MA HẬU YÊU CƠ PHỤC THÙ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ma hậu yêu cơ phục thù - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

"A Nhã! Tôn Bắc sắp đến rồi, mẫu thân sửa soạn cho con một chút!"

Ôn Duyệt phu nhân hưng phấn nhìn nữ nhi bảo bối, phất phất tay cho tì nữ tiến lên sửa soạn cho Vi Nhã.

Gần một canh giờ sau, Mạc Vi Nhã ngạc nhiên nhìn cô nương hoa nhan nguyệt mạo trong gương, trong lòng không khỏi cảm khái.

Mâu hàm thu thuỷ, liễu mi như yên, thần hồng xỉ bạch, một bộ dạng xinh đẹp khiến người ta không khỏi ghen tị.

Ôn Duyệt phu nhân đến là vui vẻ nhìn nữ nhi của mình. Đẹp! Quá đẹp rồi!

"Phu nhân! Tướng quân đến rồi!"

Lão mama vui vẻ nói vọng vào bên trong, ánh mắt không khỏi nhìn lại chỗ Tôn Bắc mấy lần. Quả nhiên uy phong lẫm liệt!

Ôn Duyệt phu nhân hài lòng nhìn nữ nhân nhi, vui vẻ nắm lấy tay nàng đi về gian chính Mạc phủ.

Khác với những thế gia quyền quý ở kinh thành, Mạc Kính Viễn cả đời chỉ lấy một mình Ôn Duyệt phu nhân làm chính thê, sau đó cũng không hề nạp thêm thiếp thất vào phủ. Vậy mà suốt bao nhiêu năm dài như vậy, phu thê Mạc gia vẫn luôn nồng nàn như thuở ban đầu. Ôn Duyệt phu nhân cũng hạ sinh cho Mạc Kính Viễn hai hài tử.

Ngoài Mạc Vi Nhã thiên sinh lệ chất nổi tiếng kinh thành, Mạc gia còn có một đích trưởng tử Mạc Kính Chất đang giữ chức Binh bộ Thượng thư, tuy nhiên hiện tại lại đang ở biên giới Đông Giao, Vi Nhã kể từ khi tỉnh lại cũng chưa từng gặp vị huynh trưởng này của mình.

Vi Nhã vừa đi vừa suy ngẫm, cũng không để ý đến phía trước mà đâm sầm vào người phía trước. Nàng nhăn mày xoa đầu vì đau, hai mắt mơ hồ còn có chút nước mắt.

"A Nhã?"

"Muội không sao chứ?"

"Mau trả lời huynh?!"

Giọng nam trầm ấm từ tốn vang lên, từng ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa trên đầu Vi Nhã. Giọng nói còn mang theo tia lo lắng, nhẹ nhàng chạm vào trán của Mạc Vi Nhã.

"Tôn Bắc? A...Nhã?"

Mạc Kính Viễn nhìn một màn trước mặt, không khỏi kinh hãi. Tiến độ đã nhanh vậy rồi sao?

"À sư phụ, là muội ấy không may va phải con"

Hắn dịu dàng nhìn Mạc Vi Nhã, tia nuông chiều xẹt qua đáy mắt y.

"À, ra là vậy. Được rồi, mau vào trong mau vào trong"

Mạc Thái uý vui vẻ kéo tay Tôn Bắc vào chính phòng, Ôn Duyệt phu nhân ngồi ghế chủ mẫu đang châm trà liền thấy nữ nhi bé bỏng bị sưng một cục to trên trán, đau xót chạy đến bên hỏi han.

"Ôi Nhã Nhã, con làm sao thế này? Mau nói mẫu thân biết?"

Mạc Vi Nhã hai mắt long lanh mở to nhìn mẫu thân nàng, sau đó đột nhiên oà khóc nức nở vùi vào lòng Ôn Duyệt phu nhân.

"Tấm lưng...đau!"

Tôn Bắc đứng bên cạnh Mạc Kính Viễn giật giật khoé môi nhìn tiểu nữ nhi đang khóc lớn. Vì sao ban nãy không phải ngoan ngoãn không hé nửa lời sao?

"Sư mẫu, là muội ấy không may va phải con"

Tôn Bắc thấp giọng lên tiếng giải thích, khuôn mặt có chút áy náy nhìn nàng.

"A?"

Ôn Duyệt phu nhân nghi hoặc nhìn Vi Nhã trong lòng, đã gặp nhau rồi sao?
"Phải không?"

Mạc Vi Nhã trong lòng mẫu thân rưng rưng nước mắt, hồi lâu mới gật đầu một cái.

"Con đó, sau này đi đứng cẩn thận một chút"

Nàng nhỏ nhẹ "vâng" một tiếng, sau đó đảo mắt nhìn nam nhân cao lớn đứng đằng xa. Nam nhân mặc trường bào màu xám thêu hạc trắng tinh xảo, ngũ quan hài hoà, khuynh đảo chúng sinh đứng bên cạnh phụ thân nàng, ánh mắt dịu dàng nhìn Vi Nhã khiến nàng ngại ngùng đỏ mặt mà núp vào ngực Ôn Duyệt phu nhân.

"Được rồi, A Nhã ngoan, mau ra kia ngồi. Mẫu thân giới thiệu cho con Thịnh Vũ Tướng quân"

Ôn Duyệt phu nhân xoa đầu nữ nhi, ánh mắt liếc về phía A Huyên đang lén lút nhìn Tôn Bắc.

"A?"

Mạc Vi Nhã ngạc nhiên nhìn Tôn Bắc. Nàng cũng là không ngờ đến nam nhân anh tuấn, khí chất bất phàm kia thực sự là Thịnh Vũ tướng quân a!

A Huyên ngoan ngoãn tiến đến đỡ lấy Vi Nhã đi về phía đôn mộc ngồi xuống, sau đó biết ý liền lui ra ngoài.

Mạc Kính Viễn và Ôn Duyệt ngồi bên trên, Vi Nhã và Tôn Bắc ngồi phía dưới, đối diện với nhau. Ánh mắt hắn vẫn thỉnh thoảng nhìn về phía Vi Nhã khiến nàng ngại ngùng không thôi.

"À, sư phụ, muội ấy thực sự không nhớ gì sao?"

Tôn Bắc hướng Mạc Kính Viễn hỏi, ánh mắt lại vẫn luôn đặt trên người Vi Nhã.

"Phải. Mấy ngày trước đột nhiên rơi xuống hồ, sau đó cũng không biết tại sao liền quên hết mọi chuyện, thân thể suy nhược, khí huyết hư hàn"

Mạc lão gia buồn bã nói, đau lòng nhìn nữ nhi bảo bối nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa của mình.

"A Nhã, muội thực sự không nhớ ta sao?"

Tôn Bắc dịu dàng hỏi Vi Nhã. Hắn đối với với Vi Nhã cũng chỉ là tình cảm huynh muội không hơn, không kém. Mà nhìn thấy muội muội của mình bị thương như vậy, có người làm ca nào không đau lòng?

"Chẳng phải ngài là Thịnh Vũ Tướng quân sao?"
Mạc Vi Nhã nghi hoặc nhìn Tôn Bắc đối diện mình. Nam nhân này và thân chủ có mối quan hệ gì đây?

"A Nhã, Tôn Bắc trước đây từng đến Mạc phủ ta ở một thời gian dài, hai người các con cũng rất thân thiết. Bởi vì huynh trưởng con ở biên giới, phụ thân sợ không có ai bầu bạn bên cạnh con, liền cho mời hắn đến đây"

Mạc Vi Nhã gật đầu đã biết, còn tưởng nàng không biết là muốn mai mối cho nàng từ nhỏ sao?

"A Nhã càng ngày càng trổ mã, rất xinh đẹp!"

Tôn Bắc cười khen Vi Nhã, sau đó cũng không quên quay sang cười nói với Ôn Duyệt phu nhân.

"Sư mẫu cũng phong vận do tồn!"

Ôn Duyệt phu nhân cười vui vẻ nhìn Tôn Bắc, có nữ nhân nào không muốn được khen xinh đẹp cơ chứ?

"Con định khi nào quay lại Nam Giao?"

Mạc Kính Viễn nhấp một ngụm trà Long Tỉnh Tây Hồ, nước trà màu vàng nhạt ánh xanh, vị ngọt bùi giống như hạt dẻ, hương thơm đậm đà khiến cho ông vô cùng yêu thích.

"Có lẽ hai tuần nữa liền rời đi, sáu tộc nhỏ lẻ của Ba Lạp lại bắt đầu cướp bóc, còn có thôn Vĩnh Tế bị bọn chúng giết sạch, lần này không thể nương tay với bọn chúng!"

Ôn Duyệt phu nhân lo lắng nhìn hắn, ân cần dặn dò.

"Sư mẫu yên tâm!"

........

Hai tuần sau đó Tôn Bắc đều ở Mạc phủ chơi đùa cùng Vi Nhã. Hai người bọn họ cũng dần trở nên thân thiết, nhưng cứ đêm đến hắn đều ngồi bên cạnh cửa sổ nhìn lên bầu trời cao.

A Tình, nàng ở trên đó có cô đơn không?

......

Cuối cùng cũng đến ngày quay về Nam Giao, Tôn Bắc liền âm thầm rời phủ, dẫn đầu binh lính quay về biên giới phía Nam.

Trước khi rời đi liền quay lại nhìn cung điện lộng lẫy, uy nghiêm đằng xa. Mai là đại điển phong Hậu của Mặc Liên, chỉ là Thái hậu đã lên chùa Tự Giác, âm thầm ra hiệu không chấp nhận nàng ta là tức phụ.

Đợi ta, ta nhất định trả thù cho nàng!

*Chú thích:

1. Hoa nhan nguyệt mạo: dung mạo như hoa như trăng.

2. Mâu hàm thu thuỷ: ánh mắt như nước mùa thu.

3. Liễu mi như yên: mày liễu như khói.

4. Thần hồng xỉ bạch: môi hồng răng trắng.

5. Thiên sinh lệ chất: trời sinh quyến rũ, xinh đẹp.

6. Phong vận do tồn: vẻ đẹp, khí chất thời trẻ vẫn còn được giữ lại.

7. Tức phụ: con dâu.

Chương 12

Kể từ ngày Tôn Bắc quay về biên giới Nam Giao cũng đã được bốn năm, Mạc tiểu thư phủ Mạc Thái uý ngày nào giờ đây đã là Đệ nhất mỹ nhân vang danh thiên hạ. Cầm kì thi hoạ đủ mùi ca ngâm!

Lạp Nhã Thái hậu cũng vì tò mò vị mỹ nhân này mà cho người mời nàng vào cung trò chuyện. Mạc Vi Nhã minh diễm đoan trang, vô cùng được lòng Thái hậu, vì vậy hình ảnh Mạc tiểu thư phủ Thái uý thường xuyên ra vào chốn cung cấm cũng dần trở nên quen thuộc.

Người ngoài cung liền suy ra đoán vào, Tôn Hiên Đại Hoàng tử của Lạp Thái hậu cũng vừa hay trạc tuổi Mạc tiểu thư phủ Mạc Thái uý, mà Mạc Vi Nhã phong tư xước ước, địa vị của Mạc gia trong triều vô cùng vững chắc, vì vậy ngoài trừ Mạc Vi Nhã ra sẽ chẳng ai có thể phù hợp với ngôi vị Đại Hoàng tử phi này được.

......

Hôm nay Mạc Vi Nhã cũng như mọi khi được Lạp Thái hậu triệu đến, liền vui vẻ cầm theo bánh hoa tuyết cùng gân chân thú xào chua ngọt cho Thái hậu.

Sinh thời Phương Tình rất thích bánh hoa tuyết, sau này khi sinh hạ Tôn Hiên cùng Tôn An Viên cũng đều vô cùng yêu thích bánh hoa tuyết. Chính vì vậy dĩa bánh hoa tuyết nàng mang đến hôm nay cũng là để tặng cho Tôn Hiên.

Người ngoài nói nàng là Hoàng tử phi tương lai, nàng cũng lười bận tâm không để ý. Nàng là mẫu thân của hắn, chỉ cần để ý một chút liền biết trong lòng Tôn Hiên đã có ái nhân. Hơn nữa, cũng là một cô nương xinh xắn rất thích bánh hoa tuyết a!

"Tiểu thư, người đằng trước là Hinh Quý phi, người có muốn qua bên đó không?"

A Huyên ngốc nghếch năm nào giờ cũng đã là cô nương kiều tiểu linh lung, vô cùng được Vi Nhã trọng dụng.

"Được, dù sao mấy hôm trước cũng nghe tin nàng hoài long thai"

Mạc Vi Nhã mỉm cười nhìn về phía Hinh Quý phi đang chật vật đi từng bước, sau đó cũng bước nhanh đi lên phía trước.

"Tiểu nữ Mạc Vi Nhã tham kiến Hinh Quý phi nương nương, nương nương an"

Vi Nhã dẫn theo A Huyên và một vài cung nữ đằng sau đến hành lễ phúc thân. Bộ dáng nhu mĩ phiêu dật khiến người ta yêu thích.

"Mạc tiểu thư mau đứng dậy đi. Quả nhiên là kinh tài tuyệt diễm!"

Hinh Quý phi Ninh thị dịu dàng đỡ Vi Nhã dậy, cả người toát lên khí chất ôn nhu, dịu dàng của người sắp làm nương.

Ninh Tịnh Hương xuất thân là Trưởng Công chúa của Định Quốc, nhập cung đến giờ vừa tròn năm tháng đã chiếm trọn ân sủng của Đế vương.

"Hinh Quý phi tiên tư ngọc sắc, tiểu nữ vô cùng ngưỡng mộ"

Hinh Quý phi được khen liền đỏ mặt, ngại ngùng nhìn Vi Nhã. Quả nhiên nữ tử Định quốc thực sự rất dễ đỏ mặt a~

"Mạc tiểu thư cũng mỹ bất thắng thu! Bây giờ bổn cung phải đến chỗ của Tịnh tần, Mạc tiểu thư có muốn đi cùng không?"

Ninh Tịnh Hương cười xinh đẹp nhìn nàng, thanh hầu kiều chuyển khiến người ta say mê.

"Hinh Quý phi và Tịnh tần nương nương thứ tội, tiểu nữ hiện giờ đến Vĩnh Thọ cung một chuyến. Khi nào có dịp sẽ bồi hai vị nương nương được không?"

Hinh Quý phi "a" một tiếng. Sao nàng lại quên mất Lạp Thái hậu thường xuyên triệu Mạc Vi Nhã vào cung cơ chứ."Được rồi, vậy Mạc tiểu thư mau đi, chớ để Thái hậu đợi lâu. Sau này thường xuyên vào cung với ta một chút. Trong cung ngoài trừ Tịnh tần ta cũng không quen biết ai!"

Ninh Tịnh Hương ngọt ngào nhìn Mạc Vi Nhã, ân cần dặn dò một tiếng.

"Được, vậy tiểu nữ đi trước, nương nương đi thong thả"

Vi Nhã nhìn Ninh Tịnh Hương đã đi xa, trong lòng thở dài một tiếng. Chỉ mong Mặc Liên không vươn tay đến cái thai của Hinh Quý phi.

......

"Thái hậu nương nương, Mạc tiểu thư đến rồi"

Lão mama vội vàng bước vào đình Cảnh Dương thông báo, Vi Nhã cùng A Huyên chậm rãi theo sau, ánh mắt nàng chăm chú nhìn tỉnh đỉnh được bày trí xinh đẹp phía trước.

Trước đây ở Từ Ninh cung cũng có một đình được đặt là Lạc Chí, Lạp Thái hậu cũng thường xuyên cho gọi Tôn Hiên cùng An Viên đến chơi cùng người.

Đình Lạc Chí năm đó trăm hoa khoe sắc, Tôn Hiên cùng An Viên vui đùa bên nhau, tiếng cười trong trẻo ngọt ngào. Nàng ngồi một bên châm trà cho Thái hậu, cùng người tâm sự trò chuyện, thỉnh thoảng lại để ý đến hài tử đang chơi đùa.

Khoảng thời gian lúc ấy thực sự yên bình biết bao. Trong lòng Vi Nhã nhói đau một cái, buồn buồn nhìn về phía đình viện.

"Nhã nhi đến rồi à? Mau lại đây với ai gia!"

Lạp Thái hậu nhìn thấy nàng đã vui vẻ nhanh chóng kéo tay Vi Nhã đến bên mình, bên cạnh là Tôn Hiên đang luyện thư pháp.
"Nhã tỷ"

Tôn Hiên vui vẻ nhìn Vi Nhã đến, lại để ý đến dĩa bánh hoa tuyết trên tay nàng.

"A Hiên mau lại đây, tỷ làm bánh hoa tuyết cho đệ!"

Tôn Hiên thẫn thờ nhìn Mạc Vi Nhã cười đến xinh đẹp, lại nhìn dĩa bánh hoa tuyết được bày biện tinh xảo trên bàn, bỗng nhớ về mẫu thân của hắn.

Nụ cười ấm áp như gió xuân ấy, khi mẫu thân yêu thương gọi tên hắn, khi mẫu thân ôm hắn vào lòng vỗ về, khi mẫu thân dịu dàng dạy hắn viết thư pháp.

Tôn Hiên mím môi, chăm chú nhìn dĩa bánh trước mắt, chậm chạp cầm một miếng bánh lên ăn. Vị ngọt nhẹ, vỏ bánh mềm, mát lạnh khiến hắn nhớ đến hương vị xưa kia mà mẫu thân từng làm cho hắn và muội muội.

Vì sao lại giống đến như vậy?

Mạc Vi Nhã mỉm cười nhìn Tôn Hiên, sau đó lại từ từ lấy đĩa gân chân thú xào chua ngọt ra bên ngoài.

Vi Nhã còn nhớ, An Viên và Tôn Hiên thích bánh hoa tuyết, Lạp Thái hậu thích gân chân thú xào chua ngọt, còn có Tôn Diệm....hắn rất thích canh gà hoa cúc mà nàng xuống bếp. Chỉ là sau này Mặc Liên thịnh sủng, Tôn Diệm cũng vì nàng ta thích canh cá nấu củ cải mà mỗi bữa ăn cũng đều chuẩn bị một chén canh cá cho dù hắn có chán ghét đến mấy.

Vừa nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đã xuất hiện.

"Hoàng thượng giá lâm!"

*Chú thích.

1. Minh diễm đoan trang: xinh đẹp đoan trang.

2. Phong tư xước ước: phong thái thanh nhã.

3. Kiều tiểu linh lung: xinh xắn lanh lợi.

4. Nhu mĩ phiêu dật: dịu dàng tự nhiên.

5. Kinh tài tuyệt diễm: đẹp khiến người khác phải kinh sợ.

6. Tiên tư ngọc sắc: dung mạo như tiên, khí chất như ngọc.

7. Mỹ bất thắng thu: đẹp không sao tả xiết.

8. Thanh hầu kiều chuyển: giọng nói trong trẻo yêu kiều.

Chương 13

Nam nhân vận long bào bước vào đình Cảnh Dương, mắt ưng nghi hoặc nhìn về phía nữ nhân kiều diễm đứng cạnh hài tử của mình.

Mạc Vi Nhã?

"Nhi thần tham kiến phụ hoàng"

"Tiểu nữ Vi Nhã tham kiến Hoàng thượng"

Mạc Vi Nhã và Tôn Hiên đồng loạt hành lễ phúc thân, thanh âm trong trẻo, dịu dàng khiến người ta yêu thích.

"Miễn lễ"

Tôn Diệm phất tay áo ra hiệu cho hai người, bản thâm chậm rãi tiến đến bên đôn mộc ngồi xuống cùng mẫu thân hắn.

Lạp Thái hậu mỉm cười hài lòng nhìn Tôn Hiên và Vi Nhã. Thực là một đôi tiên đồng ngọc lữ!

Chỉ là trong phút chốc Lạp Thái hậu lại chán nản nhìn Tôn Hiên.

Nếu không phải năm đó Huệ Chương Hoàng hậu định ra hôn ước với Mạc phủ, Lạp Thái hậu thực sự sẽ đến Mạc phủ bàn chuyện cưới xin với Mạc gia cho A Hiên của bà a!

"Diệm, nàng là Mạc tiểu thư phủ Mạc Thái uý, huý là Vi Nhã. Cũng là Đệ nhất tài nữ vang danh thiên hạ!"

Lạp Thái hậu cười cười hài lòng nhìn Vi Nhã. Xuất thân cao quý hiển hách, xinh đẹp kiều mii tựa như tiên tử giáng trần, cầm kì thi hoạ đủ mùi ca ngâm. Nữ nhân trong thiên hạ này có mấy ai sánh bằng nàng?

Tôn Diệm nhìn nữ nhân kiều mị bên dưới, trong tâm trí lại hiện lên hình ảnh của Phương Tình.

Vì sao Mạc Vi Nhã lại giống với Phương Tình đến vậy?

Vi Nhã ngước nhìn Tôn Diệm, ánh mắt cẩn thận thu lại tia sát khí. Từng ngón tay xinh đẹp nắm chặt lấy khăn tay thêu mẫu đơn.

"Phải rồi, Nhã Nhã, lần trước Mạc phu nhân có nói con gảy đàn tì bà rất hay, ai gia rất muốn nghe thử a"

Tôn Hiên đang thưởng thức bánh hoa tuyết cũng ngạc nhiên nhìn nàng.

Mẫu thân hắn cũng thích gảy đàn tì bà.

Mạc Vi Nhã e thẹn nhìn Lạp Thái hậu, sau đó cho người đi lấy đàn tì bà đến cho nàng. Vi Nhã nhìn nam nhân khoác long bào lạnh lùng bên trên, trong lòng nhoi nhói.

Trước đây hắn từng thích nghe nàng gảy đàn tì bà, cuối cùng cũng chính hắn trực tiếp phế đi đôi tay của nàng, cả đời vĩnh viễn cũng không thể gảy đàn.

........ A Huyên nhanh chóng đem đàn tì bà đến cho chủ tử của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn háo hức chờ nàng gảy đàn.

Vi Nhã ngồi bên dưới, đối diện là Lạp Thái hậu cùng Tôn Diệm, Tôn Hiên ngồi bên cạnh Lạp Thái hậu mím môi nhìn nàng.

"Thương mang tuế nguyệt cựu sự nan truy

Dụng nhất sinh tồn chân khứ nguỵ

Phân bất khai giá song thủ phủng lệ

Nhượng mục quang thanh triệt tương đối

Dã hứa mệnh trung ái dữ nguyện vi

Thần phong nan giải túc tuý

Thuỳ đích lệ ám hồng liễu hoa nhị

Tiêu tiêu phong vũ khổ khổ đê thuỳ

Bất nguyện tái độc tự trán phóng
Lai nhật phương hoa

Thần hi phức tà dương

Thập ma nhân thâm dạ lí bất mi

Toạ thủ thu phong xuy thấu cung duy

Nhất lũ chấp niệm toả lại tình quan

Hồi thủ tự mộng như yên"

Tôn Diệm sững sờ nhìn Mạc Vi Nhã, hai tay nắm chặt thành quyền.

Vì sao nàng ta lại gảy bản nhạc ấy?

Vì sao lại là bản nhạc mà Phương Tình yêu thích?

Vì sao lại là bản nhạc mà Phương Tình từng gảy cho hắn mỗi đêm?

Lạp Thái hậu vui vẻ gọi Vi Nhã đến bên cạnh, cùng người trò chuyện đến vui vẻ. Tôn Hiên cũng quay về tẩm cung từ lâu.

Tôn Diệm mím môi nhìn Vi Nhã hương diễm đoạt mục, sau đó nhanh chóng quay về dáng vẻ lạnh lùng như cũ, nhanh chóng quay về Dưỡng Tâm Điện.

Vi Nhã nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng của Tôn Diệm, một tia lãnh ý xẹt qua đáy mắt.

.......

"Tiểu thư, sắp tới là Kinh Hồng Yến, người không chuẩn bị gì sao?"

A Huyên vừa thay y phục cho Vi Nhã, tò mò nhìn nàng hỏi.

Sắp tới là Kinh Hồng Yến, quý nữ thế gia đều tranh nhau ăn vận lộng lẫy mong được Thánh thượng để ý đến.

Vi Nhã nhìn chính nàng trong gương, âm thầm cười lạnh một tiếng.

Kinh Hồng Yến?

Chương 14

"Tiểu thư, người mau thay y phục a!"

A Huyên cười tươi nhìn tiểu thư của mình, hai tay gắt gao cầm chặt lấy khay đựng xiêm y.

Mạc Vi Nhã liếc nhìn xiêm y được chuẩn bị tinh xảo, đáy mắt xẹt qua tia lãnh ý.

Mặc Liên, ngươi cứ hảo hảo tận hưởng đi.

"Được"

Vi Nhã mỉm cười xinh đẹp nhìn A Huyên, chậm rãi nâng hai tay cho tì nữ cởi xuống xiêm y đang mặc.

Bạch y được làm từ vải lụa thượng hạng mà Kim Tô tiến cống, từng đoá huyết mai xinh đẹp nở rộ được thêu như thật. Từng chiếc trâm vàng tinh xảo đều được Ôn Duyệt phu nhân lựa chọn cẩn thận, phù hợp với Huyết Bạch xiêm y của Mạc Vi Nhã.

"Tiểu thư, người thật đẹp a!"

A Huyên hai mắt sáng như sao trời đêm nhìn tiểu thư của mình, hận không thể khoe nàng với mọi người đó là Đại tiểu thư Mạc phủ!

Vi Nhã liếc nhìn nữ nhân trong gương, ánh mắt loé lên tia tán thưởng.

Nàng cũng thật đẹp a~

Nữ nhân trong gương mặt như trăng rằm mùa thu, sắc như hoa buổi sớm, lông mày lá liễu như mực vẽ, thần hồng xỉ bạch, tóc dài như gấm, thướt tha như liễu.

Thật sự là đại mỹ nhân bách niên nan ngộ a!

"Đại tiểu thư, phu nhân cho gọi người đến"

Tâm phúc của Ôn Duyệt phu nhân cung kính hành lễ, ánh mắt ngưỡng mộ liếc nhìn Mạc Vi Nhã.

Đại tiểu thư của bọn họ thật sự chính là giai nhân khuynh quốc khuynh thành a!

Vi Nhã gật đầu nhìn Vị Hy cô cô, từng ngón tay thon dài, trắng nõn vân vê nhẫn ngọc trên tay, chậm rãi nâng gót chân đi đến viện tử của Ôn Duyệt phu nhân.

......

"Phu nhân, tiểu thư đến rồi!"

Lão mama hầu hạ bên cạnh Phỉ Ôn Duyệt nói nhỏ, ánh mắt không khỏi nhìn về phía Vi Nhã mấy lần.

Tiểu cô nương đáng yêu ngày nào giờ đã là đệ nhất tài tử thiên sinh lệ chất vang danh thiên hạ a!

Ôn Duyệt phu nhân "a" một tiếng, vui vẻ nắm lấy tay của Mạc Vi Nhã lên kiệu, trong lòng bỗng chốc có chút bất an.

Mấy năm nay Lương Thái phi ở Mã Điện cũng thường xuyên nói về vị Kế hậu trung cung kia, nàng thật sự lo lắng nếu như nàng ta chướng mắt nữ nhi của mình a!

Mặc Hậu tuy xinh đẹp hiểu chuyện, nhưng trong lòng lại âm thầm tính kế, trước đây từng âm mưu hại chết Đại Hoà Trưởng Công chúa của Phương Hậu, sau này liền thuận lợi leo lên Phượng vị, một bước lên mây, khiến cho Mặc gia nàng ta kiếm được không ít lời.

Mặc Thịnh- phụ thân của Mặc Liên thậm chí còn trở thành thân tín của Thánh thượng, giữ chức Tể tướng đương triều, luôn luôn nhắm vào phu quân nàng mà giễu võ dương oai.

"Mẫu thân, người không sao chứ?"

Mạc Vi Nhã lo lắng hướng mẫu thân hỏi thăm, trong lòng nghi hoặc nhìn Ôn Duyệt phu nhân.

Ánh mắt bất an, lại có chút chán ghét của mẫu thân là sao vậy?

Phỉ Ôn Duyệt giật mình nhìn nữ nhi của mình, cười gượng hai tiếng, sau đó đột nhiên trở nên nghiêm túc nhìn thẳng vào hai mắt xinh đẹp trong như hồ thu của Mạc Vi Nhã, cẩn thận dặn dò.

"Nhã Nhi, lát nữa tiến cung con nhất định phải cẩn thận Hoàng Hậu nương nương đó! Cô cô con nói nàng ta khẩu phật tâm xà, âm mưu thâm độc, con nên đề phòng nàng ta nhắm đến con a!"

Mạc Vi Nhã sững người nhìn mẫu thân nàng, trong lòng cười tự giễu.

Mặc Liên thâm độc như thế nào, chẳng phải chính nàng là người biết rõ nhất sao?

Nàng ta gián tiếp hại chết nữ nhi của nàng.
Âm mưu đẩy Tôn Hiên đến lăng Giao Chỉ tận hiếu ba năm, âm thầm giành lấy ngôi Thái tử cho Ngũ Hoàng tử Tôn Vĩnh.

Cũng chính nàng ta gián tiếp hại Phương gia một nhà xử trảm, đến đệ đệ nhỏ tuổi nhất của nàng cũng không buông tha!

Nhưng chẳng phải như vậy chính là để chứng minh sợ hãi trong lòng nàng ta sao?

Sợ Phương gia báo thù cho nàng, sợ Tôn Hiên báo thù cho nàng mà hãm hại hài tử của nàng ta.

Cũng là sợ nàng quay về tìm kiếm nàng ta mà đuổi nàng đến Giao Chỉ xa xôi, hẻo lánh không một bóng người.

"Được, mẫu thân yên tâm, nữ nhi nhất định sẽ cẩn thận!"

Mạc Vi Nhã mỉm cười trấn an nhìn mẫu thân, bàn tay nắm chặt lấy tay bà.

Ôn Duyệt phu nhân trút bỏ được gánh nặng trong lòng, dịu dàng vân vê bàn tay của Vi Nhã, dịu dàng hướng nàng mỉm cười.

.......

"Phu nhân, tiểu thư, đã đến nơi rồi! Lạp Thái hậu cho mời người và tiểu thư đến Vĩnh Thọ cung một chuyến!"

Lão mama bên cạnh Lạp Thái hậu ân cần mỉm cười nhìn mẫu tử hai nàng, cung kính hành lễ phúc thân.

"Vậy làm phiền mama rồi!"

Ôn Duyệt phu nhân hiền từ đỡ vị mama kia đứng dậy, ánh mắt liếc về phía nữ nhi của mình.

Lạp Thái hậu gọi nàng và Nhã Nhi đến cung Vĩnh Thọ chẳng phải là muốn trực tiếp bảo hộ mẫu tử hai người sao?

Có Thái hậu chống lưng, có ai dám đắc tội chứ? Còn chưa kể đến Mạc gia thân thế hiển hách, địa vị hơn hẳn những thế gia ở đây.

.......

"Thái hậu nương nương, Thái uý Phu nhân và tiểu thư đến rồi"

Lạp Thái hậu nháy mắt vui vẻ vịn tay tâm phúc đi ra ngoài. Vừa nhìn thấy Mạc Vi Nhã quốc sắc thiên hương liền nhanh chóng đi đến.

"Thần thiếp- Phỉ Ôn Duyệt tham kiến Thái hậu nương nương, nương nương an"

"Nhã Nhi tham kiến Thái hậu, nương nương an" Lạp Thái hậu ân cần đỡ Ôn Duyệt phu nhân và Mạc Vi Nhã dậy, vui vẻ nhìn hai người.

"Mau đứng dậy, mau đứng dậy, liền đi với ai gia đến điện Yến Tỉ!"

Ôn Duyệt phu nhân "ân" một tiếng, thuận thế liền đỡ lão Thái hậu đi đến Yến Tỉ điện. Mạc Vi Nhã vịn tay A Huyên đi theo sau, khoé môi giật giật nhìn hai người phía trước.

Rốt cuộc hai người bọn họ nói gì mà một chút lại quay xuống nhìn nàng cười nguy hiểm vậy chứ?!

.......

"Thái hậu nương nương, phủ Thái uý phu nhân và tiểu thư đến!"

Tiếng thét chói tai của vị công công vang khắp đại điện rộng lớn nhanh chóng thu hút sự chú ý của các mệnh phụ phu nhân, tiểu thư quý nữ thế gia trong điện.

Trong thiên hạ này có ai mà không biết Mạc gia quyền thế ngập trời, mà vị Đại tiểu thư Mạc phủ kia lại nổi danh là đệ nhất tài nữ, là đại mỹ nhân trăm năm khó gặp.

"Thái hậu nương nương an"

Mặc Liên một bộ dáng xinh đẹp động lòng người dẫn đầu chúng mệnh phụ phu nhân và quý nữ thế gia tiến lên hành lễ với Lạp Thái hậu.

"Miễn lễ đi. Đây là Thái uý phu nhân Mạc phủ và đệ nhất tài nữ Mạc tiểu thư"

Lạp Thái hậu nắm chặt tay của Vi Nhã, trấn an nhìn nàng, giọng nói lại thập phần lạnh nhạt hướng tới đám mệnh phụ tiểu thư mà giới thiệu.

"Thần phụ tham kiến Hoàng hậu nương nương"

"Tiểu nữ tham kiến Hoàng hậu nương nương"

Ôn Duyệt phu nhân và Mạc Vi Nhã cung kính hãnh lễ với Mặc Liên, động tác thanh nhã hoàn toàn không nhận ra chút sơ sót.

"A, phu nhân và tiểu thư mau đứng dậy, không cần đa lễ!"

Mặc Liên một bộ dáng nhu thuận mỉm cười nhìn Phỉ Ôn Duyệt và Mạc Vi Nhã, đáy mắt loé lên tia chán ghét nhưng nhanh chóng được giấu kín, nhưng làm sao có thể qua được mắt phượng của Vi Nhã cơ chứ.

"Hoàng thượng giá đáo!"

Lý công công hầu hạ bên cạnh nói lớn, ánh mắt kinh ngạc nhìn nữ tử bạch y thêu huyết mai bên cạnh Lạp Thái hậu.

Bóng lưng ấy....vì sao lại giống của Phương Hậu năm đó như vậy?

Là lão bị hoa mắt sao?

Lý Tú lắc nhẹ đầu, nhanh chân đi đến sau hầu hạ Thánh giá.

"Chúng thần tham kiến Hoàng thượng!"

"Chúng thần thiếp tham kiến Hoàng thượng"

"Chúng tiểu nữ tham kiến Hoàng thượng"

Đám tiểu nữ thế gia đều mỉm cười e thẹn nhìn nam nhân mặc long bào, dung mạo câu hồn đoạt phách ngồi trên long ỷ.

"Miễn lễ"

"Tạ Hoàng thượng"

Tôn Diệm lạnh lùng liếc nhìn chung quanh đại điện, ánh mắt không giấu nổi tia chán ghét với đám quý nữ tiểu thư trang điểm diêm dúa trước mặt. Ánh mắt lại vô tình đảo lên người bạch y nữ tử bên cạnh Ôn Duyệt phu nhân.

Phương Tình?

Chương 15

Tôn Diệm lắc nhẹ đầu nhìn Mạc Vi Nhã, ánh mắt thơ thẩn nhìn về Hậu vị bên cạnh hắn.

Nàng là Mạc Vi Nhã, không phải là Phương Tình.

Mặc Liên dõi theo ánh mắt của Tôn Diệm liền nhìn thấy Mạc Vi Nhã e thẹn bên cạnh Ôn Duyệt phu nhân liền dâng lên một cỗ căm ghét.

Trước đây có Phương Tình là thiên kim phủ Phương Quốc công, là Thuận Chiêu Quận chúa cao cao tại thượng. Bây giờ lại có một Mạc gia đại tiểu thư Mạc Vi Nhã.

Khăn tay thêu phượng hoàng xinh đẹp bị Mặc Liên vò nát, móng tay găm thẳng vào da thịt trắng nõn đến ứa máu.

Mạc Vi Nhã!

Hai canh giờ dài đằng đẵng trôi qua, mấy vị thế gia quý nữ đều tranh nhau ca thi vũ cầm trước Thánh thượng, y phục lộng lẫy, trang sức tinh xảo, tất cả đều mong nam nhân ngồi trên long ỷ để ý đến mấy nàng một lần.

"A phải rồi, chẳng phải thiên hạ đều đồn Đại tiểu thư Mạc gia là Đệ nhất tài nữ sao? Thật không biết hôm nay Nghiên nhi có vinh hạnh được thưởng thức không a?!"

Nam Quân Nghiên cười đến xinh đẹp nhìn Vi Nhã đang thưởng trà đối diện, ánh mắt loé lên tia ngoan độc.

Trừ nàng ta ra, từ nãy đến giờ, có vị thiên kim nào biểu diễn ra hồn cơ chứ? Chỉ cần đánh bại một thiên kim liễu yếu đào tơ như Mạc Vi Nhã, nàng ta nhất định sẽ chiếm trọn thánh tâm của đế vương!

Mặc Hậu thì có sao làm cơ chứ? Cũng chỉ là một nữ nhân yếu đuối, nũng nịu, gia thế bần hèn, nếu không phải bò lên long sàng, nàng ta làm sao có thể ngồi vững phượng vị?

Còn có Ninh Quý phi, Lệ phi, Hiền phi, Thuận tần,.....cũng chỉ là có chút nhan sắc, địa vị thế gia còn không bằng một nửa của Nam Quân Nghiên nàng ta, nàng ta lại cần phải e sợ nữa sao?

"Phải đó, bổn cung cũng thực muốn thưởng thức tài nghệ của Mạc tiểu thư"

Mặc Liên mỉm cười dịu dàng nhìn Mạc Vi Nhã vẫn bất động thanh sắc, trong lòng đã bắt đầu khó chịu.

Đến tận nước này rồi mà nàng ta vẫn còn có thể thảnh thơi thưởng trà?

Vi Nhã ngồi bên cạnh Ôn Duyệt phu nhân nhướng mày nhìn Nam Quân Nghiên kiêu ngạo phía đối diện, nhếch mép cười lạnh một tiếng.

Nàng ta chỉ đàn mỗi khúc "Biệt ly" mà đã kiêu ngạo vậy rồi sao?

"Dạ"

Vi Nhã e thẹn nhìn Mặc Liên và Tôn Diệm, ánh mắt mơ hồ phảng phất giống với Phương Tình khiến Mặc Liên giật thót, sống lưng lạnh toát.

Chẳng phải Phương Tình đã chết rồi sao?

Nữ nhân này vì sao lại giống nàng ta đến vậy?

Làm sao mà nàng ta có thể sống lại được?

Mặc Liên vò chặt khăn tay, mỉm cười che đi nỗi sợ hãi trong lòng.
........

Cửa lớn của điện Yến Tỉ được đẩy ra, bạch y nữ tử một tay cầm Mạn Trường kiếm bước vào chính điện. Từng bước đi thanh thoát, nhẹ nhàng hệt như tiên tử hạ phàm, khiến cho toàn bộ nam nhân trong đại điện đều không thể rời mắt.

Tôn Hiên không biết từ lúc nào đã ngồi xuống bên đàn tranh, từng ngón tay thon dài, hiện rõ khớp xương tinh xảo lướt trên dây đàn.

"Mang mang tuế nguyệt phân bất thanh

Hà xử thị quy kì

Hận bất tri tâm để đích tại ý

Nguyệt quang như thuỷ hoán tận liễu

Phù hoa đích cựu sự

Duy nguyện lưu nhất bút tương y

Mạn mạn trường dạ xả bất hạ

Hoa phát truy thanh ti

Bất cảm khán nhĩ tiễu nhiên viễn li

Nhược hữu lai thế phán nhĩ ngã

Kết tầm thường bố yTái tương ước bất li bất khí"

Vi Nhã nhắm nghiền hai mắt xinh đẹp, cả người đều như nhập vào nữ tử trong lời ca, tiếng đàn da diết, lại thập phần bi thống, đau thương như cứa vào lòng mỗi một người trong điện.

Vi Nhã nắm chặt lấy đoạn trường kiếm trong tay, động tác vô cùng tao nhã, trong cương có nhu. Từng cái hoa hồng mềm mại được thả xuống, càng khiến cho một đoạn múa kiếm này hoàn mỹ hơn cả. Mái tóc đen dài bóng mượt bay lượn trong không trung, càng khiến cho nàng đẹp đến không sao tả xiết.

Tiếng đàn vừa dứt, Vi Nhã cũng dừng múa, hốc mắt nàng phiếm hồng, một giọt nước mắt trong suốt khẽ rơi xuống thanh kiếm trong tay.

Tôn Diệm, ngươi còn nhớ hay không? Năm xưa cũng là ta múa ngươi đàn.

Kỷ niệm còn đó, nhưng lòng người khác rồi.

Mạc Vi Nhã hào hoa phong nhã đứng trên bục, bao quanh là hoa hồng đỏ thẫm, càng khiến nàng trở nên diễm mỹ tuyệt luân, hệt như tiên tử lẳng lặng đứng giữa chốn hồng trần.

Đám tiểu thư thế gia ghen tị đến đỏ mắt nhìn nàng.

Quả thực cũng không hổ danh đệ nhất tài nữ!

Tôn Diệm sững người nhìn Mạc Vi Nhã, ánh mắt nghi hoặc xoáy sâu vào nữ tử phía dưới, hắn và nàng chăm chú nhìn vào mắt đối phương, nhưng khuôn mặt vẫn giữ nguyên thanh sắc, không hề thay đổi.

"Đẹp! Nhã nhi múa thực đẹp!"

Lạp Thái hậu yêu thương nhìn Mạc Vi Nhã, mỉm cười hiền hậu nhìn nàng. Chỉ một ánh nhìn, một nụ cười này thôi cũng khiến biết bao nữ nhân trong điện ghen tức.

"Lý Tú truyền chỉ của trẫm, Mạc gia Đại tiểu thư Mạc Vi Nhã huệ chất lan tâm, ôn lương cung kiệm, bên trên có Mạc Thái uý cùng Binh bộ Thượng thư là chiến quốc công thần của Đại Tôn, nay lại được Thái hậu yêu thích, tấn làm nhất phẩm quận chúa, ban hào Chiêu Dao, sau này liền thường xuyên tiến cung bầu bạn cùng Thái hậu!"

Lời nói vừa dứt, tiếng xì xào bàn tán trong điện bắt đầu vang lên.

Tấn phong làm công chúa? Có khác nào nói rằng sau này Mạc Vi Nhã có hậu thuẫn là cả Hoàng thất Tôn tộc cơ chứ? Khắp thiên hạ này còn ai dám đắc tội nàng đây?

"Hoàng thượng, chuyện này...."

Mặc Liên e ngại nhìn hắn, đáy mắt không khỏi hiện lên tia ghen ghét tột độ.

"Lời trẫm đã quyết!"

Tôn Diệm lạnh lùng nhìn xuống khắp điện, trong lòng đột nhiên lại có chút vui vẻ khó nói.

"Tiểu nữ đa tạ Hoàng thượng ân điển. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Vi Nhã cúi đầu hành lễ phúc thân, ánh mắt nghi hoặc nhìn Tôn Diệm khoác long bào ngồi bên trên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau