MA HẬU YÊU CƠ PHỤC THÙ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ma hậu yêu cơ phục thù - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

A Mục nhanh chân bước vào tẩm phòng, bên tay còn bưng theo khay đựng thuốc.

"Tiểu thư cho gọi nô tì"

Nàng nhanh nhẹn đặt chén thuốc sang một bên, rồi đỡ tiểu thư của mình ngồi dậy. Từng hành động đều vô cùng nhẹ nhàng, cẩn trọng.

"A Mục, ngươi đi Lục gia một chuyến"

Vi Nhã vịn tay A Mục ngồi dậy, ra hiệu cho nàng ta đem theo giấy bút đến.

Từng nét chữ rồng bay phượng múa trên giấy Tuyên Thành khiến A Mục không thể rời mắt.

Nàng thực sự cũng muốn biết viết a!

Vi Nhã cầm lấy kim ấn Quận chúa đóng vào phong thư, từng ngón tay thon dài xinh đẹp gấp nhẹ phong thư rồi đưa cho A Mục.

"Ngươi nhớ phải giao tận tay cho Lục Đình"

A Mục hiểu ý nhận lấy phong thư rồi lui ra ngoài, cả tẩm phòng chỉ còn Vi Nhã đơn độc.

Nàng khẽ bưng lấy chén thuốc trong khay ngọc, ánh mắt xoáy sâu vào chén thuốc, bàn tay đã nắm chặt lấy tấm chăn từ lúc nào.

Nếu như không có Tôn Triết, nếu như chậm một chút thôi, vậy thì nàng bây giờ đã bị người người sỉ nhục, thanh danh mất sạch, còn có thể liên luỵ đến cả mẫu tộc nữa.

.............

A Mục ngồi trên xe ngựa nhỏ bé đi đến ngoại ô kinh thành, khuôn mặt tái nhợt, hai tay nắm chặt lấy mật thư trong tay.

"Cô nương, đến Lục phủ rồi!"

A Mục nhanh chóng bước xuống, từ trong người rút ra một tấm lệnh bài nhận gặp đại tiểu thư Lục gia.

"Vào đi"

A Mục ríu rít cảm tạ rồi bước vào phủ viện. Chung quanh cây cối héo khô, viện bị bỏ hoang không ai màng đến.

"Lục tiểu thư"

A Mục bước đến bên góc tường, gõ nhẹ ba cái. Ánh mắt liếc nhìn xung quanh đề phòng.

Một khắc sau đó cánh cửa bên cạnh liền được mở ra, nữ nhân bàn bàn nhập hoạ chậm rãi bước ra ngoài. Bạch y tinh xảo lại càng khiến nàng một thân tiên khí.

"A Mục cô nương"

Lục Đình cười nhẹ nhìn A Mục, ánh mắt đảo lên phong thư trên tay nàng.

Lục Đình là đại tiểu thư của Lục gia, là đích nữ tiểu thư. Tuy nhiên mẫu tử Lục phu nhân trước đây đã luôn bị Lục Định chán ghét, sau này Lục phu nhân mất đi liền trực tiếp đuổi Lục Đình vào biệt viện, cắt giảm tì nữ.

Mà kế phu nhân Lục gia đặc biệt có thù oán với Lục phu nhân trước đây, liền bỏ mặc sống chết của Lục Đình. Hai năm trước Mạc Vi Nhã đến Lục gia dự yến tiệc, sau đó cứu được Lục Đình một mạng.

"Tiểu thư của nô tì gửi thư cho ngài"

Lục Đình làm động tác mời A Mục vào trong, mắt phượng sắc bén liếc nhìn chung quanh một lần nữa.

A Mục ngồi xuống đôn mộc, bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt lấy phong thư không buông.

"Là chuyện của Mặc gia sao?"

Lục Đình chậm rãi ngồi xuống đôn mộc đối diện A Mục, tò mò nhìn nàng.

A Mục im lặng không nói, cung kính đưa thư cho Lục Đình.

Một tuần trà nhanh chóng trôi qua, Lục Đình cười nhẹ đặt phong thư xuống. Nàng tao nhã nhấp một ngụm trà Vũ Di Nham.

"Nham nham hữu trà, trà các hữu danh"

Nàng nâng chén trà nhìn A Mục, từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ thần sắc bình thản.

"Tiểu thư"

A Mục vô cùng bất lực nhìn đại tiểu thư trước mặt mình. Rõ ràng lúc còn ở Mạc phủ, nhìn tiểu thư nhà nàng vô cùng nghiêm trọng. Vì sao sang đến Lục gia, Lục đại tiểu thư vẫn bình thản như vậy chứ?

"Được rồi. Ngươi về nói với A Nhã, chờ tin tốt"

A Mục gật đầu đã biết, cẩn trọng hành lễ phúc thân rồi nhanh chóng quay ra ngoài. ............

Ba ngày sau đó, tin tam tiểu thư phủ Mặc gia tư thông với hạ nhân trong phủ liền lan khắp thành Bắc Giao, cả Mặc phủ trở nên chật vật vô cùng.

"Tiện nhân!"

Mặc Thịnh tức giận nhìn Mặc Uyên quỳ rạp dưới đất, đồng tử đỏ ngầu chỉ hận không thể giết chết nàng ta.

"Phụ thân, phụ thân, người phải tin con. Con không biết gì hết, người phải tin con, hức..."

Mặc Uyên nức nở ôm lấy chân Mặc Thịnh, một bộ dạng hoa lê đái vũ khiến người ta thương xót.

"Ngươi mau cút đi cho ta! Cả đời này ta cũng không có nữ nhi như ngươi!"

Mặc Thịnh phẫn nộ mà đạp vào người Mặc Uyên. Nàng ta ngã sõng soài trên mặt đất, đầu tóc rồi bời, y phục rách rưới, càng khiến cho Mặc Thịnh nhìn vào bẩn mắt.

Quách thị ngồi một bên vò chặt khăn tay, chán ghét nhìn nữ nhi của mình. Vì sao bà lại sinh ra một nữ nhi vô dụng như vậy chứ?

"Mẫu thân, mẫu thân, người phải tin con!"

Mặc Uyên bò đến bên Quách Mộng, nước mắt giàn dụa ôm lấy chân bà ta.

"Mẫu thân, mẫu thân hức, người phải tin nữ nhi"

Quách Mộng nhíu mày nhìn Mặc Uyên đang chật vật dưới chân, tàn nhẫn hất tay nàng ta ra. Chén trà trên bàn cũng vì vậy mà rơi xuống, nước trà nóng liền bắn lên khuôn mặt xinh đẹp của Mặc Uyên.

"Aaaaaa"

Nàng ta đau đớn ôm mặt, cả người bất lực ngã xuống.

Vì sao không một ai tin nàng?

"Người đâu, tam tiểu thư Mặc Uyên phạm phải gia quy, bôi xấu Mặc phủ, lôi ra ngoài phạt 50 trượng, trục khỏi gia tộc, vĩnh viễn không được quay lại Mặc gia!"

Mặc Thịnh lạnh lùng nhìn nữ nhi từng được mình cưng chiều, yêu thương, nâng niu như bảo bối. Trong lòng giờ đây chỉ tràn ngập nỗi chán ghét cùng ghê tởm.

Những người làm xấu mặt Mặc gia như vậy, giữ lại há chẳng phải làm trò cười cho thiên hạ hay sao?

Mặc Uyên bị lôi ra cửa viện, trước mặt hạ nhân trong phủ mà bị ép buộc cởi y phục xuống. Từng trượng từng trượng rơi xuống thân thể yếu đuối của Mặc Uyên tựa như muốn lấy mạng.

"Aaaaa"

Mặc Uyên đau khổ gào khóc, đồng tử đỏ ngầu tràn ngập nỗi uất hận.

Chương 22

"A Đình, ngươi như vậy..."

Vi Nhã ngồi trên trường kỷ nhìn Lục Đình đối diện, ngón tay thon dài xinh đẹp vuốt nhẹ mép chén, khuôn mặt nhợt nhạt không chút thần sắc.

"A Nhã, ngươi đừng mềm lòng như vậy. Những gì nhà họ Mặc gây ra cho người, thế này chẳng phải quá nhẹ hay sao?"

Lục Đình hờ hững nhìn Vi Nhã, khuôn mặt vẫn luôn giữ nét bình thản.

"Ta..."

Vi Nhã siết chặt chén trà trong tay, nước trà nóng liền đổ lên y phục tinh xảo, thấm vào da thịt nàng.

"A Huyên!"

A Huyên ở bên ngoài giẽ cửa liền hốt hoảng chạy vào, lo lắng đỡ Vi Nhã ngồi dậy.

"Tiểu thư, người không sao chứ?"

Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt thẫn thờ nhìn về bức hoạ đối diện.

Phải rồi, sau tất cả những gì bọn họ làm với nàng, sao nàng có thể nương tay được chứ?

"Tiến hành kế hoạch đi"

Mạc Vi Nhã kiên định nhìn Lục Đình, những sự thương xót dành cho Mặc Uyên trước kia đều tan biến.

"Được"

Lục Đình mỉm cười nhìn nàng, trong lòng âm thầm tán thưởng. Có thể khiến cho một Mạc Vi Nhã mềm yếu phải ra tay ngoan độc như vậy, ắt hẳn Mặc gia kia có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể xoá sạch tội lỗi.

"Vậy ta đi trước, ngươi mau nghỉ ngơi"

Lục Đình ân cần dặn dò Vi Nhã rồi quay lưng rời đi.

"Tiểu thư, nước đã chuẩn bị xong"

Vi Nhã ngẩn người nhìn theo bóng lưng của Lục Đình xa dần, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Nàng không thể mềm lòng!

...............

"Hoàng thượng, người không muốn đến thăm Ninh Quý phi sao?"

Lý Tú cúi thấp đầu hỏi Tôn Diệm, trong lòng thầm cầu phúc cho Ninh Tịnh Hương.
Ninh Tịnh Hương?

Tôn Diệm sững người nhìn Lý Tú, nếu như không phải hắn nhắc đến Ninh Tịnh Hương, có lẽ Tôn Diệm cũng thực sự quên mất mình còn có một Ninh Quý phi.

"Chẳng phải nàng ta vừa mất đi hài tử còn yếu sao? Cứ để nàng ta tĩnh dưỡng một thời gian đã!"

Lý Tú "dạ" một tiếng, im lặng lui xuống.

"Lý công công, Lý công công, Hoàng thượng nói sao?"

Tì nữ thân cận bên cạnh Ninh Tịnh Hương vội vàng chạy đến bên cạnh Lý Tú hỏi han, khuôn mặt tái nhợt không chút thần sắc.

"A Tì cô nương, Hoàng thượng nói Quý phi nên an tâm tĩnh dưỡng"

A Tì vô lực ngã xuống đất, hai tay nắm chặt lấy mép váy. Vậy là hết hi vọng rồi ư? Nay Định quốc đã không cần chủ tớ nàng ta, bây giờ đến cả ánh mắt, Hoàng thượng cũng không buồn liếc đến. Thử hỏi trong cung sau này hủ tớ nàng ta sống sao đây?

Lý Tú đau lòng đỡ lấy A Tì đứng dậy, rút từ trong người ra một hà bao nhỏ, nhét vào tay A Tì.

"Coi như đền ơn cho Quý phi nương nương năm xưa"

A Tì khóc nấc nhìn Lý Tú, chỉ kịp nói hai từ "đa tạ" rồi nhanh chóng rời đi.

..............

"Chuyện bên Ninh Tịnh Hương thế nào rồi?"

Mặc Liên nằm trên trường kỷ thư giãn, xung quanh là người hầu kẻ hạ bưng bê rót nước. Tóc dài thướt tha như gấm, ánh mắt trong sáng long lanh như làn nước thu, lông mày lá liễu như mực vẽ, quả thực chính là mỹ nhân đẹp đến câu hồn đoạt phách! "Nương nương yên tâm, sau khi Quý phi mất đi hài tử, Hoàng thượng cũng chẳng để ý đến nàng ta, Định quốc cũng dần bỏ mặc sống chết của nàng ta!"

A Uyên cung kính đứng bên cạnh báo lại cho Mặc Liên, giọng nói còn mang theo mấy phần châm biếm.

"Hừ, thực tốt!"

Ninh Tịnh Hương thất sủng, Hiền phi bị phế, Trương tần bị đày vào lãnh cung,...tất cả cũng chỉ còn lại mình Mặc Liên nàng ta độc sủng Hậu cung!

"Nương nương, nương nương, Mặc gia đưa thư!"

Một tì nữ hớt hải chạy vào tẩm phòng liền vô tình làm đố thau nước gần đó.

"To gan!"

Mặc Liên nhướng mày nhìn nữ nhân nhỏ bé quỳ rạp dưới đất không ngừng đập đầu xuống nền đá lạnh lẽo cầu xin, toàn thân run rẩy kịch liệt.

"Nương nương, nương nương tha tội, nương nương tha tội!"

A Uyên chán ghét nhìn nữ nhân thấp kén dưới chân, nhận được sự đồng ý từ Mặc Liên liền lớn tiếng quát.

"Người đâu, lôi ả ta ra ngoài, giết!"

Vị tì nữ kia khuôn mặt trắng bệch, trán vì đập mạnh xuống đất mà rướm máu, tóc tai rối xù, cả người nhơ nhuốc tàn tạ.

"Nương nương, nương nương, nô tì cầu xin người. Cả nhà nô tì chỉ còn mình nô tì, tất cả mọi chuyện đều là trông vào nô tì. Nô tì cầu xin người, nương nương!"

Mặc Liên vẫn bình thản nhắm măt tĩnh dưỡng, hoàn toàn không để tâm đến lời van xin của nàng ta.

"Nương nương!!"

Cửa vừa đóng lại, tiếng la hét thảm thương cũng chẳng còn, trả lại sự yên tĩnh cho cung điện rộng lớn.

"Các ngươi lui ra trước đi"

Mặc Liên vẫy vẫy tay ra hiệu cho đám cung nhân lui ra ngoài, chỉ giữ lại mình A Uyên hầu hạ.

"Nương nương có gì căn dặn?"

A Uyên cung kính cúi hỏi Mặc Liên, trong lòng không khỏi có chút sợ sệt.

"Chuyện tạo phản đến đâu rồi?"

Chương 23

A Uyên giật mình nhìn Mặc Liên, cẩn thận kiểm tra chung quanh tẩm phòng không còn một bóng người.

"Hồi bẩm nương nương, bên lão gia đưa tin, Trầm Lại bộ Thượng thư, Lương Thái sư, Quách Đại học sĩ, Hà Tào vận Tổng đốc, Chương Thiếu phó đã đồng ý theo phe. Còn về việc Lục gia....còn đang suy nghĩ. Bên phía Mạc Thái uý e là sẽ không chấp nhận"

A Uyên cúi thấp đầu nói nhỏ, trong lòng vẫn luôn cảm giác bứt rứt, khó chịu, sợ hãi.

Nàng vốn không có ý định tạo phản, nhưng biết phải làm sao đây? Nàng chỉ là con chó trung thành của Mặc gia, chủ muốn gì, tớ có thể làm trái sao?

"Được rồi. Ngươi cài người vào Mạc phủ theo dõi cho ta, bất cứ hành động nào cũng phải thông báo lại!"

"Nô tì đã biết"

A Uyên nhanh chóng lui xuống, Mặc Liên nhắm nghiền hai mắt xinh đẹp, lười biếng nằm trên trường kỉ hoa lệ, hai tay buông thõng, mệt mỏi thở hắt ra một tiếng.

Xin lỗi....

................

"A Uyên cô nương!"

Vị ma ma già nhanh chóng chạy đến gần A Uyên, khuôn mặt hớn hở như bắt được vàng, hai tay cứ nắm chặt lấy hà bao không buông.

"Chuyện điều tra đến đâu?"

Lão ma ma ghé sát tai A Uyên nói nhỏ, ánh mắt vẫn liếc nhìn xung quanh để ý.

"Quả nhiên như cô nương nói, năm đó Mặc phu nhân quả thực hạ sinh một vị tiểu thư, nhưng vì sợ Mặc lão gia chán ghét mãi không hạ sinh được đích tử mà tung tin vị tiểu thư đó vừa sinh ra đã ốm yếu, bệnh tật quấn thân, cuối cùng bất hạnh chết yểu. Sau đó liền âm thầm, bí mật giao cho vị nhũ mẫu già ở Liêu Dương nuôi dưỡng"

Lão ma ma nhìn sắc mặt đã tối sầm lại của A Uyên, cả người bất giác sợ hãi, run rẩy. Chẳng lẽ...A Uyên cô nương chính là vị tiểu thư bất hạnh kia của Mặc gia?

"A Uyên...cô nương?"

A Uyên cười lạnh nhìn về phía điện Thịnh Âm xa hoa, mĩ lệ của Mặc Liên.

Cùng phụ cùng mẫu, vậy mà một người được sống trung nhung lụa, trở thành mẫu nghi thiên hạ vạn phần tôn quý, một người lại chỉ là con chó hoang trung thành bị chán ghét.

A Uyên nàng sẽ cam tâm sao? Nàng sẽ phải trơ mắt nhìn mọi thứ vốn dĩ thuộc về mình cứ như vậy mà bị chiếm đoạt sao?

Nàng nhất định phải đòi lại những gì vốn thuộc về nàng, trả lại cho bọn họ những nỗi đau đớn, bất hạnh, uất ức mà nàng phải chịu năm xưa!

A Uyên liếc nhìn lão ma ma trước mặt, rút từ trong túi áo ra một hà bao nhỏ rồi lấy ra ba thỏi vàng.

"Làm phiền Vịnh ma ma rồi"

Vịnh Lập cười hớn hở nhận lấy vàng, chỉ kịp "đa tạ" một tiếng rồi nhanh chóng rời đi.

..............

"Nương nương! Nương nương!"
Tố Cẩm vội vã chạy vào tẩm cung của Mặc Liên, khuôn mặt tái nhợt, run rẩy nhìn nữ nhân kiều diễm trên đôn mộc.

"Không có phép tắc!"

Mặc Liên ngồi trên đôn mộc nhìn xuống Tố Cẩm đang run lên từng đợt vì sợ hãi.

"Nói đi, chuyện gì?"

Tố Cẩm cúi thấp đầu, khó khăn thốt lên lời.

"Nương...nương nương...nô tì nghe nói A Uyên tỷ tỷ...được...được tấn phong làm Uyển tần!"

Choang!

Tố Cẩm run rẩy bò đến bên cạnh chân Mặc Liên nhặt từng mảnh vỡ, ánh mắt cụp xuống không dám nhìn thẳng vào chủ tử nàng ta.

Rốt cuộc A Uyên đang làm cái gì vậy chứ!

Nàng ta lí nào lại quên Mặc Liên tàn độc đến mức nào? Nàng ta điên rồi! Thực sự đã điên rồi!

"Nương...nương nương?"

Mặc Liên thẫn thờ ngồi trên đôn mộc, bàng hoàng nhìn về phía đại môn.

A Uyên phản bội nàng?

Vì sao chứ? Nhưng mà nếu như...chuyện tạo phản!

Mặc Liên siết chặt tay, hai mắt xinh đẹp nhắm nghiền, cả người vô lực ngả ra sau đôn mộc, mệt mỏi ra lệnh cho Tố Cẩm."Tố Cẩm, ngươi mang một đôi vòng phỉ thuý, một cặp trâm ngọc và ba thước lụa Tây Dương tiến cống tới cho nàng ta"

"Dạ"

Tố Cẩm nhận mệnh lui xuống, trước khi đi còn to gan lớn mật nhìn thần sắc Mặc Liên lần cuối.

Hoàng hậu nương nương sẽ để yên cho A Uyên như vậy sao?

..............

"Uyển tần nương nương, sau này người liền chuyển đến cung Hy Dương, đây là Ngọc Mai cô nương cùng Tô công công"

A Uyên được Lý Tú dẫn đến cung Hy Dương, đằng sau là hàng dài các cung nữ thái giám. Bây giờ nàng ta đã không còn là một cung nữ bé nhỏ mặc cho người ta hành hạ, chà đạp!

"Đa tạ Lý công công, đây là chút lòng thành của ta"

A Uyên mỉm cười dịu dàng nhét vào trong tay một hà bao tinh xảo, giọng nói trong trẻo ngọt ngào.

"Đa tạ nương nương, vậy nô tài xin cáo lui"

Lý Tú cười nhẹ nhìn A Uyên rồi nhanh chóng rời đi, hà bao trong tay liền đưa cho tiểu thái giám theo sau.

"Đa tạ, đa tạ công công!"

Tiểu thái giám hai mắt sáng ngời nhận lấy hà bao, nhanh tay cất vào túi áo. Quả nhiên lựa chọn năm xưa đi theo Lý công công thật đúng a!

..............

"Tiểu thư, phía Lục tiểu thư đưa tin!"

A Mục chạy nhanh vào tẩm viện Mạc Vi Nhã, cẩn thận liếc nhìn chung quanh rồi khoá cửa.

"Chuyện gì?"

Mạc Vi Nhã nằm trên trường kỉ, trên tay đang giữ một quyển "Kinh Kim Cương", ánh mắt lơ đãng nhìn về bức hoạ đối diện.

A Mục đi đến bên cạnh Vi Nhã, cung kính đưa thư cho nàng, sau đó nhanh nhẹn pha một bình trà Ân Thi Ngọc Lộ vừa được tiến cống.

"Ồ"

Vi Nhã cười nhạt nhìn phong thư trên tay, khẽ gấp lại rồi đưa cho A Mục đi tiêu huỷ.

"Tiểu thư...vậy Lục gia tính sao?"

A Mục e dè nhìn Vi Nhã, cẩn thận dò hỏi. Lục gia bây giờ cũng đã thông đồng cùng Mặc Thịnh tạo phản, vậy Lục Đình sẽ như nào đây?

Chương 24

Nàng nằm trên trường kỉ, thất thần nhìn bức hoạ được treo đối diện, trong lòng một mảnh rối loạn.

Tất cả những gì nàng đang làm là đúng ư? "Phương Tình" đã thực sự biến mất rồi, chẳng còn sự nhân nhượng, thiện lương của quá khứ. Chỉ còn Mạc Vi Nhã cùng thù hận chồng chất.

Trăm mạng Phương gia, còn có An Viên, A Nguyệt, A Vũ, bọn chúng cướp đi hài tử của nàng, tất cả của nàng, nàng còn có thể tha thứ hay sao?

Không! Những nỗi đau đến tâm tê liệt phế, tất cả những tủi nhục uất ức mà nàng phải hứng chịu, nàng sẽ từ từ trả cho bọn chúng, khiến cho bọn chúng sống không bằng chết, mà muốn chết...cũng không xong!

............

"Lục tiểu thư đến rồi"

Lục Đình chậm rãi bước vào phòng bao, ngạc nhiên nhìn hai nữ nhân đang đánh cờ thưởng trà trước mắt. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

A Uyên?

Chẳng phải nàng ta là tì nữ thân cận của Mặc Liên sao? Rốt cuộc tại sao nàng ta lại xuất hiện ở đây cơ chứ? Hơn nữa còn có vẻ thân thiết với Vi Nhã?

"A, A Đình ngươi mau vào đi"

Vi Nhã cong môi cười nhẹ nhìn Lục Đình đang ngơ ngác. Khi mới bước vào phòng bao, chẳng phải nàng cũng ngơ ngác như Lục Đình, không tin vào mắt mình đấy ư.

Ai mà biết được vậy mà A Uyên lại muốn lật đổ Mặc gia, lật đổ Mặc Liên cơ chứ? Mặc gia đây cũng thật đáng thương, vậy mà lại là nuôi ong tay áo.

"Lục tiểu thư"

A Uyên chủ động vịn tay nô tì đứng lên chào hỏi Lục Đình, nụ cười đầu khoé môi bất giác khiến cho Lục Đình cảm thấy lo lắng.

Rốt cuộc là nàng ta muốn gì đây?

A Uyên sớm đã nhìn ra sự cảnh giác mà Lục Đình dành cho mình, chỉ đành cười khổ một tiếng. Cũng thật đúng thôi, chẳng phải trước đây nàng cũng đã tiếp tay cho Mặc Liên gây ra biết bao tội nghiệt sao? Biết bao nhiêu sinh mạng đã bị nàng tước đi?

"Lục tiểu thư, mời"

A Uyên cười nhẹ hướng Lục Đình làm động tác mời ngồi, bản thân sau đó cũng nhanh chóng vịn tay nô tì ngồi xuống ghế đối diện Lục Đình cùng Mạc Vi Nhã."Như hai người đã biết, ta là A Uyên, từng là tì nữ hồi môn bên cạnh Hoàng hậu nương nương. Tuy nhiên.....bây giờ thì đã không phải nữa rồi. Hiện tại ta đã được sắc phong là Uyển tần, hơn nữa....ta còn tứ tiểu thư phủ Mặc gia, là nữ nhi thân sinh của Mặc phu nhân!"

Lời vừa dứt như tiếng sét đánh giữa trời quang.

Nàng ta...vậy mà lại là bào muội của Mặc Liên?!

"Ngươi...a nương....nương nương nói thật sao?"

Lục Đình hoảng hốt nhìn A Uyên, như không thể tin vào những vì nàng vừa nghe thấy.

"Tất cả đều là sự thật, ta là bào muội của Hoàng hậu nương nương. Hơn nữa...ta cũng biết kế hoạch của hai ngươi"

A Uyên bình thản nhấp một ngụm trà, mắt phương sắc bén liếc nhìn hai nữ nhân xinh đẹp kiều diễm trước mắt. Kế hoạch của bọn họ cũng đủ ngoan độc!

"Ý nương nương đây là...?"

Mạc Vi Nhã thản nhiên hỏi ngược lại A Uyên, thần sắc vẫn không hề thay đổi, không một chút lo lắng.

"Ta biết các ngươi muốn âm thầm phò trợ phụ tử Mặc thị cùng bè phái lão ta tạo phản đoạt quyền, mặt khác lại âm thầm hiến kế cho bệ hạ đánh tan đám quân phản loạn ấy. Hơn nữa sau đó Mạc Vi Nhã ngươi không những chiếm được ưu ái của Thái hậu, còn có thể chiếm được cả thánh ân, lập chiến công cho Mạc gia lưu danh muôn thuở. Chẳng phải một mũi tên trúng hai con nhạn sao?"A Uyên chậm rãi đáp lời, từ đầu chí cuối vẫn luôn giữ một nụ cười dịu dàng nơi khoé môi.

Lục Đình thoáng chốc hoảng hốt nhìn A Uyên, sau đó đảo mắt nhìn sang Mạc Vi Nhã vẫn đang bình thản im lặng.

A Nhã không lo lắng sao?

"Ta biết nương nương đến đây cũng không phải để vạch trần ta cùng A Đình. Chẳng phải người cũng muốn lật đổ một nhà Mặc thị sao? Giành lại những gì đáng lẽ nên thuộc về người?"

Vi Nhã nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, đồng tử xinh đẹp lấp lánh nhìn A Uyên. Tâm tư của A Uyên này cũng thật lớn, chỉ e sau này nàng ta quay lại cắn một nhát.

"Ta biết quận chúa đang lo lắng điều gì. Yên tâm, ta tuyệt sẽ không phản bội hai người, bọn họ đã nợ ta quá nhiều!"

A Uyên căm hận siết chặt khăn tay, tia hận thù không chút che giấu. Suốt những năm qua, nàng phải sống bần hèn, khổ sở, thấp kém đến mức nào. Trong khi đó bọn họ vẫn không một chút hối hận, vẫn kiêu ngạo ngồi bên trên mà sai bảo, hành hạ, đánh đập nàng.

"Chẳng phải kẻ thù của kẻ thù là bạn sao? Ta tin tưởng nương nương"

Lục Đình luôn im lặng đột nhiên cười tươi nhìn A Uyên. Nếu như nàng ta dám phản bội lại kế hoạch này, vậy thì đừng trách nàng tàn nhẫn.

"Mong nương nương giữ lời"

Vi Nhã nâng chén trà ý mời A Uyên cùng Lục Đình, ánh mắt liếc nhìn nữ nhân đối diện.

Nàng ta....có thể tin sao?

..............

"Nương nương"

Tố Cẩm quỳ xuống bên cạnh Mặc Liên, hai tay cẩn thận bưng chén trà ngọc thượng hạng vừa được tiến cống.

"Chuyện ta sai ngươi đến đâu rồi?"

Chương 25

Mặc Liên tao nhã nâng chén trà lên ngắm nhìn, ý cười lại chẳng lan đến đáy mắt.

Nếu như A Uyên đã phản bội nàng ta, phản bội gia tộc, vậy thì giữ lại làm gì cơ chứ?

"Hồi nương nương, Nguỵ lão nói rằng để tạo "cổ trùng" phải đem tất cả những loại côn trùng có độc, bỏ vào một cái vò, sau đó để cho chúng cắn xé lẫn nhau. Sau cùng sẽ còn lại một con sống sót thì lấy con côn trùng ấy làm cổ. Lão còn nói, người trúng cổ trùng sẽ đau đến chết đi sống lại, cảm giác như hàng vạn con côn trùng cắn xé cơ thể!"

Tố Cẩm rụt rè nói nhỏ, ánh mắt lo lắng liếc nhìn chung quanh phòng.

Chuyện này nếu như kẻ khác biết được, Hoàng hậu nương nương sử dụng cổ thuật, đến lúc ấy chẳng phải một nhà Mặc gia đều rơi đầu hay sao?

"Tốt, vậy ngươi mau đi chuẩn bị đi, đừng để kẻ khác phát hiện!"

Mặc Liên lạnh nhạt nhìn Tố Cẩm, từng ngón tay thon dài miết nhẹ miệng chén.

Đừng trách ta tàn nhẫn, A Uyên! Đây là ngươi tự làm tự chịu, nếu như cứ an phận làm một con cẩu trung thành chẳng phải tốt hơn sao?

"Nô tì cáo lui"

Tố Cẩm hành lễ lui xuống, toàn thân lạnh toát, loạng choạng bước ra ngoài cung điện xa hoa.

Nương nương cũng thật mạo hiểm, vậy mà lại trực tiếp sử dụng cổ trùng! Nếu như để Thánh thượng biết được, e là....

Nàng khẽ lắc đầu không dám nghĩ tiếp, khuôn mặt nhợt nhạt không chút huyết sắc.

............. "Ám vệ sao rồi?"

Nữ nhân tuyệt diễm ngồi bên đình phẩm trà thưởng hoa, từng ngón tay xinh đẹp lướt nhanh trên dây đàn, một khúc "Trường Hận Ca" lại càng não nề.

"Bẩm Quận chúa, Lục tiểu thư đã an bài ổn thoả. Mặc Thịnh hoàn toàn tin tưởng hắn, không chút nghi ngờ"

A Mục cung kính đứng một bên bẩm báo.

"Tốt lắm, bên Dã quốc như thế nào rồi?"

Mạc Vi Nhã liếc nhìn A Mục, ngón tay miết nhẹ lên dây đàn, Mặc Thịnh này tâm tư cũng thật lớn, vậy mà thực sự lại dám gửi thư sang Dã quốc tỏ ý liên minh cùng xâm chiến kinh thành, lật đổ hoàng vị.

Mạc Vi Nhã tất nhiên mong muốn Tôn Diệm phải trả cái giá đắt nhất sau những gì hắn gây ra cho nàng, nhưng mà phải là nàng khiến cho hắn mất hết tất cả, sống không được chết không xong chứ không phải nhờ những kẻ khác.
Không bằng mượn tay Tôn Diệm diệt trừ đi những mối hoạ đối với Mạc gia trước, tiếp đến mới là Mặc Liên và hắn. Kể từ khi bước trên con đường trả thù này, nàng biết đã không thể quay đầu.

"Bẩm Quận chúa, Thái tử Dã quốc đã chấp thuận Mặc Tể tướng. Tuy Dã quốc còn nghèo khổ, nhưng nhiều trai tráng khoẻ mạnh, nếu như được huấn luyện tốt, nhất định sẽ trở thành đội quân hùng mạnh! Người của ta ở Dã quốc cũng đã bắt đầu thâm nhập vào những gia tộc nòng cốt và Hoàng tộc, rất được tin tưởng, trọng dụng. Ngoài trừ....dòng tộc Ô Cáp Nhĩ Xích vẫn còn nhiều nghi ngờ thì người của ta đã thám thính được không ít bí mật từ Hoàng tộc Dã quốc và các đại gia tộc"

A Mục chậm rãi nói, ánh mắt vẫn đề phòng chung quanh. Đây vốn là chuyện hệ trọng, liên luỵ đến hàng vạn mạng người, nếu như để lộ ra ngoài, thực sự không thể nào mà có thể nghĩ tiếp mà. Sẽ bao nhiêu người phải đổ máu đây? Máu có thể nhuộm đỏ cả sông Tam Hà, tiếng ai oán bi thống tha thiết như cứa từng nhát vào tâm can.

Vi Nhã gật đầu đã rõ, phất tay cho người lui xuống. Cả đình viện rộng lớn, đẹp tựa như tiên cảnh cũng chỉ còn mình nàng.

Phải rồi, Tôn Hiên cũng đã sắp quay lại rồi.

Tôn Hiên cùng Lạp Thái hậu đến chùa Tuý Kim Cúc ở Thanh Đại cầu mưa thuận gió hoà, bách tính an cư lạc nghiệp cũng đã được hơn một tháng, cũng đã sắp đến ngày trở về.

Dân chúng đồn thổi truyền tai nhau kể từ ngày Phương Hậu tạ thế, Đại Hoàng tử Tôn Hiên liền từ mặt Hoàng thượng, ngày tháng đều là du ngoạn tứ phương tám hướng, mở được không ít tửu quán, trà các, hơn nữa sản nghiệp nhà thân mẫu Phương thị của hắn trải dài khắp từ Bắc đến Nam, chính là không cần nhờ vào cái danh Hoàng tộc cũng có thể sống một đời hạnh phúc, sống trong nhung lụa hào nhoáng.

Tôn Hiên hào hoa phong nhã, tài hoa xuất chúng khiến cho biết bao quý nữ hào môn say đắm, mong muốn được gả cho chàng, thế nhưng lại có tin đồn rằng. Tôn Hiên cùng Đại tiểu thư Mạc gia Mạc Vi Nhã đã đính ước với nhau. Cũng có người đồn rằng, Tôn Hiên Đại hoàng tử vậy mà lại nhất kiến chung tình với Trầm gia tam tiểu thư Trầm Y Thư.

Mạc Vi Nhã quả thực vô cùng tò mò về vị Trầm gia tiểu thư này. Nói không ngoa thì Trầm Y Thư cũng là một đại mỹ nhân sắc nước hương trời, thông minh khéo léo, nho nhã điềm đạ, chính là hình mẫu lý tưởng của mấy vị công tử thế gia trong thành.

"Đại tiểu thư, hôm nay là hội đèn hoa đăng, nghe nói Trầm gia tiểu thư Trầm Y Văn và Trầm Y Thư cũng sẽ đi đó tiểu thư!"

A Huyên nhanh nhảu bước vào đình viện, khoa chân múa tay trước mặt Mạc Vi Nhã. Dẫu biết là không phải phép nhưng biết làm sao đây, hội đèn hoa đăng nghe nói thú vị lắm, hơn nữa còn có rất nhiều loại đồ ăn ngon a!

"A, vậy sao? Vậy thì ngươi mau đi chuẩn bị đi, hôm nay chúng ta đi chơi hội vậy. Ta thực mong được gặp Y Thư cô nương đó!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau