MA HẬU YÊU CƠ PHỤC THÙ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ma hậu yêu cơ phục thù - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Vi Nhã vừa dứt lời liền không thấy bóng dáng A Huyên trước mặt, chỉ đành lắc đầu ngao ngán. Nàng quả thật đã chiều hư nàng ấy mà.

..........

Nàng thất thần nhìn nữ nhân được trang điểm lộng lẫy trong gương, trong lòng lại dâng lên mỗ thương xót. Tôn Diệm hắn trước đây cũng từng cùng nàng cải trang trốn ra khỏi cung mà đi thả đèn hoa đăng.

Hắn đã từng dịu dàng đến thế, từng yêu thương bảo hộ nàng đến vậy. Vậy mà đến cuối cùng, hắn khiến nàng không nơi nương tựa, mất con, mất đi cả những tỷ muội vẫn luôn trung thành, gắn bó suốt bao nhiêu năm.

Mạc Vi Nhã tát mạnh vào mặt mình, ánh mắt lại hằn lên từng tia sát ý. Đây không phải là lúc để nàng nhớ đến những kí ức, kỉ niệm, thứ tình cảm đó. Tất cả vốn dĩ đã "chết", đã chìm vào hư vô, nhớ lại có được gì cơ chứ?

"Tiểu thư, xe ngựa đã đến rồi, nô tì đỡ người ra"

A Huyên ân cần đỡ Mạc Vi Nhã bước lên xe ngựa, sau đó vô cùng vui vẻ nói lời tạm biệt với Ôn Duyệt phu nhân và A Mục. A Mục vốn dĩ cũng muốn một lần được đi dự hội đèn hoa đăng, thế nhưng vậy mà bên tộc Ô Nhĩ Cáp Xích lại báo tin khẩn sang, A Mục đành phải đi một chuyến đến thành Tây Kinh để nhận thư, vì vậy liền bỏ lỡ cơ hội được đi xem đèn này.

A Mục buồn bã nhìn theo xe ngựa dần dần rời đi, sau đó nhanh chóng thi triển khinh công mà biến mất trong một khắc. Ôn Duyệt phu nhân ngẩn người nhìn theo bóng nhanh như chớp của A Mục, muốn gọi người nhưng rồi lại thôi.

"Có lẽ là lớn tuổi rồi nên hoa mắt chăng?"

Bà nghi hoặc tự hỏi chính bản thân mình, sau đó lực bất tòng tâm mà quay vào viện phủ tìm kiếm Mạc lão gia cùng đánh cờ.

..........

Lễ hội đèn hoa đăng vô cùng náo nhiệt, những đôi nam thanh nữ tú cùng ngồi bên nhau ngắm nhìn khoảng trời rộng lớn được tô điểm lấp lánh bởi những chiếc đèn trời xinh đẹp, những chiếc đèn hình hoa đăng được làm thủ công tinh tế được thả đầy trên mặt hồ Xuân Tịnh.

"Aaaaa! Cứu mạng! Cứu mạng!"

Vi Nhã cùn A Huyên đang dạo phố liền nghe thấy tiếng hét thất thanh gần đó, liền giật mình quay lại nhìn. Mỹ nhân xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, liễu yếu đào tơ vậy mà lại bị một đám lưu manh đầu đường xó chợ xúm lại quấy rối ngay trên phố đông người qua. Nhưng thật kì lạ, vậy mà người qua đường tuy nhìn thấy, nghe thấy nhưng vẫn một mực chung thuỷ giữ im lặng. Bọn họ cứ lạnh nhạt đi qua, hoàn toàn coi như không nghe thấy lời cầu xin tha thiết của nữ nhân xinh đẹp kia.

"Mỹ nữ, đi theo bọn ta, bọn ta liền hầu hạ muội thật tốt!"

"Mỹ nữ, ngoan ngoãn một chút, bọn ta sẽ nhẹ nhàng"
"Cô nương đừng la hét nữa, chẳng ai nghe thấy đâu! Hahahahaha!"

Tên cầm đầu cười lớn, ánh mắt như một con thú dữ thèm thuồng con mồi trước mặt, bàn tay to lớn thô bạo giật ngược lấy mái tóc của nữ nhân kia ra đằng sau, tay khác liền xé rách y phục.

"Áaaaaaaaaa"

Trầm Y Thư đau khổ ngã khuỵ xuống, mái tóc dài óng ả vẫn bị tên kia nắm chặt lấy không buông, nàng khốn đốn che đi da thịt trắng nõn, nước mắt mặn chát thấm đẫm cả y phục trên người.

Danh tiết cả đời của nàng đều mất hết rồi!

"Aaaaa, tên nào dám!"

Tên cầm đầu đột nhiên buông tóc Trầm Y Thư, đau đớn ôm đầu, máu từ đầu chảy xuống càng lúc càng nhiều, đỏ cả một phần khuôn mặt dữ tợn của hắn. Mạc Vi Nhã đứng đằng sau cầm lấy chiếc chuỳ gỗ còn vương máu của tên lưu manh kia, tay vẫn còn run nhẹ.

"Nhanh!"

A Huyên cầm lấy chiếc chăn mượn từ gia đình gần đó mà che chắn cho Trầm Y Thư, nhưng không may bị hai tên đàn em kéo lại đánh đập. Chúng đá liên tiếp vào bụng nàng, không ngừng chửi rủa thô tục.
"Huyên!!!"

Mạc Vi Nhã thét lớn đau xót nhìn A Huyên, đồng tử đỏ ngầu chỉ hận không thể giết chết  bọn chúng. Nàng đập mạnh thanh chuỳ vào đầu và phần bụng của tên cầm đầu và hai tên đàn em đang đánh A Huyên. Tuy nàng có thể yếu đuối, nhỏ bé, nhưng nếu đụng đến người của nàng, đừng có mà mơ!

"Tiểu thư....tiểu thư"

A Huyên sợ hãi nhìn đám nam nhân to lớn nằm chật vật dưới đất, chạy đến ôm chầm lấy tiểu thư của mình. Thật sự doạ chết nàng mà! Vốn tưởng có thể đi hội đèn bình yên, vậy mà lại xảy ra chuyện này, nếu như lão gia và phu nhân mà biết được....

Mạc Vi Nhã mệt mỏi an ủi lấy A Huyê, chậm chạp bước đến chỗ chả Trầm Y Thư, quan tâm hỏi.

"Cô nương này không biết xưng thế nào?"

"Hồi Quận chúa, tiểu nữ là Y Thư"

Trầm Y Thư cúi thấp đầu không dám nhìn Mạc Vi Nhã, bản thân cũng cách xa hơn.

"Ngươi sao vậy?"

Vi Nhã ngạc nhiên nhìn Trầm Y Thư đang dần lùi về nhau, cánh tay giơ lên định vuốt tóc cho nàng ta liền bị giữ lại.

"Quận chúa...đừng...thân thể tiểu nữ nhơ nhuốc, dơ bẩn...xin người đừng chạm vào"

Như một vết cứa sâu vào tim nàng, Mạc Vi Nhã thẫn người nhìn Trầm Y Thư. Thật giống với "Phương Tình" của năm đó, nàng cũng từng nhơ nhuốc như vậy, dơ bẩn như vậy. Nhưng nàng ấy may mắn hơn nàng, nàng ấy vẫn chưa phải chịu đựng nỗi đau đớn, tổn thương sâu sắc về cả thể xác và tâm hồn giống nàng năm đó. Từng người thân thiết nhất, quan trọng nhất của nàng lần lượt bị giết chết, họ bị ép phải chứng kiến những giây phút ghê tởm, bẩn thỉu ấy của nàng.

Từng hình ảnh, kí ức, kỉ niệm đau thương lần lượt sống dậy trong tâm trí nàng, như đày đoạ lại như ép buộc nàng phải nhớ những nỗi đau, uất hận ấy. Mạc Vi Nhã chao đảo ngã xuống liền rơi vào một vòng tay ấm áp, cả người kịch liệt run rẩy  nhìn người nam nhân trước mắt.

Tôn Diệm!

Hắn vậy mà lại ở đây!

Chương 27

"Vi...Nhã!"

Tôn Diệm hốt hoảng ôm lấy Mạc Vi Nhã đã bất tỉnh vào lòng, hai tay mơ hồ còn có chút run rẩy. A Huyên đứng bên cạnh liền biết điều lui sang một bên nhường đường cho hắn, Trầm Y Thư vì bị doạ sợ cũng đã sớm ngất đi, được ám vệ theo sau Tôn Diệm đưa về Trầm phủ.

"Còn không mau đi?"

Tôn Diệm lạnh lùng quay người nhìn hỏi A Huyên đang ngơ ngác phía sau, ánh mắt có chút thiếu kiên nhẫn, hai tay vẫn luôn ôm chặt lấy Vi Nhã vào lòng.

"A"

A Huyên sực tỉnh, nhanh chóng chạy đến bên cạnh xe ngựa vén rèm cho Tôn Diệm bước vào.

...........

"Thật tức chết ta mà! Nàng ta lại chạy ra giúp làm gì cơ chứ? Kế hoạch chốc nữa đã thành công rồi!"

Trầm Y Văn tức giận vò nát lấy khăn tay, cả người đều là một cỗ tức giận, chán ghét đến tột cùng.

"Nhị tiểu thư, chẳng phải tam tiểu thư là bào muội của người sao?"

Tì nữ Mễ Nhi bên cạnh Trầm Y Văn cúi thấp đầu nói nhỏ, sợ hãi không dám nhìn tiểu thư mình bên cạnh. Vốn dĩ là bào tỉ muội, cùng phụ cùng mẫu, cùng nhau lớn lên, cùng nhau chia sẻ, vậy mà chỉ vì một người nam nhân, mà lại hại nhau thân bại danh liệt đến vậy!

"Câm mồm! Ngươi thì biết cái gì cơ chứ? Bào muội thì đã sao?"

Trầm Y Văn tức giận liếc nhìn tâm phúc của mình, bào muội thì đã sao? Mối hôn sự này chỉ có thể dành cho một người! Không thể cho Mạc Vi Nhã, càng không thể cho Trầm Y Thư!

"Nô tì sai rồi, tiểu thư bớt giận, tiểu thư bớt giận!"

Mễ Nhi cả thân kịch liệt run rẩy cúi thấp đầu, chỉ một chút nữa thôi là cũng có thể chạm đất rồi. Quả nhiên là thế gia quý tộc, chuyện gì cũng có thể xảy ra mâu thuẫn, xung đột, huynh đệ tỉ muội tàn sát lẫn nhau, âu cũng là vì hai tiếng "danh vọng"!

"Hừ, nhanh chóng hồi phủ!" Trầm Y Văn hừ lạnh phất tay áo rời đi, từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt lấy khăn tay, móng tay cũng vì vậy mà đâm sâu vào da thịt nàng ta, từng giọt máu tươi tanh nồng nhỏ xuống đất.

Chỉ thiếu một bước!

.............

"Chủ nhân!"

Cẩm Đào nho nhã hành lễ phúc thân, ánh mắt âm thầm đảo lên nhìn nam nhân tuấn mĩ, tôn quý đang ngồi bên trên.

Cẩm Đào là thuộc hạ thân cận đắc lực của Tôn Hiên, được chính tay hắn chọn lựa, bồi dưỡng, vô cùng trọng dụng, tin tưởng. Là một đại mĩ nhân khuynh quốc khuynh thành, tuy xuất thân chốn thanh lâu nhưng trước giờ nàng ta vẫn luôn giữ vững quy tắc bán nghệ chứ không bán thân. Được Tôn Hiên chuộc ra từ chốn thanh lâu trần tục, nàng đã thề với thiên địa rằng cả đời này sẽ chỉ đi theo hắn, trung thành với mình hắn.

Vậy mà người tính không bằng trời tính, Cẩm Đào vậy mà lại yêu Tôn Hiên, yêu bằng cả trái tim, bằng tất cả những gì chân thành nhất, tinh tuý nhất, nhưng tất cả vẫn luôn được giấu kín âm thầm và lặng lẽ.

Bởi vì nàng biết....Tôn Hiên yêu Trầm Y Thư, một đại mĩ nhân xinh đẹp, nho nhã, học rộng tài cao, xuất thân thư hương thế gia danh gia vọng tộc. Nàng ta có gì xứng với nàng ấy đây?

"Chuyện binh phù thế nào rồi?" Tôn Hiên ngồi trên trường kỉ, ánh mắt xa xăm hướng lên bầu trời cao lấp lánh sao sáng. Khoé mắt đọng lại một tia dịu dàng khó nhận ra, chỉ là giọng nói vẫn luôn lạnh nhạt không chút độ ấm.

"Bẩm chủ nhân, trước đây khi Hoàng thượng thành hôn với Phương Hoàng hậu, Thái hậu nương nương đã âm thầm đem một nửa binh phù làm sính lễ cho nương nương. Tuy nhiên sau này khi Hoàng hậu nương nương tạ thế, vẫn chưa một ai tìm thấy nửa miếng binh phù đó. Còn một nửa miếng binh phù còn lại, Thái hậu cũng âm thầm giao cho Nghiễn Kiều Công chúa trông giữ"

Cẩm Đào thấp giọng thông báo, bản thân lại từ tốn pha một chén trà Vũ Di Nham. Trước đây khi gặp Mạc tiểu thư cũng từng được uống loại trà này, vậy mà uống một lần liền nhớ mãi không quên!

Nếu như là binh phù do mẫu hậu giữ, vậy thì chỉ có thể là ở phủ Phương gia lúc trước, hoặc cũng có thể là....nơi An Viên năm xưa được chôn cất ở Nam Giao! Còn về Nghiễn Kiều cô cô....người cũng đã gả cho Lương Thái sư, mà Lương Bác Văn hắn cùng Mặc Thịnh đều có ý đồ mưu quyền đoạt vị, tranh giành Đế vị, có lí nào người sẽ giao binh phù cho một điệt tử không mấy thân thiết cơ chứ?

"Cẩm Đào, trước mắt ngươi cho người đến phủ cũ Phương gia cùng lăng Từ Viên ở Nam Giao tìm kiếm, bí mật một chút. Còn về Nghiễn Kiều cô cô, chuyện này phải lập kế hoạch cẩn thận để người giao ra binh phù"

"Thuộc hạ đã rõ"

Cẩm Đào nghiêm túc nhìn Tôn Hiên, hai tay dưới gầm bàn nắm chặt lấy mép áo cố ép bản thân che đi tư ý nơi đáy mắt.

"Vậy....thuộc hạ lui xuống trước!"

"A! Phải rồi, dạo này nàng ấy thế nào?"

Cẩm Đào cúi thấp đầu che đi thần sắc nhợt nhạt đau thương của mình, nặng nề cất giọng trả lời Tôn Hiên. Nghe nam nhân mà mình yêu quan tâm, hỏi han về một nữ nhân khác không phải mình, có thể không đau sao?

"Trầm tiểu thư vẫn khoẻ. Thuộc hạ lui xuống trước"

Nàng nhanh chóng quay người chạy đi, từng giọt lệ mặn chát rơi xuống tay nàng, đau lắm.

"Cẩm Đào, ngươi cũng nên tìm một người để dựa dẫm rồi, đừng làm lỡ chuyện đại sự cả đời"

Tôn Hiên nhìn theo bóng dáng vội vàng rời đi, lẳng lặng buông lời.

Chương 28

Trầm phủ...

"Văn Văn, sao lại có mỗi mình con trở về vậy? Thư Thư chưa về sao?"

Trầm Y Văn vừa bước qua đại môn đã nức nở khóc lớn ôm chầm lấy Trầm phu nhân, nghẹn ngào trả lời mẫu thân.

"Mẫu...mẫu thân hức...là Văn Văn không...không quản muội muội thật...tốt hức... nữ nhi chỉ quay đi một lúc liền không nhìn thấy muội muội đâu nữa hức. Nữ nhi đã nhờ người....tìm kiếm nhưng...hức vẫn không tìm thấy!"

Trầm phu nhân hốt hoảng nắm chặt lấy người Trầm Y Văn, hai mắt phiếm hồng, như không tin vào tai mình. Thư Thư của bà có thể đi đâu được cơ chứ?

"Tại sao lại không tìm thấy? Tại sao?!"

Trầm lão gia đang ở trong thư phòng nghe thấy tiếng phu nhân cũng lo lắng vội vàng chạy ra. Liếc thấy Trầm Y Văn một bộ dạng nhếch nhác, hoa lê đái vũ liền có dự cảm không lành.

"Thư nhi đâu?"

Trầm Y Văn liếc thấy phụ mẫu chỉ mực lo lắng cho muội muội của mình trong lòng một mảnh rét lạnh, cô đơn. Nàng ta vịn tay Mễ Nhi bên cạnh, khó khăn lấy ra khăn tay chấm nhẹ đi giọt lệ còn đọng lại nơi khoé mắt.

"Phụ...phụ thân...muội muội tìm không thấy!"

Trầm Y Văn vừa dứt lời thì lão ma ma tâm phúc bên cạnh Trầm phu nhân chạy vào hô lớn, khuôn mặt trắng bệch, lo sợ.

"Lão gia, phu nhân, tam tiểu thư! Tam tiểu thư!"

Trầm phu nhân hốt hoảng chạy ra ngoài, nhìn thấy nữ nhi bảo bối cả người tàn tạ, y phục rách rưới, bất tỉnh nhân sự, cả người vô lực ngã xuống bên cạnh Trầm Y Thư, đau xót chạm nhẹ lên khuôn mặt nhợt nhạt của nàng ta, trong lòng chỉ hận không thể giết chết những kẻ đã động vào nữ nhi của bà."Thư Thư, Thư Thư của ta...!"

Trầm lão gia nhanh chóng cho người mời đích danh Cao thái y trong cung đến xem bệnh, hết thảy đều lo lắng cho vị tam tiểu thư kia. Lão ma ma ban nãy còn lo lắng chạy vào báo tin, bây giờ vậy mà lại thong thả ra bước ra ngoài đại môn, ánh mắt đều là tia ghét bỏ nhìn nữ nhân yếu đuối đang được ám vệ bế vào.

Bị như vậy cũng đáng lắm! Nếu như không phải vì nàng ta được đại hoàng tử để mắt đến, thì nàng ta làm sao có thể nhận được tất cả sủng ái của lão gia và phu nhân chứ? Nếu như không phải do phu nhân chỉ một mực giữ lấy của hồi môn cho nàng ta, đại tiểu thư do một tay lão nuôi lớn cũng không phải chịu thiệt thòi khi gả đi như vậy. Hừ, mà chắc gì nàng ta có thể gả cho đại hoàng tử chứ? Chẳng phải vẫn còn một Chiêu Dao Quận chúa tài sắc vẹn toàn kia sao.

..........

"Phu nhân đừng quá lo lắng, tam tiểu thư là do quá sợ hãi nên mới bất tỉnh, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là được rồi!"

"Thật may quá rồi! Ngô ma ma, ngươi mau tiễn Cao thái y ra ngoài đi"

Cao Khắc nhanh chóng thu dọn rồi lui ra ngoài, trước khi hồi cung còn âm thầm nhét vào tay Ngô ma ma một lọ cao bôi trị thương ngoài da cho Trầm Y Văn.
Sau khi Cao thái y được mời đến xem bệnh cho Trầm Y Thư, Trầm lão gia liền cho người lôi Trầm Y Văn ra trước đại điện phạt trượng. Tất cả đều là bởi vì nàng ta không trông chừng muội muội thật tốt, suýt chút nữa làm ô uế thanh danh Trầm gia, phá đi mối hôn sự của Trầm Y Thư và Tôn Hiên.

.........

"Đại tiểu thư, kế hoạch thất bại rồi! Nhị tiểu thư còn bị lão gia phạt hai mươi trượng, may mắn giữ lại được nửa cái mạng!"

Trầm Tuyết Nghiên ngồi trên ghế quý phi mỉm cười nhạt nhẽo nhìn hoa viên bên ngoài điện. Trầm Y Thư, coi như ngươi phúc lớn mạng lớn.

"Ngươi đem thuốc bôi đến cho nhị tiểu thư, cầm nhiều một chút, muội ấy không chịu được đau. Còn nữa, nhanh chóng thủ tiêu bọn người kia đi, đừng để lộ ra Văn Văn là kẻ đằng sau, mọi chuyện...cứ chọn bừa một người mà đổ lên"

"Vâng, tiểu thư"

..........

Tôn Diệm sau khi đưa Mạc Vi Nhã hồi phủ liền cho người đi điều tra chuyện của vị tam tiểu thư kia. Cuối cùng vậy mà lại phát hiện ra Châu Vũ Công chúa vì ghen tị với Trầm Y Thư mà sai người làm chuyện xấu xa. Nhưng sau đó bộ tộc Hi Nhĩ Cát ở phía tây ngỏ lời cầu hôn với công chúa hoàng tộc Tôn thị, Tôn Diệm không do dự mà chấp thuận, gả Châu Vũ Công chúa cho tộc trưởng của tộc Hi Nhĩ Cát làm phu nhân, gạch bỏ tên nàng ta khỏi hoàng tộc.

Chuyện này vừa êm đi không lâu thì trong cung loan tin có người sử dụng tà thuật. Hơn nữa còn là dùng trên người Uyển tần đang được sủng ái nhất hậu cung. Khiến cho trên dưới hậu cung đều là rối loạn, lo sợ. Hinh Quý phi vừa phát điên thì Uyển tần trúng tà thuật. Mà hơn hết cả hai người bọn họ đều từng là nữ nhân được thánh thượng sủng ái nhất.

..........

"Mạc Vi Nhã, Lục Đình, ta cầu xin hai ngươi, hãy giúp ta bảo vệ đứa nhỏ này. Nó là tất cả những gì mà ta có, ta cầu xin hai ngươi đó!"

A Uyên nức nở quỳ rụp xuống chân Mạc Vi Nhã hèn mọn cầu xin, phong phạm của nữ nhân chốn hậu cung sớm đã không còn. Bây giờ tất cả những gì nàng ta quan tâm đến chỉ có tiểu hài tử bên trong nàng, hoàn toàn bỏ mặc ân sủng cùng hận thù trước đây.

Chương 29

Mạc Vi Nhã cùng Lục Đình cẩn thận đỡ A Uyên vào bên trong uyển đình gần đó, có chút thương cảm với nàng ta.

Lục Đình mới chỉ là thiếu nữ còn chưa thành gia lập thất, không giống với Mạc Vi Nhã, kiếp trước nàng đã là nương, đã có hài tử. Nàng đương nhiên hiểu dược cảm giác lo lắng, sợ sệt ai đó sẽ cướp đi tiểu hài tử của Uyển tần.

Chốn hậu cung đầy rẫy nhưng âm mưu thâm độc, thủ đoạn tàn khốc kia, bọn họ đều là giẫm lên máu tanh xương trắng mà tranh quyền đoạt vị, giành giật thứ gọi là ân sủng đế vương.

Vì quyền lực, vì danh vọng, vì gia tộc, bọn họ trước giờ đều chưa từ thủ đoạn nào.

"Nương nương trước hết hãy bình tĩnh. Còn về hài tử trong bụng người, ta có cách đảm bảo tính mạng cho mẫu tử hai người"

Mạc Vi Nhã chậm rãi rót một chén trà cho A Uyên cùng Lục Đình. Hôm nay vốn dĩ cung yến, nói cách khác chính là từ trong đám quý nữ thế gia, thiên kim tiểu thư mà chọn lấy vài người tiến cung.

Nhưng Hoàng cung như cạm bẫy, xung quanh luôn có tai mắt của Mặc Liên, không thể ở lại bên ngoài đình này, lỡ có người nhìn thấy, lại không biết thêu dệt ra thành loại chuyện kinh thiên động địa gì nữa.

"Đến Cảnh Nghi điện trước đã"

Cảnh Nghi điện là cung điện mà Tôn Diệm ban tặng cho Mạc Vi Nhã vào ngày sắc phong quận chúa, được trang hoàng lộng lẫy, bày trí bằng các món đồ tinh xảo bậc nhất được tiến cống từ phía Nam và phương Tây. Chính vì việc ban tặng cung điện xa hoa lộng lẫy này cho Mạc Vi Nhã mà khiến cho Mặc Liên càng hận nàng hơn, ngày đêm lo sợ nàng ta sẽ mất đi cái ghế chủ vị hậu cung này.

"Mau vào đi"

Mạc Vi Nhã nhanh bước vào trong, đỡ lấy A Uyên không còn sức lực ngồi trên đôn mộc.

"Để bảo toàn tính mạng hai người ta có một cách, chỉ là không biết nương nương có đồng ý hay không?"

A Uyên hốt hoảng nắm chặt lấy tay của Mạc Vi Nhã, lệ tuôn như mưa, một bộ dáng xộc xệch khiến người ta thương xót.

"Mạc tiểu thư, chỉ cần có thể bảo vệ hài tử, ta nguyện trả bằng bất cứ giá nào"

Lục Đình nhận lấy khăn tay từ nha hoàn cẩn thận lau đi những giọt lệ còn vương nơi khóe mi của A Uyên. Nàng chưa từng có hài tử, tất nhiên không hiểu được nỗi đau của A Uyên, nhưng nhìn nàng ấy như vậy, tim nàng cũng như có hàng vạn mũi tên đâm xuyên, đau đến không thở được.

"Nương nương, bằng mọi cách, ta nhất định sẽ bảo vệ mẫu tử hai người an toàn!"

Mạc Vi Nhã kiên định nhìn A Uyên, nhẹ nhàng ôm lấy nữ nhân yếu đuối trước mặt.

.............Mặc gia

"Lương thái sư, ngài nỡ phản bội lại lòng tin của phu nhân ngài vậy sao?"

Lương Bác Văn khẽ khựng lại nhìn Mặc Thịnh, lạnh nhạt buông lời.

"Kiều Kiều sẽ hiểu cho ta thôi". Dù gì nàng ấy cũng yêu ta như vậy.

"Lương thái sư yên tâm, đợi đến ngày ta giành được ngôi vị cửu ngũ chí tôn kia, nhất định sẽ không quên công lao của ngươi. Lương gia ngươi nhất định sẽ lưu danh muôn thuở!"bản thân

Lương Bác Văn im lặng không nói, cười nhạt nhìn Mặc Thịnh đang ôm lấy ảo mộng của bản thân. Nghiễn Kiều yêu hắn như thế, nàng ấy chẳng phải từng nói dù hắn có làm gì đi chăng nữa, nàng ấy cũng đều tha thứ và ủng hộ Lương Bác Văn hắn sao? Hơn nữa, điều hắn quan tâm là có thể cho Tích Hạ một cuộc sống tốt hơn, có thể có mọi thứ mà nàng ấy muốn. Hắn muốn cho Tích Hạ những điều tốt đẹp nhất.

Còn về Nghiễn Kiều...còn không bằng cho nàng ta đoàn tụ cùng với mẫu tộc dưới hoàng tuyền?

"Lão gia, Tuệ Mẫn cô nương đến rồi!"

Mặc Thịnh vừa nghe đến tên Tuệ Mẫn liền vội vàng chạy ra ngoài niềm nở chào đón, ra sức lấy lòng nàng ta, chỉ hận không thể dùng những lời nói hoa mĩ nhất để lấy lòng mỹ nhân.

"Tuệ Mẫn cô nương, làm phiền cô nương phải đi đường xa rồi!"Tuệ Mẫn mỉm cười ngọt ngào nhìn Mặc Thịnh, ánh mắt dừng lại trên người Lương Bác Văn anh tuấn đứng bên cạnh. Nam nhân này, nàng muốn.

"Mặc lão gia, Bệ hạ gửi thư đồng ý rồi. Chỉ là ta có một điều kiện, nếu như ngài không thể thỏa mãn điều kiện này của ta, vậy thì..."

Mặc Thịnh hào phóng cười lớn, vui vẻ nhận lấy bức thư được đóng ấn rồng của Hoàng đế Nam Đại. Bây giờ hắn đã có đồng minh vững mạnh Nam Đại, hơn nữa còn có sự ủng hộ của quan lại trong triều, ngôi vị kia..chỉ là thời gian mà thôi.

"Tuệ Mẫn cô nương nói đi, cô nương muốn điều kiện gì ta nhất định sẽ đáp ứng cho cô nương"

"Ta muốn...hắn!"

Tuệ Mẫn nhếch môi chỉ vào Lương Bác Văn, ánh mắt không che giấu nổi tia si mê bên trong. Mặc Thịnh và đám bè phái của hắn hốt hoảng nhìn Tuệ Mẫn. Lương Thái sư là phu quân mà Bệ hạ đích thân cho Nghiễn Kiều Quận chúa, cả đời này chỉ có mình nàng là thê, vậy mà Tuệ Mẫn kia lại...?

"Tuệ Mẫn cô nương, chuyện này có lẽ ta...không đáp ứng được rồi. Lương thái sư hắn...đã lập thê rồi, hơn nữa...cả đời này cũng chỉ nhận định một mình nàng ấy là thê"

Tuệ Mẫn ghét bỏ nhìn Mặc Thịnh, ương bướng không chịu thỏa hiệp, một mực muốn gả cho Lương Bác Văn.

"Vậy thì còn không mau viết hưu thư đi? Nam nhân tam thê tứ thiếp, nàng ta có thể cấm được sao? Mặc Thịnh, ta là Nam Đại Trưởng công chúa!"

"Tuệ Mẫn công chúa, thê tử của ta cũng là Đại Trưởng công chúa! Chuyện này, thứ lỗi...ta không thể đồng ý với công chúa được!"

Lương Bác Văn luôn im lặng từ đầu lúc này liền không nóng không lạnh buông lời, phất tay áo rời đi. Một nữ nhân ngu ngốc, so với Nghiễn Kiều kia còn kém xa, vậy mà cũng muốn gả cho hắn?

"Ngươi!"

Tuệ Mẫn tức giận giậm chân nhìn theo bóng dáng Lương Bác Văn khuất sau đại môn. Hừ, nếu như ta đã không có được chàng, vậy thì kẻ khác cũng đừng hòng!

............

"Nương nương, bên Uyển tần truyền tin, nàng ta phát điên rồi! Hơn nữa...còn chính nàng ta giết chết đi hài tử của mình! Hoàng thượng đang vô cùng tức giận, muốn giết chết nàng ta!"

Tố Cẩm vội vàng chạy tẩm cung của Mặc Liên, vui vẻ báo tin cho chủ tử.

Chương 30

Mặc Liên đang được nô tì hầu hạ thay phượng y, nghe tin vui mà Tố Cẩm báo đến liền không khỏi mừng thầm. Hừ, còn muốn tranh đấu với bổn cung?!

"Ngươi ra ngoài trước đi. Tố Cẩm, lại đây"

Mặc Liên phất tay cho nô tì lui xuống, chỉ giữ lại một mình Tố Cẩm hầu hạ. Nếu như hài tử trong bụng A Uyên kia đã không còn, mà nàng ta cũng hóa điên, vậy thì giữ lại đám cổ trùng kia trong cung sẽ không an toàn. Chi bằng....

"Tố Cẩm, dạo gần đây Hoàng thượng còn sủng ái những ai?"

Tố Cẩm đang hầu hạ Mặc Liên búi tóc nghe vậy liền trầm ngâm suy nghĩ một hồi. Những nữ nhân được Hoàng thượng sủng ái, không mất mạng thì cũng là hóa điên, bị đày vào lãnh cung, có ai sống một đời yên ổn cơ chứ? Cả đời sống trong lo sợ, không biết ngày mai còn giữ được đầu hay không.

"Hồi nương nương, ngoài Ninh Qúy phi và Uyển tần đều đã hóa điên, vậy chỉ còn Lệ phi, và Đức phi"

Đức phi Lạp Lị Á là cách cách của bộ tộc Bố Lạp Nhĩ Á, bộ tộc nàng ta đã cống hiến nhiều như vậy, hơn nữa nàng ta cũng được coi như là dưỡng mẫu của Đại hoàng tử Tôn Hiên, dưới gối lại có Ngũ công chúa Tôn Hy và Nhị hoàng tử Tôn Hằng, không thể đụng đến.

Còn Lệ phi...gia thế nàng ta cũng không có sức ảnh hưởng gì đến tiền triều, phụ mẫu mất sớm, nhan sắc cũng không thể sánh bằng Mặc Liên nàng. Còn không bằng, mượn cổ trùng một tay, đưa nàng ta xuống dưới hoàng tuyền đoàn tụ cùng phụ mẫu.

"Tố Cẩm, ngươi đem chiếc hũ đựng cổ trùng kia đến dưới gốc mai của cung Lệ phi chôn xuống, sau đó sắp đặt cho người của bổn cung ở bên đó vờ tìm thấy, sau đó báo lên cho Hoàng thượng. Vậy là lại trừ khử được thêm một người nữa"

Tố Cẩm yên lặng cúi đầu, cả người mơ hồ run nhẹ, không nói nên lời. Lại một người nữa bỏ mạng dưới tay Hoàng hậu nương nương rồi. Rốt cuộc trận chiến sinh tử này bao lâu nữa mới có thể kết thúc đây? Biết bao người đã phải chết oan rồi cơ chứ?

"Nô tì đã nõ"

Tố Cẩm chậm chạp lui xuống, hai tay vẫn còn run rẩy ôm lấy hũ đựng cổ trùng.

.............

"Điện hạ, Cẩm Đào có thể vào không?"

Cẩm Đào người đừng thương tích đứng bên ngoài tẩm điện của Tôn Hiên, nhẹ nhàng nói vọng vào trong.

"Vào đi"

Tôn Hiên ngồi trong thư phòng mệt mỏi nhìn phong thư mà cô cô Nghiễn Kiều của hắn gửi đến. Một nửa binh phù đã tìm thấy ở lăng của An Viên, nhưng một nửa binh phù còn lại vẫn nằm trong tay Nghiễn Kiều cô cô. Cô cô hắn yêu Lương Bác Văn nhiều như vậy, tất nhiên sẽ không đồng ý giao ra nửa miếng binh phù đó.

"Cẩm Đào....ngươi!" Tôn Hiên sững người nhìn nữ nhân gầy yếu đầy vết thương trước mắt, trong lòng có chút đau xót không nói thành lời. Nàng ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì cơ chứ?

"Điện hạ, Cẩm Đào...Cẩm Đào lấy được nửa miếng binh phù còn lại ở chỗ Nghiễn Kiều Quận chúa rồi!"

Tôn Hiên kinh ngạc nhìn Cẩm Đào, cô cô của hắn là người như thế nào, sao lại có thể dễ dàng giao ra binh phù cơ chứ?

"Ngươi...rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Cẩm Đào mơ hồ nhìn nam nhân tuấn mĩ trước mắt, hai mắt nặng trĩu khép lại, cả người vô lực ngã vào vòng tay ấm áp của Tôn Hiên.

"Cẩm Đào! Phúc Lâm, mau gọi Nguyệt Nha đến đây!"

Cẩm Đào, nàng nhất định không được xảy ra chuyện gì!

..........

"Nguyệt Nha, nàng ấy sao rồi?"

"Điện hạ yên tâm, Tiểu Đào Đào đã không sao nữa rồi, mệt mỏi quá độ nên mới ngất đi thôi. Hơn nữa, nô tì nghe nói...Tiểu Đào Đào trên đường quay lại đây bị đám thổ phỉ chặn đường, còn có ý định....cường bạo nàng ấy. May là Phúc Lâm cưỡi ngựa đến kịp, cứu được nàng ấy một mạng. Nếu không, e là..." Tôn Hiên im lặng nhìn nữ nhân diễm mĩ tuyệt luân bên cạnh, lại nhìn vào miếng binh phù thấm máu nàng, trong lòng đau như có hàng vạn mũi tên đâm qua. Cẩm Đào ngốc.

"Được rồi, hai ngươi lui xuống trước đi, ở đây có ta là được rồi"

Nguyệt Nha và Phúc Lâm thu dọn đồ đạc rồi hành lễ lui xuống, lén lút nhìn nhau cười trộm.

"Điện hạ, vậy còn đám thổ phỉ kia?"

"Giết!"

Tôn Hiên lạnh lùng buông lời, ánh mắt vẫn luôn chăm chú nhìn Cẩm Đào, dịu dàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán nàng. Hắn thật sự không hiểu thứ tình cảm đang nhen nhóm trong lòng hắn với Cẩm Đào là gì. Chỉ là hắn không muốn phụ nàng, giống như...phụ hoàng hắn từng phụ mẫu thân.

..........

Cẩm Đào khẽ mở mắt nhìn nam nhân đang ngồi gục bên mình, đau lòng đứng dậy đỡ Tôn Hiên lên giường, sau đó cẩn thận chỉnh lại chăn.

Tôn Hiên, nếu chàng biết Trầm Y Thư cũng suýt bị cưỡng hiếp như ta, chàng sẽ còn có thể an tâm ở lại đây sao? Tôn Hiên, chỉ một lần này thôi, hãy cho ta ích kỉ một lần này thôi.

Cẩm Đào yên lặng ngắm nhìn Tôn Hiên tuấn mĩ, dịu dàng mỉm cười.

..........

"Lão gia, có thư từ bên Tư Giao tiểu thư"

Mặc Thịnh ngồi bên trong thư phòng trầm ngâm suy nghĩ, vừa nghe đến tên Tư Giao đã vội vàng chạy ra, nhanh chóng giật lấy phong thư từ trên tay Mặc phu nhân.

Tư Giao này tuy không rõ lai lịch, nhưng lại là cánh tay phải đắc lực của Mặc Thịnh hắn. Mấy năm nay nếu không phải nhờ có nữ nhân tên Tư Giao này, e là hắn cũng không thể có được ngày hôm nay.

"Mặc Tể tướng, mồng năm tháng sau Hoàng thượng đến An Dương săn bắn"

Mặc Thịnh sảng khoái cười lớn, hai tay nắm chặt thành quyền. Tôn Diệm, ngày tàn của ngươi sắp đến rồi, Mặc gia ta nhất định sẽ mở ra một thời kì thịnh thế mới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau