MA ẢNH KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ma ảnh kiếm - Chương 31 - Chương 35

Chương 32: Bóng tình sắc hận

Uống được một tuần rượu, Thiệu Ân mới nhìn Đổng Tiếu, từ tốn nói:

- Ta muốn ngươi chứng kiến bất ngờ.

Đổng Tiếu còn chưa hiểu ý của Thiệu Ân, thì gã vươn trảo thộp tới lấy hữu thủ của Vạn Kiến Sư Giang Hào.

Đổng Tiếu giật mình:

- Huynh.

Mọi người còn đang bàng hoàng trước hành động của Thiệu Ân thì gã bất ngờ lia ngang tả thủ ngay trên bàn tay của Giang Hào. Tất cả mọi chuyện diễn ra cực nhanh, nhanh đến độ Đổng Tiếu không hề có chút phát hiện được Thiệu Ân đã sử dụng binh khí gì, và cũng chẳng hề có chút phản xạ gì ngay cả Vạn Kiến Sư Giang Hào, lẫn Phương Vũ cũng hoàn toàn thụ động ngồi thừ ra.

Ngón tay thừa của Vạn Kiến Sư đứt lia, rơi xuống mặt bàn, nhưng lại chẳng co giọt máu nào rỉ ra. Thiệu Ân buông hữu thủ của Vạn Kiến Sư, thản nhiên nhặt lấy ngón tay giả, mỉm cười, đấy đúng là một nụ cười hòa hoãn, một nụ cười của Dương Thiệu Ân, một nụ cười cầu tình mà bất cứ nữ nhân nào tiếp nhận hẳn đều tơ tưởng, mơ mộng sẽ có được nụ cười đó mãi mãi thuộc về mình.

Cầm lấy ngón tay giả của Vạn Kiến Sư Giang Hào, Thiệu Ân nhìn Đổng Tiếu:

- Ngươi nói cái này là gì?

Đổng Tiếu ngồi thừ ra. Chàng im lặng, chỉ lấy mắt nhìn Thiệu Ân.

Băng Phương Vũ đứng lên, mắt nàng nhìn thẳng vào Dương Thiệu Ân.

Đặt tay phải vào vùng chấn tâm, nàng nhu hòa nói:

- Phương Vũ muốn thỉnh cầu chiêu thức của Dương công tử.

Dời mắt qua Băng Phương Vũ, Thiệu Ân ôn nhu nói:

- Ta đã hiểu ý của nàng. Hẳn nàng không muốn Đổng thiếu gia của mình hao hơi tổn sức, nhưng cuối cùng vẫn phải giao nộp Vạn Kiến Sư Giang Hào.

Nhìn lại Đổng Tiếu:

- Ngươi có muốn ta giao thủ với Băng Phương Vũ không?

Đổng Tiếu như thể bước ra khỏi giấc mơ hoang tưởng. Với những ác mộng khiến chàng bàng hoàng. Vừa thấm mồ hôi trán chàng vừa miễn cưỡng nói:

- Chúng ta vẫn là người nhà của nhau chứ?

Chàng bưng chén rượu gượng cười nói:

- Nếu huynh còn coi Đổng Tiếu này là người nhà, hãy uống với đệ chén rượu này.

Thiệu Ân bưng chén rượu của mình từ tốn nói:

- Mời.

Hai người cùng cạn chén. Đặt chén rượu xuống bàn, Đổng Tiếu từ từ thở ra:

- Huynh sẽ làm gì khi phát hiện sự tráo trở của đệ?

- Theo ý ngươi ta phải làm gì?

Quệt mũi như thể đã trở thành thói quen, Đổng Tiếu nói:

- Đệ biết Dương huynh sẽ không làm khó đệ. Nếu như huynh muốn làm khó thì đã bộc bạch sự phát hiện của mình cho Minh chủ biết rồi. Nhưng huynh vẫn không bộc bạch.

Chứng tỏ huynh có ý khác.

Chàng ve cằm:

- Đệ đoán thử ý của Dương huynh nhé.

- Ngươi đoán xem.

- Tại Tử Địa U Minh, Dương huynh đã có thể mất mạng vào tay đệ, nhưng đệ không giết huynh mà lại lấy mạng lão già giả dạng Giang Hào tiên sinh. Nên bây giờ huynh muốn đáp lại đệ bằng đặc ân này.

- Ngươi nói đúng.

Chàng ôm quyền:

- Đệ chỉ còn biết ôm quyền đa tạ Dương huynh.

- Ta và ngươi xem như chẳng ai nợ ai, ngươi không cần phải đa tạ ta.

Thiệu Ân từ từ đứng lên. Đổng Tiếu, Phương Vũ, lẫn Giang Hào đều dồn mắt nhìn vào y. Đổng Tiếu hồi hộp nghĩ thầm:

- "Gã có thể đổi ý bất cứ lúc nào.".

Thiệu Ân chấp tay sau lưng, ôn nhu hỏi:

- Ta có mấy điều muốn hỏi ngươi.

- Đệ rất sẵn lòng trả lời những câu hỏi của huynh:

- Tại sao ngươi không lấy mạng ta ở Tử Địa U Minh, khi trong ngươi vẫn mang nặng mối hiềm khích với ta.

Bưng chén rượu uống cạn, Đổng Tiếu mới từ từ đứng lên. Nhìn Thiệu Ân, chàng từ tốn nói:

- Đệ cùng với Dương huynh đi tìm thanh kiếm Vô Minh. Đệ nhận lời Minh chủ đi tìm thanh kiếm ở trong tay Vạn Kiến Sư Giang Hào. Nhưng tất cả mọi sự tình diễn ra trong suốt thời gian đó, từ cái chết của Vô Ảnh Phi Tiên, đến Mục Nhân Sử Khiển, và sau đó là cuộc giáp mặt với lão nhân trong Tử Địa U Minh, tạo cho đệ một thứ linh cảm rất lạ kỳ.

- Linh cảm gì?

- Người nào đó muốn đệ giết Dương huynh.

Đôi chân mày Thiệu Ân nhíu lại:

- Ngươi có linh cảm đó.

Đổng Tiếu gật đầu:

- Chính vì linh cảm đó mà đệ có cơ hội rồi cũng không xuống tay lấy mạng Dương huynh để trả thù cho Đổng thúc phụ.

Chàng ve cằm, nói tiếp:

- Đệ có một cố tật, cái gì người ta muốn thì đệ làm trái lại.

Thiệu Ân bất giác buông tiếng thở dài:

- Ta sẽ nghiệm lại cái linh cảm của ngươi.

Nói dứt câu Thiệu Ân quay bước ra cửa. Đổng Tiếu gọi giật lại:

- Dương huynh.

Y dừng bước, Đổng Tiếu hỏi:

- Sao huynh biết kế tráo người của đệ.

Không nhìn lại Đổng Tiếu, Thiệu Ân nói:

- Ta đã ở bên ngươi một thời gian khá lâu để hiểu con người của ngươi.

- Không ngờ huynh cũng là một người thông minh.

- Đủ có thể đi cùng với ngươi trong quảng thời gian còn lại.

Nói rồi Thiệu Ân bước thẳng ra cửa mà không ngoái đầu nhìn lại. Rời biệt phòng của Đổng Tiếu, Thiệu Ân đem theo những nghi vấn về những gì Đổng Tiếu đã nói với y. Y cảm nhận có cái gì đó nặng trĩu trong lòng mình. Một cảm giác buồn nôn và chán ngán. Y linh cảm đang có một sự thay đổi rất lớn, sự thay đổi mà thấp thoáng có bóng dáng tử thần. Linh cảm đó càng lúc càng hiện rõ trong tâm tưỏng của Thiệu Ân.

Bước vào gian đại đường chính sảnh của tổng đàn võ lâm, Thiệu Ân gặp ngay Chung Hảo Kiệt đứng chấp tay sau lưng, có vẻ như đang chờ y quay về.

Thiệu Ân bước đến ôm quyền xá:

- Nghĩa phụ.

Nhìn Thiệu Ân bằng ánh mắt lạnh lùng, Chung Hảo Kiệt từ tốn nói:

- Đổng Tiếu đã nói gì với con?

Thiệu Ân lắc đầu:

- Y chẳng nói gì cả.Lão vuốt râu khẽ gật đầu:

- Thế cũng được, Thiệu Ân, tạm thời nghĩa phụ gác chuyện gã Đổng tiểu tử đó qua một bên. Ta chờ con ở đây để muốn nói với con một việc hệ trọng hơn chuyện của gã Đổng tiểu tử kia.

Thiệu Ân ôm quyền:

- Nghĩa phụ, đó là chuyện gì?

Buông tiếng thở dài, Chung Hảo Kiệt ôn nhu nói:

- Nghĩa phụ phát hiện ra có một số người trong giới Bạch đạo muốn chiếm quyền minh chủ. Những người này liên kết với bọn Hắc đạo nô nhân vừa được phóng thích để chống lại nghĩa phụ.

Lão bước đến cửa sổ nhìn ra ngoài:

- Muốn dập lửa thì phải dập nó ngay từ lúc còn nhen nhúm, không để có cháy rồi mới dập.

Nhìn lại Thiệu Ân, Chung Hảo Kiệt nói tiếp:

- Con hiểu ý ta chứ?

- Con hiểu.

Bước lại trước mặt Thiệu Ân, Chung Hảo Kiệt nhìn y, ôn nhu nói:

- Sự nghiệp võ lâm là sự nghiệp của con. Một ngày nào đó khi ta gác kiếm qui ẩn khỏi giới võ lâm, không màng đến những chuyện thị phi, thì người kế nghiệp của nghĩa phụ chẳng ai khác mà chính là Dương Thiệu Ân. Con sẽ thay nghĩa phụ chăn dắt giới võ lâm. Một sứ mệnh chẳng dễ dàng chút nào. Để làm được sứ mệnh đó thì ngay bây giờ con phải biết dập tắt ngọn lửa còn nhen nhúm kia.

Thiệu Ân nhìn vào mắt Chung Hảo Kiệt, ôn nhu nói:

- Những người đó là ai? Nghĩa phụ có thể cho con biết không?

- Hiện giờ nghĩa phụ chưa có chứng tích gì để khẳng định những kẻ phản bội. Nhưng có một chỗ khởi đầu mà con phải bắt đầu mọi việc từ đó.

Thiệu Ân ôm quyền:

- Nghĩa phụ hãy cho con biết.

- Con hãy bắt đầu từ Phi Yến Thiên trang chủ Thục Tùng Nhẫn.

Đôi chân mày Thiệu Ân nhíu lại:

- Phi Yến Thiên trang chủ Thục Tùng Nhẫn là người thân tín với nghĩa phụ. Y có thể phản bội nghĩa phụ được sao?

Điểm một nụ cười đầy ẩn ý, Chung Hảo Kiệt ôn nhu nói:

- Bất cứ chuyện gì đều có thể xảy ra. Nghĩa phụ không sợ đối thủ đứng trước mặt mình, nhưng lại sợ kẻ thân tín đứng bên cạnh mình. Con hiểu ý của ta chứ?

- Con hiểu.

Chung Hảo Kiệt gật đầu. Lão đặt tay lên vai chàng. Sự thân thiện của Chung Hảo Kiệt không tạo cho Thiệu Ân cảm giác được ưu ái mà ngược lại y cảm nhận có cái gì đó bất ổn ngay trong hành động của nghĩa phụ mình.

Hảo Kiệt giả lả nói:

- Triệu Vị Thanh luôn để tâm đến con. Con đối với Triệu Vị Thanh cô nương như thế nào?

Thiệu Ân lắc đầu:

- Một sự gượng ép, con không để tâm đến cô ta.

Điểm một nụ cười mỉm, Hảo Kiệ tnói:

- Tùy con vậy, nghĩa phụ không muốn chen vào những chuyện riêng tư của con. Nhưng cho dù con không thích Ngọc diện hồ ly Triệu Vị Thanh thì cũng đừng quá lạnh lùng với cô ta.

Thiệu Ân nghiêm giọng nói:

- Cho dù Ngọc diện hồ ly Triệu Vị Thanh có được nghĩa phụ cải đổi cuộc đời trở thành người của giới Bạch đạo thì trong mắt Thiệu Ân, cô ấy vẫn là người của Hắc đạo. Con không thể xóa được ranh giới Bạch đạo và Hắc đạo trong tâm tưởng mình.

- Vì hận thù?

Y gật đầu:

- Con luôn nghĩ đến huyết thù của mẫu thân. Nếu có thể được, con sẽ bắt tất cả bọn hắc đạo phải quay lại kiếp nô nhân của mình.

Hảo Kiệt mỉm cười:

- Một nam tử hán đại trượng phu như con phải có ý chí sắt đá.

Lão vỗ tay lên vai Thiệu Ân:

- Nghĩa phụ đã không chọn lầm con.

Thiệu Ân ôm quyền:

- Đa tạ nghĩa phụ đã khen ngợi. Con sẽ không làm nghĩa phụ thất vọng.Hảo Kiệt vuốt râu, gật đầu:

- Phải biết mình đang đứng ở đâu và phải làm gì mới có thể làm tròn sứ mạng của người chăn dắt võ lâm.

Lão vỗ vai Thiệu Ân một lần nữa, rồi ôn nhu nói:

- Ngọc diện hồ ly mặc dù khởi thân từ giới Hắc đạo, nhưng giờ đã là người của Bạch đạo. Cô ta sẽ giúp con nhiều trong những ngày sắp tới. Con đừng quá lạnh nhạt với Ngọc diện hồ ly. Hãy đến với cô ta. Hãy cho cô ta chút tình.

Lão mỉm cười:

- Đừng để cho chữ tình của nữ nhân biến thành sự cuồng loạn. Điều đó xảy ra chỉ khiến con bất lợi mà thôi.

- Con sẽ làm theo những gì nghĩa phụ nói.

Chung Hảo Kiệt vuốt râu, mỉm cười:

- Con có thể đi được rồi.

Thiệu Ân vừa bước vào biệt lầu của Triệu Vị Thanh, nàng vội vã bước ra đón. Vẻ hớn hở, vui tươi hiện rõ trên chân diện nàng. Triệu Vị Thanh nói:

- Thiếp không ngờ chàng đến đây.

Nhìn Triệu Vị Thanh, nụ cười mỉm gợi tình hiện lên hai cánh môi của Thiệu Ân. Nụ cười của y như nuốt chửng lấy ánh mắt say đắm của Ngọc diện hồ ly. Có lẽ trong ánh mắt nàng lúc này thì chỉ có một người duy nhất là nam nhân còn hiện hữu trên cõi đời này, đó chính là Dương Thiệu Ân. Sự xuất hiện của Thiệu Ân chẳng khác nào như một cơn mưa rào trút xuống sự khô cằn trong tâm thức của Ngọc diện hồ ly. Chỉ cần thấy Dương Thiệu Ân thôi, nàng đã mãn nguyện rồi, đã cảm thấy một sức sống tuông chảy trong nội thể của mình.

Thiệu Ân từ tốn nói:

- Nàng có chờ ta không?

Không một chút e dè, nàng gật đầu, nhỏ nhẻ nói:

- Thiếp không những chờ mà còn mong mỏi chàng.

Thiệu Ân bước đến ngồi xuống chiếc đôn, Vị Thanh đon đả nói:

- Để thiếp hầu rượu cho chàng.

Thiệu Ân nhìn nàng mỉm cười gật đầu:

- Được.

Vị Thanh chuốt rượu ra chén, trịnh trọng đặt vào tay Thiệu Ân. Y bưng chén rượu với vẻ thản nhiên, nếu không muốn nói là thờ ơ với vẻ đon đả của nàng.

Thiệu Ân nhìn Ngọc diện hồ ly ôn nhu nói:

- Nàng đoán ra vì sao ta đến với nàng không?

Vị Thanh miễn cưỡng lắc đầu:

- Thiếp không biết mục đích của chàng.

Thiệu Ân đứng lên, đứng trước mặt Vị Thanh:

- Nghĩa phụ không muốn ta thờ ơ với nàng, bởi vì người biết nàng có tình sâu nặng với ta.

Đôi lưỡng quyền Vị Thanh e lệ ửng hồng. Nàng lí nhí nói:

- Lúc nào thiếp cũng nghĩ đến Dương Thiệu Ân.

Dương Thiệu Ân nhún vai nói:

- Ngoài ta ra nàng không nghĩ đến một người nào sao?

- Không, chỉ một mình Dương Thiệu Ân thôi. Thiếp sẽ làm tất cả chỉ vì muốn có chàng.

Thiệu Ân dốc chén rượu uống cạn, rồi đặt chén xuống, rồi đặt bàn tay lên vai Ngọc diện hồ ly.

Nàng ngẩng mặt nhìn y với vẻ chờ đợi.

Thiệu Ân từ tốn nói:

- Có một trong số người trong giới Bạch đạo muốn chống lại nghĩa phụ. Nàng sẽ giúp ta tìm những người đó chứ.

Ngọc diện hồ ly Triệu Vị Thanh gật đầu:

- Thiếp sẽ làm bất cứ điều gì chàng muốn.

- Sự yêu cầu của ta đặt ra quá lớn. Có thể nàng phải hy sinh cả bản thân.

- Nếu được chết vì chàng, thiếp cũng rất sẵn lòng. Thiếp không một chút hối tiếc hoặc từ nan.

Thiệu Ân lắc đầu. Y lột bỏ ngoại y của Vị Thanh như người ta lột bỏ vỏ một quả chuối.

Thả chiếc ngoại y của nàng xuống sàn gạch, Thiệu Ân từ tốn nói:

- Ta đâu muốn nàng phí hoài mạng sống của mình.

- Cho dù phải chết thì thiếp cũng sẵn lòng.

Thiệu Ân lắc đầu:

- Nàng không chết mà ngược lại có đặng những thứ mà người khác ham muốn, nhất là nữ nhân.

Vừa nói Thiệu Ân vừa cởi nốt dây lụa thắt lưng của Triệu Vị Thanh.

Y nói:

- Ta muốn biết người kẻ có ý chống lại nghĩa phụ qua trang chủ Thục Tùng Nhẫn. Nàng biết cách phải làm gì để lấy danh sách của những người có ý kháng lại nghĩa phụ. Kể cả chứng cứ.

Vị Thanh gật đầu:

- Thiếp sẽ làm được.

Thiệu Ân mỉm cười, cởi nốt tất cả những gì còn lại trên người nàng. Nàng chẳng khác nào một con tằm bị Thiệu Ân bắt chui ra khỏi vỏ kén để phơi tấm thân trước mặt gã.

Y bế nàng lên khỏi sàn gạch đưa đến tràng kỷ.

Chẳng cần phải nói, hay biểu lộ sự thẹn thùng e dè, mà đúng ra là nỗi trông ngóng chờ đợi bấy lâu nay, Vị Thanh vòng tay bá cổ Thiệu Ân trong khi vẫn cứ chăm chăm nhìn vào khuôn mặt khôi ngô tuấn tú với những đường nét mà ngay cả trong giấc ngủ nàng cũng nằm mơ thấy nó.

Thiệu Ân đặt nàng xuống tràng kỹ thì Vị Thanh kéo y xuống. Môi nàng vội vã đi tìm môi của gã với tất cả sự rạo rực, dồn dã, âm ỉ mà nàng đã chờ, đã đợi bao ngày nay. Lần trước Thiệu Ân chấp nhận sự giao tình với nàng bằng tất cả sự e dè, lẫn lạnh lùng và thụ động, nhưng lần này y khác hẳn. Y chủ động đi tìm khoái cảm trên thể pháp của Vị Thanh.

Chính sự chủ động đó tạo cho nàng một cảm giác say tình cuồng nhiệt. Cảm giác cuồng nhiệt say tình biểu lộ hẳn ra ngoài bằng tất cả cảm xúc như ôm, ghịt, ngấu nghiến, và sau cùng là những tiếng rên rỉ đầy chất khoái lạc ngọt ngào.

Vị Thanh ôm ghì lấy hắn, xiết chặt vào mình trong khi đôi tuyết lê căng phồng những tưởng muốn vỡ tung ra khỏi dòng sinh lực cuộn trào chảy trong nó.

Nàng lả người đi khi sự bùng nổ kéo đến để rồi lịm dần vào miền hoang lạc mà nàng cố bấu víu, giữ lại nó cả trong giấc ngủ của mình. Chẳng còn những tiếng rên, chẳng còn cái gì tồn đọng trong nàng ngoại trừ những cảm xúc ngọt ngào mà Thiệu Ân mang đến, để nàng không ngừng tuôn ra những câu nói tình tứ với tất cả sự tôn thờ chữ tình:

- Thiếp yêu chàng, thiếp yêu chàng nhiều lắm.

Nàng vừa nói vừa bấu mười ngón tay vào lưng Thiệu Ân, ghịt y chặt hơn vào người mình. Trạng thái của Ngọc diện hồ ly cứ như sợ Thiệu Ân sẽ tan mất vào không khí khi y nằm gọn trong vòng tay khát khao của mình. Nàng muốn có y mãi mãi trong vòng tay của nàng. Có như thế thì Thiệu Ân mới vĩnh viễn thuộc về nàng. Mà nàng thì không lúc nào là không hồi hộp khi nghĩ đến một ngày nào đó nàng mất y.

Nữ nhân ai mà không ích kỷ, nhất là đối với chữ tình. Cho dù Triệu Vị Thanh có là một dâm nữ, nhưng với chữ tình, nhất là những mối tình do nàng thêu dệt ra thì nàng càng ích kỷ hơn những người khác. Nàng chỉ muốn nó thuộc về mình, về mỗi một mình nàng mà thôi.

Thiệu Ân nhỏ nhẻ nói vào tai nàng:

- Nàng còn nhớ những gì ta nói chứ.

Nàng gật đầu như một đứa trẻ ngớ ngẩn rồi lại nhắm mắt tiếp tục hưởng thụ những gì đang có trong tầm tay mình. Nàng không muốn mất cảm giác hoang lạc đang có.

Chương 33: Nền móng võ lâm

Đứng chấp tay sau lưng, trong đầu Thiệu Ân là một mớ hỗn độn hư ảo, không thể nào phân biệt được. Cuối cùng còn đọng lại một câu hỏi:

"Ai đứng sau những vụ sắp đặt để Đổng Tiếu có cơ hội lấy mạng y. Điều đó có ý nghĩa gì? Phải chăng những kẻ muốn chiếm quyền võ lâm của Minh chủ, muốn giết y để chặt đi cánh tay phải của Minh chủ võ lâm Chung Hảo Kiệt.” Thiệu Ân lắc đầu xua ý tưởng đó ra khỏi đầu mình.

Thục Tùng Nhẫn bước vào. Lão đóng cửa biệt phòng nhìn Thiệu Ân ôn nhu nói:

- Dương thiếu hiệp chờ lão hủ?

- Phải, tại hạ đang chờ trang chủ.

Tùng Nhẫn nhìn Thiệu Ân e dè. Nhận ra ánh mắt đó, Thiệu Ân mỉm cười nói:

- Trang chủ thích món quà cống nạp của tại hạ chứ?

Vẻ mặt Phi Yến Thiên Trang chủ hơi ngượng ngùng rồi nói:

- Món quà của Dương thiếu hiệp khiến bổn trang chủ bất ngờ. Nếu không muốn nói là ngạc nhiên nữa.

Nụ cười cầu tình lại hiện lên hai cánh môi của Thiệu Ân. Y chỉ chiếc ghế có vành tựa:

- Mời trang chủ.

Hai người ngồi đối diện với nhau. Tự tay Thiệu Ân bưng vò rượu chuốc ra chén. Y trang trọng nói:

- Tại hạ kính trang chủ.

- Chén rượu này lão phu không bao giờ quên, vì nó là chén rượu của Dương thiếu hiệp.

- Trang chủ khách sáo rồi. Rượu nào cũng là rượu, chỉ rượu ngon hay rượu dở thôi. Nếu rượu không ngon tại hạ mời trang chủ thì đó có phải vẫn là rượu không?

- Nhưng lão phu biết, rượu mời của thiếu hiệp là rượu ngon.

Đôi chân mày của Thiệu Ân nhướng lên:

- Sao trang chủ biết rượu của tại hạ là rượu ngon.

- Thiếu hiệp đã cho một món quà khiến lão phu ngạc nhiên, tất rượu cũng làm cho lão phu phải ngạc nhiên.

- Vậy tại hạ xin được mời trang chủ.

Hai người cùng cạn chén.

Đặt chén rượu xuống bàn, Thục Tùng Nhẫn phấn khích nói:

- Đúng là hảo tửu. Nếu lão phu này đoán không lầm thì rượu này chính là "Thiên bôi nhứt điểm tửu".

Thiệu Ân ôm quyền:

- Tại hạ phải bái phục kiến văn của trang chủ. Sao trang chủ đoán ra đây là vò Thiên bôi nhứt điểm tửu.

- Tất cả những hảo tửu có trên thế gian này khi uống vào trôi tụt xuống cổ, tạo ra cảm giác nóng lan tỏa khắp kinh mạch, nhưng Thiên lôi nhứt điểm tửu có chỗ đặc dị hơn những thứ rượu tầm thường. Khi lão phu uống rượu, rưọu trôi xuống cổ, nhưng trên đầu lưỡi vẫn cảm nhận được hơi nóng của rượu, vị chua của rượu và cả mùi thơm của rượu nữa. Vò rượu này chỉ có một vò duy nhất. Vò rượu đó của Thục Tùng Nhẫn bỏ lửng câu nói giữa chừng như thể không dám thốt ra.

Thiệu Ân tiếp lời lão:

- Thiên bôi nhứt điểm tửu chỉ có một vò duy nhất. Vò rượu đó lại thuộc về Thượng tôn minh chủ, nghĩa phụ của tại hạ. Trang chủ không dám nói ra suy nghĩ của mình, đúng vậy không? Ở đây chỉ có tại hạ và trang chủ. Trang chủ đừng ngại. Với lại vò rượu này, nghĩa phụ đã tặng cho tại hạ. Nghĩa phụ ban cho tại hạ trước khi tại hạ bước vào một sứ mạng của người giao phó.

Thiệu Ân đứng lên:

- Thục trang chủ hẳn thích Ngọc diện hồ ly Triệu Vị Thanh chứ?

Thục Tùng Nhẫn vuốt râu, với bộ mặt sượng sượng nhìn Thiệu Ân:

- Nàng ta đúng là một mỹ nữ và biết cách chìu chuộng lão phu. Khi Ngọc diện hồ ly đến gặp lão phu, đúng là lão phu cũng không ngờ. Nàng ta đã tự nguyện.

Thiệu Ân cướp lời lão:

- Mỹ nữ tự nguyện trao thân, trang chủ không từ chối.

Lão vuốt râu nhìn Thiệu Ân, ôn nhu nói:

- Lão phu là con người bằng xương bằng thịt. Lão phu đâu thể từ chối được. Nếu như lão phu bằng đá thì may ra. Lão phu chỉ nói may ra thôi, chứ tượng đá gặp tình huống như lão cũng không thể ngồi yên được.

Thiệu Ân mỉm cười:

- Tại hạ rất thích nghe những lời thẳng thắn đó. Tại hạ chỉ sợ Thục trang chủ thất vọng, sợ Triệu Vị Thanh không tạo được hứng thú nơi người.

Thục Tùng Nhẫn ôm quyền nói:

- Hây lão phu đã mất nương tử từ lâu, ngay khi Thục Á Di còn nhỏ. Mặc dù lão phu cũng từng đến kỹ lâu nhưng thú thật chưa bao giờ được những khoảng khắc kỳ tuyệt như ở gần Ngọc diện hồ ly Triệu Vị Thanh cô nương.

Thiệu Ân phá lên cười. Y vừa cười vừa nói:

- Tại hạ biết trang chủ phòng không gối chiếc đã lâu nên mới cống nạp mỹ nhân cho trang chủ.

- Lão phu đành phải mang ân của thiếu hiệp.

Thiệu Ân nhướng mày lắc đầu:

- Trang chủ đừng nói vậy. Tại hạ đâu muốn trang chủ mang ân mình đâu, mà là có ý muốn hòa hợp giữa chúng ta.

Thiệu Ân quay lại ngồi xuống đối diện với Thục Tùng Nhẫn.

Hai người đối nhãn nhìn nhau. Chàng nhận ra trong ánh mắt của Phi Yến Thiên trang chủ có cái gì đó dè chừng khi phải đối mặt với mình.

Nụ cười mỉm lại hiện trên hai cánh môi gợi tình của Thiệu Ân. Như thể tiếp nhận nụ cười tình đó, Thục Tùng Nhẫn không kềm chế được mà miễn cưỡng hỏi:

- Hẳn thiếu hiệp có ý gì đó, mà trao cho lão phu mỹ nữ lẫn hảo tửu.

Thiệu Ân gật đầu:

- Vâng, trang chủ đã đoán ra ý của tại hạ.

Thục Tùng Nhẫn ôm quyền:

- Thiếu hiệp cần gì ở bổn trang chủ.

Chuốt rượu ra chén, Thiệu Ân vừa rót vừa từ tốn nói:

- Hắn Thục trang chủ biết chưởng môn phái Tung sơn Tạ Kiểng, Bang chủ Cái Bang Khưu Chí Viễn, Võ Đang chân tử Giác Hải đạo trưởng, và phương trượng Thiếu Lâm Chí Thiện đại sư. Và còn rất nhiều anh hùng hào kiệt của giới võ lâm Bạch đạo nữa, như Trung Nguyên thần kiếm đại hiệp Hầu Lịnh Cương.

Chẳng biết câu nói này của Thiệu Ân tác động thế nào đến Thục Tùng Nhẫn, mà mặt lão bất giác sa sầm. Lão nhìn chàng miễn cưỡng nói:

- Tất cả những người thiếu hiệp vừa nhắc đến đều là những cao nhân kỳ hiệp của giới Bạch đạo. Những người mà Minh chủ rất kính trọng. Nếu không muốn nói là ngưỡng mộ nữa là khác.

- Họ đều là cao nhân tất nghĩa phụ phải ngưỡng mộ.

Bưng chén rượu Thiệu Ân nói tiếp:

- Tại hạ mời trang chủ.

Bưng chén rượu, Tùng Nhẫn nói:

- Thiếu hiệp có ý gì khi nhắc đến tên những người đó.

Xoay chén rượu đúng một vòng trong lòng bàn tay, Thiệu Ân mới đặt xuống bàn. Y hơi chồm về trước một chút:

- Tại hạ có cảm nhận Thục trang chủ đang lo lắng.

Thục Tùng Nhẫn im lặng.

Thiệu Ân nhìn quanh rồi quay lại nói với Phi Yến Thiên trang chủ:

- Ở đây chỉ có trang chủ và tại hạ, không có đệ tam nhân, trang chủ không cần phải lo lắng như vậy.

- Lão phu không có gì lo lắng, nhưng lại hồi hộp đối với những gì thiếu hiệp sắp nói ra với lão phu.

Hai cánh môi Thiệu Ân nhếch lên một nụ cười giả lả. Nụ cười kia đập vào mắt lão họ Thục, không làm cho lão phấn khích mà trái lại càng lộ vẻ hồi hộp lo âu hơn.

Y nhìn thẳng vào mắt Tùng Nhẫn:

- Trang chủ đã biết tại hạ sắp nói ra điều gì à? Tại sao lại hồi hộp?

Răng trên của Thục Tùng Nhẫn bặm vào môi dưới. Lão suy nghĩ rất căng thẳng, rồi ôn nhu nói:

- Lão phu nghĩ điều thiếu hiệp sắp nói ra có liên quan đến lão phu.

Thiệu Ân gật đầu:

- Đúng! Không chỉ liên quan thôi mà trang chủ còn là người trong cuộc.

- Thiếu hiệp có thể nói cho lão phu biết được không?

Thiệu Ân đứng lên. Y chắp tay sau lưng, định nhãn rọi vào mắt Thục Tùng Nhẫn, từ tốn nói.

- Thục trang chủ có thể giải thích cho tại hạ biết vì sao trang chủ lại nói với Triệu Vị Thanh, chúng ta sắp có một minh chủ mới.

Chân diện của Thục Tùng Nhẫn đanh lại. Những nét khẩn trương lộ rõ lên mặt lão. Hai cánh môi của họ Thục bặm khịt lại với nhau như thể muốn giữ không cho lời nói bật ra khỏi cửa miệng.

Thiệu Ân nhướng mày:

- Trang chủ không giải thích được à? Nếu như trang chủ không giải thích được thì tại hạ sẽ đem chuyện này nói với Thượng tôn minh chủ, nghĩa phụ của tại hạ.

Sắc diện của Thục Tùng Nhẫn chuyển sang tái nhợt. Lão buông tiếng thở dài, lí nhí nói:

- Thiếu hiệp hẳn đã biết cả rồi.

- Có thể tạm gọi là đã biết nhưng tại hạ muốn nghe trang chủ nói.

Vừa nói Thiệu Ân vừa chuốt rượu ra chén của mình và của Thục Tùng Nhẫn. Y chỉ chén rượu của Thục Tùng Nhẫn, ôn nhu nói:

- Chén rượu này có thể là chén rượu mới, nhưng cũng có thể là chén rượu phản đối của trang chủ.

Thục Tùng Nhẫn buông tiếng thở dài rồi nói:

- Thiếu hiệp, vì sao lão phu nói câu đó, bởi vì người thiếu hiệp vừa nói tới tên có ý truất phế chức vị minh chủ của Chung Hảo Kiệt minh chủ hiện thời.

Thiệu Ân bưng chén của mình lên, từ tốn nói:

- Tại hạ xin được mời Thục trang chủ chén rượu này.

Thục Tùng Nhẫn bưng chén rượu mà tay hơi run. Y lí nhí nói:

- Thiếu hiệp sẽ không trình tấu với Thượng tôn minh chủ?

Thiệu Ân nhìn lão điểm một nụ cười mỉm rồi dốc chén uống cạn. Y đặt chén xuống bàn chờ cho Thục Tùng Nhẫn uống cạn số rượu trong chén, mới lên tiếng:

- Nếu chuyện này đến tai nghĩa phụ, không biết người sẽ như thế nào nhỉ?

- Minh chủ sẽ không cho một người nào có cơ hội chuộc lỗi.

Thiệu Ân đứng lên:

- Thục trang chủ chắc chắn những người kia có ý đồ chứ?

- Lão phu chỉ mơ hồ đoán biết như vậy thôi.

Thiệu Ân cau mày:

- Tại sao trang chủ chỉ đoán biết mà không chắc chắn.

- Lão phu không dám đoán chắc. Bởi nói ra thì chẳng khác gì dồn mọi người vào chỗ chết.

Thiệu Ân khẽ gật đầu. Y khoanh tay trước ngực:

- Tại hạ muốn thẩm chứng lời nói của trang chủ.- Thiếu hiệp phải thẩm chứng lời nói của lão phu thì hãy thẩm chứng những người kia.

Lão phu chỉ biết, nếu như việc lớn xảy ra, họ muốn Thục Tùng Nhẫn này cùng tham gia với họ.

Thiệu Ân nhìn Thục Tùng Nhẫn bằng hai luồng uy nhãn sắc như bảo đao, bảo kiếm.

Thiệu Ân nghiêm giọng nói:

- Sao họ muốn trang chủ đứng về phía họ.

- Việc của lão phu và Phi Yến Thiên trang, thiếu hiệp đã biết rồi.

Thiệu Ân gật đầu:

- Nếu như họ đặt thẳng đề nghị với trang chủ.

- Họ chưa dám, nhưng lão phu biết tất những người đó đều có chí lớn nhưng họ còn ngần ngại chưa nói ra. Dù sao vẫn còn Thượng tôn minh chủ.

Thiệu Ân cười khẩy rồi nói:

- Họ phải ngại ngần vì tự lượng sức dù có hợp lực, liên kết họ cũng không phải là đối thủ của nghĩa phụ. Huống chi họ cũng đã nhận qua nhiều ân sủng của nghĩa phụ.

- Thiếu hiệp nói rất đúng, tất cả những người đó đều nghĩ như thiếu hiệp, ngoài ra họ còn cho Minh chủ Chung Hảo Kiệt là một ma đầu, không thể thống lĩnh võ lâm được.

- Tất cả cũng chỉ đều là một cái cớ. Tuy nhiên tại hạ muốn gặp họ.

- Lão phu sẽ để cho thiếu hiệp có cơ hội gặp những người đó.

Nhìn thẳng vào mắt Thục Tùng Nhẫn, Thiệu Ân nói:

- Đừng nói trang chủ là người ngoài cuộc.

- Lão phu chỉ liên lạc, tuyệt nhiên không phải là người ngoài cuộc.

- Tại hạ tin trang chủ. Nhưng không biết trang chủ có tin tại hạ không?

- Lão phu tin thiếu hiệp.

Thiệu Ân chuốc rượu ra hai chén của mình và của Thục Tùng Nhẫn. Y cầm chén rượu xoay một vòng trên lòng bàn tay mình, ôn nhu nói:

- Tại hạ mạn phép hỏi trang chủ, trang chủ nghĩ thế nào về nghĩa phụ của tại hạ.

Câu hỏi này của Thiệu Ân khiến chân diện của Thục Tùng Nhẫn đừ ra. Bộ mặt lão cứ như có một lớp sáp trét lên bên ngoài để che đậy những ý tưởng bên trong đầu. Lão nhìn Thiệu Ân với ánh mắt xét nét và thăm dò. Thục Tùng Nhẫn cuối cùng đã lên tiếng:

- Lão không hiểu ẩn ý của thiếu hiệp.

Thiệu Ân nhìn Thục Tùng Nhẫn, từ từ đứng lên. Chén rượu vẫn quay vòng trong lòng bàn tay. Y vừa xoay chén rượu vừa nhìn Tùng Nhẫn. Trông hai người chẳng khác nào hai con thú dữ đang rình rập nhau, chực chờ sơ hở để xé xác kẻ thù.

Thiệu Ân ôn nhu nói:

- Trang chủ nghĩ sao về quyền lực võ lâm?

- Theo lão phu, ai có quyền lực võ lâm thì có tất cả. Người nắm quyền lực võ lâm là nắm quyền sanh sát trong tay mình. Có quyền ban phát cho người khác sự sống và ngược lại cũng có quyền tước đi mạng sống của người khác.

Thiệu Ân dốc chén rượu uống cạn, rồi đặt xuống bàn:

- Theo ý trang chủ, ai là người nắm quyền lực võ lâm?

- Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt.

Thiệu Ân mỉm cười:

- Trang chủ nói rất đúng, người nắm quyền lực võ lâm là nghĩa phụ Chung Hảo Kiệt.

Người nắm quyền sinh sát của võ lâm Bạch đạo, muốn tha hay muốn ban phát cho bất cứ ai đều do nghĩa phụ quyết định. Nhưng chính vì quyền lực quá lớn đó mà ai cũng tranh dành.

Y buông tiếng thở dài rồi nói tiếp:

- Sự tranh giành đó xảy ra cũng đúng thôi. Bởi đã bước vào chốn võ lâm giang hồ thì ai cũng nghĩ đến thời khắc mình làm chủ võ lâm chứ. Nhưng có một điều tại hạ muốn hỏi trang chủ.

Thục Tùng Nhẫn đứng lên ôm quyền nói:

- Thiếu hiệp định hỏi gì lão phu?

Thiệu Ân nghiêm mặt, trang trọng nói:

- Tại hạ hỏi điều này, nếu có gì không đúng, lão trang chủ cứ xem như nước chảy ngoài tai, không nghe đến nhé.

- Hẳn câu hỏi của thiếu hiệp rất quan trọng nên mới rào trước đoán sau như vậy. Lão phu hứa sẽ không nói điều này với bất cứ ai.

Thiệu Ân ôm quyền nói:

- Đa tạ trang chủ. Điều tại hạ muốn hỏi có liên quan đến quyền lực tối thượng của võ lâm.

Y mím chặt hai cánh môi như thể suy nghĩ tìm ngôn từ để nói với Thục Tùng Nhẫn. Vẻ trang trọng của Thiệu Ân như thể lây qua Phi Yến Phi Trang chủ nên cũng khiến lão lộ nét trang trọng và lắng nghe.

Thiệu Ân nói:

- Tất cả những người mà tại hạ vừa nói đã có ý chiêm quyền Thượng tôn minh chủ lâu rồi phải không?

Thục Tùng Nhẫn lắc đầu:

- Không, họ vừa mới có ý niệm đó thôi.

Đôi chân mày Thiệu Ân nhíu lại:

- Trang chủ có thể nói rõ hơn cho tại hạ biết được không?

- Lão phu sẽ nói thật tất cả cho thiếu hiệp.

Thiệu Ân ngồi trở lại bàn:

- Tại hạ rất muốn nghe chỉ ngôn của Thục trang chủ.

- Trước đây trong võ lâm, Thượng tôn minh chủ là trên tất cả. Chẳng một người nào dám có ý nghĩ chiếm quyền của Thượng tôn minh chủ. Nhưng nay thì khác.

- Khác thế nào?

- Nói theo ý của cổ nhân thì đó là tre già măng mọc. Thời gian đã bào mòn uy phong của Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt. Những người kia biết bây giờ Minh chủ không còn thời kỳ sung mãn như trưóc đây nữa. Thậm chí còn mang mầm mống bịnh hoạn.

Thiệu Ân lắc đầu, cướp lời Thục Tùng Nhẫn:

- Tại hạ chưa bao giờ nghe Minh chủ nói mình mang mầm bệnh.

- Minh chủ không nói hẳn sợ thiếu hiệp lo lắng thôi.

- Có thể vậy.

- Chính thời gian đã bào mòn quyền lực tối thượng võ lâm của Minh chủ.
- Sự bào mòn đó khiến cho những người có chức vị quan trọng trong võ lâm Bạch đạo tơ tưởng đến chuyện chiếm quyền võ lâm của Minh chủ.

Thiệu Ân gật đầu:

- Trang chủ nghĩ họ có làm đúng không?

- Ơ lão phu không phải là những người kia thì sao có thể trả lời câu hỏi này của thiếu hiệp.

Thiệu Ân nhìn Thục Tùng Nhẫn khẽ gật đầu:

- Trang chủ không thể thay họ mà nói được.

- Đúng như vậy.

- Vậy trang chủ có nghĩ đến một khi những người kia toại thành chí nguyện - Sẽ có một tân Minh chủ của giới võ lâm Bạch đạo.

- Nghĩa là có sự thay đổi?

Thục Tùng Nhẫn gật đầu:

- Trong võ lâm giang hồ bất cứ một sự thay đổi nào cũng đều phải trả giá bằng máu và sinh mạng của bao người khác.

- Sự thay đổi này cũng không có biệt lệ.

Tùng Nhẫn gật đầu:

- Đó là kinh nghiệm mà lão phu đã trải qua mấy mươi năm.

Thiệu Ân nhìn lão nghiêm giọng nói:

- Thục trang chủ, nếu một khi Tung sơn chưởng môn, hay bất cứ người nào mà tại hạ vừa nói đến, nắm giữ quyền lực tối thượng võ lâm thay nghĩa phụ thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Buông tiếng thở dài, Thục Tùng Nhẫn lưỡng lự nói:

- Chuyện gì xảy ra ư? Thiếu hiệp có thể đoán ra mà. Chỉ cần thiếu hiệp đặt mình vào chỗ của những người đó, rồi qua đó suy nghĩ đến lúc mình trở thành võ lâm Minh chủ. Trước tiên thiếu hiệp sẽ làm gì nào?

Thiệu Ân không cần suy nghĩ mà buông luôn câu trả lời bằng chất giọng chắc nịch:

- Diệt trừ hậu hoạn.

- Lão phu cũng nghĩ như vậy.

- Họ có ý đồ chiếm quyền Thượng tôn minh chủ võ lâm. Thế sao họ lại chưa hành động?

- Họ ngại một người.

- Ai?

Nhìn vào mắt Thiệu Ân, Thục Tùng Nhẫn nói:

- Ngọc diện sát tử Dương Thiệu Ân.

Vừa nói Phi Yến Thiên trang chủ Thục Tùng Nhẫn từ từ đứng lên.

- Chính thiếu hiệp khiến cho họ chần chừ.

Thiệu Ân chấp tay sau lưng, chân diện y lạnh như tiền. Y suy nghĩ một lúc rồi nhìn lại trang chủ Thục Tùng Nhẫn:

- Thục trang chủ có thể cho tại hạ hỏi một lời không?

- Lão phu đang nghe thiếu hiệp nói.

Rít một luồng chân khí căng phồng lòng ngực, Thiệu Ân mới chậm rãi nói:

- Tại hạ có thể nắm quyền lực tối thượng võ lâm được không?

Phi Yến thiên trang chủ nhìn sửng y. Mắt lão gần như đứng tròng không chớp được, cứ như câu hỏi của Thiệu Ân đã biến thành hai cây kim vô hình chống đôi mắt lão mở to hết cở.

Lão ngập ngừng hỏi:

- Phải chăng ý của thiếu hiệp cũng muốn trở thành võ lâm minh chủ. Muốn thâu tóm quyền lực tối thượng võ lâm.

- Giống như trang chủ nói. Đã là người võ lâm, đã bước qua chốn tranh đoạt thì ai cũng muốn mình nắm quyền lực tối thượng võ lâm để có thể ban và phát.

Thiệu Ân im lặng một lúc rồi nói:

- Tại hạ không muốn mình biến thành hậu họa của diệt trừ của người khác.

Y nhìn vào mắt Thục Tùng Nhẫn:

- Nhưng để đạt được những gì mà tại hạ vừa nói với trang chủ, tại hạ không thể thiếu trang chủ.

Thục Tùng Nhẫn nhìn Thiệu Ân gần như không chớp mắt. Lão có phần căng thẳng lộ ra mặt. Lão suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Thiếu hiệp có định bỡn cợt lão phu không?

Thiệu Ân lắc đầu:

- Không, tại hạ nói rất nghiêm túc và chỉ còn chờ quyết định ở trang chủ.

- Thiếu hiệp nói thật chứ?

Thiệu Ân gật đầu:

- Rất thật.

Y bước đến cửa sổ, với tay ngắt một đóa hoa vừa mới nở. Cầm đóa hoa đó, Thiệu Ân quay lại đứng đối diện với Thục Tùng Nhẫn. Y nghiêm giọng nói:

- Tại hạ có đáng tin không?

Tùng Nhẫn suy nghĩ rồi gật đầu:

- Thiếu hiệp có nắm được quyền lực tối thượng võ lâm thì chỗ đứng của lão phu mới có thể chắc được. Tại sao lão phu lại không tin thiếu hiệp.

Lão lưỡng lự rồi nói tiếp:

- Lão phu nắm kim lượng của võ lâm, thiếu hiệp võ công tái thế, xuất quỷ nhập thần.

Nếu lão phu và thiếu hiệp kết hợp thì chắc chắn quyền lực võ lâm kia sẽ thuộc về tay thiếu hiệp. Võ lâm chính đạo lại bắt đầu thời kỳ sung mãn. Nhưng - Trang chủ còn lưỡng lự điều gì?

- Những gì hôm nay thiếu hiệp nói nếu đến tai Thượng tôn minh chủ.

Thiệu Ân mỉm cười, từ tốn nói:

- Nghĩa phụ đã biết y đồ chiếm quyền của những người kia rồi, nhưng người có làm gì đâu. Nói như trang chủ, thời gian đã khiến uy vũ của nghĩa phụ đã bị bào mòn. Nhất định phải có người thay thế. Tại hạ không muốn quyền lực tối thượng của võ lâm rơi vào tay Tung Sơn chưởng môn, hay bang chủ Cái Bang, hoặc người khác.

Thục Tùng Nhẫn cướp lời Thiệu Ân:

- Quyền lực tối thượng võ lâm phải thuộc về Dương thiếu hiệp.

Thiệu Ân gật đầu:

- Đó là cách duy nhất để tại hạ và trang chủ tồn tại trong chốn võ lâm này.

Thục Tùng Nhẫn khẽ gật đầu, vuốt hàm râu quai nón:

- Lão phu giờ đã hiểu ý thiếu hiệp.

- Và trang chủ quyết định.

Thục Tùng Nhẫn nhìn Thiệu Ân. Lão nắm tay chàng:

- Lão phu thuộc về thiếu hiệp, nhưng chỉ sợ thiếu hiệp không tin lão phu mà thôi.

Thục Tùng Nhẫn lưỡng lự rồi nói:

- Á Di rất yêu Dương thiếu hiệp, không biết thiếu hiệp nghĩ thế nào về Á Di.

Nụ cười gợi tình mở hiện lên hai cánh môi của Thiệu Ân. Cùng với nụ cười đó, y nghĩ thầm:

- "Thục trang chủ muốn buột Thiệu Ân phải gọi người bằng nhạc phụ. Phải chăng trang chủ muốn gắn ta vào người.".

Thiệu Ân bỏ tay Thục Tùng Nhẫn, ôn nhu nói:

- Tại hạ chỉ sợ mình không xứng đáng với Thục Á Di tiểu thư lá ngọc cành vàng của Phi Yến Thiên trang.

Thục Tùng Nhẫn khoát tay:

- Thiếu hiệp đừng nói vậy, lão phu chỉ sợ Thục Á Di không xứng vói thiếu hiệp. Nhưng lão phu biết Á Di rất yêu Dương thiếu hiệp, cũng như lão phu rất yêu thương Ngọc diện hồ ly Triệu Vị Thanh.

Thục Tùng Nhẫn lưỡng lự một lúc rồi nói tiếp:

- Khi nào lão phu qua đây, Á Di nhắc đến thiếu hiệp Lão buông tiếng thở dài:

- Á Di giờ như đóa hoa ủ rũ thiếu hẳn nhựa sống. Hẳn là rất đau khổ khi không được thấy mặt Dương thiếu hiệp. Nếu bây giờ Á Di gặp được thiếu hiệp thì nó hoan hỷ biết chừng nào.

Nghe Thục Tùng Nhẫn nói, Thiệu Ân nghĩ thầm:

- "Lão trang chủ này, ta biết ý đồ bên trong của lão mà.".

Mặc dù nghĩ như vậy nhưng y vẫn hỏi Thục Tùng Nhẫn:

- Trang chủ, hiện giờ Á Di đang ở đâu?

- Thiếu hiệp muốn gặp Á Di không?

Thiệu Ân gật đầu.

Thục Tùng Nhẫn hồ hởi nói:

- Á Di đang ở trên lâu thuyền của Phi Yến thiên trang.

Y lưỡng lự rồi nói tiếp:

- Á Di chỉ muốn gặp thiếu hiệp - Tại hạ sẽ đến đó gặp Á Di.

- Á Di sẽ vui lắm, thú thật với thiếu hiệp, lão phu chỉ có một mình Á Di và rất thương Á Di. Thương hơn cả bản thân mình.

Thiệu Ân ôm quyền:

- Trang chủ, tại hạ hứa sẽ không đối xử tệ với Thục tiểu thư đâu.

Phi Yến Thiên Trang chủ như vồ lấy vai Thiệu Ân. Lão phấn khích nói:

- Lão phu tin lão phu tin.

Khi Thiệu Ân rời khỏi biệt phòng, Thục Tùng Nhẫn điểm nụ cười mỉm. Nụ cười của lão không biết là nụ cười thỏa mãn, mãn nguyện, hay là nụ cười với nhiều ẩn ý.

Chương 34: Bóng tình sắc máu

Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân.

Tiếng ai gọi tục danh và ngoại hiệu của Thiệu Ân cất lên lanh lảnh sau lưng, buột Thiệu Ân phải dừng bước. Y từ từ quay lại. Người quát gọi ngoại hiệu và tên tục danh của Thiệu Ân chẳng phải ai khác mà chính là Tà Đao Ngạc Thoại.

Cầm ngọn khoái đao sáng ngời, Ngạc Thoại lửng thửng bước đến trước mặt Thiệu Ân, thậm chí còn chấp tay sau lưng với vẻ thản nhiên, thờ ơ với tả đao của Ngạc Thoại.

Ngạc Thoại rít giọng nói:

- Ngạc mỗ đang tìm ngươi đây.

- Các hạ tìm tại hạ ư? Tìm tại hạ với ngọn khoái đao lăm lăm trên tay, hẳn có ý muốn lấy mạng tại hạ.

- Đúng, Ngạc mỗ không chỉ muốn lấy mạng ngươi mà còn muốn băm vằm ngươi ra mới hả giận.

- Các hạ rất có dũng lược, vì sao ta cho các hạ là người dũng lược không? Tất cả bọn nô nhân Hắc đạo sau khi được Thượng tôn minh chủ phóng thích, thảy đều trốn chui trốn nhủi, tìm cho bản thân sự an toàn. Còn Tả Đao Ngạc Thoại lại không như vậy, mà lại còn cầm binh khí đi tìm Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân. Dũng lược của các hạ khiến tại hạ cũng phải khâm phục đó.

- Huynh đệ của Ngạc mỗ chết bởi tay ngươi, Ngạc mỗ đâu thể bỏ qua được. Dương Thiệu Ân, hôm nay nếu ngươi không chết thì ta chết.

Thiệu Ân cười khẩy rồi nói:

- Đừng nói như thế, nghe không trôi chút nào. Các hạ nên nói là mình đang đi tìm cái chết. Nếu các hạ muốn chết thì Dương mỗ rất sẵn lòng tống tiễn các hạ. Hãy xuất thủ đi, đừng nói với tại hạ những lời hăm dọa, nghe không trôi đâu.

- Ngạc mỗ thề phải giết ngươi để trả thù cho các huynh đệ.

Nói rồi Tà Đao Ngạc Thoại rống lên một tiếng thật lớn. Cùng với tiếng rống thị uy đó, y vung đao lướt đến chém xả vào người Thiệu Ân.

Chiến công của Ngạc Thoại phát ra bằng sự căm phẫn cùng cực nên tiềm ẩn sát đao trùng trùng. Mặc dù nhận ra sát đao uy vũ của họ Ngạc nhưng Thiệu Ân rất dửng dưng, bình thản. Y thi triển quỷ ảnh mê tông bộ, lòn lách trong làn ảnh đao trùng trùng điệp điệp của Tà Đao Ngạc Thoại. Tránh những sát đao của đối phương mà Thiệu Ân chẳng hề tổn chút công sức gì, ngược lại Tà Đao Ngạc Thoại chủ động tập kích nhưng chính y lại là người hao tổn chân ngươn.

Đao pháp của y lúc đầu còn nhanh, nhưng sau khi xuất thủ được ba mươi chiêu với tất cả nội lực công Thiệu Ân, mà chẳng có chiêu nào khả dĩ chạm được đến người đối phương thì chân khí của Ngạc Thoại cũng bắt đầu cạn dần.

Qua chiêu đao thứ ba mươi mốt thì đao pháp của gã chậm dần. Đến những chiêu thứ bốn mươi thì gã bắt đầu thở hồng hộc. Trong khi Thiệu Ân chỉ chấp tay sau lưng, với vẻ ung dung tự tại, dùng quỷ ảnh mê tông bộ.

Lúc còn nội lực chân khí sung mãn, Tà Đao Ngạc Thoại chẳng làm gì được Thiệu Ân, nay chân khí không những hao hụt, cạn kiệt thì y sao có thể động vào người Dương Thiệu Ân.

Thanh khoái đao trong tay Ngạc Thoại càng lúc càng nặng trĩu như một khối sắt nặng trên trăm cân. Mồ hôi tuôn ra nhễ nhại cả trang phục của họ Ngạc.

Đánh mãi mà vẫn không sao dụng đao chạm được đến người Thiệu Ân, Tà Đao Ngạc Thoại thét lên:

- Đồ phu, ngươi chỉ biết né tránh thôi sao?

Lời nói này của Tà Đao Ngạc Thoại khiến chân mày của Thiệu Ân nhíu lại.

Y gằn giọng nói:

- Ai nói Dương Thiệu Ân chỉ biết né tránh.

Thiệu Ân vừa nói vừa dùng tả thủ gạt phắt lưỡi khoái đao của họ Ngạc. Những tưởng đâu ngọn khoái đao bén ngời kia sẽ chặt đứt tả thủ của Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân, nhưng khi nó chạm vào tả thủ của y thì bật ngược trở ra như chém vào ngọn thiết côn. Một âm thanh khô khốc đập vào thính nhĩ của Tà Đao Ngạc Thoại.

- Keng Ngọn khoái đao tuột khỏi tay Ngạc Thoại.

Trong khi Tà Đao Ngạc Thoại chới với, không kịp trụ bộ thì từ trong ống tay áo của Dương Thiệu Ân xuất hiện một lưỡi kiếm sáng quắc. Mũi kiếm nhọn hoắc điểm vào tam tinh của Ngạc Thoại.

Y từ tốn nói:

- Các hạ có thấy bóng sắc thần chết chưa?

Tà Đao Ngạc Thoại gằn giọng nói:

- Thiệu Ân, Ngạc mỗ đã nói rồi, hôm nay ta không chết thì ngươi chết, chỉ có thế thôi.

Ra tay đi, đừng nói nhiều nữa.

Nụ cười gợi tình hiện lên trên hai cánh môi Thiệu Ân. Y nói:

- Rất chí khí.

Y vừa nói vừa dí mũi kiếm vào tam tinh Ngạc Thoại. Mũi kiếm tạo ra một vệt máu như hạt đậu xuất hiện ngay giữa tam tinh của Tà Đao Ngạc Thoại.

Phàm những ai đối mặt với cái chết đều biến sắc, hãi hùng, nhưng Tà Đao Ngạc Thoại thì không. Y không một chút biểu lộ sự sợ hãi khi đối mặt với ngọn kiếm vang danh của Dương Thiệu Ân mà mở to mắt hết cỡ nhìn Thiệu Ân như thể muốn dùng ánh mắt lấy mạng đối phương.

Thiệu Ân chau mày khi tiếp nhận ánh mắt căm hơn của Tà Đao Ngạc Thoại. Mặc dù vậy, Thiệu Ân vẫn ôn nhu nói:

- Ngươi sợ không?

- Ngọc diện tử sát, đừng nhiều lời vô ích. Cứ ra tay đi xem coi Ngạc mỗ này có sợ không?

Đôi chân mày lưỡi kiếm của Thiệu Ân chau lại nhiều hơn:

- Ngươi đúng là một kẻ không biết sợ chết, không nghĩ đến bản thân mình.

- Điều Ngạc mỗ nghĩ là mình bất tài vô dụng. Không giết được ngươi trả thù hận tình của mình và trả thù cho các vị bằng hữu.

Thiệu Ân nhướng mày:

- Hận tình.

- Ta hận ngươi.

- Ngươi hận ta, ta biết, bởi kiếm của ta đã sát tử Đổng Chư, sát tử bằng hữu Hắc đạo nô nhân của ngươi. Kiếm của ta lấy mạng những hạng người thấp hèn, hạ đẳng. Nhưng tại sao còn hận tình trong đó nữa.

Ngạc Thoại gằn giọng nói:

- Tên đồ phu mặt hoa da phấn, ngươi là kẻ tiểu nhân bỉ ổi và đê tiện nhất trên đời này.

Chính ngươi đã dùng mỹ nam kế, kế sách dành cho bọn tiểu nhân đê tiện để quyến rũ Ngọc diện hồ ly Triệu Vị Thanh. Ngươi lợi dụng cả dung mạo khôi ngô tuấn tú của mình để lừa Triệu Vị Thanh đặng Triệu Vị Thanh phản bội chư huynh đệ của mình, đưa bọn ác nhân Bạch đạo đến Dị nhân cốc, tàn sát chư huynh đệ của ta, còn bắt mọi người phải làm nô nhân.

Thiệu Ân cười khẩY:

- Ta đã hiểu ý của ngươi rồi. Thì ra ngươi yêu Ngọc diện hồ ly Triệu Vị Thanh nên mới điên cuồng, ngông cuồng tự đi tìm cái chết cho mình. Tình yêu đối với ả dâm nữ Triệu Vị Thanh kia khiến cho ngươi mù quáng bất kể đến sự sống và cái chết, đi tìm ta để trả thù.

Thiệu Ân hừ nhạt rồi nói:

- Mới đầu ta cứ tưởng ngươi là kẻ dũng lược, không ngờ chỉ là một gã điên tình thì đúng nghĩa hơn. Một kẻ yếu đuối vì ả dâm nữ chẳng đáng để cho Dương Thiệu Ân này để mắt đến.

Y vừa nói vừa xoay cổ tay để mũi kiếm đâm sâu vào tam tinh của Tà Đao Ngạc Thoại hơn một chút. Vừa đâm mũi kiếm, Thiệu Ân vừa nói:

- Ngươi yêu ả dâm nữ đó lắm à?

Sắc diện Ngạc Thoại đỏ rần.

Hai hàm răng gã nghiến vào nhau tạo ra những âm thanh ken két biểu lộ sự giận dữ của mình.

Thấy Tà Đao Ngạc Thoại giận dữ, Dương Thiệu Ân càng phấn khích vô cùng.

Y mỉm cười nói:

- Ngạc Thoại, ngươi vì một ả dâm nữ để đi tìm cái chết, ngươi đâu phải là Hắc đạo anh hùng hảo hán, và ngươi chỉ là một kẻ điên cuồng, si dại vì tình. Một thứ tình yêu nhớp nháp, kinh tởm.

Hừ nhạt một tiếng, Thiệu Ân đanh giọng nói:

- Ngươi có muốn ta nói cho ngươi biết Ngọc diện hồ ly đã dâng hiến cho ta thế nào không?

Thiệu Ân cười khanh khách. Y vừa cười vừa nói:

- Nếu ta nói hẳn ngươi vỡ tim mà chết. Trái tim ngươi sẽ không chịu nổi đâu. Phải thừa nhận Ngọc diện hồ ly có tấm thân tuyệt vời. Có bản lĩnh của một dâm nữ khiến kẻ khác phải ngây ngất. Nàng đã giao tình với ngươi lần nào chưa?

- Ngạc mỗ không phải là kẻ bỉ ổi như ngươi.

Thiệu Ân lại bật cười thành tiếng. Nghe Thiệu Ân cười, sắc diện của Tà Đao Ngạc Thoại càng đỏ hơn. Giá như bị cả một chậu nước sôi hất vào mặt còn đỡ hơn là phải phỏng da đỏ mặt bởi tràng cười của Thiệu Ân.

Thiệu Ân nói:

- Ngươi hận tình, hẳn vì có lẽ được ngắm trái cấm của Triệu Vị Thanh mà chẳng bao giờ có cơ hội được thưởng thức nó. Ngươi tôn thờ, giữ gìn trái cấm đó nhưng cuối cùng cho người khác cướp mất. Nếu ta là ngươi hẳn ta cũng chẳng khác gì ngươi. Người ta có thể mất những thứ khác mà lòng dửng dưng, nhưng bị mất tình có thể bị điên lên đó. Ngươi đang là kẻ điên vì bị mất tình. Mất trái cấm mà ngươi ấp ủ trong lòng.

Thiệu Ân lắc đầu:

- Tội nghiệm Tội nghiệp… Ngạc Thoại rống lên:

- Giết ta đi còn chờ gì nữa.

Thay vì Thiệu Ân xuống tay kiếm lấy mạng Ngạc Thoại nhưng thật bất ngờ y lại rút kiếm về. Vừa rút kiếm về, Thiệu Ân vừa nói:

- Kiếm của ta không giết một kẻ điên tình bởi một ả dâm nữ, nếu không muốn nói là cuồng dâm như Triệu Vị Thanh, kiếm của ta sẽ dơ mất.

Y cười khẩy rồi nói:

- Ngạc Thoại, ngươi đừng nên giận ta làm gì nữa, bởi vì ta đã cống nạp quả cấm Triệu Vị Thanh của ngươi cho Phi Yến thiên trang chủ rồi. Có lẽ lúc này người yêu của ngươi đang phải hầu hạ Thục trang chủ bằng tất cả những gì nàng ta biết và có. Ngươi nên đến chỗ của Thục trang chủ mà tìm lại người tình của mình. Còn với Dương Thiệu Ân, ả Ngọc diện hồ ly Triệu Vị Thanh mà ngươi giao tình, tôn thờ, ấp ủ một tình yêu vô vọng không đáng bằng một kiều nữ trong Vạn Hoa lầu đâu.

Hai cánh môi của Ngạc Thoại khô khốc, rỉ máu nhiễu xuống đất. Y nhìn Thiệu Ân với đôi mắt mở to thao láo những tưởng như hai con ngươi sắp lọt ra ngoài.

Thiệu Ân nhướng mày, nhún vai nói:

- Ngươi đừng hận tình quá như vậy. Hãy đi tìm Ngọc diện hồ ly mà quỳ xuống van xin chút tình yêu của nàng ta. Nếu ngươi không nhanh tay thì trái cấm tình yêu của ngươi sẽ bị thối rửa trong tay những gã nam nhân khác.

Nói rồi Thiệu Ân ngửa mặt cười khanh khách biểu lộ sự đắc ý của câu nói đó của mình.
Y vừa cười vừa quay bước. Y vừa thả bước đi vừa nói:

- Ả dâm phụ đó trơ tráo và hèn hạ nhất trong những ả dâm phụ.

Tà Đao Ngạc Thoại rống lên:

- Ta cấm ngươi.

Y vừa rống lên câu nói đó vừa lao đến sau lưng Dương Thiệu Ân. Thiệu Ân chẳng thèm nhìn lại sau lưng mình mà chỉ vung tả thủ tung ra một đạo chưởng công vào chân của Ngạc Thoại.

Tà Đao Ngạc Thoại đổ nhào đến trước, dập mặt xuống đất, trong khi Dương Thiệu Ân vẫn ung dung thả bước bỏ đi. Y vừa đi vừa nói:

- Ngươi còn giữ được mạng của ngươi là nhờ có Ngọc diện hồ ly Triệu Vị Thanh đó.

Một lần nữa thì ngươi chẳng có cơ hội này nữa đâu.

Tà Đao Ngạc Thoại rống lên:

- Ngạc mỗ thề sẽ giết ngươi, thề sẽ giết ngươi.

Không màng đến lời nói của Ngạc Thoại, Thiệu Ân vẫn ung dung thả bước.

Tại bến thuyền, chiếc lâu thuyền của Phi Yến Thiên trang nổi trội hơn cả. Một lâu thuyền to nhất có những lá cờ phướng bay theo gió chiều. Thiệu Ân đứng dưới cầu nhìn lên thuyền.

Y chỉ lắc vai, nhẹ điểm mũi giày, thân ảnh phiêu bồng vượt lên mạn thuyền. Từ trong khoang thuyền, Thục Á Di len người qua cửa. Nàng không khỏi sửng sốt khi nhận ra Thiệu Ân.

Nụ cười cầu tình gợi mời lại hiện trên hai cánh môi của Thiệu Ân. Chẳng biết nụ cười có tác động thế nào đến Thục Á Di mà đôi lưỡng quyền của nàng lại ửng hồng e thẹn. Nàng nhìn y nhỏ nhẻ nói:

- Dương huynh.

- Tại hạ có thể vào trong khoang thuyền được chứ?

Nàng khẽ gật đầu.

Hai người len vào khoang thuyền.

Thiệu Ân ngồi xuống sàn lâu thuyền, nàng vẫn còn bẽn lẽn nhìn y.

Á Di nhỏ nhẻ nói:

- Huynh đến với muội có chuyện gì không?

Thiệu Ân lắc đầu:

- Chẳng có chuyện gì cả.

Hai luồng tinh nhãn rọi vào nàng. Á Di cảm nhận mặt mình đỏ bừng như thể bị hai luồng tinh nhãn của Thiệu Ân nung nấu. Nàng bẽn lẽn nói:

- Dưong huynh uống rượu chứ?

Thiệu Ân gật đầu.

Nàng bày rượu ra sàn thuyền rồi nói:

- Để muội đi tìm ít thức ăn cho huynh dùng.

Thiệu Ân lắc đầu:

- Không cần đâu, chỉ cần nàng ngồi tiếp là đủ rồi.

- Muội sẽ bồi tiếp Dương huynh.

Á Di ngồi xuống đối diện với Thiệu Ân. Thiệu Ân chuốc rượu ra chén và nói:

- Nàng sao không hỏi tại sao tại hạ biết nàng ở đây mà tìm đến.

Á Di nhìn gã, lí nhí nói:

- Sao Dương huynh biết muội ở đây mà tìm đến?

- Phụ thân của nàng nói với huynh đó.

- Lão nhân gia cho huynh biết muội đang ở đây à?

Thiệu Ân gật đầu:

- Lão trang chủ còn nói nhiều hơn thế nữa.

Y nói rồi bưng chén rượu uống cạn. Chờ cho Thiệu Ân đặt chén xuống sàn thuyền. Á Di hỏi:

- Lão nhân gia đã nói gì với huynh.

Điểm một nụ cười, Thiệu Ân nhìn nàng, từ tốn nói:

- Nàng thử đoán xem, lão trang chủ đã nói những gì với huynh nào?

Sắc diện nàng ửng hồng, e lệ, nhỏ nhẻ nói:

- Muội sao biết được lão nhân gia nói gì với huynh.

- Huynh biết muội không nghe lão trang chủ nói gì nhưng muội có thể đoán ra những lời của lão trang chủ.Thiệu Ân chuốc rượu vào chén. Á Di nhìn gã chuốc rượu với vẻ bẽn lẽn ngượng ngùng.

Đặt tịnh rượu xuống bên chén, Thiệu Ân ôn nhu nói:

- Muội đoán ra được không?

Nàng cúi mặt nhìn xuống, lí nhí nói:

- Huynh có thể nói cho muội biết được không?

- Huynh sợ khi thốt ra những lời của lão trang chủ, mình sẽ không được ngồi đối ẩm với muội.

- Muội đâu dám thất lễ với huynh.

- Như vậy huynh mới dám nói.

Y bưng chén rượu uống cạn rồi nhìn Á Di nói:

- Lão trang chủ nói muội đang ở trên lâu thuyền này và chờ một người.

Nàng thẹn thùng đỏ mặt, miễn cưỡng đáp lời Thiệu Ân:

- Muội đâu có chờ ai.

- Muội nói thật tâm của mình chứ?

Nàng chớp mắt, e thẹn rồi nói:

- Đúng là muội chờ một người.

Nụ cười cầu tình sởi lởi lại hiện lên hai cánh môi của Thiệu Ân. Nụ cười của y quả là quyến rũ khiến cho Á Di phải ngây ngất ngắm nhìn. Nàng nhỏ nhẻ nói:

- Huynh đừng đoán, Á Di chờ Đổng Tiếu đó.

- Huynh biết muội chẳng bao giờ chờ gã. Với gã họ Đổng đó, muội chỉ hận nhiều mà thôi.

- Muội không thích Đổng Tiếu.

- Vậy muội chờ ai?

- Huynh đoán xem.

- Nếu không chờ Đổng Tiếu thì chỉ một người duy nhất muội chờ. Người đó chính là người đang đối ẩm với muội.

Sắc diện nàng đỏ bừng với những nét thẹn thùng của đóa tầm xuân chực chờ thời điểm nở ra để khoe sắc hương. Nàng nhìn Thiệu Ân:

- Sao huynh biết muội chờ huynh.

- Trái tim huynh mách bảo có một tiểu thư đang chờ mình.

- Không, lão nhân gia nói với huynh phải không?

- Nếu lão trang chủ mách bảo với huynh thì sao?

Y vừa nói vừa chuốc rượu ra chén. Bưng chén rượu, Thiệu Ân đưa đến trước mặt Á Di:

- Muội uống với huynh một chén chứ?

Nàng đón lấy chén rượu. Thiệu Ân nắm lấy tay nàng. Y nhìn vào mắt Á Di. Tiếp nhận ánh mắt của gã, Thục Á Di run bắn người. Nàng cảm nhận tất cả cảm xúc dạt dào tràn ngập trong tâm tưởng mình. Một thứ cảm xúc mơ hồ, một thứ cảm xúc mà nàng không thể lý giải được. Nhưng có một thứ mà Á Di cảm nhận rõ mồn một là luồng khí ấm ấm từ tay Thiệu Ân lan qua tay mình rồi biến thành cái gì đó khiến nàng bồi hồi run cảm.

Nàng nhìn gã:

- Dương huynh.

Nụ cười lại hé nở trên hai cánh môi Thiệu Ân như một lời gợi tình đối với Thục Á Di.

- Muội có chờ huynh không?

Nàng không đáp lời gã mà lại im lặng, chỉ gật đầu. Chỉ mỗi cái gật đầu thôi đủ để Thiệu Ân biết Á Di đang nghĩ gì, và đang chờ đợi gì?

Y nắm tay Á Di từ từ kéo nàng về phía mình.

Trong nàng nổi lên cảm xúc của niềm rạo rực mà không thể nào cưỡng lại sự mời mọc của Thiệu Ân. Làm sao nàng có thể cưỡng lại bởi trong nàng đã tơ tưởng và ấp ủ nhân dạng của Dương Thiệu Ân bao lâu nay rồi. Mặc dù hiện tại Á Di vẫn còn chút ngỡ ngàng ban đầu của một thiếu nữ vừa chớm bắt được tình yêu, vừa mới có xúc cảm trong buổi đầu đụng chạm với nam nhân, nhưng chính những cảm xúc đó lại tạo ra động lực nàng không cưỡng lại bản thân mình.

Nàng nhỏ nhẻ nói:

- Dương huynh, muội sợ Thiệu Ân bịt miệng nàng:

- Huynh biết muội đang nghĩ gì. Muội sợ huynh là gã tiểu nhân bỉ ổi sao?

Nàng lắc đầu:

- Muội không có ý niệm đó đâu, từ lâu muội đã luôn nghĩ đến Dương huynh rồi.

Thiệu Ân cầm lấy chén rượu trên tay nàng. Y uống một ngụm rượu, rồi từ từ cúi xuống.

Thiệu Ân nghe rõ tiếng đập thình thịch của trái tim Á Di. Cơ thể nàng nóng hổi với sự thẹn thùng pha trộn một thứ cảm xúc hồi hộp thật khó tả.

Thiệu Ân áp nhẹ môi mình vào môi nàng.

Hai cánh môi của nàng mới đầu còn chút ngỡ ngàng mím lại, thu nhãn đờ ra nhưng rồi theo một thứ bản năng vô hình mà Á Di không thể kềm chế được, để nó hé ra. Một dòng rượu từ miệng Thiệu Ân chảy qua miệng nàng. Rượu tràn ngập trong miệng nàng cùng với những cảm xúc khó tả. Nàng nuốt lấy từng giọt rượu được Thiệu Ân mớm cho đến khi nhủn hẳn người bởi sự tiếp nhận ấm áp, mềm mại khi lưỡi của người tình luồn sâu qua khe hở của đôi môi thiếu nữ.

Lần đầu tiên Á Di có được cảm xúc ngọt ngào này. Một thứ cảm xúc khiến cho tất cả kinh mạch trong nội thể nàng căng trào, những tưởng sắp bung ra. Nó vừa êm ái, vừa lạ lẫm đối với nàng, nhưng cũng rất ngọt ngào mà Á Di chẳng thể nào cưỡng được.

Khi Thiệu Ân cắt nụ hôn đó thì Á Di chỉ kịp nói:

- Muội muội yêu huynh.

- Huynh biết muội yêu huynh.

- Nhưng, huynh đừng xử tệ với muội.

Thiệu Ân gật đầu:

- Huynh yêu muội, huynh sẽ không tệ với muội. Huynh hứa.

Nói rồi lại áp môi vào môi nàng. Lần này thì nàng đã có một chút tự tin để tiếp nhận nụ hôn của Thiệu Ân. Nhưng không chỉ có nụ hôn thôi, đôi tay Thiệu Ân từ từ rà lên vùng thượng đẳng của nàng. Bàn tay gã đặt vào giữa đôi tuyết lê căng cứng của thiếu nữ. Sự đụng chạm đó khiến Á Di bủn rủn cả người. Nàng muốn gạt tay Thiệu Ân ra nhưng lại không có đủ nghị lực để làm điều đó. Sao nàng có đủ phòng vệ che chắn bản thân mình khi cảm xúc ngọt ngào của tình lang phủ khắp người nàng.

Tim Á Di chỉ muốn nhảy thót ra khỏi lồng ngực với cảm xúc ngọt ngào khôn tả. Cùng với cảm xúc đó là hơi nóng tỏa ra khắp người nàng tạo nên hương vị da thịt của một thanh nữ trong buổi đầu giao tiếp trong niềm khoái cảm ngọt ngào.

Người nàng cứ nhủn dần ra khi tay Thiệu Ân lần vào trong chiếc yếm và cuối cùng thì đặt hẳn lên vùng đồi non đầy sức sống trong buổi đầu của đóa tầm xuân chờ thời điểm khai hoa.

Đôi tuyết lê của Á Di chỉ muốn vỡ tung ra khi tay Thiệu Ân vuốt ve mơn trớn. Nàng có tất cả niềm đam mê lạ lẫm, một thứ cảm giác mà nàng không sao hiểu được hết, ngoại trừ một chút gì đó gọi là bồi hồi, pha trộn cảm giác ngây ngất tột cùng.

Nàng úp mặt, dúi vào ngực của Thiệu Ân để che giấu sự thẹn thùng của mình, vừa nhỏ nhẻ nói:

- Dương huynh, huynh đừng đối xử tệ với muội. Muội yêu huynh nhiều lắm Muội yêu huynh nhiều lắm.

Nàng thốt ra lời nói đó bằng tất cả sự dồn dập của mình.

Thiệu Ân xiết nàng chặt vào mình hơn. Y cảm nhận thể pháp của Á Di đang nhủn ra với những lần run rẩy.

Ghé miệng vào tai Á Di, Thiệu Ân nhỏ nhẻ nói:

- Huynh cũng yêu nàng lắm Huynh sẽ không đối xử tệ với nàng.

- Huynh thề với muội đi.

Thiệu Ân gật đầu:

- Huynh thề.

Y vừa thốt ra câu nói đó vừa lần tay từ từ xuống bên dưới. Thể pháp của Á Di nóng bừng khi nhận được cảm giác từ bàn tay của Thiệu Ân. Tim nàng đập mạnh hơn với nỗi hồi hộp, lần hồi hộp khi tay Thiệu Ân dịch nhẹ qua vùng hạ đẳng. Nàng biết nó đặt vào chỗ nào trên cơ thể nàng. Á Di muốn chụp bàn tay của Thiệu Ân lại nhưng cảm giác lẫn sự thôi thúc của con tim lại ngăn nàng. Cuối cùng thì nàng gần như buông lỏng toàn thân để trôi mình vào dòng xoáy dục tình đê mê ngọt ngào.

Cơ thể nàng căng ra như một quả bóng chực nổ tan khi nghĩ đến thời khắc nàng thay đổI từ một thanh nữ để trở thành một Dương phu nhân.

Chiếc lâu thuyền chao động, Thiệu Ân rút tay lại nhìn ra ngoài cửa khoang thuyền. Á Di hơi một chút sờ sửng trước thái độ của y.

Y nhìn nàng mỉm cười nói:

- Huynh rất yêu nàng.

Chương 35: Bóng tối dĩ vãng

Đứng trên mạn thuyền, Đổng Tiếu chấp tay sau lưng nhìn ra ngoài sông. Thiệu Ân bước đến sau lưng Đổng Tiếu:

- Ngươi đến không đúng lúc chút nào.

Đổng Tiếu quay lại đối mặt với Thiệu Ân:

- Đệ cũng không muốn phá bỉnh Dương huynh đâu. Nhưng cũng phải đến tìm huynh.

- Tại sao ngươi biết ta ở đây?

- Đi theo huynh.

- Ngươi rình rập ta à? Rình rập để chờ cơ hội trả thù.

Đổng Tiếu lắc đầu:

- Đệ không có thói quen rình rập sau lưng người khác để chờ cơ hội trả thù đâu.

- Ai biết được hành tung của kẻ gian trá. Kiếm thủ Thập Tứ Lang há đã từng thảm bại nhục nhã bởi tay họ Đổng ngươi kia mà. Câu chuyện đó còn được thiên hạ kháo với nhau.

Ta e rằng Mộc Thật Thác Mai lại sẽ đến Trung thổ tìm ngươi đó. Không biết lúc đó ngươi giở trò gì?

- Nếu nói giở trò thì đệ có rất nhiều trò để đối phó với những cao thủ không có cái đầu.

Nhưng đối với Dương huynh, đệ không dụng kế sách hạ lưu mà muốn đối mặt với kiếm sát của huynh.

- Ta cũng chờ đợi ngày đó. Vậy hôm nay ngươi tìm ta có chuyện gì không?

- Nếu không có chuyện, đệ đã không mò đến đây.

- Ngươi tìm ta có chuyện gì nào?

Đổng Tiếu quệt mũi rồi ve cằm:

- Trước tiên đệ muốn hỏi huynh, sự xuất hiện của đệ không làm huynh bực bội chứ?

- Cho dù ta không thích ngươi thì ngươi đã mò đến rồi. Hãy nói ngươi cần gì nào. Đừng làm mất thời gian của ta nữa.

Đổng Tiếu nhướng mày:

- Hình như huynh đang gấp.

- Ta không thích đối thoại với ngươi là chính.

- Vậy người nào là huynh thích. Chắc không phải là Ngọc diện hồ ly cô cô.

Thở hắt ra như muốn trút cục khí trong yết hầu mình, Đổng Tiếu nói:

- Nếu người huynh thích là Ngọc diện hồ ly thì đệ phải gọi Dương huynh bằng gì nhỉ.

Chẳng lẽ vừa mới là huynh đệ, nay huynh vội vã lên chức thành thúc thúc.

Đôi chân mày Thiệu Ân nhíu lại:

- Ngươi đã bắt đầu nói nhảm rồi đó. Hãy nói về việc ngươi muốn tìm ta.

Mặt Đổng Tiếu nghiêm lại:

- Đệ đang suy nghĩ nên khởi đầu từ đâu đây.

- Ngươi chẳng biết khởi đầu câu chuyện từ đâu nữa à? Lạ thật đó.

- Trên đời này cái gì mà không lạ. Thôi được, đệ nói rõ cho huynh biết vậy Chàng mở áo cho Thiệu Ân thấy hình xâm đầu rồng bên ngực trái:

- Đệ khởi đầu từ hình xâm này vậy.

- Ngươi muốn phô trương với ta hay là có ý gì?

- Dương huynh thấy hình xâm này thế nào?

- Chỉ có mỗi một cái đầu rồng. Hình xâm này đúng ra ta đã thấy rồi, khi ngươi tắm, ta đã thấy nó. Rất tiếc nó chỉ có nửa con rồng mà thiếu mất một nửa.

- Chính vì hình xâm của đệ chỉ có một nửa trên, thiếu mất một nửa dưới, nên đệ mới đi tìm một nửa còn lại.

- Ngươi nghĩ ta giữ nửa phần còn lại của ngươi à?

Nói rồi Thiệu Ân phá lên cười khanh khách. Tràn tiếu ngạo của y khiến cho Đổng Tiếu sa sầm mặt.

Đổng Tiếu nói:

- Có gì thích thú mà huynh cười như thế?

- Ta tức cười vì nghĩ ngươi cho ta nửa phần sau của con rồng. Nếu ngươi nghĩ vậy, thì ngươi quá ngây thơ đi.

- Nhưng sự ngây thơ của đệ cũng đáng yêu đó chứ, cho dù mình không được dung mạo khôi ngô tuấn tứ như Dương huynh.

Thiệu Ân nhún vai:

- Ngươi đừng nói quanh co nữa. Hình đầu rồng kia có ý nghĩa gì?

- Huynh muốn biết không?

- Ta muốn biết chứ. Ngươi đã gợi cho ta một sự tò mò nên ta muốn biết ý nghĩa của hình xâm đó.

Đổng Tiếu kéo áo lại nhìn Thiệu Ân nói:

- Trước tiên, nghĩa phụ của huynh, minh chủ Chung Hảo Kiệt và phụ thân của đệ là sư đồ của Thiên Can thần chỉ Thượng Quan Kỳ. Đúng ra chức vị minh chủ bạch đạo thuộc về phụ thân, nhưng kẻ nào đó bày ra một cái bẫy tại ải Nhạn Môn để bức mẫu thân và phụ thân phải nắm tay nhau nhảy xuống vực thẳm.

Thiệu Ân cướp lời Đổng Tiếu:

- Ngươi nghi ngờ người đặt bẫy lấy mạng cha mẹ ngươi là nghĩa phụ của ta.

Đổng Tiếu lắc đầu:

- Không có chứng cớ thì đệ đâu dám nói Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt là người thủ ác.

- Thế ngươi kể ra câu chuyện vừa rồi với mục đích gì?

- Đệ đã nói với huynh rồi, đệ đi tìm cái phần còn lại của hình xâm trên người đệ.

Chàng buông tiếng thở dài rồi nói:

- Chỉ vì sự phân biệt Hắc đạo và Bạch đạo nên phụ thân và mẫu thân của đệ luôn bị ngăn cách. Mặc dù bị cả hai giới Bạch đạo và Hắc đạo cách ly khỏi giang hồ, nhưng họ vẫn tâm nguyện lấy tâm để hóa giải. Cuối cùng họ phải cùng nhau nhảy xuống vực, nhưng đệ tìm huynh không phải để gợi lại chuyện hận thù mà muốn cho huynh biết Đổng Tiếu lưỡng lự một lúc rồi nói:

- Đệ còn một người bào huynh. Người bào huynh đó có hình xâm đuôi rồng trên ngực trái.

Đôi chân mày Thiệu Ân nhíu lại:- Vậy ngươi đã tìm ra người bào huynh đó chưa?

- Nếu tìm ra thì đệ đâu có tìm huynh.

- Ngươi tìm ta để hỏi về gã bào huynh của ngươi.

Đổng Tiếu gật đầu:

- Đúng.

Chân mày Đổng Tiếu nhíu lại:

- Sao lại tìm ta.

Y nói rồi ngửa mặt cười khành khạch. Thiệu Ân vừa cười vừa nói:

- Đổng Tiếu, ngươi quá ngây ngô nghĩ Dương Thiệu Ân này là bào huynh của ngươi đó.

Đổng Tiếu im lặng.

Thiệu Ân nhún vai nói:

- Ngươi hãy nói cho ta biết vì sao ngươi tìm ta mà hỏi.

- Bởi vì Dương huynh là nghĩa tử của Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt. Điều thứ hai đệ có một thứ linh cảm là huynh có cái gì đó buột đệ phải tìm đến.

Thiệu Ân gạt ngang:

- Ngươi sai rồi, ngươi đừng quên Dương Thiệu Ân là Ngọc diện tử sát khắc tinh của giới Hắc đạo các ngươi.

- Đệ không quên sự thật đó đâu. Vạn Kiến Sư Giang tiên sinh đã nói với đệ, trước đây mẫu thân và phụ thân có hai người con. Đứa con đầu phụ thân đã mang đi. Còn đệ thì được mẫu thân giữ lại. Hai người hy vọng sau này đệ và bào huynh sẽ cùng hợp lực thống nhất bạch đạo và hắc đạo, phá vỡ cái ranh giới bấy lâu nay giang hồ đã đặt ra chia cắt họ. Khi thân phụ đến ải Nhạn Môn để gặp mẫu thân thì giao đứa bé kia lại cho một người, người đó chẳng ai khác mà là Thiệu Ân Chung Hảo Kiệt.

Thiệu Ân khoát tay:

- Giờ thì ta đã hiểu ẩn ý của ngươi rồi. Hẳn ngươi nghĩ đứa bé mà cha ngươi gởi lại cho nghĩa phụ ta chính là Dương Thiệu Ân này.

- Đệ có linh cảm đó, nếu Dương huynh không ngại thì có thể cho đệ nhìn qua thể pháp của huynh.

Thiệu Ân phá lên cười khành khạch. Y vừa cười vừa nói:

- Ngươi đúng là một kẻ hồ đồ. Ngươi nghĩ ta là bào huynh của ngươi sao. Làm gì có chuyện đó. Ta họ Dương, ta có song đường, và song đường của ta bị giới Hắc đạo của các ngươi thảm sát và bức nhục trước mặt ta. Điều đó ta đã nói cho ngươi biết rồi.

Y cười khẩy rồi nói:

- Đổng Tiếu, ngươi làm cho ta tức cười quá. Ngươi cố mở mắt thật to đi tìm cái phần đuôi rồng do ngươi tưởng tượng ra. Nó không nằm trên người Dương Thiệu Ân ta đâu. Ta khẳng định một lần nữa, phần đuôi rồng ngươi đi tìm không bao giờ ở trên người ta. Và vĩnh viễn trong ta không có dòng máu Hắc đạo. Ngươi hãy quên điều đó đi.

Thiệu Ân gằn giọng nói:

- Ngươi nghe ta nói chứ. Kẻ đứng trước mặt ngươi là Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân, khắc tinh của giới Hắc đạo. Đã là khắc tinh của giới Hắc đạo thì làm sao trong ta có dòng máu của bọn hạ đẳng có tâm địa gian trá.

Đổng Tiếu ôm quyền:

- Đa tạ Dương huynh đã chỉ giáo cho đệ.

Xá Thiệu Ân, Đổng Tiếu nói:

- Cáo từ.

Chàng vừa dợm bước thì Thiệu Ân gọi giật lại:

- Đổng Tiếu.

Nhìn lại Thiệu Ân, Đổng Tiếu nhận ra hai luồng tinh nhãn khe khắc và lạnh lùng.

Thiệu Ân nói:

- Ngươi đừng bao giờ mơ hồ nghĩ Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân là bào huynh của ngươi. Trong ta không bao giờ có dòng máu Hắc đạo, mà chỉ có mỗi một dòng máu duy nhất.
Dòng máu đó thuộc về giới Bạch đạo. Hôm nay ngươi có thể bức ép được Thượng tôn minh chủ nghĩa phụ phóng thích bọn Hắc đạo nô nhân, nhưng ngày mai Dương Thiệu Ân ta sè bắt chúng quay lại đúng chỗ của chúng nó. Có cả ngươi nữa.

- Đệ luôn nhớ lời Dương huynh nói hôm nay. Cáo từ.

Đổng Tiếu rời lâu thuyền rồi, Thiệu Ân vẫn dõi mắt nhìn theo sau lưng chàng. Chân diện của y như trét lên một lớp sáp, trong thật vô hồn và vô cảm. Đổng Tiếu đã đi khuất khỏi tầm mắt, Thiệu Ân mới vạch áo nhìn xuống.

Trên ngực trái của y có một vết sẹo mang dáng đuôi một con rồng. Vết sẹo như có một hấp lực cuốn lấy mắt Thiệu Ân. Y khẽ buông tiếng thở dài, và nhẫm nhói:

- Ta không phải là người ngươi đi tìm, đặt kỳ vọng. Nếu đúng ta là con người ngươi đang đi tìm thì ta cũng phủ nhận điều đó. Nhưng ta tin mình không phải là kẻ đó. Ta là Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân.

Y đứng trên mạn thuyền một lúc rồi mới quay vào khoang thuyền.

Thục Á Di hỏi:

- Dương huynh, y đến đây làm gì?

Thiệu Ân không trả lời nàng mà bưng vò rượu tu luôn một ngụm dài.

Đặt tịnh rượu xuống sàn lâu thuyền, nhìn Á Di, Thiệu Ân nói:

- Hắn tìm đến với một chút hy vọng hồ đồ và mơ hồ.

Thốt dứt câu, Thiệu Ân lại bưng tịnh rượu uống cạn. Y gượng điểm nụ cười mỉm. Mặc dù hcỉ là một nụ cười sởi lởi nhưng nó vẫn toát ra sức quyến rũ kỳ lạ đối với nàng.

Thiệu Ân nói:

- Huynh có việc phải rời nay.

Nàng nhìn Thiệu Ân:

- Huynh sẽ sẽ thành thân với muội chứ?

- Nếu muội không nghĩ ta là kẻ hạ nhân.

- Muội không bao giờ có ý niệm đó đâu.

Nàng bất ngờ vòng tay bá cổ Thiệu Ân, nhỏ nhẻ nói:

- Thục Á Di yêu huynh muội yêu huynh nhiều lắm yêu nhiều lắm.

Nàng chủ động lần tìm đôi môi Dương Thiệu Ân, để áp chặt môi mình vào môi hắn. Á Di nhỏ nhẻ nói:

- Huynh đừng xem thường muội là được rồi.

Thiệu Ân nhìn nàng bằng ánh mắt ướt tình.

- Bất cứ chuyện gì xảy ra trên đời này, huynh cũng không đối xử xấu với muội đâu.

- Dương huynh.

Hai người lại trao cho nhau nụ hôn cháy bỏng nhất, nhưng đó chỉ là vẻ bên ngoài, còn bên trong tâm tưởng Dương Thiệu Ân vẫn nghĩ đến những lời nói của Đổng Tiếu và vết sẹo trên ngực trái của mình. Ngược lại với Thiệu Ân thì Á Di luôn cảm nhận được những cảm xúc ngọt ngào trong nụ hôn đó.

Thiệu Ân khẽ đẩy Á Di ra. Y nhỏ nhẻ, ôn nhu nói như rót mật vào tai nàng:

- Khi trăng lên huynh sẽ đến với muội.

Đôi lưỡng quyền của nàng ửng hồng e thẹn. Nàng khẽ gật đầu:

- Muội chờ Dương huynh.

Thiệu Ân mỉm cười.

Nàng không khỏi ngây ngất khi tiếp nhận nụ cười của Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân.

Nàng lặp lại câu nói của mình:

- Muội sẽ chờ Dương huynh.

Bước ra ngoài mạn thuyền, Thiệu Ân nhìn lại Á Di một lần nữa rồi mới rời lâu thuyền.

Y chấp tay sau lưng tản bộ mà tâm thức luôn tơ tưởng đến những lời nói của Đổng Tiếu và vết sẹo trên ngực trái của mình.

Thiệu Ân nghĩ thầm:

- "Nếu Đổng Tiếu nói đúng, mình là bào huynh của gã thì trong người mình có dòng máu Hắc đạo.".

Y lắc đầu như thể muốn xua đi ý niệm kia ra khỏi tâm thức mình. Thiệu Ân nhẩm nói:

- Ta không thể là con người đó.

Từ phía đối diện một vị trưởng lão Cái Bang bước đến. Lão ôm quyền xá Thiệu Ân.

Thiệu Ân cũng ôm quyền đáp lễ. Y từ tốn nói:

- Chu trưởng lão có điều gì chỉ giáo tại hạ?

- Lão ăn mày không dám chỉ giáo Dương thiếu hiệp. Lão chỉ truyền đạt chỉ ngôn đến thiếu hiệp.

- Chu trưởng lão muốn truyền đạt gì?

Chu trưởng lão đảo mắt nhìn quanh rồi trang trọng nói:

- Có người muốn gặp Dương thiếu hiệp tại Đài vọng thiên.

Thiệu Ân khẽ gật đầu:

- Tại hạ sẽ đến đó.

- Người đó rất muốn gặp thiếu hiệp.

Nói xong Chu Khôi ôm quyền xá, rồi thả bước bỏ đi.

Thiệu Ân vẫn đứng một chỗ. Y khẽ điểm nụ cười mỉm vì có một ý tưởng vừa mới nẩy trong đầu.

Thiệu Ân nghĩ thầm:

- "Ta chưa tìm các ngươi, các ngươi đã tìm ta."

Chương 36: Vuốt râu hùm vờn mặt rồng

Đổng Tiếu cất giọng nhẹ khàn nói với Minh chủ Chung Hảo Kiệt:

- Minh chủ không quá nóng vội chờ tiểu sinh chứ?

- Bổn nhân không nóng, nhưng lạ một điều là tại sao ngươi có lá gan lớn như vậy. Hình như ngươi không biết phân biệt chỗ nào của Hắc đạo, chỗ nào của Bạch đạo. Và cũng chẳng biết sống chết. Bổn nhân tưởng đâu ngươi là kẻ có võ công tối thượng, không còn ai là đối thủ nên muốn làm gì thì làm.

Đổng Tiếu quệt mũi đáp lời:

- Nếu nói về võ công thì tiểu sinh chẳng thế nào bì với Thượng tôn minh chủ. Minh chủ chỉ cần phủi tay một cái thì tiểu sinh tan mạng ngay lập tức. Thậm chí Minh chủ chẳng cần phải phủi tay, mà chỉ xịt ra một cái tiểu sinh cũng bò lăn bò lốc, thậm chí không đứng lên nổi.

Đôi chân mày của Chung Hảo Kiệt chau lại. Lão cười khẩy rồi nói:

- Tiểu tử nói cái gì bổn nhân chẳng hiểu nổi. Thế nào là "xịt" ra một cái.

Đổng Tiếu gãi đầu, ôn nhu đáp:

- Ý của tiểu sinh là nói Minh chủ chỉ cần chưởng tiểu sinh là tiểu sinh mạng vong.

- Thế sao ngươi vẫn ngang nhiên đến tổng đàn võ lâm.

Đổng Tiếu ôm quyền, mỉm cười nói:

- Tiểu sinh nghĩ đi nghĩ lại rồi. Chỉ có tổng đàn võ lâm là chỗ an toàn nhất để trao bức mật thư của Thập Tứ Lang cho Minh chủ. Tiểu sinh đến bằng phong thái của giới Bạch đạo, quang minh chính đại, chẳng lẽ lại bị xử bằng lối thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Còn nếu như tiểu sinh cho chết ở đây bởi tuyệt công của Minh chủ, thì không biết Minh chủ sẽ nói sao với quần hùng Bạch đạo.

Chàng chắc lưỡi:

- Ngoài mặt thiên hạ tất nhiên vẫn khép nép trước uy phong của Minh chủ nữa. Họ sẽ nói Minh chủ thị vào võ công tối thượng mà bức hiếp một gã tiểu tử võ công xoàng xỉnh chẳng đáng để cho Minh chủ ra tay chút nào. Thứ hai không chừng thiên hạ lại cho Minh chủ là kẻ tiểu nhân, bỉ ổi, không biết lễ nghi, lấy đạo chính thống tiếp tiểu sinh khi người được lợi mà vẫn có ác tâm. Còn nhiều chuyện người ta đồn đãi lắm. Tiểu sinh biết chắc Minh chủ nghe chẳng lọt lỗ tai chút nào.

Hảo Kiệt khoát tay:

- Tiểu tử, ngươi nói như thế đủ rồi.

- Minh chủ không muốn tiểu sinh nói ư?

- Lời nói của ngươi ta chẳng nghe lọt lỗ tai chút nào.

- Vậy sao Minh chủ không lấy lẽ thượng khách đãi tiểu sinh để được lời hay ý tốt trong giới võ lâm giang hồ.

- Một Minh chủ bạch đạo lại lấy lễ thượng khách đãi ngộ một gã tiểu tử Hắc đạo sao?

- Hê Tiểu sinh có phân nửa Hắc đạo, phân nửa Bạch đạo. Minh chủ quên rồi sao?

Chính miệng Minh chủ cho tiểu sinh được vào giới Bạch đạo mà.

Chung Hảo Kiệt thở hắt ra một tiếng.

Đổng Tiếu mỉm cười.

Mặt của Hảo Kiệt nhủn lại khi phải tiếp nhận nụ cười mỉm của Đổng Tiếu.

Lão miễn cưỡng nói:

- Được, bổn nhân sẽ lấy lẽ thượng khách đãi ngươi.

Đổng Tiếu ôm quyền:

- Tiểu sinh vô cùng cảm kích sự độ lượng của Thượng tôn minh chủ. Phàm những ai có chức vị cao trọng như Minh chủ phải có lòng khoan dung độ lượng mới khiến kẻ bề dưới tâm phục, khẩu phục. Bằng như không có sự độ lượng bao dung mà giữ chức vụ cao trong võ lâm thì chỉ khiến người ta sợ hãi bề mặt, còn bên trong thế nào họ cũng chửi cha, chửi mẹ người đó à.

Mặt Hảo Kiệt sa sầm:

- Ngươi Đổng Tiếu vồn vã nói:

- Tiểu sinh không dám thất lễ với Minh chủ. Quả thật tiểu sinh không dám. Chỉ tại vì tiểu sinh sống với Hắc đạo nô nhân, quen miệng mà thốt ra những lời khó nghe thôi.

Hừ nhạt một tiếng, Hảo Kiệt nghiêm trang nói:

- Tiểu tử cũng là bậc hậu sinh. Ta nghĩ ngươi nên biết dùng ngôn từ để đối đáp với ta.

- Tiểu sinh sẽ nhớ lời dạy của Minh chủ.

Lườm Đổng Tiếu, Chung Hảo Kiệt mới vỗ tay một tiếng.

Bốn ả cung nữ bước vào đại sảnh đường. Lão phán lịnh:

- Bày đại yến thết đãi Đổng công tử.

Lịnh được phán ra, ngay lập tức đại yến được bày ra ngay trong đại sảnh. Đổng Tiếu nhìn bàn đại yến với tất cả những món cao lương mỹ vị tỏa mùi thơm.

Chàng chấp tay đi quanh bàn đại yến như thể muốn dùng mắt thẩm chứng những món ăn ngon được bày trên bàn. Vừa đi Đổng Tiếu vừa nói:

- Có như thế chứ! Tiểu sinh biết thế nào Minh chủ cũng bày đại yến đãi tiểu sinh. Thập Tứ Lang kiếm chủ được Minh chủ tiếp bằng lễ thượng khách thì tiểu sinh cũng phải được như vậy. Dù sao tiểu sinh cũng đã rửa được nhục cho giới võ lâm Bạch đạo, bắt Thập Tứ Lang phọt ra quần mà.

Chàng ngồi xuống bàn đại yến.

Nhìn lên Chung Hảo Kiệt, Đổng Tiếu nói:

- Minh chủ không ngồi chung bàn với tiểu sinh à?

- Tiểu tử cứ tự nhiên dùng.

- Gia chủ không tiếp khách thì sao gọi là lễ thượng khách được. Nếu Minh chủ không dùng với tiểu sinh thì e rằng tất cả những món ngon này lẫn hảo tửu đã bị tẩm độc.

Đổng Tiếu ôm quyền, ôn nhu nói:

- Tiểu sinh nghe nói bọn Hắc đạo dùng thủ đoạn độc công là chính, nếu như tiểu sinh lỡ trúng độc ở đây không biết tòa tổng đàn võ lâm này là của Hắc đạo hay Bạch đạo. Và tôn giá - Tiểu tử, ngươi khéo nói lắm. Và đủ ngôn từ để nói. Nhưng ngươi có biết chính cái miệng ngươi đã hại ngươi đó.

Đổng Tiếu giả lả cười, rồi nói:

- Không phải riêng tiểu sinh khổ vì cái miệng của mình đâu, mà bất cứ ai sinh ra trên đời này cũng đều khổ vì cái miệng của mình hết.

Chàng quệt mũi, chắc lưỡi rồi nói:

- Tiểu sinh nói ra điều đó, Minh chủ sẽ cho tiểu sinh là kẻ hồ đồ, ngơ ngẩn, nhưng nếu chỉ cần Minh chủ xét kỷ một chút tất sẽ nhận ra lời nói của tiểu sinh rất thâm thúy à.

Chàng vỗ vào miệng mình rồi nói tiếp:

- Người ta chỉ có một cái miệng thôi mà nhét mãi vẫn không đầy. Thậm chí thiên hạ tranh giành quyền lợi, kim lượng cũng cốt chí phục vụ cho cái miệng mình. Bởi thế mới có những kẻ vì cái miệng quá mà bị bội thực, chết không kịp ngáp.

Hảo Kiệt nghe những lời này của Đổng Tiếu, chỉ còn biết lắc đầu:

- Đủ rồi.

Y miễn cưỡng ngồi vào bàn đối diện với Đổng Tiếu. Đổng Tiếu bưng tịnh rượu toan chuốc ra chén thì Hảo Kiệt cản lại:

- Không cần, bổn nhân tự rót cho mình.

- Minh chủ khó quá! Không cho tiểu sinh làm phận hậu bối của mình, hay Minh chủ sợ trong móng tay của tiểu sinh có độc công.

- Bổn nhân tự chuốc rượu được.

- Minh chủ không thích, tiểu sinh cũng không ép. Ngại lắm, sợ Minh chủ cho tiểu sinh là người bợ đỡ. Thấy người ta là đương kim võ lâm minh chủ rồi giở trò hạ nhân nịnh hót đặng kiếm chút tài lộc. Mà cũng có sao đâu, ai mà chẳng muốn người khác bợ đỡ nịnh hót mình.

Chàng ngoáy lỗ tai:

- Những lời nói đó khiến cho người ta thích thú vô cùng.

Hảo Kiệt buông tiếng thở dài, rồi nói:

- Đổng Tiếu, ngươi đến đây để trao cho bổn nhân bức thư của Thập Tứ Lang hay để bởn cợt bổn nhân. Ngươi nói cho bổn nhân biết.

Đổng Tiếu ôm quyền từ tốn nói:

- Minh chủ thừa biết tiểu sinh đến trao bức thư của Thập Tứ Lang cho Minh chủ.

- Vậy hãy trao nó cho ta.

- Tất nhiên rồi, nhưng tiểu sinh muốn thỉnh giáo Thượng tôn minh chủ vài điều trước khi trao bức thư đó.

- Tiểu tử muốn hỏi gì bổn nhân.

- Thứ nhất đó là chuyện xảy ra tại ải Nhạn Môn, thứ hai tiểu sinh muốn biết bào huynh của mình đang ở đâu. Minh chủ đã làm gì bào huynh của tiểu sinh.

Hảo Kiệt từ từ đứng lên.

Đổng Tiếu không màng đến thái độ của y, mà bưng tịnh rượu chuốc ra chén của mình.

Hảo Kiệt nói:

- Tiểu tử đã suy nghĩ chưa mà mỏi ta câu hỏi đó.

- Nếu không suy nghĩ thì tiểu sinh không tìm đến tổng đàn võ lâm thỉnh thị cao kiến của Minh chủ. Tiểu sinh nghĩ Minh chủ biết tất cả mọi chuyện năm xưa, khi tóc tiểu sinh còn để chỏm.

Cười khẩy một tiếng, Chung Hảo Kiệt nói:

- Tại sao ngươi muốn biết chuyện đó?

- Tiểu sinh muốn biết thân phận của mình đó mà. Biết đâu chừng Thượng tôn minh chủ là thúc thúc của tiểu sinh và Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân là bào huynh. Nếu đúng như tiểu sinh đoán thì xem như tiểu sinh cũng có vai vế trong giang hồ đó chứ. Chỉ cần biết đúng như vậy, tiểu sinh đã có thể vỗ ngực xưng "thúc thúc của ta là võ lâm Minh chủ Chung Hảo Kiệt, bào huynh của ta là Ngọc diện tử sát, ai dám làm gì ta à". Chỉ cần nghe tiểu sinh thốt ra câu nói đó thôi, mấy cái gã càn rỡ thường hay bức hiếp tiểu sinh sẽ tái mặt, cụp mắt chẳng dám mạo phạm đến tiểu sinh nữa.

- Vậy bổn nhân hỏi tiểu sinh tin vào bổn nhân không?

- Lời nói của Minh chủ là lời nói của bậc trưởng thượng trong võ lâm, không tin thì tin vào ai bây giờ?

Hảo Kiệt vuốt râu rồi nói:

- Tiểu tử, ngươi nghĩ như thế thì tốt lắm. Ngươi đến đây trao cho bổn nhân bức thư của Thập Tứ Lang, xem như đã hoàn thành cuộc trao đổi trước đây giữa ta và ngươi. Đúng không?

Đổng Tiếu ôm quyền:

- Minh chủ nói rất đúng à. Minh chủ không giống như cái lão Thục Tùng Nhẫn ôn dịch.

Nói một đường làm một nẻo.

- Bổn nhân luôn giữ chữ tín của mình. Nếu ngươi đã tin bổn nhân, bổn nhân và tiểu tử làm một cuộc trao đổi nữa. Nhưng không biết ngươi có đủ dũng lượt không?

- Nếu không có tí chút liều mạng, không sợ chết thì tiểu sinh không dám vác cái mặt đến trao thư cho Minh chủ ngay tại võ lâm tổng đàn. Chẳng lẽ tiểu sinh lại tự leo mình lên thớt chờ đao hạ xuống à?

Hảo Kiệt gật đầu:

- Rất chí khí.

- Đa tạ lời khen của Minh chủ.- Bổn nhân sẽ cho ngươi một cơ hội để biết tường tận mọi việc trong dĩ vãng.

Chung Hảo Kiệt vỗ tay hai tiếng.

Một gã đại hán cầm khoái đao bước vào. Y có bộ mặt lạnh như tiền. Chỉ nhìn qua đã nhận ngay sát thần toát ra từ bộ mặt băng giá đó.

Hảo Kiệt vuốt râu nhìn Đổng Tiếu:

- Đổng tiểu tử, bổn nhân cho ngươi biết y là ai nhé. Y là Sát thủ lãnh diện vô tâm.

Người đã từng thắng Thập Tứ Lang, nếu như hôm nay ngươi thắng được gã, những gì ngươi muốn biết bổn nhân sẽ nói với ngươi.

Đổng Tiếu gượng cười nhìn Chung Hảo Kiệt, nói:

- Thượng tôn minh chủ không quá à.

Đôi chân mày Hảo Kiệt nhíu lại:

- Ngươi nói vậy có ý gì?

- Đây là cái mẹo "Tà đao sát nhân". Nếu như tiểu sinh chết bởi đao của vị đại ca này thì Minh chủ chẳng mang tiếng gì cả, tự tiểu sinh đi tìm cái chết mà. Minh chủ thừa biết tiểu sinh võ công như bọn múa võ sơn đông, bán cao hoàn tán, làm sao là đối thủ của Lãnh diện vô tâm được.

- Vậy ngươi hãy rút lại câu hỏi của mình.

Đổng Tiếu gãi đầu:

- Tiểu sinh không muốn rút lại những câu hỏi của mình, thế mới khốn chứ.

Chung Hảo Kiệt nhún vai:

- Thế ngươi sẽ làm gì để ta trả lời câu hỏi của ngươi?

Đổng Tiếu quệt mũi rồi lòn tay vào ngực áo lấy bức thư đặt lên bàn:

- Thư của Thập Tứ Lang đây. Tiểu sinh mạn phép trao lại cho Minh chủ.

Chàng trịnh trọng dâng bức thư bằng hai tay.

Chung Hảo Kiệt đón lấy bức thư. Lão vừa đón bức thư vừa nói:

- Bây giờ thì tiểu tử đã biết chỗ nào là đất sống, chỗ nào là đất chết rồi à?

- Tiểu sinh nhờ Minh chủ chỉ giáo mới nhận ra điều đó. Tiểu sinh mạn phép Minh chủ cho tiểu sinh hỏi vị đại ca Lãnh diện vô tâm một vài câu được không ạ?

- Ngươi cứ hỏi.

Đổng Tiếu đứng lên nhìn lại gã đao thủ sát nhân lãnh diện vô tâm. Bộ mặt lạnh như tiền của gã đập vào mắt chàng.

Nặn nụ cười giả lả, Đổng Tiếu hỏi:

- Đại ca có đúng với cái tên Lãnh diện vô tâm không?

Y buông một câu cộc lốc:

- Kim Chấn này luôn tự thị vào ngoại danh mà Minh chủ ban cho.

- Đúng rồi, thảo nào bộ mặt của đại ca cứ đăm đăm như người ta đang bị mắc vậy.

- Ngươi nói gì ta không hiểu?

- Tại hạ biết nói sao cho đại ca hiểu nhỉ. Ý của tại hạ là những người bị thổ tả không đúng lúc cũng có bộ mặt như đại ca. Còn sát thủ Lãnh diện vô tâm không thể có bộ mặt như đại ca được.

Hai hàm răng của Lãnh diện vô tâm Kim Chấn nghiến lại, phát ra âm thanh ken két như gã đang nghiến một khúc xương trong miệng. Gã gằn giọng nói:

- Ngươi muốn thử đao của ta chứ?

- Thập Tứ Lang tôn giá thì tại hạ có thử qua kiếm của y rồi. Y đúng là một kiếm thủ sát nhân, nhưng không biết đại ca có giống như Thập Tứ Lang không? Nếu đại ca muốn tại hạ thử đao của đại ca thì hãy cho tại hạ xem qua ngọn khoái đao của đại ca trước đã.

- Sao ngươi muốn xem đao của ta?

- Sát thủ như đại ca dụng đao giết người thì đao phải bén lắm. Nhưng tại hạ ngờ ngợ nó không được bén cho lắm, nên muốn nhìn qua. Nếu như đại ca có thanh đao tốt, chém sắt như chém bùn thì mới đúng là sát thủ lãnh diện vô tâm.

Đổng Tiếu lắc đầu, từ tốn nói:

- Bằng như đao của đại ca chỉ dụng để bổ củi thì tại hạ đành phải thối thác không thể giao thủ với đại ca được.

Chàng nhìn lại Chung Hảo Kiệt:

- Minh chủ đồng ý với tiểu sinh chứ?

- Tiểu tử sợ cái danh của người vừa mới hạ được Thập Tứ Lang sớm lụi tàn trong tay Kim Chấn.

Đổng Tiếu ôm quyền:

- Tiểu sinh chưa bộc bạch ý của mình, Minh chủ đã nói dùm tiểu sinh. Trên đời này ngoài song đường sinh ra tiểu sinh, chỉ còn có mỗi một mình Thượng tôn minh chủ là hiểu tiểu sinh. Tiểu sinh vô cùng cảm kích cảm kích Chung Hảo Kiệt nhìn lại Kim Chân:

- Hãy cho Đổng công tử xem qua đao của ngươi.

- Tuân lệnh Minh chủ.

Đổng Tiếu chỏi tay lên bàn, hơi chồm đến trước:

- Minh chủ có ý lấy mạng tiểu sinh thật à?

- Lần thứ hai bổn nhân muốn chứng kiến ngươi vượt vũ môn. Lần trước ngươi có thời gian lập kế, lần này chính ngươi bước qua vũ môn chứ không nhờ ai khác.

Lão vuốt râu nói tiếp:

- Mẫu Đơn Chi Hoa không có ở đây giúp ngươi đâu. Ả muốn giúp cũng không có đủ thời gian để giúp ngươi.

- Nói như Minh chủ thì tiểu sinh chết chắc rồi. Xem như bít đường sinh lộ.

Chàng thở hắt ra một tiếng rồi nhìn Kim Chấn:

- Đao của đại ca bén chứ?- Đủ bén chặt đứt đầu ngươi.

- Nếu nó bén thì chỉ một đao là đứt thôi, còn như không bén thì đau lắm. Tại hạ phải xem qua mới được.

Nói rồi Đổng Tiếu rời bàn đại yến bước đến trước mặt Kim Chấn. Chàng đặt ngón tay vào lưỡi khoái đao, từ từ vuốt dọc lên dốc đao. Đổng Tiếu chắc lưỡi nói:

- Đại ca rèn đao ở đâu mà tốt quá vậy.

Kim Chấn gằn giọng đáp lời:

- Ngươi xuống Y chưa kịp nói hết câu thì hữu thủ của Đổng Tiếu cũng thộp vào hổ khẩy tay đao của gã.

Bằng một bộ pháp thần ky giống như Băng Phương Vũ, chàng lách bước, lòng người qua khỏi mặt đất, rồi nện lưng xuống sàn đại sảnh.

- Huỵch Kim Chấn buông ngọn khoái đao, buột miệng thốt:

- Ối Gã chưa kịp có phản ứng gì thì đã bị Đổng Tiếu điểm vào tịnh huyệt nằm đờ ra dưới sàn gạch.

Đổng Tiếu nhảy đổng lên, quay ngoắc lại phía Chung Hảo Kiệt:

- Tiểu sinh đã vượt vũ môn bằng tay mình, Minh chủ không được nuốt lời đó.

Sắc diện Chung Hảo Kiệt đỏ rần. Lão vừa thẹn vừa tức giận. Lão rít giọng nói:

- Đúng là lũ vô dụng.

Một ánh chớp bạc vụt thoát ra khỏi ống tay áo của Chung Hảo Kiệt. Ánh chớp đó khiến cho Đổng Tiếu lóa mắt, giật bắn cả người. Khi chàng lấy lại được thần tình thì ánh chớp cũng không còn nhưng thủ cấp của Lãnh diện vô tâm Kim Chấn đã bị lìa khỏi cổ lăn lông lốc.

Sát chiêu của Chung Hảo Kiệt thi triển ra khiến Đổng Tiếu bất thần cả người. Tim chàng đập còn hơn trống trận và theo bản năng vô thức đưa tay rờ cổ mình.

Chàng tò mò nhìn lại tay của Chung Hảo Kiệt nhưng chẳng thấy chiếc binh khí nào.

Đổng Tiếu nhớ lại cái chết của Vô Ảnh Phi Tiên Âu Trùng Cương, mà hai cánh môi khô hẳn lại với vị đắng như có mật trào ra miệng chàng.

Đổng Tiếu cứ nhìn Chung Hảo Kiệt một lúc rồi nói:

- Tiểu sinh không dám hỏi nữa Không dám hỏi nữa Hảo Kiệt lắc đầu:

- Tiểu tử đã hỏi và đã vượt vũ môn, bổn nhân phải trả lời cho ngươi để ngươi không tò mò nữa. Nhưng khi ngươi nghe câu trả lời của bổn nhân rồi thì ngươi sẽ không còn chỗ đứng trên cõi Trung Nguyên.

Lời nói này của Chung Hảo Kiệt càng khiến cho Đổng Tiếu hồi hộp hơn. Chàng có cảm tưởng đó là phán ngôn của tử thân, của diêm chúa ban cho mình.

Chung Hảo Kiệt từ từ đứng lên nói:

- Đổng tiểu tử, ngươi biết quá nhiều. Chính vì ngươi biết quá nhiều mà ta phải đặt ngươi vào tử lộ. Bổn nhân phải thừa nhận ngươi là một tiểu tử có trí thông minh. Nhưng sự thông minh của ngươi chỉ đặt ngươi vào chỗ chết.

- Minh chủ không lấy mạng tiểu sinh trong lúc này chứ?

- Ngươi đã vượt vũ môn lần thứ hai, tất bổn tọa cho ngươi rời khỏi đây.

Đổng Tiếu thở dài, ôm quyền:

- Tiểu sinh đa tạ lòng độ lượng của Minh chủ.

- Đừng nhắc với ta hai chữ độ lượng và vị tha. Hãy nghe ta nói đây.

Rít một luồng chân khí căng phồng lồng ngực, Chung Hảo Kiệt gằn giọng nói:

- Bào huynh của ngươi đúng là Dương Thiệu Ân. Còn kẻ đặt bẫy buột cha mẹ ngươi phải nhảy xuống vực thẳm trên ải Nhạn Môn chính là bổn nhân.

Đổng Tiếu chau mày nhìn Chung Hảo Kiệt:

- Một mình Minh chủ chẳng thể làm gì được phụ thân của tiểu sinh. Bởi tiểu sinh nghe nói võ công của phụ thân cao thâm hơn Minh chủ rất nhiều.

- Bổn nhân không phủ nhận. Nhưng một khi trong tay bổn nhân có Thánh cô tiên tử Hà Tịnh Cơ thì giang hồ kỳ hiệp Lâm Chí Khanh phải trao lại "Huyết thủ Lịnh" cho bổn nhân.

Tất cả những gì ngươi tò mò muốn biết, bổn nhân đã nói cho ngươi biết. Tiểu tử đã có thể rời tổng đàn võ lâm của bổn nhân được rồi chứ.

Đổng Tiếu nhìn Chung Hảo Kiệt:

- Tiểu sinh mạn phép hỏi Minh chủ một câu được không?

- Ngươi cứ hỏi - Minh chủ có cảm nhận sự áy náy khi hành sự không?

Hảo Kiệt phá lên cười. Y vừa cười vừa nói:

- Vị độc bất trượng phu Đổng Tiếu nghe lão nói mà cảm nhận ngực mình đau nhói một cái khiến phải nhăn mặt lại.

Chàng ôm quyền xá:

- Tiểu sinh cáo từ.

- Tiểu tử cố mà giữ lấy mạng mình.

Gượng nặn nụ cười, Đổng Tiếu ôn nhu nói:

- Tiểu sinh cố giừ mạng mình để vượt qua vũ môn lần thứ ba. Nhưng hôm nay Minh chủ lấy mạng tiểu sinh thì Minh chủ tự hủy hoại danh phận mình.

- Tiểu tử dựa vào đâu mà thốt ra câu nói đó.

- Minh chủ thừa nhận tiểu sinh là kẻ thông minh, tất tiểu sinh đến đã chuẩn bị trước cho mình một con đường để đi ra. Cho dù Minh chủ không muốn cũng phải chấp nhận để một đường sinh lộ cho tiểu sinh.

- Nói cho bổn nhân biết sinh lộ của ngươi ở đâu.

- Trong miếng ngọc thạch mà mẫu thân để lại cho tiểu sinh chỉ ngôn của Thiên cang thần chỉ Thượng Quan Kỳ. Nó là khẩu quyết khắc chữ võ công của "Huyết thủ lịnh". Chỉ cần trao khẩu quyết này cho bất cứ người nào thì chiếc ngai của Minh chủ sẽ lung lay ngay lập tức.

Sắc diện Chung Hảo Kiệt tím lại, lão gằn giọng nói:

- Khẩu lịnh đó ở đâu, mau trao ra đây cho ta.

- Thượng tôn minh chủ tự nhận mình là kẻ độc tâm. Không có độc tâm thì không trở thành trượng phu. Nếu Đổng Tiếu trao khẩu quyết đó cho Minh chủ thì tự mình đã bít đường sinh lộ của mình.

Chàng chỉ ra cửa đại sảnh đường:

- Trao cho Minh chủ khẩu quyết kia, tiểu sinh khó mà bước ra khỏi cửa đại sảnh đường tổng đàn võ lâm được quá năm trượng. Tiểu sinh quí mạng của mình lắm. Đâu để mất lãng nhách được.

- Ngươi không tin vào ta sao?

- Tiểu sinh đã nghiệm một điều. Mình không nên tin vào người có độc tâm.

- Được, vậy ngươi muốn gì?

- Hãy cho tiểu sinh một sinh lộ.

- Bổn nhân hứa với ngươi.

- Không chỉ một Đổng Tiếu thôi, mà có cả Lục chỉ thần thâu Quách Ngụ nữa.

- Bổn nhân không giữ lão già sáu ngón đó.

- Đến bây giờ mà Minh chủ vẫn chưa phát hiện ra à?

Đôi chân mày của Chung Hảo Kiệt nhíu lại.

Đổng Tiếu nghiêm giọng nói:

- Vì sao tiểu sinh biết được bí mật trong mặt ngọc thạch của mẫu thân để lại, bởi tiểu sinh có Vạn Kiến Sư Giang Hào.

- Thì ra ngươi đã tráo - Minh chủ không tin mắt đó thôi. Phàm người ta có thể thượng phong làm chủ thiên hạ thì luôn có những sơ xuất do bản thân mình tạo ra.

Hảo Kiệt cười khẩy rồi nói:

- Hôm nay bổn nhân mới cảm nhận được sự lanh lẹ của tiểu tử. Ngươi đúng là kẻ ta phải để tâm đến. Thôi được, ta hứa trao cả Lục chỉ thần thâu Quách Ngụ cho ngươi.

Đổng Tiếu ôm quyền:

- Tiểu sinh vô cùng cảm kích.

- Tiểu tử nên trao cho bổn nhân vật ngươi đang giữ.

- Tiểu sinh luôn giữ đúng lời của mình. Nhưng tiểu sinh muốn Minh chủ nói vài lời với quần hùng Bạch đạo đang có mặt bên ngoài đại sảnh đường này.

Hai cánh môi của Chung Hảo Kiệt mím lại. Lão suy nghĩ một lúc rồi gật đầu:

- Bổn nhân chìu theo ý ngươi.

Hai người cùng sánh bước đi thẳng ra bên ngoài đại đường chính sảnh võ lâm. Nhìn quần hùng Bạch đạo, Thượng tôn minh chủ Chung Hảo Kiệt trang trọng nói:

- Kể từ hôm nay, các ngươi đừng ai mạo phạm đến Đổng công tử. Bởi vì Đổng Tiếu nhìn sang Chung Hảo Kiệt nhỏ giọng nói:

- Vì tiểu sinh là hiền điệt của Minh chủ, gọi Minh chủ bằng thúc thúc. Thúc thúc đâu nỡ hại hiền điệt của mình.

Thở hắt ra một tiếng, Chung Hảo Kiệt nói:

- Mọi người nể kính Đổng công tử, bởi vì y là hiền điệt của bổn nhân.

Đổng Tiếu mỉm cười lấy mặt ngọc thạch đặt vào tay Hảo Kiệt:

- Minh chủ chỉ cần đập mạnh nó xuống sàn gạch, nó sẽ tách ra làm hai như một con sò.

Khẩu quyết ở trong đó. Cáo từ.

Đổng Tiếu ôm quyền xá, rồi ung dung thả bước đi qua trước mặt quần hùng mà chẳng người nào làm gì được chàng. Chàng đi rồi mà Chung Hảo Kiệt vẫn còn bồn chồn, âm ỉ một nỗi bực dọc trong tâm thức.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau