MAI NỞ DƯỚI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Mai nở dưới sao - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Hoa Thần - Phong Thần tử chiến

- o-

Bên sườn núi Lô Soây Tông, một cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra.

Trên nền đất lạnh lẽo, thiếu nữ kiều diễm với bộ tứ thân lộng lẫy đang ôm lấy ngực, thở gấp từng hồi.

Những dải lụa hồng quấn quanh đôi tay nuột nà rũ rượi trên đất, vướng mắc trên những cành cây xơ xác.

Khóe môi đỏ hồng rỉ máu.

- Ban cơ, nàng là vợ ta, nàng phải cùng ta nhìn về một hướng. - Giọng của gã đàn ông ấy cất lên, thật lạnh lùng, thật nghiêm nghị. Trong giọng nói của hắn không hề vương chút xót thương nào. Dù rằng nàng vừa mới hạ sinh cho hắn hai đứa trẻ, vẫn chưa được nghỉ ngơi, dù rằng chính hắn đã đánh nàng trọng thương như thế này.

- Phong quân, ta là vợ chàng, nhưng ta cũng là thuộc hạ của Hùng Vương.

- Đừng ngu muội nữa, nếu nàng không cùng ta trung thành với An Dương Vương, ta sẽ bắt đi hai con.

Ban Cơ lau máu trên môi, đôi mắt tuyệt đẹp cong cong, tựa như vầng trăng khuyết. Nụ cười của nàng vẫn mê người như vậy, dù phu quân của nàng đã nhẫn tâm ra tay với nàng, nhưng ánh mắt nàng không hề chất chứa thù hận.

- Phong quân, Ban Cơ sống là thuộc hạ của Hùng Vương, chết vẫn sẽ tôn thờ Hùng Vương.

- Khốn khiếp!

Phong Thần rít giọng. Bộ trang phục Tày đơn sắc của ngài dường như trở nên tối tăm hơn. Mái tóc đen dài vờn bay trong gió, gió, phải rồi, gió đang mạnh dần lên.

Gió rít gào theo trái tim ngài!

- Ban Cơ, nàng đừng trách ta. - Ngài trừng mắt, giọng trở nên khàn đi.

- Ban Cơ không trách. - Thiếu nữ xinh đẹp ngẩn đầu, đôi mắt tràn ngập dịu êm. Nàng chậm rãi đứng dậy, tà áo tứ thân bay múa giữa trời lộng gió.

- Phong quân, chỉ là, chàng có thể bắt đi hai con hay không còn là chuyện khác. - Nàng nhẹ nhàng nói, đôi tay trắng ngần nắm lấy một dải lụa hồng, đưa lên cao. Phong thái tuy mềm mại duyên dáng, nhưng thần lực tỏa ra từ người nàng đã lấn át những cơn gió đang quần vũ trên bầu trời.

- Ban Cơ! - Phong Thần thét gọi, bóng hình uy vũ lao về phía nàng.

Thiếu nữ nhíu mày, đôi tay đẹp tung lên không trung. Dải lụa bay múa, cả bầu trời tràn ngập cánh hoa rơi.

...

- Ban Cơ... Nàng... - Phong Thần gục xuống, thổ huyết.

Khuôn mặt tuấn tú chằng chịt máu, đôi mắt đen băng lãnh cũng trở nên mờ đục.

Ngài vừa trúng phải một kích của Ban Cơ, một kích chí tử.
Ngực của ngài hiện tại... Rất nóng.

- Phong quân, chàng đừng quên ta là ai. - Ban Cơ mỉm cười, bàn tay ngà ngọc vén lấy tóc mai. Tóc của nàng mềm mại và uốn lượn, chúng buông rũ từ trên mấn đỏ, thả dài xuống vai, lửng lơ trước ngực và buông lơi đến tận gối.

Vạt áo thêu hoa cầu kì nhè nhẹ lay động, những dải lụa quấn quanh cánh tay rũ trên đất, dìu dặt, lộng lẫy.

Ban Cơ đứng đó, dịu dàng nhìn ngài.

Nàng vẫn xinh đẹp như vậy, tựa như lúc hai người gặp nhau lần đầu tiên trên núi Tản Viên - Lần mà nàng đã cướp mất trái tim ngài.

- Ban Cơ, nàng là Hoa Thần, là một trong những vị thần mạnh nhất dưới trướng Hùng Vương. - Phong Thần chậm rãi nói, đôi môi nhếch lên - Trên thế gian này, chỉ có nàng mới hạ được ta.

- Đúng. - Ban Cơ đáp - Ta sẽ không để chàng bắt đi hai con đâu.

- Nàng không ngăn được ta. - Phong Thần mặc kệ câu nói của nàng, ngài chỉ chầm chậm nhắm mắt - Mãi mãi nàng sẽ không ngăn được ta.

- ... - Ban Cơ run rẩy lùi về sau, từ trên khóe môi tuyệt sắc, một vệt máu rơi xuống.

Máu của nàng bị gió cuốn đi.

Máu của nàng điểm xuyết trên đất.

Đôi mắt đẹp tràn ngập lo ngại. Nàng chỉ biết cắn răng rút từ ngực áo ra một chiếc tù và nhỏ. Ban Cơ đưa tù và lên miệng, thổi một hơi dài.

Âm thanh đứt đoạn, đứt đoạn.Nàng cũng đến tận cùng của sự chịu đựng rồi.

Khi tiếng tù và ngân vang, trên nền trời đột nhiên xuất hiện biến động.

Một vầng hào quang hiện ra, chiếu rạng đỉnh Phan Xi Păng.

Từ trong vầng hào quang đó, một thiếu nữ mặc trang phục Mường xuất hiện. Mái tóc đen dài lả lướt bay bay, bộ xà tích thắt bên eo đang va vào nhau, tạo thành những tiếng tinh tang trong trẻo.

- Tạ ơn ngài đã đến vì ta. - Ban Cơ quỳ xuống, khấu đầu trước thiếu nữ vừa xuất hiện.

Thiếu nữ ấy chậm rãi mở mắt, khuôn mặt nàng ta mị hoặc và thần bí. Tuy nhiên, đáy mắt nàng mơ hồ như sương khói, tựa như rằng, đã từ rất lâu, rất lâu, nàng chưa hề bừng tỉnh.

- Ban Cơ. - Thiếu nữ cất tiếng.

- Vâng.

- Ngươi gọi ta vì điều gì?

Ban Cơ đưa mắt nhìn Phong Thần đang ngất xỉu cạnh bên. Sau khi nói những lời cuối cùng đó thì ngài ta cũng rơi vào cơn hôn mê - Xin ngài giữ giúp ta linh hồn chàng.

- Hừ. - Đáy mắt của thiếu nữ kia đanh lại, giọng nàng trở nên lạnh lẽo - Kẻ này... Tại sao ngươi không giết?

- Ta... - Ban Cơ dở khóc dở cười, bàn tay đặt trên đất run rẩy siết lại - Không thể...

Thiếu nữ mặc trang phục Mường nghe vậy, khẽ khàng thở dài. Tiếng thở của nàng mang theo một áng mây u buồn, phủ lên bầu trời Tây Bắc hoang vu.

- Được rồi, ta giữ hắn giúp ngươi. - Cuối cùng, nàng chỉ đành đồng ý.

- Đa tạ ngài, "vì sao lõi". - Ban Cơ mừng rỡ thốt lên.

"Vì sao lõi" nhìn nàng, đáy mắt dâng tràn xót xa. Nàng ta đưa tay, thu lấy cơ thể bất động của Phong Thần, giọng buồn tênh - Ngươi đi được rồi.

- ... - Ban Cơ lặng người.

Một lúc lâu sau, nàng chậm rãi cúi xuống, thực hiện nghi lễ tạ ơn với "vì sao lõi" lần cuối. Một cơn gió lướt qua, cơ thể của Ban Cơ bắt đầu tan vào không trung.

"Vì sao lõi" ngẩng đầu nhìn trời.

Vậy là... Lại thêm một vị thần tốt nữa ra đi vĩnh viễn.

Chương 2: Tam Hoa - Tứ Phong

- o-

Dọc theo dãy Khau Pạ - Nơi thuộc lãnh địa Hoa Thần, những căn nhà sàn của các vị Hoa tiên đang sụp đổ.

Muôn ngàn đóa Đỗ Quyên héo úa, rơi rụng.

Khau Pạ đẹp nhất với Đỗ Quyên, nhưng Đỗ Quyên không còn khoe sắc nữa. Điều đó chứng tỏ rằng, vị thần bảo hộ cho Khau Pạ đã ra đi.

- Chị Ưu Liên! - Bạch Sứ quay phắt lại, run sợ nhìn thiếu nữ áo hồng.

- Chủ nhân! - Ưu Liên đón nhận ánh mắt của nàng bằng khuôn mặt sững sờ, trắng bệch như giấy.

- Chủ nhân! - Ngay sau đó, một bóng hình đỏ rực như lửa bất thần bay vút qua Bạch Sứ và Ưu Liên, điên cuồng phi về phía Lô Suây Tông.

- Xích Phượng! - Ưu Liên đang đứng nghệt mặt ra, sau khi thấy bóng áo đỏ lao đi vun vút, lí trí bừng tỉnh, nàng liền lập tức đuổi theo người đó.

- Bạch Sứ, em ở lại trấn thủ nơi này! - Trước khi đi, nàng không quên dặn dò.

- Vâng! - Bạch Sứ gật đầu, ngoan ngoãn đáp, tà tứ thân trắng như mây trời của nàng bay phất lên, mờ mờ sương khói.

...

Ưu Liên đuổi theo bóng áo đỏ đến bên sườn Lô Suây Tông, khi nàng đáp xuống, nàng chỉ thấy Xích Phượng đang quỳ trên một mõm đá, khóc nức nở.

Ưu Liên đứng trơ ra như phỗng nhìn đóa Ban trắng nát tan trên mõm đá.

Đó... Chính là Hoa Thần, là chủ nhân của các nàng.

- Chủ nhân! - Xích Phượng ôm lấy đóa hoa Ban, khóc một cách thảm thiết. Thiếu nữ mặc áo tứ thân đỏ rực, chói chang như hoa phượng mùa hè, nàng chưa từng khóc, chưa từng tỏ ra yếu đuối trước ai, vậy mà vào lúc này, nàng lại khóc như trẻ thơ.

- Chủ nhân... - Ưu Liên quỳ sụp xuống.

Đừng nói là Xích Phượng, ngay cả nàng cũng đang cảm thấy trời đất này tựa như vừa đảo lộn, quay cuồng.

Có tiếng động lịch kịch vang lên. Dường như ai đó vừa giẫm chân lên đá. Xích Phượng vì quá đau buồn mà không còn tâm trí chú ý xung quanh nữa, riêng Ưu Liên thì vẫn giữ được tỉnh táo. Nàng quay đầu lại, sắc sảo quan sát. Ngay lúc đó, trong đôi đồng tử màu nâu liền hiện lên hình bóng của bốn người.

Bốn kẻ đó đều mặc áo Chàm. Bọn chúng là thuộc hạ của Phong Thần. Ưu Liên biết chúng, chúng lần lượt là Phong Xuân, Phong Đông, Phong Thu và Phong Hạ.

- Chủ nhân... - Phong Thu - Thiếu nữ duy nhất trong nhóm tứ phong bước lên vài bước, nước mắt tràn mi.

Đôi mắt đẹp đau khổ suy sụp, nhưng rồi bất chợt lóe lên tia sáng rợn người.

Phong Thu trừng trừng nhìn đóa Ban trắng trên tay Xích Phượng, giọng nàng âm lãnh, chết chóc - Con đàn bà khốn khiếp, chính ả đã giết chết Phong Thần!

- Câm mồm cho ta! - Xích Phương gầm lên. - Là chủ nhân của các ngươi! Là gã đàn ông tệ bạc đó! Năm đó chính hắn dùng bao lời ngon ngọt dụ dỗ chủ nhân của ta! Đến khi ngài trao tình cảm cho hắn... Thì hắn lại... - Càng nói, giọng nàng càng nghẹn đi.

- Hừ, là do ả không biết lượng sức, dám quyến rũ chủ nhân! - Phong Thu đay nghiến, khóe môi nàng giật giật liên hồi. Dường như nàng rất ghét Hoa Thần và những thuộc hạ của ngài ấy - Chủ nhân của chúng ta không bao giờ bị thứ tình cảm tầm thường chi phối. Ả không biết tốt xấu, tự nguyên dâng hiến cho chủ nhân. Đã vậy còn không biết ngoan ngoãn nghe lời, không chịu phản bội lại Hùng Vương để trung thành với chủ nhân, ả là một con đàn bà ti tiện!

- Ngươi nói cái gì?! - Xích Phượng trừng mắt, nàng cất đóa hoa Ban kia vào ngực áo, phẫn nộ đứng lên.

Phía này, Phong Thu cũng sẵn sàng rút vũ khí.

- Này này. - Thế nhưng, Phong Xuân đã điềm đạm lên tiếng, ngăn cuộc chiến của hai nàng. Thiếu niên tuấn tú hòa nhã mỉm cười, nụ cười của ngài ấm áp như gió xuân - Chuyện cũng đã đi đến nước này, chúng ta có quyết chiến thêm cũng vô nghĩa thôi.

Ưu Liên nhìn ngài ta, nàng cũng cẩn trọng đưa tay, ngăn Xích Phượng lại.

- Theo ta suy đoán, Hoa Thần vẫn chưa ra tay với Phong Thần đâu. - Phong Xuân thong thả nói - Nếu Phong Thần thật sự mất đi thì tứ phong chúng ta sẽ ngay lập tức bị ảnh hưởng.- Phải. - Phong Đông lạnh lùng hừ mũi.

- Đúng vậy đó! - Phong Hạ nắm chặt hai tay, nhảy cẫng lên. Phong Hạ luôn chú ý những hành động của Phong Đông, dù Phong Đông có làm gì, cậu ta cũng sẽ không bao giờ kém cạnh.

- Vậy... Ả đã phong ấn chủ nhân? - Phong Thu nói, đáy mắt nàng thoáng hiện lên tia mừng rỡ nhưng rồi lại tối tăm nhanh chóng.

- Chúng ta không biết Hoa Thần đã phong ấn chủ nhân ở nơi nào. - Phong Xuân thở dài.

- Phong Xuân, chủ nhân của chúng ta đã ra đi mãi mãi còn chủ nhân của các ngươi thì bị phong ấn. Đây là cái kết tốt đẹp nhất cho tất cả mọi chuyện. Nếu các ngươi biết khôn thì rút về phía thượng lưu sông Cầu của các ngươi đi. Từ nay, Hoa giới - Phong giới nước sông không phạm nước giếng! - Ưu Liên sắc lạnh yêu cầu.

- Nước sông không phạm nước giếng? - Phong Xuân nhếch mép - Được thôi, Ưu Liên tiên nữ, chỉ cần ngài giao tiểu chủ nhân ra, chúng ta sẽ ngay lập tức rút về thượng lưu sông Cầu, mãi mãi không xâm phạm vào Khau Pạ nữa.

- Nực cười! - Xích Phượng thốt lên - Tiểu chủ nhân nào chứ? Con của Hoa Thần là tiểu chủ tử của chúng ta, họ chẳng liên quan gì đến Phong giới các ngươi cả!

- Con ắt theo cha, đó là lẽ đương nhiên. - Phong Xuân nói - Con trai của Phong Thần sẽ đi theo Phong Thần, các ngươi mau giao hai chủ tử ra!

- Chúng ta ở đây chỉ tuân theo quy luật mẫu hệ thôi! - Ưu Liên lạnh lùng đáp lại, nàng lao về phía Phong Xuân, tung ra một kích.

Đằng kia, Xích Phượng cũng nhanh chóng nhập cuộc.

Giao tranh với hai vị Hoa tiên kia thật sự rất mất thời gian, hơn nữa nếu kéo dài lâu, khả năng cao là tứ phong sẽ mất cả chì lẫn chài.

Vừa không bắt được hai vị chủ tử mà vừa không thể triệt tiêu được lực lượng nòng cốt của Hoa giới.

Đây quả là cuộc chiến vô nghĩa.

Phong Xuân suy tính trong đầu, sau khi đã có tính toán cẩn thận, hắn liền ra ám hiệu với Phong Đông.

Đôi mắt lạnh lùng của Phong Đông lóe lên.

Hắn cùng Phong Hạ đột nhiên rời khỏi trận chiến, quay về căn cứ chính của Hoa thần.

- Bạch Sứ! - Khi Phong Hạ và Phong Đông rời đi, Ưu Liên đã ngay lập tức nhận ra ý đồ của tứ phong.Nàng nhanh chóng cùng Xích Phượng trở về yểm trợ cho Bạch Sứ.

Tuy nhiên, Phong Thu và Phong Xuân cũng đã đuổi theo hai nàng.

Cuộc chiến của họ giờ đây đã thay đổi, nó trở thành cuộc tranh đoạt hai vị tiểu chủ nhân.

...

Ưu Liên, Xích Phượng bị Phong Xuân và Phong Thu cản chân một đoạn. Đến khi hai nàng quay trở về được căn cứ thì Bạch Sứ đã bị Phong Đông và Phong Hạ đánh trọng thương. Trên tay Phong Đông còn ôm lấy một tiểu chủ tử.

- Bạch Sứ! - Ưu Liên vội vàng đáp xuống bên cạnh thiếu nữ áo trắng, đỡ nàng dậy.

Hai tay của Bạch Sứ đang bế tiểu chủ tử còn lại.

- Chị... Em xin lỗi... - Bạch Sứ nói, hơi thở của nàng mỏng manh, yếu ớt. Từ khóe mắt to tròn non nớt, nước mắt rơi xuống. Nàng đã không giữ được tiểu chủ tử... Nàng đã để tiểu chủ tử bị cướp đi.

- Đừng tự trách nữa, một mình em không đối phó lại chúng. - Ưu Liên truyền thần lực vào người nàng, tức giận nói. Đôi mắt nâu đặt lên khuôn mặt kiêu ngạo của Phong Đông.

Bọn chúng đã cướp được một đứa trẻ... Xem ra bọn chúng sẽ rút đi ngay thôi.... Ưu Liên nghiến răng nghĩ.

- Ha ha, làm rất tốt! - Phong Xuân và Phong Thu lúc này cũng đến nơi, khi thấy Phong Đông đã hoàn thành được nhiệm vụ, Phong Xuân liền vui mừng khen ngợi.

Hắn tươi cười nhìn Ưu Liên, ngoài mặt tuy hòa nhã những đáy mắt tràn ngập khiêu khích - Thế này là quá tốt rồi, chúng ta sẽ giữ một đứa trẻ, Ưu Liên tiên nữ.

- Chị! - Xích Phượng không chịu nổi nữa, tay nàng siết chặt đến mức kêu răn rắc. Nàng quay sang Ưu Liên, kêu lên. Nàng không chấp nhận việc này.

- Đành thôi, Xích Phượng. - Nhưng Ưu Liên lại nhắm mắt, thỏng hai vai xuống, bất lực buông ra một câu.

Trong đầu nàng hiện lên khung cảnh tan hoang của Khau Pạ, hiện lên đóa hoa Ban xơ xác bên mõm đá, tim thắt lại.

Tại sao chủ nhân lại dùng cả sinh mệnh của mình để phong ấn Phong Thần, kết thúc mọi chuyện?

Chủ nhân... Chỉ không muốn xung đột tiếp tục diễn ra...

Thấy Ưu Liên không có ý định cướp lại đứa trẻ, Phong Xuân hừ mũi, chậm rãi ra lệnh cho ba người kia rời đi.

Xích Phượng tức giận đuổi theo, nhưng nàng đã bị Ưu Liên dùng pháp lực ngăn cản.

Nhóm Tứ Phong nhanh chóng ra khỏi Khau Pạ, tiến về phía Đông Bắc xa xăm.

Bọn chúng mang theo một trong hai đứa trẻ của Hoa Thần, trở về miền thượng lưu sông Cầu.

- Chị... - Bạch Sứ xót xa nhìn Ưu Liên.

Ưu Liên không nói gì cả, nàng đưa tay xoa lên mái tóc mềm mại của hài tử trong lòng Bạch Sứ.

Cả hai đứa trẻ mà Hoa Thần sinh ra đều là nam. Đứa mà Tứ Phong mang đi là em, còn đứa mà các nàng giữ lại được chính là anh.

- Chúng ta sẽ nuôi dạy đứa trẻ này thật tốt, các em của ta. - Ưu Liên nói, nước mắt rỏ xuống khuôn mặt bụ bẫm của hài tử.

- ... - Xích Phượng đang bị thuật của Ưu Liên giữ lại đằng xa nghe thấy thế, nàng chỉ biết cắn chặt môi, nước mắt tấm tức tuông dài.

Chương 3: Mai Lang Vương

- o-

Vài trăm năm sau, trên khắp các triền núi của Thần giới đột nhiên nở rộ một loài hoa. Đó là loài hoa mang sắc vàng chói lọi, loài hoa với cái tên tượng trưng cho sự may mắn. Vị thần cai quản loài hoa này được gọi là Mai Lang Vương, cũng như bao Hoa Tiên khác, ngài là thuộc hạ của Vua Hùng.

Mai Lang Vương thật ra là một vị thần trẻ. Ngài hóa sinh trong thần giới này chưa được nghìn năm. Tuy nhiên, dù còn rất trẻ so với các vị thần khác nhưng pháp lực của Mai Lang Vương lại rất cao cường. Chỉ mới ngoài hai trăm tuổi, ngài đã được Hùng Vương và các vị Thần gốc xem trọng.

Mai Lang Vương có tính tình cực kì lãnh đạm, không thích giao du với bên ngoài. Ngài sợ sự phiền nhiễu, sợ tiếng ồn và là một người nghiêm khắc. Kể từ lúc ngài hóa sinh và nhận Thần tịch đến nay, ngài đã di dời chỗ ở nhiều lần. Có khi ngài sống ở rừng Mai vàng trên Yên Tử, khi thì dựng một căn nhà nhỏ trên chốn Trường Sơn đại ngàn. Khi người ta lại thấy ngài lang thang đâu đó ở ven Duyên hải miền Trung. Và giờ đây, ngài lại trú chân tại vùng đất của Bà Chúa Xứ.

Sở dĩ Mai Lang Vương nhiều lần dời chỗ như vậy cũng là vì phong tư của ngài. Cho dù có di dời đến đâu, ngài luôn bị những vị nữ thần tìm đến và quấy rối. Cách đây hơn hai mươi năm, Mai Lang Vương nghe nói ở phía Tây Nam có một ngọn núi thần, núi ấy do Bà Chúa Xứ cai quản, tên là Sam.

Mai Lang Vương đoán chừng, đó là nơi rất thanh tịnh vì Bà là người được khắp cõi thần kính trọng. Thế là, ngài bèn đến núi Sam, thành tâm xin Bà một góc nhỏ trên núi, lập một biệt viện để thanh tu.

Từ khi ngài dừng chân trên lãnh địa của Bà, không một tiên nữ nào dám đến quấy rầy sự tịnh tu của ngài nữa. Mai Lang Vương bèn chọn Sam là nơi dừng chân lâu dài.

Hoa Mai cũng vì vậy, năm nào cũng nở rực rỡ trên lưng chừng núi Sam.

...

- Nơi này... Thật là hữu tình. - Ưu Liên vừa phe phẩy quạt, vừa tấm tắc ngợi khen. Tà áo tứ thân hồng nhuận lay động trước gió, đôi mắt nâu phản chiếu khung cảnh bạt ngàn xa xăm.

- ... - Thiếu niên đang ngồi gần đó đọc sách nghe nàng nói vậy, chỉ khẽ ngẩng đầu lên, không hề đáp lời.

- Mai Lang Vương, ngài sẽ sống ở đây sao? - Ưu Liên dịu dàng nhìn sang chàng, tươi cười hỏi.

- Ừm. - Chàng thiếu niên kia lãnh đạm đáp.

Ưu Liên lặng lẽ quan sát Mai Thần, đôi mắt nâu ngập tràn hoài niệm.

Chàng thiếu niên ngồi đó, với khuôn mặt tuấn tú bội phần. Dù vẻ mặt và ánh mắt có đôi nét tựa như gã đàn ông bội bạc kia, nhưng tính cách thì lại hệt như chủ nhân của nàng vậy.
Không sống một cách buông thả như bọn người Phong giới, Mai Lang Vương có một cuộc sống nghiêm nghị và lễ giáo.

Mai Lang Vương người khoác áo dài, đầu đội khăn đóng xếp bảy lớp, chân mang guốc sơn chạm trổ cầu kì.

Chàng luôn chìm đắm trong thế giới của văn thư, trong việc thanh tu, dù là một vị thần trẻ, cũng đã có hôn thê, tuy nhiên, Mai Lang Vương không hề mảy may để ý đến những chuyện bên lề ấy mà lại chuyên tâm giữ giới.

Ưu Liên yên tâm đung đưa quạt, Mai Lang Vương thế này... Nàng nghĩ là ổn rồi.

Hiện tại, nàng và Bạch Sứ, Xích Phượng chỉ chờ đợi chàng lớn hơn một chút, chịu ngoan ngoãn kết hôn với Đào Hoa là sẽ đưa chàng lên làm Hoa Thần, cai quản Khau Pạ.

- o-​

Biệt viện của Mai Lang Vương nằm trên lưng chừng núi Sam, nơi mà phóng mắt nhìn ra, có thể thấy được đồng ruộng trù phú ẩn trong lớp sương mờ.

Biệt viện của chàng được bao phủ giữa hàng trăm cội mai, quanh năm suốt tháng đều nở hoa vàng ươm, tỏa hương thanh mát cả một góc trời.

Trong biệt viện, ngoài Mai Lang Vương ra thì còn có Ưu Liên, Bạch Sứ và Xích Phượng cùng hơn hai mươi người hầu khác.
Suốt bốn trăm năm qua, họ đều đi theo Mai Lang Vương, hậu hạ chăm sóc cho chàng. Ba vị Hoa Tiên cũng không quay về Khau Pạ nữa.

Vì là Hoa Tiên nên Mai Lang Vương luôn có việc để làm. Công việc của chàng chủ yếu liên quan đến việc quản lí sự phân bố của Mai hoa nơi cõi trần. Một trăm năm trước, Ưu Liên đột nhiên muốn chàng học hỏi công việc của Hoa Thần. Dù không hiểu mục đích của nàng ta là gì, nhưng Mai Lang Vương đành gánh thêm trách nhiệm đó, thế là chàng cũng quản luôn những việc mà Hoa Thần phải quản.

- Tại sao ngài không làm Hoa Thần? - Có lần Mai Lang Vương đã hỏi Ưu Liên như vậy, với thái độ không vui.

Tiên nữ áo hồng nghe thấy thế, chỉ kín đáo quay đi, đôi môi khẽ mím lại.

Nàng chưa nói với Mai Lang Vương về thân phận thật sự của chàng. Mai Lang Vương sống trong Hoa giới với thân phận của một Hoa Tiên. Ngay cả bài vị và chân thân còn sót lại của Ban Cơ năm đó chàng cũng chưa từng nhìn thấy qua.

Ba người Ưu Liên, Xích Phượng và Bạch Sứ đã thống nhất điều này với nhau.

Họ cho rằng, giấu đi mọi chuyện chính là cách giúp Mai Lang Vương sống vui vẻ nhất.

Thấy Ưu Liên lảng tránh câu hỏi của mình bằng cách cũ kĩ quen thuộc, Mai Lang Vương chỉ đành bực dọc tiếp tục lao vào đống sổ sách trên bàn.

Từ nhiều năm qua, kể từ lúc phải gánh lấy phần công việc của Hoa Thần, Mai Lang Vương đã luôn cảm thấy bức xúc.

Chàng chẳng hiểu tại sao mình phải quản lí những công việc này, cũng chẳng hiểu vì sao, ba vị Hoa Tiên kia không lập ai làm Hoa Thần. Đã vậy, họ còn đốc thúc chàng sớm kết hôn với Đào Hoa, Mai Lang Vương có lần nghe thấy họ bàn chuyện với nhau, ý định của họ xem chừng muốn đem ngôi Hoa Thần gán lên vai chàng.

Mai Lang Vương là người không thích gánh quá nhiều trách nhiệm. Chàng chỉ muốn sống cuộc sống tĩnh tu.

Thế nên, sự bất nhẫn của chàng càng lúc tăng dần theo thời gian, vì cứ phải đảm đương những trách nhiệm mà mình không mong muốn.

Cả Bạch Sứ, Xích Phượng và Ưu Liên đều không hiểu nỗi lòng của Mai Lang Vương.

Khi họ nuôi dạy chàng trưởng thành với sự bao bọc và giấu giếm, vô hình trung, điều đó đã khiến cho lòng Mai Lang Vương xuất hiện một khoảng trống.

Chương 4: Thần Tình

- o-

Vào đêm ba mươi của mỗi tháng, mặt trăng quay bề mặt tối tăm về phía địa cầu, thầm thì những điều dịu êm với mặt trời mà không để địa cầu nghe thấy.

Vào ngày này, chị Hằng không cần thiết phải ban phát ánh sáng của mình cho nhân loại dưới kia nữa.

Chú Cuội tựa gốc đa, an nhàn thổi sáo.

Anh ta hôm nay cũng được nghỉ ngơi, không phải dáo dác dõi theo cô bé, cậu bé ham chơi nào.

Loạch xoạch, loạch xoạch.

Đột nhiên bên tai vang lên tiếng động đáng ngờ, Cuội liền quay phắt đầu lên, quan sát.

Đôi mắt đen mở lớn, bộ áo nâu phân phất trước những cơn gió heo hút của cung trăng. Cuội đứng trơ như phỗng, sừng sờ, không thể tin nổi. Cây đa của anh! Cây đa xum xuê lá của anh đã bị ai đó vặt sạch!

- Ối giời ơi! Là kẻ táng tận lương tâm nào đã làm việc này?! - Cuội kêu lên, mắt cơ hồ nổ đom đóm vì tức giận.

- Ha ha ha ha ha ha ha! - Nhưng, bóng của kẻ quấy phá chẳng thấy đâu, chỉ có một tràng cười khoái trá vọng vang giữa cung trăng lạnh lẽo.

Những chiếc lá đa bị vặt bay lả lướt trong gió.

Chúng bay múa giữ bầu trời lấp lánh ngân hà, bay về những vùng xa xăm.



Tại nơi Đông Hải, một trận chiến đang chuẩn bị diễn ra.

Thủy Tinh mũ miện sẵn sàng, đôi mắt tinh anh hướng về phía Tản Viên Sơn, nắm tay siết lại.

- Lần này ta sẽ cướp lại Mỵ Nương. - Ngài nói.

Tà áo choàng uy vũ lướt trên sàn, những vòng ngọc trai sáng ngời quấn quanh cổ, rơi lên ngực càng khiến cho những thớ cơ săn chắc trở nên vạm vỡ hơn.

- Đại Vương, ngài sẽ dâng nước đến đâu? - Tên lính hầu quỳ xuống nói.

- Ha ha! Lần này ta sẽ dâng lên đến đỉnh của Tản Viên, xem tên Sơn Tinh đó còn dám ngạo mạng nữa hay không!

- Ngài định cho họ bơi trong nước ư? - Tên lính nhếch mép, cười thích thú.

- Đúng vậy, cho bọn chúng chết chìm hết! - Thủy Tinh cười lớn, cao hứng thốt.

Trong lúc Thủy Tinh khoác thêm xiêm áo, một tên lính hầu khác nhanh chóng đi đến buồng vũ khí, lấy cây quyền trượng hô mưa gọi gió của Thủy Tinh đến.

Thế nhưng, thật là quái đảng thay, quyền trượng vốn được đặt trang trọng trên bệ nay lại chẳng thấy đâu nữa!

Tên lính hốt hoảng, vội trở về bẩm báo. - Đại Vương! Đại Vương!
Thủy Tinh đang uống rượu, nghe thấy hắn hốt hoảng loan gọi, liền trừng mắt, đứng phắt dậy.

- Đại Vương… Thủy trượng của người…

- Thủy trượng làm sao?! - Thủy Tinh đi đến, nhấc tên lính lên, khuôn mặt góc cạnh kề sát vào mặt hắn, đôi mắt sáng lóe.

Tên linh khúm núm - T… Thủy trượng bị mất rồi ạ!

- Cái gì?!

Tiếng gầm của Thủy Tinh vọng vang khắp Đông Hải, cơ hồ từ trên đỉnh Tản Viên nghe ngóng, cũng có thể nghe được tiếng gầm tức tưởi của ngài ta.

- o-​

Vài ngày sau, Thủy Trượng được gửi trả về cho Thủy Tinh thông qua một con cá kình. Khi Thủy Tinh hỏi vì sao nó lại có được Thủy Trượng, cá kình già cả lắp bắp đáp - Là do một cô gái tặng cho.

Thủy Tinh hỏi rõ hơn, nhưng những miêu tả của cá kình về cô gái ấy hết sức mơ hồ. Thủy Tinh điều tra mãi mà chẳng có kết quả nào, ngài chỉ đành ôm hận trong lòng, việc dâng nước đánh Tản Viên cũng vì vậy mà mất hứng, không làm nữa.

Nhờ Thủy Tinh không dâng nước đánh ghen nên Tản Viên sơn được một năm an hòa. Những vị thần trên núi qua nghe ngóng biết được nguyên nhân của sự việc, liền không khỏi bật cười một phen.

Chẳng biết kẻ nào dám đánh cắp thủy trượng của Thủy Tinh, xem ra là kẻ không biết sợ trời sợ đất.

Thủy Tinh xuất thân cùng một nơi với Sơn Thánh, vốn cùng Sơn Thánh là bạn thân. Vì cớ sự của nàng Mỵ Nương nên họ mới trở nên thù ghét nhau. Dù Thủy Tinh chưa từng đánh bại được Sơn Thánh, nhưng năng lực của ngài ấy cũng không phải tầm thường. Những vì thần trong khắp cõi thần giới ít nhiều đều phải nể sợ ngài ta.

Tại nơi bàn chuyện của những vị lão thần trên sườn Tản Viên, có một thiếu nữ cũng chăm chú hóng hớt.

Nàng ta trong vận áo dài, ngoài khoác nhật bình, đầu đội mấn lụa cầu kì, trên tay trên cổ đeo đầy trang sức. Khuôn mặt nàng thơ ngây, đôi mắt to tròn, chiếc môi hình củ ấu gợi cảm đỏ hồng. Trông nàng toát lên vẻ thông minh lanh lợi hiếm có.
- Rồi sao rồi sao? - Nàng chóng cằm, tựa lên bàn đá, cao hứng thúc giục một vị lão thần tiếp tục kể.

Vị lão thần được nàng cổ vũ, mi mắt đầy nếp nhăn hướng về phía xa xăm, ôn tồn - Nghe nói những chuyện mà Thủy Tinh gặp phải là do một vị Thần gốc gây nên.

- Thần gốc ư? - Thiếu nữ kia nhíu mày, mông cơ hồ mọc đuôi như cún con nguẩy qua nguẩy lại.

- Ừ, thần giới của chúng ta là một không gian vô cùng vô tận. Bên cạnh những vị thần mới hóa sinh vì nhu cầu tâm linh của dân chúng còn có những vị Thần gốc đã tồn tại lâu đời. Trong những vị Thần gốc được kính trọng đó, có một vị khá đặc biệt. Nàng là thuộc hạ của Lạc Long Quân.

- Ồ, có vẻ thần lực của nàng rất to lớn.

- Đúng vậy, nàng rất đáng sợ. Nàng chuyên đi phá hoại khắp nơi, ai ai gặp nàng cũng phải tránh xa vạn dặm. - Lão thần kia ôm đầu nói.

- Gì vậy? Có lẽ nào nàng cai quản vận xui và bệnh tật? - Thiếu nữ kia nghe vậy, sợ hãi ôm lấy vai, rúc sâu vào bàn đá.

- Không, nàng cai quản tình yêu. - Lão thần kia lắc đầu - Nhân gian vẫn gọi nàng là Thần Tình.

- Các ngươi không lo quản chuyện của mình lại cứ ngồi lê đôi mách ở đây?! - Chuyện đang bàn đến đoạn hay nhất thì một giọng nói nghiêm nghị cất lên, rền vang như sấm.

- Ối! Sơn Thánh!

- Ối! Sơn Thánh nổi giận rồi!

Những vị lão thần vừa nghe thấy giọng nói đó thì liền sợ hãi rút đi, ai về nhà nấy, chẳng dám ở lại bàn chuyện phiếm nữa.

Tại chiếc bàn đá bên sườn núi chỉ còn lại mình thiếu nữ khoác áo nhật bình.

Nàng ngớ ra một lúc, rồi sau cùng, đáy mắt đen láy trở nên chán chường, u tối.

Lúc này, từ trên đỉnh Tản Viên có tiếng vó ngựa vang lên. Vó ngựa càng lúc càng đến gần, thiếu nữ ngẩn đầu, liền thấy một vị nam thần phong tư trác tuyệt đang cưỡi trên chiến mã, bên cạnh ngài ta còn có một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.

Thiếu nữ vừa nhìn thấy hai người họ, bộ mặt chán nản lập tức bị dẹp sang một bên, thay vào đó là vẻ tươi roi rói. Nàng đứng dậy, cung kính hành lễ với hai người mới đến, tươi cười - Sơn Thánh, công chúa, hai người đang đi du sơn ngoạn thủy ư?

- Hừ! - Vị nam thần kia lạnh lùng nhìn nàng, tay điều chỉnh cương ngựa, cơ hồ chuẩn bị rời đi đến nơi - Thần Tình, ngươi quá quắt lắm! Cuội vừa tố cáo ngươi với ta, chuyện ở Đông Hải cũng do ngươi đứng phía sau đúng không?

- Ha… Ha… Ha… - Nàng cúi đầu, cười khan.

Sơn Thánh thấy nàng cúi gằm mặt, trông có vẻ xấu hổ và biết hối lỗi đôi chút rồi thì mới quay đầu ngựa, rời đi. Lời căn dặn nghiêm nghị vẳng lại, đập vào tai nàng.

- Cứ quấy phá khắp nơi mãi, thật làm ta đau đầu. Lần này không cho ngươi tá túc ở Tản Viên của ta nữa! Để xem khi nào ngươi biết ăn năn!

- … Sơn Thánh… - Thiếu nữ ư ử rên rỉ, cầu mong ngài rút lại lời nói.

Nhưng, Sơn Thánh đã cùng vợ là công chúa Mỵ Nương khuất xa rồi.

Chương 5: Mục kích

- o-

- Ta chỉ muốn đùa một chút thôi mà… - Ngả người lên chạc cây, Thần Tình phụng phịu nói.

Nàng đang ở trên Yên Tử sơn, vì bị Sơn Thánh đuổi đi nên nàng đành đến nơi này tá tục tạm.

- Sơn Thánh đúng là cứng nhắc. - Thần Tình lẩm bẩm, trong đầu lại nhớ đến hình ảnh của thần Tản Viên và công chúa Mị Nương.

Hai người đó lúc nào cũng quấn quýt bên nhau như vậy… Sống cuộc sống hạnh phúc. Họ không nhận ra chính nàng đã ngăn chặn cuộc phá hoại của Thủy Tinh ư? Rõ ràng nàng đã giúp họ đấy chứ?

Lại còn tên Cuội đó, chỉ cần mặt trăng nghỉ ngơi là hắn cũng không quan tâm gì đến nhân thế nữa. Chẳng phải công việc của hắn là quan sát những đứa trẻ dưới trần và giúp chúng không bị những bóng ma quấy rối ư?

Dù mặt trăng quay phần tối về phía trái đất nhưng đâu có nghĩa rằng công việc của hắn đã kết thúc?

Hắn lại cho phép bản thân nghỉ ngơi sớm như vậy, đúng lúc nàng ghé qua cung trăng quan sát, khiến cho nàng không hài lòng. Thế nên, nàng đã vặt sạch lá cây đa của hắn.

- Ây, ngài nhìn xem, nhìn xem, hoa Mai trên Yên Tử năm nay nở rộ đẹp quá. - Có tiếng nói chuyện truyền đến.

Thần Tình gác nỗi buồn bực của mình sang một bên, tập trung lắng nghe.

Nàng đang ở giữa rừng Mai trên Yên Tử sơn, nghỉ ngơi trên chạc ba của một cây mai cổ thụ. Bên dưới chỗ nàng nghỉ tầm năm mét đang có hai lão thần trò chuyện với nhau. Họ chuẩn bị một bộ bàn ghế bằng tre, trên bàn đặt sẵn trà bánh. Hoa Mai vàng ươm phủ lên bàn trà của họ, rơi lên những bộ áo dài the sẫm màu, nôm như mai nở giữa một biển ngân hà, đẹp thanh tao.

- Phải, xem ra Mai Lang Vương cai quản rất tốt. - Lão thần kia nghe xong, tay khe khẽ vuốt râu, bật cười.

- Ta nghe nói rừng Đỗ Quyên trên Khau Pạ cũng đã ra hoa trở lại, những loài hoa khác trong cõi thần cũng đã tốt tươi như xưa, ngài ta quả là một vị thần trẻ tài năng, không những cai quản Mai hoa tốt mà cai quản muôn hoa cũng rất tốt.

- Ừm, ngài rất được Hùng Vương xem trọng. Những vị thần trẻ tuổi như ngài ta, rất ít người được Hùng Vương xem trọng như thế.

- Gần đây nhất, ngài ấy vừa hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ở miền Đông Nam đấy nhỉ?

- Đúng vậy, nhiệm vụ khó khăn như vậy… Ngay cả những vị Thần gốc còn nhăn mày, ấy vậy mà Mai Lang Vương làm xong rất nhẹ nhàng.

- Này… - Giọng của vị lão thần kia dần nhỏ lại - Ta nghe nói, Mai Lang Vương là…

- Đúng đúng. - Lão thần bên cạnh gật đầu liên hồi, lão đưa tẩu thuốc lên, rít một hơi dài, tay áo khẽ đung đưa trong gió đêm - Hoa Thần và Phong Thần… Hai người đó đều là những vị Thần gốc có sức mạnh to lớn trong cõi thần giới. Mai Lang Vương thừa hưởng những điều đó từ họ… Khó trách tài chẳng đợi tuổi.


Cuộc trò chuyện còn kéo dài thêm, nhưng Thần Tình không ở đó để nghe ngóng nữa.

Kể từ lúc ba chữ Mai Lang Vương vẳng vào tai nàng, nàng đã rời khỏi Yên Tử sơn rồi.

Bóng áo nhật bình thoắt ẩn thoắt hiện trong đêm đen, đôi môi củ ấu nhếch lên.

- Mai Lang Vương à… Để xem, ngươi là kẻ ba đầu hay sáu tay?

- o-​

Từ núi Yên Tử ở hướng Đông Bắc mà đến núi Sam ở hướng Tây Nam quả là một đoạn đường không ngắn. Thần Tình đi ròng rã suốt đêm, miễn cưỡng cũng có thể thấy được đỉnh núi Sam mù sương vào lúc bình minh hôm sau.

Khi đến chân núi rồi, nàng chưa vội lên đó mục kích Mai Lang Vương ngay, Thần Tình dừng lại bên một ngôi miếu nhỏ ven đường, nghe ngóng tình hình trước tiên.

Bọn tiểu tiên ở miền Tây Nam này do được ân huệ của Bà che chở nên cuộc sống vô cùng an nhàn, yên vui. Vùng đất này quanh năm đều tỏa ra hơi lành, là một vùng thánh địa trù phú. Không khí tươi mát khỏa lấp không gian khiến Thần Tình hài lòng, mỉm cười. Tại sao trước nay nàng không phát hiện ra nơi này nhỉ? Nếu muốn tìm một nơi để tĩnh tu, nơi này đúng là một lựa chọn lí tưởng.

- Này tiểu tiên kia! - Thần Tình vẫy tay gọi một tiểu tiên vừa đi ngang qua.

- Đại Thần tiên, người gọi ta có việc gì? - Tiểu tiên nhìn thấy nàng, lại nhận ra ấn đường nàng chờn vờn tiên khí, đoán biết nàng không phải là thần tiên tầm thường cho nên rất cung kính đáp.

- Ngồi xuống, ngồi xuống. - Thần Tình vỗ tay lên ghế, nàng đang ngồi trên một băng ghế bằng đá dài. Tiểu tiên kia được nàng cho phép, liền chậm rãi làm theo.
- Ta nghe nói trên thần sơn này có một vị thần tên là Mai Lang Vương? - Nàng khéo léo thăm dò thông tin.

- Vâng. - Tiểu tiên nghe xong, lập tức gật đầu.

- Hắn là người thế nào? - Thần Tình tiếp tục tươi cười, tựa vô tình, tựa hữu ý hỏi.

- Ngài ấy à… Là một người rất khó gần. - Tiểu tiên chóng cằm suy nghĩ hồi lâu, nhíu mày như thể cố tìm từ để miêu tả cho thật rõ về con người của vị thần Mai mới chuyển đến ấy - Ngài ta rất ít khi giao du với bên ngoài, dù chuyển về đây đã một thời gian nhưng chúng ta chưa hề thấy qua ngài ta. Ngay cả Đức Bà cũng chỉ gặp ngài ấy một vài lần và họ lại gặp riêng.

- Hắn bí hiểm nhỉ? - Thần Tình mắt tròn mặt dẹt - Ta nghe một số người bảo, hắn tài năng lắm.

- Chuyện này quả thật chính xác. - Tiểu tiên đó vỗ hai tay vào nhau, hắn bắt đầu trở nên cao hứng - Những vị thần tiên khác ở miền Bắc và miền Trung vẫn thường đến đây tìm Mai Thần, bọn họ đều là do được Hùng Vương sai đến để giao nhiệm vụ cho Mai Thần đấy! Họ cứ đến rồi đi liên hồi, khiến chúng ta cũng tò mò. Có lần ta kéo một vị thần lại, phiếm chuyện thử xem, họ cứ tấm tắc khen Mai Thần mãi thôi!

- Ngươi cũng nhiều chuyện nhỉ? - Thần Tình xòe quạt, che nửa gương mặt, đôi mắt to tròn híp lại thành một đường thẳng, nhận dạng người quen với tên tiểu tiên kia.

- Ầy. - Tên tiểu tiên thấy nàng làm bộ dạng đó, biết ngay nàng cũng là một kẻ thích buôn chuyện như mình nên càng phấn khởi hơn, bao nhiêu xa lạ ban đầu đều bay sạch.

Hắn trở nên suồng sã, không cần giữ lễ giáo nữa, đôi guốc mộc bị bỏ dưới ghế, một chân gác lên bàn, tà áo dài the vén qua một bên, tên tiểu tiên vừa gãi chân vừa múa mồm vun vút

- Ta nói cho ngài nghe nhé, Mai Thần ấy là một người cực kì khó gần. Dù khó gần nhưng ngài ấy lại tài năng và tương đối tốt tính, bình thường đám tiểu tiên chúng ta có chuyện gì cần giúp đỡ, cứ đến Mai Viện của ngài ấy ở lưng chừng núi là những vị nữ tiên xinh đẹp ở đó sẽ giúp đỡ chúng ta ngay. Lại nói về cung cách của ngài ấy đối với Đức Bà Chúa Xứ, quả thật vô cùng hiếu kính! Dù chúng ta chưa gặp ngài ấy bao giờ, nhưng những vị tiên theo hầu Bà cũng có chút quen biết với chúng ta, họ đều khen ngài ấy đức độ, lễ phép.

- Oh… Không ngờ thời buổi này lại có một vị thần trẻ như hắn, tài đức song toàn. - Thần Tình cười mỉm, hứng thú đối với thần Mai kia càng dâng cao.

- Không chỉ có tài và đức đâu. - Tiểu tiên kia bắt đầu đặt chân xuống ghế, xỏ guốc, hắn sắp phải rời đi rồi nhưng vẫn cố nhiều chuyện thêm vài câu - Mai Lang Vương còn là một chàng trai khôi ngô tuấn tú nữa!

- Thật? - Thần Tình ngạc nhiên - Cơ mà… Các ngươi chưa thấy hắn bao giờ?

- Phải, nhưng ngài nhìn xem - Tiểu tiên kia chỉ tay về phía xa, ở đó cũng có một ngôi miếu nhỏ, trước miếu đặt bốn bộ bàn ghế, mặc dù mới sáng sớm tinh sương, nhưng đã có đến năm vị tiên nữ ngồi đợi sẵn.

- Gì vậy? - Thần Tình chớp mắt, khó hiểu.

- Là những vị tiên nữ quanh đây đấy. - Tên tiểu tiên cười cười - Bọn họ muốn đến gặp Mai Lang Vương nhưng Bà đã ra lệnh cho chúng ta ngăn họ ở dưới. Mai Lang Vương vì không muốn bị nữ nhân quấy rối nên mới chuyển đến Sam tĩnh tu.

- Hắn ghét con gái lắm à? - Thần Tình đảo mắt, trong đầu lóe lên suy nghĩ bất hảo.

Tên tiểu tiên kia gật đầu - Đúng vậy, ngài ấy giữ ngũ giới, tuyệt nhiên không thích con gái tìm đến nói chuyện phong nguyệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau