MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Thổ lộ

Sớm hôm sau, vẫn như thường lệ, Mai Thần và Sao cùng đón buổi sớm ở tràng kỷ. Đêm qua Mai Lang Vương đã bế Sao về tận phòng, sáng khi em thức dậy, thấy mình nằm trên giường và còn được đắp chăn cẩn thận, em vô cùng vui vẻ.

Sao đã quen với việc được chàng bế về phòng mỗi tối vì vậy em có thể ngủ ở bất kì đâu trong nhà. Đôi khi em chơi cờ với các tiểu đồng đến khuya, buồn ngủ quá không nhích thân về phòng được, em liền ngủ bất chấp ở sập gỗ mun bên nhà trái. Mai Lang Vương làm việc xong, luôn lướt ra ngoài để kiểm tra xem em đã về phòng chưa, nếu thấy em ngủ ở ngoài thì chàng sẽ bế em về.

Có lẽ vì sự cưng chiều đó nên Sao dần dà không còn tự giác về phòng vào buổi tối nữa, Mai Lang Vương ban đầu định tìm cách chỉnh đốn thói quen xấu này của em, tuy nhiên giờ đây chàng e rằng không còn giữ ý định đó nữa.

Chàng muốn Sao được tự do vui vẻ, chỉ cần em thích thì thế nào cũng được.

- Chị Sao, có chút chuyện chúng em cần hỏi ý chị ạ. - Có tiểu đồng đến thì thầm vào tai em.

Sao ngạc nhiên, gật đầu với nó, tiểu đồng liền lập tức lui đi. Công việc của Sao là quản lí những tiểu đồng ở Mai Viện và coi sóc những chuyện trong khu lưu trú, chính vì vậy em luôn có việc để làm. Một số việc tiểu đồng không thể tự quyết được mà phải trông chờ vào sự cho phép của em.

Sao đứng dậy, nghiêm mặt đi theo tiểu đồng kia. Mai Lang Vương đang uống trà, liếc mắt nhìn sang thấy em trở nên căng thẳng thì chàng biết hẳn là có việc cần em xử lí rồi. Mai Lang Vương mở quạt, thong thả lay lay và ngắm nhìn sân vườn. Chàng sẽ ở đây đợi Sao một chút, khi nào em trở lại thì chàng cũng sẽ lên đường đến gặp Vĩnh Nghiêm.

Khi chàng đang nhìn cây sanh tạo dáng tuyệt mĩ ở góc vườn trái thì một bóng hình mong manh dần xuất hiện trong tầm mắt chàng. Mai Lang Vương dừng hẳn quạt lại, quan sát người đó hồi lâu, ánh mắt dần trở nên rét buốt.

Thị Hoa - Nàng ta đang được thị nữ dìu đỡ mà yếu ớt tiến vào. Trông nàng ta thật xanh xao yếu nhược, khuôn mặt trắng toát, dáng đi lảo đảo, dù vậy vẫn một mực tiến đến chỗ chàng.

Mai Lang Vương gấp quạt lại, nhìn tiểu đồng, ra hiệu cho chúng đến đỡ nàng ta một tay. Các tiểu đồng nhận lệnh từ chàng, nghiêm trang dắt tay Thị Hoa đưa vào dù đáy mắt chúng hàn quang giăng kín.

- Vương! - Thị Hoa vừa nhìn thấy chàng thì lập tức nức lên, nàng thật yếu đuối và hư nhược, đáy mắt tràn ngập nỗi đau tan vỡ, ngay cả giọng nói cũng nghẹn ngào.

Mai Lang Vương chợt cảm thấy không khí tươi đẹp của buổi sớm mất đi mấy phần yên ả, chàng gõ quạt lên tay đánh bạch một tiếng, gật đầu với nàng theo lẽ lịch sự, chậm rãi nói - Nếu nàng cần chu cấp gì thì cứ cho ta hay.

Thị Hoa ngồi xuống tràng kỷ đối diện chàng, trông nàng vẫn rất đau khổ. Thật ra nàng vốn định đi đến ngồi bên cạnh chàng cơ, tuy nhiên các tiểu đồng đã cố tình ấn nàng xuống chỗ này.

Thị Hoa chấm nước mắt, tủi thân thốt - Vương, người không đến thăm em thêm lần nào ư?

Mai Lang Vương xoay chén trà, hờ hững cười - Ta bận trăm công nghìn việc.

Thị Hoa nghe vậy, ấm ức ngậm miệng nhưng ánh mắt vẫn tỏ ra đau đớn. Nàng ngồi trước mặt chàng khóc thút thít hồi lâu, đến nỗi Mai Lang Vương phải ái ngại, đành lấy khăn mùi xoa của mình đưa cho nàng.

Thị Hoa thấy chàng chìa khăn ra, nhất thời không tin được vào mắt. Nàng sững người một chút rồi ngọt ngào nhoẻn cười, yểu điệu đón lấy chiếc khăn chàng đưa. Nàng dùng khăn lau nước mắt, giữ chặt khăn trên hai tay, cắn môi, chân thành nói - Em sẽ giặt sạch rồi trả lại cho ngài.

- Không cần đâu. - Mai Lang Vương lập tức từ chối.

- Không được, khăn của Vương quý giá như vậy sao em có thể giữ?- Nàng cứ giữ đi, chỉ là một chiếc khăn, không có gì to tát đâu. - Chàng xòe quạt, tiếp tục nhìn cây cảnh đằng xa, nhẹ giọng đáp.

Thị Hoa cười lúng liếng, siết lấy chiếc khăn rồi giấu vào tay áo. Mai Lang Vương không chú ý đến nàng, chàng đang nghĩ về những công việc mà mình phải hoàn thành vào hôm nay.

Đúng lúc ấy, ngoài cổng tròn lại có một tên đầy tớ chạy vào, hắn quỳ xuống thềm nhà, bẩm với chàng rằng Vĩnh Nghiêm muốn chàng sang bàn chuyện. Mai Lang Vương hướng mắt về phía cửa buồng, Sao vẫn chưa quay lại, chàng phải báo với em lịch trình hôm nay thì mới rời đi được.

Mai Thần cho tên đầy tớ lui, yên lặng ngồi đợi thêm một chốc, gần mười phút trôi qua và Sao vẫn chưa giải quyết xong công việc. Không còn cách nào khác, Mai Lang Vương đành gọi một tiểu đồng đến và ân cần dặn dò - Em bảo với Sao rằng vì Vĩnh Nghiêm đã cho người đến gọi nên ta phải đi ngay, không thể chờ em ấy được, bảo em đừng dỗi ta. Còn nữa, có lẽ ta và Vĩnh Nghiêm sẽ đi làm việc luôn nên đến giờ cơm trưa mới về, bù lại ta sẽ ngoan ngoãn về đúng giờ, bảo em đừng lo lắng.

- Vâng ạ. - Tiểu đồng nhận lệnh.

Mai Lang Vương dặn xong, thấy lòng nhẹ hẳn đi, tuy vậy chàng vẫn luyến tiếc nhìn cửa buồng một lần nữa rồi mới đứng dậy.

Cuộc trò truyện giữa Vương và tiểu đồng đã lọt vào tai Thị Hoa, nàng ta ngồi nghe mà cảm thấy hoang mang tột cùng. Gì vậy, Vương đi đâu cũng phải thông báo với con bé đó ư? Thậm chí còn sợ nó giận? Ngay cả bộ dạng của Vương… Bộ dạng dùng dằng luyến tiếc đó là thế nào?

Nàng càng lúc càng hoài nghi về vị trí của Sao ở Mai Viện.

Mai Lang Vương dấn bước rời khỏi hiên nhà, Thị Hoa thấy chàng di chuyển, nàng cũng không có thời gian nghĩ ngợi nhiều nữa mà cũng lập cập đứng lên, yểu điệu cất tiếng - Vương, xin cho em đi cùng.

Các tì nữ tháp tùng Thị Hoa vội vàng tay đỡ tay nâng nàng ra khỏi tràng kỷ, dáng điệu nàng vô lực và hư nhuyễn. Mai Lang Vương dừng lại khi bị nàng giữ chân, chàng đứng ngoài sân, nơi cách hiên nhà vài bước mà lạnh nhạt trông điệu bộ rề rà của nàng.
Thị Hoa cuối cùng cũng đến được gần chàng, nàng đứng bên cạnh bóng dáng khôi vĩ, hơi nghiêng cằm, nhoẻn môi cười duyên. Tia nắng trên cao phủ chiếu xuống đôi mắt huyền, bị hàng mi dài ngăn trở, liền đọng lại trên đầu mi cong cong. Trông nàng lúc đó thật mê hoặc, ánh mắt lả lơi hướng về chàng, ánh nhìn thâu tóm tâm can.

Mai Lang Vương đong đưa quạt thư nhàn, mắt chỉ dừng trên người nàng một chút rồi lướt đi.

- Đi thôi. - Mai Lang Vương ngắn gọn nói.

- Vâng!

Thị Hoa hơi tức giận khi lần tấn công vừa rồi không đạt được hiệu quả như mong đợi. Tuy vậy nàng không bỏ cuộc sớm thế. Nàng nhẹ bước đi bên cạnh chàng, tay giả đò lau mồ hôi trán, tỏ ra yếu nhược bệnh tật. Sau khi đi được vài bước chân, nàng lại giả vờ vấp ngã, Mai Lang Vương thấy nàng chuẩn bị đổ ra đất, cơ thể của người học võ tự động phản xạ, chàng vội đỡ lấy nàng.

Thị Hoa thấy chàng đã rơi vào bẫy, càng thả lỏng eo hơn, chân nàng khuỵu xuống và ngả hẳn vào lòng chàng.

Mai Lang Vương không còn cách nào khác ngoài phải ôm trọn nàng trong tay.

- Vương… - Thị Hoa yếu ớt thì thào, tựa vào ngực chàng, nước mắt tuông rơi.

Mai Lang Vương im lặng, mãi sau mới nói - Đã không khỏe sao còn đến đây làm gì?

Thị Hoa vùi mặt vào người chàng, giọng nghẹn lại - Thì em nhớ Vương nên mới phải khổ sở thế này! Hôm qua em muốn gặp Vương, Vương lại hững hờ không cho em gặp… Chính người ép em phải đến đây trong lúc bệnh tật thế này! Tại người hết đó!

Mai Lang Vương nhíu mày lặng im. Những lời của Thị Hoa chẳng phải là lời phong nguyệt hay sao? Nàng ấy tại sao lại nói thế với chàng? Chẳng phải nàng ta và tên Vĩnh Nghiêm kia có tơ tình ư?

Chàng nhất thời không thể hiểu nỗi nàng ta nữa.

Mai Lang Vương hướng mắt về phía đám thị nữ, họ lập tức bước tới đỡ Thị Hoa ra. Thị Hoa bị tách khỏi người chàng, mặt nàng ta thoáng tái xanh, vội vàng níu lấy một góc áo thêu hoa mỹ lệ nhưng Mai Lang Vương đã ý tứ tránh đi.

Thị Hoa sững sờ đứng một bên, ánh mắt vô hồn rơi lên người chàng.

Mai Lang Vương vẫn rất bình thản, chàng gọi tiểu đồng ra, trong lúc chờ các tiểu đồng đến, chàng trầm giọng nói với nàng - Ta xin lỗi, lần sau sẽ không để nàng phải khổ sở như vậy nữa, rõ ràng ta đã nói nếu cần chu cấp gì thì nàng cứ bảo với người hầu, ta tưởng nàng hiểu ý ta rồi. Thôi thì cũng đã lỡ, ta không trách nàng, giờ ta sẽ gọi tiểu đồng mang võng đến và đưa nàng về dưỡng bệnh.

- Vương! Em không phải cần sự chu cấp! - Thị Hoa anh ách hét lên.

Mai Lang Vương hướng mắt sang nàng, nàng hơi khựng lại rồi dồn tất cả sức mạnh và khả năng diễn xuất mà bật ra tiếng khóc bi ai nhất, nghẹn ngào nhất - Em… Em mến V…

Chương 107: Tỉnh trí

Một tràng guốc khua vang.

Tiếng guốc ấy dù chỉ vang lên phía xa nhưng vẫn đủ sức kéo mọi sự chú ý của Mai Thần đi. Mai Lang Vương lập tức bỏ qua Thị Hoa mà hướng về phía nhà chính, ánh mắt rập rờn tia sáng.

Sao đang từ nhà chính chạy ra, trên tay em mang theo một chiếc khăn mới.

- Mai Lang! - Sao chạy ra gian giữa, nhìn ra cổng tròn, khi thấy chàng vẫn còn ở sân thì em mừng lắm, lập tức rối rít chạy đến.

Em cũng chưa để ý đến sự có mặt của Thị Hoa và những người khác.

- Sao! - Mai Lang Vương tươi cười, đón lấy em.

- Em vừa nghe tiểu đồng báo lại. - Sao thở hổn hển, vì chạy nhanh nên em hơi mệt, dù vậy em nhanh chóng lấy lại nhịp thở bình thường và nắm lấy tay chàng, trao chiếc khăn lụa đã được gấp gọn gàng cho chàng, ân cần nói - Không được quên khăn tay, dù đã vào mùa mưa nhưng trời vẫn rất oi, mang theo để còn lau mồ hôi chứ!

- Ừm. - Mai Lang Vương cẩn thận cất khăn em đưa vào tay áo, cười mỉm - Ta đợi em nãy giờ.

- Em cần làm chút việc, hơi rắc rối nên lâu, giờ cũng xong rồi. - Sao cười vui vẻ, nụ cười của em rất nhẹ nhõm vì đã giải quyết công việc rốt ráo.

Mai Lang Vương thấy em thư thái như vậy, lòng chàng như có hoa xuân bừng nở, chàng khẽ xoa tóc em.

Khung cảnh được tạo nên bởi hai người thật êm ái và dịu dàng.

Thị Hoa ngây ra nhìn họ, những thị nữ theo sau nàng - Những người vừa phải chứng kiến tình cảnh nhạy cảm giữa Thị Hoa và Vương lúc ban đầu cũng không khỏi ái ngại.

Bấy giờ Sao mới để ý đến xung quanh, khi em thấy Thị Hoa đang đứng bên cạnh chàng, phía sau là các tì nữ tất tả dìu đỡ, mặt em thoáng ngẩn ra. Mai Lang Vương choàng tay qua vai em, hơi ấm từ tay chàng truyền qua bả vai tựa như một lời trấn an, che chở.

Sao mím môi, vẻ mặt thản nhiên và dáng điệu yếu nhược của Thị Hoa càng khiến em ghê sợ, Sao rất muốn lùi chân lại nhưng vì có Mai Lang Vương đứng bên nên em không thể, hơn nữa, em cũng không nên bộc lộ thái độ của bản thân một cách rõ ràng cho người khác thấy như em của trước kia nữa, em phải giấu những cảm xúc của mình vào trong.

Sao cố nặn ra nụ cười, gật đầu đoan trang với nàng - Chị đến chơi ạ.

- Vâng, em chào cô. - Thị Hoa không thể phớt lờ em, nàng thậm chí còn thoáng run sợ khi em bắt chuyện với mình, vì vậy, bất chấp cả vết thương trên lưng, nàng lập tức cúi người hành lễ.

- Chị không khỏe thì không nên đa lễ đâu ạ. - Sao nhẹ giọng.

- Ta định gọi tiểu đồng mang võng đến đưa nàng ta về. - Mai Lang Vương liếc Thị Hoa rồi nhìn em êm đềm - Em sắp xếp chuyện này nhé?

- Vâng ạ. - Sao ngoan ngoãn đáp và hướng mắt vào trong nhà, các tiểu đồng mà ban nãy chàng gọi cũng đã chuẩn bị võng xong, nhận được ánh nhìn của Sao, chúng lập tức nhanh nhẹn bê võng bước đến.

- A! K… Không cần đâu ạ!

Thị Hoa nhanh chóng từ chối.

- Sao vậy? Chẳng phải nàng không đi nổi ư? Trông nàng như sắp ngất vậy. - Mai Lang Vương khó hiểu.

Thị Hoa rối rít xua tay, nàng đã trông thấy bộ mặt đằng đằng nộ khí của đám tiểu đồng bê võng, thật là dọa nạt. Nàng sợ rằng chúng sẽ làm gì đó khi đưa nàng về nên ngàn vạn lần không dám nhận ân huệ này.

- Em không sao ạ! Vương và cô Sao đừng bận tâm đến em! Giờ em thấy khỏe rồi ạ! Em có thể tự đi được! - Vừa nói nàng vừa rời tay các tì nữ ra, lấy lại vẻ tươi tỉnh mạnh khỏe, cười gượng gạo.

Mai Lang Vương và Sao quan sát nàng hồi lâu, hai ánh nhìn vô cùng bình lặng càng khiến nàng cảm thấy áp lực. Thị Hoa có thể cảm nhận được giọt mồ hôi nóng bỏng đang theo thái dương trượt dài xuống, nhộn nhạo.

- Hết cách. - Mai Lang Vương dường như khó chịu với kiểu nắng mưa thất thường của nàng, chàng phẩy nhẹ chiếc quạt đã gấp, ra hiệu cho các tiểu đồng đằng xa không cần mang võng đến nữa.

Các tiểu đồng nhận lệnh của chàng, hớn hở quay vào trong, khi đi được một đoạn còn không quên quay lại nhìn Thị Hoa, cười trêu chọc.Thị Hoa tức điên lên nhưng không dám nói.

- Mai Lang, Mai Lang đi làm việc đi. - Sao lúc này đã lấy lại vẻ bình thường. Em không muốn quan tâm đến Thị Hoa nữa mà chỉ khẽ níu tay áo chàng, lay lay khuyên nhủ.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu, ngoan ngoãn đáp.

- Ban nãy tiểu đồng nói với em rồi, em không dỗi đâu, ngài làm việc chăm chỉ nhé! - Sao tít mắt cười, dừng một chút, em lại nghiêm giọng dặn thêm - Hôm nay em nấu canh chua đậu hủ mà ngài thích, ngài phải về đúng giờ để ăn đấy! Về trễ là em không thèm nấu nữa!

- Ta đã bảo là sẽ về đúng giờ rồi mà. - Mai Lang Vương vội vàng phân trần, sợ em lại giận thì nguy mất - Ta có bao giờ về muộn giờ cơm đâu? Đúng không?

- He he đúng vậy. - Sao cười hài lòng, hí hửng tiến đến gần chàng, ngẩng khuôn mặt đáng yêu đến tan chảy lên mà dịu ngọt nói - Vì ngài ngoan nên em sẽ nấu thêm nhiều món nữa, ngài thích ăn gì nào?

Mai Lang Vương suýt trụ không vững trước sự đáng yêu chết người đó nhưng vẫn cố gắng chịu đựng, dịu dàng đáp - Em nấu gì ta cũng ăn cả.

- Phải rồi. - Sao vỗ hai tay vào nhau, cười toe toét - Ngài ngoan lắm! Ngài rất dễ nuôi!

Mai Lang Vương phát nghiện với những lời khen của em, chàng nâng quạt đứng đó, nhìn em say sưa, tựa như đang ngắm một đóa hoa trân bảo mà chàng phải khổ công cất giấu tận sâu trong lầu son gác tía, không cho phép ai chạm vào dù chỉ bằng ánh mắt.

Sao không chú ý đến ánh nhìn của chàng, em biết mình cũng không nên phiền chàng nữa nên lập tức cúi chào chàng rồi lui đi. Mai Lang Vương mỉm cười nhìn theo bóng em, chàng lưu ý đến mái tóc đen mượt mà bị nắng chiếu, lòng lập tức giật sững, chàng vội đuổi theo em, mở rộng cánh quạt màu liễu ra mà che trên mái đầu bé nhỏ.

- Mai Lang? - Sao ngớ ra.

- Nắng lắm, sẽ bị say đấy. - Mai Lang Vương vừa nói vừa nhìn bầu trời, giờ cũng sắp trưa rồi, chàng không nỡ để em đội nắng.

- Gì chứ? Còn mười bước nữa là vào nhà rồi. - Sao buồn cười.

- Mười bước thì cũng là dưới nắng. - Mai Lang Vương nghiêm giọng, chàng tỏ ý muốn em giữ lấy cánh quạt của mình để mà che nắng đi vào trong.

- Không được, không có quạt thì nóng nực biết làm sao? - Em không đồng ý, nếu em giữ quạt của chàng thì cả ngày chàng sẽ không có quạt để dùng nữa. Tất nhiên chàng có thể sai nười hầu chuẩn bị một chiếc quạt khác, nhưng em hiểu rõ chàng, chàng vốn yêu thích cánh quạt Chàng Sơn màu liễu này nhất mà. Suy đi tính lại, em quyết định rời khỏi bóng mát mà chàng đang tạo ra trên đỉnh đầu của mình và tiếp tục đội nắng bước đi.Mai Lang Vương hết cách, đành song bước bên em, tay vẫn dùng quạt che nắng cho Sao. Sao khẽ hé nhìn chàng, thấy chàng trông rất nghiêm túc. Khuôn mặt nghiêng nghiêng đẹp đẽ như tượng tạc thật khiến người ta say mê.

Đến khi em vào tới hiên nhà mát rượi rồi chàng mới yên tâm thở phào, khẽ lay quạt, nhẹ giọng tạm biệt - Ta đi đây, em ở nhà ngoan đấy!

- Vâng, ngài đi cẩn thận. - Sao luyến lưu nói.

Mai Lang Vương cũng rất luyến tiếc, chàng chậm chạp quay người, chậm chạp rời đi. Sao đứng bên hiên nhìn theo bóng chàng mãi, cho đến khi chàng khuất hẳn sau cổng tròn em mới bồi hồi trở vào nhà.

Thị Hoa từ nãy đến giờ vẫn đứng một bên chứng kiến mọi chuyện, câu thổ lộ "Em mến Vương" mà nàng dày công chuẩn bị phút chốc mắc lại nơi lồng ngực, âm thầm trôi tuột xuống bụng.

Thị Hoa muối mặt lau mồ hôi trán, hai má đỏ gay vì thẹn.

Ôi may mà nàng không thốt ra lời ngu ngốc đó.

Thị Hoa vừa dời bước theo sau chàng vừa bối rối nghĩ suy, nàng kinh ngạc đến nỗi quên mất cả việc phải giả đò bệnh tật, ngay cả tay cũng không để các tì nữ đỡ nữa mà thẫn thờ buông thỏng.

Vừa nãy nàng không hề nhìn lầm, Vương và Sao, Vương và Sao trông như một đôi tình nhân vậy! Mặc dù Sao có vẻ ngây thơ không biết gì và những điều con bé nói với ngài có thể chỉ là vô tư. Nhưng cách mà Vương đối xử với Sao thì nhất quyết không còn ở ngưỡng "bình thường" nữa! Vương chắc chắn yêu thương Sao sâu đậm!

Từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng lời nói mà ngài dành cho con bé đều chất chứa một sự say mê ngây dại. Nàng không thể ngờ được là ngài lại trở nên như thế! Có thể gác cả lời mời của cậu Vĩnh Nghiêm sang một bên để chùng chình nán lại nhà chờ đợi con bé, có thể rối rít căn dặn tiểu đồng cẩn thận chỉ vì sợ nó giận, có thể hạ uy nghiêm của mình xuống mà năn nỉ, dỗ dành nó chỉ vì sợ nó dỗi, có thể mừng như mở cờ trong bụng vì được nó khen, có thể sẵn sàng dùng quạt che cho nó, thậm chí để lại cánh quạt cho nó che đầu vì sợ nó say nắng trong khi khoảng cách từ chỗ nó đến hiên nhà chỉ có mười bước chân… Vương đối với người ngoài thì lạnh lẽo như gió bấc thế nhưng đối với Sao lại chẳng khác nào than hồng, luôn tí tách cháy rực.

Vương say mê con bé như điếu đổ!

Nghĩ đến đây, nàng lại không kìm được, đưa mắt nhìn chàng. Nàng chẳng thể thấy được gì ngoài bóng lưng hiên ngang oai vệ với tà áo rực rỡ đang nhè nhẹ bay.

Vương bình thường trông lạnh nhạt và có phần cô độc như vậy nhưng khi ở cạnh Sao, ngài lại hoàn toàn thay đổi.

Trước đây khi chàng hờ hững với nàng, Thị Hoa chỉ đơn giản nghĩ là do mình chưa chinh phục được chàng thôi. Nàng chỉ nghĩ rằng do nàng chưa biết cách đi vào lòng chàng, rồi một ngày nào đó nàng sẽ tiến sâu vào được cõi lòng băng giá ấy, để rồi được chàng yêu thương và ban cho danh phận…

Nhưng, đến thời điểm này thì Thị Hoa đã biết kế hoạch của nàng sai ở đâu rồi, Vương không phải chưa bị nàng chinh phục mà là Vương không thể để ai ngoài con bé Sao đó vào mắt nữa. Ngài yêu nó đến nỗi không nhìn thấy thêm bất kì người phụ nữ nào khác…

Chuyện này thật quái gở, một người như Vương lại để ý con bé lon ton đó? Thị Hoa vỗ trán, ái ngại nhăn nhó, Vương chẳng lẽ lại có sở thích kì lạ như vậy ư?

Thế rồi nàng nghĩ đến địa vị của Sao, cách mà những tiểu đồng đối xử với em.

Thôi chết! Nàng quên mất rằng Vương có hôn thê! Thế chẳng lẽ Sao chính là hôn thê của Vương ư?

Thị Hoa gõ tay trái lên lòng bàn tay phải, vỡ lẽ, thì ra là vậy! Giờ thì nàng có thể lý giải mọi điều thắc mắc của mình rồi!

Sao chính là hôn thê của Vương, vì quá bé nhỏ nên hai người chưa thể cử hành lễ cưới được, dù vậy Vương luôn một lòng hướng đến con bé, sẵn sàng mang nó theo cùng trên mọi chuyến chu du, bảo vệ nó như báu vật trên tay.

Chính vì vậy mà khi nàng gài Sao vào bẫy khiến cậu Vĩnh Nghiêm tức giận, Vương thà đối đầu với cậu Vĩnh Nghiêm cũng kiên quyết chở che nó đến cùng.

Ôi… Thị Hoa ngượng chín mặt bưng má.

Thôi nàng bỏ cuộc, Vương đúng là không dành cho nàng rồi. Ngài yêu thương hôn thê của mình như vậy, cho dù nàng có quyến rũ ngài mỏi mòn thì cũng thế thôi!

Thị Hoa nhận thức được rằng, tấn công Vĩnh Nghiêm mới là quyết định minh mẫn và thiết thực.

Chương 108: Trở thành vị thần sông vĩ đại

Mai Lang Vương và Thị Hoa đi chẳng mấy chốc thì cổng tròn dẫn vào khu của Vĩnh Nghiêm đã hiện ra trước mắt. Mai Thần thong thả tiến vào trước, Thị Hoa chậm bước theo sau, vừa vào trong đã thấy Vĩnh Nghiêm ngồi đợi sẵn ở hoa đình, trên bàn là ấm rượu sứ trắng cùng một vài món nhắm lặt vặt.

- Gì mà hôm nay chậm rề rề vậy? - Vĩnh Nghiêm xẵng giọng trách móc khi nhác thấy mặt chàng.

Mai Lang Vương tiến đến bên bàn ngồi xuống, đôi mắt nâu hơi khó chịu khi rơi lên ấm rượu, ngữ điệu tỏ vẻ không hài lòng - Mới sáng ra mà rượu chè bê tha rồi?

- Uống một hai chén cho ấm người thôi. - Vĩnh Nghiêm sầm mặt, cụt hứng làu bàu, thấy chưa, chàng biết ngay là tên chết tiệt này chẳng bao giờ đồng điệu được với mình mà. Đàn ông con trai cái bộ gì ngay cả chén rượu cũng không dám uống, thật mất mặt.

Mai Lang Vương không quan tâm đến mấy lời vo ve của chàng ta, chàng phe phẩy quạt, nhàn nhạt nói - Đi làm việc thôi.

Vĩnh Nghiêm gật đầu, dẹp chén rượu sang bên, mắt chàng ta lại liếc sang Mai Lang Vương, bỗng nhìn thấy Thị Hoa cũng đang đứng gần đó, ngay sau lưng chàng.

Thị Hoa lúc nãy theo sau Mai Thần, khi chàng đi vào hoa đình thì nàng không dám vào mà nán lại bên ngoài im lặng đợi. Vì hoa đình cũng cao và bóng dáng nhỏ nhắn của nàng phần nào bị lớp lan can bao bọc quanh đình che khuất nên đến giờ Vĩnh Nghiêm mới thấy.

- Thị Hoa? Ta tưởng nàng nghỉ ngơi trong phòng? - Vĩnh Nghiêm kinh ngạc.

- Sáng nay nàng đến tìm ta sớm. - Mai Lang Vương đưa mắt sang nàng rồi lại hướng về phía Vĩnh Nghiêm, buông giọng hờ hững.

- Nàng đến tìm hắn làm gì vậy? - Vĩnh Nghiêm ngớ người - Nàng còn cần chu cấp gì ư? Sao tối qua không nói luôn một thể?

Thị Hoa nghe vậy, lòng bối rối bấn loạn. Nàng không thể để Vĩnh Nghiêm biết mình đến tìm Vương rồi thực hiện mấy hành động lố bịch kia được. Ban đầu nàng chắc mẩm Vương sẽ say mê mình nên toàn lực tấn công ngài mà không cân nhắc nhiều, giờ nàng đã biết rõ lòng Vương, hiểu rằng không thể chiếm được tình cảm của ngài nổi, thế nên nàng tuyệt đối phải giữ chặt lấy Vĩnh Nghiêm, không được để chàng có cái nhìn không tốt về mình.

Thị Hoa quỳ xuống, khổ sở lau lệ, thút thít nói - Không ạ, cậu và Vương ban cho em nhiều ân huệ như vậy em làm sao dám đòi hỏi thêm? Chỉ vì em lo lắng cho Vương và cô Sao nên muốn sang đó hầu hạ chăm sóc hai người thôi ạ.

- Thế… À? - Vĩnh Nghiêm ngập ngừng, chàng không khỏi liếc qua liếc lại giữa Mai Thần và Thị Hoa. Mặc dù Thị Hoa nói thế với chàng nhưng Vĩnh Nghiêm thừa biết lí do thật sự khiến nàng đến tìm tên đó sớm như vậy không phải là vì muốn hầu hạ. Nàng đang bị thương, công việc của nàng đã được bàn giao cho người khác, hơn nữa hôm qua Vĩnh Nghiêm nhớ rõ Thị Hoa đã sai thị nữ đến để mời tên Mai Thần đó đến gặp nàng, tình cảnh lúc đó trông rất quyến luyến day dứt…
Chàng đã mơ hồ đoán ra giữa Thị Hoa và Mai Thần có chuyện gì đó… Chẳng lẽ cả hai có quan hệ ngầm nào ư?

Vĩnh Nghiêm vuốt mũi nghi ngại.

- Thôi được rồi, nàng về nghỉ ngơi đi. - Cuối cùng Vĩnh Nghiêm quyết định không bận tâm đến chuyện đó nữa, chàng khuyên nhủ Thị Hoa, mong nàng sớm ngày lành bệnh.

Thị Hoa nghe thế, lòng vô cùng mừng rỡ, vậy là nàng không phải ở đây chịu đựng bầu không khí nặng nề này. Nàng vội vàng hành lễ rồi lui đi.

Khi nàng đã đi xa, Mai Lang Vương mới nhẹ giọng hỏi Vĩnh Nghiêm - Ngươi định lấy nàng ấy về làm thiếp à?

Vĩnh Nghiêm đang ăn lạc, nghe xong câu hỏi đó, hạt lạc mắc lại ở cổ họng khiến chàng phải bật ho khục khục hồi lâu. Mai Lang Vương liếc liếc Vĩnh Nghiêm, mặt chàng ta đỏ rực vì nghẹn lạc, chàng liền thuận tay vỗ lên lưng chàng ta một cái, hạt lạc bay vèo ra khỏi miệng Vĩnh Nghiêm và rơi xuống sàn, chàng ta mới dần bình ổn lại.

- Cái quái gì vậy?! - Vĩnh Nghiêm giãy nảy, gầm lên - Từ đâu mà ngươi lại nghĩ ra cái chuyện vớ vẩn đấy hả?!

Mai Lang Vương lay quạt thản nhiên, đáp không hề do dự - Thì ngươi giữ nàng ta lại nhà, còn chăm chút nàng ta như vậy, nàng ta lại xinh đẹp như hoa, ngươi xiêu lòng cũng là chuyện dễ hiểu thôi.- Ta không có xiêu lòng! - Vĩnh Nghiêm tá hỏa hét toáng - Ta còn khuya mới xiêu lòng!

Chàng lại trỏ tay vào Mai Thần, Mai Lang Vương dùng quạt gạt đầu ngón trỏ của chàng ta đi một cách bực dọc, Vĩnh Nghiêm vẫn ương bướng trỏ tay vào chàng mà phê phán - Ngược lại là ngươi đó! Ngươi với nàng ta có tơ tình gì hả? Nàng ta năm lần bảy lượt đến tìm người với vẻ mặt sầu khổ luyến thương, ngươi đã làm gì con gái người ta để người ta khổ sở như vậy?!

- Ta và nàng ta trong sáng hơn cả giấy trắng. - Mai Lang Vương một lần nữa dùng quạt hất tay Vĩnh Nghiêm đi, đôi mắt nâu hơi nhìn xuống một chút, mặt hiện vẻ bối rối - Ta không có thời gian dành cho ai khác ngoài Sao của ta.

Vĩnh Nghiêm cảm thấy da gà đang nổi rần rần khắp người.

- Chết tiệt! - Chàng vỗ tay lên trán, bực mình đứng bật dậy - Rồi rồi, ta tin ngươi, ngươi đúng là chẳng biết gì ngoài Sao nữa!

Dừng một chút, chàng lại vỗ tay lên ngực, dõng dạc tuyên bố - Ta cũng vậy, Vĩnh Nghiêm ta đây chỉ một lòng hướng đến việc trở thành một vị thần sông vĩ đại mà thôi! Ta sẽ không để chuyện tình cảm nam nữ vướng bận vào lúc này!

Mai Lang Vương chăm chú quan sát thái độ của chàng ta hồi lâu, ánh mắt của Vĩnh Nghiêm vô cùng bừng sáng, điều đó chứng tỏ rằng chàng ta thật sự nghĩ như vậy.

Chàng ta có quyết tâm cao độ để thay đổi và trở nên tốt hơn.

- Được, vậy thì ta cũng đỡ lo. - Mai Lang Vương lúc này cũng đứng lên, nhẹ nhõm nói. Chàng rời khỏi hoa đình, tiến bước ra sân, Vĩnh Nghiêm biết chàng chuẩn bị lên đường đến trụ sở quản lí nên cũng lập tức đi theo chàng.

Khi họ gần ra đến cổng tròn, thuộc hạ của Mai Lang Vương bỗng dưng lộ diện và trình cho chàng một quyển báo cáo. Mai Lang Vương cầm lấy nó, thuộc hạ kia lập tức lui đi, Vĩnh Nghiêm bấy giờ cũng đã ghé lại, nhìn vào quyển báo cáo đang mở toang trên tay chàng.

Mai Lang Vương tránh né Vĩnh Nghiêm, đôi mắt nâu tràn đầy lạnh nhạt - Đừng tò mò, khi nào xong ta sẽ đưa toàn bộ thông tin cho người xem.

Vĩnh Nghiêm trông thái độ úp úp mở mở của chàng, không kìm được bĩu môi khó chịu, tuy vậy chàng ta tuyệt nhiên không xem trộm nữa, im lặng đi cùng chàng đến trụ sở quản lí

Chương 109: Đổi vận

Hai người mất khoảng hai khắc để đến được trụ sở quản lí, vừa vào đến nhà trong, Mai Lang Vương lập tức dừng lại ở tràng kỷ và chăm chú đọc báo cáo. Vĩnh Nghiêm không ngồi, chàng ta khoanh tay tựa vào lưng ghế và khẽ quay đầu nhìn chàng. Trông Vĩnh Nghiêm vô tư và hồn nhiên như trẻ thơ vậy.

Mai Lang Vương hướng mắt lên, lạnh lẽo nhìn chàng ta, giọng tỏ vẻ khó hiểu - Đứng đó làm gì vậy?

Vĩnh Nghiêm thản nhiên trả lời - Đợi ngươi.

- Đợi ta làm gì? - Mai Lang Vương đanh mặt, cằm hơi hếch về phía bàn làm việc, lạnh lùng buông giọng - Đi làm việc mau, ta làm thay mấy hôm thôi, giờ tươi tỉnh rồi thì tự mà gánh vác trách nhiệm của mình.

Vĩnh Nghiêm nghe chàng nói vậy, cảm giác như bản thân vừa từ triền núi xanh tươi mây mù té thẳng xuống đáy vực chót vót cỏ đá, vầng trán cao thanh tuấn ướt đẫm mồ hôi, tay chân cũng trở nên lạnh lẽo.

Thế là chàng phải bắt tay vào làm việc ngay liền ư???

Vĩnh Nghiêm không khỏi run rẩy nhìn sang bàn làm việc, trên chiếc bàn bằng gỗ lim dài ba mét, hơn bốn chồng công văn cao gần cả mét xếp liền nhau tăm tắp. Vĩnh Nghiêm đếm đếm tính tính, xem chừng cũng cả trăm công việc, chàng ta lại rùng mình, mếu máo hướng sang Mai Lang Vương.

- Chẳng phải ban nãy bảo là sẽ trở thành một vị thần sông vĩ đại ư? - Mai Thần chẳng buồn nhìn lên, mắt vẫn lướt qua lướt lại trên trang báo cáo, ung dung nói.

- Ư! - Vĩnh Nghiêm nấc lên một tiếng rồi đau đớn lết lết đến bàn làm việc. Chàng ta ngồi xuống bàn, nhấc một quyển công văn lên xem thử, nói chung tình hình mà cấp dưới trình bày bên trong không có gì xa lạ với chàng cả, Mai Lang Vương đều đã nói qua với chàng trong những lần họ gặp nhau bàn việc hết rồi.

Tuy nhiên, nắm được tình hình sau khi người khác xử lí mọi việc và trực tiếp xử lí là hai vấn đề khác nhau. Vĩnh Nghiêm đã quen với việc đủng đỉnh rung đùi đợi Mai Lang Vương làm xong rồi báo lại cho nghe nên giờ bị quẳng vào bàn làm việc, phải tự mình quyết định thì cảm thấy rất khó khăn khổ sở.

Dẫu vậy, chàng vẫn cố gắng bắt đầu công việc từng chút, từng chút một. Dù sao có Mai Thần ở đây, chỉ cần chàng khó hiểu chỗ nào thì đều sẽ nhận được sự hỗ trợ từ hắn ngay lập tức, chàng không cần phải quá lo lắng.

Thế nhưng, Vĩnh Nghiêm chỉ vừa giải quyết được mười cuộn công văn thôi thì Mai Lang Vương bỗng đột ngột đứng lên. Hành động bất ngờ đó khiến Vĩnh Nghiêm vô cùng cuống quýt, vội vàng hỏi lớn - Đi đâu vậy?!

Mai Lang Vương hơi dừng lại nhìn chàng ta, trên tay chàng vẫn là quyển báo cáo ấy, nó đã được đóng lại và bị một phần tay áo che khuất. Dường như sau khi đọc xong nó, tâm trạng Mai Thần trở nên rất nặng nề, đôi mắt nâu âm u hẳn đi.

- Ta cần ra ngoài một chút. - Mai Lang Vương ngắn gọn nói.

- T… Ta cũng đi! - Vĩnh Nghiêm tất tả bật dậy.

- Không cần, ở lại làm cho xong công việc đi. - Mai Lang Vương ngăn cấm rồi lướt ra cửa.

Vĩnh Nghiêm bị chàng chặn lại, chân ghim chặt xuống sàn, cảm giác như vừa bị trúng thần chú định thân. Hồi lâu sau, chàng ta cuối cùng cũng dần chấp nhận số phận, nhăn nhó ngồi xuống bàn, đọc lại cuộn công văn đang duyệt dở ban nãy một lần nữa.

Đúng là… Đã quen ăn không ngồi rồi rồi, giờ lại phải lao động vất vả thế này thật là khổ!

Giao công việc ở vùng Vàm Thuật cho Vĩnh Nghiêm xong, Mai Lang Vương có nhiều thời gian rỗi rãi hơn để đi điều tra chuyện khác. Chàng thong thả ra khỏi trụ sở quản lí, dạo bước trên con đường tấp nập hàng quán của phố thị trù phú, lòng không ngừng nghĩ đến những gì đã đọc được trong báo cáo.

Báo cáo mà thuộc hạ gửi đến chàng là thông tin điều tra các vụ thu mua da người. Đúng như suy đoán ban đầu của Vĩnh Nghiêm, chiếc găng tay đó không phải làm từ da người sống, thuộc hạ của chàng đã điều tra và cho thấy những vụ giao dịch đều là giao dịch da người đã chết.

Trong báo cáo có nói đến rằng, ẩn đằng sau vẻ trù phú của vùng Vàm Thuật này là một đường dây ngầm có tên gọi "Đổi Vận". Những kẻ hoạt động trong đường dây đó tìm đến các gia đình có hoàn cảnh khó khăn và chiêu dụ họ bán lại cho chúng da của người thân đã mất. Những tấm da mà chúng mua thường là da của người mới chết chưa được hai canh giờ. Người bán có thể trực tiếp lấy da đến trao cho chúng hoặc báo với chúng để chúng tự đến lấy, giá thành của một tấm da như vậy tương đương với ba viên ngọc trai - Một khoảng tiền lớn đủ để người ta sống yên ấm trong một năm trời.

Tất nhiên không phải gia đình nghèo khổ nào cũng có da để bán, bọn chúng cho họ nhiều sự lựa chọn để tham gia vào đường dây này, họ có thể môi giới cho người khác và nhận được tiền hoa hồng là một viên ngọc trai, dù không nhiều như khoản tiền có được khi trực tiếp bán da nhưng cũng rất đáng để thử.

Đường dây này đã hoạt động được hơn một năm, chân rết ẩn tàng trong hang cùng ngõ hẹp, lan rộng khắp vùng Vàm Thuật như rễ tre ngầm. Mặc dù bọn chúng giao dịch da người chết nhưng với chính sách lợi nhuận béo bở như vậy, chúng hiển nhiên tạo ra những vấn đề tiêu cực khác trong xã hội, ví dụ như giết người cướp da hoặc tự sát hi sinh để cho người thân lấy da đem bán chẳng hạn. Cá biệt còn có trường hợp những tên đầu sỏ thu mua xác người chết với số lượng lớn rồi lấy da của họ và bán đi. Các nơi chuyên thực hiện chuyện tang ma chôn cất cũng lén lút xén đi da của "khách hàng" để kiếm chác. Những vụ tranh cãi, xô xát, giành giật xác chết và những tấm da âm ỉ bùng nổ. Hàng loạt vụ bới mộ cướp da liên tục xảy ra…

Vì những nguyên đó mà dù chúng không mua bán da người sống, không trực tiếp giết người để cướp da nhưng bản chất cũng không khác là bao.

Chúng đã thúc đẩy những người nghèo khổ tự giết chết mình và giết chết lẫn nhau chỉ vì những tấm da, những viên ngọc trai vô hồn.
Tuy nhiên, với một đường dây rộng khắp như vậy thì số lượng da mà chúng thu mua sẽ rất lớn, trong khi đó, chiếc găng tay kia chỉ được luyện thành từ một trăm lớp da thôi, cho dù có là một trăm lớp da không đồng nhất thì cũng chỉ cần một trăm nạn nhân, có phải chúng đã thu mua quá nhiều da so với số lượng cần thiết không?

Hơn nữa… Chúng lấy đâu ra nguồn kinh phí lớn như vậy để thu mua da người?

Mai Lang Vương bắt đầu lờ mờ giải đáp được những nghi vấn mà chàng thắc mắc ngay từ đầu.

Đi được một chốc, chàng dừng bước ngay trước cổng nhà lao. Khi thấy chàng xuất hiện, binh lính canh gác trước cổng như đã được an bài sẵn, họ lập tức cung kính mở cửa cho chàng và mời chàng vào một cách trang trọng.

Mai Lang Vương lay quạt thanh tao, đúng là như Sao nói, trời dù đã vào mùa mưa nhưng vẫn còn rất oi. Vùng Đông Nam Bộ này lại đặc biệt nóng và bí bách hơn Tây Nam chỗ chàng, khiến chàng cảm thấy rất nóng nực.

Chàng đi được vài bước thì Sử Quân hiện thân ngay bên cạnh, cúi người đón lấy quyển báo cáo trên tay chàng. Mai Lang Vương thả quyển sổ màu vàng kim với những hoa văn lấp lóa ấy lên tay chàng ta, cánh quạt màu liễu càng đung đưa mạnh hơn, khiến cho những sợi tóc rũ xuống bên má dập dìu lay động.

Sử Quân lùi lại, đi sau chàng một bước chân, âm lượng được giữ ở mức vừa phải, kĩ càng bẩm báo với chàng - Đã có kết quả phân tích chuyên sâu về chiếc găng tay đó rồi ạ. Nó được tạo nên từ một trăm lớp da không đồng nhất. Phần da được sử dụng chủ yếu là da ở phần lưng. Tuy các lớp da đa phần đều có chất lượng tương đương với da người chết nhưng cũng có những lớp rất mới, không phải loại da đã trải qua quá trình biến đổi sau khi cơ thể mất đi sự sống.

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu. Hiển nhiên rồi, chàng đã biết trong đám da đó thể nào cũng trộn lẫn một hai tấm da của người còn thở mà.

Dẫu vậy, dù có là một trăm tấm da không đồng nhất thì nó cũng không đủ giải thích được nghi vấn của chàng.

- Xem ra chuyện này sắp kết thúc rồi. - Mai Lang Vương gấp quạt lại, cười mỉm kì bí.

- Dạ? - Sử Quân nghệt mặt khó hiểu, Vương lúc nào cũng như vậy cả, toàn nói ra những nhận định khiến người khác phải chau mày.

Mai Lang Vương phì cười khi trông thấy vẻ mặt ngốc nghếch đó của chàng ta, chàng gõ gõ quạt lên vai, mệt mỏi nói thêm - Ta cũng chán ngấy cái thời tiết này rồi, ta muốn sớm quay về Mai Viện.

Đôi mắt nâu ân ẩn niềm vui.

Về Mai Viện rồi ta sẽ tha hồ ở cạnh em.

Để tâm trí trôi lạc một chút, Mai Lang Vương lại chậm rãi kéo nó về, nghiêm nghị hỏi Sử Quân - Đã bắt được kẻ đứng đằng sau "Đổi Vận" chưa?- Thưa vẫn chưa ạ, vì mạng lưới hơi rộng nên…

- Ừm, không sao, ngày mai hay ngày kia cũng sẽ tìm ra thôi. - Mai Thần nhếch môi.

Việc đoàn quân của chàng lùng sục ra chúng chỉ là vấn đề thời gian, chàng cũng không cần vội vã bởi "thóp" của chúng chàng đã bắt được rồi.

Mọi chuyện thong thả từ từ cũng được.

Hai người nói đến đây thì đã đến khu nhà dành cho các quan quản ngục, Sử Quân cúi người, hướng tay vào một ngôi nhà, trình báo - Thưa Vương, đó là nơi thuộc hạ chuẩn bị cho tiểu thư Thủy Cơ ạ.

Mai Lang Vương quan sát khu nhà hồi lâu, nơi này dù nằm trong khu vực nhà giam nhưng không khí rất ổn, thoáng đãng, mát mẻ, điều kiện vật chất lại tốt. Nàng ta nghỉ ngơi ở đây chàng cũng yên tâm, sức khỏe của nàng sẽ sớm hồi phục thôi.

- Vương, người có vào xem nàng không ạ? - Sử Quân chu đáo hỏi.

Mai Lang Vương cười khẽ, lắc đầu, đứng yên ở đó mà hướng mắt nhìn vào căn nhà của Thủy Cơ, bấy giờ chàng đang đứng dưới mái hiên của ngôi năm gian đối diện nơi nàng nghỉ ngơi. Từ chỗ chàng đến chỗ nàng cách nhau một khoảng sân Bát Tràng rộng hơn mười mét.

Sắc trời đột nhiên chuyển đổi, mây đen kéo đến giăng kín bầu không. Gió cuốn bụi cát và lá cây thốc vào các gian nhà, rào rào lê lết trên bề mặt gạch nung, tạo nên những tiếng lạo rạo. Sử Quân vội vàng dùng áo choàng chắn gió cho Mai Lang Vương, sợ rằng bụi đất sẽ bám lên người chàng.

Mai Lang Vương khoanh tay buồn cười, cánh quạt bị chàng giữ lại bên tay trái, nằm im lìm trên vai áo lụa là.

Một bóng hình bỗng từ trong gian nhà chính yếu nhược xuất hiện, Mai Lang Vương nhìn kĩ, nhận ra đó chính là Thủy Cơ. Nàng bám vào cửa nhà, khuỵu người vào cửa mà nhìn ra, đôi mắt thu ba chằm chằm chiếu vào chàng.

Dù cách nhau một khoảng không rộng như vậy nhưng nàng có thể nhận ra chàng rất dễ dàng. Vẻ mặt nàng trông vừa kinh ngạc lại vừa hoài nghi. Dung mạo khuynh thành đã bị độc dược dày vò đến trắng bệch, hơn nữa chàng còn nghe nói trước đó nàng đã có bệnh khi ở phòng giam rồi.

Cũng phải thôi, nơi lạnh lẽo đó không hề phù hợp với một nhi nữ liễu yếu đào tơ như nàng, đã vậy nàng còn là thiên kim đài cát, vốn chưa từng phải nếm trải những bẽ bàng đó.

Mai Lang Vương âm thầm rũ mắt.

Nàng không giống Sao của chàng.

Im lặng một chốc, Mai Lang Vương bất chợt quay đi. Sử Quân đang chắn gió cho chàng, đột nhiên thấy chàng rời đi như vậy, chàng ta lập tức đuổi theo tháp tùng.

- Vương, người không gặp nàng ư? - Sử Quân khó hiểu.

- Ừm, nàng trúng độc phụ tử đúng không? Nàng vẫn chưa đủ khỏe để ta hỏi chuyện đâu.

Hai người tiếp tục đi ra ngoài, khi ra khỏi khu nhà của các vị quan quản ngục, đường không còn được lát gạch hay lát đá nữa mà chỉ là đường đất bình thường, điều đó khiến cho bụi đất càng được thể quần vũ hơn, gió trời cuồn cuộn xô đẩy, thổi biết bao nhiêu là bụi cát vào người hai chàng.

Sử Quân dùng áo choàng toàn lực bảo vệ Mai Lang Vương, chàng ta không bận tâm đến thân mình cũng bị gió cát thổi táp mà chỉ một mực hộ vệ cho chàng. Mai Thần hơi nhíu mày, bỗng nắm lấy áo choàng của Sử Quân mà phủ qua người chàng ta, hành động đó khiến bụi cát đang ào ạt thốc vào mặt Sử Quân ngay lập tức bị cản lại sau làn vải dày, làm vang lên những tiếng lộp bộp rất khẽ.

Sử Quân bỗng biến thành một bóng ma ngớ ngẩn khi bị tấm áo choàng phủ chụp toàn bộ thân hình. Chàng ta đứng nghệt ra đó, không thể tin là Vương vừa làm vậy với mình.

Mai Lang Vương bấy giờ đã đi xa rồi, chàng dùng quạt chắn ngang mặt, khiến cho bụi đất không thể tạt vào mắt, căn dặn Sử Quân điều mà chàng đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần - Đừng làm vậy với ta nữa, rất phiền.

- Vâng. - Sử Quân vẫn đứng nguyên tại chỗ, tấm áo choàng bị gió cuốn, phần phật lay động, khiến thân hình khôi vĩ của chàng nổi rõ mồn một dưới làn vải dày nặng.

Chương 110: Không nhớ đến nữa

- o-

Mai Lang Vương trở về phủ thần sông, khi chàng vừa đến cổng phủ thì trời cũng đổ mưa. Sử Quân vẫn luôn ẩn nấp đâu đó để dõi theo chàng, thấy mưa rơi, lòng chàng ta sốt ruột lắm vì Vương đi một mình và không có ai tháp tùng cả, tuy vậy chàng ta lại chẳng thể lộ diện vào lúc này.

Một vài giọt mưa rơi lên vai áo Mai Thần, khiến lớp lụa vàng trở nên sẫm màu đi. Chàng nhìn vai áo, lại chẳng buồn để ý mà chỉ cẩn thận giấu cánh quạt vào trong, chàng chỉ sợ mưa sẽ làm ướt cánh quạt yêu thích của mình.

Mai Lang Vương đi vào phủ, người hầu vừa nhìn thấy chàng đội mưa trở về thì lập tức hoảng sợ mang ô ra, họ rối rít giương ô che cho chàng, Mai Lang Vương lắc đầu cười nhẹ, tỏ ý với họ rằng không sao.

Thật ra việc dầm mưa đối với chàng cũng chẳng có gì to tát cả, chàng vẫn hay dầm mưa như vậy. Khi chàng còn nhỏ, chàng vẫn thường rong chơi dưới những cơn mưa…

Mai Lang Vương giữ lấy chiếc ô, tự che cho bản thân mà không cần bất kì người nào hầu hạ.

Khi chàng đi qua khu vườn chính được mười bước chân, chuẩn bị đi vào những khu nhà phía sau thì bên tai chợt vang lên giọng nói của Vĩnh Nghiêm. Mai Lang Vương dừng bước, hơi quay lại, liền thấy Vĩnh Nghiêm bước thấp bước cao đi đến, vẻ mặt thảm hại.

Ánh mắt chàng lóe lên ý cười trêu chọc, biết ngay mà, tên đó đã bị công việc hành cho ra bã rồi.

- Bỏ người ta lại một mình rồi ung dung về nhà vậy hả?! - Vĩnh Nghiêm kêu khóc.

- Thì bình thường ngươi cũng ung dung ở nhà, mặc kệ ta phải làm việc đấy thôi. - Mai Lang Vương đáp lại.

Hai người lúc này đã đi song song với nhau, nối gót theo Vĩnh Nghiêm là vài người hầu, họ đang nghiêm cẩn che mưa cho chàng ta. Theo sau nhóm người hầu kia còn có một vài binh lính, họ mặc áo choàng chuyên dụng nên không sợ bị ướt mưa, trên tay mỗi người đều mang theo một gương gỗ lớn.

- Gì vậy? - Mai Lang Vương đặt mắt lên mấy gương gỗ đó, nghi vấn.

- À, công việc đấy mà. - Vĩnh Nghiêm cười gượng, thú nhận.

Ánh mắt Mai Thần nhìn Vĩnh Nghiêm bấy giờ đã phủ kín hàn quang, chàng cau mày, khó chịu ra mặt, bực dọc chỉ trích - Công việc cơ mật của cả vùng mà ngươi mang tới mang lui như vậy à? Tại sao không để ở trụ sở quản lí?

- Ta mang về nhà cho dễ làm. - Vĩnh Nghiêm nhăn nhó càm ràm - Ta chỉ mang hôm nay thôi, có gì to tát đâu? Ngày mai ta sẽ chuẩn bị tinh thần thật tốt để ở lại đó cả ngày mà làm việc!

- Nói vậy là ngươi không định trở về trụ sở quản lí nữa? - Mai Lang Vương mím môi, nghiêm mặt.

Vĩnh Nghiêm thấy chàng tỏ ra tức giận, chàng ta lập tức ghé đến gần chàng, thì thầm xin xỏ, bộ dạng tỏ ra rất đáng thương - Thôi cho ta xin nốt hôm nay, bắt đầu từ ngày mai ta sẽ thật cố gắng, thật chăm chỉ, nhé?

Mai Lang Vương hết cách, chẳng biết nói gì nữa. Chàng nắm lấy ô, dấn bước vượt qua khỏi Vĩnh Nghiêm mà một mình đi trước.

- Này! - Vĩnh Nghiêm tất tả gọi chàng.

Nhưng Mai Lang Vương chẳng buồn tiếp chuyện chàng ta nữa, vì khu của Vĩnh Nghiêm nằm gần với vườn chính hơn là khu lưu trú nên chàng ta đến nơi sớm hơn chàng. Vĩnh Nghiêm dừng lại trước cổng tròn, dõi nhìn bóng dáng Mai Thần phía xa, chỉ thấy tà áo thêu hoa thư thả vờn bay dưới những cơn gió lẩn trong mưa mù. Chàng ta nhún vai, đi vào trong, chàng ta vốn hiểu rõ Mai Lang Vương, trông chàng lúc nào cũng có vẻ cáu bẳn khó chịu vậy thôi chứ chẳng bao giờ để lỗi lầm của ai trong lòng hết.

Vĩnh Nghiêm thoạt tiên cho thuộc hạ mang các gương gỗ vào phòng, sau đó đi tắm rửa sửa soạn cho khoan khoái rồi lại ra nhà chính dùng cơm. Sau một thôi một hồi lo thân chê chán, chàng ta mới uể oải quay trở lại phòng làm việc.

Vừa bước chân vào cửa phòng, Vĩnh Nghiêm đã thấy thị nữ của Thị Hoa xuất hiện. Chàng dừng chân trước khung cửa, ngạc nhiên, thị nữ kia đã quỳ xuống và cung kính tâu trình - Thưa cậu, chị Thị Hoa muốn gặp cậu ạ!

- Thị Hoa ư? - Vĩnh Nghiêm hơi khó hiểu, chàng chẳng biết Thị Hoa còn cần chu cấp điều gì mà lại gọi chàng. Tuy vậy, khi nhìn số công văn chất cao như núi trong phòng, chàng bỗng muốn đến gặp Thị Hoa vô cùng.
Vĩnh Nghiêm theo thị nữ đến nhà trái, chàng không bước chân vào phòng Thị Hoa mà vẫn như thường lệ cho người hầu chuẩn bị một chiếc ghế trước phòng nàng và ngồi ở đó cùng nàng trò chuyện.

- Cậu… - Thị Hoa bấy giờ đang quỳ bên bậc cửa, hai người cách nhau khung cửa và vách phòng, dù nghe tiếng nhau nhưng không thể thấy mặt.

- Có chuyện gì nàng cứ nói. - Vĩnh Nghiêm gật đầu.

- Cậu không vào gặp em ư? - Thị Hoa hơi ấm ức, nàng đã cố tình chỉ mặc mỗi yếm đào và váy đụp, lại còn thoa thêm nước hoa lên vai và gáy… Nàng muốn chàng nhìn thấy nàng, vậy mà chàng cũng giống như Mai Thần đó, suốt ngày ngồi sau màn ngăn vách gỗ, chẳng chịu chiêm ngưỡng nàng.

- Chúng ta ngồi đây nói chuyện là được rồi. - Vĩnh Nghiêm đáp, chàng không hiểu ý tứ trong lời nói của Thị Hoa. Chàng không biết rằng nàng đang mời gọi mình, chỉ nghĩ rằng nàng thật sự thắc mắc nên thật thà trả lời - Nếu ta vào thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến nàng, người đời sẽ đồn thổi không hay.

- Cậu sợ người khác nghĩ em và cậu có quan hệ ư? - Thị Hoa nức nở nói.

- Đương nhiên rồi, nếu bị đồn thổi với ta thì nàng làm sao có thể lấy ai được nữa? - Vĩnh Nghiêm đỡ trán, thản nhiên nói.

Thị Hoa nghe đến đây, lòng bỗng dâng lên một cơn sóng. Nàng lao ra khỏi cửa phòng, hoàn toàn lộ diện trước mặt Vĩnh Nghiêm khiến chàng thất kinh một phen. Thị Hoa đứng trước chàng, người chỉ khoác mỗi yếm và váy đụp, làn da trắng như sứ lộ rõ mồn một, những đường cong tinh tế uốn lượn tuyệt mĩ, cộng với nét xuân sắc điểm xuyết bên dưới lớp yếm mỏng manh, thật là mỹ lệ.

Vĩnh Nghiêm trố mắt nhìn nàng, chỉ sau một giây, chàng liền vội vàng quay đi.

- Nàng… Nàng làm gì vậy hả?! - Vĩnh Nghiêm lúng búng thốt, lòng chỉ muốn nhích ghế thật xa khỏi nàng càng nhanh càng tốt.

Thị Hoa lao đến ôm choàng lấy lưng chàng, nấc lên - Giờ thì không ai dám lấy em nữa rồi, cậu có lấy em không?

- Nàng nói cái gì vậy? - Vĩnh Nghiêm run run đứng lên, tránh xa khỏi nàng, vẫn không dám quay lại nhìn nàng mà dứt khoát nói - Tại sao nàng lại hủy hoại đời mình như vậy?

Thị Hoa lùi lại, cắn cắn môi, đợi cho nước mắt tuông ra ướt đẫm mặt rồi nàng mới ém giọng lại một chút, chuẩn bị cho lời thổ lộ bật ra một cách thật chân thành và nghẹn ngào.

Nàng nói, rất rành mạch: Em mến cậu!Vĩnh Nghiêm chết cứng.

Thị Hoa thấy chàng đứng bất động, nàng cười thầm, tiếp tục rưng rức nhấn mạnh thêm - Em mến cậu từ lâu lắm rồi!

Tình cảnh lúc đó thật là rối loạn và nhạy cảm, trên con đường chính dẫn vào các phòng ở nhà sau, Vĩnh Nghiêm quay lưng về phía Thị Hoa, cả người đông cứng như tượng. Thị Hoa đứng trước cửa phòng, trên người chỉ mặc một bộ áo lơi lả, nức nở thổ lộ lời yêu với Vĩnh Nghiêm. Quanh đó là ánh mắt soi xét hóng đợi của những người hầu. Họ cảm thấy bản thân thật may mắn, không ngờ lại được chứng kiến vở kịch này.

Riêng Vĩnh Nghiêm, chàng chỉ cảm thấy đầu óc bị vây kín trong sương mù. Gì thế này? Ban đầu chàng vốn nghĩ Thị Hoa để ý Mai Lang Vương, thế rồi bỗng dưng nàng ta lại nói rằng mến chàng?

Đã vậy nàng ta còn…  Vĩnh Nghiêm chỉ nghĩ đến việc phải cưới vợ thôi là đã cảm thấy vô cùng phiền phức.

Chàng lập tức lau mồ hôi trán, cố gắng điềm tĩnh nói với Thị Hoa - Ban nãy ta không thấy rõ gì hết, ta cũng sẽ làm mọi cách để tẩy những gì đã vô tình thấy ra khỏi đầu, nàng đừng lo.

- Cậu! - Thị Hoa dữ tợn trừng mắt.

Vĩnh Nghiêm lại hạ lệnh cho người hầu quanh đó với giọng điệu rất nghiêm nghị rằng - Chuyện hôm nay không ai được đồn ra ngoài, ta mà biết thì sẽ phạt nặng!

Người hầu khúm núm vâng dạ.

Chàng lại nói với Thị Hoa - Nàng nghỉ ngơi đi, đừng suy nghĩ nhiều.

Thị Hoa tức muốn chết đi được với thái độ của chàng. Nàng ta không biết là mình đã sai ở đâu, rõ ràng nàng ta đã làm mọi cách, đã dùng mọi biện pháp nhưng vẫn thất bại.

Đối với đàn ông bọn họ chẳng phải những mưu chước đó là những mưu chước chết người hay sao?

Nàng không hiểu tại sao cả Vĩnh Nghiêm và Mai Thần đều không sập bẫy.

Vĩnh Nghiêm dặn dò xong thì cũng không nán lại đó nữa, chàng vội vàng rời đi. Mặc dù trông Vĩnh Nghiêm có vẻ tỉnh táo nhưng thật ra trên đường trở về phòng làm việc chàng đã va vào ba bốn cây cột liên tiếp.

Vĩnh Nghiêm xoa xoa vầng trán vì va đập mà đã trở nên tấy đỏ, hai má bừng bừng xấu hổ, hơi thở cũng dồn dập hơn.

Ôi trời, đó là lần đầu tiên chàng nhìn thấy đường cong của phụ nữ…

Nhưng mà… Hơn cả sự rạo rực tự nhiên của giới tính và cơ thể đó thì… Tận sâu trong lòng chàng còn nhận ra một điều oái oăm hơn…

Khi Thị Hoa nói mến chàng, trong đầu chàng lại nghĩ đến Thủy Cơ.

Tại sao? Tại sao người con gái độc ác đó lại hiện hữu trong tâm trí chàng vào thời khắc ấy? Chàng phải chôn vùi cô ta ngay! Không được nhớ đến cô ta dù chỉ một giây một khắc! Cô ta là kẻ thù của chàng!

Vĩnh Nghiêm lao vào phòng, vùi mặt vào vách nhà.

Chàng sẽ không nhớ đến người con gái ấy nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau