MA HẬU YÊU CƠ PHỤC THÙ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Ma hậu yêu cơ phục thù - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

"Hoàng hậu, mẫu hậu phạt A Liên chép kinh Phật 100 lần, nàng chép thay cho nàng ấy đi"

"Được"

Nữ tử bạch y ốm yếu nằm trên giường bệnh nhìn bóng lưng vội vã rời đi, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống mu bàn tay nàng, thật nực cười, phận làm chính thê lại phải chép phạt thay cho một tì thiếp thấp kém?!

......

"Hoàng hậu! Mẫu hậu phát hiện nàng chép thay cho A Liên phạt nàng ấy quỳ ngoài cung ba canh giờ! Tất cả là do nàng, vì sao lại không viết y như nét của A Liên?"

Tôn Diệm nhìn nữ nhân nhu nhược trước mắt, cuối cùng cũng chỉ lạnh lùng phất tay áo rời đi.

"Hoàng hậu, nàng lập tức đến trước cửa Từ Ninh cung quỳ cho trẫm!"

Phương Tình không nói gì chỉ mím môi nhìn nam nhân rời xa, đau lòng ngã xuống.

Vì sao? Vì sao cái gì cũng là A Liên, A Liên, A Liên?!

Nàng ta chỉ là hầu nữ thông phòng! Thân phận thấp kém, vì sao trong tim Thánh thượng cũng chỉ có nàng ta?!

Phương Tình được nha hoàn bồi đến Từ Ninh cung, dọc đường đi đều nhận được ánh mắt thương hại của các cung nữ, nô tài.

Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đi, thân là Hoàng hậu, đến kiệu cũng không được đi, trang phục đơn điệu, tẩm cung cũng chỉ có lác đác và người hầu hạ. Không bị bọn họ khinh bỉ cũng là tốt lắm rồi.

.....

Phương Tình sau bốn canh giờ dầm mưa cũng sớm đã không thể đứng dậy, ánh mắt mơ hồ nhìn A Nguyệt, cuối cùng cứ thế ngã xuống trước cửa cung.

"Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương thân thể suy nhược, dầm mưa lâu như vậy liền nhiễm phong hàn rồi, cần phải tịnh dưỡng thật tốt"

Tôn Diệm không nói gì chỉ gật đầu một cái, liếc nhìn nữ nhân thần sắc trắng bệch trên giường, cuối cùng cũng là mềm lòng cho thêm người đến hầu hạ Linh Phụng cung.

.....

Gần nửa tháng dưỡng bệnh, Phương Tình cũng đỡ hơn một chút, nhìn thấy cung điện lạnh lẽo năm xưa cuối cùng cũng đã có chút khí sắc liền vui vẻ không ít.

Chỉ là vui vẻ chưa kịp bao lâu thì tin dữ đã đổ lên đầu nàng. Trong cung loan truyền tin tức Phương Hậu lòng dạ thâm độc, ghen tị với Liên phi mà đầu độc vào canh dưỡng thai.
Tin này cũng nhanh chóng truyền đến tai Tôn Diệm, hắn liền phẫn nộ dẫn người đến Linh Phụng cung, khuôn mặt từ đầu đến cuối đều là vô cùng tức giận.

"Phương Tình! Ngươi cút ra đây cho trẫm!"

Phương Tình bị thị vệ vứt xuống trước mặt Tôn Diệm và Mặc Liên, đầu vì đập mạnh xuống nền đất mà ứa máu.

"Phương Tình! Con tiện nhân nhà ngươi, sao ngươi lại có thể hãm hại A Liên như thế?!"

Tôn Diệm giật ngược tóc Phương Tình ra sau, đôi mắt đỏ ngầu chỉ hận không thể đâm chết nàng ngay lập tức.

"Hoàng thượng, nếu thần thiếp nói không làm, người sẽ tin sao?"

Phương Tình không nhìn hắn, hai mắt xinh đẹp nhắm nghiền. Hắn sẽ nghe nàng nói ư? Hay chỉ một mực tin tưởng A Liên bé nhỏ của hắn?

"Tiện ngươi còn dám giảo biện?!"

Phương Tình vẫn không nói gì, chỉ im lặng để hắn sỉ nhục.

Vốn nghĩ hắn sẽ phế hậu hoặc đày nàng vào ngục giam, chỉ là không nghĩ đến, hắn vậy mà lại cho người cưỡng hiếp nàng ngay trước mặt cung nữ, nô tài hầu hạ.

"Hoàng thượng! Hoàng thượng! Nương nương sẽ không bao giờ làm như vậy đâu, Hoàng thượng!"

Đám cung nhân quỳ rạp xuống đất cầu xin, nương nương bọn họ cả ngày đều nằm trên giường tịnh dưỡng, hơn nữa người tâm địa lương thiện, làm sao có chuyện hại hài tử của Liên phi kia? "Câm miệng!"

Phương Tình nhìn bọn họ quát lớn, nếu như bọn họ cầu xin cho nàng như vậy há chẳng phải tìm đến cái chết sao?

"Lý Tú, ngươi cho người bắt Đại hoàng tử đến đây, để cho nó nhìn xem mẫu thân nó lăng loàn đến mức nào!"

Phương Tình nghe như sét đánh bên tai, khổ sở bò đến bên chân hắn níu lấy, nào còn dáng vẻ của mẫu nghi thiên hạ?

"Hoàng thượng, Phương Tình cầu xin người, cầu xin người. Người muốn làm gì thân thể nhơ nhuốc này cũng được, cầu xin người mà, đừng để A Hiên nhìn thấy, Hoàng thượng!"

Tôn Diệm lạnh lùng đá ngã Phương Tình, trong lòng chỉ dâng lên một cỗ kinh tởm.

"Còn không mau đi!"

Lý công công sợ hãi tuân mệnh, trong lòng hắn đều là thương xót cho Phương Tình. Một đời thiện lương như thế, cuối cùng lại bị chính phu quân của mình sỉ nhục.

.....

Phương Tình nhìn bốn, năm gã nam nhân cao lớn trước mặt, lại thấy hài tử của mình bị trói đằng xa, đau lòng hướng mắt về phía nàng.

Một khắc sau đó, một gã nam nhân tiến đến xé nát y phục của nàng rồi nhào đến như một con thú đói khát.

"Quả nhiên là nữ nhân của Hoàng đế, ngon đấy, hahahaha"

Nàng uất hận nuốt ngược nước mắt vào trong, hai tay gầy gò nắm chặt lại, nhìn bọn hắn ghê tởm làm trên người nàng.

"MẪU THÂN!!!"

Tôn Hiên hét lớn nhìn mẫu thân hắn, nhìn từng thân ảnh ghê tởm kia ra vào trong người mẫu thân hắn, bảo hắn chấp nhận làm sao đây?

Lý công công đứng từ xa cuối cùng không nhịn được nữa, đứng lên chắn trước mặt Tôn Hiên, nhẹ nhàng an ủi hắn.

"Đại hoàng tử, mau nhắm mắt lại, Hoàng hậu nương nương sẽ không muốn người nhìn thấy đâu"

Tôn Hiên lặng lẽ nhắm mắt vào, một giọt nước mắt rơi xuống. Thù của mẫu thân, hắn nhất định sẽ trả!

Chương 2

Tôn Hiên lặng lẽ nhắm mắt vào, một giọt nước mắt rơi xuống. Thù của mẫu thân, hắn nhất định sẽ trả!

......

Sau hai canh giờ bị hành hạ ấy, cung nhân đỡ Phương Tình vào tẩm cung, mắt mỗi người đều sưng đỏ lên.

Tôn Hiên vốn muốn tiến lên đỡ mẫu thân hắn nhưng đáp lại là đôi mắt lạnh lùng, xa cách.

"Nương bẩn"

Thân thể nhơ nhuốc này, nàng không muốn A Hiên chạm vào. Có một người mẫu thân như nàng, thà rằng không có còn hơn.

"Mẫu thân, người không bẩn!"

Tôn Hiên nhìn về phía bóng lưng gầy gò của mẫu thân mình hét lớn. Trong lòng hắn, mẫu thân không bẩn, người không bẩn mà.

......

Ngay sau đêm đó, tin tức Phương Hậu bị làm nhục trước mặt cung nhân lan truyền khắp cung. Bọn họ đều biết, Hoàng hậu nhất định không có bỏ độc vào canh của Liên phi, nhưng Hoàng thượng có tin không? Tất nhiên là không, người chỉ tin Liên phi của mình.

"Nương nương, Hoàng thượng vốn muốn ban chỉ để Đại Hoàng tử làm nhi tử dưới gối của Liên phi thì Thái hậu trở về, bây giờ Thái hậu đang ở Từ Ninh cung chăm sóc cho Đại Hoàng tử, người có thể yên tâm rồi"

Phương Tình chỉ "ừm" một tiếng, ánh mắt thơ thẩn nhìn về phía xa, khăn tay đã bị vò nát.

Mẫu tộc không thương, phu quân không yêu, vì sao nàng lại phải sống một kiếp khổ sở đến vậy?

"Nương nương, nương nương, Hoàng thượng nghe Liên phi nói An Viên công chúa cố tình đẩy ngã nàng ta xuống hồ, bây giờ đang cho người phạt trượng công chúa!"

"Choang"

Ly trà vừa được dâng đến bên tay Phương Tình lập tức rơi xuống đất, tạo thành một âm thanh chói tai.

"Nương nương!" A Nguyệt và A Vũ chạy theo nàng, trong lòng đau đến không thở nổi.

Hoàng thượng! Ngài không bằng cầm thú!

An Viên là nữ nhi thân sinh của Phương Tình, từ khi sinh ra đã bệnh tật quấn thân, hằng ngày đều bầu bạn với canh thuốc đắng ngắt.

Phương Tình chạy nhanh đến Dưỡng Tâm Điện, cả người nhếch nhác bẩn thỉu, đến cả giày cũng chưa kịp thay vào, trong miệng đều là lẩm bẩm tên của nữ nhi.

Trước cửa Dưỡng Tâm Điện, An Viên gầy gò nằm đó, toàn thân nhuốm đỏ máu tươi.

"Dừng lại! Dừng lại! Bổn cung nói các ngươi dừng tay lại!!"

Phương Tình thống hận gào lớn, đôi chân vì để trần mà trày xước một mảng, từng bước nặng nề đến bên An Viên.

"Viên Viên, Viên Viên của mẫu thân, mẫu thân hại con, mẫu thân hại con"

An Viên im lặng nhìn mẫu thân, hai mắt nặng trĩu. Viên Viên biết mà, mẫu thân nhất định sẽ đến.

Phương Tình bế lấy xác nữ nhi bước vào chính điện, đôi mắt chỉ toàn là hận ý.

"Tôn Diệm! Ngươi tên cẩu Hoàng đế!"

Nàng đau khổ hét lớn, cả người đều đã vô cùng mệt mỏi.

"Ngươi ngươi cẩn thận lời nói!"

Hắn lạnh lùng nhìn thê tử kết tóc của mình, ánh mắt đảo đến xác của nữ nhi trên tay nàng.

"Tỷ tỷ, gì cũng là do An Viên công chúa đi đứng không cẩn thận, nếu như ta có mệnh hệ gì, vậy thì đứa bé trong bụng ta, e là..."

Mặc Liên nũng nịu ngồi trên đùi Tôn Diệm, cả người đều là y phục tinh xảo, trang sức lấp lánh, khuôn mặt tô son điểm phấn uất ức nhìn nàng.

"Ngươi chắc trong bụng ngươi là con của hắn?"

Mặc Liên thoáng chốc giật mình, nhưng thần sắc yếu đuối như hoa sen trắng nhanh chóng được khôi phục.

Nàng khinh miệt nhìn nữ nhân ngồi trong lòng đế vương. Hài tử của mình bị chính mình hại chết, hắn vẫn có thể bình thản bên cạnh mỹ nhân như vậy?

"Tôn Diệm, ngươi nên nhớ kĩ, nếu không có Phương gia giúp ngươi, ngươi có thể trèo cao sao?"

Hai chữ "trèo cao" như đâm thẳng vào tim hắn. Phải rồi, hắn cũng chỉ là nhi tử của một tần thị thấp cổ bé họng, nào dám mơ tưởng hão huyền?

Nhưng vậy thì sao? Chẳng phải bây giờ hắn chính là bậc Đế vương cao cao tại thượng sao?

"Phương Tình, ngươi cũng chỉ là vật trao đổi giữa ta và phụ thân ngươi, sinh tử của ngươi, là do trẫm định đoạt"

Chương 3

"Phương Tình, ngươi cũng chỉ là vật trao đổi giữa ta và phụ thân ngươi, sinh tử của ngươi, là do trẫm định đoạt"

Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hắn. Hổ dữ cũng không ăn thịt con, phu thê kết tóc chung chăn gối lâu năm như vậy, hắn cũng nhẫn tâm sao?

Tôn Diệm liếc mắt thấy than Hồng La đang được đưa vào tẩm điện, ánh mắt loé lên tia ngoan độc.

"Phương Tình, nếu như ngươi muốn An Viên chết có chốn dung thân thì lập tức đi trên đống than Hồng La đó. Còn nếu không....ngươi tự biết hậu quả"

Mặc Liên ngồi trong lòng hắn đến là vui vẻ, nhẹ nhàng thủ thỉ.

"Diệm a~ tỷ tỷ cũng không có cố tình, chàng đừng tức giận như vậy"

Phương Tình nắm chặt hai tay thành quyền. Bây giờ Phương gia quyền thế ngập trời cũng đã sớm là cái vỏ rỗng, nàng cũng chỉ là Hoàng hậu hữu danh vô thực, bây giờ bản thân cũng không lo liệu xong, làm sao còn có thể lo cho tang lễ của Viên Viên?

"Có phải nếu như ta đi, ngươi sẽ lo liệu hậu sự cho Viên Viên?"

"Phải, lời của trẫm còn có thể không đáng tin sao"

Tôn Diệm nhếch môi nhìn nàng, ngón tay thon dài vuốt ve mu bàn tay của Mặc Liên.

"Được"

Nàng đồng ý.

Chẳng phải cũng chỉ là đi trên than thôi sao?

Vì con, nàng làm được.

"Tốt, tốt, Lý Tú, ngươi cho người đem than Hồng La đến" Lý Tú cúi đầu tuân mệnh. Chuyện của gia đình Đế vương, ông quản không nổi.

......

"Hoàng hậu nương nương...mời..."

Lý công công cúi gằm mặt xuống đất, không dám nhìn thẳng vào nàng.

Phương Tình nắm chặt mép váy, từ từ bước lên đống than đã được đốt nóng, hai mắt nhắm nghiền.

Cảm giác đau xót xộc lên thẳng đại não. Đau chứ, xót chứ, bỏng chứ, nhưng hài tử của nàng còn đang nằm ở kia, nàng đâu thể bỏ mặc?

Tôn Diệm ôm lấy eo Mặc Liên đứng đằng sau xem kịch, cất giọng cười lớn.

Đám cung nhân xót xa nhìn nàng. Đôi chân trắng nõn vì chạy trần đã trày xước một mảng, bây giờ lại phải đi trên than nóng như vậy, có ai mà chịu được?
Phương Tình cắn chặt môi lại, nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống, toàn thân kịch liệt run rẩy.

Tiết trời rét lạnh, y phục của nàng lại mỏng tang, lạnh thấu xương thấu thịt. Tôn Diệm quả nhiên biết tra tấn người khác.

Ngay khi vừa đặt chân xuống nền tuyết lạnh lẽo, Phương Tình thân tàn ma dại mà gục xuống nền tuyết lạnh lẽo, trong miệng vẫn luôn lẩm bẩm tên của An Viên.

"Lý Tú, truyền chỉ của trẫm, An Viên công chúa thân thể suy nhược, sinh bệnh lâu ngày, nay an táng ở Nam Giao"

Lý công công tuân chỉ lui xuống, cho người đỡ lấy xác của An Viên đem đi.

A Nguyệt và A Vũ lúc này mới dám chạy đến bên Phương Tình đỡ lấy nàng.

"Nương nương, về thôi"

.........

Khi nàng quay về cung liền nhiễm phong hàn, thái y yêu cầu tĩnh dưỡng hơn một tháng, hậu sự của An Viên là do một tay Đức phi đảm nhiệm, nàng cũng có thể an tâm.

Hơn một tháng bầu bạn với thuốc thang, Phương Tình gầy đi trông thấy, cả người hốc hác xanh xao, khí huyết hư hàn.

Kể từ ngày An Viên mất, nàng chưa một lần có giấc ngủ ngon, đêm đến đều là mơ thấy cảnh tượng An Viên nằm ngoài tiết trời lạnh giá, bị đám thị vệ đó đánh đến da thịt lẫn lộn, hay hình ảnh Tôn Hiên bị trói một bên cưỡng ép xem nàng bị ngoại nam làm nhục.

Thân thể Phương Tình đã sớm mệt mỏi quá mức, thần kinh luôn luôn bao trùm trong trạng thái căng thẳng, nếu không có thái y giúp nàng điều dưỡng thân thể thật tốt, Phương Tình sẽ giống như dây cung bị kéo căng cực hạn, không lâu sẽ đứt đoạn và ngã gục.

Chỉ là không ngờ sau đó, tin dữ lại ập lên đầu nàng một lần nữa.

"Hoàng hậu nương nương, Từ Ninh cung cháy rồi, Đại Hoàng tử và Thái hậu....đều ở trong đó"

Chương 4

"Hoàng hậu nương nương, Từ Ninh cung cháy rồi, Đại Hoàng tử và Thái hậu....đều ở trong đó"

Phương Tình nghe như sét đánh bên tai, khuôn mặt nàng trắng bệch, gằn giọng quát lớn nhìn cung nữ kia.

"Ngươi nói cái gì?"

Vị cung nữ kia hoảng sợ nhìn Phương Tình, cả người run rẩy quỳ sụp xuống.

"Nương...nương nương, Từ...Từ Ninh cung cháy..."

Từ Ninh cung cháy?

Sao lại có thể?

Phương Tình hoảng hốt đẩy cung nữ kia mà vội vàng chạy ra ngoài. Nàng như quên mất đi những nỗi đau xót ở bàn chân, trong đầu đều là hình ảnh của Tôn Hiên.

Phương Tình dốc hết sức chạy đến Từ Ninh cung, cả người đã đẫm mồ hôi.

A Hiên, đợi nương.

Từ Ninh cung vẫn cháy lớn, đám cung nhân la hét dập lửa, Thái hậu đã sớm được đưa ra, chỉ là....Đại Hoàng tử vẫn mắc kẹt trong đó.

Khi Phương Tình chạy đến liền va phải một cung nữ đang vội vàng rời đi, hơn nữa khuôn mặt còn có chút quen thuộc.

"Hoàng hậu nương nương"

Đám cung nhân nhìn thấy nàng định xông vào đám cháy liền chạy đến ngăn cản.

Không biết Phương Tình lấy sức ở đâu liền xô ngã hết bọn họ, cầm lấy thau nước dội lên người rồi xông vào tẩm cung đang bị ngọn lửa nuốt chửng lấy.

"Nương nương!"

"Hoàng hậu nương nương"

"Nương nương" "Người mau ra đi!"

"Nguy hiểm lắm đó!"

Phương Tình để mặc những lời đó ngoài tai, khuôn mặt trắng bệch tìm kiếm Tôn Hiên.

"Hụ...hụ...hụ"

Khói lửa mù mịt cả một góc trời, trong cung trên dưới đều nhốn nháo không yên.

"A Hiên!"

"A Hiên!"

Phương Tình gào lớn, hốc mắt đã sớm đỏ ửng, nàng sợ, rất sợ. Ông trời đã cướp đi của nàng một đứa con, không thể cướp thêm nữa.

"Mẫu....mẫu...thân"

Tôn Hiên nằm trong góc phòng, khuôn mặt tái mét doạ người, một thanh gỗ còn đè lên chân, không thể di chuyển, chỉ đành bất lực nằm đó. "A Hiên!"

Phương Tình vừa nhìn thấy A Hiên liền vui sướng không thôi, nhanh chóng chạy đến bên con trai.

"A Hiên, A Hiên,...."

Phương Tình gắng gượng đẩy thanh gỗ ra khỏi chân Tôn Hiên, bàn tay nhỏ nhắn đã nhuốm đầy máu.

"A Hiên ngoan, đừng khóc, nương sẽ cứu con"

"Mẫu...mẫu thân"

Nàng nghẹn ngào trấn an con trai, tim đau đến không thở nổi, chỉ là hình ảnh người cung nữ va vào đột nhiên hiện lên tâm trí nàng.

Xuân Tịnh!

Là Xuân Tịnh! Tì nữ của Mặc Liên!

Mắt Phương Tình đỏ ngầu, dùng hết sức hất thanh gỗ sang một bên.

Con tiện nhân khốn kiếp đó!

"A Hiên, nương....khụ...dìu con đi"

Tôn Hiên đã sớm đau đến bất tỉnh nhân sự, khuôn mặt trẻ con non nớt tái nhợt, đôi mắt nặng trĩu nhắm lại.

"Khụ...khụ...A Hiên...cố lên"

Ngay khi vừa bước ra ngoài tẩm cung, thanh gỗ chắn trên đầu nàng liền lung lay, Phương Tình nhanh chóng đấy Tôn Hiên ra ngoài.

"NƯƠNG NƯƠNG!"

Chương 5

Ngay khi vừa bước ra ngoài tẩm cung, thanh gỗ chắn trên đầu nàng liền lung lay, Phương Tình nhanh chóng đấy Tôn Hiên ra ngoài.

"NƯƠNG NƯƠNG"

"BỊCH"

Thanh gỗ chắn liền rơi xuống, Phương Tình không kịp tránh đi mà bị đè lên, toàn thân đau nhức.

Thanh gỗ kia vời rơi xuống thì lần lượt mấy thanh khác cũng rơi xuống, lửa cháy càng thêm dữ dội.

Bên ngoài Từ Ninh cung vẫn ra sức dập lửa, chỉ là người bên trong cũng đã sớm không chịu đựng thêm được nữa.

Phương Tình nhìn ngọn lửa đang dần bao vây lấy mình, mỉm cười thê lương.

Nàng phải chết rồi ư?

Vậy còn A Hiên? Nếu như Mặc Liên muốn hãm hại nó thì sao đây?

Nàng ta đến cung Thái hậu còn dám đốt, chẳng lẽ lại không dám ra tay với A Hiên?

Phương Tình quay đầu nhìn Tôn Hiên đang gào khóc bên ngoài, trong lòng đau đến không thở nổi, chỉ có thể mỉm cười trấn an con trai.

Tôn Hiên bị hai thái giám giữ lại bên ngoài, mặc cho hắn gào khóc muốn xông vào.

"MẪU THÂN! MẪU THÂNNN!!!"

"ÁAAAAAAAAAA"

Cuối cùng Tôn Hiên cũng chỉ có thể giương mắt nhìn ngọn lửa dữ tợn kia nuốt chửng lấy mẫu thân hắn. Hắn vĩnh viễn không thể quên được, sự bất lực và nụ cười thê lương của mẫu thân mình khi đó.

Vĩnh viễn không bao giờ quên.

"Hoàng thượng! Hoàng thượng! Hoàng hậu nương nương...."

Tôn Diệm khoác long bào chậm rãi từng bước đi đến Từ Ninh cung, mơ hồ còn nhìn thấy khoé môi ẩn giấu một nụ cười sung sướng.

Thê tử của hắn mắc kẹt trong đám cháy, hắn lại có thể mỉm cười vui sướng?

"Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương...."

A Nguyệt- tì nữ hồi môn của Phương Tình run rẩy quỳ xuống, khuôn mặt trắng bệch, ướt đẫm nước mắt.

"Chết rồi?"
Tôn Diệm lạnh nhạt hỏi, ánh mắt đảo về phía cung điện cháy rụi.

Phương Tình chết rồi?

Ha, tốt, rất tốt!

"Vâng, hoàng thượng"

A Nguyệt cúi gằm mặt xuống đất, nàng không muốn nhìn mặt Tôn Diệm. Không phải vì sợ, chỉ là sợ sẽ không nhịn được mà tiến lên giết chết hắn.

Khi nương nương lao vào đám cháy đó, hắn ở đâu?

Khi nương nương, mắc kẹt trong đám cháy đó, hắn ở đâu?

Khi nương nương trút đi hơi thở cuối cùng, hắn ở đâu?

Từ đầu đến cuối, hắn chỉ ở bên ân ái với Liên phi bé nhỏ của mình.

Mặc cho thê tử của mình chết trong đau đớn, trong tuyệt vọng, mặc cho mạng sống của mẫu thân hắn không thể đảm bảo, mặc cho con trai hắn có thể vĩnh viễn không tỉnh dậy, hắn vẫn chỉ quan tâm đến ái phi của mình.

Hắn có còn là người con hay không?

"Lý Tú, truyền chỉ, Hoàng hậu Phương thị điên điên khùng khùng, mưu hại hoàng tự, lập tức phế Hậu! Xoá mọi sử sách liên quan đến nàng ta!"

Tôn Hiên quay đầu nhìn người gọi là phụ thân hắn, đôi mắt đỏ ngầu, hai tay nắm chặt thành quyền.

Đời này kiếp này, ta cũng không muốn có người phụ thân như ngươi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau