MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Nhân duyên trên thế gian vốn tan hợp chóng vánh

- o-

- Ha… Ha… - Sao cười khan - Tội nghiệp ngài, ngài có bị chấn động tâm lí gì không ạ?

Sao đương nhiên hiểu rõ tính Ưu Liên, nàng ấy ghét nhất chính là áo quần bị nhăn hay dính bẩn. Một khi Ưu Liên nổi cơn thịnh nộ thì nàng ấy sẽ trở nên rất đáng sợ. Thoạt tiên nàng sẽ bắt quỳ, sau đó sẽ càm ràm cho nghe cả ngày trời luôn. Ưu Liên không bao giờ càm ràm về một vấn đề mà sẽ lôi hết những vấn đề trong quá khứ ra mà càm ràm, càng nói sẽ càng hăng, càng chửi sẽ càng nhiệt, nàng ấy thậm chí có thể càm ràm suốt ba ngày ba đêm không mệt mỏi. Mai Lang hẳn là rất sợ chuyện đó.

- Lần đó ta được Ưu Liên tha bổng. - Mai Lang Vương chậm rãi nói.

- Ể? Ngài may thế? - Sao vô cùng sửng sốt.

Mai Lang Vương hồi tưởng, mày hơi nhướn cao một chút, có vẻ chàng cũng rất kinh ngạc về việc này - Sau khi trở về phủ, ta đã cố gắng giặt sạch bộ áo. Ta đã giặt nó liên tiếp nhiều ngày, hi vọng rằng nếu chăm chỉ tẩy đi tẩy lại nó thì vết bẩn sẽ mất. Khổ nỗi vết bùn đó là bùn của khúc sông nơi con quái bị giam giữ nên đã nhiễm hắc khí của nó mà trở nên rất khó tẩy. Ta cố gắng rất nhiều nhưng bộ áo vẫn bám lại một vết nhơ mờ mờ.

Sau đó Mai Lang không mặc bộ áo ấy nữa. Chàng cẩn thận cất nó vào một chiếc hộp riêng và lưu giữ. Đến kì nghỉ tết, chàng mang nó về Khau Pạ và giấu nó vào tủ áo. Ưu Liên đến thăm chàng và hỏi về nó, chủ yếu muốn biết xem chàng mặc nó có thoải mái hay không. Nàng còn tâm sự rằng đã mất rất nhiều thời gian để dệt nên cuộn vải đó, hoa văn trên vải là hoa văn rất phức tạp mà nàng vừa mới nghĩ ra. Nàng cho rằng nó rất hợp với chàng, vì nghĩ đến chàng nên nàng mới tạo ra hoa văn ấy.

Mai Lang nghe nàng nói, trầm ngâm hồi lâu. Đợi lúc các nàng trở về rồi chàng lại lấy bộ áo ra mà kì công giặt sạch thêm một lần nữa. Trong lúc chàng khổ sở kì cọ nó thì Ưu Liên xuất hiện. Mai Lang gần như đã chết điếng khi thấy nàng đột ngột cúi xuống ngay từ phía sau.

- Ha ha ha! - Ưu Liên che miệng, cười khanh khách khi thấy chàng ngồi đó và kì cọ vết bẩn trên áo.

Thế là nàng tha bổng cho chàng, không truy cứu vụ áo bị bẩn nữa. Mai Lang đã khó hiểu suốt một thời gian, chàng chẳng biết tại sao nàng lại không bắt chàng quỳ và cằn nhằn như trước. Chàng vốn đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận cơn giận của nàng rồi.

Sao phì cười, vô thức nhích đến gần chàng thêm một chút. Mai Lang Vương bối rối dời mắt xuống và nhìn em, chàng không hiểu sao em lại tỏ thái độ ấy. Nụ cười của em trông giống hệt như nụ cười của Ưu Liên năm xưa vậy.

- Em hiểu rồi ạ. - Sao rạng rỡ nói.

- Hiểu gì chứ? - Chàng nhăn mày.

- Nếu là em thì em không những tha bổng cho ngài mà còn thưởng cho ngài nữa! - Sao ngọt ngào nói.

- Hửm?

Em lại không kìm được mà buộc miệng thốt lên - Mai Lang của em ngoan nhất!

Mai Lang Vương ôm một bụng khó hiểu mà nhìn mây trời. Chàng không hiểu được suy nghĩ của Ưu Liên năm đó cũng như những lời úp mở của em bây giờ. Tuy vậy, chàng rất thích lời khen của em. Chẳng biết từ bao giờ chàng lại mê mẩn chúng.

- Sau khi xử lí Vĩnh Nghiêm, ta đã ra hình phạt cho hắn. - Chàng tiếp tục kể về việc ở Vàm Thuật bằng giọng trầm ngâm - Vì tội phóng thích quái thú và khiến cho người dân bị liên lụy đến mất mạng là tội rất nặng nề. Ta đã bắt hắn đi tù, hình phạt được quyết định là giam giữ một trăm năm.

- Ể? Một trăm năm? - Sao ngập ngừng, nghi vấn - Sao chỉ có một trăm năm???

Em nhớ mình đã nghe về chuyện này khá nhiều lần, mốc thời gian được nhắc đến là ba trăm năm cơ mà?

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu xác nhận một cách chắn chắc - Hình phạt mà ta quyết định cho hắn là giam giữ một trăm năm, không hề sai khác.

- Thế tại sao anh ấy lại xa nhà đến ba trăm năm ạ?

- Chuyện đó… - Chàng lại hồi tưởng.

Sau khi Mai Lang đưa ra quyết định xử phạt Vĩnh Nghiêm, chàng đã gửi công văn đó đến phủ thần sông và yêu cầu họ chấp hành. Thần sông sau khi nhận được bản án của chàng, ông không phản hồi ngay.

Mai Lang ở lại Vàm Thuật năm ngày để giải quyết tàn cuộc, suốt thời gian đó Vĩnh Nghiêm cứ bám theo chàng, hết đòi tỉ thí đến quấy nhiễu làm phiền, khiến chàng vô cùng bực mình. Mai Lang xây dựng lại nhà cho người dân, xoa dịu và xin lỗi những người đã bị mất thân nhân trong cuộc hỗn loạn. Vĩnh Nghiêm sau khi tận mắt nhìn thấy hậu quả mà mình gây ra thì vô cùng hối hận ray rứt. Mai Lang thấy chàng ta suy sụp, sự bực bội đối với chàng ta mất hẳn, chàng bèn mắt nhắm mắt mở cho Vĩnh Nghiêm bám theo mình, lòng thầm nghĩ rằng cho hắn đi theo học hỏi cũng tốt.

Hắn chẳng qua chỉ là đứa trẻ chưa trưởng thành, lầm đường lạc lối mà thôi.

Khoảng thời gian đó cũng là khoảng thời gian mà hai người quyết định trở thành bằng hữu của nhau. Vĩnh Nghiêm tôn trọng Mai Lang bởi vì chàng đã dạy cho chàng ta nhiều điều. Mai Lang thương xót Vĩnh Nghiêm vì nhìn ra sự cô đơn trong tâm hồn của chàng ta. Mặc dù hai người cùng tuổi nhưng Mai Lang lại giống như anh trai của Vĩnh Nghiêm vậy. Bất cứ điều gì chàng ta cũng có thể hỏi chàng và bất cứ điều gì chàng cũng sẽ giải đáp cho chàng ta.

Đến cuối ngày thứ năm, thời hạn mà Mai Lang ở lại Vàm Thuật kết thúc, chàng sẽ quay về phủ Phù Đổng Thiên Vương và gửi báo cáo đến Cổ Loa để trình báo mọi việc. Vừa về tới nhà nghỉ công vụ, chàng đã nhận được thư mời của thần sông, ông ấy mời chàng đến phủ dùng bữa tối.

Mai Lang ngờ ngợ khi nhận được thư mời này, tuy vậy chàng cũng không nói gì, ăn mặc trang trọng rồi đến phủ thần sông. Chàng cùng gia đình thần sông dùng bữa rất thân thiết và hòa nhã, thần sông kể rất nhiều chuyện thú vị, khiến chàng dần cởi bỏ tâm tư và hòa mình vào câu chuyện của ngài.

Vào cuối giờ dậu, Mai Lang xin phép cáo từ. Vì mai chàng lên đường sớm nên không dám thức muộn. Thần sông tiễn chàng đến cổng, lúc đi ngang qua vườn cây thì đột nhiên xách vai chàng kéo vào tán đa tối tăm khuất người. Mai Lang thấy lòng lạnh giá, chàng im lặng không nói, để xem ông giở trò gì.

- Mai Thần, cậu đúng là tuổi trẻ tài cao, ta rất hâm khục cậu đấy. - Thần sông phe phẩy quạt, cười nói nhu hòa. Mặc dù lời nói nhẹ nhàng lịch thiệp như vậy nhưng chân thì đang án trước mũi guốc của chàng, không cho chàng rời đi.

- Ngài quá khen. - Chàng lạnh nhạt.

- Ta thấy kiếm của cậu không được tốt lắm, ở đây ta có thanh kiếm Kim Quy là bảo vật do Sơn Thánh ban tặng, vô cùng sắc bén, ta có nhã ý muốn tặng cho cậu, cậu thấy thế nào? - Ngài lân la thăm dò.

- Tiểu bối đã quen dùng kiếm của mình rồi ạ. - Chàng vẫn một mực lạnh lùng.

- Hm… Thế cậu thích gì nào? Cậu muốn gì ta cũng đều có thể tặng cậu.

Mai Lang thẳng thắn chiếu mắt vào ngài, ánh mắt chàng lúc này đã lạnh lẽo như băng, dứt khoát đáp - Tiểu bối chẳng muốn nhận gì từ ngài cả.
- … - Thần sông khựng người hồi lâu, cánh quạt trong tay ngài đung đưa chậm chạp.

Ngài thở dài, hơi quay đi, biết rằng không thể vòng vo với chàng nên trực tiếp nói thẳng vào vấn đề - Ta muốn cậu giúp chuyện của Vĩnh Nghiêm.

Mai Lang nghe đến đây thì đã rõ, lòng như thể có một cơn gió lạnh quét qua. Chàng cười nhạt, đưa tay ngăn thần sông lại, tỏ rõ rằng chàng không muốn nghe ông nói tiếp nữa.

- Đại nhân, tiểu bối là công bộc, làm việc vì lợi ích của người dân. Công ra công, tư ra tư, không được nhập nhằng. Em trai ngài phạm lỗi, đẩy biết bao người vào cảnh bi đát khốn cùng. Tội lỗi đó không thể dung thứ được, hắn phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình.

Thần sông nghe chàng nói một hồi kiên quyết, ông lặng đi. Sắc mặt ông tối sầm nhanh chóng.

- Phụt! - Ông ôm bụng cười.

Mai Lang nhíu mày, nghi hoặc.

- Thằng nhóc cứng nhắc này!

Cười chán chê, ông lại vỗ vào lưng chàng đánh bộp một tiếng. Mai Lang bị ông vỗ, lồng ngực cảm giác như vừa bị một tảng đá đè trúng. Chàng cau mày, cố gắng điều chỉnh khí lực. Thần sông vỗ lưng chàng xong, dường như tay ông cũng tê rát. Ông nhìn lòng bàn tay của mình, trợn mắt thốt - Rắn thế? Lưng mi còn rắn hơn lưng của thằng Vĩnh Nghiêm nhà ta!

Mai Lang bực dọc ngậm miệng. Chàng cảm thấy hai anh em này phong cách thật giống nhau.

Thần sông thấy chàng khó chịu thì lại cười giả lả tiến đến làm hòa. Mai Lang dù vẫn còn đặt chuyện kia trong lòng nhưng vẫn im ắng nghe xem ngài ta sẽ giở trò gì tiếp theo. Thần sông hòa hoãn được chàng, liền khôi hài nói rõ - Thật ra không phải ta muốn cậu giảm bớt hình phạt cho Vĩnh Nghiêm.

- … - Mai Lang kiên nhẫn nghe.

- Ta muốn cậu tăng thêm hình phạt cho nó.

Đến lúc này thì Mai Lang không còn dửng dưng được nữa, chàng quay phắt sang ông, kinh ngạc. Thần sông mỉm cười, gật đầu xác nhận với chàng rằng chàng không nghe lầm đâu. Ông nắm chặt quạt, tiến đến rìa của tán đa mà trầm ngâm cất lời, mấy chiếc lá đa bị gió khua lay lắt xung quanh ông, tạo thành một bức tranh cô tịch.

- Vĩnh Nghiêm còn xốc nổi và hiếu thắng quá, ta không thể dạy nó trưởng thành được. Ta sẽ để cuộc đời dạy dỗ nó, đi ra ngoài chịu khổ thì tự khắc nó sẽ hiểu được nhân tình thế thái ngay thôi. Ta muốn giao chức thần sông lại cho nó, vì vậy luôn trông đợi ở nó rất nhiều, rốt cuộc nó lại thành ra thế này… Ta nghĩ nếu không dùng biện pháp mạnh thì nó sẽ hỏng mất thôi.

- Thần sông… - Mai Lang áy náy thốt lên, chàng không nghĩ ngài lại suy tính sâu xa như vậy. Chàng cảm thấy có lỗi vì đã nghĩ không đúng về ngài, đôi mắt nâu ngập tràn hổ thẹn.

- Ta hiểu mà. - Nhưng thần sông đã cảm thông cho chàng - Cậu cũng rất khó xử. - Ngài cười, gật đầu.

Mai Lang không nói gì thêm, tay nắm lấy quạt, tư lự.

- Hãy tăng hình phạt cho nó thêm hai trăm năm. Một trăm năm giam giữ và hai trăm năm lưu đày. - Thần sông nhẹ nói với chàng, giọng ngập tràn cầu khẩn - Ta xin cậu đấy, cậu muốn gì ta cũng sẽ đáp ứng, chỉ cần cậu giúp đỡ Vĩnh Nghiêm.

Mai Lang mặc dù rất xót thương hoàn cảnh của thần sông, rất cảm động trước tấm lòng mà ông dành cho em trai, thế nhưng chàng lại lắc đầu, bất lực nói - Tiểu bối không thể làm thế được, hình phạt đã đưa ra thì sẽ trở thành cố định, không thể giảm bớt cũng không thể tăng thêm. Vả lại tiểu bối cũng không thể lợi dụng chức vụ của mình mà thao túng hình phạt được, dù là vì mục đích tốt đi nữa.

- Cậu đúng là cứng nhắc. - Thần sông một lần nữa mắng.
Mai Lang chấp nhận lời mắng của ngài.

- Thế thì ta phải làm gì đây? - Thần sông ưu sầu xoa trán - Ta không muốn em trai của ta cứ lông bông như vậy mãi. Nó còn cả tương lai phía trước, ta muốn nó trưởng thành.

- Vậy thì… Tiểu bối sẽ trình báo cho bệ hạ. - Mai Lang hiến kế - Ngài cũng hãy viết thư và nói rõ với bệ hạ về vụ việc. Chúng ta sẽ cùng xin bệ hạ, nếu bệ hạ đồng ý thì tiểu bối cũng sẽ không đắn đo nữa.

Thần sông nghe chàng, hai người cùng bàn tính kĩ hơn. Trong lúc đó, Mai Lang mơ hồ nhìn thấy một tà áo lướt qua hoa viên, tuy nhiên chàng cũng không bận tâm lắm.

Kế hoạch của chàng và thần sông triển khai tốt đẹp. Vua Hùng sau khi nhận được báo cáo của Mai Lang và tâm thư của thần sông thì rất hài lòng, ưng thuận cho việc làm của hai người. Thế là Vĩnh Nghiêm bị phạt tù một trăm năm và lưu đày hai trăm năm. Thời gian lưu đày của chàng ta không phải là hình phạt chính thức mà chỉ là hình phạt bổ sung.

Tuy nói là lưu đày nhưng thật ra hình phạt ấy chẳng khác gì một khóa học thực nghiệm trường kì. Vĩnh Nghiêm được các quan quản ngục - Là người do thần sông cài vào - Đưa đi tham quan hết các vùng đất của Thần giới mà học hỏi. Chàng ta được tiếp xúc với cuộc sống của người dân, được học về đạo lý làm người, phải vất vả lao động và rèn luyện dưới sự giám sát của các quản ngục. Nhìn chung, sau cuộc "lưu đày" đó chàng ta đã trưởng thành ra không ít và trở nên trầm tính hơn.

Chỉ có Mai Lang là xúi quẩy, bị Thủy Cơ và người trong gia tộc Vĩnh Nghiêm hiểu lầm mà thôi.

- Thì ra… Đó là chân tướng… - Sao sững sờ thốt.

Mai Lang Vương không nói gì nữa, chàng lại im lặng uống trà.

- Mà em cũng nghĩ vậy. He he. - Sau hồi lâu kinh ngạc thì em lại đột nhiên cười tít mắt và ngồi dậy, ôm lấy gấu bông rồi tựa vào người chàng.

Mai Lang Vương cười êm đềm khi được em tựa vào, bầu trời đầy mây kia đột nhiên lấp lóa ánh cầu vồng - Gì nữa hửm?

Sao lấy đĩa bánh trên khay trà của chàng cặm cụi ăn, dịu dàng nói - Khi nghe thần sông nói thế, em rất hoang mang. Em không nghĩ Mai Lang có thể ra tay với anh Vĩnh Nghiêm. Mặc dù Mai Lang lúc nào cũng trưng ra vẻ mặt nghiêm nghị khó chịu với anh ấy nhưng em biết Mai Lang quý anh ấy rất nhiều. Nếu không ngài đã bỏ mặc anh ấy rồi, ngay từ lúc ngài cứu được em ra khỏi khu biệt giam, ngài hoàn toàn có thể phủi tay rời đi.

- Ừm. - Chàng thừa nhận. Sao luôn rất hiểu chàng, cho dù chàng không nói thì em cũng sẽ hiểu được những tâm tư sâu thẳm trong lòng chàng.

Hai người ngồi bên nhau nhìn biển mây trắng xóa hồi lâu. Thỉnh thoảng lại có một vài cánh chim chao liệng ngang qua tầm mắt. Sao dõi mắt theo những cánh chim ấy, khi em thắc mắc về tên của loài chim nào em lại hỏi chàng. Mai Lang Vương giải đáp hết cho em, chàng và em cùng nhau nói rất nhiều chuyện.

- À, có việc này em muốn nói rõ với ngài. - Sao đột nhiên ngồi thẳng dậy và không tựa vào chàng nữa, thái độ trở nên nghiêm túc lạ kì.

Mai Lang Vương cảm thấy hơi nuối tiếc hơi ấm của em, dù vậy chàng biết là em sắp nói một chuyện quan trọng nên lập tức lắng nghe chăm chú.

Sao cởi sợi dây chuyền mà chàng tặng ra rồi trao lại cho chàng.

Thời gian qua em đã luôn đeo nó. Ban đầu nó có quá khổ với em thật và Sao cảm thấy rất vướng víu. Sau đó, Mai Lang Vương đã giúp em thâu bớt dây của nó lên, khiến nó nằm gọn gàng trên cổ của em hơn. Sao đeo nó kể cả lúc đi ngủ, đi tắm. Em không rời nó ra dù chỉ một giây. Vậy mà bây giờ em lại trả nó lại cho chàng.

- Gì thế? Chẳng phải chúng ta đã thống nhất với nhau rồi ư? - Mai Lang Vương tỏ vẻ không hài lòng, chàng đẩy sợi dây về phía em, từ chối nhận lại.

- Vâng, em biết ngài muốn em giữ nó mãi mãi. - Sao cúi mặt, hạnh phúc đáp. Mắt em long lanh và hai má thì ửng hồng, trông em thật lúng liếng.

- Vậy sao còn trả lại ta? - Chàng nghi hoặc.

Sao kéo tay chàng ra, trân trọng ấn sợi dây lên lòng bàn tay chàng, nhẹ nhàng nói - Vì em thấy nó hợp với ngài. Khi ngài không đeo nó nữa, em thấy ngài trông cứ trống trải thế nào ấy. Em không thích như vậy, dù sao khi ngài đeo nó thì trông ngài càng trở nên uy nghiêm và sang trọng hơn. Em muốn thấy ngài như thế, Mai Lang còn phải gặp biết bao vị thần lớn nhỏ khác, ngài nên chú ý đến vẻ bề ngoài của mình một chút, đúng không?

- Chỉ là món trang sức. Ta có rất nhiều. - Chàng không đồng ý với lý giải của em.

- Chẳng phải ngài nói rằng ngài tặng nó cho em vì em rời xa ngài khiến ngài không tập trung được ư? - Sao lại dịu giọng dỗ ngọt chàng, em tự động nhích đến, tiếp tục tựa vào người chàng mà dụ dỗ - Giờ em lại ở bên cạnh ngài rồi, không bao giờ rời xa ngài nữa, có đúng không? Vì vậy em không cần giữ nó nữa, đợi khi nào chúng ta phải xa rời nhau thì em lại giữ, nhé?

- … - Mai Lang Vương chú tâm nghe em nói, giai điệu trong lòng khi bổng khi trầm. Em nói đúng, chàng để nó lại cho em là vì muốn được kết nối tâm hồn với em. Thế nhưng giờ đây, tâm hồn hai người đã không còn cần sợi dây ấy kết nối nữa rồi. Chàng xoa tóc em, khẽ cười.

Chàng sẽ không bao giờ để em rời xa chàng nữa.

- Được. - Mai Lang Vương quyết định nhận lại sợi dây chuyền nhưng nói rất rõ ràng thế này - Thứ này ta đã tặng cho em, nó là vật sở hữu của em. Ta không nhận lại nó, vật mà ta đã tặng thì ta sẽ không bao giờ lấy lại. Ta chỉ giữ nó hộ em thôi, sau này, nếu chẳng may mà ta phải làm nhiệm vụ nguy hiểm nào đó và không thể đưa em đi cùng được thì ta sẽ lại trao nó cho em.

- Vâng ạ. - Sao ngoan ngoãn vâng lời chàng.

Tuy thỏa thuận với nhau như vậy nhưng trong lòng cả hai đều biết rõ rằng họ sẽ không bao giờ rời khỏi nhau nữa. Mai Lang Vương đã mặc định rằng sẽ đưa em đi cùng mãi mãi, cho dù đó có là chuyến hành trình gian truân như thế nào. Và Sao, em cũng đã hạ quyết tâm rằng sẽ đi theo chàng đến cùng trời cuối đất. Chàng chính là mái ấm của em.

Khi hai người vừa nói xong chuyện đó thì thuyền lại bất ngờ đi vào một cơn giông. Mưa gió tạt xiên tạt dọc vào thuyền. Những áng mây xám nặng trịch hung hãn cuộn xoáy. Sấm và giông gió than khóc trên bầu không.

Mai Lang Vương thả những tấm mành gỗ treo trên cao xuống để chắn mưa. Chàng và em cùng ngồi bên mành gỗ, tay chàng khẽ vén mành gỗ ra để hai người có thể quan sát cơn mưa bên ngoài.

Mưa đổ xối xả lên sàn thuyền, sinh sôi ra vô số bong bóng nước. Những quả bong bóng trong suốt tròn trịa hình thành chớp nhoáng rồi lại vỡ tung. Chúng cứ không ngừng sinh ra rồi vỡ nát.

Sự tan hợp chóng vánh ấy cũng giống như nhân duyên trên thế gian vậy.

Chương 127: Đoàn viên

Khi còn ở Vàm Thuật, lúc ấn định chính xác được ngày trở về, Mai Lang Vương đã gửi thư thông báo cho Ưu Liên, cả chàng và các nàng đều tính toán được thời gian từ Vàm Thuật đến Mai Viện, đó là khoảng thời gian rất ngắn, tầm nửa ngày mà thôi.

Đúng hệt như tính toán của họ, vào lúc hoàng hôn thì Lâu Thuyền của hai người đã tiến vào Châu Đốc rồi. Vẫn như mọi lần, các vị Hoa Tiên đứng ở cổng Mai Viện chào đón cả hai, ngoài ra, còn có sự góp mặt của Thần Tình.

Thuyền hạ xuống viện, Mai Lang Vương bảo Sao đi vào nhà trước còn bản thân thì cùng các tiểu đồng sắp xếp lại mọi thứ trên thuyền và di chuyển chúng vào trong. Sao không đồng ý và nhất quyết ở lại làm việc cùng chàng. Mai Lang Vương hết cách, mặc dù chàng rất xót cho em, không muốn em phải làm việc sau khi vừa trải qua một chuyến đi dài như vậy nhưng em kiên quyết quá, chàng không thể khuyên nhủ được. Mai Lang Vương đành để em làm, chàng chỉ âm thầm xử lí hết những việc nặng nhọc thay em thôi. Sao biết tâm tư này của chàng nên rất ấm ức, em càu nhàu chàng suốt, Mai Lang Vương lại chọc ghẹo em để đánh trống lảng.

Cuối cùng Lâu Thuyền được cất đi và Sao thì đã được chàng đỡ đần cho hầu hết công việc. Em tiu nghỉu bước vào sân nhà, phụng phịu dỗi chàng. Mai Lang Vương đi bên em, cố gắng cười nói dỗ ngọt. Chàng lại đổ rằng vì chàng rảnh nên mới làm thay, sau này chàng bận việc thì sẽ giao cho em hết. Sao nghe chàng nói vậy mới hòa hoãn đôi chút.

Các tiểu đồng đã làm xong việc, chúng được Mai Lang Vương cho phép quay về khu riêng nghỉ ngơi. Hai người sau đó tiến đến hội ngộ với các vị Hoa Tiên và Thần Tình, trông cả hai rạng rỡ tươi tắn, đặc biệt là Mai Lang Vương, ánh mắt chàng ấm áp và lay động hơn hẳn lúc trước, khiến các nàng vô cùng bỡ ngỡ.

- Chuyện gì vậy? Chuyến đi này đã mang đến điều thú vị gì ư? - Ưu Liên ngạc nhiên hỏi.

Mai Lang Vương cười mỉm, nhìn sang Sao, em thì đang háo hức ôm lấy các nàng và tíu tít khoe những món quà mà em mua về. Ưu Liên chú ý đến ánh nhìn của chàng, Thần Tình đứng bên cạnh cũng xòe quạt che ngang mặt mà ý tứ liếc qua liếc lại giữa Mai Lang Vương và Sao.

- Bọn em mua được rất nhiều quà đây ạ! - Sao lần lượt trao qua cho các nàng.

- Đây là quà lưu niệm của Vàm Thuật ư? - Bạch Sứ và Xích Phượng cùng kinh ngạc.

- Vâng ạ! - Sao đáp ngay tắp lự - Em và Mai Lang đã cùng lựa chọn chúng đó, bọn em cố gắng chọn những món phù hợp với các chị. À… - Ngẫm nghĩ một chút, em lại lấy một chiếc hộp gỗ ra, suy tư - Còn đây là của anh Lãm. Chẳng biết anh ấy có xuống núi chưa? Có lẽ ngày mai em mới trao cho anh ấy được.

Mai Lang Vương tiến đến, giữ lấy chiếc hộp trong tay Sao, cười hiền hòa - Để ta trao cho hắn thay em.

- Hể? - Sao đắn đo - Được không ạ? - Em lại nghĩ về mối quan hệ giữa Mai Lang và anh Lãm, hai người cứ như nước với lửa vậy, em chưa từng thấy Mai Lang trực tiếp tặng quà cho anh ấy bao giờ… Cho dù có muốn tặng gì cho anh ấy thì Mai Lang cũng thường nhờ em hoặc các chị làm thay. Tại sao lần này lại đích thân làm chứ? Em vô cùng khó hiểu.

Mai Lang Vương gật đầu xác nhận với em là chàng có thể làm được, trong khi tay thì đã sớm cướp món quà từ em và giấu đi rồi. Lúc trước chàng không có nhiều đề phòng, giờ thì khác. Đừng nói là Lãm, bất cứ ai, chỉ cần là đàn ông, chàng đều sẽ không để em tiếp xúc quá nhiều nữa. Sau khi từ Vàm Thuật trở về, chàng nhận ra rằng chàng không muốn em đến gần gã nào ngoài chàng cả.

Khi chàng đang cúi xuống để nhỏ to thầm thì với em về việc tặng món quà đó thì vai chàng đột nhiên bị giữ chặt. Mai Lang Vương hơi ngạc nhiên, chàng hé mắt nhìn người vừa thô lỗ bám lấy vai mình ấy.

Đó là một cái xác rỗng vô hồn. Hắn tả tơi như một cái bắp cải bị bánh xe cán qua cán lại đến nát bươm. Mắt hắn vằn vện tia máu và lờ đờ, tựa như đã mất ngủ hàng chục ngày rồi. Tóc mai rối bù rũ xuống, bám lên gò má hốc hác, trông thật xác xơ. Cằm hắn lỉa chỉa râu, áo dài lệch lạc, cúc áo ở vai và một vài cúc áo ở hông còn bung hẳn ra.

Mai Lang Vương bị hắn dọa cho giật mình.- Lãm?! - Phải mất tầm một phút để chàng nhận dạng được hắn.

Lãm nắm chặt hai tay lại, vai run lên hồi lâu. Bộ dạng tiêu điều của chàng ta khi làm tư thế đó trông hệt như một cây sậy đang run dữ dội trong gió vậy, mặc dù đó là tư thế hùng hổ của nỗi giận. Lãm hít sâu một hơi, bao nhiêu phẫn uất dồn nén bấy lâu đổ ầm ầm về lồng ngực. Chàng ta túm lấy ngực áo chàng, định xách chàng đến gần chàng ta một cách thật thô bạo, thế nhưng không thể kéo chàng nổi, sau hồi lâu gắng sức, chàng ta đành tự nhích chân về phía chàng, tay vẫn nắm lấy ngực áo chàng, bức bách.

- Mai Thần, tôi tưởng ngài chết luôn ở Vàm Thuật rồi?! - Chàng ta uất hận rít qua kẽ răng.

- Này này… Bĩnh tĩnh… - Mai Lang Vương cười gượng, dùng quạt gõ lên tay chàng ta, mong chàng ta sẽ tỉnh trí lại.

Lãm vẫn một mực túm lấy chàng, mặc cho chiếc quạt Chàng Sơn kia không ngừng gõ lên tay. Mắt chàng ta trợn lên, vì đồng tử khá là mỏi mệt do phải thức trắng hơn mười ngày liền nên trông chàng ta chẳng có chút dọa nạt nào cả, ngược lại có hơi đáng thương.

- Ngài có biết là ở nhà bao nhiêu việc không hả? Ngày ngài đi, ngài hứa với tôi rằng chỉ đưa Sao du ngoạn vài nơi thôi, trong vòng một tuần sẽ về. Tôi bắt ngài làm hết công việc của một tháng rồi mới thả cho ngài đi đó, ngài có nhớ không? Rốt cuộc ngài chết bờ chết bụi ở đâu đến giờ này mới chịu về?! Ngài có biết là tôi phải vất vả tả tơi cáng đáng công việc không hả? Ngài trả lương tôi thế nào mà ngài bốc lột sức lao động của tôi như vậy hả? Ngài nhìn xem! Nhìn cái thân tôi này! Thân tàn ma dại đây này! Ngài có biết là đã nhiều ngày rồi tôi không được tắm rửa không hả? Ngài có còn tính người không?!

Thần Tình chứng kiến cảnh tượng đó liền ôm bụng cười nghiêng ngã một trận. Ưu Liên cũng không nhịn được, cúi mặt nén cười. Bạch Sứ đứng một bên lo lắng nhìn cả hai, trong khi Xích Phượng khoanh tay thích thú xem tuồng.

- Ngươi không thể trách ta được, có chút chuyện rắc rối đã xảy ra. - Mai Lang Vương giải thích.

- Rắc rối gì chứ? Ngài để tôi ở nhà làm biết bao nhiêu việc trong khi bản thân thì đi hú hí với em ấy?! - Lãm hướng sang Sao rồi lại trừng mắt nhìn chàng, uất ức thốt.- Rồi rồi, ta xin lỗi. - Mai Lang Vương không nghe lọt tai cách nói chuyện của Lãm nhưng cũng không thể phản bác được, những lời chàng ta nói có một phần đúng sự thật. Vì vậy chàng chỉ từ tốn gỡ tay chàng ta ra, thỏa hiệp xoa dịu chàng ta như này - Ta biết người đã vất vả rất nhiều, ta đang tính tăng lương cho ngươi đây. Tiền thưởng cuối năm cũng được tăng lên, còn lương tháng này ta trả ngươi gấp đôi, được chưa?

- Thật… Ư??? - Lãm nín thở, chầm chậm buông chàng ra, chân lùi lại một bước, sửng sốt như vừa bị sét đánh.

Mai Lang Vương vừa vuốt phẳng lại ngực áo vừa gật gật đầu.

Lãm quỳ bịch xuống sân nhà.

Không gian xung quanh tối đi, ánh đèn sân khấu chiếu về phía Lãm khiến chàng ta trở nên nổi bật tột cùng. Trong không gian im ắng đó, bối cảnh tĩnh lặng đó, chàng ta bắt đầu độc thoại nội tâm.

Tăng lương.

Tăng tiền thưởng.

Được trả lương gấp đôi.

Đột nhiên, bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu vất vả, bao nhiêu khổ sở dãi nắng dầm mưa mà thời gian qua chàng ta phải chịu đều tan biến. Lãm run run đỡ lấy nửa khuôn mặt, nước mắt lã chã rơi xuống từ khóe mắt mỏi mệt.

Lãm chống tay lên sân, vừa khóc vừa cười ngây ngốc.

- Anh… - Sao thấy chàng ta rơi nước mắt, em vô cùng ái ngại, khăn tay lập tức rút ra, em định chạy đến lau mặt cho chàng ta.

- Để ta. - Mai Lang Vương giữ em lại.

- Mai Lang? - Sao ngạc nhiên.

Mai Lang Vương dùng khăn của mình chìa ra cho Lãm, Sao thì bị chàng giấu ở phía sau, không thể đến gần Lãm dù chỉ là một bước chân. Lãm cũng không chú ý gì đến cuộc đối thoại của hai người. Chàng ta nhận lấy khăn từ chàng, xì mũi thật mạnh vào đó. Mai Lang Vương kéo chàng ta lên, Lãm không khách khí bám lấy tay chàng mà cố gắng đứng dậy. Vậy là xem như chàng đã giải quyết xong việc với chàng ta.

Chương 128: Những đổi thay kì diệu

Mọi người cũng không đứng ở vườn trước nữa, quyết định di chuyển về khu của chàng để trò chuyện thoải mái hơn. Mai Lang Vương và Sao trước tiên đi tắm rửa để tẩy sạch bụi đường. Ưu Liên, Bạch Sứ và Xích Phượng thì chuẩn bị bàn tròn để mọi người hội họp chuyện trò. Lãm cũng được Mai Lang Vương cho phép nghỉ ngơi. Chàng ta cũng đi tắm rửa thư giãn, tối nay chàng ta không cần phải xuống núi nữa, Lãm cuối cùng có thể ngủ một giấc rồi.

Khi ba người họ trở lại, bàn tròn và trà bánh đã chuẩn bị sẵn sàng. Thần Tình đủng đỉnh bóc hạt dưa ngồi đợi. Nàng ta rảnh nhất, chẳng có chuyện gì để làm. Sao nghe các chị nói rằng, sau khi em và Mai Lang vừa lên thuyền rời đi thì nàng ta cũng lập tức quay về Mai Viện, như thể đã lên kế hoạch từ trước vậy.

Mai Lang Vương kéo Sao ngồi xuống ngay cạnh chàng, hành động vô cùng tự nhiên. Chàng đã quen với việc đó rồi. Sao cũng không ngần ngại gì, em ngoan ngoãn ngồi xuống, rót trà ra cho chàng và thuận tay nhón một chiếc bánh.

Lãm vô tư an tọa bên cạnh Sao, sau đó liền bị Mai Lang Vương dùng ánh mắt ra hiệu mà phải di chuyển sang chỗ chàng. Thần Tình đang cắn hạt dưa dở, trông bộ dạng ráo riết đó của Mai Lang Vương, nàng có chút khó hiểu, hai mắt sáng quắc bám lên người chàng và Sao.

Tam vị Hoa Tiên bấy giờ cũng từ cổng tròn đi vào, các nàng vừa xử lí một số chuyện vặt xong. Ba người lần lượt ngồi xuống bên cạnh Sao và Thần Tình, bàn tròn lập tức kín chỗ, khung cảnh đoàn viên ấm áp.

- Chuyến đi này kéo dài quá lâu so với dự kiến. Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra vậy? - Ưu Liên cất tiếng hỏi, nàng bắt đầu truy cứu chuyện về muộn của hai người. Dù sao Mai Lang Vương và em đi lâu như vậy cũng là một việc làm thiếu kỉ luật, nàng không thể mắt nhắm mắt mở cho qua được. Nếu thật sự cả hai vì đi chơi mà không màng đến công việc ở nhà thì nàng sẽ phạt cho một trận.

Mai Lang Vương và Sao đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc tra hỏi này. Hai người còn lạ gì tính nghiêm khắc của các nàng nữa. Mai Lang Vương chậm rãi lay quạt, kể hết sự tình đã xảy ra ở phủ thần sông cho mọi người nghe. Sau khi tỏ tường mọi chuyện, ai cũng sững sờ.

- Ôi trời… Vậy là thần sông đã qua đời ư? - Ưu Liên bàng hoàng.

- Vâng… - Sao đau xót gật đầu.

- Không ngờ chuyện lại diễn ra như vậy, cứ nghĩ là hai người mãi vui chơi quên mất đường về. - Đôi vai căng cứng của Lãm dần dần thả lỏng, chàng không khỏi e ngại. Chàng nào biết rằng em và Mai Thần lại vướng vào một vụ rắc rối như thế? Nếu giải quyết không khéo, chẳng biết chừng còn có thể gây ra một cuộc xung đột không đáng có cho Thần giới.

- Em trai thần sông trẻ người non dạ, sẽ không sao khi để cậu ta cai quản Vàm Thuật chứ?! - Xích Phượng bực bội lên tiếng. Cơn giận của nàng đùng đùng bốc lên kể từ lúc nàng nghe đến đoạn Vĩnh Nghiêm đòi ra tay với Sao và nhốt em vào khu biệt giam, khiến cho Mai Lang bị hạ nhục. Xích Phượng không chịu được thái độ hống hách đó của Vĩnh Nghiêm và gia tộc chàng, Mai Lang đường đường là thiếu chủ của Khau Pạ, làm sao những người đó có thể xúc phạm ngài ấy như vậy được? Nàng không thể tha thứ.

Mai Lang Vương xoa dịu Xích Phượng, chàng biết nàng đang giận - Không sao đâu, mọi chuyện đã kết thúc rồi.

- Mai Lang lúc nào cũng dễ dãi! - Xích Phượng không đồng tình - Khi xưa Mai Lang còn nhỏ, người ta nói một hai lời không hay, Mai Lang bao dung bỏ qua cũng không sao. Giờ Mai Lang đã là Vương rồi, phải giữ uy nghiêm của mình chứ? Tại sao lại để người khác ngang nhiên miệt thị mình như vậy?

- Chuyện đã qua, họ cũng chỉ là bị hại, hơn nữa họ đã chân thành tạ lỗi rồi. - Mai Lang Vương nhẹ đáp.

- Mai Lang!

Xích Phượng tức anh ách, gầm lên. Ưu Liên và Bạch Sứ kín đáo can ngăn nàng bằng cách đá nhẹ lên chân nàng một cái. Xích Phượng dời mắt sang Ưu Liên, lập tức nhận ngay cái nhìn trấn áp lạnh lẽo của nàng ta, nàng ấm ức im lặng.

Thần Tình ăn gần hết đĩa hạt dưa trên bàn rồi lại mon men ăn sang đĩa bánh của Sao. Đó là bánh mà Mai Lang Vương mua cho em khi còn ở Vàm Thuật, những loại bánh đến từ bên ngoài thơm lừng bắt mắt.

Nàng không góp bất kì lời nào vào cuộc trò chuyện cả, nàng thích nghe chuyện hơn. Vả lại nàng cũng không hứng thú với Vàm Thuật cho lắm. Cái vùng đất nghiêm ngặt, đi vào đi ra đều bị soát chặt như đi tù, hơn cả trăm năm rồi nàng không thèm quay lại.

Không khí ấm áp vui vẻ vì câu chuyện rắc rối kia mà bị át đi mất, Bạch Sứ vội vàng kéo nó về. Nàng mỉm cười đề nghị - Mai Lang và Sao vất vả rồi, chúng ta đừng nói đến những chuyện không vui nữa. Thời gian qua Sao cũng chịu ấm ức nhiều, em đã bị nhốt vào khu biệt giam và còn bị đối xử tệ hại. Mai Lang thì phải chạy đôn chạy đáo điều tra giải quyết mọi việc, hẳn là mệt mỏi lắm. Tại sao chúng ta không tổ chức một buổi tiệc để hai người thư giãn nhỉ?

- Tiệc ư? - Lãm nghe đề xuất của nàng, nửa muốn tán thành nửa không dám đồng ý. Chàng ý nhị liếc mắt sang Mai Lang Vương, dò đoán xem thế nào. Chẳng phải ông Mai Thần đó không hứng thú với tiệc tùng sao?

- Đề xuất của Bạch Sứ rất hay. - Ưu Liên hiền dịu nói, mắt cũng hướng về phía chàng - Mai Lang thấy thế nào?

Mai Lang Vương lay quạt thanh tao, chàng lại nhìn sang Sao, em đang bận ăn bánh đua với Thần Tình.- Được, cứ quyết định vậy đi. - Chàng không hề ngần ngại đồng ý, nét mặt thậm chí còn ẩn hiện niềm vui êm hòa.

Ưu Liên, Bạch Sứ và Lãm ngẩn người hồi lâu. Họ không thể ngờ được là chàng lại đồng ý, lại còn tỏ thái độ thư thái đó. Họ cảm thấy rằng chàng đã thay đổi rất nhiều, chuyến đi đến Vàm Thuật kia dường như đã tác động điều gì đó đến chàng, khiến chàng hoàn toàn đổi khác.

Chàng trở nên dễ chịu và dịu dàng hơn xưa. Ánh mắt không còn lạnh nhạt và cô độc nữa, thay vào đó luôn ấm áp lay động. Chàng cũng không còn vô cảm với thế giới, tâm tính trở nên hiền hòa, thân thiện, lại hay nói cười hơn trước.

Đặc biệt là cách mà chàng đối xử với Sao, rất khác biệt. Chàng chú tâm đến em hẳn, tựa như em là cả thế giới đối với chàng vậy. Ngày trước chàng cũng quan tâm em, tuy nhiên sự quan tâm đó là sự quan tâm có chừng mực giữa một trưởng bối dành cho một tiểu đồng. Còn bây giờ… Sự quan tâm của chàng dành cho Sao… Nồng đượm say mê và chiếm hữu. Cơ hồ như là… Sự quan tâm của một chàng trai dành cho cô gái mình cảm mến vậy.

Sự khác biệt đó khiến các vị Hoa Tiên và cả Lãm vô cùng băn khoăn.

- Tiệc không thì chán lắm! - Thần Tình lúc này mới cao hứng góp vui. Nàng đã ăn hết ba chiếc bánh quy sô cô la, dẫu đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thắng được Sao. Bụng nàng lúc này no căng, nàng vừa xoa bụng vừa hớn hở nói - Ăn no rồi đi ngủ thì sẽ thành lợn béo đấy! Tại sao chúng ta không thêm tăng hai tăng ba cho vui nhỉ? Tăng một là tiệc, tăng hai thì xuống thị trấn quậy một trận tưng bừng, tăng ba thuê thuyền ngao du trên sông Hậu ca hát thưởng trà ngắm cảnh đêm, tăng bốn lên lầu, ngồi xem mua rối nước… Ái chà, đã chơi thì phải chơi cho tới bến chứ! Chơi thâu đêm suốt sáng luôn!

- Hay đấy! - Xích Phượng lập tức giơ hai tay tán đồng.

Ưu Liên day trán mệt mỏi trong khi Lãm và Bạch Sứ thì không giấu được nỗi ái ngại trong ánh mắt. Thần Tình đúng là một dân chơi sành điệu. Nàng ấy biết nhiều cách hưởng thụ thật đấy. Tuy đề xuất của nàng ấy không tồi và mọi người cũng muốn tham gia lắm nhưng khổ nỗi Mai Viện nhiều việc, các vị Hoa Tiên không những phải coi sóc mọi chuyện ở đây mà còn phải quản thêm một số vấn đề ở Khau Pạ nữa, không có sức chơi thâu đêm như vậy.

Riêng Lãm và Mai Lang Vương, một đống công việc chất cao như núi còn đang đợi hai chàng ở khu làm việc. Thời gian qua tuy Lãm làm thay Mai Lang công việc, nhưng số việc đó chỉ là những việc nằm trong phạm vi quyền hạn của chàng ta thôi. Một số công việc Lãm không thể làm thay được mà buộc phải có con dấu của Mai Thần. Số việc đó đang xếp chồng lên nhau chực chờ đè chết Mai Thần kia kìa. Cả hai chàng đều không thể tham gia vào cuộc rong chơi vui thú mà Thần Tình vừa bày ra.

Mai Lang Vương dừng quạt một chút, ngẫm nghĩ hồi lâu. Sao vẫn như thường lệ không chú tâm đến cuộc trò chuyện của người lớn, em chỉ đang tí tởn mừng vì vừa thắng được Thần Tình.

- Ý của Thần Tình cũng rất hay. - Mai Lang Vương chợt nói.

Ba người kia lập tức trợn mắt hướng về chàng.
- Này, thôi đi! Việc chất đống rồi đấy! - Lãm lên tiếng phản đối.

- Đúng vậy, chúng ta cũng không có thời gian. - Ưu Liên can ngăn.

Mai Lang Vương bình thản cười, thong thả nói - Trước tiên cứ làm việc đã, khi nào việc thư thả rồi thì hãy tính đến tiệc tùng vui chơi.

Lãm thở phào nhẹ nhõm, ngồi ngay ngắn lại ghế, bình tĩnh uống trà.

Mai Lang Vương lại tiếp tục - Còn buổi tiệc, đúng là chỉ ăn uống thôi thì rất nhàm chán. Cùng xuống thị trấn vui chơi cũng tốt, nhưng chơi thâu đêm suốt sáng thì không được. Nếu chỉ đi dạo và vui chơi vài canh giờ thì không sao.

- Nếu vậy… - Bạch Sứ nhìn sang Ưu Liên, mày mắt tươi như hoa nở - Em đồng ý.

Ưu Liên lắc đầu cười, nàng còn có thể nói gì nữa? Cả Mai Lang và các em đều tán đồng thì nàng cũng chỉ đành chiều theo thôi.

- Hazzz chán chết, đi tới đi lui mỏi chân mà không được ngồi du thuyền hay xem múa rối à? - Thần Tình thấy kế hoạch của mình bị lược mất vài chi tiết thì tỏ ra rất nhàm chán, tuy vậy, nàng đành miễn cưỡng chấp nhận thôi. Không thể trách được, mấy người ở Mai Viện này vốn là những con mọt việc mà.

Mai Lang Vương véo má Sao, em bấy giờ mới phải quay sang nhìn chàng. Sao hơi giận dỗi vì chàng lại véo má em như thế, đây là kiểu chọc ghẹo điển hình mà chàng vẫn thường áp dụng với em.

- Gì ạ? - Em biết là chàng lại có chuyện căn dặn nên mới véo má em như vậy.

- Nghe gì không? - Chàng cười hỏi.

- Mọi người định mở tiệc và đi chơi ạ? - Em ngẫm nghĩ rồi lặp lại.

- Ừm. Em có thích không?

- Thích lắm ạ! - Sao tít mắt đáp, nhưng rồi em lại thoáng chút đắn đo - Cơ mà em không hi vọng nhiều lắm, bởi vì chưa biết chừng công việc lại đổ xuống và buổi vui chơi sẽ bị hủy bỏ.

- Không đâu. - Chàng trấn an - Ta sẽ không để nó bị hủy bỏ.

Sao long lanh nhìn chàng, mắt em bắt đầu bừng sáng.

Mai Lang Vương nghe lòng run lên, chàng êm dịu dỗ ngọt em - Hãy đợi. Ta sẽ cố gắng hoàn tất công việc và sớm bắt đầu cuộc vui chơi đó.

- Hay quá! - Sao vỗ tay, reo mừng.

Em và chàng lại chìm vào khung cảnh ngọt ngào êm ái, khiến những người ngồi đó, phút chốc, trở nên mờ dần đi.

Thần Tình và Lãm kì thị nhìn họ, trong khi ba vị Hoa Tiên thì chìm vào suy tư, trầm lặng.

Chương 129: Yếu điểm chí mạng

Sau khi bàn tính với nhau kĩ lưỡng, Mai Lang Vương và Lãm bắt tay vào làm việc luôn. Hai chàng ở lì trong khu làm việc, Lãm không xuống núi và Mai Lang Vương cũng không quay về khu của mình nữa.

Người chịu phần nặng nề nhất trong lần "tăng ca" này chính là Mai Lang. Lãm dù tất bật làm việc cùng chàng thật nhưng đến chiều chàng ta sẽ được quay về khu lưu trú nghỉ ngơi. Riêng Mai Lang, chàng kiên quyết làm việc, không quản ngày đêm. Mỗi ngày, Sao sẽ mang thức ăn và trang phục đến khu làm việc cho chàng. Mai Lang làm việc thâu đêm suốt sáng, khi nào mệt thì lại ngả lưng lên sập ở phòng làm việc mà chợp mắt một chút.

Món quà mà Sao mua về cho Lãm cũng được Mai Lang Vương trao cho chàng ta. Khi nhận được món quà từ chính tay chàng, Lãm khá là sốc.

- Gì vậy? Không phải là quyết định sa thải chứ? - Lãm run sợ nói, mắt rơi lên chiếc hộp gỗ trên tay Mai Lang Vương hồi lâu, cảnh giác nghi ngờ.

- Không, là quà đấy. - Mai Lang Vương lặng lẽ đáp.

- Thôi đừng có phỉnh. - Lãm lắc đầu nguầy nguậy, lùi xa khỏi chàng ba bước, kiên quyết khước từ - Tôi biết ngài để quyết định sa thải trong đó mà. Ngài có bao giờ tặng tôi thứ gì đâu? Hẳn là ngài đang hối hận vì đã lỡ hứa tăng lương cho tôi mấy hôm trước, ngài định sa thải tôi để khỏi phải tăng lương cho tôi nữa chứ gì? Tôi không bị lừa đâu nhé!

Chàng ta lại nhắm tịt mắt, lêu lêu chàng - Ngài đem quyết định sa thải đó về mà gối đầu giường đi!

Mai Lang Vương hết cách, chàng đành mở nắp hộp ra rồi chìa cho chàng ta xem - Phiền quá.

Lãm trố mắt nhìn. Bên trong có một cánh quạt mới. Đó là chiếc quạt rất sang trọng, nan quạt bằng gỗ mun hoa và cánh quạt bằng lụa. Trên cánh quạt còn vẽ một bức tranh thủy mặc tuyệt đẹp, chính là phong cảnh của Vịnh Hạ Long mà chàng ta rất thích.

Lãm sững ra.

Chàng ta không ngờ Mai Lang Vương lại thực sự tặng quà cho mình, hơn nữa còn là một món quà đắt giá như vậy. Lãm im lặng đứng đó, mắt rơi lên chiếc quạt hồi lâu, rất nhiều chuyện vừa trở về trong lòng.

- Mỏi tay. - Mai Lang Vương sau cùng hết kiên nhẫn, lạnh nhạt nói. Chàng lại hướng mắt xuống đám công văn rồi nhìn chàng ta, ra chiều thúc giục - Cầm lấy mau lên, ta còn làm việc nữa.

Lãm lật đật đi đến đón lấy hộp gỗ từ chàng.

Sau khi trao quà cho Lãm xong thì Mai Lang Vương lại tiếp tục làm việc. Chàng không chú tâm đến điều gì nữa, tâm trí hoàn toàn chỉ có công việc mà thôi. Lãm yên ắng ngồi một bên, trầm ngâm nhìn hộp gỗ đó, đến giờ chàng ta vẫn không tin được rằng nó là món quà mà Mai Lang Vương tặng mình.

Thật ra có điều Lãm chưa biết, Mai Lang rất thường hay tặng quà cho chàng ta. Mỗi khi có được thứ gì mà Mai Lang cho rằng nó sẽ hợp với Lãm thì chàng sẽ lập tức tặng cho chàng ta ngay, chỉ là Mai Lang vốn ngại mấy chuyện bối rối đó nên thường không tặng cho chàng ta trực tiếp mà luôn thông qua người khác. Đôi khi Ưu Liên, Bạch Sứ hoặc Xích Phượng sẽ làm thay, đôi khi là Sao và các tiểu đồng. Mỗi lần Lãm thắc mắc về nguồn gốc của món đồ, họ đều nói rằng đó là quà thưởng của Mai Viện, vì thế Lãm đã cho rằng đó là phần thưởng mà ai cũng được nhận, không riêng gì chàng ta.

Chàng không biết rằng đó chính là những tâm ý mà Mai Lang Vương dành riêng cho chàng.

Chiếc quạt này cũng vậy, Mai Lang mua nó khi đi dạo cùng Sao. Em hỏi chàng rằng nên mua gì cho Lãm, chàng cũng rất suy tư. Trên đường đi, họ vô tình lướt qua một cửa hiệu chuyên bán quạt, trong rất nhiều cánh quạt ở đó, Mai Lang nhìn thấy cánh quạt này có họa Vịnh Hạ Long. Chàng nhớ rằng, trong một lần đi công vụ nào đó, Lãm đã từng nói là chàng ta rất yêu thích Vịnh Hạ Long. Đó là nơi mà chàng ta luôn muốn quay lại một lần.

Và thế, Mai Lang quyết định mua nó để làm quà cho Lãm.

Vốn dĩ, cánh quạt này cũng sẽ giống như bao món quà khác, sẽ lại được ai đó trao đến tay chàng ta thôi. Thế nhưng, Mai Lang lại chắc nịch nói với Sao rằng chàng có thể tận tay đưa cho Lãm được. Vì chàng đã hứa với Sao như thế nên chàng sẽ thực hiện. Đó là lí do mà Lãm được nhận món quà này từ tay chàng.

Kể từ khi nhận được món quà, Lãm trở nên chăm chỉ hơn trước. Chàng ta tự nguyện ở lại làm việc cùng chàng thêm nửa canh giờ, đôi khi thấy chàng mệt mỏi, chàng ta còn tự động rót trà đưa tới cho chàng nữa.

Mai Lang Vương cảm thấy hành động của chàng ta rất kì quái, vì vậy đã thẳng thắn nói rõ thế này - Ta chỉ tăng lương cho ngươi một lần thôi nhé, nếu muốn tăng nữa thì đợi năm sau đi. Dù ngươi có hầu hạ ta và trở nên chăm chỉ đột xuất thì ta cũng không thay đổi quyết định đâu.

Lãm nghe chàng nói thế, chân mày giật giật, thật sự rất muốn đáp quyển công văn trên tay vào mặt chàng, ấm ức gầm lên - Ừ! Biết rồi! Biết ngài là thứ keo kiệt rồi! Khỏi đính chính!Nói xong như vậy, chàng ta lại không nhịn được, tiếp tục càm ràm trong miệng - Đồ ngang ngược khó ưa! Ngài chỉ biết bốc lột sức lao động của tôi thôi!

Mai Lang Vương nghe vậy, kín đáo cười, giả đò tỏ ra nghiêm túc mà nói - Vậy ta sa thải ngươi rồi chuyển ngươi sang phủ của vị thần khác nhé? Mấy vị khác hẳn sẽ đối xử với ngươi tốt hơn ta. Họ sẽ không bắt ngươi làm việc và cũng sẽ không khắt khe với ngươi nữa.

- Ấy! - Lãm lập tức lính quýnh thốt lên - Ai… Ai nói là muốn đi qua chỗ người khác làm chứ? Ngài gian xảo thật đấy! Hứa tăng lương cho người ta rồi đòi chuyển người ta sang chỗ khác hả?

- Thì ngươi nói ta chỉ biết bốc lột ngươi đấy thôi? - Giọng Mai Thần hờ hững.

- Hứ hứ, nói vậy thôi chứ làm cùng ngài là tốt rồi! - Lãm lúng túng gắt lên một tiếng, sau đó không thèm nói gì nữa, quay lưng sang hướng khác và tập trung làm việc.

Mặc dù chàng ta rất hay kiếm chuyện với Mai Thần, hầu như không nói móc chàng ngày nào thì xem như ngày đó ăn cơm không ngon, nhưng thật ra, với chàng ta, Mai Thần là một ông chủ rất đáng ngưỡng mộ.

Chàng ta cảm thấy kiêu hãnh vì được làm việc cho chàng.

Lãm đã nhận được rất nhiều lời mời từ những phủ thần khác. Họ chiêu dụ chàng ta về làm cho họ với mức lương béo bở hơn Mai Viện nhiều, dẫu vậy Lãm luôn thẳng thừng từ chối. Kể từ khi được làm việc cho Mai Thần, chàng ta đã nhận ra rằng Mai Viện chính là nơi mà chàng ta sẽ cống hiến suốt đời. Với Lãm, tìm được việc không khó, khó chính là tìm được một ông chủ biết tài của mình và biết lắng nghe mình thôi.

Chuỗi ngày làm việc quay cuồng kết thúc vào hai tuần sau, đúng gần nửa tháng trời. Trong thời gian đó, Mai Lang hầu như đã ăn ngủ ở khu làm việc và không hề đi ra ngoài. Sao vô cùng xót cho chàng, em tới lui khu làm việc liên tục, cố gắng hầu hạ săn sóc chàng thật cẩn thận để chàng không ngã bệnh.

Mai Lang vốn đã quen với sự có mặt của em trong không gian làm việc rồi. Sao giờ đây có thể tự do ra vào khu làm việc của chàng như chính khu riêng của em vậy. Buổi tối khi Lãm ra về, Mai Lang lại gọi Sao vào phòng làm việc và muốn em hầu bên cạnh giống như lúc ở phủ thần sông.

Khi chuỗi ngày vất vả chấm dứt, Mai Lang cuối cùng có thể trở về khu của mình. Việc làm đầu tiên sau khi chàng trở về không phải là lao vào nghỉ ngơi mà lại là đến tìm Ưu Liên và nói với nàng về việc tổ chức buổi tiệc.

Ưu Liên vô cùng sốc khi thấy chàng xuất hiện ở khu của các nàng - Sau bao ngày bận bịu tối mặt tối mũi - Tươi cười rạng rỡ và nói: Hãy tổ chức buổi tiệc vào tối nay. Nàng và các vị Hoa Tiên khác gần như đã ngay lập tức phản đối chàng, các nàng muốn chàng nghỉ ngơi nhưng Mai Lang Vương kiên quyết từ chối. Ưu Liên nói nhẹ không được, quyết dùng lời nghiêm lãnh để trấn áp, thế mà Mai Lang Vương vẫn một mực muốn buổi tiệc diễn ra.
Cho đến khi Sao từ cổng tròn đi vào và vô tình nghe thấy cuộc tranh cãi giữa bốn người.

- Mai Lang? Ngài không đi nghỉ ư?

Sao đang bê một rổ tre lớn chứa đầy dưa chuột. Số dưa chuột này sẽ được chế biến để làm dưa muối sử dụng dần trong viện. Em vừa mang chúng đi rửa xong sau đó lại mang trở về khu Hoa Tiên cho Bạch Sứ. Lúc đi vào, em vừa vặn chứng kiến thái độ kiên quyết của Mai Lang Vương.

Mai Lang Vương hướng mắt sang em, chàng có chút khựng lại. Tựa như cánh diều đang tung hoành trên bầu trời thì đột nhiên gió tắt, chỉ còn biết chao đảo rơi xuống, lao băng băng vào vũng bùn dưới ruộng.

- Sao… - Chàng cười gượng, ngập ngừng.

Sao ôm rổ tre đi đến gần chàng, trông thái độ của các chị, dường như Mai Lang vừa cãi lời các chị thì phải. Em không nghe hết cuộc trò chuyện của họ, em chỉ cảm thấy bực mình vì Mai Lang sau khi kết thúc công việc xong lại chẳng chịu ngoan ngoãn đi nghỉ mà còn đến đây.

- Ngài quay về nghỉ đi ạ. - Sao nói.

- Ta có chút chuyện cần bàn với các ngài ấy. - Mai Lang Vương đón lấy rổ dưa mà em đang cắp ở hông, cười cười tìm cách xua em đi - Em còn bận chuyện gì không? Em cứ đi làm việc của mình đi, thứ này ta sẽ giữ, dù sao ta cũng ở đây bàn chuyện với Ưu Liên mà.

Sao tránh né tay chàng, em nhìn sang các chị, ánh mắt khó hiểu. Ưu Liên cười ý vị khi thấy Mai Lang Vương rụt đi mấy phần vì sự có mặt của Sao. Nàng đánh mắt sang chàng, ánh mắt vừa đe dọa vừa bỡn cợt.

- Sao, em có biết Mai Lang đang bàn chuyện gì với chúng ta không? - Nàng hiền hậu hỏi em.

Sao lắc đầu ngây thơ, mắt chớp chớp, em cũng rất mong chờ để biết xem Mai Lang rốt cuộc vì chuyện gì mà không chịu nghỉ ngơi.

Ưu Liên mở miệng, chậm rãi nói với em.

Mai Lang Vương lập tức nghe lồng ngực đập thịch một tiếng dạo đầu, sau đó là một tràng thình thịch dồn dập, vang dội. Chàng thức thời bước đến, chen vào giữa Sao và Ưu Liên, cố gắng nở nụ cười mà ngoan ngoãn nói - Ưu Liên, được rồi, chuyện đó từ từ đã.

- Thế à? - Ưu Liên hứng thú tột cùng vì đã tìm ra cách trị chàng, nàng cảm thấy rất thư thái vui vẻ, giọng tràn ngập đùa bỡn.

- Vâng. - Mai Lang Vương không dám nói gì thêm.

- Ừm, vậy Mai Lang về đi. - Ưu Liên tao nhã gật đầu.

Mai Lang Vương thở phào, chàng cảm thấy bản thân như vừa trải qua một trận kịch chiến khốc liệt vậy. Chàng quay sang Sao, cướp lấy rổ dưa trên tay em và đặt lên giường tre bên cạnh, sau đó lại nắm tay em và vội vàng bắt em rời đi cùng chàng.

Sao vô cùng khó hiểu, em vốn định ở lại cùng Ưu Liên muối dưa nhưng Mai Lang Vương đã bảo là chàng muốn em đến khu của chàng trông coi mọi việc trong lúc chàng ngủ, thế nên em chỉ đành đi theo chàng. Thật ra Mai Lang Vương không dám để em lưu lại bên cạnh ba vị Hoa Tiên ấy, chàng lo rằng họ lại tiết lộ vụ bướng bỉnh của chàng ban nãy cho em nghe thì em lại dỗi chàng mất.

Ưu Liên, Bạch Sứ và Xích Phượng đứng dưới hiên nhà nhìn theo bóng hai người khuất dần, trên mặt cả ba bắt đầu nở rộ nụ cười đắc ý.

À há, lần này ba nàng đã tìm thấy điểm yếu của Mai Lang rồi. Từ nay ba nàng không cần lo nữa, đã có cách trị chàng rồi.

Chương 130: Đã trưởng thành rồi

Mai Lang Vương được Sao chăm bẵm và bắt phải nghỉ ngơi trong suốt hai ngày, cho đến khi tinh thần chàng hoàn toàn tỉnh táo và khoan khoái, chàng mới có thể đề nghị việc đó một lần nữa với tam vị Hoa Tiên.

Lần này, họ đương nhiên chiều theo ý chàng.

Dù sao chàng đã quan tâm đến buổi tiệc đó như vậy, họ chưa từng thấy chàng bận tâm đến cuộc vui nào như thế, lòng cảm thấy thương chàng vô hạn, vì vậy không làm khó chàng nữa.

Trong tâm trí của các nàng, Mai Lang luôn là đứa trẻ trầm lặng và ít nói. Chàng giống như đã bị cướp mất tuổi thơ vậy.

Mặc dù chàng là giọt máu duy nhất của Hoa Thần, là thiếu chủ của Khau Pạ, chủ nhân của các nàng, thế nhưng các nàng không dám nuôi dạy chàng một cách công khai vì sợ chàng sẽ gặp nguy hiểm.

Hoa Thần và cả Phong Thần lúc sinh thời vì tính chất khắc nghiệt của công việc mà đã có vô số kẻ thù. Bọn chúng luôn nhăm nhe trả lại mối thù xưa, nếu bọn chúng biết thân phận thật sự của Mai Lang, bọn chúng sẽ không tha cho chàng.

Hơn nữa, khi Phong Thần đánh vào Khau Pạ năm ấy, ông ta đã gây ra cho Khau Pạ biết bao đau thương. Những đứa trẻ mồ côi ở nhà sàn tập thể cũng là do bị ông ta cướp mất gia đình. Phong Thần và Tứ Phong giết biết bao Hoa Tiên ở Khau Pạ, khiến cho vợ chồng ly tán, con cái xa rời cha mẹ. Nỗi hận của nhân dân Khau Pạ dành cho ông ta không phải là ít, Mai Lang có một nửa dòng máu của ông ta chảy trong người, nếu để Mai Lang biết được chuyện đó thì chàng làm sao có thể hiên ngang sống trên đời nữa?

Đã vậy, câu chuyện xưa cũ ấy lại là một chuỗi dài bi kịch, cha mẹ chàng đánh giết lẫn nhau đến lưỡng bại câu thương, em trai thì bị cướp đi… Đó là một câu chuyện bi đát, các nàng làm sao nỡ để Mai Lang biết?

Vì vậy, các nàng chỉ còn cách hòa lẫn chàng vào những đứa trẻ ở nhà sàn tập thể, lấy danh nghĩa trưởng bối và nuôi dưỡng chàng, mặc định trong lòng chàng rằng chàng chỉ là một đứa trẻ mồ côi bình thường. Cha mẹ chàng chết trong một cuộc xung đột giữa Đông Bắc và Tây Bắc, chàng may mắn sống sót và được các nàng nhặt về, vì là Hoa Tiên, chàng sẽ được các nàng nuôi dưỡng dưới sự quản giáo nghiêm ngặt, thế thôi.

Mai Lang vẫn tin rằng xuất thân của chàng đơn giản như thế. Mặc dù khi thấy những đứa trẻ khác được cha mẹ nâng niu chăm sóc, chàng cũng có chút lẻ loi chạnh lòng. Thế nhưng nỗi cô độc rồi cũng dần qua đi, chàng chấp nhận số phận của mình và xem nó như một điều hiển nhiên mà ông trời đưa đẩy.

Trong suốt những năm tháng ấy, các nàng đã luôn âm thầm dõi theo chàng. Khi chàng học tập, khi chàng lao động, khi chàng học thổi khèn. Thậm chí khi chàng đi đến phủ của những vị thần khác và trở thành tiểu đồng đến khi chàng làm phụ việc cho Phù Đổng Thiên Vương, các nàng đều dõi theo chàng không rời. Mặc dù thương yêu chàng như vậy nhưng các nàng lại không thể để chàng biết được tình thương đó. Bất cứ thứ gì các nàng làm cho chàng, các nàng đều phải khoác lên đấy danh nghĩa "Trưởng bối tặng tiểu bối". Thậm chí là sự quản thúc của các nàng lên chàng cũng vậy, thật ra các nàng không nhất thiết phải nghiêm ngặt với Hoa Tiên khác như thế, duy chỉ có chàng, các nàng không thể lơ là được, vì vậy luôn sát sao bên cạnh. Mỗi khi thấy chàng làm gì đó không tốt, có thể gây hại cho bản thân thì các nàng lại phải cuống quýt trách phạt.

Có lẽ vì sự quan tâm nghiêm khắc và kín đáo ấy mà dần, Mai Lang trở nên trầm lặng hẳn. Chàng không vui cười cũng không quan tâm đến tình duyên đôi lứa. Trong lòng lúc nào cũng một mực hướng đến phía trước. Vì chàng luôn cho rằng mình là một đứa trẻ mồ côi không có gì trong tay cả, thế nên càng gắng sức học tập rèn luyện, những mong có thể tự lực tạo nên cho mình một tương lai ổn định bình yên.

Một mặt, chàng phải chịu đựng sự cô đơn và nỗi bất hạnh của một đứa trẻ mồ côi, một mặt, chàng phải đối diện với sự quản thúc chặt chẽ của các nàng. Sau cùng, Mai Lang đã cảm thấy quá bức bách mà không thể ở yên được nữa.

Ngay khi được phong Vương, chàng đã tính đến chuyện rời khỏi Khau Pạ, rời xa vĩnh viễn khỏi tầm mắt của các nàng, dứt khoát xây nhà ở Yên Tử.

Các vị Hoa Tiên khi ấy cảm thấy vừa hụt hẫng vừa lo âu. Các nàng không muốn chàng rời xa khỏi vòng tay bảo vệ và yêu thương của mình. Mặc dù các nàng biết, chàng đã lớn, đã trưởng thành. Không còn là Mai Lang bé nhỏ ít nói như ngày xưa nữa mà đã trở thành Vương được vua trọng dụng, tài cao tám đấu, đánh đông dẹp bắc. Thế nhưng… Đối với cha mẹ thì… Con cái có bao giờ là lớn đâu?

Với các nàng, Mai Lang Vương và Mai Lang không có gì khác nhau cả, ngoài việc lớn xác hơn chút thôi.

Khi các nàng thấy chàng im lặng và lạnh nhạt, trở nên vô cảm với thế giới, tự khép mình vào không gian cô độc, các nàng cảm thấy đau lòng và xót xa lắm chứ? Thật tâm các nàng luôn mong muốn Mai Lang được vui vẻ.

Cuối cùng, Mai Lang cũng đã thay đổi rồi.

Khi Mai Lang biết mong chờ một buổi tiệc, một cuộc vui chơi, điều đó có nghĩa là chàng đã chịu mở lòng ra với thế giới, các nàng đương nhiên không thể khước từ được.

Thế là các vị Hoa Tiên đích thân xuống bếp làm biết bao món ngon kỳ công. Sao lăng xăng phụ giúp các nàng, em rất phấn khích bởi vì lại được biết thêm cơ số công thức mới nữa. Thần Tình cũng đến khu bếp của Hoa Tiên và ngồi xem, tất nhiên, nàng chỉ ngồi xem mà thôi. Nàng ngồi ngoài giường tre bố trí dưới hiên bếp, rung chân cắn hạt hướng dương và uống trà, vô cùng thư thả nhàn hạ.

Mai Lang Vương và Lãm làm việc ở khu trên, hôm nay Lãm được thông báo rằng buổi tiệc và cuộc vui kia sẽ diễn ra nên sáng sớm khi đến Mai Viện, chàng ta đã mang theo trang phục để thay đổi. Đợi làm xong việc rồi chàng ta sẽ quay về khu lưu trú thay áo dài mới, dù sao chàng ta cũng không thể vác bộ dạng vừa "tan ca" đầy mồ hôi như vậy để mà đi chơi với các vị tiên nữ kia được.

Khi Mai Lang Vương trở về khu của chàng, không thấy Sao ra chào, chàng thoáng ngạc nhiên. Mai Lang Vương gọi tiểu đồng đến hỏi, biết em đang ở khu Hoa Tiên để giúp các chị, chàng liền lên đường đến đó. Lúc chàng đến, Sao đang ngồi bên cạnh Thần Tình, ngâm nga nhặt rau. Mai Lang Vương đi đến gần, tựa người vào giường tre ngay bên cạnh em, xòe quạt thong thả, mắt rơi lên cọng rau mà em đang nắm trên tay.- Xong việc rồi à? - Thần Tình hỏi chàng.

- Ừm.

- Sao không đi nghỉ đi? Bình thường ngươi trốn biệt ở khu trên kia mà? - Thần Tình chẳng biết là vô tình hay cố ý mà buông giọng hỏi.

Mai Lang Vương không đáp lời nàng, chàng im lặng phe phẩy quạt, mắt vẫn nhìn Sao chăm chú.

- Xong rồi! - Sao reo lên sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ, em lại chạy òa vào bếp và giao cho các chị số rau vừa nhặt. Mai Lang Vương dõi mắt theo em, Thần Tình chú ý đến chàng, môi nàng nhoẻn ra, cười xán lạn thích chí.

Thoáng sau, Sao lại trở ra với một rổ tre khác, chiếc rổ lần này lớn hơn, bên trong còn có ba chiếc rổ nhỏ nữa. Trên mỗi rổ chứa đầy rau, củ, quả. Nào là rau cải, rau muống, nào là củ cải đỏ, củ cải trắng, quả su su. Sao sà xuống giường, quyết định nhặt rau trước rồi mới gọt vỏ mấy loại củ kia sau. Mai Lang Vương thấy em làm việc, chàng đột nhiên nhón lấy dao nhỏ và một củ cải đỏ, im lặng gọt nó cho em.

- Mai Lang?! - Sao kinh ngạc, thốt lên - Việc của em mà! Ngài đứng đó xem được rồi!

Mai Lang Vương hơi bối rối, thế nhưng vẫn đều đặn tước đi lớp vỏ của củ cải trên tay, nhẹ đáp - Ta giúp em một chút, không sao đâu, ta cũng rảnh và không có chuyện gì để làm, đứng không thì lại buồn chán.

Sao không đồng ý với giải thích đó, em đẩy rổ tre đi xa khỏi tầm với của chàng và nghiêm giọng ngăn cấm - Ngài không được động vào nữa! - Dừng một chút, em lại xua chàng đi - Ngài quay về khu trên nghỉ ngơi đi ạ! Em sẽ bảo tiểu đồng chuẩn bị trà cho ngài. Ở bếp vừa bẩn vừa nhiều khói và dầu mỡ, ngài đến đây làm gì?

Mai Lang Vương suy nghĩ chốc chốc, sau cùng hướng vào bếp và nhìn Ưu Liên thông qua song cửa sổ, hỏi ý - Ưu Liên, ta ở đây giúp một tay được không?

Ưu Liên đang tất bật nấu nướng cũng phải dành thời gian chú ý đến chàng, khi nàng thấy vẻ mặt mong chờ cầu cứu của chàng, nàng không khỏi buồn cười, đành gật đầu nói với Sao một tiếng - Ừm, Sao cứ để Mai Lang làm đi. Ngày trước ngài ấy cũng tự làm những việc này mà. Để Mai Lang ôn lại kỉ niệm xưa cũng tốt.

- Chị! - Sao không thể ngờ được là Ưu Liên lại thỏa hiệp với Mai Lang như vậy.
Nhờ có Ưu Liên ra mặt thay, Mai Lang Vương có thể đường đường chính chính kéo rổ rau kia đến gần và thay em gọt hết số vỏ của mấy loại củ quả đó. Sao bất lực để chàng làm, Mai Lang Vương cười êm đềm, chàng thỉnh thoảng lại bẹo má em dỗ dành.

- Mặc kệ hắn đi Sao. - Thần Tình trông cử chỉ của hai người, nàng lại gác chân lên giường và ung dung nói - Gọt rau củ so với gọt "những thứ khác" không có khác biệt lắm, hắn cũng là một kiếm sĩ, hắn không phiền vì việc đó đâu.

- Sao có thể nhập hai việc đó với nhau được ạ? - Sao vẫn không đồng tình - Hôm nay ngài ấy đến đây và làm những việc này, ngày mai ngài ấy sẽ còn làm những việc gì nữa? Ngài ấy luôn làm thay em những chuyện vặt vãnh thế này mà không màng đến thân phận của bản thân.

- Không có. - Mai Lang Vương nghe em nói vậy, lập tức trấn an - Ta hứa rằng chỉ làm những việc này thôi, sẽ không lấn sang những việc khác nữa. Khi nào em yêu cầu thì ta mới làm, chịu không?

Sao không nói gì nữa, em im bặt luôn. Mai Lang Vương thấy vậy phải to nhỏ thì thầm hết chọc ghẹo đến dỗ dành thì em mới chịu nói chuyện lại với chàng.

Cuối cùng đến cuối giờ dậu thì buổi tiệc cũng được khai màn. Mọi người bày bàn tròn ở trước sân, trên bàn bố trí đèn, hoa và những món ăn bắt mắt. Trù nghệ của các vị Hoa Tiên thì không có gì bàn cãi, so với Sao hẳn là tinh tế hơn rất nhiều. Mặc dù những món mà các nàng chuẩn bị đều là đồ chay nhưng hương vị thậm chí còn ngon hơn cả món mặn, khiến Thần Tình và Lãm vô cùng yêu thích.

Sao vẫn như cũ bị Mai Lang Vương giữ bên cạnh. Sự quấn quýt không rời của hai người đã không còn là chuyện lạ trong mắt những người khác nữa. Họ đã nhìn đến quen mắt, không còn kinh ngạc như ban đầu. Giờ thì họ có thể phớt lờ cả hai mà tập trung vào niềm vui riêng của mình rồi.

- Mai Lang, ăn nhiều một chút. - Sao gắp cơ số món ngon cho chàng.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu và hướng sang đĩa rau muống xào tỏi gần đó, yêu cầu em - Ăn món kia.

- Ngài thích rau muống ư? - Sao lập tức gắp nó cho chàng.

- Ban nãy em nhặt chúng, đúng không? - Chàng cười mỉm, không phải vì chàng thích ăn rau muống mà vì nhớ ra, ban nãy Sao đã giành nhặt số rau ấy với chàng.

- Vâng. - Sao thản nhiên đáp trong khi đũa đã gắp số rau kia lên rồi. Mai Lang Vương thấy em chuẩn bị bỏ vào bát của chàng, chàng lại lập tức ra hiệu cho em, ý bảo rằng em phải đút trực tiếp cho chàng ăn.

Sao không còn ngại ngùng vì việc này nữa, em đã bị chàng bắt nạt đến chai mặt. Vì thế em ngoan ngoãn đưa đũa rau đến bên miệng chàng, Mai Lang Vương ăn chúng một cách ngon lành. Ánh mắt thích thú nhìn em không rời.

- Hình như sau chuyến đi đến Vàm Thuật cả hai người kia bị uống nhầm thuốc gì thì phải? - Thần Tình ghé vào tai Ưu Liên, hỏi nhỏ.

- Có lẽ vậy. - Ưu Liên từ tốn dùng bữa, gật đầu với nàng - Chắc Mai Lang bị va phải cây hay té xuống giếng nước rồi.

- Ngươi nói đùa dở tệ. - Thần Tình ôm bụng, cười chọc ghẹo Ưu Liên.

Ưu Liên nhẹ nhàng nói, điệu bộ vẫn rất hiền hòa tao nhã - Bữa ăn này không miễn phí đâu, chút ta sẽ tính phí với ngài, cộng cả tiền trọ nữa là năm viên ngọc trai nhé.

- Ưu Liên! - Thần Tình lập tức nín cười, quay sang nàng, rớm nước mắt rên rỉ - Ta giỡn thôi, thật đấy, Ưu Liên nói đùa khiến ta buồn cười chết đi được! - Nàng quay sang bên, há miệng "ha ha" lên một cách thật cường điệu rồi lại hướng về Ưu Liên, lau nước mắt, xúc động nói - Thấy chưa? Đến giờ ta vẫn còn buồn cười đó!

Ưu Liên im lặng không nói.

Thần Tình lại lay lay tay áo nàng, ngọt ngào ngân giọng - Đừng tính phí, nhé? Năm viên ngọc trai mắc quá! Có đi ăn cướp cũng không ai lấy tiền trọ mắc như vậy, có đúng không? Nửa viên thôi, nửa viên ngọc trai thì còn được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau