- Mai Lang, a… - Sao vừa nói vừa chìa chiếc bánh đậu xanh trên tay ra.

Mai Lang Vương vô cùng tự nhiên, hơi cúi xuống và cắn một miếng bánh. Sao lau đi vụn bánh vương trên môi chàng, cười khúc khích trêu ghẹo. Mai Lang Vương lại không hề ngượng ngập, chàng thậm chí còn giữ yên tư thế cúi người đó để em dễ hành sự hơn.- Đau mắt quá. - Lãm lấy tay bịt ngang mày, giọng run rẩy hoảng loạn.

- Rốt cuộc Sao đã làm gì để hắn trở thành như vậy thế? - Thần Tình huých vào tay Ưu Liên, quạt gỗ thơm phe phẩy trước ngực - Trông hắn u mê quá rồi, huấn luyện kiểu gì mà ra được bộ dạng đó vậy?

Ưu Liên và cả hai vị Hoa Tiên còn lại đều không khỏi suy nghĩ, bối rối. Đừng nói là họ, ngay cả các nàng, trong suốt hơn bốn trăm năm kề cận bên Mai Lang sớm tối, các nàng cũng chưa từng thấy thằng nhóc làm bộ dạng đó bao giờ.

- Các chị! - Sao bấy giờ đã nhận ra mọi người, em lập tức reo lên, nhanh chân chạy lại.

Mai Lang Vương theo sau em không rời, khi thấy em bỏ tay chàng ra và vội chạy đi, chàng định níu em lại vì sợ em vấp ngã nhưng rốt cuộc do phải mang nhiều đồ quá nên không còn tay nữa. Bất lực chàng đành sải bước đuổi theo em. Hai người trong chớp mắt đã đến gần nhóm Hoa Tiên, Thần Tình và Lãm.

- Các chị đang xem mỹ phẩm thì em trốn mất, báo hại chúng ta phải lo lắng đi tìm đấy! - Bạch Sứ nhắc nhở Sao.

- Em xin lỗi ạ. - Sao nhắm tịt mắt, chấp tay hối lỗi.

- Không sao đâu, Sao đi cùng ta mà. - Mai Lang Vương nói đỡ cho em.

- Ừm. - Bạch Sứ nhìn hai người, không biết nói gì hơn ngoài gật đầu, Ưu Liên và Xích Phượng thì chợt buồn cười, che miệng tủm tỉm.

- Nè, giờ đi đâu đây? Đừng nói đi chơi nghĩa là bọn này đứng đợi còn mấy người thì "dung dăng dung dẻ" đi mua trang sức mỹ phẩm nhé? - Lãm tiến đến gần Mai Lang Vương, lay quạt bực dọc, lên án hành động tách nhóm vừa rồi của các nàng.

- Ôi, xin lỗi. - Ưu Liên cười hòa nhã - Vì bọn ta đột nhiên nhớ ra có một vài thứ cần phải mua nên…

Lãm im lặng không ý kiến nữa, Bạch Sứ thì đã bắn về phía chàng ta cái nhìn hờn dỗi. Lãm nhận lấy ánh mắt ấy của nàng, lòng chợt nhộn nhào, chàng ta lại đánh mắt sang hướng khác, im lìm như hến.

Chuyến đi chơi bấy giờ mới thực sự bắt đầu, cả nhóm lại tiếp tục dạo phố cùng nhau. Trên đường đi, các nàng háo hức ăn vặt và mua biết bao quà lưu niệm. Thỉnh thoảng, có một vài món ăn hoặc món quà, các nàng còn bắt Mai Lang Vương và Lãm chi tiền.

- Cái quái… - Lãm không thể hiểu được tại sao mình phải chi tiền để mua quà bánh cho các nàng.
Mai Lang Vương ngược lại không hề ý kiến gì, các nàng bảo sao thì chàng làm vậy, vô cùng ngoan ngoãn. Lãm hết nhìn chàng rồi lại nhìn sang Bạch Sứ, lúc chàng ta trông thấy vẻ mặt hạnh phúc của Bạch Sứ khi ăn một chiếc bánh kẹp, lí trí của chàng ta đột nhiên ngủ quên mất, thế là tự động móc hầu bao.

- Mai Lang, em muốn mua nó! - Sao chỉ vào tò he và bảo chàng.

- Ừm, em muốn mua cái nào hửm? - Chàng dừng lại và ân cần hỏi em.

Hai người cùng nhau lựa chọn những món đồ chơi, những người còn lại tham quan quầy khác nhưng cũng chỉ ở gần đó để nán chờ họ. Lãm trong lúc đó âm thầm tiến đến gần Bạch Sứ, nàng đang lựa chọn một chiếc móc treo trang trí bằng gỗ.

- Nàng thích cái nào? - Chàng ta chợt hỏi.

- Gì nữa? - Bạch Sứ không nhìn chàng ta, giọng buồn bực.

Lãm nhìn sang trái rồi nhìn sang phải một cách xấu hổ, sau đó chậm chạp nói với nàng - Cứ thoải mái chọn đi, ta sẽ mua cho nàng.

Bạch Sứ nghe chàng ta nói vậy, tay nhặt lấy móc gỗ thoáng run lên, ánh mắt nàng dập dờn bối rối. Sau cùng, nàng không chọn chiếc móc gỗ có hình bươm bướm mà nàng thích, thay vào đó lại chọn một chiếc móc treo ngọc và bắt nút thắt đồng tâm bên dưới, trông trang nhã và thanh lịch.

- Ta lấy món này. - Nàng hướng về phía Lãm, khẽ nói.

- Còn muốn gì nữa không? - Chàng ta lúng túng hỏi thêm.

- Không. - Bạch Sứ ngượng nghịu quay đi.

- Vậy… - Lãm trả tiền, sau đó lại thì thầm dặn với nàng - Nếu thích món gì thì cứ nói, đi bên ta này, ta sẽ mua cho nàng.

Bạch Sứ nghe chàng ta nói vậy, món đồ vừa mua trên tay trở nên thật nóng bỏng, nàng vội vàng dúi nó vào tay chàng ta.

- Gì vậy? - Lãm kinh ngạc.

Bạch Sứ ấn nó vào tay chàng, sau đó còn nắm lấy bàn tay còn lại của chàng và đặt lên món đồ đó, như thể muốn chàng giữ nó thật chặt vậy. Lãm không hiểu tại sao nàng lại trao nó cho mình, nhưng chàng cũng chiều ý nàng mà giữ nó một chút. Bạch Sứ thấy chàng đã chịu giữ, nàng mới vội vàng bỏ đi, mặt nàng lúc ấy đỏ bừng bừng.

- Treo nó dưới quạt! Nó rất hợp với cánh quạt mới! - Nàng nói rồi mất bóng.

Lãm sững sờ nhìn theo nàng, trên tay là món đồ treo mà nàng vừa mới mua. Chàng lại lấy cánh quạt ra, đó là quạt mà Mai Lang Vương và Sao mua tặng. Chàng nhìn cánh quạt và món trang sức hồi lâu.

Thì ra… Nàng ấy chọn nó cho ta.

Lãm đỏ bừng mặt, bối rối cực điểm.

Mọi người đi loanh quanh một hồi thì bắt đầu mỏi chân và muốn nghỉ, thế là họ dừng lại ở bờ kè ven sông Hậu. Bờ kè được bao bọc bởi một lớp lan can bằng gỗ. Xung quanh xây dựng nhiều bục hoa trang trí bằng gạch nung. Ở đây cũng có cơ số hàng quán la liệt, chủ yếu là những hàng đồ ăn và thức uống. Xen kẽ các bục hoa, người ta bố trí thêm bàn ghế bằng tre và các hoa đình xây dựng theo lối kiến trúc đơn giản để du khách dừng chân ngồi nghỉ.

Lúc họ đến nơi, hoa đình và bàn ghế đều chật ních người rồi, không thể ngồi được. Ngay cả các bục hoa cũng bị tranh kín. Chẳng trách được, bờ kè vốn là nơi được yêu thích nhất ở đây bởi vì nó lộng gió và thơ mộng.

Bọn họ đành đi vào những quán "nổi" trên sông. Đó là những tòa lầu được xây trên một chiếc thuyền lớn. Ven bờ kè mọc lên hàng chục tòa lâu nổi như vậy, trên mui của những chiếc lâu thuyền khổng lồ đó luôn được bố trí sân khấu và biểu diễn văn nghệ tao nhã. Đây cũng là lí do chính khiến bờ kè trên kia đông khách, bởi vì khi ngồi ở bờ kè, du khách không cần tốn phí vẫn có thể thưởng thức âm nhạc từ những tòa lâu nổi.

Cả nhóm chọn bừa một tòa lâu rồi đi vào. Để chiếm được một vị trí ở đây đương nhiên không rẻ. Mai Lang Vương đứng ra chủ chi vụ này, dù sao thì đây cũng là trách nhiệm của chàng. Mai Lang Vương đặt một ví trí ở ban công lầu hai. Đó là một khoang riêng, bên trong bài trí nhã nhặn sang trọng. Mọi người lần lượt chia nhau an tọa trên những chiếc sập lớn bằng gỗ mun đặt cạnh lan can, khi họ yên ổn chỗ ngồi thì phục vụ của quán cũng vừa vặn mang trà bánh đến.

Chương 133: Em nói rằng sẽ mãi mãi bên nhau

Náo nhiệt nhỉ? - Thần Tình tựa bên lan can gỗ, thích thú hướng về sân khấu, ngâm nga theo điệu đờn ca.

- Thuê hẳn vị trí này, ông cũng chịu chơi phết! Tưởng ông chỉ biết công việc và sách vở thôi chứ? - Lãm ghé đến gần chàng, cười nói.

Mai Lang Vương thong thả uống trà, lắng tai nghe tiếng đàn, không đáp.

Tam vị Hoa Tiên cũng vô cùng bỡ ngỡ, đây là lần đầu tiên họ cùng Mai Lang tham gia vào một cuộc vui. Họ vốn nghĩ chàng chỉ biết học tập và làm việc, nào ngờ Mai Lang đã lớn bổng tự lúc nào.

Gió và ánh trăng tràn vào khoang thuyền, kết hợp với âm nhạc mỹ lệ nhanh chóng hút hồn Lãm và các nàng. Khi tiếng ngân dìu dặt của cô đào bên dưới sân khấu vọng vang, họ lại im ắng nghe và bị cuốn vào ca từ, cả nhóm dần khơi nên một cuộc đàm luận thơ phú tao nhã.

Thần Tình, Lãm và các vị Hoa Tiên cùng nhau ngâm thơ và đối đáp với nhau khiến không khí trở nên sôi nổi hẳn. Mai Lang Vương và Sao cười mỉm nghe họ xuất tài, chàng không tham dự vào kể cả khi họ có mời chàng tham gia đi nữa.

Đợi mọi người không chú ý gì đến hai người, Mai Lang Vương mới nhè nhẹ ra hiệu cho Sao. Em đang ngắm mây trời, bị chàng véo má rủ rê, mặc dù rất lười nhưng vẫn quyết định rón rén rời đi theo chàng. Hai người tiến ra ban công trước, nơi cách những người khác một bức bình phong. Cả hai lặng lẽ đứng bên nhau ngắm trăng. Nơi họ đứng không hướng ra sân khấu mà lại hướng về phía thị trấn tấp nập ánh đèn đằng xa, khung cảnh hiện lên trước mắt họ rực rỡ như một con đường đom đóm vậy.

- Mai Lang gọi em ra đây làm gì? - Sao thắc mắc hỏi chàng.

- Em ngồi đó cũng đâu hiểu gì, đúng không? - Chàng buồn cười, chọc ghẹo.

- Hiểu chứ! - Sao đối đáp lại chàng - Hiểu nhưng mà chán lắm.

- Em đúng là không có chút tao nhã nào cả. - Chàng xoa đầu em, mặc dù lời nói như thế nhưng giọng điệu lại dịu dàng yêu thương.

Sao tựa vào người chàng, tay bám lên lan can, dõi mắt nhìn phố phường nhộn nhịp. Mai Lang Vương lúc này mới chậm rãi lấy chiếc vòng ra, bối rối đeo lên tay em, im lặng.

Sao vô cùng kinh ngạc khi thấy chiếc vòng ấy, cả cử chỉ của chàng cũng khiến em ngạc nhiên nữa. Em chẳng biết từ đâu Mai Lang lại có được vật này.

- Gì thế ạ?

- Tặng cho em. - Chàng nhỏ giọng đáp, gần như thầm thì.

- Em có nhiều lắm rồi, ngài còn mua nữa làm gì? - Sao nắm lấy cổ tay đeo vòng, khó hiểu ngẩng lên, chỉ thấy khuôn mặt tuấn tú rối bời xấu hổ.

- Thì… Thấy đẹp nên mua cho em thôi. - Chàng chóng cằm, quay đi không dám nhìn em - Mấy thứ mà em có đều do các vị Hoa Tiên chọn, cái này là do ta chọn, ta mù tịt mấy vụ này, vì vậy… Nếu em không thích thì…

- Em thích. - Sao ôm chiếc vòng vào lòng, ngọt ngào đáp.

Chàng hướng sang em, đáy mắt dao động lấp lánh.

Sao cười hạnh phúc, khẳng định một lần nữa - Thích mà, đẹp lắm. Em chưa từng thấy món trang sức nào đẹp như vậy cả.

Mai Lang Vương thở phào, tủm tỉm mỉm cười. Chàng khẽ xoa lên tóc em, chàng cảm thấy rất vui mừng vì em thích món quà của chàng. Mai Lang Vương ngưng tụ chút tia sáng trên đầu ngón tay và chiếu vào viên đá trên chiếc vòng như cách mà bà chủ từng làm rồi giải thích - Đây là đá mặt trăng, xem này, có đẹp không?

- Đẹp quá! - Sao vô cùng yêu thích ánh sáng dịu êm đó, em có cảm tưởng như rằng ánh trăng rằm ngự trị trên bầu trời đêm thu bỗng rơi xuống đậu trên tay mình vậy.

- Nếu em thích thì ta sẽ tặng cho em nhiều hơn. - Chàng nhẹ nhàng nói.

- Thôi ạ, một chiếc vòng là đủ rồi. - Nhưng Sao lại lắc đầu, cười đáp.

- Gì thế? Em không thích ta tặng quà cho em ư? - Chàng thoáng không vui.
Sao lại tựa vào người chàng, tay nâng niu chiếc vòng, rõ ràng rất hạnh phúc nhưng giọng thì lại nghiêm nghị - Ngài tiêu pha nhiều quá rồi, ngài phải tiết kiệm chứ? Từ lúc ở Vàm Thuật đến giờ ngài đã tiêu quá nhiều cho em, em không muốn ngài chi tiêu cho em nữa.

Mai Lang Vương không hài lòng với yêu cầu của em, chàng nghĩ rằng chàng tiêu cho em là một việc hiển nhiên và chàng vui vì được làm thế. Tuy vậy, chẳng hiểu sao cái cách mà em nói lại khiến chàng rất ấm lòng. Chàng có cảm giác như là em đang dần quản lí chàng vậy. Sự quản lí đó khiến chàng rất thích thú. Sao đang bảo vệ hầu bao cho chàng.

- Mai Lang, có điều này em muốn hỏi. - Đột nhiên em lại cất tiếng.

- Hửm? - Chàng đang thưởng gió rất dịu êm, mơ màng đáp.

- Lý tưởng của ngài là gì ạ? Em đã nghe ngài nói về nó đôi lần rồi. Em rất muốn biết.

- Lý tưởng của ta ư? - Mai Lang Vương cười mỉm, chàng hướng về phía phố phường yên bình và rộn rã bên dưới, nhẹ đáp - Đó chính là lý tưởng của ta.

Sao trố mắt nhìn dòng người, em chẳng nhìn thấy lý tưởng mà chàng nói đâu cả. Em hoài nghi nhìn chàng một lần nữa rồi lại nhìn về con đường bên dưới, nhìn qua nhìn lại năm bảy lượt như vậy nhưng em vẫn chẳng nhìn thấy lý tưởng ấy ở đâu.

Mai Lang Vương buồn cười trước sự ngây thơ của em, chàng đã quen với tính cách này rồi, vì vậy từ tốn giải thích - Em biết Vương nghĩa là gì không?

Sao lắc đầu rồi chăm chú nghe chàng nói.

- Vương là người bảo vệ. - Chàng lướt nhìn giang sơn dấu yêu, giọng xa xăm mà tha thiết - Chúng ta tồn tại để bảo vệ vùng đất này, bảo vệ sự yên bình ấm no của nơi đây, tạo môi trường yên ấm cho cư dân làm ăn sinh sống, an cư lạc nghiệp.

Chàng đặt nắm đấm lên lồng ngực, tiếp tục nói với giọng rất trầm - Chúng ta là Vương nhưng sau cùng cũng chỉ là công bộc của người dân. Người dân nuôi dưỡng chúng ta. Nếu người dân không giàu có, không lành mạnh thì chúng ta tồn tại cũng chẳng có nghĩa lý gì. Vì vậy, nhiệm vụ sống còn của chúng ta là bảo vệ nhân dân và bảo vệ đất nước.

- Thì ra đó là lý tưởng của ngài ư? - Em vô cùng ngỡ ngàng.

- Phải. - Chàng gật đầu.

- Nhưng em nghe nói rằng nơi này hỗn loạn và nhiều chiến tranh. - Em lại xa xôi hỏi.

- Ừm. Một trong những nhiệm vụ chính của ta là ngăn chặn chiến tranh. Em biết đấy, chiến tranh chẳng mang lại điều gì ngoài đau thương và mất mát cả. Nó phá hủy mọi thứ, trong lúc chúng ta dựng xây phồn hoa thì chiến tranh quét qua và cướp bốc rồi chà đạp lên phồn hoa ấy. Ta căm ghét nó, vì vậy sẽ dùng hết sức để ngăn chặn nó trở lại.Dừng một chút, chàng lại xót xa thầm thì - Người chịu tổn thương nhiều nhất trong chiến tranh sau cùng chỉ là người dân. Họ mất con trai, mất nhà cửa, mất cả công việc kiếm sống. Trẻ con thì mồ côi cha mẹ, phụ nữ bị chà đạp và bắt nạt. Đất nước này đã chịu quá nhiều tổn thương do chiến tranh rồi, đây là thời khắc chúng ta dựng xây lại phồn hoa cho nơi đây. Chúng ta dù đã độc lập, nhưng nếu không suy nghĩ như một người chủ thì dù có tự do, chúng ta cũng chỉ là một nô lệ không bị quản thúc mà thôi. Chúng ta phải phát triển đất nước này, tạo nên nội lực cho đất nước, từ đó mới có thể tự lực tự cường được.

Và rồi, chàng khoan khoái cười - Đó chính là nhiệm vụ và lý tưởng của ta.

Tất cả những gì mà chàng làm, mọi nhiệm vụ mà chàng phải hoàn thành đều không nằm ngoài lý tưởng ấy. Đó là lí do mà chàng có thể chịu đựng và vượt qua mọi khó khăn, sẵn sàng giao lại tự do của mình mà lao đầu vào công việc. Bởi vì chàng biết, nằm trong vòng tay bảo vệ của chàng chính là sinh mạng của biết bao người, là nụ cười của biết bao trẻ nhỏ.

Chàng yêu những điều ấy, yêu tha thiết.

- Mai Lang… - Sao say sưa ngắm chàng. Em lại không nhịn được, thốt lên - Ngài đẹp trai quá!

Mai Lang Vương giật thót, mặt lập tức đỏ bừng bừng, chàng không hiểu tại sao câu chuyện lại chuyển sang hướng này.

- Em… Tự dưng em lại… - Chàng lúng túng.

- Không phải đâu ạ. - Sao cười hì hì và ôm lấy cánh tay chàng đầy yêu thương - Khi ngài nói về lý tưởng đó, trông ngài vô cùng đẹp trai. Em bị cuốn hút đến mức không thể rời mắt khỏi ngài dù chỉ một giây luôn.

- Thật ư? - Chàng ngượng ngùng hỏi lại.

- Vâng! - Sao đáp ngay lập tức.

- Thế thì… Đừng bao giờ rời mắt khỏi ta nữa. - Chàng căn dặn.

- Vâng. - Sao gật đầu, ngoan ngoãn đáp - Em sẽ luôn ở bên cạnh Mai Lang, ngài cứ theo đuổi lý tưởng của ngài còn em thì sẽ chăm sóc cho ngài. Ngài quản việc ngoài, em quản việc trong, mãi mãi bên nhau.

Mai Lang Vương không đáp, chàng chỉ choàng tay qua vai em và ôm em vào lòng. Chuyện mà em vừa nói đã là điều hiển nhiên rồi.

Chàng sẽ không bao giờ buông tay em ra.

- Này! Hai người kia! Đánh lẻ suốt thế! - Lãm càm ràm tiến đến gần hai người.

Mai Lang Vương quay lại nhìn chàng ta, Lãm vừa lay quạt vừa thong dong bước đến. Trông như thể chàng ta định sẽ đứng bên cạnh Sao vậy, Mai Lang Vương cẩn thận giấu Sao ra phía sau chàng và chen vào bên cạnh Lãm. Hành động tất bật đó khiến Lãm khựng bước, không buồn đi đến nữa. Chàng ta chẳng hiểu sao ông Mai Thần ấy lại ráo riết như vậy, ông ta giấu cô bé kĩ như giấu trứng ấy!

Trong lúc Mai Thần chuyển Sao từ bên phải sang bên trái thì Lãm đã tinh ý nhìn thấy chiếc vòng mới trên tay em. Chàng ta lại nhớ ra chuyện ở hiệu trang sức, thông tỏ nhếch môi, ánh mắt đùa bỡn hướng về phía Mai Lang Vương.

- Nè, biết rồi nhé… - Lãm ghé đến gần chàng, thâm ý nói.

Mai Lang Vương cười nhẹ, cũng không nể nang gì, đáp lại - Ban nãy ngươi cũng nán lại chỗ đó khá lâu nhỉ?

Lãm ngậm miệng, cánh quạt xếp lại đột ngột.

Mai Lang Vương mỉm môi thư thái, chàng và Lãm không nói gì nữa, cả hai đã biết tổng nhau cả rồi. Ba người ở đó hóng gió thêm một chút thì Thần Tình tung tăng xuất hiện, nàng không đi qua chỗ họ mà chỉ bám tay lên bình phong, hào hứng rủ - Đi ăn chè thôi! Ưu Liên bảo gần đây có quán chè ngon lắm! Uống trà đến úng cả bụng rồi! Đi ăn tí đồ ngọt nào!

- Chè! - Sao lập tức hóa thành cánh bướm bay vút về phía Thần Tình.

Mai Lang Vương hiển nhiên không phản đối, chàng cùng rời đi theo em, cả nhóm sau đó lại đi đến quán chè mà Ưu Liên nói. Quán chè đó nằm ở một góc của bờ kè, là một quán lớn với chỗ ngồi được bố trí tao nhã và đa dạng. Một phần bàn ghế của quán được bố trí trên bờ kè, một phần thì được bố trí ở trên mặt sông. Họ xây dựng một ngôi nhà nổi lớn để làm chỗ bố trí bàn cho thực khách. Vì ý tưởng độc đáo này lại thêm chè ngon mà quán của họ lúc nào cũng đông đúc.

Chương 134: Món quà mua cho nàng

- Ở dưới kia có bàn kìa. - Xích Phượng tinh ý nhận ra ở cuối nhà bè, chỗ gần với lan can còn một bàn trống.

- Đến đó thôi nào! - Thần Tình ngay lập tức lao về phía đó mà tranh chỗ.

Sao bị Mai Lang Vương giữ tay, không cho phép tung tăng nữa nên đành chậm bước đi bên chàng, những vị Hoa Tiên khác cũng tao nhã theo sau họ, cả nhóm chậm rì rì trong khi Thần Tình đã ngồi đủng đỉnh từ lâu.

- Ăn gì đây? - Mọi người cùng hội ý nhau.

Mai Lang Vương dõi mắt ngắm mặt sông trong lúc các nàng chọn món. Lãm ghé đến gần và cùng chàng bàn một số chuyện, đó là chuyện công việc, liên quan đến hoạt động kinh doanh của những hàng quán dưới thị trấn này.

Hai người đang bàn luận nghiêm túc thì bị các nàng gọi í ới, họ hướng mắt lên, liền nghe Thần Tình đập quạt lên tay mà cười bảo - Chầu chè này hai người chi nhé!

- Gì nữa? - Lãm nhăn nhó.

- Lịch thiệp chút đi nào. - Xích Phượng khúc khích cười.

Mai Lang Vương gật đầu, chàng vốn không chú tâm lắm, các nàng muốn sao cũng được. Riêng Lãm, chàng ta lại đột nhiên nghĩ ra chuyện gì, hướng về phía chàng, cười hớn hở nói - Ông chủ, khao nhân viên chén chè cũng đâu phải chuyện to tát gì đúng không? Chầu nay ngài trả hết nhé?

Mai Lang Vương suy tư hồi lâu, lay quạt thanh tao đối đáp - Không được, chuyện gì cũng phải rạch ròi. Hơn nữa ta đã tăng lương cho ngươi rồi, chỉ là chén chè, ngươi không thể mời các nàng ấy được ư? Chầu này chúng ta vẫn nên chia đôi thì hơn.

- Vài chén chè mà cũng tính toán! Ngài khao tôi một chén chè thì ngài chết ư? - Lãm càm ràm.

- Chúng ta đều là người làm công ăn lương, bổng lộc có hạn, phải tiết kiệm không được hoang phí. - Chàng một mực nói - Vả lại, trước khi quản được ngân khố thì phải quản được hầu bao của mình. Dù ta là ông chủ của ngươi nhưng đối với chuyện này ta không thể trả thay ngươi được. Chia đôi đi.

- Tôi chưa từng thấy ông chủ nào lại keo kiệt và nghèo phong độ như ngài! - Lãm gầm lên.

- Thế à? - Mai Lang Vương cười nhếch - Ngày xưa ta và Phù Đổng Thiên Vương đi làm nhiệm vụ chung cũng vậy thôi, ai ăn người nấy trả.

- Thiệt… Thiệt luôn?! - Lãm sốc.

Mai Lang Vương gật đầu bình thản - Thôi nào, chúng ta đều là người lao động với nhau cả, đừng làm khó nhau làm gì. Lần nay là chúng ta thể hiện phong độ trước mặt phái yếu, nếu ta trả hết thì chẳng lẽ chỉ một mình ta phong độ ư? Ngươi cũng tham gia vào đi chứ? Chẳng lẽ ngươi muốn bị các nàng ấy gọi là gã bủn xỉn hửm?

Lãm vẫn không thể nuốt trôi được thái độ của chàng, chàng ta ghé đến và rít vào tai chàng - Ngài nói gì đến tiết kiệm, đến làm công ăn lương rồi quản lí hầu bao hử? Tôi thấy ngài chi cả khối tiền để mua trang sức tặng con gái rồi nhé! Ngài thậm chí còn tốn hàng loạt chi phí khác nữa, có thấy ngài than đâu? Tại sao đến chầu chè này ngài lại nhất quyết không chịu trả thay tôi hả?

- Ngươi thì sao? - Mai Lang Vương che quạt ngang mặt, ánh mắt hững hờ - Ngươi cũng đâu thua gì? Bạch Sứ đang ngồi đó, ngươi tỏ ra lịch thiệp một chút đi.

Lãm nghe chàng nói, giật mình hướng về phía nàng. Bạch Sứ bấy giờ cũng đang chú ý đến cuộc trò chuyện giữa hai người, dù hai chàng đang bàn luận riêng với nhau nhưng nếu ông Mai Thần đó tiếp tục kiên quyết không chịu thì các nàng ấy sẽ biết mất.Không còn cách nào khác, Lãm đành ấm ức ngậm miệng, chấp nhận chia đôi chầu chè cùng với chàng.

Hồi lâu sau, chè cũng được mang ra, mọi người háo hức ăn chè cùng nhau. Mai Lang Vương không ăn, chàng không quan tâm đến những việc này, Lãm thấy chàng không gọi món, chàng ta lại cười khoái chí mà gọi cho bản thân liên tiếp bốn bát chè. Lãm suy nghĩ trong lòng, nếu chàng không ăn thì chàng ta sẽ ăn luôn cả phần của chàng, dù sao hai người cũng chia đôi tiền cơ mà? Chàng ta không khách khí nữa.

Sao đang ăn một bát chè khoai môn, khi em nhìn sang chàng, thấy chàng thả hồn theo cảnh sông đêm dập dìu thì lòng chợt thương chàng lắm. Em kéo tay chàng, nhích bát chè đến gần, dịu dàng hỏi - Mai Lang ăn không? Em hầu.

Hai mắt chàng tức thì sáng lên, tựa như vừa bắt được vàng vậy. Sao trông thấy chàng tỏ ra như thế, em ngờ ngợ, nhận ra hình như mình vừa làm một chuyện dại dột thì phải. Mai Lang Vương không để em có cơ hội thoái thoát, chàng lập tức vẫy đuôi ghé đến gần em mong chờ. Sao nhăn mặt ái ngại, sau cùng em chỉ đành hầu hạ chàng hết cả bát chè của mình thôi.

- Ăn thêm đi. - Chàng nói rồi tự động gọi phục vụ đến.

Hai người gọi thêm cơ số món chè khác, mỗi món lại gọi hai bát, một bát của em còn một bát thì em phải hầu chàng. Nhờ có sự hầu hạ đó mà Mai Lang Vương có thể ăn rất nhiều chè, thứ mà chàng chưa bao giờ thích. Tam vị Hoa Tiên nhìn chồng bát càng lúc càng chất cao bên cạnh hai người và bộ dạng cún con của chàng, các nàng chỉ biết cau mày, trầm lặng.

Riêng Lãm thì á khẩu, vừa sốc vừa khó chịu. Rốt cuộc thì ông Mai Thần đó còn ăn nhiều chè hơn cả chàng ta.

Thần Tình không quan tâm đến mọi việc, nàng chỉ tập trung ăn chè của mình, kết quả là số chè mà nàng ta ăn là nhiều nhất, sau đó đến Sao và Mai Lang, kế đó là Lãm rồi đến ba vị Hoa Tiên kia.

Khi phục vụ quán ra tính tiền, mặt ông ta vô cùng vui vẻ niềm nở vì thực khách ở bàn này đã gọi rất nhiều món. Lãm và Mai Lang Vương cùng chi tiền, Lãm vẫn còn nhăn nhó và đau xót, không nỡ rời xa tiền của mình. Mai Lang Vương thô bạo giật lấy tiền của chàng ta rồi nhập với tiền của mình và trả cho người phục vụ, xong việc lại giũ áo, tao nhã đứng lên, bỏ mặc Lãm khóc dầm khóc dề.

Lúc bọn họ rời khỏi quán chè thì cũng đã là cuối giờ tuất. Mọi người cũng chưa chịu quay về Mai Viện nghỉ ngơi, họ còn lên một tòa lầu nằm ở trung tâm thị trấn để xem múa rối nước nữa. Mãi cho đến giữa giờ hợi họ mới chịu về. Sở dĩ cuộc vui kết thúc cũng là do Sao không chịu được mà ngủ gục trên tay Mai Lang Vương.

Mai Lang Vương bế em quay về Mai Viện trước, Thần Tình và Tam vị Hoa Tiên còn lại thì thong dong chuyện trò. Các nàng vẫn còn xao xuyến với vở múa rối ban nãy, riêng Lãm thì đã sớm quay về nhà rồi. Nhà của Lãm nằm trong thị trấn, chàng ta không cần phải lên núi như các nàng.Trước khi về nhà, Lãm cố tình dấn bước lên phía trước và bắt chuyện với Bạch Sứ. Vì chàng ta khơi chuyện với nàng nên Bạch Sứ cũng hòa nhã đáp lại, hai người bước chậm dần, tách hẳn khỏi các nàng kia một đoạn.

- Ban nãy nàng chọn cho ta món đồ đó, thế thì đó là đồ mua cho ta, không phải là đồ mua cho nàng rồi. - Lãm nói.

- Có gì đâu, mua cho ai mà chẳng được? - Bạch Sứ nhẹ đáp.

- Nhưng ta muốn mua cho nàng, không phải mua cho bản thân ta. - Lãm cố chấp vặn lại.

Bạch Sứ không thích cái tính cố chấp này của chàng ta, Lãm lúc nào cũng tính toán mọi chuyện rạch ròi như vậy cả, khiến nàng đau đầu. Nàng liền ngoảnh mặt nói - Lắm chuyện, không nói với ngươi nữa!

Lãm thấy nàng chuẩn bị lướt đi thì quýnh quáng giữ lấy tay nàng, Bạch Sứ dừng bước, Lãm liền trao qua tay nàng một chiếc hộp sứ tròn. Bạch Sứ sững lại, nàng hoài nghi nhìn chiếc hộp trên tay, không biết đó là thứ gì.

- Đền bù đó. - Lãm xòe quạt, che ngang mặt và quay đi, ngượng ngùng nói - Đây là thứ mua cho nàng, không được trả lại ta nữa.

Bạch Sứ bối rối hồi lâu. Nàng chầm chậm mở nắp hộp ra, bên trong là một sợi dây vàng đính ngọc lấp lánh. Thứ này… Vừa nhìn qua đã biết là hàng đắt tiền rồi. Bạch Sứ nhớ lại dáng vẻ của Lãm lúc đòi tăng lương hơn nửa tháng trước, rồi vẻ nhăn nhó khổ sở khi phải chi tiền mua quà vặt và mua chè cho các nàng ban nãy, ngẩn ngơ mãi. Chàng ta tính toán như vậy, tại sao lại có thể mua tặng nàng món quà đắt giá thế này mà không hề đắn đo? Bạch Sứ không thể hiểu nổi.

Lãm đợi mãi chẳng thấy nàng ý kiến gì, chàng ta lấy hết can đảm quay sang nàng, khi dáng vẻ vừa thất thần vừa xúc động tràn đầy mỹ lệ ấy rơi vào đáy mắt, Lãm có cảm giác rằng không gian và thời gian đã dừng lại hoàn toàn và ánh trăng thì chỉ hướng về hai người mà thôi. Cánh quạt trong tay chàng nhẹ nhàng gấp lại, giọng cũng trở nên dịu dàng hơn, không còn sắc sảo như thường lệ nữa, chậm chạp giải thích với nàng - Ta đi qua hàng trang sức, bà chủ cứ níu kéo lại mãi, bảo rằng chẳng ai mua mở hàng cho bà ta cả. Ta không đành lòng bỏ đi, bà ta lại giữ chặt quá, vì vậy chỉ có thể mua bừa một món hàng để bà ta vui lòng thả ta ra thôi.

- Thế à? - Bạch Sứ cười long lanh.

Lãm nghe lòng đập cuồng loạn, chàng ta gật đầu như bổ củi.

- Ừm, cảm ơn ngươi, Lãm. - Nàng cẩn thận cất chiếc hộp vào tay áo, ngữ điệu đối đáp với chàng ta đã không còn cộc cằn nữa mà trở nên mềm mại như cánh hoa - Ngươi tặng ta món quà này, ta cảm kích quá, thật không biết làm sao để trả lễ nữa.

- Nếu muốn trả lễ đến vậy… - Lãm nhỏ giọng yêu cầu - Thì đừng gọi ta là "tên lắm lời" nữa, cũng đừng gọi là "ngươi", hãy gọi là Lãm đi, hoặc không thì giống như những tiên nữ khác, gọi một tiếng "chàng" hay "ngài" cũng được mà.

Bạch Sứ phì cười, nàng dời gót quay đi, Lãm liền vội đuổi theo và song bước bên nàng. Bạch Sứ tít mắt đáp - Ta sẽ ươm tơ dệt lụa và tự tay may cho ngươi một bộ áo mới để đáp lễ. Còn việc ngưng gọi ngươi là "tên lắm lời" thì ta làm không được, ta không thể bóp méo sự thật được.

- Nàng! - Lãm hộc máu mồm.

- Ha ha ha! - Bạch Sứ cười khanh khách rồi lướt đi mất, không thèm ở lại cùng chàng ta nữa.

Cuối cùng, Lãm đành tiu nghỉu quay về nhà mình.

Chương 135: Lời giải

Chuyện Mai Lang Vương mua trang sức cho Sao đã bị Lãm lan truyền khắp Mai Viện. Số là chàng ta vẫn còn ấm ức về vụ chầu chè đó, thế nên mới lem lẻm cái miệng mà kể hết cho Thần Tình, Ưu Liên, Xích Phượng và cả những thuộc hạ thân cận khác của Mai Thần biết. Mọi người sau khi biết chuyện, ai cũng ngỡ ngàng, các vị Hoa Tiên lập tức đến tìm Sao, phấn khích muốn xem chiếc vòng mà Mai Lang mua về.

Sao không hiểu mô tê gì, các chị bảo sao thì em nghe vậy. Em lấy chiếc vòng ra cho các nàng xem, khi nhìn thấy nó, các nàng không khỏi trầm trồ, chưa cần nói đến mấy viên đá kia, chỉ riêng chất liệu bạch kim làm nên chiếc vòng đã đủ nói lên độ đắt đỏ của nó rồi. Các nàng lại một lần nữa kinh ngạc về Mai Lang, theo như hiểu biết của các nàng thì Mai Lang là một người sống rất tiết kiệm. Chàng rất ít khi tiêu pha phung phí, vì hoàn cảnh của một đứa trẻ mồ côi không có cha mẹ lo toan đủ đầy nên Mai Lang luôn ý thức được tầm quan trọng của việc tiết kiệm.

Khi chàng làm tiểu đồng rồi phụ việc cho các vị thần, chàng đã luôn cẩn trọng quản lí chi tiêu, cố gắng tích cóp tài sản, cũng nhờ đó mà chàng mua được nhà ở Khau Pạ khá sớm. Đến khi làm Vương, các nàng cũng chẳng bao giờ thấy Mai Lang chi tiêu quá đà việc gì cả, chàng đưa bảy phần bổng lộc cho các nàng, mặc các nàng quản lí, ba phần bổng lộc còn lại thì cất giữ nghiêm chỉnh, thỉnh thoảng lại gửi vào trai quán, vì chàng chẳng có sở thích hay thời gian rảnh rỗi nên cũng chẳng có cớ để mà tiêu tiền.

Ấy thế mà… Dạo gần đây chàng lại tiêu khá nhiều cho Sao. Các nàng nhận ra, Mai Lang không hề ngần ngại vung tiền chỉ để mua cho Sao một nụ cười.

Bị Lãm tiết lộ chuyện bí mật, Mai Lang Vương ban đầu cảm thấy khá ngượng ngập. Tuy vậy chàng không hề hối hận hay khó xử gì, vẫn tỏ ra bình thản mặc kệ lời ai nói. Chàng nghĩ việc chàng làm là đúng, vì chàng yêu thương em nên muốn tặng em trang sức, đó là điều hiển nhiên thôi. Không chỉ riêng chàng mà gã nào cũng sẽ làm vậy, vì thế, Mai Lang Vương không lên tiếng nói gì, khi gặp Lãm và nhận phải nụ cười đùa bỡn đắc ý của chàng ta, chàng cũng chỉ lạnh nhạt phớt lờ mà thôi.

Thần Tình từ trên mái nhà đột ngột nhảy phóc xuống và ôm chặt lấy cổ chàng từ phía sau, Mai Lang Vương đang nâng sách trên tay và đi dạo ngoài sân, bị nàng ta tập kích bất ngờ vậy, chàng nhất thời không phản ứng kịp.

Thần Tình treo lủng lẳng trên người chàng, tay bám chặt cổ chàng, vì nàng ta chỉ cao đến ngực chàng thôi nên khi nàng ta làm vậy, chân nàng ta sẽ cách mặt đất một khoảng dài. Mai Lang Vương đứng im, mắt hơi liếc xuống nàng, Thần Tình phụng phịu má, làm mình làm mẩy, khóc lóc đòi - Mai Lang Vương! Ta cũng muốn có vòng tay đá mặt trăng! Ngươi mua cho ta đi! Thật không công bằng khi chỉ có mình Sao được sở hữu nó!

Mai Lang Vương tiếp tục lật sách, không buồn hất nàng ra, nhàn nhạt đáp - Được thôi, ngài cứ nói với Ưu Liên một tiếng, Ưu Liên sẽ an bài.

- Không chịu! - Thần Tình vẫn nũng nịu thốt lên - Ta không thích Ưu Liên mua cho ta! Ta thích ngươi mua cơ! Tại sao ngươi mua cho Sao được mà không mua cho ta được?!

Mai Lang Vương im lặng không nói.

Thần Tình thấy chàng im như vậy, nàng ta lại ấm ức kể lể - Ngươi nhờ ta mua biết bao nhiêu thứ, ta không quản khó nhọc lên rừng xuống bể đem về cho ngươi. Giờ ta chỉ muốn một chiếc vòng, ngươi lại nhỏ mọn không chịu tặng! Ngươi không có chút lịch thiệp nào cả!

Mai Lang Vương thở dài.

Ừm thì… Đúng là vậy thật, nhưng chỉ là một phần…

Đúng là chàng rất thường xuyên viết thư nhờ nàng ta mua món này món kia cho Sao. Thần Tình là một vị thần luôn ngao du khắp nơi, nàng ta thường xuyên qua lại giữa thần giới này và thần giới khác, giữa hồng trần và thần giới. Nghề tay trái của nàng ta là thông thương xuyên không gian. Thoạt tiên, nàng ta sẽ nhận đơn hàng từ những vị khách, sau đó mua thứ mà họ yêu cầu về rồi thu một khoảng phí bao gồm phí vận chuyển và lợi nhuận tăng thêm từ món hàng. Những món quà mà nàng ta mang đến cho Sao đương nhiên đều do chàng đặt nàng ta cả, chàng đều trả phí sòng phẳng với nàng ta rồi, thế nên, lời ban nãy của nàng ta thật sự nghe hơi khiên cưỡng.

Tuy vậy, Mai Lang Vương không thể thẳng thừng nói thế với nàng, nghĩ đi nghĩ lại thì… Nàng ấy cũng đã giúp đỡ chàng rất nhiều, mặc dù chàng không biết nàng ta đã giúp gì…

Có lẽ là… Chơi đùa với Sao chăng? Chàng cũng chẳng biết nữa. Hình như nghe Ưu Liên bảo rằng nàng ta đã tá túc ở Mai Viện khá lâu và Ưu Liên đang định thu tiền trọ…

Mai Lang Vương không quan tâm đến việc đó nữa, chàng chỉ muốn Thần Tình ngưng cái việc bám lên người chàng thôi. Mai Thần hướng về cây mai ở góc sân, đó là cây mai mà chàng đã chăm bẵm được năm mươi năm rồi, dáng vẻ rất thanh thoát, chàng khá là yêu quý nó.

- Tặng trang sức thì không được nhưng tặng mai thì được. Chậu mai đó do ta tự tay uốn nắn, ta tặng nó cho ngài nhé?

Thần Tình nhìn chậu mai phía xa, đó là một cây mai vàng ươm, nhiều tầng, dáng uốn lượn thanh thoát tuyệt mỹ. Những cành hoa vươn ra đều đặn và tao nhã, nở chi chít hoa vàng trăm cánh, quả là một tuyệt tác lộng lẫy. Lãm đang ngồi uống trà trên giường tre, nghe Mai Lang Vương nói vậy cũng chiếu mắt về phía nó, chàng ta không khỏi tặc lưỡi tiếc nuối - Chậu mai đẹp như vậy mà ngài cũng muốn tặng đi ư? Vậy thì từ nay tôi không được ngắm nó nữa rồi, nghe lòng trống vắng quá.

Thế nhưng Thần Tình lại bĩu môi.

Mai Lang Vương không thấy được biểu cảm ấy của nàng.

Lãm vừa trông thấy nàng làm bộ dạng đó, chàng ta cơ hồ đoán được nàng sắp nói gì, mặc dù hai người như chó với mèo nhưng Lãm cũng không nỡ nhìn nàng ta gặp họa, chàng lập tức đưa tay ra hiệu cho nàng ta im.

Thần Tình bắt được sóng của Lãm, tuy vậy lời đã thoát ra khỏi miệng nàng rồi, không thể nuốt vào được nữa. Giọng buồn chán vẳng vào tai Mai Lang Vương, vì miệng nàng kề sát tai chàng nên câu nói đó vọng vào đầu chàng rất rõ.

- Gì chứ? Nếu tặng chậu mai đó cho ta thì rồi nó sẽ chết khô vì không ai tưới thôi.

Lãm bấy giờ đã vùi mặt vào tay, thở dài ngao ngán.

Hơi lạnh. Thần Tình ngay lập tức cảm nhận được một luồng hơi lạnh bức bách ập vào người mình. Nàng run rẩy hướng mắt lên, môi khó khăn hình thành một nụ cười xoa dịu nhưng không thể. Nàng vô thức buông tay ra, trượt khỏi người chàng, cảnh giác lùi về sau ba bước.Mai Lang Vương vẫn không quay lại đối diện nàng, tư thế lật sách của chàng giữ nguyên như thế, hơi lạnh toát ra từ bóng lưng hiên ngang đó thật dữ dội, cả Thần Tình và Lãm đều mơ hồ nghe thấy tiếng gió bấc rít bên tai.

Mấy cánh hoa mai ve vẩy rồi rụng dần xuống.

Hoa mai trong viện đổ cánh rào rào.

Mãi hồi lâu sau, có lẽ là hơn một khắc, hoặc cũng có lẽ là chỉ vài giây trôi qua thôi, Thần Tình chẳng ý thức được thời gian nữa, nàng chỉ cảm thấy tiếng gió và hơi lạnh đã áp đảo nàng cả thế kỉ, nàng mới nghe thấy chàng lên tiếng. Mai Lang Vương vẫn không quay đầu, chỉ có giọng lạnh nhạt đập vào tai nàng, khiến cơ thể nàng phát cóng.

Chàng nói: Thần Tình, từ nay đừng đến Mai Viện nữa.

Nàng trố mắt ra, cảm giác như bầu trời kia vừa đổ sụp xuống người.

Mai Lang Vương cất bước rời đi, vạt áo mỹ lệ vờn bay, trong không khí rét đậm rét hại ấy, vạt áo của chàng hung hãn bay múa tựa như một tấm lụa đang hiên ngang đối đầu với bão tố vậy. Mai Lang Vương đi thẳng vào trong nhà, không buồn quay lại nhìn nàng dù chỉ một lần, khiến Thần Tình suy sụp tột độ.

Thần Tình run rẩy ôm lấy vai, sững sờ hồi lâu, nàng đang rất sốc. Đợi cho cơn chấn động tâm lí đó qua đi, nàng mới có thể bình tĩnh lại đôi chút, nhưng tâm trí vẫn kích động lắm, nàng cuống quýt hét lên - Mai Lang Vương! Ngươi không cho ta ở đây thì ta biết ở đâu??? Tản Viên Sơn Thánh lại đuổi ta đi rồi! Chẳng lẽ ngươi nỡ nhìn ta ngủ bờ ngủ bụi bên ngoài ư? Hu hu!

Bước chân của Mai Lang Vương hơi khựng lại, chàng dừng ở bậc hiên thứ hai, nhạt nhẽo buông lời - Quanh đây có nhiều ngọn dừa lắm, lên đó mà ngủ.

- Ngươi…! - Thần Tình ré lên - Ngươi nỡ để một nữ nhi liễu yếu đào tơ như ta ngủ trên ngọn dừa ư?!!!

Mai Lang Vương lúc này đã mất hút sau cửa buồng rồi.

Đợi Mai Thần đi khuất vài khắc, Lãm mới từ tốn giải thích với nàng. Mai Lang Vương rất yêu quý mai của mình, những chậu mai ở đây đều do chàng tự tay chăm sóc, thế nên không dễ gì để được chàng tặng cho đâu. Mai của chàng rất có giá trị, vì đó là mai hình thành từ chính sức mạnh của chàng nên có thể nở quanh năm suốt tháng, lại lâu tàn phai, chính vì thế, những vị thần khác rất chuộng mai của chàng, mỗi dịp xuân sang họ đều gửi thư đến và ngỏ ý muốn mua mai của chàng về để trưng tết nhưng Mai Lang Vương luôn từ chối.

Mặc dù chàng chủ trương giữ mối quan hệ hòa nhã với mọi người nhưng lại tỏ thái độ rất dứt khoát đối với mai của mình. Mai của chàng, chàng chỉ tặng cho bằng hữu mà thôi. Ai được sở hữu mai ấy thì xem như đã trở thành bằng hữu của chàng.

Đó là lí do mà năm ngoái, chàng gửi tặng nữ thần Kon Chư Răng một chậu mai. Vĩnh Nghiêm cũng được chàng tặng cho một chậu, Lãm cũng có. Khi chàng nói với Thần Tình rằng chàng sẽ tặng mai cho nàng, điều đó cũng có nghĩa là chàng đã xem nàng là bằng hữu.

Ngược lại, chàng cực kì ghét ai khinh nhờn mai của chàng. Mai Lang Vương yêu quý mai và yêu quý thực vật nói chung, vì vậy chàng cực kì ghét những người xem thường cây cỏ. Trong những hành động xem thường cây cỏ ấy, chàng lại ghét nhất chính là việc bỏ cây chết khô không tưới. Tội ác đó, trong tâm trí chàng, chẳng khác tội giết người là bao.Thần Tình đã phạm vào điều tối kỵ đó của chàng.

Bị Thần Tình chọc giận, Mai Lang Vương không còn tâm trạng đọc sách nữa. Chàng cất sách vào phòng rồi đi thẳng ra nhà sau, băng qua khoảnh sân sau rộng lớn, vòng qua cổng tròn rồi đi đến chỗ Sao.

Sân sau của chàng có một cây mai khổng lồ, cánh hoa luôn rụng rơi phủ kín mặt sân, tạo thành một tấm thảm vàng rực. Mãi Lang Vương bước lên tấm thảm mềm mại ấy, cúi người đi qua cổng tròn, trước cổng tròn nối liền khu của chàng và em cũng trồng một hàng mai, những cây mai đó đều cao hơn hai mét, hoa mai lúc nào cũng ươm vàng đường đi.

Vừa thoát ra khỏi cổng tròn, chàng đã nhìn thấy em rồi, Sao đang đứng bên vại nước, tay cầm gáo dừa tưới tắm cho hàng mai trồng quanh bờ tường và trước cổng tròn ấy. Khi thấy chàng, em liền mỉm cười vui tươi, trông có vẻ em không ngạc nhiên lắm, bởi vì từ tiếng guốc, em đã biết là chàng đang đến rồi.

- Mai Lang.

- Đang tưới cây à? - Chàng bước đến gần em, vừa trông thấy em là bao nhiêu buồn bực của chàng tiêu biến hết, giống như vừa được đưa đến một vườn hoa ngát hương vậy.

- Vâng. - Sao nói và tiếp tục rũ nước trong gáo lên mấy gốc mai.

- Để ta giúp. - Chàng đón lấy gáo nước trong tay em, ân cần thay em tưới cho mấy gốc mai đó.

Sao không phản đối gì cả, đây là công việc mà chàng am hiểu hơn em, vì thế em chỉ nép vào bên cạnh chàng, ngoãn ngoãn nhìn chàng tưới cây, môi nở nụ cười hiền dịu. Mai Lang Vương vừa làm việc vừa chú ý đến tay em, dạo này chàng có thói quen ngắm nhìn vị trí đó. Sự trống trải trên cổ tay nhỏ bé nõn nà khiến chàng khựng lại, chàng nhẹ hỏi - Vòng tay đâu rồi? Hôm nay em không đeo?

Sao a lên một tiếng ngạc nhiên, em không nghĩ chàng lại tinh ý như vậy. Sao bối rối cười, giải thích - Vì em không muốn nó bị trầy trong lúc làm việc nên đã cất đi rồi ạ.

- Trầy cũng không sao, ta sẽ đưa nó đến thợ kim hoàng xử lí. - Chàng trấn an.

- Không được, em không thích. Đó là món đồ rất quý giá, em không thể để nó bị trầy hay xước được. - Sao kiên quyết lắc đầu.

- Nhưng ta mua cho em không phải để em đem cất. - Chàng vẫn không hài lòng.

- Thì em đâu cất mãi. - Sao ôm cánh tay chàng, cười xoa dịu - Sau này có dịp em sẽ lấy ra đeo mà, em chỉ cất tạm thời thôi.

Mai Lang Vương nghe em nói vậy, chàng chỉ đành cười nhẹ chiều theo. Khi em ôm lấy cánh tay chàng thì dù em có nói gì chàng cũng nghe cả. Sao dường như biết được điều đó nên mỗi khi muốn nũng nịu với chàng điều gì em lại tự giác ôm lấy cánh tay chàng hoặc tựa vào người chàng. Mai Lang Vương mặc dù hiểu về lâu dài việc này sẽ tạo nên hệ quả không tốt, tuy vậy, chàng không thể kiểm soát được tâm trí.

Hai người tựa vào nhau một chút thì có cơn gió lướt qua, gió kéo những cành mai rì rào chuyển động. Hoa mai theo gió rụng rơi, tạo thành một khung cảnh rực rỡ, tiếng chuông đâu đó tinh tang vang lên, trầm bổng dìu dặt, gõ từng nhịp từng nhịp vào không trung theo sự chuyển động của gió.

Mai Lang Vương hơi ngẩn người, chàng nhìn lên cành mai, lập tức thấy chiếc chuông gió mà Vĩnh Nghiêm tặng treo lủng lẳng trên ấy. Đôi mắt nâu dời sang Sao như thắc mắc, Sao liền cười rạng rỡ, không đáp mà chỉ tựa vào người chàng.

Tiếng chuông đinh đang lan dài trong lòng hai người, hệt như lúc ở miếu Nổi Phù Châu, cả hai đã được ngồi bên nhau, thư thái lắng nghe tiếng chuông ngân. Kỉ niệm, đẹp đẽ như cánh hoa, từng chút từng chút vờn qua tâm trí.

- Thì ra… Em xin Vĩnh Nghiêm chiếc chuông này là để tưởng nhớ khoảnh khắc ấy à? - Chàng êm đềm cười.

- Vâng ạ. - Sao đỏ bừng mặt, khe khẽ gật đầu - Treo chuông gió ở đây, mỗi khi gió reo, em và Mai Lang đều sẽ nghe thấy tiếng chuông.

Chuông gió treo trên hàng mai trồng ở bờ tường ngăn cách giữa hai khu, một khi nó cất tiếng thì Sao ở bên này cũng nghe thấy mà chàng ở bên kia cũng sẽ thưởng thức được. Mỗi khi tiếng chuông vang, kỉ niệm kia sẽ lại tràn về trong lòng, bâng khuâng da diết, tâm hồn của hai người sẽ lại được kết nối.

Mai Lang Vương choàng tay qua vai em và ghì em vào người chàng. Sao ngoan ngoãn đứng bên chàng, mắt dõi nhìn những đóa hoa đang nở rộ trên cao.

Tiếng chuông ngân vang mãi, ngân vang mãi, cùng với những cánh mai, rụng rơi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau