MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Từ biệt

- o-

- Mọi chuyện đã được giải quyết. - Âu Cơ quan sát khung cảnh tươi sáng bình yên, tựa như những gì khủng khiếp trước đó chưa từng xảy ra, khẽ nói.

- Phải. Nhưng chỉ tạm thời mà thôi. - Lạc Long Quân khoanh tay, nghiêm nghị cau mày.

- Sùng Lãm, ta sẽ cùng chàng đến Cổ Loa. - Nàng ngập ngừng - Ta biết chàng muốn đến đó gặp Duệ Vương.

Lạc Long Quân đưa mắt sang nàng, đôi mắt màu nâu cương nghị tràn ngập ánh sáng dịu êm. Ngài nắm tay Âu Cơ, nắm rất chặt, cả hai cùng tiến về thành Cổ Loa để hội ngộ với vua Hùng.

Có vẻ như Hùng Vương cũng đoán rằng hai người sẽ ghé thăm, vì vậy ngài đã quỳ sẵn trong điện, chờ đợi.

Lạc Long Quân và Âu Cơ cùng hạ xuống sân chầu, các lạc hầu, lạc tướng đều cung kính quỳ sang một bên.

- Duệ Vương. - Lạc Long Quân vừa nhìn thấy vua Hùng đã cau mày, mặt khó đăm đăm - Lại đắm chìm trong tửu sắc đấy ư? Vẫn chưa rút ra được bài học gì à? Con đã đánh rơi cả nước Văn Lang vào rượu và mỹ nữ như thế nào, con quên rồi sao?

Hùng Vương nghe tiên tổ trách mắng, mặt đỏ bừng bừng vì thẹn. Ngài chẳng dám nói thêm lời nào, chỉ biết cúi đầu chịu giáo huấn.

Lạc Long Quân tiến đến bảo tọa, ngồi xuống một cách uy nghi. Mẫu Âu Cơ an tọa dưới ngai vàng của ngài. Hùng Vương lúc này liền quay đầu, quỳ xuống trước bảo tọa, lạc hầu và lạc tướng xung quanh cũng hướng về phía Long Quân.

- Rượu của Lạc Việt ta là một thức tuyệt diệu. Vì nó tuyệt diệu nên nó khiến lí trí của các con lạc lối u mê. Con người thì có hai phần quan trọng là phần xác và phần tâm, trong đó tâm điều khiển xác, xác lại chịu tác động của tâm mà hướng đến phía trước. Nếu tâm tỉnh táo thì xác sẽ đi đúng hướng, ngược lại tâm u mê thì xác sẽ hành động sai. Xác càng được cung phụng và chìm trong trụy lạc thì tâm càng thui chột đi. Xác được rèn luyện và nếm trải gian khổ thì tâm càng mạnh mẽ, vững chắc. Các con cháu của ta nếu muốn làm đại sự thì phải biết tiết giảm sự hưởng thụ của xác mà tập trung vào tâm. Tâm sâu tĩnh lặng thì không có việc gì mà các con không thể minh tường cả.

- Vâng. - Hùng Vương bái lạy, ghi nhớ lời giáo huấn của Lạc Long Quân vào sâu trong tâm khảm.

- Đội ơn Hiền Vương răn dạy! - Các lạc hầu lạc tướng đều đồng thanh thưa.

Sự việc xảy ra với "Vì sao lõi" và Thần giới đã khiến cho họ khủng hoảng một phen. Cả Cổ Loa vốn chìm trong hoan lạc bỗng dưng chao đảo. Điều đó khiến Hùng Vương và các vị lạc hầu lạc tướng tỉnh thức. Họ nhận ra rằng, thời gian qua họ đã ngủ quên trong trụy lạc quá lâu.

Và rồi, vấn đề của Thần giới cuối cùng họ cũng không giải quyết được. Phải đợi những vị tổ tiên vốn đã ngủ say tỉnh dậy, chống đỡ thay họ. Cả Cổ Loa và các vị Thần gốc đều cảm thấy muối mặt thay. Họ lại tự kiểm điểm chính mình, thề rằng sẽ không bao giờ đi lên vết xe đổ nữa.

Thấy mọi người đã biết hối cải, Lạc Long Quân mới chuyển sang chủ đề quan trọng. Ngài nắm chặt chuôi kiếm đồng, đôi mắt nâu uy nghiêm dõi ra bầu trời xanh ngời ngoài kia, giọng nặng nề hẳn đi

- Chuyện của "Vì sao lõi" vẫn chưa kết thúc đâu. Sức mạnh của ta và Âu Cơ chỉ có thể chống đỡ Thần giới trong vòng một trăm năm mà thôi. Sau một trăm năm đó, nếu "Vì sao lõi" vẫn chưa trở về thì Thần giới này chắc chắn sẽ sụp đổ. Duệ Vương - Ngài hướng tay về phía Hùng Vương, ra lệnh - Ta giao cho con nhiệm vụ mang "Vì sao lõi" trở về!

- Vâng. - Hùng Vương cung kính đáp, nhưng một nghi vấn lại trỗi dậy trong đầu - Làm cách nào để "Vì sao lõi" trở về với Phan Xi Păng ạ?

- "Vì sao lõi" đã rơi xuống trần gian và ẩn mình trong bể chúng sinh, các con phải tìm ra nàng và treo nàng lại bầu trời.
- Vậy là… "Vì sao lõi" đã đi qua luân hồi ạ?

- Phải. Thế nên thân phận và kí ức của nàng đều sẽ bị phong kín. - Lạc Long Quân chóng cằm, thở dài lặng lẽ - Hãy tìm một người tài giỏi để thức tỉnh nàng. Khi trái tim nàng được cảm hóa bởi một linh hồn rộng lớn, hội đủ nhân, lễ, nghĩa, trí, tín thì nàng sẽ tìm thấy bản ngã của mình và tự động trở về Phan Xi Păng.

- Chuyện này… - Hùng Vương thoáng do dự.

Lạc Long Quân u sầu giải thích rõ hơn - Đây là bài học mà "Vì sao lõi" muốn dạy cho các con. Ngài đã chán ghét sự trì trệ và nhu nhược của các con rồi. Giờ ngài muốn thay đổi Thần giới. Đây là ước nguyện của ngài, ta sẽ không ngăn cản.

- …Vâng. - Hùng Vương cúi đầu, im lặng nhận lệnh.

Những lời của Lạc Long Quân một lần nữa chạm vào nỗi hổ thẹn của ngài. Chuyện ra thế này, có lẽ nào là do ngài quá yếu ớt, quá u mê? Tổ tiên đã giao lại Văn Lang cho ngài, giao lại Thần giới cho ngài và "Vì sao lõi" bảo vệ Thần giới, nhưng ngài lại khiến cho "Vì sao lõi" và các vị tổ tiên thất vọng.

Hùng Vương chẳng biết nói gì hơn ngoài thành tâm nhận nhiệm vụ.

Ngài hứa, từ nay sẽ không bao giờ chìm đắm trong rượu và mỹ sắc nữa! Ngài sẽ bỏ rượu bằng mọi giá!

- o-

Khi chuyện "Vì sao lõi" được tạm thời giải quyết thì cũng là lúc Lạc Long Quân phải trở về biển.

Hùng Vương và các vị lạc hầu, lạc tướng, các vị chư thần, chư thánh khắp nơi cùng tiễn đưa ngài.
Họ hộ giá ngài đến cửa Ba Lạt, xuôi theo sông Hồng. Khi ra đến biển rồi, Hùng Vương liền cúi chào Lạc Long Quân và cho các vị tướng trở về. Ngài cố tình dành một khoảng không riêng cho Lạc Long Quân và Âu Cơ. Dù sao… Họ cũng đã rất lâu rồi mới được gặp nhau và giờ thì lại phải từ biệt.

- Sùng Lãm. - Âu Cơ khép nép đứng dưới bóng ngài. Long Quân đang đứng trên mũi thuyền, bóng dáng hiên ngang. Đôi mắt ngài sâu và luôn hướng đến những tầm nhìn xa rộng mà nàng chẳng bao giờ có thể nhìn đến, vì vậy, nàng chỉ biết nép dưới bóng hình khôi vĩ của ngài.

- Âu Cơ, ta phải về đây. - Ngài nhìn nàng, giọng nhẹ nhàng và vương chút buồn nhưng lại vô cùng dứt khoát.

Nước mắt chảy dọc theo gò má tuyệt trần, nhỏ giọt trên ván thuyền. Âu Cơ lùi lại, cố lau nước mắt. Mặc dù lòng rất đau nhưng nàng lại không thể tỏ ra yếu đuối, không thể cứ níu kéo bậc trượng phu của mình mãi được.

Ngài là cánh chim bằng và nàng chỉ là chiếc lá yếu.

- Âu Cơ. - Lạc Long Quân tiến đến lau mắt nàng.

Âu Cơ mím môi, ngoan ngoãn để ngài lau nước mắt cho.

- Nàng vẫn như vậy. - Long Quân bật cười.

- Thì sao? Thiếp vốn mau nước mắt như vậy thì sao? - Âu Cơ xấu hổ giận dỗi. Bao nhiêu kỉ niệm chợt ùa về trong tâm trí cả hai.

Kỉ niệm về lần gặp nhau đầu tiên, kỉ niệm về ngày hôn lễ, kỉ niệm về những năm tháng yên bình sống bên nhau cùng trăm con, kỉ niệm về những lần chia xa đằng đẵng rồi lại hội ngộ chớp nhoáng.

Thời gian cứ mặc tình trôi đi.

Chỉ có tình yêu là chẳng hề thay đổi.

Âu Cơ choàng tay ôm lấy cổ Long Quân, dịu dàng thầm thì - Hãy giữ gìn sức khỏe nhé, Sùng Lãm của thiếp.

- … - Hiền Vương mỉm cười sau lưng nàng. Ngài hôn lên mái tóc thơm hoa cỏ. Đôi mắt nâu nghiêm nghị lắng lại thật dịu êm. Cho dù có đi xa như thế nào, nàng - Vẫn là chốn bình yên nhất mà ngài luôn nghĩ đến.

- Rồi sẽ có lúc ta lại trở về. - Lạc Long Quân rời Âu Cơ ra.

Tà áo hoa lệ vờn bay trước sóng gió Ba Lạt, đôi mắt nàng dõi về phía ngài. Long Quân quay lưng, hóa thành rồng và bay vút về phía Hoàng Sa. Cho đến khi bóng dáng của Thần Long uy vũ mất hẳn trên bầu trời, Âu Cơ mới chậm rãi nhắm mắt. Dáng vẻ yểu điệu ấy cũng tan vào hư vô, chỉ để lại trên cửa Ba Lạt một chiếc thuyền đơn độc.

Chiếc thuyền đó bị gió cuốn trôi xa, trôi xa.

Nó trôi về phía chân trời, bị phủ lấp bởi những vạt nắng lấp lóa điểm xuyết trên mặt biển, sau cùng, nó cũng chìm vào hoàng hôn và mất hút.

Chương 12: Nhiệm vụ

- o-

Trở về Cổ Loa, Hùng Vương nhanh chóng cùng các vị lạc tướng và các vị Thần gốc họp bàn khẩn cấp.

Yêu cầu mà Lạc Long Quân đưa ra đối với người thực hiện nhiệm vụ mang "Vì sao lõi" trở về chính là tài giỏi và hội đủ năm đức tính của người quân tử. Chẳng hiểu sao nhưng khi nhắc đến người như vậy, trong đầu Hùng Vương và các vị thần chỉ nảy ra ba chữ Mai Lang Vương.

Thế là ngay hôm đó, một mật thư đã được gửi khẩn đến cho Phù Đổng Thiên Vương, ra lệnh cho ngài cấp tốc đến Mai Viện, giao cho Mai Lang Vương nhiệm vụ trọng đại.

Trong mật thư, Hùng Vương đã nói rõ sự tình với Thánh Gióng. Thiên Vương đọc thư xong, cũng rất hài lòng với quyết định của Duệ Vương và các thần. Ngài lập tức lên ngựa sắt, phi thẳng về núi Sam ở phía Tây Nam.

Phù Đổng Thiên Vương đi hai canh giờ, cuối cùng cũng đến được Mai Viện.

Chú ngựa sắt uy dũng hí vang trời. Chú ta phì phò gõ gõ vó sắt lên đất, hai cánh mũi phập phồng xì khói.

Tiếng ngựa khiến các tiểu đồng đang quét sân giật mình, vội chạy ra xem. Khi thấy Phù Đổng Thiên Vương cao quý đang ngồi trên ngựa chờ ngoài cổng, bọn tiểu đồng vô cùng hốt hoảng.

- Thiên Vương!

- Thiên Vương!

Bọn chúng rối rít chạy đến, một đứa nắm lấy cương ngựa, một đứa chờ Thiên Vương bước xuống rồi nhanh chóng dẫn đường cho ngài đến khu làm việc của Thần Mai.

Lúc bấy giờ vẫn đang là giữa trưa, Mai Lang Vương vẫn chưa trở về khu nghỉ ngơi mà vẫn còn bận làm việc. Chàng ngồi trong thư phòng, sau chiếc bàn gỗ lớn chất đầy công văn. Khuôn mặt nghiêm nghị hướng vào sớ tấu đang mở, tay cầm bút thoăn thoắt lướt trên lụa.

- Vương! - Có tiếng tiểu đồng hớt hãi vang lên.

- Chuyện gì? - Mai Lang Vương vẫn múa bút điêu luyện, chỉ có mày là hơi nhíu lại.

- P… Phù Đổng Thiên Vương tới! - Tiểu đồng cất giọng tâu, vì vừa chạy rất vội nên hơi thở của nó vẫn còn hổn hển.

- Cái gì? - Nghe đến đây, Mai Lang Vương biết là mình không thể ngồi yên được nữa. Chàng nhanh chóng kết thúc những dòng phê cuối cùng lên cuộn sớ rồi đóng nó lại, để qua một bên.

Mai Thần đứng dậy, rời khỏi thư phòng.

Tiểu đồng kia cũng vội vàng sửa sang lại mũ áo, tháp tùng sau chàng.

- o-

- Gì cơ, Phù Đổng Thiên Vương đến ư? - Xích Phượng đang dệt lụa bên hiên nhà nghe thấy tiểu đồng bẩm tấu, đôi mày đẹp liền nhướn cao.

- Lại có chuyện rồi. - Bạch Sứ ngồi trên chiếu bổ cau gần đó lo lắng thốt lên.- Mai Lang nhà ta sẽ bận lắm đây. - Xích Phượng vừa thoăn thoắt đưa thoi vừa nói.

- Này. - Bạch Sứ bấy giờ cũng têm xong một tráp trầu, nàng gọi tiểu đồng đến, đặt tráp trầu bằng pháp lam Huế tinh xảo lên tay nó thật cẩn thận rồi bảo - Mau mang ra cho Mai Thần và Thiên Vương đi.

- Vâng! - Tiểu đồng nhận lệnh của nàng, nhún chân một cách cung kính và lui đi.

Ở gian nhà bên cạnh, Thần Tình và Ưu Liên cùng một vài tiên đồng khác đang thêu hoa. Ưu Liên ngồi sau khung thêu lớn đặt trên sập còn năm tiểu đồng thì ngồi bên dưới. Thần Tình vừa ngáp vừa ngán ngẩm quan sát họ. Nàng cứ đung đưa quạt không ngừng. Ngoài hiên, hoa cau đã rụng rơi trắng xóa rồi.

- Chị Ưu Liên! - Một tiểu đồng bất ngờ chạy vào.

- Chuyện gì? - Ưu Liên ngẩng đầu, điềm đạm hỏi.

- Phù Đổng Thiên Vương tới! - Tiểu đồng nói.

Ưu Liên thoáng ngẩn ra, nàng đưa mắt về phía Thần Tình, đáy mắt của thiếu nữ khoác nhật bình cũng chất chứa nghi hoặc.

Sau khi cho tiểu đồng kia lui đi, Ưu Liên mới khe khẽ nói - Là việc liên quan đến thiên tượng kỳ lạ mấy hôm trước ư?

Thần Tình phe phẩy quạt, trầm ngâm - Có lẽ. Ta biết đó không phải là chuyện bình thường.

- Phù Đổng Thiên Vương tới… Điều đó chứng tỏ rằng Cổ Loa rất sốt ruột.

- Phải. - Thần Tình lập tức đứng dậy, vươn vai. Nàng quay sang Ưu Liên, tiện thể liếc mắt nhìn nhóm tiểu đồng cặm cụi thêu bên dưới, ngáp một cái thật lớn rồi bảo - Ta đi xem xem.…

Sau gian nhà chính dùng để tiếp khách của Mai Lang Vương có một cây me tây rất lớn. Tán của nó rộng, che kín cả một khoảng trời. Hoa me tây hồng nhuận mềm mại như những chiếc lông vũ be bé, khi khô héo thì rụng đầy lên mái nhà và sân, tạo thành một lớp sợi mỏng cam sậm.

Thần Tình đáp lên một nhánh me tây vươn gần cửa sổ, vừa đùa nghịch chiếc quạt gỗ thơm tinh xảo vừa nghe ngóng thông tin.

Bên trong, Mai Lang Vương và Phù Đổng Thiên Vương đang ngồi đối diện nhau trên tràng kỷ. Tiểu đồng mà Bạch Sứ cắt cử cũng đã đến nơi, nó đặt tráp trầu lên bàn, rót trà ra cho hai người. Phù Đổng Thiên Vương hài lòng nhón lấy một miếng trầu têm cánh phượng khéo léo, khuôn mặt anh tuấn thư thái hẳn ra.

Ngài thưởng thức miếng trầu trong khi Mai Lang Vương yên lặng thưởng trà. Tiểu đồng kia biết rằng Thần Mai nhà mình không dùng trầu, cho nên nó đã cẩn thận đậy kín tráp trầu lại.

- Vẫn thế à? - Phù Đổng Thiên Vương cười cười hỏi.

- Chuyện gì? - Mai Lang Vương gõ quạt vào tay một cách thanh nhã, mỉm cười.

- Không tập ăn trầu ư? Miếng trầu là đầu câu chuyện đấy.

Mai Lang Vương nghe vậy, chàng chỉ biết thở ra một hơi nặng nề, lắc đầu tỏ vẻ bất lực với Thiên Vương.

Mặc dù ăn trầu là tục lệ cổ truyền của người Việt Nam, bất kì vị thần nào cũng phải làm quen với tục lệ này. Tuy nhiên, ngay từ khi còn nhỏ Mai Lang Vương đã không thể ăn trầu. Chàng không thích cái vị đắng đắng, chát chát, ngọt ngọt kì lạ đó, vì vậy đã dứt khoát không tập ăn.

Sau này khi chàng trưởng thành hơn, phải diện kiến những vị thần lớn thì chàng mới hiểu, ăn trầu đã là luật lệ bất thành văn trước khi bắt đầu cuộc trò chuyện.

Dù vậy, chàng vẫn không thể làm quen. Có nhiều vị thần gốc đã khó chịu khi họ mời trầu mà chàng không dùng.

Phù Đổng Thiên Vương ban đầu cũng là một trong số những người khó chịu với chàng vì điều ấy. Sau thời gian tiếp xúc với chàng, lòng yêu mến một người tài đã khiến ngài không còn sự khó chịu đó nữa. Thiên Vương nhiều lần khuyên nhủ chàng nên tập ăn trầu theo người ta, để sau này không bị lạc lõng. Mai Lang Vương hiểu tấm lòng của ngài, nhưng chàng không thể vượt qua quy tắc của chính mình.

- Thật là. - Biết rằng có nói thêm cũng vô ích nên Phù Đổng Thiên Vương không đả động đến chủ đề này nữa. Ngài đã ăn trầu xong, giờ thì có thể đi vào công việc được rồi.

Thiên Vương hớp một ngụm trà, để vị trầu tan đi bớt, đặt chén trà xuống, ngài bắt đầu dùng ánh mắt nghiêm nghị hướng về phía Mai Lang Vương, không gian trong phòng cũng trở nên căng thẳng hẳn đi.

- Mai Lang, ngươi thấy thiên tượng kì dị vừa rồi chứ?

- Vâng, tiểu bối đang định hỏi Vương về chuyện đó đây. - Mai Lang Vương gật đầu.

- Chuyện đó là do "Vì sao lõi".

Sắc mặt Mai Lang Vương trở nên nặng nề, ngoài tán me tây, Thần Tình xòe quạt che ngang mặt, đáy mắt mông lung.

Chương 13: Nghịch dại

- o-

Phù Đổng Thiên Vương kể lại mọi chuyện đã xảy ra ở Phan Xi Păng và Cổ Loa cho Mai Lang Vương nghe. Cả chàng và Thần Tình đều bất ngờ bởi không ai nghĩ Long Quân và Mẫu Âu Cơ lại đứng ra chống đỡ việc này. Sau khi bất ngờ hồi lâu, Mai Lang Vương mới hỏi Thiên Vương về cách giải quyết mà Lạc Long Quân đưa ra, Thiên Vương được lời như cởi tấc lòng, ngài liền đem nhiệm vụ mà Hùng Vương giao phó trao lại cho chàng.

- Mai Lang, "Vì sao lõi" đã rơi xuống nhân gian và ẩn mình trong bể nhân loại, Hùng Vương giao nhiệm vụ cho ngươi đi tìm nàng. Khi ngươi có thể cảm động trái tim nàng, nàng sẽ quay về Phan Xi Păng và tiếp tục chống đỡ Thần giới. Đây là nhiệm vụ cấp bách, ngươi phải bắt tay vào hoàn thành ngay đi.

- "Cảm động trái tim nàng"? - Mai Lang Vương nhíu mày - Nghĩa là gì?

- Hừm… - Phù Đổng Thiên Vương trầm tư.

Thật ra trong mật lệnh mà Hùng Vương giao đến cho ngài, Hùng Vương chỉ nói là cần tìm Mai Lang Vương để cảm động "Vì sao lõi" mà thôi. Hùng Vương không giải thích gì đến việc cảm động đó, thế nên ngài cũng chẳng hiểu "cảm động" là làm thế nào.

Thiên Vương lắc đầu - Chuyện này… Ngươi nên tự mình suy nghĩ đi. Ta chỉ nhận lệnh như thế thôi, cũng chẳng rõ cảm động là gì nữa.

- … - Mai Lang Vương nâng chén trà lên, suy tư hồi lâu.

Bên ngoài, Thần Tình nghe chuyện mà lòng hứng khởi lắm thay. Hai gã đàn ông kia không biết "cảm động" là gì, nhưng với nàng - Một Thần Tình như nàng - Thì từ "cảm động" ấy thật dễ giải thích làm sao.

Thần Tình xếp quạt, đan hai tay vào nhau. Nàng phấn khởi nhìn bầu trời Tây Nam xanh ngời, tim đập rộn rã.

Ái chà, nghĩa là Mai Lang Vương sẽ phải khiến "Vì sao lõi" rơi vào tình yêu ư?

Một kẻ mặt lạnh như hắn và "Vì sao lõi" của thần giới? Đây chẳng phải là một tình yêu bi kịch ngược luyến tàn tâm mà bọn phàm nhân thế kỉ hai mươi mốt vẫn yêu thích đấy sao?

Lòng Thần Tình dao động dập dờn, khi nàng nghĩ đến Mai Lang Vương, trên tay phải của nàng đột nhiên hóa ra một quả cau có khắc chữ "Mai" bằng mực chu sa. Khi nàng nghĩ đến "Vì sao lõi", trên tay trái của nàng lập tức hiện ra một lá trầu không xanh ngời có vẽ chữ "Sao" cũng bằng mực chu sa nốt.

Trong lúc cao hứng nghĩ đến chuyện tình ngược luyến tàn tâm trong tưởng tượng, Thần Tình đã lỡ đặt quả cau kia vào lá trầu không.

Trầu và cau dường như cảm ứng với nhau, trầu bao bọc lấy cau, cau cuốn lấy trầu, cả hai cùng phát sáng và hóa thành một khối vàng.

- Éc! - Thần Tình lúc này mới tỉnh ngộ, nàng chợt nhận ra mình vừa nghịch dại rồi.

Suy nghĩ của nàng đã khiến cho thần lực tự khởi động. Vì quá cao hứng không kiểm soát mà nàng đã vô tình "định tình duyên" cho Mai Lang Vương.

Thần Tình tái mét mặt mũi nhìn bức tượng trầu cau bằng vàng trên tay.

Mồ hôi trán vã ra ướt đẫm, Thần Tình run rẩy cả người. Đó là lần đầu trong đời nàng kinh hoảng đến vậy.

- o-

- Hãy suy nghĩ thật kĩ về nhiệm vụ, nếu có gì cần giúp đỡ, cứ đến tìm ta đừng ngại. - Ra đến cổng Mai Viện, Phù Đổng Thiên Vương chân tình nói.

- Vâng. - Mai Lang Vương cúi người trang trọng, vừa bái chào ngài vừa cảm tạ tấm lòng yêu quý mà ngài dành cho mình.

- Thời hạn để ngươi hoàn thành nhiệm vụ là một trăm năm - Trước khi sức mạnh của Long Quân và Mẫu Âu Cơ hết hiệu lực. Tuy nhiên ta tin tưởng ngươi, ngươi chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ này sớm hơn mong đợi. - Thiên Vương vỗ tay lên vai chàng, ánh mắt tràn ngập niềm tin.
Mai Lang Vương không biết nói gì hơn với sự tin tưởng đó. Chàng chỉ biết nỗ lực hết sức vì nhiệm vụ sắp tới. Nhiệm vụ này liên quan đến an nguy của Thần giới, chàng chắc chắn sẽ cẩn trọng hết mức, cố gắng hoàn thành nó thật chu toàn.

- Được rồi, ta đi đây. - Phù Đổng Thiên Vương lên ngựa. Cử động của ngài khiến giáp sắt va đập leng keng. Ngựa sắt gõ gõ vó một cách uy vũ lên gạch nung, cả thân hình khôi vĩ của nó sáng lóa dưới ánh chiều.

Tiểu đồng đứng bên cạnh Mai Lang Vương xuýt xoa.

Phù Đổng Thiên Vương khôi ngô tuấn tú khoác áo giáp sắt, cưỡi trên ngựa sắt, thật là một vị thần uy dũng.

- Cung tiễn ngài. - Mai Lang Vương cúi đầu. Tiểu đồng kia trông động thái của chàng liền chẳng dám nhìn Thiên Vương nữa mà lập rập cúi đầu theo.

- Ừm. - Thiên Vương nhếch cười. Ngài thúc ngựa, khiến ngựa sắt hí vang một tràng dài rồi lao rầm rập lên mây.

Chỉ một thoáng sau, cả người và ngựa đều mất hút.

Mai Lang Vương đứng nhìn theo họ hồi lâu, đôi mắt nâu trở nên suy tư, nặng nề.

- Phù Đổng Thiên Vương thật to lớn! - Khi chàng quay trở về khu vực riêng của mình, tiểu đồng đi theo chàng đã không kìm được mà buột miệng thốt.

Mai Lang Vương nhìn nó, đáy mắt căng thẳng trở nên thư giãn đôi chút. Chàng xoa lên mái tóc trái đào, gật đầu - Ừm. Ngài ấy là một trong bốn vị thánh lớn của thần giới. Vào thời đại của ngài, giặc Ân phương bắc xâm lược, Hùng Vương khi ấy không biết làm sao để dẹp giặc, cuối cùng đành cầu khẩn thần linh và Thiên Vương mang theo di lệnh của thần đã hạ phàm. Thời đó, sắt không phải là nguyên liệu chế tạo vũ khí phổ biến, nhưng Hùng Vương vẫn tìm rất nhiều sắt để rèn cho ngài một bộ khôi giáp, một con chiến mã và cả một thanh bảo kiếm. Thiên Vương cưỡi ngựa cầm kiếm, xông pha trận mạc bảo vệ bờ cõi bình yên. Mỗi nơi vó ngựa của ngài đi qua đều trở thành di tích. Ngài ấy thật sự là vị thánh vĩ đại.

- Woww - Tiểu đồng mắt sáng lấp lánh.

Mai Lang Vương quan sát biểu cảm của nó, lòng chợt vui vui. Chàng bỗng nhớ đến mình khi còn nhỏ. Đúng là… Chẳng có cậu bé nào không mê mẩn anh hùng.

- Ái chà, ai nghĩ Mai Thần khó gần lại có thể vui vẻ kể chuyện cho một tiểu đồng như vậy? - Đột nhiên có tiếng đùa cợt vang lên.

Mai Lang Vương dừng bước, khẽ quay đầu, trên bờ tường, Thần Tình đang vắt vẻo hai chân cười hì hì với chàng.Mai Lang Vương ra hiệu cho tiểu đồng lui đi. Khi không gian chỉ còn riêng chàng và nàng ta, chàng mới chậm rãi lên tiếng.

- Nghe lén hết mọi chuyện rồi à?

- Phải. - Thần Tình giương giương tự đắc, dù bị chế giễu cũng không lấy làm ngại nữa.

- Sao nào? Có gì cần nói không? - Mai Lang Vương bước đi.

Thần Tình từ trên tường đáp xuống, tung tăng nhảy chân sáo theo sau chàng, mồm liến thoắng

- Này này, nhiệm vụ đó cho ta làm cùng với được không?

Mai Lang Vương nhăn mày - Định phá hoại? Đây không phải chuyện đùa đâu.

- Ta biết ta biết! - Thần Tình cuống quýt nói, cơ mồm chợt giật mạnh. Khối vàng trong tay áo vừa chạm vào da thịt nàng, Thần Tình xanh mặt, nhất thời trở nên không tự nhiên.

Trông biểu cảm kì lạ đó, Mai Lang Vương đã thấy có gì đáng ngờ.

Thần Tình chịu đựng ánh nhìn dò xét của chàng, nàng cố tỏ ra thật bình tĩnh, rối rít xua tay - Đừng nghi ngờ ta như vậy chứ! Ta muốn giúp thật mà! Với lại… Đây là chuyện liên quan đến an nguy của Thần giới, ngươi nghĩ ta có thể đùa giỡn được sao?

Mai Lang Vương im lặng hồi lâu.

Sau cùng, chàng đã bị nàng thuyết phục.

Dù sao, Thần Tình cũng là một vị Thần gốc. Nàng còn là thuộc hạ của Lạc Long Quân. Dù nàng trông dở dở ương ương nhưng hiểu biết của nàng chắc chắc sâu rộng hơn chàng. Được nàng giúp sức quả là một điều tốt.

Mai Lang Vương thật thà chấp tay về phía nàng, cảm kích - Đa tạ ngài trước.

Thần Tình nhận lời cảm ơn của chàng mà lòng dâng lên một nỗi hổ thẹn ngút trời.

Thật ra…Vì nàng đã lỡ định tình duyên vô cớ cho chàng nên mới muốn tham gia vào nhiệm vụ lần này. Do nhất thời cao hứng mà nàng đã đẩy chàng vào một con đường cụt, vì vậy tận sâu trong lòng cảm thấy rất hối tiếc và tội lỗi nên mới muốn giúp chàng thôi.

Hơn nữa, nàng cũng muốn xem kịch.

Thần Tình thật sự muốn xem, vở kịch ngược luyến tàn tâm mà mình lỡ tay bày ra sẽ diễn biến như thế nào.

Nghĩ đến đây, tâm nàng chợt xuất hiện mâu thuẫn. Cảm giác vừa tội lỗi vừa hoan hỉ này… Nàng cảm thấy bản thân đã gây ra nghiệp nặng rồi.

Thần Tình run rẩy nắm chặt khối vàng ẩn trong tay áo dài thụng.

Mai Lang Vương chú ý biểu cảm của nàng. Khi thấy đáy mắt nàng tối sáng bất định, chàng bỗng cảm thấy lòng mình tràn ngập bất an.

Chương 14: Khởi nguồn của Sao

- o-

Vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long ở phía Nam được xem là vựa lúa của cả nước. Tuy có diện tích trồng lúa lớn nhất nước nhưng năng suất thu hoạch lại không cao.

Chính bởi năng suất không cao đó mà người nông dân không thu được lợi nhuận như mong muốn. Người miền tây vẫn còn rất nghèo khó. Họ vẫn chưa biết áp dụng khoa học kĩ thuật tiên tiến vào nông nghiệp để tăng năng suất cây trồng.

Nhiều nơi vẫn phụ thuộc vào công cụ sản xuất thô sơ, giống cây trồng không được nghiên cứu phát triển. Người nông dân thì lại dễ bị xiểm xui, họ phần lớn đều chỉ nghĩ đến lợi ích trước mắt nên dễ dàng bị các thế lực bên ngoài lợi dụng.

Đến hẹn lại lên, cứ vài ba tháng thì bọn thương lái ở đẩu đâu lại xuất hiện và bất ngờ thu mua thứ này, thu mua thứ kia với giá trên trời. Những thứ chúng thu mua cũng thật lạ đời, khi thì mua đỉa, khi thì mua móng trâu, có năm chúng chỉ mua lá mãng cầu xiêm, còn mua cả mèo nữa. Người nông dân vì nghèo nên thấy ai mua gì thì cố tìm cho được thứ đấy về bán. Người ta mua mèo, họ liền đổ xô đi giết mèo. Mèo bị bắt bán hết rồi thì nạn chuột lại diễn ra. Thế là người nông dân lại phải mua thuốc diệt chuột về để trừ nạn, tiền bán mèo cũng đi tong, đâu lại hoàn đấy cả.

Ấy vậy mà cứ thương lái mua gì, người dân lại cắn răng bán thứ đó.

Chính quyền cũng chẳng biết thương lái này là ai, không ai biết thương lái là ai, chỉ biết gọi chúng với hai chữ "thương lái" chung chung mà mù mờ như vậy! Rồi thì nền kinh tế của vùng quê nghèo, vốn đã nghèo, càng nghèo hơn.

Trên cái nền nghèo tăm tối đó, ở một nơi xa xôi, xa nhất của vùng nông thôn - Một xóm nghèo nọ, có một gia đình mà người ta vẫn gọi là nhà bà ba Ác.

Nhà bà ba Ác rất nghèo, nó nằm tít mù giữa ruộng. Cả gia đình bốn người sống trông gian nhà lá xập xệ dột nát, bốn bề đều là đồng lúa hoang vu.

Bà ba Ác là người sống lâu đời ở đây. Chồng bà mất sớm, bà một mình nuôi hai con. Con cả của bà là anh hai Đen, con gái thứ hai là cô ba Ngang.

Anh hai Đen có một cô vợ trẻ tên là sáu Dịu - Cô này là người từ thành phố chuyển đến. Thời trẻ, anh hai Đen là một chàng trai khôi ngô và hiền lành, anh sửa xe đạp ở thành phố, rất chí thú làm ăn.

Cô vợ là con gái chủ một vựa trái cây, đôi lần đi qua sửa xe đạp mà để ý rồi yêu anh, hai người quyết định tiến tới hôn nhân.

Vì chê anh hai Đen nghèo nên nhà cô Dịu không cho cưới, cô liền khóc lóc xin mẹ vì quá yêu anh. Mẹ cô dù không đành lòng nhưng vẫn phải thuận tình con, tuy nhiên, khi cô theo anh cũng là lúc bà từ không nhận cô nữa.

Cha mẹ không còn muốn nhìn nhận mình khiến cô rất đau khổ, nhưng cô sáu Dịu cũng chỉ đành gạt đi nước mắt. Người con gái miền Tây vốn chịu thương chịu khó, cô quyết định cùng chồng trở về quê, cùng làm lụng xây dựng mái ấm nhỏ.

Nào ngờ khi về đến quê chồng rồi cô sáu Dịu mới vỡ lẽ ra, anh hai Đen không hiền lành như cô vẫn nghĩ. Anh là một kẻ ham mê số đề, bao nhiêu tiền cô dành dụm được để làm vốn đều bị anh lấy hết. Mà tội một điều là anh đánh đâu thua đó nhưng vẫn thích đánh, thành ra người trong xóm mới gọi anh là hai Đen...

Thấy được bộ mặt thật của chồng là một nỗi đau, nhưng đau hơn cả chính là cách gia đình chồng đối xử với cô. Bà ba Ác - Với cái tên đã nói lên tính cách, hiển nhiên không phải là người hiền lành. Bà là người phụ nữ ghê gớm nhất xóm, chuyên mượn tiền không trả và có cái thói đành hanh người khác. Chẳng ai dám va vào bà, người ta sợ phiền phức. Thế nên nhà bà dột nát bấy nay, không có tiền để tu sửa mà chẳng thể mượn được ai.

Cô ba Ngang con gái bà thì đúng là bản sao y của mẹ, có điều cô trẻ, cũng từng đi lên phố nên tính xéo xắt thậm chí còn hơn cả bà ba Ác. Cô này có tật ăn cắp vặt, cứ đồ ai để hớ ra khỏi tầm tay là cô sẽ vớt ngay tắp lự. Đôi khi có những thứ chẳng giá trị gì cô cũng lấy, bởi lẽ đó đã thành thói quen.

Khi anh ba Đen đem cô Dịu về, vì không có lễ cưới nên bà Ác và cô Ngang không ai thừa nhận cô Dịu cả. Dù vậy, việc nhà từ trên xuống dưới họ đều bắt cô Dịu làm, với cái lý lẽ rằng họ đang xem xét sự nết na của cô để chấp nhận cô là con dâu trong nhà.

Cô Dịu uất ức lắm, nhưng sinh ra trong gia đình lễ giáo nên yếu thế hơn họ. Cô chỉ biết chịu đựng ngày qua ngày. Cô nghĩ rằng người ở hiền thì sẽ gặp lành, rồi sẽ có lúc hạnh phúc đến với mình thôi.

Dù bị chèn ép vô vàn nhưng cô Dịu vẫn từng chút từng chút vươn lên. Bằng sự khéo léo và tính siêng năng cần mẩn, cô kiếm được thu nhập ổn định để nuôi gia đình. Người trong xóm cũng yêu quý cô, nhờ có cô mà họ cũng dần lấy lại thiện cảm, một số người đã cho cô mượn tiền để xây lại mái nhà dột.
Từ khi có cô Dịu, gia đình khởi sắc trông thấy, bà Ác và cô Ngang tuy mừng trong lòng nhưng cũng ganh ghét với cô Dịu lắm. Cứ cô có tiền là họ lại cướp hết, trong nhà đã đủ việc rồi họ vẫn tìm cớ mắng nhiếc. Anh hai Đen từ khi vợ làm ăn được thì càng không lo gì nhà cửa nữa, anh cứ la cà bên ngoài, chơi số đề, cặp kè cô này cô kia. Cảm tưởng như anh lấy cô Dịu về không phải để làm vợ mà để làm người ở vậy.

Cuộc sống u ám đó của cô Dịu cứ diễn ra hết ngày này đến ngày khác. Đôi lúc cô tự hỏi, chẳng biết đời mình rồi sẽ trôi về đâu…

- o-

Năm đó là năm dần, mới giao thừa, đột nhiên có một con chó nhỏ chẳng biết từ đâu chạy đến làm ổ dưới nhà cô Dịu.

Ông bà có câu, chó đến nhà là tài lộc đến, vì thế cô Dịu mừng lắm, lại thấy con chó này là chó mực thuần chủng nên càng vui hơn.

Cô giữ nó lại và nuôi nó trông nhà, đặt tên là Mực.

Ban đầu, khi mới cho Mực ở lại nhà, cô Dịu bị bà Ác và cô Ngang chì chiết ghê lắm, anh Đen thi thoảng về cũng dọa sẽ đem nó bán cho quán cầy tơ. Cô Dịu kiên quyết chống trả họ, kiên quyết giữ Mực lại nhà. Đó là lần đầu trong nhiều năm qua cô cứng rắn đến vậy nên bọn họ cũng đành thôi.

Chẳng hiểu vì sao, cô Dịu lại thương Mực như thế. Đôi khi nhìn nó cụp đuôi nằm dưới sàn nhà nghe cô Ngang chửi rủa, cô lại thấy đồng cảm với nó vô cùng.

Cũng đầu năm đó, cô cấn bầu. Anh Đen thấy vợ có bầu, không còn là nơi giúp mình giải quyết sinh lí nữa thì liền dứt khoát không về nhà. Chín tháng mười ngày cô mang nặng cũng là chín tháng mười ngày cô độc không thấy bóng dáng chồng. Bà Ác và cô Ngang thì vẫn đẩy hết công việc nhà cho cô, họ không đụng tay vào thứ gì và thậm chí còn chửi mắng cô nhiều hơn vì mang bầu mà làm việc trễ nải.

Gần đến ngày sinh, anh Đen đột nhiên trở về nhà và lấy hết tiền của cô đi. Đó là số tiền mà cô dành dụm để sinh con. Cô nghe nói anh Đen lại thua số đề, hơn nữa mấy cô bồ cũng cần điện thoại mới. Mà cũng lâu rồi anh đâu về nhà, vì vậy anh Đen cho rằng khoản tiền này mình lấy là hợp lí.

Cô Dịu nắm chân anh Đen, van vỉ anh để lại tiền cho cô sinh con. Anh Đen đạp mạnh vào tay cô, hất cô ra, phun một bãi nước bọt vào mái tóc rối, nhếch môi khinh mạn - Còn khuya bố trả!

Cô Dịu khóc hết nước mắt - Anh ơi! Anh không thương em thương con sao? Đây là con của anh cơ mà?Anh hai Đen lạnh lùng - Con nào con tao? Tao đâu có ở nhà thường xuyên! Mày tòm tem với thằng nào có chửa rồi đổ cho bố mày à? Xéo qua bên kia!

Bà Ác và cô Ngang chứng kiến mọi chuyện, không những không bênh vực cô Dịu mà còn giữ cô lại để giúp anh Đen bỏ đi. Ba người họ bỏ cô lại nhà một mình, cùng kéo ra ngõ, họ chia chác nhau số tiền lấy được từ cô. Anh Đen cho cô Ngang một ít, bà Ác một ít còn mình lấy phần nhiều. Cả ba người mặt mày hoan hỉ vì chiếm được lợi.

Ở nhà, chỉ có hàng xóm giúp đỡ cô Dịu thôi. Khi ba người họ rời đi, cô Dịu cũng vì quá đau đớn mà động thai, cuối cùng cô lên cơn đau đẻ sớm hơn dự định.

Ông Tư gần đó thấy vậy, liền lấy xe máy đưa cô lên trạm xá. Ông và vợ ông cùng chở ba đưa cô đi, khi ấy trời đã trở chiều, cô Dịu vừa ôm bụng đau vừa ngẩn nhìn trời, bầu trời vùng quê sao sáng lấp lánh.

Thật ra ở vùng hẻo lánh như thế này, bầu trời đầy sao không phải là hiện tượng gì hiếm lạ. Nhưng chẳng hiểu sao hôm ấy, cô Dịu thấy trời sao lấp lánh và đẹp lạ lùng.

Cô như một linh hồn nhỏ bé chìm giữa bể ngân hà mênh mông…

Nỗi đau thể xác, nỗi đau tinh thần của cô dịu lại một chút khi ngắm nhìn tấm màn tinh tú huyền ảo ấy.



Rốt cuộc, cô Dịu không thể chờ cho đến lúc được đưa vào trạm xá. Vì nhà cô cách trạm xá quá xa, thế nên khi đang đi giữa đồng ruộng, cô đã không chịu nổi mà sinh con ngay tại đó. May mắn là ông Tư có chở theo vợ, vợ ông từng đẻ ba lứa rồi nên cũng am hiểu việc này, nhờ vậy, đứa trẻ ra đời bình an.

- Là con gái đó! - Bà Tư đưa đứa trẻ lên cho cô Dịu nhìn, mặt cô tái bệch và lấm tấm mồ hôi. Cô hôn lên trán con, nó vẫn còn khóc.

- Đẹp quá! Tao chưa từng thấy đứa con nít nào đẹp vậy! - Bà Tư nói. - Da trắng như bông bưởi, mặt sáng như trăng rằm. Tao nghĩ con mày là con tiên con Phật rồi! Lớn lên chắc chắn sắc nước hương trời cho xem!

Cô Dịu rớm nước mắt, mỉm cười. Nụ cười tuy nhợt nhạt nhưng mắt ánh lên niềm vui.

Cô ôm đứa trẻ vào lòng, cố gắng nói với bà Tư - Con đặt tên cho nó là Sao. Xin ông bà thương tình trông coi nó giúp con.

- Dịu mày nói gì vậy?! - Bà Tư hoảng sợ nắm lấy tay cô - Nói quở không à! Để tao với ông Tư đưa mày lên trạm xá!

Nhưng cô Dịu không còn tỉnh táo để nghe mấy lời đó nữa. Cô từ từ lịm xuống.

- Dịu! - Bà Tư thét lên.

- Oa oa oa oa! - Tiếng khóc của đứa trẻ vừa chào đời vang vọng…

Cô Dịu vì mất máu quá nhiều đã ra đi.

Chương 15: Bi ai của Sao

- o-

Ông Tư bà Tư đem thi thể cô Dịu và bé Sao trở về giao cho bà Ác, bà đùng đẩy không nhận vì cho rằng cô Dịu không phải là con dâu nhà mình. Cô Ngang ngoa ngoắt chửi rủa, bảo rằng bà Tư và ông Tư đã đem xui xẻo đến trước cửa nhà, còn anh hai Đen thì đưa hẳn cô bồ mới về để khẳng định rằng cô Dịu không phải vợ anh.

Cả làng xóm đều nhìn thấy rành rành bộ mặt thật của gia đình bà Ác, thế nên chẳng ai buồn đả động gì đến họ nữa. Mọi người chỉ thương cô Dịu hiền lành mà bạc phận nên mỗi người góp ít tiền lại mai táng cho cô.

Riêng bé Sao thì được bà Tư nhận nuôi. Bà Tư yêu bé vì là người tiếp xúc với bé ngay lúc chào đời. Bà cũng ưng vì đứa trẻ đẹp quá, con cái của bà đều đã lên thành phố làm hết, có đứa trẻ này ở nhà bầu bạn cũng vui.

Ông Tư bà Tư tuy không phải hộ giàu, nhưng nhà có vài công ruộng cũng đủ ăn. Cuộc sống ở quê thì tự cung tự cấp là chủ yếu, vì vậy nuôi thêm bé Sao cũng không phải là vấn đề.

Bé Sao lớn lên êm đềm trong vòng tay của bà Tư. Ngày ngày bà đều bế bé ra chợ làng. Ai ai nhìn thấy bé cũng tấm tắc khen là đẹp. Có người còn nhận định rằng, sau này lớn lên bé chắc chắn sẽ lấy được chồng đại gia hoặc không thì cũng thành siêu mẫu.

Trong trí óc của người thôn quê ấy, lấy được đại gia hay trở thành siêu mẫu là cái gì đó thật ấm êm sung sướng. Họ chỉ nhìn thấy hào quang và tiền bạc mà đâu nghĩ sâu xa nhiều.

Tư duy của bà Ác cũng không thể khá khẩm hơn, ban đầu bà không muốn nhận Sao, tuy nhiên, khi nghe thấy người trong chợ bảo rằng đứa bé này lớn lên sẽ có ích, có thể hái ra tiền thì đã đổi ý.

Bà ta báo với chính quyền địa phương rằng bà Tư cướp cháu của mình.

Bà Ác khóc ghê lắm, ôm chân ông xã trưởng mà khóc. Thế là ông dẫn theo những người lính trong văn phòng xuống nhà bà Tư, hỏi rõ sự tình.

Bà Tư đương nhiên không phải người hiền lành để bà Ác bắt nạt. Hơn nữa, chuyện xảy ra ở nhà bà Ác hôm đó có biết bao người chứng kiến. Người dân đều bênh vực bà Tư, ngay cả ông xã trưởng cũng biết bà Ác là người thế nào. Tuy nhiên bé Sao thì đích thị là con cô Dịu vợ anh Đen, nên ông xã trưởng cũng đành xử cho bé được về với gia đình ruột thịt.

Ngày trao bé Sao cho bà Ác, bà Tư khóc hết nước mắt.

Đứa bé xinh đẹp đang ngủ yên lành trong vòng tay bà, vừa lọt vào tay bà Ác thì liền khóc ré lên.

Bà Ác dỗ mãi Sao không nín, bà cấu véo bé rất mạnh. Bà Tư đau lòng, vội chạy đến đẩy bà ra nhưng bà Ác né tránh.

Bà Ác tức giận nói với bà Tư - Từ nay cấm mày đến gần cháu tao!

Bà Tư lau nước mắt, tức anh ách - Mày thương gì nó đâu? Mày có tiền nuôi nó không? Tại sao mày phải làm vậy?!

Bà Ác nghênh mặt lên - Tao thích!

- Mày! - Ông Tư thấy bà Ác kênh kiệu, kìm không được muốn giơ tay đánh bà ta nhưng người dân đã can lại.

- Ông Tư! Ông đánh nó làm gì? Nó lại ăn vạ đó!

- Hừ! - Ông Tư bực mình nghiến răng, bỏ đi không thèm chấp nữa.



Từ lúc theo bà Ác, bé Sao không còn mũm mĩm đáng yêu được như trước. Bé càng ngày càng gầy sộp đi, da đen nhẻm, lại ăn mặc bẩn thỉu.

Mắt bé lúc nào cũng đỏ hoe do khóc quá nhiều, ngày nào cũng bị cấu véo. Đã vậy bé còn bị bỏ đói. Trong nhà chẳng ai quan tâm đến bé cả.

Khi mới đem bé về, bà Ác cũng tự đắc lắm vì công nhận cháu mình đẹp hơn những đứa trẻ khác. Tuy nhiên, do bà không chăm sóc nên bé Sao càng lúc càng héo hắt đi, đến nỗi chẳng ai còn nhận ra bé nữa. Không còn lời khen nào dành cho Sao, không còn ai muốn ôm hôn bé khiến bà Ác giận dữ. Từ đó, bà cũng bỏ mặc bé, sự quan tâm lúc trước đã ít nay càng ít hơn.

Thế rồi chẳng biết bằng cách nào, Sao vẫn lớn lên.

Khi bé lên năm, người trên xã xuống vận động bà Ác cho bé đi học, nhưng bà Ác từ chối, bởi đi học thì phải đóng tiền.

Đối với những người như bà, học là cái gì đó rất cao xa. Thứ nhất, bé Sao là con gái, đâu phải cánh mày râu, học làm gì uổng phí? Thứ hai, học chỉ để có tấm bằng làm ông nọ bà kia, nhưng đầu tư nhiều mà lại lâu, biết bao giờ mới thu lợi được?

Ở Việt Nam này, học không phải để có kiến thức mà là để kiếm tiền. Mục tiêu của việc học không phải để nâng cao tư duy mà là để có tấm bằng xin việc làm. Chỉ có những gia đình có của ăn của để thì mới cho con đi học thôi, còn đối với gia đình như bà, học là gì? Có cần thiết không?

Đương nhiên là không. Thế nên Sao chẳng được đi học.

Mới sáu tuổi cô bé đã phải làm việc nhà, ra đồng mót lúa kiếm gạo, nhặt trứng vịt hay phải đi hái rau về bán kiếm vài đồng lẻ nuôi bà nội, bà cô và người cha cờ bạc.

- Con Sao! Mày ra đây! - Cô Ngang quát lên, xăm xăm xông tới túm lấy tóc Sao.

- Cô ba! Đừng đánh con mà! - Sao năn nỉ. Cô bé đang rửa bát sau nhà thì bị cô Ngang túm lấy, mặc dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra và mình đã làm điều gì sai nhưng như một thói quen, Sao năn nỉ cô đừng đánh.
- Mày chừa đồ ăn cho tao ít thế hả?! Mày ăn bớt phải không?! - Cô Ngang vừa nói vừa dập đầu bé Sao vào cột nhà.

- Không ạ! Không ạ! - Sao rối rít nói. Cô bé còn chưa được ăn gì. Hôm nay hái không được nhiều rau nên bán chẳng được bao nhiêu tiền. Bà nội bảo cần mua chút đồ nên lấy hết sạch rồi. Sao chỉ còn đủ tiền mua hai quả trứng gà chiên lên. Chút thức ăn đó chỉ đủ cho cô Ngang ăn mà thôi.

- Mày còn chối hả?! Mới có từng này tuổi mà biết nói dối rồi! - Cô Ngang không quan tâm những gì Sao nói, cũng chẳng biết có phải do cô bé ăn hết đồ của mình hay không. Chả là sáng nay đang đi ngoài chợ thì cô gặp anh kia đẹp trai, đang định đến tán tỉnh thì bị con khác cuỗm mất, thế nên cô mới bực mình, về nhà gặp Sao ngồi đó, cơn giận bùng phát, cứ thế trút lên đầu bé thôi.

Cô Ngang đạp Sao xuống nhà. Cô bé suýt thì mất thở. Người Sao ốm tong teo, lại chưa ăn gì, nhận ngay một cước của cô Ngang thì chịu sao thấu.

- Thứ hư đốn mất dạy! - Cô Ngang tát tới tấp vào mặt Sao.

Sao chẳng biết gì cả. Cô bé chỉ thấy trời đất quay vòng. Những cái tát của cô Ngang như làm cô bé tỉnh táo hơn. Từ lâu, Sao đã không còn cảm thấy đau đớn nữa rồi. Những trận đòn roi này… Đã chịu quen rồi.

- Hừ! - Đánh cho hả giận xong, cô Ngang đứng thở phì phò.

Sao nằm trên đất, đầu tóc rũ rượi.

- Biến đi trước khi tao đánh mày thêm một chập nữa! - Cô Ngang quát.

Sao dù rất đau đớn nhưng vẫn gắng lê người dậy. Cô bé bụm lấy khóe môi, môi bị dập chảy máu. Sao không dám nán lại trước mặt cô Ngang thêm chút nào nữa, xiêu vẹo chạy đi.

Cô Ngang liếc xéo theo bóng dáng tả tơi của Sao.

- Thứ ăn hại! - Cô chửi rồi vào nhà ăn cơm.

- o-

- Hức! Hức! Hức! - Ngồi co ro dưới góc cây gáo ngoài ruộng, Sao khóc nức nở.

Cô bé vừa lau máu, vừa xoa mặt, vừa lau nước mắt.

Mặt cô bé lúc này rất rát, miệng thì đau buốt trong khi đầu nhức inh ỏi. Sao tựa đầu vào gốc gáo, rưng rưng nhìn trời. Cô bé chẳng biết cuộc sống địa ngục này sẽ kéo dài đến lúc nào nữa.

Bấy giờ, cây gáo đã trổ bông.

Những quả tròn vàng sậm nở chi chít hoa trắng li ti, tỏa hương thơm lừng.

Sao nhắm mắt, nghe hương gáo tràn sâu vào ngực.Ngoài kia, gió thổi đồng lúa rì rào.

Đột nhiên ngón tay ươn ướt, Sao giật mình, nhìn sang bên cạnh. Mực chẳng biết từ lúc nào đã đến, chú dụi mũi vào tay Sao, đỡ tay cô bé lên cái đầu nhỏ.

- Ha ha - Sao khúc khích cười, vuốt ve Mực.

Cô bé ôm Mực vào lòng, đột nhiên tim lại nhói lên, Sao ôm Mực bật khóc.

- Mực à… Cảm ơn em luôn bên chị nha.

- Không có em chắc chị chết mất.

- Đừng bao giờ rời xa chị nhé.

- Chị ước rằng… Ngày nào đó chị có thể thoát khỏi nơi này, được tự do bay lượn trên bầu trời xanh ngời đó.

- Ẳng… - Mực rên lên bên tai Sao.

Chú liếm liếm lên vành tai nhỏ, như an ủi.

Sao mỉm cười.

Nắng xuyên qua tán gáo, chiếu rọi lên con đường đất nham nhở cỏ dại.



Nụ cười hồn nhiên nở trên gương mặt bầm dập của Sao dập dờn trong nước. Mai Lang Vương đứng lặng bên vại nước sau nhà, ngẩn người hồi lâu.

Thần Tình nhích lên một chút, hướng mắt vào mặt nước dập dờn trong vại. Nàng lắc lắc đầu, phe phẩy quạt, ngán ngẩm nói - Đó là "Vì sao lõi" ư?

- Phải. - Mai Lang Vương thả một đóa mai vào vại, hình bóng của cô bé kia dần tan biến. Chàng đi đến giường tre, ngồi xuống, tự rót cho mình một chén trà.

Thần Tình vui vẻ ngồi xuống bên cạnh chàng, mở tráp pháp lam lấy ra một miếng trầu. Nàng vừa nhai trầu nhóp nhép vừa thở than - Đang yên đang lành lại rơi xuống nhân gian nếm trải bao nhiêu đau đớn bẽ bàng làm gì? "Vì sao lõi" ngự trên Phan Xi Păng lâu quá, bị nắng chiếu đến mất trí rồi ư?

Mai Lang Vương không đáp lời nàng, chàng chỉ từ tốn uống trà.

Đôi mắt nâu chìm trong tư lự.

Ngay sau khi nhận được lệnh, chàng đã dùng thần lực để tìm kiếm "Vì sao lõi". Sự việc xảy ra ở Thần giới cũng chẳng bao lâu, nhưng do thời gian ở hai cõi thần - trần trôi đi khác nhau nên cho dù chỉ mới rơi xuống nhân gian, "Vì sao lõi" đã chuyển sinh thành con người và trải qua những năm tháng đầu đời.

Khi chàng tìm được nàng, nàng đã là Sao - sáu tuổi. Mai Lang Vương ước tính rằng, nếu ngay ngày mai chàng xuống nhân gian gặp nàng, thì nàng sẽ vừa tròn mười ba.

Độ tuổi này của nàng… Khiến chàng rất lo âu.

Nàng chỉ là một đứa bé… Chàng sẽ cảm động nàng thế nào đây?

Hơn nữa…

Chén trà trên tay chàng dừng lại vài giây.

Cuộc đời nàng lại quá đỗi đau khổ.

Mai Lang Vương chợt nhớ đến tuổi thơ của mình… Căn nhà sàn tối tăm và những ánh mắt nghi ngại…

Đôi mắt nâu mê hoặc từ từ nhắm lại.

Bên vườn, một vài đóa mai vô thanh rơi xuống. Tĩnh lặng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau