MA NỮ ĐA TÌNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ma nữ đa tình - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Kiệu rắn và người rắn

Tiếng hò hét ấy cứ nối tiếp nhau vang mãi có hơn thời gian một tuần trà lâu, quần hùng có mặt đều kinh ngạc lạ lùng cùng đưa mắt nhìn ngoài trận, thấy từ hướng xa xa có bốn tên đại hán áo ngũ sắc chân không, trên vai khiêng một cổ kiệu nhỏ màu vàng, theo phía sau kiệu vàng các cô gái cũng vận áo ngũ sắc, và mặt mũi vô cùng xấu xí đang chậm rải tiến về phía mọi người .

Hoa Sĩ Kiệt ngồi bó gối giữa ngọn cây kín đáo, dỏi mắt nhìn xuống thấy bốn gã đại hán khiêng kiệu đang đi, xem ra rất chậm chạp, nhưng trong khoảnh khắc đã tiến sát đến mép sân rộng của chùa .

Chàng khẻ ồ lên một tiếng quay sang bàn bạc cùng Vũ Minh :

- Bốn gã khiêng kiệu khinh công quả dị thường chân họ mườn tượng như không chấm bụi, chứng tỏ là đã đến mức Lăng Không Hư Độ rồi !

Vũ Minh khẻ gật đầu :

- Võ công của Xà Hà Tiên Tử cao diệu khó ước lường, hôm nay nàng thân hành đến đây, Thiếu Lâm tự gẫm lại khó tránh khỏi trận đổ sát diệt vong !

Giữa lúc ấy hai người khe khẽ chuyện trò, chiếc kiệu vàng do bốn gã đại hán khiêng đã tiến vào giữa sân.

Quái nhân áo hồng vội tung ra một đòn trí mạng và lao mình vượt thoát khỏi vòng vây của năm đại cao thủ, phóng thẳng về phía chiếc kiệu và quỳ phục xuống đất.

Quái nhân áo trắng cũng vội phủ phục tung hô :

- Đệ tử xin nghênh tiếp thánh giá của sư phụ !

Bốn gã thủ hạ của Hoành Nhạc Tứ Quái đứng bên ngoài trận cùng ba vị đường chủ của Ngũ Cuồng Hắc Hải và Thiết Diện Quỉ Thủ của Quỉ Bảo cũng đều khấu đầu làm lễ xướng to :

- Xin nghênh tiếp giáo chủ .

Chiếc kiệu vàng đột nhiên dừng lại, bốn gã đại hán áo màu phân đứng nơi bốn góc kiệu, im lìm như tượng gỗ. Mười hai cô gái xấu xí phía sau kiệu cũng ngưng đi theo điệu nhạc đang tấu giữa chừng.

Từ trong kiệu bỗng vọng ra một chuỗi cười thanh như ngọc rớt trên mâm đồng, êm ái như ngón ngà run trên phím nhạc.

Vũ Minh bấm nhẹ Hoa Sĩ Kiệt khẻ thì thào :

- Nghe đồn Xà Hà Tiên Tử là một tuyệt sắc giai nhân, giờ đây chỉ nghe giọng cười mê cảm lòng người của bà, cũng đủ tưởng tượng ra vẽ đẹp của nàng là bực nào, đáng tiếc lòng dạ của bà ta lại độc hơn cảrắn rít !

Hoa Sĩ Kiệt cũng chéo miệng cảm khái :

- Tại hạ nghe đồn là mấy năm gần đây, phàm kẻ nào lở thấy được mặt mũi thật của Xà Hà Tiên Tử, tất phải chết trong tức khắc. Chỉ có một người được may mắn thấy dung

nhan của bà, đáng tiếc là người ấy đã bị giam kín trong Băng Cung của Vạn Niên Băng Nhai .

Một mặt trò chuyện, một mặt chàng đưa mắt quét nhìn khắp phía trận trường.

Khi ấy tăng lữ toàn Thiếu Lâm, sau khi nhìn kỷ cổ kiệu màu vàng cùng những tên khiêng kiệu và đội nhạc xa nữ tì xấu xí nọ, mỗi người không khỏi trố mắt sững sờ.

Vì Cổ kiệu vàng chói kia lúc đến gần mới nhận rõ toàn thể chiếc kiệu do những con rắn nhỏ màu vàng quấn dính vàonhau tạothành.

Bốn tên đại hán, trên mỗi người vấn quanh một con hoa xà to lớn, ở phía xa nhìn lại trông như khoác lên một chiếc áo màu sặc sở.

Đội nhạc 12 tì nữ xấu xí nọ, trên toàn thân quấn đầy những con hoa xà lớn nhỏ đủ cở, mườn tượng như vận một bộ xiêm y loè loẹt, nhưng kỳ thật cô nào cũng thân thể loả lồ.

Viên Quang đại sư khẽ định tỉnh thần trí, nghiêm trang niệm lên một tràng Phật hiệu và cắt lời :

- A Di Đà Phật ! Thí chủ giá lâm đến tệ sơn, chẳng hiểu có điều gì chỉ giáo ? Bổng không lại cười khan như thế, không sợ giảm đi giá trị giáo chủ của mình sao ?

Tiếng cười trong kiệu liền dứt ngang, tiếp theo là một tiếng “hừ” thật lạnh lùng, cùng một giọng âm trầm hỏi lại :

- Con nhỏ áo lục đồ đệ của ta, phải chăng do tên trọc thối mi đả thương ?

Viên Nguyên đại sư trầm trầm đáp :

- Thí chủ áo xanh đó, vừa đặt chân lên núi đã đại khai sát giới, cùng Huệ Tâm đại sư đấu đến thọ thương, đấy là tự mình chứ nào phải. . .

Trong Kiệu rắn lại vang ra một tiếng hừ lạt :

- Lão trọc già quả thật to gan dám đả thương người của Bình Thiên Giáo, chẳng sợ Thiếu Lâm Tự bị huỷ diệt à ?

Giọng nói bỗng ngừng lại giây phút rồi lại cất cao lên :

- Bạch Phụng đâu ?

Quái nhân áo trắng vội rạp mình cung kính :

- Đệtử có mặt !

Giọng người trong kiệu ra lịnh :

- Giết chết lão trọc già ấy trước, đoạn nổi lửa đốt chùa cho ta !

Quái nhân áo trắng lại cúi đầu tuân lịnh :

- Đệ tử xin tuân mạng ! Đoạn từ từ đứng dậy, lầm lì từng bước đến trước mặt Viên Nguyên đại sư, toàn trường Thiếu Lâm tăng chúng ánh mắt đều đổ dồn vào từng động tác của quái nhân áo trắng.

Đột nhiên, trận diện vang lên một tiếng quát to, năm gã đại hoà thượng trung niên từ phía sau lưng Viên Nguyên đại sư bỗng tung mình nhảy vọt ra trước.

Họ chính là năm đại cao thủ trong hàng chữ Viên : Viên Liệt, Viên ẩn, Viên Dỏng, Viên Tỉnh vùng Viên Vĩ. Cã năm người cùng sắp hàng ngang đứng trước mặt Viên Nguyen chắp tay thi lễ :

- Xin phương trượng sư cho chúng đệ thu thập tên ác đồ kia !

Viên Nguyên đại sư nghiêm nghị gật đầu:

- Các sư đệ hãy bày s½n Ngũ Hiệp Kiếm Trận trước khi ả chưa ra tay, các sư đệ không nên động thủ, ngả Phật từ bi, có thể hỉ xả cho người được, ta phải nên hỉ xả !

Năm người đồng thanh đáp :

- Chúng đệ tử kính vâng theo ý Phật !

Năm người lập tức thoắt người đứng theo phương vị trận thế của kiếm trận Ngũ hiệp, trường kiếm đều nắm chặt nơi tay, đôi mắt khẻ khép, đứng yên như thế núi, giăng ngang lối tiến của quái nhân áo trắng.

Bỗng dưng bị năm người chẹn lối, quái nhân áo trắng rất đổi tức giận, dừng bước nhìn kỷ năm người, tên nào cũng Thái dương huyệt nỗi vồng lên chứng tỏ là những tay nội gia cao thủ, lại thấy họ đứng trấn theo phương vị ngũ hành, ngập ngời sát khí tủa theo ánh kiếm trên tay, quái nhân áo trắng không khỏi chột dạ nhủ thầm :

- Năm tên trọc này liên tay xuất thủ, uy lực tất chẳng vừa, nhưng nếu ta chẳng vào trận, khác nào tỏ vẽ sợ hãi trước mọi người sao !

Gã trù trừ suy tính trong chốc lát, đoạn quát lên một tiếng to, tung mình phóng thẳng vào trận, chân vừa chấm đất song chưởng đã cấp tốc đẩy ra !

Tay hắn mới chớp động, năm ánh thép trắng ngời của năm cao tăng chử Viên liền nhoáng lên vi vút, trận kiếm Ngũ Hiệp lập tức phát động như sấm sét tủa thẳng vào người quái nhân áo trắng !

Hai luồng chưởng phong đập mạnh vào luồng kiếm khí của năm người lập tức phát ra những tiếng phực phực kỳ lạ, quái nhân áo trắng liên tiếp bị trối lui ra sau ba bước, loạng choạng cơ hồ suýt té nhào .

Nhưng năm tay caothủ vaivếchử Viên cũng bịdộingượcra sau bảy tám bướcxa .

Một chiêu qua tay thắng bại đã phân rành, năm vị cao thủ Thiếu Lâm cùng lặng người sững sốt !

Quái nhân áo trắng khẽ lắc đầu, định tĩnh thần trí quát to :

- Năm ten trọc già hãy nếm thử một chỉ của ta !

Cùng với âm thanh vừa thoát ra, ngón trỏ nơi tay hữ nàng lập tức xỉa về hướng đối thủ, điểm vào khoảng trống một nhát…

Từ đầu ngón tay thon thon như cái bút của nàng lập tức tuôn ra một luồng khí thể màu xanh mờ mờ, hình dạng uống éo như có hằng hà con rắn xanh nhỏ mổ thẳng vào năm người .

Viên Quang đại sư kinh hãi kêu to :

- Xà Yêu chỉ ! Các sư đệ hãy tránh mau !

Nhưng tiếng kêu chưa kịp hết, những tiếng hự nặng nề đã liên tiếo vang len, bốn trong năm vị cao tăng đã rủ người quỵ ngay xuống, chỉ có một mình Viên Vĩ đại sư là may mắn thoát khỏi .

Trong kiệu rắn bỗng buông ra một chuỗi cười dài lanh lãnh :

- Lão trọc già, bọn ngươi đã gặp phải Xà Yêu chỉ mà còn mong trốn thoát được à? Đừng nằm mơ vô ích…ha…ha…ha…

Viên Quang đại sư thấy bốn sư đệ của mình đều vong mạng dưới ngọn Xà Yêu chỉ không khỏi kinh hoàng tái sắc nhưng chẳng hổ là một cao tăng đức độ thâm sâu, trong thoáng mắt đã lấy lại ngay nét bình tỉnh, trầm trầm cất lời :

- A Di Đà Phật ! Thủ đoạn của thíc chủ quá ư lang độc, bần tăng khó thể dung người hôm nay…

¤ng vụt giơ cao ngọn trượng Ngọc Phật truyền lịnh :

- Huệ, Viên, Quang, Tịnh tất cả cao thủ của bản tự nghe lịnh.

Cả mấy trăm tăng lử có mặt tại sân đều chắp tay cúi đầu chờ đợi, lặng im không một tiếng xì xào .

Viên Quang Đại sư vẻ mặt nghiêm nghị tiếp lời :

- Cấp tốc bày thành La Hán Trận, bao vây tất cả những kẻ xâm phạm đến bản sơn, đừng để một người nào chạy thoát.

Lịnh của Viên Quang đại sư vừa ban ra, mấy trăm hoà thượng nơi sân rộng đều tản mát ra khắp phía đứng án theo phương vị của mình, khoảnh khắc sau trận thế La Hán danh tiếng khắp thiên hạ đã thành hình, kín đáo, vững vàng như tường đồng vách sắt.

Hoa Sĩ Kiệt núp kín trong ngọn cây nhìn xuống thấy tăng chúng Thiếu Lâm chỉ trong loáng mắt đã bày xong La Hán Trận, tiến thối đã rập ràng, tuy đông người mà không mảy may xáo loạn, người người theo đúng phương vị trấn thủ, lẩm liệt tựa những hòn sơn nhạc bọc quanh trận diện, chàng không khỏi buột miệng khẻ khen ngợi :

- Từ lâu nghe danh La Hán Trận Thiếu Lâm, hôm nay mới được múc kích, quả chẳng phải là hư danh…

Vũ minh vội tiếp lời than dài :

- La Hán Trận của Thiếu Lâm tuy lợi hại, nhưng cũng không sao chống lại Kim Xà Nô, sợ rằng bao nhiêu tinh hoa của Thiếu Lâm Tự phải huỷ diệt trong chốc lát đây thôi !

Trận diện bỗng vang lên một chuổi cười âm u rờn rợn cắt đứt câu chuyện giữa đôi người . Hoa Sĩ Kiệt vội đưa mắt chăm chú vào cuộc trận, tiếng cười từ trong kiệu rắn vẫn không ngớt tuôn ra….

Viên Quang đại sư không dằn được giận dữ xằng giọng :

- Có chi mà đáng cười, La Hán trận của bổn phái phát động ngay bây giờ, thí chủ cần trối trăn chi mau nói ra !Giọng cười trong kiệu liền ngưng bặt, thay vào đó một giọng nói cũng chẳng kém âm trầm:

- Trước thời gian lão trọc già ngươi phát động La Hán Trận, bổn giáo chủ rộng ơn tấu cho bọn ngươi một khúc nhạc siêu độ hầu vui vẽ đưa nhau về cỏi dưới .

Dứt lời liền cao giọng ra lịnh :

- Hoà nhạc !

Mười hai ả tì nữ loã thể dùng rắn quấn quanh người kia lập tức huy động nhạc khí đưa lên môi và bắt đầu trổi giọng. .

Một âm thanh dìu dặt ai oán trào dâng trong không khí, thấm nhượm vào từng tâm trí của mọi cao thủ, khiến người nghe phải bâng khuâng cảm xúc, dã dượi tinh thần.

Hoa Sĩ Kiệt vốn rất đa cảm, chép miệng buồn buồn :

- Điệu nhạc sao mà thê lương lạ, tựa như thế giới đến ngày cùng, bao nhiêu thương cảm cứ dâng dâng kéođến lòng mình…

Vũ Minh khá cứng rắn hơn, khẽ lắc đầu :

- Nội với điệu nhạc quỉ quái kia cũng đủ làm đám tăng lử Thiếu Lâm run cả chí phấn đấu rồi, huống hồ là…

Và quả nhiên hơn mấy trăm hoà thượng nơi trận, nghe xong giọng tiêu u oán, đầu tiên chỉ lắc đầu than dài, nhưng sau đấy người nào cũng ủ mặt xũ mày, rơi lụy dầm dề….

Viên Quang đại sư định lực có phần cao cường, vội niệm to :

- A Di Đà Phật ! Thí chủ hãy dừng ngay điệu nhạc lại kẻo nhơ uế không khí của Phật môn !

Trong kiệu rắn vọng ra một chuổi cười lạnh lạt :

- Được rồi, gia ân chấp thuận lời yêu cầu cuối cùng của ngươi . Vậy trước giờ lũ trọc ngươi lìa cỏi thế, cho các ngươi hưởng lấy một phen lạc thú trần gian.

Lời nói vừa dứt, 12 ả tì nữ xấu xí phía sau kiệu kia, lập tức ngừng ngay điệu nhạc cùng giơ tay lau lấy mặt mình, lập tức biến thành 12 nàng mỷ nữ sắc đẹp tựa tiên nương lạc vào cõi thế. Mười hai nàng đủng đỉnh bước ra phía trước, uốn éo thân hình theo giọng ca du dương trên đôi môi đào hé mở, rập ràng theo khúc vũ lã lơi tiến dần về phía tăng chúng Thiếu Lâm.

Với những tấm thân kiều diễm nỏn nà, rập ràng rung động theo hơi ca điệu vũ, những con rắn hoa quấn kín quanh mình, từ từ tụt xuống đôi chân, phơi bày tất cả những đường cong tuyệt mỷ ngùn ngụt quyến rũ như những tòa hoả diệm sơn nung đốt lòng dục con người.

Viên Quang đại sư vận dụng cả định lực, kềm chế lấy bản năng thú tánh, nhắm mắt niệm to :

- A Di Đà Phật ! A Di Đà Phật ! Tội thay, tội thay ! Thí chủ hãy mau dẹp trò tồi bại ấy, bằng không bần tăng buộc lòng phát động La Hán Trận ngay .

Toàn Mỷ nữ cùng buông ra một chuổi cười dâm dật, ánh mắt tình tứ đông đưa :

- Lão thầy chùa ơi, sao chẳng hiểu thú phong lưu sung sướng của trần gian chi cả! Người đời cầu cạnh còn chẳng được thay, dại chi s½n có mà chẳng hưởng? Chỉ cần các người chịu hoàn tục rời chùa, chi em tiện thiếp nguyện hiến dâng cho các người tất cả…

Trong kiệu rắn cũng buông ra một chuổi cười dâm đảng :

- Trước giờ phút các ngươi chưa chết, ta vui lòng để bọn ngươi tùy ý lựa chọn một mỷ nhân để hưởng lạc một phen cho thoả thích bấy lâu chịu nhịn thèm…

Những vị hoà thượng có phần kém hơn trong bọn, tinh thần lập tức bị dao động, đôi mắt cứ hao hao nhìn nháu vào những thân hình lỏa lồ trắng nuột của đám thiếu nữ, cổ họng ừng ực khô cháy, máu huyết châu thân cứ phừng phừng như căng phỗng khắp huyệt mạch…

Viên Quang đại sư thấy thế nguy, vội quát to một tiếng, song chưởng đồng thời quật mạnh trở ra .

Một loạt tiếng gọi kêu eo éo vang lên :

- Lão thầy chùa nầy sao mà hung quá thế ? Ai lại đi đánh đập người đẹp đang yêu mình như thế?

Cùng trong tiếng la hét xô bồ, 12 nàng mỷ nữ bị luồng chưởng phong đẩy lui hơn tám bước.

Viên Quang đại sư hừm lên một tiếng giận dữ :

- Lũ ngươi cho bần tăng là hạng thế nào mà định dùng sắc mê hoặc ta ?

Người trong kiệu rắn liền lanh lảnh đở lời :

- Lão trọc già đừng khoác lác vội, mi thật có định lực đối kháng chăng? Mi dám nhìn ngay mặt ta chăng?

Viên Quang đại sư cười nhạt :

- Có chi mà chẳng dám, yêu phụ đủ can đãm cứ bước ra khỏi kiệu, bần tăng quyết không tin là mi có tà môn chi quyến hoặc được người !

Trong kiệu lại vang lên chuổi cười rùng rợn dâm ô :

- Lão trọc già, sợ rằng khi mi ngắm ta không chịu lập tức chết đi mà còn muốn hoàn tục, ỉ ôi cầu hôn ta nữa là khác !

Viên Quang đại sư cười khẩy :

- Bần tăng xuấtgia hơn 40 năm trời, Tửu Sắc Tài Khí đã thị là không, thì bất luận một mỷ nhân nào trên nhân tạo cũng khó thể làm động lòng được bần tăng. Nữ thí chủ nếu quả có ít nhiều bản lĩnh, chúng ta đánh cuộc một chuyến xem sao ?

Người trong kiệu cười phá lên :

- Lão hoà thượng muốn đánh cuộc thế nào ?

Viên Quang giọng nghiêm trang :

- Nếu như bần tăng thấy xong nữ thí chủ mà động tâm toàn thể Thiếu Lâm Tự hơn ba trăm tăng lử sẽ tự đập vào Thiên linh cái mà tự sát tại trận trường ! Bằng trái lại nữ thí chủ thua xin hãy rời khỏi Tung Sơn lậptứcvỉnh viễn chẳng quấy rầy đến tự cảnh Thiếu Lâm.

Người trong kiệu khanh khách cười to :

- Lão hoà thượng, cuộc đánh cá của ngươi đề nghị ta muốn sử đổi lại một chút, nếu như ngươi thấy bổn giáo chủ mà động lòng, bổn giáo chủ không cần các ngươi phải tự sát, mà chỉ cần tăng chúng toàn viện đều hoàn tục và chịu sự sai khiến của ta, bằng nếu bổn giáo chủ thua các ngươi, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi chốn này …

Viên Quang đại sư nhẹ gật đầu :

- Được rồi, mời nữ thí chủ bước ra khỏi kiệu !
Hoa Sĩ Kiệt nghe xong rất thắc mắc quay sang hỏi Vũ Minh :

- Viên Quang đại sư sau khi nhìn mặt Xà Hà Tiên Tử có thể điên đảo đến chết được chăng?

Vũ Minh nhíu mày gật đầu :

- Rất có thể là như thế ! Nghe đồn Xà Hà Tiên Tử cùng Băng Hồn Tiên Cơ là hai vị tuyệt thế giai nhân trên võ lâm. Kẻ nào nhìn phải hai nàng nếu chẳng lập tức chết đi cũng bị chung thân cấm cố. Do những lẽ ấy mà không một ai được biết hai nàng đẹp đến mức độ nào !

Hoa Sĩ Kiệt cười nhẹ :

- Chúng ta hôm nay núp kín trên ngọn cây nầy, rất có thể là nhìn thấy được mặt của bà ta, nhưng tôi không tin được là bà đẹp đến múc độ mà người thấy phải cầu hôn ngay .

Trong kiệu lúc ấy lại vang ra một chuổi cười trong như ngọc thẻ chạm vào nhau :

- lão trọc Viên Quang mau ra lịnh cho đám đồ đệ của các ngươi đứng quay lưng về phía bổn giáo chủ, bằng chẳng vậy đừng trách sao ta lại giết chết họ ngay lập tức khắc !

Viên Quang đại sư liền sang sảng cất lời :

- Thiếu Lâm đệ tử tất cả phải đúng quay lưng về phía kiệu, nếu chưa nghe hiệu lịnh của bổn chưởng nhân không được quay mặt lại nhìn !

Chúng tăng lữ Thiếu Lâm hơn mấy trăm người đều răm rắp tuân lệnh quay lưng trở lại, sắc mặt của mỗi người đều hết sức nghiêm trọng, lặng trang không một tiếng xì xào. Không khí phăng phắc nặng nề, cơ hồ có thể nghe được cả tiếng lá rơi !

Viên Quang đại sư đứng im lìm ở giữa sân như tượng đá vô tri, mắt khẻ khép lại, sắc mặt trang nghiêm trầm mặc.

Bỗng nhiên. .

Mười hai cô gái tuyệt sắc lỏa thể kia di động gót sen tay nhạc tay vũ, rập rờn thướt tha theo khúc điệu réo rắt bổng trầm…

Một nàng có phần trẻ nhứt trong bọn cất tiếng ca thánh thót :

“ Tha thướt vóc ngà châu ngọc ánh

Tóc mây bồng mướt lộng màu da

Mi cong dài uể oải

Gót ngọc đường trải hoa

Dịu dàng kiệu thắm bướcra

Đài trang thoáng ngắm hồn đà du tiên”

Hoa Sĩ Kiệt nghe ra khúc đầu lại bài đường thi “Vịnh Mỷ Nhân” của ¤n Đình Quân, nhưng khúc sau lại chắp vá hai câu ý nghĩa mù mờ khó hiểu, dường như vừa cảnh cáo lại vừa đe doạ !

Viên Quang đại sư nghe xong nhíu mày thở dài, đoạn mở bừng mắt ra quét chiếu về hướng kiệu rắn, trầm trầm cất lời :

- Sao còn chưa chịu bước ra ?

Tiếng người trong kiệu rắn giọng ra lanh lảnh :

- Lão trọc già, nôn nao chi lắm thế, ta bước ra ngay bây giờ !

Hai gã đại hán đứng sát bên đầu kiệu nhẹ nhàng vén rèm kiệu sang hai phía…

Viên Quang đại sư vội khép mắt để lắng tụ thần trí, miệng niệm phật khe khẻ để tẫy trừ những tạp niệm trong đầu óc.

Hoa Sĩ Kiệt quay sang Vũ Minh khẽ giọng :

- Hõng mất, chiếc kiệu của mụ yêu ấy bổng đổi đi phương hướng đưa lưng về phía chúng ta làm thế nào mà nhìn thấy được mặt thật của mụ, chúng ta mau tuột xuống kẽo mất đi cơ hội hiếm có nầy !

Vũ Minh vội khoát tay :

- Chúng ta không nên chường mặt ngang nhiên giữa lúc nầy…

Vũ Minh vưà dứt lời, tư nơi rèm kiệu được vẹt đôi, một nữ lang áo trắng như màu tuyết, tóc vàng xoả vai, lướt trắng che mặt uyển chuyển chui ra khỏi kiệu .

Hoa Sĩ Kiệt than dài :

- Cách trang phục y như nơi Kim Đỉnh Nga Mi khi trước, đáng tiếc là không sao nhìn được diện mạo thật của mụ….

Vũ Minh vội an ủi :

- Nhìn thấy chiếc lưng thon ong tròn trĩnh, cùng dáng dấp tha thước của mụ ta cũng đã thấy đẹp vô cùng rồi. Gẫm lại lời đồn nàng sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành không phải là lời nói ngoa .

Hoa Sĩ Kiệt vội trỏ tay ngắt lời :

- Mau xem kià ! Mụ chỉ còn cách Viên Quang đại sư không đầy ba bước !

Vũ Minh ngó theo hướng tay của Hoa Sĩ Kiệt thấy nữ lang áo trắng nọ gót sen nhẹ nhàng tiến lên thêm một bước buông tiếng cười thảnh thót :

- Lão thầy chùa hãy mỡ mắt ra mà nhìn ta !

Viên Quang đại sư vụt mở bừng mắt ra, đôi làn nhãn tuyến của ông lúc ấy long lanh như ánh đao bén nhọn chọc thẳng vào khuôn mặt của đối phương.

Nữ lang áo trắng nhẹ đưa bàn tay hữu mịn muốt như sữa đục với một cử chỉ thật là chậm chạp từ từ kéo vuông lụa trắng lần xuống khỏi mặt…

Viên Quang đại sư mồ hôi như hột đậu, tuôn ra càng lúc càng nhiều…

Trong khoảnh khắc mà vuông lụa trắng trịch khỏi xuống bờ môi nữ lang áo trắng, Viên Quang đại sư bỗng nấc lên một tiếng thân hình lần lần khụy xuống như khối thịt rũ…

Hoa Sĩ Kiệt cùng Vũ Minh trợn mắt nhìn nhau trong một trạng thái kinh khiếp cực cùng!

Cùng khi ấy, Viên Vân đại sư, sư đệ của Viên Quang, đứng cạnh đấy, chợt cảm thấy chưởng môn nhân của mình bổng dưng té quỵ trên mặt đất, lập tức xoay phắt lại thấy Viên Quang đã tắt thở và nữ lang áo trắng vũng đã kéo xong vuông lưới lên che kín mặt, đôi mắt trong veocủanàng đang long lanh tình tứ nhìn lạiphíaông.

Viên Vân đại sư vừa căm hờn lại vừa đau đớn, nghiến răng gọi lên :

- Chưởng Môn nhân đã chết các sư huynh, sư đệ mau cố thủ phương vị, phát động La Hán trận ngay !

Nữ lang áo trắng cười lạt :

- Lão trọc định làm gì thế ?

Viên Vân rít giọng :

- Bần tăng định giết mi để báo thù cho sư huynh ta !

Nữ lang áo trắng cười lên ha hả :

- Thật chăng ? Lão thầy chùa không định hoàn tục à ? Lời của sư huynh mi, bộ các ngươi…

Viên Vân quát to ngắt lời :

- Yêu phụ khỏi phải nhải nhiều. La Hán trận đã phát động rồi kia, đừng hòng thoát khỏi nơi đây !

Nữ lang áo trắng khẻ đưa ánh mắt phụng liếc nhanh bốn phía đoạn lại buông tiếng cười to :

- La Hán trận chỉ có thế à ?

Nàng vụt dứt ngang giọng cười, miệng lâm râm có vần có kệ, tay áo không ngớt phất lia, chiếc kiệu rắn cách xa chổ nàng đứng độ tám thước, bỗng phát ra một loạt âm thanh quái lạ, hàng vạn con rắn vàng nhỏ lập tức vặn mình cất cổ phóng thẳng vào đám tăng nhân của La Hán trận.

Viên Vân đại sư kinh hoàng kêu lên :

- Trời ! Kim Xà Nô ! Các ngươi hãy chạy mau !

Nữ lang áotrắng càng cườilên lanh lãnh :

- Lũ ngươi chạy đâu ?

Tay phải đồng thời chộp dữ vào khoảng không một chộp, Viên Vân đại sư chạy đi chưa đầy năm bước rú lên một tiếng thảm thiết và ngã rủ xuống đất!

Từ trong vòng trận La Hán, tiếng thét gào thảm thiết nghe vang động đến chín từng mây….

Bất thần từ mứt cao không trung bỗng nỗi lên một giọng hú dội ngân khắp núi rừng. .

Kế đó là trận diện bỗng ngời lên luồng hào quang xanh biếc, hằng ngàn con Kim Xà Nô thi nhau rơi lịch phịch trên mặt đất chết cóng nằm la liệt khắp nơi .

Nữ lang áo trắng kinh mang tái sắc đảo mắt nhìn quanh. .

ánh hào quang vụt tắt, giữa trận trường uy nghi xuất hiện một chàng thiếu niên anh tuấn áo trắng dáng thư sinh.

Trên tay chàng một thanh kiếm quái lạ, màu xanh óng ánh với bảy cánh liền nhau như cánh quạt.

Kiếm che trước ngực, lẫm lẫm hào hùng, ánh mắt chàng như hai luồng điện lạnh chiếu thẳng vào mặt nữ lang, rực ngời sát khí !

Chương 17: Thất ðộc thần kiếm

Sau khi định thần nhìn kỷ là Hoa Sĩ Kiệt, nữ lang áo trắng càn thêm kinh ngạc, nhủ thầm:

- Thanh kiếm hình quạt trên tay gã tiểu tử nầy đúng là Thất Độc Thần Kiếm của Lang Sơn Quân 70 năm về trước, tại sao lại lọt vào tay gã?

Đang lúc nàng trầm tư, Hoa Sĩ Kiệt lầm lì từng bước một tiến tới, mỗi cái nhích chân của chàng phát ra những âm thanh rào rạo, mặt đá cứng nơi đấy liền lỏm sâu hơn tấc.

Nữ lang áo trắng, càng lúc càng kinh ngạc hơn lên, nàng thầm lạ lùng công lực của chàng, so với lần đầu tiên gặp trên Kim Đỉnh Nga Mi, cơ hồ tiến bộ rất nhiều, trạng thái tăng tiến vượt bực phi phàm ấy khiến nàng hoang mang không sao hiểu nổi !

Vì nàng làm thế nào mà biết được Hoa Sĩ Kiệt chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy tháng đã có thể gặp luôn ba lượt kỳ ngẩu, nhờ đấy mà võ công của chàng đã đứng vào hàng cao thủ nhất nhì của võ lâm.

Nhìn thấy vẽ hoang mang trong ánh mắt của nữ lang áo trắng và đang thừ người ra nhìn mình, Hoa Sĩ Kiệt liền cất to tiếng quát :

- Yêu phụ có nhận được thiếu gia chưa ?

Nữ lang áo trắng sau phút định thần, âm trầm cất lời :

- Ranh con là cá vuột lưới trên đĩnh Nga Mi, sao lại có thể cùng Thất Độc Thần Kiếm dây dưa quan hệ thế ?

Nghe đối phương nhắc đến sự việc trên Kim Đỉnh Nga Mi, Hoa Sĩ Kiệt càng sôi lòng thù hận nghiến răng hằn học :

- Thất Độc Thần Kiếm à ? Thiếu gia chính là Thất Độc Thần Kiếm đây, hôm nay đến đây để vì sư môn mà báo thù !

Nữ lang áo trắng khẻ nhích môi cười khẩy :

- Định tự xưng là Thất Độc Thần Kiếm Khách để loè bổn giáo chủ chăng ? Mi đã biết ta là ai chưa ?

Hoa Sĩ Kiệt cười gằn :

- Ai còn lại gì Xà Hà Tiên Tử ? Bà chưa khai môn dựng giáo lại dám nghênh ngang xưng mình là giáo chủ, không thấy thẹn sao ?

Đám hoà thượng nơi trận cuộc, một phần bị Kim Xà Nô cắn thương, phần đông còng lại đứng ra xa, chợt thấy một thiếu niên áo trắng tay cầm kiếm lạ, từ trên không trung bổ vụt xuống, ánh kiếm đến đâu, Kim Xà Nô lã tã rơi chết đến đấy, lại thấy chàng ngang nhiên đối kháng cùng nữ lang áo trắng, bất giác đều thừ người ngơ ngẫn !

Chợt nghe Xà Hà Tiên Tử thét to :

- Ranh con mi đã biết đại danh của bổn giáo chủ, sao lại dám thốt lời vô lễ, mi có biết là gần đây trên giang hồ….

Hoa Sĩ Kiệt ngắt ngang lời Xà Hà Tiên Tử quát to :

- Thiếu gia hiễu lắm, yêu phụ gần đây giết người như rạ, người người đều sợ mi, nhưng thiếu gia chẳng sợ mi chút nào cả.

XàHàTiên Tử lanh lảnh cườidài :

- Thấy ranh con mi là hạng trẻ thơ khờ dại, bổn giáo chủ đã hai lần nương tay cho, hôm nay nếu chẳng đem tên họ thật khai ra, bỗn giáo chủ tất sẽ đập nát mi thành vạn mảnh.

Hoa Sĩ Kiệt cười ngạo nghễ :

- Thiếu gia là Khách Thất Độc Thần Kiếm, chẳng phải đã nói qua yêu phụ mi nghe rồi sao ? Còn lãi nhãi gì nữa ?

XàHàTiên Tử giận dữ thétlên :

- Tiểu tử đáng chết thật, ta cần phải lột bỏ ngoại hiệu Khách Thất Độc Thần Kiếm của mi, mất tích luôn trên giang hồ.

Đôi mắt bà xuyên qua vuông lưới trắng, người bắn ra hai luồng sát khí rợn người, tay phải chầm chậm nhấc cao…

Thình lình từ phía sau lưng Xà Hà Tiên Tử, nhảy vọt ra một trung niên đại hán áo xanh, vòng tay trước Xà Hà Tiên Tử cung kính thốt :

- Một gã ranh con chẳng nghe tên tuổi, cần chi phải nhọc đến đại uy của giáo chủ. Tại hạxin thay giáochủ loạitrừ gãvậy !

Xà Hà Tiên Tử xuôi tay hữu xuống, nhìn lại té ra là Truy Hồn Trảo Lý Phiên, một cao thủ do Hoành Sơn Tứ Quái phái đến trợ tay, vội tươi cười đáp lời :

- Tốt lắm ! Phiền Lý huynh nhọc sức thay ta !

Truy Hồn Trảo Lý Phiên nghênh ngang tiến lên ba bước, dằn giọng hỏi to :

- Ranh con hãy khai rõ danh tánh ra, ngọn trảo của lão phu không thèm giết hạng vô danh tiểu tốt !

Hoa Sĩ Kiệt chẳng buồn nhìn lại đối phương, dửng dưng đáp :

- Truy Hồn Trảo là mi đấy à ? Định chết thế cho yêu phụ chăng ? Tên của thiếu gia đã nói rõ từ sớm rồi, mi có điếc rồi chăng?

Truy Hồn Trảo với ngón trảo tuyệt kỷ của mình, lừng danh khắp giang hồ, dễ đâu chịu đựng được những lời khinh miệt như thế, giận đến mắt long lên đỏ ngâu, năm ngón tay xoè nhanh ra như vuốt quỷ, chộp vút vào mặt chàng trai đối thủ.

Hoa Sĩ Kiệt hừm lên một tiếng rẻ khinh, ngọn Thất Độc Thần Kiếm trên tay cấp thời vung mạnh, bảy đạo hào quang xanh biếc cùng một lượt bắn tủa trở ra…

ánh xanh vừa tắt phụt, một tiếng rú thảm thiết liền vang lên, Truy Hồn Trảo Lý Phiên liên tiếp bật lùi ra sau, tay trái ôm chặt lấy tay phải, máu tươi từ những kẻ ngón tay rĩ rĩ chảy dài xuống đất.

Thì ra trọn bàn tay phải của gã, bị kiếm khí của đối phương tiện lìa đến cổ tay . Hoa Sĩ Kiệt mặt vẫn dửng dưng không đổi sắc, bĩu môi cất lời :

- Đồ ăn hại vô dụng, vì nghĩ ở chổ giữa ta và mi không dính dấp oán thù, cho mi hưởng chút ân huệ dung tha, mau bế chặc huyệt mạch cổ tay, để tránh chất độc xâm phạm vào trong, bằng trái lại khó sống được ba giờ đồng hồ.

Truy Hồn Trảo kinh mạng thất sắc, ánh mắt loé ngời thù hận, cắn môi rít tiếng :

- Ranh con, mũi kiếm nhận lảnh hôm nay, mười năm sau sẽ có dịp hoàn lại !

Gã thoắt người biến hẳn vào rừng cây mất dạng.

Cao thủ nơi trận trường đều lạnh người sửng sốt, không ai ngờ được Thất Độc Thần Kiếm vô cùng lợi hại như thế !

Vien Ngữ đại sư không dằn được tâm tình khích động chép miệng reo lên :

- Đại danh Khách Thất Độc Thần Kiếm của thí chủ quả chăng phải ngoa ! Bần tăng hôm nay mới sáng mắt ra !

Hoa Sĩ Kiệt khiêm tốn :

- Đại sư dạy quá lời khiến tại hạ thêm thẹn !

Chợt một giọng rống lên như trâu kêu quát to :

- Ranh con đừng vội đắc ý ! Mi tưỡng kẻ thủ hạ của Hoàh Nhạc Tứ Quái dể cho mi hiếp nhục lắm à ?

Hoa Sĩ Kiệt vội phóng mắt nhìn lại, từ phía sau lưng Xà Hà Tiên Tử lại chen ra một đại hán tay phe phẩy chiếc quạt lông, đầu to như trái dưa hấu, bộ dạng quái đảng khác thường.

Chiếc quạt trên tay gã khẻ phe phẩy, kình phong lập tức tủa bốn phía cùng với ánh vàng chấp chóa tựa sao giăng.

Vũ Minh khẽ rĩ tai thì thào cùng Hoa Sĩ Kiệt :

- Hoa lão đệ hãy cẩn thận trong tay gã quái hán nầy !

Hoa Sĩ Kiệt khẽ gật đầu, đoận buông tiếng cười lanh lãnh :

- Tại hạ không ngờ Hoành Sơn Tứ Quái lại có thể phái người trợ tay cho lũ ác, sau nầy gặp được Tứ Quái phải trách họ một trận…

Gã đại hán đầu to, Tiên Dựt Thần Phiến Phan Vân phe phẩy chiếc quạt giấy trên tay hừ lên tức tối :

- Ranh con phách lốiquámức,bổn môn Tứ Tôn, oaivọng như trời đất, ranh con mi là hạng chi mà dám buông lời bất kính như thế !

Hoa Sĩ Kiệt nạt to :

- Khỏi lôi thôi nhiều, hãy đỡ thiếu gia một kiếm là biết ngay !

Liền thay lơì nói, thanh Thất Độc Thần Kiếm trên tay chàng vạch thành một hình cán cung, lắc lư xĩa nhanh vào hướng đối thủ.

Tiên Dựt Thần Phiến sớm đã để tâm giới bị, ánh kiếm vừa chớp loé, gã chẳng chút dám chậm trễ, ngọn quạt trên tay cấo tốc phất mạnh tở ra đón lại .

Cùng với ánh vàng chấp chói hực hỡ, một tiếng “coong” thảnh thót ngân vang, nhưeng luồng kim quang từ trên đầu ngọn quạt của Phan Vân bỗng lả tả rơi văng, thân hình gã cũng đồng thời trối lui ba bước.

Hoa Sĩ Kiệt “hừm” lên một tiếng giận dữ :

- Phan Vân không ngờ trong quạt mi còn ẩn đầy ám khí, thủ đoạn thật vô cùng đê tiện.

Lời vừa thốt dứt thân hình lập tức nhoáng động, ánh kiếm theo sát với thân hình, ba/y luợng hào quang xanh biếc tủa giăng loé mắt, nhất tề xỉa thẳng vào kẻ địch.

Phan Vân rất đổi kinh hoàng vội xoay nhanh thế quạt lên hứng đón. Một tiếng “soẹt” khô khan như một âm thanh xé lụa, chiếc quạt trên tay gã lập tức bị xả thành đôi mảnh, một rơi dưới đất, một còn sót lại trên tay.

Phan Vân nắm cứng lấy nữa mãnh quạt còn dư lại, sắc mặt xám ngắt như chàm đổ, rụng rời thối lui luôn năm bước.

Hoa Sĩ Kiệt hoành kiếm đứng im khinh miệt cất lời :

- Tiên Dựt Thần Phiến té ra chỉ là hạng có hu danh rõ thực còn gì chưa cút đi cho rảnh mắt ta ?

Tiên Dựt Thần Phiến giận dữ đến đỏ mặt tím trừng mắt nhìn Hoa Sĩ Kiệt một cái, hằn học cất lời :

- Thất Độc Thần Kiếm Khách núi sông còn dài, nhất định là chúng ta sẽ có ngày gặp lại!

Dứt lời quay phắt người rảo bước ra khỏi trận trường. Cao thủ toàn trường càng lặng người kinh khiếp. Vì Tiên Dực Thần Phiến với thanh quạt thần trên tay đã tung hoành hai miên Nam Bắc dư 20 năm trời, chưa hề gặp thảm bại, chẳng ngờ cùng Hoa Sĩ Kiệt giao tay chẳng đến hai chiêu, đã xếp vó chạy dài . Xà Hà Tiên Tử vụt cười lênh khanh khách :

- Ranh con, uy phong như thế đã đủ chưa ?

Dứt lời, Bà đũng đĩnh xê bước tiến gần đến bên chàng.

Hoa Sĩ Kiệt trừng mắt hừ lạt :

- Giờ đây thì đến phiên mi, yêu phụ mau rút khí giới ra .

Vũ Minh nhình thấy đôi mắt Xà Hà Tiên Tử loé ngời lên đáng sợ, không khỏi lo âu cho Hoa Sĩ Kiệt, vội thấp giọng dặn dò :

- Hoa đệ, không nên khinh thường mụ Bình Thiên Giáo Chủ. .

Lời chưa dứt, một bóng người nhoáng động, lao đến trước mặt Xà Hà Tiên Tử, vòng tay lễ phép thưa :

- Tại hạ xin thay Giáo chủ quật tên chó con ấy !

Xà Hà Tiên Tử vội dừng bước nhìn rõ là Thiết Diện ¢m Ty Thường Tấn, một gã Đường chủ của Hắc Hải Ngũ Cuồng liền cười khẻ gật đầu :

- Đượclắm ! Nhưng Thường đường chủ khálưu tâm thanh kiếm trên tay gãtiểu tử đó.

Thiết Diện ¢m Ty cung kính gật đầu :

- Tại hạ đã hiễu !

Dứt lời rút soạt trường kiếm phía sau lưng ra, lẩm bẩm oai phong, giọng hách dịch hỏi:

- Ranh con có nhận ra bản Đường chủ chăng?

Hoa Sĩ Kiệt nhướng mắt nhìn gã, cười khẫy :

- Hắc Hải Ngũ Cuồng, thiếu gia còn chẳng xem ra chi, huống hồ với hạng đường chủ xoàng xỉnh nhu mi, mà cũng làm trò oai phong đáng ghét !

Bị đối phương khinh miệt, Thiết Diện ¢m Ty cành nhu lửa cháy thêm dầu, lia mạnh thanh trường kiếm quátto :

- Vật trong tay lão phu sẽ dạy cho mi cách lẽ phép cùng với lão phu !

Một luồng ngân quang lồng theo câu nói loé lên như một đường chớp xẹt, kẹp theo một đạo kiếm khí ùn ùn như núi phủ chụp xuống đỉnh đầu chàng.

Trước thế công ồ ạt của đối phương, Hoa Sĩ Kiệt sắc diện vẫn ung dung, thanh Thất Độc Thần Kiếm “rẹt” lên một tiếng xếp nhanh lại trao vào tay trái, ngón giữa tay phải đồng thời xỉa điểm vào luồng kiếm khí của đối phương vừa bũa đến…

Huỵch ! . .

Một âm vang khe khẽ vừa thoát ra, ánh thép vụt tắt mất, Thiết Diện ¢m Ty gương mặt càng xạm đen bật lùi luôn bảy bước, kinh hoảng kêu lên :

- Thiên Cơ Chỉ !

Nhìn lại trường kiếm trên tay mình đã gãy thành ba đoạn rơi lả tả xuống đất.

Hoa Sĩ Kiệt đứng im hất hàm khinh miệt :

- Thế nào ? Các hạ nhắm đủ sức dạy ta cách đối xử lễ phép chăng? Hay để ta dạy lại các hạ?

Miệng hỏi, thân hình chàng thoắt mất như biến. Thường Tấn rất đổi kinh tâm, vừa định quay ra sau ứng chiến, một lượng kình phong như ngọn sóng cuồn ập đến sau lưng.

Bị phải ngọn đòn Hậu Sơn Đã Ngưu ấy, thân hình Thường Tấn bị tung xa dư trượng và huỵch lên một tiếng, rơi sóng soài trên mặt đất, miệng mủi máu tuông ồng ộc, chết liền khi ấy.

Hai gã Nhị, Tam đường chủ, đồng bọn Hắc Hải Ngũ Cuồng không khỏi cùng lặng người khiếp hải, đang định rút kiếm vây công Hoa Sĩ Kiệt, bỗng từ trên mút cao một bóng người sà vút xuống sỏng dạc thét to :

- Ngừng tay !

Hai gã đường chủ cùng giật mình nhấc mắt nhìn lên, giữa trận trường xuất hiện thêm một vị thanh niên áo vàng, tuổi ước hai mươi hơn.

Hai người vội vả rạp người vái chào:

- Ngũ gia đến vừa đúng lúc, xin hãy vì Thường đường chủ mà báo thù !

Té ra gã thanh niên áo vàng vừa đáp vào giữa trận kia chính là Hồng Trần Cuồng Sanh Lý Ngoan, người thứ năm trong bọn Hắc Hải Ngũ Cuồng, danh rền Hắc Hải, võ công cao siêu khó nổi ước lường !

Hồng Trần Cuồng Sanh chướng mày cười nhếch mép :
- Ta đến đây đã lâu, mọi việc đều mục kích rõ ràng, hãy xê ra tất cả !

Lý Ngoan dứt lời xủ đôi tay áo vàng, xoè quạt phe phẩy vài lượt và ung dung đến trước mặt Hoa Sĩ Kiệt.

Đưa mắt ngắm nghía vị thanh niên áo vàng nọ, Hoa Sĩ Kiệt nhận thấy khí vũ của đối phương khác chúng, mi thanh, mắt sáng, sắc mặt trẻ trung, tuổi tách cùng chàng suýt soát, vóc người tầm thước, bộ trang phục màu vàng phất phơ theo gió động, tay phe phẩy quạt lông, dáng điệu vô cùng phong lưu tieu sái trông như một vị thư sinh đôn hậu, chỉ có chiếc

mủi quật xuống như mỏ ưng, ánh mắt phóng ngời tia dâm quang, vừa nhìn qua đã biết ngay là tay hiếu sắc !

Bước chân của gã nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi, chân dường chẳng chấm đất. Điều làm Hoa Sĩ Kiệt kinh dị nhất là bước đi của gã trông như chậm chạp nhưng kỳ thật tốc độ lại nhanh chóng khó lường, chớp mắt đã cách chàng không hơn năm bước.

Hoa Sĩ Kiệt nhũ thầm :

- Khinh công tên tiểu tử này không vừa, cần phải tiểu tâm. .

Hồng Trần Cuồng Sanh lúc bấy giờ chỉ còn cách Hoa Sĩ Kiệt ba bước liền dừng lại khinh khỉnh thốt :

- Các hạ là Thất ĐộcThần Kiếm à ?

Hoa Sĩ Kiệt trầm giọng :

- Phải ! Các hạ có điều chi chỉ giáo?

Hồng Trần Cuồng Sanh ánh mắt loé ngời tinh quang, trừng trừng nhìn Hoa Sĩ Kiệt hỏi

tiếp :

- Đệ nhất đường chủ của giáo Thường Tấn phải chăng do các hạ sát hại ?

Hoa Sĩ Kiệt dửng dưng đáp :

- Phải ! Đấy là tự gã đến tìm cái chết ! Đao kiếm vô tình không vị một ai !

Hồng Trần Cuồng Sanh hừm lên một tiếng giận dữ :

- Con chó con to gan ! Đường chủ của Hắc Hải Cuồng Ma giáo mi dám tùy tiện giết chết được à ?

Hoa Sĩ Kiệt nhướng mày ngạo nghễ :

- Ngũ Cuồng trong Cuồng Ma giáo chỉ có thể tung hoành nơi Hắc Hải đó thôi. Đó là vịt ăn bám theo mặt nước, một khi mon men lên bờ tất bị sát hại chẳng còn. Ranh con mi có lẽ một trong năm con vịt chúa miền Hắc Hải đấy chăng?

Hồng Trần Cuồn Sanh lúc đầu giận đến tái mặt, nhưng liền đó vụt buông tiếng cuời to:

- Không ngờ Hắc Hải Ngũ Cuồng ngông đã quá mức ngông, thế mà ranh con mi lại càng ngông hơn một bực, ông đây chính là Hồng Trần Cuồng Sanh đệ nhất ngông trong Ngũ Cuồng.

Gã bổng dưng lời quay sang Xà Hà Tiên Tử hỏi :

- ý của Tổng giáo chủ, định giết chết tên ranh này hay bắt sống ?

Xà Hà Tiên Tử Tống Lệ Lệ ánh mắt tình tứ nguýt dài Hồng Trần Cuồng Sanh cười dâm đảng :

- Lão đệ cứ tùy tiện mà hành động, nếu giết chết gã sợ rằng đồ đệ Quyên Quyên của ta sẽ oán trách. .

Hoa Sĩ Kiệt nghe nhắc Phan Quyên Quyên, lòng liền rúng động, buột miệng hỏi :

- Quyên Quyên còn sống chăng? Hiện tại nàng ở đâu ?

Xà Hà Tiên Tử Tống Lệ Lệ cuời khẩy giọng thật chậm rải :

- Quyên Quyên ấy à?Hiện giờ ảbịtreotạiXàyêu Hồ chomuôn rắn cắn mổ…

Hoa Sĩ Kiệt nghe như lồng tim nhói lên, căm phẩn thốt :

- Yêu phụ quả là độc ác ! Nếu Quyên Quyên có mệnh hệ gì, ta sẽ giết ngươi trước tiên!

Khí giận phòng căng lồng ngực, chàng chầm hầm bước lên một bước, hầm hừ định xuất thủ.

Xà Hà Tiên Tử thản nhiên cười khanh khách :

- ¤i chà ! Làm gì mà nóng lên thế ? Cứ nói rõ tên họ mi ra, và nếu như mi thật dạ yêu con Quyên Quyên. .

Hồng Trần Cuồng Sanh vụt chen lời :

- Tổng giáo chủ, chúng ta là người lớn giao ước nhau, bà đã bằng lòng đưa Phan Quyên Quyên cho…

Xà Hà Tiên Tử vội lắc đầu :

- Lý lão đệ đừng vội nóng, Phan Quyên Quyên nói thương tên ranh nầy, trừ phi mi làm cho tên ranh nầy…

Hồng Trần Cuồng Sanh cười ha hả ngắt lời :

- Tại hạ hiểu rồi, nhất định là tại hạ phải giết chết được tên ranh nầy !

Dứt lời ngọn quạt trên tay Hồng Trần Cuồng Sanh liền “rẹt” lên một tiếng và xoè rộng ra, khoé miệng điểm nụ cười hiểm ác, lầm lì sấn lên hai bước về phía Hoa Sĩ Kiệt, khinh khỉnh thốt :

- Ranh con, mi cũng yêu Phan Quyên Quyên đấy à?

Hoa Sĩ Kiệt trợn mắt quát lại :

- Yêu hay không mặc ta, đối với mi vẫn vô can ! Hãy đỡ kiếm nầy !

Lồng với lời quát, ngọn Thất Độc Thần Kiếm đồng thời rủ mạnh trở ra…

Liền đó, bảy ánh hào quang đột nhiên toả rộng, rập rờn như bức màn kiếm khí màu xanh chụp thẳng vào địch thủ.

Hồng Trần Cuồng Sanh “hừm” lên một tiếng như sấm động chẳng tránh mà còn sấn lên, thanh quạt trên tay bỗng dưng cụp trở lại, lắc lư điểm thẳng vào màn kiếm khí xanh rờn.

Phực ! . . .

Xè xè ! . . .

Một âm thanh kỳ lạ vang lên, luồng hào quang bỗng dưng rủ phân rồi hợp lại, hai người đồng thời trội lui ba bước.

Hoa Sĩ Kiệt sắc mặt vụt rắn lại, thân hình vừa chớp động thế kiếm thứ hai đã lao đến như chớp xẹt.

Hồng Trần Cuồng Sanh thở phào một tiếng lắc đầu luôn mấy lượt như để trấn khí huyết đang xông lên, ngọn quạt cấp tốc xoè rộng phấp phới xoay tròn tạo thành một màn bóng quạt nhưng cứng rắn tựa vách sắt tường đồng, chận ngăn lấy thế kiếm của Hoa Sĩ Kiệt.

Hai người vừa phân rời lại xáp mặt, kẻ công người thủ khoảnh khắc đã qua năm chiêu.

Chiêu thé công phòng của song phương đều thần tốc uy mảnh như sao giăng điện chớp, cách cao thủ có mặt tại trận dù nhãn quang rất sắc bén cũng không rõ hai người xuất thủ thế nào, chỉ cảm thấy kình phong bắn tạt ra bốn phía, hốt dậy cát đá bay tứ tung. .

Hồng Trần Cuồng Sanh âm thầm kinh hãi, không ngờ nơi võ lâm trung nguyên lại có hạng trẻ tuổi tài cao như thế !

Hoa Sĩ Kiệt cũng chẳng kém kinh mạng, chẳng dè rằng ngọn quạt của đối phương trong ra nhẹ nhàng mảnh mai nhưng lại có một uy lực tà môn đến thế, đụng vào Thất Độc Thần Kiếm mà vẫn không một mãy may suy suyễn.

Hai người với sắc kinh ngạc, trố mắt nhìn nhau trừng trừng quên nháy .

Hồng Trần Cuồng Sanh vụt lạnh lùng cất lời :

- Thanh kiếm trên tay ranh con, phải chăng là thanh Thất Độc Thần Kiếm của Lang Sơn Quân 70 năm vềtrước ?

Hoa Sĩ Kiệt cười lạt :

- Kể ra tiểu tử khá sành mắt đấy, còn ngọc quạt trên tay mi phải chăng là Thiên Dựt Nhuyển Điệp Phiến củ vị tiền bối Thiên Dựt Kỳ Nhân mà 50 năm về trước đã lừng danh giang hồ ?

Hồng Trần Cuồng Sanh cười ha hả :

- Ranh con đoán đúng lắm ! Thanh quạt nầy không sợ bất kỳ một loại khí giới nào lại có thể trị được trăm độc, bí gió quạt quét trúng dù võ công cau diệu bực nào cũng chẳgn sống được, ranh con hôm nay chết là phần chắc !Hoa Sĩ Kiệt hừ lên một tiếng lạnh lạt, chẳng buồn đáp lại, vung mạnh thần kiếm trên tay, bảy đạo hào quang lóe ngời rực rở, uy mảnh như bảy thớt giao long từ trên không bổ xuống, xĩa vào các yếu huyệt hậu thân của kẻ địch.

Vừa nhác thấy đối phương chớp động thân hình, Hồng Trần Cuồng Sanh lập tức hú to một tiếng nhắc cao thân hình, ngọn quạt trên tay đồng thời xoè rộng toả ra ánh bạc tựa sao giăng, thập tam thức Kỳ Phiến Nhuyển Châm từng chiêu nối tiếp tung ra như mưa cuồng gió dữ…

Hoa Sĩ Kiệt dễ đâu chịu kém, vận khí đơn điền thét lên một tiếng long trời, bảy chiêu Thất Độc theo thần kiếm vũ lộng liên miên chẳng dứt.

Trong khoảnh khắc, hai người đã quây quần hơnbamươi chiêu .

Dần dần sau đấy chiêu thế của song phương từ mau đến chậm, mỗi chiêu xuất thủ đến nhằm vào chỗ yếu hại của đối phương, toàn là tuyệt học xưa nay chưa từng thấy qua.

Viên Ngữ đại sư đúng cạnh đấy, mục kích rõ ràng tài nghệ tuyệt thế của hai người, không khỏi thở dài tự thán :

- Ta một đời cần cù trên võ thuật, nhưng so lại chưa chắc đã bằng hai gã trẻ tuổi nầy đây !

Xà Hà Tiên Tử cũng không kém phần kinh ngạc, nhìn thấy Hoa Sĩ Kiệt càng đấu càng hăng, chiêu thế càng lúc càng nhuần nhã tinh vi và nội lực chừng như suối nguồn tuôn mãi chẳng hết.

Bà lẩm bẩm một mình :

- Tên ranh nầy có chút tà môn, lúc gặp gã nơi Kim Đĩnh Nga Mi, bất quá chỉ là những võ công thô thiển nhập môn, mới có mấy tháng trời, tại sao gã lại biến thành một cao thủ bậc nhất như thế ? Nếu như gã chịu khó dụng công rèn luyện thêm một thời gian, sợ rằng trong vòng trăm hiệp ta chưa chắc đã…

Sát cơ bỗng dưng lên đầu óc, bà thầm nghĩ phải giết cho kỳ được Hoa Sĩ Kiệt để diệt hậu hoạn.

Lúc bấy giờ Hoa Sĩ Kiệt cùng Hồng Trần Cuồng Sanh đã giao đấu nhau trên trăm hiệp, sự hơn kém đã bắt đầu thấy rõ, chiêu thế của Hồng Trần Cuồng Sanh công ra tuy kỳ diệu nhưng nội lực đã dần dần sút giảm.

Hoa Sĩ Kiệt từ khi được Thất Sát Thần Bà truyền rót cho nội lực gần trăm năm của bà, sức lực chàng gia tăng thập bội, tuy chiêu thế chưa mấy thuần thục, nhưng nội lực miên miên vô tận, càng đấu càng phấn khởi, lần lần tiến đến chổ áp đảo đối phương.

Hồng Trần Cuồng Sanh tức tối lồng lên như thú dữ điên mồi :

- Ranh con, nếu hôm nay chẳng sát hại được mi, ta thề chẳng trở lại Hắc Hải .

Hoa Sĩ Kiệt nhếch môi cười âm trầm, thế kiếm lập tức đổi nhanh, bung rộng trở ra tựa như một màn lướt hào quang xanh ónh ánh, phủ chụp xuống đỉnh đầu kẻ địch.

Hồng Trần Cuồng Sanh vội soạt bước lách mình, vọt lùi sang cạnh bảy bước.

Hoa Sĩ Kiệt gầm lên như cọp rống :

- Quân hèn nhát nêú có bản lảnh cứ đứng một nơi đừng xe dịch, chúng ta mỗi người tiếp thẳng nhau ba chiêu thử sức, dám hay chăng?

Vì răng Hoa Sĩ Kiệt sau trăm hiệp giao tay cùng đối thủ đã khám phá được nhược điểm của kẻ địch chỉ sở trường về môn khinh công, nếu như cùng gã giao đấu chàng khó mong thủ thắng nổi .

Hồng Trần Cuồng Sanh kinh nghiệm trận chiến rất phong phú cơ trí lại hơn người, nghe qua lời lẽ đã hiểu ngay dụng ý của đối phương, cười nhạt đáp ngay :

- Ta cũng có điều kiện, nêu như mi bằng lòng, chúng ta cùng trao đổi yêu sách !

Hoa Sĩ Kiệt đâu hiểu là kế của đối phương, nhanh nhẫu gật đầu :

- Được rồi ! Ngươi hãy đưa ra điều kiện cho ta nghe trước nếu như hợp tình hợp lý, chúng ta trao đổi yêu sách ngay !

Hồng Trần Cuồng Sanh đằng hắng lên một tiếng, nghiêm trang cất lời :

- Chúng ta giao tranh trước một trận bằng miệng, sau đấy sẽ theo đề nghị của mi đấu nhau bằng vũ thuật, nếu như cả hai trận võ vẫn đều thắng cả, Phan Quyên Quyên sẽ thuộc về kẻ ấy, như vậy được chăng?

Hoa Sĩ Kiệt nhíu mày cân phân nghĩ ngợi chẳng đáp.

Hồng Trần Cuồng Sanh thấy thế khích thêm :

- Có lẽ ranh con mi chẳng dám so khẩu cùng ta vì rằng trong bụng mi chẳng có chi chân tài thực học, bất quá mi chỉ học lóm võ vẽ vài chiêu thức của người thôi !

Mưu “ khiển tướng không đằng khích tướng” ấy quả nhiên hiệu nghiệm, Hoa Sĩ Kiệt giận dữ thét lên :

- Có chi mà chẳng dám? Thiếu gia nhất định phải khiến mi phục sát đất, để từ đây mi hết còn dám léo hánh đến Trung thổ ngông nghênh.

Hồng Trần Cuồng Sanh thấy kế mọn đắc thành, nhếch môi cười đắc ý :

- Chúng ta nhờ Bình Thiên Giáo Chủ làm chứng, đầu tiên là đấu khẩu, thứ nhì là đối nội lực, sau cùng ta tỉ thí khinh công, ba môn mà thua mất hai, kể như là bại cuộc !

Hoa Sĩ Kiệt lòng rúng động nghĩ thầm :

- Tên ranh nầy lợi hại thật ! Gã lại đèo thêm một đề nghị có lợi cho gã, nếu ta chẳng chấp thuận cuộc so tài, khác nào tự chứng tỏ mình khiếp nhược…

Xà Hà Tiên Tử bật cười lanh lảnh, quay sang hất hàm hỏi Hoa Sĩ Kiệt :

- Sao ? Tiểu tử ngán rồi à ? Nếu như chẳng dám hãy cúi đầu năn nỉ ta sẽ ra phúc cho lần chót, để cút khỏi nơi đây !

Hoa Sĩ Kiệt là một trang thanh niên tính khí cương liệt, đâu thể chịu đựng nổi lời châm chọc miệt khinh của người khác, sẳng sớm quát lên :

- Được rồi, ta chấp thuận tất cả điều kiện của tên ngông đã nêu ra !

Hồng Trần Cuồng Sanh lạnh lùng cất lời :

- Chúng ta đấu khẩu trước, ta đưa ra ba vấn đề để mi giải, sau đấy mi cũng nêu ra ba đề mục ta giải lại…

Hoa Sĩ Kiệt ngắt lời :

- Khỏi nhiều lời, mau xuất đề cho rồi !

Hồng Trần Cuồng Sanh cười khẩy, cất cao giọng :

- Võ học phát nguyên từ thời đại nào ? Nơi đâu ? Vị ấy là ai,Lộ số ra sao ?

Hoa Sĩ Kiệt nhíu mày nghĩ ngợi giây lâu, thốt :

- Võ học phát nguyên từ lúc nào, nơi đâu, do ai, trên sử sách khó mà tham khảo, nhưng nhân gian trong nước đã biết luyện võ tù hai ngàn năm trước, và chánh thức khai sơn dựng giáo, bắt đầu từ Đạt Ma tổ của Thiếu Lâm…

Hồng Trần Cuồng Sanh cười phá lên :

- Tiểu tử là người Trung thổ, thế mà chẳng rành được vị phát nguyên ra võ học, cùng thời gian và địa điểm, thật đúng là hạng bị thịt toi cơm !

Hoa Sĩ Kiệt bị đối phương mai mĩa, giận đến đỏ mặt tía tai, gầm to một tiếng thanh kiếm trên tay lia mạnh trở ra .

Hồng Trần Cuồng Sanh cả kinh, vội tung mình lên ba trượng cao tránh khỏi thế kiếm của chàng, đoạn quay người chụp nhanh thanh quạt, hai tay chụm lấy đầu quạt tựa như ôm lấy mũi kích bổ thẳng xuống người Hoa Sĩ Kiệt.

Đầu quạt đâm phủ qua làn kiếm khí, phát ra nhừng tiếng soèn soẹt như xé lụa.

Hoa Sĩ Kiệt bỗng thấy đối phương tựa thớt chim ưng, lộn bổ trở xuống, phản công một cách liều lĩnh như thế, lòng thầm rúng động, vội vận thêm ba thành công lực truyền vào thế kiếm.

Bằng ! . . .

Và tiếp theo tiếng nổ là hai tiếng “huỵch, huỵch” nặng nề, cả hai người cùng bật ra sau hai trượng và đồng ngất người hôn mê luôn tại chổ.

Tất cả cao thủ hiện diện kinh sửng thừ người !

Hàng trăm ánh mắt đều đổ dồn vào hai đối thủ, hồi hộp đợi chờ !

Trận trường nhất thời nặng nề ngột ngạt một mùi tử khí, không khí khẩ trương đến độ như bóp nghẹt được tim người. .

Bỗng dưng lúc ấy…

Một giọng cười âm trầm, rùng rợn, lanh lảnh vang lên, xé toang bầu khí quyển nặng nề, khiến quần hùng đều giật mình nhác mắt quay nhìn, thấy Xà Hà Tiên Tử thoắt động gót chân, ánh mắt rực ngời sát khí, chầm chậm lầm lì xê dần đến bên Hoa Sĩ Kiệt.

Hoa Sĩ Kiệt vẫn hôn mê bất động trên mặt đất, hơi thở thoi thóp như chỉ mành.

Bằng vào giọng cười âm trầm cùng đôi mắt loé ngời sát khí của Xà Hà Tiên Tử, chứng tỏ là bà ta sắp sửa hạ độc thủ Hoa Sĩ Kiệt…

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn bảy bước…

Tất cả sư tăng Thiếu Lâm Tự đều đổ dồn ánh mắt vào từng bước xê dịch của Xà Hà Tiên Tử, tâm tình họ theo đó phập phồng khẩn trương dần.

Hoa Sĩ Kiệt vì muốn cứu Thiếu Lâm Tự khỏi trận sát kiếp, mới ưởn ngực tiến ra giao đấu, điểm ấy, tất cả hoà thượng Thiêu Lâm đều cảm nhận và thấy rõ, nhưng vì họ khiếp hãi bởi võ công cao thâm khó lường của Xà Hà Tiên Tử, nên không một người nào dám bước ra trở ngăn.

Giờ đây Xà Hà Tiên Tử cách Hoa Sĩ Kiệt chỉ còn năm bước, ba bước…

Bất thần một giọng quát to từ sau lưng Xà Hà Tiên Tử vọng lên :

- Đứng lại !

Xà Hà Tiên Tử vội dừng bước xoay mình, vừa vặn một lượng kình phong uy mãnh từ sau lưng ập tới .

Vẫn một tư thái ung dung, Xà Hà Tiên Tử không buồn tránh né, tay phải khẻ vương ra, chộp nhẹ vào trước mặt, luợng kình phong vừa ập đến, lập tức bị hoá giải tiêu tan, đôi mắt phụng ngời ngời ánh lạnh thoáng quét qua, nhận ngay đối phương là một đại hán trung niên, mày kiếm mắt cọp, lưng gấu vai hùm, mặt ngời chánh khí…

Xà Hà Tiên Tử sau khi nhìn rõ đối thủ, buông tiếng cười âm trầm :

- Ta ngở là ai, té ra Tọa Điểu Kim Cang Vũ Minh, ngươi dám đánh trộm bổn giáo chủ một chiêu, lòng hào hiệp hết lòng vì bạn của ngươi, bổn giáo chủ rất ư khâm phục !

Nàng ngừng lại giây phút và tiếp lời :

- Để tán dương tấm tình ấy,bổn giáochủ đểchomiđượctoàn thây .

¢m vang lạnh rắn như băng đá, khiến người nghe không khỏi ơn ớn rùng mình.

Toạ Điểu Kim Cang Vũ Minh trừng mắt giận dữ :

- Yêu phụ ! Mi địa vị Giáo chủ Bình Thiên, lại thừa nguy của người, chẳng sợ thiên hạ giang hồ cười chê hay sao ?

Xà Hà Tiên Tử cười lên ha hả :

- Phóng mắt nhìn vào võ lâm hiện tại, kẻ nào dám chê bai trước mặt bổn giáo chủ? Bình thiên giáo chẳng bao lâu sẽ bình định võ lâm, quét nghiêng thiên hạ, ai lại dám chẳng nghe lời chỉ huy của ta ? Ha…ha…ha…

Vũ Minh cười khẫy :

- Lấy đức phục người là còn, dùng uy phục người vong! Yêu phụ nếu mi còn tiến lên một bước, Vũ Minh nầy se vì bằng hữu mà liều mạng cùng mi !

Xà Hà Tiên Tử hừm lên giận dữ :

- Dám buông lời bất kính, súc sinh quả to gan !

Biết rõ tài lực mình chẳng bằng Xà Hà Tiên Tử, thừa lúc đối phương đâng trò chuyện, Vũ Minh chập nhanh song chưởng và liều lĩnh quật mạnh trở ra đột kích đối phương với một đòn sấm sét may ra hạ được đối phương cứu nguy cho bạn.

Nhưng Xà Hà Tiên Tử đâu phải là hạng dể cho y hành động theo ý muốn, tay phải bà nhẹ khoác vào không khí, ngón trỏ tay trái đồng thời điểm nhanh ra, miệng thét to :

- Dám xuất thủ tập kích bản giáo chủ, hãy đón lấy ngọn Yêu Xà chỉ này !

Vũ Minh thấy chưởng lực mình bị hoá giải tiêu tan, biết ngay thế nguy, vừa định xoay tay phả thế chợt cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình nặng như sơn thạch từ trên đè ập xuống đỉnh đầu…

Chàng vội vả vọt người thối hậu nhưng đã trể, gót chân chỉ nhốm lên được vài bước, loạng choạng té sấpxuống,thân hình rung rẩy mộtlúcrồithẳng cẳng nằm im.

Viên Ngữ đại sư đứng phía sau lưng Vũ Minh, trầm trầm đọc lên một tràng Phật hiệu, nghiêm trang tiếp lời :

- A Di Đà Phật ! Nữ thí chủ ra tay quá lang độc ! Luật nhân quả tuần hoàn rất chóng, nữ thí chủ mau tỉnh ngộ là hơn !

Xà Hà Tiên Tử ngạo nghễ cười to :

- Nhân quả là cái thá gì ? Võ công mới là nhân quả, hôm nay nếu kẻ nào chẳng phục bổn giáo chủ, ta sẽ giết chết ngay, giết mãi cho đến khi nào khắp võ lâm thiên hạ đều quy thuận mới kỳ thôi !

Viên Ngữ đại sư buông tiếng than dài :

- Thuốc hay không trị được bịnh ngặt. Phật chỉ độ được kẻ hửu duyên ! Nữ thí chủ đã không kể chi nhân quả, bần đạo còn biết nói chi hơn !

Dứt lời, đại sư khẽ nhắm mắt lại, khuôn mặt lộ đầy sắc u buồn, thầm hiểu Thiếu Lâm hôm nay khó lòng hy vọng tránh được một tai ương chết chóc hãi hùng, bất giác hai tay chấp lại, lâm râm niệm Di Đà Kinh, thái độ vô cùng trầm tĩnh như sẳn sàng đón chờ mói nguy nan diễn biến…

Xà Hà Tiên Tử cười khan luôn mấy tiếng :

- Lão trọc thối, đừng vờ vĩnh từ bi mộ đạo, trên đời không gì đáng ghét hơn là hạng hoà thượng đạo sĩ tu để trốn nợ trần, bổn giáo chủ giết mi chết trước rồi sẽ hay !

Tay áo lụa cùng theo lời nói, nhẹ nhàng phát lên, một luồng lực đạo lập tức ùa ra bắn thẳng về phía nhà sư .

Chương 18: Ðường tơ lộn ruột

Viên Ngữ đại sư sắc mặt nhất thời rắn lại, vội dương đôi tay áo rộng, che ngang trước ngực, nhưng lực đạo luồng tụ phong của Xà Hà Tiên Tử vô cùng to rộng tựa như một lượng

hải triều bổ ập tới, khiến Viên Ngữ đại sư bị tống văng ra sau tám bước, té ngồi trên mặt đất.

Xà Hà Tiên Tử đắc ý cười to :

- Lão trọc thối chỉ là hạng bị thịt vô dụng, hãy nếm thêm một chưởng của ta, sớm mà về Tây phương với Phật Tổ.

Hữ chưởng liền đó đột ngột quật nhanh ra, Viên Ngữ đại sư chưa kịp rú lên một tiếng thảm thiết,cảđầu lẫn bộ phận vaiđều nátliền từng mãnh máu mevụn vằn.

Tất cả sư tăng Thiếu Lâm đều lặng người trố mắt, nhìn thấy trưởng môn nhân của mình, cùng năm vị cao thủ đều chết một cách cực kỳ thảm thiết, người nào cũng hồn vía rụng rời, lại thêm mất kẻ cầm đầu tựa như bầy dê vô chủ, nhất tề hô lên một tiếng đoạn ùn ùn đua nhau chạy thoát thân, trận tuyến La Hán bổng chốc rời rả tan tành.

Đột nhiên họ cùng nghe sau lưng mình vang lên một giọng thét thật uy nghi :

- Tất cả hãy đứng im.

¢m vang lanh lãnh như sấm nổ bên tai, và mườn tượng có một ma lực đe doạ hãi hùng, khiến tất cả đều dừng chân khựng bước đứng trơ ra một chỗ.

Xà Hà Tiên Tử lại quát to :

- Kẻ nào chịu hoàn tục và bằng lòng vĩnh viễn quy thuận bổn giáo sẽ được sống .

Bà quay mắt nhìn phía quái nhân áo trắng truyền lịnh :

- Bạch Vân Vân, con hãy xử đám trọc thối nầy, kẻ nào không bằng lòng hoàn tục, cứ thẳng tay giết chết tất cả, để sư phụ còn đưa hai gã tiểu tử kia đi trước !

Dứt lời, Xà Hà Tiên Tử quay bước tiến về phía Hoa Sĩ Kiệt đang thoi thóp.

Nhìn thấy chàng nằm ngửa người im lìm trên mặt đất khoé miệng rìn rịn máu tươi, nhưng vành môi vẫn điểm xuyến một nụ cười bất khuất. Xà Hà Tiên Tử nhếch mép cười :

- Ranh con chết mà vẫn chẳng bỏ thói ngông cuồng, bổn giáo chủ vốn ra chẳng muốn giết mi, nhưng để mi sống sót, sau nầy sẽ là một mối đại hoạ của bổn giáo chủ, âu cũng là số của mi…

Tay phải của bà thình lình nhắc cao ra trước và bổ nhanh xuống người Hoa Sĩ Kiệt.

Bỗng cùng trong một lúc ấy, hai bóng người từ hai phía khác nhau đồng thời lao bắn tới, thân hình chưa đến kình phong đã đùa dâng đến trước hứng lấy ngọn Xà Yêu chỉ của Xà Hà Tiên Tử, vừa vặn luồng chỉ phong tuyệt độc ấy chỉ còn cách thân mình của Hoa Sĩ Kiệt không hơn tấc.

Xà Hà Tiên Tử kinh hải giật bắn mình, định thần nhìn lại, dưới chân bà hai bóng người đang quì rạp cung kính, đầu gầm xuống chẳng dám ngẩng lên.

Ngó kỷ té ra hai ả đồ đệ trong Ngũ Phụng của mình, Hồng Phụng Trịnh Bội Hà và Bạch Phụng Bạch Vân Vân.

Bà chưa kịp hết kinh ngạc, quái nhân áo trắng tức Bạch Vân Vân vập đầu thưa :

- Xin sư phụ dung tội cho đệ tử, sư phụ tạm thời tha mạng đùng sát hại đến hắn !

Xà Hà Tiên Tử chẳng buồn nghe lời khẩn cầu của Bạch Vân Vân, quay sang hỏi quái nhânh áo hồng Trịnh Bội Hà :

- Trịnh Bội Hà, con cũng phải lòng tên ranh ấy à?

Quái nhân áo hồng ấp úng :

- Đệ tử chỉ cầu xin sư phụ đừng sát hại hắn thôi…

Xà Hà Tiên Tử giận quát to :

- Phải chăng tên ranh nầy cùng chị em bọn ngươi đã quen trước, chã trách lần trước nơiKim Đĩnh NgaMibọn ngươi cóý thả gã thoátđi !

Bạch Vân Vân vội biện hộ :

- Nơi Kim Đĩnh Nga Mi không phải chúng con có ý thả hắn trốn khỏi, mà là con ưng to mang gã trốn đi . Mệnh lệnh của sư phụ, đệ tử chúng con đâu dám vi kháng.

Xà Hà Tiên Tử cười lạt :

- Được, mi cho là mệnh lịnh của sư phụ không dám vi kháng. Bạch Vân Vân, bây giờ sư phụ hạ lịnh cho con phải giết chết tên khốn ấy, cắt đầu đem dâng cho sư phụ !

Dứt lời, lôi bên thắt lưng ra một thanh đoãn kiếm sắc bén trao cho nàng.

Bạch Vân Vân hai tay đón lấy thanh kiếm, toàn thân run bắn lên như chạm phải luồng điện, nhưng vì khuôn mặt bị che kín trong chiếc mặt nạ xấu xí, không sao nhìn rõ thần sắc nàng lúc ấy, song qua ánh mắt và đôi tay, đủ thấy được nội tâm mâu thuẫn và đau đớn của nàng.

Tay nàng cứ mân mê thanh kiếm trù trù mãi chẳng biết định lẽ nào…

Buổi đầu tiên gặp mặt Hoa Sĩ Kiệt, lòng Bạch Vân Vân đã khắc ghi hình bóng chàng trai đỉnh ngộ.

Hai mươi năm trời sống trong hoàn cảnh nghiệt ngả lạnh lùng, vưà tiếp xúc với thế giới bên ngoài, lại gặp ngay một thiếu niên hào hùng tuấn tú, thử hỏi làm sao nàng chẳng nao động cỏi lòng, những nhiệt tình chất chứa đè ép bao tháng ngày được dịp tuông trào như hoả diệm sơn bộc phát.

Thấy thái độ chần chờ của nàng, Xà Hà Tiên Tử tức tối thét to :

- Bạch Vân Vân, sao còn chưa động thủ ?

Bạch Vân Vân giạt thót mình và như một kẻ vừa sực tỉnh cơn mê, nàng mím môi nhấc kiếm đâm xuống lòng ngực Hoa Sĩ Kiệt.

Trịnh Bội Hà kinh hãi rú lên :

- Tam sư tỷ chị….

Giữa tiếng quát kinh hãi của nàng, từ không trung bất thần sà vút xuống một con chim ưng khổng lồ, xoè móng quắp lấy thanh kiếm trên tay Bạch Vân Vân và hắt thẳng về phía Xà Hà Tiên Tử…

Xà Hà Tiên Tử vô cùng kinh ngạc vội phất cánh tay lụa đánh rơi mũi kiếm xuống đất.

Đến khi định thần nhìn lại, con ưng khổng lồ nọ đã chộp lấy Hoa Sĩ Kiệt và bay vút lên trời.

Trịnh Bội Hà hớt hãi la to :

- Lần trước tại Kim Đĩnh Nga Mi cũng chính con ưng ấy đã cứu hắn thoát đi.

Xà Hà Tiên Tử tức tối nghĩ thầm :

- Con linh điểu nầy do ai nuôi dưỡng mà dám bay đến đây chống đối cùng ta, cần phải trừng trị tội hổn của nói mới được.

ý nghĩ vưa thoáng qua, tay phải đã nhanh nhẹn bay ra chộp thẳng vào hư không một

nhát.

Con ưng to nọ đang vổ cánh tung vút từng mây, bỗng đão nghiêng và một chiếc cánh hơi xệ đi, nhưng vẫn gượng tiếp tục bay cao về phía trước.

Xà Hà Tiên Tử sững sốt, khen thầm :

- Sức lực của con ¦ng to nầy ít nhất có trên ngàn cân, nên có thể hứng lấy một ngọn trảo của ta mà không hề hấn gì .

Bà bỗng thét lên một tiếng to, hai tay thình lình chộp thẳng về hướng linh điêu đang bay .

Từ lòng hai bàn tay của bà lập tức thoát ra hai ngọn kình phong như sóng dữ tủa thẳng vào không gian.

Con ưng to bỗng kêu lên mấy tiếng thật bi thiết, thân hình không ngớt chao động giữa không trung và dần dần rơi xuống.

Xà Hà Tiên Tử cười đắc ý :

- Tưởng đâu súc sanh mi kháng cự nổi thần lực của bổn giáo chủ, té ra chỉ có thế !

Dứt tiếng, bà ta lắc mình xê gần đến chổ con ưng to, thấy con vật nằm mẹp trên mặt đất, đôi mắt bắn ngơì hai luồng sát khí rợn người, cất cổ há mỏ chờn vờn như muốn mổ.

Nhìn kỷ con vật, thân hình rất to lớn, cao hơn thước từ trong lớp xanh xẩm óng ánh, màu đỏ khong ngớt rịn ra, chứng tỏ là bị thương không nhẹ lắm.

Đang lúc Xà Hà Tiên Tử chăm chú quan sát con vật bị thương, từ không trung bỗng thoắt xuống một bóng to xanh sẩm tiếp theo đấy, trước mặt bà đột ngột hiện ra một người cùng một chim.

Kẻ vừa đến là một nữ lang áo lam, tóc dài xoả vai khăn xan che kín mặt nàng, qua dáng điệu tha thướt cùng dáng dấp thuôn tròn đều đặn của nàng, đủ phán đoán là một giai nhân tuyệt sắc, tay nàng ôm chặc chiếc đao, chễm chệ trên lưng một con chim to màu lông xanh sậm mướt như con ưng đang bị thương.

Đôi mắt nữ lang vừa đến, chợt chạm lên thân hình Hoa Sĩ Kiệt cùng thớt chim ưng đang bị thương nằm lịm trên mặt đất, liền buột “ồ” một tiếng thản thốt, đoạn hấp tấp nhãy xuống lưng chim, móc ra một viên thuốc nhét vào mỏ con vật bị thương.

Nhìn thấy cách trang phục cùng phong thái ung dung của nữ lang nọ, Xà Hà Tiên Tử khe khẻ giựt mình.

Nữ lang áo lam đưa mắt quét nhanh khắp bốn phía trận trường, dằn giọng hỏi :

- Aiđãthương Linh nhi của ta ?

Và không đợi ai trả lời, nàng hất hàm về phía Xà Hà Tiên Tử hỏi tiếp :

- Nếu là ngươi thì mau tự nhận là hơn !

Xà Hà Tiên Tử cười khẫy :

- Cô nương, đả thương một con vật có đáng là bao, làm gì phải hớt hải đến thế ?

Nữ lang áo lam trỏ tay ngay Xà Hà Tiên Tử, x½ng giọng :

- Nhất định là ngươi rồi !

Xà Hà Tiên Tử dững dưng gật đầu :

- Phải ! Chính bổn giáo chủ đã làm, chim cô nương nuôi nhưng lại thả lỏng cho bay bậy, chẳng lẽ không đáng đánh sao ?

Nữ lang áo lam không ngờ nàng áo trắng trước mặt dám buông lời trả treo với mình như thế, giận dữ rít lên :

- Thiếu nợ trả lời, giết nhơn thường mạng, chim ta bay giữa không trung, ngươi lại dánh đánh thương nó, giờ đây phải chịu ta một chưởng để trừ.

Xà Hà Tiên Tử bật cười lanh lảnh :

- Cô nương quả là to gan lắm đấy, cô có biết bổn giáo chủ là hạng người chi không?

Nữ lang áo lam cũng buông tiếng cười lạnh lạt, đưa tay chỉ vào chót mủi của mình, hỏi lại :

- Ngươi cũng chắc chưa nghe ta là hạng người chi à ?

Xà Hà Tiên Tử xám mặt lại, giọng gằn gằn :

- Cô là ai ?

Nữ lang áo lam lạnh lùng đáp :

- Ngươi có nghe cách đây mấy mươi năm về trước, giang hồ xuất hiện ba Nữ hai Nam,vậy baNữ ấy ám chỉai ?

Xà Hà Tiên Tử giật bắn mình thốt to :

- Cô…Cô nương là Thất Sát Thần Bà hay Băng Hồn Tiên Cơ ?

Băng Hồn Tiên Cơ không đáo mà hỏi lại :

- Còn ngươi là Xà Hà Tiên Tử phải không ?

Xà Hà Tiên Tử trong cổ họng hừ lên một tiếng, ánh mắt ngời ngời tinh quang, bà đã thấy qua Thất Sát Thần Bà, lối trang phục không phải như thế, nữ lang nầy nhất định là Băng Hồn Tiên Cơ rồi.

Bà quay sang ra lịnh cho Hồng, Bạch Song Phụng :

- Hoả tốc truyền lịn cho tất cả cao thủ của Xà Yêu Hồ bao vây cẩn mật Băng Hồn Tiên Cơ, không được cho y thoát chạy !

Băng Hồn Tiên Cơ quét mắt nhìn khắp cao thủ của Xà Yêu Hồ đang vây chặt bốn bên cất tiếng cười ha hả :

- Xà Hà Tiên Tử mi uổng phí tâm cơ mất rồi, nêu như bổn nhân sợ mi, đâu có đến đây tìm mi…. . ha…ha…. . ha…

Xà Hà Tiên Tử giận dữ quát to :

- Nàng và ta đồng danh trên giang hồ, giữa chúng ta như nước sông nước giếng chẳng phạm nhau, tại sao nàng lại đến đây quấy phá chuyện của bổn tiên tử?

Băng Hồn Tiên Cơ cười lạt :

- Bổn nhân tình cờ tạt ngang đây, thấy người nguy không lẽ chẳng cứu !

Xà Hà Tiên Tử nhếch môi dằn giọng :

- Bằng vào mấy chiêu Băng Hồn Chưởng xoàng xỉnh của ngươi có thể cứu được ai chứ? Ngươi hãy nhướng mắt nhìn kỷ bốn phía bên ngoài là những hạng người nào ? Ngươi nhắm đủ khả năng áp đảo tất cả cao thủ đây chăng?

Băng Hồn Tiên Cơ bĩu môi khinh miệt :

- Lũ ấy à ? Chỉ là hạng đánh trống vổ tay, cùng hạng cùng đinh khiêng kiệu có chi mà đáng bận tâm, lần chót ta cảnh cáo tiên tử, đừng thị cường hung hăng háo sát, bằng trái lại, ha…ha. . chừng đó…

XàHàTiên Tử cố dằn giận mím môi :

- Hai mươi năm trước, ta và ngươi đồng danh trên giang hồ, hai mươi năm sau, bổn giáo chủ muốn được thưởng thức công lực của ngươi…

Bà vụt quát lên một tiếng thật to, xoay tay nghiêm thế, lớn tiếng hỏi tiếp :

- Băng Hồn Tiên Cơ, ngươi nhận ra chiêu này không ?

Băng Hồn Tiên Cơ nghiêng mặt khẽ liếc thấy giữa lòng bàn tay hữ giơ cao của đối phương ánh hồng ngơì chói lên, liền bĩu môi cất lời :

- Một chiêu mọn Hồng Quang Nhật Chưởng ấy có chi lạ kỳ mà khoe vênh váo !

Xà Hà Tiên Tử nghe đối phương nói trúng phóc tên chiêu thế của mìn, lòng không khỏi thoáng rung động, trầm giọng hỏi tiếp :

- Ngươi có biết Hồng Quang Nhật Chưởng là một trong bảy đại tuyệt kỷ của võ lâm chăng? Uy lực nói phát ra lợi hại thế nào không?

Băng Hồn Tiên Cơ cười khẫy :

- Có thể Nhật Quang Thần Chưởng được liệt vào bảy đại tuyệt kỷ trong võ lâm, ngưng mi khổ luyện đã hai mươi năm, mà hoả hầu vẫn chỉ có bảy thành trở lại, nhắm cũng chẳng phát huy được mấy uy lực.

Xà Hà Tiên Tử càn kinh ngạc nhủ thầm :
- ả chỉ thoáng nhìn qua đã đoán ngay Nhật Quang Thần Chưởng của ta chỉ có bảy thành, đủ thấy công lực ả cao minh khó lường.

Lòng bà do đấy không tránh khỏi âm thầm khiếp hải .

Băng Hồn Tiên Cơ như đã nhình thấu qua nội tâm của đối phương cười nhạt tiếp lời :

- Giáo chủ hãy để tay xuống là hơn, và dẫn tất cả đệ tử đồng đảng của người rời khỏi nơi đây,để hoàkhí giữa đôibên không sức mẻ.

Trước mắt đông đủ bao nhiêu nhân vật võ lâm, Xà Hà Tiên Tử dể đâu khép mình chịu nhục, sự giận vút chô’c xông cao, nghiến răng hét lớn :

- Tốt lắm ! Băng Hồn Tiên Cơ hãy nếm thử Nhật Quang Thần Chưởng của ta, xem có lợi hại hay là không ?

Cao thủ bốn phía nghe thế đều tái sắc kinh hoàng, vì họ biết rõ một khi Nhật Quang Thần Chưởng thi thố ra, có thể cháy tiêu cả vỏ đất.

Xà Hà Tiên Tử tay hữu càng lúc càng nhắc cao, ánh hào quang màu hồng giữa lòng bàn tay càng đỏ rực như máu…

Sắc mặt Băng Hồn Tiên Cơ bỗng rắn lại, trụ vững như thế núi, song chưởng đưa ngang trước ngực.

Bất thần Xà Hà Tiên Tử quát lên một tiếng to, hữu chưởng chầm chậm đẩy về phía Băng Hồn Tiên Cơ.

Lập tức một luồng ánh sáng rực rỡ màu hồng nhoáng phừng lên, thân hình Băng Hồn Tiên Cơ cơ hồ bị phủ chụp trong luồng hồng quang nọ, tất cả cao thủ bốn phía đều khiếp hải xô nhau thối hậu ra xa để tránh hơi táp vào mặt.

Luồng hồng quang càng lúc càng đỏ thẩm lên, che mất cả hình tích Băng Hồn Tiên Cơ, quần hùng bên ngoài cố bét mắt ra nhìn, cũng không sao thấy rõ tình hình bên trong.

Độ thời gian một tuần trà sau, những tiếng xèo xèo vang lên không ngớt và những làn hơi trắng bốc lên nghi ngút, luồng hồng quang dần dần tắt mất…tiếp theo đó một luồng hơi lạnh như từ núi băng toát ra ập thẳng về phía Xà Hà Tiên Tử và toả ra bốn phía trận trường.

Xà Hà Tiên Tử thất sắc kêu lên :

- Băng Hồn Mãn Càn Khôn !

Bà vừa đề khí định đưa Nhật Quang Thần Chưởng trở ra phản kích, Băng Hồn Tiên Cơ đã lạnh lùng cất lời :

- Công lực giữa hai ta thế nào đã hiểu nhau rồi, nếu còn liều lĩnh manh động, chỉ sợ đi đến chổ lưởng bại thọ thương, nếu như giáo chủ chưa phục, thì đến ngày mồng chín tháng chín khai sơn thiết giáo sắp tới kia, bổn nhân sẽ đến thỉnh giáo thêm !

Xà Hà Tiên Tử cười gằn một tiếng, hậm hực thốt :

- Được ! Bổn giáo chủ gia ân cho mi sống thêm ba tháng nữa vậy !

Dứt lời quay sang chúng cao thủ Xà Yêu Hồ ra lịnh :

- Sửa soạn rời ngay !

Liền theo câu nói, Xà Hà Tiên Tử thoắt mình lui vào kiệu rắn, bốn đại hán lập tức nhấc kiệu lên vai và phóng nhanh xuống núi, khoảnh khắc đã mất dạng.

Băng Hồn Tiên Cơ thấy Xà Hà Tiên Tử đã bỏ đi, liền buồn bả đưa mắt nhìn quanh những xác chết hòa thượng Thiếu Lâm la liệt khắp mặt đất, không khỏi than dài :

- Thiếu Lâm Tự bị gặp phải trận đồ sát này, sợ e khó mà ngóc đầu lên nổi, trong võ lâm bổng xuất hiện mụ đại sát tinh như thế, thật là sắp đến ngày mạt nhật vậy !

Nàng cúi xuống bồng lấy Hoa Sĩ Kiệt để lên lưng chim ưng, con ưng to sau khi phục xong viên thuốc của Băng Hồn Tiên Cơ thương thế đã khá nhiều, rướn cổ ré dài một tiếng đoạn vổ cánh tung bổng vào khoảng không mang theo cả Hoa Sĩ Kiệt trên lưng bay đi.

Qua chẳng biết bao nhiêu lâu thời gian, Hoa Sĩ Kiệt dần dần tỉnh lại, mỡ mắt nhìn lên, cảnh vật xung quanh khiến chàng ngơ ngác sửng sờ !

Tung Sơn, Thiếu Lâm Tự chẳng thấy, Xà Hà Tiên Tử, Hồng Trần Cuồng Sanh cũng mất đâu nốt…

Nhưng trận ác đấu cùng Hồng Trần Cuồng Sanh trên Thiếu Lâm Tự vẫn như sống động trước mắt chàng.

Quét mắt nhìn quanh, thấy nơi mình đang nằm là một mái tranh cheo leo trên đỉnh núi, bên cạnh để la liệt những chiếc bánh khô và vật thực. Chàng biết đấy là lương thực hàng ngày chim ưng đã mang đến cho chàng và có lẻ vì chàng mê man bất tỉnh suốt ngày đêm nên không hay biết.

Tần mẩn đếm những chiếc bánh khô, vừa vặn là 30 chiếc. Hoa Sĩ Kiệt lắc đầu vu vơ :

- Không lẽ ta đã mê man suốt mười ngày rồi ? Nơi đây là đâu ?

Chàng lại đưa mắt nhìn ra ngoài, thế núi không cao lắm có thể quan sát tận tường những đồng bằng dưới bốn phía chân núi, nhưng chàng không sao nhớ được đây là nơi nào, chỉ ý thức được rằng đã rơì khỏi Tung Sơn rất xa !

Nhắc mắt nhìn lên bầu trời, ánh tà dương đã nhếch h½n về Tây, sương đêm đang phủ trắng khắp núi đồi .

Thầm nghĩ trơì đã tối, mà mấy ngày trời chưa nuốt chi vào bụng, nên vừa tỉnh lại, cơn đói lập tức hoành hành, chàng bất giác chép lưỡi thèm thuồng.

Chợt cảm thấy một mùi hương từ các kẻ răng thoang thoảng vào nóc giọng, chàng hiểu rằng mình đã được ai cho uống một loại đơn dược chi đó !

Thử điều khí vận công, thể nội bổng như có một luồng sức mạnh kỳ lạ trào thoát ra ngoài, mũi mắt và miệng chàng bốc lên một luồng hơi trắng long lanh và lạnh toát như giá tuyết.

Là một chàng trai tuyệt thế thông minh, lúc ấy chàng đã hiểu rõ mình nhất định là lại gặp một kỳ ngẩu chi, bằng chẳng vậy, trong người có một nguồn hào lực như thế ?

Lòng ngổn ngang mừng rỡ và kinh ngạc, chàng thuận tay vớ lấy một ổ bánh khô ăn ngấu nghiến.

Vừa nhai bánh vừa lẩm bẩm vu vơ :

- Một hạt cơm hay miếng cháo thọ của người, đều nhớ ân báo đền, huống chi…

Từ sau lưng chợt vang lên một giọng nói lạnh băng, cắt mất giòng suy tư của chàng :

- Ranh con, ai cần mi báo ân báo đức, gia ân chẳng qua hành động vì con gái của mình thôi .

Hoa Sĩ Kiệt giật bắn mình, vội quay phắt người lại trước mặt chàng độ năm bước xa, sựng sựng một nữ lang áo lam với chiếc khăn xanh bịt mặt, không sao nhìn rõ dung mạo cùng tuổi tác nàng ra thế nào, nhưng qua đôi ánh mắt bắn ngời tinh quang đủ nhận thức nàng có nội lực hùng hậu sô song.

Với tai mắt linh mẩn của Hoa Sĩ Kiệt như thế mà đối phương lặng lẻ tiến đến bên chàng cách xa không đầy sáu bước mà chàng vẫn không mảy may hay biết, thuật khinh công của nàng đáng liệt vào mức xuất quỷ nhập thần !

Hoa Sĩ Kiệt tuy mù tịt không hiểu vị nữ lang áo lam bịt mặt kia là ai, nhưng qua lời lẽ của nàng vừa thốt dường như chính người vừa cứu chàng thoát khỏi nguy hiểm và đưa về đây. Chàng vội bảo :

- Phải chăng tiền bối đã cứu mạng vãn bối và đưa đến chốn nầy ?

Nữ lang áo lam lạnh lùng cất lời :

- Chuyện qua chẳng cần nhắc đến ! Tiểu tử sau lực phục vạn niên Tuyết Quy hoàn của ta, cảm thấy thế nào ?

Hoa Sĩ Kiệt thật tình đáp :

- Lúc nãy vãn bối vận khí thử, cảm thấy trong người cuồn cuộn một luồng khi lưu cực lạnh từ ngũ quan xông thoát ra, khiến cây cỏ bốn phía lập tức kết thành sương băng, chẳng biết phải là hiệu dụng của Vạn Niên Tuyết Quy Hoàn hay không ?

Nữ lang bị mặt bỗng hoa tay nhảy nhót cười phá lên :

- Băng nhân ! Người Tuyết ! Ha. . Ha. . ! Già đã tạo được thành một “người tuyết” đạo của già chẳng đến nổi cô độc lắm.

Hoa Sĩ Kiệt ngơ ngác, trố mắt nhìn vẻ mừng rỡ như điên của nữ lang bịt mặt, nhíu mày cất tiếng hỏi :

- Người Tuyết ? Ai là người tuyết ?

Nữ lang bịt mặt bỗng lịm ngay tiếng cười, nghiêm trang đáp :

- Chính tiểu tử miđãthành “ngươì tuyết” đấy !

Như sợ Hoa Sĩ Kiệt chưa hiểu, bà bồi thêm một câu :

- Chính vì tiểu tử phục xong Vạn Niên Tuyết Quy Hoàn đó, nên mới thành được Người Tuyết.

Hoa Sĩ Kiệt lầm bầm nhắc lại danh từ “Vạn Niên Tuyết Quy Hoàn” và hỏi tiếp :

- Cách chế Vạn Niên Tuyết Quy Hoàn ra sao ? Thế nào là trở thành Người Tuyết?

Nữ lang bịt mặt lại cười to :

- Tiểu tử ngốc thật ! Người Tuyết tức là Băng Nhân, không sợ lửa, chính là khắc tinh với Nhật Quang Thần Chưởng của Xà Hà Tiên Tử ! Còn Vạn Niên Tuyết Quy Hoàn là chất trứng của con Quy già vạn năm ẩn sâu giữa dãy núi Trường Bạch Sơn, già đây đã phí nữa đời người mớt tìm được, đem về chế luyện với nhớt mũi của mình thì thành…

Hoa Sĩ Kiệt nghe được Người Tuyết là khắc tinh của Nhật Quang Thần Chưởng của Xà Hà Tiên Tử lòng rất đổi vui mừng, nhưng khi nghe đến Vạn Niên Tuyết Quy Hoàn chế bằng chất nhớt mũi của y thi, không khỏi lợm giọng muốn ói.

Nữ lang bịt mặt bỗng dứt ngang tiếng cười lạnh lùng hỏi :

- Tiêủ tử,mitên họ làchi ?

- Tại hạ là Hoa Sĩ Kiệt.

Nữ lang bịt mặt lại hỏi tiếp :- Mi tự xưng là Thất Độc Thần Kiếm Khách, phải chăng là truyền nhân của Thất Độc Thần Kiếm Lan Sơn Quân.

Hoa Sĩ Kiệt rất đổi ngạc nhiên :

- Vì sao tiền bối lại biết vãn bối mạo xưng Thất Độc Thần Kiếm Khách? Phải chăng tiền bối có đến Tung Sơn…

Nữ lang bịt mặt ngắt ngang, cười lạt :

- Mi đến Tung Sơn được, chẳng lẻ ta không đi được à ?

Hoa Sĩ Kiệt đỏ mặt, chậm rải tóm tắt kể lại chuyện ngẩu nhiê gặp Thất Độc Thần Kiếm nơi địa tuyệt cho đối phương nghe .

Nữ lang bịt mặt chờ Hoa Sĩ Kiệt dứt lời, liền khẽ lắc đầu :

- Với chút võ công của tiểu tử hiện nay, vẫn chưa phải là đối thủ của Thanh Hải Nhị Cốc cùng Tây Tạng Tam Bảo . Thay Thất Độc Thần Kiếm báo thù, đâu phải là chuyện đơn giản !

Hoa Sĩ Kiệt buồn bả thốt :

- Vãn bối cố hết sức mình để tròn lời hứa, bước được bước nào hay bước đó. .

Nữ lang bịt mặt vụt “hừ khan” một tiếng to :

- Nhưng tiểu tử đâu còn sống mà hòng trở về quan nội…

Hoa Sĩ Kiệt kinh ngạc :

- Nơi đây chẳng phải là quan ngoại sao ? Tại hạ cùng nhân vật quan ngoại không oán thù ai, tại sao chẳng còn trở về quan nội ?

Nữ lang bịt mặt cười âm trầm :

- Hoa Sĩ Kiệt, mi tưởng là ta khi không lại mất công cứu mi ra khỏi Thiếu Lâm Tự đấy à? Hừm ! Nói toạt cho mi nghe, vì con gái cưng của già ao ước muốn được so tài cùng mi, cho nên ta mới phải chịu nhọc đi giải cứu và đưa mi đến đây .

Hoa Sĩ Kiệt càng nghe càng hoang mang chẳng hiểu, vội chối từ :

- Lịnh thiên kim định cùng tại hạ so tài ? Nhưng tại hạ không có cái nhã hứng đó !

Nữ lang bịt mặt lại hừ lên một tiếng rỏ to :

- Mi dám chẳng muốn so tài cùng con gái ta à? Già đây một đời tạo chỉ được một đôi Người Tuyết một là con gái của già, từ khi cô ta trở thành người Tuyết cứ buồn buồn chẳng vui, thường đánh đàn để tiêu sầu, những kẽ vô phúc thấy nó đều bị giết chết cả chỉ có tiểu tử mi khôn hồn chẳng nhìn nó, khi gặp nhau trên ngọn Thái Sơn, cho nên chẳng giết mi…

Hoa Sĩ Kiệt bàng hoàng vỡ lẽ, nhớ lại cảnh tượng trên ngọn Thái Sơn độ nọ…

Nữ lang bịt mặt ngừng lại đưa mắt quan sát sắc diện Hoa Sĩ Kiệt một lúc rồi tiếp lời:

- Sau đấy nó còn dạy mi ba tháng trời Băng Hồn Chưởng có phải vậy không? Nhưng cũng bắt đầu từ ngày đó, nó càng chẳng vui thêm, cứ đòi già phải tìm cho được tiểu tử mi đưa về quan ngoại cùng nó so tài .

Hoa Sĩ Kiệt càng lúc càng như rơi vào trăm trượng sa mù, ngẩn ngơ chẳng hiểu :

- Nếu thật lịnh ái có ý muốn cùng tại hạ so tài, lão tiền bối tại sao lại còn ban Vạn Niên Tuyết Quy Hoàn giúp tại hạ tăng thêm công lực âm hàn?

Nữ lang bịt mặt cười khẽ :

- Vì con gái ta bảo là nếu chẳng luyện cho mi trở thành người Tuyết, cuộc thi tài như thế rất bất công, do đấy mà ta đành đem Vạn Niên Tuyết Quy Hoàn cuối cùng cho mi uống.

Hoa Sĩ Kiệt rất bực thông minh, qua vài câu đối đáp đã nghe ra dụng ý thâm sâu của đối phương, lòng không khỏi hồi hộp băn khoăn, vội hỏi :

- Lịnh áiở nơi nào ? Cách thức so tài ra sao ? Xin lão tiền bối giảng giải .

Nữ lang bịt mặt ánh mắt bỗng hừng lên sát quang rợn người, giọng nói cũng đổi thành âm trầm đáng khiếp:

- Ngày so tài cũng là ngày cuối cùng của mi, vì kẻ thua nhất định phải bị kẻ thắng sát

hại !

Hoa Sĩ Kiệt hơi bất mãn :

- Chưa biết tại hạ thua hay lịnh ái thua, nhưng nếu tại hạ thắng cũng chẳng thể hạ độc thủ như lời tiền bối được !

Nữ lang bịt mặt vụt ngữa mặt cười khanh khách :

- Mấy năm rồi đừng nói là cùng nó so tài, mà chỉ nhìn thấy mặt nó, chưa có người nào được tha khỏi chết, ta đoán chắc là tiểu tử thế nào cũng bỏ mạng ha…ha…ha. .

Hoa Sĩ Kiệt hào khí lâng lâng, dõng dạc cất lời :

- Đã thế lão tiền bối cứ đưa tại hạ đến so tài ngay bây giờ được không?

Nữ lang bịt mặt gật đầu :

- Càng hay ! Nhưng phải bịt mắt mi lại, già se dẫn mi đi !

Chẳng biết là bao lâu thời gian, con chim từ từ đáp xuống mặt đất, Hoa Sĩ Kiệt vội kéo miếng vải che mắt xuống, nhìn quanh cảnh vật bốn phía, không dằn được lòng kinh ngạc.

Vì nơi vị trí chàng đang đứng là một toà cung điện cực kỳ hùng vĩ nguy nga . Khắp tường trần thiết những viên châu báu long lanh loé mắt.

Những viên châu báu nọ, không những giá đáng liên thành, mà toàn là vật hiếm có dù vua chúa chưa chắc đã có.

Đang khi Hoa Sĩ Kiệt còn ngẫn ngơ ngắm nghía, chợt từ trên nóc cung, vọng xuống một nhạc khúc êm đềm dìu dặt như từ thiên cung chầm chậm trổi lại….

Từ trên trần điện bổng chập chờn đáp nhẹ xuống 12 ã cung nữ áo xanh, dáng dấp thướt tha như tiên nữ lạc trần. Chân các nàng vừa chấm đất đã theo câu ca lời nhạc rập ràng múalượn nhỡn nhơ…

Hoa Sĩ Kiệt băn khoăn lo nghĩ :

- Mười hai thiếu nữ áo lam này, cô nào cũng là trang sắc nước hương trời, chẳng hiểu là nàng nào định cùng ta so tài đây ?

Chàng bất giác quay đầu nhìn lại, vị nữ lang cùng đến với chàng đã biến mất đi đâu rồi, cho đến con chim to bay đi từ lúc nào chàng cũng không hay biết.

Hoa Sĩ Kiệt càng thêm kinh dị, chính trong thời gian ấy, một điệu nhạc đàn cầm từ xa vang vọng lại, tiếng tơ khoan nhặt ngâm rung đúng là khúc Trường Môn oán của thi hào Lý Bạch :

Quế điện trường sầu bất ký xuân.

Hoàng kim tứ ốc khởi thu trần.

Dạ huyền minh kính thanh thiên thượng.

Độc chiếu trường môn cung lý nhân.

Tạm dịch :

Điện Quế sầu dàichẳng nhớ Xuân.

Vàn son cung các bụi lan dần.

Trời xanh, đêm vắng vừng trăng sáng.

Soi mãi trường môn bóng mỷ nhân.

Hoa Sĩ Kiệt nghe xong vổ tay cười lớn :

- Nàng A kiều của Cung Trường Môn đâu - hãy ra đây cùng ta so tài cho rồi !

Đáp lại lời gọi của chàng là một tiếng hừ to tiếp theo muôn ánh hào quang bàng bạc, khít khao hơn cảmưa rơi, tua tủa bay nhanh về phía chàng.

Bị tập kích bất ngờ, Hoa Sĩ Kiệt rất đổi kinh ngạc vội giở ngay tuyệt đẳng khinh công Thể Phụng Xung Thiên của Thất Sát Thần Bà truyền thụ, nhấc người lên cao hơn ba trượng, gần sát đến nóc cung, mới tránh khỏi đám mưa hào quang lợi hại nọ.

Mộtgiọng cườiyêu kiều liền vang lên :

- Thân thủ quảnhiên bấtphàm,mau đến Vạn Niên Băng đài phía sau cung điện để so tài võ thuật.

Hoa Sĩ Kiệt chân đáp nhẹ xuống mặt đất, quẹt lấy mồ hôi trán thở phào suýt soa :

- ám khí ghê thật !

Trên đỉnh Thái Sơn ngày nọ, chàng đã nhìn thấy những thây người ngả lấp cả khe sâu, những nạn nhân kia cũng chính vì trận mưa bạc của tiếng đàn cầm vừa rồi mà bỏ mạng. Cảnh tượng ghê rợn ấy vẫn còn in ràng ràng trong đầu óc chàng. Vừa rồi nếu như khinh công chàng chẳng giỏi, chắc đã bỏ mạng trong toà cung điện kỳ lạ nầy rồi !

Chàng trầm ngâm lặng lẽ xuyên qua đám mỷ nữ vượt khỏi đại sảnh, đối với toán mỷ nhân xinh như mộng vàđầy quyến rủ kia,chẳng hềđểmắtnhìn đến.

Phía sau cung điện là chiếc sân rộng, giữa sân rộng có một toà đài cao độ năm, sáu thước, đứng trên đài là một nữ lang áo xanh lưng quay về phía chàng.

Nhìn vào bờ lưng thon nhỏ uyển chuyển kia, cùng mái tóc mây dịu xoả đôi vai, Hoa Sĩ Kiệt thầm đoán cô gái ấy phải là một trang sắc mạo tuyệt trần…

Hoa Sĩ Kiệt còn đang thừ người bâng khuân, chợt một giọng quát trong như suối reo khiến chàng giật mình bừng tỉnh :

- Mau lên đài giao tranh cho rồi, còn đứng đấy làm gì ?

Hoa Sĩ Kiệt vội lắc mình thót lên đài vòng tay thủ lễ :

- Dám hỏi cô nương, cách thức so tranh thế nào ?

Nữ lang áo xanh vẫn đứng yên quay mặt vào trong đáp :

- Dùng Thất Độc Thần Kiếm trên mình mi, đâm ta ba nhát trước, sau đấy sẽ chánh thức giao tranh.

Hoa Sĩ Kiệt cười chua chát :

- Tại hạ chưa hề đánh người nào không kháng cự, lời cô nương tại hạ khó thể tuân theo !

Nữ lang áo xanh cười khanh khách :

- Đồ ngốc chớ ngại ! Lời đồn Thất Độc Thần Kiếm kỳ độc vô song và sắc bén dị thường, ta rất muốn thưởng thức xem thanh kiếm ánh sắc bén đến bực nào cho biết.

Hoa Sĩ Kiệt vội đáp :

- Lời đồn không sai đâu, Thất Độc Thần Kiếm không những chém sắt như bùn, mà cho đến Kim Xà Nô của Xà Hà Tiên Tử cũng bị chặt đứt như chém sậy.

Nữ lang áo xanh dường như không muốn nói nhiều, hừ một tiếng ngắt lời :

- Lắm chuyện ! Ra tay cho rồi !

Hoa Sĩ Kiệt lắc đầu :

- Tại hạ không thể nào đâm một kẻ xuôi tay chẳng trả đòn, cô nương thủ tiêu điều kiện mấthứng ấy là hơn !

Nữ lang áo xanh cười khẫy :

- Nếu mi không chịu đâm trước ta ba kiếm, thì hãy để ta đâm trước ba kiếm bằng lòng không?

Hoa Sĩ Kiệt lòng rúng động nhủ thầm :

- Cô gái này tính tình bướng kỳ lạ, một con người bằng xương bằng thịt đừng nói là đâm ba kiếm, chỉ một kiếm cũng đủ toi mạng rồi !

Nhưng vốn tính cương ngạnh cứng cỏi, trước mắt nữ nhi, đâu chịu tỏ ý nhu nhược, Hoa Sĩ Kiệt nghiến răng rắn rỏi :

- Được !

Giọng nữ lang liền quát lên :

- Vậy mihãy xoay lưng lại !

Hoa Sĩ Kiệt mím chặt môi quay lưng hướng về phía đối phương, mắt nhìn thẳng ra trước.

Tiếng chân vang khẽ sau lưng và xê dần về phía chàng, lòng tim của Hoa Sĩ Kiệt theo đó nhịp động dữ dội, trong khoảnh khắc, mốit huyết thù của sư môn, trận thảm sát kinh hồn trên Kim Đĩnh Nga Mi hiện rõ trước mắt. chàng lầm bầm lấy mình :

- Không lẽ ta chịu chết trước một cách vô căn cơ trên đỉnh núi nầy ư ?

Cùng khi đó, sau lưng chàng ánh thép vụt chớp ngời và xẹt thẳng vào hậu thân. .

Bổng một tiếng thét lạ tai, nhưng cùng chẳng kém phần trong trẻo vang lên :

- Mẹ…

Một bóng nhanh nhỏ nhắn liền theo với âm thanh kia như làn điện xẹt lao vút lên đài.

Cũng trong thời gian ấy, Hoa Sĩ Kiệt nghe bả vai mình đau nhói lên dữ dội, chàng hự lên một tiếng đau đớn lảo đảo lặng người, vội xoay phắt lại…

Nhưng cãnh vật trước mắt chàng khiến chàng đờ người ra như mọc rể dưới đôi chân…

Chương 19: Cuồng ma giáo chủ

Vì trên đài lúc ấy xuất hiện thêm một thiếu nữ áo xanh, tay phải nàng đang níu cứng lấy cánh tay cầm trường kiếm của nũ lang bịt mặt và mũi kiếm chực đâm thẳng vào người chàng.

Thiếu nũ áo xanh sắc mặt đầy vẽ khẩn cầu :

- Mẹ ! Mẹ đừng giết hắn !

Nữ lang bị mặt ánh mắt lộ tràn kinh ngạc :

- Thật con đã…

Nữ lang bịt mặt chưa kịp thốt hết lời, thiếu nữ áo xanh đã lẹ làng ngắt lời :

- Lần đầu tiên gặp hắn con đã thấy yêu…

Nói đến đây đôi má nàng vụt thẹn thùa gầm đầu chẳng thể tiếp lời.

Hoa Sĩ Kiệt ánh mắt chạm phải đôi luồng nhả tuyến long lanh như hồ thu của thiếu nữ áo xanh, không khỏi thấy rúng động và đập mạnh nhịp tim.

Chàng cơ hồ không tin là trên đời lại có một trang tuyệt sắc như thế. Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc chàng chỉ quay cuồng đảo lộn một ý niệm duy nhất là đẹp, đẹp. .

Không một lời lẽ nào hình dung cho đầy đủ được cái đẹp của thiếu nữ trước mắt, rán chiều chiếu trên đôi gò má mịn màn của nàng, tựa như quả hồng chính ửng trong đến mát mắt. .

Hoa Sĩ Kiệt quên phứt mình đang đứng yên trên đài, quên cả vết thương đẩm máu trên vai, quên cả đau đớn trên thể xác. Sắc đẹp tuyệt vời của thiếu nữ đã nhất thời thu hút tất cả ý tưởng khiến chàng lặng người một chổ.

Một tiếng thở dài khe khẻ đánh thức chàng trở lại và kéo chàng về với hiện thực.

- Con thật yêu hắn chăng ? Nhưng sư huynh của con đã đợi chờ con có năm năm rồi !

Thiếu nữ áo xanh khẽ ngước đầu lên, xịu mặt phụng phịu :

- Aithương y, có đợi mười năm nữa cũng đừng hòng.

Lời nàng vừa dứt, một giọng cười chua chát từ hậu đài vọng lại tiếp theo đấy lại thoắt ra một bóng xanh, lanh lẹ xen lời :

- Sư muội, di mệnh của sư phụ không thể bỏ qua, mười năm trời nay, chúng ta ngày đêm tựa hình bóng chẳng rời, lẻ đâu…

Thiếu nữ áo xanh cười khẫy, ngắt lời người vừa đến :

- Nói chi thêm nhiều, nào ai yêu thương anh, sao chẳng hổ mà cứ bắt tôi phải nghe mãi những lời yêu thương nhạt nhẽo ấy !

Nàng ngoe ngẩy quay sang nữ lang bịt mặt, giọng nủng nịu :

- Mẹ ! Lúc cha con sắp đi, nghe nói thần kinh người đã thoát loạn,, mẹ phải chứng minh điều ấy, lời hứa hôn khi đó coi như không có giá trị.

Thiếu nữ bịt mặt thở dài :

- Lời của con mẹ biết nói thế nào cho phải…

ánh mắtbàvụtxoay thẳng vềphíaHoaSĩKiệt,nư giận bổng tràodâng thétto :

- Ranh con,mọiviệcrắc rốiđều khởi đầu bỡi mi,còn gì nữachưacút đi chorồi !

Hoa Sĩ Kiệt còn đang kinh ngạc vì câu chuyện bạc bạch giữa ba người, chợt nghe nữ lang bịt mặt hét thế, không khỏi nổi giận hừ lên một tiếng, x½ng giọng thét lại :

- Chẳng phải là bà đưa tôi đến để so tài à ? Nào phải tôi tự ý đến đâu ? Hừ !

Chàng xoay người định nhảy xuống đài rời đi, thình lình sau lưng có tiếng quát to :

- Đứng lại !

Hoa Sĩ Kiệt dững dưng đứng bước, lạnh lạt cất lời :

- Chuyện chi nữa ?

Nữ lang bịt mặt lanh lãnh quát to :

- Hoa Sĩ Kiệt, ta đã ra ân cứu lấy mạng nhỏ của mi, chẳng những mi không một câu trả ân, mà lúc định đi còn dùng thái độ như thế đối phó cùng ta, hôm nay chẳng giết mi, Băng Hồn Tiên Cơ bốn tiếng ấy ắt sẽ lu mờ trên giang hồ vậy .

Hoa Sĩ Kiệt vẫn một mực lạnh lùng :

- ¢n cứu mạng của Tiên Cơ, tại hạ sẽ đền đáp có ngày, nhưng sự lăng nhục của Tiên Cơ đối với tại hạ cùng không làm sao tại hạ quên được!

Băng Hồn Tiên Cơ càng thêm giận dữ, gặt mạnh trường kiếm trên tay, sắp sữa xuất thủ, gã thanh niên áo xanh từ nãy giờ lặng im chờ xem cuộc diện diễn biến, vụt lên tiếng :

- Xin sư mẫu tạm thời dằn cơn giận, tên chó con nầy để đồ nhi xử trí được rồi !

Chẳng đợi nữ lang bịt mặt đáp lời, thanh niên áo xanh song chưởng xoay vòng một hình cánh cung và nhất tề đẩy mạnh ra….

- Thù Thế Hận mau dừng tay !

Thiếu nữ áo xanh nhảy bổ đến như kẻ điên, đồng thời tống nhanh ra một chưởng.

Băng Hồn Tiên Cơ tức giận quát to :

- Oanh Oanh con điên rồi ư, có mau thu chưởng lại không?

Hoa Sĩ Kiệt hừm lên một tiếng, chẳng tránh né mà còn lắc mình xê lên, tay phải công ra một chiêu Phân Hoa Phất Liễu miệng cũng thét lên :

- Oanh Oanh cô nương hãy lui ra, mặc cho tại hạ !

Lời chàng chưa dứt, ba luồng chưởng lực đã tông vào nhau, phát ra một tiếng nổ long trời lỡ đất, khiến toàn chiếc đài cao rung rinh mãi chẳng ngớt.

Ba người đều bị sức nổ hất văng trở lại năm bước. Hoa Sĩ Kiệt thầm kinh hải lo âu . Thanh niên áo xanh: Thù Thế Hận đôi mắt hừng hực sát quang quắt thẳng về phía chàng cùng Hạ Oanh Oanh, nghiến răng dằn giọng :

- Hạ Oanh Oanh, không ngờ cô chẳng niệm tình mười năm sư huynh muội của chúng ta, lại nở trở mặt một cách phủ phàng đến thế !

Hạ Oanh Oanh cười khẫy :

- Cái chi mà trở mặt ? Tự anh chuốc lấy ưu phiền, toi nào có chi cảm tình cùng anh.

Thù Thế Hận vụt đổi sắc, cười âm trầm :

- Hạ Oanh Oanh, cô bạc bẻo như thế, có ngày rồi sẽ ân hận suốt đời !

HạOanh Oanh bỉu môihừ to :

- ¢n hận giống chi ? Tôi có kén chồng cũng không kén hạng người đầu đít có một tấc như thế được !

Thù Thế Hận đối với hình thù nhỏ nhoai lùn tịt của mình, vốn đã có mặc cảm chẳng hay bây giờ đây nghe Hạ Oanh Oanh mắng mình là hạng đầu đít một tấc, lòng càng thêm giận dữ, nhưng không nơi để phát tác, quay sang Hoa Sĩ Kiệt thấy chàng đang nhếch mép cười mỉa, càng dẫn khơi lửa sát cơ đang nhen phừng giữa tâm tư, xĩa tay về phía Hoa Sĩ Kiệt rít lên :

- Ranh con ! Ta cần phải giết mi mới hả lòng !

Chiếc áo xanh vừa nhoáng động, ngọn quyền từ tay gã quét ra như sét chớp, kẹp theo một đạo kình phong tựa sóng nước tràn bờ tuôn tới.

Hoa Sĩ Kiệt nhếch môi cười nhạt, hữu chưởng cấp tốc dưng lên, chặt thẳng vào luồng mảnh phong của đối thủ.

Bằng ! . . .

Một tiếng nổ to run chát màng tai, cả hai bên cùng trội lui ba bước.

Thù Thế Hận lòng thầm khiếp hãi :

- Tên ranh con nầy quả nhiên lợi hại, cần phải giết chết gã hôm nay mới mong bóp chết lòng yêu của sư muội !

Nghĩ đoạn, gã liền rút phăng thanh kiếm sau lưng ra chỉa thẳng mủi kiếm về phía Hoa Sĩ Kiệt, âm trầm cất giọng :

- Ranh con mau rút khí giới ra !

Hoa Sĩ Kiệt tâm tính vốn thiện lương, vả lại chàng không có ý tranh đoạt tình yêu của Hạ Oanh Oanh, nên chẳng muốn sát hại Thù Thế Hận, khẽ mĩm cười lắc đầu :

- Khí giới của tại hạ không thể sử dụn bừa bãi được, tôn giá cứ việc ra tay là hơn.

Thù Thế Hận lại lầm tưởng là Hoa Sĩ Kiệt kiêu căng, định dùng đôi nhục chưởng để chống lại ngọn kiếm của mình, hiển lộng thần uy trước mặt người đẹp, lòng gã cũng như lửa cháy thêm dầu, nạt to :

- Ranh con đừng kiêu căng, kiếm thuật của thiếu gia chẳng phải là tầm thường đâu nhé!

Hoa Sĩ Kiệt cười chua chát :
- Tôn giá đã hoàn toàn ngộ nhận, Thất Độc Thần Kiếm của tại hạ, sắc bén dị thường, chạm vào da thịt là vong mạng. Chúng ta chẳng thù cũng không hận, khổ chi phải…

Lời chàng chưa kịp dứt, Thù Thế Hận đã quát to ngắt lời :

- Thù “đoạt yêu” chẳng đội trời chung, hôm nay trong hai ta phải có kẻ chết người sống.

Ngọn kiếm trên tay gã đồng thời loáng động, thoáng mắt đã công ra năm chiêu .

Thế kiếm nối tiếp nhau như đồng một thời gian phát động khít khao tựa một màn hào quang bạc chói phủ kín thân hình Hoa Sĩ Kiệt vào giữa.

Nhìn Thấy kiếm thuật của đối phương rất tinh vi, nội lực lại hùng hậu khác thường, mỗi kiếm công ra đều kẹp theo một lực đạo kình mảnh dường sơn nhạc, nếu chẳng phải là bực cao thủ đệ nhất không sao thi thố nổi. Lòng Hoa Sĩ Kiệt âm thầm rú động, khẻ đảo mắt nhìn quanh trận cuộc, không dằn được ơn ớn dalưng.

Vì rằng thế công của đối phương rất dữ dằng, bên ngoài Băng Hồn Tiên Cơ lom lom mắt cọp chực chờ, ánh mắt lộ đầy địch ý, chỉ muốn ra tay sát hại mạng chàng…

Hạ Oanh Oanh ánh mắt tràn đầy kinh ngạc, đang nhìn sững vào chiêu kiếm của Thù Thế Hận, im lìm bận nghĩ ngợi đâu đâu.

Vết thương trên vai trái của chàng, mỗi lúc tràn mình tránh né máu tươi lại được dịp phún trào, sự đau nhức như xông lên đỉnh óc.

Thù Thế Hận nhếch môi cười hung hiểm :

- Ranh con, xem mi có thể tránh được mấy chiêu ?

Lưỡi kiếm trên tay càng toả rộng phạm vi, một luồng ngân quang loé vút từng không, vạch rách mặt trời u ám của chiều hôm, tựa như một giòng nước đại giang, trút ngược xuống đỉnh đầu chàng traihọ Hoa.

Hoa Sĩ Kiệt rất đổi khiếp hãi, vội dỡ ngay tuyệt đỉnh khinh công Thế Phụng Xung Thiên xông ra khỏi vòng đai kiếm khí, buột miệng kêu lên :

- Chiêu Thần Kiếm Quán Nhật thật tuyệt !

Thù Thế Hận khinh khỉnh cười :

- Chiêu Thần Kiếm Quán Nhật tầm thường ấy có chi đáng kể, trò hay vẫn còn nhiều, trong mười vòng chiêu nếu chẳng giết được mi, ta hứa sẽ lập tức rời khỏi Băng Hồn Sơn, không bao giờ đặt chân trở lại nữa !

Hoa Sĩ Kiệt ôn tồn giải thích :

- Các hạ hà tất phải làm thế, tại hạ mang ân Băng Hồn Tiên Cơ lão tiền bối từ Thiếu Lâm tự cứu đem về đây, định bụng thương thế lành lặn sẽ lên đường đến Xà Yêu Hồ, nhưng vì nghe lịnh ái của Băng Hồn Tiên Cơ nằng nặc tìm cho được tại hạ để so tài, nên bất đắc dĩ mới đặt bước đến đây…

Hạ Oanh Oanh hấp tấp xen vào :

- Chuyện so tài giữa hai ta, sớm đã thủ tiêu, từ khi chia tay nhau nơi ngọn Thái Sơn, chẳng phút nào không tưởng nhớ…

Thốt đến đây, đôi má nàng bỗng hồng lên như phớt nắng, e ấp cúi đầu và khẽ chớp vành mi…

Thù Thế Hận nghe như muôn ngàn mủi kim châm chích vào buồn tim, quắc mắt cười âm trầm :

- Ranh con đã khéo dùng lời đường mật khiến sư muội ta mê mẩn tâm tình, hôm nay ta quyết chẳng dung mi sống sót !

Kiếm quang lập tức loé ngời theo lời thốt, vạch tròn vào không khí một vòng và từ từ xĩa thẳng về phía Hoa Sĩ Kiệt.

Hoa Sĩ Kiệt nhìn thấy thế kiếm của đối phương yếu ớt như vô lực, mà chiêu thế xuất thủ cũng rất đổi dị kỳ, không khỏi hồ nghi lưởng lự.

Hạ Oanh Oanh vụt thét to :

- Sư huynh anh không được sữ dụn chiêu Vô ảnh Nhiếp Hồn Kiếm hại y !

Nàng bỗng đổi sang giọng kinh hoàng :

- Kiệt huynh mau tránh xa, không nên đón đỡ.

Hoa Sĩ Kiệt qua lơì cảnh cáo của Hạ Oanh Oanh, vội thoắt người tránh đi, nhưng đã không kịp, từ thế kiếm như hư như ảo của đối phương, bỗng tuông ra một luồng kình lực vĩ đại đập thẳng vào ngực chàng.

Chàng chỉ hự được một tiếng đau đớn té lăn tròn trên sàn đài và văng bắn xuống đất.

Hạ Oanh Oanh đau nhói từng khúc, lệ nóng đoanh tròng, vừa định cúi xuống ôm xốc lấy thân hình Hoa Sĩ Kiệt, thình lình một bóng người từ sau lưng vọt đến, phóng ra một cước đá bỗng thân hình Hoa Sĩ Kiệt lên cao hơn trượng và văng tuốt ra ngoài xa hai trượng.

Thi hành xong đọng tác ấy, bóng đen chống nạnh cười ghê rợn, tiếng cười lanh lãnh âm u, như tiếng hú của tử thần :

- Ha ha ! Bồi cho mi thêm một cước, để mi chết được thống khoái hơn!

Hạ Oanh Oanh vội nhắc mắt nhìn lên, té ra là sư huynh Thù Thế Hận, lúc ấy đang xoay mắt nhìn lại phía nàng nhếch môi cười mai mĩa.

Hạ Oanh Oanh cảm thấy máu nóng bốc nghẹn cả lồng ngực mĩm môi rít giọng :

- Hắn đã bị sư huynh đánh chết rồi, thế mà sư huynh còn nhẫn tâm bôi thêm y một cước, lòng dạ sư huynh quá ư lang độc !

Thù Thế Hận cười nham hiểm :

- Tôi còn muốn nghiền nát thi thể gã ra ngàn mảnh nữa là khác.

Hạ Oanh Oanh càng giận dữ, đứng phắt dậy, tay phải gạt nhanh lấy nước mắt nhuể nhoải trên mặt hằn học trỏ tay vào mặt Thù Thế Hận thét lớn :

- Họ Thù, ta nhất định hôm nay giết chết mi để báo thù cho Hoa Sĩ Kiệt.Chợt nhìn thấy thần sắc đáng sợ của sư muội. Thù Thế Hận tâm thần rúng động, từ mười năm nay, chưa bao giờ gã thấy thái độ dữ dằn của Hạ Oanh Oanh như thế, gã không khỏi mất đi tự chủ, sụt lùi luôn tám bước.

Hạ Oanh Oanh từ đôi mắt loé bắn ra hai tia sát quang khiếp người, mím chặt môi, mặt tái ngắt, từng bước lầm lì đuổi theo.

Thù Thế Hận bị phải sự uy hiếp ấy, khiếp hải, lúng túng kêu lên :

- Sư muội em….

HạOanh Oanh nghiếng răng ken két,gằn từng tiếng :

- Ta thế nào ? Nhất định giết cho được mi !

Thù Thế Hận rúng động giật mình thầm nghĩ…gã biết rõ Hạ Oanh Oanh cá tính vốn khuất cường, lời đã thốt ra, không bao giờ chịu bỏ, bằng vào võ công của gã hiện nay, tuy không đến đổi bị hạ trong tay nàng, nhưng nếu gã thật tìn động thủ, tất sẽ bị khích nộ đến

sư mẫu Băng Hồn Tiên Cơ, thì mối hy vọng thành tựu giữa gã và Hạ Oanh Oanh sẽ phó trôi theo mây khói.

Gã khẻ định thầm, ấp úng thốt :

- Sư muội…em…chẳng niệm…

Hạ Oanh Oanh nạt ngang :

- Ngươi chẳng niệm tình sư môn, lang tâm sát hại người ta yêu thương, ta còn gì mà niệm tình sư huynh muội cùng ngươi nữa ?

Đôi mà liễu nàng vụt cau lại, bàn tay ngọc đồng thời giơ ra, chộp mạnh vào không khí. .

Thù Thế Hận hoảng hốt ré lên :

- Băng Hồn Trảo !

Miệng vừa thốt, thân hình gã đã vọt bắn ra sau, nhưng trảo kình của Hạ Oanh Oanh đã chia ra chụp phủ vào các yếu huyệt châu thân.

Trước một tình thế diển biến đột ngột và hung hiểm, gã vô phương trở tay vào đâu.

Nhưng may thay một bóng người đã lao thoắt đến, đứng án trước thân hình gã, tay áo nhẹ phất ra đón lấy thế trảo của Hạ Oanh Oanh đang vèo vèo tủa đến.

Thù Thế Hậnn chưa kịp nhìn rõ mặt mủi vị cứu tinh là ai, chợt Oanh Oanh khóc ồ lên và sà vào lòng kẻ ấy, tắc tưởi :

- Mẹ ! mẹ còn giúp người dưng để đánh con gái mẹ à ?

Băng Hồn Tiên Cơ buồn bã thở dài :

- Con sao nóng tánh quá thế ? Đừng nói chi là tiểu tử ấy đã chết rồi, ví dù mà chưa chết, con cũng không thể bỏ được tình thân mười năm đồng môn, trở mặt đánh lại sư huynh con !

Hạ Oanh Oanh ngước đôi mắt đầm lệ, thê thảm lắc đầu :

- Con không còn nhìn nhận y la sư huynh của con nữa ! ý quá ích kỷ quá lang độc, nói tóm là y không phải là hạng người tốt….

Băng Hồn Tiên Cơ chép miêng thở dài ão não :

- Thôi ! con đừng nói nữa, bất luận là sư huynh con thế nào, vẫn là người mà cha con đã lựa chọn và nhận nhìn hứa gã, con không thể. .

Hạ Oanh Oanh tức tối kêu thét lên :

- Con van mẹ đừng nói tiếp nữa, mặt mũi cha con thế nào con cũng chẳng nhớ rõ, có thật chăng người đã nói những lời như thế ?

Băng Hồn Tiên Cơ vụt sầm mặt nghiêm trang :

- Con gái của mẹ, làm mẹ không khi nào đi lừa gạt con mình, cha con…

Hạ Oanh Oanh bỗng khóc to lên, tiếng khóc của nàng che lấp mất lời nói của Băng Hồn Tiên Cơ, nàng vừa khóc vừa gào to :

- Cha ơi ! ! . . cha có biết là đã hại con gái của cha phải khổ thế này không ? Hiện giờ cha ở nơi nào…

Băng Hồn Tiên Cơ cũng không dằn được nước mắt, ôm lấy đầu con khuyên nhủ :

- Con yêu của mẹ, thôi đừng khóc nữa mẹ thêm đau lòng, tên tiểu tử ấy dù sao đã chết rồi, con nên thành toàn lời hứa của cha con, để tròn bổn phận hiếu thảo!

HạOanh Oanh vụtngẩng đầu lên rắn rỏi :

- Không ! Người tuy chết, nhưng lòng con đã thuộc về người, từ lúc gặp gở nhau trên đĩnh Thái Sơn, con đã để dạ thầm yêu, ngày đêm khắc khoải nên mới nhờ mẹ tìm người về đây. Giờ đây, người đã chết, lòng con như muối xát, bàng hoàng chán nản chuyện duyên tình. Tuy không phải do tay con trực tiếp giết người, song vì con mà người chết, lòng con làm sao mà yên tâm được ? ý con, định bắt đầu từ hôm nay, xuất thế quy y, gởi thân cửa Phật, lấy lời kinh kệ để chôn sâu niềm hận, tìm một ngọn danh sơn u tịch, độ lấy kiếp nầy, chờ ngày theo người xuống đất lạnh. .

Nàng vụt chổi dậy khỏi lòng mẹ, phóng đi như điên, chỉ thoăn thoắt mấy lượt đã mất hút vào sau dãy núi đồi chập chùng. .

Băng Hồn Tiên Cơ đứng lặng một chỗ như pho tượng đá, nước mắt thi nhau lăn dài xuống má, đẩm ướt cả vuông lụa màu lam che kín mặt mày.

Thù Thế Hận đứng im bên cạnh, lòng ngỗn ngang nữa giận nữ mừng. Vì Băng Hồn Tiên Cơ một mực khuyên con gái mình phải ưng gã làm chồng, sau lại nghe lời của Hạ Oanh Oanh khiến lửa ghen hờn nung sôi lòng ngực, nhưng không tiện phát tác ra, kịp khi thấy Hạ Oanh Oanh đột ngột bỏ đi, Băng Hồn Tiên Cơ đứng lặng người ra, gã rón rén bước tới gọi khẽ :

- Sư mẫu !

Băng Hồn Tiên Cơ tức tối thét lên :

- Sư muội mi vì giận mi mà bỏ đi, còn chưa chịu chạy theo tìm nó trở lại !

Thù ThếHận cung kính rạpmình :

- Vâng !

Đoạn tức tốc quay người, phóng nhanh theo hướng Hạ Oanh Oanh chạy khi nãy.

Nhưng khi rời khỏi đỉnh Băng Hồn, gã hừ lên một tiếng to, lẩm bẩm lấy mình :

- ¤ng hôm nay rời khỏi đỉnh Băng Hồn cũng là ngày ông bắt đầu tung hoành phỉ chí. Con quỉ nhỏ Oanh Oanh kia, một ngày nào đó, ông sẽ hại mi hoa tàn nhụy rửa, phải quỳ dưới chân khẩn cầu ta mới thôi !

Gã giỡ hết thuật khinh công, chạy nhanh về phía Hạ Oanh Oanh rời đi, nhưng mãi vẫn không tìm thấy bóng dáng nàng nơi nào…

Gã dừng bước khẽ cau mày nghĩ ngợi đoạn quay bước lao nhanh về Vạn Lý Trường Thành.

Nhắc lại Băng Hồn Tiên Cơ đôi mắt buồn bã dõi theo bóng lưng của Thù Thế Hận, thở dài một tiếng ảo não, ánh mắt chuyển sang phía Hoa Sĩ Kiệt và sự thể trước mắt, khiến bà giật mình sững sốt…

Vì Hoa Sĩ Kiệt không biết từ lúc nào đã tĩnh lại và ngồi dậy, đang tỉnh toạ điều khí trên mặt đất.

Băng Hồn Tiên Cơ kinh ngạc hỏi :

- Ranh con, lúc nãy đã hết thở rồi kia mà? Sao sống trở lại được như thế?

Hoa Sĩ Kiệt ưỡn người đứng dậy, thản nhiên đáp :

- Tại hạ bị kiếm kình của đối phương quét trúng rơi xuống đài, khí huyết ngăn chận lòng ngực không sao thở được, nhưng nhờ y đá bồi thêm một cước, khí huyết tự dưng hành thông trở lại.

Băng Hồn Tiên Cơ dậm chân sốt ruột :

- Cái chết nhất thời của mi, đã tạo cho con gái ta một lầm lỡ suốt đời, mau đuổi theo nó cho ta !

Hoa Sĩ Kiệt kinh ngạc chẳng hiểu, vội hỏi đầu đuôi tự sự xong, buông tiếng thở dài não ruột :

- Oanh Oanh cô nương thật quá mức chung tình, tại hạ chỉ một tên phàm phu tục tử, đâu đáng để cho nàng yêu thưong như thế, giờ đây biển người mênh mông, danh sơn cổ tháp hằng hà muôn vạn, biết đâu mà tìm ra nàng đây ?

Băng Hồn Tiên Cơ giận dữ trợn mắt, dằn giọng :

- Ranh con, nêu như trong vòng một năm, chẳng tìm được con gái ta đưa về Băng Hồn Sơn, ta sẽ nghiền nát hình hài mi ra !

Hoa Sĩ Kiệt nghe xong ơn ớn cả đầu óc, lăng lẻ, nặng nề nhấc bước rời khỏi Băng Hồn Sơn vớimột tâm tình trĩ đầy ưu tư….

Màn đêm âm thầm nuốt dần lấy thân hình thất thểu của chàng !

Chương 20: Chập chùng nguy hiểm

Trời thu lá vàng rơi rụng khắp sườn non đỉnh đồi, câu thi

“ Phong điệp hồng như nguyệt hoa”

( lá phong đỏ ối như hoa tháng hai )

thật là đúng vô cùng.

Hoa Sĩ Kiệt ngày đêm bươn bả trên lộ trình nơi quan ngoại để tìm Hạ Oanh Oanh của mình, nhìn thấy lá vàng lác đác rải khắp lối đường không khỏi bùi ngùi xúc cảnh sanh tình khẻ ngâm lên câu ấy .

Sau khi rời khỏi Băng Hồn Sơn và rẻ đường phóng về hướng Nam, dần dần tiến đến phạm vi Vạn Lý Trường Thành.

Toà cổ thành hùng vĩ, trơ vơ hiện trước tầm mắt càng khiến chàng thêm bâng khuâng cả khái…

Đứng trên bệ tường của Trường Thành phóng mắt nhìn ra xa, nhà cửa, núi đồi, đồng bằng, cây cỏ chi chít dưới chân chàng và tít tắp tận chân trời. Trước cảnh vật bao la ấy một cảm giác phấn khởi và khoan khoái len sâu vào huyết mạch tâm tư của chàng.

Bao tháng nay lặn lội khắp chốn tìm kiếm Hạ Oanh Oanh không được, lòng chàng trĩu nặng u sầu, bỗng dưng giờ đây như được quét sạch, chàng vụt ngữa cổ hú lên một tiếng dài lanh lãnh.

¢m ba trầm hùng như rồng gầm hổ rống, rền dội khắp thành quách núi đồi.

Chừng như đã phát tiết được phần nào những u ẩn của tâm tình, chàng xoay người định nhảy xuống khỏi bờ thành chợt từ xa vẳng lại một giọng ca ảo não :

Lướt khướt say mèm vượt lối xa

Phong sương dầu dải, biết đâu nhà

Lê bước rạc rài chân lảng tử

Đầu truông cuối bải, độc hành ca !

Tri kỷ đâu rồi ! Tri kỷ ơi….

Trường Thành Vạn Lý đứng chơi vơi

Một thuở chia phôi, ngàn thuở cách

Vời trông quan ải lệ ngàn rơi.

Hoa Sĩ Kiệt nghe xong lòng rúng động, lầm bầm ngâm lại :

- Một thuở chia phôi, ngàn thuở cách. Vời trong quan ải lệ ngàn rơi ! Tâm sự người này không khác chi ta, trên đời đâu lại có kẻ đồng bệnh tương lân như thế…

Chàng phóng mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh, té ra đấy là một quái nhân áo xanh đang băng xiêng tiến về phía chàng.

Tuy thế, tốc độ của đôi chân vô cùng nhanh chóng, cách xa chổ Hoa Sĩ Kiệt đứng có hơn trăm trượng,chỉloáng mắtđãđến bên cạnh chàng rồi.

Khẽ liếc mắt ngắm sơ đối phương, chiếc áo xanh thùng thình trên người te tua rách rưới chẳng thành hình, mày rậm mắt tròn, râu rồng tua tủa quanh hàm, sau lưng mang hai bầu rượu tổ bố độ 50 hơn.

Hoa Sĩ Kiệt thoáng nhìn lập tức nhận ngay là Phong Trần Tuý Khách, lòng không khỏi mừng rỡ lẩn kinh ngạc.

Phong Trần Túy Khách cười bô bô cất lời :

- Lãođệlâu nay vẫn mạnh à ?

Hoa Sĩ Kiệt vội vòng tay vái chào :

- Nhờ phúc của tiền bối, mấy tháng nay vẫn bình an !

Phong Trần Túy Khách cười ha hả :

- Lão đệ gặp đại nạn mà không chết, tất có phúc may. Lão đệ lặn lội đường xa đến Vạn Lý Trường Thành nơi quan ngoại nầy có điều chi trọng hệ?

Hoa Sĩ Kiệt liền đem những gì xảy ra cho chàng từ sau khi phân tay nơi một động của Thất Sát Thần Bà tóm tắt thuật lại cho Phong Trần Túy Khách nghe qua một lược.

Phong Trần Túy Khách càng nghe qua sắc càng trầm ngâm nặng nề, lắm lúc lại lắc đầu than dài, hay nhíu mày chăm chú, đơi khi Hoa Sĩ Kiệt kể hết, ông mới thốt lời :

- Tìm người theo cái lối như lão đệ, đừng nói là một năm mà dù cho mười năm hay trăm năm cũng ch½ng tìm ra được, rốt cuộc chỉ mang hận mà nhắm mắt thôi !

Hoa Sĩ Kiệt sắc mặt buồn bả :

- Theo cao kiến lão tiền bối phải thế nào ?

Phong Trần Túy Khách thở dài thườn thượt lắc đầu :

- Ta cũng chẳng biết thế nào, lão đệ cứ chịu khó ngược xuôi giang hồ mãi như thế, tất có ngày rồi cũng nghe được tin tức Oanh Oanh. Theo lão phu thấy thì hiện tại chỉ có một sự kiện quang trọng hơn tìm Hạ Oanh Oanh nhiều !

Hoa Sĩ Kiệt vội hỏi :

- Chuyện chi trọng yếu thế?

Phong Trần Túy Khách vụt trở nên nghiêm trang :

- Nghe đồn Xà Hà Tiên Tử đã cấu kết được với những tay ma đầu hắc đạo khét tiếng đương thời như Thanh Hải nhị cốc, Tây Tạng tam bảo, Hoành Nhạc Tứ Quái, Hắc Hải Ngũ Cuồng, cùng Quỉ Bảo Nhị Sát…tổ chức thành Bình Thiên Giáo, ngày mồng chín tháng chín nầy sẽ khai đàn lập giáo tại Lạc Nhạc Phong, hiện đã cho thủ hạ phát thiệp, hội ước khắp cao thủ hai phái Hắc Bạch đến tham quan buổi lễ, rất có thể là mụ định một lưới tóm sạch các phái võ lâm đối thủ…

Hoa Sĩ Kiệt gật đầu ngắt lời :

- Chuyện ấy vãn bối đã sớm rõ, ngày mồng chín tháng chín tới thế nào vãn bối cũng đến tham dự cuộc náo nhiệt đó.

Phong Trần Túy Khách cườikhẽ :

- Lão đệ được trời thiên ban ân huệ, thân kiếm tuyệt học mấy nhà, danh tiếng Thất Độc Thần Kiếm, lại lần nữa có thể nêu cao tại Lạc Nhạn Phong.

Hoa Sĩ Kiệt vội xá dài khiêm tốn :

- Chẳng dám ! Vãn bối một chút tài hèn, dưới mắt lão tiền bối cùng chư cao thủ, chỉ là trò cười mà thôi !

Phong Trần Túy Khách nghiêm mặt trách cứ :

- Lão đệ đừng quá khách sáo ! Tuổi trẻ như lão đệ mà tài nghệ được cỡ ấy, quả là phúc chung võ lâm, lão đệ khá thận trọng hành động, để khỏi uổng lòng kỳ vọng của mọi người.

Hoa Sĩ Kiệt khẽ trầm ngâm giây lâu, mới thốt :

- Hôm nay đến mồng chín tháng chín còn cách hơn một tháng. Chuyến đi Lạc Nhạn Phong nầy, vừa vặn đi ngang qua Xà Yêu Hồ, vãn bối muốn tiện đường đến cứu một bạn củ, không hiểu lão tiền bối có nhã hứng đi với vãn bối chăng ?

Phong Trần Túy Khách hahảcườito :

- Phải chăng là đi cứu người yêu tri kỷ Phan Quyên Quyên? Lão phu dù có mắc chuyện bằng trời, cũng rán mà theo làm bạn với lão đệ một chuyến !

Hoa Sĩ Kiệt đỏ mặt cười ngượng ngập :

- Chưa dám nói là người yêu tri kỷ, chẳng qua Phan Quyên Quyên có ơn cứu vãn bối mấy lần, hiện giờ nàng bị giam nơi Xà Yêu Hồ, ngày đêm chịu khổ, đâu thể làm ngơ chẳng cứu sao phải.

Phong Trần Túu Khách nhíu mày suy tư giây lâu vàđáp :

- Lão phu từ lâu nghe tiếng Xà Yêu Hồ là nơi rồng nằm hổ núp, hung hiểm vạn phần, vả lại mụ Xà Hà Tiên Tử là tay thiện dụng cơ quan. Muốn vào được Xà Yêu Hồ không phải là chuyện dễ, huống hồ định đi cứu người, lại càng khó vô cùng. Chúng ta cần nên rủ thêm vài vị cao thủ bằng hữu nữa hay không?

Chợt một giọng cười âm trầm vang lên từ sau góc tường thành, tiếng cười ằng ặc lạ kỳ như tiếng cú kêu, lại rùng rợn khô khan như tiếng gừ gừ của quỷ dữ.

Hoa Sĩ Kiệt khẽ biến sắc, quay phắt người lại quát to :

- Ai ?

¢m ba chưa thoát khỏi bờ môi, vụt cảm thấy trước mắt bóng người nhoáng động, một gã áo đen, đã rơi nhẹ bên cạnh rồi.

Đưa mắt nhì kỷ gã đại hán áo đen vừa đến, mặt ngựa, râu ngắn, mắt chuột, mủi diều hâu, thân hình lùn tịt, vai mang một khí giới hình dạng khác thường, sắc mặt đầy vẽ cuồng ngạo kiêu căng.

Hoa Sĩ Kiệt đã có ý bất mãn dằn giọng xẳng :

- Tôn giá là ai ? Có điều chi đáng cười như điên thế?

Vị trung niên áo đen, vẫn ngữa mắt nhìn trời như chẳng thèm xĩa đến Hoa Sĩ Kiệt, giọng cười càng lồng lộng điên cuồng…

Hoa Sĩ Kiệt không sao dằn được trợn mắt hét vang :

- Có gì đáng cười, nếu chẳng ngừng ngay giọng cười bất nhã ấy, đừng trách sao tại hạ đây vô lễ !

Gã đại hán áo đen vụt dứt ngay tiếng cười, hừ gay gắt :

- Không lẽ nơi Trung Nguyên bọn ngươi, chẳng có quyền tự do cười theo sở thích à ?

Lời vặn hỏi của đối phương rất phải lẻ, khiến Hoa Sĩ Kiệt câm miệng lặng thinh.

Phong Trần Túy Khách đằng hắn mộttiếng đở lời :

- Nghe khẩu khí của các hạ, dường như từ miền biển hay biên thùy chi mới đến. Nơi đây chẳng phải không có quyền tự do cười, nhưng mà muốn cười cũng phải có lý do và tiết chế…

Người áo đen quắc mắt hừ lạt :

- Cái chi là lý do tiết chế ? Lão phu thích cười là cứ cười, ai đã làm gì ta ?

Hoa Sĩ Kiệt cũng hừ trả một tiếng :

- Tôn giá đã là người ngoài biên thùy, hiện tại đặt bước đến Trung Nguyên, cần phải hiểu rõ lẽ tiết của Trung Thổ, nghe lén câu chuyện của người lại còn cố ý buông giọng cười lớn, với dụng tâm chi ?

Người áo đen không đáp mà hỏi lại :

- Bé con là người gì mà dám vô lễ cùng lão phu như thế ?

Hoa Sĩ Kiệt lạnh lùng buông gọn :

- Tại hạ Thất Độc Thần Kiếm Khách !

Người áo đen thoáng sắc kinh ngạc :

-

! Thất Độc Thần Kiếm Khách ! Chẳng trách mới cuồng ngông như thế !

Hoa Sĩ Kiệt nhếch môi ngạo nghễ :

- Phải ! Thất Độc Thần Kiếm Khách, sức có thể chống trời, các hạ nếu còn cười…

Người áo đen ngắt lời chàng, bằng một chuổi cười sặc sụa :

- Tứ gia của Hắc Hải Ngũ Cuồng chưa coi mi vào đâu cả !

Hoa Sĩ Kiệt thoáng giật mình, trên chùa Thiếu Lâm ngày nọ trận đấu khốc liệt cùng Hồng Trần Cuồng Sanh, nhân vật thứ năm trong Hắc Hải Ngũ Cuồng, vẫn còn đậm ghi trên tâm não…

Chàng hừm lên một tiếng, lạnh lùng tiếp lời :

- Tại hạ đang định đến Hắc Hải để tìm nhóm Ngũ Cuồng các ngươi, không ngờ mi lại tìm tới đây trước.

Phong Trần Túy Khách cũng đãtừng nghedanh HắcHảiNgũ Cuồng,vộixen lời :

- Hoa lão đệ cùng bọn họ không hề dính dấp qua, định tìm đến để làm gì?

¤ng dụng ý thốt lời ấy lên, để khéo léo tránh cho Hoa Sĩ Kiệt khỏi chuốt thêm cừu địch vô lối ở giờ phút nầy.

Nhưng Hoa Sĩ Kiệt vô tình chẳng mảy may hội ý, cười nhạt tiếp lời :

- Hắc Hải Ngũ Cuồng trợ Trụ làm càng, hạng bại hoại võ lâm như thế, cần phải sớm quét trừ mới được.

Hồi Thiên Cuồng Khách gã thứ bốn trong Hắc Hải Ngũ Cuồng cũng chính là người áo đen nọ, sầm mặt cười ghê :

- Không ngờ tên tiểu tử nầy còn ngông cuồng hơn cả người trong Cuồng Ma Giáo chúng ta, danh tiếng Hồi Thiên Cuồng Khách lu mờ vì mi mất !

Hoa Sĩ Kiệt vụt quát to một tiếng, vói ra sau lưng tuốt phăng thanh Thất Độc Thần Kiếm ghiềm sẳn nơi tay nghiêm giọng thét tiếp :

- Hồi Thiên Cuồng Khách, khỏi lải nhải nhiều, mau rút khí giới sau lưng ra là hơn !

Với sắc mặt âm trầm, Hồi Thiên Cuồng Khách, quày tay ra phía sau, rút lấy món khí giới quái lạ cầm vào tay, đoạn nhích lên ba bước, vận công lên đôi tay, chờm hờm định xuất thủ. .

Phong Trần Túy Khách vộithét :

- Khoan ! Nhóm Hắc Hải Ngũ Cuồng chúng mi, là nhân vật thành danh trên giang hồ đã lâu, lẻ đâu lại đi động thủ cùng một kẻ hậu sanh nhỏ tuổi, còn chi là cuộc so tranh cồng bằng.

Hồi Thiên Cuồng Khách hừ lên một tiếng to, hỏi :

- Thế nào mới gọi là cuộc so tranh công bằng ? Tên già không chết kia nói mau !

Phong Trầ Túy Khách tháo một bình rượu trên vai xuống, ung dung nốc ừng ực luôn mấy ngụm, đoạn mới chẩm rải thốt :

- Lão phu thấy món khí giới trên tay các hạ có chút khác thường, tục ngữ có câu “đâm ngay dễ tránh, bắn ngầm khó phòng”, hai người tỉ thí với nhau, không được dùng ám khí hại người là được !

Hoa Sĩ Kiệt lúc ấy cũng kịp nhìn ra thanh khí giới ấy không giống như đao kiếm, đầu trên tròn loè ra, phía dưới nhọn lêu lểu, nơi chuôi cầm dài không đến ba tấc.

Hồi Thiên Cuồng Khách mặt xạm lại, cười nhạt :

- Lão phu nổi danh võ lâm là Hồi Thiên Cuồng Khách, trên thanh khí giới này, không tránh khỏi có chút cuồng khí, các hạ nếu như sợ hãi, hãy bó tay chịu trói là hơn !

Trước lời lẽ đầy khiêu khích của đối thủ, Hoa Sĩ Kiệt không dằn được buông tiếng cười to :

- Tại hạ Thất Độc Thần Kiếm Khách từ lúc dấn bước sông hồ đến giờ, chưa hề biết sơ ai, lão thất phu chớ vội ngông cuồng, hã đỡ thử một kiếm của ta !

Phong Trần Túy Khách vội ngăn Hoa Sĩ Kiệt lại :

- Hoa lão đệ chậm xuất thủ, lão phu đứng giữa làm trọng tài, hai người bình sanh chưa xích mích qua, hà tất phải gầy cuộc ác đấu sanh tử. Với hai mươi chiêu làm chuẩn để phân định hơn thua được chăng?

Vì từ lau nghe danh Ngũ Cuồng Hắc Hải như cồn, võ công cao diệu khó ước lường, sơ e Hoa Sĩ Kiệt bi nguy nên cố che đở gở nguy trước cho chàng.

Hồi Thiên Cuồng Khách kiêu căng nhếch mép :

- Lão quỉ say nói nghe cũng phải, nhưng sơ rằng tên ranh nầy chẳng chịu nổi lão phu ba chiêu.

Hoa Sĩ Kiệt hào khí lâng lâng, ngữa cổ cười khanh khách :

- Nếu như trong ba chiêu mà tại hạ bại vì tay cách hạ, thì tên Thất Độc Thần Kiếm Khách sẽ vĩnh viễn chẳng xuất hiện giang hồ.

Hồi Thiên Cuồng Khách sằng sặc cười to :

- Bé con thật còn ngông hơn cã lão phu, thú lắm ! Thú lắm

Hoa Sĩ Kiệt nghe trong giọng cười của đối phương đầy vẽ mỉa mai khinh miệt, bất giác cả giận vung mạnh ngọn Thất Độc Thần Kiếm trên tay, lập tức bảy đạo hào quang xanh biếc bắn ngời tựa bảy thớt giao long đang quảy lộng giữa không trung, khí thế dữ dội cường mảnh, khiến Phong Trần Túy Khách đứng bên cạnh phải âm thầm thán phục.Hồi Thiên Cuồng Khách thấy Hoa Sĩ Kiệt có thể dùng nội lực rót vào thân kiếm phóng ra một uy thế như sóng bủa đá băng, chứng tỏ là một kiếm gia cao thủ, sắc thái cuồng ngạo trên khuông mặt gã tự dưng biến mất.

Gã thận trọng nhấc cao thanh khí giới kỳ lạ trên tay khẽ vỗ nhẹ vào chui, sau một tiếng “bực” khẽ từ nơi đầu tròn loè bỗng chia ra tua tủa mười ba ngọn đoãn kiếm ngời ngời sắc lạnh.

Hoa Sĩ Kiệt lòng rúng động nghĩ thầm :

- Trong võ lâm, binh khí kỳ dị nầy không thiếu chi, nhưng giống như khí giới quái lạ trên tay gã thật là ít thấy…

ý nghĩ chưa kịp dứt, chợt nghe Hồi Thiên Cuồng Khách quát lên một tiếng xé không, tay nhấc rung thanh khí giới quái đản nọ, mười ba mũi đoãn kiếm vạc vào không khí thành mười ba đạo ngân quang bắn vụt vào người Hoa Sĩ Kiệt.

Không một mảy may nao núng, Hoa Sĩ Kiệt không lui tránh mà trái lại sấn lên, ngọn Thất Độc Thần Kiếm trên tay khởi đầu từ thế thứ nhứt, kiếm khí ào ào bất tuyệt như thế nước xuôi giòng triền miên tuôn ra phản kích.

Chỉ chịu đưng được chiêu thứ hai, Hồi Thiên Cuồng Khách đã kinh tâm tán đởm, vội vọt lùira sau ba bước kêu to :

- Tàthuật! Tiểu tử có tàthuật !

Phong Trần Túy Khách ngạc nhiên vọt miệng hỏi :

- Cái chi là tà thuật ?

Hồi Thiên Cuồng Khách gặt mạnh khí giới trên tay, thong thả đáp :

- Thanh khí giới trên tay lão phu đây không sợ độc, nên Thất Độc Thần Kiếm của tiểu tử không phát huy được oai lực với lão phu, nhưng trên người hắn dường như có một khí âm hàn, truyền thấu qua khí giới của lão phu…

Hoa Sĩ Kiệt cười lạt cướp lời :

- Phải ! Tại hạ đã biến thành Người Tuyết rồi !

Chàng đồng thơi lắc mình đến sát cạnh gã, đôi mắt đột ngột toé ra hai luồng tinh quang mãnh liệt như hai mũi kiếm bén soi bắn lên mình đối thủ.

Hồi Thiên Cuồng Khách ơn ớn rùng mình thối lui một bước, buột miệng kêu lên :

- Người Tuyết ? Trừ phi uống được Vạn Niên Tuyết Qui Hoàn của Băng Hồn Tiên Cơ mới có thể biến thành người tuyết, nhưng bà ta ở tận trên đỉnh Băng Hồn, đã bao nhiêu người tìm mà không được, nhóc con mi…

Hoa Sĩ Kiệt khinh khĩnh mĩm cười :

- Thế mà tại hạ được cái duyên phần ấy. Hồi Thiên Cuồng Khách ! Nếu mi chưa chịu cút đi, tại hạ đành phải hạ sát thủ đấy !

Hồi Thiên Cuồng Khách tuy có mấy phần khiếp hãi, nhưng dù sao cũng là một nhân vật thành danh giang hồ, đâu thể lộ vẽ khiếp nhược trước mặt Phong Trần Túy Khách, cố lấy vẽ bình tỉnh, cười khẩy :

- Tuyết rất kỵ lửa, lão phu dùng lửa công mi sợ gì chẳng chế phục được nhóc con ?

Hoa Sĩ Kiệt buông tiếng cười lồng lộng, vận lấy luồng thần công âm hàn trong cơ thể, hé miệng phun ra một vầng hơi trắng tựa sương mù.

Hồi Thiên Cuồng Khách lập tức cảm thấy có một luồng khíc cực lạnh và mãnh liệt từ bốn phía ập lại dần dần…

Thân hình gã càng lúc càng run lên bần bật, cơn lạnh quá đổi tàn khốc, khiến gã cơ hồ chịu đựng chẳng kham…

Những bụi cỏ lơ thơ mọc theo kẻ chân tường thành cũng dần dần đọng kết thành tuyết giá…

Hoa Sĩ Kiệt thình lình quát lên như sấm :

- Rán đỡ thêm một kiếm của thiếu gia !

Kể ra Hồi Thiên Cuồng Khách cũng là tay cao thủ lợi hại, tuy đã hết sức khiếp hãi vì công lực băng hàn của đối phương, nhưng vẫn không quên phản kích, vội vận đầy công lực, từ mỗi lổ chân lông trên khắp cùng thân thể, đều tan bốc ra một luồng nhiệt khí, để đương cự chất âm hàn của đối phương đang đột kích.

Mười ba thanh đoãn kiếm trong tay, cũng đồng bắn vung lên, tông tréo vào ngọn Thất Độc Thần Kiếm trên tay Hoa Sĩ Kiệt vừa bổ xuống.

Choeng ! Một tiếng ngân dài, lửa bắn văng tung toé và đôi bên khí giới qua ãnh hưởng hai luồng nội lực của song phương cứ ghịt cứng vào nhau !

Hoa Sĩ Kiệt tức tối “hự to một tiếng, vội vận thêm hai thành công lực vào tay hữu và truyền qua thân kiếm, tay trái đột ngột nhấc cao, mồm quát lớn :

- Nhận lấy một chỉ của ta !

Đồng trong tiếng quát, ngón giữa của tay trái trỏ thẳng về phía Hồi Thiên Cuồng Khách điểm nhẹ vào không khí và lắc lia. .

Chợt thấy đối phương xuất chỉ điểm lại, từ ngón tay đối phương nhả ra luồng sương trắng nhàn nhạt, Hồi Thiên Cuồng Khách thất thanh kêu lên :

- Thiên Cơ Chỉ ! Ranh con phải chăng là truyền nhân của Thất Sát Thần Bà ?

Gã một mặt kinh hoàng hấp tấp thối hậu, khẽ lắc mình đã vọt xê ngoài sáu trượng xa.

Bất thình lình, từ nưã từng cao vọng xuống một giọng quát to :

- Thiên Cơ Chỉlạixuấthiện giang hồ à?Hiện giờ ở đâu ?

¢m thanh vừa dứt, một bóng người đỏ nhánh to lớn đã nhẹ đáp bên ngoài tường thành. Vừa nhác thấy bóng đỏ, Hồi Thiên Cuồng Khách mừng rở gọi to :

- Đại ca đến vừa đúng lúc ! May quá !

Hoa Sĩ Kiệt ngừng tay thôi đấu, đưa mắt nhìn kỷ kẽ vừa đến là một đại hán tuổi độ ngũ tuần, khoác chiếc trường bào màu đỏ, thân hình khôi vĩ, lưng gấu vai hùm, mặt như táo

chín, râu rồng bó càm, đôi mắt ngời như lửa đỏ, thần thái uy mảnh như ác sát hung thần. Chàng nhìn thấy dáng dấp to lớn cùng đôi mắt đỏ như than hồng của người nọ, trong lòng không khỏi có độ phần giới bị.

Đại hán áo đỏ đảo tròn đôi mắt lữa nhìn lên bờ tường thành, âm trầm cất tiếng :

- Tứ đệ lúc nãy thấy Thiên Cơ chỉ là doai phát ra thế ?

Hồi Thiên Cuồng Khách chỉ ngay Hoa Sĩ Kiệt, đáp :

- Tên ranh này biết Thiên Cơ Chỉ, có lẽ là truyền nhân của Thất Sát Thần Bà, nếu lúc nãy khinh công của tiểu đệ chẳng…

Đại hán áo đỏ khoác tay ngắt lời Hồi Thiên Cuồng Khách, đôi mắt đỏ ánh tựa than hồng lại xoay bắn vào người Hoa Sĩ Kiệt, hất hàm trịch thượng :

- £ ! Thất Sát Thần Bà hiên ở đâu ? Cứ khai thật ra, ta sẽ tha ngươi khỏi chết !

Hoa Sĩ Kiệt cười ngạo mạn :

- Mi chưa đủ tư cách để hỏi .

Đại hán áo đỏ nổi xung giơ tay trỏ vào chót mũi mình gằn gằn cất giọng :

- Ranh con rán mà mở to mắt ra, mi có biết lão phu là ai không?

Hoa Sĩ Kiệt cười dững dưng :

- Có lẽ cũng là lũ cóc dơ từ trong Hắc Hải bò ra thôi, chẳng tốt lành chi !

Đại Hán áo đỏ chừng như rất ngạc nhiên trước thái độ ngạo nghễ của đối phương, “ồ” lên một tiếng, trố mắt nhìn sững chàng :

- Nhóc con ! Dám mắng cả lão phu à ? Lão phu chính Giáo chủ Cuồng Ma Giáo nơi Hắc Hải. Nhóc con quả thật là hạng có mắt mà chẳng nhìn thấy Thái Sơn.

Phong Trần Túy Khách vụtcườilên hahảxen lời :

- Té ra là Cuồng Ma Giáo chủ Dịch Vân, danh rền Hắc Hải đấy à ? Lão say nầy ngưởng mộ đã lâu, hai môn Thiết Sa Trảo và Thông Tý Công của các hạ, mỗi mỗi đều có chổ độc đáo đáng nễ !

Vì sợ Hoa Sĩ Kiệt không hiểu rõ hai môn tuyệt kỷ lợi hại của Dịch Vân, nên Phong Trần Túy Khách khéo léo dùng lời để cảnh giác chàng.

Cuồng Ma Giáo Chủ Dịch Vân Nhếch mép cười kiêu căng :

- Xem bộ dạng mi dường như là Phong Trần Túy Khách. Hai mươi năm trước lão phu đến Trung Nguyên, không gặp được các hạ ! Nghe đồn Tửu Vũ Thần Công của các hạ cũng có vài phần uy lực, nhưng đáng tiếc là chưa lần nào lãnh giáo được oai lực của tuyệt học nầy…

Phong Trần Túy Khách vụt dứt ngang tiếng cười, lạnh lạt ngắt lời :

- Hai mươi năm trước chúng ta không dịp gặp mặt, thì hai mươi năm sau chúng ta cùng nhau ấn định vài chiêu võ thuật cũng chẳng muộn !

Miệng thốt tay đã quày ra sau tháo bổ rượu trên vai xuống nốc ực luôn mấy ngụm.

Cuồng Ma Giáo Chủ vội khoát tay :

- Lão quỉ say khoan đã ! Bổn Giáo chủ còn có mấy vấn đề muốn hỏ ngươi, nhờ ngươi trả lời xong xuông rồi động thủ cũng chưa có muộn !

Phong Trần Túy Khách vội nhấc bổ rượu ra khỏi môi, tròn mắt hỏi :

- Vấn đề gì nói mau !

Cuồng Ma Giáo Chủ chẩm rãi thốt :

- Vấn đề thứ nhứt là Thất Sát Thần Bà hiện ở đâu ?

Hoa Sĩ Kiệt đứng bên cạnh không dằn được vọt miệng :
- Mi hỏi thăm Thất Sát Thần Bà để làm gì ?

Mi phải chăng là kẻ thù của Bà ?

Phong Trần Kiếm Khách vội khoác tay ra dấu chàng dừng lời :

- Lão đệ đừng nóng vội, hai ngươi muốn liều kết ân thù, đợi chốc sẽ có cơ hội ~

Đoạn quay sang Cuồng Ma Giáo Chủ, thốt tiếp :

- Nghe đồn hai mươi năm trước các hạ đã bại dưới ngọn Thiên Cơ Chỉ của Thần Bà phải không?

Cuồng Ma Giáo Chủ đỏ mặt, hừm lên một tiếng che thẹn :

- Xưa và nay khác xa nhau ! Bổn Giáo chủ hiện giờ đang cần tìm mụ ấy để báo lại một chỉ hai mươi năm trước !

Phong Trần Túy Khách nhẹthở dài :

- Oán củ tuy còn nhưng người xưa vắng bóng, Giáo chủ kiếp này khó tìm gặp lại bà !

Cuồng Ma Giáo Chủ giựt mình, trố mắt :

- Thất Sát Thần Bà chết rồi ? May cho mụ ta biết mấy !

Hoa Sĩ Kiệt giận dữ thét lên :

- Nếu như không chết, lũ ngươi đã làm gì được người ?

Cuồng Ma Giáo Chủ nhíu chặt đôi mày rậm, xằng giọng thét lại :

- Nhóc con có lẽ mi là truyền nhân của mụ. ¢n thù 20 năm trước, giờ đây cả vốn lẩn lời đều chính do bản thân mi trả lấy !

Phong Trần Túy Khách vụtréolên :

- Dịch Giáo Chủ, ngươi chẳng phả còn lắm vấn đề để cần hỏi à ? Nói cho hết đi rồi sẽ đánh. Hơn nữa, sẳn có lãotứ trong Ngũ Cuồng củacácngươicũng có mặt nơi đây, vừa vặn đủ cặp cho đôi bên, vội chi !

Cuồng Ma Giáo Chủ lằm lì gật đầu :

- Tốt lắm ! Bổn Giáo Chủ còn hai vấn đề muốn biết rõ. Câu hỏi thứ hai là : nghe đến bảy bức hoạ đồ thồng vảng đến Băng Quốc đã xuất hiện trên giang hồ rồi . Bổn Giáo Chủ lần nầy thống lãnh một số cao thủ trở lại Trung Nguyên, chủ địn không ngoài bảy bức kỳ đồ.

Hoa Sĩ Kiệt cười lạt, cướp lời :

- Loài vịt nước ngu ngốc kia, dù người ta có cất giữ được bảy bức kỳ đồ Băng Quốc, cũng chẳng dại chi mà nói thật cùng mi !

Cuồng Ma Giáo Chủ cười ha hả :

- Nhóc con nói chẳng sai mấy, lão phu từ lâu nghe danh Phong Trần Túy Khách ngàn chuyện đều thông, lại có lòng hiệp nghĩa, nếu như lão có thể chỉ rõ tên kẻ dấu bức địa đồ bổn Giáo chủ sẽ tránh đại khai sát giới nơi Trung Thổ !

Phong Trần Túy Khách lạnh lùng nghiêm sắcmặt :

- Dù Dịch giáo chủ có tìm bảy bức hoạ đồ chỉ rõ Băng Quốc, cũng vẫn không sao tìm đến được Băng Quốc.

Cuồng Ma Giáo Chủ kinh ngạc hỏi gặn :

- Vì sao ?

Phong Trần Túy Khách chẩm rải tiếp lời :

- Vì tại hạ nghe rằng bảy bức hoạ đồ Băng Quốc kia bất quá chỉ rõ cách thức sau khi vào Băng Quốc có thể đi thông qua 21 toà kỳ trận, cùng 49 ngách hầm chông. Còn như Băng Quốc vị trí ở đâu ? Các hạ làm sao biết được ? Tại hạ khuyên Giáo chủ dẹp bớt sát nghiệp là hơn.

Cuồng Ma Giáo Chủ nghe xong, Trầm Ngâm giây phút vụt hỏi :

- Băng Quốc nào, chắc lão quỉ say biết rõ ?

Phong Trần Túy Khách haitay vò liachiếcđầu bù cườihahả :

- Nếu như lão xay nầy biết được Băng Quốt nơi nào, có lẽ sớm đã luyện thành tuyệt thế võ công từ lâu, còn đâu ở đây mà vất vưởng chuyện phiếm như vầy !

Lão bỗng dứt ngang tiếng cười, lắc đầu than dài :

- Băng Quốc, một địa phương mỷ lệ ấy, trăm năm nay đã có biết bao nhiêu cao thủ lặn lội tìm đến, cũng chỉ vì bảy bức Băng Quốc kỳ đồ nọ gây cho giang hồ bao trận mưa máu gió tanh. Nhưng đã có mấy ai đoạt được bảy bức kỳ đồ nọ, mấy ai đặt chân vào được Băng Quốc, mà trái lại, chỉ toàn đem đến những tai họa hải hùng.

Hoa Sĩ Kiệt nghe xong lời than, rúng động nghĩ thầm :

- Trên người ta hiện giờ có bảy bức hoạ đồ ấy, không lẽ….

Chợt nghe Phong Trần Túy Khách tiếp lời :

- Theo chổ lão phu biết, thì muốn vào Băng Quốc cần phải hiểu rõ vị trí của nó, sau đấy mới noi theo đường đi nước bước vạch rõ trên hoạ đồ thăm nhập vào Băng Quốc. Dùng chiếc khoá ngọc mở kho, mới có thể lấy được những bảo vật chất chứa trong kho, cùng với bao nhiêu kỳ duyên võ học….

Cuồng Ma Giáo Chủ càng nghe càng nôn nao thèm muốn :

- Theo như lời của các hạ thì vào được Băng Quốc còn khó hơn cảlên trời !

Phong Trần Túu Khách buông tiếng cười to :

- Trăm năm nay đã mấy ai vào được Băng Quốc ? Nếu như một ngày nào đó có người nhặt được bảo vật và kỳ duyên nơi Băng Quốc, người ấy sẽ là chúa tể võ lâm vậy !

Hoa Sĩ Kiệt thầm nghĩ :

- Vị trí của Băng Quốc, sư thúc tổ đã nói rõ cho ta biết, bảy bức kỳ đồ thông vảng Băng Quốc, Thất Độc Thần Kiếm Lang Sơn Quân cũng đã tặng cho ta rồi, chỉ còn thiếu chiếc chìa khoá Ngọc để mở kho băng, chẳng biết hiện ở đâu mà tìm?

Cuồng Ma Giáo Chủ lạnh lạt tiếp lời :

- Các hạ bảo là Thất Sát Thần Bà đã chết, chuyện ấy thật chăng ?

Phong Trần Tuý Khách có vẻbấtmãn xẳnggiọng :

- Ai dối ngươi làm gì !

Cuồng Ma Giáo Chủ ngẩng mặt trầm tư giây lác, chợt hừ mủi một tiếng rõ to và thốt :

- Dù mụ ta đã chết, bổn giáo chủ vẫn phải đi tìm thi hài mụ cho kỳ được !

Hoa Sĩ Kiệt nổi nóng hét to:

- Mi định tìm di thể người để làm gì ?

Cuồng Ma Giáo Chủ hét lại :

- Để dùng roi đập nát xương mụ ra, còn nhóc con ngươi bổn giáo chủ cũng chẳng bỏ qua đâu !

Hoa Sĩ Kiệt cười gằn :

- Tại hạ thay Thất Sát Thần Bà lão tiền bối để kết liểu mọi ân oán khi còn sinh thời của người, ác đồ hãy rút khí giới ra là vừa !

Dứt lời ngọn Thất Độc Thần Kiếm trên tay vang rẹt lên một tiếng và xoè ra, lập tức bảy ánh Hào quang ngập người xanh biếc.

Cuồng Ma Giáo Chủ kinh hoàng kêu to :

- Thất Độc Thần Kiếm ! Ngươi là ai ?

Hoa Sĩ Kiệt ngạo nghễ đáp :

- Tại hạ là Hoa Sĩ Kiệt.

Cuồng Ma Giáo Chủ khẻ rúng động, hỏ tiếp :

- Thất Độc Thần Kiếm Khách phải chăng là ngươi ? Và lão năm của bổn giáo chủ: Lý Ngoan phải chăng cũng chính mi đã thương ?

Hoa Sĩ Kiệt hoành ngang thanh Thất Độc Thần Kiếm cười sắt lạnh :

- Phải ! Thần Kiếm đến đâu, ma đầu ác đạo đều run vía !

Thần Kiếm trên tay đồng thời huy động, nghiêng nghiêng xỉa thẳng vào Cự Khuyết huyệt của đối phương.

Hôì Thiên Cuồng Khách đứng bên cạnh vội kêu lên:

- Giáo chủ coi chừng trên kiếm của tên ranh ấy có chứa độc, không nên chạm vào.

Cuồng Ma Giáo Chủ khẻ lắc người, đã vọt tréo sang canh tám thước xa, trổ lên một tràng cười như quỉ hú :

- Bổn giáo chủ sớm đã quan sát thấy thanh kiếm ấy khác hẳn với loại kiếm thường, dể gì để nó chạm gần mình ?

Hoa Sĩ Kiệt nhìn thấy đối phương khẻ nhấc mình đã nhẹ nhàng tránh xa khỏi tầm kiếm, lòng thầm khiếp hãi cho thuật khinh công của đối phương xảo diệu khôn lường.

Vừa định xếp kiếm để xuất chiêu truy kích, chợt nghe Phong Trân Túy Khách hừ to lên tiếng :

- Đối với kẽ hậu bối mà đem Thông Tý Công ra thi thố, chẳng cảm thấy mất mặt sao ?

Hoa Sĩ Kiệt giật mình vội nhấc mắt nhìn vào hai cánh tay của Cuồng Ma Giáo Chủ, thấy chiếc tay áo màu đỏ rộng thùng thình, bổng dưng nổi phình lên và sắc mặt của lão đồng thời càng thêm đỏ sậm…

Hoa Sĩ Kiệt chẳng rành sự lợi hại của Thông Tý Công, vẫn ngang nhiên thúc kiếm đâm vào cánh tay phải đang căng phồng của đối thủ.

Xèo…xèo ! . . .

Một âm thanh rờn rờn như giọt dầu rơi trên chảo nóng. Hoa Sĩ Kiệt đồng thời cảm thấy chuôi kiếm trên tay đột nhiên nóng bỏng lạ thường, tựa như vừa hơ qua trong lửa đỏ.

Liền theo đó, bảy ngọn điệp kiếm đang từ màu xanh rực rở bổng biến thành đỏ ánh như màu lửa.

Hoa Sĩ Kiệt còn đang sững sờ khiếp đãm, Phong Trần Túu Khách đã vội kêu lên :

- Lão đệ mau triệt kiếm, chậm trể một chúc là Thanh Thất Độc Thần Kiếm sẽ bị nung chảy chẳng còn !

Hoa Sĩ Kiệt rất nên linh lợi, lúc ấy chàng đã kịp nhận thức đối phương đang dùng một loại nhiệt công để hạ mình.

Một ý niêm “nước trị được lửa” vụt thoáng nhanh qua đầu, Chàng cấp tốc triệt hồi Thất Độc Thần Kiếm, vận nhanh một luồng lực lượng băng hàn trong cơ thể, hé miệng phun ra đối kích.

Cuồng Ma Giáo Chủ vừ định thi thố Thông Tý Công ra, chợt nhìn thấy đôi mắt Hoa Sĩ Kiệt xẹt ngời ra hai đạo bạch quang mãnh liệt, miệng lại phun ra một luồng khí thể trắng đục như giá tuyết kẹp theo một hơi lạnh dị thường, cuồn cuộn phủ tới…

Chỉ khoảnh khắc, hơi lạnh ấy càng lúc càng nặng nề thắt chặt, tựa như một tòa băng sơn khổng lồ, từ bốn phía châu thân chầm chậm khép lại, khiến luồng khí nóng do cơ thể lão phát ra dần dần hạ đi nhiệt độ.

Cuồng Ma Giáo Chủ âm thầm kinh sợ, nghiến răng gia tăng thêm hai thành công lực vào tay…

Xèo…xèo ! . . .

¢m thanh rợn người ấy lại vang lên không ngớt.

Hoa Sĩ Kiệt thấy thế, vận sức từ đơn điền, quát lên một tiếng thật to, ngón giữa của tay phải đột ngột bắn vèo ra một chỉ.

Cuồng Ma Giáo Chủ nhếch môi cười hiểm độc:

- Lại Thiên Cơ Chỉ ! ¤m hận đã haimươi năm trời, lão phu cần phải báo thù cho được ngọn chỉ ấy tại hôm nay !

Bàn tay của lão đồng thời xoè ra năm ngón tay bổng chốc trở màu đen sì, chộp mạnh vào khoảng trống, hướng về phía Hoa Sĩ Kiệt.

Phong Trần Túy Khách hớt hãi thét lên :

- Thiết Sa Trảo, khắc tinh của Thiên Cơ Chỉ, lão đệ mau thâu chiêu về !

Hoa Sĩ Kiệt không dám chần chờ vội thu ngay chỉ kình trở lại thay vào đấy nhanh như chớp đảo trở ra một ngọn Băng Quyền Trấn Sơn Hà…

Cuồng Ma Giáo Chủ rùng mình luôn mấy lượt lo thầm :

- Tên ranh nầy dường như có tà thuật, luồng khí lạnh dị hợm nầy, ta khó mà chống gượng nổi thêm nữa giờ…

Một ý niêm chạy thoáng nhanh qua đầu, nhưng ngặt nổi còn có lão tứ Hồi Thiên Cuồng Khách đồng bọn Ngũ Cuồng của lão đang đứng sờ sờ kia, mặt mũi nào mà bỏ trốn đi được?

Nhưng kéo dài thêm trận đấu, cũng chẳng hy vọng gì nắm được phần thủ thắng, mà rất có thể hậu quả sẽ trái ngược lại là khác.

Còn đang phân vân khó xử, Phong Trần Túy Khách như đã nhìn thấu được ý định của y, liền buông tiếng cười ha hả gọi to :

- Dịch giáo chủ, ông cùng Hoa lão đệ ta vốn chẳng hề thù oán nhau, cũng chẳng có mối hận chi to tát, so định võ công nhau như thế cũng vừa rồi, ngừng tay lại là hơn !

Phong Trần Túy Khách dứt lời liền đưa mắt ra dấu cho Hoa Sĩ Kiệt dừng tay.

Hoa Sĩ Kiệt lập tức hội ý nay, cấp tốc thâu ngay thế quyền trở lại, nhảy tránh sang cạnh.

Cuồng Ma Giáo Chủ thật như cất được gánh đá trên tâm linh, gượng gạo cười nhạt :

- Được lắm, nể mặt lão quỉ say, tạm thời ta thủ tiêu cuộc ác đấu hôm nay, ranh con nếu có gan tiếp đón, chúng ta cùng hẹn lại ngày sau !

Hoa Sĩ Kiệt nhếch môi cười khẩy :

- Một ngày gần đây, tại hạ sẽ đến Hắc Hải tìm cả năm trự ma đầu lũ mi !

Chàng đường hoàng quay sang Phong Trần Túy Khách thúc giục :

- Lão tiền bối, chúng ta phải đi thôi !

Bóng hai người lập tức chớp động nhẹ nhàng lao khỏi bờ tường Vạn Lý Trường Thành và mất hút giữa núi đồi nhấp nhô.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau