LƯU HƯƠNG TỬ LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lưu hương tử lệnh - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Thuyền vượt đại giang

Nghe câu nói cô gái Ngũ Phượng môn, nghe cô ta xưng tên, Giang Hàn Thanh chợt nhớ đến Tam cung chủ Tôn Phi Loan.

Nàng đã từng nói với hắn là nàng vốn tên Tiểu Loan, nhưng sau khi nhập môn, sư phụ nàng đã thay vào đó chữ “Phi”.

Khi nãy cô gái tự xưng là Yên Phi Quỳnh, tên nàng cũng có chữ “Phi”...

Hắn cao mặt làm thinh, hắn nghĩ cô gái này có thể là đồng môn tỷ muội với Tam cung chủ...

Thấy Giang Hàn Thanh có vẻ tư lự, Đơn Hiểu Thiên vội hỏi :

- Hình như Giang nhị công tử đã phát hiện được điều chi lạ?

Giang Hàn Thanh nói :

- Tại hạ cảm thấy người con gái này có thể không phải là Chu Điểu Ngũ Sứ.

Đơn Hiểu Thiền sửng sốt :

- Thế nàng là ai?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Có thể cô ta cao hơn Chu Điểu Ngũ Sứ cũng nên.

Hương Lan chợt kêu lên :

- Đúng rồi, chính Quách Diên Thọ tưởng lầm tiểu tỳ là Yên Phi Quỳnh, nên hắn gọi tiểu tỳ là “Đàn chủ” như vậy cô ta là một vị Đàn chủ của Ngũ Phượng môn chứ không phải nhỏ đâu.

Giang Hàn Thanh nói :

- Tôi cảm thấy nàng rất có thể là Tứ hoặc Ngũ cung chủ của Ngũ Phượng môn.

Bọn Cung Quan Võ vì không biết việc đã qua nên chỉ nghe chứ không nói.

Đơn Hiểu Thiên trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi lại :

- Nhị công tử có thấy manh mối chi không?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Cứ theo tại hạ biết thì trong năm vị Cung chủ của Ngũ Phượng môn, tên đều lót chữ “Phi” mà cô gái này lại tên là Yên Phi Quỳnh.

Đơn Hiểu Thiên cau mặt :

- Nàng là một vị Cung chủ sao tại hạ xem nàng nhỏ tuổi quá.

Giang Hàn Thanh nói :

- Hình như trong năm vị Cung chủ của Ngũ Phượng môn, không có người nào lớn tuổi, nàng rất có thể là Tứ hay Ngũ cung chủ vì đó.

Đơn Hiểu Thiên trầm ngâm một lúc rồi gật gật đầu :

- Ngũ cung chủ... cũng có lý vì nàng rất có thể kiêm nhiệm Đàn chủ Chu Tước đàn.

Như chợt nhớ ra, Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Theo Nhị công tử biết thì năm vị Cung chủ của Ngũ Phượng môn đều không phải đàn ông?

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Điều đó thì tại hạ không dám đoán chắc lắm.

Ngay lúc đó chợt có tên tỳ nữ bước vào bẩm với Đơn Hiểu Thiên :

- Tiểu tỳ vâng lệnh Vệ thái quân đến thỉnh Đơn đường chủ Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Ngươi có biết chuyện chi không?

Tên tỳ nữ đáp :

- Tiểu tỳ không rõ, vừa rồi tiểu thư về đến nhà là Thái quân bảo đi thỉnh Đơn đường chủ, hình như có chuyện quan trọng.

Đơn Hiểu Thiên cau mặt :

- Vệ phó đường chủ về bao giờ thế? Sao ta không hay cà?

Giang Hàn Thanh bây giờ mới hiểu, cứ theo cách nói của Đơn Hiểu Thiên thì Vệ thái quân có quan hệ nhiều với Lưu Hương cốc chứ không phải chỉ có cảm tình giữa cá nhân, vì chính cháu nội của bà ta hiện đảm nhiệm chức vụ Phó đường chủ.

Tên tiểu tỳ nói tiếp :

- Tiểu tỳ thấy Vệ tiểu thư lần này về coi có vẻ bí mật lắm, có lẽ vì thế nên Đơn đường chủ không hay.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Được rồi ta sẽ đến ngay.

Ông ta quay lại nói với người trong bàn :

- Cung lão đệ, Giang nhị công tử và Lý công tử ngồi nói chuyện, tại hạ vào xem có chuyện chi không.

Giang Hàn Thanh và Lý Duy Năng cùng đứng dậy :

- Xin Đường chủ cứ tự nhiên.

Đơn Hiểu Thiên đi rồi, bọn tỳ nữ dọn tiệc xuống và mang trà lên cho bọn Giang Hàn Thanh, Cung Quan Võ, Lý Duy Năng và Quản Thiên Phát.

Tuy mới quen nhau, nhưng cùng xấp xỉ một lứa tuổi, nên bọn Lý Duy Năng, Cung Quan Võ và Giang Hàn Thanh nói chuyện xem có vẻ tâm đầu ý hợp.

Trong bọn chỉ có Quản Thiên Phát hơi lớn tuổi và kinh nghiệm giang hồ nhiều hơn, nên tuy địa vị khiêm tốn, nhưng bọn Giang Hàn Thanh đều xem như người anh cả.

Họ bàn luận tình thế võ lâm hiện tại, nhất là hành tung của bọn Ngũ Phượng môn, mãi cho đến gần tối mới trở về phòng ăn cơm tối, trong một phòng kín, Đơn Hiểu Thiên mời Thanh Phong đạo trưởng, “Độc Tẩu” Chu Tiềm và bọn Lý Duy Năng, Cung Quan Võ, Giang Hàn Thanh, Quản Thiên Phát xây quanh bàn thương nghị.

Mọi người im lặng nhấp nháp chén trà bốc khói, dáng sắc của họ có vẻ trang trọng lạ thường.

Trong phòng, ngoài mấy người của họ ra, không có tên tỳ nữ nào hầu trà, luôn cả cửa phòng cũng đóng kín im ỉm.

Hình như họ đang bàn một vấn đề trọng đại.

Họ nói chuyện với nhau rất nhỏ, chỉ vừa đủ cho mọi người nghe thấy, có nhiều lúc họ còn kề sát tai nhau, câu chuyện càng về khuya càng có vẻ nặng nề.

Hoa viên của Nam Bình Vệ phủ khá rộng.

Phía Tây của vòng tường có một nhánh sông ăn xuyên vào hoa viên, nơi cửa tường có chắn song sắt, cánh cửa không phải mở ngang mà lại có cần trục kéo lên xập xuống.

Con sông chạy thẳng vào giữa hoa viên, hai bên tàng cây mát rượi và bây giờ nơi đó có hai chiếc thuyền mui phủ bít bùng.

Sớm ngày hôm đó, hai tên tráng đinh khiêng một chiếc cán, trên đó có người nằm phủ mền kín mít và hai bên có bốn tên tỳ nữ đeo kiếm hộ tống thẳng xuống một trong hai chiếc thuyền.

Họ khiêng chiếc cán thẳng vào mui, theo sau là Giang Hàn Thanh, Lý Duy Năng, Quản Thiên Phát, và sau khi tất cả vào trong thì cửa thuyền được phũ kín ngay.

Kế tiếp Đơn Hiểu Thiên cùng Cung Quan Võ đưa Thanh Phong đạo trưởng và “Độc Tẩu” Chu Tiềm xuống chiếc thuyền thứ hai.

Nhưng Đơn Hiểu Thiên và Cung Quan Võ chỉ đưa tới bờ sông rồi đứng lại chứ không theo xuống.

Hai chiếc thuyền mui kia, ngay cả hai bên bờ cũng không trông thấy người trong thuyền, chính người trong thuyền, nếu không hé cửa thì cũng không thấy bên ngoài được.

Như đã có sắp đặt sẵn, bọn thủy thủ không đợi căn dặn gì cả, khi mọi người vào trong khoang, cửa thuyền đóng lại và họ chèo thuyền đi ngay.

Đơn Hiểu Thiên đứng trên bờ nói với :

- Chúc chư vị thuận buồm xuôi gió, tại hạ không thể tiễn xa.

Hai chiếc thuyền tách bến nhanh quá, không nghe ai đáp lại.

Tấm bửng sát bên chân tường được kéo lên, hai chiếc thuyền rời nhau ra khỏi hoa viên Vệ phủ.

Nhìn theo thuyền khuất ngoài vòng tường, Đơn Hiểu Thiên nói khẽ với Cung Quan Võ :

- Cung lão đệ, mình cũng bắt đầu sửa soạn là vừa.

Chuyến đi của hai chiếc thuyền cũng như việc ở lại của đám Đơn Hiểu Thiên thật là bí mật.

Người ta chỉ thấy he hé một phần là hình như họ đưa Lý Quang Trí về Lưu Hương cốc.

Hình như đây là mật lệnh của Lưu Hương cốc do đứa cháu gái của Vệ thái quân là vị tiểu thư Vệ phó đường chủ mang về cho Đơn Hiểu Thiên.

Và để che mắt bọn Ngũ Phượng môn cho nên họ chia làm hai chuyến thuyền do hai tốp người điều khiển.

* * * * *

Triết Giang vốn là một vùng sông ngòi chi chít, trọn một vùng Giang Nam rộng lớn, sông đã trở thành thông lộ, thuyền bè đã là phương tiện giao thông đứng đầu của dân chúng.

Thượng du của Tiền Đường, quan trọng nhất là con sông Tân An, Hoàn Nam dẫn vào nội cảnh Triết Giang, họp với những con sông Kim, sông Cụ và sông Nghiêm đổ vào lòng Hàng Châu và thoát ra cửa biển.

Hai chiếc thuyền đóng kín cửa tuy có vẻ tù túng, nhưng nhờ khoang rộng và nhất là trà ngon, bánh ngọt đầy đủ cho nên người trong thuyền cũng cảm thấy thoải mái khá nhiều.

Trừ Tiên Nhân Chưởng Lý Quang Trí nằm yên trong phía sau của lòng thuyền còn bọn Quản Thiên Phát, Giang Hàn Thanh và Lý Duy Năng đều ở phía ngoài.

Họ dựa mình trên những chiếc gối cao, họ thu ngắn thì giờ bằng những câu chuyện giang hồ và trao đổi với nhau những kinh nghiệm hữu ích.

Trong thuyền chỉ có Quản Thiên Phát là người nhiều kinh nghiệm và nhất là từng ngồi thuyền đi dọc dãy Hàng Châu, bọn Giang Hàn Thanh và Lý Duy Năng nhờ đó mà có dịp được nghe nhiều kinh nghiệm.

Khi thuyền bắt đầu ngược dòng Phú Xuân thì con sông cũng bắt đầu quanh co uốn khúc, ngồi trong thuyền tuy không nhìn rõ được bên ngoài, nhưng ai cũng cảm thấy được cách đi quanh qua lộn lại và Quản Thiên Phát cho biết là có thể đã vào trung tâm điểm của Phú Xuân rồi.

Đến trưa ngày thứ hai, thuyền cập bến Thanh Gia.

Nơi đây, thượng khách ngược xuôi đều gần như không ai là không ghé lại, hình như đó là một bến phồn thịnh nhất để mua bán và nhất là để bổ sung lương thực cho những chuyến thuyền đi xa.

Tên tài công của chiếc thuyền của bọn Giang Hàn Thanh lên bờ đốc xuất đám thủy thủ lo mua sắm lương thực, bọn Giang Hàn Thanh vẫn đóng cửa ngồi nói chuyện trong khoang.

Chợt nghe trên bờ, ngay trên đòn dài có tiếng hỏi :

- Các anh thủy thủ, trong thuyền các anh có Hàn công tử phải không?

Tên thủy thủ đáp :

- Không, không có, chủ nhân của tôi họ Trương.

Người ấy cười nói :

- Tôi không cần biết chủ anh họ Trương hay họ Lý, tôi chỉ biết trong thuyền có một vị công tử họ Hàn, không tin các anh vào hỏi lại đi.

Bọn Quản Thiên Phát đang ngồi trong khoang, nghe thấy câu chuyện, Lý Duy Năng ngó Giang Hàn Thanh cười :

- Họ kiếm anh đấy.

Giang Hàn Thanh chưa đáp thì nghe tên thủy thủ nói :

- Không, trong thuyền chúng tôi không có ai là họ Hàn cả.

Người ấy nói :

- Tôi nói có là có, anh cứ vào hỏi đi.

Tên thủy thủ đáp :

- Không cần phải hỏi, tôi nói không có là không có.

Người ấy cười :

- Được rồi các anh không chịu hỏi thì để tôi xuống hỏi.

Một tiếng động nhẹ vang lên khe khẽ làm bọn Giang Hàn Thanh biết người ấy đã nhảy xuống thuyền.

Tiếp liền sau là đám thủy thủ la lên :

- Đứng lại, làm cái gì mà nhảy đại xuống thuyền người ta như thế?

- Tôi đã nói rồi, tôi đi kiếm người.

Một tên thủy thủ thét lên :

- Hất hắn xuống sông đi, làm gì ngang ngược thế.

Năm sáu tiếng rập lên, chứng tỏ bọn thủy thủ đang cản người ấy lại.

Tiếng người ấy gắt :

- Các người ỷ đông định đánh người ta phải không?

Tiếng đám thủy thủ :

- Đừng dài dòng gì hết, hất mẹ nó xuống sông đi.

Có tiếng động mạnh, hình như có người lọt xuống sông.

Tiếng một tên thủy thủ thét lớn :

- Tiểu tử, dám xuống thuyền rồi mà còn đánh người à?

Nhiều tiếng huỳnh huỵch tiếp theo và có nhiều tiếng văng xuống nước.

Ngay lúc đó có tiếng binh khí tuốt ra khỏi vỏ, tiếng thủy thủ chưởi thề ỏm tỏi, chứng tỏ họ đã bị người kia đánh ngã xuống sông và họ đang làm dữ.

Giang Hàn Thanh đứng dậy nói :

- Người đó hình như võ công khá lắm, đám thủy thủ không thể cản được đâu, để đệ ra xem sao.

Quản Thiên Phát đưa tay cản lại :

- Nhị công tử hãy để tại hạ ra coi là phải hơn.

Lý Duy Năng gật đầu :

- Phải rồi, hãy để Quản huynh quan sát tình hình trước đã.

Quản Thiên Phát xô cửa bước ra.

Trên mũi thuyền có mấy tên thủy thủ, họ tuốt đao vây quanh một người mặc áo xanh, họ chỉ vây quanh chứ không dám xông vào, hình như họ đã hơi gườm.

Hai ba tên thủy thủ khác bị văng xuống nước, đang lóp ngóp vịn be thuyền bò lên y như con gà chết nước.

Lúc bấy giờ tên tài công họ Sở vừa trở về, ông ta thấy chuyện lôi thôi nên vội hỏi :

- Có chuyện gì xảy ra thế?

Đám thủy thủ như được cứu tinh, cùng đồng loạt kêu lên :- Kìa, Sở tài công đã về...

Người áo xanh lạnh lùng :

- Anh là tài công mà giữa thanh thiên bạch nhật để cho thủy thủ vây đánh giết người như thế phải không? Bộ anh cho cái đất Phú Dương này không có pháp luật chi cả hay sao?

Sở tài công vòng tay cười :

- Xin lỗi, chuyện đâu còn có đó, vì đám thủy thủ của tôi không biết, xin công tử bỏ qua cho.

Một mặt ông ta khoác tay về đám thủy thủ :

- Hãy lui ra sau.

Mấy tên thủy thủ thu đao lui xuống.

Sở tài công vòng tay :

- Chẳng hay công tử đến đây có chuyện chi mà lại cùng đám thủy thủ sinh ra chuyện đáng tiếc ấy.

Người áo xanh đáp :

- Tôi đến đây tìm người.

Sở tài công hỏi :

- Chẳng hay công tử tìm ai?

Người áo xanh đáp :

- Tôi đi tìm Hàn công tử.

Sở tài công cười :

- Như vậy là công tử đã tìm lầm chỗ rồi, trên thuyền không có ai họ Hàn cả.

Người áo xanh cười nhạt :

- Cứ theo tôi biết thì vị công tử họ Hàn hiện đang có mặt trên thuyền này.

Hắn liếc vào khoang, vừa đúng lúc Quản Thiên Phát bước ra, hắn hất mặt nói luôn :

- Hỏi xem có hay không thì biết.

Quản Thiên Phát vòng tay :

- Bằng hữu tìm Hàn công tứ có chuyện chi?

Người áo xanh cười :

- Nghĩa là trong thuyền này có vị công tử họ Hàn.

Quản Thiên Phát nói :

- Tại hạ chỉ hỏi thế thôi. Nhưng chắc bằng hữu đến đây có chuyện cần.

Người áo xanh đáp :

- Đúng, nếu không có chuyện cần thì tại hạ đâu đã khuấy nhiểu các vị làm chi.

Hắn liếc vào khoang rồi hỏi tiếp :

- Tại hạ không có thì giờ nhiều, nếu có thể xin các hạ mời Hàn công tử ra đây để tại hạ chuyển lời nhắn tin rồi tại hạ đi ngay.

Quản Thiên Phát hỏi :

- Nhưng chẳng hay vị họ Hàn ấy tên chi?

Người áo xanh cười :

- Tên Hàn Thiếu Sơn.

Quản Thiên Phát hỏi :

- Chằng hay bằng hữu danh tính là chi?

Người áo xanh cau mặt :

- Sao lại hỏi làm chi chuyện ấy? Tại hạ cần gặp Hàn công tử kia mà.

Quản Thiên Phát nói :

- Nếu có tin nhắn, xin bằng hữu cứ tại hạ là được rồi.

Người áo xanh chớp mắt :

- Các hạ là quản gia của Giang phủ phải không?

Quản Thiên Phát sửng sốt :

- Tại sao các hạ lại biết?

Người áo xanh cười :

- Các vị cho rằng hành tung của các vị không ai biết, thế nhưng người ta đã biết cả rồi.

Không chờ Quản Thiên Phát hỏi, người áo xanh nói tiếp :

- Tôi đến đây để trao tin, nếu các hạ là quản gia Giang phủ cũng có thể trao được.

Quản Thiên Phát hỏi :

- Như vậy các hạ trao tin miệng chứ không phải trao thơ?

Người áo xanh gật đầu :

- Đúng, chỉ đưa tin miệng.

Quản Thiên Phát cười :

- Nếu bằng hữu không nghi ngờ, tại hạ xin cứ nói.

Người áo xanh thấp giọng :

- Hãy chuyển lời với Hàn công tử là người ta đã theo dõi thuyền đến đây rồi, đêm nay người ta sẽ tấn công, các hạ hãy khuyên Hàn công tử rời khỏi nơi dây, rời khỏi chiếc thuyền này, đừng dinh líu vào Lưu Hương cốc mà mang vạ vào thân.

Quản Thiên Phát hỏi :

- Chẳng hay bằng hữu có biết họ là ai và sẽ tấn công bằng cách nào không?

Người áo xanh đáp :

- Tại hạ chỉ phụng mạng đưa tin như thế ấy, còn ngoài ra thì không biết gì hơn nữa.

Quản Thiên Phát nói :

- Đã phụng mạng thì tự nhiên phải biết mệnh lệnh của ai, xin bằng hữu nói rõ để tôi chuyển lại cho Hàn công tử.

Người áo xanh đáp :

- Tự nhiên là tôi phụng mạng chủ nhân tôi, các hạ cứ chuyển lời là Hàn công tử sẽ biết ngay.

Quản Thiên Phát chợt nhớ ra hắn hỏi :

- Bằng hữu có phải là người của Ngũ Phượng môn chăng?

Người áo xanh hơi biến sắc, hắn nói nhanh :

- Tin tức tôi đã nói hết rồi, các hạ hãy chuyển lại cho Hàn công tử, nhớ dặn đừng có ỷ mình mà mang hại vào thân, tôi không thể ở đây lâu hơn nữa.

Nói xong, hắn nhún chân nhảy phóc lên bờ và bỏ đi thật nhanh.

Nhìn theo người áo xanh, Quản Thiên Phát lóe ngời ánh mắt. Hắn lẩm nhẩm :

- Bằng vào vóc người như thế, bằng vào cách uốn mình nhảy lên như thế, rất có thể hắn là một cô gái.

Sở tài công bước lại hỏi :

- Quản gia, chẳng hay người ấy có quyền chi thế?

Quản Thiên Phát đã nghe Đơn Hiểu Thiên cho biết Sở tài công vốn là người thân tín đắc lực, vì thế hắn hỏi :- Hắn đến báo tin là bọn Ngũ Phượng môn đã theo dõi và có thể sẽ tấn công ta.

Sở tài công kinh ngạc :

- Làm sao lại có thể như thế được, chúng ta đi rất bí mật, làm sao họ lại biết hành tung của chúng ta?

Quán Thiên Phát cười :

- Thế mà họ đã biết thì mình làm gì họ bây giờ.

Sở tài công nói :

- Đường chủ có căn dặn, trong khi đi đường tất cả mọi việc xin tuân theo sự dạy của Quản gia.

Quản Thiên Phát nói :

- Sở tài công đừng khách sáo, bây giờ xin Sở tài công cứ cho anh em thủy thủ sắp xếp như thường lệ, đừng tỏ ra có gì khác lạ cả, công việc chúng ta sẽ định sau.

Sở tài công cúi mình :

- Vâng, xin tuân lệnh.

Hắn vừa định quay ra, thì Quản Thiên Phát vụt kêu :

- Sở tài công.

Sở tài công quay lại :

- Quản gia có điều chi dạy bảo?

Quản Thiên Phát hỏi :

- Đây là nơi đâu?

Sở tài công đáp :

- Đây là bến Thăng Gia, tới trước nữa là Đồng Lư.

Quản Thiên Phát trầm ngâm :

- Chúng ta dự định đêm nay nghỉ tại đâu?

Sở tài công đáp :

- Dự định nghỉ tại Đồng Lư.

Quản Thiên Phát hỏi :

- Ngoài Đồng Lư ra còn chỗ nào vắng vẻ nữa không?

Sở tài công đáp :

- Phụ cận Đồng Lư có một chỗ nữa gọi là Phú Thứ dọc theo bên bờ trái là xóm dân chài, bờ đối diện là một dãy núi Đại Nhạn Môn, nơi này có phần vắng vẻ.

Trầm ngâm một lúc Quản Thiên Phát nói :

- Như thế chúng ta cứ cho thuyền đậu nghỉ đêm nay ở bờ bên kia, dựa giải Đại Nhạn Môn.

Sở tài công vâng dạ lui ra sau.

Quản Thiên Phát vừa vào trong là Lý Duy Năng vội hỏi :

- Sao? Người ấy có phải tìm Giang huynh không?

Quản Thiên Phát cười :

- Đúng, người đến báo rằng Ngũ Phượng môn đã theo ta và đêm nay họ sẽ tấn công.

Lý Duy Năng cười khẩy :

- Tin tức của họ quả là bén nhậy, bọn mình ở mãi trong thuyền thế mà vẫn không qua mắt được họ, đã thế chúng ta cứ sẵn sàng ứng chiến chứ làm sao bây giờ.

Quản Thiên Phát nói :

- Đệ đã cho Sở tài công đêm nay lựa chỗ vắng vẻ mà đậu thuyền.

Giang Hàn Thanh trầm ngâm :

- Bọn Ngũ Phượng môn có tin tức nhanh như thế mà người này lại còn biết nhanh hơn chúng nữa, Quản huynh có hỏi họ là ai không?

Quản Thiên Phát lắc đầu :

- Có hỏi nhưng người ấy không chịu nói mà cứ bảo vâng lệnh đến báo cho công tử hay và khuyên đừng dính líu vào Lưu Hương cốc, hãy rời khỏi thuyền để tránh vạ lây.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Theo Quản huynh thì người ấy có thể là ai?

Quản Thiên Phát đáp :

- Người ấy vóc dáng nhỏ thó, cách nhún mình nhảy lên lại rất dịu mềm, tại hạ xem không giống... đàn ông.

Lý Duy Năng cười :

- Không phải đàn ông thì nhất định Giang huynh phải biết.

Giang Hàn Thanh đỏ mặt :

- Lý huynh nói đùa, thật tình đệ nghĩ hoài vẫn không biết là ai.

Suy nghĩ hồi lâu, Giang Hàn Thanh lại hỏi Quản Thiên Phát :

- Quản huynh thấy đó có phải là Tử Quyên không?

Quản Thiên Phát lắc đầu :

- Không, nếu là Tử Quyên thì tại hạ nhất định nhìn ra, theo tại hạ thì rất có thể là người của Ngũ Phượng môn.

- Người của Ngũ Phượng môn?

Giang Hàn Thanh rúng động.

Ngũ Phượng môn hay tin thuyền hộ tống Tiên Nhân Chưởng và dự định tấn công, chuyện như thế nhất định phải là vô cùng bí mật, trừ những người tham gia kế hoạch, không một ai khác có thể biết được.

Vả lại người này từ Hàng Châu theo đến đây để đưa tin, nhất định phải lên đường từ tối đêm rồi, nếu là một cô gái thì không thể có ai khác hơn là Nã Vân, Cầm Nguyệt, hai tỳ nữ của Tam cung chủ.

Hành động lần này, Ngũ Phượng môn có thể có hai mục đích, một là khi được tin Tiên Nhân Chưởng Lý trang chủ không chết, chúng dự mưu bắt lại, hai là bắt mình để thu hồi ba chiêu kiếm pháp, chính vì thế mà Tam cung chủ mới đưa tin.

Ngũ Phượng môn, ngoài Tam cung chủ ra, không ai có thể biết được kế hoạch của họ cả.

Giang Hàn Thanh còn đang suy nghĩ, thì Sở tài công từ ngoài xô cửa bước vào.

Thấy dáng cách vội vàng của hắn, Lý Duy Năng cau mặt hỏi :

- Sở tài công đã phát hiện chi chăng?

Sở tài công cúi mình :

- Tiểu nhân có chuyện xin báo cáo cùng tam vị.

Lý Duy Năng hỏi :

- Chuyện chi đã xảy ra chăng?

Sở tài công đáp :

- Từ lúc nhổ neo tại Thanh Gia Khẩu, tiểu nhân thấy có một chiếc thuyền mui kín như thuyền mình theo dõi xa xa nhưng vì trên sông thuyền bè qua lại quá đông nên khó mà phân biệt, chính vì thế mà tiểu nhân không lưu ý lắm.

Quản Thiên Phát hỏi :

- Nhưng vừa rồi lại có hai chiếc khinh thuyền lướt ngang qua mặt thuyền phải không?

Sở tài công kinh ngạc :

- Sao Quản gia lại biết?

Quản Thiên Phát cười :

- Tại hạ không thấy, nhưng gióng theo tiếng sóng, nên tại hạ đoán ít nhất là phải có hai chiếc khinh thuyền đã vượt ngang qua.

Sở tài công gật gật đầu :

- Quản gia đoán thật đúng, ban đầu tiểu nhân cũng thấy hai chiếc nhưng sau đó lại phát hiện thêm hai chiếc nữa cách đó xa xa, theo tiểu nhân nghĩ thì sợ rằng chúng sẽ tấn công ngay trên khúc sông này chớ không chờ đến đêm đâu.

Quản Thiên Phát trầm ngâm :

- Cũng chưa chắc đã ra tay ngay bây giờ, nếu không có một nguyên nhân nào mới xảy ra thì nhất định là chúng sẽ đợi tới tới trời tối nhưng chiếc khinh thuyền đó có thể là chúng cho theo dò la động tịnh thế thôi.

Giang Hàn Thanh cau mặt :

- Nếu chúng quyết định đánh trên sông, trong khi mình không quen hỗn chiến dưới nước. Quả là chuyện khó khăn...

Quản Thiên Phát hỏi Sở tài công :

- Anh em thủy thủ của mình, số có thể quen thủy chiến được nhiều hay ít?

Sỡ tài công đáp :

- Mười hai anh em trên thuyền đều là người mà Đơn đường chủ đã tuyển chọn, trên bộ hay dưới sông gì họ cũng đều là những tay khá.

Quản Thiên Phát hỏi :

- Trên thuyền chúng ta có cung nỏ hay không?

Sở tài công đáp :

- Trên thuyền có bốn dàn cung, ngoài ra anh em đều có cung tay.

Quản Thiên Phát gật đầu :

- Như thế là đủ rồi, bây giờ Sở tài công hãy cho anh em chuẩn bị cung tiễn và lập tức cho thuyền nhắm vào bờ bên phía vắng.

Sở tài công có vẻ nghi ngại, trì hoãn :

- Chúng ta cho thuyền tấp vào bờ bây giờ sao?

Quản Thiên Phát lắc đầu :

- Không, thuyền cứ việc đi tới, nhưng phải cho gần bờ, bởi vì như thế chúng ta có nhiều lợi điểm: thứ nhất, nếu khi phát hiện ra thuyền địch sắp sửa tấn công thì mình dựa vào bờ, tránh được sự bao vây, nếu chúng theo bằng cách này thì nhất định không thể điều động bộ binh, chúng ta dựa bờ nên chỉ phải đối dịch có mỗi một mặt, chúng ta có thể tập trung, tiến lên là đánh, rút lại là thủ, sinh lộ có sẵn bên sau, như thế mới có thể nắm chắc phần không thiệt hại.

Lý Duy Năng gật đầu :

- Hay lắm, chúng ta không quen thủy chiến, hành động như thế sẽ chủ động được nhiều hơn.

Sở tài công cúi mình lui ra rồi, Giang Hàn Thanh nói :

- Lý huynh, Quản huynh, phần chúng ta số người có hạn, nhưng bọn địch thì không phải thế, chúng có nhiều ưu thế hơn chúng ta, theo đệ thì trong khi chúng chưa tới, mình nên phân công đối phó để tránh khỏi bại vong.

Lý Duy Năng hói :

- Giang huynh có ước lượng được chúng đến đây có những ai không?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Theo đệ biết thì gần đây Đại cung chủ, Nhị cung chủ và Tam cung chủ đều tập trung và ở Hàng Châu, ngoài ra còn Chấp Pháp đàn chủ Cách Thiệu Ngũ, Chu Tước đàn chủ Yên Phi Quỳnh, trừ Hắc Kỳ lệnh chủ ra, còn lại ba người có lẽ cũng có mặt tại Hàng Châu, thêm vào đó còn có Phương trượng Thánh Quả tự là Phi Cảnh thiền sư và sư đệ của ông ta là Huyền Cảnh pháp sư, những người kể trên trước đây mấy ngày, có số đã đi rồi, nhưng hôm nay lại cũng có thể đã về, nói chung đêm nay những người ấy đều có thể đến đây.

Lý Duy Năng hỏi :

- Đệ có nghe Giang huynh nói thì hình như Đại cung chủ của họ có võ công cao lắm phải không?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Đệ chưa thấy được võ công của Đại cung chủ, nhưng Nhị cung chủ thì về phương diện kiếm thuật có thể nói đã đạt mức siêu phàm, như thế Đại cung chủ của họ dĩ nhiên là cao lắm.

Quản Thiên Phát nói :

- Đại cung chủ là người đầu não của Ngũ Phượng môn, dẫu có mặt tại Hàng Châu đêm nay chắc chắn cũng không thể đến đây, theo tại hạ suy đoán thì có thể đêm nay do Nhị cung chủ cầm đầu.

Giang Hàn Thanh nói :

- Nhị cung chủ kiếm thuật tinh thâm, đệ không phải là tay đối thủ của hắn.

Lý Duy Năng nhướng mắt :

- Binh đến thì tướng đánh, cho dầu lành dữ như thế nào thì chúng ta cũng phải đối đầu với họ.

Và hắn hỏi luôn :

- Thế còn hai tên Hộ pháp của họ võ công ra sao?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Phi Cảnh và Huyền Cảnh vốn là sư huynh đệ đông môn, họ chuyên luyện về âm công, lúc ở Yên Tử Cơ, đệ bị hắn đánh lén một luồng chỉ lực gọi là “Âm Cực chỉ”, cũng may nội công của đệ luyện thuần dương, nhưng cũng phải hết một đêm một ngày mới phục hồi. Gặp họ mình phải hết sức cẩn thận...

Chương 7: Cuộc chiến trên sông

Câu nói của Giang Hàn Thanh làm cho Quản Thiên Phát có nhiều suy nghĩ.

Nhưng Lý Duy Năng thì lại mỉm cười :

- Hay lắm, bây giờ cứ cho rằng tên Nhị cung chủ và tên trọc ấy cũng đến, thì chúng ta định như thế nào?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Đơn đường chủ có nói rằng nếu thuyền của chúng ta đến được Đồng Lư thì sẽ có người trợ giúp, nhưng có đến kịp hay không lại là chuyện khác, vì thế cuộc chiến đêm nay mình cứ chuẩn bị coi như không có ai tiếp viện.

Quản Thiên Phát nói :

- Chúng ta không nên đương đầu với chúng.

Giang Hàn Thanh nói :

- Không, đệ không phải có ý như thế, nếu Nhị cung chủ của họ không đến đây thì chúng ta cứ thi hành theo kế hoạch bó thuyền mà tránh, nhưng nếu người ấy đến thì chắc chắn sẽ không thể bỏ qua được đệ và tự nhiên đệ cũng phải cùng nghinh chiến.

Quản Thiên Phát nói :

- Đơn đường chủ từng căn dặn không nên cùng với họ đối diện giao tranh, người bảo khi thuyền đến Đồng Lư thì chúng ta cứ bõ thuyền lên bộ, những chuyện gì khác sẽ do Chu Long Chu cô nương đối phó.

Giang Hàn Thanh nói :

- Không, chúng ta không phải hạng lâm trận đào vong, chúng ta đâu có thể để gánh nặng này cho một mình Chu cô nương gánh vác?

Lý Duy Năng cười :

- Đúng, đệ và Giang huynh cùng một ý với nhau, dầu gì cũng là bậc nam nhi, chẳng lẽ cứ nghe gió là chạy trốn? Làm sao mình lại có thể giao cả việc chống địch lại cho một mình Chu cô nương được?

Quản Thiên Phát vội nói :

- Xin nhị vị công tử biết rằng đây là kế, mà đã là kế thì không phải là chuyện chạy hay không chạy.

Giang Hàn Thanh nói :

- Cứ theo tin báo hồi trưa này thì chuyện địch theo ta có nữa phần là nhắm vào đệ, nhưng đệ là môn hạ của Trúc Kiếm môn, đâu có thể nghe địch là chạy trốn?

Lý Duy Năng vỗ tay :

- Đúng! Đúng, gia sư cũng thường nói với đệ rằng môn đệ của Thần Phiến Tử không bao giờ biết sợ kẻ mạnh, đêm nay đệ sẽ cùng Giang huynh thử sức một phen.

Nghe hơi nóng xông lên từ hai vị thiếu niên công tử Quản thiên Phát lắc đầu :

- Nhị vị công tử đã đem cả danh dự của tôn sư ra thì tại hạ không chen lời chi, chỉ có điều theo kế sách của Đơn đường chủ đêm nay, nếu không tóm tất cả vào một mẻ thì ít nhất cũng sẽ làm cho chúng thảm hại, đây là kế an định Giang Nam, tại hạ mong nhị vị không nên làm hỏng phương sách đã được định trước ấy.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Thế thì theo ý kiến của Quản huynh chúng ta phải hành động ra sao?

Quản Thiên Phát đáp :

- Theo tại hạ nếu nhị vị không chịu tránh né thì ít nhất cũng phải để cho kế chung đạt thành rồi sẽ tính đến cái riêng.

Lý Duy Năng hỏi :

- Sao gọi là chung và riêng?

Quản Thiên Phát đáp :

- Chung là phải theo kế sách để chu toàn đại cuộc, riêng là chuyện đương đầu hay không đương đầu mà nhị vị đã bàn.

Giang Hàn Thanh nói :

- Tại hạ biết rằng khi thuyền cặp vào bờ, có lẽ Chu cô nương đã bắt đầu bố trí, trong khi tạm thời nhị vị tạm thời đừng lộ diện.

Giang Hàn Thanh ngạc nhiên :

- Chu cô nương đã có bố trí sao?

Quản Thiên Phát đáp :

- Đệ chỉ đoán thế thôi vì Đơn đường chủ đã có căn dặn là nếu thấy địch theo dõi thì phải tìm một nơi hẻo lánh đậu thuyền vào đêm tối một cách tự nhiên, nhị vị công tử phải bảo thủy thủ bỏ thuyền ẩn mặt ; nếu là ban ngày thì nhị vị công tử phải cố sức trong một thời gian ngắn rồi sau cùng phải thối lui, như vậy rõ ràng chuyện đối phó với địch nhân là đã có kế rồi.

Lý Duy Năng gật gật đầu :

- Quản huynh có lý.

Giang Hàn Thanh trầm ngâm :

- Ngũ Phượng môn dốc tâm theo dõi là chúng tập trung cao thủ trong khi đó chỉ có mỗi một mình Chu cô nương...

Quản Thiên Phát nói :

- Hành động của Ngũ Phượng môn kỳ này hoàn toàn nằm trong kế hoạch của Đơn đường chủ, và nếu không nắm chắc thì “Độc Tẩu” Chu Tiềm làm sao dám để đứa con gái độc nhất của mình gánh vác?

Hoàng hôn.

Trên sông mà thấy hoàng hôn là trời đã sắp tối đến nơi.

Từ lúc thấy có khinh thuyền theo dõi, Sở tài công truyền cho thủy thủ cặp gần bờ mà đi, xa xa chỉ còn thấy hai chiếc chừng như cố bám, nhưng chỉ mấy phút sau là mất hút.

Thuyền của bọn Giang Hàn Thanh chầm chậm quẹo qua một khúc quanh.

Nơi này gọi là Xạ Khê nằm về hướng Bắc Nhạn Môn Quan.

Đó là một bờ sông hoang vu cỏ cây rậm rạp, thuyền đến đó là dừng lại.

Thủy thủ trên thuyền đã lo cơm nước xong xuôi. Dưới sự điều động của Quản Thiên Phát, Sở tài công cho tất cả từ từ lên bờ lẩn vào bóng tối.

Chiếc thuyền thứ hai có ba bóng người nhẹ nhàng phóng lên, chỉ trong nháy mắt thì họ cũng lần khuất vào đêm tối.

Ba người đó chính là Lý Duy Năng, Giang Hàn Thanh và Quản Thiên Phát.

Cách đó chừng hai mươi trượng là một cái gò cao hơn mực nước, họ chọn một chỗ sầm uất nhất để ẩn mình.

Trên chỗ cao dòm xuống có thể quan sát được khúc sông dài, có thể thấy rõ những gì động tịnh.

Bây giờ trên thuyền chỉ còn lại một mình Chu Long Chu, còn “Độc Tẩu” Chu Tiềm và Thanh Phong đạo trưởng đã rời khỏi thuyền từ tối hôm qua, họ rời khỏi thuyền mà thủy thủ cũng không hay biết.

Đó là mật lệnh của Lưu Hương cốc chỉ thị cho đám lính do Đường chủ Đơn Hiểu Thiên sắp đặt đột phá Thánh Quả tự, sào huyệt Ngũ Phượng môn tại cứ điểm Giang Nam.

Đơn Hiểu Thiên đã đùng Tiên Nhân Chưởng Lý Quang Trí làm miếng mồi “Điệu Hổ Ly Sơn” để phá vỡ Tổng phân đàn Giang Nam của chúng.

Thanh Phong đạo trưởng và “Độc Tẩu” Chu Tiềm đã tiến lại tiếp ứng Đơn Hiểu Thiên.

Trời mỗi lúc mỗi tối thêm.

Gió núi khua cành lá xì xào.

Trên sông, từng đợt sóng cuốn vào bờ vỗ nghe bành bạch...

Thời gian chầm chậm trôi gần giữa đầu canh, một mình ở lại trên thuyền Chu long Chu chắc đã ngủ say.

Từ đầu đến cuối không thấy dáng nàng bước ra ngoài.

Không biết nàng có bố trí gì như Quản Thiên Phát nói hay không.

Ba người của bọn Giang Hàn Thanh ngồi xổm trên gò cao dòm xuống. Họ không thấy tăm dạng của Chu Long Chu nên càng làm cho họ băn khoăn lo lắng.

Ban đầu ẩn mình trên gò cao, mục đích là để canh chừng thuyền tập kích của Ngũ Phượng môn, nhưng với tình hình này họ lại trở thành canh chừng cô gái họ Chu mất rồi vì họ sợ nàng ngủ luôn hoặc giả nàng buồn tình bõ đi tuốt.

Lý Duy Năng không dằn được, hắn hỏi Quản Thiên Phát :

- Quản huynh, sao không thấy nàng động tịnh gì cả thế?

Quản Thiên Phát thấp giọng :

- Không thể không hành động, có lẽ chưa đến lúc.

Lý Duy Năng nói :

- Bây giờ đã gần quá canh một rồi, nếu cần bố trí thì phải là lúc địch chưa tới mới phải chứ!

Quản Thiên Phát nói :

- Cái đó thì đệ không biết được, có lẽ nàng có kế sách riêng của nàng chăng?

Không thấy Giang Hàn Thanh lên tiếng, hai người quay lại thấy tia mắt hắn đang hướng theo giòng sông về phía xa xa.

Lý Duy Năng hỏi :

- Giang huynh phát hiện gì chăng?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Có thể là thuyền của địch, hình như có ba chiếc đang hướng về mình.

Lý Duy Năng lấy làm lạ, vì chính hai chiếc thuyền nhà đang đậu cách đó chừng hơn hai mươi trượng mà thấy còn quá khó khăn, làm sao Giang Hàn Thanh lại có thể thấy được xa hơn?

Quản Thiên Phát hỏi :

- Giang nhị công tử thấy loại thuyền gì?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Cũng thuyền mui phũ như mình... nhưng bây giờ họ đã đậu ngoài vàm rồi.

Quản Thiên Phát hỏi :

- Thấy họ có lên bờ không?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Đã lên rồi, khoảng hai mươi người.

Quả nhiên trong khi họ nói chuyện thì trên bãi sông đã lần lần thấy lố nhố bóng người.

Họ đi dọc theo bãi, hướng về phía thuyền của bọn Giang Hàn Thanh đang đậu.

Họ ẩn vào bóng tối theo hình vòng cung bao vây thuyền của bọn Giang Hàn Thanh.

Lý Duy Năng nói.

- Rất tiếc là phải chi Chu cô nương rải chất độc cho sớm thì có lẽ chúng đã ngã cả rồi.

Quản Thiên Phát nói :

- Không sao, cung thủ của mình đã sẵn sàng, có thể hạ chúng trong nháy mắt.

Khi lên bờ Quản Thiên Phát đã dặn Sở tài công dặn xạ thủ phục sẵn ở bìa rừng dựa bờ sông, tất cả khi thấy bóng người thì lắp tên chờ đợi, cứ hễ thấy hiệu lệnh thì buông tên một lượt, mỗi người phải nhắm cho trúng mục tiêu.

Ngay lúc đó, từ ngoài vàm chợt thấy một thuyền lớn chầm chậm quay mũi vào bờ, cách thuyền của bọn Giang Hàn Thanh chừng ba trượng là ngừng lại.

Giang Hàn Thanh chú ý nhìn xem, hắn thấy phía khoang trước mũi có một người đeo mặt nạ...

Mặc dầu trong bóng tối, nhưng bằng vào vóc dáng đó, bằng vào mặt nạ đó, Giang Hàn Thanh biết ngay người ấy chính là Tam cung chủ Tôn Phi Loan.

Lòng hắn chợt rợn lên một nỗi buồn mênh mông khôn tả.

Thì ra người chỉ huy tấn công đêm nay lại là nàng, Sau lưng Tam cung chủ có hai tỳ nữ chính là Nã Vân và Cầm Nguyệt.

Chiếc ghế bên trái, trên ghế có một gã thiếu niên tuấn tú, chỉ nhìn qua Giang Hàn Thanh nhận ra ngay là Yên Phi Quỳnh, người đã giả mạo Cung Quan Võ.

Và bây giờ thì hắn cũng biết rõ ràng nàng chính là một trong hai vị Cung chủ sau Tôn Phi Loan và tự nhiên là kiêm nhiệm Chu Tước đàn Đàn chủ.

Hai chiếc ghế bên phải của Tam cung chủ là Phi Cảnh và Huyền Cảnh pháp sư.

Chiếc thuyền vừa dừng lại, từ trên bãi, trong đám người khi nãy có một người tách hàng bước ra, thi lễ trước mặt Tam cung chủ, hình như hắn nói gì đó và vì xa quá nên không nghe được.

Quản Thiên Phát khẽ nói :

- Quách Diên Thọ.

Giang Hàn Thanh gật đầu :

- Đúng, đám người xuống bãi do hắn thống lãnh, hình như hắn đang thỉnh ý với Tam cung chủ.

Lý Duy Năng hỏi :

- Võ công của Tam cung chủ như thế nào?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Đệ và nàng đã giao đấu một lần lại Yên Tử Cơ, gần hai trăm hiệp mà vẫn bất phân thắng bại.

Nói đến đây Giang Hàn Thanh chợt nhớ bị “Âm Cực chỉ” của Huyền Cảnh pháp sư làm mang thương tích, Tam cung chủ đã buộc Huyền Cảnh phải trao thuốc giải...

Hắn chợt nghe lòng mình dâng lên một niềm cảm xúc vô biên.

Ngay lúc đó, ở dưới bãi, Quách Diên Thọ lui đi ra sau, hướng về phía thuyền của Giang Hàn Thanh, đưa tay vẫy vẫy.

Đám thuộc hạ của hắn núp hai bên bụi rậm ào ra thận trọng tiến về hướng đó.

Mỗi người trên tay đều lăm lăm binh khí sáng ngời, tuy trong màn đêm nhưng vẫn làm cho người ta chóa mắt.

Quách Diên Thọ nhìn đăm đăm về phía hai chiếc thuyền rồi kêu lớn :

- Bằng hữu trên thuyền hãy nghe, các người đã lọt vào vòng vây rồi, lão phu khuyên hãy tự động lên bờ để tránh được cái chết thê thảm.

Hắn không ngờ rằng hắn đang nói chuyện với chiếc thuyền.

Không, đúng hơn là hắn chỉ nói với mỗi một người, mà người đó không biết bây giờ có còn trên thuyền hay không.

Chính bọn Giang Hàn Thanh cũng tự hỏi không biết Chu Long Chu đang ngủ say hay là đã bỏ đi đâu mất.

Trên thuyền đã không có ánh lửa mà cũng không nghe tiếng trả lời, không khí im lìm đáng ngại.

Quách Diên Thọ cười sằng sặc :- Lão phu là Quách Diên Thọ, phụng lệnh Tam cung chủ, đến mời người trên thuyền là Kim Lăng Giang nhị công tử, Thiên Thu trang Lý công tử và Thanh Phong đạo trưởng ra nói chuyện.

Bốn phía vẫn im lặng.

Quách Diên Thọ nói tiếp :

- Tam cung chủ hiện tại ở trên thuyền và sự nhẫn nại của người cũng có hạn, chư vị đã nằm trong vòng vây mà không tuân lệnh sao?

Và hắn vụt hét lớn :

- Giang Hàn Thanh, Lý Duy Năng, bọn ngươi rõ ràng ở trên thuyền, thế tại sao không chịu xuất đầu lộ diện? Bằng vào hai chiếc thuyền như thế, các ngươi nghĩ có thể trốn được à?

Lý Duy Năng nhướng mắt :

- Họ Quách đã đến lúc phải giết rồi.

Quản Thiên Phát là con người trầm tĩnh nhất, nhưng bây giờ hắn cũng cảm thấy bất an.

Chu Long Chu đâu?

Tại sao nàng lại không có dấu hiệu gì đối phó?

Lý Duy Năng không dằn được nữa, hắn nói nhỏ với Quản Thiên Phát :

- Quản huynh, hãy cho hắn nếm mùi cung tiễn trước đi, đệ không thể chịu được nữa rồi.

Quản Thiên Phát dè dặt :

- Chu cô nương hãy còn ở trên thuyền, chúng ta hãy cố chờ chút nữa.

Quách Diên Thọ đứng tần ngần một lúc rồi vụt quát :

- Lục soát cho ta.

Tiếng quát của hắn vừa dứt thì đám thuộc hạ đã ào ào tràn tới, nhưng khi còn cách thuyền chừng hơn trượng, chân của họ chậm lại.

Hình như họ cũng hơi ngan ngán.

Nhưng cuối cùng rồi họ cũng phải ra tay.

Năm sáu tên đầu tiên tốc hết những rèm cửa và dè dặt đi từ trước đến sau...

Qua một lúc lục soát, chúng lần lượt trở ra và một tên trong bọn cúi mình trước mặt Quách Diên Thọ :

- Bẩm Hộ pháp, trong thuyền không có người nào cả.

Quách Diên Thọ sửng sốt :

- Lạ không? Sao lại không có?

Hắn nói chưa dứt thì tên báo cáo từ từ khuỵu ngay xuống đất.

Trên gò cao, Quản Thiên Phát khẽ nói :

- Rồi, Chu cô nương đã ra ngòn nghề rồi đấy.

Quách Diên Thọ giật mình quát lớn :

- Kẻ nào ám toán?

Hắn vừa quát hỏi thì năm sáu tên thuộc hạ khác của hắn lại ngã lăn quay, chúng ngã xuống và không còn cục cựa.

Những tên đó chính là những tên nhảy lên thuyền trước hết.

Hình như họ bị trúng một thứ ám khí có chất độc gì dữ dội, những người thụ thương không thấy giãy dụa nhiều, da mặt họ xanh um thật nhanh và cũng ngã xuống thật nhanh.

Đột biến bất ngờ làm cho hai mươi tên thuộc hạ Ngũ Phượng môn đâm ra hốt hoảng, họ không hiểu trên hai chiếc thuyền ấy chứa đựng những gì.

Là một tay thành danh trên giang hồ đã mấy mươi năm, thấy tình hình bất ổn là Quách Diên Thọ đã vung tay thét lớn :

- Tất cả hãy lui lại, chờ ta thỉnh ý Tam cung chủ rồi quyết định sau.

Hơn hai mươi tên thuộc hạ thật ra cũng chỉ mong được thế. Họ vừa được lịnh là lập tức lui ra thật nhanh.

Nếu họ đứng yên thì không thấy chi, nhưng khi được lệnh lui, lúc họ vừa nhấc thân lên thì một chuyện lạ lại phát sinh.

Gần như cùng một lượt, hơn hai mươi tên thuộc hạ Ngũ Phượng môn, không một tiếng động nhưng cùng ngã xuống y như những tên ngã trước.

Không một cái giãy giụa, không một tiếng kêu la.

Trên bãi sông bây giờ chỉ còn trơ lại mỗi một mình Quách Diên Thọ.

Chuyện xảy ra nhanh quá đã làm cho “Kim Giáp Thần” Quách Diên Thọ gần như không còn tin ở đôi mắt của mình.

Lão đứng một chỗ như trời trồng, không biết phải làm sao và ăn nói ra sao!

Tự nhiên tình hình xảy ra như thế. Trên thuyền bọn Tam cung chủ đều chứng kiến từ đầu đến cuối.

Huyền Cảnh pháp sư lật đật đứng lên chấp tay :

- Tình hình bất ổn, xin Tam cung chủ cho bần tăng lên đó thử xem.

Tam cung chủ trầm giọng :

- Trên thuyền không người, như vậy thì họ đã đi cả rồi, thuộc hạ của ta lại bị hại, đại sư hãy lên xem còn có cứu được không? Chúng ta lui về Hàng Châu rồi sẽ tính sau.

Phi Cảnh pháp sư nói :

- Bần đạo xin Tam cung chủ cho nán lại.

Tam cung chủ hỏi :

- Đại sư có ý kiến như thế nào?

Phi Cảnh pháp sư nói :

- Theo bần tăng thì Lý Quang Trí bị chất độc ngấm vào mình nặng lắm, cho dầu có chửa trị cũng không thể sớm phục hồi, bây giờ cho dầu hắn có tỉnh lại thì cũng không thể đi đứng được, vì thế không thể có chuyện bỏ thuyền đi bộ, họ chỉ núp ẩn đâu đấy thôi.

Tam cung chủ trầm ngâm không nói.

Yên Phi Quỳnh nói :

- Tiểu muội thấy đại sư nói có lý, xin để tiểu muội cùng Huyền Cảnh đại sư xuống xem sao, rất có thể bọn Giang Hàn Thanh vẫn còn lẩn trốn, không thể buông thả chúng được.

Vừa nói nàng vừa đứng dậy.

Bằng vào lời lẽ đó, đủ thấy Yên Phi Quỳnh căm hận Giang Hàn Thanh nhập cốt.

Tam cung chủ khoát tay :

- Ngũ sư muội hãy để Huyền Cảnh đại sư xuống trước xem sao.

Huyền Cảnh pháp sư đứng lên :

- Bần tăng xin lãnh mạng.

Tiếng nói chưa dứt, thân ảnh ông ta đã lao vút xuống bãi và hỏi lớn :

- Quách huynh, họ chết bằng cách nào thế?

Đang lom khom quan sát đám thuộc hạ Quách Diên Thọ lật đật đứng lên vòng tay :

- Đại sư đến kịp là hay lắm, bọn chúng da mặt tím bầm hình như trúng phải chất độc gì dữ lắm.

Huyền Cảnh pháp sư hỏi :

- Quách huynh có tìm ra ám khí hay không?

Quách Diên Thọ lắc đầu :

- Theo đệ thấy thì chắc không phải ám khí, vì nếu ám khí là một vật nhỏ khó thấy thì không thể ném xa như thế vả lại đệ cùng đứng ngay đây, nếu bị tung ám khí thì tại sao đệ lại không bị trúng?

Huyền Cảnh gật đầu :

- Ám khí không thể ném xa nếu là vật nhỏ, đúng lắm chắc chắn không phải là ám khí.
Quách Diên Thọ hỏi :

- Đại sư cho rằng...

Huyền Cảnh pháp sư vụt ngẩng mặt hướng về phía hai chiếc thuyền quát lớn :

- Chu lão thí chủ đang ở trên thuyền, đừng ẩn mặt mất công.

Quách Diên Thọ kinh ngạc :

- Vừa rồi chúng đã lục soát thế sao không thấy...

Hắn nói chưa dứt tiếng thì từ trong thuyền một bóng đen nhỏ thó chầm chậm bước ra.

Bóng đen mặc toàn đồ đen, mặt che khăn đen, bước đi chập chờn y như một bóng ma.

Huyền Cảnh cau mặt quát lớn :

- Ngươi là ai? Chu Tiềm đâu?

Chu Long Chu không đáp lời, cứ chầm chậm bước tới.

Quách Diên Thọ rúng động khẽ kêu :

- Đại sư cẩn thận.

Huyền Cảnh đại sư trầm giọng :

- Đứng lại, nếu còn bước tới thì đừng trách bần tăng ác độc.

Chu Long Chu cười nhạt :

- Nếu bản cô nương muốn ra tay thì các ngươi còn đứng như thế được à?

Giọng nói của nàng thật lạnh lùng và tự nhiên như giọng nói của người lớn đối với trẻ con.

Huyền Cảnh pháp sư trầm giọng :

- Những người này chết vì tay cô phải không?

Chu Long Chu đáp :

- Tự nhiên.

Quách Diên Thọ cười gằn :

- Quả đúng là thủ đoạn tàn độc vô cùng...

Chu Long Chu thản nhiên :

- Quách Diên Thọ, ngươi có biết tại sao bản cô nương còn để ngươi đứng đấy không?

Là một nhân vật ngang dọc giang hồ suốt mấy mươi năm, thế nhưng bây giờ Quách Diên Thọ bị một cô gái xem như đồ bỏ.

Hắn tức tối run bắn cả chân tay :

- Sao? Cô nương tại sao không biết đến tại hạ?

Chu Long Chu nói :

- Ta để ngươi sống là muốn ngươi hãy hỏi Tam cung chủ của ngươi có muốn sống hay muốn chết, và cho ta biết hiện tại có muốn trở về Hàng Châu thì e rằng sào huyệt cũng đã tan tành.

Huyền Cảnh pháp sư sửng sốt :

- Sao, ngươi bảo sao?

Chu Long Chu gặn lại :

- Ngươi điếc rồi à!

Huyền Cảnh pháp sư hỏi :

- Những người trên thuyền đâu?

Chu Long Chu cười :

- Đi rồi.

Huyền Cảnh phát cáu gặn lại :

- Đi đâu?

Chu Long Chu cười :

- Đúng là hỏi giống như con nít, chân là chân của bọn họ, họ muốn đi đâu thì đi chứ sao ngươi hỏi ta?

Huyền Cảnh pháp sư nói :

- Tốt lắm, ngươi hãy theo ta lên thuyền.

Chu Long Chu hỏi :

- Lên thuyền ngươi làm gì?

Huyền Cảnh pháp sư nói :

- Ngươi đã giết hơn hai mươi thuộc hạ của Ngũ Phượng môn thì làm sao đi được.

Chu Long Chu cười nhẹ :

- Giết chúng thì làm sao? Cô nương muốn đi thì đi, muốn ở thì ở, ngươi có thể ngăn được à?

Huyền Cảnh pháp sư quát lớn :

- Bé con, ngươi muốn chết à.

Cánh tay của nhà sư cất lên thật lẹ trong tư thế “Lăng không điểm huyệt”...

“Âm Cực chỉ” đã làm cho Huyền Cảnh được thiên hạ nể nang, vì một khi cánh tay ông ta nhấc lên thì từ trước đến nay chưa có một ai thoát khỏi.

Thế nhưng lần này thì khác, cánh tay nhấc lên nhưng chỉ lực chưa kịp nhả ra thì vóc thân cao lớn dềnh dàng của ông ta ngã lăn xuống đất.

Quách Diên Thọ hoảng hốt thối lui hai bước.

Chu Long Chu nói :

- Bây giờ thì ngươi không thấy ta nói láo đấy chứ, ngươi còn chưa chịu gọi Tam cung chủ của ngươi xuống đây à?

Biết mình không phải là đối thủ của cô bé, Quách Diên Thọ không muốn tỏ ra liều lĩnh, hắn hỏi :

- Cô nương muốn tại hạ chuyển đến Tam cung chủ lời chi?

Chu Long Chu nói :

- Bảo với Tam cung chủ của ngươi là muốn sống thì cút đi, bằng muốn chết thì lên đây.

Quách Diên Thọ chưa kịp nói thì chợt có tiếng quát lớn :

- Quách hộ pháp, hãy để con tiện tỳ ấy cho ta.

Một luồng ánh thép từ trên thuyền xẹt xuống cùng với một bóng người, thanh kiếm vút thẳng xuống ngay đầu của Chu Long Chu.

Tiếp liền theo, một tiếng nữa vang lên :

- Ngũ cung chủ, hãy khoan!

Một bóng khác vút theo, bóng cao lớn đẫy đà của Phi Cảnh pháp sư.

Cả hai người gần như cùng một lúc, nhưng thanh kiếm trên tay Yên Phi Quỳnh tới trước và gặp ngay cái phất trần của Chu Long Chu hất mạnh trở lên.

Yên Phi Quỳnh bật ngửa ra sau nằm bất động.

Phi Cảnh pháp sư vừa vút tới chưa kịp ra tay thì cũng ngã xuống luôn.

Chuyện liên tiếp xảy ra làm cho Quách Diên Thọ đứng trơ như tượng gỗ, vừa rồi cái ngã của đám thuộc hạ cứ cho là hắn không nhìn kịp, nhưng bây giờ thì chuyện lại xảy ra sờ sờ trước mắt, cả ba người Yên Phi Quỳnh, Huyền Cảnh và Phi Cảnh pháp sư ngã ngay trước mắt hắn, nhưng hắn không trông thấy.

Chu Long Chu hành động ra sao thật không làm sao thấy được, từ trước đến sau nàng chỉ có một lần hất chiếc phất trần, còn nàng thì vẫn đứng yên không hề nhúc nhích.

Và bây giờ giọng nàng càng lạnh như băng :

- Trừ Tam cung chủ ra, bất cứ kẻ nào nhảy đến trước mặt ta cũng đều phải ngã xuống.

Quách Diên Thọ bây giờ mới thật đúng y như đứa trẻ mới lên ba đứng trước hành động của người trên trước, hắn há hốc mồm không biết nói làm sao và cũng không biết hành động cách nào.

Bộ mặt xương xẩu nhăn nheo của ông ta bây giờ như dài ra xuống ngực, không ra tay thì không còn mặt mũi nào nhìn thiên hạ mà ra tay thì kể như lãnh đủ, lão ta đứng thộn mặt như kẻ mất hồn.

Tam cung chủ đứng lên, nàng vẫy tay và cùng với Nã Vân, Cầm Nguyệt phóng ngay xuống bãi.

Hai bên cách nhau non một trượng và Chu Long Chu ngẩng mặt lên hỏi trước.

- Xem dáng cách thì hình như là Tam cung chủ đó phải không?

Tam cung chủ lạnh lùng :

- Phải, người đã dùng chất độc hại quá nhiều thuộc hạ của ta rồi đấy.

Chu Long Chu cười nhẹ :

- Nghe nói Ngũ Phượng môn quật khởi giang hồ, đã từng coi thiên hạ chẳng có vào đâu, nhưng không ngờ cũng chỉ có thế thôi.

Tam cung chủ hỏi :

- Chất độc của ngươi sử dụng khá là cao, thế ngươi có phải là con gái của “Độc Tẩu” Chu Tiềm không nhỉ?

Chu Long Chu gặn lại :

- Nếu phải thì sao?

Tam cung chủ nói :

- Tốt lắm, vậy bây giờ ngươi hãy trao thuốc giải cho ta.

Chu Long Chu cười :

- Ngũ Phượng môn cũng chuyên dùng thuốc độc đấy mà. Những tên ấy cho đến trưa ngày mai mới chết, bây giờ thì không muộn lắm đâu, hãy mang họ về đi. Nhưng ta cũng cho ngươi biết trước là có thể không trở về Thánh Quả tự được nữa, tốt hơn là nên tìm nơi khác.

Tam cung chủ nói :

- Ta đã nghe cả nãy giờ rồi, nhưng ta cần ngươi trao thuốc giải, ta nghĩ rằng chắc ngươi đã biết., thuốc giải không trao không được.

Chu Long Chu hơi rúng động, hình như nàng bây giờ mới cảm thấy chuyện khác lạ trong mình, nàng gặn hỏi :

- Ngươi đã ám toán ta phải không?

Tam cung chủ đáp?

- Khi nhảy xuống đây, ta đã dùng “Vô Tướng thần chỉ” đánh vào yếu huyệt hai vai của ngươi rồi, bây giờ thì dầu cho ngươi có muốn thi thố độc chất cũng không còn kịp nữa.

Chu Long Chu lớn tiếng.

- Ta không phục, ngươi đã thừa lúc người khác không phòng bị để mà ám toán.

Tam cung chủ cười :

- Chứ vừa rồi ngươi không làm như thế hay sao?

Chu Long Chu hình như cố đụng đậy đôi tay, nhưng Kiên Tĩnh huyệt đã mang thương tích nên nàng đành buông xuôi. Cung chủ vẫy tay lên theo phương pháp cách không điểm huyệt phong bế trọng huyệt của Chu Long Chu và quay lại bảo Nã Vân, Cầm Nguyệt :

- Hãy bắt cô ấy cho ta, nhưng nhớ cẩn thận coi chừng độc chất.

Quách Diên Thọ lật đật cởi ngay chiếc áo choàng đưa cho Nã Vân :

- Hãy lấy áo này trùm cô ta lại chứ đừng đụng vào ngươi cô ta.

Nã Vân và Cầm Nguyệt vừa nhích tới thì từ trong gò cao, ba bóng người lao ra thật lẹ và có tiếng thét lên :

- Dừng lại!

Ba người đó là Giang Hàn Thanh, Lý Duy Năng và Quản Thiên Phát.

Nã Vân và Cầm Nguyệt khựng lại.

Tia mắt sáng quắc từ trong chiếc mặt nạ đồng của Tam cung chủ chiếu thẳng vào mặt Giang Hàn Thanh.

Giang Hàn Thanh cũng nhìn thẳng vào mặt nàng...

Bốn mắt chạm nhau, cả hai đều ngượng ngập...

Chương 8: Không phân thắng bại

Trong lòng Tam cung chủ chợt dâng lên một cảm xúc vô cùng phức tạp, nàng vừa nhìn thấy Giang Hàn Thanh là tia mắt nàng dịu lại, nàng cảm nghe mừng vui nhưng lại vô cùng lo lắng, u buồn.

Nàng muốn nói thật nhiều nhưng làm sao mà nói được?

Ánh mắt của nàng như thay cho những gì ẩn khuất trong lòng.

Nàng nhìn Giang hàn Thanh khá lâu và cuối cùng nàng lên tiếng :

- Giang nhị công tử... các vị vẫn còn đây?

Nếu ai tế nhị một chút sê thấy đó không phải là một câu hỏi mà là một câu trách móc.

Và tự nhiên, tiếng “Các vị” cũng chỉ là danh từ mượn tạm, câu nói của nàng chỉ dành để cho Giang Hàn Thanh mà thôi.

Giang Hàn Thanh nghe được câu nói đó, hắn nghe như “Tôi đã cho người đem tin, thế sao bấy giờ chàng vẫn còn nơi đây”.

Hắn lật đật vòng tay :

- Tam cung chủ tự thân đến đây với mục đích là vì Lý lão trang chủ, nhưng thật ra thì Lý trang chủ không có đi ở thuyền này.

Dứt câu nói đó, hắn dùng ngay Truyền Âm Nhập Mật nói với nàng :

- Tam cung chủ đã thương tình cho thuốc và lại sai người đem tin tại hạ vô cùng cảm kích.

Tam cung chủ giật mình, nàng cũng dùng Truyền Âm Nhập Mật trả lời :

- Công tử đã biết cả à... như thế là được rồi.

Nhưng bên ngoài nàng vẫn gằn giọng nói lớn :

- Ba vị ra mặt nơi đây ý muốn như thế nào?

Lý Duy Năng cười lớn :

- Muốn cho toàn lực lượng của các ngươi tận diệt trong đêm nay.

Tam cung chủ ném tia mắt lạnh lùng vào mặt hắn :

- Các hạ cho rằng đã nắm chắc phần thắng trong tay rồi à?

Lý Duy Năng cười lớn :

- Cho dầu Tam cung chủ võ nghệ có hơn người nhưng bây giờ thủ hạ đã không còn, một tay làm sao vỗ cho kêu được chứ? Thật tại hạ không hiểu phương sách thoát thân của quý Cung chủ ra sao?

Tam cung chủ chỉ vào Chu Long Chu và nói :

- Ta đã bắt được con gái của Chu Tiềm thì làm sao nàng lại không trao giải dược cho ta.

Lý Duy Năng quay lại thấy Nã Vân và Cầm Nguyệt đang chĩa kiếm vào người Chu Long Chu, hắn nổi giận rút quạt ra thét lớn :

- Hay lắm, ta xin lãnh giáo Tam cung chủ đôi chiêu rồi sẽ nói chuyện sau.

Tam cung chủ cười khẩy :

- Đệ tử của Thần Phiến Tử không xứng là đối thủ của ta.

Lý Duy Năng xốc tới :

- Hãy rút kiếm ra.

Giang Hàn Thanh lật đật bước theo :

- Lý huynh...

Tam cung chủ dời tia mắt về phía Giang Hàn Thanh :

- Giang nhị công tử.

Giang Hàn Thanh nói :

- Xin Tam cung chủ hãy buông tha Chu cô nương.

Tam cung chủ do dự :

- Nhưng số thuộc hạ của tôi...

Giang Hàn Thanh nói :

- Xin Tam cung chủ hãy thả nàng, tại hạ sẽ khuyên nàng trao thuốc giải.

Tam cung chủ thấp giọng :

- Có chắc như thế hay không?

Lý Duy Năng tiếp lời :

- Giang huynh, một đổi một thôi.

Giang Hàn Thanh nói nhỏ :

- Làm sao được. Tôi muốn giải kết chuyện đêm nay.

Nghĩ đến chuyện cha mình chỉ nhờ vào hai cha con của Chu Tiềm cứu thoát nên Lý Duy Năng gật đầu :

- Tùy Giang huynh định đoạt.

Giang Hàn Thanh bước tới gần Tam cung chủ thêm chút nữa, giọng hắn van lơn :

- Tam cung chủ hãy thả Chu cô nương, tại hạ xin đảm bảo phần thuốc giải.

Tam cung chủ nhìn Giang Hàn Thanh bằng đôi mắt dịu dàng :

- Tôi tin...

Nhưng ngay lúc đó Quách Diên Thọ lại lên tiếng :

- Xin Tam cung chủ hãy nghĩ lại.

Tam cung chủ quay lại hỏi :

- Quách hộ pháp có ý kiến chi?

Quách Diên Thọ đáp :

- Theo thuộc hạ thấy thì thuốc giải hiện nhất định có trong mình cô gái ấy, chúng ta cứ việc lục soát chứ không nên thả.

Tam cung chủ chận ngang :

- Đã có Giang nhị công tử bảo đảm thì cứ thả cô ta.

Quách Diên Thọ nói :

- Làm sao có thể tin hắn được.

Tam cung chủ trầm giọng :

- Ta đã bằng lòng, Quách hộ pháp không nên nói nhiều hơn nữa.

Quách Diên Thọ lùi lại, hắn không dám nói thêm.

Tam cung chủ quay lại bảo Nã Vân :

- Ngươi hãy lấy Vô Tướng thần châm ra cho cô.

Nã Vân tuân lệnh lấy trong túi ra một viên đá nam châm cúi xuống rà vào “Ma huyệt” của Chu Long Chu.

Viên từ thạch hút ngay ra hai mũi kim nhỏ hơn lông thỏ.

Tam cung chủ vẫn với thế “Cách không đả huyệt” giải khai hết huyệt đạo cho nàng.

Chu Long Chu uốn mình đứng dậy, đôi mắt sáng như sao của nàng qua lớp lụa đen, liếc nhanh vào mặt Giang Hàn Thanh và Tam cung chủ rồi lẳng lặng bỏ đi.

Giang Hàn Thanh bước nhanh theo :

- Chu cô nương.

Chu Long Chu vẫn bước đi :

- Cái gì?

Giang Hàn Thanh cố bước theo :

- Tại hạ xin có đôi lời...

Chu long Chu vụt quay phắt lại :

- Có phải Giang nhị công tử đó chăng?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Vâng, tại hạ chính là Giang Hàn Thanh.

Chu Long Chu hỏi :

- Công tử muốn nói gì?

Giang Hàn Thanh nói :

- Vừa rồi cô nương trúng phải Vô Tướng thần châm của Tam cung chủ rồi...

Chu Long Chu chận ngang :

- Rồi công tử cứu tôi phải không?

Giang Hàn Thanh cảm thấy cô gái này khó nói chuyện quá, hình như nàng không thích hắn, hắn cố gắng cười :

- Không, nhưng tại hạ đã hứa bảo đảm với Tam cung chủ rằng cô nương sẽ trao thuốc giải.

Chu Long Chu cười nhạt :

- Ủa, Giang nhị công tử làm thuyết khách cho Ngũ Phượng môn bao giờ thế?

Giang Hàn Thanh lật đật nói :

- Không, không phải nhưng nếu tại hạ không hứa như thế thì Tam cung chủ sẽ không chịu thả cô nương...

Chu Long Chu nói.

- Không thả thì họ làm gì tôi chứ?

Giang Hàn Thanh khựng ngang, hắn thấy cô gái họ Chu này thật là kỳ cục, hình như cô ta không muốn hiểu thấu đến cái khó của một ai.

Hắn vội nói :

- Nhưng nếu cô nương bị người ta bắt thì ba người của bọn tôi làm sao nói lại với Chu lão tiền bối...

Giọng của Chu Long Chu hơi gắt :

- Như vậy nghĩa là sở dĩ công tử làm chuyện này là vì sợ khó nói với cha tôi phải không?

Vừa nói nàng lại vừa ngoe nguẩy bỏ đi.

Giang Hàn Thanh lại phải bước theo :

- Nhưng người ta đã thả cô nương thì chúng ta cũng không nên thất tín.

Chu Long Chu phân bua :

- Công tử hứa bảo đảm với họ chứ tôi đâu có hứa, tôi không có thuốc giải.

Giang Hàn Thanh vội nói :

- Nếu cô nương làm thế thì khó xử cho tại hạ vô cùng...

Chu Long Chu thản nhiên :

- Gánh bàn độc mướn thì rán chịu, tôi có nhờ công tử làm chuyện ấy đâu.

Giang Hàn Thanh nói :

- Nếu cô nương không trao thuốc giải thì tại hạ phải thất ơn với người.

Chu Long Chu nói :

- Đơn đường chủ đêm nay quyết định tóm một lưỡi cho hết phe của chúng, bây giờ trao thuốc giải thì hóa ra phá hỏng kế hoạch ấy hay sao? Ai bảo công tử hứa làm chi?

Giang Hàn Thanh nói :

- Nếu cô nương đừng bị người ta bắt giữ thì tại hạ dù có điên cũng không hứa như thế ấy.

Chu Long Chu vụt quay phắt lại, nàng nhìn Giang Hàn Thanh và nhỏ giọng :

- Công tứ hứa với người ta là... vì tôi đấy phải không?

Giọng nói lạnh như băng của nàng bỗng dịu lại như có vẻ ân hận.

Giang Hàn Thanh nói :

- Không vì cô thì không lẽ vì tôi sao?

Chu Long Chu lại liếc hắn thêm cái nữa và nói :

- Nếu đừng hứa cứ để cho chúng bắt tôi về là cả bọn chúng sẽ chẳng còn một mạng nào.

Giang Hàn Thanh nói như trách :

- Như vậy là tại tôi lắm chuyện!

Chu Long Chu thở ra :- Nhưng công tử đã hứa với người ta rồi, tôi làm sao để cho công tử thất tín được.

Nàng lấy ra một bình thuốc nhỏ thảy về hướng Giang Hàn Thanh và nói tiếp :

- Trao cho người ta đi.

Giang Hàn Thanh tiếp lấy :

- Nghĩa là cô nương đã bằng lòng.

Chu Long Chu nói :

- Tôi bằng lòng vì công tử đó.

Mấy tiếng nói sau cùng, nàng nói thật nhỏ cốt chỉ để cho nàng và hắn nghe thôi.

Giang Hàn Thanh bỗng giật mình.

Hắn cho nàng là kẻ vô tình, không thông cảm cho kẻ khác, thế nhưng bây giờ qua lời lẽ và hành động của nàng làm cho hắn vụt thấy khác đi...

Nhưng ngay khi ấy Chu Long Chu vụt nói :

- Khoan đã.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Cô nương còn cần chi nữa?

Chu Long Chu nói :

- Trao thuốc giải thì trao nhưng phải có điều kiện.

Giang Hàn Thanh nói :

- Xin cô nương cho nghe.

Chu long Chu nói :

- Công tử bảo cái vị Tam cung chủ ấy gỡ chiếc mặt nạ ra cho tôi xem mặt.

Giang Hàn Thanh cau mặt :

- Chuyện đó khó quá.

Chu Long Chu gắt :

- Tôi có bảo công tử lại gỡ mặt cô ta đâu mà khó với dễ?

Tôi không biết, nếu không là không trao thuốc giải.

Giang Hàn Thanh tặc lưỡi :

- Thôi, được rồi để tôi nói.

Vừa nói hắn bước về phía Tam cung chủ.

- Chu Long Chu cùng bước theo sau.

Lý Duy Năng và Quản Thiên Phát thấy Giang Hàn Thanh nói lâu quá, hai người hình như muốn bước lại khuyên phụ, nhưng Quản Thiên Phát chợt nhớ tính tình cô gái họ Chu, hắn vội kéo Lý Duy Năng lại.

Hắn sợ nói vô đã chẳng không có kết quả mà còn có thể chọc cho cô ta nổi nóng.

Bây giờ thấy Giang Hàn Thanh trở lại, Lý Duy Năng mừng rỡ mỉm cười :

- Sao? Giang huynh đã năn nỉ được rồi à?

Giang Hàn Thanh cười :

- Năn nỉ thật đó, thiếu điều muốn gãy lưỡi.

Đến trước mặt Tam cung chủ, Giang Hàn Thanh vòng tay :

- Chu cô nương đã bằng lòng.

Tam cung chủ hỏi :

- Thuốc giải đâu?

Giang Hàn Thanh nói :

- Cô ta đã giao cho tại hạ.

Tam cung chủ nói :

- Hãy trao cho tôi.

Giang Hàn Thanh nói :

- Nhưng Chu cô nương còn có giao thêm một điều kiện kèm theo.

Tam cung chủ gằn giọng :

- Nếu không chịu điều kiện gì đó thì không chịu trao thuốc giải phải không?

Ánh mắt của Giang Hàn Thanh như nói lên sự van lơn :

- Thật ra thì cũng không có gì quá đáng.

Chính tia mắt của Giang Hàn Thanh làm cho Tam cung chủ dịu giọng ngay :

- Cô ta muốn gì?

Giang Hàn Thanh nói thật nhỏ, thứ giọng nói khẩn cầu :

- Cô ta muốn được xem dung mạo của Tam cung chủ.

Tam cung chủ hỏi :

- Và công tử đã bảo lãnh rằng sẽ nói được với tôi?

Giang Hàn Thanh ngập ngừng :

- Cũng... thật thì cũng không phải thế...

Tam cung chủ trầm ngâm :

- Được rồi công tử bảo lãnh rằng nàng sẽ trao thuốc giải, bây giờ công tử bảo lãnh rằng sẽ nói cho tôi lột mặt nạ, vậy thì hãy trao thuốc giải cho tôi.

Giang Hàn Thanh lúng túng :

- Nhưng... nhưng...

Tam cung chủ nhìn thẳng vào mặt Giang Hàn Thanh :

- Nhưng nhưng cái gì?

Giang Hàn Thanh nhăn nhó :

- Chu cô nương đã nói như thế thì tôi phải nói lại như thế!

Tam cung chủ gắt :

- Tại làm sao lại nghe lời cô ta dữ thế?

Giang Hàn Thanh thở ra.

Thật là khổ cho thân hắn, hai cô gái này hình như không phải muốn hơn thua với nhau, hình như họ cố dần hắn cho đã một cái gì đó trong lòng họ.

Quản Thiên Phát và Lý Duy Năng nhìn nhau lắc đầu, hình như họ cũng rất thông cảm cho cái khổ của Giang Hàn Thanh.

Cũng may ngay lúc đó Tam cung chủ vụt nói :

- Được rồi, cứ trao thuốc giải đi, tôi bằng lòng đó.

Giang Hàn Thanh vừa muốn trao bình thuốc thì Chu Long Chu lại gắt :- Khoan, sao mà tin người ta dữ thế?

Giang Hàn Thanh lại thở ra :

- Tam cung chủ đã bằng lòng thì nhất định là... bằng lòng.

Chu Long Chu hỏi :

- Công tử bảo đảm phải không?

Giang Hàn Thanh nói :

- Vừa rồi, chỉ bằng vào lời nói của tôi, Tam cung chủ đã giải khai huyệt đạo cho Chu cô nương, bây giờ Tam cung chủ đã hứa thì rồi phải tin...

Tam cung chủ cười :

- Được rồi, công tử đã khổ sở như thế thì để tôi gỡ mặt nạ xuống.

Nói xong, nàng đưa tay gỡ mặt nạ xuống ngay.

Tất cả những người có mặt đều ngẩn ngơ.

Họ đã biết trước Tam cung chủ là một cô gái, họ cũng đã ước lượng đó là một cô gái đẹp, nhưng họ không ngờ vẻ đẹp của nàng lại quá sức tưởng tượng của họ, nàng đẹp đến độ không thể diễn tả bằng lời.

Tuy trong đêm tối, nhưng khi nàng vừa gỡ mặt nạ ra, mọi người đều cảm thấy trước mặt mình như sáng rực.

Bất cứ một chỗ nào trên mặt nàng, từ cái miệng với vành môi hồng thắm, từ cái mũi dọc dừa thon nhỏ, từ đôi mắt long lanh như nước gợn hồ thu, từ cái núm đồng tiền trên đôi má mịn màng, những thứ ấy dồn lại cho một người làm cho thiên hạ bỗng đâm ra ngờ nghệch...

Luôn cả Chu Long Chu mặc dầu trong lòng mang sẵn cái tức tối và cảm thấy Giang Hàn Thanh có hơi thân cận với người con gái ấy, nhưng bây giờ thấy mặt đối phương, nàng cũng khó ghen ghét.

Chu Long Chu lẩm bẩm :

- Thảo nào...

Tam cung chủ mỉm cười :

- Thảo nào cái gì?

Chu Long Chu nói :

- Thảo nào mà hắn không cố tình nói giúp.

Tam cung chủ cười :

- Nói giúp cho thiên hạ chứ đâu phải nói giúp cho tôi.

Chu Long Chu hừ hừ trong miệng và quày quả bỏ đi, dáng cách nàng có vẻ vùng vằng, nhưng câu nói của Tam cung chủ cũng đã làm cho nàng cảm thấy dễ chịu...

Giang Hàn Thanh nhìn theo cô gái bướng bỉnh họ Chu, hắn nhè nhẹ lắc đầu.

Cả Lý Duy Năng và Quản Thiên Phát cũng đều biết rằng bây giờ để cho cô ta đi có lẽ không còn làm cô ta giận, như thế còn hơn là ngăn cản.

Tam cung chủ nhìn Giang Hàn Thanh một cái nhìn thật dài :

- Hình như cô ta không muốn cho tôi là gái đấy.

Câu nói thật nhiều ý nghĩa, tự nhiên là Giang Hàn Thanh cũng rất mỏng lỗ tai, nhưng trong tình cảnh này hắn phải làm ngơ như không nghe thấy.

Nhưng vì thấy Tam cung chủ nhìn mình bằng con mắt hơi khó chịu, nên hắn đành khỏa lấp :

- Chu cô nương trách tại sao tôi lại bảo đảm lấy thuốc giải cho Tam cung chủ.

Tam cung chủ gặn lại :

- Cô ta đang giận công tử?

Nhưng rồi nàng vụt đổi giọng nói luôn :

- Cũng hay, ai có được người đẹp giận kể cũng tốt phúc.

Tự nhiên câu nói này nàng nói thật nhỏ, nhỏ đến mức chỉ vừa đủ cho nàng và Giang Hàn Thanh nghe mà thôi.

Giang Hàn Thanh làm bộ không nghe, hắn trao bình thuốc và nói lảng ra :

- Đây là thuốc giải, xin Tam cung chủ hãy cứu tỉnh những người trúng độc.

Nã Vân lật đật tiếp lấy trao tận tay Tam cung chủ, nàng mỡ nút bình đưa lên mũi ngửi, sau cùng lấy móng tay khơi nhẹ một chút đưa qua đưa lại trước mũi Yên Phi Quỳnh.

Một mặt nàng trao bình thuốc cho Cầm Nguyệt và bảo Quách Diên Thọ :

- Hãy cho mỗi người ngửi một chút là họ sẽ tỉnh dậy ngay.

Quách Diên Thọ hỏi :

- Tam cung chủ, chẳng hay con nhỏ ấy sử dụng độc chất chi mà lợi hại thế?

Tam cung chủ nói :

- Đó là thứ độc chất không hình, không mùi, nhưng cái đáng sợ là phương pháp tinh diệu của người sử dụng, thật không ngờ bằng vào tuổi đó mà cô ta lại có một thủ thuật quá cao.

Yên Phi Quỳnh hắt hơi mấy cái và nàng tỉnh dậy trước nhất.

Nã Vân reo lên :

- Ngũ cung chủ đã tỉnh dậy rồi!

Khi mở mắt ra, Yên Phi Quỳnh nhìn khắp mọi nơi và nàng dừng mắt lại ngay mặt Giang Hàn Thanh, giọng nàng trầm xuống :

- Giang Hàn Thanh được lắm, ngươi gặp ta...

Nàng vừa đứng dậy là thanh trường kiếm cũng vút theo luôn, nhưng Tam cung chủ đã kịp thời ngăn lại :

- Ngũ sư muội hãy dừng tay.

Yên phi Quỳnh vùng vằng :

- Tam sư thư hãy để tiểu muội thử xem hắn tài sức đến mức nào...

Tam cung chủ trầm giọng :

- Ngũ sư muội không được phép hỗn láo.

Trong lúc ấy, bọn Phi Cảnh, Huyền Cảnh và số thuộc hạ Ngũ Phượng môn lần lần tỉnh dậy.

Người đầu tiên mở miệng là Phi Cảnh pháp sư, ông ta nhìn Giang Hàn Thanh bằng tia nhìn oán độc :

- Ba vị thí chủ ở đây nhưng không biết vị nữ thí chủ khi nãy đâu rồi?

Lý Duy Năng phe phẩy chiếc quạt mỉm cười :

- Cái đó có lẽ hòa thượng nên tìm nàng mà hỏi.

Phi Cảnh pháp sư vẫn cười cười :

- Vị nữ thí chủ ấy không phải cùng chung với ba vị hay sao?

Lý Duy Năng nghiêng mặt :

- Giả như chung một bọn thì sao?

Huyền Cảnh pháp sư tiếp lời :

- Cũng không có sao, nếu vị nữ thí chủ đã đi rồi thì món nợ đêm nay sẽ thanh toán nơi quý vị vậy.

Vừa nói, hắn vừa phất tay lên điểm ngay vào mặt Lý Duy Năng.

Giang Hàn Thanh thét lên một tiếng tung chưởng tấp thẳng vào Huyền Cảnh, Lý Duy Năng cũng hét lên :

- Tên giặc trọc, ngươi thừa lúc nói chuyện để giở trò ám toán đấy à?

Huyền Cảnh pháp sư định âm thầm phóng chỉ lực giết Lý Duy Năng nhưng hắn vừa mới đưa tay lên thì chưởng lực của Giang Hàn Thanh đã chụp tới ngang đầu, hắn không còn tránh né kịp đành phải vung tay chống đỡ.

Một tiếng dội dữ dằn làm cho Huyền Cảnh pháp sư thụt lui luôn hai bước và Giang Hàn Thanh cũng bị đẩy ngược ra sau.

Lý Duy Năng xếp cây quạt lại và chỉ thẳng vào mặt Huyền Cảnh :

- Ngươi là Huyền Cảnh hay là Phi Cảnh?

Huyền Cảnh đáp :

- Phi Cảnh là đại sư huynh của ta.

Lý Duy Năng cười nhạt :

- Thảo nào ngươi chỉ chuyên dùng “Âm Cực chỉ” để đánh lén thiên hạ.

Huyền Cảnh pháp sư hỏi lại :

- Thí chủ có phải Thiếu trang chủ của Thiên Thu trang chăng?

Lý Duy Năng đáp :

- Đúng, ta là Lý Duy Năng.

Huyền Cảnh pháp sư quay qua phía Giang Hàn Thanh. Và vị này chắc là Kim Lăng Giang nhị công tử?

Giang Hàn Thanh gật đầu :

- Nhà sư đoán đúng đấy.

Huyền Cảnh cười ha hả :

- Hay lắm, hôm trước Giang thí chủ giả dạng Hắc Kỳ lệnh chủ trộm của Ngũ Phượng môn ba chiêu tuyệt học, bần tăng hôm nay xin lãnh giáo Giang nhị công tử đây.

Sau câu nói của Huyền Cảnh thì Phi Cảnh cũng đã nhích lên.

Dường như cả hai đều nhắm vào Giang Hàn Thanh, họ thấy hắn như thấy một kỳ công to lớn...

Tam cung chủ vụt trầm giọng :

- Dừng lại!

Huyền Cảnh và Phi Cảnh vòng tay :

- Tam cung chủ có chi dạy bảo?

Tam cung chủ chiếu đôi mắt sáng ngời ngời :

- Ta đã có giao hẹn với Giang nhị công tử khi giải độc vừa rồi, cuộc chiến đêm nay đến đây coi như kết thúc, tất cả hãy quay về thuyền.

Phi Cảnh pháp sư chấp tay :

- Tam cung chủ, lúc Nhị cung chủ ra đi có căn dặn rằng: “Bất cứ trong trường hợp nào cũng không thể để cho Giang Hàn Thanh chạy thoát”.

Giang Hàn Thanh nhướng mắt :

- Tại hạ đang đứng đây, đại sư muốn bắt thì cứ tự tiện.

Tia mắt ẩn trong chiếc mặt nạ của Tam cung chủ lừ đừ nhìn về phía Giang Hàn Thanh và chỉ có mỗi một mình Giang Hàn Thanh đọc được trong tia mắt ấy một lời gắt nhẹ :

- Làm thinh một chút chẳng được sao?

Và cơn giận trong lòng hắn vụt tan ngay theo tia mắt ấy.

Tam cung chủ lấy lại giọng lạnh lùng :

- Con gái của Chu Tiềm dùng ám độc làm cho tất cả những người của ta ngộ hại, trong việc thu lấy thuốc giải, ta đã có giao hẹn với Giang nhị công tử coi như cuộc chiến đêm nay không ai thắng bại.

Huyền Cảnh pháp sư nói :

- Nhưng Giang Hàn Thanh là người mà đã được Đại cung chủ ban lệnh tập nã.

Tam cung chủ chận ngang :

- Ta biết, nhưng vấn đề phải có khi quyền khi biến, đại sư không được nói nhiều.

Vừa nói, Tam cung chủ vừa rút ra một lá cờ nhỏ trao cho Quách Diên Thọ :

- Quách hộ pháp hãy điều động tất cả xuống thuyền và nhổ neo tức khắc.

Quách Diên Thọ cúi đầu :

- Thuộc hạ xin tuân lệnh.

Hắn quay lại phất cao lá cờ, nhưng hắn chưa kịp nói gì thì từ ngoài ghềnh vàm sông chợt vang lên tiếng cười gằn làm hắn giật mình quay lại.

Chương 9: Thần phiến tử

Tiếng động cùng một lúc với bóng người lao vút xuống làm Tam cung chủ và Giang Hàn Thanh sửng sốt.

Vì người mới đến không phải ai xa lạ mà chính là Nhị cung chủ.

Con người dong dỏng cao, với bộ áo thư sinh lưng đeo trường kiếm, đây chính là người mà Giang Hàn Thanh đã gặp trong miếu Thổ Địa, đêm mà hắn bị bại lộ hành tung.

Nhị cung chủ vừa chấm đất thì ba bóng người nữa lại tiếp theo lao đến, Giang Hàn Thanh cũng nhận ra ngay ba người này là Tử Kỳ lệnh chủ Phan Diên Niên, Bạch Kỳ lệnh chủ Lục Tường Vân, và Thanh Kỳ lệnh chủ Đào Ngọc Lan.

Thấy Nhị cung chủ xuất hiện, Phi Cảnh và Huyền Cảnh pháp sư cùng mừng rú kêu lên :

- Nhị cung chủ đã tới!

Tam cung chủ quay lại vòng tay, nhưng giọng nàng hết sức lạnh lùng :

- Nhị sư huynh cũng lại đến đây à?

Nhị cung chủ mỉm cười :

- Vì sự việc quan hệ trọng đại, sư huynh không an tâm ta phải đến đây tiếp viện.

Tia mất lạnh lùng của Nhị cung chủ quét nhanh về phía Giang Hàn Thanh và vòng tay cười lớn :

- Giang nhị công tử quả đã có mặt nơi đây, còn hai vị kia như là Lý công tử và Kim Lăng Quản đó phải không?

Lý Duy Năng tiếp lời :

- Đúng, các hạ đoán đúng.

Nhị cung chủ cười ha hả :

- Hân hạnh, hân hạnh, tại hạ đêm nay quả thật đã chẳng bỏ công.

Thấy con người này vóc dáng nhỏ thó, vẻ mặt nhợt nhạt y như không phải đàn ông, Lý Duy Năng không tin rằng con người như thế mà kiếm pháp lại cao siêu như Giang Hàn Thanh đã nói.

Hắn nhìn thẳng vào mặt Nhị cung chủ đêm nay quyết đấu cùng bọn này?

Nhị cung chủ thản nhiên :

- Cũng có thể nói như thế ấy.

Hắn liếc về phía Quản Thiên Phát và nói luôn :

- Tại hạ có nghe chuyện võ lâm Tứ đại Thế gia liên họp là do kế sách của Quản các hạ thì phải?

Quản Thiên Phát cười :

- Quý môn quật khởi giang hồ, âm mưu thứ nhất là nhắm vào chuyện lủng đoạn, chiếm cứ Tứ đại Thế gia, tự nhiên, khi họ phát hiện được âm mưu thâm độc ấy là họ phải liên hợp nhau để bảo tồn chứ can chi cần đến kế sách của ai?

Nhị cung chủ cười gằn :

- Nghe nói Thanh Phong đạo trưởng và “Độc Tẩu” Chu Tiềm cũng có ở đây, thế sao không thấy?

Giang Hàn Thanh cười :

- Ngũ Phượng môn tai mắt tinh thông lắm, nhưng lần này thì tin tức hoàn toàn sai lạc.

Nhị cung chủ chớp mắt :

- Sao? Giang nhị công tử bảo sao?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Thanh Phong đạo trưởng và Chu lão tiền bối đã đi từ tối hôm qua.

Nhị cung chủ cười gằn :

- Khá lắm, áp dụng kế “Kim Thiền Thoát Xác” khá lắm.

Và hắn lại hỏi luôn :

- Như thế thì Lý Quang Trí cũng không có ở đây?

Lý Duy Năng đắc ý :

- Gia phụ đang tĩnh dưỡng chứ làm sao lại đến chốn này?

Giang Hàn Thanh nói :

- Nhị cung chủ đã lầm nữa rồi, đâu phải Kim Thiền Thoát Xác, phải nói là “Điệu Hổ Ly Sơn” mới đúng chứ.

Nhị cung chủ cau mặt :

- Sao gọi là “Điệu Hổ Ly Sơn”

Giang Hàn Thanh ngửa mặt nhìn trời lẩm bẩm :

- Bây giờ sắp hết canh hai và đã gần đến canh ba rồi...

Nhị cung chủ gặn lại :

- Các vị có tiếp ứng nữa à?

Giang Hàn Thanh cười :

- Không phải, tại hạ nghĩ nếu Nhị cung chủ cứ ở lại Thánh Quả tự thì có lẽ giờ này đã gặp được Thanh Phong đạo trưởng và “Độc Tẩu” lão tiền bối rồi.

Nhị cung chủ hơi giật mình :

- Họ đến Thánh Quả tự làm chi?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Để “quét dọn” cho sạch cửa chùa.

Nhị cung chủ rúng động, nhưng hắn vẫn trầm giọng :

- Họ dám xâm phạm nơi ấy thì ta sẽ làm cho họ không còn có chỗ chôn thân.

Huyền Cảnh đại sư cũng lớn tiếng :

- Động vào Thánh Quả tự là chúng sẽ không còn một mống trở về.

Lý Duy Năng cười :

- Bây giờ thì họ “Động” rồi, đại pháp sư nói chi lời dữ dằn ấy cho tổn công tu.

Huyền Cảnh giận xanh mặt, nhưng Nhị cung chủ đã chận nói :

- Đại sư không cần phải nóng giận, chúng ta hãy thanh toán cái đám ranh này trước rồi tên đạo sĩ già và cái tên chuyên dùng thuốc độc ấy cũng sẽ không chạy khỏi đâu mà sợ.

Quản Thiên Phát biết cuộc chiến đêm nay chắc không thể nào tránh được, hắn bắt đầu lo vì không biết người tiếp viện mà Đơn Hiểu Thiên nói có đến kịp không, vì lực lượng Ngũ Phượng môn ở đây xem chừng quá mạnh.

Lý Duy Năng chỉ vào mặt Nhị cung chủ quát lớn :

- Các hạ giàn thế mạnh ra hiếp yếu phải không?

Nhị cung chủ cười nhạt :

- Đúng, chuyện mạnh được yếu thua đâu phải là chuyện mới xảy ra trong chốn giang hồ? Các vị biết mình sức yếu thì hãy bó tay chịu trói cho đỡ nhọc đôi tay.

Giang Hàn Thanh nhướng mắt :

- Nhị cung chủ đã vì tại hạ mà đến đây, vậy tại hạ xin lãnh giáo trước rồi mọi việc sẽ tính sau cũng không phải muộn.

Nhị cung chủ cười gằn :

- Giang nhị công tử nói đúng đấy, các hạ đã giả mạo Lưu Cảnh Thăng học được ba chiêu tuyệt kiếm của bản môn, tự nhiên bằng cách nào bản môn cũng phải thu hồi.

Giang Hàn Thanh nói :

- Vâng, tại hạ sẵn sàng.

Lý Duy Năng xốc tới :

- Giang huynh, chuyện đêm nay, đệ cũng có nửa phần, cơ hội may mắn như thế này xin Giang huynh hãy nhường cho đệ.

Huyền Cảnh pháp sư cười sằng sặc :

- Lý Thiếu trang chủ nếu vui lòng. thì bần tăng xin hầu vài hiệp cho vui.

Cả hai bên bắt đầu chuẩn bị, tình thế không còn có thể chần chờ.

Và hơn ai hết Giang Hàn Thanh biết ngay đêm nay tình thế bất lợi nghiêng về phe hắn, thế nhưng bằng vào máu nóng của thanh niên, hắn nhất quyết không bằng lòng chọn con đường nào khác.

Ngay lúc sắt thép sắp sửa chạm vào nhau thì Tam cung chủ vùng lên tiếng :

- Hãy khoan!

Và nàng quay về phía Nhị cung chủ vòng tay :

- Nhị sư huynh.

Nhị cung chủ hỏi :

- Tam sư muội có chuyện chi?

Tam cung chủ hỏi lại:.

- Cuộc chiến đêm nay do Nhị sư huynh hay là do tiểu muội chủ trì?

Thấy câu hỏi có phần gay gắt, Nhị cung chủ mỉm cười :

- Kế hoạch đã được định rõ ràng, tự nhiên trách nhiệm đêm nay do Tam sư muội đảm nhận.

Tam cung chủ lại hỏi :

- Khi Nhị sư huynh đến đây, chắc đã thấy lịnh thu binh của tiểu muội rồi chứ?

Nhị cung chủ gật đầu :

- Có, ngu huynh có thấy.

Tam cung chủ nói :

- Tốt lắm, như thế bây giờ chúng ta có thể trở về.

Nhị cung chủ cau mặt :

- Nhiệm vụ của chúng ta đêm nay...

Không chờ hắn nói hết câu, Tam cung chủ chận ngang :

- Thứ nhất Lý Quang Trí không có tại đây, thứ hai thì không thể chấp hành trong đêm nay, vì thế tiểu muội ra lệnh thu quân.

Trong câu nói của nàng, có nghĩa là nhiệm vụ thứ hai là chuyện bắt Giang Hàn Thanh đêm nay cũng không làm được.

Nhị cung chủ cau mặt :

- Thế nhưng...

Tam cung chủ lại chận ngang :

- Nhiệm vụ đó tiểu muội rất biết, nhưng sư huynh có biết rằng vừa rồi tại đây đã phát sinh ra chuyện gì không?

Nhị cung chủ nói :

- Ngu huynh không được rõ lắm.

Tam cung chủ nói :

- Khi chúng ta đến đây thì trên mình chỉ có một mình con gái của Độc Tẩu Chu Tiềm và trừ tiểu muội ra, luôn cả Ngũ sư muội cũng bị nàng dùng độc chất làm cho ngã hết.

Nhị cung chủ hơi giật mình :

- Có chuyện như thế được sao?

Phi Cảnh pháp sư cười cười :

- Chỉ trừ công lực của Tam cung chủ, chứ bần tăng cũng không sao thoát khỏi.

Tam cung chủ nói :

- Không phải ỷ vào công lực mà là nhờ vào y phục hộ thân thôi.

Và nàng quay qua nói tiếp với Nhị cung chủ :

- Cho dầu tiểu muội có khống chế được Chu Long Chu thì cũng không làm sao thu lấy thuốc giải vì không ai dám đụng đến mình nàng.

Câu nói của Tam cung chủ làm cho Giang Hàn Thanh hiểu ra câu nói của Chu Long Chu khi nãy.

Bây giờ hắn mới tin câu nói của nàng :

“Họ bắt được tôi thì họ sẽ giết” mà khi nãy hắn vẫn nghĩ rằng nàng nói liều.

Nhị cung chủ nói :

- Đúng rồi, trên chốn giang hồ không một ai dám đứng gần Chu Tiềm, chứ đừng nói chuyện đụng vào mình hắn.

Tam cung chủ nói :

- Nhị sư huynh nói như thế là đúng rồi sau đó nhờ có Giang nhị công tử bằng lòng khuyên cô ta trao thuốc giải và chính tiểu muội cũng đã hứa sẽ tạm thời giải kết cuộc chiến đêm nay.

Nhị cung chủ gật gật đầu và quay qua phía Giang Hàn Thanh vòng tay :

- Nhị công tử đã nói giúp cho Chu Long Chu trao thuốc giải độc, chuyện đó tại hạ thật thông cảm chân tình.

Giang Hàn Thanh vòng tay đáp lễ :- Không dám.

Nhị cung chủ mỉm cười nói tiếp :

- Giang nhị công tử tuy có ân trao thuốc giải, nhưng chuyện giả mạo người để cưỡng đoạt ba chiêu kiếm pháp của bản môn thì bằng vào Kim lệnh của Đại sư huynh chúng tôi, chúng tôi nhất thiết phải thu hồi.

Giang Hàn Thanh cười :

- Không có chi là khó xử cả, tại hạ đã nói rồi khi nãy, bây giờ nếu cần, Nhị cung chủ cứ việc làm theo nhiệm vụ của mình.

Tam cung chủ chận lại :

- Không tôi đã nói rồi, cuộc chiến hôm nay tạm thời giải kết.

Nhị cung chủ cười :

- Tam sư muội nói cũng phải, nhưng chuyện của ngu huynh và Nhị công tử cũng không có gì mâu thuẫn, vì chuyện này là chuyện cũ chứ không dính líu đến đêm nay.

Tam cung chủ trầm giọng :

- Không, tôi là kẻ chủ trì công việc, tôi là Giang Nam Tổng phân đàn Đàn chủ, tôi là đại diện cho Ngũ Phượng môn, một lời nói của tôi không ai có quyền làm ngược lại. Phương chi, chính Nhị sư huynh cũng đã công nhận công việc đêm nay do tiểu muội trách nhiệm, tôi đã hứa rằng cuộc chiến đêm nay giải kết, đôi bên lập tức lui binh, Nhị sư huynh nếu làm thế thì phải chăng muốn hủy thể diện của tiểu muội?

Nhị cung chủ nói :

- Không phải ngu huynh muốn làm mất mặt sư muội, nhưng vì Giang Hàn Thanh là người mà Đại sư huynh ban Kim lệnh tập nã, vì thế ngu huynh không dám chống lại.

Tam cung chủ trầm giọng :

- Được rồi, Nhị sư huynh nói thế thì tùy...

Nàng quay lại bảo Quách Diên Thọ :

- Quách hộ pháp ra lệnh lui thuyền.

Từ nãy tới giờ Nhị cung chủ xuất hiện nên Quách Diên Thọ ngưng lệnh lại, bây giờ thấy tình hình bất ổn, hắn lật đật phất cờ...

Hắn liếc lén Nhị cung chủ và la lên :

- Tam cung chủ ra lệnh tất cả hãy xuống thuyền.

Hai mươi mấy tên đại hán áo đen dạ rân và cúi rạp mình rứt nhanh xuống thuyền.

Tam cung chủ hình như cơn giận vẫn còn đầy tràn, nàng trao thanh kiếm cho Nã Vân và ra lệnh :

- Tất cả những ai đến đây đều phải theo sự điều động của ta, nếu cãi lại thì chém trước và bẩm lại sau.

Dứt lời, nàng nắm tay Yên Phi Quỳnh và quay lại bảo Phi Cảnh, Huyền Cảnh :

- Tất cả hãy xuống thuyền.

Nàng dắt tay Yên Phi Quỳnh lao xuống thuyền thật nhanh để khỏi chào Nhị cung chủ.

Phi Cảnh pháp sư vòng tay nói với Nhị cung chủ :

- Xin Nhị cung chủ tha thứ cho thuộc hạ.

Nhị cung chủ vẫy tay, hai nhà sư tiếp tục nhảy theo Tam cung chủ xuống thuyền.

Bọn Tử Kỳ lệnh chủ, Bạch Kỳ lệnh chủ và Thanh Kỳ lệnh chủ tuy vẫn nằm dưới lệnh của Giang Nam Tổng phân đàn, nhưng họ lại cùng Nhị cung chủ đến đây, nên bây giờ lệnh ban ra làm cho họ tới lui đều gặp khó khăn.

Họ đứng nhìn nhau lưỡng lự...

Nhị cung chủ vẫy tay :

- Các ngươi cứ lui theo Tam cung chủ, đừng để trái lệnh.

Cả ba như thoát được cơn nguy, họ lật đật cúi mình chào Nhị cung chủ rồi phi thân xuống thuyền.

Nã Vân cầm kiếm phóng theo sau.

Giang Hàn Thanh biết ngay rằng Tam cung chủ sợ hắn không phải là đối thủ của Nhị cung chủ, cho nên cương quyết nói về lời hứa giải binh và sau khi thấy không thể nói được, nàng làm bộ giận ra lịnh rút đi để cho Nhị cung chủ trở nên cô thế.

Giang Hàn Thanh cũng tự biết mình không phải là đối thủ của Nhị cung chủ, nếu thêm Phi Cảnh và Huyền Cảnh, hay bọn Tử Kỳ lệnh chủ thì chắc chắn là thảm bại.

Nghĩ đến đó hắn chợt nghe lòng dâng lên một niềm cảm lúc bồi hồi...

Hắn khẽ đưa mắt nhìn theo bóng nàng lao xuống thuyền và hắn chợt nghe giọng Truyền Âm Nhập Mật văng vẳng bên tai: Hãy đề phòng chiêu thứ ba là “Phương Chữ Loan Hồi”.

“Phượng Chữ Loan Hồi” Giang Hàn Thanh lẩm bẩm lập lại.

- “Phải rồi, chiêu đó ta không thể nào chống nổi”.

* * * * *

Chiếc thuyền chở Tam cung chủ đã ra khơi.

Hai chiếc khinh thuyền hộ tống cũng lướt sóng vượt theo.

Chỉ trong thoáng chốc, bãi sông trở lại khung cảnh im lìm.

Bọn ba người của Giang Hàn Thanh cũng đứng im lìm, họ không lên tiếng mà cũng không tỏ một cử chỉ nào gọi là khiêu khích.

Vừa rồi, khi lực lượng của Ngũ Phượng môn còn đông đảo, trừ Quản Thiên Phát ra. Lý Duy Năng và Giang Hàn Thanh đều hầm hầm vì thái độ của Nhị cung chủ, nhưng bây giờ đây họ chợt cảm thấy kém phần hăng hái.

Tự nhiên dù biết đối phương võ công có thể cao hơn mình, nhưng không phải vì thế mà họ sợ, họ chỉ cảm thấy bây giờ còn lại mỗi một mình hắn. không khí như bị giảm sút quá nhiều.

Gió sông vẫn rít từng cơn, sóng vẫn vỗ rì rào vào bực đá.

Nhị cung chủ thở dài nhưng rồi liền theo đó, hắn chiếu tia mắt như dao vào mặt Giang Hàn Thanh :

- Không đánh mà vẫn đẩy lui được địch, Giang Hàn Thanh này, kể ra ngươi cũng có nhiều bản lãnh đó.

Lý Duy Năng tiếp lời :

- Bây giờ ngươi tính sao? Ta đang chờ đây.

Giang Hàn Thanh khẽ kêu :

- Ly huynh...

Lý Duy Năng khoác tay :

- Giang huynh đừng ngại, chúng ta đã nói trước với nhau rồi, trận này xin nhường cho đệ.

Và hắn nhích tới thêm mấy bước :

- Các hạ còn chờ gì nữa chứ?

Cơn tức như được gia tăng thêm, hắn gầm lên :

- Được rồi, ta cũng cần xem môn hạ của Thần Phiến Tử sở học được những gì.

Lý Duy Năng cười gằn :

- Rồi đây ngươi sẽ biết.

Hắn lại nhích tới và hất mặt :

- Hãy tuốt kiếm ra.

Nhị cung chủ cười khẩy :

- Ngươi cứ ra chiêu rồi ta sẽ có kiếm ngay.

Lý Duy Năng nói :

- Hay lắm, lần thứ nhất trong đời ta thấy một kẻ phách lối như ngươi...

Hắn vung tay chĩa thẳng cây quạt tới trước và thét lớn :

- Hãy cẩn thận.

Lý Duy Năng đã có nghe Giang Hàn Thanh nói kiếm pháp của tên Nhị cung chủ này cao lắm và chính vì thế nên trong lòng không phục. Tuy nhiên, có kinh nghiệm để đối phó với kẻ đáng đề phòng, nên khi ra tay là hắn đã cố chiếm thượng phong.

Cây quạt phóng ra, hắn khẽ rung tay, chiêu thế vụt biến ra ba hướng nhắm thẳng vào diện môn của đối phương đâm tới.Nhị cung chủ vẫn đứng yên, hắn không tuốt kiếm mà cũng không tránh né.

Lý Duy Năng càng nổi nóng trước vẻ cuồng ngạo của kẻ địch hắn tập trung sức vào cánh tay để thi triển sát chiêu.

Mãi cho đến khi cánh quạt bung ra chụp tới gần sát mặt mới thấy ánh kiếm nhoáng lên.

Không ai thấy Nhị cung chủ rút kiếm bằng cách nào, cũng không nhìn kịp chiêu thế của hắn, chỉ thấy ánh nhoáng lên và một tiếng chạm khua lên nho nhỏ là cánh quạt của Lý Duy Năng bị gẫy ngang mũi kiếm và Nhị cung chủ bây giờ mới hất tay lên.

Lý Duy Năng chợt nghe chân mình hỏng lên mặt đất và bị lùi luôn hai ba bước mới đứng lại được.

Nhị cung chủ không truy kích, hắn đứng cầm kiếm ngang trước ngực mỉm cười.

Lý Duy Năng giận xám mặt, hắn bước lên hai bước, hằn học :

- Hay lắm, ngươi hãy đón chiêu thứ hai này...

Chiếc quạt đang xếp thình lình xòe ra và từ cái điểm trở thành cái chém...

Tiếng gió xé lên nghe rợn lạnh...

Đánh từ trên xả xuống, ai cũng có thể tưởng tượng đến thân hình của Nhị cung chủ sẽ được xẻ ra hai mảnh bởi đường quạt quá nhanh.

Nhưng ngay lúc chiếc quạt của Lý Duy Năng vừa xòe ra thì mũi kiếm của Nhị cung chủ cũng vừa bật lên đúng lúc, cánh quạt của Lý Duy Năng chợt bị một bức tường thép từ dưới dội lên, cánh tay hắn tê rần, hai chân gần như hỗng đất hắn loạng choạng dội lui nấy bước.

Nhị cung chủ cười khẩy :

- Thần Phiến Tử danh vang lừng võ lâm, chẳng lẽ chỉ truyền cho ngươi có thế thôi sao?

Lý Duy Năng giận xám mặt, hắn không còn do dự nữa, hắn lao mình tới với tất cả công lực dồn lên cánh tay, chiếc quạt vụt xuống đầu Nhị cung chủ như cái búa.

Nhị cung chủ nhích chân lên một bước, thanh kiếm thay vì hất lên như khi nãy, bây giờ lại dựng đứng lên và đánh tạt một cái thật nhanh...

Những đường quạt như núi đổ của Lý Duy Năng bị hóa giải ngay, hắn loạng choạng thối lui.

Nhị cung chủ giữ kiếm mở miệng cười khinh thị :

- Gia truyền của tiên nhân đấy à?

Bị chạm tự ái quá mạnh, Lý Duy Năng hồng hộc nhảy dựng lên, chiếc quạt trong tay chớp chớp như muôn ngàn cánh bướm,...

Nhị cung chủ một tay xòe kiếm, một tay xòe thẳng và đẩy mạnh ra.

Lý Duy Năng bị dội tưng lên, chiếc quạt vuột khỏi tay bay tuốt.

Hắn lui gần năm bước.

Nhị cung chủ cười lớn.

- Môn hạ Thần Phiến Tử đâu phải là đối thủ của tại hạ, gọi sư môn ra đây cũng chỉ thế thôi.

Thấy Lý Duy Năng thất thủ, Giang Hàn Thanh dợm chân định lao ra thì vụt nghe một giọng rổn rảng nổi lên.

- Có đây, bần đạo có mặt ở đây rồi.

Giang Hàn Thanh rúng động quay nhìn.

Từ trong ven rừng một lão đạo sĩ mặc áo máu tro ngang nhiên thong thả đi ra.

Lão đạo sĩ vóc người nhỏ thó, da mặt y như màu áo xám xịt, dưới cằm có chòm râu ngắn ngủn.

Nhìn vào cánh quạt phe phẩy trong tay và dáng dấp vị lão nhân, Giang Hàn Thanh đoán chắc đó là Thần Phiến Tử...

Quả nhiên, vừa thấy lão đạo sĩ Lý Duy Năng bước tới quỳ thụp xuống :

- Đệ tử bất tài làm nhục sư môn, xin lão nhân dung thứ.

Thần Phiến Tử cười lớn :

- Đứng dậy, chuyện đó không trách ngươi được, ngươi đã gặp môn hạ của Ngư Mụ, trừ Đông Hải song tiên ngay sư phụ cũng chẳng làm được gì bà ta.

Nhị cung chủ hơi đổi sắc, hắn hỏi :

- Ông là Thần Phiến Tử?

Thần Phiến Tử cười :

- Người ta thường nói đánh trò là lòi mặt thầy, tiểu đồ được Nhị cung chủ giáo huấn như thế, tự nhiên bần đạo phải ra mặt để tạ ân.

Ông móc chiếc quạt trao lại cho Lý Duy Năng và nói :

- Cất đi, lần sau khi xuất thủ cần phải tập trung nội lực, đừng để phải văng mất như thế nữa.

Cây quạt đúng là của Lý Duy Năng, như vậy vừa rồi Thần Phiến Tử đã đón bắt được chiếc quạt văng ra từ tay hắn.

Lý Duy Năng mừng rỡ hai tay đón lấy.

Nhị cung chủ hất mặt.

- Đạo sĩ muốn cùng ta động thủ đấy à?

Thần Phiến Tứ đáp :

- Nếu tránh được chuyện đó càng hay.

Nhị cung chủ lạnh lùng :

- Vậy thì ông hãy mang đệ tử đi đi.

Thần Phiến Tử gật đầu :

- Nhị cung chủ nói bần đạo chỉ chờ Nhị cung chủ nói một lời là sẽ đi ngay.

Lý Duy Năng cảm thấy lạ lùng, hắn muốn hỏi nhưng chưa kịp thì Nhị cung chủ hỏi :

- Ông chờ gì nữa?

Thần Phiến Tử vuốt râu cười :

- Khi nãy Nhị cung chủ đã nói với tiểu đồ về cái tên của bần đạo, bây giờ trước mặt bần đạo, chỉ cần Nhị cung chủ làm lễ diện kiến là bần đạo sẽ đi ngay.

Lý Duy Năng bật cười.

Nhị cung chủ nói trầm trầm :

- Ông tưởng tôi sợ ông à? Bộ ông tưởng ba cái tiếng Thần Phiến Tử là bất khả phạm sao chứ?

Thần Phiến Tử cười :

- Làm gì có chuyện đó, đâu có ai phải sợ ai.

Nhị cung chủ cười gằn :

- Hay lắm, bây giờ để chứng tõ lời nói, có lẽ ta nên giải quyết các hạ bằng mũi kiếm.

Thần Phiến Tử cười lớn :

- Nhị cung chủ nói đúng, bần đạo đang đợi chuyện đó đây.

Từ lúc Thần Phiến Tử xuất hiện, Giang Hàn Thanh không nói được tiếng nào, mãi cho đến bây giờ hắn mới nhích n :

- Xin đạo trưởng cho vãn bối có đôi lời.

Thần Phiến Tử cười cười :

- Chẳng hay đây có phải là Kim Lăng Giang nhị công tử không?

Giang Hàn Thanh cung kính :

- Vâng, vãn bối là Giang Hàn Thanh.

Thần Phiến Tử gật đầu :

- Lệnh sư cũng đã đến Hàng Châu. À này, chúng ta hãy lui ra sau mấy bước đã.

Nhị cung chủ nghe Trúc Kiếm tiên sinh đã đến Hàng Châu, mặt hắn hơi biến sắc.

Thần Phiến Tử định nói gì thêm nữa, nhưng nghe Giang Hàn Thanh nói thế, ông ta vội hỏi :

- Chẳng hay công tử có ý chi?

Giáng Hàn Thanh đáp :

- Vị Nhị cung chủ này lưu lại một mình nơi đây là vì muốn cùng vãn bối tranh hơi cao hạ.

Thần Phiên Tử cười ha hả :

- Bần đạo đã nghe rồi, nhưng thật sự thì bây giờ hắn đã ghẹo đến bần đạo rồi chuyện này không thể là chuyện riêng của Giang nhị công tử nữa, hãy để hắn đấy...

Nhị cung chủ cười gằn :

- Giang Hàn Thanh, không sao ngươi cứ đợi đó đi, ta thanh toán lão đạo sĩ này rồi tới phiên ngươi cũng không muộn gì đâu.

Lý Duy Năng giật giật vạt áo Giang Hàn Thanh :

- Giang huynh, gia sư nóng tính lắm, Giang huynh hãy lui lại đi Giang Hàn Thanh không còn cách nào hơn đành cùng Lý Duy Năng lui lại.

Nhị cung chủ cầm thanh kiếm chỉ mũi thẳng vào mặt Thần Phiến Tử :

- Thần Phiến Tử, đừng có khoa trương vô ích, hãy đỡ đây.

Thanh kiếm nhoáng lên nhiều tia sáng và cánh quạt của Thần Phiến Tử cũng bung ra.

Hai người hình như chưa muốn chạm thẳng vào nhau, họ cùng thi chiêu và cùng hầm hừ như lượng sức.

Gió bỗng cuốn lên theo cánh quạt, theo đường kiếm, chung quanh hai người y như một con trốt thật lớn xoay đi.

Những tàng cây cách đó hơn một trượng là bị bứt tung như đám mưa rào.

Quay được hai vòng, Nhị cung chủ vùng thét lên một tiếng, thanh kiếm trong tay hắn dựng đứng lên và lao thắng vào yết hầu Thần Phiến Tử.

Tiếng gió rít lên y như một vẫn thạch xuyên không.

Thần Phiến Tứ nhún mình nhảy vọt lên, cánh quạt trong tay khép lại.

Cảng.

Tiếng thép khua dội vào tai, Nhị cung chủ cảm thấy rúng động.

Thanh kiếm vừa dạt ra thì ngọn quạt đã bay tới yết hầu.

Không dám khinh thường và thật sự thì cũng không làm sao tránh kịp vì Thần Phiến Tử vừa hất ngang mũi kiếm vừa đâm thẳng cây quạt tới, Nhị cung chủ dầu không muốn trực tiếp đối kháng, cũng đành phải tung thanh kiếm lên.

Lại một tiếng dội đinh tai nhiếc óc, Nhị cung chủ đã sử dụng chiêu thế Nhất Tâm Thiều Thiên và hai người vừa gần lại là dạt ra, mỗi người tay nắm cứng binh khí của mình, trụ bộ chứ không tiến tới.

Giang Hàn Thanh rúng động, hắn nhìn vào hai chiêu đó và ước lượng ngay được công lực cửa Thần Phiến Tử, ông ta quả nhiên có phần trội hơn Nhị cung chủ một bậc.

Ngay lúc đó, thân ảnh của Thần Phiến Tử và Nhị cung chủ lại hiện lên.

Hình như cả hai cùng đã ước lượng được sức nhau, họ vừa dạt ra là cùng lao tới.

Cả hai cùng xoắn lại, ban đầu còn thấy rõ, chỉ qua một giây người đứng ngoài không làm sao phân biệt được chiêu thế mà cũng làm sao phân biệt được ai là ai cả.

Chỉ nhìn thấy hai chiếc bóng y như hai chiếc thoi xẹt qua xẹt lại, chỉ còn một tiếng khua động của tà áo và tiếng rít của binh khí vang lên trong gió.

Đúng là một cuộc đấu làm cho người coi phải thấp thỏm từng hồi. Thần Phiến Tử đã lấy mươi năm công phu dẫn vào chiếc quạt, lúc xòe ra lúc xếp lại, chiêu thế biến ảo dị thường.

Mỗi một lần cánh quạt xòe ra, người đứng ngoài cảm thấy như lưỡi búa ào ào cuốn gió, mỗi một lần xáp lại, người ta có cảm tưởng như cây thước sắt vừa đánh vừa đâm loang loáng giữa trời.

Nhị cung chủ bằng vào kiếm pháp độc môn cuốn lên như chiếc mống bạc, giữa chiêu này và chiêu khác không một kẻ hở, y như là khúc đuôi của chiêu thứ nhất là khúc đầu của chiêu thứ hai, những đường chiêu gần như liên hoàn như thế ấy cứ tiếp nối làm cho ánh kiếm không khi nào dứt.

Mỗi người có một sở trường, họ xoáy vào nhau thật lâu không phân thắng bại.

Tiếng cười của Nhị cung chủ vang lên the thé :

- Thần Phiến Tử danh tiếng như cồn, thế mà không có gì lạ nữa sao?

Hình như hắn cố làm cho đối phương nổi nóng, Thần Phiến Tử cười ha hả :

- Không, chỉ có thế thôi, nhưng chưa hề gặp ai là đối thủ.

Lối ăn miếng trả miếng khá hay, Nhị cung chủ cố làm cho đối phương nổi nóng nhưng không ngờ bị trả miếng làm cho mình nóng trước.

Hắn gầm lên một tiếng, thanh kiếm trong tay bất đầu thi triển chiêu “Phi Phượng tam thức”.

Chương 10: Cờ gặp tay cao

Thanh kiếm trong tay Nhị cung chủ bất đầu biến chuyển, chiêu thế bất đầu thi triển dữ dằn, cao thủ giao đấu, thắng bại chỉ cần trong đường tơ kẽ tóc, hình như Nhị cung chủ muốn tranh lấy thượng phong.

Khi Nhị cung chủ vừa biến thế thì Thần Phiến Tử cũng biến theo, cánh quạt trong tay ông xòe ra xếp lại liên hồi.

Xoảng... xoảng... xoảng...

Nhiều tiếng khua liên tiếp vang lên và bóng hai người đang xoắn vào nhau vụt rẽ ra trụ lại ánh thép cùng tắt ngấm.

Thần Phiến Tử và Nhị cung chủ đứng cách nhau hơn ba trượng.

Tay cầm cánh quạt của Thần Phiến Tử có vẻ không được ổn như lúc ban đầu, hơi thở ông cũng có phần gấp rút.

Tuy nhiên, dáng cách của ông vẫn ở trong tư thế vững vàng.

Nhị cung chủ đứng dang hai chân, mặt tái xanh và thanh kiếm trên tay gãy mất đoạn mũi, mũi kiếm gãy lại ghim vào vai bên trái hắn.

Một giòng máu từ bả vai nhỏ xuống ròng ròng.

Hai mắt nhắm lại một lúc khá lâu, hình như Nhị cung chủ cũng cố vận công điều hòa huyết khí.

Sau đó một lúc lâu hắn mở mắt ra nắm mũi kiếm rút mạnh khỏi vai và quăng xuống đất nghiến răng nói :

- Thần Phiến Tử, ngươi nhớ chiêu này ta hẹn lại ba tháng sau. Ba tháng sau ta xin hoàn lại.

Thần Phiến Tử cười lớn :

- Bần đạo sẵn sàng chờ đợi.

Nhị cung chủ ném tia mắt lạnh lùng về phía Giang Hàn Thanh, nói :

- Giang Hàn Thanh, ngươi đừng vội đắc ý, cho dầu thời gian phôi pha, cho dầu phải gác lại đến thời gian nào đi nữa thì Ngũ Phượng môn nhất định cũng phải thu hồi ba chiêu tuyệt kiếm mà ngươi đánh cắp của bản môn.

Giang Hàn Thanh mỉm cười :

- Nhị cung chủ yên lòng, tại hạ quyết không khi nào ẩn tích mai danh hay cố tình lẩn tránh Ngũ Phượng môn.

Nhị cung chủ cười gằn :

- Hay lắm.

Hắn tung mình lên mấy cái, thân ảnh mất hút vào bóng tối xa xăm.

Lý Duy Năng vội kêu lên :

- Sư phụ, tên ấy không thể dung tha được.

Thần Phiến Tử nói :

- Để cho hắn đi, hắn đã mang thương tích tận nội phủ, không thể trong vòng mười bữa nửa tháng mà lành được đâu.

Tia mắt ông ta nhìn quanh và cau mặt hỏi :

- Chu cô nương đâu?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Nàng đã đi rồi.

Lý Duy Năng thuật lại đầu đuôi câu chuyện, Thần Phiến Tử khẽ gật đầu :

- Thảo nào khi đến đây là đã không thấy bóng cô ta.

Thấy địch nhân đã rút hết, Sở tài công bèn dẫn mười hai tên cung thủ từ ven rừng bước ra chào hỏi.

Sau khi giới thiệu cho biết, Giang Hàn Thanh đem tất cả lên thuyền, đám thủy thủ lên đèn nấu trà đãi khách.

Thần Phiến Tử nhấm nháp chén trà và khẽ thở ra :

- Phi Phượng kiếm pháp quả nhiên lợi hại, đêm nay thiếu chút nữa bần đạo bị hại về tay hắn rồi.

Giang Hàn Thanh nói :

- Đường kiếm sau cùng của hắn là Thiên Phượng tam thức, ba chiêu tinh luyện nhất trong “Phi Phượng Kiếm” đấy.

Thần Phiến Tử nói :

- Giang nhị công tử làm sao biết được?

Giang Hàn Thanh nói :

- Vãn bối có học qua ba chiêu kiếm pháp.

Thần Phiến Tử ngạc nhiên :

- Lệnh sư cũng biết kiếm pháp ấy sao?

Giang Hàn Thanh lắc đầu, hắn thuật lại chuyện giả mạo Hắc Kỳ lệnh chủ, học ba chiêu tuyệt kiếm của Ngũ Phượng môn và nói tiếp :

- Chính vì ba chiêu kiếm pháp ấy cho nên bọn chúng quyết giết vãn bối để thu hồi để không cho ba đường tuyệt kiếm ấy bị lọt ra ngoài.

Thần Phiến Tử gật đầu :

- Cứ theo Giang nhị công tử thì hắn chỉ mới sử dụng hai thức trong ba tuyệt chiêu là bị bần đạo đánh hạ, nếu không ông biết đến chiêu thứ ba rồi thì bần đạo có chống nổi hay không?

Giang Hàn Thanh nói :

- Vãn bối kém thông minh, chiêu thứ ba ấy thật quá nhiều phiền phức khi biến thế, vãn bối chỉ nhớ được một ít, nhưng vãn bối biết rất rõ ràng chiêu đó quả lợi hại hơn chiêu Phượng Ô Triều Dương nhiều lắm.

Thần Phiến Tử trầm ngâm :

- Đáng lý vừa rồi bần đạo nên để hắn sử dụng cho hết ba chiêu để hắn thi triển tận cùng “Thiên Phượng tam thức” thử xem nó lợi hại đến mức nào.

Chừng như nhớ lại khi đến chiêu thứ hai của hắn, chính ông đã gần thảm bại, Thần Phiến Tử bật cười :

- Thật ra nói như thế cũng chỉ là tình hiếu kỳ trong võ học thôi, chứ nếu để hắn dùng tận ba thức thì chắc chắn bần đạo không làm sao chống nổi.

Giang Hàn Thanh thầm nghĩ lời lẽ của ông ta quả thật là thành khẩn, bởi vì chính khi Nhị cung chủ sử dụng đến chiêu thứ hai thì hắn thấy Thần Phiến Tử quả là lúng túng, nếu ông ta không áp dụng tuyệt chiêu thì chỉ bằng vào chiêu thứ hai đó chắc chắn ông ta cũng đã bại rồi. Hắn nghĩ như thế nhưng không tiện nói ra, vì chính miệng ông ta nói thì không sao, chứ nếu mình nói thì nghe khiêu khích quá.

Thần Phiến Tử nâng chén trà lên, giọng ông ta có vẻ hơi lo lắng :

- Năm xưa Ngư Mụ cậy vào Phi Phượng kiếm pháp này để ngang dọc võ lâm, bà ta đã xem giang hồ như không có ai, mãi đến khi bị hạ bởi Đông Hải song tiên mới chịu thoái ẩn giang hồ, không ngờ ngày nay bà ta lại cầm cân cho đám môn đệ thành lập Ngũ Phượng môn.

Ông ta nhìn Giang Hàn Thanh thật sâu và cười cười nói tiếp :

- Cũng chính năm ấy, bần đạo và lệnh sư Trúc Kiếm tiên sinh cùng thoái ẩn và ngày hôm nay lại phải tái xuất giang hồ, quả thế giới võ lâm bước bằng những con đường giao điểm.

Lý Duy Năng hỏi :

- Thứ kiếm pháp này phải chăng do chính Ngư Mụ sáng chế ra?

Thần Phiến Tử đáp :

- Nghe đâu bà ta được pho kiếm pháp này trong một vùng cốc thâm u tại Phi Phượng sơn, bà ta bèn khổ công luyện tập và ỷ vào đó mà tung hoành trong thiên hạ làm cho hắc bạch giang hồ phải khốn đốn không phải ít.

Lý Duy Năng hỏi :

- Phi Phượng kiếm pháp của bà ta có thật là không có địch thủ trong võ lâm hay không?

Thần Phiến Tử đáp :

- Năm xưa vị Chưởng môn nhân Hoa Sơn phái là Thương Tiết Sinh, người đã khổ công luyện kiếm mấy mươi năm, thế mà ông ta lại thảm bại dưới tay kiếm của Ngư Mụ, làm ông ta phẫn chí mà bẽ kiếm đi luôn không trở lại Hoa Sơn nữa.

Ngưng một giây như quá cảm khái, Thần Phiến Tử bùi ngùi nói tiếp :

- Huyền Nhất đại sư, một cao tăng danh vọng của Thiếu Lâm, thanh thiền trượng của ông rất to lớn, thế mà cũng phải bại dưới kiếm của Ngư Mụ, ông ta đã bẻ gẫy cây thiền trượng gãy thành tám khúc, đồng thời chặt luôn một cánh tay của mình để tỏ ra không bao giờ muốn dính líu đến võ lâm nữa.

Giang Hàn Thanh nói :

- Cứ như vãn bối nghe thì còn rất nhiều nhân vật thành danh cũng đã thảm bại dưới thanh kiếm trong tay Ngư Mụ.

Thần Phiến Tử gật đầu :

- Nếu Giang nhị công tử không liều mạo hiểm trộm của chúng ba chiêu tuyệt kiếm ấy thì tất sợ luôn cái tên của nó cũng giang hồ ít người nghe đến, chứ đừng nói chi đến chuyện biết.

Ông ta ngẫm nghĩ và vụt gật đầu :

- Đúng rồi, năm xưa nghe nói những nhân vật thành danh bị bại trong tay Ngư Mụ, hầu hết không ai qua nổi ba chiêu, chắc chắn “Phi Phượng tam thức” chứ không còn nghi ngờ gì nữa.

Ông ta lại ngửa mặt cười ha hả :

- Bây giờ thì chuyện bí mật ấy phải lòi ra, hôm nay bần đạo cảm thấy hết sức khoan khoái trong lòng.

Lý Duy Năng vẫn còn thắc mắc vì câu hỏi vừa rồi, hắn hỏi lại lần nữa :

- Sư phụ nay, chẳng lẽ “Phi Phượng kiếm pháp” của Ngư Mụ quả không có ai là địch thủ hay sao?

Thần Phiến Tử gượng cười :

- Năm xưa cao thủ của chín đại môn phái đều bại dưới kiếm pháp của bà ta, nghe nói có một vị lão gia qua được hai chiêu, nhưng trong mình mang thương tích không ít. Từ đó trong giới giang hồ đều tôn xưng bà ta là “Thái Thượng Ngư Mụ”. Và từ đó không còn nghe có ai là địch thủ.

Giang Hàn Thanh mỉm cười, hắn cảm thấy cái tên “Thái Thượng Ngư Mụ” này nghe có vẻ cao kỳ.

Thần Phiến Tử nói tiếp :

- Cho đến ba năm sau đó, Ngư Mụ chợt biệt tích giang hồ, từ đó không nghe ai nói tới, hay có nói thì không ai biết mụ về đâu, họ xúm nhau đoán già đoán non nhưng không ai dám chắc, sau đó có người phát giác rằng mụ bị bại bởi hai thanh kiếm của một đôi thanh niên nam nữ.

Quản Thiên Phát hỏi :

- Phải chăng đó là Đông Hải song tiên?

Thần Phiến Tứ gật đầu :

- Đúng, đó là Đông Hải song tiên, cứ theo truyền thuyết trong giang hồ thì đó là một thanh niên tuấn tú, và một người con gái đáng gọi là tuyệt sắc giai nhân. Cả hai nhìn vào y như tiên đồng ngọc nữ giáng trần, tự nhiên không ai biết rõ được lai lịch của họ, người ta cứ gọi họ là Đông Hải song tiên cho đến ngày nay.

Lý Duy Năng cau mặt :

- Sư phụ, có phải sau khi Ngư Mụ bị bại với hai người ấy thì bà ta biệt tích cho đến bây giờ?

Thần Phiến Tử đáp :

- Trong vòng ba mươi năm nay, không một ai trong giang hồ thấy tăm dạng của Ngư Mụ đâu nữa.

Ông ta thở dài và nói tiếp :

- Chuyện này quả nhiên không ngoài dự liệu của Cốc chủ, bởi vì nếu không thì bần đạo và Trúc Kiếm tiên sinh không bao giờ tái xuất giang hồ...

Ngưng một giây, Thần Phiến Tử vụt cười :

- Mà thôi bây giờ cũng đã quá khuya rồi, các vị hãy nghĩ, bần đạo chỉ tạt ngang một chút thôi chứ không lưu lại lâu hơn nữa...

Nói xong, ông ta nhắm mắt lại dưỡng thần khí.

Giang Hàn Thanh nhận thấy chuyện Thần Phiến Tử và sư phụ mình xuất sơn kỳ này toàn là nhằm đối phó với Ngư Mụ, nhưng ông ta hình như không muốn nói, vì thế hắn không tiện hỏi.
Ba người nhè nhẹ lui vào khoang nghỉ ngơi.

* * * * *

Suốt đêm đó trên mặt sông yên tĩnh.

Sáng hôm sau, bọn Giang Hàn Thanh thức dậy bước ra thì Thần Phiến Tử đã đi mất tự bao giờ.

Lý Duy Năng cười :

- Gia sư tính tình vẫn y như trước, muốn đến là đến, muốn đi là đi, không nói với ai cả.

Giang Hàn Thanh cũng cười :

- Gia sư cũng y như thế đó, không hiểu các cụ sao thường hay có thái độ lạ lùng, có nhiều lúc mình không làm sao hiểu được.

Chiếc thuyền nhè nhẹ tách bến ra sông lớn trương buồm.

Bọn Giang Hàn Thanh biết Sở tài công phụng mạng đưa họ đến Lưu Hương cốc, nhưng không ai nghe Đơn Hiểu Thiên nói cho biết Lưu Hương cốc ở tại đâu?

Họ thấy không tiện hỏi và Sở tài công cũng không nói, hình như chuyện địa điểm của Lưu Hương cốc hiện đang được giữ hết sức bí mật. Nếu chưa tới chỗ là không có quyền nói ra.

Đến giữa trưa ngày hôm đó, Giang Hàn Thanh đứng nhìn trời đất để ước lượng về cơn giông phía trời Tây Bắc, chợt thấy một con bồ câu từ xa bay tới kè kè theo chiếc thuyền, hắn bèn gọi Sở tài công cho biết vì nghĩ đây là tin xa đưa lại.

Quả nhiên Sở tài công đưa một lá cờ trắng nhỏ ra phất luôn mấy cái, con bồ câu sà xuống mũi thuyền.

Sở tài công bắt cầm lên tay, lấy từ dưới chân con bồ câu một cái ống trúc nhỏ, hắn bóp bể ống trúc để lấy mảnh giấy ra xem.

Vừa liếc qua mảnh giấy, Sở tài công biến sắc.

Quản Thiên Phát nhìn qua là biết ngay có chuyện bất tường, hắn đứng lên hỏi :

- Sở huynh, có phải thư báo tin của Đơn đường chủ?

Sở tài công đáp :

- Vâng vâng, vừa nhận được truyền thư của Đơn đường chủ, tiểu nhân vội mang vào cho chư vị.

Vừa nói, hắn vừa trao mảnh giấy.

Quản Thiên Phát cau mày :

- Đơn đường chủ cho tin đến, chắc là có chuyện khẩn cấp.

Hắn tiếp mảnh giấy lật ra xem, mảnh giấy viết :

“Lệnh ái của Chu Thần Y bị mất tích trên khoảng đường phụ cận Đồng Lư, xin Giang công tử và Lý công tử quay lại Đồng Lư tìm kiếm hộ”.

Dưới thư ký tên Đơn Hiểu Thiên.

Quản thiên Phát nói :

- Sở huynh đã có cho thủy thủ quay thuyền trở lại chưa?

Sở tài công lắc đầu :

- Không, tại hạ vào đây thỉnh ý kiến của chư vị.

Quản Thiên Phát gật đầu :

- Như thế là tiện lắm, trên giông sông này rất có thể có địch theo dõi, chúng ta không nên để cho chúng biết tung tích và hành động của mình.

Sở tài công ngập ngừng :

- Thế nhưng theo lệnh của Đơn đường chủ thì bảo phải trở lại Đông Lư.

Quản thiên Phát nói :

- Sở huynh đệ hãy yên lòng, chuyện này tại hạ thương lượng với Nhị công tử rồi sẽ quyết định sau.

Sở tài công cúi mình :

- Vâng, tiểu nhân xin tuân lệnh các vị.

Trầm ngâm một chút, Quản Thiên Phát hỏi :

- Nơi đây thuộc về khu vực nào?

- Sở tài công đáp :

- Tại đây gọi là Thất Lý Long, tới một chút nữa là địa phận Nghiêm Châu.

Quản thiên Phát nói :

- Vậy Sở huynh cho thủy thủ tới Nghiêm Châu thì dừng lại.

Sở tài công hỏi :

- Như vậy chúng ta trở lại Đồng Lư?

Quản thiên Phát mỉm cười bước lại gần bên nói nhỏ mấy câu, Sở tài công gật đầu vâng dạ liên hồi và lui ra phía sau của chiếc thuyền.

Quản thiên Phát vào khoang cười nói :

- Nhị công tử, nghỉ cờ đi là vừa.

Lý Duy Năng quay lại hỏi :

- Quản huynh có phát hiện được gì đó à?

Quản thiên Phát nói :

- Chu Long Chu cô nương mất tích, rất có thể lọt vào tay giặc.

Giang hàn Thanh sửng sốt :

- Có phải vừa rồi tin đến từ bồ câu đó hay không?

Quản Thiên Phát trao mảnh giấy và nói :

- Đây là truyền tin của Đơn đường chủ.

Giang Hàn Thanh tiếp xem rồi nói :

- Chẳng hay ý kiến Quản huynh như thế nào?Quản thiên Phát đáp :

- Nếu chúng ta quay thuyền trở lại Đồng Lư sẽ làm cho đối phương chú ý, vì thế huynh đệ đã cho Sở tài công đậu tại Nghiêm Châu.

Lý Duy Năng gật đầu :

- Quản huynh nói phải lắm, chúng ta dừng thuyền tại Nghiêm Châu rồi theo đường bộ trở lại là ổn nhất.

Quản thiên Phát nói :

- Trên đường sông này nhất định hiện tại kẻ địch đã bố trí, nếu nhị vị lên bờ là chúng theo liền.

Lý Duy Năng hỏi :

- Như thế thì ý kiến của Quản huynh phải làm sao?

Quản thiên Phát nói :

- Hiện tại chúng ta chưa xác định được Chu cô nương đã lọt vào tay địch hay chưa, vì thế chúng ta phải hết sức cẩn thận và giấu kỹ hành tung.

Giang Hàn Thanh nói :

- Kinh nghiệm về giang hồ của Quản huynh hơn chúng tôi nhiều lắm, vậy nhất thiết xin cho Quản huynh châm chước.

Quản Thiên Phát trầm ngâm một lúc rồi ngồi xuống thấp giọng bảo nho nhỏ với Lý Duy Năng và Giang Hàn Thanh...

Cuối cùng Lý Duy Năng nói :

- Như thế là thượng sách, vậy cứ theo đó mà làm.

Thuyền đến bến Nghiêm Châu thì dừng lại, Sở tài công cho thủy thủ lên bờ mua sắm rau cải khá nhiều y như một thuyền buôn, trong lúc mua sắm, bọn công nhân từ trên những vựa trên bờ cho ngươi khiêng xuống, kẻ bán người mua rộn rịp lăng xăng.

Cũng trong lúc đó không ai thấy bọn Quản Thiên Phát, Giang Hàn Thanh và Lý Duy Năng đâu cả.

Sau khi chất đầy hàng hóa, Sở tài công ra lệnh cho thủy thủ rời khỏi bến.

* * * * *

Tân Đông Quan, chẳng phải là một cửa ải, cũng không phải là một thị trấn, Tân Đông Quan chỉ là một địa danh hồi xưa, bây giờ chỉ là một vùng hẻo lánh.

Muốn đến đó, phía Đông phải là một sơn thôn khá xa, nó là con đường hẹp đi xuyên giữa hai Hàng Châu và Kim Hoa.

Rải rác độ năm ba nóc gia và độc một quán rượu bán lơ thơ vài món lặt vặt.

Nói lơ thơ là vì quán không bao giờ đông khách, nhưng không phải vì thế mà quán ế, vì ai muốn qua con đường đó, cũng đều phải ghé quán này.

Bởi vì hai đoạn đường cách khoảng khá xa, nhất định khách bộ hành cho dù keo kiết cách mấy cũng phải ghé đây để ăn uống chút đỉnh thì mới đi tiếp nổi.

Và cũng vì thế mà cho dù ít khách, chủ quán không cần phải, trái lại lão đập thẳng tay.

Dù không ưa lão, cũng phải ghé vào.

Trời mưa lất phất.

Lão chủ quán họ Trương ngồi vênh râu bên quầy hàng vì vốn không bao giờ bận rộn.

Bây giờ trong quán có hai người khách, trên bàn họ đã có rượu và thức ăn, lão chủ ngồi chờ họ ăn xong là lão đến thu tiền.

Hai người khách tuổi trạc trung niên, với bộ đồ vải thô mặc trong mình, với những hàng hóa đặt ngay cạnh ghế ngồi, ai nhìn qua cũng biết họ là khách buôn, thứ khách buôn quảy gói đường xa chứ không phải hạng thương buôn giàu có.

Bởi vì mưa ngày càng nặng hạt, họ như bất cần “thượng lộ” vì họ là hạng buôn rày đây mai đó, lạnh thì đi, mưa thì trú, họ không dại gì đầm mưa cho ướt bọc hàng.

Họ ngồi nhấp nhổm tán kháo với nhau như người ăn không ngồi rồi rảnh việc.

Lão chủ quán họ Trương hình như cũng đã quá quen với hạng khách đường xa này, lão thừa biết họ không vội và tự nhận lão cũng chẳng có việc gì mà phải vội. Lão ngồi tựa ngửa lim dim.

Tên đại hán cao vụt lên tiếng :

- Này, lão Trương làm cho đĩa xào lăn nữa coi, thêm luôn hai hồ rượu nữa nghen, coi cái điệu này chắc không làm sao đi sớm được đâu.

Tên đại hán lùn tiếp theo luôn :

- Đi cái khỉ khô gì nữa, làm cha nó một đĩa đậu hủ chiên nữa đi cho được việc.

Tuy đang lim dim, nhưng vừa nghe câu đầu của khách là lão Trương đã muốn nhỏm dậy ngay, lão không cần hỏi lại vì lão không có dáng ngái ngủ chút nào. Lão đi làm ngay thức ăn và mang thêm rượu.

Gã đại hán rót cho gã lùn một chén, rồi hắn tự châm vào chén mình và ngẩng đầu cười :

- Lão Định xem kìa, bây giờ mà vẫn có người đến thấy không? Tôi đánh cuộc với anh, nếu người ấy mà không ghé vào quán này thì thằng Vương này sẽ thua anh hai hồ rượu đấy.

Gã họ Đinh phun phèo phèo :

- Mẹ họ, anh khôn quá nhỉ, ai qua đây mà lại không ghé cho thằng cha Trương chủ quán này đập? Không ghé thì âm hồn vật chết hay sao?

Lão chủ quán họ Trương cười hề hề, lão không lấy đó làm sự mất lòng, hình như lão công nhận với mọi người rằng quán lão bán rượu và thức ăn có phần đắt hơn những nơi khác.

Công nhận như thế là tự nhiên lão có lý do của lão.

Lão không phân bua, nhưng lão vẫn nói bâng quơ để cho khách hàng chận thấy chuyện lão đến thị trấn mang thực phầm về đây không phải là chuyện dễ dàng.

Lão không nói đến rượu vì rượu chính tay lão cất, nhưng lão có cách khác để bán cao giá. Lão làm cho người ta hay rằng khắp cả vùng này không có ai bán, ở đây người ta không sinh nhai bằng nghề đốn củi lấy mật. Không có ruộng, tự nhiên muốn có nếp cất rượu, lão phải đến chỗ xa xôi, con người mua nếp ấy lão mánh chung vào giá rượu.

Trên con đường mòn sơn cước, quả nhiên có một người đi mua xăng xái đi về hướng quán.

Hắn là một gã có vóc dáng thư sinh, chỉ có điều cách ăn vận của hắn làm cho người ta nghĩ rằng hắn nghèo dữ lắm.

Gã thư sinh chạy vào quán, hai tay hắn phủi phủi những hạt mưa còn đọng trên mình, hắn ngồi xuống một chiếc bàn phía ngoài hai người khách cũ.

Hình như hắn mệt, vừa uống xong một chén trà là hắn gọi lấy :

- Ông chủ làm ơn thêm chén nữa, khát quá.

Lão Trương cười khì khì :

- Có chi, có chí khách cứ uống, đường xa mà.

Theo giọng lão nói, người ta có cảm tưởng như hắn đang bố thí.

Nhưng khi lão mang chén trà thứ hai đến trước mặt khách thì lão đã hỏi ngay :

- Khách dùng chi xin cho biết để làm luôn.

Tên thư sinh đáp :

- Ông cho tôi một bầu rượu, một đĩa thịt xào và sau đó cho luôn tô mì lớn.

Lão Trương ứng tiếng lui xuống, hồi lâu lão mang các món ăn dọn lên bàn và cười nói :

- Xin khách dùng thử thứ rượu này do chính tôi cất lấy và chôn đúng năm năm, thứ nào chưa đúng năm năm là nhất định không mang ra bán cho khách hàng.

Gã thư sinh áo rách hớp một ngụm rồi chép miệng gật gù :

- Đúng, rượu này quả thật là ngon.

Lão Trương cười khà khà :

- Xin quý khách dùng thêm một vài chén nữa cho ấm lòng trong khi mưa, tiểu nhân sẽ có thức ăn kế tiếp lên ngay.

Gã thư sinh áo rách cười :

- Được rồi thong thả, đã có mấy món nhắm rồi đây, mì để chốc nữa cũng không muộn, tại hạ có một chuyện muốn hỏi nhờ chủ quán.

Lão chủ quán họ Trương cười mơn trớn :

- Vâng, chẳng hay khách muốn hỏi chi?

Gã thư sinh áo rách nói :

- Tại hạ muốn hỏi thăm một người.

Lão chủ quán họ Trương chớp chớp mắt :

- Chẳng hay khách muốn hỏi thăm ai?

Gã thư sinh áo rách nói :

- Tại hạ muốn hỏi thăm chủ quán là chẳng hay từ sớm đến giờ có thấy một cô gái mặc áo đen đi ngang qua đây chăng?

Lão chủ quán họ Trương ngẫm nghĩ một giây rồi lắc đầu :

- Hình như là không có... trời chưa sáng là tiểu nhân đã dậy nổi lửa rồi, nhưng không hề thấy có cô gái mặc áo đen nào đi qua đây cả.

Hai tên đại hán thương buôn nãy giờ ngồi nghe hai người nói chuyện, hình như cả hai cũng cảm thấy ngạc nhiên vì nghe được chuyện lạ kỳ. Như họ uống rượu cũng đã lâu rồi, mưa bên ngoài vẫn chưa dứt hột nên họ buông đũa ngồi nghe.

Gã thư sinh áo rách trầm ngâm :

- Lạ quá, ở đây chỉ có một con đường này thôi mà.

Lão chủ quán họ Trương nói :

- Chẳng hay khách hỏi thăm cô gái áo đen có chuyện chi không?

Gã thư sinh áo rách đáp :

- Cô ấy là em gái của tôi.

Lão chủ quán họ Trương nói :

- Hay là cô ấy đi lộn đường khác rồi chăng?

Gã thư sinh áo rách trầm ngâm :

- Có thể như thế lắm, nhà tôi ở tại Hà Hoa đường, hôm xá muội đi thăm người bà con tại Đại Dịch trang, cô bảo hôm nay sẽ về, nhưng hồi trưa này tôi đến Đại Dịch trang thì ở đó cho biết xá muội đã về rồi, thế không biết đi con đường nào đâu mất, thế có chết người không kia.

Hai người đại hán thương buôn đưa mắt nhìn nhau và làm thinh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau