MA ẢNH KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ma ảnh kiếm - Chương 41 - Chương 45

Chương 42: Hoạt sát

Thiên kiếm Hầu Lịnh Cương thả bước đến trước ngôi miếu thần hoàng. Y đứng ngoài cửa cổ miếu nhìn vào trong. Thiệu Ân đang đứng chắp tay đứng trước bệ thờ thần hoàng. Phong thái của y trông thật tao nhã ung dung tự tại.

Hầu Lịnh Cương bước vào trong cổ miếu thần hoàng. Y dừng bước hỏi Thiệu Ân:

- Dương công tử hẹn ta vì đại cuộc võ lâm.

- Đúng.

Thiệu Ân vừa nói vừa quay mặt nhìn lại Hầu Lịnh Cương. Trên miệng y xuất hiện nụ cười mỉm cầu tình xởi lởi. Y từ tốn nói:

- Hầu tôn giá hẳn thỏa mãn với sự chăm sóc của Mẫu Đơn Chi Hoa chứ?

Khuôn mặt lạnh lùng của Hầu Lịnh Cương nheo lại. Y gằn giọng nói:

- Dương thiếu hiệp mời Hầu mỗ đến đây không phải chỉ để hỏi chuyện kín của mỗ chứ?

Thiệu Ân gật đầu:

- Tất nhiên rồi, tại hạ mời tôn giá đến đây để trao cho tôn giá toàn bộ sơ đồ bày trí trong ngày chúc thọ của Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt.

Đôi mắt cá chết của Hầu Lịnh Cương sáng hẳn lên:

- Dương thiếu hiệp đã có rồi à?

Thiệu Ân gật đầu.

Y lấy trong ống tay áo ra một phong thư đưa đến trước mặt Hầu Lịnh Cương.

- Tất cả nằm trong phong thư này. Hầu tôn giá giao nó lại cho ai, bang chủ Cái Bang Khưu Chí Viễn, hay Võ Đang chân tử Giác Hải đạo trưởng, hoặc Tung Sơn chưởng môn Tạ Kiểng.

- Hầu mỗ sẽ trao nó lại cho Tạ Kiểng chưởng môn phái Tung Sơn.

- Tạ chưởng môn đang ở đâu?

- Tạ chưởng môn đang ở tại biệt xá của Tung Sơn phái.

Thiệu Ân gật đầu:

- Tại hạ nhờ Hầu tôn giá trao phong thư này lại cho Tạ chưởng môn.

Hầu Lịnh Cương gật đầu.

Y vừa gật vừa đưa tay cầm lấy phong thư. Tay của Hầu Lịnh Cương vừa chạm vào phong thư thì y cũng kịp nhận ra nụ cười cùng ánh mắt tàn độc của Thiệu Ân. Chớp thấy nụ cười và ánh mắt tàn độc vô tâm của Thiệu Ân, Hầu Lịnh Cương giật mình khi nhận ra điều đó. Nhưng sự phát hiện của Thiên kiếm Hầu Lịnh Cương quá muộn màng. Ngay trong một cuộc giao đấu quang minh chính đại thì Hầu Lịnh Cương cũng đâu phải là đối thủ của Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân, còn trong hoàn cảnh này thì y đúng là một con cừu non của Thiệu Ân mà thôi.

Nụ cười mỉm trên hai cánh môi Thiệu Ân vụt tắt, Hầu Lịnh Cương rùng mình thì chớp bạc sáng ngời lóe sáng làm lóa cả mắt y. Cùng với sự xuất hiện của ánh chớp bạc sáng ngời đó là cảm giác giá buốt ngay trên yết hầu của Hầu Lịnh Cương.

Thiên Kiếm Hầu Lịnh Cương ôm lấy yết hầu thối liền ba bộ. Máu từ yết hầu gã trào qua kẻ tay nhuộm đỏ vạt áo trước. Y nhìn Thiệu Ân bằng ánh mắt thất thần.

Trung Nguyên Thiên Kiếm Hầu Lịnh Cương cố lắm mới bật ra được lời nói như thốt ra từ trong cuống họng:

- Sao ngươi lại làm vậy?

Thiệu Ân bước tới trước mặt Hầu Lịnh Cương. Y chậm rãi nói:

- Đã có sự thay đổi trong kế hoạch của ta.

Toàn thân Thiên Kiếm Hầu Lịnh Cương run rẩy, mắt y hoa lên nhìn Thiệu Ân lúc tỏ lúc mờ. Chân y cũng run bần bật:

- Ngươi phản bội Thốt được đến đây thì Hầu Lịnh Cương khụy gối quỳ xuống ngay trước mũi giày của Thiệu Ân.

Đặt tay lên đỉnh đầu của Hầu Lịnh Cương, Thiệu Ân chậm rãi nói:

- Ngươi mới là kẻ phản bội.

Vừa nói Thiệu Ân vừa nắm búi tóc của Hầu Lịnh Cương kéo lên. Hai tay của Hầu Lịnh Cương cố ghì lấy thủ cấp nhưng cuối cùng thì phải buông ra, để Thiệu Ân nhấc thủ cấp y ra khỏi cổ. Máu trào lên như dòng nham thạch phủ xuống thể pháp y.

Thiệu Ân thả thủ cấp của Thiên kiếm Hầu Lịnh Cương xuống sàn cổ miếu.

Đôi mắt của Hầu Lịnh Cương vẫn mở trừng trừng. Điểm nụ cười mỉm, Thiệu Ân nói:

- Hầu tôn giá hãy yên tâm ra đi với ảo tưởng mình là võ lâm Minh chủ.

Thiệu Ân rời cổ miếu, một mình đi trong đêm. Sương giá trời đêm khiến cho Thiệu Ân cảm thấy thư thái và hưng phấn lạ thường. Y nghĩ đến cuộc giao tình với Thục Á Di, mặc dù vừa mới ra tay giết một mạng người.

Thiệu Ân dừng bước trước cổng vào biệt xá của Tung sơn phái.

Hai gã giáo đồ Tung Sơn nhận ra ngay Thiệu Ân. Cả hai liền ôm quyền xá:

- Dương thiếu hiệp đang đêm sao đến Tung Sơn biệt xá.

Thiệu Ân mỉm cười từ tốn nói:

- Tại hạ muốn gặp Tạ chưởng môn.

- Thiếu hiệp hãy ở đây để tại hạ vào báo cho Tạ chưởng môn.

Thiệu Ân khoát tay:

- Tạ chưởng môn có ở trong biệt xá à?

Hai gã giáo đồ Tung Sơn gật đầu.

Thiệu Ân gật đầu nói:

- Nhị vị huynh đài không cần báo với Tạ chưởng môn. Tại hạ không muốn làm kinh động đến người.

Y vừa nói vừa ôm quyền.

Thấy Thiệu Ân ôm quyền, hai gã liền ôm quyền đáp lễ. Nụ cười mỉm lại xuất hiện trên hai cánh môi của Thiệu Ân, nụ cười vụt tắt thì ánh chớp bạc lóe lên.

Hai gã giáo đồ Tung Sơn thả tay xuống, khụy gối, thủ cấp rời khỏi cổ rơi xuống đất.

Họ chết mà tuyệt nhiên chẳng kịp thốt ra tiếng nào, cũng chẳng kịp hiểu vì sao mình phải chết. Cái chết của họ quá nhanh bởi mật kiếm của Thiệu Ân, nên chỉ có Thiệu Ân mới có thể giải trình cho hai gã đó biết vì sao họ chết.

Chắp tay sau lưng, Thiệu Ân bước qua xác hai gã giáo đồ Tung Sơn phái đi thẳng một mạch đến tòa biệt xá.

Y bước vào cửa biệt xá thì chạm mặt với một vị trưởng lão phái Tung Sơn.

Thiệu Ân ôm quyền:

- Tại hạ muốn diện kiến Tạ chưởng môn.

- Dương thiếu hiệp hẳn có chuyện gấp mới tìm Tạ chưởng môn lúc này. Tạ chưởng môn đang luyện công Có chuyện gì Dương thiếu hiệp hãy nói với lão phu.

Thiệu Ân nhìn lão trượng đó từ đầu đến chân. Y nheo mày nói:

- Tại hạ và Tạ chưởng môn vốn có quan hệ rất sâu thế mà tại hạ lại không biết tôn tưởng lão.

- Lão phu là Hoạch Cơ, đại tổng quản của Tung Sơn phái. Lão phu ít khi xuất hiện ngoài giang hồ, chỉ khi nào Tạ chưởng môn thật cần, lão phu mới đi cùng với Tạ chưởng môn.

Thiệu Ân ôm quyền:

- Tạ chưởng môn trọng Hoạch tiền bối như vậy, hẳn tiền bối là một đại cao thủ trong Tung Sơn phái.

- Nếu nói lão phu là đại cao thủ của Tung Sơn phái thì cũng hơi quá đáng. Lão phu không dám nhận lời tâng bốc đó. Nhưng nếu nói Tạ chưởng môn rất coi trọng lão phu thì điều đó quả không sai.

Hoạch Cơ vuốt râu nhìn Thiệu Ân nói:

- Dương thiếu hiệp, lão phu có nghe danh tiếng của thiếu hiệp lẫy lừng khắp võ lâm giang hồ. Nay lão phu mới được gặp thiếu hiệp, vinh hạnh cho lão phu vô cùng.

- Danh tiếng của tại hạ chẳng qua chỉ nhờ vào oai phong của Thượng tôn minh chủ mà có, chứ thực tài thì chẳng có gì.

- Thiếu hiệp khách sáo.

- Tại hạ không dám ngoa ngôn với kẻ bề trên như tiền bối.

Lão Hoạch vuốt râu:

- Dương thiếu hiệp có chuyện gì cần gặp Tạ chưởng môn?

Thiệu Ân ôm quyền:

- Thật ra cũng chẳng có chuyện gì, tại hạ chỉ muốn gặp Tạ chưởng môn có chút việc thôi. Nhưng Tạ chưởng môn đang bận luyện công, tại hạ không dám làm phiền Tạ chưởng môn.

Thiệu Ân ôm quyền hướng về phía Hoạch Cơ:

- Cáo từ tiền bối.

Hoạch Cơ ôm quyền:

- Lão phu không tiện tiếp thiếu hiệp.

- Tại hạ không dám làm phiền tiền bối.

Y sực nhớ ra điều gì đó, rồi nói:

- Tại hạ nhớ ra rồi, tiền bối có phải là vị trưởng bối có nội lực cao thâm nhất trong Tung Sơn phái với ngoại hiệu Đa Công?

- Ngoại hiệu đó do bằng hữu tặng cho lão phu. Họ tặng thì lão phu buộc phải nhận chứ không dám tự cho mình có nội lực cao thâm.

- Tiền bối khách sáo quá. Nếu được tiền bối chỉ giáo một vài chiêu, tại hạ rất hoan hỷ.

Tại hạ mong được đấu nội lực với tiền bối.

Hoạch Cơ nhướng mày vuốt râu, cười khẩy rồi nói:

- Dương thiếu hiệp không khách khí với lão phu chứ?

- Tại hạ đâu dám ngoa ngôn với tiền bối.

Nói dứt câu Thiệu Ân ôm quyền trịnh trọng nói:

- Mời tiền bối.

Y ngồi ngay xuống sàn gạch trong tư thế kiết đà, rọi mắt nhìn Hoạch Cơ như khích lệ lão. Nụ cười lại nở ra trên hai cánh môi của Thiệu Ân, nhưng lần này nụ cười đó như một lời thách thức với Hoạch Cơ khiến lão bước đến ngồi xuống đối mặt với Thiệu Ân.

Lão trang trọng nói:

- Giao đấu nội lực cũng như đấu đao kiếm, có điều chi sơ xuất, thiếu hiệp bỏ qua cho lão.

- Tại hạ không khách sáo đâu.

Nói rồi Thiệu Ân vận công đẩy song thủ đến trước. Hoạch Cơ vội vận công đối chưởng với Thiệu Ân. Đôi bản thủ vừa hít chặt lấy nhau thì nụ cười xởi lởi trên miệng Thiệu Ân vụt biến mất mà thay vào đó là ánh mắt tàn nhẫn vô tâm.

Y từ tốn nói:

- Tiền bối tới số rồi.

Lời của Thiệu Ân vừa thoát ra khỏi cửa miệng, Hoạch Cơ toan mở lời đáp thì lưỡi mật kiếm giấu trong ống tay áo như một con rắn chờ sẵn lao vụt tới xuyên qua yết hầu Hoạch Cơ nhanh không thể tưởng. Lão giật nảy người, một âm thanh thoát ra từ cổ họng như tiếng khò khè của một con rắn.

Thiệu Ân lắc cổ tay rút mật kiếm về, đồng thời lách người sang bên để né tránh vòi máu tuôn ra xối xả cùng với những âm thanh khò khò. Hoạch Cơ ôm lấy yết hầu. Lão muốn thét lớn để đánh động cho Tạ Kiểng nhưng khốn nổi chẳng thể nào thét được ngoài những tiếng khèn khẹt như tiếng khỉ gọi đàn.

Thiệu Ân thản nhiên đứng lên trong khi Hoạch Cơ vẫn mở to hai mắt hết cỡ nhìn y. Lão ngã vật ra sau đập ót xuống sàn gạch biệt xá Tung Sơn.

Nhìn xác Hoạch Cơ, Thiệu Ân thản nhiên nói:

- Ai cũng có một kết cục như vậy cả.

Nói rồi Thiệu Ân thả bước chậm rài về phía gian biệt phòng. Y dừng trước cửa suy nghĩ và lắng nghe những động tĩnh bên trong.

Y gõ cửa.

Tiếng của Tạ Kiểng cất lên:

- Ai?

Thiệu Ân từ tốn nói:

- Tại hạ là Dương Thiệu Ân muốn gặp Tạ chưởng môn.

Cửa dịch mở, Tạ Kiểng trong bộ đồ ngủ xuất hiện. Y nhìn Thiệu Ân:

- Dương công tử hẳn có tin gì muốn nói với Tạ mỗ.

Thiệu Ân nhìn Tạ Kiểng:

- Tại hạ có một tin rất quan trọng muốn nói với chưởng môn.

- Tin gì quan trọng mà công tử phải tìm đến bổn chưởng môn trong lúc này.

Nụ cười mỉm hiện lên hai cánh môi của Thiệu Ân. Y ôn nhu nói:

- Tại hạ mang đến cho Tạ chưởng môn tin của thần chết.

Tạ Kiểng ngơ ngẩn với câu nói đó của Thiệu Ân. Lão còn chưa kịp hiểu ý nghĩa của lời nói kia thì bất thình lình chớp bạc nhoáng lên. Tạ Kiểng giật mình. Lão phản xạ cực kỳ nhanh, thoái bộ về sau ba bước, buột miệng nói:

- Tại sao?

Mặc dù lão đã phản xạ nhanh như ánh chớp bạc vẫn cắt ngang qua người lão. Thốt ra được câu hỏi "tại sao" thì Tạ Kiểng phải ôm lấy ngực. Máu loang đỏ chiếc áo ngủ của Tạ Kiểng.

Tạ Kiểng biến sắc tái nhợt, thoái bộ liên tục, dựa lưng vào vách biệt phòng.

Nhìn sửng Thiệu Ân, chưởng môn Tung Sơn Tạ Kiểng nói:

- Ngươi, ngươi muốn giết ta?

Nụ cười vẫn hiện trên hai cánh môi của Thiệu Ân. Y chắp tay sau lưng bước vào. Nhìn Tạ Kiểng bằng ánh mắt thật ôn nhu từ tốn, Thiệu Ân nói:

- Nếu Tạ chưởng môn không muốn chết, hãy nói cho tại hạ biết bang chủ Cái Bang Khưu Chí Viễn đang ở đâu.

Vừa nói Thiệu Ân vừa đưa hữu thủ lên cho Tạ Kiểng thấy. Giữa hai ngón chỉ của Thiệu Ân là chiếc ám khí hình cánh sao.

Thiệu Ân nói:

- Tạ chưởng môn hẳn biết Tinh Vân phi tiễn của tại hạ.

Hai cánh môi của Tạ Kiểng mấy máu. Lão đã bị trọng thương, máu đang tuôn ra ướt đẫm cả chiếc áo ngủ. Lão miễn cưỡng nói:

- Dương công tử, tại sao lại có hành động này?

- Đừng hỏi những câu hỏi thừa. Hãy trả lời cho tại hạ biết bang chủ Cái Bang đang ở đâu.

Tạ Kiểng còn lưỡng lự thì cổ tay Thiệu Ân lắc nhẹ một cái. Chiếc ám tiễn thoát ra nện thẳng vào đan điền của vị chưởng môn phái Tung Sơn:

- Phập Tạ Kiểng khom người rồi khụy gối.

Thiệu Ân bước đến, ngọn mật kiếm giấu trong ống tay áo nhú ra điểm vào yết hầu Tạ Kiểng.

Tạ Kiểng rít giọng nói:
- Ngươi hành thích bổn chưởng môn bằng hành động đê tiện.

Không màng đến lời nói của Tạ Kiểng, Thiệu Ân chích mũi mật kiếm vào yết hầu họ Tạ:

- Tại hạ không có nhiều thời gian để nghe những lời nói này của tôn giá. Nếu tôn giá không muốn chết bởi mật kiếm của Thiệu Ân thì hãy nói cho tại hạ biết Khưu Chí Viễn đang ở đâu.

- Ngươi có thể đến Tam Tông miếu, tổng đàn Cái Bang mà tìm.

Mũi mật kiếm chích sâu vào hơn:

- Đừng trả lời tại hạ bằng những lời như vậy, nếu muốn có cơ hội trả thù.

Mồ hôi rịn ra trán Tạ Kiểng. Lão lắp bắp nói:

- Ngươi chắc chứ?

Lưỡi mật kiếm lại rút vào trong ống tay áo của Thiệu Ân.

Tạ Kiểng thở hắt ra rồi nói:

- Nếu ngươi muốn tìm bang chủ Cái Bang Khưu Chí Viễn hãy đến Tửu lầu của Ngạc Viên Hạnh ma ma.

Thiệu Ân khẽ gật đầu:

- Đó mới là câu trả lời mà tại hạ cần.

Y điểm nụ cười mỉm, nói tiếp:

- Chắc chắn Tạ chưởng môn rất thắc mắc về hành động bất ngờ này của tại hạ. Để đáp lại sự thành thật của Tạ chưởng môn, tại hạ nói cho người biết, trên cõi nhân sinh này bất cứ lúc nào cũng có sự thay đổi. Hành động của tại hạ cũng khởi phát từ sự thay đổi đó.

Nụ cười vụt tắt và Thiệu Ân quay bước đi ra cửa.

Nhìn theo sau lưng Thiệu Ân, Tạ Kiểng từ từ thở ra. Tiếng thở ra vừa dứt trên hai cánh môi của lão thì một chiếc ám tiễn tinh sa đã bất ngờ từ tay Thiệu Ân đập thẳng vào tam tinh lão.

Uy lực của chiếc tinh sa phi tiễn khoét ngay một lỗ giữa tam tinh Tạ Kiểng, hất đầu lão nện vào vách biệt phòng, rồi bật trở ra kéo theo cái xác đổ sầm đến trước.

Thiệu Ân quay mặt lại nhìn xác của Tạ Kiểng:

- Tạ chưởng môn không chết bởi mật kiếm của tại hạ thì phải chết bởi ám tiễn. Cái nào cũng dẫn đến cái chết.

Nói rồi y mới ung dung thả bước bỏ đi mà không ngoái đầu nhìn lại.

Tiếng cười khành khạch của bang chủ Cái Bang Khưu Chí Viễn từ trong gian phòng thượng khách vọng ra đập vào thính nhĩ của Thiệu Ân. Sau tiếng cười đó là giọng nói của Chí Viễn cất lên:

- Ngạc nương, nàng tin đi không còn bao lâu nữa ý lang quân của nàng sẽ không còn là một lão ăn mày chúa mà sẽ trở thành một Thượng tôn minh chủ cửu đỉnh trong thiên hạ.

Khưu Chí Viễn vừa nói dứt câu thì Thiệu Ân đẩy cửa bước vào.

Y nhận ra Ngọc Viện Hạnh ma ma chỉ có mỗi chiếc yếm trên người. Chiếc yếm quá nhỏ không đủ để khỏa lấy vùng nhũ hoa to quá khổ, mặc dù Viên Hạnh ma ma cũng đã ngoài tứ tuần.

Thiệu Ân nhìn Khưu Chí Viễn ôm quyền nói:

- Tại hạ không đến nỗi đường đột làm mất cuộc vui của bang chủ chứ?

Trong khi Thiệu Ân nói thì Ngạc ma ma vội khoác lại ngoại y của mình. Khưu Chí Viễn thở hắt ra rồi nói:

- Dương công tử sao biết bổn bang chủ ở đây?

- Tạ chưởng môn nói cho tại hạ biết.

Khưu Chí Viễn vuốt râu khẽ gật đầu:

- Mời Dương công tử ngồi.

Thiệu Ân thả bước đến ngồi đối diện với Khưu Chí Viễn. Chí Viễn chuốc rượu ra chén của lão và của Thiệu Ân. Vừa chuốc rượu lão vừa nói:

- Tạ chưởng môn tin cho Dương công tử đến tửu điếm của Ngạc nương hẳn là có chuyện quan trọng rồi.

- Tại hạ mang đến cho bang chủ một tin rất quan trọng mà Tạ chưởng môn không thể nào giải quyết được.

Ngạc ma ma ngồi xuống tràng kỹ tò mò nhìn hai người. Thiệu Ân không màng đến mà chỉ chú tâm vào Khưu Chí Viễn.

Y bưng chén rượu nói:

- Tại hạ không ngờ Khưu bang chủ của Cái Bang lại có phong thái của một người phong lưu, đa tình như vậy.

Khưu Chí Viễn cười khẩy rồi nói:

- Tất cả mọi người trong giang hồ đều nghĩ bang chủ Cái Bang chỉ là những lão ăn mày chúa, chứ có biết đâu cơ nghiệp của Cái Bang còn hơn cả các phái lớn trong giang hồ. Bổn bang có thể mua được tất cả mọi thứ trên đời này.

Thiệu Ân mỉm cười nói:

- Chỉ có những kẻ không biết gì mới cho Cái Bang tầm thường, nhưng tại hạ thì không.

Bởi vì tại hạ biết Cái Bang là thiên hạ đệ nhất bang.

Nghe Thiệu Ân tâng bốc mình trước mặt Ngạc Viện Hạnh, Khưu Chí Viễn càng lộ vẻ tự mãn và không khỏi cao hứng phấn khích. Lão bưng chén rượu:

- Nghe Dương công tử nói, bổn bang chủ phải kính công tử một chén rượu.

- Cung kính không bằng tuân mệnh. Mời bang chủ.

Khưu Chí Viễn cao hứng gật đầu rồi dốc chén rượu trút vào miệng.

Lão vừa ngửa đầu ra sau để trút rượu vào miệng thì lưỡi mật kiếm xuất hiện điểm vào yết hầu lão.

Khưu Chí Viễn cảm nhận được ngay mũi kiếm giá lạnh điểm vào tử huyệt mình. Lão như thể hóa thành đá, tay vẫn bưng chén rượu nhưng không nuốt nỗi số rượu vừa trút vào miệng.

Bang chủ Cái Bang miễn cưỡng nói:

- Dương công tử làm gì vậy?

- Tại hạ muốn bảo cho bang chủ một cái tin. Bang chủ có thích nghe không?

- Tin gì?

- Thiên kiếm Hầu Lịnh Cương, chưởng môn Tung Sơn Tạ Kiểng, hai người đang chờ bang chủ.

- Hai người đó chờ lão phu? Nhưng có gì mà công tử lại điểm kiếm vào tử huyệt của lão phu chứ?

- Tại sao bang chủ không hỏi tại hạ họ đang chờ bang chủ ở đâu?

Khưu Chí Viễn buột miệng nói:

- Chẳng lẽ hai người đó chờ Khưa mỗ dưới a tỳ.

Vừa thốt dứt câu thì Khưu Chí Viễn chợt rùng mình, mồ hôi tuông ra ướt đẫm. Lão giật mình vì nghiệm ra cái gì sắp đến với mình. Nụ cười xởi lởi hiện trên hai cánh môi của Thiệu Ân:

- Bang chủ đã trả lời dùm cho tại hạ. Đúng là hai người đó đang chờ bang chủ dưới a tỳ.

Hai cánh môi của Khưu Chí Viễn mấy máy. Lão muốn nói câu gì đó nhưng không thể thốt được thành lời. Thiệu Ân khẽ lắc đầu:

- Tội nghiệp cho bang chủ không trọn vẹn cuộc vui này.

Lời nói của Dương Thiệu Ân như đánh động bản năng tồn sinh của Khưu Chí Viễn. Khi y thốt dứt câu thì vị bang chủ Cái Bang cũng bước được lời nói của mình:

- Tha cho lão phu. Lão phu biết tội của mình đối với Thượng tôn minh chủ lão phu đáng chết nhưng công của lão phu giúp Thượng tôn minh chủ đưa giang hồ kỳ hiệp Lâm Chí Khanh vào tử địa ải Nhạn Môn có thể đổi lấy mạng của lão phu.

Đôi chân mày của Thiệu Ân nhíu lại. Thần quang của y bỗng chốc sáng hẳn lên:

- Bang chủ đã giúp gì cho nghĩa phụ hại Lâm Chí Khanh.

- Lão phu đã thông tin giả đến Lâm Chí Khan, để y đến ải Nhạn Môn gặp thánh cô hắc đạo.

Thiệu Ân mỉm cười:

- Cái công đó nhỏ quá.

- Lâm Chí Khanh giang hồ kỳ hiệp chỉ tin vào mỗi lão phu mà thôi. Bởi vì lão phu là bằng hữu chi giao với Lâm đại hiệp.

Thiệu Ân gật đầu:

- Vậy cũng có công lớn. Thế bang chủ biết tại hạ là gì của Lâm Chí Khanh không?

- Không biết.

- Tại hạ là con của giang hồ kỳ hiệp Lâm Chí Khanh đó.

Mặc dù giọng nói của Thiệu Ân rất ôn nhu nhưng lại khiến Khưu Chí Viễn giật mình.

Lão tròn mắt nhìn y thì mũi mật kiếm cũng từ từ xuyên vào yết hầu lão như người ta lấy que xuyên vào một con cá để nướng.

Lão muốn rống lên nhưng khổ nỗi không thể rống được bởi lưỡi kiếm đã chém ngang thanh quản. Bang chủ Cái Bang đập tay xuống bàn.- Rầm Cái đập tay của lão khiến Ngạc Viện Hạnh giật mình. Ngạc ma ma muốn biết vì sao Chí Viễn lại đập tay xuống bàn, nhưng khốn nổi lưng của Thiệu Ân lại che mất tầm mắt của mụ.

Sau cái đập tay, chân diện của Chí Viễn giẫy đành đạch, đồng thời phát một tiếng trung tiện. Thiệu Ân rút mạnh lưỡi kiếm về. Lười mật kiếm vừa rút ra khỏi yết hầu Khưu Chí Viễn thì lão nhảy dựng lên, rồi bổ đầu xuống bàn rượu - Bộp.

Hai tay lão ôm lấy bàn rượu. Máu xối xả tuôn ra loang đỏ cả sàn biệt phòng tửu điếm.

Ngạc Viện Hạnh muốn thét lên nhưng cổ họng lại bị chặn ngang khi tiếp nhận hai luồng sát nhãn của Dương Thiệu Ân. Y chấp tay sau lưng bước đến trước mặt Ngạc ma ma.

- Ma ma biết vì sao tại hạ phải lấy mạng lão ăn mày chúa Khưu Chí Viễn không?

Ngạc ma ma lắc đầu:

- Ngạc nương không biết không biết.

Thiệu Ân buông tiếng thở dài, rồi nói:

- Ngạc nương đừng sợ, tại hạ không làm hại Ngạc nương đâu.

Câu nói này của Thiệu Ân được thốt ra bằng chất giọng rất ôn nhu, hòa nhã khiến cho Ngạc Viện Hạnh cảm thấy yên tâm phần nào. Viện Hạnh lấm lét nhìn lên Thiệu Ân, nụ cười xởi lởi, cầu tìn lại hiện ra trên hai cánh môi của y.

Tiếp nhận nụ cười, và nhận ra vẻ khôi ngô anh tuấn của Thiệu Ân, Ngạc Viện Hạnh mới buông tiếng thở phào.

Thiệu Ân nhỏ nhẻ nói:

- Ngạc nương hết sợ rồi chứ?

Ngạc Viện Hạnh gật đầu, lí nhí hỏi:

- Vì sao công tử lại lấy mạng Khưu bang chủ?

- Bởi vì lão ăn mày chúa có Ngạc nương, còn tại hạ thì không.

Câu nói này của Thiệu Ân chẳng biết tác động thế nào đến Ngạc Viện Hạnh mà bất giác sắc diện của Ngạc ma ma ửng hồng e thẹn. Điểm một nụ cười thứ hai khích lệ Ngạc Viện Hạnh, Thiệu Ân nói tiếp:

- Ngạc ma ma hẳn đã hiểu ý của tại hạ.

Ngạc Viện Hạnh gật đầu nhưng vẫn miễn cưỡng hỏi:

- Chẳng lẽ công tử đã để mắt đến Ngạc nương.

Thiệu Ân gật đầu:

- Từ lâu rồi, Ngạc nương đã khiến tại hạ tơ tưởng đó.

Sắc diện của Ngạc ma ma ửng hồng, Viện Hạnh nhỏ giọng nói:

- Ngạc nương không ngờ mình lại có may mắn đó, nhưng cho dù công tử có để mắt đến Ngạc nương, cũng không nên giết bang chủ Cái Bang. Công tử đã tự làm phiền cho mình rồi.

- Đi tìm nửa phần còn lại của mình thì chẳng có gì sợ phiền hà cả. Vậy Ngạc nương quyết định xem, giữa tại hạ và lão ăn mày chúa Khưu Chí Viễn, Ngạc nương sẽ chọn ai nào?

- Tất nhiên công tử hơn hẳn lão ăn mày chúa.

- Vậy đêm nay Ngạc nương sẽ tiếp tại hạ chứ?

Ngạc Viện Hạnh gật đầu:

- Công tử muốn Ngạc nương tiếp gì?

- Tại hạ chỉ muốn được ngắm Ngạc nương thôi.

Ngạc ma ma gật đầu.

Sau cái gật đầu đó, Ngạc Viện Hạnh tự trút bỏ trang phục của mình. Chẳng mấy chốc, Ngạc ma ma đứng trần truồng trước mặt Thiệu Ân. Y lỏ mắt nhìn thể pháp Ngạc ma ma từ trên xuống dưới rồi nói:

- Thể pháp của Ngạc nương chỉ xứng với Khưu bang chủ mà thôi.

Ngạc nương còn chưa hiểu câu nói của Thiệu Ân thì ánh chớp bạc nhóa lên làm lóa mắt thị. Cảm giác rát bỏng nơi yết hầu xuất hiện cùng với khối than hồng chẹn ngang cổ. Ngạc Viện Hạnh ôm lấy yết hầu lỏ mắt nhìn Thiệu Ân, từ từ ngồi xuống tràng kỹ. Trước khi trút hồn ra khỏi xác, Ngạc Viện Hạnh kịp thấy nụ cười xởi lởi cầu tình hiện trên hai cánh môi mỏng của Thiệu Ân và ý niệm mơ hồ lóe trong tầm thức mụ:

"Dương công tử đáng cho ta hầu hạ lắm Chàng đúng là trang mỹ nam tử mà ta đi tìm trong cuộc đời này.".

Võ Đang chân tử Giác Hải đạo trưởng ngồi kiết đà, nhìn Thiệu Ân bước vào thảo xá. Y ôm quyền xá Võ Đang chân tử:

- Đạo trưởng có thể bồi tiếp tại hạ được không?

Võ Đang chân tử Giác Hải mở mắt nhìn Thiệu Ân:

- Thiếu hiệp tìm bần đạo có việc gì?

Thiệu Ân ôm quyền nói:

- Tại hạ không dám dấu đạo trưởng, Thiên kiếm Hầu Lịnh Cương, bang chủ Cái Bang Khưu Chí Viễn và Tạ chưởng môn đều đã chết.

Lời nói này của Thiệu Ân chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai Võ Đang chân tử Giác Hải. Giũ ngọn phất trần, lão bật đứng lên:

- Sao? Ai giết họ?

Thiệu Ân nhìn Võ Đang chân tử, từ tốn nói:

- Đạo trưởng nghĩ xem ai đã giết ba người đó.

- Bần đạo làm sao biết được.

- Đạo trưởng không biết nhưng tại hạ biết người giết ba người đó.

- Thiếu hiệp biết, vậy người đó là ai?

Thiệu Ân điểm nụ cười mỉm rồi nói:

- Ngoài đạo trưởng ra thì không còn ai khác?

Võ Đang chân tử biến sắc, phẫn uất nói:

- Ai nói với thiếu hiệp bần đạo lấy mạng ba người đó?

Thiệu Ân chắp tay sau lưng:

- Trước khi Khưu Chí Viễn bang chủ chết đã nói cho tại hạ biết kẻ thù ác độc giết lão bang chủ Cái Bang chính là đạo trưởng. Đạo trưởng vì muốn mình là người duy nhất chấp chưởng quyền lực tối thượng của võ lâm nên không ngần ngại giết họ.

Võ Đang chân tử lắc đầu:

- Không thể nào như vậy được!

- Đạo trưởng, chỉ có một cách duy nhất, tại hạ và đạo trưởng đến gặp Chí Thiện đại sư để làm sáng tỏ chuyện này - Được, bần đạo và công tử sẽ đến gặp đại sư Chí Thiện.

Hai người rời thảo xá, Võ Đang chân tử Giác Hải dẫn Thiệu Ân đến ngôi tịnh thất Từ Quan.

Thấy Thiệu Ân và Võ Đang chân tử cùng sánh bước, những chư tăng của tịnh thất Từ Quan không một chút nghi ngờ. Họ đưa Thiệu Ân và Giác Hải đạo trưởng đến gian thảo cốc của Chí Thiện đại sư.

Thiệu Ân chờ cho vị tiểu tăng kia đi rồi mới nhìn sang Võ Đang chân tử Giác Hải.

Nụ cười xởi lởi lại hiện trên hai cánh môi của y:

- Phận sự của đạo trưởng đến đây thôi.

Đôi chân mày của Giác Hải đạo trưởng nhíu lại:

- Ý của thiếu hiệp là thế nào?

- Tại hạ muốn nói lời đa tạ đạo trưởng đã đưa tại hạ đến gặp Chí Thiện đại sư.

Y nói dứt câu liền bất ngờ xuất thủ. Ánh chớp bạc cắt một đường vòng cung nhanh hơn chớp trời cắt qua yết hầu Võ Đang chân tử Giác Hải.

Võ Đang chân tử không ngờ sự biến đột ngột như vậy. Cho dù lão đạo trưởng là một đại cao thủ của Võ Đang phái với Thái cực lưỡng nghi kiếm pháp cũng không thể nào kịp phản xạ ứng phó với sát chiêu này của Thiệu Ân.

Cho dù lão đạo trưởng Giác Hải có dụng đến Thái cực lưỡng nghi kiếm pháp với sở học "phá kiếm thức" cũng chưa chắc đã thắng được Ngọc diện tử sát. Huống chi Thiệu Ân ra tay quá bất ngờ.

Lão đạo trưởng Võ Đang chỉ kịp thấy ánh chớp bạc đó thì yết hầu đã bị tiện đứt lìa. Lão thối liền bốn bộ rồi ngã nhào xuống đất. Tứ chi gồng cứng lên, mắt chăm chăm nhìn Thiệu Ân.

Mãi một lúc lâu lão mới thốt được một lời:

- Ngươi Khi nụ cười tắt trên hai cánh môi Thiệu Ân thì hồn lão cũng lìa khỏi xác.

Lấy mạng Võ Đang chân tử Giác Hải rồi, Thiệu Ân chắp tay sau lưng tiến thẳng đến trước cửa gian thảo cốc:

- Dương Thiệu Ân đến tham vấn đại sư.

- A di đà phật, lão nạp đang chờ Dương thí chủ.

Thiệu Ân đẩy cửa bước vào nhưng vẫn mơ hồ với câu trả lời của Chí Thiện đại sư.

Lão cao tăng Thiếu Lâm ngồi trên bồ đoàn trong tư thế kiết đà, tham thiên nhập định.

Thiệu Ân nhìn Chí Thiện đại sư, ôm quyền nói:

- Đại sư biết tại hạ sẽ đến tìm đại sư?

- A di đà phật! Hẳn bần tăng là người cuối cùng mà Dương thí chủ tìm đến?

Lời nói của Chí Thiện đại sư khiến Thiệu Ân không khỏi ngạc nhiên. Mặc dù ngạc nhiên nhưngThiệu Ân vẫn cứ hỏi:

- Sao đại sư biết tại hạ tìm đến đại sư và đại sư là người cuối cùng.

- Câu trả lời thì sau này thí chủ sẽ nhận được.

Vừa nói nhưng tay của vị cao tăng Thiếu Lâm vẫn tiếp tục lần chuỗi bồ đề.

Thiệu Ân chau mày nhìn đại sư Chí Thiện mà tự hỏi thầm:

- "Sao lão hòa thượng này lại biết được những việc làm của mình trong đêm nay.".

Thấy Thiệu Ân có vẻ suy tư đắn đó, đại sư Chí Thiện từ tốn niệm phật hiệu:

- A di đà phật, trước khi Dương thí chủ ra tay đưa lão nạp nhập huyết bàn về tây vực âm cổ tự bái kiến phật tổ như lai, lão nạp có mấy điều nói với thí chủ.

Thiệu Ân cau mày với những nét sững sờ. Y buột miệng hỏi:

- Đại lão hòa thượng biết Dương Thiệu Ân đến lấy mạng lão à?

- Ai di đà phật! Nghiệp chướng do bần tăng tạo ra trước đây nay phải tiếp nhận nghiệp chướng đó. Nhưng khi lão nạp viên tịch rồi, thí chủ hãy hứa với lão nạp một điều.

Thiệu Ân ôm quyền:

- Tại hạ đang nghe đại sư nói.

- Thí chủ không được lấy mạng Đổng thí chủ.

Thiệu Ân càng sững sốt khi nghe câu nói này của Chí Thiện đại sư.

Y miễn cưỡng hỏi:

- Sao đại sư không muốn tại hạ lấy mạng Đổng tiểu tử, cho dù hắn có được Thượng tôn minh chủ kết nạp vào giới Bạch đạo thì hắn cũng là người xuất thân của giới Hắc đạo kia mà.

- A di đà phật! Đổng thí chủ là bào đệ của Dương thí chủ.

- Đại sư cũng biết điều đó à?

Thiệu Ân ôm quyền:

- Đa tạ đại sư đã chỉ giáo, nhưng điều đại sư vừa nói thì Dương Thiệu Ân này đã biết rồi.

- A di đà phật Thiệu Ân chờ cho lão cao tăng Thiếu Lâm niệm xong tiếng phật hiệu, mới buông tiếng thở dài nói:

- Đổng tiểu tử chính là bào đệ của tại hạ, nên tại hạ cần phải lấy mạng y. Bởi tại hạ không muốn mình có một chứng tích của nửa dòng máu Hắc đạo trong huyết thống.

Câu nói này khiến cho vị cao tăng Thiếu Lâm biến sắc. Lão lắp bắp niệm phật hiệu:

- A di đà phật! Thí chủ định cắt đứt tình huynh đệ cùng huyết thống ư?

- Nếu không giết Đổng Tiếu thì một ngày nào đó tại hạ phải lộ thân phận của nửa phần Hắc đạo của mình. Mà tại hạ thì không muốn điều đó xảy ra.

- A di đà phật! Nghiệp chướng. Lời nói của Dương thí chủ lão nạp đã nghiệm ra oan nghiệt của cõi nhân sinh này. Lão nạp tự trách mình sao trước đây không nghe thấu chỉ ngôn của Tuệ Thông sư huynh. Lại nghe theo lời sàm ngôn của Chung Hảo Kiệt. Hắc đạo Bạch đạo A di đà phật.

Đại sư Chí Thiện nói dứt câu, liền rùn mình. Sắc diện của lão tái hẳn ra, mắt trợn trừng.

Thiệu Ân cau mày:

- Lão sao vậy.

Y bước đến đặt tay vào mũi Chí Thiện đại sư mới nhận ra vị cao tăng Thiếu Lâm đã tắt thở rồi.

Nhìn thể pháp của Chí Thiện đại sư, Thiệu Ân tự hỏi thầm:

- "Lão hòa thượng Thiếu Lâm chờ ta đến để viên ư?".

Y xoa tay:

- Ít ra thì ta cũng không bận tay với lão hòa thượng này.

Y nói rồi quay bước trở ra thảo cốc của Chí Thiện đại sư. Thiệu Ân thi triển khinh công rời Tự Quán, trong đầu y vương vấn những câu hỏi:

- "Tại sao Chí Thiện đại sư lại biết hành động của mình đêm nay. Tại sao lão biết chứng tích thân phận của mình. Lão biết tất cả mà lại ngồi chờ cái chết đến với lão.".

Cố tìm một lời giải trình cho những câu hỏi đó. Nhưng tất cả chỉ là những câu hỏi nối tiếp mà không có lời giải đáp nào.

Trong một đêm, năm đại cao thủ của giới Bạch đạo, những vị kỳ hiệp đã từng dọc ngang trên chốn võ lâm giang hồ, tạo ra bao nhiêu kỳ tích võ lâm, những kỳ tích liên quan đến bao nhiều người trong giới Bạch đạo, khiến cho họ phải ngưỡng mộ, đều chết vào tay Dương Thiệu Ân. Giới võ lâm Bạch đạo sẽ nghĩ gì về việc làm này của Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân. Tất cả đang chờ y ở phía trước.

Chương 43: Trên đỉnh thiên vân sơn

Thiên Vân Sơn.

Đó là dải núi cao chót vót trong dãy núi Vu Sơn. Đỉnh núi như muốn đâm lủng bầu trời xanh, trông thật hùng vĩ và nguy nga. Những táng mây trắng lượn lờ trôi giữa lưng chừng núi, tạo thành một bức tranh phong thủy không bút mực nào tả hết được nét hùng vĩ của Thiên Vân Sơn.

Đổng Tiếu cùng Vạn Kiến Sư Giang Hào, Băng Phương Vũ và Lưu Tuyết Liên chậm rãi bước theo lối mòn duy nhất do bàn tay con người tạo ra để lên đỉnh Thiên Vân Sơn.

Thỉnh thoảng Đổng Tiếu dừng lại đảo mắt nhìn quanh, chắc lưỡi nói:

- Trên đất Trung thổ chẳng biết còn nơi nào đẹp hơn nơi này không nữa.

Chàng nhìn lại Băng Phương Vũ và Lưu Tuyết Liên, mỉm cười hỏi:

- Hai nàng lên Thiên Vân Sơn có cảm giác gì không?

Tuyết Liên hỏi:

- Thế huynh có cảm giác gì?

- Nàng muốn biết cảm giác của ta à?

Tuyết Liên gật đầu.

Quệt mũi như trở thành thói quen của Đổng Tiếu.

Thấy chàng quệt mũi, Tuyết Liên đỏ mặt. Nàng lườm Đổng Tiếu.

Đổng Tiếu nhướng mày nói:

- Ta chưa nói cảm giác của mình ra mà nàng đã đỏ mặt rồi. Hẳn là nàng đã đoán ra ý tưởng trong đầu của ta.

Tuyết Liên sượng sùng đỏ mặt hơn khi nghe câu nói này của Đổng Tiếu. Nàng miễn cưỡng nói:

- Sao huynh biết muội nghĩ ra suy tưởng của huynh chứ? Suy tưởng của huynh là của huynh, sao muội nghĩ ra được. Huynh thử nghĩ coi, nhưng đừng nói sàm nhé.

Đổng Tiếu khoát tay:

- Hê, đừng nghĩ vớ vẫn vậy chứ. Bộ mỗi lần ta trầm tư là ta lại nghĩ sàm sao?

Chàng đảo mắt nhìn quanh rồi chắc lưỡi quay lại nhìn Tuyết Liên và Băng Phương Vũ.

- Nếu không có Vạn Kiến Sư Giang thúc thúc thì tốt quá.

Giang Hào cau mày, nhìn Đổng Tiếu hỏi:

- Sao ngươi lại nói vậy?

Đổng Tiếu giả lả cười.

Giang Hào chau mày hỏi:

- Đổng hiền điệt cười cái gì. Nếu không có ta đi cùng với hiền điệt thì làm sao hiền điệt tìm được sanh tử bình, nơi hội đấu của Thiên cang thần chỉ Thượng Quang Kỳ và Thiên diện ma tôn chứ.

- Tiểu điệt đâu có nói đến chuyện đi tìm sanh tử bình. Tiểu điệt có ý khác.

Nói rồi Đổng Tiếu lại liếc qua Lưu Tuyết Liên và Băng Phương Vũ. Chàng nhìn lại Vạn Kiến Sư Giang Hào từ tốn nói:

- Giang thúc thúc có biết Lưu Tuyết Liên và Băng Phương Vũ là hai mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành không?

- Hiền điệt nói với ta điều đó để làm gì?

Tuyết Liên đỏ mặt nói:

- Huynh nói điều đó để làm gì nào?

Đổng Tiếu chỉ vào mũi mình:

- Ý của ta là nói đến mụn ruồi của Giang thúc thúc đó mà.

Chàng chắc lưỡi:

- Cái mụn ruồi của Giang thúc thúc không nổi ở đâu mà lại nổi ngay trên chóp mũi.

Giang Hào cướp lời chàng:

- Mụn ruồi của ta có can hệ gì đến nhị vị cô nương đây?

- Hây có chứ nếu như Giang thúc thúc không có cái mụn ruồi xấu ơi là xấu đó, và giảm đi ít tuổi thì hay biết chừng nào. Nếu như Giang thúc thúc giống như tiểu điệt nè.

Chàng giang rộng hai tay, hất mặt nói:

- Nếu Giang thúc thúc phong nhã, hào hoa như tiểu điệt, lại có chuyện giống như tiểu điệt nữa thì có thể chúng ta sẽ chia hai. Đằng này chỉ có mỗi mình tiểu điệt thôi, chúng ta lại đang bước vào cõi thiên thai, cùng với hai vị tiên nữ, đâm ra thúc thúc là người thừa.

Phải chi không có thúc thúc cùng đi thì hay biết mấy.

Đổng Tiếu nhìn lại Băng Phương Vũ:

- Phương Vũ, nàng hiểu ý ta chứ?

Nàng nhìn Đổng Tiếu lắc đầu.

Mặt Đổng Tiếu sa sầm:

- Nói như thế rồi mà nàng cũng không hiểu à. Lên thiên thai cùng với hai nàng tiên mà nàng cũng không biết ư?

Tuyết Liên lườm Đổng Tiếu:

- Huynh ấy bắt đầu nói sàm đó. Đừng nghe huynh ấy nói.

Đổng Tiếu nhìn Tuyết Liên nói:

- Bây giờ thì không muốn nghe, sau này nàng sẽ năn nỉ ta nói đó.

Tuyết Liên bịt tai lại:

- Không muốn nghe huynh nói đâu.

- Thế thì ta sẽ không nói vậy.

Đổng Tiếu bước dịch qua Băng Phương Vũ. Chàng ghé miệng vào tai nàng:

- Phương Vũ thích nghe ta nói không?

Phương Vũ hơi cúi người xuống:

- Phương Vũ không dám cãi lại ý của Đổng huynh.

Đổng Tiếu lườm nàng:

- Xem bộ tạng nhún nhường của nàng kìa. Đừng có nghĩ huynh là chủ nhân của nàng đó.

Nếu không có một tuyệt thức võ công của nàng thì giờ đây huynh không còn bước lên thiên thai cùng với nàng đâu.

Mọi người lên đến đỉnh Thiên Vân Sơn thì mặt trời sụp lặn. Trong ánh mắt hoàng hôn đứng trên đỉnh Thiên Vân Sơn, dõi mắt nhìn ra bốn chung quanh, Đổng Tiếu cảm tưởng mình đang đứng giữa lưng chừng trời nhìn xuống.

Một bức tranh sơn thủy bao la với những đường nét nguy nga, hùng vĩ. Bất giác Đổng Tiếu buột miệng ngâm thơ:

"Kinh hoa du hiệp quật, sơn lâm ẩn đôn thê.

Chu nôn này túc vinh,Vị nhược thác bồng lai.

Làm nguyên ấp thanh ba, lăng cương chuyễn đơn di.

Linh khê khả tiềm bàn, ăn sự đăng vạn thân.

Tất nhiên hữu ngai lại, lại thị hữu đất thê.

Tiền tắc bảo long kiến, thái vì xúc phiên đê.

Cao đạo phong trần ngại, trường ấp ta đi về".

Dịch:

"Kinh hoa xóm hiệp nghĩa, núi rừng nơi ẩn cư.

Cửa son nào vinh hiễn, sao bằng bồng lai kia.

Xuống nguồn múc sóng xanh, lên đồi nhặt xích chi.

Lưng khê qui ẩn tốt, thang mây vui vẻ đi.

Tất viện có quan kiệu, lai thi vợ thích nhàn.

Tiến gặp được rồi đấy, lùi dê húc giậu khan.

Vượt xa ngoài phong trần, xá dài tựa tè đi.".

Giang Hào vỗ tay:

- Hay.

Tuyết Liên và Băng Phương Vũ nhìn chàng. Giang Hào nói:

- Hiền điệt ngâm rất hay, nhưng ngươi đừng thả hồn lên mây nữa. Mã hãy mau cùng với ta tìm ra Sa tử bình.

Đổng Tiếu gãi đầu sượng sùng nhìn lão.

- Trong sanh tử bình có con khỉ gì mà thúc thúc cần vậy. Chẳng lẽ thúc thúc định tìm di thể của ngoại tổ và Thượng Quan Kỳ tiền bối?Giang Hào vuốt râu lắc đầu:

- Không phải đi tìm di thể của nhị vị tiền bối đâu, mà tìm võ công cho hiền điệt đó.

Đổng Tiếu mỉm cười:

- Tiểu điệt có đặng võ công của nhị vị tiên gia, rồi sẽ làm gì với võ công đó nhỉ.

- Ngươi còn hỏi nữa. Có võ công của nhị vị tiên gia may ra ngươi mới thắng được Chung Hảo Kiệt với Huyết thủ lịnh võ lâm.

- Nếu thắng được Chung Hảo Kiệt thì tiểu điệt sẽ làm gì nữa nào?

- Còn làm gì nữa ngoài chuyện đảm đương chức vị Minh chủ.

- Sau khi trở thành Minh chủ, tiểu điệt sẽ làm gì?

Vạn Kiến Sư tròn mắt nhìn chàng:

- Đổng Tiếu, ngươi hỏi cái con khỉ gì thế. Việc sau đó ngươi làm gì thì ngươi biết, cớ sao lại hỏi lão phu?

- Không hỏi thúc thúc thì hỏi ai? Thúc thúc là Vạn Kiến Sư mà.

Đôi chân mày Giang Hào nhíu lại:

- Ngươi nghĩ đã là Vạn Kiến Sư thì cái gì cũng biết ư?

- Vạn Kiến Sư thì cái gì cũng biết chứ?

- Ta không phải là người am tường thiên cơ, thông hiểu vận hành của càn khôn mà biết tất cả.

Đổng Tiếu nhăn mặt.

Giang Hào chau mày:

- Ta nói không đúng sao ngươi nhăn mặt.

- Tại sao họ đặt cho thúc thúc ngoại danh là Vạn Kiến Sư?

- Thì bằng hữu giang hồ đặt cho ta như vậy.

Chàng ve cằm:

- Vạn Kiến Sư vốn cái gì cũng biết thế mà chuyện nhỏ của tiểu điệt, thúc thúc mù tịt, chẳng biết gì cả. Xem ra người võ lâm cả Bạch đạo lẫn Hắc đạo chỉ có biết nói và nói thôi.

Tiểu điệt không muốn nói là bốc đồng, nói láo đó.

Mặt của Giang Hào đỏ ửng lên:

- Tiểu tử này Đổng Tiếu nhướng mày:

- Thế thúc thúc có muốn nghe câu chuyện hậu sự của tiểu điệt không?

- Hậu sự, vậy sau khi đảm trách chức vị võ lâm Minh chủ, ngươi làm gì nào?

- Lập thê tử rồi sinh con đẻ cái. Theo sự suy đoán của tiểu điệt thì tiểu điệt sẽ có hai nương tử.

Lão nhìn sừng chàng:

- Sao lại có những hai thê tử.

- Vì sứ mạng hợp nhất Hắc đạo, Bạch đạo của tiểu điệt. Thúc thúc nghĩ xem, trước đây phụ thân chỉ có mỗi một mình mẫu thân, nên hai người kẻ đầu sông người cuối sông. Nếu như tiểu điệt thì khác rồi. Hắc đạo có một nương tử, Bạch đạo có một nương tử nữa. Hai nàng sinh con đẻ cái, lỗn nga lỗn ngổn. Thế là tiểu điệt làm tròn chức nghiệp song đường bỏ dang dở.

Tuyết Liên chen vào:

- Ý Đổng huynh muốn nói cả võ lâm đều là con cháu của huynh?

Chàng nhìn nàng hóm hỉnh, rồi gật đầu nói:

- Thông minh, nàng đúng là thông minh. Đúng là nữ lưu kỳ tài kiến văn uyên bác. Ta chưa nói mà đã hiểu ngay ý của ta rồi.

Đổng Tiếu ôm quyền:

- Rất xứng đáng là nương tử của ta.

Mặt Tuyết Liên đỏ ửng lên.

Nhìn Tuyết Liên, Đổng Tiếu nói:

- Đúng rồi, nếu đúng là nữ nhân Bạch đạo mà Đổng thiếu gia đi tìm.

Hất mặt, Đổng Tiếu nói:

- Tuyết Liên, nàng có đồng ý làm nương tử của ta không? Làm nương tử của ta, nàng không phải nâng khăn sửa túi gì hết, bởi bản thân ta không dùng khăn và áo cũng chẳng có túi đâu mà sửa. Nàng chỉ có mỗi một chuyện để làm.

Nụ cười giả lả hiện lên hai cánh môi của Đổng Tiếu. Chàng nói tiếp:

- Nàng chỉ có mỗi một chuyện để làm, đó là giúp ta hợp nhất Hắc đạo và Bạch đạo theo ý của ta.

Tuyết Liên vùng vằng:

- Huynh có ý nói sàm với muội rồi. Huynh không đặt lễ mà đòi người ta.

- Nói sai, ai bảo ta chưa đặt lễ với nàng nào. Nàng đã nhận số ngân lượng bằng ngân phiếu của ta là gì?

- Ơ Huynh trao số ngân lượng đó cho muội để phát chẩn mà - Nàng phát chẩn thì người ta nhớ ơn nàng chứ có biết số ngân lượng đó của huynh đâu.

Tuyết Liên trở thành đệ nhất mỹ nữ độ lượng, quảng đại, xem như huynh đã cho nàng cái danh để dạm hỏi rồi đó. Còn nữa, sau khi hợp nhất Hắc đạo vào Bạch đạo, huynh còn hợp nhất cả võ lâm Đông đảo nữa đấy.Tuyết Liên tròn mắt nhìn Đổng Tiếu:

- Huynh cũng có ý đó nữa à?

- Thì cũng theo cách của huynh vậy.

Tuyết Liên nhìn lại Băng Phương Vũ. Nàng nhận ra sắc hoa của Phương Vũ cũng ửng hồng thẹn thùng. Quay ngoắc lại Đổng Tiếu, Tuyết Liên chỉ vào mặt chàng:

- Huynh tham lam Huynh tham lam.

Đổng Tiếu gật đầu:

- Đúng rồi, đúng rồi. Đã sinh ra làm nam nhân thì ai mà không tham lam đối với nữ nhân. Trời cho mà không lấy, để dành cho ai?

Diện dung của Tuyết Liên lẫn Phương Vũ như than hồng. Đổng Tiếu gãi đầu nói:

- Hoàng thượng còn có tam cung lục viện, huynh chỉ có hai người, cớ sao gọi là tham lam được. Xét ra ta còn thua hoàng thượng đó.

Giang Hào khoát tay:

- Thôi thôi, Lưu tiểu thư cãi với Đổng tiểu tử làm gì nữa. Cái lưỡi của y đúng là không xương mà, chúng ta chẳng cãi lại y đâu. Hãy mau tìm ra Sanh tử bình. Trời sắp tối rồi.

Lão nói đến đây thì từng luồng bạo phong từ từ trỗi lên. Lúc đầu những luồng bạo phong đó như những cơn gió mạnh rồi càng lúc càng mạnh dần lên.

Giang Hào nhìn Đổng Tiếu, Tuyết Liên và Phương Vũ. Lão khẩn trương:

- Phải tìm cho ra Sanh tử bình. Nếu không chúng ta sẽ bị cuồng phong cuốn rơi xuống đáy vực đấy.

Lão nói rồi khom sát người xuống mặt đất để tránh những luồng bạo phong trên đỉnh Thiên Vân Sơn.

Một luồng bạo phong cuốn tới. Đổng Tiếu hốt hoảng ôm chặt lấy tay Tuyết Liên và Băng Phương Vũ. Ba người nằm rạp xuống mặt đất. Mặc dù họ đã nằm sát xuống mặt đất nhưng vẫn bị cuốn đi.

Đổng Tiếu ghì chặt lấy tiểu yêu của hai người, nói:

- Đừng bỏ rơi nhau, chắc chết quá ba người vẫn nặng hơn một người.

Tuyết Liên dụng công phát tác đôi mảnh lụa phóng về phía tảng đá, hy vọng dùng đôi mảnh lụa ghịt lại.

- Soạt Đôi mảnh lụa bằng tơ tằm ngàn năm của nàng bị rách đôi. Đôi mảnh lụa vừa bị rách đôi thì cả ba như những cánh diều bị bạo phong cuốn lên khỏi mặt đất.

Đổng Tiếu thét lên:

- Huynh đâu muốn xuống a tỳ lập thê tử.

Miệng thì nói, Đổng Tiếu vẫn cứ ôm ghì lấy tiểu yêu của hai người, nhắm mắt, nhăn mày, buông mình cho số phận.

Ba người bị bạo phong cuốn đi trong khi Vạn Kiến Sư thì thộp được một dúm cỏ trên đỉnh Thiên Vân Sơn. Lão ghịt người lại được nhờ có dúm cỏ ở đó. Khi bạo phong tan thì chẳng còn thấy Đổng Tiếu, Tuyết Liên lẫn Băng Phương Vũ.

Vạn Kiến Sư Giang Hào đứng sỏng lên, gọi lớn:

- Đổng hiền điệt, ngươi đang ở đâu. Đổng Tiếu, Tuyết Liên, Phương Vũ các người có nghe ta nói không?

Lão bắt tay lên miệng làm loa:

- Đổng Tiếu, ngươi đang ở đâu? Lên tiếng đi.

Lời của Vạn Kiến Sư vang lồng lộng trong không gian và chỉ có âm thanh lồng lộng từ trên không trung đập vào thính nhĩ lão. Âm thanh đó do chính ngôn phong của lão tạo ra, còn tuyệt nhiên chẳng nghe được lời đáp trả nào.

Vạn Kiến Sư Giang Hào rống lên một lần nữa.

- Đổng Tiếu, trả lời cho ta đi.

- Bạo phong đã thay bổn nhân tiễn y xuống a tỳ rồi, còn đâu mà trả lời cho lão quỷ.

Giọng nói trầm trầm của Chung Hảo Kiệt buộc Vạn Kiến Sư Giang Hào giật thót ruột từ từ quay lại. Đập vào mắt lão là Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt trong bộ gấm y Minh chủ, tay chắp sau lưng.

Giang Hào biến sắc lùi bước. Lão ngập ngừng hỏi:

- Chung tôn giá đã theo chân lão phu và Đổng Tiếu?

- Nếu bổn nhân muốn lấy mạng các ngươi, thật ra còn dễ hơn lấy đồ trong túi mình.

Bổn nhân để cho các người đi vì muốn các người đưa bổn nhân đến Sanh tử bình. Hãy tìm Sanh tử bình cho bổn nhân.

Giang Hào lắc đầu:

- Nếu có Sanh tử bình trên Thiên Vân Sơn thì Đổng Tiếu và hai ả nha đầu kia không bị bạo phong cuốn đi như vậy. Tôn giá thấy rồi đó.

Cười khẩy một tiếng, Chung Hảo Kiệt nói:

- Đổng tiểu tử muốn cãi lại thiên ý nên mới bị trời đẩy xuống đại tuyệt. Không biết Giang tiên sinh có cãi lại thiên ý không?

Chung Hảo Kiệt vừa nói vừa chắp tay sau lưng tiến đến trước mặt Vạn Kiến Sư Giang Hào.

Giang Hào thối tiếp ba bộ, mắt đăm đăm nhìn Chung Hảo Kiệt. Lão lắc đầu:

- Lão phu không cãi lại ý trời.

Chung Hảo Kiệt phá lên cười. Lão vừa cười vừa nói:

- Thế thì lão hãy tìm Sanh tử bình cho bổn nhân. Đừng nói với bổn nhân là lão không biết.

Giang Hào bặm môi buông tiếng thở dài rồi nói:

- Tôn giá đã chứng kiến tất cả rồi, nếu có Sanh tử bình thì Đổng Tiếu và hai ả nha đầu kia đâu bị bạo phong cuốn xuống địa vật.

Giang Hào như lóe ra ý gì trong đầu, liền ôm quyền nói:

- Lão phu đã biết được Sanh tử bình ở đâu rồi.

- Ở đâu?

Giang Hào buông tiếng thở dài rồi đảo mắt nhìn quanh:

- Sanh tử bình chính là đỉnh Thiên Vân Sơn này. Nó chính là Sanh tử bình. Tôn giá nghĩ xem có đúng không? Đây chính là Sanh tử bình.

Chung Hảo Kiệt đảo mắt nhìn quanh. Trên Thiên Vân Sơn là một bãi đất rộng, thỉnh thoảng lại có những ngọn gió hiu hiu thổi. Lão lảm nhảm:

- Sanh tử bình.

Giang Hào nhìn lão:

- Đây đúng là Sanh tử bình. Bước vào Sanh tử bình, sống chết là do ý trời.

Lão vừa nói vừa thở hắt ra, cúi đầu nhìn xuống thảm cỏ:

- Nhị vị tiên gia đã bước vào Sanh tử bình, hẳn cũng chịu chung cảnh ngộ như Đổng Tiếu, Tuyết Liên và Băng Phương Vũ.

Chung Hảo Kiệt suy nghĩ một lúc rồi phá lên cười khanh khách. Lão vừa cười vừa nhìn Giang Hào:

- Vạn Kiến Sư, lão biết quá nhiều nên vô tình hại cả hậu nhân của Thánh cô Hắc đạo.

Lão quỷ đã thay bổn nhân trừ hậu họa của mình. Sự trung thành với Thánh cô tiên tử của lão sẽ được ta đền đáp.

Vạn Kiến Sư Giang Hào nghe Chung Hảo Kiệt thốt ra câu này, mặt lão biến sắc.

Hảo Kiệt nhếch môi nói:

- Giang tiên sinh biết sự đền đáp của bổn nhân rồi chứ?

- Tôn giá định lấy mạng ta?

- Không sai, Giang tiên sinh biết nhiều quá. Phàm những kẻ biết nhiều thì hậu vận không tốt cho bản thân mình. Bổn nhân cho Giang tiên sinh tự xử mình đó.

Giang Hào buông tiếng thở dài nói:

- Lão phu đã chạy trốn tôn giá bao nhiêu năm nhưng cuối cùng vẫn phải đối mặt với kết cục này.

- Chạy trốn vẫn không thoát được số phận. Lão tiên sinh tự xử đi.

Buông tiếng thở dài, Vạn Kiến Sư Giang Hào nhìn Chung Hảo Kiệt:

- Tôn giá cho lão phu tự xử?

- Đó là đặc ân bổn nhân dành cho ngươi.

Vạn Kiến Sư Giang Hào nhìn lên bầu trời cao. Một vì sao mọc sớm lọt vào mắt Giang Hào. Rồi vì sao đó vụt xẹt đi mất hút vào không gian mênh mông vô tận.

Giang Hào vuốt râu, gượng cười. Lão nhẩm nói:

- Có lẽ đó là kết cục của Vạn Kiến Sư Giang Hào.

Chương 44: Vương nữ ngọc bích

Đổng Tiếu những tưởng đâu mình và Tuyết Liên lẫn Băng Phương Vũ sẽ rơi xuống địa vực tan xương nát thịt, nhưng luồng bạo phong lại đưa họ như những cánh diều nhẹ đáp xuống một khu rừng kỳ lạ. Để họ rơi xuống thảm cỏ dầy như tấm đệm tự nhiên, chung quanh là những táng cây với những hình thù kỳ lạ. Những quả đào mộng đỏ, như mời mọc ba người.

Đổng Tiếu nhìn sang Tuyết Liên:

- Hình như chúng ta đã vào đúng khu vườn đào thiên thai của ngọc hoàng thượng đế rồi, nếu như ta không chết.

Tuyết Liên nói:

- Đổng huynh đừng quá ảo tưởng, sống trong cõi mộng của mình. Hãy xem đây là đâu rồi tìm lối trở ra.

Đổng Tiếu gãi đầu:

- Biết đi đâu bây giờ?

Chàng vừa nói dứt câu thì thấy một luồng hào quang lóe lên đập vào mắt mình. Hiện tượng đó khiến Đổng Tiếu sững sờ. Chàng nhìn lại Tuyết Liên.

- Nàng thấy gì?

- Huynh thấy Đổng Tiếu nhìn lại Băng Phương Vũ:

- Phương Vũ, nàng hẳn thấy.

Phương Vũ gật đầu nhỏ nhẻ nói:

- Một ánh chớp quang vừa lóe lên.

- Đúng rồi, tiểu huynh cũng thấy một ánh chớp quang. Chúng ta đến đó xem sao.

Ánh hoàng hôn vừa đủ để họ thấy đường né tránh những thân cây với những hình thù kỳ lạ, tiến về nơi có ánh chớp vừa mới lóe sáng, khi ba người đến nơi mới biết đó là một tòa cổ động. Từ trong cổ động có hào quang xanh lục hắt ra.

Đổng Tiếu ve cằm, quệt mũi rồi nhìn Tuyết Liên:

- Tuyết Liên, nàng đoán xem cái gì ở trong cổ động này?

- Ba người cùng vào thì sẽ biết ngay, cần gì phải đoán già đoán non.

- Hây, huynh thích đoán hơn. Chúng ta chưa biết gì trong đó nên phải đoán chứ. Đoán để biết mình đi trước hay đi sau.

Đôi chân mày Tuyết Liên nheo lại, nàng lắc đầu:

- Muội đã đoán được ý của huynh rồi.

Đổng Tiếu gượng cười.

Tuyết Liên lườm chàng, nói:

- Trên đời này còn gã nam nhân nào gian trá hơn Đổng huynh không?

- Sao nàng nói ta gian trá.

- Bởi vì huynh đang tính toán mình nên đi trước hay đi sau, khi bên cạnh huynh có hai mỹ nữ.

Đổng Tiếu gãi đầu, giả lả cười:

- Nàng có biết câu tại gia tòng phụ không? Nếu không biết thì huynh sẽ lý giải cho nàng hiểu nhé.

Tuyết liên lắc đầu:

- Không không, huynh không cần nói, muội hiểu rồi.

Nàng lườm Đổng Tiếu, nhỏ giọng nói tiếp:

- Huynh quí mạng mình hơn thê tử?

- Không như nàng nghĩ đâu, huynh chỉ sợ khi ta chầu diêm chúa, nàng lại phải theo ta.

Mà nàng thì là trang mỹ nhân quốc sắc thiên hương, không chừng diêm chúa lại say đắm mà chọn nàng.

Thở hắt ra một tiếng:

- Bộ mặt của diêm vương lão nhân gia thì nàng biết rồi đó.

- Không khôi ngô bằng huynh?

- Diêm vương lão nhân gia làm sao so sánh được với huynh. Thậm chí không thể gọi là xú nam tử nữa.

Nàng lườm Đổng Tiếu.

Đổng Tiếu giả lả cười:

- Nàng thông minh hiểu ý huynh rồi đó. Huynh nghĩ mình sẽ đi giữa, hai người một trước một sau hộ tống cho huynh.

- Cuối cùng huynh cũng lòi đuôi là người tham sống sợ chết.

- Ai không vậy. Huống chi huynh đang có diễm phúc mà. Chẳng may huynh chết, kẻ khác hưởng diễm phúc đó. Huynh chết không yên lòng.

Phương Vũ nhìn chàng.

Tuyết Liên thì lườm Đổng Tiếu:

- Giờ thì lòi cái đuôi ích kỷ.

- Huynh nói không đúng sao?

- Cái gì huynh cũng nói được.

Nàng thở hắt ra rồi mới lần bước vào trong cổ động. Ba người đi sâu vào cổ động cho đến khi lọt vào gian thạch thất hàm ếch rộng non hơn mươi trượng vuông. Ngay giữa gian thạch phòng đó là một pho tượng mỹ nữ bằng ngọc bích, ngồi trên chiếc ngai bằng đá hoa cương. Hai bên pho tượng là di thân của Thiên Cang thần chỉ Thượng Quang Kỳ và Thiên Diện ma tôn Hà Chuẩn.

Cả hai như những nô bộc trung thành nguyện suốt đời bên mỹ nữ để hầu hạ và chờ sai khiến. Đổng Tiếu tò mò bước đến gần. Pho tượng mỹ nữ ngọc bích như toát ra một hấp lực thu hút lấy nhãn quang của Đổng Tiếu, Tuyết Liễn và lẫn Băng Phương Vũ.

Tuyết Liên và Phương Vũ bên chàng mà chàng vẫn không hay không biết cứ như đã bị pho tượng mỹ nữ bằng ngọc bích kia cuốn mất cả thần lẫn thức.

- Đổng huynh Đổng Tiếu vẫn chú nhãn ngắm nhìn pho tượng ngọc bích mà không trả lời nàng.

Tuyết Liên cau mày, đập vào vai Đổng Tiếu:

- Đổng huynh Đổng Tiếu giật mình như người vừa mới thoát ra cõi mộng. Chàng ngơ ngác nhìn lại nàng:

- Cái gì vậy?

Tuyết Liên nhìn Đổng Tiếu bằng ánh mắt tò mò:

- Huynh sao vậy?

- Ơhuynh đâu có gì đâu.

- Sao huynh cứ ngớ người ra như người mất hồn mất vía vậy?

Đổng Tiếu mơ hồ nói:

- Đẹp quá.

Đôi chân mày Tuyết Liên nhíu lại:

- Đẹp là sao?

Đổng Tiếu chớp mắt như vừa lấy được toàn trí của mình. Chàng ngơ ngẩn nói:

- Ơ huynh vừa nói gì nhỉ.

Tuyết Liên lắc đầu.

Thốt ra câu nói đó, Đổng Tiếu bất giác đỏ mặt. Chàng giả lả cười rồi nói:

- Hai nàng nhìn xem, pho tượng mỹ nhân này đúng là một kiệt tác nghệ thuật, sống động như người thật, khiến huynh ngơ ngẩn cả người.

Tuyết Liên chau mày nhìn Đổng Tiếu:

- Huynh ngơ ngẩn cả người?

Nàng nói rồi nhìn lại Phương Vũ:

- Phương Vũ tỷ tỷ, tỷ tỷ biết vì sao Đổng huynh ngơ ngẩn cả người hay không vậy?

Phương Vũ nhỏ nhẻ đáp Tuyết Liên:

- Đổng huynh là người háo sắc.

Tuyết Liên nhìn lại Đổng Tiếu:

- Huynh nghe Phương Vũ nói rồi chứ? Huynh là một gã nam nhân vừa gian trá, vừa sợ chết, vừa ích kỷ, nay lại thêm thói háo sắc nữa. Trên đời này còn cái gì để gắn cho huynh nữa không?

Đổng Tiếu lắc đầu, từ tốn nói:- Hai nàng nghĩ vậy oan cho huynh quá.

Tuyết Liên cười mỉm rồi nói:

- Không oan cho huynh đâu. Chỉ với một pho tượng thôi, huynh còn ngơ ngẩn đến thần hồn thất vaí. Nếu như là một trang mỹ nữ bằng xương bằng thịt, không biết huynh như thế nào?

Đổng Tiếu quệt mũi nhìn Tuyết Liên, gượng cười.

Thấy nụ cười giả lả của chàng, Tuyết Liên nạt ngang:

- Huynh đừng chống che nữa. Tự thú đi.

Đổng Tiếu nhăn mặt:

- Huynh có nói gì đâu, đến như nhị vị tiên gia, một người là võ lâm Minh chủ bạch đạo, một người là võ lâm Minh chủ Hắc đạo còn tự nguyện ngồi hai bên tượng nữ ngọc bích, như những kẻ hầu nô nhân, thì Đổng Tiếu này có là gì.

Chàng gãi đầu nhìn Tuyết Liên gượng cười nói:

- Tuyết Liên, nàng có nghĩ ra tại sao nhị vị tiên gia Thượng Quang Kỳ và lão ngoại tổ lại tự nguyện chết trong cổ động này như những hầu nô để tôn thờ pho tượng vương nữ không?

- Nếu có Giang tiên sinh, tiên sinh sẽ lý giải cho huynh.

- Nhắc đến Giang thúc thúc, không biết thúc thúc ra sao nữa.

Nói rồi Đổng Tiếu buông tiếng thở dài. Chàng nhìn lại pho tượng vương nữ ngọc bích:

- Lạ thật Tuyết Liên hỏi:

- Huynh thấy gì lạ?

- Thì nàng thấy rồi đó. Lúc còn sinh thời, ngoại tổ và Thượng Quang Kỳ đại hiệp vốn là hai đối thủ bất cộng đới thiên. Người là võ lâm Minh chủ Bạch đạo, người là võ lâm Minh chủ Hắc đạo, nhưng khi viên tịch thì cùng một chỗ, cùng một cách viên tịch, thậm chí cùng thờ chung một người đẹp. Xem ra nhị vị tiên gia cũng đa tình đấy nhỉ.

Đổng Tiếu thở hắt ra một tiếng:

- Ái chà, không biết Vương nữ ngọc bích đây nếu là người bằng xương bằng thịt, thì nhị vị tiên gia sẽ phân chia như thế nào chẳng lẽ Chàng bỏ lửng câu nói giữa chừng nhìn Tuyết Liên và Phương Vũ.

Tiếp nhận ánh mắt của Đổng Tiếu, bất giác Tuyết Liên lẫn Phương Vũ đều đỏ mặt như có lò than hồng đang hắt hơi nóng trực diện vào họ vậy.

Thấy hai nàng thẹn thùng, Đổng Tiếu mỉm cười. Nụ cười của chàng càng khiến Tuyết Liên và Phương Vũ e thẹn hơn, mặt đỏ hồng lên.

Tuyết Liên miễn cưỡng hỏi:

- Huynh cười cái gì?

- Nàng hiểu ý của huynh mà còn hỏi nữa.

Câu nói của Đổng Tiếu càng khiến sắc hoa của Tuyết Liên đỏ hơn nữa.

Nàng gắt gỏng nói:

- Huynh đang nghĩ sàm.

Chàng mở to mắt hết cỡ nhìn Tuyết Liên rồi nói:

- Huynh có nghĩ sàm đâu. Mà chỉ thắc mắc tò mò thôi.

Tuyết Liên nhìn lại pho tượng nữ vương ngọc bích, Thượng Quan Kỳ và Hà Chuẩn.

Nàng ôn nhu hỏi:

- Huynh thắc mắc và tò mò gì? Đừng có nói sàm với muội đó.

- Sao nàng cứ nghĩ ta như vậy chứ? Nàng nghĩ xem, cớ sao nhị vị tiên gia lại sùng bái pho tượng nữ vương ngọc bích, hạ mình nhận là nô nhân. Phải có cái gì đó trong pho tượng nữ vương.

Tuyết Liên nhìn lại Đổng Tiếu:

- Lần này thì huynh đã nói đúng. Thế nào, huynh đã nhận ra ẩn ý gì chưa?

Đổng Tiếu lắc đầu:

- Nếu là con người thì đã khó hiểu được tâm tư của họ rồi. Huống chi là một pho tượng.

Chàng thở hắt ra một tiếng, bâng quơ nói:

- Sắc đẹp của giai nhân đúng là có sức mạnh siêu phàm, nếu không nói là vô địch thiên hạ. Nếu như ta muốn làm võ lâm Minh chủ hợp nhất Hắc đạo và Bạch đạo, chẳng lẽ Chàng lại bỏ lửng câu nói giữa chừng.

Tuyết Liên nhìn chàng nheo mày:

- Chẳng lẽ sao?

- Huynh muốn nói chẳng lẽ mình lại biến thành nữ nhân. Ta là nam nhân muốn có sức mạnh vô địch của mỹ nhân phải biến thành nữ nhân.

- Thế thì tội nghiệp huynh quá.

Chàng lắc đầu:

- Còn đâu là một trang nam tử đỉnh thiên lập địa, không chừng lại biến thành tiểu thái giám Đổng Tiếu lắm Chàng lắc đầu:

- Không được, không được, cái này thì huynh không muốn nói.
Vừa nói Đổng Tiếu vừa rùn mình.

Đổng Tiếu gãi đầu, rồi chợt reo lên:

- Huynh có cách đọc ý tưởng của vương nữ ngọc bích rồi.

Tuyết Liên hỏi:

- Huynh có cách gì?

- Muốn đọc ý tưởng của vương nữ ngọc bích thì Chàng bỏ ngang câu nói nhìn Tuyết Liên và Phương Vũ:

- Hai nàng muốn huynh đọc ý niệm trong pho tượng nữ vương ngọc bích thì phải theo ý của huynh.

- Ý của huynh sao nào?

Chàng ve cằm, quệt mũi rồi nói:

- Chúng ta sẽ làm giống như nhị vị tiên gia.

- Nghĩa là sao?

- Ơ huynh sợ nói ra lắm.

- Huynh nói đi.

Đổng Tiếu chỉ vào ngực mình:

- Huynh sẽ là vương nữ ngọc bích, còn Tuyết Liên là Thượng Quan Kỳ tiên sinh, Phương Vũ sẽ làm ngoại tổ Hà Chuẩn.

Tuyết Liên cau mày:

- Huynh muốn Tuyết Liên và Phương Vũ sùng bái huynh như nhị vị tiên gia sùng bái pho tượng nữ vương ngọc bích ư?

Đổng Tiếu gật đầu:

- Đúng rồi.

Tuyết Liên nạt ngang:

- Huynh đừng có khôn quá, muội đã hiểu ý huynh rồi.

- Chỉ có cách đó thì may ra tiểu huynh mới đọc được ý niệm của vương nữ ngọc bích thôi. Còn như không thì huynh sao đọc được ý niệm trong đầu pho tượng vương nữ.

- Xét cho cùng, huynh muốn bắt muội và Phương Vũ phải hạ mình sùng bái huynh.

- Nếu không làm vậy thì chịu thôi. Nàng thấy rồi đó, đây là sự bắt buột mà. Trước đây trong thạch thất này có nhị vị tiên gia là nam nhân, và chỉ có mỗi vương nữ ngọc bích là nữ nhân. Còn bây giờ thì chỉ có huynh là nam nhân, còn hai người là nữ nhân. Nếu huynh không ngồi giữa thì ai bây giờ?

Tuyết Liên nhìn Phương Vũ:

- Phương Vũ tỷ tỷ nghĩ sao?

- Phương Vũ đã là người của huynh ấy rồi.

Tuyết Liên nhìn lại Đổng Tiếu:

- Huynh khôn lắm, nhưng tại vì Phương Vũ tỷ tỷ đồng ý, muội mới chìu theo ý của huynh.

Nàng đổi giọng khe khắc:

- Nhưng huynh phải nói cho muội biết ý tưởng trong pho tượng vương nữ ngọc bích đó.

- Huynh sẽ đọc được ý niệm đó.

- Chúng ta sẽ dời tượng đi.

Đổng Tiếu lắc đầu:

- Không cần, cứ để nguyên như vậy, chỉ cần dời di thân của nhị vị tiên gia là được rồi.

Nói rồi Đổng Tiếu cùng với Tuyết Liên và Phương Vũ dời di thể của Thượng Quang Kỳ và Hà Chuẩn. Họ chạm vào thi thể hai người thì xương thịt của Thượng Quang Kỳ lẫn Hà Chuẩn đều tan ra thành bụi.

Đổng Tiếu tròn mắt ngơ ngẩn, rồi buột miệng thốt:

- Ý Tuyết Liên nghiêm giọng nói:

- Tiểu huynh phải cẩn thận đó.

Đổng Tiếu gom tro tàn của Thượng Quang Kỳ và Hà Chuẩn vào hai mảnh lụa tơ tằm còn lại của Tuyết Liên, đặt ra xa pho tượng vương nữ ngọc bích.

Chàng nhìn Tuyết Liên:

- Hai người hãy ngồi đúng vào vị trí của nhị vị tiên gia nhá.

Tuyết Liên và Phương Vũ gật đầu. Đổng Tiếu chờ cho hai người ngồi đúng vào vị trí của Thượng Quang Kỳ và Hà Chuẩn. Trông Tuyết Liên và Phương Vũ chẳng khác nào những nô nữ thành tâm sùng bái chủ nhân của mình.

Chàng bước đến pho tượng vương nữ ngọc bích, dõi mắt nhìn từ trên xuống dưới. Mặc dù chỉ là pho tượng bằng ngọc bích nhưng nó vẫn toát ra hấp lực rất kỳ lạ tác động đến thần thức của Đổng Tiếu. Một hấp lực mơ hồ tạo ra trong chàng ý tưởng về một con người bằng xương bằng thịt, một trang giai nhân chịu nhiều ái tình đau khổ mà bất cứ người trượng phu trọng nghĩa nào cũng phải chạnh lòng.

Đổng Tiếu buông tiếng thở dài.

Chàng ngắm nhìn pho tượng như người mất hồn mất vía, rồi bất ngờ theo một sự thôi thúc mơ hồ, Đổng Tiếu ôm chầm lấy pho tượng vương nữ ngọc bích.

Chàng nghĩ trong đầu:

- "Phải chi nàng bằng xương bằng thịt, Đổng thiếu gia nguyện sẽ yêu nàng suốt cuộc đời phù phiếm này.".

Tuyết Liên và Phương Vũ không khỏi sượng sùng khi tay Đổng Tiếu ôm lấy pho tượng ngọc bích như ôm một người tình mà chàng sùng bái. Tay chàng vòng qua cổ pho tượng, ôm chặt vào lòng mình, mắt nhắm lại như thể chìm vào cõi mộng.

Tuyết Liên chực lên tiếng, thì bất ngờ Đổng Tiếu vỗ vào lưng pho tượng vương nữ, rồi nói:

- Tuyết Liên, Phương Vũ, ta đọc được rồi.

Tuyết Liên toan hỏi thì bất thình lình cả pho tượng lẫn Đổng Tiếu sụp xuống sàn thạch thất. Nàng chỉ kịp nghe tiếng của Đổng Tiếu vọng lên:

- Nàng ấy muốn có người trèo lên.

Câu nói của Đổng Tiếu còn đọng trong thính nhĩ Tuyết Liên và Phương Vũ thì sàn thạch thất dịch chuyển rồi đóng khịt lại, lấp luôn mật đạo mà Đổng Tiếu cùng pho tượng vương nữ lọt thỏm xuống.

Tuyết Liên nhìn lại Phương Vũ với ánh mắt lo lắng:

- Tỷ tỷ, chúng ta làm sao bây giờ. Tỷ tỷ còn nhớ Đổng huynh nói gì khi cùng pho tượng vương nữ ngọc bích sụp xuống sàn thạch thất không?

- Nàng ấy muốn có người trèo lên.

Tuyết Liên mơ hồ lặp lại câu nói của Đổng Tiếu:

- Nàng ấy muốn có người trèo lên là sao?

Nàng lắc đầu:

- Không thể nào hiểu nổi.

Nhìn lại Phương Vũ, Tuyết Liên nói:

- Nàng ấy muốn có người trèo lên Đổng huynh muốn nói gì?

Hai người nhìn nhau trong sự im lặng. Họ cố nghĩ thấu câu nói của Đổng Tiếu nhưng chẳng hiểu ẩn ý của câu nói đó. Họ cứ nhìn nhau mãi, rồi cả hai bất giác cùng nói:

- Hiểu rồi.

Họ thốt ra câu nói đó thì lưỡng quyền ửng hồng như hai quả đào chín mộng.

Tuyết Liên thờ thẩn một lúc rồi nói:

- Huynh ấy Huynh ấy đâu có nghĩ gì đến Tuyết Liên và Phương Vũ tỷ tỷ Huynh ấy là kẻ háo sắc Một gã háo sắc gian trá, bỉ ổi và đê tiện đến độ trèo lên một pho tượng vô tri vô giác.

Nàng gắt gỏng nói tiếp với Phương Vũ:

- Đổng huynh, nàng ấy muốn trèo lên, hay Đổng huynh muốn trèo lên.

Chương 45: Ảo vọng sụp đổ

Tất cả mọi người đều có mặt tại đại đường chính sảnh võ lâm. Ngay giữa tòa chính sảnh đại đường là chiếc lư đồng tỏa hương trầm nghi ngút. Không khí trong đại đường trang trọng và có phần trầm mặc.

Khi Thượng tôn minh chủ xuất hiện cùng với năm ả a hoàn theo sau.

Mỗi người bưng một chiếc bài vị lập vào trong. Tất cả mọi người quỳ xuống kể cả Thiệu Ân. Mặc dù đã quỳ, chân diện trầm mặc suy tư của Chung Hảo Kiệt lọt vào mắt Dương Thiệu Ân. Vẻ trầm mặc của vị Thượng tôn minh chủ khiến Thiệu Ân cũng phải hồi hộp lo lắng.

Võ lâm Minh chủ an vị ngồi xuống chiếc ngai sơn son thếp vàng, phía sau là bức hoành phi có dòng chữ "võ lâm thượng nhân". Dương Thiệu Ân vẫn cố liếc trộm Chung Hảo Kiệt.

Mọi người đồng loạt hành bái:

- Minh chủ vạn an.

Hảo Kiệt chờ mọi người hành lễ xong mới trịnh trọng nói:

- Bổn nhân miễn lễ.

Tất cả quần hùng Bạch đạo ngồi lại ghế của mình.

Chờ cho quần hào đã yên vị rồi, Chung Hảo Kiệt lia mắt nhìn qua mọi người. Lão trịnh trọng nói:

- Hôm nay bổn nhân phát thiệp mời tất cả những kỳ hiệp võ lâm Bạch đạo tề tựu về đại đường chính sảnh võ lâm để chủ trì công đạo.

Nói rồi lão từ từ đứng lên. Thượng tôn minh chủ bất giác dời mắt nhìn lại Dương Thiệu Ân:

- Dương Thiệu Ân Thiệu Ân vừa hồi hộp vừa lo âu trộn chút phấn khởi trong tâm mình. Y rời chỗ ngồi bước ra đứng trước quần hào, quỳ một chân, ôm quyền nói:

- Dương Thiệu Ân thẩm bái Thượng tôn minh chủ.

Nói rồi Thiệu Ân sụp lạy hành đại lễ. Chờ cho Dương Thiệu Ân hành đại lễ xong, Chung Hảo Kiệt mới trịnh trọng nói:

- Dương Thiệu Ân, ngươi hãy nhìn xem những tấm bài vị này của ai.

Vừa nói Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt vừa ra hiệu cho năm ả a hoàn xoay năm tấm bài vị.

Những tấm bài vị khắc tên của năm người mà Thiệu Ân đã sát tử, gồm Trung Nguyên Thiên kiếm Hầu Lịnh Cương, chưởng môn Tung Sơn Tạ Kiểng, bang chủ Cái Bang Khưu Chí Viễn, Võ Đang chân tử Giác Hải đạo trưởng và sau cùng là tấm bài vị của Thiếu Lâm phương trượng Chí Thiện đại sư. Chân diện Thiệu Ân đanh hẳn lại, tim y đập thình thịch như muốn lọt ra ngoài lồng ngực.

Chung Hảo Kiệt trầm giọng nói:

- Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân, ngươi đã nhận ra những tấm bài vị này rồi chứ?

Hai cánh môi Thiệu Ân mím lại. Y khẽ gật đầu.

- Tốt, bổn nhân hỏi ngươi, phải ngươi đã lấy mạng ngũ đại kỳ nhân.

Thiệu Ân nghiến hai hàm răng lại với nhau. Một lớp mồ hôi rỉ ra trên trán y. Y buông tiếng thở dài nói:

- Đúng, chính Thiệu Ân đã sát tử Ngũ đại kỳ nhân.

- Thiệu Ân, ngươi biết ngũ đại kỳ nhân là những người như thế nào chứ? Sao ngươi lại dám sát tử họ? Ngũ đại kỳ nhân là những đại cao thủ của Bạch đạo chính phái, đã từng lập những kỳ tích mà những người khác phải tôn vinh. Họ còn được võ lâm quần hào ngưỡng mộ, cung thỉnh bổn nhân ban cho kim bài miễn tử, bây giờ ngươi đã giết họ. Ngươi biết làm gì rồi chứ?

Thiệu Ân từ từ đứng lên. Y rọi mắt vào Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt, mặt càng lúc càng đanh lại. Từ sắc diện bình thường chuyển qua màu tái nhợt rồi đỏ bừng.

Y chợt phá lên cười khanh khách. Tiếng cười của y vang động cả tòa đại đường chính sảnh. Nghe tiếng cười ác độc của Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân, quần hào Bạch đạo đều nheo mày lộ vẻ bất nhẫn. Duy có một người duy nhất rất thản nhiên với tràng tiếu ngạo của Dương Thiệu Ân, người đó chính là Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt.

Thiệu Ân cắt ngang tràng tiếu ngạo. Y gằn giọng nói:

- Bây giờ thì ta mới hiểu, nhưng có lẽ khi ta hiểu thì đã quá muộn rồi phải không?

Hừ nhạt một tiếng, Thiệu Ân đanh giọng nói:

- Thượng tôn minh chủ có muốn biết nguyên nhân vì sao ta giết Ngũ đại kỳ nhân không?

- Bổn nhân chủ trì công đạo, quang minh chính đại, lấy công bằng làm trọng không phân biệt người trong nhà, hay kẻ ngoài gia tộc. Bổn nhân lấy chính đạo làm trọng nên bổn nhân cho ngươi nói.

Thiệu Ân ngửa mặt cười một tràng dài rồi nói tiếp:

- Hay Nói hay lắm.

Y hừ nhạt một tiếng rồi gằn từng tiếng:

- Dương Thiệu Ân đúng là đã xuống tay lấy mạng Ngũ đại kỳ nhân chỉ trong một đêm, nhưng vì sao Thiệu Ân này lấy mạng những người đó. Bởi vì họ đã có dự mưu chiếm quyền Minh chủ võ lâm.

Chung Hảo Kiệt lắc đầu:

- Hồ đồ! Ngũ đại kỳ nhân không bao giờ có ý niệm đó. Ngươi chỉ tưởng tượng ra thôi.

Thiệu Ân cau mày, lắc đầu:

- Nếu không như vậy thì ra Thiệu Ân đã bị người ta đưa vào một âm mưu giết người, hoàn toàn là kẻ bị lợi dụng.

Chung Hảo Kiệt chỉ tay vào mặt Thiệu Ân thét lớn:

- Im! Chẳng ai lợi dụng ngươi cả.

- Không ai lợi dụng ta?

Chung Hảo Kiệt gằn giọng nói:

- Chỉ vì ngươi là kẻ có tham vọng, tham vọng của dòng máu Hắc đạo thôi thúc nên ngươi mới hành động bất kể Ngũ đại kỳ nhân đã có kim bài miễn tử của bổn nhân.

Buông một tiếng thở dài, Chung Hảo Kiệt nói tiếp:

- Bổn nhân vì tình sư đệ đồng môn với cha ngươi, giang hồ kỳ hiệp Lâm Chí Khanh mà nhận ngươi làm nghĩa tử, chăm sóc, lo toan, truyền võ công cho ngươi, nhưng trong ngươi vẫn luân chuyển nửa dòng máu Hắc đạo còn lại của Thánh cô tiên tử Hà Tịnh Cơ. Chính nửa dòng máu Hắc đạo đó đã biến ngươi thành một sát nhân vương, dám lợi dụng thân phận mình để bất ngờ ra tay hành thích Ngũ đại kỳ nhân.

Chung Hảo Kiệt chỉ vào mặt Dương Thiệu Ân:

- Ngươi có vẻ bề ngoài của một thiếu hiệp đỉnh thiên lập địa, nhưng thật ra trong ngươi lại là một quái thai của giới Bạch đạo chính nhân.

Những nét phẫn uất hiện lên mặt Dương Thiệu Ân. Y gằn giọng nói:

- Thượng tôn minh chủ Nghĩa phụ?

Thiệu Ân lắc đầu phá lên cười sằng sặc. Y vừa cười vừa nói:

- Hôm nay bổn thiếu gia mới thấu hiểu câu nói, nuôi người ba năm chỉ sử dụng một khắc thôi. Lão đã dụng người rất đúng, rất hay Thảo nào quyền ban phát cho người này thứ này, người nọ thứ kia.

Thiệu Ân thở ra rồi quay ngoắt lại quần hùng. Y lớn tiếng nói:

- Thượng tôn minh chủ nói rất đúng. Dương Thiệu Ân là một quái thai mang bộ lốt của một kỳ hiệp, trong ta luôn có hai dòng máu Hắc đạo và Bạch đạo tuôn chảy. Ta không phủ nhận điều đó. Đúng, bổn thiếu ta có hai dòng máu Hắc đạo và Bạch đạo. Ta là một quái nhân. Chính vì sự pha trộn của hai dòng máu đó mà bổn thiếu gia đã sát tử Ngũ đại kỳ nhân.

Y ngửa mặt cười khằng khặc:

- Chính bổn thiếu gia đã sát tử Ngũ đại kỳ nhân. Vậy trong các ngươi ở đây có ai muốn trả thù cho những vị Kỳ hiệp của các ngươi không?

Trong khi Thiệu Ân nói thì võ lâm Minh chủ Chung Hảo Kiệt lại từ từ ngồi trở lại chiếc ngai sơn son thếp vàng của mình. Lão nhìn Thiệu Ân bằng ánh mắt ghê lạnh và dè bĩu.

Thục Tùng Nhẫn thì khoanh tay trước ngực với vẻ bàng quang trước những gì đang diễn ra trước mắt lão.

Quần hùng im lặng nhìn Thiệu Ân, thấy mọi người rọi hùng quang vào mình, Thiệu Ân càng cuồng nộ hơn. Y gào lên:

- Có ai không? Các ngươi không dám à?

Từ trong quần hùng Bạch đạo, một người vạm vỡ, vận quần y, thắt lưng đỏ, cầm lang nha bổng bước ra.

- Hạ nhân Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân, ngươi chết đến nơi rồi.

Ôm quyền hướng về Chung Hảo Kiệt:

- Minh chủ cho phép Mạc Can.

- Lang nha tử hiệp Mạc Can, bổn nhân cho các hạ được quyền định đoạt số phận của Ngọc diện tử sát.

- Đa tạ Minh chủ.

Lang nha tử Mạc Can nhìn lại Thiệu Ân:

- Thiệu Ân, ngươi tự xử hay để ta đập vỡ sọ ngươi.

Mặt Thiệu Ân đanh hẳn lại với những nét tàn nhẫn và căm phẫn:
- Ngươi đòi lấy mạng Dương Thiệu Ân này ư? Ngươi làm được chuyện đó ư?

Lời còn đọng trên miệng Dương Thiệu Ân thì Lang Nha Tử gầm lên một tiếng lồng lộng.

Cùng với tiếng gầm thị uy đó, gã vung ngọn Lang Nha bổng lên cao, lao bổ đến Thiệu Ân.

Chiếc Lang Nha bổng bổ thẳng xuống đầu Thiệu Ân.

Y dụng ngay đến quỷ ảnh di hình bộ, Thiệu Ân bước lách qua bên để ngọn binh khí nặng chình chịch của đối phương đánh sạt qua bên hông mình, nện xuống sàn gạch.

- Rầm Binh khí nặng nề của Mạc Can đập xuống sàn gạch, khoét ngay một chiếc lỗ to bằng miệng một cái nỉa. Công hụt đối phương một thức, Lang Nha tử Mạc Can toan biến thế, nhưng trước khi biến chiêu tức nhiên gã phải rút lại chiếc Lang Nha bổng nặng nề. Y chực thực hiện ý định đó nhưng lại quên rằng đối thủ của mình là Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân. Y quên rằng, với Thiệu Ân, một chiêu công của y nếu không trúng đích sẽ không có cơ hội phát động chiêu công lần thứ hai. Thậm chí cũng không có nốt thời gian ít ỏi để rút lại binh khí nặng nề của mình.

Một ánh chớp bạc nhoáng lên. Cuộc đấu kết thúc cùng với thủ cấp của Lang Nha tử Mạc Can rơi xuống sàn gạch lăn lông lốc. Mặc dù thủ cấp đã lìa khỏi cổ nhưng tay y vẫn khư khư cầm lấy cán Lang nha bổng nặng nề. Y nắm binh khí đó cứng đến độ bị chính ngọn Lang nha nặng trên hai trăm cân kéo thân ảnh không còn đầu khụp đến trước, đổ nhào như cây chuối bị chém ngang gốc.

Cái chết của Lang Nha tử Mạc Can khiến quần hùng Bạch đạo thừ cả ra.

Quần hùng Bạch đạo đã nghiệm ra đang đối mặt với một sát nhân vương chẳng khác gì Thập Tứ Lang hôm nào.

Nhưng không như tại đấu trường, đối mặt với gã kiếm thủ Đông đảo phù tang, giờ đây quần hùng đã có sự hậu thuẩn của Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt, thì tất có sự khích lệ ngấm ngầm. Nên xác Lang nha tử Mạc Can vừa đổ sầm xuống sàn gạch thì ngay lập tức ba gã hán nhân có bộ mặt xương xẩu trông chẳng khác gì mặt những con chuột biến hóa thành.

Ba người đó đều dụng chung một thứ binh khí là những ngọn câu liên, sáng quắc. Họ lướt ra khỏi quần hùng Bạch đạo vừa nói:

- Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân, mau nạp mạng cho Tam thử.

Thiệu Ân đanh giọng nói:

- Ba con chuột các ngươi đi tìm cái chết thì đúng hơn.

Vừa nói Thiệu Ân vừa quay nửa vòng. Ba ngọn ám tiễn tinh sa cắt ra ba đường thẳng tấp. Tam thử vừa lướt ra khỏi quần hùng, chưa kịp trụ tấn thì đã bị ba ngọn ám tiễn tinh sa lao thẳng vào tam tinh.

Cả ba đang lao tới hứng trọn lấy ba ngọn ám tiễn, hất ngược về sau, ngã sỏng soài, tứ chi co giật, trông thẳng khác nào những con chuột bị trúng bả, giẫy giụa trước khi tiếp nhận bóng sắc tử thần.

Thiệu Ân chắp tay sau lưng rọi mắt vào quần hùng Bạch đạo.

Im lặng như tờ. Sự im lặng nặng nề thậm chí có thể nghe được cả tiếng thở của mọi người. Thiệu Ân đã trở thành bóng sắc thần chết trong mắt quần hùng võ lâm Bạch đạo, mặc dù ai cũng biết giết được Dương Thiệu Ân là lập được công lớn đối với Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt, nhưng xét cho cùng thì bước ra chỉ có thể nhận một cái chết thảm trước khi nhận được sự tưởng thưởng của Minh chủ võ lâm.

Không thấy ai đáp lời mình, Thiệu Ân cười khẩy rồi nói:

- Không còn ai nữa à?

Vẫn không có tiếng quần hùng đáp lời Thiệu Ân. Y ngửa mặt cười khanh khách. Vừa cười y vừa nói:

- Không còn ai nữ thì bổn thiếu gia sẽ là người kế nhiệm chức vị võ lâm Minh chủ.

Thiệu Ân vừa nói vừa quay mặt lại đối mặt với Chung Hảo Kiệt.

Nhìn Chung Hảo Kiệt, Thiệu Ân từ tốn nói:

- Chỉ còn Dương Thiệu Ân và Thượng tôn minh chủ thôi.

Hảo Kiệt vuốt râu nhìn Thiệu Ân.

Thiệu Ân nói tiếp:

- Có lẽ ta và Thượng tôn minh chủ phải bước vào một cuộc đấu sinh tử để xem ai sẽ là người độc tôn võ lâm.

Hảo Kiệt vuốt râu gật đầu:

- Hóa ra ngươi cũng đã có ý trở thành võ lâm Minh chủ từ lâu rồi à?

- Ai lại không mơ đến điều đó. Chỉ vì quá mơ mộng đến chức vị võ lâm Minh chủ mà Dương Thiệu Ân này mới xuống tay sát tử Ngũ đại kỳ nhân, để bây giờ trở thành một gã mang hai dòng máu Hắc đạo và Bạch đạo.

Nhìn Chung Hảo Kiệt, Dương Thiệu Ân từ tốn nói tiếp:

- Thượng tôn minh chủ đã đặc ân cho Thiệu Ân một con đường đi mà ta không có sự lựa chọn nào khác, phải đi theo đúng con đường mà Thượng tôn minh chủ đã đặt ra.

Chung Hảo Kiệt cười khẩy rồi nói:

- Bây giờ thì ngươi đã nhận ra điều đó rồi à?

- Đã nhận ra và ta quyết định đi nốt con đường người đã ban tặng cho. Ta có thể tới đích, hoặc không bao giờ nhìn thấy đích đến của mình.

Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt ngửa mặt cười khành khạch.Tiếng cười của lão đập vào thính nhĩ Dương Thiệu Ân tạo ra thứ cảm giác rờn rợn cùng luồng chân khí chạy dọc theo cột sống của gã. Rít một luồng chân khí căng phồng lồng ngực. Thiệu Ân muốn xua đi những cảm giác bồn chồn, rờn rợn trong tâm thức mình.

Cắt ngang tràng tiếu ngạo, Chung Hảo Kiệt nói:

- Ngươi sẽ không bao giờ đến được đích, và sẽ không bao giờ thấy được đích đến của ngươi.

Hai hàm răng Thiệu Ân nghiến lại:

- Ta chấp nhận điều đó.
- Rất khí khái, bổn nhân tiếc cho ngươi, tiếc một đóa hoa kỳ tài của võ lâm Bạch đạo nhưng lại bị số phận gắng cho hai dòng máu. Tiếc cho nhân cách của ngươi. Bổn nhân rất tiếc.

Thiệu Ân ôn nhu đáp lời Chung Hảo Kiệt:

- Minh chủ tiếc nhưng ta thì chẳng tiếc chút nào. Tên đã bắn ra rồi, đâu thể bắt lại được.

Không nên tiếc cho mũi tên đó, cho dù nó có thể lập được kỳ tích trong giới võ lâm này.

Hảo Kiệt gật đầu:

- Thiệu Ân, ngươi nói rất đúng, nói rất đúng.

Chung Hảo Kiệt vừa nói vừa chắp tay bước xuống những bậc tam cấp.

Lão rạo đôi mắt cú vọ hừng hực sát na tàn nhẫn vào mặt Thiệu Ân. Ánh mắt của Chung Hảo Kiệt với hai luồng uy quang chực nuốt chửng lấy Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân.

Chung Hảo Kiệt gằn giọng nói:

- Bổn nhân sẽ không tiếc.

Vừa nói Thượng tôn minh chủ vừa dựng chưởng từ từ đẩy về phía Dương Thiệu Ân, hai đại xoáy kình khởi phát từ tâm trung bản thủ của Chung Hảo Kiệt, tợ cặp giao long cuốn đến Thiệu Ân.

Không dụng đến quỷ ảnh di hình bộ, Thiệu Ân dựng chưởng đón thẳng đỡ thẳng lấy hai đạo xoáy kình phách không chưởng của đối phương, chẳng một chút e dè, mặc dù biết Chung Hảo Kiệt là võ lâm Minh chủ.

Một tiếng sấm động trổi lên làm rung chuyển của gian đại sảnh đường võ lâm khi chưởng ảnh của hai người chạm thẳng vào nhau.

Thiệu Ân bị trượt dài về những ba trượng, miệng ói luôn một dòng máu rưới đỏ sàn gạch, trong khi phía đối diện Chung Hảo Kiệt lại rất dửng dưng.

Lão chắp tay chờ cho Thiệu Ân vận công điều tức lấy lại chân ngươn mà chẳng có chút gì vội vả khẩn trương khi thấy đối phương rơi vào tình thế hạ phong.

Chắp tay sau lưng, Chung Hảo Kiệt từ tốn nói:

- Giờ thì ngươi hẳn đã thấy đích đến trên con đường ngươi đi rồi chứ?

Hai hàm răng Thiệu Ân nghiến lại.

Y gằn giọng nói:

- Có thấy cái đích đen tối đó thì Dương Thiệu Ân này cũng phải đi đến cùng.

Nói dứt câu Thiệu Ân thét lớn một tiếng. Cùng với tiếng thét đó, y thi triển quỷ ảnh di bộ lướt đến Chung Hảo Kiệt. Hữu thủ Thiệu Ân lia ngang một đường vòng cung, phát động mật kiếm công vào yết hầu Thượng tôn minh chủ võ lâm.

Không né tránh chiêu thức tập kích của đối phương, Chung Hảo Kiệt dùng hai ngón chỉ đón lấy mặt lưỡi kiếm.

Đôi chỉ pháp của Chung Hảo Kiệt như đã luyện thành kim cương bất hoại, đón bắt lấy lưỡi mật kiếm của Thiệu Ân dễ như trở bàn tay. Lưỡi mật kiếm sáng ngời nằm gọn trong đôi chỉ pháp của lão.

Nụ cười hiện lên hai cánh môi mỏng của Chung Hảo Kiệt. Lão từ tốn nói:

- Tiểu tử, ngươi đừng quên bổn nhân là người truyền võ công cho ngươi. Phải biết điều đó chứ.

Miệng thì nói, Chung Hảo Kiệt vừa lắc cổ tay - Cắc Âm thanh khô khốc phát ra lưỡi mật kiếm gãy đôi, lưỡi kiếm vừa gãy thì lão cũng vỗ chưởng đánh vào ngực Thiệu Ân.

- Bình Thiệu Ân chẳng khác nào một cánh diều bị đứt dây, cuốn băng về sau bởi một cơn giông gió dữ. Y ngã lăn dưới đất, miệng ói một bụm máu.

Hảo Kiệt thản nhiên quay lại chiếc ngai sơn son thếp vàng, yên vị rồi nói với quần hào:

- Thiệu Ân đắc tội trọng, chư vị hào kiệt võ lâm nói cho bổn nhân nghe xem nên xử y như thế nào.

Quần hùng Bạch đạo đồng loạt xướng:

- Giết hắn giết hắn Buông tiếng thở dài, Chung Hảo Kiệt khoát tay ra dấu cho mọi người im lặng, chờ mọi người im lặng rồi y mới trịnh trọng nói tiếp:

- Bổn nhân muốn dụng Thiệu Ân như một tấm gương cảnh báo với mọi người trong giới võ lâm. Đã là người của võ lâm Bạch đạo thì phải biết giữ phận của mình. Biết chính đạo ở đâu, biết ai là bậc trưởng tôn. Y đáng là một tấm gương cho mọi người soi vào.

Thở hắt ra, Hảo Kiệt nói tiếp:

- Cho dù mang hai dòng máu Hắc đạo và Bạch đạo nhưng dù sao cũng có lúc là nghĩa tử của bổn nhân. Nên y đáng là một tấm gương cho mọi người soi lấy mình.

Nói rồi, Chung Hảo Kiệt vỗ tay một cái. Như đã có sự chuẩn bị sẵn từ trước. Năm ả a hoàn bưng bài vị của Ngũ đại kỳ nhân đồng loạt lướt ra. Năm ả cùng một bộ pháp cực kỳ uyển chuyển và chính xác, phát tác những sợi thừng óng ánh, phóng đến Thiệu Ân. Năm sợi thừng quấn gọn lấy tứ chi và cổ của Thiệu Ân kéo căng ra. Thiệu Ân rơi ngay vào tình thế ngũ mã phân thây. Năm ả đó kéo căng Thiệu Ân nằm dài dưới sàn gạch đại sảnh, dùng ngay những tấm kim bài làm cộc ghịt những sợi thừng.

Mỗi người án ngữ một góc như năm vị ngũ tướng, chằm chằm nhìn vào Thiệu Ân. Mặc dù bị kéo căng tứ chi không sao giẫy vùng được, nhưng Thiệu Ân chẳng biểu lộ chút gì sợ hãi. Y còn cất tiếng cười khằng khặc.

Thiệu Ân vừa cười vừa nói:

- Thượng tôn minh chủ, cái đích mà lão đưa ta đến tốt lắm đó. Cứ hành hạ thân xác ta khi nào chán thì chết. Đừng bày trò với những lời nói đại nhân, đại nghĩa. Đừng bày trò.

Chung Hảo Kiệt sa sầm mặt. Lão thở hắt ra một tiếng rồi nói:

- Hành xử đi.

Lịnh được phán ra, Thục Tùng Nhẫn liền rời chỗ ngồi, lòn tay sau lưng rút ngọn nhuyễn tiên, tiến thẳng đến trước mặt Thiệu Ân. Lão nhìn Thiệu Ân mỉm cười.

Thiệu Ân nhìn lão bằng ánh mắt căm phẫn.

Tùng Nhẫn nói:

- Dương thiếu hiệp đã hiểu ra mọi chuyện rồi chứ?

- Bổn thiếu gia nhìn lầm lão, nhưng lão biến ta thành phế nhân thì có người thứ hai đau khổ lắm đó.

- Thiếu hiệp muốn nói đến Thục Á Di.

- Sẽ chẳng còn gã nam nhân nào tiếp nhận ái nữ của lão đâu, bổn thiếu gia đã đoạt Á Di của lão rồi.

- Có sao đâu! Lão phu có ý dâng nạp Á Di cho thiếu hiệp để người ngoan ngoãn thực thi những gì lão phu muốn thiếu hiệp làm đấy mà. Khi nào thiếu hiệp trở thành phế nhân, lẽ tất nhiên tồi tàn hơn một gã Cái Bang, thì Á Di hẳn cũng không màng đến. Lão phu tin rằng ái nữ sẽ sớm quên, để tìm cho mình một ý trung nhân khác chứ không phải là một phế nhân tồi tàn.

Lão cười khẩy rồi nói tiếp:

- Xét cho cùng, Dương thiếu hiệp cũng lập công lớn đối với Minh chủ, vì đã nhổ được cho ngươi năm cái gai có lịnh bài miễn tử. Nhưng thiếu hiệp đâu biết được, công càng lớn thì tội cũng càng lớn theo. Võ lâm luôn có những điều thay đổi thiếu hiệp có đồng ý với lão phu chứ?

Nghe Thục Tùng Nhẫn nói mà máu từ miệng Thiệu Ân bất giác trào ra hai bên mép. Y nhìn Thục Tùng Nhẫn như muốn lọt hai con ngươi ra ngoài.

Thiệu Ân gượng nói:

- Một ngày nào đó cũng đến lượt lão thôi.

- Sai rồi, lão phu sẽ là phó chưởng của Minh chủ, Minh chủ biết lão phu hơn thiếu hiệp.

Thiệu Ân thở dốc:

- Ta hận các ngươi.

- Hận thì đã muộn rồi.

Liền sau lời nói đó trang chủ Thục Tùng Nhẫn thẳng tay nện nhuyễn tiên vào tứ chi Thiệu Ân. Ngọn nhuyễn tiên có công năng đánh nát toàn bộ gân cốt của Thiệu Ân nhưng tuyệt nhiên không để lại dấu vết thương nào. Hứng trọn trận đòn nhuyễn tiên của Thục Tùng Nhẫn, Thiệu Ân quằn người trong sự đau đớn đến tột cùng. Mỗi một nhát roi đánh xuống, y có cảm tưởng như một tia sét nện vào tâm thức mình, khiến mắt nẩy đom đóm.

Thể pháp của Thiệu Ân chẳng khác nào một bị thịt nhủn thiu lâu ngày, trong thật gớm ghiếc. Ngay cả bộ mặt khôi ngô tuấn tú của gã bị trận đòn kia làm cho biến dạng. Y lịm đi trong sự đau đớn đến tột cùng.

Y trôi vào một cơn ác mộng khủng khiếp.

Tất cả những vong linh đã chết bởi tay Dương Thiệu Ân đều hiện ra trong cơn ác mộng ác mị đó. Họ cào cấu, câu xé thân ảnh của gã. Họ rứt từ thể pháp của gã ra từng mảnh thịt, rồi nhai ngấu, nhai nghiến.

Sau cùng là nhân dạng Đổng Tiếu hiện ra. Khuôn mặt Đổng Tiếu với nụ cười xởi lởi, với những trò quỷ quái chợt đem đến cho y sự hoan hỷ trong cuộc đời, nhưng rồi đến cả Đổng Tiếu cũng bị Chung Hảo Kiệt đưa vào thảm cảnh khổ hình giống như Thiệu Ân. Y thấy Đổng Tiếu cũng bị nọc ra giữa sàn đại sảnh, cũng bị trận đòn nhuyễn tiên hủy hoại để mãi mãi trở thành phế nhân.

Thiệu Ân bất giác gào lên:

- Không Chút chân khí còn lại trong nội thể của Thiệu Ân đều dồn vào tiếng thét đó, y dần mất đi thần thức, chẳng còn biết gì nữa.

Chương 46: Oán tình

Thiệu Ân tỉnh lại. Y nhận được cảm giác đầu tiên là sự bất động của cơ thể mình.

Y muốn cử động tay chân nhưng hoàn toàn bất lực. Đến ngay cả cử động cổ cũng không sao làm được. Y đúng là một khối thịt bất động chỉ còn chút nhận thức u u. Y cố vận dụng hết tâm thức để thực hiện lại ý định của mình một lần nữa. Nhưng tất cả đều ở ngoài tầm tay của y.

Nước măt Thiệu Ân bất giác trào ra khóe. Y nghĩ thầm:

- Ta đã là phế nhân rồi.

Nghĩ đến điều này, Thiệu Ân mới kịp nhận ra mình đang ở trong gian biệt phòng của Thục Á Di. Y chau mày nghĩ thầm:

"Sao ta lại ở đây.".

Y niệm đó còn đọng trong đầu, thì Thục Á Di bước đến tràng kỹ:

- Dương huynh, chàng tỉnh lại rồi à?

Thiệu Ân nhìn nàng im lặng. Chỉ có nước mắt trào ra che mờ tầm mắt y. Y nhắm mắt lại như thể muốn bịt hai dòng lệ không cho chúng tiếp tục trào ra nữa.

Á Di nắm lấy tay Thiệu Ân:

- Tại sao huynh ra nông nỗi này, nói cho muội biết đi.

Thiệu Ân từ từ mở mắt nhìn Á Di. Hai uy nhãn căm phẫn của y muốn nuốt chửng lấy nàng. Y gượng nở nụ cười. Nụ cười không còn nét gợi tình xởi lởi, mà lại méo xệch đi trông thật nực cười. Y gượng nói:

- Tại sao ta ở đây?

- Muội tìm được huynh trước bãi tha ma và đưa huynh về đây.

- Nàng đưa ta về đây à?

Á Di gật đầu:

- Muội đã đưa chàng về đây.

- Ta cảm kích nàng nhiều lắm. Á Di, bây giờ ta đã là phế nhân tồi tàn, người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm, ta chỉ còn là một đống thịt vô dùng, nàng còn yêu ta không?

Á Di mím môi, lệ tràng ra khóe mắt nàng.

Thiệu Ân nói:

- Sao nàng khóc, nàng sẽ không còn xem Dương Thiệu Ân như lúc này là một trang nam tử nữa phải không?

Nắm lấy tay Thiệu Ân, Á Di nhỏ nhẻ nói:

- Thiệu Ân, chàng đừng nói vậy. Muội đã trao thân cho chàng rồi. Muội thương chàng nhiều lắm, vẫn xem chàng như hôm nào. Muội vẫn yêu chàng, yêu tha thiết như buổi đầu diện kiến chàng.

Nụ cười méo xệch hiện lên hai cánh môi dị dạng của Thiệu Ân, y cố tìm một câu nói để tỏ bày với nàng nhưng đầu óc vẫn mù mù chẳng tìm được câu gì. Mãi một lúc, y nấc nghẹn rồi mới nói:

- Nàng nói thật lòng mình đó chứ?

- Muội nói thật với lòng mình, muội yêu chàng.

Thiệu Ân buông tiếng thở dài:

- Nghe nàng thốt ra câu nói này, ta thật là mãn nguyện.

Á Di nắm bàn tay Thiệu Ân:

- Tại sao chàng ra nông nỗi này?

- Nàng không biết à?

Á Di lắc đầu:

- Muội không biết.

- Nàng không biết thật ư?

- Muội không biết thật mà.

- Lão nhân gia không nói gì với nàng à?

Á Di lắc đầu:

- Lão nhân gia không nói gì với muội hết. Người chỉ nói huynh đang chờ muội tại mộ địa Hàm Đan.

Thiệu Ân mỉm cười:

- Dù sao Thục trang chủ cũng đã nói với nàng.

Y nhìn Á Di:

- Á Di, nàng muốn biết vì sao ta rơi vào tình trạng phế nhân như thế này không?

- Tại sao huynh rơi vào thảm cảnh này.

Thiệu Ân buông tiếng thở dài nhưng nụ cười méo xệch dị dạng vẫn hiện diện trên miệng gã. Y từ tốn nói:

- Nàng hãy cúi sát xuống đây, ta nói cho nàng biết.

Á Di nhìn Thiệu Ân:

- Huynh sợ gì?

- Ta không muốn người khác nghe về thảm cảnh của mình.

- Đổng Tiếu đã hại huynh?

- Không.

- Thế ai đã hại huynh?

Thiệu Ân nghiêm giọng nói:

- Cúi sát xuống, huynh sẽ nói cho muội biết ai hại ta ra nông nỗi này.

- Ở đây đâu có ai, đây là biệt phòng của muội, căn phòng này huynh đã từng đến.

Đôi chân mày Thiệu Ân nhíu lại vói vẻ bất nhẫn hiện lên mặt y. Y trầm giọng nói:

- Nàng muốn nghe, muốn biết ai đã hại Dương Thiệu Ân này không?

Á Di gật đầu:

- Muốn - Hãy cúi xuống sát vào huynh. Huynh sẽ nói cho nàng biết.

Á Di cúi xuống.

Thiệu Ân từ tốn nói:

- Cúi sát xuống nữa, áp má vào miệng huynh đây, huynh sẽ nói cho nàng biết.

Nàng cau mày nhìn gã:

- Huynh lạ quá.

- Không lạ đâu.

Á Di gượng cười, rồi áp má vào miệng Thiệu Ân.

Gã từ từ thở ra như thể muốn dùng hơi thở của mình đốt nóng chiếc má phúng phính của Á Di. Thiệu Ân há to miệng rồi ngặp lấy má của Á Di.

Á Di thét lớn:

- A Nàng giẫy vùng, xô Thiệu Ân ra nhưng gã đã ngặm đứt một mảnh thịt trên má nàng.

Á Di biến sắc thét lớn:

- Huynh sao vậy huynh điên rồi.

Nàng bật khóc ôm lấy bên má mình. Cảm giác rát bỏng khiến nàng bủn rủn cả người.

Trên miệng Thiệu Ân vẫn còn ngặm một miếng thịt non.Á Di ôm mặt nhìn chằm chằm vào Thiệu Ân:

- Sao huynh lại làm vậy? Huynh cắn đứt thịt của muội, sao huynh làm vậy?

Thiệu Ân phun miếng thịt ra khỏi miệng mình:

- Ta hận.

- Muội đã làm gì để huynh hận chứ? Muội đã làm gì?

Á Di vừa thốt dứt câu thì Thục Tùng Nhẫn xông cửa vào. Lão trố mắt nhìn Á Di với một bên mặt tươm máu xối xã. Lão gầm lên:

- Tên tiểu tử thúi tàn phế này, ngươi đã làm gì ái nữ của ta.

Thiệu Ân phá lên cười sằng sặc. Y vừa cười vừa nói:

- Bổn thiếu gia để lại dấu ấn trên khuôn mặt đẹp của ái nữ lão đó. Mãi mãi Á Di của lão chẳng bao giờ quên được thiếu gia đâu, chỉ khi nào xóa được vết thẹo do ta để lại.

Thục Tùng Nhẫn xông đến tràng kỹ, dựng hữu chưởng chực vỗ xuống đầu Thiệu Ân.

Lão kịp ngừng tay khi nhận ra vẻ mặt của Thiệu Ân rất dửng dưng, và thản nhiên tiếp nhận cái chết đến với mình.

Thục Tùng Nhẫn hạ chưởng pháp xuống gằn giọng nói:

- Ngươi đúng là tiểu nhân, bỉ ổi và đê tiện.

Thiệu Ân nhướng mày:

- Thục lão quỷ, sao không xuống tay trả hận cho ái nữ của mình. Ta đang chờ lão xuống tay đó.

Á Di ôm mặt bước đến bên Thục Tùng Nhẫn. Nàng nhìn Thiệu Ân từ tốn nói:

- Dương huynh, sao huynh lại hận muội. Muội đã làm gì cho huynh hận.

Thiệu Ân gằn giọng nói:

- Rất tiếc ta đã là phế nhân tàn tạ, nếu không ta sẽ lấy mạng lão tặc và cả nàng nữa đó.

Á Di nhìn qua Thục Tùng Nhẫn:

- Cha, chuyện gì đã xảy ra?

Thục Tùng Nhẫn chỉ Thiệu Ân:

- Hắn đã bị Thượng tôn minh chủ, nghĩa phụ của hắn biến thành phế nhân rồi. Bởi vì hắn là con người bỉ ổi, đê tiện, gian trá. Cha muốn cho con thấy mặt hắn lần cuối. Thấy sự tàn phế của hắn để không còn tơ tưởng đến hắn nữa. Thế mà con lại đưa hắn về đây.

Lão chỉ Thiệu Ân:

- Á Di, hắn đã điên rồi.

Thiệu Ân cướp lời lão:

- Đúng, bổn thiếu gia đang điên đây. Thục lão tặc, nếu lão không giết ta thì ta sẽ còn ăn tươi nuốt sống con gái lão.

Á Di nhìn Thiệu Ân bật khóc. Nàng vừa khóc vừa nói:

- Muội đâu có làm gì để huynh xem Á Di như một kẻ thù bất đội trời chung.

Thiệu Ân nhìn nàng bằng ánh mắt hừng hực lửa uất hận:

- Đừng giả vờ với ta nữa, cha nàng và nàng đã có ý dự tính trước, đưa ta vào bẫy để lão quỷ Chung Hảo Kiệt có cơ hội biến ta thành phế nhân.

Dời mắt nhìn qua Thục Tùng Nhẫn:

- Thục lão quỷ, bổn thiếu gia đã trở thành phế nhân rồi, hẳn lão rất mãn nguyện. Còn chờ gì mà chưa kết thúc mạng sống của ta luôn, bày vẻ chi cái trò đưa ta về gian biệt phòng này.

Á Di nhìn qua Thục Tùng Nhẫn:

- Cha hãy nói cho Á Di biết. Thật ra là chuyện gì?

Thục Tùng Nhẫn chau mày, trang trọng nói:

- Á Di, hắn không xứng đáng với con đâu, hắn là một quái thai có hai dòng máu Hắc đạo và Bạch đạo, nên mới bị Thượng tôn minh chủ phán trị như vậy đó. Minh chủ không giết hắn bởi vì còn muốn cho hắn lưu lại cõi đời này, để làm gương cho mọi người.

Lão nhìn Á Di:

- Á Di, lão nhân gia muốn con chứng kiến thấy tấm thân tàn tạ của hắn để con sớm quên được hắn, hãy nghe lời phụ thân.

Lão chỉ Thiệu Ân:

- Con nhìn hắn đi, hắn có đáng để con trao tình không?

Nước mắt trào ra khóe, Á Di miễn cưỡng nói:- Á Di đã hiểu rồi. Phải cha đã hại chàng không?

- Á Di, tự bản thân hắn chứ cha đâu có hại gì hắn. Hắn đã toan tính phản bội lại võ lâm Minh chủ, chứ đâu phải cha xúi giục để hắn ra nông nỗi này.

Lão nắm tay Á Di:

- Á Di, nghe lời cha, trên đời này đâu thiếu nam nhân, đâu thiếu những trang hảo hán hào hoa, mỹ nam tử, ta tin con sẽ có được một ý trung nhân khác, hơn hẳn gã Dương Thiệu Ân này.

Thiệu Ân lên tiếng cướp lời lão:

- Lão nói đúng đó, nàng sẽ không thiếu những gã nam tử đeo theo đâu. Bởi sắp tới phụ thân của nàng sẽ là phó chưởng giáo võ lâm, dưới chỉ có mỗi một mình Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt, nhưng trên rất nhiều người. Nàng sẽ trở thành đóa hoa sống của vị phó chưởng giáo võ lâm.

Thiệu Ân bật cười thành tiếng, rồi nói tiếp:

- Thục lão tặc, nghe bổn thiếu gia nói đây, lão đã từng dâng nạp ái nữ cho bổn thiếu gia để mưu cầu danh lợi và quyền lực, thực thi những mật lịnh của Chung Minh chủ, đưa thiếu gia vào chỗ chết, hoặc biến thành phế nhân vô dụng, người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm, bổn thiếu gia có ý này muốn mách bảo với lão.

Y cười khẩy rồi nói:

- Cho dù Dương Thiệu Ân này có để lại vết sẹo trên bộ mặt thanh tú của Thục Á Di, nhưng ái nữ của lão vẫn không đến nỗi mất đi vẻ đẹp hoa nhường nguyệt thẹn đâu, theo ý của Thiệu Ân, lão nên đem ái nữ của mình cống nạp cho Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt, không chừng lão tặc họ Chung đó sẽ trao quyền chưởng tối thượng võ lâm cho lão đó.

Sắc diện Á Di đỏ rần, rồi biến qua màu tái nhợt.

Thục Tùng Nhẫn cau maỳ, sa sầm mặt, gắt giọng nói:

- Ngươi đúng là kẻ bỉ ổi, kẻ gian trá.

- Kẻ gian trá mới gặp người gian trá. Dù sao thì ta cũng đã hòa hợp giao tình với ái nữ của lão rồi. Nếu lão không giết Dương Thiệu Ân, bổn thiếu gia sẽ nói chuyện này cho mọi người trên giang hồ biết.

Y thè lưỡi liếm hai vành môi khô khốc, nứt nẻ nhìn Thục Tùng Nhẫn nói tiếp:

- Ta sẽ cho mọi người biết đêm giao hoan giữa ta với Thục Á Di. Nàng ái nữ của lão như thế nào, hai mắt nhắm lại, lạng lạng rơi vào cảm giác khoái lạc. Luôn mồm thốt những tiếng yêu đương ta. Trong khi ta vùi hoa dập liễu mà chỉ nghĩ đến một điều duy nhất thôi.

Á Di bặm răng trên vào môi dưới nhìn Thiệu Ân trang trọng nói:

- Dương huynh nghĩ đến điều gì?

Thiệu Ân cười khẩy rồi nói:

- Ta nghĩ đến mỗi một điều là lợi dụng nàng, để dễ có cơ hội lợi dụng cả lão Thục kia để mưu cầu chức vị võ lâm Minh chủ, không ngờ ta gian trá, nhưng có người còn gian trá hơn.

Ta tưởng đâu mình là kẻ đi trước nhưng không ngờ có người đi trước ta.

Nghe Thiệu Ân nói mặt Á Di càng lúc càng xanh rờn.

Thiệu Ân mỉm cười nói tiếp:

- Tất cả mọi chuyện giờ chẳng còn ý nghĩa gì với Dương Thiệu Ân này nữa. Ta đã thành một phê nhân vô dụng rồi. Chẳng có gì ta phải giấy. Đáng lẽ trước đây Dương Thiệu Ân này phải nhìn ra tâm địa của Thục lão tặc và Chung lão tặc mới đúng. Hai người đúng là những bậc tiền bối, sử dụng người hay lắm. Thiệu Ân ta kiếp sau đầu thai sẽ phải học hỏi ở hai người nhiều.

Á Di nấc nghẹn. Nàng nhìn lại Thục Tùng Nhẫn:

- Cha, Dương huynh nói đúng chứ?

- Hắn là kẻ gian trá, con đừng nghe những lời của hắn làm gì?

Lão nói rồi rút ngọn trủy thủ dấu dưới ống giày đặt vào tay Á Di.

- Nếu con nghĩ đến cha, hãy cắt tình yêu với gã bỉ ổi, đê tiện này đi.

Á Di nhìn vào mắt Thục Tùng Nhẫn:

- Cha muốn con giết Dương Thiệu Ân?

Tùng Nhẫn gật đầu:

- Khi con giết hắn thì con mới thanh thản tâm hồn.

Á Di khẽ gật đầu:

- Á Di sẽ giết hắn, nhưng trước khi giết hắn, cha hãy cho con biết những lời của Thiệu Ân nói có đúng không? Phải cha cũng đã lợi dụng con để đưa Thiệu Ân vào cạm bẫy của cha. Cha muốn y tin cha, và làm theo những gì cha muốn.

Thục Tùng Nhẫn buông tiếng thở dài, nhìn Á Di rồi nói:

- Cha đâu có muốn, nhưng cha là thuộc hạ thân tín của Chung Minh chủ. Cha cần phải giữ Phi Yến Thiên trang. Cha làm tất cả là vì con. Đúng ra cha không muốn đâu, nhưng chỉ có y mới có thể thay thế được Thập Tứ Lang thực hiện lệnh sát của Minh chủ.

Á Di bật ra tràng cười lạnh nhạt.

Nghe nàng cười, Thục Tùng Nhẫn chỉ biết lắc đầu.

Nàng tắt ngang tràng cười nhìn Thục Tùng Nhẫn nói:

- Cha đúng là cha của Á Di. Nay Á Di mới thấm thấu được những vị trưởng bối của võ lâm Bạch đạo như thế nào. Á Di sẽ theo con đường của cha đi.

Á Di nhìn lại Thiệu Ân:

- Á Di sẽ giết Dương huynh.

Tùng Nhẫn vuốt râu khẽ gật đầu khích lệ nàng.

Á Di bước đến bên tràng kỹ. Nàng nhìn Thiệu Ân từ tốn nói:

- Huynh nói đi, phải chăng huynh chiếm đoạt sự trong trắng của muội cốt để lợi dụng muội, phải vậy không?

Thiệu Ân nhìn thẳng vào mắt nàng:

- Đúng.

- Huynh nói thật tâm của huynh chứ?

- Rất thật, lúc này ta đâu còn gì để thốt ra những lời gian trá đối với nàng. Ta nói rất thật, chung quanh nàng chỉ có những con người gian trá và bỉ ổi nhất mà thôi.

Á Di bật ra tiếng nấc nghẹn ngào. Nàng bàng hoàng nói:

- Số phận của Á Di thật là bất hạnh. Á Di hận cho mình phải chấp nhận số phận đó, số lọc lừa, sống chung với những kẻ gian trá.

Nàng nhìn lại Thục Tùng Nhẫn. Nụ cười héo hắt hiện lên hai cánh môi của nàng. Á Di nghiêm trọng nói:

- Phụ thân, nếu Á Di lấy mạng Dương Thiệu Ân rồi, phụ thân sẽ tìm cho Á Di một mỹ nam tử khá chứ?

Tùng Nhẫn gật đầu:

- Ta sẽ tìm, Á Di của cha sẽ không thiếu những trang vương tôn công tử tìm đến. Dù sao con cũng là tiểu thư của Phi Yến Thiên trang.

Nàng nhìn lại Thiệu Ân:

- Huynh nghe rồi chứ?

- Ta nghe rất rõ.

- Huynh đã đối với Á Di bằng sự gian trá, bằng mưu lợi cầu vinh. Á Di đối lại với huynh bằng sự gian trá và tàn nhẫn, không chỉ huynh đâu mà những người khác nữa.

Nàng cúi xuống hôn vào trán Thiệu Ân:

- Á Di đưa huynh đi.

Thiệu Ân mỉm cười, nhắm mắt lại. Y ôn nhu nói:

- Ta vô cùng cảm kích nàng.

Y từ từ thở ra. Khi hơi thở của y vừa đứt đoạn thì ngọn trủy thủ trong tay Á Di cũng bổ xuống tim hắn. Nàng vừa kết liễu mạng sống của Thiệu Ân vừa ban phát cho y những giọt lệ xót xa của số phận mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau