MA HẬU YÊU CƠ PHỤC THÙ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Ma hậu yêu cơ phục thù - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

"Bên Tư Giao thế nào rồi?"

Mạc Vi Nhã nhàn nhã ngồi thưởng trà cùng Lục Đình, xung quanh là các mĩ nhân sắc nước hương trời gảy đàn ca hát. Hôm nay vốn dĩ trong cung có yến tiệc, nhưng phía bên cung của Uyển tần lại xảy ra loại chuyện kia, khiến cho Tôn Diệm vô cùng tức giận, đày nàng ta vào lãnh cung, cả đời không được phép ra ngoài. Một nữ nhân xinh đẹp như vậy, cuối cùng lại bị lưu đày tuổi xuân ở nơi cô đơn, lạnh lẽo kia.

"Hồi tiểu thư, bên Tư Giao nói đã làm theo kế hoạch, Mặc Thịnh vô cùng tin tưởng mà tiểu thư đề ra. Chỉ còn chờ đến mồng 5 tháng sau mà thôi"

A Mục đứng bên cạnh thận trọng thông báo. Lục Đình trước giờ vẫn một mực chung thủy im lặng, đột nhiên lên tiếng, ánh mắt xa xăm nhìn vào tách trà trong tay.

"Chúng ta còn phải tìm cách khiến cho Hoàng thượng nghi ngờ Mặc Thịnh có mưu đồ tạo phản, dựa vào Mặc Liên còn đang tại vị trung cung kia, nào cho phép có những tin đồn xấu về gia tộc nàng ta cơ chứ?! Vậy thì trước tiên phải tìm bằng chứng chứng minh Mặc Liên hãm hại Ninh Tịnh Hương, A Uyên...và cả chuyện của Phương Hậu lúc trước! Khiến cho Hoàng thượng đề phòng nàng ta, sau đó cho người đi thu thập thông tin, vô tình lộ ra kế hoạch của Mặc gia!"

Mạc Vi Nhã trầm ngâm nghe Lục Đình nói hết, khiến cho Tôn Diệm phòng bị với Mặc Liên? Hắn si mê nữ nhân đó như vậy, có thể chấp nhận bất kì tin xấu nào về nàng ta sao? Chỉ sợ còn chưa kịp tạo tin đồn thì bọn họ đã rơi đầu rồi cũng nên.

"Lục Đình, kế hoạch của ngươi tuy nghe có vẻ hoàn hảo, nhưng lẽ nào dễ thực hiện đến vậy? Muốn Tôn Diệm phòng bị Mặc Liên sao? Hắn tin tưởng nàng ta đến vậy, đến cả cái chết của Phương Hậu còn không khiến lòng tin của hắn đối với Mặc Liên bị lung lay, vậy thì chuyện của Hinh Qúy phi và Uyển tần có là gì cơ chứ?"

Vi Nhã khẽ đặt tách trà xuống bàn, phượng mâu xinh đẹp liếc nhìn Lục Đình. Thực ra kế hoạch này của nàng ấy cũng không đến mức bất khả thi, chỉ là không biết hiệu quả có cao hay không mà thôi. Nhưng dù gì cũng đáng để thử. Bằng mọi cách, phải hạ bệ Mặc Liên, trừ khử Mặc gia, trả thù cho trăm mạng Phương gia, hài tử của nàng còn có biết bao người đã chết oan ức dưới tay bọn họ cơ chứ. Còn Tôn Diệm, hắn trước tiên cứ tận hưởng đi đã.

"A Mục, ngươi cho người vào cung loan tin về Mặc Liên, càng nhiều tin càng tốt, hơn nữa phải nhanh chóng tìm ra hũ đựng cổ trùng của nàng ta, không thể có thêm một người vô tội nữa rơi đầu được"

A Mục cung kính cúi đầu rồi nhanh chóng lui ra ngoài, chừa ra không gian riêng cho Lục Đình và Mạc Vi Nhã. Bây giờ tin đồn Mặc Liên hãm hại Hinh quý phi, Uyển tần vẫn không đủ để khiến cho Hoàng thượng nảy sinh nghi ngờ với nàng ta. Hoặc là tìm lại những người đã bị nàng ta hãm hại, hoặc là tự nghĩ ra mà thôi.
A Mục nhanh chóng đi đến tửu lâu gần Mạc phủ thăm dò tin tức gần đây. Kế hoạch Tôn Hiên định vạch trần bè phái của Mặc Thịnh, Mạc Vi Nhã đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Bây giờ Tôn Hiên đã có được binh phù trong tay, thêm đội quân vững mạnh của nước Phổ do Tư Giao dẫn dắt, bây giờ cho dù có cướp ngôi đoạt vị, cũng không ai nói được gì.

Sắp tới còn có một trận chiến quan trọng, Mạc Vi Nhã lợi dụng mối quan hệ tốt giữa mình và Ninh Tịnh Hương để đưa một nhà Mạc gia sang nước Định lánh nạn. Lỡ như kế hoạch này thất bại, Mạc gia bị truy sát, chính vì vậy Mạc Vi Nhã đã tính sẵn đường lùi cho cả gia tộc.

Chỉ là....mong kế hoạch này sẽ thành công.

"Nhã tỷ đừng quá lo lắng, kế hoạch của chúng ta rồi sẽ thành công thôi"

Lục Đình mỉm cười xinh đẹp nhìn nữ nhân đối diện, dịu dàng nắm lấy tay nàng. Tất cả công sức của nàng và Nhã tỷ không thể cứ thế đổ sông đổ bể được.

"Được, chúng ta cùng chờ kết quả" ...........

"Hoàng thượng, trong cung càng lúc càng nhiều tin đồn xấu về Hoàng hậu nương nương, người có...."

Lý Tú e dè nhìn nam nhân tuấn mĩ, đẹp như tượng tạc đang ngồi trên long ỷ, nói nhỏ. Dạo này trong cung cũng thật kì quái, tất cả tin đồn xấu đều cùng lúc đổ lên đầu Hoàng hậu nương nương, lão cũng nhân cơ hội này cho người lan tin đồn nhiều hơn đến tai Hoàng thượng. Hừ, lão cũng phải đòi lại công đạo cho Phương Hậu trước đây.

Tốc độ làm việc của A Mục cũng thật nhanh, chỉ trong vài ngày tin đồn xấu về nàng ta đã lan tận đến Túy Kim Cúc mà Thái hậu đang cúng bái thần Phật. Hoàng thượng cũng đã rất lâu không ngự giá đến tẩm cung của nàng ta, mà hũ đựng cổ trùng được chôn ở dưới gốc mai cung Lệ phi cũng không cánh mà bay, mà Lệ phi kia lại càng được thánh thượng sủng ái hơn trước đây, lại còn hoài long thai. Hoàng thượng bây giờ mỗi đêm đều là nghỉ lại ở cung của Lệ phi và Đức phi.

Người của Mạc Vi Nhã ở trong cung nơi nào cũng có, tất cả tin tức nội bộ trong cung nàng cũng có thể nắm gọn trong lòng bàn tay.

"Ngươi lui ra trước đi"

Tôn Diệm nhíu mi nhìn Lý Tú, chút tâm tư đó sao hắn lại không hiểu cơ chứ. Hậu cung này, tàn khốc như thế nào, hắn tất nhiên hiểu. Hắn cũng biết những gì hắn và Mặc Liên gây ra cho Phương Tình là không thể tha thứ, nhưng hắn tất nhiên không hề biết Mặc Liên sau lưng hắn đã làm ra những loại chuyện gì.

"Sơ Ảnh, ngươi trước hết cho người đi tìm hiểu về mấy cái tin đồn về Hoàng hậu, sau đó nhanh chóng thông báo lại cho ta đi"

Sơ Ảnh là hộ vệ cận thân của Tôn Diệm, đã cùng hắn trải qua biết bao giông bão. Hắn biết....Tôn Diệm đã bắt đầu phòng bị nữ nhân kia rồi.

Chương 32

Sơ Ảnh nhanh chóng rời đi, cả cung điện rộng lớn chỉ còn bóng lưng cô đơn của Tôn Diệm. Hắn thật sự cầu mong rằng Mặc Liên sẽ là loại nữ nhân thâm độc kia, hắn...sợ phải đối mặt với sự thật tàn khốc đó. 

Tôn Diệm ngả người ra sau long ỷ, mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt. Hình ảnh Mạc Vi Nhã đột nhiên hiện lên trong tâm trí hắn, nàng đẹp tựa như tiên tử trên trời hạ phàm vậy, khiến hắn không thể rời mắt khỏi nàng. 

Hắn thừa nhận, hắn thật sự muốn biến nàng trở thành nữ nhân của hắn.

..........

Mặc Liên thất thần nhìn bản thân trong gươm, sắp đến mồng 5 rồi, Mặc gia cũng đã gửi mật thư đến cho nàng. Vốn dĩ Mặc Liên chính là muốn Tôn Vĩnh- hài tử của nàng sớm thừa kế ngôi vàng. Chỉ là phụ thân Mặc Thịnh nào có chấp nhận? Lão đã sớm lên kế hoạch biết bao lâu nay, chỉ hòng chiếm lấy ngôi vị cửu ngũ chí tôn.

Chi bằng....

Mặc Liên cong khóe môi khẽ cười, cho gọi Tố Cẩm vào dặn dò. 

"Nương nương có gì dặn dò?"

Tố Cẩm cung kính hành lễ, sau đó vẫy vẫy tay cho tì nữ đi ra ngoài, chừa lại tẩm cung rộng rãi cho hai người.  

..........

"Điện hạ yên tâm, Cẩm Đào đã cho người đi thu thập thông tin về bè phái của Mặc Thịnh, Trầm gia đã đồng ý gia nhập rồi"

Cẩm Đào mặc y phục bằng tơ lụa tiến cống từ vùng Lam Sơn, bên trên họa một bức thủy mặc, nguyệt mi tinh nhãn, minh mị yêu nhiêu, một thân toát ra tiên khí rung động lòng người. Tựa như tiên nhân hương diễm đoạt mục, không vướng bụi trần. 

Tôn Hiên thẩn thơ nhìn Cẩm Đào, hai tay vô thức buông lỏng, bức họa Trầm Y Thư liền rơi xuống ngay gần chỗ Cẩm Đào đang đứng.

Cẩm Đào liếc nhìn thấy Tôn Hiên không chú ý đến bức họa, liền cúi xuống nhặt lên. Hình ảnh Trầm Y Thư mặc hỉ phục lộng lẫy, bên dưới còn có nét chữ cứng cỏi của Tôn Hiên.

Hóa ra trong tim chàng cũng chỉ có nữ nhân đó.

Cẩm Đào nhẹ nhãng gấp lại bức họa, đặt lên trên bàn rồi lui xuống.

"Điện hạ?"

Nàng khẽ hỏi Tôn Hiên, giọng nói mơ hồ còn có chút lạnh nhạt. Tôn Hiên giật mình nhìn nữ nhân kiều diễm trước mặt, có chút xấu hổ ho khan."Ngươi vừa nói gì?"

"Điện hạ, ta nói Trầm gia có mưu đồ tạo phản!"

Tôn Hiên sững người nhìn Cẩm Đào, không thể tin vào những gì hắn vừa nghe thấy. Rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ?

"Ta không tin! Không!"

Cẩm Đào yên lặng nhìn Tôn Hiên như một kẻ điên hất đổ hết mọi thứ xung quanh phòng. Chàng thật lòng với nàng ta, nàng ta lại chỉ thật lòng với quyền lực và địa vị của chàng. Nàng chẳng lẽ lại không hiểu ý đồ của đám hào môn thế gia kia? 

"Điện hạ, đó là sự thật. Nhưng tất nhiên đó là quyết định của một mình Trầm Lại bộ thượng thư, không liên quan đến Trầm tam tiểu thư"

Nhưng tất nhiên nếu một gia tộc dám có ý nghĩ tạo phản, vậy thì nhất định sẽ bị tru di. Cẩm Đào tất nhiên cũng không phải thánh nữ thiện lương, nàng cũng không thể nào cam lòng nhìn nam nhân mà mình yêu thành thân với nữ nhân khác. Nhưng số trời đã định sẵn, nàng và Tôn Hiên không có kết quả.

Lạp Nhã Thái hậu trước giờ vẫn luôn yêu thích Cẩm Đào, so với Mạc Vi Nhã thì Cẩm Đào vẫn là thích hợp hơn. Chỉ cần Tôn Hiên đồng ý, lập tức thành thân. Nhưng Phương Hoàng hậu lúc còn tại thế, đã sớm muốn Trầm tam tiểu thư trở thành thê tử của Tôn Hiên. Cẩm Đào tất nhiên biết mình thua kém Trầm Y Thư, nàng ấy sinh ra trong trâm anh thế tộc, được học gảy đàn vẽ tranh, gia tộc nâng niu. 

"Điện hạ, nô tì cáo lui"

Nàng khẽ lui xuống, trước khi đi đặt xuống một hà bao được thêu thùa cẩn thận, tinh xảo.Tôn Hiên nhìn theo bóng lưng đang dần xa của Cẩm Đào, trong lòng có phần không nói nên lời.

...........

Mạc Vi Nhã nằm trên trường kỉ vuốt ve phong thư trong tay, mệt mỏi thở hắt ra một tiếng. Tư Giao đã dẫn binh đến doanh trại bí mật của Tôn Hiên, A Mục cùng Lục Đình cũng đi cùng, hơn nữa còn vận chuyển một lượng lớn các loại vũ khí đến doanh trại. Chỉ còn lại nàng ở lại kinh thành này.

Vì sao nàng lại có cảm giác bất an như vậy cơ chứ? Chỉ mong kế hoạch này có thể thành công, lật đổ Mặc gia, trả thù cho nhi tử và gia tộc. Còn về Tôn Diệm...

"Tiểu thư, tiểu thư! Thịnh Vũ Tướng quân quay lại rồi! Hơn nữa còn có Bát hoàng tử đến thăm người!"

A Huyên nhanh chóng chạy vào thông báo cho chủ tử, khuôn mặt còn một mảng phiếm hồng xuân sắc, trông vô cùng khả ái dễ thương!

"A Huyên, sao muội lại đỏ mặt vậy?"

Mạc Vi Nhã nhấp nhẹ chén trà, nín cười nhìn A Huyên, chẳng lẽ cuối cùng thì muội ấy cũng đã tìm thấy chân ái của mình rồi hay sao?

"Tiểu...tiểu thư! Bát hoàng tử đã chờ ở trước cửa viện người rồi đó!"

A Huyên xấu hổ cúi gằm mặt, cuối cùng liền nhanh chóng chạy ra ngoài. 

Hộ vệ của Tôn Triết đứng bên ngoài nhìn cô nương kiều tiểu linh lung sợ hãi chạy ra liền phì cười, nàng ấy cũng thật đáng yêu đó!

"Điện...điện hạ. mời người vào trong, tiểu thư đang chuẩn bị một chút"

Tôn Triết gật đầu nhìn A Huyên sau đó nhanh chóng bước vào tẩm viện, Trạch Dương cũng nối bước theo sau chủ nhân của mình. 

"Mạc tiểu thư!"

...........

"Bệ hạ!"

Chương 33

Sơ Ảnh bước vào thư phòng của Tôn Diệm, bên tay còn ôm theo một tập phong thư dày cộp, thần sắc nghiêm trọng nhìn nam nhân đang mệt mỏi dưỡng thần trên long ỷ.

"Bệ hạ"

Tôn Diệm nhạt nhẽo liếc nhìn Sơ Ảnh thần sắc nghiêm trọng, mơ hồ đoán ra sự việc. Hắn vốn tưởng Mặc Liên sẽ không là loại nữ nhân ác độc kia, vậy mà cuối cùng không ngờ. 

"Bệ hạ, trong đây đều là bằng chứng chứng minh tội ác trời đất bất dung của Hoàng hậu nương nương!"

Tôn Diệm cầm lấy tập phong thư trong tay, hai tay run rẩy chậm chạp mở từng bức ra đọc. Qủa thật là chữ của nàng. 

Tôn Diệm cười khổ một tiếng, cầm lấy chiếc trâm phượng trên bàn ném xuống, vỡ toang.

Tĩnh Âm, An Viên, A Uyên, Ninh Tịnh Hương, Cát Nhã Tề, Uông Nguyệt, Phương Tình,...và cả một nhà Phương gia, từng người từng người đều chết thảm dưới tay nàng. Vậy mà hắn lại luôn ngu ngốc cho rằng Mặc Liên của hắn đơn thuần, thiện lương. 

Là hắn hại chết nữ nhi của mình.

Là hắn hại chết nàng.

Là hắn giết chết mẫu tộc của nàng.

Sơ Ảnh đau lòng nhìn Tôn Diệm, lặng lẽ để lại tập phong thư cuối cùng lên bàn rồi lui xuống. Nhìn trâm phượng vỡ nát dưới chân, Sơ Ảnh tựa tiếu phi tiếu chậm rãi nhặt lên. Cây trâm phượng này, âu cũng thật giống với số phận của các nàng đi. Lúc bước lên ngôi vị mẫu nghi thiên hạ, cao quý biết bao, phong quang vô hạn đến nhường nào. Đến cuối cùng, không bị bức đến chết thì cũng là bị tiểu nhân tính kế ám hại.

Nữ nhân bước vào cái lồng vàng này, có mấy ai bình an quay lại? 

Âu cũng là vì sự sủng ái của đế vương, vinh quang cho mẫu tộc.

Thư phòng chỉ còn lại Tôn Diệm sững sờ ngồi trên long ỷ, hai chữ "tạo phản" như vạn tiễn đâm xuyên qua tim hắn. 

Đau đến tâm tê liệt phế.

Nữ nhân mà hắn yêu thương nhất, nữ nhân mà hắn tin tưởng nhất, cuối cùng lại phản bội hắn.

Mặc Liên, nàng cũng đủ tàn độc.

Đồng tử Tôn Diệm đỏ ngầu, căm hận đập vỡ mọi thứ trong thư phòng. Mảnh sứ cứa vào tay hắn, máu tươi chảy xuống không ngừng, thấm ướt cả một mảng long bào.

Viên nhi, phụ hoàng sai rồi.

A Tình, trẫm sai rồi. Nàng ở trên trời cao linh thiêng, có thể tha thứ cho trẫm không?Một giọt lệ nóng khẽ rơi xuống mu bàn tay hắn. Tôn Diệm thẫn thờ ngồi giữa thư phòng, xung quanh một mảng hỗn loạn. 

Hắn phải làm sao mới có thể bù đắp lại toàn bộ sai lầm của mình đây?

.......

"Mạc tiểu thư"

"Điện hạ, mời"

Mạc Vi Nhã sâu kín nhìn Tôn Triết, rốt cuộc hài tử của Mặc Liên tại sao lại đến đây thăm nàng chứ? Cho dù lúc trước hắn có cứu nàng một mạng thì Tôn Triết chung quy vẫn là hài tử của kẻ thù của nàng.

"Mạc tiểu thư, ta biết tiểu thư đang nghĩ gì. Nhưng tiểu thư cũng đừng quá lo lắng. Từ nhỏ ta đã lớn lên bên cạnh Đức phi, cũng chính là khuê mật của...Cố Hoàng hậu năm xưa"

Mạc Vi Nhã giật mình nhìn Tôn Triết, chẳng trách Mặc Liên chẳng bao giờ nói gì về vị bát hoàng tử này. Trước kia còn tại thế, nàng tất nhiên có gặp qua Tôn Triết vài lần, nhưng đều vô cùng lạnh nhạt, xa cách. Mỗi lần gặp nàng đều có chút e dè, lo sợ, chỉ kịp nói hai chữ "mẫu hậu" đã nhanh chóng trốn đi.

"Điện hạ hôm nay đến Mạc phủ ta là có chuyện gì sao? Ngài cũng biết cả ta và ngài đều chưa lập gia thất, lại cùng ở chung một phòng, sẽ có biết bao lời bàn ra tán vào chứ?"

Mạc Vi Nhã uyển chuyển rót một chén trà rồi đặt ngay ngắn trước mặt Tôn Triết.

"Mạc tiểu thư không cần lo lắng, tuyệt đối sẽ không có nửa lời bất lợi về người"
"Ân, đa tạ điện hạ"

Trạch Dương khẽ đặt một tập thư lên bàn rồi lui xuống. Hắn còn phải tìm kiếm tiểu cô nương kia a.

"Mạc tiểu thư, ta biết kế hoạch của tiểu thư..."

Lời nói chưa dứt, Mạc Vi Nhã đã lạnh lùng đặt mạnh chén trà trên tay xuống bàn.

"Nếu điện hạ đến đây để ngăn cản ta, vậy thì mời ngài rời đi, tiểu nữ không tiễn"

"Tiểu thư hiểu lầm ý ta rồi. Ta không hề có ý ngăn cản tiểu thư, trong phong thư này toàn bộ đều là tội ác trời đất không thể dung thứ của mẫu thân ta, còn có cả kế hoạch...tạo phản"

Mạc Vi Nhã kinh hãi nhìn Tôn Triết, Mặc Liên là mẫu thân thân sinh của hắn, hắn không bảo vệ nàng ta vậy mà ngược lại còn đến đây tố giác với nàng?

"Mạc tiểu thư, ta chỉ là không thể để cho mẫu thân ta đã sai càng thêm sai nữa!"

Tôn Triết kiên định nhìn Mạc Vi Nhã, trước khi đến đây hắn rốt cuộc đã phải quyết tâm đến mức nào chứ. Người là mẫu thân của hắn, là người đã đưa hắn đến với thế gian này, nhưng những tội ác kia của người, khiến hắn....

"Mạc tiểu thư, ta có thể giúp người và đại hoàng huynh!"

"Điện hạ, ngài có thể giúp gì cho ta và đại hoàng tử đây? Ngài định nói rằng ngài nắm rõ được kế hoạch của Mặc Thịnh và Mặc Liên đúng không? Thật đáng tiếc, bởi vì ta còn nắm rõ hơn cả ngài! Hơn nữa làm sao ta có thể tin tưởng ngài cơ chứ? Nếu như ngài đem hết tất cả những chuyện này, từng chuyện từng chuyện đều tố giác lên hoàng thượng thì sao đây?"

"Không! Ta tuyệt đối sẽ không phản bội tiểu thư cùng đại hoàng huynh!"

Mạc Vi Nhã lạnh nhạt nhìn Tôn Triết, nàng thật sự không biết có nên tin tưởng hắn hay không, chuyện này chỉ cần đi sai một bước, sẽ hàng vạn người phải rơi đầu, máu chảy thành sông!

"Vậy..điện hạ chứng minh đi?"

"Ta, Cát Tế Cát Lặc Tôn Triết xin thề nếu ta phản bội Mạc tiểu thư và Đại hoàng huynh nhất định sẽ bị trời cao trừng phạt, sau khi chết sẽ bị đày vào A Tì địa ngục, mãi mãi không được siêu sinh!"

Tôn Triết vừa dứt lời liền lấy ra một con dao nhỏ cứa vào lòng bàn tay, cười nhẹ nhìn nàng.

"Mạc tiểu thư đã có thể tin tưởng ta rồi chứ?"

"Được, vậy ta...tạm thời tin tưởng ngài"

Chương 34

"Điện hạ, Hoàng hậu nương nương mời người hồi cung!"

Trạch Dương cúi thấp người kính cẩn thông báo lại cho Tôn Triết, có chút lưu luyến nhìn về phía A Huyên đang nấp đằng sau Mạc Vi Nhã. Thật đáng tiếc, lại không thể làm quen được với nàng ấy.

"Mạc tiểu thư, đa tạ!"

"Điện hạ đi thong thả, A Huyên, ngươi mau ra tiễn điện hạ!"

Tôn Triết cúi người hành lễ với Mạc Vi Nhã rồi sải bước rời đi, Trạch Dương vốn đang muốn đuổi theo chủ nhân của mình thì bị Mạc Vi Nhã gọi quay lại.

"Thật không biết nên xưng hô với ngươi như thế nào?"

Mạc Vi Nhã dịu dàng mỉm cười nhìn Trạch Dương, càng nhìn lại càng cảm thấy chàng ta cùng với A Huyên nhà mình thật có tướng phu thê a.

"Thần là Trạch Dương, quận chúa có thể gọi là A Trạch"

"A Trạch, ta có chút chuyện muốn nhờ ngươi"

Trạch Dương ngạc nhiên nhìn nữ nhân diễm mĩ tuyệt luân đối diện, có chút khó hiểu. Người cao quý như quận chúa lại muốn nhờ vả hắn ư?

"Có thể giúp đỡ quận chúa là vinh hạnh của thần"

"Vậy...A Trạch, tương lai sau này của A Huyên đành trông cậy vào ngươi rồi. Ta biết ngươi có ý với muội ấy, hơn nữa kế hoạch của ta và chủ nhân ngươi vô cùng nguy hiểm, ta không thể để cho muội ấy mạo hiểm cùng ta! Cầm lấy...đây là nửa miếng ngọc bội của muội ấy, nếu như sau này ta có xảy ra chuyện gì, ngươi nhất định phải bảo vệ muội ấy chu toàn!"

Mạc Vi Nhã khẽ lấy ra nửa miếng ngọc bội tinh xảo bên trong hồng bao, cẩn thận trao cho Trạch Dương. Nửa miếng ngọc bội này của A Huyên cũng như nửa sinh mạng của nàng ấy, sinh tử là do Mạc Vi Nhã quyết định. Nhưng tình thế bây giờ vô cùng nguy hiểm, nàng không thể để cho A Huyên mạo hiểm, đành phải trông cậy vào Trạch Dương.

"Quận chúa, chuyện này..."

"A Trạch, ngươi có thể giúp ta hay không?"

Trạch Dương thẫn thờ nhìn miếng ngọc bội trên tay Mạc Vi Nhã, cuối cùng cung kính vâng mệnh nhận lấy.
"Đa tạ ngươi...Trạch Dương"

........

Dạo gần đây không biết vì sao tẩm cung hoàng hậu vẫn luôn cô đơn, lạnh lẽo, hoàng thượng từ lâu cũng chẳng lui đến cung điện của nàng ta. Trong cung liền có người đồn rằng Mặc hậu đã thất sủng rồi.

Nàng ta đắc sủng bao lâu như vậy cũng không dễ dàng. Phụng bào, phượng ấn vương máu của biết bao người cơ chứ. Nhưng cho dù Mặc Liên đã ngồi vững được cái ghế mẫu nghi thiên hạ kia thì nàng ta mãi mãi không được Lạp thái hậu chấp thuận.

"Nương nương, vì sao dạo này hoàng thượng không lui đến tẩm cung của người nữa chứ?"

Tố Cẩm hầu hạ bên cạnh Mặc Liên bất mãn thì thầm, chán ghét nhìn về phía mấy nữ nhân đang gảy đàn ca hát. Đã gần một tháng hoàng thượng đã không để ý chủ tử của nàng ta rồi, chỉ sủng ái một mình Đức phi.

"Hừ, ân sủng của bậc đế vương nào có dễ chiếm lấy như vậy. Chỉ là...ngày tàn của hắn không phải sắp đến rồi hay sao? Chỉ còn vài ngày nữa, cứ để hắn tận hưởng nốt đi, bổn cung cũng không muốn để tâm"

"Nương nương nói phải"

Mặc Liên nhạt nhẽo nhìn mấy vị mỹ nhân xinh đẹp yêu kiều trước mặt, cười lạnh một tiếng. Thật nhớ quá khứ trước đây mà, nàng ta cũng từng gảy đàn ca múa lấy lòng Phương Tình như vậy, nhưng cuối cùng thì sao? Phương Tình nàng ta cũng phải chết thảm dưới tay nàng.
Lần trước Mặc Thịnh vừa gửi mật thư đến cho nàng thông báo rằng tất cả đều đã được bố trí hoàn hảo, chỉ còn chờ thời cơ chín muồi liền tấn công. Nhưng đáng tiếc là lâu như vậy rồi mà bọn họ vẫn không thể tìm thấy tấm binh phù kia a!

.......

"Điện hạ, người mau đi nghỉ đi, sức khỏe người không tốt"

Cẩm Đào nhẹ nhàng nói với Tôn Hiên, không nỡ để hắn tiếp tục hành hạ bản thân. Nhìn Tôn Hiên vẫn luôn cố chấp xử lí sổ sách, nàng đành phải bất lực lui xuống nhà bếp làm một phần canh gà hoa cúc mà hắn thích ăn nhất.

Tôn Hiên, liệu Trầm Y Thư có biết những điều này hay không?

Cẩm Đào không cam lòng lui xuống, nàng vốn nghe đồn rằng Mặc Liên ở trong cung muốn để cho Tôn Hiên thành thân cùng với Trầm tam tiểu thư, cả hai vừa xứng đôi vừa lứa, lại môn đăng hộ đối, thật sự quá hoàn hảo rồi.

Tôn Hiên nhìn theo bóng lưng của Cẩm Đào, trong lòng khẽ thở dài. Nàng ấy vì sao cứ phải cố chấp như vậy cơ chứ? Người trong cung truyền tin rằng phụ hoàng muốn hắn thành thân với Trầm Y Thư. Hắn trước đây vẫn luôn chờ đợi ngày này, nhưng cũng chẳng biết từ bao giờ hắn lại cảm thấy có một...khó chịu đi? Hắn không nỡ nhìn Cẩm Đào phải buồn, đặc biệt là...vì hắn.

"Điện hạ, Mạc tiểu thư gửi thư đến"

A? Nhã tỷ cuối cùng cũng nhớ tới hắn rồi?

Tôn Hiên khẽ mở thư ra đọc, nét chữ rồng bay phượng múa trên giấy Tuyên Thành, liền dễ dàng nhìn ra khí chất của chủ nhân bức thư này.

Thật giống.

Giống với nét chữ năm ấy mà mẫu hậu từng dạy hắn. Nếu như không phải quen biết Mạc Vi Nhã từ nhỏ, hắn liền cho rằng mẫu hậu hắn trùng sinh vào người nàng đi?

Tôn Hiên gập thư lại, cho người đem đi hủy bỏ. Thật không ngờ đến vị bát đệ kia của hắn lại muốn lật đổ chính mẫu thân của mình, lại còn tìm đến cái gai lớn nhất trong mắt Mặc Liên là hắn.

Mặc Liên a Mặc Liên, ngươi rốt cuộc "thánh mẫu" đến mức nào mà cả nhi tử ruột thịt cũng trở mặt với ngươi như vậy chứ.

Tốt nhất Mặc Liên ngươi đừng để rơi vào tay ta, nếu không Tôn Hiên ta nhất định sẽ khiến ngươi thịt nát xương tan, sống không được mà chết cũng chẳng xong, bù lại tất cả những đau đớn, tổn thương mà mẫu thân ta phải chịu trước đây!

Chương 35

Cẩm Đào bưng lấy chén canh bước vào thư phòng của Tôn Hiên, thần sắc thoạt nhìn vô cùng tốt. Chẳng là khi nãy nàng đang ở trong bếp nấu canh thì có một vài tì nữ và thị vệ đi ngang qua tám chuyện linh tinh.

Tôn Hiên là đích trưởng tử, là nhi tử do chính cung cố hoàng hậu sinh ra, địa vị cao quý. Tuy không được sắc lập làm thái tử nhưng mọi người đều ngầm hiểu rằng Tôn Vĩnh có muốn an ổn làm thái tử hay không còn phải nhìn sắc mặt của Tôn Hiên. Hoàng thượng tuy rằng không thích Cố hoàng hậu nhưng cũng phải nể mặt Phương gia trước đây là khai quốc công thần cùng Lạp Thái hậu, phong làm Tần vương, ban đất phong ở phía Tây cho Tôn Hiên.

Phía Tây có Tần vương Tôn Hiên, phía Đông có Ngụy vương Tôn Hằng, phía Nam có Thịnh Vũ Tướng quân Tôn Bắc. Tôn Hằng đã sớm thành gia lập thất, lại nghe nói Lạp Thái hậu ở Túy Kim Cúc gặp được Yển Nhạc Tranh, biểu muội của Luân Tĩnh phu nhân tộc Thác Bát Đạt, vô cùng vừa lòng, muốn mai mối cho nàng và Tôn Bắc. Vì vậy chỉ còn lại Tôn Hiên vẫn chưa có ý trung nhân.

Trên dưới Tần phủ đều lan tin vương gia của bọn họ sẽ thành thân với Trầm tam tiểu thư Trầm Y Thư nhưng lại chẳng ai vui vẻ, chúc mừng. Vốn dĩ bọn họ vẫn luôn cảm thấy Cẩm Đào cô nương mới phù hợp làm Tần vương phi, nàng ở bên Tần vương lâu như vậy, cùng ngươi vượt qua biết bao nhiêu gian nan, thử thách. So với Trầm tam tiểu thư chưa được diện kiến bao giờ thì bọn họ vẫn tin tưởng Cẩm Đào hơn.

"Cẩm Đào, tâm trạng ngươi....có vẻ không tệ đi?"

Cẩm Đào "ân" một tiếng rồi đặt chén canh lên trên bàn. Có người hâm mộ, khen ngợi điện hạ của nàng, nàng tất nhiên vui rồi. Nhưng một phần cũng bởi vì đám thị vệ cùng tì nữ kia cho rằng nàng mới phù hợp làm vương phi của điện hạ a.

"Điện hạ, ngài mau ra ăn canh đi, nếu để hết nóng liền không ngon nữa rồi"

Tôn Hiên nhìn Cẩm Đào tâm tình tốt cũng vui lên không ít, nghe lời nàng ra ăn canh. Nguyệt Nha và Phúc Lâm vốn đang định thông báo công chuyện, lại nhìn thấy Cẩm Đào và Tôn Hiên ở bên trong cười đùa liền thức thời lui ra.

.......

"Tiểu thư, người của Hoàng hậu nương nương ở trong cung viết thư truyền rằng người và Tần vương sẽ thành thân đó!"

Cát Cát vui vẻ thông báo cho tiểu thư của mình, cuối cùng thì cũng đến ngày vui của tiểu thư rồi, để xem sau này còn ai dám ngang ngược với tiểu thư của nàng nữa chứ?"Thật sao?"

Trầm Y Thư ngạc nhiên nhìn Cát Cát, nàng sẽ trở thành Tần vương phi sao? Từ nhỏ mẫu thân đã luôn nói với nàng rằng Đại hoàng tử rất thích nàng, Cố hoàng hậu cũng rất thích nàng, vẫn luôn muốn nàng gả cho Đại hoàng tử.

Tuy bây giờ hoàng thượng không yêu thích Tôn Hiên nhưng địa vị của hắn trong tiền triều vô cùng cao, rất được lòng các đại thần và bách tính. Hơn nữa thân mẫu của Tôn Hiên là Cố hoàng hậu đã qua đời từ lâu, hắn lại chẳng nhận Mặc Liên là mẫu thân, vậy thì Trầm Y Thư nàng cũng không cần lo lắng phụng dưỡng báo hiếu. Chỉ cần sống một đời vinh hoa phú quý, an nhàn hưởng lạc là được.

"Trầm tiểu thư, mời tiếp chỉ!"

Trầm gia phụ mẫu yêu thương nhìn Trầm Y Thư, quả nhiên là nữ nhi mà bọn họ yêu thương nhất, lại có được mối hôn sự tốt đến vậy! Sau này Thái tử lên ngôi cũng phải nể mặt Tần vương vài phần, vậy thì Trần phủ bọn họ cũng được thơm lây rồi!
Trầm Y Văn theo sau phụ mẫu, trong lòng tức giận không thôi, khăn tay cũng bị vò nát từ lúc nào không hay.

Lý Tú nhàn nhạt nhìn Trầm Y Thư, trong lòng đột nhiên có chút không thích vị Tấn vương phi tương lai này. Mặc dù lúc trước Cố Hoàng hậu vô cùng yêu thích nàng ta, nhưng bây giờ vật đổi sao dời, cũng không tránh được thay đổi bên trong nàng ta.

"Phụng thiên thừa mệnh, Trầm tam tiểu thư băng thanh ngọc khiết, minh diễm đoan trang, ôn lương cung kiệm, lại xuất thân thư hương thế gia, vừa hay lại đến tuổi cập kê. Nay, tứ hôn với Tần vương Tôn Hiên. Khâm thử!"

"Tiểu nữ- Trầm Y Thư tạ Hoàng thượng thánh â[email protected]

Trầm Y Thư âm thầm đắc ý nhìn vị nhị tỷ đang ghen tức đứng ở trong góc phòng.

Hừ, nàng ta mà cũng muốn đấu với nàng?

........

Tin tức Hoàng thượng tứ hôn cho Tần vương và tam tiểu thư Trầm phủ rất nhanh chóng đã lan truyền đi khắp nơi. Một đôi tiên đồng ngọc lữ, khiến bọn họ yêu thích không thôi.

Mạc Vi Nhã bên này nghe tin liền ngạc nhiên không thôi. Mặc dù Trầm Y Thư có là nữ nhân mà Tôn Hiên yêu thích nhất, nhưng Trầm gia của nàng ta lại có mưu đồ tạo phản cùng với Mặc Thịnh, khiến nàng trong lòng khó tránh khỏi chút khó chịu.

Giờ ngẫm lại, so với Trầm Y Thư, nàng vẫn là yêu thích Cẩm Đào bên cạnh Tôn Hiên hơn a!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước