MA HẬU YÊU CƠ PHỤC THÙ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ma hậu yêu cơ phục thù - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Tôn Hiên quay đầu nhìn người gọi là phụ thân hắn, đôi mắt đỏ ngầu, hai tay nắm chặt thành quyền.

Đời này kiếp này, ta cũng không muốn có người phụ thân như ngươi!

A Nguyệt nghe thánh chỉ ban xuống chỉ hận không thể giết chết hắn.

Nương nương không màng nguy hiểm mà xông vào cứu Đại Hoàng tử, hắn lại nói là mưu hại hoàng tự?

Thái hậu vốn đang định rời đi liền nghe thấy lời đại nghịch bất đạo của Tôn Diệm mà tức giận dẫn người đi tới.

Chát!

Một cái tát liền rơi vào má trái của Tôn Diệm, không chút lưu tình, dòng chất lỏng màu đỏ từ khoé môi nhỏ xuống long bào. Hắn hai mặt trợn lớn nhìn Lạp Nhã.

"Mẫu...thân?"

"Đồ nghiệt súc!"

Lạp Thái hậu đã sớm tức giận, thân là Hoàng đế, lại đến chuyện triều chính cũng không lo xong, bây giờ lại sủng thiếp diệt thê, đâm đầu vào một ả thông phòng?!

"Hoàng nhi sai sao?"

Tôn Diệm lãnh đạm nhìn mẫu thân hắn. Hắn cũng vốn chẳng mấy yêu thích người mẫu thân này của mình.

Năm xưa lúc nào cũng chỉ ở yên trong cung tụng kinh niệm phật, không mảy may đến ân sủng, tiên đế cũng quên đi một hài tử là hắn.

Nếu không phải nhờ có hắn, bà ta có thể ngồi ở ví trị Thái hậu tôn kính này sao?

"Súc sinh! Hoàng hậu là thê tử kết tóc của ngươi, lại không màng nguy hiểm xông vào cứu Hiên nhi, ngươi lại dám nói nàng mưu hại hoàng tự, còn muốn phế Hậu?!"

Lạp Nhã kiềm chế cơn giận, thật sự quá nhục nhã rồi! Có một đứa con như vậy, thà rằng không có còn hơn!

Bà làm sao để tạ lỗi với Phương gia đây?

"Mẫu thân, là A Liên nói chính nàng nhìn thấy Hoàng hậu điên điên khùng khùng, lúc nào cũng mưu đồ tự sát, muốn đem theo nhi tử theo cùng!"

A Liên, A Liên, lại là A Liên!

Nàng ta rốt cuộc đã bỏ bùa mê thuốc lú nào cho nhi tử bà vậy chứ?

"Tôn Diệm, nếu như ngươi dám phế Hậu, vậy coi như không có mẫu thân như ta thì hơn! A Hiên, ngoại tổ mẫu đưa con đi!"

Tôn Diệm trợn to hai mắt nhìn mẫu thân hắn, hắn vốn chính là không nghĩ đến người mẫu thân nhu nhược này của hắn có thể nói ra như vậy a!

Tôn Hiên vẫn im lặng quỳ trước cửa cung, đôi mắt vô hồn, khuôn mặt hoàn toàn không nhận ra hỷ nộ ái ố.

Tôn Hiên vẫn đang kiếm tìm bóng hình của mẫu thân, hắn không tin, cũng không muốn tin, mẫu thân thật sự rời bỏ hắn rồi.

Chẳng phải mẫu thân đã hứa với hắn sẽ không bao giờ rời bỏ hắn sao?

Vậy tại sao người lại đi? Tại sao người lại đẩy A Hiên ra ngoài? Tại sao không để A Hiên chết chung với người? Tại sao?

Lạp Nhã đau lòng định tiến đến đỡ lấy Tôn Hiên, chỉ là hắn lại lạnh nhạt tránh né, hắn chỉ muốn mẫu thân của hắn.

Lạp Nhã đành thở dài nhìn Tôn Hiên, dịu dàng nói với hắn.

"Vậy tổ mẫu đợi con ở cung Vĩnh Thọ" Sau khi Lạp Nhã rời đi, Tôn Diệm cũng lạnh lùng phất tay áo theo sau. Hắn chán ghét Phương Tình, cũng chán ghét con nàng.

"Lý Tú, thông cáo thiên hạ, Hoàng hậu băng thệ rồi, an táng tại lăng Giao Chỉ"

Lý Tú nhìn Tôn Diệm, có phải Hoàng thượng quên mất thuỵ hiệu của nương nương rồi không?

"Hoàng thượng, vậy còn....thuỵ hiệu?"

Tôn Diệm sững người, quay đầu nhìn Tôn Hiên vẫn bất động thanh sắc, quỳ trước tẩm điện.

"Không cần, nàng ta không xứng"

Lý Tú thở dài nhận mệnh, xót thương nhìn Tôn Hiên. Thật tội nghiệp.

..........

Mấy ngày sau đó, cả kinh thành đều khóc tang cho Cố Hoàng hậu, chỉ là nơi nào đó ở Hoàng cung, lại không như vậy.

"Hoàng thượng, nương nương đã là tháng thứ tư của thai kì, cần phải tĩnh dưỡng nhiều hơn, thần bây giờ lập tức đi sắc thuốc cho nương nương!"

Minh Thái y thận trọng lui xuống, đáy mắt còn có chút thương hại nhìn Mặc Liên.

"Diệm a~ bao giờ thiếp mới có thể lên chính vị trung cung đây?"

Tôn Diệm dịu dàng xoa mái tóc của Mặc Liên, từ tốn múc từng thìa canh cho nàng.

"Liên nhi ngoan, đợi hết tang hiếu của Cố Hậu, trẫm sẽ lập nàng làm Hậu, được không?"

Mặc Liên ánh mắt tối sầm lại, nước mắt không biết từ đâu chảy xuống như mưa, một bộ dáng hoa lê đái vũ khiến người ta đau lòng.

"Hoàng thượng, Liên nhi đã đợi quá lâu rồi mà!"

Tôn Diệm thấy nước mắt của mĩ nhân trong lòng liền mềm nhũn, ôn hoà hướng nàng mà an ủi. "Được được, Liên nhi, lát nữa trẫm sẽ thông cáo thiên hạ lập nàng làm Hậu, chính vị trung cung, có được không?"

Mặc Liên nũng nịu dựa vào lòng hắn, đáy mắt hiện lên tia đắc ý.

Hừ, Phương Tình ngươi mà chết sớm hơn một chút, bổn cung cũng không cần khốn khổ như vậy.

"Được rồi, chàng mau về đi, ở đây có Xuân Tịnh trông coi giúp thiếp mà"

"Được, vậy nàng tĩnh dưỡng cho khoẻ, trẫm bây giờ liền viết chiếu thư cho nàng"

Mặc Liên ngoan ngoãn "ân" một tiếng, khuôn mặt phấn điêu ngọc trác tựa đóa bạch liên khiến người ta yêu thích.

Đợi bóng dáng Tôn Diệm đi xa, Mặc Liên liền vời cho Xuân Tịnh tiến vào.

"Ngươi làm tốt lắm, cầm lấy số vàng này rồi cút ra khỏi cung đi"

Xuân Tịnh nhìn thấy vàng liền sáng mắt lên, giọng nói chanh chua khiến người ta chán ghét không thôi.

"Đa tạ Liên phi nương nương, vậy nô tì đi trước"

Xuân Tịnh một bộ dạng hớn hở rời khỏi Bích Loan cung, hai tay giữ chặt lấy hà bao đựng vàng.

.....

Tôn Diệm vừa quay về Dưỡng Tâm Điện liền truyền chỉ lập Liên phi làm Hậu, điều này khiến trên dưới Hoàng cung bất mãn không thôi.

Tang hiếu của Cố Hoàng hậu còn chưa chết, Hoàng đế đã muốn lập Kế Hậu?

Tôn Hiên đang ở Tịnh Đường nghe tin liền tức giận không thôi, dẫn người đến trước Dưỡng Tâm Điện náo loạn một phen.

"Phụ hoàng! Tang hiếu của mẫu hậu còn chưa hết, người không thể lập Hậu!"

Tôn Diệm nhướng mày nhìn Tôn Hiên, hờ hững đáp lại.

"Trẫm ra quyết định, con còn muốn xen vào?"

Tôn Hiên nắm chặt hai tay, nghiến răng gằn từng chữ.

"Nhi thần không dám, chỉ là..."

Lời còn chưa dứt thì Tôn Diệm đã lên tiếng, ngón tay thon dài vân vê nhẫn ngọc trên tay.

"Vậy thì lập tức rời khỏi đây đi. Lý Tú, đưa Đại Hoàng tử đến Tây Châu giữ hiếu cho Cố Hậu, ba năm sau thì quay về"

Lý Tú sững người nhìn Tôn Diệm, đưa đến Tây Châu ư? Người là muốn tước quyền của Đại Hoàng tử sao?

"Nhi thần cáo lui"

Tôn Hiên lạnh nhạt quay lưng rời đi, ánh mắt thâm trầm nhìn Tôn Diệm đang ngồi trên long ỷ.

Nếu phụ hoàng muốn chơi, nhi thần cũng không ngại.

Chương 7

Tôn Hiên lạnh nhạt quay lưng rời đi, ánh mắt thâm trầm nhìn Tôn Diệm đang ngồi trên long ỷ.

Nếu phụ hoàng muốn chơi, nhi thần cũng không ngại.

.....

Ngay sau đêm đó, trong cung truyền tin Hoàng hậu Phương thị băng thệ, an táng tại lăng Giao Chỉ, thành Tây Châu, Đại Hoàng tử Tôn Hiên đến Tây Châu giữ tròn đạo hiếu ba năm.

Chỉ là không ngờ sau đó lại có một tin tức động trời nữa được truyền ra.

Hoàng thượng lập Kế Hậu!

Điều này khiến dân chúng sừng sờ không thôi. Tang lễ của Cố Hoàng hậu còn chưa dứt, Hoàng thượng đã muốn lập thêm đích vị trung cung?

Có người bất bình, có người thấy hứng thú, lại có người mỉa mai.

Năm xưa thánh thượng khi rước dâu hào nhoáng đến cỡ nào, vậy mà đến khi người chết rồi, đến tang lễ của tì thiếp cũng không bằng?

......

Lạp Thái hậu sau khi nhận tin cũng chẳng có biểu hiện gì, khuôn mặt bình thản đến đáng sợ, ánh mắt lạnh như băng khiến người ta không rét mà run.

Lạp Nhã đứng cạnh giá treo, từng ngón tay miết nhẹ lên đường chỉ tinh xảo của phụng y Hoàng hậu, đáy mắt còn có chút giễu cợt.

Hoàng thượng a, quả nhiên khi yêu rồi, đều trở nên ngu ngốc mù quáng đến vậy.

"Nương nương, Hoàng thượng đến rồi"

Lão mama hầu hạ bên cạnh Lạp Thái hậu thông báo, ánh mắt tò mò hơi liếc về phía phụng y được treo ngay ngắn.

"Hoàng nhi tham kiến mẫu hậu. Mẫu hậu an"

Tôn Diệm lãnh đạm hành lễ phúc thân, ánh mắt vô tình đảo về phía phụng y được treo bên kia.

Đó là phượng y của Phương Tình, còn có mũ phượng, phượng ấn và sách bảo của Hoàng hậu.

Tất cả đều được Lạp Thái hậu giữ gìn kĩ lưỡng, cất giữ bên người.

Tôn Diệm thẫn thờ nhớ đến giây phút mà Phương Tình khoác lên triều phục của Hoàng hậu.

Thật xinh đẹp!

Nụ cười hạnh phúc khi ấy.

Hắn hốt hoảng trước những suy nghĩ của chính bản thân mình. Tôn Diệm khẽ nhắc nhở bản thân, khuôn mặt khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng vốn có, phất tay áo đi đến bên đôn mộc ngồi xuống. "Nghe nói Hoàng thượng muốn lập Liên phi làm Hậu, tuần sau liền cử hành lễ?"

Lạp Nhã chậm rãi nâng chén trà, ánh mắt hững hờ liếc nhìn hài tử của mình bên cạnh.

"Phải, nhi thần đã giao cho bên Lễ Bộ chuẩn bị cẩn thận. Phượng y cùng mũ phượng đều chuẩn bị mới. Chỉ là...."

Tôn Diệm ý vị thâm lường nhìn về phía sách bảo và phượng ấn được để ngay ngắn bên kia, nụ cười khoé môi lại thêm đậm.

"Mẫu hậu, nhi thần cũng không giấu gì người. Hôm nay đến đây là muốn lấy lại sách bảo và phượng ấn"

Lạp Thái hậu "ồ" một tiếng, nhàn nhạt mỉm cười, sau đó lại vân vê chén trà hồi lâu, cuối cùng mới dịu dàng lên tiếng.

"Nếu Hoàng thượng nhất định lập Mặc Liên làm Hậu, vậy sau này người sẽ phải trả cái giá rất đắt đó. Người nguyện ý sao?"

Tôn Diệm ngạc nhiên nhìn mẫu thân hắn.

Trả giá?

Hắn chưa từng nghĩ đến.

Chỉ là hắn nguyện ý để Mặc Liên trở thành chính thê của hắn, trở thành nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ này.

"Nhi thần nguyện ý"

"Vậy được. Mục Vị, ngươi đi lấy sách bảo và phượng ấn giao cho hoàng thượng"
Lão mama tên Mục Vị kia liền nhanh chóng nhận mệnh rời đi, tẩm cung rộng lớn cũng nhanh chóng chỉ còn hai người.

"Hoàng thượng, hai ngày nữa ta sẽ đi chùa Tự Giác, cũng đã lâu không đến đó rồi"

Tôn Diệm nhướng mày nhìn mẫu thân, đại điển phong Hậu của A Liên sắp tới, người lại muốn rời đi?

"Mẫu hậu, đại điển phong Hậu sắp diễn ra, người không thể đi!"

Lạp Thái hậu chẳng để ý đến cái nhìn gắt gao của Tôn Diệm, chậm rãi đáp lời.

"Mẫu thân cũng chỉ là thông báo với con, không phải xin phép ý kiến của con"

Vừa dứt lời thì Mục Vị cùng hai cung nữ thận trọng bê sách bảo và phượng ấn đến.

"Cầm lấy rồi rời đi"

Lạp Nhã đặt chén trà xuống bàn, rồi vịn tay Mục Vị rời đi, hoàn toàn đến ánh mắt cũng không muốn bố thí cho hắn.

Tôn Diệm tức giận đập mạnh tay xuống bàn, hại cho hai cung nữ kia sợ hãi quỳ rụp xuống, khuôn mặt nhỏ non nớt cùi gằm xuống đất.

"Hoàng thượng bớt giận!"

Tôn Diệm liếc nhìn hai cung nữ quỳ rạp dưới đất, cuối cùng chán ghét phất tay áo rời đi.

......

Biên giới phía Nam thành Nam Giao.

"Tướng quân, tướng quân! Trong cung truyền tin, trong cung truyền tin!"

Một nam nhân hớt hải chạy vào lều, khuôn mặt tái mét, giọng nói mơ hồ còn nhận ra chút run rẩy.

Nam nhân đang ngồi trên trường kỷ ngắm nhìn bình ngọc cổ nghe thấy tiếng hớt hải của người kia mà nhăn mày khó chịu.

"Tướng quân....tướng quân....trong cung truyền tin. Hoàng hậu....Hoàng hậu nương nương....mất rồi!"

"Choang!"

Bình ngọc cổ trên tay người đàn ông kia liền lập tức rơi xuống, vỡ thành trăm mảnh.

"NGƯƠI NÓI CÁI GÌ?"

Chương 8

"Hoàng thượng, Thịnh Vũ tướng quân ở biên giới Nam Giao đang trên đường về kinh"

Lý công công cung kính thông báo với Tôn Diệm, cả người mơ hồ còn có chút run rẩy.

"A?"

"Tôn Bắc trở về?"

Tôn Diệm nhướng mày nhìn về phía Lý công công, tấu chương trong tay đã sớm bị vò nát.

"Vâng, hoàng thượng. Thịnh Vũ tướng quân dẫn theo quân binh quay trở về kinh thành, đã đi ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ"

Lý Tú biết Hoàng thượng của hắn vô cùng chán ghét vị đệ đệ cùng phụ khác mẫu kua của mình, nhiều lần có ý định đày đến biên giới Nam Giao cả đời không được quay về.

"Được rồi, cho người chuẩn bị yến tiệc linh đình chiêu đãi Tôn Bắc đi, ngươi đến Vĩnh Thọ cung báo với mẫu hậu"

Lý công công "vâng" một tiếng rồi lui xuống, trong lòng có chút mỉa mai.

Thịnh Vũ tướng quân cũng chỉ là là dưỡng tử của Lạp Thái hậu, so với Hoàng thượng còn thân thiết hơn nhiều.

......

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, quan dân bách tính đang tụ tập đông như trẩy hội.

Thịnh Vũ Đại Tướng quân vang danh thiên hạ là chiến thần của Đại Chu, chiến công hiển hách lại đầy bụng kinh luân.

Canh năm vừa điểm, dân chúng đã chen lấn xô đẩy chỉ mong được nhìn thấy vị tướng quân vang danh trong truyền thuyết kia.

Nam tử mặc chiến bào cưỡi ngựa dẫn đầu, dung mạo đẹp như tượng tạc, ngũ quan sắc nét, mi mục như hoạ, câu hồn đoạt phách.

Mấy vị quý nữ thế gia, kim chi ngọc diệp đã sớm bị dung mạo của vị chiến thần kia làm cho thần hồn điên đảo, chỉ thiếu muốn nhào đến chỗ chàng.

"Thịnh Vũ tướng quân!"

"Tướng quân a!"

"Tướng quân! Tướng quân!"

Tôn Bắc ôn hoà nhìn bọn họ cười một tiếng, nhưng ý cười lại không lan đến đáy mắt. Chỉ là như vậy thôi cũng đã câu hồn không biết hao nhiêu thiếu nữ trong kinh thành.

Tôn Bắc nhìn hoàng cung nguy nga trước mắt, trong lòng dâng lên một cỗ chua xót.

Tình nhi đã không còn nữa rồi.

"Thịnh Vũ Tướng quân"

Mạc Thái uý cười hiền dẫn đầu đám quan văn trong triều tiến tới chào hỏi Tôn Bắc. Trong lòng âm thầm nghĩ ngợi, Thịnh Vũ Đại tướng quân trước đây là học trò của ông, thường xuyên qua lại phủ Thái uý, cũng không còn xa lạ với nữ nhi nhà mình, nếu như có thể để cho nữ nhi nhà mình gả vào phủ Tướng quân cũng thực tốt.

"Tướng quân gia, Hoàng thượng cho mời đến Thuỳ Tư điện"

Lý công công mỉm cười thông báo, ánh mắt khi nhìn qua Tôn Bắc lại có chút kì lạ, nhưng rất nhanh lại khôi phục dáng vẻ như trước.

"Vậy không nên để Hoàng thượng đợi lâu" Tôn Bắc gật đầu đã biết, đi theo Lý công công đến điện Thuỳ Tư. Dọc đường đi liền tiếp chuyện với Mạc Kính Viễn.

"Sư phụ, A Nhã vẫn khoẻ chứ?"

Mạc Thái uý nghe đến tên nữ nhi nhà mình, đáy mắt xẹt qua tia buồn bã.

"Cũng không được tốt cho lắm. Lần trước A Nhã không may bị rơi xuống hồ, khi tỉnh lại cũng chẳng nhớ bản thân là ai"

"Vậy chốc nữa con đi thăm A Nhã"

Rất nhanh đến chỗ rẽ liền nói lời tạm biệt với Mạc Kính Viễn, bản thân đi về hướng Điện Thuỳ Tư.

Tôn Bắc tất nhiên hiểu suy tính trong lòng Mạc Thái uý, nhưng mà trong lòng hắn vẫn còn hình bóng của Phương Tình.

Vả lại...Mạc Vi Nhã mới có thập hữu tam, còn nhỏ như vậy.

.......

"Hoàng thượng, nô tài đã cho người đưa Mạc Thái uý và các đại nhân khác đến Yến Tỉ điện, Liên phi nương nương đang đón tiếp các vị mệnh phụ phu nhân"

Tô Tổng quản hạ thấp người báo lại, cả người có chút nặng nề.

Đứng trong điện Thuỳ Tư không sớm thì muộn cũng bị áp lực đến chết mất.

Nhắc đến Mặc Liên, ánh mắt Tôn Diệm dịu ra không ít, hiện tại để cho nàng đón tiếp các vị mệnh phụ phu nhân sớm một chút, sau này cũng sẽ đỡ lo ngại.

"Hoàng thượng, Thịnh Vũ Đại Tướng quân đến!"

Tô Tổng quản thức thời lưu xuống, ánh mắt có hơi nuối tiếc. Vốn tưởng hoàn thành tốt công việc như vậy, hoàng thượng cũng sẽ ban cho hắn ít bạc cơ chứ. "Hoàng huynh, lâu rồi không gặp"

Tôn Bắc chậm rãi đi vào Điện Thuỳ Tư, ánh mắt thâm trầm nhìn nam nhân khoác long bào ngồi trên long ỷ.

Tôn Diệm nhìn nam nhân mặc chiến bào uy nghiêm bước vào đại điện, hai tay vô thức nắm chặt. Chỉ là vì sao đã qua nhiều năm như vậy, hắn vẫn luôn vô thức cảm thấy sợ hãi trước uy thế Tôn Bắc như thế.

"Quả nhiên là đã lâu không gặp, hoàng đệ"

Tôn Bắc nhíu mày nhìn cung điện xa hoa, trong lòng dâng lên một cỗ chán ghét. Bách tính muôn dân còn sống trong lầm than, nghèo khổ, hắn thân là quân vương một nước lại chỉ biết ăn chơi hưởng lạc?

"Hoàng đệ cấp tốc hồi kinh như vậy, phải chăng là có chuyện gì quan trọng sao?"

"Tôn Diệm, ngươi thất hứa"

Tôn Bắc nhìn thẳng vào Tôn Diệm, ánh mắt sắc lẹm, nghiến răng nói ra từng chữ.

"Trẫm thất hứa?"

"Trẫm có hứa gì với đệ sao?"

Tôn Diệm hờ hững nhìn Tôn Bắc, đáy mắt xẹt qua tia nghi hoặc.

Thất hứa?

"Tôn Diệm, ngươi đã thề sẽ bảo hộ thật tốt cho A Tình, vậy tại sao nàng lại chết?"

Tôn Bắc gần như gào lên với vị hoàng huynh kia của mình, hai tay nắm chặt thành quyền.

Khốn kiếp!

"Đệ nghĩ ta hại chết Phương Tình?"

Tôn Diệm nhếch môi mỏng tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, nụ cười có chút mỉa mai.

"Nàng ta cũng là do bệnh mà chết, ngươi lại đến đây náo loạn với ta?"

"Tôn Bắc, nàng ta có chết, âu cũng là do số mệnh của nàng ta, liên quan gì tới trẫm?"

"Hơn nữa, năm xưa....chẳng phải chính ngươi là người gián tiếp đẩy nàng ta vào chốn cung cấm này sao?"

*Chú thích:

1. Đầy bụng kinh luân: đa mưu túc trí

2. Mi mục như hoa: ánh mắt lông mày như trong tranh.

3. Thập hữu tam: mười ba tuổi.

Chương 9

Lời nói vừa dứt, Tôn Bắc liền cảm thấy như vạn tiễn xuyên tâm.

Phải rồi, chẳng phải chính hắn là người đã gián tiếp đẩy nàng vào chốn cung cấm hay sao?

Nhưng tất cả những gì Tôn Bắc này làm, âu cũng vì hắn thật sự quá yêu nàng mà thôi.

Từng dòng ký ức trong tâm trí Tôn Bắc chậm rãi tua lại, hai tay hắn càng nắm chặt hơn"

"Tôn Diệm, nếu như huynh muốn thuận lợi đăng cơ, phải cưới đích trưởng nữ phủ Phương Thái sư làm chính thê, sau này lập nàng làm Hoàng hậu, phải bảo hộ nàng cả đời này. Còn nếu không, huynh cũng đừng mơ tưởng đến việc ngồi vững trên long ỷ"

"Được, đệ yên tâm. Ta nhất định sẽ bảo hộ nàng ấy thật tốt, đời này trong lòng cũng chỉ có duy nhất mình nàng"

Hắn im lặng không nói, ánh mắt lạnh lẽo dừng trên nam nhân đang ngồi trên long ỷ.

"Tôn Diệm, tốt nhất đừng để ta phát hiện nàng không phải vì bệnh mà mất. Nếu không....ta nhất định sẽ giết chết ngươi!"

Tôn Bắc vừa dứt lời thì xoay lưng rời đi, hay bàn tay từ đầu đến cuối vẫn năm chặt, hai mắt đỏ ngầu chỉ muốn lao đến giết chết Tôn Diệm.

"Tôn Bắc, ngươi cút lại đây cho trẫm!"

Nhưng đáp lại hắn là bóng lưng cao lớn của Tôn Bắc, hoàn toàn không để lời hắn nói vào tai.

Tôn Diệm gân xanh nổi đầy trên trán, phẫn nộ gạt hết tấu chương trên bàn.

......

Tôn Bắc vừa bước ra ngoài thì liền gặp Mạc Kính Viễn đang đứng một bên thưởng hoa, trong lòng có chút nghi ngờ.

"Sư phụ?"

Mạc Kính Viễn quay đầu nhìn Tôn Bắc, nhàn nhạt lên tiếng.

"A Bắc, Lý công công có phong thư giao cho con, liên quan đến Cố Hoàng hậu"

Tôn Bắc vừa nghe thấy ba chữ "Cố Hoàng hậu" trong lòng liền đau xót không thôi. Đến cả khi nàng chết, Tôn Diệm cũng không thể cho nàng thuỵ hiệu sao?

"Đa tạ sư phụ"

Tôn Bắc nhận lấy phong thư của Lý Tú, đột nhiên có dự cảm bất an.

"Thịnh Vũ Tướng quân, Mạc Thái uý!"

Tôn Hiên không biết từ đâu bước đến, khuôn mặt lạnh tanh, không chút cảm xúc nhìn hai người bọn họ.

"Đại Hoàng tử!"

Tôn Bắc và Mạc Kính Viễn hành lễ phúc thân, đáy mắt xẹt qua tia bất ngờ.

Con của nàng đã lớn như vậy rồi ư?

"Mạc Thái uý, Tôn Hiên có đôi lời muốn nói Hoàng thúc"

"Được, vậy thần cáo lui trước. A Bắc, lát nữa nhất định phải đến Mạc phủ ta một chuyến!"

Mạc Kính Viễn cười thầm rời đi, trong lòng âm thầm lên kế hoạch.

Tốt lắm, điều cần thiết bây giờ là phải để cho A Bắc và Vi Nhã bồi đắp tình cảm. Trong lòng đều là tràn ngập tin tưởng lửa gần rơm lâu ngày sẽ bén.

Nhã Nhã a~ phụ thân cũng là muốn tìm cho con một đấng phu quân tốt.

......

Tôn Bắc sau khi nói chuyện với Tôn Hiên cả người đều là cảm giác tội lỗi. Chính hắn đẩy nàng vào chốn cung cấm, hại nàng chết thảm như vậy, hắn còn mặt mũi nào để nói yêu nàng đây?

Nhưng hắn cũng chính là không thể ngờ tới, đứa nhỏ A Hiên đó vậy mà lại muốn hắn giúp đỡ trả thù cho mẫu thân, hơn nữa còn phải phò tá nó thuận lợi đăng cơ.

Tôn Bắc âm thầm nghĩ ngợi, cuối cùng cũng là quyết định giúp đỡ cho Tôn Hiên. Cũng coi như là để bù đắp cho những lỗi lầm của hắn đối với Phương Tình.

"Tướng quân! Tướng quân, ngài không sao chứ?"Mặc Liên vịn tay cung nữ dò hỏi Tôn Bắc, ánh mắt không kiềm chế nổi sự si mê trong đó.

Vốn biết Thịnh Vũ tướng quân uy chấn thiên hạ, dung mạo đẹp như tượng tạc, nhưng không ngờ đến người thật lại đẹp hơn như vậy!

"Vị đây là...?"

Tôn Bắc nghi hoặc nhìn nữ nhân hoa chi chiêu triển, sau đó ánh mắt nhanh chóng tối sầm lại.

Đây chắc hẳn là vị Liên phi diễm mỹ tuyệt luân trong lời đồn đi?

Chỉ là, cũng không thể xinh đẹp được như A Tình của hắn.

"Mặc Liên tham kiến Thịnh Vũ tướng quân"

Mặc Liên mỉm cười e thẹn nhìn Tôn Bắc, cả người đều toát lên dáng vẻ ôn nhuận như ngọc.

"Ra là Liên phi nương nương, tại hạ thất lễ rồi"

Tôn Bắc khách sáo nói với Mặc Liên, khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách.

"Thần thiếp vốn chỉ nghe danh Thịnh Vũ Tướng quân vang danh khắp thiên hạ, không nghĩ tới hôm nay sẽ gặp được người thật!"

Mặc Liên đều là một bộ dạng xán như xuân hoa, kiểu như thu nguyệt, hâm mộ nhìn Tôn Bắc.

"Nương nương quá khen. Thần còn có công chuyện, cáo từ"

Tôn Bắc vừa dứt lời thì đã xoay lưng rời đi, không kịp để cho Mặc Liên phản ứng, chỉ có thể ngậm lấy cục tức trong lòng.

......

Mạc Kính Viễn vừa hồi phủ thì đã đi thẳng đến viện tử của nữ nhi bảo bối, nụ cười vui vẻ vẫn giữ nguyên trên môi từ lúc rời cung đến giờ.

"A Nhã, cha về rồi đây"

Mạc Kính Viễn vừa bước vào viện thì đã thấy phu nhân và con gái đang trò chuyện.

Mạc Vi Nhã mệt mỏi nằm trên trường kỉ, đôi mắt xinh đẹp vẫn chăm chú nhìn Mạc phu nhân Ôn Duyệt đang kể chuyện.

Vừa nghe thấy tiếng gọi của Mạc Kính Viễn thì cả người liền vui vẻ không ít. "Phụ thân! Nhã nhi rất nhớ người"

Mạc Vi Nhã chạy đến bên Mạc Kính Viễn, cả cơ thể nhỏ nhắn bám chặt lấy ông không buông.

"A Nhã, phụ thân cũng nhớ con"

Mạc Kính Viễn ôm lấy Mạc Vi Nhã xoay vài vòng, ánh mắt đều là nuông chiều nhìn nàng.

"A Nhã đã nhớ ra gì chưa?"

Ông bế nữ nhi bảo bối đến bên trường kỉ, ân cần xoa đầu nàng hỏi thăm.

"Con bé cũng nhớ ra một vài chuyện rồi, chỉ là thân thể còn suy nhược, cần phải bồi bổ thêm"

Mạc phu nhân chậm rãi nói, một bên rót trà cho phu quân mình.

"À phải rồi, Duyệt nhi, nàng chuẩn bị một chút, A Bắc về rồi. Ta muốn giữ nó ở lại phủ vài ngày"

"coi như bồi đắp tình cảm với A Nhã", chỉ là vế sau ông không nói tiếp, ánh mắt ra hiệu cho phu nhân.

Ôn Duyệt tất nhiên hiểu tâm ý của Mạc Kính Viễn, nàng cũng chỉ đành cười trừ. Trách làm sao đây, nàng cũng rất vừa ý với Tôn Bắc a~

"Lão gia, phu nhân, Thịnh Vũ tướng quân đưa thư tới"

Một tì nữ hớt hải chạy vào tẩm viện, kiềm chế sung sướng mà đưa thư cho Mạc Kính Viễn

Nàng ta hôm nay được tận mắt thấy Thịnh Vũ tướng quân a!

"Được rồi, lui xuống đi"

Mạc Kính Viễn nhận lấy phong thư, liếc mắt về phía tì nữ kia.

Hừ, nhìn thấy nam nhân liền ách nhiên thất tiếu như vậy?

"Lão gia, có chuyện gì sao?"

Ôn Duyệt phu nhân quan tâm hỏi, ánh mắt lạnh lùng kia của phu quân bà là sao đây?

"Không có gì, A Bắc nói hôm nay có công chuyện không đến được, ngày mai sẽ đến thăm A Nhã sau"

Ôn Duyệt "ồ" một tiếng, ánh mắt dịu dàng nhìn nữ nhi bé nhỏ đang bám lấy mình.

Nếu quả thực hai người có thể đến với nhau, bà cũng an tâm được một phần nào.

.....

Màn đêm nhanh chóng buông xuống, Mạc lão gia và Mạc phu nhân sau khi dùng thiện cũng đã quay về tẩm viện. Cả viện tử rộng lớn chỉ còn mình Mạc Vi Nhã.

Mạc Vi Nhã bước xuống giường, đến trước gương ngồi xuống, thẫn thờ nhìn cô nương kiều tiểu linh lung trong gương.

Chú thích:

1. Hoa chi chiêu triển: trang điểm lộng lẫy, xinh đẹp

2. Diễm mĩ tuyệt luân: xinh đẹp tuyệt trần

3. Xán như xuân hoa, kiểu như thu nguyệt: xinh đẹp như hoa xuân, trong sáng như trăng thu.

4. Ách nhiên thất tiếu: cười sằng sặc, không có liêm sỉ:)

5. Kiều tiểu linh lung: xinh xắn lanh lợi.

Chương 10

Mạc Vi Nhã bước xuống giường, đến trước gương ngồi xuống, thẫn thờ nhìn cô nương kiều tiểu linh lung trong gương.

Chính nàng cũng không thể ngờ đến, bản thân vậy mà thực sự có thể sống lại! Quả thực quá mức thần kì rồi!

Phương Tình sau khi tỉnh lại liền cảm thấy đầu đau như búa bổ, hơn nữa cơ thể cũng không còn là nữ nhân trưởng thành mà là một tiểu nữ nhi. Lúc này Phương Tình quả thực bị kinh sợ không thôi. Vốn tưởng đã chết trong đám cháy kia, vậy mà cuối cùng có thể sống lại trong thân xác của đích trưởng nữ phủ Mạc Thái uý.

Mạc gia là hào môn thế gia, có quyền uy không nhỏ trong triều, mà Mạc Kính Viễn cũng là thần tử được Tôn Diệm tín nhiệm. Vậy nàng cũng coi như ở hiền gặp lành, trời cao thương xót mà cho trọng sinh ở một thế gia quyền quý đi?

Phương Tình à không, bây giờ nàng đã là Mạc Vi Nhã, là người của Mạc gia chứ không phải Phương gia. Có người trọng sinh liền coi như buông bỏ quá khứ, bắt đầu một cuộc sống mới, không tranh đấu, cũng chẳng để tâm ân oán tình thù kiếp trước.

Chỉ là...nàng không làm được.

Cứ mỗi đêm đến, hình ảnh An Viên bị đánh đến chết hay Tôn Hiên bất lực ngồi trong đám cháy lại hiện rõ trong tâm trí Mạc Vi Nhã, khiến nàng chẳng thể nào yên giấc.

Ông trời cho nàng cơ hội sống lại, vậy thì nàng đành phải tận dụng tốt cơ hội này, khiến cho Tôn Diệm và Mặc Liên sống không được, chết cũng không xong, cho bọn chúng hiểu được những đau đớn, tổn thương mà mẫu tử nàng phải chịu!

Vi Nhã nhìn vào gương, phản chiếu lại đôi mắt đậm sát ý, trong lòng không khỏi rét buốt.

Là ai đã khiến nàng trở nên như vậy?

Nàng cười nhạt nhìn bản thân trong gương lần nữa, nụ cười quỷ dị treo đầu khoé môi.

Mạc Vi Nhã là Phương Tình, Phương Tình là Mạc Vi Nhã.

.......

Tôn Bắc sau khi hồi phủ cả người vẫn còn như ở trên mây, ánh mắt hắn vô hồn, hai tay nắm chặt lấy kỉ vật của Phương Tình.

Nãy khi trên đường hồi phủ, hắn có mở thử phong thư mà Lý công công gửi đến. Bên trong là một cây trâm phượng tinh xảo, còn có chiếc khăn tay thêu hoa mẫu đơn của Phương Tình. Là cung nữ A Nguyệt đã cất giữ cẩn thận, rồi nhờ Lý Tú giao cho Tôn Bắc, sau đó tuẫn táng theo chủ.

Người của Phương Tình cũng chỉ có A Vũ và A Nguyệt. A Nguyệt tuẫn táng theo chủ, còn A Vũ vì muốn đòi lại công đạo cho chủ nhân của mình, cuối cùng cũng bị Tôn Diệm cho người đánh chết. Đến lúc chỉ còn một hơi thở cuối cùng, nàng cũng vẫn gắng gượng nói nương nương của bọn họ vô tội.

Tôn Bắc quay về thư phòng, cất trâm phượng và khăn tay vào một rương nhỏ, sau đó cất giấu cẩn thận, tránh cho kẻ khác phát hiện lại sinh điều không hay.

........
"Tiểu thư, mau tỉnh! Hôm nay Thịnh Vũ Tướng quân đến thăm người a!"

A Huyên hứng khởi mở cửa viện tử của Mạc Vi Nhã, sau đó lại nhận ra bản thân đã thất thố, sợ sệt quỳ ở ngoài cửa viện.

Vi Nhã ngồi bên trường kỉ đọc sách, liếc mắt thấy A Huyên hồ náo chạy vào trong phòng, cũng im lặng nhìn nàng không nói gì.

"Tiểu thư, A Huyên biết sai rồi! Mong tiểu thư tha tội!"

A Huyên mới được điều đến viện tử của Vi Nhã hầu hạ, cũng không biết rõ tiểu thư nhà mình ra sao, vốn tưởng chỉ là một tiểu nữ tử hồn nhiên, ngốc nghếch, vậy mà ai ngờ....

"Đứng lên đi, lần sau để ý một chút"

Vi Nhã gấp quyển sách trên tay lại, đi đến trước gương ngồi xuống. A Huyên lập tức hiểu ý, nhanh nhẹn cầm lược chải tóc cho chủ tử.

Ba ngàn sợi tóc thướt tha khiến A Huyên chạm vào liền vui thích không thôi. Quả nhiên là quý nữ thế gia, đến mái tóc cũng được bảo dưỡng thật tốt, nàng thật sự rất ngưỡng mộ!

"Tiểu thư, nô tì ở bên viện của phu nhân, đem đến cho tiểu thư điểm tâm sáng"

Lão mama hầu hạ bên cạnh Ôn Duyệt phu nhân nói vọng vào, đằng sau là một hàng dài các tì nữ bưng bê điểm tâm sáng cho Mạc Vi Nhã.

"Mama mau vào đi" Lão mama "vâng" một tiếng, phất phất tay cho đám tì nữ dâng thiện vào cho nàng. Trên bàn bày đầy những món điểm tâm thơm phức, được trang trí bắt mắt, không khỏi khiến người ta nuốt nước miếng một tiếng.

Vi Nhã cười trừ nhìn một bàn đầy đồ ăn trước mắt, trước đây mỗi ngày thân chủ đều ăn nhiều vậy sao? Vì sao mỗi sớm tỉnh dậy đã là một bàn đầy sơn hào hải vị, cao lương mỹ thực rồi?

"Tiểu thư, người có gì không vừa lòng sao? Nếu người muốn ăn gì, lão nô liền thông báo với nhà bếp làm cho mọi người"

Lão mama lo lắng nhìn Mạc Vi Nhã. Chẳng phải lúc trước Đại tiểu thư rất thích mấy món này sao? Tại sao bây giờ lại không động đũa nữa rồi?

"Mama, người cho đem đồ ăn xuống đi, làm phiền nhà bếp chuẩn bị cho ta một bát Tuyết Cáp hấp đường phèn là được rồi. Sau này mỗi sáng cũng đổi thành một hai món bổ dưỡng một chút"

Lão mama và đám tì nữ thất kinh một hồi, cuối cùng cũng ngoan ngoãn đem đồ ăn xuống.

Những thứ sơn hào hải vị này nếu chủ nhân mà không ăn nữa hoặc không ăn hết, một phần chính là để cho đám gia nhân trong phủ ăn đó! Mà hôm nay đại tiểu thư lại không động đũa tí nào.

Thực sự hạnh phúc chết mất!

Gần nửa canh giờ sau lão mama lại cho người đem Tuyết Cáp hấp đường phèn đến, bản thân thì lui về viện tử của Ôn Duyệt phu nhân thông báo.

A Huyên đứng đằng sau hầu hạ Vi Nhã dùng thiện, hai tay chậm rãi xoa xoa bụng nhỏ.

"Ngươi đói thì xuống nhà bếp ăn cùng bọn họ đi, chốc nữa quay lại là được"

Vi Nhã không nhìn tiểu cô nương đằng sau, lạnh nhạt nói. Cũng chỉ là một tiểu hài tử, đã bị phụ mẫu bán cho đám chợ đen, cũng thật đáng thương.

"Đa tạ tiểu thư! Nô tì sẽ nhanh chóng quay về!"

A Huyên vui vẻ đa tạ Vi Nhã, lần này liền rút ra kinh nghiệm không thất thố trước mặt tiểu thư nhà mình nữa, quy củ hành lễ rồi lui xuống.

Vi Nhã vừa dùng xong điểm tâm thì Ôn Duyệt phu nhân đã vui vẻ đẩy cửa phòng. Đằng sau còn có một hàng dài tì nữ theo sau.

"A Nhã! Tôn Bắc sắp đến rồi, mẫu thân sửa soạn cho con một chút!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau