MA ẢNH KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ma ảnh kiếm - Chương 16 - Chương 20

Chương 17: Hành xử bí ẩn

Ngồi trong Lưu gia tửu điếm, Đổng Tiếu nhìn qua bên Nam sơn tửu gia. Bên đó thật nhộn nhịp với không khí phát chẩn khuynh náo.

Kể từ lúc rời Hắc lâu đến Hàng Châu, chàng không hề thốt nửa lời với Thiệu Ân và Á Di. Đổng Tiếu gần như cắt rời với hai người đó bằng sự im lặng lạnh lùng của mình.

Đổng Tiếu đứng lên gọi gã điếm chủ.

Gã điếm chủ hối hả bước đến:

- Công tử có điều chi chỉ giáo cho tiểu nhân.

- Vãn bối nào dám chỉ giáo điếm chủ, mà chỉ mạn phép hỏi người tổ chức buổi phát chẩn bên Nam Sơn tửu gia là ai vậy?

Gã điếm chủ khúm núm nói:

- Dạ công tử chắc ở xa mới đến.

Đổng Tiếu gật đầu:

- Đúng rồi, tại hạ từ xa đến.

Gã rặn một nụ cười sởi lởi rồi nói:

- Cuộc phát chẩn bên Nam Sơn tửu gia là Lưu Tuyết Liên tiểu thư ạ. Cứ đúng ngày rằm là tiểu thư mở cuộc phát chẩn ở đây.

- Lưu tiểu thư là người rộng lượng như vậy à? Hẳn tiểu thư là một thiên kim lá ngọc cành vàng.

- Ở Hàng Châu ai cũng biết Lưu tiểu thư. Nhất là những kẻ thất cơ lỡ vận.

Đổng Tiếu đứng lên ôm quyền nói:

- Đa tạ điếm chủ đã chỉ giáo.

- Không có chi không có chi Gã điếm chủ đi vào trong. Đổng Tiếu toan bỏ đi thì Thiệu Ân gọi lại:

- Ngươi đi đâu?

Đổng Tiếu nhún vai:

- Đổng Tiếu này biết ngươi không cần phải phô trương. Ta cũng không bỏ trốn đâu mà ngươi sợ. Trong tay giới Bạch đạo các ngươi còn giữ những vị đại thúc của ta mà.

Đổng Tiếu rời Lưu gia tửu điếm đi thẳng qua bên kia đường. Thiệu Ân miễn cưỡng bước theo chàng. Hai người vừa nhập vào dòng người đông đúc đứng trước cửa Nam Sơn tửu gia thì một gã đồng tử len vào giữa hai người.

Gã đồng tử len vào hai người, rồi lại len nhanh vào đám đông mất dạng.

Thiệu Ân như thể có linh cảm điều gì đó vừa xảy ra, vội đặt tay vào thắt lưng mình. Y phát hiện chiếc hầu bao ngân lượng đã không cánh mà bay từ bao giờ.

Thiệu Ân buột miệng nói:

- Y Tiếng thốt của Thiệu Ân buộc Đổng Tiếu nhìn sang:

- Ngươi nói cái gì vậy?

- Ta bị kẻ gian lấy mất hầu bao rồi.

Đổng Tiếu nhướng mày:

- Thế ư? Kẻ gian nào đó cũng biết nhìn người đó.

Thiệu Ân chau mày nhìn Đổng Tiếu.

Y suy nghĩ rồi nói:

- Đích thị là tên tiểu tử vừa mới chạm vào ta.

- Ở Hàng Châu này tiểu tử nhiều lắm, ngươi đừng tìm kiếm mắc công.

Đổng Tiếu nói rồi len qua đám đông. Thiệu Ân buông tiếng thở dài đi theo chàng. Hai người đến được cửa tòa Nam Sơn tửu gia gặp hai gã gia nô lực lưỡng chặn đường.

Một gã nói:

- Nhị vị công tử cần phát chẩn thì hãy xếp hàng chờ đến lượt mình.

Đổng Tiếu nói:

- Vị đại ca đây cần phát chẩn chứ tại hạ thì không.

Chàng vừa nói vừa lấy xấp ngân phiếu hai trăm lạng kim lượng ra.

Đổng Tiếu vừa phe phẩy xấp ngân phiếu vừa nói:

- Bổn thiếu gia muốn vào gặp Lưu tiểu thư.

Vừa nói Đổng Tiếu vừa nhìn qua vai hai gã gia nô. Chàng chau mày sửng sờ khi thấy một thiếu nữ với nhan sắc cực kỳ xinh đẹp đập vào mắt mình.

Trong bộ bạch y, trông nàng chẳng khác nào một tiên nữ giáng trần.

Đổng Tiếu reo lên:

- Hê Lưu tiểu thư.

Vừa nói chàng vừa lách qua hai gã gia nhân đi thẳng vào tòa Nam Sơn tửu điếm.

Thiệu Ân cũng bước theo Đổng Tiếu vào trong. Hai người đi thẳng một mạch đến trước mặt Lưu Tuyết Liên.

Đổng Tiếu mỉm cười ôm quyền nói:

- Tại hạ là Đổng Tiếu, được biết tiểu thư là người rộng lượng, thường hay phát chẩn cứu tế những người thất cơ lỡ vận nên tìm đến gặp tiểu thư.

Lưu Tuyết Liên nhìn chàng, từ tốn nói:

- Việc làm của Tuyết Liên là việc nhỏ, không đáng để công tử quan tâm - Tiểu thư nói vậy chứ, người ta chỉ bo bo giữ của, khó ai có được tấm lòng bao dung quảng đại như tiểu thư Đổng Tiếu chỉ qua Thiệu Ân:

- Vị đại gia này đây là bậc Thượng đẳng nhân, kim lượng biết bao nhiêu mà kể. Nên có ý thỉnh nhờ tại hạ dẫn qua để trao cho tiểu thư chút kim lượng đặng cầu phúc.

Tuyết Liên nhìn qua Thiệu Ân:

- Công tử có lòng như thế, Tuyết Liên thay mặt mọi người tiếp nhận lòng thành của công tử.

Thiệu Ân bối rối:

- Ơ Đổng Tiếu nói:

- Dương huynh sao lại đứng ngẩn ra như vậy. Huynh nói qua đây để đóng góp với Lưu tiểu thư mà. Hay huynh lại tiếc kim lượng.

- Ta Đổng Tiếu chắc lưỡi:

- Thế mà cũng nói mình là bậc quảng đại, rộng lượng.

Đổng Tiếu nhìn lại Lưu Tuyết Liên:

- Tiểu thư, đừng nói với y nữa. Tại hạ biết rồi, y không muốn làm chuyện đại hỷ, công đức này đâu. Phàm những công tử mặt hoa da phấn, thượng đẳng nhân thì bủn xỉn như vậy đó.

Nghe Đổng Tiếu nói, sắc diện của Thiệu Ân đỏ rần. Y những tưởng như là có một gáo nước sôi tạt vào mặt mình.

Tuyết Liên nói:

- Dương công tử đây có tấm lòng là tốt rồi.

Đổng Tiếu mỉm cười:

- Tiểu thư nói rất đúng. Dương huynh của tại hạ có tấm lòng nhưng lại chẳng muốn mất kim lượng.

Chàng lấy xấp ngân phiếu của Phi Yến thiên trang đặt lên bàn:

- Tại hạ thay Dương huynh gởi tiểu thư số ngân phiếu hai trăm lượng, mong tiểu thư giúp dùm cho tại hạ.

- Công tử muốn Tuyết Liên giúp gì.

- Phát chẩn cầu siêu dùm cho tại hạ. Tại hạ dùng hai trăm lượng này để phát chẩn tạo đại phúc cầu siêu cho vong hồn của Đổng thúc phụ vừa bị người ta tống tiễn qua cõi hư vô.

Mong tiểu thư nhận lấy.

Tuyết Liên nhìn sửng Đổng Tiếu:

- Công tử trao những hai trăm lạng.

- Số ngân lượng chẳng đáng đâu. Tại hạ chỉ có hai trăm lạng nhưng còn huynh đây thì có cả kho tàng, nhưng Thiệu Ân bặm môi, muốn nói nhưng lại không nói được.

Tuyết Liên nhu nhã nói:

- Công tử, Tuyết Liên xin nhận số ngân lượng này để phát chẩn cho mọi người.

- Đa tạ tiểu thư.

- Nếu công tử có thời gian thư thả, Tuyết Liên thỉnh công tử đến Đào hoa viên, để Tuyết Liên có dịp bồi tiếp.

Đổng Tiếu ôm quyền nói:

- Tại hạ rất sẵn lòng, nhưng lúc này chưa tiện. Khi nào rảnh tại hạ sẽ đến thăm tiểu thư.

Cáo từ.

Đổng Tiếu mỉm cười với nàng rồi quay bước đi trở ra. Thiệu Ân buộc phải theo chân Đổng Tiếu.

Hai người quay trở lại Lưu gia tửu điếm. Vừa ngồi xuống bàn Thiệu Ân từ từ nói:

- Ngươi biết ta đã bị mất hầu bao, còn nói ta hùn hạp phát chẩn để làm gì chứ.

Đổng Tiếu nhìn Thiệu Ân:

- Thế ngươi có thấy Tuyết Liên là trang giai nhân tuyệt sắc không?

Thiệu Ân im lặng.Đổng Tiếu nói:

- Im lặng là thừa nhận. Làm gì ngươi không nhận ra Lưu Tuyết Liên là trang gia nhân tuyệt sắt, sắc nước hương trời.

Quệt mũi Đổng Tiếu nói tiếp:

- Lưu tiểu thư vừa đẹp, vừa độ lượng bao dung, lại có ngôn phong đức hạnh. Đúng là một trang mỹ nữ vẹn toàn với bốn chữ công dung ngôn hạnh.

Phàm những nữ nhân như Lưu tiểu thư thì bất cứ nam nhân nào cũng phải tơ tưởng đến.

Đổng Tiếu niễn mặt nhìn Thiệu Ân:

- Ngươi là một trang nam tử, vừa đẹp vừa có võ công, ta muốn ngươi có cơ hội đến với nàng đó.

- Tại sao là ta mà không là ngươi.

- Hê Ta có lòng tốt với ngươi mà.

Á Di nhìn Đổng Tiếu.

Đổng Tiếu nhìn qua Á Di.

- Thục cô nương cũng nên giúp Dương Thiệu Ân nhé.

Á Di nhìn qua Thiệu Ân. Nụ cười mỉm hiện lên môi Đổng Tiếu.

Đổng Tiếu gọi gã điếm chủ.

Gã điếm chủ vội vã bước đến:

- Công tử cần sai tiểu nhân à?

- Tất nhiên cần tới điếm chủ rồi.

Chàng chỉ bàn thức ăn và hảo tửu:

- Điếm chủ tính đi, bao nhiêu tất cả.

- Dạ tính hết à?

Đổng Tiếu lắc đầu:

- Phân nửa ta tính, phân nửa của Dương công tử và Thục cô nương đây thì để hai người tự lo liệu.

Thiệu Ân cau mày:

- Đổng Tiếu, ngươi biết mà - Dương huynh nói Đổng Tiếu biết gì?

- Hầu bao của ta đã bị người ta lấy rồi.

Đổng Tiếu nhướng mày:

- Chuyện đó thì ai biết được huynh có mất hay không. Còn kim lượng của Đổng Tiếu là kim lượng của giới hắc đạo, nó nhơ nhuốc lắm, không thể trả cho Dương huynh được. Hê Ngồi bên huynh còn có thiên kim tiểu thư của Phi Yến Thiên trang mà.

Á Di đỏ mặt.

- Á Di Á Di không đem theo kim lượng.

Đổng Tiếu buông một câu:

- Thế thì tốt quá.

Đổng Tiếu quệt mũi nói với điếm chủ:

- Chỉ một lạng thôi à.

Đổng Tiếu lấy một nén bạc đặt vào tay gã điếm chủ, rồi nói:

- Phần Đổng Tiếu, Đổng Tiếu tính. Còn nhị vị đây, điếm chủ cứ tính họ.

Gã điếm chủ nhìn lại Thiệu Ân.

Bắt gặp ánh mắt của gã điếm chủ Lưu gia điếm, Thiệu Ân không khỏi sượng sùng.

Gã điếm chủ cũng bối rối.

Thiệu Ân nói:

- Đổng Tiếu, xem như ta nợ ngươi vậy.

Đổng Tiếu nhìn thẳng vào mắt Thiệu Ân:

- Ngươi nợ ta rất nhiều. Có những món nợ ngươi trả không nổi đâu. Thôi được, ta cho ngươi nợ thêm một lần nữa.

Đổng Tiếu lấy thêm một nén bạc đặt vào tay gã điếm chủ.

Gã điếm chủ giả lả nói:

- Công tử thật hào phóng.

- Những gã hắc đạo như Đổng Tiếu hào phóng hơn những gã Bạch đạo hung tàn.

Chàng nói rồi đứng lên đi thẳng ra cửa Lưu gia điếm. Thiệu Ân buông tiếng thở dài. Y cùng với Á Di miễn cưỡng theo Đổng Tiếu.

Thiệu Ân hỏi:

- Bây giờ ngươi đi đâu?

Đổng Tiếu nhìn Thiệu Ân:

- Ta sợ chỗ này ngươi không thể đến được.- Chỗ nào mà ta không đến được.

- Hàng Châu đệ nhất lâu.

Thiệu Ân cau mày:

- Tại sao lại đến đó?

- Tại sao ư? Tại vì người ta không có kim lượng. Đổng Tiếu nói cho ngươi biết, ở Hàng Châu đệ nhất lâu, tất cả mọi thứ đều đắc lắm. Tại đó còn có những gã vệ sĩ võ công cao cường vô cùng. Nếu không có kim lượng thì đừng theo Đổng Tiếu. Nhưng nếu ngươi không theo thì sao biết được Đổng Tiếu làm gì cần gì ở đó.

- Ngươi muốn trả thù ta thì hãy hành sự như một anh hùng hảo hán.

Đổng Tiếu khoát tay:

- Không có kim lượng thì đâu phải là anh hùng hảo hán.

Đổng Tiếu nhướng mày:

- Dương huynh đi cùng với Đổng Tiếu chứ?

Thiệu Ân lưỡng lự rồi nói:

- Được, ta sẽ đi cùng với ngươi.

Đổng Tiếu nhìn qua Á Di:

- Còn Thục tiểu thư?

- Dương huynh đi đâu, Á Di đi đó.

Đổng Tiếu nhìn nàng chắc lưỡi:

- Hiếm có Hiếm có.

Chàng nói rồi không màn đến thái độ bối rối của Thiệu Ân và Á Di, đi luôn một mạch đến Hàng Châu đệ nhất lâu. Thiệu Ân và Á Di lưỡng lự không bước vào, còn Đổng Tiếu thì xăm xăm đi vào cứ như đây là tòa lâu của mình.

Một ả kỹ nữ bước đến đón Đổng Tiếu, nũng nịu nói:

- Thiếu gia tìm Thy Thy phải không?

Đổng Tiếu choàng tay qua vai nàng, ghé miệng vào tai Thy Thy:

- Ta muốn tìm Cát ma ma. Gặp Cát ma ma rồi ta sẽ gặp nàng sau.

Thy Thy chỉ gian thư phòng của Cát ma ma cho Đổng Tiếu rồi quay bỏ đi. Bỏ đi thẳng một mạch đến thư phòng của Cát ma ma.

Đổng Tiếu lần vào trong.

Thiệu Ân và Á Di cứ đứng ngoài chờ chàng. Hai người vô cùng đắn đo và bối rối không biết có nên vào tòa kỹ lâu nổi tiếng Hàng Châu này hay không.

Hai người còn đang lưỡng lự thì cửa phòng của Cát ma ma mở ra. Một trung phụ với dáng người đẫy đà, bệ vệ, bộ mặt núc na núc ních, hai gò má chảy xệ xuống trông thật quái gở.

Mụ đi thẳng ra ngoài cửa Hàng Châu đệ nhất lâu, tiến đến bên Thiệu Ân và Á Di. Mụ toét miệng cười. Thà mụ đừng cười, trông còn đỡ hơn, nhưng khi mụ cười thì khuôn mặt trông thật gian trá.

Mụ nắm tay Á Di:

- Cô nương sao còn đứng đây làm gì nữa. Vào trong đi.

Á Di nhìn sang Thiệu Ân.

Thiệu Ân hỏi:

- Nương nương, sao tại hạ không thấy Đổng Tiếu quay ra.

- Đổng công tử đang uống rượu trong phòng ma ma, ma ma chưa từng thấy ai hào phóng như Đổng công tử. Đổng công tử đúng là một người tốt không thể nào chê vào đâu được.

Mụ sởi lởi:" - Dương công tử, Thục cô nương vào trong đi.

Mụ đưa Thiệu Ân và Á Di vào trong Hàng Châu đệ nhất lâu. Đến gian biệt phòng đóng cửa im ỉm, Cát ma ma nói:

- Đây là thư phòng của Dương công tử.

Thiệu Ân ôm quyền:

- Đa tạ Cát ma ma, nhưng tại hạ nói trước nhất thời tại hạ không đem theo Cát ma ma khoát tay:

- Không sao không sao Đổng công tử đã nói với ma ma Công tử cứ tự nhiên.

- Đổng Tiếu đã nói với ma ma?

- Nói tất cả rồi. Cứ ngủ qua đêm nay ma ma bồi tiếp cho mọi người mà.

Mụ nhìn Thiệu Ân mỉm cười, liếc chàng:

- Nếu có điều chi sơ xuất, thì cứ trách Cát ma ma này.

Thiệu Ân ôm quyền:

- Đa tạ Cát ma ma.

Cát ma ma mở cửa thư phòng nhìn Thiệu Ân nói:

- Vào đi, đừng ngại nhé. Có gì thì cứ gọi ma ma.

Á Di toan bước vào thư phòng thì ma ma cản lại:

- Hây Phòng của cô là phòng khác cơ.

Á Di đỏ mặt.

Thiệu Ân nhìn nàng gật đầu.

Cát ma ma phấn khích:

- Á Di cô nương đâu thể ở chung phòng với Dương công tử được. Nam nữ thọ thọ bất tương thân mà.

Cát ma ma đẩy Thiệu Ân vào phòng rồi đóng sập cửa lại. Mụ dẫn Á Di đến một gian thượng khách, phòng biệt lập.

Mụ đẩy cửa dẫn Á Di vào:

- Gian phòng này vừa ý cô nương không?

Á Di nhìn quanh. Tất cả mọi vật dụng trong thư phòng này đều bằng bạc. Cách bày trí giống như một loan phòng đêm hoa chúc, vừa ấm cúng vừa lộng lẫy.

Cát ma ma nói:

- Á Di thích gian phòng này chứ?

Á Di gật đầu:

- Á Di làm phiền Cát ma ma quá.

- Á Di cô nương đừng nói vậy. Ma ma phải có trách nhiệm lo cho cô nương mà.

Mụ chỉ về phía tấm bình phong:

- Sau bức bình phong đó, ma ma đã chuẩn bị sẵn nước nóng có pha hoa tươi, và cả bộ đồ đẹp nhất Hàng Châu nữa đó. Á Di cô nương tắm rửa rồi nghĩ ngơi nhé.

- Ma ma cứ để Á Di tự nhiên.

Mụ vuốt má nàng:

- Á Di cô nương đẹp lắm đó. Rất hiếm có thiếu nữ nào được nhan sắc như Á Di.

Bị Cát ma ma vuốt má, Á Di đỏ ửng mặt, thẹn thùng.

Cát ma ma nói:

- Con tự nhiên nhé.

Nói rồi Cát ma ma quay ra, đóng sập cửa phòng lại. Á Di đi quanh một vòng rồi quay lại bên cửa. Nàng suy nghĩ:

- "Không biết giờ Dương huynh đang làm gì?" Ý niệm đó trôi qua, Á Di nheo mày nghĩ tiếp:

- "Bỗng nhiên Đổng Tiếu lại tốt với mình và Dương huynh như vậy sao?" Á Di lắc đầu:

- Nhứt định hắn bày trò gì nữa đây. Y đang giận Dương huynh và mình, bỗng dưng đổi ý, bảo Cát ma ma lo lắng cho mình và Dương huynh. Y quá bí ẩn không thể nào hiểu nổi.

Á Di suy nghĩ một lúc rồi quyết định tìm Thiệu Ân. Nàng đặt tay vào cửa gian biệt phòng mới phát hiện đã bị chốt bên ngoài không sao mở được.

Á Di lo lắng, nheo mày:

- Sao lại khóa cửa bên ngoài.

Mặc dù Á Di lo lắng nhưng vẫn tự khích lệ mình:

- "Dù sao đi nữa thì mình là tiểu thư của Phi yến thiên trang. Hẳn mụ ma ma này chẳng dám làm gì mình."

Chương 18: Bụi gian hồ, oán tha nhân

Giọng nói nhão nhè, nũng nịu từ sau tấm rèm hồng vọng ra lọt vào thính nhĩ của Thiệu Ân:

- Chàng đến với thiếp đi.

Thiệu Ân vừa bưng tĩnh rượu, liền đặt xuống bàn ngay, quay đầu nhìn lại tràng kỹ.

Y hỏi:

- Cô nương là ai?

Tấm rèm được vén lên. Một khuôn mặt với lớp phấn son lòe loẹt đập vào mắt Thiệu Ân. Ả kỹ nữ nằm dài trên tràng kỹ trong một tư thế nửa nằm nửa ngồi, vừa khiêu gợi vừa gợi tình. Thân thể của nàng ta như chỉ he hờ bằng một chiếc áo choàng mỏng, bên trong là chiếc yếm hồng nhỏ xíu, như thể dùng để tôn tọa phần thượng đẳng với đôi nhũ hoa ngồn ngộn.

Nàng ta chỉ chỏi tay ngồi lên thả chân xuống tràng kỹ. Vừa đứng lên, nàng ta vừa nói:

- Thiếp là Quyên Quyên. Thiếp sẽ hầu hạ cho chàng.

Như trở thành thói quen khi đối diện với nữ nhân, nụ cười mỉm cầu tình lại hiện lên hai cánh môi của Thiệu Ân.

Thấy nụ cười mỉm của Thiệu Ân, ả Quyên Quyên càng làm dáng hơn. Làm sao ả không làm dáng được khi nhận ra người đối diện với ả, người mà ả phải hầu hạ, nuông chìu lại là một trang mỹ nam tử khôi ngô tuấn tú.

Một trang nam tử mà Quyên Quyên có nằm mơ cũng không tưởng tượng được mình sẽ gặp được trong tòa Hàng Châu đệ nhất lâu này.

Quyên Quyên liếc mắt đưa tình rồi bước lại trước mặt Thiệu Ân. Nàng dùng tay vuốt má gã:

- Chàng đẹp quá. Thiếp không ngờ người mình hầu hạ lại là chàng. Người trong mộng của thiếp.

Nói rồi Quyên Quyên bá tay vòng qua cổ Thiệu Ân. Nàng ta nũng nịu nói:

- Chàng có thích Quyên Quyên không?

- Đã là nam nhân thì ai cũng thích nữ nhân. Nhưng cô nương chỉ biết tại hạ có bấy nhiêu đó thôi à?

- Lần đầu tiên Quyên Quyên biết được chàng. Đâu còn biết gì hơn nữa.

Ả buông tay khỏi cổ Thiệu Ân:

- Để Quyên Quyên hầu rượu cho chàng nhe.

Thiệu Ân gật đầu.

Quyên Quyên dìu Thiệu Ân đến tràng kỹ, ép y ngồi xuống rồi mới quay lại bàn để tịnh rượu. Mỗi bước chân của Quyên Quyên như nhún nhảy, đông đưa đôi mông tròn lẳng để phơi bày những đường nét cho Thiệu Ân ngắm nhìn. Cầm lấy tịnh rượu, Quyên Quyên vặn người, tạo một dáng cách khiêu khích gợi tình.

Bưng tịnh rượu đến đứng ngay trước mặt Thiệu Ân, Quyên Quyên cố tình để chiếc áo khoác dạt ra hai bên, đặng cho Thiệu Ân thấy thân thể của mình. Tấm thân chỉ che hờ bằng mỗi một chiếc yếm nhỏ xíu không đủ để che hết phần nhủ hoa ngồn ngộn, những tưởng muốn xé toạt chiếc yếm đó.

Ả chuốc rượu vào chén, nói:

- Để Quyên Quyên mớm cho chàng.

Ả vừa nói vừa dựa vào Thiệu Ân, rồi áp miệng chén rượu vào miệng y. Mùi xạ hương nồng nồng từ cơ thể nàng phả ra xông vào mũi Dương Thiệu Ân. Y uống cạn chén rượu.

Quyên Quyên bưng tĩnh rượu, ngồi hẳn lên chân Thiệu Ân, nhỏ nhẻ nói:

- Quyên Quyên may mắn quá.

Thiệu Ân hỏi:

- Nàng có may mắn gì?

Nàng ngửa mặt nhìn lên. Hai cánh môi đỏ chúm chím tạo nụ cười gợi tình nhưng lại chẳng có một chút tình, Quyên Quyên nhỏ nhẻ nói:

- Quyên Quyên may mắn được hầu tiếp một trang mỹ nam tử như chàng.

Vừa nói Quyên Quyên vừa đặt tĩnh rượu xuống tràng kỹ, rồi cầm lấy tay Thiệu Ân đặt lên vùng nhũ hoa của mình. Ả liếc mắt đưa tình:

- Chàng thích thiếp không? Quyên Quyên có hạp nhãn chàng không?

Thiệu Ân mỉm cười.

Nụ cười của gã khiến Quyên Quyên ngây ngất.

Ả nhỏ nhẹ nói:

- Hẳn có nhiều nữ nhân chết bởi nụ cười của chàng.

- Thế nàng có chết bởi nụ cười của ta không?

- Quyên Quyên đã say đắm chàng rồi đó.

Vừa nói, Quyên Quyên vừa hơi ưỡn ngực như thể muốn bàn tay của Thiệu Ân thọc sâu vào vùng nhũ hoa của mình.

Ả nhỏ nhẻ nói:

- Chảng có thê tử chưa?

Thiệu Ân lắc đầu:

- Ta chưa lập gia thất.

Quyên Quyên mở to mắt nhìn Thiệu Ân:

- Chàng chưa lập gia thất à?

Thiệu Ân gật đầu.

Quyên Quyên nói:

- Nếu Quyên Quyên tự nguyện hầu hạ chàng suốt đời, chàng có nhận không.

Ả vừa nói vừa vòng tay bá lấy cổ Thiệu Ân. Ả rướn người lên áp đôi cánh môi đỏ ối vào má gã. Nàng hông Thiệu Ân bằng tất cả sự đam mê của mình. Nhìn Quyên Quyên hôn, Thiệu Ân cứ ngỡ nàng đang nâng niu một báu vật riêng của mình.

Thiệu Ân mỉm cười nói:

- Ta còn có nhiều việc phải làm, không thể lập gia thất trong lúc này được. Ta cũng không muốn kẻ khác chờ đợi mình.

Quyên Quyên nguýt Thiệu Ân:

- Quyên Quyên biết ngay chàng sẽ nói câu này mà.

- Nàng biết là sao?

- Một trang nam tử khôi ngô anh tuấn như chàng thì sao chấp nhận một kỹ nữ lầu xanh như thiếp, nhưng Quyên Quyên cũng không ép chàng phải thành thân với Quyên Quyên đâu.

Chỉ cần chàng nhớ đến Quyên Quyên thì Quyên Quyên đã mãn nguyện rồi. Chỉ sợ chàng Thiệu Ân cướp lời Quyên Quyên:

- Nàng sợ gì?

- Quyên Quyên chỉ sợ chàng đến rồi lại đi Đi mà không bao giờ trở lại Hàng Châu đệ nhất lâu một lần nữa. Quyên Quyên chỉ như một chiếc bóng mờ trôi qua trong cuộc đời chàng.

- Nàng nghĩ như vậy à?

Quyên Quyên gật đầu:

- Quyên Quyên sợ như vậy.

Thiệu Ân mỉm cười nói:

- Ta sẽ không quên nàng, nếu như nàng thỏa mãn những điều ta muốn biết.

- Quyên Quyên sẽ thỏa mãn ý chàng.

Nói rồi Quyên Quyên chỏi tay đứng lên. Ả quay lưng với Thiệu Ân. Lần lượt từ chiếc áo khoác hờ bên vai cho đến cái yếm bên rong cuối cùng là tấm váy rời khỏi thân thể. Ả tự trút bỏ y phục mình rồi ngã vào lòng Thiệu Ân.

Y tiếp nhận thể pháp của Quyên Quyên bằng một thái độ không vồn vã, cũng không dửng dưng.

Quyên Quyên vòng tay qua cổ Dương Thiệu Ân, phơi đôi nhũ hoa ngồn ngộn dục tính và làn da trắng nõn ra trước mặt hắn. Ả nhỏ nhẻ nói:

- Thiếp yêu chàng quá.

- Mới gặp lần đầu sao nàng lại yêu ta.

- Chàng là ý trung nhân mà Quyên Quyên đi tìm trong giấc mộng. Đã từ lâu rồi Quyên Quyên đều mong ước có được ngày hôm nay.

Vừa nói Quyên Quyên vừa thọc tay vào ve vuốt vùng thượng đẳng của Dương Thiệu Ân.

Ả vừa vuốt vừa nói:

- Chàng hãy ôm siết Quyên Quyên đi. Quyên Quyên đang háo hức chờ đợi chàng đây.

Thiệu Ân cau mày nhưng lại mỉm cười:

- Ta sẽ ôm nàng thật chắc, nhưng trước khi ta ôm, ta muốn biết vài điều.

- Chàng muốn biết về thiếp phải không?

Quyên Quyên nắm tay Thiệu Ân nắn nót, rồi đặt lên đôi nhũ hoa, sau đó khẻ nhắm hờ hai mí mắt như thể chờ đợi sự chiếm hữu của y.

Để yên tay mình trên đôi nhũ hoa của Quyên Quyên, Thiệu Ân từ tốn nói:

- Nàng đang hiện hữu trước mắt ta. Ta còn tìm hiểu gì nữa chứ. Ta chỉ muốn biết một người.

- Chàng muốn biết ai?

- Cát ma ma có quan hệ thế nào với Đổng Tiếu.

Quyên Quyên tròn mắt nhìn Thiệu Ân, nàng ta khẽ lắc đầu:

- Chàng muốn nói đến Đổng Tiếu nào?

- Gã công tử đã cùng đi chung với ta đó!

Quyên Quyên lắc đầu:

- Quyên Quyên không biết Đổng Tiếu nào cả.

- Vậy còn Cát ma ma.

- Ma ma ư? Sao chàng lại quan tâm đến ma ma Hãy quên ma ma đi. Giờ chỉ có Quyên Quyên bên cạnh chàng thôi. Chúng ta sẽ hòa hợp với nhau cả thể xác lẫn tâm hồn.

Thiệu Ân cau mày:

- Nàng không biết gì về Đổng Tiếu hay sao?

- Quyên Quyên biết gì đâu. Sao chàng quan tâm đến cái gã Đổng Tiếu đó chứ?

Thiệu Ân bối rối:

- Ta nghĩ gã họ Đổng kia đang giở trò gì đó. Nhưng không biết y giở trò gì. Những gì y làm gần như ngoài sự tiên liệu của ta.

Quyên Quyên nũng nịu nói:

- Quyên Quyên hổng chịu đâu, ở bên Quyên Quyên mà chàng cứ nghĩ đến cái gã Đổng Tiếu nào đó không hà. Gã có giở trò gì thì cũng đã nó Quyên Quyên bên cạnh chàng rồi.

Thiệu Ân nghiêm giọng nói:

- Nàng không hiểu đâu.

Quyên Quyên giẫy nẩy, vùng vằng hai chân nói:

- Thiếp không biết đâu. Cũng không cần hiểu gì cả. Quyên Quyên chỉ biết có mình chàng thôi biết một mình chàng là đủ rồi.

Quyên Quyên vừa nói vừa nhỏm lên, đẩy Thiệu Ân nằm xuống tràng kỹ. Thiệu Ân không khỏi lúng túng trước hành động của ả. Y đẩy Quyên Quyên lên nhưng ả vẫn trườn tới như thể cố đè Thiệu Ân xuống tràng kỹ.

Thiệu Ân nghiêm giọng nói:

- Ta muốn nói chuyện với nàng một chút.

Mặt Quyên Quyên phụng phịu. Ả ta vùng vằng nói:

- Hông Thiếp hổng muốn chàng nhắc đến ai khác, ngoài mỗi mình thiếp.

Thiệu Ân gật đầu:

- Ta sẽ không nhắc đến ai khác.

Quyên Quyên rướn người lên, áp môi vào má Thiệu Ân:

- Chàng hứa đó.

- Ta hứa.

Ả nhỏm lên ngồi trở lại.

Thiệu Ân chỏi tay ngồi lên, bất thình lình Thiệu Ân đẩy Quyên Quyên ra, buột miệng nói:

- Đổng Tiếu có thể ngươi làm cả chuyện này.

Quyên Quyên sững sờ trước thái độ của Thiệu Ân:

- Chàng nói gì?

- Có bao giờ Đổng Tiếu đem bán Á Di cho Hàng Châu đệ nhất lâu không?

- Chuyện đó thì thường xảy ra ở đây. Sao chàng quan tâm đến chuyện đó.

- Ta nghi ngờ Đổng Tiếu đã bán Á Di, nên Cát ma ma mới có thái độ vồn vã như vậy.

Hắn có thể làm tất cả mọi chuyện bỉ ổi nhất trên đời này mà.

- Có Quyên Quyên chàng còn nhắc đến Á Di làm gì nữa.

- Không thể được, Thiệu Ân sẽ nói thế nào với Phi Yến Thiên trang chủ.

Thiệu Ân gạt Quyên Quyên qua bên:

- Không để chuyện này xảy ra được.

Vừa nói Thiệu Ân vừa xăm xăm bước về phía cửa.

Quyên Quyên nói theo Thiệu Ân:

- Chàng Chàng bỏ đi đâu vậy? Chàng bỏ đi đâu vậy?

Á Di ngồi trên tràng kỹ. Cửa gian phòng khách dịch mở.

Nàng bật đứng lên. Một gã công tử có bộ mặt như chiếc lưỡi cày, dài ngoằn bước vào.

Y nhanh chóng đóng cửa lại.Á Di cau mày nói:

- Ngươi là ai?

Gã nhìn lại nàng, toét miệng cười, phơi cả hàm răng hô hốc trông thật gớm ghiếc. Gã nói:

- Mỹ nhân! Ta là Thang Hữu Thung. Hẳn mỹ nhân đã nghe tiếng Thang trại chủ. Cả Hàng Châu này đều biết tiếng của Tang trại chủ.

Á Di lắc đầu:

- Bổn cô nương chẳng biết Thang trại chủ nào cả.

Thang Hữu Thung xoa tay:

- Hây Có nàng không biết thôi Y toan bước đến thì Á Di khoát tay:

- Dừng lại!

Nghe giọng nói cáu gắt của nàng, họ Thang sững sờ dừng bước.

Á Di đanh giọng nói:

- Các hạ vào đây làm gì?

Thanh Hữu Thung tròn mắt nhìn nàng. Y toét miệng cười phơi hàm răng hô rồi nói:

- Nàng còn hỏi Thang mỗ làm gì nữa. Nàng tự biết ta làm gì mà. Mỹ nhân giờ đã là của ta rồi.

Á Di cau mày:

- Ngươi vừa nói gì?

- Nàng còn giả vờ không hiểu à?

Thang Hữu Thung vừa nói vừa cởi bỏ thắt lưng của mình.

Á Di quắc mắt quát:

- Ngươi muốn làm gì?

Thang Hữu Thung cau mày. Y tự lột bỏ áo mình nhìn Á Di nói:

- Mỹ nhân, sao lại giận dữ thế. Thang mỗ đã mua nàng những một trăm lạng bạc đó.

- Ai bán cho ngươi?

- Nàng đã được Cát ma ma bán cho ta rồi.

Á Di giận đến biến sắc:

- Ả ma ma này dám làm chuyện càn rở với bổn cô nương. Ta phải đi tìm mụ Cát ma ma.

Vừa nói Á Di vừa bước về phía cửa. Nhưng khi đi ngang qua Thanh Hữu Thung thì bất ngờ gã ôm lấy tiểu yêu nàng:

- Mỹ nhân đi đâu?

Á Di thét lên:

- Buông tay ra.

- Ta đã mua nàng rồi Sao buông ra được.

Quá ư tức giận, Á Di vung trảo vỗ vào mặt Thang Hữu Thung. Chộp lấy trảo công của nàng, Thang Hữu Thung quẳng Á Di lại tràng kỹ. Nàng ngã lên tràng kỹ.

Thang Hữu Thung gằn giọng nói:

- Nha đầu hỗn láo dám đánh bổn trại chủ ư? Bổn trại chủ đã bỏ ra trăm lạng bạc để mua ngươi rồi đó.

Á Di chỏi tay ngồi lên, nhìn Thang Hữu Thung:

- Bổn cô nương không phải là món hàng để ngươi mua. Nói cho ngươi biết bổn cô nương là tiểu thư của Phi Yến Thiên Trang đó. Ngươi dám đụng đến ta là đã khiêu khích Phi Yến Thiên trang chủ Thục Tùng Nhẫn rồi.

Những tưởng đâu nghe Á Di tự bạch thân phận mình, Thang Hữu Thung sẽ e ngại hoặc chí ít cũng không càn rỡ với nàng, nhưng không như nàng tưởng, khi nghe nàng thốt ra câu nói đó, Thang Hữu Thung lại phá lên cười khành khạch phơi cả hàm răng hô trông thật gớm ghiếc. Y vừa cười vừa nhìn Á Di nói:

- Nàng tưởng ta là trẻ nít lên hai, hù dọa như vậy được sao? Phi Yến Thiên Trang kim lượng chất đầy kho, sao lại để cho ái nữ của mình bán thân vào lầu xanh chứ?

- Á Di bán hồi nào?

- Không bán thân sao nàng lại ở trong gian thượng khách này. Thôi đừng giả vờ nữa.

Đã bán thân phải chìu theo ý của ta chứ.

Gã khoanh tay trước ngực:

- Ta sẽ đưa nàng về làm áp trại phu nhân. Ta cũng thấy nàng đẹp nên mới có ý nghĩ đó.

Biết chìu chuộng bổn trại một chút tất sẽ hưởng được vinh hoa phú quí của bổn trại chủ.

Thang Hữu Thung vừa nói vừa bước đến tràng kỹ.

Á Di đanh giọng quát:

- Đứng lại Ngươi đến một bước bổn cô nương sẽ không nể mặt ngươi đâu.

Thang Hữu Thung hừ nhạt:

- Nàng cứng đầu cứng cổ thật. Chẳng lẽ ta bỏ ra trăm lượng bạc lại chẳng được gì sao?

Y vừa nói vừa bước đến tiếp.

Á Di quát lớn một tiếng:

- Ngươi muốn chết mới dám bỡn cợt với bổn cô nương.

Nàng vừa nói vừa xê mình tới, dựng ngọc thủ vỗ một chưởng với tám thành công lực, công vào vùng thượng đẳng của Thang Hữu Thung. Thấy ngọc chưởng của nàng, Thang Hữu Thung trố mắt nói:

- Ý Hóa ra nàng cũng có võ công Hay lắm, ta rất thích những mỹ nhân như nàng.

Gã vừa nói vừa dựng chưởng đỡ lấy chưởng ảnh của Á Di.

- Chát Hổ khẩu Á Di tê rần, mắt nảy đom đóm. Nàng toan thối bộ thì đã bị Thang Hữu Thung điểm vào tịnh huyệt. Á Di đứng thừ ra.

Thang Hữu Thung xoa tay:

- Có thể chứ?

Á Di biến sắc. Nàng lặp bặp nói:

- Ngươi định làm gì ta?

- Còn làm gì khác hơn là chiếm đoạt nàng.

- Ngươi Á Di tròn mắt mở to hết cỡ, những tưởng hai con ngươi lọt hẳn ra ngoài.

Thang Hữu Thung nhếch môi đưa hàm răng hô, khinh thị nói:

- Xem kìa Còn làm bộ làm tịch gì nữa. Một trăm lạng bạc của bổn trại chủ đâu phải là ít.

Gã vừa nói vừa nắm lấy dây lụa thắt lưng của Á Di. Nàng biến sắc:

- Ta cấm ngươi.

- Ô Sao nàng có thể cấm bổn trại chủ được.

- Ta là Á Di, ái nữ của Phi Yến Thiên trang chủ Ngươi không sợ ư?

- Nếu giờ nàng có là quận chúa thì bổn trại chủ cũng không thể bỏ qua món ăn ngon này được.

Gã vừa nói vừa dí cái miệng nhọn hoắc, có hàm răng hô vào má Á Di. Nàng đỏ mặt thét lên:

- Ta cấm ngươi Ta cấm ngươi.

- Nàng sao cấm trại chủ ta được.

Cùng với lời nói đó, Thang Hữu Thung giật mạnh sợi dây lụa thắt lưng của Á Di.

Á Di hốt hoảng thét lên:

- Ngươi - Ngươi cái gì nữa mà ngươi.
Thang Hữu Thung cầm sợi dây lụa đưa lên trước mặt Á Di. Gã cười hềnh hệch trông thật gớm ghiếc. Thấy họ Thang cười, Á Di bủn rủn cả tứ chi.

Nàng lặp bặp nói:

- Bổn cô nương cấm ngươi - Nàng càng cấm ta càng thích.

Y vừa nói vừa từ từ đưa tay đến toan cởi trang phục Á Di. Á Di biến sắt thét lên:

- Dương huynh cứu muội với Dương huynh cứu muội với Có ai cứu ta với Thang Hữu Thung nghe nàng thét, lại phá lên cười với vẻ đắc ý tột cùng.

Gã vừa cười vừa nói:

- Nàng cứ thét cứ la đi, khi nào bể cổ họng cũng chẳng có ai dám vào đây đâu. Chẳng có cái gã Dương huynh nào có thể vào đây được. Ngoại trừ Thang trại chủ mà thôi.

Gã vuốt má Á Di:

- Nàng đẹp lắm. Nàng càng giận dữ bao nhiêu càng xinh đẹp bấy nhiêu, càng khiến cho ta phấn khích.

Sắc diện của Á Di đỏ bừng bởi câu nói của họ Thang. Nàng nhìn gã bằng ánh mắt lấm lét. Vẻ mặt và ánh mắt của nàng khiến cho Thang Hữu Thung khoái trá hơn. Y nhìn Á Di, ôn nhu nói:

- Nữ nhân thì lúc nào cũng vậy. Mới đầu còn đỏng đảnh, nhưng sau đó thì cứ y như rằng Y bỏ lửng câu nói với một ẩn ý mà Á Di có thể đoán ra được.

- Cái ẩn ý trong câu nói bỏ lửng của họ Thang càng khiến cho nàng sượng sùng hơn.

Nàng bất giác gắt giọng quát:

- Ta cấm ngươi xúc phạm đến ta.

- Nàng cấm ta ư?

Nói rồi Thang Hữu Thung phá lên cười. Gã vừa cười vừa nói:

- Nàng cấm ta hay chờ đợi ta bồi tiếp nàng. Hà hà, nàng cấm ta mà mắt thì cứ ánh lên nét gợi tình, mời mọc Thang Hữu Thung ta.

Gã liếc mắt, vành môi dẫu ra, từ từ vươn tay đến toan đặt vào vùng thượng đẳng có đôi tuyết lê của nàng. Một ý tưởng lóe ra trong đầu Thang Hữu Thung.

Một ý tưởng vừa thô tục vừa bỉ ổi. Y ngồi xuống ngay trước mũi hài của Á Di, trông chẳng khác nào một con cóc. Tay của Hữu Thung đặt vào cổ chân nàng.

Sự đụng chạm đó như thể một luồng khí lạ lẫm chạy dọc lên, khiến cột sống của Á Di gai lạnh, và nhói buốt. Nàng lắp bắp nói:

- Ngươi muốn nói gì?

- Ta muốn cái gì mà nàng đang muốn.

Y vừa nói vừa nắn nót cổ chân Á Di rồi từ từ rà bàn tay lên phía trên. Cảm giác nhột nhạt của họ Thang mang đến không tạo cho nàng sự sảng khoái mà ngược lại còn khiến Á Di rùng mình.

Á Di chỉ muốn thét lên cầu cứu khi đôi bàn tay của họ Thang đã trượt qua khỏi đầu gối nàng. Nàng biết đôi bàn tay nhớp nhúa kia sẽ tìm đến vùng nào trên cơ thể mình. Nàng nghĩ đến thời khắc đôi bàn tay kia chạm đến cái vùng cấm mà bất giác toàn thân nóng bừng, như thể vừa bị ngâm trong bể nước sôi. Hai bên mép của Thang Hữu Thung nhiễu nhão nước bọt, trông thật là kinh tởm và nhớp nháp.

Á Di muốn thét lên nhưng cổ họng như có cái gì đó chận lại không phát được thành lời.

Đôi bàn tay của họ Thang mò đến bắp chân nàng. Nếu không bị điểm huyệt thì có lẽ Á Dị đã té quỵ xuống bởi cảm giác nhột nhạt của gã tạo ra.

Bất thình lình tịnh huyệt của nàng được giải khai bởi một đạo chỉ khí phát ra từ phía cửa gian thượng khách. Nhưng tưởng đâu được giải huyệt, Á Di sẽ có phản ứng ngay với hành động quyết liệt để phản ứng lại với Thang Hữu Thung, nhưng đàng này lại quỵ chân không sao đứng được. Nàng vừa quỵ xuống thì Thang Hữu Thung cũng kịp nghe tiếng thở dài sau lưng mình.

Gã rút phắt tay lại rồi quay mặt nhìn về phía sau thấy Dương Thiệu Ân đang đứng khoanh tay nhìn gã.

Hữu Thung cau mày:

- Tiểu tử, ngươi từ dưới a tỳ chui lên à?

- Ngươi nói đúng rồi đó. Ngươi biết vì sao bổn thiếu gia lên đây không.

Hữu Thung thừ mặt, buột miệng hỏi:

- Vì cái gì chứ?

- Vì bổn thiếu gia muốn đưa xuống a tỳ. Không ngờ một Thang trại chủ của Kỳ Lân trại lại bệ rạc như vậy. Bình thường ngươi nổi tiếng là kẻ đạo mạo trong giới Bạch đạo, sao hôm nay lại quái gở như vậy. Ngươi có đúng là Thang trại chủ không?

Thang Hữu Thung đỏ mặt:

- Ngươi đã biết ta rồi mà còn hỏi. Ngươi từ a tỳ đến thì ta sẽ tiễn ngươi xuống a tỳ.

Thiệu Ân chắp tay sau lưng từ tốn nói:

- Trước khi trại chủ biến ta trở lại a tỳ cũng nên biết ta là ai chứ.

Thiệu Ân vừa nói dứt câu thì hai gã đại hán lực lưỡng từ ngoài cửa xông vào.

Thấy hai gã đại hán đó, Hữu Thung liền nói:

- Tống cổ tên tiểu tử này dùm bổn trại chủ.

Y thốt ra câu nói đó rồi dùng ống tay chùi hai vệt nước bọt còn đọng hai bên mép mình.

Mệnh lệnh của Thang Hữu Thung được hai gã đại hán thực thi ngay lập tức. Cả hai chẳng nói lời nào, xông thẳng đến Thiệu Ân, như thể muốn xé y thành hai mảnh. Hai gã đại hán như hai con đười ươi xô tới chụp lấy Thiệu Ân.

Một ánh chớp nhoáng lên rồi vụt tắt. Ánh chớp bạc làm lóe mắt Thang Hữu Thung. Y không biết chuyện gì vừa xảy ra, và cũng không biết ánh chớp sáng kia là gì. Có một điều hiển nhiên đập vào mắt Thang Hữu Thung là hai gã đại hán lực lưỡng đã bổ nhào xuống đất, bất động. Cả hai biến thành hai cái xác không hồn.

Hai gã đó đã bị tử chiêu của Thiệu Ân sát tử nhưng Thang Hữu Thung vẫn không thấy được chiếc binh khí mà chàng vừa sử dụng lấy mạng hai gã đại lực vũ sĩ của Hàng Châu đệ nhất lâu.

Thang Hữu Thung sững sờ. Y lục lạo trong trí mình để nghĩ xem trên giang hồ, ai có tử chiêu kinh hồn như gã tiểu tử này. Thang Hữu Thung như thể nhận ra Thiệu Ân là ai. Chân diện của gã từ vẻ bình thường biết qua nét trang trọng, rồi khẩn trương, sau đó là đỏ bừng, rồi đến sắc màu tái nhợt.

Thiệu Ân chấp tay sau lưng nhìn Thang Hữu Thung từ tốn nói:

- Trại chủ hẳn đã nhận ra tại hạ chứ?

Thang Hữu Thung ngập ngừng nói:

- Công công tử là Ngọc diện tử sát Dương Thiệu Ân - Trại chủ đã đoán đúng rồi đó.

Hữu Thung sững sờ ngây người. Y vội vã ôm quyền, miễn cưỡng nói:

- Dương thiếu gia Hữu Thung ta có mắt như mù.

Gã chỉ Á Di:

- Hữu Thung ta không có ý làm càn, mà đã mua ả này Mua ả chứ không phải cưỡng ép ả.

Thấy vẻ bối rối và hốt hoảng lẫn sợ hãi trên mặt Thang Hữu Thung, Thiệu Ân buông tiếng thở dài.

Y ôn nhu nói:

- Thang trại chủ biết nàng ta là ai không?

- Hữu Thung ta nghĩ mình đã bỏ ra trăm lạng bạc. Nên có quyền chiếm hữu ả thôi.

Thiệu Ân lắc đầu:

- Nàng là ái nữ Phi Yến Thiên trang chủ Thục Tùng Nhẫn đó. Thang trại chủ mua nàng rồi không biết có gánh nổi nàng ta không?

Hữu Thung há hốc miệng:

- Ả là ái nữ của Thục trang củ à?

- Lời nói của ta, trại chủ không tin ư?

- Ta tin Quái gở thật. Mụ Cát này muốn hại Thang mỗ mạng vận mà.

Gã lưỡng lự ôm quyền nói:

- Dương thiếu hiệp cho Thang mỗ đi tìm mụ Cát chứ?

- Trại chủ không phải đi tìm mụ Cát, nhưng trại chủ hãy cho ta biết, trại chủ có phải là người của giới Bạch đạo không?

- Thiếu hiệp, nếu như Thang mỗ không là người giới Bạch đạo thì đâu có được vinh dự phục tùng minh chủ.

- Là giới Bạch đạo chính phải sao Thang chủ lại có hành động như vừa rồi.

Mặt Thang Hữu Thung sượng sùng. Y miễn cưỡng nói:

- Dương thiếu hiệp, hành động của Thang mỗ đâu có gì là không đúng Thang mỗ cũng như bao nhiêu người khác. Có lúc cần phải cần phải xả bớt nội khí trong mình thôi.

Thang Hữu Thung nhăn nhó nói tiếp:

- Bổn trại chủ đã bỏ ngân lượng chứ không làm càn.

Thiệu Ân nghiêm mặt:

- Đủ rồi! Trại chủ đi đi kể từ hôm nay đừng tự cho mình là kẻ đạo mạo nữa.

Hữu Thung khẽ gật đầu:

- Thang mỗ biết lỗi rồi biết rồi.

Y vừa nói vừa cúi gầm mặt, lủi nhanh ra ngoài gian thượng khách.

Thang Hữu Thung đi rồi, Dương Thiệu Ân mới buông một tiếng thở dài, nhủ thầm trong đầu:

- "Thung trại chủ là giới Bạch đạo, nổi tiếng đạo mạo thế mà hành động như một gã Hắc đạo bỉ ổi và trơ trẽn. Hành động của y còn hơn cả tên tiểu tử Hắc đạo Đổng Tiếu." Chàng nghĩ đến đây thì Á Di chỏi tay ngồi lên. Nàng nhìn Thiệu Ân với ánh mắt thẹn thùng, e thẹn:

- Dương huynh.

Thiệu Ân bước đến đỡ nàng lên.

Á Di bất giác ôm ghịt lấy Thiệu Ân:

- Dương huynh muội sợ quá!

- Ta biết ai bày ra cái trò quái gở này rồi.

Á Di buột miệng hỏi:

- Đổng Tiếu?

Thiệu Ân gật đầu:

- Hắn đã bán nàng cho Cát ma ma.

- Hắn dám làm như vậy sao? Á Di phải đi hỏi tội hắn.

- Ta cũng có ý đó.

Thiệu Ân dẫn Á Di rời gian thượng khách, đi thẳng một mạch đến thư phòng của Cát ma ma. Y vỗ chưởng đẩy tung cánh cửa bước vào nhưng chẳng thấy Đổng Tiếu đâu. Cát ma ma đang ngồi, giật mình quay ngoắc lại.

Á Di gắt gỏng quát:

- Đổng Tiếu đâu?

- Đổng công tử đi rồi, và có để lại cho hai người cái tráp này.

Cát ma ma bưng tráp đến đặt vào tay Thượng tôn minh chủ. Y mở tráp, trong đó là một nén bạc với một phong thư. Thiệu Ân mở phong thư ra đọc:

"Dương huynh nhã giám, Đổng Tiếu biết Dương huynh và Thục cô nương không có ngân lượng tiếp tục cuộc hành trình thực thi sứ mạng Thượng tôn minh chủ giao phó nên nghĩ cách tìm cho Dương huynh một ít ngân lượng làm lộ phí. Nếu Thục tiểu thư là trang giai nhân kiệt xuất thì hẳn có giá hơn, nhưng trong lúc cần thì cái ngàn vàng của Thục tiểu thư chỉ còn đáng có một lạng bạc.

Thôi thì cũng dùng tạm được. Dương huynh cầm nén bạc này nhớ chăm sóc cho Thục tiểu thư.

Đổng Tiếu hạ bút."

Thiệu Ân vo tròn bức thư của Đổng Tiếu. Y làu bàu nói:

- Bỉ ổi.

Á Di toan lấy bức thư trên tay Thiệu Ân, nhưng y lắc đầu:

- Nàng đừng xem làm Nhìn Cát ma ma, Thiệu Ân nghiêm giọng hỏi:

- Đổng công tử đi đâu? Cát ma ma có biết không?

Mụ Cát gật đầu:

- Dạ biết.

Thiệu Ân vồn vã hỏi:

- Y đi đâu.

- Dạ Đổng công tử có nhắn lại, nếu Dương công tử tìm Đổng công tử thì cứ đến biệt trang của Lưu tiểu thư ạ.

Thiệu Ân nhìn sang Á Di:

- Nàng đi với ta chứ?

- Muội phải tìm tên họ Đổng thối tha đó.

Nghe nàng thóa mạ Đổng Tiếu, Thiệu Ân không biểu lộ sự hoan hỷ mà ngược lại còn sa sầm mặt.

- Có những gã còn thối tha hơn Đổng Tiếu.

Y nói rồi quay bước đi thẳng ra cửa bỏ lại sau lưng sự sững sờ của Thục Á Di. Nàng vội bước theo Thiệu Ân, nhỏ giọng hỏi:

- Huynh còn bênh vực cho gã họ Đổng à?

- Nếu như Thiệu Ân không gián tiếp lấy mạng Đổng thúc phụ của hắn, hắn đã không đối xử với ta và nàng như vậy.

Chương 19: Sát tử kiếm vương

Rời Hàng Châu đệ nhất lâu, dùng một con tuấn mã, Đổng Tiếu lợi dụng đêm tối quay lại tòa Hắc lâu của Mục Nhân Sử Khiển. Chàng mở cửa thạch môn đi thẳng vào Hắc lâu. Thắp sáng một chiếc chân đèn, Đổng Tiếu nhận ra Mục Nhân Sử Khiển ngồi trên một phiến đá, hai tay ôm thủ cấp của mình.

Chàng bặm môi bước đến trước thi thể của Mục Nhân Sử Khiển hành đại lễ.

Đổng Tiếu nói:

- Tiểu sinh Đổng Tiếu đến nghe sự chỉ giáo của tiên sinh.

Xác chết thì sao có điều gì để nói với chàng. Nhưng Đổng Tiếu như đã được chỉ giáo từ trước. Chàng nhìn vào thủ cấp của Mục Nhân Sử Khiển, chân diện nhợt nhạt của lão đập vào mắt chàng. Một điểm duy nhất khác thường trên bộ mặt tái đó là nốt ruồi ngay giữa lỗ mũi lão.

Đổng Tiếu ôm quyền hành lễ:

- Tiểu sinh đa tạ tiên sinh đã chỉ giáo. Nhất định Đổng Tiếu sẽ không làm tiên sinh thất vọng.

Đổng Tiếu buông tiếng thở dài, rồi hành đại lễ một lần nữa trước khi rời Hắc lâu.

Khởi động cơ quan, đóng lại thạch môn, Đổng Tiếu quay bước thì chạm mặt với một vị cao tăng Thiếu Lâm đứng ngay sau lưng, thế mà Đổng Tiếu không phát hiện được, bấy nhiêu đó cũng đủ cho chàng biết vị cao tăng này có bản lĩnh võ công như thể nào rồi.

Vị đại sư lần chuỗi bồ đề, miệng niệm phật hiệu:

- Ai di đà phật! Bần tăng là Tuệ Thông, thuộc Thiếu Lâm tự. Chức vị hành pháp đường.

Đổng Tiếu ôm quyền:

- Tiểu sinh là Đổng Tiếu. Mạn phép hỏi đại sư có điều chi muốn chỉ giáo tiểu sinh.

- A di đà phật, Đổng thí chủ hẳn đã vào trong Hắc lâu.

- Đây là lần thứ hai vãn bối quay lại Hắc lâu.

- A di đà phật. Lão tiên sinh Sử Khiển hẳn đã chết rồi.

- Sử tiền bối đã chết.

- A di đà phật. Lão nạp có mấy điều muốn hỏi thí chủ.

- Tiểu sinh đang lắng nghe đại sư hỏi.

Tay vẫn lần chuỗi hạt, Tuệ Thông đại sư từ tốn hỏi:

- Hắc đạo và Bạch đạo, Đổng thí chủ thuộc loại nào?

Đổng Tiếu nhíu mày suy nghĩ rồi hỏi ngược lại Tuệ Thông đại sư:

- Thế y đại sư, vãn bối thuộc giới nào trong chốn võ lâm.

- Thí chủ sao lại hỏi ngược bần tăng mà không trả lời bần tăng.

- Tiểu sinh có ý riêng của mình, nên muốn thỉnh giáo cao kiến của đại sư trước.

- A di đà phật! Thiện tai! Thiện tai!

Đổng Tiếu ôm quyền:

- Vậy theo đại sư tiểu sinh là Hắc đạo hay Bạch đạo.

- Thánh cô tiên tử trước đây là người của Hắc đạo, nhưng giang hồ kỳ hiệp lại là người của Bạch đạo. Đổng thí chủ là hậu nhân của Thánh cô và giang hồ kỳ hiệp. Là sự kết hợp giữa Bạch đạo và Hắc đạo. Nhưng quyết định vẫn là thí chủ.

Đổng Tiếu nhìn Tuệ Thông đại sư:

- Hiện thời giới võ lâm Bạch đạo cho vãn bối là người con duy nhất còn lại của Hắc đạo, chưa chịu kiếp nô nhân. Vậy đại sư có nghĩ tiểu sinh là giới Hắc đạo thối tha và bỉ ổi không?

Tiểu sinh có phải thuộc giới của những ma đầu gian ác, giới của những Hạ đẳng nhân phải chịu kiếp nô nhân phục tùng cho Bạch đạo không?

- A di đà phật! Cửa phật từ bi không có ý niệm phân cách như người trần tục. Hắc đạo hay Bạch đạo cũng đều là những con người như nhau. Ví như tay trái và tay phải. Bần tăng và các vị chư huynh đệ trong cửa phật không có sự phân chia như giới tục nhân ngoài võ lâm.

Đổng Tiếu ôm quyền nói:

- Đa ta đại sư đã chỉ giáo.

- A di đà phật! Đổng thí chủ đã nghiệm ra lời nói của bần tăng. Chẳng có Hắc đạo hay Bạch đạo gì cả mà chỉ có con người Thiện hay là Ác. Hắc đạo và Bạch đạo không có đường ranh nhưng Thiện và Ác thì phải rạch ròi. Hắc đạo và Bạch đạo có thể song hành với nhau, nhưng Thiện và Ác thì không. A di đà phật! Thiện bao giờ cũng hơn.

- Tiểu sinh đã biết được mình đứng chỗ nào trong giới võ lâm qua lời chỉ giáo của đại sư.

- A di đà phật! Thiện tai! Thiện tai!

Một tiếng quạ kêu xé tan sự tỉnh lặng của màn đêm khi Tuệ Thông đại sư vừa thốt dứt câu. Nghe tiếng quạ kêu đó Đổng Tiếu phải chau mày, với cảm giác rờn rợn xâm lấn tâm tưởng mình.

Chàng nhìn Tuệ Thông đại sư từ tốn nói:

- Đại sư - A Di đà phật! Tiếng quạ kêu đêm là tiếng gọi của tử thần, nhưng bần tăng không nệ hà điều đó. Con người sinh ra còn mang thân xác trần tục, tất phải chấp nhận nghiệm quả của vòng sinh tử luân hồi. Sống mà làm được những điều thiện mới biết quý cuộc sống này.

Đổng Tiếu nhìn qua vai Tuệ Thông đại sư.

Từ ngoài ngôi tam quan, một chiếc đèn lồng xuất hiện đang tiến lần về phía hai người.

Đổng Tiếu hồi hộp nói:

- Đại sư, có người đến.

- A di đà phật Tay vẫn lần xâu chuỗi bồ đề, Tuệ Thông đại sư từ tốn nói:

- Dù bất cứ chuyện gì xảy ra, Đổng thí chủ không được xen vào. Bần tăng tin một ngày nào đó, võ lâm sẽ có sự thay đổi khi rồng xuất hiện.

Tuệ Thông đại sư nói rồi từ từ quay mặt nhìn lại. Người cầm chiếc lồng là một thiếu nữ vận trang phục xứ đông đảo phù tang. Đi bên cạnh nàng là một gã kiếm thủ cũng vận trang phục đông đảo. Y có bộ mặt lạnh lùng, băng giá với búi tóc đuôi gà, được cột chải, thả ra phía sau phơi cái trán vồ hoi hói.

Thiếu nữ phù tang cầm đèn lồng bước đến trước mặt Tuệ Thông đại sư. Nàng nhún người, nhỏ nhẻ nói:

- Thập Tử Lang kiếm chủ đông đảo tham kiến cao tăng Thiếu Lâm.

- A di đà phật.

Đổng Tiếu nghe thiếu nữ Đông đảo nói mà như nghe tiếng chim họa mi hót. Chàng không thể nào ngờ đdược một người tận Đông đảo lại có thể dụng ngôn từ trung thổ thành thạo như vậy. Đổng Tiếu tò mò quan sát thiếu nữ. Nàng có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt không to, nhưng toát ra vẻ nhu mì thục nữ. Chiếc miệng hồn nhiên, chúm chím với đôi môi mọng ướt, xinh đẹp, nhưng không thiếu nét nữ tính đầy chất gợi tình.

Thập Tử Lang lúc này mới lên tiếng. Y nói bằng ngôn phong Đông đảo phù tang, thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh xì xì nghe như tiếng rắn lục khè. Nghe gã nói mà đôi chân mày Đổng Tiếu nhíu lại. Nếu thiếu nữ nói như nghe tiếng chim hót thì giọng của Thập Tử Lang lại tợ tiếng rắn khè. Đổng Tiếu cũng chẳng chẳng biết nói gì, nên cứ giương mắt ra nhìn gã.

Thập Tử Lang nói xong, thiếu nữ phù tang mới chuyển ngữ qua tiếng trung thổ nói với Tuệ Thông đại sư:

- Kiếm chủ Thập Tử Lang của tiện nữ từ Đông đảo đến tận trung thổ để kiểm chứng võ công bản thân, Kiếm chủ đã được Phương trượng Thiếu Lâm Chí Thiện trao khẩu dụ đến gặp đại sư để hội chứng. Kiếm chủ rất mong đại sư chỉ giáo.

Nàng vừa nói vừa lấy trong ống tay áo rộng thùng thình ra một miếng tăng y có bút tự trên đó. Tuệ Thông đại sư niệm phật hiệu:

- A di đà phật Nhìn Thập Tử Lang, Tuệ Thông đại sư từ tốn nói:

- Võ học của phật môn chỉ để cho các cao tăng Thiếu Lâm rèn luyện bồi tiếp tinh thần sảng khoái, thể hình tráng kiện và tự bảo vệ mình tránh phong thổ, chướng khí, chứ tuyệt nhiên không có ý thi thố với thiên hạ. Nhưng nay đã có khẩu dụ của Phương trượng, bần tăng sẽ thực thi khẩu dụ đó. A di đà phật.

Thiếu nữ quay lại nói với Thập Tử Lang bằng tiếng Đông đảo. Gã đáp lời nàng cũng bằng tiếng Đông đảo.

Nàng nhìn lại Tuệ Thông đại sư:

- Đại sư, kiếm chủ nói võ công của Đông đảo và trung thổ có điểm khác nhau. Nên khi kiểm chứng có điều gì sơ xuất, dẫn đến cái chết, kẻ chết không oán hận, người sống không kiêu ngạo.

- A di đà phật, bần tăng sẽ có cùng ý tưởng như vị kiếm chủ này.

Thiếu nữ khom người xuống sá Tuệ Thông đại sư. Mọi thao tác của nàng trông thật nhu mì và nhã nhặn.

- Thay mặt Thập Tử Lang kiếm chủ, Băng Phương Vũ cảm kích đa tạ đại sư.

Nói rồi nàng trịnh trọng bày ra đất một tấm lụa đỏ cùng một bầu trà và hai cái chén.

Lui lại hai bộ, Băng Phương Vũ khom người nói với Thập Tử Lang:

- Mời kiếm chủ.

Thập Tử Lang bước đến ngồi trên hai gót chân mình.

Băng Phương Vũ nhìn Tuệ Thông đại sư:

- Lễ của Đông đảo, kiếm chủ Thập Tử Lang thỉnh đại sư.

- A di đà phật.

Lão tăng Thiếu Lâm bước đến ngồi xếp bằng đối diện với Thập Tử Lang.

Chờ cho hai người đã ngồi yên vị rồi, Băng Phương Vũ mới bưng bầu trà, ngồi xuống giữa hai người. Nàng trịnh trọng chuốc ra hai cái chén. Bưng lấy một chén trà, nàng nhìn sang Thập Tử Lang. Xoay chiếc chén một vòng trên tay mình, Băng Phương Vũ mới đặt chén xuống trước mặt Tử Lang, rồi chụm đôi bàn tay nhỏ nhắn thanh mảnh, từ từ cúi xuống trông thành thật kính trọng.

Chờ cho Thập Tử Lang tiếp chén trà, cũng xoay một vòng như thể chấp nhận sự thành bái của nàng. Đến lúc đó Băng Phương Vũ mới ngẩng lên bưng chén trà thứ hai. Cũng một động tác thành bái như với Thập Tử Lang, nàng dâng trà cho Tuệ Thông đại sư.

Thập Tử Lang đợi cho Tuệ Thông đại sư tiếp chén trà của nàng, rồi bưng chén trà nói vài tiếng.

Băng Phương Vũ lập lại lời nói của y bằng tiếng trung thổ:

- Kiếm chủ kính đại sư.

Nhìn Thập Tử Lang, Tuệ Thông đại sư khẽ gật đầu:

- Mời kiếm chủ tôn giá.

Hai người cùng cạn chén trà.

Đặt chén trà xuống mảnh lụa, Thập Tử Lang áp tay phải vào vùng chấn tâm, khẽ cúi đầu nói.

Băng Phương Vũ lập lại:

- Kiếm chủ thỉnh đại sư kiểm chứng.

- A di đà phật! Bần tăng không để Thập Tử Lang tôn giá thất vọng.

Hai người từ từ đứng lên bước ra ngoài. Họ đứng đối mặt nhìn nhau rồi từ từ thối bộ.

Đổng Tiếu bước lại bên Băng Phương Vũ.
Nàng đặt tay vào vùng chấn tâm, cúi đầu.

Đổng Tiếu ôm quyền:

- Băng Phương Vũ cô nương, tại hạ có mấy điều muốn biết.

- Công tử có điều chi chỉ giáo?

Đổng Tiếu ôm quyền nhỏ nhẻ nói:

- Sao lại có cuộc tỉ thí võ công kiểm chứng này?

- Kiếm chủ đi tìm sự cao minh của võ học.

Đổng Tiếu ve cằm nhìn Băng Phương Vũ nói:

- Kiếm chủ của cô nương có bình thường không?

- Công tử nói vậy có ý gì?

- Tại hạ muốn biết kiếm chủ Thập Tử Lang có bình thường không đó mà. Hình như y là kẻ không bình thường.

Mặt hoa của Băng Phương Vũ chau lại:

- Không bình thường là sao?

- Là bị khùng đó.

- Công tử sao lại nói vậy?

- Y tự đi tìm người để kiểm chứng võ công, nói cách nào đó là tự tìm người để thượng cẳng tay, hạ cẳng chân. Xem ra y quá rảnh rỗi để xách kiếm đi đánh nhau. Vậy không khùng là gì?

Đôi chân mày của Băng Phương Vũ nhíu lại:

- Công tử không nên nói như vậy. Kẻ học võ là muốn đạt đến đỉnh cao tối thượng của võ học. Đó mới là chân lý kiếm thủ. Kiếm thủ đi tìm chân lý đó.

Nàng nói rồi quay mặt nhìn lại Thập Tử Lang và đại sư Tuệ Thông.

Thấy nàng không màng đến mình, Đổng Tiếu buột phải vỗ vai nàng:

- Hê Băng Phương Vũ giật mình khi tay Đổng Tiếu chạm vào vai mình. Nàng cau mày nhìn lại Đổng Tiếu. Đập ngay vào mắt Băng Phương Vũ là nụ cười giả lả nhưng lại tỏa ra sức hút thần kỳ. Bất giác nàng đỏ mặt thẹn thùng. Băng Phương Vũ nói:

- Công tử nên giữ lễ với Băng Phương Vũ.

Giọng nói của nàng có phần khe khắc, buột Đổng Tiếu phải gượng cười.

Chàng giả lả nói:

- Xem chừng cô nương cũng thích võ học.

- Công tử nên chú ý xem chiêu thức của võ công của hai đại cao thủ Phù tang và Trung thổ thì hơn. Đừng làm mất sự tập trung của họ và của Phương Vũ.

Đổng Tiếu giả lả cười rồi nói:

- Thượng cẳng tay, hạ cẳng chân có gì đẹp đâu mà Băng Phương Vũ cô nương phải chú ý chứ? Tại hạ chỉ chú nhãn đến Băng Phương Vũ cô nương thôi.

Nàng sa sầm mặt:

- Sao công tử lại chú ý đến Phương Vũ?

- Thế mà cô nương còn hỏi nữa Nếu Băng Phương Vũ là xú nữ tại hạ chẳng thèm để mắt đến đâu. Nhưng đằng này cô nương lại là mỹ nữ. Mà còn là mỹ nữ tận Đông đảo phù tang.

Đổng Tiếu ve cằm, từ tốn nói:

- Tại hạ thú thật với Băng Phương Vũ cô nương nhé Ăn mãi một món lâu quá đâm ra chán Nên đôi lúc tại hạ cũng muốn đổi khẩu vị. Băng Phương Vũ cô nương chính là món mà tại hạ đang muốn thưởng thức đấy mà.

Đôi lưỡng quyền nàng ửng hồn. Nàng miễn cưỡng nói:

- Công tử nói ta không hiểu.

Băng Phương Vũ nói rồi chú nhãn nhìn lại Thập Tử Lang và Tuệ Thông đại sư.

Tử Lang từ từ rút ngọn trường kiếm có chuôi dài. Y nắm đốc kiếm bằng cả hai tay, hướng mũi lên trời. Phía đối diện Tuệ Thông đại sư cũng chuyển hóa công lực vào song thủ, chuẩn bị đón sát chiêu của đối phương.

Đổng Tiếu thấy trường kiếm của Thập Tử Lang sáng ngời ánh thép, tỏa sát khí rờn rợn.

Màn sát kiếm vô tình tỏa ra từ thanh trường kiếm của gã kiếm chủ Đông đảo phù tang như lan nhanh trong không khí tạo ra bầu không khí khủng bố nặng nề. Bầu không khí khủng bố chụp xuống Đổng Tiếu khiến chàng cũng phải rùng mình gai buốt cột sống.

Đổng Tiếu nghĩ thầm:

- "Gã này kiểm chứng võ công mà cứ như đang tử đấu với kẻ thù bất đội trời chung.".

Ý niệm kia còn đọng trong đầu Đổng Tiếu thì Thập Tử Lang thét lên một tiếng thét làm xáo động cả không gian tĩnh lặng trước cửa Hắc lâu.

Cùng với tiếng thét đó, chớp kiếm phát ra nhanh hơn cả tia chớp chụp tới Tuệ Thông đại sư.

Chỉ thấy chớp kiếm thôi, Đổng Tiếu bủn rủn cả tứ chi. Bất giác chàng không kềm chế được hồi hộp, chụp cả hai tay vào vai Băng Phương Vũ bóp chặt lại.

Cuộc kiểm chứng võ công được diễn ra trong chớp mắt đã phân định kẻ thắng người thua. Có thể nói cuộc tỷ đấu này chỉ vỏn vẹn trong một tiếng thốt ngắn gọn của Băng Phương Vũ.

Khi Đổng Tiếu thộp tay vào vai nàng, Băng Phương Vũ buột miệng thốt:

- Ôi Tiếng thốt của nàng chẳng khác nào hiệu lệnh chấm dứt cuộc tỷ đấu giữa Thập Tử Lang và Tuệ Thông đại sư.

Không ai có thể tin vào điều đó nhưng sự thật thì hiển nhiên xảy ra ngay trước mắt mọi người.

Xâu chuỗi bồ đề của Tuệ Thông đại sư dùng để làm binh khí cản phá kiếm chiêu của Thập Tử Lang bằng những chiêu đẩu cân đại pháp đã bị đứt đôi bởi sát kiếm khí do y tạo ra, còn lưỡi trường kiếm đến sau thì đặt vào ngay giữa đỉnh đầu lão tăng Thiếu Lâm.

Thập Tử Lang đã có thể bổ đôi thủ cấp của lão tăng Thiếu Lâm ra làm hai, nhưng y đã kịp dừng kiếm chiêu khi lưỡi kiếm chỉ còn cách đỉnh đầu vị cao tăng đúng một sợi tóc. Y dừng kiếm vì nghe tiếng thốt của Băng Phương Vũ.

Hai tay vẫn nắm chặt đốc kiếm, đặt lưỡi kiếm vào đỉnh đầu của Tuệ Thông đại sư, Thập Tử Lang gằn giọng:- Băng Phương Vũ, làm sao vậy?

Đổng Tiếu hoàn toàn bất ngờ khi nghe Tử Lang thốt ra câu nói đó bằng tiếng Trung thổ.

Đổng Tiếu vội vả lên tiếng:

- Đã phân định ai thắng, ai bại, sai cao, ai thấp rồi, tôn giá sao không rút kiếm lại.

Thập Tử Lang từ từ rút kiếm lại, tra vào vỏ, rồi giắt qua hông mình.

Tuệ Thông đại sư niệm phật hiệu:

- A di đà phật!

Nhìn sang Băng Phương Vũ, mặt Tử Lang sa sầm khi thấy tay Đổng Tiếu vẫn đặt trên vai nàng.

Phương Vũ lắc vai, hất tay chàng xuống. Nàng nói với gã bằng tiếng Đông đảo:

- Phương Vũ đã làm kinh động đến kiếm chiêu của Thập Tử Lang.

Thập Tử Lang buông tiếng thở dài:

- Lần sau đừng làm ta phân tâm khi đụng kiếm.

Bước đến trước mặt Đổng Tiếu, rọi đôi uy nhãn hừng hực vào Đổng Tiếu, Tử Lang nói:

- Các hạ đã làm gì Băng Phương Vũ?

Giả lả nặn nụ cười gượng, Đổng Tiếu nói:

- Tại hạ thấy kiếm chiêu của tôn giá quá ư cao siêu và khủng khiếp. Chỉ thấy thôi đã không kềm chế được, nên lở lở mạo phạm Băng Phương Vũ tiểu thư đấy mà - Các hạ muốn kiểm chứng kiếm chiêu với ta?

Đổng Tiếu khoát tay nói:

- Không không các hạ có nghe danh Đổng Tiếu chưa?

- Ta chưa từng nghe tục danh này!

- Đổng Tiếu chính là tại hạ.

- Đổng các hạ là cao thủ của võ lâm Trung thổ?

Đổng Tiếu ve cằm:

- Nói như các hạ cũng có cái đúng và cũng có cái sai.

Thập Tử Lang chau mày:

- Thế nào là đúng, thế nào là sai?

- Có đúng thì cũng phải có sai chứ! Các hạ là kiếm thủ với kiêm chiêu cao siêu khó lường, nếu so sánh kiếm chiêu thì Đổng Tiếu phải là đom đóm so với vầng thái dương của các hạ. Kiếm chiêu của các hạ phải nói là vô địch thiên hạ. Nhưng Đổng Tiếu có thử võ công mà các hạ chẳng thể nào sánh bằng.

- Hãy thi thố với tại hạ.

- Rất sẵn lòng.

Nghe Đổng Tiếu nói, bất giác Tuệ Thông đại sư lo lắng nhìn chàng. Với lão tăng Thiếu Lâm, võ công đâu phải tầm thường thế mà vẫn không phải là đối thủ của Thập Tử Lang thì Đổng Tiếu đã tự tìm cái chết khi thách thức hắn.

Tuệ Thông đại sư niệm phật hiệu:

- A di đà phật Đổng thí chủ.

Đổng Tiếu khoát tay:

- Đại sư đừng lo.

Chàng nhìn lại Thập Tử Lang, nói:

- Kiếm của các hạ thì Đổng Tiếu thấy rồi. Quả là một kiếm thủ vô địch không ai bì kịp, nhưng không biết các hạ có làm được như Đổng Tiếu không?

Chàng nói rồi dụng luôn "tục hóa cốt". Thể pháp của Đổng Tiếu mềm nhủn ra như người không có xương. Chàng vắt chân qua cổ, lòn đầu qua, co tròn người lại như một gút dây.

Đổng Tiếu giả lả cười nói:

- Các hạ làm như tại hạ được không? Cứ như giết người mới là võ công tối thượng, mỗi môn công có cái hay riêng.

Đổng Tiếu hóa giải tục hóa cốt từ từ đứng lên:

- Các hạ đã hiểu ra sự huyền dịu vô vi của võ công rồi chứ?

- Ta muốn thẩm chứng võ công của các hạ.

Đổng Tiếu giật thót ruột. Chàng gượng cười nói:

- Nếu các hạ thích thì tại hạ rất sẵn lòng nhưng không phải lúc này. Nếu như các hạ thắng tại hạ lúc này thì đâu có ai biết. Ngược lại tại hạ có thắng thì cũng chẳng hay ho gì.

Chờ thời điểm khác vậy nhé.

Thập Tử Lang suy nghĩ rồi khẽ gật đầu:

- Được! Thập Tử Lang ta sẽ chờ các hạ ở tổng đàn minh chủ võ lâm của Trung thổ.

- Nếu như Đổng Tiếu không đến?

- Thập Tử Lang ta sẽ đi tìm. Và mỗi ngày lấy mạng của một người thân của các hạ cho đến khi các hạ xuất đầu lộ diện.

Y nhìn lại Băng Phương Vũ:

- Phương Vũ, ghi tên Đổng Tiếu các hạ vào bảng tử kiếm sát.

Phương Vũ cúi đầu thành bái.

- Phương Vũ sẽ ghi tên Đổng công tử.

Phương Vũ thu gom tất cả mọi thứ cho vào hộp cây rồi khoát lên vai. Nàng nhìn lại Tuệ Thông đại sư và Đổng Tiếu, áp tay vào ngực trái, khẽ cúi đầu nói:

- Phương Vũ cáo từ.

Thập Tử Lang áp tay vào ngực trái nói tiếng Đông đảo nhưng thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh xì xì như tiếng rắn lục.

Đổng Tiếu ôm quyền đáp lễ. Chàng nhìn Băng Phương Vũ. Khi nàng ngẩng lên, Đổng Tiếu gượng cười nói:

- Phương Vũ cô nương nhớ lời tại hạ nói chứ?

Đôi lưỡng quyền nàng ửng hồng e lệ.

Đổng Tiếu nói:

- Tại hạ lúc nào cũng muốn gặp lại cô nương. Tại hạ rất thích thưởng thức những món ăn mà mình đang thèm.

Đôi chân mày nàng cau lại.

Thập Tử Lang hỏi Băng Phương Vũ bằng tiếng Đông đảo. Nàng đáp lại gã bằng ngôn ngữ Đông đảo phù tang. Nghe nàng nói, chân diện Tử Lang càng lúc càng đanh lại, lộ rõ sắc mặt chết chóc và khủng bố.

Y nhìn lại Đổng Tiếu bằng ánh mắt sát thần rồi trang trọng nói:

- Thắng được ta Các hạ sẽ có Băng Phương Vũ.

Y nói rồi quay bước chậm rãi tiến ra cửa Hắc lâu. Phương Vũ cầm chiếc đèn lồng nối gót theo sau.

Tuệ Thông đại sư bước lại bên Đổng Tiếu:

- A di đà phật!

Đổng Tiếu như thể đoán được lão tăng Thiếu Lâm định nói gì, liền ôm quyền xá, rồi giả lả nói:

- Vãn bối tự biết có thể dàn xếp được chuyện này. Đại sư đừng lo.

Tuệ Thông đại sư buông tiếng thở dài rồi nói:

- Y là sát tử kiếm vương. Đổng thí chủ không thể là đối thủ của y.

- Hôm nay đại sư nói đúng, nhưng ngày mai chưa hẳn mèo nào cắn miêu nào.

Đổng Tiếu ôm quyền:

- Đại sư bảo trọng.

Đổng Tiếu rời bước khỏi Hắc lâu, chàng vừa đi vừa nghĩ thầm:

- "Tuệ Thông đại sư còn suýt mất mạng với kiếm của Thập Tử Lang. Mình sao đối phó lại với hắn chứ.".

Chàng nghĩ đến Dương Thiệu Ân, mỉm cười nghĩ tiếp:

- "Hỏi thử Dương Thiệu Ân coi. Hy vọng hắn sẽ giúp mình."

Chương 20: Bóng tình, oán tình

Chấp tay sau lưng, đứng trong gian thảo xá, Đổng Tiếu dõi mắt nhìn ra hoa viên, ngắm vầng thái dương đang từ từ trồi lên cuối đường chân trời. Ánh bình minh trong thật rực rỡ, tạo ra một sức sống cho một ngày mới. Những giọt sương mai óng ánh như những viên ngọc lưu ly đọng trên những cánh hoa mẫu đơn, không gian như một bức tranh sinh động và hữu tình trong mắt của Đổng Tiếu.

Một đôi bướm với sắc màu rực rỡ chao lượn ngay trước mắt chàng. Đổng Tiếu liên tưởng đến ngày mai, mà sự thay đổi khỏa lấp tất cả những gì đang diễn ra trong hiện tại.

Á Di sải những bước chân dài đi thẳng vào gian phòng xá. Biết nàng đến nhưng Đổng Tiếu vẫn thờ ơ đôi mắt ngắm nhìn về phía vầng thái dương đang từ từ trồi lên khỏi đường chân trời như một quả cầu đỏ ối, tỏa ánh sáng ấm áp xua đi cái lạnh của đêm dài.

Á Di thấy Đổng Tiếu không màng đến mình liền gắt giọng nói:

- Đổng Tiếu Đổng Tiếu từ từ quay lại nhìn nàng. Nụ cười giả lả hiện lên hai cánh môi chàng.

Đổng Tiếu mỉm cười nói:

- Một đêm hẳn nàng có được những điều thú vị trải qua trong đời mình.

Á Di đỏ mặt. Nàng cáu gắt nói:

- Ngươi Chỉ tay vào mặt Đổng Tiếu, Á Di gằn giọng nói:

- Ngươi nói thú vị là thú vị gì? Sao ngươi dám bán Á Di cho Cát ma ma? Ngươi tưởng Á Di là món hàng trong tay ngươi để cho ngươi đem bán à? Nếu không có Đổng Tiếu bật cười thành tiếng.

Á Di quắc mắt:

- Ngươi cười cái gì?

- Sao nàng giận dữ thế? Đúng ra nàng phải mang ơn Đổng Tiếu mới phải chứ? Có đâu lại sừng sộ với ta là sao?

- Mang ơn? Ngươi có gì để ta mang ơn ngươi nào? Ngươi đã làm điều gì để Á Di này mang ơn, hay chỉ gieo căm phẫn mà thôi.

Đổng Tiếu nhướng mày, bình nhiên nói:

- Ta gieo sự căm phẫn nơi nàng Lạ thật.

- Ta nói sai ư? Ngươi đã bán ta cho Các ma ma. Ngươi còn nói gì nữa?

- Thế là nàng căm hờn ta?

- Đúng! Ta hận ngươi.

- Nàng hận thì đã hận ta lâu rồi, có phải bây giờ đâu. Còn ta thì chẳng hận gì nàng, ngược lại còn muốn giúp nàng nữa đó.

Á Di trừng mắt nhìn Đổng Tiếu:

- Ngươi giúp ta à? Ngươi giúp cái gì? Ngươi nói cho ta nghe thử. Nếu ngươi nói đúng, ta sẵn sàng chìu theo ý của ngươi. Còn không đúng ta sẽ giết ngươi.

Đổng Tiếu lắc đầu, chắc lưỡi:

- Thảo nào Thảo nào - Thảo nào cái gì?

- Chưa nghe ta nói đã giận dữ lồng lộn rồi. Nữ nhân mà đánh mất tính thục nữ nhu hòa thì đâu còn là nữ nhân. Nàng cứ như thế thì cái đầu của Dương Thiệu Ân nguội lạnh mất.

Á Di đỏ mặt:

- Ngươi nói cho ta biết, ngươi làm vậy là có ý gì?

Đổng Tiếu ve cằm:

- Ta hỏi nàng nhé.

Á Di gắt giọng nói:

- Ngươi nói đi.

- Nàng có yêu Dương Thiệu Ân không?

Sắc diện Á Di đỏ bừng. Nàng gắt giọng đáp lời chàng:

- Ta yêu hay không yêu, ngươi quan tâm đến làm gì?

- Nàng không muốn trả lời ta ư?

- Ta yêu Dương huynh thì sao nào?

- Một câu trả lời rất thành thật. Một câu trả lời rất đúng theo suy nghĩ của ta.

Á Di gằn giọng nói:

- Ta yêu Dương huynh nên ngươi ghen hờn à? Có phải chính vì sự ghen hờn này mà ngươi có hành động bỉ ổi, bán ta cho Cát ma ma?

Đổng Tiếu khoát tay:

- Không đúng! Ta đâu có nỡ làm như vậy. Thật tâm của ta là muốn nàng có cơ hội tỏ tình với Dương Thiệu Ân thôi. Phàm nữ nhân khi yêu thì chẳng ai dám tỏ tình cả. Họ yêu nhưng lại cứ ôm khư khư tình yêu đó vào trong mình,chẳng dám tỏ bày cùng ai. Đã vậy nàng còn vờ vịt theo ta. Nàng đi theo Dương Thiệu Ân thì đúng hơn. Phong thái và dung mạo của Dương Thiệu Ân cũng đáng để cho những trang tiểu thư đeo bám lắm chứ.

Đổng Tiếu nhún vai:

- Ta nói đúng không nào?

- Đúng thì đã sao.

Đổng Tiếu ve cằm nhìn nàng.

Á Di lại nói:

- Ngươi hãy thừa nhận đi. Ngươi ganh ghét với Dương huynh nên mới giở trò hạ lưu đó.

Đổng Tiếu nạt ngang:

- Nói bậy! Nói bậy, nói càn! Phàm những người đang yêu thì hay nói bừa, nếu không thì cũng nói bậy.

Đổng Tiếu nói luôn một hơi, khiến sắc diện của Á Di đỏ như gất. Nàng thẹn đến chín người, nhưng vẫn miễn cưỡng phản bác chàng:

- Ta nói bừa nói bậy chỗ nào. Chỉ có hạng người Hạ đẳng nhân như ngươi mới nói bừa, nói bậy và hành động tiểu nhân thôi.

- Thục tiểu thư khoan sửng cổ mắng nhiếc đã. Ta biết Thục tiểu thư để mắt đến Dương Thiệu Ân. Tiểu thư không dám nói vì ngại ngùng, chẳng nhận mặt. Ôi cha, chẳng lẽ một trang tiểu thư lá ngọc cành vàng của Phi Yến Thiên Trang lại tò tò đi theo nam nhân, luôn miệng lải nhải:

Dương huynh ơi, muội yêu huynh, huynh có yêu muội không Đổng Tiếu ngưng lời, chắt lưỡi.

Á Di sượng chín cả người.

Đổng Tiếu nói tiếp:

- Nếu để cho tiểu thư tò tò đi theo rỉ vào tai gã những lời như vậy. Không chừng Dương Thiệu Ân lại nghĩ Đổng Tiếu bỏ lửng câu nói giữa chừng.

Á Di rít giọng hỏi:

- Nếu ta nói vậy, Dương huynh sẽ nghĩ gì?

Đổng Tiếu ve cằm nhìn nàng từ đầu đến chân. Chàng ôn nhu nói:

- Theo ta nghĩ, nếu để cho tiểu thư tò tò đi theo Dương Thiệu Ân, và thốt ra những lời đó, không chừng gã họ Dương kia lại nghĩ nàng đã lên tới đầu rồi.

Á Di dậm chân:

- Cái gì lên tới đầu chứ?

Đổng Tiếu giả lả cười:

- Thì yêu thường hay lên tới đầu đó mà.

Nàng chỉ mặt Đổng Tiếu, dậm chân:

- Ngươi ngươi đang miệt thị ta.

Đổng Tiếu lắc đầu:

- Không, không đó chỉ là ngôn phong Hắc đạo không được hoa mỹ thôi. Ý ta nói lên tới đầu là nàng tương tư đó mà. Chính vì sự nàng tương tư nên ta mới phải ra tay giúp cho nàng.

Thở hắt ra một tiếng, Đổng Tiếu nói tiếp:

- Nàng biết nữ nhân mà tương tư thì khổ thế nào không. Nhan sắc sẽ ủ rủ, nhan sắc sẽ bơ phờ, không chừng đến lúc đó Thiệu Ân chẳng nhìn đến mặt nàng nữa.

- Ngươi muốn nói gì cũng được à?

- Sao lại nói thế. Nếu như ta muốn làm cái gì cũng được thì đã muốn mình là minh chủ võ lâm rồi. Nếu ta mà là minh chủ võ lâm, không chừng Thục trang chủ Đổng Tiếu bỏ lửng câu nói giữa chừng, mỉm cười giả lả nói:

- Thôi, ta không cần nói chuyện đó nữa.

- Ngươi giúp ta tỏ tình với Dương huynh bằng cách bán ta cho Cát ma ma đó à?

- Nếu như ta bán nàng thì đã lấy một nén bạc của Cát ma ma rồi. Ta không làm chuyện như vậy nên mới trao trả nén bạc kia lại cho Dương Thiệu Ân và nàng. Đổng Tiếu ta giúp hai người hay hại hai người nào? Ta giúp không công mà nàng còn trách ta cái gì nữa?

Thở hắt ra, Đổng Tiếu nói tiếp:

- Hây Dương Thiệu Ân và nàng vốn đã không còn ngân lượng. Chẳng lẽ hai người lại xòe tay ăn xin kiếm cơm, hoặc sống bám vào Đổng Tiếu này như những con đĩa hút máu à?

Ta đâu có đủ máu cho hai người hút. Nên để giúp hai người, ta nghĩ chỉ còn mỗi một cách duy nhất là bán quách đi cái đáng giá ngàn vàng của nàng cho Cát ma ma.

Á Di đỏ mặt:

- Ngươi Đổng Tiếu nheo mày:

- Hê Nàng đừng sửng cồ lên như vậy, để ta nói hết đã. Ta bán cái ngàn vàng của nàng cốt để lấy kim lượng cho ý trung nhân của nàng là Dương Thiệu Ân để y làm lộ phí đấy chứ.

Đổng Tiếu chắt lưỡi:

- Rất tiếc Ta những muốn bán đến trăm lượng nhưng chẳng biết Cát ma ma nhìn ra sao mà lại đánh giá cái ngàn vàng của tiểu thư Phi Yến Thiên Trang được có mỗi một lạng bạc. Lạng bạc đó Đổng Tiếu này đã gởi lại cho hai người rồi.

Á Di tái mặt:

- Ngươi Đổng Tiếu khoát tay:

- Hây Ta còn nghĩ xa nữa, là yêu câu cát ma ma đưa Thang trại chủ, một người cùng giới Bạch đạo chính phái với nàng và Thiệu Ân, một Thượng đẳng nhân có vai vế dưới tướng của võ lâm minh chủ để nàng có gì thì cũng môn đăng hộ đối, không bị ô uế. Thế nàng còn trách Đổng Tiếu ta cái gì nữa chứ. Hay nàng nói Đổng Tiếu này bớt xén của nàng. Nếu không tin nàng cứ đi hỏi Cát ma ma coi. Ta thề chỉ lấy có mỗi một nén bạc thôi.

Á Di dậm chân:

- Ngươi Ngươi xem ta là hạng người nào Đổng Tiếu ôm quyền:

- Trong mắt Đổng Tiếu ta, Thục tiểu thư là trang thiên kim lá ngọc cành vàng, nhưng không biết sao Cát ma ma lại xem thường tiểu thư như vậy. Điều này Đổng Tiếu ta cũng thắc mắc. Lạ lắm à.

- Ngươi Đổng Tiếu gãi đầu:

- Tiểu thư cứ ngươi ngươi hoài. Nếu có điều chi thắc mắc, tiểu thư cứ gặp Dương Thiệu Ân hỏi Còn ta chỉ có thể giúp đến đó thôi à.

Á Di thét lớn:

- Đê tiện Á Di vừa nói vừa toan lao đến Đổng Tiếu, nhưng Thiệu Ân đã lướt đến can nàng lại:

- Á Di Thiệu Ân nhìn lại Đổng Tiếu.

Hai luồng uy nhãn của Thiệu Ân đập vào mắt Đổng Tiếu, buột chàng phải quay mặt đi chỗ khác.

Thiệu Ân trầm giọng nói:

- Ngươi đã có lòng tốt, ta rất cảm kích. Nhưng lòng tốt của ngươi, Dương Thiệu Ân không nhận. Ta mạn phép trả lại cho ngươi nén bạc này. Nhờ ngươi trả lại cho Cát ma ma.

Thiệu Ân nói dứt câu, lắc nhẹ cổ tay một cái. Nén bạc trong tay Thiệu Ân thoát ra như một chiếc ám tiễn hướng thẳng vào tam tinh Đổng Tiếu. Đổng Tiếu đã có sự phòng bị từ trước, khi Thiệu Ân vừa xuất thủ thì chàng cũng thi triển vạn tướng di bộ. Mặc dù phản ứng cực nhanh, nhưng nén bạc vẫn đập thẳng vào vai Đổng Tiếu.

- Bốp Đổng Tiếu buột miệng thốt:

- Ái cha Chàng ôm lấy bờ vai nhìn Thiệu Ân. Không biểu lộ chút gì gọi là giận dữ, hay phẫn nộ, Đổng Tiếu nói:

- Thế mới đúng là một đôi hiền khang lệ. Hai ngươi ra tay nhanh lắm. Á Di thì cho ta một kiếm, giờ đến lượt Dương Thiệu Ân cho ta một nén bạc.

Đổng Tiếu vừa nói vừa giật lấy nén bạc ghim trên bả vai mình. Chàng đưa nén bạc lên miệng liếm sạch máu dính trên nén bạc rồi cho vào ngực áo.

Nhìn Thiệu Ân, Đổng Tiếu nói:

- Ta sẽ đem giao lại nén bạc này cho Cát ma ma.

Á Di nói:

- Ngươi không thể đi được đâu.

Nàng vừa nói vừa rút trưòng kiếm. Kiếm vừa tuốt ra khỏi vỏ, Á Di tạo ra một màn hoa kiếm chụp tới Đổng Tiếu.

- Ngươi phải chết.

Màn kiếm hoa chưa kịp chụp đến Đổng Tiếu thì một mảnh lụa trắng xẹt tới hất ngược mũi kiếm của nàng ra. Uy lực của mảnh lụa khiến cho thanh trường kiếm tuột khỏi tay Á Di rơi xuống sàn phòng xá.

- Keng Lưu Tuyết Liên với thân ảnh phiêu bồng như tiên nữ lướt đến bên Đổng Tiếu. Nàng nhìn Thiệu Ân và Á Di:

- Dương công tử, đây là Vô Vi trang, mong Dương công tử và Thục tiểu thư nể mặt Tuyết Liên.

Á Di gắt gỏng nói:

- Vô Vi trang là gì mà buột ta phải nể mặt Vô Vi trang chứ.

- Bất cứ ai được Tuyết Liên thỉnh mời đến Vô Vi trang, thì đều là bằng hữu của Vô Vi trang. Đổng công tử đây là bằng hữu của Vô Vi trang, nếu như tiểu thư muốn lấy mạng Đổng công tử thì phải bước qua Tuyết Liên trước.

- Bổn cô nương có gì phải sợ ngươi.

Á Di vừa nói vừa toan động thủ, nhưng Thiệu Ân đã cản lại. Y ôm quyền nói với Tuyết Liên:

- Vô Vi trang, tại hạ đã có nghe nói đến. Ngay cả nghĩa phụ minh chủ còn kính Vô Vi trang một bước. Tại hạ không dám làm trái những ước lệ của tiểu thư.
Y nhìn lại Đổng Tiếu:

- Đổng Tiếu, ngươi có sao không?

Thiệu Ân vừa thốt dứt câu thì Đổng Tiếu lảo đảo, dựa lưng vào cột xá. Chàng thở dốc nói:

- Ta không còn đủ sức đứng nổi nữa.

Nói rồi chàng khuỵu gối xuống.

Tuyết Liên bối rối, vội đỡ lấy Đổng Tiếu:

- Đổng công tử Đổng công tử Đổng Tiếu nhìn nàng:

- Tiểu thư, đưa tại hạ đi Tại hạ không muốn nhìn hai người đó. Họ ác lắm.

Đổng Tiếu gục đầu vào vai Lưu Tuyết Liên.

- Đổng công tử Thiệu Ân nói:

- Tiểu thư, để ta đưa hắn đi.

Đổng Tiếu ngẩng mặt nhìn Thiệu Ân:

- Ngươi gian ác lắm, ta không muốn gần ngươi. Ngươi chỉ muốn lấy mạng ta để thỏa mãn lòng ghen hờn mà thôi.

Chàng nhìn sang Tuyết Liên:

- Tiểu thư, tại hạ muốn tiểu thư đưa đi.

- Tuyết Liên sẽ đưa công tử vào trong lầu.

- Đa tạ tiểu thư.

Vừa nói chàng vừa vòng tay qua bá lấy vai nàng.

Mặc dù ngượng ngùng, nhưng Tuyết Liên vẫn dìu Đổng Tiếu. Trong hoàn cảnh này, nàng không nở khách sáo nệ hà tiểu tiết.

Hơi thở của Đổng Tiếu phả nhẹ vào gáy Tuyết Liên. Cảm giác là lạ từ những làn hơi của Đổng Tiếu đem lại, khiến sắc diện nàng thoáng thẹn thùng.

- Tiểu thư có phân biệt tại hạ là người của Hắc đạo không?

Tuyết Liên dừng bước:

- Công tử người không sao chứ?

Tuyết Liên gỡ tay Đổng Tiếu khỏi vai mình.

Đổng Tiếu nhìn nàng nói:

- Nàng không dìu tại hạ à?

- Công tử bị thương nơi bờ vai chứ chân đâu có bị thương.

- Ờ sao Dương Thiệu Ân không làm chân tại hạ bị thương nhỉ. Y lại khiến tại hạ bị thương nơi vai. Đâu có được ít gì.

Tuyết Liên nhìn sững chàng:

- Ô sao công tử lại muốn bị thương nơi chân.

Đổng Tiếu mỉm cười nói:

- Tại hạ chỉ muốn chặt ngay đôi chân của mình thôi.

- Công tử có thể cho Tuyết Liên biết lý do tại sao người muốn chặt chân mình không?

- Có chặt chân thì tại hạ mới có thể được Lưu tiểu thư lo lắng. Tiểu thư đẹp lắm. Nhan sắc của tiểu thư khiến Đổng Tiếu phải mơ tưởng đến một ngày nào đó đó Sắc diện nàng đỏ lên. Nàng sượng sùng nhìn Đổng Tiếu:

- Đổng công tử.

Đổng Tiếu nheo mắt nhìn nàng:

- Tiểu thư không quở trách tại hạ chứ?

- Ơ Đổng Tiếu chận ngang không cho chàng nói:

- Tại hạ không nói ngoa cho tiểu thư đâu. Trên thế gian này đi tìm một mỹ nhân vừa có nhan sắc, vừa đôn hậu, lại hiền thục như tiểu thư chắc có lẽ phải đốt đuốc đi tìm giữa ban ngày.

Phàm nữ nhân nghe những lời này của Đổng Tiếu thì sao có thể giận hơn được chàng, nếu không muốn nói là còn thích thú vì được người ta khen tặng.

- Tuyết Liên nghĩ Đổng công tử không nói thật tâm mình.

Đổng Tiếu chỉ vào mặt mình:

- Nàng nhìn thẳng vào mặt Đổng Tiếu xem. Nếu như Đổng Tiếu ngoa ngôn tất sẽ hiện rõ lên mặt mình. Còn nếu không, cái đó nó không hiện ra.

Tuyết Liên tò mò hỏi:

- Cái gì hiện ra trên mặt công tử.

Đổng Tiếu mỉm cười:

- Tiểu thư không thấy?

Tuyết Liên lắc đầu:

- Tuyết Liên đâu có thấy gì đâu.

- Nếu tại hạ ngoa ngôn sẽ có ngay chữ "xảo" hiện lên trán tại hạ. Chữ xảo không có, tất là tại hạ nói thật.

Chàng thốt ra câu nói nhưng lại mỉm cười.

Tuyết Liên đưa Đổng Tiếu đến một gian biệt phòng trong tòa mộc lầu.

Nàng nói:

- Công tử hãy để Tuyết Liên xem vết thương của người.

- Tại hạ đang có ý đó.

Đổng Tiếu tự cởi áo của mình.

Vết thương trên bờ vai của chàng vẫn còn rịn máu.

Tuyết Liên dùng thuốc trị thương rắc lên, rồi băng lại. Nàng hỏi.

- Sao Dương công tử và Thục tiểu thư lại muốn giết công tử.

- Chuyện đời thường của con người là như thế mà.

Nàng nheo mày:

- Chuyện đời thường của con người như thế nào? Phải có một nguyên nhân gì chứ?

- Nói ra Lưu tiểu thư hẳn sẽ nực cười về chuyện này.

Đổng Tiếu chỉ bờ vai phải:

- Đây là vết thương vừa mới liền sẹo là Thục Á Di ban cho tại hạ. Còn vết thương mới là của Dương Thiệu Ân. Nếu không có tiểu thư kịp thời ra tay thì không biết còn vết thương nào nữa.

- Tại sao họ lại hành sự như vậy? Hẳn phải có nguyên nhân nào khác chứ?

- Tất nhiên là có. Tóm lại cũng bởi cái tính ích kỷ lãng nhách của con người ta.

- Là sao?

Chàng quệt mũi:
- Thục Á Di yêu tại hạ, nhưng tại hạ không tiếp nhận tình yêu đó. Thế là bị một kiếm.

Đến lượt Dương Thiệu Ân yêu Thục Á Di, y ganh ghét với Đổng Tiếu. Thêm một vết thương nữa.

Chàng thở hắt ra một tiếng:

- Tiểu thư thấy thật là khó xử phải không?

- Thục Á Di tiểu thư xinh đẹp như vậy, sao công tử lại không đáp tình cho nàng.

Đổng Tiếu tròn mắt:

- Nàng nói cái gì thế?

- Thì Tuyết Liên nói sao công tử không để tình cho Á Di Thục cô nương cũng đâu phải là xú nữ.

Đổng Tiếu đứng lên, khoát tay:

- Nàng chẳng biết tí nào về tình yêu cả.

Đổng Tiếu chồm tới nàng:

- Tại hạ nói đúng không nào?

- Tuyết Liên chưa từng để tâm đến ai.

- Thế nên tại hạ mới nói nàng chẳng biết một chút gì về tình yêu. Phải chi Á Di là Lưu Tuyết Liên tiểu thư, thì Đổng Tiếu này sẽ quì xuống giang rộng hai tay xin một chút tình.

Và sẽ luôn miệng lải nhải "bây giờ muội ở đâu". Nhưng khốn nỗi nàng ta lại là Thục Á Di chứ không phải là Lưu Tuyết Liên.

Sắc hoa của Lưu Tuyết Liên đỏ ửng, thẹn thùng. Mặt nàng nóng bừng như thể có một làn gió nóng vừa thổi qua.

Tuyết Liên nói:

- Đổng công tử chỉ nói thế thôi.

- Hê Đổng Tiếu này nói thật đó. Tại hạ dọc ngang giang hồ biết rất nhiều chuyện về tình yêu. Trong tình yêu thì có đủ mọi thứ bướm và hoa, nhiều vô số kể. Ngay cả loài vật cũng có tình yêu kinh khủng, huống chi là con người.

Đổng Tiếu vận lại áo của mình.

Tuyết Liên hỏi:

- Đổng công tử có thể kể cho Tuyết Liên nghe được không?

- Nếu nàng muốn nghe, tại hạ sao ích kỷ không kể cho nàng được. Nhưng tại hạ có một đề nghị như thế này.

- Đề nghị gì?

- Nàng hãy thay đổi cách xưng hô đi. Cứ gọi ta là Đổng huynh được rồi, còn ta gọi nàng là Lưu muội.

Tuyết Liên gật đầu:

- Cũng được.

Đổng Tiếu ngồi xuống chiếc đôn, nhìn Tuyết Liên rồi nói:

- Có một lần huynh đi về hướng bắc và bắt gặp một con gấu. Nó vừa đi vừa phát ra những âm thanh gừ gừ, miệng thì nhiễu nước dãi. Mới đầu huynh cứ tưỏng con gấu đó điên, nhưng rồi sau đó mới biết được rằng con gấu đó là con gấu đực, nó đang đi tìm con gấu cái theo bản năng đánh mùi của loài gấu. Con gấu đực đã phải vượt qua một quãng đường dài thăm thẳm, nghe nói đâu là vài ngàn dặm gì đó mới tìm được con gấu cái.

Chàng nhăn mặt:

- Lưu muội thấy chưa, loài gấu còn biết đi tìm tình yêu của mình bằng cái lỗ mũi.

Tuyết Liên nheo mày:

- Lạ thật.

- Lạ gì?

- Cách nhau mấy ngàn dặm mà con gấu đực vẫn đánh mùi được con gấu cái. Khứu giác của gấu đâu có thính như vậy.

Đổng Tiếu khoanh tay:

- Lưu muội không biết không hiểu. Phải có tình yêu thì con gấu đực mới đánh mùi được con gấu cái. Huống chi Nàng nhướng mày nhìn Đổng Tiếu vì chàng bỏ lửng câu nói dang dở. Tuyết Liên hỏi:

- Huống chi gì nào?

- Ồ Con gấu cái để lại mùi cho con gấu đực bằng cách cứ tè ra trên những con đường mà nói đi qua. Thế là con gấu đực cứ theo cái mùi để lại của con gấu cái mà đi tìm nó. Thế cổ nhân mới có câu, hữu xạ tự nhiên hương. Mùi hương của gấu cái dẫn dụ gấu đực đến với mình đó mà. Nhưng loại gấu thì ngửi được chứ người như huynh thì Chàng khịt mũi:

- Huynh ngửi không nổi.

Tuyết Liên phá lên cười khanh khách. Tiếng cười của nàng nghe như ngọc lưu ly va vào nhau vừa trong vừa thánh tót, tạo ra một sự khích lệ trong tâm thức của người nghe. Mà người nghe lại là Đổng Tiếu.

Ngắm nhìn nàng cười, Đổng Tiếu mỉm cười theo. Chờ cho Tuyết Liên dứt tiếng cười, Đổng Tiếu mới nói:

- Muội biết khi con gấu đực gặp con gấu cái thì chuyện gì xảy ra không?

- Chuyện gì nào?

- Lưu muội sao khờ quá.

- Muội đâu phải là người chứng kiến. Kẻ chứng kiến là Đổng huynh mà.

- Ờ Huynh là người chứng kiến nên mới có chuyện nói với muội. Sau khi con gấu đực tìm được con gấu cái thì sẽ có hai con gấu chạy tung tăng trông vui mắt lắm.

Nàng lại phá lên cười khanh khách. Vừa cười Tuyết Liên vừa nói:

- Vậy con người có giống con gấu không?

Đổng Tiếu đặt tay vào vùng chấn tâm mình giống với nghi thức mà Băng Phương Vũ làm khi gặp chàng tại Hắc lâu.

Đổng Tiếu từ tốn nói:

- Người không biết giống gấu rồi. Gấu đi tìm tình yêu bằng cái mũi còn người đi tìm tình yêu bằng trái tim. Tim của con người chừng nào còn đập thì còn yêu. Khi nó ngưng đập thì đã thành một xác chết. Xác chết thì không còn biết yêu nữa.

- Thế Đổng huynh đã tìm được tình yêu của mình chưa.

Đổng Tiếu nhướng mày:

- Muội thử đặt tay vào trái tim của huynh xem. Nó sẽ nói với muội có tình yêu chưa đó.

Nàng ngượng ngùng, lắc đầu.

Đổng Tiếu nhăn mặt:

- Có gì mà ngại! Muội cứ đặt tay vào thử xem. Nếu chẳng may trái tim nó cắn muội thì huynh sẽ bồi hoàn ngay thôi.

Tuyết Liên đặt tay lên ngực Đổng Tiếu.

Đổng Tiếu hỏi:

- Muội nghe nó nói gì không?

Tuyết Liên lắc đầu:

- Không.

- Không nghe à? Nếu muội không nghe thì có lẽ huynh nên đi tìm tình yêu bằng hai cái lỗ mũi.

Nói rồi Đổng Tiếu hít mũi khìn khịt.

Nàng nhìn chàng:

- Đổng huynh làm gì vậy?

- Đánh mùi tình yêu đó mà. Cái mùi đó lại ở ngay mũi huynh.

Tuyết Liên đỏ mặt:

- Muội phải về phòng của mình đây.

- Nếu như Tuyết Liên muốn nghe Đổng huynh kể chuyện tình yêu thì Đổng Tiếu lưỡng lự.

Tuyết Liên nhìn chàng:

- Thì sao?

- Đúng giờ ngọ đến đây, huynh sẽ kể chuyện cho muội nghe.

- Nửa đêm à?

- Đêm kể chuyện mới hay. Mới lột tả hết những gì huynh muốn nói.

Nàng nguýt chàng:

- Không muội sẽ không đến đâu.

- Nếu muội không đến, e rằng khó có thể nghe huynh kể chuyện tình yêu đó.

- Tại sao?

- Vì ngày mai huynh sẽ đi vào vùng đất "Tử địa U Minh".

Nàng tròn mắt nhìn chàng:

- Đổng huynh biết đó là vùng đất gì không? Vùng đất tử địa U Minh chỉ là dành cho những người đã chết. Người bước vào tử địa U Minh không trở ra được.

- Huynh biết nhưng vẫn phải vào, nên huynh mới vội vã đi tìm tình yêu của mình đó.

Nàng đỏ mặt:

- Muội Đổng Tiếu mỉm cười:

- Nàng sẽ đến?

- Muội cũng không biết.

Nàng nói rồi quay bước bỏ ra cửa. Đổng Tiếu nhìn theo sau lưng. Nàng bất giác ngừng chân ngay ngưỡng cửa, lưỡng lự một lúc rồi quay lại nhìn Đổng Tiếu:

- Muội sẽ đem thuốc trị thương đến cho huynh.

Nàng nói rồi bỏ đi thẳng ra cửa. Đổng Tiếu mỉm cười nhủ thầm:

- "Nàng sẽ đến. Chuyện mang thuốc trị thương cho ta chỉ là cái cớ để nàng né tránh sự thẹn thùng mà thôi.".

Đổng Tiếu còn đang suy nghĩ bâng quơ thì Thiệu Ân bước vào.

Thiệu Ân bước đến trước mặt Đổng Tiếu.

Đổng Tiếu nói:

- Các hạ đang rình rập tìm cơ hội đó à?

- Không, ta đến để xin ngươi miễn thứ cho hành động của ta.

- Ta chẳng có gì miễn thứ cho các hạ cả.

- Ta đã khiến ngươi bị thương.

- May mắn nén bạc ki không trúng tam tinh của ta.

- Thật ra ta cũng không có ý đó.

- Ta biết, nếu như Dương Thiệu Ân có ý lấy mạng thì Đổng Tiếu ta đâu còn đứng đây được. Vâng Đổng Tiếu ta sẽ miễn thứ cho các hạ nhưng sẽ đòi nợ. Cái nợ đó không phải đòi lúc này, mà có lúc ta sẽ đòi.

Thiệu Ân buông tiếng thở dài:

- Ta sẽ chờ đợi thời khắc đó.

Hai người đối nhãn nhìn nhau. Trong ánh mắt của họ là nét căm phẫn, pha trộn nét ngưỡng mộ lẫn nhau.

Thiệu Ân thở ra rồi quay bước xoay lưng lại với Đổng Tiếu. Y vừa đi ra cửa vừa nói:

- Mãi mãi ngươi là người của Hắc đạo, còn ta là người của Bạch đạo. Điều đó không thể nào thay đổi được.

Chương 21: Đường vào u minh

Ngồi trên ghế xà ích, cầm dây cương, Đổng Tiếu nhìn Lưu Tuyết Liên. Ngồi bên cạnh chàng là Thục Á Di và Dương Thiệu Ân. Không để tâm đến hai người đó, Đổng Tiếu nói với Tuyết Liên:

- Muội chắc còn nhớ câu chuyện tối hôm qua chứ?

Tuyết Liên ửng má thẹn thùng.

Vẻ thẹn thùng của nàng đập vào mắt Á Di.

Đổng Tiếu nói tiếp:

- Một nụ hồng chớm nở. Sẽ có một đóa hoa hồng trong cõi đời này.

Tuyết Liên nói:

- Đổng huynh bảo trọng.

- Huynh sẽ quay về mà. Đổng Tiếu này sẽ quay về bởi biết có một đóa hoa hồng đang nở. Và đóa hoa đó rất đẹp.

Tuyết Liên khẽ gật đầu.

Thiệu Ân nhìn Á Di:

- Thục cô nương có điều gì nói không?

Á Di lắc đầu:

- Ta không có điều gì nói cả.

Đổng Tiếu nhìn lại Tuyết Liên một lần nữa rồi giật dây cương cho cỗ xe ngựa chậm rãi rời khỏi Vô Vi trang. Chàng ngồi trên ghế xà ích ngoái đầu nhìn lại:

- Tuyết Liên, ta sẽ cố gắng chăm sóc hai con tuấn mã này để đem trả lại cho nàng.

Nàng nói với theo Đổng Tiếu:

- Đổng huynh đừng lo, chỉ cần huynh bảo trọng là được rồi.

Đôi tuấn mã chậm rãi theo cửa tây rời khỏi trấng Hàng Châu.

Vừa rời trấn Hàng Châu, Á Di liền lên tiếng:

- Lưu tiểu thư xem chừng chú ý đến Đổng huynh quá nhiều đó.

Nhìn sang Á Di, Đổng Tiếu đáp lại:

- Ta được may mắn hơn Dương huynh thôi.

Chàng nheo mày:

- Bởi vì người để tâm đến Đổng Tiếu ta, nàng không phải là Thục tiểu thư.

Chân diện Á Di sa sầm. Nàng gắt gỏng nói:

- Chỉ có những nữ nhân có mắt như mù, có tai như điếc, và nhất là không có cái đầu minh mẫn mới tìm đến ngươi.

Đổng Tiếu nhìn sang Thiệu Ân:

- Dương huynh, Thục tiểu thư nói như thế có đúng không nào?

Thiệu Ân im lặng không đáp lời. Chân diện y có vẻ trầm tư như đang suy nghĩ một điều gì đó.

Đổng Tiếu nhìn lại Á Di:

- Huynh ấy không trả lời. Nàng nói nữ nhân nào để tình đến ta là những người không có mắt, không có lỗ tai và nhất là không có cái đầu thông minh phải không?

Á Di gật đầu:

- Đúng!

- Vậy ta hỏi nàng, nữ nhân có cái gì đầu tiên khiến cho nam nhân phải để tâm đến.

- Nhan sắc.

Đổng Tiếu gật đầu:

- Đúng! Nam nhân luôn là những kẻ háo sắc. Gã nào không háo sắc trước nữ nhân thì gã đó đúng là một kẻ điên, biến thái. Nếu không biến thái thì cũng là hoạn quan. Đã là hoạn quan thì đã bị cắt đứt lìa hai cái hòn nam nhân rồi. Còn đâu mà để mắt đến nữ nhân.

Á Di đỏ mặt:

- Ngươi ăn nói thô thiển quá.

- Vậy nàng gọi hoạn quan là gì nào?

Á Di sượng sùng:

- Ta không biết.

- Không biết? Ta nói dùm nàng vậy. Hoạn quan là những gã không có hai hòn ngọc hành. Nam nhân mà không có hai hòn ngọc hành thì chẳng còn là nam nhân nữa. Họ có làm cái chuyện đó được đâu mà còn thích thú với nữ nhân. Cho dù nàng có đẹp đến đâu, nếu gặp một gã hoạn quan thì cũng chỉ là một bức tranh không hồn không sức sống.

Chàng nhìn qua Thiệu Ân:

- Hê Dương huynh, ta nói đúng không?

Thiệu Ân lưỡng lự rồi nói:

- Ta không bàn cãi với ngươi.

Đổng Tiếu cười khẩy rồi nhìn Á Di:

- Ta nói đúng chứ?

- Đó là những kẻ biến thái không thể nào gọi là nam nhân đại trượng phu được. Những gã đó chỉ là hạng tiểu nhân, hám lợi kim ngân thôi.

- Một ý hay. Thế nếu như Dương Thiệu Ân kia bị cắt mất hai cái hòn ấy thì nàng còn để tình cho Dương huynh không?

Thiệu Ân đỏ mặt.

Á Di nhìn sang Đổng Tiếu:

- Ngươi đừng nói càn.

- Hây Ta đang hỏi tiểu thư, chưa trả lời mà đã nói ta nói càn rồi. Ta kể cho nàng và Dương huynh đây một câu chuyện hi hữu nhất trên đời.

Á Di nói:

- Chuyện gì?

Đổng Tiếu quệt mũi, từ tốn nói:

- Ở Giang Nam, ta đã từng quen biết với một đôi hiền khang lệ. Nàng là một mỹ nữ có thể nói là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân. Còn chàng là mỹ nam tử. Có thể nói đó là một cặp uyên ương mỹ tú khó có cặp nào sánh bằng. Họ như hình với bóng, lúc nào cũng sát bên nhau, như nàng với Dương huynh.

Thiệu Ân trang trọng chặn ngang lời Đổng Tiếu:

- Ngươi đừng kéo ta vào.

- Miễn thứ miễn thứ. Đổng Tiếu này phải đem Dương huynh làm ví dụ bởi vì có như thế mới lột tả được hết dung mạo và phong thái mỹ nam tử của gã đó.

- Sao không lấy ngươi làm ví dụ.

- Dung mạo của Đổng Tiếu này không thể sánh với Dương huynh.

- Ngươi cũng chẳng thua kém gì Dương Thiệu Ân này đâu.

- Nhưng mỹ nam tử cũng vẫn là huynh. Thôi được, bỏ qua cái ví dụ này đi.

Nhìn lại Á Di, Đổng Tiếu nói tiếp:

- Cổ nhân có câu thương nhau lắm cắn nhau đau.

Á Di đáp lời chàng:

- Điều đó ai cũng biết.

- Nàng cũng biết à?

- Không cần Đổng huynh chỉ giáo.

Đổng Tiếu chắt lưỡi, quệt mũi, mỉm cười rồi nói tiếp:

- Mỹ nữ thì cũng như một miếng bánh ngon. Nhưng ngon đến mấy mà ăn hoài một thứ cũng ngán.

Á Di cau mày:

- Đổng huynh nói vậy là có ý gì?

- Thì ta nói ngán ăn đấy mà. Nàng đừng có ngắt lời ta. Nghe ta kể tiếp đây.

Á Di lườm chàng.

Đổng Tiếu nhướng mày nói tiếp:

- Vào lúc bình minh của buổi đầu, đôi hiền khang lệ đó yêu nhau tha thiết, lúc nào cũng ở bên nhau cả. Họ như bóng với hình, nhưng rồi thời gian sau, có lẽ gã mỹ nam tử ăn hoài một miếng bánh cũng ngán. Y chắc ngán đến tận cổ.

Đổng Tiếu vừa nói vừa lia tay qua cổ mình.

- Có lẽ y quá ngán nên mới để tâm đến chuyện học võ công, đặng hy vọng có ngày lập nghiệp trên giang hồ.

Thiệu Ân buột miệng hỏi:

- Y là ai?

- Đổng Tiếu quên mất cái tên rồi.

Thiệu Ân lườm chàng.

Đổng Tiếu giả lả nói:

- Tất nhiên gã mỹ nam tử đó không phải là Dương huynh rồi.

Chàng mỉm cười.

Thiệu Ân nhìn về phía trước để tránh né ánh mắt của Đổng Tiếu.

Đổng Tiếu gãi đầu:

- Chuyện xảy ra như thế này. Chỉ vì chàng mãi lo rèn luyện võ công, nên vô tình khiến cho tình cảm của chàng bớt đi sự mặn nồng mà ban đầu đến với nàng. Mà nàng thì hay có tính hoài nghi. Nàng vừa hoài nghi vừa sợ hãi một ngày nào đó chàng bỏ rơi tình mình. Nếu chàng bỏ rơi mình thì đâu có danh phu thê hiền khang lệ nữa chứ.

Đổng Tiếu lắc đầu:

- Nàng ta lo sợ cũng đúng thôi. Dù nữ nhân có đẹp đến mấy thì cũng đâu giữ được nhan sắc với năm tháng. Lão già bảy mươi thì còn có thể tìm được nhân tình mười tám đôi mươi, chứ lão bà bảy mươi thì eo ôi, chó gặp cũng không thèm.

Á Di đỏ mặt.

Đổng Tiếu nhìn nàng, toét miệng cười:

- Miễn thứ miễn thứ, ngôn phong của Hắc đạo thường hay khó nghe, nếu nghe thì cũng khó mà lọt lỗ tai mình. Ta kể tiếp nhé.

Á Di lẫn Thiệu Ân im lặng buông tiếng thở dài.

Đổng Tiếu mỉm cười nhướng đôi mày nói:

- Sự xa cách của chàng khiến cho nàng hoài nghi. Nên nàng quyết định làm một chuyện mà người khác không thể nào làm được.

Thiệu Ân nói:

- Nàng ta cung hình phu tướng mình chứ gì?

- Cung hình thì còn đỡ. Cung hình thì dù sao cũng còn thấy được hòn ấy của y.

- Nàng ta làm gì nào?

- Dương huynh nôn nóng rồi. Từ từ nghe ta kể nó mới hay.

Đổng Tiếu ghìm cho đôi tuấn mã dừng lại. Chàng nhướng mày nhìn hai người ôn nhu nói:

- Thế là nàng ta quyết định hành động. Nàng chờ một đêm trăng thanh gió mát, hai người giao tình với nhau.

Á Di đỏ mặt.

Đổng Tiếu nhìn Á Di:

- Nàng đừng có e thẹn như vậy. Nàng ta chờ thời cơ và ngoạm ngay lấy cặp ngọc hành của đấng lang quân. Chẳng biết lúc đó chàng ta phản ứng thế nào, mà vô tình lại khiến nàng ấy nuốt trọn cặp ngọc hành vào bụng. Tặng lại cho chàng hai cái răng cửa.

Thiệu Ân và Á Di bật cười thành tiếng.

Chờ hai người cắt tràng cười tiếu ngạo. Đổng Tiếu mới nói tiếp:

- Khi chuyện vỡ lỡ đến nha môn. Huyện đại nhân phán xử, nhưng muốn xử thì phải có nhân chứng vật chứng. Khổ nổi vật chứng thì đã bị nàng nuốt trọn rồi. Thế là phải chờ - Chờ cái gì?

- Thì còn chờ cái gì nữa ngoài chuyện chờ nàng trả lại hai hòn ấy ấy bằng lối cửa sau của mình. Ngay cả cách đó cũng không được bởi nàng trả lại cũng chẳng có được đôi ngọc hành, bởi vì nó đã bị tiêu tan ngay trong bụng nàng rồi.

Thiệu Ân lắc đầu gượng cười. Y miễn cưỡi nói:

- Kết thúc như thế nào?

- Thì không có vật chứng, nhân chứng, cuối cùng huyện đại nhân phán xử hai bên đều huề, đường ai nấy đi. Kể từ đó cho dù chàng có là mỹ nam tử thì cũng chẳng có ả nào để mắt đến. Thậm chí sau vụ đó rồi chàng cũng chẳng để tâm đến nữ nhân, bởi còn đâu mà để mắt đến chứ. Còn nàng thì đã mất hẳn cái sở hữu của mình. Nhưng nữ nhân mà ăn một lần đã khó nhả, huống chi nàng đã từng ăn dài dài, ăn luôn cả cặp ngọc hành của đấng lang quân mình, nên sao có thể nhịn được. Cuối cùng thì nàng trở thành kỹ nữ của lầu xanh.

Đổng Tiếu thở ra:

- Giang Nam chẳng còn một đôi hiền khang lệ nữa.

Đổng Tiếu nhìn sang Á Di, từ tốn nói:

- Ta kể ra câu chuyện này, nàng hiểu ý ta chứ?

Á Di lắc đầu:

- Câu chuyện này thật là khó tin. Khó tin thì sao hiểu được ý của Đổng huynh.

- Tin hay không tin là quyền của nàng, nhưng nàng ắt đã hiểu ý của Đổng Tiếu này qua câu chuyện ta vừa kể.

Á Di lắc đầu:
- Không hiểu.

Nhìn sang Thiệu Ân, Đổng Tiếu hỏi:

- Dương huynh hiểu không?

- Ta không hiểu ẩn ý của ngươi.

Đổng Tiếu lắc đầu, chắt lưỡi:

- Đúng là một đôi uyên ương. Tương lai có thể là một cặp hiền khang lệ, chẳng có tí thông minh nào cả.

Thiệu Ân lẫn Á Di tròn mắt nhìn chàng.

Đổng Tiếu giả lả cười:

- Không nói hai người Không nói hai người.

Chàng quệt mũi rồi nói tiếp:

- Đổng Tiếu kể ra câu chuyện vừa rồi để cho Á Di hiểu, tình yêu khởi sự bằng mắt, bằng tai, bằng cái đầu thì chưa phải là tình yêu đâu.

Á Di buột miệng:

- Thế Đổng huynh nói thử xem. Tình yêu phải khởi đầu bằng cái gì nào?

- Tình yêu thật sự phải khởi đầu bằng mùi. Chính vì thế, cổ thư mới có câu "lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi". Hay nói cách nào khác là tình yêu phải khởi đầu bằng hai cái lỗ mũi.

Thiệu Ân buột miệng chen vào:

- Chỉ có tình yêu của Đổng Tiếu ngươi mới khởi đầu bằng hai cái lỗ mũi thôi.

Thốt dứt câu như thể trả được cho Đổng Tiếu một chiêu kiếm, Thiệu Ân bật cười thành tiếng.

Trong khi Thiệu Ân cười thì Đổng Tiếu cởi giày. Giày y vừa được tháo ra thì Á Di bị mũi, Thiệu Ân cũng ngưng cười.

Á Di cau mày:

- Đổng huynh là cái trò gì vậy.

- Ta đang thả mùi của mình để tìm tình yêu đó.

Thiệu Ân nạt ngang:

- Hôi không chịu nổi.

- Dương huynh có phải là ý trung nhân của Đổng Tiếu đâu mày chịu nổi chứ.

Thiệu Ân gắt giọng nói:

- Ta sẽ quẳng đôi giày của ngươi đi đấy.

- Đổng Tiếu chỉ còn có mỗi một đôi giày này thôi. Nếu Dương huynh quẳng đi thì Đổng Tiếu lấy gì mang. Huống chi Đổng Tiếu đang trên đường đến Tử Địa U Minh gặp Vạn Kiến Sư. Mang trọng trách nặng với Thượng tôn minh chủ mà không mang giày, bỉ mặt Thượng tôn minh chủ quá.

Chàng chỉ vào thùng xe:

- Hê Hai người không chịu nổi mùi của Đổng Tiếu thì cứ chui đại vào khoang xe đi.

Đổng Tiếu một mình cầm dây cương được mà.

Á Di vẫn bịt mũi. Nàng nhìn sang Thiệu Ân.

Thiệu Ân khẽ lắc đầu.

Thiệu Ân và Á Di miễn cưỡng chui vào khoang xe. Đổng Tiếu vỗ tay vào thùng xe, ôn nhu nói:

- Dương huynh cẩn thận đấy nhé.

Thiệu Ân hỏi:

- Ngươi nói ta cẩn thận là có ý gì?

- Ý Đổng Tiếu là Dương huynh phải cẩn thận giữ vật chứng, nếu không có chứng có giống thì đừng trình lên Thượng tôn minh chủ đặng người phán.

- Không ngờ miệng lưỡi ngươi ác độc như vậy.

Đổng Tiếu từ tốn đáp lời:

- Á Di tiểu thư có nghĩ như Dương huynh không?

Á Di im lặng.

Đổng Tiếu phá lên cười, giục ngựa phi nước đại kéo cỗ xe băng băng. Chàng nói:

- Cả hai ở trong chuồng, thì gấu đực chẳng cần lặn lội tìm gấu cái.

Nghe Đổng Tiếu nói, sắc diện Á Di đỏ rần như vừa bị nhúng vào nước sôi. Bất giác nàng nhìn sang Thiệu Ân. Vô tình hai người lại nhìn nhau.

Sắc diện Á Di càng đỏ hơn khi tiếp nhận ánh mắt của y.

Thiệu Ân nhỏ giọng nói:

- Nàng đừng nghĩ đến những lời càn rỡ, bỉ ổi của hắn nữa.

Âm thanh của những loài côn trùng tạo ra vọng vào tai Đổng Tiếu. Thứ âm thanh chỉ ru ngủ người ta, nhưng chàng vẫn không sao dỗ được giấc ngủ của mình. Chàng linh cảm có điều gì đó sắp xảy đến với mình.

Chàng nhìn trộm qua Thiệu Ân và Á Di. Chàng nghĩ đến Thiệu Ân, mặc dù vẫn oán hận y, nhưng có một cái gì đó trổi dậy trong Đổng Tiếu. Một thứ tình cảm mơ hồ mà chàng không giải thích được. Chàng liên tưởng đến một thời điểm nào đó, chính tay mình sẽ lấy mạng gã. Ý niệm trôi qua rất nhanh trong tâm tưởng Đổng Tiếu, bất giác ý niệm đó khiến chàng gai lạnh cột sống. Một thứ cảm giác mơ hồ mất mát rất lớn mà không có thứ gì có thể bồi đắp được.

Mồ hôi như luồng tư tưởng kia tuông ra ướt đẫm người chàng, mặc dù tiết trời về đêm khá lạnh lẻo, nếu khôngnói còn buôn buốt bởi những ngọn gió đêm rì rì thổi qua.

Một vì sao đêm vụt lướt qua bầu trời đêm tĩnh lặng, Đổng Tiếu nghĩ thầm:

- "Chẳng biết đó là điều lành hay diềm gở.".

Ý niệm kia còn đọng trong đầu Đổng Tiếu, thì Á Di nhẹ nhỏm người lên.

Nàng rón rén như một tên trộm sợ tạo ra tiếng động có thể đánh thức Thượng tôn minh chủ. Nàng nhìn qua Đổng Tiếu.

Thấy hành động bí ẩn của nàng, Đổng Tiếu vờ nhắm mắt lại trước khi buông một tiếng ngáy khuấy động sự tĩnh lặng của trời đêm.

Á Di bước trên đầu mũi hài, tiến lần đến Đổng Tiếu. Nàng nhìn chàng như thể quan sát chàng, rồi từ từ cúi xuống.

Nhẹ đặt tay vào mặt ngọc thạch của sợi dây chuyền, Á Di toan cởi sợi dây chuyền ngọc thạch. Đổng Tiếu tất nhiên biết hành động của nàng. Chàng vờ trở mình, rồi nhanh tay chụp lấy tay Á Di, nhưng mắt không mở ra. Á Di nín thở từ từ rút tay lại. Nàng toan gở tay Đổng Tiếu ra khỏi sợi dây ngọc thạch thì bất thình lình Đổng Tiếu thét lên một tiếng thật lớn:

- A Tiếng thét của chàng đánh động cả Thiệu Ân. Á Di giật mình ngồi thừ ra bên Đổng Tiếu.

Thiệu Ân nhìn Đổng Tiếu hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Y cau mày khi thấy Á Di ngồi bên Đổng Tiếu.

Á Di miễn cưỡng nói:

- Muội định đánh thức Đổng huynh. Đã đến nửa đêm rồi, chúng ta đã có thể đi vào Tử Địa U Minh.

Đổng Tiếu dụi mắt:

- Còn Đổng Tiếu thì nằm mơ thấy ác mộng.

Á di nhìn Đổng Tiếu:

- Đổng huynh thấy ác mộng gì?

Thiệu Ân bước đến bên Á Di.

Đổng Tiếu dụi mắt nhìn hai người giả lả cười rồi nói:

- Ta nằm mơ thấy một cơn ác mộng kinh khủng lắm.

Thiệu Ân hỏi:

- Ngươi thấy gì?

- Ta thấy một ả nữ ma đầu mon men đến gần, rồi ngoạm lấy ngoạm lấy cái chỗ đàn ông của ta đó.

Vừa nói Đổng Tiếu vừa thả tay ôm lấy vùng kín:
- May quá, nó vẫn còn.

Á Di đỏ rần mặt.

Thiệu Ân cũng sượng sùng nhìn Á Di.

Á Di đứng bật lên chỉ Đổng Tiếu:

- Ngươi Đổng Tiếu nhăn nhó nói:

- Hê, ta đâu có ám chỉ nàng. Chuyện ta kể với hai người ban chiều cứ lởn vởn trong đầu nên ta luôn bị ám ảnh, mỗi khi chớp mắt là lại thấy nó.

Á Di thở hắt ra.

Đổng Tiếu đứng lên, nhìn sang Thiệu Ân:

- Đã đến lúc chúng ta vào Tử Địa U Minh rồi.

Nhìn lại Á Di, Đổng Tiếu nói:

- Nếu không có nàng đánh thức, chắc Đổng Tiếu ta ngủ quên trong cơn ác mộng đó mà không vào Tử Địa U Minh được. Không chừng dám bị người trong ác mộng ngoạm mất cặp ngọc hành quí giá của ta.

Á Di bặm răng trên vào môi dưới.

Nhìn Thiệu Ân, Đổng Tiếu nói:

- Chúng ta sẽ vào Tử Địa U Minh để gặp một người. Đổng Tiếu ta nói ra người này, Dương huynh sẽ biết ngay. Y chính là Vạn Kiến Sư Gang Hào.

- Ta có nghe tiếng của Vạn Kiến Sư Giang Hào, nhưng chưa từng thấy mặt lão.

Đổng Tiếu giả lả cười:

- Ngay cả Thượng tôn minh chủ cũng không biết mặt. Nhưng chỉ cần Vạn Kiến Sư nhìn thấy sợi dây ngọc thạch của ta, sẽ xuất đầu lộ diện ngay.

- Nghĩa phụ muốn ngươi gặp Vạn Kiến Sư?

Đổng Tiếu gật đầu.

- Đúng!

- Ngươi gặp Vạn Kiến Sư với mục đích gì?

- Dương huynh có thể quay về hỏi Thượng tôn minh chủ.

- Ngươi không nói được sao?

- Ta không có quyền nói trước khi gặp Vạn Kiến Sư.

Đổng Tiếu gã đầu:

- Dương huynh biết vì sao Thượng tôn minh chủ phái huynh theo Đổng Tiếu không?

- Vì sao?

- Bởi vì huynh là kẻ mở đường cho Đổng Tiếu vào Tử Địa U Minh đó.

- Nghĩa phụ không nói với tại hạ điều đó.

- Ai mà nói, nhưng ẩn ý của Thượng tôn minh chủ là như vậy. Dương huynh có võ công cao thâm nhất trong ba người. Chẳng lẽ huynh lại đi sau.

- Ngươi không cần nhắc nhở. Ta sẽ đi trước.

Ba người rời táng cây đại thụ theo độc đạo đi sâu vào cánh rừng tùng. Đi được ba dặm trong bóng tối, họ đến khu mộ địa khổng lồ. Ngay lối vào khu mộ địa là một nấm mồ to bằng một cái nhà. Trước nấm mồ đó có một ngọn đuốc lớn.

Đổng Tiếu đánh đá lửa, mồi vào cây đuối rồi nhìn sang Thiệu Ân:

- Huynh có nghe nói đến Tử Địa U Minh bao giờ chưa.

- Có.

- Dương huynh nghe nói vậy có sợ không. Chứ chỉ nghe nói đến Tử Địa U Minh, Đổng Tiếu đã muốn rụng rời tứ chi rồi. Nghe nói nó là vùng đất của những người chết. Bất cứ kẻ nào sống bước vào thì cũng đều phải chết.

- Ngươi sợ sao vẫn cứ nhận lời nghĩa phụ mà đến đây.

- Hê Nếu ta không đến thì ai đến. Huynh đừng quên Thượng tôn minh chủ còn nắm sinh mạng của những vị thúc thúc ở Dị Nhân Cốc ư?

Đổng Tiếu xoa tay:

- Dương huynh biết vì sao Thượng tôn minh chủ phái ta đến Tử Địa U Minh không?

- Ta không biết ý của nghĩa phụ.

- Có gì mà không biết. Thượng tôn minh chủ là chủ nhân của võ lâm nhưng lại sợ Tử Địa U Minh, không dám đến, chẳng qua vì nghĩa phụ của Dương huynh cũng là người chết nhát.

Đổng Tiếu ve cằm:

- Chết nhát nhưng lại tham lam.

Thiệu Ân nạt ngang:

- Im! Ta không muốn ngươi xúc phạm đến trưởng bối.

Đổng Tiếu rụt cổ lại:

- Không dám, không dám.

Chàng giả lả cười:

- Nếu như gặp ma nhân, Dương huynh sẽ làm gì?

- Ta không phải là người sợ ma sợ quỷ.

Đổng Tiếu cướp lời Thiệu Ân:

- Cũng không phải là kẻ tham sinh quí tử.

- Đúng.

- Vậy là xem như Đổng Tiếu có quí nhân phù hộ rồi. Đâu còn sợ gì nữa. Tiến vào Tử Địa U Minh thôi.

Thiệu Ân đi trước, Đổng Tiếu cầm đuốc đi giữa, sau cùng là Á Di.

Một luồng gió đêm se lạnh, mang theo âm hưởng của chốn a tỳ địa ngục thổi qua ba người. Luồng gió đêm đó khiến Đổng Tiếu không khỏi rùng mình liên tưởng đến những oan hồn vất vưởng đang dõi theo từng bước chân của mọi người. Có một thứ âm thanh sôi sùng sục từ trong lòng đất phát ra.

Đổng Tiếu nói:

- Bọn quỷ dữ dưới a tỳ sắp trồi lên rồi đó.

Lời còn đọng trên miệng Đổng Tiếu, thì chàng thấy một luồng khí trắng tuông trài ra từ hai nấm mộ. Từ trong hai luồng khói trắng đó, hai bóng người vận bạch y thùng thình. Đúng là những con ma đang vận trang phục thùng thình bằng vải gấm.

Đổng Tiếu nắm cứng cây đuốc nói:

- Đúng là ma rồi.

Thiệu Ân đứng án ngữ trước Đổng Tiếu và Á Di. Y từ tốn nói:

- Ngươi đừng có hốt hoảng quá. Ma sợ người chứ người không sợ ma.

Thiệu Ân vừa nói vừa dấn đến hai bộ.Y nhìn hai bóng ma đang lướt về phía mình:

- Đừng đem cái trò hù ma nhát quỷ ra hù dọa Ngọc diện tử sát. Các ngươi sẽ hối hận đó.

Mặc cho Thiệu Ân nói, hai bóng ma vẫn vùn vụt lướt đến y. Đôi tay khẳng khiu vươn ra, với những ngón tay xám ngoét muốn chụp tới, xé y làm nhiều mảnh.

Thiệu Ân đanh giọng nói:

- Các ngươi muốn chết, bổn thiếu gia sẽ sẵn lòng đưa các ngươi quay lại a tỳ.

Y vừa nói vừa phát động hai chiếc ám khí hình cánh sao. Hai chiếc ám tiễn hình cánh sao thoát ra chẳng khác nào tinh sa, chụp tới tam tinh hai bóng ma.

Thiệu Ân thấy rõ ràng hai chiếc ám tiễn của mình đập thẳng vào tam tinh hai bóng ma đó nhưng chẳng có tác dụng gì, giống như đánh vào một khoảng không hư vô, và hai bóng ma cũng chẳng có phản ứng gì.

Thấy hai ngọn ám tiễn của mình chẳng có hiệu lực, Thiệu Ân liền dụng đến tử chiêu của mình. Y giang rộng hai tay, hơi khom đến trước. Hai ánh chớp bạc sáng ngời hình cung phát ra, cắt ngang vùng trung đẳng của hai bóng ma. Nhưng một lần nữa sát chiêu của Thiệu Ân vẫn chẳng làm gì được hai bóng ma đó.

Điều đó khiến Thiệu Ân bối rối. Y toan thối bộ, nhưng Đổng Tiếu đã thét lên:

- Đừng Ma trận.

Tiếng thét của Đổng Tiếu như một lời cảnh báo Thiệu Ân, y nghiến hai hàm răng vào nhau, cố trụ tấn. Hai bóng ma lướt vụt qua y như một cơn gió thoảng mà chẳng làm hại gì đến y cả.

Thiệu Ân rùng mình, mồ hôi xuất hạn ướt đẫm mặt.

Đổng Tiếu buông tiếng thở dài:

- Dương huynh sợ chứ? Dù huynh có sợ cũng xin đừng thối bộ.

Thiệu Ân im lặng rồi nói:

- Sao ngươi biết đây là ma trận?

- Đệ biết đây là ma trận vì có Dương huynh mà.

- Có ta?

- Đúng rồi, nhờ Dương huynh nói ma phải sợ người chứ người đâu có sợ ma. Nhưng hai con ma vừa rồi đã không sợ, lại chẳng bị chết bởi sát chiêu của huynh. Đệ nghĩ ngay chúng là ảo ảnh. Ảo ảnh chỉ có trong trận pháp, nên nghĩ là ma trận.

- Nếu như ta thối bộ thì sao?

- Huynh hãy nhìn xuống chân mình.

Thiệu Ân nhìn xuống.

Y đang dẫm lên một phiến đá, đã được đặt sẵn:

- Ngươi quá thông minh đó.

- Đệ thường cho mình là kẻ thông minh đệ nhất thiên hạ mà.

- Tiếc rằng ngươi lại là người Hắc đạo.

- Hắc đạo cũng là con người.

Thiệu Ân im lặng rồi bước tiếp. Lần này Thiệu Ân bước vào những phiến đá được đặt sẵn trên độc đạo dẫn vào Tử Địa U Minh. Đổng Tiếu và Á Di bước theo y. Họ đi một mạch mà chẳng có điều gì khác thường xảy ra, cuối cùng thì đến được trước ngôi nhà mồ âm u lạnh lẽo.

Đứng trước cửa tòa nhà mồ bằng đá, Thiệu Ân có vẻ đắn đo suy nghĩ.

- Dương huynh sợ à?

- Sao ngươi cứ hỏi mãi ta câu hỏi đó.

- Phải hỏi chứ?

- Tại sao phải hỏi?

- Bởi vì có những người chết mới không sợ hãi thôi. Nếu huynh không biết sợ thì e sẽ nhập cùng bọn với lũ quỷ đói trong căn nhà mồ này.

Thiệu Ân thở dài. Y vận công phòng bị, rồi thả bước lên những bậc tam cấp. Cánh cửa nhà mồ từ từ mở ra kéo theo những âm thanh kót két nghe tợ như tiếng nghiến răng của một con quái vật đang thèm thuồng đói ăn.

Hai chiếc đèn đặt cuối nhà mồ hắt ra thứ ánh sáng lung linh, ma quái. Thứ ánh sáng nhập nhoạng, tạo ra những không cảnh rờn rợn đến gai buốt cột sống. Còn ngay giữa nhà mồ là cỗ áo quan trơ trụi.

Đổng Tiếu nhỏ giọng nói:

- Dương huynh nghĩ xem cỗ áo quan đó dành cho ai trong ba người chúng ta.

- Tất nhiên dành cho ngươi.

Đổng Tiếu khoát tay:

- Sai rồi.

- Không dành cho ngươi thì dành cho ai chứ. Cuộc đi này ngươi là người giữ trọng trách lớn.

- Chính vì giữ trọng trách lớn mà đệ nghĩ cỗ áo quan đó không dành cho mình. Không dành cho đệ thì chỉ còn dành cho Dương huynh và Á Di thôi. Giữa Dương huynh và Á Di phải có một người được liệm vào trong áo quan kia. Nhưng xét hai người thì người phải chui vào áo quan chẳng ai khác hơn là Dương huynh. Bởi vì cuộc đi này, Thục Á Di là người thừa.

Nàng gia nhập cuộc đi này không vì thứ bảo vật mà đệ muốn tìm mà vì một lý do khác.

Đổng Tiếu quay lại Á Di:

- Ta nói đúng không? Còn nàng vì lý do gì nàng biết rồi. Ta không dám nói ra, sợ sắc diện của nàng lại đỏ bừng nữa đó.

Đổng Tiếu nói dứt câu thì sắc hoa của Thục Á Di lại ửng hồng. Nàng muốn phản bác lời của chàng nhưng lại lắc đầu im lặng. Á Di biết rằng có phản bác lại lời của Đổng Tiếu thì cũng sẽ bị chàng đưa vào chuyện không thể phản bác được.

Thiệu Ân nói:

- Hy vọng cỗ áo quan kia dành cho ta.

Y nói rồi bước ngay vào nhà mồ. Vừa bước chân qua khỏi ngưỡng cửa nhà mồ thì một mảnh lưới chụp xuống đầu y nhanh hơn một cái chớp mắt. Những tưởng đâu mảnh lưới kia sẽ trói cứng Thiệu Ân lại, nhưng một màn chớp bạc xuất hiện bao bọc khắp thể pháp y. Uy lực của màn chớp bạc cắt mảnh lưới thành nhiều mảnh, rơi vãi khắp sàn đá nhà mồ.

- Tiểu tử giỏi lắm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau