MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Cảm xúc quái lạ


- o-

Lúc Mai Lang Vương về đến cổng tròn của khu lưu trú, chàng đã cố tình đi thật nhẹ nhàng và không để bất kì âm thanh nào phát ra cả. Chàng sợ rằng tiếng guốc sẽ khiến Sao nhận ra là chàng đã về, em vì vậy cũng sẽ bất chấp trời mưa mà lao ra đón chàng. Mặc dù chàng rất thích được em chào đón mỗi lần về nhà, thế nhưng nếu để em bị ướt mưa thì chàng sẽ xót xa lắm. Với thân hình nhỏ nhắn của em cùng sức đề kháng yếu ớt đó, em làm sao có thể chịu nổi cơn mưa đầu mùa nồng đượm hương đất này chứ?

Dẫu chàng đã tĩnh toán kĩ lưỡng như vậy, nhưng khi vừa bước chân qua cổng tròn, chàng đã nghe thấy tiếng guốc dồn dập gõ lên gạch nung rồi. Tiếng guốc ấy hôm nay còn lẫn thêm tiếng lạch bạch ướt át, đó là vì em đang giẫm lên những vũng nước mưa đọng lại trên sân, khiến hoa nước bắn tứ tung khắp nơi, vẩy lên tà áo đỏ thắm xinh xẻo.

- Mai Lang! - Sao reo mừng chạy ra đón chàng, đúng như chàng nghĩ, em không thèm mang ô, không thèm đội thêm nón lá, em cứ vậy chạy ra màn mưa.

- Đồ ngốc này! - Chàng sải bước nhanh hơn, dùng ô che cho em, thương xót mắng.

- Ngài về rồi! - Sao không bận tâm đến việc đầu tóc và quần áo đều đã bị nước mưa rỏ lên, em vui mừng ôm lấy chàng.

Mai Lang Vương không biết nói làm sao với em nữa, dù vậy chàng cảm thấy rất ấm áp. Chàng bế hẳn em lên, Sao khó hiểu chớp chớp mắt, Mai Lang bế em bằng một tay và tay còn lại thì dùng ô che cho cả hai.

- Không cần phải vậy đâu mà. - Sao ngại ngùng nói, em không nghĩ chỉ là khoảng cách vài bước chân từ nhà ra cổng tròn mà chàng lại phải bế em đi như vậy.

- Sân toàn là nước, chân em sẽ bị ướt. - Mai Lang Vương bình thản nói, giống như những gì chàng đang làm đều là hiển nhiên, không có gì là thái quá cả.

- Chân em bị ướt từ ban nãy rồi. - Sao dẩu môi, khi em chạy ra đón chàng thì đương nhiên chân em phải ướt thôi.

Mai Lang Vương không nói nữa, từ lâu chàng đã giác ngộ ra rằng nói nhiều lời với em về những chuyện như thế này là một việc thừa thãi. Sao luôn không có ý thức chăm sóc bản thân, em cái gì cũng qua loa đại khái cả, chàng thì không thích như vậy.

Hai người đi đến hiên nhà, Mai Lang Vương thả em xuống và giao lại ô cho tiểu đồng. Người chàng lúc này cũng ướt nước, chàng đã bị nước mưa thấm vào người kể từ lúc còn ở cổng phủ rồi. Sao thấy chàng bị ướt như vậy, em lập tức tất bật chuẩn bị quần áo và nước ấm cho chàng tắm qua. Mai Lang Vương ngồi ở tràng kỷ chóng cằm nhìn em đi qua đi lại làm mọi việc, tủm tỉm cười.

- Mai Lang, bỏ tay xuống. - Sao ngồi xuống bên cạnh chàng, trên tay cầm theo chiếc khăn, vì Mai Lang Vương đang chóng tay lên cằm nên em không thể lau mặt cho chàng được.

Mai Lang Vương không những răm rắp nghe theo em mà chàng còn tự động cúi người xuống một chút, trông chàng ngoan ngoãn như một chú cún nhỏ vậy. Sao bật cười khanh khách, cẩn thận lau mặt và tay chân cho chàng, vừa lau vừa nhìn chàng đầy yêu thương, ánh mắt em thật ấm áp và ngọt ngào.

Mai Lang Vương cảm thấy rất tiếc nuối vì ban nãy chàng không dầm mưa lâu hơn một tí. Nếu dầm lâu hơn thì người sẽ ướt hơn, em sẽ chăm sóc chàng nhiều hơn.

Trong lúc cả hai đang chìm trong khung cảnh êm ngọt thì đầy tớ của Vĩnh Nghiêm lại tới, lần này hắn không đi tay không như mọi khi, trên tay hắn là một gương công việc. Mai Lang Vương liếc mắt nhìn hắn và vật mà hắn đang mang, đáy mắt ái ngại mệt mỏi, chàng không khỏi thở dài, ngán ngẩm.

- Vương… - Tên đầy tớ nghe thấy tiếng thở dài của chàng, lời căn dặn của Vĩnh Nghiêm mắc lại trong miệng. Hắn biết bản thân cũng không cần nói gì nữa, Vương xem chừng đã đoán được mười mươi rồi.

- Để bên sập đi. - Mai Lang Vương gật đầu, chấp thuận.

Tên đầy tớ mừng rơn, tí ta tí tởn mang gương gỗ đến sập và đặt xuống. Xong việc hắn lập tức xin cáo lui, vẻ mặt rạng rỡ trông thấy, có vẻ Vĩnh Nghiêm đã dọa nạt hắn điều gì để buộc hắn chuyển số công việc này cho chàng bằng được đây mà.

Mai Lang Vương đỡ trán. Tên Vĩnh Nghiêm đó cứ như trẻ lên ba vậy, rốt cuộc trong ba trăm năm đó hắn đã làm cái quái gì thế?

- Mai Lang, có chuyện gì phiền muộn ư? - Sao đang cẩn thận lau lau vai áo của chàng, nghe thấy tiếng thở dài cùng cái cúi đầu bất lực, em không khỏi lo lắng mà cất tiếng hỏi.

- Không có gì đâu, chỉ là Vĩnh Nghiêm chuyển chút công việc sang cho ta thôi. - Mai Lang Vương cười đáp.

- Thế ạ?

Sao nhìn gương gỗ dài gần năm tấc đặt trên sập, định ra lệnh cho tiểu đồng mang vào phòng chàng. Thế nhưng Mai Lang Vương đã ngăn lại, chàng hơi bối rối, dời mắt sang hiên nhà, giọng chậm rì rì - Không cần mang vào phòng đâu… Hôm nay ta muốn làm việc ở đây…
- Gì cơ?! - Sao vô cùng kinh ngạc.

Mai Lang Vương hắng giọng, cố tỏ ra thật bình tĩnh và nghiêm trang, thẳng thắn nhìn em, nói chắc nịch - Ta sẽ mang bàn nhỏ ra và làm việc ngay tại sập. Em ở bên cạnh hầu trà cho ta nhé?

- Nhưng tại sao? - Em vẫn không thể hiểu được, bình thường Mai Lang vẫn làm việc trong phòng. Chàng ghét tiếng ồn và thích không gian riêng tư để dễ tập trung suy nghĩ, vì vậy phòng riêng của chàng là nơi phù hợp nhất. Ở nhà chính này ngược lại luôn có kẻ hầu người hạ lại qua, nếu chàng làm việc ở đây, chàng sẽ bị em và mọi người làm phiền mất.

Sao bắt đầu nhận ra sự bất thường của chàng. Kể từ khi chàng đưa em ra khỏi khu biệt giam, chàng bỗng trở nên rất kì lạ, tính nết không còn như xưa nữa.

Mai Lang Vương thấy em hoài nghi thì lòng trở nên rối bời bời, chàng chẳng qua là muốn được ở cạnh em thôi. Nếu chàng vào phòng thì chàng cũng sẽ để ý đến tiếng guốc ấy mà không thể tập trung được, vậy thì chi bằng cứ ngồi ở sập và giữ em bên mình, như vậy chàng sẽ không bị phân tâm nữa.

Tuy nhiên, chàng lại không thể nói rõ nguyên do với em. Mai Lang Vương đưa tay rót trà, sử dụng khả năng điều khiển nét mặt chuyên nghiệp đã được rèn luyện qua bao năm tháng, mỉm cười điềm tĩnh, nhẹ giọng giải thích - Hôm nay trời mưa, trong phòng sẽ rất ẩm thấp, thế nên ta muốn thay đổi nơi làm việc một chút. Làm việc ở gian ngoài cũng rất tốt, không khí thoáng đãng, sẽ không thấy ngợp như trong phòng.

- A! - Sao nghe vậy, hiểu ý reo lên.

Em đã bị chàng lừa một cách dễ dàng.

Sao lập tức chuẩn bị vật dụng để chàng làm việc, đầu tiên là gối trái dựa, khay trà và bàn thấp, tiếp đó là bút mực, giấy tờ cần thiết. Xong việc em mới di chuyển gương gỗ kia đến gần, cẩn thận xếp công văn ra sẵn cho chàng.

Trong lúc Sao làm những việc đó thì các tiểu đồng chuẩn bị nước tắm cũng đã trở lại, Mai Lang Vương theo chúng đi ra nhà sau, Sao lại tiếp tục dọn cơm ra bàn.

Cuối cùng đến giữa trưa, Mai Lang Vương cũng ngồi vào sập và nghiêm chỉnh làm việc. Sao được chàng căn dặn trước đó nên không dám rời đi, em ngồi bên sập vừa đọc sách vừa hầu trà chàng.

Mà nói vậy thôi chứ Mai Lang Vương cũng không cần em hầu, chàng chỉ cần giữ em bên cạnh. Mai Thần chăm chú làm việc, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn em, khi thấy em ngoãn ngoãn nằm bên cạnh đọc sách, vẻ mặt hồn nhiên yên hòa, chàng lại thấy lòng đong đầy ấm áp.

Hóa ra cũng có lúc yên bình như thế này.

Mai Lang Vương vừa phê duyệt công văn vừa êm đềm mỉm môi.

Chàng chưa từng biết rằng, giờ làm việc cũng có thể trở nên yên bình như vậy.Hôm đó cũng như Vĩnh Nghiêm, Mai Lang Vương không đến trụ sở quản lí nữa, chàng dành cả ngày để ở nhà làm việc và ở bên cạnh Sao. Để giữ không gian yên tĩnh cho chàng tập trung, Sao ngăn cấm các tiểu đồng và người hầu ra nhà chính, mọi việc đều được chuyển hết ra sân sau hoặc hai căn nhà bên cạnh.

Khoảng giữa giờ mùi, thuộc hạ của Mai Lang Vương trở về và trình cho chàng một quyển báo cáo mới. Mai Lang Vương im lặng lướt đọc, Sao thì chỉ biết ngồi đó, nhìn khuôn mặt tuấn tú đang càng lúc càng trầm xuống mà lo lắng.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu tỏ ý cho thuộc hạ lui, người đó lập tức lùi dần ra sân, đến thềm nhà thì mất bóng.

- Mai Lang, chuyện gì vậy? - Sao nhích lại hỏi.

- Không có gì đâu, lại là một mảnh thông tin vụn vặt. - Mai Lang Vương cười cười, xoa đầu em, khẽ đáp.

Lúc này công việc của chàng cũng giải quyết xong rồi, Mai Lang Vương thu xếp công văn lại, bỏ vào gương rồi sai người chuyển sang cho Vĩnh Nghiêm còn bản thân thì đứng lên, di chuyển vào phòng.

Khi vừa rời khỏi sập, chàng không quên nói với em - Ta phải ra ngoài đây.

Sao nghe vậy, hiểu ý rời theo chàng, em chuẩn bị phục trang cho chàng và gọi tiểu đồng đến giúp chàng thay áo. Mai Lang Vương ăn mặc chỉnh chu sẵn sàng xong liền thong thả mở quạt, bước ra thềm nhà. Cơn mưa ban nãy đã tạnh, tuy vậy trời vẫn không sáng sủa lên được, cứ ầng ậng mây xám. Mai Lang Vương nhìn sắc trời, đôi mắt nâu trong vắt như gương in bóng một mảng trời xám ngát.

- Em chuẩn bị mũ lá cọ cho ngài nhé? - Sao chu đáo nói.

Mai Lang Vương nhìn sang em, lắc đầu mỉm cười. Sao thấy chàng vẫn không biết thương thân như thường lệ thì khó chịu lắm, mặt em khó đăm đăm, níu lấy tay áo chàng giận dỗi - Em chuẩn bị mũ, ngài không mang theo thì đừng hòng vời em đến hầu nữa.

- Này! - Mai Lang Vương giật mình, rối rít thốt lên - Đừng như vậy!

- Thế ngài có mang mũ không? - Sao tiến lên một bước, nhìn chàng chăm chăm, hỏi một cách đầy áp lực.

Mai Lang Vương khựng lại trước vẻ uy hiếp đó, thật là đáng ngại, chàng không đùa với em được đâu. Thế là chàng phải dẹp sự lười nhác của mình sang một bên, gọi tiểu đồng mang mũ lá cọ đến giao cho thuộc hạ, như vậy thì thuộc hạ sẽ giữ mũ còn bản thân chàng cũng sẽ ngoan ngoãn nhận sự tháp tùng của hắn.

Mai Lang Vương vốn không định mang mũ theo vì ngại phải giữ mũ, mặt khác, chàng cũng không muốn thuộc hạ theo hầu vì cảm thấy việc đó rất phiền. Chàng thà đội mưa cũng không muốn đặt mình vào hoàn cảnh đó. Tuy thế, vì Sao đã dọa là sẽ không thèm đến hầu chàng nữa nên chàng đành răm rắp tuân lệnh em vậy.

Sao thấy chàng vâng lời, em đương nhiên rất vui, môi nở nụ cười tươi tắn, dỗ dành chàng - Tối nay em sẽ lại hầu ngài làm việc nhé? Đáng lẽ em sẽ chơi cờ cá ngựa với các em nhưng vì ngài ngoan nên em sẽ ở cạnh để ngài sai vặt.

Mai Lang Vương bị em dụ dỗ như vậy, lòng vừa mừng vừa bối rối, chàng không đáp mà chỉ gật đầu, ngượng ngùng đi thẳng ra sân.

Sao vẫy tay chào từ biệt chàng.

Mai Lang Vương đi được vài bước thì quay đầu nhìn em, nụ cười rạng rỡ kia khiến chàng cảm thấy vui sướng đến chết đi được.

Mai Lang Vương lại lúng túng quay lưng, đỡ trán xấu hổ.

Dạo gần đây chàng bị gì vậy? Tại sao chàng lại điên điên khùng khùng như thế chứ? Quái lạ nhất là chàng lại không thể điều khiển được hành động và cảm xúc, đến khi chàng nhận ra rằng chàng đã vui như thế nào khi được em dỗ ngọt thì chàng đã thấy cảm xúc vui sướng lan tràn khắp người rồi.

Mai Lang Vương đập quạt vào ngực, ái ngại lên đường.

Thôi thì… Chàng đành chấp nhận những điều kì quái này vậy. Dù sao chàng cũng không thể ngăn chặn hay chối bỏ nó.

Chương 112: Vuột mất

Trong quyển báo cáo ban nãy, thuộc hạ của chàng báo lại rằng thủ lĩnh của "Đổi Vận" đã bị bắt. Kẻ đó chỉ là một tên nông phu bình thường, sống trong ngôi nhà nhỏ ở vùng ngoại ô của Vàm Thuật, sau nhà hắn có một mảnh vườn nhỏ, hắn trồng đầy cà chua trên mảnh vườn con con ấy.

Mô tả đó thật khiến người ta cảm thấy hắn lương thiện và nhỏ bé, ai mà ngờ được hắn chính là kẻ cầm đầu đường dây mua bán da người mang tên "Đổi Vận", là kẻ đã đẩy bao nhiêu gia đình vào cảnh khốn khổ?

Chân rết của hắn hoạt động khắp nơi nhưng hắn lại ở căn chồi nơi ngoại ô đó mà thư nhàn trồng cà, quả thật là một cách ẩn thân thông minh, vi diệu, chàng thật bất ngờ đấy.

Mai Lang Vương cười nhạt.

Chẳng lẽ hắn lấy kinh phí từ việc bán mấy quả cà đó mà trả tiền cho những tấm da người kia ư?

Lố bịch.

Lúc này chàng cũng đã đến nơi rồi, nơi mà chàng đến vẫn là căn nhà nằm ở trục đường lớn nối liền với trụ sở quản lí ấy. Trên đường đi, trời cứ nha nhá sấm sét mãi, đến khi chàng đến được căn nhà thì "ông ấy" cũng quyết định ném mưa xuống. Mưa thoạt đầu chỉ lắc rắc trên mấy mái ngói, sau đó lại rì rào đổ xuống đường, cuối cùng ầm ập giáng lên đỉnh đầu của biết bao kẻ lại người qua.

Thuộc hạ trao lại mũ lá cọ cho chàng kể từ lúc mưa chuẩn bị trút xuống, Mai Lang Vương nhìn chiếc mũ hồi lâu, đây là loại mũ ngựa được chế tác ở Bình Định. Bên trên chóp mũ được bọc bạc và chạm trổ những hoa văn tinh xảo, xung quanh sườn mũ cũng được trang trí những họa tiết kỳ công bằng loại chỉ nhiều màu. Chàng chậm rãi đội mũ lên, bên tai bắt đầu vang lên tiếng mưa. Khuôn mặt tuấn tú bị bóng của chiếc mũ che đi một nửa, duy có đôi mắt nâu đẹp đẽ là vẫn giữ nguyên tia sắc bén, ngời sáng bất chấp cả bóng đêm.

Chàng khoanh tay, đủng đỉnh đi vào nhà, thuộc hạ bên trong thấy chàng đến lập tức vội vàng ra đón, đưa chàng vào gian trong.

Mai Thần đi vào gian nhà chính, ngồi xuống tràng kỷ. Bên ngoài, quân lính chia thành mười hàng liên tiếp, mỗi hàng bốn người, nghiêm trang canh gác dọc theo các cột chống hiên. Trong nhà cũng có rất nhiều binh lính được bố trí nghiêm mật. Thuộc hạ theo chàng ngay từ đầu và Sử Quân cung kính đứng hầu sau ghế.

Dưới sàn nhà lúc này phạm nhân đã được giải đến sẵn. Hắn quỳ trên sàn lát gạch bông trắng cam, cả người bị trói nghiến, đầu cúi thấp nhưng lưng rất thẳng. Mặc dù bộ áo nâu sần đôi chỗ dính bùn trên người khiến hắn trông thật nhỏ bé, yếu ớt, dẫu vậy, vẻ mặt cứng cỏi không sợ trời không sợ đất kia đã bộc lộ rõ con người của hắn rồi. Một tên đầu sỏ ương bướng.

Mai Lang Vương từ tốn gỡ dải lụa đang rũ trước ngực ra, đó là dải lụa dùng để làm quai nón. Chàng cởi mũ trao lại cho Sử Quân, chàng ta đón lấy nó mà lòng kinh hoảng lắm. Đó là lần đầu tiên chàng ta thấy Vương đội loại mũ này.

Sử Quân lau mồ hôi trán, nghi hoặc ngẫm nghĩ. Trong suốt hơn hai trăm năm chàng theo hầu Vương, chàng đã từng thấy ổng dầm mưa đến ướt sũng mà vẫn ngồi vào bàn làm việc như không có chuyện gì đến hàng trăm lần, thế nhưng chưa từng thấy ổng đội mũ. Vương luôn than vãn rằng chiếc mũ đó quá nóng và che khuất đi tầm nhìn khiến ổng không thoải mái ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh được. Mặc khác, ổng cũng rất lười giữ nó.

Thế quái nào hôm nay ổng lại đi ngược với quy tắc của mình vậy???

Sử Quân nghi ngờ bản thân dường như vẫn còn mơ ngủ.

Vì Sử Quân lúc này đang đứng phía sau chàng cho nên Mai Lang Vương không thể nhận thấy biểu cảm của chàng ta. Chàng rất bình thản ung dung, tự rót cho mình chén trà rồi chiếu mắt lên tên nông phu đang quỳ bên dưới, nhìn hắn thêm một khắc.

Ánh nhìn nặng nề và trầm lặng ấy phủ lên người hắn, khiến không khí xung quanh như kết lại, đè hết lên đôi vai lực lưỡng đang bị dây thừng siết chặt. Tên nông phu cảm thấy sóng lưng bắt đầu rờn rợn, mồ hôi rịn ra tay ướt đẫm. Trong phút chốc hắn đã nghĩ rằng, nếu đôi mắt kia mà còn chiếu đến nữa thì không khí sẽ hoàn toàn đông cứng lại và làm cho cả căn nhà này đổ sập mất.

Cuối cùng, tên nông phu không chịu nổi áp lực từ ánh nhìn ấy nữa, hắn quỳ rạp xuống, mồ hôi  trán nhỏ tí tách lên sàn nhà.

- Những gì mà các ngươi làm ta đều nắm rõ cả rồi. - Mai Lang Vương nâng chén trà lên, thư thái thưởng thức, mỉm cười nhàn nhạt.

Tên nông phu kia nghe chàng nói vậy, người bất thần run lên thật khẽ, hai mắt dao động dữ dội. Đúng vậy, nếu chàng không nắm được mọi chuyện thì hắn cũng đâu ở đây? Rõ ràng đường dây của hắn đã hoạt động rất kín kẽ, ngay cả kiểm soát của Vàm Thuật cũng qua mặt được, ấy thế mà lại bị chàng tóm một cách dễ dàng.

Hắn biết, hắn không thể cứng đầu được nữa. Tên nông phu run lập cập thì thào - Thưa Vương… Vương hỏi gì thì con cũng xin thành thật khai báo ạ…

Mai Lang Vương hài lòng với sự thức thời của hắn, chàng trầm ngâm hỏi - Ngươi và kẻ đó qua lại bao lâu rồi?

Tên nông phu ngẫm nghĩ - Thưa được hơn một năm rồi ạ.

- Hắn chu cấp tài lực cho ngươi thu mua da người à?

- Vâng…

- Các ngươi mua da để làm gì? Số lượng mà các người thu mua rất lớn.

- Thưa… - Tên nông phu gõ trán lên sàn, lẩy bẩy tâu trình - Thú thật con cũng không biết tại sao lại phải thu mua da với số lượng lớn như vậy ạ. Mọi chuyện đều do Thị Hoa nhờ vả con, con chỉ là người đứng ra mua da thôi, còn những tấm da đó đều chuyển về cho nàng ấy.Mai Lang Vương chóng cằm, im lặng nghe hắn kể.

Hơn một năm trước, tên nông phu này vẫn chưa là thủ lĩnh của Đổi Vận, hắn sống một cuộc sống bình đạm trên vườn cà của mình, an ổn với thu nhập ít ỏi từ vườn cà ấy. Thế rồi một ngày, hắn đang đi trên đường thì bị ai đó gọi lại, tên nông phu ngạc nhiên, dừng bước, người vừa gọi hắn là một lão lái đò.

Ông ấy đưa cho hắn một lá thư và nhờ hắn chuyển đến Thị Hoa ở phủ thần sông, sợ hắn không biết, ông ấy còn gửi lại hắn một tờ giấy mô tả đầy đủ dung mạo cũng như hoàn cảnh xuất thân, tên gọi thân thuộc của nàng ta.

Tên nông phu vốn không định vướng vào loại rắc rối này, tuy nhiên tiền thù lao cho cuộc liên lạc mà ông ta trả rất cao, đến tận một viên ngọc trai, chính vì vậy hắn đã nhận lời. Khi hắn trao thư cho Thị Hoa, nàng ta rất sững sờ. Trước khi hắn rời đi, nàng ta đã xin lại địa chỉ cũng như danh tính của hắn để đảm bảo.

Tên nông phu không thích cung cấp thông tin cá nhân cho nàng ấy, tuy vậy, Thị Hoa lại dùng lời lẽ sắc bén ép buộc. Hắn không cãi lại nàng được, thêm nữa cũng nghĩ nàng chẳng qua chỉ là một nữ nhi yếu đuối, hắn cũng không có làm gì sai trái cả, cung cấp cho nàng cũng không sao, hắn không muốn ở lại dây dưa với nàng.

Kể từ lúc gặp Thị Hoa, suốt hai tuần trôi qua, hắn không thấy có điều gì bất thường xảy đến. Vậy mà đến ngày thứ mười lăm, Thị Hoa kia lại bất ngờ xuất hiện, vẻ mặt tối sầm, ánh mắt đầy tham vọng, nói với hắn rằng muốn thương lượng một vụ làm ăn.

Đó là khởi đầu của Đổi Vận. Kể từ đó, hắn vừa thay nàng thu mua những tấm da người vừa thay nàng liên lạc với "người đó". Hắn vốn nghĩ kẻ mà nàng vẫn luôn qua lại thư từ kia chính là ông lão lái đò mà hắn gặp lần đầu ấy, tuy nhiên, đến cuộc liên lạc sau, người trao thư cho hắn lại là một bà thím bán đậu phụ, từ đó hắn cũng nhận ra rằng, bọn họ cũng chỉ là trung gian mà thôi.

Cũng có lần hắn thử dò hỏi họ. Cũng có lần hắn đã tìm ra người truyền thư cho họ. Quái gở thay, kẻ truyền thư ấy cũng chỉ là trung gian, "người đó" chẳng biết đang ở đâu, y cứ liên lạc với Thị Hoa qua các trung gian của trung gian của trung gian, cuối cùng mọi thông tin về y đều bí ẩn.

Tên nông phu bỏ cuộc, hắn lắc đầu nghĩ, thôi cũng chẳng quan trọng. Tại sao hắn phải quan tâm đến kẻ đó? Hắn chỉ cần làm việc và kiếm tiền mà thôi. Chỉ cần có tiền đổ vào túi thì hắn cần sất gì phải để ý đến những chuyện khác? Và thế, hắn vô tư phạm tội.

- Được rồi. - Mai Lang Vương ra hiệu cho hắn dừng, gọi thuộc hạ đến giải hắn đi.

Tên nông phu bị chàng lướt qua như thế, hắn chợt kích động, mắt sáng lóe lên - Vương! Vương tha cho con!

Mai Lang Vương nhận lại quyển báo cáo trên tay thuộc hạ, đó là những lời khai vừa rồi của hắn, trong lúc chàng hỏi cung, chúng đã được ghi chép lại cẩn thận, những quyển lời khai này sau cùng sẽ được đưa đến cho Vĩnh Nghiêm.

- Xử lí ngươi thế nào là việc của thần sông. - Chàng lạnh nhạt nói.

- Dạ?! - Tên nông phu ngớ người.

Mai Lang Vương không chú ý đến hắn nữa, chàng đứng dậy, chuẩn bị rời đi, giọng vô cùng hờ hững - Chuyện của Vàm Thuật thì sẽ do thần sông Vàm Thuật xử lí.

- Vương! - Tên nông phu cố van vỉ chàng.Hắn bị binh lính kéo đi xa dần, dù hắn cố gắng bám gối lại sàn nhà và cầu xin nhưng binh lính vẫn lạnh lùng lôi hắn xuống. Tên nông phu trong hoàn cảnh đó mới ý thức được tội lỗi mà mình đã gây ra, hắn mới cảm nhận được nỗi sợ.

Những việc mà hắn làm đã dẫn đến hậu quả này, sau khi mọi chuyện được truyền đến Vĩnh Nghiêm, chàng ta hoặc là sẽ giam hắn suốt đời hoặc là sẽ tử hình hắn. Điều đó cũng không có gì là khó hiểu cả, phạm tội thì bị trừng phạt, đó là một lẽ đương nhiên.

Nếu những kẻ phạm tội chỉ vì cầu xin van vỉ mà được tha thứ thì những người khác còn sống lương thiện để làm gì?

Tra khảo tên nông phu xong, Mai Lang Vương lại lên đường đến trại giam. Lúc này trời đã tạnh mưa, bầu trời cũng đã trở nên tươi sáng hơn một chút, nắng vàng đã ươm trên những mái ngói. Mai Lang Vương không cần phải đội mũ nữa, chàng để nó cho Sử Quân giữ, tay lại đung đưa chiếc quạt như thường lệ, tà áo dài thêu hoa dập dìu lay động, dáng vẻ hào hoa anh tuấn.

Sử Quân đi sau chàng, to nhỏ thầm thì - Vương, vậy là chúng ta lại mất dấu hắn rồi.

Mai Lang Vương thở dài, bất đắc dĩ "ừm" một tiếng.

- Rốt cuộc kẻ đó là ai? Tại sao hắn năm lần bảy lượt muốn đoạt mạng cô Sao?

Mai Lang Vương lắc đầu, chàng không bắt được hắn, nếu bắt được thì chàng có thể dùng thần lực để xem xét dấu ấn trên linh hồn hắn. Thuộc hạ của những vị thần đều sẽ được đặt một dấu ấn lên linh hồn, dấu ấn đó chính là "huy hiệu" để các vị thần phân biệt thuộc hạ của nhau.

Trong nhiệm vụ tại Kon Chư Răng, chàng đã định kiểm tra dấu vết của bọn lính ở khu vực phía đông vì nghi ngờ xuất thân của chúng, tuy vậy, kẻ nào đó đã hỏa táng chúng, khiến chàng không thể truy tìm dấu vết được.

Lần này cũng vậy, tên đó đã khôn khéo sử dụng cư dân vùng Vàm Thuật để tránh sự điều tra của chàng. Mai Lang Vương sau cùng vẫn lại vuột mất cơ hội để biết được thế lực đứng đằng sau tất cả mọi chuyện.

Tuy nhiên cũng không phải tất cả đều là công cốc, ít ra chàng cũng có thể khoanh vùng một số thế lực rồi. Với lượng tài lực mà những kẻ đó có thể huy động, chàng đoán chúng chắc hẳn phải là một thế lực cực lớn, có quy mô cả quốc gia.

Hoặc là…

Mai Lang Vương âm trầm rũ mắt.

Không, không được kết luận vội vàng. Nền hòa bình hiện tại được thiết lập nên từ vô số khó khăn, vô số đau thương. Thần giới đã trải qua rất nhiều biến động thì nền hòa bình này mới đến. Chàng không thể để suy nghĩ chủ quan của mình ảnh hưởng đến nền hòa bình yên ấm này được.

Mai Thần lướt mắt nhìn phố thị phồn hoa thịnh vượng, trong những ngõ nhỏ, mấy đứa trẻ đang vô từ chơi lò cò, dưới hiên nhà, những người già an nhàn uống trà trò chuyện, phe phẩy quạt mo. Cuộc sống ấm êm hiện tại thật đẹp đẽ, nhìn họ xem, nụ cười trên khuôn mặt họ bình dị biết bao?

Chàng không muốn nước mắt và máu tiếp tục đổ nữa, chàng cũng không muốn căn nhà sàn dành cho trẻ mồ côi trên Khau Pạ lại tiếp tục có thành viên mới.

Mai Lang Vương ngẩng cao đầu, kiên định nhìn về phía trước.

Chàng sẽ bảo vệ cuộc sống ấm no này, tuyệt đối không để xung đột diễn ra.

- Nhưng mà… - Đột nhiên Mai Thần lại mỉm cười, nụ cười có chút lạnh lẽo - Ta nghĩ cũng chẳng cần đuổi bắt hắn làm gì nữa.

- Sao ạ? - Sử Quân mơ hồ hỏi, chàng ta lại bị mấy nhận định bất chợt của chàng làm cho rối trí.

Mai Lang Vương vỗ quạt thong dong, đến nỗi khiến cánh quạt đập vào ngực tạo thành những tiếng phanh phách thật mỏng, ngữ điệu chậm rãi tự nhiên, rất chắc chắn - Hắn chẳng còn sống đâu.

Sử Quân im lặng, trố mắt ra. Chàng thật sự không hiểu tại sao Vương lại chắc mẩm như vậy nhưng trông thái độ của ngài thì có vẻ đó là sự thật hiển nhiên. Sử Quân tần ngần xoa gáy, nhớ đến lời của Lãm…

"Ông Mai Thần đó rất năng suất, nhiều lúc ta chẳng muốn làm việc nữa, chỉ muốn để ổng làm hết cho xong".

Lúc nghe hắn nói câu đó, chàng thật sự có chút ngập ngừng. Dù nói theo cách nào thì một thuộc hạ cũng không nên nghĩ thế… Tuy nhiên, giờ thì chàng thừa nhận… Vương đúng là năng suất thật! Chả trách ngài ấy chỉ mất hơn một trăm năm để từ một tiểu đồng ở vùng Khau Pạ hoang vu trở thành "Vương" nắm một phần quyền lực của triều đình.

Chương 113: Những kẻ kì quái

Bầu trời Thần giới lúc này đã vào chiều, đứng bên rìa của bức tường thành cẩn sứ nổi danh nhìn lên, có thể thấy được lớp kết giới trong suốt khổng lồ đang bao phủ bên trên Vàm Thuật. Một áng mây đen âm u vừa trút sạch cơn giận lên vùng đất ấy. Khi mây đen tan hết, nắng chiếu xuống khiến kết giới hực sáng, trông như một cái bát pha lê úp ngược bị ánh đèn xuyên thấu, đẹp mỹ lệ.

Hắn đứng đó, nhìn kết giới kia đến ngây người. Khuôn mặt hắn bị quấn chặt bởi những thớ vải lanh màu đỏ. Chúng xếp thành từng nếp từng nếp, phủ kín hết cả người hắn và chỉ chừa lại đôi mắt. Mỗi khi có gió thổi qua, những thớ vải buông rũ tự do lại được thể bay lả tả, phần phật đập vào không trung, trông ma mị và chói mắt.

Trên tay hắn cầm một chén sành, nhìn kĩ thì… Đó giống như là một chén bánh đúc. Quả thật là vậy, trên lớp bánh trắng nõn nà mời gọi còn có thêm tôm, thịt, củ cải đỏ, sắn và hành phi. Vừa nhìn đã thấy thèm rồi.

Hắn đỡ cái chén một cách hời hợt trên những ngón tay, ánh mắt dần dịch chuyển khỏi lớp kết giới trên không và dời xuống. Dưới chân hắn là một kẻ khác, cũng ăn mặc kì quái như vậy, chỉ có điều kẻ đó mặc vải lanh màu đen.

- Nè. - Hắn giơ chân đá lên đầu của tên áo đen nằm bất động. Chân hắn đeo hài. Mũi hài đập bộp bộp lên đỉnh đầu của kẻ áo đen nhưng vẫn không khiến thân hình quái dị động đậy. Hắn lại cáu bẳn ngồi xuống, đặt chén bánh đúc qua một bên và nhìn tên áo đen bằng ánh mắt vô hồn.

Tên áo đen đó đang nằm trên đất với một tư thế khó coi. Đó là tư thế khó coi nhất mà hắn từng thấy. Đùi của tên đó khuỵu xuống, dính chặt vào mặt đất trong khi người hắn thì đổ ra phía sau, lưng cong lên tạo với mặt đất một góc hai mươi độ, tay co quắp và đôi mắt thì trợn trừng đến mức sắp lọt ra ngoài, dường như đã rất quằn quại đau đớn trước khi về chầu trời.

Hắn thở ra một hơi nhàm chán, đặt chén bánh đúc lên giữa ấn đường của tên áo đen.

- Nghe ngươi gọi ta vội vàng đi mua đây này, biết bao nhiêu tiền không hả? - Hắn chán ngán than vãn - Tưởng lại được tính phí giao hàng như thường lệ chứ? Nào ngờ lại phải cúng không cho ngươi thế này…

Hắn vừa nói vừa phất nhẹ tay, một mùi hương thơm lừng lan tỏa, đến khi cánh tay hắn dừng lại, giữa ngón trỏ và ngón cái đã xuất hiện ba nén hương cháy đỏ. Khói từ những nén hương chùng chình uốn lượn, kết hợp với khung cảnh tiêu điều của buổi chiều tà, thật là bi ai tịch mịch.

Hắn cắm hương xuống đất, ngay gần đỉnh đầu tên áo đen. Sau khi thành tâm bái lạy xác chết ba lần, hắn mới chậm rãi dịch chuyển mắt đến bàn tay đang co quắp ghê tợn của người đồng đội. Trên lòng bàn tay ấy cắm chặt một nhành mai hoa. Dù theo ước tính tên áo đen có vẻ đã chết được vài ngày thế nhưng nhành mai đó thì vẫn tỏa hương khoe sắc.

Hắn đưa tay rút nhành mai ra. Vẫn không thể rút được. Hắn lướt ngón tay qua cổ tay tím tái chằng chịt gân xanh và cắt đứt bàn tay ấy đi. Bàn tay với những ngón tay quắp vào nhau dần tan vào không khí, đến lúc này hắn mới có thể tách lấy nhành mai.

Hắn nhìn nhành mai đó đến mức tròng trắng ngang dọc tia máu.

Trong đầu hắn âm vang lên ba chữ, đầy căm ghét và thống hận.

Hắn vốn định giữ nhành mai lại để trả cho chủ nhân của nó, thế nhưng lúc hắn chuẩn bị bỏ nhành mai vào ngực áo thì nó đã hóa thành tia sáng lấp lánh và biến mất rồi.

Hắn sững lại, mắt trừng lên, cơ mặt rì rịch chuyển động, kèm theo tiếng nghiến răng kẽo kẹt.

Thân xác của tên áo đen lúc này đã hoàn toàn hòa vào đất.



Mai Lang Vương và Sử Quân tiến vào khu nhà dành cho quản ngục, bấy giờ trước căn nhà của Thủy Cơ binh lính và người hầu kẻ hạ đều đã được bố trí sẵn, cả khu nhà cũng được đảm bảo an ninh, không một ai ngoài phận sự có thể tiến vào.

Mai Lang Vương gấp quạt, nhẹ bước đi vào nhà, chàng đi đến đâu, thuộc hạ cúi đầu chào đến đó, khi chàng đi qua đã được vài phút họ vẫn không dám ngẩng đầu lên. Sử Quân tháp tùng chàng cho đến tận phòng Thủy Cơ, chàng ta sẽ tiếp tục theo hầu chàng như vậy mãi. Tên thuộc hạ theo chàng từ đầu thì nán lại cửa và đứng chờ ở đó, khi nào chàng lên đường về phủ thần sông thì hắn mới rời theo chàng.

Sử Quân đã cho người thông báo với Thủy Cơ từ sớm, chủ yếu muốn nàng chuẩn bị chu đáo để đón chào Vương. Thủy Cơ sau lần trúng độc sức khỏe vẫn chưa khôi phục được, nếu là nàng của trước kia, hẳn nàng sẽ từ chối cuộc gặp mặt này ngay lập tức, nàng chẳng có lí do gì để phải ăn mặc thật kĩ lưỡng mà đón chàng cả.

Tất nhiên, đó là nàng của trước kia…

Sau lần nhìn thấy Mai Lang Vương ở căn nhà đối diện, Thủy Cơ đã nghiệm ra nhiều điều. Nàng bây giờ đang ngồi trên chiếu hoa trong phòng riêng. Đối diện chiếu hoa của nàng là một chiếc sập được an bài sẵn, ngăn cách giữa chiếu hoa và sập là một tấm bình phong, giữa sập và giường ngủ của nàng cũng được ngăn cách bởi một bức mành lớn.

Tiếng guốc thanh nhã ấy bắt đầu vang lên trên hành lang. Nó càng lúc càng tiến đến gần cửa phòng, sau cùng thì "cộp" - Nó đã bước qua bậc cửa. Thủy Cơ ngồi sau bình phong căng thẳng vươn lưng. Trống ngực nàng đang đập, mồ hôi tay ướt đẫm.

Mai Lang Vương ngồi lên sập, tựa tay vào gối trái dựa và hờ hững nhìn bức bình phong bằng gỗ mun trước mặt. Trên bức bình phong đó người ta điêu khắc những bức tranh tùng cúc trúc mai tượng trưng cho tứ quân tử. Quả là bức bình phong tốt, sử dụng trong trường hợp này càng tốt hơn.Tiếng rót trà róc rách bắt đầu vang lên giữa không gian chùng nặng. Bên kia Thủy Cơ vẫn chưa lấy lại được hơi thở bình lặng, nàng hoang mang tột cùng, tuy vậy vẫn nhất quyết vươn thẳng lưng và ngẩng cao đầu, cố không tỏ ra sợ hãi.

- Sức khỏe của nàng thế nào? - Câu đầu tiên mà chàng hỏi không ngờ lại là một câu hỏi thăm.

Thủy Cơ ngớ ra, mày nhíu lại, bức bối hạ giọng - Đã hồi sức tương đối.

- Ừm, tốt lắm. - Mai Lang Vương uống trà, đưa mắt ra cửa sổ nhìn mấy đóa Hoàng Thảo đang rũ xuống. Dưới ánh chiều, chúng đẹp một cách thơ mộng.

Hai người lại im lặng. Một khắc sau, người không chịu được chính là Thủy Cơ, nàng nắm hai tay lại, ấn nó lên chiếu, lớn giọng hỏi chàng - Tại sao ngươi lại cứu ta?!

Mai Lang Vương ngạc nhiên, chàng chẳng hiểu tại sao nàng lại nổi giận với mình, tuy vậy, chàng vẫn nhẹ nhàng trả lời - Vì ta có chuyện cần hỏi nàng.

- Chuyện cần hỏi? - Thủy Cơ cười khẩy, nàng chẳng cần biết lý lẽ đúng sai gì nữa, đứng trước kẻ này, kẻ mà nàng vô cùng căm ghét nhưng lại có ơn cứu mạng nàng này, nàng chẳng biết phải dùng thái độ nào mà đối đãi nữa, chỉ biết giả đò tức giận mà cao giọng đối đáp - Ta và ngươi không có gì để nói với nhau cả!

- Có đấy. - Mai Lang Vương nhắm mắt, thanh tĩnh hớp một ngụm trà cho thư thái và buông giọng nhẹ tênh - Về Thị Hoa.

Thủy Cơ ngậm miệng.

- Sao thế? - Mai Lang Vương mở mắt, sắc bén liếc bức bình phong, ngữ điệu trầm thấp chậm rãi - Nàng ta là người đã đưa cho nàng chiếc găng tay ấy có đúng không?

Thủy Cơ cúi gằm mặt, không dám nói gì nữa. Chiếc găng tay? Nếu hắn biết đến sự tồn tại của nó thì có nghĩa là hắn cũng đã điều tra ra được mọi hành tung cũng như phương thức gây án của nàng.

Thủy Cơ rầu rĩ nhìn những đầu ngón tay gầy như que củi, chỉ sống trong ngục thất tối tăm mấy ngày mà nàng đã mất sắc như vậy. Chuyện xảy ra ở phủ là do nàng làm, do nàng quyết tâm thực hiện, bị bại lộ cũng là phần số của nàng, nàng cam tâm tình nguyện chịu phạt. Còn Thị Hoa? Nàng ấy chỉ là người đưa tin và là cộng sự của nàng, nàng ấy không đáng bị kéo vào chuyện này. Sau cùng đây chỉ là ân oán của riêng nàng.

Vì vậy, nàng sẽ không nói gì cả. Không thể để Thị Hoa phải chịu trách nhiệm liên đới.
Thủy Cơ khép chặt môi, quay lưng lại với tấm bình phong, một mực hướng mắt về phía trước. Mai Lang Vương không biết nàng đang làm gì, chàng chỉ nghe thấy tiếng lụa cọ xát với bề mặt chiếu loạt soạt vang lên, vì đó là âm thanh không minh bạch, cho nên chàng cũng chẳng thể hỏi.

Lại một khoảng im lặng kéo dài.

Mai Lang Vương đã hết kiên nhẫn, chàng không muốn tiếp tục chờ đợi nàng nữa. Đôi mắt nâu dõi nhìn sắc trời, giờ cơm chiều sắp tới, nếu chàng còn dây dưa thì sẽ không xong mất.

- Nàng có biết ai là người hạ độc nàng không? - Chàng thở dài, trực tiếp đi vào vấn đề dù cách này hơi thô bạo vì nó sẽ đánh trực diện vào tâm lí của một người bệnh như nàng.

Thủy Cơ đơ ra, môi mím lại, cảnh giác đáp - Không.

- Nàng có biết ai là người giúp ta tìm ra chiếc găng tay không? - Chàng lại hỏi.

Thủy Cơ lắc đầu thật mạnh - Chuyện của ngươi ta làm sao mà biết được.

- Cũng phải, nếu nàng biết thì đã không phải bị độc tố giày vò. - Mai Lang Vương nhỏ nhẹ nói, ngữ điệu của chàng quả thật có chút xót thương.

Thủy Cơ thấy chàng tỏ vẻ thương hại mình thì cơn giận trong lòng bỗng chốc bùng lên. Nàng nghiến răng, rin rít - Đừng giả mèo khóc chuột!

- Này! Nàng kia! - Sử Quân đứng phía sau sập đã không còn chịu nổi sự hống hách của nàng nữa. Chàng sôi máu gầm lên, bất chấp cả tác phong nghề nghiệp mà quát sa sả vào bình phong - Nàng vừa phải thôi! Vì Vương niệm tình nàng nên mới dễ dãi với nàng từ đầu đến giờ, nếu là kẻ khác không biết phải bị đánh bao nhiêu hèo mới đủ! Vương đã ban ơn cứu nàng, còn ban ơn chăm chút nàng, nàng một tiếng cảm tạ cũng không có đã đành lại còn hỗn xược với ngài như thế, nền tảng gia giáo của nàng mỏng manh vậy ư?

Thủy Cơ bị mắng, cảm thấy lòng tự trọng bị xúc phạm nhưng không cãi được lời nào.

Đúng là nàng đã có những hành động thất lễ.

Mai Lang Vương lạnh lẽo liếc Sử Quân. Chàng ta rụt lại mười phần, im bặt cúi xuống.

- Xin lỗi nàng, thuộc hạ của ta đã thất thố. - Mai Lang Vương lịch thiệp nói.

Thủy Cơ đến đây thì không còn ương bướng nữa, nàng ta đã nhận thức trở lại vị trí của bản thân, không còn bị cơn giận điều khiển.

Mai Lang Vương biết rằng không thể cứ vòng vo với nàng ta thế này. Chàng vốn định nói từ từ để nàng ta dễ chấp nhận nhưng có vẻ nó đã cho hiệu ứng ngược. Vì vậy, chàng quyết định nói thẳng - Hôm đó, sau khi nàng rời khỏi nhà bếp để tìm thầy lang, Thị Hoa đã trở lại một lần nữa để cất giấu đôi găng tay cho nàng. Nàng ta sau đó đã tiết lộ với Sao vị trí cất giấu đôi găng tay, đến khi ta và Vĩnh Nghiêm tìm được nó thì nàng ta lại đến gặp chúng ta và tố cáo mọi tội lỗi của nàng.

- Gì… Cơ…?!

Mai Lang Vương không cho nàng chút khoảng lặng nào, tiếp tục nói - Sau khi buộc tội nàng, chúng ta giữ Thị Hoa lại phủ. Vĩnh Nghiêm chưa ra tay với nàng nên Thị Hoa có vẻ tức giận, nàng ta đã tự sắp đặt một vụ ám sát rồi đổ tội cho nàng, mặt khác, nàng ta sai người hạ độc dược vào thức ăn của nàng, hẳn là để bịt đầu mối.

Suy nghĩ một chốc, chàng lại nói - Nếu nàng không tin ta có thể đưa lời khai của những kẻ đồng phạm với nàng ta cho nàng xem. Trong đám đồng phạm đó có tên thủ lĩnh của Đổi Vận. - Chàng cười mỉm - Hẳn là nàng biết? Ta cũng có thể cho nàng gặp hắn và trực tiếp nghe hắn khai nhận.

Phía sau bức bình phong, Thủy Cơ trợn trắng mắt, khuỵu người sang trái, mặt tái bệch. Mai Lang Vương ái ngại nhìn chén trà đặt dưới sập, không nói gì nữa, từ bên kia bình phong đang vẳng ra tiếng khóc.

Đó là tiếng khóc tức tưởi, nghẹn ngào, nấc lên từng hồi từng hồi một.

Sử Quân bấy giờ cũng không còn tức giận nữa, chàng hơi quay đi, mặt tỏ ra khổ sở khi phải chứng kiến một cô gái thương tâm khóc.

Chương 114: Tội ác

Nàng đã bình tĩnh lại chưa? - Khi tiếng khóc trở nên yếu dần đi, Mai Lang Vương mới cất tiếng.

Thủy Cơ không đáp lời chàng, chỉ có tiếng sụt sịt ngân vang.

Mai Lang Vương e ngại buông tiếng thở, tiếp tục tra hỏi - Vậy nàng kể cho ta nghe toàn bộ cuộc hợp tác được rồi chứ?

Thủy Cơ trừng mắt dữ tợn, nhớ đến Thị Hoa là nàng lại không kìm được nghiến răng nghiến lợi. Dẫu vậy nàng biết bây giờ không phải lúc căm hận. Nàng phải cung cấp lời khai cho Mai Lang Vương trước.

- Thị Hoa đến tìm ta cách đây hơn một tuần, bảo với ta rằng anh rể chính là người đã ra tay giết chị dâu. - Nàng cố bình tĩnh kể lại, giọng vừa nhọn vừa sắc, tựa như những chiếc đinh ghim trên bàn chông.

- Vậy à? - Mai Lang Vương hơi dừng tay quạt. Vậy ra đó là động cơ…

Nghi vấn đầu tiên mà chàng đặt ra đã được giải đáp.

- Nhưng ta tưởng một người thông minh như nàng sẽ không dễ bị dắt mũi? - Chàng hơi ngạc nhiên.

- Vì ả đưa cho ta tấm khăn dính máu của chị, trên đó có bút tích của chị. - Thủy Cơ lạnh lẽo đáp.

Hôm đó, quả thực Thủy Cơ không dễ dàng tin tưởng Thị Hoa. Mặc dù nàng ta là thị nữ thân cận của chị nàng nhưng nàng chưa từng tin tưởng nàng ta quá nhiều. Thậm chí khi nghe nàng ta nói đến việc anh rể để ý nàng thì nàng cũng chỉ cười nhạt trong lòng mà thôi.

Thái độ của nàng đối với Thị Hoa chỉ thay đổi khi nàng thực sự nhìn thấy chứng cứ, đó là tấm khăn của chị nàng. Thủy Cơ không nghi ngờ nguồn gốc của nó vì chữ trên đó quả thật là chữ của chị, máu trên đó nàng cũng đã giám nghiệm qua, nó đồng nhất với máu của chị nàng. Hơn nữa tấm khăn đó là tấm khăn thêu do nàng tặng chị… Ở góc khăn có thêu hoa cúc, loài hoa mà chị rất thích.

Chính bởi chứng cứ đó mà nàng mới tin Thị Hoa không hề do dự.

- Giờ thì… Có vẻ vụ của phu nhân cũng được làm sáng tỏ rồi nhỉ? - Mai Lang Vương u ám đỡ trán.

Thủy Cơ nghẹn giọng.

Mai Lang Vương ra hiệu cho Sử Quân đi lục soát nhà của Thị Hoa. Chàng ta nhận lệnh và lập tức lên đường.

- Mọi chuyện đang trên đà kết thúc. - Mai Lang Vương nhắn với Thủy Cơ rồi chuẩn bị rời đi.

Thủy Cơ nghe tiếng guốc va chạm trên sàn nhà thì đoán là chàng sắp đi khỏi, nàng ta lập tức thốt - Cho dù ngươi đã lao tâm khổ tứ để giải quyết chuyện này thì tội ác của ngươi cũng không được xóa bỏ đâu!

Mai Lang Vương nghe nàng nói đến tội ác, chàng lập tức sững sờ, dừng bước.

Tội ác ư?
Chàng mù tịt, đôi mắt nâu hơi phủ sương mờ, chàng rốt cuộc đã gây ra tội ác gì nhỉ?

Mai Lang Vương hiếu kì, ngồi lại sập, gật đầu nói - Ta xin được rửa tai lắng nghe.

Thủy Cơ há miệng, nói tới tấp vào mặt chàng - Năm đó Vĩnh Nghiêm đáng lý chỉ chịu một trăm năm hình phạt, ấy vậy mà ngươi lại cố ý gia tăng lên ba trăm năm! Vĩnh Nghiêm đáng lẽ đã được về nhà sớm hơn nhưng vì bị ngươi chơi lén, phải tiếp tục sống cảnh đọa đày nơi đất khách quê người! Ngươi nhân cơ hội Vĩnh Nghiêm phải chịu tội, mặc sức bình định hết vùng đất này đến vùng đất khác mà không có đối thủ! Sau bao năm tính toán mưu chước và hãm hại bè bạn ngươi cuối cùng cũng leo lên được ngôi Vương! Ngươi không xứng đáng là bậc quân tử!

Mai Lang Vương xòe quạt, âm trầm nhìn sang bức bình phong - Tại sao nàng lại biết chuyện này?

Thủy Cơ cười nửa miệng, khinh bỉ ra mặt - Ngươi tưởng việc xấu của mình có thể qua mặt tất cả mọi người sao? Năm đó ta đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa ngươi và anh rể!

- À… - Mai Thần thấu tỏ đầu đuôi, giờ thì chàng nhớ rồi.

Đúng là lúc lên kế hoạch, chàng có vô tình nhìn thấy một bóng áo mong manh lướt qua…

Chuyện xảy ra vào ba trăm năm trước, khi chàng vẫn còn là phụ việc của Phù Đổng Thiên Vương. Năm đó Vương phải xuống phía Nam làm việc, để lại phủ cho chàng coi sóc. Nào ngờ ngài đi chẳng được mấy ngày thì phía Cổ Loa đột ngột có tin báo rằng thuộc hạ của Năm Chèo ở ven Vàm Thuật bỗng dưng thoát khỏi phong ấn và gây loạn, Mai Lang gửi thư hỏi ý Phù Đổng Thiên Vương, ngài hồi âm lại, bảo rằng sẽ trình với vua để chàng đảm đương nhiệm vụ này thay ngài vì ngài đang rất bận.

Hai ngày sau, vua Hùng truyền chàng đến Cổ Loa nhận nhiệm vụ, đó cũng là lần đầu tiên chàng được diện kiến ngài và được trực tiếp nhận nhiệm vụ từ ngài. Mai Lang trước đây cũng nhiều lần đến Cổ Loa, tuy nhiên chàng đến với tư cách là tiểu đồng hoặc phụ việc cho các vị thần, chàng lưu lại Cổ Loa một cách lặng lẽ và mờ nhạt, đến đi âm thầm, còn lần này chàng đến đây lại với một vai trò khác, một tâm thế khác, đó là sự kiện đánh dấu bước ngoặc đầu tiên trên con đường công danh của chàng.

Vua Hùng giao việc chế phục thuộc hạ Năm Chèo cho Mai Lang, chàng đến sông Vàm Thuật và chiến đấu với con quái thú hung hãn ấy. Mặc dù nó chỉ là thuộc hạ của thần sấu năm chân nhưng nó vẫn rất to lớn và hung bạo, một cái vẫy đuôi của nó có thể khiến mặt đất rung chuyển.

Mai Lang năm ấy chưa có bảo kiếm bằng đồng, chàng cũng chưa được nhận thần chức Hoa Thần. Vũ khí mà chàng sử dụng là loại binh khí hạng trung, trên người cũng không có chiến giáp, chỉ đơn thuần là bộ áo dài bằng vải lụa bình thường. Dẫu thế, kiếm thuật siêu đẳng của chàng thì lại thuộc hàng nhất nhì thần giới. Con quái thú đã từng bị chế phục trong mười chiêu kiếm của thần sông trước kia lại bị chàng xử lí chỉ trong vòng năm chiêu mà thôi.
Phong thái của Mai Lang lúc đó vô cùng oai vệ hùng tráng.

Sau khi giam giữ con quái vật vào lòng sông sâu, Mai Lang cứ nghĩ là nhiệm vụ đã kết thúc, chàng cất kiếm chuẩn bị quay về giải quyết tàn cuộc thì bỗng dưng bị một bóng đen đánh lén. Hắn từ bờ sông bất ngờ bay vút lên, táp kiếm tới tấp vào chàng, Mai Lang vội vàng gọi kiếm ra chống đỡ, trong thâm tâm vô cùng khó hiểu vì chẳng biết tại sao mình lại bị tấn công.

Sau vài lời đối đáp qua lại thì chàng mới biết hắn chính là em trai của thần sông Vàm Thuật. Chuyện rắc rối ở đây cũng là do hắn gây ra.

Đó là lần gặp gỡ đầu tiên giữa chàng và Vĩnh Nghiêm. Sau đó, chàng là người xử lí chuyện xảy ra ở đây và hắn thì lại là người gây ra chuyện cho nên chàng đã bắt hắn phải đi tù. Phóng thích bọn quái thú bị phong ấn là tội cực kì nặng nề, Mai Lang vốn nổi tiếng hành sự nghiêm minh từ trước đến giờ, chàng chẳng nể nang ai cả, Vĩnh Nghiêm kia có là em trai của Quan Lang thì cũng vậy thôi.

Vì thế, Vĩnh Nghiêm phải đi đày ba trăm năm, chàng là người cầm bút duyệt hình phạt.

Nhưng cho dù là vậy, cho dù là chàng đã tăng thêm hai trăm năm hình phạt cho hắn đi nữa thì lời của Thủy Cơ vẫn khiến chàng nghe không lọt tai.

Mai Lang Vương phủ cánh quạt đương mở rộng lên vạt áo, trầm tư nhìn lớp giấy điệp màu liễu trên nan quạt, chậm chạp nói - Nàng thật thô lỗ.

- Cái gì?! - Thủy Cơ khựng lại, há hốc, không nghĩ Mai Lang Vương lại thở ra câu đó.

Chàng đặt tay lên cánh quạt, cảm thấy chẳng muốn nói gì nữa, chỉ muốn trở về nhà gặp Sao - Nàng khiến người khác tổn thương đấy.

Thủy Cơ không nghĩ những gì mình nói lại khiến Mai Lang Vương trở nên như vậy. Nàng cho rằng mình chẳng nói gì sai cả, cho nên nhất thời không thích ứng kịp với thái độ của chàng.

Mai Lang Vương đã chán ngán cuộc trò chuyện này đến cực điểm rồi, chàng không biết tại sao mình lại phải ở đây để cho nàng miệt thị và xúc phạm. Dẫu vậy chàng vẫn cố gắng nói rõ với nàng, dù sao đây là điều mà chàng cần phải nói, để nàng hiểu nàng đã phiến diện như thế nào.

- Thủy Cơ, ta biết nàng ưu ái Vĩnh Nghiêm, luôn đặt hắn lên trên hết, một lòng một dạ hướng về hắn. Tuy nhiên, nàng đừng vì cảm xúc chủ quan của mình mà xem thường người khác như vậy. Cho dù ta có tăng thêm hai trăm năm hình phạt cho Vĩnh Nghiêm thì điều đó cũng không ảnh hưởng gì đến con đường thăng tiến của ta cả. Ta đã làm việc chăm chỉ và chuyên cần, phải đổ mồ hôi công sức và vắt kiệt trí óc thì mới được địa vị như hiện tại. Nàng không thể vì tình cảm của mình mà phủ định công sức của ta.

Thủy Cơ câm nín.

- Giả như hắn không bị đày thêm hai trăm năm thì ta cũng sẽ làm Vương thôi, chuyện ta bắt hắn đi đày và chuyện ta được phong Vương không liên quan gì đến nhau cả, bởi sau rốt, thứ quyết định thành công chính là năng lực tự thân của mỗi người.

Đến lúc này thì Thủy Cơ không còn gì để nói nữa, nàng cảm thấy bản thân như bị tạt một gáo nước lạnh.

Dù nàng rất ấm ức nhưng không thể phản bác được lời nào.

- Được rồi, ta đã nói hết những gì cần nói còn nàng chấp nhận hay không thì đó là chuyện của nàng. - Mai Lang Vương dời gót, trở ra ngoài.

Thủy Cơ ngồi sau bức bình phong, dáng vẻ ngơ ngẩn thất thần, cho đến khi tiếng guốc thanh nhã kia dứt hẳn ngoài hiên nhà, nàng vẫn không hề động đậy.

Chương 115: Hờn ghen

Mai Lang Vương ra đến nhà trước thì thuộc hạ của chàng đã mang theo tang vật lục soát được ở nhà Thị Hoa đến. Lần này Sử Quân không trực tiếp giao chúng cho chàng, chàng ta còn đang bận điều động binh lính. Mai Lang Vương nhìn khay gỗ mà thuộc hạ trình lên, bên trên có hai chiếc hộp gỗ.

Theo những gì ghi chép trong báo cáo thì thứ này được tìm thấy trong tủ quần áo của Thị Hoa. Chúng được cất giấu trong một ngăn bí mật, lẩn sau đống trang phục. Xem ra nàng ta đã giấu chúng rất kĩ.

Mai Lang Vương lần lượt giở từng hộp gỗ ra, chiếc hộp đầu tiên đựng một đôi găng tay. Chàng không lấy gì làm lạ với loại găng tay này. Trông nó tương tự như chiếc găng tay mà chàng đã tìm thấy ở hầm rùa, chỉ có điều lớp da bên ngoài sẫm hơn, anh ánh hoàng kim như được rắc nhũ vàng lên vậy.

Chiếc hộp thứ hai thì… Mai Lang Vương cau mày. Đó là một gói da. Không, không phải là một gói da đơn thuần, nó là một quả bóng được tạo nên từ nhiều lớp da, Mai Lang Vương lần lượt giở từng lớp da ra, phải mất khá lâu để chàng có thể mở đến lớp cuối cùng.

Quả bóng này e rằng cũng phải tạo nên từ hơn trăm lớp da, hơn nữa chất lượng của mỗi lớp lại tương đương với chiếc găng tay mà chàng đã tìm thấy ở miếu Nổi, điều đó có nghĩa là chúng đã được xử lí, bọn họ đã nén nhiều tấm da bằng thần lực để tạo nên một lớp da như thế này.

Thứ được cất giấu bên trong chắc chắn không phải thứ tầm thường.

Lưỡi câu.

Sau khi vô số lớp da được mở ra, thứ xuất hiện trước mắt chàng chính là một túi lụa chứa đầy lưỡi câu.

- … - Mai Lang Vương sững người.

Giờ thì chàng đã biết tại sao Thị Hoa lại có thể vận chuyển lưỡi câu từ nơi này sang nơi khác. Giờ thì chàng cũng đã hiểu tại sao Vàm Thuật không thể phát hiện ra số lưỡi câu này cho dù chúng được tàng trữ trong vùng từ rất lâu.

Nếu một trăm lớp da có thể giúp cản trở nguyền chú của lưỡi câu thì một nghìn hoặc một trăm nghìn lớp da hẳn sẽ có thể vô hiệu hoàn toàn nguyền chú đó.

Chả trách bọn chúng lại thu mua nhiều da đến thế!

Mai Lang Vương quay về phủ thần sông, chàng đi rất vội vàng. Khi đi ngang qua khu của Vĩnh Nghiêm, chàng hơi dừng bước, đưa mắt quan sát nhóm thị vệ đang canh phòng cẩn mật khắp nơi. Đó là thuộc hạ mà Vĩnh Nghiêm bố trí để bảo vệ cho Thị Hoa theo yêu cầu của chàng.

Thật ra Mai Lang Vương không hề có ý định bảo vệ Thị Hoa. Chàng nói với Vĩnh Nghiêm như vậy chẳng qua là để chàng ta kiểm soát nhất cử nhất động của Thị Hoa mà thôi. Sau khi thực hiện kế ly gián, Thị Hoa tưởng rằng bản thân có thể thở phào rồi nên đã lơ là cảnh giác. Lại thêm thái độ đối xử ân cần hòa nhã của hai chàng, chỉ cần nàng ta muốn gì hai chàng đều chu cấp, điều đó khiến sự phòng bị vốn đã rất ít ỏi của nàng ta càng trở nên ít ỏi hơn và cuối cùng mất hẳn.

Thậm chí khi Vĩnh Nghiêm cử binh lính canh phòng nghiêm ngặt quanh nơi nàng ta sinh hoạt, Thị Hoa còn rất an tâm cho rằng mình đã được bảo vệ và nâng niu. Nàng ta không biết rằng mọi hoạt động của mình đều bị giám sát chặt chẽ.

Đó cũng là lí do Sử Quân có thể lục soát nhà của nàng ta và tìm ra các tang vật mà không hề mảy may lo lắng chút gì. Ngay từ đầu Thị Hoa đã nằm trong lưới của Mai Lang Vương rồi.

Mai Thần thoạt tiên trở về khu lưu trú dùng cơm trước, chàng không muốn bị Sao dỗi chút nào. Sau khi nghỉ ngơi thư giãn xong, chàng mới sai người sang khu của Vĩnh Nghiêm và gọi chàng ta đến.

Vĩnh Nghiêm bấy giờ đang cắm đầu cắm cổ xử lí công việc trong phòng, nhận được lời gọi của chàng, chàng ta hơi ngạc nhiên.

- Tên đó về rồi à? - Vĩnh Nghiêm gác bút sang bên, hỏi thuộc hạ.

- Vâng ạ, Vương vừa về hơn nửa canh trước.

- Quái lạ, vào lúc chiều thế này hắn rất ít khi gọi ta tới. - Vĩnh Nghiêm xoa cằm khó hiểu.
Thuộc hạ cúi đầu trình báo, ngữ điệu chậm rãi - Vương nói rằng có chuyện quan trọng cần nói với ngài.

Đến đây thì Vĩnh Nghiêm không còn dò hỏi gì nữa, chàng xếp công việc sang bên, khoác thêm áo rồi di chuyển qua khu lưu trú. Vừa bước vào cổng tròn, Vĩnh Nghiêm đã thấy Mai Lang Vương ngồi trên sập ở nhà phải đợi sẵn. Chàng đi đến gần, ngồi xuống sập và nhìn Mai Thần chăm chăm.

- Chuyện gì vậy? - Vĩnh Nghiêm hỏi ngay tắp lự.

Mai Lang Vương chưa nói gì vội, Sao bấy giờ đã mang khay trà tới, ân cần rót trà mời Vĩnh Nghiêm.

- Sao. - Vĩnh Nghiêm thẹn đỏ cả mặt khi thấy em.

Sao phì cười, trao trà cho chàng. Vĩnh Nghiêm run run nhận lấy trà của em, chàng kê chén trà lên cao quá trán, tỏ vẻ hối lỗi cầu xin.

- Mời anh dùng ạ. - Sao càng được thể cười khúc khích.

- U… Ừm… Cảm tạ em… - Vĩnh Nghiêm lắp bắp, trân trọng chén trà trên tay, thưởng thức nó một cách cẩn thận.

Mai Lang Vương lúc này cũng đã tự rót trà cho mình, nhìn thấy cách cư xử của hai người, lòng chàng đột nhiên cảm thấy khó chịu bức bối. Chàng gác tay lên gối trái dựa, nghiêm giọng gọi Sao. Em nghe tiếng chàng liền lăng xăng chạy lại, Mai Lang Vương ra hiệu cho em ngồi bên cạnh mình.

Vĩnh Nghiêm khinh bỉ trề môi.

Mai Lang Vương bắn ánh mắt hình viên đạn về phía chàng ta.

- Rốt cuộc là có chuyện gì đây? - Vĩnh Nghiêm hỏi thêm một lần nữa, chàng đã bắt đầu hết kiên nhẫn với thái độ chùng chình của Mai Thần rồi.

Mai Lang Vương lần lượt đặt những quyển báo cáo xuống trước mặt Vĩnh Nghiêm, đó là các báo cáo mà thuộc hạ của chàng thu thập được và lời khai của bọn tội phạm. Vĩnh Nghiêm ngơ ngác nhặt lấy một quyển, chậm chạp lướt đọc, càng đọc, da trán chàng càng đùn lên, tạo thành những vết nhăn chi chít.Sao quan sát biểu cảm nghiêm trọng của chàng mà lòng rất tò mò, mắt em cứ đặt lên người Vĩnh Nghiêm mãi. Mai Lang Vương liếc sang, chàng lại thấy khó chịu, đột nhiên đưa tay lên bịt lấy đôi mâu quang to tròn ấy.

- Mai Lang? - Sao thì thào, em rất kinh ngạc trước hành động của chàng, tuy nhiên vì có mặt Vĩnh Nghiêm nên em không thể nói lớn được.

- Xoay qua đây. - Mai Lang Vương ra lệnh.

Sao ngờ nghệch hướng sang chàng, Mai Lang Vương bấy giờ mời bỏ tay ra, cười tủm tỉm. Sao thấy chàng cười thích thú như vậy, em nghĩ rằng chàng đang đùa giỡn với mình, đôi má hồng hào lập tức phồng lên, trông hệt như quả đào vậy.

Mai Lang Vương càng tỏ ra thích thú hơn.

- Chuyện này… - Vĩnh Nghiêm bấy giờ cũng đã nắm được một phần sự việc, chàng bần thần, hướng mắt lên, ánh mắt trống rỗng.

Mai Lang Vương dẹp vẻ mặt trêu đùa đi, lấy lại sự nghiêm nghị. Chàng gật đầu dứt khoát, khẳng định với Vĩnh Nghiêm rằng tất cả đều là sự thật.

Vĩnh Nghiêm xếp báo cáo lại, thừ người hồi lâu.

Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, khả năng đối mặt với cú sốc của chàng đã tăng lên đáng kể. Chàng đã không còn quá bất ngờ với mọi chuyện nữa, đã nghiệm ra rằng, trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra cả. Hôm nay an toàn bình yên nhưng ngày mai có thể bão giông sẽ tới, quật ngã hết những hàng cây mà mình khổ công chăm bón.

Vĩnh Nghiêm nhắm chặt hai mắt, cả người run lên. Mặc dù thật cay đắng nhưng chàng chỉ có thể chấp nhận.

- Người đâu. - Vĩnh Nghiêm cho gọi thuộc hạ.

Quân lính và đầy tớ theo hầu chàng quỳ xuống bên sập, cung kính đợi lệnh. Vĩnh Nghiêm cúi xuống, thì thầm vào tai một tên lính điều gì đó, hắn lập tức nghiêm trang cúi đầu, ra hiệu cho những thuộc hạ khác cùng thực hiện nhiệm vụ.

Vĩnh Nghiêm rời khỏi sập, gật đầu với Mai Lang Vương. Chàng cũng đứng dậy, đợi Vĩnh Nghiêm sải bước rời đi thì mới nói với Sao - Em chuẩn bị phục trang cho ta đi.

Dù Sao không biết lí do gì Mai Lang lại muốn thay áo vào giờ này nhưng em không hỏi cũng không hề tỏ ra thắc mắc chút gì, lập tức chuẩn bị phục trang cho chàng. Khi các tiểu đồng giúp chàng thay áo và em phải rời đi, Mai Lang Vương nhắn nhủ - Em cũng thay áo đi, chúng ta sẽ cùng đến khu của Vĩnh Nghiêm.

- Dạ? - Sao vô cùng ngạc nhiên.

Nhưng rồi em cũng không truy cứu nữa, chỉ lẳng lặng trở về phòng.

Lúc hai người đến được khu của Vĩnh Nghiêm, thị vệ đã vây kín khắp mọi nơi. Họ chia thành từng nhóm từng nhóm bao quanh trong ngoài, trên tay họ mang theo đuốc, ánh lửa sáng rợp trời.

Mai Lang Vương dắt tay em điềm tĩnh tiến vào trong, những thị vệ thấy hai người đều nghiêm trang cúi chào, sự cung kính của họ dành cho em và chàng khiến Sao rất bỡ ngỡ, đó là lần đầu tiên em được chứng kiến quyền lực quân sự của Mai Lang.

Em chưa từng biết rằng chàng lại có uy với quân lính như thế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau