MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Kết thúc

Sân nhà của Vĩnh Nghiêm là khu vực sáng nhất hiện tại, ở giữa sân đặt sẵn hai chiếc ghế thái sư, một chiếc ghế niệm nhỏ và một bàn trà. Quanh chỗ đặt bàn ghế an bài rất nhiều đèn đuốc. Trên bàn trà cũng đặt một cây đèn dầu lớn có phần bầu đựng dầu làm bằng gốm, quanh thân trang trí những đóa hoa mẫu đơn được vẽ bằng men xanh rất đẹp.

Vĩnh Nghiêm đợi hai người từ lâu, chàng ta đang ngồi ở ghế thái sư. Mai Lang Vương dắt Sao đến đó, chàng an tọa bên ghế cạnh Vĩnh Nghiêm còn chiếc ghế nhỏ có lót niệm thì dành cho em. Mai Lang Vương theo thói quen dúi đĩa bánh trên bàn vào tay Sao, em xấu hổ nhìn chàng rồi đưa mắt nhìn Vĩnh Nghiêm, trên bàn chỉ có một đĩa bánh nhưng chàng lại dành nó cho em thế này khiến em rất ngại.

Hai chàng không có thời gian chú ý đến tâm tư ngượng ngùng đó của em, Vĩnh Nghiêm chỉ đợi Mai Thần ngồi xuống ghế là lập tức cho giải Thị Hoa lên. Nàng ta đã bị thuộc hạ của chàng tóm từ ban nãy, bấy giờ đang bị trói nghiến lại, bắt quỳ dưới sân.

- Cậu! - Thị Hoa mặt tái mét, trợn trắng mắt, không tin được là mình lại bị đối xử như thế này.

Vĩnh Nghiêm khoanh tay âm lãnh, chiếu mắt về phía nàng, vẻ mặt chàng giờ đây trở nên thật trầm lặng và lạnh giá.

Thị Hoa ngậm miệng khi bị hàn quang từ ánh mắt ấy phủ lên người, nàng lại quay sang Mai Lang Vương và Sao. Mai Thần thì vẫn vậy, vẫn thong thả chóng cằm ngồi đó mà lạnh nhạt nhìn nàng, trong khi Sao khá sốc, em không nghĩ mình lại được trực tiếp tham gia vào cuộc tra khảo này.

Sao nắm lấy tay áo chàng lay lay. Mai Lang Vương dời mắt sang em, khi thấy môi em run bần bật, chàng lại không chịu được nỗi xót xa mà ân cần nắm lấy tay em.

- Thay vì kể cho em nghe, ta muốn em trực tiếp chứng kiến. - Mai Lang Vương nhỏ giọng giải thích.

Sao nhích ghế lại gần chàng, ôm lấy cánh tay to lớn, gật đầu đồng ý. Mai Lang Vương vui mừng khi thấy em dựa dẫm vào mình, nét mặt sáng bừng hơn cả ánh đuốc. Chàng đột nhiên cao hứng hẳn, rót một chén trà ra, hướng mắt sang Vĩnh Nghiêm ngầm ý bảo chàng ta có thể bắt đầu cuộc tra hỏi được rồi.

Vĩnh Nghiêm ra lệnh cho thuộc hạ đọc to tội lỗi của Thị Hoa.

Mặt Thị Hoa lúc xanh lúc trắng, những tội lỗi của nàng không ngờ đều được điều tra ra không sót một chi tiết nào.

Thị Hoa run lẩy bẩy rạp người xuống đất, tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng.

Nàng sẽ chết, sẽ chết mất.

- Ngươi còn gì để nói không? - Vĩnh Nghiêm đặt tay lên bàn, giọng chất chứa gió rét.

Thị Hoa ngoài run như cầy sấy ra thì không thể thốt lên được bất kì lời nào.

Mai Lang Vương trầm lặng quan sát bộ dạng đó, chậm rãi lên tiếng - Ta đã lục soát nhà ngươi và tìm ra số lưỡi câu dư thừa cùng một chiếc găng tay. Hẳn là ngươi đã trao cho Thủy Cơ loại găng tay khác? Nó được chế tác đơn sơ hơn chiếc găng tay mà ngươi cất giấu.

Thị Hoa run bắn, lạnh toát người, chấn động.

Nàng chầm chậm dời mắt lên, nhìn chàng, bọng mắt giật giật.

Giờ thì nàng đã biết, ngay từ đầu nàng đã rơi vào thiên la địa võng của Mai Lang Vương! Nàng đã từng cho rằng chàng là một người đàn ông dễ dãi, dễ bị trũng sâu vào mê hoặc của đàn bà nhưng không hề nhận ra rằng, chính nàng mới là người bị trũng sâu vào ma trận của chàng!

Chàng một mặt ân cần đối đãi nàng, chu cấp cho nàng mọi thứ, căn dặn kẻ hầu người hạ chăm sóc nàng tỉ mỉ. Mặt khác, chàng lại âm thầm điều tra nàng, vây bắt đồng phạm của nàng, triệt phá đường dây mà nàng tạo ra, thậm chí còn lục soát nhà nàng.

Thời gian qua, nàng đã bị chàng dùng sự dịu dàng lịch thiệp ấy lừa phỉnh. Nàng đã bị chàng bẫy!

Nàng cứ nghĩ mọi sự đều đã nằm sẵn trong lòng bàn tay rồi, nào ngờ bản thân mới là kẻ nằm trong lòng bàn tay của người khác!

- Ngươi thu mua rất nhiều da, tỉ mẩn chế tác số da đó để làm công cụ chống lại nguyền chú trên lưỡi câu và sử dụng số lưỡi câu ấy để gây án. Nhờ đó, ngươi có thể thoát tội dễ dàng khi ám sát phu nhân thần sông. Vì ngươi cũng là cư dân vùng Vàm Thuật nên chẳng ai nghi ngờ ngươi. - Mai Lang Vương lạnh lẽo nói.

- Ha… - Thị Hoa cười ra nước mắt, bi ai bật khóc.

Nàng liên hồi gật đầu, vừa gật vừa khóc nức nở, có lẽ nàng luyến tiếc cho những năm tháng đã qua.

- Tại sao ngươi lại ra tay với chị dâu? - Vĩnh Nghiêm khô khốc tra khảo.Thị Hoa khẽ nhìn chàng, nàng không còn có thể giấu diếm điều gì nữa, bây giờ mọi chuyện đều đã bại lộ, có giấu cũng được gì đâu?

Thị Hoa lau nước mắt, nghẹn ngào thuật lại mọi chuyện.

Kể từ lâu lắm rồi nàng đã theo hầu phu nhân thần sông. Nàng vốn là con gái của một gia đình nhà nông, vì cha đau ốm, mẹ cần tiền mua thuốc thang nên bán nàng cho gia đình Thủy Cơ. Nàng theo phu nhân từ lúc bà chưa lấy chồng, phu nhân đối xử với nàng dịu dàng và yêu thương, Thị Hoa rất tự hào và cảm thấy may mắn vì mình có chủ nhân tốt như vậy, sau này khi phu nhân theo thần sông, nàng cũng quyết định không lập gia đình mà tiếp tục hầu hạ bà.

Tham vọng của Thị Hoa bắt đầu khi nàng gặp Vĩnh Nghiêm, lúc đó chàng chỉ là một cậu bé bảy tuổi. Vĩnh Nghiêm tuổi đời còn nhỏ nhưng đã được sống trong lụa là gấm vóc, chàng lại dễ thương ưa nhìn, Thị Hoa nghĩ nếu được gả cho chàng thì chắc chắn nàng sẽ có cuộc sống tốt hơn.

Nàng bắt đầu tìm mọi cách để lấy lòng Vĩnh Nghiêm, sự ân cần săn sóc của nàng từng chút từng chút ghi vào lòng chàng những kỉ niệm êm ả. Thị Hoa cứ nghĩ nếu tình cảm phát triển mãi như vậy thì khi chàng trưởng thành, nàng hẳn cũng có thể tranh một chức thiếp be bé trong nhà chàng. Thị Hoa luôn tràn ngập hi vọng vào tương lai, luôn cố gắng làm mọi cách để thoát khỏi cuộc sống tối tăm hiện tại.

Đến năm Vĩnh Nghiêm hai mươi, trong một lần cao hứng, phu nhân và thần sông lại muốn đính ước cho tiểu thư Thủy Cơ và chàng. Thị Hoa khi ấy cảm thấy rất khó chịu, rất tức giận. Nàng nhận ra rằng cơ hội sẽ không bao giờ đến với những người có thân phận bé nhỏ như mình. Người giàu chơi với người giàu, lầu cao thì lại cao lầu sánh duyên! Ước mơ của nàng đã trở nên vô vọng rồi.

Thị Hoa như chết trong lòng, từ đó không dám mơ cao mơ xa gì nữa. Mãi đến hơn một năm trước, trong một lần ra chợ mua chút vải vóc, nàng đã vô tình chạm mặt một người. Nàng và hắn cùng chọn vải trong một kệ hàng, khi hắn thấy nàng xem một cuộn lụa hạng nhất, hắn đã nhìn nàng rất lâu, ánh nhìn của hắn sỗ sàng và vô duyên đến mức nàng tức điên lên được, lập tức cảnh báo - Mau rời mắt cáo đi!

- Ha ha ha. - Hắn cười yểu điệu, trêu chọc nhìn nàng thêm hồi lâu.

Thị Hoa tức đến mức suýt nữa đã cầm cả cuộn lụa mà đập vào người hắn.

- Này, bình tĩnh. - May cho tên đó, hắn đã dừng lại đúng lúc, hắn tựa tay vào kệ hàng bằng gỗ xoan đào, bắt chuyện lân la - Nàng là tiểu thư của nhà nào thế?

Thị Hoa không thèm trả lời.

Hắn lại tiếp tục nói - Nàng luôn chọn loại lụa hạng nhất để khoác lên người, chứng tỏ là nàng rất xem trọng bề ngoài, mặc dù từ cách cử xử thô lỗ ban này ta đoán nàng chỉ thuộc tầng lớp bình dân thôi, nói xem, tại sao nàng lại khoác lên người thứ đắt đỏ như vậy? Thật khác với cuộc sống của những kẻ thuộc tầng lớp như nàng, phải chăng nàng có một tham vọng đổi đời to lớn? Nàng muốn bức ra khỏi vũng lầy đen tối đó à?

Thị Hoa lặng im.

Nàng không ở đó mua vải nữa, dứt khoát trở về phủ.

Thị Hoa cứ nghĩ cuộc gặp mặt lố bịch đó sẽ vĩnh viễn chìm vào quên lãng, thế nhưng chỉ một tuần sau nàng đã nhận được thư của hắn. Trong thư hắn đã đoán hết được mọi mong mỏi của nàng. Hắn sẵn sàng giúp nàng thực hiện mơ ước, chỉ cần nàng làm việc cho hắn.Thị Hoa trăn trở nhiều đêm, nàng biết nếu đồng ý thì bản thân sẽ leo lên lưng cọp. Nhưng rồi mỗi lần nhìn thấy Thủy Cơ là nàng lại không kìm được sự ghen tức. Nàng uất hận! Uất hận những kẻ sung sướng sinh ra đã có sẵn mọi thứ! Bọn chúng chẳng cần phải làm gì cả cũng có được cuộc sống ấm no mà không phải vất vả mưu sinh giống những người nghèo khổ như nàng!

Thị Hoa bi phẫn, và rồi, sa ngã.

Nàng cùng gã nông phu kia tạo ra Đổi Vận, thu mua những tấm da người và chuyển cho kẻ đó, nhờ hắn tạo nên những lớp da bền chắc để nàng có thể thao túng lưỡi câu theo ý thích. Tất nhiên hắn không tự nhiên giúp nàng, với lệnh của hắn, nàng buộc phải ra tay ám hại phu nhân rồi ám hại thần sông và đổ tội cho Sao. Thị Hoa ban đầu không định lôi Thủy Cơ vào kế hoạch, nàng vốn định giết nàng ta cơ. Tuy nhiên, vì phu nhân đã để lại một bức thư tuyệt mệnh nên nàng đã tương kế tựu kế, sử dụng bức thư đó để dụ dỗ Thủy Cơ.

Nói về lá thư tuyệt mệnh đó thì… Có vẻ phu nhân đã nghi ngờ nàng. Khi bà ta sắp chết, bà đã cố lưu lại một bức thư máu để ngầm báo cho phu quân của bà là thần sông, cảnh báo với ông rằng bà không phải vì bất cẩn nuốt phải lưỡi câu mà là bị người ta hãm hại. Thị Hoa là thị nữ thân cận nên được phép xử lí thi hài của bà, nàng đã vô tình phát hiện ra lá thư đó và để che giấu tội ác của bản thân nàng đã giấu nhẹm nó đi.

- Ta… Sau cùng cũng chỉ muốn có cuộc sống tốt hơn mà thôi! - Thị Hoa nấc nghẹn.

- Ban nãy ngươi có nhắc đến kẻ đó. - Mai Lang Vương bình tĩnh hỏi - Ngươi có thể cung cấp dung mạo của hắn được không?

Thị Hoa lắc đầu.

Mai Lang Vương cảm thấy tâm trí u ám.

- Sau cuộc gặp mặt đó, hắn đã xóa sạch kí ức của ta về nhân dạng của hắn. Ta và hắn cũng không gặp nhau thêm lần nào nữa. Nếu hắn gửi thư thì ta sẽ nhận qua tay tên kia, còn nếu ta muốn chuyển da đến chỗ hắn thì đi đến gốc cây phượng ở ngoại thành rồi chôn xuống đất, khoảng một tháng sau thì lại đến đấy nhận thành phẩm.

Mai Lang Vương tựa vào ghế, trút hơi thở mệt mỏi vào không trung.

Mà thôi, chàng cũng chẳng trông đợi gì.

- Vậy là chuyện ở đây kết thúc rồi nhé. - Chàng liếc sang Vĩnh Nghiêm, nhẹ nhàng nói.

Vĩnh Nghiêm đăm chiêu rơi mắt lên người Thị Hoa, chàng vẫn bất động, dường như đang cố chịu đựng vô số cảm xúc đang ào ạt đồ vào lồng ngực. Tim chàng rất nhói, cảm giác như nó đang nứt ra từng chút từng chút vậy. Đau đớn quá, hóa ra chàng đã mất đi chị dâu, mất đi anh trai chỉ vì những tính toán tham vọng này.

Vĩnh Nghiêm cảm thấy lòng rung chuyển.

Vô số kỉ niệm, vô số yêu thương cuộn xoáy lại, hội tụ ở một điểm rồi dần tan đi, hiện ra trước mắt chàng chỉ còn bầu trời quang đãng trong sáng, đó là bầu trời tươi đẹp của tương lai.

Chàng phải bước tiếp, phải dựng xây ngày mai của mình.

Vĩnh Nghiêm nín thở một chốc rồi nhẹ nhàng thở ra, cố gắng nhấc tay ra hiệu cho thuộc hạ giải Thị Hoa xuống.

Chàng hiện tại chưa biết nên xử trí nàng ta thế nào. Chàng cần bình tĩnh một thời gian đã, đến khi nào tâm trạng sáng suốt thì sẽ nghĩ đến chuyện đó sau.

Đúng lúc này thì thuộc hạ của Mai Lang Vương bất ngờ hiện thân và bẩm báo vào tai chàng điều gì đó. Mai Lang Vương mở lớn mắt, nhìn sang Vĩnh Nghiêm.

Chàng ta cũng đang trao lại chàng ánh mắt nghi hoặc.

Mai Lang Vương gật đầu cho thuộc hạ, ý bảo hắn có thể truyền tin đó sang Vĩnh Nghiêm. Tên thuộc hạ đi đến cạnh chàng ta, thì thầm nhỏ to vào tai chàng, Vĩnh Nghiêm lập tức đơ ra như phỗng.

Thuộc hạ của Mai Lang Vương vừa báo cho chàng tình hình của Thủy Cơ.

Nàng ấy đã uống thuốc độc tự tử.

Chương 117: Giả vờ

- o-

Thật là tệ hại!

Ngón tay Sao ướt đẫm. Trán em cũng bắt đầu rịn mồ hôi, Sao quệt tay lên trán, chằm chằm nhìn vào bàn cờ trước mặt, mắt không chuyển động, mi không chớp.

Bên dưới sập lúc này là một bàn cờ caro bằng gỗ căm xe, chiều dài các cạnh chỉ có hai tấc, trên bề mặt chế tác vô số lỗ nhỏ li ti đều nhau tăm tắp, toàn thân còn được khảm trai rất công phu. Đây là bàn cờ được chế tác theo bàn cờ mẫu bằng nhựa mà Thần Tình đem từ hồng trần về, vì Mai Lang Vương thấy em thích nên đã đặt thợ làm ra nó với chất liệu bằng gỗ và còn sơn mài khảm trai rất lộng lẫy.

Trên bàn cờ lúc này những thế cờ đã được hình thành một nửa. Quân cờ bằng gỗ xoan đào mà Sao điều khiển đã hình thành được thế bao vây, những quân cờ bằng gỗ mun mà Mai Lang Vương điều khiển ít nhiều đã nằm trong vòng vây đỏ rực ấy. Những quân cờ bằng gỗ xoan đào thậm chí còn tạo ra thế nước đôi vô cùng tinh tế. Tuy nhiên, quân cờ bằng gỗ mun dù bị vây kín vẫn có tiềm năng chiến thắng rất cao, những chân rết đang lần mò thoát ra ngoài, bất kì lúc nào cũng có thể hình thành nên một chuỗi cờ chéo hiểm hóc.

Ngực Sao căng phồng lên, em đã thua năm trận liên tiếp rồi!

Mỗi khi em cảm thấy mình sắp chiến thắng thì đùng một cái, Mai Lang đã mở ra hai chuỗi cờ liên tiếp. Em luôn thua một cách bất ngờ đến choáng váng như vậy. Thua mà chưa biết mình đã trên đà thua tự lúc nào!

Quân cờ trên tay Sao run run, em phải thật cẩn thận và kĩ lưỡng. Mỗi đường đi nước bước đều phải suy xét cẩn thận, mở mắt thật lớn ra để quan sát thế cờ. Lần này em phải chiến thắng bằng được.

Tiếng quân cờ lọt thỏm vào bàn cờ khẽ vang, cắt đứt sợi dây im lặng. Quân cờ bằng gỗ xoan đào án ngữ ngay trước ba quân cờ gỗ mun, chặn đứng sự phát triển của một chuỗi cờ đen.

Mai Lang Vương cười mỉm, mơn trớn quân cờ trên tay, đôi mắt nâu dập dìu lay động.

- He he, em làm rơi. - Sao nhặt quân cờ vừa hạ xuống lên, cười gượng.

Ban nãy là do tay em trơn quá, lỡ làm rớt quân cờ chứ em không hề có ý định đặt nó vào vị trí đó.

Mai Lang Vương phì cười.

Sao nghe tiếng cười trầm thấp gõ xuống đỉnh đầu, tâm trạng càng trở nên căng thẳng tột độ.

Cuối cùng em cũng đặt quân cờ xuống, lần này nước đi đã khôn khéo hơn, quyết định không chặn quân đen ở vị trí vừa nãy mà chặn ở vị trí phía trên, nơi có thể hợp với quân đỏ khác và tạo nên một chuỗi cờ mới.

Sao rất chắc chắn với nước đi này, em tiếp tục cầm một quân cờ khác lên, chỉ cần Mai Lang không chú ý thì em sẽ chiến thắng bằng chuỗi cờ bí ẩn đã hình thành ở nơi khác. Chỉ cần thêm một quân cờ nữa thôi thì em sẽ thắng. Em đã quan sát thấy thế trận đó nhưng chưa vội vàng ra tay, em phải đánh lừa chàng một chút đã.

Mai Lang Vương nhấc quân cờ lên, chậm rãi hạ xuống.

Sao nhắm tịt mắt, cầu nguyện và cầu nguyện, chỉ ước rằng Mai Lang đừng thấy thế cờ thắng của em.



Giờ nghĩ lại thì… Sao chẳng biết tại sao em lại có thể ngồi ở đây cùng chàng chơi cờ caro thế này, chỉ mới vài khắc trước thôi em còn vô cùng xót thương và buồn bã.

Ngay khi thuộc hạ của chàng xuất hiện và nói điều gì vào tai của Vĩnh Nghiêm, chàng ta liền vội vã rời đi, để lại hai người trơ trội ngồi ở sân nhà. Sao nhìn theo bóng Vĩnh Nghiêm, em thật sự rất tò mò không biết điều gì đã khiến chàng ta hoảng hốt như vậy, nhưng Mai Lang không nói gì với em cả, chàng chỉ ngồi ở đó, bình lặng uống hết chén trà rồi dắt tay em, bảo rằng về thôi.

Sao lơ ngơ đi theo chàng, Mai Lang thì trông có vẻ rất thư thái tinh thần. Trên đường trở về, hai người có đi qua một dãy tường nở đầy hoa giấy, Mai Lang thậm chí còn hỏi em rằng có muốn ở đây ngắm hoa thêm một lúc không.

Hoa giấy ở phủ thần sông rất đẹp, chúng không chỉ có một màu cơ bản là màu hồng sẫm mà còn có những màu lạ khác như cam, trắng, đỏ. Thậm chí có những cây nở cùng một lúc ba màu hoa, Mai Lang nói với em rằng đó là kết quả của kĩ thuật ghép cành. Mai Lang Vương rất am hiểu các kĩ thuật trồng cây, bởi vì chàng cũng là chủ của một vườn mai tú lệ. Khi ở Mai Viện, chàng dành nhiều thời gian để chăm bẵm vườn mai của mình, thái độ mà chàng đối với những cụm mai ấy so với sự nghiêm túc khi thực hiện công việc trị quốc không khác biệt gì.

Lúc này trời cũng đã tối muộn rồi, Sao rất muốn ở đây ngắm hoa cùng chàng và nghe chàng nói về các kĩ thuật trồng kiểng nhưng không thể. Em lắc đầu và bảo với chàng rằng về nhà vẫn hơn, ở ngoài trời đêm sẽ dễ bị cảm lạnh. Mai Lang Vương nghe vậy, chàng lại để ý đến đôi vai mỏng manh của em, ánh mắt chàng chợt lặng lại, sau đó em đã được chàng bế thẳng về nhà.

Thế nhưng, Sao không phải vì sợ gió lạnh mà không muốn ở lại ngắm hoa. Em muốn về còn vì lí do khác. Kể từ sau khi chứng kiến phiên xét xử Thị Hoa vừa nãy, chẳng hiểu sao lòng em cứ ân ẩn mây mù. Em không biết mình đang bâng khuâng điều gì, chỉ biết rằng dù mắt có đặt ở nơi nào thì cũng chẳng thấy đẹp nổi.

Mai Lang đã vào phòng thay đổi y phục ngủ, Sao ăn mặc đơn giản hơn chàng nên cũng chuẩn bị nhanh hơn, em thay cho bản thân một bộ áo bà ba mỏng nhẹ rồi mang theo sách và đi ra chiếc võng được mắc bên gian năm. Sao nằm lên võng, đung đưa qua lại, quyển sách mở toang đặt trên lồng ngực, tay em mân mê gáy sách trơn láng, mặc dù đem sách ra như vậy nhưng rốt cuộc em không có tâm trạng đọc nó.

Đột nhiên võng của em bị giữ lại bởi một lực vừa phải, kèm theo đó, giọng nói trầm ấm quen thuộc cất lên. Sao khẽ dịch chuyển cơ thể, quay sang nhìn. Mai Lang Vương đang tựa vào cột nhà, tay nắm lấy dây võng của em, khuôn mặt tuấn tú trầm lặng.

- Đang nghĩ gì vậy?

Sao không biết nên trả lời chàng thế nào, em hơi nhìn xuống chân. Chân em lúc này đang đặt trên đầu võng đối diện, những ngón chân bé nhỏ trắng nõn. Sao ngọ nguậy ngón cái, môi mím lại, lặng im không đáp.

Mai Lang Vương rất quan tâm đến thái độ của em. Chàng gọi tiểu đồng đến, định bụng sẽ trải chiếu lên sàn và ngồi uống trà như lần trước. Sao thấy chàng nhỏ to dặn dò tiểu đồng, tâm trí chợt lóe, em liền lập tức bật dậy khỏi võng.

Mai Lang Vương ngạc nhiên hướng mắt sang em, tiểu đồng kia cũng trố mắt ra, không hiểu tại sao em lại phản ứng mạnh như vậy.

- Hãy bày vật dụng ở sập. - Sao bình tĩnh nói với tiểu đồng.

Tiểu đồng thoáng do dự, đưa mắt sang Mai Lang Vương như hỏi ý. Chàng sững người một chút và rồi tủm tỉm cười, gật đầu cho tiểu đồng rời đi. Sao bấy giờ đã rời khỏi võng rồi, em đi đến đẩy lưng chàng, phụng phịu nói - Ngài đến sập ngồi cho em, tối rồi ai lại để ngài ngồi dưới sàn chứ? Ở dưới vừa lạnh vừa đượm hơi đất, nếu nó xâm nhập vào cơ thể ngài thì biết làm sao?

Mai Lang Vương dừng lại một chút, khiến em không cách nào đẩy được chàng nữa. Sao ngước lên nhìn chàng đe dọa, chàng chỉ êm đềm cười, nắm tay em và dắt đến sập.

- Hơi lạnh từ đất không khiến ta bận tâm đâu. Em nghĩ ta là ai chứ? Chẳng lẽ lại yếu ớt đến thế ư? Bây giờ có em nên đi đâu ta cũng ở trong nhà thế này đấy, chứ ngày xưa đi làm nhiệm vụ một mình, đôi khi ta còn ngủ tạm ở chạc cây hay bên lề đường. Nam nhi đại trượng phu, nếu những chuyện đó mà không chịu được thì còn nói làm gì nữa?

- Em không cần biết đâu, bây giờ ngài do em chăm sóc nên phải nghe theo em. - Sao khó chịu nói.

- Ừm. - Mai Lang Vương tán đồng. Chàng không nói thêm gì nữa, chỉ một câu nói của em đã có thể khiến chàng hoàn toàn đồng thuận.

Hai người ngồi xuống sập ở gian nhất, tiểu đồng đã chuẩn bị mọi thứ theo yêu cầu của chàng. Mai Lang Vương đẩy chén hồng trà ấm đến chỗ Sao, hồng trà này pha không đậm như ấm trà Thái Nguyên của chàng, lại được hòa thêm chút đường, chàng nghĩ em sẽ uống được thôi. Dù sao đêm cũng khuya rồi, uống thứ gì đó cho ấm người vẫn tốt hơn.

- Thơm quá! - Sao nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, sau khi thấy nó có vị ngọt thanh, em liền không ngần ngại mà uống ngon lành.

- Thích không? - Mai Lang Vương cười hỏi.

- Thích ạ.

- Thế nói cho ta nghe được chưa? - Chàng hài lòng, lại chuyển sang chuyện ban nãy, đòi hỏi.

Sao bắn ánh mắt cụt hứng về phía chàng. Mai Lang Vương thản nhiên đón nhận ánh nhìn hờn dỗi đó của em, chàng còn tỏ ra rất hào hứng, trông như thể chàng đang trêu ghẹo em vậy. Kể từ sau lần chàng đưa tay bịt mắt em khi em nhìn Vĩnh Nghiêm, Sao nhận ra rằng chàng bắt đầu có thú vui chọc ghẹo em.

Mai Lang càng lúc càng đổi tính đổi nết, hoặc là chàng đã bắt đầu bộc lộ con người thật của mình ra với em chăng? Phơi bày hết những tính cách của chàng?

Sao không biết nhưng em rất thích điều này.

Mai Lang hiện tại tuy có chút tinh nghịch, thích gây rối và hơi làm nũng một chút nhưng em rất hài lòng. Chàng càng như vậy thì em càng yêu thương chàng hơn. Đôi khi em cảm thấy Mai Lang như một đứa trẻ lớn xác vậy.

Nghĩ thế em lại chẳng muốn giấu giếm chàng điều gì nữa, tự dưng em có thể bộc bạch hết mọi thứ cho chàng biết.

- Thật ra em cảm thấy rất xót thương chị Thị Hoa. - Sao rầu rầu trút nỗi lòng.Mai Lang Vương trầm ngâm, chàng tựa tay vào gối, chén trà chùng chình trước mặt, im lặng.

Sao nhìn ra hiên nhà, những chiếc lá xơ xác vừa bị gió thổi cho bay tứ tung. Chúng sẽ bị thổi bay vào xó sân, rồi bị người ta quét đi, cứ ngày ngày chìm nổi như vậy, đâu giống như chậu kiểng kia có thể an nhiên tĩnh tại tọa lạc trên bục cao, tiếp nhận sự chăm sóc yêu thương của ông chủ?

Em cảm thấy rằng con người sinh ra vốn đã phân biệt kẻ cao người thấp. Người thì vừa sinh ra đã khổ, phải làm lụng vất vả cực nhọc mới có miếng ăn. Người sinh ra đã ở trong cửa rộng nhà cao, phẩy tay một cái tiền muôn bạc trượng, không cần phải lo gánh nặng mưu sinh. Người thì bị chà đạp dưới đáy xã hội, người thì đứng trên chóp đỉnh, hô mưa gọi gió. Cuộc sống vốn đã phân chia giai cấp rạch ròi như vậy, vốn đã bất công như vậy thì việc Thị Hoa có chút mưu cầu muốn được vươn lên, muốn được sống tốt hơn cũng có gì là sai đâu?

Cho dù hành động của chị ấy sai nhưng mục đích thì rất nhân bản. Đó cũng chỉ là khát vọng hiển nhiên ở mỗi con người mà thôi.

Mai Lang Vương chóng cằm, cười nhẹ.

Sao nhìn nụ cười kì bí của chàng, khó hiểu cau mày, em lập tức nhích đến, chăm chăm dõi mắt về phía chàng, muốn chàng giải thích.

Mai Lang Vương nhìn chậu kiểng mà em vừa so sánh với chiếc lá bên dưới, bất chợt hỏi - Em có biết phải mất bao lâu thì cái cây kia mới có dáng vẻ thanh tao được như vậy không?

Sao lắc đầu.

Chàng điềm nhiên trả lời - Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, thậm chí cả trăm năm. Cái cây kia ban đầu không có dáng đẹp như vậy, nó chỉ là một chồi cây nhỏ bé lạc loài mọc trên thân cây khác. Sau đó nó bị cắt đi, bị giâm vào một chậu nhỏ, đến khi đạt được độ cao thích hợp người ta lại chuyển nó sang cái chậu khác lớn hơn và bắt đầu uốn nắn nó, cắt tỉa nó. Nó phải chịu bao đau đớn và rèn giũa thì mới có hình dáng như hiện tại. Bởi vì nó giữ được dáng vẻ hiện tại nên nó mới có giá trị, nếu nó vẫn là chồi cây bé nhỏ hoang dại như nó của ban đầu, chắc hẳn cuộc sống của nó cũng chẳng khấm khá gì so với chiếc lá kia đâu.

Sao bỡ ngỡ. Đó là lần đầu tiên em được biết về những điều như vậy.

Mai Lang Vương suy tư nhìn ra bầu trời, ngữ điệu chậm rãi và vương chút u hoài - Con người sinh ra trên cõi đời này chẳng ai sướng hơn ai. Bản chất của con người chính là khổ. Dù ở địa vị nào con người cũng có nỗi khổ. Em cảm thấy người đứng trên đỉnh cao sung sướng hơn người ở dưới đáy, nhưng thật ra ngay cả những người ở trên đỉnh ấy cũng chẳng vui sướng gì. Họ có vật chất nhưng họ sẽ mất đi những thứ khác, thứ mà những người bình dân, những người nghèo khổ hơn họ lại có.

- Đó là gì ạ?

Mai Lang Vương cười tư lự - Sự tự do chẳng hạn? Sự vô tư? Càng ở trên cao thì càng phải chịu nhiều áp lực, càng bị cuốn vào đám mạng nhện chằng chịt của tham vọng, danh lợi. Đó là một sự đày đọa tinh thần. Em hãy nhìn Vĩnh Nghiêm mà xem, hắn ta có vui sướng không? Tự dưng bị mất hết người thân yêu chỉ vì những âm mưu thâm độc… Nhưng biết làm sao? Đó là chuyện thường xảy ra ở nơi phồn hoa. Dù hắn có đau lòng như thế nào, có cảm thấy bất mãn và cay đắng như thế nào thì hắn cũng chỉ có thể nuốt vào trong và chấp nhận. Đó chính là sự đánh đổi.

Sao co chân lên sập, ngã đầu vào gối và ôm lấy vai, em cảm thấy cuộc sống này khắc nghiệt quá - Nếu vậy… Tại sao chúng ta còn tồn tại ở chốn này? Tại sao chúng ta lại được sinh ra và phải nếm trải những đọa đày này?

Mai Lang Vương xoa đầu em, đáp nhẹ tênh - Chúng ta sinh ra là để trải nghiệm cuộc sống.

- Trải nghiệm… Ư?

- Ừm. Như đã nói thì cuộc sống này vốn đã là "khổ". Đó là lí do mà Đức Phật phải lên đường đi tìm chân lý để cứu rỗi chúng sinh. Nỗi khổ của con người được hình thành bởi sự vô minh và các dục lạc. Con người càng khởi nhiều dục lạc thì càng phải lao tâm khổ tứ để đạt được nó và khiến bản thân khổ sở. Nhưng mà nếu nhìn cuộc sống như vậy thì đúng là chẳng có gì đáng sống cả, nếu lúc nào cuộc sống trong mắt cũng chỉ đầy bóng đêm và giả dối thì thật tuyệt vọng biết bao? Thật bi đát biết bao? Khiến người ta chẳng còn chút vui sống nào nữa.

Chàng nhìn sâu vào mắt em, khẽ cười - Như ví dụ mà em so sánh ban đầu về chậu kiểng và chiếc lá, về người ở tầng lớp thấp và người ở tầng lớp cao đó, em có nhận ra một điều rất thú vị không?

- Điều thú vị? - Sao ngẫm nghĩ, hồi lâu sau, em hùng dũng lắc đầu.

Mai Lang Vương che miệng cười khùng khục. Ôi trời, em đúng là thật thà thẳng thắn.

- Đó là sự đa chiều. - Mai Lang Vương nhẹ nói.

- Sự đa chiều ạ?

- Ừm. Mọi việc đều có nhiều chiều khác nhau, đều có thể nhìn nhận dưới nhiều góc độ khác nhau. Việc của chúng ta là phải thấu triệt mọi góc độ đó. Khi chúng ta hiểu được sự đa chiều ấy, chúng ta sẽ thấy cuộc sống thật ra không xấu xí như vẫn nghĩ. Cuộc sống là một hành trình trải nghiệm mà chúng ta phải không ngừng tự vấn chính mình, không ngừng lựa chọn, không ngừng học hỏi để rồi trở nên tốt hơn, có thể dũng cảm buông bỏ được những điều tiêu cực đã trói buộc ta.

Cuộc sống giống như một bản trường ca với đầy đủ những cung bậc cảm xúc.

- Em nghĩ là mình đã hiểu ra điều gì đó rồi ạ. - Sao gật đầu, nhìn chàng bằng ánh mắt kiên định, chắc nịch đáp.

- Thế em còn thương Thị Hoa chăng? - Chàng tò mò.

- … - Sao nằm dài xuống sập, buồn buồn nói - Tại sao chị ấy lại làm vậy? Rõ ràng chị ấy có thể sống tốt hơn nếu chị ấy đi theo hướng khác.

Mai Lang Vương nhẹ nhõm thở ra một hơi dài - Ừm, đúng rồi, chính là việc đó.Thị Hoa luôn cảm thấy bản thân không bằng ai, nàng uất hận số phận của mình và ghen tức với cuốc sống giàu sang của Thủy Cơ. Đó là lí do nàng đưa ra những quyết định cực đoan như vậy, nàng ấy chỉ muốn trả thù đời.

Nàng ấy chẳng bao giờ dừng lại suy nghĩ, dù chỉ một chút thôi, về những điều tốt đẹp mà nàng đang có. Trong vô vàn người nghèo khổ, nàng được trở thành thị nữ của phu nhân thần sông. Trong vô vàn thị nữ, nàng được gặp một cô chủ hiền lành và hết lòng chăm lo cho mình. Nếu đánh giá khách quan thì nàng rất may mắn đấy chứ? Không phải ai cũng gặp được người tốt như vậy. Nếu nàng biết trân trọng những gì mình đang có và sống hạnh phúc với chúng thì nàng đã không phải đối diện với kết cục này.

Nàng cướp đi thứ yêu quý của người khác rồi đổ lỗi rằng vì mình quá khổ sở. Vậy những người bị nàng giết chết sẽ đổ lỗi cho điều gì? Những người bị nàng cướp đi mọi thứ sẽ đổ lỗi cho điều gì?

Đó là cuộc tranh cãi dài không có hồi kết.

- Hazz… - Sao dài giọng than.

Mai Lang Vương mở quyển bí sử đọc dở mấy hôm trước ra, tiếp tục nghiền ngẫm. Sao chóng cằm nằm ườn trên sập nhìn hiên nhà phủ đầy lá me một chút rồi quay phắt lại, nhìn chàng. Mai Lang Vương đang tựa tay lên gối, nghiêng nghiêng xem sách, trông chàng thật nghiêm trang và tĩnh lặng.

- Mai Lang, chơi cờ caro với em nhé? - Sao bất ngờ nảy ra ý định đó.

Mai Lang Vương đắn đo dời mắt sang em, Sao đang rất mong chờ, có vẻ em căng thẳng lắm, quyết định của chàng giống như một ván cược đối với em vậy. Chỉ việc rủ chàng chơi cờ mà có thể khiến em lưu tâm nhiều đến thế ư? Mai Lang Vương nhìn trang sách với những dòng chữ tinh tươm liên tiếp. Chàng lại chưa từng chơi cờ với con gái.

Do dự tầm một phút, chàng đóng sách lại gác qua một bên và đồng ý chơi cùng em.

Sao cảm thấy ngực như vừa nổ tung. Em quá bất ngờ với quyết định của chàng, vốn nghĩ chàng sẽ chẳng bao giờ chịu chơi cùng mình. Em đã từng thấy chàng khoanh tay đứng một bên xem em và các tiểu đồng chơi cờ với nhau hàng chục lần với vẻ mặt lãnh đạm. Em cứ nghĩ chàng không thích, nào ngờ…

Sao bần thần rời khỏi sập, chuẩn bị mang bàn cờ ra.

Ban đầu, bầu không khí của cuộc cờ rất là im lặng và gượng gạo. Tuy vậy, sau bàn thua đầu tiên thuộc về Sao, không khí đã được làm nóng lên một chút. Đến bàn thua thứ hai thứ ba, Sao đã vứt sự bỡ ngỡ lạ lẫm đi đâu mất rồi, em hùng dũng xông vào chiến đấu với chàng, những bước cờ tuyệt kĩ được em nghiệm ra sau bao lần "chinh chiến" đều được vận dụng triệt để.

Mai Lang Vương cũng rất nghiêm chỉnh và tập trung, chàng rót chén trà ra và không thể chạm vào nó thêm lần nào nữa. Chàng quan sát thế cờ của em một cách thận trọng, không hề dám khinh nhờn một chút nào. Trông chàng khi ấy giống như lúc chàng chăm mai, giống như lúc chàng làm việc, giống như lúc chàng ra lệnh cho quân binh.

Và giờ là bàn cờ thứ sáu sau khi em đã bị chàng đánh cho thua tơi bời năm trận liền.



- Đừng mà… - Sao gần như khấn niệm.

Quân cờ trên tay chàng đang hạ dần xuống, vị trí vẫn chưa được xác định nhưng nó khiến tim em đập loạn xạ như quả bóng đang nảy trên mặt đất vậy. Chàng sẽ chốt nước cờ ở đâu? Ở nơi mà em vừa vẽ ra hay ở thế trận chiến thắng mà em đang âm thầm che giấu? Chàng có bị kế giương đông kích tây của em lừa hay không? Em cảm thấy cả người nóng bừng bừng, run rẩy.

Mai Lang Vương âm thầm nhìn em, đôi mắt nâu tựa như một dòng suối trong veo vừa đi qua bề mặt chi chít đá sỏi, tạo thành một dòng chảy rì rầm.

Chàng đặt quân cờ xuống bàn, chặn hai quân đỏ phía trên mà em vừa đi.

Sao ôm má, thở ra một tiếng, xúc động ngập tràn.

Mai Lang Vương tựa tay vào gối, chóng cằm, nâng chén trà đã sắp nguội lên uống một ngụm.

Sao hớn ha hớn hở đặt quân cờ vào vị trí còn trống trên thế trận mà em đã vạch ra trước đó, kết thúc bàn cờ trong chiến thắng áp đảo. Em dường như rất vui, chàng thậm chí có thể thấy đầu em mơ hồ mọc ra tai thỏ vẫy vẫy và mông cũng mọc ra nhúm bông đuôi thỏ to tròn ngọ nguậy.

Khoảnh khắc đó, Mai Lang Vương chợt cảm thấy lòng như được tia nắng bình minh chiếu rạng.

So với việc chiến thắng, chàng lại thích thế này hơn.

- Em thắng rồi. - Mai Lang Vương mỉm cười, mày mắt đều bừng sáng.

Sao đơ ra trước nụ cười ấy, em không hiểu tại sao chàng lại có thể vui mừng như vậy khi bị thua, nhưng mà nụ cười của chàng rất đẹp, rất có sát lực, khiến em bị choáng mất một lúc.

- Không… Không chơi nữa… - Sao lóng nga lóng ngóng dọn dẹp bàn cờ, ấp úng thông báo với chàng. Mai Lang Vương cũng không ý kiến, im lặng ngồi đó thưởng trà.

Khi em trở ra, chàng bỗng gọi em ngồi xuống cạnh bên, Sao vốn không định ngồi quá gần chàng, em vẫn còn bị dư chấn của nụ cười ban nãy tác động nên đang muốn trốn sang nhà trái chơi cùng các tiểu đồng cho mau quên đi.

Em không thoải mái, rề rà ngồi xuống.

Mai Lang Vương vẫn dõi theo em không rời, ngữ điệu chậm rãi êm đềm, chợt nói - Vì em thắng ta nên ta sẽ thưởng cho em, ngày mai ta sẽ đưa em đi thăm thú phố phường của vùng Vàm Thuật, chịu không?

- Hể?! - Sao lập tức dẹp hết bao nhiêu bối rối và ngượng nghịu đi, vô thức nhích tới, suýt nữa thì va cả trán vào cằm chàng - Thật ạ?!

Mai Lang Vương dùng chén trà chặn ở giữa, giữ khoảng cách với em một chút trong khi lòng thì đã sớm bị biến thành một búi tơ rối rắm, đang đung đưa như quả lắc trên nhành cây. Chàng hắng giọng, lấy lại vẻ bình tĩnh và gật đầu. Sao nghe thế, vui mừng đến vỡ òa, bất chợt nắm lấy tay chàng.

- Mai Lang, em cảm ơn ạ! - Sao ngọt ngào nói.

Chén trà bị hành động bất ngờ của em làm cho rung chuyển, loang hết ra ngoài, nước trà đổ lên kẽ tay chàng nhưng Mai Lang Vương không hề cảm thấy nóng.

Chàng mất hết cảm giác rồi.

Mai Lang Vương im bặt nhìn em, từ tay chàng, nước trà vẫn đang nhỏ xuống thành giọt.

- A! - Sao nhận ra mình đã kích động thái quá mà khiến nước trà đổ hết ra thì cảm thấy tội lỗi lắm, em lập tức dùng khăn lau cho chàng, vừa lau vừa xin lỗi không ngừng.

Chàng chóng cằm ngồi yên, mặc cho em có lau tay thế nào, đôi mắt nâu chỉ một mực hướng về em.

Sao lau lau nước trà xong, ngẩng lên thấy chàng vẫn thất thần như vậy, em có chút ngạc nhiên - Mai Lang sao thế?

- Không có gì đâu. - Chàng cười mỉm, nhắc nhở em một cách dịu dàng - Khuya rồi, em đi ngủ đi, mai còn có sức mà chạy lung tung chứ?

- Vâng!

Sao reo hát và nhảy chân sáo vào phòng. Mai Lang Vương lắng tai nghe tiếng guốc, cho đến khi âm thanh đó tắt hẳn và em không còn phát ra tiếng động nào nữa thì chàng mới rời khỏi sập, tiến đến trước cửa phòng em và ngây ngốc đứng lặng ở đó.

Đột nhiên chàng lại mong chờ ngày mai đến lạ.

Chương 118: Vĩnh Nghiêm và Thủy Cơ

- o-

- Thủy Cơ và Vĩnh Nghiêm trông đẹp đôi thật. - Bên hoa đình, phu thê thần sông êm ả hàn huyên, cả hai đều đang dõi nhìn cặp tiên đồng ngọc nữ đang đứng ngoài sân, nụ cười ẩn hiện trên đầu mày khóe mắt.

Vĩnh Nghiêm hai mươi tuổi, là một thanh niên trẻ người non dạ. Chàng chẳng bao giờ chịu ăn mặc nho nhã như bao người bạn đồng trang lứa khác mà luôn khoác chiến giáp. Lúc nào gặp chàng cũng chỉ thấy chàng luyện kiếm luyện cung, luyện ngựa tứ bình, bàn luận binh pháp.

Thủy Cơ hai mươi tuổi, là một tiểu thư đài các đoan trang hiền thục, cũng giống như chị gái, nàng sở hữu nhan sắc đằm thắm dịu dàng, cầm kì thi họa đều am hiểu.

Mỗi lần Vĩnh Nghiêm luyện võ, Thủy Cơ lại âm thầm đứng một bên dõi nhìn. Nàng cũng chẳng biết mình có thói quen ấy từ bao giờ.

- Hai đứa! - Thần sông gọi lớn.

Thủy Cơ nghe anh rể gọi, lập tức nhanh chân trở vào hoa đình. Vĩnh Nghiêm đang tập bắn cung, bị phá bỉnh đúng lúc, chàng tỏ ra hơi khó chịu, gác cung sang một bên và hậm hực dời bước.

- Vâng? - Vĩnh Nghiêm ngồi xuống, cau có nghi hoặc.

Thủy Cơ thấy người chàng đầy mồ hôi, nàng liền ân cần rút khăn tay ra lau mồ hôi cho chàng và cẩn thận rót cho chàng chén trà.

Phu thê thần sông tủm ta tủm tỉm nhìn những cử chỉ đó, Thủy Cơ đỏ mặt an tọa bên cạnh chị gái, Vĩnh Nghiêm thì không chú ý gì đến mấy việc nàng vừa làm, chàng xem đó là chuyện hiển nhiên.

Thần sông xòe quạt, từ tốn an bài - Ta sẽ đính ước cho hai em.

- Dạ?! - Vĩnh Nghiêm cứ tưởng mình vừa nghe nhầm, chàng ta nhướn một bên mày lên, há miệng hỏi lại một cách sưng sỉa.

Thần sông gấp quạt lại, gõ một cái lên đầu Vĩnh Nghiêm, sắc mặt sa sầm, tỏ vẻ trấn áp - Đính ước cho mi với Thủy Cơ.

Vĩnh Nghiêm đưa tay xoa đầu, mặc dù có một lớp khăn đóng nhưng cú gõ đó vẫn có thể khiến chàng đau điếng.

- Kệ anh! - Vĩnh Nghiêm chống tay lên bàn, bật dậy xấc xược, không thèm quan tâm đến cuộc trò chuyện này nữa mà tiếp tục trở ra sân luyện cung.

Thủy Cơ u sầu dõi mắt ra, phu nhân thần sông chỉ biết che miệng cười khẽ còn ông thì hướng quạt sang nàng, nhẹ nhàng dỗ dành - Yên tâm, ta sẽ đem sính lễ đến dạm ngõ em về cho nó.

Vĩnh Nghiêm và Thủy Cơ nên duyên như vậy, ngay từ khi họ còn rất trẻ. Mặc dù đã được đính ước với nhau nhưng Vĩnh Nghiêm vẫn chỉ xem Thủy Cơ như em gái của chị dâu, chàng không hề có sự đối xử đặc biệt nào với nàng.

Hôn lễ cũng vì vậy cứ bị kéo dài ra vô tận, cũng có lần thần sông ngỏ ý muốn cử hành hôn lễ luôn, tuy nhiên Thủy Cơ đã khước từ, nàng thầm nghĩ, giả như có kết hôn thì Vĩnh Nghiêm e rằng cũng chỉ lại xem nàng là bức tượng hay bình hoa trưng trong phòng thôi.

Chàng vốn dĩ không hề có tình cảm với nàng.



Lại là một giấc mơ xưa cũ. Bao nhiêu lần rồi, mỗi khi bị bệnh là nàng lại mơ thấy giấc mơ ấy, hình ảnh ám ảnh nhất chính là bóng dáng lạnh lùng của chàng, là ánh mắt lạnh nhạt và vô vị mà chàng dành cho nàng.

Thủy Cơ yếu ớt hít thở. Nàng cảm thấy cả người bời rời.

- Có muốn ăn gì không?

Thủy Cơ ngẩn ngơ, cố gắng dịch chuyển ánh mắt vô lực đi. Bên cạnh giường nàng lúc này có một bóng người. Khuôn mặt đó vẫn vậy, vẫn tuấn kiệt hào sảng, tuy nhiên ánh mắt thì không còn sáng trong như trước nữa. Chỉ mới không gặp chàng một thời gian thôi mà chàng đã thay đổi nhiều đến vậy, phải chăng trái tim chàng đã nhuốm quá nhiều sầu bi?

Vĩnh Nghiêm ra hiệu cho thuộc hạ gọi quân y đến, vị quân y của Khau Pạ đã từng chữa trị cho nàng trước kia lập tức xuất hiện. Vĩnh Nghiêm tránh qua một bên, tôn trọng nhường ghế cho ông, ông không nể nang gì, tự nhiên ngồi vào ghế của chàng và xem xét cho Thủy Cơ.

- Thế nào ạ? - Vĩnh Nghiêm nhẹ hỏi.

- Không vấn đề gì, cứu trị kịp thời nên không sao. - Vị quân y đáp lời, ngữ điệu không cao không thấp, không buồn không vui, chuyên nghiệp và chu toàn.

Vĩnh Nghiêm nghe xong tình hình của nàng, đám mây đen áng trên ấn đường mới tan được một nửa. Sau khi tiễn chân vị quân y ra tận hiên nhà và tiếp tục nhận thêm sự dặn dò từ ông, chàng lại trở về phòng Thủy Cơ, trên tay mang theo một khay cháo loãng.

- Ăn cháo nhé. - Vĩnh Nghiêm đỡ nàng ngồi dậy, nhích ghế đến gần nàng một chút. Chàng cẩn thận múc từng muỗng cháo, ân cần thổi thổi cho nguội bớt rồi mới từ tốn đưa lên miệng nàng.

Thủy Cơ không ăn. Nàng nắm chặt tấm chăn, nước mắt rơi xuống gò má. Nàng không biết mình vừa được cứu sống.

Nàng cứ nghĩ mình đã đến được địa ngục rồi.

Sau cuộc trò chuyện với Mai Thần, nàng đã hiểu ra được nhiều điều, đã nhận ra tội ác của mình. Nàng đã bị người ta lợi dụng, tự tay giết chết anh rể - Người yêu thương nàng hết mực. Đã vậy nàng còn giá họa cho Sao và Mai Thần, khiến họ bị kéo vào rắc rối do nàng tạo ra.

Cho dù là nàng bị lừa nhưng tội ác của nàng thì không thể xóa được.Nàng chỉ muốn chết để đền tội thôi! Quá nhục nhã, quá hổ thẹn để sống tiếp!

Vĩnh Nghiêm nín lặng nhìn nước mắt nàng tuông rơi, muỗng cháo vẫn đặt trước miệng nàng như vậy, không hề chuyển động. Duy có đáy mắt chàng thì vừa mới thất thần một chút, đồng tử lắng lại như hồ sâu vô đáy, thăm thẳm xanh.

Chẳng hiểu sao chàng lại thấy đồng cảm với nàng.

Sau rốt thì, người bị tổn thương nhiều nhất trong chuyện này lại chính là chàng và nàng.

- Ăn đi. - Vĩnh Nghiêm hạ giọng.

Thủy Cơ rưng rức khóc, dù lòng chẳng muốn ăn uống gì nhưng những lời của chàng từ lâu đã trở thành một loại mệnh lệnh bất khả kháng đối với nàng. Trước khi nàng kịp kiểm soát thì cơ thể nàng đã tự động làm theo lời chàng rồi.

Thủy Cơ mếu máo ăn hết muỗng cháo đó.

- Phì. - Vĩnh Nghiêm cười mỉm.

Thủy Cơ đỏ mặt, dùng tay che ngang mũi như một hành động tạo khoảng cách, nhằm che giấu sự xấu hổ của mình.

Vĩnh Nghiêm chuẩn bị muỗng cháo khác, khi đưa lên gần miệng nàng, chàng lại dịu dàng trêu chọc - Xấu quá, hóa ra lúc khóc trông nàng xấu như vậy.

Thủy Cơ thật sự chỉ muốn trốn vào chăn và vĩnh viễn không dám chường mặt ra cho chàng thấy nữa.

Vĩnh Nghiêm nán lại phòng nàng, ở bên chăm sóc nàng rất ân cần. Thủy Cơ buộc phải tiếp nhận sự săn sóc ấy dù trong thâm tâm nàng chẳng có mặt mũi nào để nhìn chàng nữa. Nàng chỉ muốn trốn vào một góc rồi tự nguyền rủa mình mà thôi. Nàng không thể tha thứ cho mình, cả phần đời còn lại, nàng sẽ mãi mãi bị tòa án lương tâm giày vò.

Đến khi đêm khuya hẳn và người hầu bắt đầu đóng cửa các gian nhà, Vĩnh Nghiêm vẫn chưa rời đi. Chàng vẫn ngồi trên sập trong phòng nàng, người tựa vào gối, im lặng uống rượu.

Thủy Cơ giấu mắt trong chăn liếc nhìn chàng lấm lét. Giữa chàng và nàng bấy giờ không có thứ gì ngăn trở cả, sập lại chỉ cách giường vài bước chân. Màn bát tiên rũ trước giường cũng bị vén đi rồi, Vĩnh Nghiêm ban nãy bảo rằng vì chàng sẽ chăm sóc nàng nên không cần vây màn làm gì, kẻo lại vướng víu tay chân.

Vĩnh Nghiêm từ nãy đến giờ uống cũng đã được năm chén rượu. Chàng cũng ý thức được rằng mình đang chăm sóc người bệnh nên chỉ sai người hầu chuẩn bị một ấm rượu duy nhất, tuy vậy, Thủy Cơ vẫn không sao ngủ được khi bị đặt trong hoàn cảnh này. Mùi rượu rất nồng, tỏa vào không gian thơm ngát, khiến nàng cũng loạng choạng muốn say.

- Ngủ đi. - Vĩnh Nghiêm liếc mắt về phía nàng rồi lại đưa mắt đi, hờ hững cất tiếng.

Thủy Cơ lúng ta lúng túng, vội vàng quay đi, quấn chăn kín mít khắp người.

Vĩnh Nghiêm suy tư nhìn cửa sổ, nó đã bị đóng lại từ lâu để gió lạnh không lùa vào, tuy nhiên lớp song cửa có hình hoa sen trang trí trên đó thì miễn cưỡng có thể trở thành một điểm rơi tao nhã cho mục quang. Chàng đành nhìn nó, vừa nhìn vừa nghĩ đến những chuyện xa xăm.
- Anh không quay về ư? - Thủy Cơ cuối cùng cũng quyết định lên tiếng - Anh định uống rượu suốt đêm đấy à?

- Ta ở đây chăm sóc nàng.

- Được rồi… Em không sao. Anh về nghỉ ngơi đi, còn giữ sức khỏe làm việc.

- Đã bảo là ta sẽ ở đây chăm sóc cho nàng mà. - Vĩnh Nghiêm thấp giọng, ngữ điệu đã trở nên thiếu kiên nhẫn.

Thủy Cơ im bặt, không dám nói gì nữa. Nàng nằm yên trong chăn một lúc, sau cùng vì quá ngại, chỉ đành rón rén ngồi dậy, thả màn xuống. Vĩnh Nghiêm vừa thấy nàng động, đã ngay lập tức bắn ánh mắt nghiêm nghị về phía nàng. Thủy Cơ méo mặt thu người lại, rúc sâu vào giường hơn.

- Ngại gì chứ? - Vĩnh Nghiêm thẳng thắn nói - Chúng ta cũng đính ước rồi còn gì?

Thủy Cơ vẫn một mực lắc đầu, giọng trở nên nghiêm khắc - Dù đã đính ước nhưng chưa cử hành lễ cưới. Chúng ta vẫn không nên đi quá giới hạn luân thường.

Vĩnh Nghiêm nghe vậy, đột nhiên phì cười. Chàng gác chén rượu lên khay, bước từng bước tiến đến gần nàng. Thủy Cơ nghe ngực đánh trống thình thịch. Vĩnh Nghiêm ngồi xuống giường, khoanh tay lại, cười trêu chọc - Nàng xấu như vậy ai thèm chạm vào chứ?

- Cái… Gì?? - Thủy Cơ há hốc mồm, sốc nặng.

Vĩnh Nghiêm cười khanh khách trước biểu cảm ngốc nghếch đó, chàng lại trở về sập, tiếp tục uống rượu mà rằng - Trong mắt nàng, Vĩnh Nghiêm ta lại là kẻ tầm thường thế ư?

- … - Thủy Cơ không thể nói gì thêm nữa. Nàng cười nhẹ, lòng lại run lên. Giọng nàng dịu dàng và thầm thì, êm ái vờn quanh tai chàng - Không ạ. Anh là người mà em vô cùng ngưỡng mộ.

Vĩnh Nghiêm trầm ngâm…

Đêm đó chàng đã thức trắng để canh giấc ngủ cho nàng.

Hôm sau, Vĩnh Nghiêm vẫn ở lại khu của Thủy Cơ. Chàng bấy giờ đã tập làm quen hoàn toàn với công việc của vùng Vàm Thuật, vì vậy cũng không nhờ vả gì Mai Lang Vương nữa, chàng ra lệnh cho thuộc hạ mang công việc đến đây để tiện làm.

Sáng sớm khi Thủy Cơ thức dậy thì đã thấy Vĩnh Nghiêm ngồi bên cạnh ân cần hỏi ngủ có ngon không. Đến khi người hầu mang khăn nước vào thì chàng lại dịu dàng lau mặt và tay cho nàng. Thuốc và bữa sáng được chuẩn bị xong thì chàng lại chu đáo đút cho nàng từng muỗng từng muỗng, khi nàng mệt, muốn ngủ thì chàng ở yên bên cạnh, vừa trông chừng giấc ngủ cho nàng vừa xử lí chính sự.

Thủy Cơ chẳng biết từ lúc nào chàng lại trở nên ân cần chu đáo như thế. Trong tâm tưởng của nàng, chàng vẫn là một thiếu niên hoạt bát, luôn cần người khác ở bên cạnh săn sóc, hầu hạ. Vì có chàng bên cạnh, nên nàng cũng không thể ngủ được. Thủy Cơ nằm trên giường, quay lưng về phía chàng và chú tâm lắng tai nghe. Ở bên sập luôn truyền đến âm thanh của ngòi bút ma sát với giấy, tuy nghe có vẻ hỗn loạn rối bời một chút nhưng rất bền bỉ. Thủy Cơ âm thầm cười, hẳn là chàng vẫn còn bỡ ngỡ với công việc.

- Cười gì đấy? - Vĩnh Nghiêm cau mày, môi mím lại, hờn dỗi.

Thủy Cơ giật thót, không nghĩ chàng có thể nghe thấy tiếng cười lén lút của mình. Nàng đã cố nén nó xuống thấp nhất có thể rồi.

- Tai ta thính lắm. - Vĩnh Nghiêm tiếp tục vật lộn với đống công việc trên bàn, đắc ý nói - Ngay cả các cao thủ bậc nhất ở thần giới này cũng chưa chắc qua mặt được ta đâu.

- Vâng… - Thủy Cơ xấu hổ thú nhận.

- Không ngủ đi? Ban nãy bảo mệt mà.

- Vì thấy anh làm việc vất vả quá nên… - Thủy Cơ thật thà giải thích.

Vĩnh Nghiêm nhìn tờ giấy đầy chữ bên dưới, não chàng lúc này đã bị xoắn lại như dây thừng rồi. Chàng buông bút, day trán, khổ sở bộc bạch - Mấy chuyện này… Tên Mai Thần đó làm nhanh như gió vậy còn ta thì chẳng biết phải làm sao cho hợp lẽ. Ta còn quá non nớt, có phải không?

Thủy Cơ bấy giờ đã xoay mặt ra ngoài, nàng nằm nghiêng trên giường, nhìn chàng dịu êm, nhẹ nhàng cổ vũ - Rồi anh sẽ làm tốt thôi.

- … - Vĩnh Nghiêm im lặng nghe nàng nói.

- Hôm nay anh không làm tốt thì ngày mai, ngày kia, ngày kìa, ngày kìa kìa… Rồi sẽ có lúc anh làm tốt thôi!

Vĩnh Nghiêm gượng gạo cúi đầu, không nhìn nàng nữa, lại tiếp tục tập trung vào công việc - Gì chứ?

Thủy Cơ thấy chàng tỏ vẻ ái ngại, nàng lại được một phen xấu hổ bừng bừng, nhất thời không dám thở ra thêm câu nào nữa.

Nàng đâu biết rằng, đôi môi ẩn sau đám công văn kia đang âm thầm cong lên.

Chàng đã sắp bỏ cuộc đến nơi rồi, nhưng chỉ cần vài câu nói của nàng mà chàng lại có thêm động lực, có thể tiếp tục lao vào công việc, không hề do dự.

Chương 119: Trêu ghẹo ánh sao

 o-

Ở bên ngoài, cách cửa phòng Thủy Cơ chỉ hai bước chân, Mai Lang Vương và Sao đang âm thầm lắng nghe cuộc đối thoại của hai người. Sao đứng bên cạnh chàng tủm tỉm còn Mai Thần thì chỉ phe phẩy quạt, lặng thinh.

Chàng đang nghĩ đến câu nói khoe khoang ban nãy của Vĩnh Nghiêm, cái gì mà tai thính, cao thủ bậc nhất thần giới cũng chưa chắc qua mặt được… Ánh mắt chàng rơi lên khoảng cách giữa cửa phòng và vị trí của mình, sau đó lại dời sang Sao và cánh quạt đang phe phất trên tay, mày hơi chùn lại.

Chém gió.

- Rõ ràng ta đứng ở đây sờ sờ, còn có thêm Sao và tiếng động va đập vào không khí của cánh quạt này, ấy vậy mà hắn không hề hay biết. Rõ ràng trong đầu hắn chỉ một mực chú ý đến Thủy Cơ nên mới nghe thấy tiếng cười của nàng. - Mai Lang Vương nghĩ.

Sao đột nhiên níu lấy tay chàng, mở to mắt lên, dùng ánh mắt để hỏi ý chàng rằng có nên tiến vào trong thăm họ hay không. Mai Lang Vương thoáng suy nghĩ, cuối cùng lắc đầu. Chàng khoác vai em, đưa em ra ngoài. Hai người lại tiếp tục rời đi một cách lặng lẽ như lúc đến, không để Vĩnh Nghiêm biết hai người đã từng ghé qua.

- Mai Lang, sức khỏe chị Thủy Cơ không sao chứ? - Sao hỏi khi cả hai đã ra đến đường lớn.

- Ừm. Nàng ấy sẽ sớm hồi phục thôi.

Chàng vẫn chưa nói cho Sao nghe về việc Thủy Cơ bị Thị Hoa hạ độc và việc nàng tự tử. Chàng chỉ nói với em rằng vì Thị Hoa bị bắt cho nên Thủy Cơ cũng được giảm tội, không phải bị giam trong ngục nữa. Sau những ngày sống trong ngục tù, sức khỏe nàng khá sa sút. Vĩnh Nghiêm vì vậy quyết định ở cạnh chăm sóc cho nàng.

Mai Lang Vương không muốn Sao lo lắng quá nhiều. Hơn nữa… Em và Thủy Cơ gặp mặt nhau lúc này cũng chỉ khiến nàng ấy gượng gạo.

Chàng đưa em đến con đường tràn đầy hàng vặt mà lần trước đã đi cùng Vĩnh Nghiêm. Vừa nhìn thấy bao la đồ ăn thức uống ngon miệng lạ mắt, Sao đã háo hức đến mức quên trời quên đất. Em hóa thành một cánh bướm nhỏ, hết bay bên này đến lượn bên kia, chỉ một khắc trôi qua mà em đã mua được lỉnh kỉnh đồ, nào là quà bánh nào là quà lưu niệm.

Hai người đi du ngoạn một mình mà không mang thêm thuộc hạ nào cả. Sử Quân cũng bị Mai Lang Vương căn dặn là không được đi theo luôn. Chàng ta hiện tại đang ở lại khu của Thủy Cơ và quán xuyến binh lực ở đó. Đêm qua chàng ta đã phải chạy đôn chạy đáo hết lo vụ Thị Hoa đến lo vụ Thủy Cơ tự tử, chàng cũng không muốn bắt chàng ta phải đi theo tháp tùng mình trong chuyến vui chơi này.

- Mai Lang, em muốn ngồi nghỉ. - Sao nắm lấy tay chàng, lau mồ hôi than vãn.

Mai Lang Vương nhìn sắc trời, quả là nóng nực. Vào cái mùa mưa oái oăm này, ông ấy sẽ mưa liên hồi bất cứ khi nào có cơ hội. Còn khi không thể mưa được thì ông ấy sẽ làm mình làm mẩy khiến cho không khí nóng như một lò thiêu vậy, cho đến khi nào ông ta có thể mưa được thì thôi.

Ông ấy của chúng ta vô cùng càn rỡ.

Chàng đưa mắt khắp xung quanh, phát hiện cách đó vài bước chân có một quán tàu phớ. Quán đó nằm dưới một tán điệp lớn, ngời ngời mát xanh. Mặc dù chỉ là một quán lề đường nhỏ với vài chiếc bàn khiêm tốn, nhưng để tránh nắng tức thời thì hẳn là không còn nơi nào tuyệt hơn nữa.

Chàng cùng em đi đến chỗ đó. Trên đường đi Mai Lang Vương bỗng buông tay em ra và chìa hẳn cánh tay cho em, ngỏ ý rằng em nên quàng lấy tay chàng.

Sao vô cùng khó hiểu, em vẫn thường nắm tay chàng cơ mà? Nhưng cũng chẳng nghĩ ngợi gì, chàng bảo sao thì em làm vậy, thế là Sao khe khẽ quàng cánh tay nhỏ bé vào khuỷu tay chàng, Mai Lang Vương âm thầm mỉm cười, hai người bước đi bên nhau rất lặng lẽ.

Hôm nay vì chỉ đi chơi cùng em và không đi làm việc nên chàng không mặc áo dài thêu hoa như thường ngày. Lúc sáng khi em chuẩn bị phục trang cho chàng, Mai Lang đã bảo em lấy bộ áo màu lục sẫm với những hoa văn đơn giản treo ở góc tủ ra.

Đây là lần đầu tiên em thấy chàng động đến bộ áo đấy. Chàng mặc nó cùng với khăn đóng điệp màu và chiếc quạt Chàng Sơn mới màu tía. Trông chàng hơi khác với thường ngày một chút, sự chói lóa nghiêm nghị bớt đi mấy phần, thay vào đó là vẻ thanh nhã tuấn tú đơn thuần. Bộ áo khiến chàng trở nên gần gũi hiền hòa hơn hẳn.

Hai người chọn chiếc bàn cách xa gian hàng nhất, chủ yếu là vì những chiếc bàn khác đã đông khách cả rồi và Mai Lang Vương cũng không muốn ngồi gần nơi ồn ào đó. Chỗ mà họ ngồi tuy không nằm trong trung tâm của bóng mát nhưng vẫn êm ả rười rượi, trên bàn điểm xuyến một vài cánh điệp héo rũ.

- Mai Lang có ăn không? - Sao hỏi chàng ngay khi hai người vừa ngồi xuống.

- Em ăn đi. - Mai Lang Vương ngắn gọn nói, vẫn như bao lần khác từ chối.

Sao cũng đoán được ý chàng mười mươi, em tươi cười hướng về phía bà chủ, gọi lớn - Cô ơi cho một bát tàu phớ!

- Có ngay! - Bà chủ đon đả đáp lại, chồng của bà đang phụ dọn bát gần đó lập tức mang khăn ra lau sạch bàn của hai người và còn chuẩn bị thêm hai cốc trà.Mai Lang Vương chậm rãi uống cốc trà lạt ấy. Đó là loại trà hạng thường được pha với cả khối nước nên hương vị khá nhạt, mùi thơm rất nồng nhưng không hề tự nhiên. Cốc trà này so với trà mà chàng vẫn dùng thường ngày thì đương nhiên không thể sánh được, tuy vậy chàng lại thưởng thức nó rất từ tốn, rất trân trọng, đáy mắt ân ẩn nụ cười.

Mùi vị này, không khí này, âm thanh này… Mai Lang Vương đăm chiêu nghĩ ngợi…

Đây chính là cuộc sống của chúng ta. Một cuộc sống bình yên và dung dị.

- Nóng thật. - Sao vừa nói vừa dùng tay quạt quạt má.

Dòng suy nghĩ của chàng bị cắt đứt, Mai Lang Vương nhìn sang em, chỉ thấy đôi má phúng phính đáng yêu kia đang đỏ dần lên. Trông em kìa, mặt mày đều ướt đẫm mồ hôi còn làn da thì đỏ ửng, có vẻ em đã chạy quá lâu dưới nắng rồi, em đã ham thích đến thế cơ mà.

Chàng lấy khăn tay ra cẩn thận lau mồ hôi cho em.

- Mai Lang? - Sao ngớ người.

Cánh quạt Chàng Sơn lại mở rộng, Mai Lang Vương ân cần quạt cho em mát, vẻ mặt chàng lúc ấy vô cùng nghiêm trang và cẩn trọng.

- Không cần làm thế đâu mà…

Sao ngại ngùng cúi đầu, tóc em nhè nhẹ tung bay mỗi khi cánh quạt kia phất lên hạ xuống. Vì là cánh quạt mới nên mùi giấy và mùi nan quạt vẫn còn rất đượm, khi chàng phẩy quạt, mùi hương đó lại thoáng qua, mang đến chút lạ lẫm.

Mặc dù được quạt cho như vậy khiến em cảm thấy rất mát mẻ và dễ chịu nhưng… Nghĩ mà xem, chuyện này thật sai trái, chàng đang hầu quạt cho em! Vương lại đi hầu quạt cho tiểu đồng ư? Người khác mà thấy thì nguy mất.

- Được rồi ạ. - Sao ngượng ngập giữ cánh quạt của chàng lại.

- Vừa nãy còn than nóng cơ mà? - Mai Lang Vương gác tay em xuống, cánh quạt vẫn tiếp tục đong đưa, thổi về phía em từng làn hơi mát rượi.

- Người ta sẽ cười chê ngài đấy. - Sao ôm lấy hai má, rối rít khuyên can.- Cười thì có sao? Hơn nữa cũng không ai nhận ra ta đâu. - Mai Lang Vương thản nhiên nói. Hôm nay chàng không cho thuộc hạ theo hầu, hơn nữa ăn mặc cũng không như mọi ngày. Người ngoài nhìn vào sẽ không biết chàng là Vương, họ sẽ chỉ nghĩ chàng và em là một đôi trung lưu bình thường. Mà cho dù họ có biết, có thấy, thì chàng cũng không quan tâm.

Sao không khuyên nhủ chàng nữa, cũng giống như lần trước, em biết rằng càng nói thì bản thân sẽ càng bị chàng thuyết phục mà thôi. Đúng lúc này thì tàu phớ cũng được mang ra, tất cả sự chú ý của em trong phút chốc đều bị bát tàu phớ thu hút. Mai Lang Vương cũng không nói gì thêm, chàng quay mặt sang hướng khác, êm đềm ngắm nhìn phố phường trong khi tay thì vẫn đều đặn quạt mát cho em.

- Lạ ha… - Sao vớt một viên bột trắng nõn lên, săm soi hiếu kỳ. Tàu phớ ở đây không giống tàu phớ chỗ em, ở chỗ em, tàu phớ chỉ có đậu hủ và nước gừng còn ở đây ngoài hai thứ chính đó ra còn có thêm những viên chè trôi bé xíu, bên trong không có nhân, đây là thứ mà ở Tây Nam người ta vẫn gọi là "chè ỷ".

Sao cho viên chè vào miệng, nhai ngon lành. Bột rất mềm, dai dai, thơm mùi nước gừng. Sao thật sự yêu thích sự kết hợp này. Em nhanh chóng ăn gần hết bát tàu phớ đó, khuôn mặt hiện lên vẻ sung sướng tan chảy.

Mai Lang Vương khẽ đưa mắt sang, thấy em vui như vậy, chàng có cảm giác như nắng nóng không còn tồn tại nữa.

- Ngon lắm à? - Chàng chóng cằm, nhìn em chăm chú, cười cười hỏi.

- Vâng ạ! - Sao đáp không cần suy nghĩ, vớt lấy một viên trôi lên, hướng sang chàng - Ngài ăn không?

Mai Lang Vương do dự hồi lâu.

Sao thấy chàng không trả lời thì thầm nghĩ rằng chàng không thích, vì vậy em không nhìn chàng nữa, lại tiếp tục đưa viên trôi lên miệng.

- Được. - Thế nhưng câu trả lời vừa bật ra khỏi môi chàng lại khiến em choáng váng sững sờ.

Sao một lần nữa quay sang, chỉ thấy Mai Lang Vương đã gấp quạt lại từ lâu, đôi mắt nâu bối rối tràn ngập, những tia xấu hổ đang dâng lên đầy khóe mắt chàng.

Mai Lang Vương hắng giọng một tiếng, lấy lại nét nghiêm nghị tự nhiên, bày ra vẻ mặt chờ đợi và nhìn em.

Sao đỏ bừng mặt, hơi thở vừa bị chững lại.

Vẻ mặt đó của chàng rõ ràng là muốn em tự tay đút cho chàng ăn.

- V… âng… - Sao run run đưa chiếc muôi lên. Bên trên có đúng một viên trôi trắng trẻo mềm mại. Trên viên trôi đó còn đính một sợi gừng mỏng mảnh. Gừng vàng trôi trắng kết hợp với nhau tạo thành một sự xếp đặt ngẫu nhiên mà tinh tế.

Mai Lang Vương nở nụ cười trêu ghẹo khi thấy em ngượng ngùng, sự bối rối của chàng đã bị xóa sạch, thay vào đó là niềm vui thích vì lại "kiếm chác" được sự quan tâm yêu chiều của em.

Sao thấy chàng tỏ vẻ thích thú thì ấm ức lắm, em biết là chàng lại đang chọc ghẹo mình. Dù vậy em vẫn cố gắng bình tĩnh đút trôi cho chàng, Mai Lang Vương ngoan ngoãn ăn viên trôi mà em hầu đến tận miệng, vẻ mặt thỏa mãn.

- Ăn nữa. - Chàng nói mà không hề có chút ngượng mồm.

Sao nhìn bát tàu phớ đã ăn gần hết của mình, hướng mắt sang chàng một cách dằng dỗi rồi vét hết phần còn lại và đút cho chàng ăn.

- Ngon nhỉ? Đậu hủ rất mềm, nước gừng vừa cay vừa ngọt lại thoang thoảng mùi lá dứa. - Mai Lang Vương thản nhiên nhận xét. Sau khi tao nhã dạo qua một lời khen như vậy, chàng lại hướng về phía chủ quán và gọi thêm hai bát nữa. Sao vô cùng sốc, em không nghĩ là chàng lại làm thế.

Trong lúc đợi chủ quán chuẩn bị tàu phớ thêm, Mai Lang Vương đã hướng sang em và nói một câu đầy ý vị với giọng điệu cợt nhã - Em ăn một bát, bát còn lại thì hầu ta ăn.

Sao trố mắt ra, cuối cùng em không chịu được ấm ức nữa, vừa phồng má hờn dỗi vừa đưa tay đấm tới tấp vào lưng chàng.

Chương 120: Ngã lãng du thời quân thượng thiếu

 o-

Kể từ sau chuyện xảy ra ở quán tàu phớ, chuyến du ngoạn của hai người đã trở nên sôi nổi hơn hẳn. Mai Lang Vương đã nghĩ ra vô vàn trò trêu ghẹo mới để áp dụng với em còn Sao thì cũng không nể nang gì chàng nữa, em có thể thoải mái hạ chân hạ tay với chàng khi thấy những trò đùa của chàng khiến em xấu hổ bức bách.

Lạ một điều là mỗi lần em đấm chàng, Mai Lang Vương lại để yên cho em đấm. Trông chàng thậm chí còn tỏ ra vui thích, giống như việc em đấm chàng cũng là một trò ghẹo mà chàng cố tình tạo ra vậy.

Tất nhiên, những cú đánh của em chỉ là phủi bụi mà thôi, em làm sao nỡ ra tay với chàng chứ? Mai Lang Vương thừa biết thế, cho nên càng được nước lấn tới.

Hai người đi hết con đường bán đồ vặt đó rồi lại đi đến con đường khác, bất cứ nơi nào có thể vui chơi chàng đều đưa em đi. Dẫu vậy, vùng Vàm Thuật lớn mà hai người lại chỉ có một ngày, dù có rất nhiều danh lam thắng cảnh muốn tham quan đi nữa nhưng thời gian lại không cho phép.

Cuối ngày, Mai Lang Vương đưa em đến một tòa lâu nằm ở rìa của vùng Vàm Thuật, nơi gần với bức tường cẩn sứ. Tòa lâu đó rất cao, có tên Mây Trắng, là một tòa lâu nổi tiếng, đứng trên tầng cao nhất của nó có thể bao quát được cả vùng Vàm Thuật và thậm chí còn mơ hồ nhìn thấy cả lớp kết giới trong suốt bên trên.

Buổi tối, cũng ở tầng cao nhất của Mây Trắng lầu người ta sẽ phục vụ nhiều tiết mục rất đặc sắc, đặc biệt là tiết mục "Mưa sao băng".

Thật ra "Mưa sao băng" không phải là tiết mục chỉ diễn ra ở quán Mây Trắng mà là tiết mục do vùng Vàm Thuật tổ chức nhằm quảng bá du lịch. Người ta sẽ phóng những viên đá được chế tác bằng vật liệu đặc biệt lên kết giới bên ngoài. Những viên đá lao đi với vận tốc khủng khiếp đó nhanh chóng ma sát với kết giới và bị đốt cháy, tạo nên những vệt sáng lấp lóa xẹt ngang bầu trời Vàm Thuật tựa như một cơn mưa sao băng.

Tiết mục này được trụ sở quản lí của vùng Vàm Thuật tổ chức năm ngày một lần. Nơi ngắm nó lý tưởng nhất chính là tầng cao nhất của Mây Trắng lầu nên nó cũng được xem là tiết mục đặc sắc nhất ở đây. Tất nhiên vì là nơi lý tưởng nhất nên không dễ gì mua được vé và tranh được chỗ. Mai Lang Vương đã hỏi Sử Quân nhiều ngày trước và lên kế hoạch tỉ mỉ mới chiếm được vị trí cạnh ban công - Nơi vừa có thể xem các tiết mục trình diễn ở sân khấu một cách rõ ràng lại vừa có thể xem "Mưa sao băng" một cách trọn vẹn.

Tất cả những chuyện mà chàng đã làm đều được giữ kín với Sao, khiến em nghĩ rằng mọi việc diễn ra đều là ngẫu nhiên. Thậm chí khi hai người đi vào quán và được đưa đến nơi lý tưởng như vậy bởi người phục vụ tận tình chuyên nghiệp, Sao cũng không mảy may nghĩ ngợi nhiều. Duy có ánh mắt tiếc nuối của những vị khách giàu có khác thỉnh thoảng rơi lên vai hai người là khiến em có chút ngần ngại. Sao chẳng hiểu tại sao họ cứ nhìn mình.

Mai Lang Vương nhấc ấm trà lên và rót ra một chén. Bàn ghế của nơi này đều được chế tác từ gỗ mun. Ở đây phục vụ trà cao cấp và các món ăn sang trọng. Khi hai người an tọa, trà đã được đem ra sẵn và thức ăn thì cũng lần lượt dọn lên.

- Ể, từ bao giờ thế? - Sao thắc mắc.

- Lúc nãy ta đã gọi. - Mai Lang Vương đáp.

Sao nhớ lại lúc hai người đi vào, hình như Mai Lang chỉ nói vài câu với người phục vụ mà thôi. Em không nghĩ chỉ trong vài câu ngắn gọn đó mà chàng có thể gọi cả món ăn và trà. Em đâu biết rằng mọi thứ đã được đặt sẵn kể từ lúc Sử Quân đi săn vé.

Vẫn như bao lần, thức ăn mang lên cho hai người chỉ là những món chay thanh đạm. Vì không phải thức ăn do Sao chuẩn bị nên Mai Lang Vương không ăn nhiều, chàng chỉ ăn vài đũa, sau đó thì tập trung uống trà.

Đợi hai người ăn xong, phục vụ lại đến dọn bàn ăn và mang lên một tráp đầy đồ ngọt thượng thặng. Đây mới đúng là điều Sao mong chờ, hai mắt em sáng lên, vui vẻ ăn thử hết các loại bánh trong tráp.

- Em thích chứ? - Mai Lang Vương cười hỏi.

- Thích ạ! - Sao vừa cắn một miếng bánh cốm vừa mãn nguyện đáp.

- Có muốn ăn thêm gì không?

- Em no lắm rồi ạ. - Sao lắc đầu, nhìn tráp bánh cười tít mắt - Chỉ cần tráp này còn ở đây thì em không muốn thêm gì nữa.

- Ừm. - Chàng phì cười.

Bấy giờ âm nhạc đã ngân vang, trên sân khấu người ta đang biểu diễn ca trù. Sao nghệt mặt ra nghe tiếng phách, tiếng đàn và tiếng trống chậm rãi đệm lên, động tác nhai bánh của em chậm dần lại, đây là lần đầu tiên em thưởng thức tiết mục văn nghệ ở nơi này, trong không gian sang trọng tao nhã như vậy.

"Non xanh xanh, nước xanh xanh

Sớm tình tình sớm, trưa tình tình trưa"

Giọng của ca nương dịu ngọt cất lên, thả vào không gian những ca từ thanh tao quyến luyến. Mai Lang Vương lắng tai nghe lời ca, chàng thỉnh thoảng lại nhịp ngón tay lên quạt, dường như rất thích tiết mục này.

Sao chú ý đến ánh mắt chàng, trông Mai Lang khá là mơ màng, đôi mắt nâu dần sẫm lại, em chưa bao giờ thấy chàng lưu tâm đến thứ gì như vậy.

"Nhớ ai tháng đợi năm chờ

Nhớ người độ ấy bây giờ là đây!"- Hồng, Hồng, Tuyết, Tuyết. Mới ngày nào còn chửa biết cái chi chi. - Mai Lang Vương mơ màng khẽ ngâm - Mười lăm năm thấm thoát có xa gì… Ngoảnh mặt lại, đã tới kỳ tơ liễu…

Sao ngẩn ngơ nghe chàng ngâm, Mai Lang Vương không để ý đến ánh nhìn của em mà chỉ dõi mắt ra ngoài, thư thái thả hồn theo thi từ và âm nhạc. Bài "Hồng, Hồng, Tuyết, Tuyết" này chàng đã nghe nhiều lần. Mỗi lần chàng đi làm công vụ ở phủ của những vị thần lớn, họ đều có gọi cô đào đến và đệm hát góp vui. Lúc trước chàng không hiểu ý nghĩa sâu xa của bài trù này lắm, chỉ yêu vì ca từ thú vị. Thế nhưng hôm nay nghe lại, chàng dường như đã hiểu được chút gì đó ẩn ý ngầm của tác giả, dường như có thể thấu được chút gì đó cảm xúc của ông.

"Ngã lãng du thời quân thượng thiếu,

Quân kim hứa giá, ngã thành ông

Cười cười nói nói tương phùng,

Mà bạch phát hồng nhan chừng ái ngại."

- Ngã lãng du thời quân thượng thiếu, quân kim hứa giá, ngã thành ông - Mai Lang Vương trầm ngâm đọc.

- Ta rong chơi thời em còn nhỏ, đến khi em có thể hứa gả, ta đã thành ông rồi. - Sao vô tư thuật dịch - Cười cười nói nói gặp lại. Đầu bạc, má hồng, ái ngại làm sao…

- Thế thì có gì đâu ạ? Nếu họ gặp lại thì chẳng phải cũng sẽ rất vui vẻ sao? Tại sao lại ái ngại khi được tương phùng với bạn cũ chứ? - Em vô cùng thắc mắc.

- Có lẽ là vì tuổi thanh xuân đã qua đi chăng? Họ gặp nhau không đúng thời điểm? - Mai Lang Vương rót trà ra, từ tốn uống một ngụm.

- Thời điểm là gì ạ? Chẳng phải được gặp nhau trong đời đã là một niềm vui rồi ư? - Sao chóng cằm, cười hì hì - Giống như em và anh Yang chẳng hạn, cho dù nhiều năm sau có gặp lại thì em và anh ấy cũng vẫn sẽ là những người bạn tốt của nhau. Anh Yang cũng lớn tuổi hơn em nhưng em không hiểu tại sao phải ái ngại khi gặp anh ấy.

- Em đúng là "chửa biết cái chi chi". - Mai Lang Vương nhẹ nhàng nói.

- Hửm? - Sao chớp chớp mắt.

Chàng cười mơ hồ, lắc lắc đầu, không nói gì nữa.

Thật ra chàng chỉ cảm thấy có chút bâng khuâng trong lòng, chàng cũng chẳng hiểu tại sao thi nhân lại ái ngại, có lẽ chàng và vị thi nhân ấy không giống nhau. Đối với chàng, thời gian là một vòng tuần hoàn bất tận bởi vì chàng có thể sống hoài sống mãi, giữ được vẻ xuân sắc vĩnh cửu, trong khi vị thi nhân kia vốn là một con người bình thường, thời gian và tuổi xuân của ông có giới hạn. Thế nên sự ái ngại mà ông nói đến có lẽ là sự ái ngại của tuổi thanh xuân, một chiếc lá úa gặp gỡ cánh hoa đương hồng…

Ông ấy và cô gái trẻ kia đã lỡ làng chăng?- Đối với những vấn đề rắc rối như thế này, em vẫn sẽ tuân theo quy tắc cũ của mình. - Sao thấy chàng tỏ ra băn khoăn thì bận tâm lắm, em muốn nói gì đó để giúp chàng cảm thấy dễ chịu hơn. Thế nhưng em chẳng biết nên nói gì, bởi những điều mà chàng đã trải nghiệm hẳn phải nhiều hơn em cả vạn lần. Em lo rằng mình không đủ hiểu biết để xoa dịu cõi lòng chàng, vì thế chỉ có thể thật thà nói ra kinh nghiệm của bản thân cho chàng nghe mà thôi.

- Quy tắc? - Mai Lang Vương hiếu kỳ, vẻ tư lự trên mặt dần tan biến.

Sao thấy chàng đã tươi tỉnh trở lại, em càng phấn khởi hơn, chóng hai tay lên má, cười đáng yêu - Vâng, "chuyện gì khó quá cho qua" - Đó là quy tắc mà em luôn áp dụng!

Mai Lang Vương nắm tay lại, che trước miệng, vai run lên.

Sao thấy chàng như thể đang nén cười, em lập tức đỏ bừng mặt, đầu cơ hồ bốc khói vì ngượng.

- Ha ha ha ha! - Mai Lang Vương cuối cùng không nén nhịn được nữa, chàng dùng quạt che ngang mặt rồi cười thật thoải mái.

Đó là lần đầu tiên Sao thấy chàng cười một cách tự do vui vẻ như vậy, trông như một đứa trẻ hồn nhiên, vô tư lự.

Sao thở phào nhẹ nhõm, mắt thoáng rưng rưng.

Hai người đang nói đến đây thì một người phục vụ cung kính đi đến, tay mang theo một cái khay gỗ. Trên khay là tráp pháp lam đã mở sẵn và một hộp gỗ đầy những mảnh tre được tạo dáng đẹp đẽ đều đặn. Người phục vụ gập người lại, nâng khay lên và đứng bên cạnh chàng chờ đợi. Mai Lang Vương mỉm cười, rút thẻ tre trong hộp ra rồi bỏ vào tráp.

Chàng bỏ mười thẻ liên tiếp.

- Mai Lang, đó là gì vậy ạ? - Sao tò mò nhìn theo bóng người phục vụ đang dần khuất xa, hỏi ngay tắp lự.

- Là trù tiền. - Chàng nhẹ nhàng đáp.

- Trù tiền ạ?

- Ừm, đó là tiền thưởng dành cho những người biểu diễn. Thẻ tre được định giá sẵn, thay vì dùng tiền mặt thì người ta dùng thẻ tre để thưởng. Thẻ tre đó sau này sẽ lại được quy ra thành tiền và trả cho giáo phường.

- Ra là vậy.

Sau tiết mục ca trù, trên sân khấu còn diễn ra thêm nhiều tiết mục khác nữa, tất nhiên đó là những tiết mục mà một người yêu thích "Chàng khờ thủy chung" như Sao không thể cảm thụ được. Riêng Mai Lang Vương thì tỏ ra rất thư thái, chàng dường như rất yêu thích các tiết mục này. Sao thấy chàng vui, em đương nhiên cũng rất vui, dù sao nhớ lại bài "Dạ cổ hoài lang" mà chàng từng đàn cho em nghe thì em nghĩ, đây đúng là không gian thuộc về chàng.

Khoảng cuối giờ tuất thì tiết mục được mong chờ nhất cũng diễn ra, trên sân khấu, âm nhạc đã tắt từ lâu, các quan khách nhất thời cũng im bặt, mọi ánh mắt đều hướng về phía ban công bao quanh lầu, chờ đợi.

Sao dáo dát nhìn quanh, thấy mọi người đều tỏ ra kì lạ thì rất bỡ ngỡ, em không được thông báo về tiết mục đặc biệt ấy. Mai Lang Vương véo má em, chỉ tay lên bầu trời, cười mỉm chọc ghẹo. Sao hơi dỗi với nụ cười ấy, nhưng em cũng không có thời gian trừng phạt chàng, em đang nhìn theo hướng tay chàng.

Bầu trời Vàm Thuật lúc này vẫn chưa có biến đổi gì xảy ra quá nhiều, chỉ là trên vòm không trong suốt mơ hồ ấy đột nhiên có một vùng sáng bất ngờ lóa lên. Vùng sáng đó tựa như những dải cực quang uốn lượn óng ánh, huyền diệu và mê hoặc đến mức khiến người ta phải nín thở sững sờ.

Đâu đó có tiếng sao trúc trong trẻo âm vang.

Trên trời, một cơn mưa ngân hà đổ xuống.

- Đẹp… Quá… - Phải rất khó khăn Sao mới cất lên được hai chữ rời rạc ấy.

- Thích không? - Vẫn như bao lần, chàng hỏi em bằng hai từ đơn giản như vậy.

Sao không đáp, em đang bị những tia tinh tú xẹt ngang bầu trời hớp hồn. Bầu trời Vàm Thuật bấy giờ được bao bọc dưới một lớp kết giới màu xanh đen, bên trên dọc ngang những luồng cực quang kì bí. Trên cái nền tựa bức tranh ma thuật ấy, một cơn mưa sao băng lấp lánh tí tách lướt qua, hết tia này đến tia khác, huyền hoặc đến nỗi khiến em như bị thôi miên.

Đó quả là một cảnh tượng kì vĩ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau