MA HẬU YÊU CƠ PHỤC THÙ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ma hậu yêu cơ phục thù - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Tiệc tàn, Mặc Liên một thân căm hận quay về tẩm cung, trước khi đi còn âm thầm liếc về phía Mạc Vi Nhã bên cạnh Lạp Nhã Thái hậu.

"Nương nương, chúng ta phải làm sao đây? Hoàng thượng, e là...."

Tâm phúc A Uyển e dè nhìn chủ tử nàng ta, trong lòng thầm cầu phúc cho vị Chiêu Dao Quận chúa kia.

"Hừ! Chuyện của Mạc Vi Nhã chưa vội, ngươi nhanh chóng thực hiện kế hoạch bên Ninh thị, nhất định phải loại bỏ đứa con trong bụng nàng ta"

"Nô tì đã hiểu"

Mặc Liên tàn độc nhìn về phía bụng lớn của Ninh Tịnh Hương, móng tay gắt gao cắm chặt vào lòng bàn tay.

Cho dù ả có sinh ra công chúa, nàng cũng phải diệt trừ!

Mà nữ nhân chỉ biết sinh công chúa cũng thực nhục nhã mà!

Mặc Liên cao ngạo rời đi, đáy mắt lại ẩn ẩn một tia chết chóc.

Leo lên ngôi vị này, nàng ta cũng đã tắm bằng máu biết bao người, thêm vài ba kẻ nữa cũng không hề hấn gì hết!

Mạc Vi Nhã nhìn theo bóng lưng của Mặc Liên, khẽ mỉm cười hài lòng.

Phong làm Quận chúa cũng tốt, càng dễ thực hiện kế hoạch của nàng a~

Mặc Liên, từng thứ ngươi cướp của ta, ta sẽ giành lại, từng thứ từng thứ một.

Những đau khổ mà ngươi gây ra cho ta, cho hài tử của ta, cho mẫu tộc của ta, ta sẽ khiến ngươi phải nếm chịu tất cả!

Vi Nhã xoay lưng rời đi, bàn tay nắm chặt lấy khăn tay, ánh mắt đảo về phía Tôn Diệm bên cạnh phụ thân nàng, chán ghét hừ lạnh một tiếng.

Thân làm Đế vương, lại chỉ biết tin vào lời nói của một ả thị thiếp ngu xuẩn!

"Quận chúa gia, Thái uý phu nhân nói chờ người trên xe ngựa!"

Một tiểu cung nữ lanh lợi hướng nàng hành lễ, giọng nói non nớt, hồn nhiên lại pha chút lo sợ, cả cơ thể nhỏ bé run lên bần bật.

Hiển nhiên là nàng ta phải lo sợ rồi a?! Vị đứng trước mặt nàng ta là Đại tiểu thư phủ Thái uý, bên trên có Hình bộ Thượng thư, hơn nữa còn được tấn phong làm nhất phẩm Chiêu Dao Quận chúa a!

Thân phận này, cho nàng ta một trăm lá gan cũng không dám có nửa phần bất kính!

"Được, ngươi lui xuống trước đi"

Mạc Vi Nhã giật mình nhìn vị tiểu cung nữ đang tròn mắt nhìn nàng.

Aida, cũng đành chịu thôi, nàng kiếp trước làm Hoàng hậu đến quen rồi.

"A, vậy nô tì xin cáo lui!"

Cung nữ kia nhanh chóng lui xuống, ánh mắt ngưỡng mộ ngoái lại nhìn Mạc Vi Nhã cao quý diễm lệ.

Phong thái này, thực giống với...

Mẫu nghi thiên hạ!Tiểu cung nữ tái mét mặt mũi, trong lòng điên cuồng xoá bỏ suy nghĩ kia. Mặc Hậu còn đang tại vị, nàng ta vậy mà lại có suy nghĩ bất chính!

"Tiểu thư, chúng ta mau đi thôi a!"

A Huyên nhìn tiểu thư của mình, ánh mắt cũng giống với vị cung nữ kia mà nhìn nàng.

Khí chất, thần thái, còn giống với Hoàng hậu hơn cả Mặc thị nữa đó!

"Ừm"

Vi Nhã đi phía trước, ánh mắt thơ thẩn nhìn rừng trúc trước mặt, trong lòng nhói đau.

Rừng trúc này, là khi Tôn Diệm còn là Thái tử, nàng là Thái tử phi, chính hắn tự tay trồng tặng nàng.

Rừng trúc xanh mát, xa xa là Linh Phụng cung hoang tàn đổ nát, thậm chí còn bị phá bỏ hơn nửa. Nửa còn lại, cũng là do A Hiên lấy nửa mạng mình ra đổi lại từ tay Mặc Liên.

Người người trong cung đều đồn thổi, Linh Phụng cung có ma, Cố Hoàng hậu trước đây vì chết oan mà không chịu siêu thoát, linh hồn liền bị giam giữ tại cung điện đổ nát của nàng ta.

Cũng vì tin tưởng Linh Phụng cung có ma, chẳng một ai dám bén mảng đến đây, huống chi là dọn dẹp quét tước?

Giữa hoàng cung to lớn đẹp đẽ, lại chỉ có mình Linh Phụng cung nàng thảm hại đến vậy.

"Tiểu thư, người kia chẳng phải là....?!"

A Huyên hoảng hốt nhìn bóng dáng nam nhân to lớn đằng xa, trong lòng dâng lên một tia hoan hỉ.

Tôn Bắc!

Mạc Vi Nhã giật mình nhìn nam nhân anh tuấn đứng phía trước, trong lòng lại dâng lên một bụng nghi hoặc.Nàng và hắn....đều mặc Huyết Bạch y!

Nếu để người khác nhìn thấy, e là sẽ bàn ra tán vào những điều không hay a!

"Nhã Nhi?"

Tôn Bắc xoay lưng liền nhìn thấy Mạc Vi Nhã yêu kiều đứng dưới ánh trăng.

Nàng thật đẹp!

Mạc Vi Nhã ngại ngùng nhìn Tôn Bắc, ánh mắt kia khiến nàng thực không thể tự nhiên mà.

"Bắc...Bắc ca?"

Giọng nói mềm mại, ngọt ngào như rót mật vào tai khiến Tôn Bắc yêu thích không thôi, nhanh chóng tiến đến bên nàng.

"Nhã Nhi, ta thật nhớ muội!"

Nàng bị Tôn Bắc ôm chặt trong lòng, khó khăn lắm mới nói lên lời.

"Muội....muội cũng nhớ huynh!"

Tôn Bắc dịu dàng nhìn nàng, ánh mắt ôn nhu như nước, từng ngón tay thon dài xoa nhẹ mái tóc nàng.

"Nhã Nhi, ta muốn cưới muội!"

Một lời nói này như sét đánh giữa trời quang, toàn thân Vi Nhã liền chấn động.

Tôn Bắc....muốn cưới nàng?!

"Chuyện...chuyện này....Bắc ca, huynh...huynh đừng đùa!"

Tôn Bắc nhướng mày nhìn nàng, tất nhiên là hắn không đùa. Đây là chuyện chung thân đại sự, là chuyện một đời, đâu thể nói đùa?

"Nhã Nhi, huynh không hề đùa giỡn với muội. Chuyện này ta sẽ tìm sư phụ nói rõ!"

Tôn Bắc kiên định nhìn Mạc Vi Nhã, trong lòng hắn hiểu rõ hơn ai hết.

Hình bóng nàng đã ăn sâu vào tâm trí hắn, khắc sâu vào xương tuỷ hắn.

Hắn yêu nàng!

Tôn Bắc cả đời hắn cũng chỉ cần Mạc Vi Nhã nàng!

Trước đây hắn đánh mất Phương Tình, nhưng riêng lần này, đối với Mạc Vi Nhã, hắn nhất định sẽ không buông tay!

"Tôn Bắc, huynh điên rồi!"

Chương 17

Mạc Vi Nhã hốt hoảng đẩy Tôn Bắc ra, liếc mắt liền nhìn thấy A Huyên đã không còn ở bên cạnh lúc nào.

"Muội tìm A Huyên?"

"Đừng tìm nữa, nàng ta đã được đưa đến chỗ sư mẫu rồi"

Tôn Bắc ánh mắt vẫn ôn nhu, dịu dàng nhìn Vi Nhã, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay nàng, hoàn toàn ép buộc nàng phải đối mặt với hắn.

Vi Nhã đã sớm sợ hãi đến phát khóc! Nàng chưa từng nhìn thấy bộ dạng này của Tôn Bắc bao giờ, cũng chưa từng nghĩ đến một nam nhân ôn hoà, cao lãnh như hắn vậy mà lại làm ra hành động này với nàng.

Tôn Bắc gắt gao vây chặt lấy Vi Nhã, ánh mắt si mê chăm chú nhìn nàng.

Nhưng có gì đó kì lạ!

Không phải si mê, không phải dịu dàng, mà như thông qua nàng mà nhìn thấy một nữ nhân khác!

Nhìn thấy một nữ nhân khác?!

Mạc Vi Nhã thực sự hoảng sợ trước suy nghĩ này của nàng. Trước đây vốn từng nghe nói Thịnh Vũ Tướng quân uy chấn thiên hạ cùng nhị tiểu thư phủ Đô Ngự sử Lệnh Hồ thị có tình ý, nhưng Lệnh Hồ Ân đã chết cách đây sáu năm rồi!

Chẳng nhẽ Tôn Bắc vẫn luôn một lòng yêu Lệnh Hồ Ân đến tận bây giờ?!

Nàng mỉm cười chế giễu nhìn nam nhân anh tuấn trước mắt. Trước đây có Tôn Diệm một lòng yêu Mặc Liên, bây giờ lại có Tôn Bắc cả đời hướng về Lệnh Hồ Ân.

Vì sao người tổn thương vẫn luôn là nàng?

Tôn Bắc không để ý đến sự khác thường của nàng, y si mê ngắm nhìn dung nhan diễm áp quần phương của nàng, khoé môi ngốc nghếch kéo lên một nụ cười.

Thật giống với Phương Tình!

Ánh mắt này, cả điệu múa Trường Bạch ban nãy, thật giống với Tình nhi của hắn năm đó.

Giống đến vậy, nhưng chẳng phải là nàng.

Vi Nhã giật mình nhìn Tôn Bắc, y say rồi?

Đúng vậy a! Rõ ràng xung quanh đây vẫn luôn nồng nặc mùi rượu Ô Trình, vậy mà nàng lại không nhận ra!

"Tôn Bắc, huynh say rồi, ta gọi người đưa huynh về phủ!"

Tôn Bắc liếc thấy Vu Nhã đang định thoát khỏi hắn liền trở nên tức giận kéo nàng lại, gằn từng chữ bên tai nàng.

""Ta không cho phép muội đi!"

Mạc Vi Nhã thật sự đã không còn kiên nhẫn ở đây với hắn nữa. Nếu như để người ngoài nhìn thấy một màn cô nam quả nữ này, thanh danh của nàng để ở đâu đây? Thanh danh của hắn cũng để ở đâu đây?

"Tôn Bắc, huynh mau buông ta ra! Ta không phải Lệnh Hồ Ân!"

Lệnh Hồ Ân?
Tôn Bắc sững người nhìn nàng, Vi Nhã đang nói gì vậy? Chẳng lẽ nàng hiểu lầm hắn và Lệnh Hồ Ân có tình ý?

"Ta....ta không có ý đó!"

Mạc Vi Nhã có chút ghét bỏ hất tay Tôn Bắc ra khỏi người nàng, nhanh chóng rời đi, sống mũi liền trở nên cay cay.

.......

"Tiểu thư, người và Tướng quân nói chuyện xong rồi sao?"

A Huyên dè dặt nhìn tiểu thư nhà nàng, đáy mắt ẩn giấu tia hy vọng.

Nàng thực lòng mong tiểu thư và Tướng quân có thể đến với nhau a!

"Ừm, sau này ngài ấy có đến tìm ta, ngươi cứ nói ta không khoẻ, không muốn gặp mặt là được!"

A Huyên thất thố nhìn Mạc Vi Nhã, hoàn toàn là không tin tưởng vào những điều mà nàng ta vừa nghe thấy.

Tiểu thư vậy mà lại không muốn gặp Tướng quân?

Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy chứ?

"Tiểu....tiểu thư, người chắc sao...?"

Vi Nhã hờ hững gật đầu nhìn A Huyên. Nàng chính là không muốn gặp y!

"A Huyên hiểu rồi"

A Huyên buồn rầu đi theo Mạc Vi Nhã, vậy là tiểu thư và tướng quân không thể đến với nhau thật sao?!"Tiểu thư, phu nhân đợi người bên trong!"

Lão mama tâm phúc bên cạnh Ôn Duyệt phu nhân hành lễ với nàng, cung kính đỡ nàng bước lên xe ngựa.

Ôn Duyệt phu nhân thần sắc tươi tắn ngồi bên trong xe ngựa, vừa nhìn thấy nữ nhi bảo bối liền cười đến là vui vẻ.

"Nhã nhi, phụ thân vừa gặp A Bắc!"

Mạc Vi Nhã giật thót nhìn mẫu thân nàng, trong lòng có chút lo lắng.

Y đã nói với phụ thân về chuyện đấy chưa?

"Thật không ngờ vậy mà A Bắc lại về sớm đến vậy! Vậy mà mẫu thân cứ tưởng phải qua tháng giêng hắn mới hồi kinh, Mao Đài tửu có thể lấy lên rồi!"

Ôn Duyệt phu nhân hào hứng nói với nàng, ánh mắt không giấu nổi sự vui vẻ. Tựa như Tôn Bắc mới là nhi tử thân sinh của nàng vậy a!

"Nhã nhi! Con thơ thẩn gì vậy? Mau lại đây cạnh nương"

Mạc Vi Nhã xấu hổ tiến đến bên cạnh mẫu thân, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Vậy là y vẫn chưa nói gì.

"Phải rồi, Nhã nhi, con cũng đã thập cửu thất, cần phải tính đến chuyện chung thân đại sự a?"

Vi Nhã bối rối nhìn Ôn Duyệt phu nhân, cơ thể trở nên cứng nhắc.

Chung thân đại sự?

Nếu không phải ban nãy Tôn Bắc nhắc đến chuyện này, Vi Nhã nàng quả thực chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Nàng chỉ muốn giành lại những thứ vốn thuộc về mình, trả thù cho nữ nhi của nàng, trả thù cho trăm mạng Phương gia, vốn chưa từng quan tâm đến chuyện này.

"Mẫu thân, nữ nhi...."

Ôn Duyệt phu nhân âu yếm nhìn nàng. Chuyện này tuy trì hoãn lâu dài cũng không phải chuyện tốt, nhưng nữ nhi của nàng thân phận tôn quý, ắt phải lựa chọn kĩ lưỡng, không thể để đến lúc nàng gả đi lại phải chịu oan ức.

"Mẫu thân hiểu, chuyện này ta sẽ về bàn bạc kĩ lưỡng với phụ thân con"

Vi Nhã nhu thuận gật đầu nhìn mẫu thân nàng, ánh mắt chăm chú nhìn theo miếng ngọc bội trên tay.

.......

Sắp tới là lễ tấn phong Quận chúa, Lạp Thái hậu liền cho gọi Vi Nhã vào cung để chuẩn bị cho nàng. Mọi thứ đều được lựa chọn tỉ mỉ, cẩn thận sao cho phù hợp với địa vị của nhất phẩm Chiêu Dao Quận chúa!

Chỉ là không ngờ ngay sau đó, phía giới Nam Giao liền báo tin đến dịch bệnh bùng phát, Thịnh Vũ tướng quân dẫn theo hai vạn quân đi đến biên giới phía Nam tiếp tế.

Chương 18

Dịch bệnh ở biên giới phía Nam ngày càng lan rộng, bách tính lương dân chịu cảnh lầm than, nhiều người lâm vào cảnh lâm li bi đát.

......

Trời tờ mờ sáng, Lý Tú đã cầm theo kim ấn, thánh chỉ cùng cung y phục sức dành cho Quận chúa đến trước phủ Mạc gia.

Lạp Thái hậu mỉm cười hiền từ nhìn Ôn Duyệt phu nhân, cùng người thưởng trà tán gẫu.

Khi Mạc Vi Nhã một thân y phục giản dị bước đến thì từ đâu lại vang lên tiếng the thé của vị công công cung Bích Loan khiến mọi người đều nghi hoặc không thôi.

Lễ tấn phong Quận chúa, Hoàng Hậu nương nương đến đây là có ý gì?

"Hoàng Hậu nương nương đến!"

Mặc Liên cao ngạo bước vào chính điện, y phục lộng lẫy hoa lệ, phục sức lấp lánh tinh xảo. Trong khi bách tính muôn dân còn đang sống trong cảnh khốn khó lầm than, nàng ta lại diện y phục lấp lánh, vòng vàng trâm bạc, còn ra thể thống gì nữa?

Lạp Thái hậu nhìn nữ nhân hoa chi chiêu triển phía trước, trong lòng dâng lên một cỗ chán ghét đến cực điểm.

Quả nhiên cũng chỉ là một ả thông phòng, cũng chỉ biết bò lên long sàng mà câu dẫn nam nhân.

"Mẫu hậu"

Mặc Liên ngại ngùng hành lễ phúc thân, ánh mắt liếc nhìn Vi Nhã đứng bên cạnh Ôn Duyệt phu nhân cùng Mạc Thái uý, liền nhếch môi cười lạnh một tiếng.

Thân là Đại tiểu thư Mạc phủ, là Nhất phẩm Quận chúa, y phục lại sơ sài, giản dị đến vậy? Chẳng nhẽ Mạc gia lại nghèo khó đến vậy sao a?

"Hoàng Hậu nương nương an"

Ôn Duyệt phu nhân cười hiền nhìn Mặc Liên, bàn tay âm thầm siết chặt lấy khăn tay.

Mặc Hậu đến đây, e cũng chẳng phải điềm tốt lành gì.

Lý công công nhìn Mặc Liên, cung kính cúi đầu mời nàng ta ra phía đôn mộc bên cạnh Thái hậu.

Đợi đến khi mọi người trong phủ đã yên vị, Lý công công chậm rãi cầm thánh chỉ đọc lớn.

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Mạc gia Đại tiểu thư Mạc Vi Nhã công dung ngôn hạnh, huệ chất lan tâm, ôn nhu nhàn thục, nay một điệu "Trường Bạch" khiến trẫm vô cùng yêu thích. Nay tấn phong làm Nhất phẩm Quận chúa, phong hào Chiêu Dao. Khâm thử!"

Vi Nhã cẩn thận nhận lấy thánh chỉ, cúi đầu hành lễ tạ ơn.

"Thần nữ khấu tạ Hoàng thượng long ân"
A Huyên cùng lão mama bên cạnh Ôn Duyệt phu nhân đứng bên cạnh nhận lấy khay đựng cung y của Nhất phẩm Quận chúa cùng kim ấn.

Sau khi nhận lấy kim ấn cùng cung y, Lý Tú nhanh chóng cùng Lạp Thái hậu hồi cung.

"Nhã nhi, ai gia cùng A Hiên phải đi Tuý Kim Cúc ở Thanh Đại cầu phúc cho bách tính vượt qua kiếp nạn này, có lẽ tháng sau mới hồi cung, con đó, nhớ chăm sóc bản thân cho thật tốt, nếu không ai gia sẽ xót a!"

Lạp Nhã ân cần dặn dò Mặc Vi Nhã, ánh mắt dịu dàng, ôn nhu khiến cho Mặc Liên phía bên kia ghen tức không thôi.

"Vậy người phải đi cẩn thận a! Đợi người quay về, Nhã nhi sẽ thường xuyên đến bồi người trò chuyện!"

Lạp Thái hậu hài lòng vỗ nhẹ bàn tay trắng nõn, xinh đẹp của Vi Nhã, sau đó vịn tay tâm phúc bên cạnh lên xe ngựa.

Ôn Duyệt phu nhân cùng Mạc Thái uý sau khi tiễn Lạp Thái hậu liền quay trở về tẩm viện. Cả chính điện to lớn lúc này chỉ còn Mạc Vi Nhã cùng Mặc Liên.

"Hoàng hậu nương nương có gì căn dặn?"

Mạc Vi Nhã hờ hững nhìn Mặc Liên ngồi trên đôn mộc, giọng nói mơ hồ cón có chút ghét bỏ.

"Bổn cung cũng chỉ là muốn đến chung vui cùng Quận chúa, chẳng lẽ Quận chúa lại không chào đón ta a?!"

"Vi Nhã không dám"

Mặc Liên hài lòng nhìn nữ nhân xinh đẹp trước mắt nhún nhường, vừa vuốt ve chiếc trâm phượng vừa tán gẫu cùng Mạc Vi Nhã.

"Phải rồi, Quận chúa a, sau này ngươi cũng nên chú ý đến y phục một chút. Ăn vận giản dị như vậy, thực mất mặt cho Hoàng tộc đó!" Mạc Vi Nhã chỉ cười nhạt không nói, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn thẳng vào mắt phượng của Mặc Liên.

"Đây là chút thành ý của ta, mong Quận chúa không chê bai a"

Mặc Liên dịu dàng nhìn Vi Nhã, từng ngón tay thon dài miết nhẹ lên túi thơm được đặt ngay ngắn trên khay.

"Đa tạ nương nương!"

Vi Nhã ra giấu cho tì nữ phía sau tiến lên nhận lấy túi thơm, sau đó nhanh chóng hành lễ với Mặc Liên rồi quay trở về viện phủ.

Mặc Liên được cung nữ đỡ lên xe ngựa, âm thầm báo lại tình hình trong cung.

"Nương nương, Hinh Quý phi sảy thai rồi!"

"Tốt, thực tốt!"

..........

Vi Nhã quay trở về tẩm viện, nhanh chóng cho người đi mời thái y trong cung đến phủ đệ một chuyến.

Ai mà biết được một túi hương này có thứ gì bên trong?

"Quận chúa, Hoàng hậu nương nương cũng thực kì lạ, vì sao lại tặng người túi thơm chứ?"

Tì nữa theo sau tò mò hỏi, ánh mắt nghi hoặc xoáy sâu vào tui thơm được thêu tinh xảo trên khay.

...........

"Tiểu thư, sắp tới là yến tiệc tẩy trần cho Mặc Tể tướng, lão gia cho gọi người cùng đi"

A Huyên đi theo sau nàng, hào hứng nói về yến tiệc tẩy trần, ánh mắt lấp lánh sáng như sao trời đêm.

"Đươc"

Vi Nhã cười thầm trong lòng, quả nhiên là ông trời giúp nàng a!

Mặc Thịnh, ngươi đầu tiên!

Chương 19

Mặc Thịnh là Tể tướng đương triều, tuy không phải khai quốc công thần nhưng lại vô cùng được lòng của Thánh thượng. Âu cũng là do vị nương nương trung cung chiếm trọn thánh tâm kia.

Mặc gia có đến năm người nữ nhi, nhưng mọi người cũng chỉ nhớ đến hai vị đích nữ của Tể tướng phu nhân. Một người là Hoàng hậu nương nương cao cao tại thượng, một người lại là Thận vương phi cao quý. Nếu như không nhờ hai vị đích nữ phủ Tể tướng này, e rằng Mặc Thịnh cũng không có ngày hôm nay.

Mặc phủ rộng lớn nằm giữa kinh thành, gần đó lại là Thái uý phủ. Người trong thiên hạ này đều biết, Mặc Tể tướng cùng Mạc Thái uý luôn xảy ra mâu thuẫn, tranh chấp.

Mạc gia là đại gia tộc, bên trên còn có Mạc Đình Hiên- Đại Tướng quân khai quốc công thần, Mạc Tể tướng Mạc Tường, còn có một Mạc Nhã Nghĩ Sủng hậu của Thái thượng Hoàng. Mặc gia có tính là gì?

Ấy mà lần trước Mạc Vi Nhã lại được tấn phong làm Nhất phẩm Quận chúa, địa vị tôn quý, chỉ vậy thôi cũng đã khiến phủ Thái uý hơn hẳn phủ Tể tướng một bậc.

Vậy mà lần này Mặc phủ tổ chức tiệc tẩy trần cho Mặc Thịnh Tể tướng trở về từ biên giới Tây Giao Chỉ còn gửi thiếp mời đến cho Mạc gia? Còn là đích danh mời Đại tiểu thư Mạc gia Mạc Vi Nhã?

Người ngoài nhìn vào cũng có thể dễ dàng đoán ra ý đồ bất chính với Mạc Vi Nhã. Người trong kinh thành suy ra đoán vào, người cho rằng Mạc tiểu thư sẽ đến dự tiệc, người lại cho rằng nàng sẽ không đi.

.............

Yến tiệc tẩy trần được tổ chức tại phủ đệ Mặc thị. Tuy chỉ là thế gia mới nổi từ mấy năm trước, nhưng bên ngoài Tể tướng phủ trang hoàng lộng lẫy, vô cùng hào nhoáng.

Có mấy vị phu nhân, tiểu thư thế gia vừa xuống xe ngựa liền trực tiếp khinh thường. Trong khi bách tính còn đang chịu cảnh nghèo khó, chỉ một yến tiệc tẩy trần cũng phải tổ chức xa hoa đến mức này.

Tuy nhiên khinh thường thì có thể làm gì cơ chứ? Bọn họ thấp cổ bé họng, nào dám có thái độ với Tể tướng gia?

Trong kinh thành ngoài trừ phủ Thái uý, Nội các Đại học sĩ cùng phủ Thái sư, còn ai đứng ngang hàng với Tể tướng phủ?

Mặc Liên là Hoàng hậu, không thể dễ dàng xuất cung, trực tiếp sai Bát hoàng tử Tôn Triết mang theo quà mừng đến phủ Tể tướng, bên cạnh còn có một lão mama cung Bích Loan.

Bát hoàng tử Tôn Triết đa mưu túc trí, khiêm khiêm quân tử, ti dĩ tự mục dã, hào hoa phong nhã, chính là đối tượng mà mấy vị tiểu thư khuê tú luôn tranh nhau để được gả vào phủ của chàng.

Thái tử Tôn Vĩnh sớm đã thành gia lập thất, cưới Nhị tiểu thư phủ Hình Lộ Quốc công làm Thái tử phi. Đại Hoàng tử Tôn Hiên cùng Mạc gia Đại tiểu thư Mạc Vi Nhã sớm đã nghi có tình ý.

Lại có Nhị hoàng tử Tôn Hằng, Tam Hoàng tử Tôn Kỳ, Tứ hoàng tử Tôn Thuận cũng đã sớm có thê tử kết tóc đều là xuất thân từ tôn tộc cao quý.

Tuy Tôn Diệm còn nhiều hoàng tử, nhưng tất cả đều bệnh tất quấn thân, nếu không sinh ra thì cũng là quái thai bị nguyền rủa. Vốn chỉ còn Bát Hoàng tử Tôn Triết đã đến tuổi yên bề gia thất lại vẫn chưa lập thê.
Mặc Liên có đến ba người con trai, cũng là nữ nhân duy nhất trong Hậu cung mẹ tròn con vuông. Nhiều người tuy hoài nghi nàng ta, nhưng bọn họ cũng là vô cùng bất lực. Mặc Hậu là ai cơ chứ? Nàng ta có thể dễ dàng để người ta nắm thóp như vậy sao?

Dưới gối có đến ba vị hoàng tử, Mặc Liên vẫn luôn chiếm trọn ân sủng, mang lại vinh quang cho mẫu tộc. Nhiều năm trôi qua như vậy, mỗi năm lại có thêm hàng trăm tú nữ xinh đẹp nhập cung, vậy mà nàng ta vẫn thịnh sủng như trước.

Tuy Hinh Quý phi được sủng ái, nhưng cuối cùng cũng không thể giữ lại hài tử trong bụng, sớm đã bị Định quốc coi là phế vật, liền ngỏ ý cho Tứ công chúa Ninh Tầm Uyển hoà thân.

Nhưng vì Tể tướng Mặc Thịnh hồi kinh mà gác lại sang một bên, có lẽ cũng đã sớm bị quên lãng.

.............

Xe ngựa của Mạc gia dừng trước phủ Tể tướng, A Huyên nhanh nhẹn bước xuống xe ngựa, cúi thấp đầu đỡ Mạc Vi Nhã từ trên xe ngựa bước xuống.

Nàng chỉ mặc lam y giản dị thêu hoa sen trắng tao nhã, lại thêm hai chiếc trâm bạc tuy đơn giản nhưng lại vô cùng tinh tế, tựa như tiên nhân trên trời hạ phàm.

Mấy vị tiểu thư đằng xa liền xuýt xoa nhìn nàng, dẫu biết Mạc Vi Nhã là đại mỹ nhân bách niên nan ngộ, hương diễm đoạt mục, nhưng cũng không thể ngờ đến người thật trước mắt lại đẹp đến vậy!

"Chiêu Dao Quận chúa đến!"

Mạc Vi Nhã theo sau lão mama bên cạnh Mặc phu nhân bước vào Hoa Uyển Đình, A Huyên cùng A Mục chậm rãi theo sau, ánh mắt thích thú ngắm nhìn phủ đệ được trang hoàng lộng lẫy.
Bên trong Hoa Uyển Đình, Mặc lão phu nhân ngồi ở trên cùng, đang cùng nói chuyện với Mặc phu nhân và Thận vương phi. Mặc Thịnh sớm đã ở trong thư phòng bàn chuyện quan trọng với Lương Thái sư.

"Chiêu Dao tham kiến Mặc lão phu nhân, Mặc phu nhân, Thận Vương phi"

Mạc Vi Nhã cúi người hành lễ phúc thân, cử chỉ thanh nhã không nhận ra một chút sai sót.

Mặc lão phu nhân đã lớn tuổi, nhìn thấy Mạc Vi Nhã xinh đẹp, ngoan ngoãn liền vô cùng yêu thích. Mặc Lệnh Nghi ngồi bên cạnh Mặc phu nhân cười nhẹ gật đầu, thần sắc lạnh nhạt, ý cười không lan đến đáy mắt.

Mặc Liên cùng Mặc Lệnh Nghi tuy là cùng phụ cùng mẫu, nhưng ngay khi từ nhỏ Mặc Lệnh Nghi vẫn luôn được người trong nhà bảo hộ che chở. Sau này Mặc Liên buộc phải thay thế cho Mặc Lệnh Nghi tiến cung làm tì nữ thông phòng thấp kém, chính vì vậy vẫn luôn ghi thù với nàng trong lòng.

Nhưng vốn dĩ nếu không nhờ có Mặc Lệnh Nghi năm đó từ chối tiến cung, Mặc Liên làm sao có cơ hội chim sẻ hoá thành phượng hoàng như ngày hôm nay?

Mặc Lệnh Nghi nổi danh tài nữ, xinh đẹp thanh nhã, dịu dàng uyển chuyển, nhưng lại luôn luôn lạnh nhạt xa cách, chính là băng sơn mỹ nhân trong truyền thuyết.

"Lễ này của Quận chúa bọn ta nhận không nổi, mau đứng lên đi"

Mặc phu nhân vô cùng chán ghét nhìn Mạc Vi Nhã. Đang yên đang lành lại xuất hiện một Nhất phẩm Quận chúa, không những khiến Tể tướng phủ của bà thấp hơn một bậc, mà còn có thể khiến cho địa vị của nữ nhi trong cung có nguy cơ lung lay.

Trước đây có Cảnh Thiên Đế chẳng phải cũng đã lập Hậu, sau này liền đem lòng yêu thích nữ nhi phủ Lại bộ Thượng thư, lập làm Nhất phẩm Quận chúa, sau đó trực tiếp phế Hậu mà lập vị tiểu thư đó làm chính thất trung cung hay sao?

"Đa tạ phu nhân"

Mạc Vi Nhã vịn tay A Huyên ngồi xuống ghế được đem đến, ánh mắt đảo về phía rèm châu. Nam nhân tuấn mĩ cao lớn bước vào uyển đình, đằng sau là hàng dài các thái giám cùng cung nữ trong cung, mỗi người đều bê một chiếc khay bạc tinh xảo. Bên trên khay đều đựng kì trân dị bảo được đặt ngay ngắn, cẩn thận.

"Tằng tôn tham kiến tằng tổ mẫu, tổ mẫu, cô cô!"

Tôn Triết dẫn đầu đám cung nhân cung kính hành lễ, ánh mắt nhìn lên vị trí gia chủ.

"Triết Triết đến rồi sao?"

Mặc Thịnh cười lớn bước vào đình viện, bên cạnh còn có Lương Thái sư Lương Bác Văn.

Chương 20

Mạc Vi Nhã liếc nhìn Mặc Thịnh, đáy mắt xẹt qua tia toan tính.

Nếu như không phải Mặc Liên động đến nàng, có lẽ phủ Tể tướng cũng sẽ sống một đời vinh hoa phú quý, lưu danh muôn thuở. Chỉ tiếc...

"Chiêu Dao tham kiến Tể tướng gia"

Mạc Vi Nhã chủ động đứng lên hành lễ với Mặc Thịnh, thanh hầu kiều chuyển, cử chỉ tao nhã khiến người ta yêu thích.

"Quận chúa mau đứng dậy, mau đứng dậy. Là ta thất lễ không thể ra đón tiếp Quận chúa"

Mặc Thịnh sảng khoái cười lớn nhìn Mạc Vi Nhã, ánh mắt ra hiệu nhìn lên Mặc phu nhân ngồi trên đôn mộc.

Hừ, cũng chỉ là một Quận chúa, ra vẻ thanh cao gì cơ chứ?! Nếu như Tể tướng phủ hắn đã không thể vượt lên trên Thái uý phủ, vậy tại sao lại không kết thông gia cùng thế gia bên đó, lại còn có thể nâng cao địa vị của gia tộc hắn!

Sau này nếu như Mạc Vi Nhã gả vào phủ Tể tướng, bọn họ có muốn hành hạ nàng ra sao thì phủ Thái uý có thể quản được sao? Vừa hay có thể trả lại những nhục nhã mà phủ hắn phải chịu.

"Đa tạ"

Mạc Vi Nhã vịn tay A Huyên đứng sang một bên, ánh mắt nhìn về phía Tôn Triết anh tuấn đứng ở góc đình.

Mặc phu nhân liếc nhìn lão mama hầu hạ bên cạnh, bà ta liền hiểu ý lui xuống sau rèm châu, ánh mắt ẩn giấu tia ngoan độc.

Mặc gia có đến hơn năm người con trai, trong đó Mặc phu nhân chỉ có duy nhất một đích trưởng tử. Nhưng vị trưởng tử này từ nhỏ đã vô cùng yếu ớt, thậm chí trong kinh thành còn đồn hắn tâm tính thất thường, điên điên loạn loạn, đã giết hại biết bao hạ nhân trong phủ.

Nếu như để cho Mạc Vi Nhã gả cho hắn, chi bằng một đao lấy mạng nàng còn hơn!

Mặc gia quả thật chính là có ý đồ này, chỉ cần hạ thuốc Mạc Vi Nhã rồi đẩy vào phòng Mặc Trầm, chỉ cần qua hai canh giờ không thấy người đâu, chắc chắn cả phủ Tể tướng sẽ náo thành một đoàn.

Đến lúc tìm đến lại thấy một màn y phục xốc xếch, cô nam quả nữ chung một gian phòng, thanh danh của Mạc Vi Nhã nhất định sẽ mất sạch. Mà Mạc gia...cũng sẽ liên luỵ theo.

Đến lúc đó, chẳng phải vừa hay trả thù được Mạc thị, lại còn có thể đảm bảo Hậu vị của trưởng nữ trong cung hay sao? Quả thực là một mũi tên mà trúng đến hai con nhạn!

Lão mama nhanh chóng quay lại, trên tay còn bưng theo một ấm trà Phổ Nhĩ. Lão bước đến gần chỗ Mạc Vi Nhã đang xem ca yến, vờ như vấp phải chân của tì nữ A Mục, cả ấm trà nóng liền đổ lên người Mạc Vi Nhã.

"Quận chúa thứ tội, Quận chúa thứ tội!"

Lão mama quỳ rạp xuống đất, cả người run rẩy kịch liệt, sợ hãi hướng đến Mạc Vi Nhã mà cầu xin.

"Được rồi, mau đứng lên đi. Cũng là do A Mục bất cẩn"

A Mục đứng bên cạnh nàng cúi rạp đầu xuống, hai bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy vạt áo, trong lòng tủi thân không thôi.

Rõ ràng là nàng nhìn thấy vị mama đó cố tình hất ấm trà lên người của tiểu thư, vì sao lại thành nàng bất cẩn rồi a?

"Quận chúa thứ lỗi, là do sơ xuất của phủ ta. Không bằng Quận chúa đi đến chánh điện thay tạm một bộ y phục?"
Mặc phu nhân Tô thị mỉm cười lấy lòng nhìn Mạc Vi Nhã, trong lòng sớm đã náo thành một đoàn. Chỉ cần đẩy nàng ta vào biệt viện sâu trong phủ, đến lúc đó, cho dù Mạc phủ có địa vị bao nhiêu, làm sao có thể bao che cho nàng ta được đây?

"Được, đa tạ phu nhân"

Vi Nhã đi theo sau lão mama ban nãy, A Mục cùng A Huyên chậm rãi đi theo sau. Bao quanh biệt viện là mê cung mẫu đơn xinh đẹp, rực đỏ rạng rỡ, khiến cho A Huyên cùng A Mục không chú ý mà lạc mất. Nháy mắt chỉ còn lại Đỉnh Hề cùng Vi Nhã.

"Quận chúa, mời. Bên trong đã chuẩn bị nước cùng y phục!"

Đỉnh Hề cung kính thông báo, khoé môi nhấc lên một tia ngoan độc.

Chỉ cần Mạc Vi Nhã vừa bước qua cánh cửa này, nàng ta nhất định sẽ mang danh thất tiết! Cho dù có trầm mình xuống sông cũng không thể nào xoá sạch vết ô nhục này!

Vi Nhã nâng váy bước vào trong viện, bất ngờ cánh cửa đằng sau đóng sầm lại.

"Ngươi làm gì vậy?! Mau mở cửa ra! Thả ta ra! Có ai không?! Cứu mạng!"

Nàng hoảng sợ đập cửa lớn tiếng gọi ra ngoài, từng giọt lệ long lanh thấm ướt vạt áo.

"Mau thả ta...ra! Thả ra!"

Vi Nhã ngồi khuỵu xuống sàn đá lạnh lẽo, trong người càng lúc càng trở nên mệt mỏi, không còn chút sức lực nào.

Là Cảnh Tình hương!

Mạc Vi Nhã nghiến răng hất đổ lư hương trên bàn, trong lòng chỉ hận không thể xử chết một nhà Mặc thị.

Cảnh Tình hương là mê dược nguy hiểm đến mức nào, vậy mà bọn họ lại dám dùng nó lên người nàng?! "Thả ta...ra..!"

Mạc Vi Nhã khó nhọc cất tiếng, cả người bị rút hết sinh khí, cuối cùng bất tỉnh mà gục xuống bên cạnh thềm cửa.

...............

"AAAAAAA"

Mạc Vi Nhã choàng tỉnh khỏi ác mộng, khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc, lồng ngực đau đến không thở nổi.

Nàng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?!

"Tiểu thư! Tiểu thư người tỉnh rồi!"

A Huyên hấp tấp chạy đến bên cạnh Vi Nhã, lo lắng nắm chặt lấy tay nàng.

"Tiểu thư....hu hu....nô tì thực sự rất lo cho người.... hức...! Nếu ngày đó không nhờ...không nhờ Bát Hoàng tử cứu...cứu tiểu thư....nô tì...nô tì!"

A Huyên khóc đến là đau lòng, uất ức đến không nói nên lời. Ngày đó nếu chỉ chậm một chút nữa thôi, tiểu thư nhà nàng có lẽ đã không thể bảo toàn danh tự, trinh tiết một đời nữa rồi!

"Bát Hoàng tử?"

Tôn Triết?

"Phải đó...hức...Mặc gia quả thực quá đáng! Lão gia nhất định sẽ không để yên cho bọn họ như vậy đâu!"

A Huyên nghiến răng mà nói, trong lòng chỉ muốn xông đến Mặc thị mà đòi lại công đạo cho tiểu thư của nàng!

"Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra?"

Mạc Vi Nhã yên tĩnh dò hỏi, một bụng nghi hoặc nhìn A Huyên.

"Tiểu thư, vốn là Thập tam Hoàng tử bị lạc vào biệt viện đằng sau phủ, vì vậy mà Bát gia mới đi tìm. Nhưng đi ngang qua liền nghe thấy tiếng cầu cứu, chính ngài ấy đã phá cửa xông vào, cứu tiểu thư ra ngoài. Sau đó cũng là Bát gia đưa người về phủ, thông báo lại cho Mặc gia là người không khoẻ, chuyện này ngoài trừ người trong cuộc, không ai biết đến!"

A Huyên kiên định nhìn Vi Nhã, nếu để lộ chuyện này ra ngoài, có khác nào bảo tiểu thư nhà nàng tự vẫn cơ chứ?!

"Ta biết rồi. Ngươi chuẩn bị một chút quà quý, thay lời cảm tạ của ta đến Bát Hoàng tử, sau này đợi ta bình phục liền đích thân đến tạ ơn"

A Huyên nhận mệnh lui xuống, tẩm phòng rộng lớn chỉ còn Mạc Vi Nhã. Tất cả tủi nhục, đau đớn, uất hận cứ thế vỡ oà, từng giọt lệ long lanh thấm đẫm tấm chăn mỏng.

"A Mục, ngươi lại đây!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau