LƯU HƯƠNG TỬ LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Lưu hương tử lệnh - Chương 46 - Chương 47

Chương 46: Thiên Ma vũ khúc

Viên trưởng lão nghe những kẻ không có danh vị giang hồ là đã có phần khinh thị, ông ta cười khẽ :

- Ðã hơn ba mươi năm nay, hình như lão phu đã nghe danh Ðông Hải song tiên, chứ không ngờ Phúc Ðạo sơn cũng có ba vị tiên trưởng, hôm nay thật quả là hạnh ngộ.

Giang Hàn Thanh hơi lấy làm lạ, hắn không dè Phúc Ðạo sơn cũng thuộc về Ðông Hải.

Câu nói của Viên trưởng lão không làm cho Xích Linh Tử để ý, nhưng sư đệ của ông là Xích Tiêu Tử và Xích Hà Tử có hơi tái mặt vì tức tối.

Ngư Mụ nhìn qua tình hình có vẻ hơi mừng, mục đích của bà ta là cố làm cho họ nổi nóng với nhau, vì thế nên bà ta tiếp tục giới thiệu :

- Vị ấy là đệ nhất kỳ nhân trong chín đại môn phái võ lâm, ông ta là Hoành Sơn Viên trưởng lão, cứ theo truyền thuyết giang hồ thì ba mươi năm về trước đã một bận qui tiên, nhưng hôm nay lại trùng phục giang hồ.

Bà ta lại chỉ về Vệ thái quân :

- Ðây là phu nhân của Trung Nguyên đệ nhất kiếm cố Minh chủ Võ lâm Vệ Kiến Nam, hiện đang chấp chưởng Võ lâm Minh chủ lệnh.

Không chờ ai nói gì, ta lại chỉ luôn Thiên Ninh Tử.

- Vị này là Chưởng môn Võ Ðang Thiên Ninh Tử hiện được xem là Bắc Ðẩu Thái Sơn của đồng đạo võ lâm, một lãnh tụ của các đạo phái trong giang hồ.

Lời lẽ giới thiệu của Ngư Mụ tuy có vẻ long trọng bên ngoài, nhưng bên trong hàm ẩn khiêu khích Phúc Ðạo tam tiên, về càng làm cho những người bên kia nhiều danh vọng là càng làm cho tam tiên bất phục.

Quả nhiên sau khi giới thiệu, Phúc Ðạo tam tiên, nhất là Xích Tiêu Tử và Xích Hà Tử bắt đầu nóng mặt.

Ngư Mụ làm như không thấy, bà ta lại chỉ Ðổng Uyên Như :

- Ðây là Ðổng tiểu hiệp, người con gái độc nhất của Ðông Hải song tiên.

Thật ra khi đầu nghe giới thiệu, những người trưởng thượng, Phúc Ðạo tam tiên tuy có hơi khó chịu nhưng họ cũng không chú ý lắm, bây giờ nghe đến người con của Ðông Hải song tiên là họ mới bắt đầu ngẩng mặt, họ nhìn chằm chằm vào mặt Ðổng Uyên Như.

Cả đến Vệ thái quân, Viên trưởng lão và Thiên Ninh Tử cung quay mặt nhìn kinh ngạc.

Cũng có thể vì danh vị của Ðông Hải song tiên quá lớn, cho nên ai cũng muốn nhìn cho rõ mặt người con này, cũng có thể vì Ðổng Uyên Như niên kỷ quá nhỏ nên làm cho mọi người chú ý.

Ðông Hải song tiên đã vắng bóng trên giang hồ, nhất là vùng Trung Nguyên đã ngót ba mươi năm, nhưng thanh danh của họ vẫn còn chấn động, nhất là người ta không ngờ họ vẫn có một người con nổi danh hơi sớm trong giang hồ.

Xích Hà Tử chớp đôi mắt phượng nhìn Ðổng Uyên Như và hỏi :

- Con gái của Ðổng Thiên Hoa đấy à? Tên gì nhỉ?

Ðổng Uyên Như chắp tay sau đít thản nhiên :

- Ðạo cô là con gái của ai và tên gì nhỉ?

Xích Hà Tử nóng mặt :

- Có lẽ vì ỷ mình là con gái của Ðông Hải song tiên nên người khinh thị giang hồ, không biết lễ phép đối với người trưởng thượng.

Ðổng Uyên Như điềm đạm.

- Tôi là con người như thế nào, nói những lời như thế nào, chuyện đó không can hệ đến một ai, còn nói về lễ mạo thì còn phải tùy người, người biết lễ thì dùng lễ bái tạ, kẻ vô lễ mà áp dụng lễ là thừa.

Xích Hà Tử giận dữ :

- Chỉ có bọn cha mẹ cuồng ngạo mới sinh con cuồng ngạo như thế ấy.

Ðổng Uyên Như chiếu tia mắt như điện lạnh vào mặt Xích Hà Tử và gặn lại :

- Ðạo cô nói chi?

Xích Hà Tử nói :

- Chẳng lẽ ta nói không đúng hay sao?

Ðổng Uyên Như nghiêm giọng :

- Gia phụ gia mẫu đã ẩn cư lâu rồi ở miền Ðông Hải, người ta đã không màng thế sự, chính vì thế nên tôi xin đạo cô khi nói, nên tránh đừng đá động đến người.

Xích Hà Tử cười nhạt :

- Ẩn cư! Hừ, ta hỏi ngươi, cái câu, Danh Sơn Suy Cửu phái, Ðông Hải tôn song tiên là nghĩa lý gì? Ai tôn ai cử, chẳng lẽ trừ song tiên ra còn chúng ta là bàng môn tả đạo?

Ðổng Uyên Như nói :

- Ðạo cô nghe ai nói thế.

Xích Hà Tử nói :

- Giang hồ ai ai cũng biết chứ đâu phải một hai người.

Ðổng Uyên Như nóí :

- Nhưng đạo cô có nghe gia phụ gia mẫu tự xưng như thế bao giờ chưa? Chắc chắn là chưa phải không? Như vậy giang hồ ai tôn xưng mặc ai, họ có quyền làm chuyện đó và chuyện đó đâu có can hệ gì đến gia phụ gia mẫu ta đâu.

Xích Hà Tử quắc mắt :

- Vợ chồng Ðổng Thiên Hoa coi thiên hạ như chốn không người, ta thấy cha mẹ ngươi không đáng được tôn xưng như thế.

Ðổng Uyên Như cười nhẹ :

- Không phục à? Thiên hạ có nhiều người có danh và cũng có nhiều người không phục, nhưng chuyện đó cũng đâu có sao? Phục hay không là một chuyện, còn đụng chạm với nhau không là chuyện khác, giả như các vị muốn đụng chạm thì cứ chuẩn bị sẵn đi.

Xích Tiêu Tử nói :

- Sư muội cần gì phải nói chuyện với đứa trẻ miệng còn hôi sữa như thế, cứ trói quách nó rồi mang ra Ðông Hải giao cho cha mẹ nó dạy dỗ nó là được rồi.

Ðổng Uyên Như cười :

- Như thế cũng hay, nhung không biết vị nào định ra tay trước nhỉ?

Xích Hà Tử nói :

- Tự nhiên là ta đây.

Ðổng Uyên Như chưa kịp nói gì thì Tôn Phi Loan đã vội bước ra :

- Ðổng tỷ tỷ, hãy để cho tiểu muội lãnh giáo với vị đạo cô ấy cho.

Xích Hà Tử ngạc nhiên :

- Ngươi là em của ả đấy à?

Ngư Mụ nói tiếp :

- Con a đầu ấy là đệ tử bị trục xuất khỏi gia môn của lão thân.

Một mặt bà tay quay quát lớn:

- Nghiệp súc, ngươi dám vô lễ với tiên trưởng như thế à?

Tôn Phi Loan nói :

- Ðệ tử chỉ định cùng tiên cô lãnh giáo đôi chiêu.

Chu Long Chu chận nói :

- Bà đã tuyên bố trục xuất Tôn thư thư ra khỏi môn tường thì can thiệp chuyện làm của người ta làm chi nữa.

Ngư Mụ dộng mạnh đầu trượng xuống nền đá thét lên :

- Lão thân siêu sinh cho bọn ngươi trước đã.

Xích Hà Tử cười cười:

- Xin Thái thượng bớt giận, lệnh đồ có lẽ ỷ vào cái thế con gái của Ðổng Thiên Hoa là bè bạn nên mới dám xem thường tôn trưởng, để bần đạo bắt giao luôn cho Thái Thượng gia hình môn giáo.

Vệ thái quân lên tiếng :

- Hãy khoan.

Xích Hà Tử hỏi :

- Thái quân muốn nói chi?

Vệ thái quân nói:

- Lão thân cảm thấy ba vị như hạt châu trong thế giới thần tiên, đạo căn thâm hậu chứ không phải như hạng luyện võ tầm thường, thế mà đứng trước việc Ngư Mụ dung túng cho môn hạ thiết lập Ngũ Phượng môn tung hoành thiên hạ, gieo hại giang hồ, chư vị lại hùa theo tạo thành sát nghiệp, lại còn nghe theo lời châm chọc, tạo ly gián giữa ba vị và Ðông Hải song tiên, chuyện đó lão thân thấy thật quá tổn thương trong tình đồng đạo.

Ngưng một giây, Vệ thái quân nhìn thẳng vào mặt ba người và từ từ nói tiếp :

Ba vị vốn là bậc chân tu, chưa từng nhúng tay vào ân oán giang hồ lão thân xin khuyên ba vị nên giữ đạo tu hành, gát bỏ vòng cương tỏa danh lợi.

Xích Hà Tử cười nhạt :

- Các ngươi tự mệnh danh là các đại môn phái, hình như cho là ngoài các ngươi ra, trong thiên hạ không còn ai xứng đáng nữa cả, nhất là đối với kẻ sĩ đều bị gán là tả đạo bàng môn. Nhưng thứ cần trừ tuyệt, ngay như Thái Thượng đây đã là người ẩn cư hơn ba mươi năm trong chốn thâm sơn, thế mà các ngươi cũng vẫn hùa nhau đến tìm làm dữ như thế là chính phái hay sao?

Vị đạo cô bỗng cười gằn và nói tiếp:

- Ngày nay các người tìm đến Ngư Thương sơn, ngày mai lại không vì lý do này nọ mà phá phách đạo sơn? Các người tự xem là Trung Nguyên Bắc Ðẩu, nhưng liệu các người có xứng danh không đã chứ?

Viên Truởng Lão cười ha hả :

- Ai nói thế? Học của ai thế? Ai mồm miệng cho thế? Hừ, ta những tưởng Phúc Ðạo sơn là nơi phúc địa, là nơi có những nhân vật thức thời, lão phu không dè nơi đó lại sản sinh ra phường nói tiếng người theo két, ai dạy gì cũng nhắm mắt nghe theo.

Xích Tiêu Tứ tái mặt thét lên :

- Họ Viên, đừng có ỷ vào mớ tuổi mà sinh cuồng ngạo mạn, ta không nghe theo ai hết, bọn ta đến đây là để tìm chín đại môn phái Trung Nguyên để mà thanh toán, bọn người có tài thì cứ xông vào.

Viên trưởng lão cười lớn hơn nữa :

-Hay, nói như thế mà còn nghe được, nói trắng ra như thế có phải hơn không, bày đặt lý luận này nọ càng thêm lung tung, nhưng bây giờ ta hỏi bọn ngươi tính đánh từng người một hay là ùa luôn một lúc cả ba?

Xích Tiêu Tử cười gằn :

- Cần gì phải không, một mình bần đạo cũng đủ để làm sạch cỏ ở đây rồi.

Xích Hà Tử liếc mắt :

- Nhị sư ca, hãy chậm lại đi, hãy để cho tiểu muội trói hai con a đầu này rồi sẽ tính tới cái đám già kia cũng không muộn đâu mà.

Vừa nói, cô ta vừa đưa tay ngoắt Tôn Phi Loan :

- Ðến đây, ngươi muốn cùng ta động thủ thì hãy đến đây.

Ðổng Uyên Như thấy Xích Hà Tử chiếu đôi mắt sáng lạ kỳ và chân cô ta gần như nhẹ không chấm đất nên vội dùng truyền âm nhập mật nói với Tôn Phi Loan :

- Tôn muội muội, nhớ cẩn thận, người ấy có phần lợi hại, chúng ta phải dùng trí chứ dùng sức thì khó phần thủ thắng.

Tôn Phi Loan gật gật đầu :

- Vâng, tiểu muội ghi nhớ.

Nàng bước ra vòng tay thi lễ :

- Xin tiên nữ ra chiêu.

Giang Hàn Thanh sợ nàng thất thố nên hắn vội bước theo ra trận.

Xích Hà Tử chớp mắt ngó Giang Hàn Thanh vội nói tiếp :

- Tại hạ là Giang Hàn Thanh.

Xích Hà Tử nheo mắt :

- Ngươi sợ nàng bị hại phải không? Hay là cùng vào một lượt đi cho tiện.

Tôn Phi Loan quay lại nói :

- Không, Nhị công tử, để một mình tôi.

Xích Hà Tử cứ nhìn đăm đăm vào mặt Giang Hàn Thanh mà cười cợt :

- Sợ ta làm cho nàng bị thương à? Mất thì có người thay thế sợ gì.Tôn Phi Loan nóng mặt trầm giọng :

- Tiên tử không chịu ra tay thì tiểu nữ đành xin lỗi.

Bàn tay trái nàng bắt từ trong hất mạnh ra, tự nhiên là mu bàn tay quay ra phía ngoài, vì thế cái hất tay xem rất nhẹ nhàng y như đang đuổi một con ruồi chứ không ra chiêu thế gì.

Thế nhưng Hà Tử lại không dám đối kháng, có lẽ cô ta cũng đã nhận được cái thế đánh lạ kỳ.

Cô ta cầm cặp sênh tà tà lướt qua bên phải và nhắm tay Tôn Phi Loan điểm một hư chiêu.

Thấy Tôn Phi Loan xuất thủ, Ngư Mụ tái mặt thét lên :

- À ngươi đã học thủ pháp của kẻ khác và công nhiên dám phô diễn trước mặt ta.

Tôn Phi Loan vừa đánh vừa tràn mình theo và tay phải dựng lên tung thẳng ra y như một ngọn đao.

Xích Hà Tử vốn tung hư chiêu để dò xét, không ngờ Tôn Phi Loan lại đánh tiếp theo, cách đánh lại quá dữ dằn làm cho cô ta hoảng hết thối lui một bước.

Chỉ mới chiêu đầu, Tôn Phi Loan đã tung sát thủ và đã chiếm thượng phong.

Bị môn hạ Ngư Mụ bức thối luôn hai bước, Xích Hà Tử nóng mặt, cô ta thét lên một tiếng rồi vung cặp sên ra đánh nhau theo thế liên hoàn.

Chỉ trong khoảnh khắc, Tôn Phi Loan bỗng thấy trước mặt vô số hào quang và từ trong đó, nào chỉ phong, nào chưởng lực từ các hướng bất đồng ập vào bủa kín lấy nàng.

Thấy chiêu thế quá lạ lùng, Tôn Phi Loan không dám khinh suất, nàng nhấc bỗng mình lên cho khỏi tầm công kích và tung thẳng Ngũ Hành thần chưởng.

Loại chưởng pháp này vốn của Ðông Hải song tiên, nàng đã được Ðổng Uyên Như huấn luyện gần như toàn bộ, tuy là chưởng pháp, nhưng bên trong nó bao hàm kiếm thế, quyền thế, chỉ lực chưởng phong, nó cùng một lúc cùng triển khai cực kỳ lợi hại.

Cả hai vì biết sự lợi hại này cho nên vô lúc đầu là thi triển tuyệt chiêu,thế đánh của hai người trông thật đẹp mắt.

Chỉ trong vòng nháy mắt, hai người đã giao đấu ngoài hai mươi chiêu và bất phân cao thấp.

Xích Hà Tử vì ỷ vào tư thế trưởng thượng của mình nên đánh khá lâu mà vẫn chưa chiếm được thượng phong cho nên cơn giận bắt đầu sôi sục.

Tuy tận dụng Ngũ Hành thần chưởng nhưng vì mới vừa luyện tập chưa được bao lâu nên Tôn Phi Loan mất sức khá nhiều, Chính vì thế nên qua mấy mươi hiệp đầu là mồ hôi của nàng cũng đã tươm ra như suối.

Lúc bấy giớ chiêu cuối cùng của Ngũ Hành thần chưởng đã được nàng mang ra sử dụng, chiêu cuối cùng cũng là chiêu lợi hại nhất, tay phải nàng theo thế Lôi Khuyết chỉ xốc lên trên, tay trái nàng ấn theo Kiếm khuyết từ trong tống thẳng ra ngoài, cả hai tay nhất thời tung ra như sấm sét.

Ngư Mụ vụt kêu lên :

- Tiên tử hãy để phòng.

Nhưng Tôn Phi Loan đã lẹ hơn.

Tay trái nàng án theo kiếm khuyết vừa mới tung ra thì tay phải án theo Lôi khuyết bắt từ trên giáng xuống y như ngọn gió thốc.

Xích Hà Tử nghiêng mình qua bên trái, rõ ràng là đã tránh khỏi rồi, thế nhưng không hiểu tại sao vẫn thấy vai trái tê rần, thân hình lão đảo thụt lui hơn hai bước.

Cánh tay trái của Xích Hà Tử hoàn toàn tê liệt.

Xích Tiêu Tử hoảng hết kêu lên :

- Tam sư muội, làm sao thế?

Vừa hỏi vừa đưa tay vỗ vào vai trái của nàng.

Hắn dùng phương thức giải huyệt nhưng đây lại là Ngũ Hành thần chưởng vì thế cho nên thủ pháp giải huyệt đành vô hiệu.

Chẳng những vô hiệu mà lại còn sinh phản ứng, ban đầu Xích Hà Tử chỉ thấy vai trái tê điếng, nhưng khi Xích Tiêu Tử vừa vỗ vào trọng huyệt thì cô ta cảm thấy như có muôn ngàn trái chùy bổ xuống làm cho thân hình cô ta thiếu chút nữa là qụy luôn.

Cô ta rú lên mấy tiếng nhó và mồ hôi trên trán nhỏ xuống ròng ròng, nước mắt cũng theo đó mà trào ra.

Sự đau đớn không cần nói, chỉ thấy dáng cách cũng đủ biết là trầm trọng.

Ngư Mụ dộng cây trượng xuống thét lớn :

- Nghiệt súc, ngươi dùng tuyệt khí phất mạnh thủ pháp với người không thù không oán như thế hay sao? Ngươi đã ra mặt chống ta thì ta sẽ giết ngươi.

Xích Linh Tử bây giờ mới mở lời :

- Xin Thái Thượng bớt giận.

Ông ta bước ra hỏi Xích Tiêu Tử:

- Nhị đệ đã áp dụng phương thức gì giải huyệt hay chưa?

Xích Tiêu Tử lắc đầu :

- Con tiện tỳ ấy sử dụng Âm Thủ Bế Huyệt.

Cách giải của Xích Liên Tử cũng giống như Thần Phiến khi giải huyệt cho Giang Hàn Thanh, vì Ngũ Hành Ðoạn Mạch quả có trông giống như Âm Thủ Bế Huyệt thế nhưng hai cách giải hoàn toàn khác biệt.

Ngư Mụ trừng trừng đôi mắt :

- Nghiệt súc sử dụng Ngũ Hành chưởng của Lạc Hoa đảo, năm xưa chính lão thân cũng đã bị tàn phế một cánh tay dưới ngọn chưởng đó của Ðổng Thiên Hoa.

Xích Linh Tử ngó Tôn Phi Loan và hỏi :

- Cô nương biết sử dụng Ngũ Hành thần chưởng, đương nhiên là biết phép giải chứ?

Tôn Phi Loan đỏ mặt lắc đầu :

- Vừa học phép đánh chứ chưa học phép giải.

Xích Linh Tử tặc lưỡi :

- Chưa học phép giải mà đã đánh người, bảo làm sao giang hồ không loạn.

Ðôi mắt như điện lạnh của ông liếc về phía Ðổng Uyên Như :

- Ðổng cô nương nhất định biết phép giải chứ

Ðổng Uyên Như gật đầu :

- Ðúng

Xích Linh Tữ nói :

- Cô nương đã biết phép giải, vậy xin phiền cô nương hãy vui lòng giải khai thủ pháp.

Ðổng Uyên Như nói :

- Chuyện giải khai thì không có chi cả, nhưng cần nên cho vị tiên nương ấy biết rằng trong võ lâm không nên nói chắc rằng ai hơn ai, vì người này cao còn có người khác cao hơn, nếu cứ cho mình là nhất trong thiên hạ thì thảm bại sẽ giáng xuống đầu mình..

Xích Tiêu Tử giận dữ :

- Cô muốn dạy ai?

Xích Linh Tử vội ngăn :

- Nhị đệ, Ðổng cô nương nói như thế là chí lý.

Xích Hà Tử mang thương tích trên vai nhưng lại đau thấu ruột gan, cô ta ngồi bật xuống ghế mồ hôi đổ ròng ròng.

Nhưng bây giờ nghe Ðổng Uyên Như nói như thế,cô ta vụt thét lên :- Không, ta không cần giải huyệt.

Xích Linh Tử cau mày :

- Tam muội.

Xích Hà Tử chận ngang:

- Tôi không cần con a đầu ấy gìải huyệt, cho dầu chung thân tàn phế tôi cũng không cần.

Xích Linh Tử nhăn mặt :

- Tam muội, tội gì phải làm như thế chứ.

Ðổng Uyên Như cười nhạt :

- Ngũ Hành thần chưởng là thủ pháp của Ðông Hải, nếu tiên tử không cần tôi thì trên thế gian này chắc không còn ai giải được đâu.

Xích Hà Tử nghiến răng.

- Cho dầu ta phải phế bỏ một cánh tay, ta cũng không cần ngươi giải huyệt và khi ta đã mất đi một cánh tay thì ngươi cũng nhớ rằng ta vẫn lấy mạng của vợ chồng Ðổng Thiên Hoa được như thường.

Câu nói đó làm cho Ðổng Uyên Như nổi nóng, nàng gằn giọng :

- Cha mẹ ta với ngươi không thù oán gì, tại sao ngươi iại cứ lôi tên cha mẹ của ta, nếu ngươi còn nói câu nữa thì ta cũng không thể dung tha cho ngươi đó.

Xích Hà Tử lớn giọng :

- Ngươi muốn gì cũng được

Xích Linh Tử vội khoát tay :

- Tam muội không nên như thế.

Xích Hà Tử cứ lớn tiếng :

- Ðại sư huynh không thấy con a đầu ấy lớn lối thế sao, hôm nay mà không giết được nó thì tôi cũng nguyện không còn mang tên là Xích Hà Tử nữa..

Xích Linh Tử thét lên :

- Tam muội.

Nhưng đã trễ rồi, chỉ nghe một tiếng khua kỳ lạ,cánh tay của Xích Hà Tử đứt ra, nhưng lạ lùng hơn nữa là cánh tay đứt của cô ta lại không chảy máu.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Một người đẹp như tiên tử mà vì đối phương bế huyệt đã không tiếc rẻ đoạn bõ cánh tay mình, quả là một chuyện đáng kinh người.

Xích Tiêu Tử kêu rống lên :

- Cánh tay của Tam sư muội của ta bị đoạn thì tất cả bọn bây hôm nay cũng sẽ không còn.

Xích Hà Tử sau khi đoạn bỏ cánh tay thì hình như không còn đau đớn, cô ta cầm cặp sênh bằng tay phải và nói với Xích Linh Tử :

- Ðại sư huynh, chúng ta hãy giải quyết chúng cho rồi.

Xích Linh Tử lắc đầu :

- Ðại sư huynh không xem cánh tay của Tam muội ra gì cả phải không?

Xích Linh Tử vẫn lắc đầu :

- Tam muội đã không chịu biết mình, đến khi mang họa rồi lại cũng không chịu nhận thức phải trái, chúng ta vốn là người không tham danh lợi, không nên tự tìm con đường phiền toái.

Xích Hà Tữ cười gằn :

- Ðại sư huynh không chịu ra tay thì tiểu muội và nhị sư huynh vẫn thừa sức để tiêu diệt chúng.

Xích Tiêu Tử rút chiếc ngọc tiêu, đôi mắt hắn hung quang bộc lộ ra mãnh liệt. Chư vị hãy chuẩn bị.

Xích Hà Tử cầm cặp sên và từ từ ngồi xuống.

Ngư Mụ lộ sắc mừng quay lại nói với Yên Phi Quỳnh :

- Ngũ a đầu, ngươi hãy lui ra.

Yên Phi Quỳnh ngạc nhiên nhìn sư phụ và thụt vào tấm bình phong.

Ðổng Uyên Như hơi biến sắc, nàng quắt mắt nói với Xích Tiêu Tử:

- Hãy khoan.

Xích Tiêu Tử cười gằn :

- Ngươi còn muốn nói gì?

Ðổng Uyên Như nói :

- Nhị vị đã không nghĩ suy khi làm chuyện bất lương, sự hủy diệt sợ e rằng không phải gieo vào kẻ khác.

Xích Tiêu Tử gằn giọng :

- Ngươi muốn nói ai?

Ðổng Uyên Như nói:

- Hậu quả là tự hủy diệt bản thân mình.

Xích Tiêu Tử quát lớn :

- Xú a đầu, chết trước mắt rồi mà hãy còn lớn lối phải không?

Ðổng Uyên Như nói :

- Nếu không tin thì các vị cứ thử đi rồi biết, bất cứ một việc gì nếu là bất chính thì việc đó sẽ đi vào tự diệt, các vị là bậc tu hành, đáng lý các vị phải hiểu điều ấy hơn ai hết.

Xích Linh Tử vội nói :

- Nhị đệ, Tam muội, chúng ta đã dầy công tu luyện không nên vì một chuyện nhỏ mà làm hại cả công trình.

Xích Hà Tử lớn tiếng :

- Tiểu muội không cần tu hành gì nữa cả, hôm nay nếu không giết được bọn này thì tiểu muội thề chẳng làm người

Xích Linh Tử nhè nhẹ lắc đầu không nói.

Ðổng Uyên Như quay lại bảo nhỏ với Tôn Phi Loan :

- Tôn muội, hãy bảo Nã Vân và Cầm Nguyệt lui ra ngoài đại sảnh, xé vạt đến nhét kín lỗ tai ở ngoài chờ đợi.

Tôn Phi Loan ngạc nhiên :

- Tại sao lại có chuyện như thế?

Ðổng Uyên Như nói :

- Thời gian không cho phép nói nhiều, Tôn muội cứ bảo chúng làm y như thế.

Tôn Phi Loan thấy vẻ trịnh trọng của Ðổng Thiên Như, nàng biết có điều nguy hiểm nên không hỏi hơn, cứ theo lời dặn hai đứa nữ tỳ.

Ðổng Uyên Như quay lại nói với Vệ thái quân :

- Bọn họ có thể chuẩn bị thi triển Thiên Ma khúc, chúng ta phải chuẩn bị để đối phó.

Vệ thái quân hỏi :

- Cô nương định chuẩn bị như thế nào?

Ðổng Uyên Như nói :

- Thiên địa vạn vật đều lấy Ngũ Hành làm chuẩn, chúng thi triển Ma Khúc thì cũng chỉ có thể dùng Ngũ hành để khắc chế mà thôi.

Vệ thái quân nói :

- Vâng, đúng như thế.

Biết Vệ thái quân nói thật tình nên Ðổng Uyên Như cũng không khách sáo, nàng nghiêm giọng :

- Thiên Ma khúc bắt đầu là gây cho tinh thần tán loạn, chỉ có linh đài mới có thể bảo toàn. Viên trưởng lão đã hơn trăm năm luyện võ công lực thâm hậu hơn hết, xin thỉnh trưởng Lão chịu phiền trấn chính Nam, vì đó là Xích Bế Bính Ðinh Hỏa.

Vừa thoáng nghe chuyện tà mỵ là Viên trưởng lão đã ghét rồi, ông ta vốn khinh thường những gì bất chính, nay nghe Ðổng Uyên Như lại nhờ mình thủ lãnh hướng dẫn đạo Ngũ Hành là vui vẻ đi ngay.

Ðổng Uyên Như lại nói :

- Thiên Ninh Ðạo Trưởng là Huyền Môn chính tông, Võ Ðương phái từ trước đã nhờ kiếm thuật mà đứng trội trong võ lâm, xin thỉnh Ðạo Trưởng giúp cho hướng Tây, vì đó là Bạch Ðế Canh Tân Kim.

Thiên Ninh Tử nghiêm trang :

- Bần đạo xin tuân mạng.

Là một nhân vật từng lâm trận, phương pháp điều động đối với Thiên Ninh Tử là vấn đề quan trọng, nhất là đã ý thức được chuyện chẳng lành ở nơi này, vì thế thái độ chấp nhận của ông thật vô cùng nghiêm túc.

Ðổng Uyên Như quay qua nói với Giang Hàn Thanh :

- Giang hiền đệ Huyền Quan đã được khai thông, vậy xin cố giữ Ðông Phương Giáp ất Mộc.

Giang Hàn Thanh gật đầu và Ðổng Uyên Như lại vòng tay nói với Vệ thái quân :

- Xin Thái quân giữ dùm hướng Bắc, nó là yếu tố sau cùng vì chính hướng đó nhằm Nhâm Quí Thủy, tiểu tử thì đảm nhận trung ương để đề phòng bốn mặt cho tiện lợi.

Rồi nàng lại căn dặn Tôn Phi Loan, Chu Long Chu và Vệ Tinh Cô :

- Ba vị hãy ngồi xếp bằng, giữ chặt nguyên khí của mình đứng có dao động.

Khi nãy khi thấy sư phụ mình đuổi Yên Phi Quỳnh ra ngoài, Tôn Phi Loan đã thấy chuyện không lành có thể xảy ra, bây giờ thấy dáng cách nghiêm trang của Ðổng Uyên Như, nhất là thái độ của chư vị tiền bối, càng làm cho nàng y lời chứ không hỏi thêm gì nữa cả.

Như Chu Long Chu thì khác, nàng hỏi Ðổng Uyên Như.

- Ðổng tỷ tỷ, chuyện gì thế?

Ðổng Uyên Như nói nhỏ :

- Rất có thể họ sẽ thi triển Thiên Ma khúc.

Chu Long Chu nhướng mắt :

- Thiên Ma khúc là công phu gì?

Ðổng Uyên Như nói :

- Thì giờ đã cấp bách lắm rồi, chuyện đó để rồi mình sẽ nói sau, bây giờ ba vị theo cách sắp xếp mà làm thì có hiệu lực ngay.

Chu Long Chu không nghe lời hỏi nữa, chỉ có Vệ Tinh Cô là bất phục, nàng cảm thấy Ðổng Uyên Như tuổi chẳng hơn mình, thế nhưng lại chủ trì điều hành công việc, nàng đâm ra tức, không hiểu tại sao để Ðổng Uyên Như làm thế.

Chương 47: Tơ tình khó gỡ

Thấy đối phương thì thầm to nhỏ, Xích Tiêu Tử cười lớn :

- Sao? Các người đã thương lượng xong chưa?

Viên trưởng lão cười ha hả :

- Các ngươi có gì thì cứ đưa ra xem thử coi nào.

Xích Tiêu tử cười ngạo mạn :

- Các ngươi mà tiếp được ta sẽ thề không trở về Đông Hải.

Xích Hà Tử không nói, nàng xõa tóc phủ kín bờ vai, và tay phải đưa ống sên lên miệng.

Giống y như những người thổi kèn thử, chỉ nghe mấy tiếng sên ngăn ngắn, chỉ mấy tiếng ngắn ngủn thôi, nhưng bọn Giang Hàn Thanh chợt nghe đầu óc quay cuồng y như những người chuếnh choáng hơi men.

Đổng Uyển Như nói nhỏ :

- Hãy cấp tốc dàn thế trận, Phi Loan hãy ngồi xuống nhanh đi.

Thật không ai ngờ chỉ mấy tiếng ngăn ngắn mà hiệu lực lại dị thường như thế ấy, đó là chỉ mới thử giọng thôi chứ chưa đi vào khúc chính, thế mà ai ai cũng cảm thấy tâm thần xao động.

Viên trưởng lão rút nhanh thanh kiếm báu và bước về hướng chính Nam.

Thiên Ninh Tử cũng vội vàng đứng vào hướng Tây nghiêm chỉnh.

Vệ thái quân cũng đã cảm thấy sự tình trầm trọng, bà vội cho hai tên tỳ nữ lui ra đại sảnh còn mình và Giang Hàn Thanh cấp tốc đứng vào vị trí đã được phân công.

Đổng Uyển Như độc thủ trung ương bố trí thế trận.

Tôn Phi Loan, Chu Long Chu và Vệ Tinh Cô đã được Đổng Uyển Như cảnh cáo nên vội ngồi xếp bằng dưới đất.

Thấy chúng nhân đã bố trí Ngũ Hành trận, Xích Linh Tử biến sắc kêu lên :

- Nhị đệ, Tam muội, ngu huynh cảm thấy vị cô nương họ Đổng bố trí trận pháp rất thông tiên thiên dịch số, Thiên Ma Khúc của chúng ta e khó lòng thắng họ, theo ý ngu huynh thì chúng ta không nên đối đầu với họ.

Xích Hà Tử bĩu môi :

- Đại sư huynh bình thời thận trọng đó là điều tốt, nhưng hôm nay đương đầu với kẻ thù sống chết, chúng ta còn phải kiêng dè nữa chứ? Luôn cả một đứa con nít miệng còn hôi sửa mà chúng ta cũng không chống nổi thì mong gì nói đến chuyện bình Đông Hải?

Xích Tiểu Tử nói :

- Tam muội nói đúng lắm, chúng ta đã bằng lòng giúp Ngư Mụ một tay, chẳng lẽ vừa lâm trận đã chạy hay sao? Lành dữ gì cũng phải hạ chúng rồi sẽ tính.

Câu nói của Xích Tiêu Tử chưa dứt thì ống sên của Xích Hà Tử đã trỗi lên.

Ống sên vừa đặt vào môi là thanh âm réo rắt kéo dài gần như bất tận, thanh âm tuy nhu hòa như nghe ra ai oán lạ lùng y lúc ấy chợt nghe tiếng tiêu cất lên cao vút, tiếng sên vốn trầm trầm ai oán nãy giờ cũng vụt vút theo, họ bắt đầu làm một cuộc hòa âm.

Chỉ khác một điều là hai khúc cường độ khác nhau, một là cương một là nhu. Giá như riêng biệt từng khúc thì có lẽ cũng không có gì đáng nói nhưng đằng này họ đang hòa điệu chỏi tai.

Không hiểu họ đang hòa tấu như thế nào, chỉ nghe âm thanh trộn vào nhau lúc như than khóc, lúc như cười cợt, lúc như trăm ngàn vũ công đang thi nhau vũ khúc, lúc thì lại như mưa phủ gió bay.

Đúng là ảo tượng, đúng là ma án, bọn Tôn Phi Loan ngồi xếp bằng giữa trận, tuy người nào công lực cũng khá, nhưng giờ bỗng như tiêu tan đâu mất, tay chân họ bắt đầu rũ liệt, trí óc mơ hồ.

Viên trưởng lão vùng thét lên một tiếng một tiếng như lụa xé, tay kiếm của ông ta cũng vung lên tạo thành một chiếc mống tỏa nhiều màu.

Ông ta vừa khởi thế thì Thiên Ninh Tử, Giang Hàn Thanh cũng liền động theo, những thanh trường kiếm trong tay họ dệt thành những giải lụa luôn luôn biến thay màu sắc.

Cây Long đầu trượng của Vệ thái quân vừa hất lên thì tay trái của bà tung thanh trường kiếm lên, tiếng thép rung khua nghe nhỏ mà ngân ngân không dứt.

Bốn người thủ bốn hướng vụt cùng phát động, kiếm quang của họ che khắp trận thế, tạo thành một ảo ảnh lạ kỳ.

Tiếng tiêu, tiếng sên cứ kéo lê thê, hình như người thổi không bao giờ ngưng hơi, họ đã vận dụng toàn thân công kỳ thứ công lực chỉ tung ra bằng hơi vào hai chiếc ống lạ.

Tiếng sên tiếng tiêu vụt xốc lên và Xích Hà Tử cũng vụt đứng lên, vừng tóc của nàng phủ lòa xòa, đôi mắt của nàng vụt long lên và có lưng của nàng y như chất thép dẻo quặt theo ý muốn.

Nàng đã bắt đầu vũ khúc.

Tiếng tiêu của Xích Tiêu Tử vụt đổi giọng y như tiếng kèn gợi tình của giống dân thiểu số, và tư thế của Xích Hà Tử cũng chợt khêu gợi lạ lùng.

Hai thứ âm thanh đã hòa nhau làm một và vũ khúc tuy không trần truồng, nhưng vì tư thế của Xích Hà Tử làm cho ai cũng cảm thấy như đang đứng trước một vũ nữ thoát y.

Không kể những người nhỏ tuổi ngay như Vệ thái quân, Viên trưởng lão và Thiên Ninh Tử, khi thấy tiếng tiêu, tiếng sên và vũ khúc là tay kiếm của họ chậm ngay.

Đổng Uyển Như vụt thét lớn :

- Thiên Ma vũ khúc.

Tiếng thét của Đổng Uyển Như có công hiệu lạ lùng, sau đó là tiếng thét của Thiên Ninh Tử, Viên trưởng lão, Vệ thái quân và cuối cùng là của Giang Hàn Thanh, những thanh trường kiếm cũng theo tiếng thét ấy mà trở thành nhanh chóng.

Bên góc trận, Thiên Ninh Tử vung thanh trường kiếm tưng lên mấy lượt và thình lình xả ngay vào đầu Xích Tiêu Tử.

Đang như say mê tiếng tiêu của chính mình, thân ảnh của Xích Tiếu Tử lão đảo như người say rượu, thế nhưng khi thanh thất tinh kiếm của Thiên Ninh Tử xả xuống thì không biết bằng cách nào, hắn lại nghiêng mình và lưỡi kiếm trật qua.

Không dám chậm trễ, Vệ thái quân lật đật hất thanh trường kiếm tạo thành bảy đạo ngân quang chận ngay đường tới của Xích Hà Tử.

Nhưng cách vũ của cô nàng rất là kỳ diệu, không thấy nàng tránh né, cũng không thấy nàng đỡ gạt, nhưng cây Long đầu trượng và thanh trường kiếm trên tay Vệ thái quân có chặt chẽ cách nào, nàng cũng vẫn phiêu phiêu lướt khỏi một cách dễ dàng.

Thình lình tiếng sên của Xích Hà Tử vụt như gấp gáp, từ chậm đến nhanh biến chuyển dị thường và từ bên kia tiếng tiêu của Xích Tiêu Tử cũng chợt vút theo thật cao.

Thanh âm biến đổi bất ngờ làm Giang Hàn Thanh bỗng nghe tay kiếm của mình phát run khan, Vệ thái quân, Viên trưởng lão và Thiên Ninh Tử công lực tuy thâm hậu, nhưng bây giờ dưới áp lực của tiếng tiêu, tiếng sên kỳ dị, làm cho ba người cũng cảm thấy khốn đốn.

Ba cô gái ngồi xếp bằng trong khi mồ hôi đổ ròng ròng, họ gần như không còn ngồi vững được.

Bây giờ thì chỉ còn một mình Đổng Uyển Như, nàng đứng yên giữa trận không động đậy.

Và bây giờ thì Xích Hà Tử vụt phóng mình lên.

Vũ khúc của nàng bây giờ không ở dưới đất mà ở lưng chừng, chính giờ phút đó càng làm cho những người thủ trận càng thêm bủn rủn.

Thình lình, Đổng Uyển Như thét lên một tiếng, thân hình nàng nhấc bổng lên, năm ngón tay cùng vươn chĩa ra một lúc luồng chỉ phong nhắm đúng vào yếu huyệt của Xích Hà Tử.

Đang ở giữa lưng chừng, nhưng Xích Hà Tử vẫn uốn mình lộn nhanh, chỉ phong của Đổng Uyển Như bay vuột ra ngoài.

Thế nhưng nàng chỉ tránh được bốn luồng, luồng thứ năm trúng ngay vào Công Tôn huyệt bên chân phải.

Từ trên rơi xuống và vì huyệt đạo bị chế nên Xích Hà Tử không còn sử dụng chân phải được, nàng rơi xuống đầu ghim trên đất và nàng cứ để y như thế, tay nàng vẫn giữ chặt ống sên ở vành môi.

Tiếng sên vẫn không hề đứt đoạn. Nàng chỗng đầu xuống đất làm cho xiêm y lộn ngược, phần thân dưới của nàng bày ra lồ lộ, nhưng nàng vẫn không hề chú ý, tay vẫn giữ ống sên nơi miệng và tiếng sên vẫn cứ kêu lê thê.

Xích Tiêu Tử thét lên :

- Đại sư huynh, anh nỡ đứng nhìn sự thảm bại của đồng môn phải không?

Tiếng thét vừa dứt là hắn cũng lộn ngược lại y như Xích Hà Tử và cả hai bắt đầu vũ bằng cách đưa hai chân múa ngược.

Xích Linh Tử biến sắc, ông ta cho tay vào túi lấy ra một chiếc khánh ngọc và dợm đánh lên.

Đổng Uyển Như rúng động kêu lên :

- Đạo trưởng trợ Trụ vi ngược, hãy coi chừng ăn năn không kịp.

Xích Linh Tử chưa kịp đánh vào chiếc khánh thì tiếng kêu của Đổng Uyển Như làm cho ông ta buông xụi tay theo.

Ngư Mụ vùng gọi lớn :

- Thời cơ đã cấp bách lắm rồi, nếu đạo trưởng không ra tay thì nhị vị đồng môn không làm sao cứu được.

Keng!

Tiếng thét của Ngư Mụ làm cho Xích Linh Tử giật mình và tiếng khánh nổi lên.

Một tiếng khánh đã đánh rồi thì không còn ngừng được nữa, tay của Xích Linh Tử y như cái mấy đánh tiếp theo luôn.

Keng keng.

Hai tiếng khánh nữa nổi lên và tiếng tiêu, tiếng sên cũng vùng biến đổi.

Đây là vũ khúc cuối cùng mà cũng là vũ khúc độc hại nhất khi tiếng khánh hòa âm.

Bọn Tôn Phi Loan bò càng dưới đất, cả ba người ôm ngực nhăn nhó như sắp sửa đứt hơi.

Viên trưởng lão, Vệ thái quân, Thiên Ninh Tử và Giang Hàn Thanh bỗng nghe huyết khí vùng đảo nghịch, tay cầm kiếm của họ buông xuôi.

Nhưng cũng trong tiếng khánh thứ ba của Xích Linh Tử thì thân ảnh của Đổng Uyển Như vụt nhấc cao.

Nàng thét lên một tiếng, cả người lẩn kiếm tạo thành một giải thanh quang vút thẳng vào người của Xích Linh Tử.

Bị đánh bất ngờ, Xích Linh Tử lật đật nghiêng mình nhảy lùi xa hơn một trượng.

Ánh kiếm tắt ngay, nhánh san hô màu hồng để treo chiếc khánh ngọc của Xích Linh Tử vừa bị bể thì tiếng tiêu tiếng sên cũng dứt hẳn luôn.

Xích Tiêu Tử và Xích Hà Tử té dài xuống đất nằm bất động, da mặt của hai người phút chốc biến thành màu tím sậm.

Lúc ra đi, Độc Tẩu Chu Tiềm đã trao cho Chu Long Chu một bình thuốc và nói rằng :

- Bình sinh sở học và độc chất của cha thu gọn trong bình này, chỉ một bình nhỏ này thôi nhưng nó có khả năng làm cho thiên quân vạn mã tan thành cát bụi.

Chu Long Chu đã y theo lời dặn và cuối cùng nàng đã thành công.

Trong khi Xích Linh Tử đánh tiếng khánh thứ ba thì Chu Long Chu ngã bò dưới đất, nhưng nàng cố ráng sức, một tay ôm ngực chịu đựng, một tay bắn mạnh độc phấn vào Xích Tiếu Tử và Xích Hà Tử.

Phần vì độc phấn quá mạnh, phần thì hai người chỗng đầu xuống đất nên bị độc phấn chui vào mũi thật nhanh, âu đó cũng là một sự tình cờ mà Thiên Ma vũ khúc đành thảm bại.

Sau khi đánh bể khánh ngọc, Đổng Uyển Như chống thanh trường kiếm đứng yên, nàng nhìn Xích Linh Tử bằng tia mắt nghiêm nghị nhưng nàng không nói.

Nhờ thân pháp hơn người nên Xích Linh Tử tránh thoát được đường kiếm thần tốc của Đổng Uyển Như, nhưng tinh thần ông ta cũng bị xao động một lức khá lâu mới bình tâm lại được.

Nhìn vào thi thể của hai đồng đạo, Xích Linh Tử thở dài :

- Số kiếp! Âu cũng là kiếp số.

Ông ta quay nhìn Đổng Uyển Như và hỏi :

- Có phải cô nương đã dùng Bát Kiếm Thuật?

Đổng Uyển Như gật đầu :

- Đúng, Đạo trưởng có muốn thử lại hay không?

Xích Linh Tử lắc đầu thở ra :

- Cô nương đã được chân truyền của lịnh tôn đường, bần đạo vốn không phải có lòng thanh danh đoạt lợi, bần đạo xin cáo lui.

Xích Linh Tử cúi xuống nhặt ngọc tiêu và ngọc sên, ông ta nhìn hai chiếc thây đang bốc khói đen mà rơi nước mắt và chầm chậm bước đi không quay lại.

Nhìn theo bóng dáng của Xích Linh Tử, ánh mắt như sao của Đổng Uyển Như từ từ tiêu tán tinh anh và nàng nhắm lại dưỡng thần.

Bát Kiếm Thuật là thứ mà khi dùng rất tốn hao nguyên khí, nếu phải dùng lâu nhất định sẽ hôn mê.

Chính vì thế nên Bát Kiếm Thuật chỉ dành khi giải quyết giây phút mất còn chứ không hề được dùng bừa bãi.

Thấy Phúc Đạo tam tiên thảm bại, hai người chết, một người đi, Ngư Mụ thét lên một tiếng vung cây thiết trượng lao thẳng vào giữa trận.

Chỉ cần Thiên Ma vũ khúc bị phá là tinh thần mọi người trở lại bình thường, cho nên khi thấy Ngư Mụ xông vào là Viên trưởng lão thét lên :

- Ngư Mụ, lão phu đang đợi ở đây.

Thanh trường kiếm của ông ta nhấc lên, một đạo thanh quang rợn lạnh bao phủ chung quanh.

Vệ thái quân, Thiên Ninh Tử và Giang Hàn Thanh cùng cử động binh khí ào vào.

Ngư Mụ thét lên một tiếng, cánh tay mới mọc của bà vùng thò dài ra, tiếp liền theo là ngọn Cửu Chuyền Huyền Âm chưởng.

Ngọn chưởng tung ra trong khi Ngư Mụ đang quay mặt về phía Viên trưởng lão, Vệ thái quân và Thiên Ninh Tử, cho nên cả ba người bị ngọn chưởng quét ngang dội ngược, họ cùng cảm thấy như huyết khí nghịch đảo làm cho ba người nhất thời không thể tiến lên.

Chỉ có Giang Hàn Thanh là đứng nghịch chiều, nên hắn không mang thương nhưng chưởng phong phản đàn cũng làm cho hắn phải thối lui liên tiếp.

Thật không ai ngờ cánh tay bị phế, bây giờ có cánh tay non như cánh tay trẻ con ấy mà công lực lại hơn cả người rèn luyện nhiều năm.

Có lẽ chính vì nhờ vào linh dược mà Ngư Mụ mới có được nội lực kinh hồn như thế ấy.

Giang Hàn Thanh chưa đứng yên, bên kia Tôn Phi Loan, Chu Long Chu và Vệ Tinh Cô cũng vừa mới định tĩnh tinh thần, trong khi Ngư Mụ đang cơn lồng lộn, quả thật là cơn nguy đến trong đường tơ kẽ tóc.

Thình lình đang nhắm mắt dưỡng thần Đổng Uyển Như vùng thét lớn :

- Giang hiền, đệ, hãy lui lại ra sau.

Nàng phóng mình lên án ngang trước mặt Giang Hàn Thanh, mũi kiếm trong tay chĩa thẳng vào Ngư Mụ.

Không nói một tiếng nào, Ngư Mụ vùng phóng tới vung cây thiết trượng.

Đổng Uyển Như hất mạnh thanh trường kiếm.

Một tiếng dội đinh tai điếc óc, lửa nhoáng như pháo bông.

Cả hai người đều dội ra sau, khoảng cách hơn hai trượng.

Họ không dùng thuần về binh khí mà họ dùng nội lực, chính vì thế cho nên cả hai đều thất sắc nhưng không ai tỏ vẻ kém thế hơn ai.

Bây giờ thì họ đang thủ thế, hình như không ai bằng lòng ra tay trước nữa, họ đã biết nội lực của nhau rồi.

Tôn Phi Loan nắm tay Chu Long Chu, toàn thân nàng run rẩy.

Chu Long Chu thấp giọng :

- Tôn thư thư, chị làm sao thế?

Tôn Phi Loan run giọng :

- Chu muội, chị sợ.

Nàng nói chưa dứt thì Ngư Mụ đã thét lên một tiếng, thân ảnh bà ta nương theo cây thiết trượng phóng thẳng lên không.

Bây giờ thì trong tay chỉ còn thanh kiếm, cây thiết trượng đã cắm sâu và bỏ luôn trên mặt đất.

Khi Ngư Mụ phóng lên thì Đổng Uyển Như cũng phóng lên, hai thanh kiếm lại chạm vào nhau lần nữa và hai người lại cũng dang ra.

Họ dang ra và chân họ chạm đất cùng một lúc và cả hai lại đứng yên.

Cả đến của hai người cùng rung lên phần phật.

Hình như cả hai cùng dùng sức quá nhiều, cho nên sắc mặt người nào cũng đều lộ ra vẻ mỏi mệt, tuy không ai nói một lời nào, nhưng rất dễ thấy rằng họ đang vận khí tụ công.

Thật lâu, Ngư Mụ vụt cười khàn :

- Bé con, khá lắm.
Bà ta nói chưa dứt tiếng là thân hình lại phóng lên.

Đổng Uyển Như cũng phóng lên cùng một lúc.

Hai thanh kiếm lại chạm vào nhau.

Hai người lại dạt ra, nhưng bây giờ khi chân chạm đất, họ không còn chi trì kéo lại nữa, cả hai đều y như nhau, họ cùng thụt lùi hai bước mới đứng yên lại được.

Da mặt Ngư Mụ tái mét, hơi thở dập dồn.

Chiếc khăn trên đầu Đổng Uyển Như rơi xuống, tóc nàng xập xõa bờ vai, da mặt nàng cũng đã tái xanh.

Bây giờ thì chân lực đã hoàn toàn tổn hại, cả hai người không ai còn dám mạnh dạn để khởi thế công nữa.

Bọn Viên trưởng lão, Vệ thái quân và Thiên Ninh Tử vẫn còn đang vận công dưỡng thần sau cú đánh đầu tiên mà họ bị Cửu Chuyển Huyền Âm chưởng của Ngư Mụ làm tổn hao nguyên khí...

Giang Hàn Thanh có thể còn lâm trận, nhưng hắn dè dặt vì sợ làm kinh động Đổng Uyển Như và tạo thế bất lợi cho nàng.

Bây giờ thì đã định phận, bây giờ thì chỉ còn hơn thua ở chỗ ai phục hồi mau chậm.

Người nào phục hồi nhanh hơn là người đó thắng và chỉ còn một đường kiếm chót mà thôi.

Ngay trong lúc ấy Chu Long Chu vùng giật mạnh tay mà Tôn Phi Loan đang nắm và lao mình tới.

Tôn Phi Loan thảng thốt kêu lên :

- Chu muội!

Nhưng đã trễ rồi.

Tay của Chu Long Chu đã hất lên chất bột trắng tinh.

Chân của Ngư Mụ tung ra một đá.

Ngư Mụ rú lên một tiếng ngã sóng soài trên mặt đất, bọt mép sùi ra, da mặt tím bầm bất động.

Chu Long Chu ôm bụng, máu từ trong miệng ứa ra.

Giang Hàn Thanh chạy lại bồng xốc nàng lên, hơi thở của Chu Long Chu như ngọn đèn khô dù trước gió.

Nàng hé mắt nhìn Giang Hàn Thanh, môi nàng điểm nụ cười thỏa mãn và nàng nói thều thào :

- Giang nhị công tử. Giang lang tôi bằng lòng chết trong tay chàng, thiếp sẽ ghi đậm hình ảnh của chàng.

Giang Hàn Thanh rơi nước mắt :

- Chu muội. Chu muội đừng nói nữa để tìm cách trị thương.

Ngay lúc đó Đổng Uyển Như chạy lại, nàng ấn tay vào mạch môn của Chu Long Chu một lúc rồi ngửng mặt lên buồn bã nói với Giang Hàn Thanh :

- Chưa biết chắc sẽ ra sao, nhưng nếu sớm đưa về Lưu Hương cốc thì có thể sẽ được nhiều thuận lợi.

Giang Hàn Thanh ôm lấy Chu Long Chu, hắn chợt nghe lòng mình mềm nhũn.

Người con gái với tình yêu đơn phương âm thầm mãi cho đến khi sắp chết mới thốt ra lời, giá như nàng làm thinh luôn thì có lẽ nổi khổ của hắn được ít hơn, bây giờ nàng đã nói ra, thái độ của nàng là thái độ cam phận, bằng lòng với tình yêu mà chỉ một mình nàng mang nặng.

Nàng nghĩ rằng nàng sẽ chết nên nàng mới mạnh miệng nói ra, nhưng nếu đúng như Đổng Uyển Như đã nói rằng nếu sớm về Lưu Hương cốc thì có nhiều hy vọng thì sao? Thái độ của nàng sẽ như thế nào đối với tâm tình mà mình thố lộ?

Chắc chắn là nàng thỏa mãn, vì chính mắt nàng trước khi hôn mê, nàng đã thấy sự đáp ứng dậm đà của Giang Hàn Thanh, chính khi nàng đã bất tỉnh rồi mà hắn vẫn còn ôm chặt trong lòng, chứng tỏ hắn cũng đã yêu nàng như nàng yêu hắn.

* * * * *

Tuy biết thầy mình đi vào con đường ác, tuy biết thầy mình cũng không thể dung tha cho mình, nhưng trước cái chết của Ngư Mụ, Tôn Phi Loan nghe như lòng mình đứt ra từng đoạn, nàng chạy lại quỳ thụp xuống bên thây kêu lên thê thiết :

- Sư phụ! Sư phụ!

Xà Cô Bà từ phía sau phóng tới nhưng thanh kiếm của Viên trưởng lão ghim trong thây Yên Phi Quỳnh đã được rút ra.

Xà Cô Bà rú lên một tiếng là cuống họng đứt ra.

Trong khi đó, Vệ thái quân đang ngăn chận Quế Cô Bà, hai người tận dụng kiếm thế Phi Chi Lạc Diệp, thanh kiếm trong tay bà quét ngang thật mạnh.

Quế Cô Bà chợt nghe thân mình như bay bổng, đôi chân bị phạt ngang, bà ta vật xuống lăn lông lốc bên cạnh thây Ngư Mụ.

Cho đến khi Vệ Tinh Cô quay lại thì nàng phát giác Tôn Phi Loan đã sắp ngất đến nơi rồi.

Lúc ở Lưu Hương cốc tuy vì đố kỵ mà nàng hằn học với Tôn Phi Loan nhưng sau khi lọt vào tay Ngũ Phượng môn, thấy Tôn Phi Loan đã vì mình mà đi vào hổ huyệt thì lòng nàng đã không còn bực bội, nàng đã theo Chu Long Chu mà gọi Tôn Phi Loan là Tôn thư thư...

Bây giờ thấy Tôn Phi Loan loạng choạng, lòng nàng chợt nghe như dao cắt, nàng chạy lại đỡ lấy và thê thiết kêu lên :

- Tôn thư thư...

Bao nhiêu chuyện xảy ra có trước có sau, nhưng vì liên tục quá nhanh nên gần như cùng một lượt, làm cho tất cả đều lúng túng không ai kịp nghĩ đến chuyện phải đối phó như thế nào.

Giang Hàn Thanh đang bồng Chu Long Chu trên tay, chợt thấy từ ngoài chạy vào một lão già lưng gù mặc đến màu tro, ông ta cúi đầu trước Đổng Uyển Như và nói :

- Thiếu chủ, Phi Đà Bàng Công Nguyên và đám thủ hạ hoàng y của hắn đều bị lão nô bắt cả rồi, xin thiếu chủ ban phát chút hồng ân.

Giang Hàn Thanh nhìn kỹ thì đúng là lão già chèo thuyền cho gã thư sinh áo trắng là Đổng Nhược Băng ngày trước, và nếu có người nhìn biết thì cũng chính lão độc đấu với Đại cung chủ Biên Phi Phượng tại Tổng đàn Ngũ Phượng môn, lão chính là Thiết Bối Đà Long, người sư huynh của Phi Long kiếm khách.

Đổng Uyển Như gật đầu :

- Kẻ cầm đầu ác hại đã bị tiêu diệt, vậy phiền Đà lão hãy phế bỏ võ công của họ rồi thả họ về quê quán.

Thiết Bối Đà Long cúi đầu tuân lệnh quay ra.

Đổng Uyển Như gọi lại :

- Tuyết Vũ ở đâu?

Thiết Bối Đà Long đáp :

- Đang chờ thiếu chủ bên ngoài.

Đổng Uyển Như gật đầu :

- Được rồi, ta sẽ ra ngay.

Thiết Bối Đà Long đi ra rồi, Đổng Uyển Như quay lại nhìn Giang Hàn Thanh, vẻ mặt nàng u uất lạ lùng.

Nàng thấy đến lúc phải đi.

Nàng thầm nhủ :

- Giang lang, chúng ta kiếp này không nên duyên chồng vợ, nhưng hình bóng của chàng thiếp đã ghi dậm vào lòng. cầu nguyện cho chàng và Phi Loan, Chu Long Chu răng long đầu bạc.

Nàng cắn răng cố nhoẻn miệng cười :

- Giang hiền đệ, hãy lo liệu mà về Lưu Hương cốc cho sớm, tôi ra ngoài một chút...

Nàng không dám đợi Giang Hàn Thanh hồi đáp nàng lật đật quay mặt qua phía khác và bước nhanh ra ngoài.

Nhưng ngay lúc ấy Vệ Tinh Cô vụt kêu lên :

- Giang nhị công tử, Đổng thư thư, Tôn thư thư nguy kịch lắm rồi.

Giang Hàn Thanh rúng động, hắn bồng Chu Long Chu chạy tới như bay.

Lúc bấy giờ chiến cuộc đã kết thúc, Viên trưởng lão, Vệ thái quân và Thiên Ninh Tử đều xúm lại vây quanh, họ không biết Tôn Phi Loan đã trúng phải độc châm.

Giang Hàn Thanh chạy lại, thấy Vệ Tinh Cô đang quỳ ôm Tôn Phi Loan và Tôn Phi Loan thì lờ đờ dôi mắt thất thần.

Giang Hàn Thanh điếng hồn, hắn cũng quỳ xuống một bên kêu lớn :

- Phi Loan! Phi Loan!

Hắn không nghe thấy Tôn Phi Loan hồi đáp, hắn run rẩy hỏi Vệ Tinh Cô :

- Vệ cô nương, Phi Loan bị thương nơi nào thế?

Vệ Tinh Cô rơi nước mắt :

- Không biết rõ, chỉ thấy Yên Phi Quỳnh ngã xuống thì Tôn thư thư cũng ngã theo, tôi gọi thì Tôn thư thư đã cứng miệng không nói được.

Nhưng ngay lúc ấy thì Tôn Phi Loan vụt bật thành tiếng nhưng tiếng của nàng hình như đã đớ và đứt quãng :

- Giang lang... thiếp không xong rồi... hãy giữ Đổng thư thư hãy giữ Đổng thư thư ở lại bên chàng.

Đổng Uyển Như đứng cau mày không nói.

Giang Hàn Thanh chảy nước mắt :
- Đổng tỷ tỷ, hãy cứu Phi Loan.

Đổng Uyển Như lấy bình thuốc trong mình ra, cạy miệng Phi Loan cho uống luôn một lượt ba hoàn.

Biết Đổng Uyển Như phải mất thời gian để trị thương cho Tôn Phi Loan và cần phải giữ gìn yên tịnh nên Vệ thái quân gọi Viên trưởng lão và Thiên Ninh Tử, ba người đi xê vào trong đại sảnh kiếm ghế nghỉ chân.

Đổng Uyển Như kéo tấm thảm lại gần, bảo Vệ Tinh Cô đặt Tôn Phi Loan nằm xuống rồi đưa tay ấn vào mạch môn nghe ngóng.

Nàng xem mạch hồi lâu rồi vạch đến Tôn Phi Loan nhổ mũi độc châm và kê miệng vào hút máu.

Sau khi rút bớt chất độc, nàng lại lấy ra một bình thuốc khác rịt chặt vết thương.

Giang Hàn Thanh vội hỏi :

- Đổng tỷ tỷ thương thế có hy vọng gì không?

Đổng Uyển Như đáp :

- Tôi đã áp dụng đúng phương pháp giải độc và cho uống gấp ba lần Hộ Tâm đan trong vòng mươi hai tiếng đồng hồ, chắc chắn độc chất không thể xâm phạm tim, nhưng phải về Lưu Hương cốc để nhờ sưu tra chất độc này thì mới mong giải được.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Nhưng đó là thứ ám khí gì?

Đổng Uyển Như đáp :

- Đây là một thứ xương mà tôi chưa hề nghe thấy.

Nàng ngần ngừ nói tiếp :

- Hiện tại có ba vị tiền bối ở đây, để hỏi xem ba vị có biết hay không?

Vệ thái quân cầm độc châm xem lối lâu rồi khẽ lắc đầu :

- Lão thân chưa hề thấy, chẳng hay Viên trưởng lão và Thiên Ninh đạo trưởng có biết hay không?

Viên trưởng lão và Thiên Ninh Tử xem xét, nhưng hai người cũng không biết lai lịch của độc châm.

Giang Hàn Thanh đâm quýnh, hắn nói :

- Đổng tỷ tỷ, bây giờ phải làm sao?

Đổng Uyển Như nói :

- Độc chất đã bị thuốc làm cho tản khai, có thể nàng sẽ tỉnh lại trong giây phút, chờ khi tỉnh lại tôi hỏi xem, họa chăng biết được.

Giang Hàn Thanh nghi hoặc :

- Có thể tỉnh được chăng?

Đổng Uyển Như nói :

- Độc chất tán khai, tự nhiên nàng còn phải ngủ một giấc ngắn, thế nào cũng tỉnh, chỉ có hỏi nàng thì mới biết được mà thôi, vì có lẽ đây là độc môn của Ngũ Phượng môn.

Nàng lấy ra một bình thuốc khác và nói tiếp :

- Còn một viên Tiểu Hoàn đan Giang hiền đệ hãy cho nàng uống tiếp đi.

Giang Hàn Thanh bóp nát viên thuốc ra rồi dùng khí đan điền cho thuốc vào miệng Tôn Phi Loan.

Lúc bấy giờ Nã Vân và Cầm Nguyệt cũng đã vào tới, hai người ngồi bệt xuống cạnh Tôn Phi Loan kêu khóc thật là thê thiết.

Chờ cho Giang Hàn Thanh mớm thuốc cho Tôn Phi Loan xong rồi, Đổng Uyển Như bảo hắn đỡ Tôn Phi Loan nằm dốc trong lòng hắn để cho nàng mau hồi tỉnh.

Qua một phút sau, quả nhiên Tôn Phi Loan từ từ hé mắt.

Giang Hàn Thanh lật đật kề miệng sát vào tai nàng gọi nhỏ :

- Phi Loan, hãy cố dưỡng thần để cho Đổng tỷ tỷ hỏi thăm căn bịnh,.

Tôn Phi Loan ứa nước mắt :

- Giang lang, không thể cứu được đâu, tuy nhiên, tôi vẫn còn được chút thì giờ, tôi muốn nói chuyện với Đổng thư thư.

Nàng với tay nắm lấy tay Đổng Uyển Như và ngập ngừng nói tiếp :

- Đổng tỷ tỷ, tôi không thể sống được đâu, nhưng mong chị hãy hứa với tôi một việc thì tôi mới yên lòng nhắm mắt...

Đổng Uyển Như nói :

- Tôn muội muốn tôi hứa chuyện chi?

Tôn Phi Loan nói :

- Tỷ tỷ, xin chị đừng bao giờ xa bỏ Giang lang, tôi biết vì tôi mà chị muốn trốn tránh, nhưng nay thì tôi khó lòng thoát khỏi, hy vọng cuối cùng của tôi là xin chị hãy hứa một lời.

Đổng Uyển Như rơi nước mắt :

- Tôn muội, đây là thứ độc châm gì, hãy nói cho chị lo liệu.

Tôn Phi Loan nói :

- Đây là thứ độc châm cực kỳ nguy hiểm, nó gọi là Phụ Cốt châm thứ độc châm này năm xưa sư phụ đã từng hại không biết bao nhiêu hào kiệt võ lâm, không ngờ hôm nay lại đến phiên tôi.

Đổng Uyển Như nói :

- Thuốc giải của nó ở đâu?

Tôn Phi Loan lắc đầu :

- Không có thuốc giải.

Đổng Uyển Như nói :

- Tôn muội đừng lừa chị, không có thứ độc nào mà không có thuốc giải cả vì nếu không có thuốc giải thì không ai dám chế ra, người ta không bao giờ làm chuyện ngu xuẩn như thế vì chế nó là phải có trường hợp rủi ro. Hãy nói cho chị biết đi.

Tôn Phi Loan lắc đầu :

- Không, tôi nói thật, nhưng bây giờ chị hãy hứa đi, hứa với tôi đừng bỏ Giang lang, hứa đi...

Đổng Uyển Như nhìn Tôn Phi Loan rồi Giang Hàn Thanh, nàng nghẹn ngào không nói.

Vệ Tinh Cô rơi nước mắt :

- Đổng tỷ tỷ, chi hãy hứa cho Tôn thư thư vui lòng.

Đổng Uyên Thư đỏ mặt dậm chân :

- Được rồi, tôi xin hứa bằng lòng theo ý của Tôn muội muội nhưng Tôn muội muội phải nói thuốc giải cho tôi.

Tôn Phi Loan nở nụ cười héo hắt :

- Đổng tỷ tỷ, em cám ơn chị lắm.

Đổng Uyển Như hối thúc :

- Hãy nói thuốc giải cho chị biết đi.

Tôn Phi Loan thở ra :

- Năm xưa, khi luyện Phụ Cốt châm, thật thì nó có thuốc giải, nhưng sư phụ tôi lại bảo rằng luyện độc mà còn kèm thuốc giải thì độc châm trở thành vô dụng, vì thế cho nên người định hủy thứ thuốc giải đó đi, cũng may trong lúc ấy có một vị sư muội của sư phụ tôi lại bảo rằng cần phải giữ thuốc giải ấy để sau này biết đâu môn đệ lỡ phạm nhầm thì khỏi phải mang điều ân hận là trơ mắt nhìn môn đồ chịu chết. Vì thế cho nên sư phụ tôi mới bằng lòng trao thuốc giải cho người ấy giữ.

Đổng Uyển Như hỏi phăng :

- Người ấy là ai?

Tôn Phi Loan nói :

- Vị đó được gọi là Phi Thiên Hồ Thất Cô, nghe đâu đã thế phát quy y tại Thanh Tâm am trên đỉnh Hoắc Sơn.

Đổng Uyển Như gật đầu :

- Tôi sẽ tìm ra người đó.

Tôn Phi Loan lắc đầu :

- Tỷ tỷ đừng đi, vì đã nhiều năm rồi người ấy không còn nghe tin tức gì nữa.

Đổng Uyển Như điểm nhanh vào Thùy huyệt của Tôn Phi Loan và nói với Giang Hàn Thanh :

- Giang lang hãy đưa tất cả ra hậu viện chờ tôi, tôi sẽ đi Hoắc Sơn và về ngay để cứu chữa cho kịp lúc.

Giang Hàn Thanh bảo Nã Vân, Cam Nguyệt đưa cả Tôn Phi Loan và Chu Long Chu ra hậu viên.

Sau khi Đổng Uyển Như đi rồi, Viên trưởng lão thấy đại địch đã diệt xong bèn từ giã Vệ thái quân trở về sơn động.

Riêng Vệ thái quân đã có thương lượng trước với Đơn Hiểu Thiên và Giang Thượng Phong về hậu sự của Giang Hàn Thanh và Vệ Tinh Cô nên cả hai bà cháu cùng ở lại chờ đợi Đổng Uyển Như trở lại.

* * * * *

Cho đến sáng ngày hôm sau, trời vừa đâm mây ngang là mọi người nghe tiếng hạc kêu vang và Đổng Uyển Như hối hả bước vào.

Giang Hàn Thanh đứng dậy hỏi nhanh :

- Có không, có thuốc giải không?

Đổng Uyển Như nói :

- Phi Thiên Hồ Thất Cô đã chết hồi mười năm về trước.

Giang Hàn Thanh ngồi bệt xuống ghế, nước mắt trào ra.

Đổng Uyển Như háy hắn một cái thật dài rồi cười nói :

- Chà, nóng ruột vì người ngọc rồi phải không, không chết đâu mà sợ, có thuốc giải rồi đây nè.

Giang Hàn Thanh đứng phắt lên chụp lấy tay Đổng Uyển Như :

- Uyển Như có thật không!

Đổng Uyển Như nói :

- Cũng may vốn là Phi Thiên Hồ Thất Cô vốn là người tốt nên trước phút lâm chung đã trao thuốc giải cho môn đệ.

Vệ thái quân đứng dậy chấp tay :

- A di đà phật, quả thật trời còn thương người trong sạch.

Đổng Uyển Như nói :

- Như vậy bây giờ không cần phải về ngay Lưu Hương cốc, hãy lo giải độc cho Phi Loan và trị nội thương cho Chu Long Chu rồi thong thả sẽ về sau.

Khi mọi người đang lo trị bịnh thì bên ngoài có một tiểu đạo cô xin vào ra mắt.

Vệ Tinh Cô đưa người ấy vào và trao thơ cho Đổng Uyển Như.

Vị tiểu đạo cô cúi đầu thi lễ :

- Đạo huynh tôi sai cầm thư này đến ra mắt Giang nhị công tử.

Đổng Uyển Như nói :

- Chẳng hay đạo huynh là ai?

Vị tiểu đạo cô nói :

- Xin chư vị xem thư là rõ.

Nói xong vị tiểu đạo cô từ giã lui ra.

Giang Hàn Thanh xé thứ ra liếc qua liền biến sắc.

Đổng Uyên Thư vội bước tới xem lá thư vỏn vẹn có hai hàng chữ :

Cung Hỉ Tân Hôn

Bên dưới ký tên: Ngọc Lan đạo cô bái thơ

Đổng Uyên Thư nghiêm giọng :

- Không, Tôn muội bảo tôi ở lại thì Đào Ngọc Lan cũng không thể bỏ đi tu, cho dù chân trời góc bể tôi cũng quyết bắt nàng trở về.

Và nàng đưa tay ra hiệu cho Nã Vân, Cầm Nguyệt :

- Hãy theo giữ người tiểu đạo cô ở lại.

Nã Vân và Cầm Nguyệt tung mình ra cửa thật nhanh.

Chỉ mấy phút sau, vị tiểu đạo cô bị điệu trở vào và theo sau là Đào Ngọc Lan nàng tuy đã mặc đến đạo bào nhưng tóc hãy còn xõa bờ vai. Họ đứng nhìn nhau ngập tràn nước mắt nhưng vành môi ai cũng nhẹ điểm nụ cười.

Bên ngoài ánh bình minh rọi sáng cả vùng rừng núi tiếng chim ríu rít tưng bừng, ngàn cây vươn mình sống lại sau những đêm dài nặng trĩu.

Ngư Thương sơn không còn là hang hùm miệng rắn, Ngư Thương sơn bây giờ đã trở thành một tổ uyên ương.

Gió núi quyện lấy hương rừng ngào ngạt bay thoang thoảng khắp nơi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước